Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 853


Chương 853:

Hách Ninh Viễn rất thông minh, ông ta biết ất kỳ sự ưu ái và quyền lợi nào cũng không đáng kể khi đối mặt với quyên lợi, vì vậy lúc này ông ta trực tiễp nói về lợi ích!

Đúng như dự đoán, mọi người ngồi ở dưới kích động, gật đầu liền tục.Rát tin tưởng lời của ông ta. Đúng Vậy, nếu Hiệp hội Y học Cổ truyền Trung Quốc được. cả thế giới biệt đên, một khi họ được bầu vào hiệp hội, cái sức nặng của hội viên này sẽ nặng hơn nhiêu.Nói không chừng đện lúc đó lại có nhiều người quốc tê đến tìm họ chữa bệnh, sau đó bọn họ cũng CÓ cơ hội quảng bá danh tiếng của mình ra thế giới và tự nhiên họ sẽ kiếm được bộn tiên.

Thạch Khôn Hạo thầy mọi người bị thuyết phục sắc mặt nhất thời biến đổi, liếc nhìn Vạn Sĩ Linh, vội vàng nói: “Đừng vui mừng quá sớm, đúng vậy, Bộ trưởng Hách nói rất đúng, – nhưng những gì ông ây nói chỉ là nếu như thành công. Nếu ồng ta thát bại thì sao? Đừng nói là bác sĩ Hà có chữa được bệnh cho iễều công chúa hay không. Chỉ là trình độ của Park Sangyu ông ta có thê vươht qua hay không cũng đang còn là một vân đê?

Nếu như lúc đó thua không phải là khiến c hội Trung Y mât mặt | sSao..

“Bộ trưởng Thạch, ý của ông là Trung y Trung Quốc không bằng y học Hàn Quốc sao?”

Không đợi ông ta nói xong, Hách .

Ninh Viễn đã nhàn nhã ngắt lời và đội cho ông ta một cái mũ lón.

“Con mẹ nó, y học Hàn Quốc nhằm nhò gì!”

“Đúng vậy, còn chẳng phải là chép lại từ y học của chúng ta!”

“Trận đấu lần này chúng ta chắc chắn thắng!”

Tắt cả những người có mặt đêu tức giận măng Hàn y nặng nề, nói răng Trung y kém cỏi.Đôi với y học Hàn Quốc, điều đó không tương đương với việc nói rằng họ không thể sao?

“A… sao, ý tôi không phải vậy, tôi cũng tin bác sĩ Hà nhất định sẽ đánh bại được Hàn y”

Nhìn thây mọi người kích động nói như vậy, Thạch Khôn Hạo cũng có chút sợ hãi, sắc mặt biên sắc, hoang mang nói: “Thật ra là tôi chỉ lo lăng rằng bác sĩ Hà sau khi thắng cũn n chắc chữa khỏi bệnh cho tiều công chúa, lại bị hoàng gia Anh trách tội ngược lại hiệp hội Trung y chúng ta!”

Mọi người lúc này vừa nghe mới bình tĩnh lại, thảo luận với nhau cân nhắc thiệt hơn. – “Dù sao tây y cũng không trị hết, chúng ta cũg không có áp lực gì.Hơn nữa bắt kể chữa khỏi hay không cũng đều là cơ hội tốt để Trung y thê hiện mình với thê giới.Mọi người tự cân nhắc đi!” Hách Ninh Viễn nhắc nhở mọi người một câu xong cũng không nói thêm gì.

“Hehe, thật ra tôi muốn nói là chọn bác sĩ Hà làm chủ tịch là thích hợp nhất cho mọi người!”

Ngoài dự liệu là lúc này Vạn SĨ Linh lại bất ngờ đứng lên chủ động đề cử Lâm Vũ Ba người Đậu Trọng Dung, Vương Thiệu Đàn và Hoàng Tân Nho nhật thời sửng sốt.Không ngờ rằng. kiều người như Vạn Sĩ Linh à lại nói những lời khiêm nhường này.

Lâm Vũ ngược lại bình thản, nheo mắt cười nhìn ông ta, im lặng chờ?

ông ta nói tiếp. Anh lại không tin răng con cáo già này vậy mà lại nhường anh.

Quả nhiên, sau đó Vạn Sĩ Linh nói tiếp: ” Có điều nếu bộ trưởng Thạch ủng hộ tôi, tôi cũng không từ Ẵ chỗi. Thật ra thì tôi luôn muốn vì hiệp hội Trung y cống hiến.Như thế này đi, tôi ở đây đập ứng moi người một vài chuyện.Nều như lần này tôi có thể được chọn làm hội trưởng của hiệp hội Trung y thì tôi liên đưa Thái Bạch Thiên Kim Phương tổ truyền nhà họ Vạn đến quyên tặng miện phí cho đồng nghiệp của hiệp hội Trung y.Để mọi người nghiên cứu học hỏi.”

Ông ta vừa nói xong, mọi người ở dưới đột nhiên kêu lên.

“Thái Bạch Thiên Kim Phương?

Dược vương của Tôn Tư Mạc thắt tuyên đã lâu Thái Bạch Thiên Kim Phương?”

“Quả nhiên, tôi đã sớm nghe nói Thái Bạch Thiên Kim Phương ở nhà họ Vạn lại là thật!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 854


Chương 854:

“Cái này đâu phải thiên kim, vạn kim còn khó đồi!”

“Vạn thần y thật là rộng lượng! Toa thuốc trân quý như vậy cũng không .

tiếc chia sẻ với mọi người, không hồ là đại gia Trung y!”

Một đám người lóe lên sự hiếu kì và tham vọng, thật là có nhiều người đang phân khích được sờ đến.

Nếu như bọn họ có thể lấy được Thiên Kim Phương này, thì họ trở về quê hương của mình để tuyên truyền một chút. Phải có bao nhiêu thương nhân và quý tộc họ ngưỡng mộ từ vùng xung quanh. Đến lúc đó, họ sẽ làm nên chuyện lớn. và danh tiếng của họ sẽ được thôi phồng lên. Thật là một tải sản danh tiếng!

Vạn Sĩ Linh và Thạch Khôn Hạo thây phản ứng của mọi người trái tim đột nhiên nhẹ nhõm.Lợi dụng bọn họ vì lợi nhuận? Nực cười!

Cho là Lâm Vũ chữa hết bệnh cho tiều công chúa thì cũng mang lại lợi ích cho bọn họ là quá ít, mà những người này trực tiếp mới là nhất.

“Sư phụ! Thứ chó má Thái Bạch Thiên Kim Phương đó là gì?” Đậu Tân Di cau mày trên mặt đầy vẻ khó chịu hỏi.

“Tân Di, không được nói bậy!” Đậu Trọng Dung vội vàng măng Tân Di một câu, “Dược vương cháu cũng có thể xúc phạm sao?”

“Haha, lão Đậu, nha đầu này không phải là không biết sao?” Viờng Thiệu Đàn cười ha hả khuyên lão Đậu một câu. : “Tân Di, cái này cháu chắc không biết?” Hoàng Tân Nho kiên nhân nói: “Mặc dù dược vương Tôn Tư Mạc có một quyên nhưng đa số nội dung đều đã bị mất đi.Những đơn thuốc thực sự có giá trị cho Thiên Kim Phương đã bị mát. Bị xóa, bị cướp đoạt đề sở hữu tư nhân và nó bao gôm Thái Bạch Thiên Kim Phương này được Vạn Sĩ Linh đề cập, bởi vì nó được nghiên cứu bởi Tôn Tư Mạc khi ông sông ở núi Thái Bạch, cho nên người đời sau này liền gọi nó là Thái Bạch Thiên Kim Phương. Nghe nói bài thuốc theo tam vị quân và tạm vị dược làm chủ còn tam thất, bồ sung thêm mười vị thuốc và phù hợp tùy theo tình trạng. Bài thuốc chữa được tất cả các bệnh khó chữa về nội tạng, kinh mạch lá lách và dạ dày như kinh mạch dạ dày, kinh mạch lá lách, kinh mạch tìm và kinh mạch túi mật!Có thể nói là một toa thuốc tuyệt vời!”

Vương Thiệu Đàn gật đầu một cái thỏ dài nói: “Nghe nói toa thuốc này ở thời nhà Minh đã có người gặp qual Sau đó liền không biết tung tích. Tương truyền nó năm trong tay một người họ Vạn, mà đó chính là lồ tông của Vạn SĩLinh!” › “Lão già này lần này vì ghế hội trưởng thật sự hi sinh máu mủ của mình!” Đậu Trọng DŨng cau mày nói, trên mặt đầy vẻ lo âu, ông ta sợ cái chức hội trưởng này cuối cùng sẽ thật sự rơi vào trong tay lão.

“Ông ta vậy mà lại có Thái Bạch Thiên Kim Phương.

Lâm Vũ nghe Vạn Sĩ Linh nhắc tới Thiên Kim Phương, chân mày không khỏi nhíu lên.

“Tiểu hà, chẳng lẽ cậu cũng biết Thái Bạch Thiên Kim Phương này?”

Đậu Trọng DUỤng nghe tháy lời Lâm Vũ nói ánh mất liên sáng lên, giỗng như tìm được một chút hi vọng, liên vội hào hứng hỏi.

“Có chút hiểu biết!”

Lâm Vũ khẽ gật đầu, vẫn môt bộ dáng khiêm tôn như cũ.

Tổ tiên Lâm Vũ trong trí nhớ quả thực đã ghỉ lại một ít phương thuôc trân quý đã sớm thất truyền, trong đó bao gồm cả Thái Bạch Thiên Kim Phương mà Vạn Sĩ Linh nói.

“Vậy sao? Vậy thì tốt quái”

Đậu Trọng Dung gương mặt mừng rỡ, vộ vàng nói: “Mau, cậu mau việt toa thuốc ra! Như vậy thì lão hồ ly kia cũng đừng nghĩ được như ý!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 855


Chương 855:

Ông ta đã không được được muốn thây dáng vẻ Vạn Sĩ Linh, nói xong liên” vôi vàng kêu người đưa giây và bút đến.

“Đúng vậy! Tiêu Hà, cậu nhanh viết ra đi!”

Vương Thiệu Đàn và Hoàng Tân Nho nghe thấy cũng rất kích động, vội vàng giục Lâm Vũ viết toa thuốc ra, thuận tiện đưa cái chức hội trưởng giành lại.

Lúc này Vạn Sĩ Linh đã việt xong toa thuốc Thái Bạch Thiên Kim Phương, đi thẳng đến chỗ chủ tịch, nhìn Hách Ninh Viên một cái rồi đưa cho Thạch Khôn Hạo. Thạch Khôn Hạo nhìn Hách Ninh Viễn cười một cái, sau đó cầm lấy toa thuốc trong tay.

Vạn Sĩ Linh quay ˆ về phía:mọi người nói: “Mọi người đều thấy đó, tôi đã viết xong toa thuốc giao cho bộ trưởng Thạch rồilVạn Sĩ Linh tôi lầy nhân cách ra bảo đảm, tờ toa thuốc đó chính xác là Thái Bạch Thiên Kim Phương được dược vương năm đó tự tay chế tạo ra! Nếu không thì sau khi tối lên làm hội trưởng mà toa thuốc này bị điều tra ra là giả hoặc không đúng thì ta ¡ đồng ý lập tức thoái vị, hơn nữa sẽ mãi mãi rời khỏi giới Trung yU “ĐƯợc!”

Mọi người đang ngôi ở dưới có được lời bản đảm của Vạn Sĩ Linh trong lòng. mới thấy cảm giác yên tâm, mọi người võ tay tán thưởng.

Hách Ninh Viên nhìn bộ dáng đặc ý của Vạn Sĩ Linh, sắc mặt âm trầm có chút lo lắng nhìn về phía Lâm Vũ bên này.Hy vọng Lâm Vũ có thể nghĩ ra đôi sách gì đó, nêu không cái ghế hội trưởng này thật sự bị Vạn Sĩ Linh cướp mật.

“Đây, sư phụ Sny và bút!”

Đậu. Tân Di vội vàng đưa giấy và bút.

truyền. đến cho Lâm Vũ, sau đó cùng ông nội và Diệp Thanh Mi bọn họ mặt đây mong chờ nhìn Lâm Vũ.

Lâm Vũ nhận lầy giấy và bút, tay cầm bút dừng trên giầy do dự chốc lát, mới có chút bất đác dĩ nhoẻn miệng cười khổ lắc đầu: “Cái này… Tôi có chút nhớ không rõ.. Thật sự là viết không được…

“Nhớ…nhớ không rõ?”

Lão Đạu há miệng một cái, trong lòng mắt mát không thê tả, vội vàng nói: “Tiểu Hà, đừng vội, nhanh nghĩ một chút, suy nghĩ thật kĩ!”

“Đúng vậy Tiểu Hài! Thời khắc máu chost làm sao có thê không nhớ rõ chứ? Phải nhớ lại!”

Vương Thiệu Đàn và Hoàng Tân Nho liếc mắt về phía Vạn Sĩ Linh đang đắc ý trên bục chủ tịch cũng không khỏi đổ mồ hôi mà gật đầu.

Lâm Vũ dưới sự thúc giục của bọn họ liền cau mày suy nghĩ một lúc nhưng vẫn bắt đắc dĩ lắc đầu, nhịe giọng nói: “Tôi thật sự không nhớ rõ..

“Nếu mọi người đã có được lời ghi chú rồi! Vậy bây giờ có thể bắt đầu bỏ phiếu không, bộ trưởng Hách?”

Thạch Khôn Hạo thầy Hách Ninh Viễn không nói gì liền thúc giục một câu.

“A…Có thể…Bác sĩ Hài Cậu bên đó không có gì muôn nói sao?”

Hách Ninh Viễn một bên đồng ý, một bên chưa từ bỏ ý định ngâng đâu nhìn vệ phía Lâm Vũ nói một tiếng, trong lòng vô cùng lo lắng.

Đậu Trọng Dung trong đám người cũng không dám lên tiếng, lo lắng mím chặt môi, mặt đây mong đợi nhìn Lâm Vũ, nhưng vận đề bọn họ thất vọng. chính là Lâm Vũ cuỗi cùng vẫn lắc đầu một cái, khẽ thở dài: “Tôi thật sự là không nhớ được…

“ha.

Ba người Đậu Trọng Dung, Vương Thiệu Đàn và Hoàng Tân Nho lập tức thở dài, vẻ mặt không biết nên làm thế nào.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 856


Chương 856:

“Sư phụ, không nhớ nổi thì thôi! Lão già này cầm loại phương thuốc tổ truyện ra rõ ràng mua chuộc lòng người.Như vậy thì trực tiếp lun, tiền mua phiêu bầu có gì khác nhau?”

Đậu Tân Di cau mày, vẻ mặmt khác khinh thường, lạnh lùng nói: “Cháu muốn nói, làm hội trưởng của đám người này cũng chẳng băng không làm hơn!”

“Nói bậy gì thế! Nha đầu chết tiệt!”

Lão Đậu giận dữ măng cô, cũng giống nhừ đang mắng bọn họ.

“Nha đầu này, trên miệng không tha ai hết!” Vương Thiệu Đàn và Hoàng Tân Nho lắc đầu cười khổ.

“Ông Vương, ông Hoàng.Cháu không nói các ông! Các ông mới thật sự là Trung y!” Đậu Tân DI vội vàng nói, “Dĩ nhiên codn có ông nội!”

“Vậy sao? Vậy hai lão già này phải cảm ơn khẳng định của cháu rồi!”

Vương Thiệu Đàn và Hoàng Tân Nho nhất thời có chút cao hứng cười lên, nhưng trong lòng vân chua xót.

“Nếu như bác sĩ Hà không có gì muốn nói, vậy thì mọi người bắt đầu bỏ phiếu đi. Trực tiếp chọn người bản thân cho là thích hợp việt lên giây là được.Lát nữa chúng ta sẽ tiền hành thống kê phiếu.” Hách Ninh Viễn có chút bát đắc dĩ nói.

Ông ta biết, bây giờ bỏ phiếu cũng không có ý nghĩa gì, sợ rằng phần lớn mọi người ngôi ở đây đều bỏ phiều cho Vạn Sĩ Linh.Dù sao cũng không có ai tránh khỏi cám dỗ lớn như thê!” , Mặc dù Vạn Sĩ Linh đang dùng tiền đề mua phiếu bầu nhưng Hách Ninh Viễn không thể ngăn cản, dù sao thì đơn thuốc vô giá này đã được công bố cho công chúng, đây cũng là một điều đáng mừng cho giới y học Trung Quốc.

Không lâu sau, mọi người chuyền bút cho nhau viết hết tâm lòng của mọi người, từng người một đứng dậy ném vào hộp giây trên bục.

Đợi đến lúc tất cả mọi người đều đã bỏ phiếu xong, Hách Ninh Viễn tìm ng, người đặc biệt kiểm phiêu đề thư kí Tiểu Phạm phát biểu.

“Đây! Tiểu Phạm, tôi tới giúp cô!”

Giỗng như sợ Tiêu Phạm gian dôi vì lợi ích cá nhân, Thạch Khôn Hạo xung phong nhận việc giúp Tiểu Phạm mở phiếu bầu.

“Vạn Sĩ Linh một phiếu! Vạn Sĩ Linh _ một phiếu! Vạn Sĩ Linh một phiếu…

Nghe thư kí Tiểu Phạm đọc phiếu bẫu, sắc mặt Đậu Trọng Dung, Vương Thiệu Đàn và Hoàng Tân Nho xanh lên, không ngừng Bá đầu thở dài.

Ngược lại Lâm Vũ lại không có phản ứng quá lớn, từ nấy đên giờ chân mày cau có, thể hiện tâm sự trùng trùng.

“Toa thuốc kia cậu không quên đúng không?”

Diệp Thanh Mi ôn hòa nhìn Lâm Vũ một cái, nhẹ giọng nói.

“Học tỷ, vẫn là chị hiểu tôi.Cái gì cũng không qua mắt được chị!” Lâm Vũ nhẹ nhàng quay đầu nhìn cô cười một tiêng.

Thật ra thì bắt đầu từ lúc lên đại học, có rất nhiều cách nghĩ đối với Lâm Vũ, không chờ anh nói ra Diệp Thanh Mi cũng hoàn toàn hiểu rõ.

Bởi vì cô quá hiểu. anh, đây cũng là lí do tại sao cô có thể nhìn ra trên người ‘Hà Gia Vinh lại có bóng dáng sâu đậm của Lâm Vũ.

Giống như những lời Lâm Vũ nói lúc nãy lân nữa khiên cô có cảm giác như chính bản thân Lâm Vũ đang ở trước mặt mình.

Ánh mắt cô nhẹ nhàng lay động, trong mắt hiện lên sự dịu dàng và.

kinh ngạc, nhìn Lâm VŨ không chớp mắt.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 858


Chương 858:

Vạn Sĩ Linh đeo dải băng màu đỏ có ghi ‘Hội trưởng hiệp hội Trung y Trung Quốc’, ông ta cầm lấy. chứng chỉ từ Hách Ninh Viễn và biểu hiệm muốn bắt tay với Hách Ninh Viễn, nhưng, Hách Ninh Viễn chỉ trực tiếp năm lây rồi thu tay về.

Tay Vạn Sĩ Linh trên không trung có chút lúng túng, ông ta cười cũng khkoong đề bụng, dù sao thì ông ta biết tron lòng Hách Ninh viên lúc này nhát định rất lứuc giận.

Vạn Sĩ Linh quay đầu vê phía mọi người cười nói: “Cám ơn mọi người ủng hộ tôi! Cám ơn!Tôi ở đây đảm bảo nhất định sẽ gáng vác trách nhiệm, cũng mọi người cố gắng đem Trung y phát triên hơn! Hơn nữa…”

“Được rồi! Giữ chắc mười sau hội viên kia đi , Không đợi ông ta nói xong, Hách Ninh Viễn không nhịn được cắt lời ông ta, trực tiệp ngắng đây vê phía lão Đậu kêu: “Lão Đậu, các người cùng lên đây đi.Mỗi người đề cử ra tám người!”

“Lão Đậu, không cần viết tên tôi đâu!

Tôi không muôn cộng sự cũng lão tai”

Đậu Trọng Dung đứng dậy trước Lâm Vũ nhìn ông nói một tiêng.

Đậu Trọng Dung nhẹ nhàng thở dài, gật đầu một cái, bản thân ông ta cũng không : muôn cộng sự củng loại người như vậy, thậm chí còn muôn từ bỏ vị tri Phó hội trưởng.

Tiệp theo lão Đậu và Vạn Sĩ Linh việt lên tám người khác nhau, Lão Đậu viết đều là những người có trách nhiệm và năng lực trong giới Trung Y.Mà những người Vạn Sĩ Linh việt đều là nfuowif có giao hảo tốt với ông ta.

Những người được chọn đều rất cao hứng, Hách Ninh Viễn và Thạch Khôn Hạo đưa cho môi người một chứng chỉ.

Chờ khi phát xong có người đã không đợi được nữa nói: “Vạn thân y, chúng tôi có thể nhìn Thiên Kim Phương rôi chứ?”

“Đương nhiên có thể! Nào, nào.Mọi người cùng đến đây, tôi giảng cho mọi người phương pháp chê tạo các chứng bệnh khác nhau.”

Vạn Sĩ Linh nhiệt tình nói.

“Chờ chút!”

Mọi người vừa muôn đi vê phía trước, lúc này Lâm Vũ đột nhiên đứng lên, cau mày nhìn về phía Vạn Sĩ Linh, ánh mắt lạnh như băng.

Vạn Sĩ Linh cũng có chút kinh ngạc nhìn anh, Bốn mắt nhìn nhau không chút sợ hãi, trằm giọng nói: “Sao vậy?

Bác sĩ Hà có vân đê gì sao?”

Lâm Vũ đứng dậy vừa đi về phía bục vừa nói: “Vạn thân y! Không giầu gì ông, tôt tiên tôi cũng truyện một phương thuốc Thái Bạch Thiên Kim Phương, cũng được chế tạo từ dược vương.Cho nên tôi muốn cùng ông đối chiếu toa thuốc xem có giống với tổ tiên tôi truyền lại hay không!”

“Tổ tiên cậu cũng có Thiên Kim Phương ?Nực cười! Cái này là Thái Bạch Thiên Kim Phương chỉ có nhà ta có!” Vạn Sĩ Linh cười nhạo một tiếng, vẻ mặt tràn đầy khinh bỉ.

“Tôi cũng chỉ so sánh mà thôi! Sao nào? Ông sợ toa thuốc này là giả?”

Lâm Vũ nheo mắt nói.

“Tôi chính là lo lắng phương thuốc tổ tiên của cậu là giả!” Vạn Sĩ Linh cười nhạo nói.

“Lời này của ông không đúng rồi!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 857


Chương 857:

“Sao thế học tỷ?” Ngược lại Lâm Vũ lại gia vờ một bộ dáng bình tính, nhìn cô hỏi.

“Không có gì..”

Diệp Thanh Mi nhẹ nhàng lắc đầu, chân chừ nói: “Tôi thật tò mò, nếu cậu nhớ toa thuốc thì tại sao không viết ra? Tôi biết cậu không thích đầu cơ trục lợi, nhưng cứ đưa ghế hội trưởng giao cho loại người như vậy có phải rât không có trách nhiệm với Trung y?”

“Chính là từ chối trách nhiệm với Trung y nên tôi mới làm như vậy!”

Lậm Vũ không biết từ lúc nào đã nhìn về phía đài chủ tịch, sặc mặt nghiêm túc, ánh sáng trong mắt lộ ra.

Diệp Thanh Mi hơi ngắn ra, buồn bực nhìn vê phía Lâm Vũ.

“Một chút nữa chị sẽ Ly thôi!”

Lâm Vũ nhẹ nhàng nắm mtay Diệp.

Thanh Mi Diệp Thanh Mi theo bản năng rút tay ra, nhưng trong bắt chọt eảm giác được trong tay Lâm Vũ đầy mỗ hôi.

Anh đang lo lắng?

Lòng Diệp Thanh Mi khẽ run lên, cũng không vội rút tay về mà an tĩnh đặt trên đùi đề Lam Vũ nắm.

“Xong! Tất cả các phiếu bầu đều đã đọc xong. Tôi nghĩ chắc cũng không cần đọc sõ số phiếu ‹ chứ? Dù sao cũng phải cho bác sĩ Hà chút mặt mù.

Thạch Khôn Hào ngắng đầu lên, có chút khinh thường nhìn về phía Lâm Vũ.

Mọi người ngồi dưới nhất thời cười rộ lên.

Vừa rồi mọi người. đều nghe rất rõ ràng mọi người biểu quyệt, trong hơn một trăm người đã bỏ phiếu, ít nhất là một trăm phiều của Vạn Sĩ Linh , một ít trong sô mười ,phiêu còn lại được việt là “bỏ quyên”, vì vậy tổng SỐ phiều. bầu của Lâm Vũ căn bản không bằng một nửa.

“Bộ trưởng Hách, có thể công bó kết quả rôi chứ?”

Thạch Khôn Hạo quay đầu đắc ý nhìn Hách Ninh Viễn cười một:tiêng.

Hách Ninh Viễn vẻ mặt thâm trầm thở dài một tiếng, sau đó đứng lên, trầm giọng nói: “Nêu đã có kết quả phiếu bâu rôi thì tôi ở đây tuyên bô hội trưởng hiệp hội Trung y Trung Quốc lần thứ nhất do Vạn Sĩ Linh đảm nhiệm!”

“Tốt!”

Toàn bộ khán phòng cùng lúc hô lên.

một tiếng, tất cả mọi người đang ngôi ở dưới đều đứng dậy võ tay, tiếng vỗ tay kéo dài rất lâu.

Bọn họ không chỉ vì Vạn Sĩ Linh lên làm hội trưởng hiệp hội Trung y mà võ tay, mà còn là vì Thiện Kim Phương kia chuẩn bị đến tay bọn họ.Càng là vì bọn họ tiền đồ dâng cao sau này mà vỗ tay!

“Được rồi Tiếp sau đây sẽ là bộ trưởng Hách sẽ cập chứng chỉ năng.

lực cho Vạn Sĩ Linh, sau khi đóng dấu xong, tôi lập tức đưa Thiên Kim Phương công bồ cho.mọi người!”

Thạch Khôn Hạo hưng phán giơ cao tờ Thiên Phương Kim trong tay lên, Hách Ninh Viễn thầy việc đã đến nước này không thê làm gì khác .

ngoài phân phó cho nhân viên mang chứng chỉ tới.Viết tên Vạn Sĩ Linh lên, sau đó kí tên mình lên.

Trong lúc việt lòng ông ta cũng đang rỉ máu.Bản thân rõ ràng là chuẩn bị cho Lâm Vũ, kết qủa lại bị lão cáo gì vô liêm sỉ này cướp đi!

“Cám ơn bộ trưởng Hách! Cám ơn!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 859


Chương 859:

Chữa bệnh nhìn hiệu qủa trị liêu.Nếu như thật sự có thê chữa bệnh thì coi như lời tôi nói là giả .vậy cũng không giả rồi.Nếu như là giả, thì nó cũng không thật nồi!” Lâm Vũ lúc đang nói đã đi đến trước bục chủ tịch, nheo mắt cười nhìn Vạn Sĩ Linh nói, “Ngài có cảm thấy tôi nói đúng không?”

“Tốt, vàng thật không sợ lửa, dù sao công thức này cũng sẽ cho đông .

nghiệp ngôi xem, đương nhiên sẽ bao gồm cả ngươi, cho nên trước tiên cho ngươi xem cũng không hại gì.”

Vạn Sỹ Linh do dự một lát cũng, không ‹ có từ chối mà trực tiếp đồng ý vô cùng tự tin.

“Tiêu hà này có chuyện gì vậy, vừa rôi không phải cậu ta nói là không nhớ rõ phương thuốc nữa rồi sao?” Hoàng Tân Nho cau mày, ngữ khí ân dâu chút không vui, vừa rồi hỏi anh máy lần, anh đều nói không nhớ rõ đây là chơi khăm ba người già bọn họ ư.

“Tiểu Hà làm như vậy có lẽ là có lý do của cậu ây…”

Đậu Trọng Dung do dự nói, dựa theo sự hiểu biết của ông về Lậm Vũ thì anh làm như vậy chắc chắn là có dụng ý gì đó.

“Đừng vội, yên lặng quan sát sự thay đôi.” Vương Thiệu Câm chắp tay sau lựng, săc mặt thản nhiên nói, trong lòng ông ta, vị thần y tiều Hà này không phải người làm việc liều lĩnh.

Lâm Vũ đi đến trước mặt Thạch Khôn Hạo đưa tay ra muốn lấy phương thuốc, Thạch Khôn Hạo có chút do dự quay đầu nhìn Vạn Sỹ TU) Vạn Sỹ Linh gật đầu, hplti Khôn hạo lúc này mới trầm mặt đưa phương thuôc cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ mở phương thuốc ra xem lông mày đột nhiên cau lại.

“Thế nào, có phải khác với phương thuốc mà tổ tiên cậu truyền lại.” Vạn Sỹ Linh hừ lạnh nói: “Không giống là dữ rồi, điều nói rõ phương của của nhà các người là giả.”

“Không, phương thuốc này giống hệt với phương thuộc mà tổ tiên chủng tôi truyền lại, hồng sâm, linh chỉ, linh thảo, tăm, số lượng, phương pháp kết hợp… chúng giông hệt nhau.”

Lâm Vũ không có nói ra hết toàn bộ phương thuốc, cũng không có đọc liêu lượng chỉ là nhắc đên một vài vị thuốc, sắc mặt anh liền trắng đi, có chút kinh ngạc, thực sự không thê ngờ phương thuốc Thái Bạch Thiên Kim của nhà họ vạn lại thực sự là vương dược trong truyền thuyết.”

“Giống? Tiểu tử, tôi thấy cậu là đang tự dát vàng lên mặt thì có, nếu như đã giông nhau thì vì sao vừa rồi cậu không chịu nói sớm?” Vạn Sỹ Linh nhất thời bị Lâm Vũ làm cho Thân nộ, nghĩa là Lâm Vũ đang chơi ông, mặt đỏ bừng nói: “Bây _giờ nhìn phương thuốc của tôi rồi cậu lại nói tổ tiên nhà cậu cũng có phương thuốc như này, cậu cũng thật vô liêm sỉ đi.”

“Ông Sợ cái gì chứ, dù sao thì chứ hội trưởng cũng đã là của ông rồi.”

Lâm Vũ nhàn nhạt liếc nhìn ông ta một cái, thực ra anh vốn dĩ không có ý muốn giành chức hội trưởng này với ông ta, chỉ là muôn tận mất nhìn phương thuốc của Vạn Sỹ Linh xem rốt cuộc là thật hay không.

Nếu như là thật vậy thì bây giờ anh có thể xé hủy nó rồi.

Tiếp ‹ đó anh gấp tờ giấy lại rồi xé nát tờ giây ở trước mặt mọi người.

“Cậu làm cái gì vậy?”

Thạch Khôn Hạo phẫn nộ hét lớn.

“Tiểu tử thối, cậu làm gì vậy hả?”

“Tên nhóc này tức đến ngu người luôn rôi sao.”

“Mẹ nó, chúng tôi còn chưa xem nữa mà.”

Tất cả những người có mặt ở hiện trường đều nháo nhào lên, tất cả .

đứng dây chỉ tay vào mặt Lâm Vũ tức giận măng chửi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 860


Chương 860:

“Hà Gia Vinh, bình thường thấy cậu lúc nào cũng trâm tĩnh, không ngờ sâu bên trong cũng chỉ là một đứa trẻ con, cậu nghĩ cậu xé phương thuốc này đi có tác dụng gì không?”

Vạn Sỹ Linh cười nhạo, cảm thấy Lâm Vũ quá ngồc, xé tờ này ông ta vân có thê việt tờ khác.

“Phương thuốc này hầu như không thê dùng được nữa, phải lập tức hủy bỏ.” Nét mặt Lâm Vũ nghiêm khắc nói.

“Vớ vẫn! Phương thuốc này chỉ cần kết hợp với nhau có thê các loại bệnh vệ phủ tạng, hơn nữa hiệu quả cũng vô cùng rõ rệt.” Vạn Sỹ Linh tức giận mắng, “Tổ tiên của tôi dùng phương thuộc này đã cứu không biệt bao nhiêu là người.”

“Không sai, phương thuốc này quả thực có hiệu quả kỳ diệu với phủ tạng nhưng đồng thời nó cũng có tác dụng phụ vô cùng nguy hiểm, khi nó chữa khỏi được một cơ quan nội tạng thì đồng thời một cơ quan nội tạng khác sẽ bị phá hủy, chỉ là sự phá hủy này diễn ra chằm chậm, nhưng chỉ cần uống thuốc rồi thì loại phá hủy này chắc chắn sẽ có, uống nhiều ảnh hưởng nhiều, nặng nhất thì sống không nồi một hai tháng, nhẹ thì cũng không qua được vài ba năm.”

Lâm Vũ đứng thẳng người, sắc mặt nghiêm nghị, đưa mát nhìn Vạn Sỹ Linh, lạnh giọng nói: “Cũng chính là tổ tiên của ông cứu được bao nhiêu người cũng tức là giết hại cần đấy người.”

Lời anh vừa nói xong tất cả hiện trường đột nhiên yên tĩnh, sắc mặt ai cũng đầy kinh ngạc.

“Mẹ kiếp, đừng có mà nói vớ vần, nếu thật sự có tác dụng phụ thì sao nó lại được gọi là Thiên Kim cơ chứ?”

Vạn Sỹ Linh triệt đề bị câu này làm cho phân nộ rôi, nêu như không phải ông ta sợ thân thủ của Lâm Vũ thì sớm đã tiến lên đánh Lâm Vũ một trận rôi.

“Một lời nói hàm hồ, bác sĩ Hà, cho, dù anh đồ kị vì thần y Vạn cướp mắt vị trí hội trưởng của anh thì anh cũng không nên nói ra những lời sỉ nhục thuộc người ta chứ.”

Thạch Khôn Hạo lập tức đứng ra tố cáo, phản bác Lâm Vũ, vô cùng điêu luyện đội cho Lâm Vũ một cái mũ lớn.

Mọi người ở hiện trường nghe vậy thì đương nhiên cũng sẽ không tin lập tức cùng nhau măng mỏ Lâm Vũ.

“Không dựa vào tổ tiên, anh mà cũng xứng làm trung y ư?”

“Đúng vậy, bản thân có chút y thuật liên tự cho mình là dược vương, thật không biết trời cao đất dày là gi mà.”

“Tiểu tử, trước khi làm bác sỹ thì trước tiên hãy học cách làm người trước đi.”

“Loại người gì không biết, tôi đề nghị đuổi anh ta ra khỏi giới trung yđi.”

Lời nói của bọn họ càng ngày càng độc ác, mặt hung dữ dường như coi Lâm Vũ thành kẻ thù không đội trời chung.

Lâm Vũ nắm chặt nắm đắm, sắc mặt có chút tái nhưng khuôn mặt thanh tú lại tràn đầy kiên định, trong mắt hiện lên tia kiên định phi thường.

Diệp Thanh My đứng dậy lo lắng nhìn lầm Vũ, lúc này cô đã biết tại sao vừa rôi Lâm. Vũ lại ra căng thẳng ra mồ hôi tay rồi.

Bởi vì từ lúc bắt đầu Lâm Vũ đã biết bản thân có thể sẽ làm ảnh hưởng đến lợi ích của đám người này, hơn nữa từ sớm đã chuẩn bị sẵn tỉnh thần trở thành kẻ thù của cả giới trung y này rôi.

Đông thời, cô cuôi cùng cũng hiều ý nghĩa thâm sâu của câu “vì trung y chịu trách nhiệm” của Lâm Vũ dừng đơn thuốc lợi hại này quả thực có ý nghĩa hơn nhiều so với hội trưởng Hiệp hội Trung y.

Đây là sự chính trực mà một lương y Trung Quốc cần phải có!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 861


Chương 861:

Sắc mặt Đậu Trọng Dung, Vương Thiệu Cầm và Hoàng Tân Nho đây nét ngờ vực, ba người đưa mắt nhìn nhau, hiện rõ có chút không tin tưởng lời Lầm Vũ nói, dù sao thì bọn họ cũng không thông phương thuốc Thái Bạch Thiên Kim này.

“Xúc phạm đến dược vương chính là xúc phạm chúng tôi.”

Lâm Vũ ngắng đầu không chút sợ hãi nói: “Các người chắc đều biết phương thuốc này thất lạc từ thời nhà Đường? Đó là vì Dược vương đã tự mình tiêu hủy phương thuốc này đi.

Bởi vì ông ta đã phát hiện ra tác dụng phụ của nó, hơn nữa lúc đó vua nhà Đường cũng thông báo với những người đã từng xem phương thuôc này tuyệt đôi không được sử dụng, thêm vào đó lập tức tiêu hủy, nhưng có một số người vì mưu đô lợi ích mà đã dầu nó lại đem nó thành bảo vật, hơn nữa còn truyền lại cho đời sau, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của người bệnh, không xứng đáng làm y, có lễ chính là loại người này.”

Cuối cùng Lâm Vũ cũng biết tại sao, từ Vạn Sỹ Linh đến Vạn Duy Vân đến Vạn Hiểu Xuyên đều không có y đức và trục lợi, hóa ra là di truyên từ tổ tiên của họ.

“Tên nhóc này điên rồi, điên rồi, cậu ta nhất định là điên rồi, dám sỉ nhục Dược vương, nói năng hàm hồ.” Vạn Sỹ Linh tức đến ho khủ khụ, đập bàn tức giận nhìn Lâm Vũ.

“Có phải là nói bậy bạ hay không thì chỉ cần kiểm tra tất cả những bệnh nhân đã được chữa trị bằng phương thuốc này của các người là biết ngay.” Lâm Vũ cau mày nói, “Nếu như cuối cùng kết quả tra ra những người này đêu không có vận đê gì thì tôi động ý xin lỗi nhà họ Vạn:ở trước mặt tất cả mọi người, hơn nữa sẽ tự mình tiêu hủy kim bạc, mãi mãi không làm bác sĩ nữa.”

Sau khi Lâm Vũ nói xong tật cả người ở hiện trường mới yên tĩnh lại, biêt tên nhóc này muôn chơi thật rồi, bọn họ cũng không khỏi nghỉ ngờ có điêu sắc mặt vân âm trâm nhìn Lâm Vũ hiện rõ sự không vui.

“Tiểu Hà, tuyệt đối không được đưa ra quyết định trong lúc tức giận như HO: Hách Ninh Viên lo lăng, vội vàng khuyên Lâm Vũ một câu, ông ta không muôn giới trung y mật đi một nhân tài trẻ tuôi, có trách nhiệm, có năng lực như này.

“Bộ trưởng Hách, tôi không có quyết định khi tức giận, tôi có thê thề, chuyện tôi vừa nói hoàn toàn không sai, chuyện này có liên quan đên nên trung y nước nhà, liên quan đến mạng người, vì vậy cho dù đắc tội toàn bộ người ở đây tôi cũng phải đứng ra.”

Ngữ khí của Lâm Vũ vô cùng kiên định, “Tôi hy vọng Bộ y tê có thể tiếp nhận chuyện này, điêu tra rõ trạng thái của những người đã từng dùng phương thuốc của nhà họ Vạn, dùng thực tê đề nói chuyện, tránh phương thuốc này truyền ra ngoài sẽ gây hại cho nhiêu người.”

Hách Ninh Viên nhìn vẻ mặt chính nghĩa của Lâm Vũ, ánh mặt cũng trở nên ngưng trọng, nghiêm nghị gật đầu với anh.

“Bộ trưởng Hách, ngài không thê nghe lời từ một phía tên nhóc kia được, phương thuộc của nhà chúng tôi tuyệt đối không có vấn đề.”

Vạn Sỹ Linh vội vàng đến giải thích, trong lòng có chút hoảng hốt, thực ra ông ta cũng không biết phương thuốc này rốt cuộc có tác dụng phụ hay không nhưng những người mà ông ta dùng phương thuốc này chữa quả thực không sông được mấy năm liền chết, trong lòng ông ta không khỏi có chút lo lăng.

“Đúng vậy, bộ trưởng. Hách, không thê anh ta nói gì thì liên là như thê, tên nhóc này rõ ràng là đồ kị.”

Thạch Khôn Hạo cũng vội vàng cùng Ngữ khí của Lâm Vũ vô cùng kiện định, “Tôi hy vọng Bộ y tế có thể tiếp nhận chuyện này, điêu tra rõ trạng thái của những người đã từng dùng phương thuốc của nhà họ Vạn, dùng thực tê đề nói chuyện, tránh phương thuốc này truyền ra ngoài sẽ gây hại cho nhiêu người.”

Hách Ninh Viên nhìn vẻ mặt chính nghĩa của Lâm Vũ, ánh mắt cũng trở nên ngưng trọng, nghiêm nghị gật đầu với anh.

“Bộ trưởng Hách, ngài không thê nghe lời từ một phía tên nhóc kia được, phương thuộc của nhà chúng tôi tuyệt đối không có vấn đề.”

Vạn Sỹ Linh vội vàng đến giải thích, trong lòng có chút hoảng hốt, thực ra ông ta cũng không biết phương thuốc này rốt cuộc có tác dụng phụ hay không nhưng những người mà ông ta dùng phương thuôc này chữa quả thực không sông được mây năm liền chết, trong lòng ông ta không khỏi có chút lo lăng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 862


Chương 862:

“Đúng vậy, bộ trưởng Hách, không thê anh ta nói gì thì liên là như thê, tên nhóc này rõ ràng là đồ kị.”

Thạch Khôn Hạo cũng vội vàng cùng Vạn Sỹ Linh khuyên Hách Ninh Viễn.

“Vạn lão, vừa rôi ông có nói qua, vàng thật không sợ lửa, nêu như phương thuốc này của ông thật sự không có vân đê gì vậy thì sợ gì chứ.”

Hách Ninh Viên nhướng mày, chậm rãi nhìn Vạn Sỹ Linh nói: “Nêu như bác sĩ Hà đã đưa ra dị nghị, hơn nữa chuyện này lại có liên quan đên mạng người, Bộ y tế chúng tôi đương nhiên có nghĩa vụ điều tra, ông yên tâm, chúng tôi nhất định lầy chính nghĩa, công bằng đề đi điều tra tuyệt đối không che dấu, bao dung cho bên nào cả.”

“Đúng vậy, thân y Vạn, thực ra điêu tra cũng chỉ là chuyện của một hai.

tháng, ngài không cân lo lắng quá.”

Đậu Trọng Dung vội vàng cười khuyên “Nếu như điều tra phát hiện ra Khổng có vận đề gì thì đối với phương thuốc của ngài không phải càng có sự khẳng định lớn hơn ư?”

“Cái này…”

Vạn Sỹ Linh nhất thời do dự, Chủ nhiệm Khấu đã nói như vậy nêu không đồng ý, ngược lại càng khiến người ta cho răng công thức của nhà mình có vấn đề.

“Được thôi, cũng mong chính phủ có thể trả cho nhà họ Vạn chúng tôi sự công bằng.”

Vạn Sỹ Linh gật đầu, sau:đó nhìn.

Lâm Vũ lạnh giọng nói: “Tiểu tử, cậu nhớ đấy, nêu như phương thuốc này không có vân đề gì, đến lúc đó cậu phải làm theo lời đã nói, tự mình xin lỗi nhà họ Vạn chúng tôi, hơn nữa sẽ mãi mãi không làm bác sĩ.”

“Nói được làm được.”

Lâm Vũ gật đầu, tiếp đó cũng không quan tâm đên ai cả mà trực tiêp bước ra ngoài.

Khi đi ngang qua mọi người, ánh mắt của những người xung quanh nhìn Lâm Vũ đều tràn đây thù địch, dù sao thì phiền phức Lâm Vũ gây ra trực tiếp làm hại đến lợi ích của bọn họ.

Hách Ninh Viễn nhìn bóng lưng của Lâm Vũ khẽ thở dài, vẫn còn tiệc nuối vì chiếc ghé hồi trưởng không thuộc vê Lâm Vũ, sau đó như nhớ ra điều gì, ông quay qua nhắc nhở Vạn Sỹ Linh: “Bác sĩ Vạn, trước khi điều tra ra kết quả thì tuyệt đối không được lưu truyền phương thuốc này ra | ngoài.”

“Được.” Vạn Sỹ Linh có chút không vui gật đầu, vốn dĩ ông ta còn muôn dựa vào phương thuốc này để lây uy tín của mình trong giới trung y, nhưng lại bị tên nhóc Lâm Vũ này làm cho rồi hết lên.- Sau khi Lâm Vũ và Diệp Thanh My đi ra khỏi hội trường, ba người Đậu lão liền vội vàng đuổi theo, muốn rủ Lâm Vũ đi uông rượu, nhưng Lâm Vũ trực tiếp từ chôi, sau khi trải qua chuyện vừa rôi, anh thật sự không có tâm trạng để đi.

Lúc này, anh cuỗi cùng cũng biệt căn nguyên tại sao trung y lại khó phát triên, đó là bởi vì trong vòng tròn trung y này, người vì lợi ích cá nhân quá nhiêu.

Sau khi anh tuyên bồ phương thuộc có tác dụng phụ, anh cảm giác thứ mà anh đôi diện không phải là nhóm bác sĩ trung y mà là một đàn sói bị bỏ đói, một đàn sói bị anh cướp đi mắt miếng thịt mỡ béo bở.

Khi ra khỏi tòa nhà, tuyết đã dày đặc, tuyết bay trong gió, nhiệt độ lạnh đến bật ngờ, Lâm Vũ không khỏi sửng sốt.

Lúc này anh cảm giác tay có hơi ấm, một bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng nắm lầy tay anh, quay đầu qua thì thấy nụ cười nhẹ nhàng của Diệp Thanh My, nhẹ giọng nói: “Đi, tôi mời anh ăn một bữa thật hoành tráng.”

Trong lòng Lâm Vũ khẽ run.

Đi, tôi mời anh ăn một bữa thật hoành tráng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 863


Chương 863:

Khi còn học đại học, mỗi lần tâm trạng anh không tốt Diệp Thanh My sẽ đêu nói câu đó.

Nói xong những lời này, trong mắt Diệp Thanh Phàm lóe lên một tia cảm xúc kỳ lạ, ánh mắt không được gọi là sắc bén nhưng lại trực tiếp đâm vào sâu trong nội tâm của Lâm Vũ.

Đối mặt với ánh mắt này, Lâm Vũ không khỏi có chút bôi rồi, giỗng như bị nhìn thấu vậy.

Nếu đồi thành Lâm Vũ trước đây thì chắc chắn anh sẽ mỉm cười mà nói _ rằng: “Không cần đâu, vẫn là để anh mời em.”

Nhưng anh biết bậy giờ mình không phải, vì vậy anh liền gật đầu đồng ý: “Được, anh muốn ăn bít tết!”

“Được!”

Diệp Thanh Mi nhẹ giọng đồng ý, trên mài! cũng không có chút khác thường nào. Một bông tuyết rơi trên hàng lông mi dài của cô, trong mắt hiện lên ý cười, nuông chiều nhìn Lâm Vũ, như là đang nhìn một đứa trẻ với đầy tình yêu thương.

Bởi vì sau hai cái giao lộ nữa có một trung tâm mua săm lớn cho nên hai người bọn họ không. bắt taxi, bất chấp tuyết rơi mà chậm rãi đi bộ dọc theo con đường ngập tuyết trắng.

Lúc này Diệp Thanh Mi muốn thu tay lại, nhưng tay của Lâm Vũ vẫn luôn giữ chặt lấy, không có dấu hiệu muốn buông ra.

Vào giờ khắc này, anh không muốn nghĩ xem mình xứng với ai hay có lỗi với ai, lúc này anh chỉ muôn cùng.

Diệp Thanh Mi đi hết con đường ngắn ngủi này.

Có lẽ trong cuộc sống của chúng ta sẽ có một số tiếc nuôi khó mà bù đắp được, nhưng Ít nhất cũng có thê dùng những an ủi nho nhỏ này mà tiếp tục chống đỡ đề đi tiếp.

Gió bỗng trở nên yếu hơn, bông tuyết lã chã rơi trên đường rât nhiêu.

Chúng rơi trên ngọn cây, trên ô che của người đi đường, trên vai của Lâm Vũ và Diệp Thanh MI.

Lâm Vũ cảm thây cả thê giới dường như yên lặng trong chốc lát, yên tĩnh đến mức chỉ có tiêng tuyết rơi, chỉ có tiếng xột xoạt khi giâm lên tuyết của anh và Diệp Thanh MI.

Anh không khỏi siết chặt tay Diệp Thanh MI, trong lòng đột nhiên nảy sinh ý nghĩ muôốn cử tiếp tục như thế này.

Sau khi họ đến trung tâm mua sắm, trên vai, trên đầu thậm chí cả lông mày của hai người đều có tuyết.

“Ngốc quá!”

Diệp Thanh Mi nhìn vẻ mặt có chút buồn cười của Lâm Vũ, không khỏi thích thú, cô nhẹ nhàng đưa tay ra lau bông tuyết trên mặt anh, đặt bàn tay âm áp lên khuôn mặt lạnh lẽo của anh rồi cười nói: “Có lạnh không?”

“Không lạnh!”

Lâm Vũ cười lắc đầu, khi ở bên cô, cả trái tim anh đều trở nên ấm áp.

Ăn xong, cả hai thuận tiện đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại.

Vì mẹ của Lâm Vũ, còn cả bố vợ và mẹ vợ của Lâm Vũ sắp đến nên Diệp Thanh Mi đã chu đáo mua một số đồ dùng hàng ngày như bàn chải đánh răng, khăn tâm và dép bông về.

Sau khi hai người mua sắm xong, sắc trời cũng đã tôi hơn một chút, Lâm Vũ đang định bắt taxi, nhưng điện thoại đột nhiên lại vang lên, là Tiết Thắm gọi đến.

Trong khoảng thời gian này, Tiết Thâm luôn bận rộn với việc mở rộng thị trường của công ty, cũng rất ít khi liên lạc với anh, đương nhiên có lẽ cũng là do Giang Nhan đã đến kinh đô, cô biết Giang Nhan ghét mình nên mới không muôn gây thêm rắc rồi nào cho Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 864


Chương 864:

Vì vậy, khi nhìn thấy cuộc gọi của Tiết Thâm, trong lòng Lâm Vũ cảm thấy có chút áy náy, một công ty lớn như vậy bản thân mình thì cải gì cũng không quan tâm, lại vứt cho cô một người phụ nữ, thật sự là không thể nào nói nồi.

*A lô, sao hôm nay tổng giám đốc Tiết lại có thời gian gọi điện cho tôi?” Lâm Vũ vừa trả lời điện thoại vừa nói đùa.

“Tôi đâu có bận bằng anh, Hội trưởng, thế nào rồi, hội trưởng được chọn rôi chứ?”

Ở đầu bên kia điện thoại Tiết Thám mỉm cười, hình như cô cũng đã biết tin Lâm Vũ sẽ được bầu làm Hội trưởng hiệp hội Trung Y, nhưng đáng tiếc là tin tức này cũng đã lỗi thời rồi.

“Hội trưởng gì chứ? Chưa được chọn, là hội viên cũng không phải.”

Lâm Vũ lắc lắc đầu cười, “Tôi vẫn là nên tiếp tục làm một bác sĩ nhà vườn thôi.

“Hả2”

Dịch Tần ở đầu bên kia điện thoại hiển nhiên có chút kinh ngạc, vội vàng nói: “Nhưng không phải tôi đã nghe nói anh…”

“Bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa. Đồi với tôi mà nói có làm hội trưởng hay không cũng không ảnh hưởng gì cả.”

Lâm Vũ cũng không biệt cô nghe được tin tức ở đâu, cười ngất lời cô, trực tiếp nói: “Sao vậy , xảy ra chuyện gì sao, có cân tôi giúp không?”

“Ò, không sao.”

Thấy Lậm Vũ không muốn nhắc tới, Tiết Thắm .cũng không nói thêm gì nữa, vội vàng nói: “Tôi muốn hỏi đêm nay anh có rảnh không. Muốn muôn mời anh tới nhà ăn bữa cơm.

“Tôi? Còn ai khác nữa không?”

Giọng điệu của Lâm Vũ đột nhiên ngập ngừng, anh biết tuy Tiết Thám sông trong một căn hộ rộng hơn hai trăm mét vuông nhưng có mình cô ở đó mà thôi. Nêu có người khác ở công ty tới thì còn được, còn nếu chỉ Bà một mình anh, cô nam quả …thÌ sẽ không tốt cho lắm.

“Sao, anh không dám tới nêu không có người khác sao? Tôi là thú dữ hay sao? Sợ tôi ăn thịt anh sao?” Tiết Thắm cười nói, “Hay là sợ con hỗ cái ở nhà ăn thịt anh?”

“Cô đang nói đi đâu vậy?”

Lâm Vũ ưỡn thăng lông ngực, không khỏi khoe khoang nói: “Không giâu gì cô, hiện tại ở nhà tôi tuyệt đôi có quyên nói, khiến Giang Nhan bóp vai, _ cô ây sẽ chẳng. dám bóp chân, tôi bảo cô ây bưng nước, cô ây không dám dâng trà!”

Diệp Thanh Mi nghe thây vậy không nhịn được mím môi cười, liệc mặt trừng Lâm Vũ một cái, hung hăng mà nhéo eo của anh. “Thật sao, địa vị của bác sĩ Hà trong gia đình. giờ đã cao ngất ngưởng rôi sao?” Ở đầu . dây bên kia, Tiết Thâm cười run hết cả người, bác sĩ Hà này càng ngày càng khoác lác, cô còn lâu mới tin, có lẽ lời này phải đỏi ngược lại mới đúng.

“Nếu nói như vậy, b*** tối anh có thể tới ăn cơm phải không?” Tiết Thắm cô ý thêm chút dịu dàng mêm mại khi nói, mang theo vẻ trêu chọc.

Trong lòng Lâm Vũ run lên, cau mày nói: “Thực xin lỗi, đột nhiên nhớ ra buổi tối tôi có chút chuyện…”

“Thằng nhóc thối này, có chuyện gì thì cũng lùi lại hết cho tôi!”

Anh còn chưa kịp nói xong, một giọng nói trầm thắp đột nhiên vang lên từ đầu dây bên kia, lộ vẻ già dặn.

“Cụ Tống?”

Lâm Vũ lập tức nhận ra giọng nói này, cả khuôn mặt rạng rỡ mang theo vui vẻ, kích động nói: “Ông tới rồi? Hôm nay còn đang buồn bực, thành lập Hiệp hội Trung y, tại sao lại không thầy bóng dáng ông đâu cải”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 865


Chương 865:

“Không phải vì tuyết rơi hay sao, cho nên chuyên bay bị muộn một chút. Lễ rạ tôi phải đên thủ đô vào buổi sáng rôi, nhưng mãi đến trưa mới đến nơi.

Cuộc họp của mọi người cũng đã kết thúc rôi, tôi còn qua đó làm gì nữa?”

Cụ Tống cười ha ha nói tiếp: “Buỏi tối đến chỗ Thám Nhi ăn cơm đi. Hừ, ông cháu ta đã lâu không gặp, tôi cũng nhớ cậu muốn chết, nhóc con, lân này tới phải chuyện trò tới bến!”

“Được, được, lát nữa cháu liền qua đói” Lầm Vũ mừng rỡ, rồi vội vàng đồng ý.

Thật ra, đã lâu rồi anh không gặp cụ Tống nên cũng nhớ ông cụ lãm.

Đây là vị tiền bối đức cao vọng trọng đầu tiên mà anh biết trong giới Trung y, và cũng là người dìu dất anh nhiêu nhất. Mỗi lần nhìn thấy cụ Tống, anh đều cảm thấy thân thiệt như gặp lại ông nội của mình.

“Học tỷ, tối nay tôi không về nhà ăn tối đâu. Cụ Tông tới đây, cô nói với Nhan tỷ một câu nhé.” Lâm Vũ vội vàng nói với Diệp Thanh Mi, sau đó thận trọng nói tiệp: “Nếu cô ấy không hỏi, thì đừng nói tôi đến nhà Tiết Thâm ăn tối nhé.”

Nhìn thây dáng vẻ thận trọng của Lâm Vũ, Diệp Thanh Mi “phụt” cười một tiếng, nói: “Vừa rồi anh còn nói, trong nhà chúng ta anh quyệt đối có quyên lên tiếng cơ mà.”

“Đùa thôi mà, phải không nào?” Lâm Vũ xụ mặt lấy lòng. “Đừng nói với Nhan tỷ những gì tôi vừa nói nhé, học tỷ tốt.”

Sau khi đưa Diệp Thanh Mi trở lại phòng khám, Lâm Vũ lập tức vội vã chạy thẳng đến chỗ ở của Tiết Thắm.

“Anh đến rồi!”

Cửa vừa mở liên thầy Tiêt Thâm, người thường mặc một bộ vest chuyên nghiệp với tất đen và giày cao gót, li này lại đang đeo tạp dễ màu đỏ, trên tay còn câm một cái xẻnh nấu ăn băng sắt. Cô mỉm cười ngọt ngào với Lâm Vũ, rồi la một tiếng: “Ông ơi, Gia Vinh đến rồi!”

“Anh ngồi xuống trước đi, tôi đang nấu ăn!” Tiết Thâm nháy mắt, sau đó xoay người chạy vào phòng bếp.

Đây là lân đầu tiên anh đên nơi ở của Tiết Thắm nên không khỏi tò mò mà nhìn quanh, thây căn phòng đều rất cao ráo, rộng rãi, được trang hoàng lộng lẫy, phòng khách thông với ban công có tầm nhìn đẹp, có thể nhìn được non nửa cả kinh đô sáng lấp lánh trong đêm.

“Ò, Tiểu Hà, không dễ dàng gì mới gặp được cậu!”

Lúc này Cụ Tống mới bước ra, gật đầu cười, nhìn Lâm Vũ, nói: “Ừm…

béo lên rồi, xem ra có một cuộc sống rất tốt!”

“Cụ Tống, ông vẫn như vậy, càng già càng dẻo dai!” Nhìn thấy cụ Tông tâm tình tốt tới vậy, Lâm Vũ cảm thấy an tâm.

“Đến đây, ngồi, ngồi!”

Cụ Tống vội vàng bảo Lâm Vũ ngồi xuống, rót cho anh một tách trà, nâng mày nói: “Nghe nói chức vị Hội trưởng Hiệp hội Trung y lần này không phải của cậu. Sao cậu lại thua cuộc tÊU h Trong giọng điệu của ông có chút bắt mãn, trong lòng ông chỉ có Lâm Vũ mới xứng với vị trí này.

Lâm Vũ lắc đầu cười khổ, sau đó nói cho cụ Tống biết chuyện đã xảy ra.

“Vạn Sĩ Linh? Nhân phẩm của người này không tốt lắm!”

Là một lão làng trong giới Trung y, còn có môi quan hệ tôt với nhiều bác sĩ lão làng ở kinh đô, đương nhiên cụ Tống cũng hiệu biết về một số bác sĩ thuộc cập quốc gia tại kinh đô. Biết rằng người tên Vạn Sĩ Linh này tuy có tài y thuật nhưng lại không có y đức.

Sau đó ông gật đầu, thỏ dài một hơi: “Nhưng chuyện này cậu làm rất đúng, nêu không được ngôi vào ghế Hội trưởng, ông ta sẽ không bao giờ cho người khác khác biệt về Thái Bạch Thiên Kim Phương. Nếu lần này cậu có thể hoàn toàn tiêu hủy Thái Bạch “Đến đây, ngồi, ngồi!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 866


Chương 866:

Cụ Tống vội vàng bảo Lâm Vũ ngồi xuống, rót cho anh một tách trà, nâng mày nói: “Nghe nói chức vị Hội trưởng Hiệp hội Trung y lần này không phải của cậu. Sao cậu lại thua cuộc tu cử?”

Trong giọng điệu của ông có chút bắt mãn, trong lòng ông chỉ có Lâm Vũ mới xứng với vị trí này.

Lâm Vũ lắc đầu cười khổ, sau đó nói cho cụ Tống biết chuyện đã xảy ra.

“Vạn Sĩ Linh? Nhân phẩm của người này không tốt lắm!”

Là một lão làng trong giới Trung y, còn có môi quan hệ tôt với nhiều bác sĩ lão làng ở kinh đô, đương nhiên cụ Tống cũng hiệu biết về một số bác sĩ _ thuộc cập quốc gia tại kinh đô. Biết rằng người tên Vạn Sĩ Linh này tuy có tài y thuật nhưng lại không có y đức.

Sau đó ông gật đầu, thỏ dài một hơi: “Nhưng chuyện này cậu làm rất đúng, nều không được ngôi vào ghế Hội trưởng, ông ta sẽ không bao giờ cho người khác khác biệt về Thái Bạch Thiên Kim Phương. Nếu lần này cậu có thể hoàn toàn tiêu hủy Thái Bạch Thiên Kim Phương này, đối với Trung y và cả với thê hệ mai sau, sẽ là một công đức vô biên!”

Mặc dù chưa bao giờ nhìn thầy Thiên Kim Phương, nhưng đã nói rằng Thái Bạch Thiên Kim Phương có tác dụng phụ, trong y sử của nhà họ Tống, đã có một số thảo luận nhất định về tác hại nghiêm trọng của phương thuốc này.

“Mà này, Tiểu Hà, tôi nghe nói Phác Thượng Du từ y học nước Hàn đã chỉ đích danh tìm cậu khiêu chiến sao?”

Cụ Tống chợt nhớ ra điều gì đó, cười hỏi Lâm Vũ.

“Vâng, năm sau sẽ chọn ngày!” Lâm Vũ gật đầu.

“Thế nào, cậu nắm chắc phần thắng chứ?” Cụ Tông quan tâm hỏi.

“Thật khó nói, cháu đã hỏi thăm người này từ rất nhiều người, nhưng họ cũng không biết gì về vị Phác Thượng Du này.” Lâm Vũ khẽ thở dài.

Tục ngữ nói, biệt mình biệt ta trăm trận trăm thẳng, nhưng cho tới bây giờ, anh vẫn không biêt gì về Phác Thượng Du này.

Chuyện này liên quan đến tôn nghiêm của Trung y, vì vậy anh không thê không thận trọng.

“Dù sao anh ta cũng là Hàn y, cho nên đối với Trung y chúng ta không biết rõ người này là chuyện bình thường thôi. Tôi chỉ nghe nói là người này có tài châm cứu phi thường.”

Cụ Tống gật đầu, vẻ mặt có chút ngưng trọng, sau đó ngắng đầu hỏi Lẫãm Vũ; “Tiêu Hà, nói cho ngươi biết, lần này, tôi cũng tới đây vì chuyện này, là muốn giúp cậu một tay!”

*Ò?” Vẻ mặt Lâm Vũ vui mừng, vội Vàng nói: “Chẳng lẽ ông đã có kế hoạch tốt rồi sao?

“Không có kê hoạch tốt, nhưng có một phương pháp châm cứu.” Cụ Tổng cười nói: “Tôi hỏi cậu, phương pháp châm cứu đỉnh cao và nồi tiếng nhất trong Trung y hiện nay là gì?”

“Đương nhiên là Thái Át Thần Châm cùng Quỷ Môn mười ba châm!” Lâm Vũ nghiêm nghị nói.

“Theo tôi biết, hình như cậu biết cả hai phương pháp này?” Lão Tống cười nói.

“Đúng vậy.” Lâm Vũ khiêm tốn gật đâu.

“Vậy nếu tôi nói cho cậu biết, còn có một phương pháp khác tốt hon hai phương pháp này?” Lão Tống cười nói.

Vẻ mặt Lâm Vũ đột ngột thay. đổi, anh kinh ngạc nói: “Cụ Thi lẽ nào phương pháp ông nói..

Nói đến đây anh liền dừng lại, có vẻ hơi không dám khẳng chuyện này.

“Tôi sẽ cho cậu gợi ý, Nhất Châm Định Long Đầu ! Cụ Tống cười nói.

“Nhất Châm Định Long Đầu! Ông…
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 867


Chương 867:

Ông đang nói đến châm pháp Đạt Ma sao?” Lâm Vũ mở miệng, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, hiện nhiên là có chút không thê tỉn được. Trong trí nhớ của anh thì đúng là có châm pháp này, nhưng rât không đầy đủ, chỉ có ghi chép vê mũi châm đâu tiên của phương pháp châm cứu này mà thôi.

Cho nên Cụ Tống mới nói răng phương. pháp châm cứu này một châm có thể định long đầu là vậy, nó có tác dụng thân kỳ đối với nhiêu bệnh khó chữa liên quan đến đau đâu, chóng mặt.

Phương pháp châm cứu này tương truyền là do Tổ sư Đạt Ma truyền thừa, có thể giải. được tất cả bệnh tật trên thế gian, mà theo lời đồn nêu năm vững được hoàn toàn, thậm chí còn có thê làm cho người chết sông lại. Nhưng trong giới Trung y không hề có ghi chép về nó, mờ mịt huyện.

hoặc, cho nên rất nhiều người chỉ biết tên của nó chứ không biết sự thật, chỉ xem như đó là một truyền thuyết liên quan đến Trung y được lưu truyền cho các thê hệ sau mà thôi.

Bây giờ có rất nhiều thầy thuốc gắn cho mình cái danh là người kế thừa phương pháp châm cứu Đạt Ma, nhưng hâu như đều là những Ì kẻ lừa đảo, trên đời này chỉ có một sô ít người thực sự có thể dùng nhất châm định long đầu.

“Tôi biết mà, trong Trung y có cái gì mà cậu không biết!” Cụ Tông lắc đầu cười nói: “Xem ra nhất châm định long đầu này cậu cũng biết phải không?”

“Đúng vậy.” Lâm Vũ lại khiêm tốn mà mỉm cười.

“Định long đầu cậu biết, còn phần phía sau thì sao?” Cụ Tống cười nói.

“Nhị châm đối quan xung, tam châm dương khai thái.” Lâm Vũ vội vàng trả lời: “Thế nhưng hai châm này cháu mới chỉ từng nghe nói, chứ không chắc chúng có tồn tại hay không.”

“Vậy tôi sẽ nói cho cậu.” Cụ Tống cười ha ha khẳng định: “Hai châm này quả nhiên tồn tại!”

“Thật sao?!”

Vẻ mặt Lâm Vũ trở nên mừng rỡ, anh cực kì kinh ngạc, không ngờ Cụ Tống lại có thể hiểu châm pháp Đạt Ma.

“Đúng vậy, ngoài ba châm này ra, còn có ba châm trong châm pháp Đạt Ma, tổng cộng có sáu châm!” Cụ Tống trịnh trọng gật gật đầu với Lâm Vũ.

“Ba châm nữa?”

Điều này nằm ngoài dự đoán của Lâm Vũ, tổ tiên trong trí nhớ của anh, dường như chỉ biết đến ba châm đầu tiên, còn ba châm cuôi cùng, anh thậm chí còn không biết tên.

Đương nhiên, tổ tiên của anh cũng không nói răng châm pháp Đạt Ma chỉ có ba châm, mà đã từng suy đoán có thể có hơn năm châm trong châm pháp Đạt Ma.

Hơn nữa trước khi lâm chung, tổ tiên của anh đã cô găng tìm ra bộ châm pháp này, nhưng không thu hoạch được gì, đây cũng là điêu tiếc nuối duy nhất của tô tiên anh.

“Đúng vậy, châm pháp này khi nối lại được gọi là Nhất Châm Định Long Đầu, Nhị Châm Đối Quan Xung, TH) Châm Dương Khai Thái, Tứ Châm Quỷ Quy Môn, Ngũ Châm Thiên Địa Kinh, Tho Châm Bát Đắc Tri!” Cụ Tống nói với giọng uy nghiêm.

“Tứ Châm Quỷ Quy Môn, Ngũ Châm Thiên Địa Kính Lục Châm Bất Đắc Tri, Bất Đắc Trí…

Lâm Vũ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, không ngừng lắm bẩm máy.

châm cuỗi cùng, sau đó quay lại hỏi cụ Tống, “Cụ Tông, châm thứ sáu Bát Đắc Tri có nghĩa là gì vậy?”

“Bát Đắc Tri là tôi tự mình đặt, có nghĩa là châm thứ sáu này căn bản không thể nào biết được!” Cụ Tống lắc đầu bắt lực nói.

“Ò, ông cũng không biết sao…”

Nghe vậy, Lâm Vũ không khỏi có chút mắt mác, sau đó chọt nhớ ra điều gì, hướng, về cụ Tống hỏi: “Vậy thì sao ông biết được châm thứ tư và thứ năm, lại biết được mũi thứ sáu đó thực sự tồn tại?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 868


Chương 868:

Cụ Tống không nói gì, chỉ đứng dậy rồi đi vào phòng, sau đó nhanh chóng bước ra ngoài, trong tay cầm một quyền sách cô màu đen vàng trông không hoàn chỉnh, ông chậm rãi đi tới rồi thận trọng đưa cho Lâm Vũ.

Hai mắt Lâm Vũ sáng lên, vội vàng cần thận nhận lấy quyền sách cổ.

Bên hông sách được may bằng dây thừng, chữ viết tay đều là chữ Hán phôn thể, nội dung dùng cũng là văn cô, trên sách toát ra khỉ chất mốc meo rất đúng niên đại, rõ ràng là một cuốn sách cô đã lâu đời.

Bìa sách đã biến mắt, cũng không có mục lục, ngay đầu trang đã là nội dung chính, Lâm Vũ đọc qua một chút, ây vậy mà có thê hiểu được nội dung hình ảnh và văn tự trong đó chính là về châm pháp Đạt MaI “Cụ Tống, ông lấy quyền sách này ở đâu vậy?” Lâm Vũ kinh ngạc hỏi.

“Cái này là do ông nội đưa cho tôi.

Nghe nói hồi đó ông ấy đã cứu một đạo sĩ tha phương. Sau khi đạo sĩ đó biết ông ấy là bác sĩ, đã truyền phương pháp châm cứu này cho ông nội tôi, nhưng tư chất của ông tôi rất kém, không thể học được chằm pháp này. Sau đó ông đã truyền lại cho tôi và giữ nó cho đện ngày nay. Nói ra cũng thật xáu hỏ, tôi cũng kém cỏi như ông Vậy… ” Cụ Tông run rây cúi đầu cười khổ: “Nghiên cứu mấy chục năm rồi, ngay cả châm đầu tiên cũng chưa nghiên cứu ra…”

“Ông đừng khiêm tốn, có lẽ là ông chưa thật sự muôn học thôi!” Lâm Vũ nhanh chóng tìm ra một lối thoát cho ông.

Thực tế, Lâm Vũ biết châm pháp Đạt Ma này yêu câu nhập môn rất cao, không phải ai cũng có thể học được.

“Thật không ngờ là ông còn có thứ tốt này!”

Đôi mắt Lâm Vũ bừng lên vẻ hưng phân, lật từng trang sách một cách cân thận.

“Ha ha, thật ra lúc ở Thanh Hải tôi cũng muốn tặng cho cậu châm pháp này, nhưng là muốn tặng cho cậu làm quà cưới…” Cụ Tống ho nhẹ một tiêng, có chút ngượng ngùng nói.

“Quà cưới? Ò, lúc đó cháu đã kết hôn rồi!” Lâm Vũ không để ý mà đáp một tiếng.

“Ông nội, Gia Vinh, chờ một chút, đồ ăn sắp chuẩn bị xong rồi!” Tiết Thắm An nhiên chạy ra từ phòng bếp nói ớn Cụ Tống liếc nhìn cháu gái, sau đó nhìn Lâm Vũ, thở dài thật lâu. Thật ra nói kết hôn, ý của ông chính là sau khi Lâm Vũ ly hôn sẽ kết hôn với cháu gái của mình!

Lúc đó ông còn tưởng răng cuộc hôn nhân của Lâm Vũ và Giang Nhanh có rạn nứt, cũng không kéo dài được.

bao lâu, cuối cùng lại không ngờ rằng tình cảm bọn họ còn kiên cô hơn cả vàng!

Nghĩ đến đây, cụ Tống cảm thấy trong lòng vỡ nát, ông khóc không ra nước mất, chỉ hận trời xanh không có mặt Nếu như không phải lần này vì tôn nghiêm của một trung y, ông thật sự là không đành lòng lây sách này cho Lâm Vũ xem, vì cậu cũng không thể trở thành cháu rễ của ông, chỉ là người ngoài mà thôi!

Lúc này Lâm Vũ đang xem đến say sưa, tuy rằng không đề ý tới biểu hiện của cụ Tông, nhưng xem tới xem lui, chân mày anh đột nhiên nhíu chặt lại, CuÔi cùng cũng biết châm thứ sáu mà cụ Tông nói là có ý gì.

Tuy rằng phương pháp châm Đạt Ma được ghi chép trong sách cổ này là sáu mũi, từ mũi thứ nhất đến mũi thứ năm đều có giải thích chỉ tiết và hình vẽ, nhưng nội dung của mũi thứ sáu ở cuỗi, ngoại trừ một mảnh giây màu vàng thì không có gì đằng sau dòng chữ “Châm thứ sáu” cả.

Xét về phân đóng gáy của sách thì hình như không thiêu, vì cuôi sách có bìa, hơn nữa giữa bìa sách và mảnh giấy vàng có ghi dòng chữ đó không hề có dấu vết rách, có thể thấy răng nội dung không hè bị xé bỏ.

“Cụ Tống, tại sao trong cuốn sách này lại không có châm thứ sáu?” Lâm Vũ nhìn kỹ trang cuôi cùng, trong lòng tràn đầy nghi vẫn.

“Tôi cũng không biết, truyền. cho tôi đã là như thê này rồi.” Cụ Tống cũng cười khổ lắc đầu: “Lúc tôi hỏi ông nội, ông nội cũng nói khi vị đạo sĩ đó đưa nó đã như vậy rồi. “
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 869


Chương 869:

“Chẳng lẽ là do đạo sĩ cất giấu, hoặc là tước khi đạo sĩ lấy được sách, cuốn sách đã bị người khác động Bo rồi? Nội dung của châm thứ sáu bị g ra, sau đó may lại cuỗn sách?” HAI”.

Vũ nhíu mày suy đoán, lòng oán hận đến ngứa ngáy, là kẻ thiếu đạo đức nào đã làm, nêu đã gỡ một phần nội dụng cuôn sách đi rồi Vậy tại sao không gỡ cả sáu châm đi luôn, đỡ làm cho người khác phải mơ tưởng đên.

“Chuyện này không thể nào biết được!”

Cụ Tống lắc đầu thở dài, sau đó nói: “Nhưng về phần năm châm đó, nêu học hêt mây thứ đó là đủ rồi. Thằng.

nhóc cậu chính là người tài, có lẽ sẽ học được đúng không?”

Ông thắm thính hỏi, trong lòng cũng: hy vọng : rằng Lâm Vũ có thê lĩnh ngộ được điều gì đó, bù đắp những thiêu sót của mình trong nhiều năm qua.

“Ừm, có thể đọc được, nhưng cháu không chắc mình có thể. học được.

Cháu phải lây sách ra cần thận nghiên cứu lại một phen …” Lâm Vũ xâu hồ cười cười: “Chỉ không biết là ông có cho phép hay không thôi?”

“Tiểu Hà à, tôi thật sự không muốn giâu diễêm, quyên sách này chính là máu thịt của tôi đó!”

Sắc mặt Cụ Tông nghiêm nghị, ngôi nghiêm chỉnh nói: “Tôi định đợi khi Thâm Nhi gả đi, sẽ đem quyền. sách tặng cho cố rê của tôi! Chao ôi, không biết đứa nhỏ nào sẽ có cái phúc này đây!”

Trong khi nói, ông bí mật mà liếc nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Vũ, trong giọng nói còn toát lên ý ám chỉ.

“A, quý trọng như vậy sao, vậy cháu trả lại cho ông!”

Không ngờ, Lâm Vũ lại nhanh chóng đặt cuỗn sách lại trước mặt ông.

1922 Ông thực sự không ngờ loại bí mật vô Song này lại không hấp dẫn được một bác sĩ như Lâm Vũ.

“Chà, ai kêu cậu thách đấu với y học Hàn Quốc để thay mặt cho y học Trung Quốc? Nên tạm thời tôi sẽ cho cậu mượn, coi như tôi đang giúp đỡ giới Trung y của nước nhà đi!” Cụ Tông khá bất lực xua xua tay với Lâm Vũ, biểu thị rằng anh hãy cầm đi đi.

“Cám ơn cụ Tống!” Vẻ mặt Lâm Vũ hết sức vui mừng, vội vàng đem quyền sách cổ yêu thích lật ra xem.

Lâm Vũ trực tiếp rời đi sau bữa ăn, bởi vì anh nóng lòng muốn trở về nghiên cứu phương pháp châm cứu này.

Mấy ngày sau, có thể nói là toàn bộ tâm tư Lâm Vũ đều dồn hết cho cuốn sách này, ngoại trừ ăn ngủ, thì gân như thời gian anh đều dùng để nghiên cứu mây châm anh chưa nắm bất rõ này.

Lọ lắng có thể làm hỏng cuốn sách cổ, anh còn đặc biệt làm một bản in đề dễ lật đọc hơn.

Bởi vì đã gân cuôi năm, Lâm Vũ liên dán thông báo ngoài cửa cho mọi người biệt phòng khám đang tạm dừng khám bệnh, mây ngày nay ở Hồi Sinh Đường, ngoài việc bán dược liệu, nhận cấp cứu gấp chứ không nhận xem bệnh.

Anh đã cho Đậu Tân Di nghỉ lễ, cũng đề Diệp Thanh Mi nghỉ ngơi thật tôt ở nhà.

Lâm Vũ ngày này nằm ở trên phản, cúi đầu nghiên cứu châm pháp này.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng cười, sau đó cửa bị đây vào, người tới lại là Lý Thiên Ảnh.

Ngay khi Lâm Vũ định chào cô, thì đột nhiên nhận ra cô còn đang đi cùng với một bà cụ có mái tóc hoa râm.

Nhìn thấy vẻ mặt của bà cụ Lâm Vũ sững sờ, một lúc sau mới nhận ra đó là bà cụ mà anh đã cứu trên máy bay!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 870


Chương 870:

“Bà à, là bà sao!” Lâm Vũ vui mừng khôn xiết, vội vàng chào hỏi.

“Đứa trẻ này, cậu còn nhớ tôi!” Bà cụ cười hiền lành khi nhìn thấy Lâm Vũ: “Cậu khiến tôi tìm khó quá, nếu không phải biết cô gái này là con gái nhà họ Lý, có lẽ tới giờ cũng không thể tìm thây cậu!”

Vừa nói bà vừa vỗ nhẹ vào tay vì Lý Thiên Ảnh đang đỡ lấy tay bà.

“Bà ơi, cháu chỉ là chút công sức nhỏ, bà không cần phải ghi nhớ chuyện này đâu!” Lâm Vũ cười cười, nhanh chóng mời bà và Lý Thiên Ảnh ngôi xuống khu tiếp khách, nhanh chóng đi pha một âm trà.

“Cậu nhóc, cậu sao rồi? Nghe nói đây là lần đầu tiên cậu đến kinh đô.

Không có ai làm khó cậu đúng.

không?” Bà cụ nhìn Lâm Vũ,mỉm cười quan Tâm hỏi: “Nếu có, cậu liền nói cho tôi biết. Bà già làm chủ giúp cậu!”

Giọng điệu của bà nửa nghiêm túc nửa đùa, nhưng thật ra bà cũng rất muốn làm gì đó cho Lâm Vũ.

“Không có, cháu thấy rất tốt.” Lâm Vũ lắc đầu cười “Binh!”

Đúng lúc này, cửa kính của Hôi Sinh Đường đột nhiên bị đá mở ra, sau đó có hai bóng người đi vào, trong đó có một người là Trương Dịch Hồng, sau khi liệc nhìn Lâm Vũ, anh ta lập tức chỉ vào Lâm Vũ rồi cười lạnh: “Chú hai, chính là anh ta!”

Lâm Vũ ngàng đâu nhìn lên thì thây người đàn ông đi cùng Trương Dịch Hông là một người đàn ông trung niên. Vào thời tiết mùa đông lạnh giá này, anh ta lại chỉ mặc một chiếc áo khoác vải màu xanh da trời đã giặt sạch, chân đi một đôi giày vải màu đẹn, nhưng sắc mặt của ông ta rất hòng hào, dường như không hề cảm thây lạnh.

Từ khuôn mặt có thể nhìn ra, ông ta và Trương Dịch Hồng quả thực nhìn tương tự nhau, nhưng trông: cả Tươi ông ta lại rất trẻ, nhìn qua cũng chỉ mới ba mươi lăm, ba mươi sáu, trên miệng còn có râu mọc lún phún.

Nếu chỉ nhìn vào quần áo của ông ta, thực sự không thể nghĩ rằng hóa ra đây lại là con cháu từ một dòng họ lớn.

“Các người làm gì vậy?”

Ngạy khi nghe thấy động tĩnh Lệ Chân Sinh ngay lập tức liền chạy ra, lạnh lùng đánh giá Trương Dịch Hồng và chú của anh ta, lạnh giọng nói: “Lại là anh?”

“Anh ta là ai?” Người đàn ông mặc áo khoác màu xanh lam liếc nhìn Lệ Chán Sinh một cái, nhàn nhạt nói.

“Người gác cửa!” Trương Dịch Hồng vội vàng đáp.

“Chúng tôi đang tìm Hà Gia Vinh, không phải chó canh gác. Mau gọi Hà Gia Vinh đên nói chuyện với tôi!”

Người đàn ông áo xanh lại bỏ qua Lệ Chân Sinh, giọng nói đều đều, thậm chí còn có chút ôn tồn lễ độ, nhưng lời nói lại cực kỳ khắc nghiệt, trên mặt mang theo thần sắc ưu việt khó giải thích, hai tay chồng lưng, trông như một cao nhân của thời đại.

Mặc dù ông ta biệt người mà cháu mình đang đề cập đến là “Hà Gia Vinh”, nhưng lại không có ý chủ động nói chuyện với Lâm Vũ. Có vẻ như ông ta đang đợi Lâm Vũ tự mình nói chuyện với mình, bởi vì như › Vậy Sẽ phù nộ với thân phận của ông ta hơn.

“Ông mẹ nó mắng ai!” Lệ Chấn Sinh nghe vậy mặt mũi liền trỏ nên dữ tọn vồ cùng, năm đắm nắm chặt đến phát ra tiêng, chỉ hận không thể đấm cho người đàn ông bò trên mặt đất.

“Lệ đại ca!” Lâm Vũ vội vàng la lớn ngăn Lệ Chân Sinh lại, sợ anh sẽ động tay động chân.

Đã gần đến giao thừa rồi, anh không muôn gây ra quá nhiêu ôn ào trước năm mới. Dù sao thì mẹ anh, mẹ vợ của bố vợ còn có cả con gái của. Lệ Chấn Sinh là Giai Giai sắp đến rồi.

Nếu lúc này là gây xung đột lớn với nhà họ Trương, vạn nhật bọn họ ngâm ngâm giỏ trò, e rằng năm nay sẽ trôi qua trong bất ổn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 871


Chương 871:

“Bà ơi, bà và cô Lý cứ ở đây uông trà trước, cháu đi nói chuyện. với bọn họ một lúc.” Lâm Vũ cười nói với bà và Lý Thiên Ảnh, ra hiệu cho bọn họ đừng lo lắng.

“Thằng nhóc này, hai người này chẳng có chút lịch sự nào, cháu phải cần thận đó!” Bà cụ có chút không yên lòng nói, quay đầu có chút không vừa lòng mà nhìn Trương Dịch Hồng cùng chú của anh ta, tức giận nói với Lý Thiên Ảnh: “Bây giời nhiêu người trẻ tuổi chỉ dựa vào một chút xuất thân, đã hết sức ngông cuÔng kiêu ngạo, không có một chút gia giáo nào!”

Mặc dù bà cụ không biết về Trương Dịch Hồng và chú hai của anh ta, nhưng loại người trẻ tuổi mà ngạo mạn như vậy ở kinh đô cũng chăng còn hiếm thây. Dù sao ở kinh đô có quá nhiều con cháu nhà giàu, cũng có rất nhiều người trẻ được gia đình chiều chuộng quá mức đã hình thành tính cách kiêu căng ngạo mạn, ỷ vào việc nhà mình có bối cảnh liền không thèm coi ai ra gì.

Không ngờ rằng, trời cao còn có tròi cao hơn, con người cũng sẽ không ngoại lệ.

Lý Thiên Ảnh mím môi lo lắng, nhìn thấy hai người Trương Dịch Hồng này không có lòng tốt, cô không thẻ không lo lãng cho Lâm Vũ.

“Hai vị chúng ta có thể tới chỗ khác nói chuyện được không?”

Lâm Vũ không muốn làm cho Lý Thiên Ảnh và bà cụ lo lắng, nên liền bảo họ đi đến bên cạnh đại sảnh, sau đó đưa mắt đánh giá qua chú hai của Trương Dịch Hồng rồi hỏi: “Không biết vị này là…

“Tôi là Jrương Hựu Tư, chú hai của Dịch Hồng.” Người đàn ông mặc áo khoác màu xanh lam liếc nhìn Lâm Vũ với vẻ khinh thường rôi lạnh lùng nói: “Răng của cháu trai là do tôi bị anh đánh sao?

“Không sai!” Lâm Vũ gật đầu, nhẹ nói: “Khi đó là anh ta tự mình thích thức tôi, không thể trách tôi được.”

Ngay khi lời nói của Lâm Vũ vừa hạ xuống, thân thể anh đột nhiên trở nên căng thẳng, bởi vì anh cảm nhận được một luồng sát khí sắc bén b*n r* từ Trương Hựu Tư!

Một luồng sát khí mà anh chưa từng gặp phải trước đây!

Nó thậm chí còn khiến anh cảm thấy trong lòng có chút ớn lạnh!

Mặc dù sắc mặt của Lâm Vũ vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt của Trương Hựu Tư đã trở nên thận trọng hơn, mang theo một tia tò mò mạnh mẽ.

“Không thể trách cậu? Sao nào, dám làm không dám nhận?”

Trương Hựu Tư chê nhạo: “Khi cháu trai tôi tám tuôi, vừa mới tập võ không lâu. Một đứa trẻ mười hai tuôi đã đánh nhau với nó, làm nó bị gãy mũi.

Cậu có biết chuyện gì đã xảy ra sau đó không?”

Lâm Vũ cau mày, liếc hắn một cái, không nói mà lẳng lặng chờ hắn nói tiệp.

“Sau đó, cả hai chân của đứa trẻ đêu bị đánh gãy, cha mẹ của đứa trẻ đã đích thân đưa nó đến nhà chúng tôi đề xin lỗi!”

Giọng nói của Trương Hựu Tư lạnh lùng như một thanh gươm sắc bén, cả người toát ra khí chất kiêu ngạo vô Song, tựa như ông ta chính là một người cao cao tại thượng còn trong mặt ông ta Lâm Vũ chỉ là một con kiến tầm thường.

Mặt mày Lâm Vũ liền sa sắm lại khi nghe những lời đó, anh nheo mắt, trong mặt chọt tỏa ra một tia rét lạnh, chuyện trẻ con đánh nhau là chuyện bình thường, mũi cháu trai ông ta bị đánh gãy, còn ông ta thậm chỉ đã phế đi hai chân con nhà người ta, thật đúng là lòng dạ độc ác!

Lâm Vũ chế nhạo, giọng điệu mang theo giễu cọt: “Sao, ông muôn nói cho tối biết người đánh gấy chân chân của đứa nhỏ đó là ông sao? Bắt nạt một đứa nhỏ, nhà họ Trương của người quả thực lợi hại!”

“Không phải.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 872


Chương 872:

Trương Hựu Tư lắc đâu nói một cách bình tĩnh: “Nếu tôi ra tay, đứa trẻ đó đã chết từ lâu. Cha nó đã cắt chân nó, chỉ là đề tỏ lòng xin lỗi mà thôi!”

Trương Hựu Tư nói đến đây, rõ ràng lộ ra niêm tự hào đối với nhà họ Trương, ngắng cao đầu kiêu ngạo nói: “Cha của đứa bé này rất thức thời và cũng rất thông minh. Dùng hai chân, ông ta đã đồi lại được tính mạng của con trai mình, rất đáng giái”

“Thật không may, tôi không phải là đứa trẻ đó, cũng không có một người cha như vậy.” Lâm Vũ cười lạnh, trên mặt không chút thay đổi, nhàn nhạt đáp lại ông ta, anh biết rằng Trương Hựu Tư kề chuyện này với anh là vì muốn làm cho anh sợ hãi, nhưng. lần này, ông ta đã dọa nhầm người rồi!

“Đúng vậy, cậu không phải là đứa nhỏ _ đó, lôi mà cậu phạm phải còn nghiêm trọng hơn cả lôi của đứa trẻ đó, hơn nữa cậu thật sự không có một người cha khôn ngoan, như vậy tính mạng của cậu làm sao có thê được cứu chứ!” Trương Hựu Tư nheo mắt, giọng nói trở nên hết sức âm trầm.

“Thật sao? Tính mạng của tôi là do tôi tự mình năm giữ, và tôi không cần bắt kỳ sự bảo vệ nào của con người!”

Lâm Vũ kiêu ngạo đứng chấp tay sau lưng, vẻ mặt vân bình tĩnh, nhưng đôi tay sau lưng đã siết chặt, bát cứ lúc nào cũng sẵn sàng tấn công. Loại tình huông này chưa từng xảy ra bao giờ với anh, bởi vì anh cho răng không có ai sẽ uy h**p mình. Nhưng lúc này gặp phải Trương Hựu Tư, anh liền có chút cảm giác bất an không giải thích được, cho nên thận trọng vân hơn.

“Khẩu khí thật lớn. Tuy rằng Dịch Hồng không phải đối thủ của cậu, nhưng trước mặt tôi, hai đòn của cậu cũng chỉ là công phu mèo quào mà thôi. Sở dĩ tôi chưa giết cậu là bởi vì thứ trong tay cậu, thanh kiêm Thuần Quân kià mà thôii”

Trương Hựu Tư nhìn Lâm Vũ với đôi mắt lạnh lùng, nói với giọng gân như ra lệnh: “Tôi muốn câu giao thanh kiếm Thuần Quân đó ra ngay bây giÒ, sau đó tôi hứa sẽ tha mạng cho cậu, ân oán giữa cậu và nhà họ Trương CÓ thể được xóa! Tắt nhiên với điều kiện là không bao giờ được động đến quyền lợi của nhà họ Trương nữa!”

Lâm Vũ nghẹ xong không khỏi chế nhạo, liếc mắt nhìn Trương Hụu Tư như một kẻ ngốc, không ngờ người nhà họ Trương còn kiêu ngạo hơn những người khác!

Lâm Vũ học được giọng điệu của ông ta, chậm rãi nói: “Khấu khí thật lớn.

Tuy rang Trương Hựu Tư ‘không phải là đôi thủ của tôi. Nhưng ở trước mặt tôi, hai kẻ thấp kém các người cũng chỉ là công phu mèo quào mà thôi. Sở dĩ cho tới bây giờ tôi vận chưa đuổi ông ra ngoài là bởi vì tôi sợ phá hỏng độ đạc trong phòng khám của tôi! Chỉ cân từ nay về sau các người không đặt lòng dạ lên thanh kiêm Thuận Quân của tôi, tôi có thê coi như xóa bỏ ân oán với nhà họ Trương các người. Đương nhiên, tiên đề là người nhà họ Trương mây người đừng tới làm phiền tôi!”

“Đúng là không biết sống chết!”

Trương Hựu Tư giận đến tím mặt, từ nhỏ đên giờ chưa có ai dám nói chuyện với ông ta như thế này!

Nếu không thèm muốn thanh kiếm Thuân Quân đó, ông ta đã đập Lâm Vũ thành vạn mảnh rồi!

Vừa dứt giọng, sắc mặt ông ta đột nhiên trở nên lạnh lẽo vô cùng, tay trái nắm lên không trung, giữa các ngón tay đột nhiên xuât hiện một lá bùa màu vàng, ông ta dương tay hắt những người khác!

Lâm Vũ học được giọng điệu của ông ta, chậm rãi nói: “Khẩu khí thật lớn.

Tuy răng Trương Hựu Tư ‘không phải là đôi thủ của tôi. Nhưng ở trước mặt tôi, hai kẻ thấp kém các người cũng chỉ là công phu mèo quào mà thôi. Sở dĩ cho tới bây giờ tôi vận chưa đuổi ông ra ngoài là bởi vì tôi sợ phá hỏng độ đạc trong phòng khám của tôi! Chỉ cân từ nay về sau các người không đặt lòng dạ lên thanh kiêm Thuận Quân của tôi, tôi có thê coi như xóa bỏ ân oán với nhà họ Trương các người. Đương nhiên, tiên đê là người nhà họ Trương mây người đừng tới làm phiền tôi!”

“Đúng là không biết sống chết!”

Trương Hựu Tư giận đến tím mặt, từ nhỏ đên giờ chưa có ai dám nói _ chuyện với ông ta như thế này!

Nếu không thèm muốn thanh kiếm Thuân Quân đó, ông ta đã đập Lâm Vũ thành vạn mảnh rồi!
 
Back
Top Dưới