Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 3089-3090


Chương 3089

Trương Thác trong tay cầm thần kiếm, th* d*c từng ngụm, trên quần áo đã có nhiều chỗ rách nát.

Lại nhìn đạo sĩ Ngọc Hư, vẫn một bộ dáng gió nhẹ mây bay, hít thở đều đặn, áo tang trên người gã ta, sạch sẽ không dính một hạt bụi.

Giữa hai người, cao thấp đã phân.

Triệu Chính Khải ở một bên xem nhăn mày lại, ông ta có thể cảm nhận được chỗ cường đại của đạo sĩ Ngọc Hư, nhưng thực lực của Trương Thác, ông ta cũng từng thấy, Trương Thác cho dù không địch lại đạo sĩ Ngọc Hư này, cũng không nên thế này, ngay cả góc áo của đối phương cũng không thương tổn đến được.

“Sức mạnh của người phàm, ở trước mặt tiên thân, không bằng con kiến, cậu muốn thương tổn tôi, chỉ sợ cả đời này cũng không có cơ hội đâu” Đạo sĩ Ngọc Hư phát ra tiếng nói.

Trương Thác hít sâu một hơi, anh quay đầu nhìn về phía sau, ngay sau đó, lại lần nữa xông về phía đạo sĩ Ngọc Hư.

Đại chiến giữa hai người, không ai có thể nhìn rõ, hai người hóa thành lưu quang, không ngừng trăn trọc xê dịch, mây gió trong trời đất đều bị khuấy trộn, đây là chiến đấu thuộc về cường giả.

“Trương Thác, đủ rồi” Đạo sĩ Ngọc Hư đột nhiên hét lên một tiếng.

Lúc đạo sĩ Ngọc Hư hét lên một tiếng này, không khí xung quanh, thế nhưng lại xuất hiện một loại cảnh tượng rạn nứt như thủy tinh vỡ vụn, phàm là tất cả sự vật trong phạm vi nứt vỡ, đều bị hóa thành tro bụi, bao gồm một ngọn núi lớn.

Mà cả người Trương Thác, lại bị đánh rơi xuống đất, làm cho mặt đất xuất hiện một cái hố sâu rất lớn.

“Chơi đủ rồi, thì lên về đi, nể mặt sư phó của cậu tôi sẽ không giết cậu, nhưng không có nghĩa, cậu có thể một mực làm càn trước mặt tôi!” Trong ánh mắt của đạo sĩ Ngọc Hư, nhiều hơn vài phần tức giận.

“Ha ha” Trương Thác gian nan từ trên mặt đất đứng dậy, nhìn đạo sĩ Ngọc Hư trên bầu trời, hét to một tiếng: “Cuồng SiI”

Bóng dáng của Cuồng Si, giống như sao băng bắn nhanh đến, thẳng đến chỗ đạo sĩ Ngọc Hư.

Đạo sĩ Ngọc Hư đang đứng trên không kia, vậy mà trực tiếp bị nổ bay ra ngoài, đồng dạng nện trên mặt đất.

Cuồng Si đứng giữa không trung, sự xuất hiện của ông ta, làm khí tức ở hiện trường, đều trở nên ngưng trọng hơn nhiều.

SỐ: đây là khôi phục thực lực rồi sao” Lam Vân Dương nhìn Cưồng Sỉ: “Quy tắc của chiến trường cổ thay đổi, làm cho ông ta ở đó khỏi hẳn thương thế”

Bụi mù trên mặt đất tán đi, bóng dáng của đạo sĩ Ngọc Hư liền đứng ở nơi đó, lần này, nhìn thấy rất rõ ràng, trên sườn mặt của đạo sĩ Ngọc Hư, hiện lên vết bầm tím, đây là chỗ vừa rồi bị Cuồng Si công kích.

Đạo sĩ Ngọc Hư nhìn Cuồng Si, ánh mắt lộ ra một tia nghi ngờ, lên tiếng nói: “Ông không thuộc về loài người, kỳ lạ, nặng lượng trên người ông rất hỗn tạp.”

Cuồng Sỉ hạ xuống mặt đất, đứng trước người Trương Thác, nhìn về phía đạo sĩ Ngọc Hư, trong mắt xuất hiện vẻ ngưng trọng, ông ta có thể cảm nhận được chỗ mạnh mẽ của người này.

“Có chút thú vị, ông khiến tôi sinh ra chút hứng thú rồi đó.”

Chương 3090

Nguồn thiếu chương.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3091


Chương 3091

Cuồng Si há mồm th* d*c, chiến đấu giữa ông ta và đạo sĩ Ngọc Hư, tuy rằng nhìn qua có vẻ dễ dàng, là ông ta vẫn luôn là người ra tay, nhưng cuộc chiến đấu này rốt cuộc là tình huống gì, chỉ có trong lòng Cuồng Sỉ rõ ràng.

Đạo sĩ Ngọc Hư cho Cuồng Si cảm giác, giống như một đám sương mù vậy, bất luận chính mình dùng sức như thế nào, bất luận công kích đánh ra có hiệu quả gì, nhưng trên người đối phương, đều là cảm giác không đau không ngứa, thậm chí cho Cuồng Sỉ một loại cảm giác không biết nên làm như thế nào mới có thể đánh bại đối phương, loại cảm giác này, Cuồng Sỉ chưa bao giờ có.

Lúc này, nhìn hố sâu trước mặt, Cuồng Si phun ra một hơi.

“Chắc là kết thúc rồi”

“Chưa đâu” Trương Thác khẽ lắc đầu: “Cẩn thận, gã ta ở xung quanh”

“Xung quanh?” Sắc mặt Cuồng Sỉ đột nhiên thay đổi: “Cảm nhận được rồi”

Hai người Trương Thác và Cuồng Si, nín thở tập trung, đồng thời, đột nhiên hướng về cùng một phía phát ra thế công.

Chỗ hai người công kích, một bóng người lóe lên rồi biến mất, xung quanh, lại trở nên yên tĩnh.

“Trương Thác, nơi này có chút không thích hợp” Triệu Chính Khải lên tiếng nhắc nhở.

“Đại ca, cái này bây giờ không cần nói tôi cũng có thể nhìn ra được không hả” Trương Thác liếc Triệu Chính Khải một cái.

Trong phạm vi núi Ngọc Hư này, tất cả vật thể, lớn thì có núi, nhỏ thì là hài cốt của những đạo sĩ đã chết kia, một hạt bụi, đều chậm rãi trôi nổi, bồng bềnh giữa không trung.

Trương Thác di chuyển bước chân, lại phát hiện động tác của mình chậm chạp đến đáng sợ.

“Trước rời khỏi đây đã” Triệu Chính Khải hô lên một tiếng, thúc giục linh khí, nhưng tốc độ của ông ta, cũng không tăng lên tí gì.

“Nơi này mất đi lực hấp dẫn rồi” Cuồng Sỉ nói ra nguyên nhân: “Đây là lĩnh vực của người kia, ở trong cái lĩnh vực này, chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng, nhưng tên đó thì không”

“Trả lời đúng rồi” Giọng nói của đạo sĩ Ngọc Hư vang lên, tốc độ của gã ta rất nhanh, xuất hiện trước mặt Cuồng Si, gã †a há miệng ra, trong miệng đạo sĩ Ngọc Hư, vậy mà mọc đầy một loạt răng nanh sắc nhọn.

Miệng mọc đầy răng nanh của đạo sĩ Ngọc Hư, cắn thật mạnh lên cổ Cuồng Sỉ, sau đó, dùng sức hút.

Máu tươi màu vàng của Cưồng Sỉ chảy ra từ khóe miệng đạo sĩ Ngọc Hư, trong mắt đạo sĩ Ngọc Hư, lộ ra vẻ tham lam.

Cuồng Sỉ vươn tay, nắm lấy cổ gã ta, muốn dùng sức, nhưng dưới lĩnh vực không trọng lực của gã ta, Cuồng Si căn bản không sử dụng được bất kỳ lực lượng gì.

Trương Thác gọi ra hư ảnh thần kiếm, nhưng đến ngay cả loại linh khí công kích này, đều bị lĩnh vực ảnh hưởng, căn bản không có cách nào tạo thành thương tổn đối với đạo sĩ Ngọc Hư.

Lực hút trong miệng đạo sĩ Ngọc Hư càng lúc càng nhanh, trên mặt Cuồng Sị, lộ ra vẻ thống khổ, cơ thể ông ta hơi hơi run tẩy.

Mỗi một người, ở trong lĩnh vực của đạo sĩ Ngọc Hư, đều sẽ trở nên chậm chạp, đạo sĩ Ngọc Hư không bị ảnh hưởng, bằng vào điểm này, đủ để cho gã ta đứng ở vị trí bất bại.

Theo lực hút trong miệng, bụng của đạo sĩ Ngọc Hư dần dần căng lên, trong đôi mắt tham lam của gã ta, đồng thời tràn ngập sự điên cưồng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3092


Chương 3092

“Ẩm Nguyệt!”

Trương Thác đột nhiên hét lớn một tiếng!

Ngay tại ngọn núi sớm đã bị sụp xuống cách đó không xa, Ẩm Nguyệt hoàn chỉnh không chút sứt mẻ từ trong lòng đất chui ra, trôi nổi giữa không trung.

“Diệu Nhật!”

Đồng thời, Diệu Nhật hiện lên bên cạnh Ẩm Nguyệt.

Lĩnh vực nhật nguyệt âm dương của Trương Thác, cũng trong lúc này mở ra.

Sau khi lĩnh vực mở ra, ảnh hưởng to lớn Trương Thác phải chịu trong lĩnh vực không trọng lực đã giảm nhỏ đi.

Trương Thác mở ra lĩnh vực, mới là trạng thái chiến đấu mạnh nhất của anh, sở dĩ vẫn luôn lấy trạng thái trước đó chiến đấu với đạo sĩ Ngọc Hư, chính là bởi vì, lĩnh vực cùng với Anh Linh của Trương Thác, đang trấn áp một ma đầu khác.

Lĩnh vực nhật nguyệt trôi nổi phía sau Trương Thác.

Trương Thác giơ cánh tay lên.

“Lưỡi hái bản mệnh!”

Liêm đao màu đen, đồng dạng từ trong lòng đất phóng lên trời, mang theo từng trận tử khí màu đen, xoay tròn trong tay Trương Thác.

Đồng thời lúc này, hư ảnh Anh Linh to lớn, hiện lên phía sau Trương Thác, mà những chiến linh áo giáp phụ thuộc vào trên người Trương Thác kia, toàn bộ đều dựa vào lên người Anh Linh phía sau anh.

Đường vân màu đen, từ dưới chân Trương Thác lan ra, thẳng đến cổ anh mới dừng lại, hai tròng mắt tối đen của Trương Thác trở nên quỷ dị, trên người có tử khí bốc lên.

Trương Huyền của giờ khắc này, mới là trạng thái mạnh nhất của anh.

Đang bám trên cổ Cưồng Si không ngừng căn hút, đạo sĩ Ngọc Hư đột nhiên đình chỉ động tác, ánh mắt nhìn về phía Trương Thác.

Trương Thác cầm Lưỡi hái bản mệnh trong tay, nhẹ nhàng chỉ tay về phía đạo sĩ Ngọc Hư.

Ngay tại cái chỉ tay này của Trương Thác, cảnh tượng xung quanh, bắt đầu biến hóa.

Núi Ngọc Hư vốn đã bị hủy diệt, lúc này thế mà lại khôi phục nguyên dạng, trên núi Ngọc Hư, mây mù lượn lờ, có đạo đồng chạy băng băng giữa núi, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.

Đột nhiên, một con tuấn mã phi nhanh đến, trên người tuấn mã, thế mà có mọc hai cái cánh.

Mà đạo sĩ Ngọc Hư nhìn thấy cảnh này, trong mắt gã ta lộ ra vẻ sợ hãi vô cùng, gã ta hú lên một tiếng quái dị, xoay người muốn chạy, căn bản không rảnh chú ý tới Trương Thác và Cuồng Sỉ nữa.

“Đạo đồng nho nhỏ, muốn chạy đi đâu?” Một bóng người chặn trước mặt đạo sĩ Ngọc Hư, bóng người này có vẻ vô cùng hư ảo, căn bản không nhìn rõ bộ dáng.

Mà đạo sĩ Ngọc Hư, lại đột nhiên quỳ xuống, không ngừng dập đầu.

“Tiên tôn tha mạng! Tiên tôn tha mạng!”

Trong miệng đạo sĩ Ngọc Hư hô lên cầu xin tha thứ.

“Tha mạng? Nực cười, phàm tục làm gì có mạng mà nói?
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3093


Chương 3093

Để mi đi làm chuyện, mi làm không tốt, cũng không cần thiết phải sống tiếp nữa rồi, chết đi” Hư ảnh kia vươn một ngón tay ra.

Đạo sĩ Ngọc Hư hú lên một tiếng quái dị, thay đổi phương hướng, muốn chạy trốn lần nữa.

Nhìn thấy cảnh này, Trương Thác cau mày, Lưỡi hái bản mệnh có thể đem cảnh sợ hãi nhất trong nội tâm con người bày ra, hiện tại xuất hiện, chính là cảnh đạo sĩ Ngọc Hư sợ hãi nhất.

Cái người được gọi là tiên tôn kia, rốt cuộc là người phương nào? Núi Ngọc Hư này có từ khi nào?

“Chạy thoát được sao?” Hư ảnh kia lại lần nữa lên tiếng.

“Không! Tôi không muốn chết! Tiên tôn, tôi cầu xin người, tôi không muốn chết! Tiên Tôn!” Đạo sĩ Ngọc Hư điên cuồng gào lên.

Mà hư ảnh kia, đã tới phía sau đạo sĩ Ngọc Hư, hư ảnh ngưng tụ thành mũi nhọn, hướng đến đỉnh đầu gã ta.

Công hiệu của Lưỡi hái bản mệnh, dù to dù nhỏ, đối mặt với người không có nỗi sợ hãi trong lòng, Lưỡi hái bản rnệnh có thể nói là không có một chút uy lực gì, nhưng đối mặt với người nội tâm tràn ngập nỗi sợ hãi, Lưỡi hái bản mệnh thậm chí có thể khiến cho đối phương, chết trong nỗi sợ của chính mình.

Đạo sĩ Ngọc Hư rất mạnh, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng gã †a, càng mạnh hơn.

Ngay tại lúc công kích của hư ảnh kia sắp đánh lên người đạo sĩ Ngọc Hư.

“Ha ha ha”

Tiếng cười trầm thấp vang lên, một cánh tay xương trắng, đột nhiên xuất hiện trước người đạo sĩ Ngọc Hư, ngăn cản công kích của hư ảnh kia, đồng thời, vô số cánh tay xương trắng xé rách xung quanh, cảnh tượng núi Ngọc Hư vừa xuất hiện, bị những cốt trảo màu trắng này xé nát.

Mọi thứ xung quanh, lại khôi phục về trạng thái ban đầu.

Đạo sĩ Ngọc Hư sớm đã mồ hôi đầy đầu, trước mặt gã ta, ma vật bạch cốt giống như con nhện kia, hiện lên giữa không trung, trên người ma vật bạch cốt lúc này, tia máu quấn quanh.

Thân thể của quái vật xương trắng giống như một con nhện xương trắng khổng lồ hình người, trên khuôn mặt người của nó đầy vẻ trêu chọc.

“Ngọc Hư, vậy mà lại bị một tiểu bối biến thành thê thảm như thế này? Xém chút chết trong ảo cảnh trong thức hải của bản thân, thật đúng là tức cười.” Quái vật xương trắng phá lên cười.

Đạo sĩ Ngọc Hư vẫn còn lộ nét sợ hãi trên gương mặt, ông ta liếc nhìn quái vật xương trắng, giọng nói có chút khàn khàn: “Cốt Ma, mi vậy mà lại còn sống sao.”

“Sao, ông muốn tôi chết lắm à? Nếu như tôi chết, vừa rồi cũng sẽ không có ai cứu ông đâu.” Quái vật xương trắng cười khẩy một tiếng.

“Cứu ta, cũng chính là cứu bản thân mi thôi” Đạo sĩ Ngọc Hư liếc mắt nhìn Cốt Ma: “Suy cho cùng, ta chết rồi, mi cũng không sống nổi”

“Đó là” Cốt Ma nở một nụ cười giễu cợt: “Ai bảo ta là một lớp xương do Ngọc Hư ông rút xuống chứ?”

Cuộc nói chuyện giữa Ngọc Hư và Cốt Ma lọt vào tai mấy người Trương Thác.

Triệu Chính Khải rùng mình một cá lẹ nó, người này đúng là không bình thường, mờ mờ ám ám”

Ánh mắt của đạo sĩ Ngọc Hư bỗng chốc khóa chặt trên người Triệu Chính Khải, giọng nói bình tĩnh: “Người bình thường sao có thể hiểu được cách làm của thần tiên, trút bỏ phàm căn, mới càng phù hợp với đại đạo.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3094


Chương 3094

“Thôi bỏ đi, tôi làm sao hiểu mấy cái thứ méo mó của các người chứ, đó là cái gì, chúng tôi còn có chuyện khác phải làm, đi trước đây, hai người cứ từ từ ôn lại chuyện xưa đi.”

Triệu Chính Khải nói, rồi làm tư thế giống như đang “bơi”, bơi trong không trung ra khỏi núi Ngọc Hư.

“Đi? Đến rồi, thì đừng có đi chứ” Đạo sĩ Ngọc Hư duỗi cánh tay ra.

Triệu Chính Khải giống như bị điện giật, cả người run lên, dừng lại trên không trung.

Đạo sĩ Ngọc Hư liếc nhìn xung quanh, bắt đầu nói: “Làm núi Ngọc Hư của ta lộn xộn thế kia, nếu để các người đi, thế thì đạo quán Ngọc Hư ta tồn tại để làm gì chứ?”

“Nếu không cần thiết, vậy thì không cần tồn tại nữa”

Trương Thác vung lưỡi liềm trong tay.

“Ö?” Đạo sĩ Ngọc Hư nhìn Trương Thác với vẻ mặt đây thích thú: “Cậu thật sự cho rằng, dựa vào bộ dạng của cậu bây giờ thì có thể phá hủy được núi Ngọc Hư của tôi sao?”

“Có thể thử xem” Trong lời nói của Trương Thác không hề có bất cứ sắc thái cảm xúc nào: “Suy cho cùng, thần tiên này, cũng không phải là không thể giết”

“Này, này, này!” Triệu Chính Khải đang lơ lửng trong không trung kỳ quái kêu lên mấy tiêng: “Trương Thác, cậu đang chém gió đấy à, nhưng tuyệt đối đừng kéo tôi vào, cái này, Thối Cốt Đại… à không không, Cốt Ma đại ca, chuyện này không liên quan tới tôi, các người đánh với cậu ta là được rồi, thả tôi đi, có được không?”

Triệu Chính Khải ra vẻ nịnh nọt.

“Ha ha, thật đúng là bọn nhãi ranh lắm điều” Đạo sĩ Ngọc Hư há to miệng, cổ ông ta duỗi ra một cách khoa trương, há cái miệng to đầy răng nanh đó định nuốt Triệu Chính Khải xuống.

“Ôi mẹ kiếp!” Triệu Chính Khải hét lên, ngón tay xoa xoa cái vòng trên Cang Long Giản, Cang Long Giản trong tay phát ra tiếng gầm gừ, luồn sức mạnh vô hình trói buộc Triệu Chính Khải cũng bỗng chốc biến mất không thấy đâu, Triệu Chính Khải dường như cũng chẳng hề do dự, co giò bỏ chạy.

Triệu Chính Khải chạy như bay, cái cổ của đạo sĩ Ngọc Hư hình như có thể dài ra không giới hạn, giống như một con mãng xà khổng lồ, quấn lấy Triệu Chính Khải.

Triệu Chính Khải nhắm kỹ đạo sĩ tay đang cầm song chùy kia, lao người tới đạo sĩ đó, đột nhiên thay đổi phương hướng trước mặt đạo sĩ đó.

Đạo sĩ đó chỉ thấy Triệu Chính Khải lao về phía mình, định dùng búa đánh chặn, nhưng Triệu Chính Khải trước mặt đột nhiên biến mất, cái mồm đầy máu của đạo sĩ Ngọc Hư đột nhiên vươn tới, đạo sĩ kia không kịp phản ứng lại, thoáng chốc bị nuốt vào trong bụng, không có được một cơ hội để phản kháng.

“Mẹ nó, nó trở nên tham ăn rắn rồi!”

Trong lúc Triệu Chính Khải bỏ chạy, cái miệng của ông ta cũng không ngừng nói.

Còn Trương Thác thì vẫn đứng im một chỗ, anh nhìn Cốt Ma, Cốt Ma cũng nhìn anh.

Đạo sĩ Ngọc Hư sợ hãi cây mệnh liềm trong tay Trương Thác, nhưng Cốt Ma lại không cảm thấy sợ thứ này, thứ duy nhất khiến Cốt Ma sợ, cũng chính là luồn tử khí đen xì trên người Trương Thác, nhưng sau khi dung hợp trận pháp, ảnh hưởng mà tử khí gây ra cho Cốt Ma cũng không còn lớn như trước nữa.

Trương Thác và Cốt Ma đứng ở trên không hồi lâu, Trương Thác đột nhiên nhướng mày: “Nhìn ánh mắt của ông, hình như rất hận tôi”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3095


Chương 3095

“Hận không thể lột da rút gân cậu!” Cốt Ma dùng lực nén ra những chữ này.

“Là bởi vì tôi phá hỏng kế hoạch gì đó của ông sao?” Khóe miệng Trương Thác cong lên: “Nghe những gì ông nói khi nấy, hình như đã chuẩn bị từ rất lâu rồi, phải, là một trăm năm rồi?”

“Tao sẽ giết mày!”

Phía sau Cốt Ma, bốn cánh tay xương trắng vồ về phía Trương Thác, như muốn xé anh ra thành nhiều mảnh.

Trương Thác hóa thành ảo ảnh biến mất ngay tại chỗ, khi xuất hiện lại anh đã ở một nơi rất cao trên không trung, dùng sức vung cây liềm trong tay.

“đ*t”

Một luồng năng lượng đen xì hình lưỡi liềm cực lớn được chém ra từ cây liềm của Trương Thác, lao về phía Cốt Ma, đánh lùi bốn cái bạch cốt trảo của Cốt Ma.

Hai cánh tay xương trắng xé nát hình lưỡi liềm này, bạch cốt trảo khổng lồ từ trên trời rơi xuống.

Trương Thác giơ chiếc liềm của mình lên, ngăn cánh tay xương trắng từ trên trời đánh xuống đó.

Chính ngay lúc này, tay trái Trương Thác nặn ra kiếm chỉ, phía sau anh xuất hiện vô số ảo ảnh thần kiếm, trên thân kiếm màu tím được bao vây bởi một luồn tử khí màu đen.

Vô số ảo ảnh thần kiếm thay nhau lao về phía Cốt Ma, toàn bộ đều đánh trúng vào người Cốt Ma, trên cơ thể bạch cốt của Cốt Ma xuất hiện nhiều vết nông, những ảo ảnh thần kiếm này không tạo thành tổn thương đáng kể trên người ông ta, nhưng uy lực của nó khiến Cốt Ma không khỏi gào lên thảm thiết.

Móng vuốt bằng xương trắng khổng lồ từ trên trời rơi xuống xuất hiện những vết nứt dưới sự tấn công của lưỡi liềm, sau đó Trương Thác lại dùng sức, móng vuốt xương trắng đó lập tức vỡ tan.

“Mẹ kiếp, Trương Thác, giúp tôi một tay!” Triệu Chính Khải nhìn Trương Thác chiếm được thế thượng phong, vội nói.

“Yên tâm, cậu ta không giúp được ông đâu.” Cái miệng to đó của đạo sĩ Ngọc Hư lại lên tiếng, nước miếng trong miệng ông ta chảy ra, cái lưỡi vừa dài vừa to vươn ra khỏi miệng: “Cho dù chỉ là một khúc xương đã rút ra của ta, cũng không phải đám người phàm tục như các người có thể đối phó nổi. “

Nhìn bộ dạng kinh tởm của Đạo sĩ Ngọc Hư, Triệu Chính Khải không khỏi cảm thấy ớn lạnh.

“Tiền bối, chúng ta thương lượng một chút đi, ông giết tôi cũng được, những đừng có dùng cái lưỡi kinh tởm đó đụng vào tôi được không!”

“Mồm mép lanh lợi nhỉ, tôi sẽ rút lưỡi của cậu” Đầu lưỡi của đạo sĩ Ngọc Hư đột nhiên ngừng lại, ông ta há to miệng, có thể thấy, cơ thể của đạo sĩ Ngọc Hư cách đó trăm mét đột nhiên trướng to lên, sau đó dùng sức co rút lại.

Một lực hút cực mạnh từ trong miệng của đạo sĩ Ngọc Hư: truyền ra, Triệu Chính Khải đang cố hết sức chạy trốn thì cảm thấy không thể tiến lên được nữa, bị lực hút từ từ kéo lui về phía sau.

Nhìn thấy mình càng lúc càng gần cái miệng đó, Triệu Chính Khải quay đầu lại, nhắm nghiền mắt, trong miệng không ngừng hét lớn: “Đừng mà! Đừng mà! Đừng để tôi chạm phải thứ đó! Hu hu hu!”

“Cuồng Si!” Trương Thác đang chiến đấu với Cốt Ma trầm giọng hô lên một tiếng.

Cuồng Sỉ có vẻ hơi yếu ớt lập tức hiểu ra ý của Trương Thác, chạy thẳng tới chỗ mà thân thể của đạo sĩ Ngọc Hư đang đứng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3096


Chương 3096

Nắm đấm của Cuồng Sỉ phát ra luồn ánh sáng màu vàng, đấm một cú vào bụng của đạo sĩ Ngọc Hư, cú đấm này, khiến cơ thể của đạo sĩ Ngọc Hư bị lõm một lỗ.

Bị Cuồng Si một chưởng đấm xuyên, trên mặt đạo sĩ Ngọc Hư không hề lộ ra nửa phần đau đớn, trong ánh mắt ông ta, còn có một loại cảm giác hưng phấn lạ thường.

Cuồng Sỉ đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, vừa định rút chưởng lại thì phát hiện cơ thể bị đấm xuyên của đạo sĩ Ngọc Hư đã nhanh chóng lành lại, đồng thời, nắm đấm của ông ta cũng bị khóa chặt trong cơ thể của đối phương, khó mà rút ra được.

Một loại đau đớn giống như kim châm đột nhiên từ cánh tay bị cơ thể của đạo sĩ Ngọc Hư khóa chặt của Cưồng Si truyền tới.

Sau đó, có thể nhìn thấy rõ ràng gân xanh đang nổi lên trên cánh tay của Cuồng Si, hơn nữa những đường gân này không ngừng lan rộng ra từ cổ tay!

Đạo sĩ Ngọc Hư đang điên cuồng rút máu từ trên cánh tay của Cuồng Si!

Chính đòn mạnh của ông ta vậy mà lại khiến đối phương hoàn toàn không đếm xỉa đến, đồng thời còn dùng cách này để rút máu! Đối với Cuồng Si mà nói, đã làm tổn thương nặng nề đến tâm lý của ông ta.

Bản thân Cuồng Sỉ là một tồn tại đặc biệt, ông ta sinh ra ở chiến trường cổ, sau khi nuốt chửng vô số anh linh, mới sản sinh ra sự tồn tại khủng khiếp như thế, với sức mạnh của ông ta, không nói có thể vô địch khắp thiên hạ, những cũng đủ để tung hoành tứ hải, khi ở trong chiến trường cổ, những đối thủ mà Cuồng Si gặp phải đều vô cùng đáng sợ, truy sát ông ta ra tận ngoài chiến trường, đả thương nặng như thế này.

Sau đó, Cuồng Si cuối cùng cũng hồi phục sức mạnh, nhưng đối thủ mà anh ta gặp phải lúc này cũng đáng sợ như vậy, coi mình như một con thú săn.

Cảm giác bị coi thường và bị đánh giá thấp này khiến trong lòng Cuồng Si cảm thấy vô cùng tức giận.

Toàn thân Cuồng Sỉ lúc này tỏa ra một thứ ánh sáng màu vàng, luồng ánh sáng màu vàng này, biến thành hình ngọn lửa, trực tiếp đốt xuyên vào bụng của Đạo sĩ Ngọc Hư.

Cuồng Sỉ đây là đang đốt huyết mạch của ông taI Bản thân Cuồng Sỉ vốn dĩ là một thứ cực mạnh được sinh ra do sự hợp nhất của vô số anh linh, huyết mạch của ông ta hỗn tạp, căn bản không thể phân tích ra được, những nguồn năng lượng khác nhau đang thiêu đốt trong huyết dịch của Cuồng Si, chúng giao hòa lẫn nhau, va đụng vào nhau, nên có thể sinh ra uy lực như thế nào, chính cả bản thân Cuồng Sỉ cũng không biết rõ, ông ta chỉ biết là, bây giờ ông ta đã mạnh hơn trước đây rất nhiều!

Cuồng Si dang rộng cánh tay, nắm lấy vai của đạo sĩ Ngọc Hư, dùng sức kéo ra.

Hai cánh tay của đạo sĩ Ngọc Hư bị Cuồng Sỉ kéo ra một cách dữ dội, lại còn bị ngọn lửa màu vàng đó thiêu rụi thành tro.

Máu từ hai vai của đạo sĩ Ngọc Hư tuôn ra xối xả.

Cuồng Si nắm lấy cổ của đạo sĩ Ngọc Hư, lại tiếp tục kéo, lần này, chiếc cổ dài của Đạo sĩ Ngọc Hư lơ lửng trên bầu trời như một con trăn khổng lồ bị Cuồng Sỉ xé làm đôi.

Sức hút mạnh mẽ từ cái miệng lớn của đạo sĩ Ngọc Hư cũng đột ngột dừng lại ngay lập tức.

Lúc này, Triệu Chính Khải còn cách cái miệng to khủng khiếp của đạo sĩ Ngọc Hư chưa đến năm mét, lúc lực hút đó dừng lại, Triệu Chính Khải biến thành một đường sáng lập tức bỏ chạy ra xa trăm mét, thở hồng hộc, vẻ mặt còn lộ chút sợ hãi.

“Mẹ nó! Nguy thật! Nguy thật! Xém chút thì bị cái lưỡi dài đó dính trúng rồi, hút điếu thuốc bình tĩnh lại đã”

Triệu Chính Khải vừa nói vừa lấy ra một điếu thuốc ra đưa lên miệng rồi châm mồi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3097


Chương 3097

“Ha ha ha! Ha ha ha ha!” Đạo sĩ Ngọc Hư cười to: “Không ngờ, không ngờ, mùi vị của máu lại thơm ngon như thế, ta phải ăn các người, ta phải ăn các người!”

Đầu của Đạo sĩ Ngọc Hư biến thành một lưồng sáng, xuất hiện trước mặt Cuồng Sỉ.

Cuồng Sỉ tung ra một cú đấm, nhưng bị đạo sĩ Ngọc Hư c*n v** c* tay.

Ngọn lửa màu vàng hiển nhiên đã bùng cháy từ trong miệng của Đạo sĩ Ngọc Hư, thậm chí trong mắt của đạo sĩ Ngọc Hư cũng bốc lên ngọn lửa màu vàng, nhưng Đạo sĩ Ngọc Hư vẫn không có ý định buông ra, ông ta giống như đang thưởng thức một bữa ăn ngon vậy.

Cánh tay còn lại của Cưồng Si nắm lấy đầu đạo sĩ Ngọc Hư, dùng sức ở cánh tay, xương đầu của đạo sĩ Ngọc Hư bị bóp tới biến dạng, hai con mắt trồi lên, dường như sắp nổ tới nơi.

Cuồng Sỉ rốt lên một tiếng, cơ bắp toàn thân nổil lên, khi ông ta chuẩn bị bóp nát đầu của đạo sĩ Ngọc Hư, thì ánh mắt ông ta bỗng nhiên trở nên đờ đẫn, huyết dịch màu vàng phun ra từ trong miệng ông ta, cánh tay bóp lấy đầu của đạo sĩ Ngọc Hư cũng dẫn dẫn mất đi sức lực. Trên ngực Cuồng Sỉ, có hai cánh tay trắng nõn đâm xuyên qua ngực ông ta, thân thể của Đạo sĩ Ngọc Hư không biết từ khi nào đã biến thành hình dạng trở lại, cánh tay trắng nõn giống như phụ nữ nhẹ nhàng đâm xuyên qua cơ thể của Cuồng Sỉ.

“Chậc chậc chậc, cơ thể này, càng lúc càng khiến ta thêm hưng phấn” Đạo sĩ Ngọc Hư nhả cổ tay bị cắn lủng lỗ chảy máu của Cuồng Sỉ ra, vươn đầu lưỡi l**m môi, dáng vẻ như đang hưởng thụ.

“Tiêu rồi!” Triệu Chính Khải nhanh chóng dập điếu thuốc trong tay, nhấc Cang Long Giản lên lao về phía đạo sĩ Ngọc Hư.

“Cút ra!” Đạo sĩ Ngọc Hư rút cánh tay đâm xuyên qua người Cuồng Sỉ ra, vẻ mặt đầy bực bội vung tay một cái, Triệu Chính Khải đang đánh tới liền bị đánh ngược trở lại, ngã mạnh xuống đất.

“Trưởng bối của cậu không dạy cậu, khi người khác đang ăn thì không được làm phiền sao?” Đạo sĩ Ngọc Hư dùng ánh mắt mất kiên nhẫn nhìn Cuồng Sỉ, rồi lại biến thành tham lam.

“Oa a a, tức chết ta rồi!” Triệu Chính Khải từ trên mặt đất đứng dậy: “lão đạo sĩ Ngọc Hư kia, tôi coi trọng ông là tiền bối, cho nên mới luôn nương tay với ông, bây giờ ông lại không biết tốt xấu như thế, thế thì đừng trách ông đây không thủ hạ lưu tình! “

Đạo sĩ Ngọc Hư quay đầu lại nhìn Triệu Chính Khải, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc, tựa hồ muốn xem Triệu Chính Khải không thủ hạ lưu tình thế nào.

“Lão đạo sĩ, ông không tin tôi sao? Được thôi, ông đây sẽ cho ông mở mang tâm mắt!” Triệu Chính Khải giơ Cang Long Giản trong tay lên, chỉ thấy anh ta nhắm mắt lại, trong miệng lẩm bẩm nói, tay trái duỗi ra tạo thành kiếm chỉ, trên đầu ngón tay lập xuất hiện một luồn ánh sáng, Triệu Chính Khải dùng sức vung cây Cang Long Giản trong tay, có chút máu tươi đang từ từ ứa ra, rơi trên cây Cang Long Giản.

Triệu Chính Khải xoay cổ tay, Cang Long Giản vẽ ra một hình vòng cung trên đỉnh đầu ông ta, hình tròn chuyển động trên Cang Long Giản lần này không phải là âm thanh của kim loại nữa, mà là phát ra tiếng long ngâm.

Triệu Chính Khải đột nhiên mở mắt ra, trong mắt có một luồng sáng đang lập lòe.

Triệu Chính Khải lẩm bẩm trong miệng.

“Xin ở đây thề rằng”

“Ta nguyện trở thành tất cả điều tốt của thế gian”

“Tôi muốn diệt sạch những điều xấu xa trên thế gian này”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3098


Chương 3098

“Giữ lấy thân thể của chính mình, lấy tiếng rồng ngâm làm hiệu, lấy tiếng rồng ngâm làm mệnh!”

“Ta là người nắm xiềng xích trong tay!”

“Mở”

Trong câu nói cuối cùng, Triệu Chính Khải bật ra thành tiếng, chỉ nhìn thấy ảo ảnh của một con hắc long, từ trong Cang Long Giản cuộn tròn rồi bay thẳng lên trời cao, mọi thứ trên thế gian này giống như đều biến thành một màu đen u ám.

Trong bóng tối, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, bóng đen cực lớn không ngừng tung hoành trong làn mây đen, giống như một màn sương lớn xuyên phá những tầng mây đen, hiện ra giữa thế giới này!

Một áp lực khủng khiếp từ trong mây đen tỏa ra khắp nơi.

Triệu Chính Khải đứng dưới làn mây đang cuồn cuộn ấy, nhìn Đạo sĩ Ngọc Hư.

“Ngọc Hư, ngày tàn của ông đến rồi”

Triệu Chính Khải lúc này hoàn toàn mất đi dáng vẻ tâm thường th* t*c khi nấy, dưới đám mây đen này, Triệu Chính Khải mang theo một loại uy nghiêm.

Nét bá khí ngang ngược của một người anh trong Cửu Cục cuối cùng cũng bộc lộ ra trên người Triệu Chính Khải.

Trong ánh mắt của Đạo Nhân Ngọc Hư cuối cùng cũng lộ ra vẻ ngưng trọng, năng lượng ào ạt từ đám mây đen kia truyền tới khiến ông ta cảm thấy rất nặng nề, áp lực.

“Ngọc Hư, hôm nay, ông đã nghĩ xong ông muốn chết như thế nào chưa?” Triệu Chính Khải trầm giọng nói, cơn gió thôi khiến tà áo trên người anh ta tung bay phất phới.

“Tiểu bối, có chút sức mạnh đấy, nhưng đây không có chỗ cho cậu kiêu ngạo” Ngọc Hư đặt hai tay ra phía trước.

“Lão Ngọc Hư, tôi có tư cách hay không không tới lượt ông nói, hôm nay, tôi sẽ cho ông biết, ai mới là cha ở núi Ngọc Hư này!” Triệu Chính Khải thốt ra những lời suồng sã, rồi thấy ông ta chỉ cây Cang Long Giản hướng lên trời.

Những đám mây đen trên bầu trời cuộn trào dữ dội hơn, một con hắc long nhô cái đầu to lớn của nó ra khỏi đám mây, hắc long do linh khí tạo thành, mảnh vảy trên người nó sống động như thật, ánh mắt của nó lại khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực đè nén.

Móng vuốt của con hắc long xuyên phá qua những tầng mây.

“Phá cho ta!”

Triệu Chính Khải dùng sức vung cây Cang Long Giản trong †ay xuống.

Dưới sự chỉ dẫn của Cang Long Giản, thân hình con hắc long khổng lồ hoàn toàn hiện ra giữa bầu trời, con hắc long này phải dài gần trăm mét, giống y như thần thú trong truyền thuyết nói.

“Chiêu cổ quái này, ta giúp ông” Thân ảnh của Cốt Ma xuất hiện sau lưng Đạo sĩ Ngọc Hư, bốn móng vuốt bằng xương nắm lấy vai ông ta, Đạo sĩ Ngọc Hư giống như cõng một bộ xương trăng trên lưng.

Thân thể của bộ xương trắng này hoàn toàn bao bọc lấy thân thể của đạo sĩ Ngọc Hư, giống như ông ta đang khoác lên mình một bộ giáp cốt.

“Ta nào cần đến một bộ xương giúp đỡ chứ!” Đạo sĩ Ngọc Hư lắc mình nảy lên tránh khỏi Cốt Ma, trong tay biến ra một cây phất trần: “Chỉ là một tên hậu bối, mà có thể làm tổn thương ta được sao.”

Cốt Ma bị đánh bay đi cũng không tức giận, mỉm cười nói: “Nếu ông đã tự tin như thế, hi vọng ông sẽ không phải cầu xin ởta”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3099


Chương 3099

“Ngọc Hư, chịu chết đi!”

Triệu Chính Khải lại hét lớn một tiếng, thân ảnh hắc long bay lượn trên bầu trời đột nhiên lao xuống.

Đạo sĩ Ngọc Hư vung phất trần trong tay, một luồng không khí yếu ớt hình thành trước mặt ông ta, luồng không khí này trông cũng không dễ thấy, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ nhìn thấy những hạt cát đá bị cuộn vào trong luồng khí này đều sẽ ngay lập tức biến thành tro bụi.

Thân hình khổng lồ của hắc long mang đến uy áp kinh người.

Hắc long lập tức lượn tới trước mặt mọi người, điều không ngờ là hắc long này lại không lao về phía Đạo sĩ Ngọc Hư, mà trực tiếp lao thẳng vào Lam Vân Dương đang đứng một bên quan sát.

Mặt đất lúc này chấn động điên cuồng, từ nơi Lam Vân Dương đang đứng có một vết nứt rất lớn, bắt đầu lan ra xung quanh, khói bụi lan tỏa khắp nơi, bầu trời u ám lại bắt đầu trở về trạng thái trong xanh của nó, thứ còn lại, chỉ là bụi mù tứ tung.

Đạo sĩ Ngọc Hư vẫn còn đứng sững sờ ở đó, cơn lốc ngưng tụ trước mặt ông ta, có vẻ khá là gượng gạo. Còn bản thân Triệu Chính Khải, vẫn oai phong lẫm liệt đứng đó, giọng anh ta vang lên: “Ngọc Hư, cách giờ chết của ông, vẫn còn mười giây nữa”

“Lời này, cậu đã nói tận mấy lần rồi” Đạo sĩ Ngọc Hư đánh tan cơn lốc xoáy trước mặt, hai tay chắp ra sau lưng.

“Xí” Triệu Chính Khải trợn tròn mắt: “Tôi là đang nhắc nhở ông đấy thôi”

“Cậu nên, nhắc nhở tôi trước mới phải” Trong làn khói bụi phía dưới, giọng của Lam Vân Dương lại vang lên: “Đừng nói, khẩu quyết mà khi nấy cậu niệm trong miệng chính là khẩu quyết trong hoạt hình đấy chứ? Với cái đầu của cậu, chắc không nghĩ ra mấy khẩu quyết ngầu thế này đâu. “

Triệu Chính Khải bực bội nói: “Đừng có để ý mấy thứ tiểu tiết này, dù sao đảm bảo hiệu quả giả ngầu là được, ông nói đúng không.”

Một luồng sáng xanh nhạt xuất hiện ở trung tâm của làn khói, khi khói bụi tan biến thì bóng dáng của Lam Vân Dương xuất hiện, quần áo trên cơ thể của anh ta đã biến mất, lộ ra cơ bắp cường tráng, ánh sáng xanh nhạt quấn lấy cả người Lam Vân Dương.

Lam Vân Dương liếc nhìn Triệu Chính Khải nói: ‘Muốn giả ngầu, thì mình cậu đi đánh, làm gì mà phá phong ấn trên người tôi chứ?”

“Ha ha ha, Lão Lam, đừng nói như vậy chứ” Triệu Chính Khải hiếm khi lộ ra vẻ ngượng ngùng. “Vừa rồi tôi chỉ mới thi triêu chiêu thức đó một lần, chắc chắn không giết được lão già Ngọc Hư đó, chỉ bằng phá giải phong ấn trên người của ông, đi, ông đi xử lão ta đi. “

Lam Vân Dương trợn tròn mắt: “Thì ra nãy giờ cậu chém gió như thế, là muốn để tôi lên?”

“Xi, khi nãy thằng nhóc Trương Thác đó không phải cũng chém gió bắt tôi lên sao, ông thấy tôi nói cái gì chưa, mau lên đi, chúng ta đều là người một chiến tuyến mà, ông không thể để tôi đi nạp mạng chứ, nói đến cùng, trước đây ông cũng là cao thủ tuyệt đỉnh mà, chỉ là bị phong ấn sức mạnh thôi. “

Lam Vân Dương nhún vai: “Tuyệt đỉnh thì không dám, nhưng chắc cũng có thể nói là cao thủ, cậu biết không, phong ấn này đã giảm biết bao nhiêu công phu của tôi?”

“Khiếp” Triệu Chính Khải giơ ngón giữa lên. “Đám các người đều muốn nghĩ cách phong ấn bản thân, chẳng qua cũng chính là muốn giữ thọ mệnh đến ngày đó sao, bây giờ ngày đó sắp đến rồi, phong ấn đó dù sao cũng phải giải, hay chi bằng bây giờ lấy ra đánh nhau với lão Ngọc Hư đó, ông xem Cuồng Si đáng thương biết bao, đều sắp bị hắn ta hút thành xác khô rồi! “
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3100


Chương 3100

Lam Vân Dương nhún vai: “Được rồi, cũng coi như là luyện tập trước đại chiến, đỉnh Ngọc Hư trên núi Ngọc Hư, nghe đồn là tiếp cận đại đạo nhất trong thiên hạ, không biết ta với đại đạo này so ra, còn kém bao nhiêu. “

Ánh mắt Lam Vân Dương nhìn về phía Đạo sĩ Ngọc Hư.

“Ha ha, vừa rồi ta còn nghĩ có gì đó không đúng” Ánh mắt của đạo sĩ Ngọc Hư cũng đặt nhìn về phía Lam Vân Dương, người mà ông ta chẳng thèm chú ý tới: “Thì ra xưa nay vẫn luôn tồn tại ở đây. “

“Đừng nói như vậy chứ” Lam Vân Dương chậm rãi đi về phía Ngọc Hư: “Ở cất của tôi đâu có gọi là cổ xưa lắm đâu.

Đối với những người như chúng tôi, cũng chỉ có thể nói là những kẻ sống tạm bợ mà thôi”

“Thú vị lắm” Đạo sĩ Ngọc Hư chế nhạo “Từ xưa đến nay, mọi người vẫn luôn nghiên cứu phương pháp trường sinh, mỗi người đều chọn con đường khác nhau cho mình, cách làm của chúng ta cũng khác nhau, trước giờ, kỳ thực có một vấn đều cần phải kiểm chứng, rốt cuộc là phương pháp trường sinh như thế nào mới là chuẩn xác, hôm nay, có lẽ là đã tìm được đáp án rồi. “

“Được” Lam Vân Dương vươn tay ra, Thu Thủy Trường Đao xuất hiện trong tay ông ta: “Vậy để hai chúng ta thử trước xem sao’ Ngay khi giọng nói của Lam Vân Dương vừa dứt, Thu Thủy Trường Đao trong tay ông ta hiện ra một luồng ánh sáng màu lam nhạt, nhưng thứ ẩn chứa trong vẻ đẹp đến tột cùng này là một cỗ sát khí cực kỳ lạnh lùng.

Rõ ràng chỉ là một luồng ánh sáng màu lam nhạt, nhưng trong mắt đạo sĩ Ngọc Hư lại lộ ra vẻ cực kỳ ngưng trọng, trước mắt ông ta, cơn lốc xoáy đó lại hình thành, khi ánh kiếm màu lam nhạt va chạm với lốc xoáy, phía trước đạo sĩ Ngọc Hư, lại xuất hiện một cảnh tượng méo mó, đây chính là sự va chạm của hai luồng sức mạnh cực kỳ mạnh này.

Lam Vân Dương là minh chủ Phản Tổ, từng nói những lời tàn độc khiến Huyền Thiên Lân và những người khác phải phục lạy trước mặt ông ta. Bọn họ nghiên cứu cơ thể của tà thần, đưa mấy người Huyền Thiên lân đến chiến trường cổ, trở thành kẻ địch của các thế lực lớn, thủ lĩnh của những thế lực này, nếu nói ông ta là kẻ yếu, thế thì trong thiên hạ, còn có được bao nhiêu cường giả nữa?

Từ trước đến nay, cảm giác tồn tại của Lam Vân Dương không cao lắm, đặc biệt là khi Trương Thác từ trung tâm trái đất trở về, hành vi của Lam Vân Dương càng trở nên kỳ quặc, ông ta và Trương Thác là kẻ thù sinh tử, nhưng vì một số chuyện, mà đứng cùng một mặt trận.

Số lần Lam Vân Dương ra tay rất ít, mỗi lần cũng không mang lại cho người ta cảm giác kinh ngạc.

Không ai biết Lam Vân Dương rốt cuộc có át chủ bài gì, ông ta cũng chưa từng để lộ ra ngoài, lần này chính là lúc Lam Vân Dương thật sự sử dụng đến sức mạnh của mình.

“Chiêu này của ông, có chút thú vị” Lam Vân Dương cảm thấy hứng thú nhìn cơn lốc xoáy trước mặt đạo sĩ Ngọc Hư: “Thông qua việc phân tích năng lượng để hóa giải đòn tấn công của ta, thì ông cần phải hiểu biết đầy đủ về nhiều loại năng lượng. Chả trách ông lại cảm thấy hứng thú với Cuồng Sỉ như thế, năng lượng hỗn tạp trên người ông ta cchính là thứ ông cần nhất đúng không. Nếu ông có thể khống chế vừa đủ nguồn năng lượng đó, thì mọi thứ trên thế gian này, ông đều có thể phân tích được, thậm chí là tổ hợp lại cái mới, đây là cách mô phỏng sáng tạo lại thế giới, xem ra, dã tâm của ông cũng không nhỏ. “

Đạo sĩ Ngọc Hư hừ lạnh một tiếng: “Nhìn thấy được thủ đoạn của tôi, thì có thể làm được gì?”

Lam Vân Dương gật đầu: “Theo lý mà nói, thủ đoạn này của ông, sẽ khiến ông trở thành kẻ bất khả chiến bại, thậm chí ông có thể tạo thành cơ thể mới cho mình, nhưng bất luận có phân tích năng lượng hay là tạo thành cái mơis, cũng đều cần có mồi dẫn, cũng cchính là linh khí trên người ông, nếu như năng lượng đủ lớn, ông còn có theẻ dễ dàng phân tích như thế sao?”

Khi lời của Lam Vân Dương vừa dứt, thứ ánh sáng giống như ánh sáng màu lam nhạt vừa rồi, dày đặc, bao phủ phía sau lưng Lam Vân Dương.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3101


Chương 3101

“Ông xem nhiêu đây, đã đủ chưa?”

Sắc mặt đạo sĩ Ngọc Hư thay đổi rõ rệt, ông ta vừa định phản ứng lại, ánh kiếm màu lam dày đặc phía sau Lam Vân Dương đồng loạt chém về phía đạo sĩ Ngọc Hư.

Lúc này không đủ để nhìn thấy cơn lốc xoáy trước mặt đạo sĩ Ngọc Hư, một ánh đao đứt chỗ dưới đầu gối của đạo sĩ Ngọc Hư, ánh đao khác thì chém đứt vai đạo sĩ Ngọc Hư, những lưỡi kiếm dày đặc đã bị chôn vùi đạo sĩ Ngọc Hư hoàn toàn.

“Ôi bà mẹ nó, Ôi bà mẹ nó, Ôi bà mẹ nó!” Triệu Chính Khải đứng giữa không trung hét lên: “Lão Ngọc Hư, ông đây đã nói rồi, hôm nay là ngày chết của ông, ông cứ yên tâm mà chết đi nhát”

Gương mặt Triệu Chính Khải lộ ra vẻ vô cùng kiêu ngạo.

Trận chiến giữa Trương Thác và Cốt Ma cũng dừng lại vào lúc này, ánh sáng hình lưỡi kiếm màu xanh lam mà Lam Vân Dương chém ra đã gây ảnh hưởng đến khu vực xung quanh.

Mà chính bản thân Lam Vân Dương cũng không thèm nhìn đạo sĩ Ngọc Hư, xoay người lại nói: “Đi thôi.”

“Ôi bà mẹ nó? Tự tin quay đầu?” Triệu Chính Khải nói.

“Cái này không giết hắn được đâu” Lam Vân Dương đáp: “Đây là trên núi Ngọc Hư, ngọn núi xanh giữa biển lớn này, cần phải tồn tại”

“Chết tiệt, ông nói sớm đi chứ” Triệu Chính Khải trợn mắt: “Vừa nãy ông đây còn hung hăng nói với ông ta, bây giờ ông không giết ông ta, sớm muộn cũng có ngày, ông ta tìm ta gây sự: “Cậu thực sự sợ ông ta sao?” Lam Vân Dương đột nhiên cười: “Người như cậu, chắc là biết được tất cả mọi thứ rồi chứ”

“Tôi biết cái đầu ông” Triệu Chính Khải quát lên một tiếng: “Được rồi, không nói với ông nữa, tôi về nhà đây”

Triệu Chính Khải nói rồi, lập tức bay đi mất.

Lam Vân Dương đột nhiên quay đầu lại liếc mắt nhìn Cốt Ma: “Huyết khí trên người ông quá nặng, tự lo cho mình đi”

Khí tức màu xanh lập tức biến mất hoàn toàn.

Núi Ngọc Hư lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Triệu Chính Khải đã trở thành luồng sáng, rồi chuồn đi trước.

Ngay khi Triệu Chính Khải chuẩn bị rời khỏi dãy núi Ngọc Hư, trước mặt ông ta, một luồng ánh sáng từ dưới đất bay lên, phóng thẳng lên trời, chặn đường Triệu Chính Khải.

Nhìn lại lần nữa, luồng ánh sáng này lan tràn khắp nơi, hoàn toàn bao quanh toàn bộ núi Ngọc Hư.

“Đậu má, lão già khốn kiếp đó phong ấn nơi này rồi!”

Triệu Chính Khải đột ngột dừng lại, anh ta cảm giác được sát ý ẩn trong lưồng ánh sáng trước mặt.

Ngọn núi thứ hai chưa từng có người đi ra ngoài, lúc này phát sinh chấn động, ngọn núi rơi xuống từng mảng lớn.

Sắc mặt của Lam Vân Dương thay đổi, ông ta hét lên: “Ngọc Hư, ông có biết mình đang làm gì không!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3102


Chương 3102

“Tất nhiên tôi biết mình đang làm gì. Đạo của tôi cũng đã đến lúc tàn. Cũng là lúc tôi nên tìm kiếm những bước đột phá mới. chỉ là trước giờ chưa có được cơ hội, đạo này, cần phải có một viên đá mài tốt, còn ông, chính là viên đá mài đó của tôi”

Ngọn núi đang rơi xuống một cách điên cuồng, cả ngọn núi lớn đang từ từ thu nhỏ lại.

Đột nhiên, ánh sáng màu trắng từ ngọn núi tỏa ra, theo sau đó là một trận nứt vỡ, ngọn núi hoàn toàn nổ tung, đó là một cây quyền trượng màu trắng đứng sừng sững giữa ngọn núi, quyền trượng cắm xuống đất rồi bay thẳng lên trời. .

“Khốn kiếp, lão già này chơi không nổi!” Triệu Chính Khải hét lên.

Ánh mắt của Trương Thác cũng rơi vào cây quyền trượng đó Vào lúc này, trước một cung điện nguy nga tráng lệ.

Huyền Thiên Lân mặc một thân đồ đen, cùng thánh chủ đang đeo mặt nạ trắng, dường như đang nhìn đối phương cùng một lúc.

“Đây là “Cửa mở rồi!” Thánh Chủ lẩm bẩm nói: “Chuyện gì thế này?

Sao lại như thế, ngọn núi kia, có người canh giữ! Quyền trượng sao lại được lấy ra chứ!”

“Có một khả năng” Huyền Thiên Lân nhìn dưới chân mình: “Quyền trượng đó là tự hắn lấy ra”

“Hắn lấy quyền trượng ra? Tình hình thế nào mà lại lấy quyền trượng ra chứ?” Thánh Chủ nghi hoặc nói.

“Chống địch” Lý Dũng Tài đi từ phía sau tới, nói: “Nếu có kẻ thù mà ông ta không thể đối phó, ông ta sẽ lấy quyền trương ra. Dưới đây, ông ta đang đụng độ với người mà ông ta không thể đối phó”

“Lam Vân Dương!” Thánh Chủ buột miệng gọi tên: “Chỉ có Lam Vân Dương mới có thể ép hắn lấy ra quyền trượng, nhưng Lam Vân Dương làm sao có thể leo lên ngọn núi đó, trừ khi…”

“Trương Thác!”

Huyền Thiên Lân và Lý Dũng Tài gọi cái tên này lên gần như cùng một lúc.

Trên người Thánh Chủ, một tia tức giận dâng lên tận trời, khiến Lý Dũng Tài vô thức lùi lại một bước.

Huyền Thiên Lân cau mày.

Khuôn mặt của Thánh Chủ ẩn dưới lớp mặt nạ trắng như cố nén ra vài chữ.

“Nếu hắn dám thương tổn Trương Thác, ta nhất định sẽ lột da rút gân hắn!”

Lý Dũng Tài thở dài: “Đã đi tới bước này rồi, không cần phải tiếp tục nữa. Chúng ta gần như đã hoàn thành những gì chúng †a muốn làm rõ, và câu trả lời đã ở ngay trước mắt.”

Đường Nạp Đức ngẩng đầu lên, nhìn cung điện nguy nga trước mặt, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ truyền thuyết là thật sao, hội Thần Ẩn của chúng ta, nhiều năm nay, hóa ra chỉ là một thế cờ thôi sao. “

Núi Ngọc Hư.

Lam Vân Dương nói: “Lấy quyền trượng ra, đồng nghĩa đã mở cửa lớn, ông muốn ngày đó, đến sớm hơn sao!”

Cả ngọn núi Ngọc Hư vang vọng giọng nói của đạo sĩ Ngọc Hư.

“Đến thì đã làm sao, chúng ta sống nhiều năm vậy rồi, còn không phải đều đang chờ đợi ngày đó tới hay sao, giờ đây thời cơ đã chín muồi, cứ để mọi thứ sớm kết thúc đi còn hơn là phải tiếp tục đợi “
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3103


Chương 3103

Bên cạnh quyền trượng, một bóng dáng dần dần kết tụ lại, chính là đạo sĩ Ngọc Hư, dáng vẻ vẫn còn ở độ tuổi ngoài hai mươi, gương mặt như ngọc, nhưng quần áo người đó mặc không phải là đồ tang nữa, mà đã đổi thành áo gấm, giây phút Ngọc Hư cầm lấy quyền trượng, quyền trượng trong phút chốc thu ngắn lại chỉ còn một mét hai, được anh cầm ngay ngắn ở trong tay.

Ngọc Hư nhìn cây quyền trượng trong tay, trong ánh mặt lộ vẻ si mê, nói “ Tôi trấn thủ nơi đây năm này tháng nọ, quyền trượng này chính là thần vật có thể thay đổi mọi cục diện, đồng thời sức mạnh của tôi đa phần cũng đều dùng để áp chế quyền trượng này, giờ đây, sức mạnh thuộc về tôi cũng nên quay trở về rồi!”

Ngọc Hư hít sâu một hơi, giây phút này đây, có luông ánh sáng trắng phát ra từ bên trong quyền trường, chậm rãi tỏa ra khắp nơi, “Ngọc Hư, đặt quyền trượng về chỗ cũ!” Lam Vân Dương hét lên, trong tay cầm thu thủy, lao thẳng đến đạo sĩ Ngọc Hư.

“Hai chúng ta đối phó thứ kia.” Triệu Chính Khải cũng biết trận chiến này khó tránh khỏi, hét lên với Trương Thác, sau đó xông về phía Cốt Ma: “Về chuyện của quyền trượng sau này tôi sẽ từ từ giải thích với anh!”

Trương Thác gật đầu, lao về Cốt Ma đánh giết.

Anhs sáng trắng tỏa ra trên người Ngọc Hư cũng dần dần lan về phía Cốt Ma, ánh sáng màu trắng cùng màu máu đổ cùng lúc xuất hiện trên người của Cốt Ma, trông vô cùng kỳ lạ.

“Ngọc Hư, anh nên làm như vậy sớm hơn mới phải” Gương mặt Cốt Ma lộ ra vẻ hưởng thụ, hắn hít sâu một hơi, “Đến đi, đánh một trận cho ra trò nào!”

Trên ngọn Ngọc Hư xanh ngát, mây mù vẫn lượn lờ, chẳng ai hay biết được sau màn sương mù ấy đang xảy ra chuyện gì.

Ở khu vực trung tâm của biển chết, vô số những tảng đá khổng lồ từ trên trời rơi xuống, chìm sâu xuống biển.

Mà cùng lúc đó, cả vùng biển chết, lớp sương mù dày đặc quanh năm chẳng chịu tan, bây giờ lại dần dần loãng đi.

Ngày hôm đó, có thủy thủ nhìn thấy trên mặt biển xảy ra rất nhiều hiện thượng khác thường, có người nói trên biển sóng to cưồn cuồn, có người thì nhìn thấy lốc xoáy, cũng có người nhìn thấy ở phía chân trời mây đen đùn đùn kéo đến oằn mình hòa lẫn với biển cả.

Rất nhiều cách nói khác nhau, đều xuất hiện vào ngày này.

Thê nhưng, không chỉ ở mỗi biển chết, mà thực ra vào ngày vào ngày này, khắp nơi trên thế giới đều xảy ra những chuyện không bình thường, tổ chức của các nước trên thế giới cho người đến những nơi xảy dị tượng, sau cuộc chiến ác liệt ở chiến trường cổ những tổ chức này đều hiểu được rốt cuộc thế giới thân kỳ đến mức nào.

Người bình thường, vẫn như cũ sống một cuộc sống bình thường, tin tức về chiến trường cổ tuy có truyền ra ngoài, nhưng đã nhanh chóng biến mất hoàn toàn, tất cả mọi thứ, đối với mọi người mà nói dường như chẳng có thay đổi gì quá lớn lao, chỉ là, những áp phích của các vị đại sư võ thuật đúng thật là đã thay thế cho áp phích của các minh tinh.

Trong núi Ngọc Hư, hiện tượng khác thường của đất trời xuất hiện tới tấp, sấm sét, gió to nổi lên khắp nơi, mây đen cuồn cuộn, sương mù dày đắc, ánh tím của kiềm, sắc đen của chết chóc, ánh sáng màu trắng, ánh sáng màu máu đỏ, còn có sắc xanh nhạt của đao Thu Thủy, tất cả đều dồn dập xảy ra vào ngày này, lờ mờ còn có dáng vẻ của một con hắc long hiện lên giữa các dị tượng khác thường ấy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3104


Chương 3104

Những hiện tượng như vậy duy trì suốt một đêm, hửng sáng ngày hôm sau, có người nhìn thấy trên mặt biển ấy, vô số cá lật ngửa bụng, nhưng ở phía trên cùng nhất, ngoài những con cá chết ấy ra, ở trên mặt biển tĩnh lặng, còn có ánh nắng ấm áp từ trên trời chiếu rọi xuống, yên tĩnh mà thanh bình, như thể chuyện xảy ra tối hôm qua chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Trong bến cảng, những chiếc thuyền vì dị tượng xuất hiện phải hoãn lại lịch trình, giờ đã bắt đầu giương buồm ra khơi.

Trên boong tàu, thủy thủ cùng thuyền trưởng còn đang nói về chuyện xảy ra tối hôm qua.

“Cái thời tiết chết tiệt tối hôm qua làm tôi suýt nữa ở lại trên biển mãi mãi rồi, may mà đã nhanh chóng rời khỏi đó.”

“Ồ, những ngày giá lạnh nên uống một ly làm ấm cơ thể, nhưng mà nói đi phải nói lại, cái cảm giác muốn chạy trốn khỏi biển cả cũng k*ch th*ch thật đấy”

“Tiếp tục đi về phía trước thì sẽ vào vùng biển chết, tôi tin là nếu như anh đi vào biển chết chắc chắn sẽ càng cảm thấy k*ch th*ch hơn đó” Thủy thủ uống một ngụm rượu trong bình.

“Biển chết?” Thuyền trưởng ngây ra: “Sao lại đi về phía biển chết chứ, tên cầm lái mới đến tối hôm qua làm rớt não ở trong bụng đàn bà rồi sao! Mau! Đổi hướng!”

Thuyền trường nói rồi chạy về phía buồng lái.

Khi thuyền trưởng vào trong buồng lái, người cầm lái đang tập trung cầm lái.

“Mau, đổi hướng đi, phía trước là biển chết đó.!” Thuyền trưởng kêu lên.

“Biển chết?” Người cầm lái khó hiểu nói” Phía trước đâu có gì đâu.”

“Không có sao?” Thuyền trưởng cầm kính viễn vọng nhìn về phía trước, trước mặt ông ta là cả vùng biển tĩnh lặng trải dài vô tận, bầu trời quang đãng, nhìn lướt qua đã có thể nhìn thấy tận chân trời.

Thuyền trưởng sửng sốt, bởi vì, biển chết đã tồn tại rất lâu đời kia, kể từ ngày đầu tiên ông ra khơi đã nghe người đi trước nói về nó, kiêng dè nó, là khu vực chết chóc mà bao lần chỉ cần cách nó mười hải lý là ông sẽ đổi đường tàu, bây giờ thế mà lại, biến mắt rồi!

Phản ứng đầu tiên của thuyền trưởng chính là ông đã nhìn sai hướng, nhưng ông đã nhanh chóng phủ định suy nghĩ đó của mình, vùng biển này ông đã đi qua rất nhiều lần rồi, từ lâu đã quen thuộc rõ ràng với mỗi một chỗ ở nơi đây, biển chết ở phía đó, ông nhắm mắt cũng có thể lái thuyền tìm đến được, hoàn toàn không thể nào quên được, chắc chẳng là ở chỗ này.

Nhưng bây giờ, biển chết đâu?

Biển chết, chỉ trong vòng một đêm, đã biến mất!

Tin tức này dường như chỉ trong một giờ đồng hồ đã truyền khắp biển, hai tiếng sau, bên cạnh con thuyền này đã đậu đầy thuyền bè, to nhỏ đều có, nhỏ thì có thuyền đánh cá, †o thì có cả tàu du lịch dài đến hơn trăm mét, tất cả đều dừng lại ở chỗ này, những chiếc thuyền này, đều đến đây để chứng kiến biển chết biến mất!

“Không thể tin được! Không thể tin được! Biển chết, mất tiêu rồi!”

“Vậy thì đây là khung cảnh bên trong của biến chết sao?”

“Chẳng biết được bao nhiêu người đã chết ở vùng biển này, nhưng bây giờ, nơi đây thật sự rất đẹp”

Ánh mặt trời chiếu rọi xuống biển, mặt biển lấp lánh ánh vàng, mọi thử đều có vẻ rất yên tĩnh, khó mà tưởng tưởng được nơi này lại là biển chết đã từng nuốt chửng vô số thuyền bè, khiến bao nhiêu người bỏ mạng, khiến tất cả thủy thủ phải đi đường vòng!

“Không lẽ, cơn bão tối hôm qua có liên quan đến biển chết hay sao?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3105


Chương 3105

“Chúa mới có thể trả lời được vấn đề này. Nhưng đối với chúng ta mà nói đây là chuyện tốt đấy, không còn biển tết chết tiệt đó nữa thì dễ dàng hơn nhiều rồi”

Sự biến mất của biển chết, suy nghĩ trong lòng của mỗi người đều hoàn toàn không giống nhau Ngay dưới mặt biển nơi những con tàu này dừng lại, bóng dáng của con thuyền Cưồng Si Thiết Tháp, lẳng lặng nằm lại nơi đáy biển sâu thẳm.

Cả người Trương Thác ướt nhẹp, nhanh chóng rời khỏi bến tàu, quần áo trên người anh lúc này ước sũng, vì thế lúc đi trên đường có chút khó khăn, cả người anh lảo đảo lắc lư.

Anh nhanh chóng đi tới một khách sạn gần bến tàu, Trương Thác nhìn thấy có một căn phòng ở trên lầu đang mở cửa sổ, anh dùng chút sức lực cuối cùng nhanh chóng leo lên lầu, rồi ngã lưng xuống một chiếc giường nhỏ.

Cảm giác mệt mỏi nhanh chóng tấn công tới, Trương Thác nhắm hai mắt, sau đó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Vào giờ phút này, mặc dù trên người Trương Thác không có bất kỳ vết thương nào thế nhưng nếu quan sát kỹ một chút thì có thể nhìn thấy trên da anh có một vết thương nhỏ xíu. Vết thương này giống như bị đao chém, chỉ cần Trương Thác hơi dùng sức một chút thì chắc chắn những vết thương đó sẽ tách ra. Khi anh thả lỏng người thì những vết thương này sẽ tập trung lại một chỗ, nhìn lướt qua trông giống như vảy cá vậy.

Cuộc đại chiến ở núi Ngọc Hư diễn ra vô cùng ác liệt, nếu một người có thần kinh không quá cứng rắn thì chắc chắn sẽ bị dọa sợ mất mật.

Trận chiến này đã khiến cả ngọn núi Ngọc Hư biến mất, cho dù có cố gắng thế nào thì Trương Thác vẫn rơi vào dáng vẻ như thế.

Trong giấc ngủ, Trương Thác cũng có thể nằm mơ thấy cảnh tượng lúc đại chiến, vô số hình ảnh thoáng hiện lên trong tiềm thức anh. Trương Thác đột nhiên mở hai mắt, cả người anh đầy mồ hôi, những giọt mồ hôi thấm vào vết thương anh khiến anh bừng tỉnh dậy.

Tấm drap giường trắng tinh bên dưới người Trương Thác lúc này dính đầy máu, đây đều là máu từ cơ thể của Trương Thác.

Trương Thác hít một hơi thật sâu, anh thử ngưng tụ một vài đợt khí thế nhưng lại nhanh chóng phát hiện ra mình không làm được việc này. Anh đã dùng hết mọi lực lượng bên trong cơ thể vào trận chiến kia, ngay cả tiềm lực của bị anh ép phải xuất hiện. Còn về phần bây giờ Triệu Chính Khải và Lam Vân Dương đang ở đâu, Trương Thác hoàn toàn không biết.

“Ngọc Hư và Cốt Ma hẳn đều phải chết đi.”

Trương Thác nói thầm.

Sau đó anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sốt, lúc nhìn thấy những tòa nhà có kiến trúc Trung Hoa, anh thở phào nhẹ nhõm. Cũng may là anh đã rơi vào đúng phạm vi nước Đông Hoa. Nếu bây giờ mà anh lại lưu lạc ở một quốc gia khác thì sẽ càng phiền phức hơn.

Căn cứ theo hướng mặt trời, Trương Thác có thể biết được chính xác mình đang ở đâu.

Tân Cảnh chính là nơi mua bán, trao đổi hàng hóa thông qua tàu thuyền lớn nhất ở Đông Hòa, nơi này vô cùng nổi tiếng cũng là nơi mà nhiều người lui tới nhất. Đây chính là một bến đỗ song song, dường như là tất cả các phương tiện giao thông đều dừng lại ở nơi này, sau đó mới bắt đầu gửi đến những nơi khác/ Lượng người ở Tân Cảng có thể nói là vô cùng lớn, mỗi người nơi này tiếp đón không biết bao nhiêu là khách du lịch, cũng như các thương nhân.

Trương Thác suy nghĩ một lúc, chuẩn bị đứng dậy. Mỗi bước đi của anh bây giờ đều mang lại cảm giác đau nhói, thế nhưng cũng may là cơ thể của anh khác những người bình thường, vì thế tốc độ lành vết thương cũng vô cùng tốt. Những vết thương nhỏ xíu trên người Trương Thác lúc này, dựa theo những gì anh tính toán thì có thể hai ngày nữa sẽ khỏi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3106


Chương 3106

Đây là sự tính toán dựa theo tình trạng trọng thương hiện giờ, nếu không phải như thế vậy thì chắc chắn răng những vết thương trên người anh chỉ cần nửa ngày là có thể khỏi rồi.”

Trong lúc Trương Thác chuẩn bị rời khỏi đó thì cửa phòng đột nhiên bị ai đó đá văng.

“Âm!”

Đứng ở chỗ cửa phòng chính là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi.

Sau khi người đàn ông kia nhìn thấy Trương Thác thì hơi sững sốt một chút, sau đó lập tức xoay người hét toáng lên: “Ông đây đã đoán được từ lâu rồi, cái con nhỏ đên tiện như mày ra ngoài ăn vụng đúng không?”

Sau đó người đàn ông kia giơ tay ra, kéo người đứng bên cạnh mình đến trước cửa phòng.

Đó chính là một người phụ nữ khoảng hơn hai mươi tuổi, tướng mạo cũng không thể nói là quá đẹp, thế nhưng cũng có thể gọi là ưu tú. Ánh mắt sáng ngời của cô ta như biết nói, lúc này đang tràn đầy vẻ kinh ngạc nhìn về phía Trương Thác đang đứng trong phòng.

Người phụ nữ này đang bị người đàn ông kia nắm tóc, người đàn ông đó cũng không nói gì mà nhanh chóng tát mạnh vào mặt người phụ nữ kia, rồi nói: “Mau đánh nó cho tao”

Ngay sau đó, ba người đàn ông cường tráng đứng sau lưng tên đàn ông kia nhanh chóng xông thẳng về phía Trương Thác, không nói lời nào nhanh chóng động tay động chân.

Trương Thác theo bản năng muốn trả đũa thế nhưng lúc này tốc độ của anh lại không bằng ba tên đàn ông kia, ngay cả lực lượng cũng yếu hơn người bình tường. Cú đấm của Trương Thác bị mấy tên đàn ông kia nhẹ nhàng cản lại.

“Chết tiệt, còn dám trả đũa sao? Mau đánh chết nó cho tao”

Ba người kia nhanh chóng đánh Trương Thác, mỗi một cú đấm đều vô cùng độc. Khi những cú đấm kia nện vào người Trương Thác, máu tươi ở những vết thương cũng không ngừng rỉ ra. Trương Thác cũng biết tình trạng của mình hiện giờ vì thế cũng không trả đũa, chỉ dùng hai tay bảo vệ đầu mình, tránh để mình bị thương nặng hơn.

Ba người đàn ông kia đều nhìn thấy những vết thương đang rỉ máu của Trương Thác, mặc dù ba người họ ra tay vô cùng nặng thế nhưng khi nhìn thấy máu rỉ ra ở chỗ vết thương của Trương Thác thì cảm thấy hơi e dè một chút, sau đó quyết định ngừng tay lại. Bọn họ không ngờ người này không hề phản kháng lại.

Người đàn ông ngoài cửa nhìn thấy cả người Trương Thác toàn là máu thì vung tay lên: “Đủ rồi, chúng ta đi thôi”

Sau khi anh ta nói xong câu này thì lại quay sang chỉ người phụ nữ kia: “Con kia, chuyện hôm nay tao sẽ tới tìm người nhà của mày tính sổ sau, mày cứ chờ đó cho tao!”

Sau khi nói xong, mấy tên đàn ông đó nghênh ngang rời khỏi đó.

Còn người phụ nữ đang đứng ở cửa thì nhanh chóng chạy vào phòng, nhìn Trương Thác đang nằm trên đất, cả người đầy máu như thế thì vô cùng hoảng hốt: “Anh… anh không sao chứ, tôi gọi xe cứu thươn cho anh nhé.”

Người phụ nữ vừa nói vừa lấy điện thoại ra.

“Không cần đâu” Trương Thác đè tay người phụ nữ kia xuống, sau đó chật vật đứng dậy.

Người phụ nữ kia vội vàng đỡ Trương Thác dậy: “Không được đâu, anh bị thương rồi!”

Người phụ nữ vẫn vô cùng kiên quyết, nhanh chóng gọi điện thoại.

Trương Thác thấy thế thì cũng không nói gì nữa, nếu như có sự trợ giúp của thuốc thì có lẽ vết thương của anh sẽ mau khỏi hơn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3107


Chương 3107

Một chiếc xe cứu thương nhanh chóng xuất hiện dưới lầu của khách sạn, nhân viên y tế dùng cáng cứu thương đưa Trương Thác đi.

Họ nhanh chóng dùng thuốc khử trùng rửa vết thương trên người Trương Thác, những người bình thường luôn bị sự đau đớn này làm cho hét to, thế nhưng Trương Thác lại cố kìm nén để mình không hét lên. Sau khi sự đau đớn quan đi, Trương Thác nhắm mắt lại, lần nữa rơi vào trạng thái ngủ say, anh thật sự rất mệt mỏi.

Chờ tới khi Trương Thác tỉnh lại thì đã nhìn thấy bản thân mình đang nằm trong phòng bệnh, trên đùi và cánh tay được quấn vải mỏng. Vết thương bắt đầu kéo da non khiến anh cảm thấy vô cùng ngứa ngáy, điêu này chứng minh vết thương của anh cũng dần khép miệng.

Trương Thác thử chuyển động một chút, sự đau đớn trên người cũng không còn rõ ràng giống như lúc trước nữa.

Anh bước xuống giường bệnh, đi ra khỏi phòng. Ngay khi anh vừa bước tới hành lang bệnh viện thì nhanh chóng nghe thấy tiếng cải vã gần đó.

“Em nói xem mình đã làm chuyện ngu ngốc gì thế này.

Người ta là sư phó Trần đấy, bây giờ muốn tiền có tiền, muốn thực lực thì cũng có thực lực. Còn em thì hay rồi, ra ngoài ăn vụng bị sư phó Trần bắt tại trận như thế. Tại sao trước kia anh không phát hiện ra em là một người hèn hạ như thế chứ?”

Đây là giọng nói của một người đàn ông, Trương Thác bước tới gần như thì nhìn thấy người phụ nữ mắt to hôm qua, lúc này cô ta đang đứng cúi đầu, bên cạnh cô ta lúc này chính là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, đang đứng la làng trước mặt người phụ nữ.

Còn người phụ nữ thì giống như một cô gái nhỏ làm sai, không nói tiếng nào chỉ đứng yên lặng mà nghe những lời khiển trách.

Trương Thác cũng không quan tâm tới mấy chuyện này, bây giờ anh cũng lười quản mấy chuyện như thế. Nhưng khi anh vừa định rời đi thì lại bị gọi lại.

“Cậu tỉnh rồi sao? Ai bảo cậu đi, mau tới đây cho tôi!”

Người thanh niên đang khiển trách người phụ nữ kia, khi anh ta vừa nhìn thấy Trương Thác thì lập tức lên tiếng, nhanh chóng đi về phía Trương Thác.

Còn người phụ nữ kia sau khi nhìn thấy Trương Thác đã tỉnh thì ánh mắt lộ vẻ vui mừng, nhanh chóng chạy tới.

“Tên nhóc, cứ định để như thế sao? Mau nói gì đi chứ, cậu định sẽ giải quyết thế nào đây?” Người thanh niên kia nhanh chóng đi tới trước mặt Trương Thác, ánh mắt quan sát Trương Thác một lượt: “Chơi người không nên chơi rồi, bây giờ cũng nên trả gì đi chứ”

“Bành Kiệt, anh đừng có ở đây nói càn nữa!” Người phụ nữ kia lên tiếng.

“Anh nói càn sao?’ Bành Kiệt cười lạnh lên tiếng: “Anh nói này Bình Tử, em cũng bị sư phó Trần bắt gian tại trận rồi, chuyện cũng đã tới tai người nhà rồi. Bây giờ cả nhà chúng ta đều cảm thấy ngại, thế mà em còn nói anh nói càn sao? Em chính là người ra ngoài ăn vụng bị bắt tại trận đấy!”

“Mọi chuyện không phải như những gì anh ta nói đâu!”

Bành Tử đang vô cùng gấp gáp: “Em không làm bất cứ chuyện gì cả, anh ấy cũng bị hiểu lầm nên mới thế”

“Ha ha” Vẻ mặt Bành Kiệt trở nên quái gở: “Có là hay không thì trong lòng em biết rõ nhất, anh lười ở đây nói mấy chuyện này với eml”

Bành Kiệt đưa mắt nhìn Trương Thác: “Tên nhóc, bây giờ cậu mau cho tôi một cách giải quyết đi”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3108


Chương 3108

Trương Thác lúc này cũng không có tâm trạng để dây dưa với mấy người này, bây giờ anh có chuyện cần phải làm rõ ràng. Thứ nhất bây giờ tình hình của Triệu Chính Khải và Lam Vân Dương thế nào. Thế nhưng rốt cuộc thì núi Ngọc Hư đã xảy ra chuyện gì, nguồn năng lượng đột nhiên xuất hiện ở đó là tới từ nơi nào. Thứ ba rốt cuộc thì Ngọc Hư đã biến mất hay chưa. Thứ tư, bây giờ tình hình của Lâm Ngữ Lam thế nào.

Còn về phần ân oán giữa những người này thế nào thì cũng không phải là chuyện để Trương Thác bận tâm.

Nhìn thấy dáng vẻ nếu không thuận theo thì sẽ không buông tha của Bành Kiệt, Trương Thác lên tiếng: “Cách giải quyết mà anh muốn chỉ đơn giản là tiền thôi đúng không?”

“Nói nhảm!” Bành Kiệt hừ lạnh một tiếng: “Nếu không thì còn sao nữa? Không lẽ để cậu và Bành Tử lấy nhau sao? Mặc dù con bé hèn hạ thật thế nhưng cũng không phải thứ người như cậu có thể cưới được!”

“Bành Kiệt, anh nói chuyện đàng hoàng một chút đi!” Bành Tím lên tiếng: “Còn nữa, em cũng nói rồi, chuyện này không có liên quan gì tới anh ấy! Đây chỉ là hiểu lâm mà thôi”

“Đàng hoàng cái gì? Chẳng lẽ em không phải thứ hèn hạ sao?” Nếu không phải vì em thì nhà chúng ta bây giờ có phải mất mặt tới như thế không?” Bành Kiệt xem thường lên tiếng: “Còn nữa, cậu…”

Trương Thác nhanh chóng lên tiếng cắt ngang Bành Kiệt.

“Nói đi, anh muốn bao nhiêu tiền?”

“Ha hai” Bành Kiệt cười nhạt: “Tên nhóc, cũng biết điều đấy chứ! Tôi nói cho cậu biết, nhà chúng tôi tổn thất cũng không nhiều, thế nhưng đã vô cùng mất mặt rồi, vì thế cậu phải đền ít nhất là ba trăm năm mươi triệu!”

“Ba trăm năm mươi triệu sao? Bành Kiệt, anh điên rồi!”

Bành Tử quát lớn.

“Bành Tử, em đừng tưởng rằng anh không biết, tên nhóc này rất có tiền. Với sự hiểu biết của anh thì nếu em không thích cái tên họ Trần kia thì cũng không tới mức đi tìm một tên nghèo kiết xác. Cũng chỉ có ba trăm năm mươi triệu, nếu không trả nổi thì nhà chúng ta sẽ vô cùng thiệt thòi. Đết đó để xem ai mới là người mấy mặt, tên này hẳn là đã kết hôn rồi đấy” Ánh mắt Bành Kiệt liếc nhìn về phía ngón trỏ của Trương Thác, trên đó có một vết hằn nhàn nhạt.

Thế nhưng vết hän trên tay Trương Thác cũng không phải do chiếc nhẫn đính hôn để lại mà là do thánh giới để lại.

Trương Thác lên tiếng: “Được thôi, tôi sẽ trả anh ba trăm năm mươi triệu, giờ anh đi theo tôi lấy tiền”

Trương Thác đồng ý dễ dàng như thế khiến Bành Kiệt cảm thấy sững sốt.

“Đi thôi, chắc hẳn ở nơi này có chỉ nhánh của tập đoàn Nhất Lâm, tôi có thể viết chi phiếu cho anh” Trương Thác lại lên tiếng.

“Tên nhóc, sao cậu lại đùa giỡn với tôi như thế?” Bành Kiệt bắt lấy bả vai của Trương Thác: “Còn bảo đến tập đoàn Nhất Lâm rồi cậu sẽ biết chi phiếu cho tôi sao? Cậu nghĩ cậu là ai thế? Tập đoàn Nhất Lâm của Lâm Ngữ Lam sao?”

Bây giờ, danh tiếng của tập đoàn Nhất lâm đã sớm lan ra khắp cả nước, hơn nữa cũng có không ít người cảm thấy quen thuộc với tên của Lâm Ngữ Lam.

“Thần Ẩn sẽ sao…” Trương Thác trầm ngâm nói: “Nói chuyện khác đi”

“Biển Tử Vong đã biến mất. Người ta đồn rằng trên biển hôm đó đã xảy ra rất nhiều điều kỳ lạ”.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 3109


Chương 3109

Nghe nói đến trên biền, tinh thần của Trương Thác trở nên tập trung hơn một chút, đây là một điều mà anh muốn tìm hiểu ngay bây giờ, đó là, chuyện gì đã xảy ra trong cuộc chiến ngày đó, và chuyện gì đã xảy ra với nguồn năng lượng đó.

Pease nói tiếp: “Theo dữ liệu tra được, ngày hôm đó trên biển có một khối năng lượng chưa từng có, và 70% phân tử năng lượng trong đó chưa từng xuất hiện trước đây. Các thế lực lớn cũng đang điều tra”

“Năng lượng từ đâu xuất hiện?”

“Đây cũng là một điểm khiến cho tất cả mọi người kinh ngạc, năng lượng đó không có nguồn phát ra, giống như đột nhiên dung hợp”

“Dung hợp đột ngột…”

Trương Thác nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh chiến tranh.

Đạo sĩ Ngọc Hư cầm một quyền trượng, cơ thể ông ta luôn †ỏa ra ánh sáng trăng, tất cả những đòn tấn công của Lam Vân Dương đối với Ngọc Hư sẽ được hợp nhất bởi những ánh sáng trắng đó.

Không chỉ ánh sáng trắng trên cơ thể Ngọc Hư mới có tác dụng này, ngay cả ánh sáng trên cơ thể cốt ma cũng có thể dung hợp mọi đòn tấn công. Sự xuất hiện của ánh sáng trắng này khiến Ngọc Hư và cốt ma đứng ở một nơi bất khả chiến bại, nhưng nguồn năng lượng bí ẩn đã rơi xuống từ bầu trời dễ dàng xuyên thủng ánh sáng trắng trên người bọn họ, Trương Thác nhớ là Ngọc Hư đầu tiên là giải thể, sau khi Ngõ Hư †an rã, xương cốt của cốt ma cũng hoàn toàn tan vỡ, Trương Thác vẫn còn nhớ rõ sự khác biệt ở đôi mắt của Ngọc Hư.

Sau đó Trương Thác không biết gì nữa, khi tỉnh lại thì đã đến bến cảng không xa, nằm trên một khúc gỗ lũa.

Năng lượng bí ẩn đó trực tiếp khiến toàn bộ ngọn núi Ngọc Hư biến mất, năng lượng có thể dễ dàng làm biến mất ngọn núi Ngọc Hư và làm giải thể đạo sĩ Ngọc Hư là ảo ảnh, mạnh mẽ và bất lực.

Trương Thác suy nghĩ hồi lâu cúp điện thoại, hít sâu một hơi, sợ chính mình phải đến đó xem sự tình này, hiện tại chúng †a về thành phố Ngân Xuyên trước đã.

Đúng lúc này, cửa phòng chờ Trương Thác đang ở bị gõ vang, có người đặc biệt mang quần áo đi tới.

Trương Thác cởi áo bệnh viện, thay một bộ đồ mới tinh, sau khi được thông báo chuẩn bị lên máy bay, Trương Thác sẽ đi Ngân Xuyên.

Một chiếc Maybach đã đậu trước văn phòng chi nhánh, khi Trương Thác xuống lầu, người phụ trách công ty chủ động mở cửa mời Trương Thác lên xe.

Trương Thác vừa lên xe, sau lưng vang lên một tiếng kêu thảm thiết.

“Anh muốn đi đâu! Nếu đã hứa bồi thường cho gia đình chúng tôi tiền rồi sao? Không phải cứ mặc quần vào là anh sẽ không thừa nhận!”

Trương Thác khẽ cau mày, có thể nghe thấy là giọng nói của Bành Kiệt, quay đầu lại thì thấy Bành Kiệt bị chặn ở cổng công ty, vươn tay chỉ về phía mình mắng.

“Tôi biết anh đã nhìn thấy tôi, cho nên anh đừng giả bộ với tôi. Nếu hôm nay không cho tôi một lời giải thích, mỗi ngày tôi đều tới làm phiền, để xem trong chúng ta ai là người không chịu nổi. Giới truyền thông thực sự muốn biết rằng là Lâm thị, có loại cặn bã như thế nào!” Bành Kiệt tiếp tục gầm lên.

“Bảo vệ, mau đuổi đi!” Thấy Trương Thác cau mày, người phụ trách công ty nhanh chóng hạ lệnh cho bảo vệ.
 
Back
Top Dưới