Cập nhật mới

Tiểu Thuyết CON DÂU NHÀ GIÀU (P1)

Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C80: khiêu vũ


Chương 80: Khiêu vũ

Vũ hội đang tiến hành.

Phòng khiêu vũ đèn đuốc sáng trưng như ban ngày.

Trong sảnh mọi người đều thoải mái, phấn chấn, tiếng cười không dứt bên tai.

Chu Thiến ngồi một mình ở đó, tay xiếtchặt ly rượu thủy tinh, chất lỏng màu đỏ bên trong dưới ánh đèn phảnchiếu ra ánh sáng đầy màu sắc

Cô mỉm cười nhìn giữa sàn nhảy, tìm đượcbóng dáng cha mẹ và anh chị cả mình.

Chị dâu Bạch Tư Mẫn nhìn thấy côcòn lườm lại.

Chu Thiến cười càng vui vẻ.

Đột nhiên có một bóng ngườicao lớn phủ lấy cô.

Chu Thiến ngẩng đầu nhìn thì thấy Triệu Hi Tuấn đang cười cười nhìn cô, đôi mắt phương lưu chuyển, anh hỏi:

- Chị dâu sao ngồi một mình ở đây?

Anh cả đâu?

Nói xong anh duỗi chân ngồi xuống bên cô.

Chu Thiến lắc đầu:

- Không thấy anh ấy, vừa nãy còn ở đây, đột nhiên lại mất tích

Triệu Hi Tuấn nhìn quanh:

- Em cũng không thấy mẹ, vốn đang định mời bà nhảy

Nói xong quay đầu nhìn cô, mắt phượng mỉm cười:

- Không biết em có vinh hạnh mời chị dâu nhảy một bản không?

Chu Thiến vội xua tay:

- Đừng đừng, chị quên cách nhảyrồi, vừa rồi chân Hi Thành bị chị đạp chẳng còn hình dạng gì, chị khôngmuốn lại giết hại em đâu.

Triệu Hi Tuấn bật cười:

- Không sao, em không sợ, thực ra anh cả không nhảy đẹp bằng em đâu, đảm bảo chị không đạp được chân em

Nói xong đứng dậy, lịch thiệp vươn tay nói:

- Chị dâu, cho đứa em này chút thể diện đi, mọi người đều đang nhìn

Nói rồi lại nháy mắt nhìn cô.

Chu Thiếncó thể nói gì nữa, đành phải cười đặt tay vào tay anh.

Triệu Hi Tuấn nhẹ nhàng nắm tay cô, tay kia ôm eo Chu Thiến, đưa cô vào sàn nhảy.

Chu Thiến có chút lo lắng, không ngừngcúi đầu nhìn chân mình, sợ sẽ đạp vào chân Hi Tuấn.

Bên tai truyền đếntiếng cười bất đắc dĩ của Triệu Hi Tuấn:

- Chị dâu, đừng lo lắng, tin em đi

Chu Thiến ngẩng đầu, mặt ửng hồng cườixấu hổ với anh đã thấy anh đang dịu dàng nhìn cô, khuôn mặt tuấn lãngtrấn định, lòng Chu Thiến cũng bình tĩnh lại theo.

Bàn tay ấm áp của Triệu Hi Tuấn nhẹ nhàng đặt ở eo cô, nhẹ nhàng nắm tay cô khiêu vũ, dần dần Chu Thiến quenbước, càng lúc càng nhẹ nhàng, vẻ mặt cũng thoải mái hơn.

Chu Thiến vôcùng vui vẻ, cảm thấy đây là công lao của Triệu Hi Tuấn, không khỏingẩng đầu mỉm cười với anh

Đôi tuấn nam mỹ nữ này dần dần trở thành tiêu điểm toàn hội trường

Nhất là Triệu Hi Tuấn, anh ngẩng đầu ưỡnngực, tư thái tiêu sái như vương tử cao quý tao nhã, vẻ mặt luôn mỉmcười dịu dàng.

Lúc chuyển động, mái tóc dài như đám mây duyên dáng.

Trên người anh tỏa ra ánh sáng lóa mắt, hấp dẫn mọi ánh nhìn của những côgái nơi đây, có một số người còn nhìn anh như say như mê.

Mà tất cả điều này Triệu Hi Tuấn lại nhưkhông phát hiện.

Toàn bộ tâm tư của anh đều chú ý đến người con gáitrước mặt này.

Dưới ánh đèn thủy tinh, làn da Chu Thiến trắng nõn nhưngọc, gò mà ửng hồng khiến cô đẹp như đóa hoa mới nở.

Hai mắt long lanhnhư viên mã não đen.

Khóe miệng cười thật xinh đẹp chiếu thẳng vào lònganh.

Anh vốn biết chị dâu xinh đẹp nhưng không ngờ rằng cô lại đẹp đếnmức độ này.

Anh nhìn Chu Thiến chăm chú, xung quanh là mùi hương dịudàng bao phủ, Triệu Hi Tuấn như bị mê hoặc, quên tất cả xung quanh,trong đầu chỉ còn đôi mắt sáng như sao kia, sau đó máy móc mà xoay tròntheo điệu nhạc…

Khúc nhạc kết thúc, mọi người đều dừnglại, nhiệt tình vỗ tay cho bọn họ.

Lúc này Triệu Hi Tuấn mới bừng tỉnh,anh nhìn quanh, trong lòng mờ mịt.

Chu Thiến dù có chút ngượng ngùng nhưngtrong lòng vẫn rất đắc ý.

Cô và Triệu Hi Tuấn rời khỏi sàn nhảy trongtiếng vỗ tay.

Cô vỗ vai anh nói:

- Hi Tuấn, em thật lợi hại, khiêu vũ với em đúng là khiến chị có cảm giác mình cũng thành vũ sư, cảm ơnem, hôm nay chị rất vui

Trong lòng Triệu Hi Tuấn đột nhiên bối rối, anh cúi đầu không dám nhìn mặt cô, tim đập như nổi trống.

- Chị dâu, chị vui là được rồi

Anh quay đầu nhìn qua chỗ khác, nói vội:

- Hình như bên kia có bạn của em, em đi trước

Nói rồi không chờ Chu Thiến đáp lại đã đi như chạy trốn, bỏ lại Chu Thiến sững sờ đứng đó.

Chờ đến khi vũ hội kết thúc, Triệu Hi Tuấn không xuất hiện trước mặt Chu Thiến nữa.

Sau đó, Chu Thiến lại gặp Triệu Hi Thành, cùng anh nhảy mấy điệu.

Triệu Hi Thành vẫn không vui vẻ, Chu Thiến nghĩ đó là vì anh không thích nhảy nên trong lòng có chút tiếc nuối.

Mãi cho đến đêm khuya vũ hội mới chấmdứt, người Triệu gia đều trong tình trạng kiệt sức nhưng vẫn lấy tinhthần vui vẻ tiễn khách

Khách khứa ra về, Triệu gia từ cao xuốngthấp đều mệt mỏi, nhìn cả phòng bừa bãi, đám người hầu ủ rũ.

Triệu phunhân thấy thế thì nói:

- Đều đi nghỉ đi, sáng mai dậy sớm dọn là được, hôm nay ai cũng có tiền thưởng, cuối tháng sẽ thanh toán

Lúc này đám người hầu mới tươi cười được chút.

Chu Thiến và Triệu Hi Thành về phòng, Chu Thiến tắm rửa xong nằm xuống ngủ luôn.

Cả đêm ngủ thật ngon, căn bảnkhông phát hiện người bên gối trằn trọc cả đêm không ngủ.

Bên kia, Văn Phương theo Dung tẩu đi cửasau, chỉ thấy bên ngoài có chiếc xe đen đợi sẵn.

Dung tẩu vào Văn Phương lên đó.

Dọc theo đường đi, Văn Phương nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Dung tẩu, không nhịn được mà hỏi:

- Định dẫn tôi đi đâu?

Đưa tôi về sao?

- Phu nhân dặn tôi đưa cô về thu dọn đồ đạc, sau đó đưa cô đến nơi phù hợp dưỡng thai

Văn Phương hồ nghi:

- Bây giờ, không phải nói mai sao?

Dung tẩu liếc nhìn cô ta một cái, khôngtrả lời.

Văn Phương lén lườm lại bà, thầm nghĩ: chẳng phải là người hầuthôi sao?

Lên mặt cái gì?

Nhưng chung quy vẫn không dám đắc tội “tâmphúc” của Triệu phu nhân.

Nhà Văn Phương ở bây giờ là căn hộ chung cứ trước kia Triệu Hi Thành mua cho cô ta, diện tích không lớn nhưng cũng không tệ.

Về nhà, Văn Phương chỉ thu dọn lấy một số đồ quan trong.

Quần áo chẳng mang theo gì, cô ta nghĩ Triệu gia có tiền đương nhiên sẽ mua mới cho mình, cần gì mang theo.

Cho nên chẳng quabao lâu đã thu doạn xong, cả căn nhà cũng chỉ gói gọn trong cái vali nhỏ

Toàn bộ quá trình Dung Tẩu đều chỉ lạnh lùng nhìn không nói gì.

Thu dọn xong, lái xe đón lấy vali của Văn Phương đi trước, Dung tẩu theo sau

Một số hàng xóm hóng hớt nghe động mở cửa ra xem.

Văn Phương thấy vẻ kinh ngạc của bọn họ thì không khỏi đắc ý,ngẩng cao đầu, giờ cô ta cũng có lái xe, có người hầu, là quý phu nhân.

Nhớ like nha các nàng 😂😂
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C81: đối sách của Văn Phương


Chương 81: Đối sách của Văn Phương

Dung tẩu đưa Văn Phương đến một biệt thưđộc lập.

Chỗ này là ở ngoại thành, ở đây không có cao ốc, cũng không cóxí nghiệp, xung quanh là đồng ruộng, hồ nước nên vô cùng trong lành.

Biệt thự hai tầng, nhỏ hơn biệt thự Triệu gia nhiều nhưng có hoa viên rộng lớn với đủ loại thực vật xanh tốt, hoa nở rộ.

Văn Phương không hài lòng, oán giận nói với Dung tẩu vì saokhông để cô ta ở nội thành.

Ở đây không náo nhiệt, đi lại không tiện…

Dung tẩu mặc kệ lời cô ta, đi gọi điện thoại nói với Triệu phu nhân một chút rồi nói với Văn Phương:

- Tí nữa sẽ có quản gia và ngườihầu đến đây, cũng sẽ mời bác sĩ khoa sản đến đây kiểm tra định kì chocô, về sau cô phải nghe lời bọn họ.

Chỉ chốc lát, quản gia cùng người hầu đến đây, đều là phụ nữ ngoài 40 tuổi.

Dung tẩu kéo bọn họ qua một bên,nghiêm túc dặn dò bọn họ, Quản gia và người hầu nghiêm túc, gật gật đầu.

Sau đó Dung tẩu ra về.

Văn Phương không nghe được bọn họ nói gìcũng chẳng để ý chuyện này, cô ta luôn tưởng tượng nếu gặp Thiệu Lâm thì nên tỏ vẻ thế nào, nói năng thế nào để lộ chuyện mình mang thai, cònThiệu Lâm sẽ hoảng sợ thế nào.

Nghĩ đến đoạn đắc ý thì không khỏi vui vẻ cười ra tiếng.

Nhưng sau đó, Văn Phương phát hiện mọichuyện không đơn giản như cô ta nghĩ.

Đầu tiên là điện thoại bị quản gia tịch thu, lý do di động có phóng xạ, không tốt cho thai nhi.

Mà biệtthự này tuy có dây điện thoại nhưng không có máy bàn.

Hỏi quản gia, quản gia nói vì ở đây vốn không có ai ở nên không có.

- Tôi muốn gọi điện thì làm thế nào?

Văn Phương bất mãn hỏi.

Quản gia thản nhiên trả lời:

- Tiểu thư có chuyện nói với tôi là được, chúng tôi sẽ làm thỏa đáng, không cần gọi điện thoại.

Văn Phương khẽ cắn môi.

Được rồi, điện thoại không thể gọi thìthôi.

Nhưng đáng giận là bọn họ luôn theo dõi cô ta gắt gao, không chocô ta ra ngoài.

Cho dù là mỗi ngày tản bộ cũng chỉ đi gần đó, hơn nữabên người còn có hai người theo sát với lí do tốt đẹp là vì an toàn củacô ta.

Bị bọn họ theo dõi như vậy sao có cơ hộitìm Thiệu Lâm?

Trong lòng cô ta vô cùng lo lắng, chẳng lẽ thực sự đợisinh đứa bé rồi để bọn họ mang đi sao?

Đến lúc đó gây chuyện càng khó,chẳng phải cô ta kiếm củi ba năm đốt một giờ sao?

Đương nhiên không được!

Rốt cục có một ngày, cô ta không nhịn được mà phát hỏa:

- Tôi muốn ra ngoài, mỗi ngày ởđây buồn muốn chết, tôi muốn đi dạo phố, tìm bạn bè trò chuyện.

Cácngười dựa vào cái gì mà không cho tôi ra ngoài, đây là bắt giữ ngườitrái pháp luật

Quản gia kia dường như sớm đã dự đoán sẽ có ngày cô ta lên cơn nên thoải mái nói:

- Triệu phu nhân nói, nếu côkhông hài lòng với sự sắp đặt này của bà thì đi lúc nào cũng được.

Chúng tôi tuyệt đối không ngăn cản nhưng đi thì đừng về nữa.

Văn Phương yên lặng, cô ta vất vả lắm mới kiếm được chiếc ô dù này, sao có thể dễ dàng buông tay?

Cô ta vừa nghĩtới khuôn mặt âm ngoan của Triệu Hi Thành thì hoảng sợ đến rùng mình,không được, cô ta sẽ không rời khỏi đây

Văn Phương nói không nên lời.

Lúc này, cô ta hiểu Triệu phu nhân đã hạ quyết tâm sẽ giam cô ta ở đây cho đến khiđứa bé sinh ra.

Bà làm như vậy chắc cũng là để ngăn cản mình đến tìmThiệu Lâm.

Trong lòng cô ta cười lạnh, chẳng lẽ bọn họ nghĩ chỉ cầnkhông cho cô ta ra ngoài thì sẽ không có cách gì sao?

Từ nhỏ đến lớn,chưa có chuyện gì cô ta muốn mà không làm được.

Từ đó về sau, Văn Phương dần dần ăn ítđi, vẻ mặt buồn bực không vui.

Quản gia thấy cô ta mỗi ngày ăn một ítthì cũng lo lắng.

Bà nói với Văn Phương:

- Tiểu thư, cô phải ăn nhiều hơn, cô giờ rất cần bồi bổ cơ thể, không ăn không được!

Vẻ mặt Văn Phương ai oán:

- Tôi thật sự ăn không vô, ngàynào cũng buồn bực ở đây, nói cũng chẳng có người nói chuyện cùng, tronglòng rất khó chịu

Cô ta nắm tay quản gia, khẩn cầu:

- Chị à, chị nói với phu nhân,cho mẹ em đến thăm em được không?

Để cho mẹ em đến cùng em, nếu phu nhân lo lắng thì mọi người có thể ở bên theo dõi, có được không?

Có lẽ tâmtình tốt lên thì cũng ăn được nhiều

Quản gia do dự một hồi, nghĩ rằng, nếu vẫn cứ như vậy có sai lầm gì bà đúng là không thể gánh vác.

Vì thế gật đầu nói:

- Được, để tôi hỏi thử cô xem

Quản gia đi qua một bên, gọi điện cho Dung tẩu, cũng không để ý nụ cười giả dối của Văn Phương.

Chỉ chốc lát, quản gia đi tới, nói:

- Này, phu nhân đồng ý rồi, mai sẽ đón mẹ cô đến

Văn Phương vội bày ra vẻ mặt cảm kích:

- Chị à, cảm ơn chị.

Quản gia nhìn cô ta, vẻ mặt cũng có chútđồng tình.

Tuy rằng kẻ thứ ba thật đáng khinh nhưng cô ta giờ là lúc cần được quan tâm nhất lại bị giam cầm ở đây, ngay cả muốn gặp mẹ cũng phải xin phép, ngẫm lại cũng đáng thương. (Thương cái xương, tự đâm đầu vào, nó không thấy tội việc gì phải đi thương cho nó).

Nghĩ vậy quản giacũng không khỏi thở dài.

Con gái bây giờ suy nghĩ sao vậy?

Đây chẳngphải là tự mình chịu tội sao?

Ngày hôm sau đã có lái xe đưa mẹ VănPhương đến.

Mẹ Văn Phương vừa thấy cô ta thì bắt đầu khóc.

Văn Phươngkéo tay mẹ ngồi xuống phòng khác.

Quản gia tự mình bưng trà nhưng khônglui xuống, đứng một bên, không xa không gần, vừa vặn có thể nghe được mẹ con bọn họ nói chuyện.

Nghe Văn Phương và mẹ chỉ nói việc nhà,rồi nói tình trạng cơ thể gần đây, sức khỏe cha mẹ, lại lảm nhảm nhữngchuyện vô bổ.

Nói một hồi đã đến trưa.

Sau đó, đưa mẹ đi ăn cơm, sau khi ăn xong mới lưu luyến không rời mà tạm biệt mẹ.

Lúc gần đi, Văn Phương đưa túi quần áo cho mẹ ngay trước mặt quản gia nói:

- Đây là quần áo lần trước họ mua cho con, con ngại có vẻ già, mẹ lấy mà mặc, đẹp lắm, chất cũng tốt,nhất là túi trước ngực thiết kế rất đẹp

Cô ta nhìn mẹ, nói đầy thâm ý.

Mẹ VănPhương hơi run lên nhưng hiểu ý, đón lấy túi quần áo rồi đi theo quảngia ra ngoài.

Văn Phương đứng ở cửa nhìn bóng mẹ, thầm nghĩ: hẳn có thểhiểu đi, cho dù không hiểu, mẹ nghe lời mình, chỉ cần để ý đến túi trước của áo là có thể phát hiện.

Đó là phong thư hôm qua cô ta hao hết tâm tư mới có thể thoát được cặp mắt những người này mà viết đưa cho mẹ.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C82: Chân tướng


Chương 82: Chân tướng

Gần đây, Chu Thiến cảm thấy Triệu HiThành rất khác.

Biến hóa lớn nhất là ít nói đi, có đôi khi còn rất bấtan.

Tối ngủ cũng trằn trọc.

Chu Thiến mấy lần hỏi nhưng anh đều chỉ thản nhiên đáp đó là chuyện công ty.

Chu Thiến hồ nghi, có thể khiến anh như vậy hẳn là chuyện không nhỏ nhưng sao không thấy cha và Hi Tuấn nhưvậy.

Nhất là cha, gần đây còn mặt mày hồng hào, khí sắc còn rất tốt.

Trong lòng Chu Thiến dù thấy lạ nhưngnhìn khuôn mặt càng ngày càng tiều tụy của anh thì lo lắng, cố ý saiphòng bếp đun canh an thần bổ khí cho anh uống, hi vọng tối có thể ngủngon hơn chút.

Chuyện khác khiến Chu Thiến thấy là chính là Triệu phu nhân và Dung tẩu.

Có mấy lần cô thấy bọn họ nghiêm túc nhỏ giọng bàn cái gì nhưng chỉ cần cô đến gần thì bọn họ sẽ trông rất mấttự nhiên, sau đó cao giọng, nói một số đề tài nhàm chán.

Hiển nhiên làđang kiêng kị cô

Những chuyện đó càng khiến Chu Thiến nghi ngờ.

Cẩn thận nghĩ lại, sự biến hóa này đều là sau yến hội.

Chu Thiến không khỏi nhớ lại lúc bọn họ biến mất thần bítrong yến hội, chẳng lẽ hôm đó đã xảy ra chuyện gì?

Chuyện này dường như liên quan đến cô nhưng rõ ràng bọn họ không muốn cô biết.

Nhưng có thể là chuyện gì?

Lại khiến Triệu Hi Thành phiền não như vậy?

Chu Thiến muốn tìm đáp án nhưng lại mơ hồ cảm thấy nếu bọn họ đã cố ý gạt mình, không muốn cô biết thì có phải cô cứ để như vậy sẽ tốt hơn?

Có phiền não đều là tự tìm, bọn họ khổ sởgiấu diếm cô hẳn cũng là tốt cho cô, vậy sao cô không giả hồ đồ?

Có đôi khi phiền não lại không thể tránh được, cho dù giả hồ đồ cũng không thể giả mãi được

Đó là một buổi trưa nóng bức, tuy rằng đã cuối hè sang thu nhưng thời tiết chỉ hơi dịu đi chứ ánh mặt trời vẫn rất chói chang.

Triệu phu nhân luôn có thói quen ngủ trưa, hôm nay bà ăn xong cũng đi nghỉ sớm.

Chu Thiến ngồi xem TV một mình trong phòng khách

Lúc này, có người hầu đi đến bên nói:

- Thiếu phu nhân, bên ngoài có người muốn gặp cô

Chu Thiến ngẩng đầu, hỏi:

- Là ai?

- Là một người phụ nữ lớn tuổi, không nói tên mà chỉ nói là có quen cô, có chuyện quan trọng muốn nói.

Chu Thiến kinh ngạc nghĩ: là ai?

Chẳng lẽ là người quen cũ của Tống Thiệu Lâm?

Cô nói với người hầu:

- Cô dẫn bà ta vào đi

- Thiếu phu nhân, người đó rất lạ, bà ta nói muốn cô ra ngoài gặp, có vẻ khá vội?

Hử?

Những chuyện xảy ra gần đây sao quỷ dị vậy?

Chu Thiến đi theo người hầu ra ngoài,thấy ở chỗ râm mát bên ngoài có một người phụ nữ quần áo giản dị, tóchoa râm, vẻ mặt tiều tụy, mồ hôi tứa ra.

Bà nhìn thấy Chu Thiến thì mắtsáng lên, vội chạy tới trước mặt Chu Thiến, nắm tay cô, lo lắng nói:

- Thiệu Lâm, may cháu chịu ra, cô sợ cháu không chịu gặp cô, cô biết là chúng tôi có lỗi với cháu

Chu Thiến nghe mà không hiểu gì, ngườiphụ nữ đó tay đầy mồ hôi, vừa nóng vừa ướt, bị bà ta nắm thật khó chịu.Hơn nữa cô cũng không biết bà ta, thật sự không thể chịu nổi sự thân mật này.

Cô cẩn thận rút tay, nhìn bà ta nói:

- Xin hỏi, bác là ai, chúng ta… biết nhau?

Người phụ nữ kia ngẩn ra rồi lại gật đầu lầu bầu:

- Đúng, cháu mất trí nhớ, không biết cô cũng không lạ.

ads by ants

Chu Thiến càng thấy lạ, biết cô mất trínhớ chỉ có người quen thân, bà ta sao biết được.

Người đàn bà kia lạinắm cổ tay cô, vẻ mặt vội vàng:

- Thiệu Lâm, cháu nhất định phảicứu Văn Phương, cô biết là Văn Phương có lỗi với cháu nhưng giờ nó bịTriệu gia giam lỏng, muốn cướp đi đứa bé trong bụng nó.

Thiệu Lâm, nểtình bạn bè giữa hai đứa, cháu cứu nó đi, giờ chỉ có cháu cứu được nóthôi. (Vô sỉ từ mẹ sang con)

Chu Thiến nghe xong thì sắc mặt đại biến, cô nắm chặt tay bà ta, hai mắt nhìn chằm chằm bà:

- Bà nói gì?

Văn Phương mang thai?

Là con ai

Người phụ nữ kia kinh hãi:

- Thiệu Lâm, chẳng lẽ cháu khôngbiết sao?

Văn Phương mang thai con của Triệu Hi Thành.

Bọn họ ép PhươngNhi sinh đứa bé, giam lỏng nó, ngay cả cô muốn gặp nó cũng bị người theo dõi.

Nói xong bắt đầu khóc:

- Đứa con đáng thương của tôi…

Chu Thiến chỉ cảm thấy trời đất chao đảo, đầu óc mông lung, sắc mặt tái mét, tay chân lạnh lẽo như rơi vào hầmbăng.

Thì ra là thế, thì ra là thế, đây là nguyên nhân Triệu Hi Thành ăn không ngon ngủ không yên.

Đây là chuyện bọn họ cố gắng giấu cô.

Thì rachân tướng lại khó có thể chấp nhận như vậy.

Cô nắm lấy tay người phụ nữ kia, tay khẽ run, bà ta cảm nhận được, nắm chặt tay cô, run run nói:

- Thiệu Lâm, Phương Nhi dù ngànsai vạn sai thì Triệu gia cũng không thể đối xử với nó nhưu thế.

PhươngNhi viết trong thư nói, nó không có chút tự do nào, rất đau khổ, nó cònnói nó không muốn sống…

Thiệu Lâm, cô xin cháu cứu nó, cứu nó đi

Người phụ nữ kia nước mắt như mưa

- Bà dẫn tôi đi.

Văn Phương ở đâu, bà dẫn tôi đi gặp cô ta

Sắc mặt Chu Thiến tái như giấy trắng,giọng không khống chế được mà trở nên sắc bén.

Cô bắt taxi rồi kéo người phụ nữ kia lên xe.

Trên xe, Chu Thiến vẫn im lặng, hai mắt sáng dọangười.

Người đàn bà kia lén nhìn trộm cô.

Chu Thiến đột nhiên mở miệng:

- Bà là mẹ Văn Phương?

Giọng nói khẽ run

- Đúng…

Người phụ nữ kia cúi đầu.

- Văn Phương bảo bà tới tìm tôi?

- Nó lén gửi thư cho cô, nói chỉ có cháu mới cứu được nó…

Giọng bà ta thoáng bồn chồn như đang chột dạ.

- Sao?

Cô ta không muốn đứa bé?

Chu Thiến cười lạnh:

- Hay là cô ta muốn tự nuôi đứa bé?

- Chuyện đó…

Người phụ nữ kia cúi thấp đầu, nói khôngnên lời.

Lúc bà đọc lá thư này cũng thấy lạ.

Vì sao trong thư Phương Nhi nói muốn đi?

Nó chẳng phải rất vui khi có thai sao?

Hơn nữa cũng muốnđưa đứa bé này cho Triệu gia mà?

Bà tuy nghi ngờ nhưng vẫn làm theo lờicon gái.

Con gái nói thế nhất định có lý của nó.

Bà còn mang cả thư định cho Thiệu Lâm xem.

Chu Thiến chỉ cảm thấy rất lạnh rất lạnhkhiến người cô run lên.

Đúng, cô sớm biết quan hệ của Triệu Hi Thành vàVăn Phương, khi Triệu Hi Thành nguyện ý cắt đứt quá khứ, thành tâm vớicô thì cô cũng nguyện ý tha thứ, tin tưởng anh.

Nhưng cái đó không đạibiểu cho việc cô chấp nhận người phụ nữ khác sinh con cho anh, có cốtnhục gắn bó chặt chẽ anh với người phụ nữ khác.

Chẳng lẽ Triệu Hi Thànhnghĩ anh có thể vừa để kẻ khác sinh con cho mình vừa lén gạt cô, tiếptục anh anh em em với cô?

Anh ta coi cô là cái gì?

Thì ra trong lòng anh ta, cô chỉ là con rối có thể tùy tiện sắp đặt?

Tim Chu Thiến đau đớn, đau đến cô không thể tự vấn, đau không thể thở, dường như, trong tim đang bị ai đào xới.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C83: Phẫn nộ


Chương 83: Phẫn nộ

Taxi theo chỉ dẫn của mẹ Văn Phương dừng ở trước một biệt hự.

Chu Thiến xuống xe, nhìn quang cảnh thanh bình ở đó, tuy cô chưa có con nhưng cũng biết không khí tươi mát, cảnh trí tuyệtđẹp ở đây quả thực rất hợp để dưỡng thai

Xem ra, Triệu gia vô cùng chờ mong đứa bé này chào đời.

Chu Thiến chua xót nghĩ.

Bọn họ chẳng lẽ cũng không lo lắng cảmnhận của cô sao?

Cả nhà cùng giấu diếm cô, đến ngay cả Hi Tuấn bìnhthường luôn hòa hợp với cô cũng không nói gì.

Khó trách gần đây cậu ấyluôn tránh xa cô, thì ra là chột dạ!

Trong lòng Chu Thiến dâng lên sựphẫn nộ khi bị lừa gạt.

Mẹ Văn Phương nói:

- Thiệu Lâm, chính là đây, Phương Nhi bị bọn họ giam ở đó, không chịu cho nó đi.

Chu Thiến đi tới, cửa sắt thực sự khóachặt, cô ra sức ấn chuông, chỉ chốc lát đã có một người phụ nữ hơn 40 mở hé cửa nhìn ra hỏi:

- Tìm ai?

Chu Thiến không dài dòng, đột nhiên đẩythẳng cổng.

Người phụ nữ kia không đề phòng, bị cô đẩy mà lùi về sau mấy bước, cả giận nói:

- Sao cô dám tự tiện xông vào?

Mặt Chu Thiến lạnh lùng, liếc mắt nhìn cô ta một cái rồi đi thẳng vào trong.

Người kia bị khí thế của cô hù dọa,thoáng do dự nhưng vẫn lớn tiếng nói:

- Cô là ai, mau đi ra ngoài, nếu không tôi báo cảnh sát

Nói rồi bước lên giữ Chu Thiến lại.

Mẹ Văn Phương vội cản bà ta lại, người kia biết mẹ Văn Phương, thấy vậy dừng bước hỏi:

- Sao lại thế?

Cô ta là ai?

Mẹ Văn Phương khẽ nói thân phận của Chu Thiến với bà ta.

Người kia biến sắc, thầm oán nói:

- Sao bà dẫn cô ấy đến?

Nguy to rồi!

Sau đó vội xoay người đi tìm quản gia.

Chu Thiến đi vào phòng khách đã thấy VănPhương đang ngồi ở sô pha xem phim, trong tay là đồ ăn vặt, thần tháinhàn nhã, làm gì có sự thống khổ của giam lỏng.

Chu Thiến lạnh lùng nhìn cô ta.

Văn Phương thấy động, ngẩng đầu nhìn thấy Chu Thiến thì mắt sáng bừng, khóe miệng tươi cười.

Cô ta đứng lên, điđến bên Chu Thiến, nhướng mày nói:

- Cô đến rồi?

Chu Thiến nhìn về phía bụng cô ta, bụngcô ta hơi nhô lên khiến mắt Chu Thiến như bị đâm, sắc mặt đại biến.

Khóe miệng Văn Phương càng cười rộ:

- Cô đã biết?

Chu Thiến hừ lạnh một tiếng:

ads by ants

- Cô hao tâm tổn sức chẳng phải muốn tôi biết?

Văn Phương vừa nhẹ nhàng vuốt bụng, vừa ra vẻ tự hào nói:

- Cái thai này của tôi là contrai.

Hi Thành biết thì mừng lắm, nhất định bắt tôi sinh nó.

Triệu phunhân cười vui vẻ, còn nói tuyệt đối sẽ không bạc đãi tôi.

Thiệu Lâm, côxem, chúng ta thực sự có duyên, làm bạn nhiều năm như vậy, sau này cònlàm chị em cả đời, sau này xin cô để ý hơn…

Chu Thiến vung tay, không chút do dự tát cô ta.

Một tiếng bốp vang lên, cắt ngang sự đắc ý của Văn Phương

- Vô sỉ!

Chu Thiến cắn răng nói được hai chữ, sắc mặt càng tái nhợt, cô lạnh lùng nói:

- Cô cho là như vậy thì có thể có được thứ cô muốn?

Cô cứ tự lừa dối bản thân đi.

Nếu bọn họ để ý cô nhưvậy thì đã chẳng bắt cô trốn đến đây, không cho tôi biết

Văn Phương bưng mặt, vẻ mặt lúc hồng lúc trắng, cô ta nhìn Chu Thiến, trong mắt đầy sự oán độc, lớn tiếng nói:

- Cô đánh đi, cứ đánh đi, tôi nói cho cô biết, tôi không sợ cô đâu

Nói xong, cô ta buông tay nhìn Chu Thiến chằm chằm, trong mắt là sự điên cuồng vô hạn:

- Vậy sao?

Đúng như cô nói sao?Cô chắc chắn thế sao?

Đúng thế, bọn họ chỉ muốn đứa bé rồi sẽ dùng tiềnđuổi tôi đi, nhưng thế thì sao?

Cô ta chỉ vào bụng mình:

- Bất kể thế nào cũng không thayđổi được sự thực này.

Nơi đây là con của Hi Thành, cũng là con tôi, đứabé này là mối liên hệ chặt chẽ giữa chúng tôi, sau này Hi Thành nhìn nósẽ nhớ tới tôi.

Sau này con tôi lớn sẽ biết đến mẹ của nó là ai, đến lúc đó sẽ muốn nhận lại người mẹ này.

Cả đời này tôi đều bám lấy các người.

Mà cô, Tống Thiệu Lâm, mỗi ngày nhìn con tôi cô sẽ nghĩ đến trước kiachúng tôi từng ân ái thế nào, chờ đến lúc cô khổ cực nuôi con tôi khônlớn chẳng qua cũng chỉ là may áo cưới cho tôi thôi (Làm 1 việc chỉ đểlợi cho người khác).

Thiệu Lâm!

Cô nói xem tôi nói đúng hay sai?

Chu Thiến kinh hoàng đứng đó, nửa ngày mới nói:

- Văn Phương, chẳng lẽ cả đời này cô muốn sống như thế?

Còn muốn biến con mình thành công cụ, chỉ vì mộtngười đàn ông không yêu cô.

Đánh bạc cuộc đời bản thân và đứa trẻ nhưthế có đáng sao?

Văn Phương cười sầu thảm:

- Từ nhỏ cô đã sống an nhàn sungsướng, cuộc sống thoải mái, ngay cả một ngày chỉ ăn bánh bao đã khôngchịu nổi.

Cô sao hiểu được sự khổ cực của tôi, tôi vất vả lắm mới có cơhội này, có thể làm người cao cao tại thượng, đổi lại làm ai cũng sẽkhông bỏ qua

Cô ta tới gần Chu Thiến, trong mắt lóe sáng:

- Tống Thiệu Lâm, tôi cá cô không độc ác bằng tôi, tôi cũng cá cô sẽ không dây dưa cả đời với tôi.

Tôicũng cá cô sẽ không chịu được tình huống này.

Cho dù chỉ có chút hivọng, tôi dùng cả đời đánh cược cũng có sao?

Chu Thiến đột nhiên như mất đi sức lực,Văn Phương gằn từng tiếng như những chiếc đinh đóng vào màng nhĩ ChuThiến, hung hăng đánh thẳng vào lòng cô.

Cảm giác đau đớn này không thểdùng từ ngữ mà hình dung.

Bắt cô trả lời thế nào?

Nói cô không sợ, sẽdây dưa với cô ta cả đời, bất chấp cả đời đau khổ cũng không cho cô tanhư ý?

Cô cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, lưngthẳng tắp, cằm ngẩng cao, không muốn lộ vẻ yếu đuối trước mặt Văn Phương nhưng sự thất vọng, đau khổ trong lòng lại vét sạch cô, cô hao hết sứclực mới chống đỡ không ngã quỵ.

Cô nhìn Văn Phương, bình tĩnh, đạm mạckhiến lòng Văn Phương co rút.

Văn Phương hoảng hốt bất định, vì sao côlại bình tĩnh như vậy.

Chẳng lẽ Thiệu Lâm thật sự cùng mình đấu đá?

Nếucô ấy và Triệu gia đồng lòng thì sẽ phiền toái nhiều đây.

Văn Phương oán giận.

Thế thì sao?

Bọn họ nghĩ có thể phủi sạch mọi thứ về cô, TốngThiệu Lâm không cho cô ta đường sống thì cô ta cũng không để cô đượcyên.

Tưởng cho chút tiền là cô sẽ thôi sao?Sao có thể?

Cho dù Tống Thiệu Lâm cắn chặt vị trí con dâu cả không thathì ít nhất Văn Phương này cũng sẽ phải được mọi người nhận thức, hàohoa xuất hiện trước mặt mọi người.

Cho dù không có danh phận chính thứcnhưng cũng không để ai coi thường.

Nếu chỉ là vì tiền thì cô ta cần gìtốn sức như vậy.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C84: Mơ hồ


Chương 84: Mơ hồ

Quản gia nghe tin vội chạy đến, vẫn nghĩsẽ nhìn thấy cảnh vợ chính cùng bồ nhí đánh nhau, thậm chí còn lo lắngĐại thiếu phu nhân nhà họ Triệu sẽ gây bất lợi cho đứa bé.

Nhưng khi bàtoát mồ hôi chạy đến thì chỉ thấy cảnh im lặng đến quỷ dị này.

Đại thiếu phu nhân sắc mặt tuy có chút tái nhợt nhưng hờ hững.

Văn Phương thì vặn vẹo, oán hận.

Hai bên nhìn nhau chằm chằm.

Quản gia thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cầnkhông đánh nhau là được, chỉ cần đứa nhỏ không có việc gì là tốt rồi.Quản gia vội ho một tiếng, đi đến bên Chu Thiến nói:

- Đại thiếu phu nhân, sao cô đến đây?

Nhất thời cũng không biết nói gì, vô cùng xấu hổ.

Chu Thiến không nhìn bà ta, cô vẫn gắt gao nhìn Văn Phương, lạnh giọng nói:

- Văn Phương, cô cần gì nói mìnhđáng thương?

Cô chẳng qua vì sự tham lam giàu có mà tìm cớ thôi.

Nhữngcô gái nghèo rất nhiều, cô cho rằng ai cũng vô sỉ như cô, có thai vớingười đã có chồng mà còn không biết liêm sỉ, còn ở đây mà đắc ý, giươngnanh múa vuốt.

Cho dù là con cô thì sau này nó cũng sẽ thấy hổ thẹn vìcó người mẹ như cô.

Văn Phương, người như cô đáng bị người khác coithường.

Cho dù có ngày cô đạt được thứ mình muốn nhưng người khác sẽkhinh bỉ cô, cô vĩnh viễn sẽ chẳng được hạnh phúc, kết quả cô sẽ biết,những thứ cô đánh đổi được chẳng qua chỉ là hư ảo, giả dối mà thôi.

Chu Thiến nói xong, hít sâu một hơi, không hề để ý đến cô ta nữa, hờ hững xoay người bỏ đi.

Văn Phương nhìn vẻ mặt đạm mạc của cô mànôn nóng.

Vì sao, vì sao cô ấy đến lúc này còn trấn tĩnh, thong dong như vậy?

Rõ ràng mình chiếm thượng phong nhưng sao ngược lại lại có cảmgiác thảm bại như vậy.

Không đâu, chuyện sẽ không như cô ấy nói.

Thếgiới này vốn chỉ cười nghèo không cười giàu.

Chỉ cần cô được Triệu giachấp nhận thì sẽ thành đối tượng được người khác tôn trọng, hơn nữa conđẻ của cô sao có thể xấu hổ vì cô?

Cô ấy chẳng qua là cố ý nói vậy để đả kích mình, bức mình buông tha thôi.

Quá buồn cười, cô ta nghĩ chỉ haiba câu đó có thể khiến cô bỏ qua cơ hội hiếm có này sao?

Văn Phương tiến lên hai bước, nhìn theo Chu Thiến gào lớn:

- Mặc kệ cô nói gì, tôi tuyệt đối không buông tay.

Tống Thiệu Lâm, chúng ta chờ xem.

Đến lúc đó, haichúng ta ai đau khổ, ai vui vẻ còn chưa chắc đâu

Chu Thiến thoáng dừng lại, tim như bị kim đâm, cô đứng thẳng lưng, càng tao nhã mà bước đi.

Mẹ Văn Phương vẫn đứng ngoài cửa nghe bọn họ nói chuyện, trong lòng quả thực cũng áy náy nhưng đó là con gáimình, hơn nữa giờ còn có đứa bé, bà có thể nói gì.

Bà thấy Chu Thiến đira thì vội đi theo cô, ngập ngừng nghĩ gì đó nhưng lại ngại mở miệng.

Chu Thiến có chút cảm giác, xoay ngườinhìn bà, hai mắt như sao sáng chiếu vào lòng bà ta, mẹ Văn Phương khôngchống đỡ được vội cúi đầu.

Chu Thiến lạnh lùng nói:

- Bà đã đạt được mục đích, còn theo tôi làm gì?

Mẹ Văn Phương ngẩng đầu, mắt ngấn lệ:

- Thiệu Lâm, cháu đừng trách VănPhương, nó cũng là bất đắc dĩ, nó vẫn luôn muốn được nổi bật nhưng nhàcô điều kiện quá tệ, không thể tạo điều kiện cho nó nên nó mới thế này.Nó không cướp vị trí của cháu, cháu cho mẹ con nó chút không gian đi

Vẻ mặt đạm mạc của Chu Thiến cuối cùng bị đánh nát.

Cô như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời.

Cô không nhịn được mà liên tiếp cười lạnh, cuối cùng đành phải day day thái dương đểbình ổn cảm xúc của mình.

Cô nhìn mẹ Văn Phương, tức giận nói:

- Tôi vẫn thấy lạ, Văn Phương cũng là người có học sao lại vô sỉ đến vậy, giờ tôi đã hiểu, thì ra là do gia giáo…

Cô lắc đầu, khinh thường việc dây dưa với bọn họ, xoay người đi thẳng, chỉ để lại mẹ Văn Phương mặt trắng bệch đứng đó.

ads by ants

Chu Thiến cứ đi, đi đến nơi không còn thấy biệt thự kia nữa thì không thể chống đỡ, bả vai sụp xuống.

Mặt trời chói lóa, cả thế giới hỗn độn,tất cả đều mơ mơ hồ hồ.

Bóng nắng kia, hồ nước kia như đều phủ trong ánh sáng xám xịt, không chút sức sống.

Cả người cô run run, toàn thân như mất đi sức lực.

Cô chậm rãi đi về phía trước cũng chẳng biết nên đi đâu, haimắt nhìn phía trước nhưng không có tiêu điểm.

Cô cảm thấy rất đau lòngnhưng đau đến cùng cực lại thành chết lặng, trống rỗng.

Sự trống rỗngnày khiến cô càng đau khổ, càng mê mang.

Ánh mặt trời bỏng rát chiếu lên người cô, đầu cô choáng váng, mắt tối sầm từng đợt, cả người đổ mồ hôi lạnh, tócướt đẫm trên trán.

Mọi người đi ngang qua đều nhìn cô vớiánh mắt tò mò nhưng cô mặc kệ, cô đờ đẫn đi về phía trước, coi mọi thứxung quanh là hư vô.

Trong đầu cô lần lượt suy nghĩ, cô nên làm gì bây giờ?

Nên làm gì bây giờ?

Sau đó lại hiện lên những hình ảnh chớp nhoáng

Trong bóng đêm yên tĩnh, anh nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô: “anh sẽ đợi đến khi em cam tâm tình nguyện”

Dưới ánh trăng sáng, hai mắt anh sáng như sao, vẻ mặt như đứa trẻ: “Thiệu Lâm, anh biết em không thích anh có phụ nữ khác, anh có thể cam đoan về sau anh sẽ không hái hoa bẻ cành nữa,cho dù là xã giao anh cũng sẽ không nhìn bất kì ai, anh… anh…

Dưới ánh hoàng hôn, anh dịu dàng ôm cô vào lòng, trịnh trọng nói: “Anh sẽ luôn ở bên em…”

Sau đó khuôn mặt vặn vẹo của Văn Phương lại xuất hiện: “Cô cái gì cũng có sao còn giành Hi Thành với tôi”

Cô ta oán độc nhìn cô: “Cả đời này tôi sẽ dây dưa với cô…”

Cô ta nhẹ nhàng vuốt bụng, đắc ý nhìn cô: “Tôi mang thai con của Hi Thành, về sau anh ấy nhìn con sẽ nhớ đến tôi…”

Sau đó là đủ các tiếng nói chen chúc:

“Thiệu Lâm, anh nghĩ là anh yêu em”

“Tôi cá rằng cô không ác độc bằng tôi…”

“Tâm sự của anh chỉ có một, đó là phảilàm thế nào mới có thể khiến em mãi mãi bên anh, không bao giờ rời xa,sau đó như cha mẹ, làm lễ kỉ niệm 10 năm, 30 năm, 50 năm thậm chí là60.70 năm!”

“Phụ nữ trong hào môn có ai chẳng vậy, lâu rồi thành quen… làm gì có chuyện thập toàn thập mỹ…”

“Tôi tuyệt đối sẽ không buông tay!…

Chúng ta ai đau khổ, ai vui vẻ còn chưa chắc chắn đâu”

Cuối cùng những giọng nói đó dần biến mất, một giọng nói trầm thấp khác càng lúc càng rõ ràng:

“Chúng ta đến Cửu Trại Câu, ở đó phongcảnh rất đẹp, còn đến cả Hoàng Sơn ngắm mặt trời mọc, đến Tây Song BảnNạp, đến Tây Tạng ngắm tuyết, đến Mông Cổ xem thảo nguyên…”

Tim Chu Thiến đau đớn, đầu như bị búa bổ, cô chỉ cảm thấy trời rung đất chuyển, đất trời tăm tối, rốt cuộc khôngnhịn được mà ngã khuỵu xuống đất, đau khổ khóc òa.

TIN HOT

herbeauty.co
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C85: Mặt đỏ mặt trắng


Chương 85: Mặt đỏ mặt trắng

Chu Thiến cũng không rõ đã ở bên ngoàibao lâu, mãi đến khi đêm đen buông xuống, mãi đến khi cô kiệt sức, chânnhũn ra thì mới ngẩng đầu nhìn quanh, cũng không biết là đang ở đâu.Đúng lúc nào có chiếc taxi ngang qua, cô vẫy lại.

Xe dừng lại, cô ngồilên, lái xe hỏi:

- Tiểu thư, cô đi đâu?

Chu Thiến nói ra địa chỉ biệt thự nhà họTriệu, có một số việc dù sao cũng phải đối mặt, không phải trốn tránh là có thể giải quyết.

Xe đi thật lâu mới đến nơi, đèn xe quét qua cổng, mơ hồ thấy được một bóng người cao gầy.

Bóng dáng đó thấy chiếc taxi dừng lại thì nhanh chóng chạy đến.

Qua cửa kính xe, Chu Thiến thấy đó là Triệu HiTuấn.

Vẻ mặt anh vô cùng lo lắng, khi thấy là Chu Thiến thì thở phào một hơi.

Anh mở cửa xe, còn chưa kịp nói thì Chu Thiến đã thản nhiên:

- Trả tiền xe cho chị, hôm nay chị ra ngoài hơi vội, không mang tiền theo.

Hi Tuấn thấy cô, có chút lạ vì sự lạnhlùng của cô, sau đó lấy tiền thanh toán cho cô.

Chu Thiến xuống xe, taxi nhanh chóng rời đi, xung quanh nhanh chóng rơi vào bóng tối, dần dầncánh cổng lớn mở ra, chiếu chút ánh sáng từ bên trong.

Chu Thiến cũng chẳng nhìn anh mà đi thằng vào trong, Triệu Hi Tuấn nói với theo:

- Chị dâu, trưa nay chị đi đâu,muộn thế này mới về, anh rất lo lắng, suốt cả chiều đều tìm chị, mẹ gọiđiện thoại khắp chiều.

Chị dâu, chị nên gọi về mới đúng

Giọng nói có chút trách cứ.

Chu Thiến nghe xong thì tức giận đến bậtcười.

Chẳng lẽ bọn họ nghĩ chuyện thế này, cô không ngoan ngoãn quay vềkhông được?

Cô dừng bước, tức giận nhìn anh.

Triệu Hi Tuấn nương theoánh đèn mỏng manh, phát hiện sắc mặt Chu Thiến tái nhợt, tiều tụy, tóctai hỗn độn, quần áo bụi bặm thì thoáng hoảng hốt.

Đến khi thấy vẻ phẫnnộ của cô thì hoảng sợ, trong đầu anh hiện lên vô số ý tưởng không tốt,mỗi một ý nghĩ đều khiến anh hốt hoảng.

Anh không khỏi bước lên, lo lắng hỏi:

- Chị dâu, sao lại thế nào?

Đã xảy ra chuyện gì?

Chu Thiến nhìn khuôn mặt thân thiết kia, nghĩ rằng anh đang diễn trò thì không khỏi mắng to:

- Triệu Hi Tuấn, chẳng lẽ giờ phút này em còn muốn giả ngu nữa sao?

Chị là người dễ bị coi thường thế sao?

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn biến sắc nói:

- Chị dâu, chị có ý gì?

Em giả bộ gì?

Trong lòng anh ấm ức, anh về nhà thấy cảnhà đều lo lắng tìm chị dâu thì cũng lo lắng, đứng chờ suốt ngoài cổnghi vọng sớm thấy cô.

Vì sao đổi lại là những lời lẽ sắc nhọn này của cô?

Chu Thiến nhìn anh cười lạnh một tiếng, đi vào nhà.

Triệu Hi Tuấn đứng đó sửng sốt một hồithì mới gọi điện cho anh đang tìm kiếm Tống Thiệu Lâm khắp nơi, nói choanh chị dâu đã quay về nhưng có vẻ không ổn.

Khiến cho anh ngạc nhiên là đầu bên kia anh trai không hề kinh ngạc, thậm chí còn chẳng hỏi anh đãxảy ra chuyện gì, chỉ vội vàng cúp máy, giống như mọi chuyện đều ở trong dự kiến của anh ấy.

Trong lòng Triệu Hi Tuấn nghi ngờ, anh đột nhiên cảm thấy thái độ khi nãy của chị dâu hẳn là có lý do.

Anh nhíu mày đi vào.

Chu Thiến đi vào đại sảnh thấy vợ chồngTriệu thị đang ngồi trên sô pha.

Triệu lão gia đang nhận ly trà ngườihầu bưng đến, Triệu phu nhân thì day day trán, Dung tẩu đứng bên Triệuphu nhân xoa dầu cho bà.

Là Dung tẩu phát hiện ra cô đầu tiên, bà ngẩngđầu khẽ gọi:

- Đại thiếu phu nhân.

Triệu phu nhân nghe vậy lập tức ngẩng đầu:

- Thiệu Lâm, trưa nay con đi đâu, làm mọi người lo muốn chết

Bà đứng lên đi đến bên Chu Thiến, nhìn cô, kéo tay cô, đau lòng nói:

- Sao lại thành ra thế này, đã ăn chưa?

Có cần đi tắm trước không?

Chu Thiến nhẹ nhàng rút tay về, nhìn bà nói:

- Quản gia bên kia hẳn đã nói hết với mẹ rồi chứ!

Vì sao mẹ còn giả như chưa xảy ra chuyện gì?

Triệu phu nhân nhìn bàn tay trống rỗng của mình có chút xấu hổ.

Dung tẩu thấy vậy vội dẫn người hầu ra ngoài.

Triệu lão gia nghe cô nói vậy thì buông ly trà, trầm giọng nói:

- Mẹ là quan tâm con, hơn nữa đây cũng chẳng phải chuyện gì lớn, con yên tâm, con vĩnh viễn là con dâutrưởng của Triệu gia, điều này tuyệt đối không bị thay đổi vì chút việcđó.

Triệu phu nhân cũng ở bên cạnh ôn nhu nói:

- Mẹ biết con không vui nhưngviệc đã đến nước này, trong bụng Văn Phương là cốt nhục nhà họ Triệu, mẹ sao có thể bỏ mặc?

Chúng ta chỉ là muốn đứa bé này thôi, tuyệt đốikhông cho Văn Phương cơ hội gì, về sau Hi Thành và Văn Phương sẽ khôngchút liên quan, tương lai đứa bé sẽ không biết chân tướng, mọi thứ không có gì thay đổi cả, mọi thứ vẫn sẽ như trước kia.

Chu Thiến nhẹ nhàng lắc đầu, sầu thảm cười nói:

- Mọi thứ sao có thể như trước?Có người phụ nữ khác sinh con cho chồng con, thế mà mẹ còn nói mọichuyện không có gì thay đổi

- Đây là ý gì?

Có người đàn bà khác sinh con cho anh?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Triệu Hi Tuấn vừa tiến vào, nghe được lời Chu Thiến thì hoảng sợ.

Triệu lão gia tử giận tái mặt, ông đứng lên:

- Vậy con muốn thế nào, muốnchúng ta buông đứa bé này sao?

Con cũng là con gái nhà giàu, sao khônghiểu chuyện như vậy.

Chỉ là đứa trẻ con thôi, có ảnh hưởng gì đến con,đứa bé sinh ra sẽ để con nuôi, đến lúc đó khác gì con đẻ của con.

Triệu Hi Tuấn nghe đến đó, cuối cùng hiểu ra, anh không khỏi lớn tiếng:

- Chuyện đó sao có thể?

Mọi người sao lại để đứa trẻ đó sinh ra?

Cha mẹ không lo lắng cảm xúc của chị dâu sao?

Người phụ nữ kia sao có thể dễ dàng buông tay.

Triệu lão gia tử giận tím mặt, ông chỉ vào Triệu Hi Tuấn quát:

- Mày ở đây lắm lời cái gì, biếtcái gì!

Chuyện của mình không lo xong còn mặt mũi quản chuyện ngườikhác, cút lên lầu cho tao.

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn trắng bệch nhưng vẫn kiên định nói:

- Chị dâu chẳng phải là ai khác, là người một nhà với chúng ta, mọi người coi thường cảm xúc của chị dâu là không đúng.

Triệu lão gia tử tức giận đến mặt đỏbừng, ông ném ly trà về phía Triệu Hi Tuấn.

Choang một tiếng, chén tràrơi xuống bên chân Triệu Hi Tuấn rồi vỡ tan, nước trà bắn tung tóe.

Chu Thiến và Triệu phu nhân thấy Triệulão gia tử đột nhiên nóng nảy thì hoảng sợ.

Lúc này Chu Thiến cũng biếtmình trách nhầm Triệu Hi Tuấn, cô nhìn Triệu Hi Tuấn với vẻ xin lỗi,thấy anh không bị làm sao cũng yên lòng.

Cô hít sâu một hơi, tiến lên vài bước,nhìn thẳng ánh mắt phẫn nộ của Triệu lão gia tử.

Hai mắt trong vắt,trong suốt, tựa như vì sao sáng chói, lóe ra sự kiên định, tuyệt khôngkhuất phục.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C86: Uy hiếp


Chương 86: Uy Hiếp

Triệu Hi Thành nhận được điện thoại của em thì hỏa tốc chạy về nhà, đi đường lái xe nhanh đến suýt thì gây tai nạn mấy lần.

Lúc anh chạy về nhà, vào đến phòng khách thì vừa vặn nghe được những lời Chu Thiến nói.

Chu Thiến quay lưng về phía anh, lưng thẳng biểu hiện sự quật cường của cô, cô đối mặt với cha, giọng khôngcao không thấp, không nhanh không chậm, trong trấn định có sự kiên quyết:

- Cái gì gọi là độ lượng?

Ngầm đồng ý cho người phụ nữ khác sinh con cho chồng là độ lượng?

Đem con riêng của chồng về nuôi còn lừa mình dối người rằng đó là con đẻ mình thì gọi là độ lượng?

Quản gia cố ý lừa gạt phải nghĩ rằng đó là quan tâm mình thì gọi là độ lượng?

Như vậy con chẳng cần sự độ lượng đó.

Mọingười coi như con không hiểu chuyện là được.

Những lời cô nói lanh lảnh, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc khiến ai nấy sợ ngây người.

Triệu Hi Thành đứng đó, sắcmặt trắng bệch.

Triệu Phu Nhân ảm đạm như nghĩ tới chuyện gì đó mà cúiđầu.

Triệu Hi Tuấn thì tán thưởng, mắt lóe sáng còn Triệu lão gia tử thì nghẹn họng nhìn cô trân trối.

Bất kể là ở đâu ông luôn luôn là người đưa ý kiến, tuyệt đối không ai dám cãi lời.

Từ trên xuống dưới ai cũng đều kính sợ ông, chỉ cần ông trầm mặt là không ai dám nói gì, cho dù như đứa con lớn nổi tiếng tâm ngoan thủ lạt cũng không dám làm càn trướcmặt ông.

Nhưng hôm nay đứa con dâu vốn luôn dịu dàng nhu thuận lại dámchống đối ông, thậm chí còn có ý châm chọc sao có thể không khiến ônghoảng sợ?

Mặt ông lúc xanh lúc trắng, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm Chu Thiến, có vẻ ác độc.

Giọng ông vô cùng bén nhọn, sắc lạnh:

- Con nói thế là có ý gì?

Chu Thiến hơi ngẩng đầu, không chút yếuthế nhìn ông, đôi mắt trong suốt như ngọc lưu ly sáng như sao.

Cô chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng càng đốt càng bùng to, máu nóng sôi trào.Cô nói từng câu từng chữ, vô cùng rõ ràng:

- Con không nhận đứa bé đó, cũng không chấp nhận sự an bài của mọi người.

Bất kể trước kia con lớn lêntrong hoàn cảnh nào, con từng thật sự coi mọi người là người nhà, thậtlòng đối tốt với mọi người nhưng mọi người hoàn toàn không tôn trọngcon.

Chuyện này con phải là người được biết nhất nhưng mọi người hợp lực che dấu con.

Con biết mọi người nghĩ gì, mọi người cho rằng chỉ cần đứa trẻ sinh ra đến lúc đó con không muốn cũng phải chấp nhận đúng không.Mọi người làm thế thật khiến lòng người lạnh lẽo.

Triệu lão gia tử sắc mặt càng lúc càngkhó coi, càng lúc càng âm trầm.

Triệu Phu Nhân cực hiểu chồng biết rằng đây là biểu hiện khi ông cực tức giận.

Bà không muốn mọi chuyện khôngthể cứu vãn, tiến lên giữ chặt Chu Thiến nói:

- Thiệu Lâm, con hiểu lầm rồi,chúng ta tuyệt đối không có ý đó.

Chúng ta cũng coi con như con gái, cũng thật lòng đối tốt với con.

Chúng ta ở chung lâu như vậy con cũnghiểu mà.

Chu Thiến nhìn bà mặt không thay đổi.Đúng, tốt lắm nhưng sự tốt đẹp đó quá yếu ớt, không vượt qua nổi chút khảo nghiệm.

Có chuyện xảy ra họ sẽ lo lắng cho bản thân mình đầu tiên.Cô chưa bao giờ mong bọn họ thật sự coi mình như con gái nhưng cô vẫnmong bọn họ có thể đặt cô vào trong lòng, chân thành đối đãi chứ khôngphải lừa dối, đến khi chuyện đã rồi thì ép cô phải chấp nhận.

Chẳng lẽ nói chốn hào môn yêu cầu đó là quá xa vời?

Triệu phu nhân thấy cô không lên tiếng, tưởng mình đã đả động được cô thì tiếp:

- Chúng ta cũng không nhất định bắt con nuôi đứa bé này, con không muốn cũng không sao, chúng ta sẽ nuôi ở bên ngoài, con không phải gặp nó.

Chúng ta sẽ không làm con khó xử

- Phải không?

Thật thế sao?

Chu Thiến nhẹ nhàng cười cười, tươi cười lại như băng tuyết:

- Mẹ, sao phải lừa mình dối người?

Đó là cháu trưởng của Triệu gia các người, các người sao có thể để nó ở ngoài cả đời.

Chỉ e rằng trong cảm nhận của mọi người con còn không quan trọng bằng nó.

Chẳng lâu sau mọi người sẽ đưa nó về Triệu gia, nó sẽ là trung tâm, đến lúc đó con chỉ đành thừa nhận điều đó thôi.

Vẻ mặt Triệu Phu Nhân cứng đờ giật mình đứng đó nói không nên lời.

Thật ra lòng bà chính là có ý này, đó là cháu bà sao bà không coi trọng.

Bà chỉ nghĩ chờ Thiệu Lâm cũng sinh con thì nói cho cô, đón đứa bé kia về.

Thiệu Lâm phải nghĩ cho con cũng sẽkhông gây rối gì nữa, đến lúc đó phải chấp nhận sự an bài đó.

Không ngờlại bị Thiệu Lâm nhìn thấy, Thiệu Lâm trở nên khôn khéo từ bao giờ?

Hay là mình vẫn luôn coi thường nó?

Triệu phu nhân cảm thấy hồ nghi

Triệu lão gia tử nghe đến đó, thì tức đến run người.

Ông chưa bao giờ bị người khác phản đối kịch liệt như vậy,cảm thấy tôn nghiêm của mình bị giẫm nát.

Tình huống này ông quyết không để nó xảy ra.

Ông cả giận nói:

- Đủ rồi, Thiệu Lâm, con đừng có không biết phân biệt, con nghĩ rằng Triệu gia chúng ta không có con không được, Triệu gia chúng ta phải nhìn sắc mặt Tống gia sao.

Nói thậtcho con biết, chuyện này quyết định thế rồi, con chấp nhận cũng được,không chấp nhận cũng được, chúng ta quyết không vì con mà thay đổi.

Tựcon nghĩ đi.

Triệu Hi Thành nghe cha nói vậy thì biết không ổn.

Anh rất hiểu Thiệu Lâm, cô vẻ ngoài dịu dàng nhưng vô cùng cứng cỏi, áp lực càng lớn thì sức phản kháng càng mãnh liệt, anh vộitiến lên định ngăn cô lại.

Còn chưa kịp đi đến bên cô thì đã nghe côkiên quyết nói:

- Đúng, con không thể ngăn cảnquyết định của mọi người, con cũng không thể thay đổi suy nghĩ của mọi người nhưng con có thể thay đổi chính mình, có thể chọn cuộc sống mà con muốn.

Con không cần vị trí con dâu nhà họ Triệu, những thứ từng hấp dẫn con ở lại đây xem ra chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Con không muốn sống cả đờitrong ảo ảnh.

Chu Thiến vô cùng phẫn nộ, thì ra đây làvận mệnh của con dâu nhà giàu.

Ánh hào quang của Tống Thiệu Lâm dù chói lọi thế nào cũng chỉ là thứ phụ thuộc vào Triệu gia mà thôi.

Làm gì cóai quan tâm đến cảm xúc của kẻ phụ thuộc?

Trước kia cô quá ngây thơ,nghĩ rằng có thể tìm kiếm hạnh phúc ở nơi đây.

Triệu Hi Thành chấn động, cảm giác khủnghoảng nhanh chóng nuốt chửng anh.

Triệu Hi Tuấn vẫn không lên tiếng cũng lo lắng, trong mắt Triệu phu nhân thoáng hiện tia lạnh lùng.

Triệu lão gia tử nhìn cô, sắc mặt âm hàn, khóe miệng cười cười:

- Vậy con muốn sao?

Trái tim Chu Thiến kinh hoàng, gương mặt trắng nõn lại thêm sự trấn định mà tản ra ánh sáng chói mắt:

- Con muốn ly hôn!

- Thiệu Lâm

Triệu Hi Thành vội hét lớn để áp chếgiọng cô.

Anh kéo cô lại, để cô đối mặt với mình, hai tay như gọng kìmnắm lấ bả vai cô.

Vẻ mặt anh đầy sự kinh hoảng, giọng run run:

- Thiệu Lâm, đừng nói lung tung, đừng nói những lời thiếu suy nghĩ.

Anh biết đều là anh sai, anh biếtanh không nên giấu em nhưng anh cũng sợ em đau lòng.

Em sao có thể xóasạch mọi thứ chúng ta từng có.

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành, khuôn mặtanh tái nhợt như giấy, thái dương toát mồ hôi lạnh, mắt anh đầy sự kinhhoàng, bàn tay anh nắm bả vai cô lạnh băng.

Trong nháy mắt đó, sự cứngrắn của Chu Thiến thoáng vỡ ra nhưng vừa nghĩ đến cái bụng hơi nhô lêncủa Văn Phương thì lại cứng rắn.

Cô nhìn anh, nhẹ nhàng nói:

- Hi Thành, từ khi anh quyết định giấu diếm em để cho Văn Phương sinh đứa bé đó, chúng ta đã chẳng còn gì…

Đôi mắt như mã não của Chu Thiến lộ ra vẻ đau đớn nhìn anh.

Ngực Triệu Hi Thành như bị ai đập búa tạvào.

Sự đau đớn lan tràn khắp người.

Anh buông lỏng tay, lảo đảo lùi vềphía sau hai bước.

Yết hầu như có gì chặn lại, nói không nên lời

Bên kia Triệu lão gia tử giận không thể nén, ông chỉ vào Chu Thiến, hai mắt trừng trừng, ông quát lớn:

- Cô đang uy hiếp tôi sao?

Tống Trí Hào dạy cô như vậy?

Chu Thiến quay đầu, nhìn ông, bình tĩnh nói:

- Tôi không có ý uy hiếp bất kìai, huống hồ trong mắt mọi người tôi chỉ như vật trang trí vô giá trị,uy hiếp có tác dụng gì?

Triệu lão gia tử cười lạnh:

- Vậy cô quyết tâm ly hôn?

Chu Thiến vừa định trả lời thì Triệu HiTuấn cắt lời cô.

Anh đi đến bên Chu Thiến, vẻ mặt lo lắng, giọng nói vừa thân thiết lại có chút đau lòng.

Anh nhẹ nhàng nói:

- Chị dâu bình tĩnh lại đi đã,chuyện không đến nước này đâu.

Tình cảm của anh chị rất tốt, chị nên nói chuyện với anh, có lẽ tìm được cách giải quyết hợp lý.

Tuy rằng anh rất bội phục chị dâu có canđảm chống đối lại cha nhưng anh cũng rất hiểu cha mình, giờ cha anh tuổi càng lớn thì càng hẹp hòi, càng ngày càng không dễ dàng chấp nhận aichống đối mình.

Nếu cha thực sự tức giận thì sau này chị dâu cũng khósống

Lời Triệu Hi Tuấn nói như ánh sáng trongđêm đen, mang đến cho Triệu Hi Thành chút hi vọng, trong đầu anh thoánghiện lên suy nghĩ, đúng, mọi chuyện đều là từ đứa bé đó.

Nếu đứa bé đólà nguyên nhân, chỉ cần nó không tồn tại thì không phải mọi chuyện đềuđơn giản sao?

Trong mắt anh lại sáng bừng, anh nắm chặt tay Chu Thiến, vội vàng nói:

- Đúng, Thiệu Lâm, anh không cần đứa bé đó, giờ anh bắt Văn Phương phá thai.

Thiệu Lâm, em đừng rời bỏanh, nhớ những ngày chúng ta từng vui vẻ, sau này chúng ta vẫn sẽ hạnhphúc như vậy.

Thiệu Lâm, chỉ cần không có đứa bé này, chúng ta vẫn lạinhư xưa.

Triệu lão gia tử nghe được lời này thìtức đến tái mét mặt, ông vội bước đến, vươn tay tát Triệu Hi Thành mộtcái.

Bốp một tiếng, Triệu Hi Thành lui về sau mấy bước, thiếu chút nữakhông đứng nổi, mặt còn hằn mấy vết tay đỏ bừng.

Trong lúc nhất thời, ai nấy đều sợ ngây người.

Triệu lão gia tử chỉ vào anh, tay run run, sắc mặt hung dữ.

Ông nghiến răng nghiến lợi nói:

- Đồ hư hỏng… bị đàn bà làm mêmuội, ngay cả con mình cũng xuống tay được.

Tao nói cho mày, mày đừngmơ.

Đừng có ai mơ mà động chạm đến đứa bé kia, tao sẽ sai người bảo vệmẹ con nhà nó.

Tao không tin Triệu Quốc Xương tao không bảo vệ được cháu mình.

Còn cô…

Ông quay đầu nhìn Chu Thiến, ánh mắt lạnh lùng:

- Cô có biết li hôn có ý nghĩa gì không?

Tôi sẽ có cách khiến cô không lấy được một xu nào, quét cô racửa.

Đến lúc đó xem xem Tống Trí Hào còn có thể tiếp nhận cô.

Cho nên,nếu là người thông minh thì thành thật một chút, Triệu gia chúng ta sẽkhông bạc đãi cô.

Nếu không…

Thiệu Lâm, không có chỗ để cô hối hận đâu.

Triệu phu nhân thấy tình huống càng lúccàng căng thẳng thì vội bước lên hòa giải.

Bà đi đến bên chồng, vỗ vỗlưng ông cho ông bình tĩnh lại.

Bà nói với chồng:

- Được rồi, ông già, làm gì nóinặng như vậy để Thiệu Lâm sợ.

Thiệu Lâm luôn là người thức thời, giờchẳng qua con bé nổi nóng, cho nó chút thời gian thì sẽ suy nghĩ cẩnthận, ông nói thế với con làm gì.

Dù gì cũng là chuyện của bọn trẻ, đểbọn chúng nói chuyện đi.

Nói xong quay đầu nhìn Triệu Hi Thành nói:

- Con đưa Thiệu Lâm lên lâutrước đi, Thiệu Lâm ở ngoài lâu như vậy hẳn cũng mệt rồi, đưa vợ conlên nhà nghỉ ngơi đi, mẹ sẽ sai người hầu mang đồ ăn đến.

Triệu lão gia tử cũng không muốn làm tochuyện, nếu thực sự ly hôn thì Triệu gia sẽ mất thể diện.

Những đối thủcủa ông chẳng biết sẽ nói gì.

Hơn nữa bình thường Thiệu Lâm là đứa condâu ngoan, an phận thủ thường, nếu Thiệu Lâm thật sự có thể suy nghĩtốt thì không gì có thể tốt hơn.

Sắc mặt ông cũng hòa hoãn lại, hừ mộttiếng rồi không nói gì.

Triệu Hi Thành đến bên Chu Thiến, cầm tay cô, nhẹ giọng nói:

- Thiệu Lâm, chúng mình đi lên trước đi, em rửa mặt rồi ăn gì đi,

Chu Thiến ở bên ngoài suốt cả ngày, phơinắng cả trưa vốn cũng vừa mệt vừa đói, trở về lâu như vậy cũng chỉ dựavào ý chí mà chống đỡ nhưng chung quy cũng là máu thịt, cơn mệt mỏi đánh úp về cô.

Hơn nữa, cô cũng rất muốn nói chuyện với Hi Thành, nghe xem Hi Thành sẽ giải thích thế nào.

Cô nhẹ nhàng rút tay anh ra rồi một mình đi lên lầu.

Mắt Triệu Hi Thành buồn bã, anh thấy cô chịu về phòng thì thấy còn có chút hi vọng, thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi theo lên lầu.

Sau khi bọn họ lên lâu, Triệu phu nhân nghiêm khắc nói với Triệu Hi Tuấn:

- Con cũng về phòng đi, chuyện này đừng có xen vào

Triệu lão gia tử hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái, sắc mặt rất khó coi:

- Thành việc không đủ, hỏng chuyện có thừa

Nói xong nhìn anh một cái rồi xoay ngườivề phòng.

Triệu phu nhân nhìn vẻ mặt tủi thân của con thì khẽ thở dàirồi đi theo sau chồng.

Triệu Hi Thành đờ đẫn đứng đó, bên taivang vọng câu nói của cha: “Được việc không đủ, hỏng việc có thừa”.

Anhvô cùng buồn bã, cúi đầu, chậm rãi lên lầu.

Chu Thiến lên lầu, đầu tiên rửa mặt rồi uống chút nước, người hầu bưng điểm tâm lên, Chu Thiến ăn hai miếng liền cảm thấy vô vị.

Triệu Hi Thành luôn ở một bên yên lặng nhìn cô.

Chu Thiến gọi người hầu bưng xuống, sau đó cô ngồi xuống bàn trà ở ban công, nhìn ánh trăng sáng tỏ ở chân trời kia.

Triệu Hi Thành đi đến, ngồi xuống bên cô, nhìn dưới ánh trăng, khuôn mặt cô càng trắng nõn, nhẹ nhàng nói:

- Thiệu Lâm, chuyện này anh biết là anh không đúng, anh và Văn Phương đã chia tay, không ngờ cô ta lạimang thai, còn đến tìm mẹ anh mới khiến anh trở tay không kịp.

ThiệuLâm, đó là chuyện ngoài ý muốn, đây là chuyện trước khi anh yêu em, nếuem đã tha thứ chuyện anh và Văn Phương thì sao phải bận tâm đứa bé đó?Cho dù đứa bé đó cũng chẳng có thể thay đổi điều gì.

Người anh yêu chỉcó một, trong lòng anh đứa bé đó chẳng có ý nghĩa gì, nó chẳng qua chỉlà cháu nhà họ Triệu mà thôi.

Chỉ có con của chúng ta mới là quan trọngnhất, đó mới là con của anh.

Thiệu Lâm, mọi thứ đều không thay đổi gìhết.

Nếu em thực sự không muốn thấy nó thì chúng ta chuyển ra ngoài, coi như nó không tồn tại là được.

Thiệu Lâm, đừng nói lời chia tay dễ dàng như vậy, chẳng lẽ tình cảm của chúng ta với em không là gì?

Em có thểdễ dàng buông tay sao?

TIN HOT

herbeauty.co
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C87: Bỏ đi


Chương 87: Bỏ đi

Chu Thiến quay đầu nhìn anh, đáy mắt cóánh sáng như ngọc.

Cô chậm rãi mở miệng, trong bầu trời đêm hư ảo, giọng nói như từ cõi mơ vọng về

- Hi Thành, em thích thời giantrước kia ở bên anh, chúng ta tản bộ dưới ánh trăng, ngắm sao trên bancông, chúng ta nắm tay trò chuyện những chuyện nhàm chán, những nămtháng đó thật bình dị mà cũng thật ấm áp, là cuộc sống em vẫn mơ ước,mỗi khi nhớ lại ngày tháng ấy, em sẽ thấy thật ngọt ngào…

Cô nói đến đây, khóe miệng khẽ mỉm cườinhư đang nhớ về thời gian ngọt ngào đó.

Triệu Hi Thành kích động, anhcầm tay cô, dịu dàng nói:

- Mọi thứ sẽ không thay đổi, về sau chúng ta còn rất nhiều thời gian, ngày nào chúng ta cũng sẽ hạnh phúc như vậy.

Chu Thiến nhìn khuôn mặt đẹp như tạctượng của anh, đôi mắt đầy tình cảm dịu dàng của anh mà cảm giác buồnrầu.

Cô rút tay về, nhẹ nhàng nói:

- Hi Thành, anh sai rồi, những ngày đó sau này không thể có nữa, chúng ta không thể quay về được…

Giọng cô chua chát:

- Cho dù đó là ngoài ý muốn, chodù em có thể tha thứ cho sự lừa gạt của anh thì mọi việc đều xong sao?Không, đó mới chỉ là bắt đầu thôi.

Đứa bé đó sẽ thành trở ngại tronglòng chúng ta.

Chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể toàn tâm toàn ý vì đốiphương như trước đây.

Đứa bé ngày một lớn, cốt nhục thân tình anh sao có thể nói là không cần nó?

Văn Phương cũng chẳng dễ dàng bỏ qua như vậy,cô ta sẽ tiếp tục gây ra sóng gió khác, đó là nguồn gốc của mọi sự đaukhổ sau này.

Em không muốn dùng hết sức lực để đối phó chuyện này, cuộcsống em muốn không phải như vậy.

Em không muốn đến khi hao hết sức lực,tuổi trẻ thì mới hối hận, cho nên, Hi Thành…

Ánh mắt Chu Thiến ngấn lệ, lúc cô nóinhững lời này tim như bị ai cắt ra từng mảnh, đau thấu xương nhưng côvẫn nén đau nói tiếp:

- Cho nên, Hi Thành à, chúng taly hôn đi.

Đừng khiến hai ta phải tổn thương mãi mãi, chấm dứt nhữngtranh cãi này đi, đừng để đến khi tình cảm chẳng còn gì mới kết thúc, để cho chúng ta đều có hồi ức đẹp về nhau đi.

Mặt Triệu Hi Thành dần tái như tuyết,trong mắt đau khổ và tuyệt vọng như muốn nhấn chìm cô.

Đưa ra quyết định này đâu phải là dễ dàng gì cho cô, dù sao cô cũng thật lòng đón nhậnanh nhưng đã biết rõ con đường sắp tới đầy đau khổ thì sao phải cố chấpđi vào, vì yêu sao?

Nhưng có lẽ sau này tình cảm đó cũng sẽ bị nhữngsóng gió khác nhấn chìm.

Chu Thiến hạ quyết tâm, mím chặt môi, ánh mắt buồn bã lại kiên định nhìn anh.

Triệu Hi Thành lắc đầu, ánh mắt thê lương, giọng nói run run:

- Không, Thiệu Lâm, chúng ta sẽkhông như vậy, nếu Văn Phương dám giở trò, anh tuyệt đối sẽ không thacho cô ta.

Anh sẽ cảnh cáo cô ta, cô ta hiểu rõ thủ đoạn của anh, sẽkhông dám.

- Chung quy thì đó cũng là mẹ của con anh, anh có thể làm gì cô ta?

Sau này anh đối mặt với con mình thếnào.

Hi Thành, tất cả chỉ là uổng công thôi, chúng ta không thể…

ChuThiến cúi đầu.

Chút hi vọng cuối cùng trong mắt Triệu Hi Thành dập tắt, đầu óc trống rỗng, tăm tối giống như cuộc sống lúc nàychỉ còn lại băng giá.

Anh khó khăn mở miệng, giọng nói đầy bi thương, thậm chí cả cầu xin:

- Thiệu Lâm, em đừng nhẫn tâmnhư vậy, sao em có thể dễ dàng gạt bỏ mọi thứ.

Cho dù có chút khó khănchúng ta nhất định có thể vượt qua.

Chúng ta còn chưa thử sao biết là sẽ đau đớn.

Thiệu Lâm, xin em, xin em đừng dễ dàng buông tay.

Chu Thiến ôm mặt, lắc đầu:

- Nhưng những thứ đó không thểvượt qua khó khăn, đứa bé kia sẽ luôn nhắc nhở em chuyện anh và VănPhương ân ái, em muốn bỏ qua cũng không được.

Em không muốn tiếp tục đấu đá với Văn Phương, em không muốn lúc nào cũng đề phòng những âm mưu của cô ta, cuộc sống đó em sống không được

Cô ngẩng đầu nhìn anh:

- Hi Thành, cho dù là vì anh cũng không được!

Cô đứng lên, đi đến phòng thay đồ, bắt đầu thu dọn một số quần áo đơn giản.

Triệu Hi Thành cả kinh vội đến bên giữ chặt cô lại:

- Thiệu Lâm, em làm gì vậy?

Giọng nói đầy khủng hoảng.

Chu Thiến không quay đầu:

- Em không muốn tiếp tục ở đây, nơi này khiến em không thoải mái

ads by ants

Biệt thự Triệu gia hào nhoáng xa họa nhưng chỉ toàn sự dối trá, lừa gạt.

Triệu Hi Thành gắt gao nắm chặt cô, hai mắt nhìn cô:

- Anh đưa em về biệt thự của chúng ta

Giọng nói bén nhọn, hơi hơi run run.

Chu thiến quay đầu lại, nước mắt cuối cùng rơi xuống, cô nhẹ giọng nói:

- Hi Thành, buông tay đi, em rất đau…

để cho em sống thoải mái đi

Triệu Hi Thành tuyệt vọng đến điên cuồng, anh gào lên:

- Anh không buông, em là của anh, cả đời anh sẽ không buông tay, anh sẽ không ly hôn, anh sẽ không chấpnhận ly hôn, cả đời này em đừng hòng rời khỏi anh

Chu Thiến lắc đầu:

- Hi Thành, anh vẫn luôn bá đạonhư vậy, từ đầu đến cuối anh vốn chẳng hề lo lắng cho em, mặc kệ là quan hệ trước kia của anh và Văn Phương hay là chuyện anh lừa em để cho VănPhương sinh đứa bé kia, thậm chí là lúc này anh ngăn cản em rời đi anhđều không suy nghĩ đến cảm nhận của em.

Hi Thành, em rất thất vọng vìanh.

Triệu Hi Thành ngẩn ngơ, vẻ mặt phức tạp, dần dần buông lỏng tay

Chu Thiến xách hành lý đi ra ngoài, rađến cửa, gió đêm thổi khiến cửa phòng sập mạnh.

Lúc này Triệu Hi Thànhgiật mình, lập tức liền điên cuồng đuổi theo.

Anh có cảm giác, nếu lúcnày cứ để cô ấy đi thì sẽ mất cô vĩnh viễn.

Anh mở cửa, lao xuống cầu thang, lớn tiếng gọi:

- Thiệu Lâm, Thiệu Lâm!

Bước chân lảo đảo, suýt té ngã

Chu Thiến ở dưới lầu nghe được tiếng kêuthê lương của anh thì tim co rút lại.

Cô hơi dừng lại, cửa lớn ngaytrước mặt, đi ra ra ngoài cô có thể xây dựng cuộc sống tốt đẹp nhưng nếu quay đầu lại thì chỉ có sự đau khổ mãi mãi mà thôi.

Cô ngẩng đầu, bình tĩnh, hít sâu rồi đi ra cửa lớn.

Đi được vào bước, Triệu lão gia tử cùngTriệu phu nhân mặc áo ngủ đi xuống, ông nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Triệu Hi Thành, nhíu mày nói:

- Muộn thế này rồi còn ầm ỹ cái gì.

Triệu phu nhân nhìn thấy Chu Thiến xách hành lý đứng ở cửa lớn thì hoảng hốt nói:

- Thiệu Lâm, con mang hành lý đi đâu?

Chu Thiến trả lời:

- Con muốn ra ngoài ở, con muốn ly hôn!

Sắc mặt Triệu Hi Thành trắng bệch, hoàntoàn không còn chút phong độ thường nhật.

Anh định chạy lên giữ ThiệuLâm lại nhưng vừa bước đã bị cha kéo chặt lại.

Triệu lão gia tử cả giậnnói:

- Nhìn lại mày đi, chính vì màynhư vậy nên nó mới kiêu ngạo như thế.

Mày sợ không có đàn bà sao?

Ngườimuốn gả vào Triệu gia còn nhiều, lo cái gì?

Triệu lão gia tử cũng không nghĩ tới đứacon dâu bình thường dịu dàng giờ lại cứng rắn như vậy, càng không nghĩcô không để tâm lời ông nói thì không khỏi nổi nóng, lạnh lùng nói:

- Cô nghĩ cho kỹ, Triệu gia chúng tôi không phải nơi cô muốn đến thì đến muốn đi thì đi, hôm nay cô bướcra khỏi đây nửa bước, sau này đừng hòng trở về

(Má nó, sau này là ai tự mình đi đón Chu Thiến về)

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C88: Sương đêm


Chương 88: Sương đêm

Chu Thiến vốn đã bước một chân ra ngoài,nghe được lời Triệu lão gia tử nói thì thật sự không nhịn được, thuchân, xoay người nhìn Triệu lão gia tử đang nổi giận đùng đùng, nhíu mày nói:

- Triệu lão gia, ông luôn cao cao tại thượng, duy ngã độc tôn (Chỉ có biết bản thân là nhất), ông thíchnắm giữ vận mệnh của mọi người trong lòng bàn tay mình, cho tới giờ ôngcũng rất thành công, ai cũng bị ông quản chế gắt gao.

Ông dựa vào cáigì, chẳng qua là dựa vào tài phú trong tay ông mà thôi nhưng cũng khôngphải ai cũng ham tiền tài của ông cả.

Không phải ai cũng vì tài phú củaông mà phải khom lưng chịu sự khống chế của ông.

Tôi không cần tiền củaông, cũng không để ý có thể quay lại Triệu gia hay không, tôi có thểdùng hai bàn tay của mình mà gây dựng cuộc sống mà tôi muốn.

Sự uy hiếpcủa ông không có chút tác dụng gì với tôi cả.

Hơn nữa, tôi cũng xinkhuyên ông, ông đừng chỉ biết dùng thủ đoạn này mà uy hiếp những ngườibên cạnh.

Ông từng quan tâm đến suy nghĩ của bọn họ chưa?

Ông biết bọnhọ muốn gì sao?

Ông quá bá đạo, một ngày nào đó, ông sẽ khiến cho bọn họ phải rời bỏ ông, đến lúc đó, ông còn có thể uy hiếp được ai?

Người trong đại sảnh bị lời nói của côlàm cho chấn động, sợ đến há hốc mồm.

Triệu lão gia tái mét mặt, trongmắt ánh lên tia nhìn đáng sợ, ngực thở dốc nhưng không nói gì.

Ở sau đó, cách ông không xa, Triệu Hi Tuấn đứng trên cầu thang, thần sắc kíchđộng, hai mắt sáng bừng.

Còn Triệu phu nhân thì vẻ mặt phức tạp, có chút đăm chiêu.

Triệu Hi Thành dần dần bình tĩnh lại.

Anh nhìn Chu Thiến, lúc này ánh sáng trên người cô thật rung động, anh độtnhiên cảm thấy, vợ mình như một kho báu, càng tìm hiểu sẽ càng khiếnngười ta kinh ngạc, vui mừng.

Cô gái này bề ngoài dịu dàng như nướcnhưng tính cách cứng rắn như sắt đá, hai sự tương phản dung hợp trênngười cô lại thành lực hấp dẫn trí mạng, có lẽ đây là nguyên nhân khiếnanh bị thu hút.

Cô gái này từng rộng lòng với anh, dịu dàng, chân thànhdâng hiến nhưng giờ anh đã tự tay phá hoại tất cả.

Cô khiến anh phải trả giá đắt cho sự hoang đường trước kia của mình, chẳng lẽ cứ để cô rời xa anh như vậy sao?

Không, cô gái này đã khắc sâu vào tim anh, nếu muốnquên cô đi trừ phi bắt anh moi tim gan mình.

Nhưng cô gái này cũng không phải là người dễ dàng chịu khuất phục trước những thủ đoạn cứng rắn.Điều này anh hiểu hơn ai hết.

Nếu cô cảm thấy tạm thời rời đi sẽ vui vẻthì để cô đi thôi, một ngày nào đó, nhất định anh sẽ đưa được cô quayvề.

Nhân lúc này, anh nên giải quyết chuyện của Văn Phương cho tốt.

Triệu Hi Thành khôi phục lại vẻ bìnhtĩnh, chỉ yên lặng nhìn cô, trong mắt đầy sự nhớ nhung lưu luyến, dườngnhư muốn truyền đạt tất cả tình cảm của mình đến cô.

Lúc Chu Thiến tiếp xúc đến ánh mắt của anh thì cúi đầu, xoay người, kiên quyết rời đi, không quay đầu lại

Anh em Hi Thành một trước một sau đuổitheo, đi tới cửa thì không hẹn mà cùng dừng bước nhìn bóng dáng yểu điệu đó biến mất trong màn sương mông lung.

Triệu Hi Tuấn nhìn bóng đêm dày đặc bên ngoài hỏi anh:

- Anh, đã muộn thế này rồi chị dâu đi đâu?

Có nguy hiểm không, có nên để lái xe đưa chị đi?

Triệu Hi Thành nhìn bầu trời sương đen hi vọng có thể nhìn được bóng dáng của cô:

- Chị dâu em còn có thể đi đâu?Chắc chắn là về nhà mẹ đẻ, giờ cô ấy đang tức giận sao có thể để lái xeđưa đi.

Nhưng em nói đúng…

Anh lấy di động ra, cúi đầu bấm số:

- Anh gọi xe taxi đến, em ra ngoài nhìn xem, xác định cô ấy lên xe rồi hẵng về

Triệu Hi Tuấn gật đầu rồi lập tức biến mất trong màn đêm đen.

Triệu Hi Tuấn ra ngoài cổng, thấy ChuThiến xách hành lý, vừa đi vừa nhìn xem có xe qua không.

Ở đây khó gọixe, hơn nữa muộn thế này, chắc cô phải ra đường lớn mới có.

Triệu Hi Tuấn bước lên vài bước, đón lấy hành lý trong tay cô, Chu Thiến quay đầu ngạc nhiên nhìn anh.

Triệu Hi Tuấn nói:

- Chị dâu, anh gọi xe cho chị, sắp đến rồi, chị đợi một chút đã

Anh xách hành lý đi đến bên cột đèn đường, Chu Thiến nghĩ nghĩ rồi cũng đi theo.

Hai bên đường là hai hàng cây xanh, bọnhọ đứng song song dưới ánh đèn, ngọn đèn mờ nhạt bao phủ trên người họ,màn sương đêm lượn lờ xung quanh, trời đất thật tĩnh lặng.

Chu Thiến phá vỡ sự yên tĩnh này, cô xoay người nhìn anh nói:

- Ngại quá, Hi Tuấn, trước hiểu lầm em, nghĩ em cũng đang lừa chị nên nói với em những lời quá đáng, em đừng để bụng

Triệu Hi Tuấn lắc đầu:

- Không sao, chuyện này vốn là nhà em không đúng, hơn nữa chị nghĩ như vậy cũng bình thường mà

Chu Thiến nói:

- Quả thật không thể trách chị, ai bảo trước em cứ luôn trốn tránh chị, hại chị nghĩ em chột dạ.

Cô hơi dừng lại, nghi hoặc hỏi:

- Mà nói lại, sao trước em cứ trốn tránh chị?

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn độtnhiên xuất hiện vẻ mất tự nhiên, anh ho khan, dưới ánh đèn mỏng manh, vẻ mặt anh thoáng đỏ bừng, anh vội quay đầu đi, không cho cô nhìn thấy vẻquẫn bách của mình.

Anh nói:

- Làm gì có, chị nghĩ nhiều rồi

- Chị nghĩ nhiều sao?

Chu Thiến lẩm bẩm

Triệu Hi Tuấn kiên định:

- Đúng thế, đúng thế, nhất định lúc đó em có việc khác nên mới khiến chị có ảo giác đó

- Thôi đi!

Chu Thiến cười cười, vỗ vỗ bả vai Triệu Hi Tuấn:

- Tóm lại chị xin lỗi em là được rồi.

Dưới ánh đèn, nụ cười của cô có ánh sángnhu hòa, khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn nóng bừng, cũng may trongbóng tối anh không sợ bị cô phát hiện, phát hiện ra điều khác lạ trongmắt anh, bí mật trong lòng anh.

Một lát sau, Triệu Hi Tuấn còn nói:

- Chị dâu, hôm nay chị thật sựkhiến em kinh ngạc, em nghĩ cha em nửa đời rồi không có ai dám nói lớntiếng với ông như vậy, em thật sùng bái chị.

Sau đó, giọng anh trở nên nhẹ nhàng như đang trôi trong đêm đen:

- Em càng bội phục dũng khí củachị, thành thật với bản thân mình, làm những gì mình muốn, không như emnhu nhược, chẳng giống một người đàn ông.

Chị nói đúng, em căn bản làtham sự thoải mái, phú quý của Triệu gia, không buông tha được tài phúcủa cha, càng sợ thế giới bên ngoài gian khổ.

Người như em có gì mà cứphải oán trách mình không thể thực hiện được giấc mộng của mình.

Giờ emmới biết em thật quá thơ ngây.

Chu Thiến nhìn anh, lúc này vẻ mặt Triệu Hi Tuấn uể oải như một đứa bé bất lực.

Cô không khỏi mềm giọng:

- Hi Tuấn, tuổi trẻ rất ngắnngủi, đừng để thời gian qua đi mới hối hận.

Có một số việc em không thửsao biết là không làm được?

Mặc kệ em làm gì cũng đều phải trả giá vìnó, một khi đã vậy, vì sao không thực hiện mơ ước của bản thân, ít nhấtvì khát vọng đó mà trả giá cũng hạnh phúc hơn nhiều.

Trong lòng Triệu Hi Tuấn vừa cảm động lại vừa chua chát khiến giọng anh hơi ấm ách:

- Chị dâu, cảm ơn những lời nàycủa chị, nhưng em thấy rất lạ, rõ ràng chị cũng là người được nuôngchiều từ bé, dũng khí này của chị là từ đâu mà có?

Chu Thiến nghĩ thầm, bởi vì cô chưa baogiờ là người sinh ra đã ngậm thìa vàng, cô luôn hiểu rõ cuộc sống là như thế nào, bởi vì cô biết cô muốn sống cuộc sống như thế nào.

Cô chỉ đápđơn giản:

- Có lẽ vì chị từng được sống lại một lần nữa.

Triệu Hi Tuấn nghĩ cô chỉ chuyện tai nạnxe, ngẫm lại cũng đúng, sau vụ tai nạn, chị dâu đã thay đổi rất nhiều,quan hệ của chị và anh cả tốt lên cũng là sau sự kiện đó.

Anh không khỏi hỏi:

- Chị dâu, chị thực sự muốn ly hôn với anh sao?

Thật ra anh đã thay đổi nhiều lắm, có một số việc…

Chu Thiến cắt ngang lời anh:

- Hi Tuấn, nếu em coi chị là bạn thì đừng hỏi chuyện này

Cô ảm đạm cúi đầu:

- Có một số việc không thể chấpnhận, có một số việc không thể thỏa hiệp, sự đau khổ của chị, mọi ngườikhông hiểu được đâu.

Một ánh sáng màu trắng xuyên qua mànsương chiều đến, sau đó có tiếng bóp còi, trong ban đêm yên tĩnh lạicàng thêm vang dội, Chu Thiến nói:

- Xe đến rồi, chị đi đây

Cô đón lấy hành lý trong tay Triệu Hi Tuấn:

- Bảo trọng nhé, mong em có thể sống cuộc sống mà em muốn.

Chu Thiến ngồi trên xe, cửa xe đóng lại,taxi quay đầu rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm, chỉ còn tiếng còithỉnh thoảng vọng lại.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C89: Tống gia


Chương 89: Tống gia

- Sao bọn họ có thể như vậy chứ?Khinh người quá đáng!

Cậu chuyển đi là đúng, chẳng lẽ còn cứ phải ở đómà mặc bọn họ coi thường sao?

Tiểu Mạt tức giận bất bình nói.

Sau khi Chu Thiến rời khỏi Triệu gia cũng không như suy nghĩ của Triệu Hi Thành là quay về Tống gia mà đi tới nhà ở trước kia thuê cùng với Tiểu Mạt.

Đây là căn hộ nhỏ khoảng 20m2, tuy nhỏnhưng có đủ phòng bếp, toilet, bởi vì hơi cũ nên tiền thuê cũng không đắt.

Từ sau khi chuyển đến thành phố này, hai cô vẫn luôn ở đây

Trong phòng bài trí đơn giản, một chiếcgiường đôi, một tủ quần áo nhỏ, còn lại có một chiếc bàn ăn cơm.

Trướckia làm việc ở Thẩm mỹ viện được bao một bữa cơm trưa, bữa tối vì tiết kiệm nên hai cô vẫn luôn ăn ở nhà.

Lúc này Chu Thiến và Tiểu Mạt nằm trên giường, Chu Thiến kể lại nguyên nhân cô rời Triệu gia cho Tiểu Mạt.

Tiểu Mạt vội nghiêng người nhìn cô, chống tay hỏi:

- Cậu thực sự định ly hôn với anh ấy, chẳng lẽ cậu cứ vậy mà buông tay?

Chu Thiến nhìn trần nhà loang lổ, đột nhiên cảm thấy có cảm giác nặng nề:

- Tiểu Mạt, không ly hôn thì làmthế nào?

Đứa bé đó luôn tồn tại, giờ bọn mình vui vẻ, có lẽ anh ấy sẽ vì mình mà không để ý đến nó nhưng đến khi tình cảm lắng lại, anh ấy sẽ nhớ đến đứa bé, lúc đó mình phải làm sao?

Chờ đứa bé không cam tâm mà gọi mình là mẹ?

Chờ Văn Phương khiêu khích?

Đến lúc đó tuổi xuân đã qua, nhiệt tình đã hết thì mình còn dũng khí bỏ đi?

Nếu thỏa hiệp thì Văn Phương kia sẽ được một tấc mà tiến thêm một bước, sẽ là sự đau khổ vô tận.

Sao phải như thế?

Đau nhất thời không bằng đau cả đời.

Tiểu Mạt thở dài một hơi:

- Thiến Thiến, cậu luôn nghĩ sâu xa hơn mình, nghĩ ra lí trí, chẳng biết là bất hạnh hay không…

Tất cả đều đã rõ như vậy, chắc hẳn sẽ bớt đi nhiều niềm vui.

Tiểu Mạt nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, trong lòngcó chút buồn phiền.

Cũng chỉ là cô gái hơn 20 tuổi mà phải chịu bao đaukhổ, thể nghiệm bao nhiêu cay đắng của cuộc đời mới có cái nhìn từngtrải đó

- Nghe cậu nói, Triệu lão gia kia rất lợi hại, nói không chừng ông ta sẽ không chia tiền cho cậu, vậy sau này cậu có tính toán gì không

- Vẫn sống cuộc sống như trướcthôi, chúng ta trước chẳng phải vẫn dựa vào chính mình sao?

Muốn có tiền của Triệu gia thì phải đánh đổi bằng thứ khác, thật ra cũng chẳng lãichút nào.

Trước kia tuy rằng có vất vả nhưng thật đơn giản, tự do tựtại, thật vui vẻ, đúng rồi…

Chu Thiến ngồi dậy, lấy ví tiền ra, tìm kiếm một hồi, sau đó lấy ra mấy tờ giấyL

- Hôm trước mình đến trường họcbáo danh, đây là biên lai thu tiền, hình như cũng sắp nhập học, mìnhmuốn học cho tốt, mình không tin, rời khỏi Triệu gia thì không thể sốngtốt?

Tiểu Mạt nhìn cô cầm hóa đơn trong taylật qua lật lại mấy lần, ánh mắt ngơ ngác thì không khỏi thở dài, ngồidậy cầm lấy hóa đơn, cầm tay Chu Thiến nói:

- Thiến Thiến, thật ra cậu cũngrất buồn đúng không.

Mình và cậu lớn lên bên nhau, sao có thể khôngbiết.

Từ nhỏ cậu đã vậy, có chuyện gì buồn cũng không nói, cũng chỉ trốn đi đâu đó mà khóc.

Thiến Thiến, nếu muốn khóc thì cứ khóc cho thoải mái đi

Chu thiến tựa đầu vào vai Tiểu Mạt, nhẹ nhàng nói:

- Tiểu Mạt, may mà có cậu, cậuyên tâm, chỉ là tạm thời thôi, qua mấy ngày sẽ không sao, mình sẽ dầnquên đi Triệu gia, quên Triệu Hi Thành, sau đó bắt đầu cuộc sống mới

Nhưng đoạn thời gian hạnh phúc cùng Triệu Hi Thành có thể quên?

Chu Thiến không có đáp án, dù sao thời gian đó,hai người đều chân thành khiến cho cô vô cùng trân trọng thời gian đó.Cô sẽ cẩn thận chôn sâu đoạn thời gian đó trong tim, có lẽ mỗi đêm dài,chuyện cũ xinh đẹp sẽ lại hiện ra…

Tiểu Mạt dùng sức gật đầu, nắm chặt tay:

- Đúng, chúng ta sẽ trở thành stylist hàng đầu, sau đó dựa vào bản thân mà sống thật hạnh phúc.

Chu Thiến nắm tay cô, cũng dùng sức gật gật đầu, trò chuyện một hồi, cả hai đều mệt nên chuẩn bị nghỉ ngơi.

Sắp ngủ, Tiểu Mạt đột nhiên nói:

- Thiến Thiến, thân thể này cócha mẹ, liệu bọn họ có nhúng tay vào chuyện của cậu không?

Còn nữa, cậubỏ nhà đi có nên nói với bọn họ không?

Câu này quả thực đã nhắc nhở Chu Thiến,hôm nay cô rời khỏi Triệu gia, người nhà họ Triệu chắc chắn sẽ nghĩ côvề nhà mẹ đẻ.

Nếu Triệu gia gọi đến hỏi mà cô không về thì người nhà họTống có lo lắng không?

Cô nghĩ nghĩ, giờ đã quá muộn, mai gọi về cho cha mẹ Tống Thiệu Lâm khỏi lo cũng được

Ngày hôm sau, Tiểu Mạt làm ca sáng, sángsớm đã đến thẩm mỹ viện, Chu Thiến vì hôm qua thực sự mệt mỏi nên ngủdậy muộn.

Đến khi cô dậy, vệ sinh cá nhân, gọi điện về Tống gia cũng đãhơn 10h sáng.

Nhận điện thoại là Tống phu nhân, giọng và vội vàng:

- Là Thiệu Lâm sao?

- Mẹ, là con

Tống phu nhân rõ ràng thở dài nhẹ nhõm một hơi:

- Con bé này, bị tủi thân saokhông về nhà?

Hôm qua Hi Thành gọi điện đến, biết con không về nó rất lo lắng, giờ con đang ở đâu?

Mẹ bảo lái xe đón con về.

- Không cần, mẹ, giờ con đang ở nhà bạn, con ổn lắm, mẹ đừng lo

Tống phu nhân oán trách nói:

- Con bé này, xảy ra chuyện lớnnhư vậy cũng không thượng lượng với cha mẹ đã tự quyết định, còn làm mọi chuyện rối tung lên.

Cha con rất tức giận.

Giờ con về nhà ngay đi,chuyện này Hi Thành cũng không nói rõ, con về nói lại cho rõ ràng đi.

Chu Thiến nghĩ, chuyện này hẳn cũng nênnói rõ với Tống gia, dù sao bọn họ cũng là cha mẹ của Tống Thiệu Lâm,không thể để con gái li hôn mà cha mẹ không biết.

Bên kia Tống phu nhântiếp tục nói:

- Con đang ở đâu, mẹ bảo lái xe đến đón

Chu Thiến không muốn bọn họ biết chỗ này tránh sau này ảnh hưởng đến công việc của mình:

- Không cần phiền, con tự đi là được.

Chu Thiến ra ngoài, mua hai chiếc bánhbao với một bịch sữa đậu nành làm bữa sáng, vừa định vươn tay vẫy taxithì nhớ sau này đã không còn làm đại thiếu phu nhân nhà họ Triệu nữa,sau này một đồng một hào là tự mình làm ra, không thể tiêu xài như trước nữa.

Cô buông tay, đi đến bến xe bus chờ, nhìn biển xe, phát hiện không có xe đến thẳng nhà họ Tống, phải đi nhiều chặng.

Xe bình thường 1 tệ,xe có điều hòa 2 thậm chí 3 tệ, nhìn lại mình cả người hàng hiệu.

Cuốicùng cô vẫn chọn xe không điều hòa.

Cô lên xe, tìm vị trí ngồi xuống, tronglòng lại nghĩ, sau này nếu sống cuộc sống bình thường thì bớt mặc mấy bộ quần áo đắt tiền này thì hơn, tiền giặt cũng quá tội.

Chu Thiến chuyển xe hai lượt rồi, xuốngxe còn phải đi bộ một đoạn.

Cũng sắp trưa, mặt trời dần chói chang, côngẩng đầu, lấy tay che mắt, nhìn ánh mặt trời kia mà không khỏi hối hậnđã không mang theo ô.

Hôm qua đã phơi nắng cả ngày, da đã bắt đầu bị ửng đỏ, nếu làn da trắng nõn của Tống Thiệu Lâm bị cô phơi nắng mà đen đithì thật đáng tiếc.

Đang nghĩ thì đột nhiên phía sau có tiếng còi ô tô, Chu Thiến nhìn lại thì là một chiếc xe màu đen, chị dâu BạchTư Mẫn của cô vươn đầu qua kính nhìn cô cười:

- Thiệu Lâm, hôm nay sao rảnh rỗi về nhà thế, chị còn tưởng em nói chiếu lệ với chị chứ chẳng đến thămchị thật, không ngờ gặp em

Cô mở cửa xe:

- Mau lên xe đi

Có xe miễn phí đương nhiên phải ngồi

Chu Thiến lên xe, trong lòng thở phào, cuối cùng không phải hành hạ làn da nữa.

Bạch Tư Mẫn hỏi:

- Em đi đường nào vậy, sao không đi xe?

Xem ra cô ấy còn chưa biết biết đã xảy ra chuyện gì.

Chu Thiến cũng không vội đáp, chỉ cười cười:

- Chút nữa nói cho chị

Trong xe mát mẻ, cả người thoải mái.

Nếu ở Triệu gia, cả đời có thể hưởng thụ cuộc sống thoải mái này nhưng cũngphải chịu biết bao khổ sở khác.

Tóm lại, cái gì cũng có giá của nó.Nhưng như những gì cô đã nói với Hi Tuấn, sự trả giá đó cô có thể vui vẻ chấp nhận.

Xe nhanh chóng vào đến biệt thự nhà họ Tống, hai người xuống xe, đi qua vườn cỏ vào đến phòng khách.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C90: Tống phu nhân


Chương 90: Tống phu nhân

hu Thiến cùng Bạch Tư Mẫn đi vào phòng khách.

Bạch Tư Mẫn nói:

- Hôm qua chị về nhà mẹ đẻ, vốnđịnh chiều mới về nhưng mẹ gọi cho chị bảo chị về sớm, chị còn đang bựcbội thì ra là em về nhà.

Cô vui mừng nói.

Chu Thiến nghĩ nhất định là Tống phu nhân thấy chị dâu và cô quan hệ tốt nên mới gọi chị dâu về hát đệm nhưng côthấy Bạch Tư Mẫn vui vẻ khi gặp cô như vậy thì trong lòng cũng rất cảmđộng, thầm nghĩ, sau này có rỗi nhất định sẽ trò chuyện với cô ấy nhiềuhơn

Đang nói, Tống phu nhân đi ra, nhìn hai người thì nhíu mày:

- Thiệu Lâm, sao đi lâu vậy?

Chu Thiến cũng không nói chuyện mình đi xe bus, cô chỉ nói:

- Bị tắc đường ạ!

Bạch Tư Mẫn vội hát đệm:

- Đúng vậy, con đi cũng bị tắc, vốn chỉ mất 10’ mà phải nửa tiếng mới đến nơi.

Tống phu nhân cũng không nói cái gì nữa, bà gọi Lan tẩu đến, bảo bà sai phòng bếp làm thêm nhiều đồ ăn rồi nói với Chu Thiến:

- Ở đây ăn cơm đi, giữa trưa ba con và anh đều về

Đều trở về?

Lòng Chu Thiến nhảy dựng, xem ra hôm nay cô phải đối mặt với tam đại thẩm phán rồi.

Nhưng mà cô cũngbiết hôm nay về nói chuyện này không phải là chuyện thoải mái.

Bọn họ có thể hiểu đương nhiên là tốt nhưng nếu bọn họ không ủng hộ thì cô cũngmặc kệ.

Dù sao trong lòng cô, bọn họ mãi mãi không thể như người thân,cha mẹ đẻ của cô được

Tống phu nhân dặn dò Lan tẩu xong, Lantẩu nhìn Chu Thiến, vẻ mặt có chút lo lắng, nghĩ hẳn bà đã biết chuyệnmình rời khỏi nhà họ Triệu.

Chu Thiến biết Lan tẩu này thực sự yêuthương Thiệu Lâm, trong lòng cũng có cảm tỉnh với bà cho nên mỉm cườinhìn bà, trong nụ cười có chút ý an ủi.

Lúc này, sắc mặt Lan tẩu mới hòa hoãn một chút

Sau khi Lan tẩu rời đi, Tống phu nhân nói với Chu Thiến:

- Con đi theo mẹ

Sau đó xoay người đi lên lầu, chưa được hai bước lại quay đầu nói với Bạch Tư Mẫn:

- Con cũng lên đi

Bạch Tư Mẫn khó hiểu mở to mắt nhìn Chu Thiến, Chu Thiến khẽ vỗ lưng cô cười nói:

- Không có gì nghiêm trọng đâu, là chuyện của em thôi

Bạch Tư Mẫn càng nghi hoặc nhưng cũng không hỏi nhiều, đi theo lên lầu.

Tống phu nhân dẫn bọn họ đi vào thư phòng ở lầu hai

Rèm cửa sổ che khuất ánh mặt trời, bêntrong u tối râm mát, bên trong chủ yếu là bày những giá sách lớn, mộtbàn học gỗ nâu lớn và một bộ sô pha cùng màu.

Tống phu nhân bật đèn sau đó ngồi xuống sô pha:

- Các con cũng ngồi đi

Hai người ngồi xuống rồi, Tống phu nhân hỏi Chu Thiến:

- Sao con đột nhiên rời khỏiTriệu gia?

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Hi Thành cũng đã thay đổi rấttốt, cãi nhau cái gì?

Tống phu nhân trong lòng rất rõ ràng,trước tình cảm của con gái và con rể không hề tốt nhưng cũng chưa từngbỏ nhà ra đi, lần này đột nhiên như vậy chắc chắn là đã có chuyện nhưnghôm qua nghe giọng Hi Thành qua điện thoại thì vẫn rất để ý đến ThiệuLâm.

Chỉ cần trong lòng nó có Thiệu Lâm thì không có gì to tát, khuyênnhủ con gái sớm quay về là được.

Bạch Tư Mẫn nghe vậy thì kinh dị nhìn Chu Thiến nói:

- Em bỏ nhà đi?

Giọng nói đầy sự bất ngờ, không thể tin cô sẽ làm như vậy

Chu Thiến thản nhiên nói:

ads by ants

- Không phải cãi nhau, là con muốn ly hôn!

Câu nói này khiến Tống phu nhân cả kinh nhảy dựng lên, Bạch Tư Mẫn cũng hoảng sợ

- Ly hôn?!

Hai người đồng thanh hỏi

Tống phu nhân cả giận nói:

- Con đang nói chuyện ngu xuẩn gì?

Ly hôn?

Con cho rằng đó là chuyện đơn giản?

Bạch Tư Mẫn nắm chặt tay Chu Thiến nói:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà phải nghiêm trọng đến ly hôn, không phải trước đó các em vẫn hòa thuận?

Hôm yến hội còn rất hạnh phúc mà

Lúc này Lan tẩu gõ cửa đi vào, bưng tràlên cho mọi người, bà bưng cho Chu Thiến một ly trà hoa hồng, hương hoahồng ngào ngạt khiến sự chua xót trong lòng Chu Thiến thoáng dịu lại.Bạch Tư Mẫn nói:

- Đây là trà hoa trước kia em thích nhất, cũng khó cho Lan tẩu vẫn còn nhớ

Chu Thiến ngẩng đầu nhìn khuôn mặt dịu dàng của Lan tẩu, trong lòng ấm áp:

- Cảm ơn Lan tẩu

Lan tẩu lui ra ngoài, Chu Thiến bưng lytrà lên, sương mù lượn lờ trước mặt cô, cô dùng giọng nói bình tĩnh nhất kể lại chuyện từ đầu đến cuối.

Nhưng cô tránh đoạn Triệu lão gia nói về nhà họ Tống.

Tống phu nhân nghe xong thì hơi bình tĩnh lại, ánh mắt bà lóe lên, bưng trà lên, uống một ngụm, trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Lần này con bỏ đi là đúng, chuyện này không thể thỏa hiệp như vậy được

Chu Thiến bất ngờ nhìn bà, không ngờ người luôn phản đối cô ly hôn, muốn cô nhẫn nại nhất lại là người ủng hộ cô

Bạch Tư Mẫn rất tức giận, cô căm tức nói:

- Không nghĩ Triệu gia coi thường người khác như vậy, chẳng coi Tống gia chúng ta ra gì.

Hi Thành nàythật làm chị quá thất vọng, anh ta sao có thể để người phụ nữ khác cócon của mình, đàn ông đúng là chẳng có ai tốt!

Câu cuối như lời cảm khái của cô

Tống phu nhân vội ho một tiếng, Bạch Tư Mẫn ý thức được mình nói lỡ, vội cúi đầu.

Tống phu nhân cũng nói:

- Đứa trẻ trong bụng Văn Phươngtuyệt đối không thể sinh.

Sinh ra sẽ là đích tôn nhà họ Triệu, nếu nóthông minh lanh lợi lại càng không được.

Con của con có thể có địa vịgì, đều bị nó chèn ép, làm không tốt sẽ không giữ được quyền lực nhà họTriệu.

Không được, chuyện này tuyệt đối không để mặc bọn họ làm như vậyđược

Bà cẩn thận nhìn Chu Thiến, vẻ mặt tán thường:

- Thiệu Lâm, giờ con làm việcthành thục, ổn trọng hơn nhiều rồi, con không thỏa hiệp còn biết nhânlúc Hi Thành đang chiều chuộc mà dùng ly hôn kích thích nó, hù dọa nó.Đúng, phải làm như thế, cho nó lo lắng cũng tốt bằng không nó nghĩ nólàm gì cũng được.

Ừm, chuyện này con làm tốt lắm

Chu Thiến cảm thấy mỗi lần nói chuyện với Tống phu nhân đều có cảm giác bất lực.

Ý nghĩ của hai người mãi mãi như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không có điểm chung.

Cô thở dàimột hơi nói:

- Con không hù dọa anh ấy, cũngkhông kích thích anh ấy, con thật sự sẽ ly hôn, con đã bắt đầu viết đơnly hôn rồi, qua mấy ngày sẽ đưa cho anh ấy kí.

Mẹ, con nói thật đấy

- Cái gì?

Mày liễu của Tống phu nhân dựng thẳng, chén trà cầm trong tay nặng nề vứt xuống, ba một tiếng, nước trà văng tung tóe:

- Con nổi cơn điên cái gì, hù dọa nó là được.Con mà thật sự đi thì đến lúc đó con có được cái gì?

Vạnnhất nó thực sự đồng ý ly hôn, đến lúc đó chỉ có con khổ thôi.

Chỉ cầnlàm cho bọn họ bỏ đứa bé đó đi là được rồi.

Ly hôn với con thì có gìtốt, có gì tốt cho Tống gia, chỉ thành tiện nghi cho Văn Phương thôi

Nói xong, Tống phu nhân nhìn cô, trong mắt có chút sắc bén:

- Văn Phương kia, chúng ta đúnglà xem thường cô ta, năm đó cô ta giả bộ ngoan ngoãn được mẹ tin tưởng,giờ liên tiếp ngáng đường chúng ta, hừ, mẹ phải xem xem nó có thể sinhđược con không, đến lúc đó, chỉ cần nó mất chỗ dựa, xem mẹ xử lý nó thếnào.

Sắc mặt Tống phu nhân lạnh lùng, giọng nói lạnh băng, Chu Thiến và Bạch Tư Mẫn đều thấy lạnh người.

Tống phu nhân vỗ bàn:

- Mẹ phải gọi điện thoại cho Nguyệt Cầm, xem xem bà ta giải thích chuyện này thế nào!

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C91: Lợi ích của Tống gia


Chương 91: Lợi ích của Tống gia

Tống phu nhân đi đến bên bàn học, cầm lấy điện thoại, ngón tay nặng nề bấm số, chỉ chốc lát sau, bên kia đã cóngười nhận.

Giọng Tống Triệu Phu Nhân âm trầm:

- Là Nguyệt Cầm sao?

Đúng, ThiệuLâm đã quay về.

Nguyện Cầm, chúng ta làm bạn lâu năm như vậy, tôi giaocon gái duy nhất cho bà, không ngờ gia đình bà đối xử với nó như vậy

Trong điện thoại, không rõ Triệu Phu Nhân nói gì, sắc mặt Triệu Phu Nhân dần dịu xuống nhưng giọng nói vẫn nặng nề:

- Nay con gái tôi làm ầm lên muốn ly hôn, tôi thấy nó đau lòng như vậy cũng rất buồn, tôi không muốn nó chịu tủi nhục.

Sau đó Chu Thiến thấy Tống phu nhân gật gật đầu, thản nhiên nói:

- Được rồi, chuyện này găp rồi nói thì tiện hơn,vừa khéo trưa nay chồng tôi cũng về

Trong chốc lát, Tống phu nhân cúp máy, vẻ mặt vui mừng nói với Chu Thiến:

- Đợi mẹ chồng con đến trao đổi xem sao, xem ra bọn họ vẫn rất thích con không muốn con rời khỏi Triệu gia

Nói xong bà nghiêm mặt:

- Lúc mẹ chồng con đến thì conchỉ cần ngồi yên tỏ vẻ đau lòng là được, chuyện còn lại để cho mẹ.

Mẹcảnh cáo con, đừng có lúc nào cũng ly hôn ly hôn, chuyện này nhắc 1 lầnlà đủ, lúc nào cũng nói, bà ấy là người sĩ diện, nếu để bà ấy tức giậnthì phiền đó.

Chu Thiến đứng lên, nhíu mày nói:

- Mẹ, đây là chuyện của con, xinđể con tự giải quyết.

Con đã lớn như vậy, nên làm như thế nào, sống nhưthế nào con đều tự có chủ trương.

Hơn nữa bọn họ sẽ không bỏ qua đứa békia, Triệu lão gia rất quyết tâm,cho dù bọn họ miễn cưỡng chịu bỏ đứa bé đó….

Giọng cô thấp dần lộ ra vẻ chua xót:

- Đến lúc đó, trong lòng ai cũng đều có nút thắt, không vui vẻ gì.

Bạch Tư Mẫn đứng lên, nhẹ nhàng nắm chặttay cô, mắt tỏ vẻ thương xót.

Chu Thiến gắt gao nắm chặt tay cô rồi cười với cô như đang nói với Bạch Tư Mẫn rằng cô không sao, không cần lolắng vì cô.

Tống phu nhân lại giận tím mặt, tính bàvốn nóng nảy nếu không vì con gái đã lớn như vậy thì chỉ sợ đã tát ChuThiến.

Bà tức đến mặt trắng bệch sau đó tiến lên chỉ vào Chu Thiến nói:

- Cái gi là chuyện của con.

Thiệu Lâm, trước kia mẹ đã nói với con rồi, cuộc hôn nhân của các con ảnhhưởng đến cả hai nhà.

Con có biết Tống gia chúng ta có ràng buộc chặtchẽ với Triệu gia không?

Còn nữa, anh cả con có thể đứng vững ở công tychủ yếu là vì có Triệu thị đằng sau, nếu con thực sự ly hôn thì tổn thất chỉ có chúng ta thôi, chỉ là là chúng ta thôi.

Ly hôn sao, con chớ xemthường.

Chu Thiến nghe đến đó thì nổi nóng, cô phản đối:

- Chẳng lẽ chỉ vì chút chuyện đó mà con phải tiếp tục ở lại Triệu gia?

Cô vô cùng tức giận, giờ là thời đại nàomà còn có chuyện cẩu huyết, phong kiến kiểu lấy hạnh phúc của con cáilàm mục đích trao đổi chính trị?

Tống phu nhân cười lạnh:

- Thiệu Lâm, đạo lý đơn giản đócon còn không biết?

Chỉ có Tống gia tốt thì ngày tháng của con mới anlành, nếu vì con mà công ty bị tổn thất, địa vị của anh con bị tụtxuống, con ly hôn rồi, Thiệu Lâm, sau này con ở Tống gia sẽ đối mặt vớicha, anh con thế nào?

Thực ra lời của Tống phu nhân tuy khónghe nhưng cũng là nói thật, cũng không thể nói bà không lo lắng cho con gái, không nghĩ cho con gái.

Bà làm Tống phu nhân nhiều năm như vậycũng là một đường chông gai.

Chồng luôn là kẻ phong lưu, bà lại khôngcó thủ đoạn như Triệu Phu Nhân khiến con tư sinh của chồng hết đứa nàyđến đứa khác ra đời.

Nếu không vì nhà mẹ đẻ bà từng giúp Tống thị, bà có cổ phần của Tống thị, hơn nữa sau này bà cũng học được cách tàn nhẫnthì có lẽ ba chữ Tống phu nhân đã không còn là của bà nữa.

Bà có mộttrai một gái, nay con đều dựa vào Triệu thị mà đứng vững ở Tống thịnhưng bên cạnh vẫn còn không ít anh em như hổ rình mồi.

Nếu thật sự mấtđi thông gia này thì chỉ sợ địa vị của bà và các con ở Tống gia xuốngdốc không phanh.

Theo bà nghĩ, Thiệu Lâm ly hôn rồi cũng sẽ nhờ vào nhàmẹ đẻ, đến lúc đó chồng và con chỉ sợ sẽ không để Thiệu Lâm sống thoảimái.

Về sau Thiệu Lâm muốn lấy được chồng tốt chỉ sợ cũng không dễ dànggì.

Nhưng bà ngàn suy vạn nghĩ cùng khôngbiết rằng Tống Thiệu Lâm bây giờ không còn là đứa con gái nhu nhượctrước kia nữa.

Tống Thiệu Lâm bây giờ rất mạnh mẽ, sẽ không để mặc bọnhọ sắp đặt.

Chu Thiến nghe bà nói xong thì đứng thẳng, ngẩng cao đầu nói:

- Con không hề nghĩ ly hôn rồi phải dựa vào Tống gia.

Con đã là người trưởng thành, hoàn toàn có thể dựa vào chính mình.

Lý luận “dựa vào chính mình” của con gáiTống phu nhân không phải lần đầu tiên nghe được.

Trước kia bà chỉ coi đó là chuyện cười nhưng giờ nhìn thần sắc kiên định, ánh mắt rạng rỡ củacon gái thì bà có cảm giác không ổn.

Bà cảm thấy con gái nói thật, bắtđầu nôn nóng.

Nếu Thiệu Lâm thực sự muốn ly hôn thì chuyện này chẳng dễ dàng.

Bà đành dịu giọng:

- Thiệu Lâm, con biết cái gì,con cho rằng thế giới bên ngoài tốt đẹp lắm sao?

Con được nuông chiều từ bé, có nuôi sống được bản thân không cũng là một vấn đề, Thiệu Lâm,đợi xem mẹ chồng con có ý gì, nếu bọn họ thực sự buông tha đứa bé đó thì con trở về tiếp tục làm đại thiếu phu nhân đi.

Có chồng yêu, người nhàbao bọc thật tốt, sao phải tự mình chịu khổ.

Chu Thiến không thể chấp nhận được suy nghĩ của bà, môi hơi động thì Tống phu nhân đã bực bội chặn đứng cô, giọng lạnh lùng:

- Nếu con không nghe mẹ, sau này chịu khổ còn muốn quay về thì đừng trách cha mẹ nhẫn tâm

Tống phu nhân đi ra cửa, đến cửa thì dừng lại nói:

- Giờ mẹ xuống dưới chờ mẹ chồng con, con cũng xuống đi

Nói xong nhìn Bạch Tư Mẫn:

- Con khuyên em đi, giờ nó đang hôn mê mất rồi

Tống phu nhân đi ra ngoài, miệng vẫn lẩm bẩm:

- Ly hôn, ly hôn, không biết trời cao đất rộng, ly hôn thực sự tốt như vậy mẹ đã sớm ly hôn.

Tống phu nhân đi xuống rồi, Bạch Tư Mẫn kéo Chu Thiến ngồi xuống rồi nói:

- Em chờ gặp mẹ chồng đi, nghe xem bà ấy nói gì cũng tốt mà.

Chu Thiến cười khổ:

- Gặp thì cũng được nhưng em biết sẽ chẳng có gì thay đổi, bọn họ sẽ chỉ nghĩ mọi cách sinh đứa bé đó ra, suy nghĩ mọi cách ép em chấp nhận đứa bé đó.

Trong mắt họ em chỉ là vật trang trí, chẳng qua em khiến bọn họ yêu thích nên mới cần tốn chútcông phu mà thôi.

Nhưng chuyện sẽ chẳng vì một vật trang trí như em màcó gì thay đổi.

Thật đáng ghét là bọn họ còn nghĩ rằng em không biếtphân biệt, không hiểu chuyện!

Chị dâu, em không muốn sống cuộc sống nhưvậy

Chu Thiến lẳng lặng nhìn cô, trong lòngthầm nghĩ đối phương sẽ trả lời thế nào.

Sẽ vì chồng mà khuyên cô làmchuyện cô không muốn sao?

Nếu thực sự như vậy thì cô nhất định rất thấtvọng, dù sao cô cũng thực lòng coi cô ấy là bạn bè.

Chu Thiến biết mình sẽ không vì lợi ích Tống gia mà bỏ qua nguyên tắc của chính mình.

Ai ngờ Bạch Tư Mẫn quyết đoán nói:

- Thiệu Lâm, chị quyết không vìmình mà ép em làm chuyện em không muốn.

Thiệu Khang có được vị trí hômnày đều nhờ vào em nên mọi người đều nghĩ em hi sinh vì Tống gia làchuyện đương nhiên.

Như vậy quá tủi cực cho em.

Em hãy cứ làm những việc em muốn.

Thiệu Khang cũng phải học cách tự dựa vào chính mình, có lẽsau này anh ấy nên dùng thời gian để làm việc, tránh chuyện chơi bời lêu lổng.

Tư Mẫn cười rồi nhìn Chu Thiến, chân thành nói:

- Chỉ hy vọng quyết định của emlà đúng, hy vọng em có thể hạnh phúc.

Có một số việc, chị cũng khôngthực sự hiểu nhưng chị biết, phụ nữ đều mong có người chồng thật lòngvới mình.

Chị cũng vậy thôi, chỉ là giờ chị đã có con…

Cô thở dài:

- Hơn nữa chị không có dũng khínhư em, Thiệu Lâm, em thực sự khiến chị nhìn bằng cặp mắt khác xưa, như đổi thành người hoàn toàn khác, giờ em tràn đầy sức sống khiến chongười ta thật hâm mộ!

Chu Thiến nghe cô nói thì trong lòng vô cùng cảm động.

Cô ôm chặt Tư Mẫn, nghẹn ngào nói:

- Chị dâu, cảm ơn những lời này của chị, cảm ơn chị ủng hộ em

Thật lâu sau, hai người tách ra, pháthiện mắt đối phương đỏ hồng thì không khỏi nhìn nhau cười, Chu Thiến lau khóe mắt, sau đó nói:

- Giờ chúng ta xuống lầu xem mẹ chồng em nói gì đi.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C92: Nói chuyện


Chương 92: Nói chuyện 1

Lúc Chu Thiến và Bạch Tư Mẫn xuống lầu thì Tống Trí Hào và Tống Thiệu Lâm đang một trước một sau đi vào.

Vẻ mặt TốngTrí Hào mệt mỏi, Tống phu nhân đi tới giúp ông cởi áo khoác đưa chongười hầu.

Tống Trí Hào đi đến sô pha ngồi xuống, thở dài một hơi, nhắmmắt dưỡng thần một hồi.

Tống Thiệu Khang cũng ngồi xuống.

Lan tẩu nhanhchóng bưng trà lên cho bọn họ.

Tống Thiệu Khang đón chén trà, khẽ nhấp 1 ngụm rồi nói:

- Thiệu Lâm đâu, không phải bảo là nó sẽ về?

Lúc này Chu Thiến đang xuống lầu, Bạch Tư Mẫn nắm tay Chu Thiến đi tới, vừa đi vừa nói:

- Sớm đã đến, vừa rồi bọn em ở trên lầu

Chu Thiến đi đến bên cha, thản nhiên chào:

- Cha, anh cả

Đối với cặp cha con này cô thực sự không có cảm tình mấy.

Tống Trí Hào nhẹ nhàng ừm một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt lạnh lùng:

- Rốt cuộc là có chuyện gì mà phải bỏ nhà ra đi.

Tống phunhân sợ con gái nói sẽ làm chồng tức giận nên nhỏ giọng kể lại mọichuyện một lần.

Chu Thiến thì chăm chú nhìn Tống Trí Hào.

Tống Trí Hào nghe xong vợ kể thì phì cười rồi nhìn Chu Thiến:

- Cha còn tưởng chuyện gì lớn, chẳng phải là chỉ 1 đứa bé sao?

Bọn họ chỉmuốn đứa bé đó chứ đâu cần con đàn bà kia.

Con sợ cái gì.

Còn bỏ nhà đi?

Triệu Quốc Xương chắc chắn sẽ cho rằng nhà chúng ta không gia giáo

Ông trầm mặt:

- Giờ mau quay về xin lỗi cha mẹ chồng con, đừng gây rối nữa

Chu Thiếnnhìn ông mà thầm cười lạnh.

Quả nhiên cô sớm biết từ miệng ông ta sẽchẳng có lời gì hay.

Cô cũng chẳng phản đối chỉ lạnh lùng đứng đó bởi vì cô biết nói chuyện với người như vậy chẳng được gì.

Ông ta vốn bấtchính đương nhiên sẽ chẳng cho rằng người khác làm vậy thì có gì sai.Nghĩ đến Triệu gia cũng có suy nghĩ đó, cho nên mới cho rằng cô khôngbao dung.

Dù sao mình chẳng cầu xin gì ông ta, ông ta nói cứ coi như gió thổi qua ta là được.

Chống đối ông ta, nếu ông ta nhất thời tức giậnlại tát mình như Triệu lão gia tử tát Triệu Hi Thành thì đúng là lỗ to.

Tống phunhân nghe xong lời chồng nói, chắc tự nghĩ đến mình mà thần sắc rất khócoi nhưng bà không thể phát tác trước mặt chồng, chỉ nhẹ nhàng nói rasuy nghĩ của mình.

Tống Trí Hào nghe bà nói xong thì thoáng yên lặng rồi nói:

- Bà nói cũng đúng nhưng tôi đoán Chủ Tịch Triệu sẽ không bỏ mặc đứa bé đóđâu.

Ông ta đã già như vậy mới có đứa cháu nội đầu tiên, sao bỏ được…

Ông nặng nề hừ một tiếng, trầm giọng với Chu Thiến:

- Nói đến nói đi đều chẳng phải do con, kết hôn với Hi Thành lâu như vậycùng không có con.

Nếu con sinh cháu cho Triệu gia thì bọn họ đươngnhiên coi con như bảo bối, giờ xảy ra chuyện này còn trách được ai?

Tống phunhân nghe xong lời chồng thì khẽ thở dài nhưng vẻ mặt hiển nhiên cũngnghĩ như vậy.

Bạch Tư Mẫn ở bên cạnh vỗ vỗ lưng cô an ủi.

Trong lòng dùbực mình thay Chu Thiến nhưng chuyện này cô vốn không có tư cách nói.Tống Thiệu Khang thì chỉ hờ hững nhìn.

Chu Thiếnthiếu chút nữa tức đến ngất, đây đúng là lời nói của cha mình?

Nếu không nể bọn họ là trưởng bối và có chút tò mò xem Triệu Phu Nhân sẽ nói gìthì cô đã sớm phất tay áo bỏ đi.

Nhưng cô vẫn nhịn không được lạnh lùng nói:

- Chuyện con tư sinh con tuy thấy nhiều nhưng không có nghĩa là con sẽchấp nhận.

Con chẳng trách ai, cũng chẳng cầu gì, chỉ muốn bỏ đi thôi,ai có thể trách con?

Tống Trí Hào bị câu này của cô làm tắc nghẹn, vẻ mặc phẫn nộ, kinh ngạc nhìn cô.

Chu Thiến cũng lạnh lùng nhìn lại, môi mím chặt, trong lòng thầm cảnh giác, nếu phát hiện ông có dấu hiệu đánh người thì phải né cho nhanh.Tuyệtkhông thể để loại người đó tát mình được.

Bên kia, Tống Thiệu Khang vẫn không nói chuyện đột nhiên xen vào:

- Em à, em đừng chống đối cha, chúng ta còn không phải vì em?

Nếu em thực sự li hôn thì sau này đau khổ chỉ có em chịu thôi.

Nghe lời cha mẹ, đợiTriệu Phu Nhân đến thì xuống thang đi, bà ấy tự mình đến đón em thì đãquá nể mặt em rồi

Trên tay anh ta có mấy công trình đều chờ Triệu gia đầu tư, có thể nói anh ta làngười không muốn thấy cô ly hôn nhất.

Nhưng về sau còn phải dựa vào cônhiều nên giọng nói vẫn khách khí.

Đang nói thì Lan tẩu vào báo:

- Triệu phu nhân đã đến.

Tống phu nhân đứng lên nói:

- Trước hết nghe xem Triệu gia có tính toán gì đã

Người hầudẫn Triệu Phu Nhân vào, hôm nay bà mặc bộ váy ngắn màu đậm, tóc uốn khácầu kì vừa nhìn đã biết là mới từ thẩm mỹ viện về.

Tống phu nhân thấythế thầm nghĩ, con dâu bỏ đi mà còn có tâm tư đến thẩm mỹ viện?

Xem rabà không để ý chuyện này như mình nghĩ thì thoáng chột dạ.

Triệu phu nhân tiến vào liền cười nói:

- Ôi, cả nhà đều ở đây đón tôi sao, thật không dám nhận

Sau đó bà nhìn Chu Thiến cười nói:

- Thiệu Lâm, con về nhà an toàn là tốt rồi, tối đó biết con không về, cả nhà ai cũng lo lắng.

Chu Thiến thản nhiên đứng đó nói:

- Để mẹ lo lắng, thật ngại quá.

Tống phu nhân mời Triệu phu nhân ngồi xuống, người hầu rất nhanh mang trà lên.

Tống Trí Hào nhìn ra ngoài cửa nói:

- Bà thông gia, chỉ có mình bà đến?

Cậu cả không đến?

Triệu phu nhân chớp mắt:

- Nó không biết tôi đến đây, tôi không nói cho nó, hôm nay là tôi muốn nói chuyện với mọi người

Sau khi Thiệu Lâm bỏ đi, chồng vô cùng tức giận, mấy hôm nay sắc mặt rất khó coi nhưng quyết tâm giữ đứa bé càng kiên định, kiên quyết không chấp nhậnuy hiếp này của con dâu.

Nếu không phải bà luôn nói tốt cho Thiệu Lâm,hơn nữa quá khứ quả thật Thiệu Lâm rất được bọn họ yêu thích, con cũngthật sự yêu Thiệu Lâm thì có lẽ mọi chuyện cũng để mặc cô.

Nhưng chuyện này không thể thương lượng cho nên hôm nay bà đến đây không cho conbiết.

Con thật lòng với Thiệu Lâm bà biết, nếu để nhà thông gia biếtthì chỉ sợ mục đích hôm nay đến khó mà đạt được.

Tống Trí Hào mở miệng nói:

-Bà thông gia, hai nhà chúng ta giao tình thâm sâu, tôi vẫn luôn tintưởng mọi người, yên tâm giao con gái cho bà không ngờ lại xảy ra chuyện này, thật khiến chúng tôi thất vọng.

Nhà bà giữ đứa bé kia lại chẳngphải khiến con gái tôi khó xử?

Ông nghe vợnói xong cũng hiểu được tính nghiêm trọng của chuyện này, vạn nhất saunày Triệu gia không do cháu mình làm chủ thì không phải là chuyện tốt.

Triệu phunhân cũng không phải không biết chuyện của Tống Trí Hào, nghe ông ta nói xong thì chỉ thấy buồn cười.

Để người khác nói thì thật nghiêm túc…Nhưng vẻ mặt bà vẫn rất khẩn thiết:

- Chuyện này nói thế nào cũng là chúng tôi không đúng, là chúng tôi sai.Nhưng việc đã đến nước này, cũng xin mọi người thông cảm.

Chúng tôi tuổi đã lớn, vẫn luôn mong có cháu, nay đứa trẻ kia đã hơn 4 tháng, mọingười bảo chúng tôi sao có thể nhẫn tâm

Bà thở dài cúi đầu, lời nói tha thiết

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C93: Nói chuyện 2


Chương 93: Nói chuyện 2

riệu phu nhân xoay người nhìn Tống phu nhân bên cạnh nói:

- Ngọc Quyên, bà đừng lo lắng,tôi biết mọi người lo lắng chuyện gì.

Thiệu Lâm dịu dàng hào phóng,chúng tôi vẫn rất thích, chúng tôi cũng vẫn luôn vui mừng vì có đứa condâu tốt.

Địa vị của nó ở Triệu gia không ai thay thế được, chuyện này bà cứ yên tâm.

Giờ tình cảm của nó và Hi Thành rất tốt, chắc không lâu sau sẽ có con.

Thiệu Lâm thông minh lại xinh đẹp, sau này sinh con nhấtđịnh cũng thông minh lanh lợi, ai có thể làm tổn hại vị trí của mẹ con Thiệu Lâm.

Nhưng hai ông bà già chúng tôi cũng không thể làm được chuyện kia.

Đứa bé kia dù sao cũng là cốt nhục nhà họ Triệu nên chúng tôi mớigiữ lại.

Mẹ của nó là loại người nào mọi người cũng biết…

Cho nên nhữngchuyện đó mọi người hoàn toàn không cần phải lo lắng.

Những lời này khiến sắc mặt vợ chồng nhàhọ Triệu đều thoải mái lại, Tống phu nhân cũng yên lòng không ít.

Giacảnh nhà Văn Phương kia thế nào bà quá rõ, cha cô ta là sâu rượu vô cùng thô bỉ, bản thân cô ta cũng chẳng có chỗ nào hơn người, căn bản khôngthể so với con gái mình.

Thiệu Lâm có con chắc cũng chỉ là chuyện sớmmuộn, đến lúc đó nhất định Triệu gia sẽ lại sủng ái Thiệu Lâm.

Triệu phu nhân thấy thần sắc bà dịu đi thì biết những lời mình nói đã đả động bà, vội ngồi sát lại rồi nói:

- Bà cũng biết Triệu gia chỉ cóhai đứa con, đứa nhỏ lại không giỏi bằng Hi Thành, Triệu thị sớm muộncũng giao cho Hi Thành.

Giờ Thiệu Lâm nắm chặt được trái tim Hi Thành,đến lúc đó con của nó mới là quan trong nhất.

Giờ Thiệu Lâm vì Triệu gia mà chịu tủi cực chúng ta đều ghi tạc trong lòng.

Hi Thành cũng ghi tạctrong lòng, sau này chỉ có càng đối xử tốt, lo lắng cho nó.

Ngọc Quyên,bà nghĩ lại xem tôi nói đúng không?

Nếu chúng tôi không có thành ý thìtôi cần gì phải đến đây?

Lúc này vợ chồng Tống thị hoàn toàn bị bà thuyết phục, kể cả Tống Thiệu Khang cũng thoải mái hơn.

Bọn họ vốnkhông muốn con ly hôn, cũng không muốn trở mặt với Triệu gia.

Chẳng qualà lo lắng cho con sẽ bị ảnh hưởng, cháu ngoại tương lai có đối thủ.Nhưng giờ nghe giọng Triệu Phu Nhân thì hẳn sẽ không xảy ra chuyện đó.Nghĩ cũng đúng, cháu của Chủ tịch tập đoàn Tống thị chẳng lẽ thua cháucủa sâu rượu.

Tống Trí Hào gật gật đầu nói:

- Bà thông gia nói như vậy, chúng ta đương nhiên là tin.

Lần này Thiệu Lâm bỏ đi là không đúng, vừa rồichúng tôi đã phê bình nó.

Đợi nó về rồi xin lỗi Chủ tịch Triệu.

Tống phu nhân ngồi bên nói:

- Làm che mẹ đương nhiên là monghôn nhân của con mỹ mãn, lần trước tham gia yến hội thấy chúng ở bênnhau hạnh phúc tôi cũng rất mừng.

Thật ra chúng tôi không yêu cầu gì,chỉ mong mọi người đối tốt với Thiệu Lâm thì chúng tôi cũng an lòng.

Về phần đứa bé kia…

Ai, cũng là một sinh mệnh, chúng tôi không nói gì…

Vẻ mặt Triệu Phu Nhân vui mừng, bà nghĩchỉ cần làm công tác tư tưởng cho cha mẹ Thiệu Lâm là thành công, condâu lập tức cùng về.

Trong nhà nhanh chóng khôi phục lại vẻ hòa thuậnvui vẻ trước.

Vì thế, bà vui mừng nhìn về phía Chu Thiến nhưng lại tiếpxúc với ánh mắt lạnh băng của Chu Thiến, Triệu Phu Nhân không khỏi ngẩnngười, trong lòng bất an.

Chu Thiến luôn đứng đó lạnh lùng nhìn bọn họ nói chuyện, cảm giác như đang xem kịch, chuyện bọn họ nói không liên quan đến mình.

Nhìn bọn họ nói hai ba câu đã quyết địnhvận mệnh của mình, không ai muốn hỏi ý kiến của mình.

Trong lòng cô lạnh lẽo, cũng may cô chẳng kì vọng gì nhiều ở bọn họ cho nên cũng không cócảm giác đau lòng gì.

Chu Thiến đi đến trước mặt bọn họ, lạnh lùng nói:

- Mọi người bàn bạc xong rồi?

Giờ có phải lúc đến lượt con phát biểu ý kiến?

Tống phu nhân thấy con gái chỉ nghe bọnhọ nói chuyện, không nói gì thì nghĩ cô nghe lời Triệu Phu Nhân mà anlòng nhưng giờ cô đột nhiên bước ra, vẻ mặt lạnh băng thì cảm giác không ổn.

Bà biết con gái lại muốn nổi điên, vội vàng quát:

- Con thì có ý kiến gì?

Sắp xếp như vậy chẳng nhẽ con còn không vừa ý?

Chúng ta đều là muốn tốt cho con, đừng làm loạn.

Triệu phu nhân lại kiềm chế Tống phu nhân đang tức giận, nhìn Chu Thiến cười cười nói:

- Không sao, chuyện này vốn liênquan đến hạnh phúc cả đời nó, có ý kiến gì thì đương nhiên có thể nói.Tôi tin Thiệu Lâm tuyệt đối là đứa trẻ thức thời.

Chu Thiến khẽ cười một tiếng, nói:

- Triệu Phu Nhân, con không hiểuthức thời theo lời mẹ là ý gì.

Con nghĩ con chắc chắn không phải là loại người mà mẹ nói đó.

Thực cảm ơn mẹ ưu ái, cố ý đến đây khuyên bảo con.Nhưng xin lỗi, ý nghĩ của con sẽ không thay đổi.

Con biết mọi người sẽcho rằng con không biết tốt xấu nhưng mặc kệ mọi người nghĩ gì, con cónguyên tắc riêng của con.

Con không có cách nào chấp nhận đứa bé đó,cũng không có cách nào đối mặt với sự lừa dối của Hi Thành, càng khôngmuốn tiếp tục ở Triệu gia nữa.

Con muốn ly hôn.

Hôm nay con về cũng chỉmuốn nói cho cha mẹ chuyện này thôi

Cô thở dài:

- Lời cần nói con đã nói, con biết mọi người cũng không muốn nhìn con nữa, con đi trước

- Đứng lại!

Tống Trí Hào đứng phắt dậy, tức giận đến mặt trắng bệch, miệng co rúm, ông chỉ vào Chu Thiến, tức giận nói:

- Con nha đầu chết tiệt, não mày hỏng à?

Ly hôn?

Tao tuyệt đối không đồng ý, mày đừng mơ

Sắc mặt Triệu Phu Nhân cũng cực kỳ khócoi, bà đã hết lời, chẳng nhẽ cô nghĩ Triệu gia không có cô không được?Xem ra mình đã quá dung túng cô nên cô mới dám lên mặt.

Bà nhíu mày, mím chặt môi không nói gì.

Tống phu nhân nhìn sắc mặt bà thì thầmsốt ruột, trong lòng mắng to con gái không hiểu chuyện, nhất thời khôngbiết nên vãn hồi cục diện thế nào, chỉ đành thở dài.

Tống Thiệu Khang cũng đứng dậy, đang nghĩ có nên giữ em gái lại không.

Vừa nghĩ đến việc em ly hôn rồi mình sẽmất đi đứa em rể chống lưng thì không khỏi tức giận.

Còn Bạch Tư Mẫn thì nhìn cô đầy hâm mộ.

Chu Thiến vốn đã xoay người đi ra ngoài, nghe được lời cha nói thì xoay người, bình tĩnh nói:

- Cha, con đã lớn như vậy, chuyện này không cần cha đồng ý hay không.

Tống Trí Hào bị cô nói làm cho không thởnổi, ông hung hăng trừng mắt nhìn cô, mặt đỏ bừng, lòng thầm hoảng loạn.

Đứa con gái này tính cách luôn ngoan hiền, nhất là sau chuyện đó thì vô cùng phục tùng, để mặc họ bài bố, nay sao lại cứng rắn như vậy.

Nửa ngày sau ông ta mới nói được một câu:

- Thiệu Lâm, con không nghe lời người lớn nói mà làm bậy, sau này bị khổ sở thì mọi người mặc kệ con.

Giọng nói sắc bén như đao

Chu Thiến yên lặng một hồi, môi giậtgiật, vốn định nói cô không cần dựa vào bọn họ vẫn sống được nhưng vừanghĩ nói cũng chẳng được gì.

Sau này để bọn họ thấy mình sống tốt thìmới là lời phản bác có sức mạnh nhất

Cô không nói gì nữa, xoay người đi rangoài, bước chân trầm ổn, lưng thẳng, không quay đầu.

Chỉ nghe đằng sautiếng Tống phu nhân lo lắng gọi và tiếng Tống Trí Hào quát tháo.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C94: Chủ trọ kì quái


Chương 94: Chủ trọ kì quái

Không lâu sau, trường học bắt đầu khai giảng, trọng tâm cuộc sống của Chu Thiến chuyển dời, tâm tình chua xót dần bình phục lại.

Chương trình học cũng không quá nặng,bình thường buổi sáng học lý thuyết, buổi chiều học thực hành, cũngkhông học nhiều, chiều khoảng 4h sẽ tan học.

Trong ngân hàng cô chỉ cònlại mấy vạn tệ, vốn Triệu Phu Nhân đã đồng ý tháng nào cũng cho cô 10vạn tệ tiêu vặt nhưng tháng trước mọi người đều bận chuẩn bị yến hội nên quên, sau đó lại xảy ra chuyện kia…

Chẳng lẽ giờ bảo cô đến trước mặtTriệu Phu Nhân bảo bà là quên chưa trả lương tháng trước?

Chu Thiến đành phải bỏ qua.

Giờ Tiểu Mạt đã bỏ việc ở thẩm mỹ viện, hai người phải nộp tiền thuê nhà, còn sinh hoạt phí, không thể để miệng ăn núi lở được.Cho nên Chu Thiến nghĩ thời gian còn lại hẳn nên đi làm thêm.

Nhưng sau đó lại gặp phải chuyện rắc rối, chủ cho thuê nhà tìm tới nói giá phòng sắp tăng lên.

Cái này khiến ChuThiến khó xử.

Tuy rằng ở đây không tốt nhưng đi đến trường học cũngtiện, nếu tăng tiền nhà, còn cả tiền xe nữa thì sẽ rất tốn kém.

Nhưngthật sự muốn tìm được phòng trọ khác thì cũng sẽ chẳng tiện bằng ở đây.Đang lo lắng thì bạn học Lý San nói với cô:

- Các cậu có thể ở trong Kí túc xá của trường mà, tiền không đắt, điện nước được bao.

Chu Thiến nghe thì nghĩ một chút, kí túcxá là khu nhà cũ gần trường học, nam nữ ở riêng, hai người ở không tiệnnhư trước nhưng có thể tiết kiệm tiền xe.

Tiểu Mạt nói:

- Nhưng quá nhiều người, rất phức tạp

Chu Thiến thở dài:

- Hơn nữa buổi tối còn tắt điệnđúng giờ, chỉ sợ sau này bọn mình làm đêm về rất bất tiện.

Có cách gìđâu?

Đành ở tạm vậy rồi tìm nhà sau.

Các cô làm tạp vụ ở quán bar, buổi tối đi làm, tuy rằng về muộn nhưng việc học vẫn thoải mái nên có thể chống đối.

Đến lúc hai người đang chuẩn bị thu dọn,sắp chuyển nhà thì chủ nhà đột nhiên tìm tới, nói nhà không tăng tiền,hai người không cần chuyển.

Chủ nhà là một giáo sư vừa về hưu, ông thấy hai cô gái trợn mắt há mồm nhìn thì ho khan giải thích:

- Là thế này, con tôi định cư ởnước ngoài, giờ sinh con nên đón tôi và bà nhà sang chăm con cho nó chonên một thời gian tới chúng tôi không về nước.

Thời gian này tôi nghĩnên để người tôi tin thuê nhà.

Tôi và cô…

Ông nhìn Tiểu Mạt rồi nói tiếp:

- Cũng quen biết vài năm, tuyrằng cô gái này chưa gặp nhưng xem ra cũng là người quy củ, tôi rất yêntâm với các cô.

Thật ra tôi cũng không cần phải sống dựa vào chút tiềnnày.

Như vậy đi, các cô đừng chuyển.

Ông đưa ra một con số về giá tiền nhà cả năm

- Các cô thấy sao?

Chu Thiến cùng Tiểu Mạt mừng rỡ, chủ chothuê nhà nói ra con số còn thấp hơn tiền thuê nhà trước kia.

Nếu thực sự như vậy thì bọn họ không cần ở chung với đám người không quen rồi.

Hơnnữa ở một mình cũng tiện, không cần bận tâm cảm nhận của người khác, còn có thể tự nấu cơm, không phải ăn cơm ngoài thì cũng tiết kiệm được khánhiều tiền, thật không còn gì tốt hơn.

Trong lòng Chu Thiến có chút nghi ngờ.Theo đạo lý đón cha mẹ ra nước ngoài hẳn là phải chuẩn bị sớm mới đúng.Chủ nhà này mấy hôm trước còn khăng khăng đòi tăng tiền nhà giờ độtnhiên nói phải xuất ngoài, tiền thuê nhà không tăng còn giảm, hình nhưcó chút kì lạ…

Nhưng mặc kệ thế nào, lợi ích thực tế các cô có được làthật, tác phong làm người của ông ấy cũng tin được.

Về phần nguyên nhângì cũng chẳng cần quản.

Chủ trọ đưa ra tờ giấy:

- Về sau các cô chuyển tiền vàotài khoản này, nếu đến hạn không có đủ tiền cũng không sao, chỉ cần 1năm đủ số tiền đó là được

Tiểu Mạt đón lấy tờ giấy kia, luôn mồmcảm ơn, hai người không hiểu gì về sự hào phóng bất ngờ của chủ trọ mộtchút nào.

Trước kia tiền nhà chậm mấy ngày đã đến nhắc nhở liên tục.

Cólẽ sắp ra nước ngoài mà vui vẻ sao?

Bất kể thế nào với các cô đều làchuyện tốt

Sau đó là chuyện ở trường học

Bạn học một lớp cũng không nhiều, khoảnghơn 30 người.

Chu Thiến ngạc nhiên phát hiện rằng chủ yếu là con trai,hơn nữa đều chỉ tầm 17,18 tuổi hoặc 20.

Người 25 tuổi cũng chỉ có hai ba người, hơn nữa đó đều là người có kinh nghiệm, muốn được thầy Khắc Ychỉ dẫn rồi sau đó qua kiểm tra mà vào làm ở Yêu Ti Lệ.

Trong đó có mộtngười là Trương Bân, vóc dáng cao gầy, mi thanh mục tú, lúc nào cũngtươi cười rất được nữ giới hâm mộ.

Bạn học nữ thì ít hơn, tính cả ChuThiến và Tiểu Mạt cũng chỉ hơn 10 người, tuổi cũng trẻ, Chu Thiến làngười lớn tuổi nhất.

Ngoài Lý San lần trước nói cho cô chuyện có thể ở ký túc xá thì còn một người là Triệu Viện Viện chơi cũng khá hợp.

Chương trình học đầu tiên là học về cơbản.

Người đứng lớp chính là stylist trước kia đã trang điểm cho ChuThiến.

Anh tự giới thiệu:

- Tôi là Trương Cường, tôi phụ trách lớp lý thuyết cơ bản của các bạn

Anh đảo mắt nhìn quanh lớp, Chu Thiếnhoảng sợ, sợ anh nhận ra mình.

Đáng mừng là vì để tiện cho cuộc sống,Chu Thiến đã cắt tóc ngắn, buộc gọn sau gáy, quần áo cũng mặc rất giảndị, đã không còn là quý phu nhân sang trọng mà Trương Cường từng gặp cho nên Trương Cường nhìn cô cũng chẳng có gì khác lạ, chắc hẳn đã khôngcòn nhớ rõ cô.

Chu Thiến thầm thở phào, cô cũng khôngmong người khác biết chuyện quá khứ của mình.

Tuy rằng không có gì ámmuội, nhưng cô không muốn bị người khác bàn tán, chỉ trỏ.

Giờ cô chỉmuốn sống cuộc sống bình thường như bao người khác.

Trương Cường tiếp tục nói:

- Học stylist là dựa vào hìnhthể, khí chất, màu da, sở thích và hoàn cảnh sống của mỗi người mà đưara đề nghị phù hợp cho việc trang điểm, ăn mặc của khác hàng.

Nhữngngười được gọi là stylist có chuyên môn chính là giúp khách hàng càngthêm nổi bật, tỏa sáng.

Đây là ngành đang hot hiện nay.

Anh hơi dừng lại:

- Mọi người sẽ học nửa năm, nửanăm còn lại vào công ty thực tập, những người thành tích học tập tốt thì sẽ được công ty giữ lại làm việc.

Chỉ tiêu không nhiều, chỉ có 15người, mọi người phải học hành nghiêm túc, tranh thủ những kì thi đượcthành tích tốt mà được vào top 15.

Nghe đến đó, mọi người nhìn nhau, nghĩ trong một năm tới, đối phương sẽ là đối thủ của mình thì đều lộ ra vẻ mặt cách giác.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C95: Cạnh tranh


Chương 95: Cạnh Tranh

Sau khi tan học, đám học trò tụm năm tụmba rủ nhau đi ăn quà vặt.

Trên đường có rất nhiều tiệm ăn nhanh, nhàhàng nhỏ, vừa đúng lúc đến giờ ăn cơm, nhân viên các công ty gần đó hầuhết đều ăn trưa ở đây.

Nhất thời, con đường nhỏ vô cùng náo nhiệt.

Chu Thiến, Tiểu Mạt, Lý San và cả Triệu Viện Viện cùng đi ăn cơm trưa

Rất nhiều cửa hàng đã chật kín người, các cô đành phải chọn một gian hàng nhỏ.

Bốn người chọn đồ ăn riêng, đếnlúc ăn thì chia ra ăn cùng nhau nên đồ ăn cũng rất phong phú.

Đồ ănnhanh chóng được bưng lên, đĩa nhỏ, cũng không quá nhiều nhưng giá rẻnên cũng chẳng ai so đo.

Bốn người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.

Lý San là người đầu tiên mở miệng.

Cô năm nay 20 tuổi, người cân đối, da không trắng lắm nhưng mặt mày thanh tú,nói chuyện nhẹ nhàng.

Cô gắp một miếng rau vào bát nói:

- 38 người chỉ có thể giữ lại 15người tức là có đến 23 người bị đào thải.

Cơ hội thật khó có được.

Mìnhtốt nghiệp trung học ra ngoài làm thêm 2 năm, tích được chút tiền mớidám đến đây học, chính là muốn được ở lại công ty làm việc, xem ra là hi vọng xa vời rồi

Chu Thiến thích ăn trứng sốt cà chua, cô gắp một miếng, đang định ăn thì nghe được câu đó, Chu Thiến đặt bát xuống nói:

- Vừa mới bắt đầu học tuyệt đốikhông được nhụt chí, chỉ cần chúng mình học tốt, thành tích xuất sắc thì sẽ được giữ lại thôi

Lý San lại nói:

- Học phí ở đây đắt như vậy, cóthể nói là đắt nhất trong các trường, mọi người đến đây học đều vì mụcđích được làm ở công ty, ai chẳng cố gắng học, đến lúc đó chỉ xem vậnmay của ai hơn ai thôi.

Tiểu Mạt miệng đầy cơm, lúng búng nói:

- Vì sao nhất phải ở lại công ty?

Công ty tốt như vậy sao?

Chẳng lẽ ở chỗ khác không tìm được việc?

Triệu Viện Viện vốn im lặng cũng nói:

- Đương nhiên, Yêu Ti Lệ là côngty nổi tiếng, bất kể là ngôi sao hay các tiểu thư, phu nhân nhà giàu đều muốn đến công ty để tạo hình.

Lương của một stylist bình thường là hơnmột ngàn nhưng lương của stylist trong công ty phải hơn một vạn.

Giờcông việc lương đến vạn tệ khó tìm lắm, ít nhất những người không cóbằng cấp như mình là tìm không ra.

Cũng không phải là ở chỗ khác thìkhông tìm được việc nhưng thu nhập kém hơn nhiều, cao lắm cũng chỉ hơnba ngàn thôi.

Cô thoáng dừng lại rồi kiên quyết nói:

- Bất kể thế nào mình nhất định phải ở lại.

Chu Thiến đang ăn cơm, nghĩ thầm thật sựlàm thế nào để cạnh tranh.

Nhưng mà cô chưa bao giờ sợ cạnh tranh, loạicạnh tranh này ngược lại càng có thể khiến ý chí chiến đấu của cô dângcao, cô cũng mong có thể dựa vào sự cố gắng của chính mình mà vào côngty làm việc.

Lúc này có hai cô gái đi vào quán, ChuThiến ngẩng đầu nhìn thì thấy đó là hai bạn học khác nhưng không có giao tiếp.

Trong đó có một cô gái tóc ngắn nói với cô gái tóc dài, dángngười mảnh mai bên cạnh:

- Giai Giai, cũng chỉ có chỗ này, chúng mình ở đây ăn cũng được, mình sắp chết đói rồi

Cô gái tên Giai Giai kia cũng tầm 20tuổi, da trắng, mắt to, mũi cao trông rất xinh đẹp.

Lúc này cô khịt khịt mũi, nhỏ giọng nói:

- Ở đây bẩn quá, những thứ đó sao ăn được?

Mặc dù giọng không lớn nhưng đủ để bốnngười Chu Thiến nghe thấy.

Mọi người không hẹn mà cùng nhíu mày.

TiểuMạt nhỏ giọng nói với Chu Thiến:

- Cô ta hẳn là biết chúng mình mà nói những lời này trước mặt bọn mình chẳng biết là cố ý hay không nữa.

Triệu Viện Viện lườm một cái nói:

- Cô ta là em gái của một stylist trong công ty, cũng chẳng biết có phải dựa vào mình có lợi thế mà chẳng coi ai ra gì,

Lý San nói thầm:

- Em gái của stylist, đó chẳng phải là một vé chắc chắn vào công ty?

Mất mất một vị trí rồi…

Chu Thiến vỗ vỗ tay cô, khẽ an ủi:

- Đừng vội, nếu Yêu Ti Lệ nổi tiếng như vậy thì hẳn rất quy củ, không có chuyện đi cửa sau đâu.

Nhưng có thêm một gia sư lợi hại thì quả đúng là chiếm ưu thế hơn mọi người.

Bên kia, Giai Giai và cô cái tóc ngắn vẫn ngồi xuống, ngồi ở bàn bên cạnh Chu Thiến, chọn đồ ăn rồi chờ.

Vị trícủa Giai Giai ngồi vừa khéo là đối diện với Chu Thiến, mấy lần nhìnthẳng mắt Chu Thiến rồi lại khinh khỉnh quay đi như không quen.

ChuThiến thấy cô ta như vậy cũng có chút tức giận, cô cúi đầu ăn cơm, cũnglàm như không quen cô ta.

Bên tai lại nghe bọn họ đang nói chuyện phiếm

- Trương Bân kia có phải cũng học 1 năm không, hình như mình từng gặp anh ta.

Nghe giọng thì là cô gái tóc ngắn nói

- Đúng vậy, lúc anh ta thực tậpthì làm trợ lý cho anh mình, nhưng hôm kiểm tra thì công cụ bị đổi, kếtquả là không đạt tiêu chuẩn, thành tích không ổn nên bị loại

Chu Thiến cảm thấy trong giọng nói của Giai Giai có vẻ vui mừng khi người khác gặp tai họa.

- Thế thì anh ta định quay lại làm lại từ đâu sao?

- Làm gì có chuyện dễ như vậy?

Đồ ăn của bọn họ được bưng lên, sau đó nghe được Giai Giai kia khẽ chê đồ khó ăn, về sau đừng đến chỗ này ăn nữa.

Lúc này, bọn Chu Thiến đã ăn xong, thanhtoán rồi định rời đi.

Lúc đi, bọn họ không nhìn qua bàn đó nhưng ngheloáng thoáng cô gái tóc ngắn nói:

- Ây, Giai Giai, kia hình như là bốn người trong lớp mình

- À, không để ý lắm

Bốn người nhìn nhau, đều không thích cô gái thích giả vờ giả vịt này.

Nhưng Tiểu Mạt nói:

- Trương Bân mà bọn họ nói thật sự học lại một năm sao?

Chẳng phải là đốt không ba vạn tệ?

Lý San nói:

- Đúng vậy, nếu lần này lại không thông qua được thì làm thế nào?

Nếu là mình thì mình đã tìm chỗ khác làm rồi

Chu Thiến lại nghĩ đến chuyện đổi công cụ bọn họ vừa nói.

Không ngờ còn có thủ đoạn này, về sau phải cẩn thận một chút mới được.

Triệu Viện Viện ở bên yên lặng không nói, Chu Thiến ngẩng đầu nhìn cô, thấy cô cúi đầu như đang chăm chú nghĩ chuyện gì đó.

Buổi chiều đó học phác họa vật thể.

Vìđây là nền tảng của việc học hóa trang sau này nên buổi chiều thực hànhmột số mẫu đơn giản, phác họa một số tượng thạch cao đơn giản.

Bởi vì Giai Giai nói nên Chu Thiến vẽxong thì lặng lẽ để ý người gọi là Trương Bân kia.

Phát hiện tuy rằnganh ta đã học một năm nhưng khi thực hành phác họa lại rất chuyên chú,không hề qua loa.

Hơn nữa cô còn phát hiện, sau khi học xong, anh cũngsẽ trò chuyện với bạn học, trêu đùa mọi người nhưng chỉ riêng Giai Giaikia là không để ý.

Giai Giai kia hình như cũng không thiết tha nhưng khi nhìn Trương Bân thì luôn cười lạnh.

Điều này khiến Chu Thiến cảm thấyrất hứng thú, bởi vậy lúc rảnh rỗi thì hay chú ý đến bọn họ.

Mãi đến mấy hôm sau, Trương Bân đi đến trước mặt cô trước cả lớp, mỉm cười, hai mắt tinh quái nhìn cô:

- Bạn học này luôn nhìn trộmmình, nếu cậu có gì muốn nói thì nói thẳng đi.

Cậu nhìn lén mình như vậy mọi người sẽ hiểu nhầm đó.

Trong nháy mắt, Chu Thiến cảm thấy máu trong người dồn hết lên mặt.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C96: Quán bar


Chương 96: Quán bar

Chu Thiến cúi đầu, mặt nóng bừng, cô chưa bao giờ bị quẫn bách như lúc này.

Cô vô cùng hối hận, sao lại muốn xenvào việc của người khác?

Xem người ta náo nhiệt là được rồi, giờ mọingười đều nhìn mình làm trò cười.

Cô lén ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện tất cả mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt ái muội, bởi vì đều là ngườitrẻ tuổi nên rất ồn ảo, có người còn đứng lên ghế gào:

- Trương Bân, có phải người ta thầm mến cậu không?

Bốn phía cười ầm, Chu Thiến vừa xấu hổvừa quẫn, trong lòng thầm mắng Trương Bân đến tỉ lần, chỉ là nhìn cậu ta mấy lần thôi sao?

Có cần làm cô xấu hổ như vậy không?

Nhưng nhất thờicũng không nói nên lời.

Trương Bân đối diện có vẻ không buông tha cho cô, tiếp tục nói:

- Sao vậy, cậu thực sự không có gì để nói với mình

Bốn phía lại cười ầm, ồn ào nói:

- Người ta xấu hổ đó.

Chu Thiến vất vả lắm mới ngẩng đầu, vừa định tùy tiện nói gì đó cho qua chuyện thì lại nghe Tiểu Mạt ở bên tức giận nói:

- Cậu nhìn người thế nào thế?Không có mắt à, nếu không biết nhìn thì lấy tất mà bịt mắt lại.

Đàn ôngnói năng lỗ mãng với con gái.

Tôi thấy cậu chỉ là dạng trêu đùa lăngnhăng thôi.

Bốn phía đầu tiên là im lặng đến quái lạ, sau đó một trận cười nổi lên, có người còn vỗ vỗ bàn ầm ỹ, vẻ mặtTrương Bân như ăn phải ruồi.

Chu Thiến thì ai oán nhìn Tiểu Mạt: cậu thực sự đang giúp mình sao?

Tiểu Mạt nhìn Trương Bân, vẻ mặt hung tợn như người phụ nữ chanh chua:

- Sao?

Tôi nói sai à?

Hơn nữa, ai nhìn cậu, cậu nghĩ cậu là mĩ nam sao, nhìn như cây sào trúc, quá đề cao bản thân rồi đấy.

Chu Thiến ở bên nhìn Tiểu Mạt, trong lòng cảm động vô cùng.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cô bị bắt nạt thì Tiểu Mạtcòn tức giận hơn bản thân bị bắt nạt, sau đó sẽ ra mặt cho cô.

Cũngkhông biết là vì sao, có lẽ cô ấy nghĩ rằng mình không có mẹ nên mới đặc biệt bảo vệ mình.

Trong lòng cô có suy nghĩ, bản thân có người bạn nhưvậy thật là phúc trời ban

Trương Bân nhíu mày, lấy tay dụi mắt, vẻ mặt xấu hổ.

Những người còn lại nhân cơ hội nói:

- Trương Bân, hôm nay đá phải bàn sắt rồi

Trương Bân bất đắc dĩ cười cười, sau đó nói với Chu Thiến:

- Được rồi, coi như tôi sai

Sau đó nhìn nhìn Tiểu Mạt, Tiểu Mạt trừng mắt nhìn lại:

- Nhìn cái gì, chưa thấy mỹ nữ bao giờ à

Trương Bân vuốt mũi, vẻ mặt như chợt hiểu ra điều gì:

- À, thì ra mỹ nữ là như vậy

Nói rồi gật đầu bỏ đi.

Tiểu Mạt tức đến giận sôi người, chỉ vào anh ta, tay run run, cả nửa ngày mới nói được một câu:

- Đồ sào trúc, anh có ý gì

Trương Bân đã ngồi về vị trí của mình,không trả lời cô mà chỉ cười cười nhìn cô.

Tiểu Mạt tức giận đến thiếuchút nữa muốn lật bàn.

Cũng may Chu Thiến vội đè cô lại, dịu dàng an ủimấy câu thì Tiểu Mạt mới bớt cơn tức

Chu Thiến đột nhiên cảm thấy có ánh mắtlạnh băng nhìn mình.Cô quay đầu lại đã thấy Hồ Giai Giai nhìn mình đầyđịch ý, thấy Chu Thiến nhìn thì vội quay đi.

Trong lòng Chu Thiến nghingờ

Đến lúc này thì thầy Trương Cường vào sau đó nói với bọn họ một tin:

- Ngày mai là buổi kiểm tra đầutiên về những gì đã học.

Trong nửa năm tới, mỗi tuần đều có bài kiểmtra, mười học sinh đứng đầu sẽ được làm trợ lý bên cạnh các thầy.

Cáchọc sinh không thông qua thì không được thực tập, năm sau phải học lạitừ đầu.

Những lời này khiến mọi người không đùagiỡn nổi, vẻ mặt nghiêm túc lại.

Mọi người đều biết nếu được làm trợ lýbên cạnh các thầy thì sẽ học được rất nhiều, cơ hội được giữ lại cũnglớn hơn nhiều.

Đây là điều ai cũng mong muốn

Hôm nay, mọi người đều trở nên nghiêm túc khác thường, sau khi học xong cũng không gây rối, đều ngồi tại chỗ chăm chú đọc sách, chuẩn bị mai kiểm tra.

Buổi chiều thực hành cũng chăm chú luyện tập hơn hẳn.

Trong bốn người Chu Thiến, Triệu ViệnViện là chăm chỉ nhất.

Cô và Lý San đều ở kí túc xá của trường.

Lý Sannói, buổi tối đều vẽ đến đem khuya, đến khi vẽ vừa ý thì mới nghỉ ngơi.Chu Thiến luôn cảm thấy bọn họ học phác họa không cần học vẽ cho giỏi mà chỉ cần học được kiến thức cơ bản để ứng dụng cho trang điểm.

Sao Triệu Viện Viện lại tập trung sự chú ý vào việc vẽ vời này khiến Chu Thiến cảm thấy có chút rối loạn.

Cô nóisuy nghĩ của mình với Triệu Viện Viện, Triệu Viện Viện không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Đêm đó, lúc Tiểu Mạt cùng Chu Thiến làm ở quán bar, nói đến chuyện này, Tiểu Mạt nói:

- Lúc ấy mình thấy Triệu Viện Viện không tin cậu lắm thì phải.

Chu Thiến vừa đặt rượu và chén lên bàn vừa nói:

- Đó cũng chỉ là suy nghĩ của mình, không chắc chắn là đúng, mình chỉ không muốn thấy cô ấy lãng phí sức lực thôi

Dọn bàn xong, cô nói với Tiểu Mạt:

- Để mình mang ly đi cho.

- Được, cẩn thận, gặp phải thằng điên muốn cậu uống rượu thì cứ mắng đi, đừng khách khí

Chu Thiến cười cười:

- Biết rồi!

Tiểu Mạt lo lắng vậy cũng có lý do.

Haingười vừa đi làm được mấy ngày, bởi vì Chu Thiến xinh đẹp, lúc mang rượu cho khách hay bị khách giữ lại làm khó.

Đặc biệt có ngày có tên tửu quỷ cứ cố ép cô, còn nói cợt nhả: uống một chén thì cho 100 tệ, hôn một cái thì được 500 tệ khiến Chu Thiến tức giận hắt rượu vào mặt hắn ta.

Nếukhông vì còn muốn làm việc thì cô đã đập cả chai rượu vào đầu hắn tarồi.

Lúc đó, tên kia rất tức giận còn định đánh cô, may mà quản lý tớikịp nói hộ, còn hứa sẽ bồi thường cho bọn họ một chai rượu thì mới xongviệc.

Sau đó ông chủ tức giận, mắng cô còn đòitrừ tiền lương của cô.

Hai cô khăng khăng xin nghỉ.

Về nhà, Chu Thiếnlại có chút hối hận, dù sao việc ban đêm cũng không dễ kiếm, hơn nữa giờ bọn họ làm ở quán bar lành mạnh đó tiền công cũng cao, nếu đến quánkhác làm gặp phải chuyện khó xử hơn thì càng phiền toái.

Nhưng kì lạ là hôm sao quản lý lại chủđộng gọi điện cho cô.

Thái độ thay đổi đến 180 độ, thừa nhận chuyện hômqua anh ta xử lý không đúng, sẽ không trừ tiền lương của hai người, cònmời hai người quay về làm tiếp.

Hai cô ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ.

Haingười thậm chí còn đùa đùa nói chẳng lẽ vì mình làm việc quá tốt?

Sau khi hai người quay lại quán bar thìdần phát hiện, thái độ của quản lý với hai người rất khách khí, hơn nữađều chỉ giao việc nhẹ, phục vụ khách lịch sự, không xảy ra chuyện nhưtrước nữa

Chu Thiến mang rượu đến phòng rồi cònđược boa 50 tệ, trong lòng thật vui mừng nhưng cũng thấy buồn cười.Trước kia ở Triệu gia, 5 ngàn 5 vạn cũng chẳng là gì, giờ chỉ vì 50 tệmà vui vẻ như vật, đúng là tiền mình làm ra thật quý giá.

Đi ra, cô gặp nhân viên tạp vụ Tiểu Lý.

Tiểu Lý thấy cô thì vẫy vẫy cô lại.

Chu Thiến đi tới, Tiểu Lý cười thần bí:

- Đoán xem vừa rồi mình nghe được khách nói gì?

Vẻ mặt Chu Thiến nghi hoặc.

Tiểu Lý tiếp tục nói:

- Kẻ từng vô lễ với cậu đó, nhớ không, mấy hôm trước hắn ta bị người đánh gãy tay đó

Chu Thiến lắp bắp kinh hãi, đồng thờitrong lòng cảm thấy thoải mái, nhất định là làm chuyện xấu nhiều nên bịkẻ xác đánh.

Chu Thiến cao hứng nói với cậu:

- Cảm ơn cậu nói chuyện này cho tôi biết, mai tôi có bài thi, đêm nay phải về sớm, mai sẽ mời cậu một bữa

Tiểu Lý cười đồng ý

Tan tầm, trên đường về nhà, Chu Thiến và Tiểu Mạt nhắc đến chuyện này.

Tiểu Mạt nghe xong cũng thật vui vẻ, hô to:

- Báo ứng!

Báo ứng!

Sau còn nói:

- Mình thấy gần đây mọi việc của bọn mình thật thuận lợi, có phải vì vận ma đã đến không?

Một câu nói vô tâm của Tiểu Mạt lại làmcho Chu Thiến suy nghĩ, trong lòng dâng lên một suy nghĩ khác.

Cô thoáng dừng bước.

Tiểu Mạt đi trước, thấy cô không theo kịp thì quay đầu lại,kinh ngạc nói:

- Sao thế?

Chu Thiến lắc đầu, còn chưa kịp nói gì thì chợt nghe phía sau có tiếng gọi khẽ:

- Thiệu Lâm…

Giọng nói này từng vô cùng quen thuộc nhưng giờ lại như trùy sắt đánh vào tim cô khiến cô vội xoay người đi.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C97: Trong bóng tối


Chương 97: Triệu Hi Thành trong bóng tối

Triệu Hi Thành ngồi trong xe nhìn con đường nhỏ u tĩnh phía trước.

Dưới đèn đường, bóng cây xung quanh layđộng, có đôi khi sẽ có một hai người đi qua rồi nhanh chóng biến mấttrong màn đêm

Triệu Hi Thành nhìn đồng hồ, đã bắt đầu sang ngày mới, trong lòng có chút lo lắng vì cô vẫn chưa về.

Đã muộn thế này, hai cô gái đi đêm rất nguy hiểm.

Xem ra phải bảo ông chủ quán bar cho bọn họ nghỉ sớm mới được

Càng nghĩ càng nôn nóng, anh đẩy cửa xe, xuống xe rồi tựa vào đó, khoanh tay trước ngực, hai mắt nhìn về phía cuối đường.

Đêm nay không trăng, trời đêm đen nhưnhung làm nổi bật những ngôi sao lấp lánh.

Đầu thu tiết trời có chút selạnh, gió nhẹ thổi qua, bốn phía lá cây thổi sàn sạt, xa xa thỉnh thoảng có tiếng chó sủa, đánh tan sự yên tĩnh.

Anh theo ánh đèn đường nhìn quanh.

Đây là khu tập thể cũ, phần lớn đều là phòng ở từ những năm 80, cũ kĩ, thấp bé, nhà cao nhất cũng chỉ năm tầng, có lẽ thêm mấy năm nữa sẽ phải phá bỏ.

Khi Lý Thêm đưa tình huống điều tra được cho anh anh không khỏi kinh ngạc.

Anh không thể ngờ đại tiểu thư từ nhỏ được nuông chiều không biết sự khổ cực của nhân gian lại chịu ở nơi như vậy.

Anh từng đến xem chỗcô ở, càng nhìn càng thấy lòng chua xót, căn phòng đó còn chẳng rộng bằng nhà tắm của anh, cũ nát vô cùng, còn lạnh lẽo, đến chút đồ dùng tửtế cũng không có.

Ngay cả người hầu nhà anh ở còn tốt hơn.

Anh khônghiểu sao cô cố chấp từ bỏ Triệu gia, từ bỏ anh chỉ để sống cuộc sống như vậy?

Ngày đó, những tin tức về cô lần lượt truyền đến, cô học stylist, anh không lạ, cô đã nói với anh từ trước, đó là chuyện cô muốn làm.

Cô tìm nhà ở để chuyển, anh rất đồng ý, nhà hiện tại cô ở là nhà cho người ở sao?

Nhưng cô lại muốn đến ở kí túc xá?

Ởchen chúc cùng gần chục người, ngủ giường tầng?

Vậy sao được?

Như thếanh thà để cô ở căn phòng hiện tại.

Anh tìm đến chủ thuê nhà kia, muahẳn căn phòng trò nhưng dặn ông ta tuyệt đối không để cho ai biết, tùytiện tìm một lí do, chỉ cần để các cô an tâm ở đó là được.

Về phần tiềnthuê nhà, anh đưa cho chủ nhà một số tài khoản, bảo chủ thuê nhà đưa cho các cô để gửi tiền vào đó, cũng không cho ông ta thúc ép các cô.

Lý Thêm còn nói cho anh, dãy nhà này đasố là khách trọ, hoàn cảnh phức tạp, loại người nào cũng có.

Anh trầmngầm một hồi rồi dặn dò, bảo Lý Thêm nói với kẻ bảo kê ở đó một tiếng.Cuối cùng không yên tâm lại bảo Lý Thêm cho hai anh em đến đó bảo vệ cô.

Nhưng làm việc rất bí ẩn, tuyệt đối không để Chu Thiến phát hiện.

Với việc này, Lý Thêm không hiểu gì, anh hỏi Triệu Hi Thành:

- Vì sao phải phiền toái như vậy, chọn nhà tốt rồi để chị dâu ở là được rồi còn gì?

Hơn nữa sao phải giấu chị ấy, chị ấy sẽ chẳng biết những việc đại ca làm vì chị dâu?

Triệu Hi Thành chỉ cười khổ.

Lý Thêm chưa từng thấy anh nản lòng như vậy bao giờ, anh cũng không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ là gần đây Triệu tổng luôn phái bọn họ thăm dòtin tức của chị dâu, lúc này anh mới lờ mờ hiểu vợ chồng họ cãi cọ.Nhưng Triệu Hi Thành luôn uy phong lẫm lẫm, tâm ngoan thủ lạt cũng cóngười khiến anh phải khuất phục, không biết đó có phải là chuyện tốt.

Triệu Hi Thành cười khổ cho qua, chỉ kinh ngạc nhìn phong cảnh bên ngoài qua cửa sổ thủy tinh mà không đáp lời.Nếu Thiệu Lâm chịu nhận sự sắp xếp của anh thì cô đã không rời khỏi anh.

Những điều anh làm lúc này không phải muốn cho cô biết để cô vui vẻ màchẳng qua chỉ muốn làm cho cô sống tốt một chút.

Nếu cô biết mọi thứ làdo anh sắp đặt, theo tính cách của cô thì hẳn cô sẽ dứt khoát bỏ đi, cókhi cuộc sống càng kém, càng khổ.

Đây là điều anh tuyệt đối không muốnnhìn thấy.

Cô làm việc ở quán bar, mãi sau anh mớibiết.

Anh thật sự không muốn cô làm việc ở hoàn cảnh đó, anh không thểtưởng tượng cảnh cô cúi đầu, khom lưng bưng bê phục vụ người khác.

Chotới giờ cô vẫn luôn chẳng phải làm gì, mười ngón tay không dính nước.Nhưng anh chỉ có thể lặng lẽ nhìn mọi thứ mà chua xót, anh có thể épbuộc cô nhưng làm như vậy chỉ càng khiến cô chán ghét anh, đây là điềuanh không thể chịu đựng được.

Sau này, anh biết hai người thôi việc, để cho hai người không phải lo lắng tìm việc khắp nơi nên anh lại tìm ôngchủ quán bar kia, đáp ứng tham gia hợp tác, giúp anh ta mở rộng việc làm ăn nhưng điều kiện là phải mời hai người quay lại, hơn nữa đối xử tốt,tuyệt đối không để chuyện lần trước phát sinh nhưng cũng phải làm chokín đáo.

Chủ quán không biết quan hệ giữa anh và hai người nhưng nếuthần tài đã đề nghị thì chắc cũng là họ hàng, người quen cho nên cũngchỉ bảo hai người làm những chuyện thoải mái, phục vụ một số vị kháchnhã nhặn.

Mà tất cả những chuyện này anh cũng không muốn cho cô biết,chỉ cần dưới sự bảo vệ của anh, cô sống thoải mái hơn một chút thì anhcũng mừng.

Về phần Văn Phương, Lý Thêm không thể ratay, nói rằng cô ta được bảo vệ rất nghiêm ngặt, nghĩ đến quyết tâm củaTriệu lão gia tử anh cũng hiểu.

Nhưng anh sẽ không để mặc mẹ con bọn họlàm trở ngại giữa anh và Thiệu Lâm.

Mấy ngày này Triệu gia như mất đi sựsống.

Tiếng cười trước kia không dứt giờ không thấy đâu, vẻ mặt Triệulão gia dương nhiên không vui.

Hi Thành lẳng lặng không nói, cha mẹ tuy không nói gì nhưng anh biết bọn họ cũng chẳng vui vẻ.

Mẹ cũng lâu rồikhông chơi bài.

Vì thế anh khẩn thiết trò chuyện với cha mẹ một lần, anh đề nghị đưa mẹ con Văn Phương ra nước ngoài, để bọn họ ở đó, vĩnh viễnkhông quay về.

Nếu cha mẹ nhớ cháu thì có thể qua nước ngoài thăm.

Lờinói của anh khẩn thiết mà kiên quyết, ban đầu Triệu lão gia không đồng ý nhưng qua một đêm, không biết là vì nguyên nhân gì mà cũng đồng ý.

Nhưng mẹ lại nói với anh:

- Thiệu Lâm thật kiên định, chỉ sợ làm vậy cũng chẳng được gì…

Nói xong bà thở dài, anh nhẹ nhàng cười cười:

- Cô ấy bởi vì quá kì vọng vàochúng ta mà mất tin tưởng, sau này cũng mất niềm tin vào cuộc sống saunày của bọn con, mất tin tưởng ở con nhưng con sẽ giúp cô ấy lấy lạiniềm tin với con, tin vào cuộc sống sau này.

Tuy rằng nói vậy nhưng trong lòng anh lại bất an.

Anh dường như ngày nào cũng trốn trong góc đó chỉ để nhìn cômột lần.

Nhìn cô tuy rằng mệt mỏi nhưng vẫn luôn tươi cười, trong lòngdâng lên cảm giác khó nói.

Thì ra không có anh, không có Triệu gia, Tống gia cô cũng vẫn có thể sống vui vẻ, tự tại như trước.

Có đôi khi anhnghĩ, trong lòng cô anh có vị trí gì, có cũng được mà không có cũng được sao?

Cho nên cô mới có thể dứt khoát rời khỏi anh, cho nên cô không cóanh vẫn có thể sống vui vẻ.

Hơn nữa, hình như chưa bao giờ cô nói thương anh.

Nghĩ vậy anh không khỏi cười khẽ, từ khi nào anh trở nên đa sầu đa cảm như vậy?

Nhưng là, anh có thể để cô sống cuộc sống đó nhưng quyết không thể để cô rời khỏi cuộc sống của mình.

Bình thường anh luôn chỉ đứng ở đó lẳng lặng nhìn cô nhưng hôm nay anh lại nhậnđược món quà từ cô khiến anh hết hồn: đơn ly hôn

Xem ra anh đã quá chiều chuộng cô cho nên mới để cô dần rời khỏi quỹ đạo.

Anh không thể cứ đứng từ xa quan sátnữa, anh phải hiện diện, phải kéo cô về quỹ đạo ban đầu, bắt lấy tim côchặt chẽ.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C98: Em sống tốt chứ?


Chu Thiến xoay người, theo giọng nói nhìn qua, đó là dưới ngọn đèn đường, loáng thoáng có một chiếc ô tô và một bóng người cao lớn.

Bóng người kia chậm rãi đi về phía cô,xuyên qua bóng đêm, từng bước từng bước xuất hiện dưới ánh đèn.

Bóng tối mờ ảo nhuộm lên âu phục màu tối của anh khiến anh có cảm giác thần bí.Khuôn mặt anh dưới ánh đèn nửa sáng nửa tối, đẹp trai, lạnh lùng.

Haimắt anh còn sáng hơn sao.

Anh đi đến bên cô, cứ si ngốc nhìn cô như vậy, môi khẽ mấp máy gọi:- Thiệu Lâm…Giọng nói phiêu đãng trong đêm tối yên tĩnh như có loại ma lực, cuốn hútChu Thiến lùi về phía sau hai bước, khoảng cách quá gần khiến cô như không thở được.

Cô lấy lại tinh thần, kinh ngạc hỏi:- Sao anh lại đến đây?Triệu Hi Thành khẽ cười, ánh đèn mờ ảo khiến nụ cười của anh thật nhu hòa:- Thiệu Lâm, nếu anh muốn tìm em thì dù em trốn đến chân trời góc biển cũng không làm khó được anhAnh thấy vẻ mặt cô không vui thì cười khổ:- Được rồi, anh nói thật, hôm đótaxi em đi là anh gọi, tối đó em lại không về nhà cho nên anh đến côngty đó tìm lái xe đó hỏi thăm.

Anh chỉ lo cho em mà thôi, em đừng giậnPhía xa, Tiểu Mạt nhìn thấy bọn họ đang nói chuyện thì bước đến, vẻ mặt cảnh giác, lớn tiếng nói:- Thiến…

Thiệu Lâm, sao thế?

Có người tìm cậu gây rối à?

Đại ca ở ngay sau, sắp tới rồiBởi vì về sau đều phải dùng thân phận“Tống Thiệu Lâm” này nên Chu Thiến muốn Tiểu Mạt sửa cách gọi mình nhưng Tiểu Mạt thường hay quên.

Giờ dưới bóng đèn ảm đạm, Tiểu Mạt thấy cómột người đàn ông cản đường Chu Thiến, lại vì không nghe ra bọn họ nóigì, nghĩ Chu Thiến gặp phải kẻ háo sắc nên mới cố ý nói có đại ca đicùng để dọa sắc lang kiaTriệu Hi Thành nhìn cô gái bé nhỏ này,tuy rằng không biết là bạn Thiệu Lâm quen từ bao giờ nhưng trong thờigian này, theo tin Lý Thêm báo về thì cô gái này dường như là thật lòngtốt với Thiệu Lâm.

Giờ thấy cô biết rõ nguy hiểm mà còn tới thì khôngkhỏi tăng thêm hảo cảm với côAnh nhẹ giọng cười cười, nói với Chu Thiến:- Em quen người bạn thú vị này từ bao giờ vậyChu Thiến nói:- Đây là người chuyên trang điểm cho em trước kia, rất hợp tính, giờ bọn em ở chungNói xong, cô kéo Tiểu Mạt tới nói:- Đừng lo.

Là người quenTriệu Hi Thành rất không hài lòng với câu “người quen”, anh vươn tay về phía Tiểu Mạt, bổ sung:- Tôi là chồng của Tống Thiệu Lâm.

Rất vui được biết cô.- Chồng!Tiểu Mạt nhìn theo ánh đèn, phát hiệnđúng là một mỹ nam còn đẹp trai hơn cả Tuấn Hi, không khỏi trợn mắt hámồm nhưng vừa nghĩ đến những gì anh ta đã làm với Chu Thiến thì khôngkhỏi nổi trận lôi đình.

Cô mặc kệ tay anh đang chìa ra, quay đầu nói với Chu Thiến:- Thiệu Lâm, chẳng phải cậu ly hôn rồi sao?Triệu Hi Thành lặng lẽ thu tay về.Chu Thiến biết Tiểu Mạt nóng tính, sợ cônói ra điều gì chọc giận Triệu Hi Thành, Triệu Hi Thành cũng chẳng phảilà Trương Bân, anh ta sẽ không dễ dàng buông tha người đắc tội với mình.

Vì thế cô nói với Tiểu Mạt:- Tiểu Mạt, cậu về trước đi, tớ có chút chuyện nói với anh ta rồi sẽ vềTiểu Mạt vốn không muốn đi, sợ Triệu HiThành làm gì bất lợi với Chu Thiến nhưng nghĩ chuyện vợ chồng nhà ngườita, cho dù bạn bè thân thiết cũng không tiện nhúng tay.

Nghĩ vậy, cô dặn Chu Thiến đôi câu, có việc gì cứ kêu lớn rồi mới quay về.Tiểu Mạt đi rồi, Triệu Hi Thành cô đơn nói:- Thiệu Lâm, sao em không chịu tin tưởng anh, bất kể thế nào anh sẽ không đối phó với bạn tốt của em.Chu Thiến cúi đầu:- Giờ nói tin hay không còn có ý nghĩa gì?Hai người yên lặng một hồi.

Bóng đêm càng sâu, sương mù phiêu diểu bao trọn trời đất, bốn phía đen tối, chỉ cònchút ánh sáng mỏng mang dưới ánh đèn.

Sự yên lặng bao phủ lấy hai người.Chung quanh im ắng, thỉnh thoáng gió thổi tạo nên tiếng lá cây xào xạc.Triệu Hi Thành nhìn cô, nếu không phảimỗi ngày anh đều đến đây nhìn trộm cô, chính mắt thấy sự thay đổi của cô thì chỉ sợ giờ đã không nhận ra cô.

Mái tóc dài như lụa của cô đã cắtgọn, buộc túm sau đầu.

Khuôn mặt trắng trẻo thuần khiết không có chútson phấn.

Cằm gầy đi lại có chút thanh tú.

Đồ mặc trên người là áophông, quần bò rẻ tiền, vai xách chiếc túi đen, đeo đôi giày vải.

Quầnáo trên người không quá 100 tệ.Trong lòng anh đau xót, quần áo của Thiệu Lâm trước kia làm gì có bộ nào dưới vạn tệ, là đồ hạng nhất, giờ cô mặc như vậy có quen không?

Anh nhẹ nhàng hỏi:- Em sống ổn không?Chu Thiến nghĩ một hồi rồi nhẹ nhàng đáp:- Em sống rất ổn, giờ tuy điềukiện vật chất kém nhưng thú thật em rất vui.

Trước kia ở biệt thự tuyrằng cẩm y ngọc thực nhưng bị trói buộc nhiều lắm, không tự tại.

Em hivọng sau này có thể sống cuộc sống bình thản này.Cô hơi dừng lại rồi nói:- Hôm nay anh đến đây có chuyệngì sao?

Đúng rồi, đơn ly hôn em đưa anh nhận được chưa?

Anh chỉ cần kílà được, hôm nào em tự mang đến Cục dân chính là được.Triệu Hi Thành hồi lâu không nói, vẻ mặtkhó mà nhìn rõ dưới ánh đèn hôn ám.

Chu Thiến chỉ thấy môi anh mím chặt, cằm cứng ngắc, người tản ra hơi thở lạnh lẽo.

Lúc này, một trận gióthổi đến, Chu Thiến không nhịn được hắt xì.Thân thể căng thẳng của Triệu Hi Thành lập tức thư thái lại, anh thở dài, cởi áo khoác trên người khoác cho cô:- Giờ đã sang thu, tối đi làm về phải mặc thêm mới được.Chu Thiến đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt nhìn thẳng anh:- Làm sao mà anh biết em đi làm về?Triệu Hi Thành giật mình, nhất thời không nói được gì, thầm hận mình lắm lời.Chu Thiến nhìn anh:- Em hiểu rồi, đều là anh làm,nhà bọn em ở, quản lý quán bar đột nhiên tốt với bọn em, Trương Bàn bịngười đánh, đều là anh làm đúng không?Khi nãy cô còn thấy lạ, gân đây mọi thứđều thuận lợi đến quỷ dị, như có bàn tay vô hình ngầm khống chế mọi thứ.

Giờ cô đã hiểu, người khống chế mọi chuyện đang ở ngay trước mặt.Trong lòng Chu Thiến tức giận, vì sao?

Vì sao tới giờ anh còn muốn nắm giữ cô trong tay?

Bên cạnh cô có bao nhiêu người của anh?

Cho nên anh mới hiểu rõ về chuyện của cô như vậy?

Anhlàm vậy là có ý gì?

Đây là như lời anh, cô vĩnh viễn không thể rời khỏianh sao?Cô nhìn thẳng vào mắt anh, hai mắt chiếura ánh sáng trong suốt dưới ánh đèn.

Hai tay nắm chặt, một trận gió thổi đến làm rơi áo khoác bên vai, lộ ra đôi vai gầy của cô, nhìn qua trôngvô cùng nhu nhược nhưng cô hơi nhíu mày, nhếch môi lại khiến cô có thêmvẻ kiên cường.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C99: Tình cảm không đổi


Chương 99: Tình cảm anh dành cho em mãi mãi không thay đổi

Triệu Hi Thành biết việc này không thể giấu diếm cô được nữa, đành bất đắc dĩ thừa nhận:

- Đúng là anh làm, thật sự anh không có ý gì khác, anh chỉ muốn bảo vệ em, sợ em sống không thoải mái.

Chu Thiến lắc đầu:

- Triệu Hi Thành, anh không cầnthiết làm vậy.

Chuyện này em hoàn toàn có thể tự giải quyết.

Chẳng lẽsau này mỗi lần em gặp khó khăn đều phải nhờ anh sao?

Chẳng lẽ cả đờinày anh muốn đi theo em sao?

Vậy em bỏ đi thì tính cái gì?

Khác gì tròđùa.

Chúng ta đã xong, em không biết anh nghĩ thế nào nhưng em nói choanh, em rất không thích như vậy, em không muốn cuộc sống của em bị người khác nắm giữ, em không cần anh bảo vệ cũng sống ổn.

Ngực cô hơi phập phồng, tay nắm thậtchặt, hai mắt vì tức giận mà vô cùng sáng, dưới ánh đèn, cho dù mờ ảocũng lộ ra vẻ đẹp kinh tâm động phách.

Triệu Hi Thành nhìn cô như vậy mà tim như bị bóp chặt, vừa đau vừa buồn, vừa chua vừa chát, vô cùng khóchịu.

Anh nhìn cô, mắt đen tối có sự đau xót, nặng nề:

- Thiệu Lâm.

Vì sao em cứ nghĩkhông tốt về anh như vậy?

Chẳng lẽ anh thực sự không đáng tin vậy sao?Cho dù là một chút?

Anh chưa từng muốn nắm giữ cuộc sống của em.

Chẳnglẽ em đột nhiên bỏ đi anh có thể không lo lắng sao?

Chẳng lẽ anh sẽ đểmặc em phiêu bạt bên ngoài sao?

Đúng, anh tuy sai người điều tra việccủa em nhưng chỉ là muốn biết em sống thế nào thôi.

Anh đã ngăn cản emlàm gì chưa?

Anh chỉ muốn em sống thoải mái, làm việc được ổn định mộtchút.

Chẳng lẽ đó là thao túng cuộc sống của em?

Anh cũng muốn tôn trọng em, ủng hộ em nhưng vì sao em không thể hiểu cho anh?

Giọng anh càng lúc càng bé, cuối cùng đau xót biến mất trong đêm.

Chu Thiến ảm đạm xoay người, nhẹ nhàng nói:

- Hi Thành, chúng ta đã thành rathế này, tôn trọng và thấu hiểu còn quan trọng sao?

Từ nay về sau anh cứ coi em là người không tồn tại đi, đừng lo lắng cũng đừng xen vào cuộcsống của em.

Chuyện của em em sẽ tự đối mặt.

Em không muốn cả đời dựavào anh.

Em sẽ sớm nghỉ việc, cũng sẽ chuyển chỗ khác, anh đừng làm thếnày nữa

Nói xong, cô hít sâu một hơi, đi về phía trước.

Còn chưa đi được hai bước, đã bị Triệu Hi Thành đuổi theo, kéo tay cô lại

- Thiệu Lâm, em không nghĩ vì bản thân, chẳng lẽ cũng không nghĩ cho bạn em một chút sao?

Em muốn cô ấyvì em mà phải đi ở trong kí túc xá mấy chục người đó?

Muốn cô ấy phảibôn ba tìm việc như em?

Nghe lời này, Chu Thiến chần chừ, đúng,giờ không phải là chuyện của riêng cô mà còn có cả Tiểu Mạt nữa.

Chẳnglẽ cô thật sự muốn Tiểu Mạt cũng chịu khổ như mình.

Triệu Hi Thành thấycô thoáng lơi lỏng thì nói tiếp:

- Thật ra anh cũng chẳng làm gìnhiều.

Phòng các em ở phải trả tiền thuê, việc các em phải làm mới cótiền lương.

Anh chỉ mong em có thể sống thoải mái một chút, em nếu không thể tiếp nhận…

Anh thoáng dừng, hơi cúi đầu:

- Em hoàn toàn có thể coi đó làbạn bè giúp nhau, không cần thấy nặng nề.

Hơn nữa, em yên tâm, về sauanh sẽ không giấu em làm bất cứ chuyện gì…

Anh dài cười khẽ:

- Đúng là bị coi thường, anh chưa từng nghĩ có một ngày, Triệu Hi Thành muốn giúp người còn phải ăn nóikhép nép như vậy.

Triệu Hi Thành nhặt áo khoác rơi trên đất, trên áo khoác còn dấu chân Chu Thiến vừa giẫm phải.

Chu Thiến nhìn thấy vậy, vội nói:

- Xin lỗi, khi nãy em không để ý…

Triệu Hi Thành nhẹ nhàng phủi dấu chân đó rồi khoác áo lên người cô, khẽ nói:

- Anh biết anh đã đạp một cướcvào tim em nên em mới không tin tưởng anh.

Anh biết là anh sai nhưngtình cảm anh dành cho em mãi mãi không thay đổi, điều này em nhất địnhphải nhớ kĩ.

Chu Thiến nhìn anh đứng ngay trước mặt, trong lòng vô cùng chua xót, cô nắm lấy chiếc áo, lùi về phía sau:

- Hi Thành, đừng như vậy…

Giọng nói nhẹ nhàng rồi tan trong gió.

Triệu Hi Thành đứng đó, vẻ mặt mất mát, sau một hồi mới nói:

- Thực ra, hôm nay anh đến muốnnói với em, thời gian này công ty bận nhiều việc, sắp tới anh không cóthời gian đến Cục dân chính cùng em.

Chờ anh xong việc sẽ báo lại cho em sau.

Chu Thiến kinh ngạc nhìn anh.

Cô đươngnhiên biết anh chỉ là đang lấy cớ mà thôi.

Nhưng Hi Thành, anh kéo dàinhư vậy có thể thay đổi được gì?

Có thể làm mọi chuyện như trước sao?Không thể nào…

Đến một ngày anh sẽ hiểu, chúng ta là không thể…

Nhưng Chu Thiến không nói gì, cô lặng lẽ đi qua anh, không lâu sau chợt nghe anh nói từ phía sau:

- Anh cử hai người bảo vệ em, ở gần em thôi, chuyện này anh không lừa em.

Anh không có gì gạt em nữa

Chu Thiến không quay đầu, cô đi tiếp nhưng một giọt nước mắt bất tri bất giác rơi xuống.

Về nhà, Tiểu Mạt từ nhà tắm đi ra, thấy Chu Thiến thìquan tâm hỏi:

- Thế nào?

Anh ta không làm khó cậu chứ.

Chu Thiến lắc đầu, không nói gì.

Tiểu Mạt thấy sắc mặt cô không tốt thì cũng biết lòng cô không vui nhưng cũngkhông tiện mở miệng hỏi.

Dù sao đây là việc riêng của cô, nếu cô ấy muốn nói thì tự nhiên sẽ nói.

Tiểu Mạt nghĩ tìm đề tài khác để khiến ChuThiến chú ý, vừa lau tóc vừa nói:

- Cậu biết không?

May mà bọn mình không ở kí túc xá trường.

Nghe Lý San nói, bọn họ mấy chục người chỉ có 3 nhà vệ sinh, lúc tắm còn phải xếp hàng.

Có người để tiết kiệm thờigian còn phải tắm chung.

May mà chúng mình không bị như thế

Tiểu Mạt huýt sáo:

- Có thể ở riêng thật sự thoải mái quá.

Chu Thiến cười cười, gật gật đầu, tronglòng lại suy nghĩ, quả thật không thể để Tiểu Mạt chịu khổ cùng mình,thôi cứ chờ tìm được chỗ khác rồi nói.

Chu Thiến nói:

- Ngủ sớm đi, chiều mai còn thi, phải chuẩn bị tốt đấy.

Chiều hôm sau chính là bài kiểm tra đầutiên.

Nội dung là muốn học sinh phác họa theo chủ đề, sau đó sẽ có thầygiáo đi đến hỏi riêng mỗi người về lý thuyết.

Khi hỏi Chu Thiến thì chỉ là hai vấn đềđơn giản, một là yếu tố cơ bản của phác họa, hai là tỉ lệ vàng của khuôn mặt người.

Chu Thiến nhất nhất trả lời, giáo viên gật đầu liên tục, hẳn là rất vừa lòng, Chu Thiến thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Bên kia, Tiểu Mạt cũng thông qua, thấy Chu Thiến nhìn thì lén giơ hai ngón tay làm kí hiệu thắng lợi với cô.

Kiểm tra kết thúc, bởi vì chỉ là lần đầu, kiến thức cơ bản cho nên chủ yếu là ưu, một số người trung bình nhưngkhông có ai không đạt.

Ai cũng rất vui.

Lý San và Triệu Viện Viện đều được loạitốt, nghe bọn họ nói Hồ Giai Giai và Trương Bân cũng được loại tốt.Nhưng bài kiểm tra này với người từng học một năm và người có gia sưgiỏi mà nói thì chẳng có gì khó nên cũng không lấy làm lạ.

Lý San cười toe toét, với cô mà nói, được loại tốt đã cho cô sự động viên rất lớn:

- Thì ra mình chỉ cần cố gắng thì sẽ chẳng kém ai.

Triệu Viện Viện thì cười tủm tỉm nói với Chu Thiến:

- Thầy giáo khen mình phác họa rất đẹp

Những lời này nghe vào tai Chu Thiến thìcó cảm giác khác.

Cô nhìn kĩ sắc mặt cô ấy nhưng cũng không thấy có gìđặc biệt nên cũng chỉ nghĩ là mình đa tâm, không để vào lòng.

TIN HOT
 
Back
Top Bottom