Khác [Countryhumans] Thế giới khác

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
335263326-256-k251974.jpg

[Countryhumans] Thế Giới Khác
Tác giả: myoldlife
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

° Tên truyện: Thế giới khác - Tên khác: Hoán đổi

°

Tác giả: Bchthu864

° Bìa truyện: Bchthu864

° Cái gì cũng tới tay tôi hết !!!

°

Thể loại: Xuyên không, hệ thống, đam mỹ...

⚠️LƯA Ý NÈ⚠️: Nội dung truyện chỉ là trí tưởng tượng của tôi không có ý xúc phạm hay động chạm đến lịch sử, chính trị của bất kì quốc gia nào.

Truyện không liên quan đến lịch sử nên đừng đưa lịch sử vào truyện của tôi.

Văn chương còn kém từ ngữ hơi thô tục nên nếu ai không thích thì đừng đọc.



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  • =)tấu hài là chính[Countryhumans]
  • [Countryhumans]Chuyển sinh đến thế giới khác,ta sẽ...
  • [CountryHumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
  • [Countryhumans] Hành trình dài
  • [Countryhumans]• Phía Bên Kia Cửa Sổ•
  • [Countryhumans] Thế Giới Khác
    Lời đầu


    Văn phong cục, chẳng ra đâu.

    Viết cho vui nên hay sủi bất chợt.

    Mấy mí đọc là nể lắm á

    Nhìn ảnh bìa là biết tôi không có tâm rồi.

    Lâu lâu thấy vài tác giả viết truyện China xuyên không xong drop thẳng tay nên tui tức quá tự viết một cuốn để thoã mãn bản thân.

    Tác giả: Là tôi

    Ý tưởng: Cũng là tôi

    Bìa truyện: Vẫn là tôi

    Cái gì cũng tới tay tôi hết !!!

    Nên đừng nói tôi ăn cắp ý tưởng hay truyện tôi sao giống này nọ nheeeeee

    Thể loại: Xuyên không, đam mỹ, hài hước (mình tôi thấy hài)

    Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tôi hoàn toàn không có ý xúc phạm hay động chạm đến bất kì quốc gia nào.

    Truyện không liên quan đến lịch sử nên đừng đưa lịch sử vào truyện của tôi.

    Không thích hay cảm thấy khó chịu thì đừng đọc, nhớ kĩ nha.

    Và cảm cảm ơn vì mọi người đã đọc 🙆‍♀️❤️
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #1 Xuyên không


    Mọi thứ xảy ra giống như là mơ vậy

    Hắn vẫn nhớ rõ cái khoảng khắc đó, ánh sáng chói loà của chiếc xe tải mất phanh.

    Khoảng khắc tưởng chừng như một cơn gió thoáng qua.

    Tất cả mọi thứ, quá khứ, gia đình, bạn bè, niềm hạnh phúc, nỗi đau...tất cả mọi thứ tưởng chừng như 18 năm cuộc đời bây giờ chỉ là một thước phim nhỏ chiếu lại bên đôi mắt hắn.

    Cái gọi là chút sự tỉnh táo cuối cùng cho China thấy giữa đám đông đang tụ lại thì hiện diện trong đó là một người nữ nhân rất kì lại với đôi mắt đỏ sáng rực.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Ánh sáng mặt trời chiếu rọi những tia nắng vàng, China khó chịu mở mắt, hướng song song với bầu trời.

    Cảm giác như mới ngủ dậy vậy, toàn thân mệt mỏi, miệng lưỡi thì khô khốc.

    Khi lấy lại được sự tỉnh táo, hắn nghi hoặc nhìn xung quanh.

    Cảnh vật chung quanh hắn bây giờ chỉ là một đồng cỏ xanh lác đác vài bông hoa cùng với bầu trời xanh biếc, nhưng cảm giác dài vô tận như không có điểm dừng vậy.

    - Đây là thiên đàn à?

    - Hắn tự hỏi

    [Không phải]

    Một giọng nói đáp lại khiến hắn giật mình mà nhìn xung quanh.

    Giọng nói ấy chỉ phát ra gần đây nhưng quái cái là hắn lại chả thấy bóng dáng của ai cả.

    Nhưng chưa kịp tiêu hoá bất ngờ này thì một bất ngờ khác lại ập đến với China

    [Không cần phải tìm đâu, tôi đang ở trong đầu kí chủ đây mà]

    - Cái quái?!...làm sao mà được?!...

    - Ngôn từ của China trở nên hỗn độn đi, hắn cũng chả biết diễn tả nỗi cảm xúc của mình lúc này

    [Đừng hoảng loạn, tôi là hệ thống 145 được lệnh đến đây để đồng hành và giúp đỡ kí chủ ở thế giới mã M800 của nhà sáng tạo xx]

    - Tại sa-Á - Chưa kịp hỏi gì thêm, tầm nhìn của China ngay lập tức bị chuyển đen rồi chỉ hiện lên duy nhất bảng tải.

    Nó cho hắn cảm giác như đang tải dữ liệu trên vi tính hoặc chơi game và hiển nhiên là luôn chậm lại ở lúc 99% để tạo cảm giác hồi hộp.

    25%

    60%

    89%

    99%

    .

    .

    .

    100%

    XUYÊN THÀNH CÔNG !!!

    Tầm nhìn của China hiện rõ lại, nhưng lần này hắn thấy bản thân mình đang nằm trong một căn phòng ngủ kiểu phương Đông được kết hợp giữa hiện đại và cổ kín.

    Hắn liền bật dậy mà chạy toán loạn tìm cái gương.

    Khi đã yên vị trong phòng tắm thì lúc này China mới cảm thấy cơ thể mà bản thân mình xuyên vào trong thật đẹp.

    Góc nghiêng quyến rũ với dung nhan tinh xảo, sắc nét, đôi mắt phượng mê hoặc cùng với con ngươi mà đỏ thẫm kiêu sa.

    Mái tóc đen nhắn rũ rượi dài đến thắt lưng trông như mới ngủ dậy.

    - Waaaaa - China mắt mở tròn xoay, đưa tay lên mặt mà xoa.

    Chưa bao giờ hắn thấy có người đẹp đến vậy.

    [Một chút thông tin quan trọng về thân chủ cho kí chủ]

    ———————————————————————

    Tên: Trung Quốc, Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa

    Tuổi: 74

    Nghề nghiệp: cường quốc

    ———————————————————————

    - Eh?

    Cường quốc cơ á?

    - Chưa gì China thấy trọng trách kề nặng trên vai mình rồi.

    [Kí chủ khỏi cần sợ vì hệ thống tôi đây sẽ ân cần chỉ bảo và giúp đỡ cho kí chủ]

    - Nhưng tôi chỉ là một thằng nhóc vừa tròn 18 tuổi thôi mà?!

    [Nói không sai nhưng trong thế giới cũ kí chủ đã được tác giả miêu tả là một tên phản diện có đầu óc thông minh, mưu mẹo]

    - Ồ...

    - Theo hắn thấy so với những việc đã xảy ra thì đây là cái tốt nhất mà con tác giả ấy đã viết về hắn.

    Vì khi ngồi đọc cuốn tiểu thuyết mà thân chủ để trên giường China mới biết mình xấu xa và biến thái đến cỡ nào, thấy người hắn thầm thương trộm nhớ-Vietnam nhỏ bé và yếu đuối đến nhường nào.

    Nhưng dù sao hắn vẫn một lòng yêu Vietnam hay còn được tác giả gọi là "Tiểu Việt"...

    [Eo ôi nhìn kẻ si tình kìa]

    Ừ thì hệ thống 145 không hiểu rõ về tình yêu lắm nhưng nói thiệt là nó cảm thấy hơi kinh tởm với mấy cái thể loại kiểu một mình nhiều chồng hay một mình nhiều vợ (Harem).

    Chẳng chắc China vì vốn dĩ dưới ngòi bút của tác giả định đoạt cho hắn là như vậy nên nó cảm thấy thương cho China hơn là ghét hắn.

    Còn về gã Trung Quốc thì gã ta chỉ xui xẻo mà bị hút vào cuốn tiểu thuyết ấy hoán đổi với tên China.

    Coi như số phận của thế giới A435 (thế giới của China) dưới tay gã Trung đó thì có mức...thôi không muốn nghĩ đến.

    Nhiệm vụ cực kì quan trọng lần này của China là thay đổi cuộc sống của Trung Quốc còn gã ta thì thay đổi thế giới của China.

    Nghe đơn giản nhưng đó là một câu truyện dài...

    ——————————————————

    Câu in đậm và trong ngoặc vuông là lời nói của hệ thống nhé.

    Lần đầu tôi viết thể loại này nên sai sót thông cảm và cảm ơn vì mọi người đã đọc 🙇‍♀️
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #2 Một con người khác


    Xém quên mất mình còn bộ xuyên không...tôi tệ quá

    Xin được bình luận

    ————————————————

    China phải mất đến hai tiếng đồng hồ mới cột gọn được cái đầu.

    Chả hiểu sao nhưng gã Trung Quốc này thân là một đấng nam nhi nhưng lại rất thích để tóc dài tới tận hông.

    Mà China bên thế giới cũ lại chả biết cột tóc nên nảy giờ cứ loay hoay mãi

    Hệ thống 145 nhận thấy China đã sẵn sàng nên nó đã đưa ra một nhiệm vụ cho hắn:

    ——————

    Nhiệm vụ:

    Phải có mặt trong cuộc hợp Châu Á trước 8:00

    ——————

    - Tôi làm gì biết đường đi?

    [Kí chủ khỏi lo, tôi đã chuẩn bị sẵn cho ngài một chiếc bản đồ điện tử]

    Có một điều mà hệ thống 145 không biết...China mù địa lý.

    Thật, khả năng xem bản đồ hay lược đồ của hắn rất tệ nên China luôn bị trừ 1 hoặc 2 điểm trong bài kiểm tra địa dù hắn có thuộc nhão lý thuyết đến nào đi chăng nữa

    Bảng đồ điện tử ngay lập tức được chiếu trước mắt China.

    Không sao bây giờ việc của hắn chỉ là bước ra khỏi nhà và đi từng bước đến chỗ họp thôi mà.

    Dễ như ăn cháo vậy

    - Để xem nào...

    - China bước xuống cầu thang và định tiến đến cửa chính

    [Khoan!!!

    Trước hết kí chủ hãy đi lấy miếng bánh mì trên cái bàn trong nhà bếp ăn đi]

    - Thôi khỏi, tôi không đói lắm?

    - China

    [Cứ lấy ăn đi, bỏ bữa sáng không tốt cho sức khoẻ đâu, sống gì phản khoa học vậy!?]

    Rồi muốn thì đi...bàn ăn nằm ở đâu nhỉ?

    Căn nhà quá rộng đi.

    China chả biết phải đi hướng nào, người gì đâu ở có một mình mà xây chi cái căn nhà cho bự tốn hết cả mớ tiền.

    Lại loay hoay cả tiếng chỉ để tìm bàn ăn và cửa ra.

    Thì cuối cùng China cũng đã hiện diện ở ngoài vườn.

    Hắn nhìn cái đồng hồ đeo tay thì lặng im, 9:00 giờ mẹ nó rồi...

    - Nghỉ đi nha - China ngây thơ hỏi

    Hệ thống 145 đã tồn tại và làm việc rất lâu rồi, hầu hết các việc nó được nhà sáng tạo giao cho, đều được hoàn thành đúng thời gian quy định.

    Mặc dù việc có khó tới đâu thì nó chả bao giờ bỏ dở dang công việc cả...nhưng bây giờ nó muốn bỏ việc rồi...

    [...]

    Nghe theo lời hệ thống bảo.

    China đang trên đường tham quan thế giới của gã Trung Quốc.

    Hắn ngó ngó nghiêng nghiêng như một thằng ngu vậy, khiến người đi đường thấy Trung Quốc chả giống gì như lời đồn, chả thông minh, mưu mẹo hay đáng sợ gì cả

    Hừm...nơi này cũng bình thường thôi, cũng có các toà nhà, con đường giống thành phố của hắn nhưng khác cái là ở đây chỉ toàn là các quốc gia.

    Có vài nhân loại như hệ thống bảo là ưu tú, xuất sắc lắm mới được bước chân vào đây.

    Để hiểu rõ ràng hơn thì đây là chốn hội tụ các nhân tài, học bá của nhiều quốc gia vào đây làm việc cho các nhân quốc (ở đây là các Countryhumans)

    Nội việc biết mình là một cường quốc thôi cũng khiến China áp lực lắm rồi.

    Dưới ngòi bút của tác giả cũ thì China là một tên phản diện với đầu óc thông minh, mưa mẹo nhưng giờ đây hắn chỉ là một hạt muối nhỏ trong cái đại dương tài năng này.

    Trung Quốc đã khẳng định chỗ đứng và sức mạnh của gã trong cái xã hội này nên theo lời nhắn để lại của gã thì việc của China bây giờ là đừng làm hắn mất mặt.

    - Áp lực quá...

    - China

    - Trung Quốc nay cũng có ngày vác mặt ra đường mà không nhìn cao sao!?

    China quay ra thì thấy một thanh niên với mái tóc màu nâu sẫm cùng với gương mặt điển trai được thượng đế ưu tú mà tỉ mỉ điêu tạc từng góc cạnh.

    Anh ta mặc một chiếc áo dài nam trắng tinh khiết cùng với chiếc nón lá được bảo quản rất kĩ.

    - Đù...người gì đâu mà đẹp trai vậy???

    - China nhìn đến ngây ngốc, hắn chỉ giật tỉnh khi thấy dòng chữ xuất hiện ngay kế bên người kia cùng với hồ sơ giới thiệu.

    ——————————————————————————

    Tên: Việt Nam, Cộng Hoà Xã Hội chủ nghĩa Việt Nam

    Tuổi: 78

    Nghề nghiệp: Quốc gia đang phát triển

    ——————————————————————————

    Việt Nam...là Việt Nam...

    China bàng hoàng trước hình ảnh Việt Nam ở đây.

    Khác một trời một vật với Vietnam nhỏ bé của hắn.

    Việt Nam không dễ thương như tiểu Nam, Việt Nam cao ráo và trông mạnh mẽ hơn tiểu Nam nhiều...China nhớ một Vietnam nhỏ bé, đáng yêu.

    [Nói gì đi chứ kí chủ, Việt Nam vừa mỉa mai ngài đấy]

    Hả...sao chả thân thiện gì vậy...Hắn nhớ là trước đó hắn đã được hệ thống cho coi danh sách kẻ thù của Trung Quốc.

    Nó rất dài, hình như có cả tên Việt Nam trong đó nữa.

    - Ờ ờ...chào - China

    - ...

    - Vietnam vừa nghe gã "chào" ấy à?

    Vietnam đứng nhìn gã Trung Quốc, người thường ngày hay nhìn thế giới với ánh mắt khinh bỉ, đi đến đâu cũng gây chuyện, lúc nào cũng trưng ra bộ mặt nhìn muốn đấm.

    Có mấy lần gã gây sự với anh, liền bị đấm cho mấy lần vẫn chưa chừa.

    Nhưng sao hôm nay nhìn gã cứ rụt rè, khí chất khác xa lắm, như lần đầu đến đây vậy.

    Bầu không khí giữa hai người cũng im lặng đi mặc dù đường phố rất ồn ào, nhộn nhịp.

    China cũng chả muốn nén lại đây nên cũng lịch sự nói lời tạm biệt:

    - Vậy...nếu không có chuyện gì thì ta xin phép đi trước, tạm biệt - China

    - Ngươi vừa mới đi tu hả Trung Quốc?

    - ???

    - China

    - Thật ghét phải nói ra nhưng hôm nay ta thấy ngươi ăn nói rất nhã nhặn và lịch sự khác với mọi ngày đấy - Việt Nam

    - Ta có nhiều điểm tốt lắm, do ngươi không biết đấy thôi - China

    Lại tạm biệt thêm một lần nữa rồi China rời đi chứ nếu kẹt lại ở đây thì hắn sẽ chết vì bị sự ngượng ngùng chèn ép.

    Nhìn bóng hình của Trung Quốc lẫn vào đám đông rồi biến mất đi, Việt Nam lúc này vẫn không nghĩ đây là Trung Quốc.

    - Cứ như là một người khác vậy...
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #3 Bớt kẻ thù


    Việt Nam: Anh

    China: Hắn

    Trung Quốc: Gã

    Cuba: Y

    Lào: Cậu

    Nhiều nhân vật quá nên tôi cũng rối 🙁(

    [...] : lời nói của hệ thống

    "..." : Suy nghĩ của nhân vật

    *...* : Hành động

    ——————————————————————

    China sao khi tạm biệt Việt Nam thì bây giờ hắn đang đi la cà xung quanh tìm đồ ăn.

    Chân bước kiểu gì, trước mắt China là khu phố ẩm thực châu Á.

    Nghe có vẻ hay, hắn chả chần trừ gì mà đi vào luôn.

    Tính tình China dễ ăn dễ ở nên có nghèo đến mấy hắn vẫn sống được.

    Nhưng gã Trung Quốc thì ngược lại...

    - Phở là món gì?

    China đứng nhìn cái biển hiệu của quán.

    Ở thế giới cũ hắn chưa bao giờ gặp qua món này, hoặc có mà do hắn không biết.

    Mà cũng chả sao, miễn ăn được chứ China không quan tâm vị của nó cho lắm, dở thì mặc kệ còn ngon thì càng tốt.

    Chưa kịp bước vào, hắn đã bị hệ thống cản lại:

    [Trung Quốc đã chê món ăn của Việt Nam nấu và gã ta đã thề sẽ không ăn lại món này]

    - ...vậy là tôi phải nhịn sao?

    - China

    [Nếu kí chủ muốn làm Trung Quốc mất mặt]

    - Sao cũng được ta đói quá rồi - China mặc kệ mà bước vào trong quán, một khi đã đói thì hắn chả muốn suy nghĩ gì

    Nói thật là khi mọi người trong quán thấy Trung Quốc bước vào cũng không thể giấu được sự ngạc nhiên.

    Mấy tháng trước nguyên phố châu Á nổi lên tin gã Trung Quốc chê món của Việt Nam nấu mà nay thấy gã ta bước vào.

    Hay là thèm đến không chịu được?

    - Hưmmm...cho tôi một tô đặc biệt đi - China cầm cái thực đơn mà gọi

    - Vụ gì đây?

    - Cuba đang ăn thấy Trung Quốc cũng ngạc nhiên

    - Chuyện lạ siêu siêu lạ luôn!!!

    - Lào kế bên cũng chả ngồi yên

    Bảng thông tin liền hiện lên trước mặt China

    ———————————

    Tên: Cuba, Cộng hoà Cuba

    Tuổi: 121

    Nghề nghiệp: Quốc gia đang phát triển

    ———————————

    ———————————

    Tên: Lào, Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào

    Tuổi: 74

    Nghề nghiệp: Quốc gia đang phát triển

    ———————————

    - Có thân thiết với ta không?

    - China vừa gắp miếng thịt bỏ vào miệng vừa nói

    [Cứ hiểu đơn giản là ở đây không ai ưa thân chủ cả]

    - Buồn vậy, mà phở ngon thiệt - China

    China nhớ là Lào bên thế giới cũ là nữ (Laos) nhưng ở đây lại khác (Lào) và con nhỏ Laos ấy lúc nào cũng bám lấy Vietnam đáng yêu của hắn, sơ thở tí là đụng chạm, ôm ấp.

    Còn Cuba bên thế giới cũ thì được lòng Vietnam nhất.

    Phải nói là mỗi lần nhìn tên Cuba đó với Vietnam thân thiết là hắn tức đến ọc máu.

    - Ở đây Việt Nam và Cuba có mối quan hệ như thế nào?

    - China

    [Nhà sáng tạo của thế giới M800 cho mối quan hệ của hai người đó là bạn thân]

    - Vãi, đi đến đây vẫn thân được à!?

    - China

    [Vậy ngài quyết định như thế nào?

    Hãm hại Cuba hay làm bạn?]

    - Để ta xem xét...

    China được nhà sáng tạo cho cơ hội sống lần này là để thay đổi.

    Nếu hắn không vứt bỏ tính cách cũ thì mọi thứ sẽ lại quay lại quỹ đạo cũ, nhưng lần này sẽ không có cơ hội thứ 2.

    China đã được nhà sáng tạo cho sống thêm một lần nữa nên nhiệm vụ của hắn là phải có một đóng góp và cống hiến của bản thân cho thế giới này, giống như mục tiêu đã đưa ra thay đổi thế giới của Trung Quốc.

    - Bớt một kẻ thù vẫn hơn - China

    [Biết suy nghĩ rồi đấy]

    - Cuba à, chúng ta ngồi ăn chung ha?

    - China quay sang hướng Cuba, giở giọng ngọt

    - Eo...

    - Lào

    - Ôi...

    - Cuba

    [...]

    - Sao đó gã đã bám theo tôi đến đây

    Cuba đứng kể lại hết mọi chuyện cho Việt Nam nghe.

    Lúc ăn phở xong, tưởng chừng như có thể thoát khỏi gã Trung Quốc nhưng KHÔNG !!!

    Gã ta đã nói một câu khiến Cuba và Lào phải tự nhéo chính mình để biết đây là thật: "Chúng ta hãy làm bạn nhé?"

    Dù Cuba và Lào có đi đâu gã cũng bám theo cho bằng được.

    Thật đáng sợ...

    - Việt Nam ơi, gã ta thật đáng nghi, siêu siêu đáng nghi luôn!!!

    - Lào

    - Để đó cho tôi - Việt Nam đi đến chỗ Trung Quốc

    - Chào Việt Nam!!!

    Chúng ta lại gặp nhau nè!!!

    - China vẫn rất ngây thơ

    - Ngươi thôi đi!!!

    Nói cho ta biết ngay, ngươi đang có âm mưu gì!?

    - Việt Nam

    - Hửm?

    Âm mưu là ta đang định rủ các bạn ngươi đi ăn kem, mà gặp ngươi ở đây rồi hay đi chung luôn đi cho vui - China

    Ôi cái quái gì đang xảy ra trước mặt Việt Nam đây?

    Gã Trung Quốc là một ông già 74 tuổi mà cách hành xử của hắn hôm nay chả khác gì một thằng thanh niên mới lớn 18 tuổi vậy.

    Hay gã ta đang âm mưu một thứ gì đó nên mới giả bộ như vậy?

    Thật không thể tin tưởng gã Trung Quốc này được.

    - Trung Quốc hết trò rồi nay đi ăn hiếp những quốc gia bé nhỏ hơn mình sao?

    "Bé nhỏ nhưng có võ thì đó lại là một câu chuyện khác...mà nhìn mấy thằng này to tướng ra, nhỏ chỗ nào?"

    - China hướng mắt đến người vừa nói

    ——————————————

    Tên: Hoa Kỳ, Mỹ, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ

    Tuổi: 247

    Nghề nghiệp: Cường quốc

    ——————————————

    - A thật phiền phức - China nhướn mày nhìn gã Hoa Kỳ đứng trước mặt.

    Thật đáng ghét mà!!!

    Hắn cứ nghĩ qua thế giới mới thì tính tình của Hoa Kỳ sẽ đổi, ai dè cũng chả khác gì mấy, chỉ khác cái là hắn ăn mặt nhìn phong cách hơn thằng America trẻ trâu kia nhiều.

    [Kìa kí chủ, mới gặp lần đầu thôi mà đã phán xét người ta thế rồi?]
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #4 Mãn Thanh


    Số tuổi t/g không xác định được

    Đọc kĩ nhé!

    Đây chỉ là trí tưởng tượng nên đừng đưa lịch sử và chính trị vào truyện của tôi

    Không có ý đụng chạm hay xúc phạm đến chính trị, lịch sử của quốc gia nào

    ——————————————————

    China khó ở nằm một góc tự kỉ.

    Chuyện rủ mọi người đi ăn kem đã bị huỷ ngay lập tức khi có sự xuất hiện của tên Hoa Kỳ, vả lại rủ tụi Lào và Cuba cũng chả ai chịu đi.

    China cũng thử đi lòng vòng kiếm người thân nhưng ai gặp China cũng sợ sệt hoặc đưa ánh mắt ghét bỏ với hắn

    - Chán thiệt đó!!!

    Ông già Trung Quốc thật sự không có một người bạn nào luôn à?

    - China

    [Số bạn bè của Trung Quốc tỉ lệ thuận với điểm toán của ngài]

    - Nghĩa là sao?

    - China

    [Là bằng 0 đó]

    Không tin được chuyện mình vừa nghe, China ngồi dậy mò mẫn tìm điện thoại của gã Trung Quốc.

    Khi đã cầm trên tay, China liền mở nó lên rồi nằm mò mật khẩu...

    - Hưm...bốn số 0...

    Sai mật khẩu

    - 1 đến 4 thì sao?

    Ồ vào được rồi nè.

    Đầu tiên, China sẽ vào xem các trang mạng xã hội của Trung Quốc trước, hưm...không có một bóng bạn nào.

    Nói chung nguyên cái điện thoại của gã, chỉ sử dụng để làm việc.

    Hắn tự hỏi sống như thế chắc chán chết đi được vậy mà gã Trung có thể chịu được trong từng ngày từng tháng từng năm...có khi trái loài người bị diệt vong, hắn vẫn như vậy.

    Coi thư viện ảnh thì toàn chụp những giấy tờ, không thì các công trình đang thi công, chả có nỗi một bức ảnh tự sướng

    - Để tôi chụp dùm ông vài tấm...

    Nói là làm, China giơ điện thoại lên tạo dáng đủ kiểu để chụp.

    Nhan sắc của Trung Quốc quá đỗi đẹp đi nên cũng chả cần tải mấy cái ứng dụng làm đẹp, chứ bản mặt China ở thế giới cũ là phải gắn mấy chục cái filter cũng chưa ăn thua gì.

    Có cái mặt đẹp thế này, hắn chụp cả ngày cũng không chán.

    Nhưng mà:

    - Cũng phải chụp vài bức ảnh của người khác nhỉ?

    - China xoa cằm

    - Này hệ thống, ngươi có biết người thân của gã Trung Quốc là ai không?

    Ta nghĩ gã ta cũng phải có anh em hoặc cha mẹ...

    [Ngài hỏi đúng rồi đấy!!!]

    Một bảng thông tin hiện lên trước mặt China

    ———————————————

    Tên: Nhà Thanh, Trung Hoa Đại Thanh Quốc, Đại Thanh Đế Quốc, Mãn Thanh

    Tuổi: 407 (T/g cũng không chắc lắm...)

    Vai trò: Thân phụ của Trung Quốc

    ——————————————-

    - Thân phụ?

    [Là cha đấy!!!]

    - Nghe xa hoa quá...nhưng không sao!

    Chúng ta sẽ đi qua nhà của ông ấy!!!

    - China đứng lên

    [Xin đừng lạc đường nữa...chúng ta còn chưa làm nhiệm vụ...]

    - Kệ đi, mới ngày đầu mà

    Kiểu này chắc hệ thống bị đuổi việc sớm quá!!!

    [...]

    China theo chỉ dẫn của hệ thống nên bây giờ hắn đang đứng trước một căn biệt thự theo phong cách trung hoa, có một một nét đẹp cổ kính nhưng rất cuốn hút.

    China đẩy cái cổng sắt, tự tiện bước vào.

    Dù sao đây cũng là nhà của Mãn Thanh là cha của gã Trung Quốc nên hắn cũng thoải mái lắm, không ngại ngùng gì đâu

    Người đàn ông ngồi bên trong đang uống trà, mắt thấy thằng con trai "quý tử" bữa còn mới thề thốt là sẽ không gặp mặt ông già này nữa, nay lại rất thoải mái mà bước vào.

    Chống cằm rồi cười khẩy, không lẽ nó muốn đuổi ông già này ra khỏi căn nhà này sao?

    - Chào thân phụ, nay con qua chơi với người nè - China ngồi xuống đối diện với Mãn Thanh

    - Qua chơi?

    - Mặc dù rất bất ngờ nhưng Mãn Thanh vẫn giữ yên một vẻ lạnh nhạt

    - Hưm...

    - China rót trà ra cái ly - Dạo này người sống sao rồi?

    - Sắp chết rồi - Trả lời thẳng thừng

    Bầu không khí giữa hai người bắt đầu chìm vào im lặng, căng thẳng.

    China chả biết nói gì hơn nên cũng ngồi cười cười nhưng nhìn mặt Mãn Thanh thì chả có chút thân thiện gì cả...cha con gì kì cục, có lẽ mối quan hệ của Trung Quốc không chỉ tệ ở chỗ bạn bè mà còn tệ về chuyện gia đình.

    Giờ không biết China là một phản diện 18 tuổi hay là một chuyên gia tâm lý nữa?

    - E hèm...Thân phụ có thích ăn bánh không?

    - China lấy hộp bánh đặt lên bàn - con mới mua dọc đường nè

    Lần này Mãn Thanh đã rất ngạc nhiên, đến nỗi không thể dấu đi được càm xúc hiện trên khuôn mặt.

    Cầm miếng bánh mà Trung Quốc mua bỏ lên miệng ăn mà lòng cứ dâng lên thứ cảm xúc kì lạ, xúc động chăng?

    Nuôi nó từng ấy năm rồi, nay chữ hiếu thảo mới ngắm được vào trong máu gã Trung Quốc à?

    Hay âm mưu gì khác, Mãn Thanh vừa hoài nghi vừa xúc động

    - Kìa thân phụ, ăn có cái bánh thôi mà sao nhăn thế?

    - China nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Mãn Thanh

    - Không có gì - Mãn Thanh e ngại trước gã Trung Quốc này, cứ như là một con người khác vậy

    China ngồi vui vẻ cầm miếng bánh chuẩn bị ăn thì lập tức một bản thông báo xuất hiện trước mặt hắn

    Nhiệm vụ: Giải quyết vấn đề tranh chấp đất

    Thời gian thực hiện: 2 ngày

    Người thực hiện: China

    Đang nối lại tình cha con của gã Trung Quốc mà!!!

    China là chỉ đang lấy cớ để không đi làm nhiệm vụ, giờ đây hắn đang ngồi uống trà cùng miếng bánh ngon trước mặt, hắn khó lòng mà bỏ đi làm nhiệm vụ lắm.

    Hết cách hệ thống liền đe doạ hắn:

    [Nếu kí chủ mà không mau đi làm nhiệm vụ, người sáng tạo sẽ cho ngài chết một cách đau đớn nhất đấy!!!]

    - Được rồi!!!

    Trời đáng tránh bữa ăn!!!

    - China khóc trong lòng
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #5 Họp báo (1)


    Truyện vui thôi nên chuyện tranh chấp đất đồ là tôi tưởng tượng nha, không liên quan đến chính trị hay sự kiện lịch sử nào cả 😌

    ———————————————————————————————————

    China ngồi trong phòng suy nghĩ về nhiệm vụ.

    Vấn đề tranh chấp đất?

    Gã Trung Quốc tranh chấp với ai?

    Người gì đâu mà hay đi kiếm chuyện quá vậy!?

    Thôi được, diệt thì phải diệt tận gốc.

    China ngồi dậy mở máy tính ra, tra cứu các bài báo đăng tin về gã Trung Quốc, các xung đột hay tranh chấp, cạnh tranh theo từng thời gian đều được hắn ghi chép ra rồi sắp xếp theo thời gian.

    Ghi chưa tới bao nhiêu sự kiện, hắn đã mệt lả mà nằm ra giường

    - Mệt mỏi quá!!!

    Vấn đề của ai thì người đó tự giải quyết đi, ta đi ngủ!!!

    [Ngài có biết là Trung Quốc đang cực khổ giải quyết một đống vấn đề của ngài không?]

    - ...thôi được - China xấu hổ ngồi dậy, đưa tay lên cằm suy nghĩ

    - Này hệ thống, nếu ta mở một cuộc họp báo và tuyên bố với tất cả mọi người rằng ta sẽ không giành và động chạm đến đất của các nước biên giới nữa?

    [Ngài biết như vậy rất trẻ con không?]

    - Ta biết và ta sẽ giải quyết theo trò trẻ con ấy

    [Được rồi nếu ngài muốn vậy...tôi sẽ hướng dẫn cho ngài]

    China được hệ thống chỉ dẫn đi đến một trụ sở lớn nhất trong cái thành phố này.

    Đây là nơi các nhân quốc tụ tập lại để bàn việc hoặc tranh luận về một vấn đề gì đó.

    Trụ sở được xây dựng theo kiến trúc Palladio, kiến trúc tân cổ điển, trông nó rất oai nghiêm và sang trọng.

    China tay chân bủn rủn, lần đầu tiên hắn đến một nơi như vậy đấy.

    Thật áp lực

    Khi bước vào, suy nghĩ đầu tiên hiện trong đầu của China là nơi này bên ngoài oai nghiêm, đẹp đẽ đến đâu thì bên trong lại trái lại hoàn toàn...trong nó như cái sở thú vậy, người cãi vã, người thì lấy đồ nén lung tung, người thì lấy bàn ghế ở đây làm vũ khí hoặc khiên bảo vệ, có người như khuyên không thành mà ngồi bệt xuống đất khóc, thật hỗn loạn

    - Được rồi, mình sẽ làm được

    China hướng mắt đến bàn tiếp trước mắt mình, muốn qua bên đó cũng khó trong khi trước mặt mình là một trận chiến tranh.

    Hắn chân bước đến, may mắn né được cái ghế và chủ nhân ném cái ghế đó chính là quý ngài anh quốc.

    Một bản thông tin xuất hiện trước mặt China che đi tầm nhìn của hắn

    ———————————————————

    Tên: Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Anh Quốc, Vương Quốc Anh, Anh

    Tuổi: 101

    Nghề nghiệp: Quốc gia công nghiệp phát triển

    ———————————————————

    (t/g: Vài cái đúng, vài cái không rõ nhé)

    - Ồ cho ta thứ lỗi quý ngài Trung Quốc đây, ta không có ý định ném ghế vào ngài đâu, ta chỉ định dạy tên xấu xa, hèn hạ, đê tiện, đáng khinh kia một bài học thôi

    - Hả?

    - China hướng mắt đến con người mà quý ngài Anh Quốc nói kia

    ——————————————————

    Tên: Pháp, Cộng hoà Pháp

    Tuổi: 231

    Nghề nghiệp: Quốc gia phát triển

    ——————————————————

    - Tôi chỉ muốn kể chuyện cười cho ngài nghe thôi mà~ - Pháp chùi đi vệt máu dính trên miệng

    Ở thế giới China, Anh Quốc ở đây là UK và lão ta suốt ngày ăn không ngồi rồi, hứng lên là lái chiếc Maybach Exelero vòng vòng khu phố và tất nhiên lúc nào cũng mời bé Việt Nam đi cùng.

    Còn France, kẻ si tình lúc nào cũng mua hoa hồng tặng và luôn luôn sáng tác những bài thơ sến súa dành tặng Việt Nam

    - Hai người cứ...ùm...ờm...tiếp tục đi - China vẫy tay tạm biệt rồi bỏ đi

    Hai con người ngừng cãi nhau mà nhìn người mang tên Trung Quốc đó nhưng không phải gã...

    - Waoo, ngài có thấy tên Trung Quốc đó hôm nay lạ không?

    - Pháp

    - Thân lắm hả?

    - Anh Quốc gạt đi cánh tay của Pháp đang đặt trên vai mình

    Người tiếp tân vẫn bình tĩnh ngồi đó nhìn các nhân quốc đấm nhau như chả có gì xảy ra, có lẽ đã làm lâu năm đến mất chai mặt với những chuyện như thế này rồi, thật đáng khâm phục.

    China vụn về bắt chuyện với cô tiếp tân đang ngồi đánh máy tính kia:

    - Xin chào, tôi đến đây để gặp ai đó tên Liên Hợp Quốc - China

    - Ngài đã đặt hẹn trước chưa?

    - Cô ấy ngừng công việc của mình

    - Phải đặt hẹn nữa à?

    - Nếu chưa đặt hẹn thì tôi e là ngài phải ngồi đợi

    - Ờ ừ...

    - China đi đến ngồi ngay cái ghế dành cho khách

    Tưởng như chỉ đợi 1, 2 tiếng là cùng nhưng đến bây giờ China đã ngồi đây đến 4 tiếng.

    Ngồi đến nóng cả mông mà cái tên Liên Hợp...gì đấy vẫn chưa cho hắn vác cái mặt vào gặp.

    Biết là bản thân không phải là người quan trọng hay người cấp cao gì nhưng có nhất thiết là phải để cho người ta đợi 4 tiếng không?

    Hắn là một cường quốc mà còn bắt hắn đợi thế này thì dân thường vào đây phải đợi cả năm à!?

    Quá bực bội, China ý định xông vào phòng của Liên Hợp Quốc để dạy cho con người ấy một bài học

    [Bình tĩnh đi ngài China.

    Những việc ngài làm sẽ ảnh hưởng đến Trung Quốc đấy!!!]

    - Biết rồi...

    - Ngài China, Liên Hợp Quốc đã sẵn sàng để gặp ngài

    China đi theo cô tiếp tân vào phòng làm việc của Liên Hợp Quốc

    - Không biết ngài Trung Quốc đây kiếm tôi có chuyện gì không?

    ——————————————————————

    Lâu lâu lấy nó ra viết xong ném vào lại kho ha 🙂
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #6 Họp báo (2)


    Truyện vui thôi nên chuyện tranh chấp đất đồ là tôi tưởng tượng nha, không liên quan đến chính trị hay sự kiện lịch sử nào cả 😌

    .

    .

    .

    .

    ——————————————————————

    Tên: Liên Hợp Quốc, Liên Hiệp Quốc

    Tuổi: 78

    Nghề nghiệp: Tổ chức liên chính phủ...

    ——————————————————————

    - Không, cũng không có gì quan trọng lắm - China lúng túng ngồi xuống cố gắng toả ra sát khí của một cường quốc

    [Nhìn như một trò hề vậy...]

    Hệ thống bất lực nói

    China nhìn ngài ta rồi mới ngồ ngộ ra là ông thầy hiệu trưởng bên thế giới mình, ông ta rất thích Vietnam nên lúc nào cũng mời em ấy tham gia các phong trào, hoạt động của trường.

    China nhiều lần muốn tham gia nhưng bị từ chối nên ôm mối hận tiêu diệt ông già này lâu lắm rồi...

    Liên Hợp Quốc chống cằm nhìn quý ngài Trung Quốc đang suy tư kia:

    - Tôi không có nhiều thời gian đâu thưa ngài Trung Quốc

    - À...ờ...ta nói nhanh lắm, không tốn thời gian của ngài Liên Hợp Quốc đây đâu - China gãi đầu

    Hắn bây giờ muốn được xe tải tông lần nữa rồi hoá linh hồn tan biến vào hư vô luôn chứ không muốn làm gì nữa đâu.

    Thử hỏi xem một thằng vừa mới tròn 18 tuổi, chưa biết suy nghĩ gì cả bây giờ đang ngồi bàn chuyện chính trị nhìn nó cứ ngu ngơ, ngố ngố kiểu gì.

    Người ngoài nhìn vào cứ ngỡ gã Trung Quốc già nua 74 tuổi này giờ như một thằng trai vừa mới bước vào đời

    - Tôi là đang muốn mở một cuộc họp báo...

    - China

    - Lý do?

    - Liên Hợp nhướn mày nhìn hắn

    - Ngài biết đấy...tôi xưa giờ hay đi gây thù chuốc oán đồ đó...nên tôi quyết định mở một cuộc họp báo vào ngày mai để thông báo với những người tôi gây thù rằng tôi sẽ huỷ hết các vụ kiện về đất đai

    Liên Hợp Quốc trầm ngâm quan sát gã Trung Quốc đang ngồi trước mặt mình.

    Một con người tính tình không thay đổi qua nhiều năm nay sao có thể khá lên như vậy được nhỉ?

    Hay đang có âm mưu xảo quyệt nào đó mà muốn che giấu đây?

    Có lẽ ngài cần xem xét thêm về Trung Quốc này

    - Ừm...tôi xho phép ngài Trung Quốc mở một cuộc họp báo - Liên Hợp Quốc vờ lấy một tờ nháp, viết qua loa lên làm giấy cho phép mở họp báo

    - Cảm ơn!!!

    Nhìn Trung Quốc nhảy chân sáo, vui vẻ hát hò ra ngoài.

    Liên Hợp Quốc chỉ biết chống cằm thở dài, rồi ngồi soạn thảo văn bản thông báo việc này cho toàn nhân quốc

    [...]

    - Cuba cũng tới nghe nữa hả?

    - Lào ngồi xuống ghế kế Cuba

    - Xem coi gã này tính bày trò gì - Cuba khoanh tay nói

    Anh thầm đánh giá buổi họp báo này, không xa hoa hay lớn gì chỉ đơn giản là những hàng ghế và cái bục nói.

    Gã Trung Quốc nay keo kiệt sợ tốn tiền hay sao ý?

    Các cường quốc những kẻ nghĩ mình mạnh mẽ, nền kinh tế lớn giành giựt, chiếm các hàng ghế phía trước,chừa lại những nước bé nhỏ như các anh ngồi hàng ghế cuối.

    Thật không hiểu nổi...

    - Này ngài nghĩ gã Trung Quốc này sẽ nói gì?

    - Pháp ngồi sát lại gần quý ngài Anh Quốc, suốt ngày chọc cho ngài ta chửi mới thôi

    - Không biết, đừng có hỏi - Anh Quốc né Pháp

    - Chắc nói mấy chuyện vớ vẩn đấy mà - Hoa Kì

    China bên trong đang cố thắt cà vạt, hắn thắt cỡ nào cũng không đúng nảy hắn còn xém thắt cổ chính mình, quá mệt mỏi mà vứt sang một bên.

    Hắn mở hé cửa xem bên ngoài đã đông đủ chưa, khi chắc chắn mọi người đã đông đủ hắn bước ra.

    Cảm giác đầu tiên của China là bất ngờ, hắn biết họp báo thì có rất nhiều người nhưng không ngờ nó lại quá sức tưởng tượng đến vậy và đây cũng là lần đầu tiên hắn phát biểu trước đám đông nên tay chân có phần hơi bủn rủn, miệng thì lấp bấp

    *Tách*tách*tách

    Các nhà báo, phóng viên liên tục chụp ảnh và chỉa micro vào mặt hắn

    - Con mẹ nó, tao đã nói gì đâu mà chụp

    China nhăn mặt khi ánh đèn flash từ máy chụp hình

    Chưa gì đã có bảng tin với tiêu đề "Trung Quốc nói tục trong họp báo" hay "Trung Quốc văn tục với phóng viên" vâng vâng và mây mây.

    Ở phía dưới, Việt Nam chăm chú nhìn và lắng nghe rằng nếu hắn có động chạm đến vùng lãnh thổ của cậu thì cậu không ngần ngại gì mà lao vào đấm hắn ngay lúc này đâu

    Sau khi đã ổn định hết đám phóng viên, China mới bắt đầu nói:

    - Ờm...thì tôi sẽ nói ngắn gọn thôi...

    China lúng túng lật tờ văn bản mà hắn đã thức cả đêm để soạn thảo.

    Có lẽ do run quá nên hắn đã làm rớt văn bản xuống dưới đất, các "người hâm mộ" Trung Quốc lao vào mà giành giật văn bản ấy.

    Nên mới nói, dù gã Trung Quốc này khó ưa, ác độc đến nhường nào thì trên mạng xã hội vẫn có những hội nhóm mang tên "Người hâm mộ Trung Quốc" hay "Các bé bi của Trung Quốc"...điều China ức chế là chúng nó giành giật nhau đến độ tờ văn bản rách nát, một đi không trở lại

    - Thấy mụ nội rồi...

    - China đứng chết lặng nhìn những người ngồi hàng ghế dưới

    [Hệ thống chưa được cập nhập để xử lý tình huống này...kí chủ xin thứ lỗi]

    Hệ thống 145 cũng bó tay với tình cảnh này.

    Giá như hôm qua China nghe lời nó học thuộc văn bản ấy thì có lẽ giờ sẽ tốt hơn.

    Nhưng nếu mọi chuyện suôn sẻ như vậy thì " Các Nhà Sáng Tạo" làm gì vừa ý, cứ bắt ép người ta vào thế khó thôi.

    Như các mô-típ khác thì nhân vật chính trong lúc khó khăn sẽ nhớ về những kí ức, kỉ niệm đẹp hay đơn giản là những câu triết lý để tăng cường sức mạnh đối phó với tình huống khó khăn, nhưng China não cá vàng này thì nhớ được cái gì?

    Thấm được mấy câu triết lý?

    Danh xưng phản diện mưu mô xảo quyệt này chỉ để trưng thôi

    [Đầu óc cha già này suốt ngày cứ Vietnam, Vietnam]

    - Mệt quá, có gì nói đại đi để tụi tui còn có tin tức để phóng đại lên

    Một người phóng viên lèm bèm và nó vô tình lọt vào tai China.

    Ừ nhỉ, hắn đâu cần văn chương gì.

    Cứ nói đại thôi, đầu nghĩ gì thì nói đó

    - E hèm...tôi tổ chức buổi họp báo này...để nói rằng tôi sẽ rút lại toàn bộ các vụ kiện về đất đai, lãnh thổ và từ nay về sau sẽ không tranh chấp với bất kì nhân quốc nào nữa.

    Tất cả chỉ có vậy thôi, tôi xin hết

    Cả hội trường như muốn nổ tung khi nghe thấy những lời "không bao giờ có" thốt ra từ miệng Trung Quốc đây.

    Các phóng viên liên tục chỉa micro vào người China, họ muốn biết lí do tại sao Trung Quốc lại thông báo tin động trời như vậy

    - Tên này điên thật rồi, vụ tranh chấp kéo dài đằng đẵng qua bao nhiêu thế hệ nay lại kết thúc một cách thật trẻ con - Hoa Kỳ nhếch mép nói

    - Muốn bỏ là bỏ sao!!!

    - Pháp nhướn mày nói

    Bây giờ China đang bỏ chạy hụt mạng khỏi đám phóng viên.

    Có con nhỏ nào khùng điên đến độ còn chui hẳn vào nhà hắn nữa...
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #7 "1 2 4 5 9x2"


    - Hộc hộc

    China thở hổn hển núp sau mép tường tránh đám phóng viên đang rượt đuổi hắn.

    Nhà của hắn cũng bị mấy đứa ấy chiếm đóng mất tiêu rồi, nói mình phóng viên chiếm cũng không đúng.

    Cũng có vài đứa "fan hâm mộ" vào càn quét đồ nhà China, chuyến này phải tốn mớ tiền mua lại đồ cho gã Trung Quốc rồi

    China lang thang đi xung quanh kiếm gì đó giết thời gian.

    Hắn vô tình đi qua một tiệm sách và quyết định vào đấy ngồi đọc chơi vài quyển.

    Sách thì đa thể loại, tiểu thuyết, chính trị - xã hội, tâm lý, khoa học...rất nhiều.

    Nhưng China lại chán nản với việc đọc mấy thể loại sách đó rồi, nếu ở thế giới cũ thì nhà hắn còn có nguyên một phòng đọc sách và hắn đã đọc đến chán

    Lượn lờ vài kệ sách, sau đó China đã dừng lại trước một kệ truyện.

    Hắn chưa bao giờ đụng đến truyện tranh bao giờ và cũng chưa từng muốn đọc.

    Thay là cho bản thân cơ hội trải nghiệm một thứ mới mẻ nhỉ?

    China lấy những cuốn truyện ra và xem xét ảnh bìa

    - Trong bắt mắt thật đấy - China thầm khen bìa truyện

    Hắn thấy một tờ giấy phân ra các truyện tranh khác nhau như: truyện cổ tích, truyện lịch sử và...Manga?

    Là gì nhỉ?

    [Manga là một cụm từ tiếng Nhật để chỉ các loại truyện tranh và tranh biếm họa của Nhật Bản]

    - Nhật Bản là thằng khứa nào nữ-Ôi mẹ ơi

    China giật mình thốt lên khi thấy gã Nhật Bản đứng bên cạnh

    ——————————————————

    Tên: Nhật Bản, Nhật Bản Quốc

    Tuổi: 1363 (chả rõ)

    Nghề nghiệp: Quốc gia phát triển

    ——————————————————

    - Xin lỗi, Trung Quốc vừa hỏi tôi à?

    Nhật Bản đẩy kính đầy mệt mỏi, gã đã nhiều ngày thức khuya làm việc rồi nên giờ tinh thần không tỉnh táo cho lắm.

    China thấy Nhật Bản ở đây khác xa với Japan ở thế giới của hắn, e hèm...phải nói sao nhỉ?

    Một người thích giả gái và lúc nào cũng quấn Vietnam như mèo quấn chủ và tính cách của Japan như một đứa bị tăng động vậy, đầu óc cũng có phần hơi đen tối...

    - Lạ nhỉ, đuôi mèo của ông đâu rồi?

    China xoa phần hông của Nhật Bản, tại Japan thế giới gã có đuôi và tai của mèo và hành động y như một con mèo vậy

    - Tôi không biết một người suốt ngày trốn trong phòng với đống tài liệu và bị thiếu ngủ nghiêm trọng lại có sức hấp dẫn gì để ngài Trung Quốc đây sàm sỡ

    Nhật Bản vừa nói vừa gạt tay China ra khỏi hông mình.

    China cũng nhận ra hành động của mình mà rụt tay lại.

    Xấu hổ thật, nhưng với những người China gặp thì Nhật Bản đây có lẽ là duy nhất không cư xử ghét bỏ Trung Quốc như những nhân quốc khác

    [Không đâu, là cậu ta đang mệt thôi, chứ khoẻ là chửi cho ngài không ngóc đầu lên được rồi]

    - Ây gù...

    - China ngại quá liền lấy đại một cuốn truyện

    - Tôi không biết ngài lại thích đọc thể loại thiếu nữ pháp thuật đấy - Japan nhìn cuốn truyện trên tay gã Trung Quốc

    Bà mẹ nó...hắn lại làm mất thể diện của gã Trung Quốc rồi.

    Mong trời che mắt, Trung Quốc sẽ không thấy gì cả và biết gì cả

    - Ờm...tôi lần đầu đọc thôi - China nói

    - Vậy thì đọc cái này đi, đỡ suy nghĩ tình tiết - Nhật Bản đưa cho China cuốn truyện khác

    - Vui vẻ cùng mi-nhon mi-nhon...

    - China đọc tiêu đề truyện

    Hắn tạm biệt Nhật Bản rồi lượn qua kệ khác, ở đó càng lâu chỉ tỏ làm China ngại mà thôi.

    Hắn bị thu hút bở quầy trưng bày gấu bông.

    Hừm...nên mua cho gã Trung Quốc một con nhỉ, đến kệ và lựa cho Trung Quốc con heo Peppa Pig.

    Con này bự còn ôm ấm nữa, tội gì không mua

    [Nữ tính quá đấy]

    Giờ hệ thống 145 không biết kí chủ đang mua cho Trung Quốc hay cho bản thân nữa...

    - Ê, ai bảo mua mấy con này nữ tính?

    - China ôm con Peppa Pig và cuốn truyện đi thanh toán

    Trung Quốc mà biết China đây tiêu tiền cho những thứ vớ vẩn không đang tiền, chắc đột quỵ tại chỗ mất.

    Người đi đường bất ngờ khi thấy Trung Quốc đi trên đường với con gấu bên tay, có phải ngài Trung Quốc đây đã để ý ai đó và mua quà tặng cô gái "may mắn" đó?

    - Ai xui xẻo bị Trung Quốc để ý vậy?

    - Hoa Kì trêu chọc

    - Không ai cả - China đáp rồi tiếp tục bước đi

    Ừ nhỉ, Hoa Kì nói mới làm China để ý, gã Trung Quốc có yêu hay thích thầm ai không?

    - Này hệ thống, nói cho ta nghe người Trung Quốc thích đi

    [Việc đó ngài tự tìm hiểu]

    - Nói vậy là có rồi - China xoa cằm

    Được, mục tiêu tiếp theo là tìm ra người mà Trung Quốc thầm thương trộm nhớ.

    China tối đó mới dám bước về nhà.

    Hên là chúng nó chỉ lấy vài thứ như gối, ghế, ly uống nước, chén dĩa...quỷ nào biến thái lấy mấy cái quần lót vậy?

    Nhưng China không quan tâm cho lắm.

    Điều hắn bây giờ là coi xem gã Trung Quốc này có viết nhật ký hay không?

    Và nếu có thì càng tốt để China mò ra người Trung Quốc thích.

    Hắn đi khắp nhà mà lục lọi tìm các cuốn sổ mà Trung Quốc có, gã này toàn ghi chép về các sự kiện hay mấy thứ liên quan đến kinh tế không à...

    - Chắc bỏ cuộc quá

    China ngã ngửa người nằm trên mặt đất với những cuốn sổ tay

    [Thử tìm xem còn có thông tin gì không đi kí chủ]

    - Được rồi, lần cuối nhé nếu không có thì nghỉ

    China lật cuốn sổ cuối cùng ra.

    Trong lúc lật hắn cố căng mắt ra xem có những chữ cái hay ngày tháng gì không.

    Ừ thì khi thích một ai đó, mọi người chả viết tên chữ cái đầu của học hay những thứ liên quan đến người ấy.

    China cũng vậy nên không lạ lẫm gì.

    Lật hết cuốn sổ vẫn không tìm được gì, China chán nản tính ném nó sang một bên và hắn đã để ý phần trang bị keo dán chặt vào bìa.

    Cũng rất dễ để xé ra và China đã tìm thấy một thứ, nó dạng như một mật mã vậy:

    - 1 2 4 5 9x2 là gì?
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #8 Chuyện của Trung Quốc (Thế giới A435)


    Quá nhiều người (ừ thì 2 là nhiều rồi...) kêu tôi viết 1 chap về Trung Quốc bên thế giới tiểu thuyết.

    Nên tôi sẽ viết cho các pác đọc :Đ

    ————————————————————

    - Chậc...

    Trung Quốc tặc lưỡi nhìn bản thân trong gương.

    Không phải thân thể của gã mà là thân thể của thằng khác, thân thể của một thằng oắt con.

    Phải nói thế nào nhỉ?

    Thân thể nó cao to, ốm nhưng không gầy.

    Và có vài múi cơ làm Trung Quốc nghi ngờ số tuổi của nó.

    Một thằng vừa tròn 18 tuổi không thể có thân hình săn chắc như vậy được

    Gã đảo mắt nhìn xung quanh phòng nó.

    Cũng ngăn nắp sạch sẽ nếu nó không dán cả đống hình Việt Nam phiên bản nhỏ, khỏi nói cũng biết nó si mê nhóc đó đến cỡ nào rồi.

    Si mê đến độ người ta ghét ra mặt vẫn cứ bám theo như chó bám chủ vậy

    Trung Quốc sờ lấy phần tóc ngắn ngủn của China.

    Rồi chê nó một cách thậm tệ.

    À nói mới nhớ, gã đã đập nát con hệ thống gì ấy khi thấy nó xuất hiện trước mặt mình bằng hình dạng dễ thương, nhưng rất mắc gớm với Trung Quốc đây.

    Bây giờ chả ai hướng dẫn gã cả...gã cũng chả cần.

    Trung Quốc đã đọc rất chi tiết về quyển tiểu thuyết này rồi.

    Gã định quăng đơn kiện cho con ả viết ra cuốn này, nhưng chưa kịp làm gì đã bị kéo vào đây

    (Note: tôi đọc vài bộ xuyên không thì thấy có vài tác giả cho hệ thống xuất hiện là hình hài nhỏ nhắn, dễ thương)

    - Tức chết đi được

    Trung Quốc mạnh bạo đá cái bàn học của China, khiến nó trày nguyên một chỗ.

    Gã bây giờ chỉ muốn thoát ra khỏi cái thế giới đáng ghét này.

    Nhưng biết làm cách nào bây giờ?

    - Con trai à, hôm nay ta bận việc nên con tự lo liệu phần ăn tối nha

    Qing ló đầu vào cười tươi với Trung Quốc.

    Gã ta liếc lấy người cha không ruột thịt của mình, cười nhếch mép, khinh bỉ người đàn ông đang đứng ngay cửa:

    - Cha bận làm gì?

    Đi chơi với Vietnam à?

    - À, ngại quá.

    Con biết đấy...

    - Làm ơn coi lại hoàn cảnh và độ tuổi mình lại dùm ạ, vợ cũ vừa ly dị và bốn thằng con.

    Ông tính rướt một thằng vợ bằng tuổi tôi chắc?

    - Sao...sao con lại nói như vậy!?

    Trung Quốc đảo mắt, nhẹ nhàng xé đi những bước ảnh của Vietnam được dán khắp phòng China

    - Tình yêu không quan trọng về hoàn cảnh và tuổi tác, con nên nhớ như vậy

    - Về mặt pháp lí thì lại là vấn đề khác đấy, cha à

    Qing nổi giận bỏ đi, để lại đứa con bé bỏng ngây thơ nhưng linh hồn lại là một ông già 74 tuổi.

    Gã quyết định rời phòng mà đi dạo phố một chút.

    Theo như lời cuối của hệ thống nói trước khi tàn đời, rằng đây là hai ngày trước khi China bị đụng xe và bị xoá khỏi truyện.

    Trung Quốc dạo phố đến đâu là liếc người đi đường đến đó khiến người ta mắc ghét

    Đi kiểu quái gì mà hắn lại đến được cái trường của China, ngôi trường mà theo hắn là mắt thẩm mỹ của mọi người đều như nhau, đều hướng đến Vietnam.

    Bỗng hắn nghe tiếng gọi tên China, nhưng bản thân vẫn làm thinh không trả lời.

    Đâu phải muốn Trung Quốc ta đây trả lời là được đâu

    - China, China

    - ...

    - Này China!!!

    Vietnam mệt mỏi, chạy lại trước mặt gã.

    Ra vẻ giận dỗi phồng hai cái má đỏ ửng mặt lên.

    Trung Quốc quả là đã bái phục rồi, con cưng của tác giả có khác, có hẳn fliter riêng luôn chứ:

    - Cậu không nghe tôi gọi hửm?

    China?

    - Chắc vậy - Trung Quốc nhún vai bỏ đi

    Vietnam khó hiểu lại chạy kế bên Trung Quốc.

    China đối với cậu hôm nay lạ quá!!!

    Trông trầm tính, lạnh lùng hơn mấy bữa khác.

    Trong như hắn vừa giác ngộ ra một điều gì đó

    - Cậu, hôm nay cũng tới dọn vệ sinh trường hả?

    Trung Quốc không trả lời làm Vietnam cảm thấy càng lạ hơn nữa.

    Bộ hắn đang giận cậu cái gì à?

    Vietnam lúc này chả biết nói gì nữa.

    Chỉ biết ngơ ngác nhìn gã Trung Quốc

    - Ôi Vietnam bé nhỏ à~ cậu đang làm gì vậy?

    - Laos chạy lại ôm tay Vietnam, ríu rít nói đủ thứ

    - Từ từ đã Laos

    Vietnam đẩy Laos ra khiến cô ấy có chút buồn bã:

    - Cậu giận tớ hả?

    China

    - Ngươi hơi phiền rồi đấy

    Trung Quốc liếc Vietnam khiến cậu giật mình mà lùi bước, Laos thấy "chồng tương lai" của mình bị ăn hiếp liền tức giận quát gã Trung Quốc mặc cho Vietnam khuyên ngăn:

    - Ê, người ta quan tâm nên mới hỏi thăm nên cưng đừng có mà xài cái thái độ đó với Vietnam của chị

    Trung Quốc khinh bỉ Laos ra mặt rồi bỏ đi để cho cô ta càng tức thêm.

    Gã theo trí nhớ mà đi đến lớp của China, kiếm cái chỗ ngồi của hắn và Trung Quốc phải đứng một hồi lâu chỉ để nhìn cái bàn của China.

    Phải nói sao nhỉ?

    Cái bàn học xui xẻo này bị China lấy compa hay thứ gì đó nhọn rồi khắc cả đống tên Vietnam lên và xem này hắn còn khắc hẳn khuôn mặt của cậu ấy.

    Chưa hết đâu, hắn còn lấy bút xoá, bút bi ghi chữ Vietnam nữa và Trung Quốc cảm thấy rất tởm khi ngồi cái bàn này

    [Xin chào kí chủ]

    - Ta nhớ là mình đã đập nát cái hệ thống kia rồi mà nhỉ?

    [Tôi là hệ thống 154, thay thế cho hệ thống 146 đã bị ngài đập kia]

    - Ồ sao ngươi không có hình dạng giống cái hệ thống kia à?

    [Mỗi nhà sáng tạo đều có những ý tưởng khác nhau thưa kí chủ, nên những hệ thống có thể được tạo ra có hình dạng hoặc không theo những cách khác nhau]

    - Được rồi...

    [Nhiệm vụ của ngài là thay đổi cuộc sống của China, chỉ vậy thôi]

    - Ta không thích thay đổi thì sao?
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #9 Ý nghĩa mật mã?


    Nay tui bị siêng á

    —————————————

    [Hay quá!!! vừa có nhiệm vụ mới luôn này kí chủ]

    - Hả!?

    - China ngơ ngác nhìn bảng thông tin hiện ra trước mặt

    Nhiệm vụ: Tìm ý nghĩa của mật mã

    Thời gian thực hiện: 1 ngày

    Người thực hiện: China

    - Gì vậy má?

    Bắt tui phá an trong 1 ngày à!?

    China rầu rĩ rồi lết thân lên giường nằm, muốn gì để mai rồi làm.

    Chứ bây giờ hắn buồn ngủ lắm rồi, thiếp đi một cách nhanh chóng.

    China định bụng sẽ mơ một giấc có bé Vietnam đáng yêu của hắn, thế quái nào hắn lại mơ thấy chính mình...không gã Trung Quốc ở hình dạng của mình mới đúng.

    Gã ta với đôi mắt cực kì giận dữ mà xách cổ áo hắn lên:

    - Tuyệt đối không được giãi cái mật mã chết tiệc kia!!!

    Ta cảnh cáo ngươi!!!

    - Cha nội này ngang ngược vừa thôi!!!

    Nhiệm vụ của tôi mà

    China la toáng lên, tay chân đạp loạn xạ các nơi, gã Trung Quốc này giữ hắn rất chặt.

    May sao tay hắn vơ vào đánh chúng mặt gã một cú.

    Trung Quốc bị đánh chũng mặt mà tức giận, nện China xuống sàn.

    Tay bóp chặt cổ hắn, lần này gã sẽ giết chết China.

    Để cho hắn không thể giãi được mật mã

    - Mộng giới chứ không phải đấu trường để cho các ngươi làm loạn

    Một vị thần xuất hiện đẩy China ra khỏi giấc mơ, cùng lúc ấy hắn tỉnh dậy

    - Người vừa nảy là ai vậy?

    [Là vị thần của cõi mộng, một sản phẩm của các nhà sáng tạo]

    - Lại là nhà sáng tạo...ta xém chết trong giấc mơ đấy!

    China lèm bèm rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Sáng rồi, hắn ngồi dậy làm vệ sinh.

    Chải chuốt mái tóc dài khó ưa này của gã Trung Quốc, vẫn phải mất cả tiếng để có thể bước ra khỏi nhà chì vì việc chải tóc.

    China đi ra ngoài đường.

    Vừa đi vừa suy nghĩ về dãy mật mã bí ẩn đó, nếu nhân chúng lại với nhau sẽ ra con số 24918.

    Và China không thấy nó liên quan gì mấy

    - 2 đến 4 thiếu số 3, 5 rồi nhảy đến 9 - China

    Các số trước dấu nhân được xếp theo thứ tự từ bé đến lớn, nhưng tại sao sau dấu nhân thì chỉ có mỗi con số 2?

    Thật khó hiểu...

    [Kí chủ, chúng ta nên đi họp thôi]

    - Bây giờ ta không muốn đi

    China chuẩn bị ghé vào một tiệm đồ ăn gần đó, chưa ăn sáng thì họp mệt lắm

    [Ngài đã bỏ lỡ cuộc họp vào bữa đầu rồi, bây giờ ngài không thể bỏ thêm một cuộc họp nữa đâu]

    Hắn vì bị hệ thống lải nhải liên tục nên quá mệt mỏi.

    Quyết định lết thân tới cái trụ sở xa hoa kia, khi bước chân vào căn phòng họp.

    Hắn đã bị ném chúng ngay bản mặt một cuốn sách to và dày, ôi mẹ ơi...nó đau không tả nổi.

    China gục xuống tại chỗ, chưa đến độ ngất đi nhưng cái lực ném cuốn sách đó lớn đến nổi làm hắn chóng mặt, bước đi không nổi

    Các nhân quốc lại đánh nhau, chửi bới nhau.

    Lôi cả tiền thế của nhau ra chửi, có mấy thằng chơi khốn nạn hơn là rải mấy cái cây ghim giấy xuống đất cho người ta đạp vào.

    Với China bây giờ, chỗ này chả khác gì một gánh xiếc với những chú hề nghiệp dư.

    Mọi chuyện chỉ kết thúc khi Liên Hợp Quốc bước vào với một đống bảo vệ chạy vào can ngăn, à còn có vài người y tá, bác sĩ khiêng những nhân quốc bị thương ra ngoài nữa...

    China vốn lợi dụng tình thế này để được khiêng ra ngoài, nhưng hắn không bị trầy xước hay có bất kì vết thương nặng nào.

    Đành cam chịu ở lại nghe Liên Hợp Quốc thuyết trình về chính trị, kinh tế, mặc dù hắn chả hiểu mẹ gì cả.

    Hắn ngồi chính giữa Pháp và Hoa Kỳ, nhưng cứ bản thân tưởng ngồi kế hai thằng điên.

    Hoa Kỳ chút xíu là phá lên cười, nhìn như mấy thằng vừa chơi đá xong vậy.

    Pháp thì ngồi nói những thứ nghe rất ngớ ngẩn, chả ăn nhập với nhau gì cả

    - Lắm tài nhiều tật có khác...

    - China

    - Cái này là gì vậy Trung Quốc?

    Lào ngồi đối diện để ý đến mảnh giấy lòi ra ngay tập hồ sơ của China.

    Cậu biết là tự ý đụng đến đồ của Trung Quốc sẽ bị ăn chửi ngay, nhưng không thể kìm lại sự tò mò được nữa.

    Mảnh giấy ghi những con số rất khó hiểu...1 2 4 5 9x2?

    China nhìn Lào ngớ người ra vì dòng số ấy.

    Hắn bật cười mà chồm người lấy lại mảnh giấy trên tay Lào.

    Lào thấy vậy mà bịt tay lại sẵn sàng nghe chửi, nhưng những thứ xảy ra lại trái với suy nghĩ của cậu:

    - Khó hiểu đúng không?

    Tôi cũng đang thắc mắc mấy con số này

    - Số quái gì đây?

    - Hoa Kỳ giật lấy tờ giấy của China

    - Nhìn như mấy con số trong mật mã tình yêu của Trung Quốc vậy, chẳng lẽ Trung Quốc đây không biết sao?

    Tôi hay dùng nó để đi tán tỉnh - Pháp

    - Mật mã tình yêu?

    - China nhướn mày khó hiểu

    Pháp lắc đầu chịu thua.

    Những thứ đó đáng lẽ Trung Quốc phải là người hiểu nhất về mấy thứ từ nước mình, nhưng nhìn gã cứ như người trên mây vậy.

    Chắc hôm qua mới đi chơi với Hằng Nga nên giờ vẫn còn hơi lú.

    Cuộc trò chuyện kết thúc với tiếng chủi lớn của Liên Hợp Quốc

    China chậy về nhà và nhanh chóng mở máy tính ra tra.

    Trong tiếng Trung, các con số đều có ý nghĩa của riêng nó.

    Nên người Trung Quốc thường lấy nó làm mật mã tình yêu hay những con số may mắn như 521 là tôi yêu bạn, 1314 là suốt đời hay trọn kiếp, 9420 chính là yêu anh (em)...China ngồi cả ngày chỉ tìm ra một con số nhìn liên quan với 1 2 4 5 9x2 là 12945 nghĩa là "tôi là người muốn tình yêu".

    Nhưng nó chỉ hơi liên quan chứ không đúng toàn phần.

    Hắn là đang thắc mắc "x2" là gì

    - Ổng giấu gì mà kĩ thế?

    [Kí chủ có cần gợi ý không?]

    - Ừ ta rất cần đấy!!!

    Sau đó một bảng thông tin xuất hiện trước mặt China

    Gợi ý may mắn: Đi đến nhà Mãn Thanh

    Hắn theo cái gợi ý ấy mà đi đến nhà Mãn Thanh.

    Ông ấy đã sặc trà khi thấy Trung Quốc đứng trước mặt, năm nay gã đến thăm ông hơi bị nhiều đấy, đối với ông hai là nhiều rồi...Mãn Thanh nhanh chóng chùi đi nước trà trên người rồi ra vẻ chảnh với China:

    - Đến đây làm gì?

    - Con cũng không biết nữa

    Mãn Thanh ngớ người ra nhìn gã Trung Quốc.

    Trước giờ nó làm cái gì cũng có kế hoạch trước hành động theo lí trí.

    Nay lại vứt bỏ lí trí đi theo con tim à?

    Chưa bao giờ Mãn Thanh thấy Trung Quốc trả lời một câu vô tri như vậy cả

    - Haizz, ta hết cách với con - Qing lấy tờ giấy trong túi ra đưa cho China - không biết làm gì thì đi mua đồ cho ta đi

    - A dạ - China cầm tờ giấy trên tay đọc

    bịch trà hoa cúc x2

    Nến hương

    Nhan muỗi x3

    - Trà hoa cúc x2???

    - Là hai bịch trà hoa cúc đấy, từ ngữ viết tắt mà cũng không hiểu - Mãn Thanh nhăn mày nhìn China

    - À...

    China ngộ ra một điều, 1 2 4 5 đều được viết cách xa nhau, chỉ có con số 9 được dính liền với x2.

    Có lẽ trong dãy số ấy có đến hai số 9

    - Viết đại con chín ra đi còn x2 - China nhăn mày

    - Con nói gì ta?

    - À không có gì, cảm ơn cha

    China sau đó bỏ chạy đi khỏi nhà Mãn Thanh khiến ông khó hiểu

    Chữ số được sắp xếp từ nhỏ đến lớn, và có một con số chín ẩn.

    Chắc đó là ngày sinh của một người chăng?

    China ghé vào thư viện gần đó và lấy bút ra sắp xếp những con số trên giấy...

    Ngày 12 tháng 4 năm 995?

    Ngày 4 tháng 2 năm 1995?

    Ngày 2 tháng 5 năm 1994?...

    Cho đến khi China viết đến ngày tháng năm cuối cùng, hệ thống 145 bỗng hô lên khiến hắn giật mình:

    [Xin chúc mừng kí chủ đã giãi mã đúng mật mã!!!]

    - Hả!?

    Là ngày 2 tháng 9 năm 1945 sao???

    ———————————————————————

    Mãn Thanh: Nó mua đồ gì mà lâu thế???
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #10 Vườn thú vui nhộn


    China sau khi tra mạng mới vỡ lẽ ra rằng đó là ngày sinh của Việt Nam, ồ gã Trung Quốc này hoá ra cũng là thầm thương trộm nhớ Việt Nam đây chứ có khác éo gì hắn thương Vietnam đâu?

    Cũng cùng hoàn cảnh bị xã hội xa lánh, cũng chung cảnh trộm nhớ người thương, cũng là nhân vật phản diện trong óc người đời.

    Vậy mà gã ta lại khinh bỉ China ra mặt, hơn ai mà nói???

    [Ừ thì hơn về nhan sắc nè, giàu có hơn kí chủ nè, Trung Quốc cũng có fan hâm mộ nữa mà, à mà ngài ấy cũng thông minh hơn, chức vụ cao hơn kí chủ nữa...]

    Hệ thống 145 thật thà nói

    - Ngươi không nói không ai kêu ngươi câm đâu hệ thống - China

    [Kí chủ sẽ tính làm gì tiếp theo?]

    China cũng chả biết nên làm gì nữa, hắn là người duy nhất biết được bí mật này.

    Vậy, tống tiền?

    Kể cho Việt Nam?

    Che giấu nó?

    China đang đứng giữa ranh giới thiện và ác, hắn đang phân vân không biết chọn cái gì nữa đây.

    Đang ngồi suy tư thì một bảng thông báo hiện lên trước mặt hắn, China lẩm bẩm đọc nó:

    - Nhiệm vụ phụ?

    Nhiệm vụ phụ: Dọn chuồng gấu trúc

    Thời gian thực hiện: Hôm nay

    Nghe cũng hay đấy, dù sao hôm nay China cũng chả có việc gì để làm cả.

    Đến gặp mấy con gấu trúc nhỏ nhắn đáng yêu, cũng là cách để giết thời gian.

    Hệ thống thở dài ngán ngẩm, ai bảo hắn không có việc làm chứ?

    Chả là China không chịu làm thôi, hắn chả qua là thấy thứ mới lạ nên mới đi đấy.

    Chứ kêu hắn ngồi coi giấy tờ thì lại ngáp ngắn ngáp dài than chán

    China tung tăng đi đến vườn bách thú đặc biệt của cái thành phố này.

    Nơi chứa những con thú của các nhân quốc, con nào cũng có.

    Nghe hệ thống kể là nhân quốc thường thuê các nhân viên trông nom hoặc tự bản thân mình làm.

    Ở đây không có việc chăm hộ cho ai cả, những nhân viên được quốc gia nào thuê thì chỉ chăm những con vật trong khu vực của quốc gia đó thôi, bị phát hiện chăm hộ ở khu vực khác sẽ bị đuổi ngay tức khắc

    - Trông có vẻ khó khăn quá nhỉ?

    China gãi đầu nhìn xung quanh vườn bách thú, nơi này quả là rất rộng nha.

    Mỗi con vật được sắp xếp theo từng khu vực, như khu Nhật Bản hay khu Hoa Kì.

    Những nhân viên được mặc bộ đồng phục khác nhau, không có việc lẫn lộn ở đây.

    China chạy đi tìm khu của gã Trung Quốc, tìm nảy giờ không thấy chỉ thấy chân của hắn muốn lìa ra khỏi người thôi

    - Nơi quái gì mà bự vậy trời!!!

    [Có tiền thì xây bự thôi kí chủ.

    Cơ mà, nó có xe để chạy trong đây mà?]

    - Ta có biết lái xe đâu?

    Số phận an bài, China phải cuốc bộ đến khu Trung Quốc.

    Sau khi tìm được chuồng gấu trúc, hắn vừa vui mừng vừa mệt mỏi mà quỳ xuống dưới đất, còn không quên giơ tay lên quơ qua quơ lại như múa ăn mừng, trông rất ngớ ngẩn.

    Các nhân viên của khu Trung Quốc đang ngồi tán gẫu thì phải bật dậy hoảng hốt khi thấy ngài Trung Quốc hiện diện ở đây.

    Ngài ta...đang làm cái quái gì vậy?

    - Hurray!!!

    Tìm được rồi - China đang làm hành động vui mừng thì phải ngừng lại trước ánh mắt của các nhân viên - e hèm...

    Hắn đứng lên chỉnh tề lại trang phục và-

    [Làm ơn đừng cố toả ra mình nguy hiểm, nhìn vô tri lắm kí chủ]

    Không cho thì thôi...

    Sao bầu không khí có vẻ yên ắng quá nhỉ?

    China thấy các nhân viên đứng chết chân nhìn hắn.

    Hưm, có lẽ mình nên nở một nụ cười thân thiện nhỉ?

    Như vậy mọi người sẽ cảm thấy thoải mái hơn

    Một nụ cười thân thiện đến từ phía China

    - Ngài Trung Quốc, chúng tôi biết lỗi rồi - Nhân viên đầu tiên lên tiếng

    - Chúng tôi chỉ là đang nghỉ ngơi một chút thôi!!!

    - Nhân viên kế tiếp

    - Xin ngài đừng nhìn chúng tôi như vậy!?

    - Một nữ nhân viên nói

    - CHÚNG TÔI XIN LỖI!!!

    Thế là cả đám nhân viên khu Trung Quốc hét lên, nó làm China điếc tai và làm các nhân viên ở khu khác chú ý đến.

    Ôi trời, China cười thân thiện mà chúng nó làm thấy ghê quá.

    Chắc Trung Quốc rất nghiêm khắc và dữ nên họ mới sợ như vậy, không sao đâu.

    Thiên thần China đây không như gã Trung Quốc hai sừng kia đâu

    [Một con quỷ ba sừng!!!]

    - Im đi hệ thống!!!

    - China nổi gân trên trán - e hèm, mọi người đừng lo tôi không la mắng gì đâu

    Tất cả nhân viên tròn mắt nhìn vị Trung Quốc đang đứng trước mắt kia, làm sao mà hôm nay ngài ta nhìn khác thế???

    Trong có vẻ hiền lành, dễ thương hơn trước kia.

    Mặc dù "hiền lành" và "dễ thương" không bao giờ đi chung với Trung Quốc cả.

    Sau đó China đã nói một câu khiến hắn 5 phút sau phải rất hối hận:

    - Mọi người có vẻ vất vả nhỉ?

    Thôi về đi, để ta làm cho

    Mèn đét ơi, mới nói vậy thôi mà chúng nó xách giỏ đi về hết, bỏ lại một mình China hoá đá.

    Nhân viên nhanh nhẹn quá ha!?

    China theo hướng dẫn của hệ thống đi thay cái áo đồng phục, nó là một cái áo thun màu đỏ có lá cờ Trung Quốc bên ngực trái.

    Giúp ta vận động thoải mái và không vướng víu gì cả

    Hắn bước vào chuồng gấu trúc và tin được không?

    Chúng nó rất dễ thương!!!

    - Dễ thương quá đi, cưng bao nhiêu tuổi rồi?

    China thích thú ẵm một con gấu trúc con lên.

    Nó có hơi nặng, nhưng rất sạch và lông của nó rất ấm áp.

    Hắn ôm con gấu trúc rồi lấy điện thoại ra chụp hình, quên luôn nhiệm vụ.

    Chụp đủ tấm với con gấu trúc ấy, China trông lúc vui vẻ thì cảm nhận được thứ gì đó là lạ, ướt ướt trên người...hắn cúi xuống nhìn và:

    - Sao mày tè lên người tao???

    [Do ăn ở đấy]

    China nhanh chóng hả con gấu trúc xuống.

    Bây giờ sự dễ thương của nó đã tụt dốc trầm trọng trong mắt China.

    Vậy mới nói, dù bạn dễ thương, xinh đẹp, tài năng đến mất nào thì chỉ cần mắc một sai lầm, cho dù rất nhỏ thì ngay tức khắc mọi người sẽ thay đổi vị trí của bạn trong lòng họ ngay

    - Tránh xa tao ra nghe chưa?

    Tội mày nặng lắm đấy

    China liếc con gấu trúc con mới nảy vừa tè lên áo mình, nó còn không biết tội của mình mà con vui vẻ ôm chân hắn.

    China sau đó đi dọn chuồng cho chúng nó và bỏ mấy cây trúc khác vào trong cho chúng nó ăn, nghe có vẻ dễ dàng.

    Nhưng trông lúc China dọn dẹp thì mấy con gấu trúc ấy không ngừng cản chở hắn.

    Ôm chân hắn hoặc nằm đè ngay chỗ hắn đi.

    Gấu trúc Trung Quốc gì chứ?

    Này là Báo Trung Quốc thì đúng hơn đấy

    - Ôi mệt quá!!!

    Cuối cùng cũng xong

    China cẩn thận đóng cửa chuồng lại rồi vươn vai, bây giờ hắn nên đi về nhà và tắm ngay lập tức.

    Người của China giờ hôi chết đi được

    *Rầm*

    *Bịch*bịch*bịch*

    [Kí chủ có nghe thấy gì không?]

    Hệ thống 145 nói với China

    - Ừ ta có nghe, chuyện gì vậy nhỉ?

    China đi ra nhìn xung quanh, hắn không thấy gì ngoài những nhân viên của các khu khác đang chạy loạn.

    Vừa thấy sợ vừa hiếu kì, China đi ra ngoài nhìn và đó là sai lầm to lớn của hắn.

    Một con bò tót đen vừa xổng ra đang giận dữ lao đến, nó điên cuồng chạy khắp nơi và dừng chân khi thấy China, tại vì sao?

    [Kí chủ đang mặc áo màu đỏ đấy!!!

    Chạy đi kí chủ!!!]

    Hệ thống hoảng loạn còn hơn China.

    Con bò tót đẩy một cái chân trước như đang lấy đà và rồi nó lao đến chỗ China, hắn đương nhiên là bỏ chạy.

    Chết đứng là chuyển sinh qua thế giới mới thêm một lần nữa đấy!!!

    - Chu mi na!!!

    Vận xui ập đến bất ngờ, China đang chạy thì vấp té.

    Tưởng đi đời rồi thì một người tốt bụng đã kéo China vào chuồng khỉ

    - Nó đang chạy thẳng nên nếu ngươi đột ngột chạy qua phải hoặc trái thì nó không kịp xoay hướng đâu - Việt Nam

    Đúng như Việt Nam nói, con bò tót mất đi mục tiêu là China.

    Nó vì không thắn lại kịp mà đâm sầm vào cửa cổng vườn bách thú, xỉu ngay tại chỗ

    - Cả-cảm ơn, ngươi nhanh trí thật đấy!!

    - China mắt long lanh nhìn anh vị cứu tinh của mình

    - Do ngươi ngu thôi

    ——————————————————

    Chap sau toi phát đường cho các bác coi
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #11 Cõng


    À nhon, viết truyện ẩu và dở nó thấm vào trong máu rồi 🙂))

    Nay tui biết điều mà đem đường ra bón cho các bác đây này

    ———————————————————————

    Lực lượng chuyên dọn dẹp và sửa chữa đã được UN cử đến đưa con bò tót ấy vào lại chuồng, China mặc dù té đau đến độ chân chảy máu nhiều thế kia mà vẫn lết đi nhiều chuyện được.

    Con bò tót ấy xổng từ khu vực Việt Nam ra, đó là bò tót Đông Dương hay bò tót Đông Nam Á.

    Làm China cứ tưởng nó xổng từ khu vực Tây Ban Nha

    [Ừ ha, tại sao trong lúc chạy kí chủ không cởi cái áo ra đi?

    Nó cũng vì màu đỏ mà đuổi theo thôi mà]

    - Là ta ngu được chưa!!!

    China la toáng lên mà quên mất rằng hắn đang ở chỗ đông người.

    Khỏi nói, ai cũng nhìn hắn cả, kể cả Việt Nam...

    - Ta không nghĩ ngươi lại để bụng lời nói vừa rồi

    Vietnam khoanh tay nhìn China đang che mặt vì xấu hổ, mắt tình cờ liếc xuống ngay hai bên đầu gối của hắn.

    Ai biểu mặt quần ngắn chi?

    Bây giờ té trầy hết cả hai bên.

    Hắn loạng choạng đứng dậy rồi phải rít đau lên khi để ý chân mình, bây giờ nó đang chuyển qua giai đoạn đau không tả nổi.

    Đã thế lâu lâu gió thổi qua làm vết thương rát lên làm hắn chảy cả nước mắt

    Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, một ngày nào đó hắn sẽ bẻ sừng con bò tót đáng ghét đó!!!

    [Việc đó tính sao đi kí chủ, ngài lo cho chân ngài trước đi kìa]

    Có việc gì mà phải lo?

    Té thôi mà, có sao đâu.

    Vẫn còn đi được, chưa què

    Việt Nam nhìn gã Trung Quốc (là China) loạng choạng bước đi ra khỏi vườn bách thú.

    Anh rất ghét gã ta, ai cũng ghét gã ta, nhưng nhìn cảnh tượng này...ai mà không động lòng mà chìa tay ra giúp đỡ một kẻ đáng ghét như thế?

    Việt Nam sao có thể làm lơ được, dù gì con bò tót ấy cũng từ khu vực của anh mà xổng ra.

    Trong lòng anh cảm thấy tội lỗi vô cùng, nên lần này sẽ là ngoại lệ

    - Ta đưa ngươi về nhà

    China bất ngờ trước lời nói của Việt Nam nhưng sau đó nhanh cũng chóng từ chối:

    - Ô không sao đâu, ta vẫn còn đi được mà

    China quơ tay từ chối lời đề nghị của Việt Nam

    - Ngươi bám vào tường mà đi thế kia còn dám bảo đi được

    China vẫn đi được, chả qua là té đau quá thôi

    [Kí chủ à, Việt Nam có lòng tốt giúp ngày kìa]

    - Ta đã bảo là không cầ-oái

    China chưa kịp làm gì đã bị Việt Nam vác lên như bao gạo, tên này ăn gì mà khoẻ thế!?

    Hắn vùng vẫy cố thoát ra khỏi Việt Nam, nếu cứ để cậu vác hắn như vậy về nhà thì sẽ ngại lắm.

    Đầu gối hắn ma sát với lớp áo của Việt Nam khiến nó đau rát lên, máu cũng dính lên cái áo trắng không ít.

    China rít một hơi lạnh rồi đầu hàng trước Việt Nam:

    - Được rồi được rồi, ngươi muốn làm gì cũng được.

    Đừng vác ta như vậy, ta đau a

    - Hửm?

    Việt Nam nghe Trung Quốc than đau lúc này mới chịu bỏ hắn xuống

    - Ngươi lái xe chở ta về cũng được

    - Hôm nay ta đi bộ, không có lái xe - Vietnam

    - ...

    - Ta cõng ngươi nhé?

    - Vietnam ngồi xuống cho China leo lên

    [...]

    - Ô hô ngài có thấy gì không Anh Quốc?

    Pháp chỉ Anh Quốc nhìn về phía con đường đối diện, nơi có hình ảnh không bao giờ có.

    Việt Nam đang cõng gã Trung Quốc...

    - Ưm, đúng là khó tin thật

    Anh Quốc nhìn hai người phía đối diện, trong họ cũng hợp đôi ghê á

    - Kẻ thù với nhau mà giờ lại tình như thế này, ngài nói xem ta và ngài có thể như vậy không?

    Anh Quốc chưa kịp trả lời liền bị Pháp vỗ mông một phát khiến máu ngài sôi sùng sục lên, tên pho mát thúi này muốn chết thật rồi!!!

    Những người đi đường chợt thấy cảnh tượng này cũng đứng hình.

    Còn có tóp người la ầm ầm lên bảo thuyền cập bến, và vài người khóc lóc thảm thương khi chiếc thuyền của bản thân đã chìm ngỉm từ khi này.

    China thấy cảnh này mà đỏ cả mặt, hắn rất nhạy cảm với việc được tung hô như vậy:

    - Ôi ngại chết ta mất!!!

    China lẩm bẩm, bản thân thì đang được Việt Nam cõng, không biết anh nảy giờ cảm thấy như thế nào nhưng China cảm thấy bản thân đang bốc mùi rất hôi

    - Ừm...Việt này, cậu có nghe mùi gì không?

    Đó là câu hỏi của những người bốc ra mùi hôi, nó có tác dụng giúp cho người ấy bị loại ra danh sách kẻ tình nghi (chẳng hạn như đánh rấm)

    - Có, mùi khai của nước tiểu thôi

    Việt Nam trả lời một cách bình thường, anh biết là mùi hôi này phát ra từ gã Trung Quốc mà.

    Nhưng nó sẽ làm gã mất mặt nếu Việt Nam nói là của gã mất, thôi thì giả ngu vậy.

    Nói ra nó cũng đâu có bớt đi mùi hôi

    - A...tới nhà ta rồi, cảm ơn ngươi nha

    China nhanh chóng nhảy khỏi người Việt Nam, mặc cho chân đau mà bỏ chạy vào nhà.

    Không thể để cái sự ngượng ngùng này kéo dài được.

    Việt Nam đứng nhìn dáng vẻ hậu đậu của gã Trung Quốc mà nhoẻn miệng cười lúc nào không hay, hoá ra gã ta cũng có phần dễ thương lắm đấy chứ.

    Đang rất bình thường bỗng Việt Nam cảm thấy có gì đó sai sai:

    - Chậc, mình đang nghĩ gì vậy?

    Rồi Việt Nam quay gót chân dứt khoát bước về, ở đây lâu trí não của anh sẽ trở nên ngớ ngẩn lúc nào chả hay mất

    [...]

    *Tit*tit*tit*

    [Kí chủ dậy đi!!!

    Hôm nay ta có 3 cuộc họp đấy]

    - 5 phút nữa thôi

    China ngái ngủ nói, còn lâu hắn mới lết tấm thân này ra khỏi giường.

    Hệ thống bất lực chỉ biết lải nhãi cho hắn nghe, nó ước mình có chân để đá mông tên lười này.

    Phải là đá một cú thật đau!!!

    *Cộc*cộc*cộc

    - Cái gì vậy!?

    China tức giận khi tiếng gõ cửa liên tục vang lên, hắn định sẽ không ra nhưng khi cái tiếng gõ ấy thành tiếng đập mạnh bạo.

    Nếu China còn cứng đầu, nằm lì ở giường thì cửa nhà Trung Quốc sẽ một đi không trở lại mất

    - Cái quái gì vậy???

    Hắn mở cửa ra và hét lớn, nhưng sau đó phải sợ hãi trước đám phóng viên cùng những người hâm mộ.

    Tất cả đang thắc mắc về mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #12 Hàng nhái (1)


    Có một chút phân cảnh của cặp phụ Anh Quốc và Pháp ❤️🤌

    Không liên quan đến ngoài đời, tất cả sản phẩm trong đây đều là tưởng tượng

    —————————————————————

    China nhấc cái chân đau, lết đến nhà Mãn Thanh, hòng trốn đám phóng viên đáng rượt theo hắn.

    Biết gì không?

    Mãn Thanh không những không cho China vào mà còn nhẫn tâm ném hắn cho đám phóng viên, là ném thật đấy!!!

    Nghe ông bảo giận vụ quên mua đồ.

    Đám phóng viên như đàn chim bu vào, dành giật chú cá nhỏ là China.

    Hắn chỉ biết kêu cứu trong vô vọng.

    Giờ hắn mới hiểu tại sao Trung Quốc luôn hung dữ, là để cho chúng nó không động vào gã, sợ hãi gã

    [Kí chủ ơi, nếu cứ như vậy.

    Tôi sẽ chết theo kí chủ mất]

    Hệ thống 145 hoảng loạn nói, sau chuyến này nó gửi đơn nghỉ hưu là vừa rồi

    Phải mất một lúc rất lâu China mới thoát ra khỏi cái đám kia, chân nhanh chạy đến trụ sở của nhân quốc.

    Nơi đó có bảo vệ, chắc chắn sẽ ngăn được đám phóng viên khùng điên kia

    [Nếu vậy thì đi họp luôn kí chủ]

    Hắn dĩ nhiên là không còn cách nào nên cũng miễn cưỡng đi vào phòng họp, lúc đó không để ý...hắn đã đi lộn vào phòng họp của Châu âu hay vì Châu á.

    Tại đó hắn lại chứng kiến cục ẩu đả của quý ông Anh Quốc và Pháp.

    Thật ra, đúng là chỉ mỗi mình Anh Quốc đánh Pháp, gã Pháp bị đánh đến chảy máu mũi thế kia mà vẫn nhây.

    Liên tục trêu ghẹo Anh Quốc khiến máu ngài ta sôi lên

    UK bên China là một quý ông ôn nhu thì Anh quốc ở đây cũng là quý ông đấy...nhưng rất cọc cằn và hung dữ

    China đương nhiên là chạy lại cản rồi, không phải do hắn lo chuyện bao đồng đâu.

    Hắn chỉ sợ lát nữa xảy ra án mạng và hắn chính là nhân chứng của vụ án đó.

    Lúc đó phóng viên lại đuổi theo hắn còn rắc rối hơn

    - Nào nào, hai người có gì từ từ nói

    China ngu ở chỗ là thay vì chạy lại can ngăn Anh Quốc thì hắn lại chạy đỡ cho Pháp, giờ bị ném hẵn sấp tài liệu vào mặt.

    Tính từ lúc hắn xuyên qua đây thì cũng chả biết đấy là lần thứ mấy China bị ném đồ vào mặt, hay bị thương.

    Cõ lẽ cái nhan sắc tuyệt đẹp này của Trung Quốc sớm muộn gì cũng bị China huỷ hoại.

    Nhưng nhờ đó mà cuộc ẩu đả kết thúc

    Anh Quốc đi lại đỡ China dậy và xin lỗi hắn rất nhiều, sau đó thì bỏ ra ngoài nhưng không quên lườm tên Pháp một cái.

    Pháp chỉ biết cười giả rồi lấy tay lau đi máu.

    Nó chả giúp mặt gã sạch sẽ mà nhìn còn lem luốc hơn lúc ban đầu.

    China ngượng ngùng không biết nói gì thêm, hắn nghĩ nên để Pháp có không gian riêng thì hơn.

    Hắn lảo đảo đứng dậy định bước ra ngoài:

    - Ngươi nghĩ ta và Anh Quốc có hợp nhau không?

    - Ta không biết...chắc không, hai người cãi vã nhau suốt mà

    Pháp đánh một bên lông mày, không hài lòng với câu trả lời của Trung Quốc (là China).

    Nếu là Hoa Kỳ thì sẽ khen gã và Anh Quốc hết mật, mặc cho lời nói của nó đều là giả tạo nhưng...Pháp lại thích nghe lời nói dối hơn.

    Trung Quốc quả là thẳng thắn, không hợp gu gã ta cho lắm.

    Thấy chủ đề không còn liên quan mấy đến mình và Anh Quốc, gã liền lái qua chuyện Việt Nam:

    - Vậy ngươi và Việt Nam thì sao?

    Ta thấy hai người cũng hợp đôi lắm đấy

    China đương nhiên là không đồng ý rồi, với hắn chỉ có bé Vietnam là nhất thôi.

    Còn Việt Nam thì trừ điểm đẹp trai ra thì chả được điểm nào trong lòng hắn, cao nhất cũng chỉ ở mức bạn bè

    [Kí chủ ơi, đừng lơ là nữa.

    Trễ giờ họp rồi]

    - Biết rồi...

    China nhanh chóng tạm biệt Pháp rồi chạy nhanh ra ngoài

    - Kì lạ thật - Pháp nhướn mày nhìn gã Trung Quốc bước ra khỏi cửa

    China sau khi tìm đúng phòng họp thì đi vào, và thật bất ngờ khi phòng họp rất vắng.

    Chỉ lác đác được vài nhân quốc, có vẻ cuộc họp này cũng chả quan trọng mấy nên mọi người vắng hơi nhiều.

    China tìm đại một chỗ rồi ngồi xuống, hắn chỉ mới ngồi xuống mà ai kế bên hắn cũng đổi chỗ ngồi qua phía khác, tránh né China

    - Vắng như vậy biết thế mình chả đi - China lầm bầm nói

    Một bảng thông tin hiện lên trước mặt China

    ————————————————

    Tên: Đại Hàn Dân Quốc, Hàn Quốc

    Tuổi: 75

    Nghề nghiệp: Quốc gia phát triển

    ————————————————

    - Được rồi, nếu không còn ai thì chúng ta bất đầu cuộc họp - Hàn Quốc đứng dậy nói

    Cuộc họp chủ yếu chỉ xoay quanh về kinh tế và việc hợp tác làm ăn của các nước Châu Á, không có gì đặc biệt cho đến khi Nhật Bản giơ tay ý kiến.

    Tất cả mọi người đều hướng con mắt nhìn anh, làm Nhật Bản cũng có chút ngại ngùng

    - Tôi muốn nói về sản phẩm "chocolate bon bon" vừa được tung ra thị trường của Trung Quốc, nó giống hệt loại "chocolate pon pon" của tôi

    Sau lời ý kiến của Nhật Bản thì tiếp đó là vô vàn lời ý kiến khác của các nhân quốc khác, bọn họ đều đang phàn nàn về một chủ đề là "hàng nhái".

    China đương nhiên là chả biết cái quái gì rồi, hắn ngẩn người ra nhìn mọi người tố cáo, lên án mình.

    Trong khi hắn là người vô tội, đáng lẽ người nghe phải là Trung Quốc mới đúng.

    China bây giờ thắc mắc rằng đây là cuộc họp kinh tế hay cuộc đua tố cáo Trung Quốc nữa?

    [Nhiệm vụ mới này kí chủ]

    Nhiệm vụ: giải quyết vụ hàng nhái

    Thời gian thực hiện: 4 ngày

    Người thực hiện: China

    - 4 ngày!!!

    Ngươi có biết Trung Quốc sản xuất bao nhiêu hàng mà cho ta 4 ngày?

    [Với khả năng của kí chủ thì tôi tin ngài có thể giải quyết nó trong 4 ngày]

    - À ta biết mình giỏi mà - China lật mặt ngay khi nghe hệ thống nói
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #13 Hàng nhái (2)


    Không liên quan đến chính trị, lịch sử nhé.

    Này là tưởng tượng thôi, cách giải quyết vấn đề cũng trẻ con ạ

    ——————————————————————————

    - Ta đã hoàn thành hết nhiệm vụ rồi

    Trung Quốc mệt mỏi ngồi xuống giường, thông báo mọi nhiệm vụ đã xong với hệ thống 154.

    Thật ra là gã sẽ không làm mấy cái nhiệm vụ vô bổ này đâu, nhưng vì hệ thống đã đưa ra một điều kiện với gã rằng nếu Trung Quốc hoàn thành các nhiệm vụ thì gã sẽ được nhận những phần thưởng.

    Không như tên đần China kia làm việc không công đâu

    Phần thưởng cũng được lắm, gã sẽ được phép coi một thước phim về China bên thế giới M800.

    Trung Quốc xem lần nào thì lần ấy đều tức đến đỏ cả mặt, hình tượng cường quốc của gã bị tên China làm hỏng cho ra phiên bản mất não.

    Đã thế hôm ấy tên đần China còn phát hiện ra bí mật của gã, khiến Trung Quốc vừa tức vừa nhục nên đêm hôm đó gã đã ôm cục tức đi ngủ.

    Khi mơ thấy China, gã tính đánh cho hắn một trận nhớ đời nhưng chưa gì đã thức giấc mất tiêu

    Không biết lần này tên China kia có bày trò gì nữa không?

    Trung Quốc ngồi xem kĩ đoạn phim.

    Không bỏ qua một chi tiết nào và...gã nhận ra nó đang có ý đồ muốn phá việc kinh doanh hàng nhái của gã.

    Chả nói nhiều gì, tối đó Trung cầm con dao chặt thịt leo lên giường ngủ.

    Cầu nguyện mơ thấy tên China thêm một lần nữa...

    [...]

    - Hơ?

    Đây là đâu đây?

    China vô cùng khó hiểu khi thấy bản thân đứng trong một khoảng không gian trắng.

    Mọi thứ xung quanh trắng tinh và vô tận đến đáng sợ, hắn nhớ mình đã leo lên giường và nằm ngủ rất say sưa.

    Chả lẽ hắn đang nằm mơ?

    Tại sao nó lại thật đến vậy?

    China nghĩ mình đang gặp phải hiện tượng "thức trong mơ" vì hắn ý thức được việc mình đang mơ...và hắn có thể tự kiểm soát tất cả mọi thứ trong mơ

    - Sướng quá, để xem mình nên làm gì đây?

    Ý nghĩ xấu xa len lỏi trong đầu hắn, à...hắn sẽ mơ thấy bé Vietnam của hắn.

    Vietnam ngay lập tức xuất hiện trước mặt hắn, ôi trời ơi!!!

    Trong cậu vẫn xinh đẹp, dễ thương như ngày nào.

    Hắn muốn ôm hôn cậu ngay bây giờ dù đây là mơ đi chăng nữa thì nó cũng rất thật.

    Nhưng chưa kịp làm con mẹ gì thì Vietnam đáng yêu của hắn từ từ biến đổi thành gã Trung Quốc...

    - Đệch...ít nhất cũng phải cho người ta nắm tay chứ!?

    China chú ý nhìn đến bàn tay của Trung Quốc...gã đang cầm một con dao chặt thịt.

    Trông nó giống con dao của cha hắn và đương nhiên là nó rất bén và đang được cầm trên tay của một kẻ đang có ý định giết China.

    Nhìn mặt gã Trung Quốc tối đen như đít nồi vậy, sát khí toả ra làm China có phần sợ rồi đấy.

    Gã không nói gì cả, trực tiếp phi con dao về phía China.

    Ông bà gánh còng lưng, China né được cú đó.

    Sau đó hắn quay chân chạy thật nhanh

    Gã Trung Quốc tiến lại lượm con dao lên, đáng lẽ lúc ấy China nên lấy con dao đe dọa lại gã.

    Hơn nữa, con dao cũng được ném rớt gần chỗ cậu mà:

    - Chậc...đúng là thằng ngu

    Thế là hai người cứ vậy mà đuổi bắt trong mơ, gã Trung Quốc bỏ qua mọi định luật vật lí ngoài đời mà khinh công đuổi theo China.

    China cũng có thể tưởng tượng ra thứ gì đó chống lại Trung Quốc, nhưng với tình thế này thì hắn chả nghĩ được cái đắc gì cả.

    Chỉ biết chạy và chạy thôi

    *Reng*reng*reng*

    Tiếng chuông báo thức giúp China thoát khỏi giấc mơ không là địa ngục mới đúng, mồ hôi của hắn chảy như suối, ướt luôn cái gối.

    Hắn sau đó cũng bình tĩnh lại rồi đi vệ sinh cá nhân, sau chuyến này tự nhiên China sợ ngủ thẳng ra

    [Chào bữa sáng kí chủ, ngài ngủ có ngon không?]

    - Không dở lắm, ta nằm mơ thấy Trung Quốc đấy!!!

    [Ồ...]

    - Gã ta cầm dao đuổi ta chạy muốn tụt quần

    [...lạ quá nhỉ?]

    [...]

    China ngồi đánh máy vi tính tìm hiểu về số hàng hoá của Trung Quốc, gã ta sản xuất cũng nhiều đấy.

    Bây giờ China đang không biết làm sau để dừng những việc sản xuất này lại, gã ta không chỉ có một nhà máy mà có hàng tá nhà máy sản xuất mấy đống hàng này.

    Đương nhiên là trong bốn ngày hắn không thể làm hết được

    - Ôi...mệt quá

    [Kí chủ chưa làm gì đã than mệt rồi]

    - Con mắt nào của ngươi thấy ta chưa làm???

    [Eh...ngại quá...tôi không có hình dạng]

    - ...coi như ta chưa nói gì đi

    China mệt mỏi lăn ra đất nằm tại chỗ, tuyệt nhiên là không nhắm mắt ngủ rồi.

    Hắn mà mơ thấy gã Trung Quốc nữa là mệt lắm.

    Hắn cảm thấy sao mà áp lực quá, thử nghĩ xem một thằng vừa tròn 18 tuổi, như một tấm chiếu mới chưa trải mà bắt nó làm máy công việc này thì chả khác nào bắt em bé mới sinh đọc chữ?

    (T/g: so sánh như cái quần...)

    Hắn bỏ cuộc rồi ngồi dậy cất máy vi tính của Trung Quốc vào bàn làm việc, sẵn rảnh rỗi mà dọn hộ gã căn phòng làm việc.

    Tự nhiên hắn siêng vậy thôi chứ ở thế giới cũ lười chảy thay ra, Qing la lắm mới dọn được vài cái rồi lại lười tiếp

    Đang dọn dẹp thì China chợt thấy một tờ giấy rơi ra khỏi tủ tài liệu, hắn cầm lên đọc thử thì chả hiểu quái gì hết.

    Thật ra tờ giấy cũng chỉ ghi tên nhà máy và những khoản tiền cho sản xuất và công nhân, nhưng não China mặc định rằng cứ thấy số thì đâm ra không hiểu, lười suy nghĩ

    - Gã ta cũng nhiều tiền thật...nếu ta không chi trả số tiền này thì công nhân sẽ nghỉ việc và nhà máy ngừng hoạt động!!!

    Oa ta thật thông minh!!!

    China sáng mắt lên liền chạy đi gọi điện cho một tờ tin tức qua số mà hệ thống cho

    [...]

    Tờ báo Country số 47 sáng nay đã bán chạy nhất vì đưa tin Trung Quốc ngưng chi trả tiền sản xuất, tất cả mọi người đều sốc.

    Bầu trời hôm ấy đổ mưa rất lớn, có lẽ vì chuyện không bao giờ có đã thật sự xảy ra nên mới vậy.

    China dĩ nhiên là đóng chặt cửa tránh mấy đám phóng viên và những công nhân đang giận dữ, ôi bây giờ gã mà ra đấy có mà banh xác

    [Kí chủ ơi]

    - Nói

    [Hai ngày nữa là 2/9 đấy...]

    ——————————————————

    Cái dấu [...] mà không in đậm là câu chuyển cảnh nhé, không phải lời của hệt thống đâu
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #14 Món quà giáng sinh (thế giới A435)


    Tôi đã quay lại 🤠👍✨

    Ý tưởng từ một tập phim của The Amazing of Gumball (tôi vẫn đang kiếm tên...)

    Viết hơi thô, ai không muốn bị mất hình tượng mấy Countries của mình thì đừng đọc, tôi cảnh báo rồi 💦

    ———————————————————

    Trung Quốc cuối người xuống cầm cái xẻng đã bị gỉ sét lên.

    Có lẽ mọi người đã không dùng cái xẻng ấy lâu lắm rồi nên nó mới bị vứt một xó trong cái nhà kho cũ và tình cờ được Trung Quốc tìm thấy.

    Ừ cũng đúng đi, cái nhà của China quá xấu, xấu đến độ xúc phạm người nhìn.

    China cũng phải thầm "khen" gu thẩm mĩ của cha yêu China (là Qing).

    Mỗi lần ổng vận mấy bộ đồ đi chơi với Vietnam, là mỗi lần ấy Trung Quốc chỉ muốn móc mắt bản thân ra để mù mẹ đi cho xong

    - Ông già mặc cái áo như cái quần xì hoa - Trung Quốc lầm bầm chửi.

    Thế nên chả có cớ gì mà Qing sử dụng đến cái xẻng làm vườn 105 cm này cả, chắc thấy rẻ nên mua.

    Chứ ông ấy mà đi trang trí cái vườn là Trung Quốc đau mắt đỏ lúc nào không hay.

    Hắn hết nhìn cái xẻng rồi liếc mắt nhìn tên America kia

    Chuyện này bắt đầu từ hồi 1 tuần trước...

    Trung Quốc đã xé đứt đi cái đầu con gấu bông mà Vietnam tặng cho China.

    Gã đang bực bội vụ tên China làm mất hết mối bán hàng nhái của gã.

    Đã vậy còn làm xấu hình ảnh của Trung Quốc trong mắt bạn bè quốc tế khác nữa.

    Tin tức báo cải bên thế giới M800 bữa giờ tốn không ít bút mực viết về Trung Quốc.

    Còn có mấy tấm ảnh phóng viên đăng lên báo, các trang mạng.

    Hầu hết chúng đều là ảnh dìm hàng Trung Quốc.

    Đừng đổ thừa phóng viên ác, tất cả lỗi đều là do tên China kia.

    Hắn chả có ý tứ gì cả, toàn làm đủ trò để truyền thông chú ý thôi

    Được, đã vậy thì lần này Trung Quốc sẽ làm China bẽ mặt, xấu hình tượng trước Vietnam

    [Ồ vừa đúng lúc, America chuẩn bị tổ chức tiệc giáng sinh và cậu ấy mời tất cả mọi người trong lớp đi, kể cả ngài luôn đấy!]

    Hệ thống 154 thốt lên

    - Lại nhiệm vụ nữa à?

    Trung Quốc nhìn bảng nhiệm vụ trước mắt

    Nhiệm vụ: Tặng quà giáng sinh cho America (Lưu ý: phải rất đặc biệt)

    Người thực hiện: Trung Quốc

    Thời hạn: 2 tuần

    Phần thưởng: phiếu đổi quà ở siêu thị

    - Tặng quà cho nó à...?

    [Vâng]

    America ở thế giới A435 này giàu vãi chưởng ra!

    Chẳng khác gì tên Hoa Kì ở thế giới M800 cả.

    Vấn đề ở đây là hắn quá giàu, hắn có tất cả rồi.

    Vậy thì gã Trung Quốc nên tặng nó cái gì?

    Thật đau đầu

    Thôi chuyện đó tính sau đi, bây giờ gã phải đi học rồi

    - Ôi America, cậu đoán xem hộp quà trong tay tớ là thứ gì nào?

    Japan cầm cái hộp quà vờ để sau lưng.

    Thật ra trong ấy chả có gì đâu, cậu chỉ thử hỏi tên America đoán gì.

    Thứ hắn đoán đầu tiên chắc chắn là thứ hắn muốn.

    Và cậu sẽ là người tặng đúng món hắn cần, nhưng câu trả lời của America làm Japan thật thất vọng:

    - Khỏi đoán đi, đưa đây tôi mở ra là biết chứ gì

    Tên America giật lấy hộp quà trên tay Japan, ngay sau đó mặt hắn ta liền xụ xuống, khó ở vì trong hộp quà trống không

    - Tôi không mong cậu cầm cái hộp rỗng này đến bữa tiệc giáng sinh sắp tới của tôi đâu

    - Ồ không tôi chỉ đang đùa cậu thôi, haha...

    - Japan vờ híp mắt cười, chứ trong lòng cậu đang quê một cục

    Trung Quốc đã ngồi xem và đánh giá việc hồi nảy, tên America này quả thật khó đoán.

    Gã chẳng biết hắn thích cái gì mà ác cái món quà ấy phải hết sức đặc biệt với America

    Quy tắc sống của Trung Quốc trước giờ rất rõ ràng.

    Thứ nhất là gã luôn đúng, nếu gã sai thì gã sẽ lướt qua.

    Thứ hai, gã luôn luôn nhận chứ chưa bao giờ cho đi.

    Giờ bắt gã đi tặng quà người khác, gã cảm thấy không thoải mái chút nào cả

    - Này America, xem tôi có gì này

    Laos đưa ra trước mặt America một con gấu bông rất dễ thương

    - Thích nó không?

    Giáng sinh này tôi tặng gấu bông cho cậu nhé?

    - Ờm nhà tôi nhiều gấu bông lắm rồi mà thôi cậu cứ tặng đi

    America đẩy con gấu tránh tầm nhìn của mình ra, hôm nay hắn đã lựa được một góc rất thoải mái trong lớp, tầm nhìn lại rất vừa mắt khi hắn có thể thấy Vietnam đang ngồi làm bài tập.

    Mà mấy đứa này nảy giờ cứ lảng vảng chỗ hắn, hỏi đủ chuyện về mấy món quà.

    Mà nhắc tới quà mới nhớ, không biết Vietnam định tặng hắn cái gì nữa.

    Thật là mong chờ quá đi mà~

    Trên đầu bàn, Trung Quốc đang ngồi lướt shope tham khảo vài cái thước dây

    [Kí chủ đang làm gì vậy?]

    - Mua thuốc đo người Vietnam

    [Hả?

    Chi vậy kí chủ]

    Trung Quốc không trả lời hệ thống 154, quay sang Vietnam hỏi:

    - Này Vietnam?

    - Sao?

    - Vietnam quay sang nhìn China (Trung Quốc)

    - Cậu thích thùng xốp hay bao ni lông?

    - ......

    Nếu không nói đến ánh mắt của Vietnam thì có hàng tá ánh mắt sắt lẹm đang nhìn gã Trung Quốc.

    Bắt cóc Vietnam thì ai cũng định rồi, nhưng chuyện bắt công khai này thì có hơi lộ liễu.

    Lớp phó học tập-Germany thẳng tay trừ điểm của Trung Quốc, tổ trưởng Finland cũng trừ nốt điểm tổ của gã

    [...]

    Trung Quốc đi bộ về nhà, vừa đi vừa suy nghĩ cái thùng xốp dán hình gì cho đẹp thì hệ thống cất tiếng:

    [Tôi không nghĩ là kí chủ định bắt cóc Vietnam làm quà cho America]

    - Nếu không tính ta thì cái thế giới 7 tỉ người này đều thích Vietnam, ai chả muốn nó là của riêng mình.

    America cũng không phải là ngoại lệ

    [Không, tôi không cho ngài tặng Viet, tặng cái khác đi]

    - Biết rồi...những người đang có tất cả thường không tôn trọng những thứ mình đang có...-Trung Quốc đang lầm bầm thì "Ô" lên một tiếng, gã đã có một ý tưởng mới.

    Vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ cũng vừa làm mất hình tượng China...

    [Kết thúc hồi tưởng]

    - Lên kế hoạnh bắt cóc ngươi cũng khó thật, ta mất cả tuần đấy ngươi biết không?

    - Có gì cũng phải đợi tiệc tàn mới bắt được chứ bro

    America nhớ mang máng là lúc đó hắn đang ngồi trong phòng ngủ, sửa soạn vài thứ thì tự nhiên bị ai đó đánh bất tỉnh.

    Ồ hắn còn nghe một tiếng bể to trước khi hoàn toàn ngất nữa.

    Mong là không phải hủ sao giấy của Vietnam bể...

    - Khoan bro lén vào phòng tôi đấy à?

    - Thì sao?

    - Trung Quốc lấy tay áo phủi tí bụi trên cái xẻng

    - E hèm...bro cất cái xẻng qua một bên đi, chúng ta từ từ nói chuyện

    Trung Quốc vốn lấy cái xẻng ra vậy thôi chứ gã cũng chưa biết bản thân phải làm gì với nó.

    Mà thấy America run sợ như vậy gã cũng thấy vui vui, không ngờ nhìn người khác đau khổ vui đến vậy:

    - Món quà giáng sinh của ta đấy, ngươi thấy thế nào?

    - Quà đâu?

    Không thấy?

    - Món quà của ta là không gì cả, ta tính bắt ngươi bỏ vào nhà kho như vậy.

    Trong giây phút mà ngươi tưởng mình sắp chết ấy, ngươi sẽ thấy trân trọng mọi thứ và thấy món quà của ngươi thật ý nghĩa

    - Tôi đâu có cần quà đâu bro.

    Bro muốn tặng thì tặng không thì thôi.

    Chả là tụi trong lớp cứ làm quá vấn đề thôi, tôi chỉ cần vui là được việc quà là chuyện phụ

    Nghe America nói tới đây, trán Trung Quốc nổi gân xanh:

    - Mắc gì ngay từ đầu không nói không cần quà?

    - Thì được tặng cũng thích, từ chối thì người ta buồn.

    Ê mà bro làm cho tôi bất ngờ lắm đấy, chưa ai tặng quà mà đi bắt cóc như bro cả, đặc biệt thật - America trông vẫn rất lạc quan mặc dù bản thân bị bắt cóc

    Nhiệm vụ hoàn thành

    —————————————————

    Chúc ae giánh sinh năm nay vui vẻ nho 🎅🎄✨

    Tôi chúc sớm 1 ngày chứ mai lo chơi quên mất 😅💦
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    Một chiếc thông báo nhỏ nhoi👀


    Hi guys

    Tôi sủi chắc cũng lúc hết hè tới giờ (trừ hôm giáng sinh).

    Là tại tôi phải đi học lại với việc cuối cấp nó cứ áp lực, mới cuối hk1 mà điểm ba môn chính của tôi thấp nghiêm trọng 🥲💦

    Và tôi cũng đã đổi acc sang @-_-Zen-_- rồi.

    Dành cho những người đang chờ Linh Thị (chắc đi hết r 🤡):

    Thấy thú zị chưa 🤡🤡🤡

    Nhưng một lưu ý nhỏ là Linh Thị đã đổi hoàn toàn nội dung nên đọc lại sẽ rất khác so với ban đầu (trừ mấy bn mới đọc).

    Tôi nhớ là đăng tới chap 39 thì ẩn chuyện nên cho mí bn xem chap 40 dang dở xong sủi của tôi:

    Thế nhé tôi sẽ sớm đăng lại truyện Linh Thị bên acc kia còn acc này thì tôi vẫn đang đau đầu là sao để chuyển bộ này qua kia 👽
     
    [Countryhumans] Thế Giới Khác
    #15 Những ngày bốc lịch (1)


    Không liên quan đến chính trị, lịch sử nhé.

    Này là tưởng tượng thôi, cách giải quyết vấn đề cũng trẻ con ạ.

    Có vài thông tin đất nước mà tôi không rõ cho lắm (yah, tất cả đều tra google)

    Tôi tự hỏi mình vt vậy có bị ăn gậy ko?

    Tôi đã cố lượt bớt từ nhạy cảm rồi (bao gồm nhx từ liên quan đến chính trị) 😅

    —————————————————

    Nhớ mấy tuần trước rầm rộ tin gã Trung Quốc (China) quỵt tiền các công nhân trong xưởng nhà máy gây phẫn nộ và bức xúc cho dư luận, đã vậy, hắn còn bị đẻ ra thêm mấy tội như áp bức, trấn lột người lao động, vi phạm hợp động lao động...khiến cho hàng tá công nhân đưa đơn kiện thưa China lên toà án tối cao do Liên Hợp Quốc xét xử và được mở công khai

    Trời má, China lúc đấy đội chín cái quần cũng chưa hết nhục nhã, cánh nhà báo thì đua nhau chụp hình hắn.

    Còn Liên Hợp Quốc thì nghiêm nghị mà nói:

    - Bị cáo Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa mang tội danh lừa đảo, tham lam và phạm vào những điều luật cơ bản dành cho người lao động.

    Gây náo loạn chúng sinh để lại nhiều tiếng xấu và bức xúc cho dư luận về các nhân quốc.

    Buộc phải bồi thường và đi cải tạo trong 3 tháng

    [Chuyến này chỉ có chết thôi kí chủ ạ] - Hệ thống 145 nói như đùa, nó có vẻ không quan tâm đến kí chủ của mình cho lắm

    - Ngài còn điều gì để nói không?

    - Liên Hợp Quốc

    Tất cả mọi người trong buổi xét xử đều im lặng, dường như ai cũng muốn nghe xem gã Trung Quốc sẽ nói gì.

    Rằng liệu gã ta sẽ nhận tội hay biện minh cho bản thân mình?

    - Ờm...trong đó có tivi truyền hình internet không.

    À!

    Nếu được có thì tôi muốn ở phòng riêng ấy, phòng có cửa sổ giúp tôi nhé.

    Và thật tốt nếu có thêm máy pha cà phê

    - ....

    - Cả phiên toà đều im lặng trước lời nói của China, hắn xem chuyện đi tù như đi nghỉ dưỡng vậy

    - Bá đạo thật...

    - Hoa Kỳ ngồi cạnh Pháp nói

    - Gã này điên thật sự rồi!!!

    - Pháp cong môi thích thú nói

    [...]

    Và...ừ thì...mọi chuyện là như thế đấy, những tháng ngày sau đó China đã phải đi bốc lịch.

    Theo hắn thấy thì chuyện này cũng không đến nỗi tệ, trừ việc phải dùng chung nhà tắm và sáng nào cũng bị bắt dậy sớm...thì mọi thứ đều tuyệt.

    Vả lại China trong thân xác của Trung Quốc là một nhân quốc nên hắn cũng được tí đặc cách ở phòng riêng rồi có thêm đồ giải trí.

    Đúng như mọi người trong phiên toà nghĩ, hắn đã thật sự coi đây là chuyến nghĩ dưỡng 3 tháng

    Trong khi đang nằm suy nghĩ vẩn vơ và đếm những ô gạch trên tường thì một tên cai ngục bước vào và mở khoá cửa tù cho hắn:

    - Thưa ngài Trung Quốc, ngài có người đến thăm

    - Hở?

    China đi theo cai ngục và được dẫn đến một căn phòng, trong đó có một người đàn ông nhìn khá giống gã Trung Quốc đang ngồi ngay bàn.

    Vẻ ngoài nhìn thật trang trọng, tao nhã và có phần đẹp mã

    —————————————————

    Tên: Đài Loan

    Tuổi: 112

    Nghề nghiệp: không rõ

    —————————————————

    Ồ!

    Bên thế giới của China thì Đài Loan hay Taiwan là em của hắn, học bá của trường đấy chứ chẳng đùa.

    Ừ thì...cu cậu cũng thích Vietnam, thế nên hai anh em nhà hắn cứ đối đầu nhau tranh giành Vietnam.

    Đối mặt với một người từng là thằng em của mình, muốn gọi nó sao cũng được thì bây giờ hắn lại phải mở miệng ra gọi nó là anh.

    Nghe cứ ngượng miệng sao sao í

    - Anh trai!!!

    - China vờ tươi cười kéo ghế ngồi đối diện Đài Loan

    - Phải là đại huynh - Đài Loan nghiêm nghị nói

    China nheo nheo mắt, nổi cả gân xanh.

    Mấy thằng hắn gặp trong thế giới này, mười thằng hết chín thằng lúc nào cũng ra vẻ nghiêm nghị, ngầu lòi, tổng tài bá đạo đồ.

    Bình thường một chút chết à?

    China bây giờ mới hiểu được nỗi niềm của gã Trung Quốc, sống trong một cái thế giới thật áp lực mà vẫn tồn tại được tới giờ.

    Nghị lực sống của gã thật phi thường!!!

    Nếu là China thì hắn lăn ra đường cao tốc qua kiếp khác cho rồi...ừ sắp rồi đây này

    - Ô kê, đại huynh đại huynh

    - Ta biết đệ ở trong chốn ngục tù lạnh lẽo này sẽ cảm thấy rất ảo não và u sầu, thế nên ta đã thu xếp thời gian tới đây thăm đệ

    - Ủa chứ không phải tới đây coi tao chết chưa, rồi "pi-a" mấy cái hòm Hellokitty cho tao hả?

    - China ngồi tướng chả khác gì bán cá nói

    - ....

    [Aiss, kí chủ ơi!!!

    Người ta là anh của kí chủ đấy!!!]

    Ấy chết China quên!

    Hắn vội bịt miệng lại nhìn dáng vẻ sượng trân của Đài Loan, anh ta có vẻ sốc và bất ngờ lắm trước lời nói của Trung Quốc.

    Hoặc có phần nhột khi bị nói trúng ý đồ của mình.

    Cũng tại hắn ở thế giới cũ đã cách quen nói chuyện với Taiwan vậy rồi nên bây giờ gặp Đài Loan hắn bị liệu

    - E hèm - Đài Loan hắn giọng - Đệ dạo này sao rồi

    - Nói chung thì cũng chết rồi mà nghe tin mày đến nên hoài quang phản chiếu tao mới có thể ra gặp mày đấy-ấy...ý đệ là đệ khoẻ

    - Ta thật không ngờ!!!

    Đệ chỉ mới vào chốn ngục tù này được có vài tuần mà bây giờ đã đổ đốn ra thế sao!?

    - Đài Loan đập bàn quát

    - Ừ, ít bữa tao thành Chí Phèo ra ăn vạ với mày đấy

    Có lẽ China bị thành cái tật rồi, cứ mỗi lần gặp thằng em mình là phải chanh chua, đấu khẩu với nó hắn ăn cơm mới ngon.

    Nên bây giờ cứ nói nhầm với Đài Loan làm anh ta hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.

    Đài Loan chả biết nói gì thêm nên giả vờ bảo mình có việc gấp mà vụt chạy mất

    Anh ta nghĩ Trung Quốc do ở quá lâu trong tù nên bây giờ đầu óc không được tỉnh táo cho lắm...

    Đúng không...?

    ———————————————————————

    China nè :Đ
     
    Back
    Top Dưới