Ngôn Tình Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 40: 40: Đừng Làm Anh Sợ!


Triệu An Ninh đã cố gắng thoát ra cảnh tượng đó, cố gắng mãi cũng đã thoát ra nhưng chưa được bao lâu lại bị nỗi ám ảnh đó lại ập đến bất ngờ.

Từ ngày đoạn clip đó bị tung lên mạng Triệu An Ninh đều lo sợ ăn không ngon, tối nào cũng gặp những cơn ác mộng như nhau, nhưng cô vẫn may mắn hơn những lầm trước kia lần này cô có ảnh bên cạnh, mỗi khi gặp ác mộng anh đều sẽ ôm cô vào lòng an ủi.

Hoắc Liên Hàn nhìn cô mà xót, đã sai thư ký Lâm đi tìm hiểu nguồn gốc của clip đó là ai đăng và gỡ bỏ xuống trên các trang mạng.

Bên Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc lâu nay anh không thấy động tĩnh nghi ngờ clip và câu chuyện trên mạng đó là do bọn họ đồn ra nhưng chưa có bằng chứng, anh cho người theo hai người đó chờ bọn họ lòi ra đuôi chuột.

Tại nhà họ Triệu, Triệu Thanh Kỳ đang nhàn hạ xem những tin tức và lời mắng mỏ trên mạng về Triệu An Ninh, cô ta càng đọc càng cười lớn.

“Muốn đấu với tôi đâu có dễ.

Cô còn non lắm Triệu An Ninh!"
Nhìn những dòng bình luận ác ý cô ta lại càng phấn khích hơn, cô ta còn thuê cả một nhóm người phản đối kịch liệt gây ra nhiều đường trên mạng, muốn dùng bọn họ để trả thù cho việc mình.

Triệu An Ninh hôm nay cũng tâm trạng cũng không khá lên, cô ủ rũ ngồi ngoài sân vườn chăm chú nhìn những cánh bướm bánh lượn không cần phải suy nghĩ gì, cô lại cảm thấy ao ước.

“Thiếu phu nhân, bên ngoài có gió nên vào trong."
“Quản gia Ngô, cháu muốn ở ngoài một lát sẽ vào!"
Cô lủi thủi ở ngoài sân vườn một mình đến khi trời đổ mưa cũng không vào, những giọt mưa rơi xuống đất cô đưa tay ra hứng rồi lại rơi nước mắt.

_________

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đoạn clip bị tung lên mạng đã bị người của anh xoá sạch còn tìm được những kẻ đứng sau.

“Hoắc tổng, bây giờ anh định xử lý những người đó ra sao?"
“Giết!" Anh chỉ nói một chữ.

“Thiếu phu nhân e rằng sẽ không thích như vậy!"
“Vậy cậu cứ cho người bắt cô ta rồi đánh gãy hai chân cho ả rồi ném ả lên một hoàn đảo hoang!"
“Vậy bên phía tập đoàn họ Húc thì sao?"
“Hôm nay trời mưa rồi cho tập đoàn Húc thị phá sản đi!"
Hoắc Liên Hàn lạnh lùng nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài.

Chỉ vài giờ bên tập đoàn Húc thị đã trên con dốc phá sản, chủ tịch Húc phải gọi đông gọi tây nhờ những tập đoàn lớn nhỏ khác giúp đỡ nhưng khi nghe nói tập đoàn Hoắc thị rút vốn thì lập tức đổi ý không giúp.

Tối về anh lại bầu bạn với cô, có lẽ những clip được xoá cô không còn thấy tâm trạng cũng tốt lên.

Hoắc Liên Hàn cùng cô đến bãi biển ngắm sao, anh mở cửa sổ xe cho cô ngắm cảnh trên đường đi.

Cuối cùng hai người cũng đến nơi, Triệu An Ninh xuống xe cởi giày cao gót rồi bước trên cát lại phía biển.

“Đừng nghịch nước tối, dễ bị cảm lạnh!" Anh bước đến chỗ cô ân cần.

Triệu An Ninh gật đầu, bầu trời đêm đầy sao ánh trăng lại chiếu sáng phản chiếu xuống mặt biển lung linh, cô nắm lấy tay anh hai người cùng tản bộ trên bờ biển rồi lại leo lên nóc xe, cô dựa vào vai anh ánh mắt nhìn ngắm bầu trời sao.

“Trên đời thật sự không thể lường trước được mọi việc sẽ diễn ra với mình!
Em luôn nghĩ mọi thứ đã được ổn định không ngờ em đã sai!"
“Em đã có anh rồi, chỉ cần em vui thì anh sẽ vui, em cứ việc đi trước còn việc ở phía sau anh lo!"
“Cũng may em có một người chồng thương em như anh, nếu em mù quáng muốn kết hôn với Thừa Húc chắc chắn giờ em cũng không còn sống!"
“Đừng nói vậy!"
Cô nhìn lên bầu trời tìm kiếm sao và đếm chúng một cách tỉ mỉ.

“ Một ông, hai ông, ba ông
.....!"
Triệu An Ninh đêm mãi không biết mình đếm đến số mấy thì ngủ.

“ Ngủ ngon, phần còn lại để anh giúp em hoàn thành!"
Hoắc Liên Hàn hôn lên trán rồi tiếp tục đếm số sao còn lại giúp cô, chuyện của cô cũng là của anh, việc cô làm còn dang dở anh sẽ giúp cô giải quyết cho dù việc đó có khó đến mấy anh cũng sẽ làm.

Sương cũng đã xuống, anh bế cô vào xe đắp áo ngoài của mình lên người cho cô, nhìn ngắm gương mặt an giấc ngủ của cô anh cũng yên tâm.

Sáng sớm tiếng chim hải âu gọi nhau trên bầu trời hoà quyện cùng sóng biển nghe thật êm diệu.

Triệu An Ninh mở mắt nhìn ra bên ngoài vẫn đang ở biển, cô mở cửa xe xuống chậm rãi đi về phía biển.

Trong xe Hoắc Liên Hàn vô thức đưa tay tìm cô không thấy giật mình dậy, nhìn ra phía biển thấy cô đang bước xuống nước anh lại nghĩ cô suy nghĩ dại dột nên đã vội lao ra khỏi xe mà chạy về hướng của cô.

“Em đừng suy nghĩ dại dột!" Anh ôm lấy chặt lấy cô.

“Anh, anh tỉnh rồi sao?"
“Em mau lên bờ với anh!"
Anh khéo tay cô lên bãi cát trách móc cô không coi mạng sống của mình ra gì, còn có ý bỏ anh lại một mình.

“ Anh đã bảo em đừng bận tâm đến chuyện đó nữa sao không nghe lời?
Có phải em muốn nhìn thấy anh đau khổ vì em phải không?"
“Anh!"
Coi vừa muốn mở miệng giải thích thì bị anh ôm chặt vào lòng.

“Đừng làm anh sợ!"
Rất sợ mất em, Hoắc Liên Hàn không sợ mất gì cả trong đời anh thứ vô giá chỉ có mình em, nếu mất đi thì cũng như thân xác mất linh hồn vậy.

“Em chỉ muốn xuống ngắm biển không ngờ lại làm anh sợ rồi!"
Triệu An Ninh buông anh ra, không ngờ anh lại lo lắng cho cô mà khóc, cô lau đi nước mắt anh, tươi cười nhìn anh.

“Em sẽ không để anh một mình, nên đừng khóc!"
Hoắc Liên Hàn lại ôm cô vào lòng, ôm chặt không muốn cô bỏ đi.

Trên đường về biệt thự đi qua một tiệm bánh ngọt cô lại muốn ăn nên anh dừng xe lại muốn cùng cô vào dùng nhưng Triệu An Ninh lại không muốn vào, cô sợ lại phải nghe những lời bàn tán, cô bảo anh về lại biệt thự nhưng Hoắc Liên Hàn đã vào trong tiệm gọi món bánh mới nhất cho cô.

Triệu An Ninh ngồi trong xe vẫn thấp thoáng lo lắng khi muốn xuống xe lại nhìn thấy anh cầm một hộp bánh ngọt đi lại phía cô, khoảnh khắc nhìn thấy anh cô cũng bớt lo.

“Em có thể ăn trên xe!" Anh đưa hộp bánh cho cô.

“Cảm ơn anh!"
Cô mở chiếc hộp ra bên trong một chiếc bánh hình trái tìm, nhìn chiếc bánh cô lại không nỡ ăn.

“Không nỡ ăn sao?"
Cô gật đầu, Hoắc Liên Hàn cười vì sự ngây thơ của cô đến bánh ngọt hình dáng đẹp cũng không dám ăn.

“Nếu em thích anh có thể cho người mua thật nhiều về cho em nên bây giờ em hãy ăn chiếc bánh đó đi!"
Triệu An Ninh trên xe cầm chiếc thìa nhỏ lên vẫn không nỡ làm vỡ chiếc bánh trái tim, vì anh nên cô đã nếm thử vị bánh.

“Vị thế nào?"
“Rất ngon!" Cô tiếp tục đưa một miếng bánh nhỏ vào miệng.

Triệu An Ninh muốn cho anh nếm thử bánh nhưng nghĩ đến trước kia anh không thích ăn nên cô lại thôi, không ngờ anh lại đưa tay lại kéo nhẹ đầu cô lại hôn lên môi.

Trong khi cô tròn mắt nhìn anh thì anh bình tĩnh.

“Vị quả thật rất ngon!"
Triệu An Ninh đỏ mặt quay mặt ra ngoài cửa sổ tiếp tục ăn bánh của mình..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 41: 41: Vợ Nghe Anh Lần Này Thôi!


Triệu Thanh Kỳ được Thừa Húc báo tin và giúp ả ta chạy thoát khỏi người của anh, cô ta một lần nữa thoát khỏi bàn tay của anh.

Hai người thêu một khách sạn nhỏ để trốn khỏi sự truy đuổi, cả hai bây giờ đều có chung một mối thù với Triệu An Ninh đã bắt tay cùng nhau thực hiện kế hoạch tiếp theo.

“Vẻ mặt của anh dạo này không được tốt thì phải?"
Thừa Húc không trả lời cũng không nói đến chuyện bị Hoắc Liên Hàn cho người cưỡng h**p mình, hắn ta đứng dậy lấy rượu trên bàn.

“Tiếp thao chúng ta phải làm gì?" Đưa ly rượu cho Triệu Thanh Kỳ.

“Bây giờ chúng ta không còn ai chống lưng, với lại bây giờ hành động không được tốt cho lắm, cứ chờ thời cơ đến rồi hành động cũng chưa muộn!"
“Nếu kế hoạch lần này thấy bại e rằng chúng ta không còn đường sống!"
“Anh yên tâm kế hoạch lần này của chắc chắn sẽ thắng, còn bây giờ chỉ cần ngồi một chỗ xem động tĩnh thế nào rồi hành động!"
Triệu An Ninh và anh cũng về đến biệt thự, vừa xuống xe đã có diện thoại gọi đến là thư ký Lâm.

“Có chuyện gì?"
“Xin lỗi vì đã gọi cho anh sớm, nhưng Triệu Thanh Kỳ đã chạy trốn khi người của chúng ta đến nơi!"
“Vậy cậu không biết cử người đi tìm sao?"
“Vâng Hoắc tổng!"
“Ai gọi vậy anh?"
“Là thư ký Lâm gọi!" Anh bỉ điện thoại vào túi quần.

“Nếu là có việc thì anh cứ đi đi em ở nhà một mình cũng được!"
“Chỉ là việc vặt anh không cần chạm tay vào cũng được!"
Hai người cười nói vui vẻ, vừa đặt chân đến cửa chính đã có một luồng sát khí bên trong bay ra.

“Đi chơi về rõ sao?"
Là Hoắc Yến Anh đến thăm đang ngồi chờ hai người.

“Chị đến chơi sao không báo trước?"
Hoắc Yến Anh để cốc trà xuống: “Muốn đến cũng phải xin sao?"
“Hai đứa ra ngoài không sợ có phóng viên nhìn thấy sao?"
“Em muốn đưa vợ em ra ngoài chơi còn việc ai thấy thì không quan trọng."
Người chị nhìn đứa em trai dại khờ của mình chỉ biết thở dài quay sang hỏi em dâu.

“Ninh Ninh, sao không thấy em trò chuyện vậy, mệt sao?"
Triệu An Ninh bấu móng tay vào nhau ấp úng giọng muốn khóc.

“Có phải em làm xấu mặt chị và bố mẹ rồi không?"
“Em nói gì vậy sao lại làm xấu mặt chị được, với lại chị không để ý mấy chuyện đó đâu, nên em đừng để bụng!"
“Em vẫn thấy có lỗi với chị!"
“Em đừng suy nghĩ nhiều như vậy!"
“Ninh Ninh, em đừng suy nghĩ lung tung lên phòng nghỉ ngơi chút đi!"
Hoắc Liên Hàn gọi người làm đến dìu cô lên phòng còn mình ở lại nơi chuyện với chị.

“Bố mẹ đi du lịch không về được nhờ chị bảo em chăm sóc cho Ninh Ninh thật tốt, đừng để con bé suy nghĩ nhiều!"
Bố mẹ anh đi du lịch dưỡng già không thể về khi nghe báo chí đưa tin rất lo lắng, không phải lo lắng con dâu làm xấu thanh danh nhà họ Hoắc mà sợ sức khỏe và tâm lý của con dâu bị ảnh hưởng, hai ông bà cũng muốn về nhưng ở đó lại có bão mưa to kéo dài không thể về.

Hai chị em trò chuyện một lát rồi Hoắc Yến Anh cũng ra về, anh lên phòng trong đầu đang suy nghĩ việc có cần đưa cô đến bác sĩ tâm lý không.

Thấy vẻ mặt của anh có chút thay đổi, cô gọi anh nhưng không thấy anh trả lời, đến khi cô lại gần vỗ vai anh mới tỉnh vậy.

“Sao em gọi anh mãi không trả lời? Anh đang suy nghĩ chuyện gì sao?"
Hoắc Liên Hàn nhìn cô đỡ cô ngồi xuống ghế.

“Vợ, em có thể ngày mai đi khám bác sĩ tâm lý với anh được không?"
“Em không bị sao cả, không cần phải đi khám!"
“Vợ, nghe anh lần này thôi!"
“Em không muốn đi!"
Triệu An Ninh nhất quyết không đi khám, anh có khuyên bao nhiêu cô cũng không đi khám tâm lý, cuối cùng anh cũng phải nghe theo cô nhưng tối đến khi cô đi ngủ anh lại lén gọi cho Bạch Huyền Y.

Tại biệt thự, Bạch Huyền Y đang chuẩn bị đi ngủ sau ngày làm việc dài đầy mệt mỏi nhưng chưa hạ lưng xuống được thì chuông điện thoại vang lên, đành phải xuống giường lết thân xác mệt mỏi cả ngày lại nghe điện thoại.

“Giờ này rồi còn tìm tôi có việc gì!"
“Cậu có biết bác sĩ tâm lý nào nổi tiếng không?".

“Cậu gọi điện chỉ có vậy thôi sao? Không biết đường tra trên mạng à!"
“ Tôi biết trên mạng có nhiều nhưng tôi vẫn tin tưởng vào cậu hơn, giúp tôi lần này thôi!"
“Thôi được rồi, tắt máy tôi gửi số qua cứ nói là bạn tôi thì người ta sẽ nghe!"
“Được được!"
Vừa cúp máy số điện thoại đã được Bạch Huyền Y gửi đến, nhanh chóng anh đã ấn sô gọi đến.

Đầu dây bên kia bắt máy là một giọng nữ.

“Cho hỏi là ai vậy?"
“Xin lỗi cô vì đã làm phiền, tôi là Hoắc Liên Hàn bạn của bác sĩ Huyền Y!"
“Là Hoắc tổng, gọi cho tôi có việc gì sao?"
“Chẳng là muốn cô đến nhà khám cho vợ tôi, tâm trạng cô ấy mấy ngày này không được tốt!"
“Ngày mai luôn sao?"
“Nếu ngày mai cô không rảnh thì có thể hẹn ngày khác!"
“Không sao, ngày mai tôi đến!"
Nói chuyện với bác sĩ xong anh rón rén vào phòng nằm xuống.

Vị bác sĩ nữ đó rất giữ lời hứa sáng sớm đã có mặt tại biệt thự của anh, Hoắc Liên Hàn đi xuống tiếp đón và căn dặn vị bác sĩ đừng kích động đến cô nhiều nên tiếp xúc chữa trị nhẹ nhàng, hôm nay anh có việc gấp nên đã đi sớm chỉ căn dặn được vài câu rồi đi.

Triệu An Ninh xuống sau đó, thấy một người phụ nữ lạ ngồi uống trà dưới nhà cô bước lại chào hỏi.

“Cho hỏi tiểu thư là ai vậy!"
Bác sĩ tâm lý đó nhìn cô một lượt rồi để tách cafe xuống đứng dậy tươi cười trả lời.

“Xin chào phu nhân, tôi là bác sĩ tâm lý được Hoắc tổng mời đến, đây là danh thiếp tôi!"
Triệu An Ninh nhận lấy tấm danh thiếp xem cẩn thận: “Tô Diễm bác sĩ tâm lý của bệnh viện X"
“Mong cô có thể hợp tác với tôi!"
“Xin lỗi tôi không muốn!" Cô để tấm thẻ xuống bàn.

“Phu nhân như vậy làm tôi khó xử, tôi cũng đã nhận tiền của Hoắc tổng rồi mong cô hiểu cho!"

Cô suy nghĩ một lúc cũng không muốn vì cô mà người khác lại mất việc nên cô đồng ý điều trị.

Hai người ra vườn ngồi trò chuyện, khi trò chuyện với Tô Diễm cô lại có cảm giác thoải mái tâm trạng cũng đỡ hơn.

Hai người trò chuyện rất hợp nhau, một lúc đã có thể hoà vào một, xưng hô cũng không xa lạ như vừa rồi.

“Chị đã lấy chồng chưa?"
“Chị còn chưa có người yêu thì lấy đâu ra chồng!"
“Chị xinh đẹp lại giỏi giang như vậy sao lại chưa có chồng?" Triệu An Ninh nghĩ hoặc không tin
“Chị cũng muốn lập gia đình cũng muốn yêu đương nhưng người chị thích thì lại chưa muốn!"
“Chị đã tỏ tình với anh ấy chưa?"
“Chưa, chị không có dũng khí sợ người ta từ chối!"
“Chị phải mạnh dạn lên, nếu bỏ lỡ nhau sẽ không hay!"
“Sai lại nói chuyện của chị rồi, nói chuyện của em đi!
Em và chồng em quen nhau thế nào?"
Triệu An Ninh bị câu hỏi này làm cho mặt hơi đỏ không biết trả lời thế nào muốn đánh chống lãng thì lại bị Tô Diễm hỏi lại một lần nữa.

Cô ấp a ấp úng không biết nói thế nào vì hai người gặp nhau là hôm cô bị chốc thuốc mê bị đưa vào khả ah sạn, còn anh bị chuốc say đi nhầm phòng tưởng cô là bạn tình và hai người gặp nhau như vậy, bây giờ nói ra có chút khó nói.

“Chị có thể hỏi em câu khác được không?"
Tô Diễm cũng không gặn hỏi nữa chuyển sang câu hỏi tiếp theo.

“Em đối với gia đình của mình thế nào?".
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 42: 42: Con Chúng Ta Thật Xinh!


Nhắc đến gia đình của chính mình Triệu An Ninh không muốn nói, nhưng đã hứa sẽ hợp tác điều trị tâm lý nên cô cũng nói ra tất cả nỗi lòng của mình, kể ra những lần bị chính bố và mẹ kế đánh đập không lý do, những lần bị chính em gái và người yêu qua mặt, tất cả mọi thứ cô đều giữ trong lòng không thể nào vứt bỏ đi được.

Tô Diễm lắng nghe và thấu hiểu cho cô, cũng chia sẻ để vơi bớt đi một phần nào đó trong lòng của Triệu An Ninh.

Hai người trò chuyện một buổi sáng cùng nhau dùng bữa trưa.

Tô Diễm khi rời đi cũng nói sẽ quay lại vào ngày nào đó, Triệu An Ninh cũng tươi cười.

Trên đường về bệnh viện Tô Diễm đã gọi cho Hoắc Liên Hàn báo về chuyện của cô.

“Bác sĩ tình trạng vợ tôi thế nào?"
“Anh yên tâm, vợ anh tâm lý vẫn ổn nhưng anh nên quan tâm vợ anh một chút dành ít thời gian trò chuyện có lẽ cô ấy bị ám ảnh bởi gia đình!"
“Tôi biết rồi, cảm ơn cô nhiều!"
Hoắc Liên Hàn cúp điện thoại lain suy nghĩ, bây giờ không thấy tung tích của Triệu Thanh Kỳ cũng không biết bên thừa Húc có trả thù không.

Triệu Thanh Kỳ sẽ không hành động lúc này, cô đang đang cố gom tiền để thực hiện một hành động lớn tiếp theo.

Anh lo lắng cho sức khỏe cô nên ngày nào cũng về sớm cùng cô dùng bữa tối còn đi tản bộ trên đường.

Như thế một tháng trôi qua tâm lý của cô cũng ổn định, mọi việc đều trở nên tốt.

Cô đi làm việc lại bình thường còn hay đến cửa tiệm của Hoắc Yến Anh mua sắm và cùng trò chuyện với Tô Diễm mỗi khi rảnh rỗi.

Hôm may cô thấy trong người không được khoẻ nhìn đồ ăn lại buồn nôn, nên cô đã đến bệnh viện khám.

Đi vào sảnh bệnh viện cô đã gặp Bạch Huyền Y
“ Em đến bệnh viện thăm ai sao?"
“Anh Huyền Y, em thấy trong người không khoẻ nên đến khám!"
“Vậy em nên đến phòng khám phụ khoa"
“Em chỉ là mệt trong người thôi, không cần vào đó khám!" Triệu An Ninh lắc đầu liên tục.

“Tình trạng của em như có thai vậy nên em vào khám xem thế nào!"
Bạch Huyền Y phải nói lý lẽ mãi cô mới chịu đi đến lấy số chờ khám.

Giờ cô mới nghĩ đến việc mình có thai, cô đã chậm kinh hai tuần nay nhưng không nghĩ đến.

Lúc vào khám cô căng thẳng nắm chặt lấy túi xách, không dám mở mắt.

“Cô đừng căng thẳng, thả lỏng người ra đi khám thôi mà!"
Bác sĩ bắt đầu khám cho cô, nhìn lên màn hình máy siêu âm rồi cười.

“Chúc mừng, cô có thai rồi!"
Cô đưa ánh mắt nhìn lên đúng là hình nhỏ cô còn thấy được rõ khuôn mặt của em bé.

“Đứa bé được bao nhiêu tuần rồi vậy bác sĩ?"
“Thai nhi được 6 tuần tuổi!
Cô có lấy hình siêu âm không?"
Triệu An Ninh nhanh chóng gật đầu, cầm trên tay tấm hình siêu âm trong lòng cô vui mừng, cô ngồi nghe những lời căn dặn của bác sĩ và lấy một ít thuốc bổ thai thì cửa được đẩy mạnh ra.

“Vợ, sao em đi khám không nói cho anh biết?" Anh th* d*c
“Anh là chồng của bệnh nhân sao không đi cùng giờ mới đến!"
“Xin lỗi bác sĩ, tình trạng vợ tôi không sao chứ?"
“Vẫn tốt nhưng vẫn cần chú ý đến sức khỏe, vợ anh sức khoẻ yếu lại đang mang thai nên chú ý ăn nhiều đồ bổ vào!"
“Em có thai thật sao?"
Triệu An Ninh gật đầu, anh vui vẻ thể hiện luôn sự yêu thương với cô trước mặt bác sĩ.

Ra khỏi phòng khám anh dìu cô đi một cách nhẹ nhàng, chiếc túi xách và thuốc anh cũng đòi cầm.

Lên xe anh gài dây ăn toàn cho cô cẩn thận rồi cho xe chạy, do lúc nghe Bạch Huyền Y gọi điện đến bảo cô đang ở bệnh viện anh liền lái xe đến.

Hoắc Liên Hàn cẩn thận lái xe anh chạy với tốc độ chậm nhất có thể, với tốc độ mà người thường còn đi nhanh hơn.

“Anh có thể chạy nhanh lên một chút không?"
“Không được, chạy nhanh sẽ ảnh hưởng đến con!"

Đến đoạn đường có vạch kẻ hai bên lại có xe đang chạy anh đành phải chạy vào đó, tay còn để lên bụng cô, Triệu An Ninh cười không biết nói thế nào với người chồng cuồng con đến vậy.

Anh chạy chậm nên chiếc xe phía sau tít còi xe liên tục không ngừng, sắc mặt anh từ từ biến đổi, mở cửa sổ xe lò đầu ra mắng tài xế phía sau.

“Có tắt còi đi không? Làm ồn giấc ngủ của con tôi!"
Tài xế phía sau chắc thầm nghĩ anh có bệnh về đầu, Triệu An Ninh đành mở cửa sổ vẫy tay bảo tài xế phía sau đi lên.

“Ai dám làm ảnh hưởng đến con anh ngủ, anh nhất định sẽ cho bọn họ biết tay!"
Hơ hơ anh như vậy thì hỏi ai dám chọc con anh đây đến cả tổng thống cũng không dám quấy rầy giấc ngủ của con anh.

Từ bệnh viện đến biệt thự chỉ mất 20 phút ngồi xe, còn bây giờ cô mất cả một tiếng đồng hồ để đi từ bệnh viện về biệt thự.

Anh cẩn thận dìu cô vào nhà và lên phòng, anh bảo cô ngồi xuống ghế còn mình xuống dặn quản gia Ngô nấu một ít đồ bỏ rồi mang lên phòng.1
“Em chỉ mới có thai thôi đừng làm quá như em sắp sinh vậy!"
Anh không nghe cô nói tìm tòi trong túi cô để lấy hình siêu âm xem.

Nhìn tấm hình siêu âm anh vút ve miệng còn cười mỉm.

“Con chúng ta thật xinh!"
“Con vẫn chưa hoàn thiện anh lại khen đứa bé xinh rồi!"
“Nếu con là em mang thai thì cho dù chưa hình thành anh đều thấy đẹp!"
Hoắc Liên Hàn vui vẻ lấy điện thoại đăng trạng thái của mình rồi không quên đăng bài vợ đã có thai lên web, anh muốn khoe cho cả thế giới biết niềm vui này của anh.

Chỉ trong vòng ba mươi phút đăng bài điện thoại của anh liên tục kêu lên, hàng loạt lời chúc gửi đến anh và vợ thông báo đến.

Sức ảnh hưởng của anh quả thật không hề nhỏ, thông tin anh sắp được làm bố rất nhanh đã lên báo đến anh cũng không ngờ sức ảnh hưởng mình mạnh đến vậy.

Trưa đến quản gia Ngô đẩy lên một xe đồ ăn, nhìn đống đồ ăn cô tròn mắt.

“Anh có phải đang tẩm bổ cho em béo không?"
“Bác sĩ nói em gầy nên ăn nhiều một chút mới tốt!"
Anh bóc tôm đút cho cô, anh vừa rồi đã tìm hiểu một chút về dinh dưỡng cho người mang thai, nhà bếp anh cũng đã căn dặn nấu theo dinh dưỡng cho người mang thai.

“Em phải ăn hết những thứ này!"
Nhìn đĩa đồ ăn toàn chất béo cô lại ngán, vừa ăn được con tôm cô đã chạy vào nhà vệ sinh ôm bồn cầu mấy phút đồng hồ.

“Em không muốn ăn nữa, không thể nuốt trôi!"
“Em cố ăn một ít thôi, không thì uống ít sữa!"
Cô bị anh thuyết phục cuối cùng phải cố chịu uống hết ly sữa, nhưng mùi đồ ăn lại kiến cô buồn nôn.

“Anh mau đẩy ra đi!"
Hoắc Liên Hàn nhanh chóng đẩy xe đồ ăn ra, Triệu An Ninh nằm trên giường bây giờ mới hiểu được cảm giác mang thai là như thế nào, nhưng cô rất yêu đứa bé này.

Anh ngồi bên cạnh vút mái tóc cô khi cô đã ngủ rồi mới đi ra lấy điện thoại gọi cho Bạch Huyền Y.

“Vợ cậu mang thai sao lại hỏi tôi, tôi đâu làm bác sĩ phụ khoa!"
“Cậu là bác sĩ, nên cậu hãy nói làm gì cho người mang thai không phải ôm nghén!"
“Chuyện ốm nghén là chuyện phụ nữ mang thai sẽ có, giờ cậu hỏi tôi như vậy tôi trả lời sao? Tốt nhất cậu nên mua những gì mà vợ cậu thích là được!"
Bạch Huyền Y không chịu được những câu hỏi trên mây của vị tổng tài này được nên đã cúp máy.

Hoắc Liên Hàn không biết cô thích ăn gì nghĩ mãi anh mới nhớ cô rất thích ăn bánh ngọt nên đã đặt vài cái tại tiệm cô thích ăn..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 43: 43: Triệu An Ninh Cô Chuẩn Bị Mất Mọi Thứ Rồi!


Triệu An Ninh từ khi mang thai đều không ăn được, nhìn đồ ăn cô lại buồn nôn chỉ ăn ít cháo cháo bí đỏ và ít bánh ngọt.

Hôm nay Tô Diễm đến thăm cô mang đến cho cô một ít hoa quả.

Vừa thấy cô Tô Diễm cô đã vui vẻ vội đi đến, đón người chị này từ ngoài cửa chính vào.

Nhìn làn quả toàn quýt vang cô nhanh với lấy một quả chưa kịp để Tô Diễm đặt làn xuống cô đã bóng vỏ xong.

“Thiếu phu nhân chưa rửa!"
“Em ấy mới ăn một quả không sao, bác đem đi rửa nhanh rồi mang lên!"
Quản gia Ngô mang số quýt đó đi rửa sạch để lên dĩa rồi mang lên, Triệu An Ninh trò chuyện với chị tay thì bóc quýt bỏ vào miệng.

Chắc là thèm chua nên cô liên tục bóc còn không kịp Tô Diễm phải bóc giúp.

“Em ăn từ từ thôi!"
“Chị sao trước giờ em lại không biết mình thích ăn chua!"
Tô Diễm nhìn cô ăn nhanh bao nhiêu quýt chỉ có một mình cô ăn, đống hột cũng đầy cả dĩa, cười trả lời và giải thích thêm cho cô vài việc mà mỗi bà mẹ nên làm.

Trời đã gần trưa Hoắc Liên Hàn mới dậy, từ khi cô có bầu anh lại không ăn được hay mất ngủ, anh lo cho cô nên luôn thức đêm để tìm kiếm cách giúp cô ăn ngon ngủ được.

Vừa xuống cầu thang hương thơm quýt đã bay đến, anh tiến lại nhìn đống vỏ và hột rồi nhìn đến cô vợ miệng phồng lên vì bỏ cả quả vào miệng khi thấy anh xuống.

“Nhả ra đi, đừng nên bỏ cả quả vào miệng dễ bị sặc!"
Anh tiến đến đưa tay ra trước miệng cô bảo cô nhả ra.

Triệu An Ninh lắc đầu cố nhai rồi lè hột ra tay anh tươi cười nhìn anh.

“Em ăn nhiều vậy rồi sao?
Vừa rồi ai đến sao quản gia?"
Anh lâu miệng cho cô rồi quay sang hỏi quản gia Ngô.

“Là bác sĩ Tô đến thăm có mang ít quýt nên thiếu phu nhân ăn hơi nhiều!"
“Em thích ăn quýt vậy sao không bảo anh, nào há miệng ra!"
“Em có thể nhờ quản gia Ngô mua nên anh không cần quan tâm!"
Hoắc Liên Hàn sau khi bóc hết quýt cho cô, nhìn ánh mắt vợ nhỏ của mình anh đã thấu cả tâm tư của cô nên đã gọi điện đến cửa hàng quýt lớn đặt và bảo họ mang đến trong ngày cho cô.

Triệu An Ninh vừa ăn quýt xong ngồi ngay ngắn đọc sách hướng dẫn làm mẹ và cách chăm sóc con.

Hoắc Liên Hàn cầm tách cafe đến để xuống, vùi đầu vào cổ cô.

“Vợ à, em quên anh rồi đúng không?"
Cô lười nghe đẩy đầu anh ra tiếp tục đọc sách, do ăn nhiều quýt bữa sáng nên giờ cô lại đói bụng, cô bảo quản gia Ngô dọn bữa sớm hơn mọi ngày rồi đi lại bàn ăn không quan tâm đến anh chồng đang làm nũng trong lòng.

Quản gia Ngô căn dặn đầu bếp nấu những món ăn mà thiếu phu nhân có thể ăn được, bữa của cô rất đơn giản, cháo gà và ít tôm to.

Bữa hôm nay cô lại muốn ăn, nhìn bát cháo rồi tôm cô lại không có cảm giác buồn nôn khi ăn cũng vậy, chắc là đứa bé trong bụng cô đòi ăn chứ không phải cô, cô ăn hết bát cháo gà nhỏ rất nhanh đang chuyển sang tôm thì dĩa tôm bị chồng kéo lại.

“Em chủ cần ăn còn lại anh sẽ phục vụ!"
“Nhưng em đang còn một thứ muốn ăn!" Cô nhỏ giọng.

“Em muốn ăn thứ gì, cho dù có đắt anh cũng mua cho vợ!" Hoắc Liên Hàn tay bóc tôm miệng hùng hổ nói.

Anh tưởng cô thích anh những thứ xa xỉ nhưng không cô chỉ muốn ăn một con gà luộc chấm ít muối, đến anh cũng phải cười huống gì người làm trong biệt thự.

Một con gà được mang lên, anh muốn xé nhỏ cho cô nhưng bị cô đánh vào tay.

“Phải tự xé ăn mới ngon!" Cô xé miếng đùi gà ra nhanh gọn.

“Em không còn thương anh rồi, tay anh đau!"

“Anh ăn không em đút cho?!"
Hoắc Liên Hàn vui vẻ a lên một miếng thịt được bỏ vào.

Một con gà luộc được Triệu An Ninh ăn sạch, hôm nay cô mới cảm thấy mình ăn ngon như vậy, anh thấy vợ mình có thể ăn như vậy cũng bớt lo bởi bác sĩ nói chỉ cẩn ăn được là khoẻ.

Ăn xong cô muốn đi lượn cho những thứ vừa ăn xuống bụng, anh cũng đi theo nhưng chỉ cho cô đi một vài vòng trong vườn rồi lại bảo cô lên phòng nghỉ.

“Em không muốn nằm nữa đâu, rất đau lưng!"
Hoắc Liên Hàn không đồng ý vẫn bắt cô nằm nghỉ nhưng khi nhìn vào ánh mắt của cô lòng lại mền ra.

“Em giúp anh máy xa, anh cũng mệt mấy ngày nay rồi, mau ngồi xuống!"
Triệu An Ninh kéo anh ngồi xuống ghế rồi mát xa mặt rồi đến đấm lưng, mọi động tác cô đều làm rất nhẹ nhàng làm anh mơ màng mà ngủ đi.

_____________
Hai người đều hạnh phúc bên nhau nhưng lại quên đi mối đe doạ từ Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc.

Trong khi hai vợ chồng cười nói vui vẻ thì tại căn phòng lại đang diễn ra những mưu kế.

Triệu Thanh Kỳ sau khi biết tin Triệu An Ninh có thai liền nãy ra một kế hoạch dơ bẩn.

Cô ta chắc lẽ đã chờ ngày này lâu rồi, chờ ngày ả ta có thể dìm tất cả những kẻ đã hủy hoại thanh danh những tiền tài.

Cô ta lấy hết số tiền mà mình có thuê một lực lượng xã hội đen làm việc cho mình, Triệu Thanh Kỳ phân công cho từng người một đến quan sát nhất cử nhất động của Hoắc Liên Hàn và Triệu An Ninh chờ một thời cơ nhất định để hành động.

Triệu Thanh Kỳ cầm tấm ảnh Triệu An Ninh đã bị những nhát dao rạch nát.

“Có lẽ bây giờ cô đang rất hạnh phúc nhỉ Triệu An Ninh, nhưng không bao lâu nữa cô sẽ mất tất cả thôi mất cả đứa con cô yêu thương nữa!"

“Em muốn giết cô ta sao?" Thừa Húc ngồi bên lên tiếng.

“Sao còn thương tiếc tình cũ sao?"
“Thương hại gì ả ta, bây giờ trong lòng anh chỉ có em thôi!"
Thừa Húc đưa tay ôm cô ta còn không quên rờ mó khắp nơi, rồi cùng ngã xuống giường.

Có lẽ mọi thứ đang diễn ra đúng theo dự tính của Triệu Thanh Kỳ, đàn em cô thuê luôn túc trực bên ngoài biệt thự của Hoắc Liên Hàn mà không ai hay biết, cô còn mua chuộc một số ngân viên văn phòng của tập đoàn Hoắc thị nhằm lấy thông tin về Hoắc Liên Hàn.

Chỉ trong mấy ngày theo dõi ả ta đã thu thập được rất nhiều thông tin quý, nhưng quý nhất vẫn là thông tin Hoắc Liên Hàn sẽ đi Mỹ công tác vài ngày.

Chỉ tin này cũng đã làm cho ả ta vui vẻ cả ngày.

“Anh ta sẽ đi công tác vài ngày, trong vài ngày này sẽ là thời gian thích hợp để chúng ta hành động!"
“Chúng ta có cần chuẩn bị cho kế hoạch này thêm không?"
“Anh giúp em tìm một căn nhà bỏ hoang lâu xa thành phố và khó tìm, với anh mua cho em một chiếc điện thoại!"
Thừa Húc nghe lời đứng dậy đi tìm và mua theo những lời cô ta nói.

Mọi thứ đã được chuẩn bị chỉ cần chờ đợi ngày anh đi công tác lúc đó mọi thứ sẽ diễn ra theo sự chỉ đạo của cô ta, chỉ cần nghĩ đến mình có quyền chỉ đạo mọi thứ ả lại muốn ngày đó đến thật nhanh.

“Triệu An Ninh cô chuẩn bị mất mọi thứ rồi! Hahahaha!".
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 44: 44: Nước Cờ Chiến Thắng


Ngày Hoắc Liên Hàn đi công tác đã đến, anh không nỡ đi nhưng vì công việc không thể không có anh.

Tối trước ngày phải rời đi, anh đã ôm lấy cô không chịu buông, làm nũng với cô ngày nào cũng phải gọi điện cho anh ít nhất bốn lần sáng, trưa, chiều tối.

Anh còn không quên dặn quản gia Ngô mua nhiều quýt và bánh ngọt cho cô.

Thư ký Lâm cũng phải đi công tác với anh nhưng vì sợ cô vợ của mình ở nhà buồn nên đã để thư ký Lâm ở lại, có thể giúp cô đi mua sắp không cần mang đồ nặng.

Triệu An Ninh cũng đi tiễn anh đến sân bay, lúc ôm nhau chào tạm biệt anh không nỡ rời đi.

“Bà xã, em đi công tác với anh được không?".

Truyện Cổ Đại
“Đừng làm nũng, anh chỉ đi công tác có một tuần thôi kéo theo em đi theo làm gì?" Cô đẩy anh ra.

“Em nhất định phải nhớ anh, không được quên anh!"
Triệu An Ninh thở dài một tiếng rồi bảo anh lên máy bay.

Lúc về lại biệt thự cô còn ghé vào siêu thị mua một ít đồ, Triệu An Ninh không biết rằng mình đã bắt đầu bị theo dõi để chờ thời cơ hành động.

Thư ký Lâm đang bực vì không được đi công tác cùng Hoắc tổng, bởi Mỹ là nơi Lâm Chí Nhất muốn đến thăm quan nhưng giờ đã phải chia tay rồi.

Triệu An Ninh chỉ cần nhìn vẻ mặt của Lâm Chí Nhất cũng biết đang hậm hực về chuyện không được đi Mỹ, nên đã chủ động mời thư ký Lâm đi dùng bữa tại một nhà hàng nổi tiếng.

Nhất cử nhất động của cô đều bị mấy tên đàn em của Triệu Thanh Kỳ để ý cho dù việc nhỏ cũng báo về cho ả.

Triệu Thanh Kỳ biết tin anh đã đi liền vui mừng như nhặt được vàng, chắc có lẽ ả còn vui hơn khi nhặt được vàng.

“Tiếp theo chúng ta chỉ cần ngồi chờ con mồi mắc bẫy thôi!"
_______
Người của Triệu Thanh Kỳ đã quan sát được ngày nào Triệu An Ninh cũng đi tản bộ vào buổi chiều còn chọn nơi vắng vẻ đúng là một điều mà ả ta rất thích.

Hôm nay cũng như vậy Triệu An Ninh vẫn đi trên con đường đó, vừa đi vừa nói chuyện với Lâm Chí Nhất bên cạnh, có lẽ do mãi miết trò chuyện với đối phương nên hai người không biết cách mình không xa một chiếc xe bảy chỗ chạy lạy lại, đến lúc phần ứng lại đã quá muộn, chiếc xe dừng lại bắt Triệu An Ninh lên xe.

“ Mau thả tôi ra!" Triệu An Ninh cố dãy dụa muốn thoát khỏi.

Lâm Chí Nhất vội đi lên đá thật mạnh vào hòn bi của tên đã nắm tay cô kéo đi.

“Thiếu phu nhân mau chạy đi, để chúng cho tôi!"
Lâm Chí Nhất ở lại cản bọn chúng cho cô chạy nhưng một mình cậu thì làm sao đấu lại những tên cao to đó, rất nhanh Triệu An Ninh bị bọn chúng dùng thuốc mê rồi ôm lên xe đi.

Lâm Chí Nhất bị bọn côn đồ đâm một nhát dao vào bụng ngã ngay xuống đường, lúc nhìn cô bị bế lên xe cậu cô gắng giữ chân tên đang bế cô nhưng bị đàn em hắn đạp thêm vài cú, ánh mắt dần trở nên mơ màng tay run rẩy ấn gọi cho Hoắc Liên Hàn.

________
Hoắc Liên Hàn đang bàn bạc với đối tác về hợp đồng quan trọng tại Mỹ, anh vẫn vui vẻ mà bàn bạc đến khi cuộc gọi của thư ký Lâm đã cắt đứt tâm trạng đó.

Lâm Chí Nhất do mất quá nhiều máu nên chỉ gọi nói trọng điểm, anh nghe bốn chữ “Cứu thiếu phu nhân!" mà Lâm Chí Nhất nói trong điện thoại liền có dự cảm không lành.

“Xin lỗi, hợp đồng lần này có thể hoãn lại được không?" Anh quay lại nói với người đại diện công ty tại Mỹ.

“Có chuyện gì đã xảy ra sao?"
“Vợ tôi ở nhà gặp chuyện!"
Giọng anh có chút vội vã ẩn chứa sự lo lắng trong lòng, bên đối tác quay lại bàn bạc ít giây rồi gật đầu đồng ý, có lẽ họ cũng hiểu được sự lo lắng của anh.

“Hợp đồng lần này chúng ta có thể hoãn vào dịp khác!"
“Cảm ơn!"
Hoắc Liên Hàn cảm ơn xong liền rời đi, anh đến sân bay bắt chuyến bay gần nhất để về nước, trên đường đi anh không ngừng gọi điện cho Triệu An Ninh và Lâm Chí Nhất nhưng không có ai nghe máy, sự lo lắng của anh lại tăng lên, lòng bồn chồn sợ cô gặp chuyện không hay.

“Ninh Ninh, em đừng xảy ra chuyện gì!"
Máy bay vừa hạ cánh anh nhanh chóng gọi điện cho Lâm Chí Nhất một lần nữa muốn biết chuyện gì đã xảy ra, lần này điện thoại được kết nối nhưng người bắt máy lại là Bạch Huyền Y, Bạch Huyền Y chỉ nói Lâm Chí Nhất đang ở bệnh viện chợ anh biết rồi cúp máy.

Anh bắt xe đi đến bệnh viện, lao thật nhanh vào trong tìm phòng của Lâm Chí Nhất, vừa vào anh đã vội hỏi Triệu An Ninh.

“Ninh Ninh cô ấy đang ở đâu?"
Lâm Chí Nhất ấp a ấp úng nói không nên lời, ánh mắt khóc lóc nói: “Thiếu phu nhân bị người ta bắt cóc rồi!"
Hai chữ “ Bắt cóc" vang đi vang lại trong đầu anh, Hoắc Liên Hàn đi đến giường bệnh nắm lấy cổ áo Lâm Chí Nhất tức giận.

“Cậu mau nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cô ấy lại bị bắt cóc, không phải tôi bảo cậu bảo vệ cô ấy sao?"
“Đừng mạnh tay, cậu ta vừa làm phẫu thuật!" Bạch Huyền Y vội cản anh lại.

“Xin lỗi Hoắc tổng, tại tôi không thể bảo vệ được cho thiếu phu nhân.....!"
“Vậy cậu nói cho tôi biết kẻ nào đã làm chuyện này!?"
“Tôi không biết!"
Lâm Chí Nhất cuối đầu, có lẽ cậu đang rất hối hận và thấy mình vô dụng khi không thể bảo vệ tốt thiếu phu nhân nên không dám nhìn vào ánh mắt anh.

“Được rồi cậu nghỉ ngơi đi!"
Bước ra khỏi phòng bệnh, anh lấy điện thoại gọi cho người tìm hiểu camera quan sát đoạn đường Triệu An Ninh bị bắt cóc, anh muốn biết nhưng kẻ nào đã dám bắt cóc cô, anh phải cho những tên đó biết đến việc nghẹt thở là gì.

“Liên Hàn, cậu đã từng nghĩ là do Triệu Thanh Kỳ làm không?"
Hoắc Liên Hàn nghe câu nói của Bạch Huyền Y mới nhớ đến cô ta, có lẽ ả đã chơi một ván cờ với nước đi khiến cho anh không thể lường trước được, với nước đi để người khác đánh trước còn mình thì chờ đợi thờ cơ để phản công vậy.

“Nếu là cô ta tôi thề sẽ bắt ả sống không bằng chết!" Anh nghiến răng nói.

___________

Tại căn nhà hoang trong rừng sâu bị che lấp bởi cây cối lại xa dân cư rất khó phát hiện ra, Triệu Thanh Kỳ nhìn vật phẩm hôm nay thu hoạch được liền cười.

Một vật phẩm có thể giúp ả ta có được mọi thứ vừa trả thù vừa có tiền tài một mũi tên trúng hai đích khiến ả rất hài lòng, bây giờ ả đã nắm chắc thế cờ thắng có thể ra lệnh cho bất kỳ ai trong Hoắc thị.

“Dội nước cho chị ta tỉnh!"
Một xô nước lạnh được tạt vào mặt Triệu An Ninh, cô đang bất tỉnh bị dội nước liền tỉnh.

Cô cựa quậy tay chân đều bị trói chặt cô mới nhớ đến chuyện lúc sáng.

Cô đưa mắt nhìn xung quanh sợ hãi: “Đây là đâu?"
Không một ai lên tiếng đến khi cô nhìn rõ khuôn mặt đang tiến về phía mình liền cô gắng lùi lại.

“Sao vậy chị là em mà, em gái yêu quý của chị đây!" Triệu Thanh Kỳ cúi người.

Triệu An Ninh sợ ả sẽ làm gì đến con mình nên vội co chân đang bị trói lại muốn che đi đi đứa con trong bụng, ả thấy được sự sợ hãi trong ánh mắt cô liền cố ý đưa tay xoa bụng của cô
“Chị không cần phải sợ có em ở đây em sẽ không ai dám đụng đến con chị!"
Mặc dù không biết ả sẽ làm gì đến mình nhưng cô vẫn sợ toàn thân run rẩy: “Đừng làm hại đến đứa bé!"
“Chị yên tâm, tôi đang cần đến đứa bé sẽ không làm hại nó....!
À mà nhưng tôi không biết được đến khi tôi không có được thứ mình muốn thì không chắc đứa bé còn sống!"
Nói xong ả xoay mông rời đi, khi đi còn không quên tát nhẹ vào mặt của Triệu An Ninh nhằm cảnh báo cô ngoan ngoãn thì sẽ không sao..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 45: 45: Ninh Ninh Làm Ơn


Người của anh rất nhanh đã tìm được đoạn khi Triệu An Ninh bị bắt cóc, bọn chúng không che mặt nhưng cũng không dễ tìm được tên tuổi, biển số xe là giả trên đoạn đường đi lại không có camera nên rất khó tìm ra nơi cô bị nhốt.

Hoắc Liên Hàn cầm trên cảnh đoạn clip cô bị đưa đi anh lại lo hơn, với một người không sợ trời đất như Triệu Thanh Kỳ nếu bị ả bắt được thì không biết chuyện gì xảy ra.

Người của anh chạy khắp nơi tìm kiếm nhưng vẫn không thu được kết quả nào, đã qua một ngày vẫn không có tin tức gì của cô, chỉ một đêm Hoắc Liên Hàn phờ phạc đi rất nhiều.

Triệu Thanh Kỳ sáng sớm mới được đàn em báo tin anh đã về nước, nghe tin này ả cũng không mấy ngạc nhiên.

“Sao em không gọi cho anh ta nói chúng ta đã bắt cóc Triệu An Ninh, lúc đó anh ta sẽ sợ mà nghe theo những gì mà ta nói!" Thừa Húc ngồi bên không hiểu được những gì mà Triệu Thanh Kỳ đang làm.

“Sao anh ngu vậy? Anh ta chắc hẳn đã biết chúng ta bắt Triệu An Ninh từ hôm qua, nếu bây giờ chúng ta gọi khác gì tự nói ra nơi chúng ta trốn!"
“Nhưng anh vẫn không hiểu nếu biết chúng ta bắt sao lại không báo cảnh sát?"
Triệu Thanh Kỳ ngán ngẫm với con người trước mặt: “Anh không còn câu hỏi khác sao? Toàn những câu cho con nít ranh trả lời!"
“Vậy em định đổi tính mạng của cô ta và đứa bé lấy thứ gì?"
Triệu Thanh Kỳ mãi mới nghe được câu hỏi muốn trả lời: “Muốn hủy hoại thanh danh anh ta, lấy lại mọi thứ vốn thuộc về chúng ta!"
Ả ta rất muốn nhìn thấy một người cao thượng được mọi người tôn quý như anh bị hủy hoại mọi thứ, rồi phải cầu xin ả giống như cách cô ta trước kia.

“Chị kỳ, còn nhỏ đó không chịu ăn cơm!" Một tên đàn em ra báo cáo.

Ả và Thừa Húc đi vào trong, nhìn đĩa cơm bị đạp đổ dưới đất rồi nhìn sang Triệu An Ninh ngồi dưới đất tay chân bị xích ả tiến lại ngồi xuống bóp mạng vào cằm của cô bắt há miệng, tay còn lại bốc cơm và thức ăn dưới đất nhét vào miệng ả còn không ngừng nói cay.

“Nếu chị không ăn là đứa bé sẽ chết đó...."

Triệu An Ninh cương quyết không ăn cố vùng vẫy không để ả nhét cơm.

“Có ăn không?" Ả bóp mạnh cằm cô.

Triệu An Ninh vì đau nên đã cô gắng nuốt số cơm dính đầy sạn vào bụng.

“Lần sau còn không ăn thì đừng có trách"
Ả hất cằm cô ra đứng dậy phủi tay rồi cho người đem một đĩa cơm khác vào cho cô.

Đĩa cơm được đặt dưới đất trước mặt cô, nhìn đĩa cơm Triệu An Ninh lại buồn nôn.

“Còn chưa ăn?"
Triệu An Ninh lưỡng lự không ăn, ả điên lên.

“Có ăn không? Nếu không ăn tôi cho người cạy miệng cô đổ vào!"
Bị ả hét cô giật mình, biết ả đã giận nên liền đưa đôi tay bị xích ra bốc cơm bỏ vào miệng, cô cố gắng nuốt xuống kèm theo những giọt nước mắt.

“Thế có phải ngoan không, sao tôi lại thấy cô như một con chó ngoan ngoãn vậy nhỉ?"
Thừa Húc và ả chế nhạo cô vài câu rồi rời đi, thấy họ đi cô liền nôn hết thứ mình vừa ăn ra, cô đưa tay rờ đứa con nhỏ của mình nước mắt rơi xuống má.

“Liên Hàn mau đến cứu em!"
Hoắc Liên Hàn ngồi trên sofa ở phòng làm việc của cty vừa chợp mắt đã nghe thấy tiếng cô gọi mình, anh phản ứng lại gọi hai tiếng “Ninh Ninh!" nhưng khi tỉnh hẳn anh lại rơi vào trạng thái suy sụp.

“Ninh Ninh, em đang ở đâu?"
Trong đầu anh chỉ nghỉ đến cô không tài nào làm việc, đang lúc anh đau đầu vì chưa tìm thấy tung tích nơi cô bị nhốt thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là Triệu Thanh Kỳ gọi đến.

[ Hoắc tổng lâu rồi không gặp! ]
[ Triệu Thanh Kỳ, cô mau thả Ninh Ninh ra bằng không....]
[ Bằng không thì sao? Anh nên nhớ giờ tôi đang giữ hai mạng liền nếu anh không nghe lời tôi sẽ giết một mạng trong bụng! ]
Anh hoảng loạn, đứa bé này anh và Triệu An Ninh đều thương yêu coi như sinh mệnh của mình nhất là Ninh Ninh, nếu đứa bé có bị sao thì có lẽ người đau nhất là cô.

[ Tôi sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của cô mong cô đừng động đến đứa bé và Ninh Ninh! ]
Triệu Thanh Kỳ chỉ chờ câu nói này của anh nhanh chóng trả lời: [ Vậy trước tiên anh chuyển cho tôi 300 tỷ một sẽ không làm hại đến đứa bé! ]
300 tỷ một số tiền không nhỏ nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý, đối với anh cô và đứa bé là quan trọng nhất.

[ Được! ]
Vừa nói xong ả liền cười rồi cúp máy và gửi số tài khoản cho anh.

Hoắc Liên Hàn không do dự mà chuyển tiền sang cho cô ta.

Triệu Thanh Kỳ rất khôn cô ta vừa gọi số đó cho anh xong thì lập tức vứt sim không cho anh có cơ hội tìm đến nơi ả đang giấu cô.

Anh thẫn thờ đi về biệt thự, quản gia Ngô biết chuyện cũng không thể làm gì chỉ thầm lặng quan tâm anh.

Hoắc Yến Anh viết chuyện em dâu của mình bị bắt cóc không quan tâm đến công việc mà chạy về thẳng biệt thự.

Lúc vào biệt thự cả căn nhà đều ảm đạm không có sức sống, bước lên phòng của em trai lại ảm đạm hơn.

Hoắc Yến Anh bước vào thấy em trai mình đang suy nghĩ, nhìn ngắm bức ảnh của Triệu An Ninh.

“Liên Hàn!" Hoắc Yến Anh lên tiếng gọi nhưng anh vẫn không trả lời hay nhìn lên.

“Đừng như vậy, đừng để mình bị ốm sẽ không tốt!"
“Chị, liệu cô ấy có trách em không bảo vệ tốt cho cô ấy không?"
“Đừng nên nhận lỗi về mình, cũng đừng ủ rũ quá sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe lúc đó em khó tìm được em dâu!"
Vẫn không thấy anh trả lời nên Hoắc Yến Anh đã chuyển chủ đề khác.

“Kẻ bắt cóc đã gọi điện cho em chưa?" Cầm điện của anh lên
“Gọi rồi!"
“Vậy sao em không kiểm tra số đó ở vùng nào?"
“Số đó là số ảo không thể điều tra!"
Hoắc Yến Anh trầm tư một chút rồi đứng dậy lấy điện thoại của mình gọi điện cho một người bạn chuyên tìm kiếm định vị từ số điện thoại.

Hoắc Yến Anh kiên nhẫn hai tiếng đồng hồ chờ cuộc điện thoại từ người bạn đó cuối cùng cũng có kết quả, vội nói cho anh biết.

“Liên Hàn chỗ đang nhốt em dâu đã tìm được rồi!"

Tìm được địa điểm đang nhốt cô anh liền lái xe chạy đến Hoắc Yến Anh cũng gọi thêm người chạy xe theo sau anh.

Từ nơi anh ở đến vùng nông thôn Z rất lâu, định vị cho thấy cô đang được nhốt ở đó, mặc dù anh đã chạy xe rất nhanh nhưng mãi vẫn chưa đến.

Hoắc Liên Hàn chưa chạy xe được nữa đường thì Triệu Thanh Kỳ đã được đàn em báo đến anh đang trên đường đến nơi, bây giờ cô đã mới hoảng loạn như ong vỡ tổ.

“Em làm sao bây giờ?" Thừa Húc hoảng hốt nói.

“Chúng ta cầm tiền chạy chốn sang nước ngoài, không thể để anh ta bắt được!"
“Vậy còn cô ta thì sao?"
Triệu Thanh Kỳ không nuốt trôi được cục tức này, cô ta chưa đánh xong ván cờ của chính mình đặt ra thì đã bị anh chặn lại, ả không nhịn được trước khi chạy trốn còn cho người đánh cô, những tên đó chỉ đánh gây ra thương tích ở tay chân không liên quan đến bụng, nhưng ả không cam tâm nhìn cô có được hạnh phúc nên dùng hết sức mà đá liên tục vào bụng cô đến khi chảy máu mới dừng.

“Xin cô đừng lấy đừng giết con tôi....!"
Triệu An Ninh tay chân bị trói chỉ biết van xin, từng cú đạp vào bụng cô lại đau hơn đến khi nhìn bụng của mình toàn máu, cảm xúc kích động của cô hoảng loạn, sợ hãi...!
“Con.....!đừng rời xa mẹ.....!đừng...." Cô ngất đi
Thừa Húc thấy cô chạy máu cũng vội lôi Triệu Thanh Kỳ chạy đi bỏ một mình cô ở lại với người toàn máu.

Hoắc Liên Hàn đi trên đường bỗng tim đau nhói như có vật gì đó đâm vào vậy, trong lòng cảm giác như đã có như đã mất đi thứ gì đó vậy.

Ninh Ninh làm ơn.....!
Đừng xảy ra chuyện gì!.
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 46: 46: Xin Lỗi Vì Đã Nói Dối


Trời lại bắt đầu mưa, những giọt mưa nhỏ rơi xuống rồi bắt đầu nặng hạt hơn, đường cao tốc lại bị tắc đường bây giờ lòng anh như lửa đốt sao có thể chờ đợi.

Hoắc Liên Hàn mở cửa xe chạy về phía trước, anh chạy thấm mệt vẫn chưa đến nơi cô nhốt.

Anh chạy theo linh cảm của mình vào một rừng cây, đường trơn trượt lại nhiều đá sỏi nhưng anh không quan tâm cứ thế chạy vào sâu bên trong.

Anh có bị thương bởi những lần ngã bởi vấp té anh cũng không quan tâm, bởi Ninh Ninh của anh đang còn chờ anh đến, sao anh có thời gian quan tâm đến mình khi vợ anh còn chưa biết ở đâu.

Ninh Ninh chỉ lần này thôi, xin em đừng xảy ra chuyện gì!
Linh cảm của anh cảm giác được Triệu An Ninh đang ở gần đây, anh còn nghe thấy tiếng thở không ổn định của cô.

Hoắc Liên Hàn chạy nhanh vào căn nhà hoàng đó, dưới ánh đèn nhỏ của chiếc điện thoại anh đi tìm cô.

“Ninh Ninh!"
Hoắc Liên Hàn chạy lại cúi người xuống đỡ cô dậy.

“Ninh Ninh, mở mắt ra nhìn anh đi....anh đến cứu em rồi....Ninh Ninh!"
Hoắc Liên Hàn không ngừng lay mạnh cô nhưng Triệu An Ninh không có động tĩnh, bỗng anh thấy tay mình có nước khi soi đèn vào anh như chết lặng.....!
“Máu...!"
Có lẽ anh không để ý lúc nhìn thấy cô, bây giờ mới thấy nữa th*n d*** của cô toàn là máu đỏ, tay anh run rẩy...!
“Ninh Ninh....!Ninh Ninh!"
Anh bế cô trên tay chạy ra khỏi căn nhà, đối mặt với mưa lớn, đối tay run rẩy của anh bế cô chạy trong cơn mưa với chiếc đèn nhỏ soi đường.

Anh chạy ra khỏi cánh rừng cũng đúng lúc xe người của anh đến nơi và Hoắc Yến Anh đến nơi.

“Mau đến bệnh viện...!"
Anh bế cô vào xe, chiếc xe phóng nhanh trên đường cao tốc, có lẽ chính ông trời cũng thương cô nên đường đi không có vật cản.

Trong lòng anh chỉ mong hai chữ “Bình An" sẽ đến với cô.

Triệu An Ninh được đưa vào phòng cấp cứu với tình trạng nguyên hiểm, nhiều nơi bị rách chảy máu nhiều.

Hoắc Liên Hàn ở bên ngoài chờ đợi cuộc phẫu thuật của cô.

Bạch Huyền Y và Tô Diễm cũng chạy đến khi nghe cô cấp cứu.

“Liên Hàn, em đi rửa vết thương trước đi!" Hoắc Yến Anh nhìn vết thương ở chân anh lo lắng.

“Em phải chờ cô ấy!"
“Cậu đừng như vậy, cuộc phẫu thuật rất lâu nên đi rửa vết thương kẻo nhiễm trùng!"
Phải khuyên nhủ anh rất lâu mới chịu đi rửa vết thương và băng bó lại.

Có lẽ đến anh cũng không có cảm giác đau bởi những vết thương bên ngoài này, trong lòng anh còn đau hơn khi thấy cả người Triệu An Ninh đều là máu.

Khi anh băng bó vết thương ở chân quay lại cuộc phẫu thuật vẫn chưa xong.

Thư ký Lâm được y tá đẩy đến chỗ Hoắc Liên Hàn, do vết thương bị đâm sâu nên đi lại khó khăn, cậu vừa nhận được tin thiếu phu nhân đang cấp cứu liền muốn đến.

Bâu giờ trời cũng đã tạnh mưa, cũng đã gần bốn giờ sáng.

“Hoắc tổng!!!" Thư ký Lâm gọi một tiếng.

“Cậu đang bị thương nên về phòng nghỉ ngơi!" Hoắc Liên Hàn nhìn thư ký Lâm đáp lại.

“Tôi lo cho thiếu phu nhân...!
Cũng tại tôi nên...!"
Nếu như thư ký Lâm không đồng ý cho thiếu phu nhân ra ngoài thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

“Là lỗi của tôi, không phải lỗi do cậu!"
Là do anh sơ xuất xem thường Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc, nếu anh trừ khử họ trước thì vợ anh cũng đã không bị gì.

Tất cả đều là lỗi tại anh.....!
Hoắc Liên Hàn chống tay gục đầu xuống, sai lầm này của anh quá lớn, cuối cùng vẫn không thể bảo vệ tốt cho vợ và con
Anh rất hối hận...!
Cánh cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng được mở ra, Triệu An Ninh được đẩy ra trên người toàn là băng quấn.

Hoắc Liên Hàn liền chạy lại muốn ôm cô nhưng bị y tá cản lại.

“Hoắc tổng, vợ anh đã qua cơn nguy kịch rồi bây giờ đang trong trạng thái hôn mê, nhưng có điều....!"
Bác sĩ phẫu thuật tránh ánh mắt của anh khó nói, Hoắc Liên Hàn cũng đã đoán được tin mà bác sĩ khó nói ra được phần nào đó.

“Vậy còn con của tôi?"
“Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức, đứa bé không còn nữa!"
Bác sĩ lắc đầu tiếc nuối bước đi để lại cho anh những dòng suy nghĩ khó.

Nếu cô tỉnh dậy hỏi anh đứa bé còn sống không thì anh biết trả lời với cô ra sao.

Đây là lần đầu tiên anh biết được cảm giác thứ chuẩn bị đến thì mất đi.

Mọi người buồn bã an ủi anh rồi để anh và cô ở cùng nhau.

Trong căn phòng, anh nắm lấy tay cô miệng không ngừng nói xin lỗi.

Anh đã hứa sẽ bảo vệ cô thật tốt nhưng lại không thể làm được, anh không muốn có biết đứa con hai người chờ đợi mà mất, anh không tưởng tượng nổi cảnh nhìn người mình thương phải đau lòng.

_________
Về phần Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc có lẽ đã không chạy kịp, lần này Hoắc Yến Anh có lẽ không chịu được nên đã cử rất nhiều người bao vây các các biển và sân bay những nơi gần nhất nhằm bắt hai kẻ đã làm hại đến em dâu mình.

Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc tưởng sẽ cầm được số tiền mà anh chuyển có thể cao chạy xa bay nhưng có lẽ không ngờ rằng mọi ngóc ngách đều có người đang truy lùng họ.

Lần này xem như hai người đã chạy vào đường cùng, có muốn lui cũng không được mà tiến cũng không xong.

________
Sáng sớm anh vẫn chờ đợi cô tỉnh, ánh mắt mong chờ nhưng lại có phần lo sợ.

Triệu An Ninh trong giấc mơ đáng sợ bị Triệu Thanh Kỳ đá vào bụng kiến con mình không còn nữa, cô hoảng sợ mà toát mồ hôi rồi mở mắt, toàn thân đều đổ mồ hôi tay cô run lên.

“Ninh Ninh, em tỉnh rồi....!!" Hoắc Liên Hàn vui mừng ôm lấy cô.

Nhưng thứ chờ đợi anh là một câu hỏi khiến anh khó mà trả lời.

“Con của em, đứa bé có bị sao không?"
Hoắc Liên Hàn nghe xong cô giữ bình tĩnh né ánh mắt của cô mà trả lời: “Đứa bé vẫn ổn!"
Anh trong tình huống đó chỉ còn cách nói dối, anh không muốn cô bị kích động khi biết đứa bé không còn.

Nghe anh nói vậy cô không chút nghi hoặc thở nhẹ nhõm, đưa tay rờ xuống bụng mình.

“Con của mẹ may mắn con không bị sao!"
Do mới được ít tuần nên bụng vẫn nhỏ cô mới không biết anh nói dối.

Cô vui vẻ xoa bụng rồi đòi anh bóc quýt.

Hoắc Liên Hàn cố tỏ ra bình tĩnh để qua mặt cô, nhưng trong thâm tâm anh thật sự rất đau.

Xin lỗi vì đã nói dối...!
Triệu An Ninh không quan tâm đến những vết thương ngoài da của mình, nhưng khi thấy anh bị thương cô lại lo lắng không thôi.

“ Chân anh?"
“Chỉ bị xước nhẹ ngoài da thôi, em mau ăn đi!" Anh đưa quýt đã bóc vỏ cho cô.

Nghe cô tỉnh mọi người đều đến thăm cô, Hoắc Liên Hàn cũng đã dặn trước mọi người đừng nhắc đến đứa trẻ.

“Thư ký Lâm, cậu có bị thương nặng lắm không?"
Lúc nhìn thấy thư ký Lâm bị đâm cô rất lo cậu, cảm giác áy náy trong lòng.

“Tôi không sao, còn thiếu phu nhân thì sao?"
“Tôi không sao!"
Trong cuộc trò chuyện của mọi người đều không nhắc đến đứa trẻ, cô cũng không để ý.

Anh tiễn mọi người ra khỏi phòng sau khi cô ngủ.

“Cậu định dấu chuyện đứa bé đã mất đến lúc nào?"
Bạch Huyền Y hỏi.

“Không biết được, giấu được đến đâu thì đến!" Giọng anh khàn
“Em cũng nên chọn thời điểm thích hợp nói cho em dâu biết, nếu để em ấy tự biết sẽ rất khó mà tha thứ cho em!" Hoắc Yến Anh lên tiếng.

“Em cũng biết điều đó nhưng em không thể mở miệng nói ra được!"
Không thể nói ra khi nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của cô khi nhắc đến đứa bé.

“Hai người kia chị đã giúp em bắt rồi, giờ em muốn xử lý ra sao?"
“Cho hai kẻ đó ra đảo hoang chơi với khỉ tự sinh tự diệt là được!" Tô Diễm ở bên lên tiếng cho anh.

Cứ như vậy người của Hoắc Yến Anh đã cho hai kẻ không biết trời cao đất dày là gì, lại dám chọc vào nhà họ Hoắc chỉ còn đường chết..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 47: 47: Tình Mẫu Tử Thiêng Liêng


Buổi chiều anh ra bên ngoài giúp cô mua ít bánh ngọt nhưng lúc anh quay lại là một điều mà anh sợ đã đến.

Cô đã biết việc đứa con của cô đã mất.

Cô kích động đập hết đồ trong phòng bệnh, y tá muốn vào cũng không vào được.

Lúc anh rời đi cũng là lúc Triệu An Ninh biết được anh nói dối mình đứa trẻ vẫn còn.

Lúc đầu cô vẫn không biết vẫn ung dung hỏi cô y tá đến thay băng cho cô, Triệu An Ninh muốn hiểu về việc nên ăn gì để tẩm bổ khi mang thai, cô y tá đó không giấu giếm mà nói mọi chuyện cho bệnh nhân biết.

Triệu An Ninh nghe y tá nói mình đã bị xảy thai nhất quyết không tin đuổi thẳng cô y tá đó ra ngoài.

Bên ngoài phòng bệnh của cô rất nhiều bệnh nhân và y tá vây lại, muốn vào ngăn cô nhưng sợ cô lại bị kích động.

Hoắc Liên Hàn mua bánh về thấy nhiều người ở cửa phòng biết đã có chuyện không lành, anh chạy đến thấy cô đang đập phá mọi thứ liền vào ngăn cản.

“Ninh Ninh, em dừng lại đi, sẽ làm em bị thương!" Anh ôm lấy cô.

“Anh mau nói cho em biết, con của em đứa bé có còn không?"
Triệu An Ninh nhìn vào ánh mắt anh đang mong chờ câu trả lời khác y tá.

“Đứa bé đã mất rồi!" Giọng anh khàn khó nói.

Cô hoá đá không tin vào tai mình, cô liên tục dùng tay mình đánh vào ngực anh, Hoắc Liên Hàn ôm lấy cô mặc cho cô đánh mắng.

“Anh là kẻ nói dối....em không tin....!"
Tâm lý cô bị khích động phải nhờ đến thuốc an thần để bình tĩnh lại.

Lúc cô tỉnh dậy mặt trời đã gần lặn, anh vẫn ngồi bên cô.

“Em tỉnh rồi!"
Triệu An Ninh không nhìn anh quay mặt sang phía khác không nhìn anh.

Hoắc Liên Hàn nhói tim nhìn cô thờ ơ với mình, bác sĩ cũng đã nói do tâm lý bị khích động vì mất con nên anh phải chú ý.

“Anh xin lỗi...là anh có lỗi với em, anh không nên nói dối...!"
Triệu An Ninh không trả lời, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ.

“Nếu em muốn đánh muốn mắng gì anh cũng được...xin em đừng thờ ơ với anh được không?"
“Em mệt rồi muốn ngủ, đừng làm phiền em!"
Cô kéo chăn nằm xuống, gương mặt vẫn không quay về phía anh.

“Vậy em ngủ đi!" Anh buồn bã kéo chăn giúp cô rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

Anh ngồi đó vẫn không rời đi, ngồi chờ sự tha thứ từ cô.

Anh cũng rất đau khi mất con nhưng vẫn đau hơi khi bị cô thờ ơ lạnh nhạt với mình.

__________
Buổi trưa ngày hôm sau, anh mang bữa trưa đến cho cô không quên những quả quýt.

Triệu An Ninh nhìn một đĩa quýt không chút phản ứng, cô không đụng vào bữa trưa anh mang đến.

“Em có giận anh cũng được đừng vì thế mà tức giận bản thân!"
“Em muốn ăn nho!"
Hoắc Liên Hàn đang luyên thuyên thì cô lên tiếng, nhưng khi anh nhìn lại giỏ hoa quả lại không có nho.

“Em có thể ăn quýt cũng được mà!"
“Anh không đi mua vậy để em đi!"
“Em ngồi chờ anh, anh sẽ đi mua!"
Hoắc Liên Hàn ra ngoài đi tìm mua nho cho cô, anh vừa đi cô đã xuống giường mở cửa phòng đi ra ngoài.

Ba mươi phút sau anh mua nhỏ quay về nhưng vào phòng lại không thấy cô, anh để nho lại chạy đi hỏi bác sĩ và y tá nhưng tất cả đều không thấy cô.

Anh hoảng sợ rồi...!
Ninh Ninh đang bị bệnh sao có thể ra ngoài....!
Hoắc Liên Hàn chạy ra khỏi bệnh viện tìm cô, thì nghe gần đó có tiếng hét của một phụ nữ và tiếng khóc của trẻ nhỏ, anh lập tức chạy lại.

“Cô mau thả con tôi ra, cô đang làm con tôi bị đau đó!"
Là Ninh Ninh...!
“Không, đứa bé là con tôi,..!" Cô nhất quyết không trả lại đứa bé.

Đứa bé đang còn nhỏ nên khi bị đưa qua đưa lại khóc rất to.

Anh vội chạy lại lấy đứa bé từ trong tay cô đưa cho người phụ nữ đó.

“Xin lỗi cô, vợ tôi mới mất con nên tinh thần không được tốt!"
“Anh chăm vợ anh cho tốt vào đừng để chạy lung tung!"
Người phụ nữ đó ôm đứa bé đi, Triệu An Ninh vẫn muốn đi theo dành đứa bé lại.

“Trả con lại cho tôi, nó là con tôi...trả lại đây!"
Anh đau lòng ôm chặt lấy cô không buông, Triệu An Ninh khóc lóc nằm trong vòng tay anh miệng không ngừng nói “Trả con lại đây cho tôi!"
Cô lại bị tiêm thuốc an thần để bình tĩnh lại tâm trạng.

“Cậu nên cho vợ cậu xuất viện về nhà tâm lý chắc sẽ tốt hơn!" Bạch Huyền Y tiêm thuốc xong nói.

“Liệu cô ấy có phải rất hận tôi không?"
Có phải hận vì không thể bảo vệ tốt cô và con để cô bây giờ như người mất hồn.

Từ lúc nghe anh nói đứa bé đã mất cô như mất đi linh hồn vẫy, cả ngày đều thẫn thờ nhìn bên ngoài, không ăn uống cho dù anh có nói như thế nào cô cũng không chịu ăn.

Hoắc Liên Hàn xuất viện cho cô về lại nhà, trên đường về cô vẫn không trò chuyện hay mở lời với anh lấy một câu.

Trên đường về Triệu An Ninh nhìn bên ngoài thấy một chú mèo nhỏ lông trắng ở góc đường liền muốn xuống bế.

“Dừng xe!" Cô lên tiếng bảo tài xế dừng xe
Tài xế khó xử không biết dừng hay không chờ mệnh lệch từ anh.

“Dừng xe lại đi!"
Tài xế dừng xe lại vào lề đường, cô liền mở cửa đi xuống mà chạy lại bế bé mèo nhỏ.

“Em thích mèo sao?" Anh đứng bên nói.

“Anh không cho nuôi sao?"
“Em thích là anh thích!"
Triệu An Ninh bế bé mèo nhỏ lên xe, nhìn lông trắng đã bị bẩm cô lại thấy xót, có lẽ bé mèo và cô đều giống nhau.

Về biệt thự cô đã đi nhanh lên phòng tắm tắm cho bé mèo, tâm trạng của cô khi có bé mèo bên cạnh rất khá lên.

Từ khi về cho đến khi đi ngủ cô đều ôm lấy bé mèo không rời, trò chuyện rất nhiều còn nhiều hơn trò chuyện với anh.

Tối đến cô để bé mèo ngủ trong chiếc nệm nhỏ trong phòng lúc chiều anh đã bảo quản gia Ngô mua.

Triệu An Ninh không an tâm vẫn muốn ôm bé mèo lên giường ngủ, nhưng sợ anh không cho nên thôi.

Nằm trên giường cô vẫn muốn đi lại xem, chờ đến khi anh ngủ say cô mới đi lại chỗ chú mèo nằm xuống bên cạnh và ngủ thiếp cho tới sáng.

______
“Sao em lại ngủ dưới sàn? Lỡ bị cảm thì sao?"
“Bé mèo có lẽ đang mang bầu, em muốn đưa nó đi khám!" Cô không quan tâm đến câu nói của anh mà nhìn bụng của chú mèo.

“Anh sẽ gọi bác sĩ thú y giúp em, nên em hãy lên ghế ngồi đi đừng ngồi dưới sàn!"
Triệu An Ninh nghe anh lên ghế ngồi chờ bác sĩ đến.

Hoắc Liên Hàn còn có việc ở cty nên sau khi gọi bác sĩ anh liền đến cty, trước khi đi còn căn dặn quản gia Ngô chăm sóc tốt cho cô cử thêm vài vệ sĩ đi cùng cô nếu cô muốn ra ngoài, còn phải báo cáo cho anh biết tất cả chuyện của cô ở nhà.

Triệu An Ninh ngoan ngoãn ngồi trên ghế nhìn bác sĩ khám cho bé mèo.

Như cô đoán bé mèo cô cứu đang mang bầu.

“Bé mèo của thiếu phu nhân đang mang bầu nhưng có điều sức khỏe của nó không được tốt, nếu không chăm sóc tốt dễ bị sảy."
“Vậy cần phải cho ăn những gì mới được vậy?"
“Cho ăn đủ dinh dưỡng dành cho mèo là được!"
Triệu An Ninh nghe vậy liền muốn ra ngoài mua ít thức ăn dành cho mèo nhưng bị vệ sĩ ngăn lại bảo sẽ đi mua giúp cô.

Đám vệ sĩ đó canh trước cửa chính không cho cô ra ngoài.

Một lúc sau thức ăn đã được mua về, cô đổ ra cho bé mèo còn không quên một ít sữa, nhìn bé mèo ăn cô lại cười.

Tình mẫu tử không thể không thiêng liêng, biết mình đang mang bầu nên chú mèo ăn rất nhiều.

Nhìn như vậy cô lại nghĩ những ngày trước kia cô lại cảm thấy tủi thân..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 48: 48: Rải Rác “cẩu Lương


Mặc dù cô bên ngoài chơi đùa với bé mèo ai nhìn vào cũng sẽ không cho rằng cô đang bị rối tâm lý, một người hoạt bát bây giờ tối nào cũng mơ đến đứa con cô chưa thấy mặt, tối nào cô cũng gặp ác mộng, rất nhiều tối cô mất ngủ ngồi trong bóng tối ánh mắt vô gòn nhìn mèo con ngủ, Hoắc Liên Hàn nhìn cảnh đó trong lòng lại nhói đau.

Mỗi tôi khi anh giật mình dậy đều thấy cô ngồi trong bóng tối, nếu đêm ngủ được cô lại gặp ác mộng.

“Xin đừng mang con tôi đi....con tôi...!!!"
“Chỉ là ác mộng thôi, anh ở đây!"
Cô lại gặp ác mộng có người muốn đem con cô đi.

Hôm nay Tô Diễm đến thăm cô có điều không mang theo giỏ hoa quả trước kia, bây giờ đổi lại là những đồ bổ khác.

Mãi mới có người đến trò chuyện nhưng đa phần trong cuộc trò chuyện của cô đều nhắc đến những đứa con chưa chào đời của bé mèo.

“Chị ở lại dùng bữa trưa với em đi!" Cô níu tay Tô Diễm lại
“Hôm nay em định đãi chị món gì? Nếu là đồ ăn ngon chị mới ở lại!"
“Vậy chị chờ em để em bảo quản gia Ngô!"
Quản gia Ngô rất nhanh đã đi đến chỗ cô, Triệu An Ninh dạy quản gia Ngô nấu những đồ ăn ngon nhất để tiếp đón Tô Diễm, Tô Diễm không ngờ câu nói đùa của mình lại làm cho Triệu An Ninh tin như vậy.

Dùng bữa trưa xong Tô Diễm lại rủ cô ra ngoài cùng đi mua sắm nhưng quản gia Ngô lại ngăn lại.

“Thiếu gia có dặn thiếu phu nhân phải ở nhà dưỡng bệnh!"
“Nhưng ở nhà nhiều không phải là cách tốt!"
“Tô tiểu thư xin đừng làm khó tôi!"
“Như vậy đi, bảo mấy người họ đi theo sẽ không bin thiếu gia ông nói chứ."
“Chuyện này...vậy thiếu phu nhân đi đường cẩn thận!"
Quản gia Ngô đành đồng ý, vệ sĩ đi theo cô tầm vài người cao to đi phía sau cô đi đâu họ cũng đi theo.

Vào khu mua sắm cao cấp họ cũng đi theo, ở đây cô gặp được một tiểu thư nhà Trác gia cũng là người quen của cô tên Trác Ân Ly, lúc nhỏ có đến nhà cô vài lần và rất hay chơi với cô
Gặp được người bạn lâu ngày không gặp Triệu An Ninh có chút phấn kích, vừa gặp đã chạy đến ôm.

“Ân Ly lâu rồi không gặp!"
“Lâu rồi không gặp, dạo này tớ nghe nói cậu là phu nhân của Hoắc tổng phải không?"
“Chuyện này trên báo chí có nơi mà!"
“Hai đứa vừa gặp nhau là đã quên chị rồi sao?"
Triệu An Ninh quay lại cười rồi giới thiệu với Trác Ân Ly.

“Đây là bác sĩ tâm lý Tô Diễm, còn đây là bạn em Trác Ân Ly!"
“Em chào chị!"
“Chào em!"
“Giờ chúng ta có thể đi mua sắp cùng nhau không?"
Thế là cả ba cùng nhau đi mua sắp, những chiếc váy đẹp đều được mua xuống mà không xem giá cả, bỗng đi qua khu đồ trẻ em cô dừng lại rồi bước vào.

“Cậu muốn mua đồ trẻ con sao?" Trác Ân Ly bước đến hỏi.

Triệu An Ninh không trả lời mà trực tiếp bước vào, đi lượn một vòng cô dừng trước một đôi giày nhỏ màu hồng đính hoa cho bé nữ và đôi giày màu đen đỏ cho nam, nhìn hai đôi giày nhỏ cô trầm ngâm một lúc trước hai đôi giày.

“Tiểu thư, cô muốn mua giày cho trẻ nhỏ sao?"
Nhân viên thấy cô đứng lâu trước sạp giày mà chưa chọn được nên đã đi lại.

“Vậy cho hỏi con cô năm nay bao nhiêu tuổi?"
“Đứa bé chưa chào đời!"
“ Vậy cố có thể mua hai đôi!"
Triệu An Ninh đưa hai đôi giày trước mặt cho nhân viên: “Giúp tôi gói lại!"
Thanh toán tất cả xong tất cả và ra về thì hai người cũng chia tay Trác Ân Ly, vệ sĩ của cô giúp cô xách đồ nhưng riêng chiếc túi đựng hai đôi giày đó cô lại tự xách.

“Bị sảy thai là điều không ai muốn nên em đừng tự trách mình!"
Tô Diễm ngồi trong xe nhìn cô ngắm nghía hai đôi giày nói.

“Nhưng em thật sự mong chờ đứa bé sẽ ra đời, nhưng không ngờ...!"
“Đừng nghĩ đến chuyện đã qua, sảy thai vẫn có thể có lại không nên tự trách!"
Triệu An Ninh trầm mặc không nói gì cho đến lúc về biệt thự.

Sảy thai cũng là chuyện mà các bà mẹ phải đối mặt nhưng cũng phải cố vượt qua vì phía trước vẫn đang còn nhiều, sảy có thể có nên phải có tâm lý tốt.

Tô Diễm cũng trở lại bệnh viện, vừa về cô đã lao lên phòng cho dù mèo con có quấn dưới chân cô.

Quản gia Ngô thấy sắc mặt thiếu phu nhân không được tốt liền gọi cho thiếu gia báo chuyện.

Hoắc Liên Hàn nghe được liền lập tức lái xe về biệt thự.

“Cô ấy sao rồi?" Anh vừa vào nhà vừa hỏi quản gia Ngô đi bên.

“Thiếu phu nhân vẫn chưa ra khỏi phòng, cũng không quan tâm đến bé mèo của mình!"
Hoắc Liên Hàn đi nhanh lên phòng vào trong phòng, anh thấy cô đang ngồi trên ghế tay còn đang xem tấm ảnh siêu âm trước kia.

“Ninh Ninh, em không khoẻ sao?" Anh tiến đến chỗ cô.

“Anh, có phải em là người mẹ không tốt không?"
“Em đừng nghĩ vậy, em là người mẹ tốt nhất!"
“Vậy tại sao con lại chọn rời xa em!"
“Là do chúng ta và con không có duyên!" Anh có chút khó nói: “Em đừng nghĩ nhiều, đứa bé mất đi sẽ có đứa bé khác!"
“Nếu sẽ không có được thì sao?"
“Nhất định sẽ có, em phải tin tưởng vào anh!"
“Em cũng mong là sẽ có để không phải phí hai đôi giày này!"
“Chúng ta ở hiền chắc chắn ông trời sẽ thương mà cho con đến!"
__________
Một tháng trôi qua tâm lý của cô cũng đã vượt qua cảnh mất con, tiếp tục với cuộc sống hàng ngày của mình, tối cũng không còn gặp ác mông nữa, bé mèo cô nuôi cũng đã sinh hạ được hai chú mèo con rất giống mẹ.

Nhìn ba mẹ con nhà bé mèo cô lại tưởng tượng đến cuộc sống hạnh phúc sau này khi có con, mặc dù anh là người ưa chuộng sạch sẽ không gần động vật đặc biệt có nhiều lông, nhưng khi cô mang bé mèo về anh phải học tiếp xúc với chúng.

Ba chú mèo có lẽ không biết anh ưa sạch sẽ nên lúc nào gặp anh chúng đều chạy đến l**m chân anh, nếu như trước kia chắc chúng sẽ bị anh đá ra nhưng giờ thì không, mỗi lần như vậy anh đều bế chúng để sang một bên rồi nhanh đi rửa tay.

Đúng là bệnh sạch sẽ quá cũng rất khó tiếp nhận được mọi thứ trong thời gian ngắn.

“Anh đừng khó chịu với lũ mèo như vậy chứ?" Cô bế hai bé mèo lên đem đến để xuống nệm.

“Em cũng biết anh ưa sạch sẽ, em thích nuôi nên anh đang học cách tiếp nhận chúng đây!" Anh lau tay nói.

“Giờ người em đang dích lông anh có muốn ôm không?"
“Tất nhiên là muốn!"
Nói xong anh ôm lấy cô còn thể hiện tình vợ chồng, hôn môi thắm thiết.

“Khụ khụ...!!"

“Hai đứa có thể ngừng phát cẩu lương không?" Hoắc Yến Anh cố nhìn tránh nói.

“Hai người có phải cố ý làm vậy cho đám độc thân chúng tôi phải nhìn không?" Bạch Huyền Y lấy tay che mặt chỉ để hở một bên mắt nhìn.

“Biết thế đã không đến rồi, đến ăn no luôn rồi!" Tô Diễm hậm hực nói.

“Ai bảo các người không mau đi kiếm nửa kia của mình!!" Hoắc Liên Hàn nhìn mấy người đang cố tránh mắt nói.

Triệu An Ninh còn cố ý chọc mọi người nên đã kéo anh thấp xuống thơm vào má anh.

“Em yêu anh!"
Cô vừa nói xong tất cả đều đứng dậy đi ra khỏi cửa chính.

“Ở đây chỗ nào cũng rải rác cẩu lương không nên ở lại vẫn tốt!"
“Không nên ở!"
Hai người phải chạy theo kéo lại nếu không bữa tối hôm nay chỉ có hai người ăn tiệc sao.

“Chỉ là chọc chút thôi, mọi người có cần phải giận không?" Anh nói.

“Cần phải giận!" Tất cả đồng thanh.

“Thôi được rồi mọi người đừng giận nữa, giờ bọn em sẽ không làm vậy nữa!" Triệu An Ninh cố kéo mọi người lại.

Chắc hẳn giờ mà hai người còn rải cẩu lương chắc chắn sẽ không giữ chân được mọi người..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 49: 49: Một Chút Hiếu Thảo


Hôm nay Hoắc Liên Hàn mời mọi người đến biệt thự mình dùng bữa quên đi những chuyện đã qua.

Chỉ là một bữa ăn nhỏ nhưng được bày biện trang trí rất đẹp tại sân vườn của biệt thự, mọi người cùng nhau nướng thịt cùng nhau lượng vài ly rượu.

Triệu An Ninh và anh mặc dù đã hứa với mọi người sẽ không rải cẩu lương nữa nhưng vẫn dính bám lấy nhau, mấy người Hoắc Yến Anh đều phải nhìn tránh.

Độc thân ai có thể chịu được cảnh cẩu lương trước mặt...!
“Vợ, miệng thịt này vừa chín tới em mau ăn đi!" Hoắc Liên Hàn gắp thịt đút cho cô.

“Cậu ra đây làm vài ly với tôi!" Bạch Huyền Y kéo tay anh ra sang bên.

“Nhưng tôi đang nướng thịt cho vợ tôi!"
“Vợ cậu có người lo rồi, tôi đến để ăn thịt nướng mà bị hai vợ chồng cậu làm cho no luôn rồi!" Bạch Huyền Y thở dài.

Mọi người dùng bữa được một lúc thì mọt vị khách đến trễ bước vào sân vườn có chút ngại
“Xin lỗi mọi người, em đến muộn!"
Trác Ân Ly trên tay cầm một bó hoa bước đến.

“Tớ còn tưởng cậu sẽ không đến, mau vào..."
Triệu An Ninh chạy lại đỡ s cô bạn của mình vào.

Hoắc Liên Hàn trước giờ luôn nghĩ cô không có bạn bè chơi thân nhưng anh đoán sai rồi.

“Đây là vạn thân em Trác Ân Ly, có lẽ mọi người đã nghe qua rồi!"
“Không ngờ tiểu thư Trác gia lại xinh đẹp đến vậy!" Bạch Huyền Y đứng bên Tô Diễm nói nhỏ.

“Thấy thích có thể đi đến làm quen!" Tô Diễm uống ly rượu trên tay nói.

“Em đừng như vậy, trong tim anh chỉ có một mình em thôi!"
“Đừng dẻo miệng, mau lại đó chào hỏi!"
Có thêm một người bầu không khí liền trở nên vui vẻ hơn, ai nấy đều kể những câu chuyện riêng của mình, những kỉ niệm đẹp nhưng Triệu An Ninh vẫn cảm thấy thiếu mất tiếng của một người.

Là thư ký Lâm...!
Thư ký Lâm không nói chuyện hay uống rượu cùng mọi người mà chọn một mình nướng thịt, mặc dù là thư ký của Hoắc tổng nhưng cậu không phải uống rượu hay tiếp rượu giúp Hoắc tổng khi đi gặp đối tác, nên thư ký Lâm không biết uống rượu nhiều.

“Thư ký Lâm, cậu mau qua đây!" Triệu An Ninh từ xa gọi.

Thư ký Lâm bỏ bếp nướng thịt đó mà chạy lại: “Thiếu phu nhân gọi tôi!"
“Sao cậu không lại trò chuyện với mọi người?"
“Tôi là người ngoài không hợp nói chuyện với mọi người!"
Thư ký Lâm vừa nói đã bị cô gắt lời: “Ai bảo cậu là người ngoài, mau lại đây trò chuyện với mọi người!"
_________
Tốt mọi người đều ngủ lại ai cũng đã thấm men rượu, Hoắc Liên Hàn đã cho quản gia Ngô sắp xếp phòng từ trước giờ phòng ai về phòng nấy, chỉ có Trác Ân Ly xin về sớm.

Phòng của Hoắc Liên Hàn thì khác, anh không phải nằm ngủ một mình, anh có người ôm ấp cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Hôm nay anh uống hơi nhiều nên làm nũng với cô từ dưới vườn cho lên đến phòng vẫn không ngưng, Triệu An Ninh vất vả mới dìu anh lên được đến phòng, vừa muốn vào phòng tắm thay váy thì bị anh kéo lại.

“Vợ, em đừng đi...!"
“Em phải đi thay chiếc váy ra đã, anh ngủ đi!"
“Không cần mặc vậy ngủ!"
Cô bị anh ôm chặt không thể dậy đành để như vậy ngủ.

__________
Mãi gần trưa mọi người mới dậy, Hoắc Yến Anh và thư ký Lâm là đã dậy đang ngồi dưới nhà uống trà buổi sáng.

Triệu An Ninh và anh đi thay quần áo rồi xuống nhà, hai người vừa xuống đến thì Bạch Huyền Y và Tô Diễm đi ra từ phòng nách cầu thang, cả nấy người đều nhìn hai người đi ra chung từ một căn phòng quần áo lại xộc xệch, không ai biết được tốt qua hai người đã xảy ra chuyện gì.

“Hai người giấu giỏi thật, là một đôi rồi còn giấu sao?" Hoắc Liên Hàn nói.

Bạch Huyền Y và Tô Diễm giờ mới nhớ mình đang ở nhà của anh vội chỉnh lại quần áo, vội đứng xa nhau.

“Chỉ là hiểu nhầm!" Tô Diễm cười ngượng đi đến.

“Hiểu nhầm? Vậy tại sao hai người ngủ khác phòng giờ đi ra lại là cùng phòng!" Hoắc Yến Anh tò mò hỏi ngoáy.

“Cái này.....!" Tô Diễm khó nói
“Hai anh chị yêu nhau bao lâu rồi? Sao em thấy để lộ."
Triệu An Ninh vẫn luôn đến gặp Tô Diễm lại không thể nào phát hiện ra Tô Diễm đang yêu đương.

“Đã được khá lâu rồi!" Bạch Huyền Y đi đến nơi.

“Thế nào bảo chúng tôi ngừng phát cẩu lương, bảo đang độc thân, giờ thì độc thân..."
Hoắc Liên Hàn cười nhạo
“Chị còn có việc nên đi trước!"
Hoắc Yến Anh rời đi, mọi người cũng cùng nhau dùng bữa sáng ở biệt thự rồi cũng về nhà.

Triệu An Ninh hôm nay ăn mặc sinh đẹp để làm gì sao? Tất nhiên là đi thăm bố mẹ của mình rồi!
Cho dù thế nào thì hai người họ cũng là bố mẹ cô sao có thể bất hiếu được!
Chắc hẳn mấy tháng nay cũng đã chịu được muôn vàn khó khăn, Triệu Lục bị vào tù cải chính lao động chân tay còn hay bị bạn tù đánh đập, còn Triệu Tuyết chắc hẳn là tốt hơn rồi, bà ta được nằm trong nhà mát mẻ chỉ cần ngày tiêm một vài liều thuốc độc vào người với liều lượng nhỏ là được.

Trước tiên cô đến thăm bố cô, tất nhiên đi thăm bố là phải có ít quà rồi, sao có thể đi không.

Cô mua một làn hoa quả ông ta ghét ăn nhất để vào thăm.

May cô là người biết báo hiếu mới mua quà đến thăm tù.

Vào đến nơi thăm cô từ tốn để làn quả lê lên bàn.

“ Bố dạo này thế nào rồi? Còn khoẻ không?" Cô vẻ mặt quan tâm ân cần như một người con hiếu thảo.

“Được gặp con bố rất vui!"
“Tất nhiên là vui rồi, giờ ông chỉ còn một đứa con gái thôi mà, chắc ông cũng đã nghe chuyện về đứa con gái cưng của mình rồi nhỉ?"
“Bố có nghe!"
“Trong tù cũng biết nhanh quá nhỉ."

Triệu Lục không trả lời trầm mặc cúi đầu không dám nhìn mặt đứa con của mình.

“Con có thể tha thứ cho bố không?" Triệu Lục nói nhỏ giọng khàn
“Ông vừa nói gì?"
Cô lờ như không nghe, mà nếu có nghe cô cũng không muốn tha thứ, thử hỏi những chuyện ông ta làm thì với người cô thì sao có thể tha thứ dễ dàng như vậy được, cô phải cho ông ta nếm thêm mùi dạy bảo của người trong trù.

Ra khỏi phòng thăm hỏi cô đưa một ít tiền cho quản ngục chăm sóc và chú ý thêm cho Triệu Lục, không phải là chăm sóc kiểu bênh vực mà là chăm sóc kiểu bạo hành nhưng vẫn giữ được tính mạng.

Triệu An Ninh tiếp tục đến thăm người mẹ kế thân yêu của mình.

Vừa gặp bà ta đã vội chạy về phía cô, không giang hồ như trước mà quỳ xuống trước chân cô cầu xin đừng tiêm những thứ thuốc đó vào người bà ta nữa, vì bây giờ theo kết quả bà ta đã mắc rất nhiều bệnh có thể chết nay mai nay đó.

“Mẹ à, mẹ phải chữa bệnh, bệnh của mẹ phải tiêm mới khỏi!"
Nói đúng hơn là phải tiêm để còn nhanh xuống đất bầu bạn với con gái mình ở phương xa.

“Nếu còn tiêm nữa mẹ sẽ chết mất!"
Bà chết thì ai quan tâm đến con gái ruột được cưng chiều cũng không quan tâm bà ta, thì cô quan tâm thứ rác này làm gì.

“Vậy mẹ cố chờ cho con vui con sẽ thả mẹ ra, thế nha cố chờ nha mẹ yêu dấu!"
Cô để lại ít tiền cho bác sĩ rồi rời đi, ánh mắt của Triệu Tuyết nhìn cô như ánh mắt mà trước kia cô nhìn bà ta tha cho mình, đừng đánh cô nữa vậy, Triệu An Ninh bây giờ trả lại cho bà ta thôi.

Có nợ thì phải trả thôi, đó là quy luật của tự nhiên, trước kia đối xử với cô thế nào giờ cô trả lại như thế đó..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 50: 50: Hiểu Nhầm Mang Tên “tình Nhân


Triệu An Ninh hôm nay cũng đi làm như mọi ngày nhưng lại cảm thấy có chút lạ, cô chào anh buổi sáng anh cũng chỉ ừm một tiếng rồi đi, cô nghĩ anh đang bận công việc nên thôi nhưng đến khi dùng bữa sáng cô kéo anh lại ăn cùng nhưng anh lại bảo cty có việc nên không ăn cùng cô, Triệu An Ninh muốn anh hôn nhưng Hoắc Liên Hàn không hiểu sao bước nhanh ra xe rồi đi mất.

Triệu An Ninh chủ như vậy cả buổi sáng không tài nào tập trung vào công việc được, trước giờ anh chưa bao giờ lạnh nhạt với cô như vậy, mỗi buổi sáng đều hôn cô rồi còn cùng cô đi làm.

Ngồi trong buổi họp cty hồn cô đều suy nghĩ đến việc đó.

Chẳng lẽ anh có tình nhân nhỏ bên ngoài.

Chắc đó là điều không thể, mà nếu có thể cô mà bắt được sẽ cắt chỗ đó đi nếu dám ra bên ngoài lăng loàn.

Cuộc họp rất nhanh đã kết thúc, cô về phòng làm việc của mình nhưng tâm trí vẫn ở trên mây.

“Thư ký, chuẩn bị cho tôi một chiếc xe và chờ tôi dưới sảnh!"
Triệu An Ninh đành phải gọi cho thư ký chuẩn bị xe rồi một mình lái xe đến trước cty anh, nhưng không vào mà tấp xe vào lề ngồi trong xe quan sát.

Theo dõi chồng liệu có nên, thôi kệ mẹ đi quan trọng bây giờ là tìm nguyên nhân sao hôm nay anh lại lạnh nhạt với mình cái đã.

Triệu An Ninh chờ một lúc lâu bên ngoài cty đều không thấy động tĩnh, lúc cô mở cửa xe chuẩn bị xuống thì thấy anh cùng một cô gái cười nói thân thiện đi ra từ cty rồi lên một chiếc xe.

Anh dám đi với con khác!!!!
Máu giận của cô sôi lên như nước nóng nhưng vẫn cố hạ hoạ mà lái xe đi theo.

Triệu An Ninh đi theo chiếc xe đó đến một quán bán đồ ngọt, Hoắc Liên Hàn cùng người phụ nữ đó bước vào quán còn vui vẻ mà chọn từng chiếc bánh.

Nghĩ lại thì trước giờ anh đâu có dẫn cô đi vào các tiệm bánh ngọt như vậy, bây giờ lại dám dẫn tình nhân.

Tay cô siết chặt lấy bô lăng ánh mắt đầy sát khí nhìn vào bên trong quán bánh.

Hoắc Liên Hàn trong quán cảm thấy rùng mình còn có ai đó đang nhìn chằm chằm.

“Em sao vậy?" Người phụ nữ đi với anh hỏi.

“Em không sao chỉ là có chút rùng mình, thôi chúng ta tiếp tục chọn bánh!"
Anh rùng mình cũng đúng vì đang có một ánh mắt đầy sát thương nhìn anh, còn đang mong chờ câu giải thích từ anh nữa.

“Triệu An Ninh, mày phải bình tĩnh hạ hoả, không nhất quyết phải đánh ghen cho bẩn tay...!
Chỉ cần xử một mình tra nam là được!"
Triệu An Ninh tự nhủ trong lòng không được vào quán đánh ghen, nếu giờ cô vào không biết chừng anh sẽ quan tâm đến tình nhân của mình mà mặc kệ cô.

Cô quay đầu xe tăng ga lái về lại công ty.

Quay về cty cô mang gương mặt giận dữ khiến nhân viên nhìn vào cũng phải né, cô hậm hực lên phòng làm việc.

“Thư ký, báo xuống tiếp tân nếu có người tìm tôi chưa hẹn trước lập tức đuổi đi, cho dù có quen biết với thế nào đi nữa!" Đi qua quầy thư ký cô dặn.

“Vâng chủ tịch!"
Trưa mọi ngày Hoắc Liên Hàn sẽ đến đón cô đi ăn trưa, hôm nay lại không đến lại càng khiến cô chắc chắn hơn anh đang đi ăn cùng tình nhân.

Cô mặc kệ rồi, không quan tâm hay gọi điện mà làm việc cho đến chiều không nghĩ.

Đến 4 giờ chiều thì Hoắc Liên Hàn lái xe đến đón cô chắc là về nhà, nhưng vừa vào trong đã bị an ninh cản lại.

“Cho hỏi anh tìm ai?"
“Tôi tìm vợ của tôi cũng phải báo cáo sao?"
“Vợ anh là ai?"
Một câu hỏi khiến anh ngơ luôn, có lẽ là ít xem tin tức kinh tế nên không biết anh.

“Vợ tôi là chủ tịch của mấy, được rồi mau tránh ra cho tôi đi gặp vợ!"
“Xin lỗi, chủ tịch đã dặn nếu không có hẹn trước thì xin về cho!"
“Sao có thể, trước kia tôi đâu cần hẹn!"
“Xin anh đừng làm khó chúng tôi!"
Nhâm viên đi qua đó biết anh là Hoắc tổng nhưng không dám lên tiếng, nếu làm trái mất việc như chơi.

Hoắc Liên Hàn đành phải ra phía bên ngoài xe chờ đợi, anh ngước nhìn lên phòng làm việc của cô vẫn thấy hình bóng nhỏ của anh đang mải mê làm việc.

“Hôm nay em ấy sao vậy?"
Triệu An Ninh được tiếp tân báo lên bảo Hoắc tổng muốn tìm cô, Triệu An Ninh không quan tâm vẫn tiếp tục làm việc, nhưng rồi cô lại tò mò mà nhìn xuống dưới.

Đúng là anh đang chờ cô.

Thấy anh chờ cô liền muốn chạy xuống ngay, nhưng nghĩ đến hôm nay anh dành cả ngày cho người phụ nữ khác cô lại thôi.

Tốt nhất là để cho anh học cách chờ đợi ai đó.

Anh chờ mãi đến 8 giờ tối, cả toà nhà đều đã tắt, đèn đường đã bật lên hết, trên đường và trong các quán ăn đều tấp nập người, thời tiếp lại gió thế mà lại có một người đang cố gắng chờ đợi vợ của mình.

Triệu An Ninh nhìn bên trên xuống thấy anh đang chờ mình, cô cũng chạnh lòng mà bỏ tắt đèn rồi đi xuống.

Thấy cô vừa đi xuống anh liền muốn đi tới giúp cô cầm túi xách nhưng bị cô từ chối, muốn giúp cô mở cửa nhưng cô lại mở trước.

Vào trong xe bầu không khí nặng nề, cô không mở lời mà anh cũng khó mở.

“Sao em lại tan ca muộn vậy?"
“Có nhiều công việc cần giải quyết!" Cô lạnh lùng nói.

“Anh muốn đưa em đến một nơi, nhưng giờ chắc cũng muộn rồi nên đi ăn tối sẽ tốt!"
“Tùy anh!"
Hoắc Liên Hàn trong lòng đang suy nghĩ xem mình đã làm gì mà vợ mình lại tức giận đến vậy, nhưng anh nghĩ mãi vẫn không ra lý do.

Tại sao lại giận????
Câu hỏi này chỉ có Ninh Ninh mới có thể trả lời được.

Anh chở cô đến một nhà hàng sang trọng, bên trong ngày thường sẽ có rất nhiều người hôm này lại không thấy một bóng, nhà hàng có chút khác được trang trí rất giống phong cách cô thích, Triệu An Ninh bắt đầu suy nghĩ.

“Anh chở em đến đây làm gì?"
“Em chứ vào rồi sẽ biết!"
Hoắc Liên Hàn tỏ ra vẻ bí ẩn.

Triệu An Ninh bước theo anh vào trong ngồi xuống một bàn ăn được bày viện đẹp.

Cô vừa ngồi xuống đã có một bất ngờ đến cho cô, ánh đèn vụt tắt sau đó là những ánh nến được cắm trên chiếc bánh Cato được đẩy đến, kèm theo tiếng nhạc.

“Em mau thổi nến đi!"
Triệu An Ninh không hiểu anh muốn làm gì nhưng vẫn làm theo.

Nến vừa tắt ánh điện được bật lên, cô thấy Hoắc Liên Hàn bước đến chỗ mình trên tày còn cầm một bó hoa hồng bước đến.

Đến chỗ cô anh đưa bó hoa cho cô, tươi cười.

“Chúc mừng hai năm ngày cưới chúng ta!"
Rồi lần này cô ngu luôn, không nhớ ngày kỉ niệm cưới.

Cô cười nhẹ rồi nhận lấy bó hoa còn không quên hôn tặng cho anh một nụ hôn đền bù.

“Kỉ niệm vui vẻ, ông xã!"
Tiếng vỗ tay một lần nữa được vang lên, hai người ngồi xuống đồ ăn đã được đẩy ra rồi để lên bàn.

Thì ra hôm nay là ngày kỉ niệm 2 năm ngày cưới của hai người.

Anh muốn tạo cho cô bất ngờ nên sáng sơm mới đi vội như vậy.

Triệu An Ninh không biết giấu mặt vào đâu khi nghi ngờ anh ngoại tình, còn không nhớ ngày kỉ niệm cưới.

Hoắc Liên Hàn thấy cô không được thoải mái liền hỏi: “Em không vui sao?"
“Em rất vui, chỉ có chút khó chịu trong người thôi!"
“Vậy chúng ta về nhà!"
“Em khỏe, chúng ta dùng bữa thôi!"
“Vợ, có phải em giận anh phải không?"
“Em không giận chỉ có chút hiểu nhầm!"
“Đừng nói với anh là em quên ngày kỉ niệm của chúng ta!"
Triệu An Ninh gật đầu, cô cúi đầu xuống không dám nhìn anh.

“Vậy là anh cũng không có quá kỉ niệm sao?"
Cô tiếp tục lắc đầu: “Xin lôi anh!" Giọng cô khàn như khóc.

Khóc rồi!
Anh vội đi đến bên cô nưng mặt cô lên.

“Đừng khóc, không có quà cũng được không sao!" Anh lau đi những hàn nước mắt của cô.

“Em không nhớ ngày kỉ niệm, còn không có quà...!còn giận anh!" Cô khóc nhiều hơn cảm giác có lỗi.

“Đừng khóc!" An vội ôm cô vào lòng an ủi.

Ngày kỉ niệm của hai người cứ thế trôi qua trong tiếng khóc của cô, một phần cũng có lỗi của anh đó anh làm bí ẩn dẫn đến cô hiểu nhầm anh ở bên ngoài có tình nhân..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 51: 51: Quà Kỉ Niệm Muộn


Ngày hôm sau Triệu An Ninh cũng rất áy náy chuyện hôm qua, cô ngồi làm việc vẫn thấy có lỗi với anh nên đã quyết định dẹp hết chuyện ở cty để đi chuộc lỗi ngày hôm qua.

Lần này cô cũng bí ẩn nhưng vẫn đến cùng anh ăn cơm trưa, làm những chuyện mà ngày thường cô hay làm để anh không nghi ngờ giống mình.

“Ông xã!"
Vừa thấy anh đi ra từ phòng họp cô đã chạy tới ôm lấy anh, không quan tâm đến nhân viên trong phòng đang đi ra.

Hoắc Liên Hàn cũng rất chiều cô đã nhanh chóng nhập hội.

“Ông xã nhớ bà xã nhiều lắm, cho thơm cái đi!"
Sự sến súa của cô sao bằng anh được, các nhân viên đang ế chưa có người rước cảm thấy ngưỡng mộ Hoắc tổng, nhưng vẫn né tránh cẩu lương phát không đúng chỗ nên đã chuồn đi rất nhanh có thể.

Vào phòng làm việc hai người vẫn cứ dính lấy nhau, đến thư ký Lâm đem tài liệu vào khó nhìn cảnh tượng trước mắt.

“Nào nói a đi!" Triệu An Ninh đưa miếng táo đã gọt lên
“A a a a a!!"
Thư ký Lâm thấy được màn này không thể chịu được màn cẩu lương nữa, đành để tập tài liệu xuống bàn rồi nhanh chóng rời đi, khi đi còn không quên bồi lại một câu.

“Hai người ngừng phát cơm đi, cái cơm này còn khó ăn hơn là ăn ớt!"
Bồi lại được một câu thư ký Lâm mới thấy thoải mái mà đi ra.

“Kệ cậu ta đi em, chắc độc thân nhiều quá nên nó vậy!"
Không biết độc thân nhiều nên như vậy hay là anh với cô phát nhiều cẩu lương quá, mới làm cho thư ký Lâm bực.

Triệu An Ninh tiếp tục gọt táo cho anh, Hoắc Liên Hàn làm việc còn cô ngồi ngắm, có nhiều nhân viên phải đem tài liệu lên cho anh ký đều muốn đi nhanh, trong cái bầu không khí toàn là mùi tình yêu đến người có gia đình cũng không thể nào chịu được.

Đến giờ nghỉ trưa, anh và cô đi ăn trưa tại nhà hàng bên cạnh cty.

“Anh có để bụng chuyện hôm qua không vậy?"
“Vẫn còn để bụng!"
“Vậy anh muốn em đền như thế nào cứ nói!"
“Thật sao?"
“ Thật!"
“ Vậy em chỉ cần ở bên anh cả đời là được!"
Hoắc Liên Hàn chỉ cần vậy thôi, chỉ cần sáng nào thức dậy thấy cô nằm bên đều thấy hạnh phúc...!
Triệu An Ninh đã chuẩn bị quà cho anh rồi, chỉ là cô đang hỏi vậy thôi.

Dùng bữa trưa xong, hai người còn ghé vào hàng kem bên đường ăn không quên mua cho vị thư ký ở cty.

Hoắc Liên Hàn đem đem về cty lên phòng rồi gọi thư ký Lâm vào.

“Cái này cho cậu!"
“Cho tôi sao Hoắc tổng? Lần đầu tiên thấy Hoắc tổng mua kem cho tôi, chắc hôm nay trời mưa!"
“Là Ninh Ninh mua, nếu không tôi cũng đâu rảnh mà mua cho cậu!"
“Hoắc tổng đúng là kiết, nhiều tiền cũng không dám mua cho thư ký mình lấy cây kem!"
“Cậu có bớt nói đi không, nếu không muốn ăn nữa thì có thể trả!"
“Đây là đồ thiếu phu nhân mua cho tôi, sao có thể đưa cho anh!"
Nói xong thư ký Lâm vội cầm lấy hộp kém rồi chạy ra ngoài.

__________
Triệu An Ninh sau khi cùng anh ăn cơm trưa xong, liền đến một khu thời trang để mua váy, váy ở nhà cô rất nhiều nhưng cô vẫn muốn mua một chiếc váy nhìn trong suốt để tối mặc cho Hoắc Liên Hàn xem.

Còn về việc mặc chiếc váy đó làm gì thì đó là một bí ẩn.

Cô mua một chiếc váy ngủ trong suốt màu hồng, cũng là màu anh yêu thích nhất.

Trên xe cô vừa lái xe ánh mắt vẫn hay liếc nhìn chiếc váy bên cạnh trong đầu nghĩ đến gương mặt anh khi thấy cô mặc chiếc váy như thế này, càng nghĩ đến tối cô lại mỉm cười nhẹ, cô muốn nhanh chóng đến tối thật nhanh để cô còn mặc lên.

Sự tưởng tượng của Ninh Ninh đã vượt qua sự tưởng tượng trước kia của cô, trước kia cô còn không hề dám nghĩ đến việc mặc một chiếc váy trong suốt đứng trước một người đàn ông.

Triệu An Ninh lái xe lại đi qua một tiệm hoa hồng đỏ, một ý tưởng lại nảy nở trong đầu cô.

Nếu đã mặc chiếc váy này rồi thì bầu không khí cũng phải có chút lãng mạn.

Nói là làm cô cho xe vào lề rồi xuống xe đi vào quán mua một bó hoa hồng còn kèm theo một ít nến thơm.

Về đến biệt thự cô đi thẳng lên phòng, quản gia Ngô cũng phải ngạc nhiên nhưng không hỏi nhiều.

Triệu An Ninh dọn phòng, trang trí phòng lại một cách đẹp mắt.

Hoa hồng cô lấy cánh hoa rải từ cửa vào cho đến giường không quên trên bàn, giường cô xếp thành hình trái tim, nên thơm đã chuẩn bị chủ cần chờ đến khi anh về sẽ thắp lên.

Căn phòng lộng lẫy đầy lãng mạn thế này thì có ai lại không thích.

Triệu An Ninh cứ nghĩ đến trong lòng lại thấy nạo nực.

Triệu An Ninh ngồi nghịch điện thoại chờ anh về, nhưng khi mặt trời xuống cô nhìn lại tất cả lại thấy thiếu gì đó.

Là rượu, lãng mạn thì phải có rượu mới nồng say.

Triệu An Ninh nhanh chân xuống tủ lấy một chai rượu ngoại nồng độ mạnh và hai chiếc ly mang lên.

Thế là đủ, bây giờ mới hoàn hảo.

“Ông xã, lúc nào anh về vậy?" Triệu An Ninh gọi hỏi anh
“Anh còn công việc phải giải quyết, chắc cũng tầm 9 giờ anh về!"
Vừa nghe anh nói 9 giờ về cô có chút hụt nhưng không sao, đã chờ là phải chờ cho đến cùng.

“Vậy anh nhớ về đúng giờ!"
“Tuân lệnh bà xã!"
Cô cười rồi cúp máy, nhìn đồng hồ giờ mới 6 giờ vậy là còn ba tiếng nữa anh về, cũng còn nhiều thời gian nên cô mở tivi lên xem phim.

Thời gian thấm thoát dã trôi qua hai tiếng, cô ngủ trên sofa bỗng giật mình, thì ra xem phim chán quá nên cô ngủ quên lúc nào không hay.

Triệu An Ninh mơ hồ nhìn đồng hồ thấy đã gần để gió anh về nên vội vã thắm nến rồi lấy một bộ váy khác ra đi tắm, cô tắm ba mươi phút sau mới ra, cô vừa ra ban công nhìn xuống đã thấy xe anh về cô vội tắt đèn.

Hoắc Liên Hàn bước lên tầng một mùi hương thơm đã bay ra, anh bước đến mở cửa phòng một sự lãng mạn đã ập đến.

“Bã xã, em đâu rồi?"
“ Em đây, anh mau lại đây!"
Theo tiếng gọi của cô anh bước đến, triệu An Ninh kéo anh ngồi xuống ghế rót cho anh một ly rượu vang.

“Anh mau uống đi!"
“Sao lại bảo anh uống rượu?"
“Anh uống đi rồi anh sẽ biết!"
Hoắc Liên Hàn uống một hơi hết, cô cũng uống một ly.

Uống xong cô bước đến tháo cà vạt anh ra buộc lên mắt.

“Sao lại che mắt anh lại, đã tối rồi em che mắt anh lại sẽ ngã đó!"
“Anh không được tháo xuống, em có bất ngờ dành cho anh, lúc nào em bảo tháo mới tháo!"
Hoắc Liên Hàn gật đầu, cô nhanh chân vào nhà tắm cởi váy thay vào chiếc váy ngủ liền trong suốt kia vào, cô có chút e dè bước ra trước mặt anh.

Đã làm rồi thì phải làm cho đến cùng!
“Được rồi, anh gỡ cà vạt xuống đi!"
“Em cho anh bất ngờ gì vậy?"
Anh gỡ cà vạt xuống ánh sáng của nến bắt đầu phát sáng hơn.

Anh nhìn mờ ảo thấy gì đó, đến khi nhìn rõ anh lập tức tròn mắt mất ít giây mới phản ứng lại mà lấy ta che mắt.

“Em có mặc đồ không vậy?"
“Em có mặc, anh mau bỏ tay ra đi."
Cô với tay gỡ tay anh xuống, đỡ đầu anh nhìn thẳng.

“Nhìn em, anh không thích sao?"
“Sao có thể không thích được, có điều anh hơi bất ngờ!"
“Thích là tốt!"
Cô ngồi lên đùi anh vút ve khuôn mặt anh, thổi một làn gió vào tai anh.

“Quà bồi đáp ngày kỉ niệm hôm qua, xem như hôm nay là ngày kỉ niệm cưới của chúng ta đi!"
“Em thật sự muốn lấy thân đền đáp sao?"
“Nếu không phải thì em đã không mặc như vậy!"
Nếu cô đã tốn công sức như vậy rồi thì anh cũng không hể để cho cô thất vọng được..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 52: 52: Sự Mê Muội H


Là cô câu dẫn anh trước, với lại ai lại để miếng bánh dâng lên đến miệng bị vụt mất!
Hoắc Liên Hàn làm sao số thể cưỡng lại được một cơ thể bóng bỏng gợi cảm kèm theo gương mặt xinh đẹp này trước mắt, nhìn thân hình mờ ảo qua tấm màn mỏng anh vẫn thấy rõ từng đường nét trên cơ thể cô, một đường nét quyến rũ.

Chính những đường nét sự gợi cảm đó mà anh đã phải lòng cô ngay từ đêm đầu tiên.

Sự quyến rũ của Ninh Ninh làm anh không thể tự chối được, anh đưa tay ra phía sau lưng cô nhẹ nhàng vút tấm lưng từ trên xuống khiến Triệu An Ninh rùng mình.

Hoắc Liên Hàn thơm vào đôi môi hồng đỏ như một loại trái cây chín mọng nước vậy.

Đôi môi quyến rũ đó cũng đáp ứng lại anh bằng chính sự ngọt ngào của mình.

Đôi tay thon dài của cô cũng vòng qua cổ anh, tiếp tục dâng cho anh nụ hôn mọng nước.

Hoắc Liên Hàn như vậy lấn tới, anh chơi đùa với đôi môi mọng nước đó đến xưng đỏ lên, anh dùng nụ hôn của mình phác hoạ đôi môi của cô một cách tinh tế.

Anh thấy cô có vẻ hết dương khí mới rời đôi môi đó ra, tiếp theo anh di chuyển xuống cổ và xương quai xanh của cô.

Anh hôn còn Triệu An Ninh đưa tay cởi từng nút áo sơ mi của anh ra.

“Em vội sao?" Anh ngước mắt lên nhìn cô
“Em thấy anh có vẻ làm vội hơn em!"
Trong tình huống này không vội mới chuyện, đầu óc đã rối bời rồi, chỉ muốn nhanh chóng hoà quyện lại với nhau thành một cơ thể.

Có lẽ trong bóng tối anh không thể nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của cô.

Hoắc Liên Hàn đưa đôi tay rắn chắc của mình luồn vào chiếc áo mỏng của cô, cởi bỏ chiếc váy cản trở này xuống, rồi quay cô nằm xuống giường.

Triệu An Ninh bây giờ hoả thân trước anh, Hoắc Liên Hàn nhờ một chút ánh sáng từ nến soi vào thân thể cô, anh nhìn không chớp mắt làm cô có chút thẹn thùng lấy tay che lại.

“Có gì mà ngại, chỗ nào của em mà anh cho khám vá đến!".

ngôn tình ngược
Thân thể cô còn chỗ nào mà chưa đến, từ bên trong cho đến bên ngoài của cô tất cả đều được anh tìm hiểu, cho dù chỉ là một vết sẹo nhỏ cũng được anh tìm hiểu.

“Chỉ có một mình em cởi không công bằng!"
“Được rồi, anh cởi là công bằng rồi chứ gì!"
Hoắc Liên Hàn cởi áo ra để lộ cơ thể rắn chắc, tám múi trên cơ thể anh khiến cô thèm thuồng.

Đậu hủ của anh đến nay cũng không tồi đó chứ.

Hoắc Liên Hàn lấy tay cô ra không cho che, bắt đầu khám phá thân thể cô một lần nữa.

Anh khám phá lại cơ thể cô một lần nữa, từng dấu ô mai đỏ đều được anh đánh dấu tỉ mỉ trên cơ thể cô.

Nhìn thân thể trắng hồng của cô bây giờ toàn là dấu tích anh để lại, anh cười mỉm hài lòng.

Anh hôn bầu n9ực căng tròn đẹp mắt của cô đến mức xưng hết lên, anh vẫn không tha như một đứa trẻ đòi sữa mẹ vậy.

“Um....aa...aa...!"
Cả căn phòng tràn ngậm tiếng ngân ca của cô.

Đôi ngọc của cô bị anh làm cho dựng đứng hết lên, anh vẫn không tha vẫn tiếp tục trêu đùa, đến khi buông ra đôi ngọc của cô đã biến thành một vũng nước.

Anh tiếp tục khám phá phía dưới cô, anh luồn xuống tách nhẹ đôi chân của cô, ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn chăm chú vào nụ hoa bí ẩn đó, còn có nụ cười huyền bí của anh khiến cô không hiểu anh sẽ làm gì.

Hoắc Liên Hàn đưa tay vuốt v3 nụ hoa đó, vùng cấm địa của cô bị chạm tới làm cả người tê dại, ý trí dần mất hết bởi cơn tê dại đó.

Anh nhìn nụ hoa đó chăm chú rồi tay anh nhẹ nhàng tách nụ hoa chưa nở đó ra, anh muốn nụ hoa đó nở sớm hơn.

Nhụy h0a bên trong làm anh chăm chú hơn nhìn thứ mật ngọt đó đang trào ra, ánh mắt anh không rời thứ mật ngọt đó.

Hoắc Liên Hàn cuối người xuống hôn lên cánh hoa bị anh làm nở đó rồi dùng lưỡi cuốn hết mật ngọt bị trào ra.

“Liên...Hàn...chỗ đó...um...!đừng hôn...!dưới đó...!"
Cô cố đẩy anh ra nhưng bị anh tóm lấy tay để sang một bên và tiếp tục chuyện đang làm.

Đầu lưỡi của anh đang khám phá thứ nhụy ẩn nấp bên trong đó làm cô giật bắn mình, làm thứ mật ngọt đó trào ra nhiều hơn.

Anh thả tay cô ra, đưa tay mình xuống eo cô nâng lên làm đầu lưỡi xâm nhập vào bên trong cô sâu hơn.

“Á....áaaaaaa!"
Tiếng gợi tình của cô làm anh thêm phấn khích mà vào sâu hơn.

Tiếng rên của cô một ngày càng gấp, cả hơi thở nhịp tim cũng tăng vọt.

Hoắc Liên Hàn vẫn chưa tha cho cô, một lần nữa đưa đầu tay vào bên trong muốn khám phá sâu bên trong bông hoa bí ẩn đó còn ẩn chứa điều gì nữa!
Triệu An Ninh cũng mặc kệ anh, bây giờ còn lý trí đâu mà cản.

Bông hoa cũng đề phòng những kẻ xâm nhập bất hợp pháp vào giữ chặt lại không cho đi qua, anh không nản vẫn tiếp tục.

Chỉ là một bông hoa nhỏ làm sao cản lại được thứ trong người anh.

Một lúc sau tay anh đã đánh bại sự phòng thủ của bông hoa đó, trơn tru vào bên trong chạy vòng quanh bông hoa như đang khiêu khích vậy.

Anh lấy tay ra rồi cho tay vào khuấy đảo mọi thứ bên trong, khi ra còn kéo theo cả mật ngọt, cứ như vậy một rồi hai rồi lại ba ngón vào bên trong cô.

Miệng anh cũng không rảnh rỗi phải lo việc ở phía trên, còn phải ăn viên ngọc quý căng mọng ở phía trên nữa.

Tay anh ra vào bên trong cô thành phục, như một con ong mật bá chủ vườn hoa mật vậy.

“Um...um...!"
Sự tập kích đến đột ngột làm cô không ứng cự nỗi, không ngừng phát ra những tiếng rên mê mẩn, tay không ngừng bấu chặt vào lưng anh.

Tay anh như muốn dừng lại vậy, động tác muốn ra khỏi nụ hoa vì bên trong bị anh khuấy đảo rồi.

“Đừng dừng lại...!" Cô mê man nói.

“Em tham lam vậy, anh vẫn chưa được hưởng thụ mà!"

Anh rút tay ra đem theo thứ **** *** đó ra, đưa tay lấy c@u nhỏ muốn ra nãy giờ.

“Rất nhanh anh sẽ cho em thứ sẽ làm em thích hơn!"
Lần trước cô đau nên giờ có hơi rối.

“Làm nhẹ!"
Hoắc Liên Hàn cười nhẹ, anh cũng không biết có thể cưỡng lại sự quyến rũ của cô mà làm nhẹ lại không.

“Nếu em đau có thể cắn vào anh!"
Anh đặt c@u nhỏ muốn chào bé hoa vào, c@u nhỏ anh đứng trước cửa động như đang cười vậy.

Nhẫn nhịn bấy lâu nay tự giải quyết một mình bây giờ cũng có người giải quyết cũng.

C@u nhỏ của anh loay hoay không biết vào hay không, một lúc lâu mới đủ can đảm vào bên trong.

Vào được bên trong lại gặp sự cản trở của nhụy h0a khiến anh không thể nào vào trong.

Anh nâng eo cô lên th*c m*nh, lần này có thể vào trong cũng đã phá được phòng thủ cuối cùng của nụ hoa.

“Aaaaaaa....!"
Anh vừa vào cô đã la lên, phòng thủ lại được hoạt động trở lại ngăn chặn không cho anh tiến vào thêm, c@u nhỏ của anh không còn một kẻ hở.

Hoắc Liên Hàn đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt cô: “Ngoan, đừng ngồng người, thả lỏng..." Anh hôn môi, đưa đầu lưỡi mình vào bên trong khiến cô bị phân tán, ở dưới đã lõng ra anh liền rời môi cô để xuống đôi ngọc quý của cô, làm cô tăng thêm kh0ái cảm giúp anh có thể vào bên trong thuận lợi mà không bị cản trở..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 53: 53: Cảm Nhận H


Anh nhịp nhàng rút cậy gậy th*t của mình ra rồi lại đâm vào, gương mặt tận hưởng những kh0ái cảm như thiên đường vậy.

Triệu An Ninh vòng tay qua cô anh đón nhận từng cơn kh0ái cảm mà anh mang đến, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên mê muội.

“ Áaaaaaaa....!"
Triệu An Ninh gồng người rên lớn, bởi anh vừa chảm vào bên trong sâu của nụ hoa.

Hoắc Liên Hàn nở một nụ cười, anh đã tìm ra điểm yếu của cô rồi.

Nụ cười khó hiểu của anh khiến cô có chút dự cảm không lành.

“Á...aaaa...chậm lại...Liên Hàn...chậm lại...Áaaaa...!"
Hoắc Liên Hàn đang mê man không quan tâm cứ thế tăng tốc nhanh, anh cứ nhằm vào điểm yếu vừa rồi mà đâm.

Cả căn phòng tràn ngậm sự lãn mạn bây giờ lại tràn ngậm tiếng ngân ca của cô và sự thở d0'c của anh.

Triệu An Ninh cũng phải thả lỏng người ra đón nhận từng cơn thúc của anh, đầu óc, lý trí đều biến mất, thay vào sự tăm tối.

Hoắc Liên Hàn rút cây gậy đang gây án ra, một thứ **** *** đã theo đó ra.

Anh lỡ bắn vào trong cô mất rồi, do lúc nãy thần trí điên đảo anh chỉ muốn nhanh vào nên quên mất đeo bao.

Triệu An Ninh bị anh hành bây giờ tưởng đã xong, nhưng không anh xoay người cho cô ngồi phía trên.

Tiếp tục đưa cây gậy đang gây án dở vào bên trong, tay vòng qua eo cô thu'c mạnh xuống.

Cô ngồi trên người anh chưa hiểu tình hình đã bị anh thu'c mạnh, hai hòn ngọc cứ thế tung bay theo điệu thúc.

“Em tự mình di chuyển đi!"

Với tư thế này làm sao cô di chuyển được, khi nãy đã hành cô rồi bây giờ bắt cô tự di chuyển có phải anh đang làm khó cô.

Triệu An Ninh vẫn nghe theo tự mình di chuyển lên xuống theo dịp của bản tình ca vậy.

Hai hòn ngọc cứ thế đung đưa, anh vươn tay lên đón nhận lấy giúp cô giữ lấy bầu ngọc đung đưa, tay anh bóp lấy bóp để làm cô càng thêm k*ch th*ch.

“Liên Hàn...chúng...ta có thể...!dừng lại...!được...kh..ông?"
Triệu An Ninh nói khó khăn khi anh cứ liên tục nắm lấy eo cô thúc, hai người cũng đã làm được hai tiếng rồi cô cũng đã thấp mệt, anh cũng đã bắn vậy mà chưa có dấu hiệu của sự dừng lại.

“Ninh Ninh, ngoan!"
Anh dỗ dành cô như một đứa con nít ranh một hai tuổi vậy.

“Em...đau...lưng...tư thế này...!rất đau...!"
Anh rút ra xoay người để cô nằm xuống giường, rồi tiếp tục gây án, lần này tốc độ gây án của anh nhanh hơn lúc nãy, Triệu An Ninh có lẽ không ngờ đến nước đi này của mình, anh ra vào liên tục bên trong cô.

“Đủ rồi...Liên Hàn...dừng lại!!"
Cô mệt mỏi lại đau liền đưa tay đánh anh bắt anh dừng lại, nhưng cô là người gây ra hoạ trước mà giờ sao có thể bảo anh dừng lại dễ dàng vậy, anh nắm lấy tay cô đưa lên giữ chặt cô không thể vùng ra, kèm theo là nụ hôn tràn đầy hơi ấm của anh.

Cô bị anh làm cho khích thích phía dưới liền co lại bám chặt vào, anh bị cô khích thích lần nữa anh liền đẩy nhanh, ra vào cô một cách thô bạo tốc độ 180km trên giờ gấp mấy lần khi nãy.

“Liên...Hàn...!" Cô không thể nó được trong tình huống này, muốn cầu xin anh dừng lại nhưng anh đâu có nghe tiếp tục.

Lần này thứ mật ngọt bị anh làm cực hình đã chuyển sang màu đục, anh phải hành cô rất lâu mới ra làm đầy cả bụng của cô tràn cả ra ngoài.

Hoắc Liên Hàn vẻ mặt viên mãn như vừa giúp đỡ một người vậy.

“Vợ, em thấy thoải mái không?" Anh âu yếm
“Thoải mái cái đầu anh, biết thế đã không làm như vậy!" Cô ném chiếc gối vào mặt anh
Cô không nhìn anh, phồng miệng quay sang chỗ khác, vẻ bề ngoài giận dữ nhưng bên trong lại thoải mái sau khi vật lội với anh.

Hoắc Liên Hàn không nói gì chỉ cười rồi bước vào phòng tắm, anh xả nước nóng đủ đầy bồn tắm rồi quay ra bế cô vợ nhỏ đang hờn dỗi vào.

Cô cũng không nói gì, mặc anh phục vụ, cô ngồi trong bồn tắm hưởng thụ phục vụ Vip này.

Anh tăm xong cho cô còn mặc đồ ngủ giúp cô rồi bế ra ngoài, để cô ngồi trên sofa còn mình lại thay ga giường, bởi ga giường bị chất dịch của anh làm bẩn rồi.

Giường sạch sẽ anh mới bế cô lại, đắp chăn cho hai người, ôm cô vào lòng.

“Bã xã ngủ ngon!"
Triệu An Ninh không đáp lại vùi mình vào lồng ngực săn chắc của anh ngủ như một chú mèo nhỏ vậy.

Đậu hủ hôm nay của cô bị anh ăn trọn vẹn không trừ lấy một chỗ.

Nhìn cô như vậy anh mới thoả lòng.

Đậu hủ rất ngon.

Hờ, một người chồng miệng khen vợ ngon thì luôn có điềm, chỉ cần nhân cơ hội sơ xuất đậu hủ sẽ bị ăn mất mà không trừ lấy một miếng.

Sáng hôm sau...!
Cô tỉnh dậy vừa cử động nhẹ cơn đau eo đã ập đến, eo cũng có một vật nặng thì ra anh đang ôm cô.

Triệu An Ninh nhìn sang anh đang ngủ say, bên ngồi ánh nắng chiếu vào làm khuôn mặt thêm đẹp hơn, như một bức tranh chàng trai đang ngủ vậy.

Cô đưa tay vuốt v3 khuôn mặt anh, từng mí mắt đến mũi rồi môi, mọi thứ đều thuộc về cô.

Bất giác có một thứ gì đó làm cô để ý hơn, chiếc mền trắng bị kéo xuống để hở cơ ngực săn chắc của anh, những múi sầu riêng được hiện rõ, cô nở một nụ cười gian xảo.

Cô đưa tay xuống đụng vào cơ ngực săn chắc đó, trong lòng thêm phấn khích bàn tay không chịu sự kiểm soát mà tiến xuống phía dưới.

Hôm qua ăn đậu hủ của cô rồi, giờ cô cũng muốn ăn lại, thế là huề.

Sau mấy giây rờ xong, cô bỗng có cảm giác bay bổng muốn lên tiên.

Sao trước giờ đều rờ lại không có cảm giác như vậy? Có lẽ là rờ trộm sẽ thích hơn.

Ăn lần đầu tiên sẽ đương nhiên muốn ăn lần nữa, nụ cười tà ác lại xuất hiện.

Cô lại đưa móng vuốt ra rờ bụng anh lần nữa.

Ôi trời, cảm giác thật tuyệt!
Đậu hủ thế này biết thế mình đã ăn lâu rồi!
Triệu An Ninh đảo mắt nhắm chuẩn vào khu vực nào đó bị chăn che mất.

Nụ cười dê của cô xuất hiện.

Không biết cái bớt hình trái dâu mà mẹ nói ấy hình thù thế nào nhỉ?
Lúc này Hoắc Liên Hàn đang ngủ say, hai hàng mi nhắm tịt, rèm mi dài lung linh.

Nhìn hàng lông mi lại thấy ấm ức, lông mi đàn ông thế mà lại dài hơn cô.

Triệu An Ninh đang muốn kéo chăn ra thì một bàn tay săn chắc đã nắm lấy tay cô.

“Em rờ đủ chưa?" Giọng anh xen lẫn cả tiếng cười, anh đã tỉnh trước cô nhưng lại muốn xem cô tỉnh dậy sẽ làm gì, không ngờ lại biết được cô đang rờ thân thể mình.

“Ai thèm rờ anh, muộn rồi dậy thôi!"
Cô phản bác không chịu thừa nhận, muốn xuống giường nhưng bị anh kéo lại.

“Anh không ngại nếu em rờ thêm đâu...!" Anh vừa nói vừa áp môi lại tai cô còn thổi một hơi, làm cô nhạy cảm hết vành tai.

“Đủ rồi...không cần nữa!"
“Em chắc chắn không muốn chứ?"
“Chắc chắn!"

“Hình như còn một chỗ em chưa rờ? Đã rờ phải rờ cho đủ!"
Nói xong anh đưa bàn tay cô xuống c@u nhỏ của mình, cưỡng ép bắt cô rờ nó.

Muốn rờ trộm anh giờ bị bắt quả tang bắt rờ trực tiếp.

Triệu An Ninh khuôn mặt như muốn khóc, muốn tìm một chỗ nào đó để chui xuống.

Sao trước kia rờ không thấy ngại, còn giờ lại muốn tìm chỗ mà chui xuống.

“Thế nào, giờ em có thể nêu cảm nghĩ được chưa?"
Cảm nghĩ....!Triệu An Ninh bị sét đánh qua tai.

Trước giờ anh đâu bắt cô nêu cảm nghĩ gì đó đâu, sao giờ lại...!
“Cảm nghĩ?" Cô hỏi lại anh.

“Đúng vậy, làm gì cũng phải nêu cảm nghĩ chứ! Trẻ con sau khi làm gì đó đều phải cảm nghĩ về việc đã làm!"
Ý anh chắc cô là trẻ con sao?
Hahaha giờ bắt cô phải nêu cảm nghĩ sao? Bắt cô nêu cái khác còn được sao lại bắt nêu cảm nghĩ về cái này của anh, thật khiến cô muốn chết.

“Em muốn rờ tiếp để có cảm nghĩ sao?"
“Có rồi!"
Triệu An Ninh suy sụp: “ Em cảm thấy...là đàn ông thật tuyệt!"
Hoắc Liên Hàn nghe xong liền sặc.

“Vợ à, em thật thú vị!"
“Vợ à anh đói rồi!"
Nghe anh nói cô như được thả vậy, muốn đứng dậy xuống bảo quản gia Ngô làm đồ ăn nhưng bị anh xoay người kéo cô nằm dưới thân mình.

“Anh bảo đói, để em xuống bảo đầu bếp!" Cô đầu óc quay cuồng.

“Nhưng mà anh đói lả rồi, không dậy được!"
“Vậy anh để em dậy là được!"
“Không, nếu em dậy rồi anh ăn bằng gì!".
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 54: 54: Trà Xanh Chính Hãng


Triệu An Ninh hiểu ý anh liền muốn trốn, hôm qua đã làm rồi sáng sớm lại muốn làm nữa có phải là đang giết cô.

Sức của cô làm sao có thể chống lại cơ thể lực lưỡng của anh cho được, cuối cùng cũng phải chấp thuận, hoạt động buổi sáng với anh.

Từng tiếng rên nhỏ cho đến tiếng ngân ca lớn, rồi tiếng th* d*c đều được phát ra, cô và anh quấn quýt lấy nhau suốt hai tiếng buổi sáng.

Thật là buổi sáng bất ổn, chỉ lỡ ăn chút đậu hủ đã bị ăn lại.

Sau màn âu yếm, Triệu An Ninh nằm co rúm người như đà điểu, ngón tay vẽ vòng tròn trên ga giường.

Mẹ lừa con, rõ ràng vết bớt trên mông anh là hình trái dứa mà!
“Đang nghĩ gì vậy?" Một bàn tay to lớn cuốn cô vào lòng.

Triệu An Ninh im lặng không lên tiếng, mặc anh.

Nói thế nào nhỉ, có lẽ là cô từ chối nói chuyện với lưu manh chăng, mà nói vậy cũng có chút sai.

“Giận à?" Hoắc Liên Hàn cười mỉm: “Là em câu dẫn anh trước, còn bảo đừng dừng lại...!"
Triệu An Ninh không lên tiếng, thầm mắng anh là trên gian xảo lưu manh, ăn đậu hủ của cô hết lần này đến lần khác.

“Đừng giận nữa mà!" Anh nịnh nọt cô
“Anh sến súa vừa thôi!"
“Cho anh thơm một cái!"
Cái câu này ai mà chẳng biết, trong ngôn tình nếu cho thơm một cái thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì mất.

“Mà cái cô gái hôm qua đi với anh là ai vậy?"
“Cô ấy là bạn của anh hồi đại học mới ở nước ngoài về!"

“Nhìn không giống bàn bè tý nào!"
“Em đang ghen sao?"
“Em muốn đi tắm!" Cô đánh lạc hướng không trả lời.

Triệu An Ninh bước xuống giường, vừa đặt chân xuống giường đã ngã may có anh đỡ kịp.

“Chúng ta tắm chung!" Anh bế cô lên đi vào nhà tắm.

Chắc lần này cô phải nghỉ ở nhà tĩnh dưỡng quá, làm vừa tối vừa sáng chiếc eo nhỏ của cô đã không thể chịu được rồi.

Từ nay chắc cô sợ cho đến già mất, chỉ qua tặng cho anh quà mà làm hại mình mệt mỏi khắp người.

Anh tắm cho cô còn không quên ăn chút đậu hủ còn sót lại của cô.

________
Bữa sáng của hai người là bữa trưa của mọi người, công việc ở cty đều giao lại cho thư ký Lâm còn anh ở nhà chăm sóc vợ sau những lần vật lộn đêm qua và sáng nay.

Chắc có lẽ ông trời không thương cô rồi, thân thể của cô khắp nơi đều đau còn anh thì nhàn nhã hưởng thụ.

Càng nghĩ cô càng thấy lần sau không nên quyến rũ anh.

Chiến trường vật lộn của hai người buổi sáng và tối hôm qua người ngoài nhìn vào lại tưởng có án mạng ở đây.

Anh cũng biết điều để cô nằm nghỉ còn mình đi dọn dẹp rồi dừng lại chiếc váy liền trong suốt.

Hoắc Liên Hàn cẩn thận gấp chiếc váy đó lại, cô nhìn thấy khó hiểu anh làm vậy để làm gì liền hỏi.

“Chiếc váy đó có thể vứt đi, anh còn gấp lại làm gì?"
“Chiếc váy này là đồ quý có thể giữ lại lần sau dùng!"
“Lần sau?"
“Đúng vậy, lần sau em có thể mặc chiếc váy này đi ngủ!"
“Không có lần sau đâu!" Cô nói nhỏ.

Chỉ vì chiếc váy đó mà d*c v*ng của anh mới lên cao trào hại cô ra nông nổi phải nằm như vậy đây.

________________
Một ngày rồi hai ngày, triệu An Ninh đều phải ở nhà, sáng hôm nay là ngày “Phục công!" cũng là ngày chiếc eo nhỏ của cô đã khỏi, mấy ngày này công việc ở cty đều phải mang về nhà giải quyết, Hoắc Liên Hàn tối về còn không quên nịnh nọt vợ bằng cách xoa bóp eo cho cô.

Cô đến cty tất cả nhân viên đều muốn hỏi xem mấy ngày này chủ tịch của họ ốm đã khỏi chưa!
Nếu có ai đó hỏi chắc cô không dám nói ra là bị anh ăn đậu hủ đến mức phải ở nhà.

Cô đang làm việc thì điện thoại đổ chuông, không muốn nghe nhưng đầu dây bên kia vẫn gọi, cô đành bắt máy.

[Vợ à, sao lâu bắt máy vậy?]
[Anh nói mau lên, em còn nhiều việc phải giải quyết!]
[Anh nhớ vợ rồi!]
[Em cúp máy đây!]
[Đừng, trưa em rảnh không ăn trưa với anh!]
[Trưa em không rảnh nhưng tối có thể!]

[Vậy anh sẽ đến đón em!]
Triệu An Ninh cúp máy tiếp tục làm việc, mới nghĩ có vài ngày công việc đã tấp như núi, cũng đã giải quyết ở nhà một ít mà vẫn nhiều.

Buổi trưa cô bảo thư ký gọi đồ ăn chỉ gọi một cốc cafe và một ít bánh quy như vậy bữa trưa của cô đã có.

______
Vừa tan ca buổi chiều anh đã chạy xe đến đón cô, anh nhớ vợ cả một ngày mong được gặp liền nhưng cô lại chưa tan anh lại phải chờ ba mươi phút.

Không sao, chỉ là chờ vợ thôi!
Chỉ cần chờ vợ thì có chờ bao lâu đi nữa anh cũng cam lòng.

Cuối cùng cô cũng bước xuống, Hoắc Liên Hàn bước nhanh đến ôm cô.

“Nhớ vợ quá đi!"
“Bụng em đói rồi!"
“Được rồi, chúng ta đi ăn tối!"
Hoắc Liên Hàn hôm nay dẫn cô đi ăn thịt nướng tại nhà hàng kiểu pháp sang trọng, nhìn bàn thịt nướng anh gọi ra cô lại muốn nhanh bỏ vào miệng nhưng phải chờ cho nó chín.

Anh biết cô thích ăn nên miếng đầu tiên đã gắp cho cô thưởng thức.

Được ăn cô luôn miệng khen ngon, điều này cũng làm cho chủ nhà hàng thích.

Hai người đang ăn thịt nướng thì có một người từ xa đi đến chào hỏi: “Liên Hàn, cậu cũng đến đây dùng bữa sao?"
Là cô gái lúc trước đã đi với anh để chuẩn bị ngày kỉ niệm.

Triệu An Ninh liếc mắt cũng biết ý đồ của cô ta, không nói gì tiếp tục nướng thịt.

“Hôm nay tôi dẫn vợ đến ăn, cậu đến ăn một mình sao?"
“Tớ đến một mình!
Mà cậu không định giới thiệu vợ cậu với tớ sao?"
“Đây là vợ tôi Triệu An Ninh, còn đây là Nhạc Châu!"
Nhạc Châu đưa tay muốn bắt tay nhưng Triệu An Ninh không thèm nhìn, tiếp tục lật thịt.

“Xin lỗi, tay tôi đang bẩn không thể bắt tay!"
“Không sao! Lâu ngày không gặp có thể ngồi bàn chung không?" Nhạc Châu lên tiếng

Triệu An Ninh nghe xong nhíu mày, những loại người như vậy chỉ là câu dẫn người đàn ông khác thôi chứ lâu ngày không gặp cái gì.

Hoắc Liên Hàn có lẽ đã biết cô khó chịu nên đã từ chối thẳng: “Xin lỗi, vợ chồng tôi muốn riêng tư!"
“Vậy bữa khác có thể cùng đi uống cafe không?"
“Thời gian rảnh đều phải ở bên vợ nên không có thời gian!"
Nhạc Châu chỉ “ừm" một tiếng rồi rời đi, khuôn mặt tỏ ra thất vọng.

Cũng may anh biết điều hiểu ý cô nếu không anh mà đồng ý thì chắc không biết sảy ra chuyện gì nữa.

“Anh với cô bạn anh quan hệ tốt sao?"
“Không tốt, chỉ qua quan hệ nên mới vậy!"
“Đừng gần cô ta quá, không tốt!"
“Em đang ghen sao?"
“Không ghen!"
“Rõ ràng em ghen, nhưng em ghen như vậy làm anh rất vui!"
Hoắc Liên Hàn gắp thịt rồi quấn rau bón cho cô ăn, nhìn vợ chồng hai người như vậy khiến các cặp đôi đều ngưỡng mộ mà làm theo.

Nhạc Châu ngồi ở xa liền tức giận mà đập tay xuống bàn: “Chết tiệt, anh ấy phải là của tôi!"
Ánh mắt căm thù của cô ta đều nhìn vào Triệu An Ninh đang vui vẻ với anh.

Nhạc Châu đã theo đuổi anh đã lâu nhưng anh luôn từ chối, cô ta nghĩ chỉ cần thành công quay về chắc chắn sẽ được anh nhận lời, nhưng không như cô ta nghĩ quay về lại nghe anh đã kết hôn được hai năm.

Khi trở về muốn đến gặp anh lại vào ngày kỉ niệm hai năm ngày cưới, nên đành theo anh đi chọn bánh để có thể trò chuyện với anh.

Triệu An Ninh lại phải chuẩn bị tiếp đón Nhạc Châu rồi, cô ta chắc cũng sẽ giống mấy người kia mà dành lại Hoắc Liên Hàn, từ khi nhìn ánh mắt trò chuyện của cô ta với Hoắc Liên Hàn cô đã không ưa rồi.

Có lẽ cô ta là trà xanh chính hãng mà cô phải chuẩn bị nghênh đón..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 55: 55: Sự Chắc Chắn Của Tiểu Tam


Chỉ vì cô không thích có người chen vào bữa ăn tối đang thân mật của mình mà anh đã không chần chừ mà từ chối, cũng từ đó mà phát hiện ra một số chuyện không ngờ, một số chuyện của những kẻ trà xanh mới có.

Triệu An Ninh chỉ cần nhìn ánh mắt của Nhạc Châu cũng đã biết được ý đồ của ả.

Cô đau đầu với những kẻ như vậy, bên ngoài kia có nhiều người đàn ông đẹp cũng giàu có sao lại cứ nhất thiết phải dành người đàn ông với cô.

Càng nghĩ càng thấy nực cười.

Hôm nay cô tiện đường vào một quán cafe gần cty để mua một cốc rồi mang lên văn phòng của mình, không ngờ ở đây cô lại gặp phải người mình không muốn gặp nhất trong lúc này là Nhạc Châu.

Triệu An Ninh cố làm lơ như không thấy lấy cốc cafe rồi rời đi, nhưng Nhạc Châu lại không muốn cô đi như vậy nên đã đi đến chào hỏi.

“Chào Hoắc phu nhân, chúng ta lại gặp lại nhau rồi!"
“Chào cô!" Triệu An Ninh vẻ mặt không muốn nhưng cũng phải nở một nụ cười trên mặt.

Người càng không muốn gặp lại phải gặp, ông trời có lẽ đang chơi cô, muốn cô phải chạm mặt với Nhạc Châu.

“Không biết Hoắc phu nhân có thời gian rảnh không, có thể uống với tôi ly cafe chứ?"
“Xin lỗi, nhưng cafe tôi mua rồi, với lại giờ cty đang còn công việc cần tôi phải giải quyết rồi!"
“Vậy không biết buổi trưa có rảnh không? Tôi muốn làm thân với Hoắc phu nhân hơn!"
“Được, vậy buổi trưa gặp!" Triệu An Ninh phải đồng ý
“Vậy buổi trưa gặp!"
Triệu An Ninh đi ra khỏi quán cafe đi đến cty, Nhạc Châu bên trong mỉm cười đầy ẩn ý, nhìn bóng hình cô đi xa.

“Triệu An Ninh, để tôi xem cô có thể giữ được Liên Hàn mãi bên mình không?" Cô ta rời đi
Triệu An Ninh về cty, trong phòng làm việc của mình cô không ngừng nghỉ xem Nhạc Châu đang âm mưu gì.

Hạng người như cô ta bên ngoài rất nhiều, những kẻ hay đi cướp chồng xen vào hạnh phúc của gia đình người khác, luôn có những âm mưu bẩn thỉu làm cho chính thất phải sợ, Nhạc Châu cũng không khác, xem ra ả chuẩn bị bắt đầu rồi.

Triệu An Ninh muốn biết thêm về con người này nên đã gọi điện cho thư ký Lâm.

[ Phu nhân gọi tôi là có việc gì vậy? ]
[ Cậu giúp tôi tìm hiểu về bạn của Liên Hàn tên Nhạc Châu! ]
[ Thiếu phu nhân à, ở bên cty của cô cũng có thư ký mà sao cứ phải gọi người bận bịu này! ]
[ Vậy cậu có làm không? ]
[ Làm...làm! ]
[ Vậy tìm hiểu, điều tra từ khi cô ta đang học chung với Liên Hàn cho đến bây giờ! ]
[ Vâng! ]
[ Mà cậu đừng nói cho anh biết! ]
[ Tôi biết rồi, chào thiếu phu nhân! ]
Thư ký Lâm bên này cúp máy thì thở dài một tiếng, bên cô thì vẻ mặt lo lắng mình có thể chống lại được ả ta không.

___________
Hoắc Liên Hàn bên này thấy thư ký của mình tâm trạng không tối, làm việc vội vã lại hay thở dài, có chút nghi hoặc thư ký mình đã có bạn gái, nghe điện thoại xong lại thở dài nghiêm trọng như đang lo lắng ai đó giận vậy.

“Thư ký Lâm, cậu có bạn gái rồi sao?" Anh tò mò không chịu được mà hỏi
“Hoắc tổng, nhìn tôi giống có bạn gái lắm sao?"
“Rất giống!" Vẻ mặt anh khẳng định
“Hoắc tổng à, nói cho anh biết công việc của vị thư ký này rất nhiều không có thời gian nghỉ ngơi lấy đâu ra có người yêu!"
Nói đúng ra là không có thời gian cho riêng mình, nhưng trái lại được làm việc với anh là vinh dự, công việc có lúc nhiều có lúc ít nhưng đa số vẫn khoẻ hơn các thư ký của cty khác, do tính khí của thư ký Lâm nhút nhát giao tiếp kém với người lạ, nhất là phụ nữ.

“Vậy tôi cho cậu nghỉ vài ngày!"
“Cảm ơn Hoắc tổng đã nghỉ cho tôi, nhưng công việc rất nhiều không thể hoãn nhất là công việc của vợ anh!"Thư ký Lâm nói nhỏ dần dần.

“Công việc của cty cậu không cần lo, cậu cứ nghỉ đi kiếm người yêu đi!"
“Người yêu làm gì cho nó khổ, theo kinh nghiệm của tôi Fa vẫn khoẻ, xin phép Hoắc tổng!" Thư ký Lâm nói rồi ra ngoài.

Hoắc Liên Hàn trầm ngâm suy nghĩ câu vừa rồi của thư ký Lâm.

Nói cũng có phần đúng nhưng phần sai nhiều hơn.

Fa có thể khoẻ nhưng có vợ vẫn khoẻ hơn, đỡ phải....!
Chỉ suy nghĩ đến đó Hoắc Liên Hàn đã vội lắc đầu.

“Nhớ Ninh Ninh quá!" Anh nhìn sang tấm ảnh bên.

___________
Trưa đến, Triệu An Ninh đến chỗ đã hẹn với Nhạc Châu, không ngờ ả lại có mặt rồi.

Triệu An Ninh bước vào đã được Nhạc Châu vẫy tay gọi lại, Triệu An Ninh vẻ mặt không muốn đi đến.

“Xin lỗi đã để cô phải chờ rồi!"
“Được chờ một vị phu nhân cao quý như vậy cũng đáng!"
“Được rồi, cô gọi món đi!" Nhạc Châu đưa menu cho cô chọn món.

Triệu An Ninh nhận lấy nhìn thực đơn của menu chỉ toàn những món cô không thể ăn, toàn là món cay lại có những nguyên liệu làm cô không thể đụng, do bụng cô yếu chỉ cần ăn đồ cay hay đồ lạ bụng sẽ đau, nhưng cô cũng phải nhắm mắt chọn vài món.

Đồ ăn rất nhanh đã được đem lên, nhìn những món ăn trên bàn Triệu An Ninh liền muốn bỏ đi.

“Phu nhân dùng bữa ngon miệng!"
Nhạc Châu đã đi nhanh hơn cô một bước, đã tìm được những nhược điểm của cô nên mới hẹn cô tại quán ăn cay này.

Triệu An Ninh không muốn để cô ta cười nên đã gắp lên một ít thử.

Vừa bỏ cào miệng cơn cay đã trào đến, cô kẽ nhăn mặt nhưng cố gắng nuốt xuống.

“Phu nhân, thấy món ăn ở đây thế nào?"
“Không khó ăn!"
Hai người lại trầm mặc không nỡ chuyện, cô gắp nhỏ từng miếng ăn.

“Không biết cô và Liên Hàn đã quen nhau như thế nào vậy?"
Câu hỏi này đã có người hỏi hai lần rồi.

“Anh ấy và tôi ngủ cùng nhau từ đó quen!"
Nhạc Châu nghe vậy nhíu mày, cô ta đã cố gắng để leo lên giường anh từ khi quen nhau khi đi học nhưng không thể, vậy mà cô có thể ngủ cùng anh khi không quen.

“Cô biết không, tôi đã quen anh ấy và cũng đã tỏ tình chúng tôi còn là một cặp đôi được nhiều người ủng hộ, có thể nói là tướng phu thê!" Cô ta cố nói ra những chuyện trước kia
“Vậy sao không tiến triển nữa?"
“Lúc đó chúng tôi phải lo cho việc học nên thời gian yêu đương rất ít!"

Triệu An Ninh nhìn ra câu nói của cô ta có vấn đề, vì lúc đó theo cô được biết anh không thích cô ta nhưng cô ta trước mọi người lại tỏ ra anh là người rất thích ả.

Mặc dù như vậy Triệu An Ninh vẫn không lật tẩy để cho cô ta tiếp tục bốc nổ những câu chuyện do cô ta tạo ra.

“Nếu lúc đó tôi không đi du học chắc đã là vợ của anh ấy rồi!"
“Vậy sao? Thật tiếc!"
“Tôi bây giờ thật sự đang còn rất yêu anh ấy, tôi nghĩ...!"
“Nghĩ anh ấy vẫn còn yêu cô sao?" Triệu An Ninh xen vào.

“Tôi chắc chắn anh ấy vẫn còn yêu tôi!"
“Cô có thể chắc chắn chồng tôi vẫn yêu cô nhiều đến vậy sao? Nếu đúng như vậy thì tôi không chắc!"
“Anh ấy vẫn biết tôi bị dị ứng với cái gì, còn không cho tôi ăn những đồ lạ, anh ấy rất quan tâm tôi, mới sáng anh ấy còn mua bánh kem cho tôi!"
Nhạc Châu vừa nói vừa nhìn lên vẻ mặt của cô, xem cô có phản ứng với câu nói đó không.

Đúng là Triệu An Ninh đã để ý nhưng không có phản ứng trên mặt vẫn bình tĩnh dùng bữa.

“Nếu cô có thể nhường...!"
“Có lẽ cô đã đề cao bản thân mình quá rồi, xin phép chúc cô ngon miệng!"
Triệu An Ninh lau miệng rồi đứng dậy, khi đi còn để lại một câu: “Suy nghĩ kĩ trước khi đi làm người thứ ba, nếu không muốn thanh danh của mình bị mất!"
Nhạc Châu nhìn cô đi khuất không chịu được mà nổi khùng lật đổ hết bàn thức ăn.

“Triệu An Ninh, cô chờ đó cho tôi, không nhường thì tôi cướp!"
Triệu An Ninh cười đeo kinh rồi lên xe, cô không về cty mình mà cho tài xế chở đến cty anh..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 56: 56: Không Bằng Ninh Ninh


Triệu An Ninh không biết cô ta bịa ra cậu chuyện như vậy có ai tin không, nhưng cô vẫn cố tỏ ra mình tin những lời ả ta, xem như cho cô ta vui một lần lừa được cô.

Triệu An Ninh đến cty anh, vừa đặt chân vào sảnh các nhân viên ở đó đều ngạc nhiên và chào hỏi, tiếp tân trực tiếp báo lên cho anh, rất nhanh Hoắc Liên Hàn nhận được thông báo của tiếp tân vội vàng chạy xuống đón cô.

Hoắc Liên Hàn chạy đến ôm hôn lấy cô vợ nhỏ của mình trước mặt nhân viên, mọi nhân hiên ở đó đều phải ghen tị bởi sự sủng vợ của Hoắc tổng.

Trên phòng anh ngồi bám lấy cô không buông.

“Sao em lại đến dậy?"
“Cty em hết việc rồi, muốn đến đây ăn bánh kem cùng anh không được sao?"
Triệu An Ninh mở hộp chiếc bánh kem mình vừa mua mang đến.

Cô cắt một miếng bỏ vào đĩa rồi đưa cho anh.

“Bánh này em bảo họ làm ít ngọt, anh có thể ăn được!"
“Vợ là hiểu anh nhất!" Anh hôn vào má cô
“Anh vẫn còn nhớ Nhạc Châu, cô ta dị ứng cái gì sao?"
“Sao em lại hỏi vậy?"
“Em vừa ăn cơm trưa với cô ta nên biết!"
“Em đừng tin những lời cô ta nói, anh không nhớ một chút gì liên quan đến cô ta hết!"
Hoắc Liên Hàn luống cuống giải thích sợ cô hiểu lầm.

“Cô ta bảo anh đang rất yêu cô ta, nếu vậy anh có thể..."

“Em đang nói vớ vẩn cái gì vậy? Giữ anh và cô ta không có bất cứ điều gì hết, nên em đừng suy nghĩ lung tung!"
Chưa để cô nói hết câu anh đã đứng dậy nói lớn, anh muốn cô biết trong lòng anh chỉ có mình vô không có ai khác.

Anh và Nhạc Châu không có chuyện gì nữa, tại sao Ninh Ninh của anh lại hỏi nhiều như vậy?
Triệu An Ninh ngước nhìn anh, ánh mắt vui vẻ đứng dậy.

“Em chỉ hỏi vậy thôi, anh cũng phải nên nói cho cô ta biết những điều như vậy, em không muốn cô ta chỉ vì những điều như vậy mà làm phiền em!"
Anh không trả lời, Triệu An Ninh biết mình vừa làm anh buồn đành phải đánh trống lãng.

“Được rồi, mau lại ăn bánh với em, được rồi đừng giận em nữa!"
“Lần sau em đừng nói những lời như vậy nữa."
“Em hứa mà!"
Hai người chưa giận nhau được năm giây đã làm lành với nhau, anh thì sủng vợ, còn cô lại không muốn anh buồn ai cũng như vậy gia đình của cô không bao giờ sảy ra cuộc cãi vã quá một phút.

Triệu An Ninh hôm nay được tan về sớm, nên cô về thẳng biệt thự, cô xuống bếp thay đầu bếp nấu bữa tối cho anh.

Làm bữa tối xong cô bưng ra bàn ăn, sắp bàn ăn ngọn gàng, cô đang sắp thì có một bàn tay ôm cô từ phía sau.

“Xem hôm nay ai nấu bữa tối cho anh nè!"
“Anh ngồi xuống ăn đi!"
Hoắc Liên Hàn buông cô ra ngồi xuống bàn ăn, nhìn bàn ăn toàn món mình thích anh lại cảm động, vì rất lâu anh mới được nhìn thấy đồ ăn cô nấu cho mình.

“Hôm nay em làm toàn món anh thích nên anh phải ăn hết đừng để thừa!"
“Anh sẽ ăn hết mà!"
Triệu An Ninh cười rồi cùng dùng bữa với anh, cô đã biết được trước anh sẽ không ăn hết tất cả món cô làm được nhưng cũng rất vui.

Bữa ăn đã kết thúc nhưng thức ăn trên bàn vẫn đang còn nhiều, Hoắc Liên Hàn nhìn cô, Triệu An Ninh cười hỏi anh cố tỏ ra thất vọng.

“Anh bảo sẽ ăn hết mà, sao vẫn còn?"
“Ninh Ninh, anh không muốn làm em thất vọng nhưng anh thật sự ăn rất no rồi!"
“Được rồi, anh mau lên phòng đi để em dọn dẹp!"
Triệu An Ninh kéo ghế đứng dậy muốn dọn những thức ăn còn thừa đi, Hoắc Liên Hàn đi đến cản cô lại.

“Những thứ này vẫn ăn được, bỏ vào tủ lạnh mai hâm nóng vẫn ăn được!"
“Những thứ này đều là đồ ăn thừa?"
“Đồ tự tay em nấu, không thể bỏ!"
Hoắc Liên Hàn lấy đồ bọc thực phẩm lại bọc những đĩa đồ ăn còn thừa bỏ vào tủ lạnh, còn không quên dặn quản gia ngày mai cho đầu bếp hâm nóng lại cho mình.

_________
Sáng hôm sau đúng như dự đoán của cô, đầu bếp đã làm nóng thức ăn hôm quả lại cho anh.

Hoắc Liên Hàn dùng bữa vẫn ngon miệng, còn bảo cô nay về sớm một chút làm đồ ăn cho anh.

Sau khi dùng bữa sáng anh và cô đều đến cty, hôm nay cũng không mấy đặc biệt nhưng đối với Nhạc Châu lại là ngày rất đặc biệt.

Sau khi chở Triệu An Ninh đến cty anh đã gọi cho cô ta bảo gặp mặt.

Nhạc Châu đang ở nhà vừa nghe anh muốn gặp mình liền đi sữa soạn rất tỉ mỉ.

Cô ta mừng thầm trong bụng là anh sẽ quay lại với ả, nhưng đâu biết đây là cuộc gặp mặt đe dọa cũng như khuyên cô ta đừng làm như anh vẫn đang còn quan tâm đến mình.

Đến chỗ hẹn Nhạc Châu vui mừng ngồi xuống.

“Anh có chuyện gì mà gọi em ra gấp vậy?"
“Ngồi xuống trước đi!" Anh nhàn nhã uống cafe không thèm nhìn lên.

Nhạc Châu ngồi xuống và gọi một ly nước ép hoa quả.

“Em ngờ xuống rồi, anh mau nói đi!"
Nhạc Châu không thể chờ được nữa, muốn nghe anh nói điều gì.

“Cô đừng lôi chuyện trước kia ra nói với Ninh Ninh, cũng đừng bịa ra những câu chuyện trên mây!"
Nhạc Châu nghe xong liền đơ ra: “Em bịa ra sao bao giờ? Những điều em nói đều là thật!"
“Tôi không quan tâm cô nói những gì chỉ cần cô đừng nói trước mặt Ninh Ninh làm cô ấy hiểu lầm!"
“Vậy còn em, anh không nghĩ đến cảm nhận của em sao?"
“Tôi và cô không có quan hệ gì cả, cũng không có quyền gì quan tâm!"
“Em yêu anh chẳng lẽ điều đó vẫn chưa đủ?"
Hoắc Liên Hàn không trả lời.

“Cô ta là cái thà gì đến sau lại có tất cả? Còn em và anh quen nhau mấy nhiêu năm lại không bằng một phần của cô ta sao?"
“Cho dù có quen từ trước đi nữa thì cô vẫn không bằng Ninh Ninh, cho dù một chút!"
“Nếu anh vẫn còn để bụng chuyện trước kia thì cho em xin lỗi, chúng ta làm lại...!"
“Tôi chỉ nhắc cô vậy, nếu lần sau còn nói ra những chuyện không đúng về tôi và cô cho Ninh Ninh thì tôi cho cô thấy nấm mồ là gì!"
Hoắc Liên Hàn đứng dậy không thèm nghe cô ta nói hết câu đã đi ra xe, để lại cho cô ta cơn tức giận lên đến tận não.

Nhân viên vừa mang nước ra cho cô ta cũng bị vạ lây, bị ả đổ cả cốc nước lên người còn không ngừng mắng.

Cơn tức giận của ả còn lớn hơn khi gặp Triệu An Ninh trưa hôm qua.

“Thứ tôi không có được thì đừng mơ ai có!"
Nhạc Châu mang cục tức rời khỏi nhà hàng, cô ta đã điều tra mọi thứ về Hoắc Liên Hàn lẫn cả Triệu An Ninh, không ngờ hai người họ lại khó có thể cãi nhau đến vậy.

Lúc trước Hoắc Liên Hàn luôn mang trên mình khuôn mặt lạnh băng, không cảm xúc, trước kia cô ta chỉ xem là đồ giải trí chơi qua loa, tung tin hai người đang hẹn hò để làm trò với anh.

Không hiểu sao một người không có cảm xúc trên mặt Triệu An Ninh lại chịu đựng được? Không phải bây giờ anh là người đứng đầu Hoắc thị cô ta cũng không về đây, mà ở bên nước ngoài tìm vài tên đàn ông giàu có để hưởng thụ rồi.

Nếu cô ta biết trước được thì đã về từ sớm rồi, bây giờ không còn người để hợp tác, nếu cô ta về sớm hợp tác với Triệu Thanh Kỳ thì kết cục đã khác rồi.

Cô ta hận không thể biết sớm để quay về.

Hận lúc trước khi còn đi học không biết nắm bắt cơ hội để làm Hoắc phu nhân..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 57: 57: Cãi Vã


Giờ cô ta hận thì cũng đã quá muộn rồi, giờ hận cũng đâu còn ích gì nữa.

Cũng tại cô ta trước kia chỉ xem ảnh là thú vui thường ngày, trà đạp anh, bây giờ anh cao quý cô ta cho dù muốn với đến cũng không được.

_____
Triệu An Ninh đang ở cty làm việc bỗng thấy bụng mình đau, liền gọi cho thư ký bên ngoài mang nước ấm vào.

Cô cầm ly nước ấm uống xuống vẫn không hề giảm đi phần nào của đau bụng, thư ký ở bên phải gọi xe cứu thương đến mang chủ tịch đến bệnh viện.

Trên xe cứu thương đến bệnh viện cô liên tục ôm bụng, liên tục nôn mửa không ngừng.

Bạch Huyền Y cũng ở bệnh viện vừa nghe bệnh nhân là cô liền đi đến phòng bệnh.

Bạch Huyền Y bên ngoài cũng thấp thoảng lôi điện thoại ra gọi điện cho Hoắc Liên Hàn.

Hoắc Liên Hàn đang họp nên điện thoại đã tắt nguồn, Bạch Huyền Y sốt ruột đành phải gọi cho Lâm Chí Nhất.

Thư ký Lâm nghe điện thoại xong lập tức vào phòng họp nói nhỏ cho anh biết tình hình của phu nhân.

Hoắc Liên Hàn nghe xong vứt cuộc họp đang còn dang dở mà lái xe đến bệnh viện.

Do ăn đồ cay hôm qua với cô lại hay uống đồ lạnh dẫn đến đường ruột không chịu được mà viên dạ dày cấp tính.

Hoắc Liên Hàn vào phòng bệnh bị gương mặt tái nhợt của cô doạ anh.

Anh không biết tại sao trước giờ cô không bao giờ ăn cay lại dẫn đến viên dạ dày cấp tính phải chuyền nước.

Hoắc Liên Hàn trong lòng như lửa đốt nhìn cô vợ nhỏ của mình rồi nhìn sang đống thuốc phải tiêm vào người Ninh Ninh của mình anh lại lo hơn.

“Giờ em cảm thấy thế nào rồi? Tại sao lại bị viên dạ dày cấp tính."
Cô vừa tỉnh đã bị anh gặn hỏi.

Triệu An Ninh vẻ mặt đang đau khó trả lời.

“Thôi được rồi, em nghĩ ngơi đi!"
Y tá lại đến thay bình chuyền nước cho cô rồi nhanh chóng rời đi.

Anh ngồi trên ghế từ xa nhìn vào gương mặt cô, trong ánh nắng chiếu vào gương mặt ngày nào còn vui vẻ giờ lại xanh nhợt.

Triệu An Ninh nằm đó không thể nào chợp mắt được, cơn đau bụng lại kéo đến cô kẽ rên lên một tiếng.

Bạch Huyền Y đi đến cúi xuống hỏi: “Em vẫn còn đau sao?"
“Tàm tạm!" Giọng cô yếu ớt
Tàm tạm cái đầu cô! Rõ ràng trông có vẻ rất đau mà cứ cố tỏ ra mạnh mẽ.

Triệu An Ninh cố tỏ ra như vậy để anh không phải lo.

“Tự dưng tự lành lại bị như vậy, khiến người ta không khỏi lo!" Anh ngồi từ xa khoanh tay nói.

“Chỉ qua em muốn ăn thử!"
“Nếu lần sau còn thử anh sẽ không tha cho em!"
Bạch Huyền Y ở lại hỏi thăm một lúc rồi rời đi.

Triệu An Ninh nằm trên giường nhìn anh lo cho mình cũng thấy có lỗi, nếu không phải hôm qua cô không cho Nhạc Châu có cơ hội phải nắm được điểm yếu của cô đã không ra như thế này.

“Xin lỗi, làm anh lo lắng rồi!"
“Em biết anh sẽ lo lắng, còn ăn đồ cay!"
Triệu An Ninh trầm mặc không nói gì, khuôn mặt nhíu lại.

Hoắc Liên Hàn đi đến ngồi xuống bên cô, tay rờ bụng: “Vẫn còn đau?"
Triệu An Ninh bị cơn đau làm cho không thể trả lời chỉ gật đầu.

Hoắc Liên Hàn đưa tay xoa nhẹ bụng cô, giúp cô phần nào bớt đau hơn.

Tô Diễm và thư ký Lâm cũng đến bệnh viện thăm cô.

Vừa vào thấy cảnh trước mắt lại đóng cửa lại, rồi đưa tay gõ cửa mới vào.

“Chị đến thăm em!"
“Sao giờ trông em tiều tụy vậy? Thật không biết chăm sóc cho bản thân!"
Tô Diễm ngồi xuống gọt táo cho cô.

____________

Đến chiều, trong phòng bệnh của cô chỉ có anh và cô, Hoắc Liên Hàn đang chăm sóc cô thì cách cửa phòng mở ra, đi đến là Nhạc Châu.

“Cô đến đây làm gì?" Anh sắt lạnh nói
“Em đến thăm bệnh, cũng như xin lỗi vì không biết Hoắc phu nhân không ăn được cay lại mời dùng bữa ở quán nhà hàng cay!"
“Thì ra cô khiến vợ tôi bị như vậy!"
“Em không sao, Liên Hàn!" Cô kéo anh lại lắc đầu.

“Mời cô đi cho, vợ tôi đang mệt không muốn nói chuyện với người ngoài!"
“Chúng ta nói chuyện một lát được không?" Nhạc Châu hỏi.

Hoắc Liên Hàn nhìn cô rồi đồng ý ra bên ngoài nói chuyện, Triệu An Ninh nhìn hai người rời đi lại thầm mắng anh không biết từ chối.

Cô ta là tiểu tam muốn xen vào giữa hai vợ chồng mình vậy mà lại đồng ý dễ dàng như vậy!
Triệu An Ninh nhìn hai người đi ra ngoài cũng xuống giường mà đi theo.

Cô muốn biết Nhạc Châu có chuyện gì muốn nói với anh nên đã nấp phía sau để nghe lén.

“Anh cho em hỏi một câu cuối được không?"
“Cô hỏi nhanh lên tôi còn phải vào chăm vợ!" Anh châm một điếu thuốc lá hút
“Anh còn yêu em không?"
“Trước giờ tôi không hề yêu cô!"
“Vậy lúc trước anh và em ngủ cùng nhau thì sao? Lúc đó anh nói sẽ chịu trách nhiệm với em!"
Triệu An Ninh nghe câu nói xong liền ngây ra tại chỗ không tin vào tai mình, anh nó chưa bao giờ đụng vào cô ta tại sao giờ lại nói ngủ.

“Tôi đã nói rồi chuyện đó là hiểu lầm"
“Không có hiểu lầm gì hết!" Cô ta hét lén.

Hoắc Liên Hàn muốn rời đi nhưng Nhạc Châu nhìn đã thấy cô muốn cô thấy được cảnh tiếp theo nên đã kéo anh lại hôn vào môi.

Triệu An Ninh lần này đứng không vững ngã xuống, Hoắc Liên Hàn nghe thấy tiếng động liền đẩy mạnh cô ta ra chạy lại phía cô.

“Ninh Ninh sao em lại ở đây?"
Hoắc Liên Hàn muốn đỡ cô dậy nhưng bị cô hất tay ra.

“Em về đây!" Nhạc Châu như được mong muốn ung dung ra về.

Triệu An Ninh thẫn thờ bước về phòng, Hoắc Liên Hàn không thể dìu cô đành phải đi phải sau.

“Ninh Ninh, mọi chuyện không như em nghĩ đâu, chuyện đó chỉ là hiểu lầm!"
“Em mệt rồi!"
Hoắc Liên Hàn không biết giải thích như thế nào mới làm cô hiểu, bởi chính chuyện đó là anh bị hại, anh chưa đụng vào cô ta, bởi cô ta vu khống nên anh mới phải nói sẽ chịu trách nhiệm.

“Em nghe anh nói được không?" Anh nắm lấy tay cô
“Anh còn muốn giải thích cái gì? Anh nói dối em còn chưa đủ sao gì còn muốn nói cái gì?" Cô hét lên.

Hoắc Liên Hàn nhìn cô như vậy xoay người bỏ đi mà không quay lại an ủi cô như trước, tiếng đóng cửa làm cô mơ hồ tay với lấy chiếc cốc bên cạnh ném xuống.

“Anh đi luôn đi...!đừng quay lại nữa!"
Anh nói chưa đụng vào người cô ta vậy mà giờ người ta lại nói anh đã ngủ cùng, còn hứa sẽ chịu trách nhiệm.

Triệu An Ninh một lòng tin tưởng từng câu từng chữ của anh vậy mà anh lại nói dối được.

Anh rời khỏi bệnh viện cô cũng không ăn không uống bất kỳ thứ gì, cứ im lặng nằm trên giường.

Bạch Huyền Y biết chuyện đến khuyên cô cũng không lay chuyển được.

Chuyện Nhạc Châu và Hoắc Liên Hàn đã ngủ với nhau hay chưa đến Bạch Huyền Y cũng không thể nào biết, bởi lúc đó bọn họ liên hoan uống say cũng không biết chuyện gì.

Có lẽ cuộc cãi vã lần này cũng là bước đầu tiên của Nhạc Châu trong cuộc quấy nhiễu hạnh phúc của hai người..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 58: 58: Không Có Lần Sau


“Ninh Ninh, em đừng giận cậu ấy nữa, bây giờ trong lòng Hoắc Liên Hàn chỉ có em thôi không có bất kỳ người phụ nữ khác!"
Cái này thì thì Bạch Huyền Y chắc chắn, bởi cách anh đối xử đã nói lên tất cả, cách bảo vệ cô khỏi mọi chuyện đó Triệu Thanh Kỳ gây ra cũng đã chứng tỏ Ninh Ninh quan trọng với Hoắc Liên Hàn đến chừng nào.

Triệu An Ninh không lên tiếng nằm trên giường lắng nghe Bạch Huyền Y kể lại mọi thứ khi đang còn đi học cùng.

___________
Tối đến bụng cô đã sôi sùng sục khiến Triệu An Ninh không tài nào chợp mắt được, hai mắt cô xưng lên vì khóc trong lòng lại đang lo lắng cho anh, Hoắc Liên Hàn ra ngoài từ lúc chiều đến giờ vẫn không thấy đâu.

Triệu An Ninh ngồi dậy rói ít nước uống, do không ăn tối nên bụng cô lại chuyển đau, cô lấy hộ bánh ngọt ở đầu tủ ra ăn.

Cạch
Tiếng mở cửa đã làm cô để ý, ánh sáng nhẹ của chiếc đèn ngủ giúp cô nhìn rõ là ai, người bước vào là anh, Hoắc Liên Hàn bước chân loạn choạng vào, trên người nồng nặc mùi rượu.

Triệu An Ninh để hộp bánh xuống muốn đến đỡ anh thì bất thình lình anh quỳ xuống trước mặt cô.

“Vợ, anh xin lỗi...hức...!đừng giận anh nữa...hức hức...!"
Hoắc Liên Hàn giống như một đứa trẻ khóc lóc đòi đồ chơi vậy.

“Vợ, anh xin lỗi...hức...hức...!" Anh vừa nấc vừa nói.

Triệu An Ninh không đỡ anh muốn xem anh muốn dở trò này.

Đúng là say không biết trời đất là gì, xem bệnh viện như là nhà mà khóc lóc!
“Vợ, anh xin lỗi...anh không cố ý giấu em...!hức...!hức...!"
Hoắc Liên Hàn quỳ dưới đất không ngừng khóc lóc không ngừng van xin, người ngoài nhìn vào lại tưởng bị vợ đánh cũng đúng!

Hoắc Liên Hàn khóc lóc, chắc hẳn cũng sẽ không ai biết được đây là vị tổng tài lạnh lùng, băng giá quanh năm vậy mà bây giờ khóc lóc xin lỗi như một đứa trẻ bị mẹ phạt.

Hoắc tổng đại nhân kiêu ngạo ngày nào đó đâu ư?
“Vợ đừng giận anh nữa...em giận anh không biết dỗ...!hức hức...!
Nếu em muốn mắng muốn đánh anh cũng được chỉ cần em nguôi giận!"
Anh vừa nói vừa lấy tay tát vào mặt mình.

Triệu An Ninh vội ngăn tay anh lại, ngồi xuống ôm anh vào lòng mà an ủi: “Không giận nữa...!không giận nữa!"
Hoắc Liên Hàn như đứa trẻ tìm được hơi ấm của người mẹ, anh quơ tay ốm lấy cô nhưng vẫn khóc.

Vợ giận chồng vì đã nói dối, anh chồng lại không biết dỗ vợ đành đi uống rượu rồi khóc lóc như một đứa trẻ.

Chuyện này đúng thật nực cười...!!!
Triệu An Ninh giận cũng không thể để anh ngủ dưới đất được, cô khó nhọc dìu anh lên giường bệnh của mình.

Anh vừa rời khỏi cô chưa được mấy giây đã làm nũng rồi: “Vợ, em đừng đi!"
_________
Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy thấy đầu đu như búa bổ, anh lại nhìn thấy Ninh Ninh nằm ở sofa chật hẹp ngủ, do giường chật nên cô mới phải ra sofa ngủ.

Hoắc Liên Hàn xoa đầu, anh nhớ mang máng chuyện tối qua.

.

Truyện Mạt Thế
Hôm qua nhìn cô giận như vậy anh không biết làm sao, cũng không biết giải thích làm sao cho cô nguôi giận, cuối cùng anh một mình đến quán bas uống rượu cho đến say bí tỉ.

Đúng rồi, anh nhớ mình còn đến bệnh viện xin lỗi cô, nhưng không biết Ninh Ninh của anh đã nguôi giận chưa?
Anh đi đến chỗ cô nằm muốn đắp mền cho cô nhưng chưa đặt xuống cô đã tỉnh.

“Anh dậy rồi sao?" Cô dụt mắt nói
Anh vội lùi ra xa không dám đứng gần cô, nhìn cô với ánh mắt tội lỗi.

Thấy cô cứ xử bình thường với mình anh lấy làm lạ, nghĩ cô vẫn đang giận mình.

Ánh mắt anh lủi thủi nhìn về phía cô.

Chẳng lẽ anh đã quên mất chuyện tối hôm qua, khóc lóc như một đứa trẻ rồi sao?
Nhìn ánh mắt anh Triệu An Ninh cũng đã biết được câu trả lời.

Anh đã quên hết chuyện hôm qua rồi!
“Anh không nhớ gì sao?" Ninh Ninh ngồi dậy.

Hoắc Liên Hàn ngơ ngẩn lắc đầu.

Nhìn anh như vậy cô lại muốn cười nhưng lại thôi.

“Vợ, anh xin lỗi!"
Anh đứng cách cô hai mét nghiêm túc nói.

Triệu An Ninh trầm mắt không nói gì, từng bước tiến về phía anh.

Thấy cô từng bước tiến về phía mình anh không lùi bước mà đứng in, cô bước lại đưa tay lại thì Hoắc Liên Hàn nhằm mắt lại, vài giây sau anh không cảm nhận được trên mặt mình có sự va chạm, thay vào đó là sự ấm áp từ tay cô, anh mở nhẹ mắt ra nhìn thì ra cô đang v**t v* khuôn mặt anh.

Anh đang nghĩ Ninh Ninh sẽ tát mình sao? Anh quá vu vơ rồi!
Triệu An Ninh với người thơm lên trán anh: “Xin lỗi!"
Bỗng dưng được cô xin lỗi anh liền đẩy nhẹ cô ra, lắc đầu: “Là lỗi của anh, không cần em xin lỗi!"
“Xin lỗi vì hôm qua đã nặng lời với anh!"
“Là lỗi của anh, anh không nên giấu em chuyện đó!"
Hai người ôm nhau tỏ sự tha lỗi cho đối phương.

Hai người đang thấm thía thì tiếng cửa phòng lại mở ra, người đi vào là bác sĩ và y tá đến khám cho cô, nhìn cảnh tượng trước mắt cả nấy người đều phải đi ra.

“Hai vị cứ tiếp tục!"
Triệu An Ninh cười, rồi nhìn anh: “Em vẫn chưa hết giận đâu, nên anh mau chóng điều tra xem chuyện của anh và Nhạc Châu có đúng không rồi nói chuyện tiếp!"
Sao mà hết giận nhanh được...!!!
“Anh sẽ tìm hiểu!"
“Vợ, anh chỉ có một mình em thôi, trong lòng anh không có hình ảnh của người con gái khác ngoài em!"
“Nên vợ cứ yên tâm!"
“Vẫn không nên yên tâm, bên ngoài kia có rất nhiều người muốn lên giường với anh, sao em có thể yên tâm!"
“Anh là người mắc bệnh sạch sẽ, những kẻ xa lạ anh đều không tiếp xúc!" Hoắc Liên Hàn khẳng định.

“Vậy còn khi ngủ với em ở khách sạn, lúc đó em cũng là người xa lạ sao còn ngủ với em?"
“Cái này...!"
Có lẽ là do duyên số của hai người.

“Lúc đó anh tưởng em là vạn giường vậy anh đã có bao nhiêu bạn giường mà em không biết không?"
Nghe cô hỏi như vậy anh cũng rất khó trả lời, anh mặc dù là người sạch sẽ nhưng những lần chọn bạn giường đều phải sạch, và chỉ tiếp xúc một lần không có lần thứ hai, cô hỏi vậy khiến anh khó nói.

“Anh đừng giấu em, mau trả lời em!"
“Anh thật sự không biết, bọn họ anh chỉ qua lại một lần sau việc đều cho họ ra nước ngoài!"
“Vậy có bao nhiêu người?"
“Chưa đến hai người!" Anh thật thà dơ hai ngón tay lên.

Hoắc Liên Hàn ánh mắt thật thà lại kèm theo sự vô tội khiến cô cười: “Lần này em tin nếu để em biết thì anh đừng có trách em ly hôn!"
“Nhất định không có lần sau nói dối em!"
Hoắc Liên Hàn vội ra mở cửa cho bác sĩ đang đứng ở bên ngoài vào khám lại cho cô.

Cũng may dạ dày của cô đã ổn định vó thể xuất viện ngay buổi sáng.

__________
Tại nhà trọ của Nhạc Châu.

Cô ta từ lúc thấy được cảnh tượng Ninh Ninh và Hoắc Liên Hàn cãi nhau liền trở nên vui sướng, vui đến mức tối ngủ cũng cười.

Nói chung là Nhạc Châu đang mộng tưởng sẽ được cưới anh nên cười như kẻ trốn trại vậy!
“Cái chức vị Hoắc phu nhân sớm sẽ là của mình thôi, hahahah....!"
Nhạc Châu đem sự vui mừng đó đi ngủ rồi đem vào trong giấc mơ, giấc mơ của cô ta toàn là sự khen ngợi của mọi người...!đâu có được giấc mơ nên hồn.

Sáng sớm cô ta đi vào nhà hàng ăn không quên khoe khoang sự giàu có sắp đến với mình.

Nhạc Châu cũng giống những kẻ đã được ra đảo khỉ chơi kia thôi, hay bày ra những chiêu trò để chia tách Ninh Ninh và Hoắc Liên Hàn đều có một kết cục giống nhau thôi..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 59: 59: Tấm Ảnh Bí Mật


Triệu An Ninh được xuất viện ngay sáng hôm đó, cô được anh nâng hơn nâng trứng, đồ ăn không được nóng quá đặc biệt là không có những thứ không tốt cho dạ dày của cô, anh muốn tất cả mọi thứ phải thật hoàn hảo cho vợ mình.

Về được đến nhà Triệu An Ninh liền thấy vui vẻ, thoải mái hẳn lên.

Cô từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ đến bệnh viện nếu ốm thì bà mẹ kế của cô sẽ tự tiêm cho một liều thuốc giảm sốt, nhiều khi cô sợ còn không giám để lộ ra là mình đang sốt cứ thế chịu đựng, vậy mà từ khi bên anh liên tục phải đi vào bệnh viện.

Trác Ân Ly, Tô Diễm và Hoắc Yến Anh đến thăm, Triệu An Ninh và anh cũng rất nhanh mà xuống bên dưới trò chuyện, cuộc trò chuyện vui vẻ thì một giọng nói cất lên đã làm mất đi cuộc trò chuyện vừa rồi.

“Chào mọi người!"
Nhạc Châu tươi cười bước vào trên tay còn xách theo một làn hoa quả.

Nhạc Châu sáng sớm đã nhận được tin cô đã xuất viện liền tức tốc mà đến lập tức, cô ta háo hức muốn nhìn thấy cảnh nhà tan cửa nát của hai người, cô ta rất muốn xem cái cảnh hai người cãi vã vì chuyện này, muốn nghe một trong hai người Triệu An Ninh thốt ra hai chữ “Ly hôn" nên đã đến.

Chắc cô ta đâu ngờ bây giờ Hoắc Liên Hàn đang điên vì ta, làm Ninh Ninh anh giận cả buổi tối.

“Chỗ đây là nơi cô nên đến sao?" Anh khó chịu hỏi
“Anh, em muốn lên phòng nghỉ!"
“Em dìu chị!"
Trác Ân Ly dìu Ninh Ninh lên phòng, khi đi qua Nhạc Châu còn nở một nụ cười tỏ vẻ thân thiện.

“Có vẻ mọi người không chào đón em thì phải!" Nhạc Châu miệng thì nói vậy tỏ vẻ không được chào đón nhưng chân vẫn bước lại ghế ngồi.

Ở đây đúng thật không chào đón những kẻ ‘Trà không ra trà bã không ra bã!" Hoắc Yến Anh ức chế thay em dâu.

“Chị sao lại nói em như vậy? Mà trông chị vẫn trẻ đẹp như trước nhỉ?"

“Nhờ được loại bỏ bã thừa trong người nên giữ được vẻ đẹp!"
Câu trả lời nhằm ý nói móc của Hoắc Yến Anh làm Tô Diễm ngồi bên phải cười.

“Quản gia tiễn khách!"
“Liên Hàn, em vừa mới tới mà, em chỉ muốn đến thăm anh một lát thôi!"
“Đừng gọi tên tôi như vậy?"
“Không biết cái loại trà này lúc nào mới bị thiêu đến chó nó cũng không thèm ta!" Tô Diễm không chịu được nói móc một câu
“Nè cô, cô bảo ai ô thiêu?" Nhạc Châu gân cổ lên hỏi
“Có bảo ai đâu, tôi nói vu vơ ai nhột thì nhột à nha!"
“Cô!.

!"
“Quản gia ông không nghe rõ sao? Tiễn khách!" Hoắc Liên Hàn hét lên
“Xin lỗi thiếu gia.

"
Quản gia Ngô cúi người rồi vẫy tay cho hai tên vệ sĩ ở ngoài vào lôi cô ta ra ngoài.

Cô ta bị lôi ra ngoài không thương tiếc, mặc dù là một người mẫu có tiếng xinh đẹp nhưng đối với những người vệ sĩ của Hoắc tổng thì không khác một chiếc lá rơi dưới cống ngoài đường, cô ta vị lôi ra không tự nguyện dãy dụa nhưng bị xách vứt ra bên ngoài.

“Liên Hàn, anh mau ra nói chuyện với em! Liên Hàn! !"
“Cô có nín họng không, nếu không thì đừng trách thả chó!"
Cô ta bị đám vệ sĩ đe doạ vẫn không sợ vẫn tỏ ra cao quý.

“Các người dám lớn tiếng với một người cao quý như tôi sao? Lũ thấp hèn dám ngạo mạo sao?"
“Loại cô mà cao quý cái nỗi gì? Cô thấy không đến con chó nó còn ở trong còn cô xem kìa! !"
“Mấy người!.

"
Nhạc Châu không thể nói lại, hai tên vệ sĩ cười vào mặt ả rồi quay vào bên trong.

__________
Trên phòng Trác Ân Ly đang trò chuyện giúp vơi đi phần nào trong Triệu An Ninh.

Trác Ân Ly cũng không ưa cô ta, bởi cái tính ngông cuông của ả mà khiến cho ả mất hết cái nhìn tốt từ mọi người.

“Cậu đừng bận tâm đến cô ta làm gì, cứ xem đó là một bã trà hư đi!"
“Tớ không để tâm!"
“Cậu không để tâm, sao lại buồn?"
“Cậu có thể giúp tớ điều tra về cô ta khi đang hoạt động ở bên nước ngoài rồi được không?"
“Cậu điều tra để làm gì?"
“Muốn xem cô ta sống bên đó đã ngủ cùng bao nhiêu người rồi, mà cậu điều tra trong âm thầm đừng để ai biết!"
“Ừm!"
Trác Ân Ly đồng ý với cô.

Triệu An Ninh muốn xem ở bên đó vị nữ người mẫu cao quý này đã qua lại với bao nhiêu tên đàn để có thể với đến cái chỗ đó.

________
Ở dưới nhà, Tô Diễm và Hoắc Yến Anh vẫn đang mắng Nhạc Châu.

“Không ngờ đến cô ta lại có chiếc mặt dày như vậy? Không biết đã đắp bao nhiêu lớp bê tông lên mặt rồi!" Tô Diễm lên tiếng
“Em lên phòng với vợ đây!"
Hoắc Liên Hàn đứng dậy lên phòng, anh bước đến cầu thang thì Trác Ân Ly cũng đi xuống.

“Bê tông nào có thể đổ vừa cái mặt cô ta, cái loại đó đem đến cho tôi lót chân tôi còn mắng cho!" Hoắc Yến Anh châm điếu thuốc trên tay rồi đứng dậy đi ra cửa.

“Hôm nay tôi rảnh, ba chúng ta cùng đi uống nước được không?"
“Tôi hôm nay cũng đang rảnh!"
Ba người đi chung xe của Hoắc Yến Anh đến nhà hàng nước.

Trên phòng Triệu An Ninh đang xử lý việc ở cty trên laptop thì anh vào ngồi bên cô.

Hoắc Liên Hàn ngồi xuống nhìn cô làm việc không nói gì, cứ thế nhìn chằm chằm cô một lúc lâu miệng còn cười.

“Trên mặt em dính gì sao?" Cô vẫn làm việc
“À không, tại vợ anh đẹp quá nên muốn ngắm!"
Anh lại sến quá rồi đó.

Cô cười tiếp tục làm việc, cứ nghĩ vậy anh sẽ không nhìn cô nữa nhưng Hoắc Liên Hàn vẫn nhìn như không thể tự chủ được mắt vậy.

“Đừng nhìn nữa! em không làm việc được!"
Triệu An Ninh có lấy tay che mắt anh cũng không được, ngược lại tay cô còn bị anh giữ chặt lại rồi không ngừng thơm lên.

“Vợ à, để em lâu nay phải buồn rồi!"
Để vợ nhỏ của anh phải chịu đựng những chuyện vốn không nên có, còn phải gánh vác những nỗi lo lắng buồn phiền.

Trước giờ anh không bao giờ lo lắng cho bất kỳ ai nhưng từ khi có cô trong đời thì anh liền học được cách lo lắng cho đối phương, suy nghĩ và chăm sóc.

“Em không buồn nhưng hiện giờ em đang rất giận đó! " Triệu An Ninh tròn mắt nhìn anh
Hoắc Liên Hàn liền hiểu ra thì bỏ tay cô ra cười: “Đừng giận! đừng giận!"
___________
Hai ngày sau Trác Ân Ly đến cty của cô để đưa tài liệu mình đã điều tra được về Nhạc Châu.

Triệu An Ninh cầm trên tay tập hình ảnh cùng những đoạn video vào khách sạn cùng đàn ông của cô ta.

Cô tỉ mỉ xem danh sách những tên đã qua lại với cô ta, không ngờ trong từng nấy năm cô ta có thể qua lại nhiều được đến vậy.

Nhìn con số năm mươi người mà cô không dám tin, Triệu An Ninh nghĩ chỉ cùng lắm qua lại với vài tên không ngờ lại nhiều đến vậy.

“Cậu định làm gì với những tấm ảnh này?"
“Còn làm gì nữa, tất nhiên là dùng nó đấu lại cô ta rồi!"
Nhạc Châu cầm trên tay một bức ảnh tươi cười.

Cô cười tiếp tục làm việc, cứ nghĩ vậy anh sẽ không nhìn cô nữa nhưng Hoắc Liên Hàn vẫn nhìn như không thể tự chủ được mắt vậy.

Tấm ảnh đó có giúp cô ta nhiều đi chăng nữa cũng không thể nào hạ gục được Triệu An Ninh.

“Đừng nhìn nữa! em không làm việc được!"
Triệu An Ninh có nước đi mới thì Nhạc Châu cũng đã không kém phần, cô ta đã sắp đặt ra một nước đi tiếp theo để ứng phó.

.
 
Back
Top Bottom