Cứ như vậy nó trở thành một vụ án treo, qua nhiều năm rồi cũng dần chìm vào quên lãng
Việt Nam cũng nghĩ, Triều Châu có lẽ đã lành ít dữ nhiều, nhưng điều cô không ngờ nhất là cô bé lại xuyên đến đây
Vậy hóa ra việc nhiễu loạn thời không đã xảy ra từ lâu rồi chứ không phải đến khi có cỗ máy kia mới xuất hiện
Và theo như lời Triều Châu nói, cô bé đến nơi này cũng đã được hơn một năm.
Cuộc sống lúc đầu khá chật vật, gần như phải đi ăn xin để có thể sống sót
May sao sau đó trong một lần cứu một người phụ nữ bị đuối nước, bà ấy thấy cô bé xinh xắn lại có vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, bản thân cũng hiếm muộn, tuổi đã cao mà vẫn chẳng có lấy mụn con, vậy nên đã nhận Triều Châu làm con nuôi, nhờ thế cô bé mới thoát khỏi việc làm ăn xin
Việt Nam đã theo cô bé đến ngôi nhà mà cô bé đang ở với cha mẹ nuôi
Đôi vợ chồng nhận nuôi Triều Châu là người đã đến tuổi ngũ tuần, khuôn mặt họ phúc hậu, vì buôn bán nên nhà cũng coi như là đủ ăn đủ mặc
Khi Triều Châu giới thiệu cô là bạn của mình, họ cũng vô cùng niềm nở tiếp đón, Việt Nam có thể nhìn ra họ thật sự thương yêu Triều Châu, còn rất vui vì cuối cùng cô bé cũng có bạn
Vậy nên khi cô bé ngỏ ý muốn để cô ở lại vài hôm, họ cũng không từ chối
Ừm....
Và giờ lại nảy sinh vấn đề mới
Có thế nào thì Triều Châu cũng không phải người nơi này, chưa kể thế giới này có một số thứ khác xa so với thế giới hai người sống, Triều Châu còn là người của thế kỉ 21
Cô đã nói chuyện với Việt Minh, bàn qua tính lại một lúc thì cuối cùng cũng đưa ra được quyết định: đến lúc Việt Minh tìm được cách đưa cô trở về sẽ đưa Triều Châu đi luôn, rồi lại sử dụng cỗ máy thời gian đưa cô bé về lại ngày mà cô bé xuyên qua
Dù sao thì hiện tại đây là cách tốt nhất rồi
Triều Châu tất nhiên là không có ý kiến gì
Trở lại với hiện tại, thấy Việt Nam lại tiếp tục thả hồn đi chơi, đến mức không để ý điện thoại đang có người gọi tới, cô bé không khỏi gọi cô lần nữa
"Ngài Tổ Quốc, có người gọi ngài kìa!"
Việt Nam giờ mới để ý quả thật điện thoại của mình đang kêu, có điều nhìn tên người gọi, cô hai mắt cá chết tắt đi
Là America
Từ sau cái vụ rơi máy bay đấy, hắn nhiều lần gọi tới nhưng cô không thèm bắt máy
Lần đấy ăn luôn một viên đạn, nghĩ lại vẫn cay
Nhưng vừa tắt chưa được bao lâu lại có cuộc gọi tiếp, Việt Nam quạu quá chửi: "Má nó, gọi đéo gì gọi lắm...."
Nhưng khi nhìn thấy tên người gọi, cô nhanh chóng dừng lại câu chửi
Triều Châu để ý thấy tên người gọi ghi là [Ngoan xinh iu của Nam Nam], kèm theo đó là ba icon trái tim, Việt Nam ra hiệu cô bé im lặng rồi bắt máy
[Lào hả, có chuyện gì vậy?]
[Nam Nam, ngày mai có cuộc họp ASEAN, cậu làm đơn xin nghỉ chưa?]
Việt Nam hả một tiếng, đơ mất một lúc mới nhớ ra cuộc họp mà Lào nói
[Đệt, hóa ra là ngày mai à?
Ở đây xảy ra nhiều chuyện quá tớ xém quên mất]
[Tớ cũng là sợ cậu quên nên mới gọi hỏi đây] Lào có chút buồn cười [Cậu ở bên đó có ổn không?]
[Tớ ổn] Chỉ bị thương với xém chết thôi
Hai người nói chuyện thêm một lúc nữa, mắt thấy cha mẹ nuôi của Triều Châu sắp trở về nên cô đành tắt máy
Soạn đơn xin nghỉ rồi gửi qua cho ASEAN, cũng may cuộc họp ngày mai không quá quan trọng, chỉ cần lý do xin nghỉ hợp lý thì vắng mặt cũng không sao
"Ngài Tổ Quốc, giờ chúng ta nên làm gì ạ?"
Chờ tới khi Việt Nam đã xong việc, Triều Châu mới dám lên tiếng
"Chả làm gì cả" Ném chiếc điện thoại vào túi, cô nằm ườn ra giường tre phơi nắng, đáp: "Giờ cứ chờ người đến cứu thôi, ngoài kia nguy hiểm lắm, nhóc cứ nhìn vết thương trên người ta đi là biết"
Triều Châu nghe vậy thì im lặng không nói gì nữa, quả thật cô bé đã nhìn thấy vết thương trên người Việt Nam
Tưởng tượng nếu bản thân mà bị dao đâm hay súng bắn...eo ơi nghĩ thôi đã rùng mình
Pudding nằm phơi nắng bên cạnh nãy giờ khẽ "meo" một tiếng
Ban đầu, kế hoạch của Việt Nam quả thật là cứ ở yên đây chờ người đến cứu
Nhưng là nếu như ngay tối hôm đó cô không mơ phải một giấc mơ
Trong mơ, Việt Nam thấy mình đang đứng giữa một chiến trường, khắp nơi chỉ toàn xác người, tiếng súng, tiếng bom đạn, tiếng la hét khiến cô ngỡ như mình đã quay về thời kỳ còn kháng chiến
Khắp nơi là một mảnh hoang tàn, Việt Nam thấy mình cứ đi về phía trước
Đi qua những binh lính đang chiến đấu, đi qua mưa bom bão đạn
Cô thấy họ nhưng họ không thấy cô, bom đạn cũng không làm tổn hại được cô, cứ như thể Việt Nam chỉ là một linh hồn
Đi mãi qua nhiều chiến trường, chính cô cũng không biết mình đã đi bao lâu và được bao xa
Cho đến khi ra khỏi chiến trường và thấy mình đang đứng trước một tòa thành, bỗng những tiếng hoan hô, tiếng trống và tiếng kèn vang lên rầm trời
Lại một tiếng nổ lớn phát ra từ phía trên tường thành, lúc Việt Nam quay lại vừa hay có một thứ bay đến
Theo phản xạ chụp lấy, đến lúc nhìn rõ cô không khỏi điếng người
Là một cái đầu người đã biến dạng
Trải qua chiến tranh, mặc dù thấy người chết cô cũng không còn sợ đến mức tim đập chân run, nhưng cầm một cái đầu người bê bết máu lại biến dạng thế này lại là một cảm giác khác biệt biệt hoàn toàn
Việt Nam hai mắt mở to, cả người không hiểu sao lại cứng đờ không cứ động được, không phải cô sợ đến bất động, mà là cơ thể cứ như bị điểm huyệt, không thể nhúc nhích
Cứ như vậy mà mở to hai mắt, mặt đối mặt với cái đầu không biết là của ai
Chuyện quái dị bây giờ mới thật sự xảy ra
Cái đầu ấy bỗng mở to hai con mắt trắng dã, nhìn chằm chằm vào cô, nó cất lên cái giọng khàn khàn, như vọng về từ âm ti địa ngục: "Như ngươi đã thấy, thế giới này chỉ có một chút sự khác biệt với thế giới ngươi sống, còn lại tất cả đều giống"
Việt Nam vẫn chẳng nói gì, chỉ bất động nhìn nó
"Sự khác biệt lớn nhất có lẽ là nơi ngươi sống phe Đồng Minh giành chiến thắng, thì ở nơi này, kẻ chiến thắng cuối cùng lại là phe Trục"
"Nhưng để những tên độc ác ấy nắm quyền, chẳng bao lâu sau thế giới đã bị bọn chúng hủy diệt đến không còn gì.
Để cứu vãn, ta đã đưa thời gian quay ngược lại, và chọn ra một người có thể tin tưởng, sẽ đưa ra những gợi ý để có thể tiêu diệt được phe Trục"
Ngừng lại một chút, giọng của nó bỗng trầm xuống, không biết có phải ảo giác hay không nhưng Việt Nam cảm thấy không khí xung quanh như lạnh đi một chút
"Tưởng chừng như vậy thì mọi thứ sẽ tốt đẹp, nhưng ta lại thật sự không ngờ tới một việc..."
Giọng điệu của nó như đang kìm nén sự tức giận cùng bất lực: "Lúc quay ngược thời gian, không ngờ lại có kẻ trọng sinh trở về.
Hắn ta đã lợi dụng ưu thế biết trước tương lai, từng bước từng bước một tiêu diệt hết các thế lực còn lại"
"Cảnh hoang tàn ngươi đang thấy trước mắt đây chính là tác phẩm của kẻ đó.
Và hắn cũng sẽ khiến thế giới sụp đổ, chỉ là thời gian lâu hơn đám người phe Trục đó mà thôi"
Việt Nam mấp máy môi, như đang muốn nói gì đó
"Ngươi không cần nói gì cả, cứ im lặng nghe thôi" Nó nói: "Ta đã phải một lần nữa quay ngược thời gian, năng lượng của ta cũng đã gần như cạn kiệt sau hai lần ấy.
Không còn cách nào khác, ta chỉ đành đem ngươi từ thế giới khác qua đây, hi vọng ngươi sẽ giúp ta ngăn cản kẻ trọng sinh đó, để thế giới tránh khỏi thảm họa diệt vong"
Cô hiện tại hai mắt đã trừng lớn hết cỡ, khóe miệng liên tục giật giật, ánh mắt như muốn đục vài lỗ lên nó
Nếu mà nói chuyện được, có lẽ Việt Nam đã xổ một tràng chửi vào mặt nó rồi
Mà có lẽ là đoán được cô sẽ thật sự làm vậy, thế nên nó mới không để cô nói được
"Ta cũng là vạn bất đắc dĩ mới phải làm vậy, ngươi là tia hi vọng cuối cùng của ta rồi" Hai con mắt trắng dã của nó khẽ nhắm lại, thở hắt ra một hơi: "Đừng cố tìm cách trở về, ngươi có thể liên lạc với nơi ngươi sống cũng là do ta cho phép.
Và chỉ khi ngươi thành công ngăn chặn mối hiểm họa trong tương lai thì anh trai ngươi mới có thể tìm được ngươi, còn không, ngươi sẽ mãi mãi mắc kẹt ở thế giới này!"
Giọng điệu của thứ quái dị này tuy vẫn không thay đổi, nhưng từng câu từng chữ chính là đang đe dọa cô
Bỗng Việt Nam cảm thấy trời đất như quay cuồng, hai tay cô buông thõng xuống, cả người ngã về phía sau
"Chúc ngươi thành công, Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam" Nó nói
Từ đầu đến cuối nó không hề cho cô nói một lời, cũng không để cô phản bác lại điều gì
Đồ mất nết
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Việt Nam trước khi hoàn toàn mất ý thức