Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 640


Chương 640:

“Này, anh có ngủ không, không ngủ em qua phòng kia đây.” Thây Lâm Vũ đang câm tờ giấy rách nát không ngừng nhìn chăm chú, Giang Nhan tức giận dữ hô một tiếng.

Nếu không phải Lâm Vũ sống chết câu xin cô đên căn phòng này, cô mới không thèm đề. Kết quả khi đến rồi, lại đan để cô lẻ loi một mình!

“Xem xong rồi, xem xong rồi.”

Lâm Vũ vội vàng ‹ cất bản vẽ đi, sau đó lập tức cởi quận áo, bởi vì. kích động mà cổ áo đều mắc lên lỗ tai.

Anh không biết mình đã không thân mật với Giang Nhan bao lâu rồi, thậm chí anh còn quên mắt cảm giác chạm vào da thịt của Giang Nhan, bây giờ khi thấy Giang Nhan ở trước mặt, trái tim anh không khỏi ngứa ngáy, cảm giác không thê chờ đợi được nữa.

Ai biết anh vừa mới c** q**n áo, còn đang định vô tới trên người Giang Nhan, điện thoại bỗng vang lên không đúng lúc. Nhìn thấy tên trên điện thoại, Lâm Vũ không khỏi ngân ra, tên cáo già này gọi mình đề làm gì?

Lâm Vũ trực tiêp nhân tắt máy, ném điện thoại sang một bên, chuẩn bị động thủ, nhưng điện thoại lần lại vang lên.

Lâm Vũ tức không muốn chết, nhưng sau khi suy nghĩ lại nhắc điện thoại lên, cười nói: “A lô, bác Sở, gọi điện cho tôi muộn như vậy là có chuyện gì?”

“Ha ha, Gia Vinh à, đã lâu không gặp cậu, nên hơi nhớ cậu thôi. Dạo này thế nào rồi?” Sở Tích Liên đầu kia, cười nói, giọng điệu tràn đầy ân cần.

“Tốt lắm, bác mấy ngày nay sức khỏe thế nào?” Lâm Vũ không vội hỏi ông ta gọi tới là có việc gì, đến nơi đên chôn mà vòng vo cùng ông ta.

“Tốt lắm, tốt lắm. Thế này, tối mai tôi muốn mời cậu dùng bữa, cậu có thời gian không?” Giọng Sở Tích Liên rất hăng hái.

Lậm Vũ nhíu mày, không muốn đi quá gần cáo già, liền trực tiệp từ chối: “Xin lỗi bác Sở, tối mai tôi có vài bệnh nhân quan trọng phải ngôi hội chẩn, e răng không có thời gian.”

“Ha ha, chính là Vân Vi muốn gặp cau…

Sở Tích Liên cười nói: “Hai đứa đã lâu không gặp nhau rôi đúng không?”

Nghe thấy tên của Vân Vi, Lâm Vũ không khỏi do dự.

Mặc dù không ưa Sở Tích Liên và Sở Vân Tỉ, nhưng anh lại có ấn tượng tốt về Sở Vân Vi, bộ kim bạc rồng phượng mà cô tự tay tặng đã giúp anh rất nhiều, đã trực tiếp trở thành “thần binh lợi khí” trong tay anh rồi.

Không biết gần đây cô ấy thế nào, Lậm Vũ do dự. nói: “Vậy thì tôi sẽ cố gắng hết sức.”

“Được rồi, cứ quyết định như vậy đi.

Lát nữa tôi sẽ gửi cho cậu địa chỉ nhà hàng. Cậu nhất định phải đến đó.”

Sở Tích Liên cười cúp điện thoại, nhưng vừa cúp điện thoại, nụ cười trên mặt ông ta đột nhiên biến mắt, đứng trước cửa số phòng làm việc nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài, vẻ mặt đầy u ám.

“Chị Nhan, anh tới đây!”

Lâm Vũ ném điện thoại, lại lao về phía Giang Nhanh, Giang Nhan bình bịch đánh vào ngực anh, mắng: “Đi, tắm đi, thật bẩn quá.”

“Tối hôm qua anh vừa tắm, bần gì chứ?”

Lâm Vũ cúi đầu ngửi được trên người anh, vẻ mặt say sưa nói: “Em ngửi đi, còn có mùi thơm của sữa tắm.”

“Hôm qua? Anh cút xuống cho em…”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 641


Chương 641:

Giang Nhan còn chưa kịp nói xong, đột nhiên Lâm Vũ năm lầy bàn chân trăng noãn của cô mà cù lét chân cô, Giang Nhanh không khỏi hét lên một tiêng, toàn bộ sức lực của cô đột nhiên cạn kiệt, tùy ý đề thân mình Lâm Vũ đè lên người mình.

“Chị Nhan, anh nói dối em đó. Thật ra tối nay vừa về anh đã tắm rửa sạch sẽ rôi.” Lâm Vũ vừa cười vừa dùng tay từ từ v**t v* cặp đùi mịn màng của Giang Nhan, vươn tay vén váy ngủ của cô ây lên, thản nhiên luồn vào như một con rắn.

“Đừng sờ linh tinh!”

Giang Nhan thở phì phò tức giận nhoợi Lâm Vũ.

“Yên lặng đi, chị Nhan, sẽ bị cô giáo Diệp nghe thấy đó!” Lầm Vũ nói nhỏ với cô.

“b**n th**!” Mặt cô đỏ bừng, mở miệng cắn lỗ tai anh.

Lâm Vũ ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể Giang Nhan, hô hấp càng lúc càng gâp gáp, tay càng không rảnh, đồng thời nói: “Chị Nhan, mây ngày nữa Hà Ký chúng ta Sẽ tham gia cuộc thi triển lãm trang sức ở thủ đô mây ngày, Đến lúc đó em cùng chị nuôi đi đi, nêu có đồ tốt liền mua cho hai người một ít.”

“Em thấy anh là muốn mua cho Thanh My chứ gì?” Giang Nhan lạnh lùng hừ một tiếng, lần trước Lâm Vũ cho cô một sợi dây chuyền màu Lục hoàng đề đắt tiền như vậy, cô còn có thể mua cái gì nữa? Cô đoán Lâm Vũ chủ yêu là muôn mua cho Diệp Thanh My.

“Đã nói rồi mà, anh mua cho cả hai người!”

Ngay khi giọng nói của Lâm Vũ vừa xong, anh đã bóp chặt cặp mông vệnh của Giang Nhan.

“AI” Giang Nhan không nhịn được kêu một tiếng, tức giận đập anh một cái.

Lâm Vũ cười rất mãn nguyện, bị Gian Nhan “ép” nhiều năm như Vậy, cuôi cùng cũng có thể xoay người trở thành chủ nhân một lân rôi.

Ngày hôm sau, khi Lâm Vũ đến phòng khám . Đậu Tân Di đã đến từ sớm, cô ta vẫn có vẻ không tin tưởng khi nhìn thấy Lâm Vũ.

Tuy nhiên cô ta cùng Diệp Thanh My có quan hệ tốt, để Diệp Thanh My nhờ cô ta giúp nhặt dược liệu, cô ta liền đi giúp hái dược liệu.

Lâm Vũ cau mày, không khỏi đê phòng, cô gái tomboy này sẽ không phải là một đồng tính luyên chứ, đừng đề tới lúc kéo mắt chị nuôi của anh đi, đến lúc đó anh chẳng phải thiệt thòi lớn rồi sao.

Sau khi lượng bệnh nhân đông lên, Đậu Tân Di liên ngồi xem bệnh, Lâm Vũ ngồi sang bên cạnh nghe một hồi, không khỏi sửng SốT. Không hồ là hậu đại của một danh y nổi tiếng, bệnh nhân nào cũng được Đậu Tân Di xem rất chính xác và toàn, diện, thâm chí đến cả một số bệnh ấn đều rất chính xác.

Nhìn thầy vẻ kinh ngạc của Lâm Vũ, vẻ mặt của Đậu Tân Di càng trở nên kiêu ngạo, biểu hiện khinh thường trong mát đối với Lâm Vũ càng thêm nông.

Lâm Vũ khẽ lắc đầu cười, cũng không quá so đo với cô ta.

“Gia Vinh, đi, cùng tôi đi báo danh!”

Thẳm Ngọc Hiên vội vàng đi vào, thầy không có nhiều bệnh nhần, liền gọi Lâm Vũ đi cùng.

“Được rôi.” Nhìn thây Đậu Tân Di thành thạo, Lâm Vũ mới yên tâm giao phòng khám cho cô ây, sau đó đi theo Thâm Ngọc Hiên đi đăng ký. Cuộc thi triển lãm trang sức lần nà Tát khát khe, hơn nữa cân phải thâm định tư cách, các công. ty trang sức có tổng giá trị số cổ phần dưới ba tỷ đồng không được phép tham gia.

Địa điểm đăng ký nằm ở tầng một của một trung tâm mua sắm cao cấp, có một quây đặc biệt và có các biển hiệu dọc quảng cáo chọ triển lãm trang sức. Phía sau quây là một người phụ nữ xinh đẹp mặc áo sơ mi trăng buộc tóc đuôi ngựa, cùng với hai đồng nghiệp ăn mặc giống cô ấy.

“Xin chào, chúng tôi là Hà Ký Phượng Duyên Tường, đến đây để đăng ký tham gia cuộc thi.” Thẩm Ngọc Hiên lịch sự mỉm cười, sau đó đưa một số bản sao tài liệu ứng tuyển đã được phê duyệt bởi công ty.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 642


Chương 642:

Bởi vì Phượng Duyên Tường cũng đã tham gia một số cuộc thi trước đây, cho nền Thẳm Ngọc Hiên đã quen thuộc với tất cả những điều này.

“Được, hai vị tiên sinh, vui lòng đợi một chút.”

Nhân viên lễ tân xem qua thông tin của Thầm Ngọc Hiên, sau đó nhập thông tin vào máy tính theo thông tin.

Đối với loại trang sức mười công ty hàng đầu {rong nước này, bọn họ luôn chỉ cân vài giây, vì vậy sau khi nhập tất cả thông tin, nhân viên lễ tân liên cười nói: “Anh Thẩm, công ty của anh, tài liệu ứng tuyển của Hà Ký Phượng Duyên Tường đã được đệ trình rôi. Tât cả đêu | đáp ứng các tiêu chuẩn cạnh tranh của chúng tôi, anh nên chú ý đến điện thoại di động của mình, trong vòng hai ngày sẽ nhận được một thông báo ngăn từ chúng tôi, đến lúc đó chúng tôi Số sắp xếp một gian hàng cho anh…

“Đợi đất”

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc bộ đồ đen với dáng vẻ của một người quản lý đột nhiên bước tới, hỏi: “Hà Ký Phượng Duyên Tường sao?

Sao trước giờ chưa từng nghe nói đến?”

*Ò, tiền thân của chúng tôi là Hà Ký và Phượng Duyên Tường hai công ty trang sức, bây giò đã hợp nhất thành một công ty.” Thâm Ngọc Hiên vội vàng giải thích.

“Xin lỗi, các anh không đủ điều kiện tham gial”

Nam quản lý liếc nhìn Thảm Ngọc. .

Hiên, nhìn lướt qua tài liệu ứng tuyên trong tay, sau đó ném tài liệu lại cho anh ta.

“Không đủ tư cách? Tại sao!”

Sắc mặt của Thẩm Ngọc Hiên đột ngột thay đổi, ngay lập tức anh ta trở nên lo lãng vô cùng: “Trước đây chúng tôi đã Jừng tham gia vài lần cuộc thi này.”

“Trước đây là trước đây, bây giò là bây giờ. Công ty của anh sau khi sáp nhập sẽ là công ty mới. Mới thành lập chưa được một năm, nên chúng tôi không thể để anh tham gia. Xin lỗi, vui lòng về cho.” Nam quản lý hừ lạnh, cao ngạo nói.

“Chưa được một năm nên không được phép tham gia? Quy tắc này được đặt ra khi nào? Tại sao trước đây tôi không biết!”

Thảm Ngọc Hiên tức giận nói.

“Anh không biết điều đó có nghĩa là anh thiếu hiều biết. Chúng tôi làm theo đúng quy định. Anh quả thực không đủ tư cách tham gia!” Nam quản lý lạnh lùng nói.

“Anh là ai? Tôi muốn gặp giám đốc, người chịu trách nhiệm ở đây!” Thẩm Ngọc Hiên tức giận nghiền răng nghiên lợi.

“Tôi là chủ quản giám sát việc xét duyệt đăng ký ở đây, có được tính hay không tôi là người quyết định, tìm ai cũng vô dụng thôi!”

Nam quản lý hừ lạnh: “Mời anh rời đi, đừng làm chậm trễ công việc của chúng tôi!”

“Mẹ kiếp, mày cố ý nhắm vào chúng tao có đúng không?”

Thẩm Ngọc Hiên lập tức tức giận, ị nhìn thấy mọi thứ mà mình hy vọng chốc lát đã tan vỡ, anh ta không khỏi kích động, không nhịn được máng nam quản lý. Xét cho cùng, đây là cơ hội tốt nhất để Hà Ký Phượng Duyên Tường có được chỗ đứng tại thủ đô, nếu bỏ lỡ cơ hội này, anh ta sẽ phải chờ đợi cả năm tròi, tiêu tốn tài chính vô ích không nói, còn tốn cả biết bao thời gian và cơ hội.

“Anh dám mắng tôi? Anh có tin, tôi để công ty của anh vĩnh viên năm trong danh sách đen?” Nam quản lý hung hăng nói.

“Ngọc Hiên, bình tĩnh, bình tính!”

Lâm Vũ ôm chặt Thẩm Ngọc Hiên lại, kéo anh ta sang một bên, „thuyết phục: “Được rồi, không để qua thì thôi, chúng ta lại tìm cách.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 643


Chương 643:

“Còn có thể nghĩ ra cách gì nữa, thằng khốn này rõ ràng là cô ý nhắm vào chúng ta, hoàn toàn không có quy định nào như vậy!” Thâm Ngọc Hiên năm chặt tay, vửa tức giận vừa uất ức, anh ta vất vả chuẩn bị lâu như Vậy, kết quả đến tư cách tham gia cuộc thi cũng không có.

“không thành vấn đề, sẽ luôn có cách.” Lâm Vũ nhẹ vỗ vai an ủi, sau | đó kéo anh ta trở lại bệnh viện.

Sau khi cùng Lâm Vũ nói chuyện ở bệnh viện, Thẩm Ngọc Hiên bình tĩnh lại, cũng đã vui vẻ trỏ lại, chạy ra ngoài tìm người làm quen rồi.

Đến gần thời gian đã hẹn vào buổi tối, Lâm Vũ bắt taxi chạy nhanh đến nơi Sở Tích Liên đã định sẵn.

Đây là một nhà hàng được trang trí theo phong cách phục cô, tất cả đều sử dụng kết cấu bằng gỗ, việc kinh doanh rất tốt, cả hội trường chật kín người, rất sôi động.

“Thưa ngài, tôi xin lỗi, chúng tôi đã đầy bàn rôi.” Một người đàn ông với giồng như một người quản lý bước đên nói lời xin lỗi.

“Tôi đến đây để tìm người.”

Sau khi Lâm Vũ nói số phòng, sắc mặt của người đàn ông nọ đột nhiên thay đổi, anh ta cung kính nói: “Ngài là Hà Gia Vinh, Hà tiên sinh?”

“Chính là tôi.” Lâm Vũ cười gật đầu.

“Mời ngài theo tôi các vị khách quý trên lâu đã đợi từ lâu rồi.” Quản lý vội vàng cúi đầu dẫn Lâm Vũ đi lên.

Chỉ nhìn thấy hai người đàn ông mặc đồ đen đang đứng ở cửa hộp trên lầu, một trong số đó là Ấn Chiến, anh ta vô cảm chào Lâm Vũ rồi mở cửa mời anh vào.

Toàn bộ phòng bao rât lón, rộng mây chục mét vuông có thêu rồng phượng, chính giữa có một cái bàn tròn lớn. Sở Tích Liên đã tới từ lâu, ngồi ở trên ghế chính của bàn, Sở Vân Tỉ và Sở Vân Vị cũng ở, đó. Lúc này đang ngồi ở hai bên ghế gần ông ta.

“Ò, Tiểu Hà đến rồi sao, mời ngồi, mời ngồi!” Sở Tích Liên nhanh chóng đứng dậy, nhiệt tình chào hỏi.

Lâm Vũ cười gật đầu, lễ phép nói: “Bác Sở, bác khỏe chứ.”

Sở Vân Tỉ liếc mắt bễ nghễ nhìn Lâm Vũ, trong mắt lóe lên một tia kiệu ngạo lạnh lùng, sau đó kéo ghé ngồi bên cạnh, ra hiệu cho Lâm Vũ tới ngồi bên cạnh.

Sở Vân Vi đột nhiên run lên khi nhìn thấy Lâm Vũ, ngón tay mảnh khảnh lập tức bị nhẫn, vào lòng bàn tay cô, móng tay ấn đến mức lòng bàn tay phát đau, cô mím chặt miệng, kiềm chế tâm tình.

Đã hơn hai tháng kể từ lần cuối cùng từ biệt Lâm Vũ, hai tháng nay, cô luôn nghĩ đến vẻ mặt kiên nghị của Lâm Vũ. Luôn nghĩ đến một màn mà Lâm Vũ đứng trước mặt mọi người che cô lại phía sau lưng.

Biết rằng Lâm Vũ thực sự đến kinh đô vì cô, cô luôn muốn tới tìm gặp Lâm Vũ, nhưng bố đã giữ cô ở nhà, ngăn không cho cô ra ngoài.

Lâm Vũ nhìn Sở Vân Vi nhàn nhạt cười, sau đó mặc kệ Sở Vận Tỉ giú hắn kéo ghế ra, đi thẳng ‹ đến chỗ Sở Vân Vi kéo ghế. ra rồi ngôi xuống, nói nhỏ: “Cô Sở, cô gầy đi rồi.”

Chính là những lời nói đơn giản này, nhưng lại có sức mạnh như sâm sét, trong lòng Sở Vân Vi đột nhiên run lên, trong nháy mắt mặt liền đỏ bừng.

Vẻ mặt của Sở Tích Liên lập tức thay đổi khi nhìn thấy cảnh này, nhưng ông ta nhanh chóng khôi .phục lại sự bình tính, cũng không nói gì.

Sở Vân Tỉ nhíu mày, lạnh lùng nói: “Hà Gia Vinh, ai con mẹ nó cho anh ngôi ở đó?”

“Tôi để tôi ngồi đây.”

Lâm Vũ cười nhạt hỏi Sở Tích Liên: “Bác Sỏ, tôi ngồi ở đây có vấn đề gì sao?

“Không sao, không sao.”

Sở Tích Liên cười gật đâu, ông ta hung hăng nhìn Sở Vân Tỉ một cái, sau đó nói với Lâm Vũ: “Tiểu Hà, cậu có đói bụng không?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 644


Chương 644:

“Không đói.”

“Nếu không đói bụng, chúng ta lại đợi một chút, còn có một vị khách quý nữa chưa tới.”

Sở Tích Liên vẫn mỉm cười, nhưng đôi mắt thì lóe lên tinh mang rực rỡ.

Lâm Vũ nghe vậy hơi giật mình, không hiều Sở Tích Liền trong. hồ lô đang bán thuốc gì, nếu đã mời mình tại sao lại mời người khác nữa?

Người sắp tới liệu có liên quan gì với anh không?

Đang lúc suy nghĩ, Ấn Chiến bên ngoài đột nhiên gõ cửa, sau đó đầy cửa, cung kính nói: “Thủ trưởng, Hà nhị gia đền rồi!”

“Ha ha, anh Tích Liên, lâu rồi không gặp”

Một giọng nói lớn truyền đên, sau đó một người đàn ông trung niên mặc quân phục bước nhanh vào, động t tác gọn gàng miên bàn, mỗi bước đi đều mạnh mẽ uy vũ.

Khuôn mặt giống như khí chất của ông ây, cương nghị, điềm đạm, ánh mát đây sao sáng, tràn đầy khí thế.

Cả người ,giỗng như một cây kiếm huyền thiết vô song.

“Ôi, anh Tự Trăn, nhớ chết tôi rồi!”

Sở Tích Liên vội vàng đứng dậy, tự mình đi vòng qua bàn, đi tới chỗ Hà Tự Trăn ôm lấy ông ấy: “Nghe nói ông cụ nhà anh không khỏe, thế nào rồi, không sao chứ?”

“Không sao, ngày hôm qua bác sĩ xem bệnh nói sức khỏe rất tốt.”

Hà Tự Trăn chỉnh sửa bộ quân phục của mình, cười nói: . Đừng bận tâm, tôi vừa mới từ trụ sở quân sự đi ra, còn chưa có thay quân áo liền trực tiếp chạy tới. ‘ “Ài, anh Tự Trăn dù đã trở về cũng không có được nhàn rỗi mà.”

Sở Tích Liên cười nói, “Mây năm nay anh xa nhà, vất vả cho anh rồi!”

Khi Sở Tích Liên nói những lời này, ông ta cảm thấy mình khá may mãn, nêu như năm đó không phải ông già nhà mình dùng hêt các mỗi quan hệ để giữ ông ta lại, thì hiện tại người phải đi biển cương chính là ông ta.

Do đó, Hà Tự Trăn đã xem như.

tương đương với việc gánh vác tât cả những chuyện này cho ông ta.

“Ha, bảo vệ tổ quốc thì có cái gì vất vả chứ? Đây chăng phải là nghĩa vụ của mỗi quần nhân sao, đừng nói là xa quê nhà, tôi là con của đất nước này, còn mỗi tắc đất của Trung Hoa đều là quê hương tôi!”

Hà Tự Trăn tự hào mỉm cười, lời nói của ông ây vô cùng thoải mái, khí chất ngập trời.

Không thể, không thể nào!

Lâm Vũ nhìn Hà Tự Trăn, người đang tràn đầy sức sống mà thở dài một hơi, anh Gia Vinh này không bao giờ có thê là con trai của Hà nhị gia được.

Tục ngữ có câu, rông sinh rồng phượng, con của chuột cũng chỉ có thê đào lỗ. Vị Hà nhị gia này có thể được gọi là con rồng giữa loài người, nhưng có vẻ như anh Gia Vinh chỉ có thể tạo ra lỗ mà thôi…

Càng nghĩ, anh càng cảm thấy không có khả năng, có lẽ chỉ là tai hợp ngầu nhiên nên Hà Gia Vinh và Hà nhị gia trông giống nhau thôi.

“Ha ha, những gì anh Tự Trăn nói rất đúng, mời anh ngôi xuông, mời anh ngôi đi.”

Sở Tích Liên cũng giả vờ cười thoải, mái, sau đó dẫn Hà Tự Trăn vào chỗ ngồi, đồng thời quay sang Sở Vân Tỉ | và Sở Vân Vi trầm giọng nói: “Vân Tỉ, Vân Vi, còn không mau chào chú Hài”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 645


Chương 645:

“Chào chú Hà ạ!” Chu Vân Tỉ trên mặt cũng lộ ra nụ cười.

“Chào chú Hà ạ.” Sắc mặt Sở Vân V hơi tái nhọt, lông mày cau lại, trong mày thoáng hiện lên một tia lo lăng.

Cô làm sao lại không đoán ra được ý định của bồ mình, ông ta gọi điện cho cả Lâm Vũ và Hà nhị gia cùng tới, ý đồ đã rất rõ ràng.

“Đã mấy. năm rồi không gặp nhau, Vân Tỉ và Vân Vi đêu đã lớn cả rôi.’ Hà Tự Trăn thôn thức mà thốt lên, những năm gần đây, ông ây rất ít khi trở lại kinh đô, và lần nào ông ây trở VỆ, không được máy. ngày đã vội vàng rời đi. Mọi thứ ở kinh đô dường như hơi lạ lẫm với ông ây.

“Đây là Hà tiên sinhl”

Một nụ cười sâu sắc xuất hiện trên khuôn mặt của ông ta, ông ta giới thiệu Lâm Vũ: “Đây là bạn của Vân Vi, và cũng là một trong những đối tác kinh doanh của Vân Tỉ.”

“Ô, cậu trai trẻ, rất vui được gặp…”

Từ “cậu” còn chưa kịp thốt ra, Hà Tự Trăn đã đứng hình tại chỗ. Ông ấy há hóc mồm, kinh ngạc nhìn Lâm Vũ, đầu óc một mảnh trông rỗng.

Sao ông ấy có thể không nhìn ra người thanh niên trước mặt giỗng y hệt mình khi còn trẻ chứ!

Hơn nữa, họ của anh là gì?

Suy nghĩ của Hà Tự Trăn đột nhiên trôi về hai mươi năm trước, không thể không liên hệ cậu thanh niên trước mặt với con trai mình lại với nhau.

Nghĩ đến thi thể của đứa con trai nhỏ không thể nhận dạng được, trong lòng lại đau đến quặn thắt, nhưng nhìn Lâm Vũ tuật mặt, trong lòng lại có một tia hi vọng khác.

Rốt cuộc năm đó đã có rất nhiều những Ôn ào suy đoán việc đứa trẻ năm đó liệu có phải là con của ông ấy hay không.

Mặc dù trước đó ông đã tố cáo những tin đồn này, nhưng ông cũng hy vọng những tin đồn đó là sự thật. Nắm đó hy vọng bao nhiêu thì giò ông ây lại hy vọng cậu thanh niên ngôi †rước mặt mình đây, chính là người con trai mà hai mươi năm nay ông ấy vẫn thường mơ tới bấy nhiêu.

Dù có ý chí thép đên mây cũng không thoát khỏi cảm xúc và thât tình lục dục, cuôi cùng cũng không thoát được tình cảm đã in sâu.

“Ha ha, Tự Trăn, anh ngắn người làm gì, mau ngồi đi.” Sở Tích Liện rất hượng thụ trạng thái thất thần của Hà Tự Trăn, đây là lần đầu tiên nhìn tháy ông ây như vậy trong từng ấy năm, cho nên ông ta cỗ ý không vạch trần nó, giả vờ hỗ đồ mà mời Hà Tự Trăn ngồi.

“Tôi ngồi đây là được rồi!”

Hà Tự Trăn không đi theo, ông ta, ông ây kéo một chiếc ghê ra rồi ngôi xuống cách Lâm Vũ một khoảng.

Sở Tích Liên cũng không dừng lại, mà chỉ mỉm cười đi về chỗ ngôi.

“Cậu thanh niên này, cậu… cậu là người ở đâu?”

Ngay khi vừa ngồi xuống, Hà Tự Trăn đã nóng lòng hỏi Lâm Vũ.

King Hải.” Lâm Vũ thành thật trả ời.

“Thanh Hải?”

Hà Tự Trăn giật mình nhìn, vội nói: “Vậy thì… sức khỏe của bố mẹ cậu thế nào rồi?

“Từ nhỏ tôi đã được nhận làm con nuôi, Tôi không cha không mẹ.” Lâm Vũ lắc đầu trả lời thành thật, lúc nhìn thấy Hà nhị gia, anh đã hiếu được mục đích của con cáo già Sở Tích Liên. Xem ra trước khi Hà Tự Trăn đến, ông ta không hề tiết lộ bất cứ điều gì với ông ấy. Chỉ để Hà Tự Trăn trực tiệp chịu đựng cú sốc của ngoài ý muôn này.

Phải nói rằng Sở Tích Liên quá độc ác, trong tàn nhẫn còn mang theo nham hiễm.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 646


Chương 646:

Hà Tự Trăn không khỏi chấn động khi nghe thấy lời ¡ này, nhịp tim đột nhiên tầng nhanh, ông ấy năm chặt tay, vội vàng nói: SG đUI cậu đã từng đi tìm cha mẹ ruột của mình chưa?”

“Tự Trăn, nếu anh nhìn ra rồi, vậy tôi sẽ nói cho anh nghe sự thật.”

Không đợi lâm Vũ nói, Sở Tích Liên đột nhiên thở dài.

Lâm Vũ bị ngữ khí của ông ta chọc cười, con cáo già này, cái gì gọi là “nếu đã nhìn ra rồi”? Hai khuôn mặt giống nhau đến nỗi chỉ có kẻ ngốc mới không nhìn ral “Anh Tích Liên hãy nói tiếp đi!”

Hà Tự Trăn liếc nhìn Lâm Vũ với vẻ mặt phức tạp, sau đó nhìn Sở Tích Liên với đây mong đợi.

“Nói thật với anh, lần đầu tiên nhìn thấy cậu nhóc này, tôi đã nghĩ cậu ây rât giống : anh. Tật cả những câu anh hỏi vừa rôi tôi cũng đã hỏi cậu ây.

Thậm chí, tôi còn nghi ngờ cậu ây chính là đứa con trai thât lạc của anh hai mươi năm trước.”

Nói tới đây, Sở Tích Liên không nhịn được liên uông một ngụm trà.

“Anh Tích Liên, hãy tiếp tục đi!” Hà Tự Trăn chờ không nồi nữa, ông ây đã không còn khí chất bình tĩnh thong dong như lúc đầu rồi.

Đừng nói là ông ấy, là hoàng đề thứ chín năm đời cỗ đại, nếu có thê tìm thấy con trai đã thất lạc hơn hai mươi năm, e rằng cũng khó mà kiềm chế nồi.

“Đứa nhỏ này cũng không biết thân thế của mình, còn muốn tìm cha mẹ ruột của mình, cho nên tôi thuyết phục cậu ấy đến kinh đô. Nhân ngày sinh nhật lão phu nhân, tôi dẫn cậu ấy đi dự tiệc sinh nhật của lão phu nhân.” Sở tích Liên không nhanh không chậm nói, ông ta rât tận hưởng cảm giác Hà Tự Trăn bị mình điều khiển khống chê.

Đã nhiều năm như vậy, ông ta chưa bao giò: lầy được trên người Hà Tự Trăn một món hời nào, cũng chưa PHg thăng ông ấy một lần nào, nhưng hôm nay, huyết I mạch của Hà Tự Trăn đã bị ông ta nắm chặt.

“Mọi người đã đến dự tiệc sinh nhật của mẹ tôi?” Hà TỦ, Trăn VÔ cùng ngạc nhiên, như thể bị sốc tại Sao gia đình của mình không đề cập. đến chuyện này với ông ấy, kê cả vợ mình, nhưng ông không có thời gian để quan tâm đến nó lúc. Trong mất ông ây lóe ra một tia sáng, thân sắc hưng phần, sốt ruột hỏi: “Về sau thì sao?”

“Và Sau, mọi người cũng nghĩ như anh, cảm thấy thân phận của đứa nhỏ chết trước kia không rõ, Tiểu Hà cũng giồng anh như vậy, cho nên tôi muốn chác chắn một chút. Bởi vì anh không có ở đó, nên tôi đã cùng cậu thanh niên này đi làm giám định huyết thống.” Sở Tích Liên chậm rãi nói.

“Sau đó? Kết quả là gì?”

Lần này, Hà Tự Trăn ngắt lời Sở Tích Liên trước, ông ây năm chặt tay, ánh mắt đầy mong đợi.

“Nói ra thật nực cười.”

Sở Tích Liên cười lắc đầu: “Kỳ thực có hai loại nhận dạng…”

“Kết quả cho thầy rõ ràng tôi không có quan hệ huyết thống với nhà họ Hà.”

Sở Tích Liên chưa kịp nói xong, Lâm Vũ đã trực tiếp ngắt lời ông ta trước.

Sắc mặt ông ta thay đồi, trầm mặt nhìn Lâm Vũ, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Tên nhóc thối này, ông ta đang giúp anh, vậy mà anh lại không tốt xâu.

“Không có quan hệ huyết thống?”

Hà Tự Trăn sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ mắt mát: “Kết… kết quả có chính xác không?”

“Tiểu Hà, cậu làm sao vậy? Cho dù tức giận với nhà họ Hà thì cũng không nên nói dối chứ?”

Lâm Vũ còn chưa kịp nói chuyện, Sở Tích Liên liền liếc Lâm Vũ một cái, ngắng đầu nói nhanh: “Tự Trăn, để tôi nói cho cậu biết, kết quả cho ra có hai loại nhận dạng!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 647


Chương 647:

“Có hai loại? Làm sao cái này… có thể?”

Hà Tự Trăn đã bị sốc.

Sở Tích Liên lắc đầu cười khổ, giả bộ bất lực nói: “Tôi không biết. Kết quả giám định của nhà họ Hà là không có quan hệ huyết thông, nhưng tôi phái người tới một nơi xét nghiệm khác, kêt quả lại cho thấy có cùng huyết thống. Nhất thời tôi cũng không thể phân biệt được thật giả, tôi nghĩ có thể bên nào đã vô tình làm sai? Vì vậy, tôi đã gửi kết quả giám định của mình cho cụ ông nhà anh, muôn ông cụ cùng ! Tiểu Hà đi làm xét nghiệm huyết thống lần nữa, nhưng tôi không ngờ răng ông cụ lại không đề ` ý tới tôi.

Ai, tôi không biết rong ngực ông cụ rốt cuộc là có ý gì nữa. Dù sao thì có lẽ Tiểu Hà ng là dòng máu của nhà họ Hà mà..

Âm hiểm!

Vô cùng âm hiểm! Thậm chí có thể nói là độc ác!

Mặt Lâm Vũ chọt sa sâm lại khi nghe ông ta nói, anh còn nghĩ răng lúc đó xé kết quả thầm định do Sở Tích Liên đưa thì sẽ ồn thôi, không ngờ Sở Tích Liên lại in ra một bản mà đưa cho ông cụ Hài Ý đồ của Sở Tích Liên đối với Hà Tự Trăn cũng rất rõ ràng, là muốn nói với Hà Tự Trắn rằng nhà họ Hà đang giấu ông ấy, nhà họ Hà do Hà lão gia làm chủ dường như không quan tâm đến việc “Hà Gia Vinh” có phải là cháu trai của nhà họ Hà , hay không, cũng không quan tâm nều đó đúng là con trai Hà Tự Trăn, bọn họ đêu không muốn nhận anhl Nếu không, kết quả thâm định không chắc chắn, tại sáo họ không làm lại kiểm định?

Làm sao Hà Tự Trăn có thể không, nghĩ tới việc này, đừng đọt sóng nồi lên trong lòng, ông ấy cũng không hiểu tại sao bộ mình lại không đi kiểm định quan hệ huyết thông với Lâm Vũ. Bất kể là vì lí do gì cùng khó mà giải thích được. Nếu thực sự là máu mủ của nhà họ Hà, thì chính là đứa con nồi dõi duy nhất của Hà Tự Trăn! | Mặc dù vẻ mặt ông ấy trấn định nhưng sắc mặt đã trở nên trắng bệch, đôi mắt mờ mịt. Sở tích Thiên thu hết những điều này vào mắt, tràn đầy tự hào, mục tiêu hôm nay của ông ta đã đạt được.

Ông ta biết, kể cả hôm nay Hà Tự Trăn có nhìn ra hay không những chuyện mà ông ta đã đặc biệt sắp đặt. Bất kể nhà họ Hà có tô son trát phần, làm thế nào để che lắp chuyện này thì Hà Tự Trăn và nhà họ Hà cũng sẽ sinh ra những rạn nứt khó mà hàn gắn được.

Đợi khi Hà lão gia qua đời, phỏng chừng nhà họ Hà cũng sẽ tan rã trong chốc lát. Dù sao thì hai anh em kia của Hà Tự Trăn cũng đều đã có mưu mô trong lòng rôi.

Còn nhà Hà khi mà không có Hà Tự Trăn thì chẳng khác nào hỗ không còn nanh, càng không sợ!

“Chẳng lẽ bồ tôi hoàn toàn không nhìn thầy kết quả giám định này sao?”

Hà Tự Trăn buộc phải chịu đựng cú sốc trong lòng, ông ây hỏi với tia hy vọng cuôi cùng.

“Ân Chiến!”

Sở Tích Liên không vội trả lời anh ta, mà là ngâng đâu, hướng về phía ngoài cửa hét lớn.

Ân Chiến vội vã bước vào sau khi nghe thấy tiếng hét, và nói nhỏ: “Thủ trưởng, có gì dặn dò sao?”

“Tôi hỏi anh, lúc đó có phải anh đã đích thân giao kết quả xét nghiệm quan hệ cha con cho Hà lão gia phải không?” Sở Tích Liên trầm giọng hỏi.

“Đúng vậy, theo chỉ thị của ngài, tôi đích thân giao cho lão gia!” Ẩn Chiến vội vàng gật đầu.

“Vậy tôi sẽ hỏi lại anh, Hà lão gia đã biết nội dung bên trong chưa?”

“Biết rồi, tôi đã nói cho ông ấy.”

Ấn Chiến cúi đầu thành thật đáp lại.

Sau khi anh ta nói xong, trước khi Sở Tích Liên nói bắt cứ điêu ¡ gì, nét mặt của Hà Tự Trăn đã trở nên rất khó coi.

Lâm Vũ rất không muốn bị Sở Tích Liên sử dụng như một con tốt. Anh biết rằng anh Sẽ không bao giờ chấp nhận lời mời của Sở Tích Liên.

Nhưng vấn đề là bây giờ, dù anh có giải thích thế nào đi chăng nữa thì cũng vô nghĩa mục tiêu của Sở Tích Lên đã đạt được.

“Quên đi, đều là những chuyện đã qua rôi, đừng nhặc tới nữa. Mọi người của tỉnh đều bị làm khó, lần này là tôi sơ suất. Sớm biết thì tôi nên tách anh và Tiểu Hà ra, đây không phải là sợ anh lập tức trở về phía Nam, chỉ là lo lắng anh đã quên những chuyện đã xảy ra.”

Sở Tích Liên xua tay xin lỗi, vội vàng nói: “Hơn nữa, bây giờ cuộc sông của Tiểu Hà tốt lắm, có phòng khám bệnh riêng vậy là đủ rồi. Không thể làm người nhà thì có thê làm bạn, ha ha.”

Ông ta không quên rắc muối vào vết thương của Hà Tự Trăn một lần nữa.

“Anh Tích Liên, bữa cơm ngày hôm nay tôi không ăn nữa. Tôi đột nhiên nhớ ra răng Mạn Như đã nhờ tôi mang cho cô ây một thứ, vì vậy tôi sẽ VÕ IƯỚC. ˆ Biết rõ thâm ý của những chuyện này, Hà Tự Trăn không thể có tâm tư để ăn, ông ta lảng tránh, đứng dậy rời đi.

“Ô kìa, Tự Trăn, tới chưa:được 15 phút, ăn xong bữa cơm rồi đi!” Sở Tích Liên vội vàng đứng dậy ngăn cản.

“Không được, tôi xin phép về trước.”

Hà Tự Trăn quay đầu lại liếc nhìn Lâm Vũ, sau đó ngừng nói, sau đó xoay người bước nhanh đi ra ngoài.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 648


Chương 648:

“Tự Trăn, tôi tiễn anh…”

“Không cần đâu.”

Hà Tự Trăn đã biến mắt khi ông ta nØI.

“Ôi, cậu thấy phiền phức này, đừng trách tôi, quên đi!”

Sở Tích Liên lắc đầu giả vờ trách móc, sau đó đối với Lâm Vũ nói: “Tiểu Hà, cậu đừng để trong lòng. Tôi không sắp xêp chuyện này.”

Lâm Vũ chế nhạo, nhưng vẫn giả bộ tươi cười, lắc đầu nói: “Không sao, tôi cũng không ngờ Hà nhị gia lại không biệt chuyện này.”

“Vậy là được, nào, chúng ta ăn cơm, nụ ăn cơm thôi!

Sở Tích Liên mời chào Lâm Vũ đi ăn tôi. , Sau khi Hà Tự Trăn ra khỏi khách sạn, ông ta trực điệp lái xe về nhà, bởi vì chuyện vừa rồi khiến trong lòng ông ta dao động rất lớn, cho nên tay lái xe của ông ta khế run lên.

Sau khi trở về nhà, Hà Tự Trăn bước nhanh đến máy lọc nước, cầm lấy một cốc nước, uông một hơi cạn sạch.

“Anh không đi ăn sao? Sao anh lai quay vê?” Tiêu Mạn Như đang nậu ăn trong. bếp, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy ra ngoài, hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy chồng bà.

Hà Tự Trăn nghiêm mặt nói: “Em có phải đang giấu anh điều gì đó không?”

“Có chuyện muốn giấu anh? Em có thể giấu anh chuyện gì?” Tiêu Mạn Như khá ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của ông ta.

“Vẫn còn nói dối!”

Hà Tự Trăn vẻ mặt buôn bã, ánh mắt tuyệt vọng nhìn Tiêu Mạn Như nói: “Cả nhà họ Hà giấu anh, ngay cả em cũng giấu tôi, anh thật không biết nên tin ai nữa! , Tiêu Mạn Như không khỏi run lên khi nghe ( điều này, và ngay lập tức nhận ra chồng mình đang ám chỉ điều gì, giọng bà hơi run và nói: “Anh… anh đều biết rồi sao? Vậy thì… đứa trẻ đó?”

Nhìn thây Tiêu Mạn Như thừa nhận, Hà Tự Trăn mím chặt miệng, gật đầu, trầm giọng nói: “Nếu không phải là Sở Tích Liên, tôi vân không biết bị các người giâu bao lâu nữal”

Vẻ mặt của Tiêu Mạn Như thay đổi khi nghe ông ta nhắc đến Sở Tích Liên, và chắc chắn, chính Sở Tích Liên này là nguyên nhân.

Bà bắt lực thở dài, trầm giọng nói: “Xem như em nói cho anh thì có thể làm gì, cũng không phải quà tặng cho anh, kết quả thầm định đã được đưa ra, hơn hua cậu ấy không có quan hệ huyết thống với nhà chúng ta…

“Chuyện đã tới nước này, em vẫn còn lừa tối Kết quả bên nhà họ Sở rõ ràng thể hiện cậu ấy và nhà họ Hà chúng ta có quan hệ huyết thống!”

Giọng điệu của Hà Tự Trăn rất khó chịu.

“Cái gì?”

Lần này đến lượt Tiêu Mạn Như ngạc nhiên, bà bước nhanh tới, năm lây tay. Hà Tự Trăn, kích động nói; “Kêt quả của nhà họ Sở? Ở đầu, đề em xeml”

“Em không biết?” Hà Tự Trăn khẽ giậ mình, thấy vợ mình hình như li Nã nói dỗi.

“Em biết cái gì? Đây là lần đầu tiên em nghe nói đên nó.”

Tiêu Mạn Như tràn đầy háo hức: “Cả nhà đều không biết, hà mẹ nếu biết được sẽ rât vuil”

Hà Tự Trăn tái mặt khi bà nhắc đến cha mình, cỗ họng ông ta động đậy, và ông ta ngừng nói, lảo đảo lùi vê phía sau hai bước, và sau đó ông ta ôm lấy một bức tường bên.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 649


Chương 649:

Lúc này ông ta mới nhận ra rằng do cả nhà đều không biết chuyện nên phần lớn là do bô ông cô tình chèn ép.

Người cha không muốn nhận ra con trai mình?

Trái tim ông ta choáng váng, và nỗi đau khó có thể chịu đựng: được!..

“Tự Trăn, anh bị sao vậy?”

Tiêu Mạn Như vội vàng bước tới đỡ Hà Tự Trăn, ngoại trừ lần con trai chết ra, đây là lân đầu tiên nhìn thấy Hà Tự Trăn lộ ra vẻ buồn bã như thế này.

Hà Tự Trăn từ từ ngồi trên ghế sô pha với sự hỗ trợ của Tiêu Mạn Như, vẻ mặt ủ rũ.

Dưới sự chất vần lặp đi lặp lại của Tiêu Mạn Như, Hà Tự Trăn đã nói với Tiêu Mạn Như về chỉ tiết ván đề.

Tiêu Mạn Như là người lý trí hơn, nghe xong lời Hà Tự Trăn không vội trách chông mà ngay lập tức hiêu ra ý đồ nham hiễm của Sở Tích Liên, liền nói với Hà Tự Trăn: “Hai nhà Hà Sở từ trước đến nay đều không ưa nhau.

Đây là lý do tại sao Sở Tích Liên làm điều này anh biết không?”

“Tất nhiên là anh biết.” Hà Tự Trăn chế nhạo, và nêu ông ta thậm chí không thê hiểu được thủ đoạn của Sở Tích Liên, thì ông ta cũng có thể tước vũ khí và trở lại sân đấu càng sớm càng tốt.

“Em nghĩ rằng bố không nói với…

chúng ta phân lớn là vì xem xét tình hình chung. Hiện tại anh cả đang trong giai đoạn quan trọng cho sự nghiệp thăng tiên của mình. Nhà họ Sở đang nhìn chằm chằm vào chúng ta với ánh mắt như hỗ vô. Nói không chừng sẽ nhân cơ hội làm một sô bài báo, hôm nay mời anh qua đây là cô ý chia rẽ nhà họ Hà?” Tiêu Mạn Như suy nghĩ cần thận rồi phân tích.

“Dù vậy, cha anh phải nói với anh về điêu này chứ?” Hà Tự Trăn cau mày và nói.

“Nói cho anh biết rồi làm sao? Ngoài việc khiến anh phân tâm còn có kệt quả khác sao? Còn có thê đề cho đứa nhỏ này cùng anh đi biên giới?”

Tiêu Mạn Như cau mày nói, có chút oán hận, chửi rủa Hà Tự Trăn là ngu ngồc, bị người ta đâm chọt cũng không biết, chuyện đến biên giới không phải là ông ta muốn đầm đầu vào, cũng không do ông ta gánh vác, đó là điều tốt, xa nhà vạn dặm, tụ họp cũng ít đi.

“Anh…”

Hà Tự Trăn hơi bối rối một lúc, đúng.

vậy, nói cho ông biết thì có thế làm gì, từ xưa đến nay, trung thành và hiếu thảo đã khó đạt được, từ khi ông ta lựa chọn trọng trách của đất nước, ông ta đương nhiên phải hy sinh gia đình của mình.

“Nếu cậu ấy thật sự là con trai của chúng ta…”

Lúc này, Tiêu Mạn Như hai mắt không khỏi đỏ bừng, mím môi, nói tiếp: “Nêu là thật, đứa nhỏ này không vào nhà họ Hà cũng tốt, anh không ở nhà, không có người bảo vệ thăng bé, mỗi người ở nhà họ Hà đều lòng lang dạ sói, không phải sẽ đem nó ăn sạch sao?”

Nhà họ Hà còn có anh cả, em ba, Hà Tự Trăn, hai chị gái ai là đèn tiết kiệm nhiên liệu?

Đừng nói về họ, chỉ cần những đứa trẻ dã man và xấu tính của họ là đủ đề Lâm Vũ uống một chậu.

Trong mắt bà, với bao nhiêu người con nhà họ Hà, đúng như Hà Tự Khâm vẫn nói, tính tình vẫn ngay thẳng, nhưng thật tiếc vì quá vui và hoang đàng.

“Nhìn những gì em nói, nhà họ Hà đã bị em miêu tả như biển lửa rồi.” Hà Tự Trăn than thở, tuy nói như vậy nhưng ông ta cũng đông tình với vợ mình, làm sao lại không biết âm mưu thâm độc của gia tộc chứ? Đây là một trong những lý do khiến ông ta chọn đến biên giới.

“Chờ đã.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 650


Chương 650:

Tiêu Mạn Như thở dài một hơi, trước mặt hiện ra khuôn mặt của “Hà Gia Vinh”, trong lòng thoáng hiện lên một tia âm áp, thì thào nói nhỏ: “Nếu người này thật sự là con trai của : chúng ta, thì đợi đến khi nào cậu ấy có đủ năng lực, rồi bước chân vào nhà họ Hà một cách đường đường chính chính cũng không muộn. Em nghe nói rằng cậu ây đang được chú ý trong thời gian gân đây.”

Giọng điệu của bà tràn đây sự hài lòng, thật ra, không cân biệt “Hà Gia Vinh” có phải là con của bà hay không, bà hy vọng răng Lâm Vũ sẽ có việc gì đó và sẽ có chỗ đứng ở thủ đô.

Hà Tự Trăn thở dài cảm thấy những gì vợ nói là có lý, hiện tại ông ta không thể quay lại được nữa. Gia đình họ Hà thừa nhận Lâm Vũ, đó không hẳn là điều tốt. Nhà họ Hà, mà còn là mũi tên bí mật của các gia đình lớn khác.

Vốn dĩ ngày mai ông ta vẫn đang nghĩ đến việc đưa Lâm Vũ đi làm xét nghiệm quan hệ cha con, nhưng hiện tại không cân, ông ta cứ để tự nhiên.

Sáng hôm sau, khi không có nhiều bệnh nhân, Đậu Tân Di đã có thể đối phó hoàn toàn với nó, vì vậy Lâm Vũ đã chạy đến dược phòng đề cô găng điều chế một loại thuộc mới với Thái Tuế Thưởng của lần trước.

“Gia Vinh, Gia Vinhl”

Lúc này, tiếng quát của Thảm Ngọc Hiên đột nhiên từ ngoài cửa truyền đên.

Lâm Vũ vội vàng vỗ tay đi ra ngoài, liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc âu phục màu đen, bụng bự đang đi tới cùng Thẩm Ngọc Hiên, mặt mày nhờn nhưng nhàn nhạt, thoạt nhìn là hiện tượng sự nuông chiêu quá mức.

“Gia Vinh, đề tôi giới thiệu với anh, đây là chủ nhân của Trang sức Lạc Hưởng, chủ tịch Thượng.”

Thầm Ngọc Hiên vội vàng giới thiệu: “Chủ tịch Thượng, đây là chủ tịch Hà của Hà Ký chúng tôi.”

“Chủ tịch Thượng, xin chào!”

Lâm Vũ hướng tới chỗ chủ tịch Thượng đưa tay ra, chủ tịch Thượng vươn tay bắt tay, anh ta có vẻ hơi kiêu ngạo nói: “Lần này giúp đỡ các anh tôi đã hhy sinh rất lớn, hy vọng thuốc mà anh điều chế ra không làm tôi thất vọng.”

Lâm Vũ hơi giật mình, không biết anh ta nói lời này là có ý gì.

Sau khi Thẳầm Ngọc Hiên để chủ tịch Thượng ngồi xuông, anh ta nhanh chóng kéo Lâm Vũ sang một bên và nói cho anh biết chỉ tiết của vấn đề.

Hóa ra Trang sức Lạc Hưởng của chủ tịch Thượng có tư cách tham gia cuộc thi trang sức này. Thảm Ngọc Hiên muôn chủ tịch Thượng bí mật chia chúng. thành một gian hàng nhỏ, đề một vài món trang sức của Hà Ký cũng có thể vào địa điểm tham gia triên lãm.

Tuy nhiên, chủ tịch Thượng này luôn có một yêu câu, đó là yêu cầu Lâm Vũ chuẩn bị cho anh ta một đơn thuốc cường dương, dưỡng thận, nếu có tác dụng, anh ta liền đồng ý.

Lâm Vũ không khỏi nở nụ cười, vật nhỏ này không phải vẫn là dùng tay bắt được sao.

Nhưng mà, sau khi biết giá trị thị trường của cửa hàng trang sức này chỉ có hơn một tỷ tệ, là do có quan hệ nên mới tiến vào triên lãm, Lâm Vũ không khỏi có chút ngượng ngùng, anh làm sao có thể tỉnh một cái chợ được giá trị hàng chục tỷ và dựa vào một công ty trang sức nhỏ với giá trị thị trường hơn một tỷ nhân dân tệ.

Sau khi Lâm Vũ biệt được yêu câu của chủ tịch Thượng, anh đã nhanh chóng chuẩn bị một ít thuốc k*ch d*c cho anh ta rồi đóng vào túi.

“Chắc chắn có hiệu quả không?” chủ tịch Thượng nghỉ ngờ hỏi.

“Đừng lo lắng, sớm muộn một đôi, ba ngày sau, anh sẽ khỏe như bò.” Lâm Vũ trân an cười nói.

“Thật không?”

Chủ tịch Thượng trầm giọng nói: “Vậy, anh có thể bảo đảm tám lần một đêm sao?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 651


Chương 651:

Phun!

Lâm Vũ kiểm tra xem, nhu cầu này là quá mạnh, phải không?

Lâm Vũ vội vàng xoay người vặn lại gói thuốc bắc, đưa cho anh ta: “Mỗi lần thêm hai gam này mười lần cũng không có vân đê gì, nhưng tôi nhắc nhở anh chú ý thân thê, học cách quan hệ t*nh d*c đúng cách. l Chủ tịch _Thượng hai mắt sáng lên, mạnh mẽ gật đầu nói: “Được rồi, nhưng tôi phải giải thích với một chút.

Tôi sẽ cho quây của công ty anh riêng, nhưng phải việt tên công ty của chính mình. Sau đó tôi sẽ nói là các đối tác chiến lược của chúng tôi đến đây đề tham gia triển lãm.”

“Được rồi, không có vấn đề gì.” Lâm Vũ gật đâu.

“Các anh thời gian tới nên chuẩn bị cần thận, đừng làm mắt mặt Lạc Hưởng chúng TÔI Chủ tịch Thượng ngắng cao đầu, nói với vẻ kiêu ngạo.

“Đừng lo lắng, tôi sẽ không bao giờ làm ngài mật mặt.” Thâm Ngọc Hiên mỉm cười đồng Mã , Nhìn thấy dáng vẻ cung kính của Thẩm Ngọc Hiên, Lâm Vũ không khỏi lắc đầu cười, than thở Thẩm Ngọc Hiên quả thực là một thương nhân tài mạo song toàn, đây là lần đầu tiên anh thấy anh ta đối xử với mọi người một cách tôn trọng như vậy.

“Được, vậy tôi đi trước, hy vọng thuốc của anh có hiệu quả.” Chủ tịch Thượng cầm thuộc lắc bụng rời đi.

“Được rồi, Ngọc Hiên, anh tìm cách thi đấu nhanh như vậy sao?” Lâm Vũ CƯỜI.

“O, tham gia cái gì? Đăng ký với chúng ta trên thông tin của họ. Chúng ta chỉ là tham gia triền lãm, hy vọng thu hút sự chú ý của người khác.”

Thẩm Ngọc Hiển thở dài, có chút phờ phạc.

Ngay khi Lâm Vũ đưa anh ta đi, một chiếc xe jeep màu xanh lá cây đột Ề ngột chạy đên ngoài cửa với biển số quân đội, sau khi nó dừng lại, một người lính nhỏ trong bộ quân phục rằn rỉ đứng dậy và đi đến chỗ người lái phụ đề mở cửa, nhưng đã tự mình mở cửa vẫy tay với tên lính nhỏ, xuống xe liễc mắt nhìn về phía cửa Hồi Sinh Đường, nhìn thấy Lâm Vũ thì cười nói: “Đông chí nhỏ, chúng ta lại gặp nhau.”

“Hà nhị gia?”

Lâm Vũ có chút kinh ngạc khi nhìn thấy Hà Tự Trăn: “Ngài tới đây có chuyện gì sao?”

“Thế nào, không có chuyện thì không được chào đón sao?” Hà Tự Trăn nói đùa với nụ cười trên môi.

“Không phải đâu, mời ngài vào trong!”

Lâm Vũ vội vàng lễ phép mời, thành thật mà nói, Hà Tự Trăn là người mà Lâm Vũ ngưỡng mộ nhất, đồng thời cũng là người anh sùng bái nhật, không chỉ bởi vì năng lực, mà còn bởi vì khí chất ở trên người!

“Tôi sẽ không vào đâu, có máy câu muôn nói với cậu, ở bên ngoài nói là được.” Hà Tự Trăn xua tay.

Lâm Vũ bước nhanh xuống bậc thềm, lễ phép. nói: “Ngài có gì dặn dò cứ việc nói.”

“Chuyện của cậu tôi đã nghe nói rồi.

Tuổi còn trẻ đã có thể lập được thành tích này. Tôi dám gọi là Vạn gia thâm căn cố đề thật sự là rất táo bạo.”

Hà Tự Trăn nhìn Lâm Vũ, trong mắt tràn đầy tán thưởng, lời này rât chân thành, quay đâu nói: “Nhưng tôi vận muôn khuyên cậu một chút, vỗn liếng rất lớn, hiểm nguy khó lường, nên lúc bình thường phải chuẩn bị sẵn sảng cho nguy hiễm, lúc nào cũng phải cân thận.”

“Cảm ơn lời khuyên của ngài, tôi nhất định sẽ giữ trong lòng.” Lâm Vũ gật đâu.

“Ngày mai tôi rời đi, hôm nay tôi tới đây tặng cậu một thứ, hi vọng cậu không ghét bỏ.”

Hà Tự Trăn cười thoải mái, sau đó cần thận lấy từ trong túi áo ra một chiếc huy Chương quân sự màu Vàng, đưa cho Lâm Vũ.

Anh thấy mỗi mặt của huy hiệu vàng ngũ giác có điểm Xuyết những tai lúa mi, ở giữa có một ngôi sao năm cánh màu đỏ, trên ngôi sao năm cánh có viết dòng chữ “Ngày 1 tháng 8”. Rõ ràng, đây là ngôi sao.năm cánh đầu tiên. – huy Chương khen thưởng hạng. | Lâm Vũ thay đổi sắc mặt, vội vàng đầy ra sau: “Hà nhị gia, tôi làm sao có thê lấy cái này, đắt quái” › “Không đắt đâu, tôi còn một ít nữa.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 652


Chương 652:

Hà Tự Trăn lắc đầu cười và nói một cách bình tĩnh: “Sở dĩ tôi tặng cậu cái này là vì đây là lần đáng nhớ nhất.

Tôi suýt nữa không thê trở vê sau nhiệm vụ đó.”

Trong lời nói của ông ta không có khoe khoang, cũng không có nói chuyện sinh tử, giỗng như đang thuật lại một chuyện rât bình “… liền nhét huân Chương vào tay Lâm Vũ, buồn bực nói: “Hãy chấp nhận nó. Tôi không có ai khác đê chó GÌ: Nói xong, ông ta vỗ vỗ vai Lâm Vũ, nhanh chóng xoay người lên xe, nhanh chóng rời đi.

Lâm Vũ nhìn chằm chằm phương hướng ông ta rời đi, trong tay không khỏi năm chặt huy Chương khen ngợi.

Bạ ngày sau, là Triển lãm trang sức Bắc Kinh lần thứ 9. Đó vân chưa phải là thuật ngữ mặt trời tiểu tuyết, nhưng có một trận tuyết nhỏ hiếm hoi vào đêm đó.

Bởi vì Lâm Vũ đã hứa tôi nay sẽ cùng nhau đi xem triên lãm, nên Giang Nhan và Diệp Thanh My đã dọn dẹp ở nhà rôi. – Cả hai đều được trang điểm tinh tế, gương mặt đều xinh đẹp nhưng lại có phong cách riêng.

Diệp Thanh My mặc chiệc váy dạ hội màu trăng cam mà Lâm Vũ cùng cô mua ngày hôm đó, cả người nhìn tao nhã, giỗng như một tiên nữ bình thường, không có ăn thịt pháo hoa.

Giang Nhan mặc một chiếc váy dài màu tím bằng lụa và sa tanh mêm mại, mịn màng ôm chặt lấy ‹ cơ thề, khiến cho đường nét của cô rất dễ thấy, khí chất lạnh lùng, cũng rất quyên rũ.

Lâm Vũ cũng cố ý thay một bộ đồ đen đề phủ hợp với trang phục của hai người, trông như vậy.

“Làm on, hai người đẹp.” Lâm Vũ mở cửa và làm một cử chỉ tao nhã mời.

Diệp Thanh My và Giang Nhan choàng khăn choàng, xách túi đi ra ngoài cùng anh.

Sau khi đợi bên ngoài tiểu khu, Thẩm Ngọc Hiên đã đợi sản bên ngoài và đang dựa vào xe để hút thuốc.

Bởi vì hôm nay trời có tuyết, anh ta không lái xe thê thao mà lái chiễc Lincoln kéo dài đặc biệt đến đón Lâm Vũ và những người khác.

Chiếc xe này do anh ta mới mua, coi như xe của công ty, chuyên dùng để tiếp khách VỊP.

Khi nhìn thây Diệp Thanh My và Giang Nhan, anh ta hơi giật mình, mây người cũng kinh ngạc nhìn hai người, anh ta ném điều thuốc đi, mở cửa sau nói: “Hai vị mỹ nữ, mời lên xel”

“Cảm ơn.” Giang Nhan và Diệp Thanh My cười với anh ta, lần lượt cúi người lên xe.

Thắm Ngọc Hiên không khỏi nhếch miệng, sau khi đóng cửa xe lại nhếch mép cười với Lâm Vũ, nói: “Gia Vinh, cuộc sống của một con rồng và hai con phượng có ồn không? Nó có đúng không? ô, anh thật xứng đáng, ngươi có thê tự mình phân thuốc, một đêm mười lần không có gì đáng nói.

Nói xong anh ta cười lớn.

“Vâng anhl”

Lâm Vũ bị anh ta chọc cười, cáu kỉnh đá vào mông anh ta.

Địa điểm của buổi triển lãm được đặt tại một trung tâm mua săm ở trung tâm của quận mới Bắc Kinh, trung tâm mua săm này là một trọng. những trung tâm mua sắm hàng đầu ở Bắc Kinh vệ diện tích và hạng.

Mặc dù triển lãm có bán vé ra bên ngoài, nhưng đề kiểm soát dòng người, số lượng vé có hạn và bán hết sạch, về cơ bản, chúng đã được các tiệm kim hoàn khác nhau mua trước khi người dân thường mua. đề các nhân viên, đặc biệt là Những thợ kim hoàn không đủ điều kiện tham gia triển lãm, những người đã mua nhiều nhất, hy vọng sẽ nâng tầm nhìn của họ thông qua triển lãm này.

Vì vậy, tất cả những người đến VỚI triển lãm tối nay đều có một số hiểu biết về ngành kim hoàn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 653


Chương 653:

Thẩm Ngọc Hiên thay mặt chủ tịch Thượng nhận những tắm vé này. Sau khi kiêm tra vé và vượt qua kiểm tra an ninh, một số người đã đi thẳng đến địa điểm triển lãm ở tầng một của KG: Toàn bộ tầng một của LG chứa đầy đủ các loại tủ trưng bày, và đồ trang sức trong các tủ trưng bày đủ các mảng rực rỡ, rạng rỡ và ng trọng.

Diệp Thanh My và Giang NHớn tràn đậy hứng thú sau khi nhìn thấy nhiều đồ trang sức tinh xảo quý giá, là phụ nữ, bọn họ không có bao nhiêu phản kháng loại chuyện này, vì vậy họ nhiệt tình Biết, tới quầy bàn luận một ít đồ trưng bày.

“Showcase của chúng ta ở đâu?”

Lâm Vũ tò mò hỏi.

“Tôi không biết, nên ở với trang sức Lạc Hưởng. Tôi sẽ gọi cho nhân viên giao dịch của chúng ta và hỏi.” Thầm Ngọc: Hiên nói và nhìn xung quanh.

– Bởi vì công ty của bọn họ không có tư cách tham gia, anh ta chỉ có thể sắp xếp trước cho một nhân viên đi gặp chủ tịch Thượng, cùng mây người thưởng thức đồ trang sức đi vào.

“Này, Chủ tịch Thượng ở đăng kia, Gia Xinh; anh đi với họ trước, tôi đi chào chủ tịch Thượng.” Thảm Ngọc Hiên thầy chủ tịch Thượng buông lời, vội vàng đi về phía mình.

Lâm Vũ thấy Diệp Thanh My và Ging Nhan đặc biệt thích một sợi dây chuyền vàng trắng k khảm thạch anh tím xanh, nên cúi đầu vào giữa hai .

người, mỉm cười: “Thích không? Nêu thích, tôi sẽ liên hệ với nhà củng câp và mua nó:”

“Chúng ta chỉ xem thôi.” Diệp Thanh My lắc đầu.

“Đây là viên ngọc bích sao?” Giang Nhan tò mò hỏi.

“Không, đây là Tanzanite.” Lâm Vũ cười.

“Ò, cậu còn biết Tanzanite?2!”

Đúng lúc này, một giọng nói hơi sắc bén và mỉa mai vang lên từ bên cạnh.

_ Lâm Vũ quay lại thì thấy bên cạnh cô – là một người phụ nữ trung niên, đầu cột tóc, móng dày, một người đàn ông trẻ tuổi mặc lễ phục màu trắng.

“Cậu là Hà Gia Vinh, phải không?”

Người hâm mộ dày đặc nhìn Lâm Vũ từ trên xuông dưới, trong mắt có một tia giễu cợt.

“Bà là…” Lâm Vũ cau. mày nhìn bà ta với vẻ mặt khó hiểu, như thê anh chưa từng thấy bà ta bao giờ.

“Cháu còn không có nhận ra ta? Não bộ của cháu thật sự là không tốt lắm.”

Mụ mặt dày mày hông chế nhạo. .

“Bà là… dì ba?”

Giang Nhan không khỏi có chút kinh ngạc sau khi nhìn thấy bà ta.

Dù không gặp nhau mấy năm nhựng dì ba của cô không thay đối là mấy.

“Nhan Nhan, cháu vẫn còn nhận ra ta sao?”

Lý Tú Lệ nhìn Giang Nhan từ trên xuống dưới, nói: “Tiêu nha đầu năm đó đã lón thật rồi? Càng gầy càng xinh đẹp.”

Mặc dù lời nói của bà ta đang phóng đại Giang Nhan, nhưng giọng điệu của bà ta khá chua chất.

“Dì ba cũng vẫn còn trẻ mà.” Giang Nhan nhàn nhạt đáp.

Cô không có ấn tượng tốt về người dì thứ ba này, một cô chủ điển hình không ưa người nghèo và yêu người giàu. Từ khi gả vào một gia đình giàu có, ngay cả mẹ cô và gia đình cô cũng không nhận ra bà ta, thậm chí có người còn xâu hồ vì gia đình địa vị thấp kém của mình, ngoại trừ việc cô đã hai lần quay lại ông cô qua đời, Giang Nhan gân như không bao giờ gặp lại bà ta.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 654


Chương 654:

Giang Nhan ban đâu không ngờ sẽ gặp bà ta ở đây, nhưng sau khi gặp cô cũng không có gì ngạc nhiên, bởi vì Giang Nhan biết người đàn ông giàu có mà cô cưới cũng kinh doanh trang sức và cũng là một trong mười thương hiệu trang sức hàng đâu trong nước.

“Ta thật sự không ngờ cháu lại tới loại triển lãm này. Vé của triên lãm loại này bây giờ dễ lấy như vậy : sao?” Lý Tú Lệ lạnh lùng nói, trong tiềm thức _ sờ lên búi tóc cùng cặp tóc bạc quý giá, khá là muôn dập cô.

“Dì ba, hôm nay dì đến đây đề tham gia cuộc thi sao?” Lâm Vũ Tinh mặt chế giễu bên tai điếc, nhìn dì ba, trầm giọng hỏi.

Anh đã từng nghe Giang Nhan nhắc đến bà ta, trong lòng có chút ân tượng, biết tính cách này không tốt.

“Vớ vẫn, tại sao chúng tôi không đến triển lãm? Còn nói cho cậu biết, chúng tôi hôm nay hướng tới ba vị trí đâu tiên.”

Lý Tú Lệ tự hào liếc nhìn Lâm Vũ, chán ghét nói: “Sau nhiều năm như vậy, vẫn trông rất ngu ngốc “

“Oa, dì ba, đây là bạn trai của dì sao?”

Lâm Vũ quay đầu lại liếc mắt nhìn thiếu niên củng Lý Tú Lệ, vẻ mặt không hiểu hỏi.

Phunl Diệp Thanh My và Giang Nhan nghe vậy không khỏi phì cười, họ cảm thây Lâm Vũ thật sự rất xâu, dựa vào sự giông nhau giữa khuôn mặt của người thanh niên và Lý Tú Lệ, ai cũng có thể đoán được họ là mẹ con.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lý Tú Lệ tái xanh, lạnh lùng nói: “Đây là con trai của taI”

“Một kẻ ngu ngốc!” Người mặc lễ phục màu trắng liếc nhìn Lâm Vũ, trong mắt hiện lên vẻ giễu cợt khó tả.

“Cậu nói chuyện kiểu gì vậy?”

Nhìn thấy người được gọi là anh họ của mình măng Lâm Vũ, Giang Nhan không thể không bênh vực chồng mình.

“Tôi mắng cậu ta, làm sao vậy? Một cái bún đât!”

Người đàn ông mặc lễ phục màu trăng nhìn Lâm Vũ một cái nhìn lạnh lùng, vẻ mặt đầy chán ghét.

Anh ta đã nghe nói về người chồng vô dụng của Giang Nhan cách đây rất lâu. Anh ta biệt ráng anh là một người chồng mêm yêu. Anh ta đã làm ăn nhỏ và thay đồi diện mạo trong hại năm qua, nhưng anh ta không hiều tình hình cụ thê. Lâm Vũ dù có quãng quật thế nào đi chăng nữa, một hai năm cũng không ra sản phẩm gì, cho nên cuối cùng chỉ là một tiểu thương, trong mắt anh ta, ,|oại người này hoàn toàn không có thể ở trên thị trường, huống chỉ là tham dự loại triển lãm đồ trang sức cao cấp.

“Giang Nhan, để dì nói cho cháu biết, một con gà bản địa sẽ không bao giờ trở thành phượng hoàng. Đừng nhìn hiện tại mặc cái gì, nhưng thật ra là một cái đáng thương!”

Lý Tú Lệ cũng VÌ con trai mà chửi bới.

“Còn tốt hơn máy con sói mắt trắng chối bỏ cả nguồn gốc mà quên cả cội nguồn của mình, đúng không? Loại người này gọi tên gì, và nó là gì?”

Lâm Vũ quay đầu không vội vàng nghiêm túc hỏi Giang Nhan.

“Cậu là một loài hoang dã! Một thứ thậm chí không có cha mẹ ruột của mình xứng đáng được nói chuyện với tôi!” Khuôn mặt của Lý Tú Lệ trở nên méo mó, và bà ta cảm ky nhất khi nhắc đến nguồn gốc của mình.

_ “Tôi là một đứa trẻ mồ côi, ,nhưng cha _ me tôi có thể nhận ra tôi nếu họ tìm thấy tôi. Không giồng như dì, gia đình không nhận ra dì nữa. Tại sao dì lại xấu hồ khi trả lại họ của mình cho họ Lý? Tôi đề nghị bạn đổi họ của dì thành DãI”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 655


Chương 655:

Lâm Vũ không cảm thấy khó chịu, và đáp lại một cách khôn ngoan.

“Giàu, Lý Tú Lệ tức giận ói ra máu, sắc mặt tái mét, run rây chỉ vào Lâm Vũ hồi lâu không nói ra được.

“Anh đang muốn tìm cái ohết!”

Con trai của Lý Tú Lệ đã xắn tay áo làm động tác đánh Lâm Vũ.

“Quên đi, Hoằng Húc, cãi nhau với mây tên bánh bêo.”

Lý Tú Lệ nghiêng đầu, vừa nhìn thây một đoàn người đi vào từ cửa ra vào, mắt cô sáng lên trong giây lát, bà ta không quan tâm đên Lâm Vũ, vội vàng ôm lây con trai và sốt sắng nói: “Blanche, giám đốc khu vực Trung Quốc của thương hiệu quốc tê Dave đến rồi, nhanh, mau gọi bố con qua đó chào hỏi!”

Sau khi nói, Lý Tú Lệ phót lờ Lâm Vũ và Giang Nhan, và lập tức kéo con trai đi về phía Miss Blanche đợi người đi rồi qua đó.

“Mẹ nào con nấy!”

Giang Nhan nhìn bóng lưng của bọn họ, lạnh lùng nói.

“Được rồi, Nhan Nhi, đừng tức giận.”

Diệp Thanh My vội vàng đi tới, năm lấy tay cô.

Lâm Vũ liếc mắt nhìn theo hướng Lý Tú Lệ đang rời đi, liền nhìn thầy một người đàn ông trung niên:mặc bộ. đồ màu xanh lam đi cùng mẹ con bọn họ, lập tức bước tới, cung kính chào cô Blanche.

“Chị Nhan, có phải chú ba của em mặc bộ đồ màu xanh không?” Lâm Vũ tò mò hỏi.

“Chú ba nào? Bọn họ xứng đáng sao?”

Giang Nhan lạnh lùng nói: “Người đàn ông là Đường Quảng Dân, chủ trang sức Đương Thị, hơn dì ba mười sáu tuổi…”

Trên thực tế, gen nhan sắc của Giang Nhan chủ yêu bắt nguồn từ mẹ cô, gia thế của mẹ cô trông rất nồi bật, người dì ba Lý Tú Lệ này khi còn trẻ đã là một mỹ nhân lớn nên đã lấy được chồng giàu có Đường Quảng Dân.

Trang sức Đường Thị?

Lâm Vũ thầm ngạc nhiên, trang sức nhà họ Đường này năm trong top ba ngành kim hoàn hàng đầu cả nước, giá trị thị trường gân 70 tỷ, chăng trách Lý Tú Lệ và con trai Đường Hoằng Húc lại kiêu ngạo và ngang ngược như vậy.

“Gia Vinh, giám đốc của trang sứC Dave đến rồi. Hôm nay cô ấy là giám khảo đặc biệt. Chúng ta hãy đi qua chào!”

Lúc này. Thẩm Ngọc Hiên vội vàng đi tới, đi cùng anh ta là chủ tịch Thượng đang thưởng thức đồ trang sức.

Chủ tịch Thượng đến đây là vì đề ý đến Diệp Thanh My và Giang Nhan, khi bước lại gân, không khỏi tim đập nhanh hơn, mặt đỏ bừng, có chút kích động Khi nhìn thây vẻ ngoài nồi bật của Giang Nhan và Diệp Thanh My.

Là một tên mập mạp đọc hết mỹ nhân, anh ta nhìn thây Giang Nhan và Diệp Thanh My biểu hiện hưng phân như vậy, điều này cho thầy sắc mặt của Giang Nhan và Diệp Thanh My kinh ngạc như thế nào.

“Không phải, hôm nay chúng ta đến đây tham gia triển lãm, cũng không tới tham gia không cân thiệt.” Lâm Vũ cười lắc đầu.

Anh không phải là một doanh nhân, và anh luồn có chút chán ghét những lời tâng bốc như vậy.

“Chủ tịch Hà nói đúng. Các người là công ty nhỏ còn không có tư cách tham gia. Không cần tiền lên chào hỏi, bằng không thật đáng tiếc!”

Chủ tịch Thượng có chút tự đắc nói, hai tay chông lưng, úp bụng, để làm nổi bật bản thân trước Giang Nhan, Diệp. Thanh My cô ý nhân mạnh hai chữ “công ty nhỏ”.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 656


Chương 656:

Anh ta trước đây không biết Hà Ký, nhưng anh ta cảm thây cái tên này không quen thuộc. Nó chủ yêu là một thương hiệu mới nồi, thậm chí còn không có đủ tư cách đề cạnh tranh cấp bậc của các công ty nhỏ.

Thâm Ngọc Hiên nhíu mày khi nghe được lời này, trong lòng khá là khó chịu, tuy nhiên phải dựa vào cái tên mập mạp nói ra nên anh ta không còn cách nào khác ngoài việc tức giận.

“Hai vị phu nhân này là…”

Chủ tịch Thượng liễc nhìn xương đòn và vai trăng nốn của Giang Nhan và Diệp Thanh My một cách thèm thuông, và hỏi gập.

“Ò, đây là vợ của tôi, và đây là chị muôi của tôi.”

Lâm Vũ mỉm cười giới thiệu: “Chủ tịch Thượng yêu đồ trang sứo này, lần này nhờ anh ây mà chúng ta có thể vào xem triển lãm.”

“Ghi tịch Thượng thật tôt.” Giang Nhan và Diệp Thanh My chào hỏi chủ tịch Thượng, cũng không có ý muôn bắt tay với anh ta, thậm chí họ còn ngoảnh mặt đi, bởi vì bọn họ cũng nhìn ra ý đồ xấu từ đôi mắt của chủ tịch Thượng.

“Hai vị mỹ nữ thật tốt, hai vị mỹ nữ thật tốt.” Chủ tịch .Thượng nuôt nước miềng, sau khi biệt Giang Nhan là vợ của Lâm Vũ, một tia thật vọng thoáng qua trên mặt, ánh mắt quét qua Diệp Thanh My.

“Thẩm tổng, Thẩm tổng, nhãn lấy được rôi, lây được rồi!”

Lúc này, một quản lý cửa hàng Hà Ký vội vàng chạy tới và giơ nhãn trang sức có dòng chữ “Hà Ký – Phụng Duyên Tường” trên tay.

“Nơi trưng bày của chúng ta ở. đằng kia, treo đồ trang sức lên!” Thảm Ngọc Hiên nhanh chóng vươn tay chỉ vào quầy bên cạnh.

“Vâng.” Quản lý chạy tới ngay lập tức.

“Thẩm tổng, đừng nghĩ rằng tôi quá bận. Mặc dù trên quây có dòng chữ Hà Ký – Phụng Duyên Tường, nhưng trên mỗi món đô trang trí băng ngọc bích đều không có nhãn, vậy chúng ta nên làm gì nêu mọi người lâm tưởng răng chúng ta thích đồ trang sức? Khi đó, nêu đồ trang sức bảng ngọc bị người ta nhìn thấy, phản ứng không tôt và làm hỏng danh tiêng thưởng thức đồ trang sức của chúng ta, thì chúng ta sẽ bị thiệt hại rât nhiều, phải không? “

Chủ tịch Thượng ngắẳng đầu lên, liếc nhìn Thâm Ngọc Hiên với cảm giác ưu việt.

Anh ta đã từng nhìn thây những món trang sức băng ngọc mà Thâm Ngọc Hiên mang đến, mặc dù là ông chủ nhưng anh ta là một tên ngốc, kiến thức về trang sức có hạn, anh ta không thây những món đồ trang sức mà Thâm Ngọc Hiên mang đến là tốt như vậy. Loại công ty nhỏ không thể nghĩ ra bắt cứ thứ gì quá tốt.

Đề phân biệt rõ ràng đồ trang sức bằng ngọc bích của mình với đồ trang sức bằng ngọc bích của Hà Ký, anh ta đặc biệt yêu câu Thậm NgDE Hiên gọi Nà quay lại để lầy nhãn hiệu của Hà Ký.

“Đúng, đúng.” Thẩm Ngọc Hiên cười khó, lại gật gật. đầu, không còn cách nào, mọi người đành phải cúi đầu dưới mái hiên, nêu bây giờ lão thái gia mập mạp rút tủ cho bọn họ, tất cả công sức của anh ta đều tiêu tan.

“Ngoài ra, xin nhớ nếu lúc đó có người hỏi, nhất định phải nói chúng ta là quan hệ đối tác chiên lược, biết không? Đừng đề người ta lầm tưởng gia đình của anh và của chúng ta là một nhài” Chủ tịch Thượng có chút lo lắng khuyên nhủ. .

“Đừng lo lắng về điều này, chúng ta nhật định sẽ phân biệt rõ ràng khi đến thời điểm.” Lâm Vũ cười nói, tên mập này không muôn đề cho bản thân có liên hệ với gia đình họ, và anh cũng không muốn.

Anh cũng muốn để Hà Ký đạt được một số danh tiêng ở thủ đô thông qua cuộc triên lãm này.

Chẳng mắy chốc, lượng người ở tầng một của toàn bộ sảnh triên lãm đã tăng lên, hầu như ai mua vé cũng đến đông đủ.

Phần đầu tiên của cuộc thị triển lãm này là cho phép khán giả tự do tham quan trước, sau đó ban giám khảo sẽ tham quan và lựa chọn. Hệ thốn chấm điềm sẽ được thực hiện đê chọn ra top 5 có giá trị nhất về chất liệu và tay nghề toàn diện.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 657


Chương 657:

Vì vậy, mặc dù một số thầm phán đã đến từ lâu nhưng họ vẫn đang ngồi : thảo luận và trao đổi với nhau, một SỐ là người nước ngoài, trong đó có Giám đôc khu Trung Quốc của Dave, Blanche.

“Có biết những vị giám khảo đó không? Tắt cả đều là người đến từ đâu?” Khi Lâm Vũ đang cùng Thắm.

Ngọc Hiên thăm hỏi, anh ta tò mò liếc nhìn các vị giám khảo rồi hỏi.

“Tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng các giám khảo của cuộc triển lãm này thật phi thường. Tôi đã nhìn thấy một ông già với bộ râu trắng. Đó là bậc thây Dịch Hỉ Khoan Dịch, được gọi là ông già, hôm nay đã 87 tuổi. Ông ây là một nhân vật tiên phong trong ngành trang sức ngọc bích của Trung Quôc! Trước đây ông ây chỉ tham gia cuộc thi triển lãm đầu tiên và từ đó đến nay chưa từng xuất hiện. Không ngờ ban tổ chức lại mời ông ấy lần này.”

Thẩm Ngọc Hiên tỏ ra khá ngưỡng mộ khi nói điều này, suy oho cùng, đối với bất kỳ ai tham gia vào ngành ngọc bích, Dịch Hỉ Khoan Dịch là thân tượng mà họ tôn thờ, tương đương với Bill Gates trong ngành của họ.

Cả người không chỉ tinh xảo về kỹ năng điêu khắc ngọc, mà việc kinh doanh ngọc cũng rất thành công. Nhà kim hoàn lớn nhât của SIPG thuộc vê gia đình anh, nhưng gia đình họ không quan tâm đên việc tham gia các cuộc triên lãm ở đại lục này.

“Ao, hóa ra là bậc thầy Dịch.” Lâm Vũ cung kính gật đâu, thật ra anh không biệt gì về ngọc giới, đây là lần đầu tiên anh nghe nói đến Dịch Hỉ Khoan Dịch.

Nhưng những gì Thâm Ngọc Hiên nói rât cao hứng, anh ta đương nhiên phải hợp tác.

“Người còn lại là Blanche, người đứng đầu khu vực Trung Quốc của Dave, trang sức hàng đầu thế giới.

Tôi nghe nói lần này cô ấy muôn tìm kiếm đối tác chiến lược từ Trung Quốc. Ước tính hãng trang sức đoạt giải nhất không phải ai khác với công ty trang sức hàng đâu.”

Thảm Ngọc Hiên thở dài tiếc nuối, phải biệt răng đây là cơ hội quý giá đề kết nối với ngành trang sức quốc tế, nhưng thật đáng tiếc khi bọn họ không đủ tư cách tham gia, loại chuyện tốt này tự nhiên không liên quan gì đến bọn họ.

“Còn những người khác thì sao?”

Lâm Vũ vô võ vai anh ta rồi nhanh chóng xoay người rời đi.

“Ao, ngoại trừ hai công ty kim hoàn quốc tê nhỏ hơn, họ đều là lãnh đạo.

Có giám đốc Trung tâm quản lý trang sức của Bộ Đâật đai và Tài nguyên, và giám đốc Trung tâm giám sát và kiểm tra chất lượng trang sức và ngọc bích quốc gia. Rất khó đề mời các quan chức cập cao, nhưng ông già họ Ngọc ở đây, và họ đương nhiên cũng ở đó.” Thắm Ngọc Hiên nói.

“Xem ra chính phủ vẫn coi trọng cuộc thi này.” ° Sắc mặt của Lâm Vũ không khỏi trở nên nghiêm túc, không ngờ sức nặng của cuộc thi này lại nặng như vậy.

“Đó là lý do tại sao tôi cảm tháy đáng tiệc.” Thâm Ngọc Hiên khẽ thở dài, trong lòng cảm thấy thất vọng khôn tả.

“Ừ, đây không phải là Thẳm MÀ) và Hà tông sao?”

Lúc này Lâm Vũ và Thẩm Ngọc Hiên chợt nghe thấy một tiếng cười lạnh, bọn họ nhìn lại thì thấy một người đàn ông mặc bộ đồ màu hồng tươi cùng với vài tên vệ sĩ, tuôi gân sáu mươi xuất hiện ở phía sau bọn họ.

“Đằng Quân?”

Thẩm Ngọc Hiên cau mày khi nhìn thấy ông già.

Đằng Quân này là chủ của trang sức Quân Phúc, người đã thi đâu với anh lần trước, do lần trước được Lâm Vũ dạy nên ông ta bỏ chạy một cách thảm hại.

Lâm Vũ nhìn từ trên xuống dưới, nhìn thầy bộ âu phục cùng đôi giày da sáng màu của ông ta, không khỏi nở nụ cười, lão nhân gia này vân thật là nễ tình.

“Theo như tôi biết thì hình như cậu không đủ điều kiện để tham gia đúng không?” Đằng Quân cười.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 658


Chương 658:

“Ai nói với ông rằng chúng tôi không đủ tư cách?” Thậm Ngọc Hiên chê nhạo, và cứng răn nói.

“Được rôi, đừng giả vờ nữa, giám thị phụ trách đăng ký đã bị tôi mua từ lâu rôi!” Đẳng Quân nhún vai, sau đó cười điên cuồng.

“Ông là cái quái gì?”

Thẩm Ngọc Hiên đột nhiên tức giận, hóa ra tên khốn kia mới là người gây chuyện, anh ta vừa giơ tay định đánh ông ta, Lâm Vũ đã nhanh chóng túm lây anh ta, nói nhỏ: “Bình tính!”

Trong một cuộc chiến vào dịp này, Thảm Ngọc Hiên phải được mời ra ngoài.

“Nào, đừng ngăn cản anh ta, để hắn đánh, đên đây!”

Đằng Quân nghiêng đầu rất ngạo mạn, chỉ vào mặt mình và ra hiệu cho Thầm Ngọc Hiên đánh vào mặt ông ta.

“Nêu trong vòng một phút nữa anh không biên mất ở trước mặt tôi, tôi hứa sẽ không tìm được Bắc Thâm nêu đánh!” Lâm Vũ lạnh lùng nói.

Khi Đằng Quân nghe những lời của Lâm Vũ, cơ thể .ông ta run lên dữ dội, ông ta biết kỹ năng của Lâm Vũ, lần trước Lâm Vũ đã véo cỗ ông tạ và Suýt b*p ch*t ông ta. Ông ta vân còn nồi sợ hãi kéo dài và sắc mặt của ông ta không thê không thay đôi. Ngay lập tức gọi người của chính mình đi, vừa đi vừa lâm bẩm: “Nhìn xem, người đứng đầu tối nay là ông đây.

Cậu còn không đủ tư cách tham gia cuộc thi, ha ha ha ha…”

“Mẹ kiếp!”

Thẩm Ngọc Hiên tức giận siết chặt vé vào cửa trong tay và ném vệ phía Đẳng Quân.

“Được rồi, Ngọc Hiên, đừng tức giận với loại người này.” Lâm Vũ thuyêt phục anh ta.

“Tôi không tức giận, tôi không cam tâm…”

Thẩm Ngọc Hiên cúi đầu, vẻ mặt vô cùng buôn bã, anh ta đã nỗ lực hết mình cho ngày hôm nay, nhưng không ngờ cuôi cùng lại chăng ra gì.

Lâm Vũ không biết nên an ủi như thế nào, trong lòng có chút thất vọng, nhẹ nhàng vươn tay võ võ bờ vai của anh ta hỏi: “Trang sức Quân Phúc hôm nay trưng bày cái gì?”

“Nó trông giống như một chiếc nhẫn đính đá quý? Tôi nghe nói viên kim Sương trên đó được phát hiện từ một mỏ kim cương quý hiếm ở Châu Phi.

Nó rất đắt.”

Thâm Ngọc Hiên lắc đầu và thở dài.

“Thực ra, anh có thê biết chúng bằng cách nhìn Vào quây chật cứng người.

Liền có thể biết hàng trưng bày ở đâu? “

Vì tầm quan trọng của cuộc triển lãm này, hầu như tất cả các công ty trang sức đều đựa ra những thứ riêng ở đáy hộp đề cạnh tranh.

Được thúc đây bởi hiệu ứng thương hiệu của các công ty trang sức lớn, khu vực xung quanh các gian trưng bày đương nhiên thu hút rât nhiêu người đên xem, bởi vì ai cũng biết răng những điều tốt đẹp đên từ các công ty lớn, còn đối với các công ty nhỏ chỉ là nhìn thoáng qua. lãng phí thời gian.

Đối với những công ty có danh tiếng thấp và ít nơi trưng bây như trang sức Lạc Hưởng, chẳng mấy ai quan tâm đến điều đó cả. Về phần góc, những chiếc tủ trưng bày hà Ký, thậm chí không có biên hiệu công ty, thậm _ chí còn không phổ biến băng. Chúng đứng riêng lẻ, như một mùa đông, lạnh lẽo bên trong. một cái cây chết khô, lạnh lẽo và cô đơn.

Lâm Vũ tò mò về các mục từ các công ty trang sức lớn khác, và không thê không đi vòng quanh và xem qua.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 659


Chương 659:

Thấy rằng hầu hết các mục nhập từ các công ty trang sức và ngọc bích chủ yêu là đô trang sức bảng ngọc bích, và thứ giá trị nhất là một chiếc vòng cổ bằng ngọc lục bảo, một chiếc vòng cô toàn bằng ngọc xanh của trang sức Quân Phúc.

Jadeit được chia thành mỏ sơ cấp và mỏ thứ cấp, mỏ sơ cập thường được gọi là mỏ mới, được hình thành do vận động địa chất ở các vùng núi, còn mỏ sơ cấp do nước vận chuyên – Và bị đào thải tự nhiên. Các mỏ thứ cấp được hình thành.

Gọi là hố cũ.

Ngọc bích của lão Hàng đã được rửa sạch và ngâm nước sông lâu ngày.

nên có kêt câu mịn, các hạt tinh thê nhỏ và lượng nước vừa đủ, sản phẩm tốt hơn nhiều so với của tân Hàng. Sợi dây chuyền cô lỗ này của Đường Thị có màu sắc đa dạng và không hung dữ, ẩm và sáng, ngay cả trong hồ cũ, nó là một trong một trăm!

Ngay cả Lâm Vũ cũng không khỏi sửng sót, chẳng trách vừa rồi Lý Tú Lệ thề rằng lần này bọn họ nhất định sẽ lọt vào top 3. Sợi dây: chuyền ngọc bích có ngoại hình đẹp như vậy cũng không có gì quá đáng nói là đoạt giải nhất. .

Vì vậy, so với những nơi trưng bày khác, nơi trưng bày chiếc vòng cổ này có nhiều người tập trung nhát.

Lý Tú Lệ và cậu con trai ngôi sau quây cũng tự hào ra mặt, ông già với cái đâu ngâng cao hắn đã bay lên trời nêu không có trọng lực.

Ngoài chiếc vòng cổ bằng ngọc này, đó là chiếc nhẫn kim cương lớn tỉnh xảo của trang sức Quân Phúc.

Cấu tạo của chiếc nhẫn kim cương này rất đơn giản, phần. đề bằng bạch kim được khảm một viên kim cương cắt hình vuông trong suốt màu trong suốt hơn 20 carat, độ sáng, màu lửa và độ lấp lánh gần như hoàn hảo.

Toàn bộ viên kim cương vô cùng sáng và rực rỡ .

Ngoại trừ vòng cỗ bằng ngọc kim cương trang sức của Đường gia là phô biên nhất ở đây.

“Mọi người có thể đến xem Ngọc Quan Ẩm của chúng tôi từ Hà Ký – Phụng Duyên Tường. Nó có màu xanh lục hoàng đề và có kỹ thuật điêu khắc xuất sắc. Nó được chạm khắc bởi chính nghệ nhân của Tượng Đoàn Phong. Tôi hy vọng:các bạn có thể đến xem.

Thâm Ngọc Hiên đang đứng trước quây ở nhà của mình với hy vọng cuôi cùng và hét lên, nhưng không ai để ý đến anh ta.

Nó là gì? Họ thậm chí còn chưa nghe nói về nói Ngay cả Phụng Duyên Tường nổi tiêng ở phía nam, họ cũng chưa nghe nhiều: “Được rồi, đừng khoe khoang nữa, sao có thể nói dôi!”

Thời trang này luôn đi qua mắng Thâm Ngọc Hiên: “Ai không biết thần thợ đã phong ấn con dao, đừng la hét, sẽ hủy hoại thương hiệu Bia chúng ta danh tiêng!”

Vừa dứt lời, một giọng nói ngọt ngào đột nhiên vang lên từ loa trong địa điểm.

“Quý khách và các bạn, hiện tại mọi người đã theo dõi gần hét, sau đó chúng ta sẽ bước vào phần. thi chính thức của ngày hôm nay, phần nhận xét của ban giám khảo!”

Người dẫn Chương trình hét lớn bằng micro và đám đông vỡ òa trọng tiêng hò reo, b*** này cũng là b*** được mọi người mong đợi nhát, tắt cả đều muốn xem triển lãm nào nằm trong top 5 của năm nay.

Đạo diễn lần lượt giới thiệu ban giám khảo đến tham gia triền lãm hôm nay, giống như Thẩm Ngọc Hiên đã nói, những người đến hôm nay quả thực là những người rất quan trọng trong vòng ngọc bội trong ngành trang sức.

Sau khi giới thiệu ban giám khảo, đám đông đứng ở không gian mở bên ngoài phòng trưng bày, các thành viên ban giảm khảo lần lượt vào phòng triển lãm đề theo dõi và bình luận.

“Chà chà, mã não gia hỏa này rất tốt.”

“Ò, thực sự hiếm khi trồng được bắp cải với một sợi dây vàng to như vậy!”

“Sợi dây chuyền hồng ngọc này cũng rất tốt!”
 
Back
Top Dưới