Khác Cốt truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
129246185-256-k61037.jpg

CốT TruyệN Game Ngôi Sao HoàNg Cung
Tác giả: kendynguyen1711
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cốt truyện game được dựa vào Hi Phi truyện
Chơi game thấy truyện hay nên share cho mọi người cùng đọc ạ



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
Related threads
  • Thế giới game thủ
  • [Edit] Game Hoa Diệc Sơn Tâm Chi Nguyệt - Cốt...
  • Game Xâm Lăng: Bản Mô Phỏng Trái Đất
  • [ĐM] Gods' game (Vie)
  • [Idea] Luận Về Một Trăm Cách Tử Vong Trong Game Otome
  • Hướng dẫn sử dụng board game Rương Nữ
  • Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    MỞ ĐẦU


    ***** Đại Sở Năm 61, Tân đế Mộ Lăng Thần lên ngôi.

    Chính cung nội loạn, Hoàng Hậu và Niên Quý Phi tranh quyền.

    Cuộc chiến hậu cung từ đó mà không có hồi kết.

    Ngán cảnh Tiêu Hoàng Hậu và Niên Quý Phi tranh đấu, vì muốn tạo thế lực riêng nên quyết định tuyển tú nữ!

    ------

    Nàng - Lăng Nhã, là một nữ tử bình thường, may mắn được trúng tuyển vào cung làm phi tần.

    Hậu Cung là nơi trắc trở, nhiều sóng gió nhưng nàng lại là một nữ nhân cương liệt, sừng sững như núi, dù phong ba như thế nào nàng vẫn không nản chí.

    Bước vào hậu cung cũng giống như bước vào nhà giam, một nhà giam khổng lồ.

    Nàng gặp biết bao nhiêu đối thủ, biết bao nhiêu bộ mặt con người ở nơi này, khi nàng bị nhuộm đen thì mới biết bản thân giờ đây cũng chỉ là một cái xác vô hồn.

    Nàng trao cả con tim này cho hắn, thề non hẹn biển đủ thử cuối cùng lại bị rũ bỏ một cách không thương tiếc, khiến lòng thù hận trong lòng nàng dâng lên.

    ******* Đến bây giờ nàng cũng đã hiểu, trong cung này: '' Chân Tình Là Nhất Thời, Quyền Lực Là Một Đời!

    '' **********
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    Phần 1 - Tình cờ gặp Quân Vương


    ***** Chương 1 - MAI LÂM ****

    Lăng Nhã đã vào cung được một thời gian, tối ngày cũng chỉ bắt nàng học mấy thứ lễ nghi cung đình kia khiến nàng ngán đến tận cổ.

    Hôm nay vừa lúc có tâm sự nên bèn đến Mai Lâm đi dạo vài vòng.

    Giờ đang là mùa đông, Mai Lâm Viên này bây giờ dường như đã bị tuyết bao chùm lấy, trước mặt nàng bây giờ chỉ còn lại một màu trắng xóa.

    Ngồi xuống bộ ghế đá trong một thủy đình, trong lòng nàng lại bắt đầu suy nghĩ về những chuyện trước khi nhập cung.

    Từ Dung Viễn ca ca từng nói rằng sẽ tìm một Mai Lâm ở nơi thanh tịnh để ngắm trời tuyết.

    Mai Lâm nàng đã tìm ra nhưng Dung Viễn ca thì lại...

    Nghĩ đến đây thì nàng lại rơi nước mắt, Từ Dung Viễn là thanh mai trúc mã từ nhỏ của nàng, bây giờ vào cung, có lẽ cơ hội gặp lại nhau rất khó.

    **** Nhất nhập hầu môn thâm dĩ hải, tòng thử tiêu lang... thị lỗ nhãn.****

    *** CHƯƠNG 2 - TUYẾT KHÚC ***

    Càng nghĩ thì càng buồn, thà là không phải nghĩ nữa còn hơn càng nghĩ càng đau lòng.

    Đang định đứng dậy quay về cung thì giọng nói của một nam nhân cất lên:" Ngươi là ai?"

    Thì ra người đó chính là Hoàng Đế Mộ Lăng Thần, dù là thân phận tú nữ nhưng tính ra nàng cũng sắp được làm phi tần, liền hành lễ thỉnh an:" Thần thiếp Lăng Nhã bái kiến hoàng thượng!"

    "Đứng dậy đi."

    Hắn thấy trong tay nàng có một cây sáo, liền bảo:" Ngươi biết thổi sáo à?

    Hãy thổi một khúc cho trẫm nghe."

    Tiếng sáo u buồn thoáng chốc đã vang khắp cả Mai Lâm Viên, giai điệu như tiếng nhạn bay về, tựa như khói mây lững lờ, nghe hay tuyệt!

    Hoàng Đế im lặng, một hồi lâu mới nói:" tiếng sáo của ngươi rất hay, lay động lòng người!"

    Lăng Nhã có phận ngại ngùng, e thẹn đáp:" Hoàng thượng quá khen!"

    Hoàng Đế mỉm cười, hắn nhìn quanh rồi bảo:" trời lạnh như vậy, hay là trẫm bảo Tứ Hỷ đưa ngươi về có được không?"

    "Tạ ơn hoàng thượng."

    Hắn định đi, nhưng ánh mắt lại bất giác quay lại nhìn nàng, nói:" Ngươi muốn nhập cung không?"

    "Lăng Nhã bằng lòng."

    Nàng lập tức nói.

    Gia đình nàng không được khá giả mấy, vì vậy nàng nhập cung là để gia đình của mình thoát khỏi cảnh bần hàn, bây giờ hắn ngỏ lời thì dại gì mà không đồng ý?

    Hoàng Đế chỉ gật đầu rồi im lặng bỏ đi.

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    Phần 1 - Chương 3 - 4 - 5


    *** CHƯƠNG 3 – CỐ NHÂN ĐẾN ****

    Lăng Nhã hối hả chạy ra cửa Tuyển Tú Đài thì đã gặp một hình ảnh quen thuộc từ nhỏ, là Thạch Thu Tử!

    "Tỷ tỷ, tỷ đến lúc nào vậy?"

    Thạch Thu Tử nhẹ nhàng nói: "Ta vừa vào cung, cũng may còn kịp, vừa tới là đã tìm muội trước."

    Lăng Nhã hí hửng bảo: "Mấy năm không gặp, trông tỷ ngày càng đẹp!"

    Thạch Thu Tử vừa được khen đã đỏ mặt, cười nói: "Muội mới là nữ nhân khuynh thành, không chừng sẽ là người nổi bật nhất."

    Tuy là được khen nhưng trong lòng Lăng Nhã lại thấy buồn, cố gượng cười: "Vẫn mong như tỷ nói."

    _OoO_

    *** CHƯƠNG 4 – CHUYỆN XƯA ***

    Đang yên đang lành, một hôm lại rộ lên tinphụ thân nàng đắc tội với thân tộc của Niên Quý Phi nên bị giángchức.

    Vừa biết tin khẩn thì tâm trí nàng rối bời lên vì chẳng biếtlàm gì.

    Niên Phi là sủng phi, Hoàng Đế chắc chắnlà vì nàng ta mà đứng về phía Niên Thái Úy, kỳ này phụ thân gặprắc rối lớn rồi.

    Đang buồn rầu ngồi một góc thì tú nữThạch Thu Tử bước đến bên nàng, hỏi han: "Muội vẫn còn vì việccủa Lệnh tôn mà buồn à?"

    Lăng Nhã ngám ngẫm nói: "Đệ đệ thìcòn nhỏ, cha lại bị giáng chức, muội lại ở trong cung.

    Chỉ sợ khiNiên quý phi mà biết thì muội sẽ không còn có thể ở trong cung đượcnữa."

    Thạch Thu Tử cười nhẹ:" Ta nghe nóiNiên Quý Phi là một người công chính liêm minh, muội yên tâm đi.

    Nếu cógì ta sẽ giúp muội."

    *** CHƯƠNG 5 – NÂNG ĐỠ ****

    Thạch Thu Tử chờ mãi cũng không thấy Lăng Nhã đâu, một hồi lâusau mới thấy nàng trở về.

    "Muội đi đâu mà tay chân lạnh thếnày?"

    Lăng Nhã thở dài, kể lại chuyện lúc gặpHoàng đế ở Mai Lâm:" muội cũng không biết đó là việc tốt hayxấu."

    Thạch Thu Tử nắm tay Lăng Nhã:" muộilại nghĩ tới Từ công tử sao?

    Tỷ khuyên muội đừng nghĩ nữa, càngnghĩ càng thêm đau thương.

    Muội phải biết nắm bắt cơ hội này, chỉ cóhoàng thượng mới giúp được muội."

    Lăng Nhã lắc đầu cười khổ với ThuTử:" muội hiểu, nhưng muội không buông bỏ được.

    Trong cung cô đơn,cũng may là có tỷ."

    "Chúng ta là tỷ muội, nên giúp đỡnhau cơ mà.

    _OoO_

    �y�L�9=
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 1 - CHƯƠNG 6 - 7 -8


    CHƯƠNG 6 – TRIỆU GỌI

    Ngày mai là đại lễ tuyển tú, Lăng Nhã tranh thủ ngủ sớm để lấy sức cho hôm sau.

    Bỗng nửa đêm lại có người gõ cửa.

    Bước ra thì thấy một tên công công, hắn cúi người chào rồi bảo:" Nô tài phụng chỉ Quý Phi nương nương mời Tú Nữ Lăng Nhã đến Dực Khôn Cung một chuyến."

    Lăng Nhã nhướng mày: "Không biết Niên Quý Phi truyền triệu tôi có chuyện gì?"

    Hắn đáp:" Nô tài chỉ đến truyền lời, mọi chuyện khác đều không biết.

    Tiểu chủ không muốn đi à?"

    Nàng hiên ngang nói: "Không dám, để ta đi cùng ngươi."

    ------

    CHƯƠNG 7 – TÔN TI

    Cũng không rõ Niên Quý Phi gọi nàng lại đến là có chuyện gì, nhưng vừa thấy nàng thì nàng ta đã đập bàn:"Lăng Nhã to ran, ngươi có biết tội không?"

    Thấy nàng ta quát lớn như vậy nàng cũng chẳng hiểu là chuyện gì, Niên Phi thấy được sự ngơ ngác trên gương mặt nàng thì liền nói tiếp:" Ngươi thân là tú nữ mà lại dám định ước với nam nhân khác, đây là tội chu di cửu tộc!"

    "Tôi không có!"

    Nàng biện minh.

    Cung nữ Lục Ý bên cạnh Niên Quý Phi quát:" trước mặt nương nương mà lại dám xưng tôi, thật láo xược!"

    CHƯƠNG 8 – GIÁO HUẤN

    Niên Quý Phi nhìn nàng rối nghiêm giọng:" mau giáo huấn ả thật mạnh tay để lần sau không tái phạm nữa."

    Lập tức ả cung nữ Lục Ý bước đến liên tiếp giáng nhiều bạt tay vào gương mặt của nàng.

    Lăng Nhã nắm chặt nắm tay lại, cố gắng nhịn.

    "Có biết sai chưa?"

    Niên Quý Phi đanh giọng.

    Đôi má nàng giờ đây đã xưng đỏ, từ trước tới nay ngay cả phụ thân cũng chưa từng đánh nàng như thế, bây giờ vào cung cuối cùng cũng đã được trãi nghiệm cảm giác bị phạt này.

    "Thần nữ biết tội, Thần nữ sẽ không dám tái phạm nữa."

    Niên Quý Phi gật đầu nhẹ rồi tiếp tục tra hỏi:" tên Từ Dung Viễn kia là gì của ngươi?"

    Vừa nghe nhắc tới Từ Dung Viễn thì hai tay nàng đã bắt đầu run run, cố bình tĩnh lại sau đó hồi đáp:" Từ gia và nhà thần nữ là thế giao, từ nhỏ thần nữ đã quen biết Từ Dung Viễn."

    Niên Quý Phi liền cười khinh: "Chỉ quen biết thôi sao?

    Xem ra nếu khi dụng hình thì ngươi sẽ không chịu khai ra đâu."

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 1 - CHƯƠNG 9-10-11-12-13-14-15-16


    CHƯƠNG 9 – PHẪN NỘ

    Xem ra Niên Quý Phi rất tức giận vì việc này, bây giờ lại đòi dùng hình, Lăng Nhã đành phải giả vờ khóc lóc thật khẩn thiết thì may ra nàng ta mới tin.

    "Quý Phi nương nương, Thần nữ thật sự không biết gì cả, cũng không che giấu điều gì, xin nương nương minh xét!"

    Nụ cười khinh miệt của Niên Quý Phi lại tiếp tục nở ra trên môi:" chuyện tình cảm của ngươi và tên Từ Dung Viễn bổn cung biết cả rồi.

    Tú Nữ chưa chính thức sắc phong đã đi định tình với kẻ khác, ngươi đáng tội gì đây?"

    Chuyện của nàng và Từ Dung Viễn lâu nay luôn giấu kín, ngoài tỷ tỷ thân thiết nhất của nàng là Thạch Thu Tử và tiểu muội muội của nàng ở quê nhà thì chẳng còn ai biết cả, sao nàng ta lại biết?

    "Thần nữ và Từ Dung Viễn quả thật có tình nghĩa nhưng vẫn biết giữ lễ nghi, quả thật không có chuyện định tình này."

    "Vậy là ngươi chịu nhận rồi phải không?

    Tú Nữ tư thông là tội trảm thủ, gia đình cũng bị liên lụy, nam nhi dưới 14 thì phải xung quân, nữ nhi thì làm nô tỳ."

    Bỗng ả cung nữ Lục Ý thỏ thẻ vào tai Niên Phi:" Nương nương, nếu mất một tú nữ sẽ rất khó ăn nói với Hoàng thượng."

    Niên Quý Phi hừ nhẹ:" bổn cung không cần ngươi nhắc nhở!"

    Sau đó nàng ta hướng mắt về phía Lăng Nhã:" Triệu thị, bổn cung sẽ tha mạng cho ngươi, nhưng bù lại ngươi không được dự tuyển tú nữ nữa, từ nay đến Thượng phục Cục chịu phạt, cả đời cũng không được dự tuyển tú!"

    "Thần nữ tạ ân điển của nương nương."

    CHƯƠNG 10 – THƯỢNG PHỤC

    Nguyệt Tú chính là thị nữ hầu hạ nàng trong khoảng thời gian ở trong cung, thấy mặt Lăng Nhã trở về khá xanh xao bèn hỏi:" tiểu chủ người sao thế?"

    Nàng lạnh lùng trả lời:" ta không còn là tiểu chủ nữa, ta đã bị Niên Quý Phi điều vào Thượng Phục Cục, từ hôm sau ngươi hãy hầu hạ tiểu chủ khác."

    Vừa dứt lời thì nàng đã ngất đi.

    CHƯƠNG 11 – LỰA CHỌN

    Lăng Nhã bây giờ cũng đã tỉnh lại, vừa mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc của Nguyệt Tú bên tay:" tiểu chủ... người tỉnh rồi sao?

    Người đã hôn mê 3 ngày liền, Nô tỳ còn tưởng sẽ không còn gặp người nữa."

    Lăng Nhã gượng sức ngồi dậy, an ủi:" đừng khóc nữa, ta ngất đi mấy ngày nay, là ngươi ở bên cạnh chăm sóc ta sao?"

    Nguyệt Tú lau nước mắt:"hôm đó người ngất xỉu, người của Niên Quý Phi vẫn phái người tới bắt người đến Thượng Phục Cục, là nô tỳ vừa chăm sóc người vừa dọn dẹp nơi này."

    "Đa tạ ngươi, ta nhất định sẽ báo đáp, nhưng bây giờ ta chỉ là cung nữ của Thượng Phục Cục, ngươi mau về Chung Túy Cung đi."

    Nguyệt Tú lập tức lắc đầu, kiêng quyết nói:" không!

    Nô tỳ nhất định đi theo tiểu chủ, cho dù người phải đến Thượng Phục Cục này thì nô tỳ cũng sẽ đi theo."

    "Nguyệt Tú, ngươi hà tất phải như vậy... thôi được, đa tạ ngươi luôn bên cạnh, từ nay ta sẽ không bạc đãi ngươi."

    CHƯƠNG 12 – NGHI HOẶC

    Sức khỏe của nàng giờ đây đã dần dần bình phục trở lại, hiện tại còn có thể đi lại.

    Nguyệt Tú thấy vậy cũng rất vui.

    "Tiểu chủ cuối cùng cũng đã khỏe lại."

    Lăng Nhã lấy tay bụm miệng Nguyệt Tú lại rồi nhìn quanh: "Đừng gọi ta là tiểu chủ nữa, bây giờ ta đã không phải chủ tử, nói như vậy sẽ làm người khác dị nghị."

    "Vâng... cô nương, Nguyệt Tú đã hiểu.

    Tại sao cô nương lại bị Niên Quý Phi phạt?"

    Lăng Nhã gật đầu rồi tóm lược lại mọi chuyện hôm đó: "Lúc đó Niên Quý Phi dường như rất giận, tuy ta đã ở Thượng Phục Cục nhưng e là chuyện này vẫn chưa xong đâu."

    ------

    CHƯƠNG 13 – THĂM DÒ

    Nguyệt Tú chấn an nàng: "Cô nương đừng lo, chuyện này Niên Quý Phi không làm gì được người đâu."

    "Tại sao?"

    Nguyệt Tú cười nói:" nô tỳ nghe nói mấy hôm trước hoàng thượng thấy thiếu mất một tú nữ liền nổi trận lôi đình, ra lệnh cấm túc thậm chí còn tước quyền quản lý hậu cung."

    "Thật vậy sao?"

    "Đúng thế, nhưng Niên Phi biết được chuyện của cô và Từ công tử, trong cung còn ai biết không?"

    Lăng Nhã ngẫm nghĩ rồi nói:"chuyện này ta còn có nói cho Thạch tỷ tỷ, nhưng chắc không phải là tỷ ấy đâu, tỷ ấy và ta thân với nhau từ nhỏ, Thạch tỷ rất tốt với ta."

    "Cô nương đang nói về Thạch Thu Tử tiểu chủ sao?"

    "Đúng vậy, ngươi biết tỷ ấy không?

    Lần tuyển tú này không biết tỷ ấy có được chọn hay không?"

    "Để nô tỳ thăm dò thử."

    CHƯƠNG 14 – ÔN ĐÁP ỨNG

    Nàng ngồi trong phòng đợi, một lúc sau mới thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Nguyệt Tú trở về: "Vị Thạch Thu Tử đã bị loại, nghe nói hôm đó hoàng thượng nổi giận lôi đình, chưa chọn ai đã kết thúc cuộc tuyển tú, vị Thạch Thu Tử cũng có trong đó."

    Lăng Nhã trố mắt:" Thật vậy sao, thật đáng tiếc!"

    Chỉ vì một mình nàng mà Thạch tỷ tỷ và cả nhiều người khác đều không được chọn, bây giờ nghĩ lại thấy bản thân thật có lỗi.

    "Nhưng cô nương lần này khỏi bệnh là phải đa tạ Ôn Đáp ứng tiểu chủ."

    "Ôn Đáp ứng?"

    Nghe tên có lẽ là một phi tần nào đó có phẩm vị là Đáp ứng nhưng tại sao nàng ta lại giúp nàng?

    "Việc cô nương bị Niên Quý Phi đuổi đến đây Ôn đáp ứng cũng biết, là người đã mời thái y đến đây khám cho cô.

    Thỉnh thoảng người cũng có đến đây vài lần."

    Nàng chỉ là một tú nữ bị phế truất mà Ôn đáp ứng này lại đích thân đến thăm nàng, còn cho người chữa bệnh, không rõ người này đang có ý gì.

    Nàng chỉ khẽ nói:" Nếu như vậy thì ta phải đa tạ Ôn Đáp ứng rồi."

    CHƯƠNG 15 – KIÊM HÀ TRÌ

    Đêm nay tĩnh lặng vô cùng, ánh sao chói lóa cả bầu trời, ánhmặt trăng soi một xuống nước.

    Phong cảnh Kiêm Hà Trì tựa chốn bồnglai.

    "Lau lách xanh tươi, sương trắng khắpnơi, người đang nói đến, cách vời một phương."

    Lăng Nhã ngồi lẳng lặng một góc trong hoaviên mà ngâm thơ, nàng ngâm bài thơ này vì vẫn trong lòng vẫn còn nhungnhớ đến Từ Dung Viễn, ý muốn 'Mượn thơ giải sầu'.

    "Ai ở đó."

    Một giọng nói cất lên, chất giọng nàyquen quen, hình như nàng đã từng nghe ở đâu đó.

    Quay lại thì thấy mộtnam nhân mặc một bộ long bào màu vàng uy nghiêm nhìn nàng.

    Nhận ra đó là Hoàng đế, nàng lập tứcquỳ xuống:" nô tỳ tham kiến Hoàng thượng."

    Hoàng Đế lúc này giống như đang say rượu,hắn mơ hồ nhìn nàng:" nàng là, nàng không phải đã..."

    "Thưa, nô tỳ ở Thượng Phục Cục."

    CHƯƠNG 16 – THỐNG LĨNH

    Hoàng đế quả thật là đang say rượu, hômnay hắn một mình ra đây uống rượu là vì có tâm sự, nào ngờ uốngđến say mèm.

    Đi đứng loạng choạng, hắn bước đến bờ hồ, chuẩn bị rơixuống đó.

    Lăng Nhã nhanh chóng chạy đến kéo hắn lại:"Hoàng thượng cẩn thận, sao người lại say đến như vậy?"

    Hắn cười nhạt:" say ư?

    Không.

    Trẫm vẫncòn đau lòng, vẫn còn chưa say, trẫm muốn uống nữa, buông ra!"

    Thấy hắn kiêng quyết thì nàng dù muốnngăn cản cũng ngăn không được, đành đứng đây nhìn hắn.

    Hắn bây giờ đã uống hết cả một bìnhrượu, vừa uống xong ly cuối cùng thì liền ném bình rượu xuống nước.

    "Trẫm tuy quản được thiên hạ nhưng tạisao những gì trẫm muốn lại không có được?"

    Hắn hỏi nàng.

    Hôm nay là ngày vui của Bát Vương Gia màhắn lại ngồi đây buồn bã uống rượu, không lẽ hắn yêu Bát Vương Phinên khi thấy Bát Vương Phi được gả cho Bát gia thì liền buồn?

    "Nô tỳ không thể trả lời câu hỏi nàycủa Hoàng thượng nhưng phật pháp có 8 khổ: sinh, lão, bệnh, tử, yêuly biệt, oán hận dài lâu, cầu không được, không thể buông tay.

    Nếuvượt qua được những ải này sẽ trở thành một nhân sinh hoàn mỹ."

    "Yêu ly biệt... cầu không được... khôngthể buông tay..."

    Hắn vô thức nói.

    Nàng biết câu hỏi này có hơi đường đột vàvô lễ nhưng vẫn ráng gượng hỏi:" Bát Vương Phi... cô ấy là ngườithế nào?"

    Vừa nghe nàng ta hỏi thì hắn trốmắt:" nàng đoán ra được sao?"

    Thấy Lăng Nhã đã biết thì hắncũng chẳng cần phải giấu:" Bát Vương Phi...

    Mi Nhi thích hoa senđầy hồ nên trẫm mới xây Kiêm Hà Trì này, hi vọng khi nàng ấy đến đâynhưng nàng ấy chưa từng nhìn một lần."

    Hắn để tay lên ngực mình, buồn bã kểtiếp:" mười mấy năm, đã mười mấy năm rồi.

    Giờ nàng lại rời xatrẫm, không chút luyến tiếc..."
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 1 - CHƯƠNG 17 -18-19-20-21-22-23-24-25


    CHƯƠNG 17 – SAY RƯỢU

    Thấy hắn đau khổ như thế không hiểu tại sao này cũng cảm thấy buồn theo, đành cố an ủi:" Hoàng thượng đã từng nghe hoa bỉ ngạn chưa?

    Chỉ cần đi qua hoa này là có thể lưu lại quá khứ trong hoa, mọi chuyện có thể làm lại từ đầu."

    Hắn ngước mặt lên nhìn nàng, phì cười:" Nói chuyện với nàng cùng rất thú vị."

    Nàng cũng cười:" Sau này hoàng thượng có cần người trò chuyện thì nô tỳ sẵn sàng, nhưng lần sau đừng uống nhiều rượu như thế, người chưa say thì nô tỳ đã say rồi."

    Cả hai đang nói chuyện, đột nhiên hoàng đế cảm thấy hơi choáng váng, một hồi thì ngất đi.

    Lăng Nhã hốt hoảng:"thị vệ đâu?

    Nô tỳ sẽ đưa người về."

    Đợi một hồi lâu cũng chẳng thấy ai tới, nếu đưa hắn về Dưỡng Tâm điện thì sợ là sẽ có nhiều dị nghị nên nàng đành đưa hắn đến Thượng Phục Cục nghỉ ngơi.

    CHƯƠNG 18 – BẢO MẬT

    Sáng hôm sau tỉnh dậy hoàng đế mới biết là đêm qua mình mới ngất đi, hắn nhìn quanh thì thấy nơi này rất lạ, tự hỏi:"trẫm đang ở đâu?"

    Lăng Nhã đi vào thì đã thấy hắn tỉnh dậy, liền nói:" bẩm hoàng thượng, đêm qua người say quá, nô tỳ không biết phải làm sao nên mới mạo muội đưa người đến đây, mong hoàng thượng đừng trách tội."

    "Đêm qua nàng ngủ ở đâu?

    Ở đây chỉ có một chiếc giường."

    Hắn quan tâm hỏi.

    Nàng hì cười rồi gãi gãi đầu:"đêm qua nô tỳ dựa vào giường chợp mắt một tí."

    Hắn thấy hơi lạ, nếu là những người khác thì đã nhân cơ hội này mà muốn từ chim trĩ hóa thành phụng hoàng, nhưng mà nàng thì lại không.

    "Nàng không muốn được sủng ái sao?"

    Nàng lại cười tươi:" nô tỳ tin rằng dù không sử dụng thủ đoạn hèn hạ thì vẫn có thể được người sủng ái."

    "Nàng rất tự tin, trẫm sẽ không bạc đãi nàng, nhưng nàng phải hứa với trẫm rằng không được nói với ai về chuyện này."

    "Nô tỳ hiểu."

    Nàng đáp.

    ------

    CHƯƠNG 19- QUAN NỮ

    Bây giờ Hoàng Đế cũng đã đi, trong lòng nàng từ đâu xuất hiện một cảm giác trống vắng.

    Không lẽ nàng nhớ hắn?

    Không thể nào!

    Nàng và hắn gặp nhau chỉ vài lần, sao lại có thể nảy sinh tình cảm được?

    Đang ngồi thẩn thờ ở đó thì Cao Tổng Quản của Nội Vụ Phủ đến gặp nàng, cao giọng:

    "Hoàng thượng có chỉ phong Lăng Nhã làm Quan Nữ Tử!"

    Nàng cười, cuối cùng cũng đã đến ngày nàng thoát khỏi cảnh này:" tạ hoàng thượng, phiền công công rồi."

    CHƯƠNG 20 – NINH PHI

    Chức Quan Nữ Tử này tuy trên danh nghĩa là phi tần nhưng thật chất vẫn chỉ là cung nữ, chẳng qua là được đặt cách hầu hạ hoàng đế.

    Tuy nhiên, sau lúc nàng được phong thành Quan Nữ Tử thì trong cung ai cung biết.

    Thậm chí vị Ninh Phi nương nương cũng đến gặp nàng:"Ngươi là quan nữ tử mới được phong à?

    Trông cũng rất xinh đẹp, nghe nói mấy hôm trước ngươi bị bệnh, đã mời thái y chưa?"

    Nghe đâu Ninh Phi là một người tính tình chanh chua, xấu tính, đột nhiên tới đây thăm hỏi chắc chắn là có dụng ý, nàng phải đề phòng.

    "Tạ nương nương đã quan tâm, đã mời thái y, giờ đã đỡ hơn nhiều."

    Ninh Phi gật đầu:" thế thì tốt.

    Bổn cung nghe nói cha ngươi là quan Tòng Tứ phẩm, tuy không cao quý nhưng cũng không hẳn là bần hàn thấp kém, sao lại chỉ là quan nữ tử?"

    Lời nói của nàng tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn có phần cay độc:" hồi nương nương, Lăng Nhã xuất thân thấp kém, may mắn được hầu hạ bên cạnh là phúc khí mấy đời, chỉ biết cảm kích thôi."

    ------

    CHƯƠNG 21 – CUNG QUY

    Ninh Phi cười:" Lăng Nhã không chỉ đẹp mà nói chuyện cũng rất hay."

    Bỗng Diệp Đáp Ứng từ phía sau bước tới chỉ vào mặt nàng:" nói thì hay nhưng chỉ sợ là khẩu phật tâm xà, nương nương đừng tin vào lời đường mật của ả."

    CHƯƠNG 22 – XUNG ĐỘT

    Hóa ra là vị Diệp Đáp Ứng này, đến bây giờ cũng chưa kể, nàng và Diệp Đáp Ứng từng có thù cũ với nhau.

    Và mối thù này là lúc nàng mới vào cung, nàng ta gây chuyện với nàng, nàng cãi lại.

    Ả ta tuy tức giận nhưng cũng chẳng làm gì được, đành phải ôm hận trong lòng.

    Nguyệt Tú đứng bên cạnh nàng, thấy nàng ta ăn nói như vậy thì tức giận:" tiểu chủ của ta không phải là người như vậy, xin Diệp Đáp Ứng đừng vu khống người tốt."

    "Sao nô tỳ mà lại không có phép tắc như thế?

    Ta đang nói chuyện với tiểu chủ của ngươi mà ngươi dám xen vào?"

    Nói xong thì Diệp Đáp Ứng được định giơ tay tát Nguyệt Tú.

    Nguyệt Tú hừ nhẹ:" Đúng là hung dữ, Di thân vương nói đúng, loại người như cô rất đáng bị đánh!"

    Nói xong thì Nguyệt Tú vung tay tát thật nhiều cái vào mặt Diệp thị.

    Ả ta tức đến phun khói, lấy tay mình ôm mặt, mếu máu:"Ngươi... các ngươi... thật không biết phân tôn ti."

    Lăng Nhã bụm miệng cười khúc khích sau đó vội kéo Nguyệt Tú ra sau:" Mong tỷ tỷ đừng nổi giận, nếu Nguyệt Tú có làm gì phật lòng tỷ tỷ thì mong tỷ tỷ hãy trách muội, muội sẽ xin lỗi thay, lần sau sẽ quản giáo nghiêm hơn."

    Diệp Đáp Ứng quay lại nắm lấy tay Ninh Phi:" Ninh tỷ..

    Ninh tỷ... làm chủ cho muội."

    Ninh Phi cười nhẹ:"được rồi."

    Sau đó nhìn Lăng Nhã:" Không ngờ Lăng Nhã lại là người tốt như thế, biết yêu thương nô tỳ."

    Chất giọng nàng ta đang nhẹ nhàng, bỗng dần dần trở nên sắc lạnh hơn:" Tốt với người khác là tốt, nhưng phải biết chừng mực, nếu quá buông lơi sẽ làm hỏng quy tắc, đó là điều không tốt, nhớ lấy điều này!"

    ------

    CHƯƠNG 23 – PHẠT QUỲ

    Lăng Nhã vội quỳ xuống:" Thần thiếp xin nhớ lời dặn của nương nương."

    Ninh Phi điềm đạm gật đầu nhẹ:"nếu biết lỗi thì ta phạt các ngươi quỳ ở đây hai canh giờ, nếu còn tái phạm ta sẽ không tha."

    "Tạ nương nương khai ân."

    Lăng Nhã gập đầu.

    Nguyệt Tú tuy ấm ức nhưng cũng đành nói:" vâng... nô tỳ xin chịu phạt."

    CHƯƠNG 24 – CẨN THẬN

    Sau khi Ninh Phi đã đi, Lăng Nhã mới quay sang mắng Nguyệt Tú:"lúc nãy ngươi cãi lại làm gì cơ chứ?

    Bây giờ bị phạt coi như là trị tính lỗ mãng của ngươi."

    Nguyệt Tú cúi đầu tạ tội:"vâng, từ nay nô tỳ sẽ không gây phiền phức cho tiểu chủ nữa."

    Lăng Nhã lắc đầu:" ta không sợ phiền, nhưng trong cung này quá lỗ mãng rất dễ bị nắm điểm yếu, ta chỉ có ngươi là đáng tin cậy, nếu ngươi có bề gì thì ta biết phải làm sao đây?"

    "Nô tỳ nhớ rồi, từ nay nô tỳ sẽ cẩn thận."

    ------

    CHƯƠNG 25- ÔN NHƯ NGÔN

    Hôm trước là Ninh Phi, hôm nay là Ôn Đáp ứng - Ôn Như Ngôn đến đâythăm Lăng Nhã.

    Nàng ta là ân nhân giúp Lăng Nhã khi bị bệnh nên nàngtiếp đón rất chu đáo.

    Ôn Như Ngôn cười nói:"Muội hôm nay trôngkhỏe rồi đấy."

    Lăng Nhã cũng chỉ cười trừ rồi bảo:"sao hôm nay tỷ tỷ lại rảnh rỗi mà đến thăm muội?"

    Ôn Như Ngôn nói:" gần đây an nhàn khôngbiết làm gì nên đành tìm đến chỗ muội đánh cờ, muội có hứng thúmuốn chơi không?"

    Lăng Nhã nhẹ nhàng đáp:"nếu tỷ tỷđã có hứng thú thì muội xin hầu, nhưng tài nghệ của muội thấp kém,mong tỷ tỷ hãy nhường."

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 1 - CHƯƠNG 26-27-28-29-30-31


    CHƯƠNG 26 – CHƠI CỜ

    "Tỷ tỷ, muội thắng rồi!"

    Lăng Nhã reo lên.

    Ôn Như Ngôn bảo:" sao có chút chuyện nhỏ mà lại vui như thế?

    Bộ thắng tỷ vui lắm sao?"

    "Muội vui không phải là vì thắng tỷ mà là có tỷ bên cạnh."

    Nàng thản nhiên trả lời lại.

    oOo

    CHƯƠNG 27 – LỮ KHÁCH

    "Hôm nay là giao thừa, hay là Nguyệt Tú nghỉ ngơi sớm đi, dù sao cung đã làm việc nhiều rồi."

    Thấy Nguyệt Tú làm việc cực nhọc nên nàng mới đến khuyên.

    "Nô tỳ không mệt."

    Tuy là trả lời như vậy nhưng trên trán Nguyệt Tú đã đầm đìa mồ hôi.

    Cộc!

    Cộc!

    Hôm nay là giao thừa, hình như có ai đó đến đây tìm nàng, chưa kịp mở cửa thì y đã xông vào.

    "Sao vậy?

    Mới vài ngày mà đã không nhận ra trẫm ư?"

    Thì ra là Hoàng Đế.

    Lăng Nhã vội hành lễ thỉnh an với hắn, hắn liền đỡ nàng dậy.

    CHƯƠNG 28 – GIAO THỪA

    Nhìn quanh căn phòng nhỏ rồi hường về phía chiếc bàn tròn trước mắt, trên đó chỉ có một đĩa bánh cảo, hắn liền hỏi:" Thức ăn giao thừa của nàng chỉ có bánh cảo này sao?

    Trẫm chẳng phải đã dặn thiện phòng là ngoài món bánh cảo còn phải có một món mặn, một món chay và 4 loại điểm tâm sao?"

    Nàng cũng thấy thắc mắc, tại sao thức ăn lại ít như vậy:"có lẽ thiện phòng quên rồi."

    Hoàng Đế tức giận:" không ngờ lại có những kẻ dối trên lừa dưới như vậy trong cung.

    Tứ Hỷ, ngày mai đuổi hết đám nô tài như vậy trong bếp ra khỏi cung."

    Xong rồi hắn quay lại hỏi nàng:" Sống ở đây có quen không?"

    Bây giờ nàng đã được dọn đến một điện nhỏ khác, tuy không phải là cung điện sang trọng gì nhưng cũng là một nơi tốt.

    "Thần thiếp quen rồi.

    Trong cung nhiều người, ngoài triều nhiều việc, mọi chuyện sao hoàng thượng có thể trông coi hết được."

    Hắn cười:" nàng thật biết nói chuyện, bây giờ là canh mấy rồi?"

    "Khoảng giờ tý."

    ------

    CHƯƠNG 29 – PHÁO HOA

    Đột nhiên Hoàng Đế nắm lấy tay nàng rối lôi đi, đến Kiêm Hà Trì rồi dừng lại.

    "Hoàng thượng dẫn thần thiếp đến đây làm gì?"

    Hoàng đế không trả lời lại nàng mà lại ra lệnh cho Tứ Hỉ điều gì đó.

    Tứ Hỉ tuân lệnh rồi dùng mồi lửa đốt vào vật gì đó nàng không thấy rõ.

    Từ̉ trong chiếc ống được Tứ Hỉ mồi lửa bắn lên trời những tia sáng, đẹp vô cùng.

    CHƯƠNG 30 – NHẪN NGỌC

    Hắn tuy cùng nàng ngắm pháo hoa nhưng gương mặt lại rất bi thương, nắm chặt lấy tay nàng, chiếc nhẫn ngọc của hắn cũng tách đôi ra.

    Có lẽ hắn lại nghĩ về Bát Vương Phi Lan Mi Nhi kia.

    Nàng liền nghiêm giọng bảo:

    "Hoàng thượng, người là vua một nước, tương lai của người phải gắn liền với giang sơn Đại Sở và bách tính thiên hạ.

    Lan Mi Nhi chỉ là khách qua đường, không phải là tất cả.

    Bây giờ không phải, sau này càng không!"

    Vừa nghe nàng đụng chạm đến người hắn yêu nhất thì hắn liền nổi giận:" sao nàng dám!"

    "Nếu có thế khiến hoàng thượng từ bỏ được cố chấp mà vượt quyền thì có sao?"

    Nói xong nàng quỳ xuống:

    "Xin hoàng thượng trị tội!"

    Bây giờ hắn không tức giận mà chỉ thở dài:" đứng dậy đi, nàng rất can đảm, ngay cả hoàng hậu cũng chưa dám nói những lời này.

    Thực ra dù trẫm có ra sao thì nàng ấy cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý..."

    "Hoàng thượng chịu buông xuôi thì thần thiếp rất vui."

    Nàng lấy chiếc nhẫn ngọc bị bể lúc nãy ra rồi nói:

    "Hoàng thượng cho thần thiếp có được không?

    Màu ngọc rất đẹp, nếu bỏ thì uổng lắm, để thần thiếp lấy vàng bọc lại rồi dùng dây móc vào để làm dây chuyền đeo."

    "Chủ ý rẩt hay, ngày mai trẫm sẽ cho thợ sửa rồi thưởng cho nàng."

    "Tạ Hoàng thượng."

    ------

    CHƯƠNG 31 – TỊNH TƯ PHÒNG

    Sáng hôm sau, Nguyệt Tú vui vẻ chạy vào phòng của nàng:

    "Tiểu chủ, Cao Tổng Quản đến thỉnh an người."

    Nàng gật đầu, Cao Tổng Quản từ từ đi vào rồi hành lễ:" Nô tài xin thỉnh an tiểu chủ."

    "Mời Cao Tổng Quản đứng dậy, không biết ông đến đây là có việc gì?"

    Hắn rành mạch đáp:" Nô tài đến chuyển tiểu chủ đến Tịnh Tư phòng."

    Hoàng Đế chưa hề nói gì cho nàng biết về chuyện chuyển cung này, nàng bình tĩnh: "Phiền công công vậy."

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 1 - CHƯƠNG 32-33-34-35-36-37-38-39-40


    CHƯƠNG 32 - NƠI MỚI

    Vừa hay tin Lăng Nhã được dọn đến Tịnh Tư phòng, Ôn Đáp ứng đã lật đật tới thăm hỏi:" chúc mừng muội muội được đến Tịnh Tư phòng."

    Lăng Nhã khẽ đáp:" nơi của muội và tỷ khá xa nhau, vậy là từ nay không thể gặp tỷ thường xuyên rồi."

    Ôn Đáp Ứng lắc đầu cười hòa nhã:" không sao, tỷ muội ta vẫn có thể gặp thường xuyên được mà.

    Phải rồi, hiện giờ muội chưa được thị tẩm mà đã được vinh hiển như vậy sẽ có rất nhiều người xem muội như cái gai trong mắt, nên cẩn thận."

    "Muội biết rồi, đa tạ tỷ tỷ."

    CHƯƠNG 33 – KHÔI PHỤC

    Ôn Đáp Ứng bắt qua chuyện khác:" nghe nói dạo này triều chính đang bất ổn, hoàng thượng đã cho Niên Phú tướng quân đi bình định, Niên Quý Phi vì vậy mà được bỏ lệnh cấm túc."

    Nàng không đáp mà chỉ gật đầu.

    oOo

    CHƯƠNG 34 – MÈO QUÝ

    Hôm nay là một ngày rất lạ, vừa về đã thấy thái giám cung nữ quỳ xuống, một thi thể mèo được đặt ở giữa sảnh và Niên Quý Phi thì giận dữ ngồi trong điện.

    Thị tỳ Lục Ý quát:" Lăng Nhã, ngươi dám đầu độc mèo của Quý Phi nương nương, có biết tội không?"

    Hóa ra đó là con mèo Nhung Cầu mà Niên Quý Phi nuôi, nghe đâu nó là sủng vật rất được Niên Quý Phi yêu thích, thảo nào nàng ta giận như vậy.

    "Nhung Cầu đúng là mấy hôm nay có đến Tịnh Tư phòng, Tiểu Vệ Tử thấy nó đáng yêu nên cũng cho ăn vài lần nhưng tuyệt đối không có độc, xin Quý Phi nương nương minh xét."

    Niên Quý Phi cười nhạt, ánh mắt đầy thù hận:" vậy ý của ngươi là bổn cung vu khống ngươi à?

    Chỉ giỏi biện bạch, thảo nào hoàng thượng yêu thích ngươi rồi còn ban Tịnh Tư phòng này.

    Ngươi nói ngươi trong sạch vậy tại sao thi thể của Nhung Cầu lại nằm ngoài viện của ngươi?"

    "Thần thiếp không biết."

    Nàng lập tức đáp.

    Niên Quý Phi hừ lớn:" một câu không biết là bỏ qua mọi chuyện sao?

    Ngươi xem bổn cung là gì?

    Xem mạng của Nhung Cầu là gì?"

    ------

    CHƯƠNG 35 – SẮP ĐẶT

    Cảm thấy cãi nhau mãi cũng vô ích, Niên Quý Phi đành bảo:" Lục Ý, lấy thứ trong miệng Nhung Cầu ra đây."

    Lục Ý liền mở rộng mồm của con mèo Nhung Cầu ra, moi moi móc móc một hồi mới lấy ra được nửa cái đầu cá.

    Niên Quý Phi trừng mắt nhìn Lăng Nhã:" bổn cung đã hỏi nhà bếp, hôm nay chỉ có một mình ngươi ăn cá trích, sự thật rõ ràng cần gì phải nói?"

    Bây giờ Lăng Nhã lại nghĩ rằng đây là một cái bẫy, dù nói thế nào nàng ta cũng không tin hoặc cũng có thể...

    Niên Quý Phi là kẻ đã tạo ra cái bẫy này.

    "Thần thiếp không có gì để nói."

    Niên Quý Phi nở ra một nụ cười gian xảo:" vậy tức là ngươi đã nhận?

    Ngươi nghĩ bây giờ bổn cung nên trừng phạt ngươi thế nào đây?"

    CHƯƠNG 36 – HỒ ĐỒ

    Niên Quý Phi đang định trừng phạt nàng thì Ninh Phi lại đến Tịnh Tư Phòng này.

    Không biết nàng ta đang định đến xem náo nhiệt hay là muốn gièm pha thêm đây?

    "Quý Phi nương nương, rốt cuộc là có chuyện gì?"

    Nguyệt Tú bèn bước đến thuật ra những chuyện vừa sảy ra nãy giờ.

    Ninh Phi nhẹ nhàng cười:" chắc là có hiểu lầm gì đó.

    Theo thần thiếp biết Lăng Nhã không phải người như vậy."

    "Hiểu lầm?

    Ninh Phi hồ đồ rồi, chuyện này đã được sáng tỏ, sao lại hiểu lầm.

    Trừ khi Tịnh Tư Phòng có lời giải thích nếu không bổn cung sẽ bẩm báo lên hoàng thượng nói muội bao che cho Lăng Nhã."

    "Tỷ!"

    Ninh Phi gắt lên.

    CHƯƠNG 37 – THẠCH TÍN

    Thấy ta không còn đường nào để thoát, Tiểu Vệ Tử bèn quỳ xuống xin tội:" nương tựa bớt giận, rần đây có chuột ở Tịnh Tư Phòng nên nô tài mới rải thạch tín ở quanh đây, có thể Nhung Cầu ăn phải cá có dính thạch tín nên mới chết, không phải cố tình.

    Xin nương nương tha tội!"

    Lăng Nhã thừa biết Tiểu Vệ Tử đang nhận tội thay, nhưng không còn cách nào khác, chỉ giả vờ mắng:" Tên nô tài bất cẩn này, dám sơ ý làm hại chết mèo của nương nương, thật đáng đánh."

    Nàng cố nhấn mạnh hai chữ sơ ý đó để mong Niên Quý Phi có thể nương tay mặc dù nàng biết là ả sẽ không chịu buông tha.

    Nàng tiếp tục gập đầu:" Tiểu Vệ Tử làm chết Nhung Cầu, tuy vô tình nhưng cũng là tội, là thần thiếp quản lý không tốt, xin nương nương trách phạt!"

    ------

    CHƯƠNG 38 – CHỊU TỘI THAY

    Ninh Phi đến bên cạnh nắm tay Niên Quý Phi:" nương nương, mọi chuyện đến bây giờ cũng đã rõ, là do Tiểu Vệ Tử bất cẩn, cứ xử một mình y là được rồi, còn Triệu Lăng Nhã... hay là bỏ qua đi, dù sao làm lớn chuyện cũng chẳng có ít gì."

    Niên Quý Phi giựt tay mình khỏi tay Ninh Phi, vẻ mặt cỏ chút không cam lòng:" vậy nghe theo Ninh Phi vậy.

    Người đâu!

    Lôi Tiểu Vệ Tử ra đánh 100 roi, nếu còn giữ mạng thì bổn cung sẽ tha."

    Lập tức Tiểu Vệ Tử bị lôi ra ngoài.

    Nghe tiếng kêu rào thảm khốc của hắn mà nàng cũng cảm thấy xót xa.

    Bắt đầu từ thời khắc này nàng đã biết rằng mình sẽ không đội trời chung với Niên thị!

    ------

    CHƯƠNG 39 – BẮC NHẠN

    Đại Hoàng Tử Bắc Nhạn con trai của Tiêu Hoàng Hậu năm nay mới 8 tuổi, Lăng Nhã đã từng gặp qua, cả hai người rất hợp ý.

    Hôm nay vừa hết giờ học thì Bắc Nhạn đã đến Tịnh Tư Phòng.

    "Di nương, lần trước người bảo chỉ cần con thuộc bài viết của Chu sư phụ là sẽ có bất ngờ, bây giờ con đã thuộc, bất ngờ gì đây?"

    Bắc Nhạn cầm tây nàng nói.

    Nàng vuốt mũi của y:" Con thật ham chơi.

    Yên tâm, ta nói ắt sẽ giữ lời, từ sớm đã chuẩn bị cho con."

    CHƯƠNG 40 – THẢ DIỀU

    Nguyệt Tú cầm một vài vật gì đó đi vào, Bắc Nhạn đã vô cùng mừng rỡ:" Diều!

    Là diều!

    Sao người biết con thích chơi diều?"

    "Hoàng tử cần gì sao ta lại không biết được?"

    Bắc Nhạn hí hửng nắm tay nàng lần nữa:" Di nương, người chơi cùng ta đi."

    Nàng cúi người xoa xoa đầu Bắc Nhạn:" ta còn có việc phải làm, khi nào rãnh sẽ chơi cùng Bắc Nhạn.

    Bây giờ Bắc Nhạn chơi cùng với các hoàng tử và công chúa khác nhé?"

    "Được!"

    Nó hào hứng nói.

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 1 - CHƯƠNG 41-END


    CHƯƠNG 41 – BẤT NGỜ

    Khi nàng trở về đã thấy Nguyệt Tú hối hả chạy đến như đang có chuyện rất khẩn cấp:

    "Tiểu chủ ơi không may rồi!

    Nô tỳ nghe nói Bắc Nhạn hoàng tử và Linh Tịch Công chúa khi đang thả diều thì bị trượt chân.

    Hoàng tử đã...

    Đã bị... tử vong.

    Còn công chúa thì đang trong tình trạng nguy kịch."

    Câu nói của Nguyệt Tú cứ như xét đánh ngang tai, nàng loạng choạng ngồi xuống ghế:"Sao... sao có thể như thế được?

    Bắc Nhạn sao có thể ra đi?

    Lúc nãy chẳng phải còn đang chơi đùa sao?

    Nguyệt Tú, hay là ngươi nghe lầm rồi?"

    "Tiểu chủ, lúc họ phát hiện thì hoàng tử đã đi rồi."

    ------

    CHƯƠNG 42 – LỜI ĐỒN

    Trong cung từ lúc này bắt ra vô số tin đồn, nói rằng là do Lăng Nhã dụ Bắc Nhạn và Linh Tịch đi thả diều rồi âm thầm ám hại.

    Hôm đó nàng mời Ôn Như Ngôn đến Tịnh Tư Phòng rồi rồi bàn hỏi:" Tỷ tỷ, tỷ nghĩ ai là kẻ tung tin đồn này?"

    Ôn Như Ngôn lắc đầu:"Người đó muội đã sớm biết, còn hỏi ta làm gì?"

    "Chỉ tiếc là không có chứng cứ."

    Ôn Như Ngôn thở dài:" Ả đã gắp tâm hãm hại muội rồi thì sao có thể để lại chứng cứ?

    Hơn nữa ả lại là Quý Phi không ai dám động.

    Ở đây than thở cũng chẳng có ít lợi gì, chi bằng tìm cách giảm ảnh hưởng từ lời đồn có phải tốt hơn không?

    Đặc biệt là chỗ hoàng thượng."

    Trong lúc cả hai đang bối rối tìm cách thì Nguyệt Tú vào.

    "Tiểu chủ, hoàng hậu phái người tới bảo người đến Khôn Ninh Cung hỏi chuyện một chút."

    Lăng Nhã khựng người lại, Bắc Nhạn là con của Hoàng Hậu, giờ trong cung ai cũng nghĩ nàng hại chết Bắc Nhạn.

    Nàng ta gọi nàng đến không lẽ muốn...

    ------

    CHƯƠNG 43 – TRIỆU KIẾN

    Khi đến Khôn Ninh Cung thì mới biết dường như tất cả phi tần đều đến cả.

    "Lăng Nhã bái kiến Hoàng Hậu nương nương, nương nương vạn an."

    Tiêu Hoàng Hậu gật đầu rồi ra hiệu đứng dậy:" Trong cung xuất hiện tin đồn rằng Bắc Nhạn có hãm hại, mà người đó lại là Triệu Quan nữ tử.

    Bổn cung gọi các muội đến là muốn hỏi ý kiến.

    Lăng Nhã, muội nghĩ như thế nào?"

    Nàng quỳ xuống:" Oan cho thần thiếp quá, thần thiếp xem Bắc Nhạn như con ruột, sao có thể làm như vậy được?"

    Niên Quý Phi nói móc: "Lời nói ngon ngọt ai mà chẳng nói được, quan trọng là trong lòng nghĩ gì.

    Có câu không có lửa làm sao có khói, vậy tin đồn kia tại sao mà ra?"

    ------

    CHƯƠNG 44 – TRANH LUẬN

    Ninh Phi nhẹ nhàng đỡ lời cho Lăng Nhã:"Dù sao đi nữa đây cũng chỉ là lời đồn thôi, Lăng Nhã yêu thương đại hoàng tử như thế sao lại nỡ làm như thế?

    Muội muội là người hiểu biết nhiều, sao lại suy nghĩ mê mụi, không thấu tình đạt lý như thế chứ?"

    Ninh Phi này đúng là một con người kì lạ, không phải giao hảo gì với nàng nhưng lại nhiều lần giúp đỡ như thế, rốt cuộc ả có ý gì?

    Niên Quý Phi cười nhạt:"Ninh Phi tỷ tỷ thân thiết với ả nên nói giúp là phải.

    Nhưng tỷ tỷ thử hỏi xem những người ở đây ai thật sự tin ả không liên quan đến sự ra đi của Hoàng tử chứ?"

    CHƯƠNG 45 – TIN TƯỞNG

    Mọi người nghe Niên Quý Phi nói như thế chỉ biết im lặng không dám lên tiếng.

    "Bổn cung tin."

    Một giọng nói cất lên, thì ra là tiếng của Hoàng Hậu nương nương.

    "Tỷ tỷ nói vậy là ý gì?"

    Niên Quý Phi chau mày nhìn Hoàng Hậu.

    Tiêu Hoàng Hậu rút khăn tay ra chặm mắt mình rồi khẽ nói:" bổn cung gọi các vị muội muội đến đây là để nói rằng cái chết của Bắc Nhạn là ngoài ý muốn, Triệu muội muội yêu thương nó như thế sao có thể làm chuyện này?"

    Gương mặt Tiêu Hoàng Hậu từ bi thương bỗng trở nên giận dữ, đập bàn:"Còn chuyện tin đồn này vì sao xuất hiện thì một số kẻ chắc hẳn là biết rõ hơn bổn cung.

    Từ nay nếu còn những chuyện thế này thì ta sẽ không bỏ qua đâu."

    Các phi tần đều đứng lên đáp "dạ" riêng chỉ có Niên Quý Phi là không, Tiêu Hoàng Hậu hỏi:" Muội muội im lặng như vậy không biết có ý kiến gì?"

    Niên Quý Phi hơi cúi đầu làm ra vẻ mình rất cung kính:"nương nương nói có lý như thế thần thiếp sao dám có ý kiến?

    Chỉ là có một vài kẻ khi biết tin liền bán tín bán nghi, nhưng Bắc Nhạn là con của nương nương thì không ai dám nghi ngờ nữa."

    Tiêu Hoàng Hậu thở dài:"Lăng Nhã là người như thế nào bổn cung hiểu rõ, sao muội lại đa nghi như vậy?"

    CHƯƠNG 46 – TIN

    Mọi chuyện giờ đây đã sáng tỏ, cũng chẳng ai dám nhắc lại nữa, đợi khi các phi tần về hết thì Lăng Nhã một mình vào gặp Hoàng Hậu.

    "Thần thiếp tạ ơn Hoàng Hậu nương nương đã cứu giúp, nếu không có Hoàng Hậu thì e là thần thiếp khó thoát khỏi rắc rối."

    Tiêu Hoàng Hậu cười nhẹ:"Không nghiêm trọng đến thế đâu.

    Cho dù bổn cung không ra mặt thì tin đồn này cũng sẽ có ngày biến mất.

    Sinh tiền Bắc Nhạn rất hợp với ngươi, thường nhắc tới ngươi, bây giờ nó không còn bổn cung cũng không muốn ngươi gặp chuyện."

    "Người không trách thần thiếp thật sao?"

    Tiêu Hoàng Hậu nhướng mắt:"Trách ngươi?

    Sao lại trách ngươi?"

    Lăng Nhã hơi ấp úng nhưng sau đó lại rút hết can đảm ra nói:"Nếu hôm đó thần thiếp không đưa diều cho Bắc Nhạn thì đã không có chuyện này sảy ra."

    Đôi mắt Hoàng Hậu hơi động lại, cố kiềm nén:" bổn cung đã nói rồi, đây là chuyện ngoài ý muốn.

    Bắc Nhạn và ngươi thân thiết như thế, nó đi rồi ngươi cũng đau lòng không kém gì ta.

    Nếu ta trách ngươi thì hôm nay ta cũng đâu ra mặt giúp ngươi?"

    ------

    CHƯƠNG 47 – CẢM KÍCH

    Lăng Nhã cảm động:" hoàng hậu nương nương tin tưởng thần thiếp như vậy thần thiếp không biết lấy gì để báo đáp."

    Hoàng Hậu cười hiền hòa:"là tỷ muội với nhau sao lại khách khí như thế?

    Chỉ cần ngươi tận tâm chăm sóc hoàng thượng, giúp người có được nhiều con nối dõi là báo đáp bổn cung rồi."

    ------

    CHƯƠNG 47- HẠT SEN

    Thoắc một cái cũng đã đến mùa hạ, hôm đó nàng và hoàng đế Mộ Lăng Thần đi dạo ở Kiêm Hà Trì, Lăng Nhã tiện tay ngắt một đài hoa rồi gỡ từng hạt sen ra.

    "Hoàng thượng, người nếm thử đi."

    Hoàng đế cầm hạt sen trên tay, nhíu mày:"ăn hạt sen chẳng phải cần lấy tin sen ra trước sao?"

    Nàng cười nói:" tim sen có thể làm thanh nhiệt giải độc.

    Hoàng thượng mấy hôm nay không được nghỉ ngơi, rất dễ bị nhiệt, ăn cái này vào sẽ giải nhiệt.

    Hoàng thượng không thấy sau vị đặng sẽ là vị thanh ngọt sao?"

    Hắn cũng cười:" nữ nhi thường rất ít khi ăn tim sen, nàng là người đầu tiên trẫm gặp đấy."

    Lăng Nhã bỏ một hạt vào miệng, nói:" cảm nhận tim sen đắng thì lòng sẽ không đắng."

    "Vậy à?

    Trẫm còn trong cung làm nàng rất khổ sở."

    Nàng đáp:" có thể hầu hạ hoàng thượng, thần thiếp không thấy khổ cực gì."

    Hắn mỉm cười:" tối nay trẫm sẽ bảo Tứ Hỉ rước nàng đến Dưỡng Tâm điện."

    ------

    CHƯƠNG 49 – ĐỒNG Ý

    Đêm đến, Dưỡng Tâm điện giờ đây đã đèn trang giăng sáng khắp nơi.

    Thấy nàng mặt mày vui vẻ, hắn nói:" Thấy nàng vui vẻ như vậy, hình như có chuyện vui."

    "Là chuyện vui không thần thiếp không biết nhưng thần thiếp có chuyện mục thỉnh cầu hoàng thượng."

    Nàng ngập ngừng, hít một hơi rồi mới dám nói tiếp:

    "Được hoàng thượng sủng ái nên thần thiếp mới được ở Tịnh Tư Phòng, nhưng thân phận thần thiếp thấp kém, đến giờ vẫn chưa sinh con nên không thể ở lại đó lâu.

    Xin hoàng thượng thu lại Tịnh Tư Phòng."

    Hắn vuốt tóc nàng, ôn nhu bảo:" người khác thì tìm đủ cách để được ở một chỗ rộng rãi thoải mái còn nàng thì ngược lại, ban thường thứ gì nàng cũng từ chối.

    Không biết có nên nói nàng ngốc không."

    "Đối với thần thiếp tịnh tâm là quan trọng nhất, nhưng sự quan tâm của Hoàng thượng còn quan trọng hơn mọi thứ."

    Nàng nghiêm túc nói.

    Hắn lắc đầu:" không nói chuyện này nữa, Tịnh Tư Phòng đã ban cho nàng thì là của nàng, cứ yên tâm ở đó."

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 2 - SỦNG ÁI SINH ĐỐ KỴ


    CHƯƠNG 1 – THỈNH AN

    "Lăng Nhã khấu kiến Hoàng Hậu nương nương, hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an."

    Lăng Nhã nghiêm trang hành lễ thỉnh an buổi sáng với Hoàng hậu.

    Niên Quý Phi liếc nàng rồi quay sang Tiêu Hoàng Hậu:"hoàng hậu người xem, giọng nói của Triệu muội muội nghe hay quá, cứ như chim hót ấy.

    Nếu không tận mắt nhìn chắc còn tưởng chim vàng anh hót ngoài vườn cơ."

    Tiêu Hoàng Hậu liền nói:"muội muội thật biết nói đùa, giọng của người dù hay đến mức nào đi nữa thi cũng là tiếng người,̀ sao có thể nhầm với tiếng chim hót chứ?"

    Niên Quý Phi bật cười:" chắc là do mấy hôm nay thần thiếp nghe tiếng động vật kêu nhiều quá nên lỗ tay có chút vấn đề, đến nỗi không phân biệt được tiếng người và tiếng súc vật.

    Lăng Nhã chắc không tính toán đâu nhỉ?"

    Niên Quý Phi lại giở thối đâm chọt, xiên xỏ.

    Lăng Nhã bị nàng ta nói những lời như thế riết rồi cũng thành quen, cũng chẳng muốn chấp.

    CHƯƠNG 2 – ĐỊA VỊ

    Niên Quý Phi lại quay lại nói tiếp với Tiêu Hoàng Hậu:" Tỷ tỷ, bây giờ đã là giờ thìn một khắc, đã đổi giờ thỉnh an từ lúc nào thế?

    Sao không thấy ai thông báo vậy?"

    Tim Lăng Nhã đập thình thịch, nàng ta nói như thế là đang muốn trách tội nàng về việc đến trễ.

    "Bẩm quý phi, là thần thiếp ham ngủ nên mới trễ giờ, xin nương nương tha tội."

    Niên Quý Phi quát:" to ran!

    Bổn cung đang nói chuyện với Hoàng hậu, ai cho phép ngươi xen vào?"

    Tống Đáp Ứng - Tống Diên Luật mỉa mai:" xin nương nương bớt giận, ai bảo người ta xuất thân quá thấp kém, không hiểu phép tắc cũng là chuyện bình thường, nương nương đừng trách làm gì."

    Ninh Phi vốn ghét những kẻ thích hùa nên lên tiếng bên vực Lăng Nhã:" bổn cung nhớ là cha của Tống muội muội là huyện thừa Tùng Dương.

    Mà huyện thừa Tùng Dương là quan Tòng thất phẩm, cha của Lăng Nhã là Tòng tứ.

    Nói thấp kém là ý gì?"

    CHƯƠNG 3 – SỦNG ĐÃI

    Tiêu Hoàng Hậu chen vào: "Được rồi, được rồi.

    Đều là tỷ muội cả, Lăng Nhã vào cung chưa bao lâu nên còn nhiều chuyện không thấu đáo, hơn nữa lần này đến trễ cũng không cố ý, nên bỏ qua đi."

    Niên Quý Phi chỉ cười nửa miệng:"tỷ tỷ thật tốt bụng, muội chỉ sợ có người ỷ thế mà quên đi thân phận của mình thôi."

    Tiêu Hoàng Hậu trả lời:" Lăng Nhã không phải loại người như thế, muội muội yên tâm."

    Sau đó nàng ta nhìn Lăng Nhã:

    "Lời của Niên Quý Phi tuy thẳng thắn nhưng chỉ muốn tốt cho muội, muội đừng để bụng."

    ------

    CHƯƠNG 4 – DƯA TÂY VỰC

    Vừa đến cửa của Dưỡng Tâm điện đã thấy Hoàng Đế, hắn ngoắt ngoắt gọi nàng tới:"đây là cống phẩm mà Tây Dực vừa cống nạp, rất ngon giòn ngọt, trẫm để dành cho nàng một miếng, ăn thử đi."

    Hắn đưa nàng đĩa thức ăn của mình và một trái dưa.

    Thứ mà hắn nói chính là một đĩa đưa của Tây Vực, nghe nói rất ngon, nàng cung rất muốn nếm thử xen thế nào.

    Nàng cảm động, loại dưa này là cống phẩm, chỉ có vài trái vậy mà bây giờ hắn lại ban cho nàng một trái:" rất ngon, ngọt hơn hẳn những trái cây mà thần thiếp được ăn."

    "Nàng thích thì ăn nhiều vào, nếu không có thể để mai ăn tiếp."

    Nàng chỉ chỉ ngón tay vào lòng ngực hắn:" trong lòng tứ gia có thần thiếp là quan trọng nhất."

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 2 . CHƯƠNG 5 - 16


    CHƯƠNG 5 – GẶP GỠ

    Đang yên lành, đột nhiên Lăng Nhã nhớ đến sự phát sinh mấy ngày nay mà nhíu mày: "Thần thiếp đã định ở bên hoàng thượng cả đời, không cần tranh sủng gì cả."

    "Nàng muốn nói gì?"

    Lăng Nhã khẽ đáp: "Thần thiếp thân phận tầm thường, được hoàng thượng yêu thương là phúc đức, không dám nhận nhiều hơn."

    "Nàng muốn nói đến việc trẫm giữ nàng qua đêm tại đây sao?

    Nói, là ai làm khó nàng."

    "Không có, là thần thiếp không muốn phá vỡ quy củ trong cung.

    Hơn nữa, người không hiểu chuyện sẽ nói rằng hoàng thượng quá sủng ái thần thiếp, gây trở ngại cho người."

    Nghe vậy, thanh âm của hắn có chút lạnh lẽo: "Ra vậy, trẫm nên đa tạ nàng rồi."

    CHƯƠNG 6 – SỦNG ÁI

    Một hồi lâu sau, nước mắt của nàng mời từ từ rơi xuống: "Hoàng thượng tin tưởng thần thiếp như vậy, nhưng thần thiếp lại phụ người."

    Thấy nàng khóc, giọng nói của hắn êm dịu lại:" nàng phụ trẫm điều gì?"

    "Thần thiếp không dám ở đây là do sợ bị đố kỵ, nếu người sủng ái thần thiếp như thế thì liệu thần thiếp còn chỗ dung thân trong cung này sao?"

    Hắn cười nhẹ rồi vuốt tóc nàng: "Có trẫm ở đây, không ai dám làm gì nàng."

    Nàng gạt nước mắt, gượng giọng: "Hoàng thượng chỉ có thể bảo vệ thần thiếp nhất thời, hậu cung yên định thì hoàng thượng mới yên tâm lo việc triều chính."

    Nàng định nói tiếp nhưng hắn lại không cho nói nữa, còn bảo nặng yên tâm mà ở đây.

    ------

    CHƯƠNG 7 – TRÙNG HỢP

    Hôm sau, Ôn Như Ngôn hối hả đến chỗ của nàng, báo một tin gây chấn động.

    Diệp Đáp Ứng đã có thai, còn được phong làm Ngũ phẩm Quý Nhân.

    Diệp Quý Nhân và nàng kết oán đã lâu, nay ả đã có thai, sau khi sinh con thì thân phận sẽ tôn quý hẳn lên.

    Không phải làm Phi thì cũng là Tần vị.

    Nói chung là ngôi vị nào đi nữa cũng có thể là chướng ngại lớn của nàng.

    "Diệp Tú đó đúng thật là đã mang thai và còn được phong chức, nhưng còn chuyện giữ được hay không thì phải xem vận may."

    Lăng Nhã nói.

    Ôn Như Ngôn lắc đầu: "Nhưng theo ta thấy, vận may của ả rất lớn."

    "Sao lại nói như vậy?"

    Ôn Như Ngôn cười đắc ý: "Bởi vì Ninh Phi nương nương cũng mang thai, xem ra trong cung náo nhiệt rồi."

    ------

    CHƯƠNG 8 –XƯỚNG ÂM CÁC

    Hoàng đế bỗng dưng lại có nhã hứng đi xem hát, lại mới toàn bộ các phi tần đến Xướng Âm các.

    Phi tần trong cung cũng chỉ gần 20 người, tất cả ngồi dài bên trong các lầu các để nghe hát.

    "Tiểu chủ, bụng nô tỳ đột nhiên không khỏe."

    Nguyệt Tú khều khều phía sau Lăng Nhã.

    "Có phải do trúng thực không?"

    Nàng hỏi.

    "Nô tỳ cũng không rõ...

    Không được rồi, nô tỳ xin phép ra ngoài một lát."

    ------

    CHƯƠNG 9 - TÌM KIẾM

    Nguyệt Tú nói đi một lát vậy mà bây giờ đã nữa giờ rồi mà vẫn chưa thấy quay về, vì quá lo lắng nên nàng đành phải dẫn Tiểu Vệ Tử đi tìm.

    "Đã tìm xung quanh đây rồi cũng không thấy Nguyệt Tú, rốt cuộc đã đi đâu?"

    Nàng tìm mãi mà cũng chẳng thấy Nguyệt Tú đâu cả, mới ngồi xuống nghỉ mệt rồi than thở.

    Tiểu Vệ Tử bỗng nói: "Tiểu chủ, bóng người đằng trước có vẻ giống...

    Nguyệt Tú."

    Nàng nhìn theo thì quả thật phía trước nhìn thấy bóng lưng của Nguyệt Tú đang chạy tung tăng.

    "Chúng ta qua đó xem thử."

    Lăng Nhã nói.

    Nguyệt Tú không hiểu lại chạy vào Ngự Thiện Phòng, nàng cũng đuổi theo nhưng khi vừa vào trong đầu chẳng còn thấy Nguyệt Tú đâu cả.

    CHƯƠNG 10 - QUAY VỀ

    "Đây chẳng phải là Thiện Phòng sao?

    Sao lại tới đây?"

    Tiểu Vệ Tử bắt đầu thấy bất an: "Tiểu chủ, nô tài cảm thấy người lúc nãy không phải Nguyệt Tú, và người đó giống như đang... dụ chúng ta đến đây."

    "Ta cũng cảm thấy vậy."

    "Tiểu chủ, hay chúng ta về đi, nếu Nguyệt Tú còn trong cung thì trước sau gì cũng sẽ tìm được thôi."

    CHƯƠNG 11- NGỰ THIỆN

    Đúng lúc này, Tiểu Lộc Tử của Thiện Phòng đang bưng ấm trà ra.

    "Nô tài thỉnh an tiểu chủ."

    Hắn hành lễ.

    "Đứng dậy đi, ngươi đang đi đâu vậy?"

    Hắn đáp: "Nô tài đang đun ấm trà để dâng lên cho các vị tiểu chủ ở Xướng Âm các nghe hát.

    Còn tiểu chủ sao lại ở đây?"

    Thấy Lăng Nhã có vẻ khó tìm cách trả lời, Tiểu Vệ Tử bèn tìm cớ nói đỡ:"Chủ tử của ta lúc nãy đi ngang qua đây có làm đánh rơi vật yêu thích, chỉ tiếc là không tìm được.

    Bây giờ đành phải tìm nơi khác."

    Nàng và Tiểu Vệ Tử tìm mãi mà cũng không thấy Nguyệt Tú, đành quay trở về Xướng Âm các để tiếp tục nghe hát.

    CHƯƠNG 12 - KỲ QUẶC

    Nghĩ đến chuyện vừa sảy ra, nàng bỗng cảm thấy hơi có chút gì đó bất an.

    "Chủ tử!

    Chủ tử!"

    Cuối cùng thì Nguyệt Tú cũng đã quay về.

    "Nãy giờ ngươi đi đâu mà lâu vậy?"

    Hoá ra lúc nãy Nguyệt Tú cũng đã định về sớm, nhưng đang đi nửa đường thì đèn xung quanh tắt hẳn rồi bỗng dưng ngất xỉu.

    "Chuyện này có chút kỳ quặc, đợi chúng ta về rồi nói rõ ràng."

    ------

    CHƯƠNG 13 - BIẾN CỐ

    Kịch còn chưa hết thì bỗng dưng Diệp Quý Nhân lại ngã xuống ôm bụng kêu đau.

    Nàng ta la hét, kêu gào thảm thiết:" A!

    Đau quá!

    Hoàng thượng... cứu con của thiếp!"

    Hoàng Đế hoảng hốt, vội vàng chạy đến đỡ nàng ta:"yên tâm, đã có trẫm đây rồi.

    Tứ Hỉ, mau gọi thái y!"

    CHƯƠNG 14- HOẠT HUYẾT

    Không lâu sau đó thì Thái y cũng đã đến, nàng vốn cũng chẳng quan tâm đến người đó lắm nhưng khi nhìn lại thì biết được... người đó chính là Từ Dung Viễn ca ca!

    Thanh mai trúc mã từ nhỏ của nàng!

    Là kẻ mà sau khi vào cung vẫn luôn nhung nhớ tới.

    Sao hắn lại vào cung?

    Cố kiềm nén cảm xúc lại, quay mặt sang hướng khác xem như không có chuyện gì.

    Sau khi được hắn chữa trị, Diệp Quý Nhân bây giờ cũng đã dần bình phục lại.

    Tiêu Hoàng Hậu đứng một bên hỏi:" Diệp Quý Nhân đang khỏe mạnh, sao đột nhiên lại có dấu hiệu sẩy thai?"

    Từ Dung Viễn cúi người bẩm:"hồi nương nương, mạch đập của Diệp Quý Nhân đập rất nhanh, có phải tiểu chủ đã ăn thức ăn làm hoạt huyết không?"

    Hoàng Hậu lập tức lắc đầu:"không thể nào, nếu trong thức ăn có vấn đề thì tại sao Ninh Phi lại không bị gì?"

    Quên mất Ninh Phi cũng đang có thai nếu Diệp Quý Nhân có chuyện thì nàng ta cũng phải đi chung chứ, sao lại còn ngồi đó dửng dưng như thế?

    "Ninh Phi không sao thật chứ?

    Có cần Từ thái y bắt mạch không?"

    Hoàng đế hỏi than Ninh Phi.

    Thần sắc của Ninh Phi hơi sợ hãi, bình tĩnh nói: "Thần thiếp quả thật không sao, không cần phiền Từ thái y."

    Tiêu Hoàng Hậu bảo: "Thần thiếp hoài nghi có kẻ muốn hại Diệp Quý Nhân, nếu không tìm được người này thì chỉ sợ Diệp Quý Nhân sẽ gặp nguy."

    Hoàng Đế gật đầu:" vậy mời Từ thái y kiểm tra thức ăn xem có vấn đề không?"

    CHƯƠNG 15 - TRÀ HẠNH NHÂN

    Từ Dung Viễn liền lần lượt kiểm tra từng món, đến trà Hạnh nhân thì sắc mặt hắn biến đổi.

    "Bẩm hoàng thượng, trong trà hạnh nhân này có hồng hoa!"

    Tay Lăng Nhã cấm chén trà trên tay mà run lẩy bẩy, sao có thể trùng hợp như thế?

    Lúc nàng vào Ngự Thiện Phòng thì lúc đó họ cũng đang đun trà.

    Không lẽ... biết ngay thể nào cũng có chuyện.

    Hoàng đế đập bàn:"Thật to gan!

    Rốt cuộc là an táng tận lương tâm như thế này?"

    Niên Quý Phi nói:" hoàng thượng, Ngự Thiện Phòng không phải là nơi được canh phòng, hay là hỏi những người ở đó thứ xem có kẻ khả nghi nào ra vào hay không?"

    Chết rồi!

    Chết rồi!

    Chắc chắn là có kẻ dụ nàng vào bẫy, xem ra lần này khó thoát rồi.

    CHƯƠNG 16 - KIỂM CHỨNG

    Không bao lâu sau, Tiểu Lộc Tử của Ngự Thiện Phòng cũng đã được gọi tới.

    Hoàng Đế nghiêm mặt hỏi:"suốt khoảng thời gian qua ngươi có nhìn thấy ai đi vào Ngự Thiện Phòng hay chạm vào trà hạnh nhân không?"

    "Bẩm hoàng thượng, lúc bưng trà ra nô tài có từng gặp Triệu Đáp Ứng!"

    Hoàng Đế nhìn sang Lăng Nhã: "Sao nàng lại làm vậy?"

    Nàng liền quỳ xuống phân trần: "Thần thiếp chỉ ngẫu nhiên gặp người này và không động vào thứ gì, không tin có thể hỏi hắn."

    Niên Quý Phi bĩu môi: "Vậy tại sao đang xem kịch lại đến Ngự Thiện Phòng?"

    Bây giờ nếu nói chuyện của Nguyệt Tú ra thì chắc chắn sẽ bị nói là đóng kịch, chuyện hoang đường như thế ai mà tin?

    Thôi đành cắn môi mà chịu.

    Vẻ mặt hoàng đế hơi có vẻ u buồn: "Nàng khiến trẫm thất vọng quá rồi."

    Niên Quý Phi liếc nàng: "Ttội chứng rõ ràng, Triệu Đáp Ứng ám hại long thai, theo luật phải đưa đến Tông Nhân phủ luận tội xử phạt!"

    ------
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 2 - CHƯƠNG 17 - 30


    CHƯƠNG 17- MƯU HẠI

    "Thật ra hoàng thượng muốn biết ai là kẻ đã bỏ hồng hoa vào trà cũng không khó lắm, chỉ cần cho tay vào nước muối, da tay sẽ tự động hiện thành màu đỏ."

    Đang lúc nguy cấp, Từ Dung Viễn nói ra câu này giống như phật cứu chúng sinh vậy, lần này nàng thoát nạn rồi.

    "Người đâu, mang nước đến!"

    Hoàng đế lập tức nói.

    Và để cho công bằng, không chỉ Lăng Nhã mà toàn bộ những những người ở Ngự Thiện Phòng cùng các phi tần khác đều phải nhúng tay vào thau nước và tất nhiên không ai bị cả.

    Đến lượt Tiểu Lục Tử, mặt hắn bắt đầu hoảng sợ, nhanh chóng bỏ chạy nhưng lại bị thị vệ bắt lại.

    "Nói!

    Là ai sai khiến ngươi hãm hại hoàng tự?"

    Hoàng đế dường như rất tức giận, mặt hắn long nhan đại nộ, như muốn nuốt chửng Tiểu Lục Tử vậy.

    Lăng Nhã nhìn còn thấy sợ huống chi là một tiểu thái giám như Tiểu Lục Tử chứ?

    Tiểu Lục Tử vì vậy mà kinh hãi: "Nô tài... nô tài không biết!"

    Tiêu Hoàng Hậu thấy hắn cứ lắp ba lắp bắp không chịu khai thật, bèn dùng kế dụ giỗ: "Nếu ngươi nổi thật không chừng còn có thể được tha mạng."

    CHƯƠNG 18 – KẺ ĐỨNG SAU

    Tiểu Lục Tử tuy cũng rất sợ nhưng vừa nghe lời này từ Hoàng Hậu mới yên tâm nói thật:" vào một đêm, có người đưa nô tài hồng hoa và bạc, bảo trong đêm nay phải bỏ thứ này vào trà hạnh.

    Nô tài vì tham lam nên đã...

    đáp ứng."

    "Là ai đưa ngươi hồng hoa?"

    Hoàng đế hỏi tiếp.

    "Nô tài không biết, lúc đó trời tối, người đó lại che mặt, chỉ để lại bạc rồi ra đi."

    Hoàng đế giận dữ: "Chỉ một chút bạc mà đã có ý đồ mưu hại chủ tử, nô tài như ngươi giữ lại làm gì?"

    Và đương nhiên ai cũng đã biết kết cục của Tiểu Lục Tử.

    Mặc dù Hoàng Hậu nói tha tội nhưng hoàng đế không có nói.

    Cũng chẳng trách được Hoàng Hậu, hoàng đế là cửu ngũ chí tôn, dù là một trăm câu nói của Hoàng Hậu nhưng cũng chưa chắc đã bằng được một từ của Hoàng đế.

    ------

    CHƯƠNG 19 – TỪ DUNG VIỄN

    Tuy đã tránh được sự nghi ngờ của mọi người nhưng tâm trạng nàng vẫn rối bời, hôm nay nếu không có Từ Dung Viễn thì có lẽ nàng đã không qua được nạn này.

    Sau khi về Tịnh Tư Phòng thì nàng đã gọi huynh ấy tới.

    "Muội... vẫn khỏe chứ?"

    Từ Dung Viễn vừa gặp nàng đã quan tâm hỏi.

    Nhớ lại lúc trước, là nàng từ chối tình cảm của hắn mà vào cung khiến hắn đau khổ như thế, bây giờ hắn lại vào cung làm Thái y để tiếp ứng cho nàng.

    Nghĩ đến đây nàng không khỏi xúc động.

    "Muội đối xử với huynh như thế nào huynh không hận sao?"

    "Sao phải hận?

    Muội làm vậy chẳng qua là vì người thân thôi, cho dù muội ham phú phụ bần thì ta vẫn sẽ không phụ muội.

    Bao lâu nay ở trong cung muội vẫn sống tốt chứ?"

    "Hoàng thượng đối với muội rất tốt, ngay cả Tịnh Tư Phòng xa hoa như thế này người cũng ban cho muội cơ mà."

    Hắn thở phào:" vậy thì tốt, không bị nghi ngờ là được."

    Nàng hướng mặt về phía khác: "Vậy thì sao chứ?

    Cuộc đời này chúng ta đâu còn quan hệ gì?"

    Hắn cười:"Ta vốn cũng không mong muội sẽ quay lại với kẻ bần hàn như ta, nhưng ta đến để nói với muội rằng: ta nhất định sẽ bảo vệ muội, tuyệt đối không cho ai làm hại muội cả!"

    Hắn cũng chẳng muốn nói nhiều, liền bỏ đi.

    ------

    CHƯƠNG 20 – DUYÊN CỚ

    Chuyện hồng hoa coi như đã qua, nhưng đến bây giờ vẫn chưa bắt được thủ phạm khiến người trong cung ai nấy đều không khỏi lo sợ.

    "Sao tỷ lại đến đây?"

    Ôn Như Ngôn cười nhẹ rồi ngồi xuống ghế: "Đến thăm muội, hôm đó ở Xướng Âm các rất nguy hiểm, ta nghĩ rằng có kẻ đang muốn hại muội."

    Nàng thở dài: "Muội đâu phải không biết, chở là vẫn không có manh mối nào."

    Ôn Như Ngôn bảo: "Đến bây giờ ta vẫn không hiểu, Ninh Phi lúc đó rõ ràng cũng có uống trà hạnh nhân mà lại không bị gì, còn gạt hoàng thượng nói là không uống."

    Nàng nói:" có việc này sao?

    Hay là do lúc đó uống quá ít?"

    Ôn Như Ngôn liền lắc đầu: "Cũng không hẳn, nếu như vậy thì tại sao ả lại không cho thái y bắt mạch?"

    Nàng trầm mặt suy nghĩ, sau đó thì trong đầu nàng xuất hiện một ý nghĩ khiến nàng bật lên: "Lẽ nào ả ta không có thai?

    Chỉ làm vậy rồi giấu giếm đến thời kỳ sinh nở hay sao?"

    "Ta nghe nói Diệp Quý Nhân mang song thai."

    ------

    CHƯƠNG 21- BỎ THUỐC

    Sáng sớm hôm nay, nàng nghe nói Diệp Quý Nhân sắp lâm bồn, vốn cũng định đến nhưng đúng lúc Ninh Phi lại tới.

    "Ninh Phi nương nương sao giờ này lại đến đây?

    Thần thiếp còn nghĩ Diệp Quý Nhân sắp sinh nương nương sẽ qua đó chứ?"

    Bụng Ninh Phi bây giờ cũng đã to lên, có lẽ nàng ta dùng gối chèn vào rồi giả vờ đi tướng đi mệt nhọc của bà bầu.

    "Bổn cung vốn cũng định tới đó nhưng Hoàng thượng lại nói rằng người mang thai nên phải kiêng kỵ, đang đi về đột nhiên nhớ tới muội muội nên vào thăm, muội không trách tỷ đường đột chứ?"

    "Đâu có, nương nương đến thăm, thần thiếp rất vui mừng."

    Nàng và Ninh Phi cùng uống trà trò chuyện một lúc, bỗng dưng Ninh Phi ôm bụng mình, ngã xuống kêu đau giống hệt Diệp Quý Nhân lúc uống trà hạnh nhân.

    "Bụng của bổn cung đau quá!"

    Cung nữ Đồng Hương của Ninh Phi từ bên ngoài chạy vào, hốt hoảng chạy tới chỗ Ninh Phi:" nương nương, người sao vậy?

    Đang khỏe, tại sao lại sẩy thai?"

    Sau đó ả liếc sang Ôn thi:" ta biết rồi, nhất định là ngươi đã đầu độc!"

    CHƯƠNG 22 – NINH PHI KẾ

    Đồng Hương mới dặn dò cung nữ đưa nàng ta về cung, lúc này Lăng Nhã toàn thân cứng đờ như vẫn chưa hiểu chuyện gì sảy ra, đột nhiên nặng nhớ đến những suy đoán về cái thai của Ninh Phi, bừng tỉnh ngộ:

    "Nương nương tính toán giỏi thật!

    Người dám giả mang long thai, còn muốn...

    đoạt con của Diệp Quý Nhân thành con của mình!"

    Ninh Phi khựng lại, giống như đã bị Lăng Nhã nói trúng tim đen, nàng ta liếc mắt ý muốn bảo người không liên quan lui xuống:" không ngờ lại bị ngươi phát hiện, sao nào, muốn bẩm báo với hoàng thượng sao?"

    Nói đến đây nàng ta cười nhạt:

    "Việc này nếu bị vạch trần thì bổn cung sẽ khó thoát tội, nhưng còn Từ thái y thì sao?

    Hắn ta vì sao lại vào cung làm Thái y thì có lẽ ngươi cũng đã biết.

    Nếu ngươi dám tố giác bổn cung thì bổn cung cũng xin đảm bảo rằng Từ thái y cũng khó thoát tội."

    CHƯƠNG 23 – QUỞ TRÁCH

    Không còn cách nào khác, nàng đành phải để Ninh Phi về cung.

    Được một lát sau đó thì có tin rằng Diệp Quý Nhân sinh ra công chúa nhưng không giữ được.

    Còn Ninh Phi thì sinh ra hoàng tử, sau đó hoàng đế và hoàng hậu cũng đã biết chuyện nàng hại Ninh Phi suýt bị sẩy thai.

    Vừa trông thấy nàng, hoàng đế đã tức giận:" nói!

    Vì sao ngươi làm chuyện này?

    Cũng may mẹ con Ninh Phi bình an, nếu không ngươi khó thoát tội!"

    "Thần thiếp không hề hạ độc!"

    Tuy đã bị Ninh Phi khống chế nhưng theo bản năng nàng vẫn chối tội.

    "Đến nước này mà ngươi còn chối ư?

    Trẫm tự hỏi đối xử với ngươi không bạt, vậy mà ngươi lại dùng cách này đã đáp lại trẫm ư?"

    Nàng bật lên:" hoàng thượng luôn mở miệng nói là tin nhầm thần thiếp nhưng đã bao giờ ngươi tin thần thiếp chưa?

    Chưa, chưa bao giờ!

    Xin hỏi hoàng thượng nếu người trước mặt người là Lan Mi Nhi thì người có nghi ngờ không?"

    "Đừng nhắc tới nàng ta!"

    CHƯƠNG 24 – ĐIỂM NGHI NGỜ

    Đúng lúc này Ôn Như Ngôn tới:" xin hoàng thượng hãy nghe thần thiếp nói vài lời, chuyện này rất đáng nghi, hoàng thượng hãy suy xét kỹ lưỡng để tránh đổ oan người vô tội."

    Hoàng đế ngừng trách mắng Lăng Nhã, quay sang nhìn Ôn Như Ngôn, nàng ta bèn nói tiếp:" thần thiếp nghĩ rằng nếu Triệu Đáp Ứng muốn hại Ninh Phi nương nương thì không nhất thiết phải đợi đến tháng thứ 7, vì nếu có hạ độc thì khả năng đứa bé này ra đời vẫn rất an toàn."

    Hoàng đế im lặng, có vẻ như đã chịu nghe tiếp những lời Như Ngôn nơi.

    "Thứ hai, mưu hại hoàng tự là tội lớn, phải vô cùng bí mật, làm gì có ai ngốc đến mức lại hạ độc công khai ở chỗ của mình, như vậy quá phô trương."

    Hoàng đế nghe xong liền gật đầu:" Hoàng hậu, ý nàng thế nào?"

    Tiêu Hoàng Hậu điềm tĩnh trả lời:" thần thiếp thấy Ôn đáp ứng nói không phải là không có lý, nếu bây giờ người giao cho Tông Nhân phủ thì đến khi tra rõ trắng đen thì sẽ khổ cho Triệu Đáp Ứng.

    Mong người suy xét thật kỹ."

    Hoàng đế ngẫm một chút thì thấy những lời này cũng đúng:" vậy tạm thời cấm túc Triệu Đáp Ứng vào Tịnh Tư Phòng."

    Nói xong, ánh mắt của hắn phức tạp nhìn Lăng Nhã:

    "Ngươi hãy tự về mà suy nghĩ cái sai của mình!"

    ------

    CHƯƠNG 25-TÌM NỮ Y

    Lăng Nhã đến nay đã bị cấm túc được mấy hôm nhưng đến bây giờ Ôn Như Ngôn mới có thể đến thăm nàng.

    "Muội hãy ráng chịu đựng, ta nhất định sẽ tìm ra cách cứu muội."

    Nàng trả lời:" Ninh Phi không biết đã dùng cách gì mà có thể qua mặt được cả Từ thái y, tỷ hãy gọi Từ thái y đến hỏi thử xem.

    Đứa con đó của Ninh Phi rất có thể là con của Diệp Quý Nhân."

    Ôn Như Ngôn nghe vậy chỉ gật đầu:" hôm đó ta không có mặt, nghe đâu rất hỗn loạn.

    Ninh Phi vì không tìm được Nữ y nên đã nhớ bà đỡ sau khi giúp Diệp Quý Nhân hạ sinh đến giúp mình.

    Hay là vầy, để ta gọi nữ y đó về hỏi thử."

    "Vậy phiền tỷ tỷ rồi."

    ------

    CHƯƠNG 26 – DI THÂN VƯƠNG

    "Tẩu tẩu, ta đến thăm người đây."

    Nàng ngước lên thì thấy Di Thân Vương - Mộ Lăng Hạo đến.

    Lại một câu chuyện mà đến giờ nên vẫn chưa kể ra, tên Di Vương Mộ Lăng Hạo này nàng đã quen biết từ lúc mới vào cung.

    Lúc đó nàng khiến Diệp Quý Nhân phải tức điên lên.

    Diệp thị hống hách bấy lâu, những người khác chẳng ai dám động đến ả vậy mà một tú nữ lại dám, việc này vì vậy mà trong cung ai cũng biết.

    Khi đó gặp hắn ở Ngự Hoa Viên, hắn bảo rằng rất ngưỡng mộ nàng vì tính cách cương liệt.

    Nàng và hắn thân nhau từ dạo đó, khoảng thời gian trong cung rất khó khăn, cũng là do hắn nhiều lần giúp đỡ.

    "Sao Thập Tam gia lại đến đây?"

    Nàng hỏi.

    Hắn nói:" hoàng thượng phái ta đi làm nhiệm vụ, vừa về lại nghe nói đến vụ việc của tẩu tẩu, sao ta lại không đến được chứ?"

    Vừa nghe đến hai chữ Hoàng thượng này là lòng nàng lại đau.

    Đành kể lại toàn bộ sự việc khi đó, đương nhiên nàng không nói ra việc Ninh Phi mang thai giả, chung quy vẫn là do Tử Dung Viễn.

    Càng ít người biết càng tốt.

    "Tẩu tẩu đừng nên trách tứ ca, huống chi từ nhỏ huynh ấy đã xem Lan Mi Nhi như một nửa sinh mạng, năm đó trong cung đấu đá liên miên, cũng may có Lan Mi Nhi bên cạnh.

    Trong lòng tứ ca ngoài Lan Mi Nhi ra không có người con gái nào thay thế được."

    Hắn an ủi nàng.

    Nghe vậy lòng nàng càng buồn hơn, hóa ra dù đã nhiều năm như thế mà trong lòng hắn cũng không thể quên được Lan Mi Nhi, mặc dù ả ta đã là Vương Phi của Bát Vương Gia.

    "Ta biết."

    CHƯƠNG 27 – ĐỔI MẠCH

    Di Thân Vương bắt đầu chuyển sang chủ đề chính:"nhưng mà ta không hiểu vì sao trong trà lại có hồng hoa?"

    Nguyệt Tú vội nói:" có lẽ nô tỳ biết lý do, hôm đó khi chủ tử đưa trà cho Ninh Phi thì thấy ả lẻn bỏ thứ gì đó vào trong."

    Di Vương lắc đầu:" không phải chứ?

    Làm gì có chuyện đi hại mình và con của chính mình?"

    Nàng nói:" lỡ như có người thay đổi được mạch tượng thì sao?

    Cũng có thể là Ninh Phi nương nương... mang thai giả."

    Hắn lại lắc đầu:" sao có thể được?

    Thai của Ninh Phi là do Tử Thái Y chẩn đoán, làm sao có thể...

    Đúng rồi!

    Mạch tượng vẫn có thể thay đổi, cho dù là thái y cũng không đoán được."

    Vì sự việc hệ trọng nên Di Thân Vương cũng đã nhanh chóng chạy đến Càn Thanh Cung.

    ------

    CHƯƠNG 28 – XỬ LÝ

    Được mấy hôm sau, Hoàng đế cho truyền nàng và các phi tần khác cùng đến cung của Ninh Phi.

    "Hôm nay trẫm gọi mọi người đến đây là muốn nói rằng chuyện sảy ra vài trước đến bây giờ đã rõ ràng."

    Nói đến đây hắn nhìn Ninh Phi:

    "Nàng nghĩ nên làm thế nào mới ổn?"

    Ninh Phi làm ra vẻ mệt mỏi vì vừa sinh, nói:" thần thiếp nghĩ nên làm theo lời Niên Quý Phi, giao cho Tông Nhân phủ!

    Mặc dù nàng ta có ý muốn hại thần thiếp nhưng cũng từng là tỷ muội.

    Thần thiếp không muốn nàng ta mất mạng."

    Đấy, lại tỏ ra thánh thiện, mấy lần trước nàng ta bên vực nàng thì nàng rất cảm động, bây giờ thì lại thấy vô cùng ghê tởm.

    Hoàng đế bật cười: "Hay cho tấm lòng nhân hậu lấy đức báo oán của nàng.

    Lần trước nàng vượt cạn thành công đến là nhờ vào bà đỡ, Ninh Phi, nàng có muốn nói gì không?"

    Sắc mặt Ninh Phi bắt đầu không tự nhiên: "Hoàng thượng nói phải, chỉ là lúc đó khi thần thiếp tỉnh lại thì đã không còn thấy bà ấy đâu nữa nên không có dịp tạ ơn, thật đáng tiếc."

    "Nếu nàng cảm thấy tiếc thì trẫm sẽ gọi nữ y đó đến đây để nàng tạ ơn nhé?

    Người đâu!

    Gọi Lưu Bà lên đây!"

    ------

    CHƯƠNG 29 – SOÁT PHÒNG

    Lưu Bà từ bên ngoài rụt rè bước vào điện, Ninh Phi vừa nhìn thấy bà ta thì đã sợ đến mức câm nín không nói được gì

    "Hoàng Thượng....

    Nhị Hoàng Tử ....

    Người không phải do Ninh phi sinh."

    Lời nói của bà tuy ấp úng nhưng từng câu từng chữ lại rất rành mạch, rõ ràng.

    Ninh Phi không chịu được nữa đứng lên quát lớn: " Bắc Vũ rõ ràng là do bổn cung mang thai 7 tháng sinh ra.

    Ngươi đừng có ăn nói hàm hồ!"

    Hoàng đế thì đập bàn: "Ninh Phi!

    Nàng dám giả mang thai tranh sủng!

    Có phải ngày thường trẫm quá khoan dung nàng nên mới dám làm vậy."

    Ninh Phi tay chân run rẩy, không biết nên làm gì, nhìn thấy Lăng Nhã cũng ở đây, ả chỉ tay vào mặt nàng.

    "Hoàng thượng, Lưu Bà chắc chắn là do Lăng Nhã mua chuộc để giá họa cho thần thiếp."

    Hoàng đế không quan tâm đến lời biện minh của Ninh Phi, chỉ nói: " Từ Dung Viễn tới chưa?

    Nếu rồi thì mau cùng Tứ Hỉ đến Linh Cung Các lục soát, nhất là phòng của thị nữ Đồng Hương!"

    CHƯƠNG 30 – NGÂN CHÂM

    Sau khi lục soát, Từ Dung Viễn mới quay về cùng một túi vải: "Hoàng thượng, thần tìm được trong cung của Ninh Phi có thứ này, là ba dài bốn ngắn tổng cộng 7 cây ngân châm.

    Sách y có nói có thể thay đổi mạch tượng, chính là loại 3 dài 4 ngắn này."

    Hoàng đế gật đầu rồi nhìn Lưu Bà: " Mau kể lại tường tận, không được soát điều nào."

    "Bẩm Hoàng thượng, lúc đó Ninh Phi nương nương đưa lão nô một nén bạc rồi ép lão nô nghe theo lệnh.

    Ninh phi bảo lão nô sau khi đỡ đẻ cho Diệp Quý Nhân xong phải đem đứa trẻ đó đến chỗ Ninh Phi để trộm long tráo phụng.

    Sau đó bóp chết đứa còn lại.

    Sau khi xuất cung thì bị truy sát, cũng may lão nô thoát được nếu không đã chẳng toàn mạng về đây."

    Diệp Quý Nhân nghe thấy thì thần sắc kích động, khóc lóc như mưa.

    "Hoàng thượng, Ninh Quý Phi muốn hại thần thiếp, còn muốn đoạt con của thân thiếp về làm con mình, xin Hoàng thượng làm chủ cho thần thiếp!"

    Ninh Phi biết mình đã chẳng còn đường nào để tiến, đành bò đếm ôm chân Hoàng đế: " Hoàng thượng, thần thiếp vì nhất thời hồ đồ nên mới phạm tội tày đình, thần thiếp biết sai rồi, xin Hoàng thượng niệm tình xưa mà tha cho thần thiếp!"

    "Bây giờ mới biết sai sao?

    Tình nghĩa bao nhiêu năm?

    Trẫm chỉ hận là bao năm qua tại sao lại không nhận ra một kẻ độc ác như ngươi!

    Người đâu, đưa Ninh Phi đến Tông Nhân phủ xử lý."
     
    Cốt Truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
    PHẦN 2 - CHƯƠNG 31 - end


    CHƯƠNG 31 – TIN YÊU

    Chuyện của Ninh Phi đã kết thúc được mấy ngày.

    Có lẽ chuyện Ninh Phi vào lãnh cung chẳng qua là chuyện sớm muộn.

    Ban đầu cứ tưởng Ninh Phi này thật sự là người tốt, không ngờ lại là kẻ hiểm độc như thế.

    Sau việc này mới biết lòng người khó lường trước, phải cận thận đề phòng.

    Từ sau khi Ninh Phi mất đi rồi, ngôi vị trong cung phi tần cũng ít đi hẳn.

    Các phi tần hiện tại chỉ còn Niên Quý Phi, Thành Phi, Diệp Quý Nhân, Vân Đáp Ứng, Ôn Như Ngôn và nàng.

    Thiếu một người mà cứ có cảm giác ít đi rất nhiều.

    Tuy đã được minh oan nhưng chẳng hiểu saoo nàng vẫn còn thấy u buồn trong lòng, có lẽ vì hắn.

    Và đến tận hôm nay hắn mới chịu đến.

    "Lăng Nhã, nàng vẫn còn trách trẫm à?"

    "Thần thiếp không dám!"

    Nàng hỡ hững đáp lại.

    Hắn nói: "Lăng Nhã, trẫm rất quan tâm nàng, nếu không hôm đó đã không hỏi nàng có hối hận không, là do lúc đó nàng hơi vô lễ nên trẫm mới giận."

    Sau đó, hắn nắm tay nàng: "Hứa với trẫm, đừng so đo với Lan Mi Nhi.

    Từ nay trẫm sẽ hứa với nàng, sẽ luôn tin nàng, suốt đời này sẽ không nghi ngờ, được không?"

    Nàng vẫn im lặng, không nói gì.

    Rất lâu sau mới khẽ gật đầu: " Vậy Hoàng thượng nhất định phải nhớ kỹ lời hứa ngày hôm nay, không được thất hứa."

    CHƯƠNG 32 – ĐƯỢC LÒNG

    Những ngày gần đây, số lần đến Tịnh Tư Phòng của Hoàng đế giảm dần.

    Hôm nay giao hữu của người Vân Duyệt đến, đem theo cả một tin bất ngờ cho ngươi.

    - Muội muội, ta nghe nói vừa có một Quan Nữ Tử mới vào cung là Đồng Lê Lạc.

    Nghe đâu rất được Hoàng thượng sủng ái, còn được phép vào Thượng Thư Phòng.

    Hoàng thượng cũng đã phong cô ấy làm Thường Tại.

    Đang uống nước, nghe Vân Duyệt nói xong thì nàng cũng suýt phun nước.

    Tân sủng mới?

    Đồng Lê Lạc?

    Được Thượng Thư Phòng?

    Đã vậy còn được phong làm Thường Tại?

    Tuy bất ngờ nhưng nàng vẫn cố điềm tĩnh:

    - Hoàng thượng sủng ái nàng ta như vậy cũng là chuyện bình thường cơ mà?

    Trước nay thiếu gì sủng phi như vậy!

    Vân Duyệt nói:

    - Nhưng ta nghe nói dung mạo của nàng ta rất giống ...

    Bát Vương Phi Lan Mi Nhi.

    Lan Mi Nhi!

    Lan Mi Nhi!

    Nghe ba chữ này không hiểu vì sao nàng lại muốn nổi điên lên.

    Hóa ra Đồng Lê Lạc được sủng ái như thế cũng là vì dung mạo giống với người tình trong mộng của người là Lan Mi Nhi, thảo nào.....

    Xem ra hắn vẫn chưa thể quên được mối tình đầu tên Lan Mi Nhi đó!

    CHƯƠNG 33 – LƯU VÂN CÁC

    Lúc này Tiểu Vệ Tử nhanh chóng đi vào, khởi bẩm Nhị Hoàng Tử bị nhiễm thiên hoa.

    Người và Vân Duyệt đang chạy đến Lưu Vân Các của Diệp Quý Nhâ.

    Đến nơi thì nhìn thấy Hoàng thượng đang hỏi Từ Dung Viễn:

    - Từ Thái Y điều tra được chuyện gì?

    Từ Thái Y vội trả lời:

    - Vừa lúc nãy vi thần đang kiểm tra thì phát hiện trên cổ áo của hoàng tử có một vết ố nhỏ, vi thần cảm thấy nghi ngờ nên đã mời các đồng liêu xem thử.

    - Đi điều tra xem chiếc áo này do ai làm, đã qua tay người nào, không được soát một ai.

    Đồng Lê Lạc không biết từ đâu lên tiếng:

    - Chiếc áo này hình như là dạo trước Vân Quý Nhân đem qua, đúng lúc ấy thần thiếp có mặt, vì Vân Duyệt nói chất liệu của áo là Tố Cẩm mà Tứ gia tặng năm trước nên thần thiếp vẫn còn nhớ...

    Sau khi nghe những lời của Đồng Lê Lạc nói, Vân Duyệt mặt trắng tái, nhẹ giọng nói với Lăng Nhã: "Nhất định phải cứu muội!"

    CHƯƠNG 34 – LỤC SOÁT

    Hoàng thượng tra hỏi:

    - Vân Duyệt, có thật không?

    - Hồi Hoàng thượng, đúng là thần thiếp có đưa vài bộ y phục cho Bắc Vũ, nhưng bộ nào cũng đã kiểm tra kỹ lưỡng, tuyệt đối không có vết ố, đừng nói là bị nhiễm thiên hoa, mong Hoàng thượng minh giám!

    Lăng Nhã lúc này vội lên tiếng:

    - Hoàng thượng, thần thiếp thấy chiếc áo này mặc dù là Tố Cẩm, nhưng hình thêu không giống với của Vân tỉ tỉ, thần thiếp nghi ngờ có người làm giả để vu cáo Vân tỉ tỉ.

    Nghe Lăng Nhã nhắc nhở, mọi người cũng phát hiện ra điểm này, đúng là áo này không phải Vân Duyệt làm.

    Niên Quý Phi liền hỏi:

    - Ý của nàng là có người đã làm ra nhiều bộ y phục giống nhau.?

    Hoàng thượng liền sai người đi lục soát:

    - Tố Cẩm từ Hàng Châu chỉ có Lưu Vân Các có, vậy nếu tìm kiếm kĩ Lưu Vân Các ắt sẽ có phát hiện mới.

    CHƯƠNG 35 – NGUYỀN RỦA

    Không lâu sau trong phòng của thị nữ Đông Mai phát hiện có rất nhiều mảnh vải Tố Cẩm, và tìm thấy được một con rối để nguyền rủa của Đồng Thường Tại.

    Hoàng thượng giận dữ quát:

    - Ngươi dám dùng tà thuật nguyền rủa Lê Lạc?

    Diệp Quý Nhân sợ hãi:

    - Thần thiếp...thần thiếp nghe theo lời xúi giục của tiện tì này mới nhất thời hồ đồ!

    Thần thiếp biết tội!

    Xin Hoàng thượng tha cho thần thiếp, thần thiếp không dám nữa!

    Ánh mắt bình tĩnh, Hoàng thượng lạnh lùng đáp:

    - Xem ra nàng đã thừa nhận.

    Nếu đã biết tội trẫm làm sao có thể tha được.

    Đồng Lê Lạc ra vẻ khoan dung:

    - Hoàng thượng, tỷ tỷ đã có lòng hối cải, với lại thần thiếp cũng không sao, hay là bỏ qua chuyện này đi?

    Hoàng đế nhìn Đồng Lê Lạc, ánh mắt trở nên dịu dàng:

    - Không ai có thể làm hại nàng.

    Diệp thị thân là quý nhân không những không biết ơn mà còn sinh lòng đố kỵ, dùng tà thuật để hại người, từ ngày hôm nay giàng thành dân thường, ban tử!

    CHƯƠNG 36 – QUÂN CỜ

    Sang hôm sau, Vân Duyệt tới:

    - Hôm qua đa tạ muội tương cứu.

    Chỉ là không ngờ lần này Hoàng Thượng lại nhẫn tâm như vậy, Diệp Quý Nhan dù gì cũng là mẫu thân Nhị Hoàng tử, chỉ vì một Đồng Lê Lạc mà ban tử cho Diệp Quý Nhân!

    Lăng Nhã thở dài:

    - Tâm tư của Hoàng thượng chưa bao giờ thay đổi...

    Nhưng sự việc này muội luôn cảm thấy không đơn giản.

    Đông Mai là thị nữ thân cận của Nhị Hoàng Tử, phụ trách trông coi Nhị Hoàng Tử, sao lại làm nhiều thứ như vậy để hãm hại Nhị Hoàng Tử và Diệp Quý Nhân?

    Vân Duyệt cũng đã nghi ngờ:

    - Muội nói tỷ cũng nghĩ tới.

    Tỷ đoán Đông Mai là quân cờ đã được Hoàng Hậu sắp xếp, dù gì cô ta cũng là nha hoàn làm sao có thể tỉ mỉ như vậy, hơn nữa việc này người được lợi cuối cùng cũng là Hoàng hậu.

    Vì Diệp Quý Nhân ban tử, thì Nhị Hoàng Tử sẽ giao cho Hoàng hậu nuôi dưỡng.

    CHƯƠNG 37 - ĐỒNG LÊ LẠC

    Hôm nay Lăng Nhã dẫn Tiểu Vệ Tử đi dạo ở Kiêm Hà Trì, gặp Đồng Lê Lạc đang đến, đang muốn ròi khỏi thì thấy cô ta chạy qua.

    Đồng Lê Lạc tỏ vẻ quan tâm:

    - Nghe nói tỷ đã gặp và kết duyên với Hoàng thượng tại đây, có thể kể muội nghe không?

    Lăng Nhã đáp:

    - Không có gì để kể hết, chỉ là lúc đó Hoàng Thượng say rồi, đúng lúc đó gặp tỷ thôi.

    Bây giờ Hoa Sen đã tàn, nơi đây không còn gì để xem nữa, chúng ta mau về thôi.

    Đồng Lê Lạc không chịu buông tha:

    - Bông tai của tỷ bị lệch rồi, để muội chỉnh lại cho tỷ.

    Không đợi Lăng Nhã từ chối, cô ta đã đưa tay lấy bông tai xuống, sau đó la một tiếng rồi ôm bụng đau đớn ngồi xuống.

    Thị nữ Đào Nhi lo lắng:

    - Chủ tử sao vậy?

    Đồng Thường Tại vẻ mặt đau đớn:

    - Không biết, tự nhiên bụng đau dữ dội.

    - Chủ tử nghỉ ngơi trước, nô tì lập tức đi mời thái y.

    CHƯƠNG 38 - SA CƠ

    Lăng Nhã cảm thấy có vẻ không ổn, nhưng lại không thể bỏ rơi Đồng Lê Lạc lúc này, chỉ có thể cùng đợi Đào Nhi dưới gốc cây.

    Một lúc sau, Lăng Nhã thấy Đào Nhi dẫn người đến, thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên Đồng Lê Lạc đẩy ngươi một cái rồi tự nhảy xuống Kiêm Hà Trì!

    Thị nữ Đào Nhi la lớn:

    - Không ngờ có người muốn làm hại chủ tử!

    Các ngươi còn đứng đó làm gì, còn không mau xuống nước cứu chủ tử!

    Chuyện ngày hôm nay nô tì sẽ bẩm báo lại cho Hoàng Thượng, xem ra Hoàng Thượng sẽ phải phân xử rồi.

    Xem ra Lăng Nhã đã coi thường Đồng Lê Lạc nên mới xảy ra cớ sự này.

    CHƯƠNG 39 - TỨC GIẬN

    Quả nhiên đêm đó Hoàng thượng đã triệu Lăng Nhã vào cung.

    - Lăng Nhã, từ lúc nào mà nàng lại trở nên độc ác như vậy?

    Lăng Nhã bình tĩnh đáp:

    - Thần thiếp chưa bao giờ thay đổi, người thay đổi là Hoàng thượng.

    Hoàng thượng tức quá bèn cười:

    - Vậy sao?

    Nếu không thay đổi thì tại sao nàng nhân lúc Kiêm Hà Trì không có ai đẩy Lê Lạc xuống nước, trẫm sủng ái Lê Lạc khiến nàng căm ghét như vậy sao?

    - Thần thiếp có thể thề, tuyệt đối chưa từng làm hại Đồng Lê Lạc!

    CHƯƠNG 41 - GIẢI THÍCH

    Hoàng thượng giễu cợt:

    - Lúc đó ở Kiêm Hà Trì chỉ có nàng, Lê Lạc và Tiểu Vệ Tử, Tiểu Vệ Tử tất nhiên sẽ nghe theo lệnh của nàng.

    Vậy nàng nói ta xem ngoài nàng ra còn ai?

    Chẳng lẽ Lê Lạc tự nhảy xuống nước?

    - Sự thật là Đồng Lê Lạc tự nhảy xuống nước, rồi vu oan cho thần thiếp, nhưng Hoàng thượng chưa hề hỏi qua thần thiếp, không hề cho thần thiếp một cơ hội giải thích.

    - Lê Lạc không phải là người như vậy!

    Lăng Nhã thở dài:

    - Vậy thần thiếp làn người như vậy sao?

    - đã từng không phải, nhưng bây giờ trẫm không biết, trẫm chỉ biết nàng không còn là Lăng Nhã trầm tĩnh mà trẫm từng biết.

    Lăng Nhã thả nhiên nhìn vào mắt Hoàng Thượng ngầm thừa nhận:

    - Vậy thần thiếp muốn xử lý thần thiếp thế nào?

    - Nàng về đi, sau này trẫm không muốn thấy nàng nữa.

    CHƯƠNG 41 - DÂN THƯỜNG

    Đêm đó bị nhiễm gió lạnh cộng uất ức, Lăng Nhã bệnh liệt giường.

    Tiểu Vệ tử đi cầu kiến Hoàng thượng mời Thái Y nhưng lại bị thị nữ của Đồng Lê Lạc chặn ngoài cửa.

    Khi LĂng Nhã qua cơn nguy kịch, Hoàng Thượng và Hoàng hậu đến Tịnh Tư Phòng.

    Hoàng thượng xin lỗi Lăng Nhã:

    - Lăng Nhã, xin lỗi!

    Trẫm không biết Tiểu Vệ Tử đi tìm trẫm.

    Nếu biết...

    Lăng Nhã cắt ngang lời Hoàng thượng:

    - Nếu biết thì sao?

    Hoàng thượng sẽ đến thăm thần thiếp sao?

    Không đâu, trong lòng Hoàng Thượng, thần thiếp còn chẳng bằng một kẻ thế thân của Lan Mi Nhi!

    Hoàng thượng tức giận, quát:

    - Đủ rồi!

    TRẫm thương tình nàng mới khỏi bệnh nên đến thăm, mà nàng không biết cảm ơn lại còn nói lời trách móc, còn nói lời nào xúc phạm Lê LẠc, trẫm sẽ không tha cho đâu.

    Lỗi do nàng, mà nàng lại đi trách móc người khác, nàng thật khiếm trẫm quá thất vọng.

    Truyền lệnh, kể từ hôm nay phế bỏ danh hiệu, giáng xuống làm dân thường, giam lỏng...

    Hoàng Hậu liền lên tiếng:

    - Hoàng thượng, thần thiếp thấy tính ác của Lăng Nhã khó có thể loại trừ.

    Thần thiếp nhớ phía tây ngoài thành có một Biệt Viện, hay là cho cô ấy đến đó tịnh tâm học Phật, và cũng để tiêu trừ tính ác này.

    Ôi!

    Lời húa ngày xưa chỉ để cho vui thôi!

    End phần 2!!!!!!
     
    Back
    Top Dưới