Cập nhật mới

Tiểu Thuyết CON DÂU NHÀ GIÀU (P1)

Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C20: Kiều tranh 2


Triệu Hi Thành nghe tiếng thì dừng bước, xanh mặt quay đầu đi, nhìn về phía người đi tới, trong mắt lóe ra ánh sáng lạnh

Người tới là một người đàn ông xa lạ, vừa đi vừa lấy trong túi ra một bao thuốc lá, xem ra là kẻ nghiện thuốc lá, định ra đây hút.

Vừa quay đầu thấy Triệu Hi Thành đã bị ánh mắt của anh làm cho ngây người, sống lưng lạnh toát, anh ta sượng sùng nói:

- Sếp Triệu, xin lỗi quấy rầy rồi, hai người tiếp tục đi, tôi đi chỗ khác

Rồi anh ta khoát tay, xoay người bước đi.

Anh ta đi rồi, Triệu Hi Thành ý thức được hiện tại thật sự không phải là lúc ép hỏi.

Anh áp chế lửa giận trong lòng, lạnh lùng nhìn Chu Thiến nói:

- Chuyện này đợi về nhà rồi nói, tôi muốn xem xem lần này cô diễn thế nào cho hết vở kịch.

Triệu Hi Thành sửa lại quần áo rồi xoay người bước đi, đi được vài bước lại quay đầu, vẻ mặt mất kiên nhẫn:

- Còn đứng đó làm gì, không mau đi ra ngoài

Chu Thiến thầm thở phào một hơi, cuối cùng cũng tránh được một kiếp.

Nhưng lúc về nhà nên ứng phó thế nào?

Ai, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn, cùng lắm thì liều mạng với anh!

Huống chi cô đã có vũ khí bí mật

Sau khi đi vào, vẻ âm trầm tàn nhẫn của Triệu Hi Thành biến mất không còn tăm hơi, khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường nhật.

Sự biến hóa sắc mặt cực nhanh khiến Chu Thiến không khỏi bái phục

Chu Thiến thầm oán:

- Trong con người này không biết giấu bao nhiêu cái mặt nạ.

Đúng là gian thương

Lúc này, gian thương cầm chén rượu qua kẽ tay, thần sắc tự nhiên đi đến trước mặt Kiều Tranh, khẽ nói gì đó với anh, không khí vô cùng hài hòa dường như người đàn ông trước mặt này chính là tri kỉ của Triệu Hi Thành chứ không phải là tình địch mà anh hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Chu Thiến lại cười ngất một phen.

Bội phục Triệu Hi Thành sát đất

Chu Thiến không đi đến cùng, cô đi đến một góc tối mà khó người phát hiện, sau đó chăm chú nhìn Kiều Tranh.

Nhìn anh, trong lòng Chu Thiến có cảm giác chua xót vô cùng

Tần Tranh, không, giờ hẳn là phải gọi anh ấy là Kiều Tranh.

Anh ấy thật sự là người yêu của Tống Thiệu Lâm sao?

Anh ấy và Tống Thiệu Lâm đã có kỉ niệm gì?

Vì sao bọn họ chia tay?

Vì sao Tống Thiệu Lâm lại lấy Triệu Hi Thành?

Anh ấy yêu Tống Thiệu Lâm ư?

Rất yêu, rất yêu sao?

Anh đã quên Chu Thiến rồi sao?

Người em gái nhỏ từng coi anh ấy là tất cả.

Những lời cô từng nói với anh anh đã quên rồi sao?

Trong lòng Chu Thiến chua chát vô cùng

Cô nhớ rõ đoạn thời gian mẹ mới qua đời, cha thường xuyên uống say, sau đó cãi lộn, đập phá.

Cô không dám bước đến cản cha, chỉ có thể cuộn mình trong góc, mở to mắt sợ hãi nhìn mọi thứ, tay nhỏ gắt gao bịt miệng, không dám khóc.

Anh Kiều Tranh nghe tiếng chạy đến, bế cô đang run rẩy ra khỏi nhà, bế cô về nhà mình

Anh cầm tay cô, nhẹ giọng nói:

- Rất sợ hãi à?

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mày dài của anh giản ra, ánh mắt anh thâm thúy mà sáng ngời, khi đó, cô đã coi anh ấy là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới này

Cô gật đầu, sau đó, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Anh rất dịu dàng lau khô nước mắt cho cô rồi nói:

- Đói chưa?

Ăn cơm chưa?

Cô chưa ăn cơm, cha thường xuyên quên nấu cơm nên cô lắc đầu.

Anh thở dài:

- Em có đói không, anh chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon, em ăn đi cho đỡ đói

Cô nóng nảy, lắc rồi lại gật đầu

Anh nhìn cô, trong mắt là sự dịu dàng và thương tiếc:

- Em gật rồi lắc, bảo anh nên hiểu thế nào?

Thiến Thiến, nói chuyện đi.

Nếu không nói chuyện thì sẽ quên mất nói như thế nào đấy

Đúng thế, từ sau khi mẹ mất, suốt một tháng cô cũng không nói chuyện.

Cha cô chỉ lo cho bản thân đau lòng mà không có thời gian để ý đến cô.

Không có ai phát hiện chuyện này, cũng không có ai quan tâm cô có đau lòng hay không

Ngoại trừ anh

Cô vừa nín thì nước mắt lại rơi xuống, thì ra vẫn còn có người quan tâm đến cô

Dưới ánh mắt mong chờ của anh, cuối cùng cô lắp bắp nói:

- Em đói… em sợ… mẹ đã mất…

Thiến Thiến không có mẹ nữa…

Cô vùi mặt vào lòng bàn tay ấm áp của anh rồi khóc òa.

Sau đó, cô chợt nghe thấy anh nhẹ nhàng nói:

- Đừng sợ, sau này Thiến Thiến còn có anh

Anh mãi mãi không biết, chỉ câu nói nhẹ nhàng đó của anh đã mang đến cho cuộc sống sau này của cô sự hi vọng và an ủi vô cùng.

Khi cô vất vả, đau lòng nhất, cô tự nhủ với bản thân:

- Không có chuyện gì cả, mình còn có anh

Như vậy, mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng

- Nghĩ cái gì mà thất thần như vậy?

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên bên cạnh Chu Thiến, cắt ngang hồi ức của cô.

Chu Thiến nhìn lại, váy đỏ da trắng, mắt phượng đang nhíu, chẳng phải chính là Thượng Quan Nhược Tuyết lạnh lùng xinh đẹp đi cùng Kiều Tranh sao?

Chu Thiến lễ phép cười với cô:

- Không có gì, chỉ là nhàm chám thôi

Thượng Quan Nhược Tuyết gật gật:

- Không sai, tiệc rượu này thật sự rất nhàm chán, tôi cũng ngấy nhưng đám đàn ông đều thích, bọn họ có thể có được thứ mình muốn nhờ nó.

Cô nhìn về phía Triệu Hi Thành và Kiều Tranh rồi nói:

- Bọn họ là hai người đàn ông xuất sắc nhất ở đây, trong đó một người là chồng cô.

Thật sự chúc mừng!

Cô quay đầu nhìn Chu Thiến, khóe miệng khẽ cười, ý cười không đến mắt bởi mắt cô luôn lạnh lùng, giọng nói cũng như băng tuyết.

- Cho nên sau này xin cô đừng đến gần Kiều Tranh nữa

Chu Thiến ngừng cười, tim như bị kim đâm:

- Lời này của Thượng Quan tiểu thư là có ý gì?

Thượng Quan Nhược Tuyết nghe được bốn chữ “Thượng Quan tiểu thư” thì mặt cứng đờ, sau đó trầm giọng nói:

- Tống Thiệu Lâm.

Tôi biết cô.

Cô chiếm trái tim Kiều Tranh suốt sáu năm, cô không thể tưởng tượng lúc mới sang Mỹ anh ấy đau khổ thế nào đâu.

Giờ vất vả lắm anh ấy mới quyết định dứt bỏ quá khứ, bắt đầu lại từ đầu, cô đừng làm nhiễu loạn anh ấy nữa

Chu Thiến càng nghe càng không hiểu, chỉ khẽ nói:

- Anh ấy đi Mỹ?

Khó trách không thể tìm được anh.

Khó trách chẳng có tin gì của anh

- Tống Thiệu Lâm, cô giả hồ đồ cái gì.

Trước chẳng phải vì cô đá anh ấy nên anh mới đi Mỹ sao?

Cũng khó trách, Kiều Tranh không có tiền, có quyền như thái tử của tập đoàn Triệu thị, cô đã chọn thì đừng có như mất hồn trước mặt anh ấy như thế.

Làm người thì đừng quá ti tiện

Ánh mắt Thượng Quan Nhược Tuyết nhìn cô tràn ngập sự chán ghét và khinh thường.

Nhìn sắc mặt cô càng lúc càng trắng thì mới vênh mặt bỏ đi.

Trong lòng Chu Thiến đau đớn không thôi.

Tuy rằng cô không rõ những gì Kiều Tranh và Tống Thiệu Lâm đã trải qua nhưng có một số việc cô có thể hiểu được

Kiều Tranh rất yêu Tống Thiệu Lâm.

Hơn nữa đến giờ cũng chưa hề quên

Chuyện này như cơn sóng nhấn chìm Chu Thiến, sắc mặt cô trắng bệch, cảm giác không thể thở nổi.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C21: lửa giận bừng bừng


Chương 21: Lửa giận bừng bừng

Lúc gần đi, Chu Thiến lại chạm mặt Kiều Tranh một lần.

Lúc ấy, Triệu Hi Thành đang bắt tay chào tạm biệt Kiều Tranh, anh nói:

- Kiều tổng xin hãy nghĩ về lời đề nghị khi nãy của tôi, chuyện này rất có lợi với cả hai chúng ta

Kiều Tranh mỉm cười, nho nhã mà lại khiêm tốn:

- Tôi nhất định sẽ suy nghĩ thận trọng, Sếp Triệu đi từ từ

Nói xong, ánh mắt nhìn về phía Chu Thiến, đôi mắt thâm thúy như có ngàn vạn lời muốn nói, cuối cùng chỉ dồn vàocâu nói nhẹ nhàng:

- Triệu phu nhân, đi thong thả.

Chu Thiến chưa từng thấy ánh mắt này củaanh, dường như có áp lực, vô cùng ưu thương, chân tình sâu sắc và sự bất đắc dĩ vô cùng.

Cô không khỏi ngây người, chỉ có thể ngơ ngác nhìn mànói không nên lời.

Đột nhiên, Triệu Hi Thành ôm thắt lưngcô, tay căng thẳng rồi hung hăng bấm eo cô.

Chu Thiến đau đến thiếu chút nữa kêu lớn nhưng lập tức cũng tỉnh táo lại

Cô phẫn nộ nhìn về phía Triệu Hi Thành, chỉ thấy vẻ mặt Triệu Hi Thành thoải mái nói với Kiều Tranh và Thượng Quan Nhược Tuyết:

- Vợ tôi hôm qua ngủ không ngon, cho nên tinh thần có chút bất an, thật ngại quá

Nghe xong lời này, sắc mặt Kiều Tranh trắng bệch, mà ánh mắt Thượng Quan Nhược Tuyết nhìn cô sắc như đao

Chu Thiến càng tức giận.

Anh ta cố ý, anh ta cố ý làm cho anh Kiều Tranh hiểu lầm!

Triệu Hi Thành nhìn biểu hiện của tất cả mọi người, trong lòng cười lạnh rồi quay đầu nhìn Chu Thiến, giọng dịu dàng:

- Còn không mau nói lời từ biệt với sếp Kiều

Nhưng Chu Thiến không có cách nào bỏ quahàn băng trong ánh mắt thâm trầm của Triệu Hi Thành, điều này khiếntrong nháy mắt, máu cô đông cứng lại

Nguy rồi, cô quá sơ suất, giờ cô là vợcủa Triệu Hi Thành, anh ta là người bá đạo như vậy sao có thể cho phépvợ mình thất thố khi gặp lại tình nhân cũ như vậy.

Kẻ trời sinh tàn nhẫn như anh ta sẽ làm gì với cô đây?

Vừa nghĩ đến đó, Chu Thiến cảm thấy như ngã vào hầm băng, lạnh thấu xương, mặt tái mét

Cô nhìn về phía Kiều Tranh, lúc này trong mắt Kiều Tranh đầy sự thân thiết, cô vừa chạm đến ánh mắt đó tim đã đau đớn, chỉ đành cúi đầu, giọng như muỗi kêu:

- Tạm biệt

Sau đó bị Triệu Hi Thành đưa đi

Bọn họ đi rồi, Kiều Tranh vẫn đứng ở đó nhìn bóng dáng cô, hồi lâu không động đậy.

Không ngờ, vừa về nước đã gặp lại cô…

- Kiều Tranh

Thượng Quan Nhược Tuyết khẽ gọi anh, vẻ mặt u buồn:

- Anh đã nói đã quên cô ấy, muốn bắt đầu lại từ đầu

Bọn họ đứng ở ngoài hành lang, lúc này khách khứa đã vãn, chỉ còn mấy nhân viên đang dọn dẹp

Cho nên giọng nói của cô vang lên trongđại sảnh vô cùng rõ ràng, rõ ràng đến độ Kiều Tranh không thể bỏ qua nó.

Bên tai lại như nghe được giọng nói dịu dàng kia:

- Kiều Tranh, em thích anh, anh thích em không?

- Kiều Tranh, chỉ vì em là con gái nhà giàu nên anh không dám yêu em sao?

Anh là kẻ nhu nhược!

- Kiều Tranh, gặp được anh là điều tuyệt vời nhất đời em

- Kiều Tranh, cho dù cả thế giới phản đối chúng ta bên nhau em cũng sẽ không rời bỏ anh

- Kiều Tranh, chia tay đi!

Chúng ta không hợp

Tim Kiều Tranh như có con dao chầm chậm cứa qua, đau thấu xương.

Anh cười thảm:

- Thì ra có một số việc không hề dễ như anh vẫn nghĩ

Sắc mặt Thượng Quan Nhược Tuyết tái nhợt:

- Nhiều năm như vậy, em vẫn luôn ở bên anh, em vẫn chờ, vẫn chờ, vất vả lắm mới có hi vọng…

Kết quả, trong mắt anh vẫn chẳng có em!

Trong giọng nói của cô có nỗi đau khôn cùng

Trong mắt Kiều Tranh là sự áy náy:

- Nhược Tuyết, xin lỗi, là anhkhông tốt.

Rời khỏi anh, đi khắp nơi, em sẽ phát hiện, thì ra Kiều Tranh cũng chẳng là gì, mấy năm qua căn bản không đáng!

- Không!

Kiều Tranh, em sẽ khôngbuông tay.

Giờ cô ấy đã kết hôn, hai người đã không có khả năng, cuốicùng sẽ có ngày anh phát hiện, thì ra Tống Thiệu Lâm cũng chẳng là gì,mấy năm qua căn bản không đáng!

Lúc Chu Thiến và Triệu Hi Thành rời đi thì đã khuya, trăng tròn vằng vặc giữa đêm đen, vô cùng sáng rỡ

Lái xe đã đứng ở cửa khách sạn chờ bọn họ.

Dọc đường đi, mặt Triệu Hi Thành xanh mét, trong xe là không khí yên tĩnh đáng sợ khiến người ta kinh hồn táng đảm.

Chu Thiến không dám trêu chọc anh, cônhìn cảnh vật chạy lùi về phía sau, trong đầu nhớ lại ánh mắt Kiều Tranh nhìn mình.

Chu Thiến rất hiểu, là anh ấy nhìn Tống Thiệu Lâm, sự ưuthương và chân tình cũng là cho Tống Thiệu Lâm.

Trong lòng cô chua chát.

Anh Kiều Tranhchưa bao giờ nhìn cô với ánh mắt đó…

Ánh mắt anh nhìn Chu Thiến chỉ cósự thương tiếc và thân thiết, trong mắt anh, cô chẳng qua chỉ là cô gáinhỏ đáng thương…

Chu Thiến khẽ thở dài.

Lại nghe Triệu Hi Thành bên canh hừ lạnh một tiếng, bên trong xe, độ ấm lại giảm xuống vài phần.

Lái xe Vương nghiêm túc lái xe, trên lưng ứa ra mồ hôi lạnh.

Sau khi về nhà, dường như là Triệu Hi Thành lôi Chu Thiến lên lầu

Lúc này Triệu phu nhân đã ngủ, Triệu lãogia đang ở trong thư phòng , Hi Tuấn buổi tổi chẳng biết đi đâu mà đámngười hầu đều sợ cậu chủ nên không ai có thể cứu cô.

Mặt Chu Thiến trắng bệch

Cô giãy dụa, muốn thoát khỏi sự khống chế của anh nhưng tay anh như kìm sắt, nắm chặt cổ tay cô.

Đau đớn vô cùng, đau đến độ khiến cô rơi nước mắt

Bọn họ vào phòng, Triệu Hi Thành đẩy cô xuống rồi xoay người khóa cửa lại

Chu Thiến bị anh ta đá xuống đất, may mà thảm dầy, nhưng dù như thế lưng và mông vẫn rất đau

Đến lúc này, Chu Thiến cũng bốc hỏa:

- Vì sao anh không thể nói chuyện bình thường?

Dù gì cũng là đàn ông, động một tí lại động tay động chân với vợ!

- Vợ?

Triệu Hi Thành cười lạnh, mắt lóe ra ánh sáng đáng sợ:

- Thì ra cô còn biết cô là vợ tôi!

Vậy lúc cô và anh ta mắt qua mày lại còn nhớ cô là vợ Triệu Hi Thành!

- Tôi chẳng cùng ai mắt qua mày lại

Triệu Hi Thành đi đến bên cô, nắm lấy cằm cô khiến cô không thể không ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.

Trán ChuThiến toát mồ hôi vì đau

Triệu Hi Thành không hề thương tiếc, anh trừng mắt nhìn cô, trong mắt lóe ra sự ngoan lệ:

- Căn bản cô không hề mất trí nhớ.

Giờ cô nói cho tôi biết, cô giả mất trí nhớ là có mục đích gì?

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C22: Cô vĩnh viễn là đàn bà của tôi


Chương 22: Cô vĩnh viễn là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi

Chu Thiến chỉ cảm thấy ngực như có ngọnlửa bốc thẳng lên.

Anh ta dựa vào cái gì mà đối xử với cô như vậy, chỉvì thân thể này là của vợ anh ta sao?

Đúng là kẻ biến thái!

Chu Thiến hung hăng trừng mắt nhìn, trong mắt đầy sự căm hận và khinh thường, cô lạnh lùng nói:

- Chẳng phải anh ỷ vào mình làđàn ông sao?

Chẳng phải ỷ vào sức khỏe hơn tôi sao?

Anh kiêu ngạo cáigì!

Buông tay, buông tay!

Triệu Hi Thành giật mình, ánh mắt của côlàm tim anh trầm xuống.

Vì sao, với một lái xe cô cũng có thể cười nóivui vẻ, với gã kia thì dịu dàng tình cảm mà với người chồng như anh thìlại chẳng nói được một câu dễ nghe?

Anh cảm thấy tim như bị một bàn tay bóp chặt, vô cùng đau đơn

Anh buông tay ra, mặt cô bị anh bóp cóvết xanh tím, trên da dẻ trắng như tuyết trông vô cùng đáng sợ.

Tronglòng anh dâng lên cảm giác thương xót, hình như ra tay quá nặng.

Anhvươn tay định đỡ cô dậy nhưng Chu Thiến lại hiểu lầm là anh định ra tay, cô dùng sức gạt tay anh, ánh mắt càng thêm phẫn hận!

Mắt Triệu Hi Thành nheo lại, sắc mặt âm trầm đáng sợ:

- Sao?

Người tình cũ đã trở lại, có núi dựa vào thì bắt đầu cứng đầu?

Chu Thiến đứng dậy, cô cố gắng nhịn đau,lưng thẳng tắp, lạnh lùng nhìn Triệu Hi Thành, hai mắt như hai viên bảothạch lóe sáng kinh người.

Hai má vì phẫn nộ mà ửng hồng.

Lúc này cô cóthần thái xinh đẹp khiến người ta mê hồn, đoạt phách

Cơn tức giận của Triệu Hi Thành lập tức bị dập tắt một nửa

- Tôi nói lần cuối, tôi không giả mất trí nhớ, tôi căn bản không biết quan hệ của mình với Kiều Tranh.

- Nếu cô không nhớ anh ta thì sao lại như mất hồn lạc phách thế.

Tống Thiệu Lâm, cô cho tôi là thằng ngốc?

Chu Thiến nhất thời nghẹn họng, cái này thật khó giải thích

Triệu Hi Thành cười lạnh:

- Diễn đi, sao không diễn tiếp

Chu Thiến ngồi xuống giường, hồi lâu sau mới nói:

- Tin hay không tùy anh, tôi không muốn giải thích

- Tống Thiệu Lâm, tôi mặc kệ cômất trí nhớ thật hay mất trí nhớ giả, về sau không cho cô gặp anh ta.

Cô là đàn bà của tôi, điều này cô phải nhớ kĩ lấy

Anh hơi ngừng lại, khuôn mặt tuấn tú đầy tà khí và âm ngoan

- Cô cũng biết tính tôi rồi, chọc giận tôi không chỉ cô, ngay cả Kiều Tranh… hừ hừ…

Triệu Hi Thành liên tục cười lạnh

Lời này vô cùng kích thích Chu Thiến, đầu cô như có sấm nổ, bật thốt:

- Không được làm thương tổn anh ấy

Triệu Hi Thành đột nhiên ngừng lại.

Anh chỉ gắt gao nhìn cô, đôi mắt tối đen như hang động sâu đáng sợ, có thể nuốt trôi vạn vật

Sau đó anh đột nhiên vươn tới, đẩy cô xuống giường, chân thon dài gắt gao chặn cô lại, sau đó hung hăng hôn cô

Nụ hôn này thô bạo, dã man như muốn pháhủy điều gì đó, lại như muốn cướp lấy cái gì.

Có sự phẫn nộ vô cùng vàcả sự đau đớn vô cùng

Môi Chu Thiến bị anh cắn sinh đau.

Cô tức giận đến run người, hai tay ra sức nắm tóc Triệu Hi Thành, sức lớn đếngiật tung một nắm tóc

Triệu Hi Thành ngẩng đầu, trong mắt là sự phẫn nộ và thô bạo, nếu nhìn kĩ sẽ thấy cả sự đau đớn nữa

Nhưng Chu Thiến cũng không phát hiệnnhững điều đó.

Lúc này trong lòng cô chỉ có sự chán ghét và oán hận, ánh mắt nhìn anh như nhìn thứ ghê tởm nhất trên đời.

Cô nghiến răng nghiếnlợi nói:

- Buông!

Đừng đem thân thể dơ bẩn của anh chạm vào tôi!

Vẻ đau đớn trong mắt Triệu Hi Thành càng đậm:

- Cô sớm biết anh ta sẽ về nước rồi, vẫn không cho tôi chạm vào là thủ thân vì anh ta!

- Triệu Hi Thành, anh đừng vô sỉnhư vậy, đừng có dùng đầu óc dơ bẩn của anh mà nghĩ người khác cũng nhưanh.

Anh gian díu cùng bạn thân của tôi, với hôn nhân anh không hề cóchút quan niệm đạo đức nào, anh nghĩ ai cũng hạ lưu như anh

- Câm miệng!

Triệu Hi Thành hét lớn, sau đó hai tay gắt gao bóp cổ cô.

Sắc mặt vô cùng đáng sợ:

- Cho tới nay tôi luôn thông cảmcô mất trí nhớ mà sợ hãi với hoàn cảnh xa lạ nên kháng cự tôi.

Tôi vẫnnghĩ nên cho cô chút thời gian nên không ép buộc cô.

Nhưng tôi sai rồi,cô chính là loại đàn bà không có tim!

Hôm nay tôi sẽ để cho cô làm đànbà của tôi, tôi phải bắt cô hiểu được, cô vĩnh viễn là đàn bà của TriệuHi Thành, cả đời này đừng hòng trốn thoát

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C23: vũ khi bí mật 1


Chương 23: Vũ khí bí mật 1

Chu Thiến bị anh ta bóp cổ không thởđược, trước mặt tối sầm, đầu óc trống rỗng.

Lúc này trong lòng cô khônghề sợ hãi, thậm chí cô còn nghĩ, cũng tốt, cứ bóp chết cô đi, như vậylinh hồn cô được tự do, trở về thân thể của mình, có thể chính đại quang minh xuất hiện trước mặt Kiều Tranh….

Ý thức của cô càng lúc càng mơ hồ, ngay lúc cô sắp ngất thì Triệu Hi Thành đột nhiên buông tay

Cổ họng Chu Thiến nới lỏng, lập tức ho sặc sụa.

Ho đến không thở được, cả người cuộn tròn lại

Triệu Hi Thành đứng thẳng dậy, bắt đầucởi quần áo, động tác vô cùng thô bạo, đến chỗ cúc áo khó cởi thì kéothẳng.

Nhất thời, cúc áo bị giật đứt văng tung tóe

Ánh mắt anh nhìn cô chằm chằm, trong mắt có sự điên cuồng, có lửa giận như muốn thiêu đốt mọi thứ

Chu Thiến nằm trên giường thở yếu ớt, sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng nhìn chăm chú những độc tác của anh, trongmắt đầy sự thù hận, coi thường

- Triệu Hi Thành, tôi chỉ là vợanh chứ không phải là nô lệ của anh, không phải anh muốn đối xử với tôithế nào cũng được.

Anh có tôn trọng tôi chút nào không?

Cô vừa nói vừa chậm rãi lùi về phía sau

Triệu Hi Thành nhanh chóng cởi sạch áo, lộ ra cơ bắp săn chắc, dưới ánh đèn, làn da nâu sáng bóng đầy gợi cảm

Triệu Hi Thành cúi người, hai tay chống hai bên cô, nhốt cô vào giữa.

Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thâm u:

- Tôn trọng cô?

Nhìn cô và ngườiyêu cũ liếc mắt đưa tình mà thờ ơ chính là tôn trọng cô à?

Cô coi TriệuHi Thành tôi là cái gì?

Tống Thiệu Lâm, cô chấp nhận số mệnh đi!

Dù chết cô cũng là vợ của Triệu Hi Thành tôi.

Giờ cô nên thực hiện chức tráchcủa một người vợ đi

Anh dùng sức kéo lễ phục của cô.

Xoạc một tiếng, bộ ngực của cô hiện ra trước mặt anh.

Hai điểm hồng trước ngựcnổi bật trên làn da trắng như tuyết tựa như hai đóa hoa hồng mảnh mai

Hơi thở của Triệu Hi Thành lập tức trởnên dồn dập, yết hầu anh nuốt mạnh, dưới bụng như có lửa đốt.

Anh cúiđầu điên cuồng hôn lên đóa hồng đóa, tay xoa đùi cô, cấp tốc chuyển lênphía trên, động tác thô bạo

Triệu Hi Thành chỉ thấy trong lòng như có lửa cháy bừng bừng, chỉ muốn phát tiết ra

Đây là đàn bà của anh, cô vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về anh.

Ở đây, ở đây, cả đây nữa.

Đều là của anh

Nụ hôn của anh rơi nhanh, vừa hôn vừa căn, không chút nể tình, da dẻ trắng nõn đã để lại vết hồng ái muội

Nhất thời, trong phòng chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của Triệu Hi Thành.

Sau tiếng xoạc kia, Chu Thiến không tựchủ được mà run người.

Sự đáng sợ đêm đó lại xuất hiện trong đầu cô, sựsợ hãi và xấu hổ vô cùng nhanh chóng lấp đầy lòng cô

Nhưng cô nhanh chóng tỉnh táo lại.

Côbiết, lần này dù khóc lớn anh ta cũng sẽ không buông tha.

Lúc này, anhnhư con dã thú điên cuồng.

Không, anh ta vốn là một con thú đội lốtngười!

Nhưng anh ta nghĩ cô sẽ để anh ta khinhthường cô hết lần này đến lần khác sao?

Triệu Hi Thành, tôi sẽ làm choanh không dám chạm vào tôi!

Cô cố gắng bỏ qua cảm giác đau đớn, ngứangáy trên người, đưa tay về phía gối đầu, sau đó lo lắng sờ soạng.

Nhưng cô thật sự quá khẩn trương, cũng quá sợ hãi, sờ soạng một hồi cũng chưa tìm được thứ cô muốn

Mà đúng lúc này, Triệu Hi Thành lại xoa lên chỗ bí mật của cô, chỗ mẫn cảm nhất, vô cùng có kĩ xảo

Chu Thiến chỉ cảm thấy cả người như bịthiêu cháy, cảm giác tê dại như điện giật lan khắp toàn thân.

Đồng thờicảm giác hưng phấn đầy xa lạ khiến cả người cô run lên

Chu Thiến không nhịn được khẽ rên rỉ

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C24: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm


Chương 24: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm

Chu Thiến 21 tuổi chưa từng có quan hệnhư thế này với bất kì người đàn ông nào.

Nhiều năm qua, không phảikhông có người từng theo đuổi cô nhưng vì trong lòng cô từ trước đến giờ chỉ có một mình Kiều Tranh nên chưa từng cho ai cơ hội.

Cho nên trướckhi xảy ra tai nạn xe, ngay cả nụ hôn đầu tiên cô cũng không có.

Vớichuyện nam nữ, cô hoàn toàn không có kinh nghiệm

Cho nên khi Chu Thiến nghe được tiếng rên rỉ của chính mình thì vừa thẹn vừa quẫn, hận không thể đập đầu mà chết.

Thật không hiểu vì sao mình rõ ràng rất ghét anh ta nhưng lại có khoáicảm này.

Tivi, trong sách chẳng phải đều nói lưỡng tình tương duyệt mớicảm thấy khoái hoạt sao?

Cô lấy gối đầu che đi khuôn mặt nóng bỏng của mình, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một kết luận: – đây nhất địnhlà thân thể Tống Thiệu Lâm tác quái, không liên quan đến cô!

Nghĩ nhưvậy mới khiến sự xấu hổ trong lòng hơi giảm bớt

Bên tai lại nghe được tiếng cười nhạo của Triệu Hi Thành:

- Xem ra thân thể cô rất hoan nghênh tôi đấy

Sau đó là tiếng anh ta tháo thắt lưng

Cùng lúc đó, môi Chu Thiến cũng chạm được đến thứ cô muốn – tỏi!

Đó là lần trước về nhà mẹ đẻ cô lấy đượctỏi, cô vì dùng lúc khẩn cấp lại sợ người hầu quét dọn phát hiện nêngiấu nó vào trong gối đầu mình.

Không ngờ phát huy công dụng nhanh nhưvậy

Cô dùng tốc độ nhanh nhất lấy tỏi ra, vội cho vào miệng, ra sức nhai.

Trong nháy mắt, vị cay nồng của tỏi kíchthích giác quan của cô, nước mắt trào ra

Lúc này, thân thể nóng bỏng của Triệu Hi Thành áp tới, chặt chẽ tiếp xúc với cơ thể nóng bừng của cô, hai người cùng run lên

Triệu Hi Thành kéo gối đầu trên mặt cô xuống, không nhịn được cười khẽ:

- Xấu hổ cái gì?

Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên của chúng ta!

Bởi vì Chu Thiến không còn phản đối kịchliệt như trước nên lửa giận của Triệu Hi Thành rút đi không ít, hơn nữacô ngây ngô như vậy khiến anh có cảm giác mới mẻ, giống như đêm tân hôncủa hai người vậy.

Trong lòng Triệu Hi Thành dấy lên chút chờ mong, cólẽ qua lúc này, quan hệ của bọn họ sẽ cải thiện, chẳng phải vẫn nõi, vợchồng đánh nhau đầu giường, giảng hòa cuối giường sao?

Có lẽ bọn họ cóthể bắt đầu lại một lần nữa!

Lòng anh nhất thời dâng lên cảm giác dịu dàng, động tác cùng dịu dàng hơn

Triệu Hi Thành cúi xuống hôn môi cô…

Giây sau, anh vội vã ngẩng đầu lên, ánhmắt trừng lớn, trong mắt là sự khó tin vô cùng.

Máu trên mặt rút sạch,tái nhợt như tờ giấy

Miệng cô lại có tỏi

Dạ dày anh bị càn quấy như ai đó bài sơn đảo hải

Anh bưng miệng, vội nhảy xuống giường, như tên bắn chạy vào nhà vệ sinh, ngồi xổm ở toilet mà nôn

Chu Thiến cũng ngồi dậy, tùy tiện chọnlấy một bộ quần áo mặc vào, sau đó đi đến trước cửa nhà vệ sinh, dựacửa, lạnh lùng nhìn bộ dạng nôn mửa chật vật của Triệu Hi Thành, cười vô cùng đắc ý

- Rất khó chịu đúng không!

Cáinày cũng không trách tôi được, ai bảo anh quá đáng như vậy, tôi chỉ tựphòng vệ thôi!

Xem anh sau này còn dám tùy tiện chạm vào tôi nữa không!

Trong lòng cô chỉ có hai chữ: đáng đời!

Buổi tối Triệu Hi Thành vốn không ăn gì, nôn mấy lần nhưng dạ dày vẫn cuộn lại, cho nên vẫn cứ nôn khan, nôn cả ra mật.

Cả người toát mồ hôi lạnh, mồ hôi tránđầm đìa như mưa, cả người co rút lại, tay nắm bồn cầu vì dùng sức màtrắng xanh.

Cả người khó chịu vô cùng, hơn nữa sự khó chịu, đau đớndường như không dừng lại!

Triệu Hi Thành hận không ai có thể một gậy đập ngất mình đi!

Chu Thiến nhìn, cũng thấy rằng quá không ổn, sao nôn lâunhư vậy?

Lúc đó Hi Tuấn cũng không nói sẽ nôn nhiều như thế này mà

Giờ sắc mặt anh tái nhợt như tro tàn,nhìn trông cũng sắp té xỉu, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!

Cô cũng chỉlà muốn dạy dỗ anh ta một chút thôi chứ đâu muốn lấy mạng anh ta!

Cô bước lên, ngồi xổm xuống bên cạnh, vỗvỗ lưng Triệu Hi Thành, bàn tay chạm đến lưng cảm giác lạnh lẽo vô cùng.

Cô hoảng sợ, sốt ruột hỏi:

- Anh thế nào rồi?

Sao nôn kinhnhư vậy?

Chỉ là tỏi thôi mà, có phải độc dược đâu!

Sao khoa trương vậy!Này!

Đừng có làm tôi sợ

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C24: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm


Chương 24: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm

Chu Thiến 21 tuổi chưa từng có quan hệnhư thế này với bất kì người đàn ông nào.

Nhiều năm qua, không phảikhông có người từng theo đuổi cô nhưng vì trong lòng cô từ trước đến giờ chỉ có một mình Kiều Tranh nên chưa từng cho ai cơ hội.

Cho nên trướckhi xảy ra tai nạn xe, ngay cả nụ hôn đầu tiên cô cũng không có.

Vớichuyện nam nữ, cô hoàn toàn không có kinh nghiệm

Cho nên khi Chu Thiến nghe được tiếng rên rỉ của chính mình thì vừa thẹn vừa quẫn, hận không thể đập đầu mà chết.

Thật không hiểu vì sao mình rõ ràng rất ghét anh ta nhưng lại có khoáicảm này.

Tivi, trong sách chẳng phải đều nói lưỡng tình tương duyệt mớicảm thấy khoái hoạt sao?

Cô lấy gối đầu che đi khuôn mặt nóng bỏng của mình, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một kết luận: – đây nhất địnhlà thân thể Tống Thiệu Lâm tác quái, không liên quan đến cô!

Nghĩ nhưvậy mới khiến sự xấu hổ trong lòng hơi giảm bớt

Bên tai lại nghe được tiếng cười nhạo của Triệu Hi Thành:

- Xem ra thân thể cô rất hoan nghênh tôi đấy

Sau đó là tiếng anh ta tháo thắt lưng

Cùng lúc đó, môi Chu Thiến cũng chạm được đến thứ cô muốn – tỏi!

Đó là lần trước về nhà mẹ đẻ cô lấy đượctỏi, cô vì dùng lúc khẩn cấp lại sợ người hầu quét dọn phát hiện nêngiấu nó vào trong gối đầu mình.

Không ngờ phát huy công dụng nhanh nhưvậy

Cô dùng tốc độ nhanh nhất lấy tỏi ra, vội cho vào miệng, ra sức nhai.

Trong nháy mắt, vị cay nồng của tỏi kíchthích giác quan của cô, nước mắt trào ra

Lúc này, thân thể nóng bỏng của Triệu Hi Thành áp tới, chặt chẽ tiếp xúc với cơ thể nóng bừng của cô, hai người cùng run lên

Triệu Hi Thành kéo gối đầu trên mặt cô xuống, không nhịn được cười khẽ:

- Xấu hổ cái gì?

Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên của chúng ta!

Bởi vì Chu Thiến không còn phản đối kịchliệt như trước nên lửa giận của Triệu Hi Thành rút đi không ít, hơn nữacô ngây ngô như vậy khiến anh có cảm giác mới mẻ, giống như đêm tân hôncủa hai người vậy.

Trong lòng Triệu Hi Thành dấy lên chút chờ mong, cólẽ qua lúc này, quan hệ của bọn họ sẽ cải thiện, chẳng phải vẫn nõi, vợchồng đánh nhau đầu giường, giảng hòa cuối giường sao?

Có lẽ bọn họ cóthể bắt đầu lại một lần nữa!

Lòng anh nhất thời dâng lên cảm giác dịu dàng, động tác cùng dịu dàng hơn

Triệu Hi Thành cúi xuống hôn môi cô…

Giây sau, anh vội vã ngẩng đầu lên, ánhmắt trừng lớn, trong mắt là sự khó tin vô cùng.

Máu trên mặt rút sạch,tái nhợt như tờ giấy

Miệng cô lại có tỏi

Dạ dày anh bị càn quấy như ai đó bài sơn đảo hải

Anh bưng miệng, vội nhảy xuống giường, như tên bắn chạy vào nhà vệ sinh, ngồi xổm ở toilet mà nôn

Chu Thiến cũng ngồi dậy, tùy tiện chọnlấy một bộ quần áo mặc vào, sau đó đi đến trước cửa nhà vệ sinh, dựacửa, lạnh lùng nhìn bộ dạng nôn mửa chật vật của Triệu Hi Thành, cười vô cùng đắc ý

- Rất khó chịu đúng không!

Cáinày cũng không trách tôi được, ai bảo anh quá đáng như vậy, tôi chỉ tựphòng vệ thôi!

Xem anh sau này còn dám tùy tiện chạm vào tôi nữa không!

Trong lòng cô chỉ có hai chữ: đáng đời!

Buổi tối Triệu Hi Thành vốn không ăn gì, nôn mấy lần nhưng dạ dày vẫn cuộn lại, cho nên vẫn cứ nôn khan, nôn cả ra mật.

Cả người toát mồ hôi lạnh, mồ hôi tránđầm đìa như mưa, cả người co rút lại, tay nắm bồn cầu vì dùng sức màtrắng xanh.

Cả người khó chịu vô cùng, hơn nữa sự khó chịu, đau đớndường như không dừng lại!

Triệu Hi Thành hận không ai có thể một gậy đập ngất mình đi!

Chu Thiến nhìn, cũng thấy rằng quá không ổn, sao nôn lâunhư vậy?

Lúc đó Hi Tuấn cũng không nói sẽ nôn nhiều như thế này mà

Giờ sắc mặt anh tái nhợt như tro tàn,nhìn trông cũng sắp té xỉu, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!

Cô cũng chỉlà muốn dạy dỗ anh ta một chút thôi chứ đâu muốn lấy mạng anh ta!

Cô bước lên, ngồi xổm xuống bên cạnh, vỗvỗ lưng Triệu Hi Thành, bàn tay chạm đến lưng cảm giác lạnh lẽo vô cùng.

Cô hoảng sợ, sốt ruột hỏi:

- Anh thế nào rồi?

Sao nôn kinhnhư vậy?

Chỉ là tỏi thôi mà, có phải độc dược đâu!

Sao khoa trương vậy!Này!

Đừng có làm tôi sợ

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C25: Chỉnh Triệu Hi thành thê thảm 2


Chương 25: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm 2

Ai ngờ Triệu Hi Thành lại nôn càng ghê hơn, anh vừa nôn khan, vừa thở hổn hển, đứt quãng nói:

- Cô… cô tránh xa tôi một chút… miệng cô… miệng có mùi tỏi…

Chu Thiến vội vàng đứng lên chạy đi xúc miệng, chờ cô xúc miệng xong thì Triệu Hi Thành cũng dần dịu xuống

Triệu Hi Thành chậm rãi đứng lên, anh cảm thấy cả người như bị rút sức, không còn tí sức lực nào, cảm giác ngườirét đến thấu xương, cả người khẽ run lên

Chu Thiến có chút áy náy nhìn anh, côkhông nghĩ sẽ nghiêm trọng như vậy, làm anh khổ sở như vậy.

Anh giờthoạt nhìn trông tái mét, rất suy yếu, làm gì còn khí phách mười phần,uy phong lẫm lẫm như thường

Cô rụt cổ, nhỏ giọng hỏi:

- Anh không sao chứ?

Có cần đến bệnh viện xem không?

Anh chậm rãi ngẩng đầu, chậm rãi nhìn vềphía cô, lông mi dày khẽ nhíu lại, đôi mắt bình thường đầy ánh đào hoagiờ mất đi sự sáng rọi, mắt tối sầm, như có hơi nước phủ.

Trong đó không có lửa giận như Chu Thiến tưởng tưởng, chỉ là thần sắc lạnh như băngcùng với cảm xúc mà nàng không thể hiểu được

Đôi môi mỏng khêu gợi khẽ nhếch, hơi thởgấp.

Thân thể trần trụi đầy mồ hôi, ngực thở phập phồng.

Nhìn anh nhưvậy vừa có cảm giác yếu ớt suy sụp mà lại có loại phong tình động lòngngười

Anh cứ lẳng lặng nhìn cô như vậy, khôngtức giận, không chất vấn, không nói câu gì.

Nhưng thần sắc như hận, nhưbuồn trong mắt anh lại khiến tim Chu Thiến như bị trói chặt lại

Chu Thiến cúi đầu

Triệu Hi Thành chậm rãi đi tới, Chu Thiến nghĩ anh định động thủ với cô, vai không khỏi hơi run lên nhưng côkhông né tránh.

Giờ cô muốn né tránh, thậm chí là chống đối lại vô cùngdễ dàng nhưng chẳng hiểu sao cô cũng không bước đi

Là vì áy náy nên cô nguyện ý cho anh xả giận.

Cô tự nhủ với mình

Nhưng Triệu Hi Thành đi đến bên cô nhưngcũng không dừng bước, lướt qua cô, đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, không quay đầu liếc cô lấy một lần

Sau đó nghe thấy tiếng xả nước trong phòng tắm

Chu Thiến ngẩn người.

Cô nhìn cửa phòng tắm, trong lòng rối loạn, mơ hồ

Sự bình tĩnh quá mức này căn bản khôngphải là tính cách của Triệu Hi Thành.

Hay là anh ta chờ khôi phục sứckhỏe lại thì đối phó với cô?

Cô đi ra ngoài, giúp anh lấy một bộ áo ngủ, đặt ở ngoài phòng tắm rồi khẽ nói:

- Quần áo anh tôi để ngoài cửa

Trong phòng tắm yên tĩnh, ngay cả tiếng nước chảy cũng không có.

Chu Thiến hơi dừng lại rồi nói tiếp:

- Tôi không biết phản ứng của anh lại nghiêm trọng như vậy, hại anh như thế này… tôi xin lỗi!

Câu xin lỗi này của cô là thành tâm thành ý.

Chuyện hôm nay, đổi lại góc nhìn khác, anh ta cho rằng cô là vợ củaanh ta, làm chuyện đó là đương nhiên.

Hơn nữa… thân thể này cảm thấysung sướng là thật, đổi lại làm Tống Thiệu Lâm chưa chắc sẽ từ chối anhta….

Trong phòng tắm vẫn chỉ im ắng.

Chu Thiến không khỏi cao giọng:

- Này!

Anh có nghe không?

Nói gì đó đi được không!

Yên lặng.

Trả lời cô vẫn chỉ là sự yên lặng

Chu Thiến cảm thấy lạ, cô gõ cửa phòng tắm, gọi lớn:

- Triệu Hi Thành, Triệu Hi Thành, anh có ổn không!

Trả lời tôi đi

Vẫn không có gì đáp lại.

Chu Thiến nóng nảy, đẩy cửa phòng tắm ra.

Tình cảnh bên trong khiến tim cô như vọt ra ngoài.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C26: đổ bệnh nặng


Chương 26: Đổ bệnh nặng

Trong phòng tắm sương mù lượn lờ.

Dưới ánh đèn màu cam, Triệu Hi Thành ngãtrong bồn tắm lớn.

Đầu ngoẹo sang một bên, tay vắt trên thành bồn, vôlực cúi xuống, mặt tái như tuyết

Mặt Triệu Hi Thành ửng hồng hơi mất tựnhiên, hai mắt hơi mấp máy, lông mi rậm hơi rung, mặt nhăn lại, dườngnhư đang phải chịu nỗi đau cực lớn.

Khi Chu Thiến nhìn thấy cảnh này thì tim như nhảy ra ngoài.

Cô vọt tới bên ngoài anh, kích động vỗ vỗ cánh tay lộ ra ngoài.

Chu Thiến hoảng sợ phát hiện, da anh nóng bừng.Anh bị sốt, Chu Thiến gấp đến độ nói lắp bắp

- Triệu Hi Thành, anh… anh sao vậy?

Anh mau… mau tỉnh lại!

Đừng làm tôi sợ!

Cô lại nhẹ vỗ mặt anh:

- Tỉnh đi, tỉnh lại nào!

Lông mày Triệu Hi Thành giật giật, khẽ rên lên một tiếng, vẻ mặt đau đớn, sau đó gục đầu sang một bên

Chu Thiến bị dọa đổ mồ hôi lạnh, tim nhưnhảy ra ngoài, cô run run vươn tay sờ mũi anh, xác định anh chưa tắtthở, chỉ mới hôn mê thì lòng mới thoáng lơi lỏng

Chu Thiến đứng lên, hoảng đến độ chạyquanh, làm sao bây giờ?

Làm sao bây giờ?

Đưa đến bệnh viện?

Đánh thứcmọi người?

Gọi xe cứu thương?

Nhất thời cô không biết nên làm gì mớitốt, thái dương toát mồ hôi lạnh

Bình tĩnh, bình tĩnh, cô hít sâu, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.

Trước tiên kéo Triệu Hi Thành trong nước ra, nước đã dần lạnh, anh ta ngâm mình trong nước lạnh chắc chắn sẽ càngthêm bệnh

Cô đi đến bên bồn tắm, hai tay luồn quanách anh, muốn đỡ anh lên nhưng anh thực sự quá nặng, sức của cô khôngthể đỡ lên được.

Phải gọi người giúp, cô nghĩ

Cô chạy ra khỏi phòng, vội vã chạy xuốngdưới lầu, vừa vặn gặp Hi Tuấn đi từ ngoài vào.

Chu Thiến như gặp đượccứu tinh.

Cô nhào tới trước mặt anh, lo lắng nói:

- Hi Tuấn, mau đi theo chị!

Hi Tuấn thấy vẻ mặt cô kinh hoàng, vừa định hỏi cô đã xảy ra chuyện gì thì đã bị cô kéo lên tầng

Triệu Hi Tuấn không hiểu ra sao, chạytheo cô vào phòng, đến phòng tắm, thấy anh mình té xỉu ở bồn tắm thìbiến sắc, hoảng sợ nói:

- Có chuyện gì đây?

Chu Thiến đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành, vội la lên:

- Giờ không phải lúc nói chuyện đó.

Anh ấy giờ đang sốt, chúng ta đỡ anh ấy lên giường đã!

Cuối là là đàn ông, Triệu Hi Thành có thể một mình vững vàng ôm Triệu Hi Thành đến giường.

Chu Thiến cầm khăn tắm lau khô nước trên người Triệu Hi Thành, giúp anh mặc quần áo, đắp chăn.

Lúc này cũng chẳng có chỗ để mà ngại ngùng.

Triệu Hi Tuấn sờ trán anh mình, nhíu mày:

- Sao sốt kinh vậy, ban ngày chẳng phải vẫn tốt sao?

Chu Thiến cúi đầu:

- Anh ấy gặp tỏi, nôn rất ghê, sau đó thì sốt

Triệu Hi Tuấn kinh ngạc:

- Anh ấy biết rõ bị dị ứng tỏi, sao lại ăn phải tỏi?

Chu Thiến hổ thẹn nói không nên lời.

Triệu Hi Tuấn thấy cô như vậy thì ngầm hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không gạn hỏi

- Giờ có phải nên đưa anh ấy đến bệnh viện không?

Chu Thiến nhỏ giọng hỏi.

Triệu Hi Tuấn lấy điện thoại di động ra, vừa bấm số vừa nói:

- Gia đình mình có bác sĩ, rất quen thuộc với bệnh trạng của anh

Anh gọi điện thoại, sau đó đi đến một bên, nhỏ giọng nói gì đó.

Cuối cùng còn mãi nhấn mạnh bảo bác sĩ phải nhanh đến

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành trên giường, trong lòng vô cùng áy náy, không ngừng nói thầm trong lòng:

- Xin lỗi… xin lỗi…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C27: Nói chuyện lúc sáng sớm 1


Chương 27: Nói chuyện lúc sáng sớm 1

Triệu Hi Tuấn đứng ở cửa lớn chờ bác sĩ,bác sĩ vừa đến đã lặng lẽ đưa anh ta vào phòng Triệu Hi Thành, không làm náo động đến bất kì ai

Bác sĩ xem qua tình hình Triệu Hi Thành rồi nói:

- Không có gì đáng ngại, tôi tiêm cho anh ấy rồi, chờ anh tỉnh lại thì cho uống thuốc, nghỉ ngơi một chút là không sao!

Nghe bác sĩ nói như vậy thì lòng Chu Thiến mới thoải mái hơn.

Bác sĩ đi rồi, Chu Thiến nhìn Triệu Hi Tuấn vẻ mặt mệt mỏi nói:

- Hi Tuấn, em đi nghỉ đi, chị trông anh ấy là được rồi, chờ anh ấy tỉnh lại chị sẽ cho anh ấy uống thuốc

Hi Tuấn gật gật đầu, lúc gần đi, anh bỗng nhiên xoay người nhẹ nhàng nói với Chu Thiến:

- Chị dâu, em biết trước kia anhchị ở chung có vấn đề nhưng em thấy, sau khi chị mấy trí nhớ, anh rấtthành ý muốn bắt đầu lại với chị.

Lần này anh chịu về đây chính là minhchứng tốt nhất.

Cho nên chị dâu có thể cho hai người một cơ hội không?

Anh nói xong nhìn Chu Thiến thật sâu rồi mới xoay người rời đi.

Chu Thiến nghe được mấy chữ “bắt đầu lại” thì tim không khỏi khẽ run lên.

Mấy từ này dường như Triệu Hi Thànhcũng nói qua với cô nhưng bọn họ không biết, cô không phải là Tống Thiệu Lâm mà là Chu Thiến.

Cô vốn không liên quan gì đến bọn họ, nếu khôngphải vì tan nạn thì cả đời cũng sẽ không quen biết bọn họ.

Giờ cô chỉ là tạm thời sống trong thân thể này, sớm hay muộn cũng phải rời đi.

Chonên cô không muốn quyết định bất kì điều gì thay Tống Thiệu Lâm, cũngkhông muốn xâm nhập cuộc sống của bọn họ, chỉ cần duy trì trạng thái bên ngoài, cho đến khi Tống Thiệu Lâm tỉnh là được.

Nhưng những chuyện đó nên giải thích saovới bọn họ?

Chu Thiến thở dài, ngồi xuống bên giường.

Sau này nên đốimặt với Triệu Hi Thành thế nào?

Bảo cô dùng tỏi đối phó, cô vạn vạnkhông làm được.

Chuyện lần này đủ khiến cô hoảng sợ.

Có lẽ cô nên thửnói chuyện với anh, để anh ta cho cô chút thời gian

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành, có lẽ tiêm đã có tác dụng, hơi thở dần ổn định, mặt cũng giãn ra, trán bắt đầu toát mồ hôi.

Cô vội chạy vào nhà tắm, lấy một chậunước ấm, ngâm khăn mặt rồi lau mồ hôi cho anh.

Động tác vô cùng mềm nhẹ.

Khăn mặt lạnh thì lại làm ấm, hết lần này đến lần khác, không hề mấtkiên nhẫn

Lại thấy miệng Triệu Hi Thành khô thì tìm nước đến thấm ướt môi anh

Thời gian lặng lẽ trôi đi, cô không hề dừng lại.

Cô hoàn toàn là vì áy náy mà chăm sóc anh.

Không có lấy một câu oán hận.

Gần tảng sáng, phía đông mặt trời dâng cao, Triệu Hi Thành đột nhiên khẽ hừ nhẹ một tiếng.

Chu Thiến dựa vào bên giường ngủ lập tức tỉnh lại

Cô ngẩng đầu, vui mừng nhìn Triệu Hi Thành nói:

- Anh tỉnh rồi sao?

Cảm thấy đỡ hơn không?

Triệu Hi Thành vừa mở mắt đã thấy vẻ mặtmệt mỏi nhưng đầy vui mừng của Chu Thiến, trong căn phòng u ám, hai mắtcô như hai viên bảo thạch tỏa sáng, bên tai cũng vang lên giọng nói thân thiết của cô

Ngoài cửa sổ gió nhẹ nhàng thổi rèm cửa,ngẫu nhiên một tia gió nhẹ xuyên qua rèm cửa, khẽ thổi lên khuôn mặt anh tựa như bàn tay dịu dàng của người tình

Bốn phía im lặng

Ngay trong nháy mắt này, anh đột nhiên có cảm giác kì lạ.

Cảm giác này làm cho người vốn luôn trầm ổn như anhthiếu chút nữa rơi nước mắt

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C28: nói chuyện lúc sáng sớm 2


Chương 28: Nói chuyện lúc sáng sớm 2

Triệu Hi Thành ho nhẹ một tiếng để che dấu sự thất thố của mình, anh chậm rãi ngồi lên

Chu Thiến rót một chén nước cho anh rồi đưa anh mấy viên thuốc, khẽ nói:

- Bác sĩ dặn anh tỉnh lại thì phải uống thuốc

Triệu Hi Thành nhìn cô một cái, yên lặng đón lấy viên thuốc, uống một ngụm nước.

Sau đó, đưa chén nước lại cho cô

Chu Thiến đón lấy cái chén, đặt một bên,sau đó cô ngồi xuống cạnh anh, cẩn thận nhìn anh.

Sắc mặt anh dù cònchút tái nhợt nhưng khá hơn hôm qua rất nhiều, trong lòng thầm thở phào.

Bộ dạng đêm qua của anh đúng là khiến cô rất sợ

Lúc này, mặt anh không chút thay đổi nhìn thẳng phía trước, khuôn mặt tuấn mỹ dưới ánh sáng mỏng manh bên ngoàichiếu vào, nửa sáng nửa tối, trông như bức tranh tương phản, có vẻ đẹpthần bí.

Mặt cô hơi nóng lên, không khỏi cúi đầu, qua hồi lâu sau mới khẽ nói:

- Xin lỗi, tôi không biết lại nghiêm trọng như vậy…

Sau khi nói xong, cô vẫn cúi đầu, lẳnglặng chờ lửa giận của anh.

Cô đã hạ quyết tâm, cho dù bị anh bạt tai thì cũng sẽ chỉ lặng lẽ chấp nhận bởi vì so với sự đau khổ tối qua của anh, thật sự chẳng đáng là gì

Nhưng cô đợi hồi lâu cũng không thấy gì, Triệu Hi Thành thậm chí còn chẳng có động tĩnh.

Bên trong yên lặng khiến người hít thởkhông thông.

Ngay tại lúc Chu Thiến không nhịn được, như định nói gì thì Triệu Hi Thành trầm trầm nói.

Giọng nói của anh có sự ấm ách vì bị ốmnhưng lại có vẻ gợi cảm mơ hồ.

Trong không gian yên tĩnh này vô cùng mêngười.

Anh nhẹ nhàng nói:

- Giờ tôi đã tin em thật sự mấttrí nhớ.

Trước kia tuy rằng em không biết sở thích của tôi nhưng vớichuyện tôi bị dị ứng tỏi em rất rõ, căn bản không cần phải hỏi Hi Tuấn.

Chu Thiến hơi chấn động, thì ra anh ta biết hết…

- Hôm đó vừa về nhà, Hi Tuấn nóivới tôi, em hỏi thăm sở thích của tôi với nó, tôi nghe xong thật vui vẻ, về sau tôi luôn nghĩ có thể quan hệ của chúng ta sẽ được cải thiện.

Cólẽ chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa, không ngờ, sự thật lại khiến tôi khó xử như thế này…

Anh cười tự giễu, trong tiếng cười có sựthê lương thản nhiên.

Tiếng cười này khiến Chu Thiến cảm thấy rất khóchịu, cô ngẩng đầu lên nhìn anh.

Vừa vặn Triệu Hi Thành cũng quay đầulại, hai mắt anh tối đen như đầm nước sâu không thấy đáy

Anh nói tiếp:

- Tôi và Hi Tuấn đều tự cho làđúng mà nghĩ em đang hỏi về sở thích của tôi, lại không biết, thì ra emchỉ là hỏi xem tôi ghét thứ gì, em muốn tôi chán ghét em.

Biết được tôidị ứng tỏi chẳng qua là niềm vui của em, nói cách khác, cho dù em mấttrí nhớ thì cũng không từng nghĩ muốn sống bên tôi.

Cũng chưa từng nghĩmuốn lấy lòng tôi.

Anh nhìn cô thật sâu:

- Chẳng lẽ tôi khiến em chán ghét đến vậy?

Trong giọng nói dần có khí phách.

Anhthật sự không nghĩ ra.

Bất kể là phương diện nào, gia thế, tài lực, năng lực, thậm chí cả ngoại hình anh đều là người lý tưởng trong mắt phụ nữ.

Anh làm chồng cô thì có gì khiến cô không hài lòng, phải tìm mọi cáchđể chống đối anh

Lúc đầu Chu Thiến thấy anh đoán lòng côchuẩn xác như vậy thì có chút sợ hãi về năng lực của anh nhưng sau khinghe hết, chỉ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.

Nếu là trước kia nghe được lời này cô sẽ không chút nể nang mà nhạo báng anh, miệt thị anh!Nhưng cô vừa mới chỉnh anh rất thê thảm, thật chẳng dám bày ra vẻ mặt đó trước mặt anh.

Trong lòng cô thậm chí vẫn còn nghĩ, người như thế nêndạy bảo cẩn thận một chút.

Cô ra sức ép mình bình tĩnh, cô nhìn thẳng anh nói:

- Anh đã bao giờ muốn sống an lành với tôi?

- Lời này của em là ý gì, tôi nhớ tôi từng nói với em rằng tôi mong chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa!

- Trong mắt anh vợ chỉ là con rối để anh đùa nghịch sao?

Anh không có hứng thú thì gạt sang một bên, cùng người phụ nữ khác vui vẻ, khi anh thấy có chút hứng thú, muốn bắt đầulại là bắt đầu lại sao?

Lúc vợ mới ra viện, là lúc cần được chồng quantâm nhất thì kẻ làm chồng như anh đang ở đâu?

Để tôi đoán nhé!

Anh đang ở trên giường của bạn thân của vợ!

Tôi nói đúng chứ!

Chu Thiến nhìn anh, trong mắt lóe ra tia châm chọc

Ai ngờ, Triệu Hi Thành phì cười nói:

- Thiệu Lâm, em cũng lớn lêntrong nhà giàu có, loại chuyện này hẳn em nhìn cũng quen mắt.

Trước khibị tai nạn, em chẳng bao giờ hỏi tôi chuyện này, sao giờ lại để ý nhưvậy?

Anh nói thật nhẹ nhàng, không chút nào để ý, dường như thấy cô đang chuyện bé xé ra to vậy.

Chu Thiến lắc đầu,thở dài, cô cảm thấy bọn họ như người ở hai hành tinh khác nhau, hoàntoàn không có tiếng nói chung, không thể thấu hiểu nhau.

Nhưng vì nhữngngày tháng sau này có thể an ổn, cô vẫn mong anh hiểu ý mình:

- Tôi mặc kệ cuộc sống của ngườikhác như thế nào nhưng tôi mong chồng tôi phải trung thành với hôn nhân.

Chẳng phải anh mong tôi chung thủy sao?

Đây là chính là đạo lý.

Tôikhông nhớ rõ chuyện trước kia nhưng tôi tin rằng tôi không hỏi chẳng qua vì tôi không buồn để ý mà thôi

Triệu Hi Thành nghe cô nói vậy thì timhơi nhói lên, anh tựa vào thành giường, áo ngủ hơi hé ra da thịt bóngloáng, khóe miệng khẽ cười, ánh mắt nhìn cô như có sương mù:

- Nói như vậy, giờ em để ý

Chu Thiến thầm mắng một tiếng: yêunghiệt.

Ánh mắt mơ hồ, mãi đến khi nhìn thẳng vào ánh mắt đắc ý của anhthì mới ép mình không quay mặt đi, tim đập loạn.

Cô không khỏi mặt đỏtai hồng, cảm thấy vô cùng khinh bỉ bản thân, vì sao lâu như vậy vẫnkhông thể chống cự lại sắc đẹp của anh ta?

Cô hít sâu một hơi, chờ nhịp tim ổn định lại mới nói:

- Không, tôi cũng không để ý, tôi không để ý một người xa lạ có đàn bà khác hay không nhưng nếu người đólà chồng tôi, tôi sẽ không có cách nào ở chung với anh.

Triệu Hi Thành,tôi rất công bằng, tôi chưa bao giờ có ý định muốn thay đổi anh, tôicũng không hề yêu cầu anh, tôi chỉ không thể nào chấp nhận anh thôi.Cuộc hôn này này, anh cũng nên công bằng một chút, cứ ép tôi phải chấpnhận anh như vậy thì có ý nghĩa gì?

Triệu Hi Thành ngồi thẳng dậy, vẻ quyến rũ khi nãy biến mất trong chớp mắt, cả người toát ra hơi thở âm ngoan

- Em không thể chấp nhận thì sao?

Chẳng lẽ em cho rằng em có thể rời khỏi tôi.

Anh cười lạnh, ngữ khí vô cùng bá đạo.

Chu Thiến nhíu mày, sao nói cả buổi mànhư chẳng được tác dụng gì?

Cô có hơi bực mình, cô lại hít sâu, tự nhủvới chính mình: bình tĩnh, bình tĩnh, anh ta vẫn là bệnh nhân, hơn nữachọc giận anh ta mình cũng không có đồ ngon mà ăn.

Vì thế, cô nhẫn nại nói với anh:

- Tôi không có ý này, tôi khôngnói sẽ rời bỏ anh, tôi chỉ mong anh cho tôi chút thời gian, cũng là chochúng ta chút thời gian.

Đừng ép tôi làm việc tôi không muốn!

Tôi khôngmong chuyện đêm qua lại xảy ra.

- Em đang uy hiếp tôi?

Anh tới gần cô, gắt gao nắm chặt bả vai cô:

- Em nghĩ rằng tôi sẽ để chuyện đêm qua xảy ra lần nữa?

Anh trừng mắt nhìn cô, ánh mắt lạnh lùngâm trầm, nhưng thoáng thấy cô đau đớn nhíu mày thì lập tức buông tay.Anh nghiêm mặt, xốc chăn, xuống giường, đi vào phòng tắm.

Ầm một tiếng,cửa đóng chặt lại.

Chu Thiến nhìn bóng lưng anh, vẻ mặt bấtđắc dĩ.

Lần đầu tiên cố gắng nói chuyện thẳng thắn với anh ta lại thànhra thế này.

Con người này là từ sao Hỏa đến sao?

Bằng không sao nghe màkhông hiểu lời cô nói?

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C29: Sức quyến rũ không giảm


Chương 29: Sức quyến rũ không giảm

Triệu Hi Thành hầm hầm đi ra khỏi phòngtắm, lập tức đi vào phòng thay đồ, chỉ nghe mấy tiếng loạt xoạt.

Lúc trở ra đã thay âu phục màu xám, thắt cà vạt, tóc chải qua, người cũng sạchsẽ.

Cả người thần thái sáng láng, càng thêm đẹp trai.

Chu Thiến nói:

- Anh mới khỏe lại đã đến công ty à?

Bác sĩ nói anh cần nghỉ ngơi thêm!

Triệu Hi Thành hừ nhẹ một tiếng, cũngchẳng thèm nhìn cô một cái, đi thẳng ra ngoài.

Chu Thiến bĩu môi nhưngcũng không tức giận.

Ai bảo cô chỉnh anh thảm như vậy?

Giờ chẳng qua bịthái độ thôi, thế là may lắm rồi.

Hơn nữa cũng phải nói lại, dựa vào tínhtình của anh sao không phản ứng gì?

Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị anhnổi cơn lôi đình nhưng không ngờ lại sóng êm biển lặng đến vậy

Tối hôm qua chẳng qua cô có hơi bị hoảng, suýt thì bị bóp chết nhưng lại thành ra để anh ta chịu khổ, ngược lạibản thân lại chẳng sao.

Quả nhiên là người từ sao Hỏa đến, cô là ngườitrái Đất, hoàn toàn không hiểu được.

Triệu Hi Thành một đường đi như bay, tức giận vô cùng.

Người phụ nữ kia rốt cuộc nghĩ cái gì?Chỉ vì bên ngoài anh có một hai người đàn bà thì chống đối anh?

Đây làđạo lý gì?

Cha anh nhiều năm qua phụ nữ cũng hết người này đến ngườikhác, giờ cũng không dừng lại, mẹ chẳng phải cũng giả câm điếc, nhìnthấy cha vẫn phải tươi cười lấy lòng, thậm chí còn tận tâm hơn vì sợ tạo cơ hội cho kẻ khác.

Sao lại có người như cô, hao hết tâm tư mà chốngđối?

Thật muốn vặn bung đầu cô ra xem bêntrong rốt cuộc là cấu tạo bằng cái gì?

Cô chẳng lẽ không sợ anh ở chỗngười khác không về?

Nhưng xem bộ dáng đó của cô thì hình như thật sựước anh không trở lại!

Triệu Hi Thành nghĩ đến đó không khỏi khẽ mắng một tiếng, chân nhấn ga, chiếc ô tô như bay đến thẳng cao ốc Triệu thị.

Cao ốc tập đoàn Triệu thị tọa lạc ở giữakhu phố phồn hoa.

Tòa nhà cao ngất, cửa sổ thủy tinh chói lọi, trước làvườn hoa quảng trường, trong quảng trường còn có đài phun nước lớn.

Dưới ánh nắng ban mai, tất cả đều có khí thế bức người, vô cùng đồ sộ.

Triệu Hi Thành đem xe vào bãi đỗ xe, bảo vệ thấy anh thì tươi cười chào:

- Triệu tổng, hôm nay đi làm sớm vậy!

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn anh ta một cái rồi chạy xe thẳng qua.

Bảo vệ ngượng chín người đứng đó, nhìn bóng xe lẩm bẩm:

- Lên mặt cái gì!

Chẳng qua đầu thai tốt hơn người khác thôi.

Triệu Hi Thành đỗ xe rồi đi vào thang máy.

Lúc này, trong đầu anh vẫn còn đang tự hỏi: chẳng lẽ sức cuốn hút của anh bị giảm sút?

Đúng lúc này thang máy “đinh” một tiếngrồi dừng lại, cửa từ từ mở ra, đi vào là một cô gái trẻ mặc váy công sở, tay cầm tập công văn dày.

Ngẩng đầu thấy Triệu Hi Thành thì sửng sốt,hoảng sợ gọi:

- Sếp Tổng…

Triệu Hi Thành đột nhiên nảy ra ý nghĩ mới.

Anh nhìn cô gái trẻ mỉm cười, nói:

- Vào đi!

Cô gái kia mặt lập tức ửng hồng.

Cô singốc nhìn anh, tài liệu trong tay rơi lả tả.

Triệu Hi Thành giúp cô nhặt lại giấy tờ, đưa cho cô, cười khẽ, lộ ra hàm răng trắng bóng:

- Cẩn thận!

Vẻ mặt cô gái trẻ kia như sắp ngất đếnnơi.

Lúc này mặt Triệu Hi Thành mới giãn ra một chút.

Vẫn may, sức quyến rũ của anh chưa giảm…

Cả ngày hôm đó, cô gái kia lúc nào cũng như trong mơ, luôn luôn tự cười, chỉ nghĩ đến nụ cười khiến vạn vật lu mờ của sếp Triệu…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C30: Điều Văn Phương đi 1


Chương 30: Điều Văn Phương đi 1

Văn phòng của Triệu Hi Thành ở tầng cao nhất.

Khi tới nơi, cả tầng vẫn yên lặng.

Cũng đúng, giờ còn chưa đến 8h, là anh đến sớm.

Anh đi vào văn phòng, đóng cửa lại.

Văn phòng của tổng giám đốc đương nhiênlà vô cùng rộng rãi, ở giữa là bàn ghế sô pha, bên cạnh cửa kính là bànlàm việc lớn, bên cạnh còn có một quầy bar với đủ loại rượu thượng hạng.

Triệu Hi Thành đi đến trước quầy bar, rót một ly rượu vang, sau đó mang ly rượu đến trước cửa sổ quan sát.

Toànbộ thành phố đều trong mắt anh.

Anh rất thích cảm giác cao cao tạithượng này, mọi thứ đều nắm trong tay.

Lúc này, ánh nắng buổi sớm nhuộm lênkhung cảnh một tầng ánh sáng vàng, con đường chật chội, chỗ nào cũng lànhững chiếc ô tô như những bao diêm, còn cả đám người màu đen nhấp nhô.

Dần dần, ngoài văn phòng cũng bắt đầuđông đủ, nhóm thư kí của anh bắt đầu chuẩn bị công tác.

Anh có bốn thưkí, nghe giọng thì chỉ có ba người, tiếng các cô líu ríu nói chuyệnphiếm tựa như tiếng ếch kêu, anh không thể nghe rõ

- Này, hôm nay các cậu có đọc báo buổi sớm không?

- Có chứ có chứ.

Một người hưng phấn đáp: – Ảnh chụp hai đại mỹ nam bắt tay chiếm toàn bộ trang báo!

Bọn họ đang nói ai vậy?

- Ai!

Người còn lại than nhẹ: –Thật không ngờ, trên thương trường còn có người đàn ông đẹp trai có thểso sánh với tổng giám đốc của chúng ta…

Có thể tưởng tưởng lúc này mắt nàng nhất định đang long lanh long lanh

- Càng quý đó là chưa kết hôn!

- Nghe nói là kim quy biển (rùavàng nhưng ở nước ngoài), vốn làm việc ở công ty đầu tư bên Mỹ, lần nàyđược bổ nhiệm đến làm giám đốc công ty ở khu vực Châu Á!

Thật quá ảo,chính là bạch mã vương tử đó

Thì ra đang nhắc đến tiểu tử Kiều Tranhkia, hừ, tiểu tử đó tốt như các cô bình luận sao?

Thật đúng là mắt mọcđằng sau, không có kiến thức, mất mặt anh quá!

- Nhưng dù thế nào cũng chỉ là người làm công, thủy chung cũng còn kém vương tử một chút, không đủ cao quý!

Lời này coi như có trình độ, có kiến giải, tháng sau tăng lương cho cô này.

- Anh hùng không bàn đến xuấtthân, anh ấy không xuất thân cao quý nhưng có bao nhiêu người cũng gâydựng sự nghiệp từ bàn tay trắng?

Trái lại, còn hơn đám công tử tự cho là cao quý, ai cũng chỉ biết ăn chơi trác táng!

- Cậu đừng vì công tử nhà họ Lýmà vơ đũa cả nắm.

Ai nói công tử nhà giàu thì sẽ phải ăn chơi tráchtáng.

Nhìn tổng giám đốc của chúng ta kìa.

Nhưng trên thương trường cũng đủ thủ đoạn.

Còn cả ánh mắt anh ấy nữa, rất uy nghiêm

Triệu Hi Thành nghe được thì liên tục gật đầu, đúng là nên để Tống Thiệu Lâm đến nghe mấy lời này

- Này, Tiểu Lợi!

Tổng giám đốckhông ở đây, có cần vuốt đuôi ngựa (nịnh nọt) như vậy không?

Tổng giámđốc đúng là có năng lực, quyết đoán nhưng cũng quá lăng nhăng, còn cảchuyện anh ta và Văn Phương…

- Ây dà, ây dà, đừng nói nữa, chị Phương đến kìa!

Lúc này nghe được tiếng giày cao gót vang lên, phụ trợ cho giọng nói sắc bén của Văn Phương:

- Còn tán gẫu cái gì, tống giám đốc cũng sắp đến, mau chuẩn bị đi!

Thật kì quái, trước kia chưa bao giờ cảmgiác giọng của cô sắc bén như vậy?

Trước mặt anh cô ta luôn luôn dịudàng đáng yêu.

Thì ra giọng nói cũng có thể có mặt nạ!

Văn Phương lại tiếp:

- Tiểu Lợi à, cô đi mua đồ ăn sáng đến đây cho tôi

Tiểu Lợi:

- Ngại quá chị Phương, em còn phải dọn văn phòng cho tổng giám đốc

Văn Phương nói:

- Văn phòng tổng giám đốc không cần cô dọn, tôi chuẩn bị là được, cô mau đi đi

Tiểu Lợi bất mãn “A” một tiếng.

Sau đó, tiếng giày cao gót của Văn Phương lại vang lên rồi biến mất ở toilet bên kia.

Tiểu Lợi thấy cô ta đi rồi thì khẽ mắng:

- Sao lần nào cũng bắt người khác mua đồ ăn sáng cho cô ta.

Cô ta không tiện đường mua đi lên được à!

- Như vậy mới có thể bộc lộ được địa vị, sự tự phụ của cô ta đó

- Cái gì chứ?

Chẳng lẽ thật sự nghĩ mình là bà chủ!

- Mình khuyên cậu đi nhanh đi!Cậu khiến cô ta không vui, chỉ cần cô ta thủ thỉ bên gối với tổng giámđốc thì sẽ bất lợi cho cậu đó!

Tiểu Lợi vừa nghe vậy thì nóng nảy, đâylà chuyện nghiêm trọng đó, công việc này có tiền đồ, tương lai còn phảidựa vào nó mà câu rùa vàng, không thể bỏ lớn lấy bé được:

- Mình đi đây.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C31: gặp lại Kiều Tranh 1


Chương 31: Gặp lại Kiều Tranh 1

Không lâu sau, Văn Phương đẩy cửa đi vàođã thấy Triệu Hi Thành đang ngồi sau bàn làm việc, cười như có như không nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng.

Cô ta thoáng ngẩn ngơ nhưng chưa đến mộtgiây đã lại bình thường, vẻ mặt dịu dàng, giọng nói đáng yêu:

- Hi Thành, hôm nay sao đến sớm vậy

Cô ta vừa nói vừa đóng cửa.

Sau đó nhẹlắc eo, lả lướt đi tới.

Hôm nay cô ta mặc một bộ váy màu đen bó sátkhiến dáng người càng gợi cảm, vô cùng dụ hoặc.

Cô ta đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành, ngồi trên đùi anh, tay ôm cổ anh, cười kiều mỵ, sóng mắt lưu chuyển, vô cùng quyến rũ.

- Có biết em nhớ anh lắm không!

Giọng nói mềm mại khiến người ta miên man bất định.

Không thể không nói, Văn Phương là caothủ dụ dỗ đàn ông, lơ đãng thôi cũng có thể khơi mào dục vọng nguyên thủ của đàn ông.

Đây cũng là nguyên nhân cô ta có thể ở lại bên cạnh anhthời gian dài như vậy.

Nhưng mà, giờ xem ra, quả thật thời gian cô ta đã ở bên cạnh anh quá dài.

Mặt Triệu Hi Thành lạnh xuống, nhẹ đẩy cô ta ra, cô ta đành phải rời xa ra.

Anh lạnh lùng nói:

- Đây là văn phòng, chú ý đến ngôn hành của cô đi!

Còn nữa, về sau phải gọi tôi là Tổng giám đốc

Mặt Văn Phương cứng đờ nhưng lập tức cười quyến rũ.

Cô dựa lưng lên bàn làm việc, mông tròn lẳn khẽ nhếch lên,ngực như ẩn như hiện.

Trước kia thấy tư thế này của cô ta, anh sẽ đứngdậy ôm cô ta vào lòng…

Cô ta cười mềm mại, đáng yêu vô cùng:

- Chẳng phải giờ còn chưa đến giờ làm việc sao?

Nhưng Triệu Hi Thành lại làm như khôngthấy, thờ ơ, ánh mắt nhìn cô ta càng lạnh lùng.

Trong lòng Văn Phươngkhông khỏi lạnh run, lúc này mới ngượng ngùng đứng dậy, vẫn vớt vát:

- Chắc anh còn chưa ăn sáng!

Em đi mua cho anh!

Triệu Hi Thành cười lạnh:

- Bữa sáng của cô vẫn là người khác đi mua cho cô, sao tôi lại không biết xấu hổ mà phiền đến cô được!

Sắc mặt Văn Phương tái lại.

Cô ta quanh co:

- Vừa rồi em quên… vừa khéo Tiểu Lợi phải xuống dưới, em bảo cô ấy tiện đường mua…

Triệu Hi Thành hừ lạnh một tiếng, nghĩcũng chỉ là lòng hư vinh của đàn bà phát tác, nghĩ bay lên được cành cao thì không nhịn được mà tác oai tác quái, hận không thể để cho cả thếgiới biết mình lợi hại cỡ nào.

Lại nói tiếp, nếu không phải cô ta khôngbiết thu liễm trước mặt Thiệu Lâm thì Thiệu Lâm mất trí nhớ rồi sao cònbiết chuyện của bọn họ!

Nghĩ vậy anh liền bốc hỏa!

Loại đàn bà này cứ giữ ở bên người, sớm hay muộn cũng thành chuyện xấu!

Lập tức, anh bình thản, nhẹ vung tay với cô ta rồi nói:

- Giờ cô đi ra ngoài đi.

Văn Phương còn định nói gì đó, trong lòng cô ta rất bất an, luôn cảm thấy không ổn nhưng thoáng nhìn sắc mặt âmtrầm của anh thì biết lúc này không thể lại trêu chọc anh được.

Dù không tình nguyện cũng phải ra ngoài.

Cô ta vừa bước ra, Triệu Hi Thành đã gọi điện cho phòng quản lý nhân sự…

*******

Chu Thiến chờ Triệu Hi Thành đi vốn định ngủ tiếp một chút nhưng vừa nằm xuống, suy nghĩ lại ùa đến, đầu óc hỗn loạn vô cùng.

Cô dứt khoát ngồi dậy, thay quần áo.

Độtnhiên cô rất muốn đến bệnh viện nhìn xem, cô muốn xem xem vì sao mãi đến giờ “cô” còn chưa tỉnh lại?

Đi xuống tầng, đại sảnh đang có người hầu quét dọn, không thấy Triệu phu nhân và Hi Tuấn, hẳn là chưa ngủ dậy.

Chu Thiến không gọi lái xe.

Cô không muốn người nhà họ Triệu biết mình đến bệnh viện.

Cô ra khỏi biệt thự, khunày rất khó gọi taxi, cô phải đi bộ một đoạn mới có xe.

Đến bệnh viện đã gần 9h

Chu Thiến tìm được phòng bệnh, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Trong phòng bệnh ánh sáng u ám, không khí yên tĩnh.

Thân thể của cô nằm cô độc ở giường bệnh.

Trên tay cắm dâytruyền, người cũng bớt đi khá nhiều máy móc.

Cô nhẹ nhàng đi tới

“Chu Thiến” nằm trên giường bệnh, ánh mắt nhắm chặt, sắc mặt vô cùng tái nhợt, hai má hóp vào, nhìn qua khôngchút tức giận, vui mừng, nếu không phải máy móc vẫn chạy bên cạnh thìthật sự cô đã nghĩ nằm ở đây là một người chết.

Chu Thiến ngồi xuống bên cạnh, sắc mặtcũng không tốt đi đâu được.

Ngày nào cô cũng bảo dưỡng tốt cho thân thểTống Thiệu Lâm mà thân thể mình lại thành ra thế này, vừa tức giận lạivừa khổ sở.

- Vì sao cô còn không tỉnh lại?

Cô còn định tránh tới bao giờ?

Cô khẽ nói.

Giọng nói phiêu đãng trong không gian tạo thành cảm giác quỷ dị.

- Cô hại tôi thành ra thế này lại còn muốn trốn tránh trách nhiệm sao?

Cô mau tỉnh lại trả thân xác lại cho tôi!

Chu Thiến nhìn cô nhưng cô lại như con rối gỗ cũ kĩ, không có chút phản ứng.

- Anh Kiều Tranh đã quay về, côkhông muốn gặp anh ấy sao?

Thì ra chúng ta lại có duyên như vậy, lạicùng đi thích một người…

Cô vươn tay nắm tay “Chu Thiến”.

Tay côvô cùng gầy yếu, quả thật là da bọc xương, làn da tái nhợt, xanh mướt,gân xanh, mạch máu nổi đầy.

Tay Chu Thiến khẽ run.

Cô buồn bã, nước mắt tràn mi:

- Xin cô mau tỉnh lại đi, tôi khó khăn lắm mới gặp lại anh ấy, tôi không muốn dùng thân phận của cô đểđối mặt với anh ấy.

Cô có biết tôi chờ anh ấy bao lâu rồi không.

Nhưnggiờ anh ấy ngay trước mặt, nhưng mắt anh ấy nhìn không phải là tôi…

Côđừng ích kỉ như vậy, đừng trốn tránh nữa.

Cô tình lại đi, cho tôi cơ hội cạnh tranh công bằng…

Cô ôm mặt, nước mắt chảy dài qua kẽ tay.

Nỗi buồn từ khi gặp lại Kiều Tranh úc kết, một khắc này như vỡ òa.

Đúng lúc này, cửa mở ra.

Chu Thiến theo phản xạ ngẩng đầu nhìn ra, nước mắt vẫn đọng trên khóe mi.

Thấy người đến, cô kinh hoảng đứng dậy.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C32: gặp lại Kiều Tranh 2


Chương 32: Gặp lại Kiều Tranh 2

Đứng trước cửa là khuôn mặt tiều tụy của cha, phía sau là khuôn mặt kinh ngạc của Kiều Tranh!

Cha gầy đi rất nhiều, tóc cũng bạc đi.Chu Thiến nhìn ông, trong lòng vô cùng áy náy.

Cha nhất định rất đaulòng!

Rõ ràng ở ngay trước mặt ông nhưng lại không thể nhận thức ông,Tống Thiệu Lâm, cô nhẫn tâm vậy sao?

Chu Minh Xa nghi hoặc nhìn Chu Thiến đang khóc, chần chừ hỏi:

- Tiểu thư, cô là ai?

Cô biết con gái tôi sao?

Chu Thiến kinh ngạc, chẳng lẽ cha khôngbiết người gây tai nạn?

Nghĩ lại, cũng hiểu ngay được.

Từ sau khi tỉnhdậy cô chưa từng lộ diện, Triệu gia lại phong tỏa tin tức, vấn đề bồithường cũng do luật sư làm nên cha cô không nhận ra cô cũng không lạ.

Một khi đã như vậy, cũng không nên phá hư không khí.

Lâu như vậy mới gặp lại cha, cô cũng không muốn vừa gặp đãbị ông chửi mắng.

Chu Thiến lau nước mắt nói:

- Cháu là bạn của Chu Thiến… chú…

Chữ “cha” thiếu chút nữa thốt ra.

Mũi Chu Minh Xa cay cay, nức nở nói:

- Cảm ơn cháu đến thăm nó, nhưng mà, Thiến Thiến cũng không biết…

Ông quay đi lau nước mắt.

Chu Thiến thấy cha khổ sở như vậy thì tim như dao cắt.

Cô đi tới, cầm tay cha:

- Chú đừng đau lòng, Thiến Thiến nhất định sẽ tỉnh lại.

Kiều Tranh nhìn cô đầy ý vị rồi cũng an ủi Chu Minh Xa:

- Chú Chu, chú đừng buồn phiềnquá, Thiến Thiến rất hiếu thảo, nhất định không nỡ để chú đau lòng, nênem ấy nhất định sẽ tỉnh lại.

Chu Minh Xa khổ sở nói không nên lời, chỉ liên tục gật đầu.

Sau đó ông đi đến bên giường bệnh, bắt đầu rửa mặtcho “Chu Thiến”.

Ông nhẹ nhàng lau trán cô, hai má, khóe mắt, động tácvô cùng nhẹ nhàng, đầy từ ái

- Các cháu nhìn xem, gầy đến da bọc xương…

Ông không nhịn được lại khóc:

- Tôi cũng không cho hộ lý lau rửa cho nó, hô lý chân tay thô lậu, giờ Thiến Thiến mỏng manh như vậy…

Nước mắt Chu Thiến lại rơi, cô lén quayđi lau nước mắt lại bắt gặp ánh mắt Kiều Tranh.

Ánh mắt ấy có chút nghihoặc lại cũng có sự thân thiết vô cùng

Chu Thiến quay đi, trong lòng vô cùngchua xót.

Trong lòng cô khẽ nói: “Tống Thiệu Lâm, nhìn thấy không, anhKiều Tranh đến đây, anh ấy… vẫn quan tâm cô như vậy, cô bỏ được anh ấysao?

Mau tỉnh lại nhìn anh ấy đi!

Bên kia, Chu Minh Xa vẫn đang nói:

- Từ nhỏ Thiến Thiến đã là đứatrẻ hiếu thuận, là chú không có khả năng làm người cha tốt, không cho nó được sống thoải mái.

Học trung học đã phải ra ngoài làm thêm, kiếm được tiền đều đưa cho chú mà chú không thể cho nó đi học đại học…

Đứa nhỏnày chưa từng yêu cầu cái gì, sinh nhật ngay cả bánh sinh nhật cũng chưa từng được ăn…

Làm chú rất đau lòng…

Đứa trẻ ngoan như vậy mà giờ lạithành thế này, mà người làm cha lại chẳng thể giúp nó trị người gây họa…

Ông ngồi xuống, nước mắt tuôn rơi.

Chu Thiến vội bước đến, ngồi xổm bên cạnh ông, cầm tay ông, chân thành nói:

- Chú ơi, chú đừng bao giờ nghĩnhư vậy, Thiến Thiến nhất định hiểu sự khó xử của chú.

Tiền thuốc mencho cô ấy nhất định không ít, cô ấy nhất định biết chú làm vậy là bị bất đắc dĩ!

Chu Minh Xa như được an ủi, vươn tay vỗ vỗ lưng cô, gật gật đầu.

Chu Thiến nhân cơ hội hỏi:

- Bác sĩ nói như thế nào, cơ hội tỉnh lại nhiều không ạ?

Chu Minh Xa trả lời:

- Thật ra vết thương của ThiếnThiến đều tốt, theo đạo lý hắn là đã tỉnh.

Sở dĩ còn chưa tỉnh, bác sĩnói có thể là do đầu óc bị chấn thương.

Nhưng cứ bất tỉnh như vậy rấtnguy hiểm, cơ thể sẽ suy yếu, cơ bắp sẽ teo lại, lúc nào cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng!

Chu Thiến nghe xong lời ông nói, cảm thấy cả người như bị dội gáo nước lạnh, rét thấu xương.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C33: gặp lại Kiều Tranh 3


Chương 33: Gặp lại Kiều Tranh 3

Ra khỏi phòng bệnh, tâm tình Chu Thiến vô cùng nặng nề.

Cô vẫn nghĩ, vẫn muốn trở lại với thân thể của mình.

Cuộc sống hiện tại với cô mà nói cũng chỉ như một bộ phim, cô chỉ nhìn bằngánh mắt của người xem chứ không muốn lấn sâu bởi vì biết sớm muộn gìcũng tàn cuộc chơi.

Nhưng mãi đến hôm nay cô mới ý thức được, có lẽ vận mệnh còn có an bài khác.

Cô phải suy nghĩ cẩn thận một chút, nếu nhất định về sau cô chỉ có thể làm Tống Thiệu Lâm thì nên làm gì mới tốt?

Lúc này, phía sau có người gọi:

- Thiệu Lâm.

Giọng nói trầm thấp, hùng hậu

Chu Thiến xoay người, Kiều Tranh đứngphía sau cô không xa, khuôn mặt tuấn lãng dưới ánh mặt trời chiếu rọi có vẻ đẹp như thật như ảo.

Khóe miệng khẽ cười, nụ cười như sương khói, ấm áp, mông lung khiến cho mọi thứ như an tĩnh hơn.

Tâm tình nặng nề của Chu Thiến vì vậy mà dần thư hoãn lại.

Kiều Tranh đi đến bên cô, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt của anh khiến không khí trở nên nóng rực.

Mặt Chu Thiến lặng lẽ ửng hồng

Hồi lâu sau anh mới chậm rãi nói:

- Đã lâu không gặp, chúng ta có thể nói chuyện được không?

Anh cười:

- Ở đây thực sự quá nóng.

Người đàn ông tươi cười ấm áp trước mặtnày chính là người Chu Thiến ngày nhớ đêm mong.

Tuy rằng cô biết anhnhìn là nhìn Tống Thiệu Lâm nhưng có sao đâu?

Chỉ cần được ở bên anhchuyện trò, có thể nhìn anh thì đã thấy mỹ mãn lắm rồi.

Chu Thiến nhẹ nhàng gật đầu, cô không thể từ chối lời mời này.

Bọn họ đến bãi đỗ xe lấy xe, Kiều Tranhđi chiếc xe hơi màu đen giản dị, cũng giống như con người anh, khiến cho người ta có cảm giác trầm ổn.

Xe đi ra đường lớn, Chu Thiến nhìn anhgần trong gang tấc, động tác thành thục, tao nhã, bỗng nhiên có cảm giác như trong giấc mơ.

Lúc này, Kiều Tranh hỏi:

- Anh rất ngạc nhiên, sao em và Thiến Thiến lại là bạn?

Chu Thiến hỏi lại anh:

- Sao anh xuất hiện ở đây?

- Anh về nước, mẹ nói cho anh tin xấu này, trước kia bọn anh là hàng xóm, Chu Thiến là cô em gái nhỏ haychơi với anh, cô ấy… là đứa trẻ rất đáng thương, không ngờ nhiều nămkhông gặp lại thành ra thế này…

Anh khẽ thở dài một tiếng, vô cùng tiếc nuối

Tim Chu Thiến trầm xuống, tuy rằng cô sớm biết anh coi mình như em gái nhưng nghe chính miệng anh nói vậy vẫnkhiến cô thấy đau.

Cô đã từng nói với anh nhưng anh quên rồi sao?

Côquay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa xe, suy nghĩ quay trở về một đêm nhiềunăm trước…

Cha nói cô chưa từng ăn bánh sinh nhật, thực ra cô đã được ăn, chỉ là cha không biết mà thôi.

Sau khi mẹ qua đời, sinh nhật 11 tuổicủa cô, cha căn bản không nhớ rõ sinh nhật của cô nhưng cô biết cha rấtbận cũng rất buồn nên cô không trách cha.

Cô co người ngồi dưới lầu nhìn trăngngẩn người, nhớ lại khi mẹ còn sống, một nhà ba người cùng chúc mừngsinh nhật, không nhịn được mà khóc.

Cô nhỏ giọng nói với chính mình:

- Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ.

Lúc này, giọng Kiều Tranh vang lên phía sau:

- Thiến Thiến, hôm nay là sinh nhật em à?

Cô quay đầu, nước mắt lưng tròng nhìn anh, gật gật đầu.

Anh thở dài, khẽ lau nước mắt cho cô nói:

- Sao lại trốn ở đây khóc?

Mẹ em biết em khóc nhất định sẽ rất buồn

Dưới ánh trăng trong sáng, khuôn mặt anh thật dịu dàng

- Em ngồi ở đây chờ anh, anh đi một tí rồi quay lại

Một lát sau, Kiều Tranh mang theo mộthộp giấy tròn đi đến.

Anh kéo cô đến trước bàn đá trong sân, mở hộp ra,bên trong là chiếc bánh ngọt nhỏ đầy bơ, hương thơm vô cùng.

Anh thắpmười một ngọn nến, ánh nến khiến nụ cười của anh càng tỏa sáng

Anh nói:

- Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ!

Mau ước đi!

Cô nhìn anh rồi nhắm mặt lại, trong lòng thầm nguyện cầu

Sau khi thổi tắt ngọn nến, anh cười hỏi cô:

- Thiến Thiến, ước gì nói cho anh được không?

Cô ngẩng đầu nhìn anh, rất thành thật nói:

- Em ước sau này có thể lấy anh



Lời cô nói anh Kiều Tranh nhất định không nhớ rõ rồi, cho dù nhớ cũng chỉ coi như trò đùa của trẻ con, không để trong lòng đi!

Chu Thiến khẽ thở dài

- Nghe nói người gây họa rất có tiền.

Anh đột nhiên nói

Lời Kiều Tranh cắt ngang suy nghĩ của cô, anh tiếp tục nói:

- Xã hội bây giờ chỉ cần có tiền thì làm gì cũng được

Anh hừ nhẹ một tiếng, trong giọng nói tràn ngập sự khinh thường.

Chu Thiến nói:

- Em chính là người gây họa!

Chu Thiến bị em đâm

Trong lòng cô có sự tức giận, cô rất muốn biết, nếu anh biết người gây họa là ý trung nhân của mình thì anh sẽ có phản ứng gì?

Nhưng lời vừa nói ra cô lại hơi hối hận,giờ cô như kẻ đang ghen ghét vậy mà cô có tư cách gì để ghen tỵ?

Từ đầuđến cuối đều là cô đơn phương, hơn nữa anh vẫn đối xử tốt với cô như vậy sao lại làm anh không vui.

Quả nhiên, Kiều Tranh nghe xong câu này, vẻ mặt khiếp sợ, anh đột nhiên dừng xe “két” lại

- Em nói gì?

Anh quay người nhìn cô, trong mắt đầy sự khó tin

Trong quán cà phê u nhã, âm nhạc dudương, không khí tràn ngập mùi hương cà phê.

Bên cửa sổ thủy tinh sángngời, Kiều Tranh và Chu Thiến ngồi đối diện.

- Trước kia em không uống rượu, sao lại để đến say rượu lái xe

- Chuyện hôm đó thế nào em đã không nhớ rõ.

Sau tai nạn, em mất trí nhớ

Chu Thiến cúi đầu, cô chưa từng nói dối trước mặt anh, cô sợ anh nhìn thấy sự kích động trong mắt mình

- Mất trí nhớ?

Kiều Tranh kinh ngạc.

Chu Thiến cười khổ:

- Nhiều chuyện đều mơ mơ hồ hồ, giống phim truyền hình đúng không?

- Nhưng em còn nhớ anh, đừng lừa anh, Thiệu Lâm, anh biết em còn nhớ anh

Giọng nói nhẹ nhàng mang theo sức hút mêhoặc khiến tim Thiệu Lâm gợn sóng.

Cô không nhịn được ngẩng đầu nhìnanh, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào đôi mắt anh, phản xạ ra ánh sáng trong suốt, đáy mắt là tình cảm chất chứa.

Dù biết không phải nhìn mình nhưng tim cô vẫn đập loạn

- Em không nhớ rõ trước kia chúng ta có chuyện gì, chỉ là cảm thấy anh rất quen

Cô cúi đầu, chậm rãi quấy cà phê.

- Không nhớ rõ sao?

Kiều Tranh thầm thở dài.

Trong lòng mất mát

- Em cũng không nhớ quán cà phê này sao?

Chu Thiến mờ mịt nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu.

Kiều Tranh nhìn cô, đôi mắt trong sángnhư có vẻ buồn bã.

Bảy năm trước, khi mới quen, đôi mắt xinh đẹp của côđầy sự linh động, trí tuệ.

Cô hẹn anh dến quán cà phê này, cũng ngồiđúng bàn này.

Ánh mặt trời khiến cô như chìm trong lớp hào quang.

Côcười với anh thật ngọt ngào, như hoa bách hợp, sau đó nói với anh:

- Kiều Tranh, em rất thích anh, anh cũng thích em có được không?

Một khắc đó, tim anh nhảy lên.

Mà tất cả, cô không hề nhớ sao?

- Quên cũng tốt, quên cũng tốt!

Anh thì thào, nhớ rõ thì cũng được gì?

Cô đã buông tay anh rồi…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C34: gặp lại Kiều Tranh 4


Chương 34: Gặp lại Kiều Tranh 4

Trong quán cà phê bật một bài hát, giọng nam ca sĩ trầm như đang kể chuyện: “…

đừng quên anh, đừng quên anh, nhiều năm sau gặp lại, xin khẽ gọi anh…”

Lòng Kiều Tranh đau đớn nhưng cố nhịn,trong mắt là sự u tối, ưu thương.

Những điều này Chu Thiến đều thất rõ,lòng cô cũng càng đau.

Phải yêu cô ấy biết bao nhiêu mới có thể mãikhông quên dù bị cô làm tổn thương?

Đã nhiều năm như vậy, Tống Thiệu Lâm đã kết hôn chẳng lẽ anh còn chưa thể buông tay?

Anh vẫn cứ đau lòng như thế sao?

Gương mặt dịu dàng ôn nhuận trong trí nhớ kia sao có thể ubuồn như vậy!

Đột nhiên cô rất muốn biết Tống Thiệu Lâm có gì tốt, đáng để anh yêu đến vậy?

Trong miệng người khác Tống ThiệuLâm cũng chỉ là mỹ nhân lạnh lùng quái gở, anh Kiều Tranh chẳng lẽ thích loại con gái này sao?

Hay là, Tống Thiệu Lâm không phải tính cách đó, là vì nguyên nhân nào mà thành ra như vậy

Tống Thiệu Lâm có bí mật gì?

Chuyện này như lớp sương mù dày đặc, Chu Thiến muốn gạt nó ra.

Cô không khỏi nhớ lại file word bí ẩn trong máy tính kia…

Qua hồi lâu, Kiều Tranh mới bình tĩnh lại nhưng anh không thể xem nhẹ vẻ đau đớn trong mắt cô.

Anh sớm nghe nóiđại thiếu gia của tập đoàn Triệu thị là công tử phong lưu, anh ta đối xử với cô tốt không?

Anh không nhịn được hỏi:

- Giờ em sống tốt chứ?

Anh ta… tốt với em không?

Giọng của anh đầy sự thân thiết, ChuThiến không khỏi nghĩ, nếu anh ấy biết Tống Thiệu Lâm sống không tốt thì sẽ thế nào?

Có thể cướp cô lại không?

Nhưng dựa vào tính chiếm hữu lớncủa Triệu Hi Thành lại thêm sự bá đạo, âm ngoan sao có thể dễ dàng buông tay?

Chỉ sợ anh Kiều Tranh còn bị thương tổn?

Vì thế Chu Thiến trả lời anh:

- Anh ấy… tốt với em lắm.

Em sống rất ổn

Mặc kệ Tống Thiệu Lâm có thể tỉnh lại hay không bọn họ đều không có khả năng, cô hi vọng anh không đau lòng nữa.Cô thầm nói trong lòng: “Tống Thiệu Lâm, nếu trước kia cô đã buông tayanh ấy, làm tổn thương anh ấy thì về sau chắc hẳn không ở bên nhau đượcnữa!

Nếu cô từng thật lòng yêu anh Kiều Tranh thì nhất định sẽ hiểu vìsao tôi làm thế này!

Chu Thiến ngẩng đầu, nhìn Kiều Tranh nói:

- Kiều Tranh, tuy rằng em khôngnhớ rõ chuyện trước kia nhưng em biết trước kia chúng ta nhất định rấtquen thuộc.

Nhưng bây giờ với em mà nói quá khứ thế nào cũng không quantrọng.

Giờ em đã kết hôn, đã là vợ người khác cho nên em cũng hi vọnganh có thể quên đi, bắt đầu lại từ đầu.

Quá khứ đẹp đến mấy cũng khôngthể lấy lại được mà tương lai có rất nhiều hi vọng, nếu cứ đắm chìmtrong quá khứ thì sẽ bỏ qua những thứ tốt đẹp khác.

Em tin đạo lý nàyanh nhất định hiểu.

Hôm nay em gặp anh chính là vì cảm giác quen thuộcvới anh khiến em rất ngạc nhiên.

Nhưng nếu chúng ta từng có quá khứ nhưvậy thì sau này cũng không tiện gặp riêng nữa.

Hi Thành dường như cũngbiết chuyện quá khứ của chúng ta.

Em không muốn làm anh ấy không vui.

Cô hơi dừng lại, chân thành nói:

- Em sống rất tốt cho nên cũng mong anh được hạnh phúc!

Cô đứng lên, cười cười:

- Em còn có hẹn, phải đi trước, có lẽ sau còn có thể gặp lại, nhất định phải vui vẻ

Cô vươn tay nhìn anh.

Kiều Tranh nhìn cô, vẻ mặt phức tạp, tựanhư cô đơn lại như mất mát, ánh mắt ảm đảm, hồi lâu sau mới đứng lên nắm tay cô, ngón tay lạnh, hồi lâu không nói nên lời.

Chu Thiến thấy anh như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu nhưng vẫn quyết tâm, nhìn anh cười nói:

- Tạm biệt!

Sau đó đi ra khỏi quán cà phê không quay đầu lại.

Kiều Tranh nhìn theo bóng cô, cảm giáctim như bị cắt đi một miếng lớn, trống rỗng, đau đớn.

Cô đã quên hết quá khứ… cô đã là vợ người khác… nụ cười tươi sáng của cô từng chỉ thuộc về anh nhưng giờ lại cười vì người đàn ông khác, anh và cô đã không thểquay lại…

Anh suy sụp ngồi xuống, ảm đạm đau đớn.Bảo anh quên sao?

Không, anh không muốn quên, quá khứ của hai người tựanhư pháo hoa rực rỡ, tuy ngắn ngủi nhưng đã thiêu đốt những nhiệt huyếttuổi trẻ của anh.

Anh sẽ cất giữ nó cẩn thận ở trong đáy lòng, mãi mãi…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C35: mình sẽ li hôn


Chương 35: Mình sẽ li hôn

- Cậu nói với anh ấy như vậy!

Tiểu Mạt vừa ăn khoai tây vừa nói

Sau khi Chu Thiến rời khỏi quán cà phê thì đi tìm Lâm Tiểu Mạt, trong lòng cô buồn phiền, người tâm sự cũng chỉ có Tiểu Mạt.

Lúc này, hai người ngồi ở KFC, trên bàn đầy khoai tây, đùi gà rán

Chu Thiến vẻ mặt đau khổ:

- Mình thực sự không muốn nhìn anh ấy đau lòng vì Tống Thiệu Lâm, chỉ có như thế anh ấy mới hết hi vọng!

Tiểu Mạt thở dài:

- Thật không biết đây là duyên phận gì, anh ấy lại thích Tống Thiệu Lâm như vậy

Cô đột nhiên trợn mắt nhìn Chu Thiến:

- Nhưng mà bây giờ cậu chính làTống Thiệu Lâm mà, nếu Tống Thiệu Lâm không thể tỉnh lại thì cả đời nàycậu chỉ là Tống Thiệu Lâm, đến lúc đó, cậu chỉ cần ly hôn với ông chồngbiến thái kia là có thể ở bên Kiều Tranh rồi đó thôi?

Chu Thiến nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt côđơn vô cùng.

Làn da trắng nõn sáng bóng dưới ánh đèn, mắt to như giăngsương mùa, mông lung, sợ hãi, nhìn vô cùng động lòng

Tiểu Mạt nhìn mà lóa mắt, không khỏi cảmthán, khó trách Kiều Tranh thích cô như vậy.

Vẻ ngoài xinh đẹp, làm bấtcứ điều gì cũng có thể đoạt hồn đoạt phách người ta.

Chu Thiến nói:

- Nhưng mình không phải là TốngThiệu Lâm, trong mắt anh ấy nhìn không phải mình, người anh ấy gọi không phải mình, suy nghĩ cũng không phải là mình.

Tình cảm lừa gạt đó mìnhkhông cần.

Hơn nữa, chưa đến cuối cùng thì mình không mất hi vọng.

Mìnhmuốn dùng thân phận của Chu Thiến để giành lại anh Kiều Tranh.

Ánh mắt Tiểu Mạt lưu chuyển:

- Cậu nói xem, giờ chúng ta có thể tìm đạo sĩ, hòa thượng cao nhân nào đến xem, có lẽ bọn họ sẽ có cách

Chu Thiến tròn mắt, người nghiêng về phía trước:

- Cao nhân?

Tiểu Mạt gật đầu lia lịa:

- Loại chuyện này căn bản khôngthể giải thích bằng khoa học nên cũng đừng ngại thử.

Mình có người thâncó quen biết, mình nhờ người ta giúp

Chu Thiến cảm thấy có đạo lý, chuyệnchiếm linh hồn kì dị như vậy còn có thể xảy ra không chừng những ngườicao nhân thực sự có cách!

Trong lòng Chu Thiến nhất thời tràn ngập hivọng, tâm tình dần thoải mái hơn

Tâm tình tốt, cô bắt đầu kể chuyện mình chỉnh Triệu Hi Thành bằng tỏi cho Tiểu Mạt.

Tiểu Mạt nghe xong kích động vỗ bàn, khoai tây rơi hết:

- Làm hay lắm!

Mình sớm đã không vừa mắt với anh ta!

Đồ biến thái, ăn vụng không chùi mép còn định cưỡng gian…

Chu Thiến vội bưng miệng cô lại, oán trách:

- Cậu nhỏ giọng tí đi, để người ta nghe được xấu hổ lắm!

Chu Thiến buông tay, Tiểu Mạt lè lưỡi nói:

- Ngại quá, mình hơi kích động!

Lại hỏi:

- Cậu chỉnh anh ta thảm như vậy, anh ta không trả thù cậu sao?

Nghe cậu nói thì anh ta có vẻ là người đáng sợ mà!

- Ban đầu mình cũng sợ lắm nhưng không có gì cả, anh ta chẳng làm gì hết!

Chu Thiến tay chống cằm, vẻ mặt mơ hồ:

- Thật sự rất kì quái!

Tiểu Mạt nhìn cô, đột nhiên nói:

- Có phải là anh ta thích cậu rồi không?

Chu Thiến cả kinh:

- Làm sao có thể?

Bọn họ tình cảm rất xấu, lúc mình mới ra viện anh ta căn bản chẳng để ý gì đến mình hết

- Anh ta không có cảm tình vớiTống Thiệu Lâm nhưng cậu thì khác, có lẽ qua một đoạn thời gian ở chunganh ta đã thích cậu đấy – Chu Thiến.

Chu Thiến kiên định lắc đầu:

- Loại người chuyên coi phụ nữnhư hàng hóa, vừa bá đạo vừa dã man hoàn toàn không biết tôn trọng người khác thì sao có thể thật tình thích ai.

Có lẽ anh ta phát hiện mìnhkhác với Tống Thiệu Lâm trước kia nên mới có chút hứng thú, chỉ là hứngthú thôi, mình đâu phải đồ chơi của anh ta, thèm vào mà đi thỏa mãn hứng thú của anh ta.

Tiểu Mạt gật đầu:

- Có lẽ chính là như vậy, càng không có được càng thích, trong TV chẳng phải đều diễn như vậy sao

Cô cười:

- Có vẻ thú vị đây!

Chu Thiến lườm cô:

- Sớm đã bảo cậu đừng xem phimtruyền hình nhiều quá làm gì.

Nhìn xem đầu toàn bọt biển.

Mình và anh ta tuyệt đối không thể nào, mình và anh ta chỉ là kẻ xa lạ, nếu mình không thể quay lại…

Chu Thiến nhớ tới gương mặt âm ngoan, ánh mắt lãnh liệt của anh ta, nhớ tới cảm giác khi bị anh ta bóp cổ thìkhông khỏi rùng mình

- Nếu mình không thể quay về được thì mình sẽ li hôn!

TIN HOT

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C36: điều Văn Phương đi 2


Chương 36: Điều Văn Phương đi 2

ao ốc Triệu thị, tầng cao nhất, văn phòng Tổng giám đốc.

Triệu Hi Thành ngồi sau bàn làm việc rộng lớn.

Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ phủ lên người anh một lớp ánh sáng vàng nhạt.

Anh còn đang chăm chú phê duyệt hồ sơ, bên trong vô cùng tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng kim đồng hồ trên bức tường trắng chạy.

Lúc này, cửa đột nhiên bị người bật mở, lạch cạch.

Triệu Hi Thành nhíu mày, là ai dám to gan lớn mật vào văn phòng anh mà không gõ cửa?

Anh tức giận nhìn người đến

Vọt vào là Văn Phương thần sắc kinh hoàng, cô ta chạy tới trước bàn công tác thì dừng lại, hổn hển nói:

- Em nhận được thông báo của phòng nhân sự, bảo chuyển em đi khỏi phòng thư kí, là ý của anh, đúng không?

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn cô ta một cái rồi lại cúi đầu, tiếp tục nhìn hồ sơ trong tay, chậm rãi nói:

- Không sai, là ý của tôi

Văn Phương khó tin nhìn anh:

- Vì sao Hi Thành?

Vì sao anh đột nhiên làm như vậy!

Em làm sai cái gì?

Vất vả lắm cô ta mới có được địa vị ngàyhôm nay, ngay cả một số giám đốc nhìn thấy cô cũng cung kính, đơn giảnvì mọi người đều biết cô ta là người được Tổng giám đốc sủng ái nhất.Giờ đột nhiên điều cô ta đi, lại còn đến một bộ phận nhỏ, làm viên chứcbình thường thì người ta sẽ nghĩ gì?

Những kẻ từng ghen tỵ cô ta, từngbị cô ta chèn ép không biết sẽ cười nhạo cô ta thế nào!

Triệu Hi Thành chẳng buồn nhìn cô ta, thản nhiên nói:

- Lỗi lớn nhất của cô chính làkhông biết bản thân làm sai cái gi.

Nhiều lời vô ích, không hài lòng thì có thể xin thôi việc, giờ đi ra ngoài được rồi.

Văn Phương quả thực không dám tin vào lỗ tai mình, trong mắt toát ra sự kinh hoàng.

Cô đi lên trước, ôm lấy anh, dịu dàng nói:

- Hi Thành, đừng đối xử với em như vậy, nếu em làm sai chuyện gì, anh nói với em, em nhất định sẽ sửa!

Cô ta đầy kì vọng nhìn người đàn ông đẹptrai này.

Quan hệ bọn họ chặt chẽ như vậy, dù cô ta có làm gì sai, chỉcần cô làm nũng có lẽ anh sẽ đổi ý.

Ai ngờ anh ra sức gạt cô ta ra, chán ghét nói:

- Văn Phương, chẳng lẽ cô cònkhông hiểu?

Chúng ta hết rồi!

Tôi sẽ chuyển một số tiền vào tài khoảncủa cô, nếu cô còn lằng nhằng không rõ thì người chịu thiệt chính là cô!

Văn Phương sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, cô ta ôm lấy tay Triệu Hi Thành, lớn tiếng nói:

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, anhvì sao đột nhiên thay đổi?

Trước đó chúng ta vẫn tốt mà, Hi Thành, emyêu anh, anh đừng đối xử với em như vậy…

Nói xong bắt đầu rơi lệ.

Triệu Hi Thành dùng sức gạt cô ta ra, côta lảo đảo ngã xuống đất.

Lúc này tóc tai toán loạn, khuôn mặt trangđiểm nhòe nước mắt, vô cùng chật vật, đáng tiếc cô ta còn không tự biếtbản thân, vẫn giả bộ đáng yêu.

Triệu Hi Thành nhìn cô ta, trong mắt đầy sự khinh thường, hừ lạnh một tiếng, trào phúng:

- Văn Phương, giữ lại nước mắtcủa mình đi, giả vờ đáng thương cái gì?

Lúc trước cô tới quyến rũ tôinên sớm nghĩ đến ngày hôm nay.

Chẳng lẽ, cô cho rằng có thể ở lại bêntôi vĩnh viễn?

Hay là…

Anh cười lạnh:

- Hay là cô còn có dã tâm khác?

Văn Phương nghe xong biến sắc, vội chạy tới bên cạnh, dựa vào đùi anh khóc:

- Không phải, không phải, emkhông có dã tâm gì cả.

Em chỉ là quá yêu anh, Hi Thành, em không thểkhông có anh, anh đừng rời bỏ em, về sau em sẽ ngoan ngoãn, sẽ nghe lờianh, anh đừng bỏ em!

Triệu Hi Thành đứng lên, lùi về phía sau vài bước, cô ta ngã luôn xuống đất

Triệu Hi Thành đã mất kiên nhẫn, nhìn cô ta đầy âm ngoan, giọng nói lạnh như băng tuyết:

- Nói thật với cô, tôi chưa từngyêu cô, điều này chẳng phải cô rất hiểu sao?

Hơn nữa, giờ tôi nói rõ cho cô, tôi đã chán ghét cô rồi, tôi không thích nhìn thấy cô trước mặt tôi nữa.

Cô cũng kiếm chác được không ít từ tôi, cũng nên biết đủ!

Cho nênnhân lúc tôi chưa nổi giận thì mau biến đi, nếu không, tính tôi cô cũngbiết rồi đấy…

Anh tới gần cô ta, cả người tản ra hơi thở lạnh băng.

Văn Phương liên tục lùi về sau, trong mắt đầy sợ hãi, môi không ngừng mấp máy.

Cô đương nhiên biết anh là loạingười nào, trước có một ngôi sao nhỏ không cam lòng bị anh đá nên đembăng ghi hình chuyện ân ái của hai người ra uy hiếp anh, đòi số tiềnlớn.

Cứ tưởng rằng anh sẽ vì hình tượng công ty mà khuất phục, ai ngờanh lại sai người tìm được máy quay đó, sau đó che mặt anh, đem tungđoạn clip lên mạng tung tin đạo diễn ngôi sao tằng tịu.

Ngôi sao kia ăntrộm gà không được còn mất nắm gạo, thân bại danh liệt, từ đó biến khỏilàng giải trí, vô cùng khốn cùng.

Anh tâm địa ngoan độc, thủ đoạn âm độc, nếu chọc giận anh thì hậu quả không thể tưởng tượng.

Nhưng cô ta sao cam tâm?

Cô ta không lừaanh, quả thật cô thật lòng yêu anh.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh cô đãyêu anh rồi.

Tống Thiệu Lâm kia ngoài việc đầu thai tốt hơn cô thì cóđiểm nào so được với cô?

Cô hao tổn tâm sức tới gần anh, trở thành người đàn bà của anh, thời gian anh ở trên giường cô tuyệt đối hơn Tống Thiệu Lâm nhiều.

Cô ta vốn nghĩ có thể nắm bắt được tim anh, nghĩ chỉ cần cóngày có con là có thể đá văng Tống Thiệu Lâm đi.

Nhưng trong nháy mắt, giấc mộng cô ta cố gắng xây dựng sập đổ.

Nhanh khiến cô ra trở tay không kịp!

Tất cả là thế nào?

Đúng rồi, từ sau khiTống Thiệu Lâm mất trí nhớ, chuyện có vẻ bất đồng.

Thần thái trong mắtcô ta đoạt lòng người như vậy, nhất định là cô ta đã mê hoặc Hi Thành,đúng nhất định là vậy!

Cho nên Hi Thành mới về nhà lớn, mới không thểqua đêm ở nhà cô, đúng, nhất định là như vậy!

Cô ta ngồi đó, tóc dài che đi ánh mắt phẫn hận

Đều là cô sơ suất mới để Tống Thiệu Lâmnhân lúc chen chân nhưng cô sẽ không nhận thua.

Cô không tin mình sẽthua Tống Thiệu Lâm.

Từ nhỏ đến lớn, ngoài gia thế, Thiệu Lâm luôn thuakém cô.

Bất kể là thành tích, xã giao hay năng lực, cô đều hơn Thiệu Lâm nhiều.

Cô sẽ không thua Thiệu Lâm!

Cô ta không thể buông tha Triệu Hi Thànhbởi vì cô yêu anh cũng vì anh có thể cho cô những thứ cô ta muốn.

Khôngcòn anh, rất nhanh cô sẽ bị đánh về nguyên hình, mọi người sẽ lại cườinhạo, khinh thường cô.

Không sai, anh cho cô nhà cửa, xe đẹpnhưng sao so được với những gì cô mất đi!

Cô không cam lòng!

Cô khôngcam lòng!

Cô muốn mọi người đều tôn trọng cô, hâm mộ cô!

Cô muốn cảmgiác cao cao tại thượng!

Cô muốn Triệu Hi Thành!

Cô muốn trở thành người phụ nữ tôn quý nhất bên cạnh anh.

Cô ta thất thể đứng lên, sắc mặt trắngbệch, trong mắt có sự điên cuồng.

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn cô, mãiđến khi cô ta đi ra ngoài mới làm như không có gì mà ngồi xuống bàn tiếp tục chăm chú làm việc

Khi ra khỏi cửa, Văn Phương quay đầu nhìn anh một cái, thấy anh không buồn nhìn cô thì lòng đau xót lại cùng điên cuồng.

Một ngày nào đó, Hi Thành, một ngày nào đó anh sẽ lại là của cô.

Cô ta ra ngoài, đi về bàn làm việc, bắtđầu thu dọn đồ.

Những đồng nghiệp bên cạnh nhìn cô khẽ thì thầm rồi cười lớn.

Tay cô khẽ run, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, bên tai như nghe vô sốtiếng cười nhạo

- Mau đến xem, tiểu nha đầu nhà Tống Thiệu Lâm kìa!

- Đúng thế!

Giả bộ cái gì, chẳng qua là người hầu của Tống Thiệu Lâm, nha đầu xách cặp cho Tống Thiệu Lâm.

- Ha ha!

Chủ của mày ở bên kia, còn không đi theo hầu hạ!

- Ha ha!

Chủ mày bị phạt đứng, có phải mày cũng có thể đi thay nó!

- Ha ha ha…

Thái dương Văn Phương toát mồ hôi lạnh.Cô lắc lắc đầu muốn đánh bay tiếng cười nhạo đó đi.

Cô làm nhanh hơn,tay đột nhiên chạm phải một tờ báo.

Liếc nhìn một cái rồi vội cầm lên,vẻ mặt vô cùng kích động.

Đây là báo buổi sáng, trên đó là bức ảnh hai mỹ nam bắt tay, trong đó, một là Triệu Hi Thành, người còn lại là

Kiều Tranh!

Kiều Tranh, người Tống Thiệu Lâm từng yêu đến chết đi sống lại!

Tuy rằng cô ta đã mất trí nhớ nhưng ai dám cam đoan cô ta sẽ không lại yêu Kiều Tranh?

Khóe miệng Văn Phương cười quỷ dị, một kế hoạch dần hình thành…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C37: siêu sao Tuấn Hi 1


Chương 37: Siêu sao Tuấn Hi 1

Sau khi tan tầm, Triệu Hi Thành bỏ qua mấy buổi xã giao, đi thẳng về nhà

Chuyện xã giao đó không thiếu giai nhân,rượu ngon, trước kia anh sẽ không từ chối nhưng hôm nay anh không có tâm tình.

Anh chỉ muốn về nhà, dường như nơi đó có bảo vật quý báu hấp dẫnanh.

Trên đường về nhà, anh nghĩ, nếu cô biếtanh và Văn Phương đã cắt đứt thì sẽ thế nào?

Hẳn là… sẽ rất vui…

Cô để ý chuyện đó như vậy.

Nay anh nguyện ý quay đầu, cô hẳn là vừa lòng!

Anh mỉm cười, sau đó mở nhạc lớn, thậm chí còn hát theo nhạc

Về nhà, anh vẫn còn rên theo lời bài hát nhưng không thấy vợ ra đón.

Anh nhíu mày hỏi người hầu:

- Phu nhân đâu?

Người hầu thấy sắc mặt anh thì hơi nao núng, nhỏ giọng đáp:

- Từ sáng phu nhân đã đi ra ngoài, vẫn chưa về

Mặt Triệu Hi Thành nhất thời bị mây đen che kín.

Thật ra, Chu Thiến không phải cố ý về muộn, chỉ vì Tiểu Mạt kéo cô đi chơi:

- Đi đi, Thiến Thiến, cậu nhấtđịnh sẽ thấy không uống phí.

Tuấn Hi thực sự rất đẹp, giọng hát của anhấy thật sự rất mê người, cậu nhất định cũng sẽ thích anh ấy.

Vẻ mặt Chu Thiến đen lại:

- Đừng có bô lô ba la trên đường như vậy, khó coi lắm đó.

- Đi thôi Thiến Thiến, cậu xem, khó khăn lắm chúng mình mới gặp nhau, cậu đừng vội về

Cô kéo tay Chu Thiến lắc lắc, vẻ mặt như cún con đang vẫy đuôi chờ mong.

Chu Thiến dở khóc dở cười:

- Nhà này quy củ rất nghiêm, về muộn quá không tốt!

Hơn nữa, cô không dám tưởng tượng phản ứng của Triệu Hi Thành, thêm chuyện không bằng bớt chuyện.

Tiểu Mạt bĩu môi không vui

Chu Thiến mềm lòng, đây chính là bạn thân nhất của cô, cô ấy có hứng như vậy, về phần Triệu Hi Thành… kệ anh ta,sao phải xoắn, cô có phải là bị bán cho anh ta làm nô lệ đâu!

Chu Thiến cười:

- Thật sự rất đẹp trai?

Mắt Tiểu Mạt sáng bừng:

- Thật đấy, thật đây!

Đẹp traibậc nhất luôn!

Từ khi Tuấn Hi đến hát ở quán bar đó, quán bar đó thànhquán bar đông khách nhất, ngày nào cũng tấp nập.

Mình cùng đồng nghiệpđến đó một lần, ngồi ở góc khuất, nhìn không rõ.

Chỗ đó rất đắt!

Nhưnghôm nay có đại gia cậu ở đây, chúng ta nhất định phải ngồi chỗ VIP

Khuôn mặt của cô vì quá hưng phấn mà đỏ bừng.

Khóe miệng Chu Thiến giật giật, thì ra là thế… cô đến là để xì tiền…

Vì thế, hai người ăn bữa chiều đơn giảnrồi đến quán bar kia.

Chu Thiến hoài nghi, có cần đến sớm thế không?Tiểu Mạt gật đầu như gà mổ thóc:

- Cần, cần chứ, đi trước chiếm chỗ!

Lúc này, Chu Thiến cũng trở nên vô cùngtò mò với “Tuấn Hi” kia, cảm giác này như siêu sao vậy!

Nếu thực sự được hoan nghênh như vậy sao không có công ty quản lý nào tìm?

Còn cần làmviệc trong bar

Chu Thiến liếc Tiểu Mạt một cái, nhất định là mắt người này có vấn đề!

Quán bar nằm ở nơi náo nhiệt nhất thànhphố, cực phồn hoa.

Lúc này, mặt trời còn chưa hoàn toàn xuống núi màtrong quán đã chật ních người.

Tiểu Mạt thở dài:

- Vẫn là đến muộn, trước đã có người cả rồi!

Chu Thiến thấy cô tiếc nuối thì gọi người phục vụ, đưa cho anh ta 500 tệ nói:

- Nếu anh có thể xếp cho chúng tôi ở phía trước thì số tiền này là của anh

Người phục vụ không chút do dự nhận tiền, chốc lát sau đã đưa hai người đến chiếc bàn phía trước nói:

- Nếu là bình thường thì khôngđược nhưng hôm nay hai người gặp may.

Đây vốn là bàn của bạn tôi, giờnhường cho hai người

Tiểu Mạt cười:

- Là anh gặp may ấy chứ!

Phục vụ cũng cười:

- Đôi bên đều có lợi cả.

Phục vụ đi rồi, Tiểu Mạt nhìn Chu Thiến tặc lưỡi:

- Giờ thật khí phái!

Người có tiền đúng là khác!

Chu Thiến nhún nhún vai, cười nói:

- Mình đâu có biết làm trò khí phái gì, cái này học theo TV thôi, không ngờ lại dùng được!

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C38: siêu sao Tuấn Hi 2


Chương 38: Siêu sao Tuấn Hi 2

Trong quán bar ánh sáng hôn ám, âm nhạc đinh tai nhức óc.

Đèn bảy màu nhấp nháy, có những cô gái sexy múa cột ở trên.

Theo thời gian trôi qua, người đến càngnhiều, chỗ nào cũng kín người.

Mọi người uống rượu nói chuyện phiếm, nói bé cười to.

Ánh mắt đều cố ý nhìn về phía vũ đài trước mặt

Chu Thiến uống một ly cooktail rực rỡ rồi hỏi Tiểu Mạt:

- Mỹ nam cậu nói bao giờ thì xuất hiện?

Tiểu Mạt vừa nghe nhạc vừa rung đùi đắc ý, nói:

- Còn sớm, Tuấn Hi là át chủ bài.

Trước sẽ có vài tiết mục, tuy rằng không phấn kích bằng Tuấn Hi nhưngcũng không tệ lắm!

- Át chủ bài!

Chu Thiến đứng lên:

- Thế chẳng phải là đã khuya sao, hay là mình về trước, cậu ở lại xem

Tuy rằng cô luôn miệng nói mình không bán cho Triệu Hi Thành, không phải sợ nhưng vừa nhớ đến ánh mắt âm ngoankia của anh thì trong lòng vẫn hoảng…

Tiểu Mạt lại giả vờ đáng thương:

- Ở lại cùng mình chút đi, không phải còn sớm sao?

Ngồi một chút thôi

- Mình chỉ ngồi một chút thôi rồi đi đấy nhé!

Tiểu Mạt nhìn cô cười, thì thầm vào tai cô:

- Cậu đúng là sợ chồng

Chu Thiến vừa nghe thì như bị dẫm phải đuôi mà nhảy dựng lên:

- Ai thèm sợ anh ta, còn nữa, anh ta không phải chồng mình!

Mình chỉ là, chỉ là…

Chu Thiến nhất thời không tìm được lí do tốt, đứng đó mặt lúc hồng lúc trắng.

Tiểu Mạt cười lớn nói:

- Coi như xong, ở trước mặt mình giả vờ cái gì.

Sợ thì nói là sợ, loại người biến thái như thế không sợ mới là lạ!

Chu Thiến phì cười, càng cười càng vui, cười đến không thở được:

- Đúng, loại người biến thái như thế không sợ mới là lạ!

Cười rồi, cảm thấy sự phiền muộn tiêu tan đi không ít.

Tiểu Mạt nhìn cô, ánh mắt to tròn dưới ánh đèn hôn ám đầy dịu dàng:

- Tâm tình tốt hơn rồi chứ, cả ngày buồn bã, chẳng giống cậu chút nào

Lòng Chu Thiến như có dòng nước ấm chảyqua.

Cô bỗng nhiên hiểu Tiểu Mạt kiên trì muốn cô đến đơn giản là muốncho cô vui vẻ.

Cô tiến lên, ôm Tiểu Mạt, khẽ thì thầm:

- Cảm ơn cậu, Tiểu Mạt, may mà có cậu

Tiểu Mạt khẽ vỗ lưng cô, lo lắng nói:

- Này…

Thiến Thiến, cậu mau thả mình ra, để người ta nhìn được lại tưởng là les

Khóe miệng Chu Thiến giật giật, sự cảm động biến mất trong nháy mắt

Qua mấy chén rượu, không khí trong quánbar càng lúc càng nóng.

Tiết tấu nhạc như đánh vào lòng người, khiếnngười ta có cảm giác điên cuồng.

Hơn nữa, cô gái múa cột biểu diễn những động tác nóng bỏng, đám người nhảy nhót điên cuồng, hò hét chói tai.Tất cả những điều này khiến cảm xúc Chu Thiến dâng cao.

Cô cũng nhảytheo mọi người, hò hét theo.

Tạm thời quên đi mọi phiền não, cũng vứtchuyện về nhà ra sau gáy…

Ngay lúc không khí trong quán đến caotrào, nhạc đột nhiên dừng lại, đèn bẩy màu cũng tắt, mọi thứ trở nên hôn ám, ai nấy đều yên lặng, không hẹn mà nhìn về phía sân khấu nhỏ ở giữa, trong mắt là sự chờ mong và cuồng nhiệt.

Tiểu Mạt đột nhiên nắm chặt tay Chu Thiến, mở to mắt nhìn sân khấu, vẻ mặt si mê, lẩm bẩm nói:

- Đến rồi, đến rồi, là Tuấn Hi đến!

TIN HOT
 
Back
Top Bottom