Ngôn Tình Cô Vợ Đánh Tráo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1633


Chương 1633:

Uất Trì Diệc Thù lạnh giọng nhắc nhở.

Lúc này người đàn ông trung niên phải bó tay chịu trói, tự mình gọi điện thoại báo cảnh sát, sau khi nghe thấy gã kể tội của mình cho cục cảnh sát bên kia nghe, Uất Trì Diệc Thù đưa cô gái nhỏ trở về chỗ ngồi.

Sau đó tàu điện ngầm nhanh chóng yên tĩnh lại, vì chuyện này mà Đường Viên Viên tỉnh ngủ hẳn, đúng lúc bên cạnh có một chú trẻ đứng lên.

“Cô bé, lại đây ngồi đi”

Đường Viên Viên quay đầu lại liếc nhìn đối phương, phát hiện đó là người vừa rồi đã nói giúp bọn họ, vì vậy cô lắc đầu: “Không cần đâu ạ”

“Thanh niên các con dám làm việc nghĩa, chú cố ý bảo con tới ngồi, mau qua đây”

Chú biết cô gái nhỏ rất mệt mỏi nên đã tình nguyện nhường chỗ ngồi của mình cho cô.

Nhưng Đường Viên Viên vẫn kiên trì lắc đầu.

Cô cũng không phải là con nít, cô sắp trưởng thành, sắp thành người lớn rồi, không cần người khác nhường chỗ ngồi cho.

Ông chú thấy cô không qua thì đứng lên, nhưng cũng không quay về ngồi.

Uất Trì Diệc Thù suy tư một lát, huých vai cô gái nhỏ ở bên cạnh.

“Nếu chú ấy có lòng nhường chỗ ngồi cho em thì em đi qua đi: Đường Viên Viên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh một lát, rồi sau đó cô xoay người nói cảm ơn với ông chú đó: “Cảm ơn chú ạ”

Sau đó cô mới sang ngồi.

Sau khi ngồi xuống, ông chú giơ ngón tay cái với Uất Trì Diệc Thù: “Đúng thật là, bây giờ có ít thanh niên dám làm việc nghĩa như vậy lắm, không chỉ là lòng người lạnh lẽo, tình huống vừa rồi con cũng nhìn thấy đó, rất nhiều người tự dưng rước họa vào thân, dẫn đến việc bọn họ không dám ra tay giúp người khác”

Uất Trì Diệc Thù không trả lời.

Ông chú còn nói: “Cô bé vừa nãy là bạn gái nhỏ của con à?

Lớn lên rất đáng yêu, hai đứa đều rất tốt bụng”

Bạn gái nhỏ?

Nghe được cụm từ như thế, đôi lông mày của Uất Trì Diệc Thù hơi nhướng lên, thấy gương mặt Đường Viên Viên lập tức lộ ra vẻ xấu hổ, anh khẽ mím đôi môi mỏng: “Không phải.”

“Không phải? Chẳng lẽ chú hiểu lầm rồi à?”

“Là em gái con.”

Uất Trì Diệc Thù nhẹ giọng giải thích.

“À à, thì ra là anh em, thôi không có gì đâu, không có gì.”

Chú ấy lúng túng xua tay.

Đoạn đối thoại này lại bị Đường Viên Viên nghe được, lúc nghe thấy ông chú hỏi thăm, gương mặt cô lập tức đỏ bừng lên vì xấu hổ, khi cô còn đang suy nghĩ sao chú ấy lại hỏi vấn đề này thì nghe thấy Uất Trì Diệc Thù phủ nhận.

Sau đó anh giải thích là cô là em gái anh, trái tim của Đường Viên Viên cũng nguội lạnh theo.

Thật ra nói như vậy cũng không có gì sai cả, bọn họ cũng chẳng phải là bạn bè bình thường, thế nhưng không biết vì sao Đường Viên Viên cảm thấy trong lòng rất khó chịu.

Cô cởi giày ra, đặt chân lên ghế, sau đó úp mặt vào đầu gối rồi nhắm mắt lại.

Được rồi, không nên nghe tiếp, cô chỉ cần một lòng một dạ chạy đến bên anh là được.

Khi tàu điện ngầm đến ga, người đàn ông trung niên lúc nãy đi xuống, có lẽ là gã đi tự thú.

Đường Viên Viên ngồi trên mặt ghế, không buồn ngủ chút nào, cứ ngồi như thế cho tới khi đến ga.

Lúc ra khỏi ga tàu điện ngầm, Đường Viên Viên trả chiếc áo khoác trên người mình cho Uất Trì Diệc Thù.

Đoạn đường này đồ của cô đã khô rồi, cho nên cô không cần phải mặc áo khoác của Uất Trì Diệc Thù.

Uất Trì Diệc Thù đưa tay nhận áo khoác lại, rồi sau đó tiện tay khoác lên trên vai trên vai: “Còn một đoạn nữa mới đến trường em mà, em gọi xe đi đi”

“Không cần đâu anh, anh đưa em đến đây là được rồi, em tự vào trường được mà.”

“Anh đã kêu xe rồi, sắp tới rồi đấy”

Xe taxi nhanh chóng đến nơi, Uất Trì Diệc Thù đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, anh vươn tay võ vai Đường Viên Viên: “Đi thôi, anh đưa em đi”

“Nhưng mà anh này, buổi chiều anh không có tiết à? Lỡ như lát nữa anh về không kịp thì sao?”

“Không đâu, làm gì có chuyện đó.”

Cuối cùng Uất Trì Diệc Thù đưa Đường Viên Viên về trường học an toàn.

“Vào đi, cầm cả mấy thứ này vào.”

“Vâng, cảm ơn anh, vậy anh mau về đi học đi”

Uất Trì Diệc Thù cười nhạt: “Anh phải nhìn thấy em đi vào trong”

Sau đó Đường Viên Viên có thể nói là bước ba bước quay đầu một lần đi về ký túc xá, đợi đến khi không thấy bóng dáng cô nữa, Uất Trì Diệc Thù mới rời đi.

Do sắp phải vào học nên trong túc xá không có nhiều người, Đường Viên Viên chỉ có thể mang thứ đó đặt trong túc xá trước rồi đi học.

Đường Viên Viên đến lớp ngay phút cuối cùng, bạn ngồi cùng bàn thấy cô đổ mồ hôi nhiều bèn hỏi thăm cô.

“Viên Viên, cả buổi trưa cậu đi đâu vậy, sao bây giờ mới đến?
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1634


Chương 1634:

Đường Viên Viên lè lưỡi một cái, nhỏ giọng nói: “Tớ có chút việc phải ra ngoài, mới vừa về trường đấy”

“Chậm chút nữa là giáo viên sẽ tới đó.”

Đúng vậy, trễ chút nữa là bị ghi tên rồi, may mắn vừa kịp lúc.

Xong tiết học, Đường Viên Viên nghĩ tới món quà còn để trong túc xá, cô định trở về giải thích với Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn một chút.

Thế nên cô vội vàng dọn sách giáo khoa, trở về ký túc xá.

Vừa bước vào ký túc xá, Đường Viên Viên phát hiện Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ đã về, đang nằm đắp mặt nạ, thấy cô trở về, bọn họ không vui hỏi thăm.

“Viên Viên, không phải chúng tôi đã thấy cô cầm quà đi ra rồi sao? Sao lại cầm về?”

Đường Viên Viên hơi xấu hổ: “Chuyện đó, không phải thế, tớ có đưa quà của các cậu cho anh ấy, nhưng anh không nhận”

“Cái gì? Sao có thể không nhận?”

Viên Nguyệt Hàn lập tức đứng lên, kích động đến mức thiếu chút nữa là mặt nạ trên mặt rớt xuống.

Trương Hiểu Lộ liếc một cái cô ta mới tỉnh táo lại.

“Viên Viên, là anh cậu không nhận hay là cậu không đưa giúp chúng tôi? Thật ra cậu không cần lo lắng đâu, cho dù ngày nào đó chúng tớ thật sự làm chị dâu cậu thì cũng sẽ không cướp anh cậu đi đâu, bọn tớ sẽ biết anh cậu đối xử với cậu rất tốt, đến lúc đó sẽ có nhiều người yêu thương cậu hơn nữa, quá tốt rồi.”

Nhiều người yêu thương cô hơn? Cô không thèm.

Đương nhiên Đường Viên Viên không nói mấy câu này ra.

Cô chỉ nghiêm túc giải thích: “Tớ đã hứa với các cậu rồi mà, nhất định sẽ không nuốt lời đâu, tớ đã đi một đoạn đường.

dài rồi nhưng anh ấy bảo sẽ anh không nhận quà của bất kỳ ai”

“Tại sao lại thế?”

Đường Viên Viên nhớ tới những lời Chung Sở Phong nói, cô mấp máy môi, sau đó mới nói: “Có quá nhiều người tặng quà cho anh ấy, nếu anh ấy nhận hết thì không thể làm được, nhưng nếu chỉ lấy quà của một người thì sẽ bất công với những người khác, cho nên anh ấy không nhận gì cả”

Trương Hiểu Lộ không tin.

“Những lời này là chính miệng anh ấy nói hả?”

Đường Viên Viên níu chặt vạt áo: “Anh Sở Phong nói cho tớ biết”

“Anh cậu ở trường nam sinh bên kia à?”

Trương Hiểu Lộ nheo mắt ráng nhớ lại, cái tên Chung Sở Phong đó đúng thật là tên nói nhiều, lần trước còn mời bọn họ ăn bữa khuya nữa. Hơn nữa, mỗi lần anh ta trông thấy Đường Viên Viên là đôi mắt sáng rực lên, trong lòng anh ta nghĩ cái gì đều hiện hết lên trên mặt.

Nếu anh ta nói thế cũng có khả năng.

Trương Hiểu Lộ mỉm cười: “Lúc Chung Sở Phong nói mấy câu này này, có anh cậu ở kế bên không? “

Đường Viên Viên gật đầu.

“Có”

“Anh ấy nghe thấy hết mà”

“Nghe thấy hết.”

“Vậy anh ấy có nói gì không? Cậu có nói giúp tụi tớ không?

Không nhận quà của người lạ cũng không sao, nhưng bọn tớ có phải người lạ đâu, không phải anh cậu rất chiều cậu sao?

Viên Viên, cậu phải nói tốt giúp tụi tớ ở trước mặt anh ấy chứ”

“Đúng đó Viên Viên.”

‘Viên Nguyệt Hàn cũng phụ họa: “Có vẻ như anh cậu rất lạnh lùng, không phải anh ấy không thích tiếp xúc với người khác sao? Cậu giúp chúng tớ một chút, nói tốt với anh ấy vài câu, chúng tớ không có ác ý đâu, chỉ đơn giản là thích anh ấy thôi”

Hai người bọn họ khiến Đường Viên Viên cảm thấy vô cùng khó xử: “Xin lỗi các cậu, đồ tớ đã đưa giúp các cậu rồi, nhưng anh ấy không chịu nhận, tớ không giúp được rồi”

Nói xong, Đường Viên Viên còn thêm một câu: “À, nếu các cậu không tin tớ thì đợi lần sau có cơ hội, các cậu tự đi tặng đi nhé”

“Tớ còn phải chạy bộ nữa, tớ đi trước nhé.”

Đường Viên Viên không đợi bọn họ trả lời, cô xoay người rời khỏi ký túc xá.

‘Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ không kịp gọi cô lại, Đường Viên Viên đã chạy ra ngoài rồi.

“Làm cái quái gì thế?”

Trương Hiểu Lộ tức giận bước đến đạp món quà một cái: “Cho rằng bản thân là em gái người ta nên lên mặt à? Cô ta không phải em gái ruột mà đã thành ra như vậy rồi, nếu là thật chắc cô ta leo lên đầu lên cổ mình ngồi luôn rồi!”

Viên Nguyệt Hàn: “…”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1635


Chương 1635:

Cô ta yếu ớt nhìn Trương Hiểu Lộ, nhỏ giọng nói: “Có phải anh ấy thật sự không nhận không, cậu suy nghĩ một chút đi, vừa mới tan học la cô ta lập tức cầm quà của chúng ta chạy đi tìm anh ấy, đến bây giờ cũng lâu lắm rồi, lúc cô ta trở về hình như còn sắp trễ nữa.

“Nhiêu đó có là bao?” Trương Hiểu Lộ buồn cười nhìn cô ta: “Nguyệt Hàn, sao cậu lại bị coi ta gạt vậy, người ta cầm quà chạy ra, nhưng ai biết được người ta có đưa nó không? Nói không chừng mấy lời hồi nãy là do cô ta bịa ra đấy”

Viên Nguyệt Hàn: “Chắc không đâu, trông cô ta rất thành thật mà, dáng vẻ dễ bắt nạt….”

“Lỡ như cô ta diễn thì sao? Nói không chừng cô ta định giả heo ăn thịt hổ, bản thân thích Uất Trì Diệc Thù cho nên giả vờ làm em gái của anh ấy, chặn đường các cô gái khác cũng nên”

“Chẳng lẽ là thế?” Viên Nguyệt Hàn không thích Mạnh Khả Phi kia, nhưng không chán ghét Đường Viên Viên đến mức đó, tuy không thích cô, nhưng cũng không đến mức coi cô là kẻ thù như Trương Hiểu Lộ.

Dù sao thì bọn họ đã ở chung với nhau được một học kỳ rồi, có thể nhận ra được một chút tính cách của đối phương.

“Nguyệt Hàn, cậu không tin tớ à? Nếu cậu không tin, vậy cậu tự cầm quà của mình đưa cho anh cô ta thử xem?”

“Tớ thấy được đó, nếu thật sự giống như lời cậu nói, cô ta không muốn đưa giúp chúng ta thì chúng ta tự đưa luôn”

“Nói thì đơn giản lắm, cậu có biết anh ấy học trường nào.

đâu”

“Chuyện này dễ mà? Chúng ta mời Viên Viên ra ngoài ăn cơm, bảo cô ta gọi anh ấy đi cùng, đến lúc đó tặng quà ngay trước mặt mọi người có phải tốt hơn không?”

Ban đầu Trương Hiểu Lộ cũng không nghĩ đến những phương diện khác, sau khi được Viên Nguyệt Hàn nhắc nhở, trong nháy mắt cô ta cảm thấy cách này có vẻ khả thi hơn, cô ta khẽ cong môi liếc nhìn Viên Nguyệt Hàn.

“Nguyệt Hàn, trước kia sao tôi không phát hiện ra cậu lại thông minh như vậy nhỉ? Cách này so với cách nhờ cô ta vớ vẩn kia còn tốt hơn nhiều, hơn nữa tự mình tặng quà cho anh ấy, anh ấy còn biết được quà là do ai tặng, đến lúc đó chẳng phải sẽ càng dễ lựa chọn hơn sao?”

Nói xong, Trương Hiểu Lộ hất mái tóc dài của cô ta một cái, quyến rũ mở miệng nói: “Có điều, lời không hay phải nói thẳng trước, nếu như Uất Trì Diệc Thù cũng có ý với tôi, đến lúc đó cậu không được cản trở đấy nhé. Chúng ta đã nói rồi, cho dù anh ấy có thích ai, chúng ta đều không được ghen ghét đối phương”

Bị dáng vẻ tự tin của Trương Hiểu Lộ làm cho mắc ói, Viên Nguyệt Hàn yên lặng không nói gì nhưng mà trong lòng lại thầm khinh bỉ, sau đó cô ta mỉm cười nói: “Hiểu Lộ, cậu cứ yên tâm, nếu đổi lại là người khác, chắc chắn tôi sẽ không nhường người đàn ông mình thích một cách đơn giản như nhưng mà cậu thì khác, cậu vĩnh viễn là chị em tốt của tôi: “Vậy là tốt rồi”

“Vậy chuyện này, lúc nào chúng ta tiến hành?”

“Đợi khi tìm được lý do tốt đã, nếu không con nhóc Đường Viên Viên chết tiệt kia sẽ không chịu gọi anh trai cô ta ra ngoài, đến lúc đó dù chúng ta có chuẩn bị tỉ mỉ thế nào, cũng đều phí công”

“Cậu nói không sai, gân đây có ngày lễ nào tương đối quan trọng không nhỉ?”

Viên Nguyệt Hàn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hai mắt cô ta sáng lên: “Đúng rồi, Hiểu Lộ, không phải sắp đến sinh nhật của cậu rồi sao?”

Trương Hiểu Lộ cũng sửng sốt: “Sinh nhật tôi?”

“Đúng đó, sinh nhật cậu vào ngày mùng năm tháng sau, sao đến cả sinh nhật của mình mà cậu cũng quên mất thế?”

Trương Hiểu Lộ nhìn Viên Nguyệt Hàn, ánh mắt lập tức có chút xúc động, cô ta rũ mắt xuống một lúc lâu sau mới nói: “Nếu cậu không nói, khéo tôi thật sự quên mất luôn rồi, cảm ơn cậu vẫn còn nhớ sinh nhật tôi” “Cảm ơn gì chứ, chúng ta là chị em tốt của nhau đó” Viên Nguyệt Hàn bước đến gần ôm Trương Hiểu Lộ: “Vậy chúng ta sẽ chờ đến sinh nhật của cậu, sau đó hen anh ấy ra ngoài có được không?”

“Ừ, đến lúc đó nhân tiện cùng anh ấy trải qua sinh nhật, nếu có thể cùng nhau đi xem phim thì càng tốt hơn”

Trương Hiểu Lộ mơ tới viễn cảnh tươi đẹp.

Lúc này Đường Viên Viên đã chạy bộ được vài vòng quanh sân vận động, mồ hơi rơi xuống như mưa, với cả hôm nay cô cứ có cảm giác có gì đó hơi khác thường, khi chạy cô luôn cảm thấy không được thoải mái, cảm giác giống như thở không ra hơi vậy.

Không được, cô phải kiên trì.

Đường Viên Viên cắn chặt răng, đẩy nhanh tốc độ, lại chạy thêm một vòng nữa.

Sau khi chạy xong vòng này, cô đi đến phòng bếp ăn cơm, sau đó nghỉ ngơi.

“Lại kiên trì thêm chút nữa”

Trong khoảng thời gian này, mỗi lần khi Đường Viên Viên muốn buông bỏ, cô đều dùng những lời này để tự thôi miên bản thân, kiên trì thêm một chút nữa, chỉ cần một chút nữa thôi là tốt rồi, sau đó lại một chút nữa, rất nhiều chuyện đều đã hoàn thành.

Hôm nay cũng giống như vậy.

kết quả là khi cô đang chạy về phía trước, đột nhiên hai tai Đường Viên Viên không nghe thấy gì nữa, khung cảnh trước mắt tối sầm lại, cả người cô đã mất hết cảm giác.

Bịch!

Đường Viên Viên ngã xuống sân tập.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1636


Chương 1636:

Trên sân vận động ở trong trường học, một phút trước mấy người thanh niên đang chơi bóng rổ còn đang xì xào bàn tán với nhau.

“Các cậu xem kia, con nhóc béo kia lại đến đây chạy bộ rồi”

“Cô ấy đúng là có nghị lực thật đấy, mỗi lần chúng ta đến đây chơi bóng, lần nào cũng thấy cô ấy chạy bộ ở chỗ này, so với thời điểm khi vừa đến đây chạy hình như đã gầy đi rất nhiều rồi nhỉ? Nếu như mấy người muốn giảm béo đều có nghị lực như cô ấy, vậy thì trên đời này sẽ không còn ai béo như heo nữa rồi”

“Này, các cậu nói xem, cô ấy đang giảm béo hay là muốn thu hút sự chú ý của chúng ta nhỉ? Có lẽ nào cô ấy lại thích anh chàng nào đó trong đội bóng rổ chúng ta?”

“Ha ha ha ha.”

Đám thanh niên vừa tám chuyện vừa cười ha ha.

Nhưng tiếng cười còn chưa dừng lại, đột nhiên có người kêu lên một tiếng.

“Có chuyện gì thế?”

Đám thanh niên nhìn về phía Đường Viên Viên, cô gái lúc trước vẫn còn đang cắn răng kiên trì chạy bộ, lúc này đã ngất xỉu ngã xuống sân vận động.

“Mẹ kiếp, ngất rồi à?”

Đám thanh niên đều trong độ tuổi mới lớn, bởi vì phát hiện ra làn da của Đường Viên Viên rất trắng, hơn nữa đường nét trên khuôn mặt cũng rất xinh, lại còn có nghị lực, nên vô cùng để ý đến cô.

Sau khi trông thấy cô ngất xỉu, đám thanh niên ném quả bóng trong day đi, nhanh chóng chạy về phía Đường Viên Viên.

“Cô ấy làm sao vậy?”

“Khả năng là vận động quá tụt huyết áp”

“Thời tiết lại nóng như thế này nữa, đưa cô ấy đến phòng y tế đi”

Người nam sinh cao nhất xung phong ra trận, trực tiếp bước đến nâng Đường Viên Viên dậy, rồi cúi người bế cô lên, đám nam sinh còn lại thì chạy chậm theo sau, cùng nhau đưa cô đến phòng y tế.

“Cô ấy có nặng hay không?”

“Cha bố cậu, tình hình khẩn cấp như thế này, mà cậu còn hỏi người ta có nặng hay không được à? Chém chết cậu bây giờ.

“Ha ha, tụt huyết áp thôi mà, để cô ấy nghỉ ngơi một chút, lát nửa tỉnh lại thì không còn vấn đề gì nữa.

Phòng y tế.

Khi thấy một đám nam sinh vội vàng chạy vào trong phòng, bác sĩ thấy thế thì có chút hoảng sợ.

“Bác sĩ, lúc chúng em đang chơi bóng rổ, thì nữ sinh này đột nhiên ngất xỉu lăn ra đất”

“Nhanh bế cô bé tới đây, để tôi xem một chút”

Lúc này sắc mặt Đường Viên Viên rất khó coi, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ trắng nõn, bây giờ lại tái nhợt, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra trên trán, ngay cả bờ môi cũng trắng bệch ra.

Bác sĩ kiểm tra cho cô một chút rồi nói: “Khả năng là bị cảm nắng và tụt huyết áp, các em ra ngoài hết đi, đừng tụ tập ở trong này, cản trở không khí lưu thông.

Sau đó cả đám thanh niên đều bị đuổi ra khỏi phòng y tế.

“Để cô ấy ở đây, chúng ta quay về tiếp tục chơi bóng rổ đi”

Bộp!

Người kia vừa nói dứt lời, ngay lập tức đã bị người bên cạnh vỗ cho một cái: “Cậu là heo à, vất vả lắm mới cứu được người ta một lần, tốt xấu gì cũng phải đợi người ta tỉnh lại để tự giới thiệu một lần chứ, để cô ấy làm quen với chúng ta”

“Quen với chúng ta để làm gì?”

“Cậu độc thân muôn kiếp cũng đáng đời thôi, em gái nhỏ ngây thơ như thế này, về sau cậu tìm đâu ra? Hơn nữa quen thêm một người không phải nhiều thêm một cơ hội sao?”

“Đúng đấy, tuy rằng lúc này chỉ có một mình cô ấy, nhưng mà người ta còn có bạn cùng phòng ký túc xá, đều là con gái cả đó”

Lúc Đường Viên Viên tỉnh lại, cô phát hiện ra mình đang nằm trong phòng y tế, sắc trời cũng tối rồi.

Bác sĩ là một chị gái dịu dàng.

“Cô bé, cuối cùng em cũng tỉnh rồi.”

Đường Viên Viên có chút mê man, chống tay xuống giường ngồi dậy.

“Chào bác sĩ, xin hỏi sao em lại ở chỗ này?”

“Là mấy bạn nam sinh trong đội bóng rổ đưa em đến đây, bọn họ nói em bị ngất trên sân vận động. Lúc em còn chưa tỉnh, tôi đã kiểm tra cho em rồi, em bị cảm nắng và tụt huyết áp”

Bị cảm nắng và tụt huyết áp?
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1637


Chương 1637:

Chẳng lẽ là vì thời tiết quá nóng, giữa trưa cô lại tập luyện quá mệt mỏi nên mới bị như vậy?

“Bạn học, chuyện giảm béo này phải từ từ từng bước một, đừng chỉ vì cái được trước mắt, sau này lỡ ảnh hưởng đến sức khỏe của em, vậy thì không tốt đâu”

Thật ra Đường Viên Viên cũng chưa tính là chỉ vì cái lợi trước mắt, trước kia cô cũng rèn luyện như vậy hoàn toàn không xảy ra vấn đề gì, có lẽ là do thời tiết hôm nay quá nóng, hơn nữa giữa trưa cô còn tập luyện quá lâu.

Nghĩ đến điều này, Đường Viên Viên nở nụ cười nhẹ nhàng: “Cảm ơn chị gái, hiện giờ em không sao rồi.”

“Em cứ nghỉ ngơi một lát đi, uống cốc nước đường, sau đó “À bác sĩ, những người đưa em đến đây đâu rồi?”

Vốn dĩ bọn họ chờ em ở bên ngoài, nhưng đợi mãi mà em chưa tỉnh, nên bọn họ đã đi về hết rồi.

Đường Viên Viên nghĩ thầm, ngày mai nhất định cô phải cám ơn bọn họ mới được.

Ngày hôm sau, sau khi tan học, Đường Viên Viên không vội vàng đến sân vận động ngay, mà cô đi đến cửa hàng bán quà vặt mua mười mấy chai nước khoáng, bỏ vào trong túi mang theo.

Mua xong đồ cô mới đi về phía sân vận động.

Lúc cô chưa đến, mấy nam sinh trên sân bóng rổ ở gần đó đang tám chuyện.

“Các cậu nói xem, cô gái hôm qua còn tới đây nữa hay không?”

“Ai biết được, hôm qua không thoải mái như vậy, có lẽ hôm nay sẽ không đến đây tiếp tục chạy bộ đâu, chắc phải nghỉ ngơi tầm vài ngày, cũng không biết hôm qua mấy giờ cô ấy mới tỉnh lại.”

“Không đến chạy bộ nhưng ít ra cũng nên đến tìm chúng ta nói tiếng cảm ơn chứ?”

“Cậu thôi đi, cậu giúp người ta vì muốn được người ta nói tiếng cám ơn sao?”

“Haiz.”

“Các cậu nhìn kìa, đó là ai?”

Khi Đường Viên Viên xuất hiện ở trên sân vận động, cả đám thanh niên lập tức ồn ào.

“Đến rồi đến rồi, vậy mà cô ấy đến thật”

“Các cậu nhìn xem trên tay cô ấy đang xách cái gì kia?

Một cái túi lớn nhìn có vẻ rất nặng, nhưng không biết trong đó có gì nữa”

“Mẹ kiếp, chẳng lẽ hôm qua chúng ta giúp cô ấy, cho nên hôm nay cô ấy mua đồ đến tặng chúng ta?”

Đường Viên Viên từ từ chạy tới gần, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nhuốm màu hồng nhạt, vô cùng xinh đẹp đáng yêu.

“Các anh em, tôi, tôi cảm thấy mình yêu rồi.”

“Hóa ra có một vài nữ sinh có thêm chút thịt cũng rất đáng yêu.”

“Người ta sắp tới rồi, đừng nói hươu nói vượn nữa”

Cuối cùng Đường Viên Viên cũng xách túi đi tới trước mặt bọn họ.

“Chào mọi người.”

Vốn dĩ cả đám nam sinh đang nói nói cười cười với nhau, thế mà khi đối mặt với Đường Viên Viên, ai nấy đều căng thẳng không biết đặt chân đặt tay vào đâu cho đúng.

“Chào, chào bạn”

“Hôm qua tôi bị ngất ở trên sân vận động, nghe chị bác sĩ nói là các cậu đưa tôi đến phòng y tế, có đúng không?”

“Đúng, có điều cậu không cần cố ý đến cảm ơn chúng tôi đâu, đúng lúc chúng tôi cũng đang chơi bóng ở nơi này, nhìn thấy cậu bị như vậy, chúng tôi không thể nào thấy chết mà không cứu được.”

“Cảm ơn mọi người.”

Nói xong Đường Viên Viên ngồi xổm xuống mở cái túi ra: “Tôi mua nước cho mọi người.”

Lúc này mấy người nam sinh mới nhìn rõ đồ trong túi chính là nước khoáng, hơn nữa còn khoảng mười mấy chai, bọn họ lập tức cảm thấy có chút ngại ngùng.

“Hóa ra thứ mà cậu xách theo chính là cái này, thật ra chỉ cần nói tiếng cảm ơn là đủ rồi, không cần mua nước cho chúng tôi đâu”

“Đúng đấy, chúng tôi cũng chỉ tiện tay mà thôi”

Đường Viên Viên mấp máy môi nói: “Cho dù nói như thế nào, tôi đều phải cám ơn mọi người, hôm nay tôi mới mọi người uống nước, nếu hôm nào đó mọi người có thời gian rảnh, tôi vẫn nên mời mọi người ăn cơm mới đủ thành ý”

Em gái khóa dưới xinh đẹp mời ăn cơm, đây là chuyện mà biết bao nam sinh mơ ước, bọn họ hận không thể đồng ý ngay lập tức, nhưng lại sợ dọa đến cô gái nhỏ, đành phải uyển chuyển nói: “Không cần không cần, có thể ăn cùng nhau một bữa, nhưng mà không cần cậu mời, chúng tôi có nhiều người như vậy, nếu để cậu mời, vậy thì xấu hổ lắm”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1638


Chương 1638:

“Không đâu, tôi mời được mà”

Đường Viên Viên cho là bọn họ sợ cô phải bỏ ra quá nhiều tiền, không mời nổi bọn họ, dù sao đều là học sinh trong trường cả, sợ bọn họ từ ch: mời của mình cô lập tức sửa lời: “Nếu như mọi người sợ tôi tốn kém, vậy tôi mời mọi người đến quán ăn nhà tôi, có được không?”

“Quán nhà cô?”

“Ừ, nhà tôi có mở khách sạn”

Mọi người: “…

Không ai ngờ trông Đường Viên Viên thế này, mà lại là con nhà giàu.

Lúc này đám thanh niên không biết nói gì nữa.

“Tôi đi đây, lần này rất cám ơn mọi người.”

Nói xong, Đường Viên Viên còn nói thêm: “Có điều hôm nay không được, tôi chưa gọi điện thoại để ba tôi chuẩn bị trước, để hai ngày nữa được không? Tôi sẽ bảo bọn họ chuẩn bị trước, đến lúc đó sẽ gọi cho mọi người.”

“Được”

Mấy người thanh niên đều sững sờ, cuối cùng đã nhận lời mời của Đường Viên Viên.

“Cảm ơn mọi người, vậy tôi đi trước nhé.”

Sau khi Đường Viên Viên đi khỏi, đám thiếu niên lại bắt đầu thảo luận.

“Sao lại nhận lời với cô ấy thế?”

“Vốn dĩ tôi không định để cô ấy mời khách, nhưng mà cô ấy đã nói là quán ăn của nhà cô ấy rồi, nhất thời chưa kịp suy nghĩ đã đồng ý”

Buổi tối, sau khi tan học, Đường Viên Viên đi ra ngoài trường học gọi điện thoại.

Năm nay vì giảm béo và muốn học tập tốt, ngay cả điện thoại di động cô cũng không mang theo, nên chỉ có thể đi gọi điện thoại công cộng.

Lúc ba Đường nhận được điện thoại của cô, ông rất vui mừng: “Viên Viên, lâu lắm rồi con không chủ động gọi điện thoại cho ba đấy, còn nữa, sao lại dùng số lạ để gọi, con không gặp phải chuyện gì đấy chứ?”

Đường Viên Viên vô thức lắc đầu.

Lắc đầu xong cô mới nhớ ra là mình đang gọi điện thoại, cô đứng đây lắc đầu làm sao ông có thể nhìn thấy được, cho nên cô cất tiếng nói: “Không có chuyện gì cả, con không mang điện thoại theo, cho nên dùng điện thoại công cộng để gọi.”

“Hóa ra là như vậy, Viên Viên, con tìm ba có chuyện gì không?”

Nhà họ Đường chỉ có mình cô là con gái, ba Đường thực sự yêu thương chiều chuộng cô, coi cô như hòn ngọc quý, lúc.

nói chuyện với Đường Viên Viên, giọng ông vừa cưng chiều lại còn cẩn thận nữa”

“Là thế này ba, con muốn mời bạn học ăn cơm”

“Mời ăn cơm à? Tốt, bạn học thì phải thân thiết với nhau”

“Nhưng mà bọn họ không đồng ý, sợ con tốn tiền, cho nên…”

“Không cần phải lo, Viên Viên, để bố gửi tiền cho con, con cần bao nhiêu, mấy trăm triệu?”

Đường Viên Viên: “…”

“Hay là mấy trăm vân chưa đủ?”

“Không phải, con muốn dẫn bọn họ đến khách sạn chi nhánh công ty nhà mình ăn cơm, vậy có được không ạ?”

Ba Đường ngây người một lát sau đó mới phản ứng lại.

“Tất nhiên là được rồi, có gì là không được đâu, cho dù con gái rượu của ba muốn hái trăng hái sao trên trời, ba cũng sẽ cố hết sức hái xuống cho con”

“Vậy ba nói trước với bọn họ một tiếng giúp con, bảo bọn họ chuẩn bị sẵn đồ ăn, thứ bảy này con sẽ chiêu đãi bạn bè ở đó”

“Được được, Viên Viên nói thế nào thì là thế đó.”

Cuối cùng sau khi hai bên đã nói xong xuôi, Đường Viên Viên đi về trường học, lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, trông thấy kem ở trên kệ hàng, bản thân cô có chút không nhịn được, trong suốt thời gian cô giảm béo, rất lâu rồi cô không động đến kem, hay là, mua một cái ăn vụng nhỉ?

Chỉ ăn một cái thôi, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn đâu.

Không được, không được, mặc dù một cái kem không nhiều calo lắm, nhưng mà đã có lần một chắc chắn sẽ có lần thứ hai, cô vẫn chưa giảm cân thành công, sao lúc này có thể buông lỏng được?

Khế nuốt mấy ngụm nước miếng, sau đó cô quay người nhanh chân quay về trường học.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1639


Chương 1639:

Lúc về đến ký túc xá, bời vì cửa ký túc xá đang đóng, cho nên Đường Viên Viên đứng ở ngoài một lát, lúc cô định đẩy cửa vào trong, đột nhiên lại nghe thấy tiếng bàn luận từ bên trong truyền tới.

“Lúc Viên Viên ngốc nghếch kia về, phải nói thế nào với cô †a cho tự nhiên nhỉ?”

“Cứ nói thẳng ra thôi, đối với cô ta cậu cần gì phải cân nhắc xem nên nói thế nào”

“Vậy thì không được, diễn trò phải diễn đến nơi đến chốn, cậu không nói chân thành một chút, sao khiến cô ta tin tưởng được, cơ hội chỉ có một lần, chúng ta không thể bỏ qua được”

“Vậy cậu cứ nói thẳng với cô ta, muốn mời cô ta đến dự sinh nhật cậu, lại nói thêm với cô ta là, lúc đó cậu sẽ giới thiệu cho cô ta mấy anh đẹp trai, xem cô ta có thích hay không?”

“Cô ta á? Hay là thôi đi, tôi sợ sau khi tôi giới thiệu cho cô ta, lỡ như người ta chê cô ta vừa béo vừa mập thì phải làm sao? Ha ha ha ha”

Hai tiếng cười vui vẻ vang lên, giống như cây gai đâm vào trong lòng Đường Viên Viên.

Cô khẽ cắn môi, trong lòng khó chịu giống như bị một thanh đao chọc vào.

Cô quay đầu muốn rời khỏi chỗ này, kết quả vừa quay đầu lại chạm mặt với Mạnh Khả Phi đang về phòng. Ánh mắt hai người chạm nhau, ánh mắt Mạnh Khả Phi có chút gay gắt, có lẽ cô cũng đã nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi của Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn.

Đường Viên Viên mấp máy môi, đi về phía trước, lúc đô đang định nói gì đó, đột nhiên lại bị Mạnh Khả Phi kéo tay chạy xuống dưới lầu.

Hai người dừng lại ở một góc khuất không có ánh đèn, Mạnh Khả Phi đứng quay lưng về phía cô.

“Phi Phi?”

Nhìn bóng lưng cô ta, Đường Viên Viên không nhịn được bước đến tựa đầu lên vai, dáng vẻ rất ỷ lại nói: “Bao giờ cậu mới học xong, rất lâu rồi chúng ta không ăn cơm với nhau, tớ rất nhớ cậu, Phi Phi” Giọng nói nhẹ nhàng khiến trái tim Mạnh Khả Phi co lại, trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn trốn tránh Đường Viên Viên, không phải vì cô chán ghét cô ấy, chỉ là vì hai người ở cùng nhau không lâu lắm, trong khoảng thời gian ấy Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn luôn nhằm vào cô ấy, hơn nữa khoảng thời gian trước mặt cô ấy bị thương, đến gần đây mới khôi phục lại.

Có điều ở một mình lâu rồi, Mạnh Khả Phi cảm thấy một mình cũng rất tốt, rất tự do, cho nên cô ấy không có ý định ở chung với Đường Viên Viên nữa, hôm nay cô ấy không ngờ Đường Viên Viên lại quay về sớm như vậy, sao cô không đi chạy bộ nhỉ?

Chạm mặt bất ngờ khiến cả hai đều có chút lúng túng, nhưng mà cô sợ Đường Viên Viên mở miệng nói chuyện sẽ bị hai người kia nghe thấy, cho nên khi cô ấy vừa định nói chuyện, Mạnh Khả Phi đã kéo Đường Viên Viên chạy.

Nghĩ đến đó, Mạnh Khả Phi khẽ tránh người ra không để Đường Viên Viên dựa vào, sau đó quay đầu lại nói.

“Chuyện học tập của tớ càng ngày càng bận rộn hơn rồi, gần đây sau khi cố gắng học hành tớ mới phát hiện ra, rất nhiều đề mục trước đây tớ không biết thật ra lại rất đơn giản, mẹ tớ rất vất vả lo cho tớ, bà ấy vẫn luôn hy vọng kết quả thi cử của tớ đạt được thành tích tốt, cho nên tới không thể buông lỏng được”

Nói xong câu cuối, Mạnh Khả Phi chậm rãi nói thêm: “Xin lỗi cậu”

“A, chuyện đó, không sao cả” Đường Viên Viên lắc đầu, còn tiện thể an ủi Mạnh Khả Phi: “Nhất định là dì mong cậu sẽ đạt được thành tích tốt, vậy cậu cố gắng lên nhé, đợi khi cậu thi được thành tích tốt, chúng ta lại đi ăn cơm với nhau, tớ sẽ không quấy rầy cậu đâu”

“Ừ, gần đây cậu có khỏe không?”

“Vẫn khỏe, đều ổn cả”“

“Vậy là tốt rồi, tớ nhớ ra mình còn ít đồ để quên ở thư viện, cậu lên trước đi”

“A, quên cái gì vậy? Hay là để tớ đưa cậu đi?”

“Không cần.” Mạnh Khả Phi từ chối dứt khoát, nhanh nhẹn như phản xạ có điều kiện vậy: “Tớ đi một mình là được rồi”

Ngay lập tức niềm vui trong mắt Đường Viên Viên biến mất không thấy đâu nữa: “Vậy, cậu đi đường cẩn thận nhé.”

“ừ”

Sau khi Mạnh Khả Phi đi khỏi, Đường Viên Viên nhìn theo bóng lưng cô ấy một lúc lâu, hai tay buông xuống bên người, khẽ vò góc áo, tự cắn môi mình.

Không biết có phải cảm giác của cô có phải sai hay không, cô cứ có cảm giác, giống như gần đây Phỉ Phủ đang trốn tránh cô, là do cô đã làm sai điều gì sao?

Không, không đúng, Cô và Phi Phi quen nhau từ nhỏ cho.

đến bây giờ, thời gian dài như vậy cô vẫn biết, mẹ của Phi Phi đặt kỳ vọng rất cao vào cô ấy, cho nên bản thân Phi Phi chịu rất nhiều áp lực, cứ đợi cô ấy thi xong rồi nói sau vậy.

Nghĩ thế cho nên, rất nhanh tâm trạng của Đường Viên Viên đã thoải mái trở lại, một lần nữa nở nụ cười quay người đi về ký túc xá.

Bởi vì vừa nghe thấy những lời nói khiến người ta khó chịu kia, cho nên lúc về đến nơi Đường Viên Viên cố tình tạo ra tiếng động lớn khiến người bên trong nghe thấy, quả nhiên khi cô đẩy cửa bước vào, hai người kia đều không nói câu nào, trông thấy tiếng mở cửa bọn họ quay người nhìn về phía cô.

“Viên Viên?”

“Cậu về rồi à Viên Viên, hôm nay sao lại về sớm như vậy, có phải cậu không đi chạy bộ không?”

Hai người hỏi thăm cô rất nhiệt tình, giống như vừa rồi người nói xấu cô không phải là hai người vậy, lần đầu tiên Đường Viên Viên nhận ra được, hóa ra có người lại có thể đóng kịch tốt đến vậy, vô cùng dối trá.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1640


Chương 1640:

Nghĩ đến điều này, cô không nói gì mà bước thẳng vào phòng.

Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ nhìn nhau một cái, cả hai đều không hiểu được có chuyện gì.

Đường Viên Viên không phải loại người dù không thích người khác, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói với người ta để duy trì quan hệ, căn bản cô không làm được như thế.

Cho nên cô trực tiếp láy quần áo của mình, sau đó chuẩn bị đi vào trong nhà tắm tắm rửa.

Đợi khi cô tắm xong, lúc ra khỏi phòng thì Viên Nguyệt Hàn đang đứng canh ngoài cửa.

“Tắm xong rồi à Viên Viên, tối nay ra ngoài ăn đồ nướng nhé, tớ với Hiểu Lộ mời cậu.”

Đối mặt với mấy lời làm hòa của bọn họ, Đường Viên Viên trả lời lại một câu cộc lốc: “Không đi”

Viên Nguyệt Hàn sửng sốt: “Tại sao vậy?”

“Có phải cậu quên mất rồi hay không, tôi đang giảm béo đó, tôi không ăn đồ nướng, hai người các cậu đi với nhau là được rồi”

“Hóa ra là giảm béo à, thiếu chút nữa tớ đã quên mất chuyện này, không sao đâu mà, cậu đã giảm béo lâu như vậy rồi, thi thoảng đi ăn một bữa cũng không lên cân đâu”

Đường Viên Viên trực tiếp lách người đi qua cô ta, không nể mặt cô ta chút nào.

“Viên Viên, tớ nói thật đó, sao cậu lại không tin tớ? Cùng lắm thì cậu chỉ ăn rau thôi, chỉ ăn rau thôi không ảnh hưởng gì đến chuyện giảm béo cả”

Đường Viên Viên nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt cô ta, nghiêm túc nói: “Tôi nói rồi, tôi không đi.”

Viên Nguyệt Hàn lập tức sững sờ, không nói tiếp nữa.

Ngược lại Trương Hiểu Lộ bước tới, cô ta dựa vào thành giường Đường Viên Viên nói: “Cậu đang giận cái gì vậy? Sao tự dưng lại cái kỉnh? Bởi vì chúng tớ nhờ cậu tặng quà à?”

Đường Viên Viên: “Không phải”

Về chuyện tặng quà, tuy rằng Đường Viên Viên không muốn giúp bọn họ, nhưng mà cô cảm thấy thích một người không phải là chuyện gì không đứng đắn cả, cho nên cô không giận bọn họ chuyện này.

Chuyện khiến cô tức là, rõ ràng ở sau lưng cô, bọn họ khinh thường cô như vậy, nhưng mà vì anh trai cô lại nịnh nọt cô, đúng là dối trá.

Cô không chỉ tức giận, còn rất chán ghét.

Cô không muốn chơi với những người như vậy, cũng không muốn kết bạn với bọn họ.

Trương Hiểu Lộ vẫn chưa từ bỏ ý định: “Vậy cậu đang giận cái gì? Nguyệt Hàn có ý tốt mời cậu đi ăn đồ nướng, cậu lại phản ứng như vậy là có ý gì?”

Sắc mặt Viên Nguyệt Hàn biến đổi, co ta bước đến giữ Trương Hiểu Lộ lại: “Đừng nói nữa, cô ấy không đi thì thôi” Nói xong Viên Nguyệt Hàn vội vàng kéo Trương Hiểu Lộ đang chuẩn bị nổi giận lại: “Viên Viên, cậu không đi ăn đồ nướng cũng được, giảm béo mà, đúng là phải kiên trì như vậy. Có điều mấy hôm nữa là đến sinh nhật của tớ, đến lúc đó cậu nhất định phải tham gia đấy nhé.

Sinh nhật sao?

Mời cô đến dự sinh nhật cô ta?

Đường Viên Viên ngẩng đầu lên nhìn cô ta một cái.

Lúc này Viên Nguyệt Hàn cũng đang nhắc nhở Trương Hiểu Lộ, hai người còn cần cô ta giúp, cho nên đành phải nén cơn giận này lại, cố gắng nặn ra nụ cười vui vẻ: “Được rồi, cậu không muốn đi thì thôi không đi nữa, chúng tớ cũng không ép cậu, chúng tớ tự đi ăn đồ nướng, nhưng đến buổi tiệc sinh nhật cậu nhất định phải tới, đều là bạn trong cùng ký túc xá cả, thế nào cũng phải nể mặt nhau một chút chứ? Hơn nữa còn là sinh nhật người ta nữa, nếu cậu từ chối, Nguyệt Hàn sẽ rất đau lòng đó”

Đường Viên Viên: “… Đau lòng?”

“Đúng vậy, Nguyệt Hàn rất thích cậu đó, cũng rất hy vọng cậu có thể đến tham dự bữa tiệc sinh nhật của cô ất Nếu như Đường Viên Viên không nghe thấy mấy lời bọn họ nghị luận sau lưng cô, có lẽ cô sẽ tin tưởng. Bây giờ bọn họ nói càng hay, trong lòng Đường Viên Viên càng chán ghét hơn nhiều.

Cô không nói gì cả. “Sao thế? Cậu có tới không?” Bởi vì nhận ra Đường Viên Viên trở nên khó tính, hai người kia đều sợ cô sẽ không đi, cho nên cẩn thận hỏi lại.

Đường Viên Viên hoàn toàn không có hứng thú tham gia, cũng không muốn làm trái lòng mình.

Cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu, sau đó lắc đầu.

“Tôi vẫn không muốn đi”

Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn nhìn nhau một cái, rốt cuộc tại sao tự dưng Đường Viên Viên lại khó nói chuyện thế này? Sau đó sắc mặt Trương Hiểu Lộ lập tức thay đổi, nếu như Đường Viên Viên không còn tác dụng gì với cô ta, tại sao cô ta còn phải nịnh nọt?

“Tại sao vậy Viên Viên?” Tính tình Viên Nguyệt Hàn không nóng nảy như vậy, có lẽ là vì cô ta rất muốn có được cơ hội này, cho nên vẫn định cứu vấn tình hình.

“Viên Viên, tớ thật lòng mời cậu đến tham dự sinh nhật tớ, cậu không đồng ý thì cũng phải có lý do chứ? Có thể nói cho tớ biết được không?”

Đường Viên Viên vẫn ngậm miệng không nói gì.

Trương Hiểu Lộ khoanh tay trước ngực liếc cô nói: “Có chuyện gì thì cậu cứ nói thẳng ra xem nào, đừng giấu giếm trong lòng như thế”

Những lời này đã khơi lên cơn giận trong lòng Đường Viên Viên, cô lập tức ngẩng đầu lên.

“Sao lại bảo tôi giấu giếm trong lòng, người giấu giếm không phải là các cậu sao?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1641


Chương 1641:

Thật ra Mạnh Khả Phi không đến thư viện, cô giả vờ đi ra ngoài lượn một vòng, chờ một lúc lâu sau mới quay trở về, khi xác định thời gian không sai biệt lắm, Mạnh Khả Phi mới lên lầu, ai ngờ cô vừa mới đi đến cửa, đã nghe thấy tiếng Đường Viên Viên từ bên trong truyền đến.

Giọng nói rất cao, khiến Mạnh Khả Phi cũng hoảng sợ.

Không ổn rồi, chẳng lẽ lại đang cãi nhau?

Mạnh Khả Phi vô thức giơ tay lên muốn đẩy cửa ra đi vào.

trong phòng, nhưng mà nghĩ đến chuyện gì đó, rất nhanh cô đã dừng tay lại, chỉ đứng ở nơi đó không hề động đậy, yên lặng nghe động tĩnh bên trong.

“Chúng tôi giấu giếm cái gì?” Trương Hiểu Lộ nhìn Đường Viên Viên bật cười hỏi: “Chúng tôi giấu giếm chuyện gì hả?

Cậu nói rõ một chút đi.”

“Vốn dĩ tôi không muốn nói ra chuyện này đâu, nhưng các cậu đã ép tôi phải nói, vậy thì được thôi.” Đường Viên Viên chỉ tay vào cửa nói: “Trước đó tôi đã về phòng một chuyến, có.

điều không vào nhà, hai người biết là tại sao không?”

Nghe thấy Đường Viên Viên nói thế, mặt Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn đều biến sắc, bọn họ đã nghĩ ra điều gì đó, nhưng cả hai đều không nói gì, vẫn còn muốn níu kéo chút hy vọng cuối cùng.

Đường Viên Viên cười nhạt một tiếng.

“Những lời các cậu nói, tôi nghe thấy cả rồi, luôn miệng nói rất mong tôi sẽ đến tham dự sinh nhật gì gì đó, thật ra người các cậu muốn đến không phải tôi, mà là anh trai tôi, có đúng không?”

Viên Nguyệt Hàn: “Viên Viên, cậu…”

“Không cần phủ nhận, điều này là do chính tai tôi nghe được, nghe rõ ràng rành mạch, là tiếng nói của hai người.

Đường Viên Viên hít sâu một hơi, dường như tâm trạng đã bình tĩnh lại.

“Nếu như các cậu chán ghét tôi, tôi cũng không tức giận, dù sao tôi cũng không phải tiền đâu phải ai cũng thích. Nhưng mà nếu các cậu đã ghét tôi như thế, thì không nên lợi dụng tôi, không nên nói với tôi mấy lời dễ nghe kia, hết giờ học tôi sẽ đi tặng quà giúp hai người, tuy rằng tôi không thích giúp hai cậu tặng quà cho anh trai mình, nhưng mà đã là bạn cùng phòng, các cậu muốn tôi sẽ giúp”

Nói xong câu cuối, Đường Viên Viên rủ mắt xuống: “Tôi cho rằng, các cậu thật sự coi tôi là bạn”

Không ngờ, hai người chỉ muốn lợi dụng cô mà thôi.

Đột nhiên Đường Viên Viên cảm thấy, thế giới người lớn đúng là phức tạp, cô rất muốn quay lại thời cấp một cấp hai kia, khi ấy cô luôn vui vẻ, bạn nè bên cạnh cũng không ai nói cô béo, không ai chê cô xấu, không ai lợi dụng cô cả.

“Đây là chuyện mà cậu nói là giấu giấu diếm diếm?” Đối với cách diễn đạt của Đường Viên Viên, Trương Hiểu Lộ rất khinh thường, cô ta bước đến bóp cằm Đường Viên Viên kéo mặt cô lên: “Tôi nói này Đường Viên Viên, có phải cậu đã hiểu lầm chuyện gì đó rồi không? Chúng tôi không nói trước mặt cậu, là vì không muốn cậu cảm thấy khó chịu, biết quan tâm đến tâm trạng của cậu như vậy, mà cậu vẫn cảm thấy chúng tôi đây không nói thật lòng mình, nếu như không phải nể mặt anh trai cậu, cậu cảm thấy chúng tôi sẽ để ý đến tâm trạng của cậu không?”

Nghe thấy cô ta nói như thế, Đường Viên Viên không tin nổi trợn tròn mắt.

Cô không ngờ đối phương lại có thể nói chuyện vô sỉ một cách lưu loát như vậy.

Nói xong Trương Hiểu Lộ còn vỗ vỗ vào mặt Đường Viên Viên.

“Nếu cậu đã nghe thấy hết rồi, vậy thì cũng tốt, sau này chúng tôi cũng không cần để ý đến tâm trạng của cậu nữa, buổi tiệc sinh nhật hôm đó, cậu bắt buộc phải đến, không muốn đến cũng phải đến”

Đường Viên Viên tức giận nói: u dựa vào đâu mà nói như vậy? Cậu không có tư cách yêu cầu tôi, tôi sẽ không đi đâu”

“Mạnh Khả Phi có biết không?” Trương Hiểu Lộ mỉm cười, ánh mắt khinh người: “Mẹ của cô ta đang làm trong xưởng dệt của cậu tôi, nếu như cậu không đi, cậu biết hậu quả rồi đấy”

Đường Viên Viên không ngờ cô ta lại dùng Mạnh Khả Phi để uy h**p mình: “Sao hai người có thể như vậy? Chuyện này thì liên quan gì đến Phi Phi? Tại sao hai người phải nhắm vào cô ấy?”

“Ai bảo cậu là cô chủ nhà họ Đường chứ? Chúng tôi không động vào cậu được, chỉ có thể động vào người khác thôi, nói thật ra chuyện động vào những người khác này, chúng tôi cũng không rảnh tay đâu” Trương Hiểu Lộ cười vô cùng tùy tiện: “Cho nên, tự cậu nên biết phải làm thế nào rồi chứ, bữa tiệc sinh nhật hôm đó cậu có đến hay không? Có giúp chúng tôi gọi anh trai cậu đến không?”

Mạnh Khả Phi đứng ở ngoài cửa, khi nghe thấy những lời ấy, cô tức giận căn môi, rất muốn đẩy cửa bước vào, không ngờ hai người này lại dùng cô để uy h**p Viên Viên.

Nhưng cô cũng muốn biết, Viên Viên sẽ đồng ý hay không?

Mạnh Khả Phi nín thở chờ đợi câu trả lời.

“Tôi sẽ không đồng ý” Đường Viên Viên cắn môi, vẫn kiên quyết giữ vững thái độ của mình.

Nghe thấy thế, trái tim Mạnh Khả Phi nguội lạnh quá nửa.

Bàn tay đang đặt trên cửa cũng từ từ hạ xuống, Mạnh Khả Phi cúi đầu, nửa mặt bị che giấu trong bóng đêm.

Hóa ra, đây chính là chị em tốt, nghe nói mẹ cô có thể sẽ bị đuổi việc, cô ấy cũng không thèm để ý.

Đúng vậy, người ta đường đường là cô chủ nhà họ Đường, sao có thể hiểu được cuộc sống nghèo khó của người bình thường, mất việc thôi mà, đối với cô ấy mà nói cũng chẳng là gì hết.

‘Vốn dĩ Mạnh Khả Phi còn áy náy vì lần trước đã lỡ nói ra Viên Viên và Uất Trì Diệc Thù không phải là anh em ruột, hiện giờ xem ra, cô cũng không cần phải áy náy nữa.

Nghĩ đến đây, Mạnh Khả Phi quay người lại lần nữa rời khỏi chỗ này.

Trong ký túc xá, Trương Hiểu Lộ lại nở nụ cười chế giễu: “Người nhà của bạn tốt sắp bị đuổi việc mà cậu vẫn thờ ơ như: vậy, hai người có đúng là chị em tốt không thế?”

“Chúng tôi là chị em tốt của nhau, hơn nữa tôi vẫn chưa nói hết, tôi không đồng ý với cậu là vì, cậu không có cơ hội cho mẹ Phi Phi thôi việc, nếu như cậu dám làm như vậy, tôi sẽ nói tất cả chuyện này cho anh trai mình biết, sau này nếu hai người còn muốn kéo gần khoảng cách với anh trai tôi, một chút cơ hội cũng sẽ không có. Hơn nữa, tập đoàn nhà họ Đường chúng tôi cũng không sợ bất cứ kẻ nào, dì Mộc Tử là phu nhân tổng giám đốc tập đoàn nhà họ Dạ, chú Dạ sẽ giúp tôi, tôi còn có thể gọi điện thoại cho phóng viên, đến phỏng vấn hai người, để xem chúng ta ai thắng ai thua”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1642


Chương 1642:

Nụ cười rạng rỡ đắc ý trên mặt Trương Hiểu Lộ lập tức biến mất.

Viên Nguyệt Hàn cũng bị dọa sợ, cô ta chưa bao giờ nghĩ đến, lần này đầu óc Đường Viên Viên lại xoay chuyển nhanh như vậy.

Thật ra hai người đều đánh giá thấp Đường Viên Viên.

Trước kia Đường Viên Viên chỉ ngây thơ thôi, chứ không phải kẻ ngốc, cô không quan tâm đến chuyện gì nhưng không phải là cô không hiểu.

Lúc sự xấu xa ghê tởm bày ra trước mặt, tất cả đều trở nên chân thật, cô cũng sẽ không ngồi yên chờ chết nữa.

“Cho nên, nếu như các cậu muốn làm như vậy, thì cứ thoải mái làm đi, cho dù là Phi Phi hay là mẹ cô ấy, các cô đều không động đến được.”

Đột nhiên Đường Viên Viên nhận ra được điều gì đó: “Đúng rồi, khoảng thời gian trước Phi Phi bị thương, không phải cũng là kiệt tác của hai người chứ?

Đột nhiên Đường Viên Viên lại nhắc tới Mạnh Khả Phi, nếu như là lúc trước, thật ra rất có thể hai người sẽ phủ nhận.

Nhưng hôm nay chân tướng sự thật đã bày ra trước mắt, hai bên đã trở mặt với nhau, vậy thì cũng không cần phải tiếp tục giấu giếm nữa.

Cho nên Trương Hiểu Lộ sảng khoái thừa nhận.

“Là kiệt tác của chúng tôi thì sao? Cô ta cũng đã nhịn rồi, chẳng lẽ bây giờ cậu còn định truy cứu?”

Vốn dĩ đây chỉ là suy đoán trong lòng Đường Viên Viên, cô không ngờ lại đúng là do bọn họ làm.

Ban đầu cô chỉ chán ghét hai người này, nhưng hiện tại Đường Viên Viên thật sự đã nổi giận.

“Ai bảo cô ta vẫn luôn dựa vào cậu chứ? Cô ta cũng không thử nhìn lại mình xem, bản thân có xứng làm bạn với cậu không, lại còn mơ tưởng nói xấu về chúng tôi trước mặt cậu, cho nên phải cho cô ta một bài học để cô ta hiểu, có điều con nhóc đó cũng rất ngoan, bị đánh một trận đã dễ bảo hơn rồi”

“Các cậu quá đáng lắm!” Đường Viên Viên nắm chặt tay thành nắm đấm, chân bước về phía trước muốn vung tay tát Trương Hiểu Lộ, đây là lần đầu tiên cô ra tay đánh người.

Có lẽ Trương Hiểu Lộ cũng không ngờ đến, Đường Viên Viên vẫn luôn dịu dàng lại đột nhiên ra tay, cho nên đã bị cô đánh cho một cái tát.

Trong ký túc xá hoàn toàn yên tĩnh.

Viên Nguyệt Hàn cũng chưa bao giờ nghĩ tới, Đường Viên Viên sẽ ra tay đánh người, Trương Hiểu Lộ là người tính tình chanh chua, cũng rất hiếu thắng, từ trước đến nay chưa bao giờ biết nhận thua, khả năng sau cái tát này sẽ phải ồn ào đến hết cả đêm.

Chỉ là cô ta không ngờ, vậy mà Trương Hiểu Lộ không tức giận ngược lại còn nở nụ cười.

Cô ta bước đến trực tiếp đẩy ngã Đường Viên Viên xuống giường, giọng nói tàn nhãn: “Cậu phát điên cái gì thế hả? Tôi nói cho cậu biết chuyện này, không phải cậu cũng có thể nhìn rõ tấm lòng của cô ta sao? Còn coi nhau là chị em tốt, làm gì có chị em tốt nào vừa bị người khác uy h**p đã lập tức xa cách, thậm chí còn không nói gì với cậu, vậy cũng là chị em tốt sao?”

Đường Viên Viên: “Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này cậu không phát hiện ra, cô ta vẫn luôn lảng tránh, muốn cách xa cậu sao? Đây là chị em tốt mà cậu nói đó hả? Cậu muốn giúp cô ta, còn cô ta thì sao? Cô ta có giúp cậu không?”

“Đương nhiên” Đường Viên Viên kiên định nói: ‘Là do cậu uy h**p Phi Phi trước, cô ấy bị thương cũng không nói với tôi là do các cậu làm, một mình chịu đựng tất cả những chuyện này, không gây phiền phức cho tôi.”

Cô vẫn nhớ dáng vẻ lúc Mạnh Khả Phi bị thương đến mức hôn mê, lúc đi đến bệnh viện, khi bác sĩ nói tình trạng của cô ấy. sắc mặt rất khó coi. hóa ra tất cả đều là kiệt tác của Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn này.

Còn Mạnh Khả Phi lại không nói một câu nào, gần đây cũng luôn trốn tránh cô.

Nhưng vậy thì đã sao, cô có thể thông cảm cho cô ấy.

“Cậu thật sự thấy cô ta tốt đẹp như vậy sao, vậy nếu tôi nói, chính cô ta là người đã nói cho chúng tôi biết, và Uất Trì Diệc Thù không phải là anh em ruột, hơn nữa cậu còn thích anh trai mình, cậu vẫn giữ vững cái nhìn của mình về cô ta sao?”

Nghe thấy thế, Đường Viên Viên vô cùng kinh ngạc.

“Có phải rất kinh ngạc hay không? Cậu vẫn luôn cho rằng cô ta là chị em tốt của cậu, nhưng mà cô ta lại nói hết bí mật của cậu cho chúng tôi bi Đường Viên Viên nhớ rõ, khi cô nói chuyện này với Mạnh Khả Phi, cô rất xấu hổ, còn bảo cô ấy đừng nói cho người khác biết, đây là bí mật giữa các cô.

Lúc ấy Mạnh Khả Phi đã hứa với cô.

Không ngờ…

Không đúng, Phi Phi không phải người như vậy.

“Có phải do hai người lại dùng thủ đoạn gì đó, ép cô ấy không còn cách nào khác nên mới nói ra có phải không?”

“Tất nhiên là như vậy, khi con người ta rơi vào bước đường cùng, đừng nói một vài chuyện, cho dù bắt cô ấy làm những việc mà bản thân chưa từng làm, khả năng cô ấy cũng sẽ làm”

Đường Viên Viên không nói gì nữa.

“Bản tính thế nào thì chính là như vậy, một cái tát hôm nay.

tôi sẽ nhớ kỹ, nếu như cậu nghĩ thông suốt, có lẽ sau này chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm bạn cùng phòng, mọi người thẳng thắn với nhau một chút. Nếu như nghĩ không thôi, vậy thì cậu cút về chỗ người chị em dối trá kia của cậu đi”

Đường Viên Viên không thèm đáp trả đối phương.

Cô nhìn về phía cửa ký túc xác, Mạnh Khả Phi nói cô ấy quay lại thư viện lấy đồ, sao đến giờ vẫn chưa về nhỉ? Chẳng lẽ đã gặp phải chuyện gì sao?
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1643


Chương 1643:

Nghĩ đến đây, Đường Viên Viên muốn đi xem thử.

Sau khi cô ra khỏi ký túc xá, Viên Nguyệt Hàn nhìn về phía dấu tay hiện rõ trên khuôn mặt Trương Hiểu Lộ nói: “Cậu không tức giận à? Tự dưng lại bị cô ta đánh cho một cái tát như vậy.”

“Giận chứ, đương nhiên là tức giận rồi” Trương Hiểu Lộ tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng mà chúng ta có thể làm gì được? Bối cảnh của chúng ta có thể so được với cô ta sao? Nếu tôi đánh trả, cô ta thẹn quá hóa giận, ai biết đến lúc đó cô ta sẽ làm ra chuyện gì.”

“Chắc không đâu, thật ra hiện giờ tôi có một đề nghị, nếu như muốn kết bạn với cô ấy, chỉ có một lựa chọn”

“Lựa chọn gì?”

“Tiếp cận Mạnh Khả Phi, dựa vào Mạnh Khả Phi để kết thân với cô ta”

Trương Hiểu Lộ: “?”

“Vừa rồi trong lúc nói chuyện với nhau cậu không nhận ra à, cô ta rất tin tưởng Mạnh Khả Phi. Cho dù Mạnh Khả Phi có làm gì, cô ta đều lựa chọn tin tưởng vô điều kiện, còn tìm cớ biện giải cho Mạnh Khả Phi nữa”

Nghe thấy Viên Nguyệt Hàn nói như vậy, Trương Hiểu Lộ mới để ý đến.

“Cho nên chỉ cần chúng ta thân thiết với Manh Khả Phi lần nữa thôi.”

“Thân thiết? Trước đây chúng ta mới đánh cô ta một trận như vậy, cô ta sẽ thân thiết với chúng ta sao?”

“Cho nên chúng ta phải nhận lỗi, hơn nữa còn hứa hẹn bày tỏ lòng thành, nói xin lỗi cô ta, khả năng đến lúc đó còn phải sử dụng chút khổ nhục kế”

Khi nói đến mấy chữ khổ nhục kế này, Viên Nguyệt Hàn vô thức nuốt một ngụm nước miếng.

“Khả năng chúng ta cũng phải nhận một lần, nỗi đau mà trước kia cô ta phải nhận”

Trương Hiểu Lộ lập tức im lặng, nghẹn lời không biết nói gì.

Đường Viên Viên vừa xuống lầu, đã đụng phải Mạnh Khả Phi đang muốn đi lên, cô vô cùng mừng rỡ.

“Phi Phi, cậu về rồi à??”

“Viên Vi “Tớ thấy cậu đi mãi chưa về, sợ cậu xảy ra chuyện gì, cho nên đang định đi tìm cậu.”

Lo lắng cho cô sao?

Nghĩ tới đoạn đối thoại mình vừa nghe được, trong lòng Mạnh Khả Phi muốn khinh bỉ vài câu, căn bản cô ta không quan tâm đến mình, thì có gì mà phải lo lắng?

Tỏ ra lo lắng như vậy, chỉ là diễn trò thôi.

Nghĩ vậy cho nên, Mạnh Khả Phi vô thức tránh đi không cho Đường Viên Viên chạm vào mình, cô cười nhạt một tiếng: “Tôi không sao cả, trong trường học thì có thể có chuyện gì?

Lên phòng thôi.

Đường Viên Viên cảm thấy cô ấy đang tránh né mình, đành phải quay người chạy theo sau Mạnh Khả Phi, giọng nói cũng bắt đầu yếu đi.

“Vừa rồi tớ đã ngửa bài với bọn họ, tớ cũng biết những chuyện không tốt mà bọn họ đã làm với cậu trước đây rồi”

Nghe thấy cô nói thế, bước chân Mạnh Khả Phi khẽ dừng lại.

“Đều tại tớ cả, Phi Phi, là do tớ làm liên lụy đến cậu, nhưng mà cậu nên nói cho tớ biết mới phải, cậu không nói gì cả, cứ chịu đựng một mình như vậy là không đúng.”

Mạnh Khả Phi cười mỉa mai.

“Tôi không chịu đựng tôi nói ra thì được gì? Làm phiền cậu sao?”

“Không phải chúng ta là chị em tốt của nhau sao? Chuyện này sao gọi là phiền toái được? Hơn nữa là do tớ làm liên lụy đến cậu, tớ cũng nên nhận trách nhiệm”

“Không cần.” Mạnh Khả Phi lắc đầu: “Chuyện đã qua rồi, cậu cứ chơi chung với bọn họ đi, như vậy bọn họ mới không nhắm vào cậu.”

“Nhưng mà, tớ không sợ bọn họ nhằm vào tớ”

Đường Viên Viên kéo tay Mạnh Khả Phi lại: “Tớ chỉ lo cậu sẽ bị thương thôi, thế này nhé, từ giờ về sau chúng ta làm gì cũng ở bên nhau, tớ sẽ không để bọn họ chạm vào một cọng tóc của cậu đâu Phi Phi.”

“Làm gì cũng đầu ở bên nhau?”

Mạnh Khả Phi nhìn chằm chằm vào cô hỏi: “Cậu không giảm cân nữa?”

Đường Viên Viên yên lặng suy nghĩ, cô chưa kịp mở miệng nói gì, Mạnh Khả Phi đã chủ động nói trước: “Được rồi, tôi biết cậu lo cho tôi, cậu yên tâm, bây giờ chắc có lẽ bọn họ sẽ không làm gì tôi nữa đâu.”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1644


Chương 1644:

Cảm xúc của Mạnh Phi Phi cuối cùng cũng ổn định trở lại, chủ động nắm lấy tay Đường Viên Viên: “Cậu cũng đừng xung đột với bọn họ. Tuy gia thế của hai người bọn họ đều không bằng cậu, nhưng hai người bọn họ đều giống như kẻ điên, nếu bị ép đến đường cùng thì cũng không biết bọn họ sẽ làm ra chuyện gì nữa”

Nghe vậy, Đường Viên Viên nhăn mũi: “Trước đây là do tớ không biết b: it thật của bọn họ. Hiện giờ tớ biết bọn họ là dạng như thế nào, tôi rất khó có thể không xung đột với bọn họ”

Nói vậy cũng phải. Mạnh Khải Phi thật sự không biết phải khuyên Đường Viên Viên thế nào nữa. Dù sao vừa rồi, ở bên trong, nếu như tính cách của Đường Viên Viên có thể nhịn thì hai bên cũng không cần phải cãi nhau lớn như vậy rồi.

Mà cũng với lý do tương tự nên Mạnh Khả Phi cũng không muốn lấy lòng bọn họ.

Nếu như cô là một người đạo đức giả, trước đây, cô hoàn toàn có thể tránh để Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn đối phó với mình. Nhưng cô làm không được, cho nên mới bị bọn họ bắt nạt đến mức như vậy.

Tương tự vậy, có lẽ tâm trạng của Đường Viên Viên cũng giống với cô. Nghĩ đến đây, Mạnh Khả Phi mới nói: “Vậy được thôi. Dù sao cậu cũng cố gắng hết sức đừng xung đột. An toàn là quan trọng nhất”

“Câu này nên là tớ nói với cậu mới đúng. Phi Phi, sau này nếu bọn họ còn dám uy h**p cậu nữa, hoặc là động tay động chân với cậu, cậu nhất định phải nói với tớ”

Hai cô gái lại trở thành bạn tốt của nhau, buổi tối cùng trở vê.

Ngày hôm sau, Đường Viên Viên đã mời đám bạn học trước đây đến khách sạn của nhà cô ăn cơm. Sau khi cả đám đến, mọi người mới biết là khách sạn sáu sao. Tuy rằng đám học sinh cấp ba này đều là những người thuộc gia đình có điều kiện hoàn cảnh cực tốt. Nhưng từ trước đến giờ, chúng chưa từng gặp một cô bé nào lại mời đến hẳn khách sạn sáu sao để ăn cơm, lại còn là khách sạn dưới trướng của Tập đoàn nhà họ Đường. Cả đám người đều bị dọa cho phát ngốc.

Trước đây, vốn dĩ còn có người muốn theo đuổi Đường Viên Viên. Sau đó cũng bị gia thế của cô dọa sợ mà rút lui rồi.

€ó điều, Đường Viên Viên cũng đã có thêm một đám bạn tốt. Mỗi ngày, vào lúc chạy bộ, bọn họ đều sẽ chào hỏi với cô, cổ vũ cho cô.

Trong gần nửa tháng sau đó, ngày tháng của Đường Viên Viên trôi qua đều rất thoải mái. Hơn nữa, cô cảm thấy cân nặng của bản thân cũng ngày càng giảm đi. Tuy rất lâu rồi cô không đứng lên cân, những cô vẫn có thể cảm nhận được.

Kể từ ngày hôm đó, cô và anh trai cũng đã rất lâu rồi không liên lạc với nhau. Chung Sở Phong thường xuyên chạy.

đến trường tìm cô, đưa cho cô sữa chua, nhưng Đường Viên Viên đều miễn cưỡng nhận lấy uống.

Sau đó, Chung Sở Phong liền không mang sữa cho cô nữa, đổi thành mang nước đến cho cô, có lúc mang cô thực phẩm dinh dưỡng thay thế bữa ăn. Đưa xong rồi anh ta liền lập tức rời đi.

Lúc ban đầu thì còn ổn, nhưng sau này thì số lần đến càng lúc càng nhiều, đám thanh niên ở sân bóng rổ bắt đầu trêu chọc Đường Viên Viên.

“Viên Viên, ông anh đó là hàng xóm nhà cậu à?”

“Không phải”

“Không phải hàng xóm nhà cậu? Vậy thì ai chứ? Sao lại quên biết với cậu?”

“Anh ấy là bạn học, bạn tốt của anh trai tôi”

“ồI Có phải anh ta có ý định với cậu không đi Nghe thấy câu nói này, mặt Đường Viên Viên liền đỏ lên: “Các cậu nói lung tung cái gì vậy?”

“Tiểu Viên Viên, chắc chắn người bạn học này của anh trai cậu thích cậu rồi. Nếu không thì ai lại không ngại phiền phức mà hằng ngày chạy từ trường khác đến tìm cậu để đưa đồ cho cậu chứ? Cậu nghĩ anh ta làm từ thiện à?”

“Đúng đấy Tiểu Viên Viên. Cậu không biết đâu, mỗi lần, lúc anh ta đến đều ngồi ở bên đó, ánh mắt không rời khỏi mặt cậu một giây phút nào. Tôi chắc chắn là anh ta thích cậu”

“Thật sự không phải đâu.” Đường Viên Viên nghe bọn họ.

đồng loạt nói Chung Sở Phong thích cô thì có hơi hoảng loạn mà xua tay giải thích: “Trước giờ anh Sở Phong vẫn luôn đối xử tốt với tôi. Không phải như các cậu nghĩ đâu. Anh ấy chỉ xem tôi như em gái thôi”

“Chưa tỏ tình với cậu sao?”

Đường Viên Viên lập tức lắc đầu: “Chưa”

Khi đó, có một lần cô từng nghĩ đến chuyện này, nhưng cũng chỉ là nghĩ như vậy thôi, sau này cô cũng nhanh chóng vứt bỏ ý nghĩ này ra khỏi đầu.

Người ta đối xử tốt với cô như vậy, cô lại đi suy nghĩ lung tung.

“Vậy thì lạ thật. Vậy mà lại chưa từng tỏ tình với cậu?”

“Lạ cái gì chứ? Viên Viên mới có nhiêu tuổi? Nhìn anh đó bao nhiêu tuổi rồi? Viên Viên, nói thật với cậu câu này, cậu có tin là anh ta đang đợi cậu trưởng thành không?”

Đường Viên Viên: “Hả?”

“Hiện tại cậu mới học lớp mười, sang năm là thành người trưởng thành rồi phải không?”

“ừ”

“Đợi sau khi cậu thành người trưởng thành, chắc chắn anh †a sẽ càng nhiệt liệt với cậu hơn bây giờ nữa. Sau đó, anh ta sẽ tìm cơ hội để tỏ tình với cậu”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1645


Chương 1645:

Một đám thanh niên ở sân bóng rổ vây quanh lấy Đường Viên Viên, nói chuyện rất nghiêm túc.

Đường Viên Viên bị lời nói của bọn họ dọa sợ, khuôn mặt nhỏ trắng bệch: “Các đừng nói lung tung. Anh Sở Phong không phải loại người này”

Nhìn thấy sắc mặt cô trắng ra, bộ dáng vô cùng hoảng loạn, đám thanh niên không nói tiếp nữa, mà ngược lại có người hỏi cô: “Chắc không phải cậu thích anh Sở Phong này rồi đấy chứ? Sao vừa nhắc đến việc có thể anh ta thích cậu, sắc mặt cậu liền chuyển sang màu trắng rồi?”

Nghe vậy, Đường Viên Viên cụp mắt xuống.

Đương nhiên là cô thích anh Sở Phong, nhưng không phải là kiểu thích đó. Chỉ là cô cảm thấy anh Sở Phong tốt, con người vừa chân thật vừa lương thiện, cũng rất biết chăm sóc.

người khác. Mấy người bọn họ lại cùng chơi với nhau thời gian dài như vậy, nếu nói không thích thì là nói dối rồi.

Nhưng sự yêu thích này không phải là sự yêu thích như cô đối với Uất Trì Diệc Thù.

Trong quá trình giảm cân và thay đổi bản thân, cô đã trải qua cảm giác lo lắng và khó chịu trong lòng.

Cô rất muốn gầy đi, để thể hiện ra dáng vẻ tốt nhất của bản thân cho Uất Trì Diệc Thù xem. Cô muốn đi thăm anh ấy, nhưng lại sợ nhìn thấy anh ấy. Thậm chí, gân đây Đường Viên ‘Viên cũng bắt đầu nghĩ sự thay đổi của bản thân hiện giờ có phải rất lớn không? Bản thân thế này đi gặp anh, đó thật sự vẫn là bản thân cô sao?

“Nếu như cậu không thích anh ta, vậy bắt đầu từ bây giờ, cậu phải từ chối anh ta”

“Từ chối?” Đường Viên Viên mơ hồ ngẩng đầu lên.

“Đúng vậy. Để anh ta cảm nhận được sự từ chối của cậu.

€ó như vậy thì anh ta sẽ không suốt ngày bỏ thời gian ra dành cho cậu nữa. Tiểu Viên Viên, nếu cậu không thích anh ta, thì những việc mà anh ta làm vì cậu đều hoàn toàn là lãng phí thời gian”

“Tôi biết rồi”

Đường Viên Viên gật đầu.

Ngày hôm sau, Chung Sở Phong vẫn như cũ, mang nước và đồ ăn đến tìm Đường Viên Viên. Trong túi anh ta còn có một chiếc kẹp tóc nhỏ mà anh ta mua ở trong cửa hàng trang Sức.

“Hợp với màu bộ quần áo thể thao hàng ngày của em ấy.

Kẹp lên chắc chắn sẽ rất đẹp” Chung Sở Phong nghĩ.

Mà hôm nay, Chung Sở Phong không nhìn thấy Đường Viên Viên trên đường chạy, anh ta cảm thấy có phần hơi kinh ngạc.

Cuối cùng, Chung Sở Phong nhìn thấy Đường Viên Viên ở dưới một cái cây nhỏ cách đó không xa.

Đó là nơi bình thường Chung Sở Phong hay đứng. Khóe môi anh ta nhếch lên, cô nhóc này đã biết chạy đến đó đợi anh ta rồi, cũng rất ngoan.

Nghĩ đến đây, Chung Sở Phong bước nhanh đến chỗ Đường Viên Viên.

Đường Viên Viên cau mày nhăn mặt. Bởi vì từ tối qua đến giờ, Đường Viên Viên vẫn luôn suy nghĩ phải làm thế nào để nói rõ với anh Sở Phong, để anh ấy đừng thích cô nữa.

Ban đầu, cô cảm thấy, nếu nói ra rồi mà nhỡ may anh Sở Phong không thích cô, vậy không phải là do bản thân cô nghĩ nhiều quá rồi sao? Cho nên cô định không nói nữa. Nhưng sau đó, cô lại nghĩ, nếu như anh Sở Phong thật sự thích cô, vậy nếu mà cô không từ chối, thì không phải là làm lãng phí thời gian của anh Sở Phong sao?

Cho nên, suy đi tính lại, Đường Viên Viên cảm thấy vẫn là nói thẳng ra, cho dù khiến anh Sở Phong cảm thấy cô tự mình đa tình thì cũng chẳng sao. Điều quan trọng nhất là đừng lãng phí thời gian của anh ấy.

Cho nên, cô cũng không còn tâm trạng để chạy bộ nữa, đi thẳng qua bên này ngồi đợi.

Chung Sở Phong vừa ngồi xuống liền dùng giọng thần bí nói: “Bé Viên, em đoán xem hôm nay anh Sở Phong mang quà gì đến cho em này?”

Anh Sở Phong còn mang quà đến cho cô sao?

Chỉ trong nháy mắt, Đường Viên Viên liền nghĩ đến những lời mà đám thanh niên đó nói với cô. Cô vô thức ngẩng đầu nhìn Chung Sở Phong.

Bình thường cô không phát hiện ra, nhưng hôm nay, Đường Viên Viên lại cảm thấy ánh mắt mà Chung Sở Phong nhìn cô vô cùng nóng rực. Quả đúng là khác thường. Hơn nữa, Đường Viên Viên nhớ, ánh mắt anh Sở Phong trước đây không phải thế này.

“Viên Viên?”

Nhìn thấy Đường Viên Viên nhìn mình chằm chằm lại không nói lời nào, Chung Sở Phong có hơi bối rối, nhìn cô thật tỉ mỉ: “Em sao vậy?

Đường Viên Viên cụp mắt xuống, không nói gì.

Nụ cười trên mặt Chung Sở Phong lạnh đi mấy phần, lo lắng nhìn cô: “Có phải hôm nay em thấy ở đâu không thoải mái không? Hay là anh Sở Phong đưa em đến bệnh viện khám nhé?”

Vốn dĩ, hàng ngày cô đều chạy bộ, mà hôm nay không vận động thì cũng thôi, mà trông dáng vẻ còn buồn bực không vui, cho nên Chung Sở Phong vô thức nghĩ đến có phải người cô có chỗ nào đó không thoải mái không.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1646


Chương 1646:

“Không phải. Không cần đâu ạ” Đường Viên Viên nhỏ giọng trả lời.

Cô vẫn đang nghiên cứu xem phải mở miệng thế nào mới có thể giảm sự thương tổn với Chung Sở Phong đến mức thấp nhất.

“Không cảm thấy không khỏe? Vậy em đã gặp phải chuyện gì không vui sao?”

Chung Sở Phong suy nghĩ một hồi, quyết định không để cô đoán nữa, lấy luôn chiếc kẹp tóc ra: “Tặng em chiếc kẹp tóc nhỏ nè. Đừng không vui nữa, mau xem thử xem có thích không”

Sau khi cô không thích ăn thì Chung Sở Phong cũng không tiện mang đồ ăn vặt cho cô nữa. Lần trước anh ta tặng cô chiếc vòng tay, kết quả cô không đeo. Chuyện này khiến cho đến hiện giờ mỗi lần Chung Sở Hy đến cửa hàng trang sức đều có bóng đen tâm lý.

Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui, anh ta đã mua cho cô một cái kẹp tóc. Có thế nào thì cũng sẽ không bị ghẻ lạnh nữa.

Đường Viên Viên liếc nhìn kẹp tóc. Kẹp tóc màu hồng tươi, bên trên còn khảm viên kim cương nhỏ sáng lấp lánh, còn có họa tiết hoạt hình đáng yêu, được chế tác rất tinh tế và không hề tâm thường. Vừa nhìn là biết được chọn lựa cẩn thận.

Đường Viên Viên không nhận.

“Em không thích sao?”

Đường Viên Viên lắc lắc đầu: “Em không nhận được”

“Sao lại không nhận được?” Chung Sở Phong không hiểu lắm. Hôm nay Đường Viên Viên sao vậy? “Viên Viên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cuối cùng, Đường Viên Viên ngẩng đầu lên, dừng lại một lúc lâu mới lấy được dũng khí hỏi anh.

“Anh Sở Phong, em có câu này muốn hỏi anh”

“Chuyện gì?”

Không rõ vì sao, Chung Sở Phong lại có một dự cảm không lành. Là ảo giác của anh ta sao? Bảng không sao lại có dự cảm không lành?

Bàn tay đang cầm kẹp tóc của Chung Sở Phong dần dần năm chặt lại. Vào lúc anh ta còn đang nghĩ có cần đánh gãy nguồn suy nghĩ của cô hay không thì Đường Viên Viên đã lên tiếng hỏi.

“Anh Sở Phong, có phải anh… Có phải anh thích Viên Viên không?”

Khoảnh khắc đó, trái tim của Chung Sở Phong run lên, giống như có thứ gì đó đang hung hăng đập vào tim anh ta, đánh đến khiến anh ta không thể tỉnh táo lại, cả não bộ đều rơi vào trạng thái tê liệt.

Rất lâu, rất lâu sau Chung Sở Phong mới tìm lại được trạng thái của bản thân.

Sao cô lại hỏi anh ta câu hỏi này? Chung Sở Phong chẳng thể vui lên chút nào. Chưa kể đến vẻ mặt tràn ngập buồn bã của cô bé trước mặt cậu. Tất cả cảm xúc đều thể hiện rõ trên mặt cô, chỉ thiếu nước nói thẳng ra: “Anh đừng thích em nữa” mà thôi, hay thậm chí là nói: “Việc anh thích em chính là việc khiến em đau đầu”

Vốn dĩ anh ta muốn giữ đến lúc cô thành người trưởng thành, sau đó từ từ thể hiện tấm lòng của mình với cô. Nhưng anh ta không ngờ vừa ra trận, còn chưa kịp chiến thắng thì đã tử chiến rồi. Hiện giờ cô còn ở lửa tuổi vị thành niên mà đã muốn từ chối anh ta rồi sao?

Vậy thì anh ta nên thừa nhận, hay là không thừa nhận?

Nếu như anh ta thừa nhận, liệu cô có vì vậy mà bắt đầu ghét bỏ anh ta không? Hay thậm chí sau này cũng không muốn gặp anh ta nữa?

Nhưng nếu như không thừa nhận, sợ là sau này không có cơ hội để nói nữa.

Nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của cô bé, Chung Sở Phong nắm chiếc kẹp tóc trong tay ngày càng chặt. Chỉ có bản thân anh ta biết được, trái tim anh ta đã trở nên vô cùng rối loạn.

“Anh Sở Phong?”

Đường Viên Viên đợi rất lâu cũng không nhận được câu trả lời từ Chung Sở Phong, sự nghỉ ngờ và bất an trong lòng cô càng tăng thêm, cô thấp giọng gọi anh ta một tiếng.

Chung Sở Phong lập tức mềm lòng, cong khóe môi lên, cười nói: “Em nghĩ lung tung gì vậy?”

Nói xong, bàn tay to lớn của anh ta đặt lên đầu của cô bé, vò rối tóc cô lên: “Còn chưa là người trưởng thành đâu đấy. Đã muốn yêu sớm rồi sao?”

Đường Viên Viên bị cậu vò tóc thì vẻ mặt liền ngẩn ra.

“Anh Sở Phong tặng em kẹp tóc, em liền cảm thấy anh Sở Phong thích em rồi sao? Nếu mà như vậy, sau này sao anh Sở Phong dám tặng em đồ nữa đây?”

Nghe thấy câu đẳng sau, Đường Viên Viên cảm thấy bản thân đã nắm được thông tin rất quan trọng.

“Ý của anh Sở Phong là không thích Viên Viên sao?”

“Nếu em nói đến sự yêu thích giữa anh em thì chắc chắn là có.

Nhưng nếu em nói đến cái khác thì anh Sở Phong phải nói với em, tuyệt đối không cho phép tự mình đa tình. Anh Sở Phong và anh em quan hệ tốt, thấy cô bé như em đáng yêu nên mới đối xử tốt với em. Nếu như em vì như vậy mà nghi ngờ anh Sở Phong, sau này làm sao anh tìm bạn gái đây?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1647


Chương 1647:

Nghe đến đây, cuối cùng Đường Viên Viên coi như đã có thể thở phào một hơi.

Cô nói mà, anh Sở Phong đối tốt với cô hoàn toàn là kiểu anh trai đối với em gái, căn bản không phải như bọn họ nói.

€ô thở phào một hơi, cả người đều thả lỏng, dãn mày, cười.

Trái tim Chung Sở Phong lập tức rơi thẳng xuống đáy. Tuy hôm nay trời nắng to, nhưng anh ta lại cảm thấy cả người lạnh lẽo, làm sao cũng không ấm lên được.

Nhưng có thể làm thế nào được chứ? Ai bảo anh ta chiều cô? Muốn nói cho cô lại sợ dọa cô sợ chạy mất, anh ta chỉ có thể không nói ra mà thôi. Cho dù sau này không có cơ hội để thừa nhận, không có cơ hội nói ra, Chung Sở Phong cũng sẽ không hối hận về quyết định lúc này.

€ó thể nhìn thấy nụ cười của cô mới là điều đáng giá nhất.

“Anh Sở Phong, là Viên Viên tự mình nghĩ nhiều rồi. Anh đừng giận Viên Viên nhé. Viên Viên xin lỗi anh. Em xin lỗi. Sau này Viên Viên tuyệt đối sẽ không suy nghĩ lung tung nữa. Anh Sở Phong cũng nhất định có thể tìm được người bạn gái rất xinh đẹp. Nếu như sau này anh Sở Phong không tìm được, Viên Viên nhất định sẽ chịu trách nhiệm”

Nghe thấy ba chữ chịu trách nhiệm, trong lòng Chung Sở Phong đã nhen nhóm lên chút hy vọng.

“Chịu trách nhiệm thế nào đây?”

“Đến lúc đó, em nhất định sẽ tìm bạn gái giúp anh Sở Phong”

Được rồi, hóa ra là tìm giúp anh ta. Chung Sở Phong còn tưởng cô muốn tự mình chịu trách nhiệm. Quả nhiên vẫn là anh ta ảo tưởng.

Chung Sở Phong thở dài: “Được rồi. Cô nhóc như em thì hiểu cái gì. Còn chưa trưởng thành nữa. Đừng cả ngày treo mấy chuyện thích với không thích, rồi bạn trai, bạn gái gì đó bên miệng. Chuyện của anh Sở Phong cũng không cần em phải lo lắng. Anh chỉ cần vui vẻ trưởng thành là được rồi “Vâng”

Đường Viên Viên nhìn chằm chằm vào kẹp tóc trong tay cậu: “Anh Sở Phong, cái này là cho em phải không?”

Chung Sở Phong lập tức thu lại kẹp tóc về, đặt vào trong túi.

“Vốn dĩ là muốn cho em. Nhưng hôm nay em đã hiểu nhầm anh Sở Phong, cho nên không muốn cho em nữa, còn không bằng cầm đi tặng cho bạn nữ khác”

Nghe thấy vậy, Đường Viên Viên mím môi: “Xin lỗi anh Sở Phong, thật sự không phải Viên Viên cố ý đâu”

“Được rồi, ai trách em đâu. Anh chỉ đùa với em thôi” Chung Sở Phong ấn ấn mũi cô. “Đột nhiên anh cảm thấy kẹp tóc có hơi trưởng thành, không thích hợp với em. Anh mua cho em cái khác đẹp hơn.”

“Vâng!”

“Anh Sở Phong, vậy em chạy tiếp đây”

“Được”

Đợi sau khi Đường Viên Viên rời đi, Chung Sở Phong mới lần nữa xoa chiếc kẹp tóc trong túi. Vừa rồi anh ta không cần thận đã nắm đến gấy chiếc kẹp tóc rồi.

Chung Sở Phong lấy kẹp tóc ra xem, quả nhiên là hỏng mất rồi, cũng không biết là có sửa được không.

Khi đó, lúc Chung Sở Phong nhìn thấy liền cảm thấy chiếc kẹp tóc này rất đẹp, nhất định rất hợp với Đường Viên Viên. Nhưng không ngờ răng, lúc anh ta đến thì ngập tràn niềm vui, mà đến hiện giờ, trong lòng lại đã lạnh lẽo đến đóng băng.

Đợi Đường Viên Viên chạy xong, Chung Sở Phong cưỡng ép bản thân bày ra vẻ mặt tươi cười, cầm khăn đưa cho cô lau.

“Có mệt không? Em uống chút nước đi”

Chung Sở Phong cấm lấy bình giữ nhiệt đưa cho Đường Viên Viên.

Đường Viên Viên uống một ngụm, nhiệt độ vừa phải, sau đó lộ ra vẻ mặt tươi cười: “Cảm ơn anh Sở Phong.”

“Cảm ơn cái gì. Em cầm lấy bình giữ nhiệt đi. Em ra nhiều mồ hôi như vậy, phải uống nhiều nước vào.”

“Vâng ạ”

Đường Viên Viên nghĩ đến chuyện gì đó, đột nhiên hỏi: “Anh Sở Phong, gần đây anh em vẫn còn rất bận sao?”

“Cũng ổn, có lẽ cũng không phải là quá bận.”

“9”

Đường Viên Viên cũng không nói gì nữa.

“Sao vậy? Rất lâu rồi em với anh em không gặp nhau phải không?”

“Vâng”

“Sao thế? Ngày mai là thứ bảy, hay là ngày mai anh và anh em đến đón em đi leo núi?”

“Không, không” Đường Viên Viên lắc đầu, từ chối rất nhanh: “Em không đi đâu.”

“Sao thế? Là vì vấn đề của anh Sở Phong sao?” Chung Sở Phong thấy Đường Viên Viên từ chối nhanh như vậy thì cho rằng là vì nguyên nhân do bản thân anh ta: “Có phải em vẫn đang nghỉ ngờ tính chân thật trong lời nói của anh không?”

“Không ạ. Em tin anh Sở Phong mà, chỉ là em…”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1648


Chương 1648:

Cuộc chiến giảm cân của cô vẫn chưa kết thúc, cho nên tạm thời cô không muốn gặp mặt Uất Trì Diệc Thù.

“Tóm lại, anh em không bận là được rồi. Anh Sở Chung, hôm nay em chạy xong rồi, anh mau về đi”

Nói xong, cô bé liền vẫy vẫy tay với cậu, xoay người không chút lưu luyến mà chạy đi.

Chung Sở Phong ngồi tại chỗ nhìn theo bóng lưng Đường Viên Viên rất lâu, không hề cử động, mãi cho đến lúc xâm xẩm tối, sắc đêm bao trùm lấy bóng người anh ta.

Cũng không biết là bao lâu sau, Chung Sở Phong mới đứng dậy rời đi.

Uất Trì Diệc Thù xem tài liệu hết cả một ngày. Anh biết gần đây Chung Sở Phong thường xuyên chạy đến chỗ Viên Viên. Bởi vì trước đây anh và Chung Sở Phong từng có thỏa thuận, cho nên Uất Trì Diệc Thù cũng chẳng nói gì.

Nhưng đến hôm nay, anh đợi rồi lại đợi, mà hiện giờ đã đến giờ này rồi Chung Sở Phong vẫn chưa trở về.

Anh hơi nhíu mày: “Tên này đã đi làm gì vậy? Chắc không phải mang Viên Viên ra ngoài ăn chơi trác táng rồi đấy chứ?”

Uất Trì Diệc Thù nghĩ đến dáng vẻ ngây thơ của Đường Viên Viên, suy nghĩ một hồi, vẫn là đặt tài liệu trong tay xuống, cầm lấy điện thoại, đứng dậy đi ra ngoài.

Anh vừa đi ra đến cửa, tay anh còn chưa chạm đến cửa, cửa đã bị đẩy mở từ bên ngoài vào.

Một mùi rượu xông đến trước mặt.

Uất Trì Diệc Thù không nhìn thấy người, anh ngửi thấy mùi rượu liền lùi về phía sau vài bước, cách xa người đang ở bên ngoài cửa ra.

“Hự”

Cả người Chung Sở Phong đầy mùi rượu, chân nam đá chân chiêu bước vào, bước chân loạng choạng, suýt thì ngã ra trên mặt đất.

Chứng kiến cảnh tượng này, Uất Trì Diệc Thù gần như trợn trừng hai mắt, tiến lên liền nắm lấy cổ áo Chung Sở Phong: “Cậu đã đi đâu?”

“Bỏ, bỏ ông ra”

Chung Sở Phong uống say bí tỉ, bị Uất Trì Diệc Thù nắm lấy thì tính khí cũng nổi lên, dùng lực thẳng tay đẩy Uất Trì Diệc Thù ra.

Nhưng sức Uất Trì Diệc Thù rất mạnh, lúc này Chung Sở Phong lại đã uống say, sao có thể đẩy ra được.

“Có phải hôm nay cậu đã đi tìm Viên Viên không?”

Nghe thấy cái tên của Đường Viên Viên, Chung Sở Phong lập tức giống như bị k*ch th*ch vậy: “Phải. Ông đây đã đi tìm em ấy đấy. Vậy thì sao hả? Hôm nay ông đây còn bị từ chối nữa. Ha ha ha hal”

Từ chối?

Uất Trì Diệc Thù nheo mắt lại, vẻ mặt đây nguy hiểm: “Cậu có ý gì?”

“Cậu đã nói gì với Viên Viên? Chung Sở Phong, cậu quên trước đây đã hứa gì với tôi rồi sao?”

“Ông đây không quên. Đương nhiên là không quên”

“Vậy vì sao cậu lại bị từ chối?”

Hiện giờ Uất Trì Diệc Thù đang lo rằng liệu Chung Sở Phong có phải đã nói lung tung trước mặt Viên Viên rồi hay không? Đến lúc đó dọa em ấy sợ thì phải làm sao?

Nghĩ đến đây, cậu nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu có biết em ấy còn chưa phải người trưởng thành không? Cậu đang làm gì vậy hả?”

Cố gắng nhãn nhịn, Uất Trì Diệc Thù vẫn là không tung ra một đấm.

Chung Sở Phong dựa vào bên tường, nghiêng nghiêng ngả ngả, trông bộ dạng rất buồn bã: “Đương nhiên là tôi biết em ấy phải người trưởng thành, cho nên… Tôi chẳng dám nói gì cả. Tôi cho rằng chỉ cần lặng lẽ ở bên cạnh em ấy là được rồi. Ai mà biết cô nhóc này, không biết có phải tự mình đã cảm nhận thấy điều gì đó rồi không.”

Cảm nhận thấy rồi?

“Em ấy hỏi tôi, có phải tôi thích em ấy không?”

“Cậu nói thế nào?” Uất Trì Diệc Thù không rõ vì sao lại cảm thấy căng thẳng. Thằng nhóc này sẽ không thẳng thừng thừa nhận luôn đấy chứ?

“Tôi còn có thể nói thế nào? Tôi còn có thể nói thế nào? Em ấy còn chưa trưởng thành mà. Tôi dám thừa nhận sao?” Chung Sở Phong tức giận đánh lên mặt sàn, nắm tay cũng đã bị thương nhưng cậu lại chẳng hề để ý tới.

“Ông đây đã làm sai gì chứ? Vì sao lại phải chịu nỗi khổ này? Rõ ràng chẳng nói gì vả lại biến thành bộ dáng hiện giờ.”

Uất Trì Diệc Thù thở phào một hơi: “Không thừa nhận là đúng rồi.

Bảng không cậu sẽ dạo con bé sợ”

“Chính vì sợ sẽ dọa em ấy sợ cho nên mới không nói. Nhưng mà Diệc Thù, cậu có biết lần này tôi không nói thì sợ là sau này cũng chẳng thể nói được nữa rồi”

Uất Trì Diệc Thù liếc nhìn qua Chung Sở Phong, ngồi xuống bên cạnh anh ta, hai tay đặt lên trên đầu gối, sắc mặt thản nhiên nói: “Không nói thì không nói thôi”

“Không nói, sau này ông đây phải làm sao? Lẽ nào bảo ông đây cả đời độc thân?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1649


Chương 1649:

Độc thân cả đời?

Uất Trì Diệc Thù quay đầu liếc nhìn Chung Sở Phong, bất lực hỏi: “Với cậu, không phải em ấy là không được à?”

Chung Sở Phong cụp mắt xuống, cười khổi: “Không phải là không phải em ấy thì không được mà là ngoại trừ em ấy ra thì không có cảm giác với những người con gái khác nữa. Cũng đã nhiều năm như vậy rồi, cậu nói xem?”

Điều đáng sợ là tình cảm mà Chung Sở Phong dành cho Đường Viên Viên là ngày càng sâu đậm, trước giờ đều chưa từng giảm bớt. Mỗi ngày.

anh ta nhìn thấy cô cố gắng, trưởng thành, thay đổi từng chút, từng chút từng chút một.

Chung Sở Phong càng ngày càng thích Đường Viên Viên. Mà khoảng thời gian gần đây anh ta là đang đau lòng cho cô.

Vốn dĩ anh ta muốn cứ như vậy ở bên cạnh cô, chí ít giữ đến lúc sau khi cô thành người trưởng thành, có chuyện gì thì đến lúc đó rồi nói.

Nhưng cậu không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này vào ngày hôm nay.

ậu nói xem, có phải tôi thể hiện quá rõ ràng rồi không? Nhưng tôi đã rất khắc chế bản thân rồi, vì sao em ấy vẫn nhìn ra được?”

Uất Trì Diệc Thù nhíu chặt mày, không nghĩ đến Đường Viên Viên sẽ nhìn ra tình cảm mà Chung Sở Phong dành cho em ấy. Điều này có phải thể hiện em ấy đã biết tình cảm là gì rồi sao?

Cảm xúc trong lòng anh có chút phức tạp, Uất Trì Diệc Thù mím môi, không tiếp lời.

“Nếu như cho tôi thêm nửa năm, thêm nửa năm nữa rồi em ấy hỏi thì chắc chắn ông đây sẽ thừa nhận. Nhưng vì sao em ấy lại hỏi vào lúc này? Diệc Thù, sau này tôi phải làm sao?”

Uất Trì Diệc Thù liếc nhìn Chung Sở Phong, hờ hững nói: “Cậu muốn làm thế nào? Nếu như thích thật thì mặt dày chút thì có làm sao?”

“Mặt dày?”

“Hiện giờ không thừa nhận thì sau này không thể thừa nhận sao?

Hiện giờ không thích thì sau này không thể thích nữa sao? Tình cảm của con người là sẽ thay đổi.”

Giống như tình cảm của ba và mẹ cậu vậy. Lúc ban đầu, cuộc hôn nhân của họ trải qua không hề hạnh phúc, nhưng sau này không phải rất ngọt ngào sao? Hiện giờ ba cậu luôn dính chặt lấy mẹ cậu. Cũng đã nhiều năm như vậy rồi mà vẫn như vậy.

Chung Sở Phong nghe thấy lời này của cậu thì ngẩn người tại chỗ.

“Còn có thể như vậy sao?”

Uất Trì Diệc Thù xoay người ra nơi khác: “Vì sao không được? Chỉ cần tình cảm của cậu không thay đổi, lúc nào cũng đều là kịp thời”

Lúc nào cũng kịp sao?

Chung Sở Phong đột nhiên được tiếp theo sức mạnh, cảm thấy bản thân mình đã có được chút hy vọng.

Đại khái là vì đã uống rượu, cho nên đầu óc có phần hỗn loạn, Chung Sở Phong ma xui quỷ khiến hỏi một câu.

“Diệc Thù, cậu và Viên Viên bên nhau lâu như vậy, cậu không thích em ấy chút nào sao?”

Uất Trì Diệc Thù nhìn Chung Sở Phong chằm chăm: “Đừng tưởng rằng mượn rượu nói bậy thì tôi sẽ không đập cậu.”

“Ông đây mượn rượu nói bậy đấy thì làm sao? Viên Viên đáng yêu như vậy, tôi không tin là cậu ngày ngày bên cạnh em ấy lại không hề có chút cảm giác nào”

Cảm giác sao? Uất Trì Diệc Thù suy nghĩ một lúc, hình như thật sự không có gì đặc biệt. Anh vẫn luôn coi Viên Viên giống như em gái mà chăm sóc.

Tuy đúng là anh đối với Đường Viên Viên còn yêu chiều hơn so với Giá Nhỏ một chút, nhưng đó là vì anh lo lắng đến cảm nhận của Viên Viên mà thôi. Dù sao họ cũng không phải anh em ruột, mà Giá Nhỏ là em gái ruột của anh, cho nên cũng sẽ qua loa với cô bé hơn một chút.

Nghĩ đến đây, Uất Trì Diệc Thù thấy tuần này anh phải dành thời gian để trở về thăm đứa em gái Giá Nhỏ này một chút.

Mà điều quan trọng là hình như gần đây Giá Nhỏ đang qua lại rất thân với một học sinh nam của trường bọn họ, nói là hoàn cảnh gia đình của cậu học sinh đó rất nghèo, còn ở nhà tự mình xuống bếp lén nấu cơm, sau đó đưa cơm cho người ta.

Gần đây, anh gọi cho cô bé, lần nào Giá Nhỏ cũng từ chối, nói bản Thật ra còn không phải đi tìm cậu học sinh đó sao?

Uất Trì Diệc Thù bất lực lắc đầu. Cô nhóc này mới lớn hơn chút đỉnh mà đã biết chạy đến bên cạnh cậu học sinh nam đó. Đợi sau này cô bé lớn thêm chút nữa thì còn thế nào nữa?

“Sao cậu không nói gì? Cậu đang nghĩ gì vậy?” Ánh mắt Chung Sở Phong âm u nhìn chằm chằm Uất Trì Diệc Thù: “Có phải cậu được tôi nhắc nhở, cảm thấy bản thân cũng thích Viên Viên rồi không?”

Bốp.

Lời vừa dứt, Uất Trì Diệc Thù giáng một đấm vào mặt Chung Sở Phong.

Chung Sở Phong không tránh, không biết là không tránh được hay là cố tình không muốn tránh, cứ như vậy chịu một đấm. Sau đó cả người anh ta ngã ra bên cạnh bàn, vang lên một tiếng: “Uỳnh” Đầu đập phải chân bàn.

Nỗi đau khiến anh ta đã tỉnh rượu được mấy phần.

Lúc Chung Sở Phong còn chưa ngồi vững, Uất Trì Diệc Thù đã bước tới năm lấy cổ áo của anh ta, lạnh mặt nói: “Trước đây tôi đã từng nói, bảo cậu đừng lấy tôi và em ấy ra để đùa. Chung Sở Phong, trí nhớ của cậu không tốt cũng được, muốn nói tôi cũng được, nhưng cậu đừng kéo em ấy vào để làm gì. Là vì em ấy đã từ chối cậu thì cậu bắt đầu bôi nhọ em ấy như vậy sao?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1650


Chương 1650:

Chung Sở Phong bị đánh một đấm thì đã tỉnh táo hơn nhiều, cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Anh ta nhếch môi cười, sau đó nói: “Tôi hỏi cậu có thích em ấy không thì là bôi nhọ em ấy sao? Lế nào không phải vì tôi cảm thấy em ấy quá tốt cho nên mới cảm thấy có thể cậu cũng có ý nghĩ đó với em ấy sao?”

“Tôi không có gì với em ấy” Uất Trì Diệc Thù thấp giọng khẽ gắn thành tiếng; và em ấy lớn lên với nhau, sao có thể có ý nghĩ đó với em ấy. Nếu như thật sự có ý nghĩ đó, vậy tôi… Còn có thể tính là người không?”

Chung Sở Phong giễu cợt: “Cho nên, cậu là bị suy nghĩ này trói buộc sao? Nếu như không phải vậy, có phải cậu sẽ thích em ấy không?”

Uất Trì Diệc Thù không trả lời, chỉ có ánh mắt là dần trở nên tối “Tối nay cậu uống say rồi, bắt đầu ăn nói lung tung rồi phải không?

Trước đây là cậu xin tôi, bảo tôi đồng ý cho cậu ở bên cạnh em ấy. Hiện giờ bị một câu từ chối liến khiến bản thân thành bộ dạng thế này”

Chung Sở Phong nở nụ cười, trong ánh mắt phảng phất ánh lệ.

“Một câu? Con mẹ nó, tôi sắp phát điên rồi. Diệc Thù, vậy mà hôm nay tôi lại đã có một suy nghĩ đáng sợ.”

Nghe thấy lời này, Uất Trì Diệc Thù không vui nhíu mày, suy nghĩ đáng sợ gì? Chắc không phải anh ta nghĩ đến tìm cái chết chứ?

“Tôi lại cảm thấy Viên Viên thích cậu”

Nói xong, Chung Sở Phong liền điên cuồng lớn tiếng cười. Tuy là đang cười nhưng lại chẳng có chút cảm xúc vui vẻ nào, hoàn toàn là bi thương đau lòng.

Uất Trì Diệc Thù cảm thấy thính lực của bản thân có vấn đề, ngẩn ngơ nhìn Chung Sở Phong. Một lúc lâu sau mới nắm lấy cổ áo Chung Sở Phong, muốn nổi giận.

“Diệc Thù, cậu đừng vội nổi nóng, cậu nghe tôi nói xong đã. Bản thân cậu thử phân tích xem, xem có phải Viên Viên thích cậu không. Từ nhỏ, em ấy đã thích dính lấy cậu. Tuy mấy người chúng ta chơi chung với nhau rất vui, nhưng cậu cảm thấy em ấy đối với cậu và đối với chúng tôi giống nhau không?”

“Cậu đặt tay lên tim của bản thân mình mà hỏi xem, có phải em ấy đối với cậu đặc biệt không. Sau khi em ấy từ chối tôi xong lại hỏi một câu về cậu. Chỉ hỏi một câu, đương nhiên không có gì rồi. Nhưng cậu biết ánh mắt em ấy lảng tránh thế nào không? Theo hiểu biết của tôi về em ấy, em ấy là đang chột dạ. Vì sao lại chột dạ?”

Đây mới là nguyên nhân khiến cho tâm trạng của Chu Sở Phong không tốt.

Anh ta không sợ cô thích anh ta, càng không sợ trong lòng cô không có anh ta. Bởi vì nếu như vậy thì anh ta vẫn còn có cơ hội. Nhưng nếu như trong lòng cô đã có người khác, vậy anh ta muốn tìm thêm cơ hội thì cũng rất khó.

Hơn nữa người này lại còn là Uất Trì Diệc Thù.

“Diệc Thù, cậu nói xem, tôi lấy gì để so bì với cậu, tranh với cậu đây?” Chung Sở Phong giống như cọng bún thiu mà ngã ra trên mặt đất: “Không thể nào. Tranh không nổi. Cả đời này xem ra cũng hết cơ hội rồi”

Uất Trì Diệc Thù: “..”

Vốn dĩ trước đó Uất Trì Diệc Thù còn muốn nổi giận, nhưng lúc này ngón tay cậu không kìm được mà run rẩy.

“Người trong cuộc mơ hồ, người bên ngoài lại nhìn rất rõ. Nếu như cậu không tin, cậu có thể hỏi thử bạn cùng phòng ký túc với em ấy, cô gái tên Mạnh Khả Phi ấy”

Uất Trì Diệc Thù không tiếp lời, một lúc sau, sắc mặt anh trở nên tái nhợt, nói: “Hôm nay cậu uống say rồi, nói năng lung tung. Những lời này tôi coi như không nghe thấy, cậu cùng chưa từng nói những lời này, sau khi tỉnh lại thì quên hết đi cho tôi”

“Quên?”

Chung Sở Phong cười khổ: “Cậu cảm thấy tôi có thể quên được sao? Diệc Thù, cậu lừa được bản thân cậu sao? Nếu như cô nhóc đó thật sự thích cậu, cậu giả vờ không biết thì chỉ sẽ làm tổn thương em ấy thôi”

Đây cũng là điều làm Uất Trì Diệc Thù lo lắng, anh mím chặt môi: “Từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, chỉ là ỷ lại thôi. Em ấy còn chưa trưởng thành, suy nghĩ còn chưa trưởng thành. Đừng dùng suy nghĩ của bản thân cậu để ép lên người em ấy. Mọi thứ đều đợi em ấy trưởng thành rồi nói”

Nói xong, Uất Trì Diệc Thù không để ý đến Chung Sở Phong nữa, đứng dậy Nghĩ một lúc, anh cầm lấy cốc nước lạnh trên bàn, đổ lên trên mặt Chung Sở Phong Cốc nước lạnh cứ như vậy ướt đẫm khuôn mặt Chung Sở Phong, khiến cho anh ta càng tỉnh táo hơn so với trước đó. Nhưng anh ta vẫn như cũ, mềm nhữn trên đất giống như sợi bún thiu, không muốn đứng dậy.

Nhắm mắt lại, trong đầu anh ta đều là dáng vẻ của Đường Viên Viên.

Mỗi lời nói, mỗi hành động của cô, vừa hoạt bát lại xinh đẹp yêu kiều. Sau này, những điều này đều chẳng thể nào thuộc về anh ta nữa.

Không có ai biết, nằm đấm của Uất Trì Diệc Thù vẫn luôn nắm chặt, hàng lông mày cũng vẫn luôn nhíu chặt. Trước giờ tình cảm mà anh dành cho Đường Viên Viên thật sự chưa từng có ý nghĩ khác, cũng không hề cảm thấy Viên Viên sẽ có suy nghĩ khác với anh.

Nhưng, nếu như thật sự giống như Chung Sở Phong nói, thì anh nên đối đáp thế nào?

Mạnh Khả Phi, nếu như anh nhớ không nhầm thì chính là người bạn tốt đó của Đường Viên Viên. Nếu hỏi cô bé thì chắc chắn càng không thích hợp. Nhưng vì sao Chung Sở Phong lại liên quan đến cô bé ấy?

Trong lòng Uất Trì Diệc Thù vô cùng rối loạn. Cậu ngồi một lát rồi đứng lên rời khỏi phòng ký túc xá.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1651


Chương 1651:

Uỳnh.

Sau khi cửa phòng ký túc đóng lại, trong phòng lại trở lại sự yên tĩnh.

Hai người bạn còn lại đang ngủ trên giường tầng mới từ từ ngồi dậy, sau đó nhìn nhau.

“Ôi trời ơi, sao lại nghe thấy hết thế này?”

“Liệu chúng ta có bị diệt khẩu không? Cô em gái dễ thương đó thích anh Thù nhà chúng ta à?”

au đó, hai người họ trượt từ trên giường tầng xuống, ngồi xổm bên cạnh Chung Sở Phong.

“Người anh em, chuyện gì vậy? Cậu nói lung tung trước mặt anh Thù, thật sự không sợ bị đập à?”

“Nếu như cậu ta sợ thì đã không nói rồi. Vừa rồi không phải bị đập cho rồi sao? Có đau không?”

Hỏi đến đây, một người trong đó đi đến sờ vào khóe môi Chung Sở Phong. Kết quả Chung Sở Phong ngồi ở đó, chẳng có chút phản ứng nào.

“Người anh em?”

“Sao không có phản ứng? Lẽ nào bị đập thành đồ ngốc rồi sao?”

Hai người lại chọc vào khóe miệng Chung Sở Phong, mà cậu ta vẫn như cũ, không có phản ứng. Vì vậy họ tiếp tục chọc, chọc, chọc.

Cuối cùng Chung Sở Phong không kìm được mà nghiến răng nghiến lợi mắng: “Hai người các cậu đã đủ chưa hả? Cứ phải chọc lên vết thương của tôi phải không? Tuy hiện giờ ông đây đang tương đối là đau lòng, nhưng tốt xấu gì thì ông đây cũng là con người có máu, có thịt. Có thể đổi sang chọc chỗ khác không?”

Không biết vì sao, tuy là dáng vẻ của Chung Sở Phong lúc này trông rất đau lòng, nhưng sau khi hai người bạn cùng phòng nghe được câu nói oán hận của anh ta thì không nhịn được mà ôm bụng cười lớn ha ha.

“Chung Sở Phong, cậu có thể đừng hài hước vậy không? Lúc này, không phải cậu nên nói là trái tim cậu đã chết rồi, ngoại trừ đau lòng ra, những chỗ khác đều không cảm nhận được nỗi đau nữa sao?”

“Đúng đó, đúng đó. Cậu đang làm gì vậy? Vậy mà còn nói miệng vết thương đau.”

Chung Sở Phong nhìn hai bạn cùng phòng đang cười đến không ngừng được, tức giận hét lên: “Cút đi cho ông.”

Mắng xong, vết thương ở khóe miệng đau đến khiến anh ta lập tức phải nghiến răng chịu đựng, không ngừng hít thở.

Hai người bạn cùng phòng nhìn thấy vậy thì lại càng cười lớn.

Chung Sở Phong tức đến không chịu nổi nữa, đạp cho mỗi người một cái.

“Chuyện tối hôm nay, không ai được phép nói ra ngoài. Ông đây uống rượu say, ăn nói lung tung…”

“Nếu đã biết là ăn nói lung tung, vừa rồi sao vẫn cố chấp cứng miệng. Anh Thù cũng bị cậu làm cho tức chết mà bỏ đi rồi”

Nói đến điểm này, Chung Sở Phong liền trở nên yên lặng, ánh mắt tối lại, nghiêm túc: “Tôi không hề hối hận vì đã nói ra những lời đó”

Có một vài việc là phải lôi ra ánh sáng để nói. Thứ như chuyện tình cảm thì lại càng phải nói cho rõ ràng, cũng không thể cứ mãi mơ hồ không rõ.

Anh ta có thể không nói trước mặt Viên Viên, cô bé chỉ cần luôn giữ được sự đơn thuần, tốt đẹp của em ấy là được rồi. Nhưng dựa vào cái gì mà không thể nói với Uất Trì Diệc Thù? Chung Sở Phong là muốn làm cho Uất Trì Diệc Thù phải xử lý rõ ràng chuyện này.

Đêm tối.

Uất Trì Diệc Thù dựa vào nơi vắng vẻ ở của lớn trường đại học, tay đút trong túi áo, dựa lưng vào tường, ánh mắt âm u nhìn về phía trước.

Vốn dĩ anh muốn ra ngoài để hít thở không khí, kết quả lại bất giác đi đến nơi này.

Lời nói văng vẳng bên tai, trong lòng Uất Trì Diệc Thù vô cùng rối loạn.

Trước đây, anh chưa từng nghĩ tới, hiện giờ lại càng không nghĩ tới, nhưng vì sao luôn có thể khiến cho người khác hiểu nhầm?

Đây đã không phải lần đâu Chung Sở Phong nói nữa.

Anh đứng ở cửa trường học rất lâu rồi mới rời đi.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1652


Chương 1652:

Ngày hôm sau.

Lúc Chung Sở Phong tỉnh ngủ, khế cử động, khóe môi liền cảm thấy đau đớn. Nhìn lại, môi anh ta đã sưng hết lên rồi. Anh ta xuýt xoa mấy tiếng, nhìn Uất Trì Diệc Thù, nói: “Anh Thù, lần sau anh ra tay có thể nhẹ thôi không?”

Uất Trì Diệc Thù lạnh lùng liếc nhìn cậu ta, không trả lời.

“Anh Thù? Em nói nghiêm túc đấy”

Cuối cùng Uất Trì Diệc Thù ngước mắt lên nhìn anh ta: “Rốt cuộc.

cậu muốn nói cái gì? Hôm nay, cậu không uống rượu đâu đó. Nếu như cậu còn nói lung tung nữa, có thể tôi sẽ đập cậu đến không trèo lên được nữa mới thôi.”

“Được rồi, hôm qua tôi bị đập chưa đã, cậu muốn đánh thì đánh đi.

Dù sao vì Viên Viên, tôi cũng sẽ không đánh trả, phải không?”

Uất Trì Diệc Thù im lặng nhìn anh ta.

“Hôm nay tôi cần một câu thật lòng. Rốt cuộc cậu có thích Viên ‘Viên không?”

Nghe thấy lời này, Uất Trì Diệc Thù nhíu mày, lộ ra vẻ không vui.

“Tôi biết cậu không muốn nghe, nhưng vì Viên Viên, tôi cảm thấy tôi phải hỏi”

“Chuyện này rốt cuộc có liên quan gì tới Viên Viên?”

“Đương nhiên là có “

Lần đầu tiên Chung Sở Phong cảm thấy bản thân không gây chuyện vô lý, còn ích kỷ.

“Tôi là nếu như, nếu như Viên Viên thích cậu, giả sử… Cậu vẫn luôn không tìm bạn gái, liệu có phải em ấy vẫn luôn gửi gắm hy vọng trên người cậu không?”

Những câu nói này khiến cho Uất Trì Diệc Thù hơi sững người.

“Cậu nói cái gì?”

“Đừng trách tôi ích kỷ. Nếu như cậu có ý với em ấy, vậy thì cậu có thể cứ mãi không tìm bạn gái. Nhưng nếu như cậu không có ý với em ấy, thì có lẽ cậu nên thử tìm một người bạn gái, chí ít khiến cô nhóc đó đừng mãi đặt ánh mắt và sự chú ý ở trên người cậu. Bạn gái thật cũng được mà bạn gái giả cũng được. Chỉ cần khiến cho cô nhóc đó biết cậu có bạn gái là được.”

Uất Trì Diệc Thù vẻ mặt khó hiểu.

“Chung Sở Phong, cậu điên rồi à?”

“Không. Hôm qua, không phải cậu nói em ấy ỷ lại vào cậu sao? Nếu như em ấy không phân rõ được giữa yêu thích và ỷ lại thì sao?”

Chung Sở Phong biểu cảm nghiêm túc, nhìn Uất Trì Diệc Thù, nói: “Cho nên, cậu bắt buộc phải làm gương. Nếu như cảm xúc của em ấy với cậu chỉ là ỷ lại, cũng sẽ từ trong chuyển này mà thay đổi.”

Xung quanh lặng im như tờ, hai người bốn mắt nhìn nhau. Uất Trì Diệc Thù cười lạnh, lên tiếng: “Cho nên, cậu là đang ép tôi tìm bạn gái?”

“Cậu cảm thấy là tôi đang ép cậu sao? Giả sử Viên Viên có ý đó với cậu, cậu sẽ đáp lại con bé sao? Nếu như cậu không làm được, vậy có phải cậu nên làm gì đó không?”

Uất Trì Diệc Thù lại lần nữa không trả lời.

“Không phải hoa khôi trường mình vẫn luôn theo đuổi cậu sao?

Trước đây Viên Viên cũng từng gặp cô ta. Có lẽ cậu có thể tìm cô ta giúp. Cậu có thể không qua lại với hoa khôi, cậu chỉ cần nói với Viên Viên, hoa khôi là bạn gái cậu là được rồi: “Tôi nói đến đây thôi. Nên làm thế nào thì cậu tự mà xem đi”

Chung Sở Phong đứng dậy, ánh mắt rơi lên trên mặt Uất Trì Diệc Thù.

“Tôi có thể không ở bên Viên Viên, cho dù cả đời này em ấy mãi mãi cũng không thích tôi thì cũng không sao. Nhưng tôi không thể nhìn em ấy muốn mà không có được. Di: dành cho em ấy thì nên thay đổi Sau khi Chung Sở Phong rời đi, Uất Trì Diệc Thù ngồi lại một mình rất lâu, lâu đến mức hai người bạn cùng phòng còn lại quả thật không thể giả vờ ngủ tiếp được nữa, ngứa ngáy ở trong chăn.

Thù, nếu như cậu có chút thương tiếc “Được rồi, ra ngoài đi”

Uất Trì Diệc Thù không vui vẻ nói: “Đừng để bị ngộp chết”

Hai người bạn cùng phòng từ trong chăn ló đầu ra, biểu cảm của hai người có phần buồn bực.

Vì sao lần nào hai người họ nói chuyện đều chọn lúc bọn họ đang có mặt chứ? Không thể chọn một lần vào lúc bọn họ không có ở đây sao?

“Anh Thù, không phải bọn em cố tình nghe lén đâu”

“Tôi biết”

“Anh Thù, có lời này không biết có nên nói hay không”

“Gì?

“Thật ra hôm đó, lúc em gái của anh đến, ban đầu bọn em cũng tưởng là em ruột anh, cho nên không nghĩ nhiều. Sau này Sở Phong mới nói với bọn em là em ấy không phải em ruột anh”

“Cho nên là?”
 
Back
Top Bottom