Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 620


Chương 620:

“Không thể nào là hiểu lầm được, anh tôi chỉ sử dụng loại thuốc này!” Mũi đỏ vừa nói vừa đưa hộp thuốc trong tay cho Vạn Duy Vận.

Vạn Duy Vận lây một ít thuôc mỡ ddauw lên mũi ngửi thử, ông cau mày giả vờ nghỉ hoặc nói: “Không đúng, thuốc này tốt lắm, làm từ các vị thuốc Đông y, không có vấn đề gì cả.”

“Không thể nào, anh hãy xem lại đi!”

Tên mũi đỏ biến sắc, có chút lo lắng.

Lệ Chấn Sinh thấy vậy có chút mơ hỗ, khi anh vừa nhìn thấy Vạn Duy Vận còn nghĩ hắn ta thông đồng với tên mũi đỏ này đến gây sự, sao đột nhiên hắn lại nói giúp Hồi Sinh Đường chứ?

“Quả thật không có vẫn đề gì.” Vạn Duy Vận cười hà hà nói, đột nhiên ông biên sắc, như nghĩ đến gì đó, vội hỏi “Tôi biết rồi, trong đây có một vị thuốc rất mẫn cảm với một số người!

Có lẽ là thể chất của anh cậu không thể dùng loại thuốc này!”

Vạn Duy Vận vừa xoay hộp thuốc vừa lắm bẩm: “Bình thường trên đây sẽ có ghi, nhưng sao xưởng thuôc Hồi Sinh lại không ghi gì chứ? Làm vậy có thể gây ra án mạng đó!”

Mọi người xung quanh nghe hắn nói vậy vô cùng tức giận.

“Trời ơi, thật vô trách nhiệm! Sao có thể không ghi chồng chỉ định của thuôc được chứ? Nhỡ như lại chết người thì làm thế nào?”

“Đúng thế, thất đức quá mà, ai lại đi bán loại thuốc này chứ?”

“Hình như hôm qua tôi mới mua vài loại thuốc của xưởng dược Hồi Sinh, may mà chưa uông, lát nữa phải vứt đi mới được!”

“Tôi cũng vậy, lúc trước mua vì danh tiếng của bác sĩ Hà, không ngờ lại xảy ra chuyện này, thật đáng giận mài”

“Sau này không thể mua thuốc của họ nữa, tôi thây cũng không thê đến đó khám bệnh nữa rồi, nói không chừng có ngày sẽ một độc chết!”

Vạn Duy Vận nghe lời nói của mọi người xung quanh liền cong môi đắc ý cười, hiệu quả mà hắn muốn đã đạt được rồi, không uồng công hắn sắp đặt một màn kịch này.

“Nghe thấy chưal Bây giờ các người còn cứng miệng nữa không?” Nhật thời mũi đỏ lên giọng, hắn ngắng cao đầu nhìn Lệ Chẵn Sinh tức giận nói: “Các người phải bồi thường, còn phải đến đài truyện hình kinh thành xin lỗi mọi người trong thành phó, nêu không tôi sẽ kiện cho các người phá sản!

Ị?

“Đúng vậy, xin lỗi!

“Xin lỗi!”

“Xin lỗi!”

Nhất thời mọi người xung quanh vô cùng căm phân, họ vô cùng căm ghét hành vi bán thuốc giả hại người này.

Sắc mặt Lệ Chấn Sinh đỏ au, nhất thời không biết phải giải quyết thế nào, tuy anh đoán được đây là cái bẫy của Vạn Duy Vận bảy ra, nhưng Vạn Duy. Vận đã thành công kích động quân chúng rồi, dù anh làm gì cũng vô dụng.

“Cậu Hà, hãy ở lại thêm vài ngày đi, có phải chúng tôi tiếp đón không chủ đáo không?”

Trong đại viện nhà họ Lý, Lâm Vũ đã châm cứu lại cho Lý Thiên Hủ, dọn đồ chuẩn bị rời đi.

Anh đã ở đây bốn năm ngày rồi, có lẽ bệnh nhân ở Hồi Sinh Đường cũng đã sốt ruột lắm rồi.

“Không đâu, bác Lý, cháu đã khỏe hơn rồi, nêu còn không, vê nhà thì vợ cháu sẽ đòi ly hôn mật.” Lâm Vũ cười, một lần nữa nhân mạnh rằng mình là người đã có vợ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 621


Chương 621:

“Vậy được rồi, được rồi.” Đáy mắt Lý Chân Bắc lướt qua một tia thất vọng, cười hà hà gật đầu.

“Anh Hà, sau này… có thể đến Hồi Sinh Đường | thăm anh không?” Lý Thiên Ảnh cắn môi dè dặt hỏi.

“Tất nhiên là được.” Lâm Vũ cười gật đầu, anh có chút bát lực, mây hôm nay anh cũng nhìn ra được Lý Thiên Ảnh ngày càng ỷ lại vào anh, có lẽ là bởi vì anh đã cứu cô.

“Nếu thời tiết trở lạnh cố nhớ giữ ấm cơ thể, cơ thể cô không thê chịu lạnh được.” Sau khi dặn dò cô ấy Lâm Vũ xoay người bước lên xe.

Lý Thiên Ảnh gật đầu, ngẵn. ngơ đứng tại chỗ nhìn Lâm Vũ rời xa.

“Nha đầu ngốc, mau trở về phòng đi, trời định con không có cái phúc khí đó!” Lyd Chấn Bắc không nhịn được lắc đầu cảm thán, ngầm nói Lý Thiên Ảnh không có phúc khí làm vợ Lâm Vũ.

Ánh mắt Lý Thiên Ảnh tràn đầy. tình ý, nhìn về hướng Lâm Vũ rời đi nói khẽ: và được anh ây đã là vô cùng may mãn..

Đợi đến Lâm Vũ đuổi tới Hồi Sinh Đường phía sau, đầu mũi đỏ đám người đã huyên náo rồi bời, quần chúng vây xem cũng đều bị hẳn đem cảm xúc kéo theo lên, thật nhiều người còn mò lên tảng đá đánh tới hướng Hồi Sinh Đường bảng hiệu.

“Làm gì đó?”

Lâm Vũ thấy cảnh tượng đó không nhịn được tức giận quát lớn, dường như rong đó còn ân chút nội lực, mọi người nghe thấy vô củng sợ hãi, sau khi thấy Lâm Vũ liền yên tĩnh lại.

“Tiên sinh, cậu đã trở về!”

Khi Lệ Chắn Sinh thấy Lâm Vũ liền vô cùng vui mừng, như nhìn thấy một cọng cỏ cứu mạng vậy, vội vàng chạy qua, nước mắt cũng sắp trào ra, cuôi cùng tiên sinh cũng vệ rôi! Nếu tiên sinh mà không về chắc họ sẽ phá sập nhà mắt…

“Cuối cùng anh cũng về rồi sao Hà Gia Vinh, tôi còn tưởng anh là con rùa rụt cổ, bị dọa sợ trồn đi rôi chứ!”

Tên mũi đỏ ngâng đầu trừng mắt nhìn Lâm Vũ chế giêu.

“Xảy ra chuyện gì?” Lâm Vũ lạnh lùng liếc nhìn hắn, hỏi Lệ Chấn Sinh.

Lệ Chấn Sinh nhanh chóng báo cáo tình hình cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ nghe xong cười lạnh, lướt mắt nhìn Van Duy Vận đứng sau mũi đỏ, chợt hiều ra đã xảy ra chuyện gì, cười híp mắt hỏi mũi đỏ: “Anh của cậu dùng thuốc mỡ cầm máu trị sẹo của chúng tôi nên mới bị như vậy?”

“Đúng vậy!” Tên mũi đỏ lạnh lùng đáp.

“Có thể cho tôi xem thử không?” Lâm Vũ cười đưa tay ra.

Tên mũi đỏ ném thuộc mỡ sang, lạnh giọng nói: “Tự coi thử xem có phải thuốc của xưởng thuộc mây người không, tôi coi anh giải thích thê nào!”

Lâm Vũ cầm lấy xem thử, quả thật là thuốc của xưởng mình sản xuất, anh cau mày, ánh mát anh nhìn Vạn Duy Vận và tên mũi đỏ như hai kẻ đần, bắt anh giải thích cái quái gì, hai tên đần này không biết loại thuồc này không có bán trên thị trường sao?

Lâm Vũ không vội nói, bóp ra một ít thuốc mỡ và thoa vào giữa các ngón tay, xác nhận răng thuộc mỡ đó là hàng thật và được sản xuất trong nhà máy của chính mình.

Tuy nhiên, xưởng sản xuất loại thuôc mỡ này được bảo vệ bởi những vệ sĩ tận tụy, hơn nữa các nhân viên khi đi làm và tan làm đều phải khám xét người, làm sao có thê truyền ra bên ngoài chứ, càng kì lạ hơn là nó lại được truyên đến tay Vạn Duy Vận.

“Thê nào, đó là dược phẩm của nhà máy sản xuất của anh đúng không, bây giờ không còn gì đề nói nữa rồi chứ?” Tên mũi đỏ hung hăng nói với vẻ mặt mãn nguyện.

“Thuốc này các người mua ở đâu vậy?”

Lâm Vũ cũng hỏi thăm mà không trực tiếp nói ra.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 622


Chương 622:

“Đừng hỏi tôi mua ở đâu, dù sao cậu cũng thừa nhận loại thuốc :’ này thuộc vệ gia đình cậu thì được rồi!” Tên mũi đỏ bóp eo nói.

“Quả thật là nhà chúng tôi, cho dù anh làm cho tôi mật tiên hay bắt tôi đến đài truyền hình xin lỗi, tôi cũng đồng ý, nhưng anh phải cho tôi biệt thuôc mỡ này từ đâu ra.” Lâm Vũ cười nhìn tên mũi đỏ, đôi mắt đầy ẩn ý sâu sắc.

Tên mũi đỏ lập tức xấu hỗ, không ngờ Lâm Vũ lại có thái độ tôt như vậy, cũng không ngờ Lâm Vũ lại hỏi mâu chôt chuyện hẳn ta mua thuốc ở đâu.

Bỏi vì thuốc mỡ này không phải do hắn ta mua mà là do Vạn Duy Vận đưa cho hắn ta nên hắn ta trong một lúc có chút không nói nên lời.

“Hà Gia Vinh, thuốc mỡ này của người ta mua ở đâu với việc bắt cậu đền tiên có liên hệ gì sao? Hơn nữa, cậu không biết hiệu thuốc và siêu thị nào được ủy quyền bán thuốc mỡ của chính mình Sao? Chỉ là mua từ những nơi này thôi.” Duy Vận thấy tên mũi đỏ không biết vì sao nên nhanh chóng bước lên giúp giải vây.

“Đúng vậy!” Tên mũi đỏ mạnh mẽ gật đâu: “Anh quan tâm chúng tôi mua ở đâu làm gì, miễn là của xưởng sản xuất dược phẩm của anh là được rồi!” | “Như vậy không được, tất cả đều cần phải nói đến chứng cứ.”

Lâm Vũ cười nói: “Tôi đã nói, tôi có thể đồng ý mọi yêu cầu của anh, nhưng anh phải đưa ra hóa đơn mua thuốc mỡ này, để chứng minh rằng anh đã mua nó.”

“Không tìm thấy hóa đơn!” Tên mũi đỏ cau mày, lạnh lùng nói.

“Không tìm được cũng không sao, có thể cho biết anh mua ở hiệu thuốc nào không, chúng tôi có thê kiểm tra hồ sơ mua hàng.” Lâm Vũ nói một cách không vội vàng.

“Đúng vậy, chúng tôi chỉ là hỏi anh mua thuốc ở đâu mà thôi, yêu câu này không quá đáng chứ” Lệ Chắn Sinh trâm giọng nói.

“Cậu ta muốn thì cậu cứ đưa cho cậu ta, cậu sợ cái gì chứ, mau đưa cho cậu ta đi!”

sUÙi, mau tìm cho cậu ta cái hóa đơn đi, để cậu ta không có gì để nói!”

“Hoặc cho họ xem thông tin chuyển khoản cũng được!”

Một nhóm người xem là những người đầu tiên tỏ ra lo lắng, thấy tên mũi đỏ do dự, họ không thể không hiểu tại sao việc cung cập thông tin mua hàng lại khó đến vậy.

Tên mũi đỏ vì xấu hồ, trên trán toát ra mô hôi lạnh, vô thức liếc nhìn Vạn Duy Vận.

“Cậu nhìn danh y Vạn Duy Vận người ta làm gì? Cũng không phải người ta mua cho cậu.” Lâm Vũ cười chắp tay sau lưng, bình tĩnh và thoải mái.

Vạn Duy Vận khi nghe thây điêu này thì vô cùng sửng sốt, mặt mũi đỏ gay gắt lên: “Đúng vậy, cậu nhìn tôi làm gì? Người ta muốn thông tin mua hàng, cậu đưa cho họ là được rồi!”

Nói xong, hắn vô tình nháy mắt với tên mũi đỏ liếc mắt nhìn nam nhân trên mặt đất có cái chân bị thương, mũi đỏ lập tức hiểu ra ý hắn, quay người tức giận nói với Lâm Vũ: “Thông tin mua hàng tôi đưa anh sau không được à? Dù sao thuốc cũng là của nhà các người, anh hai tôi bây giờ sắp chết rồi, anh không thể quan tâm đên bệnh nhân trước sao?”

“Không phải tôi không quan tâm anh ta, căn bản anh ta không bị gì cả.”

Lâm Vũ lắc đầu, liếc nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất, nói: “Vét.

thương ở chân của anh ta chỉ kéo dài một hai giờ sẽ tử vong, hôn mê cũng chỉ là giả vờ.”

Ngay khi giọng nói của anh vừa dứt, nước da tên mũi đỏ và Vạn Duy Vận đã thay đổi, một tia hoảng, Sợ trong mắt hẳn lóe lên, mí mắt của người đàn ông năm trên mặt đất nhảy dựng lên.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 623


Chương 623:

Lâm Vũ đã đúng, vết thương ở chân của người đàn ông chỉ là một vết cắt ngay trước khi anh ta đến. Vạn Duy Vận đã cho anh ta một ít thuốc, nên đã hình thành các triệu chứng loét và xuất huyết.

Đương nhiên, hắn và tên mũi đỏ liều mạng như vậy, phần thưởng của Vạn Duy Vận đương nhiên phong phú phi thường.

“Cái rắm! Anh ngậm máu phun người!

Vết thương của anh tôi là bị ngày hôm qual”

Tên mũi đỏ chồng lại sự hoảng sợ: trong lòng, chua xót nói: “Đây là hậu quả của việc dùng thuốc sáng nay của anhI Nếu là vừa mới bị căt, Sb sao có thể nghiêm trọng như vậy?

Mọi người đúng không?”

“Đúng vậy, vết thương đã thối như vậy, làm sao lại không phải!”

“Nói như thế này ‹ chẳng phải có chút không biết xấu hồ sao?”

“Cậu muốn cự tuyệt sao? Như vậy chẳng phải là lưu manh sao?”

Một nhóm người xem cũng tức giận.

“Để tôi trực tiếp gọi cảnh sát!” Vạn Duy Vận thấy Lâm Vũ đã nhìn thấu, hoảng sợ, định ra chiêu cuôi cùng.

“Được, tôi sẽ gọi cảnh sát!” Tên mũi đỏ lập tức lấy điện thoại di động ra bám một dãy số, không phải “110” mà là sô riêng.

Hắn ta vừa dứt lời không bao lâu, hai chiếc xe cảnh sát phóng tới với tốc độ kỳ lạ, sau khi xe dừng lại, lập tức bảy tám người đàn ông mặc sắc phục cảnh sát đi Xuông, người câm đầu là một người đàn ông lông mày rậm, liếc nhìn mọi người, bước đi lạnh lùng nói: “Ai gọi cảnh sát?”

“Thưa ngài, tôi, là tôi đã gọi cảnh sát!”

Tên mũi đỏ.vội vàng chạy xuống, vội vàng nói: “Bọn họ bán thuốc giả, hãm hại anh tôi mà vẫn không thừa nhận!”

Sau khi hiểu rõ sự tình, người đàn ông lông mày rậm nhíu mày, lạnh lùng nói với Lâm Vũ: “Thuốc mỡ anh ta dùng là do xưởng dược phẩm của anh sản xuất?”

“Đúng!” Lâm Vũ gật đầu, liếc mắt nhìn người đàn ông lồng mày rậm, liền thây biện số xe của bọn họ không phải biển số của phân cục Tây Thành, anh đoán chủ yêu là người của Vạn Duy Vận lấy từ chi nhánh khác cho. nền anh cũng không có giải thích nhiều “Thừa nhận đi!” Người đàn ông lông mày rậm nhếch mép, nhìn Lâm Vũ không cười: “Vậy mời đi cùng chúng tôi.

“Đừng lo, tôi có một người bạn muốn gấp. tôi một lát, đợi cậu ta đến rồi hẳn nói.” Lâm Vũ cười nói. Thực ra, anh đã gửi một tin nhắn cho Sầm Quân trong thời gian khi tên mũi đỏ đang nghe điện thoại.

“Chờ bạn anh sao? Anh là muốn khiến tôi cười chết sao? Tưởng đồn cảnh sát là do nhà cậu mở à?” “Ngfời đàn ông lông mày rậm chế nhạo, sau đó đối với đám người bên cạnh nói: “Đưa anh ta lên xe cho tôi!”

“Rõ!” Vài người trầm giọng đáp lại, lập tức lấy ra còng tay, vây quanh bọn họ.

“Anh Lệ, anh đã lâu không động tay động chân rồi đúng không?” Lâm Vũ cười nói: “Hôm nay cho anh một cơ hội.

Lệ Chấn Sinh sững sờ, sau đó lập tức hiểu ý Lâm Vũ, vẻ mặt vui mừng khôn xiết, siết chặt năm đâm cười nói: “Được!”

Giọng nói vừa dứt, anh liền hướng Lâm Vũ đi lên hai bước, ngâng đâu khoe khối thân thể cường tráng như hắc mang, giêu cọt nói: “Cứ đên nêu không sợ chết!”

“Các người như vậy là muốn làm gì?

Muôn chồng cự sao?”

Người đàn ông có đôi lông mày rậm tôi sâm lại, nghiêm nghị nói: “Đánh cho tôi! Có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 624


Chương 624:

Nhóm của hắn trở nên phần khích khi họ nghe thây điêu đó, rút dùi cui, hét lên và đóng thùng.

Lệ Chấn Sinh khóe miệng giễu cọt, một bàn tay to dẫn đầu năm lây một cái cổ tay vẫy vẫy, sau đó mạnh mẽ vặn vẹo, người nọ đột nhiên hét lên một tiếng, Lệ Chân Sinh liền đá vào dùi cui trong tay hắn, sau đó đá nó ra trước mặt hắn. Cơ thể bay ra ngoài đột ngột và đập xuông đẤI. nặng nê.

“Muốn chết à!”

Những người khác lập tức xông lên như sói đói, Lệ Chấn Sinh hưng phấn l**m khóe miệng, giơ dùi cui lớn đánh trả, giộng như cất dựa cắt rau, dùi cui rơi xuống một cái, tiếng hét hết người này đên người khác vang lên.

Người đàn ông có đôi lông mày rậm tái đi khi nhìn tháy Lệ Chân sã.

người giỗng như một vị thần từ trần gian xuông, đây là một sự tồn tại đáng sợi Đánh cập dưới của hắn cũng giống như đánh học sinh tiểu học, phải biết rằng cấp dưới của hắn đêu đã giành được suật trong cuộc thi Sĩ quan cảnh sát của thành phối “Dừng tay lại cho tôi, nếu không tôi sẽ băn!”

Người đàn ông lông mày rậm nhìn thây một đoàn người trong nháy mắt bị hạ xuông, thân thê run lên bân bật, hắn vội vàng lấy súng lục ra, mở: bảo hiểm, lập tức chĩa mỗm lỗ đen về phía Lệ Chắn Sinh.

Lệ Chắn Sinh chế nhạo, thân hình công kènh đột nhiên lao ra, trong nháy mắt lao tới người đàn ông có lông mày rậm, người đàn ông có lông mày rậm kia giật mình, vô thức bóp cò, nhưng dùi cui trong tay Lệ Chân Sinh đã trúng đạn rồi. Người đàn ông lông mày rậm hét lên, lòng bàn tay bị nói lỏng, khẩu súng lập tức rơi xuông đất.

Lệ Chắn Sinh đá hắn ngồi dưới đất, sau đó giâm lên súng trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Người như ông cũng có thê dùng súng?”

“Được lắm, cậu dám công kích cảnh sát, cậu chờ đó, chờ đói”

Người đàn ông lông mày rậm bò sang một bên, sau đó lây điện thoại di động ra bắm gọi: “A lô… đội… đội đặc cảnh đúng không? Tôi cần hỗ. trợ! Cần hỗ trợt”

Vẻ mặt của Vạn Duy Vận và tên mũi đỏ cũng thay đổi đáng kể khi họ nhìn thấy kỹ năng của Lệ Chấn Sinh.

Vạn Duy Vận trợn mắt, sau đó lộ ra một nụ cười lạnh lùng, nhìn Lâm Vũ, trong mắt đầy tia lửa, ồn ào, vất vả, tiếng ‹ ồn càng lớn, Hà Gia Vinh cậu sẽ chết một cách thảm hại cho xem, đội trưởng của đội đội cảnh sát hình sự mà cũng dám đánh, đúng là tự mình tìm cái chết!

“Các người đừng chạy! Chờ đãi”

Sau khi người đàn ông lông mày rậm kết thúc cuộc gọi, hắn chỉ vào Lâm Vũ và Lệ Chân Sinh chửi bới, nhưng hắn sợ Lệ Chấn Sinh sẽ đánh mình nên đã trồn sau đám đông.

“Người nào chạy người đó là cháu trai tôi!”

Lệ Chấn Sinh cũng không sợ, cùng lắm là bị bắt đi ngôi một hai năm là được.

“Tôi sẽ làm cho cậu cứng miệng! Khi đội cảnh sát đặc nhiệm tới, tôi sẽ để bọn họ là người bắn chết cậu đầu tiên!” Người đàn ông lông mày rậm nghiền răng nghiền lợi nói, người như Lễ Chắn Sinh phải lập tức bị bắn!

Lúc này, một chiếc xe jeep màu xanh từ từ chạy lên, sau khi dừng bên lề đường, một nam thanh niên mặc quân phục bước xuông xe, chính là Sâm Quân, sau khi XuÔng xe, anh ta chạy ra phía sau và mở cửa xe, một người đàn ông mặc thường phục _ màu xám bước xuông xe, trên tay vân cầm theo hai hộp thuôc bổ và đưa cho Sầm Quân.

Lư Thiệu Tĩnh!

Lâm Vũ đã rất kinh ngạc khi nhìn thấy Lư Thiệu Tĩnh, nhưng anh không ngờ Lư Thiệu Tĩnh lại đích thân tới đây!

Không cân anh ta tham gia vào chuyện nhỏ này, đúng không? Hơn nữa, trong tin nhắn anh gửi cho Sầm Quận không hề đề cập đến việc rò rỉ thuốc mà là anh đã khỏi bệnh và sống lại, anh yêu cầu anh ta nhanh chóng đến bàn bạc với anh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 625


Chương 625:

Lâm Vũ vẻ mặt hưng phân, vừa định chào hỏi, Lư Thiệu Tĩnh lập tức xua tay ngắt lời, tựa hồ không muốn lộ ra thân phận, dù sao chung quanh có nhiều người như vậy.

Lâm Vũ cũng lập tức có phản ứng, nhanh chóng cười cười, sau đó nói: “Anh Lư, không ngờ anh cũng tói.”

“Ta đây không phải nghe nói ngươi ngã bệnh, đặc biệt tới xem một chút nha.” Lư Thiệu Tĩnh cười ha hả nói ra, hắn buổi chiều không có việc gì, muốn tới đây thăm Lâm Vũ, kết quả không nghĩ tới Lâm Vũ nơi này vậy mà nhiêu người tụ lại như vậy.

“Cậu Hà, nơi này thật náo nhiệt sao, xảy ra chuyện gì sao?”

Lư Thiệu Tĩnh quét mắt trên bậc thang năm che kín chăn bông trên đùi nam tử đã chung quanh lôi kéo hai đầu băng biêu ngữ, biệt rõ hơn phân nửa là Hôi Sinh Đường xuất ra cái gì chữa bệnh sự có, xem tới tình huống rất nghiêm trọng, ngay cả cảnh sát đều kinh động.

“Được lắm, Hà Gia Vinh, viện binh đến rồi à? Tôi cho cậu biết, chúng tôi là cảnh sát phá án, bất kỳ người nào cũng không có quyền nhúng tay!”

Người đàn ông mày rậm nhìn thấy quân phục trên người Sầm Quân, lập tức giận không chỗ phát tiết, cái này Hà Gia Vinh, cho rằng làm cái bộ đội người tới liền có thể có tác dụng sao?

Chỉ là một vị ,Lhượng úy cùng một cái về hưu lão đầu tử, hăn thật đúng là không để vào mắt!

“Vị cảnh sát trẻ này, anh đừng hiểu lầm, tuy tôi là bạn của cậu Hà đây, nhưng nếu cậu ấy phạm phải lỗi gì, .

anh muốn xử sao thì xử, tôi tuyệt đối không nhúng tay vào!”

Lự Thiệu Tịnh vội vàng giải thích với hắn.

Từ trước đến nay anh ta luôn phân rõ công và tư, nêu Lâm Vũ quả thật vì sự cô trong việc chữa trị mà gây ra án mạng, vậy thì anh ta tuyệt đôi sẽ không bao che.

“Biết thế là được, cậu cũng thật biết cân nhắc đầy!”

Lời nói khách sáo của Lư Thiệu Tịnh càng khiến cho người đàn ông lông mày rậm kiêu căng phách lôi.

“Anh nói chuyện kiêu gì vậy!” Sầm Quân nghe thây những lời này, sắc mặt liền trầm xuống, trừng mắt nhìn người đàn ông lông mày rậm.

Một tên đội trưởng đội cảnh sát hình sự nhỏ bé lại dám nói những lời này với thủ lĩnh của bọn họ, quả thật là liều lĩnh!

“Sàm Quân, thôi đi! Người ta phá án, chúng ta đừng làm phiên người ta nữa.

Lư Thiệu Tịnh giơ tay cản anh ta lại, sau đó quay sang phía Lâm Vũ xin lỗi: “Cậu Hà, xin lỗi, chuyện của cậu, tôi không tiện nhúng tay vào…”

“Anh Lư, chuyện này, có lẽ anh nhất định phải nhúng tay vào…”

Lâm Vũ có chút bất lực cười cười.

“Cậu Hà, nều cậu gặp phải khó khăn gì, tôi có thể giúp cậu, nhưng loại tình huống này, tồi thật sự thê giúp.” Lư Thiệu Tịnh áy náy lắc lắc đầu, bất giác liếc nhìn người đàn ông bị thương ‹ ở chân đang nằm dưới đất, tưởng răng đó là chuyện riêng của Lâm Vũ.

“Biết thế là được!” Người đàn ông lông mày rậm hừ một tiệng, đừng nói, lão già này cũng thật biết cân nhắc.

Lâm Vũ cũng không giải thích nhiều, liền hỏi người đàn ông lông mày rậm: “Cảnh quan, tôi hỏi anh, anh dựa vào đâu mà bắt tôi?”

“Dựa vào đâu? Cậu mua bán thuôc giả, chữa người khác thành bộ dạng như vậy, tôi không bắt cậu thì bắt ai!”

Người đàn ông lông mày rậm lạnh lùng nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 626


Chương 626:

“Là số thuốc này sao?” Tay Lâm Vũ câm hộp thuôc mỡ câm máu và trị sẹo quơ qua quơ lại.

“Lúc nãy không phải đã nói rôi sao, chính là hộp thuôc câm máu dỏm này của anh n. chút hại chết anh trai tôi!” Mũi đỏ không nhịn được liền nói: “Lúc nãy chính anh vừa thừa nhận thuốc là do mây người sản xuất, thế nào, bây giờ anh muôn phủ nhận sao?”

Không đợi Lâm Vũ lên tiếng, Lư Thiệu Tịnh và Sầm Quân sau khi thấy rõ thuốc trong tay Lâm Vũ, sắc mặt đột nhiên thay đôi.

“Cậu Hà, đưa thuốc cho tôi xem xeml”

Lư Thiệu Tịnh trầm mặt bước nhanh qua đó, bước chân vô cùng nhanh nhẹn và thoải mái.

Lâm Vũ cười cười, trực tiếp đưa vỉ thuốc qua: “Đây chính là lý do tôi bảo anh không nhúng tay vào thì không được.”

Lư Thiệu Tĩnh nhận lấy, nhận ra đây chính là thuốc mỡ do xưởng dược bọn họ chuyên cung cấp, lập tức sắc mặt biện đổi, lạnh lùng ngâng đầu quét đầu mũi đỏ một chút, trầm giọng nói: “Cậu nói là, anh cậu dùng thuôc mỡ này mới thành ra bộ dạng như này sao?”

“Không sai, đây chính là thuốc của xưởng Hôi Sinh Đường bọn họi”

Tên mũi đỏ ngắng đầu, lấy hết dũng khí nói ra.

“Vậy tôi hỏi cậu, thuốc mỡ này, cậu là từ đâu mua?” Lư Thiệu Tĩnh tiệp tục lạnh giọng hỏi.

Tên mũi đỏ nao nao, tên này thế nào cũng hỏi câu hỏi giống như Lâm Vũ thê?

“Tôi hỏi cậu đâu, thuốc mỡ này, cậu là từ đâu mà có?” Lư Thiệu Tĩnh lần nữa lạnh lùng hỏi.

“Mua đó, còn có thể từ chỗ nào!” Tên mũi đỏ liễc mắt, không kiên nhẫn nói ra.

“Mua ở đâu?” Lư Thiệu Tĩnh tiếp tục hỏi.

“Tiệm thuốc!”

“Tiệm thuốc nào?”

“Con mẹ nó, tên này có phải đầu óc có vấn đề không, con mẹ nó từ nơi nào mua thì liên quan gì đến anhI”

Tên mũi đỏ cuối cùng bị Lư Thiệu Tĩnh liên tiếp đặt câu hỏi hỏi phiền, không kiên nhãn mắng một tiếng.

“Cậu làm sạch miệng một chút đi!”

Sầm Quân sắc mặt trầm xuống, bước một bước dài đi đến, một cước đem tên mũi đỏ đạp ngôi trên đất.

“Cậu lại dám đánh người?”

Người đàn ông mày rậm sắc mặt dữ tọn, gâm thét một tiêng.

“Đánh anh đó, thế nào!” Lệ Chấn Sinh đột ngột bước lên trước, nắm tay lại tạo ra những tiếng “ TỘp rộp”, người đàn ông lông mày rậm run lên, lập tức sợ hãi lùi lại một bước.

” trưởng chúng tôi hỏi cậu đó, nói!”

Sầm Quân chỉ vào người đàn ông mũi đỏ và măng một cách lạnh lùng.

Nước da của Lư Thiệu Tĩnh trở nên tươi sáng, không có gì có thê ngăn cản được anh ta.

Nhìn thấy tư thế này, tên mũi đỏ lập tức buông ra, hét lớn: “Ai da, đánh người kìa, đánh người kìal Quân nhân đánh người kìal”

“Anh là quân nhân mà dám tùy tiện đánh người sao?”

Nhìn thây điêu này, Vạn Duy Vận lập tức đứng lên, lạnh lùng nói: “Có tin không, tôi sẽ đến trụ sở quân đội để kiện anhl”

“Kiện?” Lư Thiệu Tĩnh chế nhạo: “Muốn kiện thì cũng phải kiện những tên trộm ác ý vu không người tốt chứ đúng không?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 627


Chương 627:

“Lời này của anh là có ý gì?” Vạn Duy Vận cau mày, ngạc nhiên.

“Nói thật cho các người biết, loại thuốc mỡ này là cung cập đặc biệt cho quân đội của chúng tôi, ủy thác cho nhà máy dược phâm Hồi Sinh Đường chế biên, gữữg không có bán ra ngoài!” Lư Thiệu Tĩnh dùng thuốc mỡ trong tay đập vào tên mũi đỏ, giọng sắc bén nói: “Và loại thuốc mỡ này có công thức vô cùng quý giá, đây không còn là một vụ trộm quân dụng đơn thuần, mà là nghi ngờ ăn cấp bí mật quân sự, cho dù tôi g**t ch*t cậu ngay tại chỗ, cũng sẽ không có gì!”

Vừa dút lời, Sầm Quân không nói lời nào, anh ta nhanh chóng lấy khẩu súng lục từ thắt lưng ra: “bụp” một tiêng, ngay lập tức chĩa họng súng vào tên mũi đỏ.

“AI”

Tên mũi đỏ kinh ngạc hét lên một tiếng, thân thê run lên, sắc mặt trắng nhự Sáp, khuyu xuông một cái “ phôc phốc” khóc: “Ïrưởng quan, tôi.. “Tôi sai rôi… Tôi sai rôi! Xin hãy tha thứ cho tôi lần này, làm ơn… hức hức…”

Mấy người kéo băng rôn tiếp theo thây không ôn đã làm rơi băng rôn rồi bỏ chạy, cùng lúc đó, người đàn ông năm dưới đât bị thương ở chân cũng bật dậy, mặc kệ chân bị đau, quay lại và đi ra khỏi đám đông.

“Đùng!”

Sầm Quân giơ tay lên trời bắn một phát, gầm lên: “Kẻ nào dám chạy, tôi liên giêt kẻ đó!”

Một số ít sợ hãi đến mức mềm nhữn chân, ngã nhào xuống đắt, không nói một lời liền chạy lại, quỳ xuông trước mặt tên mũi đỏ quỳ lạy khóc lỏc cầu xin.

Nước da của Vạn Duy Vận lúc này cũng thay đồi rõ rệt, “hắn loạng choạng suýt ngã xuống đất, may mà hắn đã giữ được cánh cửa gỗ bên cạnh.

Quân… đặc biệt cung cấp cho quân đội sao? Không bán ra bên ngoài?

Hắn hít vào từng ngụm khí, trong lòng rung động không thôi, cảm giác như đang năm mơ vậy, vẻ mặt tràn đầy sự khó tin.

Quần chúng vây xem cũng lập tức một mảnh xôn xao, bàn luận âm ï.

“Không bán ra bên ngoài sao? Vậy bọn hộ làm thế nào mua được thế kia?”

“Cái này mẹ nó còn phải hỏi sao? Có ý xuyên tạc Hà tiên sinhIl”

“Đúng vậy, đứa nhỏ này cứ nói là mua ở hiệu thuốc, chẳng trách ngay cả hóa đơn cũng không lây ra được, cảm tình là lừa gạt người!”

“Mẹ nó không biết xấu hồ, uỗng công tôi mới vừa rôi còn thay cậu ta kêu oan, lãng phí hết cảm tình của tôi!”

“Thật đáng chết! Hại chúng ta đỗ oan cho bác sĩ Hà, tôi đập chêt cậu!”

Một đám người lập tức tỉnh ngô lại, nhao nhao thay Lâm Vũ kêu bắt bình, sau đó có người cằm lây tảng đá cùng trong tay đập vật đó vào tên mũi đỏ.

Tên mũi đỏ bọn người hồn thân run lẫy bầy, cúi đầu tránh cũng không dám tránh, mặc cho những viên đá đó nên vào trên người mình.

“Đặc công quân đội? Cậu lừa ai đó, cậu nói là đặc công quân đội thì là đặc công quân đội à?” Người đàn ông mày rậm lúc này đột nhiền cau mày đi tới, nhìn sơ Lư Thiệu Tĩnh một cái: “Hơn nữa, một tên đã về hưu như cậu, không có việc gì lại hùa theo làm cái gì?”

“Đúng đấy, các người nói cái gì chính là cái đó à? Các người thuộc đơn vị nào? Có chứng cứ gì không? Hơn nữa, cứ cho là đặc công quân nhu đi, cũng phải để quân nhu giải quyết chứ? Nói cho cậu biết, cha tôi đã từng khám bệnh cho Xử trưởng quân nhu đây!” Vạn Duy Vận cũng tranh thủ thời gian phụ họa cùng người đàn ông g mày rậm vài lời phản E bác, ý là muốn đề cho hai người biết đừng hòng nói dồi hắn.

Hắn hiện tại vô cùng hoài nghi hai người kia là bạn bè của Lâm Vũ, có ý giúp đỡ Lâm Vũ giải vây.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 628


Chương 628:

Hơn nữa, cứ coi như là đặc công quân đội thật, cũng không khoa trương như lời của hai người này nói chứ, còn cái gì mà cơ mật quân sự, hù dọa ai đây chứ.

Hơn nữa chỉ ¡ bằng cha mình nhận biết Quân Nhụ xử trưởng điểm này, hắn liên có thể không có sợ hãi.

Bất quá đáng tiếc, phụ thân hắn nhận biết từ Thiệu Tĩnh, hắn lại không biết Lư Thiệu Tĩnh.

Sầm Quân sắc mặt phát lạnh, trầm giọng nói: “Trước mặt cậu vị này chính là…

Lư Thiệu Tĩnh khoát khoát tay đánh gấy hắn, liếc mắt nhìn lầy Vạn Duy Vận nói ra: “Sao, Thiên Thực Đường, cậu là con trai của Vạn Sĩ Linh?”

“Không sail” Vạn Duy Vận nghe xong Lư Thiệu Tĩnh nghe qua cha mình, không Ï khỏi ưỡn ngực ngóc lên đầu, thần sắc càng thêm ngạo nghễ.

“Nghe ngươi ý tỨ, „ ngươi. thật giống như rất bảo vệ mây người này, thê nào, chuyện này cùng ngươi cũng có quan hệ?” Lư Thiệu Tĩnh khí thê uy nghiêm quét mắt nhìn hắn một cái.

Vạn Duy Vận trong lòng hơi hồi hộp một chút, gập vội vàng nói: “Trò cười, chuyện này có quan hệ gì tới ta?! Ta chính là cái qua đường, ta sở dĩ đứng ra, bắt quá là không quen nhìn các ngươi khi dễ người mà thôi!”

“Thật sao? Bọn hắn ăn cắp vật liệu quân nhu, hoàn thành chúng ta khi dễ người?”

Lư Thiệu Tĩnh cười lạnh một tiếng, hướng Sầm Quân nói ra: “Cho hẳn nhìn xem ngươi giây chứng nhận!”

“Rõ!” Sầm Quân gật đầu tất cả, lập tức móc ra giây chứng nhận sáng cho Vạn Duy Vận,.nhìn thây. Sầm Quân giây chứng nhận bên trên “Quân Nhu Xử” vài cái chữ to, Vạn Duy Vận lập tức biến sắc, một thời gian á khẩu không trả lời được.

“Thế nào, hiện tại chúng ta có tư cách thầm vấn bọn hắn đi?” Ì ư Thiệu Tĩnh liếc Vạn Duy Vận một chút, sau đó trầm mặt hướng đầu mũi đỏ bọn người lạnh giọng hỏi: “Nói, các ngươi dược cao là từ đâu trộm được?! Nêu như nói nói thật, ta còn có thể xem tình tiết nghiêm trọng xét khai ân, nhưng các ngươi nều là dám vung một câu láo, các ngươi liền đợi đến vững chãi thực chật ngôi mặc đi!”

Đầu mũi đỏ nghe xong lập tức ngắng đầu chỉ vào Vạn Duy Vận nói ra: “Trưởng quan, là hắn! Là hẳn đem dược cao chọ chúng ta, để chúng ta tới nói xáu Hồi Sinh Đường!”

“Đúng, là hắn, là hắn sai sử chúng ta, chân này trôi chảy tử chính là trước khi đến hắn cho ta cắt, trả lại cho ta bôi một chút không biết tên thuốc, ta chân liền thành dạng này! Đề cho ta nằm giả vờ ngắt!”

Trên đùi nam cũng lập tức đưa tay chỉ hướng Vạn Duy Vận.

“Chúng ta cũng là hắn sai sử!”

Cái khác mấy cái kéo băng biểu ngữ nam tử cũng lập tức trở lại xác nhận Vạn Duy Vận.

Quân chúng vây xem lập tức một mảnh xôn xao, bọn hãn tuyệt đôi không ngờ răng, cuôi cùng chủ mưu lại là Vạn Duy Vận.

“Đánh rắm! Đánh rắm!”

Vạn Duy Vận sắc mặt ảm đạm, mặt mũi tràn đầy kinh hoảng, nhảy chân hướng đâu mũi đỏ bọn người tức giận măng: “Các ngươi đây là nói xấu! Nói xấu!”

“Xem tới ngươi cũng phải theo chúng ta đi một chuyến!” Lư Thiệu Tĩnh cười lạnh một tiêng.

“Qua đây, ngôi xuông!” Sâm Quân lập tức câm súng chỉ vào Vạn Duy Vận, ra hiệu hăn và đám người nn mũi đỏ ngồi xổm xuống đất.

“Cậu có chức vị gì trong sở Quân nhu mà dám đụng đên tôi?”

Vạn Duy Vận thây không gạt được đi nữa, liên xé rách mặt, nhìn Lư Thiệu Tĩnh lạnh lùng nói: “Cậu biết quan hệ giữa cha tôi trưởng phòng Lư là gì không? Chỉ cân một cuộc điện thoại cha tôi có thể xóa tên hai cậu ra khỏi sở Quân nhul”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 629


Chương 629:

“Đúng vậy, mấy người đừng hòng mang ai đi!”

Sau khi người đàn ông mày rậm nhìn thấy xe đặc cảnh dân chạy tới đây liền vô cùng hùng hỗ.

Anh ta nhận không ít tiền của Vạn Duy Vận, tất nhiên phải giải quyết tốt chuyện này cho người ta, huông chỉ, Vạn gia còn có hậu thuẫn, nên hắn cũng không sợ gì.

“Thật uy phong, đừng nói cha anh quen biệt sở trưởng Quân nhu, cho dù ông ây là sở trưởng Quân nhu cũng không có cái quyên này!”

Lư Thiệu Tĩnh lạnh giọng cười, rồi ngâng đầu nói: “Sầm Quân, nói cho cầu ta biết tôi là ail”

“Vâng!”

Sầm Quân cúi chào một cái, sau đó quay đầu nhìn Vạn Duy Vận, lạnh lùng nói: “Người đứng trước mặt ông chính là Cục trưởng Lư Thiệu Tịnh!”

“Ạ Đột nhiên cơ thể của Vạn Duy Vận bỗng rung lên, cảm giác như ngũ lôi đánh xuống, đại não anh ta trông rồng, cả đầu ong ong lên. Anh ta ngồi SỤp xuống đất, hai chân run rẫy không ngừng.

“Cậu thậm chí còn không quen biết tôi, vậy mà dám dùng tên tuổi của tôi để thị uy?”

Lư Thiệu Tịnh cười lạnh: “Từ lâu đã nghe nói bồ của cậu, Vạn Sĩ Linh có y thuật giỏi nhưng không có y đức, chỉ mưu câu lợi ích. Nghe vậy tôi đã bán tín bán nghỉ. Giờ nhìn thầy kiều con trai mà ông ta dạy dỗ ra, tôi đã thực sự tin tưởng rôi!”

Lúc này, xe của đội đặc công đã nhanh chóng dừng lại bên đường, hàng chục đặc công, được trang bị vũ khí hạng năng cấp tóc chạy tới.

“Không được nhúc nhích!”

Một nhóm cảnh sát đặc nhiệm ngay lập tức chĩa súng vào Lư Thiệu Tịnh, Lâm Vũ, Mũi Đỏ và Vạn Duy Vận ở giữa sân.

Bởi vì bọn họ cũng không phân biệt rõ phải bắt ai, cho nên chỉ có thê tạm thời khống chế tắt cả mọi người.

Vạn Duy Vận thấy vậy sắc mặt đột nhiên mừng rỡ, vội vàng nói: “Lão Chân, cứu tôi với, cứu tôi!”

Anh ta biết rằng chỉ cần mình không bị quân đội bät đi thì vẫn còn cách xoay sở tìm một con đường sống, bác và bồ anh ta CÓ thể điều động, đút lót trên dưới để đưa anh ta ra ngoài.

Nhưng nêu đề Lư .Thiệu Tịnh bắt đi, dựa theo những gì vừa nói, Lư Thiệu Tịnh sẽ không bao giờ cho ‘anh ta ăn quả tốt.

Vì vậy, chỉ cần đội trưởng Chân sẵn.

sàng giúp đỡ anh ta, mọi linh đều dễ dàng hơn.

“Im miệng!”

Đội trưởng đứng đầu đội hét lên một tiếng, chạy tới người trước mặt đàn ông có lông mày rậm, gập gáp nói: “Đội trưởng Chân, ai là tên ác ôn đó?”

“Còn cần hỏi sao? Vừa rồi không có nghe thây anh ta kêu sao? Là anh tai”

Người đàn ông lông mày rậm lập tức chỉ tay vê phía Vạn Duy Vận, Mũi Đỏ và những người khác, lạnh lủng nói: “Còn có mây người bọn họ, đều là người phải bắt!”

Ông ta không ngôc, Cục trưởng cục quân nhu là thân phận gì, ông ta phải nhìn sắc mặt bên trên mới có thể tồn tại chứ, người kia chỉ cần tùy tiện nói một câu với thượng. cấp của ông ta, chắc chắn ông ta sẽ bị đùa chét.

Cho nên ông ta chỉ có thể lựa chọn quay súng với người mình, dù sao nhà họ Van có mạnh đến đâu, cũng chẳng thê so sánh với người kia được!

“Cái gì!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 630


Chương 630:

Nghe thấy những lời này, thân mình Vạn Duy Vận đột ngột run mạnh một cái, mặt cắt không còn chút máu, kinh hãi chỉ vào người đàn ông lông. mày rậm mà nói: “Lão Chân, ông… ông đã cầm thứ của nhà chúng tôi…”

“Anh câm miệng đi, Vạn Duy Vận, suýt chút nữa tôi đã phải gánh lầy họa của anh rồi! Thật oan uồng ‹ cho người tốt! Ngài Hà là một bác sĩ tốt biệt bao nhiêu. Thiên Thực Đường của các người ây vậy mà lại vu tội người ta, lương tâm các người bị chó ăn sạch rồi sao?”

Người đàn ông có đôi lông mày rậm lập tức ngắt lời anh ta bằng một giọng tức giận, giả vờ bày ra bộ dáng tràn đầy phẫn nộ mà quát mắng Vạn Duy Vận.

Nghe vậy Lâm Vũ không khỏi nở nụ cười, nhướng mày nói: “Đội trưởng Chân, không phải vừa rồi nói muốn giết chúng tôi sao?”

“Hiểu, lầm, hiểu lầm rồi ngài Hài Tôi bị tên tiểu nhân này mê hoặc!” Lông mày rậm vội vàng cười nói.

“Vậy vừa rồi chúng tôi đánh người của ông…

16) ngài Hà, anh nói vậy là không đúng rôi, đánh nhau gì chứ, là chỉ bảo! Là vị đại ca này Thí bảo đám người của tôi.”

Người đàn ông lông mày rậm lập tức củi đầu hài lòng cười cười, giơ ngón tay cái lên: “Vị đại ca này thật là lợi hại, lát nữa tôi phải nhờ anh đến cục của chúng tôi giúp chúng tôi chỉ bảo hình cảnh ở dưới mới được.”

“Nói hay lắm!” Lệ Chắn Sinh chế nhạo siết chặt hai tay, thầm thán phục người đàn ông mày rậm này thật đúng là biết thuận gió | bẻ măng mà.

Nhìn thấy người đàn ông lông mày rậm chủ động hòa hoãn, Lâm Vũ cũng không nói nhiều, dù. Sao có nhiều bạn vẫn hơn là nhiều thù.

Lư Thiệu Tịnh lạnh lùng liếc nhìn lông mày rậm, lạnh lùng nói: “Ông giúp chúng tôi đưa những người này trở về khu, tôi sẽ cân nhắc bỏ qua chuyện của ông.”

“Được, cảm ơn Cục trưởng Lư, cảm ơn Cục trưởng Lư!”

Lông mày rậm vừa nghe thấy lời này liền vội vàng gật đầu đồng ý, quay qua chỗ đội đặc công ra lệnh: “Các anh em đã nghe rõ chưa? Còn không mau bắt mây tên này lại.”

Một nhóm cảnh sát đặc nhiệm lập tức ập đến còng tay mây người Mũi Đỏ bọn họ rồi áp giải lên xe.

Nhưng khi họ chuẩn bị bắt lấy Vạn Duy Vận, ông ta lại đột nhiên đứng dậy, chông cự trong tức giân mà hét lên: “Bọn mày cút hệt cho tao! Ông đây không phạm pháp! Là Hà Gia Vinh, muôn bắt thì bắt anh ta đi!”

Rõ ràng là sau những đả kích liên tiếp này đã khiến anh ta suy sụp tinh thần ôi.

Nếu đổi thành „người khác, có lẽ đã sớm không thể cầm cự được rôi, đã tính biết bao nhiêu kế hoạch hại Lâm Vũ, nhưng anh ta lại tự đập đá chân mình hết lần này đến lần khác. Đập đi nửa cái mạng của con trai mình, bây giờ, ngay cả vị trưởng bồi thứ hai trong tương lai của nhà họ Vạn, anh ta cũng đập tan tành!

Anh ta không thể hình dung ra được, thực sự không thể hình dung ra Hà Gia Vinh là cái nhân vật thân tiên gì!

Tại sao lại thần thông quảng đại như vậy? Đến kinh đô mởi có vẻn vẹn hai tháng đã làm cho nhánh thứ hai của nhà họ Vạn, đường đường là một trong hai nhà lớn nhất ở kinh đô phải bit vào hoàn cảnh muôn kiếp không trở lại được!

Đội đặc công không quan tâm ông ta đang phát điên cái gì, từng bước lao đến, hai tay cầm khẩu súng quét mạnh, báng súng lập tức nên thẳng vào mặt ông ta.

Vạn Duy Vận lộn nhào ngã xuống đắt, nhát thời đầu rơi máu chảy, sau đó hai đặc công còng tay ông ta lại, kéo ông ta dậy đem vào xe.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 631


Chương 631:

“Hà Gia Vinh! Ông đây g**t ch*t mày!

Giết mày! Mày mẹ nó là cái đéo gì!”

Vạn Duy Vận gần như phát điên, quay đầu quay lại măng Lâm Vũ, máu dính gân như toàn bộ khuôn mặt, trông ông ta đáng sợ và gớm ghiệc vô cùng.

“Đáng! Tự làm bậy không thể sống!”

“Nhà họ Vạn thật chẳng là cái thá gì rồi!”

“Nghe nói con trai ông ta cũng bại liệt, xứng đáng. Đây gọi là quả báo!”

Đám đông người xem chẳng hề tỏ ra thương cảm với Vạn Duy Vận, ngượi lại bọn họ còn lớn tiếng măng chửi, trút toàn bộ sự tức giận về Thiên Thực Đường ra hết.

Nhìn thấy một màn này, Lâm Vũ ngược lại lại có chút thôn thức, sớm biết có ngày hôm này, sao còn làm.

Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ chống lại nhà họ Vạn, nhưng anh không ngờ nhà họ Vạn lại bám lây mình không buông.

Anh biết dù Vạn Duy Vận đã bị bắt và đưa vệ trụ sở quân sự nhưng Vạn Duy Thần của nhà họ Vạn vẫn còn đó, hận mới thù cũ, nhà họ Vạn sẽ không bao giờ buông tha cho anh nên anh phải chuẩn bị tt mọ thứ sẵn sàng cho cuộc chiến ác liệt tiếp theo.

“Cậu Hà, nếu đã như vậy tôi sẽ không nán lại nữa. Tôi. phải quay lại càng sớm càng tốt đề tra xem thuốc mỡ của chúng tôi chảy ra như thế nào!”

Sau khi Lư Thiệu Tịnh nhét thuốc bỗ vào tay Lâm Vũ, võ vai anh một cái rồi quay người vào xe.

Sầm Quân cũng chào Lâm Vũ một cái rôi lên xe.

Sau khi xe cảnh sát rời đi, mọi người đang vây xem cũng rời đi, bọn họ không quên chạy tới xin lỗi Lâm Vụ trước khi rời đi.

Anh cũng không quan tâm đến bọn họ, vì biệt răng họ cũng bị mê hoặc bởi Vạn Duy vận mà thôi.

“Tiên sinh, từ nay về sau trong kinh thành, sợ rằng sẽ không còn Thiên Thực Đường nữa?” Lệ Chân Sinh khoanh tay nhìn phương hướng xe rời đi, khit mũi lắm bẩm.

“Ai biết được chứ…”

Lâm Vũ liếc mắt nhìn lên bầu trời xám Xịt.

Suy đoán của Lệ Chân Sinh đã đúng.

Ngày hôm sau, Thiên Thực Đường được lệnh tạm ngừng kinh doanh và vô thời hạn tự kiểm tra. Gần như chỉ sau một đêm, tất cả hơn hai mươi trung tâm y i tế, nhà thuốc ở Bắc Kinh đêu đóng cửa. Hơn nữa những viện điều dưỡng hay bệnh viện có quan hệ hợp tác cùng Vạn Sĩ Linh cũng gần như đồng. loạt hủy bỏ mỗi quan hệ hợp tác cùng lúc. Điều này cũng thông báo về việc Thiên Thực Bường vang dội ở thủ đô trong hơn hai mươi năm, lần này sẽ CuÔn cuộn tan biến dưới bánh xe lịch sử.

“Anh hai, em không có mặt mũi nào sông trên đời, không có mặt mũi nào nữa!”

Trong biệt thự. nhà họ Vạn, Vạn Sĩ Linh quỳ trước Vạn Sĩ Huân che mặt khóc thảm.

Tất cả những gì tích lũy được trong hơn hai mươi năm của ông ta đêu bị một tên nhóc hai mươi tuổi cướp đoạt, gia đình bị hủy hoại, cháu trai bị liệt, còn con trai thì đang trong trụ sở quân đội không rõ sông chêt, ông ta thực sự không còn muôn sống nữa.

“Chú hai, chú hai, đừng lo lắng, con sẽ có găng hết sức đề giải cứu em hai ra ngoài!” Vạn Duy Thân không chịu nỗi cảnh chú hai của mình khóc lóc thảm thiết, vội vàng đỡ ông ta dậy.

Từ đầu đến cuối Vạn Sĩ Huân không nói tiếng nào, mặt mày u ám như giây Tuyên Thành bị vầy mực, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Duy Thân, dùng hết quan hệ của con đi, ta muôn tên nhóc này chết không có chỗ chôn thân!”

“Vâng!” Vạn Duy Thần nhanh chóng gật đâu đáp lại, trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng.

“Chị Nhan, sao em lại tới rồi!”

Trong Hồi Sinh Đường, Lâm Vũ thầy Giang. Nhan lại bưng bát canh gà tói, anh vội vàng tới tiếp lấy.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 632


Chương 632:

Đây là lần thứ ba liên tiếp Giang Nhan đến trong mấy ngày nay.

Bởi vì mấy ngày nay đều không bận, buổi tối Giang Nhan sẽ tan sở sớm, bưng canh gà tới cho Lâm Vũ.

“Không phải là lo lắng anh yếu Xương, sợ anh vô tình nôn ra máu rồi ngất xỉu khi đang điều trị cho ai đó sao?” Giang Nhan trợn mắt, giọng.

điệu lạnh lùng, còn có mùi giâm nông nặc.

Diệp Thanh My nghe vậy lập tức che miệng cười.

Lần trước Lâm Vũ vì cứu cô Lý đã Suýt giao ra mạng sông, Giang Nhan không đau lòng được sao.

Cô đương nhiên phải canh cánh trong lòng, chông của chính mình, cô có thê không đau lòng sao.

“Thơm quá, cho tôi một bát được không?” Lệ Chấn Sinh cúi người cười nói.

“Đương nhiên, anh Lệ, anh cũng nên uông nhiều một chút. Đợi khi người _ nào đó ở nhờ nhà người. khác, còn có anh làm việc vất vả nữa. ” Giang Nhan hừ một tiếng.

Cô càng khúc mắc chuyện Lâm Vũ ở lại nhà họ Lý, ai biết Lâm Vũ và Lý Thiên Ảnh lại ở cùng một phòng, đã có chuyện gì xảy ra chứ?

“Được rồi, chị Nhan của anh, dù sau này có làm gì, anh cũng sẽ báo cáo với em trước, được không?”

Lâm Vũ bit tính tình hay ghen của Giang Nhan, cười trêu chọc cô, thật ra anh biết Giang Nhan nói những lời này cũng là vì quan tâm anh.

Theo như Diệp Thanh My từng nói, Giang Nhan đã khóc suốt hai đêm vì lo lắng khi biết tin anh nôn ra máu.

“Chà, đúng là canh gà chị Nhan nấu, thật sự là sắc hương vị đều đủ cải!”

Lâm Vũ vừa uông vừa không ngừng tâng bốc cô một phen.

Reng reng reng…

Đột nhiên điện thoại di động của Lâm Vũ vang lên, nhìn thầy là Hà Cận Kỳ đang gọi, anh nhanh chóng nhắc máy, cười nói: “Cần Kỳ, gần đây cậu sao rồi?”

“Tốt lắm, anh hai!”

Hà Cần Kỳ vẫn một bộ cợt nhả, sau đó đột nhiên hạ giọng nói: “Anh hai, mây ngày nay ông nội của tôi không được tốt, anh có thể giúp tôi xem một chút được không? “

“Ông của cậu bị bệnh? Có nghiêm trọng không? Ông ấy ôm chắc không cân phải là anh khám đâu?” Lâm Vũ vừa nói vừa tiếp tục uống canh gà.

“Ngược lại tôi thấy khá nghiêm trọng đó, ngay cả nhị gia của tôi cũng đã trở lại!” Hà Cần Kỳ nhẹ thở dài.

“Nhị gia của cậu đã trở lại rồi?” Lâm Vũ khẽ giật mình.

Đối với một nhân vật làm mưa làm gió của nhà họ Hà, có thê là do anh – Gia Vinh có quan hệ huyết thống đặc biệt với anh ta, cho nên Lâm Vũ sẽ không. thể tránh việc sinh ra một loại cảm giác quý mến đối với anh ta.

Hơn nữa, Lệ Chắn Sinh cũng hết lời ca ngợi người đứng đầu ám thứ doanh, thậm chí còn tuyên bố rằng nếu trên thế giới ngày nay có một người có thể so sánh với người bắn đá đánh hỗ, thì đó phải là Hà Tự Trăn!

Phải biệt răng, những người có năng lực cực mạnh, tính cách cao ngạo như Lệ Chấn Sinh thì thật hiếm khi khen ngợi người khác. Nếu anh ta có thể mô tả Hà Tự Trăn như phi tướng quân Lý Quảng, vậy có thể thầy sự ngưỡng mộ của anh ta đối với Hà Tự Trăn lớn thê nào.

“Hôm nay vừa mới trở về. Vì bệnh ông nội mà ngay lập tức đã trở vê rôi.

Hà Cần Kỳ đáp: “Sao vậy, anh hai, anh có muôn gặp nhị gia của tôi không?”

“Tôi cũng không có liên quan gì đên nhà họ Hà của cậu, tôi gặp nhị gia của cậu làm cái gì.” Lâm Vũ cười nói, nhưng trong lòng lại nghẹn một hơi, mặc kệ là có quan hệ với nhà họ Hả hay không, anh phải để thành tựu của mình vượt qua nhà họ Hà.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 633


Chương 633:

Nếu mình là con cháu nhà họ Hà thì phải để nhà họ Hà đường đường, chính chính mà thừa nhận, còn nêu không phải là con cháu nhà họ Hà thì mình phải đề nhà họ Hà tôn kinh nhún nhường!

“Vậy anh có thê đến giúp ông nội tôi xem bệnh được không?”

Giọng Hà Cần Kỳ gần như là khẩn câu: “Tôi không thê tin tưởng mây lão đang tỏ vẻ thanh cao đó được.”

Mặc dù từ nhỏ ông nội đã rất nghiêm khắc với anh ta, nhưng trong đám con cháu này, ngoại trừ Hà Cần Vinh, người ông ta yêu thương nhất chính là anh ta, có lễ ông ta cũng đã dồn hết tình yêu dành cho Hà Cần Vinh vào anh ta mắt rồi.

Mỗi lần bố đánh anh ta, nếu đá một cước thì ông nội lại đá bố anh ta hai CưƯỚớc.

Bất cứ khi nào nghĩ đến điều này, người luôn vô tâm như Hà Cần Kỳ lại không thể kìm được nước mắt. Đó cũng là lý do tại sao anh ta gọi Lâm Vũ. Anh & đã nhìn thây y thuật của Lâm Vũ, rất tin tưởng anh, vì vậy muốn anh giúp ông của mình xem xem.

Mặc dù Lâm Vũ không muốn đến nhà Hà Cần Kỳ, nhưng nghe thấy giọng nói gân như van xin của anh ta, Lâm Vũ cuôi cùng. bắt lực thở dài, hỏi: “Thôi được rồi, bây giờ ông cậu đang ở bệnh viện nào?”

“Không đến bệnh viện, ông ấy ở nhà.

Ông ây sông chết không muốn đến bệnh viện. Ngày mai có mây ông già sẽ tới nhà khám bệnh cho ông ây.

Nhân tiện anh cũng tới đây đi anh hai.” Hà Cần Kỳ vội vàng nói.

“Được, nhưng cậu phải giúp tôi kiếm một cái cớ đề đến nhà cậu…” Lâm Vũ cười bắt lực, bản thân cũng không thể mặt dày tới nỗi không mời mà tới chứ.

“Cái chuyện này còn không dễ dàng sao. Bà của tôi mong chờ anh đên môi ngày, tôi chỉ nói răng bà đã kêu anh đền là được rồi.” Hà Cân Kỳ hào hứng nói.

“Được rồi.” Lâm Vũ đồng ý, nghĩ đến ngày mai gặp lại Hà Tự Trăn, anh thực sự có chút lo lắng.

“Ô, Tiểu Hà, đang ăn sao.”

Đột nhiên một giọng nói cười vang lên, Lâm Vũ ngâng đầu nhìn thây là Đậu Lão thì có hơi kinh ngạc, vội vàng đứng dậy cười nói: “Đậu Lão đên thật đúng lúc, ăn một bát canh gà đi.”

“Tôi ăn rồi.”

Đậu Lão cười nhìn Diệp Thanh My và Giang Nhan, thăm dò hỏi: “Hai người này là…”

“Ò, đây là vợ tôi Giang Nhan, đây là chị gái nuôi của tôi, Diệp Thanh My.”

Lâm Vũ vội vàng giới thiệu.

Diệp Thanh My đã nhận mẹ là mẹ đỡ đâu của cô ây, vậy chính là chị nuôi của anh rôi.

“Thật có phúc mà, Tiểu Hà.”

Đậu Lão mỉm cười liễc nhìn Giang Nhan, vội vàng nói: “Tân Di, còn không mau qua đây gặp. bác sĩ Hài”

Lâm Vũ và những người khác hơi giật mình, thấy xung quanh Đậu Lão không có ai, mấy người họ cũng không biệt Đậu Lão đang nói chuyện với ai nữa.

NifamII9I°7.”

Đậu Lão quay đầu nhìn lại, không khỏi sửng sốt, liên xoay người đi ra ngoài cửa tiệm, trâm giọng nói: “Tân Di, cháu không nghe thây ông gọi sao?”

Liền nhìn thấy một thanh niên khoảng ngoài hai mươi tuổi đang đứng bên ngoài, mặc bộ quân áo thường màu trăng, tóc ngăn đên tai, trông rất thanh tú, anh ta cau mày nói: “Ông ơi, cháu không muốn đên đây! Cháu muốn về nhà ngồi chân bệnh!”

“Hỗn láo! Kỹ thuật cơ bản còn chưa học, cái gì mầ ngồi chẩn bệnh chứ?”

Đậu Lão lạnh lùng nói: “Còn không vào, xem ông có cho bố cháu dạy dỗ cho một trận không!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 634


Chương 634:

Người thanh niên cong môi, miễn cưỡng bước vào.

“Gia Vinh, để tôi giới thiệu với cậu.

Đây là Đậu Tân Di, con của con trai cả nhà tôi.” Đậu Lão cười nói.

“Tân Di? Là cây mộc lan trong y học Trung Quốc sao?” Lâm Vũ mỉm cười.

“Không sai.” Đậu Lão gật đầu đáp lại.

“Tân di thăng thanh minh mục, ý tứ sâu sắc. Có vẻ như Đậu Lão đặt rất nhiều hy vọng vào đứa cháu trai này.”

Lâm Vũ cười nói.

“Đâu, cái gì mà cháu trai chứ, người ta là con gái.”

Giang Nhan nhanh chóng: duỗi tay đây aHIÌ trợn trăng mắt với anh, Lâm Vũ hơi giật mình liệc mắt nhìn khuôn mặt tuần tú của Đậu Tân Di, có chút kinh ngạc.

“Ha ha, Giang Nhan nói đúng. Đây đúng là cháu gái của tôi. Đứa trẻ này suốt ngày, ăn mặc như mấy thằng nhóc vậy.” Đậu Lão hơi mất tự nhiên mà cười cười. Đồi với tính cách của cháu gái, ông ta cũng không có cách nào thây đôi.

“Gia Vinh, tôi muốn cậu nhận nó làm _ đồ đệ, theo cậu học một chút gì đó, câu xem có được không.”

Đậu Lão cười.có chút nịnh nọt, sau đó ưỡn ngực nói: “Cậu đừng lò lắng.

Đứa nhỏ này đã học y với tôi từ khi còn nhỏ. Nó có tài năng, sẽ không bao giờ gây rắc rồi cho cậu đâu.”

“Được chứ.” Lâm Vũ nhanh chóng gật đầu, anh cũng đang thiếu người, không ngờ Đậu Lão lại đúng lúc giúp người gặp nạn thế này, đương nhiên anh tin tưởng vào người mà Đậu Lão đã luyện ra.

“Cháu tôn anh ta làm thầy?”

Đậu Tân Di cau mày liếc nhìn Lâm Vũ, sau đó chế nhạo, thấy Lâm Vũ còn trẻ như vậy, trong mất cô ta hiện lên vẻ khinh thường, cô ta lạnh lùng nói: “Anh ta chỉ lớn hơn có cháu mây tuội. Tại sao phải bái anh ta làm thầy!”

“Ai nói với cháu là y thuật Trung y được viết trên tuổi tác? Nói cho BiềU biết, bác sĩ Hà tư chát tốt, thiệu niên lão thành, tỉnh thông y thuật. Đừng nói là ông, cho dù nhìn khắp cái kinh đô này cũng ít người sánh được. Cậu ây nhận cháu làm đồ đệ. Đó là vinh dự của cháu! ” Đậu Lão trằm mặt mắng Đậu Tân Hi.

“Hừ, không-hiếm lạ gì!”

Đậu Tân Hi không tin, cô ta học Trung V từ khi còn nhỏ, biết rằng kiến thức về y học Trung Quốc rất lớn, cần phải có thời gian để tích Jũy. Lâm Vũ còn trẻ như vậy, dù có vừa sinh ra đã học không ăn không uông thì thành tích cũng chẳng thê cao đươc tới vậy đâu.

“Cháu, cháu đứa hỗn hào này!”

Khuôn mặt già nua của Đậu Lão đỏ, bừng, cô gái nhỏ này thật không biết tôt xâu, với năng lực của Lâm Vũ, chỉ cân dạy cô ta một vài chiêu thức độc nhất vồ nhị cũng đủ để cô ta trở nên nổi tiếng!

“Đậu Lão, nếu cô ấy không muốn thì cứ quên đi.” Lâm Vũ cười nói.

“Không được, hôm nay tôi nhất định phải đề nó bái cậu làm thầy, nêu không thì coi như Đậu Trong Dung tôi sẽ không có cháu gái này!” Đậu Lão thở hồn hễn, đỏ mặt tía ta, không khỏi ho khan vài cái.

“Được!”

Đậu Tân Hi tức giận. đến trào nước mắt, thấy ô ông nội giận quá, cô ta đành phải động ý, nghiên răng nói: “Cháu có thê hứa sẽ ở lại đây, nhưng cháu muốn học từ ngôi xem bệnh, chứ không phải là bắt đầu với bóc thuốc!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 635


Chương 635:

“Hoang đường, bác sĩ Hà yêu câu cháu làm gì thì làm cái đó! Sao lại có chuyện cháu có quyên lựa chọn!” Đậu Lão giận dữ mắng mỏ.

“Không sao, để cô ấy ngồi xem bệnh, vừa vặn là ở đây cũng thiêu người.”

Lâm Vũ vui vẻ đông ý, Nêu Đậu Lão đã dạy bảo cô ta từ khi còn nhỏ vậy thì trình độ của cô ta hẳn là không tệ, chẩn đoán chút bệnh nhẹ chắc cũng không thành vần đề.

“Gia Vịnh à, vậy tôi xin cám ơn cậu rất nhiều. Bắt đầu từ ngày mai, con bé này sẽ đến làm việc với cậu, cậu nghĩ có ồn không?” Đậu Lõa cười nói.

“Không sao, tội sẽ tăng lương thêm năm mươi phân trăm.” Lâm Vũ cười Cười.

“Hừi”

Đậu Tân Hi dường như rất không thoải mái, khi rời đi, cô ta cọn trợn mắt liếc Lâm Vũ, đẩy bắt mãn.

“Con nhóc này, đúng là không biết tốt xấu gì!”

Lệ Chấn Sinh tức giận mắng, trong lòng rất buồn bực, còn muốn chờ xem khi cô ta thấy trình độ của anh, xem cô ta còn dám khinh thường nữa không!

Sáng sớm hôm sau, Hà Cần Kỳ đến đón Lâm Vũ tới xem bệnh cho ông nội mình.

Hôm nay, đã có cả chục chiếc ô tô đủ loại đậu ngoài sân, còn có một chiếc xe cứu thương chật kín lối vào khuôn viên nhà.

Hà Cần Kỳ phải dừng xe bên đường, sau đó cùng Lâm Vũ bước bộ đi vào.

Có một vài người đứng trong sân, hút thuốc trò chuyện ở đó, khi nhìn thấy Hà Cần Kỳ bọn họ đều dừng lại chào một cái, còn có một vài người đứng trong nhà, tất cả đều gật đầu khi nhìn thây Hà Cần Kỳ.

“Đây đều là những người do máy lão già ây và cả bệnh viện đưa tới.”

Hà Cần Kỳ giải thích với Lâm Vũ, quay người lại hét với Hoàng Ma: “Hoàng Ma, bà nội của tôi đâu.”

“Đang nấu canh trong bếp đó.” Hoàng Ma có chút xâu hồ nói.

“Nấu canh? Bà ấy nấu thế nào?” Hà Cẩm Kỳ cau mày khó chịu nói, những việc này thường do Hoàng Ma làm mà.

“Lão phu nhân không cho tôi làm, nói thiếu gia rất thích uống canh tuyết | lê mà bà ấy nấu nhát…” Hoàng Ma bát lực nói.

Hà Cần Kỳ hơi nhíu mày, vội vàng gọi Lâm Vũ vào bếp.

Chỉ thấy lúc này bà Hà đang bựng một bát súp tuyết lê ra, vừa thây Lâm Vũ cùng Hà Cân Kỳ liền vui mừng khôn xiệt, vội vàng bưng bát canh cho Lâm Vũ, mỉm cười nói: “Cần Vinh, cháu đến rồi. Này, bà vừa nấu canh tuyết lê cho cháu. “

“Ôi, bà ơi, anh ấy tới đây đề xem bệnh cho ông nội, không uông…”

Ngay khi Hà Cần Kỳ định ngăn lại, Lâm Vũ đã vây tay. Tứ lời anh ta, bưng bát canh tuyết lê lên uống cạn rồi mỉm cười: “Bà nội, cháu đi lên xem ông nội trước, lát nữa cháu trở lại uông tiêp!”

“Được.” Bà Hà cười gật đầu.

Sau đó Lâm Vũ gọi Hà Cần Kỳ ra khỏi bếp, nghiêm nghị nói: “Cần Kỳ, bệnh của bà cậu thế này bao lâu rồi?”

“Hả? Bệnh trạng gì?” Hà Cần Kỳ có chút không rõ.

“Cậu không thấy sao, bà của cậu càng ngày càng hồ đồ, mỗi lần tôi đện, tình trạng của bà ấy càng thêm trằm trọng.”

Lâm Vũ cau mày nói, triệu chứng của bà Hà thuộc vệ bệnh Alzheimer, là một bác sĩ, anh vôn rất nhạy cảm.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 636


Chương 636:

Nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy bà Hà là trong | bữa tiệc thọ của bà ây, lúc đó bà ây vẫn còn tỉnh táo. Bà ây vẫn có thể phân biệt mình là Hà Gia Vinh, nhưng hôm nay bà ây lại coi mình là Hà Cần Vinh, chỉ mới đây hai tháng đã hồ đồ đến mức này thật sự là khiến người ta kinh ngạc.

Anh không khỏi tự trách mình, không biết có phải chính sự xuất hiện của anh đã tạo thành kích động với bà Hà hay không.

“Tôi thực sự không đề ý lắm đến chuyện này, chẳng trách gân đậy bà tôi cứ hay quên chuyện.” Hà Cần Kỳ thở dài, sau đó lắc đầu nói: “Cũng bình thường thôi. Người ta ngày càng già đi, đâu óc khó tránh khỏi hồ đồ.

Đi, đi xem ông tôi đi. Bồ tôi, nhị gia của tôi còn có bác cả đều ở trên đó.”

Sau khi Lâm Vũ theo Hà Cần Kỳ lên lầu, có một nhóm lớn người đang đứng trong phòng ngủ, một sô là bác sĩ tóc hoa râm, cả Trung y và Tây y, Đậu Lão cũng nằm trong số đó.

Hà Tự Khâm và Hà Tự Hành cũng ở đó, nhưng lại không thấy vị nhị gia Hà Tự Trăn đã nói đâu cả.

“Sao cậu lại ở đây?” Hắc Tự Khâm sững SỜ khi nhìn thấy Lâm Vũ, vẻ hoảng sợ thoáng qua trên mặt, ông ta lập tức kéo cánh tay Lâm Vũ lỗi ra ngoài, lạnh lùng nói: “Cậu đi ngay đi, nhà chúng tôi không hoan nghênh cậu!”

Từ giọng điệu cho đến biểu hiện trên gương mặt của ông ta, ông ta nóng lòng muốn đuôi Lâm Vũ đi, giỗng như không muốn Lâm Vũ ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.

Tuy rằng trước đây cũng không hoan nghênh Lâm Vũ, nhưng ông ta còn lâu mới gâp gáp tới mức như ngày hôm nay.

“Bác cả, anh Hà đến đây ‹ để xem bệnh cho ông nội.” Hà Cần Kỳ rất không hài lòng với thái độ của bác mình, anh ta cau mày nói.

“Xem bệnh? Cần cậu ta xe chắc?

Không thấy nhiều có bao nhiêu người cao tay ở đây sao?”

Sắc mặt Hà Tự Khâm lạnh lùng, trừng mắt nhìn Hà Cần Kỳ: “Cái nhà này là tôi làm chủ hay là con2”

Hà Cần kỳ vẫn có chút kiêng nễ người bác này, anh ta co rụt cổ lại, không dám nói gì.

Lâm Vũ không nói gì, liếc nhìn ông cụ Hà trên giường bệnh, cau mày rôi nói với Hà Cân Kỳ: “Cần Kỳ, với những bác sĩ bậc quỗc gia thê này, ông của cậu sẽ ồn thôi, nhìn nước da của ông ây thì tôi thấy. cũng không sao. Vấn đề về thân thể của ông cậu thực sự không quá nghiêm trọng, vậy giờ tôi sẽ không ở đây thêm phiền toái nữa.”

Thấy Lâm Vũ nói vậy, Hà Cần Kỳ cũng không nói nhiêu, vội vàng đi theo Lâm Vũ đi xuống.

“Tôi tiễn cậu!”

Hà Tự Khâm trầm giọng nói, sau đó nhanh chóng đi theo, tiên Lâm Vũ ra ngoài.

“Bác cả, nhị gia của con đâu?” Hà Cần Kỳ không khỏi tò mò, vừa rồi anh ta không nhìn thấy nhị gia đâu cả.

“Sáng sớm đã bị người của trụ sở quân sự gọi đi rồi.” Hà Tự Khâm trầm giọng nói.

Khi cả ba người vừa đi đến bên đường thì bật ngờ có một. chiếc ô tô màu đen lao tới, phanh gập dừng lại cạnh đó. Sau đó một người đàn ông trung niên mặc quân phục vội vàng bước xuống xe, và anh ây nhìn thấy.

Hà Tự Khâm liễn lo lắng nói: “Anh cả, bồ thê nào rồi?”

Sau khi Hà Tự Khâm nhìn thầy ông ấy, vẻ mặt đột nhiên thay đổi, vội vàng chạy † tới năm lấy vai ông ây, vội nói: “Vừa rồi bố hỏi cậu đó, nhanh lên, mau theo anh vào!”

Nghe vậy người đàn ông mặc quân phục vội vàng đi theo Hà Tự Khâm vào nhà, ông ta thậm chí còn không để ý đến Lâm Vũ và Hà Cần Kỳ ở bên cạnh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 637


Chương 637:

“Nhi…”

Hà Cần Kỳ chưa kịp nói xong thì người đàn ông mặc quân phục đã đi xa nôi.

“Anh hai, vừa rồi chính là nhị gia của tôi”

Hà Cần Kỳ ưỡn ngực tự đặc nói: “Thế nào, không phải bộ dạng rất oai sao?”

Quả thực, mặc dù hành động của Hà Tự Trăn từ lúc xung xe đến lúc rời đi rất bình thường, nhưng quả thực khác hẳn với người thường. Mỗi lần ông ấy nhắc chân phát tay đều rất vừa phải, dài dòng dây tha mà cực kì dứt khoát, như một kim giây. chính xác đi không sai lệch chút nào. Vừa nhìn liên thây đây là một người đã trải qua một cuộc hành quân trường kì. | Bởi vì ông ta di chuyên quá nhanh hơn nữa Hà Tự Khâm còn như cô ý mà che lại, cho nên Lâm Vũ không nhìn rõ mặt, chỉ nhìn thấy một nửa sườn mặt cương nghị, khác hẳn với dáng vẻ ôn hòa trong ảnh.

Xem xét về hành động che chắn tầm nhìn Hà Tự Trăn vừa rôi, cuôi cùng Lâm Vũ cũng biết tại sao Hà Tự Khâm lại nóng lòng đề anh đi như Vậy, bởi vì ông ta không muôn để anh gặp Hà Tự Trăn chút nào.

Có vẻ như Hà Tự Trăn thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của anh.

“Lát nữa, tôi sẽ giới thiệu nhị gia của tôi cho anh nhé?”

Hà Cần Kỳ sốt sắng nói: “Bởi vì trong nhà sợ ông ấy phân tâm nên chưa nói cho ông ấy biết về anh.”

Lời của Hà Cần Kỳ càng khẳng định suy nghĩ vừa rôi của Lâm Vũ.

“Không cần đâu.” Lâm Vũ lắc đầu cười, nhà họ Hà đã không muốn thừa nhận anh là con cháu nhà bọn họ, Vậy tại sao anh lại làm quen với Hà Tự Trăn làm gì.

Sau khi Lâm Vũ đi ra khỏi nhà họ Hà, Thẩm Ngọc Hiên đột nhiên gọi điện cho anh, kích động nói: “Gia Vinh, nói tới một số lượng lớn nguyên thạch mà anh chọn, có một viên Lục đề Vương thượng phẩm, anh còn nhớ không?”

“Nhớ, có chuyện gì sao?” Lâm Vũ cười, tự tay lựa chọn ra mà không nhớ được sao? Lần trước khai trương trang sức ngọc Hà Ký, anh đã đặc biệt mua một lượng lớn đá thô chất lượng cao từ Mã Khôn, trong đó bao gôm có một Lục hoàng đê thượng phẩm.

“Lão Đoạn đã khắc nó ra rồi!”

Thậm Ngọc Hiên hưng phần nói: “Nếu có thời gian, anh tới xem một chút đi!”

Lâm Vũ vừa nghe liền cảm thầy hứng thú, muốn xem rốt cuộc “Thần công tượng” là trình độ ra sao, nên đã trực tiếp bắt taxi đến xưởng gia công của trang sức ngọc Hà Ký.

Xưởng chế biến của Hà Ký nằm ở ngã bạ khu đô thị cũ và mới, đều là nhà bằng ván gỗ, Thẳm Ngọc Hiên phải mất một thời gian dài mới tìm được một nơi như Vậy, một là rộng rãi, diện tích xưởng rộng, hai là an toàn vì cạnh đó là Cục Công an…

“Gia Vinh, anh đến rồi!”

Sau khi nhìn ‘thấy Lâm Vũ, Thẩm Ngọc Hiên vội vàng chào hỏi rồi dẫn anh vào trong.

Nhìn thấy xưởng chứa đầy đá thô và các vật liệu phê thải khác, bên cạnh còn có một vài người đàn ông khỏe mạnh đang hút thuộc lá. Có thê thầy đây rõ ràng được Thẩm Ngọc Hiên thuê đến đề “trông nhà”.

Thẩm Ngọc Hiên trực tiếp đưa Lâm Vũ đi vào phòng làm việc bên trong, Lão Đoạn đang đeo kính viễn quan sát một mảnh đá, sau khi nhìn thây Lâm Vũ, liền vội vàng tháo kính xuÔng, nhiệt tình nói: “Ngài Hà đã tới nôi.”

“Lão Đoạn, cứ gọi tôi là Gia Vinh.”

Lâm Vũ cười quan tâm hỏi: “Cháu trai nhỏ của ông thế nào rồi?”

“Tốt hơn nhiều rồi, nhờ có cậu, lát nữa tôi phải đến chỗ cậu uông thêm vài loại thuốc.” Nói đến đậy, lòng biết ơn của Lão Đoạn càng nông hậu hơn.

“Gia Vinh, đến, xem qua kiệt tác của Lão Đoạn!”

Lúc này, Thẩm Ngọc Hiên đã lầy tượng Quan Ẩm mà Lão Đoạn khắc ra, cân thận bọc trong vải lụa đưa cho Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 638


Chương 638:

Lâm Vũ vội vàng câm lây, chỉ thây Quan Ẩm không lớn bằng nửa lòng bàn tay, nhưng toàn thân xanh bóng, sáng láng, thân hình tròn trịa, đôi mất khép hờ, sông động như thật, quả thật là vô cùng khéo léo tuyệt vời “Lão Đoạn, ông thật sự là tay nghề sắc sảo!” Lâm Vũ càng nhìn càng cảm thầy Quan Âm này như muỗn sống dậy, trong lòng chán động không thôi.

“Ngài Hà quá khen rồi. Kỳ thực, một khối ngọc bích tốt như vậy dủng đề làm mặt nhẫn và ngọc bài vô sự thì càng thích hợp.” Đoạn Phong Niên cười nói.

Thật vậy, như loại Lục hoàng đề thượng đình tràn ngập màu xanh lục này, cách làm tiết kiệm chỉ phí nhất chính là làm mặt nhẫn hoặc. ngọc bài vô sự, như vậy có thể giảm thiều thất thoát nguyên liệu. Tượng Phật Quan Âm này được tạc ra, hao hụt nguyên liệu quá nhiều, nhẹ thì nguyên liệu cũng đủ để làm ra một vài chiêc vòng nhỏ có giá trị hàng chục triệu thậm chí hàng trăm triệu đồng.

Ông không hiểu tại sao với tư cách là một doanh nhân Thẩm Ngọc Hiên lại lựa chọn như vậy.

“Không, chúng ta chỉ muốn khắc Ngọc Quan Ẩm!”

Thâm Ngọc Hiên ưỡn ngực đi tới, ôm lấy cỗ Lầm Vũ, nói: “Hiện tại Hà Ký Phượng Duyên Tường chúng ta mới đến Bác Kinh, chúng ta muôn mở thị trường cũng không được. Muốn nỗi tiêng ngay lập tức, phải cho ra một số vật độc lạ đề cho người trong kinh đô hiểu được thực lực của chúng ta, tuy rằng khối Ngọc Quan Âm Lục hoàng đê này đã thất thoát khá nhiều, nhưng tay, nghề và độ tinh xảo đều là hạng nhật, nó nhất định sẽ trở thành vật trần tiệm của Phượng Duyên Tường chúng ta trong lai.”

Vừa nói, anh ta vừa lấy điện thoại di động ra, lật ra một đoạn tin tức đưa cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ xem qua thấy tiêu đề của tin tức viết “Hội chợ trang sức Bắc Kinh lần thứ chín”, buồn bực hỏi: “Đây là?”

PCHöC anh không biết, mỗi năm Bắc Kinh sẽ tổ chức một cuộc triển lãm trang sức quy, mô lớn. Các nhà kim hoàn toàn quốc đều sẽ tham gia. Khi đó, các chuyên gia nồi tiếng nước ngoài và quốc tê sẽ được mời đến để xem xét và xác định toàn diện độ tinh xảo cùng với tay nghề. Bình chọn ra đồ trang sức châu báu hoặc ngọc bích có giá trị, bất kể đồ trang sức của nhà nào giành chiến thăng lọt vào trong bảng xếp hạng, đều sẽ nồi tiếng. Trước đây Phượng Duyên Tường chúng tôi trước đây cũng từng tham gia, nhưng thành tích tôt nhật chỉ là giành được vị trí thứ năm mà.

thôi.” Thâm Ngọc Hiên mỉm cười xấu hỗ.

Trên thực tế, là một trong mười công ty trang sức hàng đầu trong nước, việc giành được vị trí thứ năm đã là chuyện không tồi rồi.

“Tôi hiểu ý của anh, anh muốn đem Ngọc Quan Âm này đi thi đấu sao?”

Lâm Vũ nhướng mày nói.

“Đúng vậy, nói thật, với kỹ thuật của Lão Đoạn, đừng nói là top ba, ước chừng đến cả quán quân cũng có thể đoạt được!”

Thâm Ngọc Hiên có chút hưng phấn nói: “Đến lúc đó, danh tiếng Hà Ký của chúng ta nhất định sẽ được truyền khắp thủ đô!”

Anh ta phần khích nói, phân khởi tới nỗi giọng nói cũng bất giác run lên một chút, như thê anh ta đã nhìn thấy cảnh Hà Ký nỏi tiếng ở thủ đô, thậm chí là cả nước một phen rôi.

“Chà, nếu có thể giành được thứ hạng thì thật tuyệt.” Lâm Vũ cười gật đâu.

“Hơn nữa, một số công ty khổng lồ về trang sức quốc tế sẽ đên tìm kiểm đối tác vào thời điêm đó. Một khi chúng tôi thu hút được sự chú ý của họ, có được hợp tác với bọn họ, điều đó tương đương với việc đặt bước đầu tiên ra thế giới!” Thầm Ngọc Hiên hào hứng nói.

Đoạn Phong Niên cũng bị những gì Thâm Ngọc Hiên nói khiến cho nhiệt huyết sôi trào, vì vậy ông äy nhanh chóng đeo kính viễn của mình lên rồi run rây nói: “Hay, tôi sửa lại nó thêm chút nữa?”

“Không cần đâu Lão Đoạn, cái này cũng tốt rồi, không lại chín quá hóa nâu đó.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 639


Chương 639:

Lâm Vũ cười đem Quan Âm này câm lên xem xét, phát hiện cái này chạm khắc vừa vặn, cho người ta cảm giác hoàn toàn tự nhiên.

“Đến lúc đó, tôi sẽ thêm vào một số đồ trang sức bằng ngọc bích tinh xảo khác, cùng đem đi thi đấu, đấu tranh để Hà Ký chúng ta một lần là nồi!”

Thậm Ngọc Hiên tự hào nói.

Lâm Vũ cười gật đâu, sau đó đi một vòng trong xưởng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh đên đây cho nên không tránh khỏi có chút tò mò.

Cuối xưởng có một phòng gia công nhỏ, bên ngoài chất đồng đá thô, phế liệu đã cắt, bên trong có nhiều viên ngọc bích vừa mới cắt ra còn chưa được mài nhấn.

“Sao anh lại luyện chế ra nhiều ngọc bài như vậy? Một lát nữa sẽ bán ra sao?” Lâm Vũ tò mò hỏi.

“Đây không phải để bán, là do khách hàng đặt!”

Thẩm Ngọc Hiên cười nói: “Đặt mua mỗi lần hơn hai trăm cái.’ “Hơn hai trăm cái?”

Lâm Vũ cười đem Quan Âm này câm lên xem xét, phát hiện cái này chạm khắc vừa vặn, cho người ta cảm giác hoàn toàn tự nhiên.

“Đến lúc đó, tôi sẽ thêm vào một số đồ trang sức bằng ngọc bích tinh xảo khác, cùng đem đi thi đấu, đấu {ranh để Hà Ký chúng ta một lần là nồi!”

Thẩm Ngọc Hiên tự hào nói.

Lâm Vũ cười gật đâu, sau đó đi một vòng trong xưởng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh đên đây cho nên không tránh khỏi có chút tò mò.

Cuối xưởng có một phòng gia công nhỏ, bên ngoài chất đồng đá thô, phế liệu đã cắt, bên trong có nhiều viên ngọc bích vừa mới cắt ra còn chưa được mài nhấn.

“Sao anh lại luyện chế ra nhiều ngọc bài như vậy? Một lát nữa sẽ bán ra sao?” Lâm Vũ tò mò hỏi.

“Đây không phải để bán, là do khách hàng đặt!”

Thẩm Ngọc Hiên cười nói: “Đặt mua mỗi lần hơn hai trăm cái.’ “Hơn hai trăm cái?”

Nghe xong Lâm Vũ có chút kinh ngạc, ngay cả trong cửa hàng chuyên bán trang sức ngọc bích cũng không thể mua một lúc nhiều ngọc bài nhữ vậy.

“Thanh toán chưa?” Lâm Vũ tùy tiện hỏi một câu, sau đó đi vào phòng gia công.

“Đã trả một nửa, khi nhận hàng sẽ trả nốt một nửa còn lại.”

Thầm Ngọc Hiên dửng dưng nói: “Đều là loại tầm trung, nói đất cũng không đắt mà rẻ cũng không rẻ.”

Nhìn thấy bản vẽ trên bàn, Lâm Vũ vội vàng đi tới cầm lên, nhìn thấy trên giấy có in mây ký hiệu kỳ quái, anh hỏi: “Đây là cái gì?”

“Tôi không biết, người đó yêu cầu khắc nó trên ngọc bài.” Thẫm Ngọc Hiên lắc đầu, Lâm Vũ không nhận ra những ký hiệu ma quái trên đó, anh ta cũng càng chẳng biết gì về nó.

Lâm Vũ nhìn chằm chằm vào chữ ký hiệu trên bản vẽ một cách cần thận, anh cảm thấy rất quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ mình đã nhìn thây nó ở đâu.

“Tôi có thể lấy một bản vẽ này không?” Lâm Vũ hỏi.

“Đương nhiên là có thể, tùy ý lấy đi, trên máy tính lúc nào in ra cũng được.”

Thảm Ngọc Hiện không để ý nói: “Chẳng qua thằng nhóc đó đã dặn dò tôi không được truyền bản vẽ ra ngoài, nhưng anh là ông chủ, anh muốn lấy thì cứ lấy.”

“Không cho anh truyền ra ngoài?”

Lâm Vũ nhíu mày liệc nhìn bản vẽ, sau đó cần thận nhét nó vào trong túi.

Sau khi Lâm Vũ đi nghiên cứu cả một đêm cũng không tìm ra được ý nghĩa của các ký hiệu trên bản vẽ, không khỏi tự giêu cười, nghĩ mình thật sự là nhàn rỗi, quản người ta khắc cái gì làm gì chứ.
 
Back
Top Dưới