Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 40: Người phụ nữ cổ hủ


Nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của Hạ Kỳ Lâm, Mục Chính Hi lười biếng nhíu nhíu lông mày: “Vậy là tốt rồi, tôi không quấy rầy các người nữa, anh vợ…” Nói xong, khóe miệng của Mục Chính Hi hài lòng câu lên, quay người rời đi…

Lần này, người choáng váng chính là Lăng Tiêu Tường!

Anh vợ?

Chẳng lẽ nói, người phụ nữ trước kia mà Mục Chính Hi cưới chính là… em gái của Hạ Kỳ Lâm?

Đợi đến lúc cô ta phản ứng lại, Mục Chính Hi đã đi vượt xa cô ta rồi, cô ta cũng vội vàng bước nhanh đi theo.

Lúc ăn uống, cô ta cũng không yên lòng.

khách quan mà nói anh thích ăn cơm tây hơn.

Chỉ có điều hôm nay lúc ăn sushi, một chút cảm giác mà anh cũng không có.

Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi, cả nửa ngày mới mới hoàn hồn lại: “Chính Hi, vợ trước của anh là em gái của Hạ Kỳ Lâm à”

Nghe thấy lời nói của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi ngước mắt lên nhìn cô ta: “Ừ, sao vậy?”

Nhìn bộ dạng không quan tâm của Mục Chính Hi, giống như là cô ta đang đa nghi vậy: “Không có chuyện gì cả, chỉ hỏi một chút mà thôi, không ngờ lại trùng hợp như vậy.”

Nói đến cái này, Mục Chính Hi nở một nụ cười lạnh lùng, lúc này trong đầu anh lại nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy cô gái kia.

Một bộ quần áo lao động màu đen, tóc

bị bết lại, mang một cặp mắt kính, khuôn mặt vô cảm, hình tượng giống như là một người phụ nữ nữ cổ hủ điển hình.

Càng khiến anh không hứng thú đó chính là nhìn thấy anh, cô không phải là không nhìn anh, chỉ là cuối thấp đầu xuống không nói một lời nào.

Sau khi gặp nhau một lần, rốt cuộc anh cũng không muốn nhìn thấy cô nữa, cho dù là có gặp cũng sẽ không thèm nhìn thêm một chút.

Nhắc tới cũng thật kì lạ, đã nhiều năm như vậy rồi, có một số việc hẳn là đã quên đi, thế nhưng mà hình ảnh này của cô lại cứ trong đầu óc của anh, có vung như thế nào cũng không đi được.

Nghĩ tới đây, có chút bực bội: “Đừng nhắc đến người phụ nữ không thú vị kia nữa.” Mục Chính Hi không vui nói.

Nếu như không phải vừa rồi vì kích

thích Hạ Kỳ Lâm, chỉ sợ là anh cũng đã quên mất anh còn có một người vợ trước nữa đó.

Nhìn thấy bộ dạng của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường cũng biết vợ trước của Mục Chính Hi chính là một người phụ nữ rất cứng nhắc, rất xấu, là người phụ nữ không có sự hấp dẫn.

Thậm chí, bọn họ kết hôn hai năm rồi mà Mục Chính Hi cũng không chạm vào cô ta.

Nghĩ đến chuyện này, Lăng Tiêu Tường yên tâm hơn rất nhiều.

Bây giờ, người khiến cho cô ta không yên tâm chính là Hạ Tịch Nghiên.

Nghĩ đến chuyện này, Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi: “Đúng rồi, Chính Hi, hợp đồng mà anh để Hạ Tịch Nghiên ký như thế nào rồi?”

Nói đến chuyện này, Mục Chính Hi

ngước mắt quét nhìn cô ta một chút: “Em không biết sao?”

Một câu nói này khiến trong lòng của Lăng Tiêu Tường lộp bộp một chút: “Chính Hi, lời này của anh là có ý gì?” Lăng Tiêu Tường cười cười xấu hổ.

Chẳng lẽ anh đã biết cô ta sắp xếp người ở trong công ty rồi?

Hoặc là nói, Hạ Tịch Nghiên đã nói gì đó với anh?

Chắc chắn là như vậy, nghĩ như vậy, Lăng Tiêu Tường càng cảm thấy ghét Hạ Tịch Nghiên hơn.

“Không có ý gì cả, hợp đồng kia đã ký được rồi, hiện tại giao dịch này đã rơi vào trên đầu của cô ta.” Mục Chính Hi miễn cưỡng nói.

Đã ký thành công rồi?

Nghe thấy cái này, Lăng Tiêu Tường

Đã nhiều năm như vậy, phụ nữ có thể ký kết được hợp đồng từ trong tay của Hà tổng thật sự không nhiều.

Hạ Tịch Nghiên vậy mà lại có thể thành công?

Như vậy, nói cách khác, không thể chỉnh cô được rồi?

Nghe thấy chuyện này, Lăng Tiêu Tường có làm như thế nào cũng cảm thấy không cam tâm, không ngờ đến chỉnh cô không được thì thôi đi, vậy mà giao dịch kia cũng rơi vào trên đầu của cô.

Sắc mặt của Lăng Tiêu Tường càng thêm khó coi.

Có đôi khi, ghét một người cũng không cần nguyên nhân và lý do.

Chỉ cần vừa nhìn liền biết cô ta chính là kẻ địch lớn nhất của mình.

Nhưng mà cực kỳ đáng tiếc, chính là Hạ Tịch Nghiên không hề xem Lăng Tiêu

Tường như là đối thủ của mình.

Tranh giành người đàn ông giống như Mục Chính Hi với cô, cô thật sự không có hứng thú, bây giờ cô hận không thể có thể cách xa một chút, lại cách xa một chút!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 41: Ngọn lửa của sự ghen tị


Tranh giành người đàn ông giống như Mục Chính Hi với cô, cô thật sự không có hứng thú, bây giờ cô hận không thể có thể cách xa một chút, lại cách xa một chút!

Thế nhưng Lăng Tiêu Tường lại không cho là như vậy.

Là sự xuất hiện của Hạ Tịch Nghiên đã khiến cho cảm xúc của Mục Chính Hi dao động, khiến cho cô ta cảm thấy rất lo lắng.

Nghĩ đến đây, Lăng Tiêu Tường âm thầm đưa ra một quyết định.

Mà Hạ Tịch Nghiên và Hạ Kỳ Lâm ở phía bên kia.

Sau khi Mục Chính Hi và Lăng Tiêu Tường đi rồi, hai người bọn họ mới thả lỏng được một chút.

“Anh cả, anh nói như vậy sẽ khiến cho

Mục Chính Hi hiểu lầm đó.” Hạ Tịch Nghiên nhìn Hạ Kỳ Lâm rồi nói.

Nghe thấy lời nói của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm nhìn cô: “Em sợ cậu ta sẽ hiểu lầm à?”

“Không phải như vậy… em cảm thấy Mục Chính Hi nói chuyện làm việc sẽ không đơn giản như thế.” Hạ Tịch Nghiên nói, hiện tại Mục Chính Hi thần bí hơn so với trước kia, cũng không còn là một người tùy tiện thất thường nữa.

“Anh cả là vì bảo vệ cho em, cho nên mới nói như vậy.” Hạ Kỳ Lâm nói một cách tự tin.

Nghe thấy lời này, Hạ Tịch Nghiên chớp chớp mắt: “Có ý gì chứ?”

“Không có ý gì cả.’ Hạ Kỳ Lâm kết thúc đề tài kia, sau đó nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Nói tóm lại, Tịch Nghiên, em hãy nhớ kỹ, sau này anh cả sẽ bảo vệ cho em, chuyện

giống như hai năm trước sẽ không còn xảy ra đâu.” Hạ Kỳ Lâm nhìn Hạ Tịch Nghiên nói lời đảm bảo.

Bất kể là như thế nào, có được sự quan tâm và bảo vệ của người thân, chuyện này là một chuyện rất hạnh phúc, rất thỏa mãn.

Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu, cũng không nói gì thêm nữa.

Khoảng thời gian hai năm ở nước ngoài, cô đã trở nên độc lập, cho dù là có suy nghĩ gì cũng sẽ để ở trong lòng.

Lúc này Hạ Kỳ Lâm nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tịch Nghiên, nghe anh đi, em hãy từ chức đi, đến công ty của chúng ta giúp anh cả, em thấy thế nào? Em ở Vân Duệ, sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ nhận ra em.”

Hơn nữa hiện tại Hạ Tịch Nghiên đã hoàn toàn không giống với trước kia, anh ta có thể cảm giác được ánh mắt của Mục Chính Hi nhìn cô cũng đã khác.

“Bây giờ em đang có công việc ở trên người, không thể nói từ chức là từ chức được.” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Nhưng mà nếu như Mục Chính Hi phát hiện, cậu ta nhất định sẽ không bỏ qua cho em đâu.” Hạ Kỳ Lâm lo lắng nói.

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Em đã ly hôn với anh ta rồi, đây là sự thật, cho dù có nhận ra em thì có thể như thế nào được nữa?”

Lời nói của Hạ Tịch Nghiên khiến Hạ Kỳ Lâm không biết phải nói cái gì cho phải.

Nếu như chuyện này thật sự đơn giản như vậy thì tốt rồi.

Nếu như không phải ánh mắt lúc nấy của Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên thì anh ta cũng sẽ không lo lắng như vậy, hiện tại đứng ở góc độ của một người đàn ông, anh ta cũng có thể nhìn ra được Mục Chính Hi rất có hứng thú đối với Hạ Tịch Nghiên.

Mà Lăng Tiêu Tường kia càng không phải là người dễ trêu chọc.

Hạ Tịch Nghiên hiền lành như vậy, sao có thể là đối thủ của bọn họ được chứ?

Có điều từ nhỏ đến lớn, Hạ Tịch Nghiên cực kỳ có suy nghĩ và chủ ý của mình, anh ta không thể cường ngạnh ép buộc cô làm cái gì, chỉ có thể gật gật đầu: “Được rồi, cho dù là như thế nào đi nữa, nếu có chuyện gì xảy ra thì lập tức gọi điện thoại cho anh đó.”

“Vâng.” Hạ Tịch Nghiên nhẹ gật đầu: “Anh cả, anh yên tâm đi, chờ sau khi em làm xong việc rồi thì em chắc chắn sẽ quay về.” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Ừm.” Hạ Kỳ Lâm cũng nhẹ nhàng gật đầu.

Thế là sau đó, hai người bọn họ không tiếp tục nói chuyện này nữa. Dù sao Mục Chính Hi cũng đang ở đây, tiếp tục nói

chuyện này nữa cũng không tốt cho lắm. Lúc ăn đồ ăn, Hạ Tịch Nghiên ăn rất

ngon, hơn nữa nói chuyện ở trong nhà, tâm

trạng của Hạ Tịch Nghiên rất vui vẻ, cũng rất thả lỏng.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm nhìn thấy khóe miệng của cô dính đồ ăn, cười cười vươn tay ra: “Cũng đã lớn như vậy rồi, ăn uống vân không cẩn thận như thế.”

Nói nói, anh ta vươn tay ra lấy chút gì đó ở trên khóe miệng giúp cho Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên cười cười tiếp tục ăn.

Động tác này, nhìn từ một hướng nào đó thì cực kỳ thân mật.

Mặc dù là không nghe được bọn họ đang nói cái gì, nhưng mà cử chỉ kia lại khiến cho đáy mắt của người nào đó cháy lên một ngọn lửa giận…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 42: Cố ý


Sau khi ăn sushi xong, hai người bọn họ muốn rời đi.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm đi đến bên cạnh bàn của Mục Chính Hi và Lăng Tiêu Tường.

“Tổng giám đốc Mục, các người cứ từ từ ăn đi, chúng tôi phải về rồi.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Mục Chính Hi đang ngồi ở đó, cho dù là đang ngồi cũng có một loại khí chất rời sinh, bá khí, khiến cho không có người nào có thể xem thường được.

“Được.” Mục Chính Hi không đứng dậy, chỉ là chớp mắt một cái biểu thị lên tiếng.

Lúc này, Lăng Tiêu Tường quay đầu lại nhìn bọn họ: “Tổng giám đốc Hạ muốn đưa cô Hạ về nhà hả?”

Nói đến chuyện này, Hạ Kỳ Lâm quay

đầu nhìn Ha Tịch Nghiên, gật

gật đầu: “Phải.”

Nói đến đây, Lăng Tiêu Tường nhếch miệng, đôi mắt xẹt qua một tia mập mờ: “Vậy thì không làm phiền hai người nữa, đi đường cẩn thận.”

“Cảm ơn.” Hạ Kỳ Lâm lịch sự nói một câu liền nhìn về phía Hạ Tịch Nghiên: “Đi thôi.”

Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu, thế là muốn đi.

“À đúng rồi cô Hạ.” Lúc này, Mục Chính Hi hờ hững mở miệng nói.

Nghe thấy giọng nói của anh, Hạ Tịch Nghiên vẫn dừng lại: “Có chuyện gì à tổng giám đốc Mục?”

“Liên quan đến hợp đồng mà cô đã ký với tập đoàn Nguyên Thức, sáng ngày mai tôi muốn nhìn thấy bản thiết kế chỉ tiết của

co.

“Ngày mai á?” Hạ Tịch Nghiên cau mày.

“Đúng.”

Tại sao Hạ Tịch Nghiên lại cảm giác anh đang cố ý vậy chứ?

Buổi tối ngày hôm nay sao giống như là đang chỉnh cô vậy chứ!

Nhưng mà cô có thể nói cái gì đây: “Tôi sẽ cố gắng.”

“Thứ tôi muốn không phải là cố gắng, mà là chắc chắn phải làm được.” Mục Chính Hi nói ra từng chữ.

Hạ Tịch Nghiên: “… Được, tôi đã biết rồi.” Nghiến răng nghiến lợi trả lời.

Thế là Mục Chính Hi không nói gì nữa, Hạ Tịch Nghiên quay người rời đi, Hạ Kỳ Lâm cũng nhìn lướt qua Mục Chính Hi rồi xoay người đi theo.

Lúc nấy Mục Chính Hi có ý gì, anh ta biết rất rõ ràng.

Có điều anh ta không thèm để ý cái này,

hiện tại sắc mặt đáng sợ nhất chính là Lăng Tiêu Tường!

Sau khi bọn họ đi ra ngoài, Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi, luôn có cảm giác anh đang cố ý, là do cô ta đã suy nghĩ nhiều quá sao?

Sau khi Hạ Kỳ Lâm đưa Hạ Tịch Nghiên về nhà, Hạ Tịch Nghiên nhìn anh: “Anh cả, đã tối rồi, em cũng không mời anh lên nhà được.”

Hạ Kỳ Lâm ngồi ở trong xe, cong môi nở một nụ cười: “Thôi được rồi, hôm nào đó anh lại quay lại thăm em, em cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

“Vâng.” Hạ Tịch Nghiên gật đầu bước xuống từ trên xe.

“Em đi lên đi.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Hạ Tịch Nghiên cũng không khách khí, khoát khoát tay liền đi lên lầu.

Nhìn bóng dáng của Hạ Tịch Nghiên

biến mất trong tầm mắt của mình, lúc này Hạ Kỳ Lâm mới lái xe rời đi.

Hạ Tịch Nghiên mới vừa về đến nhà, thay được đôi giày, điện thoại lại lập tức vang lên.

Nhìn dấy số điện thoại, khóe miệng của Hạ Tịch Nghiên cong lên, ấn nút nghe.

“Tiểu Hạ, là tớ có lỗi với cậu…” Điện thoại vừa được kết nối, ở đầu dây bên kia đã vang lên tiếng rống của Đô Đô.

Hạ Tịch Nghiên cười một tiếng, cố nhịn lại: “Có lỗi với tớ ở chỗ nào?”

“Hôm nay anh cả của cậu đã gọi điện thoại cho tớ, tớ không cẩn thận đã nói ra khỏi miệng rồi, nói là cậu đã về nước, tớ thật sự không phải là cố ý đâu!” Đô Đô nhanh chóng giải thích, giọng nói còn mang theo chút nũng nịu.

“Cậu biết là tớ với anh cả của tớ đi ra ngoài, cho nên chờ đến lúc tớ về nhà rồi

liền gọi điện thoại cho tớ đúng không?” Hạ Tịch Nghiên nói, sau đó lập tức đi đến ghế sofa.

“Quả nhiên là không thể giấu diếm cậu cái gì được.” Đô Đô thừa nhận.

“Dựa vào cậu á, tớ còn không biết chút tâm tư nhỏ của cậu à.”

“Thật sự không phải là cố ý mà…”

“Thôi được rồi, thấy cậu thành tâm nhận lỗi, tha thứ cho cậu đó.”

“Tớ biết là cậu sẽ không trách tớ mà.”

“Đừng có nói suông như vậy, mời ăn cơm đi.”

“Được, tớ mời.” Đô Đô phóng khoáng nói.

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên cười: “Thôi được rồi, không thèm nói chuyện với cậu nữa, tớ còn phải làm việc, cúp máy trước đây.”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 43: Cuộc gọi làm phiền


Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên cười: “Thôi được rồi, không thèm nói chuyện với cậu nữa, tớ còn phải làm việc, cúp máy trước đây.”

“Đã trễ như vậy rồi, còn có công việc gì nữa chứ?”

“Hợp đồng đã ký thành công rồi, chuyện tiến hành hợp đồng rơi vào trên đầu của tớ. Mục Chính Hi kêu sáng nay tớ phải nộp bản thiết kế lên cho anh ta.” Hạ Tịch Nghiên ngồi xếp bằng trên thảm, lật bảng hợp đồng ra.

“Mẹ kiếp, anh ta cố ý chứ gì nữa.” Đô Đô ở đầu dây bên kia nói.

“Sao cậu biết chứ?”

Đô Đô: “…”

“Thiệt là nhạt nhão mà.”

“Đồng ý.”

Đồ Đồ:….

Sau khi nhả miếng với nhau, Đô Đô mới đột ngột mở miệng nói: “Xin lỗi cậu nha, Tiểu Hạ, là do tớ đã liên lụy đến cậu rồi.” Đô Đô nói ở đầu dây bên kia điện thoại.

Nếu như không phải là Hạ Tịch Nghiên, chỉ sợ cô ấy thật sự phải hầu tòa rồi, mặc dù là Mục Chính Hi cố ý hãm hại cô ấy, nhưng mà cô ấy cũng đã liên lụy đến Hạ Tịch Nghiên.

“Được rồi được rồi, đừng có giả bộ thảm thương nữa, hôm nào đó mời tớ đi ăn đi, tớ phải làm việc rồi.”

“Hahaha, được, vậy cúp máy đây.”

‘Ừm!”

Thế là cúp điện thoại.

Sau khi ném điện thoại lên trên mặt bàn, Hạ Tịch Nghiên nhìn bản hợp đồng ở

trước mặt, sau khi nhìn một hồi, quyết định trước tiên đi rửa mặt, tháo trang sức ra rồi đến giải quyết nó.

Nghĩ như vậy, Hạ Tịch Nghiên liền đứng dậy đi vào trong phòng tắm.

Nửa tiếng đồng hồ sau, cô đã rửa mặt xong, thay bộ đồ ngủ, đi tới rót một ly rượu đỏ, ngồi ở trên thảm quyết định bắt đầu giải quyết nó.

Tóc của cô dùng đồ kẹp tùy ý kẹp ở sau đầu, trên mặt mang một cái kính gọng đen, nhìn rất là tùy ý, dễ chịu.

Hạ Tịch Nghiên như thế này rất xinh đẹp.

Mặc dù là trang điểm nhưng gương mặt của cô vẫn trắng nõn, vẫn đẹp như cũ, lông mi dày, mảnh, dài bao trùm xuống dưới, lúc làm việc Hạ Tịch Nghiên càng có một loại quyến rũ không thể nói thành lời.

Cuộc sống của cô rất hiện đại, tùy ý, tùy

tính, tùy tâm.

Đây cũng là khí chất trong hai năm nay của Hạ Tịch Nghiên.

Rời khỏi nhà họ Mục, cuộc sống của cô ngày càng tốt hơn.

Vừa làm việc, hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.

Đúng vào lúc này, điện thoại di động của Hạ Tịch Nghiên lại vang lên.

Đến giờ này, vào ngày bình thường có rất ít người gọi điện thoại đến cho cô, ngoại trừ Đô Đô.

Mà cô cầm điện thoại di động lên, là một dãy số xa lạ, do dự một chút, Hạ Tịch Nghiên vẫn ấn nghe.

“A lô, xin chào?” Hạ Tịch Nghiên mở miệng nói.

Ở đầu dây bên kia điện thoại: “…”

Không có âm thanh, Hạ Tịch Nghiên

nhíu mày: “A lô, xin chào, cho hỏi là ai vậy?”

“Là tôi!”

Lúc mà âm thanh của Mục Chính Hi vang lên, Hạ Tịch Nghiên rất muốn nghe không ra được, nhưng mà hết lần này đến lần khác giọng nói này giống như là tiếng của hồn ma mà vây quanh cô.

“Sao anh lại có số điện thoại di động của tôi?” Đây là phản ứng đầu tiên của Hạ Tịch Nghiên.

“Tôi là ông chủ, có số điện thoại của nhân viên của mình, thật sự kỳ quái hả?” Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Chính xác.

Hạ Tịch Nghiên cũng không xoắn xuýt chuyện này nữa, mở miệng nói: ‘Đã khuya như vậy rồi, còn có chuyện gì nữa à?”

“Không có gì cả, chỉ là muốn xem xem

công việc của cô đã làm đến đâu rồi.” “Đang làm đây.” “Một mình?”

“Đúng vậy đó.” Hạ Tịch Nghiên gần như thốt ra, sau đó lại nói: “Có chuyện gì không?”

Nghe được câu nói này, Mục Chính Hi sửng sờ một chút, tâm trạng tốt hơn rất nhiều: “Không có chuyện gì cả, vậy cô cứ tiếp tục làm đi, nếu như làm không hết thì ngày mai làm tiếp.”

“Không phải đã nói là sáng ngày mai muốn xem à?” Hạ Tịch Nghiên cau mày hỏi lại.

“Lúc nãy tập toàn Nguyên Thị đã gọi điện thoại đến, có thể trì hoãn mấy ngày, cho nên cô vẫn còn thời gian.” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Cô nên cảm ơn hả?

Sao cô lại có một loại cảm giác là Mục Chính Hi cố ý vậy chứ?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 44: Tình trạng hôn nhân


Sao cô lại có một loại cảm giác là Mục Chính Hi cố ý vậy chứ?

Có điều Mục Chính Hi đã nói như vậy rồi, Hạ Tịch Nghiên còn nói cái gì nữa, trực tiếp khép tài liệu lại đi ngủ thôi.

Mà ở phía bên kia, Mục Chính Hi đang ngồi ở trong xe, sau khi cúp điện thoại, khóe miệng không khỏi cong lên.

Sau khi bọn họ đi về, Mục Chính Hi liền chở Lăng Tiêu Tường về nhà.

Mặc dù là cô ta âm thầm ra hiệu rất nhiều lần, ngày hôm nay muốn ở cùng một chỗ với anh, nhưng mà Mục Chính Hi vẫn từ chối.

Trong đầu chỉ có một cảnh tượng.

Rốt cuộc mối quan hệ của Hạ Tịch Nghiên và Hạ Kỳ Lâm là gì?

Chẳng lẽ là mối quan hệ yêu đương.

Ánh mắt của Hạ Kỳ Lâm nhìn Hạ Tịch Nghiên rất không đúng.

Nghĩ như vậy, Mục Chính Hi có chút không vui, mắt nhìn của Hạ Tịch Nghiên thật sự không tốt cho lắm.

Ngày hôm sau.

Hạ Tịch Nghiên mới vừa đến công ty liền bị Mục Chính Hi gọi vào phòng làm việc.

Hạ Tịch Nghiên chau mày, mặc dù rất không hài lòng với Mục Chính Hi, nhưng mà ai kêu người ta là cấp trên cơ chứ, cô cũng không thể không đi.

Đến phòng làm việc của anh, Hạ Tịch Nghiên gõ cửa: “Tổng giám đốc Mục, anh †ìm tôi à?”

“Vào đi.” Nghe thấy giọng nói của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi kêu cô đi vào.

Hạ Tịch Nghiên cũng chỉ có thể đi vào: “Tìm tôi có chuyện gì ư?” “Công việc tiến hành như thế nào rồi?”

Hạ Tịch Nghiên: “… không phải tối hôm qua tổng giám đốc gọi điện thoại nói không cần phải gấp gáp hay sao?”

“Ừ, không vội, đơn đăng ký đã điền xong chưa?” Mục Chính Hi hỏi.

Đơn?

Trong nháy mắt Hạ Tịch Nghiên mới nhớ lại, cô muốn tham gia cuộc thi thiết kế Tân Nhuệ.

“Tôi, tôi vẫn còn chưa điền.”

Mục Chính Hi bất đắc dĩ ngước mắt quét nhìn cô một chút, lại nhìn đồng hồ một chút: “Cô còn thời gian nửa tiếng đồng hồ nữa, qua nửa tiếng đồng hồ nữa thì đăng ký hết hiệu lực.”

“Tôi lập tức đi điền ngay đây.” Hạ Tịch

Nghiên lập tức nói.

Ở lại Vân Duệ cũng chính là vì cuộc thi Tân Nhuệ, nếu như bỏ qua rồi, cô ở lại còn có ý nghĩa gì nữa chứ.

“Ừ”” Mục Chính Hi gật gật đầu.

Hạ Tịch Nghiên còn tưởng rằng anh lại muốn đưa ra vấn đề khó khăn gì để làm khó dễ cô, không ngờ đến lần này vậy mà lại không phải, cô cũng cảm thấy khá bất ngờ.

Nhưng mà cho dù là như thế nào đi nữa, phải điền đơn đăng ký trước rồi nói sau.

Đơn đăng ký rất dễ điền, chỉ cần dùng mấy phút là điền xong rồi.

Chỉ là có một câu hỏi, cô do dự hết mười mấy phút.

Tình trạng hôn nhân.

Hiện tại Hạ Tịch Nghiên đã ly hôn.

Phải điền như thế nào đây? Sao cô lại sợ Mục Chính Hi biết vậy? Hạ Tịch Nghiên có chút do dự.

Không phải chỉ là tham gia một cuộc thi thiết kế thôi sao, lại còn phải hỏi nhiều như vậy!

Hạ Tịch Nghiên sắp phát điên rồi.

Mắt nhìn thấy thời gian đã sắp đến, Hạ Tịch Nghiên cũng không lo được nhiều như vậy nữa, sau khi điền xong liền đi về phòng làm việc của Mục Chính Hi.

“Tổng giám đốc Lục, tôi đã điền xong rồi.” Hạ Tịch Nghiên nói, sau đó đưa tờ giấy qua.

Lúc đưa qua, Hạ Tịch Nghiên có chút căng thẳng.

Nhìn thấy Mục Chính Hi vừa muốn lật xem, Hạ Tịch Nghiên cảm giác trái tim của mình đã sắp nhảy đến cuống họng rồi.

Đúng vào lúc này, thư ký đẩy cửa bước vào: “Tổng giám đốc Mục, người đại diện ‘Tân Nhuệ đã đến rồi.”

Mục Chính Hi ngước mắt lên nhìn: “Được, tôi biết rồi, trước hết cô mời bọn họ đến phòng khách quý đi, tôi lập tức đến đó ngay”

“Vâng.”

“Đúng rồi, giao cái này cho bọn họ luôn đi.” Nói xong, Mục Chính Hi giao đơn đăng ký mà Hạ Tịch Nghiên đã điền xong cho thư ký.

Thư ký nhận lấy, nhẹ gật đầu đi ra ngoài.

Trong nháy mắt, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy nỗi lo lắng của mình cũng đã buông xuống rồi.

Sợ bóng sợ gió một trận.

Cô còn đang cho rằng mình đang tự tra

tấn mình.

Đứng ở đây, ngày nào cũng dọa mình cả.

“Tổng giám đốc Mục, không có chuyện gì nữa thì tôi đi ra ngoài đây.”

“Khoan đã.” Mục Chính Hi bỗng nhiên mở miệng nói.

“Còn có chuyện gì nữa hả?”

“Đi gặp bọn họ với tôi đi.”

“Hả?” Hạ Tịch Nghiên ngơ ngác.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 45: Đánh giá cao sự tự tin


“Hả?” Hạ Tịch Nghiên ngơ ngác.

“Thân là nhà thiết kế đại biểu cho Vân Duệ tham gia cuộc thi thiết kế Tân Nhuệ, chẳng lẽ cô không nên đi cùng với tôi à?” Mục Chính Hi nhướng mày nhìn cô hỏi lại.

Xin hỏi, cô còn có thể nói cái gì đây?

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Được.”

Mặc dù là đồng ý như thế, nhưng mà trong lòng của cô vẫn có chút bất mãn, suýt chút nữa bị Mục Chính Hi nhìn thấy rồi.

Nếu như không phải có tật giật mình, cô cũng sẽ không cần sợ hãi như thế, cũng bởi vì cô đã biết hết tất cả mọi chuyện, mà Mục Chính Hi không biết gì cả, cho nên mỗi một chỉ tiết nào cô cũng đều sẽ lo lắng.

Sợ sẽ khiến Mục Chính Hi nghi ngờ một

chút xíu.

Ở Vân Duệ có một bản sơ yếu lý lịch của cô, phía trên viết cô chưa lập gia đình, nhưng mà cô đoán chắc là Mục Chính Hi không nhìn thấy, hơn nữa sơ yếu lý lịch là của bên bộ phận nhân sự.

“Đang suy nghĩ cái gì vậy?” Lúc này, Mục Chính Hi hỏi cô.

Bây giờ Hạ Tịch Nghiên mới đột nhiên hoàn hồn, nhìn anh lắc lắc đầu: “Không có gì cả”

“Đi thôi. Mục Chính Hi nói.

Thế là Hạ Tịch Nghiên gật đầu đi ra ngoài cùng với anh.

Bên trong phòng khách quý.

Mục Chính Hi bước vào.

“Nice, thật sự xin lỗi vì đã để anh đợi lâu rồi.” Mục Chính Hi vừa đi vào liền mở miệng cười nói.

“Không sao cả, có thể thưởng thức

được cà phê của tổng giám đốc Mục, đó mới là vinh hạnh ba đời của tôi.”

Mục Chính Hi cười cười, sau đó nhìn Nice: “Người này chính là người mà tôi đã nói với anh, ứng viên tham gia cuộc thi.”

“Đây chính là người phụ trách tổ chức cuộc thi Tân Nhuệ đến từ Ý, Nice.” Mục Chính Hi giới thiệu đơn giản một lượt.

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên nhìn người đàn ông ở trước mặt, là một người đàn ông ngoại quốc, trên mặt có râu ria gợi cảm. Nói như thế nào đây nhỉ, đây cũng xem như là loại hình thành thục ổn trọng của người nước ngoài.

Hạ Tịch Nghiên lập tức đi qua, trên mặt mang theo nụ cười: “Nice, xin chào, tôi là Hạ Tịch Nghiên.”

Nhìn Hạ Tịch Nghiên mỉm cười khiến cho người ta có cảm giác rất là dễ chịu, Nice cũng đưa tay ra nắm chặt lại: “Cô Hạ

rất xinh đẹp.”

“Cảm ơn vì lời khen.” Hạ Tịch Nghiên cũng không khiêm tốn, đối với người nước ngoài mà nói, bọn họ cũng không phải là người thích loại hình khiêm tốn, ngược lại đánh giá cao người có sự tự tin.

Lấy sự độc lập và từng trải của mình sau hai năm ở nước ngoài, đã nhận được không ít hảo cảm của Nice.

Nhìn thấy bộ dạng đón tiếp nồng hậu có thừa của Hạ Tịch Nghiên, Nice cười cười.

“Thôi được rồi, chúng ta hãy thảo luận về quy tắc và hành trình của cuộc thi đi.” Mục Chính Hi nói.

Thật ra thì Hạ Tịch Nghiên cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng mà có Mục Chính Hi ở đây, dường như là cô cảm thấy không cần phải quá lo lắng.

Thế là mấy người bọn họ ngồi ở đó thảo

luận các khoản cần chú ý khi thi đấu với nhau, còn có quy tắc. Nửa tiếng đồng hồ sau mới thảo luận xong hết tất cả. Sự thích thú của Nice đối với Hạ Tịch Nghiên đã tăng thêm một bậc.

“Không ngờ là cô Hạ đây nhìn tuổi cũng không lớn lắm, nhưng là một người có sáng kiến và chủ ý tuyệt vời.”

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Người sống trong xã hội, không thể không có sáng kiến và chủ ý được.”

Lời nói của Hạ Tịch Nghiên nói rất đúng trọng tâm, khiến cho người ta cảm thấy cô không phải là loại phụ nữ giả dối.

Nice rất là thích thú.

Mục Chính Hi ở một bên nhìn, có thể nhìn ra được Nice khá thích Hạ Tịch Nghiên, nếu là như vậy thù lúc thi đấu với nhau đối với Hạ Tịch Nghiên cũng rất có nhiều lo lắng.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 46: Đừng ghét bỏ ai


Hạ Tịch Nghiên cười cười: ‘Quá khứ này cũng không tốt đẹp cho lắm.”

“Là do người kia không may mắn có được cô, nếu như là tôi thì tôi sẽ rất trân trọng cô.” Nice cười nói.

“Cảm ơn.” Hạ Tịch Nghiên cười cười, nhưng mà ở phía sau vẫn luôn cảm thấy rất lạnh lẽo.

“Phải luôn luôn cảm thấy rằng mình mới là tốt nhất.” Nice nói.

Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu: “Ừm, tôi biết rồi.”

“Vậy được rồi, hôm nay chúng ta bàn đến đây thôi, chốc nữa chúng tôi có hẹn.” Nice nói.

Không ngờ đến anh ta là một người nước ngoài, vậy mà có thể nói tiếng Trung lưu loát như thế

Dù cho Mục Chính Hi có khiếp sợ đến đâu đi nữa thì vẫn phải tiễn Nice.

“Vậy được rồi, mong chờ biểu hiện lúc đó của mọi người.” Nice nói.

“Nhất định.” Mục Chính Hi gật đầu cười nói.

Chỉ là sao mà Hạ Tịch Nghiên lại nhìn thấy nụ cười kia có chút là lạ.

“Tiểu Nhã, tiễn Nice về đi.”

Thư ký gật gật đầu, thế là dẫn Nice và nhóm người của anh ta đi ra ngoài.

Lúc này, ở trong phòng họp cũng chỉ còn lại Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi.

“Tổng giám đốc Mục, nếu như không còn chuyện gì nữa thì tôi cũng đi ra ngoài đây.” Nói xong, Hạ Tịch Nghiên không nhìn ánh mắt của anh mà muốn đi ra ngoài.

Thế nhưng một giây sau, cô không biết là có chuyện gì xảy ra, cảm thấy có một

sức lực rất mạnh kéo cô lại.

Một giây sau, cô trực tiếp bị đặt ở trên bàn hội nghị, hai tay chống ở phía trên, cả người của cô dựa lên trên bàn.

Mà Mục Chính Hi cũng lập tức lao thẳng đến.

“Anh…” Hạ Tịch Nghiên có chút bất ngờ nhìn anh.

“Cô đã từng ly hôn?” Mục Chính Hi hỏi cô.

Trái tim của Hạ Tịch Nghiên đang cuồng loạn không nghỉ, nhưng mà trên mặt vẫn giả bộ như là người không có chuyện gì như cũ.

“Phải thì thế nào đây tổng giám đốc Mục, không phải là người đã ly hôn rồi thì không có tư cách để tham gia cuộc thi đó chứ?” Hạ Tịch Nghiên hỏi anh.

“Ngậm miệng lại, người kia là ai?” Mục Chính Hi hỏi cô.

Chỉ cần vừa nghĩ đến người phụ nữ này và người đàn ông khác… anh đã có chút không thể nào khống chế được.

Nhìn thấy bộ dạng của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên nhăn mày: “Cái này thì có liên quan gì đến tổng giám đốc Mục chứ?”

“Là Hạ Kỳ Lâm à?”

“Không phải.” Hạ Tịch Nghiên phủ nhận.

Làm sao có thể là Hạ Kỳ Lâm được, xem ra Mục Chính Hi thật sự hiểu lầm.

“Là ai?”

“Hình như là chuyện này cũng không liên quan đến tổng giám đốc Mục.” Hạ Tịch Nghiên nói ra từng chữ, trong đầu trống rỗng, không ngờ được là Mục Chính Hi vẫn biết.

Cô chưa kịp chuẩn bị tư tưởng gì cả.

Nhìn đôi mắt của Mục Chính Hi đang nhìn chằm chằm vào mình, Hạ Tịch Nghiên

nói với anh: “Tổng giám đốc Mục, không phải là anh thích tôi rồi đó chứ?”

“Thích cô à?” Nghe thấy câu nói thế này, đầu tiên là Mục Chính Hi bất ngờ, lập tức cười lạnh thành tiếng: “Cô thì có khả năng à? Sao tôi có thể thích một người phụ nữ đã ly hôn được chứ?”

Lời nói này mới hoàn toàn chọc giận Hạ Tịch Nghiên!

“Đã ly hôn thì thế nào chứ? Tổng giám đốc Mục, anh đừng có quên anh cũng là người đã từng ly hôn, anh với tôi cũng giống nhau thôi.” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, gần từng chữ.

Nghe thấy lời nói của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi đột nhiên nghiêng đầu nhìn cô: “Làm sao cô lại biết chứ?”

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Nhìn vào ánh mắt của Mục Chính Hi, có chút hốt hoảng, cô cố gắng để cho mình

bình tĩnh lại.

“Toàn bộ người ở công ty đều biết hết, Không chỉ có một mình tôi đâu.” Hạ Tịch Nghiên nói với anh.

Nghe được câu giải thích này, Mục Chính Hi suy nghĩ, vẫn là tin tưởng, quả thật chính xác phần lớn mọi người ở công ty đều biết hết.

Chỉ là nhìn Hạ Tịch Nghiên như vậy, trong lòng của anh rất khó chịu.

“Cho nên tổng giám đốc Mục, đừng có tỏ ra bộ dạng ghét bỏ ai cả, cho dù anh là đàn ông thì cũng là đàn ông đã ly hôn, anh không có tư cách gì để ghét bỏ tôi.” Dứt lời, Hạ Tịch Nghiên không muốn nói gì với anh nữa, đẩy anh ra rồi đi ra ngoài.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 47: Một giao dịch


“Cho nên tổng giám đốc Mục, đừng có tỏ ra bộ dạng ghét bỏ ai cả, cho dù anh là đàn ông thì cũng là đàn ông đã ly hôn, anh không có tư cách gì để ghét bỏ tôi.” Dứt lời, Hạ Tịch Nghiên không muốn nói gì với anh nữa, đẩy anh ra rồi đi ra ngoài.

Mà Mục Chính Hi đứng ở phía sau nhìn Hạ Tịch Nghiên vênh váo tự đắc đi ra ngoài, anh không vui nhíu mày.

Việc này chính là sự thật, thế nhưng mà trong lòng của anh vẫn rất khó chịu!

Rất khó chịu!

Lúc Hạ Tịch Nghiên đi ra khỏi phòng họp, cô mới bỗng nhiên nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Nếu như không phải lúc nấy nói như vậy, chỉ sợ Mục Chính Hi thật sự sẽ cứ hỏi tới hỏi tới.

Thật sự không biết người đàn ông mà cô ly hôn chính là anh!

Nhưng mà biết rồi thì cũng tốt, cô không cần phải lo lắng đê phòng như vậy nữa, đã đến tình trạng thế này rồi, Mục Chính Hi vẫn không nhớ ra được, xem ra thật sự đã sớm quên cô đi rồi.

Nghĩ như vậy, trong lòng của Hạ Tịch Nghiên lại có cảm giác không thoải mái.

Không được người ta nhớ kỹ, ít nhiều gì cũng sẽ có chút không thoải mái.

Càng nhiều hơn chính là sự thả lỏng, như thế này là tốt nhất đối với cô.

Thế là, hai ngày sau đó Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi cũng không hề chạm mặt nhau một lần nào, Hạ Tịch Nghiên vùi đầu vào công việc, vừa phải chuẩn bị chuyện tranh tài, còn phải chuẩn bị kế hoạch với Nguyên Thức, sống rất bận rộn.

Không cần phải đối mặt với Mục Chính

Hi, cho nên tâm trạng rất tốt.

Ngày hôm nay.

Trong tập đoàn Hạ thị, trong văn phòng của Hạ Kỳ Lâm.

“Tổng giám đốc Hạ, có người tìm anh.” Thư ký nhìn anh ta rồi nói.

“Aj2”

“Cô Lăng Tiêu Tường của tập đoàn Lăng thị.” Thư ký nói.

Nghe được cái tên này, lông mày của Hạ Kỳ Lâm cau lại, lập tức nhìn thư ký: “Để cho cô ta vào đi.”

Thư ký gật gật đầu đi ra ngoài.

Hạ Kỳ Lâm còn đang suy nghĩ Lăng Tiêu Tường đến đây để làm gì, giữa bọn họ cũng không có giao tình gì!

Lúc đang suy nghĩ, cửa bị đẩy ra, Lăng Tiêu Tường bước vào.

Trên người mặc một chiếc váy liền màu

Hi, cho nên tâm trạng rất tốt.

Ngày hôm nay.

Trong tập đoàn Hạ thị, trong văn phòng của Hạ Kỳ Lâm.

“Tổng giám đốc Hạ, có người tìm anh.” Thư ký nhìn anh ta rồi nói.

“Aj2”

“Cô Lăng Tiêu Tường của tập đoàn Lăng thị.” Thư ký nói.

Nghe được cái tên này, lông mày của Hạ Kỳ Lâm cau lại, lập tức nhìn thư ký: “Để cho cô ta vào đi.”

Thư ký gật gật đầu đi ra ngoài.

Hạ Kỳ Lâm còn đang suy nghĩ Lăng Tiêu Tường đến đây để làm gì, giữa bọn họ cũng không có giao tình gì!

Lúc đang suy nghĩ, cửa bị đẩy ra, Lăng Tiêu Tường bước vào.

Trên người mặc một chiếc váy liền màu

en trắng, bước đi trên đôi giày cao gót ba cm, cầm trong tay túi xách Channel, mái tóc mềm mại rối tung ở sau lưng, nhìn bộ dạng chính là thiên kim tiểu thư.

Thật ra thì vóc dáng của Lăng Tiêu Tường cũng coi như là động lòng người, dù sao một gia đình giàu có nuôi một đứa con gái, khí chất, dung mạo cũng sẽ không kém ai.

“Tổng giám đốc Hạ.” Lúc nhìn thấy Hạ Kỳ Lâm, Lăng Tiêu Tường miệng cười lên tiếng chào hỏi, Lăng Tiêu Tường cũng xem như là nhìn thấy người trên cuộc đời này, mặc dù đối mặt với người nào cũng có thể tự nhiên phóng khoáng.

“Cô Lăng, không biết ngọn gió nào đã đưa cô đến đây.” Nói nói, Hạ Kỳ Lâm gọi cho điện thoại nội bộ: “Khiết, mang hai ly cà phê lên đây.”

“Vâng, tổng giám đốc Hạ.”

Sau khi nói xong, Hạ Kỳ Lâm cúp điện thoại, nhìn Lăng Tiêu Tường: “Cô Lăng, mời cô ngồi.”

Lăng Tiêu Tường cũng không khách khí, ngồi ở chỗ đó, hai chân xếp gần nhau, phong thái cô chủ rất rõ ràng.

“Không biết là cô Lăng tìm tôi có chuyện gì?” Hạ Kỳ Lâm nói với Lăng Tiêu Tường, trực giác nói cho anh rằng cô ta tuyệt đối không phải là chỉ đến tìm anh đơn giản như vậy.

“Sao vậy? Tổng giám đốc Hạ không chào đón tôi à?”

“Nếu như không chào đón thì thư ký đã nói với cô là tôi không ở đây, cũng không cần phải mời cô vào.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Nói đến cái này, Lăng Tiêu Tường cười: “Tổng giám đốc Hạ, có thể nhìn ra được hai năm gần đây công ty của các người phát triển không tệ.”

Hạ Kỳ Lâm nhẹ giật đầu: “Cô Lăng có lời gì muốn nói, không ngại cứ nói thẳng, chúng ta đều là người trẻ tuổi, không cần phải cố ý vòng vo.”

Nói như vậy, Lăng Tiêu Tường dừng lại một chút, anh ta cũng đã nói thế rồi, vậy thì cô ta cũng không cần phải khách khí nữa.

“Tổng giám đốc Hạ đã nói như vậy rồi, vậy thì tôi sẽ không vòng vo nữa, tôi đến đây tìm anh là có chuyện muốn giao dịch với anh.” Cô Lăng mở miệng.

Giao dịch?

Nghe như vậy, Hạ Kỳ Lâm nhíu mày: “Tôi đây rửa tay lắng nghe.”

Anh ta rất muốn biết giao dịch mà cô ta nói tới rốt cuộc là giao dịch gì!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 48: Át chủ bài trong tay


Anh ta rất muốn biết giao dịch mà cô ta nói tới rốt cuộc là giao dịch gì!

Lăng Tiêu Tường suy nghĩ, cũng không loanh quanh trong cái vòng nữa, đứng dậy đi về phía Hạ Kỳ Lâm: “Tổng giám đốc Hạ, mối quan hệ giữa anh và Hạ Tịch Nghiên chính là mối quan hệ bạn bè nam nữ, anh là thích cô ấy, tại sao lại không để cô ấy đến công ty của anh làm?”

Lời của Lăng Tiêu Tường vừa mới nói ra khỏi miệng, Hạ Kỳ Lâm đã hiểu cô ta có ý gì.

Hóa ra là vì Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Kỳ Lâm ngồi trên ghế, không hề động đậy, chỉ là đôi mắt đang nhìn cô ta: “Sau đó thì sao?”

“Cái này gọi là ven hồ thưởng thức ánh trăng, anh để Hạ Tịch Nghiên ở lại Vân Duệ,

anh yên tâm sao? Phải biết là người tài ở Vân Duệ rất nhiều, cô ấy rất có thể sẽ bị người khác theo đuổi mất.” Lăng Tiêu Tường nói với Hạ Kỳ Lâm, cố ý nói chuyện này nghiêm trọng hơn, lại không nhắc đến Mục Chính Hi một lời.

Nghe thấy lời cô ta, Hạ Kỳ Lâm ngồi ở chỗ đó, khóe miệng ngậm lấy một nụ cười: “Cảm ơn ý tốt của cô Lăng, tôi không lo lắng.”

Nghe Hạ Kỳ Lâm nói vậy, Lăng Tiêu Tường nhíu mày, lập tức nở nụ cười: “Tổng giám đốc Hạ thật sự đủ tự tin.”

“Cô Lăng, lo lắng thay cho tôi hay là lo lắng thay cho chính cô đây?” Lúc này, Hạ Kỳ Lâm bỗng nhiên mở miệng hỏi cô ta.

Lăng Tiêu Tường không ngờ rằng anh ta bỗng nhiên lại hỏi như vậy, ngẩn người mở miệng: “Có ý gì đây?”

“Tôi có ý gì, cô Lăng hẳn là hiểu rất rõ.”

Hạ Kỳ Lâm mở miệng nói ra từng chữ với cô ta, khóe miệng nhếch lên.

“Đã nói là nói chuyện giao dịch, cô Lăng cứ nói chuyện lập lờ nước đôi, kêu tôi phải làm sao để tin tưởng đây?” Hạ Kỳ Lâm nói.

Nói như vậy, Lăng Tiêu Tường nắm chặt nắm đấm, bên ngoài đều nói Hạ Kỳ Lâm rất dễ nói chuyện, sao cô ta lại không cảm thấy như vậy?

Hơn nữa, dường như Hạ Kỳ Lâm là một người rất âm hiểm!

Đã nói thế rồi, Lăng Tiêu Tường cũng không cần thiết, chỉ cần có thể giữ lại Mục Chính Hi thì cô ta làm cái gì cũng đáng giá.

“Tôi biết là hiện tại anh đang đấu thầu một mảnh đất với công ty của chúng tôi, nếu như anh có thể thuyết phục Hạ Tịch Nghiên rời khỏi tập đoàn Vân Duệ thì tôi sẽ khuyên ba của tôi tặng mảnh đất này cho anh.” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm nói.

Nghe được chuyện này, Hạ Kỳ Lâm nhíu mày, cô ta nói mảnh đất kia, quả thật là anh ta vẫn muốn có được đó.

Thế nhưng mà…

“Cô Lăng, cô vẫn chưa nói đến trọng điểm.” Hạ Kỳ Lâm nhìn Lăng Tiêu Tường.

Lăng Tiêu Tường nhíu mày, cô ta nói còn chưa đủ rõ ràng hay sao?

“Cô là không yên lòng về Mục Chính Hi chứ gì?” Lúc này, Hạ Kỳ Lâm bỗng nhiên mở miệng nói, mà nụ cười ở trên mặt là chắc chắn.

Dường như đã sớm nhìn ra mục đích của Lăng Tiêu Tường.

Kể từ lúc mà cô ta bước vào cửa, lúc nhắc đến tên của Hạ Tịch Nghiên, anh ta đã đoán được rồi.

Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm, cũng không bất ngờ gì: “Đúng, tôi là vì Mục Chính Hi cho nên mới thành lập giao dịch này,

nếu như anh có thể thuyết phục Hạ Tịch Nghiên rời khỏi Vân Duệ, tôi sẽ khuyên ba tôi từ bỏ mảnh đất kia.” Lăng Tiêu Tường nói.

Điều kiện này hoàn toàn quả thật rất hấp dẫn người khác.

Hạ Kỳ Lâm nhìn Lăng Tiêu Tường: “Sao cô có thể biết được tôi không lấy nổi mảnh đất kia chứ?”

Tập đoàn Hạ của hiện tại không phải là công ty sắp phá sản của mấy năm trước nữa, có thể được so ngang hàng với Lăng thị.

“ý của tổng giám đốc Hạ chính là không đồng ý giao dịch này?” Lăng Tiêu Tường hỏi lại anh ta: “Đúng, hiện tại lấy năng lực của Hạ thị, mảnh đất kia chưa chắc không đến được tay, nhưng mà Lăng thị cũng nhất định phải có được mảnh đất này, vậy thì cũng không biết nó sẽ rơi vào tay ai.” Lăng Tiêu Tường nói.”Hơn nữa, chủ của mảnh đất kia có quan hệ với ba của tôi… Nói xong, Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm, câu cuối cùng mới chính là át chủ bài của Lăng Tiêu Tường.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 49: Dây dưa với nhau


“Hơn nữa, người của miếng đất đó có quan hệ thân thiết mấy đời với ba của tôi…” Nói xong, Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm, điểm cuối cùng mới là con át chủ bài của Lăng Tiêu Tường!

Hạ Kỳ Lâm ngồi đó, vẫn không có bất kỳ biểu hiện gì.

“Tôi vốn không muốn làm gì Hạ Tịch Nghiên cả, chỉ muốn cô ta rời khỏi Vân Duệ thôi, như vậy, đối với anh, đối với tôi đều tốt, không phải sao?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm mà rành mạch từng chữ nói.

Vì Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường có hy sinh bao nhiêu đều là xứng đáng.

Không thể không thừa nhận, đây là một cám dỗiI

Miếng đất đó là một nơi mà Hạ Kỳ Lâm luôn muốn khai phá.

Nhưng mấy năm trước, Hạ Tịch Nghiên đã vì Hạ Thị, vì nhà họ Hạ mà liên hôn với Mục Thị, không lẽ hôm nay, anh còn phải dùng Hạ Tịch Nghiên để làm giao dịch với Lăng Tiêu Tường sao?

Hạ Kỳ Lâm ngồi ở đó, suy nghĩ. Lăng Tiêu Tường đứng ở trước mặt anh,

nhìn bộ dạng suy nghĩ của anh, khóe miệng cô ta cong lên một nụ cười.

“Tổng giám đốc Hạ, thế nào? Cuộc giao dịch này đối với anh mà nói, vốn không có lỗ!” Lăng Tiêu Tường tiếp tục gây cám dỗ anh.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm hồi thần, nhìn sang Lăng Tiêu Tường: “Cô Lăng, cô nói không sai, cái giao dịch này đối với tôi mà nói là không có lỗ, hơn nữa tôi cũng rất muốn em ấy rời khỏi Vân Duệ, chỉ là tôi đã đề nghị qua, em ấy từ chối rồi, cho nên tôi tôn trọng sự lựa chọn của em ấy!”

“Còn về miếng đất mà cô nói, tôi nhất định sẽ cố gắng hết năng lực của mình để tranh thủ nó, nếu như tranh không được, vậy thì cũng coi như là không có duyên với tôi!” Hạ Kỳ Lâm nhìn Lăng Tiêu Tường mà rõ ràng rành mạch nói.

Nghe thấy lời nói của Hạ Kỳ Lâm, Lăng Tiêu Tường nhíu mày: “Cô ta từ chối?”

Hạ Kỳ Lâm nhắm mắt lại: “Vân Duệ là chuyên ngành của em ấy, em ấy ở lại đó cũng là nên làm thôi, tôi tôn trọng bất kỳ sự lựa chọn nào của em ấy!”

“Không lẽ anh không sợ cô ta thay lòng đổi dạ sao!?” Lăng Tiêu Tường hỏi.

Hạ Kỳ Lâm thật sự là đã sững sờ trong một khoảnh khắc nào đó. Hạ Tịch Nghiên thật sự sẽ động lòng với Mục Chính Hi sao?

Nếu như động lòng, hai năm trước đã sớm nên động lòng rồi!

Bọn họ ly hôn rồi…

Nhưng mà, trên thế giới này có hàng vạn khả năng.

Trước đây, Mục Chính Hi không màng không quan tâm đến Hạ Tịch Nghiên, bây giờ ánh mắt của anh ta lại dán chặt lên người của Hạ Tịch Nghiên…

Hạ Kỳ Lâm có chút do dự.

Hơn nữa, càng quan trọng hơn, Hạ Tịch Nghiên rất cố chấp, không phải là anh khuyên là có thể khuyên được.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm nhìn Lăng Tiêu Tường: “Cô Lăng, tuy tôi rất muốn có được miếng đất đó, nhưng tôi càng tôn trọng quyết định của Tịch Nghiên, hơn nữa tôi tin, Tịch Nghiên không thích Mục Chính Hi!” Hạ Kỳ Lâm từng chữ từng một mà nói.

Nếu đã khuyên không được, vậy tại sao lại không làm mình tự tin hơn một chút chứ.

Rất rõ ràng, lời nói của Hạ Kỳ Lâm là từ chối giao dịch của cô ta.

“Anh thật sự không lo lắng chút nào saol?”

“Lo lắng thì có ích gì, nếu so sánh, thì tôi càng tin tưởng Tịch Nghiên hơn!” Hạ Kỳ Lâm từng chữ từng chữ nói.

Nghe thấy vậy, Lăng Tiêu Tường đột nhiên nhếch lên một nụ cười lạnh: “Xem ra Tổng giám đốc Hạ rất tự tin nhỉ!”

Hạ Kỳ Lâm nhắm mắt lại cười một cái, nếu đã không khuyên được, tại sao lại không khiến mình nhìn trông thoải mái một chút chứ.

“Vậy được, để tôi xem sự tự tin này của Tổng giám đốc Hạ có thể duy trì được đến khi nào đây!” Nói xong, Lăng Tiêu Tường đứng dậy, cầm lấy túi của mình: “Nếu đã như vậy, chúng ta cũng không cần nói tiếp nữa, Tổng giám đốc Hạ, quấy rầy rồi, tôi

còn có việc, đi trước đây!” Nói xong, Lăng Tiêu Tường trực tiếp rời đi.

“Hoan nghênh cô Lăng đến uống cà phê bất cứ lúc nào, Tiểu Khiết, tiễn cô Lăng ra ngoài đi!” Hạ Kỳ Lâm ngồi ở đó nói.

Bản thân mình căn bản không có ý định đứng dậy.

Nhìn Lăng Tiêu Tường đi ra ngoài, khuôn mặt của Hạ Kỳ Lâm mới từ từ trầm Xuống…

Nghĩ đến những lời nói của cô ta khi nãy, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi thật sự sẽ dây dưa với nhau lần nữa sao?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 50: Bổn mắt nhìn nhau


Ở bên khác.

Có một số chuyện, không phải là bạn không muốn gặp thì sẽ không gặp, cũng không phải

bạn muốn trốn là có thể trốn đi được.

Liên quan đến cuộc thi Tân Nhuệ, bọn họ có một buổi triển lãm, tất cả những người tham

gia cuộc thi đều phải đi xem.

Cho nên Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên không thể không cùng nhau di

Kể từ sau ngày đó, hai người khôn: riêng nhau qua; bây giờ đang ở trong xe, bầu không khí ít nhiều cũng có chút quái dị.

Hạ Tịch.Nghiên vốn muốn tự mình bắt xe qua đó, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kiêu ngạo của Mục Chính Hi, lời nói nào cũng bị nuốt xuống hết rồi.

Chỉ cần không cần nói chuyện với anh ta, Hạ

Tịch Nghiên có thế nào cũng được

Thế là Hạ Tịch Nghiên còn cố ý ngồi ở hàng ghê sau, duy trì khoảng cách với Mục Chính Hi

Mục Chính Hi ngồi ở đằng trước, hình như trở thành một tài xế rồi

Nhưng mà mấy cái này Hạ Tịch Nghiên không có đề ý, có thể tránh được thì đều phải tránh. ì

Mục Chính Hi lái xe, môi mím lại, từ đầu cuối không có mở miệng.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đằng sau, Mục Chính Hi không có lên tiếng, cô cũng càng không mở miệng, thế là, ngồi ở đăng sau, ánh mắt nh ngoài cửa sổ, cũng không biết là đang nghĩ gì nữa.

Mục Chính† Hi thấy cô yên lặng như

mắt thông qua kính chiếu hậu nhìn cô

Đúng Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên thu tâm mắt lại, nhìn về đằng trước, cũng đúng lúc nhìn thấy Mục Chính Hi đang nhìn mình.

Vào giây phút bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí cực kỳ quái dị

Sau đó hai người lại đồng thời hiểu ngầm mà dời tầm mắt đi, ai cũng không nhìn ai.

Nhịp tỉm của Hạ Tịch Nghiên có chút nhanh,

bởi vì cô rất sợ Mục Chính Hi vào một chuyện

nào đó, vào một thời khắc nào đó, cô nhận ra mình.

NHưng Mục Chính Hi thì khác, nhìn thấy thì

nhìn thấy, cho dù có dời tầm mắt đi, anh cũng vô cùng điềm tĩnh mà dời.

Lái xe, hai người tiếp tục yên lặng.

Mãi cho đến khi tới điểm đến, hai người đều xuống xe.

Trình thư mời ra, hai người thuận lợi tiến vào trong.

Lần triển lãm châu báu này, có rất nhiều cảnh sát vũ trang và an ninh được điều động.

Bởi vì là triển lãm hàng thật, mỗi một món đều có giá trị không bình thường, cho nên có

vô cùng ít người được mời.

Nhưng g không thiếu một số người có tiền, quan lại quyền quý.

Sau khi Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên đi

Vào, rất nhiều người đã bắt đầu ngắm nghía rồi.

“Đây là một cơ hội hiếm có, thưởng thữc cho đã đi, đừng có làm Vân Duệ mất mặt!”’Mục Chính Hi nói

Nghe thấy lời của anh, Hạ Tịch! nhíu mày, lời của Mục Chính Hi thật người ta không thích mà, nhưng ai biểu

phẩm thiết kế đó. Không thể không nói, mỗi một tác phẩm đều rất xuất sắc, ưu tú.

Nhưng là cũng có rất nhiều tác phẩm, chỉ có thôi bề ngoài hoa lệ, chứ không có ý nghĩa 9ì cả.

Hạ Tịch Nghiên ở một bên xem xem, không có quá hứng thú, mãi cho đến khi đứng ở trước mặt một tác phẩm, cô ngừng bước chân

Một thiết kế vòng cổ, rất đơn giản, mang theo một viên kim cương màu xanh lam, hình bầu dục, nhìn trông rất đẹp.

Nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên ngừng bước chân Mục Chính Hi cũng tò mò sáp đến xem.

Lúc nhìn thấy cái tác phẩm đó, cũng hơi sững sờ một hồi

“Thích sao? Lúc này Mục Chính Hi nhướng mày hỏi.

“Anh không cảm thấy cái thiết kế này rất đặc biệt, rất đặc thù sao?”

“Đặc thù thế nào?”

“Cái mặt dây chuyền này, giống như là nước mắt của con người “ Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thầy sự hình dung của Hạ Tịch Nhiên, Mục Chính Hi nhìn thử, thật sự là có chút giống, đặc biệt là màu xanh lam, mang đến cho người ta cảm giác rất đặc biệt. “Có một chút!”

“Tôi cảm thấy, cái thiết kế này nhất định có ý nghĩa rất là đặc thù!” Hạ Tịch Nghiên vô cùng khẳng định mà nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 51: Gặp cầu huyết


“Tôi cảm thấy, cái thiết kế này nhất định có ý nghĩa rất là đặc thù!” Hạ Tịch Nghiên vô cùng khẳng định mà nói.

Nói về thiết kế, cả người Hạ Tịch Nghiên tràn ngập màu sắc, tựa hồ mang theo vẻ rực rỡ mê người.

Mục Chính Hi nhìn cô, sau đó gật đầu: “Ừm, tôi cũng cảm thấy vậy!”

Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, một người đàn ông bước tới, không phải là ai khác mà chính là Nice của ngày hôm đó, nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên; anh ta cười: “Cô Hạ quả nhiên là có mắt nhìn đồ, đây là thiết kế quán quân của cuộc thi nắm ngoái!”

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi cùng nhau quay đầu lại, nhìn về phía Nice, Hạ

Tịch Nghiên có chút kinh ngạc, nhưng sau đó cười cười: “Tôi rất thích thiết kế như vậy, cảm

thẩy đằng sau nó có câu chuyện!”

Hạ Tịch Nghiên rất dẻo miệng, hơn nữa lại không lãnh đạm không nóng nảy, mang đến Cho người ta một cảm giác rất dễ chịu.

Không thể không thừa nhận, Nice rất tán thưởng Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt khi nhìn cô cũng khác.

“Cô nói không sai, cho nên, có một câu nói mà tôi vô cùng tin tưởng, chỉ cần là thiết kế có câu chuyện thì sẽ khơi gợi lên sự đồng cảm!” Nice nhìn Hạ Tịch Nghiên từng câu từng chữ mà nói.

Nghe thã Tịch Nghiên gật gật đầu,

tựa như đã hiểu được chút gì

“Cô Hạ, tôi tin cô, cô cũng nhât định sẽ thiết kế ra loại tác phẩm giống như vậy, tôi trông đợi sự thể hiện của cô vào ngày hôm đó!” Nice nhìn Hạ-Tịch Nghiên nói.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, gật gật đầu: “Cảm ơn sự ủng hộ của anh, tôi sẽ cổ gắng hết Sức!”

Mục Chính HÌ đứng ở đó, cứ luôn cảm thấy ánh mắt mà Nice nhìn Hạ Tịch Nghiên rất khác, thế là anh lên tiếng: “Cảm ơn sự ủng hộ của Niee đổi với công ty chúng tôi, tôi đại diện cho.

công ty của chúng tôi cảm ơn anh!” Nói xong thì đưa tay ra bắt tay với Nice,

Nlee đứng ở đó, trước tiên là sững sờ, sâu đó thì bắt tay với Mục Chính Hi

Đúng vào lúc này, có người đến kêu Nice một tiếng, lúc này Nice mới nói: “Tổng giám đốc Mục, cô Hạ, hai người cử tự nhiên thưởng

thức, tôi còn có việc, đi bận trước đây!” “Được!” Hạ Tịch Nghiên ôn hòa gật đầu.

“Ừm!” Mục Chính Hi cũng gật đầu, nhưng

biểu cảm ở trên mặt đa số đều là giả

Thế là Nice cười một cái rồi rời khỏi, đến một bên khác bận bịu.

Ngây sáu đó, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi đứng ở đó, lại có vài phần ngượng ngùng, rồi lại tiếp tục xem triển lãm.

“Đối với lần này cô có suy nghĩ gì hay ho. không?” Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi

“Vẫn chưa có!” Hạ Tịch Nghiên cũng thành thật, trực tiếp lên tiếng nói.

“Đừng cảm thấy áp lực, tuy cô đại diện cho cả Vân Duệ, nhưng cứ thoải mái thi đấu mới là trạng thái tốt nhất!” Mục Chính Hi nói.

Hiếm khi nha!

Hiếm khi anh có thể nói ra những lời thông cảm cho cấp dưới như

Hạ Tịch Nghiên cảm thấy mặt trời sắp mọc đẳng tây rồi!

Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu: “Anh đi, tôi sẽ không eăng thẳng đâu!”

Cũng ở ñước ngoài vài năm rồi, cũng tham gia vài cuộc thi, cô cũng coi như là có kinh nghiệm rồi, sẽ không căng thằng như vậy đâu!

Nhìn bộ dạng tự tin của Hạ Tịch Nghỉ: lục Chính Hi liếc nhìn cô vài cái, sau đó gật đầu: “Vậy thì tốt!”

Thế là, trong lúc hai người đang nói chu! có một đôi nam nữ đi tới, người nữ không cẩn thận đụng trúng Hạ Tịch Nghiên một cái, khi cả người Hạ Tịch Nghiên ngã về phía trước, đúng lúc Mục Chính Hi đứng ở đằng trước, cũng vươn tay ra, theo bản năng đỡ lấy cô.

Ý thức ra đã đụng trúng người, người đó vội ‘ Vàng quay đầu: “ Thật ngại quá, tôi không phải cố ý đó”

Hạ Tịch Nghiên cũng quay đầu lại sao đâu!”

Người đó thấy Hạ Tịch Nghiên không sao, sau đó liên tục nói hai câu thật ngại quá rồi mới rời khỏi.

Hạ Tịch Nghiên cười cười, cũng không có gì

Quay đầu lại, nhìn thấy Mục Chính Hi đỡ lấy mình, cái tư thế đó giống như là đang ôm cô vậy.

Một giây phút nào đó ngượng ngùng, hai người vẫn chưa buông nhau ra.

Cảnh này đúng lúc đã bị một người không nên nhìn thấy nhìn thấy rồi!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 52: Danh xứng với thực


Cảnh này đúng lúc đã bị một người không nên nhìn thấy nhìn thấy rồi!

“Chính Hi…hai người đang làm gì vậy!?“ Cô ta run rẩy hỏi.

Nghe thấy giọng nói này, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi đồng thời quay. đầu lại, chỉ nhìn thấy Lăng Tiêu Tường đáng đứng đó, nhìn bọn họ với ánh mắt tổn thương.

Trong giây tiếp thếo, Hạ Tịch Nghiên nhanh chóng rút ra khỏi người của Mục Chính Hi

Nhưng càng như vậy càng khiến Lăng Tiêu Tường cảm thấy là cô đang chột dạ!

Cảnh này, Lăng Tiêu Tường có thể được coi là bọn họ đang ôm lấy nhau không?

Cồ ta không nói chuyện, nhưng nhìn cô ta, Hạ Tịch Nghiên rõ ràng nhìn thấy sự thù địch và tức giận trong đôi con ngươi của cô ta

Haiz, trên đời này luôn có một thứ không trùng hợp thì không thành văn

Cô thật sự không phải cổ ý a a!

Hạ Kỳ Lâm cảm thấy rất phiền muộn, đúng lúc mới vừa như vậy thôi đã bị cô ta nhìn thấy rồi!

Nói là trùng hợp thì cũng chả ai tin đâu.

Lúc này, Lăng Tiêu Tường tiến lên nhìn bọn họ: “Chính Hi, hai người…

Hạ Tịch Nghiên không có nói thích, chắc chắn càng giải thích thì càng loạn.

Mục Chính Hi trông cũng bình tĩnh hỏi “Sao em lại ở đây?”

“Em đến đây xem triển lãm trang sức, hai người sao lại ở đây?” Lăng Tiêu Tường hỏi.

“Bộn anh cũng đến đây xem!”

“Các người…cùng nhau!?“ Lăng Tiêu Tường kinh ngạc mà nhìn bọn họ, trong lòng tuy đã có vạn phần phẫn nộ, những ở trước mặt nhiều người như vậy, cô ta cũng không thể đánh mất thân phận của mình được

“Ừm, cô ấy là nhà thiết kế đại diện của công ty bọn anh tham gia cuộc thi lần này nên bọn anh cùng nhau đến xem!” Mục Chính Hi nói

Vậy sao?

Là như vậy sao?

Lăng Tiêu Tường không tin lắm; nhưng lời này là do Mục Chính Hi nói ra, nếu như náo loạn vô lý, chỉ e sẽ hủy hoại hình tượng ở troi lòng của Mục Chính Hi mãt

Cô ta chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, sau đó quay đầu nhìn sang Hạ Tịch Nghiên, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh: “Tôi nói mà, nhưng mà cô Hạ này, ở nơi công cộng, vẫn nên chú ý một chút thì tốt hơn!” Cô ta nói giọng mỉa mai.

Sau khi nghe xong, Hạ Tịch Nghiên không ©ó tức giận mà ngược lại cười cười: “Cô Lăng, cô không cần mỉa mai tôi như vậy đâu, cũng không cần có địch ý với tôi như vậy, bởi vì thứ người như vậy, cô ta cũng không thể đánh mất thân phận của mình được

Anh ở trong mắt cô vậy mà lại bị chê bai rồi! Còn nói là không có hứng! €ô đang chê bai anh? Tuy nghĩ như vậy nhưng Mục Chính Hi cũng g có biểu hiện ra ngoài, tốt, rất tốt, đến công ty rồi nói!

Lăng Tiêu Tường quay đầu Mục Chính Hi, nhịn không được mà mắng “Thật không có giáo dưỡng!”

Mục Chính Hi không có nói gì Lăng Tiêu Tường đã trực tiếp đi ánh tay của anh, có chút nũng lấn mà lên tiếng: “Chính Hi, sao cô ta lại trở thành nhà thiết kế đại diện của công ty anh rồi?”

Mục Chính Hi tức giận, nhưng cô gắng nhịn, chỉ trả lời cô ta bốn chữ: “Danh xứng với thực!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 53: Có chút ghen tuông


Từ hôm đó, Hạ Tịch Nghiên liền cố ý duy trì khoảng cách với Mục Chính Hi.

Nhưng cô càng duy trì, Mục Chính Hi càng bất mãn, cố ý lại gần cô.

Người phụ nữ này dựa vào cái gì mà nói anh. là đồ thừa? Bản thân cô cũng từng nói, họ là cùng một Ìbại người. Cho nên, cô không có tư cách nói anh.như vậy!

Nghĩ vậy, trong lòng cân bằng hơn rất nhiều.

Tham gia triển lãm trang sức xong, Hạ Tịch Nghiên liền phải châu đầu vào thiết kế.

Trong đầu cô luôn vang lên câu Nice nói hôm đó, chỉ có những thiết kế phía sau có một câu chuyện, mới sẽ dẫn tới đồng cảm!

Cho nên, thiết kế của cô, cũng nhất định phải có một câu chuyện phía sau!

Suy nghĩ cả ngày cũng không có manh mối, lúc chiều, Hạ Tịch Nghiên đi pha ly cà phê, chính vào lúc này, điện thoại cô vang lên.

Nhìn thấy số gọi tới, Hạ Tịch Nghiên cười cười, nhận điện thoại: “Alo, anh cả!”

“Đang làm gì?”

“Đi làm á!“

đầu của Vân Duệ, phải tham gia cuộc thi Tân Duệ!“ Hạ Kỳ Lâm nói bên đầu kia điện thoại.

“Sao anh biết?!” “Tiếng lành đồn xa đó!“ “Nhất định lại là Đô Đô nói!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Đương nhiên không phải, anh nhìn thấy em và Mục Chính Hi cùng tham dự triển lãm châu báu, liền biết em nhất định là phải thi đấu rồi!“ ì

“Thì ra là vậy!“ Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu.

“Thế nào, buổi tối có thời gian không? Anh mời em ăn cơm, xem như thay em chúc mừng!”

“Được ạ, gọi cả Đô Đô cùng đi!” Hạ Tịch Nghiên sảng khoái đồng ý.

Hạ Kỳ Lâm bên đầu kia điện thoại cũng cười cười: “Được, chỉ cần em vui, sáo.cững được!”

“Dạ, vậy anh chịu:trách nhiệm gọi điện thoại cho cô ấy á, em còn đang đi làm, không tiện lắm!”

“Được!” “Vậy tốt, chúng ta tối gặp!“ sỪI”

Cúp điện thoại, Hạ Tịch Nghiên vừa đi ra thì thư ký đã nhìn thấy cô: “A, cô Hạ, cô ở đây à, Mục tổng đang tìm cô, kêu cô đến văn phòng một chuyến!”

“Ổ, được, cảm ơn!”

“Không cần khách sao!”

Nói xong, Hạ Tịch Nghiên liền xoay người đi về phía phòng làm việc của Mục Chính Hi: “Mục tổng, anh tìm tôi à!“ Gõ gõ cửa, Hạ Tịch Nghiên liền đi vào.

Lúc nhìn thấy cô, Mục Chính Hi ngước mắt: “Thế nào? Liên quan tới thiết kế lần này, có ý tưởng gì không?“

“Tạm thời vẫn chưa có!“ Hạ Tịch Nghiên cũng thành thực, nếu đổi thành nhà thiết kế khác, thế nào cũng không dám nói ra câu không có ý tưởng.

Nhưng mà, Hạ Tịch Nghiên ở nước ngoài đã lâu, cũng nuôi dưỡng tính cách dứt khoát này.

“Nếu có tài liệu cần tham khảo, €ô cứ trực tiếp di tìm thư ký!”

“Vâng, tôi biết rồi!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu. “Buổi tối có việc sao?” Mục Chính Hi tùy tiện hỏi. “Có†“ Hạ Tịch Nghiền nổi.

Mục Chính Hi: “…Chuyện gì!?”

“Có hẹn!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy lời của Hạ Tịch Nghiên, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Mục Chính Hi chính là, Hạ Kỳ Lâm!

“Hẹn hò!?” “Cũng xem là vậy!”

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi rất không thoải mái: “Vậy sợ là cô phải thất vọng rồi.

nay ở lại công ty, tăng ca!“

“Tăng ca?” Nghe thấy câu này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

“Đúng vậy, thư ký đã tìm tài liệu thiết kế giúp cô rồi, đều. là của quán quân trong cuộc thi thiết kế những năm trước, cô tham khảo thật kỹ!”

“Nhưng buổi tối tôi có việc!” `

“Cô. Hạ, xin hỏi là cuộc hẹn của cô quan.trọng hay là công việc quan trọng?“ Mục Chính Hi nhìn cô hỏi ngược lại: “Cô bây giờ không chỉ đại diện cho:bản thân cô, còn đại diện cho danh dự của toàn Vân Duệ, cho nên tôi hi vọng cô hành xử thật nghiêm túc!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 54: Tăng ca vào buổi tối


“Cô Hạ, xin hỏi cuộc hẹn quan trọng hay là công việc quan trọng hơn?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại cô: “Bây giờ. cô không chỉ đại diện cho một mình cô, mà còn đại diện cho danh tiếng của cả Vân Duệ, bởi vậy, tôi hy vọng cô sẽ làm việc nghiêm túc!”

Nghe anh nói như vậy, Hạ Tịch Nghiên không biết phải trả lời thế nào.

Trước giờ cô luôn rạch ròi giữa công việe và đời sống, sao qua miệng Mục Chinh Hi, lại trở thành không xem. trọng công việc rồi!

Hạ Tịch Nghiên nhăn mày nhìn Mục Chính Hi, rồi gật đầu: “Tôi biết rồi, tối nay tôi sẽ ở lại tăng ca!”

Trước đây, cô chưa từng nghe nói phải tăng ca.

Có điều Mục Chính Hi đã nói như vậy rồi, cô còn nói gì được nữa, chỉ đành như vậy mà thôi!

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói thế, Mục Chính Hi nhếch môi, gật đầu: “Ừm, vậy mới đúng chứ, được rồi, ra ngoài đi!”

“Vâng!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu, rồi bước ra ngoài.

Cô ấy không hề để ý đến vẻ gian xảo thoáng lướt qua ánh mắt của Mục Chính Hi,

Sau khi ra ngoài, Hạ Tịch Nghiên vội vàng cầm điện thoại lên gọi cho Hạ Kỳ Lâm.

Mới đổ chuông vài tiếng đã có người bắt máy.

Giọng nói vang lên ở đầu dây bên kia. “Anh cả, xin lỗi anh, e là tối nay em không thể ra rồi!” “Sao thế?”

“Tối nay em phải tăng ca, bởi vậy không di được!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy thế, Hạ Kỳ Lâm khựng lại, anh lập tức cười bảo: “Không sao đâu, em làm việc đi, đợi khi nào em rảnh thì chúng ta đi!“

“Dạ, được rồi!“ Hạ Tịch Nghiên đáp lời:“Vậy em đi làm Việc đây!”

“Ừm!”

Thế là, Hạ Tịch Nghiên cúp máy, vào lúc này, thư ký. cũng bước đến.

“Cô Hạ, đây là tài liệu mà tổng giám đốc Mục nhờ tôi đưa cho cô!” Thư ký nói đứt lời, bèn ôm một xấp tư liệu đến.

“Được rồi, cảm ơn cô!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu, mìm cười nhận lấy, sau khi nhìn thấy một cuốn tạp chí bên trên, cô mới thấy kinh ngác.

Mục Chính Hi không phải là người mua tạp chí một cách

tùy tiện, mấy thứ này đều là hàng giới hạn cả!

Lúc còn ở nước ngoài cô cũng đã từng đọc vài cuốn, nhưng không ngờ cái nào Mục Chính Hi cũng có hết!

Hạ Tịch Nghiên âm thầm cảm thấy kinh ngạc, cô ôm chồng tư liệu đi đến bên bàn làm việc.

Cô là một người rất thích đọc tạp chí, bởi thế, cô ngồi xuống đọc báo, thời gian trôi qua trong vô thức.

Người khác đã tan ca rồi, lúc chỉ còn một mình cô trong công ty, cô vẫn còn đang đọc.

Sau khi xử lý công việc xong, cô đi ra khỏi phòng làm việc, vừa nhìn thấy phòng thiết kế vẫn còn sáng đèn, Hạ Tịch Nghiên vẫn ngồi ở đó, chăm chú đọc cái gì đó.

Quả nhiên không đi đến cuộc hẹn. ( Ngoan lắm!

‘Vừa nghĩ đến đấy, Mục Chính Hi không khỏi nhếch môi, bước chân cũng đi về đó trong vô thức.

“Thế nào? Hay không?” Giọng nói của Mục Chính Hi vang lên trên đỉnh đầu của cô:

Hạ Tịch Nghiên vốn không biết anh đã đến, cô luôn nghĩ rằng nơi này không còn ai:nữa, đột nhiên có tiếng nói vang lên, khiến cho cô giật mình ngẩng phắt đầu lên.

Lúc nhìn thấy Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên mới thở phào nhẹ nhõm.

“Anh đi lại không có ng động à?” Hạ Tịch Nghiên hỏi với vẻ bất mãn, cồ khẽ nhíu mày, anh làm cô sợ hết hồn.

Thấy Hạ Tịch Nghiên nhíu mày bất mãn, không ngờ Mục Chính Hi.lại cảm thấy cô có vẻ đáng yêu.

“Tại cô đọc chăm chú quá đấy chứ, còn trách tôi đi lại không có tiếng à!“ Mục Chính Hi đáp.

Nghe anh nói thế, Hạ Tịch Nghiên cũng không quan

âm, cô tiếp tục lật tạp chí ra xem. “Hay không!” “Hay!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Mấy cuốn này đều là bản giới hạn hết đấy, không phải ai muốn mua cũng mua được đâu!“ Mục Chính Hi nói.

Nghe thấy thế, Hạ Tịch Nghiên ngẩng đầu lên, rồi nở nụ cười: “Thế thì phải cảm ơn tổng giám đốc Mục rồi!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 55: Đi ăn cơm với tôi


Nghe thấy thế, Mục Tịch Nghiên ngẩng đầu lên, rồi nở nụ cười: “Thế thì phải cảm ơn tổng giám đốc Mục rồi!”

“Không cần khách sáo đâu!”

“Mà có chuyện thế này, tổng giám đốc Mục, mình có thứ gì hay thì phải mang ra chia sẻ với mọi người, để không đấy cũng chẳng có ích lợi gì, chỉ bằng lấy ra èhia sẻ với nhau, phòng thiết kế cũng có thể tiến bộ! Hạ Tịch Nghiên cười ha ha.

Nhưng mà vì sao, Mục Chính Hi cứ cảm thấy nụ cười của cô ấy, không chân thật chút nào.

“Cô nói đúng lắm, tiếp nhận:ý kiển!” Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên cười cười, không nói gì nữa, cô tiếp tục cúi đầu đọc báo.

“Cô ăn cơm chưa?“ Mục Chính Hi hỏi ngay lập tức.

“Tổng giám đốc Mục kêu tăng ca, làm gì có thời gian ăn cơm!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Cô ấy đang oán trách mình à?

“Tôi kêu cô tăng ca, đâu có kêu cô không ăn cơm!“ Mục. Chính Hi phản bác.

Hạ Tịch Nghiên ngẫm nghĩ một lúc, cô không buồn ngẩng đầu lên, mà mở miệng nói: “Quên rồi!“

“Đi thôi, tôi mời cô ăn cơm!” Vào lúc này, Mục Chính Hi mở miệng nói.

Không phải Hạ Tịch Nghiên nghe nhầm rồi chứ? Mời cô ăn cơm hả?

Hạ Tịch Nghiên tự cho rằng, cô còn không dũng cảm được như thế?

“Tôi phải tăng ca!” Cô từ chối một cách lạnh nhạt.

Vào lúc này, Mục Chính Hi nhìn đồng hồ, sắp chín giờ rồi.

“Tôi tuyên bố đã hết giờ tăng ca!“ Mục Chính Hi nói rành. mạch rõ ràng: “Bây giờ cô đi ăn cơm với tôi!”

Sếp đúng là sếp, nói tăng ca là tăng ca, nói hết giờ là hết giờ.

“Nếu đã hết giờ thì tôi về đây!” Hạ Tịch Nghiên nói, cô không muốn đi ăn với Mục Chính Hi chút nào.

Thấy cô từ chối mình hết lần này đến lần khác, Mục Chính Hi hơi tức giận: “Hạ Tịch Nghiên, có nhân viên nào từ chối cấp trên như cô không? Đi ăn cơm với tôi, không được phép từ chối!”

“Anh theo chủ nghĩa phát xít à?” “Đúng vậy!” Hạ Tịch Nghiên: “…”

“Cho cô hai sự lựa chọn, một là tôi với cô cùng về nhà ăn cơm, cô nấu cho tôi ăn, hai là, đi ăn cơm với tôi!”

“Vậy thì thứ hai đi!”

Thế là, anh lườm Hạ Tịch Nghiên một cái, rồi đi trước.

Thấy dáng vẻ ngông nghênh của anh ta, Hạ Tịch Nghiên dọn dẹp đồ đạc một cách bất đắc dĩ, rồi mới đi theo Mục Chính Hi.

Mục Chính Hi đang đứng đợi thang máy, Hạ Tịch Nghiên đi theo sau lưng anh, cùng bước vào theo.

Sau khi cô đi vào, Mục Chính Hi mới bấm nút.’

Thế là, thang máy chậm rãi khép cửa lại, Hạ Tịch Nghiên theo anh vào trong, có thế nào cũng cảm thấy bầu không khí thật quái dị, không biết phải làm thế nào.

Chi đàh đứng im ở đó, không ai lên tiếng. Mục Chính Hi đứng thẳng lưng, anh chẳng nói gì.

Cuối cùng, khoảng thời gian khó chịu cũng đã trôi qua, cửa thang máy mở rộng, Mục Chính Hi bước ra ngoài trước, Hạ Tịch Nghiên nối:gót theo sau anh.

‘Vừa mới bước vào xe, Mục Chính Hi đã ra lệnh: “Ngồi đằng trước!”

Thế là, bàn tay vừa mở cánh cửa xe sau của Hạ Tịch Nghiên khựng lại:

Cô mở cửa trước một cách bất đắc dĩ, rồi ngồi vào trong.

Mục Chỉnh Hi thắt dây an toàn: “Muốn ăn gì?”

“Tôi ăn chung với anh thôi, tổng giám đốc Mục quyết định là được rồi!” Hạ Tử Hi nói với vẻ lạnh nhạt.

Ăn chung?”

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi nhướn mày, giọng điệu của Hạ Tịch Nghiên khiến cho anh suy nghĩ lệch đi, thế là, bèn mở lời ngay tức khắc.

“Chắc là nững người đàng hoàng như tổng giám đốc Mục, sẽ không nghĩ nhiều đâu nhỉ!”

“Ai nói tôi đàng hoàng kia chứ?“ Mục Chính Hi nghiêng đầu hỏi cô với vẻ đùa cợt. (

“Tôi nhìn ra!”

“Vậy để tôi nói cho cô biết, tôi không đàng hoàng một chút nào hết!”

Hạ Tịch Nghiên đã không còn là con nít nữa, sao có thể bị hù dọa một cách dễ dàng như cừu con vậy chứ.

“Tổng giám đốc Mục, xem như anh đã thừa nhận rồi, khi nãy nói vậy chỉ để nịnh anh thôi!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Mục Chính Hi: “…”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 56: Cô gái có nhiều tâm sự


Nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên như thế, đột nhiên Mục Chính

Hi không khỏi bật cười, anh nhận ra, càng lúc cô gái này càng thú vị.

Anh không nói gì nữa, thế là, khởi động máy chạy ra khỏi bãi đậu xe.

Không tiếp tục hỏi Hạ Tịch Nghiên muốn ăn gì, mà dẫn cô đến một nhà hàng món Tây.

Chín giờ tối, trùng với thời gian hẹn.

Lúc bọn họ đến nơi, khách sạn rất đông khách, nhưng ngặt nỗi Mục Chính Hi là khách VIP ở đây, bởi thế nơi này luôn để dành chỗ cho anh.

Hạ Tịch Nghiên cũng không nói gì, dù sao Mục Chính Hi mời khách, cô chỉ cần ăn thôi là được rồi.

“Tổng giám đốc Mục, mời sang này!“ Quản lý dẫn Mục Chính Hi đến một vị trí đẹp.

Mục Chính Hi ngồi như ở đó như bậc bề trên, Hạ Tịch Nghiên ngồi đối diện anh.

“Tổng giám đốc Mục, xin anh đợi cho giây lát, chúng tôi sẽ mang thức ăn lên cho anh ngay đây ạ!” Quản lý nói một cách cung kính.

Mục Chính Hi là khách quen của nơi này, đúng là thế lực mạnh mẽ.

Vào lúc này, quản lý rụt rè bước ra, một phục vụ lập tức bước đến ghi món.

“Hai phần bít tết, chín 50%, thêm một chai Château!“ Mục Chính Hi mở miệng nói.

Nhân viên phục vụ vội vàng ghi lại. Hạ Tịch Nghiên: “…“ ì

‘Vừa mở miệng đã gọi Château ngay, cuộc sống bình thường của Mục Chính Hi cũng xa hoa thật.

Nhân viên phục vụ gật đầu: “Dạ được, sẽ đem lên ngay. đây ạ!”

“Đợi một chút!“ Nhân viên phục vụ vừa định đi, Hạ Tịch Nghiên đã gọi cô ta lại.

Nhân viên phục vụ lập tức ngừng bước: “Cô còn gì dặn dò ạ?”

“Bít tết chín 70%!”

Sau khi nghe thẩy thế, nhân viên phục vụ bèn gật đầu: “Dạ được, tôi biết rồi!”

Thế là, nhân viên phục vụ bèn đi ra. Mục Chính Hi nhìn cô: “Chín 50% mới vừa ngon!”

“Tôi đâu có khát máu như thế, chín 70% mới vừa miệng tôi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Không biết vì sao, Mục Chính Hi lại ghi nhớ một cái

bình thường thế này của cô vào tim, anh không nói gì cả.

Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên nhìn dáo dác xung quanh, đều cả đều là cặp tình nhân đang ngồi ăn tối dưới ánh nến.

Cô với Mục Chính Hi ngồi chung, cứ như đang hẹn hò Vậy.

Hạ Tịch Nghiên hơi lúng túng, nhưng Mục Chính Hi lại cảm thấy không gian rất đẹp, anh cần hiệu quả ñhư thế này. (

“Sao thể, nhìn suốt cả buổi tối rồi, có.thu hoạch gì chưa?“ Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên rồi tùy tiện hỏi.

“Cói” “Nghĩ ra rồi?”

“Thế thì không có!”

Mục Chính Hi:

Càng ngày anh càng nhận ra, cô gái này không chỉ thú vị mà còn rất gian xảo, nói cái gì, làm cái gì, đều có mưu tính của mình.

“Xem ra hôm nây cô xem cũng như không rồi!” Mục. Chính Hi nói.

“Vậy thì chưa chắc, hễ là học tập thì chắc chắn sẽ có thu hoạcH!”’Hạ Tịch Nghiên lạnh lùng nói.

Mục Chính Hi định mở miệng nói chuyện, vào lúc này, đột nhiên nhân viên phục vụ đẩy xe đến: “Tổng giám đốc Mục, bít tết của anh đã đến rồi!”

Sau khi nói dứt lời, anh ta bèn mang lên. Bít tết đã lên, rượu vang đỏ đã khui, rót ra hai ly.

“Tổng giám đốc Mục, chúc anh ngon miệng!” Nhân viên phục vụ gật đầu, rồi đi xuống.

Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi mới bắt đầu dùng bữa.

Phục vụ ở đây tốt quá, chắc hẳn giá cả đắt đỏ lắm, nhưng Hạ Tịch Nghiên ăn đến là vui vẻ, dù gì’người trả tiền cũng là Mục Chính Hi cơ mà.

Hai năm trước không vớt được chút hời nào từ Mục Chính Hi, không ngờ hai năm sau, anh ta lại mời mình ăn, chỉ có điều ngẫm nghĩ một lúc, Hạ Tịch Nghiên vẫn cảm tháy buồn cười.

Mục Chính Hi thấy khóe môi cỗ cong cong, bèn nhìn cô chăm chú: “Đang nghĩ gì đấy?”

Hạ Tịch Nghiên sực tỉnh táo lại, gương mặt cô trở nên nghiêm túc: “Không ©ó gì!”

Hạ Tịch Nghiên cho người khác cảm giác rất thần bí, giống như một cô gái có nhiều tâm sự, khiến anh càng h*m m**n tìm hiểu sâu hơn.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 57: Làm việc kiểu nửa công nửa tư


Hạ Tịch Nghiên cho người ta cảm giác rất thần bí giống như là một người phụ nữ có chuyện cũ nên càng khiến anh muốn tìm hiểu

Thật sự không biết lúc anh biết chân tướng mọ việc thì sẽ chấn kinh tới mức nào!

“Sao vậy, hương vị thể nào!?” Mục Chính Hi

nhìn cô hỏi

Cô gật gật đầu: “Bò bít tết giá hơn ba triệu thì hương vị có thể không ngon sao?”

“Cô biết là tốt rồi, nhớ là đang nợ tôi một phần ân tình đấy!”

“Hả?” Hạ Tịch Nghiên đang ăn liền ngước mắt lên nhìn Mục Chính Hi: “Nhân tình gì?”

“Chẳng lẽ mời không cô ăn cơm à?”

“Không phải tôi đang ăn cơm cùng anh à!” Hạ Tịch Nghiên nói, cái tên Mục Chính Hi này bây giờ cũng quá biết lừa bịp người khác rồi

“Ăn cùng tôi thì cũng là ăn!” Mục Chính Hi nói, dù sao anh đã hạ quyết tâm lừa bịp cô rồi

Hạ Tịch Nghiê

Bây giờ cô có thể vứt dao nĩa xuống bỏ đi không?

Chỉ có điều ăn thì cũng đã ăn, cho dù cô không ăn hết thì Mục Chính Hi:cũng đã quyết định lừa bịp cô rồi

Không bằng cô cứ hưởng thụ bữa tối này cho tử tế đi.

Hạ Tịch Nghiên cầm ly rượu vang lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, Mục Chính Hi ngồi ở đối diện cô chẳng biết tại sao lại cảm thấy đi cùng với cô hoặc

ở chung với cô rất dễ chịu, hơn nữa còn có một cảm giác đã từng quen biết

Hạ Tịch Nghiên nhìn sang thấy Mục Chính Hi đang nhìn mình trái tim vẫn không nhịn được hơi loạn nhịp, lập tức Hạ Tịch Nghiên mở miệng “Tổng giám đốc Mục, tôi ở đây ăn cơm cùng anh lại còn bị anh lừa gạt như vậy bây giờ nếu như lại bị bạn gái của anh nhìn thấy nữa thì nổi bão với tôi mất!”

“Cô sợ à?” Nghe cô nói, Mục Chính Hi nhíu máy hỏi.

“Đương nhiên rồi!”‘Hạ Tịch Nghiên lưu loát mở miệng: “Chuyện ngoài ý muôn như vậy có ai lại không sợ chứ, huống chỉ chúng ta một chút cũng không có gì, tôi thấy những chuyện này rất phiền!”

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói, khóe miệng Mục

Chính Hi hơi nhếch lên, anh ngược lại không hể nhìn ra dáng vẻ của cô có nửa điểm sợ hãi thậm chí lần trước lúc nói chuyện cùng Lăng Tiêu Tường cô còn khiến cho Lăng Tiêu Tường tức giận không nhẹ.

Lúc này, Mục Chính Hi cắt một miếng bò bít tết, cười cười nói: “Vậy sợ là sau này cô sẽ luôn bị làm phiền rồi!”

“Hửm? Có ý gì?” Trong lúc nhất thời Hạ Tịch Nghiên không kịp phản ứng lại được

Mục Chính Hi cười cười:-“Không có ý gì hết, cô ăn đi!”

Mục Chính Hi đã nói như vậy nên Hạ Tịch Nghiên cũng không hỏi.thêm nữa, cúi xuống tiếp tục ăn cơm.

Khoan hãy nói¿ bò bít tết xịn và bò bít tết bình thường thật sự là khác biệt rất lớn, Hạ Tịch Nghiên thừa nhận bữa cơm này ăn cũng không tệ lắm.

Thế là một bữa cơm trôi qua trong bầu không khí như vậy.

Lúc trở về, Mục Chính Hi nói muốn đưa Hạ Tịch Nghiên về nhà cô cũng không từ chối, giờ này rất khó đón xe nên cô bằng lòng lên xe Mục Chính Hi

Trên đường đi, hai người không nói chuyện với nhau nhưng cũng không cảm thấy bầu không khí có gì ngượng ngùng.

Mục Chính Hi nhìn cô một chút: "Đang nghĩ gì vậy?” “Thiết kế!” “Có ý tưởng rồi à?” “Không!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe được câu này, Mục Chính Hi nhíu mày lại: “Nice đã nói chỉ có người có chuyện cũ thì mới có thể gợi ra được sự đồng tình, cho nên cô có thể dựa theo chuyện cũ của mình mà làm!”

“Chuyện cũ bắt nguồn từ tình yêu, tình bạn, tình thân hay cuộc sống, cuộc sống của tôi rất bình lặng, người nhà cũng rất hoà thuận, bạn bè tôi cũng rất tốt cho nên thật sự không nghĩ ra có chuyện cũ nào!”

“Vậy tình yêu thì sao?” Nghe rất lâu, Mục Chính Hi mới nhíu mày hỏi lại.

Nghe được câu này, Hạ Tịch Nghiên chợt quay đầu lại nhìn anh: “Tổng giám đốc Mục, anh cố ý đúng không, anh biết rõ là tôi đã ly hôn rồi mà!”

“Trước khi ly hôn thì sao, không trải qua chuyện gì à?”

Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên trầm mặc một chút

“Chồng cũ của cô là người như thế nào?” Mục Chính Hi nửa công nửa tư hỏi
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 58: Vợ cũ của anh như thế nào


“Chồng cũ của cô là người như thế nào?” Mục Chính Hi nửa công nửa tư hỏi

Nghe được câu này, Hạ Tịch Nghiên nghiêng đầu sang một bên liếc mắt nhìn Mục Chính Hi, anh đang cố ý đúng không?

Nếu như cô né tránh vấn đề này có hơi cố ý hay không?

Nghĩ nghĩ, Hạ Tịch Nghiên mở miệng: “Anh ta ấy à, là một tên rất cặn bã!”

“Cặn bã?” Nghe được câu này, Mục Chính Hi nhíu mày: “Cặn bã như thế nào?”

“Đa tình, lăng nhăng, ngang ngược, không đáng tin cậy, hay ra vẻ, …’ Hạ Tịch Nghiên lập tức nói ra mấy “Tội trạng” của chồng cũ của cô.

Đương nhiên, đối với Mục Chính Hi bây giờ mà nói thì toàn bộ quá khứ anh đã sớm quân hết sạch sẽ rồi, anh chỉ biết là bây giờ mình rất khiêm tốn

Chỉ là nếu có một ngày anh biết được tất cả những “Tội trạng” Hạ Tịch Nghiên nói ngày hôm này đều là của mình thì không biết sắc mặt sẽ đen như thế nào đâu

“Vậy xem ra ánh mắt của cô cũng không tốt lắm nhỉ!” Mục Chính Hi nói

Nhắc đến cái này, Hạ Tịch Nghiên lại lườm anh một cái, không nói nhiều lời, cô cũng không muốn để Mục Chính Hi - phát hiện ra chỗ nào không hợp lý.

“Vậy anh ta đâu?”

“Chết rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Mục Chính Hi: “… Chết như thế nào?”

“Tự tìm đường chết!” Mục Chính Hi: “…”

Không muốn nói chuyện về đề tài ñày nữa nên Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi: “Vậy vợ cũ của anh đâu?”

Bây giờ hai người cùng có một cảm giác rất đặc biệt muốn nói rõ đầu đuôi ngọn ngành!

Vợ cũ của anh ư, Mục Chính Hi nhíu mày lại nghĩ: “Không nhớ rõ lắm”

Nghe được cái này, mặt Hạ Tịch Nghiên hơi co quắp lại.

Thật sự không muốn cùng người đàn ông này trao đổi cái gì hết!

Thấy cô trầm mặc, Mục Chính Hi nghĩ nghĩ lại tiếp tục mở miệng: “Tôi chỉ nhớ là cô ấy rất bảo thủ, tất xấu xí, mỗi ngày đều mặc một bộ quần áo kín mít còn đeo một cái kính nữa, không thú vị gìhết!”

Vẻ mặt Hạ Tịch Nghiên tỏ ra rất tùy ý rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang cười lạnh

Nếu như không phải như vậy thì làm sao có thể ly hôn được với cái tên củ cải lớn lăng nhăng như anh!

“Vậy xem ra Tổng giám đốc Mục cũng là người hay trông mặt mà bắt hình dong rồi!” Hạ Tịch

Nghiên nhìn anh cười nói nhưng trong lời nói lại âm thầm châm chọc anh

Nghe được câu này của Hạ Tịch Nghiên đương nhiên Mục Chính Hi eũng biết cô có ý tứ gì liền nghiêng đầu safg-nhìn cô: “Lòng yêu thích cái đẹp ai ai cũng.có huống gì tôi chính là người trông mặt mà bắt hìni dong thì cô cũng không phải kiểu phụ nữ mà tôi thích, càng quan trọng hơn là cô lại không hề biết tức giận, rất vô vị!” Chuyện này đối với Mục Chính Hi mà nói là rất quan trọng.

“Nhưng quan trọng nhất chính là biết thân biết phận còn gì!”

“Cô cảm thấy sau khi người phụ nữ chia tôi di cùng với tôi sẽ còn nghĩ được những chuyện khác sao?” Bỗng nhiên Mục Chính Hi tà mị cười một tiếng, nhìn cô hỏi.

Mặt Hạ Tịch Nghiên không nhịn được co quắp lại lần nữa

Mục Chính Hi, anh lấy tự tin ở chỗ nào ra vậy!

Ở bên ngoài anh tự tin như vậy mẹ anh có biết không?!

Đương nhiên những lời này Hạ Tịch Nghiên sẽ không nói ra miệng, chỉ là ngoài cười nhưng trong không cười nói anh.

Xe vẫn đang tiếp tục chạy trên đường.

Vừa lái xe Mục Chính Hi cũng không quên nói: “Không ngờ cô còn là một người phụ nữ có quá khứ như vậy đấy!”

Nghe được lời anh, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Anh không cảm thấy phụ nữ như vậy càng có chiều sâu sao? Chỉ có người phụ nữ nào từng trải qua nhiều chuyện mới biết được mình muốn cái gì, trân quý cái gì!” Hạ Tịch Nghiên nói

Vừa hay đến chỗ mà Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi đạp phanh lại

“Có người phụ nữ có quá khứ như thế lại không thiết kế ra được thứ có câu chuyện à!?” Mục Chính Hi hỏi lại

Hạ Tịch Nghiên: “..."

“Chắc là do thiếu khuyết tình yêu rồi?” Mục Chính Hi hỏi lại, nói xong còn từ từ lại gần: “Có lẽ tôi có thể giúp cô tìm được cảm giác…”

Nhìn thấy Mục Chính Hi đang từ từ xích lại gần, Hạ Tịch Nghiên còn có thể nghe được tiếng tim mình đang đập thình thịch, rốt cuộc là người đàn ông này muốn làm gì vậy.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 59: Bị theo dõi


Nhìn thấy Mục Chính Hi đang từ từ xích lại gần, Hạ Tịch Nghiên còn có thể nghe được tiếng tim mình đang đập. thình thịch, rốt cuộc là người đàn ông này muốn làm gì vậy!

Nhìn thấy anh chỉ còn cách cô một chút xíu nữa, cả người Hạ Tịch Nghiên cũng lùi lại phía sau, trong xe yên tĩnh đến mức gần như có thể nghe được tiểng hít thở của nhau.

Mục Chính Hi vốn chỉ muốn trêu chọc eô một chút nhưng khi nhìn thấy da thịt đỏ hồng bởi vì vừa rồi uống một chút rượu vang của cô, môi hồng răng trắng, nhất là đôi tròng mắt trong vắt như nước mùa thu kia khiến anh không khỏi động lòng, từ từ hướng về phía cô…

Rất muốn, âu yếm…

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh như vậy, thật sự là muốn điên rồi!

Người đàn ông này vẫn không thay đổi được bản tính đào hoa của mình mà!

Một giây sau, tay Hạ Tịch Nghiên lập tức mở cửa xe ra, cả người nhảy xuống: “Tổng giám đốc Mục, cảm ơn anh đã đưa tôi về, tôi đi về trước đây!”

Mục Chính Hi vồ hụt nên trong lòng không vui nhưng lại không thể biểu hiện quá rõ ràng.

Chỉ có điều dáng vẻ khẩn trương thất thố kia của Hạ Tịch làm Mục Chính Hi ngại

một chút: “Sao vậy? Không mời tôi đi lên uống chén trà à?”

“Tổng giám đốc Mục, rất xin lỗi, xưa nay tôi không uống trà và trong nhà cũng không có trà nên không thể mời anh đi lên uống trà được, anh đi đường thong thả, cẩn thận một chút nhé!” Hạ Tịch Nghiên đứng ở bên ngoài cửa sổ. xe, cười khanh khách nói.

“Cà phê cũng được!” `

“Tôi mới từ nước ngoài về nên trong nhà. cũng chưa kịp. thu dọn xong, đừng nói là cà phê mà ngay.Cả nước tôi cũng không biết là có hay không nữa, cho.nên mới không mời Tổng giám đốc Mục được!” Hạ Tịch’Nghiên nói, nụ cười kia mang theo sự kiên định và chắc chắn.

Ý là không muốn mời Mục Chính Hi thôi, sao người thông minh như Mục Chính Hi:có thể không nhìn ra chút tâm tư nhỏ kia của Hạ Tịch Nghiên được chứ.

Mục Chính Hi cười cười: “Vậy thì thôi, muộn rồi, tôi đi về

trước đây!”

Anh vừa dứt lời Hạ Tịch Nghiên liền mở miệng: “Tổng giám đốc Mục đi đường cần thận!”

Nhìn thấy dáng vẻ Hạ Tịch Nghiên không kịp chờ đợi muốn anh đi lại cồn giả vờ như rất bình tĩnh, Mục Chính Hi chỉ hận không thể đi xuống xé toang lớp mặt nạ trên mặt cô ra.

Nhưng hình như làm như thế cũng không hay lắm. Anh thà tiếp tục như thế này còn hơn, rất thú vị…

Anh muốn từng chút một khám phá người phụ nữ

Đáy lòng dâng lên suy nghĩ như vậy, khóe miệng Mục Chính Hi nhếch lên không nói gì, khởi động xe liền rời di.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó nhìn chiếc xe gào rú rồi lướt qua trước mặt cô, hung hăng siết chặt nắm đấm.

Cái tên này chắc chắn là cố ý!

Mở cửa chậm một chút thôi thì sẽ như thế nào.chứ!

Nhưng nhìn chiếc xe của anh biến mất ở trước mắt, lúc này Hạ Tịch Nghiên mới thở dài một hơi, quaỲ:người đi về nhà.

Đi tới trước cổng nhà trọ, lúc Hạ Tịch’Nghiên đang định đi vào thì sau lưng lại vang lên một giọng nói.

“Hạ Tịch Nghiên!”

Nghe thấy giọng nói này, Hạ Tịch Nghiên liền quay đầu lại.

Sau đó nhìn thấy Lăng.Tiêu Tường đang tức giận đùng đùng đi tới, không phân tốt xấu trực tiếp đi lên “Bốp” một tiếng cho Hạ Tịch Nghiên một cái tát.

Hạ Tịch Nghiên đứng im tại chỗ cũng không sốt ruột

đáp trả mà chỉ nhìn cô ta: “Có phải cô bị điên rồi đúng không!”

Lăng Tiêu Tường vốn định đến đây tìm Hạ Tịch Nghiên nói chuyện nhưng không ngờ lại nhìn thấy Mục Chính Hi đưa cô trở về.

Xe của Mục Chính Hi cô ta vẫn nhận ra được, mặc dù không thấy rõ lắm trong xe xảy ra chuyện gì nhưng cô ta,

lại nhìn thấy hai người bọn họ ở trong xe rất lâu mới đi xuống!

Nên có thể đoán được, bọn họ làm cái gì ở trong xe! Bây giờ Lăng Tiêu Tường đã bị tức giận bao trùm!

“Điên ư? Hạ Tịch Nghiên, cô dám nói người vừa đưa cô về không phải là Mục Chính Hi không?” Lăng ni Tường nhìn cô hét lên.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ một chút, quả thực là Mục Chính Hi đưa cô trở về, chuyện này cô không thể phủ nhận được.
 
Back
Top Bottom