Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 2481


Chương 2481:

Rất nhiều chi bên của nhà họ Triệu ngồi ở trong tổ địa, tiến hành nghỉ thức long trọng, sau đó chuẩn bị bỏ phiếu.

Triệu Huyền My vô cùng tự tin, tuy cô ta là thân con gái, nhưng lần này lại không hề sợ hãi hai người anh còn lại của mình, cô ta đã chuẩn bị đầy đủ cho lần này rồi.

“Bắt đầu bỏ phiếu!” Tộc lão của nhà họ Triệu vung tay lên.

Ba người Triệu Huyền My đều trở nên căng thẳng, dù sao.

thì nếu nhà họ Triệu thực sự thống nhất, chỉ sợ địa vị của bọn họ ở Thạch Thành sẽ trực tiếp vượt qua nhà họ Ngũ, trở thành thế gia vọng tộc số một Thạch Thành!

Ngay khi người nhà họ Triệu chuẩn bị bỏ phiếu, thì bóng người của Trương Thác xuất hiện tại tổ địa của nhà họ Triệu.

“Tôi muốn truyền thừa này!”

Trương Thác xuất hiện rất đột ngột, dẫn theo Toàn Cảnh Thiên và cả Ngọc Hà. Đám người nhà họ Triệu, rõ ràng không ngờ được trong khi người nhà mình còn đang tranh giành đến người sống ta chết vì tư cách truyền thừa này, thì lại có người trực tiếp nhảy ra, hơn nữa còn nói truyền thừa thuộc về cậu ta một cách trâng tráo như vậy.

“Cậu là ai? Ai cho phép cậu vào tổ địa của nhà họ Triệu chúng tôi, cút ra ngoài!” Tộc lão của nhà họ Triệu quát lớn.

“Đông Hòa chúng ta có câu, kẻ thường dân vốn không có tội, chỉ vì có ngọc bích mà thành có tội” Trương Thác sải bước đi vào giữa đám người nhà họ Triệu, truyên thừa của bọn họ nằm ở nơi này.

Ánh mắt của anh liếc một vòng: “Trước không nói các ông có người nào có thể ngăn được tôi hay không, nhưng hôm nay, ba kẻ truyền thừa mà các ông chọn ra này, tinh khí của người nào cũng suy yếu, chỉ sợ nắm được truyền thừa cũng chẳng giữ nổi”

Trương Thác lôi một chiếc nhãn từ trong áo ra, chiếc nhãn này phát ra ánh sáng, đây là nhãn cưới lúc trước tặng cho Lâm Ngữ Lam, cùng lúc anh dùng sức ném nó đi, nó cứ trôi nổi phía trên đám người nhà họ Triệu như vậy.

“Ha ha, Trương Thác, cuối cùng cậu vẫn sốt ruột hơn tôi” Trên bầu trời, một bóng người đột nhiên hiện ra, là Lam Vân Dương xuất hiện phía trên nhà họ Triệu.

“Bớt lảm nhảm đi” Sắc mặt của Trương Thác lạnh lùng: “Lam Vân Dương, nếu có một ngày tôi trở về được, tôi sẽ tìm ông tính sổ saul”

“Đương nhiên” Vẻ mặt của Lam Vân Dương vẫn như thường: “Nhưng nhắc trước, cậu phải trở về mới được”

Chỉ nhìn thấy ông ta kết ấn trên tay, sau đó quát: “Trương Thác”

Trương Thác hừ lạnh một tiếng, một đóa hoa sen tiên hiện ra trên đỉnh đầu anh. Trong nháy mắt hoa sen tiên xuất hiện, chiếc nhãn lơ lửng giữa không trung tản ra ánh sáng quỷ dị, bao trùm đóa sen tiên trên đỉnh đầu anh. Cũng vào đúng lúc này, một trận gió to dữ dội nổi lên trong tổ địa nhà họ Triệu, cuồng phong thổi đám người nhà họ Triệu đến không mở nổi mắt. Đợi khi bọn họ phản ứng lại được, thì bản thân bọn họ còn chẳng biết mình đã ra khỏi phạm vi tổ địa từ khi nào.

Đám người nhà họ Triệu đột nhiên rời khỏi tổ địa nhà mình đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, thứ mà bọn họ có thể cảm nhận được, chỉ có nhỏ bé! Ở trước mặt mấy người xuất hiện vào ngày hôm nay đó, bản thân mình thật nhỏ bé, thủ đoạn của bọn họ giống như thần linh vậy!

Đây là khí sao…

Những người nhà họ Triệu này muốn nhận được tư cách kế thừa chỉ vì vị trí gia chủ nhà họ Triệu, khi nhìn thấy khí, dù chỉ là một lần này, cũng đã khiến bọn họ cảm thấy cuộc đời mình thật mờ mịt. Thứ này giống như thủ đoạn của tiên nhân, có bao nhiêu tiền tài cũng không đánh đổi được.

Trương Thác cũng không biết cách làm của mình hôm nay sẽ mang tới sự chấn động lớn như thế nào cho người nhà họ Triệu, thậm chí là trực tiếp thay đổi giá trị quan của bọn họ.

Điều mà anh hiện tại để ý chính là thứ trước mặt mình đây.

Một con đường ánh sáng được hình thành ngay trước mặt mình.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2482


Chương 2482:

Lam Vân Dương nói với vẻ mặt trịnh trọng: “Trương Thác, thời gian mà con đường này hình thành không quá dài, vào đi!”

Trương Thác hít một hơi thật sâu, quay đầu liếc mắt nhìn nền văn minh trên bề mặt Trái Đất một lần cuối cùng, sau đó sải bước, đi vào trong con đường ánh sáng.

“Anh, đợi hai đứa em với!” Toàn Cảnh Thiên kéo Ngọc Hà, cũng chui đầu vào trong con đường.

Nhìn thấy Trương Thác tiến vào trong con đường, trên gương mặt của Lam Vân Dương lộ ra vẻ mặt như thể trút được gánh nặng, khí thế cả người ông ta cũng hoàn toàn thay đổi vào giây phút này!

Nếu nói Lam Vân Dương của trước đó giống như một thanh đao sắc bén, tài năng lộ rõ, vậy thì Lam Vân Dương của hiện tại giống như một thanh vũ khí cùn, khiến người không thể cảm giác được một chút sắc bén nào.

Phản Tổ Minh thành lập đã nhiều năm, cái gọi là tạo thần, cái gọi là phản tổ, chẳng qua đều là vì một ngày này mà thôi, hôm nay, tất cả đều đã kết thúc cả rồi.

Cả người Lam Vân Dương như thể già đi rất nhiều.

“Cũng nên nghỉ ngơi một khoảng thời gian rồi” Lam Vân Dương nhìn con đường ánh sáng bên dưới biến mất, rồi thở dài một tiếng, ông ta nhìn về phía núi Côn Sơn xa xa: “Chiến trường cổ đó chắc hẳn không thể ngăn cản được đám người Lý Dung Tài, trước khi bọn họ quay lại, khó mà trải qua một cuộc sống thanh nhàn cho được”

Đối ất nhiều người sống trên thế giới này mà nói, hôm nay chỉ là một ngày rất bình thường.

Trương Thác chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, sau đó một cảm giác mất trọng lực mãnh liệt truyền tới. Quá trình này ngay cả bản thân anh cũng không biết sẽ kéo dài bao lâu. Anh vốn định nhẩm tính thời gian trong lòng theo bản năng, nhưng lại phát hiện ra mình hoàn toàn không thể làm được. Cùng lúc cảm giác mất trọng lực truyền tới, hình như thời gian cũng dừng lại, chẳng còn nhìn thấy được gì hết.

Đợi đến khi Trương Thác có thể nhìn thấy rõ trước mắt, thì thứ hiện ra trong mắt anh là một dải núi lớn triền miên, anh hơi thở ra một hơi, phát hiện ra mỗi lần mình hít thở đều có thể cảm giác được linh khí hơi yếu!

Trương Thác nhìn xung quanh theo bản năng, bầu trời xanh thẳm và trong lành, chỉ có khi còn nhỏ mới có thể nhìn thấy, một vòng tròn tỏa ra ánh nắng tươi đẹp và ấm áp trên bầu trời, một chiếc nhẫn rơi xuống từ giữa không trung, lọt vào trong lòng bàn tay của anh. Chiếc nhãn cưới tặng cho Lâm Ngữ Lam này đã ảm đạm không còn ánh sáng nữa.

“Đây là… tâm Trái Đất sao?” Trương Thác nghi ngờ trong lòng.

“Không sai, đây chính là tâm Trái Đất..” Tà Thần lên tiếng, dường như ông ta cũng có rất nhiều cảm xúc, thật lâu sau mới tiếp tục bảo: “Tuy răng đã rời đi lâu như vậy, nhưng tôi vẫn có thể nhớ ra khí tức của nơi này. Nhiều năm như vậy qua đi, nơi này dường như không thay đổi gì cả”

Trương Thác nhìn chằm chằm vào ánh năng tươi đẹp trên bầu trời, cái gọi là tâm Trái Đất, hình như cũng không giống như anh tưởng tượng. Anh quay người nhìn một vòng, cũng không phát hiện ra bóng dáng của Ngọc Hà và Toàn Cảnh Thiên đâu.

“Không cần tìm” Giọng nói của Tà Thần lại vang lên: “Cậu và bạn của cậu không tiến vào thông đạo cùng một thời gian, hiển nhiên sẽ xuất hiện ở những chỗ khác nhau, mà cậu bạn đó của cậu có hơi kỳ lạ…”

“Kỳ lạ?

“Đúng, cậu ta là người thông linh bẩm sinh, có thể cảm giác được sự tồn tại của Anh Linh, hơn nữa còn có thể tiến hành trao đổi đơn giản với cả Anh Linh vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, Anh Linh bám trên người cậu ta thực sự đã sớm muốn thức tỉnh rồi, nhưng vẫn luôn bị cậu ta miễn cưỡng áp chế. Tâm Trái Đất này lại có thêm một Khống Linh nữa rồi, ha ha ha”

Tà Thần đang cười to, cười đến mức khiến Trương Thác có hơi nổi da gà, tâm Trái Đất này có thêm một Khống Linh thì có liên quan quái gì đến Tà Thần ông chứ?

Ngay khi Trương Thác còn đang định hỏi vài chuyện liên quan đến tâm Trái Đất, thì một tiếng quát vang lên phía trước anh.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2483


Chương 2483:

“Không được nhúc nhích! Anh là ai?”

Tiếng quát này khiến anh sững sờ, anh không nghe lầm, giọng nói này lại chính là tiếng Đông Hòa!

Thời gian xuất hiện của tiếng Đông Hòa mới được bao lâu? Vậy mà tâm Trái Đất lại dùng tiếng Đông Hòa sao?

“Không cần bất ngờ” Giọng nói của Tà Thần vang lên, nhưng rất nhỏ bé, như thể đang kiêng dè thứ gì đó: “Mỗi một nền văn minh đều có tuyến thời gian cố định của nó, cho dù là tâm Trái Đất hay là bề mặt Trái Đất, thì nền văn minh của bọn họ đều hoàn toàn tương tự. Chỉ có điều bề mặt Trái Đất đã trải qua mấy lần đại thanh trừng, khiến cho nền văn minh bị hủy diệt vô số lần sau khi thanh tẩy, nhưng lại xuất hiện trở lại, chẳng qua là chưa bao giờ đạt tới cao độ của tâm Trái Đất, dùng cách nói của trước đây thì văn minh bề mặt Trái Đất đang tiến hành luân hồi, mà tâm Trái Đất thì đã sớm bước qua vòng luân hồi này rồi”

Trương Thác chấn động trong lòng vì lời nói của Tà Thần, sự luân hồi của nền văn minh! Thực sự có thứ như luân hồi này tồn tại sao?

Trương Thác nhìn về phía người tới, người phát ra tiếng quát là một cô gái thoạt nhìn không quá hai mươi tuổi, đối phương đạp không đi tới, rõ ràng đã có thực lực Hóa Hình.

Phía sau cô gái này, còn có hơn mười người nữa, những người này cũng đạp không mà tới, nhưng nhìn động tác của bọn họ rõ ràng chưa được thành thạo cho lắm, hiển nhiên là mới vào Hóa Hình, lại thấy trang phục của bọn họ đồng đều, đều mặc đồng phục học sinh!

Chiến Tranh Trương Thác nhìn thấy hơn mười thanh niên này tới gần.

“Anh là ai? Tại sao lại ở trong bãi săn bắn của chúng tôi?”

Cô gái dẫn đầu đó đáp xuống trước mặt anh, lên tiếng quát hỏi.

Bãi săn bắn?

Trong lòng Trương Thác nghi ngờ, anh quan sát những thanh niên mặc đồng phục học sinh trên người này một chút, phát hiện ra bên hông bọn họ đều treo một vài thứ tương tự với móng thú hoặc là răng thú, hơn nữa trông bộ dáng, chắc hẳn là mới vừa nhổ xuống cách đây không lâu.

Trương Thác vốn không biết thế giới tâm Trái Đất này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nên khi đối mặt với câu hỏi của cô gái này, anh dứt khoát hạ quyết tâm: “Tôi không biết”

“Không biết?” Cô gái dẫn đầu híp hai mắt, rõ ràng không tin cách nói này của anh.

“Đúng thế” Trương Thác gật đầu, anh đã nghĩ xong rồi, hỏi thế nào cũng nói không biết, người ta có nói sao cũng không liên quan đến mình.

Với kinh nghiệm của anh mà nói, cứ cho anh một chút thời gian, để anh tìm hiểu rõ một chút về thế giới tâm Trái Đất này, xem nó rốt cuộc là một thế giới quan như thế nào, thì anh có thể biên soạn cho bản thân một thân phận hợp lý, dù sao thì chuyện như vậy anh cũng đã làm không ít lần rồi.

Nhưng cứ cố tình Trương Thác lại không hiểu một chút gì về thế giới tâm Trái Đất này. Điều này khiến anh có bịa cũng không thể bịa ra được gì cả.

“Nực cười!” Cô gái dẫn đầu cười lạnh một tiếng: “Cái gì cũng không biết, mà vô duyên vô cớ xông vào bãi săn bắn của chúng tôi sao? Nói đi, anh là người của học viện nào?”

Khi cô gái dẫn đầu nói ra câu nói này, bấy giờ Trương Thác mới để ý thấy trên đồng phục học sinh của đối phương, viết bốn chữ học viên Lôi Cực.

Giọng nói của Tà Thần hơi yếu: “Khí ở thế giới tâm Trái Đất cũng không phải là thứ bí ẩn gì, mỗi một người đều có thể gia nhập vào học viện, và học cách sử dụng khí. Mỗi một độ tuổi đều sẽ tiến hành sát hạch, mức độ quan trọng của nó thậm chí còn vượt qua cả thi học kỳ một năm một lần ở bề mặt Trái Đất. Sau này, tôi sẽ tìm cơ hội nói cho cậu một vài chuyện ở tâm Trái Đất, nhưng không có cách nào nói nhiều được, nơi này có sự tồn tại của cảnh giới Phú Thần, có thể phát hiện ra tôi: Sau khi Tà Thần nói xong câu này, lại nhanh chóng im lặng.

Trương Thác cũng hiểu được, tại sao những người này lại đều mặc đồng phục học sinh, thế giới khác nhau, cho dù là Trương Thác có thể tiếp thu rất nhiều vấn đề, cũng có hơi không phản ứng lại được.

“Nói!” Giọng nói của cô gái dẫn đầu lại vang lên: “Rốt cuộc anh là người của học viện nào, tới bãi săn bắn của chúng tôi làm gì?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2484


Chương 2484:

“Học viện Chiến Tranh…” Trong đầu của Trương Thác hiện ra bốn chữ này một cách rất tự nhiên, đây hoàn toàn là do bình thường nghe nhiều nên thuận miệng nói ra.

“Tôi biết ngay anh là người của học viện khác tới mà” Sắc mặt của cô gái dẫn đầu thay đổi, thuận tay vung một cái, những người phía sau cô ta lập tức xông lên, bao vây Trương Thác lại.

“Đàn em, đã xảy ra chuyện gì vậy? “Một giọng nói thanh niên vang lên từ phía xa, sau đó chỉ nhìn thấy một bóng người nhanh chóng lại gần từ trên không trung.

Từ phía xa, Trương Thác đã cảm giác được người này sở hữu thực lực của Hóa Hình hậu kỳ, hơn nữa anh để ý thấy khi bóng người này lại gần, những thành viên còn lại của học viện Lôi Cực kia, đều lộ ra ánh mắt tôn kính, rất dễ nhận thấy, người tới có địa vị rất cao trong lòng bọn họ.

Bóng người của người thanh niên này đáp xuống, tuổi tác khoảng chừng hai mươi ba, hai mươi tư, trên người anh ta cũng mặc trang phục có viết bốn chữ học viện Lôi Cực, chẳng qua hoàn toàn là màu đỏ, khác hẳn với cô gái dẫn đầu và những người kia.

“Tê sư huynh!”

Sau khi thanh niên đáp xuống, những người có mặt ở đó đều lên tiếng chào hỏi.

Tê sư huynh gật đầu, sau đó nhìn về phía Trương Thác: “Cậu ta là ai?”

Cô gái dẫn đầu lập tức trả lời: “Sư huynh, anh ta là người của học viện Chiến Tranh”

“Học viện Chiến Tranh?” Ánh mắt của Tê sư huynh lộ ra vẻ nghỉ ngờ: “Học viện Chiến Tranh thuộc thế lực phương nào?

Tôi chưa bao giờ nghe nói tới một nơi như vậy.”

Trương Thác xua tay, mở miệng đáp: “Học viện Chiến Tranh chúng tôi không thuộc bất cứ bên nào hết, chủ yếu là điều hòa trận tranh đấu giữa các đại lục như Lonia và Freljord”

Trương Thác hoàn toàn không biết rốt cuộc thế giới tâm Trái Đất có gì, nên chỉ có thể thuận miệng nói lung tung, chơi trò chơi gì, hay xem phim gì thì đều tuôn ra hết.

Sự nghỉ ngờ trong mắt của Tề sư huynh lại càng đậm hơn, Lonia cái gì gì đó, anh ta đương nhiên chưa từng nghe qua, nhưng anh ta để ý đến một ý trong lời nói của Trương Thác, đó chính là điều hòa trận tranh đấu giữa các bên.

“Nói như vậy, cậu tới giúp học viện Lôi Cực chúng tôi đối phó với Hoành Sơn Thất Thái Bảo sao?”

“Ừm” Trương Thác gật đầu: “Tôi nghe lệnh của học viện Chiến Tranh, đặc biệt tới điều hòa trận đấu của hai bên”

Lúc này trong lòng Trương Thác loạn chết đi được, nhưng tình thế hiện tại buộc anh phải tiếp tục nói năng lung tung tiếp.

“Thật tốt quá rồi!” Trong mắt của Tê sư huynh lộ ra vẻ vui sướng: “Không biết xưng hô với cậu như thế nào?”

“Trương Ức Thùy”

“Trương huynh đệ, vậy thì đành phiền cậu rồi, gần đây Hoành Sơn Thất Thái Bảo càng ngày càng làm càn, người của bọn họ đã nhiều lần xông vào bãi săn bắn của chúng tôi. Học viện Lôi Cực chúng tôi cũng vì chuyện này mà hao tâm tổn trí”

Tề sư huynh làm ra động tác tay mời.

Trương Thác gật đầu, đi về phía trước.

Anh mới đi một bước, đột nhiên quay phất đầu lại.

Tê sư huynh một giây trước còn vô cùng khách sáo, đột nhiên gây khó dễ ở phía sau anh, anh ta tung một quyền đánh thẳng vào giữa lưng Trương Thác, rõ ràng, tất cả những chuyện vừa rồi đều chỉ là diễn mà thôi.

Trương Thác cũng không phải là một đứa trẻ vừa mới ra đời, biết rất rõ mình hiển nhiên không thể lừa được người ta, tuy loại tuyển thủ cấp bậc Hóa Hình này không có cách nào gây ra bất cứ sự uy h**p gì đối với anh, nhưng anh vẫn để tâm như cũ, trong nháy mắt đầu tiên đối phương ra tay, anh đã phản ứng lại.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2485


Chương 2485:

Đối mặt với một quyền của Tê sư huynh, Trương Thác hơi lùi bước lại.

“Biết ngay cậu không bình thường mài!” Sắc mặt của Tề sư huynh lạnh lùng, chỉ nhìn thấy bàn tay xẹt qua hông, bắn một quả pháo tín hiệu lên trời.

Trong lòng Trương Thác thầm nghĩ hỏng bét, đối phương rõ ràng là đang gọi người tới, tuy rằng những người trước mặt này có thực lực bình thường, nhưng ai biết người mà bọn họ gọi tới có cấp bậc như thế nào. Anh không sợ ra tay, nhưng mục đích anh tới tâm Trái Đất rõ ràng không phải để đánh nhau với người ta, mà tìm Lâm Ngữ Lam mới là mục đích đầu tiên.

Trương Thác không hề nán lại thêm nữa, cơ thể hóa thành ảo ảnh trong mắt những người ở đây, rồi bay nhanh mất.

“Cảnh giới Ngưng Khí!” Tê sư huynh hô lên một tiếng kinh hãi, anh ta muốn đuổi theo, nhưng lại là có lòng mà không có sức.

Vài phút sau, lại có mấy bóng người đáp xuống, đều là người trung niên.

“Tê Gia Luật, đã xảy ra chuyện gì thế?” Một người phụ nữ trung niên nhíu mày, bà ta nhìn thấy đạn tín hiệu thì chạy tới, đạn tín hiệu được phát ở bãi săn bắn, chứng tỏ nơi này đã gặp phải chuyện nghiêm trọng.

“Thưa cô, có người xông vào bãi săn bắn của chúng ta, đối phương có thực lực cảnh giới Ngưng Khí” Tê Gia Luật mở miệng, kể lại chuyện vừa mới xảy ra.

Mấy người trung niên nghe thấy, sắc mặt đều khó coi, bãi săn băn là gốc rễ của một học viện, lại gần bãi săn bắn chính là chạm đến điểm mấu chốt của học viện.

“Là người của Hoành Sơn Thất Thái Bảo sao?” Nữ giáo viên trung niên mở miệng hỏi.

Tê Gia Luật lắc đầu: “Em không rõ nữa, đối phương tự xưng là người tới từ học viện Chiến Tranh, nhưng em chưa bao giờ từng nghe nói tới một học viện như vậy.”

“Ồ, Chiến Tranh…” Nữ giáo viên cười lạnh một tiếng: “Ngoại trừ thế lực dưới lá cờ của thế giới thần thánh ra, thì còn có học viện nào mang cái tên này nữa chứ, thế giới thần thánh âm thầm che chở cho Hoành Sơn Thất Thái Bảo, người này, chắc hẳn có liên quan đến Hoành Sơn Thất Thái Bảo! Chúng †a cũng nên làm chút gì đó rồi!”

Trương Thác bay vút đi mất, ở nơi này, anh hoàn toàn không cần thiết phải che giấu hay giữ thực lực gì đó. Giữa linh khí tung hoành, anh lướt qua phạm vi của dãy núi lớn, lúc này, anh mới biết ý nghĩa của bãi săn bắn là gì. Trong dãy núi lớn này, anh nhìn thấy rất nhiều giống loài có hình thù kỳ quái. Tuy rằng không dọa người và có tính công kích như thể thực nghiệm của Phản Tổ Minh, nhưng nó hoàn toàn khác hẳn với những sinh vật tồn tại trên bề mặt Trái Đất, những sự tồn tại này chính là con mồi.

Trương Thác vừa ra khỏi dãy núi lớn mới thả chậm tốc độ, lúc này anh nghe thấy tiếng nhắc nhở của Tà Thần: “Tiếp tục gia tăng tốc độ, cậu đã xông vào bãi săn bắn, những học viện đó không có khả năng bỏ qua cho cậu như vậy đâu, có người ở phía sau nhìn chằm chằm vào cậu rồi, cắt đuôi cậu ta đi”

Trương Thác nghe được lời này, lập tức tăng tốc, đồng thời hỏi: “Bãi săn bắn rất quan trọng đối với học viện sao?”

“Đương nhiên” Tà Thần đáp lời: “Mỗi một học viện, tương đương với quan chức địa phương của một tòa thành trấn, bãi săn bắn chính là tài nguyên lương thực của tòa thành trấn đó.

Những giống loài mà cậu đã nhìn thấy đó là dùng để săn giết ăn uống. Cậu xông vào trong kho lúa nhà người ta, người ta có thể dễ dàng bỏ qua cho cậu được hay sao?”

Trương Thác âm thầm tặc lưỡi, vậy mà bãi săn bắn này lại là kho lúa, mà những giống loài mình vừa mới nhìn thấy đó, lại là đồ ăn.

“Đi thôi, đến thành trấn trước, trộm một chứng minh thân phận, rồi tôi sẽ kể chỉ tiết về thế giới tâm Trái Đất này cho cậu nghe”

Sau khi Trương Thác rời khỏi dãy núi lớn, từ xa đã nhìn thấy một tòa thành trấn. Tòa thành trấn đó có những tòa nhà cao lớn sừng sững, hoàn toàn không khác một chút nào so với thế giới bề mặt Trái Đất, e rằng sự khác biệt lớn nhất ở đây chính là trung tâm của tòa thành trấn đó có một học viện, mà hai chữ Lôi Cực phía trên học viện là thứ nổi bật nhất ở trung tâm toàn bộ tòa thành trấn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2486


Chương 2486:

“Được rồi, đã cắt được đuôi rồi, thả chậm tốc độ đi, trong loại thành trấn tuyến ba này, cảnh giới Phú Thần sơ kỳ đã được xem như cường giả đứng đầu rồi, nhưng nếu cậu biểu hiện quá mức mạnh mẽ, vẫn sẽ rất dễ dàng chọc phải phiền phức” Tà Thần nhắc nhở một tiếng.

Trương Thác gật đầu, sau khi đáp xuống mặt đất, anh đi bộ về phía thành trấn đó. Mà Tà Thần cũng vào đúng lúc này, phổ cập kiến thức về thế giới tâm Trái Đất cho anh nghe.

Đầu tiên là thành trấn, tên của mỗi một tòa thành trấn tương đồng với tên của học viện, cũng giống như tòa thành trấn ở trước mặt anh hiện tại đây, tên là Lôi Cực, căn cứ theo sự khác biệt về nhân số, định nghĩa về các loại khu vực dân cư cũng được chia thành thị trấn, thành phố và khu.

Thị trấn thuộc tuyến ba, thành phố thuộc tuyến hai, và khu thuộc tuyến một.

Nơi bình thường được gọi là khu, nhân khẩu thường trú ở đó đều hơn một triệu, hơn nữa trong đó có ít nhất ba học viện tiến hành quản lý chung khu vực này, trong mỗi một học viện đều có vô số cao thủ.

Nhưng loại thành trấn tuyến ba như trấn Lôi Cực này, chỉ †ồn tại một học viện Lôi Cực, học viện Lôi Cực chính là hệ thống chính phủ cao nhất ở thành trấn này. Học viện Lôi Cực phụ trách tuyển nhận những nhân tài ưu tú trong khắp toàn bộ trấn Lôi Cực, sau đó chuyển lên phía trên.

Trong lúc Tà Thần giảng giải, thì Trương Thác cũng đã vào trấn Lôi Cực. Vào giây phút bước chân vào trấn Lôi Cực này đã khiến anh sinh ra một loại cảm giác như trải qua mấy đời. Trước mắt vẫn là những tòa nhà cao tầng quen thuộc ở trên bê mặt Trái Đất, dòng xe cộ qua lại trên đường, chỉ có điều, anh không nhận ra những hãng xe hơi đó, hơn nữa tạo hình cũng đã có sự thay đổi nhất định, nhưng muốn nói sự khác biệt giữa phần còn lại với nền văn minh bề mặt Trái Đất, thì thật sự là không có.

“Sao thế, có chút không ngờ đến chứ gì?” Tà Thần lên tiếng.

“Đúng vậy” Trương Thác gật đầu: “Tôi vốn cho rằng, nơi này sẽ mang một dáng vẻ khác cơ”

“Có thể là dáng vẻ gì được” Trong giọng nói của Tà Thần có chút ý chế nhạo, nhưng không biết là đang châm biếm Trương Thác, hay là đang châm biếm nền văn minh tâm Trái Đất này: “Lẽ nào lại thật sự giống như trong những bộ phim giả tưởng đó, xe hơi có thể bay trên trời, nhà cũng có thể bay trên trời được sao? Đó chẳng qua chỉ là ảo tưởng mà thôi. Cậu phải biết, nền văn minh phát triển càng nhanh thì tài nguyên tiêu hao càng nhanh. Khi tài nguyên cạn kiệt, việc mà những người đó muốn làm cũng không phải là phát triển khoa học kỹ thuật, mà là năng lượng tái tạo. Nói cách khác, là nguồn năng lượng có thể tái sinh vô hạn, mới là sự phát triển khoa học kỹ thuật lớn nhất. Chỉ riêng mỗi mục năng lượng này thôi, đã tiêu tốn vô số năm tháng của nền văn minh tâm Trái Đất. Mà thời gian đó là được tính bằng nghìn năm. Bọn họ tìm thấy nguồn tài nguyên mới, tìm thấy cách thức sử dụng mới, tìm thấy phương thức chuyển đổi mới, đồng thời, cũng tìm ra được phương pháp tái tạo nguồn năng lượng chân chính. Đây mới là chỗ mà nền văn minh tâm Trái Đất vượt qua bề mặt Trái Đất thật sự”

Trương Thác không lên tiếng.

“Đương nhiên, thời đại đang đổi dời, có rất nhiều thứ cũng sẽ càng tiên tiến hơn bề mặt Trái Đất, nhưng cách sống của con người không hề thay đổi, giao thông cũng không thay đổi, thứ thay đổi là toàn bộ thế giới quan. Trương Thác, tôi có thể nhìn thấy tính cách ẩn sâu trong lòng cậu. Tôi tin rằng, nên văn minh ở tâm Trái Đất, lại càng phù hợp với cậu hơn so với bề mặt Trái Đất. Tôi đang rất mong chờ vào những gì có thể xảy ra với cậu ở nơi này” Tà Thần tỏ ra rất hứng thú.

“E rằng sẽ chỉ khiến ông thất vọng mà thôi” Trương Thác hơi lắc đầu: “Sẽ chẳng có gì xảy ra hết, tôi sẽ tìm được người yêu của tôi, rồi ném ông ở đây, sau đó lập tức trở về.”

“Ha ha” Sau khi Tà Thần cười hai tiếng một cách ý vị sâu xa, lại không tiếp tục lên tiếng nữa.

Trương Thác trà trộn vào trong trấn Lôi Cực, tất cả những thứ ở nơi này đều tương đồng với nên văn minh bê mặt Trái Đất, chẳng qua những thức ăn ở đây, và đồ dùng ở đây, có sinh ra một vài sự thay đổi, nhưng những thứ này đều dễ dàng chấp nhận. Hiện giờ Trương Thác đang suy nghĩ, rốt cuộc nên tìm một nơi dừng chân kiểu gì, sau đó nghĩ cách, nghe ngóng tin tức về Lâm Ngữ Lam.

Anh cũng không biết rõ nền văn minh tâm Trái Đất này lớn đến đâu, muốn tìm được một người không có tiếng tăm ở nơi này không khác gì mò kim đáy bể, nhưng ngay cả khi là vậy, thì Trương Thác cũng sẽ không từ bỏ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2487


Chương 2487:

Sau khi trải qua một hồi quan sát, anh phát hiện ra người ở nơi này sở hữu một loại thiết bị liên lạc được buộc cố định trên cổ tay. Loại thiết bị liên lạc này có thể thay thế cho chứng minh thư, di động, tiền bạc, bất cứ thứ gì trên bề mặt Trái Đất, chỉ cần thông qua thiết bị liên lạc trên cổ tay này tiến hành một phép chiếu đơn giản là có thể làm được. Tiền bạc ở nơi này đối với người khác mà nói cũng là một chuỗi các con số, hoàn toàn không có thứ gì giống như tiên mặt, điều này khiến Trương Thác muốn làm những chuyện cướp của người giàu chia cho người nghèo cũng không có cơ hội.

Ai giàu thì không biết, ngược lại người nghèo trong lòng Trương Thác, thì chính là bản thân anh.

Nhưng Trương Thác tạm thời cũng không nóng vội, trên người anh có chuẩn bị một ít lương khô, đủ để anh chống đỡ được vài ngày. Về phần nơi ở, anh cũng không bắt bẻ gì, chỗ nào cũng có thể ở được.

Cứ như vậy, anh đã trải qua ba ngày ở trấn Lôi Cực, ba ngày này anh cũng không đi đâu, mà chỉ đang quan sát, để mình có thể dung nhập vào trong nền văn minh tâm Trái Đất này sớm nhất có thể. Tà Thần từ sau khi phát ra tiếng cười ý vị sâu xa vào lần trước, suốt mấy ngày này cũng không mở miệng nói chuyện.

Ba ngày, cũng đủ để Trương Thác tìm hiểu về tòa thành trấn này.

Ở thế giới tâm Trái Đất, chắc chắn võ lực là thứ cao nhất, học viện sẽ căn cứ vào thực lực của cư dân trong thành trấn, mà mỗi tháng phân phát một khoản tiền với số lượng khác nhau, Theo tin tức mà Trương Thác nghe ngóng được, một cao thủ cảnh giới Ngưng Khí, mỗi ngày nằm ở trong nhà, chỉ riêng tiền mà học viện cấp phát cũng đủ để anh ta sinh sống rồi. Đương nhiên, trên cơ bản ở đây cũng có nhân viên công tác và thương nhân. Nhưng đám thương nhân này đều thích thuê một vài cao thủ tới làm vệ sĩ bên người với cái giá xa xỉ.

Nơi này, thứ đáng tiền nhất lại chính là cường giả!

Vào ngày thứ tư, Trương Thác ngồi dậy khỏi một cái ghế ở công viên, vừa mới ngồi dậy, đã có một người tiến đến trước mặt anh, mở miệng nói với gương mặt giống như một tên trộm: “Người anh em, ở lậu sao?”

Trương Thác nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mặt mình này, giới tính nam, tuổi tác hơn ba mươi, cho dù là thần thái hay tác phong, đều cực giống với bọn đầu cơ trước sở quản lý xe hoặc là mấy điểm bán vé ở buổi biểu diễn cỡ lớn.

Trương Thác không hề hé răng, đối phương tiếp tục mở miệng: “Tôi thấy cậu đã ngủ ở đây ba ngày rồi, chắc chắn không có hộ khẩu đúng không, tôi nói cho cậu biết, đội bảo vệ của học viện đã nhìn chằm chằm vào cậu rồi. Nếu cậu còn nằm đây thêm hai ngày nữa, khi bọn họ xác định được cậu quả thực là dân ở lậu, thì sẽ ra tay bắt người đi đấy. Đừng tưởng rằng tôi không biết cậu từ đâu tới, một khi rơi vào trong tay học viện, sợ là cậu chỉ có đường mất mạng mà thôi.”

Trong thế giới tâm Trái Đất này, đội bảo vệ học viện tương đương với cục cảnh sát trong thế giới bề mặt Trái Đất.

Trương Thác vẫn không hề lên tiếng như cũ, đối phương tiếp tục nói: “Người anh em, từ trong núi ra sao? Trước đây lăn lộn trong đám cường đạo nào thế? Tôi nói cho cậu biết, những người muốn vào thành như các cậu tôi đã thấy nhiều rồi, nhưng ở đây, cậu không có hộ khẩu thì không làm được gì đâu.

Cho dù là đi làm công, cũng không có người nào dám nhận cậu. Tôi có thể tìm một công việc cho cậu, thế nào? Ít nhất cũng có thể trụ lại nơi này, có thể lăn lộn kiếm miếng ăn”

“Tôi không có tiền” Lúc này, Trương Thác mới lên tiếng, anh tỏ ra vô cùng thật thà.

“Ồ” Đối phương cười khinh thường: “Chẳng lẽ tôi còn không biết cậu không có tiền à? Cậu ngay cả hộ khẩu còn chẳng có, thì móc đâu ra tiền chứ?”

“Vậy anh muốn gì?” Ánh mắt của Trương Thác dại ra, giống hệt như loại thanh niên choai choai vừa mới ra xã hội.

“Phí lời, tôi chắc chắn là muốn tiền rồi” Đối phương liếc mắt nhìn anh: “Nhưng, cậu không cho tôi tiền, mà có người cho tôi tiền. Tôi giới thiệu một công việc cho cậu, tiền công tháng đầu tiên cậu đưa cho tôi, sau đó đợi cậu có tiền để mở tài khoản, thì bản thân có thể giữ tiền rồi”

Trương Thác chỉ đối thoại vài câu đã nhận ra phương làm gì, anh ta giống như những tay môi giới việc làm, lòng dạ hiểm ác vào cuối thế kỷ trước đó, lừa một vài người nóng lòng muốn tìm công việc, vào trong mỏ than bất hợp pháp, còn mình thì lấy chút tiền trà nước.

“Được” Trương Thác chậm rãi gật đầu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2488


Chương 2488:

“Được” Sắc mặt của đối phương vui vẻ khi thấy anh đồng ý: “Đi nào, tôi dẫn cậu đi”

Trương Thác đi theo đối phương, quẹo mấy lượt trong trấn Lôi Cực, cuối cùng được dẫn đến sát ranh giới trấn Lôi Cục. Nơi này có một khu vực giống như công xưởng. Công xưởng này từ ngoài nhìn vào hoàn toàn hoang phế, cửa lớn cũng khóa chặt, ổ khóa cũng như đống đồng nát.

Nhưng, sau khi người đàn ông trung niên này đi tới trước cửa lớn, rồi duỗi tay ra gõ lên cửa một cách có tiết tấu, cánh cửa lớn bằng sắt thép tồi tàn này được người đẩy ra từ bên trong.

Người đẩy cửa là một người phụ nữ trung niên hơn năm mươi tuổi. Bà ta nhìn người đàn ông dẫn đường cho Trương Thác này trước, rồi lại nhìn anh, sau đó đôi mắt sáng lên, quan sát Trương Thác từ trên xuống dưới, rồi nói với người trung niên đó với vẻ nghỉ ngờ: “Người mới tới sao?”

“Ừm, trẻ tuổi sức nhiều, có cái này…” Người đàn ông trung niên làm ra tư thế tóm chặt.

Tư thế này trong nghề này của bọn họ đại diện cho việc sẽ dùng khí, người đàn ông trung niên vừa mới thăm dò được từ cuộc đối thoại, rằng Trương Thác có phải là cường đạo ở bên ngoài hay không. Trương Thác cũng không hề phủ nhận, nên anh ta cho rằng anh đúng là vậy.

Dù sao thì chỉ cần là người bình thường, sẽ không có người nào muốn thừa nhận mình có liên quan đến trộm cướp.

Những người này sẽ bị học viện bắt đi, trực tiếp bị chặt đầu.

“Vậy thì mau vào đi” Người phụ nữ trung niên vội vàng ngoäc tay, đợi sau khi người đàn ông trung niên và Trương Thác tiến vào trong cửa lớn của công xưởng, người phụ nữ trung niên lại thò đầu ra khỏi cửa sắt, nhìn tới nhìn lui, sau khi chắc chắn không có người nào bám theo, mới đóng cửa sắt lại.

“Đi thôi, đi theo tôi” Người phụ nữ trung niên lại nhìn về phía Trương Thác, loại dáng vẻ trắng trẻo như Trương Thác khiến bà ta vô cùng yêu thích.

Trương Thác đi theo người phụ nữ trung niên vào trong nhà xưởng bên trong công xưởng. Trong nhà xưởng cũng tồi tàn, bày một cái bàn, bên cạnh cái bàn có mười mấy người đàn ông lực lưỡng đang ngồi. Tất cả đều mang bộ dạng dữ tợn. Khi Trương Thác vừa vào cửa, những người đàn ông này đã dán chặt ánh mắt lên người anh.

“Trừng cái gì mà trừng, dọa cậu bé chạy mất thì các người có đền cho tôi không?” Người phụ nữ trung niên phất tay với mấy người đàn ông cường tráng đó, ra vẻ hờn dỗi.

Điệu bộ này của người phụ nữ trung niên khiến cho người dẫn đường cho Trương Thác đó cảm thấy mắc ói, nhưng không dám nói ra.

“Được rồi, các cậu đợi ở đây trước đi” Người phụ nữ trung niên quay đầu lại nói một câu, sau đó đi thẳng đến phía sau nhà xưởng.

Vài phút sau, lại có một người đàn ông trung niên đi ra, đối phương vừa xuất hiện đã nhìn chằm chằm vào Trương Thác, sau đó lộ ra vẻ mặt hài lòng, mở miệng nói với người dẫn đường cho anh: “Có lai lịch gì?”

“Từ trên núi xuống”

“Hắc hay bạch?”

“Hắc”

“Có mấy phần thực lực?”

Người dẫn đường cho Trương Thác làm ra bộ dáng suy tư, sau đó đột nhiên vung quyền về phía anh.

Trương Thác đứng ở nơi đó một cách hiền lành, đợi khi nắm đấm của đối phương vọt đến trước mặt mình, anh hơi ngẩn ra một giây, rồi mới vội vàng làm ra phản ứng, lùi lại một bước, bày ra vẻ mặt hoảng hốt.

Người dẫn đường cho Trương Thác không cần trả lời, thì người đàn ông trung niên vừa đi ra khỏi nhà xưởng, cũng đã có đáp án.

“Thực lực tầng một, bình thường, nhưng được cái trẻ tuổi, cậu muốn bao nhiêu?” Người đàn ông nhà xưởng mở miệng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2489


Chương 2489:

“Từng này” Người dẫn đường cho Trương Thác đi tới trước mặt người đàn ông nhà xưởng, duỗi một ngón tay ra.

“Ôi, cậu thật đúng là đòi giá trên trời mà” Người đàn ông nhà xưởng bảo.

“Ông chủ, bây giờ không dễ tìm được người đâu, người trên những ngọn núi xung quanh đều biết cả rồi, tới chỗ anh chưa được một tháng thì chết. Bây giờ có thể tìm được một người cho anh là đã tốt lắm rồi. Người trẻ tuổi này có thực lực tầng một, tôi lấy cái giá này không tính là đắt đâu nhỉ?” Người đàn ông dẫn đường chà xát ngón tay: “Hơn nữa, anh phải biết, gần đây Hoành Sơn Thất Thái Bảo gây rắc rối ầm ï, học viện cũng đang điều tra nghiêm ngặt, thật sự không dễ tìm được người, tôi ra ngoài kéo người giúp anh cũng phải mạo hiểm lắm đó”

“Được rồi” Người đàn ông nhà xưởng gật đầu, sau đó, chỉ thấy ông ta nhấn vài cái lên cổ tay, đã xuất hiện một hình chiếu, người đàn ông dẫn đường cũng làm động tác y như vậy.

Nơi này, không có tiền mặt, nên mới dùng phương thức chuyển khoản này, trực tiếp chuyển tiền vào tài khoản của đối phương, ngay cả ném tiền cũng không thể mất được.

Sau khi nhận tiền xong, người đàn ông dẫn đường rời đi với vẻ mặt tươi cười, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn Trương Thác thêm một cái nào nữa. Trong mắt của anh ta, Trương Thác đã là một người không còn sống được bao lâu nữa.

Người đàn ông nhà xưởng đi tới trước mặt Trương Thác, lên tiếng bảo: “Có biết cậu tới đây làm gì không?”

Trương Thác ra sức lắc đầu: “Không biết”

“Người đàn ông nhà xưởng cười: “Không biết thì tốt, đi thôi, đi theo tôi trước đã”

Người đàn ông nhà xưởng dẫn anh vào bên trong nhà xưởng. Trong đó có một con đường hướng xuống dưới. Sau khi hai người băng qua con đường, một giếng mỏ dưới lòng đất xuất hiện trong mắt của Trương Thác, trên tường đá xung quanh giếng mỏ vừa đen vừa bẩn.

Anh liếc mắt đã phân biệt được thứ xung quanh giếng mỏ đó là gì, mới nhíu mày: “Than đá?”

Phải biết rằng, ở nền văn minh bề mặt Trái Đất, nơi dùng than đá đã càng ngày càng ít, rất nhiều thành phố đều cấm tiệt dùng than đá. Đầu tiên, số lượng than đá có hạn, thứ hai, than đá tạo ra ảnh hưởng rất lớn đối với môi trường.

Nền văn minh tâm Trái Đất đã phát triển lâu như vậy rồi, vậy mà vẫn còn sự tồn tại của than đá sao? Hơn nữa rõ ràng, tác dụng của giếng mỏ này là để đào than đá.

“Nhỏ tiếng chút!” Người đàn ông nhà xưởng như thể bị giẫãm phải đuôi mèo: “Nhớ kỹ, cậu có nhìn thấy cái gì cũng phải coi như không nhìn thấy gì hết, đã hiểu chưa? Bằng không, cậu không sống sót đi ra ngoài được đâu!”

Trong lòng Trương Thác cảm thấy buồn cười, mình thật sự đã bị lừa vào mỏ than bất hợp pháp rồi. Nếu bị người biết được đường đường là quân vương địa ngục, một mình đánh cho các siêu cao thủ của toàn bộ thị tộc sợ hãi, lại bị người bán vào trong mỏ than bất hợp pháp, không biết sẽ làm ra phản ứng gì nữa.

Nhưng, tới đâu đối với anh cũng không thành vấn đề, bây giờ anh chỉ muốn tìm được một cách, moi ra được một hộ khẩu. Tuy rằng tiếng nói chuyện vừa rồi của người đàn ông nhà xưởng và người đàn ông dẫn đường khá nhỏ, nhưng bản lĩnh đọc khẩu hình miệng của Trương Thác, cũng không phải là ngày một ngày hai. Từ trong cuộc đối thoại của hai người, anh cũng biết việc mà người này làm không phải là việc đứng đắn gì.

“Không ngờ được bây giờ còn có người dám làm chuyện này: Tà Thần mấy ngày nay không lên tiếng, đột nhiên phát ra âm thanh, mà ông ta có thể lên tiếng, có nghĩa là ở đây không có cao thủ cảnh giới Phú Thần, Tà Thần đã từng nói, cảnh giới Phú Thần có thể nghe thấy giọng nói của ông ta.

“Nền văn minh tâm Trái Đất đã cấm dùng than đá từ rất lâu trước đây rồi, tất cả đêu dùng nguồn năng lượng có thể tái †ạo, việc thu thập than đá cũng vô cùng nguy hiểm, ngay cả nền văn minh tâm Trái Đất, cũng chỉ hiểu biết một chút về thế giới này như vậy mà thôi. Trong quá trình khai thác than đá, luôn xuất hiện một vài chuyện kỳ quái. Nhưng bởi vì thời gian cháy của than đá dài, giá cả lại rẻ, nên vẫn được người chào đón. Những người này không có cách nào nhìn thấy ánh sáng, bởi vì một khi thấy ánh sáng, học viện sẽ không khoan dung cho họ một chút nào, hễ là người tham gia vào chuyện này đều sẽ phải chết”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2490


Chương 2490:

Trương Thác nghe thấy lời nói của Tà Thần ở bên tai.

Còn người đàn ông nhà xưởng hiển nhiên không biết trước mặt mình còn có một linh thể đang nói chuyện, ông ta nói với Trương Thác: “Tôi sẽ chuẩn bị đồ ăn và nơi ở cho cậu, nhưng điều kiện tiên quyết, là mỗi ngày cậu phải kéo than đá này từ dưới lên cho tôi, hiểu chưa?”

Người đàn ông nhà xưởng nói, chỉ vào tường đá được xây ở đầu bên kia của nhà xưởng. Ở nơi đó toàn là xỉ than đá còn thừa lại. Nếu quy đổi số lượng công việc bình thường, thì đây ít nhất cũng phải là lượng công việc của hai mươi người đàn ông tráng niên trong một ngày. Nhưng hiện giờ ông ta lại muốn Trương Thác mỗi ngày đều làm được như vậy, cho dù ông †a nhận định anh có thực lực tầng một, thì việc này cũng đủ để người ta mệt nằm sấp rồi.

Thực lực tầng một, đại diện cho Ngự Khí, tầng năm thì lại là Hóa Hình trung kỳ, về phần cao hơn nữa, thì ông chủ mỏ than bất hợp pháp không có khả năng có thể khống chế được đám cao thủ này.

Trương Thác lắc đầu: “Không được, tôi không làm đâu”

“Không làm đâu?” Người đàn ông nhà xưởng nhướng mày, vẻ mặt bất mãn, trông bộ dáng như định ra tay.

“Ừm, không làm đâu” Anh gật đầu, nói với vẻ mặt thật thà: “Người đó nói ông phải làm hộ khẩu cho tôi, không có hộ khẩu thì không có cách nào trả tiền, ông làm hộ khẩu cho tôi trước đi thì tôi mới làm việc”

Người đàn ông nhà xưởng vừa nghe được lời này, đôi mày đang nhíu chặt giãn ra không ít, ông ta còn tưởng anh là một tên khó đối phó gì đó cơ, kết quả là vì hộ khẩu à. Loại chuyện này, gần như mỗi một người tới đây đều sẽ nhắc tới một lần, ông ta đáp: “Chuyện này đơn giản, cậu làm việc trước đi, chuyện hộ khẩu, mấy ngày nữa tôi sẽ đi làm cho cậu, tiền cũng sẽ không thiếu cậu”

“Không được” Trương Thác lắc đầu một cách cố chấp: “Tôi phải có hộ khẩu trước mới được, ông không thể lừa tôi được đâu”

“Nhóc con, cậu muốn gây sự đúng không?” Người đàn ông nhà xưởng xắn tay áo, làm ra bộ dáng muốn ra tay.

Trương Thác lùi lại vài bước với vẻ mặt sợ hãi, rồi vẫn cố lấy dũng khí đáp: “Ông không cho tôi hộ khẩu, có đánh chết tôi, tôi cũng không làm việc đâu.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Người đàn ông nhà xưởng nhìn bộ dáng thanh niên choai choai này của Trương Thác, một chút nóng nảy cũng không có, mà đánh anh sao? Ông ta ngược lại không phải không thể xuống tay, nhưng vấn đề là đánh phế người này rồi thì ai còn khai thác than đá nữa?

Trương Thác có thể không sợ hãi như vậy, hiển nhiên là có lý lẽ nhất định. Từ trong cuộc đối thoại vừa rồi của hai người, anh biết được, bọn họ rất khó tìm được người, hơn nữa qua việc quan sát vết tích ở giếng mỏ này, ít nhất cũng mười mấy ngày không có người xuống rồi. Phía trên bụi than đen nhẻm còn phủ một tầng bụi nữa.

Hơn nữa, anh tin rằng việc có thể giấu học viện mở một mỏ than bất hợp pháp như vậy, thì làm hộ khẩu chắc hẳn cũng không thành vấn đề, chẳng qua chỉ là chuyện này có đáng hay không. Nhưng hiện tại nhìn bộ dáng của đối phương, rõ ràng việc mình xuống đó đào than mang lại lợi nhuận lớn hơn nhiều so với một cái hộ khẩu.

“Được, nhóc con cậu được lắm” Người đàn ông nhà xưởng chỉ tay vào anh: “Tôi nói cho cậu biết, làm hộ khẩu cho cậu cũng được thôi, nhưng cậu không làm việc thì cậu sẽ không có cơm ăn, cậu cứ ở đây cho tôi, không được phép đi đâu hết!”

Người đàn ông nhà xưởng nói xong, thì quay đầu rời đi.

Trương Thác cũng không vội, đối với anh mà nói, ở đâu cũng được, so với môi trường khắc nghiệt mà anh từng sống trước đây, thì loại lối vào mỏ than đá này, có thể được xưng là một khu nhà cao cấp.

Vốn dĩ Trương Thác còn cho rằng người đàn ông nhà xưởng kia ít nhất cũng sẽ không để ý đến mình vài ngày, để mình đói bụng vài hôm, không nhịn được mà chỉ đành đi làm việc. Nhưng anh không ngờ, mới qua vài tiếng, người đàn ông nhà xưởng đã dẫn một cô gái trẻ tuổi có tướng mạo bình thường tới, đối phương mặt một bộ đồ công sở, đeo kính đen.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2491


Chương 2491:

“Là cậu ta, nhập hộ khẩu cho cậu ta đi” Sau khi người đàn ông nhà xưởng tới, chỉ vào Trương Thác một cách mất kiên nhẫn.

Cô gái trẻ tuổi này chỉ hỏi tên của Trương Thác, rồi tiến hành quét đồng tử cho anh. Sau đó, giao cho anh một thiết bị liên lạc, trực tiếp buộc vào cổ tay, một hộ khẩu cứ như vậy được nhập xong.

Trương Thác nhìn thiết bị liên lạc giống như vòng tay trên cổ tay mình, anh tò mò duỗi tay ra nhấn vài cái lên trên, một hình chiếu lập tức hiện ra trước mắt anh, thông tin trên hình chiếu rực rỡ sắc màu rất rõ ràng.

Đầu tiên có một bức ảnh của anh, sau đó là tên mà Trương Thác vừa mới cung cấp, Trương Ức Thùy.

Phía dưới là một chuỗi mã vạch, anh đoán hẳn chính là thứ tương tự với số nhận dạng quốc gia. Sau đó, có một thông tin địa chỉ, là một nơi mà anh chưa bao giờ từng nghe nói tới, tên là trấn Đông Ngư, cũng là một thị trấn nhỏ tuyến ba.

Ở dưới cùng những dòng thông tin đó, có một số dư, chữ số phía sau số dư của anh là không, chứng minh anh chẳng có lấy một đồng tiền nào.

Trương Thác tò mò nhìn vào mục này, lại bị người đàn ông nhà xưởng cho rằng anh đang xác minh tính xác thực.

“Được rồi, khỏi cần nhìn nữa, mau xuống dưới làm việc đi”

Người đàn ông nhà xưởng vung tay một cách mất kiên nhẫn: “Đây là thật.”

“Ông chắc chắn là thật chứ?” Trương Thác nhướng mày, đổi lại dáng vẻ chất phác trước đó.

“Đương nhiên là thật rồi, thứ này có thể làm giả được sao?

Hiện giờ cậu có thể đăng nhập vào hệ thống để kiểm tra!”

Người đàn ông nhà xưởng sợ Trương Thác không tin, nên mở thiết bị liên lạc của mình ra, dạy anh cách kiểm tra thân phận như thế nào từng bước một. Xem ra, ông ta rất nóng vội muốn người làm việc, nhưng trong mỏ than này, hẳn không chỉ khiến người ta mệt mỏi thôi đâu, nếu không ông ta đâu gấp thành cái dáng vẻ này, bản thân cũng sẽ tự xuống.

Khi Trương Thác kiểm tra theo từng bước của người đàn ông nhà xưởng hướng dẫn, xác định được hộ khẩu này của mình là thật, khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười mỉm: “Tốt lắm, cảm ơn nhiều”

Vẻ mặt này của Trương Thác khiến người đàn ông nhà xưởng cảm thấy có hơi không thích hợp, ánh mắt của ông ta híp lại, nhìn chằm chằm vào Trương Thác: “Nhóc con, cậu có ý gì?”

“Chẳng có ý gì cả” Anh nhún vai, nói xong bèn lao thẳng ra con đường mà mình đã tới.

“Cậu đi đâu đấy?” Người đàn ông nhà xưởng duỗi tay ra chặn.

“Đương nhiên là ra đường rồi” Trương Thác mỉm cười.

Bằng không còn có thể đi đâu được nữa?”

“Con mẹ nó cậu chơi tôi đấy hả?” Ánh mắt của người đàn ông nhà xưởng trở nên dữ tợn hẳn lên.

Trương Thác đối mặt với người đàn ông nhà xưởng dần dần trở nên hung ác, vẻ mặt không hề thay đổi một chút nào.

“Cô đi trước đi” Người đàn ông nhà xưởng nhìn cô gái làm hộ khẩu.

Trên thế giới này, hệ thống võ lực đã bày ra rõ ràng trước mặt rồi, cô gái này hiển nhiên biết rõ có khả năng sắp xảy ra chuyện gì đó ở đây, nên cô ta không hề nghĩ ngợi mà rời khỏi nơi này.

“Ranh con, cậu vẫn luôn giả ngu giả ngốc với tôi đúng không?” Người đàn ông nhà xưởng tiến lên một bước, phía sau ông ta, một hư ảnh hình con rắn hiện ra, nhưng lại không phải là loài rắn thường nhìn thấy, mà là một loại sinh vật chỉ tồn tại ở tâm Trái Đất: “Bây giờ tôi cho cậu hai sự lựa chọn, hoặc là xuống dưới khai thác than đá cho tôi, hoặc là tôi giết cậu!

Thực lực tầng một của cậu ở trong mắt tôi không là gì cả!”

Trương Thác hơi lắc đầu: “Tôi chọn loại thứ ba, tôi đi ra ngoài, còn ông ngoan ngoãn đưa tiền của ông cho tôi, đổi lại tôi sẽ không giết ông”

“Đồ điếc không sợ súng!” Người đàn ông nhà xưởng hét lớn một tiếng rồi xông về phía anh.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2492


Chương 2492:

Trương Thác híp mắt lại, người đàn ông nhà xưởng này có thực lực Hóa Hình hậu kỳ, cách thức tấn công mà ông ta sử dụng, ác liệt hơn người ở bề mặt Trái Đất. Thế giới quan của hai nền văn minh khác nhau, khiến cho người cùng ở cấp bậc cảnh giới Hóa Hình, nhưng lại có sự chênh lệch cực lớn về phương diện thực lực.

Nền văn minh tâm Trái Đất là hệ thống tu luyện hoàn chỉnh, đồng thời dạy tu luyện hoàn chỉnh, nên về mặt thực lực sẽ vượt xa bề mặt Trái Đất một khoảng lớn.

Nhưng, cho dù nền văn minh tâm Trái Đất có vượt qua bề mặt Trái Đất về phương diện tu luyện này rất nhiều, thì từ đầu đến cuối người đàn ông nhà xưởng này vẫn chỉ là một Hóa Hình mà thôi. Khi ông ta xông tới trước mặt Trương Thác, anh chỉ duỗi một ngón tay, nhẹ nhàng búng một cái, ông ta đã giống như một viên đạn bay ngược ra sau, đâm thẳng bức tường.

“Cậu!”

Người đàn ông nhà xưởng trừng to mắt, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ, ông ta nhìn chằm chăm vào anh: “Cậu…cậu là Ngưng Khí… cậu là thủ lĩnh của lũ trộm cướp!”

Thực lực Ngưng Khí kỳ đủ để trở thành tên cầm đầu giặc cướp một phương ở những ngọn núi lớn xung quanh, cho dù là ở trong học viện cũng có thể có một chức vị như người hướng dân!

“Tôi vẫn dùng câu nói vừa rồi, tôi muốn lựa chọn thứ ba, hiểu chưa?” Trương Thác tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào người đàn ông nhà xưởng.

“Cậu có biết!” Người đàn ông nhà xưởng duỗi tay, lau vệt máu bên khóe miệng: “Có biết người đứng sau tôi là ai không?”

“Có liên quan gì đến tôi sao?” Vẻ mặt của anh tò mò: “Cho dù người đứng phía sau ông là Khống Linh, thì hiện giờ ông ta có thể bảo vệ được cái mạng của ông không? Thời gian của tôi có hạn, ông tự mình chọn đi.”

“Được, được lắm!” Người đàn ông nhà xưởng dùng sức gật đầu: “Sớm đã nghe nói thủ lĩnh bọn trộm ở ngọn núi lớn xung quanh là một đám liều mạng, bây giờ có Hoành Sơn Thất Thái Bảo chống lưng, nên làm việc lại càng trắng trợn hơn, xem ra các cậu thật sự đã ngông cuồng đến một mức độ nhất định rồi”

Trương Thác lại bước thêm một bước, sau đó vung một cái tát lên mặt ông ta: “Tôi không muốn nghe mấy lời thừa thãi này của ông”

“Được! Xem như tôi xúi quẩy!” Người đàn ông nhà xưởng cắn chặt răng, rồi mở thiết bị liên lạc lên, ngoan ngoãn chuyển toàn bộ tiền cho Trương Thác. Khi anh nhìn rõ số dư của đối phương biến thành không, mà số dư của mình đã biến thành bốn mươi tám triệu, lúc này mới hài lòng tắt thiết bị liên lạc đi.

“Cảm ơn nhiều nhé” Anh nở một nụ cười với người đàn ông nhà xưởng, sau đó sải bước rời đi.

Người đàn ông nhà xưởng nhìn về phía bóng lưng của anh, trong ánh mắt tràn ngập sát khí. Ông ta mở thiết bị liên lạc lên, vừa định liên lạc với người khác, thì một đường kiếm khí sắc bén không tiếng động phóng tới, xẹt qua cổ họng ông ta.

Làm sao Trương Thác có thể để một tai họa ngầm như vậy sống sót được chứ?

Anh rời khỏi nhà xưởng, với thực lực của anh, không có người nào có thể phát hiện ra anh lặng lẽ rời đi. Người phụ nữ hơn năm mươi tuổi đó vẫn còn đang chau chuốt vẻ ngoài, định bụng tối nay sẽ đi tới gặp người trẻ tuổi vừa mới đến một chút.

Ngay khi Trương Thác rời khỏi nhà xưởng, đang định rời đi, thì mấy chục bóng người đột nhiên từ trên trời giáng xuống.

“Giết!”

Trong những bóng người đó, người dẫn đầu là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi. Ông ta đeo bịt mắt, che khuất con mắt phải, một vết sẹo nham nhở từ dưới mắt phải của ông ta chạy dài đến vùng cổ, trông có vẻ vô cùng dữ tợn.

Cùng với một tiếng rống to của người đàn ông mặt sẹo đó, mấy chục bóng người từ trên trời giáng xuống, lập tức bắt đầu tàn sát những người bên trong công xưởng. Giữa những luồng linh khí tung hoành, công xưởng tồi tàn đó lập tức sụp đổ.

Những người đàn ông đầu trọc trước đó còn lộ ra ánh mắt hung ác với anh, gần như bị người chém chết trong nháy mắt.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2493


Chương 2493:

Người phụ nữ trung niên đang trang điểm được một nửa thì cảm giác được cơn chấn động dữ dội, khi bà ta nhìn thấy người đàn ông mang sẹo đó dẫn mấy chục người xuất hiện, sắc mặt đột nhiên thay đổi, hô to một tiếng: “Chạy!”

Ngay sau đó, Trương Thác lại nhìn thấy hơn trăm người mặc quần áo của học viện Lôi Cực, xông vào bên trong, trong đó còn có Tê sư huynh mà anh vừa gặp được vào mấy ngày trước.

“Được rồi, các anh em, rút!” Người đàn ông mang sẹo quát một tiếng, lập tức rời khỏi nơi này, bọn họ tới đây cũng không phải muốn làm gì công xưởng, mà chỉ muốn dụ người của học viện Lôi Cực đến đây mà thôi.

Rất nhiều người của học viện Lôi Cực vây tới, Trương Thác cúi thấp đầu, anh không sợ người của học viện Lôi Cực.

Hơn trăm người này không có lấy một cảnh giới Phú Thần, còn chẳng đủ để anh gi3t chết trong lúc vung tay. Nhưng anh sợ phiên phức, học viện ở đây chính là quan chức địa phương ở bề mặt Trái Đất. Một khi người chết quá nhiều, sẽ càng thu hút sự chú ý của học viện hơn, việc này không có lợi đối với anh.

Việc mà anh muốn làm, chẳng qua là muốn tìm thấy Lâm Ngữ Lam mà thôi.

Mắt thấy người đàn ông mang sẹo đó dẫn người rút đi.

Trương Thác gần như không hề nghĩ ngợi mà đi theo phía sau đám người của người đàn ông mặt sẹo, cùng nhau rời đi.

“Đuổi theol”

Trong học viện Lôi Cực, Tê sư huynh hét lớn một tiếng.

“Đừng đuổi theo!” Lại là một giọng nói khác, ngăn cản đám người Tê sư huynh lại: “Vậy mà đây lại là một khu mỏ bất hợp pháp! Xử lý chuyện ở đây trước đi, về phần bọn họ, đỉnh núi đã không còn, còn quan tâm bọn họ làm gì?”

“Mỏ bất hợp pháp!” Đám người Tê sư huynh đang định đuổi theo, sắc mặt đột nhiên khiếp sợ, cơ thể dừng lại, bọn họ biết rất rõ, khu mỏ bất hợp pháp đại diện cho điều gì. Nếu nói đến chuyện không được người tha thứ nhất ở nền văn minh tâm Trái Đất này, thì đó chính là mở khu mỏ tư nhân bất hợp pháp!

Sự tồn tại của tài nguyên than đá có hạn, đó là khi toàn bộ nền văn minh đi đến bước đường cùng, mới có thể đi khai thác. Hơn nữa, dựa vào những chuyện trong quá khứ, mỏ khai thác than đá, mỗi lần đào xuống một mét, đều có thể dẫn đến một vài chuyện kỳ quái. Trước kia, một thành phố lớn tuyến hai cũng chỉ vì có người khai thác mỏ than đá tư nhân mà hoàn toàn bị hủy diệt. Nghe đồn trong mỏ than đá đó có thứ kỳ quái, cuối cùng vẫn là Chí Tôn ra tay, mới ngăn được trận tai họa đó.

Bảng không, chỉ sợ sự quỷ dị trước đó sẽ lan ra toàn bộ khu rồi!

Người của học viện Lôi Cực không tiếp tục đuổi theo nữa, tốc độ của đám người đàn ông mặt sẹo cũng chậm lại rất nhiều.

Trương Thác đi theo những người này ra khỏi thị trấn Lôi Cực, lại tới một dãy núi lớn khác, sau khi xác nhận học viện Lôi Cực không còn người đuổi theo, anh mới định rời đi.

“Người anh em, đi đường nào vậy?” Người đàn ông mặt sẹo đột nhiên xoay người, nhìn về phía Trương Thác trà trộn vào trong đám người.

Ngoại trừ người đàn ông mặt sẹo ra, thì những người khác hoàn toàn giật nảy mình, không hề phát hiện ra trong đội ngũ của mình có một người trà trộn vào.

Trương Thác mỉm cười, anh cũng không cố hết sức ẩn mình, nên đối phương có thể phát hiện ra anh cũng bình thường thôi. Anh vừa định mở miệng thì thấy sắc mặt của ông †a thay đổi: “Là cậu!”

“Ông biết tôi sao?” Trương Thác tò mò nhìn đối phương.

Người đàn ông mặt sẹo hít một hơi thật sâu: “Tôi nói cho cậu một cái tên… Lâm Ngữ Lam”

Lâm Ngữ Lam!

Trương Thác nghe được ba chữ này, ánh mắt híp lại, gần như chỉ nghiêng mình một cái đã xông tới trước mặt người đàn ông mặt sẹo.

“Nói! Ông nghe được cái tên này ở đâu?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2494


Chương 2494:

Linh khí điên cuồng tản ra từ trên người Trương Thác rồi lan rộng ra. Dưới nguồn linh khí điên cuồng này, người đàn ông mặt sẹo và mấy chục tay đàn em, ngay cả đứng cũng chẳng đứng vững được, việc hít thở cũng trở nên khó khăn hơn.

Người đàn ông mặt sẹo hé miệng muốn trả lời, nhưng hoàn toàn không thể phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Lúc này, Trương Thác mới để ý thấy tâm trạng của mình có hơi kích động, nên điều chỉnh tâm tình lại một chút, linh khí điên cuồng đang lan tỏa trong không khí lúc này mới hoàn toàn biến mất.

Người đàn ông mặt sẹo và mọi người như vừa mới phải vận động mạnh, quần áo cả người đều bị mồ hôi thấm ướt nhẹp, áp lực vừa rồi mà Trương Thác mang đến cho bọn họ thực sự quá lớn!

Người đàn ông mặt sẹo thở từng ngụm lớn, vài giây sau, ông ta mới ngẩng đầu lên, đáp: “Trước đó, cậu có thể nói cho tôi biết, người của Đảo Quang Minh các cậu, rốt cuộc dự định làm gì ở trấn Lôi Cực vậy? Với thực lực của các cậu, chắc hẳn có thể dễ dàng hủy diệt trấn Lôi Cực, đúng chứ?”

Trương Thác im lặng không lên tiếng, sao người đàn ông mặt sẹo lại nói ra ba chữ Đảo Quang Minh này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Người đàn ông mặt sẹo nhìn thấy anh không trả lời, ông ta chỉ coi như anh không muốn nói nhiều, sau khi hít một hơi thật sâu, lại tiếp tục nói: “Tôi có thể đoán ra được cậu và Lâm Ngữ Lam có quan hệ, là bởi vì hai người đều bị trấn Lôi Cực truy nã.

Bây giờ hình vẽ của cậu và cô ta vẫn còn đang treo trên cửa lớn của học viện Lôi Cực kia kìa. Lâm Ngữ Lam tự nói bản thân mình tới từ Đảo Quang Minh, cô ta xông vào bãi săn bắn của học viện Lôi Cực, rồi cuối cùng rời đi, mà cậu thì cũng như vậy”

Trương Thác túm cổ áo của người đàn ông mặt sẹo, quát hỏi: “Chuyện xảy ra khi nào? Ngữ Lam từng xuất hiện ở đây khi nào?”

“Đã qua rất lâu rồi” Trên gương mặt của ông ta lộ ra vẻ suy tư: “Chắc hẳn đã qua một tháng rồi thì phải, về phần cụ thể cô ta đi nơi nào, thì tôi cũng chẳng biết. Tôi chỉ biết cô ta đi về phía nam, hơn nữa, người của Hoành Sơn Thất Thái Bảo cũng luôn tìm kiếm cô ta”

“Phía nam” Trương Thác liếc mắt nhìn về phía nam, thả lỏng cổ áo của người đàn ông mặt sẹo ra, rồi định rời đi.

“Người anh em, cậu cứ đi như vậy, chỉ sợ sẽ không thể tìm được người mà cậu muốn tìm đâu” Người đàn ông mặt sẹo nhìn anh rồi lên tiếng: “Cậu đã xông vào bãi săn bắn của học viện Lôi Cực, hiện giờ cả đại khu này đều đang truy nã cậu, bây giờ cậu đi bất cứ nơi nào cũng sẽ bị phát hiện thôi, đến lúc đó, cậu có muốn tìm người đến đâu, thì chỉ sợ sẽ không đơn giản như vậy, nhưng tôi có thể giúp cậu”

Trương Thác hơi nhíu mày lại, lời mà ông ta nói cũng không phải không có lý lẽ. Hiện giờ toàn bộ thông tin đều nằm trong một thiết bị liên lạc, làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ hoàn toàn để lộ tư liệu về mình ra ngoài, thuận tiện là một chuyện, nhưng đồng dạng cũng sẽ không có được sự riêng tư. Một khi bị học viện quấn lấy thì chẳng thiếu sự phiền phức.

Huống chỉ, Trương Thác cũng không cho rằng mình có thế lực tung hoành khắp toàn bộ nền văn minh tâm Trái Đất này, hiện giờ tuy anh không sợ cường giả Khống Linh, nhưng muốn vượt qua cường giả Khống Linh thì vẫn còn khó lắm. Dù sao thì sự tồn tại đến loại cấp bậc đó, có người nào là đồ ngu đâu, mỗi một người đều là trải qua muôn ngàn thử thách, và tôi luyện mà thành.

Trương Thác nhìn về phía người đàn ông mặt sẹo: “Ông cần tôi làm gì cho ông?”

Anh chắc chắn sẽ không ngây thơ cho rằng đối phương sẽ giúp mình.

“Đỉnh núi của chúng tôi đã bị học viện Lôi Cực phá hủy rồi, một nhóm các anh em không có nơi nào có thể đi, nếu muốn tìm một chỗ, thì bây giờ tôi có một sự lựa chọn tốt” Người đàn ông mặt sẹo lên tiếng.

Trương Thác gật đầu, anh biết đối phương muốn mình làm một tay đấm.

“Đi thôi” Trương Thác không nói nhiều lời dư thừa.

Trên gương mặt của người đàn ông mặt sẹo hiện ra vẻ vui mừng, lập tức đi dẫn đường.

Trương Thác đi ở bên cạnh ông ta, bắt đầu nói lời khách sáo: “Nghe nói gần đây, Hoành Sơn Thất Thái Bảo gây chuyện ầmĩ vô cùng, rốt cuộc họ có lai lịch gì vậy?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2495


Chương 2495:

“Chúng tôi cũng không biết” Người đàn ông mặt sẹo lắc đầu: “Thứ mà Hoành Sơn Thất Thái Bảo nhằm vào, cũng không phải là một trấn Lôi Cực nho nhỏ, mà là toàn bộ khu Vạn Sơn, nghe nói là do bảy cường giả Chí Tôn dẫn đầu, rất nhiều thủ lĩnh cường đạo đã quy phục bọn họ, thực lực của họ rất mạnh. Ngay cả khu Vạn Sơn, trong lúc nhất thời cũng không có bất cứ biện pháp gì bắt được bọn họ. Hơn nữa nghe nói, phía sau bọn họ còn có thế giới thần thánh chống lưng, bối cảnh rất mạnh”

“Thế giới thần thánh” Đôi mày đang chau lại của Trương Thác lại càng sâu hơn: “Vậy Hội Thần Ẩn và Phản Tổ Minh thì sao?”

“Hội Thẩn Ẩn và Phản Tổ Minh?” Sắc mặt của người đàn ông sững sờ: “Tôi chưa từng nghe nói tới hai tổ chức này, mạnh lắm sao?”

Trương Thác hơi gật đầu: “Giống như thế giới thần thánh”

“Trời ơi!” Người đàn ông mặt sẹo há to miệng: “Giống như thế giới thần thánh sao, vậy còn có bao nhiêu thế lực đỉnh cấp mà tôi không biết đang tồn tại nữa?”

Trương Thác mang bộ dáng tò mò: “Sao thế, các ông cảm thấy thế giới thần thánh rất mạnh sao?”

“Đương nhiên rồi!” Người đàn ông mặt sẹo gật đầu: “Tuy rằng thời gian mà thế giới thần thánh xuất hiện chưa đến hai mươi năm, nhưng đã nhanh chóng phát triển thành một siêu thế lực đủ để sánh với đại khu rồi”

Trương Thác thầm tặc lưỡi, không ngờ tay của thế giới thần thánh lại duỗi dài như vậy.

Không đúng!

Lam Vân Dương nói việc Ngữ Lam tới tâm Trái Đất, có liên quan đến thánh chủ của thế giới thần thánh, hiện giờ Hoành Sơn Thất Thái Bảo lại đang tìm cô ấy, hơn nữa người đứng sau Thất Thái Bảo lại chính là thế giới thần thánh. Trong chuyện này rốt cuộc có mối liên hệ gì?

Anh cứ cảm thấy sự việc e rằng không đơn giản như anh nghĩ.

Nơi mà người đàn ông mặt sẹo dẫn anh đi là một đỉnh núi khác.

Nền văn minh tâm Trái Đất nhìn như tiên tiến, nhưng thực ra lại tồn tại rất nhiều tệ nạn. Lương thực thì lại tồn tại như một điểm mâu thuẫn rất lớn. Ở nơi này, có thể vì do khai thác tài nguyên quá độ, mà phần lớn đất đai đều mất đi khả năng trồng trọt. Lượng lương thực tồn tại khan hiếm. Điều này dẫn đến có một bộ phận người hoàn toàn không thể ăn no bụng.

Trên thực tế, tình trạng như vậy cũng tồn tại ở n minh bề mặt Trái Đất. Nhưng thế giới quan của hai nền văn minh hoàn toàn khác nhau. Ở nền văn minh tâm Trái Đất, luyện khí chính là một chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời một người, sau khi sở hữu thực lực mạnh mẽ, thì cách con người tranh giành lương thực cũng thay đổi.

Do đó, trộm cướp mới sinh ra.

Đại khu mà trấn Lôi Cực sở hữu, tên là khu Vạn Sơn, tên như ý nghĩa, nơi này có hàng chục nghìn ngọn núi lớn, và vô số cường đạo. Những tay trộm cướp này đều là người không có hộ khẩu. Bọn họ có thể nói là khó tiến vào trong thành phố nửa bước.

Người đàn ông dẫn theo Trương Thác, một nhóm mấy chục người đi tới một đỉnh núi khác. Dường như đối phương đã sớm dự đoán được người đàn ông mặt sẹo sẽ tới đây, nên đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, dẫn theo người đợi ở lối vào núi.

“Ha ha ha, Úc Trí Doãn, ngọn núi của ông bị học viện Lôi Cực vồ mất rồi thì mò tới chỗ tôi, ông cho rằng Khang Minh Đức tôi dễ bắt nạt lắm sao?”

Người tự xưng là Khang Minh Đức là một người đàn ông trung niên thoạt nhìn tuổi tác cũng ngang với người đàn ông mặt sẹo, trong tay cầm một một thanh mã tấu khảm vàng ở lưng, chặn ở lối vào sơn môn.

“Khang Minh Đức, tôi khuyên ông vẫn nên chủ động nhường lại nơi này đi, tôi chỉ muốn tìm một nơi dừng chân cho các anh em mà thôi, không muốn làm ông bị thương” Úc Trí Doãn lên tiếng.

“Chỉ sợ đây là tôi vừa nghe được chuyện nực cười nhất rồi” Khang Minh Đức quan sát đám người phía sau Úc Trí Doãn: “Dẫn một đám con chó con mèo như vậy đến, mà ông nói không muốn làm tôi bị thương sao?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2496


Chương 2496:

“Được rồi, đừng phí lời nữa” Trương Thác tiến lên một bước, cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, sau đó, một thanh thần kiếm màu tím ngưng tụ trong tay của anh.

Trong nháy mắt thanh thần kiếm màu tím này xuất hiện, sắc mặt của Khang Minh Đức lập tức trở nên khó coi hẳn đi, ông ta có thể cảm giác được uy thế sắc bén tản ra từ trên thanh thần kiếm màu tím này là ai?”

“Đảo Quang Minh, Trương Ức Thùy” Trương Thác mỉm cười, sau đó vung tay.

Ngọn núi phía sau Khang Minh Đức bị chém một cách dễ dàng.

Một kiếm đã san phẳng cả một ngọn núi.

Trương Ức Thùy, Đảo Quang Minh.

Sáu chữ này không ngừng quẩn quanh trong đầu của Khang Minh Đức.

Một kiếm này có uy thế cỡ nào?

Khang Minh Đức vốn có ý định chiến một trận, nhưng lúc này đã hoàn toàn ngây người ra đó, bàn tay cầm kiếm của ông †a còn hơi run rẩy.

Người mà Khang Minh Đức dẫn theo gần như đều tự động đứng sang hai bên, để lại một con đường cho Úc Trí Doãn dẫn người đi.

Tuy Úc Trí Doãn cũng kinh ngạc về uy thế một kiếm này của Trương Thác, nhưng vẫn cố gắng kiểm soát biểu cảm trên gương mặt mình, ông ta ôm quyền, sau đó bảo: “Khang Minh Đức, cảm ơn”

Khóe miệng của Khang Minh Đức co rút, một câu cũng không nói thêm.

Người của Úc Trí Doãn nhanh chóng chiếm đỉnh núi, người của Khang Minh Đức cũng không rời đi, mà chỉ nhường một ngọn núi trong số đó, sau khi Úc Trí Doãn dặn dò một vài chuyện xong thì dẫn Trương Thác rời đi. Ông ta không lo lắng Khang Minh Đức dám giở trò gì, vì ông ta biết rõ Khang Minh Đức không dám, nguyên nhân không vì cái gì khác, mà là vì một kiếm vừa rồi đó.

Úc Trí Doãn dẫn Trương Thác một đường đi về phía Nam. Phía Nam của trấn Lôi Cực là thành phố Bắc Hà, thuộc loại tuyến hai. Thành phố Bắc Hà quản lý một loạt thành trấn tuyến ba phụ cận, thực lực của bọn họ lại càng mạnh mẽ hơn.

Hai người Trương Thác và Úc Trí Doãn đều quanh năm chạy đôn chạy đáo, nên việc chạy đối với hai người mà nói thường như chuyện cơm bữa vậy. Chiếc xe Sedan màu đen dưới sự điều khiển của Úc Trí Doãn, bùng phát tốc độ hai trăm ba mươi kilomet trên giờ.

Đây cũng là chiếc Sedan đầu tiên Trương Thác ngồi ở nền văn minh tâm Trái Đất, so với nền văn minh bề mặt Trái Đất, thì bên trong chiếc Sedan này cao cấp và sang trọng hơn nhiều, nói là lái xe, nhưng trên thực tế chỉ cần truyền đạt một vài mệnh lệnh cần thiết, còn phần lớn thời gian đều là do chiếc xe lái tự động.

Ngay cả khi nền văn minh bề mặt Trái Đất cũng đã có trí tuệ nhân tạo để lái xe tự động, nhưng một nền văn minh đã vượt qua hơn nghìn năm như tâm Trái Đất này, đã sớm áp dụng cách lái xe tự động ở khắp mọi nơi rồi.

Trải qua quãng đường hai ngày, hai người Trương Thác và Úc Trí Doãn cũng đã tới thành Bắc Hà.

Úc Trí Doãn nói với Trương Thác, ông ta đã ủy thác bạn bè đi nghe ngóng, trước kia Lâm Ngữ Lam đã từng xuất hiện ở thành Bắc Hà, hơn nữa còn đặc biệt đi gặp một người. Sau khi gặp xong người đó, thì cô biến mất. Bây giờ muốn tìm được Lâm Ngữ Lam, chỉ có thể hỏi từ trong miệng của người đó mà thôi.

Người đã gặp Lâm Ngữ Lam lần trước, tên là Hoàng Trạch Minh.

Con người Hoàng Trạch Minh này có địa vị rất cao ở thành Bắc Hà. Tuy rằng thành trấn lớn đều nằm trong tầm kiểm soát của học viện, nhưng Hoàng Trạch Minh lại là một ngoại lệ, ông †a qua lại học viện và các nhóm đạo tặc, có thể nói hắc bạch đều ăn hết.

Muốn gặp được Hoàng Trạch Minh cũng không dễ dàng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2497


CHương 2497:

Con người này bình thường đều ru rú trong nhà, nơi mà ông ta ở có tai mắt trải rộng khắp nơi. Nếu cứ trực tiếp xông vào, chắc chắn sẽ bị các thế lực chú ý.

Thế nhưng đêm nay, Úc Trí Doãn đã nhận được tin tức, Hoàng Trạch Minh sẽ tham gia một buổi tiệc tối, chủ yếu là nhằm vào chuyện của Hoành Sơn Thất Thái Bảo làm loạn gần đây. Ông ta sẽ ra mặt tiến hành một buổi hòa giải đơn giản, Úc Trí Doãn đã nhờ bạn lấy hai thân phận để có thể trà trộn vào trong bu c tối Khi hai người đến thành Bắc Hà vào đúng giữa trưa. Tuy rằng hiện giờ Trương Thác có tiền, nhưng cũng không dám tùy tiện đi tìm chỗ ở, mà vẫn là Úc Trí Doãn tìm một chỗ, dùng để dừng chân tạm thời, đó là một căn phòng đã rất lâu không có người ở, một nhà có hai phòng ngủ, được trang trí vô cùng có cảm giác công nghệ.

Ngay khi Trương Thác tiến vào phòng, có thiết bị cơ giới tự động quét dọn ngôi nhà sạch sẽ, thuận tiện đến cực điểm.

“Anh Trương, anh cứ ở nơi này trước đi, tôi ra ngoài nghe ngóng tin tức một chút”

Úc Trí Doãn vô cùng niềm nở, ngay cả khi tuổi tác của ông †a vừa nhìn cũng biết lớn hơn Trương Thác, nhưng vẫn cứ mở miệng là gọi một tiếng anh như cũ, dù sao thì thực lực của Trương Thác cũng rõ ngay trước mặt.

Đối với một nhát kiếm đó của Trương Thác vào hai ngày trước, Úc Trí Doãn đã đưa ra một suy đoán, uy lực của một kiếm đó chỉ sợ đã tiếp cận Chí Tôn rồi!

Suy đoán như vậy khiến cho trong lòng ông ta sợ hãi.

Chỉ là một kiếm thuận tay, đã có uy lực của Chí Tôn rồi, vậy thực lực thật sự của anh rốt cuộc còn mạnh đến thế nào?

Còn nữa, rốt cuộc Đảo Quang Minh là một nơi như thế nào, cho đến tận bây giờ mới có hai người xuất hiện, một người khiến cho Hoành Sơn Thất Thái Bảo lùng sục khắp nơi, hành tung bí ẩn, sau lưng không biết chừng còn có chỗ dựa nhất định, đi đến nơi nào cũng không gặp trở ngại, còn người hiện tại này lại có thực lực sánh ngang với Chí Tôn! Đảo Quang Minh thật khủng khiếp!

Úc Trí Doãn ra khỏi cửa, đến khi mặt trời lặn ông ta mới trở về.

“Anh Trương, phía bên tiệc tối đã được sắp xếp ổn thỏa rồi, tôi và anh che mặt, dùng thân phận của bạch khấu tiến vào là được”

Cái gọi là bạch khấu, chính là một vài cường đạo có hộ khẩu. Những người này phần lớn là hạng người có thực lực bình thường, ở trong thành không có sự phát triển quá lớn, nên ra khỏi thành thực hiện vài vụ trộm cướp, nhưng lại không dám lộ mặt. Thường thì người như vậy, đa số ở trong thành còn có thân phận khác, có vài người thậm chí còn là học sinh của học viện.

Dưới tình huống bình thường, những bạch khấu này là những người hoàn toàn không dám lộ mặt, nhưng bởi vì tiệc tối hôm nay có Hoàng Trạch Minh ra mặt, nên cũng sẽ có một vài người trong đám bạch khấu xuất hiện tham gia, đây cũng là một điểm đặc biệt ở thành Bắc Hà.

Đến buổi tiệc, bạch khấu sẽ che mặt, không ai có thể nhận ra được ai, mà cũng sẽ chẳng có ai đi lột mặt nạ của bạch khấu, phá hỏng quy tắc này.

Về phần những tiếng lóng ở nghề này, thì hai ngày nay.

Trương Thác cũng đã hiểu được kha khá từ Úc Trí Doãn.

Khi Úc Trí Doãn trở về còn mang theo hai chiếc mặt nạ, một trong số đó là mặt đen có răng nanh.

Trương Thác nhận chiếc mặt nạ đen có răng nanh đó, khóe miệng không khỏi hiện ra một nụ cười mỉm, cái thứ như duyên phận này, thật sự là tuyệt vời đến mức khó có thể dùng từ để miêu tả. Cũng được thôi, địa ngục hành giả số một Đảo.

Quang Minh này cứ để mình đảm đương vậy.

Khách sạn Uyển Thanh là khách sạn lớn nhất ở thành phố Bắc Hà, cũng là nơi được ba học viện lớn trong thành Bắc Hà chung tay đầu tư. Trong thành Bắc Hà, mỗi khi có sự kiện trọng đại diễn ra, đều sẽ chọn tổ chức trong khách sạn này.

Lần này cũng giống như vậy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2498


Chương 2498:

Khoảng thời gian gần đây nhất, Hoành Sơn Thất Thái Báo vô cùng cường thế, ra tay với toàn bộ thành trấn ở cả khu Vạn Sơn, cường đạo hoành hành khiến cho việc trị an ở thành trấn loạn đến cực điểm. Ba học viện lớn đều phải chịu áp lực rất lớn. Phải biết rằng, tuy bọn họ chung tay quản lý thành phố này, nhưng lại không sở hữu nó, phía trên bọn họ vẫn có người tồn tại như cũ. Nếu tiếp tục để loạn như vậy nữa, thì chỉ sợ lãnh đạo của ba học viện lớn sẽ bị gạch tên khỏi học viện mất.

Ba học viện lớn bất đắc dĩ mới phải mời Hoàng Trạch Minh tới, muốn nhờ ông ta hòa giải vấn đề giữa bọn họ một chút. Nếu đổi lại là trong quá khứ, ba học viện lớn chắc chắn sẽ không làm ra loại chuyện này. Trong quan điểm của bọn họ, hòa giải với cường đạo chính là chuyện tự hạ thấp thân phận.

Đêm nay, khách sạn Uyển Thanh không mở cửa đón khách, những người tới nơi này hoặc là thủ lĩnh cường đạo ở những ngọn núi lớn xung quanh, hoặc là nhân vật hết sức quan trọng ở trong học viện. Đương nhiên, cũng có một vài bạch khấu nữa.

Người của ba thế lực này, mỗi bên tự biến thành một thể, chia ra ngồi ở khắp toàn bộ phòng tiệc, mà lãnh đạo lớn nhất của ba học viện lớn và nhân vật quan trọng của buổi tiệc tối lần này, Hoàng Trạch Minh, vẫn chưa đến nơi.

“Bạch khấu ư? Một đám sợ đông sợ tây, tôi rất tò mò, bọn họ tới đây để gây sự chú ý sao?”

“Không sai, nếu muốn ở lại trong thành, vậy phải ngoan ngoãn cống hiến một phần sức mạnh vào việc trị an thành trấn, nếu không muốn ở lại trong thành, thì cứ nhân lúc còn sớm mà cút ra ngoài, giờ có quá nhiều người muốn đăng ký hộ khẩu ở thành Bắc Hà”

Quần thể bạch khấu thân là những người có thân phận phức tạp nhất, bọn họ rất bị người ta coi thường, cho dù là học viện hay là cường đạo, thì đều coi sự tồn tại của bọn họ như: mấy tên ba phải.

Hiện giờ, ba phương tập trung trong sảnh tiệc tối, nhân vật chính vẫn chưa đến nơi, mà hai thế lực còn lại đã nhao nhao phát ra tiếng châm biếm.

Mấy người đại diện cho bạch khấu tới đây đều cúi thấp đầu, không dám lên tiếng. Thân là bạch khấu, bọn họ chính là một đám có thực lực kém nhất, bằng không, nếu họ thật sự có thực lực, vậy có thể ở trong thành kiếm được một chức vị tốt, hoặc là có thể trở thành thủ lĩnh đạo tặc một phương, cần gì phải qua lại giữa hắc bạch, làm một kẻ ba phải như vậy.

Nhưng giữa học và cường đạo cũng chỉ nói ngoài mồm đến nghiện mà thôi, chứ cũng không thật sự dự định làm gì.

Tuy rằng sự tồn tại của bạch khấu khiến người mất mặt, nhưng nếu đã tồn tại thì cũng đạo lý riêng của mình, mà sự tồn tại của những tên ba phải này cũng đã giải quyết được rất nhiều rắc rối, bằng không, nếu thật sự ép những người ở trong thành này không kiếm được cơm, hoàn toàn tạo phản trở thành cường đạo, thì kết quả như vậy đối với học viện mà nói là không có cách nào chấp nhận được.

Hai người Trương Thác và Úc Trí Doãn đi tới sảnh tiệc, cả hai mang mặt nạ xuất hiện, một đặc trưng rất rõ ràng của bạch khấu, liếc mắt đã bị người nhận ra.

Giọng nói châm biếm bên học viện và cường đạo cũng vang lên như người dự đoán trước được.

“Bây giờ con chó con mèo gì cũng có thể tới tham gia loại tiệc tối này được, tôi không hiểu nổi, bạch khấu bọn họ xuất hiện với mục đích gì nữa? Sợ có vài việc không thể làm được hay sao?” Một người trong số đám cường đạo lên tiếng, đây là một cao thủ Hóa Hình hậu kỳ.

Trương Thác dừng động tác đang định ngồi xuống của mình, duỗi tay chỉ vào mình rồi nghi ngờ hỏi: “Anh đang nói tôi sao?”

“Tất nhiên” Cao thủ cảnh giới Hóa Hình bên cường đạo đó gật đầu một cách không kiêng dè gì: “Không thì sao? Tôi còn có thể nói bản thân mình được chắc?”

“Ô” Trương Thác đáp một tiếng, cơ thể đã ngồi xuống được một nửa của anh lại đứng dậy, sau đó đi về phía cao thủ cảnh giới Hóa Hình bên cường đạo đó.

Cao thủ cảnh giới Hóa Hình này thấy một bạch khấu lại đi về phía mình như vậy, thì cảm thấy có hơi nực cười. Trong nhận thức của tất cả mọi người ở đây, thực lực mạnh nhất của bạch khấu chẳng qua cũng chỉ là Hóa Hình sơ kỳ mà thôi, dù sao thì một khi sở hữu thực lực Hóa Hình trung kỳ, bọn họ hoàn toàn không cần thiết phải đi làm trộm cướp nữa, mà sự đối đãi họ nhận được trong thành hoàn toàn có thể nuôi sống cả một nhà, điều kiện tiên quyết là phải có hộ khẩu, mà bạch khấu lại đều là người có hộ khẩu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2499


Chương 2499:

“Sao thế, nghe giọng của cậu, hình như cậu rất có ý kiến với lời nói của tôi thì phải?” Cao thủ cảnh giới Hóa Hình đó ngồi trên ghế, nhìn Trương Thác một cách khinh thường.

Trương Thác đi tới trước mặt anh ta, khóe miệng ẩn sau lớp mặt nạ nhếch lên thành một nụ cười mỉm, sau đó chỉ thấy hai tay anh thò ra nhanh như tia chớp, tóm lấy hai cánh tay của cao thủ cảnh giới Hóa Hình kia rồi dùng sức vặn.

“Răng rắc!”

Một tiếng giòn giã đột nhiên vang lên, sau đó, tiếng kêu thảm thiết của cao thủ cảnh giới Hóa Hình này vang vọng khắp toàn bộ sảnh tiệc.

“Cậu làm gì đấy? Dừng tay ngay cho tôi!”

Các đại diện cường đạo khác nhao nhao đứng dậy, lớn tiếng quát lớn.

Đối mặt với tiếng quát của những thành viên cường đạo này, Trương Thác hoàn toàn không có một chút ý định muốn dừng tay nào, không ngừng lại ở việc phế bỏ hai tay của cao thủ cảnh giới Hóa Hình này, Trương Thác còn giãm một cước lên xương bánh chè của anh ta. Lại hai tiếng “răng rắc” nữa liên tục vang lên, hai chân của cao thủ cảnh giới Hóa Hình này cũng bị phế luôn. Vẻ mặt vừa rồi còn kiêu ngạo của anh ta, lúc này đương nhiên đã hoàn toàn biến mất, gương mặt bởi vì đau đớn đã bắt đầu trở nên vặn vẹo, anh ta lăn lộn trên mặt đất, tiếng kêu thảm thiết không ngừng phát ra từ trong miệng.

“Câm mồm!”

Trương Thác nhấc chân, sau đó giãm thật mạnh lên miệng của người này. Tiếng kêu thảm thiết và chói tai đó đột nhiên im bặt.

Ánh mắt của người trong toàn bộ sảnh tiệc nhìn vào Trương Thác đã hoàn toàn thay đổi. Trong ánh mắt của bọn họ tràn đầy vẻ kiêng dè và sợ hãi. Người này hoàn toàn không kiêng dè một chút nào, hơn nữa, một cao thủ Hóa Hình hậu kỳ, lại bị phế một cách không có một chút sức lực phản kháng nào trong tay của anh như vậy, thực lực của anh ít nhất cũng phải là Ngưng Khí!

Một người có thực lực Ngưng Khí kỳ, đã đủ để đảm nhận chức người hướng dẫn ở trong học viện, nhưng lại còn đi làm bạch khấu, thân phận của anh rất khó mà suy đoán được.

Về phần Úc Trí Doãn thì lại không ngừng hít thở sâu, một đường tới đây, ông ta vẫn luôn cảm thấy anh Trương này có thực lực mạnh mẽ, hơn nữa còn rất dễ nói chuyện. Nhưng hiện †ại xem ra, mình cảm thấy cũng chỉ là mình cảm thấy mà thôi, vị này không hề dễ nói chuyện một chút nào.

Trương Thác giãm lên đầu của cao thủ cảnh giới Hóa Hình đó, liếc mắt nhìn xung quanh, sau đó mở miệng: “Sao, bây giờ còn có người nào cảm thấy tôi không đủ tư cách nữa không?”

Trong toàn bộ sảnh không có người nào dám lên tiếng.

Tình huống như vậy ước chừng kéo dài ba phút, suốt ba phút này toàn bộ sảnh tiệc lặng ngắt như tờ. Sau khi ba phút qua đi, Trương Thác nhấc chân, đi sang một bên, mà người bị anh giẫm ở nơi đó, đã không còn hơi thở.

“Rốt cuộc cậu là ai? Bạch khấu chắc hẳn cũng có thế lực, không biết cậu tới từ thế lực nào?” Một người thoạt nhìn rất có thân phận trong học viện mở miệng, ông ta muốn suy đoán thân phận của anh.

“Không dám” Trương Thác ngồi xuống ghế, thoải người ở nơi đó với một tư thế cực kỳ thoải mái: “Đảo Quang Minh”

Đảo Quang Minh?

Những người có mặt ở đây đều nghe kỹ lời nói của anh, sau khi nghe thấy ba chữ Đảo Quang Minh này, bọn họ đều nổi lên suy nghĩ, hình như mình chưa bao giờ từng nghe nói tới một thế lực như vậy thì phải.

Ngay khi có người còn định mở miệng, thì mấy bóng người cùng tiến vào trong sảnh tiệc. Mấy bóng người này khiến những người đang định mở mồm nói chuyện đều ngậm chặt miệng lại.

Bởi vì, chính chủ đã tới rồi.

Người tới chính là người lãnh đạo cao nhất của ba học viện lớn, và Hoàng Trạch Minh, còn có hai đại diện cường đạo nữa. Hai đại diện cường đạo này, nghe nói là do Hoành Sơn Thất Thái Bảo phái tới, cố ý chờ ở nơi này.

Sau khi mấy người này tiến vào, mỗi một người ở đây đều như ngồi trên đống lửa, duy chỉ có Trương Thác là vẫn ngồi ở nơi đó như cũ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2500


Chương 2500:

“Đã xảy ra chuyện gì ở đây vậy?” Một đại diện cường đạo để ý thấy một thành viên cường đạo nằm trên mặt đất đã không còn hơi thở.

Có người ở đó dời ánh mắt lên người Trương Thác theo bản năng.

“Là một bạch khấu ra tay sao?” Đại diện cường đạo đó nhíu mày, ánh mắt lộ ra vẻ bất mãn.

Nếu như ví đám cường đạo bọn họ là nhân viên chính thức thì bạch khấu chỉ là công tác viên mà thôi, xét về phương diện địa vị hoàn toàn không bằng cường đạo, cũng chưa từng nghe nói có bạch khấu nào lại dám ra tay với cường đạo đấy giải quyết chuyện này trước đi” Hoàng Trạch Minh nói với đại diện cường đạo một tiếng. Nếu không giải quyết được chuyện này thì hôm nay cũng không thể hòa giải nổi, về phần giải quyết như thế nào thì Hoàng Trạch Minh cũng không để ý, giết người hay là như thế nào thì ông ta cũng đã thấy nhiều rồi.

Đại diện cường đạo đó gật đầu, sau đó hỏi Trương Thác: “Cậu là người của thế lực nào?”

Trương Thác duỗi ngón út tay phải ra day lỗ tai, nhẹ nhàng phun ra ba chữ: “Đảo Quang Minh”

Ba chữ này cũng khiến cho đại diện cường đạo và lãnh đạo học viện lộ ra vẻ nghỉ ngờ, duy chỉ có Hoàng Trạch Minh khi nghe được ba chữ này là cơ thể hơi run lên, nhìn Trương Thác theo bản năng, rt vội vàng thu ánh mắt lại.

Trương Thác vẫn luôn để ý đến ông ta, hành động rất nhỏ nhặt này của đối phương hiển nhiên anh cũng chú ý đến, điều này khiến khóe miệng anh hiện ra một nụ cười. Xem ra, Hoàng Trạch Minh này biết không ít thứ rồi đây.

Thăm dò Hoàng Trạch Minh mới chính là mục đích Trương Thác nói ra ba chữ Đảo Quang Minh này, anh cũng không sợ ba chữ này sẽ dẫn đến chuyện gì. Nếu sau khi Lâm Ngữ Lam đến đây đã cố ý nhắc đến ba chữ này, vậy chắc chắn có dụng ý của cô.

“Đảo Quang Minh?” Đại diện cường đạo lộ ra vẻ mặt khinh thường: “Bây giờ loạn thật đấy, có người dẫn đầu như Hoành Sơn Thất Thái Bảo chúng tôi, nên những bạch khấu như các cậu cũng cho rằng bản thân mình được nước lên thì thuyền lên sao?”

Đại diện cường đạo nói xong, lại đi về phía Trương Thác, nhìn dáng vẻ này hiển nhiên là định ra tay.

“Được rồi, những chuyện này đợi sau hãy giải quyết đi, nói chuyện chính trước” Hoàng Trạch Minh đột nhiên mở miệng, ngăn cản hành động của đại diện cường đạo này.

Đại diện cường đạo liếc mắt nhìn ông ta với vẻ kỳ quái.

Hoàng Trạch Minh không nói gì mà ngồi vào ghế chủ vị.

“Đi đi, nói chuyện chính trước” Một đại diện cường đạo khác kéo đồng bọn của mình đi, bấy giờ anh ta mới bỏ qua chuyện này.

Cao thủ cảnh giới Hóa Hình đã chết đó thì lại bị người ta khiêng ra ngoài.

Tuy răng người đến đây cộng thêm cả Hoàng Trạch Minh, tổng cộng có bốn phương, nhưng tiến hành đàm phán thật sự cũng chỉ là giữa học viện và cường đạo, bạch khấu hoàn toàn sẽ không nhúng tay vào. Về phần Hoàng Trạch Minh, cũng sẽ không rên một tiếng, ông ta chỉ làm một người trung gian mà thôi, ánh mắt của ông ta luôn như có như không nhìn về phía Trương Thác.

Buổi hội đàm này, Trương Thác cũng chẳng có mấy hứng thú, mà có hơi mệt mỏi.

Ước chừng hai g sau, giữa học viện và cường đạo mới đi đến một thống nhất chung, cụ thể kết quả là gì thì Trương Thác cũng không nghe, đây là chuyện chẳng liên quan gì đến anh hết.

Sau khi đạt được thỏa thuận, mọi người đều rời đi, đại diện cường đạo đó trước khi rời đi, đã làm một động tác tay cắt cổ với anh, rồi lên tiếng bảo: “Đảo Quang Minh đúng không, tôi ở bên ngoài đợi cậu, mong là cậu đừng có lén lút chuồn đi đấy, mà hãy tới với khí thế vừa rồi của cậu”

Nói xong, đại diện cường đạo này lập tức rời đi. Nếu là trước khi đạt thành thỏa thuận, thì anh ta có khả năng sẽ ra tay ở nơi này. Nhưng hiện giờ anh ta không có cách nào ra tay được, vì điểm đầu tiên của thỏa thuận chính là cường đạo tuyệt đối không thể tùy tiện ra tay trong thành.

Mọi người đều rời đi hết, Úc Trí Doãn nhìn Trương Thác, thấp giọng nói: “Anh Trương, bây giờ có cơ hội, chúng ta đi hỏi ông Hoàng Trạch Minh đi, đợi ông Hoàng Trạch Minh đi rồi thì không còn cơ hội nữa đâu”
 
Back
Top Dưới