Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2193


Chương 2193

Đạo diễn Lương nhìn Cửu Cửu mỉm cười một cái: “Các cháu không cần trang điểm, nhưng cần phải để cho dì sửa soạn cho các cháu một chút xíu, như vậy để khi các cháu lên sân khấu thì sẽ trông rất đẹp. Nào, cháu ngồi ở đây, anh trai thì ngồi bên cạnh cháu.”

Nói xong, cô ta sắp xếp cho Dương Dương và Cửu Cửu ở hai vị trí trống, sau đó có hai nhân viên đến đằng sau các bé bắt đầu tiến hành sửa soạn cho các bé trước khi lên sân khấu.

Đạo diễn Lương thấy hai đứa bé đã được sắp xếp xong rồi liền rời khỏi các bé đến nơi khác kiểm tra tình hình chuẩn bị của các bộ phận trước khi ghi hình.

*

Lúc chuẩn bị trước khi lên sân khấu, Dương Dương ngồi trên ghế cũng không có rảnh rỗi qua, nhìn sang trái, rồi lại nhìn sang phải.

Có lúc còn vươn tay kéo lấy Cửu Cửu ngồi ở bên cạnh: “Em nhìn chị gái bên kia kìa, anh có thấy chị ấy ở trên TV qua rồi.”

“Ai cơ?” Cửu Cửu mù tịt mà nhìn về hướng ngón tay của Dương Dương. Nhưng bé chưa từng xem qua chuyên mục này, đương nhiên không biết Dương Dương đang chỉ ai nữa.

“Này này này…các bạn nhỏ, các cháu đừng có nhúc nhích lung tung mà.” Điều này khiến cho các nhân viên đằng sau các bé có chút bận rộn.

Nhưng cũng may Dương Dương lúc ở bên ngoài an phận hơn là ở nhà một chút xíu, đặc biệt là khi không có mẹ hoặc là Trình Trình.

Qua một hồi, thì nghe thấy chuông trên đỉnh phòng trang điểm vang lên: “Các bộ phận xin chú ý, cách thời gian ghi hình còn 5 phút nữa, xin mọi người chuẩn bị sẵn sàng.”

Dương Dương và Cửu Cửu ngồi ở trước gương, các bé cảm thấy tương đối hài lòng với sự sửa soạn đơn giản của các nhân viên làm cho mình.

Cậu nhóc nhảy xuống ghế, sau đó đỡ Cửu Cửu xuống. Hai anh em tay nắm tay đi theo người khác đi về phía studio.

Ở chỗ ra vào của cánh gà, đạo diễn Lương đang nói về những hạng mục cần chú ý với hai mươi mỹ nữ sắp lên sân khấu.

“Đạo diễn Lương, bọn cháu đến rồi.” Dương Dương nắm tay của Cửu Cửu, đi đến bên cạnh cô ta.

***

Hồi nãy mọi người đều đang căng thẳng chuẩn bị trước khi lên sân khấu, căn bản không chú ý đến Dương Dương và Cửu Cửu.

Bây giờ đột nhiên đối diện với hai đứa nhóc này, một số mỹ nữ cùng lên sân khấu lúc này mới chú ý thấy các bé.

Bọn họ lũ lượt vây xung quanh Dương Dương và Cửu Cửu.

“Anh bạn nhỏ, các cháu có phải đi nhầm chỗ rồi không?” Trong đó có một người hỏi Dương Dương.

Dương Dương thấy người hỏi cậu chính là nữ khách mời mà lúc nãy cậu đã chỉ cho Cửu Cửu nhìn ở trong phòng trang điểm.

“Bọn em không có đi nhầm, bọn em được dì đạo diễn mời đến đây.” Dương Dương ngẩng đầu nhìn cô ta, rất nghiêm túc mà trả lời.

“Ha ha, hoá ra các em là được mời đến à. Vậy cũng nên ngồi ở chỗ khán giả, sao lại đi đến cánh gà rồi. Hay là để chị đưa các em qua đó nha?”

“Bọn em không phải đến xem, mà là đến tham gia đó.” Dương Dương nói xong, còn ưỡn cơ thể nhỏ bé của mình lên.

Câu nói này khiến cho những người khác trong hiện trường cũng bị chọc đến cười: “Bọn chị là lần đầu nghe nói trẻ con đến tham gia chương trình xem mắt đó. Chỉ đáng tiếc tuổi của các em vẫn chưa đủ.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2194


Chương 2194

“Bọn em là đến đây giúp mẹ tìm ba mới đó…”

Vẫn chưa đợi Cửu Cửu nói xong, lúc này đạo diễn Lương vỗ vỗ tay nói: “Thời gian ghi hình đến rồi, chúng ta lên sân khấu đi.”

Thanh âm vừa dứt, chỉ nghe thấy studio vang lên âm nhạc mà Dương Dương rất quen thuộc.

Cùng với tiếng âm nhạc, đám mỹ nữ đi lên sân khấu.

Đợi đến khi bọn họ đều lên sân khấu rồi, ở cánh gà chỉ còn lại Dương Dương và Cửu Cửu.

“Dương Dương, Cửu Cửu các cháu theo dì lên đi.” Đạo diễn Lương nói xong, một tay dắt theo Dương Dương, một tay dắt theo Cửu Cửu, đi lên sân khấu.

Đợi đến khi đi qua cửa lớn của đại sảnh studio, vào giây phút mở cửa ra, Dương Dương vốn dĩ đang điềm tĩnh lập tức trái tim liền nhảy lên đầy căng thẳng.

Đạo diễn Lương rõ ràng cảm nhận được sự run rẩy đến từ tay của cậu nhóc.

“Dương Dương, chúng ta không phải đang phát trực tiếp, nên không cần căng thẳng đâu. Dì cũng sẽ ở bên trong, nếu như xảy ra vấn đề gì thì dì sẽ kêu ngừng. Cửu Cửu, cháu cảm thấy thế nào?”

Cô ta quay đầu hỏi Cửu Cửu.

Có lẽ là bởi vì tuổi của bé vẫn còn quá nhỏ, lại cộng thêm có anh trai ở bên cạnh, nên bé không có biểu hiện ra sợ sệt gì, bé ngẩng đầu nhìn đạo diễn Lương lắc lắc đầu.

“Vậy chúng ta lên sân khấu đi.” Nói xong, ba người sải bước đi vào hiện trường ghi hình của .

Ánh đèn rực rỡ, âm nhạc thót tim và tiếng cổ vũ cuồng nhiệt từ khán đài giống hệt những gì được xem trên TV.

Sau khi các mỹ nữ vào vị trí, còn có một chỗ trống, khiến cho những người có mặt ở hiện trường cảm thấy có chút ngạc nhiên.

Cái chỗ trống ở trung ương đó viết tên của Cố Tịch Dao, thu hút lòng hiếu kỳ của mọi người.

Mãi đến khi đạo diễn dắt theo Dương Dương và Cửu Cửu lên sân khấu, đẩy bầu không khí của hiện trường lên cao trào.

Lúc này, ánh đèn và tất cả các máy quay đều tập trung lên người của hai đứa bé được dắt lên sân khấu.

Điều này cũng khiến MC có chút lúng túng khó hiểu, bởi vì từ khi bắt đầu anh ta chưa nhận được thông báo từ đạo diễn, rằng lần này ghi hình sẽ có trẻ con đến tham gia.

Cũng may, dựa vào kinh nghiệm dẫn chương trình nhiều năm của anh ta, đã che giấu đi sự lúng túng rất tốt.

“Yo! Đây là chuyện gì đây, hoá ra vị khách thần bí cuối cùng của chúng ta lại là hai đứa bé. Tuy đây là chương trình phục vụ cho người trưởng thành. Nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có những hành động gây bất ngờ, ví dụ như lần này. Vậy thì cho phép tôi được thay mặt tất cả khán giả, hỏi hai bạn nhỏ này, tại sao lại đến đây, mà không phải là ở studio ghi hình cho thiếu nhi ở bên cạnh?”

***

Dương Dương không có trực tiếp trả lời câu hỏi của MC, mà là nhìn anh ta nói: “Chú chính là MC của La Gia Gia đúng không, cháu là fan trung thành của chú đó, có thể cho cháu một chữ ký được không?”

Nói xong, cậu buông tay của đạo diễn Lương ra với vẻ mặt hưng phấn, chạy đến trước mặt của MC La.

Cái cảnh đột ngột này khiến MC La có chút luống cuống tay chân, nhưng cũng may kinh nghiệm của anh ta phong phú, lập tức quay đầu nói với các khán giả tại trường quay: “Mọi người nhìn xem, chương trình của chúng ta rất là được hoan nghênh bởi quần chúng nhân dân mà, cho dù là con nít cũng ‘tiếp nhận cái hại’ nữa.”

Thanh âm vừa dứt, bên dưới khán đài lập tức cười ồ lên.

MC La cúi đầu nhìn Dương Dương hỏi: “Ký tên cho cháu đương nhiên là được rồi, nhưng cháu cũng phải nói cho chú nghe tại sao cháu lại ở đây chứ?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2195


Chương 2195

Một tay Dương Dương chống nạnh: “Hay là ký tên cho cháu trước đi, nếu không sẽ bị chú đánh trống lảng đi nữa. Cháu nhớ mấy số trước cũng có một vị khách xin chú ký tên, đến khi kết thúc chương trình rồi mà chú cũng không có cho anh đó. Cháu không có ngốc như anh ấy đâu.”

Lúc này, lại khơi dậy một tràng cười từ bên dưới khán đài.

MC La thấy không bịp được Dương Dương cũng chỉ đành móc bút từ trong túi quần ra: “Ký tên cho cháu cũng được thôi, nhưng chú thấy cháu cũng không có giấy, cũng không có vở, phải ký ở đâu đây nhỉ?”

“Ở đây đi.” Dương Dương nói xong, liền xoè lòng bàn tay nhỏ của mình ra trước mặt anh ta.

MC La vừa ký tên, miệng cũng không nhàn rỗi qua: “Cháu xem, đây là lần đầu chú ký tên trên lòng bàn tay của người khác đó. Nhìn bàn tay nhỏ non nớt kìa, chú thật sự có chút không nỡ làm dơ.”

Dương Dương cố giả vờ ra vẻ thoải mái: “Không sao, không sao…cháu không chê dơ, nhưng chú làm tay cháu ngứa quá. Nhưng nói qua cũng phải nói lại, chữ của chú viết không được đẹp cho lắm, xêm xêm với trình độ của Ngô Tiểu Nhị đó.”

Câu nói này khiến MC La có chút khóc không được mà cười cũng không xong: “Thật xin lỗi, chú luôn viết chữ lên giấy, không có luyện trên lòng bàn tay của ai qua. Nhưng chú lại muốn hỏi, Ngô Tiểu Nhị mà cháu nói lúc nãy là ai thế?”

“Là tiểu đệ của cháu.” Dương Dương buột miệng nói ra.

“Ha, thật không ngờ, cháu còn là một lão đại nữa.” MC La nói xong còn cúi người với cậu nhóc một cái: “Thật đúng là thất kính thất kính. Được rồi, ký tên xong rồi, cháu cũng nên nói cho chú biết tại sao cháu lại đến đây rồi chứ?”

Dương Dương lấy tay về xem thử, gật gật đầu: “Cháu và em gái lần này tới là để tìm cho chúng cháu một người ba mới.”

“Chú đã làm nhiều số rồi, đại đa số là tìm một nửa kia cho mình, hôm nay là lần đầu chú nhìn thấy trẻ con đến tìm ba đó. Cháu có thể nói tại sao lại phải đến đây tìm ba không?” MC La cảm thấy có chút bất ngờ với câu trả lời của Dương Dương, cũng có chút cảm khái.

“Dì ơi, cháu muốn tìm anh trai.” Lúc này Cửu Cửu cũng buông tay đạo diễn Lương ra, sau khi nói với cô ta một câu, liền chạy đến trước mặt MC La.

Thực ra anh ta cũng đã chú ý đến Cửu Cửu từ lâu, anh ta mỉm cười một cái: “Em gái nhỏ, hay là, cháu nói một chút xem tại sao lại phải tìm ba ở chỗ này?”

Cửu Cửu lập tức nhớ đến lời mà hôm qua Dương Dương dạy cho bé: “Ba cháu vừa già vừa xấu xa, cháu tìm người yêu dùm cho mẹ, đá ổng đi.”

Câu nói này khiến cho trán MC La lập tức xuất hiện hắc tuyến: “Hở? Cho nên cháu muốn bán đứng ba cháu?”

Dương Dương và Cửu Cửu cùng gật đầu, sau đó đồng thanh nói: “Không sai, nếu không thật lòng thì biến!”

Lời này vừa tuôn ra, đã khơi dậy một tràng tiếng xuýt xoa, sau đó là một tiếng vỗ tay như sấm dền.

“Anh bạn nhỏ, chú rất hứng thú với người cha mà các cháu nói, không biết anh ta tên là gì?”

***

Khi MC hỏi Dương Dương về tên của ba, sắc mặt cậu nhóc lập tức thay đổi.

“Sao cháu hởm biết chương trình của các chú lại có khâu mua một tặng một thế?”

“Mua một tặng một?” MC có chút bối rối.

“Phải đó, chúng cháu đến tìm ba mới, sao lại hỏi tên của ba nữa. Không lẽ còn muốn tìm cho chúng cháu một người mẹ mới sao?” Dương Dương truy hỏi.

“Cái này…” MC lập tức có chút nghẹn lời, đồng thời cũng khơi dậy một trận cười ồ của khán giản, và một tràng pháo tay kịch liệt.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2196


Chương 2196

Nhưng dù sao vị MC này cũng đã chinh triến nhiều trận rồi, anh ta rất nhanh đã nghĩ ra một lời nói khéo: “Anh bạn nhỏ. Chú sở dĩ hỏi tên của ba cháu, đó cũng là bởi vì từ ngôn từ của các cháu lúc nãy có thể nhìn ra được, các cháu cũng vốn không thích người cha tiền nhiệm của các cháu, hơn nữa anh ta nhất định cũng không đối xử tốt với mẹ của các cháu. Chuyên mục phục vụ cuộc sống này của bọn chú, không chỉ giúp đỡ những kẻ yếu thế. Đồng thời còn đả kích những kẻ bắt nạt người yếu thế nữa, khiến cho bọn họ ngoại trừ chịu sự khiển trách của lương tâm ra thì còn phải chịu sự khiển trách của xã hội nữa.”

Lần này, lại đổi thành Dương Dương cau mày, cậu nhóc thực ra cũng không có quá nhiều thành kiến với Bắc Minh Quân. Đặc biệt là trong phương diện cuộc sống của mình, chưa hề có chút đối xử tệ nào với mình.

MC nhìn ra được Dương Dương đang do dự, liền vươn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai nhỏ của cậu nhóc, lời lẽ nghiêm chỉnh mà nói: “Anh bạn nhỏ, có phải cháu lo sau khi phát lên TV thì ba của các cháu sẽ gây bất lợi cho các cháu và mẹ các cháu không? Chú có thể bảo đảm với các cháu, bọn chú có dư luận xã hội mạnh mẽ, nếu như anh ta dám gây bất lợi cho mẹ con các cháu thì bọn chú cũng sẽ không để cho anh ta sống yên ổn đâu.”

Dương Dương nhướng mày, sau đó cúi đầu, một chân vẽ vòng tròn: “Thực ra cháu không lo lắng là sau khi nói tên ra thì ông ấy sẽ làm gì bọn cháu. Chỉ là….”

“Chỉ là cái gì? Nếu đã không thể gây uy h**p gì cho các cháu, vậy tại sao lại không nói ra? Ồ! Chú biết rồi, nhất định là bởi vì các cháu đối với anh ta vẫn còn tồn tại một phần hiếu thảo, thật đúng là hiếm thấy. Nếu các bé đã thật sự không muốn nói, vậy chúng ta cũng không miễn cưỡng các bé nữa.” MC nói xong, khom lưng xuống, thấp giọng nói vài câu ở bên tai Dương Dương: “Anh bạn nhỏ, cháu có thể nhỏ tiếng nói cho chú biết ba cháu là ai không. Nhưng cháu có thể yên tâm, bây giờ những người khác đều không nghe được đối thoại giữa chúng ta đâu.”

Dương Dương vốn không phải là xuất phát từ lòng hiếu thuận gì, mà là cậu nhóc nhanh chóng nhớ ra Cửu Cửu vẫn còn ở đây, nếu như cậu nhóc nói ra tên của ba, lỡ như em gái vẫn còn ám ảnh tâm lý với ba thì làm sao bây giờ.

Đây không phải là mất mặt trước đám đông sao, sau này em gái còn phải thường xuyên bị người ta chê cười nữa.

Dương Dương lúc này vẫn nghĩ đến cho Cửu Cửu đầu tiên.

Nhưng lúc này, khi MC lấy micro ra nhỏ tiếng hỏi mình, Dương Dương cảm thấy Cửu Cửu hẳn sẽ không nghe thấy đâu.

Bé sáp lại gần tai của MC chút nữa, sau đó thấp giọng nói: “Ba của bọn cháu tên là Bắc-Minh-Quân.”

Ba chữ này vừa thốt ra, chỉ thấy mặt của MC lập tức trở nên xám ngắt, cơ thể cũng hoá đá theo.

Cả người khom lưng, đông cứng ở đó.

Vài giây sau anh ta mới tỉnh lại, quay đầu lại nhìn về đứa bé ở trước mặt này, trong ánh mắt của anh ta dường như còn lộ ra một tia thần sắc sợ sệt.

Có lẽ có đánh chết anh ta cũng không ngờ được, hai đứa bé mà đạo diễn tìm tới lại có bối cảnh thâm như vậy.

***

Danh tiếng của Bắc Minh Quân không những ảnh hưởng trên thương nghiệp, mà gần như còn vang dội trên cả giai cấp quản lý cao cấp của thành phố A nữa.

Điều khiến MC vạn lần không hề nghĩ đến, hai đứa trẻ đứng ở trước mặt mình này lại là con của Bắc Minh Quân.

Điều khiến anh ta càng không thể tin được, chính là mục đích mà hai đứa bé này đến đây hôm nay là muốn ‘bán đứng’ Bắc Minh Quân.

Phải biết, có bao nhiêu người có nằm mơ cũng muốn được bắt quàng làm họ với một đại nhân vật như Bắc Minh Quân, cho dù là nâng giày cho anh.

“Chú, chú sao thế?” Dương Dương nhìn thấy MC có chút khác với khi nãy, như là bị gì đó làm hoảng sợ rồi vậy.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2197


Chương 2197

MC nở nụ cười cứng đờ với Dương Dương: “Không, không có gì. Chúng ta bắt đầu ghi hình đi.”

Nói xong, anh ta chậm rãi đứng thẳng người dậy.

Cũng may anh ta là một MC tương đối có kinh nghiệm sân khấu, trong khoảng thời gian rất ngắn đã điều chỉnh xong cảm xúc của mình, sau đó quơ tay lớn tiếng nói: “Hoan nghênh mọi người đến với trường quay , chương trình của chúng ta bây giờ bắt đầu…”

Tiếp đó là tiếng nhạc vang lên, đạo diễn cũng nhân lúc đưa Dương Dương và Cửu Cửu đến chỗ trống dành cho Cố Tịch Dao.

Đám khán giá dường như không phát giác ra lúc nãy có gì đó không ổn, cũng máu huyết sôi sục theo tiếng nhạc vang lên.

Quá trình quay vốn dĩ chỉ hơn 1 tiếng, với vị MC này mà nói, giống như là qua một năm vậy.

Trong quá trình, người ở hiện trường cũng sẽ thỉnh thoảng bị hai đứa bé này chọc cười ồ lên, bầu không khí ở hiện trường cũng trở nên sống động vui nhộn hơn trước đây rất nhiều.

Nhưng trái tim của MC luôn bị hai vị cậu chủ nhỏ và cô chủ nhỏ nhà Bắc Minh trên sân khấu này làm cho thon thót.

Bởi vì ở toàn trường quay, bao gồm cả đạo diễn, cũng chỉ có mình anh ta biết thân phận thật sự của hai đứa nhóc này mà thôi.

Nhìn những tương tác cực tốt của các nữ khách mời với những nam khách mời lần lượt lên sân khấu.

Tuy hai đứa bé tương tác với các nam khách mời không tệ, thậm chí còn giữ đèn cho bọn họ đến cuối cùng.

Nhưng mấy nam khách mời đó với các bé cũng chỉ như người lớn chơi với con nít mà thôi, căn bản không có thật sự để trong lòng, mà lần lượt nắm tay với các nữ khách mời khác.

Nhìn thấy bọn họ từng đôi từng đôi ra đi, Dương Dương và Cửu Cửu trông cũng không có tinh thần như lúc mới đến nữa, trông có chút nhụt chí.

MC thỉnh thoảng an ủi các bé, vừa âm thầm cảm thấy may mắn trong lòng. Đó là bởi vì chỉ có như vậy mới không đắc tội với Bắc Minh Quân.

Bởi vì ai cũng không thể nào khoan dung khi con của mình ‘bán đứng’ mình, đưa bà xã của mình sà vào lòng người đàn ông khác cả, thế thì có khác gì bị cắm sừng chứ.

Càng huống hồ là Bắc Minh Quân nữa, nếu như làm anh tức giận rồi thì cả đài truyền hình đến cả mình cũng sẽ không có kết quả tốt đâu.

Lần ghi hình hơn 1 tiếng đồng hồ cuối cùng đã kết thúc rồi, có lẽ là vì có hai đứa bé này nên bầu không khí của cả chương trình tốt hơn trước rất nhiều, hơn nữa tỉ suất thành công cũng cao hơn mấy lần.

*

Phòng trang điểm.

MC cầm lấy 2 lon nước ngọt đặt đến trước mặt hai đứa bé: “Hôm nay các cháu biểu hiện trên sân khấu rất tốt. Nhưng chú nhìn ra các cháu vốn không vui.”

Dương Dương khoanh tay trước ngực, bĩu môi nói: “Đương nhiên bọn cháu không vui rồi, chú thấy đó, hôm nay có mấy nam khách mời mà bọn cháu nhìn trúng đều dắt tay người ta đi hết rồi. Cứ như vậy thì khi nào bọn cháu mới có thể tìm được ba mới chứ?”

“Chuyện này phải dựa vào duyên phận nữa, các cháu có nghe qua câu ‘dục tốc thì bất đạt’ chưa?”

Dương Dương và Cửu Cửu không hẹn mà cùng lắc đầu.

***

MC nhìn hai đứa nhóc trước mặt, bất lực mà cười cười: “Ý của câu này chính là, đừng có cố gắng đi theo đuổi kết quả, như vậy thì sẽ ngược lại khiến ta không đạt được mục đích. Các cháu bây giờ còn nhỏ, hàm nghĩa bên trong vẫn chưa hiểu lắm, nhưng chú tin đợi các cháu lớn hơn chút nữa thì sẽ hiểu thôi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2198


Chương 2198

Dương Dương gật đầu như hiểu mà cũng như không hiểu, sau đó hỏi: “Vậy ngày mai khi nào bọn cháu đến ghi hình thế?”

“Ngày mai?” MC sững sờ.

“Phải đó, chương trình của các chú không phải là phát sóng hai ngày liên tục sao, hôm nay nếu như phát sóng vào ngày mai thì ngày mốt phải là ghi hình vào ngày mai rồi.” Dương Dương rất nghiêm túc mà nói.

MC nghe thấy lời này, thần sắc khẽ cứng đờ lại, anh ta không muốn giữ hai đứa bé tinh linh này lại nữa, nếu không sớm muộn cũng sẽ bất lợi cho mình.

Anh ta khẽ mỉm cười: “Anh bạn nhỏ, xét thấy tình hình của các cháu khá đặc thù, cho nên bọn chú chỉ có thể ghi hình cho các cháu một lần. Nhưng cháu yên tâm, bọn chú sẽ xen kẽ thông tin của mẹ cháu vào trong chương trình. Hơn nữa, nếu như bọn chú nhận được thông tin có người muốn qua lại với mẹ của cháu thì sẽ lập tức thông báo cho các cháu có được không?”

Dương Dương dù sao cũng là một đứa bé, tương đối dễ bị bịp. Cậu nhóc gật đầu: “Vậy được, có tin tức gì thì các chú phải thông báo ngay cho bọn cháu đó.”

MC thấy chuyện đã đại công cáo thành rồi, trong lòng thầm vui mừng, sau đó liên tục gật đầu nói: “Được được, các cháu yên tâm đi. Chú sẽ không gạt các cháu đâu.”

Nói xong, vội vàng vươn tay gọi một nhân viên đài truyền hình, bảo anh ta phụ trách đưa Dương Dương và Cửu Cửu về.

Thấy hai đứa nhỏ bị đưa đi rồi, MC cuối cùng cũng thở phào ra một hơi.

Lúc này, sau khi đạo diễn chuyên mục sắp xếp xong công việc ngày mai cho các nhân viên thì hứng khởi tìm đến MC: “Hôm nay hiệu quả ghi hình vô cùng tốt, tương tác giữa anh và các bé đã tăng thêm không ít điểm sáng cho chương trình. Ngày mai phải tiếp tục cố gắng đó.”

Nói đến đây, đạo diễn lại nhìn xung quanh một vòng: “Ủa? Hai đứa bé đó sao không thấy đâu rồi?”

MC lúc này nghiêm túc nói: “Cô còn muốn để hai đứa bé đó tiếp tục ghi hình cho chương trình sao? Đạo diễn như cô làm ăn kiểu gì vậy, cho dù đã gây hoạ rồi mà cô cũng không biết là có chuyện gì nữa.”

Đạo diễn Lương bị nói có chút khó hiểu: “Tôi là đạo diễn của chuyên mục này, không cần anh ở đây chỉ trích tôi. Hơn nữa, tôi chẳng qua chỉ là cho hai đứa bé đến tham gia chương trình thôi, có thể gây được hoạ gì, không lẽ bên trên ban lệnh cấm con nít không được đến tham gia sao?”

“Cô biết thân phận và lai lịch của hai đứa bé đó không?” MC hỏi ngược lại.

Điều này khiến cho đạo diễn Lương lờ mờ: “Bọn chúng không phải chỉ đến tìm bạn trai cho mẹ bọn chúng thôi sao?” Nói đến đây, cô ta đột nhiên nhớ ra gì đó: “Đúng rồi, khi chương trình bắt đầu, anh hỏi ba của các bé là ai, bọn chúng không có trả lời. Nhưng tôi chú ý thấy anh và cậu bé trai đó có nhỏ tiếng nói vài câu, có phải cậu bé đã nói gì với anh rồi không?”

MC gật gật đầu: “Không sai, cậu bé đó đã nhỏ tiếng nói cho tôi biết ba của chúng nó là ai. Cũng chính vì vậy, tôi quyết định sau khi ghi hình xong số này, số sau không cho chúng đến nữa.”

Nói xong, anh ta sáp đến bên cạnh của đạo diễn Lương, nhìn xem xung quanh không có ai, sau đó nhỏ tiếng nói: “Ba của chúng nó chính là Bắc Minh Quân.”

Lời vừa tuôn ra, cũng khiến cho đạo diễn Lương hoảng sợ run rẩy toàn thân.

***

Phẩm Hoan Biệt Uyển.

Anna và Lạc Kiều đang ngồi trong phòng khách trò chuyện, còn thỉnh thoảng ngước mắt lên nhìn đồng hồ trên tường.

Dương Dương và Cửu Cửu đã ra ngoài cả nửa ngày rồi, từ đầu đến cuối không có nhận được chút tin tức gì từ các bé.

Trình Trình ngoại trừ xuống đây một chuyến lúc ăn cơm trưa thì luôn ở trên gác xép. Hình như bé đã phát hiện ra gì đó trong video rồi.

“Ding dong…” Chuông cửa vang lên.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2199


Chương 2199

Chỗ này không có khách nào đến thăm cả, ra ra vào vào cũng đều là người quen.

Anna và Lạc Kiều đối mắt nhìn nhau một cái, sau đó cô ta đứng dậy đi về phía cửa: “Nhất định là Dương Dương và Cửu Cửu về rồi.”

Quả nhiên, khi cô ta mở cửa ra, chỉ thấy Dương Dương và Cửu Cửu đang đứng ở cửa. Ở sau các bé còn có một người đàn ông khoảng 30 tuổi, tay anh ta đang xách hai cái túi giấy màu đỏ.

“Chào cô, tôi là nhân viên của đài truyền hình, đưa hai bạn nhỏ này về nhà.” Người đàn ông lịch sự mỉm cười với Anna một cái.

Anna cũng mỉm cười đáp lại: “Thật làm phiền anh quá, có muốn vào trong ngồi nghỉ ngơi một chút không?”

Người đàn ông đưa túi giấy vào tay Anna: “Nếu hai bạn nhỏ này đã tới nhà rồi thì nhiệm vụ của tôi cũng coi như đã hoàn thành. Đây là quà tặng của đài cho các bé, tôi còn rất nhiều chuyện phải làm, không quấy rầy nữa.” Nói xong, anh ta quay người rời đi.

Sau khi Dương Dương và Cửu Cửu vẫy tay tạm biệt người đàn ông xong thì đi vào trong nhà.

Lạc Kiều nhìn thấy các bé về rồi, lập tức lên tinh thần: “Yo, đại minh tinh của chúng ta về rồi. Lần đầu tiên lên TV cảm thấy thế nào?”

Cơ thể nhỏ bé của Dương Dương ngã trên chiếc ghế sofa mềm mại, bộ dạng không nghiêm túc: “Hôm nay là ghi hình chương trình, chắc mai sẽ phát trên TV đó. Cụ thể cảm giác thế nào…cũng tạm, không khác gì lắm với lúc cháu diễn kịch sân khấu.”

Lạc Kiều nhìn bộ dạng của cậu nhóc, bĩu bĩu môi: “Còn chưa nổi tiếng nữa mà đã làm giá minh tinh trước rồi.” Nói xong cô lại kêu Cửu Cửu đến bên cạnh mình: “Cục cưng nhỏ, lên TV vui không cháu?”

Cửu Cửu ngoảnh khuôn mặt nhỏ nhìn qua, hình như không quá hài lòng với chuyện lần này: “Dì Lạc Kiều, chúng cháu đã giữ đèn cho vài chú soái ca rồi, nhưng cuối cùng bọn họ lại nắm tay những chị gái khác đi. Cứ như vậy thì chúng cháu phải đợi đến khi nào mới có thể tìm được một ba mới chứ.”

Lạc Kiều vừa nghe liền lập tức đã hiểu nguyên nhân trong đó, cô cười xoa xoa cái đầu nhỏ của Cửu Cửu an ủi bé: “Các cháu khoan hẵng vội, sau này vẫn còn cơ hội mà. Bọn họ không có nắm tay thành công, không phải cũng vẫn còn cơ hội sao, đợi ngày mai ghi hình, có lẽ sẽ có người thích hợp đó.”

“Sẽ không có cơ hội nữa đâu, sau khi bọn cháu xuống sân khấu thì chú MC nói ngày mai không sắp xếp bọn cháu lên sân khấu nữa. Nhưng mà chú ấy còn nói sẽ phát thông tin về mẹ. Đợi đến khi có tin tức gì sẽ thông báo cho chúng cháu.” Dương Dương thuận miệng đáp lời.

“Không đi ghi hình cũng tốt, ngày mai cũng không cần chạy qua đó nữa. Bụng của các cháu có phải đói rồi không, dì mới làm xong chút điểm tâm, có muốn nếm thử chút không hả?” Anna nói xong, thì lấy một cái đĩa nhỏ từ trong tủ lạnh ra, bên trên đặt vài miếng bánh kem khiến người ta nhìn là ch** n**c miếng, đặt trên bàn cà phê trước ghế sofa.

Thấy có đồ ăn, Dương Dương cuối cùng cũng lên tinh thần, vươn tay bóc một miếng nhét vào miệng. Sau đó còn tán dương không ngớt miệng: “Vẫn là bánh kem dì Anna làm ngon nhất, cơm hộp trong đài truyền hình không so được.”

***

Lạc Kiều thấy bộ dạng của Dương Dương thì không nhịn được cười: “Ê ê, cháu ăn chậm thôi, không ai dành với các cháu đâu.”

Lúc này, Cửu Cửu cũng sáp tới, xem ra bé đói rồi.

*

Khi các bé đang ăn nhồm nhoàm thì Bắc Minh Quân trong sở cảnh sát đang thảnh thơi xem báo ngày hôm đó.

Không thể phủ nhận, bây giờ anh ở đây, ngoại trừ không có tự do ra vào thì vẫn rất là tự tại, hoặc là nói là rất thảnh thơi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2200-2201


Chương 2200

Nhưng rất nhanh, có lẽ anh sẽ không thảnh thơi được nữa.

“Cốc cốc…” Sau khi cửa bị gõ hai cái, một cảnh sát từ ngoài đi vào.

“Ngài Bắc Minh, có người đến gặp ngài.”

Mi tâm Bắc Minh Quân khẽ nhíu lại, lúc này còn ai đến gặp mình chứ? Trước khi mình vào đây không có nhiều người đến gặp mình như vậy.

Thậm chí Sở Dung Triết và Bạch Điệp Quý không có liên hệ nhiều cũng đến gặp mình qua.

“Mời bọn họ vào đi.”

Có được sự cho phép của Bắc Minh Quân, cảnh sát quay người đi ra ngoài.

Không lâu sau, hai bóng ảnh già nua xuất hiện ở trước mặt Bắc Minh Quân.

Bắc Minh Quân nhìn thấy bọn họ, không khỏi khẽ nhướng mày: “Sao các người lại đến?”

“Tục ngữ nói: không có bức tường nào không có gió lùa. Thân là bạn hợp tác chiến lược, tôi đương nhiên phải càng thêm quan tâm đến nhất cử nhất động của cậu. Hôm nay đến là để thăm cậu, để đánh giá xem giữa hai tập đoàn chúng ta còn có bao nhiêu chỗ có thể hợp tác.” Người nói chính là Mạc Cẩm Thành.

Ông ta biết rõ tính khí của Bắc Minh Quân, nếu như nói là chuyên môn đến thăm anh, an ủi anh. Có lẽ anh sẽ không lĩnh tình. Bởi vì anh không muốn người bên cạnh nhìn mình với ánh mắt đồng cảm.

Quả nhiên vừa tuôn lời này ra, cảm xúc của Bắc Minh Quân đích thực đã dịu lại một chút: “Ông Mạc, điểm này ông cứ yên tâm. Tuy tôi ở đây, nhưng cả Bắc Minh Thị vẫn vận hành vô cùng ổn định. Tôi đã phái hai người có năng lực làm việc rất mạnh thay tôi quản lý Bắc Minh Thị rồi.”

Mạc Cẩm Thành gật đầu: “Nếu Tổng giám đốc Bắc Minh đã sắp xếp xong rồi vậy tôi cũng yên tâm tiếp tục hợp tác với các người. Được rồi, bây giờ chuyện công của chúng ta đã nói xong, vậy chúng ta cũng nên nói chuyện riêng rồi.”

“Chuyện riêng?” Ánh mắt của Bắc Minh Quân lập tức chuyển sang Dư Như Khiết đứng đằng sau Mạc Cẩm Thành.

Mạc Cẩm Thành nói tiếp: “Chúng tôi biết cậu nhất định bị oan, hơn nữa chúng tôi cũng biết, cậu là vì chịu liên lụy…”

“Tôi không có chịu liên lụy của ai, nếu như lần này hai người đến là vì xin lỗi hoặc là vì điều gì khác, vậy thì bây giờ mời về cho.” Còn chưa đợi Mạc Cẩm Thành nói xong, Bắc Minh Quân đã cướp lời, nhìn ra được cảm xúc của anh cũng không tốt lắm.

Lúc này, Dư Như Khiết cuối cùng không nhịn được mà mở miệng rồi: “Quân, con có phải đang oán hận mẹ hại con thành như này không. Tuy cả sự việc mẹ bây giờ cũng không thể cho con một câu trả lời hoàn chỉnh, nhưng điều mẹ muốn nói với con là mẹ trước giờ không có ý muốn hại con hoặc Lục Lộ.”

Dư Như Khiết nói đến đây, mắt tran chứa nước mắt nhìn sang Mạc Cẩm Thành, giống như hạ một quyết tâm: “Quân, chuyện này tổng thể nói ra đều là vì mẹ mà ra, vậy thì cũng nên do mẹ gánh lấy tội danh này mới là tốt nhất.” Nói xong, bà ta xoay người đi ra ngoài cửa.

“Như Khiết, em muốn đi đâu?” Mạc Cẩm Thành có hơi bất ngờ, ông ta vội vàng đi nhanh vài bước cản đường đi của bà ta, sau đó một tay ôm chặt bà ta vào trong lòng: “Em là muốn đến chỗ cảnh sát thừa nhận tất cả sự việc đều là em làm sao?”

***

Cơ thể của Dư Như Khiết đang không ngừng run rẩy, bà ta ngẩng đầu nhìn Mạc Cẩm Thành, hai hàng nước mắt chảy qua gò má của bà ta, nhỏ lên người ông ta.

“Như Khiết, em làm như thế tưởng rằng sẽ giúp Quân, nhưng thật sự cái gì cũng không giúp được nó. Chúng ta đều tin tưởng Quân sẽ không làm gì với Lục Lộ. Giống như thế, chúng tôi cũng sẽ không tin chuyện này cũng là do em làm.” Mạc Cẩm Thành không muốn thấy nhất chính là kiểu ánh mắt bất lực lúc này của Dư Như Khiết.

“Nói không sai, bà cho dù vào đó, cũng chưa chắc có thể rửa sạch tội danh cho tôi, làm không tốt còn khiến tôi mang thêm tội. Tôi không muốn khi vừa quên đi những chuyện không vui vẻ trước kia giữa tôi với bà thì bà lại tạo thêm những ký ức không vui mới cho tôi nữa.” Bắc Minh Quân từ trên sô pha đứng dậy, đi đến bên cạnh Dư Như Khiết và Mạc Cẩm Thành, lạnh lùng nói.

Chương 2201

Nguồn thiếu chương.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2202


Chương 2202

Trình Trình lúc này ấn nút tạm thời video, sau đó cơ thể dựa vào lưng ghế, hai tay không ngừng dụi mắt: “Vẫn chưa có tiến triển gì. Anh cảm thấy chúng ta giống như đang rơi vào hiểu lầm. Chuyện này liệu có phải như thế này: ba sau khi đưa hộp cơm cho bà ngoại thì rời khỏi rồi, trong khoảng thời gian này liệu có ai động tay động chân không?”

Dương Dương đối với sự giải thích này hoàn toàn không thể đồng tình, cậu nhóc lắc cái đầu nhỏ nói: “Anh không phải luôn rất thông minh sao, thế nào lại phạm một hiểu lầm như thế. Anh có từng nghĩ dựa theo cách nói của anh, vậy thì ai có thù với bà ngoại, hơn nữa còn có thể sau khi ba rời đi chạy đến phòng bệnh hạ độc? Suy đoán này hoàn toàn không thành lập. Em thấy anh vẫn là nghỉ ngơi một lát trước đi, em giúp anh xem.”

Trình Trình suy nghĩ một lát, cách nói của Dương Dương quả thật không sai. Cậu nhóc đứng dậy, vặn người, sau đó hỏi Dương Dương: “Tình trạng ghi hình của các em như thế nào, anh thấy trạng thái tinh thần của em hình như cũng không phải quá tốt.”

Nhắc đến chuyện này, Dương Dương thở dài: “Đừng nhắc nữa.” Nói rồi, cậu nhóc nói đơn giản một lượt chuyện ghi hình cho Trình Trình, cuối cùng nói một câu: “Em thấy cũng đừng mong đợi vào ‘duyên phận phi thường’.”

“Anh nói đúng không, chuyện này khó thành. Mẹ không có đi, bọn họ thấy các em là trẻ con, căn bản sẽ không có hứng thú và ý định gì đâu. Có điều như thế cũng tốt, cắt đứt suy nghĩ này của em.” Trình Trình nói xong, ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, hơi ngả người trên đó, cậu nhóc muốn thả lỏng một chút.

Dương Dương quay sang liếc nhìn Trình Trình, những lời mà anh trai nói cũng có đạo lý, thế giới của người lớn không dung nhập hai đứa trẻ, xem ra chuyện này là mình quá mơ tưởng rồi.

Cậu nhóc đưa mắt nhìn sang hình ảnh đã tạm dừng trên màn hình máy tính, cậu nhóc cầm con chuột, kích nhẹ vào nút phát video.

Thật ra đối với chuyện xem băng ghi hình, Dương Dương sớm đã cảm thấy buồn chán và ngán ngẩm. Có điều cậu nhóc cứ có cảm giác thấp thoáng bà nội kế tồn tại vấn đề, nhưng vấn đề này nằm ở đâu chứ?

Tay của cậu nhóc động nhẹ, con trỏ chuột kích vào nút tua nhanh, chỉ thấy tốc độ người trong hình tăng nhanh không ít.

Dương Dương sợ Trình Trình phát hiện, cậu nhóc lập tức ấn tạm dừng, lúc này, trên màn hình máy tính hiện ra hình ảnh khiến cậu nhóc sững người ra đó.

Hình ảnh dừng lại là ở trong phòng ngủ của Giang Tuệ Tâm, chỉ thấy trên bàn của bà ta để thứ gì đó đen xì, mà thứ này trước giờ chưa từng xuất hiện ở trong phòng của bà ta.

***

Dương Dương nhíu mày, tự nói với mình: “Hửm? Đây rốt cuộc là thứ gì, hình như trước giờ chưa từng nhìn thấy.”

Trình Trình nằm ở một bên trên giường, trong cái đầu nhỏ của cậu nhóc cũng nhanh chóng chuyển động, gần một ngày không có thu hoạch được gì, khiến cậu nhóc cảm thấy có hơi bất lực muốn buông tay.

Cậu nhóc sau khi đột nhiên nghe thấy Dương Dương tự nói với chính mình thì lập tức từ trên giường ngồi dậy, sau đó nhìn bên cạnh Dương Dương, nhìn chằm chằm vào màn hình: “Em đã phát hiện điều gì?”

“Chính là thứ này, trước đây chưa từng nhìn thấy.” Dương Dương chỉ tay vào màn hình cho Trình Trình nhìn.

Ở trên bàn dưới bệ cửa sổ, một thứ màu đen để ở trên.

“Nhìn giống một cái nồi.” Dương Dương nói.

Dương Dương xác định thật kỹ, sau đó gật đầu: “Không sai, chính là một cái nồi.”

Dương Dương càng thêm nghi ngờ: “Trong phòng ngủ của bà sao lại có thứ này?” Cậu nhóc bỗng ngộ ra, nói: “Ồ! Em biết rồi, nhất định là bà giấu chúng ta tự làm, lén ăn đồ ngon.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2203


Chương 2203

Trình Trình liếc nhìn Dương Dương mà khinh thường: “Em nếu như lén ăn đồ ngon gì đó anh ngược lại còn tin, nhưng bà nội sao lại làm chuyện như thế. Với cả, có gì ngon mà không gọi chúng ta cùng ăn chứ.”

“Lòng người, em trước giờ chưa từng giấu anh mà lén ăn đồ ngon gì đó. Em đều luôn quang minh chính đại ăn. Vậy anh nói, cái nồi này để ở đó rốt cuộc dùng để làm gì?” Dương Dương thật sự không nghĩ ra cái gì khác hợp lý hơn lý do này.

Trình Trình nhìn thời gian trên video, sau đó hỏi Dương Dương: “Em có phải ấn nút tua nhanh rồi không?”

Dương Dương nhìn, động tác nhỏ của mình bị phát hiện rồi, cho nên vội vàng cười hì hì nói: “He he, vẫn bị anh phát hiện rồi. Em vốn dĩ muốn giúp anh, nhưng xem video phát chậm quá cho nên chỉnh nhanh một chút.”

“Này, em muốn giúp thì ngoan ngoãn giúp có được không, đừng có giở chút thông minh vặt đó. May mà hình ảnh dừng ở đây, nếu như bỏ lỡ đoạn này, hậu quả em đã từng nghĩ chưa, oan tình của ba rất có khả năng mãi mãi cũng không rửa sạch được.” Trình Trình nói xong thì chỉnh quay ngược lại đoạn video, sau đó bắt đầu chú tâm xem tiến triển từ hình ảnh bên trên đó.

Hơn nửa tiếng sau, biểu cảm của Trình Trình và Dương Dương đều trở nên ngưng trọng.

Lúc này, Anna đi đến gọi bọn chúng: “Hai đứa, mẹ của hai cháu về rồi, mau xuống đi.”

Dương Dương vừa nghe mẹ đã trở về, cậu nhóc chạy đến trước mặt Anna, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Dì không có nói chuyện hôm nay cho mẹ cháu chứ?”

Anna khẽ mỉm cười: “Cháu yên tâm đi, chuyện này, người trong nhà này đều sẽ không nói cho mẹ cháu.”

Dương Dương nghe vậy, lúc này mới coi như bỏ được tảng đá xuống. Nếu như hôm nay cậu nhóc khi ghi hình giúp mẹ tìm được một người như ý, vậy còn có thể đắc ý một chút.

Nhưng khi trở về tay trắng, vậy thì không có gì hay để nói rồi.

“Tục ngữ nói, không có bức tường nào không lọt gió. Cho dù chúng ta không nói, lẽ nào mẹ không xem TV hay sao, chuyện của các em sớm muộn sẽ bị mẹ biết được.” Lời của Trình Trình lúc này giống như một chậu nước lạnh dội lên đầu Dương Dương.

Có điều Dương Dương dường như có vài phần nắm chắc, cậu nhóc xua tay: “Yên tâm đi, đối với sự hiểu biết nhiều năm của em về mẹ, mẹ trước giờ sẽ không tốn thời gian xem chương trình xem mắt. Nếu hôm nay chúng em không có thu hoạch, vậy thì có thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì hết.”

***

Cố Tịch Dao hôm nay coi như hiếm có về nhà sớm một hôm.

Cô ôm Cửu Cửu vào trong lòng, cưng chiều thơm một cái vào gương mặt nhỏ của cô bé: “Cục cưng nhỏ, lúc mẹ không ở nhà có nhớ mẹ không?”

Hiếm khi thấy mẹ về sớm, Cửu Cửu đương nhiên rất vui rồi, cô ta cười khanh khách dùng hai cái tay nhỏ ôm chặt lấy cổ của Cố Tịch Dao: “Cửu Cửu đương nhiên nhớ mẹ rồi, muốn mẹ mỗi ngày đều ở bên cạnh con.”

“Sao thế, các anh không chơi với con sao?”

Cửu Cửu khẽ lắc đầu: “Anh Trình Trình chỉ biết ngồi trước máy tính xem phim, cùng anh Dương Dương chơi, anh ấy cứ làm ra một vài thứ cổ quái, chơi không vui.”

Lúc này, Trình Trình và Dương Dương từ trong thang máy chạy ra: “Mẹ…”

Cố Tịch Dao nhìn hai con trai bảo bối: “Các con hôm nay có quậy phá không, có chọc dì Anna và dì Kiều Kiều tức giận không?”

Trình Trình và Dương Dương nhìn nhau, Dương Dương dẩu môi nói: “He he, mẹ, chúng con ở đây mẹ còn không yên tâm sao, không có gây ra chuyện gì cả. Không tin mẹ hỏi dì Anna đi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2204


Chương 2204

Cố Tịch Dao đưa tay, véo nhẹ cái mũi của Dương Dương: “Con nếu như có thể ngoan ngoãn thì mẹ phải thắp hương cảm tạ ông trời rồi. Vừa rồi cục cưng nhỏ ở trước mặt mẹ cáo trạng con rồi.”

Dương Dương nghe vậy, trái tim nhỏ bé đó của cậu nhóc hơi run. Ánh mắt cũng không khỏi nhìn Cửu Cửu, sau đó cố ra vẻ không có gì: “Mẹ, mẹ đổ oan cho con rồi. Ở trong nhà này, con cũng tính là anh trai tốt thương em gái nhất rồi. Trình Trình bình thường đều không thời gian chơi cùng em ấy, cũng chỉ có con cùng em ấy chơi những trò mà lứa tuổi này của con không nên chơi nữa.”

“Được rồi, mẹ biết rồi. Không biết con lại học ai biết biện hộ như thế. Mau đi rửa tay ra ăn cơm.”

*

Buổi tối, sau khi Cố Tịch Dao dỗ Cửu Cửu ngủ rồi thì đi lên gác xép, chỉ thấy Trình Trình và Dương Dương đều còn ngồi trước máy tính.

“Các con yêu, muộn như vậy rồi sao còn chưa đi ngủ.”

Dương Dương buông con chuột ra, hoạt động cổ của mình một chút: “Chúng con bây giờ là Sherlock Holmes.”

“Sherlock Holmes gì? Các con đang chơi game sao?” Cố Tịch Dao có hơi không hiểu Dương Dương nói là cái gì.

“Mẹ, là như thế này, chúng con cảm thấy ba nhất định là bị oan, vụ án của bà ngoại nhất định là có ẩn tình khác. Cho nên chúng con muốn giúp điều tra sự thật.” Trình Trình rất nghiêm túc giải thích.

Vừa nhắc đến chuyện này, vốn dĩ tâm trạng của Cố Tịch Dao có hơi thả lỏng, bỗng trùng xuống. Vừa nghĩ tới cái chết ngoài ý muốn của mẹ thì cô cũng không thể cười được nữa.

Đối với chuyện này, cô cũng không tin sẽ là Bắc Minh Quân làm, nhưng chứng cứ lại đều chỉ vào anh.

“Các bảo bối, mẹ thấy chuyện này các con vẫn là đừng tra nữa, có chú cảnh sát ở đó, chú ấy sẽ tra rõ ràng chuyện này. huống chi, các con đều không có đi đâu, tra thế nào được?

Trình Trình thấy cảm xúc của mẹ có hơi lạc lõng, cậu nhóc cũng cảm thấy nên nói vài chuyện cho mẹ thì tốt hơn: “Cái chết ngoài ý muốn của bà ngoại là vì ba đưa canh bổ cho bà có phải không?”

Cố Tịch Dao gật đầu.

“Mẹ, vậy mẹ có biết canh bổ mà ba đưa cho bà ngoại là từ đâu mà có không?”

Cố Tịch Dao hơi nhíu mày, cô lập tức hiểu ý trong lời của Trình Trình: “Ý của con là chỗ canh đó là người khác nấu?”

Trình Trình gật đầu: “Không sai, chỗ canh đó quả thật là một người khác nấu, hơn nữa người đó mẹ cũng biết.”

***

Cố Tịch Dao cảm thấy có hơi bất ngờ, lông mày của cô không khỏi nhíu lại.

“Ài ài, anh đừng chơi trò mờ ám với mẹ nữa, nói cho mẹ sự tình là như nào đi. Nếu không thì em nói.” Dương Dương nhìn dáng vẻ này của Trình Trình, bản thân có hơi mất kiên nhẫn, cậu nhóc thúc giục.

Trình Trình lúc này còn hơi do dự, có nên nói chuyện này cho mẹ không.

Một lúc sau, cậu nhóc đưa ra quyết định: “Mẹ, hãy tha thứ cho con, con bây giờ vẫn không thể nói toàn bộ sự việc cho mẹ được. Bởi vì còn có một vài chi tiết con cần kiểm chứng. Mẹ yên tâm, chúng con bây giờ đã nắm chắc, chứng minh được ba không có liên quan đến chuyện này, ba là bị oan.”

Cố Tịch Dao thấy con trai không nói thẳng, vậy thì cô cũng không cần thiết truy hỏi, cô tin con trai làm như thế nhất định có đạo lý của cậu bé.

Tính kỹ, cách thời gian ra tòa còn hai ngày, thời gian dành cho hai đứa con trai không phải quá nhiều.

Cô gật đầu: “Được. Các bảo bối, nếu chuyện này đã có manh mối, vậy cũng đừng quá vất vả. Vẫn còn thời gian một ngày.”

“Mẹ, mẹ hãy yên tâm, trong lòng chúng con có tính toán. Mẹ đi làm cả ngày, nhất định cũng rất mệt, nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2205


Chương 2205

Thấy mẹ rời khỏi rồi, Dương Dương có hơi không vui: “Này, anh thế nào không nói chuyện chúng ta biết cho mẹ? Anh không phải hy vọng nhất mẹ biết sự thật của chuyện này sao?”

“Anh rất muốn để mẹ biết sự thật, nhưng anh có hơi lo lắng, mẹ nếu như bây giờ biết được sự thật, khả năng sẽ có mặt bất lợi cho mẹ. Anh thà hy vọng mẹ biết muộn một chút.” Tâm trạng của Trình Trình lúc này quả thật có hơi mâu thuẫn.

Dương Dương cũng hiểu anh trai làm như thế cũng là vì muốn tốt cho mẹ, lông mày của cậu nhóc nhướn lên, nhìn Trình Trình nói: “Em trước đây cứ tưởng anh chẳng qua chỉ vì tốt cho ba, không ngờ trong chuyện này, anh cũng suy nghĩ cho mẹ không ít. Vậy chúng ta bây giờ còn cần tiếp tục tra nữa không? Chuyện này suy cho cùng đã dính tới bà nội kế. Em biết, thật ra kết quả như thế cũng không phải điều anh muốn nhìn thấy.”

Chuyện này quả thật khiến Trình Trình có hơi khó lòng lựa chọn, hai bên đều là người thân của mình. Từ tận đáy lòng, cậu nhóc không muốn bất kỳ bên nào xảy ra chuyện.

Cậu nhóc sau khi trầm tư một lúc, vẫn khó khăn đưa ra quyết định

Đêm đó, rất nhiều người đều không ngủ được. Nhưng, trong số bọn họ lại tăng thêm thành viên mới: Bắc Minh Quân, Cố Tịch Dao, Mạc Cẩm Thành, Dư Như Khiết, còn có Trình Trình và Dương Dương.

Trong lòng bọn họ đều nghĩ đến chuyện của mình, nhưng những chuyện này lại có liên quan nhau.

*

Trải qua một đêm không ngủ, Cố Tịch Dao sáng sớm vẫn vực dậy tinh thần đi làm. Có điều, cô không có lái xe của mình, mà để Hình Uy đưa cô đi.

Trình Trình và Dương Dương trong kỳ nghỉ, tự nhiên là ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới bò dậy từ trong chăn.

Đêm khuya không ngủ đối Bắc Minh Quân ngược lại không có ảnh hưởng gì, anh ở cục cảnh sát vẫn duy trì thói quen hằng ngày, cộng thêm tuy hành động của anh bị hạn chế, nhưng các phương diện khác vẫn tự do.

Anh đang ngồi trên sô pha, xem chương trình tài chính kinh tế địa phương.

Đây cũng là cách chú ý đến Bắc Minh Thị. Bởi vì nếu như Bắc Minh Thị có biến cố gì, đài này nhất định sẽ đưa tin.

Sau khi chiếu vài tin tức tài chính kinh tế thì bắt đầu chiếu quảng cáo.

Khi anh đang muốn cầm điều khiển đổi kênh, một chương trình quảng cáo lập tức thu hút được sự chú ý của anh.

Lông mày của anh hơi nhíu lại.

***

Bắc Minh Quân nhíu chặt mày nhìn chằm chằm vào màn hình TV, một đoạn thông điệp quảng cáo phát ra từ loa: “Con cái làm chủ, xem bọn trẻ ‘đốt’ ba mình như thế nào, dám lên sân khấu chỉ vì tìm một người bạn đời phù hợp cho mẹ. Tìm một người ba mới cho mình. Muốn biết biểu hiện của bọn trẻ như thế nào không, xin hãy theo dõi ‘Duyên phận phi thường’ của đài chúng tôi vào 12 giờ.”

Anh trước giờ sẽ không có hứng thú với chương trình như này, nhưng lại bị bóng người nhỏ nhắn xuất hiện trên màn hình thu hút ánh mắt.

Cậu nhóc trông có hơi đắc ý đó không phải là Dương Dương lúc nào cũng khiến anh đau đầu sao? Thằng nhóc này xuất hiện trong chương trình này, quả thật có hơi khiến người ta nghi hoặc.

Đợi đã! Anh lập tức nhớ lại đoạn review vừa mới nghe được: Cái gì mà ‘đốt cháy ba’? Gì mà ‘tìm một người bạn đời thích hợp cho mẹ’! Còn cả cái gì mà ‘tìm một người ba mới cho mình’…

Điều này khiến ánh mắt vốn dịu của anh lập tức lại trở nên lạnh lẽo, thậm chí so với trước càng thêm rét lạnh: “Ba ngược lại muốn xem thử con chuẩn bị muốn ‘đốt’ ba như thế nào.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2206


Chương 2206

Có điều vào lúc này, trong đầu của anh lại vụt qua một suy nghĩ. Anh vừa rồi hình như thấp thoáng nhìn thấy bên cạnh Dương Dương hình như còn có một đứa bé. Nhưng người đó không phải Trình Trình, hình như còn là một bé gái, nhỏ hơn cậu nhóc.

Đứa bé này là ai?

*

Khi Bắc Minh Quân xem đoạn giới thiệu trên TV vừa rồi, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Trong văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Bắc Minh Thị, đối diện với chồng chồng văn kiện ở trên bàn chờ phê duyệt, Cố Tịch Dao cảm thấy tâm tình có hơi không yên.

Chiếc bút trên tay đã mở, đợi ký tên lên văn kiện mà chần chừ không có hạ bút.

Ngồi ở đối diện, Hình Uy đang cúi đầu xử lý công việc của tập đoàn GT, dường như cảm nhận thấy căn phòng có hơi không bình thường lắm.

Anh ta ngẩng đầu liền nhìn thấy Cố Tịch Dao đang ngây người ở đó.

“Cô Cố? Có phải cơ thể có chỗ không thoải mái không, có cần tôi gọi xe đưa đi khám không?”

Cố Tịch Dao lúc này hoàn hồn lại, khẽ mỉm cười với Hình Uy: “Cảm ơn, không cần đâu. Tôi vừa rồi chẳng qua có hơi thất thần, có lẽ là vì tối qua nói chuyện với bọn trẻ đến hơi muộn, tôi đi pha ly cà phê, một lát là không sao rồi.”

Nói rồi, cô cầm chiếc cốc đi đến phòng trà nước.

*

Biệt uyển Phẩm Hoan, trong biệt thự nhỏ của Hình Uy và Lạc Kiều, đang là một cảnh tượng náo nhiệt.

Dương Dương đang chỉ vào màn hình TV, có chút đắc ý nói: “Mọi người nhìn thấy không, vừa rồi cháu xuất hiện trước máy quay. Như thế nào, nhìn ra khá ăn hình ấy. Không phải khoác, đây đều là kinh nghiệm mà chú ba truyền dạy.”

Lạc Kiều nhìn Dương Dương, dẩu môi: “Chỉ lộ mặt trên ống kính, có gì mà đắc ý chứ. Dì đây quay nhiều bộ phim truyền hình và điện ảnh như thế, cũng không có như cháu.”

Lúc này Cửu Cửu nhíu mày: “Sao vừa rồi không có nhìn thấy cháu? Có phải bọn họ quên mất cháu rồi không?’

Anna vui vẻ dỗ dành cô bé: “Cục cưng nhỏ, đừng nôn nóng. Vừa rồi không phải nói rồi sao, 8 giờ sẽ phát sóng.”

8 giờ tối… Dương Dương cảm thấy có hơi nôn nóng rồi.

Trình Trình lúc này lại một chậu nước lạnh vào trái tim nhỏ bé đang sôi sục của cậu nhóc: “8 giờ tối, lúc đó chắc mẹ đã về rồi.” Nói xong, cậu nhóc rõ ràng rất thư thái đi lên gác xép.

Quả nhiên, lời này vừa nói ra, Dương Dương bỗng ngoan ngoãn rồi.

***

Trình Trình nói không sai, nếu như mẹ xem được chương trình này, còn không biết sẽ có phản ứng như nào nữa.

Lần này cậu nhóc dẫn Cửu Cửu tham gia chương trình, nhưng giấu mẹ mà đi.

Ban đầu mang theo sự nhiệt tình và phấn khích muốn lên TV, sau khi mọi chuyện đều đã xảy ra thì bắt đầu trở nên có hơi thất vọng.

Cậu nhóc giống như một quả cà tím sau khi trải qua mưa bão gió tuyết, bị quật tơi tả.

Nhìn thấy Dương Dương lộ ra bộ dạng này, Lạc Kiều không khỏi bật cười: “Dương Dương, khí thế vừa rồi của cháu chạy đi đâu rồi?”

Anna nhìn Lạc Kiều: “Kiều Kiều, đã là lúc nào rồi, còn ở đó mà bỏ đá xuống giếng nữa.”

Sau đó cô ta an ủi Dương Dương: “Đừng lo lắng, mẹ cháu không phải mỗi ngày đều làm việc đến rất muộn mới về hay sao? Huống chi, nếu như ngộ nhỡ bị mẹ cháu phát hiện, tụi dì cũng sẽ nói hộ cháu, dù sao cũng là vì tốt cho mẹ cháu không phải sao?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2207


Chương 2207

Dương Dương lập tức được Anna đẩy lên điểm chí cao của đạo đức, lúc này giống như trong tay cầm một lá bùa hộ thân.

Tinh thần lập tức khôi phục lại: “Phải, chúng cháu làm như vậy không phải là chuyện gì xấu, là vì tương lai của mẹ có thể trải qua những ngày tháng bình yên, là vì tốt cho mẹ. Trình Trình cũng thật là, trừ dọa cháu ra cũng không biết có cái gì tốt.”

“Dương Dương, cháu trách nhầm anh cháu rồi. Trước đó anh cháu đã giúp chúng ta loại bỏ nhiều phiền phức như vậy, lẽ nào đều quên rồi? Anh cháu nói như thế, chính là muốn nhắc nhở cháu đừng đắc ý mà quên mất.” Lạc Kiều lúc này bắt đầu đòi lại công bằng cho Trình Trình.

Chút thông minh trong cái đầu của Dương Dương lập tức giống như lại tìm được một con dê thế tội, cậu nhóc đưa tay vỗ vào ngực mình: “Đúng rồi, cháu thế nào quên mất anh ấy rồi. Chúng cháu lên TV, Trình Trình cũng có dính vào, tuy anh ấy không có lộ mặt, nhưng cũng là quân sư cầm đầu của chúng cháu. Vẫn phải cảm ơn sự nhắc nhở của dì Kiều Kiều.”

Trên trán Lạc Kiều và Anna bỗng xuất hiện mất vạch đen.

Cái thằng nhóc thối Dương Dương này, thật là được đấy, cứ muốn kéo người trong nhà đều liên quan đến cậu nhóc mới yên tâm.

Lúc này, Trình Trình ở trên gác xép không khỏi hắt xì.

*

Nhà tổ của nhà Bắc Minh, Giang Tuệ Tâm đang nhíu mày suy nghĩ, từ sau khi Bắc Minh Quân bị nhốt vào cục cảnh sát, bà ta cảm thấy sự phát triển của sự việc đã có thay đổi rất lớn, bà ta cần từ đó lập phương án.

Bắc Minh Đông trừ khi ăn mới lộ mặt ra, những lúc khác đều không ở nhà, cụ thể làm gì thì Giang Tuệ Tâm không hề biết.

Bỏ đi, con trai không quan tâm đến chuyện của Bắc Minh Thị, cũng không sao cả, chỉ cần có bà ta tọa trấn là được rồi.

Bà ta thỉnh thoảng sẽ gọi điện cho Bắc Minh Khởi Hiên, bảo bên phía anh ta bắt chắc một chút. Nhưng bà ta lại nhận được tin tức hơi nan giải, đó chính là đám người khống chế Bắc Minh Khởi Hiên đó bắt đầu hành động.

Dường như bọn họ cũng nảy sinh hứng thú với Bắc Minh Thị, nếu như là như thế, vậy thì đối với bà ta mà nói, uy h**p của Bắc Minh Quân tuy đã giải trừ, nhưng lại xuất hiện kẻ địch mới, hơn nữa lực lượng của kẻ địch này không kém hơn Bắc Minh Quân bao nhiêu cả, điều này từ thái độ và phản ứng mà Bắc Minh Khởi Hiên đối với bọn họ thì có thể nhìn ra được.

Có điều bây giờ, trước khi chưa thể hoàn toàn làm rõ động cơ và mục đích của những người đó, vẫn không nên vọng động thì tốt hơn.

Những chuyện này khiến bà ta cảm thấy có hơi nhọc lòng, tiện tay cầm chiếc điều khiển, mở TV lên. Vừa khéo hình ảnh của Dương Dương vụt qua trước mắt bà ta.

***

Giang Tuệ Tâm không khỏi lưu ý nhìn nhiều hơn, nhưng hình ảnh quá nhanh, còn chưa đợi bà ta nhìn rõ thì đã qua rồi.

Có điều, bà ta vẫn nghe thấy thời gian phát sóng chương trình.

Có lẽ, vào lúc này, cũng chỉ có Cố Tịch Dao vẫn không hay biết gì.

*

Thời gian một ngày có thể coi như trôi qua rất nhanh.

Tinh thần của Cố Tịch Dao cứ cảm thấy có hơi bất ổn, may mà có sự giúp đỡ của Hình Uy, công việc vẫn tiến hành một cách rất thuận lợi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2208


Chương 2208

Chỉ có điều khiến cô đau đầu đó chính là Đường Thiên Trạch. Anh ta hình như cả ngày ở trong văn phòng của cô, làm như đang thay Bắc Minh Khởi Hiên báo cáo tình hình công việc.

Thời gian còn lại thì không ngừng tìm chủ đề nói chuyện với cô.

Có điều may mà đến cuối cùng Đường Thiên Trạch sau khi ăn trưa xong, đã nhận một cuộc điện thoại thì liền rời khỏi.

Hình Uy vốn có một chút hảo cảm với Đường Thiên Trạch, nhất là lúc đầu khi anh ta đưa Cố Tịch Dao và Dương Dương từ trong rừng trở về.

Nhưng càng về sau, sự việc xảy ra càng lúc càng nhiều, hơn nữa rất nhiều chuyện lớn dường như đều có dính dáng đến anh ta. Cộng thêm ông chủ cũng không chỉ một lần nhắc nhở Cố Tịch Dao đừng tiếp tục qua lại với anh ta.

Sau đó ấn tượng Hình Uy về anh ta lần sau không bằng lần trước.

Bắc Minh Thị có ba người không muốn ở đây nhìn Đường Thiên Trạch: Bắc Minh Quân, Cố Tịch Dao, Bắc Minh Khởi Hiên. Bây giờ còn có anh ta – Hình Uy.

“Cô Cố, thật sự không biết cậu Khởi Hiên rốt cuộc xem trọng anh ta ở điểm nào, tuyển anh ta vào làm trợ lý.”

Cố Tịch Dao cũng không nghĩ thông, có điều bây giờ bản thân cũng không có nhiều tinh thần như vậy mà đi quản chuyện này.

Cả buổi chiều, cô đều tập trung xem xét các loại văn kiện mà các bộ phận của tập đoàn đưa đến.

Trong lúc bất tri bất giác, ánh nắng bên ngoài cửa sổ bị bóng tối che phủ, trên đường phố thắp sáng ánh đèn làm nổi bật cuộc sống về đêm của thành phố này.

Hình Uy thu dọn văn kiện trên bàn xong, đi đến trước mặt Cố Tịch Dao: “Cô Cố, công việc hôm nay làm đến đây thôi, tôi thấy cô hôm qua cũng không có nghỉ ngơi tốt, không bằng hôm nay về nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai chuyện của ông chủ sẽ mở phiên tòa xét xử rồi.”

Cố Tịch Dao nghe vậy, biểu cảm trên mặt hơi cứng lại. Hôm qua, sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi với con trai thì càng chắc chắn cái chết ngoài ý muốn của mẹ không có liên quan đến Bắc Minh Quân.

Nhưng, cô lại không biết mình có nên tham gia buổi xét xử này không.

Có điều là người thân duy nhất của người bị hại, cô vẫn quyết định đến một chuyến, bởi vì cô biết, hung thủ thật sự ngày mai nhất định sẽ xuất hiện.

Hình Uy lái xe đưa Cố Tịch Dao về biệt thự.

Bọn họ về sớm như vậy, Dương Dương cảm thấy có hơi bất ngờ. Có điều nghĩ đến đằng sau mình có nhiều người làm ‘đệm lưng’ cho mình như vậy thì không có gì lo lắng nữa cả.

“Hôm nay mấy đứa làm sao thế, mẹ về sớm vậy không phải rất tốt hay sao?” Cố Tịch Dao thấy là lạ nhìn đám Dương Dương.

“Nguyên, không có gì. Bọn chúng hôm nay chẳng qua đang cá cược cô liệu có tan làm đúng giờ hay không, cô xem bộ dạng này cho bọn trẻ này, đều là vì đánh cược thua rồi. Được rồi được rồi, tất cả đi ăn cơm thôi.”

Có lẽ là vì tinh thần hôm nay của Cố Tịch Dao có hơi mệt quá rồi, không có để ý mấy điều này. Sau khi ăn cơm xong, cô không có giống như mọi khi chơi với Cửu Cửu, cùng Anna, Kiều Kiều xem TV.

Mà đi ra khỏi phòng ăn, sau khi đưa Cửu Cửu cho Anna thì chuẩn bị về phòng của mình.

“Nguyên, thế nào nhìn cậu hôm nay có hơi không có tinh thần thế, có muốn cùng chúng tớ xem TV không, thả lỏng một chút?” Lạc Kiều hỏi.

***

Đối với lời mời không đáng tin như này của Lạc Kiều, bất luận là Anna hay Dương Dương, đều đưa ánh mắt kinh ngạc về phía cô ta.

Đều nói phụ nữ mang thai thì sẽ ngốc ba năm, không ngờ nhanh như vậy cô ta đã hiện hình rồi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2209


Chương 2209

Lời của Lạc Kiều vừa dứt, cũng cảm thấy nói sai rồi. Nhưng lời đã nói ra thì đã không thể thu hồi được nữa, cô ta dường như nín thở nhìn thái độ của Cố Tịch Dao.

Công việc hiện nay, gây áp lực rất lớn cho Cố Tịch Dao, cô cũng muốn nghỉ ngơi cho tốt, thả lỏng tâm tình.

Xem TV cũng là một kiến nghị không tệ, tóm lại so với một mình về phòng vùi đầu ngủ thì tốt hơn một chút.

Huống chi nghĩ đến các con, bản thân đã rất lâu không có ở bên bọn trẻ rồi, hiếm khi hôm nay về nhà sớm, vẫn nên ở cùng bọn trẻ nhiều hơn. Nghĩ đến đó, cô xoay người lại.

Lần này thì hay rồi, những người khác tinh thần đều trở nên căng thẳng. Nhất là Dương Dương, tim sắp nhảy khỏi cổ họng rồi.

“Bảo bối, con sao thế?” Cố Tịch Dao nhìn thấy biểu cảm lúc này của Dương Dương có hơi là lạ, còn tưởng cậu nhóc có chỗ nào không thoải mái, vừa nói, còn dùng mu bàn tay đặt nhẹ lên trán của cậu nhóc.

Dương Dương phản ứng cũng không chậm, cậu nhóc lắc đầu, thần sắc rất nhanh khôi phục lại trạng thái bình thường: “Aiya, mẹ. Con không có chuyện gì cả, chỉ là hôm nay mẹ cùng chúng con xem TV, con chỉ là cảm thấy có hơi bất ngờ.”

Cố Tịch Dao không khách khí lườm Dương Dương: “Có gì mà cảm thấy bất ngờ, lẽ nào nói mỗi ngày mẹ bận chết bận sống sao? Với cả, mẹ làm như thế còn không phải vì ba đứa nhóc các con sao.”

Dương Dương cười he he: “Phải, phải. Mẹ công đức vô lượng.”

Lạc Kiều và Anna cũng lập tức tiếp lời, Lạc Kiều chỉ vào đầu karaoke bên cạnh TV, nói: “Nguyên, vậy chúng ta hôm nay hát karaoke đi. Từ sau khi mang thai, tớ đã rất lâu chưa có hát rồi.”

“Kiều Kiều, tớ thấy cậu vẫn là thôi đi. Âm thanh to như thế, cậu không sợ sẽ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng cậu à. Cậu vẫn là ngoan ngoãn xem TV đi, sau đó lên lầu nghỉ ngơi sớm. Tớ thấy ngày dự sinh của cậu cũng sắp tới rồi.” Cố Tịch Dao dù sao đã có ba đứa con, ít nhiều vẫn có chút kinh nghiệm.

Lạc Kiều dẩu môi, bày ra bộ dạng ủy khuất nhìn Cố Tịch Dao.

Mấy ngày nay, cô ta quả thật cũng cảm nhận được rồi, đứa trẻ trong bụng mình hình như bắt đầu không an phận rồi.

Nói thật, cô ta bây giờ bắt đầu cảm thấy hơi sợ hãi khi sinh con.

“Ài ài, Nguyên, khi cậu sinh con có phải rất đau không?”

“Đương nhiên.” Cố Tịch Dao nói rồi, nhìn Dương Dương: “Nhất là khi sinh hai thằng nhóc thối này, cảm giác đau đó tớ đều muốn chết. Không phải có một hình dung như này sao, bị muỗi đốt một cái thì đau một cấp. Phụ nữ sinh con chính là đau cấp mười rồi. Có điều Kiều Kiều, cậu cũng không cần quá sợ hãi, chuyện sinh con, cắn răng một cái thì sẽ qua thôi. Chuyện này ấy mà, đợi khi sinh cục cưng nhỏ thì cảm thấy dễ dàng hơn nhiều.”

Nói rồi, cô lại chuyển ánh mắt lên người Cửu Cửu, sau đó khẽ mỉm cười đầy an ủi, trên mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc.

Quả thật, ba đứa trẻ này chính là món quà lớn nhất mà ông trời ban cho cô.

Lúc này Dương Dương không khỏi bật ra một câu: “Dì Kiều Kiều, đợi khi dì sinh em trai, muốn bảo bác sĩ đóng kỹ cửa.”

Lạc Kiều có hơi nghi hoặc nhìn cậu bé: “Tại sao chứ?”

Cùng lúc này ánh mắt của những người khác trong phòng đều nhìn sang Dương Dương.

***

Dương Dương rõ ràng rất nghiêm túc nói: “Đương nhiên phải đóng kỹ cửa, bây giờ mùa hè có muỗi. Nếu như khi dì sinh em trai, bị muỗi đốt một cái, vậy thì đau cấp mười một rồi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2210


Chương 2210

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây đều không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Lạc Kiều đưa tay vò cái đầu nhỏ của Dương Dương: “Thằng nhóc thối, cháu đây là đang rủa dì phải không?”

“Dì Kiều Kiều, cháu không phải rủa dì, chỉ là lo lắng thay cho dì thôi.” Dương Dương nhíu mày nói, vội vàng đưa cái tay nhỏ của mình chỉnh lại mái tóc bị làm rối xù.

Cố Tịch Dao thấy Dương Dương chọc cười thì chêm một câu: “Những cái đó đều không tính là gì, nuôi con mới là chuyện khiến mẹ đau đầu nhất. Nếu như biết sớm thì sẽ không sinh con ra.”

Dương Dương cũng biết mẹ nói đùa, cho nên cũng không xem là thật, cái tay nhỏ của cậu nhóc chống hông: “Hừ… mẹ, mẹ sinh con ra thì nên lén vui mừng đi.”

Cố Tịch Dao lườm cậu nhóc: “Sinh con ra đối với mẹ có chỗ tốt gì, từ sáng đến tối khiến mẹ không bớt lo. Hôm nay hiếm khi có thời gian, mẹ nghe nói gần đây có một chương trình hình như có tỷ lệ người xem không tệ, tên gì mà ‘Duyên phận phi thường’.”

“Ài, mẹ. Mẹ đã nói hiếm khi có một ngày nghỉ ngơi, vậy thì mau lên lầu nghỉ ngơi đi.” Dương Dương tuy cũng rất muốn xem, đặc biệt là bây giờ cách thời gian chiếu đã không còn lâu nữa rồi.

Nhưng cậu nhóc lại không muốn xem cùng mẹ, nếu không cái mông nhỏ của cậu nhóc chắc chắn sẽ nở hoa rồi.

Đối với biểu hiện khác thường của Dương Dương, Cố Tịch Dao cũng cảm thấy có hơi bất ngờ.

Cô nghi ngờ hơi nheo mắt lại, sau đó mặt lập tức đanh lại: “Cố Dương Dương, con thành thật đi, có phải nhân lúc mẹ không ở nhà đã làm ra chuyện xấu gì rồi phải không?”

“Nguyên, tớ thấy tinh thần của cậu căng thẳng quá độ rồi, Dương Dương cũng chỉ chẳng qua là quan tâm cậu, bảo cậu nghỉ ngơi nhiều vào thôi. Nếu cậu muốn cùng bọn trẻ xem TV, vậy thì xem đi. Có điều chương trình ‘Duyên phận phi thường’ đó quả thật không hay.”

Anna đứng ra giải vây cho Dương Dương.

Như thế, cảm xúc của Cố Tịch Dao mới dịu lại: “Hừ, tớ thấy mọi người bình thường cũng xem cái đó rồi cười ha ha.”

“Ài, chúng tớ cũng là vì thật sự không có gì hay để xem, mới bất đắc dĩ xem cái đó giết thời gian. Nghe nói đài VTV có một chương trình mẹ con không tệ, con của tớ cũng sắp chào đời rồi, vừa hay xem mà học tập. Ài, đừng chạy, cũng qua đây xem thử. Tốt xấu gì anh cũng là ba đứa bé này, ít nhiều cũng phải chịu trách nhiệm trong phương diện này.” Lạc Kiều cũng phối hợp với Anna, thuận tiện cũng gọi Hình Uy lại.

Hình Uy rõ ràng có hơi ngại, anh ta thật sự rất ít xem TV. Nhất là trong trường hợp như này.

Tuy anh là nam chủ nhân của nơi này, nhưng bất luận là Cố Tịch Dao hay Trình Trình, Dương Dương hoặc Cửu Cửu, thân phận của bọn họ đều cao hơn anh ta.

“Phải đó, phải đó tiểu bảo bảo sắp chào đời rồi, hai người cũng nên học làm bố mẹ nên làm sao tiến hành câu thông và trao đổi với đứa trẻ. Tuy là hơi sớm, nhưng dù sao không phải chuyện xấu. Mẹ con tớ hôm nay xem cùng hai người.” Cố Tịch Dao nói rồi thì vòng qua trước sô pha ngồi xuống, sau đó cầm điều khiển mở TV.

Anna ra hiệu bằng mắt cho Dương Dương: “Dương Dương, Cửu Cửu, hai đứa sang ngồi bên cạnh mẹ. Dì lên gọi Trình Trình xuống xem cùng hai đứa.”

Dương Dương thấy sự việc đến nước này rồi, cũng chỉ đành gật đầu, sau đó dẫn Cửu Cửu sang ngồi bên cạnh Cố Tịch Dao.

***

Cố Tịch Dao hiếm khi có thể cùng các con xem TV. Nhưng trong lòng cô vẫn cứ cảm thấy có hơi loạn.

Không phải vì chuyện Đường Thiên Trạch xuất hiện ở Bắc Minh Thị, mà là vì phiên tòa sắp mở.

“mẹ, mẹ đang nghĩ gì thế?” Cửu Cửu dù sao vẫn là cô bé, rõ ràng tỉ mỉ hơn Dương Dương nhiều, cô bé nhìn thấy tâm thần của mẹ rõ ràng có hơi không yên.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2211


Chương 2211

Những người khác cũng đều nhìn sang Cố Tịch Dao, trong lòng bọn họ đều rất rõ ràng, khoảng thời gian gần đây áp lực của cô rất lớn.

Cố Tịch Dao cúi đầu khẽ mỉm cười với cô bé: “cục cưng nhỏ, không có gì. mẹ đang nghĩ vài việc.”

Lúc này Dương Dương đột nhiên nói một câu: “Mẹ, ngày mai có phải mẹ phải cùng ba ra tòa hay không?”

Một câu đánh tỉnh người, thật sự không chỉ là Cố Tịch Dao, Anna và Lạc Kiều, thậm chí Hình Uy bọn họ đều rất rõ trong lòng.

Bọn họ không nhắc đến chuyện này chính là vì sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của Cố Tịch Dao.

Câu nói này nói ra từ miệng Dương Dương, vẫn khiến Cố Tịch Dao cảm thấy có hơi bất ngờ.

Tụi nhỏ đều còn nhỏ, cô sẽ không nói những chuyện này với chúng. Tuy Trình Trình và Dương Dương cùng tuổi, nói sự tình cho cậu nhóc cũng là vì tâm trí của Trình Trình chín chắn hơn Dương Dương nhiều.

Cộng thêm, từ khi Dương Dương về sống với Bắc Minh Quân, Trình Trình coi như là đàn ông duy nhất trong nhà này rồi.

“Dương Dương, chuyện này con đừng có quản.”

*

Cùng lúc này, giống như đám Cố Tịch Dao. Một đôi mắt lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm màn hình TV.

Đó chính là Bắc Minh Quân.

Anh bị nhốt ở đây không có tự do, nhưng lại cảm thấy rất thư thả và hưởng thụ. Nhưng hôm nay anh lại luôn cảm thấy như ngồi trên đinh.

Tâm tư của anh đương nhiên đều luôn nghĩ đến chương trình tạp kỹ ‘Duyên phận phi thường’ mà anh luôn khinh thường sẽ chiếu vào tối nay.

Cần phải làm rõ, đứa con trai khiến anh luôn không bớt lo này lại giở trò gì, bao gồm cô bé đứng ở bên cạnh cậu nhóc rốt cuộc là ai.

Không dễ gì đợi đến buổi tối, anh mở TV chỉnh đến kênh chiếu chương trình ‘Duyên phận phi thường’ sẵn.

Sau khi kết thúc một đống lời giới thiệu dài dòng của khách mời nữ, hai đứa bé được dẫn đến trung tâm sân khấu.

Bởi vì đây là ghi hình trước, trong phần hậu kỳ người dẫn chương trình và đạo diễn sẽ biên tập một cách kỹ lưỡng. Cho dù bọn họ đã biết hai đứa bé này đều là của Bắc Minh Quân.

Nếu như phát sóng hình ảnh của bọn chúng ra ngoài, rất có khả năng sẽ chọc giận Bắc Minh Quân. Nhưng bọn họ vẫn quyết định mạo hiểm.

Không phải vì điều gì khác, rating và xếp hạng chương trình trong cả nước của bọn họ đang liên tiếp tụt xuống, cho nên chuyện này đáng liều một lần.

Cho dù Bắc Minh Quân có thể hô mưa gọi gió, nhưng khi truy hỏi bọn họ, cũng có thể giả vờ không biết gì cả.

Tục ngữ nói: “Người không biết thì không có tội.” Cho dù trong lòng Bắc Minh Quân có tức giận thế nào đi nữa, cũng không thể làm gì được bọn họ.

Bọn họ cắt nhỏ một số đoạn không cần thiết của tụi nhỏ, giữ lại đoạn nói chuyện thú vị với người dẫn chương trình, còn có rất nhiều từ ngữ có tính tác động mạnh có thể tăng rating lên.

Một câu: “Cháu và em gái lần này đến đây là vì tìm một người ba mới cho chúng cháu.” Giống như một gậy trúng luôn, hung hăng đánh mạnh vào trái tim của Bắc Minh Quân.

Đôi mắt đẹp của Bắc Minh Quân nhìn chằm chằm vào Cửu Cửu đứng ở bên cạnh.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2212


Chương 2212

“Em gái’ trong miệng Dương Dương chắc là chỉ cô bé này. Cô bé này rốt cuộc có phải là con của Cố Tịch Dao và anh không?

***

Sự xuất hiện của Cửu Cửu, nhất thời khiến Bắc Minh Quân cảm thấy có hơi nghi hoặc, cho dù khoảng thời gian Cố Tịch Dao không ở bên cạnh anh, cũng không từng nghe nói cô có bên người đàn ông khác.

Dù là Vân Chi Lâm, đó cũng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi.

Anh không khỏi nhìn kỹ lại cô bé trên màn hình, cô bé nhìn trông rất đáng yêu.

Trên gương mặt non nớt đó, thậm chí còn có bóng dáng của Cố Tịch Dao.

Đầu của anh vụt qua một suy nghĩ, bỗng nghĩ đến trước đây trong căn phòng ở hoa viên sau nhà tổ của nhà Bắc Minh, đã từng cho Cố Tịch Dao xem bức ảnh chụp chung của bọn họ khi còn bé.

Tuy lúc đó, Cố Tịch Dao chẳng qua cũng chỉ là một đứa bé sơ sinh anh bế trong lòng, nhưng đôi lông mày đó giống y hệt cô bé trên TV lúc này.

Cô bé này là con của Cố Tịch Dao, nhất định không sai rồi.

Bắc Minh Quân nghĩ đến đây, đôi mắt hơi nheo lại, trong miệng thấp giọng nói: “Em vậy mà giấu tôi còn có một đứa con, người phụ nữ này, em chết chắc rồi…”

Trong mắt của anh lúc này tràn ngập sự tức giận.

Trước kia, cô giấu mình về sự hiện diện của Dương Dương. Hiện nay cô lại giấu mình còn có một cô con gái.

Thậm chí, anh lập tức liên tưởng đến trước đây khi gọi điện cho cô, cô bé nghe điện thoại đó, giọng nói dường như rất giống cô bé trên TV.

Chỉ có điều lúc đó, anh vậy mà còn nhẹ dạ mà tin lời nói dối của Cố Tịch Dao, đứa trẻ đó là con của Anna.

Sự tin tưởng của anh dành cho cô vậy mà đổi lấy lời nói dối của cô với mình!

Lúc này, anh cũng mặc kệ đứa trẻ này có phải con ruột của mình không.

Đàn ông luôn có tính chiếm hữu bẩm sinh, anh nhận định, bắt đầu từ khoảnh khắc mình chiếm được Cố Tịch Dao, mặc kệ tương lai bản thân có thể đi cùng cô hay không, cô mãi mãi thuộc về anh, không cho phép ai khác xâm phạm đến cô, dù cô cam tâm tình nguyện cũng không được.

Mà sự xuất hiện của đứa trẻ này đã lần nữa đốt cháy ngọn lửa vốn đã tắt của anh.

Nắm đấm của anh phát ra tiếng ‘rắc rắc rắc’. Đôi mắt lạnh lẽo lại chưa từng rời khỏi hai đứa trẻ trên màn hình.

Không chỉ như thế, điều khiến anh cảm thấy càng tức giận chính là Dương Dương, thằng nhóc này vì nhanh chóng tìm một ‘vật thay thế’, vậy mà đạt đến trình độ ‘đói quá vơ quàng’. Nhưng dù là tướng mạo nhìn được, đều giữ đèn đến cuối cùng.

May mà, những người đó không có xem bọn chúng nghiêm túc, thậm chí còn có mấy người cố tình xem cậu nhóc là trò đùa thì đã chọn cô gái khác rời khỏi rồi.

Tâm trạng của Bắc Minh Quân lúc này dùng từ ‘mâu thuẫn’ này để hình dung là vô cùng thích hợp.

Một mặt tức giận Dương Dương xuất hiện trên sân khấu, trong ngôn từ dùng toàn các từ hạ thấp hủy hoại hình tượng về anh; tức giận Cố Tịch Dao giấu mình lại sinh một cô con gái, cho dù anh sau khi nhìn thấy cô bé này, trong lòng ít nhiều tồn tại một chút ảo tượng và hảo cảm.

Một mặt khác lại tức giận những người bị Dương Dương chọn trúng đó, nhưng đến cuối cùng những người đàn ông đó không có bọn Dương Dương.

Anh cao ngạo, cho nên các con của anh chắc cũng cao ngạo, không nên giống như lúc này đứng trên sân khấu bị người ta xem là chú hề diễn trò.

*

Lúc này, người giống như Bắc Minh Quân cảm thấy trong lòng có hơi không biết có mùi vị gì, đó chính là Dư Như Khiết còn cả Mạc Cẩm Thành đang ở trong khách sạn daredevil.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2213


Chương 2213

Bọn họ ngoài trách cái miệng không biết giữ của Dương Dương ra thì cũng đang trách móc Bắc Minh Quân.

Mãi đến sau khi chương trình kết thúc.

Dư Như Khiết nhìn màn hình mà khẽ lắc đầu, thở dài một hơi: “Quân à, đừng trách tụi nhỏ làm ra lựa chọn như thế, những chuyện này đều là một tay con tạo thành.”

***

Bắc Minh Quân gần như dùng tất cả sự nhẫn nại của anh để xem ‘Duyên phận phi thường’.

Hận không thể cầm chiếc cốc trong tay đập nát cái TV. Nếu như anh ở nhà tổ nhà Bắc Minh, anh nhất định sẽ làm như thế.

Nhưng nơi này dù sao cũng là cục cảnh sát, anh vẫn khống chế suy nghĩ vụt qua đó.

*

Dương Dương lúc cùng Cố Tịch Dao xem TV, trong lòng cũng có hơi bất an. Cậu nhóc ngược lại không sợ chương trình này sẽ bị người khác xem được, thậm chí sẽ bị ba xem được.

Mà cậu nhóc không muốn bỏ lỡ cơ hội mình lên TV, cậu nhóc muốn xem mình ở trên TV có phải như lúc bình thường hay không, điều này liên quan đến việc ngày sau cậu nhóc có thể trở thành ngôi sao nổi tiếng trong mắt mọi người như chú ba Bắc Minh Đông hay không.

Đứa trẻ mới lớn một chút giống như Dương Dương chính là như thế, đối với tương lai của mình có mộng tưởng quá nhiều.

Ngôi sao, tay đua xe…

Nhưng trên đời này, đa số mọi người sẽ là: nghĩ quá mỹ mãn, nhưng phô ra lại là cảm giác quá ảo.

Nhưng lại giống như một câu mà Châu Tinh Trì đã nói trong một bộ phim: nếu như con người không có lý tưởng, vậy có gì khác biệt so với cá muối.

Dương Dương thấy thời gian trôi qua từng chút, tuy mẹ đang cùng bọn họ xem TV, nhưng đối với cậu nhóc mà nói lại trở thành mình đang cùng với mẹ.

Cuối cùng, cậu nhóc vẫn không nhịn được, cái tay nhỏ cầm chiếc điều khiển để trên bàn trà, sau đó rất điềm nhiên muốn chuyển kênh.

Lạc Kiều và Anna ngồi ở một bên đương nhiên là hiểu chút tâm tư nhỏ bé đó của Dương Dương, ánh mắt không khỏi quay sang chỗ khác, trong lòng nói: “Thằng nhóc này sao lại không kìm chế được tâm tư như này chứ, lẽ nào không xem thì không chết tâm sao.

“Khoan đã, Dương Dương con để điều khiển xuống.” Cố Tịch Dao đột nhiên nói một câu, câu này khiến tay nhỏ đang cầm chiếc điều khiển của Dương Dương run lên.

Bởi vì khi Cố Tịch Dao nói, màn hình vừa hay dừng ở kênh chiếu ‘Duyên phận phi thường’.

Vẫn may, lúc này máy quay không có quay đến người của Dương Dương và Cửu Cửu, lúc này người dẫn chương trình đang thúc giục khách mời nam đưa ra quyết định sẽ dẫn khách mời nữ nào đi.

Dương Dương nhìn thấy một màn này, trong lòng thở phào một hơi, thậm chí còn có hơi mừng thầm: “May mà mẹ không có nhìn thấy bọn họ.”

“Mẹ, chương trình này có gì hay chứ, chương trình xem mắt không phải nhiều đài đều có hay sao.” Dương Dương nói rồi, muốn mau chóng đổi kênh.

“Khoan đã, đưa điều khiển cho mẹ. Mẹ thế nào nhìn thấy khách mời nữ sao còn có trẻ con.” Cố Tịch Dao sau khi nhìn thấy hình ảnh vụt qua máy quay, nói rồi đưa tay cầm lấy chiếc điều khiển trong tay Dương Dương.

Máy quay vừa rồi đó vừa hay lia qua tất cả khách mời nữ trên sân khấu. Mà vị trí đứng của Dương Dương và Cửu Cửu lại bắt mắt, cộng thêm bọn chúng là hai đứa trẻ thì càng gây chú ý.
 
Back
Top Bottom