Khác [Countryhumans] Hành trình dài

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,822
Điểm tương tác
0
Điểm
0
351550634-256-k27593.jpg

[Countryhumans] Hành Trình Dài
Tác giả: _HanCamDii_
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Vì lý do gì mà ngài lại chọn anh ấy...?"

"Hừm...có ba lý do.

Một là cậu ta đã trải qua chiến tranh nên có thể chịu đựng được tổn thương lớn.

Thứ hai là do cậu ta quá muốn gặp lại những người mình thương.

Ba là vì...ta thích thế !"

"???"
.
.
.
!

Warning ! :
- Có Allvietnam, NOTP xin đừng vào
- Có yếu tố loạn luân
- Có thể có cp phụ (cái này tuỳ hứng tác giả)
- Boylove, chửi tục nhiều.

- Chỉ mang tính chất giải trí, không xúc phạm đến quốc gia hay tổ chức nào
_____________
Đây là truyện đầu tay nên còn nhảm.

Mọi người đừng kì vọng nhiều ở một đứa điểm văn oanh liệt 5 chấm 1 thời như tui :')



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ THANH XUYÊN ] VẠN TIỆN TỀ PHÁT -- TỔNG CÔNG
  • Hồng hoang chi yêu hoàng nghịch thiên_Thanh Phong...
  • Tầm Nhìn Thánh Nhân
  • Khánh Dư Niên - Miêu Nị - Full
  • [CountryHumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
  • [Countryhumans]• Phía Bên Kia Cửa Sổ•
  • [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Mở đầu (Đã remake)


    Cre ảnh trên: Qoan_TT on Twitter

    Chú thích:

    _... : hội thoại

    /.../ : lời nói trong tiềm thức

    "..." : suy nghĩ

    _|...| : Lời của Vietnam trong tiềm thức

    ________________________________

    Trong gian phòng nhỏ, một thân ảnh đang ngồi vào bàn làm việc với những chồng giấy tờ cao vút, cốc cà phê vơi một nửa bên cạnh đã nguội từ bao giờ.

    Tay cậu đang cầm bút khéo léo cầm bút lướt trên mặt giấy tạo ra những tiếng 'sột soạt' .

    Cậu là Vietnam, một người có nước da đỏ nhạt và một ngôi sao vàng chính giữa mặt.

    Đặc biệt là đôi mắt vàng kim luôn như tỏa nắng sưởi ấm những người nhìn vào, mái tóc đỏ mềm mại dài ngang eo.

    Bỗng ánh mắt cậu va phải tấm ảnh chụp gia đình cậu lúc cậu còn nhỏ .

    Trầm ngâm nhìn nó một lúc, cậu nghĩ

    "Ước gì con được gặp lại mọi người ...Thật nhớ quá đi..."

    Nghĩ rồi cậu ngả người ra trên chiếc ghế

    /Em nghĩ anh nên nghỉ ngơi đi, anh sắp thành con gấu trúc rồi đó/

    Một giọng nói vang vọng trông đầu cậu

    _|Haizz...

    Em nhìn đống giấy tờ này đi, anh phải giải quyết xong mới nghỉ ngơi được.|- Cậu mệt mỏi nói với Đông Lào trong tiềm thức mình.

    Nó có ngoại hình hệt cậu...nhưng cao hơn... và thay vì đôi mắt màu vàng kim thì là đôi mắt màu đỏ máu

    _|Mà hôm nay lạ ta quan tâm đến anh cơ đấy.|- Vietnam

    /Thế em không được quan tâm đến anh ạ ?/- Nó vừa nói vừa lấy một chiếc khăn ra chấm nước mắt không thể nào giả trân hơn.

    _|Ý anh không phải thế vì bình thường chỉ có Việt Minh mới nhẹ nhàng quan tâm anh kiểu thế thôi à.|

    Người tên Việt Minh mà cậu vừa nhắc tới cũng giống như Đông Lào , là 1 nhân cách của cậu nhưng điềm tĩnh hơn, có đôi mắt mang màu xanh dương hiền hòa.

    /NAM !!

    CẨN THẬN ĐẰNG SAUUU !!!!!! /- Việt Minh la lớn trong tiệm thức làm cậu giật mình quay về phía sau.

    Hốt hoảng thấy một cái hố đen sâu thăm thẳm đang cố hút cậu vào trong.

    _HẢ !?

    Đây là cái quỷ gì thế !??

    AAAAAAAAAAAAA..!!!!!- Cậu hét thất thanh khi bị hút vào trong cái hố matday nào đó.

    ----------

    _Ư...

    Đau đầu quá mình đang ở đâu đây ?- Vietnam đỡ lấy đầu nặng nề mở con mắt vàng kim của mình ra

    _...A...Anh Việt Minh, Đông Lào ?

    Sao 2 người ở đây...??- Mở mắt ra cậu thấy Việt Minh với Đông Lào ngồi trước mặt nhìn chằm chằm mình.

    _Anh không biết hình như mình đang ở trong cái hố đó. – Việt Minh trả lời cậu

    _Không gian ở đây lạ lắm chỉ toàn một màu đen tối thui- Đông Lào

    Bỗng có một giọng nói vang vọng trong không gian

    *Xin chào !

    Người được chọn !

    Tôi là K268 hệ thống phụ trách việc xuyên không của kí chủ*

    _H-hả!?

    Ai đấy ?

    Người được chọn ?

    Xuyên không gì cơ ??- Vietnam ngơ ngác.

    Hai người kia cũng khó hiểu không kém

    * Vietnam ở một thế giới đã chết và kí chủ là người được chọn để thay thế*-K268

    _Sao lại là ta ??

    Có thể còn nhiều người khác mà??

    *Ngài nên thấy vinh hạnh đi, vì người là người duy nhất được đích thân thần Xuyên Không chọn để đi cân bằng lại các thế giới.

    Còn tôi là hệ thống cao cấp nhất có 1 0 2 trong giới xuyên không đó*- K268

    _Hình như ta đang mơ đúng không ?

    Ai đó tát anh một cái đi.- Cậu hoang mang

    'Chát !'

    _ĐAU !!

    Sao em tát anh ??- Cậu xoa bên má đỏ ửng của mình trừng mắt nhìn Đông Lào

    _Anh bảo tát mà.

    _Anh đùa thôi mà, nhất thiết phải mạnh tay vậy không !??

    *Hiện tại đang là hiện thực, không phải mơ đâu ạ.*

    _Hừm...

    Chuyện này đúng là lạ thật nha...Nếu đồng ý thì ta được gì?- Vietnam

    *Được gặp lại gia đình hoặc đại loại vậy...*-K268

    "Gi-Gia đình ư ?..."

    -Nghe đến đây cậu nghẹn lòng...Cậu nhớ họ lắm rồi

    _Nhưng ta không thể bỏ lại Đông Lào và Việt Minh được, ta cũng còn cả đất nước nữa mà.

    *Thế giới cũ sẽ được tạm dừng ạ còn hai người đó thì nếu kí chủ muốn có thể cho xuyên cùng*

    _Thật sao ?

    *Và tất nhiên 2 người họ cũng sẽ tồn tại dưới dạng nhân cách của ngài.*

    _...Thôi, ta không xuyên đâu, ngươi về bảo với ông chủ của ngươi đi tìm người khác đi.

    Dù rất muốn gặp lại gia đình nhưng Vietnam không muốn gặp lại họ ở thế giới khác, họ đâu phải gia đình thật của cậu...

    *Hình như ngàicó nhầm lẫn gì rồi.*

    _Hả ?

    *Tôi đâu nói ngài có quyền lựa chọn.*

    Chưa để 3 người kịp định thần lập tức có một cái hố đen xuất hiện dưới chân hút cả 3 người vào trong.

    ——————End chap——————

    Tôi định đăng ngày 2/9 đấy nhưng ngày 1/9 bố mẹ bắt về quê nên éo đăng được TvT

    Ngày đăng : 4/9/2023

    Ngày remake : 29/5/2024

    Giờ tôi sẽ chỉnh sửa lại mấy chap đầu nha

    Định không làm đâu nhưng đây là bộ đầu tay nên muốn nó phải hoàn hảo một chút.
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Xuyên không (Đã remake)


    cre ảnh trên: (lụm trên pinterest, ai biết chỉ với ;-😉

    Chú thích:

    _... : hội thoại

    /.../ : lời nói trong tiềm thức

    "..." : suy nghĩ

    _|...| : Lời của Vietnam trong tiềm thức

    ---------------

    _Ư...Ưm....- Vietnam khó khăn mở con mắt nặng trĩu của mình ra

    Nhìn lên một trần nhà trắng xóa cộng thêm mùi cồn nồng nặc tra tấn mũi cậu khiến cậu không khỏi cau mày.

    _Hưm...

    Mình đang ở bệnh viện sao?

    _|Hệ thống tại sao nguyên chủ lại chết ?|- Cậu hỏi hệ thống trong tiềm thức

    *Nguyên chủ chết là do đã đỡ giúp Ussr một phát đạn thưa ký chủ*

    "Boss sao...??"

    Cậu nghẹn ngào.

    _|Vậy là xuyên về quá khứ à ?|

    *Không ạ, đây là thế giới khác, không phải thế giới gốc của ngài.*

    _|Giống thế giới của ta thế ?|

    *Ngoài kia có hàng đống những thế giới giống của ngài không riêng gì mỗi thế giới này đâu, nhưng nó vẫn sẽ có một vài điểm khác biệt.*

    Tất cả những người cậu yêu thương đều còn sống ở thế giới này.

    Nhưng tất cả chỉ là bản sao...Không phải người cậu thực sự yêu thương...Họ đã chết rồi...Ở thế giới gốc của cậu...

    /A...Anh đừng dậy dậy được không?

    Anh chưa được khoẻ đâu.../- Đông Lào

    /Đông Lào nói đúng đấy em cần được nghỉ ngơi./ -Việt Minh

    Vietnam không thèm nghe vẫn cứ gắng gượng ngồi dậy, đảo mắt một lượt quanh căn phòng rồi nhìn xuống cơ thể tàn tạ quấn đầy băng như xác ướp của nguyên chủ

    "Cơ thể tên này vẫn giống mình nhưng có vẻ thể lực khá là yếu."

    - Cậu thầm đánh giá.

    _|Hệ thống !

    Nguyên chủ ở đây là người như thế nào thế ?

    Ngươi có thông tin không ?|.

    *Có thưa kí chủ, ngài đợi tôi một lát*

    Rồi trong trước mặt cậu hiện ra một bảng màu xanh dương.

    [Tên: Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

    Tuổi: 19

    Tính cách: Ít nói, có chút lập dị

    Sở thích: Luyện tập, yên tĩnh, đọc sách...

    Ghé thăm: Ồn ào, phe Trục...

    Độ hảo cảm :

    Ussr: 70%

    Mặt trận:65%

    Đại Nam: 65%

    Cuba:50%

    Laos:50%

    China:30%

    Russia:40%

    Belarus:30%

    Ukraina:30%

    N.K:20%]

    _Có cả độ hảo cảm nữa à ?

    Hừm...

    Nguyên chủ cũng không được quý mến lắm nhỉ.

    Nhưng sao độ hảo cảm của boss lại...

    *Thưa kí chủ chỉ số đó chỉ đơn giản là coi như bạn bè và đối với Mặt trận và Đại nam thì chỉ là tình cảm gia đình nhưng cũng không được yêu thương lắm.

    Còn Ussr cao hơn những người khác là do kí chủ đã đỡ cho ngài ấy một phát đạn á.*

    *Nhiệm vụ của kí chủ trong lần xuyên không này là đẩy độ hảo cảm lên trên 90% và ngăn chặn thế chiến thứ 2 ạ.*

    _|H-Hả!

    Nhiệm vụ!?

    Thế chiến thứ 2 là sao??|- Nam hốt hoảng hỏi

    Ủa?

    Vậy mình xuyên vào thời điểm thế chiến thứ 2 sắp xảy ra hả?

    Đã thế còn phải ngăn chặn nó xảy ra ?

    Điên rồi !!

    Ngăn thế nào được ?

    *Thưa kí chủ mỗi lần xuyên không đều phải làm nhiệm vụ ạ*

    _|Haizz...

    Phiền phức...Mà hiện tại là thời điểm nào vậy ?|

    *Dạ là tháng 7 năm 1939*

    "Hừm...2 tháng nữa Nazi sẽ xâm chiếm Poland...Chắc mình phải bảo vệ cậu ta"- Cậu đưa tay xoa cằm nhớ lại chuyện ở thế giới kia.

    'Cạch!'

    Cậu hướng con mắt ra phía tiếng động phát ra

    'Choang!!'

    Đĩa hoa quả vỡ vụn dưới đất còn người làm rơi đang đứng như trời trồng ở cửa là...

    MẶT TRẬN!!?

    Vietnam nhìn chằm chằm anh, đột nhiên thấy cay cay sống mũi, cậu nghẹn ngào, nước mắt như trực trào ra.

    _NAM !!!

    Em tỉnh rồi !!!

    -Mặt Trận la lớn chạy lại ôm cậu

    _Anh...Anh hai ?

    _Là anh đây !

    May quá em không sao hết.

    _Hức...hức...oaaaaaaa...!!- Không kìm nổi những giọt nước mắt, cậu bắt đầu khóc toáng lên.

    _Nam ?

    Em sao vậy !?

    Bị đau ở đâu sao ?- Thấy cậu khóc anh hoảng loạn hỏi han

    Thấy Vietnam vừa nức nở vừa bám chặt vào áo mình không buông, anh đau lòng ôm chặt lấy cậu.

    Lạ thật, họ chỉ là bản sao nhưng sao hơi ấm này nó giống quá...Giống anh trai Mặt trận của cậu ở thế giới cũ.

    _Không sao rồi...Không sao đâu mà...Có anh ở đây rồi...- Mặt Trận nhẹ nhàng xoa lưng cậu an ủi.

    Anh chưa bao giờ thấy người em trai này lại yếu đuối như thế, thường ngày cậu rất lạnh lùng, chả mấy khi nói cũng chả mấy khi cười, khá mờ nhạt trong mắt mọi người.

    Nhưng lúc đó có thể cậu rất cô đơn, bây giờ thì khóc toáng lên như giải toả nỗi lòng vậy...

    [Mặt Trận :

    Độ hảo cảm : +20

    Tổng: 85%]

    Anh thực sự đã quên mất rằng Vietnam chỉ là một đứa trẻ mà thôi, cũng cần được yêu thương, nuông chiều...

    Mặt Trận nhất định sẽ bồi thường cho đứa em này những điều ấm áp và tốt đẹp nhất, để cậu lớn lên thật khoẻ mạnh, vô ưu vô lo

    Bất luận không cho kẻ nào dám khi dễ đứa em này.

    ——————End chap——————

    Ngày đăng : 4/9/2023

    Ngày remake : 30/5/2024
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Mọi người (Đã remake)


    cre hình trên: Rian

    Chú thích:

    _... : hội thoại

    /.../ : lời nói trong tiềm thức

    "..." : suy nghĩ

    _|...| : Lời của Vietnam trong tiềm thức

    _______________________

    _Em thấy ổn hơn chưa...?- Mặt Trận nhẹ nhàng ôm cậu

    _Vâng...- Cậu thế mà lại không kiềm chế được lỡ khóc mất rồi.

    Anh ngồi nhìn chằm chằm Vietnam một lúc, sau một hồi khóc nức nở giờ mắt cậu sưng hết lên rồi nhìn thương ghê..

    _Em đói không ?

    Anh mang cháo cho em ăn nhá ?

    Thấy được những cử chỉ quan tâm quen thuộc của Mặt Trận cậu nở nụ cười hạnh phúc.

    _Không cần đâu ạ.- Vietnam

    "Tận hưởng cảm giác này một chút cũng có mất gì đâu ha."

    "Em ấy cười lên trông dễ thương quá !!!"

    -Người anh trai nào đó hét trong lòng

    Vietnam thấy anh bất ngờ nhìn mình rồi quay đi thì cậu khó hiểu nhướng mày nhìn anh

    'Cạch !'

    _NAM !!!- ???

    Người vừa lên tiếng chạy từ cửa đến chỗ cậu.

    _Cuối cùng con cũng tỉnh rồi con còn đau ở đâu không?

    _Con ổn mà cha.- Cậu vui quá, là Đại Nam, ông đang đứng trước mặt cậu.

    Hạnh phúc nở một nụ cười tươi...

    "A...Phải cố kiềm chế thôi chứ không mình lại khóc nữa mất."

    Gia đình cậu yêu thương đây rồi...vậy còn thiếu...

    Ưm...

    Cậu nhìn ra cửa trông ngóng bóng dáng ai đó.

    Nhưng sự thật luôn phũ phàng, cậu thấy người đi vào là người hàng xóm 'thân thiết' của mình...China...

    "Mình chẳng mong là tên này tý nào."

    Rồi đi sau là Laos, Cuba, Russia.

    _Anh có sao không vậy ?

    _Vietnam à cậu ổn chứ

    _Cậu dũng cảm thật đấy !!

    _v...v...

    Vietnam nghe mọi người hỏi mình mỗi người một câu

    _Thật không có gì đâu mà.- Vietnam

    Cuối cùng Ussr đi vào đưa tay lên xoa đầu cậu

    _Cảm ơn cậu, Vietnam !

    Cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Ussr-người boss cậu yêu quý má cậu bất giác đỏ lên

    _A...B-Boss !??- Mặt cậu đỏ lựng, ngại ngùng ngẩng đầu lên thì bắt gặp ngay đôi mắt ôn nhu của Ussr đang nhìn mình thì lại giật mình cúi xuống

    "BOSS ĐANG NHÌN MÌNH, BOSS ĐANG NHÌN MÌNH, BOSS ĐANG NHÌN MÌNH !!!!"

    - Mắt cậu xoay mòng mòng, đầu ngoài hình bóng của Ussr ra thì cậu chẳng suy nghĩ được gì nữa.

    Cho dù cúi xuống nhưng mọi người vẫn thấy được vành tai đang đỏ ửng lên của cậu.

    "Đáng yêu quá !!!"

    - mọi người nhìn cậu không hẹn có chung một suy nghĩ.

    [Ting!]

    [Độ hảo cảm:

    Cuba:+5%

    China:+5%

    Ussr:+5%

    Laos:+5%

    Đại Nam:+5%

    Russia: +5%

    Mặt Trận: +5%]

    "Hả ?

    Gì vậy ?"

    _________________________

    Như mọi ngày hôm nay mọi người lại đến thăm cậu và...vẫn hỗn loạn như bao ngày khác...

    _ĐỊT MẸ MÀY TRÁNH XA EM TAO RAAA !!!- Mặt Trận kéo cổ áo Cuba và Laos đang ôm lấy eo cậu

    _KHÔNGGG !!!!- Cuba

    _Vietnam này, cậu đói không hay để tớ nấu gì đó cho cậu ăn nha- Laos vẫn vui vẻ nhìn cậu dù đang bị Mặt Trận mạnh bạo kéo cổ áo.

    _Ưm...cũng được...- Cậu bạn Laos ở đây cũng hay nấu cho cậu ăn lắm nè, dù cũng chẳng phải ngon tuyệt vời như Cuba nấu nhưng ít ra cũng thuộc loại ngon.

    Giống ở thế giới gốc của cậu ghê á.

    Mấy ngày nay mọi người có vẻ thân với cậu hơn trước rồi.

    China vẫn một tay cầm chiếc quạt che nửa khuôn mặt, mắt chăm chăm nhìn cậu và cũng chẳng thấy North Korea đâu, cậu ấy vẫn lạnh lùng nghiêm túc dù ở thế giới khác.

    ————————

    _Đi mà boss !!

    Cho tôi đi một vài hôm thôi !!

    Hiện tại cậu đang van xin boss và mọi người cho sang Poland

    _Nhưng hiện tại đang chiến tranh, có chắc cậu sẽ an toàn ?- Ussr nghiêm nghị nói.

    Với thời điểm hiện tại thì những cuộc chiến có thể sẽ xảy ra bất cứ lúc nào, khả năng bị bắt sẽ rất cao.

    _Boss nói đúng em không nên đi đâu.- Mặt Trận anh lo cho đứa em trai bé bỏng của mình lắm chứ

    _Nhưng mà em muốn điii !!!

    - Vietnam

    _Nguy hiểm lắm Vietnam à.- Cuba

    _Cậu có thể bị bắt đấy- China

    Haizz...Chẳng ai cho cậu đi cả sao mọi người ác thế, nhiệm vụ của toiii mà ( ゚д゚).

    Vì vậy cậu sẽ dùng đến biện pháp cuối cùng

    _Đi mà!!!

    Cho em đi đi em rất mạnh mà sẽ không sao đâu

    _Mọi người đừng lo mà~ - Vietnam

    _Hự!!

    - Cậu nhỏ giọng cộng thêm phong cách vẻ khó chịu xuống ngước đôi mắt long lanh lên nhìn mọi người như mèo nhỏ bị chủ yên thành công làm đám người nào đó ôm tim.

    Cách này thường khơi dậy lòng trắc ẩn của một con người, nhìn cậu đáng thương lắm luôn, ở thế giới cũ cậu thường hay làm và nó luôn có hiệu quả, trừ anh Việt Minh ra.

    "Diễn mấy cái này thấy bản thân giả tạo thực sự."

    _À...

    Ừm...được thôi...nếu em muốn.- Mặt Trận lên tiếng chấp nhận nếu không anh sẽ chết vì kiểu dáng này của cậu quá (T/g : thiếu nghị lực quá anh 🙂)

    _Ừ!!!

    Cảm ơn anh!!!

    - Vietnam nghe thế liền tươi tỉnh hơn vui vẻ nói.

    "Có vẻ mình vừa bị lừa"- Đám người nào đó không hẹn mà có chung một suy nghĩ.

    _ Vậy...bao giờ cậu khởi hành??- Ussr lên tiếng hỏi

    _Ưm...chắc khoảng tuần sau- Vietnam

    ——————End chap——————

    Ngày đăng : 4/9/2023

    Ngày remake : 30/5/2024
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Cô gái lạ ? (Đã remake)


    cre ảnh trên: Lưu Tử Kì

    Chú thích:

    _... : hội thoại

    /.../ : lời nói trong tiềm thức

    "..." : suy nghĩ

    _|...| : Lời của Vietnam trong tiềm thức

    ________________________________

    Hiện tại Vietnam đang lái chiếc trực thăng bay sang Poland...













    Tới nơi cậu tìm một quán trọ để nghỉ ngơi sau chuyến đi dài.

    Bước vào phòng cậu quăng bản thân xuống chiếc giường êm ái.

    "Mình nên làm gì trước tiên nhỉ ?"

    Không biết bao giờ mấy tên điên đó mới hành động nhưng tạm thời cứ nghỉ ngơi trước đã, bao giờ tới tính sau.

    'BÙM!!!!!'

    Vietnam giật mình bật dậy

    "Trời ạ gì mà nhanh quá vậy mình chỉ mới đặt lưng xuống thôi đấy!!"

    - Cậu gào thét

    Rồi cậu vác theo cây AK mới chôm được của anh Mặt Trận nhanh chóng rời khỏi quán trọ chạy đến nơi phát ra tiếng nổ.

    Bước ra ngoài là khung cảnh tang hoang, người dân chạy tán loạn khắp nơi đi sơ tán.

    Cậu ngẩng đầu lên thì thấy mấy cái trực thăng màu đen bay qua, vậy thì đúng là mấy tên điên kia rồi.

    Chạy một đoạn thì cậu tới một nơi khói bụi mù mịt, những toà nhà đổ nát, từ xa cậu đã thấy những cái xác rải rác xung quanh của lính Ba Lan và Phát Xít.

    Tiến đến một ngôi nhà tan hoang và oh wow !

    Nhanh ghê tìm được Poland rồi nè nhưng cậu ta có vẻ không ổn lắm.

    Những vết thương chi chít trên cơ thể đang rách ra và chảy máu khá nhiều, anh ngất moẹ nó rồi .

    Vietnnam chạy đến chỗ anh rồi nhanh chóng xé một mảnh vải áo băng bó tạm cho cậu ta để cầm máu.

    Rồi cậu nhanh chóng vác anh lên lưng cõng đến một nơi an toàn hơn trước khi lính Phát Xít tìm đến.

    Đặt anh xuống rồi cậu nhanh chóng ra khỏi đó...Mới bước ra cậu đã thấy một đám Phát Xít có khoảng 20 tên đang từ xa tiến đến

    "Đm đéo gì xui vãi"- Cậu lên tiếng chửi thề một câu cho số phận đen đủi của mình

    /ANHHHH !!!!!!

    ĐỔI CHO EMMM !!!!!

    EM MUỐN CHƠIII!!!!/- Đông Lào đang ngứa tay ngứa chân lắm rồi đấy lâu lắm không được vận động mà

    _|Ừm|- Rồi cậu nhanh chóng hoán đổi thân xác cho Đông Lào, đôi mắt vàng kim dần chuyển thành màu đỏ máu.

    Nó sung sức vác AK ra xả đạn liên tục vào đám lính.

    Một lúc sau, khi nó đã đánh xong với đám lính Phát sick kia.

    Một thân hình dính đầy máu đứng giữa những cái xác máu me tạo nên một khung cảnh kinh dị

    "Đm yếu vãi đéo đã tay tý nào hết"- Đông Lào thầm đánh giá lấy tay lau đi vệt máu dính trên mặt.

    Rồi một đám lính Phát Xít nữa lại đến và lần này đặc biệt hơn vì có...Japan Empire...

    _|Đông Lào trả thân xác lại cho anh|

    /Nhưng.../

    _|NHANH !!|

    /...Vâng.../- Anh nó quát nó kìa

    Nó trả lại thân xác cho Vietnam, đôi mắt đỏ máu trở lại là đôi mắt vàng kim rực rỡ

    _Ồ~!

    Ai đây ?

    Em cũng giỏi quá ta, một mình đánh được hết cả đám lính của ta cơ đấy.

    _Japan Empire !

    Ngươi muốn gì ?- Cậu lạnh mặt nói, thật sự cậu đéo muốn dây với tên biến thái này đâu

    _Người đẹp đây biết ta à ?

    Vinh dự ghê~!

    Mà có thể cho ta biết ngươi là ai không ?

    Hắn sở hữu một thân hình cao ráo cùng cơ thể dẻo dai, giọng nói ma mị, thâm hiểm, mỗi lần nói lên tạo cảm giác ớn lạnh đến tận gai ốc nhưng nó lại thôi miên một cách kì lạ.

    Đôi mắt đỏ như máu tô điểm nổi bật lên làn da trắng cùng với hình tròn có vài gạch xung quanh càng khiến gã thật nổi trội.

    Trái với lại tính cách của gã thì gã là người ăn mặc chỉnh tề, khoác lên mình bộ quân phục xanh đậm kín người, đôi găng tay màu đen cùng với chiếc mũ được thiết kế thêm hai miếng vải hai bên vành tai làm hắn trông thật ma mị.

    _...- Cậu im lặng cảnh giác nhìn hắn.

    Làm sao để trốn khỏi hắn bây giờ ?

    Đấu tay đôi với hắn chắc ?

    Không được !

    J.E rất mạnh, đã thế còn có nhiều lính xung quanh, điều này rất bất lợi cho cậu, không chết nhưng chắc chắn sẽ bị bắt.

    Vietnam lùi lại vài bước rồi quay đầu chạy thật nhanh, cậu chạy bất chấp những tiếng hô hào đám lính đuổi theo của J.E.

    Cậu chạy rất nhanh, một lúc đã cắt đuôi được bọn chúng.

    Vietnam dựa vào một bức tường thở hổn hển "Giờ mình phải đi kiếm đồ cứu thương để băng bó lại cho Poland, Tsk !"

    Vietnam cẩn thận bước đến một bệnh viện đã hoang tàn, lục lọi một lúc thì cậu tìm thấy được một hộp cứu thương vẫn còn lành lặn.

    Mang nó đến chỗ của Poland, bước vào thấy anh ta vẫn chưa tỉnh lại cậu thở dài bắt tay vào sơ cứu vết thương.

    Tiện thể cậu băng lại những vết đạn bắn của lính Phát Xít trên cơ thể mình, một lúc sau thì xong, cậu đang ngồi nghỉ thì Poland bên cạnh cử động nhẹ, nheo mắt lại chút rồi mở mắt ra.

    Thấy người đã tỉnh cậu quay qua nhìn.

    _Tỉnh rồi à ?

    Nhanh nhỉ.- Vietnam

    Poland giật mình nhìn về phía tiếng nói phát ra

    _Cậu...cậu là ai ?- Poland

    _Tôi là người đã cứu cậu đấy, vết thương tôi đã băng bó lại rồi.

    Đừng vận động mạnh, nó sẽ rách ra đấy.

    _Ờ...ừm...

    Tiếp theo chỉ là một không khí im lặng, chẳng ai nói gì với ai cả.

    Với cậu thì bình thường chứ với anh nó thực sự khó thở.

    _Ờm...tôi là Poland...còn cậu là...

    _Vietnam.

    Đột nhiên có tiếng người chạy phát ra từ bên ngoài

    _Có chuyện g-...ưm !- Chưa để Poland nói hết câu cậu đã bịt mồm anh lại

    _Shhh...!

    Im lặng nào.

    Chúng phát hiện ra ta bây giờ.- Cậu nói nhỏ.

    Nghe vậy anh cũng ngoan ngoãn im lặng.

    Một lúc sau tiếng bước chân dần biến mất cậu buông tay ra khỏi miệng anh cẩn trọng tiến ra ngoài.

    "Không có ai, chắc an toàn rồi"

    _Đám lính đó đi hết chưa ?- Poland nói vọng ra cho cậu đủ nghe

    _Rồi nhưng cậu cũng đừng ra ngoài, khi nào cần hẵng ra, cậu cố giữ an toàn đi nhé.

    Tôi không rảnh ở lại đây chăm sóc cho cậu đâu.

    Tạm biệt !- Vietnam nói rồi ném cho anh khẩu súng của mình với một ổ đạn sau đó rời đi ngay lập tức, anh cũng chỉ im lặng nhìn bóng lưng cậu dần biến mất.

    Vietnam rảo bước được một đoạn khá xa thì bỗng cậu có cảm giác đau buốt ở gáy rồi cậu ngất đi.













    Khi cậu mở mắt ra thì thấy rằng bản thân đang ở trên chiếc trực thăng của hắn-J.E.

    Cậu bị trói, bịt miệng khiến cậu chẳng thể làm được gì đành bất lực ngồi yên để bản thân bị bắt về căn cứ của địch

    /Em có chắc là mình ổn không đó/- Việt Minh lên tiếng lo lắng hỏi

    _|Em tự lo được|

    Thật là, mang tiếng lính du kích giờ lại bị đánh úp bất ngờ vậy, mất mặt thật...

    Về đến căn cứ của Nazi cậu bị mấy tên lính lôi xuống ngục giam.

    Trên đường đi cậu thấy...Japan chạy qua cùng với một cô gái ?

    Cô gái đó có mái tóc bạch kim trắng như tuyết xoã dài đến lưng, một phần nhỏ mái tóc có phần line màu xanh dương.

    Đôi mắt mang màu bầu trời xanh thăm thẳm và cô có một vết xước bên mắt trái.

    Điều kỳ lạ là cô gái đó có đôi tai và cái đuôi...cáo?

    Màu trắng...

    Trông cũng khá xinh a.

    Cô gái này là ai?

    Cậu chưa từng gặp cô nhưng có vẻ cô rất thân thiết với Japan ...

    Chẳng biết vì lý do gì mà cô gái đó cứ nhìn chằm chằm cậu.

    Trong ánh mắt đó có 6 phần vui mừng, 3 phần ngạc nhiên và 1 phần...bối rối ?

    "Cô gái này là ai sao cứ nhìn mình vậy ??"

    _Oi Yukin !!

    Đi thôi sao cứ đứng đấy thế ?

    Nhanh lên nào !

    - Japan

    _A...Ừ đ-được thôi...-Cô gái tên Yukin nhanh chân chạy đến chỗ tên Japan đang đứng chờ nhưng đầu vẫn cứ ngoảnh lại nhìn cậu

    "Cô ta tên Yukin à ??

    Người Nhật sao?"

    --------------------

    Hiện tại cậu đang bị nhốt trong một căn phòng giam khá nhỏ, bẩn thỉu và đầy mùi ẩm mốc cùng dây xích được xích vào một bên chân của cậu.

    Trong đầu chỉ suy nghĩ về cô gái được Japan gọi là Yukin đó.

    Thật lạ, cậu chưa từng gặp cô ở thế giới cũ.

    Cô ta rốt cuộc là ai ?

    Rồi một tên nào đó mở cửa phòng giam, âm thanh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu...Là gã -ThirdReich hay còn được gọi là Nazi.

    Gã mang một mái tóc đỏ được chải chuốt gọn gàng, đôi mắt ruby đỏ máu không sắc bén như của J.E nhưng lại mang một vẻ ảm đạm, như có thể nhìn thấu tâm can người khác.

    Giọng nói trầm thấp kèm theo ngũ quan đẹp đẽ trên khuôn mặt tạo nên một nhan sắc không hề tầm thường.

    Cơ thể rắn chắc khoác lên bộ quân phục đen làm gã trông càng thêm phần bí hiểm.

    Trông đẹp trai đấy.

    Nhưng cậu không mê nhan sắc !

    Ờm...chắc vậy ? •-•

    _Ngươi là một Cộng Sản ?

    - Gã lên tiếng hỏi giọng nói có pha theo chút sát khí

    _...- Cậu chỉ im lặng như ngầm đồng ý với việc đó

    Rồi gã lấy ra nhưng món đồ như roi da, dao, dây thừng,...

    Có vẻ không xong rồi

    Gã tra tấn cậu dã man chỉ hòng cậu khai ra chút gì đó nhưng cậu vẫn chỉ cắn răng im lặng không hé răng lấy một câu và cũng không phát ra âm thanh đau đớn nào.

    Điều này khiến gã tức điên nhưng tra tấn mãi cậu cũng chẳng khai ra chút thông tin gì nên gã đành bỏ cuộc.

    Đi ra ngoài đóng cửa phòng giam lại còn cậu thì be bét máu nằm dưới đất miệng mở ra cố hít những ngụm không khí.

    '...Cộp...cộp...cộp...' 'Cạch...'

    Rồi cậu nghe tiếng bước chân rồi mở cửa phòng giam...Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy...

    ——————End chap——————

    Ngày đăng : 4/9/2023

    Ngày remake: 19/6/2024
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Linh hồn mới (Đã remake)


    cre ảnh trên: LM Ngọc

    Chú thích:

    _... : hội thoại

    /.../ : lời nói trong tiềm thức

    "..." : suy nghĩ

    _|...| : Lời của Vietnam trong tiềm thức

    ________________________

    Yukin ?

    Cô ta làm gì ở đây ?

    _Ngài Vietnam...- Cô gái trước mặt nhẹ nhàng cất tiếng

    _Ha...ha...Cô là ai ?- Vietnam thở dốc khó khăn ngẩng lên nhìn cô với con mắt đầy cảnh giác

    _A...Ngài đừng cử động vết thương sẽ nặng hơn đấy...- Cô lo lắng lại gần

    _Ha...tránh xa...ha...tôi ra...ha...Nói !

    Cô là ai...- Cậu thở hổn hển gắng gượng kéo thân thể đầy máu lùi lại.

    Thấy ánh mắt sắc lẹm của Vietnam đặt trên người mình, Yukin có chút ngẩn người, cô mím chặt môi vài ba giây rồi mở lời.

    _A...T-Tôi là Felrithy Harvey...Và tôi đến đây để chữa trị cho ngài...Tôi thực sự không có ý xấu.- Cô khẽ nói, vẫn giữ nguyên vị trí cũ, không hề nhúc nhích.

    "Tên Felrithy à ?

    Tên lạ vậy ?"

    Thấy Vietnam có vẻ buông lỏng cảnh giác cô thở dài một hơi rồi tới gần đưa tay đến gần các vết thương của cậu, cô đặt nhẹ bàn tay lên cơ thể đầy máu, động tác vừa nhẹ nhàng vừa cẩn trọng sợ làm cậu đau.

    Từ tay cô phát ra thứ ánh sáng trắng kỳ lạ và các vết thương của cậu dần lành lại.

    Đến khi cậu trở lại như bình thường không lấy một vết xước.

    Khi chữa trị xong cô lùi lại ngồi xuống nhìn cậu.

    _Tôi không muốn nói nhiều nên sẽ đi thẳng vào vấn đề luôn.

    Cô nói rõ về bản thân cho tôi biết được không ?

    Cô quen biết với Japan à ?- Vietnam

    Trước áp lực của người trước mặt, cô gái tên Felrithy khẽ run người.

    _Tôi...tôi là người của phe Phát Xít và... tôi là bác sĩ chính ở đây, nói vậy cũng không phải vì tôi không cho thuốc cũng không chữa bệnh, chỉ đơn giản là dùng cái khả năng hồi phục này để chữa khỏi những căn bệnh và vết thương thôi...như ngài thấy đó.

    Tôi làm việc theo lệnh của quốc trưởng Nazi, tôi sống tại căn cứ này...

    _Cô sống ở đây ?

    Tại sao ?

    Sao cô vào được đây ?- Vietnam

    Felrithy thở hắt ra một hơi rồi từ tốn trả lời lại.

    _ Tôi nói ra có lẽ ngài sẽ không tin nhưng tôi là người xuyên không.

    _Hả ?

    Thật sao ?- Vietnam trợn tròn mắt nhìn cô

    _Thật, khi tôi mở mắt ra thì tôi đang ở trong một khu rừng, hình như nó gần căn cứ này.

    Lang thang một hồi thì bị lính Phát Xít phát hiện và truy đuổi rồi bị bắt vào đây.

    Ở đây tôi được học mấy thứ như karate, dùng súng, dùng dao, katana,...

    Và tôi có được cái khả năng hồi phục kia là nhờ nhiệm vụ hệ thống giao...

    _Mấy cái nhiệm vụ ví dụ như : làm bạn với Japan, Italy, Germany ; Có được lòng tin của tam Phát Xít và tôi đều hoàn thành nó.

    Nhiệm vụ chính của lần xuyên không này của tôi là trợ giúp cho ngài...

    _Và tên thật của tôi là Felrithy cái tên Yukin kia là do Japan đặt cho tôi bởi lúc mới gặp nhau tôi chưa có tên nên cậu ta cũng như mọi người đã gọi tôi như vậy.

    _Không ngờ đấy ?- Cậu tròn mắt nhìn cô

    _Yukin !!

    Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía ngoài nhà tù làm cả hai người giật bắn mình.

    _Giọng này ?

    Hình như của Italy...- Cô đổ mồ hôi ngó qua song sắt nhà giam nhìn ra

    _Mà thôi, tôi ở đây cũng lâu rồi, bọn họ mà biết thì sẽ nghi ngờ mất.

    Xin ngài thứ lỗi cho tôi giờ tôi phải đi rồi, lúc khác tôi sẽ quay lại.- Felrithy cúi đầu rồi nhanh chân chạy ra ngoài

    Vietnam nhìn bóng lưng cô rời đi, não cố load hết đống thông tin vừa tiếp nhận.

    _|Hệ thống !

    Cô ta nói thật chứ ?|

    *Thật.*

    _|Ngươi có thông tin của cô ta không ?|

    *Tất nhiên rồi thưa kí chủ.*

    Một cái bảng xanh mờ mờ ảo ảo hiện ra trước mặt cậu.

    [ Thông tin nhân vật :

    Tên: Felrithy Harvey

    Tuổi: 17

    Chiều cao: 165,5cm

    Cân nặng: 49kg

    Tính cách: Khá lười, nhây, có chút nhát, thật thà...

    Năng lực: Sự dụng thuần thục katana, có thế bắn súng, có karate, có khả năng hồi phục, là hồ ly tinh...

    Thích: Ở một mình, nghe nhạc, đọc sách, đồ ngọt, ngủ...

    Ghét: ( Gần như không có )

    Địa vị: Là người phải đứng cạnh Nazi nhiều nhất chỉ sau Germany.

    Thông tin ngoài lề: Là người xuyên không, không nhớ được kiếp trước lẫn lý do chết, chỉ biết rằng bản thân đã chết và được xuyên tới đây... ]

    "Đầy đủ phết, xem nào..."

    _|Là người đứng cạnh Nazi nhiều nhất chỉ sau Ger thôi sao ?

    2 tên Phát Xít còn lại không bằng à ?|- Vietnam nghi hoặc

    *Cô ta phải đứng bên cạnh Nazi lúc tra khảo tù nhân, lúc tra tấn tù nhân, lúc tập luyện và cả lúc ra chiến trường.

    Còn 2 tên kia thì chỉ bên cạnh lúc tập luyện, lúc họp bàn và thi thoảng mang tài liệu qua thôi, đa phần khi ra chiến trường sẽ mỗi người một nẻo.*

    _|Được rồi...

    Tiếp theo...Hả ?

    Không nhớ được kiếp trước lẫn lý do chết ??|

    *Kiếp trước cuộc sống cô ta đầy nỗi bất hạnh nên đã có vấn đề về tâm lý, cô ta đã tự tử bằng thuốc ngủ năm 13 tuổi.

    Khi xuyên không để tránh gây ảnh hưởng đến cuộc sống mới nên Thần Xuyên Không đã xoá trí nhớ cô ta, chỉ cho nhớ những thứ cần nhớ.

    Và cái tên Felrithy Harvey là do ngài ấy đặt.*

    _|Ra vậy...|

    ---------------------------

    Vào tầm nửa đêm, Vietnam đang lim dim ngủ thì bị tiếng lạch cạch của song sắt làm cho mơ màng tỉnh lại.

    Nheo mắt cố nhìn người vừa bước vào là ai, thấy cái đuôi trắng ve vẩy sau lưng người kia cậu giật mình mở to mắt bật dậy.

    _Felrithy ?

    Giờ này còn tới đây làm gì ??- Vietnam thì thào trong bóng tối, chỉ đủ cho đối phương nghe.

    _Tôi đã bảo là sẽ tới mà, chỉ có giờ này là an toàn thôi chứ buổi sáng tôi không xuống được.- Cô gãi đầu, che miệng ngáp một cái.

    Cậu nhăn mặt rồi thở dài

    _Haizz...

    Nói nhanh đi ta còn ngủ.- Vietnam

    _Cái này ngài nói mà, ngài muốn hỏi gì hỏi đi.- Felrithy

    _Được rồi, tiếp tục chuyện ban sáng...

    Cô có thể dễ dàng làm bạn với Japan, Italy, Germany và lấy được lòng tin của tam Phát xít dễ dàng vậy sao ?

    _Dễ làm bạn với họ vì lúc đấy tôi và 3 người họ còn nhỏ, không dễ để lấy được lòng tin của tam Phát Xít tý nào.

    Lúc tôi gặp bọn họ thì tôi mới có 10 tuổi, tôi gần như không nhớ gì ngoài việc bản thân là người xuyên không.

    Có vẻ như thấy tôi có nhiều lợi ích nên đã cho tôi ở lại, mấy tên đó đã đào tạo tôi để thành một người mang lại lợi thế cho họ trong tình cảnh chiến tranh này.

    Bọn họ tin thì tin nhưng vẫn luôn cảnh giác với tôi, mà nói theo thang điểm 100 thì số điểm Tam Phát Xít tin tưởng tôi không vượt quá 70, tôi đoán có lẽ tôi không trở thành người như họ mong muốn lắm.- Cô nhún vai.

    _Có thể...- Vietnam

    _...Mà tôi có điều này, không biết ngài có thể đáp ứng cho tôi không ?- Felrithy hơi lưỡng lự hỏi cậu.

    _Nói đi, tôi sẽ xem xét.

    _Nhiệm vụ chính trong lần xuyên không này của tôi là phải trở thành 1 linh hồn của ngài vậy liệu ngài có thể...?- Felrithy

    Cậu có chút bất ngờ, xoa cằm suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

    _Tôi tin cô được không ?- Vietnam

    Cô mím môi, cô biết là dù nói chuyện đã lâu nhưng có vẻ cậu vẫn có chút cảnh giác với cô.

    _Tôi nói điều này, kiếp trước tôi là người Việt Nam đó, Tổ Quốc...

    Cậu sững sờ, mở to mắt nhìn cô

    _|Hệ thống !|

    *Đó là sự thật.*

    _|Vậy... nếu cô ấy trở thành một linh hồn của ta thì chuyện gì sẽ xảy ra ?|

    *Cô ấy sẽ không phải người xuyên không nữa, sẽ bị tước hệ thống và có thể vào không gian hệ thống của tôi được.

    Cô ấy sẽ trở thành 1 linh hồn dưới quyền sử dụng của ngài, chỉ cần ngài không cần cô ấy nữa cô sẽ chết và trở thành một linh hồn lang thang ở thế giới này*

    _|Điều này không tồi, chỉ là ta chưa từng nghĩ một ngày đồng bào mình lại trở thành linh hồn của mình nhưng cô ấy có vẻ hữu dụng.|

    _Mà cô sẽ trở thành linh hồn của ta kiểu gì ?

    _Ngài không cần phải lo, mà giờ cũng khuya quá rồi, ngài ngủ đi, sáng mai tôi sẽ đi vào tiềm thức của ngài đấy.- Felrithy

    Cậu gật đầu nằm xuống nhìn bóng lưng cô dần biến mất sau cánh cửa

    ---------------------------6h sáng---------------------------

    Trong tiềm thức:

    /HUHUHU !!!

    EM NHỚ ANH QUÁ ĐIII !!!/ - Đông Lào lao vào ôm chặt lấy cậu.

    Từ lúc xuyên không nó chẳng được ôm cậu tý nào

    /Em chắc chắn về điều này không ?/- Việt Minh

    _|Chắc chắn vì nhóc ấy là đồng bào của em.|

    Ngồi nói chuyện qua loa về Felrithy, một thời gian ngắn sau bỗng dưng có một luồng sáng kì lạ phát ra cả ba người nhìn về phía luồng sáng.

    Luồng sáng ấy dần biến mất thân ảnh một cô gái có mái tóc trắng với đôi tai và đuôi cáo xuất hiện.

    Cô lao thẳng đến chỗ Vietnam mà ôm chặt lấy cậu

    /CON CẢM ƠN NGÀIII !!!/

    _|Rồi rồi|- Cậu vỗ nhẹ vào lưng cô

    Đông Lào thấy cô gái kỳ lạ ôm chặt lấy anh trai của mình thì khó chịu xách cổ áo cô lên

    /Cô là ai vậy hả ?/

    /A...Tôi quên chưa giới thiệu.

    Tôi là Felrithy Harvey - một linh hồn mới của ngài Vietnam.

    Còn đây là Đông Lào và Việt Minh nhỉ ?/

    /Ờ !

    Cô biết chúng tôi à ?/- Đông Lào

    /Không những biết mà còn biết rất rõ là đằng khác./- Felrithy

    /Và cô có tác dụng gì ?/- Việt Minh lên tiếng hỏi

    /Ưm...Rất nhiều...Ví dụ như có thể làm gián điệp ở đây.../

    /Thế thôi à ?/

    /Chứ anh còn muốn gì nữa ?/

    _|Mỗi khi bọn họ tra tấn tù nhân xong, cô lại đến và chữa thương cho những người đó à |

    /Đúng rồi ạ, nhưng không phải lúc nào cũng chữa tất cả các vết thương.

    Phải chữa theo đúng lời Nazi nói, phải để lại một vết thương gì đó đặc biệt/

    _|Nhưng cô đã chữa hết cho ta còn gì|

    /Tuỳ từng người thôi ạ !/

    /Tổ quốc !

    Mai tên Nazi sẽ lại đến đấy, ngài cố gắng nhé.

    Con sẽ cố lấy bản đồ cho ngài trốn thoát khỏi đây./

    _|Ngươi biết nó ở đâu à ?|

    /Vâng !

    Nó ở trong phòng của Nazi/

    /Hả ?

    Cô được tự do đi lại thế sao ?/- Đông Lào

    /Không !

    Trừ phòng của tam Phát Xít ra thì đi đâu cũng được/

    /Thế cô vào kiểu đéo giề ?/

    /Lén, anh hỏi ngu vãi/

    /À...Tôi phải đi đây, Jap gọi tôi đi tập katana rồi.

    Bye nhe!/

    Cô nói xong liền biến mất vào hư vô.

    ——————End chap——————

    Ngày đăng: 4/9/2023

    Ngày remake: 1/7/2024
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Đề nghị


    cre ảnh trên : trong ảnh

    ________________________

    Theo đúng lời con cáo trắng nào đó hôm nay tên Nazi cũng đến nhưng không phải để tra tấn cậu mà là ném cho cậu một tên bạn tù.

    Và ôi!

    Zui vler tên bạn tù đó của cậu là Poland.

    Định mệnh !

    Bị bắt vào đây vì bảo vệ cậu ta giờ cậu ta cũng bị bắt vào chung luôn.

    Đm số cậu xui vaiz ò.

    Gã tra tấn cậu ta đến mức không nhận dạng được luôn nhưng vẫn sống.

    Nặng tay thật, cậu ta bất tỉnh luôn rồi.

    Vì có Felrithy có thể chữa được tất cả các vết thương từ nặng đến nhẹ nên gã lại càng tra tấn dã man hơn.

    _Ngươi vào được rồi đấy !

    Để lại vết thương ở lưng.- Nazi đi ra khỏi phòng nói

    _Vâng!

    'Cạch !'

    Cô lại bước vào.

    _Ôi!

    Kinh thật !

    Tổ Quốc thấy sao ?- Cô nhìn Poland cảm thán rồi quay về phía cậu.

    Tên Nazi này thường tra tấn người dã man như vậy nhưng lần này có vẻ hơi quá rồi.

    _Bình thường.- Vietnam

    _Haizz...- Cô thở dài rồi tiến tới bắt đầu chữa trị

    _Mà...cô bị ép tới thế giới mắc dịch này à ?- Vietnam

    _Dạ không, con chết rồi thì xuyên.- Cô trả lời

    _Vậy tại sao cô chết ?

    _Ưm...Con tự tử...

    - Cô mang vẻ mặt buồn nói

    _Hả !?

    Tự tử ?- Cậu ngạc nhiên, cậu không ngờ rằng đồng bào cậu lại vậy...

    Thấy cậu ngạc nhiên hoang mang nhìn mình cô cũng chỉ im lặng tập trung vào chữa trị cho Poland

    _Tại sao ?- Cậu hỏi

    _Thì...

    áp lực cuộc sống thôi...- Cô nhỏ giọng

    _Từ lúc bao nhiêu tuổi ?

    _13...

    _!!!- Cậu ngạc nhiên lắm rồi, ở tuổi nhỏ như vậy ư ?

    đồng bào bé nhỏ của cậu đã phải trải qua chuyện gì vậy cơ chứ

    Thấy cậu cứ buồn buồn nhìn mình cô lên tiếng

    _Mà biết trước chết mà được đi gặp Tổ Quốc như vậy con đã tử tự sớm hơn rồi haha !

    Cậu cạn lời với cô rồi

    _Oa...!- Khi chữa xong các vết thương khác thì cô lật người Poland lại xem vết thương ở lưng thì ôi !

    Tên Nazi này tàn nhẫn thật, vết thương kinh khủng vãi.

    _Trời ơi...- Vietnam.

    Gã đổ nước sôi lên lưng tạo ra vết bỏng lớn rồi dùng dao rạch chằng chịt lên tấm lưng ấy.

    Tác phẩm gã tạo ra thật "đẹp" a.

    _Ta vì bảo vệ cho tên này mới bị bắt vào đây.

    Trời ạ !

    Mà cô tìm được bản đồ chưa ?

    _Nazi hầu như luôn ở trong phòng nên làm điều này có vẻ khó ạ...Mà thôi con xong việc rồi con đi đây tạm biệt ngài !

    Cô nói rồi đi ra khỏi phòng.

    ––––––––––––––––––

    _Ư...ưm...-Poland khó khăn mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra

    Anh ngồi dậy bỗng ánh mắt va phải người có nước da đỏ ngồi dựa vào bức tường cách anh một đoạn.

    _Tỉnh rồi à ?- Cậu không mặn không nhạt hỏi

    _Là cậu sao ?

    Mà tại sao...trên người tôi lại không có một vết thương nào-A...-Anh tưởng mình không có vết thương nào liền sờ soạng khắp cơ thể thì chạm nhẹ vào vết thương trên lưng.

    _Đã lâu không gặp, Poland.

    Haizz...

    Tôi đã hi vọng cậu có thể trốn được đấy.- Cậu chán nản nói

    _Vậy...Vậy à ?

    Tôi xin lỗi...haha...Mà tôi nhớ mình bị tra tấn kinh khủng lắm mà tại sao lại chỉ có vết thương ở lưng nhỉ ?

    _Có người chữa trị cho cậu rồi.

    'Cạch !'

    Cô lại bước vào

    _Vietnam !

    Tam Phát Xít gọi cậu lên phòng làm việc của Nazi.- Thấy Poland đã tỉnh khiến cô bắt buộc phải đổi cách xưng hô.

    Chuyện của cậu và cô không được phép để lộ ra ngoài nhưng cách xưng hô này đối với cô chả lịch sự xíu nào (Felrithy: Tội lỗi quá tội lỗi quá...Chắc phải tự tử lần nữa để rửa tội )

    _Tôi lên ngay đây.

    Tạm biệt cậu nha, Poland !- Cậu trả lời cô rồi quay ra tạm biệt người sau lưng.

    Cậu đứng lên đi theo cô ra khỏi phòng giam

    _Này họ gọi ta lên có chuyện gì thế ?

    _Con chịu nhưng ngài phải cẩn thận nhá, con lo lắm...

    _Chắc...không sao đâu- Cậu lên tiếng trấn an cô

    Đi đến trước cửa phòng làm việc của Nazi, cậu thở hắt ra một hơi rồi cô nhẹ gõ cửa

    'Cộc cộc cộc...!'

    _Ai ?- Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, nhưng nó lại trầm xuống một cách đến đáng sợ

    _Là-Là tôi, Yukin đây !

    Tôi đưa cậu ta tới rồi.

    _Vào đi !

    Cô nhẹ nhàng đẩy cửa vào cậu bước theo cô.

    Nhìn vào thấy cả tam Phát Xít ở trong khiến cậu không khỏi đổ mồ hôi hột

    "Có chuyện gì mà phải gọi tôi đến tận phòng luôn vậy ?

    Xuống ngục hỏi không được à ?"

    _Chào người đẹp, ta lại gặp nhau rồi.- JE

    _Im đi !

    Chẳng phải các ngươi gọi ta tới đây à ?- Vietnam

    'Cộc cộc...!'

    _Cửa không khoá !- Nazi

    Người bên ngoài mở cửa tiến vào

    Là Germany...

    _German ?

    Con tới đây làm gì ?

    _A...Con tìm Yukin.

    Xin lỗi đã làm phiền cha.-Germany

    _Tôi đây- Cô nói rồi tiến ra ngoài cùng Germany

    Khi ra khỏi căn phòng ngột ngạt kia cô hỏi

    _Cậu tìm tôi có chuyện gì vậy ?

    _À chả là Jap luyện katana nên "lỡ" xiên Italy rồi và...

    _Haizz...và cậu nhờ tôi chữa thương cho Italy chứ gì rồi rồi- Cô cắt ngang

    Thế là cô đi theo Ger đến chỗ hai người nào đó.

    Trong lúc đi, anh quay sang cô hỏi

    _Này Yukin, cô gái tóc đỏ trong phòng cha tôi là ai vậy ?

    _Cô gái !?

    Trời ạ Ger, cậu hiểu lầm rồi đó là con trai.

    _Con trai ?

    Xin lỗi trông đẹp quá nên tôi cứ tưởng nữ, vậy thì đúng là mỹ nam nha.

    "Tất nhiên, Tổ Quốc tui mà lị"- Cô tự hào cacthu (=゚ω゚)

    _Mà đó là ai vậy ?- Anh hỏi

    _À đó là Vietnam, là một Cộng Sản, cậu ấy bị JE bắt tới đây.

    Hôm nay được tam Phát Xít gọi lên phòng làm việc của Nazi.

    Chuyện lạ thật

    _..."

    Một tên tù nhân mà đặc biệt vậy sao ?"

    –––––Phía Vietnam––––––

    Hiện tại cậu đang ngồi trên ghế trước ba đôi mắt phán xét đầy sát khí nhưng mặt vẫn vô cảm nhìn bọn hắn.

    Điều này khiến bộ tam Phát Xít khá bất ngờ lẫn thích thú vì từ trước tới nay chẳng có ai mà ngồi trước bọn hắn mà không run sợ tí nào cả, tất nhiên là trừ tên búa liềm lẫn tên 50 sao nào đó kia ra.

    _Tôi có một đề nghị cho cậu.- Nazi lên tiếng

    _Đề nghị ??- Vietnam

    _Đúng vậy !

    Bọn ta muốn ngươi hợp tác- ???

    Người lên tiếng là người có chức vụ như J.E nhưng hắn lại mang một nét rất khác thường so với 2 con người 'khát máu' còn lại.

    Hắn không mang khí chất lạnh lùng, nghiêm nghị mà mang một vẻ gì đó thân thiện hơn, giọng nói trầm khàn, có chút ấm áp chứ không lạnh lẽo tạo ra cho hắn một nét đặc biệt hơn so với hai con người kia.

    Mái tóc trắng, chân tóc mang hai màu đỏ xanh cùng với ngũ quan sắc nét, trầm tính.

    Đôi mắt hai màu đặc biệt luôn cuốn hút những người nhìn vào nó.

    Thân hình cao ráo mặc lên mình bộ quân phục trắng tinh khôi.

    Cả người hắn đem lại cho ta cảm giác rằng hắn thật trong sạch, chưa từng nhuốm máu ai bao giờ...

    Nhưng ôi~!

    Sao ta có thể phán xét một con người chỉ qua vẻ bề ngoài được chứ !

    Là một con người khá báo boss nhưng hắn vẫn được Nazi tín nhiệm, Italy Empire

    _Không !!- Cậu trả lời ngay không một chút suy nghĩ, cậu chỉ trung thành với mình boss mà thôi.

    _Khoan nào, từ từ đã, suy nghĩ chút đi.

    Ngươi chỉ cần cho bọn ta thông tin của tên búa liềm kia thôi đổi lại trừ việc ra khỏi đây thì ngươi muốn gì cũng được.- Nazi

    _...- Cậu im lặng

    /Ngài bảo là cần thời gian suy nghĩ rồi bỏ trốn là được mà/- Giọng của Felrithy vang vọng trong đầu cậu

    Sắp tới Nazi sẽ mở một cuộc tấn công nên tam phát xít sẽ không có ở đây chắc cô sẽ lẻn vào phòng Nazi tìm bản đồ được nhỉ...

    _Ưm...cho tôi thời gian suy nghĩ được không...??

    _Được thôi, tuỳ ngươi- Nazi

    ——————End chap——————

    #6/9/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Phiền phức


    cre ảnh trên : lụm trên pinterest

    _______________________________________

    Một vài hôm sau Tam Phát Xít mở cuộc tấn công thâu tóm nốt phần còn lại của Ba Lan.

    Cô nhân cơ hội vào trong phòng Nazi tìm bản đồ căn cứ cho Vietnam nhưng nó có vẻ không đơn giản như cô nghĩ...

    _Yea !

    Tôi lại thắng nữa rồi !

    Yukin nè đấu lại lần nữa đi- Japan

    Hiện tại cô đang đấu katana với Japan nhưng cô thắng thì cậu ta bắt đấu lại còn cô thua thì vẫn vậy luôn

    Bộ tên này rảnh quá hay gì ?

    Ừ rảnh thật :')

    Nhưng tôi thì không nha anh bạn.

    Người ta bao việc.

    Đấu đấu cái quần !

    _Thôi nào...

    Tôi mệt quá nghỉ chút đi.

    _Được thôi.

    Tranh thủ lúc Japan không chú ý cô liền lẻn đi.

    Nhưng số cô có vẻ "may mắn" nhỉ.

    _Nè Yukin cô có thể làm giúp tôi cái pizza được không ?

    Đm

    _Italy à có nhất thiết là tôi không vậy ?

    Cậu có thể tự làm mà...Cậu làm hoàn hảo hơn tôi mà...

    _Tôi biết mà nhưng lười quá...nhờ người hầu thì làm chẳng ra gì mỗi cô làm thì còn ổn...

    _A...Hay cậu chịu khó làm đi chứ tôi hơi mệt...- Cô cố rặn ra một nụ cười méo mó.

    Cô không giỏi kiên nhẫn xíu nào

    Chẳng nhẽ đi làm pizza dứa cho Italy ?

    Không được đâu, thế thì dễ bị thiến lắm :')

    _Cô cố giúp tôi đi mà...

    Dây thần kinh kiên nhẫn : đứt

    _ĐM !

    CẬU VỪA PHẢI THÔI NHA TÔI NHỊN ĐỦ RỒI ĐẤYYY !

    CẬU KÊU CẬU LƯỜI CHẮC TÔI CHĂM !

    TÔI ĐÃ BẢO LÀ TÔI ĐANG MỆT BỘ CẬU BỊ ĐIẾC HẢ ???

    CÓ LÀM THÌ MỚI CÓ ĂN TỰ NHẤC XÁC LÊN MÀ LÀM ĐIII !!

    GIÚP GIÚP CÁI L*N BỐ ĐÂY ĐÉO RẢNHH !!!

    - Cô phun một tràng vào cái mặt còn đang ngơ ngác éo hiểu cái mô tê gì của Italy rồi hậm hực bỏ đi.

    Anh chưa bao giờ thấy cô chửi tục nhiều như thế này cả dù anh chẳng hiểu cô nói gì :')

    Italy : Ủa tui đã làm gì ?

    Chỉ đơn giản là nhờ thôi mà ? >:v

    Fel_đang quạu_rithy : Bố đây đi ngủ, đừng hòng gọi được bố mày dậy ! 😡

    Cô chạy thẳng vào phòng mình leo lên giường chùm chăn ngủ luôn.

    Rồi từ từ đi vào không gian hệ thống của Vietnam

    /NGÀI VIETNAMMM !!!!!/

    /Đ*t moẹ !

    Cô gào cái gì thế hả ?

    Sao không tìm cách giúp anh Nam lấy bản đồ đi./- Đông Lào

    /Tôi nhớ ngài ấy ok ?/

    _|Felri !|

    Cô quay về phía âm thanh vừa phát ra thì sáng mắt lên lao vào ôm chầm lấy người đó.

    /Ngài Vietnam !

    Con có cách lấy bản đồ giúp ngài rồi !!/

    _|Tốt rồi !|- Cậu vừa nói vừa xoa đầu cô.

    Việt Minh với Đông Lào đưa cặp mắt tràn đầy khinh bỉ về phía cô.

    Mặt cô bây giờ trông phởn hết sức hệt như mặt của Nam khi được Ussr xoa đầu vậy.

    Bất chợt đôi mắt vàng kim của cậu đặt trên đôi tai cáo kia...

    Có nên sờ thử không nhỉ ?

    Rồi cậu không kìm lòng được mà đưa tay xoa nhẹ nó...

    Mềm vãi...Thật sự cậu rất tò mò với những cái tai này nhưng Japan ở thế giới cũ của cậu khá bài xích việc này nên cậu chẳng bao giờ có cơ hội, cả Russia nữa.

    Cô thấy cậu xoa tai của mình thì ngẩn người một chút rồi mặc kệ cậu làm gì mà dụi vào lòng cậu.

    Việt Minh+ Đông Lào: Khinh bỉ nặng

    Có vẻ cô nhóc Felrithy không bài xích với việc này

    Còn đuôi thì sao nhỉ ?

    /À thôi con đi lấy bản đồ cho ngài nhe./- Cô vừa nói vừa buông cậu ra rồi từ từ biến mất vào hư vô.

    Ơ ?

    Tui chưa kịp sờ vào nó mà. ('・Д・)」

    Khi rời khỏi tiềm thức của Vietnam rồi cô chui ra khỏi cơ thể dưới dạng linh hồn.

    Cô quay về phía cái xác đang nằm kia.

    Trông cũng xinh phết.(*゚▽゚*)b

    "Cái cơ thể ngài cho tôi cũng không tồi nhỉ ?"

    Thoát khỏi mạch suy nghĩ cô bay đến phòng của Nazi thì bắt gặp tên Japan đang tiến về phía phòng của bản thân.

    Trời cái cơ thể mình có chết không nhỉ ? (¡-¡;;😉??

    Hay chỉ ngủ thôi ?

    Rồi cô bay theo Japan về phòng mình

    Tự dưng thấy cái khả năng này hữu ích phết.

    Tên Japan không cảm nhận được cô.

    Cái khả năng này là phần thưởng của việc hoàn thành nhiệm vụ chính và nếu cô nhớ không nhầm thì cũng được thưởng một khả năng nữa nhỉ ?

    Hình như là phân thân hay nhân bản gì gì đó.

    Đéo biết có tác dụng gì không nữa

    Mà thôi xem tên Japan kia làm cái gì đã.

    'Cộc!

    Cộc!

    Cộc!'- Anh gõ nhẹ cửa phòng cô

    Không thấy có tiếng trả lời anh liền xoay tay nắm cửa tiến vào phòng.

    Thấy thân ảnh nằm trên giường anh tiến lại gần dùng tay khẽ lay cô dậy cất tiếng gọi

    _Nè Yukin dậy đi nào

    。。。Không có phản hồi 。。。

    _Yukin !

    Yukin !- Anh lay mạnh hơn đồng thời cũng gọi to hơn

    。。。 Không động đậy 。。。

    _Moshi Moshi !

    Yukin à sao lại ngủ rồi ?

    Yukin !

    Thấy lạ anh liền kiểm tra cô một chút

    Vẫn sống

    Sao mãi không dậy nhỉ ?

    Mệt đến thế à ?

    Rồi anh nheo mắt nhìn chằm chằm cô một lúc rồi quay đầu về phía cái linh hồn kia.

    Linh hồn cô đang bay lơ lửng gần anh thì giật mình chẳng dám cử động, như muốn tuôn 1 lít mồ hôi vậy.

    _Hình như Yukin có chút lạ...- Japan nói nhỏ nhưng cô vẫn có thể nghe được.

    Có vẻ Japan cảm nhận được gì đó rồi...

    Rồi anh chán nản xoay bước ra khỏi phòng

    /Phù !/

    Như nhớ ra gì đó cô nhanh chóng tới phòng của Nazi và thành công lấy được bản đồ

    Nhưng cái bản đồ tự dưng biến mất thế có sao không nhỉ.

    Cô nhanh trí sử dụng luôn cái năng lực nhân bản gì đó nhân đôi cái bản đồ lên.

    Cầm trên tay cái nhân bản ngắm nghía một lúc

    "Bản pha ke mà giống hệt bản gốc luôn trời"

    Rồi cô để lại bản gốc lại chỗ cũ rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

    ——————End chap——————

    #10/9/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Trốn thoát


    Sau khi lấy được bản đồ cô nhanh chóng đưa nó cho cậu mặc kệ tên Poland bị cậu đánh ngất nằm kia.

    _Con nghĩ ngài nên đi vào đêm nay đi, ra khỏi căn cứ này bằng cửa sau ý, ở đó ít lính canh hơn.

    Bên ngoài con đã chuẩn bị cho ngài một chiếc trực thăng rồi.

    _Vậy còn cô ?

    Cô sẽ ở lại đây à ?

    _Con không có gan để tạo phản lại ngài Nazi nhưng vì ngài con sẵn sàng đi mua gan dù éo biết lấy tiền ở đâu.(`•∧•)ゞ

    _Tốt lắm !- Cậu vừa nói vừa xoa đầu cô, nhóc này ngoan hơn Đông Lào nhiều.

    Đông Lào: Ủa anh ??? ( ゚▽゚ )?

    Ferithy: Blè !

    Đông Lào: Cô được lắm.💢

    Felrithy: Thách anh làm gì được tôi, tôi có ngài Vietnam bảo kê ( `ω' )

    Đông Lào: ・・・

    -------------------------

    _Ưm...Cậu định bỏ trốn thật à Vietnam ?

    _Ừ!

    Cậu muốn đi cùng tôi không, Poland ?- Vietnam

    _À...thôi, dù tôi trốn được cũng sẽ bị bắt lại thôi mà nên...cậu cứ đi đi- Poland

    _Cậu chắc chứ ?- Vietnam

    _Tôi không sao đâu...

    _Vậy tôi đi nhé !

    Rồi cậu dùng tay bóp nát cái xích ở chân.

    Mấy cái xích còm này làm gì được cậu chứ, cậu hơi bị khoẻ luôn á sống mấy trăm năm vậy mà.|( ̄3 ̄)|

    Poland hốt hoảng nhìn cậu nhẹ nhàng bóp nát cái xích dưới chân.

    Thế sao cậu không bỏ trốn từ lâu rồi đi sao phải đợi tới bây giờ ?

    Ừm...tại cậu mù đường cái căn cứ này, lạc thì như không thôi.

    Cậu "nhẹ nhàng" đạp cánh cửa cô gắng không phát ra tiếng động để không bị phát hiện.

    Rồi cậu đánh ngất 2 người lính gác ngục, lấy đồ của một người khoác tạm lên cơ thể, bộ đồ của cậu khá tơi tả rồi.

    Cậu nhanh chóng di chuyển đến cái cửa sau nhưng có lính canh ở đó.

    Cậu nhẹ nhàng lén chạy ra phía sau lưng đánh ngất chúng rồi đi ra ngoài.

    Ra bên ngoài cậu thấy một khu rừng rậm rạp ngay trước mắt rồi bằng thế lực nào đó thôi thúc bước chân cậu tiến sâu vào khu rừng.

    Đi được một quãng thì cậu thấy một chiếc trực thăng ở đó và cả Felri nữa, cô gục xuống ngủ bên cạnh chiếc trực thăng đó.

    Bộ chờ cậu lâu tới vậy à ?

    Đúng rồi đó.

    Cậu tới gần lay nhẹ cô dậy ngủ không chút phòng bị thế này mà không sợ bị phát hiện à.

    _Ưm...ngài Vietnam ?- Cô mở mắt nhìn cậu

    _Cô ngủ không chút phòng bị thế này mà không sợ bị phát hiện à ??

    _Không sao đâu mà...

    Mà sao ngài lâu thế con đợi mãi đấy.

    _Tìm đường hơi lâu không lạc là tốt rồi đấy.

    Mà chúng ta nên đi thôi không bọn chúng phát hiện ra giờ.

    _Vâng!

    Cô và cậu cùng leo lên chiếc trực thăng bay đi mất.

    Nhưng thế quái nào cô lại là người lái.

    Ừ thì cũng đúng thôi tại cậu lười mà

    Đông Lào + Việt Minh: ???

    Trên đường bay về với boss thân yêu cậu quay qua hỏi cô

    _Fel này cô tự dưng biến mất mà bọn họ cũng không thấy lạ à ?

    _Ngài không phải lo đâu ở đó cũng có Felrithy mà

    _???

    _À con có được khả năng nhân bản vì hoàn thành được nhiệm vụ chính con đã dùng nó nhân bản thân lên và để bản fake ở đó.

    Con có thể thần giao cách cảm với nhân bản của mình nên để nó ở đó làm gián điệp cũng ok phết.

    _Nhưng chắc chắn nó sẽ không bị phát hiện không ?

    _Ngài cứ yên tâm đi con kiểm tra rồi nó giống con từ suy nghĩ đến khả năng đánh nhau, cách nói chuyện lẫn thói quen,...

    Không phải hàng made in china có khác.

    Nó chỉ nghe lời người tạo ra mình thôi nên không có khả năng tạo phản đâu mà nếu có con cho nó biến mất ngay lập tức.

    _Thế thì ổn rồi

    ————Skip————

    Qua một khoảng thời gian nào đó mà t/g cũng éo biết thì cậu đã thấy căn cứ ở trước mặt mình.

    _Ngài Vietnam à con có nên vào tiềm thức của ngài không ?

    Họ thấy tôi họ có giết không vậy ?- Cô hỏi cậu

    _Không cần đâu họ không ác đến mức đó đâu.

    _Nhưng con vẫn hơi lo...-Cô nói xong liền đổi ghế lái cho cậu rồi biến thành con cáo màu trắng ngồi bên cạnh.

    _Cô có thể biến thành như thế này được à ?

    _Tất nhiên !

    Giống tên Japan á.

    Cậu chẳng nói gì nữa im lặng lái máy bay đến khu rừng gần căn cứ để hạ cánh.

    Cậu bước xuống trực thăng không quên bế theo con cáo trắng Felri tiến đến căn cứ.

    Nhưng chưa kịp đến gần một vài tên lính đã phát hiện ra cậu tưởng là địch nên chúng đã đuổi theo cậu.

    Cậu đang mặc đồ của lính phát xít mà nên nhầm cũng phải thôi đã thế còn che mặt.

    Rượt đuổi một hồi thì cũng bị chúng bắt được rồi đưa về căn cứ.

    Với tài năng chọc chó của cậu thì bọn chúng có mơ cũng đéo đuổi được đâu tại bế theo con cáo kia vướng vãi nồi thôi.

    Sao cậu không quăng nó đi nhể ?

    Felri: Why Tổ Quốc ?

    Ngươi cũng có chân mà tự đi mà chạy.

    Cậu bị bọn chúng lôi xềnh xệch về căn cứ.

    Thế cũng tốt đỡ phải lẻn vào.

    Chúng lôi cậu đến trước mặt Ussr nói

    _Thưa ngài chúng tôi mới phát hiện một tên lính phát xít lảng vảng gần căn cứ của ta.

    _Tốt lắm !- Ussr

    _BOSS !!!!!!!!!!!

    TÔI NHỚ NGÀI QUÁ ĐIIIII !!!!!!!!- Cậu lập tức hất tên lính đang giữ cậu ra, tháo đồ bịt mặt ra lao thẳng đến ôm Ussr.

    Mà cậu cũng buông con cáo nào đó khiến cô hoang mang rơi xuống đất.

    _A...Viet-Vietnam ??

    Cậu đã ở đâu vậy ?

    Tôi chẳng tìm được chút thông tin nào của cậu cả ??- Ussr thấy cậu lao vào ôm thì giật mình nhưng vẫn nhẹ nhàng ôm lại.

    Mặt Trận và những người khác đứng xung quanh thấy cậu thì rất ngạc nhiên.

    Hai tên lính kia sau khi nhìn được mặt cậu thì hoảng hốt xin lỗi rối rít.

    _Không sao đâu các ngươi chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình thôi mà giờ các ngươi lui đi- Vietnam

    _Dạ...thưa boss...

    Tôi bị bắt nên...nên...

    Tôi thực sự xin lỗi ngài !!- Vietnam

    _Ai đã bảo là "em rất mạnh mà sẽ không sao đâu " rồi để bị bắt hả ???

    - Mặt Trận gắt gỏng nói.

    Cậu có biết là khi cậu biến mất không một thông tin đã khiến anh lo lắng đến mất ăn mất ngủ không hả.

    _Rồi cậu bị tên Nazi bắt hả ?- Laos

    _Đúng rồi ủa sao cậu biết ?

    _Cậu đang mặc đồ của lính Phát Xít đấy.

    Mà bị bắt đến đấy tên Nazi có làm gì cậu không ?

    _Không một vết xước luôn !

    Rồi mọi người nói chuyện hỏi han cậu mà cậu chẳng biết rằng con cáo trắng nào đó ngồi cạnh đang làm bóng đèn Led 100W phát sáng max công suất.

    ——————End chap——————

    #10/9/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Mệt mỏi


    cre ảnh trên: Minh Duong on facebook

    Tui không ngờ là cái truyện nhảm này của mình cũng có người đọc luôn á

    Cảm ơn mọi người nhiều !!!

    ___________________________________

    Như chợt nhớ ra gì đó cậu quay lại đằng sau bế con cáo trắng lên

    Felrithy: Huhu may quá cuối cùng ngài cũng nhớ ra con ( T ▽ T )

    _Mọi người ơi em nhặt được con cáo này nè.

    Dễ thương hông ?

    Cho em nuôi nó nha.

    Mọi người nhìn chằm chằm vào con cáo đang được cậu ôm vào lòng kia bằng một ánh mắt không mấy thiện cảm.

    Felrithy: Mọi người làm ơn đừng nhìn nữa muốn đục mặt tôi hay gì.( ;'Д`)

    _Con này lạ thế, cáo thành tinh hay sao mà lông màu trắng vậy ?- China

    Cô nghe thấy hắn hỏi vậy thì trừng mắt nhìn hắn gầm gừ.

    Cậu thấy cô vậy thì xoa đầu cô, tên China này đáng ghét thật suốt ngày cà khịa người khác đến một con cáo cũng không tha.

    _Nhưng nó đáng yêu mà !

    _Không đáng yêu bằng ngươi - China nói một câu hết sức vô liêm sỉ.

    Mọi người nhìn hắn bằng ánh mắt tràn nhập khinh bỉ còn cậu mắt cá chết nhìn hắn.

    China: Tôi biết tôi đẹp rồi không cần mọi người nhìn vậy đâu.

    ————Skip————

    Vietnam về phòng liền lao lên giường nằm ngủ luôn, cậu mệt quá luôn rồi.

    À phải đi tắm đã.

    Cậu tiến đến mở tủ quần áo chọn cho mình bộ đồ ưng ý rồi vào phòng tắm.

    Nhìn cơ thể nguyên chủ trong gương cậu thấy cũng chẳng khác cơ thể của cậu mấy.

    Rồi cậu nhanh chóng ngồi vào bồn tắm, làn nước mát khiến cậu cảm thấy thật thoải mái, bao lâu rồi cậu mới được tận hưởng cảm giác dễ chịu này nhỉ.

    Ở thế giới cũ cậu luôn có rất nhiều việc phải làm nên nếu tắm thì chỉ tắm nhanh thôi chẳng bao giờ có thời gian thư giãn cả.

    Cảm giác này đã khiến cậu dần chìm vào giấc ngủ.

    Đông Lào dần hiện ra từ không trung bất lực tiến đến bế cậu ra khỏi bồn tắm đi ra ngoài.

    Đám người kia đâu được như nó được bế một Vietnam ướt át như này.

    Nó lau khô người rồi mặc đồ cho cậu.

    Hôn lên trán và đặt cậu lên giường ngủ.

    Đảo mắt qua nhìn con cáo đang ngủ say như chết bên cạnh cậu nó chán ghét nhấc cô lên ném vào góc phòng.

    Bị va đập mạnh cô thức giấc, bực tức nhìn xung quanh thấy Đông Lào đang đứng nhìn chằm chằm vào Vietnam say ngủ trên giường.

    _NÀY TÊN ĐÔNG NƯỚC LÈO KIA !!!!

    ANH QUÁ ĐÁNG VỪA THÔI NGƯỜI TA ĐANG NGỦ MÀ QUĂNG THẾ HẢ ?????- Cô hoá thành dạng người rồi tức tối chửi

    _VỪA NÓI AI LÀ ĐÔNG NƯỚC LÈO CƠ ???

    CÔ LÀ CÁI THÁ GÌ MÀ TÔI KHÔNG ĐƯỢC QUĂNG HẢ CON CHỒN TRẮNG LẮM ĐUÔI !!!!

    _TÔI ĐÉO PHẢI CHỒN NHA !!!

    ĐITCONME ANH TÔI ĐÃ LÀM GÌ ANH CHƯA MÀ ANH QUĂNG TÔI THẾ HẢ ĐÔNG NƯỚC LÈO ????

    _CÔ DÁM KHIÊU KHÍCH TÔI !!!

    NGON NHÀO VÔ !!!- Nó vào tư thế chiến đấu

    _ANH KHIÊU KHÍCH TÔI TRƯỚC THÌ CÓ !!!!

    THÍCH THÌ CHIỀU TÔI KHÔNG NGÁN!!!!!!

    Rồi hai người lao vào đánh đấm nhau.

    Cô là con gái không có nghĩa là cô yếu nhá.

    Hai người đánh nhau ầm ĩ trong phòng lúc thì mang cả hàng nóng ra chơi.

    Tiếng ồn làm cậu thức giấc, nhìn hai con người đang dùng hàng nóng phang nhau trước mặt cậu bực tức toả sát khí khắp phòng khiến hai con người nào đó lạnh sống lưng quay lại nhìn cậu

    _HAI ĐỨA CÓ THÔI ĐI KHÔNGGG !!!!!

    CÓ CHO AI NGỦ KHÔNG HẢ !!!!!!!!- Cậu đen mặt cầm AK đuổi hai người kia.

    _AAAAAAA !!!!!!!!!

    NGUY HIỂM LẮM TỔ QUỐC CON XIN LỖI MÀ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    _ANH NAM THA EMMM !!!!!

    EM XIN LỖIIIIIIIIII !!!!!!!!!!

    Chừa cái tội ồn ào phá giấc ngủ ngàn đêm có một của cậu.

    Nghe tiếng hét, tiếng cãi nhau, tiếng chửi, tiếng AK ầm ĩ trên phòng cậu mọi người lo lắng chạy sang phòng cậu.

    'RẦM !!'- China đạp cửa phòng cậu ra

    _Này Nam em có sa- !?- Mặt Trận

    Đập vào mắt mọi người là cảnh Vietnam tỏa sát khi đuổi một người có mái tóc trắng bạch kim và một người có ngoại hình giống hệt cậu.

    Nghe tiếng động ba người nhìn về phía cửa thấy mọi người thì họ đứng hình.

    Ôi thôi toang rồi Lượm ơi

    Đã thế Fel còn đang để tai với đuôi cáo.

    Toang thật rồi.

    Biết giải thích thế nào đây ;-;

    ——————End chap——————

    Dii Dii : Đi học về đang mệt nên chap này ngắn hoy

    #13/9/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Nhớ


    cre ảnh trên : lụm trên pinterest

    ___________________________________

    _Hai người là ai ?- Ussr

    _A...tôi...- Felrithy

    _Haha...- Đông Lào

    Hai người khó xử ấp úng.

    Biết nói thế nào bây giờ

    _Cậu là ai sao lại có gương mặt giống Nam vậy hả ?

    Còn cô, cái tai với cái đuôi kia là sao ?- Cuba

    /Cứu !/- Hai người đánh mắt sang Vietnam ý nói muốn cậu giải vây

    _Hừm...tai và đuôi cáo màu trắng...ta đoán ngươi là con cáo Vietnam mang về đúng không ?- N.K

    _...- Cô im lặng thừa nhận

    _Vậy là cáo thành tinh thật à ?- China

    "Đm tên Tàu Khựa đáng ghét"- Felrithy

    _A...Đây-Đây là hai đứa em của em...ừm...Em nuôi - Cậu sau khi load xong thông tin liền lên tiếng cứu hai người kia khỏi đống sát khí dày đặc.

    "Wtf !!???"

    _Hai đứa này em nhặt đâu về vậy ?- Mặt Trận

    Nhặt ngoài bãi rác, bụi chuối, gầm cầu,...v...v...

    Đông Lào+Felrithy : Ủa alo ??

    _Ưm...trong lúc em đi chơi...haha...-Cậu gãi đầu cười gượng

    _Nhưng Nam này, hai người đó vào đây kiểu gì vậy ?- Laos

    Vietnam+Đông Lào+Felrithy : //Đứng hình//

    Ờm...chui ra từ gầm giường, từ trên trời rơi xuống, từ dưới đất mọc lên,...

    _Hưm...một người thì trèo cửa sổ vào con một người thì...con cáo...-Vietnam

    Mọi người đã hiểu đại khái được tình hình chỉ có điều là ngoại hình của hai người chẳng rõ thân phận này hết sức kì lạ.

    _Ờm...Hai người có thể giới thiệu bản thân một chút không ?- Cuba

    _Tôi là Felrithy Harvey 17 tuổi.

    _Cứ gọi tôi là Đông Lào.

    _17 tuổi...Vậy là bằng Rus à- Ussr

    _À...

    Cô có thể biến thành cáo cho tôi xem được không ?- Laos

    _Được thôi- Cô nói rồi biến thành con cáo trắng ngồi dưới đất

    Bắt thời cơ Đông Lào xách cổ cô lên quăng vào góc tường.

    Đông Lào: Tao vẫn thù vụ ban nãy nhá

    Bị quăng vào tường tới hai lần cô bực tức gầm gừ nhìn Đông Lào.

    Thấy Vietnam cô như nghĩ ra gì đó sáng mắt lên nhảy vào lòng cậu

    _Ngài nhìn đi !

    Tên Đông nước lèo đó bắt nạt con huhu- Cô uất ức chui vào lòng cậu

    _Cô nói ai thế hả ???

    _Đông Lào à em quá đáng vừa thôi - Cậu nheo mày nhìn nó

    _Anh-...hức...hức...

    OAAA...!!!!!

    Huhu anh không thương em !!!!

    Từ khi có cô ta anh chẳng quan tâm tới em nữa huhu...OAAA !!!- Nó khóc, anh nó chỉ quan tâm tới con chồn trắng lắm đuôi đó thôi

    Cậu giật mình nhìn nó.

    Đông Lào ghen à ?

    Đáng yêu ghê a~

    Cậu đến gần lau nước mắt cho nó rồi đặt lên má nó một nụ hôn.

    _Ngoan...đừng khóc nữa anh xin lỗi mà...anh vẫn thương em mà...

    Nó đỏ bừng mặt lên rồi ôm chặt lấy cậu.

    Nhưng đời không như mơ lúc nó định ôm thì lại bị Felri kéo cậu về sau mà giữ chặt.

    _Đéo nhé !- Felri

    _Này trả Nam lại cho tôi !

    _Có phải của anh đâu mà tôi phải trả

    _Con chồn trắng lắm đuôi !

    _Đông nước lèo !

    _Ditconme $*+=%#*+&~€>?!^%₫&@

    _₫&/@#%~^+*$¥=%@)(

    Hai người cứ cãi nhau qua lại, cậu ngăn cũng không được đành đánh mắt sang đám người bóng đèn kia ý bảo họ rời khỏi đây.

    Họ cũng hiểu ý liền rời đi, được mấy bước thì họ nghe thấy tiếng hét thất thanh từ trong phòng cậu vọng ra.

    —–——Skip pặc 2————

    Sau 3 tiếng đồng hồ giảng đạo lý cậu dẫn hai người đi tập luyện.

    Lâu lắm cậu không sờ tới súng rồi không biết trình có giảm không nhỉ.

    Cậu nắm tay hai người đến chỗ tập nhưng cậu đâu biết hai người đằng sau đang bắn tia mắt với nhau đâu

    /Ngài Vietnam là của đồng bào anh không có cửa đâu/- Cô nói với nó qua thần giao cách cảm

    /Anh ấy đã là của tôi từ trước rồi, cô tự dưng xuất hiện rồi đi giành đồ của người khác .

    Tính làm tiểu tam hay gì/- Đông Lào

    /Đéo !

    Tôi chỉ bảo vệ ngài ấy khỏi loại người như anh thôi mà ngài Vie yêu đồng bào lắm a/

    /Bảo vệ ??

    Sao lại bảo vệ anh ấy khỏi tôi ?

    Tôi là người bảo vệ ảnh đó /- Đông Lào vỗ ngực.

    _HAI ĐỨA !- Cậu cắt ngang thần giao cách cảm của hai người

    _Hả...à...dạ...

    _Sao anh gọi mãi không nghe vậy ?

    Mà tới rồi ta luyện tập chút đi

    _Vâng- Đông Lào+Felrithy

    Buổi hôm đó cậu tập súng còn hai người kia thì tập võ+súng+võ mồm.

    Hai người choảng nhau om sòm khu đấy lên còn cậu thì bất lực đành kệ.

    Nhưng trông hai nhóc này khiến cậu nhớ hai người anh Mặt Trận và Việt Hoà trước của cậu quá, suốt ngày đánh nhau cãi nhau.

    Hoài niệm thật.

    Cho dù Việt Hoà đã phản bội đất nước và đi theo America nhưng hắn vẫn là anh trai cậu.

    Cậu hận hắn, hắn đã giết người anh Mặt Trận của cậu và chính tay cậu cũng đã bắn chết hắn nhưng cậu vẫn luôn yêu quý hắn.

    Vừa hận vừa yêu...cậu nhớ gia đình trước kia của cậu quá...cái thời chưa chiến tranh ý...

    ——————End chap——————

    Dii Dii: Đang ngồi giải quyết đống bài tập thì nổi hứng viết truyện.

    Viết xong chap này r mị lại chết trong đống bài tập tiếp. 😀

    Buồn ngủ bỏ mẹ nhưng bài tập chưa làm xong nên phải cố gắng làm cho xong r mới ngủ chứ ko mai cô kiểm tra là tuôi hẹo ಥ_ಥ

    Mà đã được 10 chap r đấy

    TÔI XIN MẤY BÁC ĐẤY LÀM ƠN ĐỪNG XEM CHÙA NỮA MÀ !!!!!!!

    #13/9/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Nhiều chuyện


    cre ảnh trên: ko rõ

    _______________________________

    Hôm nay cậu muốn hai người kia tiếp xúc với mọi người của khối Cộng Sản để thân nhau hơn nhưng từ hồi đéo nào mà Đông Lào và Felrithy đã thân nhau tới vậy nhỉ

    Chỉ mỗi cậu nghĩ vậy thôi chứ ngày nào hai người cũng cãi hoặc đánh nhau om sòm cái căn cứ lên.

    _Thôi nào hai đứa đừng đánh nhau nữa.- Vietnam

    _Nhưng cô ấy ăn hết bánh của em.- Đông Lào

    _Ăn hết thì làm cái khác có gì đâu mà anh đánh tôi !- Felrithy

    _Nhưng đấy là cái bánh anh Nam làm cho tôi !- Đông Lào

    _Hai đứa có chịu thôi đi không ?

    Hay anh cấm túc trong tiềm thức 1 tháng không được ra ngoài hay không được tới gần anh trong vòng 1 tháng ?- Cậu đen mặt nói

    Ngay lập tức hai người ngồi im phăng phắc

    _Haizz...- Cậu thở dài vì hai người này ồn ào nên boss thường xuyên nhắc nhở cậu phải quản hai người họ.

    Cậu chẳng muốn làm phiền boss đâu nhưng hai người này thật sự cậu không thể quản nổi.

    Cậu tưởng Felri ngoan ngoãn thế nào ai ngờ cũng báo cậu hệt Đông Lào thôi.

    'Cộc cộc !'- Bỗng tiếng gõ cửa

    _Vào đi- Vietnam

    _Chào !- ???

    _China, ngươi lại tới đây làm gì nữa ?

    _Như mọi hôm !- China

    _Haizz...ngươi vẫn chưa chịu bỏ cuộc à ?- Cậu chán nản thở dài.

    Tên này ngày nào cũng tới để tra hỏi Đông Lào và Felrithy, hắn có vẻ không tin tưởng hai người này lắm.

    Hắn vẫn kiên trì tra hỏi dù nhiều lần bị Đông Lào và Felrithy điên lên rồi tẩn cho.

    _Tất nhiên !- China bình thản trả lời trước ánh mắt sát khí của hai người nào đó.

    _Anh phiền quá đó tôi đã bảo là chúng tôi đéo phải gián điệp mà.

    Còn một điều nữa tôi là cáo có thể hoá thành người nói đơn giản hơn thì là hồ ly tinh đấy.- Felrithy

    _Tôi đã bảo là Bọn.tôi.đéo.phải.gián.điệp ngươi có hiểu không vậy Khựa ?- Đông Lào gắn từng chữ

    _Ta hiểu nhưng ta không tin ok ?

    Mà chẳng phải hồ ly tinh chuyên đi lừa gạt người khác sao mà hồ ly chỉ có ở Nhật thôi mà nhỉ ?

    _Đấy là mấy con khác chứ không phải tôi, tôi chẳng lừa ai cả.

    Tôi phải nhắc lại bao nhiêu lần nữa đây hả ???- Cô gắt gỏng nói.

    Cái hình dáng này là của ngài ấy cho cô chứ cô đâu tự nguyện.

    Bây giờ mới thấy nó phiền phức vl ra.

    _Còn ngươi nữa, ngươi là ma hay sao mà có vẻ ngoài giống Nam vậy hả ?- China

    _Câu đấy ngươi hỏi có khi đến 20 lần rồi đấy.

    Cha sinh mẹ đẻ ra ta như nào thì ta như vậy thôi ngươi hỏi thế làm sao ta biết được.- Đông Lào "Nhưng chuyện ta là ma thì đúng gòy (;・_・)b"

    _Thôi hai đứa ra ngoài đi anh có chuyện cần nói riêng với tên Chinsu này.-Cậu bảo hai người kia ra ngoài

    _Dạ...vâng...

    Rồi hai người ra khỏi phòng cậu để lại hai thân ảnh trong phòng

    _Nói đi ngươi có gì cần nói với ta à ?- China

    _Ngươi mới là người có chuyện cần nói ấy.

    Ngươi lấy lí do tra hỏi hai nhóc kia để đến phòng ta thôi chứ gì

    _Ồ~Tinh thật nha !

    Đúng là ta có chuyện cần nói với ngươi

    _Nói đi !

    _Ta chỉ thấy lạ là từ sau hôm ngươi chắn cho boss một phát đạn thì ngươi rất lạ.

    _Lạ ???

    Ý ngươi là sao ???- Cậu cố gắng hỏi một cách bình thường nhất có thể chứ bên trong mồ hôi tuôn như suối.

    Trời ơi !

    Hắn hỏi thế này cậu phải trả lời sao.

    Mà tại sao có mỗi hắn nghi ngờ thôi nhỉ.

    Oc đến thế cơ à

    _À thì sau ngày hôm đó ngươi cười nhiều hơn, thân thiện với mọi người hơn và...không còn lập dị nữa...

    _À thì ra trước kia ngươi nghĩ ta lập dị hả ?

    _Trả lời đúng trọng tâm đi.

    _Thì đơn giản là tôi muốn dành thời gian bên mọi người hơn thôi...

    _Thật ?- Hắn vừa nói vừa nghi hoặc tiến tới gần cậu

    _Thật...mà...Ta lừa ngươi làm đéo giề.- Cậu lùi lại

    Hắn cứ tiến một bước cậu lùi một bước cuối cùng cậu vấp chân ngã xuống chiếc giường sau lưng, nhanh tay cậu giữ lấy vạt áo China khiến hắn ngã theo.

    Hiện tại thì cậu bị tên China nằm đè lên người.

    Đ*t moẹ tên này nặng vãi.

    'Rầm !!!'

    _ANH VIEE !!!!-Bỗng cô đạp cửa lao vào phòng cậu

    _Có chuyện này rất ngh-...

    -Cô đang nói thì bắt gặp cảnh tượng trước mặt liền đứng hình

    'Tách !

    Tách !'

    Felrithy: Chảy máu mũi+lấy máy ảnh ra chụp vài tấm

    _XIN HAI NGƯỜI CỨ TIẾP TỤCCC !!!!!!!!- Cô vừa nói vừa đóng sầm cửa lại

    OTP quá real rồi chèo thuyền chậm quá phải phi tên lửa thôiiii !!!!!!

    ——Bên ngoài phòng——

    Cô vừa nhìn tấm ảnh bản thân vừa mới chụp được liền nhẹ đỏ mặt với một nụ cười mất nhân tính.

    "Chiviet !

    Chiviet !

    Chiviet !

    OTP real quá đi AAAAAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

    Đông Lào sởn tóc gáy khi thấy nụ cười của cô.

    _Này cô đang xem cái gì thế.- Dù hơi ghê nhưng nó vẫn tò mò cái tấm ảnh cô đang cầm liền ngó vào xem

    _!!!- Đông Lào giật mình gân nổi đầy trán.

    _Này tấm này ở đâu thế hả !?- Nó gằn giọng

    _À toi mới chụp được trong phòng anh Vie á !- Felrithy

    Rồi nó phi thẳng đến phòng cậu

    ——Trong phòng——

    China sau khi load xong thông tin mặt hắn liền đỏ ửng hơn cả da của hắn rồi vội vàng rời khỏi người cậu

    _Xin...xin lỗi...- Hắn lắp bắp, quả thật là người cậu rất thơm a

    Cậu hoang mang nhìn hắn.

    Cái tên China kiêu ngạo cậu biết đâu rồi, đâu ra một China đỏ mặt ngại ngùng như gái mới về nhà chồng thế này, fake à ?

    _Ngươi...làm sao đấy...sốt à ?- Cậu thấy hắn đỏ mặt liền hỏi

    _Kh-không sao.

    'Rầm !!'- Tiếng anh bạn cửa ngã xuống đất

    _TÊN KHỰA KIA TRÁNH XA ANH TAO RAAA !!!!!!- Nó đạp cửa phòng cậu rồi phi vào phòng.

    _Đông-Đông Lào !?

    Có chuyện gì vậy ?- Cậu ngây thơ hỏi lại

    _Ta không làm gì nhá !

    Ta bị vấp chân thôi.- China

    _Đm !

    Mày nghĩ tao tin ?

    _THÔI !!!

    Đông Lào không cãi nhau !- Vietnam

    _...vâng...- Đông Lào

    _Gọi Fel vào đây hình như lúc nãy em ấy có chuyện cần nói với anh.- Vietnam

    _CON CHỒN TRẮNG KIA VÀO ĐÂY COIII !!!!!- Đông Lào

    _Ai bảo em to mồm vậy hả ?

    Làm phiền người khác đấy.

    _Đjtconmemay Đông nước lèo !- Cô bước vào không quên chửi Đông Lào

    _Fel !

    Vừa nãy em bảo có chuyện cần nói đúng không ?- Vietnam

    _A...đúng nhỉ nhắc mới nhớ...

    Phe Trục sẽ tấn công ta vào vài ngày tới đấy.

    _CÁI GÌ !?- Ba người trong phòng đồng loạt la lên

    _Sao có thể ?- China thanh niên bị mất đất diễn nãy giờ.

    _Nhanh phải mau báo cho boss còn chuẩn bị !- Vietnam

    _Này cậu chắc chắn đây là thật chứ ?- China hỏi cậu

    _Thật mà !

    Bọn tôi có gián điệp bên đó- Cô lên tiếng

    _Vậy sao...?

    _Nhanh báo cho boss !- Vietnam

    Rồi cả 4 người rời khỏi phòng cậu nhanh chóng tới chỗ của Ussr

    ———————

    _BOSS !!!

    _Hửm...Vietnam ?

    China ?

    Có chuyện gì thế ?- Ussr

    _Tôi có chuyện quan trọng cần nói ngài có rảnh không ạ ?- Vietnam

    _Cậu nói đi !

    _Tên Nazi sẽ tấn công chúng ta vào vài ngày tới ngài mau chuẩn bị cho cuộc chiến !- Vietnam

    _Sao cậu biết ?

    _A...vì tôi có gián điệp bên đấy.

    _Vậy sao ?

    Được thôi !

    Cậu nói những người khác tập trung tập luyện đi ta sẽ đi chuẩn bị.

    ——————End chap——————

    Tôi định chỉ ra chap vào Chủ Nhật thôi chứ giờ cả tuần gần như tôi kín lịch rồi.

    Đã thế sáng chủ nhật vẫn phải đi học đội tuyển + đi học thêm tiếng anh bên ngoài.

    Cả ngày thì đi học r.

    Mỗi buổi tối lúc thì học phụ đạo ở trường, những buổi ko học thì lại học thêm bên ngoài.

    Có được 1, 2 buổi tối rảnh thì lại bài tập đè đầu, power point thuyết trình,...

    Nói chung là chỉ có trưa chủ nhật là rảnh để viết thôi

    TRỜI ƠIII !

    Làm ơn vote đi mà đừng xem chùa nữa !!!

    #17/9/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Cuộc chiến ngắn


    cre ảnh trên: No name on pinterest

    ————————

    _Anh Nam à em cũng cần phải tham gia hả ?- Đông Lào hỏi cậu

    _Ừm...Nếu muốn giữ an toàn cho mọi người

    _Em sẽ không làm anh thất vọng đâu, ai mà làm anh bị thương em sẽ giết chết kẻ đó- Nó hùng hổ nói

    _Thôi ta đi luyện tập.- Vietnam

    ————Vài—ngày—sau————

    _Haizz...mệt thật...- Cậu than vãn nằm xuống giường sau một buổi luyện tập dài dằng dặc

    'Bùm !!!'- đột nhiên có tiếng bom

    _Anh Nam có lẽ chúng tới rồi !- Đông Lào

    _Ừ, đitconme nhanh thế đéo đúng lúc tí nào anh muốn nghỉ ngơi.- Cậu chán nản nói rồi nhanh chóng rời khỏi phòng cùng Đông Lào.

    Tới chỗ phát ra tiếng nổ cậu thấy cũng chẳng có gì mấy.

    Vì đã chuẩn bị từ trước nên ta cũng không bị rơi vào thế bất lợi

    Mà sao ít lính phát xít thế nhỉ ?

    /Trong một cuộc chiến con tin rất quan trọng /- Giọng Việt Minh vang vọng trong đầu cậu

    Con tin ?

    _!!!- Như nghĩ ra gì đó cậu kêu Đông Lào đi giúp mọi người còn cậu vội vã rời khỏi đó.

    "Chết tiệt !!

    Không biết đám nhóc có sao không "- Cậu vừa chạy vừa lo lắng cho đám nhóc nhà Ussr

    Đến nơi cậu thấy ba tên lính phát xít đang đánh nhau với Belarus và Ukraina.

    Hai người bị thương nặng hình như sắp gục rồi không nghĩ nhiều cậu lao vào đánh ngất một tên, giật súng của hắn rồi bắn chết hai tên còn lại.

    Hành động của cậu rất nhanh đến nỗi hai tên lính không kịp trở tay.

    _Hai em có sao không ?

    Còn đám nhóc đâu ?- Cậu chạy đến đỡ hai người .

    Belarus dù là con gái nhưng cũng mạnh thật, đúng là con của boss.

    _Hộc...hộc...đám...nhóc ở trong...hộc...phòng...- Ukraina thở nặng nhọc

    Thấy vậy cậu kêu Felrithy ra chữa thương cho hai người họ rồi đưa họ và đám nhóc tới nơi an toàn còn cậu chạy đi giúp mọi người.

    Cô cố gắng dìu hai người tới phòng của đám nhóc nhà Ussr.

    Vào trong đập vào mắt cô là căn phòng bừa bộn, đổ nát còn đám nhóc thì trốn vào một góc tủ.

    _A...!

    Anh Ukraina !

    Chị Belarus !- Cậu nhóc Kazakhstan chạy đến bên hai người

    _Các em không sao chứ ?- Ukraina

    _Không sao ạ !

    Hai người bị thương nhiều quá...- Estonia

    _Hai người ngồi tạm xuống đây để tôi chữa cho.- Cô đặt hai người xuống giường rồi bắt đầu chữa trị.

    Hai người đó bất ngờ mở to mắt nhìn cô.

    _Cô là cái thứ gì thế ?- Belarus

    _Người ngoài hành tinh ?- Latvia

    _Trời ạ bây giờ không phải lúc để nói chuyện đó !!- Cô bất lực gào lên.

    Rồi bỗng bóng đen bao trùm lấy cô

    _What !?

    -–oOo–-

    Đông Lào đang hăng say đập mấy tên lính phát sick này.

    _Nhiều thật !- Nó bực tức phang mấy tên cùng một lúc.

    Nhưng công nhận là đã tay nha.

    _Ngươi cũng mạnh đấy !- China vừa đánh vừa liếc về phía nó nói.

    _Tất nhiên !!- Nó đắc ý.

    Rồi đột nhiên trước mắt nó tối sầm lại.

    _Cái đéo gì thế này !?

    -–oOo–-

    Chạy đến chiến trường đập vào mắt cậu là hình ảnh một tên lính Phát Xít bắn một viên đạn về phía Ussr mà ngài không hề hay biết vì đang đánh với những tên khác.

    Không nghĩ nhiều cậu lao đến chắn cho boss nhưng chưa kịp lao đến thì một màu đen vô tận đã bao trùm lấy cậu.

    Trước mắt cậu là Đông Lào, Việt Minh và Felrithy.

    _|Có...chuyện gì ?|

    /Em không biết, đang đánh nhau thì tự dưng bị lôi vào đây/

    _|Chuyện này rốt cuộc là sao...?|

    *Xin chào kí chủ*- Một giọng nói vang lên từ không trung

    _|Hả !?

    Giọng nói này ?

    Ngươi là hệ thống đúng không ?|

    *Ahuhu...mừng quá đi ngài vẫn nhớ tôi*

    _|Lâu lắm mới thấy ngươi đấy, rốt cuộc ngươi lặn đi đâu vậy hả ?|

    *Ngài đâu gọi tôi ra à mà vào chuyện chính, thần Xuyên không muốn gặp ngài đấy*

    _|Thần xuyên không ?|

    Đột nhiên có một nam nhân hiện ra từ không trung.

    Người đó có một mái tóc dài đến hông màu đen tuyền và đôi mắt cùng màu sâu thăm thẳm tưởng chừng như muốn hút người nhìn vào hố đen ấy.

    _Xin chào !

    Ta là thần xuyên không, có thể gọi ta là Zenis

    /A...Ngài chính là người đó/- Cô ngạc nhiên lên tiếng

    _Đã lâu không gặp !

    Felrithy !

    _|Hả!?

    Hai người quen nhau sao ?|

    /Vâng.../

    ——Hồi tưởng——

    Cô đang ngồi một mình trong căn phòng tam Phát Xít sắp xếp cho, hiện tại cô đã 12 tuổi.

    "Nghĩ lại thì mình đã xuyên không sao...?

    Vào thế giới Countryhumans...?"

    "Ở thế giới này đã hai năm rồi mà mình vẫn không thể nào tin được đây là sự thật...Mà...người mình xuyên vào là ai nhỉ ?

    Mình nhớ countryhumans làm gì có hồ ly...??"

    Đột nhiên bóng tối vô tận bao trùm lấy cô

    "Chuyện gì thế này ??"

    _Xin chào !- vị thần hiện ra từ không trung

    "Ngài là ai?"

    _Ngươi không cần biết đâu.

    Ta đến chỉ để trả lời câu hỏi của ngươi thôi.

    _Cái hình dáng này là ta cho ngươi khi xuyên không vào thế giới này, tên ngươi là Felrithy Harvey.

    _Và còn một điều nữa...Hãy quên kiếp trước của ngươi đi và bắt đầu một hành trình mới đi nào~

    ——Kết thúc hồi tưởng——

    _|À...ra vậy.|

    _Vào chuyện chính đi nào !

    Hiện tại ta đã phá huỷ thế giới kia vì lỗi thế giới và Vietnam ở một thế giới khác đã chết và ta cần ngươi xuyên vào đó để cân bằng lại.

    _Vậy thì...tạm biệt nhé !- Vị thần nói dứt câu một chiếc hố xuất hiện và hút cả 4 người vào trong

    AAAAAA....!!!!!!!!

    ——————End chap——————

    Quá là mợt mỏi 😪 😪

    Vote đi bà con êyyyyy !!!

    #24/9/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    New world


    cre ảnh trên : Nakariia_06 (idol tui đó :33)

    ___________________________________

    Cố gắng mở con mắt của mình ra cậu thấy mình đang ở dưới một cái vực với chi chít vết thương trên người, một bên chân và vài cái xương sườn đã bị gãy.

    Cơn đau khiến cậu không tài nào nhúc nhích được.

    _|Fel à em có đó không ?|

    /Dạ anh Vie gọi em có chuyện gì vậy ?/

    _|Ra đây chữa thương cho anh|- Hết cách cậu đành gọi Felrithy ra chữa thương cho mình

    Cô ra ngoài ngồi chữa thương cho cậu, Đông Lào và Việt Minh cũng ra ngoài ngồi cạnh cậu.

    _Yea !!

    Cuối cùng thì mình cũng được rời khỏi cái thế giới nhàm chán đó sau 7 năm dài dằng dặc.- Cô hạnh phúc lau nước mắt

    Vết thương từ từ lành lại, cậu ngồi dậy gọi tên hệ thống tên K268 gì gì đó ra ngoài.

    *Kí chủ gọi tôi ra có việc gì sao ?*

    _Đitme còn hỏi nữa, cho ta thông tin về thế giới này và tại sao ta lại ở đây ?

    *Thế giới này là thế giới countryhumans nhưng lại là ngôn tình, không có chiến tranh.

    Nguyên chủ vốn là người có tất cả tình yêu thương của mọi người nhưng lại có một cô gái xuất hiện, cô ta đã chiếm hết tình cảm của họ.

    Không những thế cô ta lại khiến cho tất cả mọi người ghét nguyên chủ, cho rằng nguyên chủ là trà xanh.

    Nguyên chủ nhiều lần không cam chịu nên đã tố cáo những việc cô ả làm nhiều lần khiến những người yêu ả càng ngày càng có ác cảm với nguyên chủ hơn.

    Một hôm cô ta đã gọi nguyên chủ ra bờ vực này và đẩy xuống khiến nguyên chủ chết.*

    *Cô ta là một người xuyên không nhưng hệ thống của ả là hệ thống lỗi khiến thần xuyên không không thể can thiệp.

    Ả luôn đi phá huỷ các thế giới, càng phá huỷ được nhiều thì sức mạnh ả càng tăng.

    Hệ thống lỗi đó sống nhờ vào sức mạnh của kí chủ nó nên chỉ khi ả chết hệ thống đó mới biến mất.*

    _Phiền phức thật !- Vietnam

    _A...- Được tiếp nhận kí ức của nguyên chủ khiến đầu cậu đau đớn không thôi

    _Em có sao không vậy ?- Việt Minh

    _Em ổn ...mà lần xuyên không này lắm việc thật.

    _Nhưng thế giới này thú vị thật a- Felrithy

    _Chuẩn- Đông Lào tán thành, nó rất có hứng thú với cái thế giới ngôn tình cẩu huyết này

    _À hệ thống nhiệm vụ của lần xuyên không này là gì thế ?- Việt Minh

    *Lấy lại những gì thuộc về nguyên chủ*

    _Những việc làm ở đây có ảnh hưởng gì tới thế giới gốc không ?- Vietnam

    *Không thưa kí chủ*

    _Tuyệt !!

    Vậy ta sẽ quậy tanh bành cái thế giới cẩu huyết này !!- Cậu hào hứng nói

    *...*

    Việt Minh bất lực trước sự trẻ con của cậu, có vẻ cậu đã trở nên vui vẻ hơn khi gặp lại gia đình mình...nhỉ ?

    *Nếu ngài muốn tôi có thể dịch chuyển ngài về nhà*

    _À được thôi !

    [ Xác định địa điểm cần dịch chuyển

    Bắt đầu dịch chuyển

    10%

    ...

    50%

    ...

    80%

    ...

    100% ]

    Rồi cả 4 người biến mất.

    Khi mở mắt ra cậu thấy mình đang ở con hẻm gần biệt thự nhà cậu.

    _Rồi là về dữ chưa ?- Cậu chán nản nói

    *Tôi xin lỗi khả năng này của tôi vẫn còn lỗi đôi chút*

    _Hệ thống cao cấp mà còn lỗi ?

    Ngươi điêu à ?

    *Tôi là hệ thống cao cấp mới dịch chuyển được chứ hệ thống thường không có đâu.

    Mà gần tới nơi rồi ngài còn đòi hỏi gì nữa.*

    _Ta muốn về phòng.

    *...*

    _Thôi khỏi để ta tự đi bộ vào cho lành

    Rồi cậu đi đến cổng biệt thự ngẩng đầu lên ngắm nhìn nó.

    Wow !

    To thật sự !

    Cũng rất đẹp nữa.

    Bảo vệ thấy Vietnam liền mở cổng, trong mắt tên đó chứa đầy sự khinh bỉ dành cho cậu.

    Cậu chẳng quan tâm mà tiến thẳng vào trong biệt thự.

    Bên trong rất rộng, trang trí rất lộng lẫy, sang trọng nhưng cậu bỏ qua tất cả mà dựa theo kí ức của nguyên chủ về phòng.

    Đi được vài bước thì cậu gặp anh ba cậu...Việt Nam Cộng Hoà...hay nói trắng ra là Ba que.

    Hắn thấy cậu thì khinh bỉ

    _Mày còn về đây à ?

    Tao tưởng mày chết ở xó xỉnh nào rồi chứ.

    Làm tao mừng hụt.

    _...- Cậu trực tiếp lơ hắn luôn

    Thấy bản thân bị lơ hắn điên tiết chửi cậu

    _Đ!t mẹ mày !

    Hôm nay mày to gan ha dám lơ tao cơ đấy

    _Ờ !

    _💢💢💢- Hắn bực tức tiến đến nắm cổ áo cậu

    _Mày dám tỏ thái độ với tao à !!

    _Anh là cái thá gì mà tôi không dám ?

    Hả ??-Cậu lạnh mặt gạt tay hắn ra đấm một cú thật mạnh vào cái bản mặt của hắn.

    Cho dù là gia đình đi chăng nữa làm cậu quạo là cậu phang hết.

    Mặc kệ Việt Hoà đang ngỡ ngàng cậu tiến thẳng về phòng đóng sầm cửa lại

    ——————End chap——————
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Thay đổi


    cre ảnh trên : freehugs_owo

    ___________________________

    Bước vào phòng Vietnam thầm rủa tên Ba que nào đó.

    Điên thật mới vào nhà đã gặp âm binh.

    Mà sao không thấy Mặt Trận với cha đâu nhỉ...

    Mà thôi kệ đi nếu có ở đây chắc phải nghe chửi nhiều hơn quá.

    Cậu đảo mắt quanh căn phòng, phòng của nguyên chủ đơn giản với tông màu chủ đạo là trắng đen rất hợp gu cậu.

    Cậu mở tủ quần áo ra, quần áo của nguyên chủ thì rất màu mè.

    Chọn mãi mới được bộ bình thường.

    Rồi cậu vào phòng tắm nhìn bản thân mình...à nhìn cơ thể nguyên chủ mới đúng... thì cậu giật mình ngã ra sau.

    _Đ!tconme hết hồn !!

    FELRI !

    ĐÔNG LÀO !

    CẢ VIỆT MINH NỮA !!!

    /À..dạ...có chuyện gì vậy anh ??/- Đông Lào run rẩy hỏi.

    Cả hai người kia cũng hoảng không kém.

    Họ đã làm gì sai à sao cậu có vẻ giận vậy.

    Ừ đúng rồi đấy

    _Này sao mọi người nhìn được mặt em vậy ??

    Mặt của cậu hiện giờ trông không khác gì con ma.

    Mặt thì toàn phấn, trang điểm nhem nhuốc tóc tai bù xù...

    Tóc nguyên chủ thì dài hơn tóc cậu ở thế giới gốc.

    _Trông kinh thế này mà sao không nói em biết, từ nãy tới giờ em đã đi khắp nơi với bộ mặt này đấy.

    Nhục chết mất.

    Chẳng hiểu nữa.

    Mấy người đó nhìn mặt cậu thế này mà vẫn bình thường được.

    Sức mạnh tình thân chăng ?

    /A...haha.../

    Cậu bắt tay vào rửa đống phấn trên mặt mình.

    Mặt nguyên chủ có mụn do sử dụng nhiều mĩ phẩm nhưng nhờ sự dung hợp linh hồn nên mặt nguyên chủ giờ giống hệt cậu.

    Tiếp theo cậu cầm chiếc kéo lên cắt mái tóc đỏ này.

    Tay nghề của cậu không được tốt nhưng ít ra cũng ổn, cậu cắt bằng độ dài mái tóc cũ của cậu.

    Ở thế giới gốc cậu để tóc rất dài, dài hơn của Felri luôn chắc phải dài ngang eo nên rất hay bị nhầm là nữ nhưng cậu không có thời gian cắt nên cứ để vậy... mà trông cũng đẹp.

    Ngắm nghía thành quả của bản thân trong gương một lúc cậu buộc gọn mái tóc đỏ của mình lên, cố gắng tắm nhanh, thay đồ rồi bước ra ngoài.

    Trời ạ dựa theo kí ức của nguyên chủ thì với Vietnam cậu ta cố gắng trang điểm để đám người kia chú ý tới mình hơn.

    Nhưng cậu ta trang điểm không giỏi mà nhờ rơi xuống vực khiến mặt cậu trông kinh khủng như vậy.

    Cậu ra khỏi phòng tắm tiến đến kệ sách lấy một quyển sách ưng ý rồi nằm lên giường đọc.

    Đọc được một lúc thì cậu thiếp đi chìm vào giấc ngủ.

    'Rầm !!!'

    _Này !

    Mày không mau xuống ăn cơm đi !!!- Việt Hoà đạp cửa bực tức gọi cậu.

    Hắn ngạc nhiên nhìn cậu ngủ trên giường.

    Lạ thật không phải gương mặt trát đầy phấn đó nữa, không phải bộ đồ loè loẹt đó nữa, không phải mái tóc dài rối tung đó nữa mà là một mái tóc đỏ mượt dài gần đến hông, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, một bộ đồ đơn giản nhưng thật hợp với cậu.

    Trông dáng vẻ cậu ngủ mơi bình yên làm sao.

    Không tự chủ được hắn tiến gần nhìn ngắm khuôn mặt cậu.

    _Ư...hức...hức...a...làm ơn đừng bỏ con...hức...con nhớ...hức...mọi người lắm...- Những giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má cậu.

    Vietnam lại gặp ác mộng rồi, nói đúng hơn là mơ thấy kí ức quá khứ của cậu.

    Ở thế giới gốc cậu thường gặp cái giấc mơ này khiến cậu chẳng muốn ngủ nữa, việc này làm cậu có hai cái quầng thâm dưới mắt trông y như con gấu trúc nhà China ấy.

    Việt Hoà hốt hoảng nhìn cậu khóc cứ van xin đừng bỏ cậu lại.

    Hắn lúng túng không biết làm sao, gọi cậu dậy hay để cậu ngủ đây.

    Hắn định bỏ đi thì cậu níu tay áo hắn.

    _Ư...Hức...hức...làm ơn...đừng đi mà...hức...- Cậu vừa khóc vừa nắm chặt tay Việt Hoà.

    Nhìn cậu thế này hắn không nỡ rời đi

    "Thằng này nó đang nói cái gì vậy chứ ??..."

    Cậu nắm chặt tay hắn một lúc thì ngừng khóc, đôi lông mày dãn ra.

    Có vẻ là ổn rồi...

    _Này Việt Hoà !

    Mày làm gì lâu thế ?

    Mày định để cha chờ đến bao giờ hả ??- Thấy hắn lâu Mặt Trận liền lên xem tình hình.

    Nghe thấy giọng thằng anh Việt Hoà liền quay đầu về phía tiếng nói phát ra.

    _Shh...!

    Cộng à anh nhỏ tiếng thôi.

    _Hả !?

    Có chuyện gì vậy ?- Anh tiến đến bên cạnh hắn

    _Chuyện này là sao đây ??

    Thằng này thay đổi ngoại hình à ?

    _Hình như thằng Nam nó gặp ác mộng nên nó nắm chặt tay tôi gỡ éo ra.

    _Ác mộng ??

    _Nó cứ nói mớ mấy câu như là...ừm...

    Đừng bỏ nó một mình ấy...

    Anh nghe vậy chẳng nói gì im lặng đứng nhìn cậu.

    Hắn nhẹ nhàng gỡ tay mình ra khỏi tay cậu rồi cùng Mặt Trận rời khỏi phòng.

    "Nó cô đơn đến thế à ?"

    _Hai đứa làm gì lâu thế thức ăn nguội hết rồi này, Nam đâu ?- Đại Nam thấy hai đứa con của mình xuống thì hỏi

    _Nó ngủ rồi cha cứ kệ nó, ta ăn trước.- Mặt Trận

    ——————End chap——————

    nay đăng 2 chap bù cho tuần trc nx

    Hic...ôn thi sấp mặt lồn ra nhg vẫn phải ngóc đầu dậy ra chap mới :')

    Vậy nên phải vote nhá :>

    #8/10/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Giấc mơ


    cre ảnh trên : pinterest

    _______________________________________

    Cậu từ từ mở con mắt của mình ra.

    Hừm...hôm nay cậu cũng gặp giấc mơ đáng ghét đó nhưng...lạ thật...

    Nó không đáng sợ như bình thường mà nó tốt hơn rất nhiều.

    ——Trong mơ——

    Cậu thấy mình đang vui vẻ sống cùng gia đình mình thì bỗng dưng bóng tối bao trùm lấy cậu.

    Trước mặt cậu hiện lên lần lượt những hình ảnh cậu không bao giờ muốn nhớ ra...

    Đầu tiên là hình ảnh tên Qing giết chết cha cậu

    /Cha..CHA ƠIIII !!!!/- Cậu hét lớn muốn lao ra chắn cho Đại Nam nhưng có cái gì đó níu chân cậu khiến cậu chỉ có thể ở đó la hét trong vô vọng

    /...Cha ơi.../

    Tiếp theo là hình ảnh Việt Hoà bắn chết Mặt Trận, rồi cứ thế tiếp tục những hình ảnh khác nhau, cậu chỉ biết đứng đó gào khóc...

    Bỗng dưng gia đình cậu biến mất, bóng đen vô tận bao trùm lấy cậu

    /Ư...hức...hức...a...làm ơn đừng bỏ con...hức...con nhớ...hức...mọi người lắm.../- Cậu vừa khóc nấc lên vừa chạy trong khoảng không không có điểm tận cùng đó

    /Ư...Hức...hức...làm ơn...đừng đi mà...hức.../

    Cậu ghét điều này, biết trước mình sẽ chẳng gặp được ai nhưng vẫn cứ đâm đầu vào chạy.

    Hy vọng chăng ?

    Như mọi lần cậu cứ chạy, chạy mãi và lần này khác.

    Ở cuối con đường có một thứ ánh sáng kì lạ phát ra.

    Cậu chạy đến đó thì cậu thấy...

    Gia đình cậu !

    Và cả boss nữa

    Họ đang mỉm cười nhìn cậu.

    Vietnam hạnh phúc tiến lại gần họ...

    Họ không biến mất !!

    ——Kết thúc giấc mơ——

    _Hừm...

    Đồng ý xuyên không cũng không phải hành động sai lầm...nhỉ...?

    _Mấy giờ rồi ?- Cậu nhìn về phía đồng hồ

    "!!!"

    _CÁI ĐÉO !?

    9 GIỜ RỒI !?

    Đéo gì ngủ lâu vãi.

    Thế là qua giờ ăn tối rồi !

    Mà thôi muộn rồi ăn uống gì nữa.

    /Không được bỏ bữa !/- Cậu nằm xuống định ngủ tiếp thì giọng Việt Minh vang vọng trong đầu cậu

    Ở thế giới cũ cậu thường xuyên bỏ bữa do công việc nhiều nhưng Việt Minh luôn quản chặt bắt cậu ăn đủ bữa dù có muộn thế nào đi chăng nữa.

    Dù là thế nhưng cậu vẫn không ăn được nhiều.

    _|Thôi mà anh bây giờ cũng muộn rồi ăn bây giờ mà đi ngủ hại dạ dày lắm.|

    /Em ngủ chưa đủ nhiều à ?

    Ngủ từ chiều đến tận bây giờ.

    Xuống ăn đi rồi ra ngoài đi dạo một chút rồi về ngủ./

    Cậu mệt mỏi nhấc cơ thể mình lên loạng choạng đi xuống tầng.

    Chắc phải tự nấu rồi...

    Cậu vào bếp mở tủ lạnh lấy nguyên liệu

    "Giờ cũng muộn rồi thì ăn cái gì đơn giản thôi vậy, ăn phở đi !"

    Trong lúc cậu đang nấu thì Mặt Trận từ trên phòng đi xuống định lấy nước uống.

    _A...anh Giải...anh cần gì sao ?

    _Anh Giải ??- anh thắc mắc, nguyên chủ chẳng bao giờ gọi anh bằng tên hay biệt danh như vậy cả, toàn gọi anh hai thôi.

    "Chết mẹ mình quen mồm !"

    - Cậu nhanh chóng bịt miệng mình lại

    _E-Em xin lỗi...nếu anh không thích gọi vậy thì em sẽ không gọi thế nữa...

    _...không sao...Mà nay mày không trang điểm à ?

    _A...tại em thấy em trang điểm không được đẹp mà nó cũng mất thời gian nữa nên thôi...

    _Mà...mày biết nấu ăn từ khi nào thế ?- Anh liếc mắt nhìn tô phở cậu làm trên bàn hỏi

    _Thì...em mới học được...

    Trời ơi cái cách Mặt Trận hỏi cậu cứ như tra khảo tù nhân ấy làm cậu không khỏi đổ mồ hôi.

    Anh chẳng nói gì nữa im lặng lấy nước uống rồi lên phòng.

    Trước khi lên anh quăng cho cậu một câu

    _Ngủ sớm đi mai còn đi học.

    "Hả !?"

    Đi học !?

    Cậu quên mất nguyên chủ có 17 tuổi.

    Vậy sáng mai chắc sẽ có nhiều chuyện lắm đây...

    "Sao mình lại nói chuyện với nó nhỉ ?"

    - Mặt Trận

    Cậu ăn nhanh rồi mặc áo khoác nhanh chóng ra khỏi nhà.

    Vừa đi cậu vừa nghĩ về ngày "đầu tiên" đi học.

    /Anh Nam !

    Anh Nam !

    Mai cho em đi học cùng nha !/- Đông Lào rất muốn đi cùng để bảo vệ cậu.

    _|Ưm...được thôi.

    Vậy anh Minh với Fel có đi không ?|

    /Thôi anh không đi đâu/- Nếu Đông Lào bảo vệ cậu ở bên ngoài thì anh sẽ giúp cậu ở bên trong.

    /Em cũng không đi đâu !/- Cô ghét học

    /Thôi em về ngủ đi mai còn đến trường, ở đó chắc sẽ có nhiều chuyện lắm đấy./

    _|Vâng...|

    ——————End chap——————

    xin lỗi vì ra chap muộn vì đang ôn thi sml.

    sắp thi đến nơi r nhg t vẫn ra chap ó nên nhớ vote nha/

    #30/10/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Buổi sáng của ngày đầu đi học


    cre ảnh trên : pinterest (mò ko ra cre đc ;-; )

    ____________________________________________

    Sáng nay cậu thức dậy sớm, khoảng 4h30' gì đấy.

    Vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, chải tóc, thay đồng phục.

    Đồng phục của trường cậu học đơn giản nhưng rất đẹp a.

    Áo sơ mi trắng có cà vạt màu nâu đỏ, may thêm huy hiệu trường trên tay áo trái, kết hợp quần tây đen dài, thêm một chiếc áo khoác mỏng cùng màu với cái cà vạt.

    Cậu buộc tóc lên, ngắm nghía bản thân trong gương, mái tóc này làm cậu trông giống con gái thật...

    Làm xong mọi thứ thì mới có 5h.

    Cậu liền xuống bếp làm đồ ăn sáng cho mọi người.

    Khi cậu nấu xong thì đúng lúc mọi người đi xuống.

    Thấy đồ ăn đã được sắp đầy đủ ra bàn họ không khỏi bất ngờ.

    _Nam...em nấu đấy à ?- Mặt Trận hỏi cậu, có vẻ anh không nhận ra việc mình đổi cách xưng hô với cậu rồi.

    _Nam à hôm nay trông con đẹp lắm đấy !- Đại Nam rất vui vì đứa con út của mình không sờ đến mĩ phẩm nữa.

    Ngoại hình cậu rất đẹp vì được thừa hưởng từ người mẹ Long Tinh Kì của cậu, thế mà cậu cứ trang điểm vào làm hạ đi mấy bậc nhan sắc.

    _Con cảm ơn cha !

    Con làm xong đồ ăn sáng rồi mọi người mau vào ăn đi !

    _Hả !?

    Mày biết nấu ăn sao ??- Việt Hoà

    _Tất nhiên !!- Cậu vỗ ngực

    Mọi người hoài nghi ngồi vào bàn thưởng thức đồ ăn cậu làm...

    "!!!"

    Quả thật rất ngon !

    Ăn xong Mặt Trận đề nghị đưa cậu đi học, có vẻ anh đã có thiện cảm với cậu hơn trước rồi.

    Việt Hoà và Đại Nam đều bất ngờ với việc này.

    Chẳng nghi ngờ gì cậu cũng đồng ý với lời đề nghị của anh.

    Cậu cảm thấy thực sự hạnh phúc khi một lần nữa được vui vẻ với gia đình của mình.

    ------------------

    Anh chở cậu tới trường.

    Cậu đứng nhìn ngôi trường không khỏi cảm thán

    Trường đéo gì to vãi.

    _Chiều anh đón em nhá.- Mặt Trận

    _Vâng ạ !

    Cậu chạy đến một góc khuất nào đó của trường.

    _|Đông Lào !!

    Em ra đây đi !|

    Rồi Đông Lào xuất hiện ngay trước mặt cậu.

    _Đi theo anh.

    Nó cũng nghe lời mà đi theo cậu.

    Dựa theo kí ức của nguyên chủ chạy tới phòng giáo viên.

    'Cộc !

    Cộc !

    Cộc !'- Cậu gõ cửa

    ...

    'Cộc !

    Cộc !

    Cộc !'- Gõ lần 2

    ...không động tĩnh...

    'Cộc !

    Cộc !

    Cộc !'- Gõ lần 3

    ...vẫn vậy...

    'RẦM !!!'- Mất kiên nhẫn cậu đạp bay chiếc cửa thân yêu vỡ làm đôi.

    _Vietnam ??

    Em làm gì vậy ?- ???

    _Em thành thật xin lỗi vì hành động này nhưng tại sao em gõ cửa tới 3 lần mà không có ai trả lời là sao ạ ?

    Trong phòng có thầy hiệu trưởng là UN, thầy EU, Nato, Qing, Asean...um gọi thế này không quen...

    Papa Asean !

    _Oa !

    Hôm nay em không trang điểm nữa sao ?- UN

    _Để thế này trông em đẹp hơn nhiều đấy !- Nato

    _Dạ em cảm ơn !

    _Rồi em lên đây có chuyện gì ?- Asean

    _Nhập học cho nhóc này giúp em ạ !- Cậu nói rồi kéo Đông Lào vào trong

    _Hả !?

    Đây là ai mà giống em quá vậy ?

    Không lẽ Đại Nam lại có thêm một đứa con thất lạc à ?- EU

    _Không phải ạ !

    Em trai nuôi của em thôi...Mà các thầy có thể xếp cho em ấy học cùng lớp em được không ạ ?

    _Cũng được thôi giờ em vào lớp đi !- Asean

    _Dạ con cảm ơn papa Asean !!- Cậu vui vẻ nói

    _Papa...gì chứ..!??- Asean ấp úng

    _Em không được gọi tôi thế khi đứng trước những học sinh khác rõ chưa ?

    _Vâng papa !!- Cậu nói rồi vui vẻ ra khỏi phòng

    Dựa theo kí ức của nguyên chủ cậu lên lớp của mình, mà nguyên chủ luôn bị các bạn trêu đùa khi bước chân vào cửa lớp nhỉ.

    Ngẩng đầu lên nhìn xô nước bọn chúng kê bên trên cậu ngán ngẩm.

    "Thời đéo nào rồi vẫn còn chơi cái trò trẻ con này"

    Cậu đứng đó một lúc thì quay người chạy xuống sân trường, tiến đến một cái cây rồi cậu trèo lên đó nhảy lên lớp bằng đường cửa sổ.

    /Có nhất thiết em phải leo trèo thế không ?/- Việt Minh

    /Anh đạp cửa là được mà !/- Felrithy

    _|Anh đã phá cánh cửa ở phòng giáo viên rồi phá thêm cái nữa chắc viết bản kiểm điểm quá|

    _Hello everyone~ !!- Cậu ngồi lên thành cửa sổ nói to

    Rồi cậu nhảy vào lớp tiến đến bàn mình bình thản ngồi xuống trước tất cả con mắt ngỡ ngàng của cả lớp

    Mọi người nhìn cậu chằm chằm vì nhan sắc của cậu, đẹp thật...

    Thấy tất cả con mắt đều đổ dồn về bản thân cậu khó chịu lên tiếng

    _Nhìn đéo gì ?

    Muốn đục mặt tôi hay sao mà nhìn lắm thế !!!

    _Nay mày to gan ha dám lớn tiếng với bọn tao cơ đấy- ???

    _Thì sao ?

    Tôi không muốn nói chuyện với anh đâu Khựa à.

    Làm ơn im dùm.

    _Mày-...- China gằn giọng mặt hắn nổi đầy hắc tuyến

    _Thằng đi*m !

    Mày muốn chết hả !!!- Hắn bực tức tiến đến nắm cổ áo cậu

    Nghe hắn nói bản thân vậy cậu đen mặt muốn đấm hắn thì bỗng...

    _ĐITCONMEMAY TRÁNH XA ANH TAO RAA !!!- ??? chạy đến đấm thẳng vào mặt hắn

    _Thằng chó...mày là đứa nào ?- Ngẩng đầu lên hắn bắt gặp người có gương mặt giống hệt Vietnam nhưng trông đẹp trai hơn, tóc ngắn hơn và cơ thể cũng đô con hơn.

    Cả lớp thấy vậy cũng không khỏi bất ngờ

    _Có...có hai Vietnam sao ?- America

    _Chuyện này là thế nào đây ?- Russia

    _Trời ạ Đông Lào à anh tự giải quyết được.- Cậu chán nản

    'Reng !

    Reng !

    Reng !'

    _Tsk !- Nó định nói thêm gì nữa nhưng tiếng chuông vào lớp vang lên nó đành tặc lưỡi đi ra khỏi lớp

    Mọi người vào chỗ ngồi và cậu cũng thế , quay sang bên nhìn người ngồi cạnh mình thì là...

    Cuba !

    Trời ơi hạnh phúc quá đi anh đồng chí của cậu ngồi đây chứ không phải mấy đứa đáng ghét khác.

    Mà dựa theo kí ức của nguyên chủ thì Cuba là một trong số ít người không có ác cảm với cậu.

    Cuba thấy Vietnam cứ cười cười nhìn anh khiến anh không khỏi đỏ mặt.

    Trông đáng yêu vãi...

    _Rồi cả lớp ngồi trật tự nào !- Đột nhiên thầy Asean bước vào lớp

    _Hôm nay chúng ta có học sinh mới !

    Vào đi em !

    _Cứ gọi tôi là Đông Lào và tôi là em trai của anh Vietnam.- Một câu giới thiệu ngắn gọn, đơn giản và quan trọng là đầy đủ thông tin.

    _Em ngồi sau Nam nhé !

    Nó im lặng đi xuống ngồi sau cậu.

    _Học cho tử tế vào và cấm quậy !- Cậu quay xuống nói nhỏ với nó

    _Vâng em biết mà.

    _Này Nam à cậu có em trai từ khi nào vậy ?- Cuba

    _Em trai nuôi thôi !

    _Nam !

    Không nói chuyện riêng !

    _Vâng...

    _Vì hôm nay có học sinh mới nên ta sẽ vào học luôn nhé .

    Rồi mọi người bắt đầu một buổi học nhàm chán.

    Có vẻ cậu không để ý chứ từ lúc cậu mới vào lớp đã có một ánh mắt căm phẫn nhìn cậu.

    "Tsk !

    Cái mạng mày cũng dai thật đấy !"

    - ???

    ——————End chap——————

    #2/11/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Giờ học mệt mỏi


    cre ảnh trên : shrimp_623 on twitter

    ________________________________________

    Cậu mệt mỏi nằm xuống bàn ngủ luôn.

    Trăm tuổi rồi mà vẫn phải học...chán chả muốn nói...

    Thấy cậu ngủ, Cuba ngồi cạnh cũng chẳng ý kiến gì.

    Anh ngồi ngắm cậu một lúc lâu.

    Cậu đẹp thế mà cứ thích trát phấn lên mặt làm gì không biết.

    Anh ngồi nhìn cậu quên luôn cả thời gian...

    _Này tên kia !

    Anh nhìn anh tôi hơi lâu rồi đấy !- Đông Lào ngồi sau thấy Cuba cứ nhìn vợ- ủa lộn anh trai mình thì tối sầm mặt toả sát khí nghi ngút gằn giọng nói với anh.

    _Thì sao chứ ?- Anh cười nhếch mép nói với nó

    _Thưa thầy Asean bạn Vietnam ngủ trong giờ ạ !- Đột nhiên có một cô gái đứng lên mách.

    Cô ta có một mái tóc nâu hạt dẻ dài, có vẻ dài hơn Fel luôn nhưng vẫn chưa bằng cậu, phần đuôi tóc có màu đỏ.

    Đôi mắt sapphire tím nổi bật trên gương mặt nhỏ nhắn của cô.

    Trông cũng khá xinh đấy chứ

    _Nam !!- Nghe vậy Asean nhìn về phía Vietnam thấy cậu ngủ thì lớn giọng gọi.

    _A...Dạ...có chuyện gì vậy ??- Cậu nghe tên mình thì bật dậy ngu ngơ hỏi

    Dáng vẻ ngốc ngốc lơ mơ của cậu trông đáng yêu hết sức khiến thầy Asean không nỡ mắng cậu.

    _Em ngủ trong lớp đấy !

    Lên kia giải bài toán trên bảng cho thầy

    _Vâng...

    Mấy bài toán này chả là gì so với cậu.

    Lên bục giảng cậu cầm phấn nhanh chóng giải bài toán trước con mắt ngạc nhiên của những người trong lớp.

    Lực học của nguyên chủ không được tốt nói trắng ra là kém mà bài toán trên bảng cũng thuộc dạng khó dành cho học sinh giỏi thế mà cậu lại nhanh chóng giải được dù không nghe giảng gì từ đầu tiết học

    Đặt phấn xuống cậu quay xuống phía lớp nhìn thầy Asean

    _Đúng chứ ?

    _Ờ...ờm em làm đúng rồi !

    Cậu về chỗ ngồi chống tay nhìn ra ngoài cửa sổ.

    "Hừm...theo kí ức thì nguyên chủ lực học không được tốt thế mà thầy ấy lại kêu mình làm cái bài dành cho học sinh giỏi, chắc chắn là có ý đồ gì đó."

    - Cậu trầm tư sua nghĩ.

    Bỗng đôi mắt cậu mở to khi nhìn thấy trên nóc của dãy nhà bên kia có một con cáo trắng trắng đang nhởn nhơ ngồi ở trên đó ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.

    Felrithy !?

    Cái đéo gì thế Việt Minh không giữ cô à ?

    Ở trên đó khả năng cao sẽ trượt ngã xuống đấy !

    Cậu hốt hoảng quay xuống nói nhỏ với Đông Lào

    _Em nhìn nóc của dãy phòng học bên kia đi !!

    Nó khó hiểu quay ra nhìn thì thấy...

    "!!!"

    _Đm !

    Nó bị ngu à ?

    Ở trên đó có khi ngã gãy cổ đấy !!!

    _Thưa thầy Asean tụi em cần đi vệ sinh ạ !- Cậu đứng lên nói không để thầy Asean kịp trả lời rồi nhanh chóng chạy ra ngoài không quên kéo theo Đông Lào.

    "Wtf !?

    Đi vệ sinh hai người à ?"

    - Trích suy nghĩ của những người trong lớp

    Cậu với nó chạy xuống sân trường đến dày nhà đó

    _Hộc...hộc...tại sao mình phải chạy ra đây làm gì ?- Nó hỏi

    _Cứu Fel không thì nhóc ngã chết mất.- Cậu rất thương đồng bào

    _Tsk !

    Cậu trèo lên cái cây bên cạnh leo nóc của dãy, dãy này đéo có sân thượng nhưng may là dãy này chỉ có ba tầng chứ không trèo bằng niềm tin.

    _A...anh Vie !!- thấy cậu cô hớn hở chạy lại.

    Cậu bế cô lên thở phào

    _Phù...!!

    Mà em làm gì ở đây vậy hả !?

    Có biết nguy hiểm lắm không !?

    _Ở trong đấy chán lắm em muốn ra ngoài tý thôi...

    Cậu bất lực xoa đầu cô.

    Cậu nhảy xuống một tay nắm chặt lấy lan can tầng 2 rồi nhảy xuống.

    Đông Lào ở dưới vươn tay ra đỡ lấy cậu

    _Này cô bị điên hả leo lên đó làm đéo gì !?- Đông Lào

    _Kệ tôi.

    Cậu quay ra thì thấy tất cả ánh mắt của học sinh ở mọi phòng học đều đổ dồn về phía cậu.

    Có cả vài người cầm điện thoại quay nữa...khiến cậu mồ hôi tuôn như suối.

    Toang rồi Lượm ơi...

    Fel à em hại anh rồi...

    Thấy bác bảo vệ từ xa đang chạy về phía cậu.

    Cậu nhanh tay ném con cáo trên tay cho nó rồi chuồn trước.

    Đông Lào ngơ ngác chẳng hiểu cái mô tê gì.

    _Này cậu kia ai cho mang thú cưng vào trường hả !!!- bác bảo vệ

    À nó hiểu rồi.

    Anh em kiểu quần què gì thế.

    ---------------------------------

    _Hộc...hộc...em xin phép thầy em vào lớp...- Cậu vịn tay vào cửa lớp đứng thở dốc.

    _Nam !

    Nói cho tôi biết em vừa làm gì hả ?- Nói thật thì Asean cũng bất ngờ lắm chứ thể lực của nguyên chủ rất yếu thế mà hôm nay lại có thể leo trèo nhanh nhẹn như vậy.

    Nói thật thì nay cậu cho mọi người quá nhiều điều ngạc nhiên rồi đi.

    Nào là về nhan sắc, lực học và giờ là về thể chất.

    _À...thì...em thấy con cáo trên đó, em sợ nó ngã xuống nên...

    _Em làm gián đoạn tiết học của tôi đấy biết không ?

    _Con xin lỗi mà papa tha con điii....- Cậu quen miệng "lỡ" gọi thầy là papa

    Nghe vậy Asean liền đứng hình mất 5s

    Các học sinh bên dưới nghe vậy liền bất ngờ bàn tán xôn xao

    _Này thầy Asean là papa của Vietnam khi nào thế- học sinh 1

    _Chuyện này là sao đây ??- học sinh 2

    _Thầy Asean là papa của Vietnam à ??- học sinh 3

    _...Nam cuối giờ lên gặp tôi !...- Asean

    _Huhu...papa tha con đi mà...- Cậu chảy nước mắt giả trân lao vào ôm người trước mặt

    Thấy cậu ôm mình Asean bất ngờ một chút nhưng vẫn ôm lại và phán một câu xanh rờn

    _Không !!

    _Huhu...OAAA...!!

    Papa không thương con...!!!- Cậu khóc lóc ăn vạ (T/g: thấy giống ai không nà :")) )

    _...Được rồi được rồi em về chỗ đi...- Ông 7 phần bất lực, 3 phần cưng chiều và ông cũng sắp gục ngã trước sự đáng yêu này của cậu rồi

    _Vâng papa Asean !!- Vietnam lật mặt hớn hở quay về chỗ.

    Cậu không nghĩ chiêu này của Đông Lào có thể có tác dụng đâu.

    _Này sao cậu gọi thầy Asean là papa vậy ?- Cuba

    _Đúng đó tại sao vậy ??- Đồng chí Laos bé nhỏ của cậu nè

    _Ưm...vì thầy Asean đại diện cho những nước Đông Nam Á mà tớ cũng là một nước thuộc vùng Đông Nam Á nên tớ muốn gọi như thế á.- Cậu nghĩ đại một lí do để nói.

    _Vậy tớ cũng có thể gọi thầy ấy như thế đúng không ??- Laos vui vẻ hỏi cậu

    _Tất nhiên !!

    Sau một tràng trên bục giảng cuối cùng mọi người cũng được học tử tế rồi.

    Và có vẻ họ quên mất ai đó rồi...

    ——————End chap——————

    Đang ôn thi sml nhg vẫn phải viết đấy

    nên vote đi coi như lời chúc thi tốt nha :333

    iuuu
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Felrithy là tuyết hồ hay báo ?


    cre: LOFTER ID : guopiaihaozhexiehuihui... (moé tìm đc cái cre mệt vcl :') )

    ___________________________________

    'Reng!

    Reng!

    Reng!'- Tiếng chuông kết thúc buổi học vang lên báo hiệu giờ ăn trưa.

    Asean đứng ở bàn giáo viên sắp xếp lại tài liệu không quên liếc mắt về phía cậu

    _Này Nam cậu đi ăn trưa với tớ nha- Cuba

    _Cho tớ đi với !- Laos vui vẻ chạy đến

    _Chúng ta cùng đi !- Vietnam

    _Nam !

    Em đi theo tôi !- Asean nói to để cậu nghe thấy

    _A...Dạ vâng...- Cậu khóc trong lòng, tưởng thoát được rồi chứ

    Thầy Asean ra khỏi phòng cậu liền nhanh chóng chạy theo.

    _Này cậu có thấy Nam hôm nay hơi lạ không ?- Cuba quay ra hỏi Laos

    _Có chứ !

    Cậu ấy thay đổi nhiều quá...

    --------------

    _Và...em đã làm sai gì ạ ?- Cậu vừa hỏi vừa nhai cái bánh mì Cuba vừa mua cho cậu.

    _Hôm nay em rất lạ...-Asean

    _Lạ ??

    _Em...không phải Nam...kẻ giả mạo đúng không ??

    _Hả !?- Cậu ngu ngơ hỏi.

    Thầy ấy tinh thật...

    Nhưng trông mặt cậu bây giờ chẳng có vẻ gì là hoảng hốt

    Cậu vốn biết trước thầy Asean đã phát hiện ra gì đó rồi.

    _Ý thầy là sao ??- Cậu mặt không cảm xúc hỏi lại

    _Thường thì học lực em rất kém nhưng hôm nay lại giải được bài toán trên bảng, cả thể lực em cũng yếu nhưng hôm nay lại có thể trèo cây tới hai lần.

    Ồ thì ra thầy đã nhìn thấy cậu trèo cây lên lớp nên mới nghi ngờ

    _Không phải ạ, em không phải kẻ giả mạo.

    'Nhom nhom !'

    _Thì đơn giản là...em giấu nghề thôi...!- Cậu bình thản vừa nhai vừa nói.

    Lý do rất chi là hợp lí

    _...- Asean nghe xong chính thức cạn ngôn với cậu

    _Nghe khó tin thật đấy !...Thôi được rồi em về lớp đi...

    _Vâng...

    ---------------

    Cậu vừa bước vào lớp đầu tiên là cậu bắt gặp cảnh Đông Lào ngồi khoanh tay mặt hầm hầm sát khí khiến mấy học sinh xung quanh sợ tái mét.

    _Ahuhu Nam ơi cậu về rồi, em trai cậu trông đáng sợ quá đi~- Bỗng cô gái vừa mới mách cậu với thầy Asean chạy đến nắm lấy cánh tay cậu.

    Chất giọng ngọt lịm như mật ong của ả khiến cậu không khỏi buồn nôn

    *Kí chủ ơi là cô ta đấy, ả tên là Martha Lawrence*

    Ta cuối cùng cũng gặp được cô rồi a

    _À...ừm...để tớ nói nó...- Cậu tiến đến chỗ Đông Lào, xung quang có vài con mắt chẳng mấy thiện cảm nhìn cậu

    _Nè Đông Lào em sao vậy ?

    _Anh hại em xuống phòng giáo viên viết bản kiểm điểm đấy hứ.- Thấy cậu nó thu lại sát khí bĩu môi nói với cậu

    _Haha...anh xin lỗi mà...À Fel đâu rồi ?- Cậu nói nhỏ

    _Nhóc bị xích ở phòng giáo viên kìa...muahahahaha...

    Đáng đời !

    _Ôi trời...mà này cô gái tóc nâu kia là người mình đang tìm đấy...

    _Ồ~!

    'Reng !

    Reng !

    Reng !'- tiếng chuông kết thúc giờ ăn trưa vang lên ai nấy đều nhanh chóng về chỗ của bản thân

    ——Skip——

    Kết thúc buổi học cậu chạy xuống phòng giáo viên.

    Vào trong cậu thấy UN đang ngồi trên ghế xem xét giấy tờ còn Fel thì bị xích đang nằm ngủ như chết dưới sàn.

    Bị xích mà vẫn vô tư ghê.

    _A...Nam đấy à !

    Em cứu con cáo này thì em giải quyết nó có được không chứ thầy không biết đâu.

    _À vâng...!

    _Mà...em giỏi thật đấy trèo cao như vậy luôn, nhưng thầy nghe nói thể lực em yếu lắm mà...

    _À lúc trước em giấu nghề thôi hehehe !- Cậu mỉm cười tinh nghịch nhìn UN.

    _Thôi tạm biệt thầy nha !

    _Tạm biệt em !

    Tay tháo xích Fel ra rồi bế cô chạy xuống sân trường nơi anh cả cậu đang đợi.

    _ANH GIẢIII !!!- Cậu hét to

    _Nam !?- Anh giật mình

    _Hả !?...con cáo này là sao đây ??- Anh nhìn con vật đang "chết" trên tay cậu.

    _Em nuôi nó được không?

    _Nó là con mà em đã cứu trên nóc trường ấy hả ?

    _Haha...anh cũng thấy sao...

    _Từ khi nào mà em trở nên nhanh nhẹn như vậy...?- Anh hoài nghi nhìn cậu

    _Do lúc trước em giấu nghề thôi chứ thật ra em khoẻ lắm á- Cậu tự hào

    Anh chẳng nói gì im lặng xoa đầu cậu.

    Em trai anh đúng là đáng yêu thật sự, thế mà trước đây anh không quan tâm cậu, chắc cậu cô đơn lắm...

    _Thôi ta về.

    Cậu nhanh chóng leo lên xe anh chở về.

    Về tới nhà cậu lao thẳng vào nhà với tâm trạng vui vẻ.

    _CON VỀ RỒI ĐÂYYY !!!!

    _Nam !?

    Con về rồi sao ?- Đại Nam ngồi ở phòng khách uống trà thấy cậu về thì mỉm cười.

    Nhìn thấy con cáo trắng trên tay cậu ông nhìn chằm chằm nó.

    Con này lạ thật.

    _A...Cha cho con nuôi nó nha !!- Thấy ông cứ nhìn vào con vật trên tay cậu lên tiếng

    _Cũng được thôi nhưng con phải tự chăm sóc cho nó đấy ta không quan tâm đâu.

    Mà con này con nhặt đâu về thế ?

    Trên mái trường thân yêu !

    _Ngoài bãi rác ạ !

    _Vậy sao...?

    Cậu chẳng nói gì nữa phi thẳng lên phòng.

    Vào phòng cậu chạy ngay vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ thay quần áo.

    _Ủa anh Vie tại sao em lại ở đây ??- Cậu ra ngoài cũng là lúc cô tỉnh dậy thấy cậu cô ngơ ngác hỏi

    Felrithy: Ủa tôi là ai đây là đâu ???

    _Tỉnh rồi à ?

    Hôm nay anh gặp được con ả đó rồi đấy.

    _Thật vậy sao ??

    _Đúng vậy !!

    _Hệ thống thúi !

    Cho ta xem dàn harem của con ả kia .

    Hệ thống thúi bực mà hệ thống thúi không nói lặng lẽ mở cái bảng xanh cho cậu

    [Gồm :

    China

    Russia

    Việt Hoà

    Mặt Trận

    America

    Japan

    Thailand

    Cambodia

    Italy

    Malaysia

    S.K

    Canada

    ...Và còn nhiều người khác nữa...]

    Đm đéo gì nhiều vậy thế này làm gì ả dễ bị thiến như chơi.

    Nhưng đấy là ai khác chứ không phải cậu.

    Cậu thông minh lắm nên có gì ngày mai tuỳ cơ ứng biến, giờ cậu xuống ăn tối đã.

    Xuống dưới thấy thức ăn đang được sắp ra bàn cậu tiến đến kéo ghế ra ngồi.

    Gia đình cậu cũng dần ngồi vào bàn.

    Bữa cơm sẽ rất tốt đẹp nếu người anh ba "yêu quý" của cậu không mở miệng.

    _Này Vietnam hôm nay tao thấy mày trèo lên tận nóc của dãy nhà B luôn, chỉ để cứu một con cáo ??

    Nghe vậy Đại Nam bất ngờ quay ra nhìn cậu

    _Con đã làm cái gì vậy hả ??

    _A...thì con ngồi học thấy nó ở trên đấy sợ nó té nên...nên...

    _À nhắc mới nhớ, cái người đỡ em lúc em nhảy xuống ấy, anh thấy người đó giống hệt em luôn...Ai vậy...?- Mặt Trận

    Trời đánh tránh miếng ăn !!!!

    Làm ơn đừng hỏi cậu những câu như thế !!!!

    _Coi như em xin anh...Làm ơn đừng hỏi nữa được không ?

    Em không muốn trả lời đâu...- Cậu khóc trong lòng

    Thấy dáng vẻ sắp khóc của cậu mọi người cũng nuốt trôi sự tò mò mà thôi không hỏi cậu nữa.

    Quay ra tập trung dùng bữa.

    ——————End chap——————

    tuôi tạch hoá r mn ạ :'))

    #12/11/2023
     
    [Countryhumans] Hành Trình Dài
    Giờ ăn trưa


    cre: LOFTER ID : như chap trc (Dù k phải OTP nhg trông ngol quãiiiii. )

    _______________________________

    Hôm nay cậu thức dậy sớm, vệ sinh cá nhân rồi lại thay đồng phục.

    Cậu vào tiềm thức nói với Việt Minh.

    _|Anh ơi làm ơn giúp em giữ con nhóc này trong đây được không ?

    Đừng để nó chạy ra ngoài chứ hôm qua em mệt mỏi lắm rồi.|- Cậu chắp tay cầu xin anh.

    /Được thôi...cứ để cho anh !/- Việt Minh với khuôn mặt cực kì "thân thiện" quay qua nhìn cô đang run lẩy bẩy.

    _|Vậy phiền anh nha em đi đây !|- Cậu nói rồi biến mất.

    /Fel à hôm nay chúng ta làm thân nha~/- Việt Minh nhìn cô

    /AAAAAAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!

    HỆ THỐNG THÚI MAU CỨU TAAAAAA !!!!!!!!!!!/- Cô hét ầm ĩ chạy khắp nơi

    *Ngu thì chết bệnh tật gì.*

    ....

    Thời gian cứ trôi~

    Tình người còn mãi~

    Đệt mẹ cuộc sốngggg~ !!!!

    -------phía Vietnam-------

    Cậu vui vẻ ngồi sau chiếc xe phân phối lớn của Mặt Trận được anh chở đến trường.

    Và cậu cũng gọi Đông Lào ra rồi cùng nó lên lớp.

    Nhưng đời đéo cho cậu chút bình yên, mọi người trên sân đều quay qua nhìn chằm chằm cậu với Đông Lào rồi xì xào bàn tán to nhỏ.

    Còn có một cô gái ra xin chữ kí cậu nữa.

    Ngủ một đêm hôm sau tôi thành người tối cổ.

    Ai đó làm ơn nói cho cậu chuyện gì đang xảy ra điii !!! (ノ;゚Д゚)ノ

    Cậu cố gắng chạy thật nhanh lên lớp.

    Mở cửa lớp trong sự bình yên vì không có xô nước đặt phía trên nhưng vào lớp thì đéo.

    Sao ai cũng nhìn cậu chằm chằm vậy.

    Bộ mặt cậu đáng nhìn lắm à.

    Hôm qua tôi khó chịu vì bị cả lớp nhìn chằm chằm hôm sau được cả trường nhìn.

    Cậu mặc kệ đời gục đầu xuống bàn ngủ.

    Một lúc sau chuông reo bắt đầu giờ học.

    Giáo viên đi vào thấy cậu ngủ thì kệ, tập trung giảng bài.

    Mọi thứ cứ như thế cho đến khi tiếng chuông báo hiệu giờ ăn trưa vang lên

    'Reng !

    Reng !

    Reng !'

    _Các em về nhớ làm bài tập đầy đủ nhé !

    _Vâng ạ !

    Cậu nhờ tiếng ồn cũng mơ màng tỉnh dậy

    _Nam này dậy thôi chúng ta cùng đi ăn trưa nhé !!- Cuba lay lay cậu

    _Anh Nam !!

    Ta đi ăn trưa thôi !!- Đông Lào từ đâu nhảy vào

    _Ha...ờ...ờm...Ta đi thôi !- Cậu nhanh chóng đứng dậy cùng Đông Lào và anh xuống căn tin trường

    Sau khi gọi món ba người bê khay thức ăn của mình đến một cái bàn trống sau đó ngồi xuống ăn

    _A...tớ quên mua nước rồi...hai người đợi tớ chút nhé !- Cậu nói rồi chạy đi ngay.

    Trên đường quay lại bàn ăn cùng cốc nước trên tay thì từ xa, cậu thấy cô ả hình như tên Martha gì gì đó cùng với đám harem của ả đi đến.

    Cậu bỗng nảy ra một ý tưởng khá thú vị trong đầu.

    Khi đi gần đến ả cậu vấp chân vào cái ghế khiến cho cốc nước trên tay đổ hết vào người cô ta.

    Bị tạt nước bất ngờ không kìm được sự tức giận ả lớn giọng.

    _Này cậu làm cái gì vậy hả !!

    _Sao mày dám tạt nước vào em ấy hả !!- America đi sau ả thấy vậy liền đứng chắn cho ả.

    Hắn lớn giọng khiến cho ai ai trong căn tin đều quay ra nhìn.

    _Mày quá đáng vừa thôi !!- S.K tiến đến đấm một cú vào má cậu khiến cậu đau đớn ngã ra sau.

    Nhưng cậu không đứng dậy, chỉ ngồi đấy cúi đầu làm cho mái tóc rũ xuống che đi nụ cười kinh dị của cậu.

    Mọi thứ đang theo đúng kế hoạch.

    _Hức...hức...tôi...tôi xin lỗi...hức...tôi...không cố...cố...ý...hức...hức...- Cậu khóc.

    Tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy.

    Trông dáng vẻ cực kì đáng thương.

    _Hức...xin lỗi...hức...hức...

    Thấy dáng vẻ này của cậu họ không khỏi bất ngờ kể cả ả cũng vậy.

    Thấy vẻ mặt này của đám người kia khiến cậu không khỏi cười thầm trong lòng.

    _Mày đừng có điêu, tao thấy rõ là mày cố tình.- S.K

    _Này các cậu quá đáng quá đấy, Vietnam đâu cố tình cậu ấy chỉ vô ý thôi mà cậu ấy cũng đã xin lỗi rồi còn gì.

    Mấy người tự dưng đi đánh người vô cớ như thế.- Một học sinh lên tiếng.

    _Đúng đấy mấy người mới quá đáng đấy !!- Học sinh 2

    _Tôi không ngờ được mấy người lại là loại người như thế đấy !- Học sinh 3

    /Em...diễn giỏi thật.../- Việt Minh cảm thán

    _|Cảm ơn vì đã khen !|

    Thấy phản ứng này của những người xung quanh, ả bắt đầu thấy tức giận.

    _Nam cậu có sao không ??- Cuba từ đâu chạy đến đỡ cậu

    _Mấy người làm gì anh ấy vậy hả ??- Đông Lào cực kì tức khi có ai đó làm hại người anh trai kiêm crush của mình thế này dù cậu đã bảo với nó qua thần giao cách cảm rằng cậu chỉ đang diễn.

    _Thằng điếm đó cố tình tạt nước vào Martha đấy !- Cambodia

    _Mày vừa nói cái gì !?- Nghe thấy người trước mặt gọi Vietnam là đi*m nó tức giận đấm Cambodia một phát.

    _Đông Lào...không được đánh nhau...- Giọng cậu yếu ớt vang lên, cậu loạng choạng đứng dậy có ý muốn ngăn nó.

    Bước được bước đầu tiên cậu ngã vào xuống đầu đập vào cạnh bàn chảy máu.

    _Nam!!!

    _Anh Nam !!!

    Hai người kia hốt hoảng gọi tên cậu khi thấy cậu đã bất tỉnh với vết thương đang rỉ máu trên trán.

    Nhưng ngoại trừ Đông Lào đâu ai biết rằng trước khi ngã xuống cậu đã nhảy vào tiềm thức rồi.

    Cậu phải căn rất chuẩn để cơ thể có thể ngã xuống đúng chỗ được đấy.

    /Woa !!!/- Thấy được toàn bộ kế hoạch của cậu con cáo trắng nào đó cảm thán.

    _|Ghê chưa ghê chưa ghê chưa ?|- Cậu vỗ ngực tự hào vì trí thông minh của mình

    /Đỉnh !!/- Việt Minh giơ ngón like

    Cậu nhìn xung quanh thấy Fel đang bị xích ngồi ngoe nguẩy đuôi một góc nhìn cậu.

    _|Này anh Minh cái xích kia anh kiếm đâu ra vậy? |

    /Xin tên hệ thống mất dạy á/

    /Ơ sao anh không cứu em ?/- Fel

    _|Cứu làm gì để vậy em đỡ chạy lung tung.|

    /Huhu.../- Sao anh nỡ lòng nào để em với con quái vật này.

    ——————End chap——————

    Dù tôi biết là bộ truyện này t viết ra chỉ để thoả mãn niềm đam mê nhg thấy mng ít cmt làm t thấy codon sao á.

    Vậy nên tương tác nhiều vào nha mng . cho tui bớt cô đơn đi
     
    Back
    Top Dưới