Cập nhật mới

Tiểu Thuyết CON DÂU NHÀ GIÀU (P1)

Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C120: Ôm


Chương 120: Ôm

Bên kia, Triệu Hi Thành đang ngồi trong văn phòng, gọi giật lại thư kí Tiểu Lợi đang định ra ngoài

- Tiểu Lợi, cô đừng đi vội

Thư kí Tiểu Lợi xoay người lại, đi đến bên bàn, đứng thẳng đó, nghĩ chắc hẳn Tổng giám đốc có chuyện muốn dặn dò

Ai ngờ Tổng giám đốc vốn luôn nghiêm túclại cười trấn an với cô, lòng Tiểu Lợi thoáng run lên, tuy rằng mỹ namcười rất đẹp nhưng nụ cười xuất hiện trên mặt Tổng giám đốc kiểu gì cũng thấy quỷ dị, nhất là thời gian gần đây vẻ mặt anh lúc nào cũng như muốn giết người

Triệu Hi Thành chỉ về phía ghế đối diện ý bảo cô ngồi xuống

Còn có thể ngồi xuống trước mặt Tổng giám đốc?

Tiểu Lợi có chút hoảng sợ, trong lòng lo lắng, không biết tổnggiám đốc có chuyện gì?

Nhất định không đơn giản…

Đang lúc Tiểu Lợi lén lau mồ hôi lạnh thì Triệu Hi Thành bắt đầu mở miệng, anh nghiêng người về phía trước, thần thần bí bí:

- Tiểu Lợi, hình như cô đã có bạn trai?

- Vâng…

Chẳng lẽ công ty không cho nhân viên nữ có bạn trai?

Hình như không có quy định biến thái đó

- Bạn trai của cô có tốt với cô không?

- Cũng tốt…

Tiểu Lợi cẩn thận đáp

Triệu Hi Thành lại nghiêng người về phía trước thêm một chút:

- Anh ta… có tôn trọng cô không?

Hai mắt nhìn Tiểu Lợi chằm chằm

Tiểu Lợi bị anh nhìn mà hoảng sợ, đây là tình huống gì, Tổng giám đốc sao lại có hứng thú với đời tư của cô?

- Tổng giám đốc, anh … rốt cuộc muốn biết cái gì?

Triệu Hi Thành đột nhiên thu người lại, ra vẻ thoải mái:

- À, cũng không có gì, tôi chỉmuốn biết hiện giờ đàn ông có tôn trọng phụ nữ không thôi, nó có lợi với kế hoạch sắp tới của tôi

À, thì ra là thế?

Nhưng mà… có kế hoạchnày sao?

Cô thân là thư kí của anh nhưng sao lại không hề biết gì?

Chẳng lẽ cô không đủ tiêu chuẩn

Cô đáp:

- Bạn trai của tôi rất tôn trọng tôi

Mắt Triệu Hi Thành sáng bừng:

- A, vậy vì sao cô cho rằng anh ấy tôn trọng cô?

Nói đến bạn trai, vẻ mặt Tiểu Lợi hạnh phúc:

- Bất kể có chuyện gì, anh ấy đều thương lượng với tôi, cũng sẽ không tự mình quyết định mọi thứ…

Mặt Triệu Hi Thành đen đi một phần, cái này hình như không giống cách làm của anh

- Anh ấy rất coi trọng cảm thụ của tôi, suy nghĩ cho tôi…

Mặt Triệu Hi Thành lại đen thêm chút nữa, Thiệu Lâm luôn trách anh không nghĩ đến cảm nhận của cô

- Sự lựa chọn của tôi anh ấy đềurất tôn trọng, cho dù không ủng hộ cũng sẽ cố gắng để hiểu tôi, đến khihiểu được suy nghĩ của tôi thì anh ấy sẽ luôn ủng hộ tôi

Mặt Triệu Hi Thành không thể nào đen hơn được nữa, dường như cho đến bây giờ anh chưa bao giờ thử cố gắng hiểu suy nghĩ của cô…

Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Tiểu Lợi, Triệu Hi Thành không thể không thừa nhận, Thiệu Lâm nói rất đúng, thì ra anhthật sự không tôn trọng cô.

Anh luôn cho rằng anh có thể quyết định tốtmọi thứ, quyết định của anh là chính xác nhất, tốt nhất, giống nhưchuyện Văn Phương, anh luôn cho rằng anh suy nghĩ vì cô nhưng chưa từngnghĩ Thiệu Lâm cũng có quyền biết chuyện này, có quyền quyết định.

Anhkhông cho cô quyền lợi này, anh chỉ là ích kỉ muốn giữ cô lại

Anh cũng chưa bao giờ thử hiểu cô, giốngnhư cuộc sống bây giờ cô lựa chọn, anh chưa bao giờ thử suy nghĩ vì saocô phải làm như vậy, anh chỉ cố chấp cho rằng cuộc sống đó không phù hợp với cô, thựa ra chỉ vì anh ích kỉ muốn đem cô quay về

Anh thở dài, trong lòng vô cùng uể oải, anh nghĩ đến rất nhiều chuyện đã làm, thì ra còn lâu anh mới làm tốt được

Muốn có một tấm chân tình nhất định bảnthân cũng phải chân tình, muốn được đối phương thấu hiểu thì mình nhấtđịnh cũng phải cố gắng hiểu đối phương

Anh cúi đầu, khoát tay với Tiểu Lợi ýbảo cô lui ra ngoài, người sau thấy anh đột nhiên cảm xúc tụt thì thấynghi hoặc, kết hợp với những chuyện xảy ra gần đây, trong lòng cũng cóchút hiểu.

Nhất định là Tổng giám đốc và vợ có vấn đề.

Anh luôn vòng vèo ở đề tài tôn trọng, hẳn là Triệu phu nhân trách anh không tôn trọng cô.

Tiểu Lợi là thư kí của anh đã nhiều năm, từ một thư kí nho nhỏ đến địavị hôm nay, biết anh trước kia vớ vẩn nhưng đối với vợ là chân tình, vừa rồi lại lòng vòng hỏi han mình, có thể thấy anh không muốn li hôn

Tiểu Lợi có lòng giúp đỡ, liền đi đến bên Tổng giám đốc cười nói:

- Phụ nữ đều dễ mềm lòng, cũng dễ dàng bị cảm động, chỉ cần có người thực sự để tâm mà muốn bước vào thếgiới của cô ấy, cố gắng hiểu những suy nghĩ của cô ấy thì đầu hàng làchuyện sớm muộn thôi…

Triệu Hi Thành ngẩng đầu gắt gao nhìn cô, hai mắt lóe sáng, sau một hồi lâu anh mỉm cười, nụ cười đầy tự tin, đầy kiên định, điều này khiến khuôn mặt anh tỏa ra ánh sáng chói mắt, rungđộng lòng người

Tiểu Lợi đi ra ngoài một hồi mới có thểthở bình thường lại.

Cô vuốt tim, thầm thấy may mắn, may mà không phảingày nào cũng nhìn Tổng giám đốc cười nếu không sớm muộn cũng bị bệnhtim mà chết mất.

Vẫn là thằng cha nhà mình thực tế hơn, tuy hơi xấu…

Chu Thiến từ nhà Hi Tuấn về đã là buổichiều.

Cô ở chỗ Hi Tuấn nấu rất nhiều đồ ăn có thể để lâu, đủ cho anh ăn mấy ngày cũng dạy anh làm một số đồ ăn đơn giản như trứng xào thịt, rau xanh gì gì đó.

Cuối cùng còn khuyên anh uống ít rượu và hạn chế ăn mìăn liền

Hi Tuấn dường như phục hồi cảm xúc, cả sáng đều vui vẻ khiến cô cũng an tâm rất nhiều.

Cuối cùng lại có hương vị của mỹ nam.

Chu Thiến đi trên con đường nhỏ, giờ thời tiết mùa thu, cây cối chuyển màu vàng.

Mặt trời dù không còn gay gắtnhư mùa hè nhưng vẫn còn chút nóng bức, thái dương cô lấm tấm mồ hôi

Đột nhiên cô dừng bước.

Trước mặt cô không xa, một chiếc ô tô màu đen quen thuộc cùng biển số quen thuộc, còn cả một bóng người cao gầydựa vào xe cũng rất quen thuộc

Áo sơ mi trắng như tuyết, cúc áo chỉnhtề.

Quần dài màu đậm, dây lực màu bạc lóe sáng, đôi tay thon dài đút túi quần.

Cả người nhìn tuấn dật tao nhã, dịu dàng như ngọc

Nhìn thấy anh, tim Chu Thiến không khỏiđập nhanh hơn một chút, đó dù sao cũng là người đàn ông từng chiếm giữtrái tim cô một thời gian rất dài, người cùng cô lớn lên trong nhữnggiấc mơ

Kiều Tranh nhìn thấy cô thì cười bìnhthản, ánh mắt chuyên chú nóng rực tựa như nhìn bảo vật mà anh trân trọng nhất đời.

Anh nhìn Chu Thiến thoải mái đi về phía mình, khóe miệng cười càng sâu, hai mắt sâu như biển, dường như ẩn chứa những đợt sóng ngầmnhư muốn xoáy cô vào

Chu Thiến đi đến bên anh, đối mặt vớiKiều Tranh, lòng cô luôn bình tĩnh như vậy, đứng bên anh cô luôn có cảmgiác thật an toàn, cô biết, anh là người đáng tin cậy

Chu Thiến cười với anh, nụ cười bình thản

- Hình như tất cả mọi người đều biết em ở đây.

Cô nói

Kiều Tranh nhìn cô, ánh mắt thâm thúy:

- Mọi người đến đều chỉ là quantâm đến người bọn họ muốn quan tâm thôi, Thiệu Lâm, em thật may mắn, xem ra có rất nhiều người quan tâm em

- Cũng không hẳn?

Nhưng có lẽ em đúng là người may mắn

Chu Thiến đi tới, học theo anh dựa vào xe

Cô vừa mới dựa vào, Kiều Tranh đột nhiênxoay người ôm cô vào lòng, tốc độ nhanh khiến Chu Thiến không phản ứngkịp.

Đến khi cô ý thức lại thì đã bị anh ôm chặt trong lòng, cảm giác có chút khó thở, cũng nhanh chóng cảm nhận được tiếng tim đập mãnh liệtcủa anh

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C121: Giương cung bạt kiếm


Chương 121: Giương cung bạt kiếm

rên người Kiều Tranh có mùi hương thảnnhiên thơm ngát tựa như không khí một buổi sớm mai trong lành.

Cái ômnày Chu Thiến từng vô cùng mong nhớ nhưng đến giờ, cô thường xuyên bịanh ôm vào lòng như vậy, chỉ khác là trước kia đều là những cái ôm ấmáp, dịu dàng, lúc này cái ôm này lại quá điên cuồng, liều lĩnh.

Điều này khiến cho Chu Thiến có chút bối rối bất an.

Anh ôm Chu Thiến thật chặt đến nỗi xương sườn cô hơi đau, Chu Thiến định đẩy anh ra nhưng lại càng khiến anh ôm chặt hơn

Có đôi khi có người qua đường nhìn bọn họ nhưng nay xã hội hiện đại, mọi người thấy cũng chẳng trách cứ, xì xào,chỉ mau chóng đi qua

Chu Thiến đột nhiên có chút sợ hãi Kiều Tranh cuồng nhiệt như vậy, cô giãy dụa nói:

- Kiều Tranh, anh đừng như thế, buông em ra

Hai tay Kiều Tranh gắt gao ôm chặt cô, cằm anh cọ lên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng nói vào tai cô:

- Cái gì không nên?

Chúng ta trải qua bao đau khổ, bao nhiêu nước mắt, vất vả lắm mới gặp lại em lại hếtlần này đến lần khác bức anh buông tay… nếu Triệu Hi Thành thật sự đốitốt với em thì anh cũng thôi.

Thiệu Lâm, việc anh ta làm với em anh đềubiết, anh sẽ không buông tay!

Thiệu Lâm, anh sẽ không bao giờ buông taynữa.

Em không nhớ chuyện trước kia cũng không sao, chúng ta có thể bắtđầu lại lần nữa, chúng ta sẽ nhanh chóng lại có nhiều những kỉ niệm hạnh phúc

Giọng của anh trầm thấp lộ ra tình cảmsâu sắc và sự đau đớn mơ hồ khiến long Chu Thiến chua xót.

Tình cảm củaanh với Thiệu Lâm sâu như vậy nhưng Thiệu Lâm mãi mãi không thể quay vềbên anh…

Đó có phải nỗi đau cả đời của anh không?

Chu Thiến thầm thở dài trong lòng, đang chuẩn bị nói chuyện thì đột nhiên từ phía sau vang lên tiếng hét:

- Buông cô ấy ra!

Tiếp sau, một người như gió xoáy tiếnđến, dùng sức kéo Chu Thiến ra khỏi lòng Kiều Tranh, sau đó dùng tốc độsét đánh không kịp bưng tai mà đấm lên mặt Kiều Tranh.

Kiều Tranh khôngkịp phản ứng đã bị đánh, khóe miệng chảy máu đỏ tươi

Dưới ánh mặt trời, ánh mắt hung ác củaTriệu Hi Thành nhìn chằm chằm vào Kiều Tranh đang ngã dưới đất, hai taynắm chặt, khớp xương ẩn hiện tơ máu, không biết là máu của anh hay làcủa Kiều Tranh.

Tay kia của anh như kìm sắt mà nắm chặt cổ tay Chu Thiến, gân xanh trên trán nổi rõ biểu lộ sự tức giận của anh

Anh đứng đó, từ cao nhìn xuống KiềuTranh, cả người tản ra hơi thở lạnh băng thấu xương dường như không khíxung quanh cũng bị đông lại.

Giọng anh như rít từ kẽ răng, như dùng hếtsức lực mà áp chế lại, khiến người ta có cảm giác kinh hồn táng đởm.

- Kiều Tranh, tôi vẫn nghĩ anh là quân tử, thì ra chỉ là kẻ tiểu nhân đùa giỡn vợ người.

Anh dám có ý đồvới vợ tôi.

Anh nghĩ Triệu Hi Thành tôi chết rồi sao?

Tôi nói cho anh,hôm nay một đòn này là tôi cảnh cáo anh, về sau không cho phép anh tiếpcận Thiệu Lâm nữa, nói cách khác, nếu anh còn dám có ý đồ thì tôi sẽ cho anh phải trả giá đắt

Chu Thiến thấy Kiều Tranh bị đánh ngã thì cũng muốn đỡ anh dậy nhưng nhìn cơn thịnh nộ của Triệu Hi Thành biếtmình làm vậy sẽ càng khiến anh tức giận, đến lúc đó anh có thể làm gìcũng không biết được.

Cho nên cô chỉ có thể đứng đó, lo lắng nhìn KiềuTranh.

Bất kể thế nào, cô cũng không mong Kiều Tranh vì cô mà bị tổnthương

- Hi Thành, anh bình tĩnh đi đã…

Cô đứng sau anh nhẹ nói, hi vọng có thểtrấn an cảm xúc của anh nhưng còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành đã quayđầu lại, hai mắt đỏ ngầu như con mãnh thú bị thương, trong sự âm ngoancó sự thống khổ

- Em im đi, giờ em đừng nói gì cả.

Một chữ cũng không cần nói

Anh rống giận, giọng đau đớn.

Cho tới giờ anh cũng không thể chấp nhận nổi những gì mình đã nhìn thấy, Thiệu Lâmvà Kiều Tranh gắt gao ôm nhau.

Rõ như ban ngày, bao người nhìn thấy.

Cứnhư vậy tình cảm không thể khống chế mà không để ý gì sao?

Dưới ánh mặttrời, hai người ôm chặt nhau, ngoại hình tương xứng, ai nhìn chẳng thấylà một đôi hoàn mỹ?

Ý nghĩ đó khiến tim anh như bị dao cắt

Những lời Văn Phương từng nói lại như cơn ác mộng hiện lên trong đầu anh

- Đây mới là lí do chân chính khiến em không muốn quay lại phải không?

Giọng nói có hơi run run, khí huyết nơi ngực cuồn cuộn, tay anh nắm chặt tay cô khẽ run

Sắc mặt anh tái nhợt, ánh mắt ảm đạm, đau khổ, ẩn chứa ngọn lửa thiêu đốt.

Tim Chu Thiến như bị kim đâm, trongnháy mắt, tay chân lạnh toát

- Hi Thành, nếu em nói là hiểu lầm, nếu em nói chuyện không như anh nghĩ thì anh có tin không?

Hai mắt đẹp của Chu Thiến nhìn anh khôngchớp, trước mặt Kiều Tranh cô không thể nói là mình bị ép buộc.

Tuy rằng cô biết điều này là khó tin nhưng trong lòng cô, cô vẫn mong anh có thể tin tưởng mình.

Triệu Hi Thành gắt gao mím môi không nói gì.

Bên kia, Kiều Tranh thong thả đứng lên

Góc miệng của anh ửng hồng, sơ mi trắngnhư tuyết bị nhiễm bẩn nhưng vẻ mặt anh vẫn thong dong, động tác vẫn tao nhã.

Anh lấy khăn tay lau máu ở khóe miệng sau đó vứt khăn xuống đất.Động tác này tuấn nhã vô cùng

Anh nhìn Triệu Hi Thành cười khẽ, trong nụ cười có sự châm chọc vô hạn:

- Triệu Hi Thành, tôi thật sự bội phục anh, bản thân anh làm ra những chuyện không ra gì nhưng còn ra vẻđàng hoàng mà chất vấn Thiệu Lâm.

Làm đàn ông mà đến trình độ như anh,đúng là mất mặt đàn ông chúng tôi

Một câu nói lại khiến lửa giận trong lòng Triệu Hi Thành bốc cháy, anh như con mãnh thú nhào tới chỗ Kiều Tranh.Chớp mắt đã vung quyền đánh lên Kiều Tranh.

Lòng Chu Thiến hoảng sợ, thiếu chút nữa kêu lớn

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, KiềuTranh cũng nhanh chóng đón lấy quyền đó, tay kia nắm chặt hung hăng đấmlại, lực mạnh khiến Triệu Hi Thành không đứng nổi, ngã xuống đất

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, Chu Thiến ngẩnngơ đứng đó không kịp phản ứng.

Đợi khi cô thấy vết thương trên mặt HiThành, tim đau đớn, cô định bước lên xem thì Kiều Tranh lại đi đến trước mặt Triệu Hi Thành.

Kiều Tranh lạnh lùng nhìn anh:

- Anh nghĩ rằng tôi chỉ biết đánh người như anh sao?

Một quyền này là đánh vi những gì anh đã làm vớiThiệu Lâm.

Thân là đàn ông, anh quá ti tiện.

Anh không xứng ở bên ThiệuLâm, tôi sẽ không để Thiệu Lâm ở bên anh.

Thiệu Lâm vốn thuộc về tôi,tình cảm của chúng tôi anh vĩnh viễn không thể hiểu được.

Giờ tôi sẽkhông nhường bước, Triệu Hi Thành, anh có thủ đoạn gì thì cứ dùng.Chuyện của anh tôi cũng nghe phong thanh không ít, xem xem anh làm đượcgì tôi

Sắc mặt Triệu Hi Thành âm trầm đáng sợ,anh đứng lên, phun ra một búng máu, hung hăng nhìn chằm chằm Kiều Tranh, Người sau cũng lạnh lùng nhìn thẳng lại.

Hồi lâu, Triệu Hi Thành độtnhiên cười

- Kiều Tranh, tình cảm của haingười dù sâu thế nào thì cũng đã là chuyện quá khứ.

Giờ tình cảm củachúng tôi sớm đã ma sát đi tất cả rồi.

Tôi và Thiệu Lâm chỉ là hiểu lầm, anh đừng tưởng rằng anh có thể nhân dịp chen chân.

Nói ti tiện, anhcũng chẳng đàng hoàng lắm đâu.

Nhưng tôi sẽ không cho anh cơ hội đó đâu

- Đủ rồi, các anh đừng nói nữa

Chu Thiến luôn yên lặng đứng đó đột nhiên mở miệng

Hai người giương cung bạt kiếm không hẹn mà cùng nhìn về phía nàng

Làn da Chu Thiến trong sáng như tuyết, ngũ quan tú lệ, quý khí bức người, đôi mắt như ngọc dưới ánh mặt trời chiếu sáng

Một khắc này, hai người đột nhiên cảm thấy bình tĩnh trở lại

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C122: Thương


Chương 122: Thương

Chu Thiến đi đến bên bọn họ nhìn bọn họ.Hai người đó vô luận là Kiều Tranh thanh nhã hay Triệu Hi Thành lạnhlùng đều là người có quan hệ chặt chẽ với Tống Thiệu Lâm, cũng có quanhệ chặt chẽ với Chu Thiến.

Bốn người này rốt cuộc là có duyên phận gì?

Thật đúng là không thể nói rõ

Nhưng nàng biết, bốn người bọn họ không thể cứ dây dưa mãi như vậy được, cứ như vậy với bọn họ chính là một loại thương tổn.

Đầu tiên, Chu Thiến nhìn về phía KiềuTranh, góc miệng anh bầm lại, cánh tay trầy xước, cả người anh tỏa rahơi thở sắc bén, lạnh băng.

Đây là lần đầu tiên cô thấy Kiều Tranh nhưvậy, cô chỉ biết Kiều Tranh rất ấm áp, thân thiết, thì ra với tình yêu,anh cũng không sợ hãi, hết sức tranh thủ, chỉ là cô không phải là ngườianh yêu.

Kiều Tranh cảm nhận được ánh mắt của cô nhìn cô cười nhẹ, trong mắt là tình cảm sâu đậm không hề che dấu.

Chu Thiến cảm nhận được hơithở của Triệu Hi Thành trở nên nặng nề hơn

Cô nói với Kiều Tranh:

- Kiều Tranh, em tuy rằng khôngbiết trước kia chúng ta đã có chuyện gì nhưng em thực sự cảm ơn anh.

Anh nhất định đã cho em một thời gian hạnh phúc, cảm giác hạnh phúc ấy cólẽ cả đời em sẽ không nhớ lại được nhưng chung quy nó cũng từng tồn tại, nó có lẽ ẩn sâu trong lòng em, chỉ là em không tìm được chìa khóa để mở nó.

Nhưng Kiều Tranh, cánh cửa đó khép lại quá khứ của em, cũng khéplại Tống Thiệu Lâm của quá khứ.

Em đã quên Kiều Tranh, không còn làngười trong cảm nhận của anh nữa.

Giờ em không muốn đặt suy nghĩ vàonhững thứ đã qua.

Quá khứ với em không quan trọng, em cũng không muốntìm lại nó cho nên, Kiều Tranh, em như vậy không hợp với anh đâu.

Cho dù em và Hi Thành có li hôn hay không thì điều này cũng không thể thayđổi, cho nên Kiều Tranh…

Cô lẳng lặng nhìn anh, hai mắt lưu chuyển dường như xuyên thấu đến lòng anh

- Đừng coi em là Tống Thiệu Lâmxưa nữa, cũng đừng đăt tình cảm vào em nữa, em không nhận nổi nó.

Nhìnxung quanh anh mà xem, đừng xem nhẹ người thực sự quan tâm đến anh

Khóe miệng Kiều Tranh vẫn cười nhưng hai mắt ảm đạm u tối, anh đau đớn nhìn cô, ánh mắt này khiến tim cô co rút

Chu Thiến dời mắt, cô quay đầu nhìn Triệu Hi Thành, gò mà anh bị Kiều Tranh đánh bầm dập chảy máu nhưng ánh mắtanh vẫn luôn kiêu ngạo, có lẽ nghe xong những lời Chu Thiến vừa nói màánh mắt anh nhìn cô, mọi sự kiêu ngạo đều hóa thành tình cảm dịu dàng

Ánh mắt này khiến tim cô đập thật nhanh.Chu Thiến cố gắng lắm mới khắc chế xúc động muốn vuốt ve vết thương củaanh, cô nói với anh

- Hi Thành, em không trách anhhiểu nhầm em, dù sao nhìn cảnh khi nãy, mười người chỉ sợ chín người đều hiểu nhầm thôi.

Nhưng em luôn hi vọng anh là người cuối cùng đó, nhưnganh cũng không hiểu em, chưa bao giờ thực sự tin tưởng em nên đươngnhiên anh sẽ không phải là người đó.

Nhưng cũng không thể trách anh,chúng ta thực sự ở chung là sau khi em mất trí nhớ, thời gian thực sựquá ngắn ngủi, nếu không phải chúng ta đã kết hôn thì có lẽ sẽ chẳng cógì xảy ra.

Hi Thành, đừng ép sát như vậy, cho nhau chút thời gian đi,có thể phai nhạt quá khứ, hiểu biết lại từ đầu

Kiều Tranh vội kéo Chu Thiến hỏi:

- Thiệu Lâm, hắn ta làm ra chuyện đó, em còn có thể dễ dàng tha thứ, cho hắn cơ hội sao?

Tính tình TriệuHi Thành như thế, hắn ta sẽ không thay đổi, sao em còn muốn cùng hắn dây dưa, em sẽ không hạnh phúc đâu

- Kiều Tranh, để ý lời nói của anh đi!

Đây là chuyện giữa vợ chồng tôi, anh không có quyền nhúng tay!

Triệu Hi Thành nhìn Kiều Tranh, giọng gay gắt

- Chỉ cần liên quan đến Thiệu Lâm, tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn!

- Thiệu Lâm là vợ tôi, không liên quan đến anh

Kiều Tranh cười lạnh:

- Nghe nói hai người đang làm thủ tục li hôn

- Anh…

Triệu Hi Thành nắm chặt tay có vẻ như lại chuẩn bị vung lên nhưng Kiều Tranh lạnh lùng nhìn anh, không chút yếu thế

Chu Thiến vội chen vào giữa bọn họ, tay Triệu Hi Thành dần dần hạ xuống, Kiều Tranh cũng quay mặt đi.

- Xin hai người bình tĩnh một chút, đây là chỗ em ở, các anh muốn em bị bàn tán sao?

Cô nhìn sang Kiều Tranh:

- Kiều Tranh, em biết anh quantâm em, nhưng xin anh đừng lo chuyện này, Hi Thành là người thế nào emsẽ cố gắng hiểu, em sẽ không làm khó chính mình nhưng em cũng không muốn dễ dàng buông tay

Cô nhìn về phía chân trời khẽ nói:

- Tình cảm giữa em và anh ấy emcũng không dễ dàng buông tay được.

Giờ, trong lòng em không bao giờ còncó Kiều Tranh nữa…

Sắc mặt Kiều Tranh trong nháy mắt trở nên trắng bệch, sự bi thương trong mắt anh khiến Chu Thiến vô cùng khổ sởnhưng cô biết, nếu không làm anh ấy hết hi vọng với Tống Thiệu Lâm thìanh sẽ mãi mãi không thể hạnh phúc

- Thiệu Lâm, thì ra em có thể tàn nhẫn như vậy

Kiều Tranh cúi đầu, nhẹ giọng nói.

- Bởi vì em không còn là Thiệu Lâm của quá khứ

- Không, em vẫn là em, chỉ là trong lòng em không hề yêu anh…

Đôi mắt sâu của Kiều Tranh như động đenkhông đáy, tĩnh mịch vô cùng không chút ánh sáng, trống rỗng lộ ra sựtuyệt vọng tận cùng.

Anh lặng lẽ xoay người, bóng dáng cứng ngắc đầy sựcô tịch, cảm giác như trong nháy mắt bị cướp hết mọi hi vọng khiến ChuThiến suýt khóc.

Cô cũng biết giờ mình hẳn là nên ngoantâm, lặng lẽ để anh rời đi.

Nhưng bóng lưng anh cô đơn như vậy, ngườiđàn ông ấy đã cho cô sự ấm áp vô tận nhưng cô lại trả lại anh sự tànnhẫn xót xa

Chu Thiến không nhịn được bước lên mộtbước nhưng vừa bước lên thì phía sau có một bàn tay lớn nắm chặt tay cô.

Triệu Hi Thành nhẹ kéo cô về phía mình:

- Để anh ấy đi thôi, đừng để anh ấy có chút hi vọng nào nữa, như thế mới là chuyện tàn nhẫn nhất với anh ấy

Bọn họ lẳng lặng nhìn Kiều Tranh đi đến bên xe, ánh mặt trời yếu dần chiếu lên người anh, bóng đen cô đơn trải dài trên mặt đất

Kiều Tranh lên xe, nhìn chằm chằm vàobóng dáng đã khắc sâu vào tâm trí mình qua gương chiếu hậu.

Nếu nhấtđịnh anh không thể có được cô thì vì sao lại để cho anh gặp cô?

Mũi anhcay cay, cuối cùng không thể khắc chế, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Vậnmệnh đang trêu đùa anh sao?

Sao chỉ là gặp gỡ thoáng qua

Anh thu hồi tầm mắt, khởi động xe, bóngngười yểu điệu càng lúc càng xa, càng lúc càng mơ hò.

Anh không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp nhau, dưới gốc anh đào, hoa rơi đầy trời, nhưtrong giấc mơ, cô như ánh sáng chiếu rọi lòng anh sau đó cười thản nhiên với anh…

Miệng cười rực rỡ như hoa đó, thì ra chính là vết thương khắc sâu trong lòng anh

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C123: Thế giới nhỏ


Chương 123: Thế giới nhỏ

hu Thiến nhìn bóng xe biến mất ở góc đường rồi mới quay đầu lại

Vừa quay đầu đã thấy đôi mắt vui mừng của Triệu Hi Thành đang nhìn mình chăm chú.

Anh kìm lòng không đậu cầm taycô, khóe miệng không dấu được ý cười:

- Thiệu Lâm, hôm nay nghe được em nói những lời này anh thực sự rất vui.

Em vẫn luôn lý trí như vậy, bình tĩnh như vậy đến độ anh không thể không hoài nghi địa vị của mình trong lòng em.

Giờ anh đã hiểu trong lòng em có anh, cái này dáng vui hơn tất cả mọi thứ

Anh nhìn cô, đôi mắt đen thâm thúy sáng bừng, bên trong chiếu ra bóng dáng của cô.

Chu Thiến rút tay về nhẹ giọng hỏi:

- Hi Thành, em nói như vậy khôngcó nghĩa rằng em đã hoàn toàn quên đi mọi thứ, cũng không phải là em sẽđón nhận anh, em không thể xác định anh có phù hợp với em không, cũngkhông có tin tưởng vào tương lai của chúng ta

Triệu Hi Thành nhìn bàn tay trống rỗng, trong lòng buồn bã:

- Thiệu Lâm, trước kia anh báđạo, làm rất nhiều chuyện có lỗi với em nhưng giờ anh đã hiểu trước kiamình đã sai cỡ nào.

Anh sẽ không yêu cầu em làm gì, cũng sẽ không ép emphải quyết định điều gì.

Từ nay trở đi anh sẽ tôn trọng em, cố gắng hiểu em, anh sẽ để em dần dần tin tưởng anh, tin tưởng vào tương lai củachúng ta, sau đó cam tâm tình nguyện quay về bên anh

Giọng anh nhẹ nhàng, dịu dàng như cơn gió nhẹ thổi qua tim Chu Thiến.

Chu Thiến nhẹ nhàng cười, khuôn mặt tươicười như đóa hoa bách hợp trắng muốt khiến anh chói mắt

Chu Thiến bị anh nhìn mà mất tự nhiên cúi đầu:

- Hi Thành, chuyện không đơn giản như anh nghĩ đâu, anh đừng ngoài thì nói rất dễ dàng nhưng hành động lại khác hẳn

- Chuyện cũng không phức tạp nhưem nghĩ, Triệu Hi Thành anh đã quyết làm chuyện gì thì chắc chắn sẽ làmđược.

Anh lấy danh dự của Triệu thị mà cam đoan, Triệu Hi Thành tuyệtđối nói được thì làm được!

Chu Thiến nhìn anh, thần thái của anhchân thật hiếm thấy, anh nhìn chăm chú vào mắt cô.

Lòng Chu Thiến như bị kích thích, mặt hơi nóng lên.

Cô cúi đầu xoay người đi về phòng trọ,Triệu Hi Thành cũng nhanh chóng đuổi theo sau.

Chu Thiến nói:

- Anh không về đi, theo em làm cái gì

Triệu Hi Thành đi đến bên cô giữ chặt tay cô, gắt gao nắm chặt nhưng lại làm bộ như không có chuyện gì, giống như đang làm một chuyện hết sức tự nhiên

Anh nhìn phía trước, phối hợp với bước chân của cô:

- Thiệu Lâm, anh phải hiểu emnhưng em cũng phải cho anh cơ hội chứ đúng không?

Giờ anh muốn biết mỗingày em làm gì, em sẽ không từ chối anh đúng không?

Anh quay đầu nhìn cô cười, tay nắm tay cô càng chặt, mười ngón tay đan vào nhau, Chu Thiến có thể cảm nhận đượclòng bàn tay nóng rực và chút mồ hôi của anh

Là vì thời tiết nóng bức hay là vì anh lo lắng?

Chu Thiến không có đáp án nhưng nhìn đôi mắt đầy hi vọng của anh, câu từ chối không thể nói thành lời

Hơn nữa, vì sao phải từ chối?

Cho dù là cho hai người một lần nữa hiểu lẫn nhau, một lần nữa làm lại thì có cái gì không tốt?

- Chỗ em ở rất đơn sơ, chỉ sợ anh không quen.

Chu Thiến nói

- Kì lạ, đại tiểu thư như em có thể quen thì sao anh không thể quen?

Tuy rằng nói như vậy nhưng khi Triệu HiThành tới phòng cô thì thực sự không quen.

Nơi này không phải anh chưatừng tới, trước kia chủ thuê nhà nhân lúc các cô không ở nhà đã mở cửacho anh vào xem nhưng khi đó anh chỉ đứng ở cửa liếc vội vào trong mấylần đã bị căn phòng đơn sơ làm cho chua xót đến tột cùng, vội bước rangoài

Nhưng hôm nay, anh đứng trong gian phòng nhỏ hẹp này, nhìn trần nhà mốc meo, cảm giác trần nhà lúc nào cũng có thể sập xuống

- Thiệu Lâm, chỗ em ở hình như còn nhỏ hơn chỗ Hi Tuấn.

Triệu Hi Thành đứng đó, có cảm giác luống cuống chân tay

Tiểu Mạt ở nhà, thấy Chu Thiến dẫn TriệuHi Thành về thì cũng giật mình.

Giờ thấy anh không biết theo ai nhưnglại cứng rắn tỏ vẻ tự nhiên đột nhiên cảm thấy anh như vậy thật đáng yêu

Cô cười nói với Triệu Hi Thành:

- Anh đừng đứng, ngồi đi, ghế sau dựa được đó.

Lúc này Triệu Hi Thành mới ngồi xuống

Ghế dựa là ghế bành bình thường không cótay vịn, Triệu Hi Thành ngồi xuống rồi, cảm giác hai tay không biết nênđặt đâu, sờ soạng một hồi cuối cùng chỉ đành đặt lên đùi mình, tư thếrất mất tự nhiên

Tiểu Mạt không nhịn được phì cười, Triệu Hi Thành vẻ mặt xấu hổ

Cũng may Chu Thiến vừa kịp đến giải cứu cho anh.

Cô đặt một ly trà ở bên bàn cho anh rồi nói:

- Anh đã đến chỗ Hi Tuấn ở?

Đi bao giờ

- Chính là ngày anh uống say đó

Chu Thiến nhớ lại lần trước cô nhờ Hi Tuấn đưa anh về nhà, thì ra Hi Tuấn không đưa anh về biệt thự mà mang về chỗ mình

Lúc này, Triệu Hi Thành bị công cụ trang điểm trên bàn hấp dẫn, anh tò mò cầm mấy món đồ lên xem rồi nói:

- Đây chẳng phải là đồ trang điểm của con gái sao?

Nhiều thế?

Cái này là cái gì

Anh cầm lấy bộ mi giả

- Đây là bộ lông mi giả, đó đều là công cụ trang điểm

Triệu Hi Thành lật xem từng thứ một, ChuThiến thấy anh hứng thú, mà đó lại là thứ mình thích nên cao hứng giớithiệu từng thứ với anh:

- Bọn em học stylist đều phảidùng những thứ này.

Anh đừng xem có những thứ bé tí nhưng tác dụng rấtlớn đó.

Ví dụ như mi giả này có thể khiến cho mắt trở nên sáng bừng, nếu biết cách sử dụng chính xác, phát huy công dụng thì dù là người con gái bình thường nhất cũng có thể tỏa sáng vô cùng

Chu Thiến giới thiệu từng thứ cho anhxem, tập trung tinh thần, thao thao bất tuyệt mà nói.

Hai mắt cô sángbừng, thần thái chói mắt, lực chú ý của Triệu Hi Thành dần chuyển sangkhuôn mặt cô, lúc này cô hơi cúi đầu, lông mi dài đen bóng, hai má hơiửng hồng, đôi lúc ngẩng đầu nhìn anh một cái, đôi mắt đen láy trong suốt tựa như ánh sao trong đêm đen.

Anh chưa bao giờ thấy cô chuyên chú nhưvậy, chân thật như vậy.

Tựa như cô đang triển lãm báu vật của mình, vẻmặt đầy sự yêu thương mà nhiệt tình

Trong lòng Triệu Hi Thành bỗng dâng lênsự cảm động.

Thì ra đây là chuyện mà cô yêu thích, chuyện này sẽ manglại cho cô nhiều niềm vui, thỏa mãn như vậy.

Anh vẫn luôn nghĩ rằngchẳng qua cô không có việc gì làm, làm việc này chẳng thoải mái gì, chỉlà chuốc khổ vào thân.

Nhưng xem ra, anh sai rồi.

Cũng như anh thích làm việc, hưởng thụ thành công của công việc, cô cũng cần có chuyện vui vẻđể làm phong phú cuộc sống của mình

Không, anh không thể so cô với những phunhân hào môn khác được.

Thiệu Lâm của anh là đặc biệt, cô có tư tưởngđộc đáo và sự cứng cỏi của mình, cô có dũng khí theo đuổi mọi thứ.

Ánhhào quang của cô rực rỡ không thể che giấu như vậy.

Nếu anh chỉ muốn nắm bắt lấy cô, giữ chặt cô thì càng xa cô hơn mà thôi.

- Chúng em sắp học thiết kế hìnhtượng chỉnh thế, thì ra thông qua ăn mặc có thể thay đổi khí chất củamột người, cũng có thể phát huy nhuần nhuyễn tính cách của người đó, đây là chuyện thật thú vị.

Thử nghĩ mà xem, em có thể biến một người phụ nữ tính cách nghiêm cẩn thành một người con gái dịu dàng đa tình…

Cô mỉm cười tự tin, vẻ mặt này khiến cho Triệu Hi Thành như đang đắm chìm trong hồ nước ấm áp, thoải mái

- Làm sao có thể, em đừng có bahoa lừa anh, bản thân người tính cách vốn nghiêm cẩn, thay đổi bề ngoàilàm sao mà biến thành nữ nhân dịu dàng, đa tình được?

Chu Thiến lắc đầu, hai mắt rạng rỡ:

- Cái này anh không hiểu đượcđâu, chỉ là phụ nữ thì trời sinh sẽ luôn có sự dịu dàng, chỉ là vì hoàncảnh hoặc nguyên nhân nào đó ngăn cản thôi.

Chỉ cần thay đổi chút bềngoài cùng với quần áo của cô ấy thì sự dịu dàng của cô ấy sẽ tự nhiênmà bộc lộ ra.

- A, nói rất đúng, có vẻ có đạo lý đây

Tiểu Mạt ở bên nhìn bọn họ, lúc này haingười ngồi cùng nhau, đầu bất tri bất giác kề sát, đôi lúc bốn mắt nhìnnhau…

Bọn họ như đang sống trong thể giới nhỏ của riêng họ, trong thểgiới đó, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy nhau, không cho bất kì người ngoàinào xen vào.

Hình ảnh ấm áp lãng mạn đó làm cho người ta thật ghen tị.

Nhìn thế nào cũng là một đôi yêu nhau …Một khắc này, Tiểu Mạt bỗng nhiên hiểu ra lời Chu Thiến, giờ mọi thứ côấy làm đều là vì mong có thể kéo dài sự ấm áp này…

Có cá tính riêng, kinh tế độc lập, khôngphải dựa vào bất kì ai thì mới được người khác tôn trọng, mới có thể duy trì tình cảm lâu dài

Tiểu Mạt cười cười, xoay người đi vàophòng bếp, xem ra tối nay phải nấu cơm nhiều một chút, không biết vị đại thiếu gia kia có quen ăn cơm rau dưa như bọn họ không nữa?

Chu Thiến thấy Tiểu Mạt bắt đầu nấu cơm thì ra giúp.

Triệu Hi Thành vô cùng kinh ngạc:

- Thiệu Lâm, đừng nói rằng em còn có thể nấu cơm!

Chu Thiến tự gào gật đầu:

- Em tuyệt đối lợi hại hơn anh nghĩ nhiều.

Triệu Hi Thành mở to mắt nhìn cô, như là một lần nữa quen biết cô, nhìn cô từ đầu đến chân rồi mới nói:

- Thiệu Lâm, em luôn khiến anh phải ngạc nhiên

Cơm chiều rất nhanh đã làm xong.

Triệu Hi Thành nhìn đồ ăn nóng hổi trên bàn, trong lòng đột nhiên có cảm giác kì dị.

Anh có thể ăn được đồ ăn Thiệu Lâm tự tay làm, thật thần kì…

Tiểu Mạt mang canh gà nấm đến trước mặt anh nói:

- Triệu Hi Thành, đồ ăn đơn giản thôi, anh đừng để bụng

Triệu Hi Thành nhìn Thiệu Lâm, nụ cườicủa cô giữa làn khói mỏng có sự dịu dàng vô cùng.

Chỉ cần ăn được đồ ăncô tự nấu thì dù là gì anh cũng chẳng để ý

Ba người đi đến bên chiếc bàn nhỏ, lẳnglặng cơm mà không nói gì.

Nhất thời chỉ nghe tiếng bát đũa chạm nhau.Triệu Hi Thành chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình ngồi trong căn phòng đơnsơ này, ăn đồ ăn giản dị này.

Nhưng vì bên anh có cô mà cảnh này trở nên vô cùng đẹp đẽ

Nếu có được sự tin tưởng của cô, bất kểtrả giá gì cũng phải cố gắng, cố gắng làm cho cô cam tâm tình nguyện trở lại bên anh.

Người con gái xinh đẹp, tốt bụng, tinh thuần này, cho dùbắt anh hi sinh mọi thứ, kể cả mạng sống anh cũng phải trân trọng.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C124: Sắc thái


Chương 124: Sắc thái

Tính ra, Chu Thiến đã học ở Yêu Ti Lệ được ba tháng

Qua mấy tuần tiếp, việc học càng ngàycàng phức tạp, không khí giữa các học viên cũng càng ngày càng khẩntrương, bởi vì mỗi lần kiểm tra, học viên được điểm tốt càng lúc càngít, loại khá và loại vừa đạt càng lúc càng nhiều.

Cả lớp chỉ có TrươngBân và Hồ Giai Giai là luôn được loại tốt.

Chu Thiến, Tiểu Mạt, Lý San,Lưu Văn Chí đều bị một lần được loại khá.

Vương Lâm, Vương Vĩ có hailần, Triệu Viện Viện còn có một lần ở mức vừa qua.

Ba người bọn họ đềucó ít cơ hội vào top mười hơn.

Nhưng Triệu Viện Viện nói:

- Còn ba tháng, mình sẽ không buông tay đâu

Từ sau khi Chu Thiến cho Triệu Viện Việnvay tiền mua đồ, Triệu Viện Viện cũng dần dần gia nhập với 6 người bọnhọ.

Tuy rằng không còn cảnh giác, cẩn thận như trước nhưng chỉ là chơivới mấy người Chu Thiến, Tiểu Mạt, những người khác thì Triệu Viện Việnnói:

- Lòng phòng người không thể không có, người khác cũng chẳng luôn đề phòng đó sao?

Cũng không phải không có đạo lý.

Lần này bắt đầu học tập về việc phối hợpsắc thái cơ thể với trang phục.

Người đứng lớp Thẩm Già Lam là một giáoviên nữ mới.

Sau này Trương Bân nói cho bọn họ, thì ra bà cũng là mộtbậc thầy trong công ty, chủ yếu nghiên cứu về sắc thái học, có rất nhiều ngôi sao nổi tiếng đều mời bà cùng đi mua sắm, lương tính theo giờ, mỗi giờ 1 vạn tệ.

Nói tới đó, Lý San trợn tròn mắt, chậc chậc:

- Trời ơi, vậy tiền lương một tháng cao cỡ nào

Trương Bân cười nói:

- Người chuyên về sắc thái học ởnước ta không nhiều, hơn nữa người giỏi lại càng ít.

Có kinh nghiệm,được đào tạo bài bản ở nước ngoài và được giải thưởng quốc tế như ThẩmGià Lam lại cực cực cực hiếm.

Một vạn tệ một giờ tuyệt đối không uổngphí.

So với Khắc Y, ba mươi vạn một tạo hình chỉnh thể thì cũng khôngquá đắt đâu.

Nhắc đến Khắc Y, Chu Thiến hỏi:

- Lúc nào Khắc Y mới dạy chúng ta?

- Hai tuần cuối thầy ấy mới xuất hiện, hơn nữa, thầy ấy còn là chủ khảo chấm thi của chúng ta đó

Stylist bậc nhất trong nước, ai nấy đều tỏ vẻ mong chờ

Chương trình học về sắc thái là một môn học rất thú vị.

Thẩm Già Lam nói:

- Con người chúng ta có rất nhiều màu sắc khác nhau, màu da, tóc và mắt khác nhau sẽ quyết định việc màusắc nào phù hợp với chúng ta, màu sắc nào cần tránh.

Nắm bắt tốt quy tắc này thì mới có thể sử dụng màu sắc linh hoạt, dùng nó để trang điểm, tô vẽ cho cuộc đời chúng ta

Bà hơi dừng, thoáng mỉm cười rồi nói tiếp:

- Tuần này kiểm tra, tôi sẽ chọnhai học viên xuất sắc nhất để đi mua sắm cuối tuần cùng tôi, chọn quầnáo cho đại minh tinh Lý Hiểu Điệp đó, các bạn học có hứng thú cần phảicố gắng nhiều

Lời vừa nói ra như quả bom tấn ném vàogiữa đám học sinh, lập tức nổ tung.

Cùng đi mua sắm, kinh nghiệm hiếm có cỡ nào, huống chi còn được gặp đại minh tinh Lý Hiểu Điệp, đó là ngườichỉ có thể nhìn thấy trên TV mà thôi, giờ còn có cơ hội cùng cô ấy đimua sắm.

Ánh mắt ai nấy đều sáng bừng, vẻ mặt hừng hực quyết tâm.

Đây là tuần học tập nghiêm túc nhất củamọi người từ trước đến nay, Chu Thiến cũng dùng hết sức mà chuẩn bị cholần kiểm tra này.

Cô ngoài học ở trường còn đến thư viện tìm tạp chí mới xem, đi trên đường còn phân tích về màu sắc phối hợp của từng người,cũng có đôi khi còn góp ý với người ta.

Có lần có những cô gái trẻ ngheđược mà hứng thú, hai người còn thảo luận, bàn bạc hồi lâu

Chuyện ở quán Bar cũng không khác là mấy, đến quán bar đều là các cô gái tuổi trẻ, ăn mặc hợp mốt.

Lúc Chu Thiếnbưng rượu còn dặn dò người ta cách ăn mặc, phối đồ, lại nhìn người tathật lâu khiến con gái nhà người ta còn tưởng rằng bản thân có gì quyếnrũ

Lúc ăn cơm với mọi người, Tiểu Mạt cườikể chuyện này cho mọi người nghe, còn nói Chu Thiến bị tẩu hỏa nhập ma.Nhưng phản ứng của mọi người mỗi người một khác.

Triệu Viện Viện có chút đăm chiêu.

Lý San và Vương Lâm đều bội phục.

Lưu Văn Chí đùa đùa ChuThiến, Trương Bân chỉ yên lặng nhìn Chu Thiến, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.Vương Vĩ thì hoàn toàn là sự kính nể, sùng bái

Trương Bân thở dài:

- Lúc mình làm trợ lý cho anh của Hồ Giai Giai từng nghe anh ta kể về quá trình học tập của Khắc Y.

Thiệu Lâm, nếu sau này cậu trở thành stylist nổi tiếng như Khắc Y thì mìnhtuyệt đối sẽ không cảm thấy ngạc nhiên!

Nghe Trương Bân nói xong, ai nấy đều kinh ngạc khó tin.

Nhưng nghĩ Trương Bân là người duy nhất từng tiếp xúc với Khắc Y nên những lời này hẳn cũng có chút căn cứ.

Chu Thiến bị mọi người nâng tầm mà mất tự nhiên cười nói:

- Trương Bân lại đùa mình rồi, cảnh giới của Khắc Y nào phải dễ dàng đạt đến

Vương Vĩ lại nói:

- Mình cảm thấy Thiệu Lâm nhất định có thể trở thành stylist kiệt xuất

Đối với điều này, mọi người đều đồng ý,Thiệu Lâm là người có tinh thần thép đáng sợ, cũng không phải ai cũng có thể làm được.

Ít nhất những người ngồi đây cũng không thể đem toàn bộnhiệt tình dốc lòng học tập được như cô ấy.

Chu Thiến cười cười:

- Trở thành stylist ưu tú chẳng phải là giấc mơ của mỗi người chúng ta sao, chẳng có gì là không thể cả

Mọi người như bị sự tin tưởng của Chu Thiến dẫn dụ mà gật đầu.

Triệu Viện Viện nói:

- Đúng, chỉ cần cố gắng, chúng ta đều có thể trở thành người ưu tú

Kì thi được chờ đợi cuối cùng cũng đến

Vẫn như mọi lần thi, trường học chuẩn bịngười mẫu cho bọn họ, sau đó chia cho các học viên.

Yêu cầu là, học viên trong thời gian định sẵn phải dựa vào đặc điểm của người mẫu mà chọnquần áo thích hợp cho họ, sau đó phối hợp với cách trang điểm.

Phòngthực hành có một tủ lớn, trong đó còn có đủ các loại quần áo để cho họcviên tùy ý chọn lựa

Người mẫu của Chu Thiến là cô gái trẻ,tóc dài, da vàng, mắt nâu đậm.

Nhưng người mẫu lại nhuộm mái tóc dàithành màu vàng sáng.

Điều này khiến cô ấy nhìn không có sức sống, màu da trở nên tối đi

Chu Thiến thầm than trong lòng, không khỏi hỏi người mẫu:

- Vì sao cô lại nhuộm tóc thành màu này

Người mẫu sờ sờ tóc mình trả lời:

- Không phải nói màu này sẽ cànglàm da trắng hơn sao?

Màu da của tôi rất xấu.

Mong cô có thể giúp tôitìm được những cách phối màu phù hợp nhất

Chu Thiến bất đắc dĩ thở dài, mái tóc dài vàng sáng này chính là điểm hỏng lớn nhất.

Cho dù phối hợp quần áo màusắc phù hợp cũng không thể đạt được hiệu quả tốt nhất.

Nên làm gì bâygiờ?

Giờ không thể kịp để nhuộm lại tóc cho cô ấy được

Chu Thiến vừa suy nghĩ vừa đi đến bên tủ, chọn quần áo.

Chu Thiến suy nghĩ, da người mẫu là da vàng, mắt nâu đậm, căn cứ thuyết sắc thái bốn mùa thì cô ấy thuộc loại người mùa thu.

Chu Thiến tìm tòi cẩn thận, tuổi người mẫu không lớn, ánh mắt nhu hòa, tính cách hẳn là rất dịu dàng.

Màu sắc đậm mà hoa lệ có thể khiến cô ấy caoquý hơn

Nhưng tóc thì làm thế nào?

Đúng là chuyện hao tâm tổn trí.

Trước tủ lớn có rất nhiều học viên đangchọn quần áo, ai náy đều chăm chú suy nghĩ, cũng không nói chuyện, hơnnữa còn giữ chặt quần áo trong tay, tránh để người khác cướp được.

Đang lúc này, có người đi đến bên ChuThiến, lấy đi bộ quần áo màu nâu đậm trước mặt Chu Thiến.

Chu Thiến đang nghĩ có nên dùng bộ quần áo này không nên còn chưa kịp cầm lên.

ChuThiến ngẩng đầu thì thấy là Hồ Giai Giai, cô ta không chút thay đổi cầmchắc quần áo, xem ra là không thể buông tay.

- Hồ Giai Giai, đây là quần áo tôi đã chọn

Hồ Giai Giai nhíu mày:

- Á, nếu thế sao cô không cầm trên tay, giờ nó trong tay tôi, chẳng liên quan gì đến cô nữa

Chu Thiến chán nản nhưng chuyện này cũngchỉ có thể tự trách mình không cẩn thận, ra tay quá chậm, cho nên cũngkhông nói gì, quay đầu lại chọn quần áo.

Bên tai lại nghe thấy Hồ Giai Giai phìcười.

Chu Thiến quay đầu đã thấy cô ta đang nhìn người mẫu của mình màcười, ý cười đầy châm chọc, cô ta nói:

- Người mẫu của cô có màu tóc đẹp quá đi…

Cô ta quay đầu lại nhìn Chu Thiến, ánh mắt vui mừng khi thấy người gặp họa:

- Nếu tôi là cô thì sẽ buông tay rồi, như cô ta, mặc quần áo gì chẳng thế

Giọng Hồ Giai Giai không cao không thấp,có thể cho người chung quanh nghe thấy nhưng các giáo sư ở xa sẽ khôngnghe thấy.

Các học viên xung quanh nhìn về phía người mẫu của Chu Thiến, đương nhiên cũng hiểu được ý của Hồ Giai Giai, những người quen biếtChu Thiến đều tỏ vẻ tiếc nuối, còn những người khác đều bưng miệng cườithầm vì bớt đi được một đối thủ mạnh.

Bởi vì bất kì ai cũng đều nhìn ra, thời gian có hạn mà muốn thay đổi màu tóc của người mẫu là không thể,cho dù cẩn thận phối đồ thì hiệu quả cũng không cao.

Một điểm khá khôngthành vấn đề nhưng để được điểm tốt, thậm chí thành một trong hai ngườixuất sắc nhất thì tuyệt đối không có khả năng.

Chu Thiến không để ý sự cười nhạo củangười xung quanh, cô chỉ lẳng lặng nhìn Hồ Giai Giai, khuôn mặt chấtchứa sự tức giận.

Đang lúc mọi người nghĩ cô sẽ phát giận thì cô độtnhiên lại cười thản nhiên.

Nụ cười thong dong khó mà nói hết, cô nhìn Hồ Giai Giai, giọng không cao không thấp, không nhanh không chậm:

- Hồ Giai Giai, là một stylist mà coi thường, làm nhục người mình phục vị là hành vi cực không nên.

Tôntrọng đối tượng phục vụ là đạo đức cơ bản mà một stylist nên có.

Đây làbài học đầu tiên chúng ta từng học, học giỏi như cô, không quên nhanhthế chứ

- Nói đúng lắm

Một giọng nói nhu hòa đột nhiên vang lên.

Nghe thế, mặt Hồ Giai Giai trắng bệch bởi vì cô ta nhận ra, đây chính là giọng của Thẩm Già Lam.

Các học viênxung quanh đều quay đầu đi, lén lút rời xa hai người Chu Hồ, tỏ vẻ không liên quan đến mình

Thẩm Già Lam đi từ bên kia tới, khóe miệng cười tao nhã tự tin, cũng không biết bà đứng đó tự bao giờ

Hồ Giai Giai đứng sững ở đó, mặt lúc trắng lúc đỏ, không nói được gì.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C125: Cạnh tranh


Chương 125: Cạnh tranh

Thẩm Già Lam khoảng hơn 30 tuổi, dángngười cao gầy, tóc ngắn sành điệu, khuôn mặt vô cùng thanh nhã.

Cô bướcnhững bước đi tao nhã đến bên hai người

Cô thản nhiên nhìn Hồ Giai Giai một cái, dưới cái nhìn của cô, Hồ Giai Giai vội cúi đầu.

Thẩm Già Lam quay đầu nhìn Chu Thiến, trong mắt có ý tán thưởng.

Cô nhẹ giọng nói:

- Bạn học này nói hay lắm, bất kể trước khi khách hàng đến tìm chúng ta trông như thế nào nhưng chúng tacũng không nên có lòng khinh thường.

Bọn họ cần chúng ta thì mới tìmchúng ta, nếu bọn họ cái gì cũng biết thì ai còn cần chúng ta nữa

Nói xong, cô thoáng dừng rồi lại nhìn về phía Hồ Giai Giai:

- Hơn nữa, bạn học này nói nhữnglời châm chọc vô tình vô nghĩa như vậy rất không cần thiết, ngoài việckhiến mình có phần nông cạn đi thì chẳng có ý nghĩa gì.

Hồ Giai Giai há miệng, vẻ mặt xấu hổ, cô đi đến bên Chu Thiến nói:

- Xin lỗi, vừa rồi mình không nên nói như vậy, cậu đừng để bụng

Chu Thiến với sự chuyển biến bất ngờ nàycủa cô ta thì rất hoài nghi nhưng nếu cô ấy đã xin lỗi thì còn nói gìđược nữa.

Chu Thiến cười nói:

- Không sao đâu

Thẩm Già Lam hình như rất vừa lòng vớithái độ biết sai mà sửa của Hồ Giai Giai, ánh mắt nhìn nàng nhu hòa đinhiều.

Sau đó cô lại hỏi Chu Thiến:

- Em có cảm thấy phân chia người mẫu không công bằng?

Nếu cho em đổi người mẫu, em có đổi không?

Chu Thiến nhìn nhìn người mẫu của các học viên khác, dù có một số người cũng có khó khăn nhưng không có ai là khó thiết kế như Chu Thiến.

Có thể nói, người mẫu của Chu Thiến thực sự làkhó làm nhất.

Nói không công bằng thì cũng có chút chút.

Nhưng Chu Thiến cười nói với Thẩm Già Lam:

- Em không muốn đổi, em muốn thửxem sao.

Stylist vốn để giúp người khác che đi khuyết điểm, tìm đượcconcept hợp với mình nhất.

Nếu em không làm được thì là năng lực của emcòn hạn chế, không phải tại người mẫu

Thẩm Già Lam nhìn Chu Thiến mà khẽ cười,cô lăn lộn trong nghề đã nhiều năm, cũng tiếp xúc với không ít học viên.

Mỗi lần thi đều cố ý trộn lẫn những người mẫu khó tạo hình, các họcviên chỉ biết kêu bất công, yêu cầu đổi người, chưa có ai nói được nhưChu Thiến.

Thẩm Già Lam như tìm được cảm giác củamình khi còn trẻ ở Chu Thiến, năm đó cô bướng bỉnh, không chịu thua, tựtin mà cũng lý trí.

Cô thực sự thích cô gái này, gật gật đầu, nói:

- Hi vọng thành tích của em sẽ không khiến tôi thất vọng.

Nói xong, xoay người tránh ra.

Thẩm Già Lam đi rồi, vẻ xấu hổ, ăn năncủa Hồ Giai Giai lập tức biến mất, cô ta lạnh lùng nhìn Chu Thiến mộtcái rồi đi tới bên kia bọn quần áo.

Chu Thiến chọn quần áo xong trở lại vị trí của mình.

Tiểu Mạt, Trương Bân đi tói thân thiết nhìn nàng.

Tiểu Mạt trách:

- Nếu cô giáo nói là có thể đổi người mẫu sao cậu không đổi?

Cậu đó, quá bướng bỉnh

Trương Bân nhìn mái tóc của người mẫu, cũng cau mày:

- Cái này quá khó, thiết kế thế nào cũng khó mà đạt hiệu quả tốt, đúng rồi…

Trương Bân đột nhiên nghiêm túc hỏi Chu Thiến:

- Vừa rồi cậu và Hồ Giai Giai xảy ra chuyện gì?

- Không có chuyện gì, chỉ là có chút cãi cọ.

Chu Thiến không muốn nhắc lại những lời Hồ Giai Giai nói trước mặt người mẫu

- Hồ Giai Giai này, luôn tự caotự đại, hơn nữa không chấp nhận được việc có ai đó hơn mình.

Vừa rồimình để ý mấy bộ quần áo đều bị cô ta đoạt đi.

Dường như cô ta biết mình muốn quần áo gì, mỗi lần đều cướp đi trước mặt mình, rất đáng ghét.Trương Bân oán hận

Chu Thiến thấy bọn họ còn chưa làm xong mà vẫn quan tâm nàng thì rất cảm động nói:

- Các cậu đừng để ý mình, cứ làmtốt việc của mình đâu, dù mình không được đi mua sắm thì các cậu cũngphải đi, quay về kể cho mình nhé.

Mau đi đi, mình mới tập trung nghĩđược

Lúc này hai người mới lo lắng rời đi

Người mẫu nghe được lời bọn họ nói, vẻ mặt có chút hối lỗi nói:

- Có phải màu tóc của tôi mang rắc rối cho cô?

Vừa rồi mình thoáng nghe mọi người bàn về tóc của tôi.

Chu Thiến nhìn người mẫu qua gương, lắc đầu nói:

- Không phải tại cô

Cô nghĩ nghĩ rồi lại nói:

- Nhưng tôi đề nghị, về sau côđừng nhuộm màu này nữa, màu này không hợp với màu da của cô, người datrắng nõn mới hợp.

Muộn màu nâu đậm đi, màu nâu đậm mới hợp

Người mẫu đó cũng tốt bụng:

- Có ảnh hưởng đến thành tích của cô không?

Hay là… tôi buộc tóc lên?

Chu Thiến nhìn nàng buộc tóc lên qua gương rồi lắc đầu, vẫn không được.

Cô mới nhuộm tóc, chân tóc cũng vàng rực rỡ.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút,Chu Thiến còn chưa nghĩ được là nên làm gì nên cũng lo lắng.

Cô đànhphải bảo người mẫu thay đồ trước rồi trang điểm cho người mẫu

Trang điểm xong, Chu Thiến vẫn không nghĩ được cách gì với mái tóc của người mẫu.

Mắt thấy thời gian sắp hết

Cách đó không xa, Hồ Giai Giai đã hoànthành thiết kế của mình, cô ta ngồi đó nhìn Chu Thiến, nhìn tóc ngườimẫu vàng óng mà cười lạnh lùng.

Chu Thiến buồn rầu nằm gục lên bàn, ở bên người mẫu lầm bẩm:

- Nếu có thể che tóc đi thì tốt rồi, chẳng ai nhìn được gì nữa…

Che đi?

Mắt Chu Thiến sáng bừng lên, lậptức đứng thẳng dậy.

Đúng thế, vì sao không thử cách này, Chu Thiến nhưđược kích thích mà phấn chấn tinh thần, cô cười nói với người mẫu:

- Cảm ơn cô đã nhắc nhở tôi

Cô đứng dậy, vội chạy đến bên tủ lớn tìm đồ mình cần

Người mẫu không hiểu gì, đứng sững ở đó,lòng đang nghĩ, mình nhắc nhở được gì?

Che đi?

Không thể nào, cô ấykhông định che đầu mình đi chứ

Thời gian kết thúc, Chu Thiến cũng vừa ývới tạo hình của người mẫu, hai người nhìn bóng hình xinh đẹp tronggương mà vui vẻ cười

Lần này, vì để chọn ra hai thiết kế xuấtsắc nhất, cũng để cho công bằng mà Thẩm Già Lam quyết định để cho 6 họcviên một tổ, dẫn người mẫu lên bục.

Như vậy, tất cả mọi người đều nhìnđược rồi để mọi người đánh giá, để tất cả được tâm phục khẩu phục.

Trong 6 người sẽ chọn ra một người, cuối cùng trong 6 người còn lại sẽ chọn ra hai người

Tổ thứ nhất, trong 6 người, Trương Bân trong đó.

Mọi người đều giới thiệu thiết kế của mình.

Đến lượt Trương Bân, anh nói:

- Người mẫu của em có làn da rámnắng khỏe mạnh, mắt màu nâu đâm, tóc cũng màu nâu, căn cứ sắc thái bốnmùa thì thuộc loại hình mùa hè.

Làn da của cô ấy khỏe mạnh, có màu hồnghào, môi màu hồng nhạt khiến người ta cảm thấy rất nhu hòa, tao nhã.

Khóe miệng anh luôn tươi cười, trong mắt đầy sự tự tin:

- Chọn nên em chọn cho cô ấy những màu nhu hòa, thanh nhã

Tay anh làm động tác mời xem rồi nói:

- Em chọn cho cô ấy áo màu xanhda trời nhạt và váy ngắn màu xanh đậm.

Sự phối hợp cùng màu theo từngtông đậm nhạt này thích hợp nhất với những người thuộc loại hình mùa hànhưng cũng để tránh đơn điệu, em chọn cho cô ấy chuỗi vòng cổ màu trắngcàng khiến cô ấy thêm tao nhã, dịu dàng

Lời giới thiệu và thiết kế của anh đượcmọi người khen ngợi, không nghi ngờ gì chính là người xuất sắc nhấttrong tổ 6 người đó.

Khi thầy giáo tuyên bố kết quả, vẫn có học viênnghi ngờ:

- Em không hiểu, thiết kế của em kém của Trương Bân ở chỗ nào

Thẩm Già Lam đi đến bên học viên kia, mỉm cười nói:

- Người mẫu của em da màu nâuvàng, mắt và tóc đều là màu đen, căn cứ theo sắc thái bốn mùa thì làngười mùa đông.

Người thuộc mùa đông thích hợp nhất dùng màu trắng, đenvà xám.

Em chọn màu đen cho cô ấy vốn cũng không sai nhưng em quên mấtviệc phối màu tương phản, chỉ có cách phối tương phản mới khiến ngườimẫu trở nên nổi bật.

Em chọn cho người mẫu cả người đều màu đen cũngkhông khỏi quá nặng nề.

Những lời đó khiến học viên kia tâm phục, không còn ý phản đối

Hai tổ tiếp, Tiểu Mạt và Lý San đều không được nhất, chỉ được loại khá, bọn họ ủ rũ đi đến bên Chu Thiến, nhìnthấy thiết kế của Chu Thiến thì đều ngạc nhiên vô cùng.

Lý San bội phục:

- Cách này mà cậu cũng nghĩ ra được, đúng là thua cậu rồi

Sau đó lại thở dài:

- Thẩm Già Lam nói mình phối đồ quá câu nệ, người mùa thu không phải mặc màu đỏ là hợp nhất sao?

Chu Thiến nhìn người mẫu của cô rồi cười nói:

- Cô ấy tuổi còn trẻ, chỉ mặc màu đỏ không thì quá già rồi, nếu dùng màu cam thì đẹp hơn đó

Lý San nghiêng đầu nghĩ, lúc này mới như bừng tỉnh:

- Thì ra vấn đề là ở đây, mìnhhiểu rồi, không nên quá cứng nhắc trong việc chọn màu, còn phải dựa theo tuổi tác, khí chất nữa

Tổ tiếp, Hồ Giai Giai, Vương Vĩ, Lưu VănChí đều ở trong đó.

Hồ Giai Giai dẫn người mẫu của mình đi lên trước,ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt như một nàng công chúa kiêu ngạo.

Nhưng cô ta quả cũng nên kiêu ngạo, chẳng những thành tích vẫn luôn số một số hailại còn trẻ tuổi, xinh đẹp, trở thành người nổi bất nhất trong các họcviên năm nay.

Ngay cả các thầy giáo cũng đều thầm bàn tán, cô ta vàocông ty là chuyện hiển nhiên.

Cô ta đứng trên bục, đôi mắt như thủytinh long lanh sáng bừng, khóe miệng tươi cười kiêu ngạo.

Làn da trắngnõn, ửng hồng, là người điển hình của người mùa xuân, người mang sắcthái mùa xuân thích hợp với màu vàng hoặc các màu ấm: vàng nhạt, hồngphấn, trắng sữa…

Cô ta mặc áo mà vàng nhạt pha lẫn xanh nhạt, mặc váytrắng ngắn, tay đeo lắc bạc, trông vô cùng xinh đẹp, động lòng người.Trùng hợp là người mẫu của cô ta cũng giống cô ta, làn da trắng nõn, mắt màu nâu nhạt, tóc vàng mềm mại, cũng là người mùa xuân

Tiểu Mạt thì thầm với Chu Thiến:

- Nhìn cô ta may mắn chưa kìa, mình là người mùa xuân, người mẫu cũng vậy, nhất định là biết cách phối hợp tốt nhất

Nhưng Chu Thiến để ý lại thấy Hồ GiaiGiai phối hợp rất sáng tạo khiến người ta cảm thấy như sáng bừng, khôngthể không nói, thực lực của Hồ Giai Giai không thể khinh thường

Hồ Giai Giai đứng đó nhìn ánh mắt tán thưởng của mọi người, trong lòng đắc ý.

Đến lượt mình, cô ta hắng giọng rồi lớn tiếng nói:

- Người mẫu của tôi là ngườithuộc mùa xuân, hơn nữa cô ấy là phụ nữ văn phòng cho nên tôi chọn chocô ấy vest công sở màu cà phê, và áo trong màu lam nhạt thêu hoa, chọntúi xách cùng màu với áo vest, cuối cùng thêm vào đồ trang sức trang nhã sẽ khiến cô ấy càng thêm dịu dàng mà cũng rất trí thức.

Cô ta giới thiệu xong, ngầm để ý thần sắc của Thẩm Già Lam, thấy cô mỉm cười, vẻ mặt đồng ý thì lại kiêu ngạo.

Từ nhỏ đến lớn, cô ta luôn là người xuất sắc nhất, nhất định cô ta cũngphải đạt được thành tích xuất sắc nhất mà vào công ty.

Lần này, người có thể làm đối thủ của cô ta cũng chỉ có Trương Bân.

Cô ta nhìn TrươngBân, Trương Bân nhìn thấy ánh mắt cô ta thì thản nhiên cười.

Hồ GiaiGiai thầm cắn răng, lòng vô cùng hận.

Lúc thu hồi ánh mắt, lơ đãng nhìn đến chỗ Chu Thiến…

đột nhiên, cô ta mở to mắt, vẻ mặt khó tin

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C126: Bộc lộ bản thân


Chương 126: Bộc lộ bản thân

Tổ này, người xuất sắc nhất cũng không có gì lạ, chính là Hồ Giai Giai, Vương Vĩ và Lưu Văn Chí xuống dưới thìđều uể oải.

Một người nói:

- Lại chung một tổ với Hồ Giai Giai….

Đúng là xui xẻo

Phân tổ là chia theo tên, cũng không phải là bất công, nên Lưu Văn Chí ngoài cảm thán mình không may cũng chẳng nói thêm gì

Hai người bọn họ chỉ ở mức khá, Vương Vĩ thở dài:

- Ba lần bị khá rồi, xem ra không thể vào top 10 nữa.

Lưu Văn Chí cũng thở dài:

- Mình cũng hai lần bị khá

Chu Thiến an ủi bọn họ:

- Thành tích của các cậu cũng không tệ, giờ hình như còn nhiều người chỉ được vừa qua, các cậu hẳn không sao đâu

Cô nói vậy thì sắc mặt hai người mới tốt lên một chút

Vương Vĩ nhìn thiết kế của cô mà sợ hãi, nhìn Chu Thiến sùng bái:

- Thiệu Lâm, thiết kế của cậu đẹp thật.

Cậu nhất định sẽ được đi mua sắm đó

Lưu Văn Chí cũng giơ ngón tay cái lên, chậc chậc khen ngợi:

- Cậu và Trương Bân nhất địnhphải đẩy Hồ Giai Giai kia xuống, nhìn vẻ mặt đắc ý của cô ta, lão tửkhông thoải mái chút nào

Chu Thiến chỉ cười.

Quần áo của TrươngBân bị Hồ Giai Giai cướp đi nên không thể đạt được hiệu quả tốt nhất,trong lòng không thoải mái.

Lý San, Tiểu Mạt vẫn luôn không thích HồGiai Giai cho nên đều rất đồng tình với lời nói của Lưu Văn Chí

Lý San hỏi Chu Thiến:

- Cậu ở tổ nào

Chu Thiến nói:

- Mình ở tổ cuối, cùng tổ với Triệu Viện Viện.

Tổ thứ 5 và tổ thứ 7 đều có 7 người, tổ thứ 6 là một học viên nam không thân, Vương Lâm cũng không được nhất.

Tổ cuối, Chu Thiến dẫn người mẫu lên, các bạn đều vỗ vai ủng hộ cô, Trương Bân trêu đùa:

- Đừng có vừa lên sàn đã lo đến líu lưỡi nhé

Tiểu Mạt lập tức đáp trả:

- Cậu đừng có nghĩ Thiệu Lâm cũng như mình

Trương Bân cười:

- Đúng, mình sai rồi, những lời này nói với cậu có vẻ hợp hơn

Lúc trước, Tiểu Mạt lên sân khấu giớithiệu vì lo lắng mà hơi lắp bắp, giờ lại bị Trương Bân đem ra mà đùa.Tiểu Mạt tức giận đến trợn tròn mắt, mọi người nhìn bọn họ cãi nhau mãicũng thành quen, coi như đang xem diễn

Chu Thiến vừa lên đài, mọi sự chú ý củamọi người đều tập trung ở người mẫu của cô.

Trước cũng có nhiều ngườikhông xem trọng cô, có nhiều người còn vui mừng xem kịch hay nhưng lúcnày thì ai cũng ngạc nhiên.

Bên dưới nhất thời náo động, các học viênchâu đầu, ghé tai nhau, thậm chí có người còn lấy di động ra chụp lại.Mà Hồ Giai Giai ở bên thì âm trầm mím chặt môi, sự đắc ý, kiêu ngạo khinãy không còn thấy đâu nữa

Thẩm Già Lam vui mừng, cô đi thẳng tới bên, kích động nói:

- Có thể giới thiệu một chút về thiết kế của em không?

Từ khi kiểm tra đến giờ, đây vẫn là lầnđầu tiên Thẩm Già Lam đến gần chủ động yêu cầu học viên giới thiệu, cóthể thấy được cô để ý thiết kế này thế nào.

Học viên bên dưới mỗi ngườimỗi vẻ, những người quan hệ tốt như Tiểu Mạt, Lý San thì đều vui mừngcòn những người không quen thì đều có vẻ hâm mộ, thậm chí là đố lỵ.

HồGiai Giai trong lòng tức giận, rõ ràng trước đó, cô ta vẫn là người xuất sắc nhất, nhưng giờ lực chú ý của mọi người đều thay đổi, ngay cả ThẩmGià Lam cũng có vẻ cực để ý, thiết kế của Tống Thiệu Lâm đẹp vậy sao?

Tuy rằng cô ta nghĩ vậy nhưng vẫn bị tácphẩm của Chu Thiến hấp dẫn, thiết kế độc đáo, nổi bật đó, dù là cô tacũng không thể bới móc

- Người mẫu của tôi màu da nâuvàng, mắt nâu đậm, là người mùa thu.

Người mùa thu lúc chọn màu quantrọng nhất là phải chọn những màu ấm áp nên tôi chọn cho cô ấy áo màuvàng hoa cải, phối hợp với quần dài màu nâu đậm…

Thẩm Già Lam đầy ý tán thưởng:

- Vậy sao em nghĩ được cách để che đi màu tóc của người mẫu

Ánh mắt mọi người đều nhìn lên đầu ngườimẫu, lúc này, tóc người mẫu được chiếc khăn lụa bóng họa tiết màu nâubao lấy, ở phần dưới mang tai có buộc thành chiếc nơ đơn giản, để lộ ratóc mái vàng rực trên trán

Lúc này, phần tóc vàng rực kia không hề chói mắt mà được chiếc khăn làm nổi bật mà cả người sáng bừng lên, vô cùng xinh đẹp

Chu Thiến mỉm cười, đôi mắt như lưu lytỏa ánh sáng trong như ngọc, nụ cười như tỏa sáng khiến người ta choángváng.

Có rất nhiều học viên nam lúc này mới phát hiện, thì ra bạn họcbình thường giản dị này lại xinh đẹp như vậy, so với Hồ Giai Giai trẻtrung hoạt bát thì cũng không hề thua kém

- Ban đầu em cũng rất lo, khôngbiết nên làm sao để sửa lại tóc cho người mẫu nhưng tiểu thư đây nói một câu mà nhắc nhở em.

Nếu màu tóc không thể thay đổi thì có thể dùng phụkiện để trang điểm cho nó.

Với người mùa thu mà nói, màu tóc nâu đậm làthích hợp nhất cho nên em mới nghĩ đến việc dùng khăn lụa màu nâu để tân trang lại.

Hớt tóc người mẫu về phía sau, chỉ để tóc mái lộ ra, ngượclại sẽ có hiệu quả như vẽ mắt cho rồng. màu khăn lụa có thể khiến cho vẻ cao quý của người mùa thu bộc lộ rõ nhất

Giọng của cô nhu hòa, trong suốt, nụ cười như ánh mặt trời, đôi mắt như bảo thạch, giọng nói êm tai, thoải mái,mọi người đều bị phong thái của cô mê hoặc, phảng phất như chìm vào thếgiới thần tiên khiến người ta vui vẻ thoải mái.

Nhất thời, trong phòng yên tĩnh không một tiếng động.

Bốp bốp bốp

Thẩm Già Lam bỗng nhẹ nhàng vỗ tay, mọingười lúc này mới như tỉnh mộng mà nhiệt liệt vỗ tay.

Đám Tiểu Mạt hưngphấn đến đỏ mặt.

Mấy giám khảo khác cũng mỉm cười gật đầu, đều cho ChuThiến điểm tốt

Thẩm Già Lam vươn tay ý bảo mọi người yên lặng rồi cười nói:

- Giờ tôi tuyên bố, Tống Thiệu Lâm chính là một trong hai người xuất sắc nhất, tin chắc mọi người không có ý kiến gì chứ

Những học viên không được đứng đầu mỗi tổ đều không có cơ hội, hơn nữa thiết kế của Chu Thiến thực sự rất đẹp nên đều vui vẻ đồng ý.

Mà năm người xuất sắc nhất, thấy cơ hội ít đi mộtphần, ngoài Trương Bân thì đều không thoải mái nhưng thực lực của ChuThiến như vậy, cho dù để cô tham gia đợt thi thứ hai tin chắc vẫn là kết quả đó cho nên đều gật đầu đồng ý.

Chỉ có sắc mặt Hồ Giai Giai càng lúc càng khó coi, ánh mắt nhìn Chu Thiến có vẻ khác lạ.

Trương Bân liếcnhìn cô ta một cái rồi nhăn mày

Chu Thiến đi xuống, bạn bè đều đến bên chúc mừng, Triệu Viện Viện cầm tay cô cười nói:

- Thua dưới tay cậu, mình tâm phục khẩu phục

Hồ Giai Giai đứng cách đó không xa, thỉnh thoảng lạnh lùng liếc mắt nhìn bọn họ.

Bên cạnh, một cô gái tóc ngắn nói:

- Chẳng phải vì người mẫu có chỗthiếu sót mới làm cho cô ta chiếm tiện nghi sao?

Nếu người mẫu này đưacho Giai Giai, nhất định cũng sẽ làm rất tốt

Hồ Giai Giai mặt không thay đổi, chỉ cúi đầu nhìn đồ hóa trang, không nói gì

Lúc Hồ Giai Giai và Chu Thiến khắc khẩu,Triệu Viện Viện đứng cách đó không xa, bọn họ thế nào cô rất biết, vìthế cô quay đầu phản kích:

- Lúc trước còn chẳng biết là aibảo Thiệu Lâm buông tay, còn nói cái gì mà phối màu gì cũng chẳng được.Thế mà giờ còn dám nói những lời này

Cô gái tóc ngắn không biết chuyện này,lập tức đỏ mặt, xoay người đi, ngượng ngùng lẩm bẩm gì đó.

Hồ Giai Giaiquay phắt lại, lạnh lùng nhìn bọn họ, thần sắc càng lúc càng lạnh

Chu Thiến bị ánh mắt cô ta quét qua mà lạnh người, lúc này, nghe Trương Bân thì thầm vào tai:

- Về sau nhất định phải cẩn thậncô ta, cô ta đã coi cậu là đối thủ, cô ta để có thể đả kích đối thủ,không ngại thủ đoạn đâu

Chu Thiến ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh hỏi:

- Sao cậu biết?

Chẳng lẽ…

Mắt cô lóe lên:

- Chuyện đồ dùng bị tráo của câucũng liên quan đến cô ấy?

Nhưng cũng không đúng, lúc cậu đi học, cô tacòn chưa theo học mà

Lời này của Chu Thiến khiến Tiểu Mạt, Lý San đều để ý, đều mở to mắt nhìn anh

Trương Bân cười khổ một tiếng, sờ sờ mũi, vẻ mặt đột nhiên có chút mất tự nhiên, Tiểu Mạt đột nhiên giật mình:

- Khi đó cậu làm trợ lý cho anhtrai cô ta, nhất định cũng biết Hồ Giai Giai, chẳng lẽ hai người có cáigì?

Cô ta yêu quá hóa hận mà mới làm thế?

Trương Bân chỉ nhìn mọi người, cũng không phủ nhận

Chu Thiến khó mà tin:

- Đúng thế sao?

Lưu Văn Chí vỗ vỗ vai hắn, đắc ý nói:

- Mỹ nam chính là mỹ nam, chuyện cẩu huyết này cũng xảy ra với cậu được

Trương Bân thở dài:

- Cũng không hẳn là thế, mình sao có thể có gì với cô gái kém mình 6 tuổi được?

Huống chi còn là lúc quan trọng nhất, lại còn là trợ lý cho anh trai cô ta… trí tưởng tượng củacậu phong phú quá

Anh lườm Tiểu Mạt một cái rồi nói:

- Tuy nói sau lưng một cô gáikhông tốt nhưng vì Thiệu Lâm cảnh giác mà mình nói qua một chút cũngđược.

Thực ra khi đó thời gian gặp nhau có hơi nhiều, cô ta có thể cótình cảm thiếu nữ, có lần thổ lộ với mình.

Khi đó mình nào có tâm tư yêu đương, huống chi lại là cô gái nhỏ như vậy nên đã từ chối.

Cô ta vốnluôn cao ngạo, có thể là thấy lòng tự trọng bị tổn thương đi.

Lúc ấymình cũng không chắc chắn nhất định là cô ta nhưng nghĩ lại, khả năng đó là lớn nhất.

Tóm lại, Thiệu Lâm vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.

Bên kia, Thẩm Già Lam lại gọi 5 học viênkhi nãy lên.

Trương Bân và Hồ Giai Giai một trước một sau đi lên.

ThẩmGià Lam và mấy giáo viên còn lại cùng bình chọn, thỉnh thoảng lại hỏibọn họ vài câu hỏi.

Trương Bân và Hồ Giai Giai không kém cạnh nhau làmấy.

Cuối cùng Thẩm Già Lam nói, Trương Bân chọn màu sắc không sai nhưng quá câu nệ, không bằng Hồ Giai Giai đơn giản mà sáng tạo nên cuối cùnglà Hồ Giai Giai thắng

Nói cách khác, chủ nhật đi mua sắm sẽ là Hồ Giai Giai và Chu Thiến đi

Với kết quả này, Trương Bân rất tức giận, nếu không phải Hồ Giai Giai cố ý lấy quần áo anh cần thì sao anh phảicâu nệ.

Chẳng qua, cô ta muốn cướp trước quần áo của anh thì nhất địnhphải nhanh nhẹn hơn anh.

Trong thời khắc mấu chốt này mà vẫn có thể phân tâm làm chuyện này thì cũng không phải không đáng bội phục.

Hồ Giai Giai ở bên nhìn vẻ tức giận của anh mà lạnh lùng cười.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C127: Kiều diễm


Chương 127: Kiều diễm

ừ đó tới nay, mỗi ngày cuối tuần, TriệuHi Thành sẽ đến phòng Chu Thiến.

Tiểu Mạt thường né tránh đi.

Có đôi khi anh xem cô học, khi rảnh thì cùng cô nói chuyện phiếm, hoàn toàn khôngcó hành vi quá trớn nào.

Có đôi khi, anh cũng sẽ muốn ôm chặt lấy cônhưng mỗi khi định hành động lại bị đôi mắt trong sáng của cô cản lại,ngay cả anh cũng thầm mắng mình không làm được việc gì nên hồn.

Thứ sáu, anh ở văn phòng gọi điện thoạicho Chu Thiến, nói với cô rằng chủ nhật sẽ đến chỗ cô.

Đổi lại là trước, sao mà anh phải gọi điện trước làm gì, cứ thế đi qua là được, còn gọicho hoa văn là tạo niềm vui bất ngờ.

Nhưng giờ anh cũng biết, thỉnhthoảng bất ngờ thì có thể là gia vị cuộc sống nhưng nếu quá nhiều lầnbất ngờ thì lại thành không tôn trọng người khác

Đáng mừng là, Thiệu Lâm chưa từng từ chối yêu cầu của anh nên trong lòng anh cũng luôn vui vẻ, đầy hi vọng.

Nhưng lần này, đầu dây bên kia dịu dàng nói:

- Chủ nhật á, không được, em bận rồi

Triệu Hi Thành xoay ghế, có việc?

Chủ nhật chẳng phải cô được nghỉ sao

- Em bận gì?

Giọng anh nhẹ nhàng như đang hỏi em muốn ăn gì vậy.

Đầu bên kia truyền đến tiếng Thiệu Lâmcười khẽ, dịu dàng, ấm áp như chiếc lông chim nhỏ cọ vào lòng anh khiếnlòng anh mềm mại vô cùng

- Chiều chủ nhật em được đi mua sắm, buổi sáng muốn đọc lại sách nên không có thời gian cho anh được.

Triệu Hi Thành thầm nói: trước kia đã bao giờ cô dành thời gian cho anh đâu, đều là anh lặng lẽ ngồi bên cô thôi.

- Vậy được rồi

Giọng nói có chút tủi thân, bình thườngvì không làm ảnh hưởng việc học của cô mà vẫn nhịn không gặp, chỉ mongcuối tuần đến thăm cô.

Xem ra tuần này ngay cả cơ hội này cũng không có

Anh thở dài, chẳng có cách nào.

Giờ anh phải học cách tôn trọng cô.

Ai ngờ Thiệu Lâm nói:

- Thứ bảy anh có rỗi không, hay là thứ bảy anh đến nhé

Triệu Hi Thành thoáng ngẩn ngơ, sau đó là mừng như điên.

Thiệu Lâm đang hẹn anh, Thiệu Lâm đang hẹn anh?

Đây làchứng tỏ cho điều gì?

Chứng tỏ Thiệu Lâm đang dần đón nhận anh

- Có rỗi, có rỗi

Triệu Hi Thành liên thanh đáp, giọng nói kích động.

Không rỗi cũng phải rỗi.

Chu Thiến khẽ cười:

- Vậy được rồi, thứ bảy anh đến nhé.

Sau đó cúp máy.

Tiểu Mạt ở bên tặc lưỡi:

- Quá ngọt ngào, làm người ta ghen tỵ muốn chết mà.

Chu Thiến cười:

- Ngọt ngào?

Cậu nhìn thấy ở đâu ra?

Tiểu Mạt kéo tay cô đến trước gương, chỉ vào bóng cô trong gương nói:

- Tự cậu nhìn đi, nụ cười này có ngọt ngào không

Chu Thiến nhìn gương, cô gái trong gương ánh mắt long lanh, hai má ửng hông, đầu mày khóe mắt không che khuất được ý cười

- Chẳng phải là cô gái đang yêu sao?

Tiểu Mạt trêu ghẹo

Chu Thiến vuốt mặt như có chút đăm chiêu rồi nói:

- Bọn mình còn chưa đến bước đó, nhưng anh ấy rất cố gắng, mình có thể cảm nhận được.

- Vậy cậu cũng cố gắng một chút mới được, một người cố gắng sẽ rất vất vả.

Tiểu Mạt đi đến phòng bếp:

- Được rồi, không còn sớm nữa, phải nấu cơm rồi.

Mai mình qua chỗ Triệu Viện Viện

Chu Thiến đi theo vào:

- Thật ra cậu không cần cố ý né đi đâu, bọn mình cũng có làm gì đâu

Tiểu Mạt bĩu môi:

- Ai thèm làm bóng đèn chứ, Triệu Hi Thành tuy không nói nhưng mắt nhìn mình như đao ý, mình sợ lắm…

Cơm chiều chỉ nấu đơn giảm, Chu Thiến và Tiểu Mạt nấu nhanh.

Tiểu Mạt vừa rửa rau vừa nói:

- Nói đi cũng phải nói lại, mìnhvẫn thắc mắc, cậu muốn cho Kiều Tranh hết hi vọng với Thiệu Lâm thì saokhông nói rõ chân tướng cho anh ấy biết?

Như vậy anh ấy mới có thể hoàntoàn hết hy vọng!

Chu Thiến đang vo gạo, nghe xong thì thoáng dừng tay rồi nói:

- Mình không muốn để anh ấy biết sự thật.

- Vì sao?

Thực ra, Kiều Tranh là người cần được biết nhất?

Tiểu Mạt nghi hoặc

Chu Thiến lại vo gạo, vo gạo xong đổ vào nồi, cắm cơm rồi mới nói:

- Chuyện này mình muốn giấu anhấy cả đời.

Nếu mình không nói, anh ấy vĩnh viễn không biết chân tướng.Anh ấy sẽ mãi mãi không biết Thiệu Lâm mà mình yêu đã biết mất.

Anh ấysẽ chỉ nghĩ, Thiệu Lâm mất trí nhớ rồi thay lòng đổi dạ.

Nghĩ do vậnmệnh trêu ngươi, tuy rằng có thể đau lòng nhưng chỉ là nhất thời.

Nhưngnếu để cho anh ấy biết Thiệu Lâm vì anh mà sống không tốt, thậm chí cònqua đời thì đó mới là sự đả kích lớn nhất.

Anh ấy sẽ mãi mãi sống trongđau khổ, tự trách, cả đời sẽ không thể giải thoát

Chu Thiến khẽ thở dài, sắc mặt ảm đạm:

- Đó là điều mình không muốn nhìn thấy nhất.

Mình cũng sẽ không để chuyện này xảy ra.

Với mình mà nói,mình thà để người mình yêu thay lòng đổi dạ, chỉ cần anh ấy còn sống,vui vẻ thì cũng hơn việc anh ấy mãi mãi dời xa nhiều.

Anh Kiều Tranh hẳn cũng sẽ như vậy, mình hiểu anh ấy

Tiểu Mạt khẽ gât đầu:

- Cậu nói cũng đúng, như vậy anhấy mới có thể bắt đầu cuộc sống mới, chỉ sợ sẽ không quên Tống Thiệu Lâm nhanh như vậy được

- Thời gian sẽ làm phai mờ mọithứ, chỉ cần mình sống tốt, anh ấy sẽ nghĩ rằng Thiệu Lâm sống tốt màdần buông tay, hơn nữa…

Chu Thiến nhớ tới cô gái xinh đẹp tên Thượng Quan Nhược Tuyết:

- Bên cạnh anh ấy thực ra cóngười con gái rất tốt, chỉ là anh vẫn không chịu mở lòng đón nhận màthôi.

Chỉ cần cô gái đó đủ kiên nhẫn thì sẽ khiến anh ấy thay đổi.

Tiểu Mạt vỗ vai Chu Thiến:

- Cậu yên tâm, Kiều Tranh nhất định sẽ hạnh phúc, anh ấy… là người tốt…

Chu Thiến khẽ nói:

- Đúng thế, là người rất tốt, rất tốt

Người đàn ông tươi cười dịu dàng đó, người đàn ông đã cho cô sự ấm áp vô tậ, là người mà cả đời này cô luôn chân thành chúc phúc

Ngày hôm sau, sáng sớm Tiểu Mạt đã mangsách và đồ trang điểm đến kí túc xá tìm Lý San và Triệu Viện Viện.

ChuThiến nhân lúc Hi Thành còn chưa đến mà dọn dẹp lại phòng một lần, giặtgiũ quần áo

Khoảng 9h, Triệu Hi Thành đến

Anh mang theo sữa và một bịch nước hoa quả nói:

- Anh không đến sớm chứ

Sáng sớm anh đã tỉnh giấc, cố ý nhịn đếnbây giờ mới tới.

Để cho người khác nhiều thời gian chuẩn bị, nhất là con gái chính là bí kíp Tiểu Lợi lén truyền thụ cho anh

Chu Thiến nhận đồ trong tay anh, cười nói:

- Đến vừa khéo, em vừa làm xong việc nhà, giờ muốn đi chợ mua đồ ăn lại sợ anh đến mà không gặp, còn đang lo lắng

Triệu Hi Thành hứng thú:

- Mua đồ ăn?

Dường như chỉ cần ở bên cô, bất kể là làm gì cũng trở nên rất thú vị.

- Anh có muốn đi không?

- Được, anh rất hứng thú

Chu Thiến cười, đại thiếu gia này, chỉ sợ còn chẳng biết chợ là cái gì.

Cô thấy trán anh có mồ hôi, nhớ tới việcanh phải xách đồ đi bộ đến tận tầng 5, đúng là làm khó Tổng giám đốcluôn đi thang máy

Lòng Chu Thiến có cảm giác ấm áp.

Cô rót nước cho anh nói:

- Uống nước, nghỉ ngơi chút đi, đầu đầy mồ hôi rồi

Triệu Hi Thành đón lấy chén nước trong tay cô, chỉ là nước lọc bình thường mà cũng có cảm giác ngọt ngào thấu tim gan

Triệu Hi Thành nghỉ ngơi xong, hai ngườiđi chợ.

Đi xuống tầng, Triệu Hi Thành định đi về phía xe của mình, ChuThiến vội giữ chặt anh lại cười nói:

- Không cần đi xe, đi bộ chỉ hết mấy phút thôi

Cô kéo tay anh đi về phía trước vài bước, vừa định buông tay thì Triệu Hi Thành lại nắm lấy tay cô rồi đổi thànhanh kéo cô đi.

Chu Thiến thoáng run lên nhưng cũng không giãy ra, khóemiệng cười dịu dàng, đi nhanh vài bước để đuổi kịp anh.

Anh quay đầunhìn cô, dịu dàng cười, ánh mắt sáng trong

Ánh mặt trời sáng lạn, ấm áp chiếu vàobọn họ, hai người đều yên lặng, chậm rãi đi về phía trước, tay gắt gaonắm chặt, cũng đôi khi nhìn nhau.

Hình ảnh này vô cùng ấm áp, lãng mạn

Ra ngoài khu nhà ở không quá xa chính làmột chợ truyền thống.

Chợ rất lớn, có đủ mọi thứ.

Ở dãy phố đầu chợ cònbày rất nhiều hàng bán đồ ăn sáng.

Giờ là lúc đông người nhất, ồn ào náo nhiệt, tỉnh thoảng nghe tiếng mặc cả, tiếng người bán hàng la hét

Triệu Hi Thành nhìn quanh, rất hiếu kì.Chu Thiến dẫn anh đến chỗ bán gà, mua một con gà.

Bà chủ quán cầm đaothành thục mà hạ sát tính mạng chú gà, Triệu Hi Thành nhăn mày, khôngđành lòng.

Vẻ mặt này xuất hiện trên mặt anh, tuy có chút buồn cườinhưng Chu Thiến lại cảm thấy rất đáng yêu.

Sau đó, bọn họ đi mua ớt xanh, Triệu HiThành nhìn Chu Thiến mặc cả, cảm thấy rất thú vị nên lúc mua rau, anhcũng nóng lòng muốn thử.

Cải thìa hai đồng một cân, Triệu Hi Thành nói:

- Một đồng có bán không?

Mặt Chu Thiến biến thành 囧, có người mua rau mua nửa giá sao?

Mặt chủ quán cũng tái mét:

- Không cần tiền, tặng cho cậu đó

Chu Thiến kéo tay anh đi, Triệu Hi Thành đắc ý:

- Chẳng lẽ anh đẹp trai đến mức này?

Mua rau cũng không cần trả tiền?

Chu Thiến đen mặt, miệng giật giật

Phía sau, chủ quán lầu bầu:

- Mặc tây trang, mua đồ ăn mặc cả còn không nói nhưng còn cò kè hơn cả phụ nữ, đúng là thời đại thay đổi…

Lời nói truyền vào tai, mặt Triệu HiThành biến thành 囧, Chu Thiến cười to.

Anh nhìn cô cười tươi như hoa thì cũng không kìm lòng được mà cười rộ lên theo

Về đến nhà đã gần 11 giờ

Chu Thiến nấu ăn, Triệu Hi Thành cũng chạy vào phòng bếp theo, la hét muốn giúp.

Chu Thiến nhờ anh rửa rau

Anh cởi áo vest, bên trong lào áo sơ mi xanh nhạt, anh cởi bớt cúc cổ, xắn tay áo để lộ ra da dẻ nâu đồng.

Đây là lần đầu tiên anh làm chuyện này,chân tay lóng ngóng.

Tuy rằng đã rất cẩn thận nhưng nước văng tung tóe,khắp bếp chỗ nào cũng có lá rau

Chu Thiến thấy vậy thì không khỏi than:

- Có đúng là anh đang giúp không vậy?

Cô đẩy anh ra khỏi phòng bếp.

Đúng lúcnày, Chu Thiến không cẩn thận mà đạp phải một chiếc lá cây, cả người mất thăng bằng trượt chân.

Triệu Hi Thành vội đỡ cô lại

Đến khi hai người phản ứng lại thì Chu Thiến đã bị Triệu Hi Thành ôm chặt vào lòng

Triệu Hi Thành nhìn cô, ánh mắt dần sâuthẳm.

Hai má cô vì sự hoảng sợ khi nãy mà ửng hồng, ngực phập phồng, mắt long lanh như có một lớp sương mỏng, đôi môi phấn hồng mềm mại.

TimTriệu Hi Thành đập loạn.

Chu Thiến hơi giãy, đang định bảo anh buông mình ra nhưng môi vừa hé thì Triệu Hi Thành đã cúi đầu, bịt kín môi cô

Nụ hôn cuồng nhiệt, bao nhiêu tình cảmchất chứa bùng nổ trong một khắc này.

Hơi thở nóng rực, thân hình nóngbỏng, đôi môi cũng cực nóng, không khí khắp phòng vô cùng nóng

Chu Thiến chỉ cảm thấy đất trời hôn ám,đầu óc trống rỗng, bên tai là hơi thở dồn dập của anh, triền miên nỉnon.

Một khắc này, tim cô cũng đập loạn.

Cô nóng lòng, vươn tay ôm cổanh

Trong phòng bếp nhỏ hẹp, đôi nam nữ ômnhau gắt gao.

Lửa nóng kiều diễm đó khiến cho mặt trời cũng phải thẹnthùng mà trốn sau những đám mây

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C128: Cùng đi mua sắm


Chương 128: Cùng đi mua sắm

Cùng đi mua sắm là căn cứ vào cơ thể củakhách hàng, vóc dáng, nghề nghiệp, tính cách mà tổng hợp lại rồi đưa rahình tượng thích hợp với nhu cầu của khách hàng.

Áp dụng theo cách mộtngười hoặc nhiều người cùng đi mua sắn, giúp khách hàng chọn ra thứ đồphù hợp nhất.

Chọn cho khách hàng những món đồ phù hợp, tiết kiệm nhấtmà vẫn giúp họ bộc lộ sự thu hút của mình

Chu Thiến đến trường học rồi cùng Hồ Giai Giai đi theo Thẩm Già Lam xuống dưới lầu.

Đợi quản lý của Lý Hiểu Điệpcho xe đến đón bọn họ.

Trước mặt Thẩm Già Lam, Hồ Giai Giai vẫn luôn tỏvẻ hòa hợp với Chu Thiến, Chu Thiến cũng khách khí với cô ta.

Thẩm Già Lam còn một trợ lý khác, là cô gái hơn 20 tuổi, ăn mặc rất thoải mái

Đến hẹn, xe của Lý Hiểu Điệp đã đến dưới lầu.

Mở cửa đã thấy Lý Hiểu Điệp ngồi trong nhìn bọn họ mỉm cười

Bốn người lên xe, xe lập tức đi tới khu mua sắm cao cấp trong thành phố

Lý Hiểu Điệp là ngôi sao mới nổi tronghai năm qua, ca hát, đóng phim, MC đều có làm, hơn nữa, thành tích không tồi.

Bộ phim điện ảnh đầu tiên cô làm nữ chính đã được giải nữ diễnviên xuất sắc nhất của giải Kim Chung.

Lần này là cô chọn đồ để tham gia lễ trao giảo tháng sau

Lý Hiểu Điệp nói với Thẩm Già Lam:

- Giờ tôi mới được thông báo, giờ ra nước ngoài để chọn đồ đã không kịp rồi, cũng may trong thành phốcũng bán nhiều đồ nước ngoài cao cấp, chỉ là phiền Già Lam chọn cho tôimấy bộ trang phục khiến mọi người đều ngạc nhiên, đến lúc đó, tôi mờiKhắc Y trang điểm, nhất định phải trở thành người nổi bật nhất thảm đỏđêm đó

Mọi người đều nghe nói, lần tranh giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, Lý Hiểu Điệp còn có một đối thủ mạnh nên cô mới có thể đầu tư mạnh và hình ảnh để áp chế đối phương

Xe dừng lại trước một khu mua sắm lớn.

Ởđây có đủ các mặt hàng cao cấp trong và ngoài nước.

Trước kia Chu Thiếncũng là khách quen ở đây.

Cô đang nghĩ, không nên để gặp người quen mớiđược nhưng lại nghĩ lại, gặp người quen thì sao?

Cô có làm chuyện gì xấu đâu, không phải không thể gặp người…

Lý Hiểu Điệp khoảng 25 tuổi, dáng ngườikhông quá cao, ngực rất đầy đặn.

Diện mạo ngọt ngào, da màu vàng đậm,tóc màu nâu, mắt nâu, là điển hình của người mùa thu

Hôm nay cô ăn mặc rất bình thường, áo sơmi hoa văn, quần bò, mặt mộc, còn đeo kính râm che nửa mặt.

Không cẩnthận để ý thì đúng là không thể nhìn ra đây là ngôi sao Lý Hiểu Điệp

Đoàn người đến rất nhiều gian hàng, LýHiểu Điệp vẫn chưa chọn được quần áo phù hợp.

Cô chọn đồ thì Thẩm GiàLam nói không hợp, Thẩm Già Lam chọn thì cô lại không thích.

Giống như một bộ váy màu đen hở lưng, trễ ngực cô thích thì Thẩm Già Lam nói màu đen khiến cô quá cứng nhắc, sẽche dấu đi hào quang của cô.

Nói vậy thì Lý Hiểu Điệp cũng đành từ bỏ

Chu Thiến và Hồ Giai Giai vẫn đi theo sau hai người, nhìn Thẩm Già Lam tao nhã dùng kiến thức chuyện nghiệp củamình mà đưa ra các đề nghị với Lý Hiểu Điệp.

Mà Lý Hiểu Điệp vốn luôn là VIP cũng tỏ vẻ thành kính học hỏi, trong mắt có sự thán phục thì cả hai đều hâm mộ, thầm có sự tự hào với công việc mình làm

Thời gian cứ trôi đi, mọi người đã đi qua hầu hết các cửa hàng mà vẫn không tìm được đồ phù hợp.

Lý Hiểu Điệp mất kiên nhẫn, thở dài:

- Chẳng lẽ thực sự không có quần áo phù hợp với tôi

Thẩm Già Lam ở bên khuyên cô không nên vội, kiên nhẫn một chút sẽ tìm được…

Lúc này, Chu Thiến nghĩ đến một nhãn hiệu quần áo hẳn là rất phù hợp với Lý Hiểu Điệp, chỉ là cửa hàng kia vị trí không tốt nên vẫn chưa tìm được

Chu Thiến nghĩ rồi lặng lẽ đi đến bênThẩm Già Lam, nói ra ý nghĩ của mình.

Hồ Giai Giai thấy vậy thì cũng vội đi theo, nghe Chu Thiến nói xong thì bĩu môi nói:

- Cô đừng có đề nghị linh tinh,giờ Lý Hiểu Điệp đã không vui, nếu hại cô ấy mừng hụt thì chưa biếtchừng sẽ nổi giận, liên lụy đến cô Thẩm chưa biết chừng

Thẩm Già Lam nghĩ rồi nói:

- Vẫn nên đi xem đi, có lẽ sẽ có đồ hợp cũng chưa biết chừng

Nói xong lại nhìn Chu Thiến cười cười:

- Tôi cũng muốn xem xem thẩm mỹ của em thế nào

Nói xong, cô đi đến bên Lý Hiểu Điệp, đưa ra đề nghị đó

Thẩm Già Lam đi rồi, Hồ Giai Giai lườmChu Thiến rồi chạy đến bên Thẩm Già Lam, như không thích Chu Thiến lấysự chú ý của giáo viên

Chu Thiến cười bất đắc dĩ, cũng không so đo với trẻ con.

Bọn họ đi đến cửa hàng Chu Thiến nói.

Cửa hàng đó Chu Thiến cũng chỉ đến 1,2 lần, cũng không phải khách quen nênkhông sợ nhân viên nhận ra

Vừa vào, Thẩm Già Lam đã liên tục gật đầu mỉm cười.

Bởi vì quần áo của cửa hàng này phong cách giản dị, màu sắchoa lệ mà nồng ấm, quả thực vô cùng thích hợp với Lý Hiểu Điệp.

Nhưng Lý Hiểu Điệp lại nhíu mày, nhìn giới thiệu nói:

- Hình như là hàng trong nước, sợ không đủ sang trọng

Vừa rồi, Hồ Giai Giai bị Chu Thiến cướpđi sự chú ý của giáo viên mà trong lòng khó chịu, giờ thấy Lý Hiểu Điệpkhông hài lòng với giới thiệu này thì mừng thầm, cố ý nói:

- Đúng thế, chỉ có hàng hiệu nổi tiếng thế giới mới hợp với thân phận của Lý tiểu thư.

Những lời này khiến Lý Hiểu Điệp rất vui, không khỏi nhìn Hồ Giai Giai mấy lần.

Chu Thiến không muốn khắc khẩuvới cô ta trước mặt khách, hơn nữa, ở đây Thẩm Già Lam mới là nhân vậtchính, cô cũng không muốn lấy đi sự chú ý của khách hàng với Thẩm GiàLam nên chỉ mìm cười nhìn Hồ Giai Giai không nói

Thẩm Già Lam tức giận nhìn Hồ Giai Giai rồi mới nói với Lý Hiểu Điệp:

- Đồ trong nước cũng có nhiềuthiết kế đẹp, chất lượng tốt.

Lý tiểu thư, quần áo quan trọng nhất làkhi mặc lên người sẽ cho hiệu quả gì, nếu không phù hợp, cho dù là hànghiệu của bậc thầy thiết kế cũng vô dụng

Nói xong, cô nhìn quanh, chọn ra một bộ váy ngắn không tay màu lam, nhân viên vội đưa cho Lý Hiểu Điệp.

Thẩm Già Lam nói:

- Lý tiểu thư, cô thử bộ này đi, xem xem thế nào.

Lý Hiểu Điệp do dự một hồi rồi quyết định nghe theo lời đề nghị của chuyên gia.

Lý Hiểu Điệp và trợ lý vào phòng thay đồ

Lúc này, Thẩm Già Lam nghiêm mặt nhìn Hồ Giai Giai, giọng nói nghiêm khắc:

- Là một stylist chuyên nghiệpthì phải đưa ra ý kiến chuyện nghiệp cho khách hàng chứ không phải mùquáng nịnh bợ lấy lòng khác.

Hồ Giai Giai, biểu hiện này của em khiếntôi rất thất vọng

Hồ Giai Giai tái mặt, vội cùng đầu, tuyrằng trông cô ta như rất hổ thẹn nhưng thực ra lại vô cùng tức giận.

Từnhỏ đến lớn vẫn luôn được người khen thông minh, lanh lợi, hơn nữa dungmạo xuất chúng nên vẫn luôn là người được yêu chiều trong mắt gia đình,bạn bè.

Nếu cô muốn học đại học cũng vẫn có thể đỗ vào trường tốt nhưngvì cô rất thích công việc đầy tính nghệ thuật này nên mới không lên đạihọc mà chú tâm học stylist.

Mãi đến giờ, có ai mà không khen cô có thiên phú?

Đây vẫn là lần đầu tiên có người nghiêm khắc phê bình mình nhưvậy.

Trong lòng Hồ Giai Giai không khỏi suynghĩ, có phải bởi vì mình đoạt sự chú ý của Lý Hiểu Điệp mà Thẩm Già Lam mới lấy cớ trách cứ mình?

Nhất định là vậy.

Cô cúi đầu, mắt lóe ra ánhsáng lạnh.

Cô ta nghĩ vị trí bậc thầy đó là có thể ngồi cả đời sao?

Saunày, mình nhất định phải thay thế, hạ bệ cô ta

Thẩm Già Lam thấy cô cúi đầu không nói,nghĩ cô ta đã nhận thức sự sai lầm nên chỉ thở dài, không nói gì thêm.Hồ Giai Giai vẫn là em của đồng nghiệp, hơn nữa vẫn luôn có thành tíchnổi trội, cô cũng vẫn rất xem trọng Hồ Giai Giai.

Không ngờ, tuy rằngtài năng có thừa nhưng phẩm hạnh thực sự…

Nhất định sẽ không thể đạt đến đỉnh cao.

Nhưng thực ra…

Thẩm Già Lam lại nhìn về phía Chu Thiến, lúcnày, Chu Thiến chăm chú nhìn quần áo trong cửa hàng, còn thỉnh thoảngchọn ra mấy bộ quần áo màu sắc khác nhau mà thử phối hợp, vẻ mặt rấtchuyên chú.

Cô cũng luôn cười cảm ơn với nhân viên lấy hàng giúp mình

Nhưng Chu Thiến luôn bình thường này lạikhiến cô rất bất ngờ.

Chẳng những chăm chỉ, chịu khó mà còn có thái độrất tốt với mọi người

Quan trọng nhất là cô ấy khiêm tốn, luônkhông dễ dàng chịu cúi đầu, cô gái này có thể phát triển đến trình độnào, ngay cả Thẩm Già Lam cũng không thể đoán trước.

Hồ Giai Giai ngẩng đầu, thấy Thẩm Già Lam đang nhìn Chu Thiến, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng thì không phục, ánh mắtnhìn hai người cũng lạnh dần

Chỉ chốc lát sau, Lý Hiểu Điệp ra khỏi phòng thay đồ, vẻ mặt vui mừng, cô cười nói:

- Già Lam, cô nói đúng lắm, quần áo quan trọng nhất là hiệu quả khi mặc trên người, bộ này tôi thích lắm

Bộ váy dạ hội ngắn cô mặc lộ ra đườngcong duyên dáng, bờ vai đẹp và đôi chân thon.

Quan trọng nhất là đườngcắt may khéo kéo giúp khuôn ngực đầy đặn của cô càng thêm hoàn mỹ, ẩnhiện vô cùng gợi cảm mà cũng không quá lố.

Eo bó khiến cho dáng ngườivốn không mấy mảnh mai của cô trở nên thật cân đối

Quan trọng nhất là màu da cam hoa lệ khiến làn da vốn không trắng của cô nhìn như sứ, cả người tản ra khí chất cao quý

Lý Hiểu Điệp soi gương, cười tươi rạngrỡ, nếu thêm vào phần trang điểm của Khắc Y thì nhất định có thể nổi bật hơn đối thủ nhiều

Thẩm Già Lam cũng rất vừa lòng với hiệu quả quần áo, cô nhìn kỹ rồi nói:

- Nếu phối hợp với khăn cùng màu thì sẽ càng thêm hoàn mỹ

Lý Hiểu Điệp nhìn qua gương:

- Già Lam, mọi thứ đều nghe lời cô, tôi tin tưởng cô

Hồ Giai Giai đang muốn lấy lại thể diện, cũng muốn bộc lộ năng lực trước mặt Lý Hiểu Điệp, đi đến bên Lý Hiểu Điệp nói:

- Cũng nên dùng giầy cao gót cùng màu để bộc lộ ra khí chất cao quý của tiểu thư. (Móe, váy cam, khăncam, giày cam =)))))

Lý Hiểu Điệp đang vui, nghe ca ngợi thì cười tít mắt:

- Già Lam, đúng là tướng mạnh không có thủ hạ yếu, trợ lý của cô rất khá

Cô vẫn luôn nghĩ, Chu Thiến và Hồ GiaiGiai là trợ lý của Thẩm Già Lam.

Thẩm Già Lam còn chưa kịp trả lời thìHồ Giai Giai đã cười nói:

- Em không phải là trợ lý của côThẩm, em là học trò của cô ấy, sau này cũng sẽ là một stylist, nếu đếnlúc đó có thể phục vụ chị thì tuyệt đối là vinh hạnh của em

Lý Hiểu Điệp giật mình rồi cười nói:

- Các cô gái trẻ bây giờ đúng là có chí tiến thủ.

Bên kia, Chu Thiến đem quần áo mình đã chọn rồi đưa cho Thẩm Già Lam:

- Cô Thẩm, cô xem quần áo em chọn có hợp với Lý Tần Thiên không?

Thẩm Già Lam nhìn quần áo trên tay Chu Thiến, Chu Thiến lại nói:

- Em cảm thấy quần áo này hợp để mặc lúc bình thường, cô Thẩm, em chọn có được không ạ?

Thẩm Già Lam nhìn cô một hồi cười nói:

- Không tồi đâu, quần áo này hợp lắm, em đưa cho cô ấy đi

Trong lòng Thẩm Già Lam có chút thấtvọng, thì ra cô ấy cũng là nhân cơ hội mà bộc lộ…

Nhưng xã hội này, cóai mà không nghĩ mọi cách nổi danh?

Các học viên trước kia đi mua sắmcũng cũng vậy, nghĩ chỉ cần được ngôi sao nhận biết thì dễ nổi danh hơn.

Nhưng làm gì có chuyện đơn giản như vậy, nếu thế thì cô đã chẳng ngồivững ở vị trí này bao năm qua

Ai ngờ, Chu Thiến chỉ cười nói:

- Cô à, cô đưa cho Lý tiểu thư đi, chỉ sợ cô ấy không tin tưởng em đâu

Thẩm Già Lam có chút bất ngờ:

- Em đưa cho cô ấy, nếu cô ấy thích, nói với mọi người thì em nổi tiếng rồi đó

- Nổi tiếng?

Chu Thiến cười sợ hãi: – Cô à, em chỉ là gà mù thôi, nổi gì được chứ, cô đừng cười em.

Nói xomg, có chút ngượng ngùng xoay người.

Thẩm Già Lam cười tươi, nụ cười từ đáy lòng, cô gái này, tâm tư thật tinh thuần

Thẩm Già Lam cầm quần áo đưa cho lý HiểuĐiệp, Lý Hiểu Điệp mặc thử rồi rất thích, liên thanh cảm ơn, Thẩm GiàLam nói cho cô rằng quần áo này đều cho Chu Thiến chọn.

Lý Hiểu Điệp ngạc nhiên, cô nhìn ChuThiến, Chu Thiến có chút ngượng ngùng cười.

Lý Hiểu Điệp thầm nghĩ, côgái này đứng đó, hoàn toàn không có cảm giác tồn tại, không ngờ lại cóbản lĩnh như vậy.

Vừa có bản lĩnh vừa có lòng đoan chính đúng là khiếnngười ta ngạc nhiên

Mà Hồ Giai Giai ở bên thấy Lí Hiểu Điệptán thưởng Chu Thiến như vậy thì rất ghen tỵ mà không khỏi hối hận.Vừarồi chỉ lo nịnh hót Lý Hiểu Điệp mà quên chọn quần áo cho cô ấy?

Bằngkhông, giờ người được khen ngợi chính là mình rồi.

Cô ta lén trừng mắtnhìn Chu Thiến một cái, Tống Thiệu Lâm này, đúng là kẻ tâm cơ thâm trầm.

Lý Hiểu Điệp vô cùng vui vẻ.

Chẳng nhữngthanh toán tiền theo giờ mà còn boa cho Chu Thiến và Hồ Giai Giai khôngít.

Đoàn người vừa định ra ngoài, đột nhiên cách đó không xa có tiếngngười kích động gọi:

- Triệu phu nhân, Triệu phu nhân…

Tiếng gọi như hướng về phía các cô vậy.

Mọi người theo bản năng quay đầu lại.

Một cô gái nhân viên bán hàng mặc đồngphục đứng trước một cửa hàng thời trang hàng hiệu có tiếng, nhiệt tìnhvẫy tay với các cô.

Thấy bọn họ dừng lại thì vội đi tới.

Nhân viên kia đi lướt qua mọi người, thậm chí đi qua Lý Hiểu Điệp cũng chẳng nhìn cô ta một lần như là không quen biết, đi thẳng đến trước mặt Chu Thiến, vẻ mặt kích động mà nhiệt tình:

- Triệu phu nhân, đã lâu khôngthấy cô tới, lần trước quần áo cô chọn đã chuyển về rồi, để trong cửahàng đã lâu rồi, gọi cho cô cũng không thấy cô bắt máy, còn tưởng côquên rồi.

Chu Thiến nhớ ra trước đó đúng là có đặtquần áo ở đây, chẳng qua là gần đây có nhiều chuyện xảy ra nên cũng quên khuấy đi mất.

Nghĩ vậy, cô cũng cười hối lỗi:

- Ngại quá, bận quá mà quên béng đi mất

Lời vừa nói ra, mọi người đều ngạc nhiên, nhất là Thẩm Già Lam và Hồ Giai Giai.

Hồ Giai Giai không nhịn được lớn tiếng nói:

- Tống Thiệu Lâm, cô đã kết hôn.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C129: Gái bao


Chương 129: Chuyện gái bao

Quần áo thì phải mang về

Chu Thiến đi theo nhân viên vào cửa hàng.

Lý Hiểu Điệp có việc đi trước, Thẩm Già Lam cũng có hẹn nên cũng đi.

Hồ Giai Giai nghĩ nghĩ rồi đi theo sau Chu Thiến.

Chu Thiến vào cửa hàng, nhân viên tiếpđón vô cùng ân cần.

Hồ Giai Giai thì lạnh chỉ thờ ơ lạnh nhạt.

Cô ta đểý, quần áo ở đây đều rất sa hoa, người bình thường sao mua nổi.

Nhânviên cửa hàng tuy luôn gọi Triệu phu nhân nhưng Tống Thiệu Lâm ở trườnglâu như vậy, đã bao giờ thấy chồng cô xuất hiện.

Mà cô cũng chưa từngnói là đã kết hôn.

Nhìn kỹ, trông cũng rất xinh đẹp… hay là…

Khóe miệngHồ Giai Giai cười đầy đắc ý.

Chu Thiến lấy quần áo xong thì bỏ đi.

HồGiai Giai cố ý tụt lại sau, chờ Chu Thiến đi xa thì quay lại hỏi thămnhân viên cửa hàng về Chu Thiến.

Nhân viên đương nhiên không thể tiết lộ thông tin của khách hàng, bất kể Hồ Giai Giai hỏi thế nào cũng khôngnói.

Hồ Giai Giai càng tự cho rằng đó là bí mật không dám nói cho ai nên càng chắc chắn suy nghĩ của mình.

Sáng thứ hai đi học, những học viên còn chưa thân quen với Chu Thiến đã nghe được tin tức chấn động về nàng

Tống Thiệu Lâm lại chính là hồ ly tinh được đại gia bao

Tin vừa truyền ra, cả phòng như nổ tung.

Hồ Giai Giai ở bên cười lạnh nghe mọi người bàn tán

- Không thể nào, Tống Thiệu Lâm không giống người như vậy, bình thường nàng cũng rất thành thật mà

- Nói thế nào được.

Cậu xem đãbao giờ thấy cô ấy lo lắng vì tiền chưa.

Nghe nói tiền mua dụng cụ trang điểm của Triệu Viện Viện cùng là do cô ấy đưa, còn nữa, quần áo cô ấymặc đều là hàng hiệu, áo mỏng thôi cũng đã mất vạn tệ rồi đó.

Ngườithường sao mua được

Có kẻ ghen tỵ với tài năng của Chu Thiến mà nhân cơ hội nói:

- Mình thấy việc này đến tám phần là đúng rồi, các cậu nhìn cô ấy đó, làn da trắng nõn, đã từng chịu khổsao?

Nhất định là được đại gia nuôi, đến học chỉ là giết thời gian thôi

Chu Thiến và Tiểu Mạt đến trường đều cảmthấy ánh mắt mọi người nhìn mình là lạ.

Cô dù thấy kì nhưng cũng khôngquan tâm.

Nhưng sắc mặt học viên càng lúc càng khác thường, thậm chí còn có những người nhỏ to bàn bạc ở sau lưng cô rồi lớn tiếng cười.

Đếnngay cả bọn Trương Bân cũng nhìn cô đầy vẻ tò mò, cô càng thấy không ổn.

Mãi đến khi Lý San kể cho cô lời đồn này thì Chu Thiến cảm thấy khôngbiết nên khóc hay cười.

Mình vì kẻ thứ ba mà phải bỏ nhà đi, giờ lại bịngười ta coi mình là tiểu tam…

Cô không cần nghĩ cũng biết là ai tungtin đồn.

Xem ra, có một số người không thể quádung túng, Mình dễ dàng bỏ qua cho cô ta thì cô ta càng càn rỡ.

Ngườinhư thế phải mắng thẳng vào mặt

Cô bình tĩnh đi đến trước mặt Hồ Giai Giai, thấp giọng nói:

- Chúng ta ra ngoài, tôi có lời muốn nói với cô

Chuyện này nói trước mặt nhiều người thì có phẩn bất tiện, vạn nhất gây lộn cũng rất khó coi

Ai ngờ Hồ Giai Giai ngẩng đầu, cười cợt nhìn cô, mắt đẹp mở to đầy vẻ khinh miệt, cố ý cao giọng nói:

- Có gì thì nói ở đây đi.

Tôi đâu giống như ai đó, tôi có làm gì ám muội đâu

Giọng cô ta vừa sắc vừa nhọn khiến tất cả mọi người đều chú ý.

Mọi người đều hứng trí mà nhìn hai người, nhưngánh mắt nhìn Chu Thiến thì lại có vẻ khinh thường.

Lòng Chu Thiến như có lửa giận thiêu đốt, cô cố nén lại, trầm giọng nói:

- Được, chúng ta nói ngay tại đây.

Giọng cô không lớn không nhỏ nhưng đủ để tất cả mọi người nghe được

- Hồ Giai Giai, tôi biết là cô tung tin đồn về tôi, cô phải xin lỗi tôi trước mặt mọi người

Bên kia, Tiểu Mạt nghe tin đồn xong thìvốn cũng rất tức giận, nay biết được người tung tin đồn là Hồ Giai Giaithì giận dữ, xông tới cạnh Hồ Giai Giai tức giận nói:

- Hồ Giai Giai, không có bằng chứng mà cô dám nói những lời làm tổn hại danh dự của người khác sao.

Hồ Giai Giai ngồi tại chỗ, dùng kéo nhỏ sửa móng tay, nghe Tiểu Mạt nói thì cười lạnh, ngẩng đầu nhìn cô nói:

- Nếu muốn người không biết, trừphi mình đừng làm!

Tống Thiệu Lâm nghĩ cô ta không nói là có thể giấuđược mọi người?

Ngày nào cũng giả bộ thuần khiết dịu dàng, thật ghê tởm

Tiểu Mạt tức giận đến đỏ mặt, chỉ vào mặt cô ta, lớn tiếng nói:

- Hồ Giai Giai, cô quá đáng rồi.

Chu Thiến giật kéo nhỏ trong tay Hồ GiaiGiai, nặng nề đập xuống bàn học.

Học viên trong lớp đều ngạc nhiên mở to mắt nhìn, còn chưa từng thấy Tống Thiệu Lâm nổi giận, xem ra cô thực sự tức giận rồi.

Mọi người đều chăm chú nhìn hai người.

Vẻ mặt Chu Thiến bình tĩnh, giọng nói lạnh như băng tuyết:

- Cô nhìn thấy sao?

Cô thấy tôi được người khác bao sao?

Là ai, cô nói ra xem nào

Hồ Giai Giai đầu tiên là bị động tác của Chu Thiến làm hoảng sợ, sau đó đứng phắt dậy, lớn tiếng nói:

- Cô cho là cô có thể chối sao?

Cô ta nhìn quanh, trong mắt có vẻ hung ác:

- Hôm nay tôi sẽ cho mọi ngườinhìn rõ con người thật của cô.

Người bao cô họ Triệu.

Phiền cô còn cómặt mũi mà bảo người khác gọi mình là Triệu phu nhân!

Hắn ta giúp côđóng học phí, giúp cô mua hàng hiệu, Tống Thiệu Lâm…

Cô ta cười châm chọc:

- Cô cũng có bản lĩnh lắm

Tiểu Mạt lớn tiếng nói:

- Đó là chồng của Thiệu Lâm

Những lời này vừa nói ra, xung quanh đều ồ lên, mọi người đều châu đầu ghé tai bàn tán, ai cũng không ngờ TốngThiệu Lâm đã kết hôn.

Đám người Trương Bân nhìn nhau, không phân biệtđược là thật hay giả.

- Chồng?

Hồ Giai Giai như là nghe được chuyện cười mà cười lạnh:

- Hai người đừng có nói với tôilà Tống Thiệu Lâm là phu nhân hào môn nhé.

Nếu như vậy thì còn ở đây làm gì?

Nếu cô ta đã kết hôn sao chưa từng nhắc đến?

Có ai đã gặp chồng côta chưa?

Các nàng rõ ràng là muốn lừa gạt mọi người, che dấu chân tướng.

Tiểu Mạt nhất thời tức giận, chuyện nàychỉ trong phút chốc sao mà nói rõ được, hơn nữa dù sao cũng là việcriêng của Chu Thiến, sao có thể nói ra trước mặt bao người như vậy.

Hồ Giai Giai nói vậy, mọi người đều cảmthấy có lý.

Sao chuyện kết hôn phải giấu diếm?

Lại thấy Tiểu Mạt bị HồGiai Giai nói cho á khẩu thì lại thêm phần tin tưởng Hồ Giai Giai, ánhmắt nhìn Tống Thiệu Lâm lại thêm khinh thường

Có người thậm chí còn nói:

- Thế mà cô ta còn có mặt mũi mà ở đây tranh cãi…

Lý San và Triệu Viện Viện đều tin tưởng Chu Thiến nên đứng ra nói với mọi người.

Triệu Viện Viện nói:

- Kết hôn hay không là việc riêng của Thiệu Lâm, sao cô ấy phải khai báo với mọi người.

Lý San nói:

- Tôi đã đến chỗ Thiệu Lâm vàTiểu Mạt ở, tuyệt đối không như Hồ Giai Giai nói, hơn nữa bọn họ còn làm thêm ở quán bar, nếu thực sự được bao nuôi thì Thiệu Lâm cần phải làmthêm sao?

Hồ Giai Giai càng đắc ý:

- Đó chẳng phải chứng minh Tống Thiệu Lâm không hề kết hôn?

Nếu không cô ta sao phải ở với Tiểu Mạt, về phầntối cô ta ngủ đâu?

Ai mà biết được.

Nói xong, không nhịn được mà cười lạnh.

Bốp một tiếng.

Tiếng cười ngừng bặt, lànda trắng nõn của Hồ Giai Giai đột nhiên lằn năm vết ngón tay.

Mọi ngườithấy vậy mà sợ ngây người, nhất thời đều yên tĩnh không nói.

Hồ Giai Giai bưng mặt, sắc mặt tái nhợt, trong mắt đầy sự khó tin và tức giận, cô ta gào lớn:

- Tống Thiệu Lâm, cô dám đánh tôi?

Nói xong vung tay lại định tát lại ChuThiến.

Chu Thiến nhanh nhẹn nắm tay cô ta lại.

Chu Thiến gắt gao nắmchặt cổ tay cô ta, lớn tiếng nói:

- Hồ Giai Giai, chẳng lẽ cô nghĩtôi sẽ để mặc cô làm nhục sao?

Mỗi người đều có tâm sự không muốn nói.Tôi có nguyên nhân riêng nên không muốn nhắc đến chuyện kết hôn ra mànói nhưng tôi gây phiền phức gì đến cô sao?

Cô đảo đôi mắt đẹp nhìn mọi người rồi nói:

- Hay là tôi gây trở ngại gì cho mọi người?

Người chung quanh đều cúi đầu, không lên tiếng.

- Cô không biết gì thì đừng cótùy tiện phán đoán mà làm nhục tôi, làm tổn hại danh dự của tôi.

Cô dựavào cái gì mà dám làm vậy?

Hồ Giai Giai, cô đáng đánh lắm.

Hồ Giai Giai dùng sức rút tay về, tuy côta không nhỏ bé hơn Chu Thiến là mấy nhưng trong lúc tức giận, Chu Thiến dùng sức lớn.

Hồ Giai Giai chỉ là phán đoán, cũng không có chứng cứ rõràng cho nên cũng có chút chột dạ.

Cô ta cúi đầu, định rút tay mấy lầnnhưng đều không rút tay về được, lập tức rơi nước mắt

- Tống Thiệu Lâm, vì tôi vạchtrần bí mật của cô mà cô thẹn quá hóa giận sao?

Cô còn có mặt mũi đánhtôi!

Loại người vì tiền mà dám phá hoại gia đình người khác như cô, đádám làm chuyện như vậy còn sợ tôi nói ra sao?

Mọi người xem đi, thì raTống Thiệu Lâm là kẻ vô sỉ như vậy

Cô gái tóc ngắn hay đi cùng Hồ Giai Giai bước ra, dùng sức kéo tay Chu Thiến rồi kêu lớn:

- Hồ ly tinh này, còn dám đánh người

Lúc cô ta kéo tay Chu Thiến còn nhân cơhội bấm Chu Thiến, Tiểu Mạt thấy thế tiến lên đẩy cô ta ra.

Vì quá dùngsức mà cô ta bị đẩy ngã, giận dữ thét lớn:

- Thế nào, các người muốn đánh nhau sao?

Giờ là đạo lý gì, hồ ly tinh mà cũng dám càn rỡ như vậy

Tiểu Mạt chỉ vào cô ta, giận run người:

- Này, cô đừng có hồ ly tinh này nọ, cô có chứng cứ sao?

Cô gái tóc ngắn trừng mắt:

- Nếu đúng là trong sạch thì gọichồng cô ta đến đây, xem gian phu kia có dám đến không.

Tôi thấy cô cũng chỉ là gái đứng đường thôi

Tiểu Mạt chỉ vào cô cười lạnh nói:

- Cô dám mắng anh ấy là gian phu, cô chết chắc rồi

Các học viên thấy chuyện càng lúc cànglớn, có một số người thấy Hồ Giai Giai khóc lóc đáng thương thì chỉtrích Tống Thiệu Lâm đánh người là sai.

Có một số người nhân cơ hội công kích:

- Đánh nhau một trận đi!

Cũng có người đi qua khuyên Tống ThiệuLâm buông Hồ Giai Giai ra, đừng làm lớn chuyện.

Trương Bân, Lưu Văn Chícũng đi qua khuyên Chu Thiến buông tay còn Vương Vĩ ở bên yên lặng không nói.

Phòng học nhất thời ầm ầm.

Chu Thiến buông tay, lạnh lùng nhìn Hồ Giai Giai, Hồ Giai Giai khóc như lê mang hoa vũ:

- Tôi sẽ không bỏ qua đâu, chưa có ai dám đánh tôi… tôi sẽ không bỏ qua cô…

Chu Thiến lạnh lùng nói:

- Cô chính là kẻ thiếu giáo dục.

Nếu sau này còn dám gây sự thì sẽ còn nhiều đau khổ nữa

Hồ Giai Giai lau nước mắt, cô ta vốn nghĩ vạch trần chuyện riêng của Tống Thiệu Lâm thì cô sẽ không ngóc đầu lênđược, có lẽ vì mất mặt mà không dám học nữa.

Cũng không ngờ thái độ củacô lại cứng rắn như vậy, còn tát mình một cái khiến mình mất mặt trướcbao người.

Cô ta trong lòng vừa tức vừa hận, mơ hồ cảm thấy có lẽ thậtsự là tự mình nghĩ sai nhưng chuyện đã đến nước này thì sao có thể cúiđầu nhận thua?

Cô ta bất chấp mọi thứ, chỉ mong có thể áp chế được khí thế của đối phương trước mặt mọi người, chỉ vào Chu Thiến, oán hận nói:

- Tống Thiệu Lâm, cô chờ đi, tôi nhất định sẽ tìm ra gian phu kia, xem xem cô còn kiêu ngạo được không.

Vừa dứt lời, chợt nghe đến một giọng nóitrầm thấp đầy sức hút truyền tới, giọng nói như đóng băng khiến người ta có cảm giác không rét mà run.

- Ai dám nói Triệu Hi Thành tôi là gian phu!

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C130: Nổi giận


Chương 130: Triệu Hi Thành nổi giận

(Quá điêu toa, chỉ trong vài phút đã xuất hiện)

Giọng nói lạnh lùng khiến lớp học huyênnáo trở nên yên lặng.

Ai nấy không hẹn mà cùng lặng yên nhìn về phíangười đứng ở cửa lớp học

Vừa nhìn, ánh mắt bọn họ đều không thể rời ra được.

Âu phục sẫm màu ôm khít dáng người caolớn, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt đen mà sáng như sao tràn ngập sự lạnhlùng, Khóe miệng cười trào phúng như có như không.

Điều này khiến anhnhìn qua giống như Tu la trong truyền thuyết vậy, tuấn mỹ mà âm trầm,cao quý mà lại tàn nhẫn.

Triệu Hi Thành đảo mắt qua mọi người, mỗi người tiếp xúc với ánh mắt hắn thì đều có cảm giác lạnh như băng.

Cómột số người thậm chí còn rụt người về phía sau, tự giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân

Tầm mắt của anh cuối cùng dừng lại trênngười Chu Thiến, ánh mắt âm trầm trong chốt lát lại trở nên dịu dàng như nước.

Anh đi về phía cô, bước đi thong dong, cảm giác tao nhã như quýtộc khiến mọi người đều cảm thấy, người đàn ông này không đơn giản.

Anh đi đến bên Chu Thiến, đầu tiên là dịu dàng cười với cô, sau đó lại chuyển mắt nhìn Hồ Giai Giai bên canh, sắc mặt trở nên âm lệ:

- Là cô sao?

Cô nói tôi là gian phu?

Hồ Giai Giai chưa bao giờ gặp người đànông nào tuấn mỹ, cao quý như Triệu Hi Thành, nhất thời không khỏi ngây người.

Miệng mở ra mà không nói được gì

Chu Thiến rất ngạc nhiên vì sự xuất hiện bất ngờ của anh, ngạc nhiên vô cùng nói:

- Sao anh đến đúng lúc như vây?

Trong lòng có sự ngạc nhiên, vui mừng.

Triệu Hi Thành còn chưa kịp đáp lời thì Tiểu Mạt đã nói:

- Là vừa rồi mình gọi điện thoại cho anh ấy đến.

Thiệu Lâm, không thể để mặc mọi người hiểu nhầm cậu

Cô lại chỉ vào Hồ Giai Giai, nói với Triệu Hi Thành:

- Chính là cô ta tung tin đồ, nói Thiệu Lâm là gái bao cao cấp, được người có tiền bao nuôi

Sau đó cô nhìn Hồ Giai Giai nói:

- Hồ Giai Giai, đây là chồng của Thiệu Lâm, Triệu Hi Thành, cô vì đố kỵ với Thiệu Lâm mà cố ý hại cô ấy.Cô mới là kẻ vô sỉ

Mọi ngươi xung quanh đều kinh ngạc, người đàn ông tuấn tú, nhìn rất giàu có này lại là chồng của Thiệu Lâm vốnluôn giản dị?

Rất khó tin.

Một số học viên nữ thì không che giấu nổi sự hâm mộ và đố kỵ.

Hồ Giai Giai cũng không ngờ Thiệu Lâm lại có người chồng vĩ đại như vậy.

Lúc trước những lời cô ta nói trước mặt mọi người đều chẳng là gì.

Các học viên đều nhìn cô ta với ánh mắt lạnhlùng, khinh thị.

Cô ta vừa thấy khó xử lại vừa mất mặt, mà cũng vô cùng ghen tỵ vì Thiệu Lâm lấy được người chồng vừa đẹp trai, vừa giàu có.

Côta càng không muốn cúi đầu trước Thiệu Lâm.

Lập tức vênh mặt, mạnh miệng nói:

- Ai biết các người có tìm ai đến giả mạo không

Cô gái tóc ngắn cũng phụ họa nói:

- Đúng, cô nói là chồng thì đúng là chồng sao.

Đây chẳng qua chỉ là người các cô tìm tới giả mạo thôi

Chuyện tới nước này, ngay các các bạn học xung quanh cũng đều thấy là bọn họ cố chống đỡ.

Chồng người ta đã đứng ở bên cạnh, không phải diễn kịch, có thể tìm được người giả mạo làm chồng đến?

Có một số người bình thường cũng có chút thân thiết đi đến khuyênbọn họ xin lỗi Chu Thiến

Chu Thiến nhìn khuôn mặt đỏ bừng của HồGiai Giai, cô ta vênh mặt, chết cũng không chịu nhận sai mà Triệu HiThành ở bên sắc mặt càng lúc càng âm trầm, hơi thở càng lúc càng lạnh lùng.

Cô biết, một khi Triệu Hi Thành nổi giận thì chuyện sẽ không dễ giải quyết.

Hồ Giai Giai dù sao cũng là bạn học của mình, chuyện này tuy rằng là cô ta không đúng nhưng mình cũng đã ra tay dạy dỗ cô ta.

Mình cũng không bị thương tổn gì quá.

Vạn nhất Triệu Hi Thành vì chuyện này mà gây rối cho cô ta, đem chuyện xáo tung lên thì cũng không tốt

Chu Thiến chậm rãi nói với Hồ Giai Giai:

- Chỉ cần bây giờ cô xin lỗi tôi trước mặc mọi người thì tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Hồ Giai Giai cứng cổ không nói.

Chuyện đã đến nước này, cô ta vốn cũng rất mất mặt rồi, còn bắt cô ta xin lỗi?

Về sau còn có thể ngẩng đầu nhìn các bạn học khác sao?

Triệu Hi Thành nghe lời Tiểu Mạt nói,lòng vốn đã giận dữ, chỉ là dù sao cô ta cũng là bạn học của Thiệu Lâm.Nơi này cũng là nơi Thiệu Lâm học tập, anh chú ý đến cảm xúc của cô nên mới nhẫn nhịn không nói, xem Thiệu Lâm xử lý thế nào.

Nhưng cô gái nàyti tiện như vậy, làm ra chuyện tổn thương Thiệu Lâm mà ngay cả câu xinlỗi tối thiểu cũng không chịu nói, anh cuối cùng cũng không khắc chế được nữa

Anh hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng nói:

- Xem ra vị tiểu thư này vẫn làkhông tin thân phận của tôi.

Vậy đi, cho công bằng, chúng ta giao việcnày cho tòa án nhé!

- Tòa án?

Ngoài Triệu Hi Thành, tất cả mọi người đều ngây dại, liên quan gì đến tòa án.

Hồ Giai Giai cùng kinh ngạc vô cùng

Triệu Hi Thành cười khẽ:

- Lời vị tiểu thư này nói đã cấuthành tội phỉ báng.

Tôi sẽ kiện cô ra tòa, đến lúc đó, tòa án sẽ điềutra rõ chuyện tình, thân phận của tôi cũng sẽ sáng tỏ

Mọi người đều hít phải một ngụm khí lạnh, không ngờ chồng của Thiệu Lâm lại ngoan độc như vậy, còn muốn kiện Hồ Giai Giai, ánh mắt nhìn Triệu Hi Thành thêm một phần kính nể.

Mà Hồ Giai Giai tái mặt, lắp bắp nói:

- Tôi… tôi chẳng qua là… nói… nói mấy câu.

Anh dựa vào cái gì… kiện… kiện tôi phỉ báng.

Anh… không kiệnđược tôi đâu.

Anh đang dọa tôi sao?

Triệu Hi Thành thoải mái nói:

- Kiện được hay không thì thử qua là biết.

Triệu gia tôi có đoàn luật sư lớn, ngay cả án phí báng đơn giản mà cũng không làm được thì tất cả từ chức đi là xong

Lúc anh nói chuyện, cả người tản ra khíthế lạnh thấu xương không gì sánh bằng.

Sự tự tin vô cùng như có sức áp đảo khiến mọi người có cảm giác không ngóc nổi đầu lên.

Mọi người thầm đoán, người đàn ông đẹp trai, thần bí này rốt cuộc có lai lịch gì.

Khẩu khí thật lớn!

Đoàn luật sư…

Chu Thiến biết anh thực sự tức giận nhưng những việc này anh làm đều là vì mình.

Hơn nữa, Hồ Giai Giai cũng thật đáng ghét, nhân cơ hội này dọa dẫm cô ta cũng được.

Để cho cô ta sau này không dám làm bậy nữa.

Chờ Hi Thành hết giận, sẽ khuyên anh bỏ chuyệnnày.

Người ta dù sao cũng là cô gái trẻ, chỉ làm chút chuyện mà kiện ratòa cũng không hay.

Cho nên Chu Thiến cũng chỉ lạnh lùng nhìn cô ta

Sắc mặt Hồ Giai Giai càng thêm tái mét,nước mắt lưng tròng, môi khẽ run lên, trông thật đáng thương.

Cô gái tóc ngắn sớm đã biết tình hình không ổn, cũng sớm đã lui về phía sau cô ta, cúi đầu, không nói được một lời.

Đang lúc mọi người không biết nên làm gì thì giáo viên cùng một người đàn ông xa lạ đi vào

Hồ Giai Giai ngẩng đầu thấy người đàn ông kia thì hét to một tiếng:

- Anh ơi!

Sau đó nhào vào lòng người đàn ông kia òa khóc.

Thầy giáo đi vào, nghiêm túc nói:

- Mời sáng sớm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Thì ra có học viên thấy tình hình nghiêm trọng thì đã đi mời giáo viên đến, mà giáo viên biết việc này có liên quan đến Hồ Giai Giai thì nghĩ một chút bèn gọi cả anh cô ta đến cùng

Hồ Gia Hào vẫn luôn thương yêu em gái, giờ thấy em gái khóc như vậy, trong cơn giận dữ, ngẩng đầu lạnh lùng nói

- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!

Trong ngữ khí có ý sẽ ra mặt cho em gái,mà khi ánh mắt anh ta đảo qua Triệu Hi Thành thì lửa giận trong nháy mắt biến mất, thay vào đó mắt lại sáng bừng.

Anh ta đẩy em gái mình ra,bước nhanh đến bên Triệu Hi Thành, vẻ mặt kích động mà nói:

- Sếp Triệu sao lại đến đây?

Là cần chúng tôi phục vụ sao?

Trước kia Triệu Hi Thành cũng từng mangmột số phụ nữ tới cửa hàng bọn họ trang điểm, anh ta cũng từng phục vụ qua bọn họ, Triệu Hi Thành có đôi khi cũng ngồi bên cạnh nên anh biếtTriệu Hi Thành

Thấy anh trai cúi đầu khom lưng càng khiến Hồ Giai Giai thêm khiếp sợ, cô ta ôm mặt cả kinh:

- Anh ơi, anh ta coi thường em, còn nói sẽ kiện em

Hồ Gia Hào lắp bắp kinh hãi, nhìn muội muội:

- Sao em có thể khiến sếp Triệu tức giận

Hồ Giai Giai thấy anh ta nói vậy, tia hivọng cuối cùng cũng tan biết.

Cô ta bắt đầu biết sợ hãi, đinh xin than hưng quá mất mặt, vừa vội vừa tức vừa sợ, mấy cảm xúc dày vò, cô ta òa lên khóc lớn

Mà Triệu Hi Thành chỉ lạnh lùng nhìn mọi thứ, vẻ mặt xa cách như thể mọi việc không liên qua gì đển mình, Tiểu Mạt hừ lạnh một tiếng, nói nhỏ:

- Đáng đời, ai bảo cô ta đáng ghét như vậy, thì ra là cũng biết sợ

Chu Thiến thấy Hồ Giai Giai bị cảnh cáo, cô cũng không định kiện cô ta thật nên muốn khuyên Hi Thành đổi ý

Bên kia, Hồ Gia Hào nghe cô gái tóc ngắnkể qua tình hình, lúc này đi đến bên Hồ Giai Giai, vung tay lên tát HồGiai Giai rồi mắng:

- Em cũng quá không hiểu chuyện,những lời này có thể tùy tiện mà nói sao?

Mau đi xin lỗi Triệu phu nhân nếu không không có gì hay ho cho em đâu

Hồ Giai Giai bị anh đánh cho ngây người,từ nhỏ đến lớn, anh chưa bao giờ đánh mình, cũng chưa bao giờ lớn tiếngmắng mình như vậy.

Cô ta bưng mặt, trong mắt đầy sự hoảng sợ, tủi thân,nhất thời quên cả khóc

Hồ Gia Hào thấy cô ta còn thất thần thì lại quát:

- Còn không mau đi!

Thực sự để sếp Triệu đem việc này lên tòa án thì đã không còn kịp rồi.

Tuy nói tội phỉ báng không to nhưng họTriệu kia có thân phận, địa vị gì?

Hoàn toàn có thể xử phạt em gái mình ở mức cao nhất, ngồi tù cũng có thể.

Như thế tương lai của em mình hoàntoàn mất hết

Hồ Giai Giai cũng biết, nếu mình khôngcúi đầu thì sẽ là trát của tòa án chờ mình.

So với gặp quan tòa thì nhục nhã hiện giờ có là gì.

Cô ta áp chế sự phẫn hận trong lòng, cắn chặtmôi, cảm giác không cam lòng, nhục nhã này khiến cho cô ta không nhịnđược mà run người nhưng vẫn đi đến bên Chu Thiến.

Cô ta cúi đầu trước mặt Chu Thiến, tuy không cam tâm, tuy thông hận nhưng vẫn ép mình phải cúi đầu

- Xin tha thứ cho tôi, là tôi không hiểu chuyện, tôi không nên nói những lời này hại cô, rất xin lỗi!

Cô ta nói xong, giọng nói như nghiến từkẽ răng mà qua, mỗi chữ đều khiến cô ta vô cùng nhục nhã, mỗi chữ đềukhiến cô ta hận thấu xương.

Chu Thiến thở dài, chẳng lẽ sẽ thực sựkiện cô ta lên tòa sao?

Mặc kệ cô ta có thực sự nhận thức mình sai haykhông nhưng sau này hẳn cũng sẽ không dám sinh sự nữa

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành dịu dàng nói:

- Hi Thành, thôi đi, cô ấy còn nhỏ tuổi, hơn nữa em cũng không sao, không cần đem chuyện gây rối như vậy

Triệu Hi Thành âm ngoan đảo mắt nhìn anh em họ Hồ một cái nhưng đến khi nhìn Chu Thiến ánh mắt lại trở nên nhu hòa;

- Đều nghe lời em, em muốn xử lý sao thì làm vậy

Anh nói chuyện với cô, hoàn toàn là mộtcon người khác, ánh mắt ôn nhu, giọng nói dịu dàng khiến đám con trai mở rộng tầm mắt mà các cô gái thì ghen tỵ vô cùng

Sau đó, anh lại cao giọng nói:

- Triệu Hi Thành tôi không phảilà người dễ dàng bỏ qua cho ai, chẳng qua nể mặt Thiệu Lâm, chuyện nàytôi tạm thời cho qua.

Nếu để cho tôi biết có ai lại gây chuyện làm tổnthương đến vợ tôi thì Thiệu Lâm dù tốt bụng nhưng Triệu Hi Thành tôicũng không phải là người chỉ biết nói suông

Khi nói chuyện, ánh mắt anh đảo qua tất cả những người đang ngồi, sự lạnh lùng trong mắt khiến ai nấy không rét mà run

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C131: Không thể cúi đầu


Chương 131: Không thể cúi đầu

Chu Thiến đưa Triệu Hi Thành tới chỗ thang máy, lúc này đã vào giờ học, thang máy ngoài bọn họ ra thì cũng chẳng có người nào khác.

Chu Thiến thấp giọng nói:

- Hi Thành, cảm ơn anh đã tới

Triệu Hi Thành nắm chặt tay cô nói:

- Về sau xảy ra chuyện như vậy, đầu tiên em hãy nghĩ đến anh, có anh ở đây anh sẽ không để em bị ai coi thường

Anh thở dài cúi đầu:

- Nói đi nói lại cũng đều tại vìanh mà ra, nếu không xảy ra chuyện đó thì sao em phải giấu chuyện đã kết hôn?

Nhìn em bị người khác hạ nhục như vậy, lòng anh rất khó chịu.Thiệu Lâm, anh luôn cảm thấy anh nợ em rất nhiều, rất nhiều, không biết phải làm sao để bù đắp lại.

Anh muốn đối tốt với em nhưng lại luôn cảmthấy không đủ tốt, có lẽ em rất thất vọng về anh?

Chu Thiến đột nhiên bị những lời cảm khái này của anh làm cho ngây người, cô cười:

- Hôm nay anh sao vậy, cảm xúc quá đi

Triệu Hi Thành chỉ nắm tay cô, khẽ lắc đầu:

- Người mà anh hận không thể dùng cả tính mạng để trân trọng lại bị kẻ khác làm nhục còn anh lại chẳngthể làm gì, trong lòng anh thực sự rất hoảng loạn.

Thiệu Lâm, thật sự bỏ qua cho cô ta sao?

Anh có thể kiện cô ta ngồi tù, đây là chuyện rất dễdàng, nhưng dù là thế cũng không thể khiến anh nguôi giận

Khi anh nhìn cô, trong mắt là vẻ thương xót rất rõ, lòng Chu Thiến ấm áp, gắt gao nắm chặt tay anh, nhẹ nhàng nói:

- Tâm tình của anh em có thể hiểu, Hi Thành, biết anh quan tâm em như vậy, lòng em thực sự rất vui

Cô nhìn anh, nụ cười trên môi trong suốtnhư ánh mặt trời, dịu dàng như gió mùa xuân khiến cho anh có cảm giácnhư đang đắm chìm trong ánh nắng tháng ba, thật quá ấm áp

Chu Thiến lại nói:

- Hơn nữa, em nào có yếu đuối như vậy, không đến mức chỉ là chút lời đồn nhảm của người khác cũng khôngthể vượt qua.

Việc này với em mà nói chỉ là chuyện nhỏ, làm sáng tỏ làđược rồi, không cần thiết phải kiện cô ấy ngồi tù.

Cô ấy còn trẻ, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống sau này của cô ấy.

Hi Thành, nên độ lượngmột chút

Triệu Hi Thành nghe câu này của cô mà thoải mái lên nhiều:

- Đương nhiên anh sẽ tôn trọng ý kiến của em

Lúc này, thang máy dừng lại, Chu Thiến nói:

- Được rồi, anh đi trước đi, chắc cũng muộn giờ làm rồi đúng không?

Trước khi cửa thang máy mở, Triệu Hi Thành nhanh chóng in lên môi cô một nụ hôn rồi nói:

- Trong lòng anh không gì quan trọng bằng em cả

Rõ ràng chỉ là một lời tâm tình giữanhững người yêu nhau nhưng lại khiến cho Chu Thiến vui vẻ vô cùng.

ChuThiến nhìn theo anh đi vào thang máy, nhìn cửa thang máy dần khép lại nụ cười dịu dàng ấm áp của anh, lòng cô cảm thấy thật ngọt ngào

Đây là cảm giác yêu đương đúng không,khiến người ta thoải mái vô cùng, sự ngọt ngào dâng lên từ đáy lòngkhiến người ta choáng váng, như lúc nào cũng có thể chìm đắm, hòa tantrong đó

Ngày hôm sau, lại có một bạn học tiết lộ một tin tức càng đáng ngạc nhiên về Tống Thiệu Lâm.

Học viên kia cầm một tờ tạp chí tài chính và kinh tế, dùng cách nói cực khoa trương mà nói với các bạn học xung quanh:

- Tống Thiệu Lâm đúng là khôngđơn giản đâu.

Trước kia chúng ta đúng là xem thường cô ấy rồi.

Các cậubiết người đàn ông hôm qua là ai không?

Mắt cậu ta mở lớn, giọng nói như đang vô cùng sợ hãi

Các bạn học xung quanh lập tức tỏ vẻ hứng thú, Triệu Hi Thành để lại cho bọn họ ấn tượng quá sâu đậm.

Bọn họ cũng rất muốn biết anh có thân phận gì mà có được khí thế cao cao tạithượng, xem thường mọi thứ như thế

Cậu học viên ban đầu ném tờ tạp chí kia xuống bàn, chỉ vào nhân vật trang bìa nói:

- Hôm qua mình đã thấy anh tanhìn quen mắt mà cũng không thể nhớ được, hôm qua về nhà tình cờ lạithấy quyển tạp chí này, mới nhớ anh ấy là tổng giám đốc tập đoàn Triệuthị chỗ chị mình làm việc, là người thừa kế tương lai của tập đoàn, đạicông tử Triệu thị – Triệu Hi Thành

Mọi người xung quanh như hít phải ngụm khí lạnh, đều lộ vẻ khó tin, nhưng sự thật ngay trước mắt, không phải không tin là được

Tập đoàn Triệu thị là xí nghiệp nổi tiếng cả nước, thậm chí là cả nước ngoài.

Đó là công ty mà mọi nhân tài trong lĩnh vực thương mại đều muốn được đầu quân, mà Triệu gia trong mắtngười thường luôn tạo cảm giác thần bí.

Triệu Hi Thành là nhân vật trung tâm được chú ý nhất.

Đó là những người mà người thường như bọn họ không thể chạm đến

Không ngờ người như vậy lại xuất hiện ở ngay bên cạnh bọn họ.

Hơn nữa vợ của anh còn là bạn học của bọn họ, thật khó tin

- Tống Thiệu Lâm cũng không đơngiản đâu, cô ấy là con gái của một nhà chuyên kinh doanh bất động sản số một số hai thành phố này, là Tống thị đó.

Mọi người đều há hốc miệng mà trợn mắtnhìn nhau.

Ban đầu họ cũng chỉ nghĩ Tống Thiệu Lâm gả cho người có tiềnmà thôi nhưng không ngờ lại là phú hào cấp cao nhất, Tống Thiệu Lâm làhào môn phu nhân thực sự.

Có người nghi hoặc hỏi:

- Thế sao Thiệu Lâm còn phải đến đây học tập?

Bạn trẻ đầu tiên đắc ý cười nói:

- Về chuyện này thì có chút tin tức, chị mình làm ở Triệu thị nên cũng biết một chút về mặt này đó

Sau đó lập tức đem chuyện Triệu Hi Thành có bồ, Tống Thiệu Lâm đòi ly hôn mà cô bồ bất ngờ sẩy thai mà kể ra.

Mọi người nghe xong thì gật đầu tấm tắc, những chuyện bí mật chốn thượng lưu này luôn rất hấp dẫn người thường

- Khó trách Tống Thiệu Lâm không muốn nói chuyện mình đã kết hôn, quả thật khó mà mở miệng, không thể trách cô ấy được.

- Làm hào môn phu nhân cũng chẳng dễ gì, bề ngoài nhìn thì sung sướng nhưng bên trong thì thê lương

- Nhưng mình thấy chồng của TốngThiệu Lâm rất để ý đến cô ấy, lúc đối diện với cô ấy và lúc nhìn chúngmình như hai người hoàn toàn khác nhau.

Minh cảm thấy anh ấy thực sự yêu Tống Thiệu Lâm

Một học viên nữ nói.

Triệu Hi Thành đã để lại cho cô một ấn tượng khó có thể phai mờ.

Cô cảm thấy anh chính làbạch mã vương tử trong mộng, mà Tống Thiệu Lâm chính là công chúa đượcvương tử cứu

Một học viên nam nói:

- Đúng là con gái, trong đầu lúcnào cũng chỉ có những suy nghĩ mơ mộng, cậu không thấy anh ta đối xử với Hồ Giai Giai thế nào à.

Chỉ là bạn học cãi cọ mà đòi kiện lên tòa, mình thấy sau này chúng ta vẫn nên tránh xa Tống Thiệu Lâm một chút thì tốt, tránh lại gặp phiền phức gì

Mọi người đều gật đầu, cảm thấy cậu bạn này nói rất có đạo lý.

Cách đó không xa, Hồ Giai Giai đều ngheđược hết những gì bọn họ nói, trong lòng vừa ghen tỵ lại vừa phẫn hận,cũng có cảm giác sỉ nhục vô cùng.

Cô ta thầm hạ quyết tâm, một ngày nàođó, sẽ trả lại mọi sự sỉ nhục này cho Tống Thiệu Lâm.

Có tiền thì sao?Cô ta sẽ không ngu xuẩn như trước mà tự đứng mũi chịu sào nữa.

Sau ngày đó, ánh mắt mọi người trong lớpnhìn Chu Thiến có vẻ xa cách và kính sợ hơn.

Mọi người vẫn chào hỏi cônhưng không đùa bỡn với cô như trước.

Hồ Giai Giai thì không còn hoạtbát như trước, luôn ngồi một mình, đầu cúi gằm, người khác nói chuyệncùng cô ta cũng mặc kệ, có lẽ là vì bị xấu mặt trước mọi người mà canhcánh trong lòng không

Mà bọn Trương Bân thì cũng không còn tùyý, tự nhiên như trước.

Vương Vĩ thì yên lặng, không nói chuyện với cô.Chỉ có Triệu Viện Viện và Lý San thì vẫn bình thường

Chu Thiến không muốn mất đi những ngườibạn này nên quyết định nói chuyện tử tế với bọn họ.

Hôm đó, thực hànhxong, Chu Thiến nhân lúc bọn Trương Bân còn chưa đi thì nói:

- Có phải mọi người không còn coi mình là bạn không?

Sắc mặt Trương Bân có chút xấu hổ, anh vuốt vuốt mũi cười cười:

- Làm gì có chuyện đó

Lưu Văn Chí thì chỉ lạnh lùng nói:

- Mọi người sống hai thế giớikhác nhau, vốn không hợp làm bạn, trước đó là bọn mình có mắt như mù,hơn nữa cậu thật sự coi chúng ta là bạn sao?

Cái gì cũng giấu diếm

Chu Thiến biết bọn họ trách mình việc che dấu thân phận, cô nói:

- Với chuyện này, mình cảm thấyrất có lỗi nhưng mình giấu giếm việc này là vì có lí do riêng, tuyệt đối không có ý lừa dối mọi người.

Bất kể mình có kết hôn hay không, chồngmình là ai thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến thành ý của mình với các cậu.

Hơn nữa điều đó thực sự rất quan trọng sao?

Chẳng lẽ Tống Thiệu Lâm đãkết hôn thì sẽ không thể là Tống Thiệu Lâm cùng ăn cơm, học tập với cáccậu như trước được sao?

Triệu Viện Viện ở bên nói:

- Đúng thế, đây là việc riêng của Thiệu Lâm, cô ấy cũng chẳng cần thiết phải nói cho chúng ta.

Chúng takết bạn với cô ấy chứ không phải kết bạn với gia thế hay chồng của côấy.

Bất kể cô ấy có thân phận gì thì cô ấy chẳng phải vẫn là Tống ThiệuLâm đã từng cố gắng phấn đấu cùng chúng ta sao?

Mọi người làm sao vậy?Thực sự cần thiết dùng chuyện nhỏ này để trách cứ cô ấy sao?

Đám người Trương Bân nghe xong, nhớ tớitrước kia mỗi khi Thiệu Lâm ở bên bọn họ thì vẫn luôn bình dị gần gũi,chưa bao giờ tự cao tự đại, hơn nữa lại cố gắng, chịu khó như vậy.

Vớichuyện của cô, bọn họ cũng có nghe nói, cũng quả thật là không thể trách cô.

Chỉ là người mình vốn nghĩ có thân phận bình thường như mình độtnhiên lại thành người có thân phận phú quý như vậy thì trong thời gianngắn không thể chấp nhận nổi mà thôi

Trương Bân nói;

- Bọn mình cũng không trách Thiệu Lâm, chẳng qua chỉ có chút không quen.

Anh mất tự nhiên mà sờ sờ mũi

Chu Thiến cười nói:

- Mọi người không trách mình là được rồi, mình vẫn là Thiệu Lâm trước kia, chẳng có gì thay đổi cả

Cô nói với Vương Vĩ:

- Vương Vĩ, cậu cũng không trách mình chứ?

Vương Vĩ ngẩng đầu nhìn cô cười rồi lại cúi đầu.

Không khí dịu đi, Lưu Văn Chí khó hiểu hỏi:

- Thiệu Lâm, nhà cậu hiển háchnhư vậy, sao phải tới đây học?

Còn cố gắng như thế, cho dù cậu vào côngty cùng lắm chỉ được hơn vạn tệ một tháng, cậu cũng đầu cần chút tiềnnày

Đây cũng là nghi vẫn trong lòng tất cảmọi người, lời vừa nói ra, đám Trương Bân, Triệu Viện Viện đều nghi hoặc nhìn cô.

Chỉ có Tiểu Mạt biết rõ lí do nên không hề ngạc nhiên

Chu Thiến ngẩng đầu, nhìn mọi người nói:

- Ai nói mình không cần nhữngđồng tiền đó.

Có lẽ mọi người không hiểu nhưng mình không muốn sống cuộc sống dựa dẫm.

Mình muốn có được công việc mà mình yêu thích, muốn làmchủ vận mệnh của mình cho nên mình không muốn xòe tay xin tiền ai cả

Cô thở dài rồi nói tiếp:

- Chỉ cần dựa dẫm vào người khác, cho dù là cha mẹ của mình thì cũng sẽ có thói quen nắm quyền cuộc sốngcủa người khác, mọi thứ sẽ bị quản thúc.

Muốn sống có tôn nghiêm thìphải tự nắm bắt vận mệnh của mình

Ánh mắt mọi người đều lộ rõ vẻ tán thưởng, Triệu Viện Viện nói:

- Nói đúng lắm, Thiệu Lâm hoàn toàn nói ra những gì mình nghĩ

Nhưng Trương Bân lại nhìn Chu Thiến nhẹ nói:

- Sống mạnh mẽ quá làm gì?

Nhưvậy cậu sẽ rất vất vả, có đôi khi hơi cúi đầu cũng có thể được sốngthoải mái.

Cậu nghĩ rằng ra ngoài làm việc là chuyện đơn giản sao.

Cũngvẫn là bị người khác quản lý, nhìn sắc mặt người khác mà làm việc, sovới điều đó, chẳng mặc nhìn sắc mặt người thân mà sống

Chu Thiến lắc đầu, nhẹ nhàng nói

- Không giống, mình dựa vào chính mình, sẽ có niềm tin, cố gắng, dũng khí để đối mặt với mọi chuyện.Những người đó không thể ảnh hưởng đến vận mệnh của mình.

Chỉ khi nàomình muốn dựa vào người khác thì sẽ hoàn toàn mất đi chính mình.

Mọi người nghe cô nói xong, cẩn thận ngẫm lại, cuối cùng đều khẽ gật đầu đồng ý.

Lại thêm phần kính nể Chu Thiến.

Tin con dâu trưởng của tập đoàn Triệu thị học tập ở Yêu Ti Lệ không chân mà chạy, nhanh chóng gây rối tập đoàn.Đám nhân viên bàn tán chuyện này ầm ỹ, nhanh chóng, tin tức này đã đểTriệu lão gia nghe thấy

Triệu Quốc Xương vốn vì chút việc này mà cảm giác hoàn toàn mất mặt, lần này đã nổi cơn thịnh nộ.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C132


Chương 132

ột buổi chiều, đang thực hành thì một người đàn ông trung niên mặc âu phục đen đi đến tìm Chu Thiến.

Ông thấy Chu Thiến, câu đầu tiên là:

- Triệu phu nhân, chủ tịch đang trên xe, đợi dưới lầu, ông muốn gặp cô

Chu Thiến ngây ra một hồi mới phản ứnglại, thì ra ông ta nhắc đến Triệu lão gia.

Ông nếu đã tìm đến đây thìxem ra chuyện cô học ở đây ông đã biết.

Chu Thiến không cần nghĩ cũngbiết ông đến tìm mình là vì chuyện gì.

Cô tuy rất không muốn nghe ôngnói chuyện này nhưng thế nào đi nữa thì ông vẫn là cha của Triệu HiThành, cũng không thể không vì anh.

Chu Thiến xin phép giáo viên rồi đi theo người đàn ông kia xuống lầu

Xuống lầu đã thấy một chiếc xe limo dàimàu đen.

Người đàn ông kia mở cửa xe cho cô, Chu Thiến lên xe, ngồi đốidiện Triệu lão gia

- Cha.

Chu Thiến chào

Khoang xe rộng rãi mà thoải mái, trongkhông khí có mùi hương khiến người ta có cảm giác thoải mái.

Triệu QuốcXương ngồi phía sau xe, mặt âm trầm nhìn cô, môi mím chặt, ánh mắt trànngập sự tức giận.

Chu Thiến coi như không thấy điều này, chỉ mỉm cười nhìn ông

Triệu Quốc Xương hừ một tiếng, nhìn lái xe nói:

- Về nhà lớn trước

Xe vững vàng chuyển động, dọc đường điTriệu Quốc Xương vẫn luôn yên lặng, sắc mặt rất khó coi.

Chu Thiến cũngkhông sốt ruột, thỉnh thoảng cô lại nhìn ra ngoài ngắm phong cảnh, cũngyên lặng không lên tiếng.

Cuối cùng, vẫn là Triệu Quốc Xương mở miệngtrước:

- Con có biết cha tìm con vì chuyện gì không?

Chu Thiến gật đầu:

- Con biết

- Vậy chắc con hiểu ý của ta?

- Con biết

- Tốt lắm

Sắc mặt Triệu lão gia hơi hòa hoãn lại

- Con mau chuyển về nhà lớn ở, không được đến trường học kia nữa

Tất cả đều là giọng ra lệnh

Xe dần về đến nhà lớn

Chu Thiến nhìn cánh cổng sắt khắc hoa to càng lúc càng gần kia, ở đó, cô cũng từng có một đoạn thời gian rất vui vẻ, hạnh phúc.

Triệu Quốc Xương nói:

- Vốn cha không muốn xen vàochuyện của các con nữa nhưng con cũng hơi quá đáng rồi.

Con vẫn là condâu nhà họ Triệu thì làm gì cũng phải biết chừng mực, không thể làm mấtmặt Triệu gia được.

Giờ chuyện của Văn Phương đã qua, con đừng làm loạnnữa, chuyển về nhà đi

Con và con dâu cãi cọ, con dâu về nhà mẹđẻ vốn cũng không phải chuyện ông muốn nhúng tay vào.

Theo ông thấy,Thiệu Lâm chẳng qua chỉ là làm cao chút thôi, qua một thời gian sẽ tựkhắc trở về, chỉ là con mình quá vô dụng, đã lâu như vậy cũng không thuphục được vợ mình.

Tự mình đón con dâu về, chuyện như cổ vũ con dâu nàyvốn ông sẽ không làm, điều này với ông mà nói cũng là một chuyện rất mất mặt

Nhưng lời đồn trong công ty về Triệu HiThành càng lúc càng nhiều, truyền càng lúc càng xa.

Con thứ thì cũng bỏnhà đi mà theo đuổi giấc mộng khỉ gió gì đó, giờ Thiệu Lâm lại thế này.Nay các đồng nghiệp đều chê cười sau lưng, đối thủ chốn thương trườngcòn cố ý nhắc tới chuyện này trước mặt ông khiến ông thấy rất mất mặt.Ông là người cực chú trọng thể diện, sao có thể chịu được điều này.

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ đành tạm đi khuyên Thiệu Lâm về nhà trước, bình ổnbớt những tin đồn.

Theo ông thấy, giờ con của Văn Phương đãchẳng còn, vấn đề mấu chốt chẳng còn tồn tại, mình lại bất chấp thể diện đi đón Thiệu Lâm, Thiệu Lâm hẳn là phải nghe theo sự sắp đặt của mìnhmới đúng

Nhưng ông lại nghe rất rõ ràng câu nói dịu dàng của Thiệu Lâm truyền đến từ phía sau:

- Cha, con không muốn bỏ qua việc học tập bây giờ, con không những muốn học, hơn nữa về sau con cũng muốn làm công việc này, cho nên con không thể đồng ý với cha được

Triệu Quốc Xương đang xuống xe, nghe được cô nói câu này thì quay phắt người giận giữ nhìn cô, tốc độ nhanh đếnthiếu chút nữa thì ngã sấp xuống, cũng may lái xe ở bên đỡ lại kịp.

Ôngđứng vững người rồi, mặt tái xanh nhìn Chu Thiến:

- Con nói cái gì?

Nhắc lại lần nữa.

***

Đại sảnh Triệu gia, Triệu phu nhân vàTriệu lão gia ngồi trên sô pha, Chu Thiến đứng trước bọn họ.

Sắc mặtTriệu lão gia rất khó coi, Triệu phu nhân ở bên cạnh châm trà rót nướccho ông.

Triệu phu nhân nhìn Chu Thiến, vẻ mặt vui mừng:

- Trở về là tốt rồi, chuyện đã qua, con cũng đừng giận nữa, giờ trong nhà lạnh lẽo vắng vẻ, chẳng giống cái nhà gì cả

Triệu lão gia tử lại hừ lạnh một tiếng, nói:

- Nếu muốn trở về thì phải an an phận phân mà làm con dâu Triệu gia, những chuyện náo loạn này dẹp hết đi cho cha

Chu Thiến vốn định nói cô còn không muốnvề nhưng vừa nghĩ đến thời gian này Hi Thành vẫn luôn cố gắng thì cảmthấy không thể lại dùng tính cách của mình để xử lý việc này, khiến quan hệ với Triệu lão gia trở nên căng thẳng, với cô và Hi Thành mà nói thìcó gì tốt?

Cô quyết định kiên nhẫn giảng giải, thuyết phục bọn họ, đểcho bọn họ chấp nhận chuyện này.

Nhưng cô chịu thuyết phục cũng không có nghĩa rằng cô sẽ khuất phục.

Bất kể là vì ai, nguyên tắc đã định thì phải kiên trì

Cho nên cô đi đến bên cạnh bọn họ, đónlấy chén trà trong tay người hầu, tự mình đưa cho Triệu lão gia.

Độngtác này thực sự khiến hai người bất ngờ.

Triệu lão gia hi vọng con dâusẽ nghe lời nhưng qua chuyện lần trước ông cũng hiểu tính cách của cô,biết cô không phải là người dễ dàng khuất phục.

Hàng động đột ngột nàycủa cô thật sự khiến ông khó hiểu, chỉ lạnh lùng nhìn cô

Sắc mặt Triệu phu nhân thì lại rất vuimừng, lòng thầm thở phào, bà thấy hai người có xung đột, rất sợ ThiệuLâm lại như lần trước mà chống đối chồng, như vậy chuyện sẽ chỉ càng rắc rối, không còn đường cứu vãn.

Thiệu Lâm chịu làm thế này, có thể thấycô vẫn còn để ý đến Hi Thành

Chu Thiến đưa chén trà trong tay choTriệu lão gia.

Ông yên lặng tiếp nhận.

Chu Thiến cúi đầu, rất bình tĩnh, rất thành khẩn nói:

- Cha, con biết, thân là con dâuTriệu gia không nên làm những chuyện khiến Triệu gia mất mặt nhưng conchỉ là làm việc con muốn làm, không phải là trộm cắp giết người, concũng chẳng biết điều đó thì có gì là mất mặt

Giọng cô hòa hoãn lại có cả sự bình tĩnh.

Rất ngạc nhiên, Triệu lão gia không tức giận, chỉ quả quyết nói:

- Con dâu Triệu gia ta còn phảiđi ra ngoài làm công việc hầu hạ người sao.

Nói thế cũng nghe được.Không được, con phải lập tức quay lại, không được đến trường học kia nữa

Triệu phu nhân đã hiểu được là chuyện gìxảy ra, bà biết, trong chuyện này, chồng bà sẽ không đổi ý.

Con mìnhmuốn vào làng giải trí cũng bị đuổi ra khỏi nhà thì sao ông lại chịu đểcon dâu ra ngoài làm việc.

Stylist, nói thì thật hay, chẳng phải theođuôi người ta mà trang điểm chọn quần áo cho người.

Nếu có ngày nào đóThiệu Lâm phục vụ mấy bà bạn mạt chược của bà thì mặt mũi bà để đi đâunữa.

Không được, chuyện này đúng là không thể để mặc con bé được

Vì thế, Triệu phu nhân ôn nhu nói:

- Thiệu Lâm, Triệu gia chúng tanào cần con ra ngoài kiếm tiền.

Con muốn cái gì thì có cái đó, căn bảnkhông cần vất vả.

Con cảm thấy nhàm chán thì có thể tham gia một số hoạt động xã giao, trong thành phố không thiếu các câu lạc bộ, cuộc sống sẽthoải mái, thú vị hơn con cần gì vất vả đi kiếm chút tiền đó, còn chẳngđủ mua một bộ quần áo

Với suy nghĩ của Thiệu Lâm, Triệu phu nhân quả thực không thể hiểu nổi

- Con chỉ là muốn làm công việcmà con thích, như vậy con sẽ cảm thấy sống có ý nghĩa, tiền lương trongmắt cha mẹ tuy rằng chẳng đáng gì nhưng với con mà nói, tiền tự tay mình kiếm được luôn rất có ý nghĩa.

Hơn nữa con dùng kiến thức chuyện nghiệp của con phục vụ người khác đổi lấy thù lao chẳng phải là chuyện gì mấtmặt.

Con đang làm việc, đó là chuyện hợp tình hợp lý, con thấy rất bìnhthường.

Cha mẹ, vì sao hai người lại cho rằng đó là mất mặt?

Là vì kiếmđược ít tiền sao?

Nhưng tiền tài phải từ không đến có, từ ít đến nhiều.Hay vì con làm ngành dịch vụ?

Nhưng cha ơi, công ty của cha cũng cókhách sạn, khách sạn, khu resort chẳng phải là dịch vụ sao?

Có gì dọangười, có gì mất mặt?

Chu Thiến nói một hồi, có đạo lý cũng rất rõ ràng, đương nhiên là có lý do của cô.

Nhưng trong cuộc sống có mộtsố việc rất khó nói.

Đúng vậy, ngành dịch vụ không mất mặt nhưng ông làsếp tổng, còn cô thì phục vụ cho người khác, có thể đánh đồng sao?

Xãhội bây giờ chỉ dùng tiền tài, địa vị mà luận phẩm chất, miệng nói thìhay lắm nhưng trong mắt người khác chỉ đến vậy mà thôi, nào có thể vìnhững lời nói hợp tình hợp lý của cô mà thay đổi suy nghĩ của người khác

Triệu Quốc Xương đau đầu, vì sao con nhàngười khác đều theo khuôn phép mà con nhà mình lại như vậy tất cả lượt?Ông không có kiên nhẫn dài dòng với cô, ông bình tĩnh nói lâu như vậy đã là quá nể mặt cô rồi, đổi lại làm con mình, sớm đã được hai cái tát cho tỉnh người

Ông đập mạnh chén trà lên bàn, giận đến tái mặt, nói:

- Dù sao cũng không được, conthân là con dâu Triệu gia, con phải thích ứng với cuộc sống Triệu gia,chuyện này, không thương lượng!

Nếu con cứ cố chấp thì cũng chỉ có mộtkết quả.

Triệu gia không cần đứa con dâu làm trò cười cho thiên hạ

Vừa dứt lời, một giọng nói mạnh mẽ chen ngang

- Chuyện này, con ủng hộ Thiệu Lâm

Mọi người quay đầu nhìn lại đã thấy Triệu Hi Thành đang từ cửa đi vào.

Anh bước đến bên Chu Thiến, đầu tiên khẽvỗ vỗ tay cô, cảm giác đầy an ủi, sẻ chia.

Chu Thiến quay đầu nhìn anh,tiếp xúc đến ánh mắt đầy ý trấn an của anh mà lòng thoải mái đi nhiều,cũng bình tĩnh lại.

Triệu lão gia lại bật dậy, nhìn Triệu Hi Thành cả giận nói:

- Mày nói cái gì?

Triệu Hi Thành nhìn cha mình, gằn từng tiếng mà nói:

- Con đã biết quyết định của củaThiệu Lâm từ lâu, con vẫn luôn ủng hộ cô ấy, con không phản đối cô ấylàm như vậy, cho nên cha à, con cũng mong cha sẽ hiểu

Triệu Quốc Xương nổi trận lôi đình:

- Đồ vô liêm sỉ.

Mày khiến ngườikhác chê cười còn chưa đủ nhiều sao?

Còn muốn gây chuyện nữa?

Mày khôngbiết xấu hổ nhưng tao còn cần mặt mũi

- Cha à, cũng chỉ như chúng tacần công việc để làm phong phú cuộc sống của mình, Thiệu Lâm sao khôngthể làm công việc mình thích?

Thiệu Lâm gả đến Triệu gia chúng ta chứcũng không phải bán mình cho Triệu gia ta.

Cô ấy có thể làm chuyện mà cô ấy muốn, cô ấy thành khẩn thỉnh cầu cha mẹ hiểu là vì cô ấy tôn trọngcha mẹ chứ không phải cô ấy cần dựa dẫm vào Triệu gia chúng ta

Triệu Hi Thành nhìn về phía Chu Thiến, dùng ánh mắt kiêu ngạo, khen ngợi nhìn cô:

- Cho dù không dựa vào ai, ThiệuLâm cũng có thể sống rất tốt, cho dù không cẩm y ngọc thực, nhà lầu xehơi cô ấy cũng vẫn sẽ sống rất vui vẻ.

Chỉ cần cô ấy cảm thấy vui vẻ,sống thoải mái, ý nghĩ của người khác con không quan tâm

Anh quay đầu nhìn về phía cha mình:

- Cho nên cha à, chuyện này cha đừng ngăn cản, cái này sẽ chẳng phải là đề tài để người ta nói mãi được, cha đừng để ý

Chu Thiến nghe anh nói mà lòng nóng lên,cảm giác cảm động, vui mừng vì được thấu hiểu, được ủng hộ dâng đầytrong lòng.

Cô cúi đầu, mắt hơi nóng lên

Thời gian này, quyền uy của Triệu QuốcXương liên tục bị khiêu khích sớm đã giận không thể nuốt trôi.

Giờ đếnngay cả con lớn cũng không coi quyết định của ông ra gì, công nhiênkhiêu chiến, điều này khiến cho ông rốt cuộc không thể chịu đựng được,cơn giận hoàn toàn bộc phát.

- Được…

được

Ông gật đầu, mặt đỏ bừng, tức giận để cả người phát run:

- Chúng mày, một đám cứng đầu, không coi tao ra gì.

Lời của tao cũng không nghe phải không

Triệu phu nhân đi đến bên người ông, vừa vuốt ngực cho ông vừa nói:

- Quốc Xương, đừng giận, bọn chúng không có ý này đâu

Sau đó lại nhìn phía Hi Thành và Chu Thiến:

- Các con còn không mau xin lỗi cha đi.

Theo ý cha không được sao?

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến một cái,trong đầu nhớ lại sự vui vẻ mỗi khi cô nhắc đến công việc, anh có lý dogì ép cô buông tha cho sự vui vẻ đó đây?

Lập tức anh lắc đầu nói:

- Mẹ, con không thể để Thiệu Lâmnhân nhượng chúng ta mãi được, cô ấy muốn có việc làm của mình cũngchẳng phải là chuyện quá đáng

Chu Thiến giữ chặt tay anh, khẽ nói với anh:

- Hi Thành, không cần nói nhiều nữa, cha đang nổi giận, chuyện này chúng ta sẽ nói sau

Những lời này bị Triệu Quốc Xương nghe được, ông cười lạnh vài tiếng:

- Không cần nữa.

Chuyện chúng mày tao không quản nữa.

Tao không có đứa con này, cũng không có con dâu như thế.

Cút!

Cút hết cho tao!

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C133: Hẹn hò


Chương 133: Hẹn hò

Triệu Hi Thành kéo Chu Thiến rời khỏi nhà lớn

Xe Triệu Hi Thành đỗ ở cổng, lúc ra đến cổng, anh đi đến chỗ phòng bảo vệ, lấy trong ví da mấy tờ tiền mặt đưa cho bảo vệ.

Lúc quay lại nói với Chu Thiến:

- May mà ông Vương gọi điện cho anh nên anh mới về kịp

Bọn họ lên xe, Triệu Hi Thành cũng chưavội lái xe đi, anh cầm tay lái, quay qua nhìn cô, đôi mắt như tỏa sáng trong bóng tối, anh nhẹ nói:

- Thật ra anh đã sớm quay về, anh đứng ở ngoài phòng khách nghe em nói thì dừng ở đó một lúc

Anh vươn người qua nhẹ nhàng ôm Chu Thiến vào lòng, thì thầm vào tai cô:

- Lúc trước anh cũng rất lo, sợem và cha sẽ cãi cọ ầm ỹ nhưng sau khi về lại thấy em thật cố gắng, cũng rất thành ý mà giải thích cho bọn họ.

Thiệu Lâm, cảm ơn em, anh biết em làm như vậy đều là vì anh

Lòng Chu Thiến dịu dàng, cô cũng vươn tay nhẹ ôm lấy anh nói:

- Em cũng không nghĩ hôm nay anh sẽ nói những lời đó, Hi Thành, cảm ơn anh đã ủng hộ và hiểu em

Triệu Hi Thành buông cô ra, nhìn cô cười:

- Vậy anh đã qua được bài kiểm tra của em chưa

Chu Thiến cười nhéo mũi anh:

- Còn phải tiếp tục theo dõi

Triệu Hi Thành tỏ vẻ buồn bã:

- Sao anh cảm thấy ngày tốt nghiệp càng lúc càng xa thế nhỉ?

- Anh không thích?

Thế thì có thể tự hủy tư cách dự thi

- Vậy sao được, vất vả lắm anh mới có được tư cách này

Hai người nhìn nhau cười.

Triệu Hi Thành khỏi động xe:

- Đưa em về nhà hay về trường?

- Về đi, ở trường chắc cũng tan rồi, em về nấu cơm trước cho Tiểu Mạt

Chu Thiến quay lại nhìn anh:

- Phía cha thì làm sao bây giờ?

Ông hình như rất giận

Triệu Hi Thành nhìn phía trước:

- Ông cụ rất cố chấp, chỉ sự bâygiờ vẫn còn rất tức giận, anh về biệt thự riêng ở mấy ngày, tránh choông càng nhìn càng cáu

Anh định bảo Chu Thiến cùng qua đó ởnhưng lời nói đến bên môi lại đành nuốt ngược lại.

Giờ vẫn chưa phảilúc, anh thầm nghĩ, vẫn nên nhẫn một chút vậy…

Chu Thiến cũng không hề biết trong lòng anh có chủ ý này.

Cô nghĩ đến chuyện khác mà thở dài:

- Nếu cỏ thể làm cho ông hiểuchúng ta thì thật tốt, em và Hi Tuấn, nếu ông có thể hiểu bọn em cố gắng như thế nào thì có lẽ sẽ ủng hộ bọn em

Triệu Hi Thành không cho là đúng:

- Cái này cũng là chuyện cực gian khó.

Ông cụ cố chấp như vậy, chuyện đã nhận định thì sẽ không thay đổi đâu

Chu Thiến nghĩ, dù sao cũng phải đượcTriệu lão gia hiểu, dù sao cũng là người một nhà, chẳng lẽ cả đời giậndỗi không nhìn mặt nhau sao?

Xe dừng lại dưới nhà Chu Thiến, Chu Thiến mở cửa xuống xe, trước khi đóng cửa xe, cô như đột nhiên nhớ ra điềugì, lại cúi người nhìn Triệu Hi Thành ở trong xe nói:

- Hi Thành, cuối tuần này chúng ta đi dạo phố nhé

Triệu Hi Thành thoáng run lên, lập tức lộ rõ vẻ kích động.

Anh cúi đầu, đến khi ngẩng đầu lên, mắt như lấp lánh,miệng cười sáng lạn, vô cùng gợi cảm:

- Tiểu thư Tống Thiệu Lâm xinh đẹp, cô đang hẹn gặp tôi?

*****

Chấp mắt đã đến cuối tuần.

Chu Thiến đứng trước gương nhìn quần áođang mặc.

Áo tím nhạt, quần jean màu xanh đậm, kết hợp khăn lụa vàng.Tóc đã dài lên nhiều, cô buộc túm đuôi ngựa, dùng chiếc cặp đính đá Tiểu Mạt mua tặng, trông đơn giản mà đoan trang

Tiểu Mạt đến gần, tặc tặc lưỡi:

- Hôm nay nhất định mê hoặc khiến Triệu Hi Thành không thể rời mắt rồi

Còn nói:

- Triệu Hi Thành đã thay đổi rất nhiều, xem ra cậu cũng chịu tha thứ anh ấy rồi, định bao giờ thì chuyển về đây

Chu Thiến xoay người nhìn cô:

- Giờ mình còn chưa định về.

Thứ nhất là cha anh ấy còn đang giận mình, thứ hai…

Cô cúi đầu, mắt chớp chớp:

- Mình vừa đến khối thân thể nàythì đã là vợ anh ấy luôn, còn chưa thử qua cảm giác hẹn hò.

Cảm giác yêu đương lãng mạn này, mình muốn giữ lâu một chút

Hiếm khi thấy vẻ thẹn thùng này của cô, Tiểu Mạt trêu ghẹo:

- À… thì ra là cậu muốn hẹn hò!Nhưng cũng đúng, phải làm cho Triệu Hi Thành tốn chút tâm sức thì saunày mới biết quý trọng được.

Dưới lầu vang lên tiếng còi xe, hai người nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Triệu Hi Thành đứng bên xe, ngẩng đầu nhìnlên chỗ hai người.

Tiểu Mạt cười:

- Mau đi, Triệu đại thiếu gia của chúng ta sắp chờ không kịp rồi.

Giờ đã là cuối thu, thời tiết dần chuyểnlạnh (Giống chúng mình, thời tiết cũng lạnh ùi đấy ^^).

Nhưng hôm nayánh sáng rực rỡ, đúng là ngày trời đẹp

Triệu Hi Thành mặc quần áo bình thườngmàu sáng, càng thêm tuấn tú.

Vẻ mặt anh cười thản nhiên, trông có vẻ tâm tình rất tốt.

Lúc nhìn thấy Chu Thiến, không ngoài định liệu của TiểuMạt, mắt anh sáng bừng kinh ngạc.

- Thiệu Lâm, hôm nay em đẹp lắm!

Anh khen ngợi từ tận đáy lòng, trong lòng cũng rất vui.

Cô tốn tâm tư chuẩn bị như vậy có thể thấy là rất coitrọng lần hẹn hò này, cũng rất coi trọng anh.

Bọn họ đi đến đoạn phố dành cho người đibộ tấp nập nhất thành phố.

Nơi đó tập trung đủ các cửa hàng quần áo, đồăn vặt, hiệu sách, hàng trò chơi…

đúng là chỗ tốt để các đôi tình nhânhẹn hò.

Bọn họ gửi xe ở bãi đỗ xe gần đó.

Tay nắm tay đi vào ngã tư phồn hoa.

Đủ các loại âm nhạc từ cửa hàng hai bêntruyền ra, chấn động lòng người.

Cuối tuần, lượng người tập trung rấtđông, có một nhà cùng đi dạo, có nhóm bạn thân tụm năm tụm ba, lại càngnhiều những đôi tình nhân như bọn họ.

Ai nấy đều thoải mái, vui vẻ,không khí nơi nơi đều rất vui vẻ.

Bọn họ đi dạo qua từng cửa hàng, thíchcái gì sẽ dừng lại xem hoặc mua.

Triệu Hi Thành chưa từng đi dạo nhữngkhu hàng như vậy.

Quần áo anh mặc đều là của các nhãn hàng cố định, mỗimùa, thương gia sẽ đem đồ mới đưa đến tận cửa.

Với việc dạo phố mua sắmcủa người bình thường này anh thấy rất mới lạ.

Nhất là Chu Thiến vẻ mặthân hoan nắm tay anh, thỉnh thoảng lại thì thầm líu lo vào tai anh khiến anh cảm thấy mọi thứ xung quanh đều thật đẹp

Lúc đi ngang qua một cửa hàng quần áo,một bộ quần áo treo trong tủ kính khiến anh để ý, anh lập tức kéo ChuThiến đi vào.

Anh nói với nhân viên bán hàng:

- Phiền cô cho chúng tôi xem bộ đồ tình nhân kia.

Ra khỏi phòng thay đồ, Chu Thiến nhìnthấy Triệu Hi Thành thì phì cười.

Áo đôi này cũng không phải là thiết kế tốt, áo khoác nhẹ màu lam và áo trong cũng cùng màu.

So với Triệu HiThành bình thường chỉ mặc quần áo hàng hiệu bậc nhất thì loại quần áonày mặc lên người quả thực là không ổn

Nhưng Triệu Hi Thành lại không để ý, anh ôm eo Chu Thiến đi đến trước gương, nhìn quần áo hai người giống nhau, cười thỏa mãn:

- Nhìn giống như một đôi gắn bó không rời… thật đẹp đúng không?

Chu Thiến nhìn nụ cười của anh, trong lòng vô cùng mềm mại:

- Đúng thế, rất đẹp, em thích lắm

Rất thích nụ cười thỏa mãn hạnh phúc của anh, cũng rất thích tâm ý ngọt ngào này của anh

Nhân viên cửa hàng xếp quần áo lúc đầucủa bọn họ vào túi lớn rồi đưa cho hai người, Triệu Hi Thành đón lấy,thanh toán rồi năm tay Chu Thiến rời đi

Bọn họ đi rồi, nhân viên bán hàng vẫn còn đứng ở cửa thủy tinh nhìn theo rồi quay đầu nói với đồng nghiệp:

- Thật đúng là một cặp đẹp đôi, yêu đương thắm thiết, hâm mộ quá đi….

Đi ra ngoài, hai người đi qua một cửahàng bán đồ lưu niệm nhỏ, trong tủ có một bức tượng gốm sứ nặn hai đứatrẻ khiến Chu Thiến để ý.

Hai đứa trẻ một nam một nữ, bộ dáng ngây thơđáng yêu vô cùng.

Chu Thiến chỉ vào một đứa, nói với Triệu Hi Thành:

- Nhìn xem, giống anh chưa kìa?

Triệu Hi Thành quay lại nhìn, thấy đó là cậu nhóc nam, đang nhướng mày, vẻ mặt tức giận.

Triệu Hi Thành cười:

- Thế thì bên cạnh chính là em rồi còn gì.

Cô nhóc bên cạnh nhếch mông, đang cười tủm tỉm mà khẽ hôn cậu nhóc như đang an ủi vậy.

Chu Thiến đỏ mặt, sẵng giọng:

- Em mà thế à!

Nói xong xoay người bước đi.

Triệu Hi Thành cười cười nhưng cũng không đuổi theo cô mà chỉ xoay người đi vào trong cửa hàng.

Chờ khi anh trởra, tìm được Chu Thiến thì đã thấy cô đang sốt ruột, lo lắng.

Cô thấyanh thì như thở dài nhẹ nhõm một hơi, vẻ mặt cũng bình tĩnh lại nhiều:

- Anh đi đâu thế, em tìm mãi không thấy

Triệu Hi Thành đi qua ôm eo cô rồi hôn lên vành tai cô:

- Em chỉ cần đứng ở một chỗ, dù thế nào cũng không cần đi đâu cả, anh sẽ tìm được em ( ♥♥♥)

Chu Thiến cúi đầu, chỉ cảm thấy lòng như uống mật ngọt vậy

Đi ngang qua một quán bán đồ ăn vặt, Chu Thiến bị hương thơm hấp dẫn, mua một túi đồ ăn vặt rồi hỏi:

- Anh có ăn không?

Triệu Hi Thành giơ túi đồ trong tay lên, lắc đầu:

- Anh không tiện lắm

Sau đó mắt sáng bừng cười nói:

- Hay là em bón cho anh đi

Sau đó lại bổ thêm một câu:

- Anh rất muốn ăn…

Vẻ mặt thì vô cùng thèm khát

Chu Thiến quả thực không thể tin vào mắt mình, đường đường Triệu Hi Thành cũng sẽ làm nũng!

Vì thế, sau đó, mọi người nhìn thấy mộtcảnh như vậy: Một anh chàng đẹp trai cao to, hai tay cầm túi đồ lớn,thường sẽ cúi đầu xuống, há miệng đón lấy đồ ăn mà cô gái bên cạnh dùngtăm xiên đưa tới.

Có khi thậm chí bị bỏng mà liên tục hô lớn nhưng cũngkhông hề tức giận, vẻ mặt thỏa mãn, hạnh phúc.

Mà cô gái bên cạnh, thỉnh thoảng cũng ăn một miếng nhưng chủ yếu đều chỉ bón cho anh chàng ở bên.

Ngón tay thon dài trắng như ngọc cầm cây tăm mảnh mà bón cho anh chàngkia, vì phối hợp với chiều cao của người yêu mà phải vươn tay lên cao.Sau đó lại lấy khăn tay lau miệng cho anh, mỗi một động tác đều rất dịudàng, rất cẩn thận, thường hỏi lại:

- Cẩn thận bỏng, ăn ngon không?

Còn muốn ăn nữa không?

Hình ảnh ấm áp hạnh phúc này thực sự khiến mọi người nhìn mà ngưỡng mộ

Hai người đi dạo đến buổi chiều, đi mộtchút thì sẽ lại nghỉ, mua không ít đồ.

Mãi đi khi chân hai người đều mỏi nhừ thì mới quay người trở về bãi đỗ xe

Ở trên xe, Triệu Hi Thành cười nói với cô:

- Giống như yêu đương vậy

Chu Thiến vừa kéo dây an toàn vừa nói:

- Em cũng không nhớ lúc chúng mình hẹn hò trước khi kết hôn.

Triệu Hi Thành cười gượng hai tiếng,trước khi kết hôn bọn họ nào có hẹn hò yêu đương gì.

Hôn sự cứ thế màđịnh ra thôi.

Khi đó, với anh mà nói, chỉ cần thân phận xứng với anh thì lấy ai cũng được.

Anh vẫn tiếp tục cuộc sống phóng túng của mình.

Ai mà nghĩ được, một trận tai nạn xe hơi lại có biến hóa lớn như vậy?

Anh lại yêu thương người vợ mình vốn chưa từng để ý.

Chỉ có thể nói, mọi thứđều đã được sắp đặt, an bài.

Nhưng với một cô gái, yêu đương trống rỗng, hẳn là chuyện thật đáng tiếc

Triệu Hi Thành xoay người cầm tay Chu Thiến, bàn tay nóng rực khiến Chu Thiến run lên, quay đầu nhìn lại anh.

Ánh sáng ở bãi đỗ xe rất ảm đạm, hai mắtanh tỏa sáng khiến người ta tim đập mạnh.

Giọng anh trầm thấp mà mạnhmẽ, trong không gian yên tĩnh thật nhẹ nhàng mà nói:

- Thiệu Lâm, chúng ta yêu lại từ đầu đi.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C134: Khắc Y


Chương 134: Khắc Y

Chỉ chớp mắt, một tháng trôi qua.

Cuối thu đầu đông, thời tiết dần trở nên lạnh lẽo

Trong thời gian này, Triệu Hi Thành cố gắng tạo cho Chu Thiến không khí yêu đương lãng mạn.

Cuối tuần nghỉ ngơi sẽ đưa cô đi xem phim, ăn tối, dạo phố, dùng hết tâm tư mà tạo ra đủtiết mục mà khiên cô vui vẻ, cũng mong để lại ấn tượng sâu đậm với cô.Có khi trưa rảnh, anh sẽ lái xe đến trường đón cô đi ăn cơm trưa.

Hai người thân thiết gắn bó khiến các học viên khác hâm mộ không thôi.

Thời gian này của Chu Thiến thực sự vô cùng vui vẻ.

Hai người càng ngày càngthân mật.

Hồ Giai Giai vẫn còn chưa hoàn toàn lấylại tinh thần từ chuyện lần trước, càng lúc càng trở nên lạnh lùng kiêu ngạo, tính tình cũng càng lúc càng mẫn cảm, dễ cáu.

Có khi chỉ vì chútviệc nhỏ cũng sẽ cãi cọ với bạn học.

Một lần, có một người tức giận mànói:

- Cậu cũng chỉ dám kiêu ngạo trước mặt chúng tôi thôi, trước mặt Thiệu Lâm có khác gì con mèo…

Mặt Hồ Giai Giai tái lại, âm trầm đángsợ.

Lúc đó học viên kia mới thôi không nói gì nữa nhưng từ đó về sau, Hồ Giai Giai luôn nhìn Chu Thiến bằng ánh mắt lạnh lùng âm trầm.

Đối với việc này, Chu Thiến cũng không để ý nhiều, suy nghĩ của cô đơn giản là chỉ cần cô ta không trêu chọc mình thì cô ta muốn nhìn thế nào chẳng được, chẳng lẽ cấm?

Chỉ là cảm thấy có chút đề phòng hơn

Về mặt học tập, đã đến giai đoạn cuốicùng.

Thành tích hiện giờ là Hồ Giai Giai, Trương Bân và Chu Thiến là ba người xuất sắc nhất.

Tiểu Mạt và Lưu Văn Chí đều trong top 10, nhữngngười còn lại trong tổ cũng đều rớt khỏi top 10.

Mỗi lân ăn cơm trưa, Lý San, Vương Vĩ đều rầu rĩ không vui.

Chu Thiến và Tiểu Mạt đều an ủi nói còn hai tuần, vẫn còn cơ hội

Nhắc tới hai tuần cuối này, mọi người đều vô cùng chờ mong, kích động bởi vì stylist đứng đầu cả nước trongtruyền thuyết – Khắc Y đã tới, sẽ chỉ đạo bọn họ thực hành

Khắc Y cũng là nhân vật truyền kì của Yêu Ti Lệ.

Nghe nói trình độ văn hóa của ông không cao, gia cảnh cũng nghèo khó nhưng phương diện này lại được thiên phú, được người sáng lập YêuTi Lệ coi trọng mà cực lực bồi dưỡng.

Cuối cùng, ông dựa vào bản lĩnhcủa mình và sự giúp đỡ của giám đốc Yêu Ti Lệ mà đạt được nhiều giảithưởng lớn mang tầm cỡ quốc tế, cũng vì thế mà giúp Yêu Ti Lệ đạt đượcvinh dự lớn, trở thành công ty có tiếng trong giới.

Khắc Y vẫn rất biếtơn nên vẫn làm việc tại Yêu Ti Lệ, cho dù có người đầu tư giúp ông mởcông ty mới ông cũng không đồng ý

Khắc Y có được danh tiếng tốt không chỉvì tài năng của mình, cũng không chỉ vì ông trọng tình trọng nghĩa màcòn có nguyên nhân lớn hơn cả là phẩm chất đạo đức của ông rất tốt.

Nênbiết rằng, nghề này phần lớn tiếp xúc với phụ nữ, trong ngành khôngthiếu gì những tin đồn stylist này và khách hàng này có tình cảm khôngđoan chính, nghe đồn với mỗi một stylist mà nói thì tin đồn này tuyệtđối là đòn đả kích trí mạng, có rất nhiều stylist nổi tiếng đều bị xấumặt, danh tiếng lụi tàn vì những tin đồn đó

Nhưng Khắc Y lại như hoàn toàn miễn nhiễm với scandal, cho dù là những đối thủ ghen tỵ với ông nhưng cũng khôngthể không thừa nhận, phương diện này, ông tuyệt đối là một quân tử.

Khác hàng nữ đều rất khen ngợi, nói ông nho nhã, lễ độ, cẩn thận quan tâm,hơn nữa ông còn rất phong độ, nho nhã nên rất được các khách hàng nữ tôn sùng.

Nhiều năm qua, vị trí số một của ông không ai có thể thay thế

Hai tuần này là học về tạo hình chỉnh thể cho khách hàng tùy theo từng trường hợp, hoàn cảnh cụ thể, bao gồm sânkhấu ca nhạc, sân khấu trình diễn thời trang, dạ tiệc…

Có thể nói làcách vận dụng tất cả những kiến thức đã học, mà thầy Khắc Y sẽ trực tiếp hướng dẫn bọn họ thực hành

Mọi người đều cực kỳ hưng phấn, sự hưngphấn này không chỉ là vì muốn được thầy Khắc Y danh tiếng chỉ dạy màquan trọng là theo một nguồn tin đáng tin cậy, trợ lý của Khắc Y sangnăm sẽ đi học chuyên sâu ở nước ngoài, đến lúc đó ông sẽ tuyển trợ lýmới trong số 15 người đủ điều kiện gia nhập công ty lần này.

Nếu thựcsự có thể trở thành trợ lý của Khắc Y thì chẳng những có thể luôn đượcông chỉ dạy, giúp ích cho bản thân mà còn có thể được tiếp xúc với những khách hàng tiềm năng, tăng danh tiếng cho bản thân về sau sẽ giúp íchcho sự phát triển của chính mình.

Thậm chí như người trợ lý hiện tại,được Khắc Y đề cử mà ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, sau khi về nướccũng sẽ thành một bậc thầy.

Đây đúng là sự mê hoặc cực lớn mà.

Chonên học viên nào cũng hạ quyết tâm, nhất định phải cố gắng thật nhiều để cho thầy Khắc Y có ấn tượng tốt về mình

Buổi chiều thực hành, Khắc Y cầm tập tàiliệu đi vào.

Mọi người nhất tề nhìn về phía ông.

Ông dường như đã quáquen với ánh mắt sùng kính này, thái độ vẫn rất bình thản, đi đến bụcgiảng, bắt đầu tự giới thiệu.

- Tôi tên là Khắc Y, hai tuần này tôi sẽ giảng dạy mọi người một số kiến thức đơn giản.

Mọi người cùnghọc tập lẫn nhau nhé.

Ông mỉm cười

Giọng của ông rất ôn hòa, nghe rất thoảimái.

Hôm nay ông mặc chiếc áo lông vàng nhạt, cổ chữ V, lộ ra áo bêntrong màu lam, quần jeans xanh đậm, tóc dài, tóc mái hỗn độn che đi mộtbên thái dương, lộ ra khuôn mặt trắng nõn, đường nét cân xứng, móng taysạch sẽ.

Cả người trông thật sạch sẽ, khiến người ta không khỏi có cảmgiác hoải mái

Mấy ngày này đều là thiết kế tạo hình dạtiệc.

Buổi chiều thực hành, từng tổ nhỏ đều phải cùng thiết kế tạo hìnhphù hợp nhất cho một thành viên.

Từ kiểu tóc, trang phục đến phối đồ,trang điểm đều phải là tốt nhất, xinh nhất

Sau đó, Khắc Y lại đến từng tổ xem xét, đưa ra ý kiến nhận xét

Mỗi một đoạn thời gian đều có thể nghe được ông khẽ chỉ bảo

- Cậu có biết rõ mặt anh chàng này là hình gì không?

- …

- Mặt tròn, cậu đã biết thì saocòn thiết kế kiểu đầu này?

Mặt tròn hợp để tóc vuốt ngược hơn là kiểutóc này, mặt dài thì hợp để mái xéo…

Cậu nhóc à, cậu có thể vuốt tóc cho anh chàng này

- Tạo mẫu tóc phải dựa vào khíchất, tuổi tác của khách mà làm.

Cô ấy là cô gái trẻ, cậu tạo mẫu tócgià dặn như vậy cho cô ấy thì hợp sao?

- Màu mắt và quần áo của cô gái này hoàn toàn không hợp, chẳng lẽ cậu không phát hiện ra sao?

- Cậu thực sự khiến tôi khó hiểu, cô ấy cổ dài nhỏ nhưng cậu lại để cô ấy mặc áo hở vai…

Ông chậm rãi đi tới bên Hồ Giai Giai.

Hồ Giai Giai vì muốn gây chú ý với Khắc Y mà hôm nay đặc biệt tốn tâm tư

Thầy Khắc Y nhìn nhìn thiết kế của bọn họ, gật gù, chỉ vào học viên nam làm mẫu mà nói:

- Cách phối hợp trang phục này rất tốt

Hồ Giai Giai lập tức tiến lên nói:

- Em cảm thấy với những buổi dạ tiệc quan trọng, đàn ông mặc áo vest là hợp nhất…

Cô ta thao thao bất tuyệt mà thể hiệnmình với Khắc Y, hoàn toàn không nhắc đến tên những người khác, gạt bọnhọ lại.

Các thành viên trong tổ đều tỏ vẻ tức giận.

Nhưng thấy Khắc Ynghe chăm chú thì cũng không tiện chen vào.

Tuy nhiên bọn họ đều thầmmắng Hồ Giai Giai trong lòng vô số lần.

Cuối cùng Khắc Y cũng khen thiết kế của tổ bọn họ nhưng chỉ hỏi riêng tên Hồ Giai Giai.

Thầy Khắc Y đi rồi, Hồ Giai Giai hưngphấn đến nỗi mắt sáng bừng, đây là lần đầu tiên Khắc Y chủ động hỏi tênmột học viên trong buổi hôm nay, đây có phải là tỏ vẻ ông có mấy phần để ý đến cô không?

Thì ra cô vẫn là người ưu tú nhất.

Áp lực bao lâu trong nháy mắt hóa thành hư không.

Cô ta không khỏi nhìn về phía Chu Thiến,lúc này, Khắc Y đang đi về phía tổ bọn họ.

Hồ Giai Giai nhìn chằm chằmthiết kế của tổ đó thì sắc mặt lại trở nên khó coi

Thầy Khắc Y đi đến tổ Chu Thiến, vẻ mặtrất kinh ngạc bởi vì thiết kế của tổ này thực sự là tốt ngoài dự kiếncủa ông.

Với những học viên mà nói, sáng tạo như vậy đã rất tốt rồi

Ông đi đến bên Tiểu Mạt, Tiểu Mạt đượcTrương Bân make up, tóc là do Lưu Văn Chí và Vương Vĩ tạo kiểu, quần áolà Chu Thiến và Vương Lâm chọn

Tiểu Mạt là người mùa hạ, mặt tròn, dángbình thường.

Lúc trang điểm, Trương Bân căn cứ tính cách hoạt bát của cô mang trang điểm cho cô vẻ thanh xuân đầy sức sống.

Tóc búi cao, hai bên thái dương để xõa ra mấy lọn tóc làm xoăn.

Quần áo thì Chu Thiến chọncho cô một bộ váy màu lam dài đến đầu gối, bó chun ở lưng và đôi cao gót cùng màu.

Trang sức còn lại tự Tiểu Mạt chọn, hoa tai bạc, vòng cổ bạctinh tế

Thầy Khắc Y liên thanh khen ngợi:

- Không tệ, không tệ, hồi thầy mới học còn chưa được bằng thế này

Sau đó, ông lại nhìn từng chi tiết trênngười mẫu rồi hỏi là ai làm, mọi người giới thiệu lẫn nhau, tên tuổiloạn xạ khiến Khắc Y choáng váng, kết quả chả nhớ được ai

Nhưng thật ra tinh thần đồng đội đoàn kết của bọn họ lại khiến Khắc Y rất ấn tượng.

Tổ khác, thành viên đều chỉcố gắng biểu hiện bản thân mà xem nhẹ bạn học.

Tuy rằng muốn để ông cóấn tượng nhưng thiết kế đôi khi cần sự hợp tác toàn đội, chỉ có tổ bọnhọ, hợp tác không hề có tư tâm mới có thể làm ra tác phẩm tốt nhất

Mấy ngày kế tiếp, Khắc Y qua quan sátphát hiện lần này có ba học viên xuất sắc nhất là Trương Bân, Hồ GiaiGiai và Chu Thiến.

Trong ba người, Trương Bân thì chắc chắn, an toàn,bất kể là tình huống gì cũng sẽ không thể có sai sót nhưng cũng khó đểcó đột phá.

Hồ Giai Giai thiết kế rất to gan, cũng tốn tâm tư nhưng dễkhiến người ta có cảm giác vội vã, dễ thành công nhưng cũng dễ thất bại

- Vậy còn Thiệu Lâm?

Thẩm Già Lam hỏi, cô rất muốn biết đánh giá của ông về Tống Thiệu Lâm, liệu có giống cô không

- Thiệu Lâm…

Khắc Y khẽ cười, đôi mắt nâu trong suốt sáng bừng:

- Cô ấy tôi còn chưa thể phán đoán, còn cần quan sát thêm

Kì thi tuần này, vẫn là Hồ Giai Giai,Trương Bân và Chu Thiến loại tốt, giữ vững ba vị trí xuất sắc nhất.Triệu Viện Viện lại cũng đươc loại tốt, thành tích tăng lên, lọt vào top 10, mừng rỡ tươi cười nhảy nhót.

Mà Lưu Văn Chí thì lại chỉ được loạiđạt, thành tích từ thứ 9 rớt xuống thứ 11.

Một giây đó, sắc mặt anh lậptức biến đổi, cực kì yên tĩnh đến độ mọi người khuyên giải cũng không hề vui vẻ.

Tiểu Mạt vẫn trong top 10, Vương Vĩ, Lý San, Vương Lâm thì ởhàng sau Lưu Văn Chí, xem ra cũng không có hi vọng vào top 10

Chu Thiến nói với mấy người đang than thở:

- Lưu Văn Chí vẫn có một cơ hội, vẫn có thể vào top 10, cho dù không vào top 10 vẫn có thể vào công ty mà

Lưu Văn Chí thở dài:

- Còn hi vọng gì chứ?

Chỉ còn một lần kiểm tra, trừ khi trong top 10 có một người không đạt hoặc chỉ đạtmà thôi, nhưng sao có thể?

Top 10 ai cũng rất có thực lực.

Mọi người đều yên lặng bởi vì ai cũngbiết, anh nói rất đúng.

Muốn chen vào top 10 thì ngoài 1 trong số 10người dẫn đầu phát huy thất thường mà thôi, nhưng là làm sao có thể?

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C135: Thành bại


Chương 135: Thành bại

Tuần thi cuối cùng, tất cả mọi học viênđều cảm thấy thật căng thẳng.

Những học viên không trong top 10 đềunghiến răng, nghiến lợi mà tìm tài liệu học tập, cố gắng tập trung cholần thi cuối này.

Những học viên trong top 10 chẳng những không chút lơlà việc học mà còn rất đề cao cảnh giác mỗi người tiếp cận với mình, sợbị người dùng thủ đoạn mà kéo xuống

Nguyên nhân chính là vì vào top 10 có thể trở thành trợ lý của các thầy giỏi, cũng nắm chắc cơ hội vào công ty.Các học viên khác chỉ có thể làm trợ lý cho những nhà thiết kế bìnhthường, tiếp xúc với khách hạng thường không nói nhưng còn phải tranhgiành 5 vé giữa 28 người còn lại, cơ hội càng khó khăn hơn.

Không thểvào công ty thì cũng chỉ có thể tìm việc ở bên ngoài, đại ngộ chắc chắnchẳng bằng được một nửa của công ty.

Bọn họ uổng phí bao tiền của choYêu Ti Lệ cũng chỉ là uổng phí

Cho nên tuần này, cảm xúc của Lưu Văn Chí vô cùng tệ, cả ngày đều lặng lẽ chẳng nói chẳng rằng, không đùa giỡn như trước kia

Mọi người cũng không biết nên khuyên anh thế nào.

Lý San lặng lẽ nói với Chu Thiến:

- Cũng không thể trách cậu ấy được,nghe nói nhà cũ của cậu ấy đã dùng để cho anh trai cậu ấy cưới vợ, giờhọc phí đều do anh trai chu cấp, không thể nào lại quay về.

Cậu ấy đặtmọi hi vọng vào việc này, rất mong được thành công, mua được nhà mà sống yên ổn.

Nếu ở đây không thành công, bên ngoài kiếp chút tiền sao có thể mua được nhà ở tốt.

Thiệu Lâm, người có tiền như các cậu sẽ không hiểuđược nỗi khổ của người thường bọn mình

Lưu Văn Chí có lẽ đang theo đuổi Lý San nên việc này cũng không giấu diếm cô ấy

Chu Thiến thở dài một hơi, sao cô khôngbiết được sự khổ cực của cuộc sống bình thường?

Nếu không phải vì tainạn xe cộ đó, giờ cô vẫn chỉ là Chu Thiến ngày ngày vất vả làm việctrong thẩm mỹ viện, học phí của em trai không kiếm nổi, cha cô tuổi lớnvẫn phải ở ngoài làm việc.

Cô rất thấm thía điều này

Tiểu Mạt ở bên cạnh nghe Lý San nói vậy thì lòng nghi ngờ, sau đó nói với Chu Thiến:

- Lý San nói những lời này với cậucó ý gì?

Chẳng lẽ muốn cậu rút lui sao?

Bởi vì cậu có tiền nên không cần phải tranh giành với người?

Mình thấy cô ấy đúng là có ý này

Chu Thiến lắc đầu nói:

- Mình không thể rút lui, cơ hội này cũng rất quan trọng với mình, mọi người cạnh tranh dựa vào thực lực,nào vì mình giàu hay nghèo mà thay đổi

Mà bên kia, Hồ Giai Giai lại phát hiện,tuy rằng cô khiến cho Khắc Y chú ý nhưng Khắc Y cũng rất chú ý đếnTrương Bân và Tống Thiệu Lâm.

Nhất là Tống Thiệu Lâm, những thiết kế của cô, có khi ngay cả cô ta cũng phải thán phục.

Vẻ mặt tán thưởng củaKhắc Y khi nhìn Tống Thiệu Lâm khiến cô ta đố kị phát cuồng!

Vì sao?

Vìsao Tống Thiệu Lâm chuyện gì cũng đều phải đè ép cô ta?

Cô ta nhất địnhphải thành trợ lý của Khắc Y, đây là một bước quan trọng trong kế hoạchtrở thành stylist nổi tiếng của cô ta.

Đây là chuyện cô ta mong chờ đãlâu, nếu không có Tống Thiệu Lâm, vị trí đó nhất định sẽ là của cô ta

Tống Thiệu Lâm này, lần trước khiến cô ta bị sỉ nhục nặng nề như vậy, giờ còn muốn tranh giành vị trí trợ lý nàyvới cô ta!

Còn chưa có ai có thể cướp đi thứ cô ta muốn.

Trước kia, côta tỏ tình với Trương Bân nhưng lại bị Trương Bân từ chối, lý do là muốn toàn tâm toàn ý học tập, thi vào công ty, vậy thì cô ta sẽ làm choTrương Bân không thể thi được.

Giờ cũng như vậy, Tống Thiệu Lâm kia muốn vào công ty sao?

Cô ta cũng sẽ không cho Tống Thiệu Lâm được vừa lòng.Không thể thi vào công ty thì có tư cách gì mà giành vị trí trợ lý Khắc Y với cô ta!

Hồ Giai Giai quay đầu nhìn Lưu Văn Chíđang ủ rũ cách đó không xa, khóe miệng khẽ cười lạnh.

Chỉ là, lần này sẽ không thể ngu xuẩn như trước được, không thể, tự mình ra mặt!

Lưu Văn Chí ngồi một mình trong quán cơmnhỏ ăn cơm trưa, mấy hôm nay, anh không đi ăn cũng mọi người.

TrươngBân, Tống Thiệu Lâm, Tiểu Mạt,Triệu Viện Viện đã vào top 10, Vương LâmVương Vĩ nhà giàu, dù không vào công ty cũng chẳng sao, chỉ có mình tình cảm thê lương, so với sự vui vẻ của bọn họ càng tự thấy mình thê thảm.Anh không muốn ở gần bọn họ

Anh gọi một bát mỳ, ăn mấy miếng đã buông đũa, hoàn toàn chẳng có khẩu vị.

Nếu thành tích quá kém thì cũng thôinhưng vừa khéo lại đứng thứ 11, chỉ kém một bước mà thôi, bảo anh camtâm thế nào đây?

Nhưng một bước này lại quá khó đi

Anh thở dài, hung hăng tự đánh mặt mình, mong như vậy có thể làm dịu đi sự dày vò trong lòng

Nhưng một giọng nói thanh thúy từ bên kia vọng lại lại khiến anh chú ý

- Tống Thiệu Lâm kia rõ ràng là quágiàu có lại muốn tranh đoạt cơ hội này với những người bình thường nhưbọn mình, đúng là đáng giận

Lưu Văn Chí ngẩng đầu, thấy bàn đó là HồGiai Giai và bạn thân của cô ta là Vương Kỳ đang ngồi.

Giọng nói khi nãy là của Vương Kỳ

Hai người dường như không để ý tới sự tồn tại của Lưu Văn Chí, không coi ai ra gì mà lớn tiếng bàn tán

Hồ Giai Giai lại nói tiếp:

- Nếu là người khác thì thôi,nhưng Tống Thiệu Lâm này, rõ ràng là thiên kim tiểu thư, con dâu nhàgiày lại muốn giành bát cơm với người nghèo chúng ta.

Càng nghĩ càngkhiến người tức giận, với cô ta mà nói chẳng qua chỉ là trò tiêu khiểngiết thời gian nhưng với chúng mình thì chính là cơ hội đổi đời, cô tacũng quá ích kỷ!

Những lời này của hai người như những cây kim sắc nhọn đâm vào lòng Lưu Văn Chí.

Thật ra, đây sao không phảinhững lời trong lòng anh.

Công việc này với Tống Thiệu Lâm mà nói cơ bản là có cũng được chẳng có cũng chẳng sao nhưng với anh mà nói lại làtoàn bộ hi vọng.

Nếu Tống Thiệu Lâm chịu rút lui thì anh hoàn toàn có cơ hội vào top 10.

Ngày đó anh cố ý để Lý San đi thử cô nhưng Tống ThiệuLâm lại như hoàn toàn không có ý rút lui

Chuyện này chỉ có thể nhờ vào sự tựnguyện của cô ấy, chẳng lẽ anh có thể ép cô ấy sao?

Nghĩ vậy, Lưu VănChí cũng có chút oán trách Chu Thiến.

Bên kia, Hồ Giai Giai lại nói tới Vương Kỳ:

- Đáng tiếc, thứ tự của cậu quá xa, nếu là thứ 11, 12 thì mình sẽ có cách giúp cậu

Vương Kỳ tiếc nuối nói:

- Đúng thế, mình đúng là không hơn ai, nếu mình đứng thứ 11 thì định sẽ không bỏ qua cơ hội này

Nói xong ánh mắt hai người đều liếc về phía Lưu Văn Chí

Nói rõ ràng đến thế, Lưu Văn Chí nếu còn không hiểu là bọn họ cố ý nói cho anh thì đúng là kẻ ngốc

Cô ta thực sự có cách có thể giúp anh?

Tim anh đập loạn, tay toát mồ hôi, trongđầu đủ mọi suy nghĩ rối loạn, lộn xộn.

Nhưng dần dần, một suy nghĩ cànglúc càng rõ ràng hiện rõ: “Tống Thiệu Lâm, mất đi cơ hội lần này cũngchẳng sao, nhưng mình không thể mất đi hi vọng này….

Chỉ cần có thể kéocô ấy xuống, mình có thể tiến lên…

Vào top 10 thì nhất định có thể ở lại công ty, có thể an cư lập nghiệp ở đây.

Nếu không, làm việc ở ngoàilương tháng 2,3000 thì đợi đến bao giờ? …

Nhưng Thiệu Lâm là bạn củamình…”

Hồ Giai Giai lại châm thêm mồi lửa:

- Con người ấy mà, ai chẳng biết nghĩ, cuộc sống của mình mới là quan trọng nhất.

Đợi đến khi bị đá ra ngoài,không tìm việc làm, xem bạn bè gì đó có thể giúp cậu hay không?

Lưu Văn Chí đột nhiên nắm chặt tay thànhquyền, như đã hạ quyết tâm, anh nhìn bốn phía, phát hiện chẳng có ngườiquen thì nghiến răng, đi về bàn Hồ Giai Giai

Hồ Giai Giai nhìn Lưu Văn Chí đang đến gần, nụ cười nơi khóe miệng càng trở nên rõ ràng

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C136: Âm mưu đen tối


Chương 136: Âm mưu đen tối

ưu Văn Chí ngồi xuống bàn Hồ Giai Giai.

Lưu Văn Chí vừa ngồi xuống đã nói:

- Tôi biết lời này là cô cố ý nói cho tôi nghe, tôi cũng biết cô căn bản chẳng phải là muốn giúp tôi,chẳng qua là muốn Thiệu Lâm không thể vào công ty, không thể tranh giành vị trí trợ lý của Khắc Y với cô

Gương mặt trắng nõn nà của Hồ Giai Giaitỏa sáng dưới ánh mặt trời, nhưng nụ cười nơi khóe miệng cô ta lại khiến người ta thấy lạnh lẽo

- Không sai, anh nói đều đúng cả.

Nhưng anh cũng nên hiểu, chỉ có làm như vậy thì anh mới có hi vọng.

Anh cũng mong được tôi giúp đúng không?

Lưu Văn Chí nhìn nụ cười của cô ta mà cảm thấy lạnh người, mới chỉ là cô gái 18 tuổi mà tâm tư lại thâm trầm nhưvậy.

Anh trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Cho dù không vào top 10 tôi cũng vẫn có thể vào công ty

Hồ Giai Giai bưng miệng cười:

- Nếu đã vậy thì anh còn đến tìmtôi làm gì?

Anh biết rõ, nếu không vào top 10, không được thầy tốt chỉdạy thì cơ hội vào công ty sẽ càng lúc càng xa vời.

28 người chọn ra năm người, thực lực tương đương, kết quả này ai dám chắc được?

Lưu Văn Chí bị nói trúng điểm yếu, cúi đầu hồi lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn Hồ Giai Giai, hạ quyết tâm hỏi:

- Cô có cách sao?

Nếu muốn gianlận ở công cụ của cô ấy thì không có cơ hội đâu, giờ ai chẳng đều giữgìn đồ dùng của mình cẩn thận

Hồ Giai Giai chỉ cười, Vương Kỳ ở bên nói:

- Xem ra anh cũng có tâm tư này

Lưu Văn Chí có chút mất tự nhiên, nhữnglúc bị dày vò, quả thực cũng từng có suy nghĩ này.

Trong mười người đứng đầu, nếu thực sự muốn kéo ai xuống thì Tống Thiệu Lâm là người tốt nhất để thực hiện.

Thứ nhất, cô quả thực không cần công việc này để kiếmsống, cho dù không vào công ty thì cuộc đời cô cũng chẳng có ảnh hưởnggì.

Thứ hai, cô và anh có vẻ thân thiết, ra tay dễ dàng hơn.

Trương Bânvà Triệu Viện Viện tuy rằng anh cũng thân thiết nhưng tinh thần cảnhgiác của hai người này cao hơn Thiệu Lâm nhiều.

Nghĩ vậy, anh thực racũng nhớ tới Lâm Tiểu Mạt, cô ấy hình như cũng đã vào top 10

- Nếu kéo Lâm Tiểu Mạt thì có phải là dễ hơn không?

Nghĩ đến chồng của Tống Thiệu Lâm, lòng anh vẫn có chút nao núng.

Hồ Giai Giai vỗ bàn, lập tức nói không nể nang:

- Anh nghĩ là tôi giúp anh thậtsao?

Kéo Lâm Tiểu Mạt thì tôi được cái gì?

Anh làm việc không rõ ràng,nhập nhằng như vậy thì có gì mà đòi tranh giành với anh, chấp nhận sốphận đi

Vương Kỳ thấy sắc mặt Lưu Văn Chí trở nên khó coi thì vội nói:

- Mọi người giúp đỡ lẫn nhau, đương nhiên là muốn đôi bên đều có lợi

Hồ Giai Giai cười lạnh:

- Tôi biết anh sợ cái gì, yêntâm, chuyện này tôi đã có cách, không để lại dấu vết gì cả, đến lúc đóTống Thiệu Lâm chỉ biết than trách vận khí tệ hại, sẽ không thể nghi ngờ bất kì ai được

- Là cách gì?

Lưu Văn Chí thật sự tò mò bởi vì bản thân anh không hề nghĩ ra được cách gì hay.

Trong mắt Hồ Giai Giai hiện lên tia giảo hoạt:

- Nơi này nói chuyện không tiện, tối tôi sẽ gọi điện cho anh, chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện

Sau đó, hai bên trao đổi số điện thoại rồi tách ra.

Tuần thi cuối cùng là thi thiết kế về tạo hình trên sân khấu.

Bao gồm phong cách dân tộc, cổ điển, phong cách Tây Ban Nha, Ấn Độ… (tỉ tên nước khác mình ngu si chả edit nổi🙂))

Mỗi phong cách đều có đặc sắc riêng củanó, yêu cầu học viên phải nắm bắt được điểm đặc sắc này rồi vận dụng một cách linh hoạt, sáng tạo

Lúc thực hành, Khắc Y chỉ vào thắt lưng của Tiểu Mạt, hỏi Chu Thiến:

- Chiếc thắt lưng này rất đặc biệt, dùng để làm gì?

Lời ông nói khiến các tổ xung quanh đềuchú ý, rất nhiều học viên đều không kìm lòng được mà nhìn về phía tổ Chu Thiến.

Mà tổ ở xa cũng đến gần theo dõi chuyện này

Hồ Giai Giai thấy Chu Thiến lại được Khắc Y để ý thì lòng không khỏi tức giận, cô ta tốn bao tâm tư thiết kế tạohình cho sân khấu cổ điển cũng chỉ được Khắc Y hơi chú ý một chút màthôi.

Cô ta tuy rằng ghen ghét nhưng cũng vẫn tò mò, rốt cuộc là thiếtkế gì khiến Khắc Y chú ý như vậy

Hồ Giai Giai đi đến bên tổ Chu Thiến, các học viên đều đứng vây quanh, cô ta cố ý chen vào giữa khiến không íthọc viên tức giận.

Cô ta không quan tâm, thậm chí còn nhìn khinh khỉnh,có mấy người định nổi cáu nhưng thấy Khắc Y ở đó nên đành cố gắng khốngchế cảm xúc bản thân

Chen vào thì thấy Khắc Y đang đứng ở bêncạnh Lâm Tiểu Mạt, ánh mắt nhìn chằm chằm thắt lưng của Tiểu Mạt.

HồGiai Giai cũng nhìn theo, đến lúc này thì không khỏi ngây dại.

Tiểu Mạt mặc một bộ váy liền ngắn lộ vai, rất bình thường, không có gì khác lại nhưng ở lưng lại dùng chiếc thắtlưng đặc biệt, màu sắc rực rỡ, dây kết kéo dài khiến cho màu sắc chiếcváy càng trở nên thuần khiết.

Mà mái tóc dài thẳng của cô làm tóc xoănlọn to, trang trí bằng chuỗi hạt châu nhiều màu sắc.

Cổ và cổ tay thậmchí là cổ chân cũng đều dùng chuỗi hạt châu đó làm trang sức, trang điểm đơn giản nhưng lại đủ khiến Lâm Tiểu Mạt như thành người khác, cả người quyến rũ, nữ tính động lòng người.

Hơi thở của Hồ Giai Giai trở nên dồn dập, tay nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt nhưng hoàn toàn khôngthấy đau đớn.

Cả người cô ta bị cảm giác hận sâu đậm chiếm cứ.

Mà nỗihận này lại mang theo sự sợ hãi mơ hồ

Tuyệt đối không thể để cho cô vào công ty được.

Như vậy mình sẽ bị đè ép, không có cơ hội xuất đầu lộ diện.

Cô ta muốn trở thành stylist xuất sắc nhất, tuyệt đối không thể để người khác cản đường của mình được

Bên kia, Chu Thiến nghe Khắc Y hỏi thì cười đáp:

- Đây vốn là chiếc khăn lụa màurực rỡ, có tua dài, dùng làm thắt lưng kết hợp với váy trắng hở vai vàtrang sức này sẽ khiến cho người ta có cảm giác Bohemian thoải mái,phóng túng mà vẫn gợi cảm

Không chỉ là Hồ Giai Giai và tất cả cáchọc viên đều sợ hãi vì sức tưởng tượng của Chu Thiến.

Dùng khăn lụa làmthắt lưng?

Hơn nữa hiệu quả còn rất tốt

Khắc Y ở bên xoa xoa cằm, cười ôn hòa, nghe cô nói xong thì gật gật đầu thản nhiên nói:

- Rất tốt, sáng tạo lắm, thiết kế này rất được

Ngón tay thon dài của Khắc Y gõ gõ lên bàn:

- Rất chờ mong biểu hiện của em vào ngày thi

Các học viên đều tỏ vẻ kinh ngạc, thờigian qua, đây là lần đầu tiên Khắc Y tán thưởng một học viên nào nhưvậy.

Qua cơn kinh ngạc, các học viên đều tỏ ý ghen tị, đây chẳng phảichứng tỏ Khắc Y đã có ý định cho Tống Thiệu Lâm làm trợ lý sao?

ĐámTrương Bân trong lòng cũng có chút khó chịu, dù sao đó cũng là giấc mộng của tất cả mọi người

Nhiều người như vậy nhưng cũng chỉ có mình Tiểu Mạt thực sự vui vẻ cho Chu Thiến.

Sau khi Khắc Y rời đi, các học viên cũngđều trở về vị trí, vẻ mặt có chút không vui.

Được Khắc Y khích lệ, ChuThiến thực sự rất vui.

Đám Trương Bân, Triệu Viện Viện tuy không thoảimái nhưng vẫn cười chúc mừng cô.

Với thực lực của Chu Thiến, bọn họ vốnvẫn luôn tâm phục khẩu phục.

Chỉ có Lưu Văn Chí thì sắc mặt rất mất tự nhiên, khi tiếp xúc ánh mắt của Chu Thiến thì luôn có hơi trốn tránh.Mọi người đều nghĩ là vì anh vẫn để bụng chuyện thứ tự.

Chỉ là thànhviên trong tổ cũng đều lo lắng cho kì thi cuối nên cũng không có tâm tưgì an ủi anh.

Lưu Văn Chí thấy mọi người đều chỉ để ý chuyện của mìnhthì không khỏi nhớ lại Hồ Giai Giai nói: “Khi anh không tìm được việcthì xem thử xem những người anh gọi là bạn có giúp anh không”

Lưu Văn Chí vốn còn có chút do dự giờ trở nên kiên định hơn.

Trên đời này, cái gì cũng chỉ là ảo, chỉ có nắm bắttrong tay mới là thực.

Anh không nghĩ vì chính mình thì có ai sẽ nghĩcho mình.

Nghĩ vậy, lòng Lưu Văn Chí cũng thoải mái hơn nhiều

Chu Thiến vốn đang muốn tán gẫu đôi câuvới anh nhưng vừa tiếp xúc đến ánh mắt Lưu Văn Chí thì Lưu Văn Chí đãlại quay đi, sau đó cầm một quyển sách trên bàn mà đọc chăm chú, bộ dáng như đang nói: xin đừng làm phiền nên Chu Thiến cũng đành thôi

Hôm đó, thực hành xong, Khắc Y quay vềcông ty mình làm việc, vẽ lại thiết kế lúc trước của Chu Thiến.

Thẩm Già Lam tan tầm thấy phòng làm việc của ông còn sáng đèn thì đi vào

Đi vào thì thấy Khắc Y đang vẽ chăm chú thì tò mò đi qua xem ông vẽ gì.

Nhìn thấy thiết kế ông vẽ thì không khỏi tán thưởng nói:

- Khắc Y, đây là thiết kế thầy nghĩ ra sao?

Rất đẹp, độc đáo lắm

Khắc Y ngẩng đầu, thấy là Thẩm Già Lam thì cười nói:

- Thầy đâu dám cướp công người khác, đây là thiết kế hôm nay của Tống Thiệu Lâm

- Thiệu Lâm?

Thẩm Già Lam rất kinh ngạc, cô cầm bản vẽ, khó tin hỏi:

- Đây thực sự là thiết kế củaTống Thiệu Lâm?

Hoàn toàn có phong phạm của bậc thầy rồi.

Đổi lại là em, trong thời gian ngắn em cũng không thể sáng tạo được thế này

Ngón tay thon dài của Khắc Y khẽ vuốt tóc trên trán, mắt trái vẫn che khuất dưới ánh đèn lại bị tóc mái che đi,ánh đèn loáng lên ánh mắt nâu khiến người ta có ấn tượng sâu đậm

- Cũng chính là như thế

Khắc Y khẽ cười, nụ cười thật đẹp:

- Thầy đã phải cố lắm mới không vỗ tay khen ngợi, sợ nhiều người chú ý sẽ khiến em ấy gặp phiền phức

Ông nhìn Thẩm Già Lam, nụ cười càng đậm:

- Già Lam, lần này thầy như nhặt được báu vật rồi

Thẩm Già Lam bị nụ cười sáng bừng đó thu hút, sau đó cô lấy lại tinh thần nói:

- Lần này thực tập, em nhất địnhphải để Tống Thiệu Lâm làm trợ lý cho em.

Sự hiểu biết của em ấy khiếnem rất muốn bồi dưỡng.

- Ái chà?

Thẩm Già Lam cao ngạo lại coi trọng em ấy như vậy?

Hiếm có đây

Thẩm Già Lam lại thật nghiêm túc:

- Em ấy như một cô gái đáng yêu,làm người ta không tự chủ được mà bị em ấy hấp dẫn.

Em cảm thấy em ấynhất định sẽ thành công

Cô nhìn Khắc Y:

- Thành công như thầy vậy

- Chúng ta cứ chờ xem.

Mong rằng em ấy sẽ không làm cho chúng ta thất vọng.

Nghe nói gia cảnh nhà em ấy rất tốt

- Không phải tốt bình thường đâu, như vậy càng khiến em bội phục.

Đổi lại làm em, em sẽ chẳng có đượcthành công như vậy, em là bị hoàn cảnh ép mà ra, còn em ấy là hoàn toàndựa vào ý chí của chính mình

Khắc Y ngạc nhiên:

- Xem ra, đúng là một cô gái đặc biệt

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C137: Bài kiểm tra cuối cùng


Chương 137: Bài kiểm tra cuối cùng

ài kiểm tra cuối cùng cũng đã đến

Có lẽ muốn xem học viên mình dạy thànhtích ra sao, các giáo viên đã từng dạy bọn họ hôm nay đều tham dự.

Phòng thực hành chật ních người, các giáo viên châu đầu ghé tai như đang trao đổi về cái nhìn với từng học viên, nhất thời vô cùng náo nhiệt

Trong đó, người gây sự chú ý nhất đươngnhiên là thầy Khắc Y.

Khắc Y mặc áo lông mỏng màu đỏ thẫm, khoác áokhoác da bó sát.

Trong vẻ hào hoa phong nhã lại có mấy phần tuấn tú.

Tuy bề ngoài không phải vô cùng xuất chúng nhưng khí chất thanh nhã củaKhắc Y luôn khiến Khắc Y thành trung tâm của mọi người, những người bêncạnh dường như đều trở thành nền của Khắc Y.

Tiểu Mạt thấy vậy thì cảm thán:

- Thầy Khắc Y luôn tạo ra thanh thế thật lớn

Người bên cạnh đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Người mẫu rất nhanh được chia cho các học viên.

Thầy Khắc Y đứng trước sân khấu nói:

- Trong hai tiếng, phải thiết kếtạo hình sân khấu cho người mẫu, về phần chủ đề sân khấu là gì thì đểcông bằng, các em sẽ rút thăm để quyết định

Rút thăm xong, Chu Thiến rút được phongcách truyền thống, Trương Bân là phong cách Brazil, Hồ Giai Giai là ẤnĐộ, Lưu Văn Chí là cổ điển.

Một tiếng bắt đầu, mọi người đều bắt tay vào công việc của mình

Chu Thiến đánh giá người mẫu của mình,thân hình cao lớn, hình thể đầy đặn, tóc dài, mày rậm, mắt to.

Một bứchọa nữ nhân cung đình Đại Đường dần hiện lên trong đầu Chu Thiến.

Cô mỉm cười, mọi thứ dường như đã được rõ ràng

Theo thứ tự, đầu tiên là thay quần áo,trang điểm rồi cuối cùng mới làm tóc.

Chu Thiến đến tủ lớn chọn quần áoxong, trước khi đi có nhờ cô người mẫu để ý đồ dùng hộ mình, người mẫuđồng ý

Lưu Văn Chí ở ngay bên cạnh Chu Thiến,anh lạnh lùng nhìn mọi thứ, lòng thầm sốt ruột, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Hồ Giai Giai nhưng Hồ Giai Giai lại như đang thực sựnghiên cứu thiết kế của mình, hoàn toàn không để ý tới sự lo lắng củaLưu Văn Chí

Rất nhanh, Chu Thiến đã chọn xong quần áo quay về, cô lại đưa người mẫu đến phòng thay đồ.

Bọn họ đi rồi, bàntrang điểm của Chu Thiến chẳng có ai, nhưng Lưu Văn Chí lại thấy, cácgiám thi thấy học viên nào rời đi thì sẽ rất để ý, nếu có ai muốn nhânlúc này mà động thủ thì thực sự là không có khả năng.

Giờ Lưu Văn Chí không khỏi thầm bội phục Hồ Giai Giai tuổi trẻ mà tâm tư cẩn thận, vừa thầm sinh lòng sợ hãi với cô ta

Chu Thiến và người mẫu thay quần áo rồiquay về, bắt đầu trang điểm cho người mẫu.

Lưu Văn Chí phát hiện Hồ Giai Giai đi về phía bên này, lúc nhìn anh thì hơi nhíu mày ra dấu

Tim Lưu Văn Chí đập loạn, tinh thần trởnên căng thẳng, lưng toát mồ hôi.

Trong đầu không khỏi nhớ lại những lời Hồ Giai Giai đã nói với anh tối hôm đó

“Đến lúc đó, tôi sẽ nghĩ cách làm cho dụng cụ của Chu Thiến bị rơi xuống đất..”

Hồ Giai Giai như đi ngang qua bàn của Chu Thiến, đến khi đến gần, đột nhiên trượt chân mà ngã về phía bàn ChuThiến, trong nháy mắt, đồ dùng trên bàn của Chu Thiến bị rơi hết xuốngsàn, mấy đồ tròn tròn như keo xịt tóc thậm chí còn lăn đi rất xa

Những người xung quanh bao gồm cả Chu Thiến đều ngây người.

Sau đó, Hồ Giai Giai tỏ vẻ có lỗi mà liên miệng nói:

- Xin lỗi xin lỗi, tôi nhặt lại cho cô

Thầy giám thị thấy thế nhìn qua, thấy Chu Thiến có ở đó thì lại quay đi nhìn về phía những chỗ học viên rời đi

Các học viên xung quanh chỉ lạnh lùng nhìn thoáng qua rồi lại quay đầu làm việc của mình

Chu Thiến thấy Hồ Giai Giai cúi ngườinhắt đồ cho mình, nhìn bàn tay trắng nõn nhỏ bé của cô ta tiếp xúc đếncông cụ của mình thì không khỏi hoảng hồn, vội ngồi xổm xuống, giật lấyđồ trong tay Hồ Giai Giai nói:

- Không cần, tôi tự làm là được rồi.

Cô đi làm việc của cô đi

Hồ Giai Giai lại không ngừng tay, tiếp tục nhặt đồ khác lên, vẫn nói:

- Phải làm chứ, đây đều là tại tôi

Lúc này, Lưu Văn Chí đột nhiên nói:

- Thiệu Lâm, keo xịt tóc của cậu bị lăn qua bên kia, mình nhặt cho cậu nhé

Chu Thiến đang tập trung chú ý vào Hồ Giai Giai đối diện, nghe giọng Lưu Văn Chí thì cũng không quay đầu nói:

- Được, cảm ơn cậu

Lưu Văn Chí đi đến góc lọ keo xịt tócrơi, nhất thời, tim đập như nổi trống, hơi thở dồn dập, lòng bàn taycũng vì lo lắng mà toát mồ hôi

- Đến lúc đó, tôi sẽ nghĩ cách làm Chu Thiến chỉ để ý đến tôi, cô ta sẽ không phòng bị anh, anh đem lọ keo xịt tóc này đổi lại lọ keo xịt tóc của cô ta.

Hai cái này bề ngoàitương tự nhau nhưng đây là hàng giả, lúc đầu dùng sẽ không có cảm giácgì nhưng chỉ được một lúc thì sẽ không giữ nếp tóc được nữa, đến lúc đódù quần áo cô ta phối hợp đẹp đẽ, trang điểm cầu kì cũng chỉ thất bại mà thôi

- Sao không nhân lúc cô ta và người mẫu thay quần áo mà đổi?

Lúc đó chẳng có ai, không phải đơn giản hơn nhiều?

- Sao anh ngốc như vậy, lúc đó, giám thị sẽ để ý cẩn thận, nếu anh muốn bị bắt quả tang thì cứ làm thế đi

- Cho dù lúc ấy cô ấy khôngphát hiện được nhưng sau khi thất bại sẽ nghĩ được vấn đề là từ keo xịttóc, đến lúc đó người đầu tiên cô ấy nghi ngờ sẽ là tôi

- Anh là người chết hay sao?Không biết nhân lúc Tống Thiệu Lâm lên sân khấu mà đổi lại à?

Khi đó các thầy cũng chẳng để ý đâu, dù cô ta có nghi ngờ nhưng không có chứng cứthì có thể làm được gì?

Lưu Văn Chí hít sâu một hơi, sau đó nhanh chóng nhìn quanh, nhân lúc không ai để ý mà đổi keo xịt tóc

Anh ta cầm lọ keo xịt tóc đã bị đổi đi đến bên Chu Thiến, đưa cho cô, cười nói:

- Thiệu Lâm, keo xịt tóc của cậu này

Chu Thiến đón lấy, nhìn thoáng qua, thấy không có gì lạ thì nói:

- Cảm ơn cậu

Sau đó lại nhìn Hồ Giai Giai.

Hồ Giai Giai thấy Lưu Văn Chí đã đắc thủ thì tỏ vẻ mất kiên nhẫn, lúc này đứng lên, lườm Chu Thiến một cái, lạnh lùng nói:

- Lòng dạ tiểu nhân.

Cô đã nghi ngờ tôi thì tự mình nhặt đi

Chu Thiến có phần chẳng biết nên khóc hay cười, cô có bắt cô ta nhặt đâu.

Hồ Giai Giai quay đầu bỏ đi.

Chu Thiếnnhặt đồ lên, cẩn thận kiểm tra những thứ Hồ Giai Giai đã chạm đến, cũngkhông phát có vấn đề gì thì mới thở phào nhẹ nhõm

Chút việc này Chu Thiến cũng không để ý,dù sao phòng thực hành vốn chật, ngẫu nhiên va chạm là khó tránh.

Sauđó, cô lại tập trung cho việc thiết kế

Cô chọn cho người mẫu bộ váy dài màu phấn hồng, dài chấm gót nhưng phần trên lại lộ vai.

Chu Thiến nghĩ nghĩ, lại dùng son vẽ lên phần ngực lộ của người mẫu một bông hoa đỏ rực rỡ.Trang điểm tông màu chủ đạo cũng là màu đỏ.

Cuối cùng là làm tóc, Chu Thiến bắt đầubúi kiểu tóc búi như đám mây cho người mẫu.

Chu Thiến lấy keo xịt tócra, phun lên tóc người mẫu

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C138: Vì sao xảy ra sự cố


Chương 138: Vì sao xảy ra sự cố

Thời gian thi kết thúc, tất cả mọi người mới ngừng tay

Thiết kế của Chu Thiến cũng hoàn thành, cô người mẫu nhìn mình trong gương mà không khỏi sợ hãi:

- Đây là tôi sao?

Tôi sắp không nhận ra mình nữa rồi.

Chu Thiến nhìn cô trong gương cười nói:

- Màu đỏ rất hợp với cô đó, vềsau quần áo của cô có thể phối hợp với màu đỏ, nhưng khoa trương cầu kìthế này không hợp với cuộc sống bình thường đâu nhé!

Người mẫu liên tục gật đầu.

Vẫn là các học viên mang người mẫu lênsân khấu biểu diễn, bởi vì không cần chọn ra hai người ưu tú nhất nhưlần thi về sắc thái nên lần này chỉ có ba người cùng lên sân khấu mộtlần, từng người thuyết trình về bài thi, sau đó giám khảo chấm điểm

Lần thi này, tất cả mọi người đều cố gắng hết sức, có rất nhiều người có tác phẩm tốt, tất cả giáo viên đều mỉm cười hài lòng

Như Vương Lâm, anh cũng làm về chủ đềtruyền thống, chọn chiếc váy thêu hoa, tóc xõa thẳng, đính trang sức bạc trên tóc, các trang sức khác cũng đều bằng bạc, rất độc đáo, mới lạ.Ngay cả Khắc Y cũng nói rất được.

Thầy chấm thi cười tủm tỉm cho anhđiểm tốt.

Nhìn học sinh của mình tiến bộ, trưởng thành, thầy giáo nàocũng vui.

Đáng tiếc, thành tích lúc trước của Vương Lâm không tốt cho lắm cho nên lần này tuy rằng được điểm tốt nhưng tính tất cả lại thì vẫn không thể vào được top 10.

Nhưng anh đã được thầyKhắc Y khen ngợi nên vẫn rất vui

Trương Bân, Triệu Viện Viện, Tiểu Mạtcùng tiến lên sân khấu một lượt.

Ba người đều nằm trong top 10 cho nênrất thu hút sự chú ý của mọi người.

Các học viên thành tích từ 11 đến 15 đều mong mười người đứng đầu có gì đó sơ sót đế bọn họ được tiến lênnhưng thấy thiết kế của ba người thì đều có chút thất vọng.

Trương Bân làm theo phong cách Brazil,váy dài nhiều tầng, màu sắc rực rỡ, hấp dẫn nhất chính là khăn trùm đầumàu sắc rực rỡ của người mẫu.

Triệu Viện Viện thiết kế theo phong cáchTây Ban Nha, ngực áo màu vàng, váy dài màu đỏ, sau đó là chiếc khăn samỏng màu vàng che mặt khiến cho người ta cảm thấy thật phấn khích

Tiểu Mạt cũng theo phong cách Tây BanNha, cô chọn chất liệu da là chủ đạo.

Áo khoác da màu cà phê, quần soocđen, bốt da.

Tóc buộc cao, hoa tai bản lớn, rất thu hút

Các giám khảo nhìn mà gật đầu lia lịa,mỉm cười vừa lòng, không có gì bất ngờ, ba người bọn họ đều loại tốt,chắc chắn nằm trong top 10

Ba người đều rất vui, lúc xuống thì đến bên Chu Thiến, Chu Thiến vui vẻ chúc mừng bọn họ.

Trương Bân nhìn thiết kế của Chu Thiến, mắt sáng bừng nói:

- Thiệu Lâm, thiết kế của cậu nhất định đạt loại tốt rồi

Triệu Viện Viện và Tiểu Mạt cũng phụ họa.

Chu Thiến nhìn thoáng qua thiết kế của mình, cười nói:

- Mình cũng rất tin tưởng

Lời vừa nói ra, Chu Thiến lại để ý thấy Lưu Văn Chí ở bên có vẻ mất tự nhiên.

Cô nghĩ anh lo lắng nên vỗ vỗ vai anh cổ vũ:

- Lưu Văn Chí, thiết kế của cậu hôm nay cũng ổn lắm, cậu vẫn có cơ hội mà

Lưu Văn Chí nhìn khuôn mặt tươi cười nhưhoa của cô, lại liếc nhìn tóc của người mẫu của cô, trong lòng tràn ngập cảm giác khó nói, có chút áy náy, có chút mâu thuẫn, thậm chí muốn nói chân tướng với Chu Thiến, bỏ qua cơ hội này nhưng anh lại không nỡ, thở dài, cúi đầu, lặng yên không nói gì

Từ xa, Hồ Giai Giai thấy cảnh này thì chỉ cười lạnh rồi lại quay đầu

Mọi người đều động viên, Lưu Văn Chí đènén tâm tình lên sân khấu, thiết kế của anh cũng được giám khảo khenngợi, được loại ưu.

Tim anh đập loạn, chỉ cẩn thiết kế của Chu Thiến cóvấn đề thì anh có thể lên top rồi

Rất nhanh đã đến lượt Chu Thiến lên sânkhấu, người cùng đi với cô lại là Hồ Giai Giai khiến cô rất ngạc nhiên.Nên biết rằng, lần này là dựa theo thứ tự chỗ ngồi mà lên sân khấu, HồGiai Giai hẳn là phía sau cô mới đúng.

Thầy giáo hỏi, vì sao cô không lên sân khấu theo thứ tự, Hồ Giai Giai nói:

- Bạn ấy có vẻ lo lắng nên để em lên trước

Thầy giáo nhìn về học viên kia, người kia gật gật đầu

Cũng chẳng phải là chuyện gì to tát nên giám khảo cũng không nói nhiều, bắt đầu để mọi người giới thiệu tác phẩm

Hồ Giai Giai bắt đầu trước.

Cô ta làmtheo phong cách Ấn Độ.

Cô ta đánh phấn cho da người mẫu thành màu nâu.Khuôn ngực nâu gợi cảm, váy ngắn đen.

Điểm thu hút nhất chính là trangsức và cách trang điểm:

- Em búi tóc cho người mẫu rồicài lông chim.

Về phần trang điểm, em trang điểm cho cô ấy vẻ khỏe mạnh, cùng với trang phục này có phải có cảm giác rất cuồng nhiệt?

Cô ta nghiêng đầu, nụ cười ngọt ngào, hôm nay cô ta trang điểm cẩn thận, trông như một cô tiên nhỏ thuần khiết.Các học viên biết rõ tính cách cô ta thì sẽ không bị bề ngoài của cô talừa nhưng các giáo viên đều không biết, chỉ cho rằng cô ta là cô gái trẻ đáng yêu, hơn nữa lại có thiên phú nên để lại ấn tượng tốt cho tất cảgiám khảo

Kết quả đương nhiên là tốt, Hồ Giai Giaivừa lòng tươi cười, cố ý liếc mắt nhìn Chu Thiến một cái trong mắt đầysự khiêu khích, đắc ý.

Chu Thiến nhìn cô ta cười thản nhiên.

Hồ GiaiGiai cũng có hơi xấu hổ mà quay mặt đi

Giám khảo bên trái tỏ ý muốn Hồ Giai Giai đưa người mẫu qua đó một chút.

Hồ Giai Giai động tâm, cô ta cười cườisau đó mời người mẫu đi qua.

Lúc đi qua người mẫu của Chu Thiến, Hồ Giai Giai cố ý nghiêng người qua khiến người mẫu của cô ta cũng đành phảiphải đi xích ra một chút, cho nên khi người mẫu của Hồ Giai Giai đi quangười mẫu của Chu Thiến, lông chim trên đầu người mẫu của Hồ Giai Giaiquét qua mặt người mẫu của Chu Thiến.

Hồ Giai Giai vốn muốn làm cho người mẫucủa Chu Thiến lắc đầu né tránh, cũng không ngờ một cọng lông chim lạiquét vào mũi người mẫu Chu Thiến.

Cô người mẫu kia mẫn cảm, không nhịnđược hắt xì một cái

- Hắt xì…

Cô người mẫu hơi hắt đầu, mọi người cònchưa phản ứng lại thì thấy tóc của người mẫu đã bị xõa tung, thậm chítóc giả cũng bị rơi ra

Tất cả mọi người đều bị cảnh này làm chongây người.

Mọi người đang ngồi đều kinh ngạc đứng bật dậy.

Tiểu Mạt,Triệu Viện Viện đều há hốc miệng.

Các giám khảo đều tiếc nuối lắc đầu,Khắc Y vốn rất hi vọng vào Chu Thiến cũng giật mình, không khỏi đi đếnbên cạnh Chu Thiến.

Sắc mặt Chu Thiến tái nhợt đứng đó, đầuóc trống rỗng, tai ong ong.

Cô thực sự không thể tin tưởng được mọi thứtrước mắt.

Cô rõ ràng đã dùng rất nhiều keo xịt tóc, dùng nhiều kẹp cốđịnh, sao có thể dễ dàng bị bung ra như vậy, cái này rất kì quái, rấtkhó tin

Người mẫu biết đây là cuộc thi quan trọng, ý thức được mình gây họa, vội bưng miệng nhìn Chu Thiến tỏ ý áy này, khẽ nói:

- Xin lỗi

Hồ Giai Giai quả thực muốn cười, nếukhông vì ở đây còn có nhiều giám khảo như vậy thì cô ta nhất định đã vỗtay vui mừng.

Cô ta nhìn vẻ mặt tái nhợt của Chu Thiến, lòng thống khoái vô cùng.

Tóc bị hủy rồi, nhất định lần này không thể thông qua, khôngđược vào top 10, không được thực tập, không được vào công ty, cũng chẳng thể cản đường cô ta được nữa

Cô ta nghe người mẫu nói thế thì nói:

- Sao có thể trách cô được?

Rõràng là chính cô ấy không chải tóc kĩ càng chắc chắn, chỉ hắt xì một cái tóc đã bị xõa tung, cũng quá buồn cười

Cô ta nhìn Chu Thiến, lạnh lùng nói:

- Tống Thiệu Lâm, xem ra cô chỉlo nghiên cứu thiết kế mới lạ, tinh xảo mà lại bỏ qua những điều cơ bảnnhất rồi.

Trụ cột không vững thì dùng có tinh xảo đến đâu cũng chỉ làuổng công thôi

Những lời này nói ra, ngay cả giám khảo chấm thi cũng gật đầu đồng ý

Dưới sân khấu, qua cơn kinh ngạc, mọingười đều có vẻ mặt khác nhau.

Có người vui mừng khi người gặp họa, cóngười như bọn Trương Bân thì cảm thấy tiếc nuối, cũng có người thờ ơ, có người sợ phạm phải sai lầm như Chu Thiến mà lại xịt keo, cài ghim tóclại cho người mẫu

Trong đó, tâm tình phức tạp nhất có thểnói là Lưu Văn Chí, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Chu Thiến, nhớ tới tìnhbạn trước kia của cô, cảm thấy có chút áy náy, lại nhìn đến mái tóc rốitung của người mẫu, nghĩ việc Chu Thiến nhất định sẽ bị tụt hạng mà mình nhất định sẽ được lên top thì càng kích động, vui mừng.

Anh ta cũngkhông quên việc quan trọng là đổi lại keo xịt tóc, nhân lúc mọi ngườikhông để ý, anh ta đã lén đổi lại keo xịt tóc của Chu Thiến.

Thầy Khắc Y đánh giá thiết kế của ChuThiến, đây quả thực là mới mẻ, sáng tạo.

Cô vẽ hình đám mây trên ngựcngười mẫu, còn vẽ cả đám mây như đang bay ở đuôi mắt người mẫu.

Thết kếtinh tế che được khiếm khuyết của người mẫu, lại tăng thêm phần dịudàng, quyến rũ, nếu phối cùng mái tóc búi như đám mây lúc trước thì đúng là thiên tiên trong bích họa, đẹp như mây bay

Nhưng đúng như Hồ Giai Giai nói, dù cầu kì nhưng bỏ qua những điều cơ bản thì cũng chỉ là một tác phẩm thất bại

Khắc Y thở dài, trong lòng vô cùng thấtvọng, chẳng lẽ lúc trước mình nhìn nhầm, Tống Thiệu Lâm chẳng qua chỉ là người chỉ coi trọng bề nổi mà không coi trọng điều cốt lõi?

Nếu là nhưvậy, cô nhất định sẽ không thể tiến xa được.

Ông không cần trợ lý nhưvậy

Giám khảo chấm thi nhìn Khắc Y hỏi:

- Khắc Y, anh thấy…

Nên chấm sao đây?

Theo quy củ thì đâyhoàn toàn là tác phẩm thất bại, không đủ điểm đạt.

Nhưng Tống Thiệu Lâmbiểu hiện bình thường rất tốt, cũng có thiên phú, chẳng lẽ đánh trượt cô sao?

Chu Thiến vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào máitóc giả, sắc mặt tái nhợt, môi mím chặt, hai mắt lóe sáng, không có bấtkì phản ứng gì với những thứ xảy ra xung quanh.

Mọi người đều nghĩ côđang bị đả kích lớn.

Dưới sân khấu, Tiểu Mạt nhìn thấy thế thì lo lắng,chạy lên trên, đi đến bên cô, lắc tay cô khẽ gọi:

- Thiệu Lâm, cậu có ổn không

Lại nhìn tóc người mẫu thì tiếc nuối vô cùng:

- Sao có thể thế được?

Hồ Giai Giai nhìn bộ dáng của Chu Thiến,có cảm giác thống khoái khi trả được thù hận, cuối cùng đã trả lại đượcsự sỉ nhục trước kia của Chu Thiến dành cho cô ta

Khắc Y hiểu ý của giám khảo chấm thi, ông trầm ngâm một hồi rồi lớn tiếng nói:

- Thiết kế, tạo hình vốn là côngviệc làm đẹp cho mọi người, nhưng nếu chỉ cười điệu, cố khoe ra thiết kế của mình mà quên mất ý nghĩa thì tuyệt đối là stylist không đủ tiêuchuẩn.

Thử nghĩ mà xem, nếu tình cảnh này xảy ra trong cuộc sống thựcsự, khách hàng sẽ phải xấu hổ thế nào?

Như vậy, cho dù thiết kế của emđẹp thế nào cũng chỉ là vô dụng.

Còn chẳng bằng buộc tóc đuôi ngựa chongười ta, ít nhất cũng sẽ không bị rơi rụng.

Yêu Ti lệ chúng ta tuyệtđối không cho phép có những stylist lỗ mãng như thế.

Ông thoáng dừng lại, sau đó trầm mặt, lớn tiếng nói:

- Không đạt.

Cả hội trường đều chấn động, không thểngờ là không đạt.

Đó là điểm không đạt duy nhất trong cuộc thi lần này,lại là người có thành tích rất tốt Tống Thiệu Lâm, quá khó tin.

ThầyKhắc Y bề ngoài tuy trông văn nhã nhưng lại thật cứng rắn, lại chấm điểm không đạt như vậy, hoàn toàn chặt đứt hi vọng của người ta.

Chỉ có thểsang năm thi lại một lần.

Cũng may nhà Tống Thiệu Lâm có tiền, chẳng làm sao cả…

Mọi người đều ghen tỵ nghĩ

Kết quả này khiến Hồ Giai Giai không thể ngừng được sự hưng phấn, cô ta nhịn cười đến nỗi mặt mày nhăn nhó

Mà đương sự Chu Thiến lại yên lặng đếnlạ, không tranh cãi, không cầu xin, chỉ nhìn tóc người mẫu đến xuấtthần, sau đó đi đến bên người người mẫu vuốt tóc…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C139: Công bằng


Chương 139: Công bằng

Thầy Khắc Y nhìn Chu Thiến một cái, lắcđầu thở dài, chuẩn bị xoay người rời đi, mà giám khảo chấm thi cũng tiếc nuối chuẩn bị viết hai chữ “không đạt” lên phiếu.

Hồ Giai Giai đắc ý và hưng phấn lộ liễu.

Mọi người còn lại đều tỏ vẻ kinh ngạc

Đến lúc này, Chu Thiến vẫn luôn yên lặng đột nhiên bước lên, gọi giật Khắc Y lại:

- Thầy Khắc Y, xin chờ một chút

Giọng nói thanh thúy mà vang dội, áp chế mọi tiếng ồn khác, mọi người đều yên lặng, tròn mắt nhìn cô

Khắc Y quay đầu lại nhìn Chu Thiến, Chu Thiến bình tĩnh nhìn ông, sau đó chậm rãi nói:

- Thầy Khắc Y, thầy đã từng ngheem giải thích, đã kiểm tra thử tóc người mẫu của em chưa, tại sao đãnhanh chóng đưa ra kết luận như vậy, có phải là quá võ đoán hay không?

Lời vừa nói ra, đến cả các giáo viên cũng đều giật mình.

Phải biết rằng, trong công ty, Khắc Y là người được sùng bái nhất chỉ sau chủ tịch, cho dù là chủ tịch cũng không chỉ trích ôngthẳng thừng như vậy.

Tống Thiệu Lâm này đã làm sai, chẳng những khôngbiết hối cải mà còn dám trách cứ Khắc Y, quả là quá đáng.

Các giáo viênđều tỏ vẻ bất mãn.

Khắc Y ngẩn ra, không ngờ cô lại nóinhững lời này, cẩn thận nghĩ lại, cũng rất có đạo lý, ông hẳn nên nghecô giải thích mới đúng.

Chỉ là ông quen được người tôn sùng, giờ độtnhiên bị chỉ trích như vậy trước mặt bao người thì quả thực là rất xấuhổ.

Trong lúc nhất thời, không biết nên nói gì mới tốt

Hồ Giai Giai sao để cho cô phản kích, vội nói:

- Sự thật ai cũng thấy, cô còn gì mà nói chứ

Chu Thiến hoàn toàn không để ý đến HồGiai Giai, như không nghe thấy cô ta nói gì vậy.

Đôi mắt như ngọc của cô nhìn Khắc Y không chớp, môi mím chặt đầy vẻ quật cường.

Cô lại nói:

- Xin thầy đến xem tóc người mẫu của em thì thầy sẽ biết em không nói dối

Khắc Y thấy cô kiên quyết như vậy, tò mòđi đến bên chỗ người mẫu của Chu Thiến.

Các học viên ở dưới đều xúm lạigần, nghển cổ nhìn phía Chu Thiến và Kiều Tranh.

Lưu Văn Chí thấy vậykhông khỏi có chút lo lắng.

Anh không biết Chu Thiến sẽ nói gì với KhắcY, cảm thấy hoảng hốt, vội gạt mọi người mà lên phía trước nhìn xem.

Chu Thiến nói với Khắc Y:

- Thầy Khắc Y, thầy xem tóc người mẫu của em đi, em thực sự là đã rất cẩn thận để tạo nếp tóc cho ngườimẫu, thầy xem, keo xịt tóc còn đây, kẹp tóc cũng nhiều như vậy, thầynhìn những chỗ em kẹp tóc xem có phải là đều kẹp rất cẩn thận, rất đúngchỗ không?

Khắc Y làm trong nghề bao năm, đươngnhiên là có kinh nghiệm, ông vừa nhìn đã biết Chu Thiến kẹp tóc rấtchính xác, hơn nữa nhìn qua, keo xịt tóc cũng không ít, hẳn không dễdàng bị rơi xuống như vậy mới đúng.

Ông lấy tay sờ tóc người mẫu, sau đó dính thử ngón trỏ và ngón cái, không khỏi nhíu mày.

Ông còn chưa kịp nói gì, Hồ Giai Giai đã nói:

- Cái này chỉ chứng tỏ cô học không đủ đến trình độ chín muồi thôi, cô đừng tìm lí do chống chế nữa

Chu Thiến quay đầu lại, lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt sắc như đao:

- Tôi đang nói chuyện với thầy Khắc Y, đề nghị cô biết lễ phép một chút, đừng có nói leo như thế

Hồ Giai Giai còn định nói thêm gì thì lại thấy Khắc Y cũng tỏ vẻ khó chịu, sợ lại khiến ông có ấn tượng không tốt nên đành phải ngậm miệng không dám nói gì thêm nhưng vẻ mặt tức giận,rất không cam lòng.

Chu Thiến thấy vẻ mặt của Khắc Y thì biết ông đã phát hiện vấn đề, nói:

- Tin rằng thầy Khắc Y cũng pháthiện, độ dính của keo xịt tóc này rất kém, căn bản không phải là keo xịt tóc của trường chúng ta

Cô quay qua, đảo mắt nhìn mọi người dưới sân khấu:

- Tôi nghi ngờ đã có người đánh tráo keo xịt tóc của tôi.

Mọi người ồ lên, hai mặt nhìn nhau kinhngạc, chuyện này tuy rằng đều có nghe nói nhưng vẫn là lần đầu tiênchứng kiến, nhất thời không thể phân biệt được thật giả.

Mà Lưu Văn Chílại tái mặt, toát mồ hôi lạnh.

Nhưng anh ta nghĩ lại, keo xịt tóc đãđược đổi lại, cảm thấy thoáng an tâm hơn một chút

Mọi người đều nhìn về phía Khắc Y xem ông nói gì, lời nói của ông mới là có trọng lượng nhất

Khắc Y yên lặng một hồi rồi nói:

- Keo xịt tóc Tống Thiệu Lâm dùng quả thực không phải là keo xịt tóc của nhà trường phát, đi, chúng tađến bàn của em xem sao

Đám người tản ra, tạo thành đường đi, Chu Thiến dẫn Khắc Y đến bàn trang điểm của mình, mọi người đều đi theo sau muốn xem đến cùng là thế nào.

Khắc Y cầm lấy lọ keo xịt tóc trên bàncủa Chu Thiến, nhìn nhìn rồi phun ra rồi ngửi, à lên nói:

- Nhưng đây rõ ràng là keo xịt tóc của trường học

Mọi người nghe xong lời Khắc Y nói, tưởng Chu Thiến nói dối thì đều tỏ vẻ khinh bỉ, có người còn cay độc nói:

- Là tự mình dùng ít, còn cứ nóidối chống chế, đúng là lãng phí thời gian của mọi người, thiết kế củamình còn đang phải chờ đây

Mà Hồ Giai Giai đằng sau cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn Lưu Văn Chí đầy ý tán thưởng

Vẻ mặt Chu Thiến nghiêm túc đón lấy keoxịt tóc rồi nhìn kỹ, phát hiện quả đúng là lọ keo xịt tóc mình thườngdùng.

Cô cũng có chút ủ rũ, chẳng lẽ mình đoán sai, là vì mình làm không tốt?

Nhưng giây sau cô đã gạt đi ý nghĩ này, bởi vì cô nhìn ra một sơhở, vẻ mặt lạnh lùng của cô cuối cùng cũng mỉm cười, nụ cười như ánh mặt trời bừng sáng giữa mây đen, khiến mọi người nhìn mà như đui mù

Chu Thiến nhìn mọi người, thành khẩn nói:

- Mình biết là mình làm mất thờigian của mọi người, xin mọi người cho mình vài phút, mình nhất định sẽnói rõ ràng với mọi người.

Tin rằng mọi người cũng không thích hành viđê tiện, phá hoại thành quả của người khác để đạt được mục đích của mình thành công.

Mọi người không ngại thì cũng nhìn xem, có thể tự cảnh giác cho chính mình

Cô lại nhìn Khắc Y, cầm lọ keo xịt tóc nói với ông:

- Thầy Khắc Y, thầy làm nghề nàynhiều năm, nhất định cũng sẽ phát hiện, mỗi khi dùng keo xịt tóc làm tóc cho khách hàng xong, nhất định tay sẽ dính nhiều keo xịt tóc, cũng sẽdính lên thân lọ, dấp dính.

Nhưng thầy xem này, lọ này hoàn toàn sạchsẽ, bởi vì mỗi lần em dùng xong đều rửa sạch, bởi vì lần này căn bản emkhông dùng đến nó nên thân chai vẫn sạch sẽ như thế

Cô trầm mặt xuống, cao giọng nói:

- Rõ ràng là có người đã đổi lọkeo này trước khi tôi dùng, sau đó lại đổi quay về.

Thật nhanh tay, tâmtư tinh tế, đúng là khiến người ta không thể không bội phục, chỉ là sựthông minh dùng vào những việc này thì chỉ khiến người ta khinh bỉ, coithường

Những lời của cô sắc bén, có sức thuyếtphục, ánh mắt sắc lạnh đảo qua mọi người, khi nhìn qua Hồ Giai Giai thìbỗng dừng lại, bởi vì cô bỗng nhiên nhớ tới chuyện Hồ Giai Giai từng làm đổ đồ của mình xuống đất

Hồ Giai Giai tiếp xúc đến ánh mắt hoàinghi của Chu Thiến thì rùng mình, nhưng nhớ lại người làm việc khôngphải là mình thì cũng thả lỏng, hung hăng trừng mắt nhìn lại

Chu Thiến vốn nghi ngờ Hồ Giai Giai nhưng lại nghĩ lại, khi đó mình nhìn cô ta cẩn thận, cô ta tuyệt đối không có cơ hội động thủ, hơn nữa cô ta cũng không chạm đến keo xịt tóc củamình.

Đợi đã, có người chạm vào keo xịt tóc của cô.

Ánh mắt cô như tiachớp bắn về phía Lưu Văn Chí, là anh ta cầm keo xịt tóc trả lại cho cô,anh ta hoàn toàn có cơ hội đổi, sẽ là anh ta sao?

Chu Thiến nhìn Lưu Văn Chí thật sâu, LưuVăn Chí cảm thấy hơi thở nặng nề.

Nhưng việc đã đến nước này, ngoài cốchống đỡ, không chịu thừa nhận thì cũng chẳng còn cách nào khác

Mọi người thấy Chu Thiến nhìn Lưu Văn Chí chằm chằm thì đều nhìn Lưu Văn Chí với vẻ nghi ngờ.

Tiểu Mạt thấy thếthì lớn tiếng hỏi Chu Thiến:

- Thiệu Lâm, chẳng lẽ là Lưu Văn Chí?

Lưu Văn Chí thấy mọi người đều hoài nghimình mà Hồ Giai Giai lại lui về phía sau như thể chẳng liên quan, cảmthấy vô cùng phẫn hận.

Hối hận lúc trước đã nghe cô ta xúi giục, đến nỗi gặp phải chuyện này.

Nhưng giờ anh đã chẳng còn cơ hội quay đầu, mộtkhi chuyện chắc chắn, anh sẽ bị đuổi khỏi trường, mọi hi vọng đều dậptắt.

Cho nên anh ta bước lên trước, cố gắng nói:

- Thiệu Lâm, mình biết cậu nghingờ mình, mình quả thật có lấy keo xịt tóc lại cho cậu nhưng hoàn toànlà ý tốt, cậu không thể vì thế mà nghi ngờ mình.

Chúng ta vẫn là bạntốt, cậu nghi ngờ mình thế này, mình thực sự rất buồn

Vẻ mặt thành khẩn, giọng nói chân thành,thực sự rất thật.

Chu Thiến cũng không thể chắc chắn người giở trò quỷlà Lưu Văn Chí, quả thực không thể vì anh ta giúp mình nhặt keo xịt tócthì trách anh ta được.

Cô cúi đầu, xem ra hôm nay không thể tìm được kẻgây chuyện xấu.

Mọi người thấy Chu Thiến không lên tiếng, nhất thời cũng hồ đồ theo

Lúc này, Khắc Y nói:

- Tôi thực không thể chấp nhậnđược việc trường học của chúng ta cũng sẽ xuất hiện chuyện này.

Mọingười muốn vào công ty, tôi có thể hiểu, nhưng để thi được vào công tymà dùng thủ đoạn bỉ ổi này thực sự khiến người ta khinh thường, ngườinhư vậy cho dù vào được công ty cũng không thể phát triển.

Những kẻ tâmthuật bất chính, bất kể là đi con đường nào cũng sẽ chẳng thể đi xa.Chuyện này trường học nhất định sẽ tiếp tục điều tra đến cùng

Nói rồi ông lại nhìn Chu Thiến, lộ vẻ tiếc nuối:

- Về phần Thiệu Lâm… thật xinlỗi, thầy không thể cho em thi lại bởi vì như thế là không công bằng với mọi người.

Thầy có thể cho em thông qua, là vàng thì sẽ sáng lên, thầytin dù em không vào được top 10 thì cũng có thể bằng sự cố gắng của mình mà vào được công ty

Ông vừa nói xong thì Tiểu Mạt lập tức kêu:

- Thầy à, thầy biết rõ Thiệu Lâmbị hãm hại thì sao không thể cho cô ấy được thi lại.

Như vậy rất bấtcông với cô ấy, tin chắc mọi người cũng sẽ không phản đối.

Nhưng mọi người nhìn nhau, ngoài TrươngBân và mấy người Triệu Viện Viện tỏ vẻ đồng ý thì chẳng có ai lên tiếng.

Mọi người đều nghĩ, chỉ cần kéo được một người thì cơ hội của mình sẽlớn hơn…

Tiểu Mạt thấy mọi người như thế thì giận đến dậm chân mắng:

- Đều là đám người ích kỉ

Khắc Y nhìn Chu Thiến khẽ nói:

- Cơ hội cho mỗi người đều chỉ có một mà thôi, thầy rất tiếc…

Hồ Giai Giai trốn ở phía sau cười lạnh, mà Lưu Văn Chí cũng lén thở phào một hơi

Chu Thiến thực sự rất thất vọng, cô nghĩchỉ cần tìm ra chân tướng là sẽ có cơ hội thi lại, không ngờ Khắc Y lạichỉ để cô thông qua mà không cho cô thi lại

Cái này có nghĩa là cô có một điểm đạt,có nghĩa rằng cô không còn trong top 10.

Có nghĩa rằng lúc thực tập côkhông thể đi theo thầy giỏi mà chỉ có thể theo những stylist bình thường

Ông công bằng với mọi người nhưng công bằng của cô ở đâu?

Công bằng của cô thì sao?

Nhất thời, cô cảm thấy vô cùng chán nản

TIN HOT
 
Back
Top Bottom