Ngôn Tình Cô Vợ Đánh Tráo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1613


Chương 1613:

Vấn đề này, Đường Viên Viên suy nghĩ thật lâu mới hỏi ra.

Bà Đường bị vấn đề đang hỏi này, hơn một lúc lâu mới phản ứng được.

“Viên, Viên Viên, con nói cái gì?”

Dường như bà ấy có chút không dám tin tưởng điều mình nghe thấy, để biểu lộ ra vẻ mặt vô cùng khiếp sợ, Đường Viên Viên nhìn thấy biểu cảm này của bà ấy lập tức thấy khó chịu, đầu hơi cúi xuống.

“Mẹ, có phải Viên Viên mơ mộng vẩn vơ rồi hay không?”

Nói xong, cô c*n m** d***, trong lòng vô cùng khó chịu: “Thế nhưng mà… Con không muốn anh trai tìm bạn gái, con không muốn”

Cuối cùng cô cũng hiểu được vì sao trước đó lúc ban đêm mơ thấy Uất Trì Diệc Thù thì sẽ rơi nước mắt, hóa ra trong lòng cô rất để ý, chỉ là trước kia cô vẫn luôn không biết mà thôi.

Trong khoảng thời gian này cô gần như không chỉ giảm béo, mà vẫn luôn đang suy nghĩ đến chuyện này, đến bây giờ đầu óc của cô đã rất rõ ràng, cô lớn lên từ nhỏ cùng với Uất Trì Diệc Thù, hai người là thanh mai trúc mã, cô đã sớm ỷ lại vào.

anh và cũng muốn vẫn luôn ở cùng một chỗ với anh như thế này.

“Viên Viên, làm sao con… Trước kia Bà Đường tưởng rằng con gái không hiểu chuyện tình cảm, trong lòng còn đang suy.

nghĩ lúc nào thì con bé mới thật sự lớn lên, sau đó lúc con nhóc này nói muốn giảm béo, mà con bé vẫn luôn không thèm để ý dáng vẻ.

Bà Đường chỉ có thể thở dài ở trong lòng, dù sao bà ấy cũng không can thiệp được vào duyên phận của bọn trẻ, nếu như con bé và Uất Trì Diệc Thù không có duyên phận đó, hoặc là Uất Trì Diệc Thù thật sự nói không thích Đường Viên Viên, vậy thì về sau tìm người khác là được chứ sao.

Thật không ngờ rằng thế mà Đường Viên Viên…

“Mẹ, con không phải cố ý” Đường Viên Viên ngẩng đầu, tội nghiệp nói; “Thế nhưng mà gần đây con trở nên rất kỳ lạ”

“Đứa trẻ ngốc.” Bà Đường ôm chặt lấy cô: “Con không có gì là kỳ lạ, thích một người là chuyện rất bình thường, lớn lên con cũng sẽ như vậy”

“Không kỳ lạ sao?”

“Con cũng sắp trưởng thành rồi, thích một người có phải coi là chuyện kỳ lạ không? Nhưng mà… Trước kia mẹ vẫn luôn không biết con nhóc con này lớn lên muốn làm cái gì.”

“Thế nhưng mà con quá béo”

“Không phải là con đang giảm béo sao? Nhưng mà con đã suy nghĩ thật kỹ chưa?”

Bà Đường có chút lo lắng đứa nhỏ Viên Viên này không phân rõ tình cảm và ỷ lại, con bé không muốn để cho Uất Trì Diệc Thù tìm bạn gái, là ưa thích anh, hay là không muốn mất đi người bạn chơi đùa với mình từ nhỏ đến lớn. Hai loại tình cảm này không giống nhau.

“Vâng” Đường Viên Viên gật đầu: “Con đã nghĩ kỹ, con không hi vọng anh trai có thể tìm được bạn gái trước khi con gầy xuống”

Ngoại trừ cái này, cô còn muốn trưởng thành nhanh lên.

Còn có một năm, một năm nữa là cô mười tám tuổi.

Đến lúc đó cô chính là người trưởng thành! Hy vọng lúc thành niên, cô cũng có thể giảm béo thành công.

Từ sau khi bà Đường nói tâm sự của mình ra, Đường Viên Viên càng tò mò về việc giảm béo hơn nữa.

Kì nghỉ đông trôi qua, trước khi trở lại trường, Đường Viên Viên đi đo lại cân nặng thì phát hiện bản thân chỉ giảm đi được hai ký rưỡi thôi, cô thấy hơi uể oải.

“Mẹ ơi, sao con chỉ ốm đi có hai ký rưỡi thôi vậy?”

Cô ôm đầu, có chút khó chịu.

“Mới có mấy hôm thôi mà đã sụt hai ký rưỡi là giỏi lắm rồi đấy, bộ con cho rằng người ta chỉ cần giảm cân là có thể thoải mái ốm đi hai ký rưỡi à?”

Bà Đường nhéo gương mặt của cô, nói khẽ: “Giảm cân là việc phải làm về lâu dài, không thể quá nhanh chóng, nếu không đến lúc đó cơ thể bị tổn thương thì biết phải làm sao?”

“Vâng”

Đường Viên Viên chỉ có thể gật đầu.

“Được rồi, lúc con tới trường học cũng phải ăn uống giống như ở nhà, không được để bụng đói không ăn gì cả, có biết không? Ít ăn mấy thứ nhiều năng lượng với nước ngọt lại đi”

“Vâng ạ”

Đường Viên Viên cũng biết những chuyện này, bởi vì mấy thứ đó đều là kẻ thù của giảm béo, đã nhiều calo rồi còn không có dinh dưỡng gì quả, quan trọng nhất là ăn uống nhiều đồ ngọt còn dễ bị bệnh tiểu đường nữa.

Trong kế hoạch giảm béo của Đường Viên Viên không hề có thức ăn và đồ uống ngọt.

Nhưng trong quãng thời gian này, mỗi ngày cô đều kiềm chế không động đến kẹo ngọt, giờ cô rất thèm, rất muốn ăn nhưng lại không thể ăn.

Cô phải tập trung giảm béo.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1614


Chương 1614:

Lúc khai giảng, Uất Trì Diệc Thù và Chung Sở Phong tới đón Đường Viên Viên.

Sau khi nhìn thấy cô, hai người đều đồng thời sửng sốt, sau đó ánh mắt Chung Sở Phong lập tức tối đen.

Cô gái nhỏ ấy ốm đi rồi, đúng là chuyến đi chơi kia đã khiến cô chịu sự tổn thương.

Thật ra việc Đường Viên Viên ốm đi không thể hiện rõ mấy, nhưng bọn họ đã lâu rồi không gặp nên có thể nhận ra gương mặt cô đã nhỏ hơn.

Nhưng tất cả mọi người đều ăn ý không nhắc tới chuyện này, chỉ là quãng đường đến trường học vô cùng im lặng mà thôi.

Hơn nữa lúc Chung Sở Phong giúp cô xách hành lý thì phát hiện bên trong trống rỗng, không có đồ ăn vặt như lúc trước.

Sau khi hai người đưa cô đến trường, Chung Sở Phong thật sự không nhịn được nữa, anh ta mở miệng nói: “Bé Viên, sao lần này em không mang đồ ăn vặt theo vậy, có phải quên rồi không, hay là mấy ngày nữa anh Sở Phong tới đi siêu thị gần đây mua một ít cho em nhé?”

Đã nhịn cả một đoạn đường rồi, anh ta thật sự không nhịn được nữa.

Nhìn sang Uất Trì Diệc Thù một chút, sắc mặt anh vẫn bình tĩnh tĩnh như thường, Chung Sở Phong nghĩ thầm: “Cậu không nhận ra con bé ốm đi sao? Sao mà chẳng có chút phản ứng gì vậy?”

Đường Viên Viên có chút xấu hổ, cười nói: “Không cần đâu anh Sở Phong, sau này em phải ăn ít một chút.”

Nói đến đây, cô dừng lại một chút, giả vờ vô tình nhìn Uất Trì Diệc Thù rồi giải thích: “Ăn quá nhiều đồ ăn vặt không tốt cho sức khỏe mà”

Khóe miệng Chung Sở Phong giật giật, nhất thời không tìm được câu nào để trả lời.

Ngược lại là Uất Trì Diệc Thù lấy ba lô ra khỏi xe, rồi sau đó vươn tay xoa đầu Đường Viên Viên: “Ngoan lắm, ăn ít đồ ăn vặt là đúng rồi, thỉnh thoảng thèm ăn một chút thì được, bình thường thì ăn thêm một bữa chính nữa.”

Câu này là thật, nếu là vào lúc trước thì có lẽ Chung Sở Phong cũng đồng ý.

Sau khi đến Tuyết Hương rồi xảy ra chuyện kia, trong lòng anh ta cũng không vui vẻ lên được, lúc về, nhiều lần anh ta muốn gửi thư cho Đường Viên Viên hẹn cô ra ngoài, nhưng lần nào Đường Viên Viên cũng nói mình muốn ở nhà nên không đi.

Bây giờ phát hiện cô gầy đi nhiều như vậy, trong lòng anh ta rất khó chịu.

Cô gái nhỏ vốn nên vui vẻ như một chú chim nhỏ.

Sau đó lúc giúp cô dọn dẹp ký túc xá, Chung Sở Phong không nói tiếp, đợi đến lúc trở về mới nói với Uất Trì Diệc Thù.

“Cậu không cảm thấy Viên Viên ốm đi à?”

Vẻ mặt của Uất Trì Diệc Thù lạnh nhạt: “Sao thế?”

“Con bé…”

Chung Sở Phong không nói được câu nào, anh ta thật sự không biết phải nói thế nào.

“Chung Sở Phong”

Có lẽ Uất Trì Diệc Thù biết được anh ta khó chịu, anh im lặng thật lâu mới lên tiếng: “Qua năm sau là nó thành người lớn rồi”

“Rồi sao?”

Bây giờ con bé đã có suy nghĩ của bản thân, muốn làm cái gì thì nhất định là đã suy nghĩ kỹ rồi, không cần lo lắng, cũng không cần can thiệp quá nhiề: Chung Sở Phong nghĩ thầm: “Đó là cậu không biết chuyện ở Tuyết Hương, nếu cậu biết rồi thì sao có thể bình tĩnh nói chuyện với tớ.”

Thật ra dù Uất Trì Diệc Thù không được tận mắt thấy chuyện ở Tuyết Hương, nhưng dựa vào bầu không khí đó thì cũng có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng hôm đó cô gái nhỏ đã nói rất rõ ràng, không muốn cậu tiếp tục nói về vấn đề đó, mặc dù Uất Trì Diệc Thù không muốn thấy cô phải chịu ức h**p, nhưng nếu cô muốn anh làm vậy thì anh cũng không có chuyện không đồng ý.

Điều kiện tiên quyết là tự cô xử lí tốt và không có phiền phức gì về sau.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1615


Chương 1615:

Lúc Mạnh Khả Phi thấy Đường Viên Viên thì có hơi kinh ngạc.

“Viên Viên, sao cậu ốm đi Đường Viên Viên sửng sốt một chút, rồi sau đó sờ mặt của mình: “Rõ ràng lắm hả?”

Mạnh Khả Phi gật đầu: “Đương nhiên rồi, mặt c** nh* hơn đấy, cậu giảm đi bao nhiêu ký rồi?”

“Khoảng hai ký rưỡi.”

“Sao ghê vậy?” Mạnh Khả Phi kinh ngạc, cô và Đường Viên Viên đã quen biết nhau nhiều năm rồi nhưng không ngờ được có một ngày Đường Viên Viên sẽ ốm đi.

“Thì… Tớ chỉ điều chỉnh chế độ ăn uống, rồi vận động nữa, sau đó thì tớ ốm thành như thế này”

Mấy câu phía sau càng khiến Mạnh Khả Phi giật mình hơn nữa.

“Cậu, cậu đang giảm béo hả?”

Gương mặt Đường Viên Viên lộ ra vẻ ngại ngùng, cô thẹn thùng gật đầu.

“Ừ, đang giảm cân.”

“Sao đột nhiên cậu lại muốn giảm cân thế?” Nhiều năm nay Đường Viên Viên luôn xem ăn là việc chính, không gì có thể ngăn cản cô ăn. Bây giờ cô lại muốn giảm cân.

Khuôn mặt Đường Viên Viên ửng hồng, cô xem Mạnh Khả Phi như bạn tốt nên mới bước đến bên tai của cô nhỏ giọng nói một câu.

Gương mặt Mạnh Khả Phi vốn có chút kinh ngạc, sau khi nghe Đường Viên nói thì mặt dần trắng bệch, có vẻ như rất khó tin.

“Cậu, cậu vừa mới nói “Phi Phi, chỉ có ba người là cậu, tớ, mẹ tớ biết thôi, cậu không được nói cho người khác biết đó.”

Cô vươn tay ôm lấy cánh tay Mạnh Khả Phi, cười híp mắt nói: “Tớ nhất định sẽ cố gắng giảm béo”

Mạnh Khả Phi lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt, cúi đầu nhìn ánh mắt tin tưởng tuyệt đối của Đường Viên Viên, lần đầu tiên cô ấy cảm thấy lòng mình khó chịu đến thế.

Cô ấy cố gắng học tập, gần như là ngủ trong thư viện luôn, kì nghỉ đông này cũng vậy, ở nhà cô ấy luôn tìm thời gian để học tập, vì sao phải làm thế?

Không ngờ hôm nay lại biết được mục đích của việc Đường Viên Viên cố gắng giảm béo và mục đích cô ấy giống nhau.

Mạnh Khả Phi khẽ cắn chặt môi dưới, mỉm cười nói: “Đương nhiên rồi, tớ sẽ không nói cho người khác biết đâu”

Tuy mục đích giống nhau nhưng hai người vẫn là chị em tốt mà, dù sao hai người đã chơi với nhau lâu vậy rồi, hơn nữa Viên Viên đối xử với cô ấy rất tốt, thật ra lần trước Mạnh Khả Phi đã lờ mờ cảm thấy rồi, chỉ là khi ấy Đường Viện Viện không biết gì cả nên Mạnh Khả Phi không để ý lắm.

Nhưng bây giờ, cô cũng bắt đầu giảm cân rồi.

Nghĩ tới đây, Mạnh Khả Phi không nhịn được nữa, cô ấy iên Viên, cậu đã xác định rõ tình cảm của mình chưa?”

“Gì cơ?”

“Dù sao thì cậu và anh ấy lớn lên cùng nhau mà, nhất định là cậu sẽ vô thức ỷ lại anh ấy, ý của tớ là, lỡ như cậu chỉ muốn ở bên cạnh anh ấy thôi chứ không phải thật sự thích anh ấy thì sao?”

Lời Mạnh Khả Phi nói khiến Đường Viên Viên im lặng một lát.

“Tớ chỉ tùy tiện nói vài câu thôi, cậu đừng để ý”

Mạnh Khả Phi vội vã bù đắp lại, khẽ cười: “Dù sao thì làm theo trái tim cậu là đúng rồi, bất kể là vì ai, có quyết định gì, chỉ cần không khiến bản thân cậu bị thương là được”

“Phi Phi, chỉ có cậu là tốt với tớ thôi”

Đường Viên Viên ỷ lại ôm cánh tay Mạnh Khả Phi: “Vậy sau này chúng ta cùng nhau cố gắng, cậu cố gắng học tập, tớ cố gắng giảm béo”

Lúc sau khi Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn đến, phát hiện Đường Viên Viên ốm hơn chút thì cũng có chút kinh ngạc.

Khi hỏi, Đường Viên Viên không giữ bí mật, cô chỉ ngại ngùng nói: “Tớ cảm thấy mình mập quá cho nên muốn giảm cân chút.”

Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ liếc nhau, cả hai đều thấy được xúc y hệt bản thân trong mắt đối phương.

Cuối cùng cô nhóc kia đã phát hiện ra mình mập rồi à, bọn họ còn tưởng rằng cô sẽ cứ như thế mãi, không ngờ được sẽ có một ngày cô giảm cân.

Nhưng bọn họ vẫn cười híp mắt an ủi Đường Viên Viên.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1616


Chương 1616:

“Cậu đâu có mập đâu, tớ cảm thấy cậu cân đối rồi, mấy thứ như giảm cân cũng có hại cho sức khỏe đó, không giảm béo vẫn tốt hơn”

“Đúng vậy đúng vậy, hơn nữa cậu có da có thịt trông rất là đáng yêu, nếu giảm xuống thì chẳng đáng yêu chút nào”

Hai người liên tục nịnh nọt Đường Viên Viên.

Trước đây bọn họ không nói những câu này.

“Có thật không?” Đường Viên Viên xấu hổ dò hỏi.

“Tất nhiên là vậy rồi, cậu xem có bao nhiêu nữ sinh trong trường có thể đáng yêu hơn cậu?”

“Bọn tớ thật sự cảm thấy cậu rất đáng yêu, cho nên nếu giảm cân quá khổ cực thì cũng đừng giảm nữa”

Không, không được, Đường Viên Viên lắc đầu, đáng yêu cũng vô dụng thôi, cô phải gầy đi, dù sao thì vẫn còn có một vài người cảm thấy cô mập quá, như thế rất khó coi.

Cô không biết anh trai có nghĩ như thế, nhưng cô phải trở nên ưu tú hơn nữa.

“Tóm lại là tớ sẽ cố gắng giảm béo”

Sau này, trong bốn người ở ký túc xá, Đường Viên Viên chính là người thức dậy sớm nhất, dù Mạnh Khả Phi muốn đến thư viện thì cũng phải đợi đến giờ mới đi được, cho nên mỗi lần cô tỉnh lại thì đều sẽ không nhìn thấy Đường Viên Viên ở giường dưới.

Đợi đến lúc bọn họ rửa mặt xong thì Đường Viên Viên mới về, mồ hôi tuôn như mưa, sau đó cô mệt mỏi uống vài ly nước rồi bước vào phòng tắm.

Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn cùng lộ ra vẻ khinh thường.

“Con mập này thật sự cho rằng bản thân giảm cân được à”

“Không thể nào, cùng lắm thì cô ta chỉ kiên trì được vài ngày thôi, bình thường đã quen ăn như thế rồi, đâu phải muốn giảm là giảm được? Cứ chờ xem đi”

Nói xong, đúng lúc hai người đối diện với ánh mắt của Mạnh Khả Phi, nhưng bọn họ biết rõ Mạnh Khả Phi sẽ không nói bậy bạ gì cả nên cũng không sợ cô ấy, chỉ khinh miệt liếc cô ấy một cái rồi đi ra khỏi ký túc xá.

Mạnh Khả Phi dọn đồ đạc của mình, sau đó đi gõ cửa phòng tắm.

“Viên Viên, tớ xuống trước nhé, cậu đừng đến muộn đó.”

“ừ”

Mây ngày tiếp theo, mỗi ngày Đường Viên Viên đều dậy sớm đến sân vận động của trường để chạy bộ, trời còn chưa sáng mà cô đã bắt đầu chạy rồi, chạy đến khi trời sáng hẳn mới thôi.

Ngay từ đầu cô cho rằng chỉ có một mình cô chạy mà thôi, ai ngờ trong lúc chạy bộ còn gặp được một vài người.

Có vài nữ sinh mập mạp giống cô, có vài người thì để rèn luyện thân thể.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, một tuần trôi qua, những người bạn mới quen lúc trước đã từng nói là muốn giảm cân mà giờ lại không thấy đâu nữa, trên sân vận động chỉ còn lại một mình Đường Viên Viên.

Đường Viên Viên lập tức có cảm giác như một con mãnh thú đơn độc đi về phía trước.

Thì ra trong hành trình ấy cũng không phải luôn có người đi cùng bạn, muốn kiên trì đến cùng thì chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

Đường Viên Viên không chỉ không nản chí mà càng nỗ lực hơn nữa.

Trong khoảng thời gian này cô không hề đi gặp anh trai, lúc Chung Sở Phong tìm đến cô, cô cũng không đi gặp, mà chỉ tập trung giảm cân.

Cứ chăm chỉ luyện tập như thế nửa tháng, cân nặng của Đường Viên Viên lại giảm.

Lúc đầu Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn cho rằng cô chỉ có thể kiên trì hai ba ngày thôi, nhất định là sẽ nhanh chóng bỏ cuộc. Nhưng bọn họ không ngờ được cô có thể kiên trì tận nửa tháng, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy cô ốm rõ, gương mặt vốn tròn trịa giờ đã ốm bớt, trong lòng hai người dần có chút ghen tị.

Vì vậy hai người đã tìm được Mạnh Khả Phi.

“Khả Phi, cậu rất thân với Viên Viên nhỉ, cô ta gặp phải chuyện gì à, sao đang yên đang lành lại đột nhiên muốn giảm cân?”

Mạnh Khả Phi nhíu đôi mi thanh tú lại, cô ấy không muốn tiếp xúc với hai người này chút nào, lần trước bọn họ gọi người đánh cô ấy, nếu không phải Đường Viên Viên đưa cô ấy đến bệnh viện thì chỉ sợ cô ấy sẽ bị tàn tật suốt đời.

“Đúng đấy Khả Phi, lúc trước không phải Viên Viên xem việc ăn uống là quan trọng nhất sao?”

“Tôi không biết” Thái độ của Mạnh Khả Phi bình tĩnh, cô ấy nói: “Các cậu muốn biết thì tự đi hỏi cô ấy có phải nhanh hơn không”

“Cậu!” Viên Nguyệt Hàn không ngờ được cô sẽ có thái độ cứng rắn như thế, nhất thời cô ta hơi tức giận.

Trương Hiểu Lộ cười lạnh, lên tiếng: “Xem ra là lần trước bị đánh mà vẫn không sợ, còn dám dùng thái độ kiểu đó để nói chuyện với tụi tôi nữa”

Dứt lời, Mạnh Khả Phi vừa ngẩng đầu, Trương Hiểu Lộ lập tức vươn tay bóp cổ cô, đi lên đè đầu cô xuống mặt bàn, Mạnh Khả Phi không ngờ được đối phương lại ra tay mạnh như thế, đôi má cô ấy đau đớn, hình như là bị ngòi bút đâm phải.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1617


CHương 1617:

Trong nháy mắt ấy, cô ấy đau đến mức ngơ ngác.

“Mấy người thả tôi ra.”

“Thả cậu ra?” Trương Hiểu Lộ khinh thường nói phải vừa nãy cậu rất chảnh chọe sao? Cậu chảnh tiếp đi, chảnh cho tụi tôi xem nào…”

Mạnh Khả Phi giãng co, Trương Hiểu Lộ lập tức nói: Nguyệt Hàn, giúp tớ đè cô ta lại”

Viên Nguyệt Hàn nhanh chóng bước lên kéo hai cánh tay của cô ra sau lưng: “Đừng nhúc nhích, nếu không tôi sẽ bẻ gãy cánh tay cậu đấy”

Mạnh Khả Phi vừa đau vừa ốt cuộc là các cậu muốn gì? Chẳng lẽ tôi nói sai chỗ nào à, các cậu muốn biết cái gì thì đến tìm cậu ấy mà hỏi, đâu có liên quan gì tới tôi đâu?”

“Liên quan gì tới cậu? Hai người không phải chị em tốt à?

Lúc cậu mượn cái danh chị em tốt để vào nhà người ta sao cậu không nói là chuyện này không liên quan đến cậu? Giờ tụi tôi chỉ tới hỏi cậu mấy câu thôi mà cậu đã giãy đành đạch lên rồi”

Mạnh Khả Phi gấp đến mức sắp khóc tới nơi, mặt của cô ấy đau quá, lúc trước vết thương ở trên cơ thể thì cũng thôi đi, lần này là bị thương ngay trên mặt, không biết sau này mặt cô ấy có sẹo không nữa.

“Có nói không? Không nói thì tụi tôi cũng không dám đảm bảo lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì.”

“Tôi nói, tôi nói, hai người thả tôi ra trước đi, tôi nói!”

Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ liếc nhau, không buông cô ra, Trương Hiểu Lộ vươn tay võ mạnh đôi má của Mạnh Khả Phi: “Cậu đúng là đồ ngu, không dẫn mặt cậu chút thì cậu không biết ai mạnh hơn, không thả cậu ra được, nói xong mới có thể buông, cậu mau nói đi.”

Trong lòng Mạnh Khả Phi rất tức giận, cô cắn răng nói: “Cậu ấy cảm thấy mình mập quá, rất xấu hổ nên muốn giảm cân chút.”

“Còn nguyên nhân thì sao? Cũng phải có nguyên nhân chứ?”

“Đó chính là nguyên nhân”

“Cậu giỡn mặt với tụi tôi à? Chỉ vì muốn xinh đẹp hơn nên cố găng đến thế sao? Cậu coi mình là đồ ngốc hay coi tụi tôi là con nít mới lên ba vậy?”

Từng giọt nước mắt rơi xuống, môi dưới của Mạnh Khả Phi bị cắn chảy máu: “Tôi nói thật mà, cậu ấy cũng nói với tôi y như vậy”

“Mấy câu nói dối như thế này cậu cũng chỉ có thể lừa người khác được thôi, muốn lừa tôi thì còn phải học hỏi thêm mấy năm nữa may ra mới đủ, bây giờ có nói thật hay không?”

Khi Trương Hiểu Lộ bắt đầu tức giận rất đáng sợ, cô ta lấy một chiếc bút bên cạnh lên: “Cậu có nói thật hay không nào, có tin tôi sẽ chọc mấy cái lỗ nhỏ lên mặt cậu không?”

Nghe cô ta nói vậy, trong mắt Mạnh Khả Phi xuất hiện chút sợ hãi: “Cậu dám?”

“Cậu nói xem tôi có dám hay không nào?” Cô ta cầm bút chậm rãi tiến về phía Mạnh Khả Phi, Viên Nguyệt Hàn ngồi một bên thấy một màn như vậy cũng có chút sợ hãi, duỗi tay ra ngăn cô ta lại.

“Vẫn không nên chạm tới mặt nó đâu, để cho người khác thấy.

“Vậy thì sao chứ, không lên mặt dọa một lần sợ là nó sẽ không nhớ lâu được đâu”

Trương Hiểu Lộ cười lạnh: “Tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, rốt cuộc cậu có nói hay không? Nếu không nói có lẽ mặt cậu hôm nay phải chịu đau đớn rồi đó, đến lúc đó xấu xí không ai thèm ngó tới, vậy thì không tốt lắm đâu”

Mạnh Khả Phi thấy trong mắt cô ta không có chút ý đùa giỡn nào, nếu bản thân cô ấy thật sự không nói, chỉ sợ cô ta sẽ dùng bút đâm vào mặt cô ấy thật.

cô ấy không biết vì sao trên thế giới này lại có một người độc ác tới vậy, vì sao còn cố tình theo dõi cô ấy, vì sao cứ cố tình bắt một mình cô ấy phải hứng chị: cô ấy cắn răng, căng da đầu nói: “Tôi nói, tôi nói mà”

“Nói đi”

“Cậu ấy thích một bạn nam, muốn trở nên xinh đẹp hơn, cho nên mới giảm béo.”

Đến lúc này Mạnh Khả Phi vẫn không nói rõ chuyện Đương Viên Viên thích ai, nhưng cô ấy đã nói rõ nguyên nhân rồi, vốn cho rằng như vậy Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn sẽ bỏ qua cho cô ấy, nhưng sự thật lại không thế.

Ngay từ đầu Trương Hiểu Lộ đã có chút kinh ngạc, đáp án này so với những điều trước đó đáng tin hơn nhiều.

“Mập mạp như vậy cũng biết thích người khác à, Nguyệt Hàn cậu đã từng nghe thấy bao giờ chưa?”

Viên Nguyệt Hàn cười khinh thường nói: “Tớ nói mà, sao đột nhiên lại muốn giảm béo chứ, thì ra là đã động lòng xuân rồi. Cậu ta béo như vậy, cho dù có giảm béo thì cũng khá là khó coi nhỉ?”

Trương Hiểu Lộ ném bút sang một bên, vỗ vỗ gương mặt của Mạnh Khả Phi: “Nói từ sớm có phải tốt không, cậu cứ một câu cũng không thốt nên lời như vậy, cậu thật sự coi nó là chị em tốt của mình chắc?”

Sau đó Trương Hiểu Lộ buông tay ra, rốt cuộc Mạnh Khả Phi cũng có thể lấy lại tự do. Cô ấy dựa vào chiếc bàn lớn thở hổn hển, mặt đã đau tới mức chết lặng rồi, cũng không rõ đã bị tổn thương đến mức nào nữa.

Lát nữa cô ấy sẽ tới phòng y tế khám qua một chút xem Sao.

May là hai người họ không dò hỏi tới cùng, băng không phỏng chừng cô ấy thật sự không thể giấu được.

Sau khi Trương Hiểu Lộ nghe được đáp án mình muốn thì hài lòng trao đổi ánh mắt với Viên Nguyệt Hàn rồi chuẩn bị rời khỏi đó.

Nhưng mà trước khi rời đi, Trương Hiểu Lộ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, đột ngột dừng chân lại.

Cô ta vừa dừng lại thì tim Mạnh Khả Phi thót lên giống như đang ngừng đập vậy.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1618


Chương 1618:

Cậu ta sẽ không hỏi thêm nữa chứ? Mạnh Khả Phi mơ hồ có thể tưởng tượng được, nếu hai người Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn kia được Đường Viên Viên và Uất Trì Diệc Thù không phải là anh em ruột, sau đó sế có phản ứng như thế nào.

Chỉ sợ đến lúc đó người bị bắt nạt chính là Đường Viên Viên.

Cho nên nếu như có thể không nói thì chắc chắn cô ấy sẽ không nói.

Đừng quay đầu lại, đừng quay đầu lại mà.

Mạnh Khả Phi thầm khẩn cầu trong lòng.

Nhưng mà ông trời lại không hề nghe thấy lời cầu nguyện của cô ấy.

Trương Hiểu Lộ quay đầu lại, hai mắt híp lại với vẻ nguy hiểm, cô ta nhìn chăm chằm về phía Mạnh Khả Phi.

“Không đúng lắm, nếu đáp án chỉ đơn giản như vậy thì ngay từ đầu sao cậu lại không trả lời được chứ?”

Thích một người thì có vấn đề gì mà phải che giấu kỹ như vậy, trừ phi Mạnh Khả Phi muốn che giấu người mà Đường Viên Viên thích thầm.

“Là ai?”

“Có chuyện gì vậy?” Viên Nguyệt Hàn thật ra vẫn chưa kịp lấy lại phản ứng, thấy sắc mặt của Trương Hiểu Lộ kỳ quái cũng phát hiện có chút không thích hợp, nhưng cố gắng như nào cũng không nghĩ ra được, chỉ có thể hỏi lại cô ta.

Trương Hiểu Lộ cười lạnh một tiếng.

“Có chuyện gì à, những lời này phải hỏi cậu ta mới đúng chứt”

Trương Hiểu Lộ lại một lần nữa túm tóc của Mạnh Khả Phi: “Người cậu ta thích là ai?”

Mạnh Khả Phi không ngờ tới Trương Hiểu Lộ vậy mà không ngu ngốc tới nỗi đó, nhanh như vậy đã tìm ra điểm không thích hợp, hơn nữa cô ta đã có thể đoán được đại khái rồi, cô ấy bực bội nói: “Cậu hỏi tôi làm gì? Trong lòng cậu không phải đã đoán được rồi hay sao?”

Cô ấy thật sự đã chịu đủ rồi!

Mạnh Khả Phi dùng một tay đẩy tay cô ta ra, nhân tiện hất tất cả đồ trên bàn xuống đất.

“Việc này thì có liên quan gì tới tôi? Nếu cậu đã thông minh như vậy thì có thể tự mình đoán được rồi, vậy thì cần gì hỏi tới tôi!”

Không ngờ cô ấy lại thừa nhận nhanh như vậy, Trương Hiểu Lộ không thể tin được trừng lớn mắt.

“Chuyện đó là thật à?”

Viên Nguyệt Hàn hỏi: “Rốt cuộc là sao vậy? Cái gì mà thật với chẳng giả cuộc hai cậu đang nói gì thế Trương Hiểu Lộ lại tiến lên túm chặt lấy cổ áo của Mạnh Khả Phi.

“Hai người họ không phải anh em ruột sao?”

Nghe được ba chữ “anh em ruột” này, Viên Nguyệt Hàn cũng đã đoán được phần nào, trên mặt xuất hiện sự khiếp sợ, vừa giật mình lại vừa kinh ngạc, nhưng cũng có chút không thể tin được.

Tại sao lại như vậy?

“Anh em?” Mạnh Khả Phi cười lạnh ra tiếng: “Viên Viên gọi anh ấy là anh trai, nhưng anh ấy có bao giờ gọi cậu ấy là em gái đâu, vì sao lại biến thành anh em ruột rồi?”

Trương Hiểu Lộ không nói gì thêm, vẫn có chút không tin tưởng được.

“Cậu lừa tôi! Hai người họ sao có thể không phải là anh em ruột chứ?”

“Tin hay không thì tùy cậu thôi, dù sao chuyện cậu muốn biết cậu cũng tự đoán ra được rồi, đừng đeo bám lấy tôi để hỏi những chuyện như vậy nữa. Tôi chỉ muốn tập trung học tập cho tốt thôi, những chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi hết!”

Mạnh Khả Phi hất tay Trương Hiểu Lộ ra, sau đó cầm cặp sách của mình lên chuẩn bị rời đi.

“Mạnh Khả Phi!” Trương Hiểu Lộ gọi cô ấy lại, giọng nói lạnh lẽo: “Thật không ngờ đó, cậu cũng rất lợi hại.”

Nghe cô ta nói vậy, mặt Mạnh Khả Phi biến sắc nhưng không nói gì.

“Đường Viên Viên hẳn là không biết bản thân cứ như vậy.

đã bị chị em tốt của mình bán đứng nhỉ? Con nhỏ mập mạp giống đồ ngốc kia có lẽ còn tưởng rằng chị em tốt của cậu ta sẽ giúp cậu ta giữ bí mật mãi mãi đấy”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1619


Chương 1619:

Những lời này khiến Mạnh Khả Phi rốt cuộc không nhịn được nữa mà quay đầu lại.

“Tôi không muốn giúp cậu ấy giữ bí mật hay sao? Là cậu, là cậu vẫn luôn chèn ép tôi!” Mạnh Khả Phi chỉ vào Trương Hiểu Lộ quát lên: “Trương Hiểu Lộ, có phải cậu cho rằng tôi sẽ không phản kháng lại đúng không? Tôi nói cho cậu biết, con giun xéo lắm cũng quản đấy, sau này cậu đừng tới tìm tôi nữa, bằng không tôi sẽ cá chết lưới rách với các cậu đấy. Dù sao tôi cũng chỉ có một đôi chân trần này mà thôi, việc gì phải sợ kẻ đi giày một chân như cậu?”

“Tôi hỏi cậu, hai người họ không phải là anh, vì sao lại gọi là anh trai?”

Mạnh Khả Phi lại không tiếp tục trả lời câu hỏi của cô ta, trực tiếp xoay người rời khỏi đó.

Hiện trường chỉ còn lại hai người Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn.

Rất lâu sau Viên Nguyệt Hàn mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Người vừa nãy các cậu nói không phải là Viên Viên và anh trai cậu ta đấy chứ?”

“Trừ Uất Trì Diệc Thù, cậu cảm thấy còn ai vào đây nữa?”

“Hai người họ à? Hai người họ không phải anh em ruột sao? Còn nữa, chuyện này với việc hai người họ có phải anh em ruột hay không thì liên quan gì chứ? Vì sao lại đột nhiên nhắc tới chuyện này…”

Nói tới đây, trong đầu Viên Nguyệt Hàn đột nhiên lóe sáng: “Chẳng lẽ người Đường Viên Viên thích là?”

“Chính là người cậu đang nghĩ tới đấy” Trương Hiểu Lộ trực tiếp đi lướt qua người cô ta, Viên Nguyệt Hàn lập tức quay đầu lại: “Cậu đi đâu vậy?”

“Đường Viên Viên đã lừa chúng ta rồi, phải tìm cậu ta hỏi cho rõ ràng chứ”

‘Viên Nguyệt Hàn sửng sốt một lúc lâu mới lấy lại phản ứng, cuống quýt đuổi theo cô ta.

Lúc này, Đường Viên Viên đang cầm khay cơm và rau xanh tìm chỗ ngồi ở nhà ăn.

Cô ấy giống như một người đã rất lâu không được ăn thịt rồi, thật sự vô cùng nhớ cảm giác được ăn thịt lúc trước.

Đường Viên Viên vừa ăn một miếng cơm thì chiếc ghế bên cạnh đã bị người khác kéo ra, sau đó có người ngồi xuống.

Cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy hai người bạn cùng phòng của mình là Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ.

“Ơ, Nguyệt Hàn, Hiểu Lộ, hai cậu cũng tới đây ăn cơm à?”

Đường Viên Viên còn đang nghĩ rằng bữa cơm này chỉ có thể ăn một mình cho nên vô cùng cô đơn, lúc này có hai bạn cùng phòng tới ăn chung thì có lẽ sẽ vui vẻ hơn nhiều.

Sắc mặt của Trương Hiểu Lộ không vui lắm nhưng lại sợ Mạnh Khả Phi lừa cô ta cho nên cô ta có kìm nén không phát tác, quyết định vẫn nên hỏi Đường Viên Viên trước, sau khi làm rõ mọi chuyện mới tính tiếp.

Cho dù người ta không phải là anh em ruột thì sao chứ, chuyện đó chả liên quan gì, chỉ cần Đường Viên Viên không cướp người của cô ta là được.

Cô ta hít sâu một hơi, ép bản thân nở một nụ cười tươi như hoa.

“Chúng tớ ăn xong rồi “Ăn xong rồi?” Đường Viên Viên cúi đầu thất vọng: “Vậy các cậu…”

“Chúng tớ tới đây chủ yếu là muốn hỏi cậu một việc thôi”

“Chuyện gì vậy?” Đường Viên Viên ngây ngốc hỏi dò.

“Lần này cậu giảm béo là vì sao thế? Trước đó không phải vân rất tốt sao, vì sao đột nhiên muốn giảm béo?”

Câu hỏi Trương Hiểu Lộ đưa ra khiến Đường Viên Viên có chút khó xử, cô không ngờ tới vấn đề duy nhất đối phương muốn hỏi lại là chuyện này, sau khi suy nghĩ một lúc lâu mới nói: “Tớ cảm thấy mình quá béo rồi nên mới muốn giảm cân thôi “Nhưng mà trước đó cậu có cảm thấy như vậy lần nào đâu? Vì sao lại đột nhiên cảm thấy mình béo chứ?”

Nói đến chuyện này, Đường Viên Viên im lặng.

“Sao cậu lại không nói gì?” Trương Hiểu Lộ có chút sốt ruột đập nhẹ lên bàn, chẳng lẽ cô thật sự thích Uất Trì Diệc Thù giống như lời Mạnh Khả Phi nói sao? Cậu ta chỉ là một con bé mập ngốc nghếch mà cũng dám mơ tới việc cướp người đàn ông của cô ta?

Cô ta kích động quá mức khiến Đường Viên Viên có chút khó hiểu, nhưng mà vẫn mở miệng giải thích: “Trong thời gian nghỉ Tết nếu ra ngoài chơi sẽ bị người khác ghét bỏ.”

“Bị người khác ghét bỏ sao?” Viên Nguyệt Hàn nheo mắt lại: “Sao có thể ghét bỏ cậu được? Có ý gì vậy chứ, chẳng lẽ ý cậu là sau khi bị người khác ghét bỏ cậu mới muốn giảm béo.

sao? Không phải vì nguyên nhân nào khác nữa à?”

Nguyên nhân khác đương nhiên cũng có, phần lớn nguyên nhân là bởi vì anh trai, nhưng cô cũng không có ý định nói chuyện này với hai người họ. Tuy rằng cô có quen biết hai người họ, cũng đang là bạn cùng phòng nhưng Đường Viên ‘Viên không hề có mối quan hệ bạn bè thân thiết với hai người họ.

Điều này thuộc về bí mật của cô, cô chỉ từng nói cho hai người là Mạnh Khả Phi và mẹ mình, tất nhiên sẽ không nói với bất kì ai khác nữa.

Cho nên cô lắc đầu: “Không phải”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1620


Chương 1320:

Trong nháy mắt Trương Hiểu Lộ không biết nên nói gì cho đúng nữa, không ngờ Đường Viên Viên lại phủ nhận.

“Chuyện đó, tớ nghe người khác nói cậu và anh trai cậu không phải anh em ruột, chuyện này là thật sao?”

Đường Viên Viên không hề nghỉ ngờ gì, gật đầu.

“Đúng vậy, chúng tớ vốn dĩ không phải là anh em ruột mà”

“Cậu nói gì cơ?” Trương Hiểu Lộ đột nhiên đứng bật dậy, có chút nghiến răng nghiến lợi nhìn c‹ lếu như hai người không phải anh em ruột, vậy cậu sao lại lừa gạt tớ nói anh ấy là anh trai cậu?”

Nghe cô ta nói vậy, ánh mắt của Đường Viên Viên hiện lên vẻ hoang mang.

“Tớ và anh ấy lớn lên bên nhau từ nhỏ, vẫn luôn chạy theo gọi anh ấy là anh trai mà”

“Vậy sao cậu lại không nói cậu và anh ấy không phải là anh em ruột chứ?”

“Các cậu có hỏi tớ đâu”

Cô cần phải giải thích sao? Cô cảm thấy chuyện này nhìn qua cũng không phải là vấn đề gì lớn mà.

Vấn đề này khiến Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn không biết phải trả lời lại như thế nào, bởi vì bọn họ tự nhiên cũng cảm thấy không có vấn đề gì giống như Đường Viên Viên đã nói, từ nhỏ gọi người đó là anh trai, người ta hỏi đó là anh trai cậu sao thì chắc chắn sẽ nói là đúng vậy rồi.

Nếu không hỏi lại những chuyện khác thì chẳng lẽ người ta còn phải chủ động nói với mình là họ không phải ruột thịt nữa chắc?

Dựa vào đâu chứ?

Đúng là không sai nhưng trước đó Trương Hiểu Lộ đã bị lừa nên tâm trạng lúc này vẫn vô cùng buồn bực.

“Vì sao hai người đột nhiên lại hỏi vấn đề này, tớ và anh ấy có phải anh em ruột hay không rất quan trọng sao?”

Trương Hiểu Lộ suy nghĩ một lúc mới quyết định không hỏi cô lý do vì sao lại giảm béo nữa mà cười khanh khách nói: “Đương nhiên là quan trọng rồi, trước đó tớ cho rằng cậu là em gái ruột của anh ấy cho nên mới hiểu lầm, tớ vốn đang muốn làm chị dâu của cậu, nếu hai người không phải là anh em ruột thì xem ra mối quan hệ thân thích này có lẽ không thể xuất hiện rồi”

“Chị, chị dâu?” Đường Viên Viên bị cách xưng hô này dọa sợ, vẻ mặt mờ mịt: “Chị dâu gì cơ?”

“Chính là hai chúng tớ đều vừa gặp đã thích anh trai cậu rồi, trước đó còn nghĩ cậu là em gái ruột của anh ấy. Bây giờ, nếu như đã không phải thì sau này sẽ không thể làm người thân của nhau được rồi”

Đường Viên Viên cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.

Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn đều thích anh trai cô…

Tại sao lại như vậy?

“Các cậu nói thật à?”

“Cậu không tin hả?” Trương Hiểu Lộ cười nhẹ: “Hai người chúng ta đều rất thích, nhưng mà ai có thể được anh trai cậu ưu ái hơn thì không rõ nữa. Trước đó còn cho răng cậu là em gái cho nên muốn nhờ cậu giúp hai người chúng tớ đi cửa sau cơ, nhưng mà bây giờ hai người không phải là anh em ruột, không biết cậu còn đồng ý giúp chúng tớ hay không?”

“Tớ..” Đường Viên Viên có chút không biết nên nói tiếp như nào, nếu như từ chối thì có phải đối phương sẽ đau lòng không?

Nhưng nếu như không từ chối, chẳng lẽ cứ như vậy mà nhường anh trai lại cho những bạn nữ khác hay sao? Cô muốn giảm béo chính là nhân cơ hội trước khi anh trai tìm được bạn gái thì sẽ gầy đi mà, nếu cô muốn giới thiệu hai bạn nữ này cho anh trai, vậy công sức giảm béo của cô chẳng phải sẽ đi tong sao?

“Viên Viên, chúng ta tốt xấu gì cũng là bạn cùng phòng một thời gian rồi, cậu sẽ không tuyệt tình tới mức đó chứ?

Cũng chỉ là giúp chúng tớ đưa một chút đồ thôi mà”

“Tặng quà sao?”

“Đúng rồi, tớ và Nguyệt Hàn đều đã chuẩn bị quà cho anh trai cậu, cậu cứ giúp chúng tớ đưa cho anh ấy là được rồi, không cần làm gì khác nữa đâu”

Nếu như chỉ cần tặng quà thì có lẽ không có vấn đề gì đâu nhỉ? Dù sao đến lúc đó cô không nói bất cứ điều gì là được.

Nghĩ tới nghĩ lui, Đường Viên Viên vẫn không nỡ từ chối lời đề nghị của hai người họ, ngốc nghếch gật đầu.

“Vậy được rồi, tớ có thể đưa giúp các cậu”

“Thật tốt quá, tớ đã biết Viên Viên cậu là người rất tốt bụng mà, vậy hai chúng tớ đến lúc đó sẽ chọn quà thật kĩ càng, qua một thời gian nữa cậu đưa cho anh ấy giúp chúng tớ nhé”

“Được”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1621


Chương 1621:

Cuối cùng Đường Viên Viên cũng đồng ý với họ, Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ hài lòng rời khỏi đó.

Một lúc sau Đường Viên Viên vẫn cảm thấy bữa cơm này không thể ăn ngon được, cô ăn một lát rồi không ăn cũng không uống gì nữa, đơn giản là không ăn nổi.

Cô thật sự không rõ, rốt cuộc hai người Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn vì lý do gì lại đột nhiên chạy tới đây hỏi chuyện cô và anh trai có phải anh em ruột hay không.

Ban đêm còn phải đi bộ nữa cho nên sau khi Đường Viên Viên đi bộ vài vòng mới quay trở lại ký túc xá, khi về đến ký túc xá thì Mạnh Khả Phi đã ngủ Vì Mạnh Khả Phi ngủ ở tầng trên của giường nên khi Đường Viên Viên đi vào, Trương Hiểu Lộ còn cố ý nói một câu: “Khả Phi mỗi ngày đều tới thư viện ôn bài nên quá mệt mỏi rồi, sau khi quay về rửa mặt xong thì đi ngủ luôn, bảo chúng tớ nói với cậu một tiếng là đừng gọi cậu ấy”

“À, được” Đường Viên Viên cũng không hề hoài nghị, rất nhanh đã thay quần áo rồi rửa mặt.

Trương Hiểu Lộ nhìn thoáng qua Mạnh Khả Phi ở tầng trên, cố ý cao giọng nói với Đường Viên Viên: “Viên Viên, anh trai cậu thích thứ gì vậy? Tớ và Nguyệt Hàn không biết nên tặng anh ấy thứ gì nữa, cậu gợi ý cho chúng tớ một vài thứ đi”

Mạnh Khả Phi ở tầng trên vẫn không có chút động tĩnh gì, Trương Hiểu Lộ lại nói tiếp: “Ví dụ như bình thường anh ấy thích thứ gì hơn những thứ khác, hai người đã lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hẳn là cũng biết một chút chứ?”

Đường Viên Viên đang rửa mặt thì nghe thấy Trương Hiểu Lộ ở bên ngoài hỏi như vậy, động tác trên tay hơi dừng lại, bởi vì cô phát hiện bản thân mình hình như không biết anh trai thích thứ gì nữa.

Vì khi ở bên cạnh nhau đều là anh trai nhường nhịn cô, mà cô vẫn luôn hưởng thụ sự cưng chiều từ anh nên căn bản không chú ý tới những chuyện khác.

Sau khi nhận ra điều này Đường Viên Viên lại càng cảm thấy bản thân cô thực sự quá ích kỷ, sau này cô nên chú ý nhiều hơn tới những gì anh trai thích rồi.

“Tớ không rõ lắm đâu” Cô ngập ngừng nói một câu, có Sao nói vậy.

“Không rõ lắm á? Sao có thể chứ? Không phải hai người đã lớn lên bên nhau từ nhỏ hay sao, hẳn là có thể biết một chút dù nhiều dù ít chứ?”

“Thật sự không rõ lắm mà” Đường Viên Viên lắc đầu: “Anh ấy hình như không đặc biệt thích thứ gì hết, nếu không các cậu thử tra Google một chút xem sao?”

“Được rồi”

Sau khi Đường Viên Viên rửa mặt xong ra ngoài thì ký túc xá đã tắt đèn rồi, cô cũng không dám nói thêm một câu nào nữa mà chỉ chậm rãi thả nhẹ bước chân của mình, sau đó cẩn thận bò lên giường ngủ.

Ngày thứ hai chờ sau khi cô tỉnh dậy thì Mạnh Khả Phi đã rời khỏi phòng tới thư viện rồi, buổi tối mỗi lần cô quay về phòng Mạnh Khả Phi đều chìm vào giấc ngủ từ sớm.

Đường Viên Viên luôn muốn tìm cô ấy nói chuyện nhưng mãi mà vẫn không có cơ hội.

Vậy mà Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn đã chuẩn bị xong xuôi quà cáp rồi đưa lại cho Đường Viên Viên.

“Viên Viên, đây là quà mà mình và Nguyệt Hàn đã tỉ mỉ chuẩn bị cho anh trai cậu, làm phiền cậu giúp chúng tớ đưa cho anh ấy nhé”

Giấy gói quà của hai người họ chuẩn bị một cái màu hồng một cái màu xanh lam, mỗi món lại còn vẽ thêm một trái tim vô cùng lớn, vừa thấy đã biết là quà tỏ tình rồi.

“Viên Viên, cậu đang nghĩ gì vậy? Mau nhận lấy đi này”

Trương Hiểu Lộ một tay nhét hai hộp quà thẳng vào trong lồng ngực của Đường Viên Viên rồi nói: “Hôm nay nhất định phải giao tới tay của anh trai cậu nhé, làm ơn đó”

“Hôm nay sao?”

“Đúng rồi”

“Chuyện này…. Vậy được rồi, để tớ thử xem sao” Sau khi Đường Viên Viên tan học thì mang theo hai hộp quà lên xe buýt đi tới trường của Uất Trì Diệc Thù.

Thật ra trường anh trai đang học cách cô không tính là quá xa, ngồi xe buýt cũng có thể tới được đó rồi, chẳng qua bây giờ thời tiết khá nóng nực, dọc đường đi Đường Viên Viên đã bị nắng chiếu đến mức đỏ bừng cả mặt. Khi tới trước cửa trường học thì ngay cả một người đứng ngoài cũng không có.

Cây cách cổng trường khá xa, cô muốn chạy tới đó hóng mát nhưng lại muốn đợi anh trai mình ra ngoài, vậy nên chỉ có thể đứng ở cửa nhìn xung quanh bên trong mà thôi.

“Cô bé à, bây giờ đang là thời gian nghỉ trưa mà, cháu tới chỗ này làm gì vậy?”

Thời gian nghỉ trưa?

Đường Viên Viên có chút ngượng ngùng: “Chú ơi thật xin lỗi, cháu không biết, cháu tới đây tìm anh trai cháu”

“Anh trai cháu à?” Bảo vệ ngoài cổng chủ động hỏi thăm: “Anh trai cháu là ai vậy? Tên là gì thế? Có lẽ chú có thể giúp cháu hỏi thăm một chút”

“Chú ơi, anh trai cháu tên là Uất Trì Diệc Thù, nhưng mà nếu bây giờ là thời gian nghỉ trưa của họ thì cháu vẫn nên chờ lần sau rồi tới thôi Nói xong Đường Viên Viên đã xoay người định rời khỏi đó, bảo vệ thấy mặt của cô gái nhỏ đã bị thời tiết oi nóng ảnh hưởng tới đỏ bừng cả mặt, khi xoay người lại quần áo đều bị mồ hôi làm ướt hết rồi, vừa nhìn đã thấy đau lòng nên nhanh chóng chạy theo gọi cô lại.

“Từ từ đã cô ấy ơi, đến cũng đã đến rồi thì chờ một chút nhé, bây giờ chú sẽ gọi điện thoại hỏi giúp cháu một chút, hoặc là chú sẽ lên tận nơi gọi người xuống gặp cháu được chứ”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1622


Chương 1622:

Kỳ thật số người từng tới đây tìm Uất Trì Diệc Thù cũng không hề ít, lại còn đem theo những món quà đẹp đẽ như vậy nữa, chú bảo vệ đã dần quen với cảnh này rồi, rất nhiều học sinh nữ ở các trường khác cũng muốn theo đuổi Uất Trì Diệc Thù, đều tự nhận mình là em gái hoặc là bạn bè, thậm chí ngay cả bạn gái cũng nhận được. Tất nhiên là tất cả những lần trước đó bảo vệ đều không để những học sinh nữ đó vào bên trong được.

Nhưng mà hôm nay ánh mắt của Đường Viên Viên thật sự quá mức chân thành, nghe thấy người khác đang nghỉ trưa còn định xoay người rời đi ngay, rõ ràng đã nóng tới mức không chịu nổi nữa rồi, cô ấy này thật sự hiểu chuyện tới mức khiến người khác đau lòng.

“Ôi, có thể thật ạ? Cảm ơn chú nhiều, nếu như phiền quá thì thôi ạ, cháu không sao đâu.” Đường Viên Viên đi theo chú cảnh vệ qua cánh cổng trường, sau đó có chút ngượng ngùng nói lời cảm ơn.

“Cô bé à, ở đây có điều hòa, cháu cứ ngồi ở đây một lát nhé, chú sẽ đi hỏi giúp cháu một chút.”

“Vâng ạ, cháu cảm ơn chú”

Đường Viên Viên muốn buông hộp quà ra, không biết hai người họ chuẩn bị cho anh trai cô thứ gì mà mang theo lại nặng tới vậy, may là khoảng thời gian gần đây cô vẫn luôn chịu khó rèn luyện, nếu không một đường này có lẽ đã sớm không trụ vững nổi nữa rồi.

Cô muốn buông quà xuống nhưng nhìn tới nhìn lui, trên bàn không còn chỗ để đặt xuống nữa rồi, đặt quà của người khác xuống nền đất có lẽ không tốt lắm đâu, vì thế Đường Viên Viên lại phải tiếp tục xách theo nó.

Ký túc xá nam sinh lúc này.

Chung Sở Phong đang nằm vắt vẻo trên sô pha chơi game tới mức nhàm chán không chịu nổi, đánh một lát lại dừng, dừng một lát lại đánh tiếp, cuối cùng tháo tai nghe xuống nói với vẻ phiền muộn: “Cậu nói xem Viên Viên còn tiếp tục giảm cân như thế, có lẽ nào cơ thể của em ấy sẽ gặp vấn đề không?”

Uất Trì Diệc Thù nằm trên giường nhắm mắt nghỉ trưa, không hề phản ứng lại với lời Chung Sở Phong nói.

“Anh Thù này, em đang nói chuyện với anh đó ạ, anh đừng ở đó mà giả chết nữa, em biết anh chưa ngủ đâu”

Thằng nhóc này từ trước tới nay đâu khi nào ngủ được vào buổi trưa đâu, nhắm mắt lại chỉ vì muốn để mắt và cơ thể được thư giãn nghỉ ngơi thôi, mà hai tên còn lại thì ngủ say như chết giống con heo vậy, tiếng ngáy vang lên rung cả trời đất.

Tâm tình vốn dĩ đã bực bội sẵn của Chung Sở Phong bị tiếng gáy ồn ào này càng thêm phiền lòng không chỗ xả ra.

“Anh Thù, cậu cũng phải nói một câu đi chứ, lâu như vậy rồi không gặp Viên Viên, cậu có thể không nhớ em ấy chút nào hay sao?”

Vừa dứt lời thì bên ngoài cửa phòng truyền tới tiếng gõ cửa.

“Ai vậy?”

Cửa phòng được mở ra, chú bảo vệ đứng bên ngoài ló đầu vào: “Đang ngủ trưa à? Sở Phong, có một cô ấy ở dưới tầng nói là em gái của Uất Trì Diệc Thù, còn mang theo hai hộp quà lớn đang ngồi nghỉ ở phòng bảo vệ đợi cậu ấy xuống đó.”

“Không phải chứ?” Biểu cảm của Chung Sở Phong đầy.

buồn bực: “Tháng này đã có tới mấy người rồi, lại nữa sao?

Mấy cô gái đó vẫn chưa từ bỏ ý định nữa hả? Chỉ vì muốn tìm Diệc Thù mà cách nào cũng có thể nghĩ ra được”

Giọng điệu không kiên nhân của Chung Sở Phong khiến chú bảo vệ cảm thấy không ổn lắm, cười ha ha nói: “Đều là con gái mà, yêu thích ngoại hình đẹp của nam sinh cũng là chuyện bình thường thôi, trời nóng tới mức này, cô bé đó hẳn không dễ dàng gì, hay là cứ gặp một lần xem sao?”

“Chú à, chú bảo cô ấy đến từ đâu thì quay trở lại nơi đó đi, Uất Trì Diệc Thù sẽ không xuống đó đâu”

Chú bảo vệ cũng không biết nói gì thêm nữa, chỉ có thể thở dài nói: “Chú thấy quần áo của cô ấy đó đã ướt đẫm mồ hôi cả rồi, tóc ướt dính hết lên trán, vừa rồi khi chú nói mấy.

đứa đang nghỉ trưa thì cô ấy đó vậy mà lập tức xoay người định rời đi, nhìn bộ dạng cũng khiến người khác phải đau lòng thay”

“Đau lòng thì sao chứ, cứ một người tới lại đau lòng thương cảm cho người đó thì anh Thù không phải sẽ mệt tới chết à?”

“Vậy được rồi, chú để cô ấy nghỉ ngơi một lát rồi tiễn về vậy”

Khi xoay người bước ra chú bảo vệ tự nói thầm với mình: “Nhưng mà cô ấy này đúng là vô cùng can đảm, bụ bẫm tới mức đó mà vẫn học theo mấy cô nàng khác theo đuổi nam sinh, đây vẫn là lần đầu tiên chú thấy một cô ấy đã béo tức mức đó mà còn đáng yêu như vậy đấy”

Nghe xong lời đó, Chung Sở Phong cảm thấy có chút không thích hợp bỗng chốc đứng lên.

“Chú ơi, chú vừa nói gì thế?”

Cùng lúc đó, Uất Trì Diệc Thù vẫn luôn nhắm mắt nằm bất động trên giường cũng nhanh chóng mở to hai mắt rồi ngồi dậy.

Hai người liếc nhau, Chung Sở Phong bỗng chốc đứng dậy nhanh chóng chạy ra ngoài, Uất Trì Diệc Thù chạy tương đối ổn định nhưng tốc độ cũng không chậm hơn.

“Ôi, các cháu làm gì vậy?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1623


Chương 1623:

Đường Viên Viên đứng dưới phòng bảo vệ ở dưới tầng ngẩn người qua một lúc lâu, hai tay xách theo hai hộp quà không tài nào cử động được, thật sự không chịu nổi nữa cô mới đặt hộp quà lên ghế, thở phào một hơi.

Mệt mỏi thật đấy, sao mà anh trai mãi vẫn chưa xuống đây.

vậy, có phải đang ngủ trưa hay không, nếu như đang ngủ trưa thì cô có nên về trước rồi tính tiếp hay không đây?

Vốn dĩ trong khoảng thời gian này Đường Viên Viên đã nghĩ kỹ rồi, không thể gặp Uất Trì Diệc Thù được, cô muốn chờ sau khi mình giảm béo xong mới tiếp tục tới đây tìm anh trai, cũng coi như là cho anh một bất ngờ nhỏ.

Nhưng trong lòng lại không nhịn được nỗi nhớ anh.

Lần này tới tặng quà, bên ngoài thì xem như là vì giúp Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn, trên thực tế cô cũng có suy nghĩ riêng của mình.

Ngay khi cô đang suy tư, Đường Viên Viên bỗng thấy hai bóng người đang chạy vội vàng ở phía xa xa, gương mặt cô lập tức hiện lên vẻ vui mừng, là Chung Sở Phong và anh trai.

Đường Viên Viên hưng phấn kiễng lên vẫy vẫy tay với hai người họ.

Chỉ chốc lát sau cửa phòng bảo vệ đã bị người khác kéo.

ra, Uất Trì Diệc Thù cũng chạy tới nhưng vẫn chưa ổn định lại hơi thở được, đôi mắt đen kịt dừng lại trên gương mặt nhỏ đang đỏ bừng lên vì nóng của Đường Viên Viên: “Sao lại tới đây vào lúc này chứ?”

“Anh” Sau khi phát hiện ra tâm tư của mình, lại đối mặt với ánh mắt chăm chú của Uất Trì Diệc Thù như vậy khiến cô không khỏi cảm thấy có chút ngại ngùng, mềm giọng gọi một tiếng.

“Bé Viên à”

Đúng lúc đó Chung Sở Phong chạy tới, so sánh với Uất Trì Diệc Thù một chút cũng nhận thấy được anh ta đang bị khó thở, thở hổn hển nói: “Thật đúng là em rồi, may mà không nhận nhầm. Sao đột nhiên em lại chạy tới đây, mặt đã đỏ tới mức đó rồi, có mệt lắm không vậy? Đi nào, anh Sở Phong đưa em lên phòng ký túc uống cốc nước nhé”

Vừa dứt lời, Uất Trì Diệc Thù đã nắm lấy tay Đường Viên Viên nói: “Đi với anh”

Đường Viên Viên có chút hoảng loạn nói: “Em vẫn chưa lấy quà kia mà”

“Chung Sở Phong, mang theo mấy món đồ kia đi”

“Được thôi”

Chung Sở Phong ngay cả một chút ngần ngại cũng không có, tiến lên xách theo hai món quà của cô rồi nhanh chóng chạy theo bắt kịp hai người họ, bộ dáng lấy lòng vừa đi theo sau Đường Viên Viên vừa nói: “Thời tiết nóng như vậy lần sau em đừng tự mình chạy tới đây nữa, lỡ như bị cảm nắng thì phải làm sao bây giờ? Gọi một cuộc điện thoại thì anh Sở Phong và anh trai em sẽ lập tức qua đó mà, không cần em phải chạy đến đây đâu”

Thật ra Đường Viên Viên tới đây để tặng quà, không ngờ sẽ bị bọn họ lôi kéo lên tận phòng ký túc của nam sinh, trong khoảng thời gian ngắn biểu cảm trên mặt có chút ngại ngùng.

“Phòng ký túc của các anh, Viên Viên có thể vào sao?”

“Sao lại không vào được chứ? Ký túc xá nữ thì nam sinh không thể vào, nhưng nếu là ký túc xá nam thì nữ sinh có thể vào bình thường mà. Ha ha ha, anh đã gọi điện thoại cho hai cậu bạn cùng phòng để họ mặc quần áo cẩn thận rồi, nghìn lần không thể dọa sợ bé Viên được đâu”

Nghe anh ta nói xong mặt của Đường Viên Viên đỏ lên.

Ánh mắt lạnh lẽo của Uất Trì Diệc Thù bản tới: “Nói hươu nói vượn gì vậy?”

“Ha ha ha, chỉ đùa một chút thôi mà” Chung Sở Phong vò đầu, cười ngây ngô tới mức không nhìn nổi, anh ta vẫn đang nhớ Đường Viên Viên, không ngờ cô ấy đã tự mình đi tới đây rồi, cho nên Chung Sở Phong mừng rỡ không chịu nổi, hơn nữa một thời gian ngắn không gặp cô ấy này vậy mà lại gầy đi rồi.

Gương mặt nhỏ bầu bĩnh tròn trịa của Viên Viên lúc trước giờ đã bắt đầu trở nên góc cạnh có nét rồi, hơn nữa sau khi cô ấy này giảm cân gầy đi thì căm vậy mà lại có chút nhọn nhọn, có lẽ mặt của cô ấy là mặt trái xoan.

Chỗ này có ai không biết Uất Trì Diệc Thù từ trước đến nay chưa từng lại gần con gái, người trong trường ngoài trường muốn theo đuổi anh đếm không xuể được, mọi người đều biết rõ, nhưng thật sự chưa từng thấy anh lại gần người đó bao giờ.

Hiện giờ lại nắm tay một cô ấy dẫn vào ký túc xá nam, sau khi bị người khác thấy được thì trong nháy mắt đã một truyền mười mười truyền một trăm rồi, không bao lâu sau toàn bộ ký †úc xá nam đều bị chấn động rung chuyển.

Khi Đường Viên Viên bước vào phòng ký túc, hai cậu bạn vốn dĩ vẫn đang ngủ say đã tỉnh hẳn rồi, họ mặc quần áo gọn gàng nghiêm túc, vì nghe nói em gái của Uất Trì Diệc Thù muốn tới đây cho nên họ không dám làm bừa, thậm chí đã bắt đầu giả vờ chăm chỉ học bài.

Trước khi Đường Viên Viên đi lên còn bắt đầu thảo luận sôi nổi.

“Wow, anh Thù của chúng ta đẹp trai như vậy mà lại còn có thêm một cô em gái. Hơn nữa, anh Thù của chúng ta đẹp trai như vậy, có phải em gái cậu ấy cũng sẽ xinh đẹp y hệt như thế không nhỉ?”

“Chắc chắn phải xinh đẹp, gen của dòng họ nhà họ sao có thể gặp vấn đề mà xấu xí được chứ?”

“Có chút mong đợi rồi đó, cô ấy xinh đẹp à… Trường của chúng ta vốn dĩ đều là sói đói thì nhiều mà thịt non lại chẳng được mấy”

Biến đi, làm ơn đừng bày ra bộ mặt đáng khinh như vậy ở trước mặt anh Thù, nếu không anh Thù có thể nhấc một chân lên đá chết cậu đó.”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1624


Chương 1624:

Sau khi Đường Viên Viên bước vào, ánh mắt của hai cậu bạn sáng rực lên chứa đầy vẻ kinh ngạc cảm thán.

Mẹ ơi, một cô bé trắng trẻo đáng yêu!

Tuy không xinh đẹp như trong tưởng tượng, hoặc là dáng người mảnh khảnh gầy gò gì đó nhưng thật sự rất trắng, gương mặt đỏ ứng, đôi mắt sáng trong như chứa cả một con suối nhỏ bên trong, cằm còn hơi nhọn, vừa nhìn đã biết chính là một cô ấy vô cùng đáng yêu mà.

“Trời đất, đây là em gái của anh Thù à? Sao gen không giống nhau chút nào thế, đáng yêu quá đi!”

“Mẹ ơi, tôi tuyên bố tôi đơn phương yêu thầm em ấy. Thật ra con gái không nhất định là phải gây mới xinh đẹp, bụ bẫm đáng yêu như vậy cũng có thể khiến người khác chết mê chết mệt đói”

Sau khi cô ấy bước vào trong phòng, hai cậu bạn cùng phòng lập tức đứng lên chào hỏi Đường Viên Viên.

“Ôi trời, xin chào em gái”

Đường Viên Viên có chút ngây ngẩn lại hơi thẹn thùng: “Em chào các anh.”

Uất Trì Diệc Thù quét mắt về phía hai cậu bạn đang sáng rực mắt kia, trong lòng xuất hiện cảm giác không vui, theo bản năng kéo Đường Viên Viên tới chỗ giường của mình: “Ngồi nghỉ ở đây một lát đi, em muốn uống gì nào?”

“Hả? Em uống nước sôi để nguội là được rồi”

“Nóng như vậy mà em chỉ uống nước sôi để nguội thôi à?”

“Vâng ạ”

“Trong phòng ký túc của bọn anh không có nước lạnh, em gái muốn uống chút nước trái cây không, hay là Coca, hoặc là trà sữa nhé? Các anh có thể chạy xuống tầng dưới mua giúp em”

Các ban cùng phòng của anh nhiêt tình khiến Đường Viên Viên có chút không chống đỡ được, nở nụ cười xấu hổ không biết nên trả lời họ như thế nào.

Chung Sở Phong lập tức phất tay qua phía họ: “Hai người các cậu lập tức biến cho tôi, có thể rụt rè một chút được không vậy, ngộ nhỡ dọa em ấy sợ thì phải làm sao bây giờ?”

“Khụ khụ, không phải chúng tôi đang hỏi ý kiến em ấy hay sao, em gái à, bọn anh không có ý gì khác đâu, em đừng sợ”

Nhưng mà họ càng nói thì Đường Viên Viên càng thêm ngượng ngùng, ngay cả tai cũng nhanh chóng đỏ ửng.

Uất Trì Diệc Thù quay đầu lại, ánh mắt lạnh nhạt dừng trên mặt bọn họ.

“Nhàn rỗi quá rồi à?”

Biểu cảm của hai người còn lại lập tức ngượng ngùng đáp: “Chúng tôi đi đọc sách được chưa.”

Sau đó lập tức quay lại bàn học, làm bộ làm tịch mở sách mở vở ra xem, kết quả hai mắt vẫn không tự giác mà nhìn trộm về phía Đường Viên Viên ở bên này.

“Em vừa nghe rõ rồi chứ, có muốn uống trà sữa không để anh bảo họ xuống tầng dưới mua giúp em”

“Không cần mà, thật sự không cần, anh ơi, em uống nước sôi để nguội là được rồi.

Sau khi cô bắt đầu giảm béo thì không uống trà sữa nữa, trước kia cô rất thích uống nhưng mà sau này đã kiểm tra lượng đường trong trà sữa một chút, vậy mà lượng calo còn cao hơn nhiều so với việc cô ăn một bát cơm gặm đùi gà uống Coca, cho nên sau này cô căn bản không chạm vào nữa.

Hơn nữa uống nước sôi để nguội cũng vô cùng tốt cho da, cho nên sau khi Đường Viên viên giảm béo thì ngay cả thực đơn ăn uống cũng trở nên lành mạnh hơn nhiều.

Uất Trì Diệc Thù cũng không miễn cưỡng cô: “Được rồi, vậy thì nước sôi để nguội nhé, nhưng mà vừa đun xong phải đợi nguội mới uống được, em cứ ngồi nghỉ một lát đi, nếu mệt quá thì nằm xuống ngủ một lúc cũng được”

Đường Viên Viên quay đầu nhìn thoáng qua chiếc giường cô đang ngồi, không giống ba chiếc giường còn lại, chiếc giường này vừa đơn giản lại vừa sạch sẽ, chăn gối được sắp xếp ngăn nắp không chút cẩu thả nào, vừa nhìn đã biết là phong cách của anh trai cô rồi.

“Không cần đâu anh, Viên Viên đổ nhiều mồ hôi lắm, ngồi một lúc sẽ ổn thôi”

“Sợ gì chứ? Anh cũng không chê em mà”

Uất Trì Diệc Thù sắp xếp gối cẩn thận: “Mệt rồi thì cứ nằm xuống, bật quạt lên”

“Cảm ơn anh”

Đường Viên Viên không nói tiếp chuyện này nữa, nhưng cũng không nằm xuống giường, thứ nhất là do cô cảm thấy người mình chảy quá nhiều mồ hôi rồi, sợ sẽ làm ướt hết ga trải giường của anh, rốt cuộc thì cô vẫn muốn để lại ấn tượng thật tốt về mình ở trong lòng anh trai.

Thứ hai thì đây là ký túc xá nam, không chỉ có anh trai và Chung Sở Phung mà còn có hai nam sinh xa lạ khác nữa, cô năm xuống đây nghỉ ngơi có hơi không tiện lắm.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1625


Chương 1625:

Khi Uất Trì Diệc Thù đi đun nước sôi, Đường Viên Viên tự mình ngồi co quắp bất an trên giường.

Còn Chung Sở Phong lại lục lọi trong ngăn tủ của mình nửa ngày, rốt cuộc cũng lấy được một túi đồ ăn vặt mang tới trước mặt Đường Viên Viên.

“Nè, đây đều là mấy món đồ ăn vặt bình thường anh Sở Phong tích cóp được không nỡ ăn nữa, đều để dành hết cho em đấy”

Một túi ngập tràn đồ ăn vặt, nếu là trước đây chắc chắn Đường Viên Viên đã vui mừng tới nỗi hai mắt tỏa sáng, đáng tiếc hiện tại cô đang giảm béo, nhìn mấy thứ này tuy rằng rất muốn ăn nhưng lại dẫn lòng mình phải tự kiềm chế.

Vì thế cô nở nụ cười tươi rồi lắc đầu: “Anh Sở Phong, anh cứ giữ để ăn đi, em không ăn đâu”

Nghe cô nói xong, ánh mắt của Chung Sở Phong hiện lên vẻ thất vọng.

“Viên Viên, đây đều là đồ ăn anh Sở Phong cố tình giữ lại để cho em ăn, em thật sự không ăn à?”

“Vâng” Đường Viên Viên gật đầu: “Em không thể ăn quá nhiều mấy thứ này được”

Nói xong cô rũ mi mắt xuống, ngượng ngùng từ chối anh ta.

Chung Sở Phong phát hiện ra lần này gặp nhau Đường Viên Viên đã gầy hơn hồi trước không ít, cả người nhìn mảnh khảnh thon thả hơn rất nhiều, cảm giác chỉ cần thêm một khoảng thời gian nữa thì bé Viên bụ bãm đáng yêu sẽ lập tức biến mất.

Nghĩ đến tất cả những chuyện này đều là do mình dựng lên mà ra, trong lòng Chung Sở Phong cảm thấy khó chịu.

“Viên Viên à, tuy ăn nhiều đồ ăn vặt như này thì không tốt cho sức khỏe, nhưng thỉnh thoảng mới ăn một ít thì cũng không có sao hết đâu em, nếu như em không tin thì anh Sở Phong ăn cùng em, được chứ?”

Hồi nhỏ, cô thích nhất chính là được ăn. Thế mà bây giờ, cô phải hoàn toàn từ bỏ những món ăn mình từng yêu thích nhất, điều này thật sự làm Chung Sở Phong cảm thấy đau lòng.

Đường Viên Viên ngước lên đưa mắt nhìn Chung Sở Phong một lượt, sau khi nhìn ánh mắt chân thành của anh ta một lúc ới nói: “Vậy thì anh Sở Phong ơi, em mang đồ ăn vặt này “Được thôi, mấy thứ này cho em hết đấy” Chung Sở Phong nghe được câu đồng ý của cô, miễn bàn cũng biết anh ta có bao nhiêu vui vẻ.

Uất Trì Diệc Thù bên kia cũng đã đun nước xong xuôi, rót ra một ly quay về phòng đặt lên bàn, nhìn thấy túi đồ ăn vặt mà Chung Sở Phong lục lọi ra cũng không nói gì thêm.

“Đúng rồi Viên Viên, sao hôm nay em đột nhiên lại chạy tới đây thế, nhớ bọn anh rồi à?”

Nhắc tới chuyện này Đường Viên Viên mới sực nhớ ra mục đích chính mà mình đi đến đây, cô tới đây giúp Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn tặng quà.

Cô lắc đầu rồi nhìn về phía Uất Trì Diệc Thù: “Anh ơi, hai người bạn cùng phòng của em nhờ em tới đây tặng quà cho anh”

“Bạn cùng phòng?” Động tác trên tay Uất Trì Diệc Thù ngừng lại một lát: “Quà gì vậy?”

“Em, em cũng không biết nữa”

“Là hai hộp quà anh vừa xách theo đó hả?”

“Vâng”

Chung Sở Phong vừa mang hai hộp quà lại đó vừa mở miệng trêu chọc: “Trước đó khi em nhờ anh mang theo anh còn đang nghĩ xem là thứ gì vậy chứ, bé Viên nhà mình cũng đâu có mắt chọn quà như vậy đâu, không ngờ tới là do bạn cùng phòng của em nhờ em đưa giúp, sẽ không phải là cô bé Mạnh Khả Phi kia nữa chứ?”

“Khả Phi ạ? Không phải đâu, gần đây Khả Phi đều bận rộn học bài ở thư viện, em và bạn ấy rất lâu rồi chưa gặp mặt nhau”

Nghe cô ấy nói Mạnh Khả Phi đang chăm chỉ học tập, Chung Sở Phong nở một nụ cười thâm sâu khó lường nói sang chuyện khác: “Đó là hai người bạn cùng phòng khác của em đưa cho anh Thù à?”

“Vâng”

Hai cậu bạn cùng phòng của họ trước đó còn đang giả vờ đọc sách nghe được câu này không nhịn nổi nữa đứng dậy đi tới đó hóng hớt chuyện vui.

“Em gái à, hai cô bạn cùng phòng này của em thích anh trai em hả?”

Nghe họ nói xong, mặt Đường Viên Viên lập tức đỏ ửng, không nói tiếp nữa.

“Xem đi xem đi, sức hút của anh Thù lớn thật đất, ngay cả bạn cùng phòng của em gái cũng không thể may mắn tránh thoát được”

Chung Sở Phong làm mặt xấu với mấy người họ rồi định vứt quà đi, Đường Viên Viên nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên lên tiếng ngăn anh ta lại.

“Anh Sở Phong”

“Ơi?” Chung Sở Phong ngẩng đầu: “Sao vậy em?”

“Cái này, là quà mà hai bạn cùng phòng của em tặng cho anh em”

Chung Sở Phong sửng sốt một lát rồi lấy lại phản ứng rất nhanh, anh ta đã hiểu ý của Đường Viên Viên.

Quà tặng Uất Trì Diệc Thù, muốn vất thì cũng phải do chính tay Uất Trì Diệc Thù vất đi, rốt cuộc quà này cũng không phải cho anh ta nên Chung Sở Phong lập tức dùng hai tay dâng lên.

“Anh sai rồi, bé Viên à, anh Sở Phong không có ý làm vậy đâu, chỉ là mấy cô bé tới đây tặng quà cho anh trai em thật sự quá nhiều rồi, bình thường cậu ấy đều không nhận quà, nhưng mà những cô gái đó cứ tìm đủ mọi cách đưa quà vào tay của mấy người bọn anh. Anh trai em không nhận, mấy người đó cũng không mang về, sau cùng thì bọn anh đành phải tự vứt đi thôi”

“Đúng vậy đúng vậy” Hai cậu bạn cùng phòng cũng hùa theo nói: “Đều là do thói quen cả, ở chung phòng ký túc với anh trai em thật sự rất tốt, bọn anh thường xuyên được hưởng ké đó. Những cô gái đó người thì tặng socola, người thì đưa chút tiền đút lót còn người thì lại đưa cơm, nhưng mà anh trai em trước nay chưa từng nhận bất cứ thứ gì hết, cho nên tất cả đều thuộc về bọn anh”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1626


Chương 1626:

Đường Viên Viên nghe vậy trợn mắt há hốc mồm: “Còn có thể làm vậy nữa hả?”

Nói như vậy không phải là đang chà đạp món quà của người khác sao? Đường Viên Viên nghĩ tới sau này những món quà mình đưa tới cũng bị người khác đối xử như vậy, cảm giác ngay cả tim cũng tan nát.

“Bé Viên à, em đừng nghĩ nhiều như vậy, anh trai em không nhận quà của người khác cũng là bất đắc dĩ thôi. Nhiều cô gái tới đây tặng quà cho cậu ấy như vậy, nếu mỗi một người tặng cậu ấy đều phải nhận thì mỗi ngày cậu ấy lấy đâu ra thời gian làm những việc khác được nữa? Sau cùng cũng không thể nói là chỉ nhận cái này mà không nhận cái kia được đúng không?

Như vậy thì đối với những cô gái khác không công bằng, đơn giản cứ không nhận của ai là công bằng nhất rồi”

Đường Viên Viên đã được những lời này của Chung Sở Phong nên cũng được an ủi phần nào.

Nếu như nhận hết tất cả thì có lẽ không đủ khả năng, rốt cuộc thì anh trai cũng không sống vì những cô gái đó, cứ đơn giản là không nhận của bất kì ai là công bằng nhất với họ thôi.

Nhưng mà, món quà mình cất công chuẩn bị như vậy lại không thể đưa được tới tay người mình muốn đưa, nói đi nói lại thì chắc chắn vẫn cảm thấy rất khó chịu.

“Đang nghĩ gì vậy?” Uất Trì Diệc Thù đi tới đó khế xoa đầu Đường Viên Viên: “Đó đều là của những người khác, anh không quản lý được nhiều như vậy, nếu như là quà em đưa tới cho.

anh thì anh sẽ xử lý nó một cách nghiêm túc”

“Trời đất!” Hai cậu bạn cùng phòng lập tức ồn ào: “Không ngờ anh Thù của chúng ta cũng có lúc dịu dàng như vậy đó, quả nhiên là rất cưng em gái mài”

“Lần đầu tiên được thấy tận mắt, trước kia còn tưởng rằng anh Thù căn bản là không muốn liên quan gì tới phái nữ chứ”

Không hiểu vì sao mà Chung Sở Phong càng nghe càng cảm thấy kỳ lạ, trong lòng cũng có chút không thoải mái nói thẳng: “Đi đi đi, các cậu cứ nói hươu nói vượn gì vậy”

Đường Viên Viên đỏ ửng mặt nói: “Ý của anh là mấy món quà hôm nay sẽ bị vứt đi sao?”

“Ừ” Uất Trì Diệc Thù gật đầu.

Vậy Đường Viên Viên cũng chỉ có thể mang về thôi, cô đang nghĩ như vậy.

“Bé Viên à, anh nghĩ em cũng đừng mang về đó nữa, nếu như mang về không chừng em còn bị người khác oán trách, em cứ nói là anh trai em nhận rồi, nhưng chuyện tiếp theo ra sao thì em cũng không biết là được”

“Không được đâu.” Đường Viên Viên lắc đầu, cô đều muốn đối xử chân thành với người khác, không thể lừa gạt họ được, càng đừng nói là bạn cùng phòng của mình.

“Em đã đồng ý với hai người họ là mang quà tới tặng cho anh rồi, nếu như anh em không cần thì em phải mang về cho hai người họ nữa, nhân tiện giải thích rõ ràng”

Cuối cùng mọi người đều tôn trọng suy nghĩ của Đường Viên Viên.

Bởi vì buổi chiều còn phải đi học nên Đường Viên Viên ngồi một lát rồi phải quay lại trường, Uất Trì Diệc Thù đương nhiên là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí tiễn cô về.

Chung Sở Phong tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy được.

“Để tớ tiễn em ấy về”

Khi Đường Viên Viên đang uống nước, Chung Sở Phong như một vị quan nhỏ muốn lấy lòng vua thừa nước đục thả câu, chạy đến bên cạnh nói với Uất Trì Diệc Thù.

Nghe anh ta nói vậy, Uất Trì Diệc Thù lạnh nhạt liếc mắt về phía anh ta một cái.

“Cơ hội khó có được mà, cô ấy cũng sắp đến tuổi trưởng thành rồi, mấy năm trước cậu đã đồng ý bảo tôi phải chăm sóc em ấy thật tốt còn gì. Kết quả là năm nay lại hoàn toàn trái ngược, cô bé kia đã bắt đầu biết giảm cân rồi, ngay cả gặp tôi cũng không muốn nữa”

Nhắc tới việc này, ánh mắt Uất Trì Diệc Thù lập tức lạnh xuống, hơi thở quanh thân cũng lạnh hơn vài lần.

“Vì sao em ấy lại giảm béo, trong lòng cậu không hiểu rõ à”

Chung Sở Phong sửng sốt.

Không chờ anh ta phản ứng lại, Uất Trì Diệc Thù đi lướt qua người anh ta, cơ thể cao cao gầy gầy của anh chủ động cong lưng xuống giúp Đường Viên Viên xách hai hộp quà lên: “Đi thôi”

Đường Viên Viên vừa uống nước xong thấy Uất Trì Diệc Thù đã cầm hai hộp quà lên thì nhanh chóng đặt ly xuống rồi chạy tới bên cạnh anh.

Giây tiếp theo, Uất Trì Diệc Thù ngồi xổm xuống: “Lên đi”

“Hả?” Đường Viên Viên vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Anh?”

“Đi cả quãng đường tới đây không mệt à? Anh cõng em quay về trường”

“Không, không cần đâu anh” Đường Viên Viên nháy mắt đã đỏ ửng mặt, cho dù đã từng làm vậy rất nhiều lần trước đó thì cô vẫn không dám tùy tiện leo lên sau lưng Uất Trì Diệc Thù, hơn nữa đây vẫn là trường của Uất Trì Diệc Thù, nếu để người khác nhìn thấy thì thật sự ngại chết đi được.

“Wow..” Trừ Chung Sở Phong ra, hai cậu bạn cùng phòng còn lại không nhìn được lại bắt đầu hét lên ồn ào.

Cô đi tới túm lấy vạt áo của Uất Trì Diệc Thù: “Anh ơi, chúng ta đi thôi”

“Em gái đang thẹn thùng đó hả? Em yên tâm đi, bọn anh không cười em đâu, chỉ là chưa từng nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng như vậy của anh Thù nên có chút không nhịn được mà thôi”

Uất Trì Diệc Thù vốn dĩ muốn cõng cô gái nhỏ này lên, rốt cuộc thì cô một thân một mình giữa trưa chạy tới chỗ này, bây giờ chắc chắn rất mệt và khát nước, cho dù đã uống nước rồi nhưng nếu bảo cô tự mình đi về, cuối cùng vẫn cảm thấy không đành lòng.

Đại khái thì đây chính là thói quen chiều chuộng cô từ nhỏ tới lớn rồi.

“Đi thôi”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1627


Chương 1627:

Uất Trì Diệc Thù cất bước, Đường Viên Viên lập tức nắm lấy vạt áo của anh đi theo sau lưng anh giống như một chiếc đuôi nhỏ ra ngoài.

Vừa đi tới ngoài cửa, Đường Viên Viên giống như sực nhớ tới chuyện gì đó, quay đầu lại khẽ nhìn ba người còn lại trong phòng m “Tạm biệt các anh, em đi trước đây”

Mặt của Đường Viên Viên đã hồng lại càng hồng thêm.

“Em gái đi thong thả nhé, tạm biệt”

Chờ sau khi Đường Viên Viên rời khỏi ký túc xá nam, hai cậu bạn cùng phòng của Uất Trì Diệc Thù liếc nhau, sau đó đưa tay lên vuốt vuốt cằm.

“Trời ơi đất ơi, em gái của anh Thù đáng yêu hết sức, nhìn qua đã biết là một cô gái vô cùng ngoan ngoãn rồi”

“Nói cái gì vậy?” Chung Sở Phong chen ngang vào cuộc trò chuyện của hai người họ, khó chịu mở miệng nói: “Không cho các cậu có suy nghĩ khác với em ấy”

“Chung Sở Phong, cậu nói câu này là có ý gì vậy?”

Hai cậu bạn cùng phòng nheo mắt lại đánh giá Chung Sở Phong: “Không phải là cậu có ý với cô gái nhỏ nhà người ta đấy chứ? Ôi trời tôi chết mất, cậu đúng là không bằng cả cầm thú nữa hả?”

Nghe họ nói vậy, sắc mặt của Chung Sở Phong tối sầm lại: “Tôi có chỗ nào không bằng cầm thú chứ?”

“Cậu vậy mà lại thích cô gái nhỏ nhà người ta ấy, cô ấy kia nhìn qua cũng biết mới chỉ là học sinh trung học thôi! Cậu quá đáng thật đó Chung Sở Phong!”

“Không sai! Ngay cả học sinh trung học mà cậu cũng nỡ ra tay!”

Hai người họ giống như có chung kẻ địch căm tức nhìn Chung Sở Phong.

Chung Sở Phong thật sự cạn lời, nhưng khi nghe bọn họ khen Đường Viên Viên lại cảm thấy vô cùng vui vẻ, hai loại cảm xúc này có thể rất mâu thuẫn, chỉ có thể đen mặt giải thích.

“Ai nói với các cậu em ấy là học sinh cấp 2 vậy? Em ấy đã là học sinh cấp 3 rồi, qua tết năm nay đã đủ tuổi trưởng thành rồi đó”

“Nani*?” Hai người họ có chút kinh ngạc: “Sắp đủ tuổi trưởng thành rồi á? Nhanh vậy sao? Em ấy nhìn đâu có giống vậy đâu.”

Vẻ mặt Chung Sở Phong tràn đầy tự hào nói: “Đó là bởi vì em gái nhà người ta đáng yêu có được không hả”

“Thôi đê, cậu vui vẻ cái gì chứ, cho dù em ấy có xinh đẹp đáng yêu thì cũng không phải của nhà cậu, là của anh Thù mà”

“Bây giờ không phải, sau này đâu ai dám khẳng định đâu”

Chung Sở Phong vô cùng tự tin, hơn nữa anh ta cũng một lòng chung tình với Đường Viên Viên, nhiều năm trôi qua như vậy rồi anh ta cũng không thích bất cứ cô gái nào khác, chỉ một lòng chờ đợi Đường Viên Viên lớn lên.

Hơn nữa điều vô cùng hoang đường lúc này chính là, anh †a cảm thấy trừ ngoại hình của Viên Viên ra, vẻ ngoài của bất cứ cô gái nào anh ta cũng thấy xấu hết, chỉ có một mình Viên Viên nhìn như nào cũng cảm thấy rất đáng yêu, nhìn thế nào cũng thích không đừng được.

“Còn về sau thì không dám khẳng định sao? Xem ra cậu thật sự đem lòng nhớ thương cô gái nhỏ nhà người ta rồi. Anh Thù nói sao, có đồng ý cho cậu theo đuổi em gái của cậu ấy không?”

Chung Sở Phong sửng sốt một chút, lúc trước thì đã đồng ý rồi, nhưng bây giờ Chung Sở Phong lại có chút không xác định được, rốt cuộc một câu vừa nấy Uất Trì Diệc Thù nói với anh ta kia vẫn khiến trong lòng Chung Sở Phong cực kỳ bất an.

Anh ta cũng tự trách, suy cho cùng thì Viên Viên trở nên như vậy anh ta cũng có một phần trách nhiệm, nhưng mà anh †a thật sự không hề cố ý.

Nghĩ tới chuyện này, Chung Sở Phong bĩu môi nói: “Không đồng ý đi chăng nữa thì ông đây vẫn sẽ theo đuổi, dù sao cũng không phải là anh em ruột”

“Cái gì cơ?”

Hai cậu bạn cùng phòng có chút ngạc nhiên: “Không phải anh trai ruột á?”

Chung Sở Phong gật đầu giải thích: “Hai người họ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau rồi, bình thường có vẻ giống anh em ruột thôi.”

“Trời ạ, vậy mà không phải là anh em ruột à, chỉ là lớn lên cùng nhau từ nhỏ thôi sao?”

“Đúng vậy”

“Chung Sở Phong, người anh em à, vậy thì cậu thảm rồi”

Chung Sở Phong: “?”

Hai người này có ý gì vậy? Chung Sở Phong không hiểu ra làm sao nhìn bọn họ.

Trên mặt hai cậu bạn cùng phòng xuất hiện vẻ vừa tiếc nuối lại vừa cảm thông được, không phải, hẳn là vẻ mặt đồng tình với anh ta: “Người anh em, không phải chúng tớ đả kích cậu đâu, nhưng mà cậu có khả năng là không có cơ hội đâu”

“Đúng vậy người anh em ạ, người ta là thanh mai trúc mã đấy, từ nhỏ đã thân thiết bên nhau rồi, cậu nói thử một chút xem cậu còn cơ hội gì nữa?”

Chung Sở Phong: “Lớn lên cùng nhau từ nhỏ thì đã sao.

nào? Tình cảm giữa bọn họ rất trong sáng”

“Trong sáng? Điều đó chỉ là người ngoài cảm thấy vậy thôi, không nhìn thấy cô ấy kia vô cùng dựa dẫm anh Thù hả? Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để cậu thua thảm hại rồi”

“Ỷ lại thì làm sao chứ, ý lại đâu có nghĩa là thích đâu”

“Bây giờ không thích nhưng sau này thì sao?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1628


Chương 1628:

Chung Sở Phong giống như đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, anh ta nhìn hai cậu bạn cùng phòng, mím chặt môi lại.

“Cô gái nhỏ nhà người ta hiện tại nhìn thì có vẻ không có suy nghĩ gì khác, nhưng sau này thì sao nào? Chờ khi cô ấy hiểu rõ thích một người là như thế nào, cậu cảm thấy cậu có thể thắng được anh Thù sao?”

Cõi lòng của Chung Sở Phong chìm xuống đáy cốc.

Chính xác, so về tài năng và giá trị nhan sắc, Chung Sở Phong kém xa Uất Trì Diệc Thù, cho dù là so sánh chỗ nào cũng thua kém, chỉ là tình cảm nếu như có thể dựa vào việc so sánh để nói thì ngày đó tất cả những thế hệ đi trước có lẽ đều không thể tìm được một người vừa ý mình rồi.

Rốt cuộc thì mãi mãi vẫn có người ưu tú hơn bản thân mình, hai bên cùng đến với nhau thật lòng mới là chuyện khó khăn.

“Người anh em, bây giờ biết thì vân chưa gọi là muộn đâu, đã nhận ra rồi thì đổi người khác đi”

“Đúng vậy đó, cho dù không muốn đổi thì cậu cũng đừng đặt toàn bộ tâm tư lên người em ấy, hãy nhìn những người khác xem sao, vẫn có rất nhiều cô gái xinh đẹp hơn mà”

Xinh đẹp?

Chung Sở Phong cạn lời liếc mắt về phía bọn họ một lượt, ném xuống một câu: “Các cậu thì biết cái gì? Tớ thích em ấy đâu có để ý tới ngoại hình đâu”

Nói xong lập tức xoay người rời khỏi phòng ký túc.

Hai cậu bạn cùng phòng ở lại mặt đối mặt nhìn nhau.

“Đây là đang tức giận đấy nhỉ?”

“Hình như vậy”

“Nhưng mà chúng ta hình như đâu có nói gì sai đâu, chỉ có lòng tốt nhắc nhở cậu ấy một chút thôi mà”

“Ai mà biết được, có lẽ là thích cô ấy thật rồi”

“Chỉ là một cô ấy thôi mà cậu ấy cũng để bụng như vậy sao?”

“Không thể hiểu được”

Trên đường trở về, Đường Viên Viên túm vạt áo của Uất Trì Diệc Thù đi ra ngoài khiến toàn bộ người trong ký túc xá nam đều ló đầu ra tò mò nhìn chằm chăm, muốn nhìn nhưng lại sợ Uất Trì Diệc Thù nên chỉ có thể nấp sau cánh cửa phòng mà lén lút theo dõi họ một lát rồi lại lùi về.

“Xin chào em gái”

Trong đó có mấy người rất to gan cất lời chào với Đường Viên Viên.

Đường Viên Viên ngại ngùng không chịu nổi, gương mặt vốn dĩ đã đỏ nay lại càng thêm đỏ hơn dưới làn da trắng. Cô căn bản không dám chào hỏi mọi người, chỉ có thể lễ phép gật đầu, sau đó lập tức thu ánh mắt lại, cúi đầu đi theo phía sau Uất Trì Diệc Thù.

“Huhu, em gái ấy cũng quá đáng yêu rồi đó? Vì sao trường chúng ta không có cô gái nào đáng yêu như vậy chứ, đại học quả nhiên rất khổ sở, mỗi ngày đều phải mặt đối mặt với một đám giáo sư già ơi là già.”

Sau khi đi xuống tầng bước qua phòng bảo vệ, chú bảo vệ trước đó đã gọi người giúp Đường Viên Viên đang đứng ở cửa.

“Ôi trời, xem ra bây giờ đúng là em gái của Diệc Thù thật rồi nhỉ, trước đó chú còn tưởng rằng lại là cô gái nào tới đây tặng quà cho Diệc Thù nữa đấy”

Uất Trì Diệc Thù nhấp đôi môi mỏng rồi nói: “Cháu cảm ơn chú: “Thôi, cảm ơn gì chứ thăng nhóc này, em gái chạy tới đây tìm cháu chắc cũng không dễ dàng gì. Bây giờ đưa cô ấy về nhà hả?”

Uất Trì Diệc Thù: “Đưa em ấy quay lại trường.”

“Được được, đi đường cẩn thận nhé”

“Chú ơi, cảm ơn chú, tạm bi: “Cháu gái à, hoan nghênh cháu lần sau lại tới đây thăm anh trai nhé, lần sau cháu tới đây chú nhất định sẽ trực tiếp cho vào”

“Cảm ơn chú ạ”

Lúc sau chú bảo vệ đứng trước phòng bảo vệ nhìn hai người họ ra khỏi cổng trường, dưới gốc cây đại thụ cách cổng trường không xa. Uất Trì Diệc Thù khom lưng ngồi xổm xuống trước mặt cô gái nhỏ nhà người ta, vỗ vỗ bả vai mình ý bảo cô ấy leo lên lưng mình.

Cô gái nhỏ chần chừ đứng ở đó, lắc đầu nói vài câu.

Uất Trì Diệc Thù vẫn không đứng dậy mà vẫn ngồi xổm xuống như cũ, cô gái nhỏ lại nói thêm vài câu nữa, sau cùng có vẻ như đã chịu thua Uất Trì Diệc Thù, đành phải ngoan ngoãn vòng tay ôm cổ Uất Trì Diệc Thù, leo lên phía sau lưng anh.

Mà Uất Trì Diệc Thù một tay xách theo hai hộp quà, một tay đỡ cô gái nhỏ nhà người ta đứng lên.

Nhìn thấy cảnh tượng này, chú bảo vệ lắc lắc đầu, trước đó chỉ thấy cậu nhóc này lạnh lùng như băng, có biết bao cô gái tới tặng quà cho mà trước sau chỉ có duy nhất một biểu cảm, không ngờ vậy mà còn có một mặt dịu dàng săn sóc như vậy.

Khoảng thời gian giữa trưa, Đường Viên Viên ghé vào trên lưng Uất Trì Diệc Thù, mặt trời đỏ rực không chút nể tình nào chiếu thẳng lên người hai người họ, Uất Trì Diệc Thù lại đang cõng Đường Viên Viên, không lâu sau mồ hôi đã chảy xuống dọc theo gò má.

Đường Viên Viên sau một lúc cũng cảm thấy mình đã chảy mồ hôi rồi nhưng không chảy nhiều tới vậy, quần áo của cô chỉ chốc lát đã bị mồ hôi trên người Uất Trì Diệc Thù thấm ướt, biểu cảm cũng trở nên kỳ quái hơn.

Cái miệng nhỏ của cô hết đóng rồi lại mở, mở miệng như muốn nói điều gì đó, lời tới bên môi rồi cô lại nuốt lại không nói ra.

Bởi vì Uất Trì Diệc Thù đã cõng cô tới một chỗ khá râm mắt rồi.

Đường Viên Viên ngoan ngoãn dựa vào đăng sau lưng anh, nhỏ giọng dò hỏi anh.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1629


Chương 1629:

“Anh ơi, anh có mệt không?”

Uất Trì Diệc Thù ngay cả thở cũng không hề thở gấp, chỉ cười nhẹ một tiếng, sau đó khế mở đôi môi mỏng đáp lại: “Em mới nặng được bao nhiêu đâu, sao có thể mệt được?”

.. Viên Viên rất nặng mà”

Tuy trong thời gian này cô vẫn luôn cố gắng giảm béo, đã gầy hơn được một chút rồi nhưng mà cân nặng của cô so ra vẫn còn kém xa cân nặng của các cô gái cân đối thon thả: “Các bạn nữ trong trường bọn em đều nói, những người có ngoại hình giống em hình như đều trên 90 kg cả”

Mà cân nặng của cô nói ra thật sự ngại chết đi được, Đường Viên Viên trước đó căn bản chưa bao giờ và cũng không có ý định nghĩ tới vấn đề cân nặng của mình.

Gần đây mới bắt đầu biết để ý tới nó, sau đó mới phát hiện ra cân nặng của cô quả thật quá đáng buồn.

“Em và các bạn ấy không giống nhau” Giọng điệu của Uất Trì Diệc Thù lạnh nhạt: “Không cần phải học theo cân nặng của mấy cô gái đó”

“Không, em không theo đuổi đâu”

Em chỉ muốn gầy hơn một chút, khi đứng ở bên cạnh anh thoạt nhìn có thể không khác xa anh quá nhiều mà thôi.

Khi cùng các anh chụp ảnh thì mặt em có thể nhỏ hơn một ít thôi.

Đường Viên Viên nghĩ thầm trong lòng.

“Nhẹ hơn rất nhiều rồi”

Rất lâu sau Uất Trì Diệc Thù mới nói một câu.

Nghĩ một lát, anh lại nói thêm câu nữa: “Như này là vừa rồi, không cần giảm nữa đâu”

Đường Viên Viên biết anh trai sẽ không lừa cô, anh nói vừa rồi thì thật sự là vừa rồi, nhưng loại vừa vặn này là chính anh cảm thấy chứ không phải do người khác cảm thấy thế.

Anh cho rằng vừa rồi thật ra là vì sợ cô tự làm khổ mình khiến cơ thể mất cân bằng, cũng không phải là thừa nhận cân nặng của cô không ổn lắm.

Tuy khoảng thời gian giảm béo này vô cùng vất vả, nhưng mà vừa đau lại vừa sung sướng.

“Vâng” Đường Viên Viên lên tiếng, lén lút vòng tay ôm chặt cổ anh hơn một chút, dán mặt mình lên sau lưng Uất Trì Diệc Thù.

Sự thân mật của cô khiến Uất Trì Diệc Thù hơi ngừng chân lại, trong lòng dường như có chỗ nào đó bị k*ch th*ch khiến tim anh mềm hơn vài phần.

Anh cong đôi môi mỏng: “Thật ra trên thế giới này có rất nhiều người, mỗi người đều có một cách nhìn nhận khác nhau, nhưng chúng ta không cần phải để tâm tới cách họ đánh giá mình ra sao, có ý tốt cũng được, mà có ý xấu cũng chẳng sao, em chỉ cần nghe theo thứ trái tim mình mong muốn là được, làm tốt những việc mà bản thân em cho rằng nên làm hết sức là ổn rồi”

“Vâng” Đường Viên Viên gật đầu, nhỏ giọng nói tiếp: “Viên Viên vẫn luôn nghe theo trái tim mình mà”

Nếu như cô không thích anh thì cho dù An Thiến có nói cô xấu thế nào đi chăng nữa thì có lẽ cô cũng không quá để ý đến. Nhưng mà sau khi An Thiến nói như vậy, khi cô và anh trai cùng chụp ảnh với nhau sẽ theo bản năng cảm thấy bản thân mình quá béo, không xứng với anh trai nữa.

“Vậy thì tốt. Thời tiết hôm nay nóng quá, đừng ngồi xe buýt nữa, chúng ta đi tàu điện ngầm về nhé”

“Nghe theo anh hết”

Khi tới trạm tàu điện ngầm, người dần dần nhiều lên, Đường Viên Viên túm lấy cổ áo của Uất Trì Diệc Thù: “Anh ơi, ở đây nhiều người quá, anh để em xuống đi”

“Em cứ dựa lên lưng anh ngủ một lát đi”

“Nhưng mà…”

“Anh cõng em gái anh, ai có quyền bàn tán được? Trước đó không phải em đã đồng ý tất cả mọi chuyện đều nghe theo con tim mình hay sao? Bây giờ em mệt rồi, rất là mệt mà vẫn còn để ý tới ánh mắt của người khác hả?”

Anh nói nghe rất hợp lý.

Đường Viên Viên phát hiện cô căn bản không có cách nào phản bác lại.

“Vậy được rồi, Viên Viên ngủ một lát, khi tới nơi thì anh gọi em dậy nhé “Ngủ đi, có anh ở đây rồi”

Mấy chữ “có anh ở đây rồi” cũng đủ để khiến Đường Viên Viên buông bỏ mọi sự cảnh giác và đề phòng của mình.

Cô dựa hẳn lên lưng của Uất Trì Diệc Thù, không bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Kết quả chỉ ngủ được một lát đã phải tỉnh lại rồi.

Bởi vì đi qua cửa soát vé của tàu điện ngầm phải kiểm tra toàn bộ, mà mỗi lượt kiểm tra chỉ có một người được đi qua, bởi vì Đường Viên Viên không còn là trẻ con nữa cho nên phải tự xuống dưới để kiểm tra.

Uất Trì Diệc Thù nhìn thoáng qua Đường Viên Viên đang dựa trên lưng mình ngủ say sưa, ngẫm nghĩ một lát, sau cùng vân phải đánh thức cô.

“Viên Viên?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1630


Chương 1630:

Khi Đường Viên Viên mở mắt ra thì phát hiện tất cả mọi người đều đang đứng bên cạnh nhìn cô.

“Em xuống để họ kiểm tra trước đã”

“À, vâng”

Đường Viên Viên trượt xuống khỏi lưng Uất Trì Diệc Thù, đi theo phía sau anh qua cổng kiểm tra an ninh.

Sau đó, có làm như nào cô cũng không muốn để Uất Trì Diệc Thù cõng mình nữa, Uất Trì Diệc Thù vốn dĩ muốn bảo cô ấy nhỏ của anh tiếp tục leo lên lưng để anh cõng, kết quả nói như nào cô cũng không đồng ý.

Anh cúi đầu bất đắc dĩ nhìn cô một lượt, chỉ liếc mắt một cái đã không được tự nhiên rời tâm mắt sang chỗ khác.

Một lát sau, Uất Trì Diệc Thù nhanh nhẹn cởi chiếc áo khoác sơ mi mặc bên ngoài trên người mình ra: “Mặc vào”

Ở trạm tàu điện ngầm có điều hòa, vừa rồi cả người đã bị đổ mồ hôi nên lúc này bị gió điều hòa thổi đến lập tức sẽ rét run lên.

Nhưng mà bây giờ đang là mùa hè, mặt trời lúc nào cũng tỏa ánh nắng chói chang nóng nực, Đường Viên Viên cảm thấy mát mẻ rất thoải mái, nhưng anh trai lại đột nhiên đưa áo sơ mi cho cô, cô còn tưởng rằng Uất Trì Diệc Thù sợ cô bị lạnh nên khẽ lắc đầu.

“Không cần đâu anh, em không lạnh”

Uất Trì Diệc Thù nhìn cô một lượt, dừng chân em lạnh?”

“Ơ anh?”

Đường Viên Viên khó hiểu ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, nếu như không phải sợ cô lạnh thì sao lại đưa áo sơ mi cho cô làm gì?

Cô không thể hiểu được.

bảo “Đừng hỏi nhiều, em cứ mặc đi”

Uất Trì Diệc Thù thấy cô không nhận lấy, đơn giản dứt khoát tiến lên choàng áo sơ mi của mình lên người cô, áo sơ mi của anh là loại tối màu, hơn nữa khung xương của đàn ông khá lớn, hơn nữa anh còn rất cao, cho nên sau khi Uất Trì Diệc Thù choàng áo sơ mi của anh lên người cô, chiếc áo đã trực tiếp che khuất mông của cô.

Đường Viên Viên sửng sốt một chút, trên áo sơ mi vẫn còn lưu lại mùi mồ hôi của Uất Trì Diệc Thù, nhưng mà ngửi xong lại cảm thấy không hề chán ghét chút nào, mặt cô nhuốm hồng, khi cúi đầu đột nhiên phát hiện ra điều gì đó.

Cả quãng đường đều dựa trên lưng Uất Trì Diệc Thù, quần áo đã bị ướt sũng từ trước rồi, bây giờ đã xuyên thấu, cô đang mặc áo ngực màu gì cũng bị lộ ra cả rồi.

“Áp Đường Viên Viên không thể kìm nén được sự bất ngờ của mình, ngượng ngùng hét lên một tiếng sợ hãi, ngay sau đó đưa hai tay lên che kín gương mặt nhỏ của mình lại.

Sao cô có thể mất mặt tới mức này chứ? Vậy mà cũng có thể ném chuyện này ra khỏi đầu. Huhu vừa nấy chắc là khó nhìn chết đi được, nếu không sao anh trai lại cởi áo sơ mi ra đưa cho cô mặc, vậy mà cô có thể như một đồ ngốc cảm thấy anh trai đang sợ mình bị lạnh nên mới cởi áo đưa cho mình mặc nữa.

“Được rồi, đi thôi nào”

Uất Trì Diệc Thù coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, kéo tay cô đi về phía trước, lúc này tại trạm tàu điện ngầm còn rất nhiều người khác, sau khi đi lên cũng không tìm được một chỗ nào để ngồi, Uất Trì Diệc Thù chỉ có thể kéo cô ấy nhỏ đứng trước mặt mình.

“Nếu không thì em cứ ôm anh ngủ cũng được.”

“Ơ, không, không cần đầu, em không mệt gì hết” Đường Viên Viên lắc đầu, đứng ôm anh ngủ là một cảm giác quá kỳ lạ rồi, hơn nữa vừa rồi cô đã tranh thủ ngủ một lát nên bây giờ vô cùng tỉnh táo.

Điểm đến của bọn họ là điểm gần cuối nên tạm thời không cần canh chừng xem khi nào tàu đến trạm, ngay từ đầu Đường Viên Viên cảm thấy mình đang rất tỉnh táo, sau khi đứng một lát lại bắt đầu mệt rã rời, cơ thể nhỏ bé bắt đầu dựa lên người Uất Trì Diệc Thù.

Uất Trì Diệc Thù duỗi tay đỡ sau lưng cô: “Cứ yên tâm ngủ đi, anh sẽ không để em ngã đâu”

Đường Viên Viên gật đầu bừa mấy lần mới nửa dựa nửa đứng trước mặt anh ngủ, kết quả khi quay đầu lại đột nhiên phát hiện ra một cảnh tượng vô cùng kỳ quái.

Một chị gái đứng trước cô không xa lắm đang bị một ông chú béo cả người toàn thịt mỡ quấy rầy giữa trưa.

Ý vào việc đang có nhiều người, ông chú đó cố tình dựa sát người mình vào người chị gái xinh đẹp kia, lần đầu tiên chị gái kia nhăn mày cố gắng né đi, nhưng mà xung quanh có quá nhiều người, căn bản không còn chỗ nào khác nữa.

Ông chú trung niên béo mập thấy đối phương không có phản ứng gì, một lát sau lại bắt đầu dựa vào cọ cọ.

Chị gái xinh đẹp rốt cuộc không nhịn được nữa quay đầu lại nhìn gã ta một cái, mặt ông chú trung niên kia không có biểu cảm gì, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Chờ sau khi chị gái xinh đẹp xoay người sang chỗ khác, ông chú trung niên kia lại bắt đầu mặt không biểu cảm tiếp tục cọ xát.

Tuy Đường Viên Viên không hiểu lắm vì sao gã ta lại làm như vậy, nhưng mà hành động của ông chú kia rõ ràng đã khiến chị gái xinh đẹp đó cảm thấy khó chịu, chị gái xinh đẹp còn trừng lớn mắt lườm gã ta một cái, thế mà đối phương vẫn không kiêng nể gì như cũ.

Cô chớp chớp mắt, kéo kéo vạt áo của Uất Trì Diệc Thù.

“Làm sao vậy?”
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1631


Chương 1631:

Uất Trì Diệc Thù cúi đầu xuống, đôi mắt trong veo như mặt hồ tĩnh lặng: “Anh ơi, anh nhìn bên kia kìa”

Cô gái nhỏ ra hiệu cho anh nhìn về bên trái đăng sau, Uất Trì Diệc Thù cũng nhìn theo hướng tay cô chỉ, vừa lúc nhìn thấy ông chú trung niên kia đặt tay lên eo của một bạn học sinh nữ, gương mặt của bạn nữ kia lộ vẻ phẫn nộ nhưng lại không dám thể hiện ra ngoài.

“Ông chú kia, hình như vẫn cố tình làm chuyện khiến chị gái đó khó chịu.”

Nói cách khác, tất cả những chuyện vừa rồi Đường Viên Viên cũng đã nhìn thấy.

Mặt của Uất Trì Diệc Thù lập tức đen như mực, hơi thở quanh thân cũng lạnh lẽo hơn, anh nhấp đôi môi mỏng, quay mặt cô gái nhỏ lại: “Đừng nhìn nữa, em cứ lo cho mình tốt trước đã.”

“Vâng”

Đường Viên Viên gật đầu, nhìn thấy bên cạnh có một chiếc cột vì thế bước lại gần đó, vòng hai tay ôm lấy nó.

Sau khi Uất Trì Diệc Thù xác định cô ấy đã đứng vững, lúc này mới chậm rãi xoay người lại, ánh mắt sắc bén bắn về phía ông chú trung niên béo mập kia.

Những người đứng cạnh đó đều không có phản ứng gì, không những không thấy mà còn đứng đó chơi điện thoại, nhìn thấy cũng làm như không thấy gì cả.

Chuyện này đã xảy ra trên tàu điện ngầm quá nhiều lần, bây giờ tình cảm giữa người với người rất lạnh nhạt, hơn nữa người bị quấy rầy đó còn không có phản ứng gì cho nên những người khác càng thêm không lo được nhiều chuyện như vậy.

Ông chú trung niên kia vẫn chưa phát hiện ra mình đã bị theo dõi, tay vẫn còn muốn tiếp tục mò lên trên.

Bốp!

Giây tiếp theo, cả người ông ta ta bị đá văng.

“Á!”

Cùng với lúc gã ta bị đá văng ra ngoài, đám người bên cạnh thét lên từng tiếng thét chói tai đầy hoảng sợ, không tự giác được mà lùi về bên cạnh, không gian lúc trước vẫn còn chen chúc vô cùng chật chội vậy mà lúc này lại bằng cách nào đó mà tạo ra một khoảng trống.

“Sao lại thế này?”

“Sao tự nhiên đánh người ta vậy?”

Cô gái bị quấy rối lúc trước cũng kinh ngạc nấp sang một bên trốn tránh, khi quay đầu lại cũng vừa kịp nhìn thấy Uất Trì Diệc Thù thu chân mình lại, vẻ mặt lạnh lùng.

Đường Viên Viên vẫn ôm chặt cây cột, trái tim nhỏ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng không phải vì hoảng sợ mà là vì anh trai quá ngầu rồi.

Cô như thế nào cũng không ngờ tới anh trai sẽ trực tiếp ra tay, nhưng mà cũng đúng thôi, anh trai được dạy dỗ rất tử tế, bản thân anh chính là một người vô cùng yêu thích chính nghĩa, nhưng mà nhìn anh ra tay lưu loát như vậy vẫn bị vẻ đẹp đó choáng ngợp một chút.

Sau khi ông chú trung niên kia ngã xuống, hơn nửa ngày mới lấy lại được tinh thần, đứng lên chỉ thẳng vào Uất Trì Diệc Thù nói: “Mày muốn làm gì? Ra tay đánh một ông lão như tao trên tàu à? Có tin tao báo cảnh sát tới bắt mày hay không?”

“Ông lão?” Uất Trì Diệc Thù cười lạnh một tiếng.

Những người đang đứng vây xem hăng hái lôi điện thoại ra quay phim chụp ảnh.

“Đúng thế, bây giờ tao lập tức báo cảnh sá Sau khi ông chú trung niên kia đứng lên lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cảnh sát, một ánh sáng chợt lóe lên trước mắt, Uất Trì Diệc Thù trước đó vẫn còn đứng trước mặt không biết từ lúc nào đã lẻn tới phía sau ông ta, trực tiếp nắm chặt lấy cổ tay của ông ta dùng tư thế tiêu chuẩn quật ngã gã từ sau lưng thẳng xuống sàn tàu.

Bộp!

Điện thoại của ông chú trung niên kia rơi xuống mặt đất, Đường Viên Viên ngẫm nghĩ, nhanh chóng chạy tới nhặt điện thoại của gã ta lên rồi mắng: “Ông là kẻ xấu, vừa rồi tôi nhìn thấy ông vẫn luôn sờ mó eo của chị gái này, cho dù có báo cảnh sát đi chăng nữa cũng nên tới đây bắt ông mới đúng chứ”

Trước đó mọi người trên tàu còn đang nghi hoặc và tức giận vì không biết tại sao Uất Trì Diệc Thù lại đột ngột ra tay đánh người khác, sau khi nghe Đường Viên Viên giải thích mọi chuyện đã hiểu rõ trong nháy mắt.

“Vô liêm sỉ, vậy mà dám sàm sỡ người khác trên tàu điện ngầm, đúng là thứ không biết xấu hổi”

“Ông chú kia ông đã có con gái chưa? Nếu con gái ông một ngày nào đó ngồi trên tàu điện ngầm bị người khác sàm sỡ đụng chạm như vậy thì ông nghĩ như thế nào?”

“May là chàng trai trẻ này thấy chuyện sai trái hăng hái xử lý, khả năng của anh trai cháu tốt lắm cô ấy”

Ánh mắt của Uất Trì Diệc Thù hơi lạnh lẽo quét về phía mọi người, giọng điệu lạnh như băng mang theo sự uy h**p: “Những video đã quay lúc nấy xóa hết đi”

Mọi người còn đang muốn đăng tải lên khen ngợi anh, không ngờ anh vậy mà ra lệnh yêu cầu tất cả họ xóa đi.

Trên người Uất Trì Diệc Thù tràn ngập hơi thở nghiêm túc, khả năng phòng thủ rất tốt, đặc biệt là ánh mắt kia vô cùng sắc bén, mọi người yên lặng cúi đầu xóa tất cả video có trong tay đi.

“Báo cảnh sát” Uất Trì Diệc Thù nhìn về phía Đường Viên Viên nhẹ nhàng nhắc cô.
 
Cô Vợ Đánh Tráo
Chương 1632


Chương 1632:

Sau khi Đường Viên Viên hoàn hồn, cô lập tức lấy điện thoại của người đàn ông trung niên kia để báo cảnh sát.

Người đàn ông trung niên không ngờ được đối phương lại mạnh như thế, gã vô thức cầu xin: “Đừng báo cảnh sát, tha cho tôi đi, nhà tôi còn mẹ già con thơ, lần này tôi bị quỷ ám, tôi không nên động vào cô gái kia, là lỗi của tôi.”

Gã chỉ tay về phía cô gái kia, cô gái vô thức né sang một bên, không dám đối diện với ánh mắt của cô.

Bị người ta sàm sỡ là chuyện rất mất mặt, cô gái không chỉ không dám kêu lên, không phản kháng mà bây giờ còn không dám thừa nhận nữa.

Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, gương mặt cô gái lập tức đỏ bừng.

“Mấy người, mấy người nhìn tôi làm gì? Tôi cũng chả biết chuyện gì xảy ra cả”

Nói xong, cô ta nhìn người đàn ông trung niên, quát lớn: “Ông bị đánh mà, đâu có liên quan gì tới tôi? Đừng có chỉ bậy!”

Người đàn ông trung niên sững sờ, gã không ngờ cô ta sẽ nói như thế.

Đường Viên Viên khá là ngây thơ, cô nhẹ giọng nói: “Chị ơi, rõ ràng là hồi nãy em đã thấy..”

“Thấy cái gì?” Cô gái đó hùng hổ cắt ngang lời cô: “Một con nhóc như mày thì hiểu cái gì? Trên xe chen lấn như vậy, có đôi khi không cẩn thận đụng phải cơ thể người ta là chuyện rất bình thường, mắc mớ gì mày kéo người khác tới nói bậy bạ?”

Giọng cô ta rất lớn, hơn nữa bộ dạng còn rất hung hăng nên dọa Đường Viên Viên sợ hãi.

Trong chớp mắt, Đường Viên Viên kinh ngạc đứng đó, sững sờ một lúc lâu.

“Ha ha ha” Người đàn ông trung niên mượn oai cười lạnh: “Hai đứa nhóc con tụi mày chưa biết rõ câu chuyện mà đòi làm anh hùng à? Còn muốn báo cảnh sát nữa à. Tụi mày báo đi, báo, ông đây không sợ tụi mày đâu.”

“Ông cho rằng cô ta phủ nhận thì ông sẽ không sao à?”

Ánh mắt Uất Trì Diệc Thù lạnh lùng, anh lên tiếng nhắc nhở: “Xem ra là nói không rõ ràng rồi Anh nhìn Viên Viên: “Đã báo cảnh sát chưa?”

Đường Viên Viên lắc đầu: “Chị kia nói…

“Không sao cả, em báo đi, trong này có camera mà”

Sắc mặt Uất Trì Diệc Thù lạnh nhạt: “Nếu lời khai của hai bên không giống nhau thì, cảnh sát sẽ xem camera, đến lúc đó tình nguyện hay miễn chưởng thừa nhận cũng có kết quả giống nhau.”

Vẻ mặt đắc ý của người đàn ông trung niên cứng đờ.

Nếu xem camera, làm lớn chuyện thì nói không chừng còn có thể lên tận đài truyền hình, hoặc là đưa lên trên mạng internet.

Người xung quanh bắt đầu bàn tán sôi nổi.

“Giờ làm việc tốt mà không được cảm ơn nữa, cô gái à, người ta giúp cô như thế, cô chẳng những không nói câu cám ơn mà còn hung dữ cô bé đó nữa, còn chối, cô làm thế là hại người ta đi Có một người lớn tuổi không nhịn được nữa, mở miệng nói với cô gái kia.

Mặt cô gái đỏ lên, không nói gì, bởi vì nếu lấy camera ra xem thì cô ta không thể giấu được. Cô ta cho rằng mình nói thế thì cùng lắm là hai bên xem như không có chuyện gì, nhưng không ngờ anh kia lại nhiệt tình như vậy.

“Chị gì ơi, nhìn bản lĩnh của người ta, nhìn tuổi tác của người ta kìa, đoán chừng là học trường cảnh sát đấy, nếu chị nói dối thì…

Trường cảnh sát…

Cô gái lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Uất Trì Diệc Thù.

Nhìn thì có vẻ như anh kìm người đàn ông trung niên kia mà chẳng cần dùng sức, nhưng người đó lại không thể giã giụa dù chỉ một chút, bản lĩnh như thế khiến sắc mặt cô gái tái đi, cuối cùng cô ta cắn môi, nói: “Xin lỗi, lúc nãy tôi chối là vì không muốn người khác nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường mà thôi, là lỗi của tôi”

Đường Viên Viên thất vọng nhìn cô ta, cô thấy có chút đau lòng.

Cô không ngờ giúp người khác mà lại có ngày quay lại cắn bọn họ một cái, nếu không phải anh trai nói đến camera, nếu không phải thời đại này phát triển nhanh chóng thì chỉ sợ là hôm nay dù có vả vào mồm cũng không thể nói rõ được.

Cô không trả lời cô ta, mà là đi tới bên cạnh Uất Trì Diệc Thù, kéo tay áo của anh: “Anh.”

Uất Trì Diệc Thù nhìn cô một cái, bàn tay đang nắm chặt cổ tay người đàn ông buông lỏng ra, đợi gã đứng lên rồi đưa điện thoại di động cho gã.

“Cám ơn cám ơn, cám ơn cậu tha cho tôi, nhất định sau này tôi sẽ không tái phạm.”

“Tự mình báo án rồi đầu thú đi”

Uất Trì Diệc Thù bất ngờ lạnh giọng nói một câu.

“Cái gì?” Người đàn ông trung niên sững sờ tại chỗ, gã còn tưởng rằng mình được buông tha, không ngờ còn phải đi đầu thú, gã không kịp phản ứng.

Cuối cùng gã nhìn xung quanh một vòng, mọi người đều đang nhìn gã.

“Tội danh của việc tự thú và người khác báo án không giống nhau”
 
Back
Top Bottom