Khác [Countryhumans] Hành trình dài

[Countryhumans] Hành Trình Dài
Vết thương


cre ảnh trên: Đéo biết, lụm trên pinterest

______________________________________

Thấy cậu bị thương Cuba lo lắng bế cậu lên nhanh chóng tới phòng y tế.

Đám harem của ả Martha thấy vậy cũng chạy theo chẳng biết vì lí do gì.

Tới phòng y tế anh đạp mạnh cửa ra.

_Bất lịch sự quá đấy !- WHO

_Em xin lỗi nhưng ngài có thể băng bó giúp bạn em được không ạ ?- Cuba

_Được thôi đặt em ấy lên giường đi !

Anh đặt cậu trên giường, WHO tiến đến bắt đầu băng bó vết thương lại.

Băng bó xong ông định kiểm tra tổng thể cơ thể cậu một chút vì trong lúc băng bó ông thấy khuôn mặt cậu có chút xanh xao, gầy gò.

Ông kéo áo cậu lên thì ai nấy cũng bất ngờ kể cả ông.

Body cậu rất đẹp, eo nhỏ nhưng vẫn có tí cơ.

Nhưng thứ khiến mọi người bất ngờ nhất là những vết thương cũ lẫn vết sẹo chồng chất lên nhau trên cơ thể nhỏ bé ấy.

Kinh khủng nhất là vết thương cắt đôi người ở bụng.

_Chuyện...chuyện gì thế này ??-Cuba

"Thằng nhóc này bị bạo lực gia đình hay sao mà bị thương nhiều vậy...?"

- WHO

_...- Đám harem đứng ngoài cửa thấy vậy thì đứng hình không nói được câu nào.

"Những vết thương đó...kinh khủng quá..."

- America

"Là do mình làm sao...?"

- China

(T/g: Một phần thôi ngài ạ )

"Tsk !"

- Martha

_Cuba...đây...đây là con út nhà Đại Nam đúng không ??- WHO

_Vâng...

Đại Nam chăm con kiểu gì thế hả !!!

Nhưng chẳng ai để ý rằng Đông Lào đã biến mất, nó chạy vào tiềm thức với Vietnam của nó rồi.

/Anh à giờ sao họ nhìn thấy rồi ??/- Đông Lào

_|Anh quên mất đây không phải cơ thể của nguyên chủ...Gay rồi đây...|- Cậu xoa cằm lo lắng.

Nhìn thấy vẻ mặt của đám người qua màn hình hệ thống, cậu có thể dùng những vết thương này để bọn họ có thiện cảm với cậu hơn nhưng...cậu biết giải thích như thế nào về nó đây.

_|Hay cứ kệ đi tuỳ cơ ứng biến ha...|-Vietnam

/Hừm...khoảng sáng mai thì em tỉnh lại là được rồi đó./- Việt Minh

_|Vâng.|

_NAM !!!- Sau khi được thông báo gia đình cậu tức tốc chạy đến phòng y tế.

_Em...làm sao thế này...?- Mặt Trận đứng hình khi nhìn thấy cơ thể cậu.

_Rốt cuộc con đã trải qua những gì vậy...?- Đại Nam

_Thằng kia mày mau tỉnh dậy cho tao !!!- Việt Hoà lao đến nắm lấy cổ áo cậu mà lắc.

_Này dừng lại đi !- WHO hốt hoảng chạy lại ngăn hắn.

_Mày bị điên à !!

Buông thằng bé ra !- Đại Nam cũng chạy vào

_Không !!

Nam mày mau tỉnh dậy cho tao !!- Mặc kệ lời can ngăn Việt Hoà vẫn cứ lắc cậu.

_|A...|- Cậu đưa tay lên giữ lấy đầu do choáng nhẹ.

Vì đây là cơ thể cậu nên trong tiềm thức cũng ảnh hưởng chút ít.

/Anh có sao không ??/- Đông Lào

_|Anh định sáng mai hẵng tỉnh nhưng có lẽ anh tỉnh luôn đây !|- Dứt câu cậu biến mất.

Cậu quạo rồi nhe

Bên ngoài cậu bất chợt tỉnh dậy rồi đấm Việt Hoà một phát bay ra xa.

_ANH BỊ ĐIÊN À ???

BỘ ANH MUỐN GIẾT CHẾT TÔI HAY GÌ MÀ LẮC DỮ THẾ !!!!

ANH MUỐN TÔI TỈNH MÀ ANH LẮC THẾ CÓ KHI TÔI CHẾT MOẸ LUÔN, Ở ĐẤY MÀ TỈNH BẰNG NIỀM TIN À !!!!!!- Cậu đứng lên giường gào vào mặt Việt Hoà trong sự bất ngờ của mọi người.

_CÒN CÁC NGƯỜI NỮA NHÌN GÌ MÀ NHÌN !

CÚT RA NGOÀI !!

Giải tán giải tán đi hóng cái quần !!!- Cậu vừa nói vừa đẩy tất cả mọi người ra khỏi phòng rồi đóng sầm cửa lại.

_Phù...!

Thế là xong một đám phiền phức...

—Ngoài cửa—

_Này Đại Nam bộ ngươi bạo hành thằng bé hay gì mà cơ thể nó toàn vết thương vậy??- WHO lạnh mặt hỏi ông

_Ta nào có !- Đại Nam khẳng định

_Ngài chắc chứ ạ ?

Con trai bị thương kinh khủng tới vậy mà cha lại không biết gì ?- Cuba

_Đến bọn tôi còn chẳng biết nữa là !!- Mặt Trận+Việt Hoà

_Một gia đình tồi !- WHO nhìn ba người bằng anh mắt phán xét rồi thầm nói nhỏ.

_NÀY !!

Bọn tôi nghe thấy đấy nhá !!!

Đừng hỏi Martha và dàn harem của ả ở đâu.

Họ giải tán rồi...

--------------

_Haizz...mọi thứ càng ngày càng rắc rối...- Cậu ngồi trên giường thở dài.

*Kí chủ kí chủ !!*

_|Sủa !|

*...*

_|Nhanh coiii !!

Có gì nói lẹ !|

*...thôi dẹp đi !

À mà có 2 con chuột bên ngoài đấy ạ.*

_|Ồ~!|

Cậu tiến tới mở cánh cửa.

'Cạch !'

Không có ai...

_China à, cả Cuba nữa...ra đây đi tôi biết hai người ở đó...- Cậu nhìn vào một góc tường nói

_Ahaha...bị cậu phát hiện rồi...- Hai người đi ra gãi đầu cười ngượng

_Hai người theo dõi tôi có mục đích gì đây ?

_Ta vào trong nói chuyện được không ?- Cuba nhỏ giọng

_Được thôi !

'Cạch !'

_Rồi chuyện gì đây ?

_Ưm...Những vết thương trên người cậu...nó là gì vậy ?- China

_Về chuyện đó sao ?...- Vietnam

_Đúng...tớ không nghĩ một học sinh bình thường lại có thể bị thương tới vậy...nhất là...nhất là...vết thương...ở...ở bụng...- Cuba ấp úng.

"Tớ có phải học sinh bình thường đâu."

- Vietnam

_À...cái này tôi không thể nói...

_Tại sao vậy...- China

_Tôi có nói chắc gì các cậu đã tin tôi...

_...tớ tin cậu...- Cuba

_Thật ?

_Thật !- Cuba mỉm cười nhìn cậu.

Đúng là đồng chí thân yêu ở thế giới nào cũng tốt hết á.

--------------

Cuối buổi Mặt Trận lại chờ đón cậu về.

Mọi thứ vẫn chẳng có gì xảy ra cả đều cứ êm đềm như vậy nhưng gia đình cậu luôn nhìn cậu bằng con mắt khác với thường ngày nó...buồn ?

Thương hại ?

Hay cảm thấy có lỗi...?

Cậu chẳng biết nữa nhưng có một điều cậu chắc chắn đó là họ muốn biết những vết thương đó từ đâu mà ra.

Đến tối Việt Hoà lại lên phòng cậu gọi cậu xuống ăn tối nhưng lại nói nhẹ nhàng, không cáu gắt như thường ngày.

_Nam, mày xuống ăn tối đi !

_Vâng ạ !

Trong lúc ăn chẳng ai nói gì khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Cậu không chịu được định lên tiếng nhưng chẳng biết nói gì.

Đột nhiên Đại Nam lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.

Ôi vị cứu tinh của con !

Người mà không nói chắc con chết vì không thở được quá !

Con cảm ơn người !!

_Vietnam này...những vết thương trên người con từ đâu mà có vậy...?

...

Cậu xin rút lại câu bên trên.

_Cái này...con không thể nói...

_Em...có nhiều bí mật nhỉ...?- Mặt Trận

_...-Cậu chẳng nói gì tiếp tục ăn.

_Con no rồi, con xin phép lên phòng trước.- Cậu nói rồi đặt đũa xuống nhanh chân chạy lên phòng.

Bước vào phòng Vietnam phi thẳng lên giường lấy smartphone ra lướt facebook.

Thì cậu thấy hàng loạt bài viết kèm video về lần cậu trèo lên mái trường cứu Fel xuống.

Và bài viết nào cũng rất nhiều lượt xem, bình luận và lượt thích.

À thì ra mọi người trong trường nhìn cậu vì chuyện này à.

Tự nhiên nổi tiếng ngang.

Nhưng cậu đéo thích, ok ?

Cậu muốn làm một học sinh bình thường có một cuộc sống cũng bình thường nốt, hiểu chứ ?

'Wow !

Cô nhóc đó là ai mà nhanh nhẹn quá vậy !'

'Hình như cô ta học trường CHaHs (Countryhumans and humans) đó !'

'Đỉnh ghê !'

'Là Countryhuman hả ?'

'Video này quay xa thế không nhìn rõ mặt được.'

'Trông có vẻ đẹp nhờ'

Cậu đọc bình luận không khỏi bất lực.

Trời ạ !!

Cậu là con trai !!!

Con trai đó !!!

Men lỳ 100% !!!

——————End chap——————

#on

Hế lô tuôi đã trở lại r đây >:3

Sắp thi r :')))

tuôi mệt mỏi woá... 🙂

#25/12/2023
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
"Người tốt hơn là em đấy."


cre : hết hơi r đéo tìm thấy cre đâu (pinterest)

______________________________

Cậu đọc bình luận không khỏi bất lực.

Trời ạ !!

Cậu là con trai !!!

Con trai đó !!!

Men lỳ 100% !!!

Cậu chán nản liền thoát khỏi face đi nhắn tin .

Yew NamNgư: China này...ổn chứ ?

China:...ổn...

Yew NamNgư: Chắc ?

China: Ừ...

––Quay lại buổi chiều––

_Ờ...ừm...những vết thương này là do lần trước Martha đẩy tớ xuống vực...

Đệt mợ lí do hợp lí vãi c*t

_Hả !?- Hai người kia đồng thanh.

Bất ngờ nhất là China, hắn không tin người mình yêu sẽ làm thế.

_Tôi không tin !!!- China

_Đó tôi đã bảo là chắc gì mấy cậu đã tin...

_Tớ tin cậu mà sao rơi tận xuống vực cậu vẫn sống vậy ?- Cuba

_Tớ phải sống để vạch mặt cô ta chứ !

Mà China nếu anh không tin thì tôi có cái này.- Cậu nói rồi đưa cho anh một video trong điện thoại cậu.

–video–

'_Martha à cậu gọi tôi ra đây làm gì vậy ?'- đây là giọng của nguyên chủ

'_Tớ có chuyện riêng muốn nói với cậu ấy mà'

Rồi ả tiến đến gần nguyên chủ rồi đẩy cậu ta xuống vực.

'_CHẾT ĐI THẰNG ĐI*M !!!'

–kết thúc–

_Video này là của một người quay lại được đã đưa cho tôi.

Và người đó không ai khác chính là hệ thống mặc dịch của cậu

China xem xong thì rất sốc không tin nổi vào mắt mình, bằng chứng rõ rành rành đây rồi thì hắn nói gì được nữa chứ.

_Để ta đi hỏi em ấy...- Hắn cố bình tĩnh nhất có thể nói dứt câu rồi rời đi.

-–oOo–-

Hắn đã hẹn ả ở một quán ăn sang trọng.

Bước vào hắn chọn một chỗ ngồi rồi đợi Martha đến.

Đã trễ 20' nhưng vẫn chưa thấy ả đến nhưng China vẫn sẽ chờ, hắn mong người mình yêu sẽ cho bản thân một lời giải thích rõ ràng vì hành động này.

5' sau bóng dáng một cô gái tóc màu hạt dẻ đã xuất hiện ở cửa, ả nhanh chóng chạy đến bàn của China.

_Em...em xin lỗi...em đến trễ...- Ả luống cuống xin lỗi hắn.

_Không sao...dù gì anh cũng vừa mới đến...- Hắn nhẹ nhàng nói lại.

_Vậy...anh hẹn em tới đây có chuyện gì vậy ?- Ả ngây thơ hỏi

Nhìn vào con mắt tím đẹp đẽ, trong sáng của Martha cổ họng hắn như nghẹn lại.

Hít một hơi thật sâu rồi thở ra hắn chậm rãi nói

_Có phải...có phải em đã đẩy Vietnam xuống vực phải không ?...

_Hả !?

_Anh biết cậu ấy nói xấu em rất nhiều và em cũng không thích nó nhưng làm vậy có hơi quá không?...Nếu em đã làm...làm ơn cho anh một lời giải thích...

_Ưm...- Vẻ mặt ả có chút bất ngờ, sợ hãi rồi từ từ dãn ra.

Ả nhắm mắt lại vài giây rồi mở ra, trên vẻ mặt không còn sự ngây thơ nữa mà thay vào đó có vài tia độc địa, gian xảo.

_Nếu anh biết rồi thì tôi không phải giấu nữa.

Phải !

Là tôi đẩy đó, thằng đi*m đó đáng phải chết, nó không có quyền được sống, tôi ghét nó.

Nó luôn làm cản trở kế hoạch của tôi.

Thứ đáng nguyền rủa !

_Và một điều nữa nói cho anh biết.

Tôi không yêu anh làm ơn đừng bám theo tôi nữa.- Câu nói này của ả làm hắn chính thức chết lặng.

China hắn không hề ngờ tới trường hợp này.

_Hả !?

Em...em nói gì cơ...??

_Bộ anh bị lãng tai từ khi nào thế ?

Tôi nói là tôi không yêu anh nói vạch ra là không yêu ai trong số đám người các anh cả.

Tôi yêu chỉ vì tiền thôi và có vẻ tôi dùng họ làm lá chắn rất thích hợp đấy.

Mấy người rất phiền lúc nào cũng lẽo đẽo bám theo tôi.

Lúc nào cũng mua quà nịnh nọt, ghê chết đi được.

Tình yêu thì phải có tình dục anh hiểu không, tình dục đó.

_Thì ra Vietnam nói đúng cô chẳng tốt đẹp gì.

Tôi phải vạch mặt loại người như cô trước mặt họ !- Hắn nắm chặt tay, gân trán nổi lên.

China thực sự đang rất tức giận, anh không nghĩ cô lại là loại người như thế.

Thì ra đó giờ anh bị lợi dụng mà không biết.

Điên thật.

_Cứ thoải mái !

Anh nghĩ đám người mù quáng vì tình yêu như họ sẽ tin sao ?

Thôi tôi không muốn phí thời gian với loại người như anh đâu vậy nên tạm biệt !- Ả nói rồi quay người bước đi để lại hắn đứng chôn chân ở đó.

Ánh mắt hắn dần hiện lên vài tia máu, hắn tức giận đập bàn thật mạnh một cái rồi để lại số tiền trên bàn nhanh chóng rời đi.

——quay về hiện tại——

Yew NamNgư: thôi tạm biệt mai gặp lại !

China: Tạm biệt...

Tắt máy cậu quyết định nên đi dạo một chút cho thư giãn đầu óc rồi về ngủ.

Xuống tầng khoác chiếc áo khoác mỏng rồi ra khỏi biệt thự.

Vừa rảo chân bước đến công viên gần đây vừa nghĩ xem mai nên làm gì với Martha.

Dàn harem của ả rất đông nếu tiêu diệt ả ngay thì rất có thể sẽ bị đám người đó giết như chơi nên tốt nhất phải cho họ hết yêu ả ta đã rồi tiêu diệt.

Nhưng dàn harem của ả đâu phải ít, nếu để cả đám đó ghét ả thì e rằng khó rồi đây...chậc chậc.

Mà nếu từ từ vạch mặt ả thì sao nhỉ...có vẻ cũng được nhưng how ?

Thoát khỏi những suy nghĩ vu vơ, đập vào mặt là thân ảnh rất quen ngồi ở ghế công viên.

Nhìn từ xa khiến cậu không thể thấy rõ mặt người đó, tiến lại gần thì cậu thấy đó là...

China !?

Đã muộn thế này rồi mà vẫn còn ở đây ?

Hắn một tay đang cầm một chai rượu đã gần cạn, trông dáng vẻ thì có thể đã say lắm rồi, chắc lại vì chuyện của Martha đây mà.

Tức giận là thế nhưng hắn cũng buồn lắm chứ, người hắn yêu sâu đậm mà lại nói lời cay nghiệt thế với hắn...

Ngu ngốc thật, mù quáng vì tình yêu rồi để bị lợi dụng.

Cậu nhẹ nhàng lại gần ngồi bên cạnh hắn, cảm thấy cái ghế rung nhẹ hắn mở mắt quay sang bên cạnh.

_Vietnam ?

Muộn rồi cậu còn làm gì ở đây ?

_Câu đấy phải để tôi hỏi mới đúng, anh bảo anh ổn mà, thế này là ổn với anh đây hả ?- Cậu nhìn hắn từ đầu tới chân

_Haha...xin lỗi, đã để cậu nhìn thấy dáng vẻ này của tôi rồi...

_Ừ, anh thật thảm hại.

Thất tình à ?

_Ừ...Martha nói cô ấy không yêu tôi...

_Đáng đời anh- Cậu lạnh nhạt pha một chút khinh bỉ nói

*Kẻ ác thường sống thảnh thơi.*

_|Ngươi xem ta có sống thảnh thơi không ?|

_Vietnam à nếu cậu không an ủi tôi thì làm ơn im miệng được không ?- Hắn bất lực, đừng hỏi hắn có tức không, hắn có tức.

Nhưng hắn có làm gì được không ?

Không. >:'(

_Rồi rồi.- Cậu nói rồi đứng lên trước mặt hắn đưa tay xoa lên mái tóc đỏ của tên 5 sao trước mặt.

Ở thế giới gốc cậu thường hay làm thế để an ủi những người đang buồn và đều có tác dụng, mong tên này cũng thế.

_Ngoan nào...- Cậu nhẹ nhàng

Thấy cậu xoa đầu mình hắn ngạc nhiên mở to mắt nhưng cũng không gạt tay cậu ra.

Tim hắn như lệch một nhịp, từ bé tới giờ chẳng có ai xoa đầu hắn cả, kể cả cha hắn-Qing, vì vậy nên nó mang lại cho hắn một cảm giác ấm áp lạ thường.

Nhưng sao hắn thấy cách cậu an ủi như dành cho con nít thế nhể ?

Rồi China bất ngờ vòng tay qua eo cậu ôm chặt, úp mặt vào bụng cậu.

Cậu giật mình định đấm hắn một phát thì nghe thấy tiếng sụt sịt.

Hắn khóc !?

1 kẻ kiêu ngạo như hắn mà khóc á !?

Trời ơi chuyện động trời gì đây, đây là lần đầu tiên trong đời cậu thấy hắn rơi nước mắt.

Cậu vẫn chưa hết hoang mang thì nghe thấy giọng hắn.

_Tôi xin lỗi cậu Vietnam, nếu trước kia tôi tin cậu thì tôi sẽ chẳng thảm hại thế này, nếu tôi lý trí trong chuyện tình yêu hơn thì đã...rất xin lỗi cậu Vietnam...

_Ừm...không sao đâu...tôi tin anh sẽ gặp được người tốt hơn mà...- Cậu vừa nói vừa xoa đầu hắn.

"Có cái nịt á!"

Nể tình hắn đang buồn nên cậu mới nói vậy thôi

Để yên cho hắn khóc một lúc rồi cậu vỗ nhẹ lưng hắn

_Ờm...Nếu anh thấy tốt hơn rồi thì làm ơn buông tôi ra đi tôi phải về nhà...

_À...Ờ xin lỗi...- Hắn buông tay ra luống cuống xin lỗi cậu

Cậu chán nản nhìn xuống cái áo đã ướt một mảng của mình thở dài.

_Haizz...không sao...tạm biệt mai gặp lại ở trường ha !- Cậu vừa chạy khỏi công viên vừa ngoảnh đầu lại vẫy tay tạm biệt hắn với nụ cười tinh nghịch.

China đứng hình nhìn cậu.

Đột nhiên hắn thấy cậu có chút...đáng yêu ?

"Tôi cũng tin mình sẽ gặp được người tốt hơn."

"Và có vẻ người đó là...em đấy~"

——————End chap——————

#31/12/2023

ngày cuối cùng của năm nên ngoi lên đăng 2 chap 😀D

1577 từ :0 kỉ lục mới
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Buổi sáng "yên bình"


@[ Salanet ] - [ L.A | S.L ]

Cảm ơn nha 😀D nhờ bác mà tuôi có động lực đăng tiếp á
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Trốn tiết


cre ảnh trên : Mezora on pinterest

____________________________________

_Hửm ?

S.K ?- China

_Hôm nay sao mày thân thiết với thằng đi*m này thế ?- S.K

_Đừng gọi Vietnam như thế nữa !

Và rồi một ngày ngươi sẽ biết bộ mặt thật của Martha thôi, ả chẳng tốt đẹp gì đâu.-China

_Ai cho mày nói Martha như thế hả thằng khốn !!

Mày lại bị thằng chó này quyến rũ rồi hả !!!- S.K nắm cổ áo hắn.

Ame, N.K, Japan, Russia nghe thấy cũng tiến lại gần.

_S.K !

Bất lịch sự quá đấy.- N.K

_Ông anh im miệng đi !!- S.K quay qua gào với N.K, anh nghe vậy thì im lặng xem thằng em trời đánh này của mình giở trò gì.

Chợt Đông Lào đến trước mặt S.K kéo tay hắn ra khỏi cổ áo của China nở một nụ cười kinh dị nhìn hắn.

_Giờ mày muốn gì đây ?- Đông Lào

_Ô !

Xin chào học sinh mới, hình như ta chưa chào hỏi nhau lần nào nhỉ ?- S.K

_Tao là Đông Lào, và mau trả lời câu hỏi của tao !

NHANH !- Nó gằn giọng

_!!!- S.K giật mình khi nhìn vào đôi mắt đỏ máu của Đông Lào, nó như phát sáng lên và chứa đầy sự hận thù bên trong.

Tất nhiên, Đông Lào được sinh ra từ sự tức giận và hận thù của cậu mà nên nó mới cọc tính như vậy.

Còn Việt Minh thì được sinh ra từ sự đau đớn khi mất đi người thân của cậu, vì thế nên anh luôn cố gắng bảo vệ những người thân của mình.

Khi mất đi người cha, lúc ấy cậu còn nhỏ nên cậu đã rất đau đớn và khóc rất nhiều, lúc đó Việt Minh đã xuất hiện và khiến cho cậu cảm thấy tốt hơn.

_Này sao thế ?- America thấy S.K cứ đứng đờ người ra thì đi đến vỗ vai hắn.

_Hả !?

À...không sao.- Hắn giật mình

_Đi thôi !- Rồi S.K quay người bước đi, mấy người kia khó hiểu nhưng cũng đi theo.

_Hừm...đúng là một con người kì lạ.- China đứng xoa cằm nhìn bóng lưng S.K rời đi.

_Anh Nam anh có sao-...

-Đông Lào quay ra sau thì chẳng thấy Vietnam với Cuba đâu nữa.

_Ủa ?

Nam đâu rồi ?- China (T/g: hóng chuyện quên vợ là sao ngài ?)

'Reng !

Reng !

Reng !'- Tiếng chuông vang lên, hai người nhanh chóng chạy vào chỗ.

_Anh Nam đâu rồi ?-Đông Lào vào chỗ nhưng không thấy Vietnam chỉ thấy Cuba đang gục đầu xuống bàn.

_Cậu ấy trốn học rồi !- Cuba chán nản nói.

Đông Lào bất lực nhưng cũng chẳng nói gì.

Anh nó đúng thật là...

Một lúc sau giáo viên bước vào lớp bắt đầu buổi học

————

Trên hành lang dài, một người con trai đang cầm vài quyển sách rảo bước về phía thư viện trường.

Người đó có mái tóc đen, trên mặt có đeo một cặp kính dày và đó chính là Germany-hội trưởng hội học sinh trường CHaHs.

Hôm nay anh có việc ở hội học sinh nên không tham gia tiết học trên lớp, sẵn tiện anh đi trả sách mới mượn vài ngày trước.

Vừa đi vừa nhìn ngắm khung cảnh trường, đột nhiên ánh mắt anh va phải một thân ảnh đang nằm trên cành cây to của 1 cái cây ở góc trường.

Anh tiến đến gần nhìn lên con người tóc đỏ đang ngủ say sưa trên đó.

"Sao cô nhóc này lại nằm ngủ trên cây nhỉ ?

Vào giờ học rồi mà."

Đột nhiên người trên cây trở mình, lăn từ trên cành cây xuống.

Anh giật mình đưa tay ra đỡ được cậu.

Đứng hình khí nhìn thấy nhan sắc của cậu, cậu không quá xinh đẹp chỉ được gọi là ưa nhìn nhưng luôn có cái gì đó khiến cậu trông đặc biệt hơn những người khác.

"Hình như là Countryhuman."

Bỗng đôi mắt vàng kim mở ra, người trong lòng anh đưa tay dụi mắt.

_A...Ger-Germany !?- Khi nhìn rõ được người trước mặt cậu không khỏi hoang mang

_Hả ? cô biết tôi sao ?- Anh đặt cậu xuống

_Tất nhiên !

Cậu là hội trưởng hội học sinh trường này mà.

Mà tôi là con trai nha.

_Con trai ?

Xin lỗi tôi nhìn cậu giống con gái quá.- Anh gãi má cười gượng

_Xì !

Chắc tôi phải cắt mái tóc này đi thôi chứ nhiều người kêu tôi là con gái lắm rồi đấy.- Cậu cầm mái tóc đỏ của mình lên ngắm nghía.

_A...đừng !

Tôi thấy cậu để tóc dài thế này đẹp hơn đấy.

Mà tiện thể cho tôi hỏi cậu tên gì vậy ?

_Tôi là CHXHCN Vietnam.

_Vậy... cậu đang làm gì ở đây thế ?

_Eh ??- Cậu hoang mang nghiêng đầu nhìn anh

_Tôi thấy cậu đang ngủ trên cây thì rớt xuống nên tôi đỡ được cậu.

Chẳng phải bây giờ đang trong tiết học sao ?- Germany

_Tôi trốn học á !- Cậu tự tin nói

_À...Vậy cậu xuống hội học sinh viết bảng kiểm điểm tội trốn tiết !- Germany

_eh ?- Cậu ngơ ngác hoang mang pặc 2

_Pfff-Hahaha !

Được rồi tôi đi đây hẹn gặp lại !- Anh nhìn vẻ mặt cậu thì không nhịn được cười, liền cười phá lên rồi đứng dậy rời đi

Thấy anh đã đi cậu trở lại dáng vẻ bình thường rồi trèo lên cây ngủ tiếp.

—oOo—

Hiện tại là cậu đang đi bộ về nhà, hôm nay cậu nổi hứng muốn đi bộ nên kêu Mặt Trận về trước rồi.

Đi qua một con hẻm nhỏ tự dưng có một cánh tay lớn bịt miệng cậu lại kéo vào trong con hẻm đó.

Cậu giật mình hoang mang ngơ ngác, khi não đã load xong thông tin cậu thấy trước mặt là ba tên côn đồ.

Thằng nào cũng cao to vạm vỡ hình xăm đầy mình, tay chúng nó còn cầm vũ khí nữa.

Cậu nhìn thì biết là đòi giết cậu rồi.

Nhưng tại sao lại là 1 cân 3 ?

Đã thế mấy tên kia thằng nào cũng to con còn cậu thì nhỏ bé thế này đã thế chúng nó còn có vũ khí.

Moẹ chơi bẩn vãi.

_Này mấy người đang làm gì thế ?- Có hai người một nam một nữ đi vào trong con hẻm bẩn thỉu ẩm mốc này.

_Hả !?

Hai đứa mày là ai ?

Tới đây để bọn ta giết hay gì ?- 1 thằng trong 3 nói bằng một cái giọng hết sức khinh bỉ.

_Hửm...1 cân 3 à ?

Hèn nhỉ ?- Thiếu nữ cất giọng nói của mình lên với khuôn mặt tràn ngập sự khinh bỉ cho 3 người trước mặt

_Tao tới đây không phải để bọn mày giết mà để giết bọn mày.- Cậu trai bên cạnh nói

Cậu nãy giờ đứng nhìn thế này chán vãi, chớp thời cơ 3 tên này mải chú ý tới 2 người kia cậu nhanh chân đá một cước mạnh vào đầu tên cầm đầu làm hắn văng xa một góc bất tỉnh.

Hai tên kia thấy vậy thì lao đến chỗ cậu với con dao trên tay thì bị hai người đằng sau túm tóc ngược về sau

_Nè quên tụi này hả ?

Hai người nhanh chóng hạ gục hai tên côn đồ này rồi báo cảnh sát.

_Fel, Đông Lào...anh tự lo được mà.- Vietnam nói với giọng điệu chán nản

_Eh ?

Em không muốn anh bị thương đâu nên thế này tốt hơn.- Đông Lào

_Mãi mới được ra ngoài.

Ở trong tiềm thức nặng cổ vãi.- Fel vừa nói vừa xoa cái cổ của mình. (T/g: Ụa vậy ở trong tiềm thức lúc nào cũng bị xích lại hã ?

Felrithy: Đúng gòy.

ỤwU )

Khi cậu sơ hở, tên côn đồ bị cậu làm cho bất tỉnh bỗng bật dậy, trên tay là một con dao lao đến chỗ cậu.

Vì bất ngờ cậu không kịp trở tay tên đó đã đâm con dao đó vào bụng cậu.

Hai người kia nhìn thấy thì không khỏi hoảng loạn, Đông Lào tức giận lao đến đấm tên kia bay xa ra khỏi người cậu.

_Tsk !

Sơ suất quá rồi.- Cậu nhăn mặt nhìn vết thương đang không ngừng rỉ máu ở bụng mình.

Lâu lắm không đánh nhau có vẻ cậu xuống trình rồi

Cô lo lắng chạy đến bắt tay vào chữa trị.

Một lúc sau, vết thương của cậu cũng đã lành lại, đúng lúc cảnh sát đến, một người đi vào trong hẻm.

_Mấy người có làm sao không ?- Anh cảnh sát đó hỏi

_3 tên này có ý định ám sát tôi và...

Đông Lào à em tha cho hắn đi...- Cậu nói rồi chán nản quay qua nhìn tên côn đồ bị Đông Lào đánh tới sắp đoàn tụ cùng ông bà tổ tiên.

——skip đến tối——

_Con về rồi đây !- Vietnam bước vào nhà trên người là một chiếc áo sơ mi sạch sẽ nhưng mỗi tội hơi rộng.

_Về rồi à ?- Việt Hoà đang lướt điện thoại quay ra nhìn cậu

_Nam ?

Sao em về muộn thế ?- Mặt Trận chạy đến với khuôn mặt vô cùng lo lắng.

_Lần sau đừng đi bộ nữa !

Để Mặt Trận đưa về cho an toàn nghe chưa !- Đại Nam.

_Vâng ạ...- Vietnam.

Mặt Trận vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cậu với đôi mắt hoài nghi.

Cậu hơi sợ nên viện cớ chạy lên phòng thật nhanh.

'Rầm !'

Đóng chặt cửa vào cậu mau chóng cởi chiếc áo sơ mi trên người mình ra.

/Ơ sao anh lại cởi ra ? /- Đông Lào.

Cái áo cậu đang mặc là của nó, do áo của cậu dính máu nên mới mặc vậy.

Đông Lào thấy cậu mặc đồ của mình thì sướng lắm chứ, nó muốn đè cậu ra thịt luôn ấy.

Tự dưng cởi ra làm gì, mặc thế luôn đi.

_|Anh phải tắm chứ !|- Vietnam

——skip là chân ái——

Hiện tại cậu đã ăn cơm tối xong và đang ở trên phòng mình lướt facebook

'Cạch !'- Bỗng Mặt Trận mở cửa phòng cậu đi vào

_Sao anh vào phòng em mà không gõ cửa ?- Vietnam

_Anh có chuyện muốn nói với em ấy mà.- Anh nở nụ cười thân thiện rồi tiến đến ngồi xuống giường cạnh cậu.

_Chuyện gì ạ ?- Sao tự dưng cậu lại có dự cảm không lành nhỉ ?...

_À thì là...Cái áo em mặc hồi chiều là của ai thế ?- Mặt Trận đen mặt lại toả sát khí nhưng trên mặt vẫn giữ một nụ cười thân thiện.

_A...thì...áo em bị ướt nên em mượn tạm áo của bạn thôi ạ...- Cậu run rẩy nói.

Trông anh đáng sợ quá mà

_Thật ?

_...Vâng ạ...mà...tại sao anh có vẻ giận dữ quá vậy...?- Vietnam

_Vì anh không thích em mặc đồ của người khác.

Em cũng có thể mượn áo anh mà.- Mặt Trận

_Có sao đâu, chỉ là mượn tạm thôi mà.- Vietnam

_Nhưng anh không thích thế !- Mặt Trận

_Nhưng vì sao chứ ?- Vietnam cau mày hỏi, giọng cũng có chút tức giận.

_Em chỉ cần biết là không được mượn áo người khác thôi.

_Mượn thì có sao đâu em sẽ trả lại mà.

_Ý anh không phải chuyện đó.

_Vậy tại sao ?

_VÌ ANH YÊU EM ĐẤYY !!- Thấy Vietnam hỏi nhiều, anh mất kiên nhẫn bực tức nói rồi đẩy ngã cậu xuống giường.

_...H-Hả !?- Cậu ngơ ngác hoang mang.

Cậu vừa nghe cái éo gì vậy ?

——————End chap——————

Dừng giữa đoạn như này có ác quá k nhỉ 🙂)?

đầu năm nên đăng 1 chap 😀

1900 từ :000000

#1/1/2024
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Nụ hôn và vết cắn


cre ảnh trên: Chả lụm ở đâu cả tranh tui vẽ

________________________________

Mặt Trận mạnh bạo đè Vietnam xuống giường giữ chặt lấy hai tay cậu lên đỉnh đầu.

Tư thế của hai người hiện tại trông vô cùng ái muội, ai nhìn vào cũng phải đỏ mặt.

_Hả !?

Em không nghe nhầm chứ ?- Cậu ngơ ngác.

_Ừ...- Mặt Trận lưỡng lự nhìn chằm chằm cậu

Anh chẳng biết vì sao mình lại nói ra

Nhưng đã lỡ miệng rồi, lời thì em ấy cũng nghe thấy rồi

Cũng chẳng thể cứu vãn gì được nữa, chẳng chối cãi được nữa, nói to thế cơ mà.

Nếu em ấy kinh tởm mình thì sao ?

Nếu em ấy xa lánh mình, ghét bỏ mình...?

Nhìn mình bằng ánh mắt ghê tởm, khinh bỉ..?

A...

Chắc anh sẽ phát điên lên mất...

_Em cũng yêu anh lắm, anh trai !- Vietnam cười híp mắt đáp lại anh.

Phải vậy rồi.

Cậu chẳng biết, cũng chẳng hiểu cái tình cảm là "yêu" mà anh nói nó mang ý nghĩa gì.

Bởi mới khoảng 1 tháng trước anh vẫn còn lạnh nhạt với cậu đến thế cơ mà.

Với Vietnam nó đơn thuần chỉ là tình cảm anh em đơn giản mà thôi.

Mặt Trận mở to mắt nhìn cậu.

Phản ứng này anh chưa từng nghĩ đến, có chút vui vẻ hiện trên khuôn mặt rồi ngay sau đó trùng xuống, nhìn biểu cảm của cậu là biết cậu chỉ xem anh như một người anh trai

_...

Nhưng giờ thịt dâng tới miệng chẳng nhẽ không húp.

Anh chẳng nói chẳng rằng cúi người xuống cắn mạnh vào hõm cổ cậu.

_A...đau !- Vietnam nhăn mặt.

Cậu cứ dẫy dụa thoát ra nhưng anh giữ chặt lấy hai cổ tay cậu khiến cậu chẳng thoát ra được thậm chí phần cổ tay còn bị đỏ ửng lên.

Sao thế này ?

Sao anh Giải tự dưng lại vậy ??

_A...Anh Giải !

Đau !- Vietnam

Anh ngẩng lên nhìn, thấy được vẻ mặt uất ức của cậu anh không khỏi phì cười.

_Sao lại cắn em ?- Vietnam

_Tại em ngốc quá.- Mặt Trận

_Hả !?

Ngốc-ưm...- Không để cậu nói hết câu anh đã nhanh chóng cúi xuống áp môi mình lên cánh môi cậu.

Vietnam bàng hoàng, mắt mở to hết cỡ.

Cái đéo gì thế này !?

Ở thế giới gốc cậu thi thoảng vẫn hay đọc truyện thể loại loạn luân của Japan nhưng cậu đéo ngờ được nó lại xảy ra với mình.

Mặt Trận cắn mút môi cậu một lúc thì luồn lưỡi vào trong quấn lấy chiếc lưỡi rụt rè bên trong.

Tan nát hết rồi !

Mau trả lại người anh Mặt Trận ngầu lòi, đẹp trai đấm chết thằng Mẽo của cậu đây !!!

Sao ở đâu lại lòi ra một thằng biến thái thế này !!!

Mặt Trận phiên bản shoppe à ?

1 phút

.

.

.

.

.

.

.

.

2 phút

.

.

.

.

.

.

.

.

3 phút

.

.

.

.

.

.

.

Dây dưa môi lưỡi một lúc cậu cảm thấy thực sự khó thở, nhưng tay cậu đang bị anh giữ chặt nên chẳng làm gì được.

Thấy cậu có vẻ sắp hết hơi nhưng anh vẫn không dừng lại.

Môi cậu ngọt thật, anh muốn hút hết mật ngọt trong miệng cậu.

Môi cậu đau rát, khó thở, cậu khó chịu lắm nhưng không làm gì được đành nằm đấy để mặc anh càn quét miệng cậu mà khóc nức nở.

_Hức...Hức...ư...ưm..hức...hức...- Nước mắt chảy dài trên má, chảy xuống làm ướt ga giường.

Thấy cậu khóc anh hoảng loạn dứt khỏi môi cậu kéo ra một sợi chỉ bạc dài.

_Nam !?

Đừng-Đừng khóc !!

Anh xin lỗi !

Anh hơi quá...- Anh hoảng loạn bế cậu vào lòng ngồi mà xoa đầu.

Mặt cậu bây giờ đỏ ửng, môi thì sưng lên, nước mắt tèm lem trên khuôn mặt nhỏ nhắn...

Anh không lỡ làm cậu khóc...chỉ là... anh không kiềm chế được. :')

_Ha...ha...ha...- Cậu thở dốc lấy tay lau nước mắt.

Lau xong cậu thẫn thờ đôi mắt trống rỗng nhìn về khoảng không vô định, vẫn còn sốc sau sự việc vừa rồi.

Mặt Trận vẫn kiên trì ngồi xoa đầu cậu.

Anh biết tình cảm này là sai trái nhưng đã yêu rồi thì bỏ sao được.

Cái cảm giác yêu cậu nó rất khác với Martha...rất khác...

Gần đây cậu đã thay đổi, thay đổi rất nhiều và tình cảm anh giành cho cậu cũng dần thay đổi theo đó.

Tâm trí anh luôn chỉ quanh mình Vietnam.

Anh cố gạt bỏ đi những suy nghĩ không phải đó nhưng hình ảnh cậu cứ hiện dần, ngày một rõ.

Đến lúc không còn chạy trốn được nữa hắn mới thừa nhận hắn đã yêu Vietnam đến phát cuồng.

_Huhu...!!!!

OAAAA...!!!!!!

ANH GIẢI XẤU XA !!!

OAAAAA...!!!!- Đột nhiên cậu oà khóc lên mà đấm bùm bụp vào ngực anh

_Anh xin lỗi !

Xin lỗi mà !- Anh giật mình chỉ biết luống cuống xin lỗi cậu

_Hức...hức...đấy là nụ hôn đầu của em mà...hức...- Thật ra là nụ hôn đầu của nguyên chủ.

_BẮT ĐỀN ANH ĐẤY !!!!- Cậu uất ức la lớn, tay vẫn không an phận mà đấm vào ngực anh.

_Anh xin lỗi mà !

Giờ em muốn anh đền gì nào ?- Mặt Trận nói giọng 3 phần bất lực, 7 phần cưng chiều.

_Em...để em suy nghĩ đã.

Giờ anh về phòng đi !- Vietnam nhẹ đỏ mặt nói tay đẩy đẩy anh xuống giường.

Anh chỉ mỉm cười nhẹ rồi bình thản rời khỏi phòng cậu, anh định ăn cậu luôn cơ nhưng có vẻ nụ hôn đầu của cậu cũng đủ rồi.

Còn thứ đang căng phồng phía dưới... thôi đành tự xử vậy...

(T/g: Á à thì ra ngài Mặt Trận có ý định đấy !

Nhưng mà ngài ơi...TỔ QUỐC CHƯA 18 !!! | Mặt Trận: thì ẻm cũng 17 gần 18 rồi thây ! )

Cậu ngồi trên giường nhìn bóng lưng cái con người biến thái vừa cướp đi nụ hôn đầu của mình kia.

Vietnam mệt.

Vietnam quạo.

Vietnam dỗi.

Dỗ Vietnam đi !

Thật may là 3 người trong tiềm thức cậu đã ngủ rồi, nếu còn thức không biết cuộc đời Mặt Trận sẽ đi về đâu nữa.

Sao hai người anh của cậu ở thế giới này toàn biến thái hết vậy ?

Cậu vẫn giữ tâm trạng khó chịu của mình mà chìm vào giấc ngủ.

———sáng—hôm—sau———

'Rầm !'

_Thằng kia dậy mau !!!

Như thường lệ vẫn là Việt Hoà lên gọi cậu dậy.

_...5 phút nữa...- Cậu lơ mơ nói

Hắn bực tức tiến đến giường cậu định lôi cậu dậy thì ánh mắt anh bỗng va vào vết cắn trên cổ cậu.

Cái đ*t !!

Thằng chó nào cắn đây hả !?

Hắn còn chưa được nắm tay cậu nữa mà thằng mặt l*n nào đã hớt tay trên rồi.

Hắn mà biết thằng khốn đó là ai chắc chắn hắn sẽ đập chết tên đó.

(Mặt Trận: Hắt xì !!!)

_DẬY MAU !!!!!!!- Việt Hoà lôi cậu dậy

_KHÔNG !!!!!- Cậu ôm chặt lấy cái chăn bên cạnh

_MÀY CÓ DẬY KHÔNG HẢ !!!!!!- Việt Hoà bực tức kéo áo cậu

_EM KHÔNG DẬY !!!!!

Bỗng con cáo trắng nào đó đi đến ngồi dưới đất nhìn hắn gầm gừ.

Hắn mặc kệ cô mà kéo áo cậu lôi dậy.

Thấy vậy cô nhảy lên cào vào tay hắn.

/Để yên cho Tổ Quốc của tui ngủ !/- Trích tiếng lòng của con chồ- ủa lộn con cáo trắng nào đó.

Việt Hoà bực tức xách cổ cô lên mặc cho cô cứ dãy dụa.

_Đm mày có tin tao mang mày đi xào lên ăn không ?- Hắn nhăn nhó

(T/g: Ủa ăn được hã ? (・・?) )

Thấy cô cậu giật mình nhanh tay giật cô lại ôm vào lòng.

_Ahaha...em dậy rồi nè...

_Đúng là sâu ngủ...mà vết cắn trên cổ m là sao thế ?- Hắn chỉ tay vào cổ cậu.

_À...chó cắn ấy mà...- Cậu bình thản trả lời

(T/g: Vãi cả chó ?)

_Chó luôn ?- Hắn khó hiểu

_Vâng !

Chó...một con chó 1m90 !- Vietnam

À...Ông anh nhanh gớm nhỉ ?

Trán Việt Hoà nổi đầy gân nhưng vẫn nở nụ cười trên môi.

Rồi hắn rời khỏi phòng cậu.

_Thật hả anh ?- Cô trong lòng cậu ngẩng lên hỏi.

_Ừ ! (-_-)

——————End chap——————

Tôi khốn nạn quá, quên mất bản thân chưa đăng chap nào trong vòng 1 tháng 🙂)

Giờ tôi định remake lại mấy chap đầu.

Đọc lại thấy nói xàm wa :'))

#4/2/2024
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Cãi nhau


cre ảnh trên : biubiupung on twitter

Thề với mng chap này dài khiếp.

Viết xong mị muốn chuyển kiếp luôn ('ཀ';)

-----------------------------------

Vietnam ngáp ngắn ngáp dài bước xuống tầng, đập vào mắt là cảnh Việt Hoà ngồi ở bàn ăn gầm gừ nhìn Mặt Trận còn anh thì vừa bê đồ ăn sáng ra bàn vừa hoang mang nhìn hắn thi thoảng lại quay ra nhìn Đại Nam với biểu cảm "con này có cắn không ?" 🙂

Bất lực nhìn cảnh hài hước trước mặt cậu thở dài đi vào bàn kéo ghế ngồi

_Chào buổi sáng mọi người !

_Nay hai anh sao thế ?

Lại gây sự với nhau gì à ?- Vietnam

_Anh đã làm gì nó đâu từ sáng đến giờ nó cứ như ăn phải bả chó ấy !- Mặt Trận

_Đéo phải tại anh à !!?- Việt Hoà

_Sao lại tại tao !?

Con mẹ nó từ sáng đến giờ tao chưa làm gì mày nhá !!!- Mặt Trận

_THÔIII !!!- Đại Nam trán nổi dấu thập

_HAI ĐỨA MỚI SÁNG RA ĐÃ CHỬI NHAU ẦM Ĩ LÊN RỒI !!

CÒN KHÔNG MAU HỐC NHANH ĐI RỒI ĐẾN TRƯỜNG !!!

Mọi chuyện sau đó thì... tất nhiên là một bữa sáng yên lặng rồi.

Nhưng có vẻ tối về sẽ đánh nhau đấy...

-oOo-

_Haizz...- Vietnam thở dài đặt cặp sách xuống rồi nằm ra bàn

Cuba ngồi cạnh thấy cậu vậy liền quay qua hỏi

_Vietnam à cậu sao vậ- hả ?- Đang hỏi bỗng ánh mắt anh va vào nơi hõm cổ cậu khiến mặt anh tối sầm lại

_Tớ chả sao cả có hơi mệt thôi...

Câu trả lời của cậu làm đầu anh rối loạn

Đầu Cuba kiểu :

"Vết cắn kia là sao ?"

"Sao cậu ấy lại mệt ?"

"Hôm qua cậu ấy có ở cùng ai khác à ?"

"Cậu ấy có 17 tuổi thôi mà ?

Tên nào biến thái vậy ?"

"Haaa..."

Cuba tiến tới đặt tay lên vai cậu

_Nè tối qua cậu có chuyện gì à ?

_Hả ?

Chuyện gì ?- Vietnam ngơ ngác hỏi lại bỗng sực nhớ ra chuyện tối qua liền nhẹ đỏ mặt lắc đầu kịch liệt

_A...

Kh-Không có chuyện gì hết...

Sao vậy ?

_Hmm...Cũng chẳng có gì, chỉ thấy nay cậu có vẻ hơi mệt thôi.- Anh mỉm cười

Đột nhiên Cuba sát lại gần cậu, tay nắm chặt cổ tay cậu đến đỏ ửng lên

_Nói thật cho tớ biết hôm qua có chuyện gì hả ?

_Đã bảo là không có gì mà...- Vietnam nhăn mặt vì đau cẩn trọng nhìn anh

"Cuba trông...có vẻ đáng sợ hơn hàng ngày.."

_Đừng có nói dối mà.

Vậy...vết cắn ở cổ cậu là sao đây hả ?

Nghe vậy cậu giật mình đưa mắt xuống.

!?

Chết mẹ sáng nay quên mất..

_Thì...vết này là do...

_Hửm ?

Sao ?- Mặt Cuba vẫn tối đen trên miệng vẫn nở nụ cười thân thiện...

đến đáng sợ...

_...Anh hai...do anh hai cắn...- Cậu có hơi lưỡng lự nói ra dù biết nói với anh sẽ chẳng ảnh hưởng gì.

_A...

Thật sao ?

Từ đầu cậu ngoan ngoãn nói ra như vậy có phải tốt hơn không.- anh thu lại bản mặt đầy sát khí ban nãy trở lại làm Cuba hiền lành như mọi khi.

Rồi Cuba lấy trong cặp sách ra một chiếc băng cá nhân và dán nó vào vết cắn cho cậu.

"Rồi cậu sẽ là của tôi sớm thôi"

---------------------------------------------------------------------

Đã một tháng kể từ khi Vietnam bị mất nụ hôn "đầu" bởi chính người anh trai mà mình luôn ngưỡng mộ.

Mọi chuyện cũng chẳng tiến triển gì mấy, đám harem của Martha thì cũng hiếm khi đến kiếm chuyện với cậu hẳn, nhưng ngày nào cậu cũng bị ba cái đuôi bám theo khiến cậu thật sự cảm thấy rất phiền.

Ba cái đuôi ấy là Đông Lào, Cuba và China, có 3 người thôi mà cậu cảm thấy cực kì phiền rồi mà sao ả Martha có cả một đám người bám theo mà vẫn chịu được nhỉ ?

À mà...

Sắp tới cô ả còn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật.

Hmm...cậu đã có kế hoạch rồi hehe.

Nhanh nhanh làm xong nhiệm vụ rồi rời khỏi đây thôi.

_Nè Cuba, China !- Vietnam

_Gì ?

_Hai người có tham dự bữa tiệc sinh nhật của Martha không ?

_Không !

Tôi đâu được mời.- China

_Tớ có được mời nè.- Cuba

_Vậy...hai người muốn tham gia cùng tôi không ?- Cậu nở một nụ cười ranh ma

_Tham gia gì chứ ?

_Vạch mặt cô ả.

_Ồ~ Hay nha !

Tôi tham gia !- China

_Tớ cũng thế !- Cuba

_Vậy...kế hoạch là gì ?- Cuba

Rồi cậu mở điện thoại bật lên đoạn ghi âm cuộc trò chuyện của Martha và China tháng trước.

Nghe thấy vậy hắn ngạc nhiên nhìn cậu.

_Hehe xin lỗi vì đã nghe lén anh nha !- Vietnam.

Đoạn ghi âm này cậu lại nhờ hệ thống thúi của cậu á.

_À...ờ không sao - China

_Ta chỉ cần phát đoạn ghi âm này cùng với đoạn video ả đẩy tớ xuống vực là xong.

Và còn nhiều bất ngờ khác nữa.

—oOo—

Hiện tại đang là giờ ăn trưa, Vietnam không ăn chỉ ở trong lớp gục đầu xuống bàn ngủ.

Đột nhiên cậu nghe thấy tiếng khóc ở ngoài cửa lớp, nghe cái giọng õng ẹo này là biết của ai rồi.

Cậu cóc thèm quan tâm đến ả, cứ vẫn ngủ ngon lành.

Ả đứng trước cửa lớp mếu máo khóc, Thailand từ xa chạy tới thì thấy Martha đang khóc, 2 dòng lệ của ả rơi xuống đất, mọi người dưới căn tin đang ăn nghe tin Martha- hoa khôi của khối đang khóc thì ngay lập tức một đám kéo nhau lên hóng drama.

Cậu thì bị tiếng ồn làm cho thức giấc, vừa tỉnh dậy chưa kịp hiểu cái mô tê gì.

Chưa gì đã có nguyên 1 đám bu ở trước cửa lớp rồi.

Thailand từ cửa lớp kéo tay ả vào trong và tới trước bàn Vietnam, cậu nhìn ả, còn ả thì thút thít, 1 bên má đỏ chót, ả còn bày ra gương mặt đáng thương nhìn cậu.

_Tại sao mày đánh em ấy?- Thailand trừng mắt nhìn cậu.

_Hả???- Vietnam.

_Cậu có ý gì đây ?- Vietnam khó hiểu.

Tự dưng phá giấc ngủ của người ta rồi kêu cậu đánh ả ???

Cái quần què gì vậy ?

_Thằng đi*m !

Mày đừng có giả ngu !

Chính mày đã đánh em ấy tới sưng đỏ một bên má đây này !!- Thailand hét lên tay chỉ vào bên má bị đỏ lên của ả.

Cậu im lặng nhìn hai người trước mặt từ đầu tới cuối.

Vietnam từ từ đứng dậy rồi tiến lại gần thì thầm vào tai ả

_Cô giỏi ghê !

Vừa làm đĩ vừa làm diễn viên, quả là chăm chỉ nga~ Nhưng diễn tệ quá à~ Làm đĩ thì được hơn đó~- Cậu nở một nụ cười quỷ quyệt.

Martha nghe được thì rất tức giận nhưng ả chỉ đứng đó một tay bấu chặt vào gấu áo Thailand thút thít

_Hức...hức...e-em xin lỗi...hức...

_Mày đừng có mà quá đáng !- Thấy Martha khóc hắn đẩy cậu với lực mạnh tránh ra xa khỏi ả

_MARTHA !!!- Đám harem của ả chạy đến gồm có America, Russia, Cambodia, S.K, Japan, Italy, Malaysia, Canada.

Thấy Vietnam, Malaysia lao đến đấm cậu một cú đau điếng.

Mất thăng bằng cậu loạng choạng lùi lại vài bước, trên mặt cậu vẫn không có biểu cảm gì cũng không kêu đau tiếng nào.

_NAM !!!- Ba cái đuôi của cậu cùng với 2 người anh trai nghe trên này có drama nên chạy lên hóng đúng lúc thấy được cảnh vừa rồi liền sôi máu.

_Đứng yên đấy !- Thấy họ cậu lên tiếng cảnh cáo.

Cậu chỉ mong họ đừng gây thêm phiền phức thôi

Nghe vậy 5 người họ cũng định mặc kệ.

_Mày đã làm gì em ấy ??- Malaysia nhịn không được lớn tiếng lên

_Tôi đéo làm cái mẹ gì cả.- Vietnam gằn giọng giương đôi mắt vàng hổ phách đầy sát khí về phía hắn.

Nhìn thấy ánh mắt đó hắn bất giác có chút rùng mình mà lùi lại vài bước khiến ả đứng sau khó hiểu.

_Mày dám thách thức tao à ?

Thằng chó !- Malaysia nhếch mép nhìn em

_Dừng lại đi !

Malaysia Đủ rồi-...- S.K thấy tình hình không ổn liền lên tiếng can ngăn nhưng chưa nói xong đã bị cậu cắt ngang

_Cậu là cái thá gì mà tôi không dám hả thằng l*n !!- Vietnam nhìn thẳng vào mắt hắn.

Rồi cậu đấm hắn với lực mạnh khiến hắn bay ra xa.

_Coi như trả cho cú vừa nãy.- Cậu bẻ khớp tay

Russia tiến lên che cho cô ả rồi trừng mắt với cậu, giọng cảnh cáo.

_Cậu nên biết thân biết phận đi, Vietnam.

Đừng có mà quá đáng.

_Quá đáng ?

Tôi mà quá đáng ?

Đitme tôi chẳng làm cái đéo gì các người tự nhiên kéo đến đổ tại tôi đánh em yêu của các người rồi đánh người ta.

Thế là không quá đáng à ?

Người nên biết thân biết phận là các người đấy !- Vietnam nói xong bọn họ đều cứng họng.

_Chính mày đã đánh em ấy còn gì !- America

_Martha à~ Công nhận là cô dụ dỗ được nhiều người ghê~ Không biết cô lừa họ được bao nhiêu tiền rồi nhỉ ?

Chắc là giàu lắm ha~- Vietnam nở một nụ cười khiêu khích nhìn ả.

Ả nghe vậy thì có hơi nghệt mặt ra, sau đó có chút sợ sệt mà nhìn cậu, 2 dòng nước mắt lăn trên má ả, ả chui vào lồng ngực America mà giả vờ thút thít.

_Hức...hức...e..em không có...hức..- Ả khóc, dùng khuôn mặt đáng thương nhìn Vietnam khiến cậu không khỏi cảm thấy buồn nôn.

_Sao mày dám làm em ấy khóc ?

Mày chẳng đáng một thằng con trai !!

Dựa vào cái gì mà mày nói em ấy lừa tiền của bọn tôi ?- Japan đứng nãy giờ lên tiếng.

_Không có bằng chứng gì thì đừng đổ oan cho em ấy, không tao giết mày đấy !!- Cambodia

_Tốt nhất mày nên xem lại lời mình nói đi, mày chả có 1 bằng chứng nào cả nên tốt nhất ngậm miệng lại đi- Canada đồng tình

Và bọn họ thành công chọc điên cậu.

Con mẹ nó !

Lí luận đéo gì đây ?

Nói không thấy ngứa à ?

Đm bọn này !

_Bằng chứng ?

Đjtme vậy tại sao Martha bị thương các người lại đi gây sự với tôi ?

_Thì...ch-chỉ có mày thôi chứ chẳng nhẽ em ấy tự làm mình bị thương...- Malaysia nói mặt hơi lưỡng lự nhìn về phía Martha

_Cái l*n gì thế ?

Dựa vào đâu mấy người bảo tôi làm ?

Chẳng có cái bằng chứng mẹ gì cũng đi đánh người ta.

Mấy người đã bao giờ thấy tôi đánh ả chưa hả !!

*Lí lẽ đầy đủ bằng chứng thuyết phục cãi thế chó nào được.*- Hệ thống nhếch mép

Vietnam nói xong đám người đó đều cứng họng chẳng phản bác được câu nào.

Đúng là họ chưa từng nhìn thấy cậu đánh ả, toàn do ả nói thế nào thì họ tin vậy chứ chưa từng hỏi cậu xem điều đó có phải là sự thật hay không.

'Reng !

Reng !

Reng !'- Tiếng chuông một lần nữa vang lên đám người hóng drama trước cửa lớp cậu cũng dần tản đi, tất cả mọi người đều về lớp và chỗ của mình.

/Vừa nãy anh ngầu lắm luôn á !/- Felrithy trong tiềm thức cậu cảm thán

_|Anh mà lị !|

_Này Nam, hồi nãy cậu tuyệt lắm !- Cuba ngồi cạnh cũng quay ra khen tiện tay đưa luôn cho cậu hộp sữa anh vừa mua ở căn tin

_Tất nhiên !- Cậu vỗ ngực tự hào

_Nhưng sao lại mua sữa cho tớ ?

Bộ hết đồ uống hay gì ?- Cậu miệng nói vậy chứ tay vẫn cắm ống hút ngồi uống.

_À tớ mua cho cậu uống giúp cao lên ấy mà !- Cuba mỉm cười nhìn cậu, một nụ cười bình thường nhưng sao trong mắt cậu nó cứ có chút ngứa đòn sao ý nhỉ.

_Đjt mẹ cậu !- Vietnam nói, biểu cảm vẫn tươi cười nhưng trán đã nổi dấu thập, toả sát khí, tay đấm vào đầu anh.

Moẹ có phải do cậu lùn đâu do bọn này quá cao ấy chứ, cậu 1m72 đấy nhưng thật tiếc cho cậu là xung quanh cậu toàn người 1m80 trở lên chỉ có mỗi Felrithy là 1m65.

Vậy nên cậu thương nhóc nhất, mỗi nhóc là thấp hơn cậu.

(Fel: ;-; thì ra anh thương em chỉ vì vậy thôi à ? | Vietnam: Đâu !

Anh thương vì em là đồng bào anh mà 😀)

Còn về đám harem của Martha thì trong đầu họ không ngừng suy nghĩ về những câu nói của cậu.

Vietnam có thật sự là kẻ bắt nạt ?

Người họ yêu có chắc rằng đã yêu họ ?

——————End chap——————

2170 từ :')

hehe qua giao thừa rồi chúc mấy bác có một cái Tết vui vẻ, năm mới gặp nhiều may mắn, được nhận nhiều tiền lì xì và mãi vote cho tuôi nha (*゚▽゚*)♡♡♡♡♡

Lì xì sao cho tuôi đi nhaa (๑╹ω╹๑ )♡

#10/2/2024
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Ồn ào


Cre : me vẽ

Thấy Martha xinh k ?

Tất nhiên là phải xinh rồi !!

Xinh thế mấy Country mới mê như điếu đổ đấy.

Chắc vậy ?

Tranh cũ nên trình hơi thấp

Tóc màu hạt dẻ, mắt tím nha.

________________________

Hôm nay quả thật là một ngày rất "may mắn" đối với Tổ Quốc của đồng bào ta.

Hiện tại Vietnam đang đứng trước cửa cùng hai người anh của mình với nụ cười méo mó trên môi để đón tiếp quý cô õng ẹo mang tên Martha Lawrence.

_Em chào hai anh !!- Ả tươi cười với hai người anh đang đứng sau lưng Vietnam kia.

_Cô đến đây làm gì ?- Mặt Trận nhăn nhó

Martha nghe vậy có chút hoang mang, tại sao anh lại lạnh nhạt với ả như vậy ?

_Mồ~ Em thấy nhớ anh nên em đến thăm ý mà !...Anh không cho em đến sao ?~- Ả dùng khuôn mặt đáng thương nhìn anh cộng thêm quả giọng ngọt lịm như mật ong khiến cậu không khỏi nổi da gà lui về sau 2 người rồi đi vào trong.

_Em có thể đến mà.- Việt Hoà cũng nhăn nhó không kém gì Mặt Trận.

Sao giờ giọng người thương hắn nghe tởm thế nhỉ ?

Mà sao hắn lại đi yêu con người này không biết

Hệ thống: Cô ta dùng mê hương đấy.

_Bọn tôi vẫn khoẻ lắm !

Chưa chết được nên cô không cần tới thăm đâu, giờ thì xin mời về cho !- Mặt Trận

_Vậy thôi em về !

Mà 2 ngày nữa em tổ chức tiệc sinh nhật á, hai anh nhớ tới tham dự nha !

Xin lỗi vì em mời hơi trễ.- Martha rụt rè đưa hai tờ giấy mời cho hai người

_Được thôi !

Giờ thì về giùm, tôi không rảnh đâu !

- Việt Hoà nhăn nhó giật chúng khỏi tay ả rồi đóng sầm cửa lại.

'Rầm !'

Martha ở ngoài cửa thì lo lắng cắn móng tay.

"Sao mọi chuyện lại thành ra như này ?

Mình đã làm sai ở đâu sao ?"

Vietnam ngồi trong vuốt ve con cáo trắng Felrithy trong lòng thấy hai người anh trai mặt hầm hầm đi vào thì khó hiểu.

_A...Hai anh có chuyện gì sao...mà Martha đâu rồi ạ ?

Hai anh không mời cô ấy vào chơi sao ?- Cậu hơi đổ mồ hôi

_Anh đuổi đi rồi !

Cô ta phiền phức vãi !- Việt Hoà

_Ủa em tưởng hai anh yêu cô ấy ?- Vietnam

_Anh chán cô ta rồi.- Mặt Trận nói liền ngồi xuống ôm cậu vào lòng.

_Hả ?

Sao vậy ?- Cậu bất ngờ nhưng cũng có chút vui

_Không biết, tự dưng thấy chán.- Mặt Trận

_Mà cô ấy đến làm gì thế ?- Vietnam

_Mời sinh nhật.- Mặt Trận

_Oh ?

Vậy là cô ta tổ chức tiệc sinh nhật thật, tròi oi hệ thống cậu đỉnh waa

Hệ thống: Quá khen !

Việt Hoà đứng nhìn nãy giờ không khỏi cay cú, anh tự nhiên ôm Vietnam của hắn, đã thế còn trước mặt hắn nữa !

_Ông anh tránh ra !

Namnam của tôi !- Việt Hoà khó chịu nói rồi tiến đến giật cậu khỏi người anh kia.

Hắn thuận tay bế cậu lên theo kiểu công chúa khiến con cáo trong lòng cậu hoang mang rơi xuống đất.

_Mày vừa nói cái đéo gì cơ ?- Mặt Trận đen mặt

_Vietnam-là-của-tôi !- Hắn nhấn mạnh từng chữ

Anh chẳng nói gì mặt hầm hầm sát khí cầm AK chĩa thẳng vào đầu Việt Hoà.

_Thả em ấy xuống !

NHANH !!- Mặt Trận

Hắn hơi rén liền thả cậu xuống rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, hai người vào tư thế chuẩn bị choảng nhau.

Thấy hai người anh của mình chuẩn bị xảy ra war cậu nhanh tay bế Fel chuồn lên phòng trước.

'Cạch !'

Đã vào trong phòng đóng kín cửa mà cậu vẫn nghe thấy tiếng chửi nhau ầm ĩ dưới tầng.

Đau lòng thật hôm nay papa Đại Nam có một số chuyện với việc kinh doanh nên ra ngoài rồi.

Quá ồn ào, cậu chán nản nằm xuống giường đi vào tiềm thức cùng ba người kia.

Nhưng có vẻ không như cậu mong đợi lắm...

/ĐITCONME CON CHỒN TRẮNG LẮM ĐUÔII !!!!!

CÔ ĐỨNG LẠI CHO TÔIII !!!!/- Đông Lào vừa cầm AK vừa rượt Felrithy vòng vòng xung quanh không gian hệ thống

/ĐÉO !!!

TÔI ĐÂU CÓ NGU MÀ ĐỨNG LẠI !/

_|Trời ơi...Anh Minh à lại chuyện gì nữa đây ?...|

/Chỉ là Đông Lào nó ghen với Fel vì em vuốt ve nhóc, đã thế nhóc ấy lại còn khích đểu thêm mấy câu làm Đông Lào tức điên lên rượt nãy giờ.../- Việt Minh bất lực nói.

_|Này hai đứa thôi đi !|

Hai người đó vẫn không nghe mà đuổi nhau

_|HAI ĐỨA CÓ CHỊU THÔI ĐI KHÔNGG !!!!|- Cậu toả sát khí nghi ngút.

Đang rượt đuổi hăng bỗng tự nhiên cảm thấy lạnh sống lưng quay ra thấy bản mặt đen như đít nồi của cậu làm hai người dừng lại sợ hãi quỳ xuống dưới chân cậu nhưng miệng vẫn liên hồi trao cho nhau những lời nói "tốt đẹp" nhất.

/CON CHỒN TRẮNG LẮM ĐUÔII ₫@;#%+=~€$!¿‰#*¥¡,@ !!/

/ĐÔNG NƯỚC LÈOO @;&)¥|+#$>€"?¡%=
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Sinh nhật


cre : me (vẽ lại Martha nha )

__________________________

Aizza~!

Cuối cùng thì ngày mà Vietnam mong chờ nhất đã tới, cậu sẽ tặng cho Martha một món quà tuyệt vời vào ngày sinh nhật cuối cùng này của ả.

Đảm bảo sẽ không bao giờ quên.

Cho dù có hơi ác nhưng nhiệm vụ mà, biết sao được 🙂)

Hôm nay là Chủ Nhật nhưng cậu thức dậy khá sớm, khoảng 4h30' gì đấy.

Chả bù cho những ngày đi học, Việt Hoà lên kêu muốn nổ cổ họng vẫn "5 phút nữa !!"

Đem tâm trạng vui vẻ của bản thân đi vệ sinh cá nhân, vừa đi vừa ngân nga bài hát yêu thích.

Rồi cậu bước xuống tầng, vào phòng bếp định bụng làm đồ ăn sáng cho cả nhà.

_Ơ ?

Cậu Vietnam sao nay cậu dậy sớm vậy ?- Có một người hầu đi vào bếp thấy cậu thì ngạc nhiên

_Hưm...

Ta định nấu đồ ăn sáng cho mọi người ấy mà !

_Hả !?

Kh-Không được !!

Cậu chủ sao có thể làm việc này chứ !!- Cô người hầu bối rối

_Không sao mà, nay ta muốn tự làm.- Vietnam mỉm cười nhìn cô rồi đi đến chỗ tủ lạnh lấy thức ăn

_Vậy... tôi đi nhé !

Xin phép cậu...- Thấy cậu vậy cô người hầu liền không nói gì nữa lui ra ngoài.

Khi cô đi ra khỏi phòng bếp, có một cô người hầu khác chạy tới nói nhỏ vào tai

_Cậu út nấu ăn sáng giúp cô rồi à ?

_Ừ...Hình như hôm nay trông cậu út có vẻ vui, không biết có chuyện gì nhỉ ?

Còn Vietnam thì cậu đang cười tủm tỉm vì nghe được những gì hai cô hầu kia nói, có vẻ người làm trong biệt thự không còn ghét cậu như lúc mới đến nữa nhỉ ?

Càng ngày càng được lòng mọi người a

Đúng lúc cậu làm xong bữa sáng thì hai người anh của cậu đi xuống, thấy Vietnam tung tăng bê đồ ăn ra bàn Việt Hoà giật giật khoé mắt.

_Nay Chủ Nhật mà dậy sớm phết nhỉ ?- Việt Hoà

_Thì sao đâu !

Hai anh cũng vậy mà !

_Dậy sớm chuẩn bị đến bữa tiệc sinh nhật của Martha thôi ấy mà.- Mặt Trận vừa nói vừa lườm thằng em trời đánh của mình

_Lườm lườm liếc liếc cái đéo gì !??- Việt Hoà cau mày

_Tại mày đồng ý đến cái bữa tiệc chết tiệt đó đấy thằng mặt l*n !!

_Mắc gì tại tôi !??

_Còn không phải tại mày à ??

_%8#+!$@](?/#& !!!

_?k&^%#$%@}2# !!!

Vietnam bất lực đứng nhìn hai người đứng đấu khẩu với nhau.

_Thôi đi !!...Haizz...

Hai người ăn nhanh rồi chuẩn bị tới đó đi.

_Rồi rồi.

Trong lúc ăn, cậu cảm thấy như thiếu thiếu gì đó liền quay qua hỏi hai người anh của mình

_Mà papa Đại Nam đâu rồi ?

Cha không xuống ăn à ?

Nghe cậu hỏi Mặt Trận với Việt Hoà có hơi khựng lại một chút, ngẩng lên nhìn cậu vài ba giây rồi cúi xuống ăn tiếp.

_Cha có việc bận đi từ tối qua rồi, bảo chắc chiều nay mới về được.- Việt Hoà

Vietnam ăn thật nhanh cùng họ rồi chạy lên phòng chuẩn bị cho món quà tuyệt vời này.

Cậu kêu hệ thống cho mình một bộ vest trắng, trên ngực có đính một bông hoa hồng đỏ.

Thay đồ ra rồi buộc cao mái tóc đỏ dài của mình lên, ngắm bản thân mình trong gương một lúc.

/Anh Vie à anh đẹp lắm đấy !/- Fel trong tiềm thức cậu không khỏi cảm thán trước nhan sắc này của cậu

/Em nghĩ anh nên mặc váy sẽ đ- AUU !!!/- Đông Lào chưa kịp nói xong đã bị Việt Minh đấm một cú vào đầu.

/Cẩn thận cái mồm mày đấy !

Nam à em trông rất đẹp luôn !/- Việt Minh cảnh cáo nó rồi quay qua khen cậu.

_|Cảm ơn ba người !|- Cậu ngồi nhìn qua cửa sổ phòng thấy chiếc xe Ferrari của Mặt Trận đã rời đi.

Vietnam nhanh chóng chạy xuống phóng một chiếc mô tô rời đi.

Đến một con hẻm gần nơi tổ chức bữa tiệc, cậu xuống xe chậm rãi đi vào bên trong con hẻm ẩm mốc, bẩn thỉu này.

Người bên trong thấy cậu thì mỉm cười híp mắt rảo bước về phía cậu.

_Đã để anh đợi lâu rồi, China !

_Không sao đâu Tiểu Nam à...tôi mới tới thôi !- China nói rồi nâng cằm cậu lên hôn nhẹ vào má cậu.

Cậu trừng mắt nhìn hắn, đây chẳng phải lần đầu tiên nhưng lúc nào nó cũng không khỏi khiến cậu khó chịu.

_Rồi...nó đâu...?- China xoa lên mái tóc đỏ của cậu

_Đây !- Cậu gạt tay ra rồi đưa cho hắn một tờ giấy mời.

Cái này là cậu chôm của Mặt Trận và nhờ Fel nhân bản lên á.

Hai người đeo lên một chiếc mặt nạ rồi rảo bước đến bữa tiệc.

Công nhận đông thật, người người lần lượt đi vào, không biết ả ta mời bao nhiêu người nữa.

Đến lượt China và Vietnam hai người giơ tờ giấy mời lên cho người vệ sĩ và thuận lợi vào bên trong.

Vào trong cậu không khỏi choáng ngợp, rộng thật, ả Martha coi vậy cũng lừa đám người kia được nhiều tiền phết, hay do họ ngốc nhỉ ?

Cậu đánh mắt sang China, hắn hiểu ý bắt đầu hành động.

Thì...kế hoạch của cậu cũng đơn giản thôi, đầu tiên cho mọi người đọc được tất cả các lá thư của những người bị ả bóc lột, hành hạ, giết hại người thân của họ chỉ vì lợi ích cá nhân.

Rồi tiếp theo là đoạn video và đoạn ghi âm là xong, điều khó nhất ở đây chính là thực hiện kế hoạch này làm sao để không bị phát hiện, ở bữa tiệc này ả thuê rất nhiều vệ sĩ.

Cậu lấy một ly rượu uống hết, đột nhiên cậu thấy hai người anh của cậu đang tiến về phía này liền nhanh chân rời đi.

Trong lúc chạy Vietnam không may va phải một người, cậu ngã ra sau, người kia thấy vậy thì xin lỗi rồi đưa tay ra ý muốn kéo cậu lên.

_Xin lỗi cậu !- ???

_A...không !

Tôi mới là người phải xin lỗi, tôi va vào anh trước mà.- Cậu đưa tay ra để người kia kéo mình lên.

_Hửm...Russia !?- Vietnam

_Oh !

Cậu biết tôi sao !- Vì đang đeo mặt nạ nên anh không thể nhìn được khuôn mặt cậu mà vì mái tóc đỏ dài mà anh tưởng Vietnam là nữ.

_Tất nhiên !

Ta học chung lớp mà !- Vietnam

_Thật hả ?- Russia có hơi bất ngờ nhìn cậu.

_Đúng !

Là tôi Vietnam nè !

Anh quên tôi rồi à ?- Cậu nói rồi tháo chiếc mặt nạ ra để lộ gương mặt với đôi mắt vàng hổ phách nổi bật trên làn da đỏ của cậu

Anh có hơi ngây người ra khi nhìn thấy nhan sắc này của cậu, đây là lần đầu tiên anh nhìn cậu ở khoảng cách gần thế này, đẹp quá !

Bình thường cậu đã đẹp rồi nay lại chỉ trang điểm nhẹ nên càng tôn lên nhan sắc của cậu.

Bất giác anh đưa tay lên xoa nhẹ má cậu, cậu hơi bất ngờ nhưng cũng để yên.

_Cậu đẹp thật đấy.- Russia

_À...Ừ...

Cảm ơn ?- Vietnam

Đột nhiên có một bàn tay nắm chặt lấy tay cậu rồi kéo đi, anh bất ngờ ngơ ngác nhìn Vietnam đang bị lôi đi mà cứ đứng chôn chân tại chỗ nhìn cậu.

Vietnam hoang mang chẳng biết người trước mặt là ai, người đó cứ thế kéo cậu đi đến một góc khuất của bữa tiệc.

_Này !

Có chuyệ- ưm !- Chưa kịp nói hết người kia đã lao đến đớp lấy đôi môi đỏ mọng của cậu.

_Ư...ưm...

Rồi người đó luồn lưỡi vào trong khoang miệng cậu càn quét.

1 phút

.

.

.

.

.

.

2 phút

.

.

.

.

.

.

Cậu đẩy mạnh người kia ra không ngừng thở dốc

_Ha...ha...Cuba !?...ha...- Vietnam ngẩng lên nhìn rõ được mặt của người trước mặt.

Chả là vừa nãy anh đang đi vòng vòng xung quanh, rồi đột nhiên anh thấy cảnh Russia với cậu đứng tình tứ với nhau (T/g: Ngài nhìn thế nào ra tình tứ hay vậy ??).

Cơn ghen nổi lên anh phóng thẳng ra đó lấy lại đồ của mình.

_Cậu làm gì vậy chứ...?- Vietnam.

Có lần Cuba đã tỏ tình với cậu.

Dù có hơi bất ngờ nhưng cậu không từ chối chỉ nói rằng bản thân chỉ xem anh là bạn và cho phép anh được theo đuổi mình.

Lúc đầu nghe thì Cuba có vẻ hơi thất vọng nhưng khi Vietnam nói bản thân cho phép anh được theo đuổi thì như thắp lên hy vọng vậy...

Anh chắc chắn sẽ khiến Vietnam có tình cảm với mình !

Chắc chắn đấy !

_Ưm...sao cậu lâu thế ?

Tớ đợi mãi đấy...- Cuba lao đến ôm chặt lấy eo cậu rồi dụi dụi đầu vào hõm cổ cậu.

_Rồi rồi...

Mà cậu làm xong chưa ?- Vietnam vỗ vỗ lưng anh

_Thuận lợi luôn !- Cuba

_Thế là xong !

Giờ ta đi thưởng thức bữa tiệc thôi chứ tớ đói lắm rồi !- Cậu đưa tay xoa xoa bụng mình

Vietnam kéo anh đến một bàn lấy một chiếc bánh cupcake bỏ vào mồm nhai.

_Ăn từ từ thôi có ai dành của cậu đâu mà !- Cuba bất lực đưa tay xoa đầu cậu.

_Phải ăn nhanh chứ không chốc nữa có kịch hay là không ăn được đâu.- Vietnam

Cậu mới vừa dứt lời đèn trong phòng lập tức tắt hết đi, ánh sáng tập trung chiếu vào trung tâm của sân khấu.

Một cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ, đôi mắt sapphire tím, trên người mặc một bộ váy xẻ tà dạ hội đỏ.

(Hình minh hoạ mình lụm trên gg)

Đó là nhân vật chính của bữa tiệc này- Martha Lawrence.

Ả bước ra đứng trước cái micro cất cao giọng nói

_Thực sự cảm ơn tất cả mọi người đã nhận lời đến tham dự bữa tiệc sinh nhật này của tôi và bây giờ xin mời mọi người hãy thưởng thức bữa tiệc !!

Tất cả những người bên dưới đều đồng loạt vỗ tay chúc mừng, đám harem- à hay giờ nên gọi là đám người đó nhỉ ?

Họ lần lượt lên sân khấu tặng cho ả những bó hoa tươi với một nụ cười công nghiệp trên khuôn mặt.

Rồi bỗng hai cái pháo ở hai góc sân khấu bắn ra, nhưng thứ được bắn ra không phải những mảnh giấy lấp lánh đầy màu sắc như mọi người nghĩ.

Mà là những tờ giấy cũ, nhăn nheo, có tờ còn dính máu, đó là những lá thư chứa đầy sự uất ức của những người bị cô ả Martha hãm hại.

Mọi người trong bữa tiệc đều bất ngờ đưa tay lên lấy một vài tờ rồi đọc nó, đám người kia cũng vậy.

Ả khi biết được nội dung của những tờ giấy đó thì hoảng lắm, sợ hãi giật chúng lại từ tay họ.

_Martha, những tờ giấy này là sao đây ?- Japan nheo mày quay về phía ả

Ả chẳng nói gì, tái xanh mặt mà giữ chặt những tờ giấy trong tay đến nhăn nheo.

Rồi trên màn hình lớn bỗng chiếu lên hình ảnh ả đẩy Vietnam xuống vực, tiếp theo là phát lên đoạn ghi âm cho mọi người nghe, đoạn ghi âm đó phát ra cả giọng nói của China khiến đám người kia bắt buộc phải tin đây là sự thật.

Martha nhìn thấy thì sự sợ hãi hiện rõ lên trên gương mặt, ả lao ra chắn trước màn hình dù biết nó không có tác dụng gì.

_KHÔNG !!!

ĐÂY KHÔNG PHẢI TÔIII !!!

CÁI NÀY LÀ GIẢ !!

CÓ NGƯỜI ĐANG MUỐN HÃM HẠI TÔI !!

TÔI KHÔNG HỀ LÀM VIỆC ĐÓ !!

TÔI KHÔNG CÓ NÓI NHƯ VẬY !!!- Ả sợ hãi hét lên

'Chát !'- China từ đâu đi tới tát một cái vào má ả

_ĐỒ SÚC SINH !!

BẰNG CHỨNG RÕ RÀNH RÀNH NHƯ THẾ MÀ CÔ CÒN CHỐI CÃI ĐƯỢC !!- Hắn điên tiết nói

'Chát !'- S.K cũng tát một cái thật mạnh vào bên còn lại của ả

_TÔI KHÔNG THỂ NGỜ CÔ LẠI LÀ LOẠI NGƯỜI NHƯ VẬY !!

Ả Martha bị những người dự tiệc ném "đá" dữ dội, cả đám người kia cũng thật sự tức giận, họ không nghĩ mình đã yêu say đắm loại người như ả.

_Lôi cô ta ra ngoài cho tôi !!- America

Vietnam từ đầu tới cuối chỉ ngồi trong lòng Cuba ăn đồ ngọt hóng drama, anh đang ngồi sung sướng ôm eo cậu thì cậu đột nhiên đứng dậy, đến phía chỗ ả đang bị đám vệ sĩ lôi đi.

_Các người để lại cô ta cho tôi !- Vietnam.

Mấy người kia thấy cậu thì cũng bất ngờ lắm, họ muốn xin lỗi cậu nhưng không dám, chỉ đứng đó nhìn.

Đám vệ sĩ nghe vậy cũng thả cô ả xuống dưới chân cậu, ả ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn cậu.

_MÀY !

Tất cả là tại mày !!- Ả gằn giọng hận không thể xé xác người trước mặt.

_Oh~ !

Vẫn còn khoẻ gớm nhỉ ?

Cô không nhận ra sao ?

Cô thua rồi !- Cậu nở nụ cười ranh ma nhìn ả.

Ả điên tiết định lao đến thì bị Đông Lào từ đằng sau đập vào gáy bất tỉnh.

Mặt Trận và Việt Hoà thấy Đông Lào thì không khỏi ngạc nhiên, sao lại có tận 2 Vietnam ?

_Anh cứ giao ả cho em !- Nó vỗ ngực kéo tóc ả đi

_Nhớ làm cho tốt !- Cậu buông một câu rồi quay người về phía những người đang ngơ ngác đứng kia

_Rồi mọi người thấy sao nào ?- Vietnam

_Nam !

Người vừa nãy là ai ?- Mặt Trận chen lên trước, đứng trước mặt cậu

_Một người có ngoại hình giống em tên Đông Lào.

_Hai người có mối quan hệ gì ?- Mặt Trận

_...- Cậu chẳng nói gì chỉ im lặng xoay người về phía cửa chính

_Việc của em đến đây là xong rồi.

Mọi người im bặt nhìn bóng lưng cậu rời đi

Một Vietnam vui vẻ hoạt bát, đáng yêu của họ đã trở thành một con người lạnh nhạt, tàn nhẫn như vậy từ khi nào

Họ thất thần một lúc rồi nhanh chóng tỉnh lại rồi giải tán ai về nhà nấy.

Hôm nay đúng là nhiều chuyện xảy ra mà...

——————End chap——————

Đau khổ quá mừ

Tưởng không bao giờ đc ra chap nữa đấy

Watt mấy nay cứ bị làm sao ấy, đăng nhập cũng không đc nữa...

hic... sợ mất acc vl

#6/4/2024
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Rời đi


*Cảnh báo: Có yếu tố tra tấn, máu me*

—Ở một nơi nào đó—

Martha đang bị trói trên ghế, trong một ngôi nhà kho cũ tồi tàn ở sâu trong rừng.

Ả từ từ mở con mắt nặng trĩu của mình ra.

Ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, ả hốt hoảng khi thấy bản thân ở một nơi nào đó tối tăm, ánh sáng duy nhất là của chiếc đèn treo trên đỉnh đầu ả.

Sợ hãi muốn kêu cứu nhưng phát hiện ra bản thân đang bị bịt miệng đành cố gắng gọi hệ thống nhưng vẫn không có một phản hồi nào khiến ả vô cùng hoảng loạn.

Đột nhiên có một bóng người đi đến, ả giật mình muốn chạy trốn nhưng bất thành.

Trong phòng chỉ có ánh sáng mờ mờ từ chiếc đèn cũ còn xung quanh thì tối đen, vì người đó đứng trong bóng tối khiến ả chỉ có thể nhìn được con mắt đỏ máu dường như đang phát sáng lên.

Trong ánh mắt chứa đầy sự điên cuồng lẫn sát khí làm Martha run rẩy, mặt cắt không một giọt máu

_Ngươi thấy sinh nhật này của mình như thế nào ?- Giọng nói vang lên kèm theo sự thích thú.

_Ư...ưm...!!- Ả giãy giụa, nước mắt chảy dài trên má vì sợ hãi.

_Oh ?

Khóc rồi ?- ???

Người đó tiến đến gần tháo bịt miệng của ả ra.

_Đông-Đông Lào !?- Ả kinh hãi nhìn người trước mặt

_Xin chào~!

Hưm...anh trai ta đã tặng quà cho ngươi rồi thì giờ đến lượt ta nhé~!Dù sao ta cũng là bạn cùng lớp mà~- Đông Lào nở một nụ cười kinh dị.

Rồi nó bịt miệng ả lại, lấy một con dao rạch những đường trên khuôn mặt xinh đẹp của ả.

_Ứ...ƯM..!!- Ả đau đớn không thể hét lên.

_Làm đơn giản quá đấy nước lèo !- Một giọng nói khác vang lên, người đó tiến ra từ trong bóng tối đến gần nâng cằm ả lên ngắm nghía.

_Cô có con mắt đẹp thật a~ Đẹp hơn của ta luôn~- Người đó nói rồi cho hai ngón tay vào móc một bên mắt của ả ra.

_ƯMMM...!!!- Máu từ bên mắt bị móc ồ ạt chảy ra

_Mắt sapphire tím...

Đẹp thật đấy !

Từ giờ nó sẽ là của ta nga~- Người nọ cầm con mắt lên ngắm nghía

_Tôi không nghĩ đồng bào của anh Nam lại như thế này luôn đấy chồn trắng.- Đông Lào có hơi lạnh sống lưng nhìn con người tay đầy máu đang cầm con mắt của người khác ngắm nghía như bị điên kia.

Đây là lần đầu nó thấy một nữ nhân lại điên đến thế này...

A...cái tên đó vẫn khó nuốt quá đi...

Felrithy giật giật khoé mắt nhìn nó.

_Anh nghĩ tôi sợ mấy thứ như này chắc ?

_Ừ !

_Coi thường quá đấy.

Anh nghĩ tôi đứng nhìn ngài Nazi tra tấn tù nhân trong suốt 7 năm trời mà còn sợ á ?

_Ừ nhể !

Mà thôi thế này cũng tốt, chơi chung không ?- Đông Lào

_Tất nhiên~!

Rồi hai người nở nụ cười quỷ quyệt, đôi mắt đỏ máu với xanh trời như phát sáng lên làm cô ả sợ hãi tột cùng.

Đông Lào dùng kìm rút từng cái móng tay của ả, máu bắn lên khắp mặt nó, cô thì dùng dao cắt vài đường trên tay rồi tróc da ả ra tạo thành những hình thù trông như đang vẽ tranh bằng dao vậy.

_AAAAAAAAAA...!!!!!!!!!- Khi được Felrithy tháo bịt miệng ả lập tức hét thất thanh như muốn giải toả hết nỗi đau vào tiếng hét vậy.

_Tsk !

Điếc tai quá !- Đông Lào

_Đau...đau quá...hức...làm ơn...làm ơn tha cho tôi...- Martha run rẩy cầu xin

_Eh~?

Đang vui mà.- Felrithy

_Đây chỉ là khởi đầu thôi đấy.

- Đông Lào

Nó đã rút chiếc móng tay cuối cùng của ả còn cô thì chỉ đứng nhìn...

_AAAAAAAAAAAAA...!!!!!!!!!!- Martha hét lên nước mắt giàn giụa chảy ra từ một bên mắt còn lại.

_Có vẻ đau ha ?

Hét to thế cơ mà.- Đông Lào

Felrithy lấy ra một con dao đưa cho Đông Lào, nó nhận lấy con dao rồi thẳng tay đâm mạnh vào trong khoang miệng ả.

Con dao đâm sâu tận cuống họng làm ả không thể hét.

Martha ngất đi trong sự đau đớn tột cùng về cả tinh thần lẫn thể xác.

Máu bắn tung toé khắp nơi.

Sau khi "bịt" miệng ả lại hai người tiếp tục với "công việc" của mình.

Họ mổ bụng moi hết nội tạng ra, chặt đứt tứ chi của ả,... .Căn nhà kho cũ giờ đã nhuốm một màu máu.

Khi xong việc hai người treo xác ả lên bằng dây ruột hồng ẩm ướt, còn các bộ phận khác thì vất tứ tung trên sàn.

Đông Lào dùng dao chặt phăng khiến cho đầu của ả lìa ra khỏi cổ, nắm lấy cái đầu rồi bước đi.

Rời khỏi nhà kho với cơ thể đầy máu, ra bên ngoài thấy hai con rắn hổ mang đang bò về phía mình, Đông Lào cẩn thận nắm lấy cả hai rồi ném chúng vào căn nhà khó chứa đầy những mảnh xác của ả cho chúng ăn rồi an toàn rời khỏi khu rừng.

_Lần đâu tiên tôi được thực hành điều này đấy, cảm giác thật mới lạ nha.- Felrithy mắt sáng lên vừa đi vừa nói với Đông Lào đang đi cạnh mình.

_Vui đúng không ?

Bảo sao Tam Phát sick hay Ussr hoặc Ame lại thích tra tấn người đến thế.- Đông Lào

_Ussr hoặc Ame ?- Felrithy nghi hoặc hỏi lại

_Ờ !

Hai người họ cũng nhiều lần tra tấn tù nhân lắm chỉ là không bằng Nazi thôi, Ussr có vẻ còn ít làm hơn cả Vietnam đấy.

_Anh Vie làm nhiều lắm à ?

_Tất nhiên, anh ấy tra tấn dã man lắm.

Tẩy não, dày vò tâm trí người kia đến khi không thể nào chịu nổi rồi để người ta tự huỷ hoại bản thân mình.

Anh ấy thường thiên về tra tấn tinh thần hơn là thể xác.

Nếu tẩy não không được thì giết.

_À...

Khi đi qua một nơi có đầy rác thải, mùi hôi thối bốc lên làm Felrithy khó chịu bịt mũi, Đông Lào quăng cái đầu trên tay mình vào đó rồi bình thản cùng Felrithy về với người anh yêu quý của nó.

_Anh quăng cái đầu ở đấy làm gì ?- Felrithy

_Cô nghĩ người qua đường mà thấy cái đầu đầy máu ở đấy sẽ như thế nào ?- Đông Lào

_...

—Phía Vietnam—

Cậu mệt mỏi nằm trên chiếc giường trong phòng thì bỗng có thông báo từ hệ thống

'Ting !'

[Nhiệm vụ chính hoàn thành: Hắc hệ thống đã bị tiêu diệt

Thưởng: +2000 điểm]

"Hắc hệ thống ??"

- Vietnam

*Nó là cách gọi khác của hệ thống lỗi thưa kí chủ !*

_|Vậy còn điểm ?|

*Điểm dùng để đổi đồ trong shop hệ thống.*

_|Uầy !

Có shop luôn ?

Cho ta xem !|

Một cái bảng xanh hiện ra trước mặt cậu, trong đây có nhiều thứ lạ thật: nhẫn tàn hình, mê hương, hình nộm, vòng cổ thôi miên,...

_|Hừm...nhiều thứ hay thật nha.|

'Cạch !'

Cậu giật mình quay về phía tiếng động phát ra, thấy Đông Lào người đầy máu trèo cửa sổ vào theo sau là Felrithy.

Cậu hoảng hốt nhìn Fel người cô cũng một màu đỏ chẳng khác gì Đông Lào.

_Đông Lào !!

Em dậy hư Fel hả ??- Vietnam

_Đâu ạ...- Đông Lào

_Tại nước lèo á anh !- Cô vẻ mặt vô tội chỉ tay vào Đông Lào.

_...- Cậu đen mặt nhìn nó

_Anh Nam !!

Con chồn đó nói dối, nó đòi chơi cùng em chứ bộ !!- Đông Lào mặt nổi đầy gân

_Một cô gái mà làm điều này có vẻ hơi khó tin...- Vietnam

_Anh nghĩ cái người lúc nào cũng đứng nhìn mấy tên điên Phát Xít tra tấn tù nhân trong 7 năm mà con sợ ??

Vietnam ngộ ngộ ra, đúng nhể mới đầu thì sợ chứ tận 7 năm thì...

Rồi cậu liếc nhìn cô từ đầu xuống chân, chợt ánh mắt va vào con mắt dính đầy máu cô đang cầm trên tay kia...

Thấy cậu có vẻ đã nhìn thấy cô dấu hai tay ra sau lưng chột dạ nhìn cậu.

_Trôn trôn Vi en🙂 !- Felrithy

_Haizz...được rồi hai đứa đi tắm đi rồi nhanh trở lại tiềm thức không có người lên là phiền lắm.

—oOo—

Sáng hôm sau Vietnam đến trường như thường lệ, vào lớp phi thẳng về bàn của mình rồi gục đầu xuống ngủ.

Đám người kia thấy cậu thì chầm chậm đi đến.

_Anou...Vietnam này...- Japan lay nhẹ người cậu

_Eh ??- Cậu ngẩng đầu lên tay dụi dụi mắt nhìn họ

"Đáng yêu..."

- Đám người không hẹn có chung một suy nghĩ

_Gì nữa đây ?

Tôi mệt lắm không có sức để cãi nhau với mấy người đâu.- Vietnam mệt mỏi nói

_Kh-không phải thế...- Japan lúng túng lắc đầu

_Bọn tôi chỉ muốn xin lỗi...- S.K quay mặt đi gãi gãi đầu

_Hả !?

Quần què gì đây ?

Cậu có nghe nhầm không ?

Bọn họ nhìn gương mặt ngơ ngác của cậu có chút muốn phì cười.

_Xin lỗi ?

Đùa nhau à ?- Vietnam

_Bọn tôi muốn xin lỗi vì trước đây đã không tin tưởng cậu...- Malaysia

_Tôi có thể tin ?- Cậu nghi hoặc

_Thật sự xin lỗi...- Cambodia

_|Này em có nên đồng ý với lời xin lỗi này không ?|- Cậu hỏi những người trong tiềm thức

/Theo em nghĩ thì là có.../- Felrithy

/Anh thì không!/- Việt Minh

/Em cũng không luôn !/- Đông Lào

*Sẽ chuyển đổi thế giới trong 12 giờ nữa*

_|Vậy sao...?

Mà khi ta chuyển thế giới rồi thì ta sẽ như thế nào ?|

*Kí chủ sẽ chết*

_|Hả !?|

/Là sao ?/- Đông Lào

*Nguyên chủ ở đây vốn đã chết rồi nên khi ngài xuyên cơ thể ngài ở đây sẽ chỉ còn là một cái xác trống rỗng*

_|...|

"Vietnam !"

.

.

.

"Vietnam !"

.

.

.

_CHXHCN VIETNAM !!!

_H-Hả !?

_Cậu sao vậy ?

Đang nói tự dưng đơ ra.- Cambodia

_Tôi xin lỗi, tại mải suy nghĩ quá...- Vietnam

_Um...còn về lời xin lỗi...tôi đồng ý.- Cậu ngưng một lúc rồi nói tiếp

_Cậu chấp nhận tha thứ cho bọn tôi sao ?- America

_Ừ...giờ thì giải tán đi.

/Thật sao ?/- Đông Lào

_|Ừm...dù gì thì tối nay anh cũng "chết" rồi.|

—skip là chân ái—

Tan học Mặt Trận lại chở cậu về như thường lệ nhưng hôm nay cậu ngồi sau liền ngả vào lưng ôm chặt lấy eo anh.

Mặt Trận có chút bất ngờ nhưng vẫn hưởng thụ cái ôm.

Tới giờ ăn tối, Vietnam chẳng nói gì chỉ ngồi ăn với nụ cười buồn trên môi.

Cậu chẳng muốn xa gia đình tí nào dù biết đây không phải gia đình thật của cậu, họ chỉ mang lại cho cậu hơi ấm quen thuộc đó mà thôi.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, khoảng một tiếng nữa là cậu phải đi rồi.

Mọi người thấy Vietnam có biểu hiện lạ thì lo lắng không thôi.

_Nam này, con có chuyện gì buồn à ?

_Không ạ...con chỉ hơi mệt thôi...- Cậu cố gắng nở một nụ cười trấn an mọi người.

Ăn xong cậu lên thẳng phòng, cơn mệt khiến cậu lịm đi, được một chút thì có thông báo từ hệ thống khiến cậu tỉnh lại.

'Ting !'

[Tiến hành chuyển đổi thế giới sau 2 phút nữa.]

Cậu hoảng hốt nhanh chóng chạy sang phòng Mặt Trận, không thèm gõ cửa cậu lao vào ôm lấy anh đang ngồi đọc sách trên giường.

_Nam !?

Em sao vậy ?- Anh lo lắng

Cậu ngẩng đầu lên nhìn anh, hít sâu vào một hơi rồi thở hắt ra cố gắng bình tĩnh nói.

_Nếu em nói em đã chết rồi thì anh có tin em không ?- Vietnam

_Đừng đùa thế chứ...không vui đâu...- Anh hơi giật mình nhìn cậu

_Em không đùa...anh nghĩ một người ngã xuống vực thì có sống được không...?

Anh không tin vào những gì tai mình vừa nghe, anh giữ chặt lấy hai vai của cậu.

_Em đang nói cái quái gì vậy !??

[Bắt đầu đếm ngược: 30s]

_Em sắp phải đi rồi...- Cậu cười buồn nhìn anh

_Không !

Không !

Em sẽ không đi đâu hết !- Mặt Trận hoảng loạn giữ chặt lấy hai vai cậu lắc nhẹ nhưng khi nhìn vào con mắt vàng hổ phách kia của cậu anh như tuyệt vọng mà buông hai tay xuống

[20s

.

.

.

19s

.

.

.]

Cậu nhẹ ôm lấy Mặt Trận, những giọt nước mắt lăn dài trên má anh

_Thật sao...?- Anh nghẹn ngào ôm chặt lấy cậu

_Vâng...

_Đừng...đừng mà...

[14s

.

.

.

13s

.

.

.

12s

.

.

.]

Cậu im lặng ôm chặt lấy anh, anh thì vẫn cứ khóc van xin cậu đừng bỏ rơi anh.

[5s

.

.

.

4s

.

.

.

3s

.

.

.

2s

.

.

.]

_Mọi người nhớ sống tốt nhé...em yêu cả nhà lắm...

[0 !]

Cậu vừa dứt cậu thì ngã vào lòng anh.

Anh hoảng loạn ôm chặt lấy cậu cảm nhận cơ thể cậu đang dần lạnh đi.

Anh nhanh chóng bế cậu lên rồi chạy ra khỏi phòng

_VIỆT HOÀ !!

CHA ƠI !!!- Anh gào lên

Hai người giật mình ngó ra khỏi phòng thấy Mặt Trận giàn giụa nước mắt đang bế trên tay Vietnam khuôn mặt nhợt nhạt chạy đi

_NAM SAO VẬY ???-Việt Hoà lo lắng chạy theo Mặt Trận xuống tầng

_Vietnam...em ấy ...em ấy không còn thở nữa...- Giọng anh nghẹn ngào

Hai người nghe vậy thì hoảng loạn kiểm tra cơ thể của cậu, rồi hai người tuyệt vọng gục xuống.

Cậu...thật sự không còn sự sống nữa...

—oOo—

Trong không gian hệ thống Vietnam đang ngồi trong lòng Việt Minh xem mọi thứ qua màn hình hệ thống mặc kệ hai con người vẫn đang choảng nhau kia.

Việt Minh sung sướng ôm lấy eo cậu hưởng thụ rồi còn dụi dụi vào cổ cậu nữa.

Cậu mặc kệ anh làm gì thì làm chỉ chăm chú nhìn vào màn hình hệ thống.

Hưm...cậu có chút cảm thấy có lỗi với họ.

*Ta xuyên nhá !*

_|Ừ !|

[Tiến hành chuyển đổi thế giới:

10%

.

.

.

.

.

.

.

.

40%

.

.

.

.

.

.

.

.

80%

.

.

.

.

.

.

.

.

100%

!Chào mừng xuyên không giả đã đến với thế giới AX293¡]

——————End chap——————

Tôi chán cái thế giới này lắm r :'))

#13/5/2024
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Thế giới AX293- Chap 1


cre ảnh trên: @NMr2usdsaKxVzXG on X

_______________________________________

Mở mắt ra thấy bản thân lại đang ở dưới một cái vực nhưng trên cơ thể cậu không hề có một vết thương nào.

_|Hệ thống !|

*Kí chủ gọi tôi ?*

_|Thông tin ?|

*E hèm !

Thế giới này cũng gần giống như thế giới gốc của kí chủ đó, chỉ là không có chiến tranh, tất cả các old country đều sống và kí chủ không tồn tại trong thế giới này hay nói cách khác thế giới này không có ai là CHXHCN Vietnam cả.*

_|Oh ?|

*Hắc hệ thống mới xuyên vào đây được 2 ngày thôi nên vẫn chưa thể khiến các country yêu cô ả được, để ngăn cản việc đó ngài phải tiếp cận bọn họ.

Nhưng họ lại không hề quen biết ngài vậy...ngài đã có kế hoạch gì chưa ạ ?*

_|Ưm...|- Cậu xoa cằm suy nghĩ

"À có cách rồi !"

_|Ta chỉ thắc mắc một điều là vì sao lại xuyên vào đây sớm thế ?

Hắc hệ thống mới xuyên tới đây được có mỗi 2 ngày...|

*Đéo biết !

Xuyên bừa, cứ thế giới nào có hắc hệ thống là xuyên.*- Hệ thống

_|Tsk !

Mà nè ngươi có thể dịch chuyển ta lần nữa được không vậy ?|

*Tất nhiên là được*

_|Từ từ nhé !|- Nói rồi cậu đập mạnh đầu vào một thân cây gây ra vết thương khá nặng nhưng người đã trải qua khoảng thời gian chiến tranh khốc liệt như cậu thì nó chẳng là gì.

/Em làm cái gì vậy hả !?/- Việt Minh

/Anh có sao không !!??/- Đông Lào

/Để em ra chữa cho !/- Fel

_|Thôi không cần anh có cách.|

_|Hệ thống mau dịch chuyển|

[Bắt đầu dịch chuyển:

10%

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

50%

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

80%]

_Mà này ngươi dịch chuyển ta đi đâu thế hả !!?

[.

.

.

.

100%]

Một cái hố đen xuất hiện dưới chân rồi hút cậu vào trong.

Mở mắt ra lần nữa cậu thấy mình đang ở...

Trên không !?

Cậu hoảng hốt thấy mình đang rơi từ trên cao, rồi cuối cùng cậu rơi vào một cái hồ nước phía dưới.

Nước bắn tung toé làm người cậu ướt nhẹp từ trên xuống dưới.

"May vãi...

Tưởng chết rồi chứ..."

_|Đitconme ngươi hệ thống !|

*Haha...*

_Cậu là ai !?- ???

Cậu giật mình quay về phía giọng nói phát ra, thì thấy đó là...

CHINA !?

Cậu nhìn quanh một lúc, phát hiện bản thân đã rơi trúng cái hồ cá sau nhà China.

_Nói !!

Cậu là ai ?- Hắn gằn giọng

_Hả !?

Tôi...tôi là Vietnam...

"Countryhumans sao ?"

_Vậy cậu làm gì mà rơi từ trên cao xuống vậy ?

_Tôi...tôi không biết !

_Không biết ?- Hắn cau mày nghi ngờ nhìn cậu

China nhìn cậu từ trên xuống dưới, thân ướt nhẹp làm áo dính sát vào cơ thể để lộ hết body mlem mlem của cậu, mái tóc đỏ dài rũ xuống khiến cậu trông cực kì quyến rũ.

Hắn bỗng nhẹ đỏ mặt, đưa tay tỏ ý kéo cậu lên.

Vietnam chẳng nghi ngờ gì đưa tay ra bắt lấy tay của hắn.

Bây giờ hắn mới chú ý đến vết thương trên trán cậu.

_Ngoài tên ra tôi thực sự chẳng nhớ gì cả...- Cậu đưa tay xoa lấy đầu.

"Mất trí nhớ sao ?"

_...- Hắn im lặng nắm tay Vietnam đi vào trong nhà.

Cậu hơi bất ngờ nhưng cũng để hắn kéo mình đi.

China đưa cậu vào trong, người hầu xung quanh lẫn quản gia đều lấy làm ngạc nhiên.

Taiwan từ đâu đi tới chắn trước mặt hắn.

_Xin chào !

Cho hỏi vị này huynh kiếm đâu ra vậy ?

_Cút !

Không phải chuyện của đệ.- China nói rồi đẩy nhẹ anh qua một bên kéo cậu đi tiếp.

Kéo cậu đến phòng hắn, đóng sầm cửa lại, tiến đến cái tủ quần áo lục một bộ hán phục đưa cho cậu vẫn còn đang load não đứng kia.

_Cậu tắm rồi thay tạm bộ đồ này đi.

_A...À ờ...cảm ơn...- Cậu nhận lấy rồi nhanh chân chạy vào phòng tắm.

China đứng nhìn bóng lưng cậu cau mày suy nghĩ.

"Sao mình cứ cảm thấy cậu ta trông cứ quen quen..."

"Người này rơi từ trên không xuống ?

Lạ thật."

Một lúc sau, Vietnam ra ngoài trên người mặc bộ đồ hắn đưa, vì đây là đồ của hắn nên cậu mặc trông rất rộng, cổ áo rộng hơi xệ xuống để vùng lộ xương quai xanh quyến rũ của cậu.

China quay đi nhằm không để cậu nhìn thấy gương mặt đã đỏ bừng của hắn.

Điên mất thôi...

_Anh không còn bộ nào nhỏ hơn à ?- Cậu lau tóc chán nản hỏi

_Không...đấy là cái nhỏ nhất rồi.- Hắn cố gắng bĩnh tĩnh

_Ưm...vậy anh là ai ?- Đã diễn thì phải diễn cho tròn vai chứ.

_Tôi là Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, gọi China cũng được.

Thấy vết thương trên trán cậu rỉ máu hắn truyền thái y vào kiểm tra cho cậu.

_Vết thương cậu ấy khá nặng có lẽ vì nó mà cậu ấy mất trí nhớ rồi.- Thái y vừa nói vừa băng bó vết thương cho cậu

_Được rồi ngươi lui đi.

"Có vẻ cậu ta không nói dối..."

_Thôi được rồi, tôi cho cậu ở tạm đây cho đến khi cậu lấy lại trí nhớ.

_Thật sao ?- Cậu hoài nghi nhìn hắn.

China mà tốt thế à ?

_Cậu đã mất trí nhớ rồi thì cậu cũng chẳng nhớ nơi nào để về, mà cậu cũng "rơi" vào nhà tôi mà, giúp cậu chút cũng không sao.

Cho dù chuyện này không nằm trong tưởng tượng của cậu mấy nhưng...

Cũng được...

_Vậy... cảm ơn...- Cậu nở một nụ cười nhẹ

'Thịch !'- Bằng một cách nào đó tim hắn bỗng đập nhanh và mạnh hơn.

Loạn rồi !

"China ở thế giới này có vẻ tốt nhỉ ?"

- Vietnam nghĩ

—oOo—

China dắt tay cậu đi một vòng xung quanh nhà, bàn tay đã từng nhuốm máu bao người giờ đây nằm gọn trong bàn tay to lớn của hắn.

Thấy cậu mang vẻ mặt tò mò nhìn xung quanh hắn bỗng chốc thấy đáng yêu.

Người hầu trong nhà đều nhìn cậu với ánh mắt ngạc nhiên

"Trời ơi mĩ nhân phương nào đây ?"

- Người hầu 1

"Bé ơi về đây với chị đi, chị nuôi"- Người hầu 2

"Nhỏ nhỏ trông đáng yêu quá !!"

- Người hầu 3

China thấy ánh mắt nóng bỏng của đám người hầu đang nhìn vào thứ không nên nhìn thì khó chịu trừng mắt làm chúng sợ hãi thu ánh mắt lại.

Còn cậu chẳng biết gì cứ nhìn xung quanh, đây là lần đầu cậu đến nhà tên này mà.

Duma nhà tên này to vãi.

_Này cậu đói không ?- Hắn quay lại hỏi cậu.

_Ưm...cũng có chút...- Vietnam ngập ngừng một lúc rồi trả lời.

_Đứng yên đây đừng đi đâu hết, đợi tôi !- Hắn rời đi

China nghĩ cậu là người dễ nghe lời thế sao ?

Lầm rồi !

Cậu lon ton chạy xung quanh, không chú ý phía trước cậu bỗng va phải một người rồi ngã ra sau.

Ngẩng lên nhìn thì bắt gặp ngay người cậu ghét nhất...Qing...

Cậu quên mất rằng ở đây Qing chưa có chết, xui rồi đây...

_Oh ?

Vị mĩ nhân này là ai mà lại ở đây vậy ?- Gã cười cười hỏi.

_Tôi xin lỗi vì đã va phải ngài.- Vietnam đứng dậy cúi đầu nói.

Thề là cậu đang cắn răng kiềm chế đấy chứ cậu muốn lao vào đập tên này một trận rồi.

Người làm cậu đau khổ trong một khoảng thời gian chẳng muốn nhớ lại.

Gã nâng cầm cậu lên nhìn ngắm nhan sắc cậu, hỏi lại

_Mĩ nhân là ai sao lại ở đây vậy ?

_Tôi là-

_Người của con, ông đừng có mà động vào !- China từ đâu chạy đến cắt ngang lời cậu.

Lúc hắn quay lại chẳng thấy cậu đâu, hắn có chút hoảng tìm xung quanh thì thấy cậu đang ở đó với cha hắn.

_...- Gã cau mày nhìn thằng con cả trời đánh của mình đang dẫn đi vị mĩ nhân chưa biết là ai kia.

Hắn kéo cậu về phòng, đóng cửa lại xoay người khó chịu nhìn cậu.

_Tôi đã dặn là không được đi lung tung cơ mà.

_Xin lỗi mà...- Vietnam

_Mà cậu tránh xa ông ấy ra, nếu không muốn gặp rắc rối.

_Rồi rồi...

Làm như cậu không biết ấy !

_Haizz...đây !- China thở dài rồi đưa cho cậu một đĩa bánh ngọt

_Tôi không biết cậu thích ăn gì nên ăn tạm đồ ngọt đi.

Cậu mắt sáng lên nhận lấy đĩa bánh rồi ngồi lên giường hắn ăn ngon lành, cậu thích đồ ngọt lắm luôn ý.

Hắn nhìn cậu ăn thì chỉ biết cười trừ, chẳng hiểu sao bản thân hắn lại có thể tin tưởng người này được đến vậy dù chỉ là lần gặp đầu tiên.

"Chắc là vì cậu ta có vẻ vô hại..."

_Tôi đã kêu người sắp xếp phòng cho cậu, ăn xong rồi thì tôi dẫn cậu đến.

——————End chap——————

Đến hè r nên tôi nghĩ sẽ chăm ra chap hơn chút

#27/5/2024
 
[Countryhumans] Hành Trình Dài
Chap 2


Vietnam đang ngồi trong một căn phòng mang thiết kế Trung Hoa, nó không quá lộng lẫy cũng không quá tầm thường, nói chung là ổn.

'Cộc !

Cộc !

Cộc !'- Có tiếng gõ cửa.

Cậu đứng dậy nhanh chóng chạy ra mở cửa, thì ra là Taiwan.

_Oh ?

Xin chào, cậu gặp tôi có chuyện gì à ?- Vietnam hơi lưỡng lự hỏi.

_Ni hao !

Ta vào trong nói chuyện được chứ ?- Taiwan mỉm cười thân thiện nhìn cậu.

_Được thôi, mà có chuyện gì vậy ?- VietnamNghiêng người để cho anh đi vào phòng rồi cậu đóng cửa lại.

_Cho tôi hỏi chút, cậu là ai vậy ?- Taiwan

_Tôi tên Vietnam...

Rồi Taiwan áp tay vào má cậu nâng mặt cậu lên nhìn chằm chằm một lúc

_Hmm...Không tệ.

_Cậu bao nhiêu tuổi rồi?- Taiwan

_...Tôi 19, mà cậu bỏ tay ra được không ?- Vietnam cau mày giữ lấy tay Taiwan đang áp vào má mình.

_19 thật sao ??

Vậy anh lớn hơn tôi rồi, anh bằng tuổi China mà sao lùn vậy ?- Taiwan

Cậu bực tức đá Taiwan một cái làm anh đau đớn lùi ra sau.

_Lùn cục kứt !

Tôi 1m72 đấy, thế là được rồi, lùn con mẹ cậu !

Mà sao bọn này cao thế nhể ?

Đến Taiwan cũng 1m80 rồi.

Ông trời bất công !!

_Này đau đấy !- Taiwan ôm bụng nhăn nhó nhìn cậu.

_Xin lỗi.

Anh nén cơn đau cố gắng đứng dậy nhìn thẳng vào cậu.

_Anh bảo anh mất trí nhớ mà, sao vẫn nhớ được tuổi và chiều cao của mình thế ?

_...- Vietnam

Ờm... cậu không hề nghĩ tới tình huống này...

_Nói thật đi, anh không hề bị mất trí nhớ đúng không ?

_...- Cậu im lặng nhìn anh

_Nói !

Anh là ai ?

Có phải người từ thế giới kh- !!- Taiwan buột miệng nói liền nhanh chóng lấy tay che mồm lại.

_Hả ?- Vietnam nghe xong liền trợn tròn mắt

_Tôi nói nhăng cuội thôi, đừng để ý !!- Anh khua tay loạn xạ cố phủ định những gì mình nói.

_...

_...Cậu cũng vậy à ?- Vietnam

_Dạ ?

_...Cũng...xuyên không...?- Cậu hơi lưỡng lự khẽ hỏi

_Anh cũng thế sao ...?- Taiwan ngơ ngác hỏi lại

_...Ừ...- Vietnam

_Hơ...?

Em nên phản ứng thế nào đây nhỉ?

Hét lên à ?...- Taiwan

_Không biết, anh cũng khá bất ngờ đấy...

Hay cứ hét lên đi, bất ngờ quá..._AAAAAAAAAAAA !!!- Chưa để cậu kịp định thần Taiwan đã một hơi hét ầm lênTaiwan lao đến ôm chặt lấy cậu

_Anh Vietnam !

Em không nghĩ sẽ có ngày này đấy.

/Anh Vie, em sốc quá.../- Felrithy

/Đúng là bất ngờ thật../- Đông Lào

"Hệ thống !!"

"Hệ thống !!!

Đitme ngươi đâu rồi !??"

/Ngất rồi./- Việt Minh

"Sao thế ?"

/Hồi nãy Felrithy với Đông Lào đánh nhau ném sầu riêng lỡ trúng nên ngất rồi./- Việt Minh thờ ơ trả lời lại

"...Hệ thống mà cũng ngất được à ?"

/Ai biết ?/

Mọi người trong biệt thự nghe tiếng hét của Taiwan nên chạy đến phòng cậu, mở sầm cửa ra thì thấy Taiwan một thân ôm chặt lấy Vietnam trong lòng liền đứng hình.

_Hồi nãy huynh hét cái gì thế ?- HongKong

_A...Không có gì đâu, đệ đừng để tâm...- Taiwan cười gượng xua tay ý bảo mọi người ra ngoài.

_Từ khi nào mà 2 người thân nhau thế, còn ôm ôm ấp ấp ?- China

_Không có gì hết mà, huynh ra ngoài đi !!- Taiwan bất lực đẩy China với HongKong và một vài người hầu khỏi phòng rồi chốt cửa lại.

_Haizz...

Em báo vãi l*n.

_Mà này, từ đầu em đã nghi ngờ anh là xuyên không giả nên mới tiếp cận anh đúng không ?- Vietnam

_Tại hệ thống bảo thế giới này Vietnam không tồn tại nhưng anh lại xuất hiện nên khả năng đấy là hợp lí nhất rồi.- Taiwan

_Giờ kiểm chứng một chút, ngồi xuống đây.- Vietnam vỗ vỗ xuống giường

_Kiểm chứng cái gì ?

Em là người xuyên không thật mà, còn kiểm chứng cái gì nữa ?

Không lẽ anh không tin em.

_Kiểm chứng xem em và anh có phải đến từ cùng 1 thế giới hay không ?

_À...

_Ờm...

Đây là thế giới thứ mấy em xuyên vào rồi ?- Vietnam

_Thế giới đầu tiên.

_Anh thì đây là thế giới thứ 3 rồi- Vietnam

_Hả ??

Thật sao ?

Phải xuyên nhiều thế giới à ?

_Đúng, em không biết sao ?

Taiwan lắc lắc đầu.

_Lúc em tới thế giới này thì em bất ngờ lắm, nếu em nhớ không nhầm hồi ở thế giới trước em đã chết đâu.- Taiwan

_Ể ?

Em bị cuốn đến đây à ?- Vietnam

_Không biết, lúc trước em đang ngồi uống cà phê thì một phát mở mắt ra đã ở đây rồi.- Taiwan

_Rồi em gặp một thứ nó là hệ thống, nó bảo thế giới trước đã tạm dừng nên hiện tại em sẽ phải xuyên vào một thế giới nào đó cho đến khi một người quan trọng gì đó quay trở lại.- Anh nói tiếp

_Thế giới tạm dừng ?

- Cậu khẽ nói nhỏ trong miệng

"Từ từ chưa chắc đã trùng, phải kiểm chứng tiếp"

_Thế giới trước của em mọi người như thế nào ?- Vietnam

_Hmm...

Em ở đây lâu rồi nên cũng không nhớ lắm...

_Em ở đây được bao lâu rồi ?

_Gần 3 năm rồi.- Taiwan

_Hả ?

Lâu vậy sao ?

Mà từ lúc anh xuyên đến giờ được có gần 1 năm thôi.- Vietnam

_Gần một năm ?

Gần một năm mà xuyên được 2 thế giới rồi á !!?- Taiwan

_Ừ, thế giới đầu tiên thì ở được một thời gian thì bị phá huỷ rồi, thế giới tiếp theo thì anh cố làm nhanh nhiệm vụ rồi xuyên tiếp đến đây.

_Ủa ?

Làm hết nhiệm vụ là được xuyên tiếp à ?- Taiwan

/Này, anh là xuyên không giả cấp cao đấy, anh khác xuyên không giả bình thường.

Xuyên không giả thường không được xuyên nhiều thế giới, chỉ được phép ở một thế giới thôi, sống trong thân phận nguyên chủ cho đến khi chết.

Sau khi chết sẽ không được xuyên nữa, linh hồn của người đó sẽ siêu thoát./- Felrithy

_...Không, của anh khác em.

Anh không muốn nói quá sâu hay quá nhiều về việc xuyên không của anh.

Nếu muốn biết lúc trước ta có cùng thế giới không thì nhờ hệ thống xác định là được.

_Hệ thống của em bảo hệ thống của anh và anh có cấp cao hơn nó nên nó không biết rõ, nó chỉ biết anh là người xuyên không vì anh bảo vậy.

Còn hệ thống của anh ?

Nó cấp cao nên chắc sẽ biết nhỉ ?

_Ờm...

Nó đang có chút trục trặc nên để khi khác nhé, tối nay được không ?

_Vâng, vậy giờ em đi đây, bye anh !!- Taiwan vui vẻ vẫy vẫy tay với cậu rồi rời khỏi phòng.

Sau khi Taiwan rời khỏi phòng cậu liền nằm xuống giường rồi đi vào không gian hệ thống.

_|Hệ thốnggg !!!!!|- Vietnam

*Trời ơi tôi tỉnh rồi đừng hét nữaaa !!!Tôi biết ngài định hỏi gì rồi, Taiwan kia là Taiwan ở thế giới gốc của ngài đấy.

Còn về việc sao ngài xuyên được có gần 1 năm còn cậu ta thì gần 3 năm rồi là vì dòng thời gian các thế giới khá hỗn loạn, mỗi thế giới có dòng thời gian khác nhau.

Thật ra lúc trước sau khi ngài xuyên được một tháng cậu ta mới xuyên đấy.*

_|Vậy tất cả những người ở thế giới trước đều xuyên hết à ?|

*Không, chỉ một vài người thôi.*

_|Vậy hệ thống của Taiwan là gì vậy ?|

*Hệ thống 129X.

Tôi là hệ thống cao cấp nên độ bảo mật thân phận cao hơn nên hệ thống thường không biết được ngài là xuyên không giả là đúng rồi.*

_|Thế sao ngươi biết trước mà không nói với ta.|

*Ngài biết thì ngài cũng có tiêu diệt được hắc xuyên không giả đâu, kệ cậu ta thôi.*

--------------------------------------

_Này China, tôi đói.- Cậu túm lấy tay áo hắn kéo nhẹ

_Tôi đưa em đi ăn, tiện mua luôn quần áo cho.- China

"Hào phóng zạ."

- Vietnam

Nếu là người khác tất nhiên là cậu sẽ từ chối, đã cho ở nhờ rồi còn phải mua quần áo cho nữa thì ngại lắm nhưng đây là China, cậu cũng chẳng ưa gì hắn và hắn giàu mà, mua cháy túi hắn luôn cũng được.

Mà cậu cũng đâu thích mặc Hán phục nên cứ thoải mái ha

—oOo—

_Này tôi chịu hết nổi rồi đấy...- Vietnam bất lực.

Từ nãy đến giờ hắn cứ bắt cậu phải thử hết bộ này đến bộ khác khiến cậu mệt thấy mẹ luôn, có nhất thiết phải mua nhiều vậy không ?

_Thế tính tiền tất cả những bộ đã thử cho tôi.- China quay qua nói với nhân viên.

...

Vietnam hiện tại đang lon ton chạy trước tay cầm một que kem, China thì xách đồ đi sau nhìn cậu.

Sao giống một cặp vợ chồng đi trung tâm mua sắm thế nhỉ ?

Nghĩ đến đây hắn bỗng dưng lại đỏ bừng mặt. (T/g: Sao đỏ mặt lắm thế ngài ?

Nghị lực lên !! )

Về đến nhà, HongKong từ đâu chạy lại bắt chuyện với cậu

_Xin chào !

Cậu là người Taiwan kể đúng không ?

Cho tôi làm quen nha !- Anh cười tươi bắt tay với cậu.

A...HongKong ở đây thân thiện ghê...

_À ờ...tôi là Vietnam, rất vui được gặp anh.

_Tôi là HongKong, em trai của tên năm sao khó ưa nào đó.

Giờ chúng ta ra sân chơi được không ?

- Không để cậu kịp trả lời anh kéo cậu đi để lại China đứng bơ vơ một mình trước cửa kèm theo sự tức giận vì câu nói vừa nãy của HongKong

"Tên năm sao khó ưa nào đó ?

Cái thằng này !"

- Hắn thầm chửi thằng em cướp người của mình.Anh dẫn cậu ra sân sau rồi anh quay qua hỏi cậu.

_Mà nè sao cậu vào đây được vậy ?

_À...tôi bị rơi từ trên không xuống cái hồ cá nhà cậu chẳng biết vì lí do gì và cái vết thương này...- Cậu chỉ vào phần bị băng bó trên trán mình.

_Thái y nói vì nó mà tôi bị mất trí nhớ nên China bảo tôi ở đây cho đến khi tôi hồi phục trí nhớ.

_Ra vậy...China mà có thể dễ dàng cho một người xa lạ ở chung nhà được sao ?Chắc chắn là vì một lý do đặc biệt nào đó chứ anh ta làm sao tốt thế được...!!

_Mà ta chơi gì ?- Vietnam

_Ưm...

Cậu có biết bắn cung, võ hay dùng súng gì không ?- HongKong

_Không biết nữa...- Vietnam

_A...Vậy sao ?

Cũng đúng nhỉ, cậu có nhớ gì đâu...Xin lỗi, tôi hỏi nhầm câu rồi.- HongKong cười một cách gượng gạo gãi gãi đầu

_Không sao, tôi cũng có thể thử.

Nghe vậy anh mỉm cười đưa cậu một cây cung

_Để tôi biểu diễn cho cậu xem.- Anh giương cung lên nhắm bắn trúng một quả táo trên một cái cây cách đó không xa.

_Tuyệt đấy !

_Cậu thử đi !

Vietnam cũng vậy, tập trung nhắm, anh đứng cạnh trầm ngâm nhìn ngắm nhan sắc cậu.

Vietnam thả tay ra cung tên bắn rạch đôi cái cung tên của anh hồi nãy làm quả táo rụng xuống.

Nghe tiếng động anh giật mình quay qua thấy vậy thì bất ngờ.

_Oh ?- Cậu ngơ ngác nhìn về phía quả táo kia

Chết rồi, có bị nghi ngờ không nhỉ ?

_...Hình như trước kia tôi biết bắn cung hay sao ấy nhỉ ?

Tôi nhắm theo bản năng thôi...- Vietnam

_Cậu...giỏi thật...

Trừ China ra thì cậu là người thứ hai làm được điều này đấy.- HongKong kinh ngạc

_Vậy sao ?

Vinh dự quá.

—oOo—

Vietnam đã ở nhà tên này được một tuần rồi, vết thương thì cũng đã khỏi nhưng thái y bảo có thể vẫn ảnh hưởng đến não nên chưa phục hồi được trí nhớ, cậu đã mất tận 500 điểm để mua chiếc vòng thôi miên để thôi miên người thái y nói vậy đấy.

Mà ở đây cũng sướng lắm cơ.

China chẳng để cậu phải đụng vào việc gì cả, đói thì nói hắn mang đồ ăn cho, nấu ăn cũng giỏi nữa.

Ước gì China ở thế giới nào cũng vừa tốt vừa giỏi như vậy có phải tuyệt hơn không.

Mỗi tỗi hắn trông cậu hơi kĩ, đi đâu cũng dắt theo, lúc thì ở trong phòng làm tài liệu thì để cậu ngủ, chơi game hoặc đọc sách trên giường hắn.

Trông kĩ không cho ai đụng vào luôn, Taiwan với HongKong thì chỉ nói chuyện được vài câu còn Qing thì thấy cậu lại lân la tán tỉnh sờ mó cậu nên China lại càng trông kĩ hơn.Hiện tại cậu đang nằm trên giường hắn lăn lộn nhìn hắn đang ngồi làm tài liệu kia.

"Chán quá điiii."

- Vietnam nghĩ thầm, tên này chẳng cho cậu đi chơi đâu cả rảnh quá trời luôn.

*Nếu kí chủ rảnh quá thì ngài có làm nhiệm vụ vặt không ạ ? *

_|Nhiệm vụ vặt ?|

*Thì giống mấy cái nhiệm vụ Felrithy làm để đổi lấy mấy khả năng ấy._|À ta hiểu rồi|Vậy ngài có làm không ạ ?

Vì ngài là xuyên không giả cấp cao nên việc này được quyền lựa chọn chứ người thường bắt buộc phải làm luôn ấy.

Nhưng ngài hoàn thành mấy nhiệm vụ này thì sẽ được thưởng điểm. *

_|Ok ta làm|

*Nhiệm vụ đầu tiên là...*

China ngồi làm tài liệu thi thoảng lại liếc con người đang nằm trên giường kia, hắn không tin mình lại có thể có tình cảm với một con người chưa gặp được bao lâu nhưng hắn thừa nhận: Mình đã yêu cậu ta rồi.

Yêu từ những lần thấy cậu nở nụ cười...

Yêu từ những lần cậu hỏi hắn có mệt không...

Yêu từ những lần cậu cuộn tròn bản thân trong chăn trên giường hắn...

Yêu từ những lần hắn ngủ dậy thấy cậu nằm cạnh bên...

Yêu từ những lần...

_China !

Tôi muốn ăn há cảo.- Vietnam nằm trên giường ngước lên nhìn hắn.

_Đợi tôi !- Hắn muốn Vietnam không thể hồi phục trí nhớ để cậu có thể ở lại đây với hắn, dựa dẫm vào hắn và chỉ của một mình hắn thôi !

Từ thời còn nhỏ, cho dù là người anh cả nhưng hắn cũng không nhận được sự quan tâm của Qing như những đứa em.

Tới khi lớn, hắn luôn chỉ chăm chú vào công việc và khá lạnh nhạt với gian đình của mình.

Rồi đến khi gặp được một người luôn quan tâm, hỏi han hắn thì bất giác, hắn lại đem trái tim của bản thân trao cho người ấy.

Hắn nghĩ rằng, đây là mối tình đầu cũng là mối tình duy nhất trong cuộc đời hắn...Đó là China thấy vậy còn trong mắt cậu, đó chỉ là những cử chỉ quan tâm bình thường thôi.

China ở đây là một người khác hoàn toàn với China ở thế giới gốc, nên cậu muốn mở lòng hơn với hắn, đối xử với hắn như bạn bè bình thường.

Trong lúc China ra khỏi phòng cậu tiến đến bàn làm việc của hắn lật lật mấy tờ giấy lên đọc.

"Hừm...tài liệu cho buổi họp Liên Hợp Quốc ?"

*Chúc mừng kí chủ đã mở khoá được nhiệm vụ, đó là đến buổi họp vì con ả đó chắc chắn sẽ ở đấy, phần thưởng là 500 điểm. *

_|Oke !|

'Cạch !'

_Tiểu Nam ?

Em làm gì vậy ?- China

_Buổi họp Liên Hợp Quốc là sao vậy ?- Vietnam

_Hai hôm nữa tôi phải đi họp nên hôm đấy em chỉ được ở trong phòng tôi, không được đi đâu, đói thì gọi người hầu mang đồ ăn cho.- China đặt đĩa há cảo lên bàn

_Ơ nhưng thế thì chán lắm anh cho tôi đến đó cùng đi !!- Vietnam

_Không được.- China

_Điiiii !_...-China đang cố kiềm chế trước cái con người đáng yêu này.

_Cho tôi đi đi !

Nha ?

_...

_Ở đây chán lắm, tôi muốn ra ngoài chút...-Vietnam cúi xuống làm dáng vẻ uỷ khuất.

*Kí chủ à kí chủ diễn có hơi quá không ? *

_Đ-Được rồi...- Hắn chính thức gục ngã trước dáng vẻ này của cậu.

Nghe vậy cậu lại vui vẻ ngồi ăn há cảo ngoan ngoãn trên giường.Đây là China ở thế giới này nên cậu mới vậy chứ ở thế giới gốc là cậu cho mấy cước vào bụng rồi.

——————End chap——————

Cần lắm vài lời nhận xét :'))

Mng cứ nhận xét, góp ý thoải mái nha.

Mình muốn biết văn phong của mình từ lúc bắt đầu vt đến giờ có tiến bộ hơn không nên cứ thật lòng nhá.

Yêu mng
 
Back
Top Dưới