Hài Hước (Countryhumans Việt Nam Harem) Thế Giới Song Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Countryhumans Việt Nam Harem) Thế Giới Song Song
Chương 20 Việt Nam và Vietnam


Belarus trả lời như thế nào Việt Nam không biết, còn cô thì lại một lần nữa đặt chân đến Đức để làm một số việc

Cô muốn đột nhập vào trụ sở chính để xem các tài liệu và hồ sơ trong đó.

Dù chiến dịch Berlin cô chỉ mới nghe kể và đọc qua trang sách, nhưng cô vẫn muốn xem thử bọn chúng có đang giấu chiêu bài hiểm nào không

Hai tên lính gác cổng vẫn đang nghiêm chỉnh đứng hai bên, bỗng một cơn gió thôi qua, chúng giống như là...ngửi được một mùi thơm gì đó khá giống mùi thảo dược thì phải

Còn Việt Nam, với áo choàng tàng hình đã đường đường chính chính đi vào từ cổng chính

Nhìn căn cứ rộng thênh thang thế này, Việt Nam không khỏi suy nghĩ có nên bắt một tên lính để tra hỏi hay không

Nhưng cô nhanh chóng đá cái suy nghĩ này ra khỏi đầu, làm thế khác gì đánh rắn động cỏ

Còn đang suy nghĩ xem nên đi hướng nào thì khóe mắt liếc thấy một kẻ, hai mắt cô lập tức sáng bừng lên

Ô hô, là IE

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh

Không chút do dự Việt Nam nhanh chóng chạy theo IE đi vào trong

Còn IE, hắn đang đi tìm JE để bàn giao công việc, vì hắn còn cần về nước để xử lý một số chuyện rắc rối bên đó

Việt Nam cũng đi theo hắn, nghĩ thầm biết đâu lại nghe lỏm được tin tức quan trọng nào thì sao

Theo lời chỉ dẫn của một tên lính, IE nhanh chóng tìm đến nơi, chỉ là không hiểu sao, càng tới gần càng thấy có gì đó sai sai

Khi chỉ còn cách căn phòng mà tên lính khi nãy chỉ khoảng vài trăm mét, một số âm thanh không được lành mạnh lắm truyền đứt quãng đến, làm hai người một đường hoàng một lén lút đang đi đến đứng hình

IE chớp chớp mắt, dường như hắn đã quá quen với chuyện này nên chỉ thở hắt ra một tiếng rồi quay người bỏ đi luôn

Còn Việt Nam thì không muốn xem mấy cái cảnh làm đau mắt hột đấy nên cũng không chút do dự rời đi luôn, cô đoán không gặp được JE thì tên này chắc chắn sẽ đến tìm Nazi

Và quả đúng như cô dự đoán, IE quả thật định đến tìm Nazi thật, chẳng qua là đứng trước phòng làm việc của gã, gõ cửa mãi mà vẫn chẳng ai trả lời, lính canh thì ấp úng ngập ngừng bảo lúc nãy có người đã vào đó, sau đó thì ở lì trong đấy cũng gần một tiếng rồi

Việt Nam nghe vậy hai mắt lập tức sáng rực, có khi nào là đang bàn chuyện cơ mật gì đó không

Dù căn phòng được xây cách âm nhưng không sao cả

Cô lục lọi trong túi ra một cái ống nghe khá giống ống nghe y tế, hí hửng áp vào cửa để xem xem có nghe lỏm được gì không

Nhưng....

Chuyện cơ mật đâu chưa thấy, chỉ nghe thấy một chuỗi những âm thanh rất là ba chấm không phù hợp với trẻ vị thành niên

Vì sợ bỏ lỡ mất cái gì, Việt Nam còn điều chỉnh để phóng đại âm thanh trong phòng ra, nên bây giờ chẳng khác nào người trong phòng đang "hành sự" ngay trước mặt mình, và bản thân là khán giả đang "thưởng thức"

Việt Nam:.....

Khóe mắt cô co giật vài cái rồi nhanh chóng thu hồi đồ nghề "nghe trộm" lại

Tai bị vấy bẩn rồi, nghe nhạc để thanh tẩy thôi

Việt Nam chẳng nói chẳng rằng, móc điện thoại cùng tai nghe ra, mở ngay bài "Hát mãi khúc quân hành" rồi vừa nghe vừa rời đi

Tên IE này thật chẳng đáng tin chút nào, thôi thì đành tự lực cánh sinh vậy

Tự mình đi bậy đi bạ một hồi, cô vậy mà lại đến trước phòng của JE

Nhìn quanh không thấy ai, Việt Nam nhanh chóng cạy khóa cửa rồi lẻn vào trong

Hì hì, để xem có tìm được manh mối gì không nào

Có điều một tiếng đồng hồ trôi qua, dù đã lục tung cả căn phòng lên cũng chẳng tìm được thứ gì hữu ích, họa chăng có thì cũng chỉ là những bản kế hoạch giống với bên thế giới của cô

Ngay lúc Việt Nam định từ bỏ thì một tập hồ sơ rơi xuống đã thu hút sự chú ý của cô

Nó trông không quá bắt mắt, hơn nữa chỉ là hồ sơ về các thành viên trong phe Trục nên cô đã bỏ qua nó

Chắc hồi nãy khi lôi cuốn khác ra đã vô tình khiến nó bị cuốn theo

Vốn chỉ định nhặt lên để lại chỗ cũ, nhưng chẳng hiểu sao cô lại không làm như vậy, mà lật từng trang ra xem

Trang đầu tiên cô lật ra chính là thông tin về Nazi hay còn có tên gọi khác là Third Reich, đến lúc này, Việt Nam bỗng cảm thấy giống như bản thân đã quên mất cái gì rồi thì phải

Đang định lật sang trang kế tiếp thì từ phía cửa phòng phát ra tiếng mở khóa

Cô giật bắn mình vội nhét tập hồ sơ về chỗ cũ rồi nấp vào một góc

Có áo choàng tàng hình cô tự tin chỉ cần cẩn thận mình sẽ không bị phát hiện

Chỉ là....

JE mở cửa bước vào, dù là phòng mình hắn vẫn cảnh giác nhìn quanh một vòng, xác nhận không có gì không ổn mới tiến tới bàn làm việc của mình

Nhìn cái tai mèo trên đầu tên kia, Việt Nam thầm tặc lưỡi trong lòng

Tên này khác với mấy countryhumans khác là tai hắn là tai mèo, thính chỉ thua mỗi loài chó

Nghĩ đến đây, cô cẩn thận ngồi xổm xuống tháo giày ra

Cẩn thận vẫn là trên hết, đi chân đất cho chắc

Lục tìm trong túi ra thiết bị dịch chuyển tức thời, Việt Nam không nói hai lời lập tức dịch chuyển ra bên ngoài, còn ở trong này thêm giây nào nữa cô sợ mình sẽ không nhịn được mà đấm vào cái bản mặt đáng ghét kia mất

Dù sao chỉ những người thân thiết với Việt Nam mới biết, cô tuy không thù vặt nhưng lại vô cùng vô cùng là thù dai

An toàn dịch chuyển ra đến bên ngoài, nghĩ thầm cũng đã một tiếng trôi qua, thôi thì thử quay lại phòng của Nazi xem sao, dù sao gã mới là tổng tư lệnh, trong phòng làm việc của gã chắc sẽ có nhiều thông tin hữu ích hơn

Nghĩ là vậy, có điều vừa đi được vài bước, từ phía sau vang lên tiếng gọi

"Vietnam"

Việt Nam như bị định trụ lại, cả người cứng đờ, không lẽ áo choàng mất tác dụng?

Mà nếu mất tác dụng thế sao lại gọi đúng tên cô?

Chẳng lẽ ở đây cũng có người xuyên không?

Rất nhiều câu hỏi chạy vụt qua trong đầu, nhưng còn chưa để cô kịp làm gì, giọng nói phía sau lưng lại vang lên

"Ngươi cũng đến tìm JE à?"

Ngay sau đó một giọng nói đáp lại: "Phải"

Đến lúc này Việt Nam mới thấy có cái gì đó sai sai, quay lại nhìn, người gọi là IE, nhưng hắn không phải nói với cô, mà là với một người cũng mặc trang phục của Đức Quốc Xã, và đang đeo một chiếc mặt nạ

Và IE gọi kẻ đó là "Vietnam"

Một tiếng nổ lớn trong đầu Việt Nam, phải rồi, cô vậy mà lại quên mất, thế giới này Việt Nam theo phe phát xít cơ mà
 
(Countryhumans Việt Nam Harem) Thế Giới Song Song
Chương 21


Việt Nam đứng chết trân nhìn cái bóng dáng cao lớn ấy, không hiểu sao cô lại cảm nhận được một cơn ớn lạnh chạy dọc từ dưới chân lên đến đỉnh đầu

Chắc...chắc là không phải đâu ha?

Dù sao thì, kẻ đó, cô đã tận mắt chứng kiến hắn tan thành tro bụi rồi mà

Tự trấn an mình, sau khi bình tĩnh lại Việt Nam lại có một thắc mắc

Lúc đầu nghe Vietnam theo phe phát xít, cô cứ tưởng người tham gia là anh Việt Minh hay Mặt Trận chứ, không ngờ lại chính là "cô" của thế giới này

Dù sao phe phát xít cũng không cho phái nữ tham gia vào chính trị

Không biết người này là nam giả nữ hay là nam thật nhỉ?

Nếu là con trai thì chắc khuôn mặt sẽ giống Đông Lào.

Tưởng tượng cái khuôn mặt ấy lúc lạnh lùng nghiêm túc, tự nhiên Việt Nam lại cảm thấy hơi mắc cười

Mà Vietnam, dường như cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình liền dừng lại động tác bước đi, ánh mắt chuẩn xác nhìn về phía cô

Việt Nam và hắn chạm mắt nhau, nhưng chỉ có cô chạm mắt hắn, còn hắn thì chẳng thấy gì cả

"Sao vậy" IE hỏi

"Không có gì" Hắn đáp

Vì đeo mặt nạ nên cô không thấy được khuôn mặt hắn, nhưng mà đệt mợ tên này nhạy vãi, nãy đối diện với tầm mắt sau lớp mặt nạ kia không hiểu sao Việt Nam lại giật thót mình một cái

Thấy cả hai bước vào phòng IE, Việt Nam một lần nữa áp sát lại nghe lén xem có nghe được thông tin hữu ích nào không

Và...ừm, cũng chả có thông tin gì thật sự quan trọng, nếu nói quan trọng lắm thì chắc là Poland lại bị tóm rồi, trong khi USSR còn chưa đưa quân sang dằn mặt vụ trước đây cơ

Đang nghe hăng say thì cánh cửa phòng 'cạch' một tiếng lại mở ra, là JE

Ánh mắt tên đó liếc nhìn xung quanh, rồi quay sang hỏi hai tên lính gác cửa: "Các ngươi, có nghe thấy hay nhận thấy điều gì bất thường không?"

"Báo cáo, không ạ" Hai tên cùng đáp

Mà sau lưng JE, IE cũng đang nhìn quanh khắp phòng, còn Vietnam thì nhìn ra cửa sổ, ba tên này rõ ràng đã cảm nhận được gì đó

Sau khi đóng cửa lại, IE nói "Ta đã tìm đi tìm lại rồi, làm gì có ai?

Mà ngươi cũng nói đồ đâu có mất gì?"

Rồi lại quay sang phía Vietnam "Ngươi có thấy dấu vết đột nhập hay gì không?"

Vietnam lắc đầu

JE hơi nhíu mày, vì lúc nãy khi bước vào, gã đã nhận ra bàn làm việc của mình có dấu vết bị lục lọi, dù đã được sắp xếp lại nhưng với con mắt tinh tường của gã vẫn nhận ra một số thay đổi nhỏ nhặt

Rõ ràng đã có kẻ nào đó bước vào căn phòng này

Còn cô nàng Việt Nam của chúng ta ở bên ngoài đang há hốc mồm đây

Đệt, lũ này sao mà nhạy bén thế?

Rõ ràng cô đã rất cẩn thận rồi mà

Cảm thấy còn tiếp tục ở lại đây cũng chẳng được ích gì, Việt Nam quyết định đi tìm phòng riêng của Nazi vậy.

Tên đấy chắc giờ vẫn đang ở phòng làm việc

Nhưng mà...

Cả cái căn cứ rộng thấy bà cố, đâu đâu cũng toàn cửa là cửa thế này thì biết tìm ở đâu bây giờ?

Chậc, phải chi có người dẫn đường thì tốt rồi

....Ủa?

Ê khoan

Việt Nam giống như là nhớ ra cái gì đó

Vội tìm một góc khuất để nấp, sau một hồi lục lọi cô cuối cùng cũng tìm được thứ mình vừa nhớ ra

La bàn dẫn đường

Đây là loại la bàn nâng cấp hơn hẳn loại từ thế kỉ 21 đổ xuống.

Ngoài việc xác định Đông Tây Nam Bắc, chỉ cần mở miệng yêu cầu nó cũng có thể chỉ đường cho ta đến được nơi cần đến

À, và nó cũng được cải tiến để tránh khỏi cái trường hợp giống trong mấy bộ phim khi mà bình thường thì chẳng sao, nhưng cứ hễ đi lạc vào rừng hay đâu đó là y như rằng cái la bàn liền dở chứng, quay như chong chóng

Cũng nhờ có nó mà rất nhiều đoàn thám hiểm đã đỡ phải gặp nguy hiểm khi lạc mất trong rừng

Nói thật Việt Nam cũng chẳng nhớ mình mua hay được tặng, nhưng cô hầu như chả mấy khi dùng đến nên là cũng quên béng đi mất thứ này

Không ngờ lại phát huy tác dụng ở đây

Gõ lên mặt la bàn ba cái, cô thì thầm: "Dẫn ta đến phòng riêng của Third Reich"

Lời vừa dứt, cây kim vốn đang đứng yên lập tức xoay vù vù như chong chóng, sau đó ngừng lại chỉ về một phía

Và thế là dưới sự dẫn dắt của nó, Việt Nam thuận lợi đến được trước phòng riêng của Nazi

Chỉ là tự nhiên cô lại nghĩ, sao bây giờ mình giống tên trộm đi rình mò khắp nơi thế nhỉ?

Có phải hơi giống biến thái quá rồi không?

Mà thôi kệ đi, Việt Nam thề là cô chỉ tìm manh mối chứ tuyệt đối không lục lọi gì đồ riêng tư của người ta cả

Nazi chắc cũng chẳng ngờ đươc, trong căn cứ của mình lại có một kẻ chẳng những đột nhập vào mà còn đường đường chính chính đi lại khắp nơi, còn lẻn vào phòng riêng của gã nữa chứ

Có điều lại có một vấn đề nữa

Nhìn hai tên lính canh to cao trước cửa, Việt Nam rơi vào trầm tư ngắn ngủi

Đập ngất hả?

Không được, thế là đánh rắn động cỏ

Lại lục tìm trong túi xem có thứ gì hữu ích không, chứ nói thật, cái túi này không gian gần như là vô hạn, cô đã nhét bao nhiêu thứ vào thật sự là không nhớ hết được

Khoảng 15 phút sau, hai tên lính đang đứng nghiêm chỉnh canh cửa, tự nhiên thấy tầm mắt hơi nhòe đi, nhưng chỉ xảy ra trong khoảng một phút, sau đó thì trở lại bình thường

Cả hai tên không ai nói gì, chỉ cho rằng bản thân bị nhòe mắt tức thời mà thôi, dù sao chuyện này cũng bình thường mà

Còn Việt Nam ư?

Cô đã ở trong căn phòng đằng sau cánh cửa ấy rồi

Trên tay vẫn đang cầm một cái bông hoa nhỏ, đây là vật gây ảo giác

Hai tên đấy chỉ cảm thấy nhòe mắt trong khoảng gần một phút, chứ thực ra chúng đã rơi vào trạng thái ngơ ngẩn để cô có thể mở được cửa và lẻn vào rồi

Hê hê, công nhận thế kỉ 25 nhiều món đồ hữu ích thiệt

Chuyến này Việt Nam quả thật đã đi không vô ích.

Cô tìm thấy rất nhiều tài liệu mật ở đây, đến nước này cô lại nghĩ đến một việc

Cái thứ kia chỉ cần cô cản được kẻ trọng sinh, chứ đâu có nói cô không được làm cái gì.

Nếu bây giờ Việt Nam đem hết đống tài liệu cơ mật này đưa cho USSR, trực tiếp lật đổ phe Trục trước 6 năm, có phải sẽ càng dễ tìm ra kẻ đứng sau hơn không?

Nhưng chơi như vậy có phải hơi mất nết không?

Tự đập má mình mấy cái, Việt Nam ơi là Việt Nam, chiến tranh, chỉ cần giành chiến thắng, ai quan tâm mày dùng thủ đoạn gì cơ chứ, dù sao kẻ thắng mới là kẻ viết lại lịch sử mà, sống trong hòa bình lâu quá nên mày quên mất cái quy luật này rồi à

Như đã hạ quyết tâm, cô lại tiếp tục tìm kiếm

Bởi những thứ ở đây chỉ có một nửa, nửa còn lại có lẽ đã bị giấu đi.

Nếu chỉ đem một nửa bản này đi, nguy cơ thất bại vẫn khá lớn

Cuối cùng, Việt Nam tìm thấy một chiếc hòm sắt được giấu rất kĩ, đoán chừng nửa còn lại đang nằm trong đây

Thử vặn vặn mấy cái, cô còn đang tính toán xem nên ẩn danh gửi mấy cái này cho USSR hay trực tiếp ra mặt để lấy sự tin tưởng thì 'phập'

Từ nắp vặn của két sắt bắn ra một mũi tên, tuy may mắn không bắn trúng mặt cô nhưng nó vẫn xẹt qua má trái, máu từ từ chảy xuống

Mũi tên cắm vào tủ sách phía sau, nó cũng đã làm hỏng mất áo choàng tàng hình

Việt Nam còn chưa kịp hoàn hồn thì từ cái két sắt vang lên tiếng còi hú vang trời, cô ngồi ngay cạnh nó suýt thì điếc tai

Việt Nam:......

Đập mạnh vào cái tay đã vặn két sắt, mẹ nó chứ, cho chừa cái tội vặn bậy vặn bạ
 
(Countryhumans Việt Nam Harem) Thế Giới Song Song
Chương 22 GE


Bên ngoài hành lang đã vang lên tiếng ồn ào cũng tiếng bước chân chạy rầm rầm

May mắn vì đây là phòng của quốc trưởng nên không kẻ nào dám tự tiện xông vào mà bao vây ngoài cửa, Việt Nam cũng nhanh chóng chớp lấy thời cơ , không chút suy nghĩ nhảy ra từ phía cửa sổ

Má nó chứ, không nghĩ tới két sắt mà cũng lắp bẫy với báo động đấy

Còn bên ngoài phòng, Nazi nghe thấy tiếng động của đã đi đến, đi cùng còn có ba kẻ còn lại

Gã không nói một lời, trực tiếp đạp tung cánh cửa, cảnh tượng bên trong lập tức đập vào mắt gã

Két sắt chuyên dụng để đựng tài liệu mật đã bị lôi ra, tuy nó chưa mở nhưng nhìn thấy mũi tên cắm phía tủ sách đối diện cùng với còi báo động được lắp vẫn đang hú không ngưng, không khó để nhận ra rằng có kẻ đã cố mở mà không thành

Sắc mặt Nazi lập tức đen lại, gã không ngờ với sự canh gác nghiêm ngặt như căn cứ chính này lại có kẻ có thể đột nhập vào, hơn nữa còn lẻn được vào phòng riêng của gã

Sau một vòng kiểm tra, không thứ gì bị mất, cũng không có kẻ trốn trong phòng, Nazi giờ mới để ý đến cửa sổ ngay cạnh bàn làm việc

Mặc dù nó vẫn đóng, nhưng lại không cài then, trong khi đó căn phòng này trước khi ra ngoài luôn được đóng chốt cẩn thận, chẳng cần suy nghĩ cũng biết tên đột nhập đã trốn đi bằng đường nào

IE im lặng nãy giờ nhìn Nazi ngó đầu ra khỏi cửa sổ kiểm tra xung quanh, lúc này mới lên tiếng: "Ta đã cho quân bao vây toàn bộ nơi này rồi, một con ruồi cũng không thoát được đâu

Gã chẳng nói gì, chỉ hỏi: "Đứng gác ở đây tính từ lúc còi báo động vang lên là ai?"

Không ai nói gì nhưng có hai người đã tiến lên phía trước

"Thưa...là chúng tôi ạ"

Mặc dù vẫn đứng nghiêm chỉnh nhưng giọng nói vẫn là không giấu được sự run rẩy, chúng biết, sắp tới chờ đợi chúng sẽ là chuyện gì

----------------

Khắp cả căn cứ lập tức vào trạng thái cảnh giác cao độ, binh lính lùng sục khắp nơi, không một nơi nào là không bị lục soát

Còn Việt Nam, có ai thắc mắc là đang ở đâu không?

À, Việt Nam của chúng ta đang trốn trên mái nhà đấy

Dùng mu bàn tay quệt đi vết máu trên má, cô không khỏi thở hắt ra một hơi

Không vì gì cả, đang tiếc của thôi

Mẹ nó, cái áo choàng tàng hình này đắt lắm đấy có biết không hả???

Thật sự éo ai ngờ tên Nazi kia vậy mà lại cẩn trọng tới vậy, lúc nãy nếu không phải cô phản ứng nhanh nghiêng đầu sang một bên, thì e là cái mũi tên đó đã cắm vào mặt rồi

Chậc, xem ra sau này vẫn nên cẩn thận hơn

Thật ra Việt Nam vẫn chưa từ bỏ ý định với cái két sắt kia, lần sau chắc ôm luôn nó trốn đi nơi khác rồi mở luôn vậy

Còn bây giờ, thôi thì tạm thời không tìm ở nơi này nữa, cô sẽ đến Mỹ một chuyến

Vì dù sao, được trọng sinh trở về, rồi lại tiêu diệt những phe khác, cái phong cách này thấy giống tên America lắm

Lặng lẽ dịch chuyển ra khỏi căn cứ của phe phát xít, cô vội tìm một nơi khá kín đáo để đổi lại bộ đồ đang mặc trên người

Dù gì cô cũng đang mặc áo bà ba khi còn đang ở với Triều Châu, mặc đồ lạ quá thì lại quá dễ bị chú ý

Rồi lại thấy không yên tâm, Việt Nam còn lấy khăn choàng ra quấn lên đầu, chỉ chừa ra mỗi đôi mắt để nhìn đường

Đi trên đường phố Berlin nhộn nhịp, bây giờ cô mới có tâm trạng để nhìn ngắm kỹ xung quanh, không khỏi cảm thán

Berlin này so với cái nơi hoang tàn với Berlin của tương lai đúng là khác nhau một trời một vực

Xoa xoa cái bụng đã réo của mình, Việt Nam thầm nghĩ hay là kiếm cái gì ăn đã nhỉ

Ừm, nhưng vẫn đề là...

Cô làm đéo gì có tiền của nơi này?

Đổi vàng người ta có đồng ý không nhỉ?

Vừa đi vừa suy nghĩ, Việt Nam ấy vậy mà suýt lại bị người khác đâm sầm vào

"Ấy chết, xin lỗi cô không sao chứ?"

Người kia hỏi

'À ờ không...."

Cô định cười xòa bảo không sao, nhưng khi nhìn thấy người đối diện, cả người cô liền như đông cứng lại

"Thành thật xin lỗi nhé, ta đang hơi gấp nên lỡ va trúng cô" Người kia lại mỉm cười, xin lỗi lẫn nữa

Trong một khoảnh khắc, Việt Nam đã nghĩ mình gặp ma giữa ban ngày

"Không sao!

Không sao!"

Cô quay đi, tay nắm lấy khăn choàng che kín thêm một chút

"Thưa ngài" Từ đằng xa, một tên trông khá đô con vạm vỡ chạy đến

"Xe đã chuẩn bị xong, chúng ta đi luôn chứ ạ?"

"Ừm, đi thôi, ta muốn xem xem thằng nhóc đó đang làm trò gì" Kẻ được gọi là ngài đó trả lời

Dù hắn ăn mặc bình thường, nhưng từ khí chất, cách đi đứng và ăn mặc, không khó để nhận ra là một người quyền quý

Theo tiếng nói của một chủ một tớ kia ngày càng xa, Việt Nam vẫn nắm chặt khăn choàng che kín mặt

Thật sự...cô không ngờ

Kẻ vốn đã chết, bây giờ lại vẫn đang đứng sừng sững ở đây

À không, chỉ là đã "chết" ở thế giới của cô thôi, chứ có phải nơi này đâu

Đậu xanh rau má, gặp ma thật rồi

Là GE

Germen empire - cha của Nazi

Biết là thế giới này khác, nhưng có cần khác đến mức ngay cả những kẻ đã chết mà ở đây vẫn còn sống không?

Tự nhiên đến đây Việt Nam lại nhớ tới một chuyện khác

GE còn sống, thế có khi nào cái ông Weimar gì đó cũng còn sống luôn không?

----------------------------------------

Đôi lời tác giả:

Trường người ta thi cuối kì xong cho học sinh học nhẹ nhàng chờ nghỉ tết, ai như trường mình quất luôn một đợt thi thử, xong thử tính điểm tốt nghiệp rồi mới họp phụ huynh🙂))

Ôi xuân này con không về rồi

Tam tai thứ nhất của Việt Nam xuất hiện rồiiiiiiii
 
(Countryhumans Việt Nam Harem) Thế Giới Song Song
Chương 23 Dự cảm


Thế kỉ 25

Điện Lạc Rồng

Điện Lạc Rồng được lập ra khi nào không ai biết, nhưng nơi này chính là thánh địa của gia tộc Bách Việt

Các đời hiện thân của đất nước sau khi thoái vị đều sẽ quay về nơi này để dưỡng lão, còn nếu đã chết, linh hồn sẽ được đưa về đây để nuôi dưỡng

Người tiếp quản điện đều là gia chủ mỗi đời của gia tộc Bách Việt.

Cho nên không khó để nhận ra, người đang tiếp quản hiện nay không ai khác chính là Việt Nam

Tuy rằng là thế, nhưng đứng đầu điện cũng như là người có tiếng nói lớn nhất lại là cụ Xích Quỷ, cũng chính là người đã lập ra điện Lạc Rồng

Điện Lạc Rồng không có vị trí cụ thể, chỉ có các thành viên trong gia tộc mới biết đến, và hiển nhiên, nơi đây chính là bất khả xâm phạm

Không ai được phép đưa người ngoài đến, nếu như không có sự cho phép của gia chủ hoặc Xích Quỷ

Việt Minh hiện tại đang vã cả mồ hôi hột, trong lòng thầm gào thét than thở nhưng tuyệt nhiên không dám biểu hiện ra

"Mẹ, con đã nói rồi mà.

Nam nó có việc nên không đến được, mẹ phải hiểu cho con bé chứ" Anh nói

Đối diện Việt Minh, người phụ nữ có vẻ ngoài khoảng trên dưới ba mươi tuổi, mặc trên mình bộ áo tấc màu xanh nhạt, dù trời đang rất nóng nhưng bà lại chẳng đổ lấy một giọt mồ hôi

Khẽ nhấp một ngụm trà, Đại Nam hỏi: "Con bé đi đâu?

Chẳng phải nó đã nói là sẽ đến thăm ta sao?"

"Thì...con bé đã đến một quốc gia khác để bàn chuyện hợp tác ngoại giao rồi, chắc do nhiều việc quá nên nó quên"

Đại Nam khẽ rũ mắt, không nói gì nữa

Cách đây tầm một tháng trước, bà luôn mơ thấy những giấc mơ rất khủng khiếp, mà điểm chung đều có liên quan đến cô con gái này của bà

Đại Nam không thể nhớ rõ bản thân mình đã mơ thấy gì, chỉ biết lúc tỉnh dậy, cả người bà đầy mồ hôi, nước mắt cũng không tự chủ được và chảy xuống.

Và chắc chắn rằng, những giấc mơ ấy không hề tốt đẹp

Kể từ đó, một cảm giác bồn chồn bất an cứ len lỏi dần trong người, khoảng vài ngày trước, cái cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn

Linh cảm của một người đã từng đứng đầu một đất nước, cũng như là linh cảm của một người mẹ cho bà biết, sắp có chuyện không hay sẽ xảy ra với con gái mình

Đại Nam bây giờ chỉ muốn gặp Việt Nam để an tâm hơn, nhưng hết Việt Minh, Mặt Trận hay là Đông Lào đều nói là con bé đang bận, không thể gặp

Bà không có thói quen sử dụng điện thoại, phần lớn thời gian đều là ở bên trong điện nghỉ ngơi, hiếm khi xuất hiện thế này, các con bà cũng là đều đặn mỗi tháng đến thăm nên bà cũng chẳng liên lạc vì sợ làm phiền

Việt Minh thấy mẹ mình im lặng như đang suy nghĩ điều gì, không khỏi lên tiếng an ủi: "Mẹ, Nam nó không có chuyện gì đâu.

Mẹ xuất hiện dưới dạng thực thể lâu thế này cũng không tốt, hay mẹ cứ đi nghỉ ngơi trước đi, khi nào con bé về con sẽ bảo em ấy đến thăm mẹ...."

"Con gọi cho Việt Nam đi!"

"Dạ?"

Không lường trước được Đại Nam sẽ nói câu này, anh nhất thời sửng sốt

"Con gọi cho con bé đi, ta muốn gặp nó một chút" Bà nhắc lại

"Chuyện này..."

Anh hơi ngập ngừng

Nhưng dưới cái nhìn sắc lẹm của Đại Nam, Việt Minh không còn cách nào khác ngoài căng da đầu gọi đến cho cô em gái xui xẻo bị đá qua thế giới khác

Cuộc gọi đi một hồi thì cũng có người bắt máy, một giọng nói ngái ngủ vang lên: [Alo]

[Nam] Anh lập tức lên tiếng, nghe như nhắc nhở nhưng là đang cảnh báo: [Mẹ muốn gặp em, em có tiện nghe máy không?]

Đầu dây bên kia im lặng một lát, lúc Việt Nam đáp lại giọng cũng đã tỉnh hẳn: [Mẹ á?

Có chuyện gì sao?]

[Việt Nam, con đang ở đâu vậy?] Chưa để Việt Minh nói gì, Đại Nam đã cướp lời trước

[Con đi bàn chuyện hợp tác] Đây là cái cớ mà bọn họ đã thống nhất từ trước, vậy nên cũng không sợ bị lộ

[Khi nào con về?]

[Ờ...con chưa biết, công việc nhiều quá nên tạm thời con chưa về được]

Đại Nam nghe vậy thì cũng không nói gì nữa, cố dằn cảm giác bất an trong lòng xuống, bà dặn dò thêm vài câu rồi cuộc gọi kết thúc tại đây

Biết còn dây dưa nữa kiểu gì cũng lộ sơ hở, Việt Minh cố gắng an ủi người mẹ vẫn đang bị cảm giác lo lắng bủa vây của mình đi nghỉ ngơi, còn bản thân cũng nhanh chóng đánh bài chuồn

Mà bên kia, Việt Nam cũng thở phào sau khi qua mặt được mẹ mình

Cô hiện tại đang ở trong một khách sạn ở Mỹ, dù đã qua đây được mấy ngày nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội lẻn vào nơi ở của America

Cái áo choàng tàng hình bị hỏng làm cô khó mà có thể đi lại tự do như trước

Chậc, xem ra phải nhờ anh Trận gửi qua thêm vài bộ nữa để dự phòng mới được

"Oáp~" Ngáp một cái rõ to, đang ngủ ngon thì bị cuộc gọi lúc nãy đánh thức, trời vẫn chưa sáng, thôi ngủ tiếp vậy

Lần nữa thức dậy trời đã sáng tỏ, dự định hôm nay của Việt Nam sẽ là đi vòng vòng thu thập thông tin, xem thử có nghe được thông tin gì hữu ích không

Vâng, và "đi vòng vòng" mà Việt Nam nói chính là kiếm một quán cà phê khá đông người qua lại để ngồi

Với kinh nghiệm nhiều năm thì ở mấy nơi như này không thiếu những người thích buôn dưa lê bán dưa chuột, lại có nhiều khách ngoại lai, người đông hỗn tạp thì kiểu gì cũng nghe được nhiều tin tức hữu ích

Việt Nam mặc áo dài màu vàng nhạt, quấn lên đầu chiếc khăn quàng màu trắng, nhưng vào quán rồi thì cũng đổi lại thành choàng hờ lên vai cho đỡ nổi bật

Cô ngồi một góc khá khuất, vừa ăn sáng vừa nghe người xung quanh nói chuyện

Ừ thì vẫn lắng nghe say sưa đấy, nhưng lại là mấy câu chuyện bát quái lề đường, nhưng lại vô cùng cuốn hút.

Việt Nam nghe đến chú tâm vô cùng, hình như đã quên mất mục đích ban đầu rồi thì phải

Vị trí mà cô ngồi là một góc khá khuất, nếu không phải không còn chỗ thì ít ai sẽ ngồi ở quanh chỗ này

Có điều....

"Xin chào, thưa quý cô"

Một giọng nói vang lên từ trên đầu, lúc cô ngẩng lên nhìn thấy người nói chuyện, mày không khỏi nhíu lại

Sao tên này lại ở đây?

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

Góc tâm sự

Đại Nam gọi là bà có già quá không nhỉ?

Hay tui nên đổi lại thành nàng nghe cho nó dịu hơn ta?

Thực ra tui cũng đang phân vân việc để Đại Nam là nam hay nữ, ai có ý kiến gì thì cho tui xin nha:>
 
Back
Top Bottom