China sau khi tra mạng mới vỡ lẽ ra rằng đó là ngày sinh của Việt Nam, ồ gã Trung Quốc này hoá ra cũng là thầm thương trộm nhớ Việt Nam đây chứ có khác éo gì hắn thương Vietnam đâu?
Cũng cùng hoàn cảnh bị xã hội xa lánh, cũng chung cảnh trộm nhớ người thương, cũng là nhân vật phản diện trong óc người đời.
Vậy mà gã ta lại khinh bỉ China ra mặt, hơn ai mà nói???
[Ừ thì hơn về nhan sắc nè, giàu có hơn kí chủ nè, Trung Quốc cũng có fan hâm mộ nữa mà, à mà ngài ấy cũng thông minh hơn, chức vụ cao hơn kí chủ nữa...]
Hệ thống 145 thật thà nói
- Ngươi không nói không ai kêu ngươi câm đâu hệ thống - China
[Kí chủ sẽ tính làm gì tiếp theo?]
China cũng chả biết nên làm gì nữa, hắn là người duy nhất biết được bí mật này.
Vậy, tống tiền?
Kể cho Việt Nam?
Che giấu nó?
China đang đứng giữa ranh giới thiện và ác, hắn đang phân vân không biết chọn cái gì nữa đây.
Đang ngồi suy tư thì một bảng thông báo hiện lên trước mặt hắn, China lẩm bẩm đọc nó:
- Nhiệm vụ phụ?
Nhiệm vụ phụ: Dọn chuồng gấu trúc
Thời gian thực hiện: Hôm nay
Nghe cũng hay đấy, dù sao hôm nay China cũng chả có việc gì để làm cả.
Đến gặp mấy con gấu trúc nhỏ nhắn đáng yêu, cũng là cách để giết thời gian.
Hệ thống thở dài ngán ngẩm, ai bảo hắn không có việc làm chứ?
Chả là China không chịu làm thôi, hắn chả qua là thấy thứ mới lạ nên mới đi đấy.
Chứ kêu hắn ngồi coi giấy tờ thì lại ngáp ngắn ngáp dài than chán
China tung tăng đi đến vườn bách thú đặc biệt của cái thành phố này.
Nơi chứa những con thú của các nhân quốc, con nào cũng có.
Nghe hệ thống kể là nhân quốc thường thuê các nhân viên trông nom hoặc tự bản thân mình làm.
Ở đây không có việc chăm hộ cho ai cả, những nhân viên được quốc gia nào thuê thì chỉ chăm những con vật trong khu vực của quốc gia đó thôi, bị phát hiện chăm hộ ở khu vực khác sẽ bị đuổi ngay tức khắc
- Trông có vẻ khó khăn quá nhỉ?
China gãi đầu nhìn xung quanh vườn bách thú, nơi này quả là rất rộng nha.
Mỗi con vật được sắp xếp theo từng khu vực, như khu Nhật Bản hay khu Hoa Kì.
Những nhân viên được mặc bộ đồng phục khác nhau, không có việc lẫn lộn ở đây.
China chạy đi tìm khu của gã Trung Quốc, tìm nảy giờ không thấy chỉ thấy chân của hắn muốn lìa ra khỏi người thôi
- Nơi quái gì mà bự vậy trời!!!
[Có tiền thì xây bự thôi kí chủ.
Cơ mà, nó có xe để chạy trong đây mà?]
- Ta có biết lái xe đâu?
Số phận an bài, China phải cuốc bộ đến khu Trung Quốc.
Sau khi tìm được chuồng gấu trúc, hắn vừa vui mừng vừa mệt mỏi mà quỳ xuống dưới đất, còn không quên giơ tay lên quơ qua quơ lại như múa ăn mừng, trông rất ngớ ngẩn.
Các nhân viên của khu Trung Quốc đang ngồi tán gẫu thì phải bật dậy hoảng hốt khi thấy ngài Trung Quốc hiện diện ở đây.
Ngài ta...đang làm cái quái gì vậy?
- Hurray!!!
Tìm được rồi - China đang làm hành động vui mừng thì phải ngừng lại trước ánh mắt của các nhân viên - e hèm...
Hắn đứng lên chỉnh tề lại trang phục và-
[Làm ơn đừng cố toả ra mình nguy hiểm, nhìn vô tri lắm kí chủ]
Không cho thì thôi...
Sao bầu không khí có vẻ yên ắng quá nhỉ?
China thấy các nhân viên đứng chết chân nhìn hắn.
Hưm, có lẽ mình nên nở một nụ cười thân thiện nhỉ?
Như vậy mọi người sẽ cảm thấy thoải mái hơn
Một nụ cười thân thiện đến từ phía China
- Ngài Trung Quốc, chúng tôi biết lỗi rồi - Nhân viên đầu tiên lên tiếng
- Chúng tôi chỉ là đang nghỉ ngơi một chút thôi!!!
- Nhân viên kế tiếp
- Xin ngài đừng nhìn chúng tôi như vậy!?
- Một nữ nhân viên nói
- CHÚNG TÔI XIN LỖI!!!
Thế là cả đám nhân viên khu Trung Quốc hét lên, nó làm China điếc tai và làm các nhân viên ở khu khác chú ý đến.
Ôi trời, China cười thân thiện mà chúng nó làm thấy ghê quá.
Chắc Trung Quốc rất nghiêm khắc và dữ nên họ mới sợ như vậy, không sao đâu.
Thiên thần China đây không như gã Trung Quốc hai sừng kia đâu
[Một con quỷ ba sừng!!!]
- Im đi hệ thống!!!
- China nổi gân trên trán - e hèm, mọi người đừng lo tôi không la mắng gì đâu
Tất cả nhân viên tròn mắt nhìn vị Trung Quốc đang đứng trước mắt kia, làm sao mà hôm nay ngài ta nhìn khác thế???
Trong có vẻ hiền lành, dễ thương hơn trước kia.
Mặc dù "hiền lành" và "dễ thương" không bao giờ đi chung với Trung Quốc cả.
Sau đó China đã nói một câu khiến hắn 5 phút sau phải rất hối hận:
- Mọi người có vẻ vất vả nhỉ?
Thôi về đi, để ta làm cho
Mèn đét ơi, mới nói vậy thôi mà chúng nó xách giỏ đi về hết, bỏ lại một mình China hoá đá.
Nhân viên nhanh nhẹn quá ha!?
China theo hướng dẫn của hệ thống đi thay cái áo đồng phục, nó là một cái áo thun màu đỏ có lá cờ Trung Quốc bên ngực trái.
Giúp ta vận động thoải mái và không vướng víu gì cả
Hắn bước vào chuồng gấu trúc và tin được không?
Chúng nó rất dễ thương!!!
- Dễ thương quá đi, cưng bao nhiêu tuổi rồi?
China thích thú ẵm một con gấu trúc con lên.
Nó có hơi nặng, nhưng rất sạch và lông của nó rất ấm áp.
Hắn ôm con gấu trúc rồi lấy điện thoại ra chụp hình, quên luôn nhiệm vụ.
Chụp đủ tấm với con gấu trúc ấy, China trông lúc vui vẻ thì cảm nhận được thứ gì đó là lạ, ướt ướt trên người...hắn cúi xuống nhìn và:
- Sao mày tè lên người tao???
[Do ăn ở đấy]
China nhanh chóng hả con gấu trúc xuống.
Bây giờ sự dễ thương của nó đã tụt dốc trầm trọng trong mắt China.
Vậy mới nói, dù bạn dễ thương, xinh đẹp, tài năng đến mất nào thì chỉ cần mắc một sai lầm, cho dù rất nhỏ thì ngay tức khắc mọi người sẽ thay đổi vị trí của bạn trong lòng họ ngay
- Tránh xa tao ra nghe chưa?
Tội mày nặng lắm đấy
China liếc con gấu trúc con mới nảy vừa tè lên áo mình, nó còn không biết tội của mình mà con vui vẻ ôm chân hắn.
China sau đó đi dọn chuồng cho chúng nó và bỏ mấy cây trúc khác vào trong cho chúng nó ăn, nghe có vẻ dễ dàng.
Nhưng trông lúc China dọn dẹp thì mấy con gấu trúc ấy không ngừng cản chở hắn.
Ôm chân hắn hoặc nằm đè ngay chỗ hắn đi.
Gấu trúc Trung Quốc gì chứ?
Này là Báo Trung Quốc thì đúng hơn đấy
- Ôi mệt quá!!!
Cuối cùng cũng xong
China cẩn thận đóng cửa chuồng lại rồi vươn vai, bây giờ hắn nên đi về nhà và tắm ngay lập tức.
Người của China giờ hôi chết đi được
*Rầm*
*Bịch*bịch*bịch*
[Kí chủ có nghe thấy gì không?]
Hệ thống 145 nói với China
- Ừ ta có nghe, chuyện gì vậy nhỉ?
China đi ra nhìn xung quanh, hắn không thấy gì ngoài những nhân viên của các khu khác đang chạy loạn.
Vừa thấy sợ vừa hiếu kì, China đi ra ngoài nhìn và đó là sai lầm to lớn của hắn.
Một con bò tót đen vừa xổng ra đang giận dữ lao đến, nó điên cuồng chạy khắp nơi và dừng chân khi thấy China, tại vì sao?
[Kí chủ đang mặc áo màu đỏ đấy!!!
Chạy đi kí chủ!!!]
Hệ thống hoảng loạn còn hơn China.
Con bò tót đẩy một cái chân trước như đang lấy đà và rồi nó lao đến chỗ China, hắn đương nhiên là bỏ chạy.
Chết đứng là chuyển sinh qua thế giới mới thêm một lần nữa đấy!!!
- Chu mi na!!!
Vận xui ập đến bất ngờ, China đang chạy thì vấp té.
Tưởng đi đời rồi thì một người tốt bụng đã kéo China vào chuồng khỉ
- Nó đang chạy thẳng nên nếu ngươi đột ngột chạy qua phải hoặc trái thì nó không kịp xoay hướng đâu - Việt Nam
Đúng như Việt Nam nói, con bò tót mất đi mục tiêu là China.
Nó vì không thắn lại kịp mà đâm sầm vào cửa cổng vườn bách thú, xỉu ngay tại chỗ
- Cả-cảm ơn, ngươi nhanh trí thật đấy!!
- China mắt long lanh nhìn anh vị cứu tinh của mình
- Do ngươi ngu thôi
——————————————————
Chap sau toi phát đường cho các bác coi