Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1887


Chương 1887

“Cảm ơn Thành thiếu chủ.” Bùi Doanh rất kích động, rất hưng phấn, như đã nhìn thấy thắng lợi đang vẫy tay với cô ta rồi vậy.

Trịnh Hùng cũng rất vui, anh ta không ngờ chuyện hôm nay lại thuận lợi như vậy.

Thành thiếu chủ không những đồng ý phối hợp với bọn họ chuyện tìm con gái thay Thành chủ, mà còn bảo người bên Hải Thành này giúp bọn họ đối phó với Đường Vân Thành, kết quả như vậy, khiến Trịnh Hùng có chút bắt đầu bay bổng rồi.

Bùi Doanh và Trịnh Hùng đều mang theo sự kích động và hưng phấn mà rời khỏi.

“Thành thiếu chủ, chúng ta thật sự giúp bọn họ…” Sau khi Bùi Doanh và Trịnh Hùng rời đi, người luôn đứng trong phòng lúc nãy nhịn không được mà hỏi ra nghi vấn trong lòng mình.

“Rất thú vị mà, không phải ư?” Nụ cười trên mặt của Mặc Thành lúc này đã ẩn đi, chỉ là trong đôi con ngươi có hiện lên một ánh sáng kỳ lạ.

Anh ta nói rất thú vị, nhưng không có nói rõ là chuyện gì rất thú vị.

Là kế hoạch của Bùi Doanh? Hay là cái khác?

Mặc Thành không có nói rõ, Lý Cường có chút ngờ nghệch, Thành thiếu chủ bình thường làm việc vốn dĩ đã có chút tùy tiện, anh ta theo bên cạnh Thành thiếu chủ bao nhiêu năm cũng vẫn không hiểu được suy nghĩ của Thành thiếu chủ.

“Vậy bây giờ tôi cần phải làm gì?” Lý Cường không hiểu tâm tư của Thành thiếu chủ, nhưng anh ta biết chỉ cần nghe theo lời dặn của Thành thiếu chủ thì sẽ không sai, đương nhiên chuyện mà sau đây Thành thiếu chủ dặn anh ta đi làm, đã đủ để nói rõ thái độ của Thành thiếu chủ.

Thành thiếu chủ cười cười, sau đó thị ý anh ta tới gần, sau khi Lý Cường đi tới, Thành thiếu chủ thấp giọng nói vài câu bên tai anh ta.

Sắc mặt Lý Cường lập tức thay đổi!

Đôi con ngươi cũng càng lúc càng to, đợi sau khi Thành thiếu chủ nói xong, anh ta theo bản năng mà nuốt một ngụm nước bọt: “Thành thiếu chủ, thật? Thật sự phải làm như vậy sao?”

“Cậu nói xem?” Khóe mày Thành thiếu chủ nhướng lên, nhàn nhạt quét nhìn anh ta một cái.

Lý Cường sau đó chỉ có thể kìm nén lời mình muốn nói lại, quả nhiên, Thành thiếu chủ vĩnh viễn sẽ không bao giờ ra bài theo luật chơi.

Thành thiếu chủ quá là đáng sợ rồi.

Nhưng mà nếu Thành thiếu chủ đã ra mệnh lệnh thì anh ta chắc chắc không dám làm trái, chỉ có thể làm theo lời của Thành thiếu chủ.

Sắc trời đã tối, màn đêm càng lúc càng đậm, Thành thiếu chủ đứng trước cửa sổ, bên ngoài có ánh sáng phản chiếu trên mặt anh ta, càng sinh ra một sự mị hoặc kỳ lạ.

Anh ta không biết đã nghĩ tới gì đó, khóe môi khẽ cong lên, sau đó lại từ tốn mà nở nụ cười.

Không ai biết lúc này anh ta đang suy nghĩ gì cả.

Lúc hơn 9 giờ tối, một chiếc xe đang lái trên đường, con đường có chút hẹp, hơn nữa cực kỳ không bằng phẳng, khiến chiếc xe lái rất chậm.

Đường Vân Thành ngồi trên xe, màu sắc đôi con ngươi thâm trầm.

Sau khi ông ta đến Hải Thành, vốn dĩ là cùng Cung tông trưởng đi biển khảo sát một số thực lực trên biển, cũng coi như là một cuộc khảo sát bình thường.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1888


Chương 1888

Tuy Đường Vân Thành luôn cảnh giác, nhưng ở cùng với Cung tông trưởng, ông ta lại không có lo lắng như vậy, dù sao Cung tông trưởng dù có bao che cho nhà họ Cố thì cũng không thể giúp nhà họ Cố cùng hại ông ta được.

Cho nên có Cung tông trưởng, Đường Vân Thành cũng khẽ thở phào một hơi.

Nhưng lúc chạng vạng tối, Cung tông trưởng nhận được tin tức, nói một thôn trang ở ngoại ô Hải Thành xảy ra chuyện rồi, bảo ông ta qua đó xem thử.

Cái thôn đó cũng là địa bàn của tám đại gia tộc bọn họ.

Cung tông trưởng chỉ bảo một nhân viên công tác ở địa phương đi cùng ông ta, còn Cung tông trưởng thì đưa những người khác tiếp tục chuyến khảo sát của bọn họ.

Vào giây phút đó, trái tim Đường Vân Thành rất nặng nề, nhưng Cung tông trưởng đã ra mệnh lệnh, ông ta chắc chắn không thể làm trái, dù sao họ Cung bây giờ vẫn là tông trưởng của tám đại gia tộc.

Càng huống hồ, mệnh lệnh của Cung tông trưởng cũng hợp tình hợp lý, bọn họ đến Hải Thành khảo sát, thôn trang nhỏ ở gần đây xảy ra chuyện, Cung tông trưởng phái ông ta qua đó giải quyết vấn đề, Đường Vân Thành cũng không thể có dị nghị gì.

Nhưng điều khiến Đường Vân Thành bất ngờ đó là, khi bọn họ vội đến thôn trang nhỏ đó, thì vấn đề của thôn trang nhỏ đã được giải quyết rồi, vấn đề vốn không nhiều, chỉ là vì mưa liên tiếp mấy ngày khiến cho một số căn nhà ở trong thôn bị sập.

Vốn không có nhân viên thương vong, thôn dân của mấy căn nhà bị phá hủy đó đã được lãnh đạo thôn xử lý xong rồi.

Đây đích thực là một chuyện nhỏ, thực ra căn bản không cần Đường Vân Thành đến, chỉ là Cung tông trưởng đã lên tiếng, dù sao cũng là vấn đề liên quan đến sự an nguy của thôn dân trong thôn, Đường Vân Thành không thể không tuân.

Đường Vân Thành đi vòng vòng trong thôn, vốn không có phát hiện vấn đề gì khác, nhưng Đường Vân Thành vẫn sắp xếp người trong thôn làm tốt công tác bảo vệ an toàn, sau đó mới rời khỏi thôn trang.

Một nhân viên công tác đi cùng với ông ta trùng hợp là người ở thôn trang này, nếu đã đến nhà rồi, người đó nói muốn ở nhà một đêm, cũng tiện để quan sát tình hình trong thôn.

Đường Vân Thành không có nói gì nhiều, nếu như người nhà họ Cố muốn đối phó ông ta, thì có cố giữ một nhân viên ở bên mình cũng chả có tác dụng gì.

Nhưng mà, mãi đến khi rời khỏi thôn trang thì cũng chả có chuyện gì xảy ra, Đường Vân Thành không có vì vậy mà buông lỏng cảnh giác, ngược lại còn thêm vài phần lo lắng.

Bây giờ đi trên đường núi, đường càng lúc càng khó đi, tốc độ xe càng lúc càng chậm, đôi con ngươi của Đường Vân Thành càng lúc càng trầm.

Đường núi càng lúc càng hẹp, bởi vì mới mưa qua, đường xá đã không dễ đi rồi, bây giờ trời lại tối, nếu như xảy ra ‘sự cố’ gì thì đúng là khó mà đề phòng cho được.

“Sao thế?” Đường Vân Thành đang suy nghĩ thì chiếc xe đột nhiên ngừng lại, bởi vì xe vốn đã lái rất chậm, cho nên đột ngột ngừng lại, cũng chả gây ra động lực gì, chỉ là sắc mặt của Đường Vân Thành vẫn thay đổi.

“Con đường phía trước bị chặn rồi, chắc là do sạt lở đó.” Người lái xe là vệ sĩ của Đường Vân Thành, nhìn con đường bị chặn ở trước mặt, trong lòng vệ sĩ Tiểu Ngô cũng rất sốt sắng.

Lúc bọn họ đi thì vẫn chưa xảy ra chuyện, nhưng lúc về thì đường đã bị chặn rồi, điều này khiến đáy lòng vốn đã cảnh giác cao độ của Đường Vân Thành càng thêm bất an.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1889


Chương 1889

Đường bị chặn rồi, xe chắc chắn là không qua được, ông ta bây giờ phải quay lại thôn trang, hoặc là về thành phố.

Từ đây đến thành phố, nếu như đi bộ về thì chắc phải đi 2-3 tiếng, mà bây giờ trời còn đang mưa.

Đường Vân Thành không biết mấy người đó muốn làm gì, cho nên không thể đoán trước sự nguy hiểm đang rình rập ở đâu đợi ông ta.

Về thành phố? Hay là về thôn trang?

Đường Vân Thành nhất thời không thể đưa ra quyết định.

“Xe chắc chắn là không lái qua được, bây giờ chúng ta làm sao đây…” Vệ sĩ thấy Đường Vân Thành cứ mãi không nói chuyện, thì liền nhỏ tiếng hỏi một câu.

“Xuống xe.” Đường Vân Thành thầm thở ra một hơi, cuối cùng đưa ra quyết định.

Ông ta chưa xác định được sạt lở đất lúc này là ngoài ý muốn hay là do người làm.

Nếu như là người làm, thì bọn họ chặn đường ông ta, chính là vì muốn ngăn ông ta về thành phố, vậy thì ông ta chẳng thà chọn về thành phố còn hơn.

Vệ sĩ nhận lệnh, nhanh chóng xuống xe, sau đó mở cửa xe giúp Đường Vân Thành.

Mưa không lớn, nhưng đường núi thật sự không dễ đi.

“Đường tổng, phía trước có người.” Vệ sĩ đi đằng trước đột nhiên kinh ngạc kêu ra tiếng: “Hình như là một đứa bé.”

Đèn pin trong tay Tiểu Ngô chiếu về phía không xa ở đằng trước.

Trong lòng Đường Vân Thành chấn kinh, nơi này sao lại có một đứa bé chứ?

Đường Vân Thành vội vàng tiến lên trước, quả nhiên nhìn thấy phía trước có một đứa bé.

Đứa bé nằm bất động trên mặt đất, không biết là bị sao nữa.

Vị trí đứa bé nằm cách vị trí sạt lở rất gần, không biết có phải là bị đá lăn xuống làm bị thương rồi không.

Nhưng mà, đứa bé cách đống đá bùn đó vẫn còn 2-3 mét nữa, cho dù là bị đập trúng bị thương thì hẳn cũng sẽ không quá nghiêm trọng.

Đường Vân Thành không biết bây giờ tình hình là như thế nào, nhưng có một điểm ông ta có thể xác định, nếu như lúc nãy ông ta lựa chọn quay về thôn trang thì ông ta tuyệt đối sẽ không phát hiện đứa bé này.

Ông ta không biết sự xuất hiện của đứa bé này là ngoài ý muốn, hay là?

Nhưng bất luận thế nào đi nữa, Đường Vân Thành cũng không thể thấy chết mà không cứu.

Đường Vân Thành mượn ánh sáng của đèn pin bước nhanh qua đống đá bùn, lúc đi đến bên cạnh đứa bé, ông ta ngồi xổm xuống, xem xét một lát: “Có hơi thở, không có vết thương nghiêm trọng, hẳn là không có vấn đề gì lớn.”

“Vậy bây giờ chúng ta…” Tiểu Ngô nhìn đứa bé nằm trên mặt đất, có chút do dự.

“Đưa người lên xe trước, cứu người quan trọng.” Đường Vân Thành thì không có bất kỳ do dự, trực tiếp bế đứa bé đó lên, sau đó lại quay về xe.

Cho dù Đường Vân Thành có biết đứa bé này có vấn đề thì ông ta cũng vẫn sẽ làm như vậy.

Đường Vân Thành bế đứa bé lên xe, lau sạch vết bùn cát trên mặt đứa bé, sau đó lại kiểm tra kỹ lại cho đứa bé, phát hiện trên người đứa bé vốn không có vết thương.

“Đường tổng, là một bé gái, lau sạch sẽ đi thì trông rất xinh xắn.” Tiểu Ngô nhìn đứa bé gái, rất tự nhiên mà nói một câu, đây hoàn toàn là một câu vô ý của Tiểu Ngô.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1890


Chương 1890

Mi tâm Đường Vân Thành đột nhiên giựt một cái, ông ta nhìn khuôn mặt của bé gái trước mắt, đôi con ngươi từ từ trầm xuống, đứa bé gái này?

Mi tâm Đường Vân Thành đột nhiên giựt một cái, ông ta nhìn khuôn mặt của bé gái trước mắt, đôi con ngươi từ từ trầm xuống, đứa bé gái này?

Một đứa bé, nam hay nữ vốn không có khác biệt gì.

Nhưng một đứa bé lại hôn mê bất tỉnh mà xuất hiện ở đây, vốn đã không đúng rồi.

Đứa bé gái này trông đã 11-12 tuổi, quần áo trên người dính bùn cát, không nhìn ra được màu gì nữa.

Khuôn mặt đã được lau sạch sẽ, trông vô cùng trắng.

Cũng không phải là loại trắng bệch như bị bệnh nặng, trên mặt của cô bé thậm chí còn hiện lên một chút hồng hào không được bình thường lắm.

Đôi con ngươi trầm lạnh của Đường Vân Thành híp lại, tay của ông ta sờ vào trán của cô bé, phát hiện đích thực có chút nóng, cô bé đang bị sốt.

“Đường tổng, bây giờ chúng ta làm sao đây?” Tiểu Ngô nhìn cô bé vẫn đang hôn mê bất tỉnh, càng sầu não hơn.

Hồi nãy Đường tổng định về thành phố, nhưng bây giờ đột nhiên có thêm một bé gái hôn mê bất tỉnh như vậy?

Không lẽ bế đứa bé gái này về thành phố?

Khóe môi Đường Vân Thành khẽ mím, không có nói gì, ông ta lau sơ qua đất bùn trên người cô bé, sau đó từ trong xe lấy một chiếc áo khoác dự phòng của ông ta mặc lên cho cô bé.

Sau khi dọn dẹp xong, Đường Vân Thành ngước mắt lên nhìn về phía trước: “Về thành phố.”

Đứa bé gái này hôn mê bất tỉnh, tuy trên người không có vết thương ngoài da nào, hơi thở hay gì đó cũng bình thường, nhưng ai cũng không thể đảm bảo được rằng sẽ có xảy ra chuyện gì hay không, cái thôn nhỏ mà ông ta mới đi lúc nãy chỉ e là cũng chả có phòng khám nào ra hồn đâu.

Đường Vân Thành biết sự xuất hiện của bé gái này không đúng lắm, nhưng điều ông ta lo lắng bây giờ là đứa bé này xảy ra chuyện trong tay ông ta, sau đó mấy người đó liền nhân cơ hội mà bịa đặt thêu dệt chuyện này.

Cho nên, ông ta không thể để cho đứa bé gái này xảy ra chuyện, đương nhiên, cho dù không có mấy nguyên nhân đó thì ông ta cũng không thể trơ mắt nhìn cô bé xảy ra chuyện được.

“Đường tổng, để tôi bế cho.” Tiểu Ngô hiểu Đường Vân Thành đang định bế đứa bé gái này về thành phố, dưới tình hình thế này, đương nhiên không thể để một mình Đường tổng bế được, đứa bé gái tuy nhỏ, nhưng cũng có 30-35 ký rồi, bế như vậy đi trên con đường núi 2-3 tiếng đồng hồ, cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Tiểu Ngô bế cô bé lên, lại cùng Đường Vân Thành xuống xe, thể lực của Tiểu Ngô tốt, bế một cô bé cũng không có ảnh hưởng đến tốc độ.

Chỉ là sau khi bọn họ đi được khoảng 20 mấy phút, nhìn con đường đã bị chặn hoàn toàn ở trước mặt, đều có chút ngây người.

Sạt lở ở chỗ này rõ ràng là còn nghiêm trọng hơn nhiều so với chỗ lúc nãy nữa, con đường núi vốn dĩ đã hẹp bây giờ đã bị đá núi che lấp, núi đá chất đống rất cao, có khoảng 2-3 mét.

Đương nhiên độ cao như vậy thì với thân thủ của Đường Vân Thành và Tiểu Ngô, muốn leo qua cũng không có vấn đề gì, quan trọng là mấy cái này đều là đá núi lúc nãy mới lăn xuống, căn bản không được vững, nếu như leo lên thì rất dễ tạo thành đá lăn, thậm chí là đổ sập.

Một bên là vách núi, nếu như đá núi có động tĩnh quá lớn, thì nói không chừng có thể trực tiếp đập họ xuống vách múi mất.

Nếu như đá núi ở bên dưới di chuyển, nếu như lại khiến đá núi ở bên trên lăn xuống thì hậu qua càng thêm khó lường.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1891


Chương 1891

Đường Vân Thành chiếu ánh đèn pin trên tay lên trên, phát hiện trên sườn núi có rất nhiều tảng đá xếp chồng lên nhau, vì vậy một khi tảng đá bên dưới chuyển động, khối đá bên trên nhất định sẽ tiếp tục lăn xuống.

Cho nên, dưới tình hình này, thì bọn họ muốn leo qua, chả khác gì đang tìm đường chết.

Càng huống hồ bây giờ bọn họ còn dắt theo một cô bé nữa.

Nếu như sạt lở núi ở chỗ này là do người làm, vậy nói rõ người chế tạo ra mấy cái này cũng thật là phí tâm tư.

“Quay lại thôi.” Đường Vân Thành biết đây cực kỳ có thể là âm mưu của người nhà họ Cố, nhưng bây giờ ông ta không có sự lựa chọn nào nữa.

Tiểu Ngô nhìn đống đá núi trước mặt, rồi lại nhìn cô bé nhỏ đang bế trong lòng: “Đường tổng, chuyện này…không đúng lắm.”

Đây rõ ràng là có người muốn ngăn Đường tổng về thành phố, nếu như Đường tổng quay lại thật thì há không phải là trúng kế của mấy người đó rồi sao.

“Bây giờ chúng ta không qua được, chỉ có thể quay lại.” Đường Vân Thành đương nhiên biết chuyện không đúng lắm, ông ta đương nhiên cũng nhìn ra được là có người muốn ngăn ông ta vào thành phố, nhưng mấy người đó hiển hiên đã sắp xếp xong tất cả.

Nếu chỉ là hai người ông ta và Tiểu Ngô thì cái gì cũng dễ nói, nhưng bây giờ có thêm một đứa bé sốt cao hôn mê bất tỉnh, nếu như cứ kéo dài, đứa bé này xảy ra chuyện thì làm sao đây?

Cho nên bây giờ cần phải nghĩ cách cứu đứa bé.

Đường Vân Thành chính trực, chính nghĩa, tâm thiện thuần lương. Bất kể là trong tình huống nào, ông ta cũng không thể thấy chết không cứu.

“Tôi nhớ trong thôn có một tiệm thuốc nhỏ.” Trước đó Đường Vân Thành có đi vòng quanh thôn, Đường Vân Thành quan sát tỉ mỉ, trí nhớ tốt, cho nên những gì đã thấy qua thì đều nhớ.

Bây giờ quan trọng nhất là giảm sốt cho cô bé, nếu như còn sốt cao không giảm thì chỉ e đứa bé sẽ bị sốt chết mất.

Hơn nữa, sốt cao không giảm như vậy chắc chắn là có viêm, Đường Vân Thành lo lắng sẽ xảy ra vấn đề khác.

Tiểu Ngô có chút do dự, khóe môi mấp máy, nhưng rốt cuộc thì không nói thêm gì nữa, anh ta theo bên cạnh Đường tổng cũng có mấy năm rồi, chuyện mà Đường tổng đã quyết định thì sẽ không dễ dàng thay đổi.

Tiểu Ngô chỉ có thể bế đứa bé gái theo Đường Vân Thành quay về.

Về đến xe, Đường Vân Thành bế lấy đứa bé, Tiểu Ngô lái xe, bọn họ lại quay về thôn trang lần nữa, đợi đến khi bọn họ đến thôn trang nhỏ thì đã hơn 12 giờ đêm rồi.

Người trong thôn buổi tối vốn đã ngủ rất sớm, lúc này trong thôn tối om tĩnh mịch.

Trong thôn trang không có khách sạn, nhưng ở cửa thôn có một nhà trọ, tuy cũ nát, nhưng cũng có thể miễn cưỡng ở tạm.

“Đường tổng, ngài đưa cô bé vào trước đi, tôi đi mua thuốc.” Tiểu Ngô ngừng xe ở bên ngoài nhà trọ, nếu đi vào thôn nữa thì cũng không vào được, bế theo đứa bé qua đó thì cũng không dễ đi.

Hơn nữa lúc này hẳn tiệm thuốc đã đóng cửa rồi, Tiểu Ngô muốn đi thử xem có thể kêu mở cửa được không.

Đường Vân Thành cảm thấy trên người cô bé càng lúc càng nóng, hơn nữa còn đang phát run, chắc là sốt dữ hơn nữa rồi, Đường Vân Thành chậm rãi gật đầu, chỉ có thể bế cô bé đi vào nhà trọ trước.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1892


Chương 1892

Nhà trọ đã đóng cửa, nhưng bên trong vẫn sáng đèn.

Đường Vân Thành gõ cửa cả nửa ngày mới có một người phụ nữ ba mươi mấy tuổi đến mở cửa.

“Muộn như vậy rồi, là muốn ở trọ sao?” Người phụ nữ ngủ mê man, nhìn đứa bé mà Đường Vân Thành bế một cái: “Đứa bé này bị sao vậy?”

“Bị bệnh rồi, đứa bé này bị hôn mê trên đường, tôi bế nó về đây, cô có thể giúp tôi chăm sóc một chút không? Có thể tắm giùm cho nó, thay một bộ quần áo cho nó không?” Tuy đứa bé gái này chỉ 11-12 tuổi nhưng một người đàn ông như Đường Vân Thành vẫn có nhiều chuyện không được tiện.

“Nhặt?” Sắc mặt người phụ nữ khẽ thay đổi: “Cái này mà ông cũng dám nhặt? Cái này sẽ không xảy ra chuyện chứ? Nếu như xảy ra chuyện ở chỗ tôi, thì việc kinh doanh của tôi có còn làm được nữa hay không chứ?”

Người phụ nữ chặn cửa, có chút cảnh giác, hiển nhiên có chút không muốn cho Đường Vân Thành vào.

Đường Vân Thành lấy ra mấy triệu bạc đưa đến trước mặt người phụ nữ: “Đứa bé chỉ bị sốt, không có vấn đề gì lớn, tôi đã bảo người đi mua thuốc rồi, chỉ là quần áo trên người đứa bé này vừa ướt vừa dơ, làm phiền cô giúp nó tìm một bộ quần áo thay cho nó.”

Quần áo trên người cô bé vừa ướt vừa bẩn, chắc chắn sẽ càng làm bệnh nặng hơn.

“Được thôi.” Người phụ nữ nhìn thấy tiền thì sáng mắt, liền không từ chối nữa, nhường đường cho Đường Vân Thành đi vào trong.

“Chỉ có một phòng, ông bế nó vào trong trước đi, tôi đi tìm một bộ đồ cho nó.” Người phụ nữ khá là dễ nói chuyện khi có tiền.

Trong tình huống này, Đường Vân Thành cũng không thể so đo quá nhiều, chỉ có thể bế đứa bé gái vào trong phòng trước.

Người phụ nữ cũng nói lời giữ lời, không bao lâu thì cầm lấy một bộ quần áo đi vào phòng.

Điều kiện của nhà trọ rất tệ, nhưng trong phòng vẫn có chỗ để tắm, người phụ nữ tắm rửa giùm cô bé, sau đó thay quần áo.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Có thể là vì được tắm, lúc cô bé đi ra thì đã tỉnh lại rồi.

“Con bé này tắm rửa sạch sẽ rồi thì trông rất xinh.” Người phụ nữ dắt cô bé nhỏ đã thay xong quần áo đi ra ngoài, trên mặt mang theo vài ý cười, trông cũng khá thân thiện.

Quần áo mà người phụ nữ tìm tới có hơi to, tay chân của cô bé đều bị gói kín.

“Người đã tỉnh rồi, xem ra cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ bị sốt thôi, uống chút thuốc hạ sốt là được rồi.” Có thể là nhìn thấy cô bé đã tỉnh, không có vấn đề gì lớn, người phụ nữ lúc này cũng vui vẻ.

“Được, cảm ơn cô.” Đường Vân Thành nhìn thấy cô bé tỉnh lại cũng khẽ thở phào một hơi, ông ta cứ lo lắng cô bé có vấn đề gì khác, bây giờ trông bộ dạng của cô bé, đích thực là cũng không có vấn đề gì lớn.

“Cô bạn nhỏ, cháu tên gì? Nhà ở đâu?” Sau khi người phụ nữ rời khỏi, Đường Vân Thành nhìn sang cô bé, nhẹ giọng hỏi một số câu.

Đường Vân Thành muốn hỏi rõ một số vấn đề, nếu như có thể thì tốt nhất là đưa cô bé về nhà.

Cô bé hôn mê trên đường núi, nói không chừng nhà ở thôn gần đây.

Chỉ là cô bé nhỏ này không trả lời, chỉ lắc đầu, nhìn bộ dạng như vẫn còn có chút mê man, còn có một chút lo lắng sợ hãi.

Đường Vân Thành hỏi mấy câu, cô bé đều chỉ lắc đầu, không nói một chữ nào, Đường Vân Thành cũng hết cách, chỉ có thể bảo cô bé đi nghỉ ngơi.

Cô bé có chút rụt rè mà nằm trên giường, Đường Vân Thành ngồi trên một cái ghế trong phòng, đợi Tiểu Ngô mang thuốc về.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1893


Chương 1893

Cô bé không có ngủ, cứ ngồi trên giường, có thể là vì lo lắng nên cố chịu đựng.

Cô bé cứ tỉnh, cũng không có nói chỗ nào không khỏe, điều này khiến Đường Vân Thành an tâm không ít.

Thời gian chầm chậm trôi qua, đã qua một giờ sáng rồi, nhưng Tiểu Ngô vẫn chưa quay lại.

Tuy đường trong thôn khó đi, nhưng một tiếng để đi đi về về thì vẫn dư dả, cái tiệm thuốc đó cũng không có xa.

Mi tâm của Đường Vân Thành khẽ chau lại, lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Ngô.

Nhưng điện thoại của Tiểu Ngô lại tắt máy.

Đáy lòng Đường Vân Thành chợt chùng xuống, Tiểu Ngô lanh lẹ, bình thường chưa từng tắt điện thoại qua, bởi vì Tiểu Ngô bất kể đi đâu cũng đều mang theo sạc dự phòng bên người.

Cho nên, có thể bài trừ khả năng hết pin.

Điện thoại tình cờ bị hư cũng không có khả năng lớn.

Chỉ sợ….

Đường Vân Thành nhìn cô bé vẫn đang ngồi trên giường kia, ông ta biết chuyện này có vấn đề.

Nếu như ông ta bây giờ đi tìm Tiểu Ngô.

Ông ta không dám bảo đảm sau khi ông ta đi rồi, cô bé này có xảy ra chuyện gì hay không.

Nếu như cô bé xảy ra chuyện ở đây, thì hậu quả sẽ rất khôn lường, dù sao cũng là ông ta đưa cô bé đến đây.

Cho dù bảo người phụ nữ lúc nãy đến đây chăm sóc cô bé, thì Đường Vân Thành cũng có chút không yên tâm.

Cái mà Đường Vân Thành nghĩ tới bây giờ chính là người nhà họ Cố có thể là muốn khiến cô bé này xảy ra chuyện trong tay ông ta.

Cho nên, Đường Vân Thành bây giờ phải bảo đảm cô bé này không thể xảy ra chuyện trước cái đã.

Nhưng Đường Vân Thành vẫn đánh giá cao nhân tính của một số người nào đó rồi.

Lại qua gần 1 tiếng, Tiểu Ngô vẫn chưa quay lại, nhưng trong nhà trọ đột nhiên có mấy người xông vào.

Người đàn ông dẫn đầu có dáng người không cao, nhưng vẻ mặt hung hãn, hắn trực tiếp đưa người xông vào căn phòng Đường Vân Thành đang ở.

“Con gái tôi đâu, ông làm gì con gái tôi rồi?” Người đàn ông lớn tiếng hét lên trong phòng.

Đường Vân Thành sững người, nhất thời có chút không hồi thần kịp, nửa đêm nửa hôm mà chuyện gì vậy?

Người đàn ông này xông vào tìm con gái?

Cô bé này là con gái của hắn ta?

Cô bé vốn dĩ đang ngồi trên giường nhìn thấy người đàn ông xông vào thì sững sờ vài giây, sau đó bò xuống giường.

“Anh ta là ba cháu sao?” Sắc mặt Đường Vân Thành có chút trầm, trong lòng cũng có chút bất an, cô bé này hôn mê trên đường núi không có ai quan tâm.

Thời gian lâu như vậy cũng không thấy người nhà của cô bé tìm tới.

Chuyện ông ta đưa cô bé về chỉ e là cũng không có ai biết hết, mấy người này làm sao mà tìm đến được?

Chuyện này rõ ràng là có gì đó không đúng, bên trong có vấn đề rất lớn.

Nhưng cô bé vẫn dùng sức gật đầu, sau đó đi tới trước mặt người đàn ông, ôm lấy chân của người đàn ông, kêu một tiếng: “Ba ơi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1894


Chương 1894

Lúc này cô bé có chút rụt rè, thanh âm không lớn, nhưng vẫn khá rõ ràng, Đường Vân Thành nghe rất rõ.

Đôi con ngươi Đường Vân Thành lập lòe, cô bé này chắc chắn sẽ không nói dối, nếu cô bé đã nói người đàn ông này là ba của bé, còn trực tiếp ôm lấy hắn kêu là ba, thì hẳn là không giả.

Đường Vân Thành tuy cảm thấy không đúng lắm, trong lòng bất an, nhưng ba của cô bé đã tìm tới rồi, ông ta cũng không thể không cho người ta đưa cô bé đi được.

“Đợi chút đã, tôi bảo chủ của nhà trọ đến làm chứng, chứng minh cô bé được người nhà đưa đi rồi.” Đường Vân Thành đương nhiên cũng không thể để bọn họ đưa người đi như vậy được, tuy người đàn ông đó là người nhà của cô bé, ông ta cũng không thể không phòng.

Người đàn ông mới vừa xông vào không nói thêm gì nữa, chỉ ôm cô bé vào lòng mình.

Hồi nãy mấy người trực tiếp xông vào, người phụ nữ khi nãy đã dậy, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì có hơi sững người, nghe thấy lời của Đường Vân Thành, cô ta khẽ hồi thần lại, theo bản năng gật đầu: “À à, tôi có thể làm chứng.”

“Đi, ba đưa con về.” Người đàn ông mới vừa xông vào ôm chặt lấy đứa bé, thanh âm rõ ràng đã dịu lại vài phần.

Cô bé nhỏ vươn hai tay ôm lấy cổ người đàn ông, sau đó lại gật đầu.

Cơ thể của cô bé rõ ràng có chút run rẩy, không biết là vì sốt, hay là vì nguyên nhân khác nữa.

“Đứa bé vẫn còn bị bệnh, run rẩy dữ dội như vậy, hay là mau đưa đi khám đi.” Người phụ nữ cũng tốt bụng, sợ cô bé có chuyện gì.

“Có thể là bị sợ rồi, bây giờ tôi sẽ đưa nó đi bệnh viện kiểm tra.” Người đàn ông cúi đầu nhìn cô bé nhỏ trong lòng, trong thanh âm trầm thấp mang theo vài phần lo lắng.

Đường Vân Thành tuy biết chuyện xảy ra tối hôm nay có vấn đề, nhưng trong tình hình này ông ta cũng không thể ngăn cản.

Sau đó người đàn ông ôm cô bé ra khỏi phòng…..

Người đàn ông đưa cô bé ra ngoài, đúng lúc đụng phải Tiểu Ngô mới vừa về.

Tiểu Ngô nhìn tình hình trước mắt thì có chút ngây người: “Đường tổng…chuyện là sao vậy?”

Bởi vì không biết thân phận của mấy người này, cho nên trong lòng Tiểu Ngô có mang vài phần cảnh giác.

“Người nhà của đứa bé tìm tới, muốn đưa đứa bé đi.” Đường Vân Thành đơn giản mà giải thích một câu.

Bây giờ cô bé đã tỉnh rồi, ai cũng có thể nhìn ra được cô bé không có vấn đề gì lớn, mà bây giờ cô bé đã được ba đưa đi, có chủ của nhà trọ này làm chứng.

Đường Vân Thành cảm thấy hẳn sẽ không có vấn đề gì lớn nữa đâu.

Tiểu Ngô vẫn có chút mờ mịt, nhưng Đường tổng đã lên tiếng, anh ta cũng không tiện nói gì nữa, chỉ có thể nhìn cô bé bị đưa đi.

Tiểu Ngô nghĩ cô bé được người nhà đưa đi thì cũng tốt, ở đây chỉ khiến cho người ta thấp thỏm lo âu thôi.

“Sao lại đi lâu như vậy?” Sau khi Đường Vân Thành về phòng thì nhìn sang Tiểu Ngô, thanh âm có chút trầm thấp.

Mấy chuyện xảy ra tối hôm nay, chuyện này lại càng kỳ quái hơn chuyện kia, ông ta không hiểu rốt cuộc là chuyện gì nữa.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1895


Chương 1895

“Kêu cả nửa ngày mới kêu người ta dậy được, người dậy còn là một ông già, ông già khi bước qua bậc cửa tiệm thuốc thì còn bị té một cái, trong tiệm thuốc không có thuốc hạ sốt tiêu viêm có sẵn, ông già phải bốc thuốc trung y.” Tiểu Ngô giải thích khá tỉ mỉ, bởi vì chuyện hôm nay quá nhiều, cho nên anh nói từng cái một cho Đường Vân Thành nghe, sợ có vấn đề gì đó anh không nhìn ra được, có lẽ Đường tổng có thể phát hiện ra gì đó.

Mi tâm Đường Vân Thành khẽ nhíu lại, Tiểu Ngô dây dưa tới gần hai tiếng đồng hồ đích thực là rất kỳ quái, nhưng theo như lời Tiểu Ngô nói thì cũng không có vấn đề gì lớn.

Chỉ là, tiệm thuốc không có sẵn thuốc hạ sốt tiêm viêm, điểm này thì khá kỳ lạ.

“Điện thoại của cậu bị sao vậy? Sao lại tắt máy?” Đường Vân Thành nhớ trước đó không gọi cho Tiểu Ngô được.

“Ông già bị ngã, lúc tôi dìu ông già dậy thì điện thoại rơi xuống nước, bên tiệm thuốc không có điện thoại, cũng không cách nào nói với ngài một tiếng…” Tiểu Ngô giải thích, nói được một nửa thì ngừng lại: “Đường tổng, có phải có vấn đề không?”

Đôi con ngươi của Đường Vân Thành khẽ nhíu lại, dưới tình huống bình thường thì vấn đề có lẽ là không lớn, nhưng chuyện tối nay vốn đã không bình thường.

Cho nên, rất có thể là thật sự có vấn đề.

Nhưng Đường Vân Thành có chút không hiểu tại sao đối phương lại làm như vậy?

Vì để túm chân Tiểu Ngô? Không cho Tiểu Ngô quay lại?

Nhưng trong hai tiếng này lại không có chuyện gì xảy ra hết, tại sao đối phương không cho Tiểu Ngô về?

Mà lúc Tiểu Ngô về, đúng lúc ba của đứa bé đến đưa đứa bé đi?

Đây có khi nào lại là do đối phương sắp xếp không?

Nhưng đối phương sắp xếp như vậy rốt cuộc là có dụng ý gì?

Đường Vân Thành thật sự nghĩ không thông.

Ông ta vốn luôn lo lắng cô bé đó sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn trong tay mình, nhưng cô bé đã an toàn mà được ba đưa đi rồi, không có xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn hết…

Không lẽ từ đầu ông ta đã đoán sai hướng rồi?

Nếu như ông ta đã đoán sai hướng, vậy đối phương rốt cuộc là có mục đích gì?

Đường Vân Thành thầm thở dài một hơi, loại chuyện âm mưu này ông ta không rành, nếu như có Tô Khiết thì hay rồi.

Cũng không biết Tô Khiết xử lý chuyện ở nước M xong chưa?

Lúc này Tô Khiết đã đến Hải Thành, trước khi máy bay cất cánh, cô đã gọi cho Đường Vân Thành qua, nhưng điện thoại của Đường Vân Thành cứ không gọi được.

Bây giờ vừa xuống máy bay, cô lại gọi cho Đường Vân Thành, nhưng vẫn không gọi cho Đường Vân Thành được.

“Điện thoại của cậu có thể bị chặn rồi, không gọi đi được.” Sắc mặt Tô Khiết lúc này rõ ràng có chút trầm, không gọi được cho Đường Vân Thành, chỉ e là đã xảy ra chuyện rồi.

Rất rõ ràng đối phương không muốn cho cô liên hệ với Đường Vân Thành, càng là như vậy, nói rõ chuyện càng nghiêm trọng.

Không liên lạc được với Đường Vân Thành thì không biết bây giờ ông ta đang ở đâu, càng không biết đã xảy ra chuyện gì.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1896


Chương 1896

“Chúng ta tìm chỗ ở trước, chuyện gì để mai rồi nói.” Nguyễn Hạo Thần đương nhiên cũng ý thức ra tính nghiêm trọng của vấn đề, thực ra khi Tô Khiết nhắc đến chuyện này với anh trước đây, anh đã bảo Cố Ngũ đến Hải Thành xử lý.

Cố Ngũ đến bây giờ cũng chưa cho anh tin tức, chỉ e là chưa tìm được Đường Vân Thành!

Đôi con ngươi khẽ híp của Tô Khiết chợt lóe qua ánh sáng lạnh, cô đột nhiên lấy điện thoại ra, nhanh chóng nhập một chuỗi số.

Cô nhập chuỗi số điện thoại này vô cùng nhanh, không có chút ngừng nào, Nguyễn Hạo Thần nhìn số mà cô nhập một cái, khóe mày khẽ nhướng lên, nhưng không có nói gì.

Tô Khiết gọi điện thoại đi, lần đầu tiên đối phương không có nghe máy, Tô Khiết liền tiếp tục gọi lại.

Lúc Tô Khiết gọi lần thứ tư, người bên kia có thể là cuối cùng cũng bị cô làm ồn tỉnh dậy, nghe máy: “Alo, ai đó?”

Đối phương bị kêu tỉnh, tâm trạng hiển nhiên không tốt, ngữ khí rất gắt.

“Cung tông trưởng, Đường Vân Thành xảy ra chuyện rồi.” Nghe thấy thanh âm của đối phương, đôi con ngươi của Tô Khiết lại híp lại lần nữa.

“Ý gì? Xảy ra chuyện gì? Cô là ai?” Đối phương ngừng lại vài giây, khi thanh âm lại truyền tới thì rõ ràng có thêm vài phần nghiêm nghị và cảnh giác.

“Tôi là phóng viên của Hải Thành Trịnh Nguyệt, tôi vừa mới nhận được tin tức, nói Đường Vân Thành xảy ra chuyện ở phía tây Hải Thành, bên đó thông báo phóng viên qua đó, sự tình hình như rất nghiêm trọng, nghe nói đã chết người, hình như là Đường Vân Thành…” Tô Khiết cố ý dừng lời nói lại, lời chưa nói xong, nhưng ý muốn biểu đạt lại rất rõ ràng.

Lời nói của Tô Khiết ngừng lại một giây, không đợi Cung tông trưởng phản ứng lại, liền nói tiếp: “Cung tông trưởng cùng đến Hải Thành với Đường Vân Thành, Đường Vân Thành xảy ra chuyện, Cung tông trưởng không thể không biết chuyện chứ? Cho nên tôi muốn xác nhận tình hình với bên Cung tông trưởng một chút.” Tô Khiết cố ý thay đổi âm điệu, thanh âm lúc này rõ ràng có thêm vài phần trầm lạnh và yên tĩnh hơn so với bình thường, nếu như không phải Nguyễn Hạo Thần lúc này đang ngồi bên cạnh cô, nếu như chỉ nghe giọng thì có thể sẽ không thể nghe ra là cô.

Tô Khiết tuy không hiểu về chuyện của Hải Thành lắm, nhưng cô cũng đã điều tra một số chuyện mà cô cho là quan trọng, Trịnh Nguyệt là phóng viên của Hải Thành, nổi tiếng liều mạng gan góc, dám nói, không có chuyện cô ta không dám báo, không có lời mà cô ta không dám nói.

Hải Thành có không ít người bị thân bại danh liệt vì bài báo của Trịnh Nguyệt mà bị bơi ra không ít chuyện xấu, trong đó không thiếu một số nhân vật lợi hại đã từng cao cao tại thượng.

Rất nhiều người hận Trịnh Nguyệt đến tận xương, hận không thể phanh thây cô ta thành ngàn mảnh, nhưng cô ta vẫn sống tốt, tóc không bị tổn thương tới một cọng, rất nhiều người đồn rằng sau lưng Trịnh Nguyệt có hậu đài rất vững chắc.

Lần này, Cung tông trưởng cùng Đường Vân Thành đến Hải Thành, Trịnh Nguyệt phụ trách phỏng vấn mọi hướng.

Cho nên, lúc này Tô Khiết dùng thân phận của Trịnh Nguyệt, nếu là người khác thì chắc chắn Cung tông trưởng sẽ không tin, nhưng nếu là Trịnh Nguyệt thì Cung tông trưởng không thể không cân nhắc.

Cô biết Cung tông trưởng luôn giúp đỡ người nhà họ Cố, Cung tông trưởng hẳn cũng biết lần này đến Hải Thành, nhà họ Cố sẽ đối phó với Đường Vân Thành, Cung tông trưởng chắc là muốn nhắm một mắt mở một mắt rồi.

Nhưng mà, nếu như xảy ra án mạng, hoặc là Đường Vân Thành có nguy hiểm về tính mạng thì Cung tông trưởng rất khó lo cho mình.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1897


Chương 1897

Cho nên, lời của Tô Khiết lúc này chính là để gạt ông ta, hy vọng có thể gạt được một số tin tức có ít!

Đương nhiên, Tô Khiết biết người nhà họ Cố chắc chắn sẽ không tổn hại đến tính mạng của Đường Vân Thành, có một số chiêu âm hiểm còn tàn nhẫn hơn cả việc tổn hại đến tính mạng của Đường Vân Thành nhiều nữa.

Lúc này Tô Khiết cá là Cung tông trưởng không biết toàn bộ kế hoạch của nhà họ Cố.

“Sao có thể? Đường Vân Thành rõ ràng đã đến thôn Ngọc Thủy, sao có thể xảy ra chuyện ở phía Tây Hải Thành được?” Cung tông trưởng đích thực không biết toàn bộ kế hoạch của nhà họ Cố, nhưng ông ta biết Đường Vân Thành đã đến thôn Ngọc Thủy, là ông ta bảo Đường Vân Thành đi mà, Đường Vân Thành chắc chắn không dám làm trái mệnh lệnh của ông ta.

Chuyện của thôn Ngọc Thủy tuy không lớn, nhưng cách thành phố Hải Thành có chút xa, đường núi lại vô cùng khó đi, Đường Vân Thành không thể về nhanh như vậy được, hơn nữa Đường Vân Thành tối nay hẳn không thể về được.

Cung tông trưởng không biết toàn bộ kế hoạch của nhà họ Cố, nhưng ông ta chắc chắn biết người của nhà họ Cố sẽ có hành động, cho nên ông ta đã cố ý phối hợp với kế hoạch của nhà họ Cố, nếu không thì ông ta cũng sẽ không bảo Đường Vân Thành đến thôn Ngọc Thủy.

Cho dù Đường Vân Thành xảy ra chuyện, thì cũng là ở thôn Thủy Ngọc, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện ở phía tây Hải Thành được.

“Được, tôi biết rồi.” Tô Khiết trực tiếp cúp điện thoại.

Cung tông trưởng bị cúp điện thoại, trực tiếp ngây người, phóng viên này nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại cho ông ta, nhưng không nói rõ gì mà đã trực tiếp cúp điện thoại rồi?

Chuyện gì vậy?

Cung tông trưởng đương nhiên không thể gọi lại, nhưng trong lòng ông ta vẫn có chút bất an, có khi nào kế hoạch của bên nhà họ Cố xảy ra vấn đề không?

Ông ta tìm số điện thoại của Cố Chính Luân, trực tiếp gọi đi…

Bây giờ là bốn giờ sáng, nhưng Cố Chính Luân lại nhấc máy ngay.

“Có phải Đường Vân Thành xảy ra chuyện rồi không?” Cố Chính Luân nhấc máy quá nhanh, đôi con ngươi của Cung tông trưởng nhanh chóng lập lòe.

“Cung tông trưởng, ngài nghe nói gì rồi sao?” Cố Chính Luân cũng rất thắc mắc, ông ta một đêm không ngủ, cứ luôn đợi tin tức của đối phương, hồi nãy đối phương gọi điện thoại đến cho ông ta, nói chuyện rất thuận lợi, tất cả đều tiến hành theo kế hoạch ban đầu.

Bên này ông ta mới nhận được tin tức, sao Cung tông trưởng lại biết?

“Thật sự xảy ra chuyện rồi?” Nghe thấy ngữ khí của Cố Chính Luân, đáy lòng Cung tông trưởng chợt chùng xuống: “Cố Chính Luân, nếu như Đường Vân Thành xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn ở Hải Thành, nếu như xảy ra án mạng, thì tôi thân là tông trưởng của tám đại gia tộc chắc chắn cũng không thoát được trách nhiệm, ông muốn hại chết tôi sao?”

“Cung tông trưởng, ngài khoan hẵng nóng đã, Đường Vân Thành không có nguy hiểm tính mạng đâu, kế hoạch của chúng tôi rất thuận lợi, ông cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không để chuyện này liên lụy đến ngài.” Nghe thấy lời của Cung tông trưởng, Cố Chính Luân rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm, Cung tông trưởng có thể đã nhận được tin tức giả gì rồi.

“Hồi nãy Trịnh Nguyệt gọi điện thoại cho tôi, nói Đường Vân Thành xảy ra chuyện ở phía tây Hải Thành.” Cung tông trưởng lúc này ý thức ra chuyện có gì đó không đúng, Trịnh Nguyệt cho dù muốn xác định chuyện của Đường Vân Thành, thì cũng không nên trực tiếp gọi cho ông ta chứ?

“Trịnh Nguyệt? Không thể nào.” Cố Chính Luân sững sờ: “Đường Vân Thành bây giờ vẫn còn đang ở thôn Ngọc Thủy, kế hoạch của chúng tôi rất thuận lợi, Trịnh Nguyệt là phóng viên của Hải Thành, không thể nhận được tin tức sai như vậy, cho dù cô ta nhận được tin tức, thì trước khi xác nhận, cũng không thể trực tiếp nói với ngài được.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1898


Chương 1898

“Chuyện này có chút kỳ lạ, ông chú ý chút.” Cung tông trưởng đã ý thức ra vấn đề, thanh âm lúc này rõ ràng đã trầm hơn vài phần, người của nhà họ Cố muốn làm gì ông ta có thể không quản, nhưng tuyệt đối không thể liên hụy lên người ông ta.

Ông ta sắp thoái lui rồi, không muốn xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào trong lúc quan trọng này.

Nói thật, trong tình hình bây giờ, ông ta cũng không muốn giúp nhà họ Cố nữa, nhưng từ khi bắt đầu ông ta đã đứng sai đội, đứng ở phía đối địch với Đường Vân Thành, nếu như Đường Vân Thành thăng lên, thì thế lực của ông ta chắn chắn sẽ bị đánh áp dữ dội, đến lúc người nhà ông ta chỉ e là rất khó xuất đầu lộ diện.

Cho nên, ông ta bây giờ cũng chỉ có thể tiếp tục giúp đỡ nhà họ Cố, chỉ cần Cố Chính Luân lên, nhà họ Cung và nhà họ Cố liên hôn, đến lúc đó mới là kết quả tốt nhất.

Cung tông trưởng bây giờ cũng chính là lên được thuyền nhưng không xuống được nữa.

Sau khi cúp điện thoại Cung tông trưởng, trong đôi con ngươi khẽ híp của Tô Khiết toát lên ý lạnh nặng nề.

“Cậu em đã đi thôn Ngọc Thủy, rất có thể bây giờ đang bị kẹt ở thôn Ngọc Thủy, không thể về được.” Tuy hồi nãy Cung tông trưởng không có nói rõ, nhưng Tô Khiết không khó để đoán ra.

“Thôn Ngọc Thủy? Bọn họ nhốt người trong thôn nhỏ làm gì?” Nguyễn Hạo Thần là người còn khôn hơn cả hồ ly, nhưng lúc này anh cũng không đoán ra được dụng ý của đối phương.

“Em cũng không rõ lắm.” Tô Khiết tuy giỏi phân tích, nhưng trong trường hợp không biết tối nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì cô cũng không đưa ra được bất kỳ đáp án nào.

“Bây giờ chúng ta đến thôn Ngọc Thủy sao?” Nguyễn Hạo Thần nhìn cô một cái, sau đó xem thời gian: “Bây giờ đã sắp 4 giờ rồi, bây giờ qua đó còn có ích không?”

“Khoan qua đó đã, để ý tin tức truyền thông bất cứ lúc nào.” Tô Khiết biết nếu như đối phương muốn làm gì Đường Vân Thành thì chỉ e đã làm xong rồi, nếu Đường Vân Thành đã không ra được thì cô chắc chắn cũng vào không xong.

Tuy Tô Khiết không biết rốt cuộc đối phương có mục đích gì, nhưng có một điểm cô có thể chắc chắn, đó là đối phương chắc chắn sẽ lợi dụng truyền thông.

Mục đích cuối cùng của đối phương chắc chắn là muốn lợi dụng bài báo truyền thông để khiến Đường Vân Thành thân bại danh liệt.

Điều bây giờ cô có thể làm là quan sát động hướng bất cứ lúc nào, đến lúc đó kịp thời nghĩ ra cách giải quyết vấn đề.

Bây giờ đang ở Hải Thành, bọn họ đều không quen thuộc, có rất nhiều chuyện sẽ không tiện làm, nhưng bất kể xảy ra chuyện gì, cô cũng đều phải nghĩ cách giải quyết.

Bất luận đối phương là nhà họ Cố, hay là người của Quỷ Vực Chi Thành, cô Tô Khiết cũng không sợ!

Nhưng, sau khi chuyện xảy ra vào ngày hôm sau, Tô Khiết mới phát hiện cô vẫn đánh giá thấp sự âm hiểm của một số người nào đó rồi.

“Anh nghĩ cách liên lạc với Trịnh Nguyệt một chút.” Từ tư liệu tra được, tin tức mà Trịnh Nguyệt đăng báo đều rất chính diện, Nguyễn Hạo Thần cảm thấy có lẽ có thể tìm được chỗ đột phá từ trên người cô ta.

Anh và Đường Lăng ở bên Hải Thành này đều không có thế lực gì, ban đầu cũng là vì thân phận của Đường Lăng quá nhạy cảm, mà anh và Đường Lăng là một thể, cho nên anh cũng tránh cái mảnh Hải Thành này.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1899


Chương 1899

Đây có thể cũng là nguyên nhân lớn nhất mà nhà họ Cố chọn đối phó với Đường Vân Thành ở Hải Thành.

Thế lực của nhà họ Cố ở Hải Thành không thể xem nhẹ được.

“Ừm, nếu như có thể liên lạc được với cô ta, nếu như có thể khiến cô ta đứng về phía chúng ta thì là tốt nhất.” Tô Khiết biết trong giới tin tức ở Hải Thành, Trịnh Nguyệt đích thực là có tác dụng rất quan trọng, nếu đối phương đã muốn lợi dụng dư luận của truyền thông thì chắc chắn sẽ tìm Trịnh Nguyệt.

Chỉ là không biết Trịnh Nguyệt sẽ chọn thế nào?

Hơn nữa không biết hậu đài của Trịnh Nguyệt này rốt cuộc là ai? Hy vọng hậu đài của Trịnh Nguyệt đừng là nhà họ Cố!

Bên Tô Khiết và Nguyễn Hạo Thần chưa liên hệ được với Trịnh Nguyệt, thì lúc 5 giờ sáng, một bài báo tin tức đã chấn kinh cả Hải Thành, thậm chí là toàn quốc.

Tô Khiết và Nguyễn Hạo Thần tìm được một khách sạn, nhưng bọn họ đều không ngủ, khi nhìn thấy tin tức lúc 5 giờ, cả người Tô Khiết đều chấn kinh, con người luôn bình tĩnh trầm ổn, có sóng gió cũng không kinh hoảng như cô, mà tay cầm điện thoại lại có chút phát run.

“Bọn họ? Bọn họ quá tàn nhẫn rồi.” Tô Khiết hít sâu một hơi, thanh âm có chút khàn khàn, không biết là vì một đêm không ngủ, hay là vì nguyên nhân khác nữa.

Tô Khiết nghĩ đến bọn họ sẽ dùng chiêu đâm sau lưng, nhưng cũng không ngờ bọn họ lại tàn nhẫn như vậy, lại ác độc như vậy.

Lại không có nhân tính như vậy!!

Cô không tin một chữ nào trên bài báo tin tức này, cô rất rõ Đường Vân Thành sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Người hiểu Đường Vân Thành đều biết Đường Vân Thành sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Nhưng đối phương vẫn đăng báo chuyện như vậy.

Với thân phận hiện tại của Đường Vân Thành, với địa vị ở nhà họ Đường hiện tại, đối phương dám đăng báo chuyện như thế, chắc chắc là ‘chứng cứ vô cùng xác thực’.

Tô Khiết biết hôm qua ở thôn Ngọc Thủy chắc chắn đã xảy ra một số chuyện.

Một số chuyện mà mấy người đó có thể lấy làm ‘chứng cứ’.

Sắc mặt của Nguyễn Hạo Thần lúc này cũng âm trầm đến đáng sợ, khóe môi anh mím chặt, nhất thời không có nói gì.

Anh và Tô Khiết đều nghĩ giống nhau, tin tức như vậy, mới chỉ là bắt đầu, chuyện sau này sẽ càng rát tay hơn nữa.

Tô Khiết lại lấy điện thoại ra gọi cho Đường Vân Thành, vẫn không gọi được.

Tô Khiết bây giờ muốn biết tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng không liên lạc được với Đường Vân Thành thì mọi thứ đều miễn bàn.

“Vẫn không gọi được cho cậu, bây giờ cậu chắc vẫn đang ở thôn Ngọc Thủy, hẳn vẫn chưa nhìn thấy bài báo tin tức.

“Bây giờ đối phương chỉ đăng một tin tức như vậy, đằng sau chắc chắn sẽ có cái được gọi là ‘chứng cứ’, cho nên bây giờ chúng ta không thể chậm trễ xử lý mấy bài báo này.” Nguyễn Hạo Thần tương đối rõ mấy tình huống quan hệ công chúng, bây giờ nếu như bọn họ nóng lòng xử lý chuyện này thì hậu quả sẽ càng nghiêm trọng.

Bên Hải Thành này không có thế lực của bọn họ, bọn họ muốn hoàn toàn khống chế chuyện này là không dễ, càng huống hồ người mà bọn họ phải đối phó bây giờ không chỉ có nhà họ Cố, mà còn có Qủy Vực Chi Thành nữa….

“Em biết.” Tô Khiết đương nhiên đã nghĩ tới điểm này, cho nên cô mới nóng lòng liên lạc với Đường Vân Thành, muốn biết bên Đường Vân Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1900


Chương 1900

Biết được chuyện đã xảy ra với Đường Vân Thành tối qua thì cô mới có thể biết nên xử lý thế nào, chỉ có hiểu được tình hình lúc đó thì mới có thể kịp thời ứng đối.

“Chiều hôm qua anh đã bảo Cố Ngũ đến Hải Thành rồi, rất rõ ràng Cố Ngũ cũng không tra được gì, không thể ngăn cản, chỉ nhà họ Cố thôi thì tuyệt đối không có năng lực như vậy, lần này e là người của Qủy Vực Chi Thành cũng tham dự.” Nguyễn Hạo Thần trước đó đã nhận được tin tức của Cố Ngũ, Cố Ngũ nói hôm qua anh ta đã đưa người qua đây rồi, nhưng không có tra được gì cả, rất rõ ràng có người đã biết bọn họ tới, cố ý ngăn cản bọn họ Tôh động.

Tô Khiết đã sớm dự tính đến điểm này, cho nên cũng không quá bất ngờ, chỉ là sắc mặt càng trầm hơn vài phần.

Lúc này, Đường Vân Thành vẫn đang ở thôn Ngọc Thủy, sau khi cô bé được đón đi thì không có xảy ra chuyện khác nữa.

Trong lòng Đường Vân Thành bất an, ông ta hiểu nhà họ Cố, nhà họ Cố nếu như muốn đối phó với ông ta thì chắc chắn sẽ nghĩ hết mọi cách, tuyệt đối sẽ không dừng lại giữa đường.

Đường Vân Thành vốn dĩ tưởng nhà họ Cố muốn nhân cơ hội này lấy mạng của ông ta, sau đó sau khi cô bé xuất hiện, ông ta tưởng người nhà họ Cố muốn cô bé xảy ra chuyện trong tay ông ta, bây giờ xem ra, hai cái đều không có, Đường Vân Thành thật sự là có chút hồ đồ rồi.

Đường Vân Thành có thể ngồi lên vị trí hôm nay, đương nhiên là thông minh trí tuệ, chỉ là, Đường Vân Thành suy cho cùng vẫn đánh giá thấp giới hạn của một số người nào đó, suy cho cùng vẫn không biết có một số người nào đó là hoàn toàn không có nhân tính.

Đường núi bị chặn, bây giờ ông ta không ra ngoài được, lúc 4 giờ, ông ta gọi cho Tô Khiết một cuộc, nhưng đáp lại ông ta là Tô Khiết tắt máy.

Ông ta nghĩ Tô Khiết có thể là đang trên máy bay, bởi vì trước đó Phạm My gửi tin nhắn cho ông ta nói Tô Khiết xử lý xong chuyện của nước M liền đến Hải Thành ngay.

Tính toán thời gian, Tô Khiết chắc vẫn đang trên máy bay.

Lúc sắp 5 giờ, Đường Vân Thành muốn gọi cho Phạm My một cuộc, nhưng câu trả lời vẫn là đối phương tắt máy.

Đôi con ngươi của Đường Vân Thành chợt trầm xuống, bình thường Phạm My có ngủ cũng không tắt máy, ông ta đến Hải Thành Phạm My chắc chắn rất lo, càng không thể tắt máy.

Phản ứng đầu tiên của Đường Vân Thành là nghĩ điện thoại của ông ta có thể đã bị động tay động chân, nhưng điện thoại của ông ta luôn ở trên người ông ta, chưa hề có ai động vào điện thoại của ông ta qua.

Nếu như trong đó có người động vào điện thoại ông ta, thì ông ta không thể không phát giác ra được, điểm này Đường Vân Thành vẫn rất tự tin.

Vậy rốt cuộc chuyện là sao?

Đôi con ngươi của Đường Vân Thành khẽ híp lại, điện thoại của Tiểu Ngô trước đó bị rơi xuống nước, không mở lên được nữa.

Đường Vân Thành đã mượn điện thoại di động của bà chủ nhà trọ, nhập số điện thoại của Tô Khiết, sau đó gọi đi, nhưng câu trả lời vẫn là điện thoại của đối phương vẫn tắt máy.

Đường Vân Thành lại gọi cho Phạm My, nhưng cũng nhận được câu trả lời như vậy.

Cho nên, đối phương không phải động tay động chân trên điện thoại của ông ta, mà là chặn hết tất cả tín hiệu trong thôn này rồi.

Nhưng mà, lúc ông ta mới đến cái thôn này, còn gọi điện thoại qua nữa, cũng nhận qua điện thoại, lúc đó không có chút vấn đề nào hết.

Sau khi ông ta đến thôn kiểm tra tình hình, thậm chí còn gọi điện thoại báo cáo tình hình với Cung tông trưởng nữa.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1901


Chương 1901

Lúc đó Cung tông trưởng còn nói nếu như không có chuyện gì thì ông ta cứ trực tiếp về, lúc đó biểu hiện của Cung tông trưởng rất bình thường.

Lúc hơn 8 giờ, ông ta thậm chí còn gọi cho Phạm My qua, ông ta sợ Phạm My lo lắng, cho nên cũng không có nói gì nhiều.

Cho nên, đối phương chắc chắn là sau đó mới chặn tất cả tín hiệu ở gần đây.

Chắc là lúc bọn họ định rời khỏi thôn vào lúc khoảng 9 giờ tối hôm qua.

Bình thường thời gian nghỉ ngơi của Đường Vân Thành rất có quy luật, 10 giờ cơ bản là đã nghỉ ngơi rồi, cho nên rất ít người gọi lại điện thoại cho ông ta sau 10 giờ.

Cho nên Đường Vân Thành tối hôm qua cũng không phát giác ra có gì không đúng, sau này gọi cho Tiểu Ngô không được, nhưng sau đó Tiểu Ngô về nói điện thoại rơi xuống nước hư rồi.

Lúc đó Đường Vân Thành cũng không có nghĩ nhiều.

Không thể không nói, đối phương tính toán từng bước thật sự rất kỹ càng.

Quan minh chính đại mà tới, Đường Vân Thành không sợ, nhưng tính kế sau lưng như vậy Đường Vân Thành đích thực không rành.

“Đường tổng, xảy ra chuyện gì rồi?” Tiểu Ngô nhìn thấy thần sắc của Đường Vân Thành nặng nề, ý thức ra đã xảy ra chuyện gì rồi.

Hơn nữa chỉ sợ sự tình vô cùng nghiêm trọng, bởi vì anh ta đã ở bên cạnh Đường tổng mấy năm rồi, rất ít khi nhìn thấy bộ dạng này của Đường tổng.

“Vẫn còn chưa biết.” Đường Vân Thành bây giờ cũng chưa nghĩ ra đối phương rốt cuộc là muốn làm gì nữa, cho nên ông ta bây giờ vẫn không biết tiếp theo đây sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhốt ông ta ở trong cái thôn nhỏ này, không cho ông ta liên lạc với thế giới bên ngoài?

Sau đó thì sao nữa?

Theo lý mà nói, đây cũng không phải chuyện gì lớn, càng huống hồ, mấy người đó cũng không thể nhốt ông ta mãi ở đây được.

Điều Đường Vân Thành không biết đó là, lúc này bên ngoài đã hỗn loạn rồi.

Đường Vân Thành nghĩ, Cung tông trưởng dù muốn giúp Nhà họ Cố cũng không thể làm quá rõ ràng, còn nếu Cung tông trưởng mặc kệ, Tô Khiết vẫn sẽ tới Hải thành, Tô Khiết tới rồi thì dựa vào năng lực của Tô Khiết nhất định có thể biết ông đang ở đây.

Bao vây nhốt ông ở thôn Ngọc Thủy một đêm có tác dụng gì?

Bây giờ tín hiệu ở thôn Ngọc Thủy bị chặn, điện thoại gọi không được, không nghe ngóng được tin tức bên ngoài, cho nên bây giờ Đường Vân Thành còn không biết ngoài đó xảy ra chuyện gì.

Phạm My gần như mất ngủ cả đêm vì bà cứ lo cho Đường Vân Thành, rồi bà lại không gọi Đường Vân Thành được, trong lòng càng lo lắng hơn, cho nên, bà vô cùng chú ý tình hình ở Hải thành.

Tin tức liên quan đến Đường Vân Thành kia vừa tung ra, Phạm My liền thấy, lúc đọc tin hai tay run rẩy Phạm My, cả điện thoại cũng làm rơi xuống đất.

Phạm My theo bản năng khom người nhặt điện thoại lên, chỉ là tay và người bà đều quá run, nhặt một hồi mà vẫn không được.

Lúc này hai chân Phạm My mềm nhũn, cả người cũng run không ngừng được, do đó bà trực tiếp ngồi xuống đất, cuối cùng mới nhặt được điện thoại bị rớt lên.

Phản ứng đầu tiên của Phạm My là gọi cho Đường Vân Thành, nhưng vẫn không gọi được như trước.

Sau đó Phạm My không do dự mà gọi cho Tô Khiết: “Tô Khiết, con, con, bây giờ, ở Hải thành sao?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1902


Chương 1902

Vì quá run nên lời nói lúc này của Phạm My cũng không rành mạch.

“Con đang ở.” Tô Khiết nghe tiếng Phạm My liền biết chắc Phạm My đã thấy tin kia.

“Con thấy tin chưa?” Phạm My nắm chặt lấy điện thoại, cố làm mình bình tĩnh lại, bà thật sự hy vọng là mình nhìn nhầm rồi, hy vọng Tô Khiết trả lời bà là không có nhìn thấy.

“Có.” Tô Khiết hiểu được tâm trạng Phạm My lúc này, giờ đây ngay cả họ cũng không giữ được bình tĩnh, huống gì là Phạm My.

“Cậu con ông ấy, ông ấy không thể làm ra chuyện như vậy.” Lời của Phạm My vẫn run rẩy, nhưng giọng điệu lại rất kiên định.

Bà và Đường Vân Thành là vợ chồng ba mươi mấy năm, bà rất hiểu Đường Vân Thành, Đường Vân Thành chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Chắc chắn không.

“Con biết.” Tô Khiết cũng không tin, đây rõ ràng là đối phương hãm hại Đường Vân Thành, nhưng giờ không liên lạc được Đường Vân Thành, cô cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Con gặp cậu chưa? Mợ không gọi được cho cậu con.” Phạm My nghĩ đến mình không liên lạc được với Đường Vân Thành, trong lòng càng sốt ruột.

“Con cũng không liên lạc được với cậu.” Trong tình hình này Tô Khiết cũng không thể lại gạt Phạm My, Tô Khiết biết rõ chuyện tiếp theo càng khó giải quyết.

Phạm My nghe Tô Khiết nói vậy, người cứng đờ ra, giờ bà chỉ thấy lo lắng và đau lòng.

“Tô Khiết, cậu con có khi nào xảy ra chuyện không? Ý mợ là cậu có gặp chuyện nguy hiểm tới tính mạng?” Dù Phạm My bị tin kia làm cho choáng váng đầu óc, nhưng bà càng lo cho sự an toàn của Đường Vân Thành.

“Không đâu, cậu sẽ không gặp nguy hiểm tới tính mạng.” Mấy lời này của Tô Khiết rất chắc chắn, nếu đối phương truyền ra tin này, bày mưu như vậy, nhất định sẽ không để Đường Vân Thành gặp chuyện không may.

Đường Vân Thành còn sống, tin tức mới có thể chấn động hơn.

“Tô Khiết, con nhất định phải nghĩ cách, nhất định phải giúp cậu con.” Lúc này Phạm My quá hoảng loạn rồi, bà chỉ có thể gửi tất cả hy vọng lên người Tô Khiết.

Nếu Tô Khiết không có cách nào xử lí chuyện này, thì không ai có thể xử lí.

“Mợ, mợ đừng sốt ruột, con sẽ nghĩ cách.” Xảy ra chuyện như vậy, cô tất nhiên phải nghĩ cách giải quyết.

Cô bây giờ là người của Nhà họ Đường, là một phần của Nhà họ Đường, hơn nữa chuyện này rất có thể là do cô mà ra.

“Tô Khiết, mợ cúp máy trước, con có tin của cậu thì báo cho mợ.” Phạm My biết trong tình huống này nói nhiều cũng vô ích, bà không thể trì hoãn thời gian của Tô Khiết.

Rất nhiều chuyện trong tình huống này đều giành giật từng giây.

Sau khi cúp máy, thì Phạm My liền xụi lơ ra đất, rất lâu sau mới đứng lên.

Phạm My biết chuyện này tuyệt đối không thể để người lớn trong nhà biết, họ lớn tuổi rồi, không chịu nổi đả kích.

Giờ chỉ có thể tạm gạt họ trước, hy vọng Tô Khiết có thể mau nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết.

“Đại ca, đã tìm ra số điện thoại của phóng viên Trịnh.” Bên kia, Nguyễn Hạo Thần nhận được tin nhắn của Cố Ngũ gửi tới.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1903


Chương 1903

“Có số của Trịnh Nguyệt, liên hệ cô ta không?” Nguyễn Hạo Thần cho Tô Khiết xem số điện thoại Cố Ngũ gửi tới, chuyện này Tô Khiết rành nhất.

Tô Khiết nhìn dãy số kia, nhíu mi, nghĩ ngợi, nhưng vẫn gọi choTrịnh Nguyệt.

Điện thoại reo vài tiếng đối phương mới nghe máy, nối máy, đối phương còn chưa nói, đã nghe được tiếng ồn ào đầu bên kia truyền tới.

“A lô, ai vậy? Có chuyện gì nói thẳng.” Giọng đối phương không kiên nhẫn, còn hơi sốt sắng.

“Phóng viên Trịnh, tôi là Đường Thấm Nhi.” Tô Khiết trực tiếp nói ra tên Đường Thấm Nhi, Tô Khiết biết Trịnh Nguyệt là phóng viên, lúc này nhất định đã biết tin về Đường Vân Thành, có lẽ cũng biết cô.

“Đường Thấm Nhi? Cô cả Nhà họ Đường? Cháu ngoại của Đường Vân Thành?” Quả nhiên, Trịnh Nguyệt nói thẳng ra thân phận của Tô Khiết.

“Phóng viên Trịnh, chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện không?” Tô Khiết nghe bên Trịnh Nguyệt quá ồn, có lẽ là ở trên xe, hẳn là muốn đi phỏng vấn lấy tin gì.

Tô Khiết lo lắng, Trịnh Nguyệt có phải đi phỏng vấn chuyện về Đường Vân Thành không?

Nếu là như vậy, cuộc gọi này cô gọi đúng rồi.

Tất nhiên, nếu Trịnh Nguyệt nhận được tin muốn đi phỏng vấn về Đường Vân Thành, chắc chắn không đồng ý gặp cô, nhưng ít nhất cô có thể biết một ít chuyện của đối phương qua Trịnh Nguyệt.

“Bây giờ tôi không có thời gian gặp cô, tôi phải đi phỏng vấn.” Quả nhiên, Trịnh Nguyệt trực tiếp từ chối Tô Khiết.

“Phóng viên Trịnh nhận được tin về cậu tôi sao.” Trong lòng Tô Khiết đã có suy đoán.

“Lời đồn về cô Đường quá đúng mà, cô cực kỳ thông minh.” Trịnh Nguyệt cũng không phủ nhận, chuyện này không phải giấu, bởi vì nếu cô ta đi phỏng vấn, thì tin cũng sẽ được tung ra rất nhanh thôi.

Không có tin gì mà cô ta không dám tung ra.

“Lúc phóng viên Trịnh đưa tin có kiểm tra tính chân thật của nó không?” Tô Khiết cũng chỉ điều tra một số thông tin củaTrịnh Nguyệt, không hiểu Trịnh Nguyệt lắm.

“Tất nhiên rồi.” Trịnh Nguyệt trả lời chắc nịt, giờ cô ta đang trên đi phỏng vấn, cô ta cũng không để ý nói thêm vài câu.

“Vậy phóng viên Trịnh làm sao để phán đoán tính chân thật của nó?” Giọng điệu Tô Khiết nghiêm túc hơn, cũng có ý thử xem.

“Cô Đường, tôi biết cô là chuyên gia tâm lý phạm tội, còn tôi chỉ là phóng viên, phán đoán của tôi là do tình huống lúc đó tạo nên.” Trịnh Nguyệt cười cười, câu trả lời này rất có ý nghĩa.

Nguyễn Hạo Thần ngồi cạnh Tô Khiết đưa tay ra dấu ok.

“Được rồi, tôi hiểu ý phóng viên Trịnh.” Tô Khiết không nói thêm gì nữa, trực tiếp cúp điện thoại.

Tô Khiết biết giờ Trịnh Nguyệt vội đi phỏng vấn, tìm Trịnh Nguyệt nói chuyện không thích hợp.

Khi Nguyễn Hạo Thần nghe Trịnh Nguyệt muốn đi phỏng vấn, liền cho người ta tra vị trí của Trịnh Nguyệt, tra được rồi Nguyễn Hạo Thần liền ra hiệu cho Tô Khiết.

“Trịnh Nguyệt ở bệnh viện trung tâm.” Nguyễn Hạo Thần nhìn về phía Tô Khiết, cau mày, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Đi bệnh viện trước, cô bé kia có thể ở bệnh viện.” Tô Khiết lập tức đoán ra là chuyện gì, cho nên cô phải nhanh tới bệnh viện, xem liệu có thể ứng phó kịp thời không.

Mà lúc này Trịnh Nguyệt đã tới bệnh viện trung tâm, cô ta trực tiếp lên lầu hai, trong phòng bệnh ở đó có một cô gái đang nằm trên giường, một người đàn ông đứng cạnh giường.

Sau khi Trịnh Nguyệt bước vào, đầu tiên là nhìn người đàn ông một cái, rồi mới nhìn cô bé trên giường.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1904


Chương 1904

Sắc mặt cô bé bây giờ rất nhợt nhạt, cả người đều run rẩy, tay nắm chặt lấy ga giường, nét mặt hoảng hốt, sợ hãi.

“Ông Lý phải không?” Trịnh Nguyệt chớp chớp mắt, rồi lại nhìn người đàn ông cạnh giường: “Ông chắc chắn muốn để con mình nhận phỏng vấn sao?”

Trịnh Nguyệt là phóng viên, tất nhiên cô ta biết tầm quan trọng của tin tức, nhưng nếu một cô bé mười một mười hai tuổi như này thật sự trải qua chuyện này, bản thân đã bị tổn thương, nếu giờ còn để cô bé nhận phỏng vấn, chỉ sợ…

“Chắn chắn, tôi muốn tên xấu xa kia bị trừng phạt.” Ông ta nheo mắt lại, nét mặt hung ác.

“Ông Lý, chúng ta đây là phát sóng trực tiếp.” Trịnh Nguyệt nghĩ nghĩ, vẫn nhắc nhở một câu, phát sóng trực tiếp không giống đưa tin, phát sóng trực tiếp sẽ đẩy cô bé này tới trước mặt công chúng.

“Tôi biết, đây vốn dĩ là yêu cầu của tôi, chỉ có phát sóng trực tiếp, mới có thể để kẻ khốn kia không có chỗ trốn.” Lúc nói lời này người đàn ông cắn chặt răng, nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Trịnh Nguyệt mím môi, tất nhiên cô ta biết đây là yêu cầu của ông ta, bởi vì trước khi cô ta tới cấp trên đã nói với cô ta rất rõ.

Nhưng cô ta vẫn hơi không đành lòng.

“Đây là báo cáo thương tích bác sĩ vừa đưa cho tôi, cô có thể xem thử, tôi tin rằng cô xem xong sẽ hiểu tâm trạng của tôi.” Ông ta siết chặt báo cáo trong tay đưa tới trước mặt Trịnh Nguyệt.

Trịnh Nguyệt cầm lấy báo cáo, nhìn xem, sau đó nét mặt thay đổi liên tục, có cả sự khó tin và tức giận.

“Tôi đã biết.” Trịnh Nguyệt nói nhỏ, đưa báo cáo thương tích cho trợ lí đứng sau, rồi đi tới trước mặt cô bé.

Cô bé tất nhiên là rất sợ, ánh mắt cô bé vẫn luôn nhìn theoTrịnh Nguyệt, người run lẩy bẩy.

“Em đừng sợ, chị không làm gì em đâu, em có thể nói cho chị biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì không?” Trịnh Nguyệt nhìn cô bé, nói năng nhỏ nhẹ dịu dàng, sợ làm cô bé sợ.

“Không, Không, không muốn.” Cô bé giống như bị kích động, vội lắc đầu.

“Ngân Ngân, con nói cho chị nghe đi rốt cuộc có chuyện gì, con nói chị ấy, chị ấy mới giúp con trừng trị kẻ xấu đã hại con được.” Lý Minh thấy con gái như vậy thì vội nói, không biết là vì sốt sắng, hay là vì cái gì khác.

“Ông Lý, cảm xúc cô bé bây giờ không ổn định, ông đừng làm cô bé sợ.” Trịnh Nguyệt thật sự không hài lòng với thái độ của Lý Minh, tuy đó là con của ông ta, nhưng thái độ ông ta như vậy hơi quá đáng.

“Em tên Ngân Ngân phải không? Em đừng sợ, đừng sợ, nếu em không muốn nói, chúng ta có thể không nói chuyện này mà nói cái khác.” Trịnh Nguyệt sợ làm cô bé kích động, dự định dẫn dắt từ từ.

Tô Khiết đang trên xe chạy tới bệnh viện thì nhìn thấy chương trình phát sóng trực tiếp của Trịnh Nguyệt.

Từ màn hình trong tay, Tô Khiết thấy rõ cô bé trên giường.

Tô Khiết lo lắng.

Nếu lúc này cô bé nói ra lời nói không tốt nào về Đường Vân Thành thì chuyện này thật sự nghiêm trọng rồi.

Nguyễn Hạo Thần cũng nhìn thấy, chuyện Tô Khiết nghĩ tới Nguyễn Hạo Thần tự nhiên cũng đoán được

Hai người xem buổi phát sóng trực tiếp trong điện thoại, không ai nói lời nào.

Tô Khiết có số điện thoại của Trịnh Nguyệt, nhưng giờ cô không thể gọi choTrịnh Nguyệt để ngăn cô ta không đưa tin được.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1905


Chương 1905

Thứ nhất, Trịnh Nguyệt không thể nào nghe lời cô,

Thứ hai, cô nếu thật sự làm như vậy, e là càng khiến người ngoài nghi ngờ vô cứ.

Giờ Tô Khiết chỉ hy vọng cô bé đó đừng nói lời nào khiến người khác kinh hãi.

Dù sao Đường Vân Thành tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện như vậy, nhìn dáng vẻ cô bé này có lẽ chỉ khoảng mười một mười hai tuổi, trẻ nhỏ sẽ không biết nói dối đi?

Dù được người lớn dạy, nhưng giả bộ trước mặt người khác, hơn nữa còn là phát sóng trực tiếp, cô bé nhỏ sao không khẩn trương, chột dạ chứ, do đó nói dối cũng sẽ có sơ hở, chắn chắn sẽ có sơ sót.

Trong lòng Tô Khiết vẫn còn chút hy vọng.

Nhưng, ngay sau đó, cô bé lại đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào màn ảnh.

Cô bé nhìn thẳng vào màn ảnh, Tô Khiết đang xem phát sóng trực tiếp cũng giống như đang trực tiếp đối diện với ánh mắt cô bé vậy.

Trong nháy mắt đối diện đó, Tô Khiết hoảng hốt, trái tim cũng rớt một nhịp.

Tô Khiết am hiểu phân tích tâm lý con người, từ biểu cảm, động tác của một người, cô có thể phân tích hoạt động tâm lý của người đó, nói gì là ánh mắt.

Ánh mắt là thứ dễ bộc lộ nội tâm của một người nhất.

Tuy cô bé còn chưa nói gì, nhưng Tô Khiết đã đoán được chuyện tiếp theo.

“Cô bé này…” Tô Khiết hít một hơi, giọng nói lạnh lùng: “Không đơn giản.”

Tuy cô bé chỉ cỡ mười một mười hai tuổi, nét mặt sợ hãi, đôi mắt sợ sệt, nhưng sự mưu mô trong mắt cô bé lại không tránh được sự quan sát của Tô Khiết.

Trong tình huống này, người bình thường xem trực tiếp chỉ thấy sự sợ sệt và hoảng sợ của cô bé, không ai sẽ chú ý tới mưu mô trong mắt cô bé, tất nhiên không ai ngờ tới một cô bé mười mấy tuổi lại có mưu mô như vậy.

Dùng vết thương của bản thân để hại người khác, dù là người trưởng thành cũng chưa chắc có thể nhẫn tâm để làm tới mức này.

“Làm sao vậy?” Nguyễn Hạo Thần đang lái xe, cho nên không có chú ý tới chi tiết trong đó, tự nhiên không phát hiện điểm đó của cô bé.

Tô Khiết mím môi, không nói gì, cô biết giờ phút này cũng không cần nói gì nữa, vì tiếp sau đây cô bé này sẽ đưa ra đáp án.

“Ông ta, ông ta đưa em trở về, đi đến khách sạn nhỏ kia…” Trong lúc truyền hình trực tiếp, bờ môi của cô gái nhỏ run rẩy, hàm răng cắn chặt vào đôi môi run rẩy, nhìn rất sợ hãi và hoảng sợ, nói đến đây, lời nói của cô gái nhỏ hơi dừng lại một chút.

Khóe miệng Tô Khiết nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh trên mặt, mưu tính nhân tâm cô đã từng gặp qua không ít, hôm nay cũng coi như được mở rộng tầm mắt, một đứa bé mười một mười hai tuổi…

Thật đúng là lợi hại!

“Sau đó thì sao?” Giọng nói của Trịnh Nguyệt phát ra trên sóng trược tiếp, giọng nói của Trịnh Nguyệt mang theo vài phần cẩn thận, rõ ràng là sợ dọa đến cô gái nhỏ.

“ông ta cho một dì đến tắm rửa cho em, sau đó ông ta để dì kia đi ra ngoài, chỉ hai người chúng em ở trong phòng…” Giờ phút này cô gái nhỏ cúi đầu, thở hồng hộc, không biết có phải nghĩ đến chuyện gì đáng sợ hay không, thân thể lại càng run lên lợi hại.

Lời nói của cô gái nhỏ dừng lại lần nữa, khi lời nói của cô gái nhỏ dừng lại sẽ khiến cho phản ứng đầu tiên của người ta nghĩ đén chính là cô gái nhỏ đang sợ hãi và đau khổ, nhưng Tô Khiết nhận ra tính toán của cô gái nhỏ.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1906


Chương 1906

Mỗi một lần lời nói của cô gái nhỏ dừng lại đều rất có trình độ.

Có lẽ trước đó đã có người dạy, nhưng cô gái này phát huy rất tốt.

Tô Khiết biết trong một số tình huống sẽ có người bị ép buộc làm chuyện xấu, nhưng đó cũng là do bản thân những người đó tâm thuật bất chính, mà cô gái nhỏ này chính là một điển hình cho tâm thuật bất chính.

Mặc dù cô gái nhỏ này trông có vẻ chỉ mới mười một mười hai tuổi, nhưng tâm cơ lại rất sâu, trước đó chắc chắn đối phương đã cho cô bé lợi ích cực kỳ lớn.

“Ông ta đã làm gì với em?” Giọng nói của Trịnh Nguyệt lúc này có chút khàn khàn, dưới góc nhìn của Tô Khiết, tâm trạng của Trịnh Nguyệt vào lúc này còn nặng nề hơn cô gái nhỏ.

“Ông ta, ông ta ôm em, sờ em, còn hôn em, còn làm em đau.” Cô gái nhỏ cúi đầu xuống thấp, đôi tay nắm thật chặt góc áo, dùng sức níu lấy, nhìn như vậy thật sự vô cùng đáng thương.

Nhưng lời nói của cô gái nhỏ lại rất rõ ràng, ý tứ biểu đạt lại càng rõ ràng hơn.

“ông ta thật sự làm như vậy với em sao?” Trịnh Nguyệt hít vào một hơi, giọng nói càng thêm khàn, có thể Trịnh Nguyệt cũng không tin, nhưng bé gái trước mắt cũng chỉ mười một mười hai tuổi, giờ phút này cô gái nhỏ sợ hãi như thế, căng thẳng như thế, hoảng sợ như thế, cô ta không thể không tin được.

“Em, bây giờ em…” Cô gái nhỏ lần nữa ngẩng đầu, nhìn về phía Trịnh Nguyệt, ánh mắt đúng vừa lúc đối diện với ông kính.

Giờ phút này trong mắt cô gái nhỏ chứa đầy nước mắt, đôi mắt khẽ chớp, nước mắt im lặng rơi xuống, nhìn vô cùng đáng thương.

Bờ môi của cô gái nhỏ nhẹ nhàng mím lại mấy lần, sau đó vô cùng chật vật mở miệng: “Trên người em rất đau, phía trên rất đau, phía dưới c*̃ng rất đau.”

Giờ phút này cô gái nhỏ không trực tiếp trả lời Trịnh Nguyệt, nhưng lúc này so với việc trả lời trực tiếp lại càng kinh người hơn, hiệu quả đương nhiên cũng tốt hơn.

Đương nhiên, đó là hiệu quả mà đối phương muốn. Cô gái nhỏ nói xong còn hơi cúi người, tay giống như vô lý kéo cổ áo, một vài dấu vết nhìn thấy mà giật mình hiện ra trước mắt.

Thông qua ống kính, Tô Khiết nhìn rất rõ ràng, tròng mắt cô rõ ràng hiện ra mấy phần lạnh lẽo.

“Em biết người kia không? Em biết ông ta là ai không?” Trịnh Nguyệt là một người phóng viên, có vài vấn đề chắc chắn phải hỏi, nhưng lúc cô ta hỏi vấn đề này, vẫn thoảng qua một chút chần chờ.

“Em không biết ông ta, em không biết tên ông ta, nhưng hôm nay em nhìn thấy hình của ông ta trên điện thoại di động!” Cô gái nhỏ không nói thẳng tên Đường Vân Thành ra, như vậy lời giải thích càng khiến cho người ta không có cách nào để nghi ngờ.

“Ảnh của ông ta? Là người nào?” Trịnh Nguyệt nghe thấy cô gái nhỏ nói vậy, có chút ngẩn người, nhưng vẫn phối hợp hỏi cô gái nhỏ một câu.

Thân thể cô gái nhỏ giật giật, vươn tay cầm điện thoại trên bàn, có thể là do chạm đến vết thương trên người, cô gái nhỏ đau kêu thành tiếng, một cái tay nhìn như theo bản năng ấn vào g*** h** ch*n.

Động tác nhỏ của cô gái nhìn như vô ý, nhưng trong mắt mọi ngươi, rất tự nhiên đều sẽ liên tưởng đến một khả năng.

Hơn nữa vừa rồi cô gái nhỏ cũng đã nói rằng phía trên và phía dưới của mình đều đau nhức, vậy nên có lẽ một chỗ nào đó trên thân thể đã phải chịu tổn thương vô cùng nghiêm trọng.
 
Back
Top Bottom