Ngôn Tình Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,500,834
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-vo-cam-va-tong-tai-sung-vo.jpg

Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
Tác giả: Kang Ha Jin
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Kang Ha Jin

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Thiên kim tiểu thư Triệu gia tên Triệu An Ninh, 25 tuổi, tưởng rằng sống trong gia đình giàu có, ăn sung mặc sướng, mà vì cô không thể nói được, thế nên luôn bị mọi người chế nhạo, coi thường, ức hiếp.

Cô gái thiện lương mất mẹ từ khi mới 3 tuổi, không có người thương yêu, ngay cả cha ruột cũng không quan tâm cô mà cứ thản nhiên cưới mẹ kế.

Cha ruột cũng thành cha kế, để mặc mẹ kế đánh đập cô, cô lập cô, không cho cô tiếp xúc với người bên ngoài, cô ngày càng trầm lặng, ít lời, cho tới năm 10 tuổi, cô không còn nói được nữa.

Số phận chưa đủ trêu người, giống như phải khiến cô đau lòng hơn mới cam tâm, thế nên để cho Triệu Thanh Kỳ, cô em gái cùng cha khác mẹ của cô gian díu với bạn trai mình, lại còn đẩy ngã cô, họ cùng nhau đánh đập cô, không xem cô như người…

Rốt cuộc cô phải làm sao mới thoát khỏi cảnh này?

Cuộc sống của cô sao toàn đau thương, khốn khổ?​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Dê Con Có Cái Đuôi Màu Xanh
  • Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
  • Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
  • Tôi Thành Công Lên Ngôi
  • Có Một Cánh Bồ Công Anh
  • Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 1: 1: Chiếm Đoạt Thân Thể H


    Trong một buổi tối mưa nhẹ, gió lạnh kéo đến, một ngôi nhà sang trọng không có nhiều người dường như người trong nhà đã đi đâu đó cả rồi, nhưng trong một căn phòng của ngôi nhà đó luôn phát ra tiếng r3n rỉ kêu đau rồi lại chuyển sang thích thú của một cô gái.

    Trước cửa bên ngoài một cô giá lại đang rơi nước mắt vì người đàn ông và người phụ nữ bên trong đó đều là người thân của cô, một người là bạn trai cũng là chồng tương lai người kia là em gái cùng cha khác mẹ, hai người đó lại đi làm chuyện hổ thẹn với cô, cô gái đứng bên ngoài chỉ biết khóc mà không dám vào.1
    Cô gái đó tên là Triệu An Ninh 25 tuổi là đại tiểu thư nhà họ Triệu.

    Cô là một người hiền lành lương thiện kèm theo cô lại bị câm nên mới hay bị ức h**p.

    Triệu An Ninh mất mẹ khi cô mới tròn 3 tuổi lúc đó cô vẫn đang còn nói được nhưng từ khi bố cô lấy vợ khác thì không còn quan tâm cô nữa để mặc mẹ ghẻ đánh đập trách móc, cô bị cô lập không được tiếp xúc với người khác nên bắt đầu cô ít nói rồi cô mất luôn giọng nói khi cô lên 10 tuổi.1

    Triệu An Ninh đứng bên ngoài một lúc rồi lấy hết can đảm bước vào trên mặt vẫn còn nước mắt tiết ra.

    Cô đi về phía tên bạn trai khốn nạn của mình mà tát vào mặt hắn ta một cái, em gái cô là Triệu Thanh Kỳ cùng cha khác mẹ với cô liền lấy tay đẩy cô ngã xuống sàn, bạn trai cô Thừa Húc tức giận khi bị cô tát liền lấy chân đạp vào bụng cô không có gì là sợ hãi khi bị cô bắt gặp đang quan hệ với em gái cô.

    Triệu An Ninh bị câm nên phải lấy ta ra làm cử chỉ trách móc em gái mình.1
    “Sao em lại làm vậy với chị? Đó là anh rể của em mà!"
    Triệu Thanh Kỳ nhìn cô cười khẩy rồi ngồi xuống từ từ nắm lấy tóc của cô.1
    “Thừa Húc anh ấy là của tôi, bấy lâu nay anh ấy chỉ đang chơi đùa với một đứa câm như chị thôi, anh ấy chưa bao giờ đụng vào người của chị nhưng tôi thì lại khác chắc chị cũng nhìn thấy rồi!"1
    “Em giải thích với cô ta làm gì? Cho cô ta uống cái này đi!" Thừa Húc đi lại lấy thuốc và nước đem đến cho Triệu Thanh Kỳ.1
    Triệu Thanh Kỳ không xem cô ra gì, bắt cô mở miệng rồi nhét viên thuốc và đổ nước vào ép cô nuốt xuống.

    Triệu An Ninh không muốn uống cô cố dãy dụa cũng không được gì.

    Vài phút sau thuốc đã có tác dụng, trong đầu của Triệu An Ninh bây giờ chỉ là vòng tròn rồi cô ngất đi.

    Trong lúc cô gần mất ý thức thí nghe thấy Thừa Húc và Triệu Thanh Kỳ đang bàn tính điều gì đó, trong lúc đó cô không thể nghe rõ được gì cả chỉ biết đầu mình rất đau rồi bất tỉnh.1
    Thừa Húc thay quần áo xong liền lôi cô lên xe chở cô đến một khách sạn rồi thuê một phòng ném cô vào đi rồi hắn đi ra, hắn còn gọi điện cho ai đó nữa rồi mới rời đi hẳn.1
    Tên cặn bả đó chưa đi được bao lâu thì có một người đàn ông khôi ngô bước vào trên người toàn là mùi rượu, anh ta bước vào không quên khoá cửa lại, bước đến giường thấy Triệu An Ninh nằm trên giường tưởng là bạn giường tối nay của mình nên đi đến không ngần ngại đi đến kiên nhẫn cởi áo cô ra, anh ta không biết mình đã đi lộn phòng nên chỉ tưởng cô là bạn giường, đôi môi và tay của người đàn ông đó chạy khắp mọi nơi trên cơ thể cô, thân thể cường tráng của anh ta đè lên người cô thân thể đó rất nóng đi qua trên người cô làm chỗ nào cô cũng nóng theo, người đó như muốn nuốt trọn cả thân thể cô vậy.1
    Dư*ng vật đó cũng bắt đầu tiến vào thân thể nhỏ bé của cô khiến cô phải phát ra những tiếng rên trong cơn mê.1
    Trong cơn mê man bị người đàn ông đó chiếm lấy cơ thể Triệu An Ninh mơ hồ nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng đó nhưng rồi cô lại trở về cơn mê không còn nhìn và biết gì nữa.

    Sáng hôm sau Triệu An Ninh tỉnh dậy vừa mới cử động người thì khắp người đều đau nhức nhưng cô không để ý nhiều cho lắm vì cô tưởng những đau nhức đó là do Thừa Húc hôm qua đá cô.

    Triệu An Ninh vội vàng xuống giường mà chạy ra khỏi khách sạn bắt taxi về nhà.

    Tối hôm qua sau khi anh ta làm xong việc đã giúp cô tắm rửa và lau khô người mặc quần áo lại cho cô, mệt mỏi ngủ cùng cô đến gần sáng mới rời đi.

    Người đó tối hôm qua là lần đầu tiên gặp cô nhưng lại nhẹ nhàng với cô không thô bạo còn giúp cô tắm rửa như đã chúng tiếng sét ái tình với cô rồi vậy.1
    Anh còn nhìn cô một lúc rồi mới rời đi, khi đi còn gọi điện cho người tìm hiểu thông tin về cô càng nhanh càng tốt, người đó muốn biết về cô muốn tìm hiểu về cô muốn chăm sóc cô từ nay về sau.

    ( Truyện này tui viết H nhẹ sao mà nó nặng giữ vậy ????)
    Nhớ like Theo dõi truyện để biết câu chuyện tiếp nha..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 2: 2: Hoắc Tổng Đến Nhà Cô


    Triệu An Ninh vừa về đến nhà, cô vừa mới đẩy cánh cửa ra thì cô đã bị mẹ kế của mình Triệu Tuyết tát một cái vào mặt còn nắm lấy tóc cô lôi vào phòng khách.

    Trong phòng khách bố cô Triệu Lục và đôi nam nữ vùng trộm sau lưng cô cũng ngồi ở đó.

    Vào đến nơi mẹ kế xô cô ngã xuống sàn trước mắt bố cô, bà ta vênh váo chỉ thẳng vào mặt cô mà mắng.

    “Con tiện nhân này mày tối qua tối qua đã đi đâu, làm gì, với ai ở đâu? Mau nói ra."1
    Triệu An Ninh quỳ xuống cầu xin mẹ kế của mình đừng đánh cô, cô đưa tay ra làm cử chỉ xin lỗi, nhìn thấy thế bà ta lại càng tức giận hơn.

    “Mày xin lỗi là xong sao? Ông xem con gái ông đi kìa, có chồng tương lai rồi mà vẫn ra ngoài cặp kè với người đàn ông khác, ông xem có được không?"1
    Bà ta thừa biết chuyện con gái bà vụng trộm với Thừa Húc nên mới bày cho Triệu Thanh Kỳ mưu kế để mang cô đến khách sạn gọi một người đàn ông nào đó đến ngủ với cô hòng lùa cô ra khỏi nhà để chiếm đoạt tài sản của nhà họ Triệu và có thể lấy Thừa Húc.1

    Triệu Lục bố cô nghe những lời nói của bà ta liền tức giận sai người hầu đem roi đến, ông ta cầm lấy roi quất mạnh vào người cô một cách không thương tiếc, miệng ông ta không ngừng chửi bới cô là đồ vô dụng.1
    “Vô dụng giống hệt mẹ của mày, đúng là mẹ nào con nấy."
    Ông ta càng đánh cô càng tức giận hơn, Triệu An Ninh toàn thân là vết thương có cả chỗ đã chảy máu mà cô không thể nào hét lên được hay xin lỗi, cô chỉ có thể chấp tay xin lỗi và khóc.1
    “Con xin lỗi, xin đừng đánh con nữa!"
    Triệu Lục khi nhìn thấy cô chỉ biết chấp tay lại cầu xin, lại càng tức giận hơn khi một đứa câm như cô lại đi ra ngoài câu dẫn người đan giống khác, tức giận mà ông ta lại càng vung roi mạnh hơn.1
    “Bố, cô ấy biết lỗi rồi bố đừng đánh nữa!"
    Thừa Húc lại dở thói ăn nói nhẹ nhàng để nịnh nọt Triệu Lục, Triệu Lục ông ta dừng tay lại không đánh cô nữa.

    “Bố thật sự xin lỗi con, Thừa Húc!"
    “Bố không cần xin lỗi con, lỗi là do con không dành đủ tình yêu quan tâm nhiều đến cô ấy nên cô ấy mới đi ra ngoài.

    Con xin lỗi chắc còn sẽ không lấy cô ấy được, con sợ gia đình con sẽ không chấp nhận được cô ấy." Vẻ mặt của hắn ta ủ rũ xuống.

    “Bố con có thể thay chị lấy anh ấy, con không thể để thanh danh nhà chúng ta bị sụp đổ vì chuyện này được!" Triệu Thanh Kỳ được nước lấm tới chạy lại bên ông ta năn nỉ như mình sẽ hi sinh thay chị gã cho người đàn ông khác vậy.

    Nhà họ Triệu là một gia đình giàu có và rất lớn cũng xếp vào danh sách những người giàu có.

    Tập đoàn nhà họ Triệu cũng được mọi giới làm ăn phải nể, cổ phần trong tập đoàn một nửa là thuộc về mẹ của Triệu An Ninh cũng như thuộc về cô, nhưng cô chưa bao giờ được xử dụng đến nó cũng như chưa bao giờ được nhìn thấy công ty vậy.

    Nửa cổ phần của cô bị chính tay bố đẻ của cô lấy đi mà không thèm nói cho cô biết.

    Triệu Lục nghe con gái cưng của mình nói như vậy thì nhẹ nhàng để tay lên mái tóc mà vuốt nhẹ.

    “Con đúng là đứa hiểu chuyện, Thừa Húc con thấy việc này như thế nào?"
    “Ông này, ông đang nói cái gì vậy? Thừa Húc đương nhiên là đồng ý rồi chẳng lẽ là để cho nhà Húc bị ô nhục thanh danh sao? Đúng không Thừa Húc!" Triệu Tuyết bà ta nói ngon nói ngọt.

    Thừa Húc tất nhiên là rất thích, ai mà chẳng muốn lấy vợ đẹp vợ xinh lại còn giàu có nhưng hắn ta chưa nói ra là mình đồng ý ngay mà lại bày ra vẻ mặt tội lỗi với Triệu An Ninh.

    “Anh thành thật xin lỗi em, nhưng thân thể này của em đã bị nhuốm bẩn, anh không thể nào đưa em vào nhà họ Húc được, anh xin lỗi..."
    Hắn ta ngồi xuống như đang an ủi cô vậy nhưng một lúc sau lại vui vẻ cười nói đồng ý lấy Triệu Thanh Kỳ.

    Triệu An Ninh rất uất ức không thể nào giải bày chỉ biết bò lại chân Triệu Lục, cô muốn nói sự thật cho bố cô nghe nhưng bố cô còn không thèm nhìn mặt cô đã thẳng chân đá cô ra xa.

    “Đồ vô dụng biến ra xa ta ra."
    Triệu Lục, ông ta cho người hầu đem cô vào phòng nhốt lại còn nói bỏ đói cô một ngày không cho ăn hay uống.

    Triệu An Ninh bị nhốt trong phòng chỉ biết khóc lóc và đập cửa nhưng không ai để ý đến cô.

    Dưới nhà gia đình nhà Triệu Lục và cậu con rể quý của họ Thừa Húc cười nói rất vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, bọn họ đang cười nói vui vẻ bàn tính việc làm đám cưới thì có một đám người mặc vét đen, kính đen xông vào, Triệu Lục ông ta thấy có người tự tiện vào nhà mình liền tức giận mà đi lại.

    "Ai cho các người vào đây? Ai mở cửa cho họ còn không mau lùa những người này ra ngoài?"
    “Ông dám đuổi tôi ra ngoài sao?"1
    Một người đàn ông lịch lãm mặc vét đen sang trọng bước vào, khắp người đều lan tỏ ra một nguồn sức mạnh vô hình khiến ai nhìn cũng phải sợ.

    Những người vừa xông vào khi này nghe thấy tiếng của người đàn ông đó liền cuối người chín mươi độ mà chào.

    “Hoắc tổng!!!".
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 3: 3: Đưa Cô Về Nhà Anh


    Triệu Lục thấy người trước mắt là Hoắc tổng mà cũng sợ hãi đứng dậy đi lại chào hỏi kính cẩn.

    “Hoắc tiên sinh hôm này cơn gió nào lại đưa ngài đến đây vậy!?" Giọng điệu ông ta đang nịnh nọt vậy.

    Người đàn họ Hoắc đó không quan tâm lời nói của Triệu Lục mà đi lại phía ghế ngồi.1
    “Triệu An Ninh đâu?"
    “Ngài tìm Triệu An Ninh làm gì? Triệu Anh Ninh không có ở nhà có thể tìm Triệu Thanh Kỳ." Triệu Tuyết liền lên tiếng đi lại.1
    “Tôi cho ông ba giây để nói ra Triệu An Ninh đang ở đâu nếu không thì tập đoàn họ Triệu của ông sẽ sụp đổ trong vòng một nút nhạc."
    “Một"1
    “Hai"
    Tiếng thứ ba chưa kịp cất lên thì Triệu Lục đã sợ hãi mà nói ra, tên họ Hoắc đó liền cho người đi lên mời cô xuống.

    Triệu Lục đi lại nói ngon nói ngọt với tên họ Hoắc vì không muốn tập đoàn của ông ta bị sụp đổ.

    Tên họ Hoắc tên đầy đủ là Hoắc Liên Hàn 30 tuổi là tổng giám đốc của tập đoàn Hoắc thị lớn nhất thế giới, chính trị thế giới nghe thấy tên tập đoàn hoặc tên anh thì cũng phải nể mấy phần.

    Hoắc Liên Hàn là người lạnh lùng, ít nói người ở công ty nói chuyện với anh chắc đếm đầu ngón tay, trọng tình, xác định chơi với anh thì không còn đường lui...!
    Bầu không khí ở dưới nhà rất căng thẳng, thì người của Hoắc Liên Hàn vừa đạp cửa vào liền thấy Triệu An Ninh ngất đi liền bế xuống nhà, vừa thấy Triệu An Ninh đã ngất Triệu Lục càng thêm sợ hãi.

    Hoắc Liên Hàn bế lấy cô đi ra ngoài cửa còn không quên căn dặn Triệu Lục một câu.

    “Sau này còn đụng đến cô ấy thì đừng có trách!"
    Hoắc Liên Hàn và người của anh của lên xe đi về thì trong nhà họ Triệu đã nháo nhào lên vì sao cô lại được Hoắc Liên Hàn mang đi, Triệu Tuyết bà ta tức giận nãy giờ vì Hoắc Liên Hàn đe doạ đến tập đoàn họ Triệu còn không thèm để ý đến con bà ta lấy một lần.

    “Hắn ta nghĩ hắn là ai nghênh ngang vào nhà đe doạ nữa tưởng chúng tôi sợ sao?"
    *Tát* một cái tát vào mặt bà ta, cái tát đó là Triệu Lục tát, bà ta khùng lên định bới ông ta nhưng ông ta đã mắng trước.

    “Bà bị khùng sao? Nếu ở đây có tai mắt của Hoắc Liên Hàn thì phải làm sao? Bà muốn mất tập đoàn họ Triệu sao?"
    Triệu Tuyết bà ta không hiểu chuyện gì thì Triệu Lục đã rời đi ra xe, Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc đi lại giải thích cho bà ta biết gia thế cực khủng của nhà họ Hoắc, bà ta nghe xong gia thế của người mà mình vừa bới khi nãy thì chân tay liền run lên vì sợ hãi.

    Triệu Thanh Kỳ nói cho mẹ mình biết về Hoắc Liên Hàn và gia đình họ Hoắc rồi cũng cùng Thừa Húc đi đến công ty.

    Hoắc Liên Hàn chở cô về nhà của mình để cô vào giường của mình rồi gọi bác sĩ riêng đến khám.

    Triệu An Ninh do bị kiệt sức mà ngất đi nên không có vấn đề gì, Hoắc Liên Hàn cho người chăm sóc cô và canh chừng không cho cô được rời đi khi anh chưa cho phép.

    Hoắc Liên Hàn nhìn khuôn mặt nhỏ bé và thân hình nhỏ bé của cô phải chịu nhiều đau khổ trong lòng lại thấy thương cô nhiều hơn muốn bảo vệ cô.

    Hoắc Liên Hàn đi đến công ty như mọi ngày nhưng hôm nay những anh đến muộn mà còn không chú tâm vào việc, trong buổi họp trong đầu anh lại toàn là hình ảnh không mặc quần áo của cô.

    Cả công ty đều phải ngạc nhiên trước sự lơ lửng trên mây của anh nhưng cũng mừng cho Hoắc tổng của mình suốt ngày chú tâm vào công việc không có lúc nào vui vẻ hay nói chuyện.

    Người hay đi bên Hoắc Liên Hàn là thư ký tên Lâm Chí Nhất cũng phải ngạc nhiên.

    Lâm Chí Nhất 25 tuổi là người được đích thân Hoắc Liên Hàn chọn lựa nên rất được mọi người phải nể phục vì tài năng chịu đựng của Lâm Chí Nhất rất cao, phải chịu đựng sự cáu kỉnh của Hoắc tổng phải chịu bới....Lâm Chí Nhất là một người hiền lành nhanh nhẹn đặc biệt rất hiểu chuyện và tâm lý, cũng rất hay chọc Hoắc tổng của mình nhưng chỉ chọc hay nói khi Hoắc tổng không giận gì hết, mỗi lần chọc như vậy Hoắc Liên Hàn cũng không giận hay mắng trách mà chỉ phạt vài ngày lương.

    Lâm Chí Nhất đi vào phòng làm việc của Hoắc tổng đi lại đưa tài liệu còn cố ý nhìn khuôn mặt của Hoắc tổng rồi cười âm thầm.

    Hoắc Liên Hàn không để ý đến Lâm Chí Nhất nhưng vẫn biết cậu thư ký của mình đang cười.

    “Cậu đang cười sau lưng tôi đấy?" Hoắc Liên Hàn vẫn chú tâm vào màn hình vi tính.

    “À không, tôi sao có thể cười sau lưng Hoắc tổng." Lâm Chí Nhất vẫn không nhịn được cười mà đang cười mỉm.

    “Cậu muốn trừ tiền lương tiếp sao?"
    Tháng này Lâm Chí Nhất đã bị Hoắc Liên Hàn trừ còn nửa tháng lương, cho cậu thư ký biết đùa là gì nhưng Lâm Chí Nhất vẫn như vậy, vẫn chọc Hoắc tổng vì cuối tháng chắc chắn sẽ được hơn tiền cả tháng vì Hoắc Liên Hàn lúc nào cũng hay thưởng cho vị thư ký của mình.

    “Không không...mà hôm nay Hoắc tổng đang tương tư với ai đúng không?"
    “Cậu nghĩ gì?" Hoắc Liên Hàn ngước mắt nhìn thư ký của mình bằng ánh mắt đáng sợ.

    Lâm Chí Nhất vừa nhìn thấy ánh mắt đó liền vội vã mà đi ra khỏi phòng còn nhẹ nhàng đóng cửa nếu không muốn mất lương..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 4: 4: Cảm Ơn Anh


    Triệu An Ninh hôn mê đến tận chiều mới tỉnh dậy, cô vừa tỉnh dậy thấy phòng và mọi thứ đều khác liền chở nên hoảng loạn mà chạy lại xuống nhà dưới.

    Cô vừa chạy xuống nhà và định chạy ra khỏi căn nhà này nhưng cô đã bị vài bảo vệ phát hiện và đưa cô quay trở lại phòng.

    Triệu An Ninh dãy dụa muốn thoát ra vì bây giờ tâm lý của cô rất sợ hãi cô sợ mẹ kế mình và em gái cùng Thừa Húc đem cô bán cho ai đó, cô đang dãy dụa thì có một tiếng nói khàn khàn như tiếng của một cụ ông vậy, tiếng nói đó vừa cất lên thì hai tên bảo vệ đó đã thả cô ra còn cúi người chào rồi rời đi.

    Triệu An Ninh khuôn mặt vẫn đang hiện rõ nổi sợ hãi nhưng người đó đã lên tiếng giúp cô đỡ sợ hãi hơn và bình tĩnh lại.

    “Tiểu thư không cần phải sợ, tôi là quản gia của biệt thự này tên là Ngô Đồng tiểu thư cứ gọi là quản gia Ngô cho thân mật."
    Triệu An Ninh thấy người đàn ông lớn tuổi trước mặt mình không có vẻ hung dữ nên đã làm cử chỉ để hỏi tại sao cô lại ở đây, nhưng cô vẫn ở cách xa mà không dám lại gần.

    “Sao tôi lại ở đây?"
    Quản gia Ngô nhìn thấy cử chỉ của cô nhưng không tài nào hiểu nổi, nên đã đi vào phòng lấy tạm ra một cuốn sổ tay và cây bút đưa cho cô.

    Triệu An Ninh cũng không tỏ ra vẻ khó chịu vì cô biết không có ai có thể hiểu được hành động của cô mà cô đang muốn nói.

    Cô nhận lấy viết lên trên giấy một dòng chữ, cô tuy không nói được nhưng cũng không phải là không viết được, chữ cô nhỏ nhắn rất đẹp đến quản gia Ngô cũng phải khen.

    “Tại sao tôi lại ở đây?"
    “Tiểu thư được thiếu gia nhà chúng tôi đem về!" Quản gia Ngô điềm đạm nhìn câu hỏi trên giấy trả lời.

    Triệu An Ninh nhận được câu trả lời nhưng cô vẫn muốn biết tại sao người đó lại đem cô về, cô lại viết ra một câu hỏi nữa đưa cho quản gia Ngô.

    “Tại sao thiếu gia lại muốn đem tôi về?"
    “Điều này e rằng tôi không thể trả lời tiểu thư được vì chính tôi cũng không biết!"
    Câu trả lời không được như mong đợi Triệu An Ninh vẻ mặt của cô ủ rũ xuống, cô nhẹ nhàng gấp quyển sổ tay lại muốn trả cho quản gia Ngô.

    “Tiểu thư cầm lấy quyển sổ có gì thì có thể ghi ra xem như là nhật ký của mình vậy! Nếu không còn gì thì thì tôi xin phép."
    Vị quản gia đó cúi người chào cô rồi rời đi, cô nhìn cuốn sổ trên tay rồi buồn bã trở lại căn phòng khi nãy cô vừa chạy ra.

    Triệu An Ninh lên phòng đứng ngoài bạn công ngắm nhìn phong cảnh thì nghe thấy tiếng gõ cửa là một người hầu đem bữa ăn lên cho cô.

    Triệu An Ninh nhìn thức ăn được để trong khay gọn gàng toàn là những thứ trước giờ cô chưa từng được ăn nhưng bây giờ cô lại không còn tâm trạng để ăn chúng, cô đi lại giường nằm xuống rồi chìm vào giấc ngủ.

    Triệu An Ninh ngủ rất ngon như trong cô không phải lo điều gì vậy, đến khi cô dật mình tỉnh dậy thì trời đã tối rồi, cô đứng dậy đi ra ban công hóng gió bỗng có tiếng xe ngoài biệt thự cô đang ở không biết sao cô lại đưa ánh mắt ra nhìn về phía xe đó cho đến khi chiếc xe đó dừng lại trước biệt thự, người trong xe bước ra là một người đàn ông lực lưỡng, cao to, gương mặt đẹp trai nhưng luôn mang trong mình một sự lạnh lùng, cô đang say sưa nhìn hình dáng người đàn ông đó x mình có quen biết không nhưng trước giờ cô chưa bao giờ được ra ngoài thì làm sao biết được, cô đang nhìn thì người đang ông đó cũng bất giác được có ánh mắt đang nhìn mình từ cao nên đã nhìn lên, hai cặp mắt nhìn nhau Triệu An Ninh sợ hãi đã lùi lại về phía phòng chờ người đàn ông đó đi vào cô mới đi lại về phía ban công.

    Triệu An Ninh cũng biết được người ngủ với mình tối hôm qua và người đem cô đến biệt thự này lại là cùng một người mà người đó lại là người mà ai cũng phải sợ Hoắc Liên Hàn.

    Cô đang ngắm cảnh bầu trời đêm thì cánh cửa phòng đã mở ra bước vào là Hoắc Liên Hàn, anh từ từ bước về phía ban công thì cô lại lùi sang.

    “Em không cần phải sợ!" Giọng của Hoắc Liên Hàn trầm ấm áp.

    Triệu An Ninh vẫn sợ hãi nhưng nghe đến câu tiếp theo cô lại dừng lại gương mặt cũng bình tĩnh hơn.

    “Anh là người đã đưa em đến đây là người đã cứu em ra khỏi ngôi nhà đó!"
    Triệu An Ninh muốn nói nhưng không nói được cô làm ám hiệu anh chỉ nhìn, cô nhìn gương mặt anh không hiểu liền đi vào lấy cuốn sổ khi nãy quản gia Ngô đưa viết lên đó rồi đưa cho anh.

    “Anh tên là gì? Tại sao lại đưa tôi đến đây?"
    Anh nhìn dòng chữ đó cũng không cáu giận gì khi thấy cô không nói được.

    “Anh tên là Hoắc Liên Hàn, anh chỉ muốn đem em thoát khỏi ngôi nhà đó thôi chẳng lẽ em không thích nếu không thích anh sẽ đem em trở lại!".

    truyện xuyên nhanh
    “Không muốn về đó, cảm ơn anh!" Triệu An Ninh vội viết rồi đưa cho anh xem..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 5: 5: Đồng Ý Ký Giấy Đăng Ký Kết Hôn H


    Hoắc Liên Hàn nhìn câu cảm ơn của cô rồi bất giác trên môi anh nở một nụ cười, anh đưa ánh nhìn Triệu An Ninh khuôn mặt dưới ánh trăng của cô rất đẹp đôi môi nóng bóng đó làm cho anh muốn hôn cô ôm cô lên giường mà ngủ, nhưng cô bây giờ vẫn đang còn ngại và sợ nên anh không dám làm cho cô mất cảm tình với mình nên anh đã đi lại chống tay vào ban công cùng cô ngắm trăng, Triệu An Ninh vội đứng ra xa không đứng gần lại với anh.

    Triệu An Ninh ngắm nhìn trăng một lúc rồi quay sang nhìn anh, đưa cho anh một câu hỏi trên quyển sổ tay.

    “Lúc nào thì tôi mới có thể đi!"
    Hoắc Liên Hàn sao có thể để cô rời xa mình được, cô đã đem đến cho anh nổi nhớ miên man suy tư chỉ vì nghĩ đến hình bóng và thân thể của cô.

    “Em muốn lấy lại mọi thứ thuộc về mình không? Có muốn trả thù những người hại em không?"

    Hoắc Liên Hàn hỏi lại cô một câu hỏi khác, Triệu An Ninh không trả lời nhanh mà suy nghĩ trâm tư một hồi lâu, thấy cô chưa trả lời anh lại nói thêm một câu làm cho cô phải suy nghĩ kĩ hơn.

    “Em có thể không trả thù cho chính mình nhưng em phải lấy lại những thứ mà thuộc về mẹ em!"
    Câu hói đó đã làm cho cô phải trả lời, vì cô muốn lấy lại những thứ thuộc về mẹ không muốn để cho ai phá hoại nó phá hoại những thứ mà mẹ cô phải cực khổ làm ra.

    “Muốn lấy lại nhưng tôi không thể nào lấy lại được!" Cô viết ra giấy rồi đưa cho anh.

    “Anh có thể giúp em nhưng em phải trở thành thân phận cao quý thì mới có thể lấy lại được."
    Cô gật đầu đồng ý, Hoắc Liên Hàn như đạt được mong muốn của mình liền đi ra khỏi phòng lấy thứ gì đó, một lát sau anh đến phòng cô trên tay còn cầm một tờ giấy gì đó đưa cho cô.

    Cô mặc dù không được đi học đây đủ nhưng cô biết chữ vừa nhìn thấy dòng chữ to trên đầu tờ giấy “Giấy đăng ký kết hôn!" thì tay cô lập tức thả ra, tờ giấy rơi xuống anh nhẹ nhàng nhặt lên.

    “Nếu em không ký thì em sẽ không bao giờ lấy lại được thứ của mẹ em, chỉ cần em ký em sẽ trở thành vợ của anh sẽ trở thành một vị thiếu phu nhân cao thì sẽ không có ai có thể bắt nạt được em!"
    Hoắc Liên Hàn đưa tờ giấy cho cô, nhìn tờ giấy và suy nghĩ đến những gì mà anh vừa nói cô cầm lấy tờ giấy trên tay anh đi lại phía bàn đặt bút ký dứt khoát.

    Ký xong cô liền đưa lại tờ giấy cho anh, anh nhận lấy để tờ giấy xuống bàn anh đi lại bế cô lên giường, Triệu An Ninh chưa hoàn hồn thì đã bị anh đè ở dưới quần áo của cô đã bị anh lột ra hết, cô vội lấy tay che trước ngực anh nhìn khuôn mặt đỏ của cô và đôi bàn tay che trước ngực anh liền lấy tay cô ra, khuôn mặt gian xảo của anh đã hiện lên tất cả.1
    “Em che cái gì? Đàng nào cũng đã ngủ với nhau một hôm rồi!"
    Bây giờ cô mới biết người hôm đó ngủ với cô là anh nhưng không thể nào mắng anh vì anh chưa được sự đồng ý của cô mà đã đè cô xuống.

    Triệu An Ninh đã cố đẩy anh ra nhưng không thể được, cô càng cựa quậy thì anh lại càng thích nhìn khuôn mặt đỏ của cô anh liền đưa đôi môi của mình xuống quét một lượt từ tài cô xuống đến ngực rồi từ từ xuống nữa.

    Cô không chịu được mà r*n r*, anh ngước lên nhìn vẻ mặt ưng ý bắt lại tiếp tục anh bắt đầu cởi qu@n áo của mình, Triệu An Ninh bất giác nhìn xuống th@n dưới của anh nhìn thứ anh vừa lôi ra cô liền sợ hãi định bỏ chạy nhưng đã bị anh dè chặt không thể nào nhúc nhích được.

    Anh nhìn ánh mắt của cô vừa né tránh thứ của anh liền lấy tay đẩy nhẹ khuôn mặt cô hướng về phía mình còn lấy tay của cô đặt vào thứ của mình.

    “Nếu em giúp anh thì anh sẽ không làm nữa!"

    Câu nói của anh như là một câu nói dối nhưng cô lại tin lấy tay của mình vút thứ của anh, gương mặt tận hưởng của anh làm cho cô mới biết mình đã bị lừa.

    Anh liền đưa thứ của mình vào trong cô lấp đầy trong cô bằng thứ của anh, cô sợ hãi đến phát khóc vì thứ của anh to quá làm cho cô đau đến mức muốn rách ra, cô cố đẩy anh ra muốn nói cho anh biết thứ của anh to muốn anh lấy ra nhưng cô lại không thể nói được nên đã đẩy anh ra, Hoắc Liên Hàn thấy cô đẩy mình ra anh lại không biết cô đau nên đã hôn cô làm cho cô không thể đẩy anh ra.

    Gương mặt khi đau của cô lại càng thêm quyến rũ nên thứ của anh lại càng to lên, Hoắc Liên Hàn thúc cô một ngày càng mạnh tiếng rên của cô một càng to, anh mân mê nhũ h0a của cô đến mức nó xưng lên anh cũng không tha.

    Anh cùng cô làm tận hai tiếng mới ngừng, cô không còn sức lực để tắm rửa, anh đã giúp cô tắm rửa và lau người cho cô còn mặc quần áo ngủ cho cô rồi bế cô lên giường ôm cô vào lòng ngủ..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 6: 6: Đem Cơm Đến Công Ty Cho Anh


    Triệu An Ninh được Hoắc Liên Hàn tắm rửa thay quần áo cẩn thận còn bế lên giường đi ngủ, cô là người đầu tiên được anh tắm rửa cẩn thận sau khi làm chuyện đó xong, trước giờ anh trải qua rất nhiều bạn giường nhưng từ khi gặp cô anh đã không qua lại với bất kì người phụ nữ nào khác cũng không suy nghĩ có xem có cần tìm bạn tình tốt nay không.1
    Hoắc Liên Hàn nhìn sang cô thấy hơi thở cô đã đều ngủ rất ngoan nên đã nằm xuống bên cạnh cô ôm cô vào lòng rồi ngủ.

    Sáng hôm sau, bầu trời trong xanh gió nhẹ thoảng qua tiếng chim hót líu lo gọi bạn đời, mặt trời đã lên cao lúc này trong phòng Triệu An Ninh mới tỉnh dậy, vừa ngồi dậy cô đã bị đau nhói ở vùng lưng và eo kiến cả người cô phải rã rời, cô vào nhà vệ sinh soi mình trên gương nhìn thấy những dấu hitkey trên cổ của mình khuôn mặt cô liền đỏ lên, vệ sinh cá nhân xong đi ra thì đã có người hầu đem đồ cho cô thay, Triệu An Ninh nhận lấy rồi đi thay, đó là một bộ váy xanh da trời thiết kế nhẹ nhàng rất hợp với cô, nhưng cô vẫn lấy thêm chiếc khăn mỏng choàng lên cổ để che lại những vết hitkey hôm qua Hoắc Liên Hàn để lại, cô trang điểm nhẹ nhàng rồi đi xuống sảnh chính nhà.

    Ở dưới, bữa ăn của cô đã được chuẩn bị xong, quản gia Ngô chào hỏi rồi kéo ghế mời cô ngồi xuống dùng bữa sáng, cô vừa ngồi xuống ghế thì đã có người hầu đem bữa sáng đến, bữa sáng toàn là những thứ đồ tẩm bổ rất tốt cho sức khỏe nhưng cô lại rất kén ăn nên cô không ăn được nhiều.

    “Thiếu phu nhân, bữa sáng không hợp khẩu vị sao?" Quản gia Ngô nhìn xuống phần bữa sáng cô ăn được vài miếng.

    Triệu An Ninh lắc đầu tỏ ý không phải rơi lấy quyển sổ tay ra viết một câu hỏi rồi đưa cho quản gia Ngô.

    “Sao bác lại gọi cháu là thiếu phu nhân?"
    “Là thiếu gia bảo chúng tôi gọi vậy, thiếu gia nói thiếu phu nhân giờ là vợ của thiếu gia nên phải gọi vậy!" Quản gia Ngô trả lời ân cần.

    Triệu An Ninh giờ mới nhớ đến tờ giấy hôm qua cô đồng ý kiến rồi mới sảy ra việc toàn thân cô đau như vậy, cô dùng bữa sáng xong nghỉ ngơi một lúc thì cô đã đứng dậy đi xung quanh để tìm việc nhưng cô đi đến đâu cũng thấy toàn là người hầu, họ thấy cô làm việc liền đi lại dành công việc đó với cô.

    Quản gia Ngô nhìn thấy từ xa thấy cô buồn bã vì không có việc gì làm liền bảo cô đi đến công ty đưa cơm trưa cho Hoắc Liên Hàn.

    Triệu An Ninh chưa bao giờ đến một nơi cao cấp và phải tiếp xúc với nhiều người nên khi cô nghe quản gia Ngô nói cô đi đưa cơm cô đã từ chối nhưng quản gia Ngô năn nỉ và nói nếu không có cơm trưa thì sẽ phạt nên cô mới nhận lời đem cơm đến công ty.

    Quản gia Ngô cho người chở cô đến công ty, đứng trước một toà nhà lớn và cao cô có chút sợ hãi, vào bên trong sảnh cô còn bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp, cô đang rụt rè bước vào không biết hỏi ai thì có người gọi cô lại, cô nhìn sang phía có tiếng gọi đó là tiếp tân gọi cô, Triệu An Ninh sợ hãi không biết mình làm sai chuyện gì nhưng cũng đi lại.

    “Cho hỏi cô tìm ai?" Tiếp tân hỏi cô.

    Triệu An Ninh đi lại để hộp cơm xuống rồi lấy giấy bút ra viết lên đó rồi đưa cho tiếp tân, tiếp tân thấy người cô tìm Hoắc tổng liền hỏi cô thêm một câu nữa.

    “Cô có đặt trước lịch hẹt với Hoắc tổng không?"
    Triệu An Ninh lắc đầu, quản gia Ngô chỉ nhờ cô đến đưa cơm nên cô không biết có đặt lịch hẹn hay không.

    “Bây giờ Hoắc tổng đang có việc bận phiền cô hôm khác!" Tiếp tân nói xong liền lơ cô luôn không cần biết mà đã lùa cô ra khỏi công ty.

    Cô bị nhân viên đuổi ra khỏi công ty, cô đứng bên ngoài không có chỗ để ngồi cô liền đi ra ngoài đó một vài mét cô ngồi trên bục trồng cây chờ anh xuống lấy nhưng chờ mãi vẫn không thấy ai ra nhận cơm cô định vào một lần nữa nhưng cô là người bị câm nên không thể giải thích được.

    Triệu An Ninh kiên nhẫn chờ anh xuống lấy cơm dưới cái nắng của buổi trưa.

    Lúc này Hoắc Liên Hàn vừa họp xong, anh bực bội đi về phòng làm việc của mình, nhân viên hay trợ lý thấy anh bực bội cũng không dám vào làm phiền, anh mệt mỏi nhìn đồng hồ là 12 giờ trưa anh cũng không đi ăn trưa mà dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, anh xoay ghế ra phía cửa kính để nhìn cung cảnh bên ngoài đến khi anh nhìn xuống thấy một bóng hình nhỏ bé giống Triệu An Ninh anh liền nhìn kĩ lại rồi lấy điện thoại ra gọi về cho quản gia Ngô, nghe điện thoại xong anh liền chạy xuống chỗ của cô, khi anh gọi điện quản gia Ngô nói cô đi đưa cơm cho anh đến giờ chưa về nên anh mới phải chạy thật nhanh xuống sảnh.1
    Mọi nhân viên trong sảnh thấy anh chạy xuống nhanh như vậy liền tránh đường cho anh.

    Ra đến nơi anh liền chạy lại bên cô, bây giờ khuôn mặt của cô đã đỏ lên vì nóng mà bên ngoài trời rất nóng mà cô lại choàng khăn nên nhiệt độ trong người cô tăng rất nhanh.

    Hoắc Liên Hàn bế cô trên tay đi vào sảnh công ty rồi lên phòng của mình, trong công ty đều bàn tán về cô gái mà anh bế trên tay..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 7: 7: Bạch Huyền Y


    Hoắc Liên Hàn cho người gọi bác sĩ riêng tới khám cho Triệu An Ninh, cô chỉ là bị say nắng nên mới bị sốt, cô bị sốt nhẹ nên không có vấn đề gì nặng cô nằm trên giường trong phòng làm việc của anh ở công ty gương mặt đỏ đôi môi nhợt nhạt đi rất nhiều trong lòng anh lại cảm thấy đau ở đâu đó.

    Hoắc Liên Hàn cùng vị bác sĩ đó đi bên ngoài phòng làm việc, vị bác sĩ đó nhìn anh rồi mỉm cười khi đang viết đơn thuốc.

    “Cậu cười cái gì?" Hoắc Liên Hàn nhìn vị bác sĩ đó.

    “Không cười cái gì cả, chỉ là hơi bất ngờ thôi!" Vị bác sĩ kia trả lời.

    “Mà cô gái đó là gì của cậu vậy không lẽ..." Vị bác đó ngược nhìn anh.

    “Bạch Huyền Y, cậu có vẻ tò mò lắm nhỉ?"

    Hoắc Liên Hàn cầm điếu thuốc lên rồi châm lửa hút, vị bác sĩ đó cười vẻ hiểu về anh và cô gái đó là quan hệ gì.

    Vị bác sĩ đó là bạn thân của anh tên Bạch Huyền Y 30 tuổi, là một bác sĩ nổi tiếng được nhiều người biết đến là con trai duy nhất của tập đoàn họ Bạch lớn nhì ba trong nước và thế giới, hai người chơi thân với nhau từ khi còn nhỏ nên chỉ cần nhìn vẻ mặt của đối phương cũng biết đối phương nghĩ gì và đang cần gì, hiểu rõ được những sở thích của nhau.

    “Vậy hai người khi nào mới nói cho mọi biết là hai người là vợ chồng!"
    “Chưa biết được có khi để cô ấy tự nói ra! Mà..."
    Hoắc Liên Hàn nhìn anh bạn của mình có chút ngạc nhiên định hỏi tại sao lại biết cô và anh đã kết hôn mà hỏi vậy, nhưng Bạch Huyền Y đã trả lời cho anh biết luôn.

    “Chỉ cần nhìn cử chỉ của cậu là tôi biết cậu đang suy nghĩ gì rồi với lại trên cổ cô gái đó đang còn vết hôn cậu để lại nên cũng dễ dàng biết được cô gái đó là gì của cậu mà."
    “Mà cô ấy tên là gì vậy?"
    “Là Triệu An Ninh!"
    “Triệu An Ninh không phải là con gái đầu của nhà họ Triệu sao? Nghe nói cô ấy bị câm không hay ra ngoài sao cậu lại quen được vậy?"
    “Chỉ là tình cờ thôi!"
    “Tình cờ thật không hay là..."
    “Cậu đừng nghĩ vớ vẩn!"
    Bạch Huyền Y thở dài rồi đứng dậy đưa đơn thuốc cho anh rồi lấy hòm dụng cụ của mình đi về, khi ra ngoài còn không quên nhắc nhở anh bạn của mình một vài câu khi chăm sóc người bệnh.

    “Đừng làm cho vợ cậu quá sức là được!"1
    Bạch Huyền Y đi ra khỏi công ty còn anh dập điếu thuốc gạt tàn rồi đi lại giường nhìn khuôn mặt sốt của cô, anh gọi một cuộc cho trợ lý tìm hiểu nguyên nhân sao cô lại không được vào công ty, vài phút sau trợ lý của anh đã cho anh biết tất cả, không cần suy nghĩ gì nhiều anh lập tức đủi việc cô tiếp tân khi lùa Triệu An Ninh ra khỏi công ty.

    Sau khi truyền dịch thuốc vào người cô bắt đầu mơ hồ tỉnh dậy, nhìn xung quanh không thấy ai có vội nhớ đến là mình vẫn chưa đưa cơm trưa cho Hoắc Liên Hàn nên vôi giật ống truyền dịch ra rồi xuống giường.

    Cô lao ra ngoài thì lại và phải anh đang đi vào trong xem cô thế nào, anh nhanh tay nên đỡ được cô khỏi bị ngã.

    Hoắc Liên Hàn dìu cô lại ghế rót cho cô một cốc nước uống cho nhanh tỉnh.

    Uống xong cô vội hỏi anh đã ăn cơm trưa chưa nhưng lục mãi trong người mà không có giấy bút để viết nên cô phải ra cử chỉ dễ hiểu cho anh biết để hỏi anh ăn cơm chưa.

    Khi nhìn thấy cô ra cử chỉ ánh cũng không hiểu nhưng nhìn rõ hơn về cách cô đưa tay lên xuống anh cũng hiểu là cô đang muốn hỏi gì
    “Hộp cơm em mang đến anh đã ăn rồi!"
    Cô lại tiếp tục hỏi anh ăn có ngon không và hỏi sao cô lại vào được đây.

    Mọi câu hỏi của cô được anh hiểu và trả lời được hết, Hoắc Liên Hàn còn rất nhiều việc nên sai người chở cô về nhưng cô lại muốn chờ anh về cùng.

    Nhìn thấy anh làm việc trong người cô lại tò mò mà đi lại nhìn vào màn hình máy tính của anh, thấy cô nhìn Hoắc Liên Hàn cũng không khó chịu mà còn kéo cô ngồi vào lòng mình giải thích cho cô biết mình đang làm gì và chỉ cho cô cách gõ và xử dụng máy tính.

    Hoắc Liên Hàn chỉ dạy cho cô một hai lần cô đã có thể tự gõ được còn gõ nhanh hơn nhưng người học và tiếp xúc lâu với máy tính, anh nhìn cô khéo léo trong việc gõ máy tính và chỉnh sửa văn bản nên anh đã giao cho cô một công việc của anh là gõ và nhập dữ liệu máy tính.

    “Nếu em thích gõ máy thì sau này có thể đi đến công ty làm việc cùng anh!"
    Triệu An Ninh nhìn anh vẻ mặt ngây thơ như không tin lời anh nói vậy.

    “Nhưng em phải làm việc nghiêm túc không được lơ là đâu và anh sẽ phạt em khi em làm sai!"
    “Có đồng ý không?"
    Cô gật đầu đồng ý nhưng vẫn hỏi anh sẽ phạt cô điều gì nhưng anh chỉ cười mà không đáp..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 8: 8: Một Lần Nữa Chế Nhạo Cô


    Buổi chiều Hoắc Liên Hàn cho người chở cô về, Triệu An Ninh đi xuống sảnh để ra xe thì gặp Triệu Thanh Kỳ cùng với Thừa Húc hai người đó ôm ấp từ bên ngoài công ty vào đến trong sảnh chính, Triệu An Ninh thấy hai người đó liền né đi một bên nhưng cô có nè hay trốn thế nào thì Triệu Thanh Kỳ vẫn nhận ra cô.

    Triệu Thanh Kỳ đi đến khoanh tay trước mặt cô nhìn tổng quát từ trên xuống dưới cô ta có chút ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên đó cũng chỉ thoáng qua khi thấy cô cầm hộp cơm trên tay.

    “Thì ra là đến đưa cơm, tôi còn tưởng chị được Hoắc tổng đem về nhà để làm gì thì ra cũng là để sai vặt!"
    Triệu An Ninh không nói gì mà cúi người định đi qua thì bị cô ta nắm lấy tay hất cô ra phía trước, bị trật chân nên cô ngã ra hộp cơm cũng bị văng ra.

    “Tôi chưa nói xong mà chị đã dám đi sao?"
    Triệu Thanh Kỳ nói lớn, những nhân viên cũng quanh nghe thấy có tiếng nói lớn thì cũng chạy lại vây quanh mọi ánh mắt đều nhìn vào người bị ngã dưới sàn, Thừa Húc thấy có nhiều người nhìn bọn họ không muốn là thứ để người khác bàn tán nên đã kéo tay Triệu Thanh Kỳ lại nói với cô ta là đừng làm ồn.

    Triệu Thanh Kỳ bị anh ta kéo lại vẻ mặt không thích còn khí chịu.

    “Anh đang bênh cô ta sao?"
    “Chúng ta đi thôi đừng đứng đây nói với cô ta làm gì, em nên nhớ chúng ta đến đây là để làm gì?"
    Triệu Thanh Kỳ nghĩ đến việc đến đây nên đã bỏ qua mà không mắng cô nữa nhưng ả ta đi qua cô còn chế nhạo cô một câu rồi mới chịu đi “Đồ rác rưởi!"
    Triệu An Ninh nghe được ba chữ đó khuôn mặt cô bỗng rơi nước mắt, cô muốn khóc to lên nhưng cô lại không thể khóc thành tiếng được, cô được một nhân viên đỡ dậy là giúp cô lặt lại hộp cơm, Triệu An Ninh đứng dậy cầm hộp cơm với hai hàng nước mắt đang chảy đi ra ngoài rồi lên xe.

    Về đến nhà cô nhiều người mất hồn đưa hộp cơm cho quản gia Ngô rồi đi lên phòng, trong phòng cô ngồi xuống tiếp khóc, cô suy nghĩ mình là một thứ rác rưởi rồi lại suy nghĩ đến việc là phu nhân của một vị tổng tài ai cũng phải kính nể mà đi lấy một đứa bị người đời coi thường, Triệu An Ninh trầm ngâm suy nghĩ xem có nên tiếp tục đồng ý mối quan hệ này với Hoắc Liên Hàn hay không nên cô không để ý quản gia ngô đang giỡn cô ở bên ngoài.

    Quản gia Ngô gọi cô rất lâu mà không thấy cô trả lời liền lấy điện thoại gọi cho thiếu gia, Hoắc Liên Hàn đang chuẩn bị đi gặp đối tác thì nhận được cuộc gọi của quản gia, anh liền nghe máy khi nghe quản gia Ngô kể lại mọi việc anh chỉ bảo quản gia Ngô không cần quan tâm lắm rồi cúp máy, người trợ lý từ sau chạy lại thông báo cho anh chuyện vừa rồi ở dưới sảnh chính công ty.

    Hoắc Liên Hàn nghe trợ lý mình kể khuôn mặt dần dần hiện lên vẻ mặt giận dữ, anh siết chặt lấy tay hình thành nắm đấm, hung dữ đi về phía phòng chờ dành cho khác.

    Khách hàng hôm nay lại là công ty họ Triệu, Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc đang nói chuyện chờ anh đến để ký hợp đồng, khi thấy Hoắc Liên Hàn đi vào hai người họ nhìn khuôn mặt của anh biết là anh đang giận nên hai người họ ăn nói rất nhẹ nhàng, Triệu Thanh Kỳ đưa tay ra bắt lấy tay anh nhưng anh lơ đi lại ghế sofa ngồi vẻ mặt đầy giận dữ nhìn về phía hai người họ, Triệu Thanh Kỳ muốn ký hợp đồng nhanh nên đã đưa bản họp đồng ra dẻo miệng mời anh xem qua rồi ký.

    “Hủy hợp đồng!"
    Anh nói ra ba chứ đó cả căn phòng đều chìm trong im lặng, Triệu Thanh Kỳ còn cười đùa nói anh đọc rồi ký.

    “Hoắc tổng, ngài đang nói đùa đúng không? Bản hợp đồng đây ngài mau ký đi!"
    “Đúng vậy! Ngài mau xem qua rồi hãy quyết định." Thừa Húc nói kế vào.

    Hoắc Liên Hàn nhẹ nhàng nhân lấy bản hợp đồng đó đưa lên nhìn, hai người họ tưởng anh đã đồng ý ký nên đã nhìn nhau rồi mỉm cười, nhưng không anh cầm lấy bản hợp đồng xe rách hết rồi tung vào mặt hai người đó.

    “Nhìn mặt tôi như đanh nói đùa so?"1
    Anh đứng dậy đi ra ngoài, Triệu Thanh Kỳ liền đứng lên níu lấy tay anh năn nỉ còn rơi cả nước mắt giả tạo.

    “Xin anh cái bản hợp đồng này rất quan trọng với công ty chúng tôi xin anh suy nghĩ lại!"

    Nhìn vẻ mặt giả tạo của cô ta anh chỉ cười nhẹ rồi giật mạnh bàn tay mình ra, lấy khăn giấy lau đi.

    “Tôi không cần biết cái hợp đồng đó có có quan trọng với công ty cô hay không, tôi chỉ cần biết là tôi không muốn ký vì sao chắc cô cũng biết!"
    Anh đạp thật mạnh vào người cô ta rồi bỏ đi, thừa Húc thấy anh giận như vậy cũng không lên tiếng mà đi lại đỡ Triệu Thanh Kỳ dậy.

    Hai người nhìn theo bóng lưng anh mà không biết mình đã đắc tội gì với anh mà thành ra như vậy!
    *Chuyện là thế này chắc mik sẽ ko ra chương tiếp theo trong vòng mấy ngày vì mik bị mắc covi nên ko thể ra truyện được, mong mọi người thông cảm!
    Cảm ơn*!!.
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 9: 9: Là Chuyện Của Em Thì Anh Đều Biết Hết


    Sau khi rời khỏi Hoắc Liên Hàn phải tham gia một cuộc họp rất quan trọng nên anh không thể huyện được, anh phải tham dự trong trạng thái lo lắng cho Triệu An Ninh đang ở nhà, sau khi cuộc họp kết thúc thì trời cũng đã tối rồi anh tự tay lái xe về nhà rất nhanh, về đến nhà Hoắc Liên Hàn liền lao lên phòng nhanh nhất vừa vào phòng anh đã bị bóng tối bao trùm lấy anh cất tiếng gọi tên cô trong bóng tối mà không thấy ai trả lời, anh đưa tay ra bật điện lên thoáng chốc căn phòng tối om khí nãy đã sáng lên, lúc này trong góc phòng phát ra một tiếng động mặc dù rất nhỏ nhưng trong không gian tĩnh lặng như thế này thì đó là một tiếng động đủ để nghe rõ rồi.

    Hoắc Liên Hàn đi lại chỗ phát ra tiếng động thì thấy Triệu An Ninh cuộn tròn mình lại gối đầu lên chân nhìn ra bên ngoài suy nghĩ một thứ gì đó rất sâu xa.

    “Sao không trả lời anh?"
    Triệu An Ninh vẫn thẩn thờ nhìn ra cửa sổ không trả lời anh vì mỗi lần cô bị người khác chế nhạo hay cười chê cô thì cô luôn tìm một chỗ để khóc, anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô.

    “Anh biết em đang buồn về cái gì, anh đã giải quyết người làm em khóc rồi nên em không cần phải khóc làm gì cho đau mắt.”
    Ngôn ngư khí thế của anh rất lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự ấm áp trong đó, cô ngước mắt lên nhìn anh đôi mắt của cô đã xưng đỏ lên vì khóc nhiều anh nhẹ nhàng lấy khăn lau nước mắt cho cô còn nhẹ nhàng hôn lên hai mí mắt đó.

    Triệu An Ninh đưa tay lấy giấy viết lên đó: “Anh biết được ai đã làm em khóc sao?"
    Một câu hỏi dễ thương đó của cô đã làm cho anh phải nở một nụ cười, Hoắc Liên Hàn nhẹ nhàng để tay lên đầu của cô rồi xoa nhẹ.

    “Em nghĩ anh là ai, chỉ là chuyện nhỏ của em thì anh đều biết hết!"
    Cô nhìn anh rồi cười, Hoắc Liên Hàn bỏ tay ra khỏi đầu cô rồi chống tay đứng dậy lịch sự đưa một tay ra ý muốn cho cô một chỗ dựa để đứng lên, Triệu An Ninh cũng không chần chừ mà nắm lấy tay đó rồi đứng dậy.

    Hai người xuống nhà cùng nhau dùng bữa tối, ăn tối xong cô muốn đi tắm thì anh liền lấy cớ để đi theo cô vào phòng tắm nhưng Triệu An Ninh không ngốc nên đã nhận ra liền vào phòng tắm thật nhanh rồi khoá trái cửa lại không cho anh vào, Hoắc Liên Hàn nhìn cô thẹn thùng vào nhà tắm không cho mình vào liền thở dài rồi đi về phía giường lấy điện thoại ra nghịch.

    Triệu An Ninh trong phòng tắm ngâm mình thoải mái khi bước ra khỏi bồn tắm mới biết mình lấy thiếu áo ngủ vì khi nãy vội quá nên cô đã lấy không đủ quần áo ngủ.

    Hoắc Liên Hàn ngồi trên giường nghịch điện thoại mãi cũng chán liền nhìn vào phòng tắm rồi nhìn vào đồng hồ thấy đã trôi qua ba mươi phút rồi mà vẫn chưa thấy cô ra anh liền đi xuống giường, đi lại cánh cửa phòng tắm lộ lắng hỏi cô có bị sao không?
    Triệu An Ninh rất muốn trả lời anh nhưng lại không thể trả lời được, cô liền gõ tay vào cánh cửa muốn nói với anh là không sao nhưng Hoắc Liên Hàn vẫn lo lắng bảo cô mở cửa cho anh vào.

    Lần này cô không thể nào chối được nhưng cô không muốn mở cửa cho anh thấy mình mặc mỗi chiếc quần còn áo thì không có, cô lấy hết can đam lò khuôn mặt của mình ra muốn nhờ anh lấy áo giúp mình nhưng anh lại muốn vào, cô liền nhanh chóng đóng cửa lại.

    “Được rồi anh sẽ không vào nói cho anh biết là em có bị sao không?"
    Hoắc Liên Hàn lấy liền thoại rồi đưa qua kẻ hở mà cô mở, nhận lấy điện thoại cô liền gõ một dòng chữ muốn anh lấy áo ngủ cho mình, trong chống lát bên trong đã có một giọng nữ vang lên là do cô chuyển những dòng chữ đó rồi chuyển thành lời nói.

    Nghe cô bảo mình đi lấy giúp cô áo ngủ mà anh bật cười nhưng rồi cũng đi lại tỉ đồ lấy rồi đem đến cho cô.

    Triệu An Ninh mặc xong đi ra đã thấy anh đứng trước cửa phòng tắm chờ cô, nhìn khuôn mặt đỏ của cô anh lại nở một nụ cười.

    “Anh đi tắm đi rồi còn đi ngủ!"
    Thấy cô gõ chữ rồi chuyển thành lời nói bảo mình đi tắm trong lòng anh lại rất đau, đau vì lời nói đó lại không phải tui miệng của cô nó ra.

    Hoắc Liên Hàn đi vào phòng tắm còn cô thì đã leo lên giường muốn chờ anh đi ngủ cùng nhưng đôi mắt của cô lại cứ nhắm lại rồi cô chìm vào giấc ngủ luôn.

    Đến khi Hoắc Liên Hàn quay lại đi lại giường thì đã thấy cô ngủ ngon lành rồi, anh nằm xuống bên cạnh cô kéo cô vào lòng mình rồi hôn lên trán cô một nụ hôn chúc ngủ ngon rồi cũng nhắm mắt đi ngủ.

    Sáng hôm sau, Triệu An Ninh tỉnh dậy thì cảm thấy mình đang bị ai đó bó chặt lại đến khi nhìn kĩ lại thì thấy trước mắt mình là một cơ thể cường tráng không mặc áo đang ôm mình, cô vội cựa quậy muốn ngồi dậy.

    “Em tỉnh rồi sao?"
    Khuôn mặt cô ngơ ngác nhìn anh làm cho Hoắc Liên Hàn vẻ mặt khó hiểu.

    “Anh chưa làm gì em cả chỉ là ôm ngủ thôi!"
    Hoắc Liên Hàn đứng dậy đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân lúc anh đi vào Triệu An Ninh như muốn nhồi máu vậy vì trong đầu cô lại nghĩ đến chuyện khác khi thấy anh không mặc áo.

    Anh vệ sinh cá nhân xong đi ra cũng là lúc cô đi vào làm việc của mình ở trong phòng vệ sinh.

    Khi cô xong việc của đi ra anh đã mặc xong quần áo, hôm nay Hoắc Liên Hàn mặc một bộ vét đen tóc vuốt keo nhẹ anh đi đến đưa cho cô chiếc váy bảo cô đi thay rồi cùng đi làm..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 10: 10: Bắt Đầu Làm Trợ Lý Riêng Cho Anh


    Triệu An Ninh thay xong đi ra, cô đi ra lại bàn trang điểm nhẹ nhàng rồi cùng anh xuống dưới nhà dùng bữa sáng, rồi cùng anh đến công tỷ.

    Trước khi đi cô có lấy giấy viết tay nói cho anh biết việc không nên nói cho mọi người ở công ty biết về mối quan hệ của hai người vì cô không muốn gặp rắc rối và cũng vì cô biết anh là một người có sức hút lớn nếu nghe tin anh đã có vợ mà vợ của anh là một người câm sẽ gây ra một cuộc dậy sóng lớn từ những người quan tâm anh, cô cũng ghi luôn là muốn anh giới thiệu mình ở công ty là em họ của anh, cô biết nếu nói cô là em gái họ của anh thì ai cũng sẽ thắc mắc nhưng cũng không thể nhận ra cô là đại tiểu thư nhà họ Triệu vì từ lúc nhỏ cho đến lúc lớn cô chưa từng ra bên ngoài có ra cũng chỉ xung quanh nhưng giấu thân phận, bố cô khi trước phóng viên cũng không đề cập đến cô dường như cô ở thế giới bên ngoài đã chết rồi vậy đã không còn đến sự tồn tại của cô, lúc mới đọc những lời đó Hoắc Liên Hàn không đồng ý vì anh lại nghĩ khác cô, anh không quan tâm đến những lời nói của những người khác nói nhưng khi thấy ánh mắt năn nỉ đó anh lại động lòng mà gật đầu đồng ý với cô.

    Trân đường đi đến công ty, trong lòng cô đang có chút lo lắng vì đây là lần đầu tiên cô được đi làm mà lại chưa tiếp xúc với bất kỳ công việc nào liên quan đến công ty, lúc gần đến công ty cô lại đưa cho anh một tờ giấy bảo anh bảo tài xế dừng xe lại ở xa công ty một đoạn xa vì cô sợ lại có người tỏng công ty nhìn thấy, nhưng lần này Hoắc Liên Hàn không đồng ý nhưng vẫn bảo tài xế cho xe xuống hầm xe cao cấp ở công ty, vào đó cô muốn xuống xe thật nhanh nhưng bị ảnh kéo lại bảo đi cùng nhau lên công ty.

    Vừa mới bước chân vào công ty mọi người tỏng công ty luôn để ý đến anh đặc biệt là người con gái đang đi bên anh.

    Cả công ty xì xào to nhỏ với nhau từ bên ngoài vào bên trong từ dưới sảnh công ty lên đến bên trên, những lời nói đó chỉ nói sau lưng thôi nhưng Triệu An Ninh vẫn luôn để ý đến, cô theo sau lưng anh lên phòng làm việc của anh vào bên trong phòng anh gọi thư ký vào nói cô là trợ lý riêng mới của anh nhờ thư ký nói với mọi người biết cô là em gái họ của anh.

    Hoắc Liên Hàn ngồi vào bàn làm việc dường như đã quên đi thứ gì đó đến khi ngước mắt nhìn mới biết là đã quên hỏi thăm cô.

    Triệu An Ninh ngồi ở ghế sofa ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ, cô cũng không thể nói được cũng không biết làm gì bây giờ cô chỉ muốn nói với anh là cô phải làm những gì.

    “Em đang suy nghĩ gì vậy?"
    Hoắc Liên Hàn rời bàn làm việc của mình mà bước đến chỗ cô ngồi xuống.

    Anh mắt anh nhìn cô chăm chú tựa như muốn hôn.

    “Em phải làm những gì?" Cô đưa câu hỏi trên quyển sổ tay cho anh.

    “Em muốn làm việc sao?" Câu hỏi của anh có chút ngượng vì dường như anh không muốn cô đến đây để làm mà là đến đây để cho anh ngắm vậy.

    Cô gật đầu muốn anh nói cho cô biết cô bây giờ cần phải làm những công việc gì để giúp anh vì anh nói cô làm trợ lý riêng giúp anh làm những công việc vặt.

    Nhìn thấy cô mong chờ được làm việc anh lại nở một nụ cười hạnh phúc, cô nhìn anh cười ngơ ngác không biết anh cười cái gì liền lấy tay rờ lên mặt mình cô tưởng anh cười vì trên mặt cô có vết bẩn.

    “Mặt em không dính gì đâu, em muốn làm việc vậy em giúp anh xem những văn kiện này có gì sai sót thì bảo với anh."
    Hoắc Liên Hàn đứng dậy đi lại bàn làm việc lấy một chồng văn kiện lại cho cô
    “Em xem chỗ nào chưa hợp lý thì có thể gạch loại bỏ để anh bảo thư ký cho người làm lại." Hoắc Liên Hàn để xuống trước mặt cô.

    Nhìn đống văn kiện đó mà cô ngạc nhiên, chắc là vừa nãy thư ký đã đem vào chi anh xem bây giờ anh lại đem cho cô, để xuống xong anh còn xoa đầu cô bảo cô chăm chỉ làm việc xong rồi cùng anh đi ăn cơm trưa.

    Triệu An Ninh cũng vui vẻ mà nhận lấy công việc đầu tiên của mình, cô ngồi đó chăm chỉ làm việc còn về phần Hoắc Liên Hàn cũng không rảnh vì có một dự án trục trặc cần anh phải giải quyết, anh làm việc nhưng cũng hay ngước mắt lên nhìn cô xem có chăm chỉ làm việc hay không nhưng khi nhìn thấy cô chăm chỉ như vậy anh lại mỉm cười.

    Trong phòng làm việc bây giờ rất yên tĩnh cao thể nghe được hơi thở của nhau, và còn cả tiếng gõ bàn phím của anh và tiếp lật từng trang văn kiện của cô.

    Văn kiện đó cô xem xem rất kỹ lưỡng từng trang một, xem xét và gạch bỏ những phần mà cô thấy không hợp lý, dù chưa từng làm những công việc như thế này nhưng cô vẫn hay thấy bố cô Triệu Lục làm những việc như vậy ở nhà..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 11: 11: Chuyện Tốt Bị Phá Đám


    Số văn kiện đó Triệu An Ninh kiểm tra trong buổi sáng đã xong, cô còn kiểm tra lại một lần nữa vì cô sợ mình lầm đầu làm việc sợ có sai sót sẽ ảnh hưởng đến mọi người, kiểm tra lại xong rồi cô mới đem tập văn kiện đó đem lại bàn làm việc cho anh xem.

    Hoắc Liên Hàn đang chăm chú gõ bàn phím nên không để ý cô đã làm xong và đang đem lại vì anh tưởng cô sẽ kiểm tra độ sai sót đó rất lâu nên không để ý nhiều cho đến khi cô để tập văn kiện đó lên bàn làm việc của anh thì mới biết cô đã làm xong.

    Hoắc Liên Hàn nhìn đống văn kiện trên bàn mà chỉ một mình cô làm trong thời gian ngắn như vậy mà cô đã làm xong thì có chút ngạc nhiên, cô lấy bút ghi vào quyển sổ tay hay mang bên mình bảo mình đã kiểm tra xong và kiểm rất nhiều lần và cũng bảo anh xem lại rồi đưa cho anh.

    Hoắc Liên Hàn vẫn bị bình tĩnh nhận lấy quyển sổ xem cô viết gì rồi mới ngước mắt lên nhìn cô.

    “Em thật sự làm xong rồi sao?"
    Thấy anh hỏi mình như vậy cô lại tưởng anh bảo cô làm nhanh sẽ khi b đạt chuẩn kết quả, nên cô đã vội lấy quyển sổ lại viết lên đó lời xin lỗi anh.

    “Xin lỗi, nếu anh chưa ưng thì có thể để em xem lại hoặc là anh đưa cho người khác bảo họ làm!"
    Cô lúng túng viết nhanh vào quyển sổ tay rồi để lên bàn đẩy về phía cho anh, Hoắc Liên Hàn cầm lên đọc rồi mỉm cười vì sự dễ thương và có phần ngây thơ của cô khi chỉ nhìn thấy vẻ mặt của anh mà lại suy ra anh đang giận cô.

    Hoắc Liên Hàn vẫn nhìn những dòng chứ đó mỉm cười nhưng không để cho cô phát hiện, nụ cười đó của anh có phần mưu mô, cuối cùng anh để quyển sổ đó xuống bàn làm việc thật mạnh tỏ ra như mình đang rất giận, anh còn đưa tay chỉ vào đó mà không lên tiếng, Triệu An Ninh đang lo lắng khi thấy anh như vậy cô còn tưởng khi nãy mình viết nhanh nên đã viết sai lỗi chính tả mà một người khó chịu như anh thì rất ghét những việc đó, cô đã tiến lại gần anh nhìn xem mình có viết sai không thì đã bị một cánh tay vòng qua eo rồi kéo cô lại, Triệu An Ninh quá bất ngờ quá nên đã bị kéo lại ngồi trên đùi của Hoắc Liên Hàn, tay anh bây giờ vẫn đang để lên eo cô.1
    “Em tưởng mình đã làm sai sao?"
    Triệu An Ninh vội gật đầu như gà mổ thóc.

    “ Đúng là em đã làm sai, anh đã nói trước nếu em làm sai sẽ bị phạt!"
    Triệu An Ninh đang tròn mắt không biết anh phạt mình như thế nào thì đôi môi đã bị khoá lại, đầu lưỡi của anh đưa vào miệng cô quấn lấy đầu lưỡi làm cho cô khó thở nhưng anh không dừng lại đầu lưỡi cứ thế quấn vào nhau, bây giờ cô mới biết chuyện anh nói phạt cô mỗi khi cô làm sai là chuyện này.1
    Hoắc Liên Hàn thành thục trong việc hôn, tay anh không chịu yên ổn đã bắt đầu hành động luồn vào bên trong qua áo cô mặc rời nên anh mới đưa tay vào bên trong dễ dàng như vậy, bàn tay anh đưa vào lướt qua vùng bụng và tiến lên làm cô rùng mình nhưng bây giờ đầu óc của cô đã trống rỗng bởi nụ hôn của anh, nụ hôn của anh làm điên đảo mọi thứ trong người cô, tay cô bất giác đã vòng qua cổ của anh.

    Hoắc Liên Hàn đưa được bàn tay mình vào trong người cô bắt đầu s* s**ng khắp nơi, tay anh nhẹ nhàng đưa lên vùng ngực rồi đưa vào bên trong áo ngực x** n*n ngực của cô bất giác cô cảm nhận được bàn tay của anh liền rên nhẹ một tiếng, tiếng rên của cô rất nhỏ nhưng lại đủ cho anh nghe điều đó cũng làm cho d*c v*ng trong người anh lại trội dậy.1
    Hoắc Liên Hàn rời đôi môi của cô tiến xuống xuống quai xanh của cô nhẹ nhàng cắn lên làm cho cô khẽ kêu đau, anh đưa tay cởi từng khúc áo của cô ra thì bên ngoài thư ký anh lại gõ cửa, Triệu An Ninh giật mình vì có người sắp vào nên đã trượt khỏi đùi anh mà xuống gầm bàn, còn anh thì bình tĩnh chỉnh lại cà vạt, khuôn mặt lạnh lùng kèm theo sự tức giận nhìn cậu thư ký vừa đi vào.1
    “Xin lỗi Hoắc tổng vì vào mà chưa có sự cho phép của ngài!"1
    “Có chuyện gì?" Anh kẽ nhíu mày vì chuyện tốt của mình vừa bị người khác phá đám.

    “Có người tự xưng là tiểu thư họ Triệu muốn gặp ngài!"
    “Không gặp đuổi cô ta về!"
    “Nhưng vị tiểu thư đó nhất quyết đòi gặp ngài đã ồn ào ở dưới sảnh giờ đang chờ ngài ở phòng dành cho khách."
    “Được rồi, cậu ra ngoài trước đi."
    Cậu thư ký vâng một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài.

    Anh nhìn cậu thư ký đi ra ngoài rồi mới nhìn xuống gầm bàn làm việc đưa tay ra rờ lên đầu cô.

    “Có đau lắm không?"
    Triệu An Ninh lắc đầu, khi nãy lúc vội vàng để trốn xuống gầm bàn đầu cô đã đụng trúng cạnh bàn cũng có chút sưng đau nhưng cô lại không quan tâm vì cô đang run khi có người đi vào khi hai người đang chuẩn bị làm chuyện đó.

    “Được rồi, em ra ngoài đi!" Anh đưa tay để lại cạnh bàn cho cô chui ra không bị cụng thêm lần nữa..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 12: 12: Là Người Của Tôi


    Triệu An Ninh cúi đầu chui ra ngoài, vừa chui ra ngoài cô đã vội chỉnh lại váy áo khi nãy bị anh làm lộn xộn, cô đang định đi tránh để luồn tay vào trong áo cài lại khúc áo ngực bị anh tháo ra khi nãy thì có một cánh tay đã luồn vào phía sau cô nhẹ nhàng giúp cô cài lại khúc áo, Hoắc Liên Hàn còn giúp cô chỉnh lại váy áo một cách cẩn thẩn nhưng trên khuôn mặt lại hiện ra vẻ mặt không bằng lòng, chỉnh xong anh liền ngước mắt nhìn cô.

    “Được rồi, chúng ta cùng xuống gặp cô ta!" Anh vuốt mái tóc mượt của cô rồi nói.

    Triệu An Ninh vội lắc đầu không muốn đi lặp em gái mình Triệu Thanh Kỳ, cô cũng biết giờ mà xuống đó cùng anh chắc chắn anh sẽ bị mọi người bàn tán khi họ biết cô là đại tiểu thư nhà họ Triệu mà không phải là em họ của anh như anh đã nói từ trước, nên cô vội vàng lấy quyển sổ tay ra lời từ chối và cô lấy lý do là phải xem lại tập tài liệu một lần nữa.

    Hoắc Liên Hàn nhìn thấy câu trả lời của cô liền nhíu mày, mặc dù hai người đã kết hôn nhưng là kết hôn có điều kiện, anh giúp cô có thể lấy lại mọi thứ của mẹ mình và giúp cô trả thù còn về cô thì giúp anh thoả mãn d*c v*ng nhưng đó chỉ là những lời nói ở bên ngoài miệng và trên giấy của Hoắc Liên Hàn, còn bên trong lòng anh đã thích cô từ đêm mà anh say và vào lộn phòng, từ đêm đó anh đã ghi nhớ thật kĩ khuôn mặt của cô và trong lòng đã muốn cô làm vợ mình và chỉ còn cách đó mới khiến cho cô phải lấy anh, Hoắc Liên Hàn cũng không muốn cô biết sự thật là anh đã lừa dối cô.

    Hoắc Liên Hàn cười rồi hôn vào trán cô một cái rồi xoay người rời đi.

    Bên ngoài, ở phòng dành để tiếp khách Triệu Thanh Kỳ đã làm loạn lên đòi gặp anh cho bằng được, Hoắc Liên Hàn đi từ xa đã nghe thấy tiếng của cô ta anh liền nhíu mày khó chịu khuôn mặt lại trở thành trạng thái lạnh lùng cao thượng trước kia, vừa thấy anh bước vào Triệu Thanh Kỳ đã ngừng nói lớn mà yên lặng tiến lại chỗ anh.

    “Sao anh lại rút hết vốn đầu tư cho công ty tôi? Anh còn không cho các công ty khác đầu tư."
    Anh nhíu mày nhìn cô ta rồi ngồi xuống ghế trả lời cô ta.

    “Tôi không thích đầu tư vào công ty cô nữa, còn việc các công ty khác rút lại vốn đầu tư thì cô đi tìm bọn họ mà hỏi."
    “Hoắc tổng mong anh suy nghĩ lại!" Thừa Húc cũng đi cùng Triệu Thanh Kỳ lên tiếng nói giúp vợ sắp cưới của mình.

    “Muốn tôi đầu tư lại sao? Cũng được thôi, vậy tôi sẽ rút vốn bên công ty họ Húc đây để đầu tư lại cho công ty họ Triệu." Anh bình tĩnh nhìn vào ánh mắt của Thừa Húc nói.

    “Không thể được!!!" Thừa Húc vội nói nhanh.

    Công ty của nhà họ Húc đang phát triển mạnh nếu giờ bị anh rút đi vốn đầu tư khác nào phá sản, còn công ty họ Triệu bị công ty của anh và các công ty khác tút vốn đầu tư thì cũng đang chống cự được một vài tháng, nếu không được công ty lớn đầu tư thì chắc chắn sẽ phá sản.

    “Anh muốn thế nào mới đầu tư lại cho công ty tôi?"
    “Tôi muốn gặp bố cô, phải gọi là chủ tịch Triệu nhỉ?"
    Hoắc Liên Hàn muốn gặp Triệu Lục bố của Triệu An Ninh để nói cho ông ta biết đứa con gái bị ông ta ruồng bỏ nói là thứ vô dụng bây giờ lại là Hoắc phu nhân được người người nể phục, anh muốn gặp ông ta đe giúp cô lấy lại công ty của mẹ cô.

    “Tôi mong Hoắc tổng đây sẽ giữ đúng lời hứa!"

    Triệu Thanh Kỳ nói xong liền xoay người cùng Thừa Húc ra về.

    Đang lúc cô ra bực mình lại nghe thấy có người bàn tán về cô ta thì cô ta liền mắng lại.

    Triệu Thanh Kỳ cùng Thừa Húc ra khỏi công ty anh thì lại gặp Triệu An Ninh đang ở gần đó, cô ta liền đi lại gây chuyện với cô.

    “Ai đây? Sao chị lại thành ra như vậy rồi!"
    “Tôi thật đúng khi từ bỏ cô, nếu trước mà lấy cô chắc gửi tôi cũng phải đi ăn xin cùng cô rồi nhỉ?" Tên cặn bã Thừa Húc nhìn cô cười khẩy rồi nói.

    Triệu An Ninh biết họ đang muốn gây chuyện với mình cũng không quan tâm hay phản bác lại, cô đang định đi thì bị Thừa Húc kéo tay lại.

    “Không phải muốn lấy tiền sao? Nếu có thể dùng miệng l**m giày của vợ tôi thì thì tôi sẽ cho cô tiền."
    Triệu An Ninh lắc đầu không làm theo, cô biết hai người họ là đang muốn nhục mã cô trước toàn thể thiên hạ biết cô là một người câm không có tiếng nói.

    Cô không chịu làm theo nên bị Thừa Húc nhí đầu cô xuống, anh ta nhí đầu cô xuống giày của Triệu Thanh Kỳ cô ta còn cười khi thấy bộ dạng đó của cô, cô vùng vẫy đập tay của anh ta nhưng không thể nào thoát ra được mặt cô gần sát giày của Triệu Thanh Kỳ thì có một bàn tay đã nắm lấy tay của anh ta rồi đẩy mạnh ra, một tay thì kéo cô dậy ôm vào lòng là Hoắc Liên Hàn.

    “Các người đây là đang ép người quá đáng sao?" Ánh mắt mắt là gương mặt sắc bén của Hoắc Liên Hàn đã làm cho hai người họ phải sợ hãi nhưng vẫn già miệng.

    “Hoắc tổng đây là đang bảo vệ người xa lạ sao?" Triệu Thanh Kỳ nói.

    “Xa lạ? Đây là người của tôi, nếu còn làm những chuyện hại đến người của tôi thì cô và gia đình cô xác định mà cuốn gói!"
    Nói xong anh cùng cô đi vào trong để lại cho Triệu Thanh Kỳ và Thừa Húc rất nhiều câu hỏi trong đầu..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 13: 13: Tiếp Tục Chuyện Còn Dang Dở H


    Buổi tối, Hoắc Liên Hàn phải ở lại tăng ca nên đã cho người chở cô về trước cổng mình ở lại xử lý đống tài liệu cần anh xem qua đến khuya mới về.

    Triệu An Ninh về nhà dùng bữa tối xong thì cũng đã muộn, cô về phòng tắm rửa rồi đi ngủ.

    Cô nằm trằn trọc mãi không ngủ được về việc hồi chiều anh đứng ra nói cho hai người kia là cô là người của anh làm cô suy nghĩ mãi lăn đi lăn lại vẫn không ngủ được đến khi chợp mắt được thì lại thấy bên mình có thêm một cánh tay đang luồn vào trong chăn rồi tiến vào bên trong áo ngủ của cô.

    Triệu An Ninh vội lấy tay nắm lấy cái tay đang rờ mó mình, cô xoay người lại nhìn trong bóng tối hương thơm nhẹ nhàng từ người đó thoảng ra thì cô cũng biết là anh đã về, cô muốn hỏi anh sao về muộn vậy nhưng lại không thể hỏi được.

    Hoắc Liên Hàn đưa tay rờ bàn tay nhỏ bé của cô đang nắm tay mình rồi hôn lên đó một nụ hôn, nụ hôn đó càng ngày tiến xa hơn.

    Triệu An Ninh rùng mình đẩy anh ra nhưng không được, anh đã đổi tư thế giam cô ở dưới thân mình.

    Trong bóng tối chỉ nghe hơi thở của đối phương cô cũng biết trong người anh bây giờ cảm thấy thế nào? Cô có thể nhìn thấy rĩ được đôi mắt bằng một chít ánh sáng nhỏ, đôi mắt đó toát lên d*c vọng trong người anh đang trỗi dậy làm khuôn mặt cô đỏ lên.

    Bàn tay của anh đã luồn vào bên trong áo ngủ của cô rồi từ từ tiến lên phía trên, đôi môi anh cũng không chịu yên nên đã hôn vào xương quai xanh của rồi tiến lên vành tai của cô còn nhẹ nhàng thổi một làn gió nhẹ vào tai cô.

    “Chúng ta tiếp tục chuyện lúc sáng đang còn dang dở!"
    Triệu An Ninh vừa nghe xong câu nói của anh thì ngay lập tức đôi má của cô đã hửng đỏ như lửa.1
    Hoắc Liên Hàn vẫn tiếp tục nhiệm vụ của mình, trong chốc lát quần áo của hai người đã bị c** s*ch, đôi môi của cô cũng bị anh phong ấn lại bằng chính nụ hôn cháy bỏng của mình, Triệu An Ninh dường như cũng đã quen việc anh sờ soạn lung tung khi hôn, những chỗ nhạnh cảm của cô anh đều biết hết mặc dù hai người chỉ ngủ với nhau có hai tối, Hoắc Liên Hàn biết những chỗ nhạy cảm của cô nên anh luôn rờ vào làm cho cô phải phát ra những tiếng khác thường.

    Triệu An Ninh cũng ôm lấy cổ của anh đón nhận nụ hôn của anh, nụ hôn của anh rất cháy bỏng làm cho cô cảm thấy khác lạ trong cơ thể từ những lần đưa đầu lưỡi của anh vào rồi quấn lấy đầu lưỡi của cô thì cô luôn rùng mình cảm giác trong người có chút khó chịu.

    Nụ hôn của anh nhanh chóng đã kết thúc, Triệu An Ninh rời rã bởi nụ hôn đó vẻ mặt mệt mỏi.

    “Chưa gì em đã mệt rồi sao? Đêm còn dài chúng ta đang còn thời gian bên nhau!"

    Hoắc Liên Hàn vừa nói vừa đưa tay với lấy túi áo mưa nhỏ trên đầu giường trong ngăn kéo tủ rồi nhẹ nhàng dùng miệng xé ra rồi bắt đầu đeo vào thứ của mình.

    Trong bóng tối cô có thể lờ mờ nhìn thấy thứ to lớn đó của anh khi anh đang chuẩn bị đeo bao vào, không hiểu sao tay cô bất cẩn lại để lên của anh định lấy ra nhưng bị anh cầm tay lại lấy tay cô để lại chỗ cũ, gương mặt của anh khi được cô đụng vào chỗ đó của mình có chút tận hưởng.

    “Anh không đeo vào được? Có thể giúp anh không?"
    Hoắc Liên Hàn vẫn chưa đeo bao vào được nên đã để bao vào tay cô, Triệu An Ninh khuôn mặt đã đỏ bừng giờ còn đỏ hơn nhưng cũng phải giúp anh đeo bao vào.

    Đeo bao xong anh còn cúi xuống hỏi cô về thứ liên quan đến c@u nhỏ của mình.

    “Của anh có lớn hơn của tên Thừa Húc kia không?"
    Triệu An Ninh nhìn anh không biết trả lời sao? Thứ kia của anh tất nhiên phải lớn hơn của tên cặn bã Thừa Húc kia rồi, trước giờ hắn ta chưa từng chạm qua cô còn cô trước kia cũng không quan tâm nhưng cô vẫn khẳng định trong đầu rằng của anh lớn hơn nên đã gật đầu.

    Cái gật đầu trong bóng tối đó cô không biết anh có nhìn thấy không nhưng sau khi gật đầu xong anh liền đưa tay ra nhẹ nhàng để dư*ng vật của mình vào giữa hai đùi của cô rồi từ từ tiến vào trong cô.

    Mỗi lần anh đâm vào cô đều phát ra những âm thanh đó, cô phải lấy tay che miệng lại sợ anh chê nhưng Hoắc Liên Hàn lại lấy tay cô ra không cho cô che đi những tiếng rên đó.

    Trong đêm tối, trong phòng của hai người chỉ nghe thấy tiếng cót két của giường ngủ, những tiếng rên của cô khi bị anh đâm vào và tiếng thở d0'c của anh và cô.

    Bên cạnh đó còn có tiếng của Hoắc Liên Hàn, anh luôn gọi tên cô còn hỏi cô về những việc mà hai người đang làm với nhau, Hoắc Liên Hàn làm vậy cũng chỉ muốn nghe cô có thể gọi têm anh lấy một lần cũng muốn nghe chính miệng cô bảo với anh nên ngừng lại hay tiếp tục.
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 14: 14: Đau Eo


    Hai người vận lộn với nhau ở trên giường đổi nhiều tư thế mãi ba tiếng sau mỗi xong việc, mỗi lần làm xong Triệu An Ninh luôn buồn ngủ và ngủ thiếp đi, không quan tâm đến mọi thứ.

    Lúc nào làm xong Hoắc Liên Hàn luôn là người phải giúp cô xử lý và thay quần áo cho cô, đặt cô trên giường anh cẩn thận đắp chăn cho cô rồi mới đến lượt mình đi tắm.

    Tắm xong Hoắc Liên Hàn khoác trên mình khăn tắm buộc lại hẳn hoi rồi lên giường ôm cô vợ nhỏ của mình ngủ.

    Hơi thở của Triệu An Ninh dần dần thở đều trở lại, nhìn khuôn mặt ngủ ngon giấc của cô khi làm xong anh lại mỉm cười.

    Tính khí của Hoắc Liên Hàn khi chưa gặp cô luôn nóng lạnh thất thường và không bao giờ biết mỉm cười với người khác làm cho ai xung quanh anh cũng thấy sợ, chính anh cũng không thể kìm nén lại được những cơn giận trong người mình khi có chuyện không vừa ý nhưng từ khi gặp được cô tính khí của anh bắt đầu thay đổi, mọi sự nóng lạnh trong người đều được giải toả một cách nhẹ nhàng.

    Hoắc Liên Hàn ôm cô vợ nhỏ cưng chiều của mình vào lòng và cùng nhau chìm vào giấc ngủ sâu.

    Sáng ngày hôm sau Hoắc Liên Hàn tỉnh dậy đầy sinh lực phấn khởi đi tắm rửa và thay một bộ vét lạch lãm toát lên sự lạnh lùng khí phách của một tổng tài bá đạo.

    Còn Triệu An Ninh cũng bị đánh thức bởi những tia sáng bên ngoài chiếu vào, cô vừa ngồi dậy đã vội lấy tay chỗ vào eo của mình, lưng đau như bị ai đó dùng búa đánh vào ở phía dưới dường như đã bị rách ra vậy.

    Triệu An Ninh bước xuống giường chưa đi được một bước thì chân đã mềm nhũn mà ngã, may có một bàn tay đã đã đỡ lấy cô rồi để cô ngồi xuống giường.

    “Đang còn đau sao?" Hoắc Liên Hàn nhìn cô vẻ mặt như không biết chuyện tối qua anh đã làm mấy tiếng với cô làm cô không còn chút sức lực nào để đứng vững.

    Triệu An Ninh đôi má phùng ra khuôn mặt có chút ửng đỏ, cô quay mặt đi chỗ khác dường như có chút giận.

    Tối hôm qua anh mà làm có vài chục phút thì sáng nay cô có thể đứng dậy một cách dễ dàng rồi, đàng này anh đã làm với cô tận ba tiếng mặc dù cô rất mệt muốn nghỉ anh cũng không tha thử hỏi xem có ai chịu được.

    Triệu An Ninh càng nghĩ càng thấy bực mình, nếu cô mà nói được thì chắc anh cũng đã ăn mắng rồi mà cũng không đến nỗi bị ép làm ba tiếng rồi, nhìn thấy cô phồng má giận mình Hoắc Liên Hàn lại cười rồi đưa tay rờ nhẹ lên má cô rồi hôn lên.

    “Việc của ngày hôm nay em đã làm xong tối hôm qua rồi nên hôm nay em nghỉ ngơi đi!"
    Triệu An Ninh nghe xong liền đẩy anh ra còn mình thì chui vội vào chăn chùm kín lại không còn hở lấy một ít để ánh sáng có thể lọt vào.

    Hoắc Liên Hàn cười vì sự dễ thương hay ngại của cô rồi xoay người đi xuống nhà còm căn dặn quản gia Ngô bảo đầu bếp nấu cho cô một vài món tẩm bổ rồi đem lên phòng cho cô, căm dặn xong anh đi thẳng ra xe rồi đi đến công ty.

    Trên phòng Triệu An Ninh lò đầu ra ngoài chăn và đang xoa eo mình trong đầu đang thầm mắng anh, xoa dịu lưng không còn đau như khi nãy nữa giờ cô có thể đi xuống giường được nhưng đang còn khập khiễng, cô vào nhà vệ sinh một cách mệt mỏi cô vệ sinh cá nhân xong liền đi thay một bộ vá kín đáo cổ áo phải cao bao trùm cả cổ bởi cổ cô chi chít những dấu hôn anh để lại.

    Sửa soạn một hồi Triệu An Ninh cũng đi xuống nhà, những bước đi của cô có chút khó khăn nên cô phải gượng người lên đi một cách thẳng lưng để không ai phát hiện ra eo cô đang bị đau.

    Vừa thấy cô xuống quản gia Ngô đã đi lại bảo cô hãy quay về phòng của mình.

    “Phu nhân đang mệt sao lại đi xuống đây hãy lên phòng tôi sẽ mang bữa sáng lên."
    Cô khua tay chỉ ý mình không sao có thể xuống nhà ngồi vào bàn ăn.

    “Nhưng thiếu gia đã căn dặn là mang bữa sáng lên thẳng phòng cho phu nhân." Quản gia Ngô khó có thể làm trái lời của thiếu gia mình-.

    Triệu An Ninh cũng không làm khó quản gia Ngô nữa nên cô đã quay về lại phòng mình.

    Rất nhanh quản gia Ngô đã cho người đem bữa sáng lên cho cô, bữa sáng nhìn rất đơn sơ nhưng lại giàu chất dinh dưỡng có món cô còn chưa được ăn.

    Triệu An Ninh vừa dùng bữa xong liền có người đi vào mang bát đĩa xuống, cô cũng theo sau đi xuống.

    .

    Ngôn Tình Hay
    Hôm nay anh bảo cô nghỉ ngơi ở nhà không cần đi làm, mới đi làm được một hôm anh đã bảo cô nghỉ trong người cô rất khó chịu.

    Triệu An Ninh nhìn cả căn nhà rộng lớn như vậy mà không có lấy một việc cho cô làm, cô vừa thấy có việc để làm thì lại có người đến dành lấy trước cô.

    Trước kia cô toàn phải làm tất cả các việc trong nhà cô như một người làm công vậy, Triệu An Ninh đi lung tung trong nhà không có việc làm nên cô đã xin quản gia Ngô ra ngoài hóng gió, quản gia Ngô không biết làm sao muốn để người đi cùng cô nhưng cô không chịu đành để cô ra ngoài một mình..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 15: 15: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng


    Bước trên đường Triệu An Ninh nhìn những hàng cây rồi nhìn đến những con người đang đi trên đường bầu không khí buổi sáng trong lành làm cho trong người cô cảm thấy thoải mái, đi trên vỉa hè Triệu An Ninh bất giác nhìn xuống bóng của mình đang nằm trên mặt đất cô lại cảm thấy mình dường như đã thay đổi, cô thấy sự thay đổi của mình dường như là từ khi gặp anh.

    Anh đã giúp cô thoát khỏi chiếc lồng chim giam giữ cô suốt từng ấy năm trong bóng tối không bao giờ thấy ánh sáng, cô được anh giải thoát từ chiếc lồng chim được tự do bay lượn trên bầu trời mà không ai ngăn cản.

    Triệu An Ninh trong lòng quyết tâm sẽ không bị những người khác chế nhạo hay bắt nạt nữa cũng không vì những lời chế nhạo đó làm cho khóc.

    Triệu An Ninh đang có một tâm trạng vui vẻ bước trên hành lang thì từ đâu một chiếc xe màu đen đi đến bên cô, bước xuống xe là những tên mặc áo đen đi xuống bịt miệng cô bằng một chiếc khăn ở phía sau và bắt cô lên xe.

    Trong xe cô lờ mờ thấy chiếc xe đang di chuyển về phía đường mà cô không muốn thấy rồi ngất đi, chiếc xe đó đã chở cô đến nơi mà cô không muốn thấy nhất.

    Đến khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đã ở phòng khách nhà họ Triệu và hai mẹ con Triệu Thanh Kỳ cũng đang ngồi đối diện với cô.

    “Tỉnh rồi sao?" Triệu Thanh Kỳ nhìn cô vẻ mặt không cảm xúc nói.

    Triệu An Ninh vội đứng dậy định chạy ra khỏi nhà thì đã bị hai tên vệ sĩ ngăn lại, cô lại phải cắn môi chịu đựng để ngồi lại.

    “Chạy đi, để ta xem cô chạy được xa không?" Triệu Tuyết để chén trà xuống.

    Bà ta đi lại chỗ cô cúi xuống lấy tay bóp chặt lấy cằm cô mà nghiến răng lại nói những lời không hay với cô.

    “Một người câm như cô mà cũng đòi cám dỗ Hoắc tổng sao? Nếu để cho cậu ta biết về thân phận cô có một người mẹ không ra gì mới sinh ra cô chắc là sẽ ghê tởm mà vứt bỏ."
    “Nếu cô không muốn biết cậu ta biết về người mẹ dơ bẩn xuân mình thì mau đi cầu xin cậu ta hãy đầu tư lại cho công ty họ Triệu nếu không cô tự biết kết cục!" Bà ta mạnh tay bóp chạy lấy cằm cô rồi hất sang một bên.

    Triệu Tuyết là một ả đàn bà không ra gì, sau khi mẹ cô mất không lâu bà ta đã v* v*n bố cô suốt nói những lời ngon ngọt nhưng lại luôn nói xấu mẹ cô trước mặt bố cô ông ta cũng tin đó là sự thật tin rằng cô không có máu mủ với ông ta mà là một tên dơ bẩn bên ngoài, từ khi đó ông ta không coi cô là con mình nữa.

    “Chị ta câm sao có thể v* v*n được Hoắc tổng vấy chứ?" Triệu Thanh Kỳ nhăn mặt khí chịu.

    “Chắc là dùng bùa mê gì đó trên người Hoắc tổng nên mới khiến cậu ta để ý!"

    Hai mẹ con họ bắt cô về chỉ để cảnh báo cà dạy dỗ lại nhưng chỉ bằng lời nói bọn họ biết nếu cho người đánh cô như thường ngày thì khác gì gặp phải hổ.

    Bọn họ chỉ dùng lời nói cũng đã kiến cô phải sợ hãi, Triệu Tuyết bà ta lôi cả người mẹ quá cố mà cô chưa từng than trách ra mà chế nhạo lúc đó cô chỉ muốn có một điểm tựa để khóc lên vậy.

    Bọn họ giam giữ cô đến tận trưa trong phòng của cô mà không có ý định cho cô ăn bữa trưa chỉ muốn dạy cô rồi chiều sẽ thả cô ra, còn hai người họ thì ngồi tận hưởng bữa trưa ngon lành.

    Bên ngoài bỗng có một đoàn xe tiến và khu nhà họ Triệu rồi dàn ra đi đầu là một chiếc xe sang trọng.

    Chiếc xe đó dừng lại người bước xuống chính là Hoắc Liên Hàn, lúc anh đang gặp bố cô Triệu Lục thì quản gia Ngô ở nhà lo lắng cho cô mãi mà vẫn chưa thấy cô về nên đã gọi điện báo anh biết, trong vài giây anh đã lần ra chỗ cô đang ở và lập tức đi đến.

    Khuôn mặt anh hằm hằm sát khí bước vào, vừa vào trong anh đã cho người vào lôi hai mẹ con Triệu Thanh Kỳ ra, Triệu Tuyết vừa nhìn thấy người trước mặt đã sợ hãi còn Triệu Thanh Kỳ vẫn làm ra vẻ mặt không biết gì mà mạnh miệng hỏi anh lý do đến.1
    “Hoắc tổng hôm nay sao lại ghé nhà họ Triệu thế này!"
    “Vợ tôi đang ở đâu?" Anh vào thẳng vấn đề chính.

    “Ý vợ của Hoắc tổng đây đang ở nhà tôi sao?"
    Hoắc Liên Hàn không thèm quan tâm đến ả ta liền phẩy tay nhẹ cho vệ sĩ đi tìm cô, chỉ trong tích tắc một vệ sĩ đã tìm được cô trong trạng thái mất ý thức và bế xuống trao cho anh, ánh mắt anh nhìn Triệu Thanh Kỳ.

    “Ông xem đứa con gái bé bỏng của ông đang làm gì với vợ tôi kìa, vậy thì chắc công ty ông chỉ còn cách phá sản thôi!" Anh nói với Triệu Lục đang đứng bên.

    ”Chị ta sao là vợ anh được?" Triệu Thanh Kỳ vẫn nói cho bằng được.

    “Nếu cô không tin thì tùy cô nhưng tôi cảnh báo một lần cuối nếu còn đụng vào cô ấy thì các người xác định đi tìm chỗ mà chôn sớm đi!" Anh lạnh lùng đầy sự hung dữ trong con mắt.1.
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 16: 16: Mọi Thứ Mới Bắt Đầu!


    Hoắc Liên Hàn đưa cô về nhà có chút lo lắng nên đã gọi cho Bạch Huyền Y đến khám, Bạch Huyền Y lúc nghe điện thoại của anh còn tưởng chuyện gì gấp lắm nhưng sau khi đến mới biết là khám xem cô có bị sao không.

    Bạch Huyền Y nhìn sơ qua cũng đã biết cô bị sao lại ngất nhưng anh lại bắt khám sợ cô có bệnh, Bạch Huyền Y cũng phải lấy đồ nghề ra khám, khám xong liền cười chọc cậu bạn của mình trước giờ chưa lo lắng cho người khác đặc biệt là nữ giới cũng nói luôn cho anh biết lý do cô bị ngất.

    “Lần sau những chuyện nhẹ như vậy đừng gọi tôi, ở bệnh viện còn rất nhiều việc!"
    “Cậu là bác sĩ riêng của gia đình tôi tôi không gọi cậu thì gọi ai!" Hoắc Liên Hàn khoanh tay.

    Bạch Huyền Y cũng không nói lại được nên liền nói sang chuyện khác, hai người mới nói chuyện được vài câu đã nghe thấy Triệu An Ninh đang gọi mẹ, tiếng rất nhỏ nhưng Hoắc Liên Hàn lại có thể nghe thấy, anh ngạc nhiên tiến lại xem mình có nghe nhầm không khí tiến lại anh còn nghe rõ hơn.

    “Cô ấy đang gọi mẹ sao?"
    “Chắc là vợ cậu trong giấc mơ gặp ác mộng không biết gọi ai nên mới gọi mẹ!"

    “Nhưng cô ấy bị mất giọng nói từ khi nhỏ với lại mẹ cô ấy đã mất rất lâu rồi, sao lại có thể gọi được?"
    “!!!!!!!Gọi mẹ là một sự hết sức bình thường, do thiếu tình yêu thương của mẹ nên mới vậy còn việc vợ cậu bị mất giọng mà đang có thể gọi mẹ trong giấc mơ điều này tôi không am hiểu nhưng chắc là một nguyên nhân nào đó khiến vợ cậu không muốn nói từ khi nhỏ nên dần dần mới mất giọng!"
    “Vậy có cách nào khiến cô ấy có thể nói lại được không?"
    “Nếu đúng như tôi đoán thì muốn nói lại chỉ có thể dựa vào bản thân vợ cậu có muốn mở lòng muốn nói chuyện hay không."
    Hoắc Liên Hàn rời vào trầm tư nhìn gương mặt nhỏ bé của cô lại nghĩ đến việc cô đã chịu đựng đến mức không muốn tiếp xúc với người khác thì gương mặt anh đã có chút khó chịu liền đứng lên ra ban công gọi điện cho thư ký của mình Lâm Chí Nhất mua tất cả cổ phần tập đoàn họ Triệu, bây giờ anh mới chính thức giúp cô lấy lại mọi thứ giúp cô thoát ra nỗi ám ảnh và nói chuyện lại được.

    Rất nhanh cổ phần tập đoàn họ Triệu đã bị anh mua giờ mọi quyền quyết định của tập đoàn họ Triệu đều do anh cai quản.

    Triệu Lục sau khi nghe anh cảnh báo vậy liền sợ, khi anh về ông ta đã tức giận mà bới hai mẹ con Triệu Thanh Kỳ giờ ông ta lại được công ty báo đến việc bị Hoắc tổng mua hết cổ phần mặt ông ta tối sầm lại chưa chờ đầu dây bên kia nói hết ông ta đập điện thoại rồi quay sang tát thật mạnh vào mặt của Triệu Tuyết.

    “Ông sao lại đánh tôi?" Bà ta ôm mặt nói.

    “Bà còn hỏi tại sao?"
    Triệu Lục giơ tay tính tát bà ta nữa thì bị Triệu Thanh Kỳ ngăn lại.

    “Sao lại đánh mẹ? Bố đánh thì cũng phải có lý do chứ!"
    “Im miệng...Hai người có biết Hoắc tổng cậu ta đã mua hết cổ phần tập đoàn họ Triệu rồi không? Tôi trước kia đã dặn hai người là đừng chọc vào gia đình họ Hoắc rồi mà hai người đã làm gì?"
    Triệu Lục nói một lúc càng to mọi người hầu trong nhà chỉ biết lẫn đi không dám ở xung quanh cũng không dám tò mò mà hỏi nhau.

    “Sai anh ta lại mua hết cổ phần tập đoàn chúng ta làm gì?"

    “Có phải ông nghe lầm không?"
    “Còn không phải hai người chọc vào Triệu An Ninh sao? Con bé giờ là Hoắc phu nhân!"
    “Chị ta sao có thể....???"
    Triệu Thanh Kỳ và mẹ của cô ta không tin vào tai mình muốn xác định lại lần nữa nhưng Triệu Lục đã ra xe đến công ty.

    Hoắc Liên Hàn sau khi nghe điện thoại của Lâm Chí Nhất báo đã mua hết liền nở một nụ cười.

    “Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi!" Anh nói nhỏ.

    Buổi chiều anh cũng không đi làm mà bảo thư ký đem tài liệu quan trọng đến nhà cho anh.

    Lâm Chí Nhất là thư ký được anh tận dụng coi trọng nên những việc sai vặt rất hay nhờ cậu.

    Sau khi đem tài liệu đến Lâm Chí Nhất còn không quên cằn nhằn mấy câu.

    “Có ai đi làm mà khổ như mình không? Vừa mới đi công tác thay cho sếp trong khi đó đáng lẽ mình không phải đi, mới đặt chân xuống máy bay thì phải bắt xe nhanh về công ty vừa đến chưa được nghỉ ngơi sếp lại chạy đi tìm vợ để mình họp, vừa họp xong thì lại bắt mua cổ phần rồi bắt đi đem tài liệu đến nhà, hazz số mình thật khổ."
    “Cậu đang mắng tôi là người sếp hay biết bắt nạt nhân viên sao?"
    “Là Hoắc tổng tự nói nha chứ tôi không mở miệng bảo Hoắc tổng vậy đâu!"
    “Cậu lâu nay không được trừ lương nên đang muốn trừ phải không? Hay là muốn mất việc?"
    “Không muốn gì hết, không nói nữa!"
    Lâm Chí Nhất xoay người đi ra ngoài nhưng không chịu được mà cằn nhằn thêm một câu.

    “Mình thật đen khi phải làm việc với ông sếp khó tính này!"
    “Cậu Lâm đi mua cho tôi ít bánh ngọt!"
    Lâm Chí Nhất giật mình liền chạy thật nhanh xuống nhà rồi lấy xe đi mua bánh ngọt..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 17: 17: Mua Bánh Ngọt


    Lâm Chí Nhất lái xe vội đi mua bánh ngọt cho vị tổng tài khó tính của mình, nhưng khi đến cửa hàng bánh ngọt lại ngơ ra vì trước giờ anh rất ghét bánh ngọt hôm nay lại bảo đi mau nên Lâm Chí Nhất không biết chọn cái loại nào, xoay sở mãi chưa mua được cũng không dám gọi hỏi nên vị thư ký của anh đã quyết định mua theo sở thích của mình.

    Triệu An Ninh hôn mê đến nửa chiều mới tỉnh trong đầu cô lúc mới mở mắt đang tưởng mình ở nhà nên liền ngồi dậy với tâm trí sợ hãi nhưng khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thì cô mới thở nhẹ.

    Hoắc Liên Hàn đang xem tài liệu bỗng có cảm giác ai đó đang nhìn mình liền đưa mắt lại chỗ cô thấy cô tỉnh liền để tài liệu trên tay xuống đi lại chỗ cô.

    “Anh đã bảo em đừng ra ngoài một mình rồi mà, sao không chịu nghe lời?" Anh khoanh tay nghiêm khắc chỉ dạy lại cô vợ không chịu nghe lời của mình.

    Biết mình làm sai nên cô đã xin lỗi anh bằng hành động tay, nhìn thấy sự hối lỗi dễ thương của cô anh lại mềm lòng mà bước đến gần cô xoa đầu.

    “Lần sau muốn ra ngoài thì phải báo với anh một Tiếng!"
    Triệu An Ninh muốn cảm ơn anh vì đã giúp cô một lần nữa thoát khỏi lồng chim đó nên đã lấy tay xuống dùng ngón tay của mình viết lên lòng bàn tay của anh hai chữ “ Cảm ơn "
    “Muốn cảm ơn việc anh đã đưa em ra khỏi đó một lần nữa sao?"
    Triệu An Ninh gật đầu như gà mổ thóc.

    “Vậy thơm anh một cái thì anh sẽ nhận lời cảm ơn này!"
    Hoắc Liên Hàn cúi người xuống trước mặt cô ngón tay còn gõ nhẹ vào má mình ý bảo cô thơm, khuôn mặt của anh thì đầy sự mong đợi vui vẻ cười còn cô thì gương mặt đã đỏ bửng nhưng cũng phải nghe theo anh, đôi môi của cô chưa chạm đến má anh gần đến thì anh đã xoay nhẹ đầu kiến đôi môi của cô chạm vào môi anh, Triệu An Ninh định rời đôi môi mình ra thì đã bị anh giữ lại bằng nụ hôn cháy bóng của mình nụ hôn dần dần sâu hơn thì bên ngoài lại có tiếng gõ cửa của Lâm Chí Nhất.

    Hoắc Liên Hàn nhíu mày rồi đi ra mở cửa, thấy anh mở cửa với vẻ mặt khó chịu thì Lâm Chí Nhất cũng biết mình vừa phá chuyện tốt của anh nên đã vội đưa bánh ngọt rồi chuồn đi.

    Hoắc Liên Hàn nhận bánh ngọt từ tay vị thư ký phá đám chuyện tốt của mình rồi đi vào phòng để bánh ngọt trên bàn, anh tự tay mở hộp bánh ngọt ra mùi hương thơm của bánh bay ra khiến anh nhăn mặt, Triệu An Ninh đi lại giúp anh mở hộp bánh ngọt ra bên trong là hai chiếc bánh kem nhỏ rất bắt mắt, cô lấy ra để về phía anh nhưng Hoắc Liên Hàn không thích ăn bánh ngọt bánh này là mua về cho cô vì nghe quản gia Ngô nói cô rất thích ăn bánh ngọt nên anh mới nhờ thư ký đi mua.

    “Em ăn đi, bánh này mua cho em!"
    Triệu An Ninh ngơ ra, trước giờ chưa có ai mua bánh cho cô còn cho cô ăn trước.

    Triệu An Ninh đưa thìa xuống lấy một ít bánh rồi đưa lên miệng ăn thử, ăn được một miếng cô đã khen ngon bảo anh ăn thử nhưng anh không ăn bảo cô có thể ăn hết nếu muốn nhưng Triệu An Ninh không muốn anh mua mà lại không ăn nên đã lấy một thìa bánh kem đút cho anh ăn, từ trước đến giờ chưa có một ai dám làm vậy với anh thứ gì anh không thích thì sẽ không bao giờ đụng cũng không ép được anh nhưng Triệu An Ninh lại khác vừa đưa thìa bánh kem lên miệng anh đã cúi xuống mà ăn.

    Triệu An Ninh nhìn anh ăn xong muốn hỏi xem bánh có ngon không cô không biết anh đang cố gắng nuốt xuống cho cô vui.

    “Ngọt quá, không đáng để ăn chút nào!" Anh nói nhỏ trong miệng.

    Cô vội cử chỉ tay hỏi anh bánh có ngon không và có muốn ăn thêm không nhưng Hoắc Liên Hàn đã lựa lời mà từ chối cô, Triệu An Ninh thấy anh một mực nhường bánh cho mình ăn không muốn anh thất vọng nên cô đã ăn hết hai cái bánh kem.

    Hoắc Liên Hàn đang ngắm nhìn cô ăn bánh thì quản gia Ngô bên ngoài gõ cửa, anh bước ra mở cửa nghe quản gia Ngô nói có người họ Triệu đến tìm anh, anh khó chịu nhưng cũng đi xuống là bố cô đến tìm anh.

    Triệu Lục sau khi đến công ty lại nghe anh đã cho mình xuống vị trí thấp và cho thư ký đến gặp ông ta hỏi về nửa cổ phần trong tay của Triệu Lục và đưa bản hợp đồng nhượng lại tập đoàn họ Triệu lại cho cô, anh muốn ông ta phải tự tay ký vào hợp đồng đó muốn ông ta và Triệu Thanh Kỳ nhận được sự cay đắng khi bắt nạt người phụ nữ của anh.

    Nhưng ông ta không ký mà đã xé bản hợp đồng đó rồi đi xe đến nhà anh trong lòng muốn anh có thể xem xét lại.

    “Là ông sao? Tôi bảo ông ký vào bản hợp đồng tôi đưa cho thư ký đem đến cho ông ông đã ký chưa?" Anh bước xuống ngồi vào sofa
    “Hoắc tổng, tôi không thể ký được tập đoàn đó là của tôi sao tôi có thể..."

    Chưa đợi ông ta nói hết câu anh đã chen vào vẻ mặt khó chịu nhìn ông ta.

    “Tập đoàn đó tôi nghe nói là do mẹ của vợ tôi để lại cho cô ấy sao ông lại nói là của ông?"
    “Nhưng nó là tập đoàn họ Triệu không phải là của tôi sao?"
    “Đúng thật là tập đoàn họ Triệu nhưng không phải là của ông, cổ phần của ông đã bị tôi mua sạch giờ chỉ còn cổ phần của Triệu An Ninh trong tay của ông thôi!"
    Triệu Lục rất muốn nói nhưng không thể nào phản kháng lại được.

    “Ông đừng tưởng tôi không biết gì, tôi cho ông thời hạn ba ngày để ký vào bản hợp đồng nhượng bộ lại toàn số cổ phần còn lại của tập đoàn trong tay ông lại cho Triệu An Ninh!"
    Nói xong anh đứng dậy đi lên phòng còn Triệu Lục nghe anh nói xong toàn thân run rẫy không tin vào tai mình chỉ vì một chút lơ là mà cả tập đoàn đã mất..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 18: 18: Không Thể Chiều Anh Thêm


    Triệu Lục bây giờ hối hận thì đã quá muộn rồi, việc đã không xem đứa con gái câm là người không làm được gì đối xử tệ bạc bây giờ thì muốn gặp cô cũng rất khó.

    Hoắc Liên Hàn lạnh lùng bảo quản gia Ngô tiễn khách, ông ta cố cầu xin anh nhưng vẫn không nhận được kết quả gì.

    Trên lầu Triệu An Ninh đang lén anh viết thứ gì đó vào quyển nhật ký của mình vừa thấy anh vào cô đã vội giấu đi, bánh kem cô cũng đã ăn hết hai cái trên miệng vẫn đang còn sót lại một ít kem trên khoé miệng, Hoắc Liên Hàn bước lại cúi đầu xuống hôn vào môi cô l**m lấy một ít bánh ngọt trên miệng cô rồi rời môi cô.

    “Vẫn là ngọt!"
    Triệu An Ninh tròn mắt nhìn anh rồi lại đánh trống lãng, nhìn xuống bàn hộp bánh đang nằm đó cô định dọn dẹp thì đã bị bàn tay anh nắm lại rồi đặt vào c** nh* của anh đang ***** **** lên, Hoắc Liên Hàn đã cố kiềm chế từ khi hôn cô lúc anh bảo cô cảm ơn bằng nụ hôn nhưng khi hôn cô lần nữa anh lại không thể chịu được mà ***** ***.

    “Giúp anh bj được không?"

    Triệu An Ninh vội lắc đầu muốn lấy tay ra nhưng không được thứ to lớn đó đang nóng lên, trong đầu cô biết nếu giờ cô làm cho anh chắc chắn sẽ phải làm luôn chuyện đó nên cô đã lắc đầu một lần nữa nhưng khi nhìn lên vẻ mặt tội nghiệp của anh lại làm cho cô phải động lòng, thấy cô đã đồng ý anh liền ngồi xuống sofa.

    Anh ngồi xuống còn cô thì quỳ xuống trước anh, cô đã ngại ngùng đến mức mặt đã đỏ như trái gấc, cô đưa tay kéo khoá xuống thứ to lớn của này như được giải thoát liền bật ra làm cô giật mình, nhìn thứ to lớn đó lâu nay ra vào người mình trong đầu cô lại thầm thán phục mình.

    Triệu An Ninh chạm tay nhẹ vào thứ nóng bỏng đó rồi từ từ cúi đầu xuống l**m nhẹ lên, là lần đầu tiên cô làm nên đã còn rất vụng về.

    Nhìn thấy cô vụng về không biết nên anh đã phải chỉ cho cô.

    “Em há miệng to ra rồi đưa từ từ xuống họng mình rồi giữ chặt lấy nó, đừng dùng răng mà dùng lưỡi...!"
    Hoắc Liên Hàn chỉ còn cô thì thực hành, thứ dư*ng vật đó đã vào đến tận miệng cô, sự vụng về trong việc này lại làm cho anh hưởng thụ, cô nhìn lên thấy gương mặt đỏ nhẹ của anh kèm theo vẻ mặt sung sướng cô lại càng cho dư*ng vật anh tiến sâu hơn nhưng không chạm đến cuống họng khi cô muốn buông ra thì lại bị anh nhí mạnh xuống làm c** nh* của anh đã chạm sâu trong họng cô, Hoắc Liên Hàn còn bắt thứ ti*nh dịch vào trong họng cô rồi mới rút ra.

    Triệu An Ninh vút mái tóc của mình cài vài mang tai rồi cúi đầu nhẹ nhả thứ anh vừa bắn vào xuống tay lại làm cho Hoắc Liên Hàn cương thêm lần nữa, nhưng giờ anh lại không muốn cô bj nữa.

    “Anh muốn vào!"
    Triệu An Ninh lần này đã lắc đầu nhất quyết vấn không được, anh vẫn khuôn mặt đáng thương đó nhưng vẫn không thuyết phục được cô, Triệu An Ninh đành phải cử chỉ tay cho anh biết lý do cô không muốn nhưng anh lại không hiểu, cô lại phải lấy giấy bút viết cho anh.

    “Bà dì?" Nhìn dòng chữ cô viết anh không hiểu ý cô là gì nên đã hỏi lại.

    Triệu An Ninh giờ mới thấy người sạch sẽ thế nào đến bà dì của phụ nữ cũng không biết nên cô dành viết lại lần nữa nhưng rõ hơn.

    “Em đang đến kỳ không thể làm được!"
    Giờ anh mới hiểu liền đưa tay bỏ thứ to lớn đó trở lại bên trong rồi đi vào nhà tắm tự mình giải quyết thứ đó của mình, còn cô ở bên ngoài thấy anh đi vào thì cũng vội lấy khăn giấy lau thứ anh bắt rớt xuống sàn.

    Là lần đầu tiên anh tự mình giải quyết nên rất lâu thứ đó mới chịu xuống.

    Anh trong phòng tắm hơn ba mươi phút mới ra khi ra đã thay đổi bộ quần áo khác, triệu An Ninh đang xem tài liệu của anh thấy anh ra cũng để xuống.

    “Chúng ta ra ngoài dùng bữa tối! Em đi thay đồ đi!"
    Triệu An Ninh nghe lời anh cũng đứng dậy đi thay đồ, cô vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

    Hai người đến một nhà hàng sang trọng, vừa thấy anh nhân viên trong nhà hàng điều nghiêm chỉnh mà chào, anh được nhân viên dẫn đến một phỏng vip.

    Chỗ hai người ngồi nhìn ra phố rất đẹp và lãng mạn, nhân viên nhà hàng đều rất tò mò người phụ nữ đi bên cạnh anh là ai, họ cũng ngạc nhiên khi thấy một người mắc bệnh sạch sẽ như anh lại có thể thân mật với phụ nữ.

    Hoắc Liên Hàn vẫn gọi bữa như thường lệ, bầu không khí lãng mạn này anh nhẹ nhàng cắt bít tết trên đĩa của mình thành những miếng nhỏ rồi đưa cho cô.

    Hai người cùng nhau ăn rồi cùng ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, dòng người tấp nập đi trên đường rồi những ánh đèn điện đủ màu sắc mọi thứ như hiện giờ như một thế giới khác vậy.

    Dùng bữa tối xong thì cũng đã muộn, trên đường về nhà cô đã thấy trên vỉa hè bán kẹo bông gòn nhưng không dám bảo anh dừng xe, một người tình tế như anh chỉ cần nhìn ánh mắt của cô cũng biết cô muốn gì nên đã dừng xe lại.

    _________________________________
    Chương này đáng lý ra là phải ra ngày hôm qua nhưng mà t hơi bận nên sáng ngày dậy sơm viết cho mn nè, thấy t vất vả không nên mn cho t một like + cmt nha..
     
    Cô Vợ Câm Và Tổng Tài Sủng Vợ
    Chương 19: 19: Sự Hờn Dỗi Dẫn Đến Vết Bỏng


    Hoắc Liên Hàn cho xe đi vào lề rồi dừng lại, chiếc xe sang trọng dừng lại trước vỉa hè mọi người đi đường đều tò mò mà dừng lại nhìn xem chủ của chiếc xe này là ai, anh mở cửa xe bước xuống mới người đều ngạc nhiên bởi dung mạo này nhưng vẫn chưa biết là ai, anh đi lại mua cho cô một cây kẹo bông gòn rồi quay vào xe đưa cho cô.

    Triệu An Ninh nhận lấy cười cảm ơn anh, sự quan tâm hiểu ý của anh lại kiến cho trái tim lạnh giá của cô được sưởi ấm phần nào.

    Chiếc xe lại chạy trên đường, Triệu An Ninh ngồi trong xe thưởng thức kẹo bông gòn cô không quên lấy một miếng nhỏ rồi đưa tới miệng cho anh.

    Hoắc Liên Hàn chú ý lái xe nên không để ý đến sự mong chờ anh ăn của cô nên đã từ chối.

    “Em ăn đi, anh không thích ăn đồ ngọt!"
    Triệu An Ninh lại làm nũng với anh nhưng anh vẫn không ăn nên cô đã dỗi mà quay mặt đi chỗ khác nhìn ra cửa xe mà ngắm nhìn cảnh phố ban đêm một mình lủi thủi ăn một mình không để ý đến anh nữa.

    Xe vừa dừng lại trước cửa nhà Triệu An Ninh cũng không chờ anh mở cửa xe mà một tự mình mở cửa rồi đi thẳng vào nhà.

    “Thiếu gia, thiếu phu nhân!" Quản gia Ngô đứng trước cửa chính thấy hai người về đến nhà liền chào hỏi.

    Triệu An Ninh không để ý mà đi thẳng lên phòng, Hoắc Liên Hàn không biết cô giận mình trong đầu tưởng cô mệt nên không để ý mà dặn quản gia Ngô pha một ly nước nóng đường rồi ngồi chờ đem lên phòng cho cô, Triệu An Ninh trên phòng lại viết thứ gì đó vào trong quyển nhật ký của mình vừa thấy anh đẩy cửa vào cô liền vội giấu rồi lên giường đắp chăn kín người lại.

    Hoắc Liên Hàn cầm ly nước nóng trên tay tiến lại giường lấy tay vỗ nhẹ vào người cô.

    “Em dậy uống nước nóng đi, vừa đi lạnh về dễ đau bụng!"
    Triệu An Ninh không muốn nghe nên đã vung tay trong chăn đụng phải tay anh kiến cho nước nóng bị đổ, nước nóng đổ vào tay kiến anh nhíu mày lại nhưng không lên tiếng mà rời khỏi giường vào nhà tắm xử lý vết bỏng.

    Cứ như vậy buổi tối cô hờn dỗi anh vì chuyện đồ ngọt mà anh lại lạnh lùng với cô nên tối đó cô không ôm anh ngủ như mọi tối nhưng cô vẫn để anh ôm từ phía sau.

    Buổi tối Triệu An Ninh không ôm anh nhưng sáng sớm cô lại ôm anh ngủ ngon lành đến lúc tỉnh dậy cô mới buông ra không ôm anh nữa nhưng sau khi lấy tay anh ra khỏi eo mình cô mới phát hiện ra vết bỏng trên tay của anh mà sợ hãi.

    Triệu An Ninh vẻ mặt nhợt nhạt nhìn tay anh rồi nghĩ đến chuyện tối qua cô đã vung tay đẩy anh không ngờ cốc nước nóng đó lại đổ phải tay anh kiến anh bị bỏng trong lòng cô đã dằn vặt tự trách mình.

    Hoắc Liên Hàn mới mở mắt đã thấy cô ngồi dậy đang nhìn anh đôi mắt ứ đọng đầy nước mắt.

    “Em sao vậy?"
    Vừa nghe tiếng anh Triệu An đã khóc, nước mắt đần đìa nhìn anh kiến anh vội ngồi dậy.

    “Em bị đau chỗ nào sao?"
    Triệu An Ninh lắc đầu nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, anh lại càng lo lắng hơn nhưng khi nhìn tay cô đang nằm tay bị bỏng của mình thì anh đã hiểu liền an ủi cô.

    “Anh không sao chỉ là vết thương nhỏ!"
    Triệu An Ninh vội gạt nước mắt rồi chạy đi tìm hộp cứu thương.

    Cô vừa bôi thuốc mỡ vào vết bỏng cho anh vừa tự mắng mình đã làm ảnh bị bỏng trong đầu cô luôn không ngừng xin lỗi anh, sự lo lắng của cô lại kiện miệng cô bỗng nói ra hai từ “Xin lỗi!"
    Hoắc Liên Hàn nghe rõ từng chữ một nhưng khi hỏi lại cô lại lắc đầu, sau khi băng bó cẩn thận vết thương cho anh xong Triệu An Ninh liền đi vào nhà vệ sinh vệ sinh cá nhân.

    Buổi sáng, Hoắc Liên Hàn không thể nào chú tâm vào công việc được trong buổi họp đầu óc của anh vẫn đang nghĩ đến cảnh lúc sáng cô mở miệng xin lỗi anh thù lập tức ngưng cuộc họp mà gọi điện hỏi Bạch Huyền Y.

    Bạch Huyền Y nghe cậu bạn mình nói vẫn có chút không tin nhưng sau vẫn khuyên cậu bạn của mình vẫn nên dẫn cô tới bệnh viện để khám.

    Hoắc Liên Hàn lập tức lái xe về nhà rồi đem cô đến bệnh viện.

    Triệu An Ninh tưởng anh dẫn cô cùng đi khám xem vết bỏng có bị nhiễm trùng không nhưng khi anh nói có thể cách giúp cô nói lại được thì cô lại tỏ ra vẻ mặt hoài nghi rồi không muốn đến bệnh viện.

    “Em nghe anh chỉ cần đến bệnh viện khám là được!"
    Triệu An Ninh vẫn lắc đầu vì cô đã có chứng sợ kim tim nên không muốn đến nơi có nhiều kim tim như bệnh viện.

    “Em muốn nói được không? Em có muốn nói chuyện với mọi người xung quanh bằng giọng nói của mình không?"
    Đến đây Triệu An Ninh trầm tư rồi gật đầu đồng ý.

    “Nếu em muốn nói thì phải nghe anh đến bệnh viện khám!"
    Đến bệnh viện, Bạch Huyền Y đã dẫn hai người đến một bác sĩ chuyên khám và khôi phục giọng nói cho người bị câm..
     
    Back
    Top Bottom