Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 3047


Chương 3047

Lời nói của tướng quân thú nhân khiến con ngươi Triệu Chính Khải nhanh chóng co rút, đạo sĩ Ngọc Hư! Điều này càng khiến Triệu Chính Khải nhanh chóng hiểu ra, trước khi trận chiến diễn ra vì sao đạo sĩ Ngọc Hư lại phải làm những hành động bịp bợm như thế. Với cách làm việc của họ thì sao phải chủ động cho người đi điều tra.

Không đúng!

Lúc này, cơ thể của Triệu Chính Khải đột nhiên chấn động một cái!

Nếu đạo sĩ Ngọc Hư và thú nhân hợp tác với nhau, vậy thì mấy tên đạo sĩ Ngọc Hư đi cùng với Lâm Ngữ Lam, bây giờ…

Nghĩ tới đây, Triệu Chính Khải đột nhiên toát mồ hôi lạnh, ông ta biết rõ, tầm quan trọng của Lâm Ngữ Lam đối với Trương Thác. Nếu như cô xảy ra chuyện thì hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng nổi.

“Các người đã gặp tướng quân Lâm chưa?” Triệu Chính Khải thấp giọng hỏi một câu.

“Tướng quân Lâm vẫn chưa xuất hiện”

“Chưa thấy tướng quân Lâm”

“Không có.”

Câu trả lời của tất cả mọi người càng khiến lòng Triệu Chính Khải cảm thấy lạnh lẽo!

“Ha ha, đại nguyên soái của loài người, chuyện đã đến nước này rồi mà ông vẫn còn tâm trạng để quan tâm tới những người khác. Đúng là chẳng xem chúng tôi ra gì cả, thế nhưng cũng không sao dù sao thì các người cũng sắp trở thành tù binh của chúng tôi rồi. Đạo sĩ Ngọc Hư, không xuất hiện để nói chuyện một chút sao?”

“Bạn của tôi ơi, chúng tôi đã thực hiện cam kết rồi, vậy thì các người cũng nên thực hiện cam kết của mình đi”

Mười mấy người bảo vệ nhanh chóng đi tới, bọn họ mặc áo bào xuyên thấu, dáng vẻ vô cùng thanh cao. Thế nhưng lúc bọn họ đi tới thì lại đón nhân vô số ánh mắt thù hận cùng với nước bọt.

Rác rưởi, những tiếng mắng chửi vang lên bên tai họ.

Mười mấy người bảo vệ này làm như không nghe thấy, dưới ánh mắt thù hận của mọi người mấy tên đó nhanh chóng đi về phía đội quân thú nhân, bắt đầu xưng anh em với đám thú nhân kia.

Triệu Chính Khải nhìn chằm chăm đám người bảo vệ kia, lên tiếng hỏi: “Các người có biết mình đang làm gì hay không thế?”

“Đúng là không biết lễ độ!” Người bảo vệ mắng một tiếng: “Triệu Chính Khải, ông nói chuyện với sư thúc của mình thế sao?”

“Sư thúc sao? Ha ha, Triệu Chính Khải tôi có tài cán gì mà lại có thể làm việc với sư thúc thế?” Triệu Chính Khải cười tự giễu: “Đạo sĩ Ngọc Hư, các người đã liên hiệp với thú nhân đúng không?”

“Đúng là quái gở!” Người bảo vệ quát lên: “Hôm nay tôi sẽ thay sư thúc của ông dạy dỗ ông một chút!”

Người bảo vệ sải bước đi đến trước mặt Triệu Chính Khải, nâng tay lên tát vào mặt ông ta một cái.

Ánh mắt Triệu Chính Khải nhanh chóng thay đổi, ông ta nhấc chân lên đá người bảo vệ văng ra ngoài. Đây chính là lần đầu tiên Triệu Chính Khải tấn công đạo sĩ Ngọc Hư.

Hiển nhiên là tên kia không ngờ Triệu Chính Khải sẽ làm thế với mình, tên đó đưa tay ôm bụng, vùng vẫy bò dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm Triệu Chính Khải: “Tên kia, ông dám đánh tôi sao?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3048


Chương 3048

“Đánh cậu thì có làm sao chứ, tôi hận không thể giết cậu kìa!” Triệu Chính Khải siết chặt thanh gươm dài trong tay.

“Được rồi, bạn của đạo quán Ngọc Hư ta” Tướng quân Thú Nhân mở lời: “Không cần phải nói nhiều với những kẻ thất bại, tiếp theo đây, chính là thời khắc nghênh đón thắng lợi của chúng ta”

Trên chiến trường, cuồng phong nổi dậy, sương mù bao trùm cả một bãi chiến trường lúc này đã hoàn toàn bị thổi tan đi, khung cảnh xung quanh như được mở ra trước mắt.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên người mỗi người, nhưng quân đội của loài người chẳng một ai cảm thấy ánh mặt trời này có thể mang lại đủ hơi ấm cho họ.

Tướng quân Thú Nhân đã triệt để phân cắt toàn bộ chiến trường.

“Quy tắc, lại thay đổi rồi” Lam Vân Dương nhìn lên bầu trời: ït cả năng lương đã bị nhấn chìm toàn bộ, tinh linh đang say giấc đã sắp tỉnh dậy, khí, đã dần dần hồi phục rồi, xem ra, chúng ta sắp nghênh đón thất bại rồi”

Không chỉ Lam Vân Dương, Triệu Chính Khải cũng cảm thấy luồng khí bao xung quanh ông ta đều có thể sử dụng, chứng tỏ hạn chế của chiến trường cổ đã không còn mạnh như trước đây nữa.

Bên phía tộc Thú Nhân, thân ảnh của mấy chiến sĩ thú nhân đều dần dân trở nên lớn hơn, bọn chúng xé rách chiếc giáp mặc trên người, chiều cao của mỗi chiến sĩ đều hơn ba mét!

“Nhân loại, sắp tới hồi diệt vong rồi!” Tướng quân Thú Nhân gầm lên một tiếng.

Tình hình chiến trường bây giờ đã hoàn toàn nghiêng về phía Thú Nhân rồi.

Triệu Chính Khải nhìn thấy những thay đổi trên chiến trường, đột nhiên cúi rạp người xuống với Khương Phát Thần và Cơ Thịnh Nhân: “Hai vị tiền bối, thật sự xin lỗi”

Khương Phát Thần và Cơ Thịnh Nhân làm sao mà không hiểu ý tứ trong lời nói của Triệu Chính Khải được chứ.

Khương Phát Thần mỉm cười, nhưng lại ho ra máu.

“Ha ha, chúng tôi đã sống đủ lâu rồi, Triệu Chính Khải, trên chiến trường, cậu đã làm rất tốt, cậu không có lỗi với bất kỳ ai”

Cơ Thịnh Nhân nói: “Cậu không cần phải lo lắng cho hai chúng tôi, hai người chúng tôi cũng chưa từ nghĩ phải sống sót rời khỏi trận chiến này!”

Cơ Thịnh Nhân vừa dứt lời, ông ta chủ động đón một cây dao thép cắt ngang cổ, chỉ thấy máu phun tung tóe, Cơ Thịnh Nhân đã ngã xuống đất, nhưng trên khóe miệng của ông ta vẫn nở nụ cười.

“Giết!” Hai mắt Triệu Chính Khải đỏ ngầu, gầm lên một tiếng.

Ngọn cờ lại phất lên, đội quân nhân loại, lại một lần nữa vào thế tiến công.

“Nghiền nát bọn chúng!” Tướng quân Thú Nhân vung hai tay lên.

Còn mười mấy người của đạo quán Ngọc Hư cùng Cung Diệp Vấn đạo nhân thì nhanh chóng trốn đẳng sau đại quân Thú Nhân.

Triệu Chính Khải giữ chặt thanh gươm trong tay, liên tục chép vào đám binh sĩ Thú Nhân kia, đôi mắt của ông ta từ đấu đến cuối đều nhắm vào người của Cung Diệp Vấn đạo nhân, mắt ông ta bây giờ rất rõ ràng là muốn gi ết chết lão khốn kiếp kiat Triệu Chính Khải giết đến đỏ cả mắt, tướng sĩ của nhân loại cũng vậy, nhưng bọn họ giết đến đỏ cả mắt cũng không có nghĩa có thể giao chiến trực diện với Thú Nhân, năng lượng chiến trường cổ đã hoàn toàn lắng xuống, bọn Nhân Thú rất động, sức chiến đấu cũng rất mạnh.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3049-3050


Chương 3049

Nó cũng có thể vận dụng được khí, nhưng trong đội quân của nhân loại có mấy ai biết dùng khí đâu? Ngược lại, chiến sĩ Thú Nhân, ai ai cũng đều biết ngự khí.

Cuộc chiến đã hoàn toàn nghiêng về một phe rồi.

Thanh gương ở bụng Khương Phát Thần bị rút ra, Khương Phát Thần quỳ dưới đất, nhìn trước mắt, Cơ Thịnh Nhân đã hoàn toàn mất đi hơi thở, Khương Phát Thần cười khổ.

“Liệt tổ liệt tông nhà họ Khương, đệ tử bất hiếu, vô năng, không thể làm rạng danh nhà họ Khương.’ Khương Phát Thần lại nôn ra một ngụm máu: “Khương Phát Thần là người sắp chết, lấy giọt máu cuối cùng này, gọi Địa Giang Đồ, ta muốn thế đạo này, trả lại giang sơn cho ta”“

Địa Giang Đồ ảm đạm đó, lại một lần nữa sáng lên, xuất hiện trên không trung, chiếu xuống ánh sáng vàng óng, ảo ảnh núi non nước chảy như hiện lên trên chiến trường cổ này, nó nghiêng về phía mặt đất, đè đại quân Thú Nhân dưới ngọn núi lớn kia.

Hoàn thành xong tất cả, sắc mặt của Khương Phát Thần trắng bệch, trước mắt chỉ còn lại một màn đen, ngã xuống đất ngất đi.

Ngoài biên giới của chiến trường.

Cổ Lực Đơn và Hắc Hổ cầm trong tay thanh gươm màu đen đánh mấy trăm hiệp với Cuồng Si, sau mấy trăm hiệp, Cổ Lực Đơn thở mạnh, còn Hắc Hổ thì cũng lè lưỡi ra.

Trên cơ thể Cuồng Sỉ có vài vết máu, ông ta nhìn chăm chằm Cổ Lực Đơn và Hắc Hổ, nói: “Đừng thử nữa, các người đấu không lại đâu”

“Ông thật sự nghĩ rằng, người phụ nữ đó có thể sống tiếp được sao? Ở phía sau ông, là hàng vạn đại quân của Thú Nhân tôi!” Cổ Lực Đơn vô cùng tự tin.

“Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, cậu cũng không sống được”

Cuồng Sỉ đè thấp người xuống.

“Tôi là muốn xem thử, tôi không sống tiếp được như thế nào” Cổ Lực Đơn hừ lạnh một tiếng “Dù sao tôi cũng không gấp, chuyện tôi muốn làm, đám lâu la đó của tôi, đương nhiên sẽ giúp tôi làm được”

Theo hướng đại quân Thú Nhân, một mình Lâm Ngữ Lam băng xuyên qua khu rừng rậm với tốc độ rất nhanh, đằng sau cô, là hàng trăm binh sĩ thú nhân đang đuổi theo, phía sau những binh sĩ Thú Nhân đang đuổi theo này, chính là xác của nhũng binh sĩ Thú Nhân khác.

Luồng ánh sáng rực rỡ giống như cực quang trên người của Lâm Ngữ Lam đã mờ đi rất nhiều, huyết mạch bị đốt cháy khiến cô có được nguồn năng lượng cực mạnh trong chốc lát, nhưng lúc này, nó cũng đã bị tiêu hao rất nhiều.

Đại quân Thú Nhân thật sự rất đông, chỉ dựa vào một mình Lâm Ngữ Lam, sợ rằng đánh tới hai tay tê cứng cũng không giết hết được. Tốc độ của đám Thú Nhân này thật sự rất nhanh, bọn chúng có khứu giác rất nhạy bén, đuổi theo phía sau Lâm Ngữ Lam, giống như cái mụn độc ăn vào xương, có ném cũng không ném đi được.

“Grầm!”

Ba con dã thú Thú Nhân hung mãnh bổ nhào về phía Lâm Ngữ Lam, tốc độ phản ứng của Lâm Ngữ Lam cũng rất nhanh, vung tay chém một nhát, ba con dã thú hung hãn đó bị chém làm hai.

Cũng ngay lúc này, hai con chim bay về phía Lâm Ngữ Lam, Lâm Ngữ Lam chỉ kịp trở mình, chém bay một con chim, nhưng bị một con còn lại cào rách vai, chảy máu.

Đám binh sĩ Thú Nhân cũng đồng thời giết tới nơi, bao vây lấy Lâm Ngữ Lam.

Chương 3050

Nguồn thiếu chương.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3051


Chương 3051

Phía trận thế của nhân loại, mọi người đều biết đã không còn đường lui, ai ai cũng đã chuẩn bị xong tâm thái liều hết mình rồi.

“Nhà họ Đinh tôi tuy vong, nhưng hồn vẫn trường tồn!”

Đinh Kiếm Trung gào lên, ông ta chém đầu của một thú nhân, nhưng giây tiếp theo thì bị một thú nhân khác đập đầu ra thành nhiều mảnh.

“Gia chủ!” Người nhà họ Đinh thấy thế gào lên.

“Ta giết các người!” Hai mắt Đinh Quý đỏ hoe, liên tục vung kiếm chém tới, nhưng lại bị một thú nhân chưởng vào bụng, cả người bay ngược trở lại, gãy vài cái xương sườn.

Vô số mặt nạ quỷ màu đen nằm rải rác trên mặt đất, những hành giả địa ngục này ẩn hiện bất thường, cho dù chết đi, cũng vô cùng lặng lẽ, bọn họ giống như chưa từng xuất hiện ở thế giới này vậy, rất giống như vừa đến từ địa ngục, bọn họ đeo mặt nạ, không ai biết được thân phận thật của họ, những gì mà họ làm đều hóa thành ba chữ, đảo ánh sáng!

Đông Phương, nhà họ Tân, nhà họ Chúc, nhà họ Cơ, nhà họ Bạch, nhà họ Khương…

Những thành viên của cổ võ thế gia này đều đang giảm đi với tốc độ rất nhanh.

Trong cuộc chiến tranh, cái gọi là thương vong chỉ là một con số mà thôi.

“Không chống đỡ nổi nữa!” Có người gào lên.

“Không chống nổi cũng phải chống, phía sau chúng ta, là gia đình của chúng ta, là vợ con chúng ta, không thể để đám quái vật này tiến vào thế giới của chúng ta được!”

“Đúng vậy, liều thôi!”

“Chết có là gì?”

Trống chiến vang lên, nhiệt huyết bùng nổ, tại thời điểm này, sự sống và cái chết cũng chỉ là một khái niệm, những gì mà họ đang nghĩ trong lòng, không phải là làm sao để sống tiếp, mà là trước khi chết, còn có thể vung ra được bao nhiêu nhát đao.

Một con thú nhân đang từ từ ngã xuống trước mặt Triệu Chính Khải.

Thanh đao trong tay Triệu Chính Khải, đã bị xoắn lại từ lâu.

Khi thú nhân đó ngã xuống, để lộ ra thân ảnh của Triệu Chính Khải, ông ta nửa quỳ trên mặt đất, hơi thở gấp gáp, sắc mặt trắng bệch, lúc đứng dậy, cơ thể không ngừng chao đảo, nếu không phải có Lam Vân Dương bên cạnh dìu ông ta, Triệu Chính Khải e là đã không đứng dậy nỗi nữa rồi.

Còn Cung Diệp Vấn đạo nhân thì vẫn đứng ở đó, mỉm cười lạnh lùng nhìn hai người họ.

“Có thuốc không” Triệu Chính Khải lên tiếng.

“Ông nói xem?” Lam Vân Dương cười khổ.

“Muốn hút một điếu” Triệu Chính Khải sờ khắp người, chỉ mò được một hộp thuốc lá đã trống rỗng, ông ta đưa hộp thuốc lên mũi ngửi, ánh mắt mơ màng hít thật sâu một hơi, sau đó thở dài nói: “Xem ra, hôm nay tôi chắc chắn không thể nhắm mắt được rồi, người muốn giết không giết được, ngay cả thuốc, muốn hút cũng không có mà hút”

“Không nhất thiết” Lam Vân Dương lắc đầu: “Với sức mạnh của hai chúng ta, chắc chắn có thể biến thành hồn thiêng, nói không chừng có thể trùng sinh ở chiến trường cổ này”

“Thế phải để lão khốn kiếp kia có thể sống tới lúc đó mới được” Triệu Chính Khải ném hộp thuốc trong ta đi, ánh mắt trầm xuống: “Bọn chúng tới rồi”

Hơn mười con thú nhân đang bao vây bốn phương tám hướng hai người, mặc lớp giáp trụ tinh xảo, trong tay cầm lưỡi đao sắc bén, xông về phía hai người.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3052


Chương 3052

Một thanh đao bén lao về phía Triệu Chính Khải, Triệu Chính Khải xuất đao chặn lại, những thanh đao sớm đã bị cong làm sao có thể chặn được lưỡi đao sắc bén kia chứ. Một tiếng va chạm vang lên, thanh đao trong tay Triệu Chính Khải bị gãy ra làm hai.

Đồng thời lúc này, lại có một nhát đao khác đâm vào sau lưng Triệu Chính Khải, Lam Vân Dương tung ra một cú giò lái, đá bay chủ nhân của thanh đao đó, đồng thời lại có thêm hai thú nhân nữa đánh tới từ hai phía, nhắm tới Triệu Chính Khải và Lam Vân Dương mà chém.

Triệu Chính Khải muốn xoay người lại đánh trả, nhưng động tác lại chậm đến đáng sợ, ông ta thật sự đã không còn chút sức lực nào nữa rồi.

“Tên khốn kiếp, ông đây biến thành anh linh, sẽ tới giết ông!” Ánh mắt cuối cùng của Triệu Chính Khải chính là nhìn Cung Diệp Vấn đạo nhân.

Nhìn thấy thanh đao đã vung tới trước mắt, Triệu Chính Khải cũng chẳng thèm chớp mắt, ông ta muốn trước khi mình chết, sẽ nhớ thật kỹ hình dáng của người này, không làm anh linh, thì làm lệ quỷ, cũng sẽ không tha cho hắn ta!

Nụ cười ngạo mạn trên mặt Cung Diệp Vấn đạo nhân càng lúc càng đậm, ông ta đã nhìn thấy dáng vẻ khi chết của Triệu Chính Khải.

Trên mặt của tướng quân Thú Nhân cũng lộ ra nụ cười, chủ soái của nhân loại chết đi, trận chiến này, coi như thú nhân giành chiến thắng.

Tất cả, dường như đã bị cát bụi lấp đi.

Tất cả, đều đã khép màn.

Tất cả, cứ như vậy mà kết thúc.

Kim quang đột nhiên lóe lên!

Địa Giang Đồ rơi trên mặt đất, lúc này, phát ra thứ ánh sáng vàng óng, đại quân thú nhân khí thế hùng dũng đó, đều bất giác dừng mọi hành động, trận chiến khi nãy đã nói cho bọn họ biết, lông ánh sáng màu vàng kia xuất hiện, đã đự báo cái chết của bọn họ.

“Khương tiền bối!” Triệu Chính Khải đột nhiên quay đầu lại, nhưng ông ta lại không nhìn thấy thân ảnh của Khương Phát Thần, bức Địa Giang Đồ này, dường như có ý thức tự chủ, tự động bay lơ lửng trên không trung.

Còn cây huyết phủ của nhà họ Cơ lúc này cũng bay lên không trung, huyết phủ chém xuống, mang theo một luồng sáng đỏ ngầu như máu, một mảng đại quân thú nhân đều hoàn toàn bị quét sạch, đám thú nhân chết dưới ánh sáng màu đỏ thẫm đó, ngay cả xương cốt cũng không còn.

Lá chắn đó của nhà họ Bạch, lúc này cũng tỏa ra ánh sáng lân nữa.

Khi nhân loại có xu hướng thất bại hoàn toàn, thì tổ khí của ba đại thế gia này lại một lần nữa phát ra ánh sáng của chúng.

Ba món tổ khí này đã trong lúc mọi người tuyệt vọng nhất phát ra ánh sáng một lần nữa, thứ ánh sáng này, đối với bọn thú nhân mà nói, chính là tuyệt vọng, nhưng đối với nhân loại, chính là tia hi vọng tuyệt đối.

“Ông ấy trở lại rồi!”

“Ông ấy trở lại rồi!”

“Ông ấy trở lại rồi!”

“Cuối cùng ông ấy cũng trở lại rồi” Trên gương mặt của Triệu Chính Khải hiện lên vẻ hân hoan.

Chính ngay lúc này, trong tâm trí tất cả mọi người, đều xuất hiện cùng một cái tên.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3053


Chương 3053

“Yêu nghiệt to gan, xem đại la pháp chú, đại uy thiên long của ta đây!” Một giọng nói vô cùng chắc nịch, vang lên trong chiến trường.

“Má tôi ơi!” Triệu Chính Khải hít sâu một hơi, nhìn cơ thể béo phì kia, ngự không mà tới: “Cảm xúc vừa mới ấp ủ của tôi”

Trên người Toàn Cảnh Thiên khoác áo cà sa, tay cầm một cây trường côn, người đó ngự không mà tới, trường côn chắn ngang không trung, bay lên cao vút, bỗng chốc dài ra tận mười mét, quét sạch bọn thú nhân trước mắt.

Còn ba món tổ khí vừa mới phát ra ánh sáng kia thì xuất hiện phía sau Toàn Cảnh Thiên, tỏa ánh sáng khắp nơi, khiên cho lúc nhìn anh ta, thì cảm thấy có hơi chói mắt.

“Người này là?” Lâm Vân Dương nhìn Toàn Cảnh Thiên.

“Thần mặt trời” Triệu Chính Khải kiên định thốt ra ba chữ: “Lần này, anh ta thực sự thành danh rồi”

Toàn Cảnh Thiên lơ lửng trên không trung, đây là sức mạnh mà tổ khí cho anh ta, anh ta nhìn về phía tộc Thú Nhân, nói: “Yêu nghiệt to gan, thật sự xem Toàn mỗ ta như không tồn tại sao? Hôm nay, có ta ở đây, các người, đừng hòng vượt qua đây một bước! “

Khi Toàn Cảnh Thiên nói, âm vang có lực, ngắt quãng cũng rất rõ ràng.

Triệu Chính Khải đứng trê t đất, vẻ mặt nghỉ hoặc: “Tên mập này khi nào mà lại biết nói chuyện nhấn nhá như vậy nhỉ?”

Sau khi Toàn Cảnh Thiên nói xong, đưa ánh mắt nhìn xuống phía dưới, sau khi nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của một nữ chiến sĩ, trong lòng anh ta vui như nở hoa, trên đường tới đây, Toàn Cảnh Thiên ngoài trừ gia tăng hết tốc lực, thì thứ luyện tập nhiều nhất, chính là câu nói mở màn này.

Khơi dậy ba món tổ khí phía sau, người của tam đại cổ võ thế gia làm không được, nhưng Toàn Cảnh Thiên thì có thể, bởi vì, anh ta đã có sẵn, tư chất điều khiển binh đội rồi!

Toàn Cảnh Thiên vung tay lên, hét to: “Toàn quân nghe lệnh! Theo tôi, giết!”

“Giết!” Sĩ khí của đội quân nhân loại lại một lần nữa được trổi dậy.

Chiếc khiên khổng lồ của nhà họ Bạch vụt bay lên không trung, biến thành một bức tường lớn, đập xuống phía dưới, ngăn cách chiến trường thú nhân ra.

Địa Giang Đồ lơ lửng giữa không trung, ánh sáng màu vàng chiếu rọi, ảo ảnh Địa Giang lưng chừng hiện ra, khi ảo ảnh đó áp xuống, giống như vật thật vậy, khiến đám thú nhân hóa thành một vũng bùn thịt, không còn khả năng sống sót.

Huyết phủ đỏ thẫm lại một lần nữa chém xuống, xung quanh một trăm mét, tạo thành hình rẻ quạt, ngay cả máu thịt cũng không còn.

Cây côn trong tay Toàn Cảnh Thiên bay vọt lên, giống như định hải thần trâm trong điện thoại, một đầu cắm xuống đất, đầu kia chỉ lên trường, Toàn Cảnh Thiên đứng ở chỗ cao chỉ huy, giống như vương giả, mắt nhìn bốn phía, anh ta căn bản không cần làm gì, Địa Giang Đồ và huyết phủ đã mở hết tốc lực, khiến đám đại quân thú nhân kia tan chảy như trời đông gặp nắng hạ.

Thế cục chuyển biến rất lớn, khiến đội quân của nhân loại, không ngừng vang lên những tiếng hoan hô.

Toàn Cảnh Thiên ngẩng đầu, ra dáng của một vị đại hiệp.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3054


Chương 3054

Bức tường lớn đó phân cách chiến trường ra, đại quân thú nhân chết dưới uy phong của tổ khí, còn những con cá lọt lưới đó thì bị các chiến sĩ của nhân loại cùng nhau tiêu diệt hết.

“Thần mặt trời, được quá nhỉ” Triệu Chính Khải mỉm cười: “Nào, thu bức tường thành đó lại, để chúng tôi tiếp thêm dũng khí, đánh đám thú nhân đó ra khỏi chiến trường cổ!”

Toàn Cảnh Thiên lộ ra vẻ mặt gượng gạo, anh ta nhảy từ trên xuống đất, đi đến trước mặt Triệu Chính Khải, nhỏ giọng nói: “Không thu lại được, vừa nãy mãi cố làm ngầu, không có suy nghĩ tới vấn đề này, bây giờ sức lực không đủ, không có các nào thúc giục tổ khí nữa”

Khi Triệu Chính Khải ngước lên, ông ta chỉ nhìn thấy ánh sáng của Địa Giang Đồ và huyết phủ đã trở nên mờ nhạt đi rất nhiều.

“Cái này…” Triệu Chính Khải bất lực nhìn xung quanh Toàn Cảnh Thiên: “Cái này cũng không có gì lạ, giống tác phong của cậu mà”

“Ha ha” Toàn Cảnh Thiên vò đầu: “Không sao, cho tôi nghỉ ngơi một ngày, ngày mai ra tay, bọn họ đều sẽ chết hết.”

Lam Vân Dương đứng bên cạnh đột nhiên mở miệng nói: “Nói thì là nói như thế, nhưng mà hình như, không đợi được tới sáng sớm ngày mai nữa rồi”

“Hửm” Toàn Cảnh Thiên cảm thấy khó hiểu, nhưng mà vừa quay phắc, sắc mặt anh ta liền thay đổi.

Chỉ thấy bức tường thành to lớn do tổ khí của nhà họ Bạch †ạo thành đã xảy ra dao động mãnh liệt, tiếp theo đó, trên tường thành xuất hiện những vết nứt, những vết nứt đó càng lúc càng nhiều, khắp nơi đều là vết nứt.

Sau một tiếng nổ lớn, bức tường thành bị nổ ra một cái lỗ lớn, trong cơn khói bụi mịt mù, một bóng người từ bên trong bước ra.

“Tổ khí? Lẽ nào các người cho rằng, chỉ có các người, mới có tổ khí sao.” Người này dần dần lộ ra gương mặt của mình trong màn bụi, chính là Đoạn Vân Long!

Lúc này, thứ Đoạn Vân Long đang cầm trong tay không phải là cây phất trần, mà là một cái chùy nặng khổng lồ, vừa rồi chính là cái chùy trong ông ta phá vỡ bức tường, chỉ có tổ khí mới có thể phá vỡ tổ khí mà thôi.

Thân ảnh Toàn Cảnh Thiên lóe lên, lại xuất hiện trên đỉnh cây côn, nhìn Đoạn Vân Long từ trên xuống dưới, nói: “Người đến là kẻ nào, báo danh tính đi!”

“Ha ha” Đoạn Vân Long cười khẩy một tiếng: “Chỉ là một tiểu bối mà dám xưng danh tính với ta, tuổi trẻ bây giờ, ai ai cũng cuồng ngạo thế sao.”

“Lão khốn kiếp, đừng làm màu với ông đây!” Toàn Cảnh Thiên trực tiếp mở miệng mắng: “Có bản lĩnh thì lên đi, đâu với ông ba trăm hiệp.”

“Ba trăm hiệp?” Đoạn Vân Long ngẩng đầu lên nhìn Toàn Cảnh Thiên: “Nếu cậu có thể tiếp được ba mươi hiệp của tôi, †ôi sẽ xem như cậu là thiếu niên anh tài!”

Trong khi Đoạn Vân Long nói, lại vung cái chùy trong tay, đánh vào bức tường thành phía sau, một vết nứt dài từ chỗ Đoạn Vân Long đánh vào bỗng chốc lan ra khắp tường thành, chỉ trong chốc lát, bức tường thành hoàn toàn sụp đổ.

Toàn Cảnh Thiên đứng trên đỉnh côn, bất giác nuốt một ngụm nước miếng, anh ta có thể cảm nhận được uy lực của cái chùy nặng đó truyền tới, nếu đang trong lúc còn đủ sức, Toàn Cảnh Thiên còn dám hống hách vài ba câu, nhưng vừa nãy, anh ta vừa mới ra dáng oai phong xong, bây giờ căn bản chẳng còn sức mà đi điều khiển tổ khí, chứ đừng nói tới đại chiến với đối thủ đẳng cấp này.

Nếu bình thường, Toàn Cảnh Thiên sẽ cúi người, xin lỗi, rồi chuồn lẹ.

Nhưng lúc này, trước mặt đại quân, muốn bắt Toàn Cảnh Thiên chịu lép vế, còn khó hơn bắt Triệu Chính Khải mời khách nữa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3055


Chương 3055

Toàn Cảnh Thiên ưỡn ngực: “Này, lão già ông dám nói chuyện như thế với ông đây sao, có bản lĩnh thì lên đi, để ông đây nói cho ông biết, ở đây ai mới là gia gia!”

“Oắt con, tôi sẽ xé nát miệng cậu.” Đoạn Vân Long cười khẩy một tiếng, rồi dùng sức nhảy l*n đ*nh cây côn đó.

Người nắm giữ tổ binh, đã thoát ly một phần quy củ hạn chế trên chiến trường cổ này rồi.

Tình hình bây giờ có thể nói, thứ có thể thao túng chiến trường này, chính là tổ binh.

Sử dụng tổ binh để đối chiến, kéo theo tất cả mọi người, trên chiến trường này, tất cả đều dừng lại, bất luận là nhân loại hay là thú nhân, ánh mắt của họ đều hướng về hai người đang trên đỉnh cây côn kia.

Toàn Cảnh Thiên nhìn Đoạn Vân Long đứng đối diện mình, chỉ cảm thấy hai chân có hơi mềm nhũn, một là anh ta thấy hơi sợ một chút, hai là, vừa nãy thật sự dùng sức quá mạnh rồi.

“Lão khốn kiếp, ông cầm chùy đồng thì có bản lĩnh gì chứ?” Toàn Cảnh Thiên chống nạnh: “Có bản lĩnh thì đấu tay đôi giống ông đây này!”

“Thằng nhóc miệng mồm đanh thép nhỉ” Đoạn Vân Long vung tay lên, đại chùy trong tay lao về phía Toàn Cảnh Thiên.

“Á á á á, lão khốn kiếp chơi đánh lén!” Toàn Cảnh Thiên hét lên một tiếng, nhảy từ trên đỉnh cây côn xuống, sau đó, cây côn lập tức biến nhỏ lại như kích thước bình thường, bị Toàn Cảnh Thiên nắm chặt trong tay, vung về phía đầu của Đoạn Vân Long.

Chùy thiết và cây côn va vào nhau, sự va đập giữa hai tổ khí này, rõ ràng chỉ phát ra tiếng vang bình thường, nhưng lại khiến mọi người ở đây đều cảm thấy lồng ngực anh ách vô cùng khó chịu.

Cú va chạm này, Toàn Cảnh Thiên chỉ cảm thấy chùy thiết đó của đối phương truyền đến một nguồn uy lực rất là mạnh mẽ, khiến hai cánh tay anh ta có hơi tê cứng.

“Lão khốn kiếp, ông đánh chùy à, trông ông giống như đang gia công cơ khí ấy! Ăn một gậy của lão tử đây!” Toàn Cảnh Thiên nói rất hăng, động tác trên tay cũng không ít, anh †a giương cao cây côn trong tay, lại một lần nữa tấn công về phía Đoạn Vân Long.

Đoạn Vân Long bị chế giễu tới mặt mày xanh ngắt, luận khẩu khí, ông ta sao có thể là đối thủ của Toàn Cảnh Thiên, ông ta chỉ có thể đem cơn tức giận trong lòng tập trung hết vào trong binh khí trên tay, không ngừng tấn công.

Hai tổ khí không ngừng va vào nhau.

Trên chiến trường, cảm giác của mọi người giống như có một chiếc trống cứ không ngừng đập vào lồng ngực họ, tiếng trống càng lúc càng mãnh liệt, bọn họ như có cảm giác tim như sắp nhảy thẳng ra ngoài luôn rồi.

Đây chính là tổ khí, cho dù tại chiến trường cổ có lực áp chế cực mạnh này, vẫn có thể gây ra ảnh hưởng cho những người xung quanh.

Toàn Cảnh Thiên và Đoạn Vân Long chớp mắt đã đánh hơn mười mấy chiêu, mười mấy chiêu này, Toàn Cảnh Thiên hoàn toàn bị đè ở thế hạ phong, còn Đoạn Vân Long, giống như là chưa dùng hết sức lực vậy, tỏ vẻ rất thảnh thơi.

“Ha ha, sức mạnh thế này mà cũng dám xuất khẩu cuồng ngôn” Đoạn Vân Long cười khẩy một tiếng, ‘Bố mẹ cậu không dạy cậu, ra ngoài phải học cách khiêm nhường sao?”

“Không” Toàn Cảnh Thiên lắc đầu: “Bố mẹ tôi chỉ nói với tôi, sau này ra ngoài phải cho tôi ăn ít lại chút”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3056


Chương 3056

“Mồm mép nhanh nhảu lắm!” Đoạn Vân Long hét lên một tiếng, muốn lần nữa hô binh áp đảo, dùng chùy thiết trong tay đập cho Toàn Cảnh Thiên biến thành một mớ thịt.

Liên tiếp tấn công hai chiêu, Toàn Cảnh Thiên liên tục lùi lại phía sau, đương nhiên là không đấu lại rồi.

“Người này rất mạnh” Lam Vân Dương nhìn chằm chằm vào Đoạn Vân Long: “Ít nhất, mạnh hơn chúng ta, thằng nhóc mập này, chống đỡ không được bao lâu nữa”

Triệu Chính Khải nhìn Đoạn Vân Long, nói: “Có thể tùy tiện lấy tổ binh ra, có cách trì binh, ôn hiểu bao nhiêu về tâm trái đất? Có thể đoán ra được thân phận của ông ta không?”

“Đại khái có thể liên tưởng ra được một chút” Lam Vân Dương nói, ánh mắt ngưng trọng: “Nếu bọn họ cũng đứng về phía thú nhân, chứng tỏ, ngày đó thật sự sắp đến rồi”

“Đến cũng tốt.” Triệu Chính Khải đột nhiên mỉm cười: “Thế cục bây giờ đã loạn tới mức này rồi, chỉ bằng đặt mọi chuyện lại với nhau, Anh Linh Điện, kể từ khi có sự tồn tại của họ, vốn dĩ nơi này đầy rãy những thứ kỳ lạ rồi, chính là như thế”

“Anh Linh Điện và đạo quán Ngọc Hư liên thủ, muốn đối phó thật không dễ dàng” Lam Vân Dương lắc đầu.

“Dễ hay không cũng phải đánh” Triệu Chính Khải hít sâu một hơi: “Đạo quán Ngọc Hư có một số người nhất định muốn chết, cũng nhất định sẽ chết, cho dù tôi không làm, Trương Thác cũng sẽ làm! Tôi không thể tưởng tượng được, nếu Lâm Ngữ Lam thật sự xảy ra chuyện gì, hâu quả sau đó sẽ như thế nào”

Trong lúc Lam Vân Dương và Triệu Chính Khải đang nói chuyện, Toàn Cảnh Thiên và Đoạn Vân Long lại đánh tiếp mười chiêu, lúc này Toàn Cảnh Thiên đã sớm rút lui ổn định rồi, trên người toàn là bụi, không còn nhìn thấy dáng vẻ oai hùng hiên ngang ban nãy nữa.

Đoạn Vân Long cầm chùy thiết trong tay, nhìn Toàn Cảnh Thiên, từ từ đi về phía anh ta.

“Mẹ nó, đánh ông mập đây cũng được, nhưng mà trước mặt nhiều người như thế không cho tôi thể diện gì cả, tôi nói cho ông biết, tôi tức giận rồi!” Toàn Cảnh Thiên chống cây côn trên mặt đất, anh ta ngồi xếp bằng, giống như cao tăng đang thiền định vậy, trong miệng lại lẩm bẩm gì đó.

Bên cạnh Toàn Cảnh Thiên đột nhiên xuất hiện một luồng gió mạnh, áo choàng trên người anh ta cũng bay phần phật trong gió, cái đầu béo đó, vốn dĩ mới mọc ra mấy cọng tóc, tự nhiên rụng xuống, lộ ra vết giới ba mà trước đây Phá Quân châm cho anh ta.

Toàn Cảnh Thiên đột nhiên mở mắt ra, hai mắt của anh ta, dường như có luồng kim quang phát sáng!

“Tôi hói rồi, cũng mạnh lên rồi!”

Toàn Cảnh Thiên lại đưa tay ra, năm chặt cây côn phía trước, trong lúc anh ta cầm lấy cây côn, một cỗ khí vô hình lấy anh ta làm trung tâm mà tỏa ra xung quanh, khiến Đoạn Vân Long đang định đi về phía anh ta cũng vô thức dừng lại.

“Huyết mạch thức tỉnh rồi sao” Đoạn Vân Long nhìn Toàn Cảnh Thiên: “Cho dù huyết mạch có thức tỉnh thì làm sao, có một số khoảng trống là không thể lấp đầy được!”

Đoạn Vân Long nhảy lên, vung đại chùy trong tay nện về phía Toàn Cảnh Thiên.

Toàn Cảnh Thiên chỉ phất nhẹ cây côn trong tay, thì đã có thể bật tung cây chùy thiết đang lao tới của Đoạn Vân Long, sau đó xoay người, cơ thể mập mạp của anh ta bỗng chốc trở nên vô cùng nhẹ nhàng uyển chuyển, côn vắt ngang eo, dùng lực đánh ra, đánh một cú nặng nề vào lưng của Đoạn Vân Long.

Cả người Đoạn Vân Long chao đảo một hồi, mới ổn định lại, vừa muốn phản công, thì Toàn Cảnh Thiên lại tấn công lần nữa, cây côn đánh trúng cổ tay của Đoạn Vân Long, khiên cây chùy thiết trong tay Đoạn Vân Long xém chút rời khỏi tay.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3057


Chương 3057

“Mới có nhiêu đây sức sao, không chịu nổi một đòn! Đến đây đi, cho ông xem thử kết quả luyện tập một ngày hai trăm cái chống đẩy ông đây!”

Cây côn trong tay Toàn Cảnh Thiên bay vụt lên, chớp mắt đã dài mươi mét, to hai mét rồi.

Toàn Cảnh Thiên ôm cây côn vào trong lòng, dùng sức.

đập mạnh xuống, Đoạn Vân Long dùng chùy thiết phản kháng lại, nhưng không có một chút tác dụng nào, khi Toàn Cảnh Thiên liên tục dùng côn đập xuống, thì hai chân ông ta, đã bị ghìm xuống mặt đất rồi.

“Ăn một đòn cuối của ông đây!” Toàn Cảnh Thiên nhảy lên không trung, dựng thẳng cây côn phía trước, mũi chân đạp vào thành bên của cây côn, đưa cả người bay l*n đ*nh côn.

“Chết đi cho ông!”

Toàn Cảnh Thiên ra sức mà đạp, cây côn đánh xuống phía dưới với uy lực cực mạnh.

“Âm!”

Một tiếng nổ lớn vang lên, Đoạn Vân Long hoàn toàn bị cây côn đè bên dưới, cây côn tiếp xúc với mặt đất, không còn nhìn thấy Đoạn Vân Long đâu nữa.

Toàn Cảnh Thiên đứng một chân l*n đ*nh côn, kim kê độc lập, hai tay hợp lại đặt trước ngực.

“A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai, trời có đức hiếu sinh, bần tăng vốn không muốn khai sát giới, sao lão khốn kiếp ông không biết tốt xấu vậy chứ, tội lỗi tội lỗi.”

Bộ dạng đầu trọc của Toàn Cảnh Thiên, áo cà sa trên người tung bay phất phới, trông có vẻ giống một vị cao tăng đắc đạo, trong mắt anh ta tỏa ra một luồng ánh sáng màu vàng, nếu nhìn kỹ, thì sẽ phát hiện ra phần áo phía sau lưng Toàn Cảnh Thiên đã ướt đẫm mồ hôi, chuyện đốt cháy huyết mạch này vốn không phải là chuyện dễ dàng.

Toàn Cảnh Thiên đứng trên đỉnh côn, có ngọn gió thổi quả, toát lên dáng vẻ cực kỳ soái khí.

“Kết thúc như thế này sao?” Triệu Chính Khải nhìn Lam Vân Dương hỏi.

“Không đơn giản như thế đâu” Lam Vân Dương khẽ lắc đầu: “Nếu thần mặt trời này không còn hậu chiêu nữa, sợ là sẽ rất nguy hiểm, ông nghỉ ngơi thế nào rồi?”

“Miễn cưỡng thôi” Triệu Chính Khải nhếch miệng cười: “Ông muốn làm thế nào”

“Tôi giúp ông Lam Vân Dương đặt một tay lên vai Triệu Chính Khải: “Ông đi dẫn binh, may ra, vẫn còn cơ hội đấu một trận”

Triệu Chính Khải nhìn Đoạn Vân Dương đang bị đè dưới đất, hít sâu một hơi: “Có lẽ chỉ có thể làm như vậy thôi”

“Ài, sức mạnh thế này, bần tăng còn chưa làm nóng người mà ông đã không được rồi sao!” Toàn Cảnh Thiên vẫn hống hách nói.

Đột nhiên, cây côn khổng lồ dưới chân Toàn Cửu Thiên phát sinh rung lắc, Toàn Cảnh Thiên đứng trên cây côn sắc mặt lập tức thay đổi, anh ta đạp lên cây cô, dùng sức đè xuống, nhưng không thể nào ngăn cản được sự dao động trên đến từ cây côn.

Cây côn càng lúc càng rung mạnh, chính lúc này, nơi tiếp xúc giữa mặt đất và cây côn cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt, thậm chí cả một mảnh đất lớn cũng bắt đầu chấn động.

“Nhanh lên!” Triệu Chính Khải cũng thay đổi sắc mặt: “Không kịp rồi!”

Ngay lúc Triệu Chính Khải vừa dứt lời, cây côn bắt đầu nghiêng sang một bên.

Toàn Cảnh Thiên nhảy lên, vung tay một cái, cây côn biến về trạng thái tự nhiên của nó, rồi rơi vào trong tay anh ta.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3058


Chương 3058

Trong cái hố sâu dưới đất, thân ảnh của Đoạn Vân Long lại xuất hiện, đạo bào trên người ông ta đã hoàn toàn rách nát, lộ ra phần da thịt cường tráng.

Có thể thấy, trên người Đoạn Cửu Long, còn có những vết thương lớn nhỏ chẳng chịt.

Thân là phó điện chủ của Anh Linh Điện, Đoạn Vân Long có kinh nghiệm chiến đấu rất chắc, trận đấu mà ông ta đã trải qua cả đời này, tuyệt đối không phải người thường có thể tưởng tượng được.

Trên người Đoạn Vân Long, cũng mang theo một luồn ánh sáng yếu ớt.

“Không biết bao nhiêu năm rồi, chưa có tiểu bối nào có thể làm ta bị thương, cậu quả thật nằm ngoài dự đoán của ta đấy, nhưng mà, cũng chí đến đây thôi.” Đoạn Vân Long tay xách chân nhấc, nâng chùy thiết lên, ông ta nhìn Toàn Cảnh Thiên, ánh mắt vô cùng lạnh lùng.

Toàn Cảnh Thiên có thể cảm nhận được khí tức khủng khiếp tỏa ra trên người Đoạn Vân Long, nhưng trong miệng anh ta vẫn chưa chịu nhận thua.

“Này, lão khốn kiếp, khẩu khí của ông được lắm, đợi ông đây…

“Có thể câm miệng rồi” Đoạn Vân Long hành động rồi, dưới sự hạn chế của chiến trường cổ, thân thể Đoạn Vân Long hóa thành một ảo ảnh, bỗng chốc xuất hiện trước mặt Toàn Cảnh Thiên.

“Nhanh quái”

Ngay cả Lam Vân Dương và Triệu Chính Khải cũng thốt lên kinh ngạc.

Cái mặt mập của Toàn Cảnh Thiên cũng đột nhiên tái mét, vãn chưa kịp phản ứng lại, chùy thiết trong tay Đoạn Vân Long đã đánh trúng ngực Toàn Cảnh Thiên.

Cả người Toàn Cảnh Thiên giống như pháo đạn bay ngược trở lại, sau đó rơi mạnh xuống đất, khiến mặt đất tạo thành một cái hố sâu.

Còn không đợi Toàn Cảnh Thiên phản ứng lại, Đoàn Vân Long lại xuất hiện trước mặt anh ta, chùy thiết trong tay trực tiếp đập vào đầu Toàn Cảnh Thiên.

Toàn Cảnh Thiên vô thức nâng cây côn lên chặn một đòn của Đoàn Vân Long.

Với một đòn này, cây côn trong tay Toàn Cảnh Thiên bị hất tung, còn Đoàn Vân Long lại vung mạnh chùy thiết lên, một lần nữa nhắm vào đầu Toàn Cảnh Thiên mà đánh.

Nếu bị tổ khí đánh vào đầu, đầu của Toàn Cảnh Thiên chắc chắn sẽ nát bét như trái dưa hấu.

“Không kịp rồi!” Triệu Chính Khải hô lên một tiếng, cả người lao mạnh về phía trước, nhặt huyết phủ dưới đất lên.

Trong khi Triệu Chính Khải nhặt huyết phủ lên, nơi tiếp xúc.

giữa huyết phủ và tay ông ta bốc lên một làn khói xanh, đây không phải là của tổ khí Cửu Cục, bây giờ Triệu Chính Khải muốn miễn cưỡng cầm binh, cái giá phải trả chính là mỗi giây đều sẽ bị phản phệ rất nghiêm trọng.

Vào thời điểm quan trọng, Triệu Chính Khải đột nhiên lao đến, lấy huyết phủ chặn đòn tấn công của Đoạn Vân Long.

Hai tổ khí chạm vào nhau, Triệu Chính Khải bị bật ngược trở lại, nhưng lúc này, ông ta đã kịp thời kéo Toàn Cảnh Thiên thoát khỏi phạm vi tấn công của Đoạn Vân Long.

“Chỉ là hai con kiến. Đoạn Vân Long nhìn hai người ở phía không xa: “Muốn đấu tranh, lại có thể đấu tranh được bao lâu?

Hôm nay bổn tọa chính là muốn hai người tan thành mây khói.”

Đoạn Vân Long nhấc chùy thiết lên, đi về phía hai người, chùy thiết cạ vào mặt đất, phát ra âm thanh chói tai, bây giờ đối với hai người mà nói, giống như tử thần sắp đến vậy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3059


Chương 3059

“Thần mặt trời, cậu còn sát chiêu nào không?” Triệu Chính Khải nhìn tên béo ngồi bên cạnh mình.

“Có cái rắm” Toàn Cảnh Thiên tỏ vẻ ủy khuất: “Lão già này không xuất bài theo chiêu cũ, tôi đánh xong rồi, ông ta mới xuất chiếu, nếu không giết ông ta, đại ca à, hay là anh xuất sát chiêu đi, hôm nay tôi sợ lắm rồi. “

“Tôi giết được cái đầu cậu đấy!” Triệu Chính Khải lật lòng bàn tay ra, khi nãy ông ta chỉ cầm huyết phủ mấy giây mà lòng bàn tay đã sắp bị thiêu cháy hết rồi.

“Hại, thế làm sao đây?” Toàn Cảnh Thiên nhìn chằm chằm Đoạn Vân Long càng lúc càng tới gần, “Tôi có một cách”

“Cách gì?”

Toàn Cảnh Thiên hít thật sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ông có từng nghe qua một loại chưởng pháp giáng từ trên trời xuống chưa?”

“Cậu…”

“Keng!”

Ngay lúc Đoạn Vân Long chỉ cách hai người mấy mét, một chiếc lưỡi liềm màu đen từ trên trời giáng xuống, sau đó, rơi trước mặt Đoạn Vân Long.

Trên chiếc liềm đen, phát ra một luồng tử khí màu đen, ngăn chặn đường tiến của Đoàn Vân Long.

“Lại có kiến xuất hiện rồi?” Trên mặt Đoạn Vân Long tỏ vẻ khó hiểu, ông ta lại vung chùy thiết trong tay, đập mạnh vào cây liềm đen đó.

“Vù vù vù vùi”

Trên trời vô số âm thanh phá không vang lên.

Một ngọn giáo, từ trên trời rơi xuống, c*m v** mặt đất.

Một thanh bảo kiếm, tỏa ra ánh sáng sắc bén, c*m v** mặt đất.

Một thanh đại đao, đầy rẫy sát khí, c*m v** mặt đất.

Một chiếc rìu lớn, cảm giác rất nặng nề, c*m v** mặt đất.

Từng thanh từng thanh vũ khí, toàn bộ đều rơi bên cạnh Đoạn Vân Long, hình thành một vòng vây, nhốt Đoạn Vân Long vào trong đó.

Đoạn Vân Long vẫn không biến đổi sắc mặt, chính ngay lúc này, cuối cùng cũng thay đổi, bởi vì ông ta phát hiện, những binh khí đang cắm xung quanh mình, toàn bộ đều là tổ khít “Tổ khí!” Triệu Chính Khải cảm thấy hơi sốc, nhìn lên không trung, thân ảnh quen thuộc đó, đập vào mắt của ông ta.

“Cuối cùng cũng đến rồi.” Lam Vân Dương nhìn Trương Thác đang lơ lửng trên không trung: “Xem ra, thu hoạch không tệ.

Đoạn Vân Long ngẩng đầu lên, hai mắt ông ta nheo lại: “Là cậu! Tôi không tìm cậu, cậu lại dám tự mình tìm đến đây, có dũng khí lắm”

Trương Thác chẳng thèm nhìn thẳng Đoạn Vân Long đang bị nhốt dưới đất, trong tay anh, có một quyển trúc, anh mở quyển trúc ra, đọc lẩm bẩm trong miệng, tuy âm thanh không lớn, nhưng ở trong chiến trường cổ này vẫn có thể nghe rõ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3060


Chương 3060

“Binh sĩ Cửu Cục, Kháng Long Giản, dụng binh là để hộ quốc, giết sạch bọn gian tà khắp thiên hạ, Cửu Cục Triệu Chính Khải, tiến lên dẫn binh!”

Khi giọng nói của Trương Thác vừa phát ra, một cái cái giản màu đen đột nhiên bay lên, nhanh chóng bay thẳng về phía Triệu Chính Khải.

Triệu Chính Khải tung người lên, hai tay bắt lấy cái giản kia, sau đó chuyển chiếc giản qua tay phải, xoay một vòng trên không trung rồi đáp xuống.

Triệu Chính Khải nhìn chăm chằm chiếc giản trong tay mình, ánh mắt lộ ra vẻ hưng phấn. Kháng Long Giản này chính là tổ binh của cục chín, có tác dụng loại bỏ yêu ma trên khắp thiên hạ.

Sau khi Triệu Chính Khải có được thanh giản này thì ánh sáng màu vàng trên thanh giản này quấn quanh cơ thể Triệu Vô Cùng, sau đó bắt đầu tiến hành dung nhập vào trong cơ thể của Triệu Chính Khải, điều này đại diện cho việc Triệu Chính Khải có thể cầm binh!

“Lam Vân Dương của Phản Tổ Minh, mau tới lãnh nhận binh khí!”

Giọng nói của Trương Thác lại vang lên lần nữa.

Trên mặt đất, một thanh kiếm màu xanh da trời nhanh chóng chạy thẳng về phía Lam Vân Dương.

Lam Vân Dương đưa tay ra đón lấy thanh đao.

“Thanh đao Thu Thủy” Lam Vân Dương nhìn thanh đao trong tay, xúc động lên tiếng: “Cậu trở lại rồi.: “Hành Vân ở phương Đông mau tới nhận binh khít”

“Truyền nhân của nhà họ Chúc mau tới lãnh binh khí!”

“Gia tộc Thôn Chính, mau tới lãnh binh khí!”

“Gia tộc Cao Ly Kim, tới lãnh binh khí!”

“Gia tộc Kate ở nước Tự Do, mau tới nhận binh khít”

Giọng nói của Trương Thác liên tục vang lên, hết món này rồi lại tới món khác được đưa ra, rơi vào tay mỗi người.

Ánh sáng rực rỡ từ các tổ binh liên tục hiện lên.

“Thằng bé thừa kế những tổ binh của sư phụ nó.” Lam Vân Dương nhìn Trương Thác trên bầu trời: ‘Những binh khí này có thể trông coi tổ binh của thiên hạ, kể từ lúc thằng bé bắt đầu thừa kế nhưng binh khí đó, địa vị của nó trên đời này cũng không còn người nào có thể vượt qua được cậu ấy, đương nhiên cậu ấy sẽ trở thành một vị lãnh đạo.”

Đoạn Vân Long cầm cây búa trong tay, ánh mắt ông ta nhìn tất cả mọi chuyện đang xảy ra, trong mắt ông ta hiện lên vẻ u ám. Một khi người nào đó sở hữu tổ binh thì thực lực của người đó sẽ có sự thay đổi vô cùng mạnh mẽ, không nói tới uy lực cực lớn mà tổ binh sở hữu. Khi người nào đó cầm tổ binh trong tay, thì cũng sẽ nhờ vào tổ binh mà trở nên mạnh mẽ hơn.

Mà người có binh khí trong tay, mặc dù không trực tiếp sử dụng tổ binh thế nhưng lại có thể nhận được tất cả năng lượng có trong tổ binh, chì với một điểm này thì cũng đủ đáng sợ rồi.

Những thứ đang cắm bên cạnh Đoạn Vân Long đã nhanh chóng trở lại chủ nhân của riêng mình, chỉ còn mỗi một chiếc lưỡi hái màu đen vẫn còn đứng yên tĩnh tại nơi đó, lưỡi đao hình trăng khuyết trông như nụ cười của thần chết.

Bên phía đám thú nhân, tướng quân thú nhân nhìn thấy cảnh tượng này trong lòng cảm thấy không ổn cho lắm. Anh ta cũng đã sớm nhìn thấy uy lực của tổ binh, chỉ cần một trong ba tổ binh trong đó xuất kích thì đã có không biết bao nhiêu thú nhân bị tàn sát. Thế mà bên phía loài người lại đang sở hữu ít nhất là hai mươi loại tổ binh khác nhau! Đây thật sự là một con số vô cùng đáng sợ.

Cảnh tượng như thế cũng đã khiến tướng quân của thú nhân biết rõ! Tận thế của đám thú nhân này sắp tới rồi!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3061


CHương 3061

Trương Thác đứng giữa không trung, ánh mắt anh quét về phía dưới, lên tiếng lần nữa.

“Nhưng người đang cầm binh khí nghe lệnh tôi!”

“Nghe đây!”

Tất cả những người cầm tổ binh trong tay đều đồng loạt lên tiếng đáp lại.

Trương Thác đưa tay chỉ về phía tướng quân của đám thú nhân, lên tiếng quát lớn: “Dùng những tổ binh trong tay mọi người chém giết hết đám thú nhân này!”

Hơn hai mươi tổ binh đang có trên chiến trường này đều đồng loạt phát ra ánh sáng.

Triệu Chính Khải cầm chặt thanh giản trong tay, đưa mắt nhìn đạo sĩ Ngọc Hư ở phía kia: “Ông đây đã không nhịn được muốn ra tay từ lâu rồi!”

“Giết!”

Một tiếng la hét vang lên, hơn hai mươi tổ binh đồng loạt phát ra ánh sáng, nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Đội quân nhân tộc dưới sự hướng dẫn của hơn hai mươi tổ binh này, khí thế bừng bừng nhanh chóng lao thẳng về phía đội quân thú nhân ở phía kia!

Đúng vậy chính là nghiền ép!

Khi hơn hai mươi thanh tổ binh đồng loạt phát ra uy lực, trên chiến trường cổ này, đám thú nhân chắc chắn cũng không còn cơ hội để xoay chuyển tình hình.

Đoạn Vân Long cầm cây búa lớn trong tay, ông ta cũng không tham gia cuộc chiến này. Ông ta biết rõ, cho dù ông ta có mạnh mẽ tới mức nào thì thì dưới sự tấn công của hai mươi tổ binh này thì ông ta cũng không có cách nào có thể chống lại được. Huống chỉ bây giờ ông ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Sau khi Trương Thác ra lệnh, ánh mắt anh nhanh chóng nhìn về phía Đoạn Vân Long đang ở phía dưới.

Đoạn Vân Long cũng đang đưa mắt nhìn Trương Thác.

Khóe miệng Trương Thác cong lên, anh đưa tay ra, lưỡi hái màu đen dưới đất trở nên run rẩy, sau đó nó bay vút lên không trung rồi rơi vào tay Trương Thác.

Ngay lúc Trương Thác đón được chiếc lưỡi hái kia thì một luồng ánh sáng màu đen quấn quanh cổ tay anh. Hơn nữa nhanh chóng lan ra toàn thân anh, cho đến khi đi đến cổ của Trương Thác, ánh sáng màu đen kia mới ngừng lại. Luồng ánh sáng này trông như một ngọn lửa màu đen.

Con ngươi Trương Thác nhanh chóng biến thành màu đen, Trương Thác cầm lưỡi hái lên, đưa mắt liếc nhìn Đoạn Vân Long đang đứng bên dưới, lên tiếng: “Phó điện chủ của Anh Linh Điện, cùng lắm cũng chỉ như thế thôi: “Cậu cho rằng lấy được tổ binh thì muốn làm gì thì làm sao?” Đoạn Vân Long siếc chặt cây búa lớn trong tay, sau đó ông ta đột nhiên nhảy lên lao thẳng về phía Trương Thác, tốc độ của ông ta vô cùng nhanh chóng, ông ta giống như ảo ảnh trong mắt người khác.

Thế nhưng trong mắt Trương Thác.

“Quá chậm”

Khi Đoạn Vân Long xuất hiện trong tầm mắt của Trương Thác, anh dửng dưng nói ra mấy chữ này.

“Cái gì!” Con ngươi Đoạn Vân Long đột nhiên co rút một cái, chẳng biết từ bao giờ mà lưỡi hái sắc bén kia đã đến sau eo của ông ta. Lưỡi hái này chỉ cần di chuyển nhẹ nhàng một chút thì đã có thể chém rách eo của Đoạn Vân Long.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3062


Chương 3062

Trong thời điểm quan trọng, Đoạn Vân Long xiết chặt cây búa lớn trong tay mình, cơ thể ông ta nhanh chóng trầm xuống, thoát khỏi sự tấn công của lưỡi hái này. Cho dù có như thế thì đỉnh đầu của Đoạn Vân Long cũng bị cắt nát.

“Phản ứng cũng không tệ lắm” Trương Thác nói ra những lời này thế nhưng vẻ mặt lại lộ vẻ thất vọng: “Thế nhưng vẫn quá yếu.”

Lúc Trương Thác nói mấy lời này, anh đã nhanh chóng xuất hiện trước người Đoạn Vân Long.

“Chém!”

Chiêu này của Trương Thác nhanh chóng tạo thành một ảo ảnh hình lưỡi liềm ở dưới chân Đoạn Vân Long.

Sắc mặt Đoạn Vân Long nhanh chóng thay đổi, mặc dù đây chỉ là một ảo ảnh thế nhưng có thể làm được mọi thứ ở nơi chiến trường cổ này thì cũng thể thấy Trương Thác bây giờ đã vô cùng mạnh mẽ, không quá để tâm đến quy tắc ở chiến trường cổ này!

Đoạn Vân Long xoay xoay cây búa trong tay, nhanh chóng tạo lên một luồng ánh sáng bảo vệ cơ thể mình. Thế nhưng khi ánh sáng đó của ông ta chạm vào lưỡi liềm màu đen kia thì ánh sáng đó nhanh chóng vỡ tung. Đoạn Vân Long cũng bị văng ra ngoài sau đó đập mạnh xuống đất.

Trong lúc Đoạn Vân Long đang định đứng dậy thì Trương Thác đã nhấc chân đạp vào ngực ông ta, lưỡi hái màu đen đã kề ở cổ của Đoạn Vân Long”

“Anh Linh Điện của các người muốn giết tôi sao?” Vẻ mặt Trương Thác hiện lên vẻ đăm chiêu.

“Trương Thác, không phải cậu muốn chiến những chỗ tốt ở chiến trường cổ này sao, cần gì phải phách lối như thế?”

Vẻ mặt Đoạn Vân Long hiện lên vẻ không cam lòng.

Trương Thác hừ lạnh một tiếng, chân anh dùng sức đạp mạnh vào ngực Đoạn Vân long, Đoạn Vân Long nhanh chóng phun ra một ngụm máu tươi.

“Thăng làm vua, thua làm giặc!” Trương Thác cười nhạt: “Ông tu luyện nhiều năm hơn tôi, thế mà hôm nay lại bại dưới tay tôi như thế. Cho dù có giải thích thế nào thì cũng chỉ toàn là mượn cớ.”

“Ôi cho dù có như thế thì cậu dám g**t ch*t tôi sao?” Ánh mắt Đoạn Vân Long hiện lên vẻ hung tợn: “Nếu cậu g**t ch*t tôi thì vợ cậu cũng không sống nổi đâu!”

“Ông nói gì?”

Những luồng khí màu đen quấn quanh người Trương Thác nhanh chóng lan đến nửa khuôn mặt anh.

Đối với Trương Thác mà nói thì Lâm Ngữ Lam chính là điểm yếu lớn nhất của anh.

Luồng khí màu đen đang quấn quanh người anh lúc này chính là mặt tối của anh.

Ngay lúc Trương Thác ở trạng thái như thế, có người lại còn dám dùng cô để uy h**p anh. Suýt nữa anh đã bị mặt tối của mình bao vây.

Lưỡi hái nhanh chóng đâm thẳng vào cuống họng Đoạn Vân Long.

Máu tươi nhanh chóng trào ra từ cổ của Đoạn Vân Long.

“Ông nói gì?” Giọng nói của Trương Thác trở nên khàn khàn.

“Tôi nói” Đoạn Vân Long liếc nhìn lưỡi hái màu đen kia: “Nếu cậu muốn vợ cậu chết thì hãy giết tôi đi”

“Quỳ xuống!” Một bóng người bị vứt xuống bên cạnh Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3063


Chương 3063

Trương Thác liếc mắt nhìn, đó chính là Cung Diệp Vấn đạo nhân.

Người ném Cung Diệp Vấn đạo nhân chóng là Triệu Chính Khải.

Lúc này trước mặt Cung Diệp Vấn đạo nhân hoàn toàn không còn dáng vẻ cười nhạt trước kia, cơ thể của ông ta đang không ngừng trở nên run rẩy.

“Triệu… Triệu Chính Khải, ông đúng là to gan, dám bất kính ¡ như thế với “Đừng có giả vờ giả vịt ở đây nữa!” Triệu Chính Khải tát một cái thật mạnh vào mặt Cung Diệp Vấn đạo nhân: “Ông đây đã nhịn mày rất lâu rồi, mau nói đi, tướng quân Lâm đang ở đâu.

Trương Thác xoay người lại, nhìn chằm chằm vào Cung Diệp Vấn đạo nhân.

Lúc ông ta nhìn thấy con ngươi màu đen của Trương Thác, cơ thể ông ta càng trở nên run rẩy.

“Mau nói đi!” Triệu Chính Khải lại tát một cái thật mạnh vào mặt Cung Diệp Vấn đạo nhân.

Lúc này, Triệu Chính Khải cảm thấy vô cùng lo lắng, ông ta sợ rằng ngay sau đó Trương Thác sẽ nổ tung, bây giờ anh đang vô cùng muốn biết tình hình của Lâm Ngữ Lam.

“Tôi… tôi… tôi không biết” Cung Diệp Vấn lắc đầu: “Cô ấy đã bỏ chạy, vua của thú nhân đuổi theo sau cô ấy, tôi không biết chuyện gì cả”

Triệu Chính Khải nghe thấy thế, trong lòng ông ta trầm xuống, vua của thú nhân tộc!

“Cổ Lực Đơn sao?” Trong miệng Trương Thác lẩm nhẩm hai chữ này, lúc này ánh mắt anh chỉ toàn là sát ý!

“Anh Trương à, anh đừng nghe mấy người này nói bậy” Một bóng người cao hơn ba mét nhanh chóng đáp xuống trước mặt họ, ở nơi này người cao ba mét hơn nữa bên cạnh còn xuất hiện một con hổ đen, ngoài Cổ Lực Đơn ra thì còn ai nữa?

Cổ Lực Đơn vừa tới đã nhanh chóng lên tiếng: “Anh Trương, tôi không có đuổi giết vợ của anh, tôi vẫn luôn giao chiến với thuộc hạ của anh. Còn người đuổi theo vợ của anh thật sự là người của Anh Linh Điện.”

Sau khi Cổ Lực Đơn xuất hiện, bóng người của Cuồng Sỉ cũng nhanh chóng xuất hiện sau lưng Trương Thác.

Cuồng Sỉ khá bất ngờ khi nhìn thấy Trương Thác, dường như ông ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc với thực lực của Trương Thác lúc này.

“Ha ha hai” Đoạn Vân Long cười to: “Tên họ Trương kia, vợ cậu đang ở trong tay người của Anh Linh Điện tôi, tôi đã nói rồi, nếu cậu muốn vợ cậu chết thì cứ giết tôi đi! Một mạng đổi lấy một mạng, Đoạn Vân Long tôi đã sống lâu như thế rồi, cũng không thua thiệt quá nhiều”

“Ông câm miệng đi!” Triệu Chính Khải quay sang nói với Đoạn Vân Long, ông ta không muốn để bất kỳ người nào k*ch th*ch Trương Thác.

Đoạn Vân Long nhận ra được ưu tư trong lòng Trương Thác đang dần thay đổi khi nghe những gì ông ta nói, ông ta không để ý mà lại nói tiếp: “Tên họ Trương kia, giết tôi đi, giết tôi đi, dù sao thì cũng có vợ cậu chết cùng mà”

Cánh tay Trương Thác khẽ run lên, điều này nói rõ ràng lúc này anh đang vô cùng kiềm chế.

“Anh Trương, chúng ta không phải kẻ thù của nhau, chỉ là lập trường của hai bên khác nhau. Hiện giờ tôi đã quyết định lui binh, chuyện của vợ cậu cũng không hề liên quan gì tới tôi.

Tôi hy vọng chúng ta vẫn còn cơ hội làm bạn với nhau” Sau khi Cổ Lực Đơn nói xong câu này thì nhanh chóng cưỡi con hổ màu đen kia rời khỏi đây.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3064


Chương 3064

Lúc này, quân đội thú nhân cũng đã sớm rút lui. Trước mặt hai mươi tổ binh như thế mà vẫn còn muốn tiếp tục chiến đấu thì không phải là đang tự sát sao?

Không thể như thế!

Phần lớn những thú nhân chết dưới những tổ binh này, ngay cả hài cốt cũng không thấy.

Có một luồng khí đang sôi trào trên người Trương Thác, lúc luồng khí đen này truyền tới bên cạnh Triệu Chính Khải, ông †a cảm thấy vô cùng khó chịu.

Triệu Chinh Khải vừa định trút hết sự khó chịu này, ông ta nhanh chóng nhận ra bản thân mình đã bị luồng khí đen của Trương Thác ảnh hưởng, ông ta vội vàng lên tiếng mắng Đoạn Vân Long: “Trương Thác vốn là người thừa kế của Anh Linh Điện, sao ông cứ u mê không tỉnh mãi như thế?”

“Người thừa kế của Anh Linh Điện?” Đoạn Vân Long cười nhạt: “Cậu ta mà xứng sao?”

“Cậu ấy chính là đệ tử duy nhất của Lục Giả Hành”

“Tôi khinh! Lục Giả Hành sao?” Ánh mắt Đoạn Vân Long hiện lên vẻ khinh thường: “Nếu không phải do ông ta thì sao Anh Linh Điện lại rơi vào trạng thái như bây giờ? Tất cả mọi thứ đều do chính Lục Giả Hành gây nên. Trương Thác, cậu cho rằng ông ta chính là người thừa kế sao? Cậu cũng chỉ là một tên vô dụng mà thôi. Giống như bây giờ này, tôi đang ở ngay dưới đao của cậu mà cậu còn không dám làm gì tôi. Cậu đang sợ gì? Sợ vợ mình sẽ chết sao? Thật ra thì cô ta đã chết từ lâu rồi! Tôi đã tận mắt chứng kiến đất Luồng ánh sáng màu đen kia nhanh chóng bao trùm khắp khuôn mặt của Trương Thác, anh nhấc tay giơ cây lưỡi hái lên.

“Đương nhiên là tôi biết.” Lúc này hai tay Đoạn Vân Long bắt đầu phát lực, đẩy bàn chân của Trương Thác đang đặt trên ngực mình ra. Sau đó cả người ông ta nhanh chóng đi về phía mà đội quân thú nhân rút lui.

Lưỡi hái trong tay Trương Thác đột nhiên tăng lên.

“Đừng!” Triệu Chính Khải vội vàng la lên, ông ta có thể đoán được tiếp theo Trương Thác sẽ làm gì.

Thế nhưng Trương Thác bây giờ làm gì còn tâm tư để tâm đến những lời Triệu Chính Khải nói, lúc này đường vân màu đen kia đã trải rộng khắp toàn thân anh, đây chính là triệu chứng xảy ra khi mặt tối của Trương Thác xuất hiện hoàn toàn.

Anh giơ cao lưỡi hái màu đen, đưa mắt nhìn bóng người đang trốn của Đoạn Vân Long sau đó nhanh chóng vung tay ra.

Lưỡi hái to lớn màu đang càn quét về phía đám người đang bỏ trốn, ánh sáng hình lưỡi liềm kia vốn chỉ có độ cao khoảng mười mét thế nhưng khoảng cách được kéo dài cho đến tận chỗ của đội quân thú nhân. Chiều dài đó đã lên tới độ cao ba trăm mét!

Ánh trăng khuyết cao ba trăm mét kia quét ngang qua đội quân thú nhân, khi ánh sáng màu đen kia tiếp xúc với mấy tên thú nhân, tất cả những con thú nhân kia đều đứng im tại chỗ, giữ nguyên tư thế. Sau khi ánh sáng màu đen lướt qua hoàn toàn, những con thú nhân đang đứng bất động kia đều bị cắt làm đôi. Nửa người trên và nửa người dưới đứt ra làm đôi, máu tươi phun ra đầy đất, hơn mấy ngàn chiến sĩ đã chết dưới luồng ánh sáng trăng khuyết này!

Mấy ngàn người bị chém cùng một lúc như thế, cho dù đang ở trên chiến trường thì vẫn vô cùng khủng khiếp.

Ngay cả đội quân nhân tộc cũng rơi vào trạng thái yên lặng.

Cổ Lực Đơn đang rời đi cũng đột ngột dừng lại, anh ta nhìn ra phía sau lưng, cảnh tượng những chiến sĩ đồng loạt ngã xuống cùng một lúc như thế khiến vành mắt Cổ Lực Đơn sắp nứt ra.

“Trương Thác!” Cổ Lực Đơn rống to, trong tiếng gào thét tràn đầy sự tức giận.

Còn Đoạn Vân Long lúc này đã sớm trốn vào trong đại quân thú nhân, ánh sáng trăng khuyết màu đen kia không hề khiến ông ta bị thương. Việc mà ông ta muốn làm chỉ đơn giản là chọc giận Trương Thác sau đó tìm cơ hội chạy trốn. Kẻ gây họa này bây giờ nghĩ lại thì dường như Trương Thác phải giải quyết chuyện của thú nhân trước.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3065


Chương 3065

Nhát chém này của Trương Thác khiến hơn mấy ngàn thú nhân phải bỏ mạng, đồng thời cũng khiến cho người chuẩn bị rút lui khỏi đó là Cổ Lực Đơn cũng đã đứng lại.

Sau khi nhìn thấy hết những chuyện này, Trương Thác lại giơ lưỡi hái của mình, xoay vòng trong tay mình.

“Trương Thác, anh vô tình thì đừng trách tôi bất nghĩa!”

Cổ Lực Đơn hét lên.

“Đừng có làm bộ làm tịch nữa” Trương Thác cười lạnh một tiếng: “Anh cũng có một phần trong việc động tay động chân với vợ tôi đấy”

“Tôi thừa nhận tôi có tham dự trong đó, thế nhưng tôi không có ra tay g**t ch*t cô ấy” Cổ Lực Đơn lên tiếng giải thích.

“Tham dự cũng đủ rồi” Ánh mắt Trương Thác quét một vòng: “Những người có liên quan tới chuyện này, không một người nào có thể sống nổi”

Cổ Lực Đơn hít một hơi thật sâu: “Trương Thác, tôi không muốn giao chiến với các người. Không phải tôi sợ các người, mùi vị trên người anh khiến tôi nghĩ tới một số chuyện.

Vì thế ngay từ lúc bắt đầu tôi chưa từng xem anh là địch”

“Cách tiếp cận của anh đã là kẻ thù của tôi” Một lưỡi hái màu đen khổng lồ hình thành trên đỉnh đầu của Trương Thác, đây là đòn tấn công do tử thần ngưng tụ.

“Được rồi, anh muốn chiến đấu, tôi sẽ đi cùng anh!” Cổ Lực Đơn hét lên một tiếng, trên người xuất hiện một lớp áo giáp màu vàng kim, trên tay anh ta xuất hiện một cái rìu lớn.

Thực lực của thú vương rất khó đoán, nhưng từ nay về sau, anh ta cũng có thể bỏ qua quy tắc của chiến trường cổ này, hơn nữa là dựa vào chính bản thân anh ta!

Trương Thác và Cổ Lực Đơn chắc chắn là sức chiến đấu tối cao trên chiến trường này, nếu đối đầu với nhau chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.

Cung Diệp Vấn đạo nhân đang co ro ở đó, nhìn thấy vậy đã định lẻn đi.

“Ông nghĩ ông có thể chạy thoát sao?” Trương Thác dơ lòng bàn tay ra, có một chút lực hút.

Cung Diệp Vấn đạo nhân đang chuẩn bị chạy trốn, dưới lực hút này, không có một chút sức phản kháng nào đã trượt về phía Trương Thác, bị Trương Thác túm lấy đỉnh đầu.

Một nụ cười nở trên khóe miệng Trương Thác, anh nhìn thấy trong mắt Cung Diệp Vấn đạo nhân có ngọn lửa, lúc này toàn bộ khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi, há to miệng, như thể vừa gặp phải chuyện kinh khủng nhất. Cơ thể ông ta trở nên khô héo với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Sau vài giây, cơ thể của Cung Diệp Vấn đạo nhân gục trên mặt đất, ông ta không còn sống nữa. Trong hốc mắt sâu thảm của Cung Diệp Vấn đạo nhân, có thể nhìn thấy hai luồng tro tàn. Nó giống như giấy vụn bị đốt cháy bởi ngọn lửa.

Nhìn thấy tình cảnh bi đát của Cung Diệp Vấn đạo nhân, Trương Thác nhíu mày rất chặt, có thể thấy rằng phần đen tối trong trái tim của Trương Thác đã hoàn toàn được giải phóng.

Triệu Chính Khải ở đầu bên kia chiến trường hét lên: “Vương tộc Thú Nhân, anh và Trương Thác đều bị người khác lợi dụng. Tôi nghĩ trận chiến này là không cần thiết.

Trương Thác đã bị hận thù làm cho mờ mắt.”

Lời nói của Triệu Chính Khải đã rất rõ ràng, những người trong Anh Linh Điện bây giờ chỉ muốn tiếp tục quấy đục nước mà thôi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3066


Chương 3066

Cổ Lực Đơn nhìn vầng trăng lưỡi liềm đen khổng lồ ngưng tụ trên đỉnh đầu Trương Thác, với thực lực của mình, anh ta tự nhiên có thể cảm nhận được khí tức khác thường từ Trương Thác truyền đến, anh ta hít sâu một hơi nói: “Nếu như cậu có thể thuyết phục được anh ta. Có thể định lại thời gian, chúng ta có thể trò chuyện vui vẻ”

“Trương Thác, anh có biết khi vợ anh chết, bộ dáng cô ấy giống như chậc chậc…”

Lúc này âm thanh của Đoạn Vân Long đột nhiên vang lên, nhưng chỉ có giọng nói của anh ta chứ không thấy bóng dáng anh ta đâu, nơi âm thanh phát ra là trong đội quân của bộ tộc.

Thú nhân.

“Chết tiệt!” Triệu Chính Khải hét lên.

Cổ Lực Đơn nói: “Trương Thác, tôi giúp anh tìm người, anh không cần tiếp túc ra tay!”

Nhưng lúc này Trương Thác đang cầm lưỡi hái bản mệnh, mặt tối trong lòng đã bao phủ toàn thân, dưới sự k1ch thích của lời nói của Đoạn Vân Long, người khác làm sao có thể thuyết phục được anh chỉ bằng vài câu.

Năng lượng màu đen trong cơ thể Trương Thác không ngừng dâng lên, vầng trăng khuyết trên đầu càng phóng đại.

“Ẩm nguyệt!”

Trương Thác thấp giọng hét lên, trong chiến trường cổ này, lĩnh vực Ẩm Nguyệt đột nhiên hạ xuống, đạo ẩm nguyệt này xuất hiện phía trên quân thú nhân, dần dần bị áp chế xuống. Dưới áp lực của lĩnh vực ẩm nguyệt, mọi binh lính thú nhân đều cảm thấy một lực hấp dẫn mạnh mẽ đè lên thân thể bọn họ, lực hấp dẫn này ngay cả Cổ Lực Đơn cũng không khỏi nhíu mày.

Khi ẩm nguyệt xuất hiện ở giây thứ ba, hầu như tất cả binh lính thú nhân không thể chịu được áp lực đó, bắt đầu hạ thấp cơ thể của họ, nếu lĩnh vực ẩm nguyệt conc tiếp tục chìm xuống. Có thể tưởng tượng, những đội quân thú nhân thậm chí sẽ bị nghiền nát thành bùn bởi lĩnh vực ẩm nguyệt này.

“Trương Thác, đủ rồi!” Cổ Lực Đơn rống lên.

“Đủ à?” Trương Thác hỏi, sau đó tự trả lời: “Không, cái này còn lâu mới đủ”

Trương Thác dùng sức ném cái liềm sinh mệnh trong tay ra, cái liềm sinh mệnh phóng đại vô hạn trên đầu Trương Thác, toàn thân Trương Thác giống như tử thần phát ra khí màu đen.

“Có vẻ như không thể chiến đấu” Cổ Lực Đơn đâm mạnh chiếc rìu khổng lồ của mình xuống đất.

Vào lúc chiếc rìu khổng lồ chạm đất, sau lưng Cổ Lực Đơn vang lên một tiếng rống lớn, sau lưng Cổ Lực Đơn nổi lên một cái đầu sư tử to lớn.

Con sư tử là bộ phận chính của Cổ Lực Đơn.

Trên chiến trường cổ, một bên là màu đen thuần túy, trên cao treo lưỡi hái.

Ở phía bên kia, bóng quái thú xuất hiện trên bầu trời.

Cả hai bên, đều là những kẻ mạnh nhất trên chiến trường cổ này.

Dưới bóng lưỡi hái, Trương Thác giơ cao cánh tay.

Cổ Lực Đơn nắm lấy chiếc rìu khổng lồ.

Cả hai di chuyển gần như cùng một lúc.

Chiếc liềm to lớn chém về phía Cổ Lực Đơn.

Đầu sư tử phía sau Cổ Lực Đơn há to miệng dính máu cắn về phía Trương Thác.

Cuộc chiến sắp bắt đầu!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3067


Chương 3067

Ngay khi trận chiến sắp bắt đầu, một âm thanh rõ ràng vang lên giữa hai người họ.

“Đoạn Vân Long, thiệt thòi cho anh vẫn còn là Phó điện chủ của Anh Linh Điện, anh chỉ có một chút kỹ xảo như vậy sao? Người phụ nữ như tôi cảm thấy xấu hổ cho anh!”

Một cơ thể tuyệt vời xuất hiện giữa Trương Thác và Cổ Lực Đơn, mái tóc dài màu trắng bạc xõa xuống, đó là Thiết Tăng Thiên Á.

Trong vòng tay của Thiết Tăng Thiên Á, vẫn còn ôm một người trong vòng tay, Lâm Ngữ Lam đã bị hôn mê.

Lưỡi hái khổng lồ đột nhiên dừng lại.

Cái đầu sư tử to lớn phía sau Cổ Lực Đơn cũng đột ngột biến mất.

Giữa trời đất, lúc này khôi phục một mảnh thanh minh.

Thiết Tăng Thiên Á nhìn Trương Thác cười: “Anh Trương Thác, cô ấy, không sao đâu.”

Ánh mắt của Trương Thác chuyển sang hình bóng trong vòng tay của Thiết Tăng Thiên Á, những đường nét đen trên khuôn mặt anh lúc này đã hoàn toàn mờ đi, Trương Thác đến bên Thiết Tăng Thiên Á và nhìn kỹ vào bóng hình trong vòng tay của Thiết Tăng Thiên Á.

Mà Triệu Chính Khải lúc này mới thở dài một hơi, ông ta thật sự không thể tưởng tượng được nếu Lâm Ngữ Lam xảy ra tai nạn, hậu quả sẽ như thế nào.

“Xem ra thủ đoạn của một vài người khác không thành công” Cổ Lực Đơn hừ lạnh: “Bây giờ, rút quân đi!

Đội quân thú nhân hoàn toàn rút lui, trong khi Cổ Lực Đơn, với một bóng dáng lóe lên, đến trung tâm của đội quân, khi anh ta xuất hiện trở lại, anh ta đã dẫn theo Đoạn Vân Long bị thương nặng.

“Trương Thác, tôi sẽ để người ở lại chỗ này cho anh, anh tự mình xử lý”

Sau khi để Đoạn Vân Long lại, Cổ Lực Đơn không hề dừng lại, xoay người rời đi.

Trương Thác nhìn Đoạn Vân Long trên mặt đất, phát ra một tiếng cười lạnh lo.

Trên mặt Đoạn Vân Long lộ ra vẻ hoảng sợ, hoàn toàn không còn thái độ kiêu ngạo trước đó, gã ta đang sợ hãi.

Lúc ánh mắt Trương Thác nhìn về phía Đoạn Vân Long, Đoạn Vân Long lập tức phát ra tiếng cầu xin tha thứ, hoàn toàn không có chút gì gọi là tôn nghiêm của phó điện chủ Anh Linh Điện.

“Đáng chết”

Liêm Đao kia vung xuống, Đoạn Vân Long còn đang cầu xin, tiếng nói đột nhiên im bặt, trong mắt gã ta mang theo sợ hãi, còn có một loại không thể tin được, đầu của gã ta, giây tiếp theo rời khỏi cơ thể, rơi xuống một bên.

Đến lúc này, trên chiến trường, chỉ còn bóng dáng đại quân loài người, thú nhân đã hoàn toàn rời đi, Đoạn Vân Long của Anh Linh Điện, cùng với Cung Diệp Vấn đạo nhân của đạo quán Ngọc Hư, toàn bộ đều chết, mà mười mấy tên đạo sĩ còn lại của đạo quán Ngọc Hư, cũng bị người bắt lại, toàn bộ đều bị loạn đao chém chết.

Lúc nhìn thấy tất cả thú nhân rời đi, các tướng sĩ trên chiến trường, đều có cảm giác huyền ảo giống như mơ vậy, bọn họ không dám tin, chính mình, thật sự thắng rồi?

Trải qua nhiều ngày chiến đấu ác liệt như vậy, bọn họ đối với cái chết sớm đã sinh ra cảm giác chết lặng, người chết mỗi ngày, đối với bọn họ mà nói, chỉ là một con số mà thôi, bọn họ thậm chí sớm đã nghĩ xong việc phải vĩnh viễn lưu lại trên chiến trường này, bọn họ đã nghĩ xong, phải ở nơi này, chém giết rất lâu rất lâu, nhưng lại không nghĩ tới, tất cả đều kết thúc rồi.
 
Back
Top Dưới