Ngôn Tình Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 20: 20: Nấu Bữa Tối Cho Anh


Triệu An Ninh vẫn đang còn cơ hội để có thể nói lại được nhưng vẫn cần có sự hợp tác của cô.

Hoắc Liên Hàn biết được cô đang còn khả năng nói lại thì liền vui vẻ đồng ý tất cả những điều kiện mà bác sĩ đưa ra.

Trên xe đi về vẻ mặt của anh không thể giấu nổi vẻ mặt hạnh phúc của mình, chỉ cần nghĩ được nghe tiếng cô có thể gọi tên mình anh lại hạnh phúc mà mỉm cười.

Hạnh phúc chỉ nhỏ bé nhưng đủ cho anh vui cả ngày, anh đưa cô về nhà rồi lại đến công ty.

Buổi sáng anh đến công ty với khuôn mặt lạnh lùng nhưng buổi trưa anh lại thay đổi gương mặt lạnh ngắt của mình bằng một gương mặt ấm áp kiến cho các nhân viên thấy anh đều phải ngạc nhiên xì xầm cho nhỏ với nhau ở sau lưng anh, nhưng anh không nói gì vẫn vui vẻ đi lên phòng làm việc.

“Hoắc tổng không hay rồi!"
Lâm Chí Nhất vội vàng lao vào phòng làm việc của anh mà không gõ cửa mà chạy thẳng vào trên tay cầm điện thoại đưa cho anh.

“Hoắc tổng, anh xem đi!"
Hoắc Liên Hàn nhận lấy điện thoại, vừa nhìn vào điện thoại một dòng chữ to đã đập thẳng vào mắt anh: “Hoắc Liên Hàn người thừa kế của tập đoàn họ Hoắc đang hẹn hò trong âm thầm!" nhìn dòng chữ anh không có chút phản ứng như những lần trước, những lần trước nếu có một toà soạn nào nói sai về anh thì chắc chắn tòa soạn đó bốc hơi.

Nhìn bức ảnh được chụp anh đang cầm cây kẹo bông gòn, bức ảnh đó chỉ thấy anh còn Triệu An Ninh không thấy nên các nhà báo đều tò mò người phụ nữ được anh đích thân xuống xe mua kẹo bông gòn là ai, nhìn bài báo mới được viết cách đây ít phút lại hót đến vậy anh lại cười rồi đưa điện thoại cho Lâm Chí Nhất.

“Chuyện này thì có gì mà cậu hoảng hốt vậy?"
“Hoắc tổng, hôm nay anh bị sao vậy trước kia không phải thấy những bài báo như vậy sẽ nổi khùng lên sao? Sao lần này lại...!" Lâm Chí Nhất tò mò hỏi.

“Nhưng bài báo đó nói đúng!"
“Hoắc tổng không phải trước kia không muốn lộ danh tính của thiếu phu nhân sao, này lại muốn cho mọi người biết rồi sao?"
“Trước khác giờ khác!" Anh bình tĩnh nói.

Ở nhà, Triệu An Ninh không ngờ mình có khả năng nói lại được, cô vừa về đã lao lên phòng định hình lại mọi việc, cô lại lấy quyển nhật ký được cô cất giữ cẩn thận.

“Hôm nay anh ấy đưa tôi đến bệnh viện, tôi rất vui khi nghe bác sĩ nói mình có thể nói lại, trước giờ chưa ai đưa tôi đi khám bác sĩ nên tôi rất biết ơn anh, biết ơn anh rất nhiều!"
Quyển nhật ký của cô chi chít những việc tốt mà Hoắc Liên Hàn làm cho cô, mỗi việc làm của anh khi viết xong cô đều cảm ơn anh, mỗi chữ viết lên giấy cô lại mở lòng yêu anh một ít.

Triệu An Ninh mở lòng với anh càng nhiều từ một lòng biết ơn rồi trở thành yêu anh từ lúc nào không biết.

Bữa trưa của được quản gia Ngô chuẩn bị rất chu đáo, cô dùng bữa xong liền đứng lên dọn dẹp lần này quản gia Ngô không ngăn cản cô nữa mà để cho cô vào rửa bát rồi dọn dẹp bì khi anh đi có dặn là để cô được làm tất cả những việc mà mình thích.

Trưa nay, Hoắc Liên Hàn vẫn như mọi hôm không dùng bữa trưa chỉ uống một cốc cafe rồi ngồi làm việc đến tối mới về.

Buổi tối, cô đã xin quản gia Ngô để mình nấu bữa tối cho anh, cô mặc dù nấu không được ngon nhưng cô vẫn muốn nấu cho anh ăn một bữa.

Hoắc Liên Hàn vừa về đến nhà đã được quản gia Ngô báo lại tất cả việc chiều nay cô làm, nói luôn chuyện cô đang nấu bữa tối cho anh dưới bếp.

Hoắc Liên Hàn nghe quản gia Ngô nói cô nấu bữa tối cho anh thì anh liền đi xuống bếp xem cô nấu, đến cửa phòng bếp anh dựa vai vào cửa nhìn cô thầm lặng.

Triệu An Ninh đang nấu cảm thấy có người nhìn mình từ phía sau nên đã quay lại nhìn, hai cặp mắt vừa chạm nhau cô liền đưa mắt nhìn chỗ khác.

“Hôm nay sao lại đích thân xuống nấu bữa tối cho anh thế này!" Anh tiến lại ôm cô từ phía sau tựa vai cô nói.

Triệu An Ninh đang nấu nên không thể trả lời được, cô đứng một chỗ nấu còn anh thì ôm cô từ phía sau thỉnh thoảng cựa quậy mái tóc vào cổ cô như đang làm nũng cô vậy.

Triệu An Ninh đành bỏ ra một ít phút viết vào giấy bảo anh lên tắm thay quần áo rồi xuống ăn cơm như thế anh mới chịu buông cô ra rồi lên phòng.

Bữa tối rất nhanh đã được cô dọn ra bàn ăn, anh ngồi đối diện cô nhìn những món ăn cô làm bắt mắt nên đã ăn thử.

Triệu An Ninh nhìn anh ăn mong anh khen cô nấu ngon nhưng anh lại không khen cô.

“Em nấu chưa được ngon cho lắm, món này bỏ rất mặn!" Anh chỉ vào món thịt rồi nói.

Cô nhìn anh không nói gì, đĩa thịt đó là lúc cô đang bỏ muối thì anh ôm nên mới hơn mặn.

Triệu An Ninh thử gắp lên ăn thử đúng thật là có hơi mặn nhưng trong lòng cô lại thấy rất buồn vì cô mất cả một buổi chiều để chọn món và nấu cho anh ăn nhưng lại không khen cô lấy một lời..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 21: 21: Sự Nịnh Nọt Của Anh


Hoắc Liên Hàn chê món ăn cô nấu không ngon nhưng lại ăn hết không xót lại một miếng đặc biệt là món thịt cô nấu mà anh chê mặn.

Ăn xong anh còn lắc đầu bảo cô nấu ăn đang còn dở nên học hỏi đầu bếp nấu thêm.

“Em nên học đầu bếp về khoản nấu ăn đi, e nấu đang kém lắm!"
Triệu An Ninh nhìn trên bàn ăn mọi thứ đã bị anh dọn sạch rồi thế còn chê cô nấu ăn không ngon.

Triệu An Ninh không nói gù mà đứng dậy dọn dẹp, nhìn thấy vẻ mặt cô có hơi tức giận anh lại cười.

Hoắc Liên Hàn đứng dậy đi lên phòng ngồi vào bàn làm việc chờ cô lên rồi ngủ.

Anh cố chê như vậy để chọc cô nhưng không ngờ bị cô lơ luôn nên khi thấy cô lên anh đã vội lại ôm cô vào lòng.

“Những lời anh nói như vậy chỉ muốn chọc em thôi, đồ ăn em nấu rất ngon!"

Anh vùi đầu vào trong người cô, Triệu An Ninh đẩy đầu anh ra rồi lên giường đi ngủ.

“Mình chọc cô ấy quá rồi thì phải!"
Anh đứng nói một mình rồi cũng tắt đèn mà lên giường đưa tay qua eo cô ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc của cô.

“Xin lỗi mà đừng giận anh nữa!"
Một tổng tài bên ngoài lạnh lùng với người dưng chưa bao giờ biết đến việc phải mở miệng ra xin lỗi hay nịnh nọt ai bây giờ phải nịnh ngọt vợ của mình, nếu để cho người ngoài biết chắc cũng phải ngạc nhiên bởi vị tổng tài khó đoán này.

Triệu An Ninh không phản ứng nhưng trong lòng lại âm thầm nhận lời xin lỗi của anh.

Thấy cô không phản ứng lại lời xin lỗi của mình nên anh lại phải dùng chiêu khác.

“Vậy ngày mai anh dẫn em đi mua sắm!"
Vừa nghe được đi mau sắm cô liền quay người về phía anh, khuôn mặt có chút phấn khởi.

“Anh nói có thật không?"
Cô cử chỉ tay hỏi anh lần nữa, nhìn ánh mắt phấn kích của cô khi nghe được đi mua sắm làm cho anh phải nhìn đắm đuối.

“Anh nói thật nhưng chiều mai anh mới đưa em đi được, sáng mai anh có cuộc họp quan trọng không thể rời đi được!"
Triệu An Ninh vẫn chờ được đến chiều mai nên đã gật đầu đồng ý.

Hoắc Liên Hàn bây giờ mới nhẹ lòng cô vùi đầu vào trong lồng ngực anh ngủ.

.

||||| Truyện đề cử: Xiềng Xích Dịu Dàng - Thư Kỳ |||||
“Đúng là đáng yêu mà!"
Anh hôn lên má cô rồi ôm cô vào lòng, anh nói đưa cô đi mua sắm chỉ là điều bỗng nhiên hiện ra trong đầu anh thôi khi anh nhớ đến Lâm Chí Nhất hay nói muốn dỗ phụ nữ chỉ cần dẫn đi mua sắm là dỗ được.

Mặt trời ló lên, ánh sáng chiếu qua từng chiếc lá một trong phòng tiếng đồng hồ báo thức reng lên Triệu An Ninh với tay tắt đồng hồ rồi ngồi dậy cô nhìn chiếc đồng hồ thấy là tám giờ cô liền lao nhanh vài nhà tắm vệ sinh cá nhân.

Triệu An Ninh bước xuống nhà ở dưới bữa sáng của cô vẫn nóng ở trên bàn.

“Thiếu phu nhân, bữa sáng đã chuẩn bị xong!"
Quản gia Ngô đứng gần bàn ăn nhìn cô nói.

Triệu An Ninh đi lại ngồi xuống bàn ăn, lấy trong mình quyển sổ tay và cây bút ghi lên đó rồi đưa cho quản gia Ngô.

“Anh ấy đi làm đã dùng bữa sáng chưa?"
“Thiếu gia đã dùng bữa sáng rồi mới tới công ty, thiếu gia còn dặn lão nô là nói với thiếu phu nhân là buổi trưa sẽ có người đến đón thiếu phu nhân đến công ty rồi cùng đi dùng bữa trưa với thiếu gia!"
Triệu An Ninh gật đầu rồi để quyển sổ trên bàn và bắt đầu dùng bữa sáng.

Từ khi cô đồng ý kết hôn với anh thù cô thay đổi hoàn toàn thay đổi ngoại hình đặc biệt là thói quen, lúc cô đang ở nhà họ Triệu cô luôn phải dậy từ sáng tinh mơ để nấu bữa sáng rồi dọn dẹp, tất cả mọi việc đều vào tay cô ngủ cũng không ngon giấc còn giờ cô dậy muộn hay sớm cũng không sao.

Triệu An Ninh vừa dùng bữa sáng xong dọn dẹp phụ rồi lên phòng đọc sách, cô không được đi học cũng không biết nhiều chữ nên có chữ cô không đọc được mỗi lần như vậy cô đều tích lại chờ có thời gian sẽ hỏi anh giải thích, cô đang đọc thì quản gia Ngô bên ngoài gõ cửa, Triệu An Ninh để quyển sách xuống đi xuống giường lại mở cửa cho quản gia Ngô.

“Thiếu phu nhân, có người muốn gặp thiếu phu nhân đang chờ dưới nhà!"
Triệu An Ninh không biết ai lại muốn gặp mình như vậy bên đã đi theo quản gia Ngô xuống nhà.

Dưới nhà bố cô Triệu Lục và đứa con gái cưng của ông ta Triệu Thanh Kỳ đang ngồi chờ cô dưới nhà, nhìn thấy hai người mà mình không muốn gặp nhất tâm trạng cô có chút rối bời nhưng rồi cô vẫn lấy lại bình tĩnh bước xuống từng bước cầu thang rồi đi lại ngồi xuống cô không chào hỏi Triệu Lục lấy một câu.

“Con gái!"
Giọng điệu của ông ta gọi cô làm cho cô nổi hết da gà, trước kia ông ta không bao giờ gọi cô như vậy nếu gọi thì cũng gọi bằng sự ghét bỏ, lần này ông ta gọi tên cô ngon ngọt còn nhìn cô với ánh mắt trìu mến.

Triệu An Ninh rót trà không đếm xỉa tới sự chào hỏi của Triệu Lục..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 22: 22: Đi Mua Sắm Cùng Anh


Triệu An Ninh không để ý đến hai người trước mặt, Triệu Thanh Kỳ thấy cô tỏ vẻ cao ngạo liền tức giận, cô ta không thể bảo được tính mắng chửi người khác của mình.

“Đừng tưởng giờ chị là con dâu nhà họ Hoắc mà khinh thường lời nói vậy!"
Triệu An Ninh nghe vậy lấy giấy bút ra viết lên đó rồi để xuống bàn đẩy về phía Triệu Lục.

“Bố với em đến đây tìm con có chuyện gì?"
“Bố có việc muốn nhờ con, bố muốn con nói với Hoắc tổng một tiếng đừng lấy tập đoàn họ Triệu chúng ta được không?"
Triệu An Ninh còn tưởng là bố cô lo cho cô muốn cô quay về nhà nhưng không đó chỉ là sự viễn vông mà cô ảo giác về người bố của mình thôi.

“Đó là quyền của anh ấy con không nói được!"
“Sao chị lại không nói được, anh ta thích chị như vậy mà nên chỉ cần chị nói một tiếng thì chắc chắn anh ta sẽ đồng ý!"

“Con gái xem như con đang cứu cha và tập đoàn nhà ta được không?"
Triệu An Ninh nghĩ trong lòng trước kia ông ta không bao giờ xem cô là con cũng không bao giờ xưng hô với cô như một đứa con mà bây giờ chỉ có chút mất đi địa vị của cải mà ông ta đã thay đổi 160°, nhưng cô không quan tâm bây giờ trái tim của cô đã không muốn chứa thêm người nhà mà thường ngày đánh đập cô.

Triệu Lục ông ta chỉ ngon ngọt để cô giúp ông ta không bị mất địa vị thôi còn sau lưng thì vẫn như trước kia.

“Con không giúp được, với lại con cũng đang muốn lấy cổ phần của con nên bố hãy ký vào bản hợp đồng anh ấy đưa đi!"
Triệu Lục nhìn dòng chữ trên giấy không ngờ đứa con gái trước kia nghe lời mình răm rắp còn không dám nói lại bây giờ lại dám cãi lại mình.

“Chị đang mơ mộng sao? Chị mà cũng đòi cổ phần sao? Chị lấy cổ phần ở đâu trong tập đoàn họ Triệu!"
“Sao cô ấy lại không có?"
Một giọng nói trầm đi từ bên ngoài vào là anh Hoắc Liên Hàn vẻ mặt lạnh lùng nhìn bố con Triệu Thanh Kỳ.

“Hai người đến đây cầu xin giúp đỡ hay là đến sủa lung tung, nếu sủa thì đi chỗ khác!"
“Hoắc tổng, xin anh bỏ qua cho!" Triệu Lục vội đỡ lời xin anh.

“Ông đừng mơ tưởng tôi sẽ hủy và không lấy công ty ông, giờ thì mời ông về chúng tôi bây giờ có việc!"
Anh và cô xoay người lên phòng, Triệu Lục vẫn đang muốn nói thì bị quản gia Ngô đưa tay mời ra về.

Hai bố con họ phải lủi thùi ra về tay không, muốn đến tìm cô xin nhưng không ngờ lại chọc giận thêm.

Trên phòng, sắc mặt anh khó chịu nhưng gương mặt cô lại bình tĩnh, Triệu An Ninh đưa cho anh một tờ giấy.

“Anh còn nhớ hứa với em điều gì không?"
Triệu An Ninh đang muốn nhắc anh chuyện anh hứa dẫn cô đi mua sắm, biết cô vợ nhỏ của mình đang nhắc nhở anh lại làm nũng đòi có công.

“Anh nhớ nhưng dẫn em đi thì anh phải được gì chứ?"
Triệu An Ninh không biết anh học đâu ra tính làm sai rồi còn muốn có công, cô đẩy đầu anh ra đưa cho anh một tờ giấy vừa được cô viết xong.

“Em cũng không muốn đi nữa!"
“Anh không đòi công nữa chúng ta ra ngoài ăn trưa rồi đi luôn có được không?"
Triệu An Ninh lần này bó tay với người chồng của mình, cô đi vào phòng thay đồ thay một bộ váy màu vàng nhạt rất hợp với cô.

Anh cùng cô đi ra ngoài ăn cơm, lần này cũng vậy anh không đeo khẩu trang mà cùng cô bước vào một nhà hàng Trung nổi tiếng, thiết kế sang trọng màu sắc cuốn hút làm cho cô phải ngắm mãi.

Vụ anh bị đưa tin đang hẹn hò với một cô gái lạ mặt đã chìm xuống nhưng cánh phóng viên vẫn đang tìm cách tìm thêm thông tin để xác thực, Hoắc Liên Hàn cũng không quan tâm mà đường đường chính chính dẫn cô ra ngoài dùng bữa trưa còn cùng cô đi mua sắm.

Hoắc Liên Hàn không muốn có người khác làm phiền đến cô vợ nhỏ của mình khi đi mua sắm nên đã bao trọn cả khu mua sắm thương mại lớn nhất để cho cô vợ mình có thể thoải mái mua sắm mà không lo có người bàn tán.

Khu mua sắm đó nghe tin anh bao trọn cả khu chỉ vì cho một người mua sắm thì có chút ngạc nhiên nhưng cũng không để lộ thông tin anh có đi với một người phụ nữ ra ngoài, khi nhận được tin anh bao trọn trong nhiều giờ thì tất cả nhân viên đều phải dọn dẹp lại tất cả để không còn sót lại một hạt cái cho dù nhỏ nhất, Hoắc Liên Hàn là người thích sạch sẽ nên khi thấy đồ của mình có bụi thì sẽ to chuyện lên.

Triệu An Ninh lần đầu tiên được đi mua sắm có chút phấn kích, cô chạy hết chỗ này rồi đến chỗ kia, Hoắc Liên Hàn nhìn cô vui vẻ cũng vui theo.

Đến khu bán đồ vét nam cô kéo anh vào chọn những bộ vét mới cho anh.

“Anh có nhiều đồ rồi, em chọn cho em đi!"
Triệu An Ninh không nghe anh vẫn tiếp tục chọn đồ cho anh khi chọn xong đồ cho anh cô
mới chọn cho mình, Triệu An Ninh nhìn bộ nào cũng thấy ưng nhưng khi nhìn vào giá thì cô lập tức để lại chỗ cũ, bộ váy ở đây ít nhất cũng vài chục triệu nên cô không dám mua..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 23: 23: Sẽ Chăm Sóc Em Mãi Mãi


Hoắc Liên Hàn đi theo thấy cô không dám lấy những chiếc váy mà mình thích vì đắt nên anh đã lấy hết những chiếc váy mà cô để về chỗ cũ.

Đi hết cả một khu đồ hiệu mà cô không lấy cái nào khi quay người lại muốn bảo anh về thì nhìn thấy anh cầm rất nhiều cô, không để cô nói anh đã kéo cô đến chỗ thay đồ rồi đưa cô nhưng chiếc váy trên tay.

“Em vào thay cho anh xem!"
Bên trong phòng thay đồ Triệu An Ninh đang lúng túng với những chiếc váy hiệu, trước kia cô chủ được mặc những chiếc váy bỏ đi của Triệu Thanh Kỳ cô chưa bao giờ được mặc một chiếc váy mới.

Hoắc Liên Hàn bên ngoài ngồi chờ cô thay xong cuối cùng cánh cửa phòng thay đồ cũng mở ra, bước ra là một cô gái xinh đẹp với bộ máy mày xanh lá lộng lẫy, Hoắc Liên Hàn đứng dậy nhìn người phụ nữ trước mắt đến khờ dại.

“Vợ anh đẹp quá!"
Anh bảo cô quay một vòng cho mình nhìn rồi tiếp tục bảo cô vào thay những bộ còn lại, Triệu An Ninh lắc đầu nhưng vẫn bị anh đẩy lại vào phòng thay đồ.

Triệu An Ninh mỗi lần bước ra với những chiếc váy khác nhau, Hoắc Liên Hàn mỗi lần nhìn thấy cô bước ra với một diện mạo khác liên tục khen đẹp, cô thay rất nhiều váy anh bảo cô lấy hết về mặc nhưng Triệu An Ninh chỉ lấy hai chiếc váy ít tiền nhất.

Hoắc Liên Hàn cười rồi gọi nhân viên ra thanh toán, nhìn cô đang ở xa liền nói nhỏ với nhân viên bên cạnh.

“Lấy tất cả những bộ mà vợ tôi vừa thử rồi gói lại gửi đến nhà cho tôi!"
“Vâng, Hoắc tổng!"
“Em đang nhìn gì vậy?"
Hoắc Liên Hàn bước lại chỗ cô nhìn theo ánh mắt cô đang nhìn thì ra cô đang nhìn bên ngoài cặp mẹ con cùng chơi vui vẻ.

“Em muốn làm mẹ sao?"
Triệu An Ninh bừng tỉnh không nhìn nữa mà lắc đầu.

“Chỉ là em cảm thấy nhớ mẹ thôi!" Cô viết ra giấy rồi đưa cho anh.

“Em yên tâm anh sẽ thay mẹ em chăm sóc chu đáo cho em từ giờ cho mãi về sau, đừng buồn nữa!"
Triệu An Ninh như được an ủi cũng không buồn nữa.

Trên đường về hai người còn ghé vào một tiệm làm bánh kem, lần trước anh thấy cô có vẻ thích ăn bánh kem nên hôm nay mới dưng lại một quán làm bánh kem nổi tiếng.

Khi nãy anh có hỏi cô vợ mình thích ăn bánh kem vị nào nên khi vào quán anh để cô một mình ngoài xe còn mình vào, anh chọn đúng loại bánh và hương vị cô thích ăn, tiệm bánh khi thấy anh vào không để ý đến khi ngước nhìn mọi biết anh là Hoắc tổng liền tặng anh bánh còn gói thêm chi anh một ít.

Vào trong xe Triệu An Ninh nhìn những hộp bánh kem có chút khí hiểu, anh chỉ bảo mua hai cái mà lại xách vào xe năm cái.

“Là chủ tiệm tặng cho anh!" Anh vội giải thích.

Triệu An Ninh vội lấy một chiếc bánh kem mở cửa xe bước xuống, anh còn tưởng cô vợ ngốc mình đem trả lại nhưng không cô đem cho một cặp bà cháu bên đường đã đứng trước cửa bánh quan sát nhưng không dám vào, khi ngồi trong xe chờ anh cô đã thấy hai bà cháu cũng biết họ muốn gì nên khi anh mang bánh quay lại xe cô mới lấy đi một cái.

Triệu An Ninh đưa chiếc bánh cho cháu bé miệng cười bảo nhận, cô không nói được nên bà cháu đó rất sợ cô có ý đồ xấu may có anh lại giúp.

“Vợ tôi tặng bà thì bà nhận đi, cô ấy không có ý xấu!"
Người bà nhận lấy hộp bánh trong tay cô rồi cảm ơn, cháu bé gái đứng bên rất hiểu chuyện biết cô giúp nên đã cúi đầu cảm ơn.

“Cháu cảm ơn rất nhiều, tặng cho chị gái xinh đẹp nè!" Đứa bé đưa cho cô một bông hoa dại bên đường, cô nhận lấy vui vẻ đưa tay xoa đầu ý chủ cảm ơn.

Triệu An Ninh đứng nhìn hai bà cháu đi rồi mới cùng anh quay trở lại xe.

Bông hoa dại được đứa bé đó tặng cô cũng không nở vứt đi nên khi vừa về đến nhà cô đã vội c*m v** một chiếc bình rồi để ở bàn khách.

“Em thích hoa sao?"
Triệu An Ninh gật đầu, trước giờ đây là lần đầu tiên cô được một người lạ tặng hoa nên cô rất quý.

“Lần sau anh sẽ tặng cho em thật nhiều hoa!"
Triệu An Ninh không đòi hỏi anh phải tặng cho mình nhiều hoa mà chỉ cần tặng cho cô một bông là đủ nên đã đưa một ngón tay lên.

“Một bông quá ít, anh sẽ tặng cho em nhiều hoa vào tối nay!"
Cô không hiểu ý anh muốn tặng hoa cho mình là gì, Hoắc Liên Hàn còn có việc nên đã thơm tạm biệt cô.

“Tối anh về hơi muộn nhưng đừng ngủ trước chờ anh về!"
Triệu An Ninh gật đầu, chỉ thấy một nụ cười đã đạt được ý muốn của anh hiện ra trên khuôn mặt.

Anh đến công ty giải quyết vấn đề ở đó, bố cô đã đến công ty chờ gặp anh nên anh mới phải đến xem ông ta lại muốn cầu xin cái gì.

Từ khi bị anh mua lại cổ phiếu và ép Triệu Lục ký bản hợp đồng nhường lại tập đoàn họ Triệu cho cô ông ta trở nên sa sút, ông ta cũng ngỏ lời muốn Thừa Húc giúp nhưng đã bị từ chối, anh ta muốn thân với gia đình họ Triệu chỉ là vì tiền vì địa vị danh vọng..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 24: 24: Tắm Cùng Nhau


Hoắc Liên Hàn đến công từ giải quyết việc còn Triệu An Ninh ở nhà không có việc gì nên ra vườn chăm sóc vài chậu hoa nhỏ, cô nhìn cả khu vườn rộng như vậy để cỏ mọc có rất ít hoa nên cô đã nảy ra một ý tưởng sẽ trồng thêm hoa.

Tối đến Triệu An Ninh ăn cơm trước rồi lên phòng, cô không có gì để chơi nên đã ra ngoài ban công để ngắm trăng, trăng hôm nay không được tròn nhưng cũng rất lãng mạn, cô trầm tư nghĩ đến cảnh lần đầu tiên cô gặp anh cũng ở đây anh bảo cô ký giấy kết hôn và tiếp đó là..

cô nghĩ đến đây lại đỏ mặt lắc đầu không nghĩ tới nữa.

Triệu An Ninh đã buồn ngủ không trụ được nổi mà vẫn chưa thấy anh về nên đã lên giường định chợp mắt thì lại thấy cánh cửa phòng mở ra kèm theo một làn hương hoa hồng toả ra, ánh đèn được bật lên.

“Sao em lại ngủ trước anh rồi!"
Giọng trầm ấm nhưng cũng kèm theo sự thất vọng của Hoắc Liên Hàn, Triệu An Ninh nghe tiếng anh về liền ngồi dậy tay dụi dụi mắt.

“Em vẫn chưa ngủ sao?"
Cô lắc đầu, rồi đi đến bên anh nhìn bó hoa hồng anh đang cầm trên tay có chút khó hiểu.

“Hồi chiều anh đã nói sẽ tặng em thật nhiều hoa nên anh mới mua, anh mua bó hoa hồng nhỏ tặng em thôi còn anh sẽ tặng em một loại hoa khác!"
Hoắc Liên Hàn đưa bó hoa cho cô, Triệu An Ninh nhận lấy bó hoa trong đầu vẫn chưa hiểu ý sau của anh, cô đem hoa lại để xuống bàn đang định bảo anh đi tắm rồi sẽ dọn bữa tối lên cho anh đã bị anh ôm ở phía sau bàn tay không ngừng rờ lung tung.

“Em thật thơm!"
Mái tóc anh cọ nhẹ vào cổ cô kiến cô rụt cổ lại khuôn mặt nóng bừng.

Cô quay người lại nhìn lên hai cặp mắt hai người nhìn nhau một cách say đắm.

“Anh đi tắm đi, mà anh có đói không em xuống bảo bác Ngô dọn bữa tối cho anh?"
Cô cử chỉ tay hỏi anh nhưng đã bị anh nắm lấy tay.

“Em cùng anh tắm được không?"
Ánh mắt Hoắc Liên Hàn trông chờ câu trả lời của cô sẽ là đồng ý nhưng không cô đã từ chối.

“Em tắm rồi, anh mau đi tắm đi!"
Hoắc Liên Hàn nhận được câu trả lời không ưng ý liền bế cô lên đi vào phòng tắm để cô vợ không nghe lời của mình xuống bồn tắm, anh mưu mô lấy vòi hoa sen phun nhẹ vào người cô cho áo ngủ cô ướt rồi thôi.

“Giờ em bị ướt luôn rồi nên hai chúng ta t@'m chung sẽ không sao!"
Nhìn người chồng mưu mô gian xảo của mình cô cũng chịu, cô mở vòi cho nước vào bồn tắm khi nhìn lại phí sau đã thấy anh cởi xong quần áo cô liền quay mặt đi không biết nói gì trong tình huống ngượng ngùng này.

“Em ngại cái gì, không phải em cũng đã nhìn thấy thân hình anh rồi sao."
Hoắc Liên Hàn tiến lại ngồi xuống bồn tắm rồi nhìn cô chưa cởi qu@n áo ra để tắm liền hỏi có chút trêu chọc.

“Em định để quần áo tắm luôn sao?"
Triệu An Ninh ngại không biết có nên hay không, cô vẫn bất động đứng đó bối rối.

“Em không cởi thì để anh giúp em cởi!"
Hoắc Liên Hàn ngồi dậy tính bước ra khỏi bồn tắm thì cô bỗng lùi lại.

“Em sẽ cởi anh mau ngồi xuống đi!"
Hoắc Liên Hàn ngồi xuống ánh mắt nhìn vào cô đang bối rối cởi áo.

Thân hình cô từ từ được lộ ra một cách rõ rệt.

Nhìn thân hình nhỏ bé của cô chỗ cần to thì sẽ to chỗ cần nhỏ thì sẽ nhỏ anh nhìn rất ưng ý, anh kéo tay cô lại bảo cô ngồi vào bồn tắm ngâm mình cùng nhau.

Triệu An Ninh không một mảnh vải che thân đã bị chọc đến đỏ cả mặt nhưng vẫn phải bước vào ngồi xuống ngâm mình cùng anh, lưng cô chạm nhẹ vào ngực của anh hơi ấm của anh liền đưa sang tấm lưng nhỏ bé của cô.

Triệu An Ninh hơi cúi người xuống, anh nhìn vành tai đã đỏ bừng của cô liền cắn nhẹ lên.

“Em cùng anh tắm thôi mà sao em lại mắc cỡ?"
Triệu An Ninh lắc đầu không có, đôi môi cô cắn nhẹ kìm nén lại.

Hoắc Liên Hàn không có ý buông tha cho cô liền đưa tay lên ngực cô, triệu An Ninh liền có phản ứng liên nắm tay anh lại.

“Em tắm mà không kì người sao?"
Hoắc Liên Hàn chọc cô xong vẫn tiếp tục đưa tay lên xoa bóp ngực của cô bất giác cô rên lên, nhưng cô đã kịp ngừng những động tác của anh, cô quay lại.

“Đừng làm vậy, không thích!"
Triệu An Ninh cử chỉ tay xong liền quay đầu lại bỗng cô thấy thứ gì đó đang chọc vào lưng cô.

“Em làm anh cứng mất rồi!"
Anh thổi một làn gió nhẹ vào sau gáy cô.

“Em biết không anh đã nhịn rất lâu mới được nhìn em như vậy!"
Anh đã không tiếp xúc thân thể với cô đã hơn tuần nay mà anh đã không chịu được rồi, trước kia anh chỉ mộng tinh đúng một lần từ khi anh đang còn là học sinh cấp ba từ đó đến giờ anh chưa bao giờ nghĩ thứ đó lại quay lại với anh, nhưng anh đã sai từ khi tiếp xúc thân thể với cô thì thân thể anh liền có phản ứng.

Từ tối anh muốn làm chuyện đó với cô nhưng cô ngăn lại bảo tới kỳ thì từ ngày đó tối nào anh cũng mộng tinh phải dậy rất sớm để xử lý không cho cô phát hiện..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 25: 25: Giấc Mơ Hạnh Phúc


Triệu An Ninh nhìn khuôn mặt đạt được mục tiêu của anh giờ mới biết mình đã bị mắc bẫy của anh, muốn làm chuyện đó với mình mà cô lại không biết chỉ nghĩ đơn sơ nghe lời anh, cô tưởng anh chỉ bảo mình vào cà lưng giúp anh nhưng không ngờ mọi chuyện lại khác.

Thứ đó của anh vẫn đang ***** **** lên cạ vào lưng cô khiến lưng cô rất nhột, còn anh thì ghé tai cô luôn miệng dụ dỗ cô bằng những lời nói ngon ngọt.

“Chúng ta đã lâu chưa làm chuyện vợ chồng rồi nên hôm nay chúng ta..."
Anh chưa nói xong đã bị cô lấy tay che miệng lại ánh mắt không tự nguyện nhìn anh lắc đầu nhưng cái lắc đầu của cô lại làm cho Hoắc Liên Hàn càng muốn làm hơn.

“Nhưng thứ của anh không chịu xuống không phải là do em sao?"
Triệu An Ninh nghe liền tròn mắt nhìn anh, là do anh bảo cô tắm cùng giờ lại bảo do cô nên thứ của anh mới ***** ***, cô phồng má không đáp lời anh mà với khăn tắm để bên cạnh mà đứng dậy thì bị anh kéo lại.

“Em định gây ra chuyện rồi chạy sao?"
Triệu An Ninh cố vùng ra nhưng không thể nào thoát ra khỏi tay anh được, cô cũng đành phải chấp nhận việc vì cô quá ngu ngơ nên mới bị anh lừa.

Triệu An Ninh nhìn anh rồi đưa một ngón tay ra trước mặt anh ý chỉ cô cho phép cùng anh giải quyết nhưng chỉ được một lần rồi thôi, Hoắc Liên Hàn nhìn cô mỉm cười.

“Em cho tôi một lần sao đủ, mà em yên tâm lúc nào thứ của anh hạ xuống thì anh ngừng!"
Nói xong anh bắt đầu hôn cô, dư**g vật của anh đã không chịu nổi mà muốn vào trong cô ngay lập tức.

Hoắc Liên Hàn vừa vừa đưa thứ của mình vào trong cô mặc dù anh đưa vào nhẹ nhàng nhưng cô vẫn thấy đau liền kẽ rên nhẹ.

Anh nhấn mạnh hôn cô xuống dư**ng vật của anh đã nằm trọn vẹn trong cô còn không ngừng chuyển động bên trong, mỗi lần anh chuyển động đều rất nhẹ nhàng với cô.

Triệu An Ninh vòng tay qua lưng anh dựa đầu vào lưng chập chờn nói lạnh.

“Lạnh!!"
Hoắc Liên Hàn vừa nghe cô nói liền phản ứng lại.

“Em vừa nói sao? Nói lại lần nữa đi!"
Triệu An Ninh ngâm mình trong bồn với tư thế bị anh đâm nên rất lạnh, cô cũng không biết tại sao mình lại nói ra từ lạnh nên cô đã thử máy môi nói lại.

“Lạnh!!!"
Hoắc Liên Hàn nghe tiếng cô dù chỉ một từ cũng vui mừng mà hôn lấy cô.

“Vậy chúng ta lên giường, ôm lấy anh!"
Hoắc Liên Hàn ôm cô lên thứ đó của anh không rút ra mà vẫn để trong cô.

Đến giường anh không để cô nằm xuống mà ngồi trên người mình.

“Giờ em tự chuyển động đi."
Cô chưa bao giờ làm tư thế này nên không biết làm sao chỉ đành nhìn anh, Hoắc Liên Hàn cũng phải chịu với cô vợ ngốc của mình nên đã chỉ cho cô.

Cả một buổi tối cô bị anh dày vò đến một hai giờ sáng mới yên giấc mà ngủ.

Triệu An Ninh chìm vào giấc ngủ sâu, trong cơn mơ cô gặp được mẹ mình, cô chạy lại ôm lấy mẹ khóc lóc kể những chuyện mà gia đình họ Triệu đã đối xử với cô, mẹ cô cười hiền lành v**t v* mái tóc cô ân cần an ủi cô.

Cô dường như có thể cảm nhận được hơi ấm của mẹ nhưng cô không biết người mình đang ôm lại là anh.

Hoắc Liên Hàn cười nhìn cô vợ nhỏ của mình đang ngủ say trong lòng lại ấm áp hơn, cô dường như là một rương kho báu lớn của anh vậy thà hi sinh bản thân cũng không để đồ vô giá của mình bị mất.

“Lại đang mơ về ai mà khuôn mặt vui vẻ vậy?"
Anh chọc nhẹ ngón tay vào má cô cười mỉm nói.

Anh nhớ lại lúc trong phòng tắm có nghe cô nói một chữ “Lạnh" anh liền có hy vọng là cô một ngày nào đó sẽ gọi tên anh và chạy lại ôm anh, lúc đó anh sẽ cưới ấm áp mà ôm cô hôn vào trán cô.

Bên kia gia đình nhà họ Triệu không ngừng xảy ra những cuộc cãi vã, Thừa Húc thấy nhà họ Triệu không còn của cải cũng quay lưng như không có quen biết mà rời đi, Triệu Thanh Kỳ cũng có đến nhà hắn ta nhưng khi người làm thấy cô liền đuổi mà không ra không cho vào, lúc trước cô ta có đến nhà họ hắn ta vài lần được mọi người t rộng nhà đối xử rất tốt xem cô như con dâu nên mới giật chồng sắp cưới của chị mình, giờ cô ta mới nhận ra sự tra nam đó thì đã quá muộn rồi, đứa bé trong bụng cô ta cũng đã từ từ mà lớn lên trong bụng.

Từ khi anh lấy lại công ty cho cô từ tay Triệu Lục, ông ta từ một chủ tịch giàu có giờ trở thành một người không được giới thượng lưu coi trọng, ông ta cứ như vậy hể thấy vợ con liền lên cơn mà mắng.

Mọi thứ dần dần trở nên tốt đẹp hơn, tâm trạng của cô ngày tháng cũng ổn vui vẻ cười đùa không còn như trước nữa, ngày ngày cùng anh ăn cơm cùng anh bí mật hèn hò gắn bó bồi dưỡng tình cảm của hai người, anh giúp cô nói lại mọi thứ của ngày tháng cứ thế trôi qua êm đềm.
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 26: 26: Người Câm Còn Có Lòng Tự Trọng


Triệu An Ninh và Hoắc Liên Hàn thấm thoát đã ở bên nhau gần một năm, cổ phần tại công ty họ Triệu anh cũng đã giúp cô lấy lại, bây giờ gia đình họ Triệu cũng từ đó mà xuống dốc không phanh, gặp rất nhiều khó khăn ngày nào Triệu Lục cũng đến cầu xin cô tha thứ nhưng Triệu An Ninh sớm đã cắt đứt quan hệ cha con với ông ta cũng như không còn quan hệ với gia đình họ triệu nữa.

Hôm nay cô cùng thư ký Lâm đến công ty, mặc dù là công ty thuộc tập đoàn họ Triệu nhưng không một ai biết đến cô cũng như sự tồn tại của cô trong gia đình gọi Triệu, Triệu An Ninh đi vòng quanh công ty để khảo sát mọi thứ, nhân viên thấy cô thì đều xì xào bàn tán họ không biết cô là là chủ tịch mới nhưng rất nhanh họ đã biết được thân phận của cô trong cuộc họp nội bộ công ty.

“Vị tiểu thư trẻ này là chủ tịch mới sao?"
“Tôi nghe nói Hoắc tổng là người mua lại tập đoàn họ Triệu sao giờ là người khác đứng ra làm chủ tịch mà lại là phụ nữ."
“Tôi đoán thân phận của người nữ chủ tịch trẻ này phải có một địa vị rất cao mới được Hoắc tổng nhường lại ghế chủ tịch!:"
Trong phòng họp một lúc càng bàn tán xì xào to nhỏ, Triệu An Ninh ngồi bình thản trên ghế đưa mắt quét cả căn phòng.

“Một người câm mà cũng đòi làm chủ tịch để quản lý sao? Chẳng lẽ quản lý người câm với người điếc!"
Căn phòng im lặng trong giây lát rồi tiếp tục bàn tán, câu nói vừa rồi là của Triệu Thanh Kỳ do cô ta bức xúc vì bị cô lấy đi hết của cải của mình nên mới nói như vậy để mọi người ghét cô, Triệu An Ninh ánh mắt nhìn đứa em gái không biết điều của mình, cô đã cho ả ta một cơ hội làm việc tại công ty không muốn đuổi ả, mà giờ lại không biết thân phận của mình.

“Người câm thì sao? Người câm còn có lòng tự trọng biết thân biết phận của mình không giống như cô Kỳ đây!
Triệu An Ninh bỗng lên tiếng, nói rõ từng câu từng chữ dằn mặt Triệu thành Kỳ, tiếng cô vừa cất lên mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía cô còn triệu Thanh Kỳ thì tròn mắt không thể tin vào tai của mình.

“Đang nói được sao cô Kỳ lại bảo chủ tịch mình bị câm!"
Đúng là trước kia cô bị câm nhưng nhờ có Hoắc Liên Hàn đã ở bên cô giúp đỡ cô còn tìm một bệnh viện lớn và một bác sĩ có tiếng để giúp cô phục hồi lại giọng nói nói.

“Sao chị lại có thể nói được?"1
Triệu An Ninh nhìn đứa em gái ngu dốt không biết điều của mình mà cười đểu.

“Nhờ ơn phước của cô Kỳ đây mà tôi mới có thể nói được!"
Ả ta cứng học không thể nói tiếp mà chỉ im lặng.

“Chắc mọi người cùng biết ai là người mua công ty này và cũng đang thắc mắc tại sao tôi lại là người ngồi ở đây phải không?"
“Chủ tịch chúng tôi rất thắc mắc mong chủ tịch có thể để giải thích cho chúng tôi biết."
“Thư Kỳ Lâm!"
“Vâng Thiếu phu nhân!"
Thư ký Lâm bắt đầu nói cho mọi người ở trong phòng họp về thân phận của cô.

“Đây là Thiếu phu nhân của Hoắc tổng cũng là con dâu chính đáng của nhà họ hoắc tên Triệu An Ninh!"

Thư ký Lâm vừa nói đến đây thì mọi người lại tiếp tục xì xào, trước giờ họ chưa từng nghe nói đến trong nhà họ Triệu lại có thêm một người con gái.

“Trước giờ tôi chưa từng nghe nói nhà họ triệu lại có thêm một người con gái?"
“Tôi chỉ nhớ Triệu Lục nói ông ta có một đứa con gái là Triệu thành kỳ thôi còn chưa nghe nói đến đứa con gái thứ hai!"
Triệu An Ninh đan tay vào nhau.

“Chắc mọi người cũng biết ông ta lấy hai vợ và tôi tôi là con của người vợ đầu tiên!"
“Là con của Đại phu nhân Triệu Lam sao?"
Cô gật đầu.

Trong công ty nếu nhắc đến mẹ của cô triệu Lam thì không ai là không biết đến, mẹ cô là một người phụ nữ mạnh mẽ kiên cường luôn luôn giải quyết mọi công việc tốt, bà biết người chồng bao nhiêu năm chung chăn gối với mình có người tình bên ngoài nhưng vẫn thờ ơ mà nhìn mọi thứ như vậy.

“Bây giờ tôi là chủ tịch ở đây nên có việc gì cứ thông báo cho tôi không cần nói cho cho gia đình họ triệu!"
Triệu An Ninh đứng dậy cùng thư ký Lâm đi về phòng làm việc của mình, nhìn căn phòng làm việc mà trước kia mẹ cô còn trẻ trẻ ngồi, giờ đây cô có thể thấy được những bước trả thù của mình đang tiến triển rất tốt.

Nói đến mẹ Triệu An Ninh dần dần muốn biết tại sao mẹ lại mất, trước giờ Triệu Tuyết luôn nói với cô là mẹ cô mất do tự tử giờ cô nghĩ lại thấy nó rất vô lý.

“ Thư ký Lâm!"
“Thiếu phu nhân có gì sai bảo sao?"
“Anh có thể giúp em điều tra xem năm đó tại sao mẹ em chết không?"
“Thiếu phu nhân người cần gấp không? Nếu gấp sẽ huy động để điều tra!"
“Em không cần gấp anh từ từ điều tra rõ ràng rồi báo lại cho em!"
“Vâng!"
Triệu An Ninh đang nghi ngờ đến việc mẹ mình không phải tự sát mà là bị sát hại..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 27: 27: Chị Của Hoắc Liên Hàn


Triệu An Ninh hôm nay tâm trạng rất thoải mái nên đã đến công ty anh muốn cùng anh ăn cơm trưa, cô muốn làm cho anh bất ngờ nên cô đã không gọi điện cho anh biết thế nhưng khi cô vào đến phòng thì liền ngơ ra bởi cảnh tượng trước mắt.

Một người phụ nữ đang ở trong phòng làm việc của anh nói chính xác hơn người phụ nữ này đang quyến rũ chồng cô.

Người phụ nữ đó nắm lấy khi tay anh vô cùng thân mật, trước giờ giờ cô luôn nghĩ anh sẽ không bao giờ bị người khác quyến rũ nhưng cô chắc đã sai, anh còn nói chuyện thân mật với một người khác giới.

Triệu An Ninh không chịu được mà đi lại, lấy tay anh ra khuôn mặt tức giận hung dữ nhìn người phụ nữ trước mặt.

“Sao cô dám quyến rũ chồng tôi?"
cC gái xinh đẹp trước mặt vẫn chưa biết chuyện gì ngơ ra.

“Chồng cô?"
“Đúng vậy anh ấy là chồng của tôi!"
Cô gái đó nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ vẫn chưa tin mà gặng hỏi lại.

“Cô nói như vậy thì tôi tin đây là chồng cô sao?"
“Vậy để tôi chứng minh cho cô xem anh ấy là chồng tôi."
Nói sau cô liền hôn vào môi anh.

“Thế này là đủ chứng mình chưa?"
Người phụ nữ đó không tức giận mà lại vui vẻ ánh mắt quan sát từ từ chân lên đến đầu cô rồi cười.

“Em trai, em lấy vợ lúc nào sao không nói nói cho chị mày biết hả?"
Triệu An Ninh ngơ ra không biết người phụ nữ trước mặt đang nói gì liền quay sang nhìn anh.

“Đây là chị gái anh, Hoắc Yến Anh!"
“Chị gái?"
khuôn mặt cô bối rối quay sang nhìn chị gái của anh mà lượng gạo xin lỗi.

“Em xin lỗi, chị tại em không biết chị là chị của anh ấy!"
“Không sao, bây giờ cũng quen biết rồi vậy chi bằng chúng ta có thể cùng nhau dùng bữa trưa được không?"
“Nhưng giờ em phải đi ăn với vợ em rồi!"
“Em trai mày đừng như vậy chứ? Chị mày lâu lâu mới về nước một lần sao mày không dành nỗi một hôm ăn cơm với chị được sao?"
“Có vợ rồi cũng không chịu ra mắt gia đình để làm chị mày phải giục giã!"
“ Là em chưa muốn công khai thôi!"
“Không nói nhiều trưa nay phải ăn cơm với chị, Được không em dâu?"
“Vâng!"
“Vậy giờ chúng ta đi luôn!"
Hoắc Yến Anh là một người hướng ngoại xinh đẹp là con trưởng trong nhà họ Hoắc, nhưng trước giờ chưa quan tâm đến của cải của gia đình cũng như tranh giành quyền thừa kế tập đoàn, chưa muốn lập gia đình, là người phụ nữ nổi tiếng, sống ở trong nước rất ít đa phần là sinh sống và làm việc tại nước ngoài.

Hoắc Yến Anh là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng với nhiều hãng thời trang khác nhau và được nhiều người biết đến, rất nổi tiếng trên thị trường quốc tế, đã lập rất nhiều công ty và chi nhánh lớn nhỏ ở trong và ngoài nước đặc biệt rất được ông bà họ Hoắc quan tâm.

Đến nhà hàng cô rụt rè vì cảm thấy mình có lỗi khi nãy đã lớn tiếng với chị chồng, Hoắc Yến Anh khi ngồi vào bàn ăn thấy em dâu mình có vẻ không được tự nhiên liền mở lời trước.

“Sao chị thấy em như người mất hồn vậy, hay lại đang giận chị việc khi nãy đã nắm tay chồng em!"
“Không phải chuyện đó chỉ là em thấy có lỗi khi
chưa hiểu rõ chuyện gì mà đã lớn tiếng với chị!"
“Cái con bé này chị đã nói không sao, mà hai đứa lấy nhau được bao lâu rồi sao không nói với chị và bố mẹ?"
Hoắc Liên Hàn giúp vợ mình cắt miếng bít tết trên đĩa rồi trả lời.

“Bọn em em đã đăng ký kết hôn và sống với nhau được gần một năm rồi!"
“Một năm rồi sau vẫn còn chưa công khai?"
“Em chưa muốn mọi người biết."
“Mày thật là có biết bố mẹ trông mày lấy vợ lắm không? Thôi được rồi nếu hai đứa không dám công khai thì để chị này giúp!"
Trong bữa trưa Hoắc Yến Anh trò chuyện với em trai mình chì vài ba câu rồi quay sang hỏi em dâu, hai người có vẻ rất hợp nhau Triệu An Ninh khi biết chị chồng của mình là một nhà thiết kế nổi tiếng có cả nhãn hiệu thì rất ngạc nhiên.

“Em dâu lúc nào rảnh có thể ghé qua shop thời trang chị chơi!"

“Chị có cả cửa hàng ở trong nước nữa sao?"
“Có gì mà em ngạc nhiên vậy, chị còn rất nhiều chi nhánh ở các quốc gia lớn nữa chứ không phải mình trong nước đâu!"
“Thôi chị về trước nhé, hai đứa về sau lúc nào rảnh nhớ ghé cửa hàng chị."
“Vâng, hôm nào rảnh em sẽ ghé!"
Nhìn chị anh rời đi Triệu An Ninh liền quay sang trách móc anh vì chuyện đã không nói trước là hôm nay ai có chị anh đến công ty.

“Sao anh không nói trước với em là chị anh sẽ đến công ty?"
“Anh xin lỗi, tại chị ấy về đột ngột về nước mà không nói trước nên anh không báo cho em được!"
“ Chị ấy nói sẽ công bố chuyện hai chúng ta kết hôn thì phải làm sao?"
“Em vẫn chưa muốn công khai sao?"
“Em không có ý đó, ý em là bố mẹ anh lỡ không thích em thì đến lúc đó chúng ta phải làm sao?"
“Vợ anh xinh đẹp thế này sao lại không thích được!"
Hoắc Liên Hàn vừa nói vừa béo nhẹ vào má cô..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 28: 28: Là Con Lặt Được!


Đúng vậy vợ của anh là người xinh đẹp nhất, người mà trong mắt anh chỉ có một là người phụ nữ duy nhất có thể làm anh lay động ngay từ đêm đầu tiên, không ai có quyền chê người con gái anh chọn.

Việc Hoắc Liên Hàn đã kết hôn rất nhanh đã được đang đầy trên khắp các trang mạng, là người tìm kiếm nhiều nhất chỉ trong vài giờ được đăng, mọi cô gái hay các thiên kiêm tiểu thư khi biết anh đã lấy vợ nửa tin nửa ngờ nhưng bắt buộc họ phải tin vì đây là bài đăng của chị anh Hoắc Yến Anh, trong lòng các thiếu nữ lúc giờ rất đau nhưng cũng cảm thấy vui vì người mình thần tượng cuối cùng cũng lập gia đình.

Bố mẹ anh đang đi du lịch ở nước ngoài đọc được bài báo nói về con trai mình đã có vợ thì lập tức bay về nước trong ngày.

Bây giờ mọi người trong nước đang xì xào xem một người lạnh lùng như anh sẽ phải động lòng với ai, họ đoán hết cô tiểu thư đến một diễn viên người mẫu xinh đẹp khác nhưng không biết người anh yêu lại là cô gái câm, ở trước công ty và ở nhà đều có các phóng viên bao vây chụp ảnh.

Triệu An Ninh mấy ngày nay đều không dám ra ngoài, mỗi lần đứng trong nhà nhìn ra đường thấy rất nhiều phóng viên đang bao vây cô lại không dám ra.

Bố mẹ anh vừa về nước đã lập tức háo hức mà đi về nhà anh, Hoắc Liên Hàn đang ở công ty thì nhận được điện thoại của chị gái bảo bố mẹ đã về liền gọi đến, anh liền đi về nhà nhanh nhất có thể.

Phóng viên vừa thấy sao anh chạy về lập tức chạy lại để phỏng vấn nhưng bị bảo vệ ngăn lại.

Hoắc Liên Hàn vừa đặt chân vào phòng khách chính thì đã bị mẹ anh mắng.

“Cái thằng nghịch tử này, sao có con dâu rồi mà không báo cho mẹ hả?"
Hai ông bà họ Hoắc ngồi bên cạnh con dâu không ngừng hỏi thăm.

“Bố mẹ về nước sau không báo cho con biết"
“Báo cho mày biết rồi mày không con dâu tao đi sao?"
“Bố con đâu có giấu!"
“Mày không giấu sao, vậy đã ký kết hôn gần một năm rồi mà không báo cho bố mẹ biết? cũng may có chị gái mày nói và trên báo nói không thì chúng ta cũng không biết!"
“Bố mẹ đừng trách anh ấy là do con chưa muốn công khai!"
Triệu An Ninh lên tiếng bảo vệ anh.

Thấy con dâu lên tiếng hai ông bà liền vui vẻ lại còn không quan tâm đến đứa con nghiệt súc của mình.

“Con dâu chúng ta thật xinh!"
“Con trai, con kiếm được cứ con dâu này ở đâu thế, rất phù hợp với gia đình họ Hoắc chúng ta!"
“Là con lặt được!"
Triệu An Ninh cứ thế nhìn anh, đúng là anh đã lặt được cô trong một gia đình không có sự yêu thương, mỉm cười.

“Mày sao có thể lặt được, tưởng mẹ mày tin sao? Một đứa con dâu dễ thương như thế này mà bảo là lặt được không sợ con bé giận sao?"
“Mẹ đúng thật là anh ấy lặt được con!"
“Con dâu, bố mẹ con là ai? Có thể mời bọn họ đến ăn cơm cùng chúng ta được không?"
“Con không có bố mẹ, cũng không có gia đình!"
Cô đã không còn có gia đình từ khi cô kết hôn và cắt đứt tình bố con hay gia đình họ Triệu kia rồi, bây giờ cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi.

“Vậy con là trẻ mồ côi rồi!"
Ánh mắt cô buồn bã gật đầu, trong lòng đang liên tưởng đến việc bố mẹ anh biết thân phận của mình mà không cho cô đến với anh, Triệu An Ninh đang lo lắng thì bà Hoắc lên tiếng phá tan những dòng suy nghĩ đó của cô.

“Làm một đứa trẻ mồ côi sao có thể xinh đẹp và hiểu chuyện đến như vậy? Còn am hiểu về mọi thứ như thế này rất phù hợp làm con dâu nhà họ Hoắc!"

Triệu An Ninh cười, mắt nhìn bố mẹ chồng của mình vừa quen biết lại yêu thương mình thì rất vui.

Bất giác cô ôm người mẹ chồng trước mặt, nước mắt không kìm được mà khóc.

“Con thật có phúc khi có một người mẹ chồng như mẹ!"
Hôm đó năm người gia đình ăn cơm, Hoắc Yến Anh cũng đến dùng bữa.

Bầu không khí cả một gia đình trò chuyện vui vẻ không giống như cãi nhau trong bữa cơm của gia đình cô và các gia đình tài phiệt khác.

Bố mẹ anh vì đã có rất vui mừng con gái và con trai ruột cũng không quan tâm mà chỉ quan tâm đến đứa con dâu này, lúc ra về còn không quên tặng cho con dâu của mình vài thẻ tín dụng VIP không giới hạn để mua sắm.

“Bố con không cần tiền nên bố cứ giữ lại!"
“Không được, định con phải nhận!"
“Nhưng con không dùng đến tiền nhiều nên bố mẹ cất mà sử dụng cho việc già!"
Hai ông bà họ Hoắc nhìn đứa con dâu hiếu thảo của mình mà cười.

“Tiền an dưỡng tuổi già của bố mẹ đã có chồng con và chị gái lo rồi, hai đứa nó chắc sẽ nuôi được cho bố mẹ mà có khi còn nuôi được vài trăm ông bà già nữa đó!"
Ông Hoắc tiếp tục để tiền vào tay của Triệu An Ninh.

“Con nhận cho hai chúng ta vui."

“!Nếu con không tiêu thì cái thể để dành đến khi sinh con rồi cho thằng bé!"
Bà Hoắc đang rất mong chờ cháu để bế nên đã cố nhắc đến chuyện sinh con.

“Mẹ!"
“Thôi được rồi, bố mẹ về nhà con, nếu thằng bé bắt nạt con thì cứ nói mẹ sẽ cho nó biết tay!"
“Vâng!"
“Thôi chị mày cũng về đây em trai, nhớ chăm sóc tốt cho em mày, chị thấy con bé xanh xao quá."
Hoắc Yến Anh dặn dò em trai rồi cùng ra về với bố mẹ.

Phóng viên vẫn chưa bỏ cuộc vẫn còn rất nhiều phóng viên, vẫn tiếp tục đứng trước cửa biệt thự để săn tin tức này, rất may họ cũng đã biết một chút ít về Hoắc phu nhân này.

“Thưa phu nhân, con dâu bà có phải là một người nổi tiếng xuất thân từ gia đình giàu có phải không?"
“Không phải, con bé là một trẻ mồ côi!"
“Bà vẫn không để ý đến xuất thân của con dâu bà sao?"
“Không, chỉ miễn là con trai tôi yêu con bé là được, hai đứa nó sống hạnh phúc là được!".
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 29: 29: Để Tôi Diễn Cùng Bà


Đúng vậy chỉ cần hai con hạnh phúc thì phận làm cha làm mẹ cũng thấy yên lòng, yêu nhau đến được với nhau là cũng do duyên phận trời định nên hai ông bà họ Hoắc không có ngăn cản.

Tối đó anh ôm cô vào lòng, bàn tay anh đặt lên eo cô bất giác thấy cô gầy đi rất nhiều.

“Vợ, em có cảm thấy nay em gầy đi không?”
Triệu An Ninh trước giờ không để ý đến việc mình gầy đi hay béo lên, hôm nay nghe anh hỏi cô mới để ý đến.

Mấy hôm nay cô thấy trong người không được khoẻ, không có cảm giác muốn ăn cơm hay hay những thứ khác.

“Dạo này em lo việc ở công ty nên không ăn được nhiều!"
“Hay em đừng đi làm nữa, ở nhà anh nuôi là được!"
Triệu An Ninh quay đầu lại cười.

“Anh nuôi em được đến khi nào?!"
“Anh nuôi em mãi mãi, nên em đừng đi làm nữa!"
Hoắc Liên Hàn lo lắng cũng không muốn để vợ cưng của mình phải đi làm, lo lắng công việc mà không chăm sóc tốt cho bản thân, một người chồng cưng chiều vợ như anh khi thấy vợ mình đi làm dẫn đến sức khoẻ không tốt thì rất lo.

“Nghe lời anh đừng đi làm nữa, chuyện ở công ty em để cho thư ký Lâm làm là được!"
“Được rồi, sẽ không đi làm nữa.

Mà ngày mai là ngày dỗ của mẹ em anh có thể cùng em đến thăm mẹ được không?"
“Tất nhiên rồi, anh phải đến báo cáo cho mẹ vợ anh biết chuyện anh và em đã kết hôn!"
___________
Trời ngày hôm sau nắng lên rất đẹp, Triệu An Ninh khoác trên mình một bộ váy hàng hiệu màu sắc sang trọng, tay ôm một bó hoa ly trắng tay còn lại nắm tay người chồng tổng tài lạnh lùng bước vào nghĩa trang, sáng sớm cô và anh phải đi rất từ sớm, ngồi vào chiếc xe cũ mà đi ra khỏi biệt thự, đám phóng viên vẫn không biết đó là xe anh chắc cũng tại họ đã mệt nên cũng không để ý chiếc xe cũ vừa đi ra làm gì.

Trong nghĩa trang một khung cạnh lạnh lẽo, cô nắm tay anh đi lại phía một ngôi mộ đã ghé cũ không được khang trang, cỏ dại đã mọc lên rất nhiều.

“Mẹ con đến thăm mẹ rồi đây!"
Triệu An Ninh đặt hoa trên tay xuống, đưa tay nhổ cỏ, Hoắc Liên Hàn cũng giúp cô.

“Anh cầm lấy thắp cho mẹ em!"
Triệu An Ninh đưa cho anh nén nhan.

“Mẹ hôm nay con dẫn chồng con đến ra mắt mẹ."
“Mẹ, con là con rể của mẹ Hoắc Liên Hàn từ nay mẹ không cần phải lo cho con gái mẹ nữa, cứ để con mẹ cho con chăm sóc!"
Anh đứng trước mộ mẹ cô thành thạo giới thiệu về bản thân, không quên hứa những điều mà con rể hay nói.

Thắp hương xong cô và anh ra về khi ra đến cửa nghĩa trang cô nhận được một cuộc gọi từ Lâm Chí Nhất.

“Thư ký Lâm, có chuyện gì vậy anh!"
“Thiếu phu nhân, mẹ của cô đang ở công ty thiếu phu nhân làm loạn!"
“Triệu Tuyết, bà ta đến đó làm gì?"
“ Tôi cũng không biết, bà ta cứ nói trả công ty lại rồi còn mắng nhân viên đòi gặp thiếu phu nhân cho bằng được!"
“Em biết rồi!"
“Có cần gọi cảnh sát đến bắt bà ta đi không thiếu phu nhân?"
“Không cần, em sẽ về công ty ngay!"
Triệu An Ninh cúp mắt sắc mặt kém xuống.

“Thư ký Lâm, cậu ta gọi em có việc gì sao?"

“Em phải đến công ty một chuyến, ở đó có người đang làm loạn!"
Triệu An Ninh đi ra bắt một chiếc xe taxi đến công ty.

Hoắc Liên Hàn bỗng chốc không hiểu ai lại chọc đến vợ mình kiến cô đi khó chịu mà lơ luôn anh, anh cũng muốn giúp cô nên đã hoãn tất cả ở công ty mình lại mà lái xe đến công ty họ Triệu.

___________
Triệu Tuyết vẫn đang ở trong phòng dành cho khách mà mắng chửi các nhân viên vì thấy bà ta vào mà không chào hỏi, còn mắng cô là đồ vô ơn.

“Chủ tịch các người đúng là vô ơn chăm sóc lớn lên lại đi cướp công ty còn không coi bố mẹ đã từng chăm sóc là gì!"
Bà ta không ngừng mắng mỏ, nhân viên công ty cũng biết tính khí bà ta thế nào nên để bà ta đó rồi đi ra.

Triệu An Ninh được nhân viên báo lại sự việc cô liền khó chịu đi vào phòng.

Triệu Tuyết vừa thấy cô đã chạy đến muốn nắm lấy tóc cô nhưng cô tránh được kiến bà ta ngã, bà ta thấy có nhiều người đang nhìn hai người họ liền dở trò ăn vạ, nhưng bà ta đâu biết những người đứng ở ngoài là những nhân viên được cô căn dặn phải ở đó, cô biết bà ta nếu thấy có nhiều người sẽ diễn trò nên mới để cửa mở nhỏ rồi cố ý để bà ta ngã.

“Con nay đã là chủ tịch rồi định đối xử với người nuôi nấng mình vậy sao?"
Bà ta đưa tay lau đi hàng nước mắt giả tạo, trước giờ bà ta chưa bao giờ nuôi cô là do cô tự sinh sống.

Triệu An Ninh nghe bà ta nói vậy bất giác khó chịu, Triệu Tuyết nhìn sắc mặt của cô tưởng mình nói vậy thì Triệu An Ninh sẽ xin lỗi nhưng không, cô nở một nụ cười ngồi xuống đưa ánh mắt quyền lực ra nói lý với bà ta.

“Nuôi nấng? Nực cười bà nuôi nấng tôi sao? Bà nuôi nấng tôi kiến tôi suýt chết mấy lần còn hãm hại tôi mong tôi chết thế mà gọi là nuôi nấng sao?:
Ánh mắt sắc bén nhìn vào bà ta.

Triệu Tuyết cũng có chút ngạc nhiên nhưng đã nhanh lấy lại được bình tĩnh.

“Mẹ biết mẹ sai xin đừng nói những lời đó với mẹ!"
Triệu An Ninh nhìn bà ta khóc lại thấy ghê tởm bởi thứ nước mắt giả tạo đó.

Cô nhìn ra phía ngoài cửa thấy nhân viên đang nhìn vào cô không sợ mà quyết định lật tẩy sự diễn trò của bà ta.

“Bà cứ diễn đi để tôi diễn cùng bà!"
Triệu An Ninh thì thầm vào tai Triệu Tuyết, nói xong cô lấy tay bà ta tát vào mặt của mình thật mạnh.

Mọi người thấy chủ tịch mình bị ngã trên mặt còn in đậm dấu tay liền xôn xao ở bên ngoài.

Triệu Tuyết ngơ ra vội đứng dậy nhìn ra bên ngoài thấy mọi người đnag lấy điện thoại ra quay bà ta liền hoảng.

“Mẹ, con biết mẹ ghét con nhưng mà mẹ cũng đừng nên đối xử với con như vậy!"
Triệu An Ninh khóc, nước mắt cô nhìn lên nhân viên công ty không nghe đoạn đầu cô cùng bà ta trò chuyện nhưng đến đoạn cô khóc ai cũng nghe rõ..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 30: 30: Bà Thấy Tôi Diễn Tốt Không


Triệu Tuyết nhìn cô hoảng hốt.

“ Là cô tự lấy tay tôi tát, không phải tôi làm!"
Triệu An Ninh vẫn tiếp tục diễn đúng vai trò của một người con ngoan.

“Mẹ con biết con không phải con ruột của mẹ nhưng mẹ cũng đừng đối xử với con như vậy!"
Nhân viên bên ngoài càng ngày càng nhiều, có những nhân viên trước kia không chịu được tính của Triệu Tuyết khi thấy bà ta đánh chủ tịch mình liền không chịu được mà xông vào.

“Chủ tịch, người mau đứng dậy đi!"
“Bà là người ra tay trước đánh chủ tịch lịch chúng tôi đã quay hết lại rồi!"
“Mấy người đừng có vô oan cho tôi!"
“Chúng tôi vụ oan cho bà thì được cái gì? Cũng may là chủ tịch bảo chúng tôi ở bên ngoài quay lại nên bà mới không có đường chối!"
“Mấy người các người....!" Triệu Tuyết vẻ mặt tức giận nhưng không thể nói lại được.

Triệu An Ninh vẻ mặt tội lỗi đáng thương nhìn nhân viên.

“Mọi người cảm ơn đã giúp tôi, giờ mọi người có thể ra ngoài rồi để tôi và mẹ có thể nói chuyện riêng!"
“Nhưng chủ tịch!"
“Không sao bà ấy là mẹ tôi!"
Nhân viên nghe lời cô cúi đầu ra ngoài, Triệu An Ninh nhìn nhân viên đi hết bầu không khí tĩnh lặng liền lau nước mắt.

“Bà thấy tôi diễn tốt không?"
“Cô dám gài bẫy tôi cho bọn nhân viên quay lại, sao cô giám!"
“Tôi có gì mà không dám, với lại thấy bà diễn sâu quá nên tôi diễn cùng!"
“Hình như bà làm mất hơi nhiều thời gian của tôi rồi, nói đi và đến đây có chuyện gì?"
Triệu An Ninh đi lại ghế ngồi xuống ánh mắt vô cảm nhìn bà ta.

“Cô định ngồi vào ghế chủ tịch này bao lâu nữa? Đây là công ty của gia đình họ Triệu không phải là của cô!"
“Bà có nhầm lẫn không? Thứ nhất công ty này đã bị tập đoàn Hoắc thị mua lại không còn là của nhà họ Triệu, thứ hai tôi là chủ tịch ở đây và không có ý định rời đi!"
“Giờ tôi bận rồi không có thời gian trả lời mấy câu hỏi vớ vẩn của bà đâu!"
Triệu An ninh đứng dậy tiến ra cửa phòng, triệu Tuyết bị những lời nói của cô chọc đến tức giận bà ta tiến lại phía sau nắm lấy tóc cô giật ngược lại, tóc cô bị bà ta kéo mạnh từ phía sau nhưng Triệu An Ninh không chịu khuất phục tức giận nắm lấy tay bà ta xoay về phía trước, không để cho Triệu Tuyết kịp phản ứng cô đã bóp lấy cổ bà ta đẩy về phía tường, lực bóp của cô khiến triệu Tuyết tái xanh mặt luôn miệng ra lệnh cho cô buông tay, nhưng bà ta đã quên mất cô không phải Triệu An Ninh của trước kia có thể hoàn toàn sai bảo, Triệu An Ninh không nghe những lời bà ta nói mà tay tiếp tục bóp mạnh.

“Đừng ra lệnh cho tôi nếu bà chưa muốn chết!"
“Nếu bà mở miệng cầu xin tôi thì tôi sẽ tha cho bà!"
Triệu Tuyết thấy cô nói nghiêm túc cũng không muốn chết nên đã mở miệng một cách nhọc nhằm để cầu xin.

“Mẹ xin lỗi con! Con..."
Triệu Tuyết còn chưa nói hết câu thì bị cô bóp mạnh tay hơn, bà ta liền trở nên hô hấp khó khăn liên tục dãy dụa.

“Bà xưng hô sai cách thì phải? Tôi cho bà một lần cuối xưng hô lại sao cho đúng!"
Triệu Tuyết liền rồi thay đổi cách xưng hô trước khi bị chết ngạt.

“Chủ tịch Ninh tha chết cho tôi!"
Triệu An ninh cười lớn rồi khi rời tay ra khỏi cổ bà ta.

“Không ngờ nhà họ Triệu lại tồn tại những người sợ chết đến vậy!"
Triệu Tuyết ngồi dưới sàn ho liên tục, tay không ngừng xoa cổ đã in dấu tay, ánh mắt căm phẫn là nhìn cô.

“Bà đưa ánh mắt đó nhìn ai vậy?"
Triệu Tuyết vội thu hồi ánh mắt nhìn xuống sàn như một chú cún con nghe lời.

“Cũng may cho bà hôm nay là ngày giỗ của mẹ tôi nếu không tôi cũng không biết sẽ làm gì bà đâu."

“Còn chưa đi!"
Triệu Tuyết xanh mặt vội đứng dậy rồi khỏi chỗ đáng sợ này nếu vẫn chưa muốn chết, bây giờ bà ta đã rất sợ cô nhưng vẫn không thể từ bỏ ý định lấy lại tài sản trong lòng bà ta vẫn đang căm phẫn vì vị cô sĩ nhục và lấy hết tài sản của mình, lúc ra ngoài bà ta còn đụng mặt phải Hoắc Liên Hàn, ánh mắt giết người của anh khiến bạn ta run rẩy rụt rè nét về một bên.

Anh mở cửa bước vào tiến lại ôm cô vợ đang tức giận của mình không ngừng thổi nhẹ hơi thở của mình vào cổ cô Triệu An Ninh đẩy mặt anh ra quay lại.

“Anh đến khi nào vậy?"
“Anh vừa mới đến!"
Hoặc liên Hàn nhìn cô vợ nhỏ của mình, anh đã đến được một lúc nhưng không dám nói cho cô biết lúc anh đến đã chứng kiến được một cảnh Cô đang bóp cổ Triệu Tuyết một cách hung dữ, trong lòng anh bây giờ cũng nhẹ nhõm không còn lo cho cô sẽ bị người khác bắt nạt khi thấy khuôn mặt của cô đối với Triệu Tuyết?.

“Em tưởng giờ anh đang ở công ty mình sao lại chạy đến đây!"
“Anh không thể chăm chú làm việc được với lại anh cũng đang rất nhớ vợ nên muốn đến ôm em một lúc, có được không?"
Triệu An Ninh nhìn người chồng trước mặt từng làm một tổng tài lạnh lùng máu lạnh bây giờ lại nhớ vợ mà phải chạy đến công ty của vợ làm để có thể ôm được ôm cô..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 31: 31: Anh Đừng Nói Nữa! H Nhẹ


Triệu An Ninh cười nhìn người chồng thương yêu mình trước mắt bỗng trong lòng thấy ấm áp bởi mình quá may mắn mới có được hạnh phúc như vậy.

Đúng cô quá may mắn đã không phải ở lại cái nhà đầy sự chán ghét và những lời nói chửi bới đánh đập từ gia đình, cô may mắn hơi bao nhiêu người ở bên ngoài, Triệu An Ninh ôm lấy anh.

“Em đang khóc sao?"
“Không, em không khóc!"
Triệu An Ninh cố kìm nén sự hạnh phúc của mình lại thơm nhẹ vào má anh.

“Không phải anh nói nhớ em muốn ôm em sao? Chẳng lẽ bây giờ lại không muốn nữa!"
Hoắc Liên Hàn cười rồi thơm lên trán cô.

“Được ở bên em là thứ kiến anh hạnh phúc nhất, sẽ không bao giờ hối hận!"
Hai người không biết sao lại tràn vào bầu không khí lãng mạn, lâu nay hai người chưa làm chuyện đó nên bầu không khí lúc này như đang thôi thúc vậy, Triệu An Ninh ngồi lên đùi nhìn anh rồi hôn vào môi, Hoắc Liên Hàn cũng không từ chối mà nhận lấy đầu lưỡi của hai người quấn lấy nhau.

Triệu An Ninh muốn tiến thêm bước nữa nhưng anh lại né tránh nắm lấy tay cô khi đang cởi khúc áo mình.

Triệu An Ninh nhìn anh khó hiểu, trước giờ cô chưa bao giờ chủ động hôm nay chủ động lại bị anh từ chối.

“Anh không muốn sao?"
Hoắc Liên Hàn không phải không muốn mà đang ở công ty sợ người ngoài biết lúc đó cô không chịu được giới truyền thông mà ảnh hưởng đến sức khỏe.

“Đang ở công ty!"
Triệu An Ninh cười, tay vẫn đang rờ khuôn mặt điển trai của anh.

“Sẽ không có ai biết đâu, nếu anh muốn ngừng thì em sẽ thôi nhưng em không biết cái thứ nãy giờ ngóng lên có chịu hay không thôi!"
Triệu An Ninh ngồi xuống trước mặt anh tay đang còn đụng nhẹ vào thứ đang ***** **** khi mới hôn.

Hoắc Liên Hàn đỏ mặt.

“Nếu anh không giải quyết được vậy để em giúp anh!"
Chưa để anh kịp phản ứng thì cô đã mở chiếc thắt lưng rồi đến khoá quần ra, thứ to lớn đó vụt ra trước mắt cô.

Triệu An Ninh nhìn tròn mắt đã lâu rồi cô mới gặp lại, cô cười nhẹ đưa tay chạm vào.

“Chào c** nh*, lâu lắm rồi mới gặp!"
Hoắc Liên Hàn không biết làm sao phải lấy tay che mặt lại để không thấy cảnh xấu hổ của mình, anh đỏ mặt ngượng ngùng.

“Em chào nó làm gì?"
“Nó là người anh em của anh nên em mới chào, anh phải thấy hạnh phúc mới phải!"
Triệu An Ninh vừa nói vừa động thủ, cô đưa tay giúp anh trước vút ve thứ đó của anh không chút ngại ngùng còn hay chọc ngoáy anh.

Bàn tay cô mới đặt vào đã cảm nhận được một luồng hơi nóng mạnh mẽ toát ra, tay rồi đến miệng cô giúp anh xử lý một cách thành thục không còn phải để anh hướng dẫn, cô giúp anh Bj một cách thành thạo còn hay đưa ánh mắt nhìn lên thấy anh vẻ mặt hưởng thụ cô lại càng làm nhanh hơn, c@u nhỏ của anh nằm trọn vẹn trong miệng của cô còn nằm sâu hơn ở họng khi cô cố gắng nuốt sâu xuống.

Hoắc Liên Hàn bị cô làm đến mức phát ra những âm thanh hưng phấn, anh ngồi hưởng thụ những gì mà cô vợ mình đang làm.

“Ninh Ninh, em dừng lại được rồi!"
Triệu An Ninh không quan tâm vẫn tiếp túc còn cố nuốt sâu c@u nhỏ anh xuống.

“Anh sắp bắn em mau nhả ra!"
Hoắc Liên Hàn vừa nói xong đã bắn lên mặt và trong miệng của cô rất nhiều, vẻ mặt Triệu An Ninh lại thích thú đưa tay lên nhả thứ đó ra lòng bàn tay còn Hoắc Liên Hàn thì luống cống như mới gặp lần đầu mà lấy khăn giấy lau mặt cho coi.

“Đã nói em dừng lại rồi mà!" Anh không chịu được mà trách móc thương.

Triệu An Ninh cười rồi lại nói móc anh.

“Mới đó mà anh ra nhiều vậy rồi sao?"
Hoắc Liên Hàn nhìn tay cô đưa ra trước mắt mình thì đỏ mặt vội lau đi.

“Là phản ứng bình thường của nam giới thôi, nó sẽ tự xuống!"
“Vậy sao?"
Triệu An Ninh chỉ tay xuống thứ đó của anh mặc dù đã bắn nhưng vẫn chưa hạ xuống còn có phần cương hơn lúc nãy.

Cô cười đứng dậy rồi đưa tay kéo từ từ móc khoá váy từ phía sau ra, váy rơi xuống cũng là lúc anh nhìn cô chằm chằm.

Triệu An Ninh ngồi xuống đùi anh bỏ hết liêm sỉ trước giờ cô quyến rũ anh.

Hoắc Liên Hàn không thể chịu được mà đẩy cô xuống ghế rồi hôn vào môi cô.

“Là em tự nguyện đó đừng đến khi làm rồi lại bảo anh ngừng!"
Anh cởi áo mình ra rồi vút sang một bên, cơ bụng rắn chắc đó của anh kiến cô không kìm được mà rờ vào, miệng tấm tắc khen.

Hoắc Liên Hàn giam cô dưới thân mình, đưa tay cởi áo ngực cô ra hai bầu n9ực căng tròn hiện ra trước mắt.

Anh hôn từ xương quai xanh xuống cô rồi đến ngực, anh vừa hôn vừa x** n*n.

“Em nuôi nó bằng cái gì mà nó căng tròn đẹp thế này?!"
“Anh đừng nói nữa!" Triệu An Ninh đỏ mặt
Cô bị anh làm cho đầu óc trống rỗng không thể suy nghĩ được gì.

“Ư...!ưm...ư...ưm!" Cô kẽ rên
Hai đầu t! của cô bị anh chọc đã xưng dựng đứng cả lên, còn có dấu răng và nước bọt của anh như anh đang muốn đánh dấu chủ quyền ở đó vậy..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 32: 32: Đây Là Vợ Tôi Triệu An Ninh


Anh tiếp tục tiến xuống nơi cô bé của cô, anh đưa ngón tay vào thăm dò bên trong, cho cô rùng mình kẽ rên.

Triệu An Ninh đang tận hưởng đầu óc trống rỗng thì Hoắc Liên Hàn lấy tay ra kiến cô hụt hẫng.

Hoắc Liên Hàn nhìn thấy cô vợ nhỏ của mình tỏ thái độ đáng yêu liền cười, anh h* th*n mình xuống c** nh* của anh không chịu được mà cương nãy giờ, anh từ từ cho vào nhưng mới vào được một nửa thì đã bị ngăn lại.

“Vợ à, em thả lỏng người ra chút nữa đừng siết chặt anh không vào được!"
“Đau...đau...anh mau rút ra đau!!"
Do lâu cô chưa làm nên khi anh đưa vào cô cảm giác như mình bị xé ra vậy, anh biết vợ đang đau nhưng lúc này làm sao mà rút ra được được.

“Khi nãy em còn bảo sẽ không sao mà, sao giờ lại kêu đau?"
“Khi nãy là khi nãy còn!giờ anh mau lấy ra đi...đau!"
“Em cố chịu chút nữa, ngoan thả lỏng người ra sẽ không đau nữa!" Anh hôn vào tay cô
Triệu An Ninh thấy mấy lần trước mình làm không đau nên cũng nghe theo anh thả lỏng người vừa có chút chuyển động anh liền th*c m*nh.

“Đã hết đau chưa?"
Triệu An Ninh vẫn còn đau nhưng lại cảm thấy đau lưng hơn.

“Đau lưng, bên trong có giường!"
Hoắc Liên Hàn bế cô lên vẫn để c** nh* trong cô, đến giường anh để nhẹ cô xuống tiếp tục.

Những đường di chuyển của anh đều kiến đầu óc cô trống rỗng còn làm nũng với anh cùng hòa nhịp với anh, trong căn phòng làm việc đều là đường ngọt của cặp đôi còn có cả những tiếp nói bảo tiếp tục đừng ngừng của cô.

Bên trong tràn ngập đường mật thì bên ngoài lại cay đắng, thư ký Lâm bên ngoài phải lấy tai nghe bật nhạc to nhất để ác đi tiếng trong phòng, còn phải căn cản và đuổi những nhân viên đang ở gần đó đi xa nhất có thể.

“Bỗng thấy mình thật bất công mà, làm thư ký cho người chồng đã mệt rồi còn bắt làm thư ký cho hai vợ chồng."
“Hazzzz!!!! Tự nhiên muốn có vợ quá!!"
Lâm Chí Nhất đang than trách công việc thư ký của mình thì có người đến gõ mạnh xuống bàn làm việc gọi to.

“THƯ KÝ LÂM!!"
Lâm Chí Nhất đang mất hồn nghe thấy có người gọi thì giật mình vội gỡ tai nghe ra.

“Anh để hồn ở đâu mà tôi gọi mãi anh không nghe vậy?"
Một nam nhân viên nói.

“Có chuyện gì không vậy?"
“Ở dưới sảnh có rất nhiều phóng viên đòi gặp chủ tịch, nên anh thông báo cho chủ tịch một tiếng!"
“Cảm ơn đã thông báo, cậu đi làm việc đi!"
Cậu nhân viên đó vừa đi thì Lâm Chí Nhất lại tự lẩm bẩm nói chuyện một mình.

“Giờ phải làm sao? Hai người họ....!"
Lâm Chí Nhất bên ngoài đang rối bời không biết làm sao báo vào thì bên trong lại đang thân mật với nhau vẫn chưa biết lúc nào mới ngừng.

“Liên Hàn em mệt rồi!"
Triệu An Ninh không còn sức lực nằm ra giường.

“Chưa gì em đã mệt rồi sao? Một lần cuối rồi chúng ta dừng lại!"
Triệu An Ninh lại phải chiều theo ý anh, ai bảo cô là người quyến rũ anh trước tưởng có thể ăn anh ai ngờ lại bị anh ăn sạch, trên người lại toàn là dấu hôn của anh toàn thân đau nhức.

Làm xong anh xử lý phía dưới cho coi giúp cô mặc lại vạy cho cô.

Triệu An Ninh ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh.

“Em thấy hình như em bị lỗ thì phải!"
“Em bị lỗ thứ gì?"
“Là em muốn ăn anh sao giờ người bị ăn lại là em thế này!"
Hoắc Liên Hàn cười.

“Lần sau nhất định để em ăn!"
Triệu An Ninh lắc đầu, trong lòng đã không có lần sau nếu có chắc cô còn bị ăn sạch hơn.

Lâm Chí Nhất lấy hết can đảm gõ cửa.

“Chủ tịch, ở dưới có nhiều phóng viên muốn gặp chủ tịch!"
“Đi xuống gặp quan họ thôi!"
Anh bế cô trên tay còn có áo vest tên người cô che đi những hết hôn ở trên người, hai người bước xuống sảnh với những ánh mắt đầy sự ngạc nhiên và những lời bàn tán, đang phóng viên vừa thấy hai người xuống sảnh đã lập tức của lại bao vây xung quanh.

“Hoắc tổng, người trên tay anh có phải là vợ anh không?"
“Chúng tôi nghe nói vợ anh là đại tiểu thư nhà họ Triệu điều đó có phải là sự thật không?"
Triệu An Ninh quay mặt vào ngực anh xấu hổ không muốn mọi người thấy bộ dạng này của mình.

“Đây là vợ tôi Triệu An Ninh! Là con dâu nhà họ Hoắc!"
Anh dõng dạc trả lời như đang muốn nói cho tất cả ai đang muốn chống đối hay tìm cách hãm hại cô biết nếu chạm vào cô sẽ có hậu quả như thế nào.

“Không biết Hoắc phu nhân bị làm sao?"
“Xin lỗi mọi người, hôm nay vợ tôi không được khoẻ nên mong mọi người bỏ qua!"
Nói xong anh bế cô vào xe đã được đậu trước đó, chiếc xe chạy đi về phía biệt thự.

Lúc này Triệu An Ninh mới lò đầu ra, vẻ mặt thẹn thùng của anh lại kiến anh cười.

“Cũng chỉ tại anh mà em mới ra nông nỗi này!"
“Tại anh sao? Ai là người đã quyến rũ anh trước!" Anh nâng cằm cô lên cười nói.

Hai người lại phát cẩu lương trên xe kiến Lâm Chí Nhất đang lái xe khó chịu bởi bầu không khí như vậy, cậu chỉnh gương chiếu hậu sang phía khác, rồi ho lên một tiếng cho hai người ngồi phía sau biết đang còn có người, còn không quên than trách số phận của mình.

“Chắc trưa nay khỏi cần ăn cơm luôn quá, ăn no đến mức chán luôn rồi!"
“Cậu đang nói gì đó?"
Ánh mắt sắc bén của anh đã nhìn lên người cậu thư ký của mình.

“Tôi chỉ nói vu vơ thôi, Hoắc tổng và thiếu phu cứ tiếp tục đừng quan tâm đến người tài xế không khí này!"
Bị những lời trêu chọc của thư ký kiến Hoắc Liên Hàn bừng bừng sát khí, không còn chọc cô vợ nhỏ của mình nữa mà để cô dựa mình ngủ, còn cậu thư ký chỉ vì lời nói làm mất bầu không khí lãng mạn của vị tổng tài mà mất hẳn nửa tháng lương còn không có được dịch vụ thưởng tiền tháng cho thư ký như trước nữa..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 33: 33: Anh Ghen Sao


Rất nhanh các mặt báo và các đài truyền hình trong và ngoài nước đều đưa tin con dâu tập đoàn họ Hoắc là đại tiểu thư nhà họ Triệu, mọi thông tin của cô đều được điều tra rất kỹ nhưng không có nhiều tin tức của cô.

Biệt thự nhà họ Triệu cũng không thoát khỏi có phóng viên, đám phóng viên ùa vào nhà mong có thể lấy được thêm chút thông tin.

Triệu Tuyết và Triệu Thanh Kỳ bị đám phóng viên n bao vây lấy không cho vào nhà, hai mẹ con họ bị phóng viên vây lại hỏi những câu hỏi toàn liên quan đến Triệu An Ninh.

“Thưa bà, nhà họ Triệu có hai người con gái sao trước giờ không thấy gia đình bà nhắc đến người con gái cả?"
Bà ta tỏ ra một vẻ mặt như một người mẹ phúc hậu vì con cái mà hi sinh vậy.

“Chúng tôi trước kia cũng muốn đưa con bé ra bên ngoài giới thiệu cho mọi người biết, nhưng từ khi mẹ con bé mất thì không muốn tiếp xúc với người lạ nên chúng tôi mới để con bê ở nhà."
Bà ta nói xạo không chướng miệng, mặt còn tỏ ra vẻ vô tội.

“Thưa bà, quan hệ mẹ con của hai người có tốt không?"
“Đương nhiên là tốt rồi, tôi yêu thương con bé còn hơn cả đứa con ruột của mình!"
Ở bên ngoài thì tỏ ra người mẹ tốt bụng nhưng bên trong ai lại có thể ngờ rằng là một người mẹ nham hiểm.

Triệu Húc cũng được phỏng vấn vừa nhắc đến người vợ quá cô ông ta liền giả tạo rơi nước mắt đau buồn.

“Vợ tôi, bà ấy mất quá sớm không thể tận hưởng thêm những phút giây nhìn đứa con gái đi lấy chồng, tôi thật sự rất yêu bà ấy!"
Cả ba người đều đổi đen thay trắng, những điều trước kia họ làm với cô đều được nói ngược lại.

Họ đối xử tốt với cô sao? Thật nực cười, cái tốt của họ chắc là ngày nào cũng mắng chửi đáng đập cô hay những lần dồn cô vào con đường chết.

Triệu An Ninh được chăm sóc tận tình, cô nằm trên giường còn anh ngồi ở bàn làm việc xem tài liệu.

Do anh làm phía dưới của cô đau nên Triệu An Ninh không thể đứng dậy được, chỉ còn ngồi trên giường xem tin tức.

Khi lướt web thấy tin phỏng vấn mẹ của Hoắc phu nhân cô liền nhấn vào xem, xem được tin tức bà ta nói cô liền cười.

“Không ngờ mẹ con bà ta lại đổi trắng thay đen vậy!"
Triệu An Ninh xem tin tức nói nhảm một mình.

“Lại ai dám chọc giận vợ anh vậy?"
“Anh, sắp tới có phải anh được tập đoàn họ Húc mời đến dự sinh nhật chủ tịch Húc không?"
“Bọn họ có mời, nhưng mời anh cũng không đi!"
“Nếu anh không đi có thể đưa thiệp mời cho em, em muốn đi!"
“Không phải em ghét nhà đó lắm sao? Sao giờ lại muốn đến đó rồi?" Hoắc Liên Hàn có chút ngạc nhiên.

“Em muốn đến đó xem phản ứng của họ khi biết em là vợ của anh thôi!"
“Không phải là em đến để gặp người yêu cũ à!"
“Anh ghen sao? Anh nhìn em như vậy còn thích loại người như hắn sao?"
“Vậy bữa đó anh sẽ đi cùng em!"
Hoắc Liên Hàn tiếp tục giải quyết công việc nhưng lâu lâu cũng liếc nhìn xem vợ nhỏ của mình đang làm gì.

Triệu An Ninh mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi lấy lại sức, tối đến hai người được bố mẹ anh bảo về biệt thự chính dùng bữa tối.

Triệu An Ninh có chút lo lắng bố mẹ chồng sẽ tránh cô việc đã nói dối cô là trẻ mồ côi.

Khi vào nhà, cô được bố mẹ chồng chào đón rất vui vẻ không có chút nào là tức giận với cô, cô và anh đi cùng nhau nhưng cô thì được tiếp đón còn Hoắc Liên Hàn lại bị chính bố mẹ ruột ló ngơ.

“Em trai, đừng ganh tị với em dâu vậy chứ?" Hoắc Yến Anh bước đến vỗ vai an ủi đứa em trai của mình.

“Không cần chị quan tâm!"
Hoắc Liên Hàn hất tay chị mình ra khỏi vai rồi bước đến bàn ăn.

“Cái thằng này!"
Trong bữa ăn, bố mẹ anh không hề nhắc đến chuyện đứa con dâu nói dối mà chỉ hỏi thăm về sức khoẻ như thế nào, Triệu An Ninh lại day dứt trong lòng nên đã xin lỗi.

“Bố mẹ, còn xin lỗi vì chuyện đã nói dối con là trẻ mồ côi!"
Triệu An Ninh không dám nhìn lên mà chỉ cuối mặt xuống đang chờ con thịnh nộ từ bố mẹ anh, nhưng thứ chờ đợi cô đó chính là tiếng cười.

“Bố mẹ đã biết rồi, cũng không để ý mấy chuyện đó, bố mẹ không vì mấy chuyện nhỏ nhặt đó mà giận con đâu!"
“Con đừng vì chuyện đó mà làm ảnh hưởng đến sức khoẻ!"

Triệu An Ninh nhìn bố mẹ chồng, trong lòng cô cảm thấy vui mừng vì bố mẹ có thể hiểu cho cô, cũng vui mừng vì có được bố mẹ chồng hiểu con dâu như vậy.

“Em đừng để ý mấy chuyện nhỏ đó nữa mau ăn cơm đi!" Hoắc Yến Anh ngồi bên lên tiếng.

Ăn xong cô được mẹ anh cho xem hình lúc nhỏ của anh, Triệu An Ninh rất thích thú khi nhìn ảnh anh lúc nhỏ.

“Đây là anh ấy sao mẹ? Thật dễ thương!"
Cô tiếp tục dở lại càng thấy anh dễ thương khi nhỏ lớn lên lại rất lạnh lùng mỗi bức ảnh chụp chung cùng phụ nữ anh đều đứng rất xa không muốn đứng gần.

“Anh, không ngờ lúc nhỏ và lớn anh lại dễ thương đến vậy!"
“Thằng này mà dễ thương sao? Là đứa mắc bệnh sạch sẽ quá làm cho mấy đứa con gái thích đều phải bỏ chạy cả."
“Mẹ sao lại lấy hình hồi nhỏ cho vợ con xem làm gì?"
“Là em đòi mẹ xem, em muốn xem chồng em hồi nhỏ như thế nào!"
Hoắc Liên Hàn ở giữa nhà đỏ mặt, bố mẹ nhìn vào đều bật cười chỉ có mình Hoắc Yến Anh là lắc đầu bởi mùi tình yêu..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 34: 34: Giận Thật Rồi!


Hai người được bố mẹ sắp xếp lại căn phòng cũ của anh hay ở lại khi về biệt thự chính, khi vào phòng Triệu An Ninh chuẩn bị đi tắm nhưng bị anh kéo lại, một mực đòi tắm cùng cô, Triệu An Ninh không muốn chiều theo ý anh nhưng sự nịnh nọt của anh vẫn phải kiến cô đồng ý, nhưng cô vẫn có điều kiện dành cho anh là không được làm gì cả ngoài tắm.

Hai người cùng ngâm mình trong bồn tắm tận hưởng hương vị tình yêu, Hoắc Liên Hàn cũng rất giữ lời hứa chỉ muốn cùng tắm với cô, anh giúp cô mặc váy ngủ đã được chuẩn bị để trong tủ.

Khi nằm trên giường anh vẫn dính lấy vợ mình không buông.

“Giường rộng mà sao anh cứ dính với em vậy?"
“Không ở gần vợ không ngủ được, mùi của vợ rất thơm rất dễ ngủ!"
Triệu An Ninh cũng bó tay với người chồng này của cô, lúc trước anh cũng ngủ một mình không sao từ khi có cô ở bên anh lại không tài nào ngủ một mình được.

Sáng sớm, Triệu An Ninh đã dậy từ rất sớm xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho mọi người, người làm trong biệt thự đã ngăn cô lại sợ ông bà chủ trách nhưng Triệu An Ninh vẫn làm.

Bữa sáng cô chuẩn bị theo từng khẩu vị của mỗi người, cô cũng không chắc mọi người có thích những món cô làm không nhưng Triệu An Ninh vẫn rất vui vẻ mà chuẩn bị bữa sáng.

Hoắc Liên Hàn đang ngủ đưa tay muốn ôm vợ nhưng rờ mãi không thấy lúc mở mắt cô đã dậy từ lâu.

Anh xuống nhà đã vội đi tìm vợ mình, tìm từ ngoài vào trong nhưng vẫn không thấy còn bị chị gái mình chọc.

“Mới sáng sớm đã đi tìm vợ, sợ mất vợ đến vậy sao?"
“Tấy nhiên là sợ mất rồi, vợ phải giữ không giống như ai kia chỉ biết đến công việc!"
“Mày bớt khịa chị mày lại!"
“Hai đứa còn đứng ngơ ra đó làm gì? Mau lại ăn sáng đi, hôm nay đích thân Ninh Ninh xuống bếp nấu bữa sáng cho cả nhà đấy!"
Bà Hoắc tiến lại kéo tay hai con của mình laik bàn ăn.

Cả nhà nhìn một bàn ăn thịnh soạn rất ngạc nhiên, ông bà Hoắc luôn miệng khen con trai có phúc lấy được người vợ đảm đang, Triệu An Ninh lần đầu tiên xuống bếp nấu bữa sáng lại được mọi người khen như vậy.

“Không biết con nấu có hợp khẩu vị mọi người không?"
“Rất hợp, rất vừa ăn!"
“Em dâu những món này đều thường nấu cho chồng em ăn sao?"
“Không đâu chị, trước kia em có nấu cho anh ấy ăn nhưng lại chê em nấu ăn dở nên từ đó em cũng không muốn nấu cho anh ấy ăn, đây là em làm cho mọi người!"
Hoắc Yến Anh cười nhìn sang em trai mình mới vừa nãy còn khoe vợ giờ vợ lại quay lưng.

“Nó chê vậy sau này không cần nấu cho nó ăn!" Bà Hoắc lên tiếng.

“Con đâu có chê vợ con nấu không ngon, chỉ là con muốn để bụng ăn thứ khác thôi nên con mới chê!"
“Vậy là đã ăn được thứ khác chưa? Mùi vị thế nào?" Hoắc Yến Anh chọc.

“Đã ăn được rồi, rất ngon!" Anh nói còn đưa ánh mắt nhìn cô.

Triệu An Ninh đang uống nước thì bị sặc bởi câu nói của anh.

Rõ ràng trước đó anh nói không ngon nên cô mới nói vậy còn, chuyện mà anh nói để ăn thứ đó thì cô không ngờ đến.

Trong bữa ăn chỉ vì cây nói đó mà làm cho bữa ăn nhiều câu hỏi liên quan đến món ăn đó, tất cả đều kiến cô đỏ mặt muốn tìm chỗ chui xuống vậy.

Dùng bữa sáng xong cô cùng anh về lại biệt thự, trên xe Triệu An Ninh không nói chuyện với anh hay nhìn anh.

Hoắc Liên Hàn biết cô vợ giận mình vì chuyện khi nãy nên đã nói xin lỗi nhưng lại cũng nói ké đó cũng có lỗi của cô.

“Anh xin lỗi mà vợ, với lại chuyện đó cũng có một phần lỗi là do em không phải em là người nổi trước sao?"
Triệu An Ninh muốn nói lại nhưng lại thôi, cô không quan tâm đến lời nói của anh.

Đến cửa biệt thự cô bước xuống xe trước không chờ tài xế mở cửa, cô còn đóng cửa thật mạnh.

“Giận thật rồi! Lần này lớn chuyện rồi!"
Hoắc Liên Hàn vội xuống xe muốn đi cùng cô nhưng Triệu An Ninh cố đi nhanh không muốn chờ anh, Triệu An Ninh lên phòng thay một bộ váy màu tím rồi xuống nhà, Hoắc Liên Hàn luôn đi phía sau cô muốn cô chú ý nhưng anh vẫn không nhận được sự chú ý của cô.

“Quản gia Ngô, trưa nay với tối chắc cháu không về nhà dùng bữa được nên bảo nhà bếp không cần nấu phần cháu!"
“Vâng thiếu phu nhân!"
“Em đi đâu mà không thể về dùng bữa!"
“Trưa nay chị anh mời em đến tiệm thời trang của chị ấy tiện thể đi dùng bữa trưa luôn!"
“Vậy còn buổi tối?"

“Đi gặp một người bạn cũ!"
Triệu An Ninh lên xe không nói gì thêm, Hoắc Liên Hàn rất quan tâm đến việc cô đi gặp bạn cũ vì trước giờ cô chưa bao giờ nói là mình có bạn, anh cũng muốn biết người bạn đó là nữ hay nam.

Cả một buổi anh không thể nào tập trung vào công việc được, anh còn gọi cho chị mình xem cô có đúng là đang ở cùng Hoắc Yến Anh không.

“Chị, vợ em có ở chỗ chị không?"
“Không có!"
“Không có ở chỗ chị vậy cô ấy đi đâu?" Anh có chút lo lắng.

“Chị mới nói vậy mà mày đã tin rồi sao? Vợ mày đang ở cùng chị ở cửa hàng, đang thay đồ!"
“Vậy lúc nào cô ấy rời khỏi cửa hàng chị nhớ báo cho em!"
Hoắc Yến Anh không biết em trai mình muốn làm gì nhưng cũng đồng ý.

Hoắc Liên Hàn biết cô đang ở cùng chị mình thì mới có thể nhẹ lòng mà chú tâm công việc, nhưng chỉ chú tâm một lúc lại suy nghĩ đến người bạn mà cô gặp còn gặp vào buổi tối..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 35: 35: Hẹn Hò Với Vợ Tôi Vui Không


Triệu An Ninh được chị chồng chọn cho những bộ váy toàn là những thương hiệu nổi tiếng, có cả váy dạ hội mà Hoắc Yến Anh đã thiết kế riêng cho em dâu của mình.

Triệu An Ninh cho tài xế đem những túi đựng váy của cô về biệt thự còn mình và chị đi dùng bữa trưa.

Trong một nhà hàng sang trọng toàn nhân viên đến giám đốc đều phải chào hỏi hai người, một người là Hoắc phu nhân một người là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng lại có danh thế địa vị cao, được hai người ghé quán đó là một vinh hạnh mà nhà hàng nào cũng muốn.

Giữa chị chồng và em dâu là một mối quan hệ khó đặc biệt là người trong giới thượng lưu giàu có, nhiều người khi thấy hai người đi bên đều tưởng mối quan hệ không tốt, nhưng khi nhìn thấy hai người cười nói vui vẻ thì đã suy nghĩ khác.

Triệu An Ninh và Hoắc Yến Anh nói chuyện rất hợp nhau.

“Dạo này em hơn gầy nên ăn nhiều một chút."
“Em thấy bình thường mà chị, không có gầy!"
“Thằng em chị có hay bắt nạt em không?"
“Không, anh ấy rất thương em nhưng lâu lâu cũng hay chọc ngoáy em thôi!"
“Đừng để nó bắt làm những chuyện mà em không thích."
“Vâng!"

Dùng bữa trưa xong Triệu An Ninh phải chia tay chị vì có việc, Hoắc Yến Anh vui vẻ nhìn cô rời đi rồi lấy điện thoại báo cho em trai mình biết.

Vừa nhận được tin Triệu An Ninh đã rời khỏi anh lập tức cho người đi theo dõi cô xem vợ mình muốn gặp người nào.

Triệu An Ninh gặp người bạn nhưng đối phương hẹn gặp cô lúc 6 giờ ở bãi biển, nên giờ cô cũng chỉ ghé về công ty làm việc chờ đến thời gian.

Đến giờ Triệu An Ninh đã nhanh chóng bắt xe đến chỗ hẹn, người của Hoắc Liên Hàn thấy cô đã rời khỏi liền đi theo khi biết được địa điểm liền gọi báo lại cho anh không quên báo luôn chuyện người cô gặp là một người đàn ông.

Hoắc Liên Hàn đang thảo luận công việc với thư ký Lâm nghe tin cô gặp gỡ một người đàn ông khác máu khen trong người anh trỗi dậy liền bỏ lại công việc đang bàn dở lái xe thật nhanh đến chỗ hẹn của cô, không quên gọi điện cho vệ sĩ lái xe đi cùng.

Người cô gặp không ai khác là Thừa Húc tên đàn ông cặn bã, Triệu An Ninh nhìn cách trang trí bàn ăn giữ khung cảnh biển không ngạc nhiên tiến đến vào thẳng vấn đề.

Thừa Húc gặp cô là có việc muốn nói cho cô, lúc đầu cô cũng không chú ý đến nhưng khi hắn nói biết nguyên nhân mẹ cô chết Triệu An Ninh mới đồng ý gặp mặt.

“Anh mau nói nhanh, mẹ tôi chết là do lý do gì?"
“Sao em lại phải vội vậy chứ, ngồi xuống uống cùng anh chén rượu!"
Triệu An Ninh đang rất nóng lòng muốn biết mẹ mình chết là do nguyên nhân gì nên đã ngồi xuống cầm lấy chén rượu vang đỏ mà uống hết.

“Giờ đã nói được chưa?" Cô đặt ly rượu xuống.

“Ninh Ninh, sao trước giờ anh lại không nhận ra em lại quyến rũ như vậy nhỉ!"
Triệu An Ninh khó chịu nhăn mày, đập tay xuống bàn.

“Mong anh nói cho, tôi không có thời gian ngồi đây để nghe những lời nói nhảm này của anh!"
“Muốn nói cũng được nhưng anh có một điều kiện!"
“Anh nói đi nếu tôi đáp nhận được thì tôi sẽ cố gắng!"
“Em chỉ cần tối nay ở với anh một đêm ánh sẽ nói cho!"
Nụ cười của hắn làm cho cô thấy ghê tởm không cần suy nghĩ cô đã cầm túi xách lên.

“Vậy thì tôi cũng không cần anh nói nói nữa, chào anh!"
Triệu An Ninh muốn rời đi nhưng bị hắn ta kéo lại vào lòng mình.

“Nếu vậy cho anh thơm một cái anh sẽ nói!"
Thừa Húc đang tiến đến gần má cô thì ở đâu một dàn siêu xe màu đen phi tới.

Hoắc Liên Hàn bước xuống xe ánh mắt nhìn vào chiếc tay đang của hắn đang để dưới eo của cô.

“Hẹn hò với vợ tôi vui không?" Anh dùng ánh mắt giết người nhìn hắn.

“Ừm, rất vui hương vị của em ấy rất thơm, rất thích!"
Những lời hắn vừa nói ra kiến anh tối sầm mặt lại còn Triệu An Ninh đóng băng luôn tại chỗ.

“Đồ điên này, buông ra!"
“Em yêu, tối nay chúng ta cùng nhau thưởng thức bữa tối dưới ánh nến đầy lãng mạn này nha!"
Những từ hắn vừa nói ra làm cho Hoắc Liên Hàn sôi máu trong người.

“Thấy thiếu phu nhân bị người khác bắt nạt rồi chứ?"
“Đã thấy!".

Truyện Dị Giới
“Thấy rồi sao còn đứng đó, lôi hắn ra cánh tay nào đụng vào thiếu phu nhân thì chặt đi, cái nào mà cao lên thì cắt!"
Vệ sĩ của anh lập tức lôi hắn ta ra, Thừa Húc vẫn còn ngoan cố.

“Vợ anh đến tìm tôi trước, chỉ là do anh vô dụng nên vợ anh mới đến tìm tôi để giải toả!"
Hai từ “Vô dụng" mà hắn ta vừa nói ra đã chạm đến giới hạn của anh, tính chất một tổng tài máu lạnh xuất hiện làm cho hắn ta phải tái mặt.

“Các người còn đứng đó làm gì? Đừng để thưa dơ bẩn vừa chạm vào vợ tôi còn nguyên."
Lần này hắn ta đã sợ rồi, hắn ta phải cầu cứu cô nếu không đám vệ sĩ sẽ chặt hắn ra mất.

“Chỉ cần cô cứu tôi thì tôi nhất định sẽ nói cho cô biết!"
Triệu An Ninh vội chạy lại phía anh.

“Anh mau thả hắn ra, hắn ta biết nguyên nhân mẹ em tại sao lại mất nên mong anh thả hắn ta ra!"
Hoắc Liên Hàn không trả lời mà vẫn để cho vệ sĩ đánh hắn..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 36: 36: Tại Sao Em Lại Không Tin Tưởng Anh


Triệu An Ninh thấy anh không để ý trong lòng lại lo lắng nên đã chạy lại phía Thừa Húc chắn cho hắn ta một đòn cây, vệ sĩ không để ý nên đã đánh vào cô.

Hoắc Liên Hàn thấy cô bị thương liền hoảng hốt chạy lại, nhìn vết thương mà đau lòng.

“Sao tự dưng lại chạy ra đỡ cho hắn làm gì? Có đau lắm không?"
“Em không sao, anh mau bảo bọn họ dừng lại đi!"
“Dừng lại đi!"
“Em lo hắn bị đánh chết vậy sao?"
“Không có, chỉ là em muốn biết nguyên nhân mẹ em mất thôi!"
Thừa Húc đứng dậy vẻ mặt không hề cảm kích cô nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của anh thì đã vội cảm ơn cô và hẹn cô ngày mai sẽ đến công ty cô nói chuyện.

“Vậy hẹn anh ngày mai!"
Hoắc Liên Hàn đưa cô lên xe đến bệnh viện băng bó bó vết thương, vết thương cô chỉ xưng lên không có vấn đề gì.

Trên đường từ bệnh viện trợ về biệt thự Hoắc Liên Hàn không nói chuyện với cô im lặng như đang muốn chờ câu giải thích của cô vậy.

“Em xin lỗi!"
Anh không trả lời lặng im bầu không khí trong xe vô cùng ngột ngạt, anh vẫn bình thản lái xe không để ý đến cô.

“Nếu anh không nhận lời xin lỗi của em cũng không sao, em không muốn anh lo lắng nên mới bí mật đi gặp hắn!" Gương mặt cô buồn bã, giọt nước mắt đã rơi xuống má.

“Em có thể nói cho anh biết, anh có thể giúp em tìm hiểu, anh đâu đến mức không quan tâm em!"
“Không phải, em không muốn anh lo lắng!"
“Em làm vậy mới khiến anh lo lắng hơn!"
Triệu An Ninh không lên tiếng âm lặng nghe anh nói, khi đến biệt thự trời cũng đã muộn anh chỉ chở cô về rồi lại lái xe đến quán bas.

Hoắc Liên Hàn đến quán bas muốn giải toả tâm trạng không ngờ lại gặp Triệu Thanh Kỳ ở đây, cô ta thấy anh một mình uống rượu vẻ mặt u sầu đoán là có chuyện, cô ta biết anh sẽ không để cô vợ của mình ở nhà vào ban đêm nhưng hôm nay lại đến một nơi đông người để uống rượu.

Triệu Thanh Kỳ cũng vừa nhận đưa tin từ người của mình biết Triệu An Ninh đã đến gặp Thừa Húc và bị anh bắt gặp, cô ta không biết cô đến gặp hắn làm gì nhưng chỉ cần biết là anh đang tức giận vì chuyện đó nên đã đi đến chỗ anh.

“Không biết cơn gió nào lại khiến một người như tôi có thể gặp được Hoắc tổng ở đây vậy!" Cô ta ngồi xuống gần anh.

“Chỗ của cô sao?" Anh vẫn tiếp tục uống.

“Anh đừng nhỏ nhen vậy chưa chỉ là một chỗ ngồi!"
Anh không trả lời phớt lờ không nghe cô ta nói, Triệu Thanh Kỳ thấy anh phớt lờ câu nó của mình còn không ngước mắt lên nhìn.

“Không biết hôm nay ai lại chọc Hoắc tổng vậy, hay là cô vợ ở nhà!"
Cô lại nhắc đến vợ anh bằng giọng nói ghê tởm khiến anh tức giận đập mạnh cốc rượu xuống bàn, ánh mắt hung tợn nhìn ả ta.

“Cút cho tôi!"
Cô ta không quan tâm lại nói móc vào cơn ghen của anh.

“Mà tôi nghe nói hôm nay vợ anh đến gặp tình cũ phải không? Chắc lại muốn hàn gắn lại mối tình xưa, cũng đúng hai người đó đã ở bên nhau mấy năm cũng có chút ít tình cảm khó quên!"
Lần này cô ta đã chạm đến điểm cuối của sự chịu đựng của anh, Hoắc Liên Hàn đập chai rượu đang cầm trên tay xuống khiến cho mọi người ở đó đều giật mình nhìn về phía anh.

“Muốn sống thì ngậm miệng lại, đây ko phải là chuyện của cô!" Anh đứng dậy rời đi
Từ quán bas về nhà tâm trạng của anh vẫn chưa tốt, anh vẫn không thể nghĩ ra câu trả lời tại sao cô lại không tin tưởng anh.

Anh là chồng cô, cô lại không tin tưởng anh xem ảnh như là một người không hiểu chuyện.

Anh giận cô muốn cô trả lời nhưng cô lại không trả lời vào trọng tâm câu hỏi mà trả lời ngược lại.

Triệu An Ninh ở trong phòng lo lắng đi đi lại trong phòng trên tay còn cầm điện thoại và không ngừng nhìn vào đó.

Đến khi nghe cánh cửa phòng mở ra một bóng hình, cô chạy lại đỡ lấy anh, mùi rượu nồng nặc bay ra.

Triệu An Ninh đỡ anh lại giường, giúp anh cởi giày và áo vest ra, còn giúp anh lau người.

“Tại sao em lại không tin tưởng anh?" Hoắc Liên Hàn nắm lấy tay cô ánh mắt mơ hồ nhìn cô hỏi.

Triệu An Ninh tiếp tục lau người cho anh rồi giải thích kèm theo sự xin lỗi.

“Không phải là em không tin tưởng anh, em muốn tự mình giải quyết lấy chuyện của mình nên mới không nói!"
Triệu An Ninh nói xong quay sang nhìn anh thì đã thấy anh ngủ, cô cười rồi thay đồ ngủ cho anh.

Triệu An Ninh gác đầu lên tay anh đưa tay ra ôm anh rồi hai người cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Trời vừa sáng, Triệu An Ninh đã dậy và xuống bếp nấu cho anh một bát canh giải rượu rồi mang lên phòng cho anh.

Hoắc Liên Hàn lúc này mới tỉnh dậy, đầu hơi nhức nên anh đã lấy tay xoa đầu.

Vừa thấy cô vào anh vội nhìn sang chỗ khác mặc dù rất muốn lại hôn cô chào buổi sáng nhưng lại giả vờ như đang giận.

Triệu An Ninh để bát canh xuống đi lại phía anh cuối người xuống hôn lên trán anh một nụ hôn.

“Chào bữa sáng chồng yêu!".
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 37: 37: Sự Thật!


Hai chữ “Chồng yêu" đã xua tan những giận hờn của anh, Hoắc Liên Hàn nhìn cô vợ đang chuẩn bị đồ cho anh đi làm rồi nhìn sang bát canh giải rượu bất giác cười.

Thấy ảnh vẫn thờ ơ mình, nên cô đã đi lại thơm vào môi anh lần nữa.

“Anh đừng giận chuyện hôm qua nữa, lần sau em sẽ nói cho anh biết!"
Hoắc Liên Hàn lần này cũng hôn đáp trả lại cô.

Hai vợ chồng giận nhau rồi lại làm lành nhanh chóng, Hoắc Liên Hàn đã cho người tìm nguyên nhân năm đó tại sao mẹ cô lại chết một cách đột ngột vậy.

Thừa Húc cũng rất giữ lời hứa đến gặp cô tưởng sẽ được nói chuyện hài người nhưng không ngờ mở cửa vào lại cho cả Hoắc Liên Hàn ở đó.

Anh không yên tâm để một mình cô và hắn ta cùng nhau nói chuyện sợ sẽ sảy ra chuyện không hay nên đã nhất quyết muốn đi theo.

“Sao vậy? Không định ngồi xuống sao?"

Thừa Húc vội ngồi xuống bắt đầu nói những chuyện mà mình biết được từ hai mẹ con Triệu Thanh Kỳ.

Nghe những lời mà Thừa Húc nói cô lại không thể ngờ mẹ cô chết là do có người đụng tay vào.

Năm đó mẹ cô chỉ vì bệnh tim nên mới nằm viện nhưng vẫn còn có thể sống vài năm nữa nhưng Triệu Tuyết lại không chịu được mà ra tay cấu kết với bác sĩ đổi thuốc trị bệnh của mẹ cô kiến bà mất sớm hơn.

Triệu An Ninh biết được sư thật cả người bủn rủn không thể tin được mẹ mình là do có người hại, đến người cha biết tình nhân mình hại người vợ chung chăn gối bao nhiêu năm vẫn không ngăn lại.

Càng nghĩ cô càng tức giận, thề sẽ không để bọn họ yên.

“Em không sao chứ?"
“Em ổn, giờ em có chút việc ra ngoài, buổi tối ánh chờ em ở buổi tiệc nhà họ Húc là được!"
Cô đến gặp bác sĩ năm xưa đã cấu kết với Triệu Tuyết hại mẹ cô - Hạ Tần, ông ta giờ là giám đốc của bệnh việc Y lớn, cũng là một bác sĩ có tiếng được bệnh nhân và người nhà tin tưởng nhưng họ không biết rằng ông ta đã từng hại chết một người.

Triệu An Ninh đi thẳng vào phòng khám của ông ta, Hạ Tần không biết cô là con gái của người năm xưa ông hại.

“Xin hỏi vị tiểu thư đây tự nhiên vào phòng bệnh là có chuyện gì?"
“Muốn hỏi ông vài chuyện về người bệnh nhân tên Triệu Lam trước đã từng được ông chữa bệnh thôi!" Cô ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

Vừa nhắc đến “Triệu Lam" ông ta xanh mặt mà làm rơi cả cây bút trên tay, rồi viết nhanh đơn thuốc đưa cho bệnh nhân.

Sau khi tiễn bệnh nhân Hạ Tần vào phòng khoá cửa lại.

“Cô là ai? Đến đây làm gì?"
“Đến muốn hỏi ông vài chuyện! Có phải trước kia ông đã từng chữa bệnh cho người này rồi không?"
Cô đẩy tấm ảnh của mẹ cô về phía Hạ Tần.

“Tôi trước giờ chữa bệnh cho biết bao nhiêu người sao có thể nhớ rõ khuôn mặt từng người được!"
Ánh mắt sợ hãi của ông ta làm sao có thể qua được mắt cô, Triệu An Ninh cầm lại tấm ảnh cười rồi đưa tiếp ra một tấm ảnh.

“Vậy ông biết người này chứ?"
Lần này cô đưa là hình của Triệu Tuyết, Hạ Tần vẫn chối lờ đi làm chuyện khác không quan tâm đến cô.

“Nếu ông không chịu hợp tác với tôi thì e rằng cái chức giám đốc của mình bị mất đâu nhỉ?"
“Cô rốt cuộc là ai?"
“Là người mà nói ra ông phải sợ, Triệu An Ninh!"
“Là Hoắc phu nhân...!xin lỗi cô vì đã đắc tội!"
“Nói cho tôi biết ông có quen hai người này không?"
“Có quen, một người là bệnh nhân một người là người thuê tôi giúp chữa trị cho bệnh nhân đó!"
“Chữa trị chứ không phải là gián tiếp qua đó để giết mẹ tôi à!"
“Người đó là mẹ của phu nhân!"
Triệu An Ninh gật đầu, ánh mắt nhìn ông ta như muốn nuốt trôi luôn vậy, cô có băm những kẻ máu lạnh hãm hại mẹ cô kiến bà mất một cách oan ức cũng không thể nguôi giận.

Hạ Tần quỳ xuống trước mặt cô khóc lóc cầu xin cô
giờ mới biết người trước mặt khóc lóc cầu xin cô.

“Nếu ông có thể kể lại tất cả việc của Triệu Tuyết làm thì tôi sẽ xem tha thứ cho ông!" Cô đẩy điện thoại bật sẵn ghi âm.

Hạ Tần bắt đầu kể lại mọi thứ vào ngày của 22 năm về trước khi mẹ cô phát bệnh.

Nghe những điều ông ta nói cô lại rùng mình, không ngờ Triệu Tuyết còn hành hạ mẹ cô đến vậy.

Bà ta không chỉ cho mẹ cô chết từ từ trong đau đớn, khi bà lên cơn đau tim cũng không cho tim thuốc mà bắt mẹ cô chịu đựng, còn không cho người chăm sóc hay cho ăn còn hay cho người tiêm cho mẹ cô những liều thuốc ngây tử vong từ từ đến lúc đó bên bệnh viện kiểm tra cũng sẽ không phát hiện.

Hạ Tần còn lưu lại một tập tài liệu phòng ngừ Triệu Tuyết quay đầu đã lấy ra đưa cho cô.

Triệu An Ninh cầm tập tài liệu nhìn những lần mà mẹ cô phải tiêm những thứ thuốc độc cô lại phẫn nộ.

Rời khỏi bệnh viện cô lái xe về thẳng nhà, người làm thấy cô hung hăng về đã báo vội cho Triệu Tuyết, bà ta biết cô về không nhanh không chậm đã xuống nhà Triệu Lục cũng ra sau đó..
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 38: 38: Ông Nói Ai Là Kẻ Bán Thân!


Triệu An Ninh hùng hổ vào nhà vừa vào cô đã đập một tập tài liêu xuống bàn, vẻ mặt căm thù nhìn hai người trước mặt.

“Con gái, những thứ này là gì vậy?"
Hai vợ chồng Triệu Lục đều nhìn vào tập tài liệu trên bàn, chắc hẳn Triệu Tuyết cũng đã nghi hoặc tập tài liệu đó là gì nhưng không dám nói ra là gì.

“Đừng gọi tôi thân mật vậy!"
“Nhưng những thứ này là gì vậy?"
“Ông xem đi rồi sẽ biết!"
Triệu Lục tập tài liệu lên bắt đầu dở từng trang một ra xem, bên trong là ngày tháng liều lượng thuốc được tiêm vào người mẹ cô và ai là người đã thuê làm chuyện đó.

Tâm trạng ông ta bắt đầu rối tung lên, từng trang từng chữ đều đập vào mắt ông, chính Triệu Lục cũng không ngờ rằng người tình của mình có thể ra tay ác độc đến vậy, tay cầm cũng không chắc làm rơi tập tài liệu xuống lắp bắp nhìn cô nói.

“Con những thứ này bố không biết!"
“Ông không biết thật sao? Vậy tôi hỏi ông mẹ tôi bà ấy mất là do nguyên nhân gì?"
“ Mẹ con mất không phải là bị bệnh tim sao?"
Thật hay giờ đến vợ mình cũng không nắm rõ được tình trạng sức khỏe và nguyên nhân vợ mất.

Cũng đúng một người ngoại tình, có tình nhân bên ngoài trả đẹp thì quan tâm đến người vợ bệnh tật ở nhà làm gì.

“Mẹ tôi mất đến ông cũng không biết, ông có còn phải là con người không?"
Cơn giận của cô đã bùng phát đến triệu Tuyết đứng bên cũng phải sợ.

Bà ta chưa muốn phải ngồi tù chịu cảnh bóng lịch mỗi ngày.

“Nếu ông thật sự không biết thì có thể hỏi bà ta, xem người vợ nhỏ của ông đã làm gì đến mẹ tôi!"
“Bà mau giải thích đi."
“Con gái, mẹ.....!"
Triệu Tuyết vừa mở lời đã bị cô cắt ngang.

“Bà xưng hô cho đúng vào."
“Những thứ này mẹ không biết gì hết, chắc là có ai đó đã hãm hại mẹ."
“Hãm hại sao? Vậy bà nghe kĩ từng câu từng chữ mà vị bác sĩ năm xưa cùng bà cấu kết!"
Cô bật đoạn ghi âm cuộc trò chuyện của cô và Hạ Tần lên, từng câu từng chữa đều được nói rõ.

Chủ vì tiền tài và danh vọng mà bà ta đánh đổi cả tính người chỉ để sống trong nhung lụa ngày ngày không cần lo lắng đến tiền bạc.

“Bà thật sự làm những chuyện đó sao?"
“Ông hay nghe tôi giải thích, mọi chuyện không như ông nghĩ đâu!"
Bà ta vẫn muốn cứu vãn tình thế cố gắng giải thích cho Triệu Lục biết.

Triệu Lục bây giờ đối diện với nhiều thứ, dối diện với sự thật đối diện với đứa con gái có quyền thế, Triệu Lục vẫn không muốn mất đi một ít tiếng còn sót lại trong giới kinh doanh, cơn tức giận của ông ta đã trút hết lên cái tát.

“Còn dám biện minh sao?"
Triệu Tuyết bin tát dẫn đến hung dữ cũng không vừa mà hét lớn.

“KHÔNG PHẢI ÔNG CŨNG THAM GIA VÀO SAO?"
Triệu An Ninh bây giờ lại ngồi im lặng, muốn xem còn những người nào tham gia vào cùng đến lúc đó cô xử một thể.

“Tôi tham gia vào chuyện hại vợ mình sao? Không phải lúc đó tôi đã nói chỉ muốn bà ấy chết từ từ không phải..."
“Chính ông vừa thừa nhận xong, ông đã nói tôi chỉ tiêm một liều lượng nhỏ nhưng tôi lại không chịu được muốn bà ta chết sớm lúc đó tôi mới đường hoàng vào cái nhà này, hahaha!" Triệu Tuyết cười lớn.

“Ninh Ninh, con nghe ta giải thích, chuyện năm đó ta chỉ là nhất thời!"
Nhất thời thôi thì không thể nào nói hết được tham vọng của ông ta lúc đó, nếu mẹ cô công sống công việc công ty, quyền lực đều được nằm trong tay bà nên khi biết tin mẹ cô bị bệnh ông ta đã không thể nào chờ đợi được đến ngày bà mất nên mới thông đồng cùng tình nhận hại mẹ cô.

Bây giờ có giải thích thế nào cũng không thể giải thích được, cho dù có mười miệng cũng không thể biện minh, Triệu An Ninh giờ là người quyết định xử lý hai người thế nào, cô chỉ đành gọi cảnh sát đến giải hai người đi.

Triệu An Ninh đâu có thể chỉ trừng trị bọn họ như vậy, cô cho người đem Triệu Tuyết đến bệnh viện tâm thần cô muốn cho bà ta nếm thử mùi bị đối xử và hành hạ bởi thuốc độc, còn Triệu Lục cô giao cho cảnh sát.

Mệt mỏi nhưng Triệu An Ninh vẫn đến tham dự tiệc sinh nhật của chủ tịch Húc, cũng là người trước kia từng mắng cô thậm tệ.

Bước vào căn biệt thự trước kia tưởng chừng sẽ là nơi cho cô sự hạnh phúc nhưng nghĩ lại thật may mắn khi không làm dâu nhà đó.

Bữa tiệc rất nhiều quan khách có tiếng trong giới kinh doanh và cả giải trí, tất cả người tham dự đều khoác trên mình những bộ y phục sang trọng đắt giá, Triệu An Ninh chiếc váy hàng hiệu nhẹ nhàng bước vào biệt thự, cách ăn mặc của cô nhẹ nhàng nhưng lain rất được để ý, cũng có người nhận ra trong số đó lại có người ông nhận ra cô chắc cũng không tin người hay được truyền thông đưa tin là cô.

Vừa bước vào phòng chính cô đã bị chủ của bữa tiệc cản lại, chủ tịch Húc cản cô không cho vào.

“Ai đây, không phải là kẻ câm trước kia sao, hôm nay ăn mặc thế này muốn đến xin tiền sao?"
Khách xung quanh đều bàn tán, họ bàn tán không phải vì cô không rách rưới mà bàn tán ông ta không biết người trước mặt là ai.

“Tôi được mời đến dự tiệc!"
“Dự tiệc? Thật nực cười!"
Một vị khách biết cô nên đã lên khuyên ngăn nói cô là vợ của Hoắc tổng, ông ta nghe vậy còn cười lớn.

“Vợ của Hoắc tổng sao? Không thể nào cô ta chỉ là một kẻ bán thân ở ngoài kiếm tiền nuôi thân thôi!"
“Ông nói ai là kẻ bán thân!"
Một tiếng nói cao thượng vang lên, mọi người đều nhường đường cho người đó tiến lên.

Ai cũng phải lắc đầu xì xào cho vị chủ tịch nhà họ Húc không biết điều.

“Hoắc tổng, ngài mau vào trong đi đừng ở ngoài đây, ở đây có kẻ hơi bẩn!"
“Nếu tôi nói người ông đang nói là kẻ bán thân là vợ tôi thì ông sẽ phản ứng ra sao?"
“Hoắc tổng, người thật biết đùa, đây sao có thể là vợ của ngài được!"
Ông ta vẫn không tin khi thấy anh hôn cô rồi nhìn ông ta nói bốn chữ “Đây là vợ tôi!" cũng đủ chân tay ông ta run rẩy, Thừa Húc lúc này cũng chạy ra.

“Hoắc tổng, tôi không biết đây là vợ ngài!"
“Bố đã nói gì làm cho Hoắc tổng giận sao?"
“Bố anh nói tôi là kẻ bán thân!" Triệu An Ninh lên tiếng.

Lần này thì không ai có thể cứu nổi được ông ta, tự gây ra hoạ thì tự mình chịu.

“Xin lỗi Hoắc phu nhân, xin cô tha lỗi cho sự dại dột của tôi!"
“ Anh em không muốn ở lại nữa, em về trước đây!"
Triệu An Ninh xoay người rời đi, Hoắc Liên Hàn cũng đi sau đó nhưng còn nói lại một câu.

“Về hợp đồng lần này của công ty ông thì hủy bỏ đi!"
“Hoắc tổng, ngài thứ lỗi hợp đồng đó rất quan trọng với công ty tôi, xin ngài nghĩ lại!"
“Những điều ông vừa nói với vợ tôi sao không suy nghĩ?".
 
Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Chương 39: 39: Đừng Sợ Chúng Ta Về Nhà!


Giờ ông ta có hối hận cũng vô ích, hợp đồng đã bị hủy có cầu xin cũng chẳng được ích lợi gì, khách khứa đều lắc đầu rời đi.

Hai cha con Thừa Húc lại cãi nhau cũng chỉ vì chuyện coi thường kẻ câm mà bây giờ gia sản của ông ta chuẩn bị sụp đổ.

Một người cưng chiều vợ như Hoắc Liên Hàn thì không gì là không thể làm chỉ cần vợ mình vui, anh đã thề với lòng không để cô phải buồn và giúp cô trả đũa lại những kẻ dám nói xấu vợ mình.

Về lại biệt thự đã muộn, Triệu An Ninh thay đồ ngủ rồi lên giường, anh cũng lên giường sau cô.

Hoắc Liên Hàn ôm cô vào lòng vỗ về an ủi.

“Em đừng để ý mấy lời lão già đó nói!"
“Nếu những lời ông ta nói đều là sự thật anh có trách em không?"
Triệu An Ninh nhỏ giọng nói, trong lòng cô lúc này rối bời.

“Không trách!"
“Anh, em đã từng bị người khác cưỡng h**p!"
Giọng nói run run sắp khóc của cô vang lên chạm vào tim của anh, Hoắc Liên Hàn vẻ mặt lúc đó có chút khó tả, nhưng cũng vỗ nhẹ cô.

“Quên chuyện đó đi, đừng nghĩ đến chuyện đã qua!"
Cô lại khóc rồi, từng giọt rơi xuống tay anh, Hoắc Liên Hàn vỗ nhẹ cô an ủi bằng hơi ấm của mình, trong lòng anh bây giờ đang sôi lên muốn tìm ra kẻ đã làm chuyện đó với cô.

Mới sáng anh đã vội đến công ty nên tạm biệt cô bằng một nụ hôn nhẹ rồi rời đi.

Lâm Chí Nhất vừa thấy Hoắc tổng của mình đến công ty vội đi theo phía sau.

Vừa vào phòng làm việc đã để một tập tài liệu lên bàn cho anh.

“Hoắc tổng, đây là những gì anh cần!"
Nhìn những gì bọn khốn đã làm với vợ mình Hoắc Liên Hàn không thể nào kìm nén được sự tức giận, lập tức cho người tìm và đánh những tên đã làm nhục cô còn vệ bọn sai kiến thì chính tay anh sẽ trừng phạt.

Bên phía Triệu Thanh Kỳ cũng không được ổn, mọi thứ bây giờ của cô ta đều rối tung lên khi biết bố mẹ mình đều bị bắt đi, bây giờ những thứ ước định sẽ là của ả ta đã biến mất.

Cô ta đến thẳng biệt thự tìm Triệu An Ninh, vừa vào đến phòng chính ả ta đã hùng hổ lao đến phía cô, muốn tát nhưng bị một bàn tay nắm lại.

“Nếu muốn đến đây gây chuyện thì mời tiểu thư đi cho!"
Quản gia Ngô điềm tĩnh nói, rồi buông tay ra.

.

ngôn tình ngược
“Sao một kẻ như chị lại có được tất cả còn tôi lại không?"
Triệu Thanh Kỳ lần này đã suy sụp hoàn toàn.

“Nếu trước kia các người không ép tôi đến đường cùng thì tôi đã không làm vậy rồi!" Cô điềm tĩnh nhẹ nhàng nói.

Nếu trước kia không dồn cô vào đường cùng thì đâu có đến nỗi mất mọi thứ.

“Xem như tôi xin chị, hãy dừng lại đi đừng lấy mọi thứ của tôi đi nữa!"

“Trước kia tôi cũng đã cầu xin các người vậy các người có dừng lại không? Nên giờ tôi chỉ là đang trả lại các người những thứ mà các người đã làm với tôi thôi!"
“Vậy tôi phải làm gì thì chị mới tha cho mẹ con tôi?"
“Chết!"
Chỉ cần những người hại cô trước kia chết đi thì mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Triệu An Ninh đứng dậy phẩy nhẹ tay rồi lên phòng, quản gia Ngô kính trọng tiễn khách nhưng Triệu Thanh Kỳ một mực không chịu đi, đành phải gọi bảo vệ vào lôi ả ra ngoài.

“Nếu chị không thả mẹ tôi ra, tôi thề sẽ khiến chị phải hối hận!"
Cô ta hét lên muốn đe doạ Triệu An Ninh nhưng chắc cô ta đã đặt sai nước đi rồi, giờ ả ta không có danh phận hay tiền tài địa vị thì lấy gì đấu với cô.

Hoắc Liên Hàn đã biết ai là người đầu sỏ năm đó đã sai người hãm h**p cô không ai khác là Thừa Húc, tên cặn bã đã chúc rượu say cô rồi cho bọn quần đồ.

Không nhanh không chạm anh đã có mặt tại công ty của bố anh ta.

Chủ tịch Húc còn tưởng anh đã đổi ý vui vẻ mà nghênh đón anh, mời anh vào phòng vip của công ty nói chuyện.

Thừa Húc cũng vào, vừa đến muốn đi lại chào hỏi anh thì bị anh đạp cho vào bụng ngã ra.

“Hoắc tổng, sao anh lại đạp tôi!"
“Không những đạp mà tôi đang còn muốn giết cậu đây!"
“Nếu là chuyện hôm qua thì đó là do lỗi của bố tôi không để ý, còn tôi đã làm gì anh sao lại muốn giết tôi!"
Nhìn thấy mặt hắn cơn điên của anh lại càng mạnh hơn, thẳng chân đạp hắn một lần nữa rồi đạp vào mặt hắn ta.

“Nếu cậu muốn biết thì tự xem đi, đây có phải lắc những gì cậu làm với vợ tôi không?"
Anh đưa đoạn clip cảnh hắn ta đang đưa cô cho bọn quân đồ, anh năm lấy tóc hắn nhí vào màn hình cho hắn xem thật rõ.

“Có phải là cậu không?"
“Hoắc tổng, tôi không biết đoạn clip này anh lấy ở đâu nhưng người trong đó không phải là tôi!"
Hắn ta càng cứng miệng không nhận là hắn càng khiến anh nổi khùng hơn.

“Hoắc tổng, ngài mau bình tĩnh đi!"
“Im miệng lại cho tôi, nếu không muốn mất cái chức vị của ông!"
Hoắc Liên Hàn cho vệ sĩ của mình lôi hắn ta đi, muốn hắn nếm thử mùi bị cưỡng h**p là như thế nào, anh nhốt hắn cùng mấy tên hôi thối đã bị uống mị dược cho hắn cầu xin đến khản cổ.

Chỉ nghe thấy tiếng rên và tiếng van xin của hắn phát ra, Hoắc Liên Hàn ung dung rời đi.

Đến lúc có người phát hiện ra hắn thì đã quá muộn, toàn thân đều là vết tích để lại, vùng dưới như bị rách ra máu chảy đưa vào bệnh viện gần nhất để chữa trị.

Một ngày rồi một ngày trôi qua, tưởng sẽ không còn trở ngại gì nhưng lại một điều tồi tệ lại xảy ra với cô, đoạn cô bị cưỡng h**p không ngờ bị quay lại và tung lên mạng còn nói cô là kẻ bán thân.

Triệu An Ninh đọc được tin tức cả người đều run lên điện thoại trên tay cũng bị rơi xuống.

Cô đang ở công ty đọc được tin tức đó cô không thể nào chú tâm vào công việc được nhưng vẫn tỏ vẻ mình tĩnh.

Nhìn những lời bình luận chửi bới cô là kẻ bán thân, Triệu An Ninh không chịu được mà rơi nước mắt, tâm trạng rối bời lướt dòng bình luận, clip đó của cô rất nhanh đã bị cư dân mạng chia sẻ nhanh chóng trên mạng.

[ Không ngờ một kẻ bán thân cũng dám đòi lên cao! ]
[ Cô ta khiến tôi thấy ghê tởm, thế mà lúc trước tôi còn bênh vực cho cô ta! ]
.....!
Mọi lời chửi mắng đều nhắm vào một mình cô, bọn họ đâu có biết cô mới là kẻ bị hại.

Hoắc Liên Hàn rất nhanh đã biết tin liền tức tốc mà đến công ty cô, không ngờ ở dưới sảnh đã bị đám phóng viên vây kín anh phải đi phí tầng để xe lên.

Vừa vào phòng làm việc anh đã thấy cô ngồi trong góc phòng co ro lại.

“Tôi không phải kẻ bán thân....xin mấy người đừng mắng tôi nữa!"
Thấy cô như vậy tim anh như bị kim đâm vậy rất đau.

“Có anh đây bọn họ sẽ không dám làm gì em!" Anh ôm cô vào lòng.

“Bọn họ mắng em rất nhiều....!rất nhiều!!!" Triệu An Ninh sợ hãi ôm lấy anh.

“Đừng sợ, chúng ta về nhà!"
Anh bế cô đi xuống hầm để xe, lên chiếc xe đã được chuẩn bị chạy thẳng về biệt thự.

Đám phóng viên rất nhanh đã tập trung lại biệt thự của anh, còn rất nhiều cư dân cũng đến vây quanh không cho xe vào, rất nhiều vệ sĩ chặn lại nhưng không thể chặn nổi đám người không biết điều này.

Hoắc Liên Hàn và cô đàng phải xuống xe, anh che chắn cho cô đi vào, đám người chạy đến muốn lấy chiếc áo anh đang che xuống có người còn quá đáng hơn ném cả trứng vào người cô.

[ Tránh xa Hoắc tổng đại nhân của tôi ra, còn đ**m dơ bẩn.]
[ Mau tránh xa ra...! ]
Bọn họ vẫn tiếp tục ném trúng vào người cô, Hoắc Liên Hàn chắn giúp cô.

“Các người nghe từ một phía vẫn tin đó là sự thật sao?
Các người không biết chân tướng sự việc lại đi đổ lỗi cho vợ tôi, trong số các người có từng đặt mình vào trong hoàn cảnh của vợ tôi chưa? Nếu chưa đặt vào thì làm sao hiểu được người trong cuộc!"
Hoắc Liên Hàn đứng ra nói vài câu đã chặn được hỏng của đám người đó.

Bọ họ không nói lại nên nhường đường cho anh và cô vào trong, chắc bọn họ cũng đã suy nghĩ lại về việc làm của mình vừa rồi..
 
Back
Top Bottom