Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 2521


Chương 2521:

Trương Thác cảm thấy rất hứng thú xem những thứ này, đây xem như là một loại biến tướng để hiểu thêm và nền văn minh tâm trái đất.

Lần xem tivi này chính là ròng rã suốt một buổi chiều, mãi cho đến khi Trương Thác cảm thấy đói bụng, bụng sôi ùng ục, anh mới phản ứng lại được, một buổi chiều cứ thế trôi qua, Trương Thác đột nhiên cảm thấy buồn cười, mình đã thật lâu không trải qua loại cảm giác xem tivi đến quên thời gian rồi.

Đứng dậy đi đến nhà bếp, Trương Thác bắt đầu chuẩn bị cơm tối cho mình, những nguyên liệu nấu ăn và gia vị mới lạ này khiến cho Trương Thác cảm thấy vô cùng hứng thú, một số hương vị mà trước kia không cách nào phối ra được, hiện tại chính là có cơ hội thực hiện.

Trong quá trình nấu cơm, Trương Thác còn nghĩ đến dáng vẻ tham ăn của Lâm Ngữ Lam, điều này không khỏi khiến anh nhếch miệng cười.

Một tiếng trôi qua, bốn món ăn và một bát canh dưới bàn tay của Trương Thác tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

Khoa học kỹ thuật của nền văn minh tâm trái đất phát triển một cách nhanh chóng, phần lớn thức ăn đều thông qua quá trình tổng hợp xuất hiện, với tác dụng bổ sung các thành phần thiếu hụt trong cơ thể, nếu nói về hương vị thì không thể hoàn mỹ như vậy, dù là ở trong những nhà hàng lớn cũng không thể so với đồ ăn ở nền văn minh bề mặt trái đất, chứ đừng nói là so sánh với tay nghề của Trương Thác.

Trương Thác thảnh thơi ngồi trước bàn ăn, kết nối với máy thông tin, đọc một số tin tức liên quan đến thành Bắc Hà, đọc qua mấy mục đều có thể đọc thấy tin tức liên quan đến Đảo Quang Minh, hơn nữa độ hot cũng rất cao, điều này nói rõ, cơn gió mang tên Đảo Quang Minh này đã hoàn toàn càn quét thành Bắc Hà, ai cũng không cản được.

Kết quả như thế khiến Trương Thác nở một nụ cười hài lòng, Trương Thác cầm đũa, vừa mới chuẩn bị ăn cơm thì thấy một bóng người chui từ cửa sổ nhà mình vào.

Trương Thác sững sờ, anh ở một mình, nhưng đây là tầng hai mươi sáu đấy, tuy ở tâm trái đất này, người người luyện khí, nhà nhà luyện khí, nhưng làm trộm cũng không nên hung hãn như thế chứ? Đèn nhà anh còn đang bật sáng đấy.

Trương Thác nhìn lại mới nhận ra, người từ cửa sổ trèo vào kia chính là nữ ngôi sao mà trưa nay anh gặp ở hành lang ~ Y Ngọc Điệp.

Trương Thác nhướng mày lên tiếng nói.

“Cô như thế là muốn…”

“Xuyt!” Y Ngọc Điệp vội vàng ra hiệu im lặng, sau đó chỉ về phía cửa phòng Trương Thác, nhỏ giọng nói.

“Có người đến, tôi trốn một chút”

Trương Thác đi đến trước cửa, trên cửa phòng có hệ thống camera, có thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, Trương Thác nhìn thấy rõ có ba người đang đứng trước cửa nhà Y Ngọc Điệp, không ngừng đập cửa, trong miệng còn chửi mắng gì đó, vì cách âm rất tốt cho nên Trương Thác cũng không nghe được bọn họ nói gì, thế nhưng căn cứ vào khẩu hình cũng biết không phải lời hay gì.

Trương Thác lộ ra ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Y Ngọc Điệp.

“Cô là một ngôi sao đúng không? Sao thế, bị đòi nợ à?”

“Anh biết tôi à?” Y Ngọc Điệp có chút ngoài ý muốn.

Trương Thác chỉ vào tivi, trên màn hình tivi đúng lúc chiếu quảng cáo nhãn hàng Y Ngọc Điệp làm đại diện.

Y Ngọc Điệp vừa mới chuẩn bị lên tiếng nói gì đó thì bị tiếng chuông cửa dồn dập cắt ngang, người ngoài cửa đập mạnh vào cửa nhà Trương Thác.

“Nhất định là bọn họ”

Sắc mặt Y Ngọc Điệp thay đổi.

“Đừng mở cửa!”

Y Ngọc Điệp nói đến đây thì thấy Trương Thác mở cửa phòng ra, dọa cho Y Ngọc Điệp vội vàng vọt vào phòng ngủ, không muốn để người bên ngoài nhìn thấy mình.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2522


Chương 2522:

Trương Thác mở cửa phòng ra, nhìn thấy ba bóng người xuất hiện ở trước cửa nhà mình, nghỉ ngờ hỏi.

“Các anh có chuyện gì không?”

Ba người ngoài cửa có dáng dấp khá đặc biệt, một người cao, một người béo, một người gầy.

Trương Thác nhìn thoáng qua đã xem thấu thực lực của người này, tất cả đều ở cảnh giới Ngưng Khí đỉnh phong.

Gã đàn ông có dáng người cao kia thấy của phòng mở ra, nhìn cũng không nhìn Trương Thác lấy một cái đã đi thẳng đến trong phòng của Trương Thác.

“Tránh ra” Tên mập đưa tay xô Trương Thác.

“Biến” Trương Thác không nhịn được phất tay một cái, đồng thời chắn đường đi của gã cao kia.

Tên cao vừa mới xông vào một chút, kết quả đổi lấy Trương Thác không hề nhúc nhích.

Tên mập trừng mắt nhìn qua Trương Thác, quát to.

“Ranh con, tao khuyên mày đừng chọc vào rắc rối, bảo người phụ nữ kia đi ra, tao biết cô ta đang ở đây”

Trương Thác cũng không làm bất kỳ hành động che giấu nào, anh quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó hiếu kỳ hỏi.

“Sao tôi phải nghe anh chứ?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Người đàn ông gầy lùn cười khẩy một tiếng.

“Người anh em, tao biết mày có thể ở chỗ này, thân phận và địa vị của mình, chắc hẳn rất có tự tin, nhưng mày phải hiểu một điều, người ở bên trong kia, mày không bảo vệ nổi đâu, hiểu chưa? Thức thời thì ngoan ngoãn giao cô ta ra, đừng nghĩ đến mấy chuyện anh hùng cứu mỹ nhân gì đó, sau cùng làm mất mạng của mình”

Trong lời nói của người đàn ông gầy lùn kia tràn đầy uy h**p.

“Biến đi!” Vẻ mặt Trương Thác tràn đầy không kiên nhãn, muốn đóng cửa lại.

Nhưng lúc Trương Thác vừa mới đóng cửa được một nửa lại bị người đàn ông cao đưa tay ngăn cản.

“Ranh con, tao thấy mày chính là rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt rồi đúng không? Mấy anh em ra tay đi!”

Người đàn ông cao kia hét lên một tiếng, tên mập và tên gầy lùn kia gần như là trong cùng một lúc ra tay với Trương Thác.

Đối mặt với công kích của hai người, Trương Thác nhìn cũng không nhìn, liên tục đánh ra hai quyền, đi sau mà tới trước, tất cả đều đánh vào ngực hai người kia.

Dưới nắm đấm Trương Thác, người đàn ông mập và gầy lùn kia đều giống như diều bị đứt dây bay ra ngoài, trong miệng còn hộc ra máu tươi.

Cảnh tượng này khiến cho người đàn ông cao kia vốn dự định ra tay đột nhiên dừng lại, anh ta biết rõ hai người bạn đồng hành kia của mình có thực lực như thế nào. Không kém chính mình là bao, cảnh giới Ngưng Khi đỉnh phong, thế mà lại bị một quyền của người này đánh bay.

“Chẳng trách lại có dũng khí làm anh hùng cứu mỹ nhân, hóa ra là cảnh giới Phú Thần” Ánh mắt của người đàn ông cao kia trở nên cẩn thận hơn.

“Chẳng qua người anh em, mặc dù mày là cảnh giới phú thần, nhưng người bên trong kia, mày cũng không bảo vệ được đâu, đây là người mà ngài Ngưu muốn, hiểu không?”

Lúc người đàn ông cao kia nhắc đến mấy chữ ngài Ngưu, sống lưng thẳng tắp lên không ít, hiển nhiên đối với xưng hô ngài Ngưu này, anh ta vô cùng có lòng tin, chẳng qua Trương Thác cũng không bởi vì xưng hô ngài Ngưu này mà thái độ thay đổi.

“Tôi nói biến đi, hiểu không?”

Trương Thác nhìn chằm chằm vào người đàn ông cao trước mặt, một luồng khí xoáy ngưng tụ trong tay Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2523


Chương 2523:

Người đàn ông cao kia vô thức lùi về sau, anh ta nhìn chằm chằm hai tay Trương Thác, mấy giây sau kia, người đàn ông cao kia hít sâu một hơi.

“Được lắm, nếu mày đã không cho ngài Ngưu mặt mũi, vậy thì cũng đừng trách tao không nhắc nhở mày, trái lại tao muốn xem xem mày có thể bảo vệ người phụ nữ kia bao lâu”

Người đàn ông cao nói xong thì quay người đi, anh ta biết rõ, có người trông chừng ở chỗ này, dựa vào sức mình sẽ không thể vào được.

Lời uy h**p của người đàn ông cao kia không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào với Trương Thác, sau khi đóng kỹ cửa, Trương Thác đi đến nhà ăn, liếc mắt đã thấy Y Ngọc Điệp ngồi trước bàn ăn, bưng bát cơm điên cuồng ăn đồ ăn trên bàn, mắt thấy bốn đ ĩa thức ăn đã sắp thấy đáy rồi.

“Dáng vẻ này của cô sao thế?” Trương Thác đi đến nhìn ‘Y Ngọc Điệp.

“Mấy ngày chưa ăn cơm à? Rất đói sao?”

“Không phải!” Hai má Y Ngọc Điệp phình lên, hiển nhiên là lấp đầy thức ăn vào miệng, vẻ mặt cô ta tràn đầy hưng phấn nói.

“Mấy món này cũng quá ngon rồi, đây là do anh nấu hả?”

Người ở nền văn minh bề mặt trái đất, nếu như bọn họ ăn đồ do Trương Thác nấu, đều sẽ khen không dứt miệng, chỉ ước có thể nuốt cả đ ĩa, chứ đừng nói là văn minh tâm trái đất vốn không chú trọng đến hương vị của đồ ăn.

Một thực khách bày ra dáng vẻ này chính là một sự ca ngợi với đầu bếp, Trương Thác vui vẻ nói.

“Ăn ngon cũng phải chừa lại chút cho tôi chứ, đây là cơm tối của tôi đấy”

Mặt Y Ngọc Điệp đỏ lên, nhìn bốn đ ĩa thức ăn sắp hết, có chút ngại ngùng nói.

“Đây đều là phần anh, tôi chưa ăn hết”

Trương Thác lắc đầu, đi đến nhà bếp xới cho mình một bát cơm khác, ngồi ở đối diện Y Ngọc Điệp bắt đầu ăn cơm.

Có Trương Thác ngồi ở đối diện, dáng vẻ ăn cơm của Y Ngọc Điệp thu liễm hơn nhiều, nhưng so với dáng vẻ ngày thường của cô ta cũng xem như là ăn như hổ đói, chỉ một lát đã ăn hết một bát cơm, Y Ngọc Điệp không nhịn được xới thêm cho mình một bát cơm nữa.

“Lão đại, bọn họ vừa nhắc đến ngài Ngưu, anh không sợ ngài Ngưu à?” Y Ngọc Điệp lén nhìn qua Trương Thác, Y Ngọc Điệp ăn cơm Trương Thác nấu, lại ở nhờ nhà Trương Thác để tránh nạn, bây giờ mở miệng đã gọi một tiếng lão đại.

“Sao phải sợ tên đó?” Vẻ mặt Trương Thác rất kỳ quái.

“Gã ta rất lợi hại à?”

Y Ngọc Điệp ôm trán.

“Anh, rốt cuộc anh có phải người của thành Bắc Hà này không thế, ngay cả ngài Ngưu mà anh cũng không biết à”

Trương Thác lắc đầu đáp.

“Không biết, tôi vừa mới đến đây không lâu”

“Chẳng trách” Y Ngọc Điệp lộ ra dáng vẻ đã hiểu.

“Vậy Hoàng Trạch Minh ngài Hoàng anh có biết không?”

“Ừ” Trương Thác gật đầu.

“Trái lại người này tôi thật sự biết, sao thế?”

“Ngài Ngưu và ngài Hoàng là anh em kết bái sống chết có nhau, cũng có thể nói là trắng đen ăn sạch, ở thành Bắc Hà này không ai dám trêu chọc đến bọn họ” Lúc Y Ngọc Điệp nói đến đây thì lộ ra dáng vẻ sợ hãi.

Trương Thác đột nhiên vui vẻ hỏi.

“Bây giờ cô nói nhiều với tôi như vậy, vừa rồi lúc trèo cửa sổ nhà tôi vào, động tác rất nhuần nhuyễn, bản thân cô chính là mang theo phiền phức đến tìm tôi”

“Không phải thế” Y Ngọc Điệp lắc đầu như trống lúc lắc.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2524


Chương 2524:

“Vừa rồi nếu như anh không muốn mở cửa, những người kia cũng không làm gì anh, tôi chỉ muốn mượn tạm chỗ anh để lánh nạn thôi, không nghĩ đến việc gây phiền phức cho anh”

“Không sao” Trương Thác nhún vai hỏi.

“Những người này đến tìm cô để làm gì? Đóng phim à?”

Y Ngọc Điệp chính là minh tinh điện ảnh, cho nên Trương Thác mới đưa ra suy đoán như thế.

“Ừ” Y Ngọc Điệp lên tiếng, nói đến đây, mặt Y Ngọc Điệp đỏ lên.

“Chẳng qua không phải là phim điện ảnh chính quy gì, bọn họ muốn tôi quay chụp mấy thứ kia, anh biết rồi đó.”

Sao Trương Thác có thể không hiểu cô ta đang nói gì, anh chỉ khế gật đầu, không lên tiếng nữa.

Sau khi ăn tối xong, Y Ngọc Điệp nói cảm ơn rồi rời đi.

Trương Thác bỏ bát đũa vào máy rửa bát, nằm trên sofa, tiếp tục bắt đầu xem tivi.

Bóng đêm dần buông xuống, căn phòng trở nên yên tĩnh, một cơn gió nhẹ thổi đến.

Trương Thác đang xem tivi thì khế cười.

“Đến cũng đến rồi còn ở ngoài làm gì, cứ vào đi”

Giọng nói của Trương Thác vừa vang lên đã thấy mấy bóng người nhanh chóng từ ngoài cửa sổ xông vào bên trong nhà Trương Thác, bao vây anh, những người này đều mặc đồ đen, mang theo mặt nạ.

Trương Thác nằm dựa vào ghế sofa, hơi nhìn qua, sau đó lên tiếng.

“Cộng thêm bảy người đang ẩn náu ở bên ngoài cửa sổ, bốn người ngoài cửa, tổng cộng có tất cả hai mươi sáu người, bốn người cảnh giới Phú Cảnh, hai mươi hai người cảnh giới Ngưng Khí đỉnh phong, xem ra năng lực của ngài Ngưu đúng là rất lớn”

Toàn bộ đám người xông vào trong nhà đều đối mặt với Trương Thác, một người trong số đó hừ lạnh một tiếng nói.

“Nếu biết là ngài Ngưu thì mày nên hiểu, mày đã chọc vào người căn bản không thể trêu chọc vào, chẳng qua ngài Ngưu nể tình mày là nhân tài, có thể cho mày một cơ hội, nếu như hôm nay may lựa chọn quy hàng ngài Ngưu, tao có thể tha chết cho mày”

“Quy hàng?” Trương Thác vẫn nằm ở đó như cũ.

“Nói một lựa chọn khác nghe xem nào, nếu như tôi lựa chọn không thì sao?”

“Vậy thì mày phải chết!”

Giọng nói của tên áo đen cầm đầu vô cùng lạnh lẽo, trong nháy mắt khi người đàn ông áo đen này nói chuyện thì tất cả sát thủ đã cùng nhau ra tay, bao gồm cả bốn người mà Trương Thác cảm nhận được đang đứng ngoài cửa kia, bọn họ cũng dùng phương thức đặc biệt mở cửa phòng xông vào.

Tất cả gồm hai mươi sáu người tràn vào bên trong phòng, khiến trong nháy mắt cả căn phòng lộ ra chật chội, Trương Thác đứng ở trong đám người, trở thành mục tiêu công kích, nghênh đón công kích của tất cả mọi người.

Người luyện khí có thủ đoạn công kích từ xa, có thể đạt được hiệu quả lớn khi hai mươi sáu người tấn công cùng lúc, một luồng khí mênh mông mãnh liệt tràn ra, đi thẳng đến chỗ Trương Thác.

Ngay tại lúc linh khí kia sắp chạm đến Trương Thác, thời gian đột nhiên giống như dừng lại, là hoàn toàn dừng lại, không tiến lên được.

Trương Thác đưa ngón út tay phải ra móc lỗ tai, thảnh thơi nói.

“Nếu ngài Ngưu thật sự muốn giết tôi thì nên phải ít cao thủ đến, các người còn chưa đủ tâm”

Ánh mắt của tên áo đen dẫn đầu trở nên ngưng trọng, lúc này linh khí đứng im trong không khí kia cũng không phải là do anh ta không muốn thôi động, mà là hoàn toàn không thể điều khiển, thậm chí ngay cả tản đi cũng không làm được, anh ta có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, linh khí mà chính mình đánh ra kia đã hoàn toàn vượt khỏi phạm vi tầm kiểm soát của bản thân, tất cả đều là vì người đàn ông đang ngồi dựa lưng trên sofa kia.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2525


Chương 2525:

“Làm phiền các vị đi một chuyến rồi”

Giọng điệu của Trương Thác mang theo trào phúng.

“Chẳng qua có lẽ kết quả không giống như mấy người tưởng tượng, kết quả thực tế lại khiến mấy người rất thất vọng, đương nhiên loại tâm trạng này cũng không kéo dài quá lâu đâu, dù sao thì mấy người cũng lập tức biến thành người chết, đừng sợ, tôi sẽ cố gắng để quá trình này rút ngắn, giảm bớt đau khổ cho mấy người”

Tên áo đen dẫn đầu cũng cảm thấy không ổn, phản ứng đầu tiên của anh ta chính là muốn rút lui, chẳng qua anh ta nhanh chóng phát hiện ra, chính mình đã không cách nào khống chế được cơ thể, một đôi chân dài ở trên mặt đất lại chẳng cách nào nhúc nhích được.

Trương Thác đưa tay phải đến trước mặt, ngón tay cái và ngón giữa để ở một chỗ, lẩm bẩm.

“Hy vọng sẽ không làm bẩn vách tường”

Lúc Trương Thác lẩm bẩm xong, ngón tay cái và ngón giữa của anh làm một động tác búng tay, trong nháy mắt khi tiếng búng tay đó vang lên, hai mươi sáu người áo đen ở trong phòng kia, toàn bộ đều hóa thành sương máu, chỉ trong nháy mắt mà thôi, ngay cả da thịt, gân cốt, quần áo của đám người này đều hóa thành bụi, nhưng không tản ra mà chính là bị khí màu tím bao trùm.

Mặt đất, mặt tường trong phòng vẫn sạch sẽ như cũ, không chút ảnh hưởng.

Trương Thác lại khế búng tay một cái, khí màu tím kia lại bao trùm tất cả mang ra ngoài cửa sổ, phóng lên tận trời cho đến khi biến mất.

Trương Thác ngồi trên ghế sofa tay cầm điều khiển từ xa, một lần nữa xem tivi, chuyện vừa mới xảy ra, giống như không một chút liên quan nào đến anh, một chút cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng anh, Trương Thác cứ ngồi đó xem tivi.

Trong một sòng bạc nào đó ở thành Bắc Hà, nơi này chiếm diện tích mấy chục nghìn mét vuông, xa hoa lộng lẫy, ra vào đều là đám người quyền quý ở thành Bắc Hà.

Ông chủ sòng bạc được xưng là ngài Ngưu, trắng đen ăn sạch, thực lực cường đại.

Trong văn phòng lớn nhất của sòng bạc, khắp nơi nạm vàng, tỏa ra sự tôn quý.

Ngài Ngưu đã sáu mươi tuổi, bên cạnh có hai cô gái trẻ dáng người nóng bỏng đi theo, ngồi trong phòng làm việc, vuốt v e chén trà trong tay.

“Cốc cốc cốc” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Ngài Ngưu cũng không ngẩng đầu lên, nói.

“Vào đil”

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên hơn ba mươi đi đến, hai cô gái trẻ vóc dáng nóng bỏng kia vẫn ở sau lưng ngài Ngưu, mát xa cho ông ta.

Người đàn ông trung niên đi vào văn phòng kia cũng không dám liếc nhìn ngài Ngưu và hai cô gái sau lưng ông ta, anh ta cúi đầu cung kính nói.

“Thưa ngài, bên kia có động tĩnh”

“Ô?” Trên mặt ngài Ngưu nhiều hơn mấy phần hứng thú, nhưng ánh mắt ông ta vẫn nhìn chén trà trong tay.

“Có động tĩnh lại không thể mang được người về, xem ra người kia lựa chọn không quy hàng chúng ta, thiêu thi thể rồi à”

“Thưa ngài, toàn bộ người của chúng ta đều đã bị mất liên lạc”

Động tác đùa nghịch chén trà trong tay của ngài Ngưu hơi dừng lại, sau hai giây, “đoàng” một tiếng, chén trà trong tay ngài Ngưu nổ tung, mảnh vỡ băn tung tóe.

Ngài Ngưu vẫn luôn cúi đầu kia, vào lúc này cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trung niên kia.

“Cậu nói, tất cả người của chúng ta đều bị mất liên lạc rồi?”

“Vâng!” Người đàn ông trung niên đáp.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2526


Chương 2526:

“Thú vị đấy” Ngài Ngưu nhếch miệng cười quỷ dị.

“Thời gian tôi phái người đi cũng không dài, trong thời gian ngắn như thế đã có thể giải quyết được những người kia, thành Bắc Hà này, từ khi nào lại có một nhân vật như thế, đúng là thú vị, tôi muốn tư liệu về cậu ta, ngày mai, tôi sẽ tự mình đến săn sóc cậu ta!”

“Rõ!” Người đàn ông trung niên kia dùng lực gật đầu, sau đó rời khỏi phòng làm việc, cẩn thận đóng cửa phòng lại.

Ngay sau đó một bức ảnh chụp Trương Thác đã xuất hiện trên màn hình chiếu 3D trên bàn ngài Ngưu.

Ngài Ngưu nhìn ảnh chụp của Trương Thác, mỉm cười nói.

“Người này đến thành Bắc Hà lại không chịu cúi đầu lạy đỉnh núi, người trẻ tuổi bây giờ ấy mà, đúng là quá không có quy củ”

Sau khi nói xong câu này, ngài Ngưu vung tay lên, hình chiếu 3D biến mất.

Một đêm không xảy ra chuyện gì.

Sáng sớm hôm sau, tám giờ sáng, Trương Thác vội vàng ở nhà bếp chuẩn bị bữa sáng, hai ngày này xem tivi và nấu cơm chính là hứng thú lớn nhất của Trương Thác, hiểu rõ thế giới này, khám phá nguyên liệu nấu ăn khiến cho Trương Thác thấy rất hứng thú.

Trương Thác vừa mới nấu xong bữa sáng thì có tiếng chuông cửa vang lên.

Trương Thác tiện tay ấn một cái lên vách tường phòng bếp, hình ảnh bên ngoài cửa nhanh chóng được truyền đến, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Y Ngọc Điệp ăn mặc thời thượng đứng ở cửa, không ngừng nhấn chuông cửa.

Trương Thác ở nhà bếp điều khiến chốt mở cửa, sau khi cửa phòng mở ra, Y Ngọc Điệp rất tự nhiên đi vào, vừa vào trong nhà, cái mũi nhỏ xinh xắn của Y Ngọc Điệp giống như chó, không ngừng ngửi, trên mặt lộ ra vẻ hưởng thụ.

“Hôm nay lại có món ngon rồi” Y Ngọc Điệp đi về phía nhà ăn, vô thức nuốt nước miếng.

Lúc Y Ngọc Điệp nhìn thấy bữa sáng tinh xảo trên bàn cơm, hai mắt tỏa sáng, nước bọt cũng sắp chảy xuống.

“Cô đến ăn chực đấy hả?” Trương Thác bưng bát súp cay từ trong bếp đi ra, đặt trên bàn cơm.

Mặt Y Ngọc Điệp hơi đỏ lên, sau đó khẽ gật đầu, làm một nữ ngôi sao điện ảnh, Y Ngọc Điệp có được gương mặt và dáng người hoàn mỹ, bình thường người muốn mời cô ta ăn cơm xếp hàng dài từ thành Bắc Hà đến trấn Lôi Cực cũng chưa hết, thế nhưng chưa từng nghe qua Y Ngọc Điệp có scandal với ai, bây giờ cô ta thế mà lại chủ động đến nhà một người đàn ông.

Y Ngọc Điệp rất không muốn thừa nhận là mình đến ăn chực, thế nhưng cô ta sợ một khi mình lắc đầu thì người đàn ông này sẽ không cho cô ta ăn cơm nữa.

Từ dáng vẻ hôm qua người đàn ông này vừa mới ra tay đã nảy sinh ý định giết người, Y Ngọc Điệp không chút hoài nghi người này sẽ từ chối mình.

Trương Thác ngồi xuống trước bàn ăn, sau đó nhìn về hướng nhà bếp, chậc chậc.

“Bát đũa ở chỗ đó, cô tự lấy đi”

“Được rồi” Y Ngọc Điệp nghe xong thì hưng phấn đi vào bên trong nhà bếp lấy bát đũa.

Lúc Y Ngọc Điệp bưng bát súp cay uống vào một ngụm, cô †a thở dài một hơi, trên mặt đều là thỏa mãn.

Ngay tại tối hôm qua, sau khi Y Ngọc Điệp ăn cơm tối ở nhà Trương Thác xong, cô ta vẫn luôn cảm thấy chưa thỏa mãn, đã lâu rồi con sâu tham ăn trong người cô ta chưa từng xuất hiện, lúc này hành hạ cô ta cả đêm, Y Ngọc Điệp lấy hết món ngon trong nhà ra, nhưng lại không bằng một phần mười món ngon của bữa tối, mùi vị đó, Y Ngọc Điệp chỉ nghĩ thôi cũng thấy nước bọt sắp chảy ra.

Cả đêm Y Ngọc Điệp không tài nào ngủ được, cô ta nhìn chăm chằm đồng hồ, chờ trời vừa sáng, cô ta đã vội vàng đến bấm chuông cửa, sau khi ăn được món ngon, Y Ngọc Điệp mới cảm thấy cả người thoải mái.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2527


Chương 2527:

Trương Thác nhìn vẻ mặt tràn đây sung sướng của Y.

Ngọc Điệp, không khỏi vui vẻ nói.

“Thật sự ngon như thế à?”

“Đương nhiên là rất ngon!” Y Ngọc Điệp dùng sức gật đầu.

“Tôi đã lớn như thế rồi, nhưng chưa từng được ăn qua món nào ngon như thế, trời ạ, rốt cuộc anh làm cách nào mà nấu ra được hương vị này thế”

“Nếu như cô thích ăn, tôi có thể…”

Trương Thác vừa mới mở miệng, lời còn chưa nói hết, Y Ngọc Điệp đã tranh nói trước.

“Có thể mỗi ngày nấu cho tôi ăn ư? Thật sao? Thật sự rất cảm ơn anh! Chẳng qua tôi sẽ không ăn chùa của anh đâu, tôi sẽ trả tiền, đưa mã hóa máy truyền tin của anh cho tôi, tôi kết bạn với anh, chuyển khoản cho anh”

Trương Thác liếc mắt nhìn cô ta, vốn dĩ anh muốn nói, nếu như cô thích ăn, tôi có thể dạy cô nấu như thế nào, chỉ cần dùng đúng gia vị, điều chỉnh lửa thì hương vị sẽ không kém xa, kết quả không nghĩ đến, người này hoàn toàn không cho mình nói chuyện.

Trương Thác lắc đầu, mở máy truyền tin của mình ra.

“Trương Ức Thùy, tên rất hay, có ngụ ý gì thế?” Y Ngọc Điệp nghiêng đầu, kết bạn với Trương Thác.

Trương Thác cười nói: “Tôi họ Trương, trong tên của bà xã tôi có chữ Thùy”

“Wow” Y Ngọc Điệp há to miệng.

“Được lắm, anh đổi tên vì bà xã mình, thật đúng là hâm mộ, bà xã anh đúng là quá có lộc ăn.”

Y Ngọc Điệp nói xong, lại chất đây món ngon vào miệng, sau khi ăn như hổ đói, Y Ngọc Điệp hài lòng xoa bụng.

“Được rồi tôi đã ăn no, tôi còn phải đi làm việc, buổi tối tôi lại đến, ha ha ha”

Y Ngọc Điệp cất tiếng cười to, giống như một người phụ nữ điên vậy, đi ra khỏi nhà Trương Thác.

Sau khi Y Ngọc Điệp rời đi được mấy phút, Trương Thác nhận được một khoản tiền do Y Ngọc Điệp chuyển khoản, chín trăm triệ Ở nền văn minh tâm trái đất, mỗi một thầy giáo ở học viện tiền lương cơ bản mỗi tháng là bốn triệu, có thể nuôi được một gia đình, chín trăm triệu đối với một thầy giáo mà nói đã là tiền lương mấy chục năm.

Trương Thác không khỏi cảm thán, cho dù ở nơi nào thì ngôi sao chính là nhân vật có tiền.

Tiện tay ném bát đũa vào bên trong máy rửa bát, Trương Thác liên lạc qua với Hoàng Trạch Minh, sau đó thảnh thơi ra khỏi nhà, đến chỗ hẹn ở khách sạn Uyển Thanh.

“Mọi chuyện sắp xếp như thế nào rồi ngồi vào ghế chủ vị, mở miệng hỏi.

“Đại nhân, tốc độ phát triển của sự việc nằm ngoài dự đoán của chúng ta, ngay vừa rồi, ba học viện lớn đồng thời tuyên bố hợp tác đã đạt thành với Đảo Quang Minh chúng ta.

Từ hôm nay trở đi Đảo Quang Minh của chúng ta sẽ phụ trách tất cả trị an của ngoài thành, tất cả cường đạo đều sẽ không xuất hiện nữa, đồng thời ruộng tốt và tiền mặt đều đã được.

chuyển đến, giấy thông hành đặc biệt cũng đã được đưa tới, theo tin tức mà tôi có được thì hiện tại ít nhất có mười lăm cơ quan truyền thông đang ráo riết đưa tin liên quan đến chuyện này, nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, buổi tối hôm nay, trong mười người sẽ có bảy người thảo luận về Đảo Quang Minh của chúng ta, đám cường đạo kia cũng rất thành thật, toàn bộ đều ẩn náu, về chuyện sản xuất mặt nạ, có nguyên một công xưởng hoàn toàn phục vụ cho chúng ta”

“Tốt lắm” Trương Thác khế gật đầu.

“Mọi chuyện cứ như vậy đi, phân phát ruộng tốt xuống dưới, giấy thông hành đặc thù cũng phân phát, để một số cường đạo có cơ hội vào thành, ông tìm thêm mấy người, đi Trương Thác cướp một số đội xe, làm như thế nào không quan trọng, dù sao chỉ cần biết Đảo Quang Minh chúng ta ra tay”

“Rõ” Hoàng Trạch Minh khom người chuẩn bị rời khỏi phòng họp.

“Đúng rồi” Trương Thác đột nhiên gọi Hoàng Trạch Minh lại.

“Đại nhân còn gì cần dặn dò” Hoàng Trạch Minh cung kính nói.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2528


Chương 2528:

Trương Thác: “Tin tức mà tôi bảo ông hỏi thăm, ông đã nghe ngóng được gì chưa?”

“Còn chưa nghe ngóng được” Hoàng Trạch Minh lắc đầu đáp.

“Chẳng qua tôi đã phái người đến đại khu nghe ngóng, chắc hẳn chẳng mấy chốc sẽ có tin tức của bà chủ”

“Được rồi, nếu như có tin tức của cô ấy thì nói cho tôi biết trước tiên” Trương Thác cảm thấy hơi mất mát.

“Ông đi xuống làm việc của mình đi”

Hoàng Trạch Minh rời đi, Trương Thác cầm nhẫn ra xem, ánh mắt anh đều tập trung bên trên chiếc nhẫn này, đại biểu cho toàn bộ nỗi nhớ nhung của anh.

“Lâm Ngữ Lam, rốt cuộc em đang ở đâu, đang làm gì, em dẫn dắt anh đến đây lại không lưu chút manh mối nào”

“Nhóc con” Mấy ngày nay Tà Thần chưa lên tiếng lại đột nhiên mở miệng nói chuyện.

“Cậu dự định phát triển thế lực ở nơi này rồi hả? Cậu nghĩ kỹ chưa thế, việc này không đơn giản như mặt ngoài đâu, theo như tin tức gần đây nhất mà tôi nghe ngóng được, những cường đạo kia đều có Hoành Sơn Thất Thái Bảo chống lưng, bảy người này có danh tiếng như thế, tất cả đều là Khống Linh, hơn nữa thực lực không kém, cậu muốn làm loại bạch khấu này, đầu tiên là phải giải quyết bọn họ, chỉ khi nào cậu giải quyết được bọn họ thì học viện sẽ còn tiếp tục làm ăn với cậu? Đảo Quang Minh này của cậu sẽ biến thành một loại hình thức cường đạo khác.”

Trương Thác khẽ lắc đầu.

“Tôi tự có dự định của mình”

Tà Thần khẽ cười đáp.

“Tôi không biết cậu định làm gì, nhưng tôi phải nhắc nhở cậu, học viện này cũng chỉ là thế lực khu Vạn Sơn mà thôi, ngoại trừ khu Vạn Sơn thì toàn bộ tâm trái đất này có ba thế lực lớn khác, cho dù cậu có thể chung sống hòa bình với học.

viện, nhưng một nguồn thế lực đột nhiên ngoi lên như thế, tất nhiên sẽ bị ba thế lực khác kia chú ý tới, khu Vạn Sơn và ba thế lực lớn kia vẫn luôn là sự tồn tại cân bằng, cậu xuất hiện phá hủy loại cân bằng này, đến lúc đó sự tình sẽ phát triển như thế nào cũng không phải là chuyện mà cậu khống chế được”

Trương Thác mỉm cười đáp.

“Vậy ông là thế lực nào?”

Tà Thần kiêu ngạo nói.

“Tôi không thuộc về bất kỳ thế lực nào hết, bọn họ còn chưa có tư cách để Đồ Đằng thuộ: Tà Thần nói đến đây, đột nhiên kịp phản ứng.

“Nhóc con, cậu lôi kéo tôi”

Trương Thác nhún vai, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng làm việc, đi đến thư viện sách của thành Bắc Hà.

Đồ đằng? Trương Thác chính là muốn đi xem đồ đằng mà Tà Thần nói đến là thứ gì.

Trên đường đến thư viện, Trương Thác không chỉ một lần gài hàng Tà Thần, thế nhưng Tà Thần vẫn luôn ngậm miệng không nói, hoàn toàn đã có kinh nghiệm.

Thư viện thành Bắc Hà là do ba học viện lớn quản lý chung, bên trong lưu trữ rất nhiều sách, tài liệu, đồng thời đi vào học viện cần phải giao ba mươi triệu tiền thế chấp, đây cũng tương đương với gần tám tháng lương cơ bản của một thầy giáo học viện.

Ở một thế giới mà khoa học kỹ thuật đã vượt mức quy định còn có thứ như loại hình sách báo chất đống này, nói là đồ cổ cũng không đủ, hành động như thế khiến cho thư viện vô cùng quạnh quẽ, chẳng qua ba học viện lớn cũng không quan tâm, thư viện không có ai cũng là chuyện bình thường, nhưng mỗi một tòa thành đều phải có một kiến trúc như thế mới được.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2529


Chương 2529:

Sau khi Trương Thác quét mã thân phận, đồng thời nộp tiền thế chấp gì đó ra, cuối cùng cũng đi bộ vào trong thư viện sách, được biết tất cả hành động của anh đều được camera giám sát ghi lại, cho dù quyển sách chỉ bị tổn hại một góc, chỗ tiền nộp thế chấp kia cũng sẽ không còn nữa.

Trương Thác đi một vòng quanh thư viện, trong thư viện lớn như thế lại không một ai, trên từng kệ sách, sách được xếp ngay ngắn chỉnh tề.

Trương Thác nhìn danh mục sách có trong này, tìm gần nửa tiếng mới tìm được một cuốn sách có liên quan đến đồ đẳng, chẳng qua cũng không phải là rất nhiều, nhưng cũng đủ cho Trương Thác hiểu được đại khái là có ý gì, sau đó Trương Thác tìm khắp toàn bộ thư viện cũng không tìm được cuốn sách thứ hai có liên quan đến đồ đẳng.

Dựa theo tin tức mà Trương Thác có được mà nói, đồ đẳng là một loại tồn tại giống như tín ngưỡng, đồ đằng có thể giao phó sinh mệnh cho anh linh, ở thời kỳ viễn cổ, đồ đẳng quản lý hết mọi thứ trong thiên hạ, có tất cả ba đồ đăng lớn, nhưng ba loại đồ đẳng này, mỗi một chỗ đều có cách gọi khác biệt về nó, thậm chí ở mỗi một thời đại, dáng vẻ của đồ đăng sẽ thay đổi, vô cùng phong phú, hoàn toàn không cách nào xác định được.

Tuy lượng tin tức vô cùng ít ỏi, nhưng Trương Thác có thể phân tích ra được đại khái, nếu như đồ đăng thật sự là một thứ tồn tại trong truyền thuyết của nền văn minh tâm trái đất, Tà Thần tự xưng là đồ đẳng, vậy lai lịch của ông ta còn cần phải cân nhắc, đương nhiên Trương Thác cũng không hoàn toàn tin tưởng vào Tà Thần, ai biết hai chữ đồ đằng này có phải do Tà Thần cố ý nói ra hay không.

Chớp mắt một cái thời gian đã đến giữa trưa.

Trên máy truyền tin của Trương Thác nhận được mấy tin tức, trong đó rất nhiều tin tức đều có liên quan đến Đảo.

Quang Minh, truyền thông cũng đã bắt đầu chú ý đến tổ chức bí ẩn này, dưới tốc độ làm việc của Hoàng Trạch Minh, truyền thông đã đưa tin, có cường đạo ở bên ngoài thành hoành hành, bị người của Đảo Quang Minh ra mặt ngăn lại.

Những người của Đảo Quang Minh này đeo mặt nạ kh ủng bố, tự xưng là Địa Ngục Hành Giả, nhưng cách làm việc của bọn họ lại rất chính nghĩa.

Trong lúc nhất thời một chủ đề sự tồn tại của Đảo Quang Minh là tốt hay xấu đã nhanh chóng leo lên đâu website của thành Bắc Hà, tất cả cư dân có hộ khẩu ở thành Bắc Hà đều có thể phát biểu thái độ của mình, chẳng qua cũng không có nhiều người ủng hộ sự tồn tại của Đảo Quang Minh, dù sao một thế lực mới xuất hiện sẽ khiến cho người ta cảm thấy bất an.

Trương Thác thảnh thơi đi ra khỏi thư viện, đi về phía khu dân cư.

Ởchỗ cổng khu dân cư, Trương Thác đột nhiên nhìn thấy một ông lão tóc bạc ăn mặc chỉnh tề ngồi ở cổng khu chung cư, trước mặt ông lão này, thế mà lại bày một bộ cờ tướng.

Vẻ mặt Trương Thác tràn ngập hiếu kỳ đi đến, nhìn bàn cờ trước mặt ông lão này, đến gần mới phát hiện ra, thứ này và cờ tướng vẫn có chút khác biệt, nhưng cũng không quá nhiều, ít nhất thì ranh giới không quá xa, về phần bàn cờ, tuyến đường đi cũng như thế.

“Sao vậy, cậu cũng hiểu về cờ à?” Ông lão tóc bạc nhìn thấy Trương Thác nhìn chằm chằm vào bàn cờ, có chút hưng phấn hỏi.

Trương Thác lắc đầu đáp.

“Tôi không hiểu lắm về mấy quy tắc này, nhưng có chút hứng thú.”

“Không hiểu cũng chẳng sao” Ông lão nghe xong thì vẻ mặt càng thêm hưng phấn, vội vàng lấy ra một chiếc ghế cho Trương Thác ngồi xuống.

“Nào chàng trai trẻ, tôi dạy cho cậu, dạy cho cậu một vài quy tắc, chúng ta lại chơi”

Ông lão nói xong cũng không chờ Trương Thác trả lời đã nói cho Trương Thác nghe, Trương Thác cũng rất hứng thú nghe.

Nghe đến sau cùng, Trương Thác cũng đã phát hiện ra, một số tên gọi của quân cờ ở chỗ này có chút khác biệt, ví dụ như xe bên trong cờ tướng thì ở đây gọi là hổ, nhưng tác dụng thì giống nhau.

“Sao nào, chàng trai trẻ, cậu nghe hiểu không? Nghe hiểu thì chơi một ván nhé, cái này rất đơn giản, tôi sẽ hướng dẫn cậu chơi, cam đoan cậu sẽ nghiện.” Ông lão híp mắt nhìn Trương Thác, dáng vẻ kia giống như một tên lừa đảo.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2530


Chương 2530:

Trương Thác liếc mắt đã nhìn ra, ông lão này đã rơi vào cảnh nghiện chơi cờ, dù sao trong lúc rảnh rỗi, Trương Thác cũng sẽ vui vẻ chơi hai ván, đây là một điểm giống nhau trong nền văn minh bề mặt trái đất và tâm trái đất.

“Được” Trương Thác gật đầu đồng ý.

“Vậy thì chơi nào.” Ông lão thoải mái nói.

“Trước hết tôi nhường cho cậu một hổ một hươu, sao nào?”

Hổ bên trong cờ tướng là xe, hươu thì là mã trong cờ tướng, một mã một xe này đã là nhượng bộ lớn nhất rồi.

“Được” Trương Thác cười nói.

Ba phút sau, ông lão trừng to mắt nhìn bàn cờ trước mặt.

“Khóa vương” Trương Thác di chuyển một quân hổ đến phía bàn cờ của ông lão, khóa vương cũng chính là tướng quân trong quân cờ tướng, mà nước cờ này của Trương Thác đã khiến ông lão không còn cơ hội hành động.

“Việc này!” Ông lão nhìn lại bàn cờ, lại nhìn chăm chằm Trương Thác.

“Ông lão, ông không thắng được tôi.” Trương Thác lớn tiếng cười một tiếng, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Ông lão nhìn thấy Trương Thác chuẩn bị rời đi vội vàng vươn tay cản.

“Đừng đi, chơi thêm ván nữa, vừa rồi là do tôi nhường cậu, lân này không nhường nữa, chúng ta chơi công bằng”

Trương Thác thấy dáng vẻ chết cũng không buông tay của ông lão, bất đắc dĩ nói.

“Được rồi”

Lại năm phút trôi qua, ông lão lại một lần nữa trừng to mắt, bàn cờ trước mặt, chính mình lại thua.

“Chuyện này làm sao có thể?” Ông lão có hơi ngây người, tổng cộng còn chưa đến năm phút, đối phương hoàn toàn dùng ưu thế áp đảo thắng mình.

“Không được, chơi tiếp, chơi tiếp” Ông lão kia không cam tâm.

“Bỏ đi, hôm nay không có thời gian, chờ tôi có thời gian rồi nói” Trương Thác quay đầu nhìn thoáng qua sau lưng, ở sau lưng Trương Thác, cách đó không xa có một đoàn người khí thế hung hăng đi đến, người dẫn đầu hơn sáu mươi tuổi, nhìn dáng vẻ cung kính của đám người phía sau ông ta, trực giác nói cho Trương Thác biết, những người này chính là đến tìm mình.

“Được rồi” Ông lão trước mắt Trương Thác thở dài một tiếng.

“Mỗi ngày tôi đều ở chỗ này, lúc nào cậu rảnh thì đến tìm tôi chơi cờ.”

“Được, có thời gian rảnh tôi sẽ đến” Trương Thác mỉm cười đứng dậy, sau đó đi đến chỗ đối diện cổng của khu dân cư.

Trương Thác vừa mới đến đã thấy nhóm người kia, dẫn đầu chính là ngài Ngưu, ngài Ngưu từ xa đã nhìn thấy được Trương Thác, vừa mới đi đến đã phát hiện Trương Thác đứng lên, vội vàng đi đến chỗ khác.

Ngài Ngưu khế cười một tiếng.

“Ồ, xem như có chút cảnh giác, chỉ sợ là nhân vật cảnh giới phú thần hậu kỳ. Tất cả giữ vững tinh thần”

“Rõ” Người phía sau ngài Ngưu đáp.

“Đi thôi” Ngài Ngưu đi theo Trương Thác.

Ông lão ngồi ở cửa khu dân cư nhìn thấy đám người ngài Ngưu đi ngang qua, ánh mắt lại nhìn về hướng Trương Thác rời đi, mỉm cười nói.

“Thật đúng là không quá yên bình, chẳng qua so với những nơi khác thì thú vị hơn”

Trương Thác lượn vài vòng quanh thành Bắc Hà, phát hiện những người kia vẫn như cũ đi theo sau lưng mình.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2531


Chương 2531:

Trương Thác đi đến một chỗ vắng vẻ không người, sau đó đứng thẳng chờ đợi ở đó, chỉ mấy chục giây sau, ngài Ngưu kia dẫn người, một lần nữa xuất hiện ở trong tầm mắt của Trương Thác.

Thấy Trương Thác không động, ngài Ngưu kia đi tới.

“Trương Ức Thùy?” Ngài Ngưu rất thoải mái đi đến trước mặt Trương Thác, ánh mắt không ngừng đánh giá trên người Trương Thác.

Trương Thác mỉm cười.

“Ngài Ngưu?”

“Không tệ” Ngài Ngưu khẽ gật đầu.

“So với trong tưởng tượng của tôi thì cậu còn to gan lớn mật hơn nhiều, hoặc là nói cuồng vọng, vốn dĩ tôi cho rằng cậu sẽ dẫn chúng tôi đến trong phạm vi của học viện để tìm kiếm che chở.”

Trong lúc ngài Ngưu nói chuyện, người mà ông ta dẫn theo đã bắt đầu vây Trương Thác.

Ngài Ngưu không dẫn theo quá nhiều người, tổng cộng mười lăm người, thế nhưng mỗi một người đều là tướng mạnh, dù sao ở trong suy đoán của ngài Ngưu thì Trương Thác có thực lực cảnh giới Phú Thần hậu kỳ, dám đến đối phó với Phú Thần hậu kỳ, sao có thể là người yếu?

“Thật đúng là kỳ lạ” Trương Thác mang theo vẻ mặt nghi hoặc nhìn ngài Ngưu.

“Sao thế? Tôi nói chuyện có vấn đề gì à?” Ngài Ngưu đứng ở trước người Trương Thác, không một chút đề phòng nào, lộ ra dáng vẻ vô cùng tự tin.

Vẻ mặt Trương Thác tràn đầy nghiêm túc gật đầu.

“Đúng là có vấn đề, sao tôi phải tìm người che chở chứ?”

Ngài Ngưu cười một tiếng.

“Không sợ tôi giết cậu à?”

Trương Thác lắc đầu đáp.

“Không sợ”

“Vì sao?” Lần này đến lượt ngài Ngưu lộ ra vẻ nghi hoặc.

“Đơn giản thôi, bởi vì ông không giết được tôi” Trương Thác liếc nhìn một lượt.

“Mười lăm người, hai phú thần hậu kỳ, còn lại tất cả đều là phú thần sơ kỳ và trung kỳ, những người này, chắc hẳn là thuộc hạ mạnh nhất của ông nhỉ, chỉ dựa vào bọn họ không giết được tôi đâu”

Lúc Trương Thác nói chuyện, tâm trạng anh hoàn toàn không có một chút chập chờn nào, giống như là một chuyện bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Những cao thủ kia nghe thấy Trương Thác nói như thế, tất cả đều lộ ra vẻ mặt tức giậ Ngài Ngưu thầm làm động tác tay, ra hiệu cho những người kia không được làm liều, đứng ở nơi cao sẽ càng nhìn được xa hơn, ngài Ngưu đứng ở vị trí đỉnh cao ở thành Bắc Hà, đương nhiên rõ ràng trên thế giới này có quá nhiều rồng, những người này không thể tùy tiện trêu chọc, ví dụ như người trước mắt này, anh liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được thực lực của đám người mà ông ta dẫn theo, đồng thời nhìn sự tự tin trên mặt anh, cũng không phải là giả bộ, loại người này, gần đây ngài Ngưu không muốn trêu chọc đến nhất.

Nếu đặt ở trước kia, ngài Ngưu sẽ còn nghĩ cách diệt trừ kẻ không nể mặt mình, nhưng trong hai ngày nay, đột nhiên xuất hiện một thế lực mang tên Đảo Quang Minh khiến cho ngài Ngưu cảm nhận được một chút nguy cơ, ông ta cũng không muốn tìm rắc rối, nếu như là chuyện nhỏ, ngài Ngưu còn có thể nể mặt, nhưng bây giờ liên quan đến Y Ngọc Điệp, người phụ nữ này, ngài Ngưu nhất định phải giải quyết.

Ngài Ngưu trầm mặc mấy giây, trong quá trình ngài Ngưu trầm mặc này, Trương Thác vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ngài Ngưu, không nói gì.

“Ha ha ha” Ngài Ngưu đột nhiên cười to.

“Được lắm, tôi thích sự tự tin của người trẻ tuổi, giống như tôi lúc trẻ vậy, rất thú vị, không bằng chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống tâm sự?”

Trương Thác cười.

“Tâm sự thì thôi, tuổi tác của chúng ta chênh lệch nhiều, trò chuyện không hợp, ông nói vào chuyện chính đi, ông muốn tôi làm lơ nữ ngôi sao kia?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2532


Chương 2532:

Ở ngay trước mặt nhiều người, ngài Ngưu bị Trương Thác từ chối như thế, ông ta mất hết mặt mũi, sắc mặt có chút không dễ nhìn, sau đó nhanh chóng ổn định lại.

“Được, đi thẳng về thẳng, tôi thích, vậy tôi sẽ nói rõ, người phụ nữ kia biết mấy thứ không nên biết, tôi muốn cô ta chết”

“Ö” Trương Thác nghiêng đầu vẻ mặt tò mò nhìn ngài Ngưu.

“Cho nên?”

Ngài Ngưu hít sâu một hơi, cố nén tức giận trong lòng, tiếp tục nói.

“Cho nên tôi hy vọng cậu không nên nhúng tay vào chuyện này”

Trương Thác nhún vai.

“Ngài Ngưu đúng không, đầu óc ông có vấn đề hay là mắt mù hả?”

Một câu kia của Trương Thác khiến ngài Ngưu vẫn luôn nhẫn nại đột nhiên bạo phát, gương mặt già nua của ông ta nhất thời trầm xuống.

“Cậu có ý gì?”

“Ý tứ của tôi rất đơn giản, tôi nhúng tay vào chuyện này ư?

Cái gì gọi là tôi nhúng tay? Người của ông cứng rắn xông đến cửa nhà tôi, sau khi bị tôi đuổi đi thì ông lại phái hai mươi sáu người đến muốn lấy tính mạng của tôi, từ đầu đến cuối, ngay cả cửa tôi cũng không đi ra, ông lại nói tôi nhúng tay vào? Tôi hỏi ông, không phải đầu óc ông có vấn đề thì là gì?”

“Ranh con, cậu!” Ngài Ngưu siết chặt tay, một tầng khí từ trên người ngài Ngưu bộc phát, những người mà ông ta dẫn đến tỏ vẻ muốn ra tay.

Ngài Ngưu đã ở biên giới nổi giận đột nhiên hít sâu một hơi, đưa tay ngăn cản thuộc hạ, trầm giọng nói.

“Được, nếu như cậu không nhúng tay vào chuyện kia, vậy thì việc này dễ làm, chuyện lần này coi như tôi nợ cậu một nhân tình, chúng ta đi”

Ngài Ngưu quay người vung tay dẫn mọi người rời đi, nếu không phải gần đây có áp lực do thế lực mới mang tên Đảo Quang Minh tạo thành, ngài Ngưu thề, chính mình nhất định phải theo người trước mắt này liều chết. Nhưng áp lực mà Đảo.

Quang Minh mang đến cho ông ta quá lớn, truyền thuyết tổ chức này còn có một Chí Tôn, không biết là thật hay giả, nếu như là thật, như vậy chính mình ở thành Bắc Hà này, địa vị dưới một người trên chục ngàn người khó mà bảo toàn.

“Khoan đã!” Trương Thác chậm rãi lên tiếng, gọi đám người ngài Ngưu đang chuẩn bị rời đi kia.

“Sao thế?” Ngài Ngưu quay đầu, giọng điệu đột nhiên đã không còn kiên nhẫn nữa.

Trương Thác mỉm cười đáp.

“Ông phái người xông vào nhà của tôi, chuyện này coi như xong ư? Sao cũng phải để lại ít đồ chứ?”

Ngài Ngưu siết chặt tay.

“Để lại đồ? Cậu muốn gì?”

“Đơn giản thôi” Thân hình Trương Thác lóe lên, một giây sau, hai người bên cạnh ngài Ngưu đã ngã xuống đất, thi thể tách rời, hai người kia cách ngài Ngưu gần nhất.

Ngay sau đó thân hình Trương Thác lại quay về chỗ cũ.

Ngài Ngưu nhìn thấy hai người cạnh mình gần nhất ngã xuống, trong lòng ông ta rất rõ ràng, người này đang hướng về phía mình thị uy, cậu ta giế t chết hai người gần mình nhất, chính là muốn nói với ông ta, nếu như cậu ta muốn thì giết ai cũng được, bao gồm cả ông ta.

Ngài Ngưu hít sâu một hơi, mức độ cuồng vọng của người đàn ông trước mắt này vượt qua sức tưởng tượng của ông ta, ông ta không muốn gây chuyện, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là người kia không muốn.

Nếu như bị người ta cưỡi lên đầu còn có thể nhẫn nhịn, như vậy ngài Ngưu cũng không phải là ngài Ngưu nữa rồi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2533


Chương 2533:

Trương Thác chắp tay sau lưng đứng ở nơi đó, điều anh muốn làm cũng chính là cuồng vọng, muốn bao nhiêu cuồng vọng thì có bấy nhiêu cuồng vọng, nếu không chỉ dựa vào danh xưng Đảo Quang Minh mà muốn tạo thế lớn thì rất khó.

“Ranh con, cậu thật sự muốn sống mái với tôi hả?” Sắc mặt của ngài Ngưu âm trầm giống như có thể chảy ra nước.

Trương Thác nhún vai đáp.

“Sao thế, chẳng lẽ ở thành Bắc Hà này chỉ có ngài Ngưu ông muốn giết ai thì giết hả? Người của ông hai lân xâm nhập nhà tôi, ông nói xong là xong à?”

“Nói đi, cậu muốn như thế nào?” Cơ thể của ngài Ngưu đã vì tức giận mà run rẩy.

“Chuyện mà tôi muốn thì tôi đã làm” Trương Thác quay người nhanh chân rời đi, giọng nói truyền đến.

“Lấy đầu hai thuộc hạ của ông, xem như là giá cho hai lần xâm nhập nhà tôi, tiếp theo muốn chơi như thế nào chính là nhìn ngài Ngưu ông.”

Vẻ mặt ngài Ngưu dữ tợn, cắn răng ken két.

“Đồ chán sống!”

Mười ba thuộc hạ còn lại của ngài Ngưu nhao nhao làm ra hành động muốn ra tay.

“Không vội” Ánh mắt của ngài Ngưu nhìn chăm chăm bóng lưng của Trương Thác.

“Người này sớm muộn gì cũng sẽ bị giết, nhưng không phải hiện tại, chúng ta đi thôi”

Ngài Ngưu nói xong bèn phất tay dẫn người rời đi.

Dáng vẻ tự tin này của Trương Thác quả thật khiến cho.

trong lòng ngài Ngưu cảm thấy sửng sốt, nếu như bây giờ ra †ay, ngay cả ngài Ngưu cũng không dám chắc chính mình có thể bắt được người này hay không, hiện tại thế cục của thành Bắc Hà này không thích hợp để gây thù, hơn nữa tối hôm nay còn có một bữa tiệc quan trọng cần tham dự, không có thời gian lãng phí ở chỗ này, cậu ta không thức thời thì sớm muộn gì cũng khiến cậu ta phải thức thời.

Trương Thác đi về nhà, ông lão bày bàn cờ ở trước cổng khu dân cư này đã biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.

Sau khi Trương Thác về đến nhà, anh thảnh thơi nằm trên ghế sofa, tiếp tục xem tivi, giữa chừng Hoàng Trạch Minh gọi điện thoại cho Trương Thác, nói cho Trương Thác biết, tối hôm nay ông ta đã hẹn các thế lực lớn nhỏ trong thành Bắc Hà này đến khách sạn Uyển Thanh để tổ chức một bữa tiệc, thời gian là tám giờ tối, bữa tiệc này là do Trương Thác yêu Trương Thác nhìn đồng hồ, bèn đồng ý.

Đến xế chiều, Trương Thác rửa rau nấu cơm, sau đó lúc mùi thơm bay khắp nơi, Y Ngọc Điệp nhấn chuông cửa.

Vẫn như cũ là bốn món ăn một bát canh, có Y Ngọc Điệp ở chỗ này, ngay cả nước canh cũng chẳng còn bao nhiêu, nếu như không phải ít nhiều còn cố ky đến hình tượng của mình, Y Ngọc Điệp tuyệt đối có thể li3m sạch cái đ ĩa này.

“Cô là quỷ chết đói đầu thai à?” Trương Thác nhìn thấy đ ĩa thức ăn không còn sót lại chút cặn nào, trợn trắng mắt.

Lúc ăn cơm Y Ngọc Điệp giống như hổ đói vậy, chờ đến khi ăn xong, mới cảm thấy thẹn thùng, ánh mắt vẫn luôn hướng về một hướng khác, không dám nhìn thẳng vào Trương Thác.

Trương Thác ném bát đũa vào máy rửa bát, vươn vai một cái, nói với Y Ngọc Điệp.

“Được rồi, ăn cũng đã ăn rồi, cô có thể về nhà nghỉ ngơi hay không?”

“Chuyện đó…” Y Ngọc Điệp nhìn về phía Trương Thác, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

“Một lát nữa anh bận chuyện gì à?”

“Sao thế?” Trương Thác hỏi ngược lại.

“Chính là…” Y Ngọc Điệp đột nhiên cúi đầu, giọng nói như muỗi kêu.

“Tôi muốn để anh theo giúp tôi đến một buổi tụ hội, nghe.

nói có một nhân vật lớn sẽ xuất hiện trong buổi tụ hội này, anh cũng biết rồi đó, hiện tại tôi và ngài Ngưu không hợp, tôi nhận được sự giúp đỡ của bạn bè mới có tư cách tham dự bữa tiệc này, chính là muốn đứng về một phe với nhân vật lớn kia, nhưng một mình tôi có chút không dám đi, cho nên tôi muốn..”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2534


Chương 2534:

“Ö?” Trương Thác cảm thấy hứng thú.

“Nhân vật lớn nào thế?”

Hiện tại Trương Thác chính là muốn đứng vững gót chân ở thành Bắc Hà, đối với thủ lĩnh của các thế lực khắp nơi, đương nhiên là muốn hiểu rõ hơn.

Y Ngọc Điệp đột nhiên ngẩng đầu, mở miệng nói.

“Anh đã từng nghe nhắc đến Đảo Quang Minh chưa?”

Trương Thác sững sờ, anh thế nào cũng không nghĩ đến Y Ngọc Điệp sẽ nhắc đến với chính mình chuyện này, anh khế gật đầu.

“Đương nhiên.”

Y Ngọc Điệp rõ ràng nhìn thấy được động tác ngây người của Trương Thác, cô ta tiếp tục nói.

“Tôi nghĩ chắc hẳn anh cũng đã nghe nói qua về nó, hiện tại ở thành Bắc Hà này, không ai không biết Đảo Quang Minh, nghe nói tối hôm nay, người đại diện của Đảo Quang Minh sẽ xuất hiện, anh biết ý tứ của tôi rồi đó”

“Tôi hiểu” Trương Thác khế gật đầu.

“Buổi tối tôi cũng sẽ tham gia bữa tiệc này, vừa hay đi cùng cô.”

“Vậy thì tốt quá!” Y Ngọc Điệp mừng như điên.

“Anh chính là nhận được lời mời đúng không, ngày hôm qua tôi thấy anh ra tay, thực lực của anh ít nhất cũng phải ở cảnh giới Phú Thần, đúng rồi, sao tôi lại quên mất chuyện này nhỉ, lấy thực lực của anh, nhất định sẽ nhận được lời mời, quá tốt rồi, có người đi cùng, trong lòng tôi sẽ an tâm hơn nhiều, anh chờ tôi một chút, tôi đi thay quần áo, nhanh thôi”

Y Ngọc Điệp nói xong bèn hưng phấn xông ra khỏi nhà Trương Thác, quay về nhà mình.

Y Ngọc Điệp nói rất nhanh, nhưng cũng để Trương Thác đợi nửa tiếng, lúc này mới thấy Y Ngọc Điệp thay một bộ lễ phục màu đỏ xuất hiện trước mặt mình, một thân lễ phục này quả thật là may riêng cho Y Ngọc Điệp, tôn lên dáng người hoàn mỹ của cô ta, chỗ nên lồi thì lồi, nên vểnh thì vểnh, rất hấp dẫn tầm mắt của người khác, mái tóc dài phát huy lớn nhất sức hút của người phụ nữ.

“Nhìn được không?” Y Ngọc Điệp giãm lên giày cao gót, dáng người cao gầy xoay một vòng trước mặt Trương Thác.

“Cũng không tệ lắm” Trương Thác liếc thoáng qua, sau đó đứng dậy.

“Đi thôi, cũng sắp đến tám giờ rồi”

Y Ngọc Điệp chú ý tới, người đàn ông trước mắt này căn bản không nghiêm túc nhìn mình, thậm chí cũng là do cô ta hỏi anh trước, anh mới nhìn thoáng qua, thời gian còn lại anh †a đều dừng trên bộ phim truyền hình vô vị.

“Anh đó…” Y Ngọc Điệp nhìn Trương Thác, muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên mở miệng từ đâu. Y Ngọc Điệp đã gặp qua rất nhiều đàn ông, đủ kiểu người, cho dù mấy người giả vờ đứng đắn cũng sế không nhịn được vô thức nhìn qua mình, nhưng người đàn ông này hoàn toàn không như thế, có phải anh giả vờ hay không, Y Ngọc Điệp chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra, ở trong mắt người đàn ông này hình như không chứa nổi người phụ nữ khác.

Y Ngọc Điệp còn nhớ rõ, lúc người đàn ông này nhắc đến vợ của mình, trong mắt anh đầy dịu dàng.

Trương Thác tùy tiện mặc một bộ quần áo đi ra, lúc xuống lầu nhận được tin nhắn Hoàng Trạch Minh gửi đến, nói cho anh biết phần lớn mọi người đã vào chỗ, chỉ chờ anh xuất hiện.

Trương Thác đọc qua cũng không quá để ý.

Y Ngọc Điệp là ngôi sao điện ảnh hàng đầu, đương nhiên không thể thiếu xe của cô ta, một chiếc xe đua siêu ngầu đỗ ở trước mặt Trương Thác, toàn bộ thân xe mang đến cảm giác khoa huyễn, dù cho Trương Thác không hiểu về xe cũng biết thứ đồ chơi này tuyệt đối không phải hàng thông thường.

Mở cửa xe, Trương Thác ngồi vào ghế lái phụ, trong nháy mắt Y Ngọc Điệp khởi động xe, tiếng động cơ vang lên.

Trương Thác sững sờ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2535


Chương 2535:

“Đây là xe chạy bằng nhiên liệu dầu?”

“Đúng thế” Y Ngọc Điệp khẽ gật đầu.

Trương Thác xoa mũi, nhìn như là đang tán gu, thật ra là nói lời khách sáo.

“Mấy ngôi sao như cô thật đúng là lắm tiền, hiện tại loại xe này rất ít người đi”

“Đúng là không nhiều” Y Ngọc Điệp đáp lời.

“Nhưng dựa vào tài nấu nướng của anh, anh muốn mua chiếc xe như thế nào cũng không khó lắm nhỉ?”

“Ha ha ha” Trương Thác cười to.

“Tôi chính là không mua nổi, cô nhanh lái xe đi!”

Y Ngọc Điệp đạp chân ga, tiếng động cơ xe này khiến Trương Thác cảm thấy rất thân thiết.

Sau hơn mười phút, xe dừng ở bên ngoài khách sạn Uyển Thanh, toàn bộ xe đỗ ở bên ngoài khách sạn đều có tạo hình siêu ngầu, tượng trưng cho không ít tiền, hôm nay có thể đến khách sạn Uyển Thanh tụ hội đều là nhân vật có mặt mũi ở thành Bắc Hà.

Trương Thác và Y Ngọc Điệp đi đến cửa chính của khách sạn, vừa vào cửa đối diện đã có một nam một nữ đi đến.

Cô gái cũng mặc lễ phục màu đỏ, ngũ quan tinh xảo, là một người đẹp, mà đi bên cạnh cô ta là một người đàn ông đẹp trai.

Lúc Trương Thác và Y Ngọc Điệp đi đến trước đối phương, cô gái mặc lễ phục kia đột nhiên lên tiếng.

“Đây không phải là Y Ngọc Điệp à? Vẫn còn sống sao?”

Y Ngọc Điệp nhìn thấy người phụ nữ áo đỏ trước mặt, sắc mặt có chút khó coi.

“Sao thế, Y Ngọc Điệp, tôi thấy cô thật đúng là tinh thần sa sút đấy, nghe nói cô dựa vào không ít quan hệ, tốn không ít tiền mới có tư cách tham dự vào buổi tụ hội hôm nay, kết quả người bạn trai mà cô dẫn đến lại chính là mặt hàng này à? Cô cho rằng dựa vào anh ta là có thể đi vào chung với cô ư?”

Người phụ nữ mặc đồ đỏ nói xong thì quay sang đánh giá Trương Thác.

“Lộ Hàn Dĩnh, đừng cho là tôi không biết cô đang nghĩ gì”

Y Ngọc Điệp nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt.

“Bây giờ cô chỉ ước tôi chết đi, cô cảm thấy chỉ cần tôi chết thì những hợp đồng đại diện kia, những kịch bản phim kia đều đến lượt cô ư?”

“Tôi không quan tâm” Lộ Hàn Dĩnh lắc đầu.

“Chỉ cân nhìn thấy cô chết là tôi vui rồi, những chuyện khác tôi không để ý lắm”

“Ha ha ha” Y Ngọc Điệp cười lạnh một tiếng.

“Vậy chỉ sợ làm cô thất vọng rồi”

Y Ngọc Điệp nói xong sải bước đi vào trong khách sạn.

Sắc mặt Trương Thác bình tĩnh đi theo Y Ngọc Điệp, không chút nào bị cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ làm ảnh hưởng.

Lộ Hàn Dĩnh nhìn thấy mình hoàn toàn không tạo thành ảnh hưởng gì với Y Ngọc Điệp, cô ta lập tức đem ánh mắt nhìn về phía Trương Thác.

“Tôi nói này, trong này là nơi anh có thể vào được ư? Ngay cả Y Ngọc Điệp cũng là dựa vào quan hệ mới có tư cách đi vào, anh cảm thấy cô ta cô ta có thể dẫn mình vào ư?”

Trương Thác nghi ngờ nhìn thoáng qua Lộ Hàn Dĩnh, hỏi người lại.

“Ai nói cho cô biết là cô ấy dẫn tôi vào? Tôi chính là nhận được lời mời đến tham dự tụ hội”

“Thật ư?” Lộ Hàn Dĩnh cười lạnh, hiển nhiên không tin.

“Lộ Hàn Dĩnh, thu hồi dáng vẻ cao ngạo của cô đi, anh ấy là cao thủ cảnh giới phú thần sơ kỳ, có được tư cách tham dự không phải là chuyện bình thường à?” Y Ngọc Điệp khinh thường nhìn qua Lộ Hàn Dĩnh, phú thần sơ kỳ ở thành Bắc Hà này chính là cấp bậc cao thủ rồi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2536


Chương 2536:

Cao thủ như thế, trong ngày thường nếu như Lộ Hàn Dĩnh gắp được, cô ta cũng phải đối xử một cách cẩn thận, đây là một thế giới tôn sùng vũ lực, tuy Lộ Hàn Dĩnh là một nữ ngôi sao điện ảnh, truyền hình, nhưng đó cũng không là vốn liếng cho cô ta kiêu ngạo trước một cao thủ cảnh giới Phú Thần, dù sao một cao thủ cảnh giới Phú Thần muốn làm thịt cô ta cũng là một chuyện quá dễ dàng, trừ khi vệ sĩ của Lộ Hàn Dĩnh một tấc cũng không rời, chẳng qua lấy thân phận của Lộ Hàn Dĩnh, cô ta cũng chỉ thuê được một người cảnh giới phú thần sơ kỳ, đồng thời cô ta còn phải đối xử rất cẩn thận.

Cho dù ngôi sao đó có hot, có nổi tiếng đến mấy thì ở trước mặt cường giả cũng đều như nhau, điểm này cho dù là ở nền văn minh nào đi chăng nữa cũng đều như thế.

Nếu như là ngày trước, nghe được là cao thủ phú thần, Lộ Hàn Dĩnh nhất định sẽ coi trọng, thế nhưng hiện tại, cô ta chẳng thèm ngó tới, một mặt là do Lộ Hàn Dĩnh không muốn yếu thế trước mặt Y Ngọc Điệp, thứ hai là vì hôm nay tới tham dự bữa tiệc này, ngoại trừ con em của những đại gia tộc ra thì những người còn lại dựa vào thực lực của mình để tới, thực lực yếu nhất đều là phú thần sơ kỳ, thậm chí còn có mấy phú thần hậu kỳ, Lộ Hàn Dĩnh đã nhìn cao thủ phú thần đến phát chán.

Quan trọng nhất chính là hiện tại người đàn ông trẻ tuổi đang đứng cạnh Lộ Hàn Dĩnh này chính là cậu chủ nhà họ Mông ở thành Bắc Hà, mặc dù chỉ là một chỉ thứ, nhưng phải biết ở trong thành Bắc Hà này, nhà họ Mông chính là một trong ba gia tộc lớn, hiện tại trong nhà có người nhậm chức viện trưởng của một trong ba học viện lớn, chỉ dựa vào một người này cũng đủ khiến cho toàn bộ nhà họ Mông gà chó lên trời.

Một cao thủ phú thần sơ kỳ, Lộ Hàn Dĩnh đã dần dần có chút không coi vào đâu.

“Phú thần sơ kỳ ư?” Cậu chủ nhà họ Mông – Mông Sơn Đạt đứng bên cạnh Lộ Hàn Dĩnh có chút khinh thường cười một tiếng.

“Thì ra bây giờ ở bên ngoài chỉ là một phú thần sơ kỳ nho nhỏ cũng tự tin đến mức độ này à? Rốt cuộc là ai cho các người dũng khí đó, để một đồ bỏ đi như phú thần sơ kỳ cũng dám ở trước mặt tôi cao ngạo như thế?”

Người phụ nữ bên cạnh mình xảy ra tranh chấp với người †a, Mông Sơn Đạt đương nhiên không có khả năng ngồi yên, anh ta đã coi Lộ Hàn Dĩnh là bạn giường đêm nay của mình rồi.

Trương Thác nghiêng đầu nhìn Mông Sơn Đạt, kỳ quái nói.

“Không phải anh chỉ là một ngưng khí sơ kỳ thôi à? Thế mà cũng không để phú thần sơ kỳ vào mắt?”

“Ha ha ha” Mông Sơn Đạt nhìn kỹ Trương Thác.

“Anh là người thứ nhất dám trào phúng thực lực của tôi đấy, anh rất có dũng khí”

“Vậy cũng được coi là có dũng khí ư?” Trương Thác há †o miệng.

“Tôi muốn giết anh đó chẳng qua chỉ là một chuyện trong nháy mắt mà thôi, trào phúng anh đã được xem như có dũng khí? Anh có muốn nhìn xem thử chuyện tôi càng có dũng khí hơn không, hả?”

Một luồng áp lực vô hình từ trên người Trương Thác b ắn ra ngoài, bắn thẳng đến chỗ Mông Sơn Đạt.

Dưới uy áp này của Trương Thác, Mông Sơn Đạt đột nhiên cảm thấy trên người nặng nề, hai chân của mình đúng là không chịu nổi áp lực này, trực tiếp khuyu xuống, thiếu chút nữa đã quỳ trên mặt đất.

Trương Thác cười như không cười nhìn Mông Sơn Đạt.

Phía sau Mông Sơn Đạt đã đổ mồ hôi lạnh đến mức ướt nhẹp cả quần áo, ngay mới vừa rồi, trong lòng anh ta thật sự sợ hãi. Hôm nay đến tham gia tụ hội, Mông Sơn Đạt hoàn toàn không nghĩ đến việc dẫn theo vệ sĩ, nếu như bây giờ mình ép người trước mặt này, anh ta muốn giết chính mình, mình căn bản không chạy được.

Mà Mông Sơn Đạt mặc dù là cậu chủ nhà họ Mông, thế nhưng chỉ có bản thân anh ta rõ ràng, hiện tại người cầm lái nhà họ Mông là Mông Kha, ông ta xem thường đám con cháu nhà họ Mông có tu vi thấp, nếu như chính mình bị giết, nhà họ Mông gần như không có khả năng làm to chuyện, quan trọng nhất chính là cho dù sau này người kia có bị nhà họ Mông xử lý như thế nào thì chính mình đã chết.

Sự cuồng vọng của Mông Sơn Đạt dưới uy áp của Trương Thác đã biến mất sạch sành sanh.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2537


Chương 2537:

Nhìn thấy vẻ mặt cười như không cười của Trương Thác, Mông Sơn Đạt hít sâu một hơi nói.

“Được lắm, anh giỏi lắm, tôi hy vọng sau đó anh còn có thể ngông cuồng như vậy, nếu như không phải tôi còn có vị khách quan trọng cần đi nghênh đón, hôm nay tôi nhất định sẽ khiến anh đẹp mặt”

Mông Sơn Đạt bỏ lại một câu uy h**p như thế, hoàn toàn không dám nán lại, quay đầu bước đi.

Lộ Hàn Dĩnh thấy ngay cả Mông Sơn Đạt đều đã rời đi, đương nhiên sẽ không ở lại, lời nói cũng không kịp nói, quay đầu đi về phía Mông Sơn Đạt, đuổi theo anh ta.

“Anh Mông, người đàn ông kia quá phách lối, ngay cả em cũng không nhìn nổi” Lộ Hàn Dĩnh đi theo bên cạnh Mông Sơn Đạt nói.

“Không sao” Ánh mắt Mông Sơn Đạt âm trầm.

“Hiện tại đón tiếp ngài Ngưu mới là chuyện quan trọng nhất, chờ làm xong chuyện ngày hôm nay, anh sẽ khiến cho anh ta phải trả giá đắt”

Y Ngọc Điệp thấy Lộ Hàn Dĩnh xám xịt rời đi, vẻ mặt sung sướng giơ ngón cái với Trương Thác.

“Được rồi, đi thôi” Trương Thác lắc đầu, vốn dĩ anh cho rằng, ở thế giới tôn sùng võ thuật này sẽ có điểm khác biệt với bề mặt trái đất, thế nhưng hiện tại xem ra, cho dù là nền văn minh nào thì xã hội cũng giống nhau, người vừa mới nói chuyện kia, tuy không có thực lực, thế nhưng nghe giọng điệu của anh ta, có vẻ như là người của gia tộc lớn nào đó, chỉ là một thành viên của gia tộc đã không coi cao thủ vào mắt, thật đúng là buồn cười, loại nhân vật này, trên bề mặt trái đất, Trương Thác gặp rất nhiều rồi.

Hai người Trương Thác và Y Ngọc Điệp một đường đi vào bên trong phòng tiệc, trong này bày tiệc đứng, không ít người đã ngồi vào chỗ nói chuyện tán gẫu với nhau.

Hai người vừa đi vào bên trong, một người phụ nữ trung niên mang theo vẻ mặt lo lắng đi đến đứng trước mặt Y Ngọc Điệp, nhỏ giọng nói.

“YNgọc Điệp, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với cô thế? Cô dám trêu chọc ngài Ngưu, bây giờ còn dám trêu chọc cậu chủ nhà họ Mông”

“Cậu chủ nhà họ Mông?” Y Ngọc Điệp sững sờ, cô ta không nhớ mình trêu chọc nhân vật này khi nào.

“Cô không biết? Người vừa đứng bên cạnh Lộ Hàn Dĩnh chính là cậu chủ nhà họ Mông – Mông Sơn Đạt, hiện tại tin tức đã truyền ra rồi”

Người ở bên cạnh Lộ Hàn Dĩnh chính là cậu chủ nhà họ Mông?

Nghe được tin tức này cả người Y Ngọc Điệp giống như bị sét đánh, hoàn toàn sững sờ ở đó.

“Cô nói cô xem, sao đầu óc cô một chút thông minh cũng không có thế?” Người phụ nữ trung niên cau mày.

“Cô và Lộ Hàn Dĩnh không hợp nhau, nhưng cô ta vẫn luôn ẩn nhẫn, hiện tại chuyện ngài Ngưu muốn đối phó với cô, người trong giới ít nhiều đều biết, nếu như Lộ Hàn Dĩnh không có chút tự tin và bản lĩnh, sao cô ta có thể chủ động đi tìm cô chứ? Hiện tại thì hay rồi, chuyện của ngài Ngưu còn chưa giải quyết xong, lại thêm một cậu chủ nhà họ Mông, một tới hai đi này, trừ khi hôm nay cô thật sự có thể ôm đùi nhân vật lớn kia, nếu không toàn bộ thành Bắc Hà này, không ai bảo vệ được cô hết, nhưng nhân vật lớn kia, nói ôm đùi là ôm đùi được ư? Cô nghĩ cho kỹ đi, cô lấy gì mà nỗ lực chứ?”

Vẻ mặt tươi cười của Y Ngọc Điệp trở nên khó coi hơn, cô ta chán nản nói.

“Chị Tôn, tôi biết rì Từ thái độ nói chuyện của Y Ngọc Điệp cũng có thể nhìn ra, cô ta rất rõ ràng tình cảnh lúc này của mình.

“Được rồi, việc này tôi cũng không thể giúp gì cho cô” Chị Tôn vỗ vai Y Ngọc Điệp.

“Chuyện còn lại cô tự nghĩ cách đi, hoặc là chịu thua với ngài Ngưu, hoặc là nhanh chóng chạy trốn khỏi thành Bắc Hà”

Chị Tôn nói xong bèn lập tức rời đi, đây là dự định phủi sạch quan hệ với Y Ngọc Điệp.

Vừa mới vượt mặt Lộ Hàn Dĩnh một chút, lúc này trên mặt ‘Y Ngọc Điệp không còn sót lại một chút vui vẻ nào, sau khi biết được người bên cạnh Lộ Hàn Dĩnh chính là cậu chủ nhà họ Mông, trái tim Y Ngọc Điệp lập tức chìm vào đáy vực.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2538


Chương 2538:

Trương Thác nhìn khắp xung quanh, bữa tiệc ở nơi này cũng giống như nền văn minh bề mặt trái đất vậy, điều khác biệt chính là, ở đây chủ yếu bàn bạc về chuyện võ thuật, chuyện lớn mà bọn họ nói cũng chỉ là Chí Tôn nào xảy ra mâu thuẫn với nhau, giữa thế lực nào có xung đột, ở bề mặt trái đất thì nói đến cuộc chiến thương trường, nói một cách tổng thể chính là mấy chuyện mọi người quan tâm, chuyện liên quan đến lợi ích của bản thân.

Y Ngọc Điệp, sao vẻ mặt của cô giống như đưa đám thế?” Giọng nói của Lộ Hàn Dĩnh vang lên, cô ta quay trở lại, về phần biểu cảm của Y Ngọc Điệp, trước khi đến cô ta đã đoán được, bởi vì vừa rồi chính cô ta là người đã lan truyền tin tức này đi, nói Y Ngọc Điệp trêu chọc đến cậu chủ nhà họ Mông, tin tức này lập tức lan ra.

Y Ngọc Điệp nhìn Lộ Hàn Dĩnh, môi đỏ mím chặt, cũng không nói gì.

Tuy Y Ngọc Điệp quả thật là một ngôi sao điện ảnh và truyền hình, nhưng cô ta rất rõ, loại người như mình đây ở trong mắt người bình thường, có lẽ vẫn là thần tượng, thế nhưng ở trong mắt gia tộc đứng đầu như nhà họ Mông, chẳng qua chỉ là diễn viên mà thôi, trên thế giới này người xinh đẹp lại có diễn xuất tốt nhiều như thế, lấy thực lực của nhà họ Mông, hoàn toàn không cần quan tâm chính mình là ai, bọn họ muốn giết thì có thể thẳng tay giết.

“Sao thế? Mặt như đưa đám, lại không nói câu nào?” Lộ Hàn Dĩnh đi lên phía trước, lên tiếng trào phúng.

“Người vừa mới nói muốn giết tôi đâu? Anh ta ở đâu?”

Giọng nói của Mông Sơn Đạt cũng vang lên bên trên yến hội.

Mông Sơn Đạt vừa nói ra như thế, lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người ở đây, ai cũng biết Mông Sơn Đạt là cậu chủ nhà họ Mông, vừa rồi bọn họ cũng nghe ngóng được tin tức, nói Y Ngọc Điệp đắc tội với cậu chủ nhà họ Mông, nhưng lại không biết chỉ tiết, hiện tại nghe xong Mông Sơn Đạt nói những lời này, lập tức giật mình, mở miệng muốn giết cậu chủ nhà họ Mông? Đây cũng quá to gan.

Mông Sơn Đạt thấy được Trương Thác, anh ta nhanh chân đi đến trước mặt Trương Thác, vẻ mặt ngạo nghễ nói.

“Ranh con, không phải anh nói muốn giết tôi à? Hiện tại tôi đứng trước mặt anh đấy, dũng khí vừa mới chơi liều của anh đâu?”

Trong nháy mắt, ánh mắt của mọi người bên trong bữa tiệc đều nhìn về phía Trương Thác, gương mặt xa lạ này khiến cho người ta không khỏi suy đoán, rốt cuộc anh là ai?

“Đây là người mới tới à?”

“Dù sao thành Bắc Hà này luôn thường xuất hiện mấy người thực lực tầm thường nhưng luôn cho rằng mình là mãng long qua sông, kết quả lại là chết bên ngoài thành Bắc Hà”

“Ngay cả nhà họ Mông mà cũng dám khiêu khích, người trẻ tuổi bây giờ ấy mà, không biết trời cao đất rộng là gì”

Đủ loại giọng nói vang lên, những giọng nói này đều truyền đến tai Trương Thác một cách rõ ràng.

Trương Thác mỉm cười, anh cũng không để ý đến Mông Sơn Đạt đang đứng trước mặt mình mà chính là đưa ánh mắt dừng ở người đứng sau Mông Sơn Đạt.

“Ngài Ngưu thật đúng là trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt”

Mông Sơn Đạt đột nhiên nhìn ra sau lưng, vẻ mặt ngạc nhiên, chuyện gì đây, người này quen biết ngài Ngưu ư? Mông Sơn Đạt lập tức cảm thấy lo lắng, nếu như người này quen biết ngài Ngưu, chính mình nên xử lý như thế nào đây?

Ở thành Bắc Hà này, ngài Ngưu có địa vị rất cao, gần như là ngang hàng với Hoàng Trạch Minh, tuy không bằng nhà họ Mông, cũng không bằng Mông Kha, nhưng những người nhà họ Mông còn lại nhìn thấy ngài Ngưu đều phải khách khí, đám con cháu nhà họ Mông nhìn thấy ngài Ngưu đều phải cung kính.

“Ha ha ha, tôi cũng cảm thấy rất trùng hợp” Ngài Ngưu cười đáp.

“Con người cậu thật đúng là không kiêng nể gì, vừa rồi tôi còn đang suy nghĩ rốt cuộc là ai nói năng ngông cuồng như vậy, muốn giết con cháu nhà họ Mông, hóa ra là cậu”

Mông Sơn Đạt thận trọng hỏi.

“Ngài Ngưu, ngài biết anh ta ư?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2539


Chương 2539:

“Đương nhiên là biết” Ngài Ngưu gật đầu.

“Sao có thể không biết chứ, hai mươi tám thuộc hạ của tôi đã chết trong tay cậu ta, loại người này, sao tôi có thể quên chứ?”

“Cái gì?” Cả người Mông Sơn Đạt chấn động.

Tương tự, Y Ngọc Điệp đứng bên cạnh Trương Thác cũng thay đổi sắc mặt, cô ta trợn tròn mắt nhìn Trương Thác, hai ngày này, cô ta cũng không biết về những chuyện xảy ra trên người anh, Y Ngọc Điệp còn cho rằng ngài Ngưu không đến gây chuyện nữa, nhưng bây giờ nghe xong mới biết được, không biết ngài Ngưu đã xuống tay với anh mấy lần rồi.

Tác phong làm việc của ngài Ngưu, Y Ngọc Điệp đã từng nghe qua, tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay với kẻ địch, không cho kẻ thù cơ hội sống. Chuyện xảy ra mấy ngày nay, tuyệt đối không phải là thứ mà chính mình có thể tưởng tượng nổi, vô cùng nguy hiểm, thế nhưng người đàn ông này chưa từng nhắc đến với cô ta, thậm chí mỗi lần gặp nhau, còn là vẻ mặt tươi cười, chuẩn bị cho mình một bàn thức ăn ngon.

Buồn cười nhất chính là, Y Ngọc Điệp còn cho rằng mình chuyển cho anh chín trăm triệu, đủ để trả tiền cơm, nhưng hiện tại xem ra, so với những nguy hiểm mà mình mang đến cho anh, chín trăm triệu kia chẳng là gì cả.

Mông Sơn Đạt cũng trừng to mắt, nhưng suy nghĩ của anh †a hoàn toàn khác với Y Ngọc Điệp, vốn dĩ anh ta cho rằng đây chỉ là một thằng ranh con ỷ vào mình là cảnh giới phú thần, cho nên dám xem thường anh ta, nhưng bây giờ nghe xong, người này ngay cả ngài Ngưu cũng dám chọc đến, đồng thời còn giết hai mươi tám thuộc hạ của ngài Ngưu, đây không phải là ranh con, đây tuyệt đối là mãnh long qua sông, hơn nữa thực lực của anh, tuyệt đối không chỉ đơn giản là phú thần sơ kỳ, nếu không, ngài Ngưu đâu mặc anh còn sống như thế!

Thực lực của người này, ít nhất cũng phải là phú thần hậu kỳ, cho dù là phú thần trung kỳ thì cũng sớm phải chết.

Vốn dĩ vẻ mặt Mông Sơn Đạt còn tràn ngập kiêu ngạo, lập tức trở nên bắt đầu sợ hãi, chính mình thế mà trêu chọc vào một phú thần hậu kỳ, một nhân vật hung ác như thế, chuyện này…

Trương Thác nhún vai đáp.

“Con người của tôi chính là như thế, ai chọc tôi, tôi giết kẻ đó, nếu như ngay cả khi kẻ đó ị trên đầu tôi, tôi còn mặc kệ, sao tôi phải luyện khí chứ? Ông nói đúng không ngài Ngưu?”

Vẻ mặt ngài Ngưu ngoài cười nhưng trong không cười, ông †a đương nhiên nghe được uy h**p trong lời nói của Trương Thác, ông ta mở miệng đáp.

“Chàng trai trẻ, hôm nay có nhân vật lớn chuẩn bị xuất hiện ở đây, tôi không so đo như cậu, tôi hy vọng cậu có thể luôn duy trì sự cuồng vọng này của mình”

“Đương nhiên” Trương Thác gật đầu, sau đó nhìn về phía Mông Sơn Đạt, hơi mở miệng.

“Quỳ xuống”

Một tiếng quát quỳ xuống của Trương Thác tràn đầy ý tứ không thể nghi ngờ.

Vốn dĩ Mông Sơn Đạt đã có chút sợ hãi, lúc này đầu gối vô thức khuyu xuống, nếu không có ngài Ngưu ở sau đỡ một tay, Mông Sơn Đạt kia đã trực tiếp quỳ xuống.

Lúc này Mông Sơn Đạt mới phản ứng được, chính mình vừa rồi thiếu chút nữa đã quỳ xuống chân người ta trước mặt bao người, nếu như việc này bị truyền đi, đừng nói là chính mình, cho dù toàn bộ nhà họ Mông cũng cảm thấy xấu hổ.

Mông Sơn Đạt quay đầu lại nhìn về phía ngài Ngưu nở nụ cười cảm ơn, ngài Ngưu khẽ gật đầu với Mông Sơn Đạt, sau đó lại vỗ sau lưng Mông Sơn Đạt một cái.

Được ngài Ngưu võ vai an ủi, Mông Sơn Đạt lập tức cảm thấy áp lực trong lòng giảm đi rất nhiều, hành động này của ngài Ngưu, hiển nhiên là đang giúp đỡ anh ta.

Mông Sơn Đạt hít sâu một hơi nhìn về phía Trương Thác.

Trương Thác lại một lần nữa lên tiếng.

“Tôi nói quỳ xuống, anh không nghe rõ à?”

“Ranh con, anh cũng quá ngông cuồng!” Có thân phận con cháu nhà họ Mông, lại được ngài Ngưu ủng hộ, Mông Sơn Đạt lấy lại dũng khí đối mặt với Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2540


Chương 2540:

“Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng” Trương Thác nâng tay phải lên đặt ở trước mặt mình.

“Không quỳ, tôi sẽ chặt đầu của anh”

Mông Sơn Đạt chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, toàn bộ phần lưng trong nháy mắt đã bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp.

Hai chân Mông Sơn Đạt đang không ngừng run lên, anh ta quay đầu nhìn về phía ngài Ngưu, vừa khéo, vừa rồi ngài Ngưu vẫn còn đứng sau lưng anh ta, lúc này chẳng biết đã đi xa từ khi nào.

“Anh quỳ hay không quỳ?”

Giọng nói của Trương Thác lại một lần nữa vang lên.

Mông Sơn Đạt không ngừng hít sâu mấy hơi, ánh mắt của anh ta đã không dám nhìn Trương Thác nữa, khẽ lắc đầu.

“Tôi không…”

“Được rồi, tôi đã biết sự lựa chọn của anh” Trương Thác đột nhiên vươn một tay ra bóp cổ Mông Sơn Đạt.

“Nói thật tôi rất thưởng thức loại người có gan như anh, không tệ”

Gương mặt của Mông Sơn Đạt nhất thời đỏ lên, hai tay vô thức túm lấy cổ tay Trương Thác.

“Nếu như có kiếp sau, hy vọng anh còn có thể giữ vững sự gan dạ này” Khóe miệng Trương Thác cong lên, sau đó dùng tay bóp cổ.

“Rắc”

Một âm thanh vang dội khiến cho toàn bộ đại sảnh đều trở nên yên tính.

Một giây trước Mông Sơn Đạt còn đang giãy dụa trong tay Trương Thác, lúc này đã hoàn toàn co quắp, đầu lệch sang một bên, hai mắt trừng to nhìn về phía trước, nhãn cầu nhô ra, tràn đầy tia máu màu đỏ.

Trương Thác vung tay lên, giống như ném đồ bỏ đi, ném Mông Sơn Đạt trong tay sang một bên, sau đó tiện tay cầm khăn trải bàn của tiệc đứng lau, lên tiếng.

“Có đôi khi tôi cảm thấy rất khó hiểu, người không có thực lực sao lại thích ầm ï như thế? Rốt cuộc họ lấy đâu ra tự tin đấy!”

Trong bữa tiệc lặng ngắt như tờ, mỗi người đều nhìn về phía Trương Thác và Mông Sơn Đạt đã tắt thở kia, đây chính là cậu chủ nhà họ Mông đấy, cứ như thế chết đi trước mặt mọi người, người đàn ông kia điên rồi à, ngay cả người nhà họ.

Mông cũng dám giết, hơn nữa còn là trong trường hợp như thế, trước mặt bao nhiêu người như vậy lại dám vả mặt nhà họ Mông.

Trương Thác nhìn khắp xung quanh, vẻ mặt của mọi người, anh đều thấy được rõ ràng.

Trương Thác mỉm cười quay người mặt hướng về phía lối vào của bữa tiệc, nhanh chân đi đến, anh để Hoàng Trạch Minh tổ chức bữa tiệc này, đơn giản chính là muốn xem qua, thế cục bên trong thành Bắc Hà này rốt cuộc là như thế nào mà thôi, hiện tại cũng đã xem qua, chính mình chỉ làm thịt một con cháu nhà họ Mông, hơn nữa thực lực chỉ có cảnh giới ngưng khí. Thế mà đã khiến cho đám người này không thể tưởng tượng nổi, không thiếu cao thủ phú thần, nhưng từng người lại sợ hãi một vãn bối ngưng khí, xem ra cái gọi là uy nghiêm của gia tộc đã xâm chiếm lòng người.

Nhìn từ điểm này, Trương Thác cho rằng những người này còn chẳng bằng một số thế lực ở mặt đất, lúc đối mặt với đệ tử của gia tộc lớn, những thế lực kia cũng không có bộ dạng như thế. Hiện tại nhìn qua nền văn minh tâm trái đất rất phát triển, thế nhưng tư tưởng lại có chút hướng về xã hội phong kiến, thành viên của gia tộc lớn, nhất định không thể đắc tội.

Một hệ thống văn minh như này, nói thật, Trương Thác cho rằng còn dễ đối phó hơn những gì anh tưởng tượng.

Sau bữa tiệc này, đối với Trương Thác mà nói, tham gia hay không tham gia, đều không có ý nghĩa gì, có thời gian còn chẳng bằng về nhà xem tivi.
 
Back
Top Dưới