Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2234


Chương 2234

Cậu học theo giọng nói khàn khàn của người kể chuyện hồi xưa: “Phải nói đến một đêm hôm khuya khoắt có gió mạnh vào một tháng trước, một người đàn ông cầm hộp cơm trong tay xuất hiện trước cửa bệnh viện. Người đàn ông ấy chính là bị cáo trong vụ án này…Ba của con. Mà người nằm trong phòng bệnh lại chính là nạn nhân của vụ án, cũng chính là ngoại của con. Nhưng không phải là mẹ vợ của ba con…”

“Bắc Minh Tư Dương…Ăn nói cho đàng hoàng!” Nghe đến đây, Bắc Minh Quân không còn nhịn nổi nữa, ở nơi trang nghiêm như thế này mà thằng nhóc ấy lại ăn nói kiểu đấy, chẳng phải là lấy mình ra tiêu khiển hay sao.

Đến quan tòa cũng không nhịn nổi nữa, cho dù Bắc Minh Quân không lên tiếng thì ông ta cũng sẽ lên tiếng thôi.

“Bé Dương Dương, con chỉ cần nói chuyện đàng hoàng, kể lại những gì con biết là được, còn những chuyện không liên quan đến vụ án thì không cần phải nói đâu.”

Dương Dương búng tay: “OK.”

Trình Trình đang ngồi nghe ở bên cạnh, cậu bắt đầu hối hận vì đã để Dương Dương lên kể lại chân tướng của vụ án.

Dương Dương đằng hắng, gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé trở nên nghiêm túc hơn ban nãy. Cậu bé nói tiếp: “Mọi người đều biết đó, bà ngoại của con bị hại, đó là vì ba con đưa hộp cơm cho bà ấy. Cũng chính vì vậy, ba của con bị cho là hung thủ trong vụ án giết hại bà ngoại con. Nhưng sau khi án mạng xảy ra, con và trợ thủ Trình Trình tiến hành điều tra, vụ án không giống như những gì cảnh sát tuyên bố. Bởi vì đây chỉ là chuyện trên bề mặt mà thôi, ba của con bị người khác lợi dụng, bị xem là quân cờ. Mà người rắp tâm hại bà ngoại con lại là kẻ khác, hơn nữa người ấy đang ở trong số chúng ta!”

Nói đến đây, cậu quay đầu nhìn về hàng ghế của những người ngồi nghe.

Pháp quan và những người khác cũng nhìn về phía ấy.

“Bắc Minh Tư Dương! Con không được nói bừa!” Bắc Minh Quân khiển trách Dương Dương, bởi vì anh không muốn cậu công bố chân tướng của vụ án trước mặt đám đông, nếu như mình đã lựa chọn ngồi tù, chẳng phải cũng vì để bảo vệ người ấy hay sao.



“Cộp cộp cộp…”

“Anh Bắc Minh, xin anh đừng làm phiền người làm chứng. Đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở anh, nếu như còn có lần sau thì tôi buộc lòng phải mời anh ra ngoài trước.”

Pháp quan cản Bắc Minh Quân lại rồi nói với Dương Dương: “Cậu bé, cậu nói tiếp đi. Nhớ rằng phải thuật lại một cách đơn giản.”

Bắc Minh Quân cảm thấy như mình bị nghẹn lời, muốn thốt cũng thốt không ra, chỉ có thể nuốt xuống. Chỉ có điều anh lại nhìn Dương Dương chòng chọc với ánh mắt bực tức.

Nếu là người khác, nhìn thấy ánh mắt của anh, cảm nhận được khí thế đáng sợ của anh thì lời nói lên đến miệng đã bay biến hết rồi.

Nhưng việc gì cũng có ngoại lệ, Dương Dương không hề sợ ba mình.

Sau khi lườm Bắc Minh Quân, Bắc Minh Tư Dương nói tiếp: “Hộp cơm trong tay ba của con vốn không phải là của ba. Ba không phải là người sẽ đi đưa cơm cho người ta, trước giờ chỉ có người khác đưa cơm cho ba mà thôi. Thế thì vấn đề đến rồi, chủ nhân thật sự của hộp cơm ấy là ai, là ai mà lại khiến cho ba con chấp nhận đi làm sai vặt. Chỉ cần tìm được người này thì tất cả mọi việc đều đã sáng tỏ. mà người đó chính là…”

Vào lúc Dương Dương định nói ra tên của người ấy thì bị cắt lời bởi một giọng nói.

“Dương Dương, con không cần phải nói nữa. Người ấy chính là bà!” Vào lúc này, Dư Như Khiết đã không thể ngồi yên trên ghế nữa.

Để Dương Dương nói thì tự mình thừa nhận vẫn hơn.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2235


Chương 2235

Bắc Minh Quân đứng ở vị trí bị cáo, nghe thấy mẹ mình chính miệng thừa nhận, anh không khỏi thở dài. Điều này có nghĩa là trước kia mình cố gắng che giấu giúp bà ta đều là uổng phí.

Pháp quan vừa nghe thấy thế, quả nhiên chuyện này còn có ẩn tình, ông ta lập tức hỏi cung Dư Như Khiết ngay.

Ông ta ra hiệu cho cảnh sát trong tòa án đưa Dư Như Khiết từ hàng ghế lắng nghe vào trong.

“Xin hỏi bác tên gì? Có quan hệ như thế nào với bị cáo?”

“Tôi tên là Dư Như Khiết, tôi chính là bị cáo…” Nói đến đây, bà ta quay đầu nhìn Bắc Minh Quân rồi nói: “Tôi là mẹ của nó.”

Điều này khiến cho pháp quan cảm thấy bất ngờ, ông ta đang định tiếp tục hỏi Dư Như Khiết thì đã bị bà ta cướp lời: “Tôi thừa nhận, con trai tôi đi đưa cơm là vì tôi nhờ nó. Nó giao thuốc bổ cho Lộ cũng là vì lúc ấy tôi không khỏe nên mới nhờ nó đưa thay cho tôi.”

Sau khi nói dứt lời, bà ta nói với pháp quan một cách kiên định: “Tôi tình nguyện gánh chịu tội danh mưu sát Lục Lộ. Việc này không liên quan gì đến con trai tôi cả. Tôi chỉ cầu xin tòa án thả nó ra.” Bà ta càng nói càng trở nên kích động.

Bắc Minh Quân luôn kiên định mà bây giờ cũng sốt ruột, anh cắn răng nhìn mẹ của mình, rồi lại quay sang nhìn Dương Dương.

Ánh mắt đã nhuốm vẻ thù hận, dường như vào lúc này, Dương Dương ở trước mặt anh không còn là con trai của anh nữa, mà là kẻ địch.

Nếu như bây giờ anh được thả ra, thế thì chắc chắn anh sẽ không buông tha cho Dương Dương đâu, anh thà là mình không có đứa con này.

Dương Dương cũng đã cảm nhận được ánh mắt của Bắc Minh Quân, cậu run rẩy, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự đáng sợ của ba mình.

Mặc dù trước kia cũng bị đánh không ít lần, thế nhưng từ trước đến nay cậu bé chưa từng có cảm nhận như thế.

Không chỉ có mỗi Dương Dương, đây cũng là lần đầu tiên Trình Trình nhìn thấy bộ dạng này của ba, cũng âm thầm lau mồ hôi cho Dương Dương.



Rõ ràng bầu không khí ở tòa án trở nên kỳ quặc, vì vụ án nghịch chuyển một cách kỳ lạ, đồng thời cũng bắt đầu lo lắng cho Dương Dương, bởi vì bọn họ cũng đã nhận ra sự thay đổi của Bắc Minh Quân trong lúc này.

Đường Thiên Trạch cảm thấy hơi ngạc nhiên, anh ta lại thì thầm với Lý Thâm: “Thầy, không ngờ kết quả lại là như thế này. Lẽ nào vì muốn thoát tội nên Bắc Minh Quân mới hợp tác với đứa trẻ này, cùng với mẹ của mình diễn một vở kịch sao? Con từng thấy hai đứa con của anh ta đến thăm anh ta trong thời gian bị bắt đấy.”

Lý Thâm lại không tỏ vẻ ngạc nhiên, cho dù bây giờ mọi việc có thay đổi đến mức nào đi chăng nữa.

“Bình tĩnh lại, nhìn xem bọn họ còn có trò gì nữa. Chỉ có điều việc làm thầy bất ngờ là hai đứa trẻ này lại đứng về phía Bắc Minh Quân. Người nhà họ Bắc Minh đều là hạng người vong ân phụ nghĩa. Lục Lộ ở trên trời mà nhìn thấy cảnh tượng này sợ rằng cũng khó bề nhắm mắt, uổng cho ban đầu bà ấy không ngớt lời khen ngợi hai đứa trẻ trước mặt thầy, nói rằng bà ấy yên thích chúng đến mức nào. Chỉ có điều Tịch Dao không nhìn thấy cảnh tượng này, chứ bằng không con bé sẽ chẳng chịu nổi.”

Pháp quan hết sức bất ngờ, ông ta nhìn Dư Như Khiết ở trước mặt mình. Chuyện gì thế này, dù bà ta nói năng rất hùng hồn, nhận hết tội vào mình, nhưng điều đó cũng không thể chứng tỏ rằng bà ta chính là kẻ cầm đầu được.

“Ừm…Bà Dư Như Khiết, bác nói cái chết của Lục Lộ có liên quan đến mình, nhưng tôi muốn hỏi động cơ của bà là gì?”

Đã đến nước này rồi, Dư Như Khiết cũng không quan tâm đến gì nữa. Nhưng nghe pháp quan hỏi như thế, trong lúc nhất thời, bà ta cũng không biết phải trả lời như thế nào.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2236


Chương 2236

Bà ta là người thân thiết với Lục Lộ nhất, giống như chị em ruột thịt vậy.

“…”

“Chú pháp quan, con vẫn còn chưa nói hết mà sao chú lại hỏi cung bà nội rồi?” Vào lúc này, Dương Dương lại cất tiếng.

Câu nói của cậu khiến cho pháp quan nghẹn lời: “Cậu bé, không phải cậu nói bà ta mới là hung thủ thật sự hay sao?”

“Chú pháp quan, chú nói thế thì oan cho cháu quá, cháu chưa từng nói câu nói đó kia mà. Cháu chỉ nói hộp cơm ấy không phải của ba cháu, dù bà nội cháu thừa nhận là của bà ấy nhưng cháu không có nói là do bà ấy làm.”

“Không phải khi nãy cháu cũng nghe thấy rồi sao, bà nội cháu đã thừa nhận do mình làm rồi, còn có gì nữa để mà nói?”

Dương Dương lắc đầu như trống bỏi: “Không phải thế, không phải thế, chú pháp quan, chú có từng nghe thấy động cơ của bà nội cháu không? Chú nhìn bộ dạng của bà ấy kìa, rõ ràng là không tìm được động cơ. Bà ấy thân thiết với bà ngoại cháu như thế thì làm sao là bà ấy được. Chưa điều tra rõ ràng mà đã phán bừa.”

Pháp quan bị Dương Dương khiển trách, gương mặt ông ta thoạt đỏ thoạt trắng, những gì cần nói đều bị cậu nói hết rồi, khiến cho mình bị lâm vào thế bị động.

Mọi người đều nói Bắc Minh Quân là một người rất giỏi, vốn không có ai dám động đến anh, đúng là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột ắt sẽ biết đào hầm.

Không ngờ mới tí tuổi đầu mà cũng có thể khiến cho người khác đau đầu thế này.

Không chỉ có pháp quan mù mờ, đến Bắc Minh Quân cũng thế, khí thế đáng sợ toát ra từ người anh giảm đi nhiều. Anh cũng không biết Dương Dương muốn giở trò gì.

Một phút trước còn dời mục tiêu từ mình sang người mẹ, một phút sau lại chuyển mục tiêu sang người khác.

Rốt cuộc cậu bé nói ai?



Bắc Minh Quân bị Dương Dương làm cho rối bời, không chỉ có mình anh, gần như tất cả mọi người có mặt ở đây đều mù mịt.

Dương Dương thấy nhóm người lớn kia bây giờ đã bị mình làm cho mơ hồ, không rõ, đặc biệt là người ba vừa mới tức giận liếc nhìn mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi lộ ra nụ cười đắc ý.

Sau khi Dương Dương cảm nhận được cảm giác có chút khinh thường mọi người, cậu bé hắng giọng nói: “Bây giờ có lẽ đã đến lúc tiết lộ đáp án. Chú thẩm phán, không phải sáng nay trợ lý của cháu đã đưa cho chú một chiếc CD chứa chứng cứ sau, buổi trưa rốt cuộc chú đã xem chưa?”

Đây là lần đầu tiên thẩm phán bị một đứa trẻ chất vấn tại phiên tòa của mình, nhất thời ông ta không biết phải phản ứng như thế nào, chỉ có thể trả lời một cách máy móc: “Chú xem rồi.”

“Vậy chú có phát hiện ra manh mối gì không?”

Thẩm phán cau mày, ông ta quả thật không phát hiện ra bất kỳ điều gì trong đó, chỉ có thể lắc đầu: “Nội dung trong đĩa CD kia hình như không liên quan đến vụ án này.”

“Sao lại không liên quan?” Dương Dương nói, lại học dáng vẻ của giáo viên khi dạy dỗ bọn chúng, chắp tay sau lưng, sau đó dùng giọng điệu ông cụ non nói: “Sao có thể bất cẩn như vậy chứ, không phải tôi vẫn thường hay dạy mọi người sao, trước khi làm chuyện gì nhất định phải quan sát cẩn thận. Chú không phát hiện chứng cớ hại chết bà ngoại của cháu cũng xuất hiện ở đó sao? Không tin chú lấy chiếc đĩa kia ra xem cẩn thận lại một lần nữa xem?”

Câu hỏi này khiến thẩm phán á khẩu không nói nên lời, ông ta thừa nhận lúc mình xem nội dung trong đĩa CD, chỉ quan tâm đến nội chung chính, thực sự không quan sát đến những chi tiết. Nghĩ đến đây, khuôn mặt của ông ta hơi đỏ lên.

“Xin lỗi, tôi quả thật không chú ý. Bây giờ tôi sẽ công bố đoạn video này, mọi người cùng nhau xem.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2237


Chương 2237

“Khoan đã, lúc công bố đoạn video này, tôi muốn bây giờ mọi người khống chế một người ở hiện trường, bởi vì bà ta mới chính là hung thủ thực sự.”

Dương Dường nói xong, đưa tay lên, cơ thể nhỏ bé quay về phía căn phòng phía sau, ngón tay lướt qua trước mặt mỗi người, cuối cùng dừng lại phía trước Giang Tuệ Tâm.

Lúc nãy Giang Tuệ Tâm nhìn thấy Dư Như Khiết đứng ra thừa nhận là bà ta làm, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau khi nghe thấy Dương Dương nói còn có người đứng phía sau, trong lòng bà ta lại bắt đầu không ngừng lo lắng.

Đến khi Dương Dương chỉ tay vào mình, trong lòng bà ta đột nhiên hoảng loạn. Nhưng cho dù như vậy, bà ta vẫn phải tỏ ra vô tội: “Dương Dương, cháu nói linh tinh cái gì vậy, sao bà có thể là hung thủ giết hại bà ngoại cháu chứ, mấy ngày nay bà không có gặp bà ngoại cháu, cũng không đi ra khỏi nhà. Điều này người làm trong nhà đều có thể làm chứng. Hơn nữa, cháu và Trình Trình còn có mẹ của hai đứa đều biết, bà và bà ngoại cháu là bạn mười mấy năm nay. Sao có thể giết hại bà ấy được chứ?”

Sau khi Dường Dương nghe thấy lời ngụy biện của bà ta, trợn mắt xem thường liếc nhìn bà ta: “Bà nội kế, cháu biết bà sẽ không thừa nhận. Nhưng may là ở chỗ cháu có chứng cứ để bà khó mà chối cãi.”

Nói xong, cậu bé nói với thẩm phán: “Chú thẩm phán, chú kêu người khống chế bà ta lại trước, sau đó cháu sẽ giải thích cho chú.”

Bây giờ thì hay rồi, còn liên lụy cả đến bà chủ nhà Bắc Minh vào, điều này khiến thẩm phán càng cảm thấy nan giải.

Không ngờ một vụ án tưởng chừng như đơn giản, lại liên quan đến cả gia đình Bắc Minh, hơn nữa có vẻ như bên trong ẩn giấu điều gì đó.

***

“Cái này….”

Lúc này rõ ràng thẩm phán có chút khó xử, bây giờ đã bắt Bắc Minh Quân, sau khi giam giữ mấy ngày, bây giờ xem ra rất có khả năng là bắt nhầm, đây xem như là đã đắc tội với nhà Bắc Minh rồi.

Bây giờ lại phải bắt bà chủ Bắc Minh, nếu như lại bắt sai một lần nữa, vậy thì đã đắc tội triệt để với nhà Bắc Minh rồi, nếu như vậy, có lẽ chức vị này của mình cũng coi như là xong.

Trước khi chưa làm sáng tỏ được mọi chuyện, tốt hơn hết là không nên hành động thiếu suy nghĩ.

Nghĩ đến đây, thẩm phán vốn dĩ đang nghiêm mặt, nở một nụ cười hiếm thấy với Giang Tuệ Tâm, thăm dò hỏi: “Bà Bắc Minh, bà xem chuyện này nên xử lý như nào?”

Chuyện đã đến nước này, Giang Tuệ Tâm còn có thể nói được gì, lẽ nào muốn lý luận với Dương Dương sao? Tốt xấu gì bà ta cũng là người lớn, lại là người lớn tuổi nhất của gia đình Bắc Minh, cho dù phải chứng minh bản thân trong sạch cũng phải ra dáng.

Nhưng lời nói của Dương Dương vẫn động đến điểm yếu của bà ta, ba ta không nghĩ đến Dương Dương lại tìm ra được điểm yếu của mình.

Cho dù trong lòng Giang Tuệ Tâm đã trở nên lo lắng không yên, nhưng bà ta vẫn giống như trước, trên khuôn mặt vẫn nở một nụ cười, nói với thẩm phán: “Thẩm phán, ngài không cần cảm thấy khó xử. Dương Dương đã có hiểu nhầm với tôi, vậy tôi cũng nên làm sáng tỏ một chút, không chỉ là với thằng bé, cũng là đối với tất cả mọi người ở đây, còn có người bạn tốt đã mất của tôi, Lục Lộ.”

Nói xong, ba ta từ vị trí của người thẩm gia phiên tòa ung dung đi xuống, đứng bên cạnh Dư Như Khiết. Trước tiên nở nụ cười với Dư Như Khiến, sau đó quay đầu lại, giọng điều ôn hòa nói với Dương Dương: “Dương Dương, cháu đã nghi ngờ bà như thế, vậy thì cháu hỏi đi.”

Dương Dương nhìn dáng vẻ này của Giang Tuệ Tâm, trong lòng rất khó chịu. Bà ta đã không thừa nhận, vậy thì mình cũng không cần phải khách khí.

“Chú thẩm phán, chú đem chiếc CD ra đây, mở lên cho tất cả mọi người xem đi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2238


Chương 2238

“Được, ta cũng muốn xem xem trong chiếc CD kia rốt cuộc có cái gì, mà có thể chứng minh ta là hung thủ giết người.”

Thẩm phán thấy người của hai bên đều muốn xem chiếc CD kia, vậy thì xem. Nghĩ đến đây, ông ta lấy chiếc CD giao cho nhân viên ở trong phiên tòa.

Rất nhanh, một tấm màn máy chiếu được treo lên ở trong tòa án.

Đèn trong phòng xử án dần dần tối lại, dùng máy chiếu để chiếu tất cả nội dung trong chiếc CD kia lên tấm màn màu trắng.

Có thể nhìn ra, đây là một căn phòng ngủ, một số đồ gia dụng được sắp xếp một cách gọn gàng.

Giang Tuệ Tâm xem đến đây, lông mày không khỏi cau lại. Bà ta không ngờ, phòng ngủ của mình không biết đã bị quay lại từ lúc nào.

Lúc này Dương Dương đột nhiên nói: “Đây chính là ngày bà ngoại cháu bị giết hại.”

Sau đó video tiếp tục được trình chiếu, rất nhanh, trong căn phòng đã xuất hiện một bóng người, mặc dù chỉ là một bòng lưng, nhưng cũng có thể nhận ra đây chính là Giang Tuệ Tâm.

“Haha, Dương Dương, cháu đừng nói dựa vào cái này là có thể kết luận bà là hung thủ chứ?” Mặc dù Giang Tuệ Tâm không biết sao cậu bé lại quay được, nhưng điều mà bà ta có thể làm bây giờ chính là giữ cho bản thân mình thật mạnh mẽ, nhanh chóng ổn định lại cảm xúc.

Nhưng giọng nói vẫn chưa rơi xuống, bóng dáng của bà ta đột nhiên quay lại, lộ ra thứ trong tay của bà ta. Mà thứ này khiến Giang Tuệ Tâm lập tức thay đổi sắc mặt.

“Dừng lại ở đây.” Dương Dương ra hiệu cho nhân viên dừng video lại.

Sau đó cậu bé rất tự tin nói: “Chú thẩm phán, mời chú nhìn thật kỹ thứ trong tay bà ta đang cầm, có phải là rất quen không?”

***

Sau lời nhắc nhở của Dương Dương, ánh mắt của mọi người đều tập trung lên màn hình, đều tập trung lên thứ mà Giang Tuệ Tâm đang cầm trong tay.

“Ồ!” Rất nhiều người không khỏi hô lên.

Chỉ thấy trong tay bà ta cầm chính là vật chứng thứ nhất được xác định là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Lục Lộ ở trong phòng của Lộ Lộ-chiếc bát sứ Thanh Hoa đựng thuốc bổ.

“Nhìn thấy điều này, cháu nghĩ có lẽ mọi người đều đã hiểu, hung thủ thực sự chính là bà nội kế của cháu!” Dương Dương nói xong, lại chỉ tay về phía Giang Tuệ Tâm.

Bắc Minh Quân và Dư Như Khiết đều không khỏi nhướng mày, nhưng bọn họ không nói gì, yên tĩnh xem Giang Tuệ Tâm giải thích như thế nào.

“Ớ…Bà Bắc Minh, bà có thể giải thích chuyện này rốt cuộc là như thế nào không?” Thẩm phán ngồi thẳng lên, thăm dò hỏi một câu.

Giang Tuệ Tâm xem đến đây, quay đầu nhìn Dương Dương. Trên khuôn mặt bà ta không hề có sự hoảng sợ, cũng không có sự tức giận, chỉ mỉm cười: “Dương Dương, cháu thật sự biết tưởng tượng, có phải gần đây ở nhà mẹ cháu đã đọc rất nhiều tiểu thuyết trinh thám không? Bà thừa nhận, chiếc bát bà cầm trong tay lúc đó quả thật rất giống với vật chứng. Nhưng cho dù như vậy cũng không thể chứng mình bà chính là hung thủ. Hơn nữa chiếc bát này thực sự rất phổ thông, phổ thông đến mức có thể mua được ở rất nhiều siêu thị. Theo logic của cháu, tất cả những người dùng chiếc bát này đều sẽ bị nghi ngờ?”

Bà ta quang minh chính đại sống cùng ông cụ Bắc Minh nhiều năm như vậy, bản lĩnh tùy cơ ứng phó người bình thường sao có thể so được.

Dương Dương bị Giang Tuệ Tâm hỏi đến mức không biết nên tiếp lời như thế nào.

Giang Tuệ Tâm nhìn thấy cậu bé như vậy, nụ cười biến thành nụ cười khẩy, ánh mắt cũng trở nên sắc bén. Có thể nhìn ra dường như bà ta đang tức giận: “Nếu như đổi lại là người khác vu oan cho bà như thế này, bà nhất định sẽ khiến người đó trả giá. Nhưng Dương Dương, cháu không giống như vậy, dù sao chúng ta vẫn còn có quan hệ người nhà, dù sao cháu cũng là con cháu của nhà Bắc Minh chúng ta. Hơn nữa người mất là bà ngoại của cháu, mong muốn nhanh chóng tìm ra hung thủ giết Lục Lộ của cháu bà có thể hiểu được, vì vậy bà sẽ không truy cứu nữa, sau khi chuyện này kết thúc, chúng ta vẫn là bà cháu.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2239


Chương 2239

Lời nói này của Giang Tuệ Tâm giống như bà ta là một người có trái tim nhân hậu vậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dương Dương tức giận đến mức đỏ ửng, đôi mắt tròn to trừng lên với bà ta: “Bà không cần ngụy biện, bà ngoại chính là bị bà giết hại, không phải bà không thừa nhận sao, không phải bà muốn chứng cứ sao, vậy thì tôi sẽ lấy chứng cứ ra. Sớm biết bà sẽ không thừa nhận. Chỗ tôi còn có nhân chứng, chính là bà nội ruột của tôi.”

Dương Dương nói, lại đi đến trước mặt Dư Như Khiết: “Bà nội, bà kể lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó đi, ngày hôm đó bà nhận được cái gì?”

Từ lúc nãy, sau khi Dư Như Khiết xem đoạn video kia, bà ta cũng cảm thấy có chút ngạc nhiên. Bây giờ Dương Dương hỏi, bà ta cũng chỉ có thể trả lời một cách thành thật: “Ngày hôm đó bà nhận được canh mà Giang Tuệ Tâm sai người làm đưa đến, người làm còn nói sức khỏe của bà yếu, canh này là Giang Tuệ Tâm đặc biệt nấu cho bà, để bà bồi bổ cơ thể.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó….bà cảm thấy đúng lúc Lục Lộ đang ở trong thời kỳ hồi phục, bà ấy cần phải bồi bổ cơ thể. Mà đúng lúc cơ thể của bà không tốt, không thể ra khỏi cửa. Vì vậy bà nhờ người khác thay bà đưa cho Lục Lộ.”

“Nhờ người khác? Đó là chỉ anh Bắc Minh, bị cáo trong vụ án này?” Thẩm phát thấy có chút manh mối, vội vàng hỏi.

Dư Như Khiết gật đầu: “Đúng vậy, tôi đã nhờ Quân thay tôi đưa canh cho Lộ Lộ, nhưng không ngờ bát canh này lại lấy mạng của Lục Lộ….mặc dù tôi không có giết hại Lục Lộ, nhưng bà ấy cũng là vì tôi nên mới chết. Tôi có lỗi với bà ấy…huhu…” Nói đến đây, bà ta lại ôm mặt bật khóc.

****

Giang Tuệ Tâm nhìn Dư Như Khiết, trên khuôn mặt bà ta mang theo sự uất ức và không thể tin được nói: “Như Khiết, bà không thể làm như thế này. Quân là con trai của bà, cho dù thằng bé bị oan, cũng không được chỉ con trai của mình, lấy cái gọi là chứng cứ rỗng tuếch để nói tôi là người đứng sau chuyện này đi.”

“Tôi…a Linh, tôi chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy, những điều tôi nói chẳng qua là tình huống thực lúc đó…” Dư Như Khiết cho là Giang Tuệ Tâm đã hiểu nhầm, vội vàng giải thích.

Nhưng Giang Tuệ Tâm lại không tha cho lời giải thích của Dư Như Khiết: “Như Khiết, có phải bà rất muốn lợi dụng đứa con trai này của mình, một lần nữa giành lại vị trí nữ chủ nhân của nhà Bắc Minh trong tay tôi phải không? Tôi thừa nhận, lúc đó tôi quan tâm đến sức khỏe của bà, lại là mẹ đẻ của Quân, vì vậy mới sai người đưa canh qua để bà bồi bổ cơ thể, nhưng tôi lại không ngờ bà lại muốn một mũi tên trúng hai đích. Giết hại Lục Lộ đồng thời cũng muốn khiến cho tôi thân bại danh liệt. Nếu như bà thật sự muốn ngồi vào vị trí của tôi, bà chỉ cần nói với tôi một tiếng là được rồi, tôi nhất định sẽ nhường cái danh phận này cho bà, sẽ không tranh giành với bà.”

Lời nói của Giang Tuệ Tâm căn bản không để cho Dư Như Khiết có cơ hội phản bác, trên mặt bà ta viết đầy sự thất vọng đối với Dư Như Khiết. Tự đẩy mình vào vị trí của kẻ yếu thế.

“Giang Tuệ Tâm! Bà dựa vào cái gì mà nói những điều này là do Như Khiết làm.” Lúc này, Mạc Cẩm Thành đang ngồi ở vị trí người tham dự phiên tòa cũng không ngồi yên được nữa, ông ta quả thật không thể nghe những lời buộc tội như vậy với Dư Như Khiết.

“Vị tiên sinh này ngài ngồi xuống trước đã, đây là tòa án, mong ngài giữ lý trí và sự kiềm chế. Nếu như ngài còn có hành động như thế này, tôi có thể mời ngài ra ngoài.” Thẩm phán ngăn Mạc Cẩm Thành lại.

Lúc nãy Giang Tuệ Tâm thực sự đã bị một tiếng quát tháo của Mạc Cẩm Thành dọa sợ, nhưng lúc này bà ta chỉ quay đầu, lạnh lùng cười với ông ta: “Ông Mạc, đừng nóng nảy. Tôi biết Như Khiết bị nói như vậy ông sẽ không vui. Nhưng lẽ nào đây không phải là sự thật sao? Đừng cho là tôi cái gì cũng không biết, bọn trẻ tiếp xúc không ít với các người. Rất khó đảm bảo các người có nói với bọn trẻ làm một số chuyện khác người, giống như lắp máy quay trong phòng ngủ của tôi để quay trộm. Tôi nghĩ có lẽ bọn trẻ sẽ không tự mình nghĩ ra được. Nhưng ông Mạc, ông thì tôi không dám chắc chắn. Còn về tại sao phải giết Lục Lộ, đó cũng là vì năm đó Như Khiết đã làm mất đứa con của Lục Lộ. Mặc dù lúc Lục Lộ nằm liệt giường, bọn họ trông có vẻ rất hòa hợp, nhưng bà ấy lại sợ sau khi Lục Lộ khỏi, có phải sẽ báo thù bà ấy, đặc biệt là sau khi chồng của Lục Lộ, ba ruột của đứa bé xuất hiện, vì vậy cuối cùng bà ấy cũng tìm được một cơ hội, lợi dụng việc tôi có lòng tốt đưa canh đến cho bà ấy, lại nhờ Quân đưa cho Lục Lộ.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2240


Chương 2240

Câu nói này của bà ta đã đảo ngược lại tất cả, khiến sự chú ý của thẩm phán lại quay về Dư Như Khiết. Mặc Cẩm Thành chỉ có thể hung hăng trừng mắt với Giang Tuệ Tâm, khuôn mặt đỏ bừng.

Thậm chí Lý Thâm đang ngồi ở vị trí người tham dự phiên tòa cũng bị Giang Tuệ Tâm nói đến, ông ta nắm chặt tay lại.

“Bà đang nói linh tinh!” Một giọng nói của trẻ con vang lên. Nhưng không phải là Dương Dương mà là Trình Trình.

Vốn dĩ ít nhiều cậu bé vẫn còn có chút Quân cảm với Giang Tuệ Tâm, thậm chí cậu bé còn không đi lên tự mình vạch trần bà ta, chính là vì nghĩ đến trong những năm tháng trưởng thành của mình, bà ta là người quan tâm mình nhất, là bà nội dễ gần nhất. Nhưng từ những lời nói lúc nãy của bà ta, cuối cùng đã đánh bay tất cả ấn tượng tốt đẹp trước đây của cậu bé với Giang Tuệ Tâm.

****

“Trình Trình…” Giang Tuệ Tâm quay đầu lại, vẻ mặt không thể tin được, nhìn đứa bé gần như do mình nuôi lớn.

Một lúc lâu sau, không khỏi cười khổ: “Thật sự không ngờ lại là cháu, bà đã ngậm đắng nuốt cay nuôi cháu trưởng thành, giống như là cháu nội ruột của mình. Nhưng cháu lại làm bà quá thất vọng rồi, lại lén lút làm ra nhiều chuyện như vậy. Ta đang nghĩ, đứa nhỏ giống như Dương Dương, sẽ không bao giờ nghĩ ra chuyện lắp camera, xem ra chuyện này chắc chắn có liên quan đến cháu.”

Trình Trình vội vàng xua tay, trên mặt lộ ra vẻ bi thương: “Bà nội, không hoàn toàn giống như bà nghĩ đâu….”

“Haha, không hoàn toàn? Vậy không phải nói vẫn đúng sao. Được rồi, cháu đã cho rằng bà nói linh tinh, vậy lấy bằng chứng ra, đừng nghĩ chỉ dựa vào đoạn video này là có thể kết luận bà là hung thủ.” Giọng điệu của Giang Tuệ Tâm rõ ràng rất hùng hổ dọa người, bà ta không muốn chỉ dựa vào cái này mà mình phải chịu thua.

“Không phải bà muốn kẻ ác cáo trạng trước sao, nếu như bà không lộ ra cái đuôi cáo, chúng cháu cũng chẳng thèm để ý đến bà. Bà muốn chứng cứ đúng không, vậy thì rất đơn giản.”

Dương Dương và Trình Trình chỉ thấy là hai anh em ruột, bình thường có mâu thuẫn là chuyện rất bình thường, nhưng lúc có người ngoài, đặc biệt dưới tình huống là một người chịu thiệt thòi, bọn chúng sẽ ôm lấy nhau, cùng nhau đối phó.

Cậu bé thấy Trình Trình bị Giang Tuệ Tâm trách mắng như vậy, mà Trình Trình lại tỏ ra giống như một người phạm tội. Điều này khiến Dương Dương cảm thấy rất khó chịu, mặc dù Trình Trình bị mắng, nhưng cũng không khác gì mình bị mắng, đây chính là linh cảm giữa hai anh em sinh đôi.

Dương Dương nói với Trình Trình: “Anh làm ra cái dáng vẻ ủy khuất này làm gì, chúng ta không làm gì sai cả. Bà ta đã bất nhân thì không thể trách chúng ta bất nghĩa.”

Sau đó lại cao giọng nói: “Đoạn video lúc nãy chỉ là “món khai vị” cho mọi người thôi, đã có người đói bụng như vậy, vậy thì tôi sẽ mang món chính ra.”

Sau đó, video tiếp tục chiếu, Giang Tuệ Tâm lấy ra thứ gì đó bỏ vào trong bát, sau đó dùng thìa khuấy đều bát canh lên. Trong quá trình này, trong video yên tĩnh đột nhiên phát ra âm thanh, có thể nghe thấy trong lúc bà ta khuấy canh, trong miệng còn không ngừng mắng chửi Dư Như Khiết.

Cuối cùng, bà ta gọi người làm đưa bát canh không biết bà ta đã bỏ cái gì vào cho Dư Như Khiết.

Đoạn video chiếu đến đây, trên mặt của Giang Tuệ Tâm không còn biểu cảm vô tội và hùng hổ dọa người lúc nãy. Bà ta sững sờ đứng ở đó, không hề động đậy, giống như tượng đất.

Trên mặt Dương Dương lộ ra vẻ đắc ý: “Haha, sao bà không lên tiếng? Khí thế lúc nãy chạy đi đâu rồi? Được rồi, vậy thì cháu sẽ nói ra những chuyện sau đó: Không cần cháu nói, có lẽ chú thẩm phán cũng đã đoán ra, người bà ta muốn hại chết thực ra không phải là bà ngoại cháu, mà là bà nội ruột của cháu và Trình Trình. Nhưng không ngờ bà ngoại của cháu lại thành người bị hại. Không những như vậy, còn liên lụy đến cả ba cháu. Cháu nghĩ, những gì bà ấy nói lúc trước, cái gì mà tranh giành vị trí nữ chủ nhân nhà họ Bắc Minh, có lẽ đang nói chính bà ta. Bà ta sợ bà nội ruột của cháu quay lại, tranh giành vị trí của bà ta, mới nghĩ ra thủ đoạn giết người như vậy.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2241


Chương 2241

Lúc đoạn video chiếu xong, Dương Dương vẫn chưa phân tích quá trình, thực ra Dư Như Khiết và Bắc Minh Quân cũng đã hiểu chuyện này, bọn họ đều có chút khó tin nhìn Giang Tuệ Tâm.

***

So với Bắc Minh Quân, Dư Như Khiết càng khó chấp nhận chuyện này. Bà ta rất thất vọng nhìn Giang Tuệ Tâm: “Linh, tại sao bà phải đối xử với tôi như vậy, chúng ta là những người bạn tốt nhất của nhau. Lẽ nào thân phận nữ chủ nhân nhà Bắc Minh đối với bà mà nói quan trọng như vậy sao? Đối với vị trí này, từ trước đến giờ tôi chưa từng nghĩ đến. Chỉ tội cho Lục Lộ, chuyện này vốn dĩ không liên quan đến bà ấy lại bị chết một cách vô tội.

Giang Tuệ Tâm đã bị vạch trần quỷ kế ở trước mặt mọi người, cũng không cần phải che giấu điều gì nữa, trên khuôn mặt cũng không còn nụ cười giống như trước, mà lại có chút lạnh lùng, bà ta dường như biến thành một người khác vậy, cười khẩy nhìn Dư Như Khiết: “Haha, bà không có bất kỳ suy nghĩ gì? Cái này ai mà tin được. Quân là người nắm giữ tập đoàn Bắc Minh, mà ông cụ cũng đã qua đời, lần này bà trở về không phải và vì muốn tranh giành cái vị trí này với tôi sao?”

Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của Dư Như Khiết, bà ta liên tục lắc đầu: “ Linh, tại sao bà lại nghĩ như vậy, tôi nghĩ bà cũng biết, gia đình Bắc Minh, Bắc Minh Chính mang đến cho tôi không phải là thứ ánh sáng hào quang, tươi đẹp hay thân phận chói lọi như bà. Thứ tôi nhận được chỉ là đau khổ, vô cùng đau khổ. Bà nói không dễ dàng gì tôi mới trốn thoát được, sao có thể đâm đầu vào một lần nữa chứ? Sở dĩ tôi quay về, là vì tôi và Quân xa cách nhau quá lâu rồi. Với tư cách là một người mẹ, tôi nghĩ tâm trạng này bà cũng có thể hiểu được”

“Haha, Như Khiết, bà đừng làm ra cái dáng vẻ như thế này. Thăm con trai? Có lẽ cũng là cái cớ mà bà nghĩ ra mà thôi, bà thấy ông cụ Bắc Minh chết rồi, hơn nữa con trai của bà đang quản lý nhà Bắc Minh, đây là thời điểm tốt nhất để bà quay lại. Hơn nữa, ai mà không biết chuyện hợp tác giữa tập đoàn GT và tập đoàn Bắc Minh, mà tập đoàn GT không phải là của các người sao, nói dễ nghe là hợp tác, nhưng trên thực tế, có lẽ là các người muốn nuốt trọn tập đoàn Bắc Minh. Tôi là người của nhà Bắc Minh, sẽ không cho phép các người làm như vậy. Tôi sẽ không để tâm huyết bao nhiêu năm của ông cụ bị các người cướp mất như vậy!” Khuôn mặt Giang Tuệ Tâm sa sầm, cơ thể cũng có chút run rẩy.

Bắc Minh Quân đứng trong khu vực của bị cáo, mọi chuyện đột nhiên lại biến thành như thế này. Bây giờ ít nhất có thể chắc chắn một điều, Lục Lộ không phải mình hay mẹ ruột của mình hại chết, mà hung thủ chính là Giang Tuệ Tâm.

“Dì Tâm, từ ngày cháu đến nhà Bắc Minh chúng ta, cháu chưa từng xem dì như người ngoài. Hơn nữa, cháu nghĩ dì cũng là một người thông minh, tất cả những việc mà cháu làm cho tập đoàn Bắc Minh là để nó phát triển càng mạnh mẽ hơn. Còn tại sao phải hợp tác với GT, đó chẳng qua là chuyện bình thường trong kinh doanh. Còn về mẹ ruột của cháu….” Bắc Minh Quân nói đến đây, liếc nhìn Dư Như Khiết: “Bà ấy đã có cuộc sống của riêng mình, hơn nữa cháu có thể nhìn ra cuộc sống hiện tại của bà ấy rất viên mãn và hạnh phúc. Không cần phải tranh giành với dì cái gọi là vị trí nữ chủ nhân nhà Bắc Minh. Những gì lúc nãy dì nói, chẳng qua là do dì suy đoán ra thôi, có lẽ cúng chính vì dì quá đa nghi mới dẫn đến dì phạm phải sai lầm như thế này. Dì Tâm, cháu vẫn xem dì là người của nhà Bắc Minh, cháu cũng muốn khuyên dì nên nhận tội đi.”

Giang Tuệ Tâm cười khổ: “Nhận tội? Tôi nhận tội gì, rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì? Lục Lộ bà ta không phải do tôi giết, là Dư Như Khiết giết! Là bà ta đem bát canh vốn dĩ bà ta phải uống cho Lục Lộ.”

****

Lời nói của Giang Tuệ Tâm khiến Dư Như Khiết ớn lạnh, cho dù là Bắc Minh Quân, thẩm phán hay hầu hết những người ở đây, trong lòng đều cảm thấy khó chịu.

Dư Như Khiết thật sự không ngờ, câu nói này lại được nói ra từ một người chị em có quan hệ tốt nhất với bà ta: “Linh, lẽ nào bà muốn tôi biến mất như vậy sao, rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì mà khiến bà phải đối xử với tôi như vậy?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2242


Chương 2242

Lúc này Giang Tuệ Tâm đã không còn đếm xỉa gì nữa: “Ha ha, đáp án đã lộ ra rồi, vậy tôi cũng không ngại mà nói cho cô biết. Như Khiết, ân oán của tôi với cô không phải bắt đầu từ lúc cô trở về mà là sau khi quen biết cô đã có. Vẫn là nói cho cô biết, không riêng gì cô, ngay cả Lục Lộ tôi cũng hận như vậy. Hai người lúc đó mọi thứ đều tốt hơn tôi. Mặc dù lúc đó bên ngoài là ba người chúng ta nổi danh, nhưng trên thực tế tôi vẫn chỉ luôn là nền của hai người mà thôi. Trên sự nghiệp như thế, mà sinh hoạt cá nhân cũng thế. Có rất nhiều người yêu hai người, nhất là cô đó Như Khiết. Năm đó ông cụ thích cô đơn giản là vì cô giống như người vợ đã chết đi của ông ta mà thôi, nên ông ta cưới cô. Kỳ thật cô không biết là, tôi mới là người vẫn luôn yên lặng thích ông ấy! Nhưng mà trời xanh có mắt, cuối cùng cũng chờ được một cơ hội, có thể cho tôi xoay người, cuối cùng trở thành nửa chủ nhân của nhà Bắc Minh này!

“Sau khi tôi trở về, cô đã cảm thấy tôi sẽ lần nữa trở thành uy h**p của cô, sẽ cướp đi vị trí của cô. Cho nên cô đã nghĩ ra cách này, để tôi hoàn toàn biến mất? Cô làm vậy chẳng lẽ không nghĩ đến hậu quả sao?” Dư Như Khiết từ trong bi thương ổn định lại tâm trạng của mình, bà vẫn còn một số nghi vấn cần Giang Tuệ Tâm trả lời.

“Hậu quả? Tôi chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả. Phàm là người làm việc lớn thì không thể trói buộc bản thân mình trên băn khoăn đối với hậu quả. Đây cũng là thứ mà tôi học được sau bao nhiêu năm sống với ông cụ. Không riêng gì tôi, Quân nó cũng học được mọi thứ, trừ việc bất kể hậu quả, còn rất tàn nhẫn. Nó vì cầm quyền Bắc Minh Thị, có thể hung ác không tiếc không từ thủ đoạn, nuốt trọn Bắc Minh Thị vào trong tay mình. Như Khiết, cô nói xem so với nó, tôi làm chút chuyện ấy có tính là gì chứ?”

Đối với những lời Giang Tuệ Tâm nói này, đều là Dư Như Khiết chưa từng biết đến. Đương nhiên tranh đấu nội bộ của Bắc Minh Thị sao có thể truyền ra bên ngoài được chứ.

“Khụ khụ…” Thẩm phán nghe xong ho hai tiếng: “Bà Bắc Minh, đây là chuyện nhà mấy người, thì không cần thiết nói ra ở đây đâu. Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi bà một câu, chuyện bỏ thuốc vào bát, bà có nhận không?”

Ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Giang Tuệ Tâm.

Lúc này Giang Tuệ Tâm hơi nhắm mắt lại, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

“Được rồi được rồi, bây giờ chân tướng đã lộ ra rồi, hung thủ hại chết bà ngoại con chính là bà ta. Trách không được lúc con ở chỗ ba luôn nhìn bà ta không thoải mái. Chú thẩm phán, còn không bắt bà ta lại, sau đó thả ba con ra ?” Dương Dương lần nữa lên tiếng.

“Dương Dương, em không thể nói ít đi mấy câu sao.” Trình Trình quát Dương Dương một tiếng.

Mặc dù Giang Tuê Tâm đã chính miệng thừa nhận, nhưng mà Trình Trình vẫn không muốn tin đây là sự thật, dù sao trong lúc sinh hoạt với Giang Tuệ Tâm, chính mình cũng rất được bà quan tâm, nếu so với Dư Như Kiết, Giang Tuệ Tâm giống bà nội ruột hơn.

“Bà Bắc Minh đã nhận tội rồi, vậy chúng tôi sẽ theo lệ tiến hành dẫn độ bà. Đồng thời, tôi tuyên bố anh Bắc Minh vô tội, được phóng thích.” Thẩm phán nói xong, gõ một búa xuống.

***

Theo tiếng búa gõ xuống, án tử của Lục Lộ theo Bắc Minh Quân vô tội được phóng thích và Giang Tuệ Tâm bị bắt lại chấm dứt.

Giang Tuệ Tâm tại chỗ bị cảnh sát vừa rồi dẫn Bắc Minh Quân đến đưa đi.

Thẩm phán cho nhân viên công tác đi trước, ông ta thay đổi cái loại uy nghiêm vừa rồi thành một vẻ nịnh nọt đi đến trước mặt Bắc Minh Quân.

“Ha ha, chúng mừng anh Bắc Minh. Kỳ thật lúc tôi vừa nhận được vụ án này, cũng đã nhận định anh nhất định sẽ không làm chuyện như vậy. Chỉ có điều, thân phận của tôi có hạn, không thể thiên vị phía anh được. Kính xin anh Bắc Minh hiểu cho.”

Bắc Minh Quân gật nhẹ đầu: “Cái này tôi hiểu.” Nói xong, anh lại dời ánh mắt về phía Dương Dương cách mình không xa.

Dương Dương thấy Giang Tuệ Tâm bị bắt, ba cũng được thả ra, lại bắt đầu đắc ý. Lúc này bé đang đứng bên cạnh Dư Như Khiết, vô cùng vui vẻ: “Bà nội, bà thấy biểu hiện hôm nay của con thế nào? Vừa lấy chứng cứ ra, cái đuôi hồ ly của bà nội kế lập tức lộ ra rồi…”

Thẩm phán kia xem như cũng là hiểu chuyện, ông ta nhìn ánh mắt Bắc Minh Quân, vội vàng nói: “Đương nhiên, anh có thể thuận lợi được thả ra, cũng phải nhờ công của cậu chủ đây. Có câu nói là gì nhỉ, cha là anh hùng con hảo hán. Sơ hở mà ngay cả cảnh sát cũng không phát hiện được đều được cậu ấy phát hiện. Chắc chắn tiền đồ của cậu ấy sau này vô hạn rồi.:
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2243


Chương 2243

Bắc Minh Quân nghe mấy lời nịnh nọt a dua của thẩm phán, không khỏi cười lạnh một cái: “Cảm ơn ông đã coi trọng đứa bé này, nó cũng chỉ là mèo mù vớ phải cá rán mà thôi.”

Nói xong, anh sửa lại tây trang của mình. Mấy ngày hôm nay anh đều mặc một bộ chưa từng thay, đối với anh mà nói đây là lần đầu tiên.

Như trước đây, một bộ quần áo không thể nào ở trên người anh quá 24 giờ.

Thẩm phán xem như là xong việc rồi: “Anh Bắc Minh, vụ án này có một số việc cần phải làm, tôi xin lỗi không thể tiếp được nữa.” Nói xong ông ta nhanh chóng rời đi

Bắc Minh Quân thấy thẩm phán dính người đã đi, anh cũng không đến cho Dư Như Khiết ân cần hỏi thăm mà cất bước ra khỏi tòa.

Sau khi ra ngoài, anh chưa đi quá xa, chợt nghe phía sau lưng có người gọi mình lại: “Tổng giám đốc Bắc Minh, thật sự là phải chúc mừng anh lấy lại tự do rồi. May mắn của anh đúng là không tệ, thế mà lại có thể để con của anh giúp giải quyết vụ án này.”

Bắc Minh Quân khẽ cau mày, anh thả chậm bước chân, nhưng cũng không ý muốn quay đầu nhìn người đang nói,

Bởi vì giọng nói này đối với anh mà nói là quá quen thuộc, quen thuộc đến mức anh cắn chặt răng. Sau đó lại lần nữa bước đi ra ngoài.

Để lại sau lưng anh, chỉ có ánh mắt lạnh lùng của Đường Thiên Trạch và Lý Thâm nhìn anh.

Bọn họ thấy Bắc Minh Quân không để ý đến mình, cũng không tức giận, chẳng qua chỉ là cười lạnh một tiếng.

Lúc này, sau lưng bọn họ có tiếng của Dương Dương: “Bà nội, bà nội kế bị bắt rồi, bà có thể về nhà ông nội ở không?”

Dư Như Khiết xấu hổ cười với cậu bé: “Đó không phải là nhà của bà, sao bà lại phải ở đó chứ?”

“Bắc Minh Tư Dương, em có thể khiêm tốn chút không, vẫn nên cẩn thận nghĩ lại xem sau khi về nên nói với ba thế nào.” Trình Trình lúc này càng thêm lo lắng tình cảnh sau này của Dương Dương sẽ thế nào.

Khi bọn họ đi ngang qua Đường Thiên Trạch và Lý Thâm, Dư Như Khiết lơ đãng nhìn thoáng qua Lý Thâm, chỉ thấy ánh mắt ông ta nhìn mình vô cùng hận.

Đối với ánh mắt của Lý Thâm, Dư Như Khiết chỉ có thể lảng tránh, trong lòng của bà vẫn có chút áy náy.

Chỉ là Mạc Cẩm Thành vẫn luôn ở bên cạnh bà không để mình bị đẩy vòng vòng, ông cũng dùng ánh mắt sắc bén nhìn Lý Thâm. Nhất thời, giữa hai người đàn ông này ngập mùi thuốc súng.

“Hi, chú xinh đẹp, không ngờ chú cũng đến đây tham gia náo nhiệt đấy.” Lúc này, giọng nói của Dương Dương đánh tan loại không khí làm cho tim người đập nhanh này.

Đường Thiên trạch hơi cúi đầu, nhìn Dương Dương, cũng vẫy tay với cậu bé: “Hi, không ngờ biểu hiện hôm nay của con trên tòa cũng không tệ.”

Nói xong anh ta lại vẫy vẫy tay với Trình Trình bên cạnh Dư Như Khiết, sau đó nhỏ giọng với Dương Dương: “Với hiểu biết của chú với con, cái lời giải thích ở trên tòa đó, cũng không giống phong cách của con, nhất định là Trình Trình ở sau lưng con chỉ điểm, còn có Camera, cái đầu này của con nhất định không nghĩ ra được..”

Dương Dương vừa rồi được khen còn đang đắc ý, sau nghi nghe mấy lời này nhăn mặt lại, trở mặt vô cùng nhanh.

Cậu bé liếc Đường Thiên Trạch: “Chẳng lẽ nói với sự cơ trí dũng mãnh này của con thì không nghĩ ra được những cái này sao? Trộm lắp Camera cũng là con ra sức có được không, nhất là chứng cứ lấy ra hôm nay, cũng đều là do con lắp Camera quay lại. Con cũng có những tác dụng mang tính quyết định. Nếu như sau này chú còn xem thường con, con sẽ không để ý đến chú nữa.”

“Ha ha, biết rồi. Sau ngày hôm nay chú sẽ không xem thường con nữa.” Mặc dù Đường Thiên Trạch đối với Bắc Minh Quân có thể nói là vô cùng hận, nhưng mà đối với Trình Trình và Dương Dương lại vô cùng có Quân cảm , anh ta cũng không phải loại hận một người thì sẽ gộp chung tất cả những người có liên quan đến người đó lại. Anh ta vẫn là ân oán rõ ràng.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2244


Chương 2244

“Ai ai, chú xinh đẹp, chú có thể bảo ông già kia đừng nhìn chằm chằm vào bà nội con được không, nhìn như vậy giống như là một lão háo sắc.” Dương Dương cũng nhìn thấy Lý Thâm đang nhìn Dư Như Khiết, dù sao cũng là người một nhà, điều này làm cho cậu bé rất không thoải mái.

Cậu bé muốn Đường Thiên Trạch mang Lý Thâm đi, nhưng mà lời nói của bé không chút để ý, cho nên những người ở đây đều nghe được, kể cả Lý Thâm

Ông già này, vốn đang giận dữ, chợt nghe thấy cháu ngoại của mình nói một câu như vậy, nhất là nói mình giống với lão háo sắc, điều này làm cho ánh mắt của ông không thể không chuyển đến trên người Dương Dương. Dùng giọng nói trầm thấp nói: “Chẳng lẽ mẹ của con không nói với con phải tôn trọng người lớn sao?”

Nhưng mà có thể nói nghé con không sợ cọp, bé mới không để ý đến bất mãn của Lý Thâm, bé giương đầu lên, cũng trừng mắt nhìn Lý Thâm: “Mẹ tôi đương nhiên đã dạy tôi, chỉ là bà ấy cũng dạy tôi phải đối xử thế nào với người xấu, có thể không cần tôn kính, phải nghĩ đến cái lạnh mùa đông.”

Lời nói của Dương Dương làm Lý Thâm vừa bực mình vừa buồn cười, sau lúc nói chuyện ngắn ngủi này, loại hận của ông ta đối với Dư Như Khiết, rõ ràng tan đi không ít

Nhìn đứa cháu ngoại không sợ trời không sợ đất này của mình, trong lòng còn có chút thích. Nhưng mà ở bên ngoài vẫn không thể hiện ra, ông có chút híp mắt: “Ý của con nói ông là người xấu sao?”

“Chẳng lẽ không đúng sao? Người tốt sẽ nhìn người như ông sao, chỉ có người xấu ở trong phim mới như thế.”

Lý Thâm hơi nhíu mày: “Vậy mẹ con còn nói gì với con.”

Dương Dương cũng không có kiên nhẫn nói nhảm với Lý Thâm, lúc này bụng của bé đã bắt đầu đói. Cuối cùng, khi cậu bé xoay người không để ý đến Lý Thâm nữa thì nói một câu: “Mẹ tôi còn dạy tôi, không nên nói quá nhiều với người mình ghét.”

***

Nói xong, cơ thể nhỏ xoay đi, đến bên cạnh Dư Như Khiết và Mạc Cẩm Thành, ngẩng đầu nói với Dư Như Khiết: “Mấy người này quá nhàm chán, bụng con đói rồi, chúng ta đi ăn cơm đi.” Sau đó cậu bé đi về phía cửa tòa án.

“Dương Dương, đừng chạy lung tung.” Dư Như khiết sau khi gọi một tiếng với cậu bé, cũng đuổi theo đến. Trình Trình cũng gấp gáp chạy theo.

Cuối cùng là Mạc Cẩm Thành, nhìn bọn họ đã chạy được một khoảng, ông ta nói với Lý Thâm: “Lý Thâm, tôi biết trong lòng ông nghĩ gì, tôi khuyên ông vẫn nên bỏ ý định này đi.”

Đã không còn người ngoài, Lý Thâm cũng không cần che giấu gì nữa, ông ta nhìn Mạc Cẩm Thành: “Mạc Cẩm Thành, giữa hai chúng ta không có ân oán gì, cho nên tôi muốn khuyên ông một câu, không nên giao du với kẻ xấu. Nhớ năm đó bà ta vứt con của tôi, làm tôi và Lục Lộ chia cách nhiều năm như vậy, hôm nay khó khăn mới gặp lại bà ấy, lại là vì bà ta mà sau này chúng tôi âm dương cách biệt. Ông cũng là đàn ông, nếu là ông, ông có thể vì một câu nói mà từ bỏ ý định sao?”

“Lý Thâm, Lục Lộ chết đi tôi cũng rất đau khổ. Nhưng mà vừa rồi ông cũng thấy được, những chuyện này là Giang Tuệ Tâm làm ra, căn bản không chút quan hệ với Dư Như Khiết. Về phần năm đó Nguyên bị mất đi, ông cũng không thể cho rằng là do Như Khiết làm, bởi vì lúc đó tôi cũng ở đó. Không sai, lúc ấy là Lục Lộ nhờ Như Khiết chăm sóc đứa bé, nhưng mà trong lúc bà ấy trông hộ thì xảy ra một chuyện, bà ấy ra ngoài mấy phút. Lúc đó, tôi đúng lúc tôi đến tìm bà ấy, nhưng mà tôi nhìn thấy Giang Tuệ Tâm vội vàng rời khỏi phòng Như Khiết. Sau đó xảy ra chuyện Nguyên mất tích.” Mạc Cẩm Thành nói lại chứng kiến của mình lúc ấy với Lý Thâm.

Thế nhưng lúc này Lý Thâm sao có thể nghe vào được, ông ta nhìn Mạc Cẩm Thành cười lại: “Mạc Cẩm Thành, ông cảm thấy với quan hệ giữa ông và Dư Như Khiết, tôi có thể tin lời ông nói sao? Mặc dù hôm nay đã nhận định là Giang Tuệ Tâm hại chết Lục Lộ, nhưng mà Dư Như Khiết cũng không thoát khỏi quan hệ. Hơn nữa, ông cũng không nên vọng tưởng bà ta vừa vào ngục là có thể đổ hết chuyện trước kia lên đầu bà ta. Đừng quên, đối tượng của Giang Tuệ Tâm từ đầu đến cuối vẫn là Dư Như Khiết mà không phải Lục Lộ. Mạc Cẩm Thành, lúc ông kiếm cớ cho Dư Như Khiết, tốt nhất nên chọn một cái cớ làm người ta tin phục.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2245


Chương 2245

Mạc Cẩm Thành hơi thở dài ra, lúc đi sát bên cạnh Lý Thâm, ông ta nhỏ giọng nói một câu: “Lý Thâm, lời của tôi có tin hay không thì tùy ông. Nhưng mà tôi muốn cho ông rõ một điều: Tốt nhất ông không nên động vào Dư Như Khiết, nếu không tôi sẽ không khách khí với ông. Tôi nghĩ ông biết bối cảnh của tôi là gì.”

“Ông đây là đang uy h**p tôi sao?” Lý Thâm đương nhiên biết rõ bối cảnh của Mạc Cẩm Thành, nhưng mà ông ta cũng không sợ hãi

“Hai người chúng ta cũng xem như là quen biết nhau mấy chục năm, tôi không muốn vì chút hiểu lầm mà mất đi hòa khí.” Mạc Cẩm Thành sau khi nói xong câu đó thì chạy ra chỗ Dư Như Khiết.

Đoạn đối thoại vừa rồi của Mạc Cẩm Thành và Lý Thâm, Đường Thiên Trạch cũng nghe thấy. Anh ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Mạc Cẩm Thành dữ dằn như vậy, điều này làm anh ta cảm thấy bất ngờ, đồng thời cũng cảm nhận được một loại áp lực vô danh

“Xem ra tạm thời chúng ta không thể động vào Dư Như Khiết rồi, Mạc Cẩm Thành cũng không phải là người lương Quân.”

Lý Thâm nhìn những bóng lưng biến mất ở cửa tòa, khóe miệng nở một nụ cười lạnh: “Không cần quan tâm ông ta. Trước tiên làm hết những chuyện trước mắt đã, đến lúc đó lại ra tay thu dọn bọn họ cũng không muộn.”

***

Đến lúc Dư Như Khiết và Mạc Cẩm Thanh dẫn hai đứa bé ra khỏi tòa, nhìn thấy Bắc Minh Quân đứng ở chỗ cách bọn họ không xa.

Lạc Kiều sinh con, Hình Uy lúc này đang ở bên cạnh cô ấy. Bắc Minh Quân không gọi điện thoại cho anh ta đến đón mình. Chuyện trên tòa đã làm anh cảm thấy bực bội

Một mặt là không ngờ, Giang Tuệ Tâm luôn hòa ái dễ gần lại trở thành hung thủ giết người. Hơn nữa, anh càng không ngờ động cơ của bà lại là vì Dư Như Khiết.

Một mặt khác, anh vẫn còn tức giận vì Cố Tịch Dao giấu con gái.

Lúc anh đang chuẩn bị gọi điện chợt nghe đằng sau có người gọi anh một tiếng.

“Quân…”

Bắc Minh Quân quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bọn Dư Như Khiết đang bước nhanh về phía mình

Rất nhanh đã có mấy người đứng trước mặt anh.

“Quân, sao con đi gấp như vậy. Con ngồi tù oan cho mẹ mấy ngày, trong lòng người làm mẹ đây cũng không chịu nổi. Bây giờ trời đã quá muộn. Con về cũng là một mình. Không bằng mẹ mời con bữa cơm, cũng thay con xả xui.” Dư Như Khiết mang theo vẻ mặt chờ đợi.

“Đúng thế, mẹ của cậu mấy ngày nay đều vì chuyện của cậu mà mất ăn mất ngủ. Hôm nay mọi người đều xem như là tập hợp lại, bọn nhỏ cũng ở đây, chúng ta tìm chỗ ăn cơm, đến lúc đó gọi thêm Nguyên đến.” Những năm gần đây Mạc Cẩm Thành vẫn luôn mong muốn làm quan hệ mẹ con của Dư Như Khiết và Bắc Minh Quân hòa hảo.

Mặc dù bây giờ nhìn quan hệ giữa bọn họ có tiến triển rất lớn nhưng vẫn không phá được khung cửa sổ kia.

Mặc Cẩm Thành muốn nhân cơ hội này, bồi dưỡng quan hệ giữa mẹ con bọn họ, cũng là tâm nguyện những năm này của Dư Như Khiết.

Vừa nhắc đến Cố Tịch Dao và bọn nhỏ, sắc mặt Bắc Minh Quân hơi thay đổi.

Ánh mắt anh nhanh chóng nhìn lướt qua Trình Trình và Dương Dương, sau đó nói với Dư Như Khiết: “Tôi ở trong cục cảnh sát cũng không chịu khổ gì, sống như ở nhà, cho nên mấy người cũng không cần cảm thấy quá không thỏa mãn. Về phần chuyện tôi bị cảnh sát bắt kia, cũng đừng nhắc lại. Chỉ là làm cho người bạn tốt của bà qua đời ngoài ý muốn, đây là điều chúng tôi chẳng ngờ được.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2246


Chương 2246

Dư Như Khiết mở to miệng, lại muốn nói chút gì đó.

Nhưng mà nhìn thấy Bắc Minh Quân rũ mắt nhìn đồng hồ đeo tay: “Ngại quá, tôi còn một số chuyện phải làm, chuyện ăn cơm này đợi lần sau lại nói vậy.”

Bắc Minh Quân nói xong, xoay người đi về phía đường lớn. Trùng hợp lúc này có một chiếc taxi chạy đến, Bắc Minh Quân ngoắc xe dừng lại, sau khi thương lượng anh ngồi vào. Chiếc xe nhanh chóng biến mất ở xa xa.

Dư Như Khiết nhìn về hướng taxi chạy đi không nhúc nhích. Mạc Cẩm Thành nhìn thấy trong ánh mắt của bà đầy vẻ thất vọng.

“Như Khiết, chúng ta đưa bọn nhỏ đi ăn đi. Không nên suy nghĩ nhiều, Quân không phải đã nói còn sau này sao, cũng đừng nóng lòng cái nhất thời này.”

Dư Như Khiết khẽ gật đầu, sau đó cúi đầu nói với Trình Trình và Dương Dương bên cạnh mình: “Hôm nay biểu hiện của các con trên tòa không tệ, muốn ăn gì không? Bà nội mời.”

Dương Dương vừa nghe đến ăn cơm, giống như là trúng ma chú hai mắt lập tức sáng lên: “Bà nội mời sao, vậy có phải là chúng con ăn cái gì cũng có thể gọi không?”

Dư Như Khiết và Mạc Cẩm Thành mỉm cười liếc nhìn nhau một cái, sau đó nói: Đó là đương nhiên, muốn ăn gì thì ăn đó. Hôm nay con và Trình Trình là nhân vật chính.”

“Ha ha, vậy bọn con không khách khí đâu. Nhưng mà muốn gọi mẹ đến, còn có em gái. Người một nhà đều muốn ở đây.”

***

Sau khi Bắc Minh Quân ngồi lên xe taxi, cũng không đọc địa chỉ, lái xe nhìn gương mặt lạnh như băng của anh qua kính chiếu hậu, khí thế bẩm sinh này làm lái xe vẫn không dám mở miệng.

Cứ như vậy, xe taxi cứ đi về trước mấy trăm mét

Lúc xe đang dừng ở một cột đèn giao thông, lái xe cuối cũng cũng nhịn không được hỏi một câu: “Anh, anh gì ơi, xin hỏi anh muốn đi đâu?” Ông ta cảm thấy nếu như bây giờ không hỏi rõ, nhìn khí thế người đằng sau nhất định là người không dễ chọc, nếu đưa đến sai chỗ, bị mất tiền xe là chuyện nhỏ, nếu gây ra những chuyện khác, chính mình có thể sẽ không chịu nổi.

Bắc Minh Quân nhíu mày, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này trời đã bắt đầu tối lại, các cửa hàng trên đường cũng đã lên đèn.

Vào lúc này, anh đột nhiên cảm thấy đã không còn mục đích, nhà cũ Bắc Minh là nơi anh không muốn về nhất bây giờ. Về phần khách sạn Daredevil và Dạ Ánh nhất phẩm anh cũng không muốn đi.

Không phải mình quá thất bại rồi, mấy ngày hôm nay đến giờ bên cạnh mình đã xảy ra quá nhiều chuyện bi thương hoặc tức giận.

Cô anh, ba, Lục Lộ…

Còn có cô con gái nhỏ mà Cố Tịch Dao giấu đi.

Có lẽ nên uống một chén, để rượu cồn làm tê liệt suy nghĩ của mình.

Lúc này, điện thoại đi động của anh lại vang lên, anh lấy điện thoại ra, là người bạn xấu tốt nhất Sở Dung Triết gọi đến. Từ lần trước sau khi anh ta và Bạch Điệp Quý đến thăm mình đã không có tin tức.

Kỳ thật từ lần trước bọn họ nói chuyện đến bây giờ, cũng chỉ là mấy ngày mà thôi, lại cảm thấy như rất lâu rồi.

“Alo, có chuyện gì?” Giọng nói Bắc Minh Quân trầm thấp. Tâm trạng anh cũng không còn giống như trước, dù là phẫn nộ hay gì khác, cũng giống như một con sư tử kiêu ngạo ngẩng cao đầu

“Bắc Minh Quân, tôi và Lão Bạch tính toán, lúc này hẳn là cậu ra ngoài rồi. Chúng tôi bây giờ ở chỗ cũ, cậu nhanh đến đi.” Sở Dung Triết nói chuyện ngược lại vô cùng thoải mái.

Bắc Minh Quân cũng không từ chối: “Ừ, lát nữa tôi đến.” Mặc dù anh không biết Sở Dung Triết và Bạch Điệp Quý làm sao biết hôm nay mình ra ngoài, nhưng nói thế nào thì đêm hôm nay cũng có một chỗ đi rồi
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2247


Chương 2247

Anh lấy một tờ giấy ghi chép từ trong túi tây trang ra, rất nhanh viết xuống một địa chỉ đưa cho lái xe: “Ông chở tôi đến chỗ này.”

Có điểm đến, lái xe xem như là thở phào một hơi, đợi cho đèn xanh sáng xong, ông ta gần như là lái với tốc độ nhanh hơn bình thường.

Sau nửa tiếng, xe taxi dừng ở trước cửa quán bar Zeus

Bắc Minh Quân xuống xe, chỉ thấy quán bar không có nhiều xe dừng ở trước như bình thường, lúc này trống vắng, cửa lớn đóng chặt.

Anh lại nhìn bên ngoài một chút, bây giờ đúng ra phải là thời điểm đông như trẩy hội, sao vẫn chưa mở cửa.

Không biết hai tên nhóc kia làm cái quỷ gì, Bắc Minh Quân cũng không nghĩa nhiều, nắm lấy tay vặn cửa nhẹ nhàng dùng lực, cửa đã bị kéo ra.

Anh nhìn thấy trong quán bar tối đen như mực, một chút tiếng động cũng không quá, này cũng quá không bình thường rồi.

Lấy điện thoại ra, mở đèn pin, một tia sáng trắng chiếu vào trong quán rượu tối đen như mực.

Chùm sáng trắng quét qua, ngoại trừ cái bàn sắp xếp ngay ngắn, quầy bar và bàn DJ trống trơn, không còn tung tích của người nào.

Chẳng lẽ nói bọn họ cũng không đến? Nhưng mà không thể nào, cửa mở được nói lên bọn họ hẳn là ở đây, ít nhất là có Lão Bạch.

***

Bắc Minh Quân quyết định vẫn là đi vào xem.

Đang lúc anh cất bước đi vào quán bar, sau khi cửa chính đóng lại, đột nhiên cảm thấy không khí bên cạnh anh xuất hiện xao động rất nhỏ.

Ngay sau đó, chỉ thấy trước mặt tối sầm.

Không biết là ai, dưới tình huống Bắc Minh Quân không chút phòng bị dùng một cái túi chính xác trùm lên đầu anh.

Hơn nữa, không chỉ như thế, còn một hơi thở khác liên tục trói tay Bắc Minh Quân lại.

Bắc Minh Quân là người đã trải qua nhiều chuyện, sau khi trong lòng hốt hoảng thì nhanh chóng bình phục lại. Anh đoán được ở chung quanh mình hẳn là có hai người, nếu không với tốc độ của con người không thể vừa bẫy mình vừa buộc chặt tay mình được.

Lại nhớ đến cửa ra vào có một chiếc xe, cửa chính không khóa, quán bar trống rỗng không mở đèn….

Chẳng lẽ là sau khi Sở Nhị nói điện thoại với mình xong, quán bar xảy ra chuyện gì sao? Tính toán cẩn thận, nếu trong khoảng thời gian này xảy ra chuyện gì, cũng không phải là không thể được.

Nhưng mà bọn họ bình thường cũng có vẽ không quá khoa trương, quán bar của bọn họ cũng không xuất hiện trường hợp khách đánh nhau hay là cắn thuốc.

Vậy thì sẽ trêu chọc đến người nào chứ?

Bây giờ quan trọng nhất là biết rõ hai người trong phòng là ai, ít nhất hiện tại xác định chỉ có hai người.

Mục đích của bọn họ đến đây là gì.

Sở Nhị và Lão Bạch lúc này đang ở đâu, bọn họ có chuyện gì không.

“Mấy người là ai, hai người bạn của tôi ở đâu?” Giọng điệu của Bắc Minh Quân rất vững vàng, có vẻ vô cùng bình tĩnh.

Nhưng mà ngoài dự đoán của anh, hai người kia không lên tiếng, chỉ là yên lặng đẩy Bắc Minh Quân tiếp tục đi vào sâu trong quán bar.

Nhưng mà làm cho anh cảm thấy bất ngờ đó là, trong quá trình này cũng không đụng phải cái gì. Điểm này có thể đoán ra được, người này hẳn là có đèn chiếu sáng.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2248


Chương 2248

Hơn nữa cố gắng giữ vững sự yên tĩnh trong quán bar, phòng ngừa bị người bên ngoài phát hiện trong này có gì không ổn.

Đối với bố cục của quán bar này, Bắc Minh Quân đã sớm thuộc lòng. Khi bọn họ tiến lên một bước, trong đầu của anh đã vẽ ra được bản đồ.

Bọn họ không đi mấy bước, ngừng lại ngay vị trí quầy bar.

Ngay sau đó làm Bắc Minh Quân không ngờ là anh nghe thấy tiếng bàn ghế liên tục phát ra âm thanh “lách ca lách cách.”

Cái đó và tình huống vừa rồi hoàn toàn khác biệt, vừa rồi là sợ bị người phát hiện, nhưng bây giờ lại tạo ra động tĩnh lớn như vậy.

Trừ cái đó ra, anh còn đột nhiên cảm thấy hai tay của mình đột nhiên nhẹ đi. Hẳn là đã được cởi trói.

Bắc Minh Quân cũng không nghĩ nhiều, lập tức kéo thứ trùm trên đầu mình ra.

Ngay lúc anh lấy ra, đã bị một luồng sáng mạnh bao phủ cả người.

Bắc Minh Quân vẫn luôn ở trong bóng đêm nhất thời không thích ứng được, theo bản năng giơ tay lên che mắt lại.

Anh không khỏi nhíu mày. Dưới tình huống như vậy, ngoài trừ ánh sáng trắng trước mặt xung quanh đều là tối đen.

Sau khi anh hơi thích ứng lại rồi, anh lại nhìn về quán bar, rõ ràng không có ai ở đây, mà ngay cả hai người vừa rồi cũng biến mất.

Bắc Minh Quân chậm rãi ra khỏi chùm tia sáng kia, bây giờ anh chỉ muốn tìm được Sở Dung Triết và Bạch Điệp Quý, chỉ là anh cảm thấy thật có chút kỳ lạ, vừa rồi tiếng bàn ghế di chuyển lộn xộn, có lẽ là hai người kia sau khi đắc thủ thì rời đi.

Nhưng mà nếu như bọn họ là vì tiền bạc, sao sau khi khống chế mình lại không soát người, lấy tài vật của mình đi chứ?

Bắc Minh Quân quan sát bốn phía, càng nhiều chuyện khiến anh khả nghi hiện ra ngay trước mắt.

Làm anh cảm thấy kỳ lạ nhất là, sau tiếng bàn ghế lộn xộn kia, chúng nó ở trước mặt mình lại vô cùng chỉnh tề, làm xung quanh mình trống không.

Đang lúc anh chuẩn bị rời đi tìm Sở Dung Triết và Bạch Điệp Quý, chợt nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng “Bùm”, ngay sau đó giấy màu đủ màu sắc từ trên đỉnh đầu rơi xuống.

Cùng lúc đó, nhưng bóng đèn bình thường trong quán bar lập tức lập lòe âm nhạc sống động lại vang lên.

Bắc Mình Quân lúc này cũng đã hiểu được có chuyện gì.

Không chỉ như thế, qua ánh đèn lập lòe biến hóa, thấy ở trên tủ rượu của quán bar treo một bức tranh chứ: Nhiệt liệt hoan nghênh Bắc Minh Quân vô tội phóng thích.

Anh nhìn đến đây, khẽ cau mày, thịt trên mặt còn hơi nhảy lên.

Theo tiếng nhạc, một giọng nói vang lên: “Hoan nghênh Bắc Minh Quân trở về!”

Đây là giọng của Sở Dung Triết, Bắc Minh Quân lập tức hiểu hết.

Đồng thời với giọng nói đó, Sở Dung Triết cầm mic cùng với Bạch Điệp Quý cười hì hì đi ra từ sau cửa nhỏ ở quầy bar, trong tay bọn họ, một người một tay cầm cái bánh ngọt.

Bắc Minh Quân trở mặt nhìn hai người đi đến trước mặt mình: “Sở Nhị, những chuyện này là chủ ý của cậu sao, Lão Bạch cậu thế mà đồng ý người này phá quán bar của mình như vậy sao? Xem ra mấy cậu cảm thấy mặt mũi tôi chưa xấu đủ đúng không?”

Sở Dung Triết cười hì hì: “Bắc Minh Quân, cậu là người duy nhất trong ba người chúng ta từng ngồi tù, cậu trở về đương nhiên phải long trọng một chút, đây cũng không phải là chuyện thường xuyên có.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2249


Chương 2249

“Ha ha, đúng vậy, mọi người lưu lại kỷ niệm mà, Bắc Minh Quân cậu không vì vậy mà giận chúng tôi chứ.” Bạch Điệp Quý một bên cũng nói giúp vào.

Bắc Minh Quân liếc nhìn bọn họ: “Được, đợi hai người cũng đi ra từ đó, tôi sẽ làm cho các cậu còn lớn hơn bây giờ. “Ý tốt” của hai người tôi nhận. Xé tranh chữ đi cho tôi, quán bar tiếp tục buôn bán. Bằng không lão Bạch sẽ vì chuyện này mà nhắc tôi cả đời. Đúng rồi, đây là trừng phạt nho nhỏ với các cậu, nếu như còn lần sau, sẽ có một niềm vui lớn cho các cậu.”

Nói xong, anh trực tiếp đi xuyên qua hai người, đi vào trong phòng bọn họ hay uống rượu.

Lúc đi lướt qua bọn họ, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai cầm lấy cổ tay bọn họ.

Lấy sức mạnh bọn họ không thể nào phản kháng được vỗ bánh ngọt trong tay mình vào mặt từng người.

Hơn mười phút sau.

Bắc Minh Quân đã ngồi một mình trong phòng ở quán bar uống một bình bia đen Đức.

Cửa phòng mở ra, Bạch Điệp Quý và Sở Dung Triết từ bên ngoài đi vào. Trên cổ bọn họ còn treo một khăn lông trắng, một tay còn đang lau bơ còn sót lại trên mặt và tóc.

Không đợi bọn họ mở miệng, Bắc Minh Quân đã mở miệng trước, giọng điệu giống như là thẩm vấn phạm nhân: “Mấy cậu sao lại biết hôm nay tôi ra ngoài? Giải thích cho tôi, hai cậu không có chỉ số thông minh cao như vậy.”

Lau sạch mặt và tóc, Sở Dung Triết và Bạch Điệp Quý sau khi vứt khăn sang một bên thì ngồi xuống.

Bọn họ không trả lời, vươn tay ra cầm bình rượu trên bàn, hơi ngửa đầu uống. Mấy phút đồng hồ sau, hai vỏ chai rượu lại lần nữa thả xuống bàn.

Bắc Minh Quân nhìn hai người bọn họ: “Sao thế, hai cậu tức giận sao?”



“Nào dám tức giận với cựu tổng giám đốc Bắc Minh Thị, chúng ta chẳng qua là nhận được thông báo của tổng giám đốc hiện tại của Bắc Minh Thị. Khoan hãy nói, sau khi cô ấy lên vị trí này, đúng là không còn vẻ vừa thanh thần, vừa ngơ ngác kia nữa.

Bắc Minh Quân nghe Lão Bạch nói như vậy, lập tức biết là ý chỉ ai.

Đương nhiên là Cố Tịch Dao làm anh vừa yêu vừa hận kia.

Buổi sáng còn thấy cô ở tòa, nhưng mà sau khi tạm dừng nghỉ ngơi lại không gặp nữa.

Về phần tại sao cô biến mất, Bắc Minh Quân vẫn chưa từng nghĩ qua. Lúc đó kỳ thật anh vẫn đang còn tức giận vì Cố Tịch Dao giấu đứa bé.

Về các phương diện khác, thay đổi trên tòa khiến anh không thể nghĩ quá nhiều.

Làm anh không ngờ là, Cố Tịch Dao sao lại biết mình nhất định sẽ vô tội phóng thích? Chẳng lẽ là bọn nhỏ hay mẹ mình nói cho cô biết?

Nhưng như vậy cũng không có khả năng, từ sau khi tòa án thẩm vấn xong cho đến khi mình lên xe rời đi, bọn họ đều chưa từng gọi điện thoại.

Xem như là sau khi mình lên xe taxi cô ấy gọi cho bọn Sở Nhị, nhìn trận thế vừa rồi cũng không phải là thời gian ngắn có thể chuẩn bị được.

“Bắc Minh Quân, cậu cũng đừng cả ngày bày ra vẻ xa cách. Chúng tôi nhìn ra được người ta vẫn rất là quan tâm đến cậu. Biết cậu hôm nay ra ngoài nên gọi điện thoại cho chúng tôi, để chúng tôi đón gió tẩy trần cho cậu.”

Đúng đấy, không phải trong khoảng thời gian này cậu cũng yên tâm giao Bắc Minh Thị cho cô ấy quản lý sao. Bây giờ nhìn lại nếu như hai người không đến với nhau, đúng là có chút phí của trời rồi.”

Lúc này sự bướng bỉnh của Bắc Minh Quân lại nổi lên: “Các cậu đừng nói giúp cô ấy trước mặt tôi, nếu như cô ấy thật tốt như các cậu nói, cũng không giấu tôi nhiều năm như vậy.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2250


Chương 2250

Một câu bất ngờ như vậy, làm Sở Dung Triết và Bạch Điệp Quý đều có chút không rõ việc gì, hai người bọn họ liếc nhìn nhau một cái, không biết Bắc Minh Quân đang nói gì.

Chỉ thấy sau khi anh nói xong lại duỗi tay cầm lấy bình rượu, ngửa đầu uống.

Sở Nhị và Lão Bạch làm sao có thể rõ được, bọn họ cả ngày đều ngồi trong quán bar, nào có thời gian xem TV, nếu như bọn họ có thể liếc mắt xem qua, có thể sẽ hiểu được anh có ý gì.



Đang lúc Bắc Minh Quân buồn bực uống rượu ở quán bar Zeus, Cố Tịch Dao thả lỏng cơ thể mệt mỏi từ Bắc Minh Thị về biệt thự của Hình Uy và Lạc Kiều.

Lúc chiều, cô nhận được điện thoại của Dư Như Khiết gọi đến, nói những chuyện xảy ra đơn giản trên tòa án buổi chiều cho Cố Tịch Dao.

Mặc dù Cố Tịch Dao đã biết hung thủ hại chết mẹ mình là một người khác hoàn toàn thậm chí là mơ hồ biết được, không thể thoát khỏi quan hệ với Giang Tuệ Tâm.

Nhưng lúc cô từ trong miệng Dư Như Khiết nghe được, hung thủ hại chết mẹ mình là Giang Tuệ Tâm, cô vẫn là có chút bất ngờ dù đã có chuẩn bị.

Lúc Dư Như Khiết mời cô sau khi tan làm ăn cơm với bọn họ, hơn nữa bọn nhỏ cũng ở đó, Cố Tịch Dao không như bọn họ nghĩ, từ chối rồi.

Kỳ thật Cố Hạnh Nguyễn vốn có thể ở cùng với Dư Như Khiết tham gia toàn bộ hành trành xử kiện, nhưng mà lúc trưa nhận một cuộc điện thoại.

Có liên quan đến Bắc Minh Thị, người gọi điện thoại nói trong nội bộ Bắc Minh Thị có không ít công nhân viên bãi công tập thể, làm Bắc Minh Thị không thể vận hành bình thường, cần Cố Tịch Dao trở về xử lý gấp.

Cho đến khi Dư Như Khiết gọi điện thoại đến, Cố Tịch Dao còn đang tiến hành thêm một bước đàm phán với đại biểu công nhân viên trong phòng hợp.

Sau khi Dư Như Khiết biết tình hình của cô, cũng không cưỡng cầu nữa, chỉ dặn dò cô chú ý cơ thể, không nên phát sinh xung đột gì với những công nhân viên đó, nếu như không thể được thì nói với Bắc Minh Quân.



Đối với Cố Hạnh Nguyện, chuyện xảy ra chiều hôm nay đúng là làm cho cô cảm thấy có chút khó giải quyết. Có lẽ cô cho là mình đúng là không thể giải quyết được chuyện này.

Mặc dù cô đã đồng ý với Dư Như Khiết, dưới tình huống mình không thể khống chế được sẽ nói với Bắc Minh Quân. Nhưng mà trong lòng cô vẫn cảm thấy đối mặt với Bắc Minh Quân hay nói chuyện với anh đều cảm thấy sợ hãi.

Từ buổi sáng cô ở tòa án, ánh mắt anh nhìn mình như phán định, dù là giữa bọn họ thảo luận vấn đề gì, đến cuối cùng sẽ quay lại vấn đến trên người Cửu Cửu.

Có thể kéo được một ngày thì một ngày vậy, cố gắng kéo dài thời gian gặp mặt với Bắc Minh Quân. Nhưng mà chuyện trước mắt còn ai có thể giải quyết được đây?

Hình Uy cũng là một lựa chọn không tệ, anh ta vẫn luôn đi bên cạnh Bắc Minh Quân, anh ta có thể phỏng đoán chính xác tâm tư của chủ nhân mình. Hơn nữa trên danh nghĩa anh ta chẳng qua là một người hầu nhưng uy vọng tại Bắc Minh Thị lại không thua gì những người phụ trách, thậm chí mấy người phụ trách đó còn phải cho anh ta mặt mũi.

Nghĩ đến đây, Cố Tịch Dao vội vàng cầm điện thoại lên chuẩn bị goi cho anh ta, nhưng mà lúc muốn bấm số, ngón tay dừng lại.

Lạc Kiều vừa sinh xong, không biết Hình Uy có thể đi được không.

Nhưng mà, băn khoăn như vậy chỉ một chốc. Bởi vì lúc này điện thoại của cô reo lên. Hơn nữa, đúng là Hình Uy gọi đến.

“Alo?” Cố Tịch Dao vội vàng ấn nghe.

“Thưa cô, mấy người lúc này quay lại?”

“Bây giờ tôi không có ở tòa án, bọn trẻ thì ăn cơm với bà nội của chúng, đoán chừng một chút sẽ trở về.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2251


Chương 2251

Hình Uy nghe thấy lời này thì cảm thấy hơi bất ngờ: “Cô hôm nay không đến tòa án hả?”

“Tôi đi rồi, chỉ là hồi chiều bên chỗ Bắc Minh Thị xảy ra chút chuyện, tôi đang giải quyết. Có thể còn cần chút thời gian.”

“Vậy cô cũng đừng làm trễ quá, về sớm một chút.”

“Ừm, Kiều Kiều và con đều khỏe chứ?” mặc dù chuyện ở đây đã làm cho cô sứt đầu mẻ trán nhưng mà cô vẫn là có chút lo lắng cho cặp mẹ con đó.

“Cô ấy và con đều khỏe cả, chỉ là đứa bé có thể vẫn chưa thích nghi hoàn cảnh, khóc một lúc lâu, nhưng mà bây giờ đã ngủ rồi.”

Cố Tịch Dao gật đầu: “Vậy các anh cũng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi một chút đi, em bé mới sinh ra đều khá phiền cả, các anh cần phải chuyển bị thật tốt. Được rồi, tôi làm việc trước đây, tôi sẽ cố gắng nhanh hết sức giải quyết xong việc trở về.” Nói xong cô cúp máy.

Đến cuối cùng cô vẫn không nói cho Hình Uy biết chuyện xảy ra ở Bắc Minh Thị, cô nghe ra trong giọng nói của Hình Uy đã lộ ra chút mệt mỏi.

Hơn nữa giọng nói như vậy từ trước tới nay vào những lúc anh ta bận tối mặt tối mũi vì Bắc Minh Quân cũng chưa từng xuất hiện.

Đã như thế, Cố Tịch Dao cũng không tiện dưới tình huống như vậy làm phiền người khác thêm nữa.

Nhận điện thoại xong, cô một mình ngồi ở chỗ của mình, nhìn phòng làm việc vắng vẻ, đặc biệt là bàn làm việc của Bắc Minh Quân ở chính giữa, cô vẫn là khẽ than một hơi.

Tiếp đó lại vì nên giải quyết vấn đề nan giải trước mắt như thế nào mà cảm thấy đau đầu.

Nhưng mà, nửa tiếng sau sự việc đột nhiên có chuyển biến tốt, đầu tiên là nhận được điện thoại của người phụ trách khâu đình công, nội dung đại khái là họ sẽ trở về vị trí làm việc của từng người.

Chuyện này làm Cố Tịch Dao cảm thấy hơi bất ngờ, lúc trước còn quậy ra tư thế giương cung bạt kiếm, sao bây giờ liền chuyển thành bộ dáng giống như là không có chuyện gì cả.

Tiếp theo cô lại nhận được điện thoại của Hình Uy lần nữa: “Cô Cố, chuyện ở bên chỗ Bắc Minh Thị tôi đã giúp cô giải quyết xong rồi.”

***

Cố Tịch Dao cảm thấy có chút áy náy: “Hình Uy, thật là ngại quá, vào lúc anh bận nhất còn làm phiền anh.”

“Cô Cố, đừng nói mấy lời khách sáo như vậy, tôi là người của ông chủ, chuyện của Bắc Minh Thị cũng là chuyện của tôi. Tôi biết cô là không muốn vào lúc này lại làm phiền tôi, nhưng mà như vậy không phải là quá khách sáo rồi sao. Sau này nếu có chuyện gì liền trực tiếp nói với tôi đi.”

*

Bắc Minh Quân và Sở Dung Triết cùng với Bạch Điệp Quý ở trong ghế lô uống hết bình này đến bình khác, đương nhiên cũng đã nói không ít.

Dĩ nhiên chủ yếu vẫn là Sở Nhị và Lão Bạch nói không ngừng, làm nhân vật chính. Còn Bắc Minh Quân vẫn luôn duy trì dáng vẻ trầm mặc, tùy ý hai người đó tùy ý hoặc vô tình mà sắp đặt mình.

Nếu như là trước kia, có lẽ anh sớm đã xử hai người họ rồi. Nhưng mà hôm nay lại bất ngờ mà không có bất kì phản ứng nào.

Bắc Minh Quân hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình.

Đến sau đó, thời gian cũng không còn sớm nữa, rượu cũng uống khá nhiều rồi.

Bắc Minh Quân hơi say mà từ sô pha đứng lên, quay người đi ra ngoài ghế lô.

Sau lưng để lại ngổn ngang mấy chục chai rượu rỗng ở trên bàn trà, còn có Bạch Điệp Quý và Sở Dung Triết nằm la liệt trên sô pha.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2252


Chương 2252

Hai người này thật sự là đã uống rất nhiều rồi, cho đến nỗi Bắc Minh Quân đứng dậy đi mất họ cũng không có phản ứng gì cả.

Sau khi Bắc Minh Quân từ quán bar đi ra liền tiện tay kêu một chiếc taxi.

“Chào anh, xin hỏi anh muốn đi đâu?”

Sau khi Bắc Minh Quân lên xe, tài xế vừa ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng từ trên người anh tỏa ra liền khẽ chau mày lại.

Thật ra anh ta không định đón khách ở gần quán bar, bởi vì anh ta đã nhìn thấy và nghe thấy quá nhiều câu chuyện không vui giữa tài xế xe taxi và bợm nhậu.

Anh ta cho Bắc Minh Quân lên xe, chỉ là bởi vì lúc đó anh ta nhìn thấy người đó đứng ở đó biểu hiện hoàn toàn không giống là một bợm nhậu.

Nhưng mà sau khi lên xe mới phát hiện dường như không giống với những gì mình vừa nhìn thấy. Nhưng người này đã lên xe rồi, cũng không thể đuổi anh xuống.

Hơn nữa, anh ta nhìn thấy Bắc Minh Quân ngồi ở phía sau xe cơ thể cường tráng, xem nét mặt, mặc dù vô cùng khôi ngô tuấn tú nhưng khí thế tỏa ra cho thấy rằng anh không phải là một người dễ trêu chọc.

Thôi bỏ đi, coi như là mình chịu thiệt vậy, nghĩ tới đây, tài xế khẽ hỏi một câu.

Bắc Minh Quân vừa từ quán bar đi ra, gió lạnh khẽ thổi, cảm giác say vốn vẫn bị bản thân kiềm nén từ từ bắt đầu dâng lên.

Sau khi vào trong xe, anh đã bắt đầu cảm thấy hơi choáng.

Cho dù là như vậy, anh vẫn còn khá tỉnh táo.

Xe taxi không giống, tài xế không giống, hỏi mình câu hỏi giống nhau. Cũng đồng thời khiến anh không khỏi bắt đầu làm ra lựa chọn khó khăn lần nữa.

Là trở về nhà tổ của nhà họ Bắc Minh hay là khách sạn Daredevil Empire, hoặc là Dạ Ánh nhất phẩm…



Cũng vào lúc này, trong đầu của anh đột nhiên xuất hiện hình ảnh của Cố Tịch Dao, cũng chính là hình ảnh này khiến anh lập tức làm ra một quyết định: “Bác tài, nhờ anh chở tôi đến chỗ này…”

Taxi nhanh chóng xuyên qua con đường xa hoa trụy lạc khi về đêm của thành phố A, người và xe hai bên nhanh chóng xẹt qua cửa kính xe.

Mặc dù Bắc Minh Quân đã có cảm giác say nhưng mà vẫn duy trì tư thế ngồi ngay ngắn trước sau như một, anh khẽ nhắm mắt lại, tỏ ra rất yên lặng.

Việc này làm cho tài xế cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, người khách này so với mấy bợm nhậu khác mà nói vẫn là có năng lực tự chủ rất lớn.

Taxi rất nhanh mà băng qua quảng trường trung tâm của thành phố A, men theo con đường ở mỏm núi, chạy đến cổng biệt thự ở sườn núi.

“Anh ơi, chúng ta tới rồi.”

***

Bắc Minh Quân giơ tay lên, chuẩn bị lấy tiền từ trong túi ra cho tài xế.

Nhưng mà ngay lập tức khuôn mặt vốn hơi lạnh của anh liền cứng lại, bởi vì kết quả sau khi ngón tay của anh lục lọi nửa ngày trong túi chỉ là trống không.

Ngay sau đó anh liền lập tức ý thức được rằng, trong khoảng thời gian ở cục cảnh sát, Hình Uy từng đến thăm mình, cũng chính là vào lúc đó, anh gần như đưa toàn bộ tiền tài vật chất của mình nhờ Hình Uy đem về.

Nguyên nhân làm như vậy cũng rất đơn giản, đó chính là ở đó có đồ ăn nước uống, hoàn toàn không có nơi nào cần tiêu xài cả.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2253


Chương 2253

Thật ra, không chỉ là như vậy, coi như là lúc bình thường, trong túi của anh cũng rất ít mang theo tiền mặt. Bởi vì lúc đó Hình Uy thường ở bên cạnh anh, rất nhiều lúc là không cần chính mình giải quyết “việc vụn vặt” như vậy.

“Ừm…anh ơi, nếu như anh nhất thời sơ suất không có mang theo tiền, vậy thì không cần tìm nữa đâu. Ra ngoài đường, ai cũng khó tránh khỏi có lúc quên trước quên sau.” Tài xế xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thấy một loạt động tác của Bắc Minh Quân, liền nói.

Bắc Minh Quân ngừng động tác ở tay lại, không khỏi nhìn tài xế, sau đó sửa sang quần áo lại, mở cửa xe đi xuống.

Ở đây cách Phẩm Hoan Biệt Uyển không xa lắm, anh lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Hình Uy, kêu anh ta đem tiền tới.

Tài xế thấy anh đã xuống xe, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ có điều nhìn thấy anh lấy điện thoại ra trong lòng liền thít lại.

Nghĩ kĩ, đêm tối như vậy đến một nơi như thế này, trước mặt thật sự là một tòa biệt thự, nhưng mà hoàn toàn không có bất kì ngọn đèn nào.

Điều này nói rõ rằng chỗ này căn bản có lẽ cực kì ít có người ở, hơn nữa xung quanh tòa biệt thự này cũng không có nhà nào khác. Coi như là nơi cách chỗ này gần nhất cũng là vùng dân cư “Phẩm Hoan Biệt Uyển” sa hoa vừa mới mở nằm ở dưới chân núi.

Mặc dù ở đó đèn đuốc sáng trưng, nhưng mà lỡ như có chuyện gì xảy ra ở trên núi này thì coi như là cầu cứu cũng là nước xa không cứu được lửa gần.

Vả lại, anh ta nhìn ra được, người đàn ông này nhìn qua bất luận là từ dáng người đến những vật mang theo đều có khí thế khiến người khác sợ hãi, anh ta cũng không phải là đối thủ của anh.

Hơn nữa người đàn ông này đến nơi như vậy, không biết mục đích là gì. Nếu là vì tòa biệt thự này mà đến, bản thân vẫn là đi vẫn hơn, để tránh ở đây vạn nhất xảy ra chuyện gì, bản thân cũng thoát không khỏi liên can.

Tự nhận là xui xẻo, coi như là một cuốc chạy vô ích vậy.

Vừa nghĩ đến đây, anh ta liền nhìn người đàn ông ở bên ngoài không biết vì sao sau khi nhìn điện thoại một lúc lại lần nữa bỏ vào trong túi.

Tài xế taxi mượn cơ hội này quay đầu xe lại chuẩn bị đạp chân ga nhanh chóng rời khỏi chỗ này, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

“Cốc cốc…” ngay lúc anh ta gạt cần, thì nghe thấy tiếng gõ cửa kính của bên xe mình.

Chuyện này làm cho tài xế taxi cảm thấy rét run, lẽ nào nói trước người đàn ông ở bên ngoài xe sắp có hành động gì, vì để thuận tiện cho việc rút lui sau khi sự việc thành công, hơn nữa cũng muốn tiêu diệt tai họa về sau cho nên giết mình trước hả?

Nghĩ như vậy, trong lòng của anh ta bắt đầu hoảng lên.

Nhưng vì để ổn định người đàn ông này, vẫn là trước phải giữ bình tĩnh chút, nhìn hành động tiếp theo của anh mới tiếp tục quyết định áp dụng hành động như thế nào.

Nghĩ đến đây, anh ta trước tiên lén hạ toàn bộ khóa xe xuống. Như vậy ít nhất có thể đảm bảo người đàn ông ở ngoài sẽ không thể mở cửa xe, tiếp đó hạ cửa kính xe xuống chút, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ, để chặn người bên ngoài với tay vào cưỡng ép mở cửa xe.

Đối với mấy động tác nhỏ này của tài xế, Bắc Minh Quân đứng ở ngoài xe sao có thể không nhận ra chứ, anh có lẽ đã biết được tài xế lo lắng cái gì.

***

Đợi sau khi cửa kính xe hạ xuống một chút, anh nói với tài xế ở trong xe: “Cho tôi một cách thức liên lạc với anh, đợi đến ngày mai tôi sẽ trả tiền xe cho anh.
 
Back
Top Bottom