Ngôn Tình Cô Vợ Đánh Tráo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1673


Chương 1673:

Nhìn cô như thế này, Uất Trì Diệc Thù bèn ngồi xuống trước mặt cô: “Lên đi, anh cõng em về”

Lưng của anh Đường Viên Viên đã rất quen thuộc, cô hơi căng thẳng một chút, sau đó vẫn leo lên lưng anh, quen tay ôm lấy cổ anh.

“Cảm ơn anh, vậy em có thể ngủ một chút không?”

Thế là Đường Viên Viên dựa vào vai Uất Trì Diệc Thù mà ngủ.

Không chỉ ngủ thiếp đi mà cô còn nằm mơ.

Trong mơ, cô đã trưởng thành.

Sau đó tất cả những gì cô muốn đều đến. Đường Viên Viên nghĩ trưởng thành thật tốt, làm chuyện gì cũng tự do.

Chỉ là cô còn chưa nếm đủ mùi vị của một người trưởng thành thì đã bị Uất Trì Diệc Thù đánh thức.

Đường Viên Viên chỉ có thể mơ màng mở mắt ra: “Anh?”

“Ừ?” Uất Trì Diệc Thù bất đắc dĩ nhìn cô: “Bình thường ngủ không ngon sao, sao ngủ sâu thế?”

Anh gọi cô một lúc lâu cô mới tỉnh lại.

Đường Viên Viên vẫn đang trong trạng thái mơ màng, cho nên cũng không có cảnh giác, dựa vào Uất Trì Diệc Thù nhẹ nhàng nói: “Anh, em vừa mơ về anh”

Cảm xúc của cô gái nhỏ rất rõ ràng, nhiệt liệt và ngây ngô, không mang theo bất kì tạp chất nào, cứ như vậy mà phô ra cho Uất Trì Diệc Thù nhìn.

Tình cảm như thế này…

Đôi mắt của Uất Trì Diệc Thù tối thêm một chút.

“Mơ gì về anh?”

“Hừ” Đường Viên Viên hừ nhẹ một tiếng: “Em không nói cho anh đâu”

Nói xong, cô mới phát hiện ra mình đang bị Uất Trì Diệc Thù ôm vào lòng, ngồi ở trên cục đá cách cổng trường không xa.

Động tác này khiến cho cả hai người nhìn có vẻ vô cùng thân mật, khiến khuôn mặt Đường Viên Viên hơi đỏ lên, cô giãy dụa đứng dậy.

Uất Trì Diệc Thù cũng đỡ cô lên.

“Đừng vội, em vừa tỉnh ngủ, cứ từ từ thôi”

“Anh ơi, mấy giờ rồi?” Đường Viên Viên hỏi.

“Sắp đến giờ đóng cổng rồi, ngồi thêm năm phút nữa rồi đi vào cũng được”

“A? Nhanh như vậy sao?” Đường Viên Viên hơi bối rối nói em đi vào trước đây. Anh, anh về trường sớm một chút nhé”

“Vậy thôi Uất Trì Diệc Thù cũng đứng dậy theo cô, đưa cô đến cổng trường.

Lúc cô gái nhỏ chuẩn bị chạy thẳng vào trong trường, lại như đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nên dừng chân lại, sau đó quay đầu gọi Uất Trì Diệc Thù.

“Anh ơi?”

“Ừm, sao vậy?”

Đường Viên Viên mấp máy đôi môi anh đào, nhỏ giọng nhấn mạnh: “Anh, chuyện hôm nay anh đồng ý với em, anh không được phép quên đâu đấy”

Nghe cô nói vậy, Uất Trì Diệc Thù sững ra, một lát sau, khóe môi anh nhếch lên, bước lên trước xoa đầu cô, rồi lại bóp mặt cô nói: “Nghĩ gì thế? Anh đã hứa với em thì sẽ không quên”

Đôi mắt của cô gái nhỏ lập tức sáng lên: “Tốt quá! Anh ngủ ngon!”

Sau đó cô hài lòng đi vào trường.

Uất Trì Diệc Thù đứng yên ở cổng trường chờ cô đi khuất, sau đó mới thu lại ánh mắt, rời khỏi nơi đó.

Kết quả là vừa mới đi ngang qua chỗ tượng đài thì anh nhìn thấy một bóng người quen thuộc, chính là Chung Sở Phong.

Chung Sở Phong ngồi ở nơi đó, dáng vẻ cô đơn. Vừa nghe tiếng bước chân là anh ta đã biết Uất Trì Diệc Thù cũng đến đây, anh ta nở nụ cười trào phúng: “Cậu biết mình đang làm gì không?”

Uất Trì Diệc Thù mấp máy đôi môi mỏng, không trả lời anh ta.

“Nếu như bây giờ cậu rất tỉnh táo, thì cậu có biết mấy ngày trước cậu đã làm gì không?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1674


Chương 1674:

Uất Trì Diệc Thù vẫn không đáp.

Cứ không nhận được câu trả lời như thế, khiến Chung Sở Phong tức giận đứng bật dậy, căm ghét nhìn Uất Trì Diệc Thù.

“Cậu có biết cậu như thế này sẽ không chỉ không khiến cô ấy hết hi vọng, mà ngược lại càng mê muội hơn không?”

Lúc kích động, Chung Sở Phong tiến lên túm lấy cổ áo Uất Trì Diệc Thù: “Cậu biết không?”

Uất Trì Diệc Thù vẫn bình thản, thản nhiên hỏi: “Tại sao tôi lại phải làm cho cô ấy hết hi vọng?”

Nghe vậy, Chung Sở Phong sững ra, sau đó dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn anh, rồi phá lên cười như điên.

“Cậu, cậu nói cái gì?”

Uất Trì Diệc Thù đẩy anh ta ra, đứng ở bên cạnh, không tiếp lời anh †a nữa.

“Cho nên, cậu vẫn luôn có ý với cô ấy ư?”

Chung Sở Phong hài hước nói: “Tại sao lúc trước tôi nói là cậu có thì cậu lại cứ phủ nhận lời nói của tôi?”

“Cũng không phải là phủ nhận” Uất Trì Diệc Thù nhíu mày sửa lại lời anh ta: “Mà là không hi vọng cậu làm hỏng thanh danh của cô ấy. Cô ấy mới bao nhiêu tuổi chứ?”

“Nếu cậu biết cô ấy mới lớn thôi, vậy vừa nãy cậu đã làm gì thế?”

“Tại sao tôi lại phải khiến cô ấy hết hi vọng? Vì như lời cậu nói, nếu như cô ấy thật sự chỉ ỷ lại tôi, thì đến một độ tuổi nhất định nào đó, cô ấy sẽ phát hiện ra. Cho nên tại sao bây giờ tôi lại phải làm gì đó để khiến cô ấy phải đau lòng chứ?”

Nghe đến đây, Chung Sở Phong cũng sững sờ. Đại khái là anh ta có tư tâm, mặc dù đồng ý với lời này của Uất Trì Diệc Thù, nhưng anh ta vân không muốn phụ họa với anh.

“Sao cậu biết là cô ấy sẽ nhận ra? Lỡ như cả đời này cô ấy cũng không nhận ra thì sao?”

Uất Trì Diệc Thù nghiêng đầu đi, ánh mắt nhìn chăm chú sang chỗ khác. Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu sáng nửa khuôn mặt anh, khiến cho ngũ quan đẹp như điêu khắc của anh càng đẹp hơn.

“Nếu như cả đời không phát hiện được, thì tôi sẽ để cô ấy sa lưới cả đời, có sao đâu chứ?”

Chung Sở Phong: “..”

Đã nói đến thế này rồi thì anh ta còn gì không hiểu nữa?

Ý tứ của Uất Trì Diệc Thù cũng đã rất rõ ràng. Nếu như anh ta còn tiếp tục hỏi nữa, thì có vẻ không được hay cho lắm.

Chung Sở Phong chỉ cảm thấy hơi buồn cười thôi. Thì ra anh đã nhận ra từ lâu rồi, nhưng mà anh ta lại không tin, anh ta còn tưởng rằng mình có cơ hội.

Anh ta không nói tiếp nữa, chán nản ngồi phịch xuống ghế đá.

Một lát sau, anh ta cười khổ nói: “Tôi hiểu ý cậu rồi. Tốt nhất là cậu đừng phụ lòng cô ấy. Nếu như cậu khiến cô ấy phải rơi nước mắt, thì tôi nhất định sẽ không nể nang gì mà giành lại cô ấy về bên mình đâu. Đến lúc đó, chúng ta cũng chẳng còn là anh em nữa”

Uất Trì Diệc Thù mấp máy môi, không tiếp lời anh ta. Anh và anh ta đã là anh em nhiều năm như vậy rồi, anh hiểu rất rõ cảm xúc hiện tại của anh ta. Nếu như cô gái nhỏ thích anh ta mà nói, thì hai người đó ở cạnh nhau cũng coi như là một cuộc tình tốt đẹp.

Xe tới, Uất Trì Diệc Thù quẹt thẻ, phát hiện người phía sau không đi theo lên cùng, anh quay đầu hỏi: “Cậu không đi à?”

Chung Sở Phong ngồi ở đó, cả người như bị bóng đen nuốt chửng.

“Chung Sở Phong?”

Một lát sau, người kia cũng ngẩng đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười với Uất Trì Diệc Thù: “Cậu về trước đi. Đêm nay tôi định đi làm gì đó để tâm trạng khá hơn một chút”

Làm gì đó để tâm trạng khá hơn một chút theo lời anh ta nói, chính là đi uống rượu.

Uất Trì Diệc Thù im lặng một lát rồi gật đầu.

Tất cả mọi người đều đã trưởng thành rồi, đều phải phụ trách cho.

hành vi và lời nói của mình. Mà anh cũng không cần phải đi lo lắng xem Chung Sở Phong sẽ làm cái gì, muốn làm gì thì cứ làm thôi.

Lái xe thấy Chung Sở Phong không có ý định lên xe thì đóng cửa lại, sau đó rời đi.

Dưới ánh đèn đường mờ mờ, Chung Sở Phong ngồi một mình trên ghế đá, trái tim như bị lấp bằng một nắm cát buồn phiền, khó chịu đến mức gần như không thở nổi.

Anh ta tự an ủi mình răng chỉ cần Viên Viên có cuộc sống vui vẻ là được rồi, cần gì biết cô ở cạnh ai chứ. Vả lại nếu cô ở cạnh Uất Trì Diệc Thù thì chẳng phải là rất tốt sao? Chí ít thì Uất Trì Diệc Thù cũng là một người tốt, khiến người khác yên tâm hơn mình nhiều.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1675


Chương 1675:

Nhưng sao mình lại thấy khó chịu như vậy chứ?

Chung Sở Phong chán nản đưa tay che mặt.

Sau khi làm hòa với Uất Trì Diệc Thù, nỗi buồn bực của Đường Viên Viên cũng đã được giải tỏa.

Cô rất muốn tìm Mạnh Khả Phi để chia sẻ tâm trạng tốt này của mình, nhưng vì trở về quá muộn nên có lẽ Mạnh Khả Phi đã ngủ.

Sau khi nằm xuống, Đường Viên Viên luôn cảm thấy chuyện xảy ra lúc ban ngày giống như mơ vậy, rất không chân thật, bởi vì mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng cô mong muốn.

Cô nằm trong bóng tối, đôi mắt mở thật to, không thể ngủ được, nhưng bên cạnh lại không có ai để tâm sự.

Dùng điện thoại lại sợ làm phiền người khác, cho nên Đường Viên Viên không dám lăn qua lộn lại, cô chỉ có thể nằm yên.

Cô cũng không biết mình đã nằm bao lâu, sau đó cô mới dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, sau khi tỉnh dậy, trong căn phòng trống rỗng, cô đứng dậy đi kiểm tra giường của Mạnh Khả Phi thì phát hiện chăn màn trên giường đã xếp xong, hiển nhiên cô ấy đã ra cửa.

Cô dụi mắt một cái, mình đã ngủ quên sao?

Đường Viên Viên xuống giường chuẩn bị vào nhà vệ sinh rửa mặt lại, đúng lúc gặp Viên Nguyệt Hàn đang đi từ bên trong ra.

Sau chuyện lần trước, hai bên không nói gì thêm nữa, nếu gặp mặt cũng coi như là không quen biết, bởi vì liên quan đến gia cảnh của Đường Viên Viên nên Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ cũng không dám làm gì Đường Viên Viên.

Khi thấy cô muốn dùng nhà vệ sinh, Viên Nguyệt Hàn đang đi ra lại không nhịn được mà quay đầu nhìn cô một cái.

“Đường Viên Viên”

Đường Viên Viên không để ý đến cô ta.

“Chuyện lần trước, là chúng tớ không đúng”

Đường Viên Viên đang chuẩn bị lấy kem đánh răng ra, nghe cô ta nói như vậy, động tác trên tay ngừng lại một chút.

“Chúng tớ thật sự thích anh cậu, nhưng chúng tớ không nên lợi dụng cậu giúp chúng tớ tặng quà, thậm chí còn nói xấu sau lưng cậu” Nói tới đây, trên khuôn mặt lạnh lùng của Viên Nguyệt Hàn lộ ra chút hối lỗi: “Thật xin lỗi”

Khi cô ta nói xin lỗi giọng điệu còn rất chân thành, cho nên Đường Viên Viên quay lại nhìn cô ta một cái: “Khoảng thời gian này tớ và Hiểu Lộ cũng đã thấy được sự thay đổi của cậu, có thể là lời của chúng tớ đã khiến cậu tổn thương, hơn nữa tớ cũng cảm thấy, con gái không nhất định là phải gầy mới đẹp, đây là lựa chọn của mỗi người, cuộc sống là của cậu, chúng tớ không nên tham dự quá nhiều vào cuộc sống và bề ngoài của cậu”

Nói xong, Viên Nguyệt Hàn thấy vẻ mặt Đường Viên Viên có chút dãn ra, cô ta tiến lên cầm tay cô nói: “Tớ rất nghiêm túc nói lời xin lỗi với cậu, cậu đừng giận chúng tớ nữa nhé? Tớ thật sự biết lỗi rồi, cậu hãy tha thứ cho tớ nhé?”

Bởi vì chuyện tối hôm qua, cho nên tâm trạng lúc này của Đường.

Viên Viên vẫn còn rất tốt, với lại Viên Nguyệt Hàn đã xin lỗi với thái độ rất chân thành.

Cho nên sự cảnh giác của Đường Viên Viên với cô ta cũng bỏ đi vài phần, nhưng mà thái độ của cô vẫn khá lạnh nhạt.

“Cậu để tớ suy nghĩ một chút đã, dù sao thì những lời nói sau lưng kia của các cậu, đến tận bây giờ tớ vẫn chưa quên được: Nghe người khác bàn luận mình, không phải là ca ngợi mà ngược lại là một số lời vu khống hãm hại, thật sự là rất khó quên.

Lúc bình thường Đường Viên Viên có thể không nghĩ đến, nhưng mỗi lần nhớ tới cô đều cảm thấy có một thứ gì đó nghẹn ở tim, cảm giác đó đối với cô mà nói, thật sự rất tồi tệ.

Cô không thích.

Nhưng mà người ta đã nói xin lỗi cô, cho nên Đường Viên Viên lại cảm thấy làm người nên rộng lượng một chút, tuy răng không tha thứ luôn, nhưng thái độ của cô vẫn hòa hoãn hơn một chút.

Vốn Viên Nguyệt Hàn chỉ tùy tiện nói một chút, muốn dò xét thái độ của cô, nếu như cô vẫn rất cứng rắn, vậy thì chờ một khoảng thời gian nữa.

Không nghĩ tới cô lại tha thứ nhanh như vậy, cô ta rất kinh ngạc vui mừng nói: “Không sao, đây là lỗi của chúng tớ, cậu tức giận cũng phải, tớ không ép cậu, cậu cứ từ từ suy nghĩ xem có muốn tha thứ cho chúng tớ không, tớ không quấy rầy cậu nữa. Đúng rồi, tớ thấy kem đánh răng của cậu cũng sắp dùng hết rồi, cho nên tớ đã mua cho cậu cái mới, còn có bàn chải đánh răng và khăn rửa mặt, tớ đã đặt bên cạnh cho cậu”

Nghe xong, Đường Viên Viên nhìn một cái, quả nhiên thấy hai cái khăn rửa mặt và bàn chải đánh răng.

Đợi chút, hai cái?

“Cái còn lại là?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1676


Chương 1676:

“Cho Mạnh Khả Phi, cậu với cô ấy không phải là chị em tốt sao?”

Viên Nguyệt Hàn ngọt ngào cười một tiếng: “Cho nên tớ đã chuẩn bị hai cái cho các cậu, thật xin lỗi.”

Vừa ăn nói nhẹ nhàng lại còn tặng quà, mặc dù là chút quà nhỏ, nhưng mà tim Đường Viên Viên quả thật đã mềm xuống không ít, vào.

lúc này cô đã không nói những lời cứng rắn lạnh nhạt nữa, cô chỉ không được tự nhiên mà nói câu cảm ơn.

“Không cần khách sáo, hy vọng trong thời gian tương lai chúng ta vẫn có thể sống chung thật tốt, vậy tớ đi học trước đây, tớ có cần phải đợi cậu không?”

“Không cần”

Sau khi chờ Viên Nguyệt Hàn đi, Đường Viên Viên nhìn khăn rửa mặt và bàn chải đánh răng, bàn chải đánh răng màu hồng phấn, mặt trên còn có hình vẽ nên có chút đáng yêu.

Khăn rửa mặt in hình cỏ nhỏ với quả mâm xôi, mà của Mạnh Khả Phi lại in những quả anh đào nhỏ, hai cái đặt chung một chỗ nhìn giống như là của chị em tốt.

Chẳng biết tại sao, Đường Viên Viên lại cảm thấy thế giới thật thân thiện với cô.

Không thể suy nghĩ thêm nữa, cô phải rửa mặt để đi học.

Đường Viên Viên chạy vội đến phòng học Lúc ở phòng ăn trưa, Đường Viên Viên mới kéo Mạnh Khả Phi nói chuyện lúc sáng cô gặp Viên Nguyệt Hàn, còn có chuyện khăn rửa mặt và bàn chải đánh răng.

“Mạnh Khả Phi, cậu nói xem có phải lúc trước tớ đã quá hùng hổ dọa người hay không, cô ta lấy lòng tớ như vậy, chúng ta có nên tha thứ cho hai người họ không?”

Mạnh Khả Phi suy nghĩ đến dáng vẻ kinh khủng của hai người kia, lời không muốn đến bên miệng lại biến thành: “Nhìn cậu đi, nếu như cậu cảm thấy hai người họ thật lòng, muốn làm hòa với họ thì cũng t Dù sao kia hai người kia cũng không dám làm gì Đường Viên Viên.

Nghe xong, Đường Viên Viên phát hiện ra nỗi buồn của cô đã giảm xuống.

“Mạnh Khả Phi, hay là quên đi, dù sao trước kia hai người họ đã từng bắt nạt cậu, bây giờ tớ lại muốn làm hòa với họ, thật sự không công bằng với cậu.”

Trong lòng Mạnh Khả Phi như bị chạm một cái, cảm kích nhìn cô một cái.

Làm khó cô vẫn còn suy nghĩ cho mình, đáng tiếc…

Cô nhếch môi mỉm cười vô vị.

“Không sao đâu, không có gì là công băng hay không, tớ cũng không thèm để ý”

Cô ấy muốn làm hòa với bọn họ thì cứ làm hòa đi, dù sao thì cô cũng không thèm để ý.

Những lời này mang theo ý hời hợt, Đường Viên Viên có chút khó hiểu nhìn cô: “Cậu sao thế?”

Mạnh Khả Phi lắc đầu: “Không có gì Nói xong, cô hít sâu một hơi nói: “Tớ chỉ cảm thấy mọi chuyện đã qua, nếu như tớ luôn so đo, vậy sau này mọi người ở trong cùng một kí túc xá sẽ rất lúng túng”

“Vậy sao?”

“Nếu không thì sao?” Dường như Mạnh Khả Phi nhớ tới gì đó: “Đúng rồi, hôm qua cậu và anh Sở Phong đi đâu chơi?”

Nghe được tên của Chung Sở Phong, Đường Viên Viên kinh ngạc, vốn là định chia sẻ với Mạnh Khả Phi, nhưng bây giờ cô hỏi như vậy, ngược lại Đường Viên Viên lại có chút ngượng ngùng.

Ngày hôm qua cô không có ý, cho nên không nói là mình đi gặp anh trai, nếu như hôm nay mình đổi lời nói đi gặp anh trai thì Phi Phi cũng sẽ không cảm thấy là mình đang lừa gạt cô ấy chứ?

Nghĩ tới đây, Đường Viên Viên chỉ có thể nói: “Vẫn khá tốt.”

Nghe cô thừa nị trong mắt Mạnh Khả Phi chứa ý lạnh, nhưng rất nhanh đã biến mất, giống như chưa xảy ra chuyện gì cũng, dịu dàng nói: “Vui vẻ là được rồi”

“Đúng rồi, hôm nay sau khi cậu tan học sẽ đi đến thư viện à?”

“Không đi nữa” Mạnh Khả Phi lắc đầu: “Tớ tìm việc ở gần đây, phải đi làm”

Nghe xong, Đường Viên Viên rất kinh hãi: “Đi làm? Mạnh Khả Phi, sao đột nhiên cậu lại muốn đi làm, trước kia không phải cậu nói phải nghiêm túc học tập sao? Cậu đi làm như vậy, có ảnh hưởng đến thành tích học tập của cậu không?”

“Không sao, tớ bỏ thêm chút thời gian học là được.”

Đường Viên Viên đi theo bên cạnh Mạnh Khả Phi, vừa chân thành vừa nghiêm túc nói: “Có phải cậu thiếu tiền không? Chúng ta là chị em tốt, tớ có chút tiền lẻ không tiêu hết, cậu cùng tiêu với tớ là được mà”

Mạnh Khả Phi mỉm cười: “Không cần, việc làm của tớ không khổ lắm, tớ có thể làm được”

“Nhưng mà…”

“Đường Viên Viên!”

Giọng Mạnh Khả Phi lớn thêm mấy phần: “Thật sự không cần, đó là tiền tiêu vặt của cậu, không phải của tớ, cậu suy nghĩ xem sao tớ có thể tiêu tiền của cậu?”

“Nhưng mà, tớ không để ý”

“Tớ để ý!”

Trên mặt Mạnh Khả Phi không còn nụ cười: “Nhà cậu có điều kiện tốt, chuyện về tiền cậu có thể tự nhiên không coi vào đâu, nhưng mà tớ không giống với cậu, nhà tớ nghèo, tiền tiêu vặt một tháng của cậu đối với tớ mà nói chính là tiền sinh sống một năm của cả nhà tớ, cậu để tớ tiêu chung với cậu, nhìn bề ngoài giống như là đang đối tốt với tớ, nhưng đối với tớ mà nói nó là cái gì? Tớ không phải là loại người ăn bám, cậu đừng xem tớ là loại người như thế có được không?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1677


Chương 1677:

Nghe xong, Đường Viên Viên kinh ngạc hồi lâu, sau đó mới nói: “Mạnh Khả Phi, tớ không có ý đó, tớ chỉ cảm thấy…”

“Được rồi, cậu đừng nói nữa, tớ đi trước”

Sau đó không đợi Đường Viên Viên nói gì nữa, Mạnh Khả Phi xoay người đi, chỉ chừa cho Đường Viên Viên một bóng lưng.

Đường Viên Viên đứng tại chỗ, theo bản năng nắm vạt áo của mình, không biết nói gì cho phải.

Sau khi tan học, quả nhiên là Mạnh Khả Phi đi ra khỏi phòng học đầu tiên, sau đó Đường Viên Viên đi theo sau lưng cô, nhìn cô ra khỏi trường học, vốn là muốn đến xem chỗ làm của cô.

Kết quả, mới đi đến cổng trường học, Đường Viên Viên đã thấy một bóng người quen thuộc.

“Anh Sở Phong?”

Nhìn qua mắt Chung Sở Phong rất không tốt, có quầng thâm mắt rất nặng, thậm chí trong mắt còn có tia máu, hơn nữa còn gầy đi rất nhiều.

Rõ ràng lúc hai người gặp mặt cách đây hai ngày trước, vẻ mặt của anh ta vẫn rất tốt.

Đây là thế nào?

“Tan học rồi?”

Chung Sở Phong nhìn Đường Viên Viên đi đến trước mặt anh ta, muốn đưa tay xoa đầu cô, tay mới vừa duỗi một chút đã nghĩ tới điều gì, rồi sau lại đưa tay về, anh ta đưa một cái tay ra, phía trên còn cầm một cốc sữa chua.

“Cho em”

Đường Viên Viên nhìn bên trái rồi nhìn bên phải một chút, phát hiện trên người anh ta chỉ có một cốc sữa chua, không có những thứ khác.

“Nhìn gì chứ? Chỉ cầm theo một cốc sữa chua, không phải là giảm cân sao? Vẫn muốn ăn nhiều như vậy?”

Giọng nói của Chung Sở Phong có chút khàn khàn, giống như đã nhiều ngày không ngủ, nhưng mà giọng nói vẫn mang theo cưng chiều, ánh mắt anh ta nhìn cô cũng rất dịu dàng, chỉ là không biết tại sao, Đường Viên Viên cảm thấy anh nhìn có vẻ rất đau khổ.

“Anh Sở Phong, anh sao thế?”

Cô bé đứng trước mặt mình, lúc cô lo lắng nhìn anh ta rồi hỏi anh sao thế, trong lòng của Chung Sở Phong thiếu chút nữa là tan vỡ.

Anh ta rất muốn nói với cô, đừng quan tâm anh ta nữa, cho dù là quan tâm theo kiểu nào, dù là anh trai hay bạn bè, hãy từ chối anh ta đi.

Anh ta không khống chế được muốn đến tìm cô, nhưng lại hy vọng cô không nên quan tâm anh ta, như vậy, anh ta có thể từ bỏ mãi mãi.

Nói chung thích một người chính là như vậy, rõ ràng đã biết là không thể nào, nhưng mà chỉ cần đối phương tốt với mình một chút, anh ta lại bắt đầu cháy lại tro tàn, luôn cảm thấy… Mình vẫn còn hy vọng.

Coi như không có hy vọng, cũng muốn nhìn thấy cô, yên lặng nhìn là được.

“Anh Sở Phong?”

Đường Viên Viên mím môi, nhỏ giọng nói: “Nhìn dáng vẻ của anh hình như không được tốt lắm, có phải anh bị bệnh không, có muốn em đưa anh đến bệnh viện không?”

‘Vốn Chung Sở Phong muốn từ chối, nhưng lời đến bên miệng lại đổi thành.

“Được, có thể là anh có chút không thoải mái, đi bệnh viện xem một chút đi”

“Dạ”

Sau khi hai người chuẩn bị xoay người đi bệnh viện, vừa quay người đã thấy Uất Trì Diệc Thù đang đứng cách đó không xa.

“Anh?”

Thấy Uất Trì Diệc Thù, gò má trắng nõn của Đường Viên Viên đỏ lên, rồi sau đó chạy nhanh đến.

Uất Trì Diệc Thù nheo mắt lại, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của Chung Sở Phong một lúc, rồi rơi vào trên người Đường Viên Viên: “Tan học rồi? Đi đâu?”

“Hình như anh Sở Phong bị bệnh, em định đưa anh Sở Phong đi bệnh viện”

“Bị bệnh sao?” Uất Trì Diệc Thù nhìn về phía Chung Sở Phong, rồi sau đó mới nói: “Vậy anh đi chung với bọn em”

“Dạ, được.”

Sau khi Đường Viên Viên nghĩ đến Chung Sở Phong thì Chung Sở Phong đi lên phía trước mấy bước, đột nhiên nói: “Không đi nữa, bây giờ đi bệnh viện, chắc bác sĩ cũng đã tan làm, để ngày mai rồi nói sau”

Nghe xong, Đường Viên Viên nhíu mày nói: “Anh Sở Phong, có bác sĩ trực mà, anh không thoải mái thì phải đi bệnh viện, không được kéo dài đến ngày mai, nhỡ bệnh nghiêm trọng lên thì sao?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1678


Chương 1678:

Bởi vì thoạt nhìn anh ta rất không ổn, bình thường mọi người cùng chơi với nhau, cho nên Đường Viên Viên thật sự rất quan tâm anh ta.

“Không sao.” Chung Sở Phong cười: “Cơ thể của anh Sở Phong còn khỏe hơn đá, đi tiệm thuốc mua chút thuốc, trở về ngủ một giấc là khỏi.”

Thật ra thì chỉ là anh ta uống rượu, tia máu trong mắt là do thức đêm mà ra, vốn muốn ở chung với cô một chút, nhưng Uất Trì Diệc Thù đã đến, đột nhiên Chung Sở Phong không còn hứng thú nữa.

Dù sao anh ta cũng không muốn nhìn thấy hình ảnh hai người họ ở chung một chỗ.

Chấp nhận là một chuyện, có thể chịu đựng hay không lại là một chuyện.

“Nhưng mà ..” Đường Viên Viên còn muốn nói gì nữa, nhưng Uất Trì Diệc Thù đã kéo cổ tay cô lại, kéo cô đến bên cạnh mình: “Để cậu ta đi đi, cậu ta không yếu ớt như vậy, trở về ngủ một giấc là khỏi.”

Uất Trì Diệc Thù mở miệng, Đường Viên Viên chỉ có thể ồ một tiếng, không nói gì nữa.

Thấy vậy, đáy mắt Chung Sở Phong càng thêm u ám hơn.

Quả nhiên cậu ta vừa mở miệng, cô đã nghe lời.

Trong lòng Chung Sở Phong tự giễu một phen, rồi sau đó đi lên nhét sữa chua vào tay Đường Viên Viên, rồi sau đó xoay người rời đi.

Chờ anh ta đi xa, Đường Viên Viên mới ngửa đầu nhìn về phía Uất Trì Diệc Thù.

“Anh, có phải là anh Sở Phong mất hứng không?”

Rõ ràng lúc trước đã đồng ý đi bệnh viện, nhưng mà anh vừa tới, anh ta lại không muốn đi, hơn nữa không biết có phải là ảo giác của cô hay không mà cô luôn cảm thấy giữa hai người có mùi thuốc súng rất dày đặc.

“Anh cãi nhau với anh Sở Phong à?”

Uất Trì Diệc Thù không biết phải làm sao: “Không cãi nhau, chỉ là tâm trạng của cậu ta không tốt thôi, không cần để ý đến cậu ta”

Có một số việc vẫn nên trải qua, nhưng lại không nên quấy rầy.

Bây giờ chịu khổ sở một chút, nhưng qua một khoảng thời gian ngắn, những vết thương này sẽ tự lành, đến lúc đó cậu ta sẽ không như này nữa.

“Dẫn em đi ăn cơm tối, đi thôi”

Uất Trì Diệc Thù dắt tay cô, dẫn cô đi hướng ngược lại với hướng của Chung Sở Phong.

Đường Viên Viên nhìn hai người nắm tay nhau, đáy mắt âm thầm nổi lên niềm vui sướng.

Vốn dĩ Đường Viên Viên dự định đi đến nhà ăn, ăn tạm một chút gì đó, bây giờ anh trai lại đưa cô đi, cô cũng không biết sẽ đi ăn gì.

Hai người đi trên con phố đông đúc, được một lúc rồi mà sắc trời vân còn sáng rực, một phần ánh nắng chiều tà chiếu lên tòa kiến trúc, một nửa còn lại chiếu xuống con đường.

Cô được người mình thích kéo tay, đi qua vạch kẻ đường, đi qua các cửa hàng bên đường, trong lòng còn ấm áp hơn cả ánh nắng hiện tại.

“Muốn ăn gì?”

Giọng nói của Uất Trì Diệc Thù bình tĩnh khi hỏi cô, ánh mắt rơi ở trên khuôn mặt cô.

Đường Viên Viên không hiểu sao lại đỏ mặt, xấu hổ nói: “Đều được”

“Đều được? Vậy thì cửa hàng đăng sau này thì sao?”

Đường Viên Viên không chú ý đến cửa hàng đẳng sau là gì đã gật đầu lên, thật ra trong lòng cô nghĩ rằng chỉ cần là ở cùng anh, ăn gì cũng sẽ ngon.

“Đi thôi”

Uất Trì Diệc Thù kéo tay tay cô vào trong cửa hàng, lúc này Đường Viên Viên mới phát hiện đây là một cửa hàng cá nướng.

Cá nướng?

Đường Viên Viên đột nhiên hối hận vì mình đã tùy tiện đồng ý, ăn cái gì cũng tốt hơn là ăn cá, bởi vì từ nhỏ cô ăn cá đều không biết gỡ xương, vì vậy ngày xưa còn từng bị hóc xương cá, ấn tượng lần đó vẫn sâu đậm, xương cá bị mắc trong cổ, cuối cùng phải đi bệnh viện.

Vậy nên chuyện này luôn là nỗi ám ảnh của Đường Viên Viên.

Lúc đó là chuyện xảy ra ở nhà họ Dạ, anh trai cũng biết, anh cũng biết mình không ăn cá, sao còn đưa mình đến đây?
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1679


Chương 1679:

Nghĩ thế, trong lòng Đường Viên Viên cảm thấy tủi thân, có lẽ nào anh trai quên mất việc mình ám ảnh với ăn cá rồi sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, Đường Viên Viên lại thấy mình làm kiêu quá rồi, chỉ là bị hóc một lần thôi, hơn nữa đó cũng là chuyện hồi nhỏ, lúc đó anh trai mới có mấy tuổi, sao có thể nhớ được chứ? Quên mất cũng là chuyện bình thường.

Rất nhanh, Đường Viên Viên đã tự an ủi được chính mình.

Sau khi tự nhủ như vậy, người phục vụ đưa hai người họ lên tầng hai, tìm một chỗ ngồi ở bên cửa sổ rồi ngồi xuống.

“Hai vị xem muốn ăn cá gì?”

thực đơn, đụng vào một góc đã cô đành bỏ tay ra: “Vậy anh Đường Viên Viên vừa định nhận I phát hiện Uất Trì Diệc Thù đã cầm lấy gọi đi”

Sau khi Uất Trì Diệc Thù đưa thực đơn cho cô, anh quay đầu lại nói với phục vụ: “Làm phiền cho tôi thêm một bản nữa”

“Được”

Nhân viên phục vụ nhanh chóng cầm một bản thực đơn mới cho anh.

“Xem xem muốn ăn cái gì?”

Muốn ăn cái gì?

Đến cửa hàng cá nướng, bình thường đều sẽ ăn cá nướng, Đường Viên Viên lật thực đơn “Cửa hàng của chúng tôi có rất nhiều loại cá, hơn nữa còn có rất nhiều hương vị, hai vị xem xem thích loại nào?”

Nghe thấy nhân viên giới thiệu như vậy, Đường Viên Viên có chút căng thẳng lau mồ hôi, hỏi nhỏ nhân viên phục vụ: “Cái đó, cửa hàng của các anh chỉ có cá thôi sao, không có đồ ăn kèm gì đó sao?”

“Đương nhiên là có, hai vị thử lật đến trang cuối, có một số món ăn kèm, còn có đồ ăn vặt, đồ nướng, đồ ngọt, đều có. Đúng rồ chúng tôi có thêm món mới là tôm hùm hấp bia, có cần gọi một phần để thử không?”

Đường Viên Viên nhìn qua, toàn là những đồ có nhiều calo, thế nhưng cô rất thích tôm hùm.

Cô c*n m** d*** của mình, nhãn nhịn, gọi mấy phần đồ ăn thanh đạm.

“Thưa cô, cô không thử gọi một phần tôm hùm sao? Những người đến đây đều rất thích ăn, hay là cô sợ rằng tôm hùm ở quán chúng tôi làm không ngon?”

“Không phải, chỉ là gần đây tôi…”

“Cho cô ấy một phần”

Lúc này, Uất Trì Diệc Thù chủ động thay Đường Viên Viên trả lời.

“Được.”

“Thêm một con cá ba sa nữa, loại cay.”

Sau đó Uất Trì Diệc Thù liên tiếp gọi vài món ăn, Đường Viên Viên nghe thấy đều là đồ mình thích ăn, cô chớp mắt, sau đó khẽ nói: “Anh, đừng gọi nhiều như vậy, buổi tối chúng ta không ăn nhiều được như vậy đâu”

“À thêm hai bát mì nữa, được rồi”

“Được, hai vị đợi một chút.”

Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Đường Viên Viên không nhịn được mà nói: “Anh, có phải gọi nhiều quá không, đến lúc đó ăn không hết thì làm thế nào?”

“Ăn không hết?” Uất Trì Diệc Thù nhếch mày, buồn cười liếc cô: “Không phải trước đây em thích ăn nhất sao, còn nói ăn không hết?”

Lời này làm mặt Đường Viên Viên đột nhiên đỏ lên, bởi vì nghe giống như cô là một kẻ ham ăn, trước đây Đường Viên Viên cảm thấy không có việc gì, thế nhưng bây giờ lại khác.

“Em, đương nhiên là em ăn không hết rồi, bây giờ em ăn ít hơn trước Nói đến cuối cùng, Đường Viên Viên càng hùng hồn: “Đã nửa năm em không ăn nhiều hơn một bát rồi!”

Đây là sự thật, trừ hôm đó uống trà sữa đến nôn ra ngoài, từ lúc.

Đường Viên Viên quyết định giảm béo vào dịp năm mới, cô ăn uống vô cùng tiết chế, lúc đầu mới giảm thật sự rất thèm.

Đợi sau này, thời gian dần dần trôi qua, cũng không thấy thèm như trước nữa.

Uất Trì Diệc Thù rót một cốc nước đưa đến trước mặt cô, thấp giọng nói: “Em vẫn chưa trưởng thành, cơ thể vẫn đang phát triển, tốt nhất là không nên giảm béo”

Nghe vậy, Đường Viên Viên bĩu môi: “Rất nhanh thôi, còn nửa năm nữa là em trưởng thành, hơn nữa em cũng không giảm béo, em rèn luyện cơ thể thôi”

“Sợ anh ghét bỏ em sao?”

Đường Viên Viên: “…
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1680


Chương 1680:

Đột nhiên hỏi thẳng như vậy, Đường Viên Viên không biết phải trả lời như nào mới phải.

“Không, không có, không phải anh tưởng rằng em giảm béo là vì anh đấy chứ?”

Uất Trì Diệc Thù ngồi đối diện cô nhếch mày, anh căn bản không.

cần tiếp lời, chỉ cần im lặng nhìn cô, Đường Viên Viên đã không khống chế được rồi.

Quả nhiên, nhìn thấy anh không phản ứng gì, Đường Viên Viên lại chột dạ giải thích: “Em không phải giảm béo vì anh đâu, cũng không sợ anh ghét bỏ em”

Uất Trì Diệc Thù hơi nhếch môi, vẫn không nói gì.

Đường Viên Viên hơi cuống lên, lớn tiếng nói: “Anh! Em đang nói chuyện với anh đấy, anh có nghe thấy không?”

“Ừ, nghe thấy rồi. Nếu không phải là giảm béo vì anh, vậy thì không cần phải giải thích, em vội làm gì chứ?”

“Em làm gì có!”

Vốn dĩ không vội, bị Uất Trì Diệc Thù nói như vậy, Đường Viên Viên thật sự vội rồi.

Cô hễ cuống lên là tai lại đỏ rực, Uất Trì Diệc Thù nhìn thấy tai cô đỏ hết lên rồi, biết răng không nên chọc cô nữa, chỉ đành rút lời về.

“Được rồi, anh đùa thôi, uống chút trà cho đỡ khát trước đi, đợi một chút nữa cá sẽ lên”

Nhưng Đường Viên Viên bị anh nói cho cuống hết lên rồi, lúc này có giải vây cô cũng cảm thấy khó xử, may mà nhân viên phục vụ bê cá lên ngay lúc này.

Bởi vì đây là loại cá được bọc trong giấy bạc rồi nướng trong nồi, phần đáy còn phải đốt trên lửa, vậy nên Uất Trì Diệc Thù đứng dậy ngồi sang bên cạnh Đường Viên Viên, thân hình cao lớn bảo vệ cô.

“Được rồi”

Uất Trì Diệc Thù thản nhiên nói: “Cho vài món ăn nhẹ lên trước đi”

Rất nhanh món ăn nhẹ đã được bê lên, đều là đồ ngọt, Đường Viên Viên nhìn một cái, không dám tùy tiện giơ tay ra.

Lượng calo trong đồ ngọt rất nhiều, cô chỉ cần ăn nhiều một chút thôi là sẽ tiêu phí hết bao nhiêu công sức trong suất một thời gian dài ấy nên nhịn một chút thì hơn.

“Đều gọi cho em đấy, nếu không ăn thì rất lãng phí.”

Đều gọi cho cô sao?

Đường Viên Viên phiên não, cô sao có thể ăn nhiều như vậy được, hơn nữa bây giờ còn là buổi tối.

Vậy nên biểu cảm của cô không khỏi trở nên ủ rũ.

“Anh, em thật sự không ăn nhiều như vậy.”

“Được rồi, anh không bắt em nữa, ăn được bao nhiêu thì ăn, không ăn hết anh gói về cho em”

“Thật không?”

“từ”

Lúc này Đường Viên Viên mới thở phào một hơi, không còn gánh nặng nữa, cô có thể ăn một chút, phần còn lại cho anh.

Vốn dĩ dự định như vậy, thế nhưng khi thật sự ăn rồi, Đường Viên ‘Viên mới phát hiện không thể khống chế bản thân mình chỉ ăn một chút.

Thế nên cô không nhịn được lại lén lút ăn thêm một chút nữa, Đường Viên Viên cảm thấy xấu hổ, âm thầm nhìn Uất Trì Diệc Thù, phát hiện hình như anh không biết, chỉ chăm chú cho nước vào trong nồi, sau khi cá chín lại gắp ra đĩa.

Nhìn chỗ cá ấy, Đường Viên Viên lại thấy ám ảnh, âm thầm dịch đầu ra.

Qua một lúc, Uất Trì Diệc Thù mới nhẹ nhàng nói: “Được rồi.”

“Cái gì?’ Đường Viên Viên không hiểu được ý của anh, chỉ nhìn thấy anh đưa đĩa cá đến trước mặt mình: “Cho em đất Đường Viên Viên kinh ngạc, dường như có đồ vật gì đang mắc ở cổ họng, cảm thấy không thể mở miệng ra để từ chối được, lại nghe thấy anh nói: “Xương cá đều được nhặt hết ra rồi, em yên tâm”

“Anh?”

Cô thấy hơi bất ngờ, vốn dĩ tưởng rằng Uất Trì Diệc Thù đưa cô đi ăn cá, chắc là đã quên đi chuyện hồi nhỏ, không ngờ anh vẫn còn nhớ.

“Sao vậy?”

“Em tưởng anh quên mất chuyện em không thích ăn cá rồi.”

“Có đồ vật gì em không thích ăn sao? Không thích ăn là do sợ xương, xương của cá ba sa rất ít, anh đã nhặt hết ra cho em rồi, yên tâm ăn đi”

Giống như hôm qua, Uất Trì Diệc Thù đưa cô về trường, hai người nói lời tạm biệt, Đường Viên Viên quay lại ký túc xá của mình, hôm nay cô về hơi sớm, vậy nên mấy người ở ký túc xá vẫn chưa ngủ.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1681


Chương 1681:

Cô vừa bước vào, Viên Nguyệt Hàn chủ động chào hỏi cô.

“Vê rồi à Viên Viên, đi chơi ở đâu vậy?”

Đường Viên Viên nhìn Viên Nguyệt Hàn một cái, phần khóe mắt cảnh giác liếc Trương Hiểu Lộ bên kia, biểu cảm của cô ta có chút khó chịu, một lúc sau lại trở nên mềm mỏng, cười một cái với Đường Viên Viên.

“Không đi đâu cả, chỉ ăn cơm thôi.”

Cô đem túi qua rồi mở ra: “Tớ mua một ít hoa quả, các cậu có ăn không?”

‘Viên Nguyệt Hàn lập tức chạy đến, cầm một quả đào lên.

“Cảm ơn Viên Viên, tớ ăn một quả đào là được rồi, Hiểu Lộ ăn gì?”

Trương Hiểu Lộ đi qua, cuối cùng chọn một quả đào giống Viên Nguyệt Hàn.

Sau đó Đường Viên Viên đi tìm Mạnh Khả Phi, Mạnh Khả Phi khẽ nói: “Hôm nay hơi mệt, tớ muốn đi ngủ, vậy nên không ăn nữa, các cậu ăn đi”

Nói xong, Mạnh Khả Phi kéo chăn lên, nhắm mắt đi ngủ.

Đường Viên Viên rõ ràng cảm nhận được sự xa lánh và lạnh nhạt từ Mạnh Khả Phi, trong lòng cô hơi buồn, thế nhưng vẫn miễn cưỡng nở nụ cười, để hoa quả lên bàn.

Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ nhìn nhau, giống như ngửi được tin tức gì đó, sau đó hai người đi đến bên cạnh Đường Viên Viên.

“Viên Viên, hai người nữa là sinh nhật tớ rồi, cậu thật sự không đến sao?”

Nói đến sinh nhật, Đường Viên Viên nhớ đến cuộc nói chuyện lần trước cô không cẩn thận nghe được, cô mím môi: “Có phải hai người muốn gặp anh trai không?”

Hai người sững người.

“Nếu như các cậu mời tớ chỉ là để gặp anh tớ thôi, vậy thì tớ không đi đâu”

“Không phải!” Viên Nguyệt Hàn lắc đầu, nhanh chóng phủ nhận: “Có lẽ trước đây là vậy, thế nhưng sau này tớ nghĩ thông rồi, đàn ông không phải là tất cả, chị em mới quan trọng hơn.”

Tuy răng Đường Viên Viên chưa từng nghĩ chị em quan trọng hơn hay đàn ông quan trọng hơn, thế nhưng những lời này của Viên Nguyệt Hàn hình như cũng không phải giả vờ.

“Vậy thì tớ tham gia, không gọi anh đến, có sao không?”

“Không vấn đề gì, không vấn đề gì, cậu đến là được rồi, qua chơi một lúc, tiệc sinh nhật của tớ cũng sẽ có rất nhiều anh đẹp trai, nếu cậu nhìn trúng anh nào, có thể nói với tớ, tớ có thể làm mai cho cậu!”

Nói xong, Viên Nguyệt Hàn giơ tay ra nắm lấy Đường Viên Viên, híp mắt nói: “Thế nào?”

Nghe vậy, mặt Đường Viên Viên đỏ lên.

“Không, không cần”

Cô chỉ thích một mình Uất Trì Diệc Thù, còn lâu mới nhìn trúng người khác: “Đừng xấu hổ mà Viên Viên, chúng ta sắp trưởng thành rồi, lúc này phải tìm một người đàn ông không tồi để hẹn hò, từ cấp ba đến đại học, từ đại học đến khi tốt nghiệp, nếu như hai người vẫn hạnh phúc với nhau, còn có thể kết hôn luôn, tốt biết mấy?”

Thật ra Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ đều đã nghĩ xong rồi, giới thiệu cho Đường Viên Viên một người bạn trai trước, đến lúc đó cô vui vẻ rồi sẽ cảm kích bọn họ, muốn theo đuổi anh trai cô không phải thành một chuyện rất đơn giản sao?

Sau khi nghe xong những lời này, tư tưởng của Đường Viên Viên lại phiêu dạt tới chỗ khác.

Nếu có thể bắt đầu yêu đương từ khi còn học cấp ba, đến lúc tốt nghiệp đại học thì tiến tới hôn nhân hình như thật sự là một dự định không tồi đâu.

Nhưng mà tuổi tác của cô nhỏ hơn anh trai, chờ tới khi cô vào đại học thì anh trai đã tốt nghiệp đại học xong rồi.

Căn bản không thể xảy ra việc mỗi ngày đều ở bên nhau bầu bạn sẻ chia, nghĩ tới đây, biểu cảm của Đường Viên Viên lập tức có chút ủ rũ.

Thậ Mà Viên Nguyệt Hàn lại ôm lấy Đường Viên Viên vẫn còn đang thả trôi tư tưởng bay tới chỗ rất xa, đã bắt đầu thỏa sức tưởng tượng về một tương lai đầy tốt đẹp phía trước.

“Đi thôi đi thôi, không muốn tìm anh trai nhỏ cũng được, đến lúc đó cứ ăn một chút cũng coi như là đã giúp đỡ tớ rồi, sinh nhật của tớ mà, suy cho cùng cũng không thể chỉ có vài người được đúng không?”

là đáng tiếc.

Cuối cùng Đường Viên Viên chỉ có thể đồng ý.

“Được rồi, đến lúc đó tớ sẽ qua được chưa”

“Yêu cậu chết đi được ấy Viên Viên ơi” Viên Nguyệt Hàn ôm thật chặt Đường Viên Viên một cái, sau đó lại ngó lên nhìn Mạnh Khả Phi ở giường trên: “Khả Phi, hôm đó cậu đi cùng Viên Viên tới nhé, hai người các cậu nhất định không được vắng mặt đâu đó”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1682


Chương 1682:

Mạnh Khả Phi vẫn chưa ngủ, nghe cô ta gọi tới tên mình lại không thể nào giả chết được nên chỉ có thể nói: “Hôm đó có khả năng tôi vẫn phải đi làm thêm, nếu như ông chủ đồng ý cho tôi nghỉ một hôm thì tôi chắc chản sẽ đi, nếu ông chủ không đồng ý thì đành phải có lỗi với cậu thôi”

“Được rồi, trước đó vài hôm cậu cứ thử xin phép ông chủ xem sao, nhớ là nói mấy câu êm tai một chút, hẳn là chú ấy sẽ châm chước cho cậu nghỉ một hôm”

“Ừ, để tôi thử xem sao”

Sau đó ký túc xá rơi vào trạng thái im lặng, không ai nói với ai câu nào nữa.

Mỗi người họ đều mang theo những tâm tư của riêng mình tiến vào giấc mộng.

Hôm sau Đường Viên Viên muốn đi chọn quà sinh nhật cho Viên Nguyệt Hàn, rốt cuộc cũng là đến dự sinh nhật của người ta, nói thế nào cũng không thể đi tay không tới được, vốn dĩ cô muốn rủ Mạnh Khả Phi cùng đi chọn quà với mình, kết quả Mạnh Khả Phi lại phải đi làm thêm, không còn cách nào khác, Đường Viên Viên đành phải đi một mình.

Kết quả vừa ra khỏi cổng trường cô đã đụng phải Uất Trì Diệc Thù.

Nhìn thấy anh, Đường Viên Viên vừa ngạc nhiên lại vừa vui mừng, nhanh chân chạy tới chỗ anh.

“Anh, sao anh lại tới nữa thế?”

Từ sau lần làm hòa lúc đó, tần suất Uất Trì Diệc Thù tới tìm cô càng lúc càng tăng lên rồi.

“Lại?” Uất Trì Diệc Thù khế híp hai mắt lại: “Sao lại dùng từ “lại”?

Không lẽ em không mong muốn anh đến đây thăm em à?”

“Đương nhiên là không phải” Đường Viên Viên lắc đầu nói: “Chỉ là mỗi ngày anh đều dành thời gian tới đây tìm Viên Viên, có phải sẽ lỡ mất rất nhiều thời gian làm chuyện khác không?”

“Sẽ không đâu, ở bên cạnh em sao có thể coi là chuyện tốn thời gian được chứ, hôm nay em định làm gì vậy?”

Tuy rằng hai người họ vẫn chưa thổ lộ tình cảm với nhau, cũng chưa từng nói rằng muốn ở bên nhau, nhưng mà những chuyện họ làm lúc này thật giống như khoảnh khắc ngọt ngào nho nhỏ giữa các cặp đôi yêu nhau hằng ngày, ví dụ như Uất Trì Diệc Thù sẽ đi cùng cô tới những nơi mà cô muốn đi, hoặc là ăn một bữa cơm bình thường giản dị, uống một cốc trà sữa thanh mát ngọt ngào.

“Hai ngày nữa em phải đi dự sinh nhật của một người bạn, cho nên em muốn mua cho cô ấy một món quà.”

“Sinh nhật? Bạn nào vậy?” Uất Trì Diệc Thù đã từng gặp qua ba người bạn cùng phòng ký túc của Đường Viên Viên, nhưng trừ Mạnh Khả Phi ra thì hai người còn lại nhìn thế nào cũng cảm thấy giống như kiểu người không tốt lành gì hết.

“Chính là hai người bạn cùng phòng của em mà anh đã từng gặp rồi ấy, một người là Viên Nguyệt Hàn, một người là Trương Hiểu Lộ, đúng rồi, cả hai cô ấy đều thích anh đó”

Quả nhiên là hai người họ, Uất Trì Diệc Thù nhớ tới sự kiện làn trước khi đang ăn cơm thì có một người rời khỏi đó, mím môi lại, sau đó nằm tay cô gái nhỏ đi về phía trước.

“Mua quà sinh nhật thì được, nhưng mà chỉ dừng lại trong giới hạn đưa cho hai người họ thôi, sinh nhật thì tốt nhất không nên đi”

Nghe anh nói vậy, vẻ mặt của Đường Viên Viên ngập tràn sự khó hiểu.

“Vì sao vậy anh?”

Cô bé của anh quá mức hồn nhiên, Uất Trì Diệc Thù cũng muốn bảo.

vệ sự trong sáng ấy của cô nên tất nhiên sẽ không nói xấu về hai cô gái kia trước mặt cô, chỉ dịu dàng nói: “Nếu như em tham dự tiệc sinh nhật rồi thì ai ăn cơm cùng anh đây?”

Quả nhiên sau khi Đường Viên Viên nghe xong thì bắt đầu tỏ ra vô cùng bối rối.

“Không có ai ăn cơm cùng anh à?”

“Ừ, nếu như em không tới thì anh chỉ có thể ăn cơm một thân một mình thôi.”

“Nhưng mà trước đó anh…”

Không phải trước đó anh vẫn luôn ăn cơm một mình hay sao? Cũng chưa từng thấy anh tủi thân tới mức này mà, sao hôm nay lại cứ tỏ ra như vậy thế?

“Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, có thể giống nhau được sao?”

Uất Trì Diệc Thù duỗi tay búng nhẹ lên trán cô một cái: “Hay là em cảm thấy sinh nhật của cô bạn kia có khả năng sẽ có rất nhiều bạn nam khác tới tham dự, muốn tới đó gặp gỡ làm quen đúng không?”

Không hiểu sao Đường Viên Viên có chút chột dạ, bởi vì đây đều là những lời Viên Nguyệt Hàn đã nói với cô đêm hôm qua, nhưng câu nói này của anh hôm nay giống như đã ở hiện trường lúc các cô đang nói chuyện vậy.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1683


Chương 1683:

“Sao anh có thể nghĩ như vậy chứ, em tất nhiên sẽ không nghĩ tới những chuyện đó rồi, không đi không đi nữa”

Nếu như cô đi, có lẽ anh trai sẽ cảm thấy cô cố ý tới gặp những bạn nam khác.

“Nhưng mà anh ơi, đêm qua em đã đồng ý với bọn họ rồi, nếu như bây giờ đổi ý không đi nữa, có lẽ nào bọn họ sẽ cảm thấy Viên Viên không biết giữ lời hứa, rất đáng trách hay không?”

“Sẽ không đâu”

Mối quan hệ sống chung giữa người với người, tuy rằng tình cảm là rất đáng quý, nhưng hai người kia vốn dĩ không tốt đẹp gì hết, đối với loại người như vậy căn bản không cần phải sợ làm chuyện có lỗi với họ.

Nhưng nếu như Uất Trì Diệc Thù không nói ra, chỉ sợ Đường Viên Viên sẽ luôn dăn vặt day dứt mãi trong lòng mình.

“Em cứ nói là đột nhiên em có chuyện khác phải xử lý mất rồi, nói lời xin lỗi với cô ấy, sau đó tặng quà sinh nhật cho cô ấy là được, chỉ cần có tấm lòng thôi, nếu như cô ấy vì chuyện này mà giận cá chém thớt với em…”

Câu nói tiếp theo, Uất Trì Diệc Thù chợt im lặng không nói tiếp nữa, tuy Đường Viên Viên rất ngây thơ đơn thuần, nhưng cũng không phải là người không hiểu ý, rất nhanh đã hiểu được ý của anh.

“Em biết rồi anh, vậy chúng ta cứ đi chọn quà trước đã, đến lúc đó em giải thích rõ ràng với cô ấy là được rồi”

“ừ”

Kỳ thật Đường Viên Viên cũng không hiểu quá rõ về Viên Nguyệt Hàn, nói rõ ra là một chút cũng không hiểu được, rốt cuộc thì trước đó đã từng cãi nhau long trời lở đất, cô cũng chưa từng có ý định tìm hiểu về sở thích của Viên Nguyệt Hàn.

Nhưng mà nếu chỉ mua quà sinh nhật thôi thì nữ sinh tuổi này về cơ bản có những món đồ cố định cần dùng tới, mấy thứ đơn giản đó Đường Viên Viên vẫn có thói quen sử dụng, chẳng hạn như nước hoa, hơn nữa cô còn đặc biệt thích mùi hương ngọt ngào của trái cây, cho nên lần này cô đang dự định mua nước hoa tặng cho Viên Nguyệt Hàn là được.

Khi cô kéo theo Uất Trì Diệc Thù tới quầy b*n n**c hoa, chị nhân viên còn tưởng rằng cô gái nhỏ này đang muốn mua cho bản thân mình, Đường Viên Viên nói thẳng: “Em muốn mua quà cho bạn em, loại nước hoa nào mang đi tặng người khác thì thích hợp hả chị?”

“Nếu như tặng cho người khác thì em phải biết sở thích của cô ấy như nào nhé, cô ấy thích hương nồng một chút hay là mùi hương thanh nhạt hơn?”

“Em cũng không rõ lắm”

“Như vậy đi, nếu em không biết rõ thì cứ chọn một loại mùi hương vừa không quá nồng đậm nhưng cũng vừa không quá nhạt nhẽo được chứ?”

Câu nói này nghe có vẻ rất hợp lý, Đường Viên Viên gật đầu: “Được ạ, đến lúc đó chị có thể đóng gói đẹp đế giúp em một chút được không ạ? Sau đó em muốn viết một vài lời chúc mừng sinh nhật nữa, chỗ mình sinh nhật chứ chị?”

“Đều có đủ hết em nhé, em cân nhắc một chút xem để bọn chị viết giúp em hay là em tự tay viết thiệp?”

Đường Viên Viên lập tức nói: “Em tự tay viết”

Tặng quà cho người khác mà, vẫn nên có chút thành ý, cô đã không có thời gian tự mình làm thì cũng không thể ngay cả thiệp chúc mừng cũng nhờ người khác viết hộ mình được.

Uất Trì Diệc Thù đứng bên cạnh nhìn cô gái nhỏ của anh nghiêm túc.

viết thiệp chúc mừng, thầm thở dài trong lòng, cô quá mức trong sáng thuần khiết, cũng không biết rõ như nào là tốt như nào là xấu nữa.

Nhưng mà cũng không thể cưỡng ép được, có một vài cảm xúc dù sao cũng phải tự mình trải qua thì mới có thể hiểu rõ được, sau đó dần trưởng thành hơn.

Sau khi Đường Viên Viên nghiêm túc viết xong thiệp mừng sinh nhật thì đưa cho nhân viên chăm sóc khách hàng tại đó để họ bọc quà kỹ càng hơn giúp cô.

Bởi vì hôm nay Đường Viên Viên muốn mua quà tặng cho người khác nên Uất Trì Diệc Thù không thay cô trả tiền nữa, chờ cô viết xong rồi đóng gói quà cẩn thận, sau đó ngửa đầu nhìn về phía Uất Trì Diệc Thù.

“Anh ơi, xong rồi, chúng ta đi thôi”

“ừ”

Sau khi hai người họ rời khỏi đó thì cùng nhau đi ăn cơm tối, sau đó Uất Trì Diệc Thù đưa cô trở lại trường học.

Trước khi đi, Uất Trì Diệc Thù dặn dò cô.

“Những lời anh dặn em đã nhớ kí chưa?”

“Hả?” Đường Viên Viên tạm thời chưa lấy lại phản ứng để hiểu điều anh đang nhắc đến là gì.

Uất Trì Diệc Thù khẽ thở dài: “Chính là chuyện đừng tham dự tiệc sinh nhật bạn em đó, chiều nay đã bàn bạc kỹ lưỡng như vậy mà đến giờ đã quên nhanh tới mức đó à?”

“À, thì ra anh đang nói tới chuyện đó à, anh yên tâm đi, em sẽ không quên đâu, em chỉ đang tạm thời chưa hiểu ra vấn đề anh đang nhắc đến thôi”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1684


Chương 1684:

Đường Viên Viên lập tức vỗ ngực đảm bảo với anh: “Sau khi quay về phòng em sẽ lập tức tặng quà cho cô ấy rồi giải thích rõ ràng”

“ừ”

Uất Trì Diệc Thù duỗi tay xoa xoa đầu cô, nhẹ giọng nói: “Vào đi thôi, tặng quà xong thì đi ngủ sớm một chút, nếu như cô ấy hỏi em lý do vì sao thì em cứ nói là em có chuyện khác cần giải quyết, nếu như cô ấy tiếp tục gặng hỏi thì hãy nói lảng sang chuyện tặng quà, hiểu rõ chưa?”

Đường Viên Viên cái hiểu cái không khẽ gật đầu.

Sau đó cô vẫy tay tạm biệt Uất Trì Diệc Thù rồi bước vào trong trường.

Khi quay trở lại phòng ký túc thì vẫn còn khá sớm, cho nên Mạnh Khả Phi vẫn chưa tan việc quay lại.

Trương Hiểu Lộ đang đắp mặt nạ, Viên Nguyệt Hàn thì vừa ra khỏi nhà vệ sinh, thấy cô trở về thì nhiệt tình tiến lên hỏi thăm.

“Viên Viên đã về rồi à, hôm nay cậu lại đi đâu vậy? Còn mua quà nữa sao?”

Cô ta nhìn chằm chằm chiếc túi quà được gói tinh xảo trong tay Đường Viên Viên.

“Ừ” Đường Viên Viên gật đầu, khẽ c*n m** d*** của mình, ngẫm nghĩ một lát xem nên mở miệng nói với cô ta như thế nào, sau khi nghĩ tới nghĩ lui thì nhớ ra, cho dù có nói ngon nói ngọt cỡ nào thì cũng là từ chối cô ấy, còn không bằng trực tiếp nói ra thì tốt hơn.

“Ừm Nguyệt Hàn à, tớ có chút chuyện cần nói với cậu”

“Ừz “Thì là tiệc sinh nhật của cậu, có khả năng tớ sẽ không tới được”

Trên gương mặt lạnh nhạt của Viên Nguyệt Hàn căn bản còn mang theo ý cười, sau khi nghe xong những lời này của cô thì nụ cười cứng đờ lại, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần.

“Vì sao vậy? Đêm qua không phải cậu đã đồng ý với tớ là sẽ tới hay.

sao? Vì sao đột nhiên lại không muốn đến nữa?”

Đường Viên Viên khẽ c*n m** d***, không nói tiếp nữa.

“Có phải đã có chuyện gì xảy ra hay không? Viên Viên, có phải cậu vân còn nghi ngờ chưa tin tưởng tớ đúng không?”

“Không đâu không đâu” Đường Viên Viên lắc đầu: “Không phải tớ vẫn chưa tin tưởng cậu, chỉ là tớ còn chuyện khác cần phải xử lý nên không thể đi được”

Nói xong, Viên Nguyệt Hàn vẫn muốn mở miệng dò hỏi tiếp, Đường Viên Viên nhớ tới những lời Uất Trì Diệc Thù đã dặn mình, cầm túi quà tiến lên.

“Đúng rồi, đây là món quà hôm nay tớ cố tình đi chọn mua tặng cậu, tuy tớ không thể tham dự tiệc sinh nhật, nhưng mà quà tặng cậu thì tớ vẫn chuẩn bị đầy đủ đó”

Viên Nguyệt Hàn sửng sốt: “Quà này cho tớ à?”

Nhìn túi quà được đóng gói tinh xảo, Viên Nguyệt Hàn lập tức có chút tò mò muốn biết bên trong đó là thứ gì.

“Ừ, đây là quà sinh nhật tớ mua tặng cậu.”

Viên Nguyệt Hàn bước tới nhận lấy, nhìn cách đóng gói của chiếc túi thôi cũng cảm thấy rất xa xỉ, gia đình cô ta tuy không phải quá tệ nhưng nếu so với Đường Viên Viên thì chẳng đáng là gì cả, cho nên cô ta rất mong chờ không biết thứ mà Đường Viên Viên tặng mình là gì.

Nhìn túi đã biết giá trị không hề nhỏ, nếu như là đồ tốt thì việc cô không đến dự sinh nhật mình, Viên Nguyệt Hàn cũng sẽ quá mức để ý nữa.

Sau khi mở ra, Viên Nguyệt Hàn phát hiện đó là một lọ nước hoa, nhưng mà là nhãn hiệu cô ta chưa từng thấy bao giờ.

“Haiz, trước đó tớ quên chưa hỏi xem cậu thích loại nước hoa như nào cho nên nhân viên chăm sóc khách hàng ở đó đã tư vấn cho tớ một loại nước hoa không quá nồng cũng không quá nhạt nhếo để tặng cậu, hy vọng cậu sẽ thích nó.”

Viên Nguyệt Hàn có chút thất vọng, vốn tưởng rằng là một món đồ tốt có giá trị cao nữa cơ, thì ra chỉ là một lọ nước hoa.

Một lọ nước hoa thì có thể đáng giá bao nhiêu tiền chứ?

Lúc này, chút chờ mong mà Viên Nguyệt Hàn dành cho Đường Viên Viên đã hoàn toàn biến mất không còn chút gì, nhưng mà vì mối quan hệ lâu dài, cô ta vẫn miễn cưỡng nở một nụ cười nhẹ.

“Tớ rất thích, cảm ơn cậu”

“Thật à? Đây là mùi hương cậu thích sao?”

Viên Nguyệt Hàn cầm lên ngửi ngửi một lát rồi gật đầu nói: “Ừ, tớ cũng thích mùi này, cảm ơn nhé, nhưng mà cậu thật sự không nghĩ lại tới chuyện tham dự sao? Tớ còn mời tới đó rất nhiều anh đẹp trai, còn đang định giới thiệu cho cậu vào dịp sinh nhật của tớ nữa chứ, bây giờ cậu đã thay đổi nhiều như vậy rồi, chắc chắn họ sẽ rất thích cậu đó.”

Nhớ tới những lời anh trai đã dặn dò mình, Đường Viên Viên nhanh chóng nói: “Thật sự có chuyện khác cần phải xử lý, thật sự ngại quá, cậu đã tắm xong rồi đúng không? Tớ cũng đi tắm đây”

Nói xong, Đường Viên Viên nhanh chóng thoát ra khỏi chỗ đó.

Sau khi cô đóng cửa phòng tắm lại, nhận thấy bên ngoài không còn âm thanh nào khác mới chậm rãi thở dài một hơi nhẹ nhõm, quả nhiên anh trai vô cùng giỏi, cách nào quả thật rất hữu dụng.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1685


Chương 1685:

Bên ngoài phòng tắm, Viên Nguyệt Hàn mang theo chai nước hoa đi tới trước mặt Trương Hiểu Lộ, bĩu môi nhìn cô ta, đưa tay chỉ vào chai nước hoa trong tay mình, biểu cảm trên mặt toàn là vẻ khinh thường chán ghét.

Trương Hiểu Lộ liếc mắt về phía chai nước hoa kia một cái rồi nhỏ giọng nói: “Keo kiệt thật, rõ là tiểu thư vàng ngọc mà cũng chỉ đến thế thôi, tặng quà sinh nhật mà cũng không nỡ chỉ tiền nhiều hơn nữa”

Suy nghĩ của Viên Nguyệt Hàn cũng giống như Trương Hiểu Lộ, cầm chai nước hoa đưa tới bên mũi ngửi ngửi một lát, sau đó nói: “Nhưng mà mùi hương của chai nước hoa này cũng không hản là tệ đâu, không giống những lọ nước hoa bình thường tôi vẫn mua, không quá mức nồng đậm cũng không quá nhạt nhòa, vô cùng hợp lòng người”

“Thật sao?” Trương Hiểu Lộ ngồi dậy: “Tôi ngửi thử xem”

Viên Nguyệt Hàn đưa chai nước hoa cho cô ta, Trương Hiểu Lộ nhận lấy ngửi thử một lượt: “Mùi hương này ngửi qua có vẻ không tệ lắm thật, của nhãn hiệu nào vậy?”

“Chưa từng thấy bao giờ, có lẽ là của một cửa hàng nhỏ nào đó.

Liên quan gì đến cậu ta chứ, trước đó cậu ta đã bị chúng ta nói xấu rồi, chỉ hận không thể trả thù lại được ấy chứ, món quà sinh nhật mua tặng tôi chắc chắn cũng không mua loại nào tốt đẹp như vậy được đâu”

Nói tới đây, Viên Nguyệt Hàn thở dài: “Sớm biết như vậy thì ngay từ đầu đã phải cố gắng móc nối quan hệ với cậu ta thật tốt”

Nghe cô ta nói vậy, Trương Hiểu Lộ cười lạnh một tiếng: “Nếu lo lắng như vậy thì sau này bớt nói những câu tương tự như này đi, phòng ký túc rộng lớn như vậy, cậu cho rằng khi cậu ta đang ở trong phòng tắm thì không thể nghe thấy những lời chúng ta nói bên ngoài hay sao?”

Sắc mặt lạnh lùng của Viên Nguyệt Hàn khế thay đổi, ánh mắt khẽ lướt thoáng qua về phía phòng tắm, giọng nói cũng cố gắng nhỏ hơn vài phần.

“Có lẽ không nghe thấy đâu nhỉ, được rồi, sau này vẫn nên chú ý một chút”

Sau đó cô ta lấy lại chai nước hoa, đột nhiên nhớ tới điều gì đó.

“Đúng rồi, cậu ta không muốn tới tham dự tiệc sinh nhật của tôi, chúng ta sẽ mượn sức của cậu ta như thế nào đây?”

Trương Hiểu Lộ bóc chiếc mặt nạ đang đắp trên mặt ra vứt vào thùng rác, sau đó vừa dùng tay nhẹ nhàng mát xa da mặt vừa trả lời cô ta: “Không đi cũng bình thường thôi mà, sao có thể tha thứ cho chúng ta nhanh như vậy được, đại khái vẫn cần thời gian bình tĩnh lại, cậu ta không đi thì cậu vẫn có thể kéo theo Mạnh Khả Phi tới đó mà”

“ừ”

“Ra tay chậm rãi thôi, dù sao vẫn còn thời gian mà”

Viên Nguyệt Hàn thở dài, bây giờ cũng chỉ có thể như vậy thôi. Đúng lúc này cửa phòng ký túc mở ra, Mạnh Khả Phi sau khi tan việc đã quay trở lại.

Trên mặt cô mang theo vẻ mệt mỏi, sau khi bước vào phòng ngay cả mắt cũng không nhấc lên nhìn Viên Nguyệt Hàn một lượt, sau đó đi thẳng tới phòng tắm.

“Viên Viên đang tắm trong đó rồi”

Một câu khiến Mạnh Khả Phi dừng chân lại.

Viên Nguyệt Hàn giống như nghĩ tới điều gì đó, tiến lên đi tới bên cạnh cô ấy.

“Cậu đã thử xin ông chủ cậu nghỉ một ngày chưa vậy?”

Xin nghỉ?

Kỳ thật Mạnh Khả Phi không nghĩ tới chuyện tham dự, khi nói những lời này chẳng qua vì muốn kéo dài thời gian với cô ta mà thôi.

Vì thế cô khẽ đảo mắt rồi nhẹ giọng nói: “Xin rồi, hôm nay tôi đã nói với chú ấy, nhưng mà ông chủ không đồng ý”

“Sao lại không đồng ý chứ, cậu có nói với chú ấy là cậu phải tới dự sinh nhật của một người bạn không, cậu cứ nói là một ngày rất quan trọng đi, dù sao mỗi ngày cậu cũng đều đi làm thêm, nghỉ mất một ngày cũng không có chuyện gì đâu.”

Trời, nói nhẹ nhàng thật đấy.

Công việc mà cô tìm được sẽ trả thêm lương nếu như chăm chỉ làm việc, nếu như mỗi ngày cô đều kiên trì tới chấm công thì mỗi tháng sẽ được thưởng thêm hai triệu đồng nữa, tuy hai triệu đồng này đối với họ mà nói không phải là một số tiền to tát, có lẽ chỉ ra ngoài ăn vài bữa cơm đã hết rồi.

Nhưng hai triệu đồng này đối với Mạnh Khả Phi là một số tiền lớn, có nó thì có thể dùng trong rất nhiều ngày không cần lo nghĩ nữa.

Cho nên cô không muốn nghỉ đứt đoạn giữa chừng.

“Xin lỗi nhé Nguyệt Hàn, có lẽ tôi thật sự không đi được đâu, đến lúc đó ông chủ tức giận ném tôi vào nồi canh thì toi mất”

Nói xong Mạnh Khả Phi lấy món quà sinh nhật mình đã mua ra đưa cho Viên Nguyệt Hàn.

“Đúng rồi, đây là quà sinh nhật mà tôi đã mua cho cậu, tuy không phải rất đáng giá nhưng cũng là một chút tấm lòng nhỏ của tôi”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1686


Chương 1686:

Viên Nguyệt Hàn liếc mắt qua món đồ ở trong tay cô ấy một lượt, phát hiện đó là một hộp quà được bọc rất bình thường, nhìn qua đã biết là một thứ chẳng hề đáng giá, đột nhiên sinh ra một loại cảm giác vô cùng ghét bỏ.

Nhưng mà vì muốn tỏ ra lịch sự nên cô ta vẫn đưa tay ra nhận lấy món quà, cười nhẹ nói: “Cảm ơn cậu nhé, kỳ thực đối với tôi mà nói, tôi cảm thấy các cậu đồng ý tới tham dự sinh nhật của tôi sẽ khiến tôi vui vẻ hơn nhiều so với việc tặng quà này ấy”

Mấy lời nói dối đầy khinh bỉ như này, có ai nghe mà tin được không?

Mạnh Khả Phi thầm cười lạnh trong lòng nhưng trên mặt không hề thể hiện ra.

“Thật sự xin lỗi, hy vọng sang năm tới vẫn còn cơ hội được tham dự tiệc sinh nhật của cậu, chúc cậu sinh nhật vui vẻ, đến hôm đó hãy ăn mừng với mọi người thật vui nhé.”

“Cảm ơn Khả Phi, đến hôm đó tớ sẽ mang bánh kem về cho cậu ăn nha, đúng rồi, Viên Viên cũng không tới dự, cậu ấy bảo cậu ấy có việc phải giải quyết, cậu có biết chuyện gì đã xảy ra không?”

Nghe cô ta nói vậy, Mạnh Khả Phi hơi ngập ngừng: “Cậu ấy cũng không đi à, không phải hôm qua các cậu đã..”

“Đúng thế, rõ ràng tối hôm qua đã đồng ý với tôi rồi, nhưng hôm nay khi quay về phòng lại nói không đi được nữa, chỉ mua quà tặng sinh nhật cho tôi thôi, cậu nhìn xem này”

Viên Nguyệt Hàn cố ý quay ngườ lấy món quà Đường Viên Viên đã tặng cô ta lên đưa cho Mạnh Khả Phi xem, “Đây hình như là nước hoa của một thương hiệu nào đó, tôi rất thích mùi hương này, đúng rồi, cậu tặng tôi thứ gì vậy?”

Mạnh Khả Phi thấy cách đóng gói của hai hộp quà hoàn toàn đối lập với nhau, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Cô mím môi mở miệng một cách khó khăn: “Quà tôi tặng không đẹp.

như vậy đâu, chỉ là một món đồ trang trí theo đôi thôi, nhưng mà tôi cảm thấy nó khá tỉnh xảo”

Vừa dứt lời, Viên Nguyệt Hàn đã xé giấy gói của hộp quà ra một cách thô bạo, sau đó vứt sang một bên, động tác cực kỳ khinh thường, nhưng mà sau khi nhìn thấy hai chú thỏ trang trí ở trong hộp lại bày ra bộ mặt vui mừng ngạc nhiên.

“Đáng yêu quá đi, món quà này tôi vô cùng thích đó, cảm ơn Khả Phi nhé”

Giả dối tới mức khiến Mạnh Khả Phi không thể nhìn nổi nữa, cô cố gắng cong môi đáp lại: “Không cần khách sáo đâu, cậu thích là được rồi: Sau đó Viên Nguyệt Hàn cầm hai chú thỏ đôi của cô và nước hoa Đường Viên Viên tặng quay lại giường của mình làm trò trước mặt cô, đặt nước hoa lên bàn cẩn thận xong thì tiện tay quăng thỏ con sang bên cạnh gối đầu của mình.

Trương Hiểu Lộ thấy một màn này thì khẽ nhếch môi.

Hai tay của Mạnh Khả Phi đang rũ xuống không nhịn được cuộn chặt lại, cuối cùng vẫn phải thả lỏng ra, cô cúi đầu giống như đang nghĩ tới điều gì đó, nở nụ cười đầy khinh thường, sau đó cô ngồi vào bàn học của mình bật đèn lên chuẩn bị làm bài.

Dù sao món quà kia cũng không tốn của cô quá nhiều tiền, đại khái chỉ có hơn một trăm nghìn mà thôi, cô cũng không có ý định chọn một món quà tốt đẹp hơn cho loại người giống Viên Nguyệt Hàn.

Cho nên cách đối xử thô bạo của Viên Nguyệt Hàn như vậy cô đã sớm nghĩ tới rồi.

Coi như là rác rưởi để ném thôi mà, Mạnh Khả Phi mở sách vở ra, lại bỗng nhiên nghĩ tới chuyện của Viên Viên.

Không phải cô ấy đã đồng ý rồi sao, sao bây giờ lại không đi nữa?

Nhớ tới nhiều ngày như vậy rồi mà ngày nào Viên Viên cũng đi ăn cơm dạo phố với Uất Trì Diệc Thù, trong đầu Mạnh Khả Phi bắt đầu xuất hiện chút bực bội, cô biết bản thân mình không xứng đáng với một chàng trai ưu tú như vậy, bất luận là gia thế hay là ngoại hình của cô, cô cũng hiểu rõ Uất Trì Diệc Thù sẽ không thích mình được.

Chỉ là cô không thể nào thuyết phục được bản thân mình, cứ cứng đầu thích anh.

Trong mơ cũng xuất hiện gương mặt của người kia rất nhiều lần, cô đã từng tỉnh lại khỏi giấc mơ vô số lần, nói với mình là không thể như vậy được, cô không nên làm những việc không thực tế như vậy, không, việc này so với những cảnh ở trong mơ còn hư ảo hơn, là chuyện không có khả năng xảy ra.

Nhưng trái tim cô lại vẫn cứng đầu như cũ.

Cho nên Mạnh Khả Phi nỗ lực học hành, nỗ lực làm thêm, để bản thân có thật nhiều kiến thức, làm thêm kiếm tiền với hy vọng có thể thay đổi cuộc đời mình.

Nhưng mà bây giờ nhìn lại, tất cả mọi thứ cũng chả khá hơn.

Vị trí mà cô phải nỗ lực mãi mới có thể chạm tới thì vốn dĩ chỉ là vạch xuất phát của người khác mà thôi, cô nỗ lực chạy trên đôi chân mình thật nhanh thật nhanh đi chăng nữa, người khác chỉ tùy tiện lái xe một lát đã đuổi kịp cô rồi.

Cô lấy cái gì để cạnh tranh với người khác đây?
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1687


Chương 1687:

Nghĩ tới đây, Mạnh Khả Phi tự giễu trong lòng, rõ ràng muốn tập trung học hành mà lúc này ngay cả sách cũng không đọc nổi, chỉ có thể đóng sách vở lại rồi mở sách môn khác ra học, sau đó lại từ từ phát hiện ra căn bản môn học này cô cũng không đọc lại được.

Không biết hai người Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ ở phía sau đang nói chuyện gì mà cả hai cùng nở nụ cười ha ha rất vui vẻ, cô cầm lấy chiếc gương nhỏ trên bàn soi ra đằng sau, vừa vặn thấy cảnh cười đùa vui vẻ của hai người kia.

Rõ ràng bộ dạng của hai người họ đang cười đến vô cùng vui vẻ, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy nụ cười của Viên Nguyệt Hàn đầy sự châm chọc, cô đặt gương xuống tiếp tục giả vờ học bài.

Chờ Đường Viên Viên tắm rửa xong cô mới cầm quần áo của mình bước vào phòng tắm.

“Khả Phi, cậu đã về rồi à, tớ…”

Đường Viên Viên vốn dĩ muốn chào hỏi cô ấy nhưng Mạnh Khả Phi lại trực tiếp lướt qua người cô, chào cũng không chào lại cô một câu, ngay cả liếc mắt cũng không nhìn lấy một lần.

Đường Viên Viên ngây ngẩn cả người, quay đầu lại.

Rầm!

Mạnh Khả Phi dùng hết sức đóng sập cửa phòng tắm lại, Đường Viên Viên đứng tại chỗ ngây ra như phỗng.

Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn ở bên kia cũng phát hiện ra chuyện đó, hai người họ liếc nhau, sau đó Viên Nguyệt Hàn bước tới kéo Đường Viên Viên tới chỗ cô ta.

“Hai cậu lại cãi nhau đấy à?”

Đường Viên Viên lắc đầu: “Không có mà”

“Vậy sao cậu ấy lại mặt nặng mày nhẹ với cậu chứ?”

“Tớ cũng không biết nữa” Đường Viên Viên tiếp tục lắc đầu, có chút đau lòng nhưng vẫn lên tiếng: “Có thể là do cậu ấy làm thêm vất vả nên mệt mỏi quá thôi”

“Có mệt thế nào đi chăng nữa cũng không thể trút giận lên người cậu được, cậu có phải chỗ để cậu ấy phát tiết đâu, huống hồ trước đây cậu đối xử với cậu ấy rất tốt mà, cậu ấy làm như vậy cũng quá không biết điều rồi đấy”

Đường Viên Viên nhíu mày: “Các cậu đừng nói như vậy, bình thường cậu ấy đối xử với tớ rất tốt”

“Viên Viên, chúng tớ không muốn nói xấu Khả Phi đâu, chúng tớ chỉ đang nói sự thật thôi mà, nếu như cậu ra ngoài có chuyện phiền lòng thì khi quay lại cậu cũng đối xử với mọi người như vậy sao?”

Nghe cô ta nói xong, Đường Viên Viên hơi ngập ngừng.

“Đúng chứ, cậu sẽ không làm vậy đâu, hơn nữa vừa rồi khi cậu ấy vào phòng đưa quà sinh nhật cho tớ mà, vì sao chỉ đối xử như vậy với mình cậu chứ, chắc chắn là cậu đã khiến cậu ấy tức giận gì rồi đúng không?

Gương mặt của Đường Viên Viên nhăn hết lại, cuối cùng dừng mắt trên mặt hai người họ: “Các cậu, có phải đang muốn châm ngòi ly gián hay không?”

Châm ngòi ly gián?

Viên Nguyệt Hàn theo bản năng xua tay: “Không đâu không đâu, sao.

có thể châm ngòi ly gián được chứ, nếu như muốn châm ngòi ly gián thì phải bày trò gây sự ngay từ đầu mới đúng chứ, nhưng mà vừa rồi cậu cũng thấy đấy, chuyện này cũng không phải là tớ bắt Mạnh Khả Phi mặt nặng mày nhẹ với cậu mà”

Trương Hiểu Lộ khoanh hai tay trước ngực: “Được rồi Nguyệt Hàn, cậu đừng nói nhiều quá với cậu ấy, cậu ấy và Mạnh Khả Phi là chị em tốt của nhau, không nghe nổi những lời này của cậu đây, chỉ cảm thấy cậu đang nói xấu người khác thôi”

“Tớ mặc kệ Khả Phi có mặt nặng mày nhẹ với tớ hay không, đó là chuyện của tớ,có thể nào thì cũng để tớ tự suy ngẫm, hy vọng sau này các cậu không nói lại những lời đó nữa.”

Sau khi nói xong Đường Viên Viên lập tức xoay người rời khỏi đó.

Viên Nguyệt Hàn thấy thế muốn chạy theo giải thích với cô, lại bị Trương Hiểu Lộ ngăn lại không cho đi.

Sau đó cô ta tỏ vẻ thần bí nói: “Đừng giải thích nữa, càng nói càng cảm thấy cậu đang châm ngòi ly gián thôi, rốt cuộc trước đó cậu ta cũng đã ghét chúng ta rồi, cho dù bây giờ đã làm lành cũng sẽ không tin tưởng chúng ta nữa, có xin lỗi như thế nào cũng vô dụng thôi”

Viên Nguyệt Hàn: “…”

Không ngờ mọi chuyện vốn dĩ đang tốt đẹp lại thành ra như vậy.

Mạnh Khả Phi đáng chết, đều tại cô ta!

Vì không muốn Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ tiếp tục chế giễu nên đêm hôm đó Đường Viên Viên không tìm Mạnh Khả Phi nói chuyện nữa, mọi người dần chìm vào giấc ngủ, chờ đến sáng hôm sau, cô cố tình dậy sớm chạy xuống bên dưới đợi Mạnh Khả Phi.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1688


Chương 1688:

Vừa thấy Mạnh Khả Phi xuống dưới, cô lập tức chạy nhanh về phía cô ấy.

“Khả Phi”

Nhìn thấy cô, Mạnh Khả Phi hơi sửng sốt một lát rồi lại tiếp tục tiến về phía trước.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy, vì sao đột nhiên cậu lại không để ý đến tớ nữa thế?”

Mạnh Khả Phi im lặng không trả lời, thật ra cô biết mình không nên làm như vậy, Đường Viên Viên cũng chưa gây ra chuyện gì có lỗi lầm với cô cả, cho dù cô ấy không nói cho cô biết hôm đó cô ấy đã gặp mặt ai thì đó cũng là quyền tự do của Viên Viên, cô không có quyền can thiệp.

vào.

Nhưng cô không thể điều khiển nổi tâm trí của mình, ngay cả hành động cũng không tự chủ được.

Giống như lúc này đây, hẳn cô nên dừng lại nói chuyện với Đường Viên Viên, nhưng cô vẫn lựa chọn im lặng mặc kệ cô ấy.

Đường Viên Viên đi theo cô ấy một lát, thấy cô ấy trước sau đều không hề phản ứng lại với mình mà thậm chí cả chân cũng bước nhanh hơn, cô dứt khoát dừng chân lại, nói theo bóng lưng của cô ấy: “Rốt cuộc thì tớ đã làm chuyện gì khiến cậu giận dữ chứ?”

Nghe cô nói vậy, Mạnh Khả Phi hơi ngừng chân lại, cô ấy dừng bước.

nhưng không nói gì thêm.

Rất lâu sau, cô ấy vẫn chọn rời đi.

Đường Viên Viên đứng ở đó thất vọng không thế chịu được.

Thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt đã đến cuối học kỳ, vì mùa thi cử đã tới nên không khí trong lớp học cũng khẩn trương hơn rất nhiều, trừ học tập thì vẫn là học tập mà thôi, những người trước đó nghịch ngợm gây chuyện tới lúc này cũng biết điều ngoan ngoãn hơn vài phần, có lẽ là do bầu không khí của lớp đã ảnh hưởng tới họ, hoặc là họ muốn đạt được thành tích thi cử không quá khó coi.

Mối quan hệ giữa Đường Viên Viên và Mạnh Khả Phi từ hôm đó tới tận bây giờ vẫn chưa tốt đẹp hơn chút nào.

Cô đã từng đi tìm Mạnh Khả Phi rất nhiều lân, nhưng mỗi lần như vậy Mạnh Khả Phi đều tỏ thái độ chán ghét cô, sau cùng Đường Viên ‘Viên cảm thấy mình vẫn nên chờ một lát, chờ một khoảng thời gian nữa là ổn rồi.

Cứ như vậy trải qua một học kỳ, rồi lại sẵn sàng đón học kỳ mới tới.

Sang học kỳ mới, Đường Viên Viên cho rằng có thể mượn sự kiện này bắt tay làm hòa trở lại mối quan hệ thân thiết trước kia với Mạnh Khả Phi, nhưng Mạnh Khả Phi cũng không quan tâm cô, vô cùng lạnh nhạt, khi nói chuyện với cô thái độ rất hờ hững.

Ví dụ có đôi lúc Đường Viên Viên vui vẻ phấn chấn tới tìm cô ấy cùng đi ăn cơm, Mạnh Khả Phi đều rất lạnh nhạt đáp lại: “Tớ không đói bụng”

Hoặc là sẽ nói: “Cậu tự đi ăn đi”

Mối quan hệ giữa hai người họ tuy không quá quyết liệt như học kỳ trước nhưng giữa hai người họ thật sự quá nhạt nhẽo và phai nhạt dần rồi.

Nhưng mà Đường Viên Viên vẫn tin tưởng chắc chắn như cũ, một ngày nào đó mọi chuyện sẽ lại bình thường thôi.

Lại một học kỳ nữa đã trôi qua, khi kỳ nghỉ đông bắt đầu tới, Đường ‘Viên Viên hết sức vui vẻ.

Bởi vì qua tết năm nay nữa thôi cô đã là người lớn rồi Nhà họ Đường chỉ có một cô con gái là cô, cưng chiều tới mức.

nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cho nên năm nay cũng cố ý làm cho cô một buổi tiệc trưởng thành, cho người thiết kế trang phục, trang trí hội trường, còn mời rất nhiều người quen tới dự.

Sau khi nhà t| š hoàn thành công việc đo quần áo cho Đường.

Viên Viên rồi nói một cách nghiêm túc: “Bây giờ như này nhé, khi thiết kế tôi sẽ nới rộng thêm giúp cháu khoảng 2 đến 3 centimet, đề phòng trường hợp mấy ngày này cháu mập lên, nhưng mà tốt nhất thì trong khoảng thời gian này cháu cố gắng chú ý tới chế độ ăn uống hàng ngày của mình, cố hết sức khống chế một chút, đừng để mình mập lên nha”

“Vâng vâng” Đường Viên Viên gật đầu đáp: “Cháu hiểu rồi”

“Ngoan quá” Nhà thiết kế khẽ xoa đầu cô đầy dịu dàng: “Dáng người của cháu bây giờ thực sự quá hoàn hảo.”

Bà Đường ở bên cạnh cảm thán: “Con bé này trước đây béo đến mức không thể chấp nhận được, sau này mới chịu giảm cân đi đấy, tôi cũng không ngờ là nó lại có nghị lực tới mức đấy đâu”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1689


Chương 1689:

Nói xong câu này, bà Đường lại quay đầu nhìn về phía Đường Viên Viên, trong lòng thổn thức.

Cô con gái nhỏ lúc trước bụ bãm bây giờ đã biến thành một cô gái duyên dáng yêu kiều rồi, làn da trắng nõn, cằm hơi nhọn, cánh tay và chân đều vô cùng tinh tế.

Bà Đường không thể nào ngờ được sức mạnh của tình yêu vậy mà có khả năng lớn tới mức này.

Cô con gái này của bà, nhìn qua có vẻ dịu dàng đáng yêu dễ nói chuyện, nhưng tính tình thù dai thì vẫn luôn giữ vững.

“Con gái đến tuổi mười tám mới thay đổi, chính là chỉ điều này mà”

Nhà thiết kế nở nụ cười.

“Đúng rồi, liệu có may kịp không? Rốt cuộc thì bây giờ mới bắt đầu phác họa bản thảo thiết kế”

“Có lẽ không có vấn đề gì đâu, cô bé chỉ cần nói với tôi hình mẫu cô bé muốn là được, thích kiểu dáng nào cứ nói với tôi, hai ngày nữa tôi sẽ phác họa xong bản thảo gửi tới cho cô bé xem, sản phẩm sẽ cố gắng hết sức làm xong sớm để mặc thử, có chỗ nào không hài lòng thì chúng tôi sẽ tiếp tục sửa chữa, được không?”

“Được, vậy thì làm phiền cô rồi”

Sau khi tiễn nhà thiết kế về, bà Đường quay lại trong phòng, phát hiện Đường Viên Viên đã không còn đứng trước gương thử quần áo nữa mà đang cầm điện thoại gõ gõ gì đó.

“Sao vậy con?”

“Mẹ ơi, con muốn mời Khả Phi tới làm lễ trưởng thành cùng với con, được không mẹ?”

“Khả Phi à?” Bà Đường nhớ tới bộ dáng của Mạnh Khả Phi: “Cô bé kia sao, được chứ con, nhưng mà ba mẹ con bé có đồng ý cho nó làm lễ trưởng thành cùng với con không?”

Nghe bà nói vậy, Đường Viên Viên nhẹ giọng đáp: “Ba mẹ của cậu ấy rất bận, cả năm đều làm việc ở bên ngoài, không có thời gian để quan tâm tới cậu ấy, cho nên con mới muốn mời cậu ấy tới đây tổ chức chung với con”

“Thì ra là như vậy” Bà Đường nghe xong có chút đau lòng: “Vậy thì đứa nhỏ này quả thật có chút đáng thương, quá thiếu thốn tình cảm của ba mẹ rồi, vậy con hỏi con bé một chút xem, nếu như con bé đồng ý thì bảo nó tới đây sớm một chút, mẹ sẽ bảo nhà thiết kế thiết kế trang phục cho các con”

“Con cảm ơn mẹ.”

Sau khi nhận được sự đồng ý từ bà Đường, Đường Viên Viên nhắn tin cho Mạnh Khả Phi, mời cô ấy tới nhà mình ở một thời gian ngắn, thuận tiện cùng nhau làm lễ trưởng thành.

Tin nhắn đã được gửi đi rất lâu rồi mà vẫn chưa có người trả lời lại.

Đường Viên Viên nghĩ là ban ngày Mạnh Khả Phi hản đang có việc bận cho nên chờ tới buổi tối mới gọi điện thoại cho cô ấy.

Sau khi gọi vài cuộc rồi Mạnh Khả Phi mới nhấc máy.

“Chuyện gì?”

Giọng điệu vô cùng lạnh nhạt, Đường Viên Viên còn chưa kịp nói gì thì khí thế cũng đã bay mất một nửa, chỉ có thể nhỏ giọng yếu ớt mở miệng.

“Chuyện là…. Khả Phi à, tớ muốn hỏi một chút xem tin nhắn ban ngày tớ gửi cho cậu cậu đã đọc được chưa?”

“Tin nhắn gửi ban ngày? Không nhìn thấy, bây giờ tôi đang rất bận, cậu nói thẳng ra đi”

Đường Viên Viên chỉ có thể nói: “Thật ra là như vậy, qua mấy ngày nữa mẹ tớ muốn làm lễ trưởng thành cho tớ, cho nên tớ muốn mời cậu cùng tới đây, đến lúc đó nhà thiết kế cũng sẽ giúp cậu thiết kế trang phục…”

Còn chưa nói xong thì Mạnh Khả Phi đã cắt ngang: “Lễ trưởng thành? Cậu sao?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1690


Chương 1690:

“Ừ ừ, đúng vậy” Đường Viên Viên không hiểu sao lại có chút bồn chồn, chỉ sợ cô ấy từ chối mình.

“Tôi biết rồi”

Mạnh Khả Phi vẫn lạnh nhạt đáp lại cô như cũ, Đường Viên Viên cảm thấy sự nhiệt tình của mình đã bị cô ấy hắt nước lạnh tới mức tiêu tan gần hết, mím môi lại, sau đó cẩn thận hỏi dò một câu.

“Khả Phi, cậu sẽ ¡ chứ Vốn cô cho rằng mình sẽ không nhận được đáp án như mong muốn, không ngờ Mạnh Khả Phi đột nhiên nói: “Ừ, tôi sẽ tới, cậu yên tâm đi”

Câu trả lời này khiến Đường Viên Viên rất bất ngờ, trực tiếp nhảy lên trên giường.

“Thật vậy sao? Cậu sẽ đến thật à?”

“Đương nhiên rồi, lễ trưởng thành của chị em tốt, tôi tất nhiên sẽ tới, lúc nào?”

“Hai ngày nữa được không? Tớ muốn nhờ nhà thiết kế thiết kế cho cậu một bộ lễ phục nữa”

Bên kia im lặng một lúc lâu rồi mới trả lời lại: “Chỉ sợ là không được, gần đây tôi còn rất nhiều chuyện phải giải quyết, đợi tới ngày cậu làm lễ trưởng thành rồi tôi sẽ tới đó.”

“À, vậy được rồi!”

Tuy cô ấy và cô không thể tổ chức lễ trưởng thành cùng nhau khiến Đường Viên Viên cảm thấy có chút thất vọng, nhưng cô ấy đã đồng ý tới tham dự thì Đường Viên Viên vẫn vô cùng vui vẻ.

Sau khi cúp điện thoại, Đường Viên Viên gọi điện thoại cho nhà thiết kế, nói với nhà tỉ š về tỉ lệ cơ thể của Mạnh Khả Phi một chút, để nhà thiết kế thiết kế một bộ lễ phục free size cho Mạnh Khả Phi, sau khi nhà thiết kế hiểu được ý của cô thì nói không thành vấn đề.

Đường Viên Viên lại vui vẻ cúp máy.

Tối hôm đó Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn nhắn tin qua Messenger cho cô, hỏi cô có thể mời họ tới dự lễ trưởng thành của cô được không.

Đường Viên Viên không hề có ý định mời hai người họ tới, suy cho.

cùng vẫn cảm thấy họ không có ý tốt, sau đó nói lại chuyện này với bà Đường.

Bà Đường khẽ xoa đầu cô: “Mời đi con, miễn cho hai người họ đến lúc đó lại nói xấu con trước mặt bạn bè cùng lớp của con, tóm lại thì người tham dự bữa tiệc mừng con trưởng thành có rất nhiều, họ cũng không thể làm gì bừa bãi được đâu”

Hơn nữa bà Đường cảm thấy nguyên nhân hai người bạn cùng phòng này của con gái muốn tới tham dự đại khái chỉ có một thôi.

Đó chính là coi trọng mối quan hệ làm ăn của nhà họ Đường bọn họ.

Nếu như tới tham gia không phải có thể quen biết thêm với vài người khác sao?

Địa vị của nhà họ Đường tuy rằng không bì được với tập đoàn nhà họ Dạ và tập đoàn nhà họ Hàn, nhưng cũng không hề thấp kém chút nào, hơn nữa mấy năm nay nhờ có quan hệ của Viên Viên mà nhà họ.

Đường với hai nhà họ Dạ và họ Hàn dần dần đã qua lại với nhau, cùng nhau hợp tác, nhà họ Đường cũng đã không còn là nhà họ Đường của lúc trước từ lâu rồi.

Nếu như nhắc tới ba nhà có thế lực nhất ở thành phố Sài Gòn, tuy nhà họ Đường xếp sau hai nhà họ Hàn và nhà họ Dạ, nhưng cũng đủ để sát phạt người khác rồi.

Hai nhà họ Dạ và nhà họ Hàn không thể tùy tiện đối nhân xử thế được, cho nên miếng bánh ngon này tự nhiên sẽ rơi xuống nhà họ Đường thôi.

“Vâng mẹ”

Lúc này Đường Viên Viên mới đồng ý với lời đề nghị của Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ.

Sau khi hai người họ đạt được mục đích thì nói rất nhiều lời hay ý đẹp với Đường Viên Viên, cuối cùng còn nói hôm đó sẽ mua quà sinh nhật tặng cô rồi vân vân và mây mây.

Đường Viên Viên cũng không trò chuyện quá nhiều với hai người họ.

Cô đặt điện thoại xuống, hai tay chống cằm nhìn màn đêm thoáng đãng ở bên ngoài.

Nguyên nhân cô mong chờ lễ trưởng thành tới chỉ có một mà thôi.

Anh trai đã nói, chờ tới khi cô làm lễ trưởng thành xong thì có thể thảo luận về chuyện hai người họ ở bên nhau rồi, trước đó anh vẫn không chịu nói với cô, bảo cô còn chưa đủ lớn, vẫn nên đặt việc học tập lên hàng đầu.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1691


Chương 1691:

Nhưng bây giờ cô đã đủ lớn rồi, hẳn anh sẽ không còn lý do nào.

khác để từ chối đâu nhỉ?

Thời gian trôi qua rất nhanh, nhà thiết kế đã thiết kế xong hai bộ lễ phục rồi, sau đó mang tới cho Đường Viên Viên mặc thử.

Sau khi mặc lễ phục lên người thử một lượt, nhà thiết kế nhìn cô gái nhỏ yêu kiều duyên dáng trước mặt mình, không nhịn được nói với vẻ cảm thán: “Thật quá xinh đẹp, hơn nữa mấy ngày này cháu đã giữ vững cân nặng rất tốt, bộ lễ phục này thiết kế vừa khéo, còn hai ngày nữa đã tới lễ trưởng thành rồi nên hai ngày tới cháu cô gắng bảo vệ cơ thể mình thật tốt nha”

“Vâng vâng” Đường Viên Viên gật đầu: “Cháu sẽ cố giữ gìn.

Cô muốn sử dụng một mặt hoàn hảo nhất của mình để chào đón thời khắc tuyệt diệu ấy, cho nên cô cũng khá khắt khe với cơ thể mình.

“Đúng rồi, bộ lễ phục này bạn của cháu không tới cùng mặc thử sao?”

“À, có lẽ cô ấy không kịp tới đây, cô ấy nói đợi tới ngày lễ trưởng thành diễn ra thì sẽ tới”

Nhà thiết kế gật đầu: “Vậy được rồi, tôi còn muốn nhìn xem cô bé mặc thử thế nào, có chỗ nào đó không phù hợp thì có thể sửa sang lại, may mà lúc đó tôi đã thiết kế thêm dây buộc rồi, nếu như lúc đó bạn cháu quá gầy, mặc vào mà bị rộng thì có thể thắt nơ ở sau lưng để vừa vặn hơn”

Đường Viên Viên cẩn thận nhìn phần dây buộc được thiết kế thêm kia, nở nụ cười hài lòng.

“Đẹp lắm ạ, cảm ơn cô”

Sau khi xác nhận trang phục không có vấn đề gì nữa, Đường Viên ‘Viên mang theo hai bộ lễ phục cẩn thận cất trong tủ quần áo của mình, cô đặt hai bộ cạnh nhau, ngẫm nghĩ một lát cô còn xịt thêm mùi nước hoa mà mình yêu thích nhất lên trên rồi mới đóng cửa tủ quần áo lại.

Cô gửi tin nhắn cho Mạnh Khả Phi.

“Khả Phi, hôm nay tớ đã nhận được lễ phục nhà thiết kế làm riêng cho cậu rồi, vì cậu không thể tới đây mặc thử được nên nhà thiết kế đã giúp cậu thêm một đoạn dây buộc eo nữa, kiểu dáng và màu sắc đều rất đẹp, khi cậu mặc vào chắc chắn sẽ vô cùng xinh đẹp”

Đợi một lúc lâu cũng không thấy Mạnh Khả Phi đáp lại.

Đường Viên Viên nhìn thoáng qua đoạn chat trong Messenger, cả một đoạn dài đều là cô gửi tin nhắn đi, ngón tay cô khẽ vuốt lên trên, một năm này cuộc nói chuyện của bọn họ không còn thân thiết như trước nữa, càng giống như cô đang tự mình độc thoại cho vai diễn vậy, mà Mạnh Khả Phi lại hờ hững không quan tâm tới đáp lại vài câu lạnh nhạt, hoặc chỉ gửi lại một câu đơn giản ngắn gọn.

Cô cảm thấy mình đã đoán được điều gì đó rồi, nhưng làm cách nào cũng không thể tin được.

Rốt cuộc hai người họ đã thân thiết với nhau lâu như vậy rồi, không thể nói hết thân là hết được.

Cuối cùng Đường Viên Viên chỉ có thể tự an ủi bản thân mình là, có lẽ Mạnh Khả Phi bận rộn quá thôi, chờ cô ấy hết bận thì lại tốt đẹp rồi.

Tuy răng Đường Viên Viên biết cứ tự an ủi mình như vậy thì có lẽ cô không thể kiên trì thêm được bao lâu nữa, nhưng mà trước mắt cô vẫn tin tưởng vào tình cảm của hai người họ, nhiều năm như vậy cô ấy không thể nói bỏ qua là bỏ qua được.

Sau đó cô mang cõi lòng đầy chờ mong đợi chờ ngày lễ trưởng thành của mình tới.

Gần ngày lễ trưởng thành, đêm trước đó Giá Nhỏ chạy tới nhà của Đường Viên Viên nói muốn ngủ chung với cô, sau đó còn muốn mặc chung một bộ lễ phục với cô nữa, cô bé muốn tham gia lễ trưởng thành cùng với cô.

Đường Viên Viên sửa lại lời cô bé: “Em vẫn chưa tới tuổi trưởng thành mà cô bé Giá Nhỏ của chị”

“Em mặc kệ, em muốn được trải nghiệm trước một lần, dù sao cũng chẳng mấy chốc nữa là tới em rồi!”

Sau đó cô bé vẫn luôn ôm chặt lấy cánh tay của Đường Viên Viên: “Được không vậy chị Viên Viên, chị Viên Viên ơi ời”

Đường Viên Viên bị cô bé quậy phá tới mức đau đầu, không thể tùy tiện đồng ý với cô bé được.

“Giá Nhỏ à, chị cảm thấy em vẫn nên hỏi qua ý kiến của dì Mộc Tử và chú Thâm trước đã được không, rốt cuộc thì lễ trưởng thành là một chuyện vô cùng nghiêm túc, em tốt nhất không nên..”

“Chị dâu à, chị cứ cho em tham dự cùng chị không được sao, em chỉ đơn thuần trải nghiệm thôi, không tham gia nghỉ thức đâu.”

Một câu chị dâu đó thành công khiến Đường Viên Viên đỏ bừng mặt, cô vừa ngại ngùng vừa kinh ngạc nhìn cô bé: “Em, em vừa gọi chị là gì cơ?

“Chị dâu đó” Giá Nhỏ cười hì hì ôm chặt lấy eo của Đường Viên Viên, hai người họ ôm chặt lấy nhau vô cùng tình cảm: “Trước đó em không gọi bừa bãi là vì chị còn chưa đủ tuổi nữa, bây giờ cứ gọi dần trước là vừa rồi, không phải chị thích anh trai em hay sao?”

Đường Viên Viên: “Ai, ai bảo chị thích anh trai em?”

“Ø? Chị Viên Viên không thích anh trai em á?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1692


Chương 1692:

Đường Viên Viên: Giá Nhỏ lập tức tỏ vẻ uể oải ủ rũ: “Anh trai em tốt như vậy mà, nếu như chị Viên Viên không thích anh trai em thì chị Viên Viên có thể thích ai được đây?”

“Nghe này Giá Nhỏ, đây không phải chuyện em nên hỏi đâu, cho dù chị thích anh trai em thì sao chứ? Em đừng tưởng em gọi chị là chị dâu thì chị sẽ đồng ý với em nhé”

Giá Nhỏ không đạt được mục đích lập tức tủi thân khóc huhu khiến cô hoảng sợ.

“Chị dâu, chị dâu của em, nếu như chị đồng ý với em thì sau này em sẽ báo cáo cho chị nghe về anh trai em mỗi ngày được không?”

Đường Viên Viên mím môi nghiêm mặt nói: “Không cần đâu, chị biết chuyện của anh ấy mà”

“Chị không biết đâu.

“Cái gì cần cũng biết hết rồi”

Quan hệ giữa hai nhà rất khăng khít, sao Đường Viên Viên có thể không biết về chuyện của Uất Trì Diệc Thù được chứ?

“Vậy chị có biết lần trước có một chị gái học cùng lớp với anh trai em đến tận nhà em tìm anh ấy hay không?”

Nghe cô bé nói vậy, sắc mặt của Đường Viên Viên khẽ thay đổi: “Bạn nữ cùng lớp tới tìm anh trai em?”

Thấy biểu cảm này của cô, Giá Nhỏ biết mục đích của mình đã đạt được rồi, cô bé nở nụ cười giảo hoạt: “Xem ra không phải tất cả mọi chuyện chị đều biết rồi, chị Viên Viên, chị có muốn biết chị gái kia tới tìm anh trai em để làm gì hay không nào?”

Còn có thể làm gì nữa chứ?

Đường Viên Viên gần như đã có thể đoán được rồi, đơn giản chính là thích Uất Trì Diệc Thù nên tới tận nhà anh ấy để tìm gặp anh mà thôi.

“Haiz, đều tại anh trai em đẹp trai quá mức mà, rất nhiều bạn nữ trong lớp thích anh ấy, cả ngày chỉ tìm nhà em để chạy tới thôi, em có cảm giác cổng nhà em sắp bị họ chen lấn xô đẩy tới sập luôn rồi đó”

Đường Viên Viên trừng lớn mắt.

“Ý của em là không phải chỉ có một bạn nữ cùng lớp thôi à?”

“Đương nhiên không phải chỉ dừng lại ở một người rồi, anh trai em được bao nhiêu người yêu thích theo đuổi có phải chị không biết đâu, sao có thể chỉ có một bạn nữ cùng lớp tới tìm anh ấy được chứ?”

“Sau đó thì sao? Anh trai em…”

“Nếu như chị muốn biết những chuyện sau đó thì phải đồng ý với em trước đã”

Đường Viên Viên không nói tiếp nữa.

Giá Nhỏ cũng không nói nữa, cứ yên tính như vậy ngồi đối diện cô, lúc này có lẽ đang chơi đòn đánh vào tâm lý, tâm lý của ai vững vàng hơn thì người đó thắng.

Một phút, rồi lại hai phút.

Đường Viên Viên cúi đầu xuống trước, yếu ớt mở miệng hỏi: “Sau đó thì sao?”

Giá Nhỏ cố gắng kìm chế cảm xúc rất lâu, vốn tưởng rằng Đường ‘Viên Viên sẽ không cảm thấy hứng thú chứ, không ngờ cuối cùng cô vẫn đặt câu hỏi trước, cô bé lập tức vui vẻ ra mặt.

“Em đã đoán là chị không nhịn được quá ba phút mà lại, từ nhỏ đến lớn chị vẫn luôn như vậy đó chị Viên Viên à”

Hai người họ đã ở chơi chung với nhau nhiều năm như vậy rồi, Giá Nhỏ tuy nhỏ tuổi hơn Đường Viên Viên nhưng tính cách cô bé lại hoàn toàn trái ngược với Đường Viên Viên, nếu như dùng một loài vật để hình dung về hai cô nàng này mà nói, vậy thì Giá Nhỏ hẳn là một chú hồ ly giảo hoạt, mà Đường Viên Viên ư, chỉ là một chú sóc nhỏ vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch thôi.

Cho nên Giá Nhỏ có thể hiểu rõ Đường Viên Viên, nhưng Đường Viên Viên chưa chắc đã hiểu rõ Giá Nhỏ.

Chuyện này không phải là Giá Nhỏ dễ như trở bàn tay đã có thể nắm trong tay cảm xúc của cô, bắt được điểm yếu hay sao?

Đường Viên Viên cũng nhận ra được, cô duỗi tay nhéo nhéo gương mặt trắng nõn của Giá Nhỏ một chút: “Em đó, chỉ biết bắt nạt chị thôi”

“Trời ạ, dù sao sau này cũng là người một nhà cả mà, chị cho em tham dự cùng là được, lễ phục em sẽ tự mình chuẩn bị, tới lúc đó em chụp vài tấm ảnh được chứ?”

Có cảm giác không đồng ý với cô bé này thì nhất định sẽ bị cô bé quấn lấy cả ngày, Đường Viên Viên không nói thêm gì nữa, đành phải gật đầu.
 
Back
Top Bottom