Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1847


Chương 1847

Cố Tịch Dao vừa dứt lời, Cửu Cửu sững ra, một lúc sau, trong đôi mắt to long lanh của cô bé ngập ánh nước: “Mama không cần Cửu Cửu rồi sao…”

Khi Cố Tịch Dao thấy cô bé sắp khóc thành tiếng thì vội dùng khăn giấy của mình lau nước mắt của c*̣c cưng nhỏ: “Đứa trẻ ngốc, mama sao lại không cần con được chứ. Chỉ có điều ở trước mặt người ngoài con phải gọi dì Anna là mama. Những lúc khác con vẫn gọi mẹ là mama. Đã biết chưa?”

Cửu Cửu mím môi, thút thít từng trận từng trận: “Mama, tại sao ạ?”

“Ừm… mama có suy nghĩ của mình con hiểu chứ, hơn nữa như thế cũng là vì bảo vệ con có biết không? Con cứ coi đây là một trò chơi là được rồi.” Cố Tịch Dao khẽ vuốt tóc của Cửu Cửu, rất nhẫn nại giảng cho cô bé hiểu.

Cuối cùng Cửu Cửu gật đầu: “Mama, con biết rồi.”

“Ừm, bảo bối ngoan của mama. Đi, chúng ta đi xuống ăn sáng nào.” Cố Tịch Dao bế Cửu Cửu xuống giường, sau khi vệ sinh cá nhân của cô bé xong thì nắm tay của cô bé cùng Trình Trình đi xuống lầu.

Lúc này Anna đã bày đồ ăn và bánh mà Cố Tịch Dao đã làm lên trên bàn ăn rồi.

Hình Uy mặt mày căng thẳng ngồi ở sô pha trong phòng khách.

Nghe thấy cầu thang truyền đến tiếng bước chân, anh ta ngoảnh đầu liếc nhìn, trong tay Cố Tịch Dao nắm tay một cô bé, đi xuống.

Trình Trình đi theo đằng sau bọn họ.

Hình Uy rất ngạc nhiên: “Cô Cố, đây là…”

“Ồ, đây là con của Anna. Luôn sống ở Sabah tối qua vừa xuống máy bay.” Cố Tịch Dao nói rất tự nhiên.

Lúc này Anna từ trong phòng ăn đi ra, gọi bọn họ vào ăn. Khi cô ta nhìn thấy Cố Tịch Dao nắm bàn tay nhỏ của Cửu Cửu xuất hiện ở trước mặt Hình Uy thì cũng sững ra.

Cô ta hiểu trong lòng, trước đây luôn giấu Cửu Cửu đi, không phải chính vì tránh Bắc Minh Quân sao.

Hình Uy là cấp dưới của anh, lẽ nào định lật bài với Bắc Minh Quân?

Nhưng đang lúc lo lắng, Cửu Cửu gọi Anna một tiếng: “Mama.” Khiến cô ta cảm thấy càng bàng hoàng.

Cố Tịch Dao sợ Anna lỡ miệng, vội đi đến bên cạnh cô ta, quay lưng với Hình Uy khẽ nháy mắt với cô ta.

Anna lập tức hiểu ra.

***

Anna rất tự nhiên vẫy tay với Cửu Cửu: “c*̣c cưng nhỏ, sao không nghỉ ngơi hả?” Nói rồi thì đi đến trước mặt Cửu Cửu khuỵu xuống bế cô bé lên.

Sau đó chỉ vào Hình Uy nói với cô bé: “Mau gọi chú Hình Uy.”

Cửu Cửu nhìn thấy bộ dạng của Hình Uy, ngũ quan góc cạnh đó, dáng vẻ nghiêm nghị, thật sự còn đáng sợ hơn Thần Toilet.

Nhưng có mẹ và anh trai ở đây, lá gan của Cửu Cửu cũng lớn hơn không ít.

Cô bé dùng giọng nói rất bé, rất phối hợp nhìn Hình Uy gọi một tiếng: “Chú Hình Uy.” Sau đó ôm chặt cổ của Anna.

Hình Uy nhìn ra được dáng vẻ của mình nhất định đã dọa cô bé này.

Anh ta có hơi ngại ngùng nói: “Xin lỗi, đã dọa con gái của cô rồi.”

Cố Tịch Dao nhân cơ hội nói với Anna: “Chúng ta đi ăn thôi, vừa rồi con gái nhà cô đã kêu đói từ ở trên lầu rồi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1848


Chương 1848

Sau đó nói với Hình Uy: “Kiều Kiều bây giờ vẫn đang nghỉ ngơi, anh cùng chúng ta vào phòng ăn đi, cho dù sáng sớm anh đã ăn rồi, cũng phải nếm thử tay nghề của tôi.”

Cung kính không bằng tuân lệnh, Hình Uy cùng bọn họ đến phòng ăn.

Bây giờ c*̣c cưng nhỏ có thể công trai lộ mặt rồi, rất nhiều chuyện tự nhiên đều dễ làm rồi.

Đặc biệt là Anna đều luôn trông nom Cửu Cửu, sự phối hợp của bọn họ, ở trong mắt người ngoài không biết chuyện, nghiễm nhiên chính là một đôi mẹ con.

Cửu Cửu nhìn trên bàn, có đủ món màu sắc, còn có một đ ĩa chỉ để vỏ mắt bên trên không có gì cả, từng cái từng cái xếp lên nhau, tản ra mùi thơm đặc trưng của bột.

Cố Tịch Dao cần một cái vỏ bánh, trước tiên quét lên trên một chút sốt chua ngọt, sau đó cho thêm một ít sốt hoa quế. Rồi để các loại đồ ăn kèm lên, xếp thành hình ngang, cuối cùng dùng vỏ bánh cuộn lại.

“c*̣c cưng nhỏ, nào, cái này cho cháu.” Cố Tịch Dao đưa cái bánh đã cuộn xong cho Cửu Cửu.

Cửu Cửu đưa tay nhỏ ra cầm: “Không giống pizza một chút nào cả. Đồ ăn đều ở bên trong.” Nói rồi Tiểu Tiểu ăn một miếng, nhai nhai một lúc mới lẩm bẩm nói: “Thật sự rất ngon.”

Cố Tịch Dao khẽ mỉm cười: “Ngon thì ăn nhiều một chút.”

Khi mọi người đang cùng nhau ăn sáng, Lạc Kiều mặc quần áo ngủ đi vào phòng ăn.

“Chào buổi sáng mọi người… Hử? Ông chú Hỏa Thần cũng ở đây à, anh đến đây từ khi nào?” Lạc Kiều nhìn thấy Hình Uy ngồi ở đây, bỗng có hơi ngạc nhiên.

Sau đó nhìn thấy Cửu Cửu ngồi trên đùi của Anna, bàn tay nhỏ đang cầm cái bánh cuộn ăn ngon lành.

Từ trong bầu không khí nhìn ra được, hình như không có gì không ổn cả.

Lẽ nào là mình nằm mơ?

Cố Tịch Dao lo lắng cô ấy sẽ lỡ mồm, vội nói: “Kiều Kiều, cậu lại mơ hồ rồi à. Hình Uy người ta hôm nay đặc biệt đến đón cậu đi đăng ký.”

“Đăng ký? Đăng ký gì?” Lạc Kiều mặt mày mờ mịt.

Hình Uy nghe xong, sắc mặt bỗng trở nên rất ngượng ngập.

Cố Tịch Dao và Anna cũng có hơi bất ngờ.

Cố Tịch Dao đứng dậy đi đến bên cạnh Lạc Kiều, nhỏ tiếng nói với cô ấy: “Kiều Kiều, không có ai trêu đùa người ta như cậu đâu. Chuyện hôm qua cậu đều quên rồi, là cậu chủ động muốn anh ta cùng cậu đi đăng ký, sao ngủ một giấc dậy cậu lại hối lời rồi?”

Lạc Kiều thật ra còn đang trong trạng thái ngại ngủ mơ mơ hồ hồ, đầu óc căn bản không có hoạt động.

Cô ấy mở đôi mắt ngái ngủ ra, đưa tay túm túm mái tóc có hơi rối chưa được chải.

Cố Tịch Dao vừa nhìn là biết cô ấy chưa có tỉnh ngủ. Cô ngại ngùng mỉm cười nói với Hình Uy: “Hình Uy, anh đừng để trong lòng, con nhỏ này xem ra còn chưa có tỉnh ngủ, tôi dẫn cô ấy đi rửa mặt rồi sẽ quay lại.”

Hình Uy chỉ biết gật đầu.

***

Cố Tịch Dao đỡ Kiều Lạc đến phòng vệ sinh ở tầng 1.

Sau đó cô dùng khăn lông thấm ướt, lau mặt cho Lạc Kiều.

Sau khi nước hơi lạnh chạm vào da, bỗng Lạc Kiều tỉnh táo không ít. Cô ấy nhìn Cố Tịch Dao hỏi: “Tớ vừa rồi ở phòng ăn hình như nhìn thấy Hình Uy. Hình như tớ còn nói cái gì đó.”

“Phải, lời cậu nói với anh ta còn khá tổn thương người nữa.” Cố Tịch Dao mặt mày rất nghiêm túc.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1849


Chương 1849

“Aiya…” Lạc Kiều có hơi buồn bực dùng tay đánh vào đầu của mình. Cô ấy vội vàng từ trong tay của Cố Tịch Dao cầm lấy chiếc khăn lông, lại làm ướt rồi lau mặt mình.

“Cậu đừng dùng khăn lông quá lạnh để lau, không tốt cho cơ thể. Cậu có phải bây giờ khá hối hận, mau chóng ra ngoài giải thích với anh ta đi.”

“Đúng rồi Dao, tớ sao thấy Cửu Cửu cũng ở đó. Lẽ nào cậu nói cho anh ta rồi?” Lạc Kiều hỏi.

“Không có, chỉ là tớ tiếp thu ý kiến của Trình Trình, để Cửu Cửu khi có người ngoài ở đó thì gọi Anna là mẹ. Như thế con bé là con của Anna, người khác sẽ không nghĩ nhiều nữa.” Cố Tịch Dao giải thích đơn giản.

Không lâu sau, Cố Tịch Dao dẫn Lạc Kiều trở lại.

Lạc Kiều nhìn Hình Uy, biểu cảm trên mặt có hơi áy náy.

Cố Tịch Dao buông tay ra, Lạc Kiều đi đến trước mặt Hình Uy, nhỏ tiếng nói một câu: “Tôi vừa ngủ dậy nên còn mơ hồ, không biết đã nói với anh cái gì, anh sẽ không trách tôi chứ.” Nói rồi, còn chớp đôi mắt có hàng mi dài với Hình Uy.

Người Hình Uy bỗng run lên, anh đâu từng chịu đãi ngộ ‘k1ch thích’ như này chứ.

Có điều trên gương mặt căng thẳng của anh lại lộ ra nụ cười: “Không sao, thật ra tôi có thể đợi.”

Cố Tịch Dao lúc này cũng bắt đầu chêm vào: “Tục ngữ nói rất hay, sinh con ngốc ba năm, lúc đầu khi tôi mang thai Trình Trình và Dương Dương, so với Lạc Kiều còn làm ra chuyện nực cười hơn đó. Được rồi được rồi, nếu đã là hiểu lầm thì không cần tính toán nữa. Hai người ăn sáng xong thì dắt tay nhau đi đăng ký đi.”

Vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

Hôm nay sao thế, cứ có người đến. Nhưng bọn họ sống ở đây chắc không có mấy người biết, hơn nữa ở thành phố A cũng không có bạn gì cả.

Cố Tịch Dao bảo Lạc Kiều bọn họ cứ ăn đi, cô đi ra mở cửa, thông qua camera giám sát nhìn, không khỏi kinh ngạc trong lòng.

Người đứng ở bên ngoài chính là Bắc Minh Quân.

Anh hôm nay sao lại đến đây? Cô không có nghĩ nhiều, mở cửa ra.

“Anh sao lại đến rồi?” Cố Tịch Dao hỏi.

Bắc Minh Quân không nói chuyện, đưa tay đẩy cửa ra tự mình đi vào trong.

Anh đi vào phòng khách, ngồi trên sô pha: “Các em vừa ăn sáng?”

Cố Tịch Dao gật đầu.

Lúc này Hình Uy ở trong phòng ăn cũng nghe thấy giọng của Bắc Minh Quân, vội đi ra: “Ông chủ.”

Bắc Minh Quân gật đầu: “Hai người sao còn chưa đi, có phải Lạc Kiều đổi ý?”

Trán của Hình Uy bỗng xuất hiện vài vạch đen, tuy là hiểu lầm, nhưng cũng tính là bị anh đoán được vài phần.

Trình Trình ở trong phòng ăn cũng nghe thấy tiếng của ba, vội chạy ra: “Ba.”

Bắc Minh Quân ngoảnh đầu nói với Cố Tịch Dao: “Lát nữa em cùng tôi ra ngoài một chuyến, chúng ta có vài chuyện cần làm.”

Cố Tịch Dao nghe thì có hơi kinh ngạc, bọn họ lúc này đang nói chuyện Hình Uy và Lạc Kiều đi đăng ký.

Nghe thấy Bắc Minh Quân kêu cô và anh ra ngoài làm việc thì không tự chủ đỏ ửng mặt, không phải tên này cũng muốn học theo bọn Hình Uy, trực tiếp dẫn cô đi đăng ký đấy chứ?

“Chuyện này có phải nhanh rồi không?” Cố Tịch Dao vô thức nói một câu.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1850


Chương 1850

“Nhanh cái gì, bữa tiệc tối nay nếu như bây giờ không đi chọn lễ phục thì không có bao nhiêu thời gian rồi.” Bắc Minh Quân nói rồi cúi đầu nhìn đồng hồ.

***

Bắc Minh Quân thì ra là dẫn cô đi chọn quần áo để tham gia bữa tiệc.

Không biết thế nào, trong lòng Cố Tịch Dao ít nhiều cũng có hơi không tự nhiên.

Lúc này Anna bế Cửu Cửu từ trong phòng ăn đi ra, cô ta nghe ra là Bắc Minh Quân đến rồi.

Nhưng có sự sắp xếp trước đó của Cố Tịch Dao, cô ta cũng không sợ Cửu Cửu bị Bắc Minh Quân nhận ra.

Ra khỏi cửa phòng ăn, Cửu Cửu nhìn thấy trong phòng khách có một người đàn ông đang ngồi quay lưng với cô bé.

Hơn nữa chỉ có người đàn ông này ngồi trên sô pha, nhưng người khác đều đứng ở một bên.

Cửu Cửu cảm thấy kỳ lạ, khẽ hỏi một câu: “Mama, đây là ai?”

Cố Tịch Dao quay đầu nhìn thấy Anna bế Cửu Cửu đi ra rồi, trái tim bỗng cũng vọt lên cổ họng.

Thành hay bại chính là xem lúc này.

Không chỉ có Cố Tịch Dao, Anna, Lạc Kiều với Trình Trình mặt mày đều có hơi căng thẳng.

Bắc Minh Quân nghe thấy tiếng của Cửu Cửu, cảm thấy âm thanh này rất quen tai, anh đứng dậy, từ từ xoay người lại.

Khi Cửu Cửu nhìn thấy gương mặt của Bắc Minh Quân, sắc mặt trên gương mặt nhỏ nhắn không khỏi hơi thay đổi: “Mẹ, toilet… toilet….” Cơ thể nhỏ bé cũng không ngừng giãy giụa.

Anna ngại ngùng gật đầu với Bắc Minh Quân: “Xin lỗi, con gái tôi hôm nay có khả năng không được thoải mái lắm.” Nói rồi cô ta xoay người bế Cửu Cửu vội vã đi lên lầu.

Trái tim đã vọt lên cổ họng của Cố Tịch Dao coi như hạ xuống được rồi. Cô thầm thấy may mắn, sau khi để Cửu Cửu thấy ảnh của Bắc Minh Quân, bây giờ sinh ra phản xạ có điều kiện.

Như thế này, cũng có thể tránh được không ít khả năng tiếp xúc với Bắc Minh Quân trong thời gian dài.

Đặc biệt là Bắc Minh Quân, anh hơi nhíu mày, tuy chỉ nhìn thấy trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng anh đã nhìn thấy cô bé được Anna bế trong lòng đó.

Hơn nữa thấy vô cùng đáng yêu, giọng nói cũng không hề xa lạ.

Bắc Minh Quân quay đầu hỏi Cố Tịch Dao: “Đứa trẻ này là?”

Lời nói dối sớm đã soạn xong rồi, Cố Tịch Dao thấy Bắc Minh Quân hỏi, bèn nói: “Con bé là con gái của Anna, Anna khi đến đây không có dẫn theo con bé, con bé đã được nuôi dưỡng ở trong nhà trẻ nội trú suốt. Mãi đến tối qua, con bé mới từ Sabah đến đây. Khả năng là lần đầu con bé đến đây có hơi lạ môi trường.”

Bắc Minh Quân gật đầu, anh rất nhanh nghĩ đến lúc đầu khi anh gọi điện cho Cố Tịch Dao, chắc là cô bé này đã nghe điện thoại.

Anna bế Cửu Cửu rất nhanh đã lên tầng hai, cơ thể nhỏ bé của Cửu Cửu lúc này không khỏi run rẩy, cô bé vừa rồi thật sự bị Bắc Minh Quân dọa sợ rồi.

“Cửu Cửu không sợ không sợ.” Anna an ủi cô bé.

Bắc Minh Quân nhìn Cố Tịch Dao: “Đứa trẻ này khá thú vị, xem dáng vẻ của nó chắc bị tôi dọa sợ rồi.”

“Không sao, trẻ con khó tránh có chuyện như này. Anh không phải muốn dẫn tôi đi chọn lễ bọn cho bữa tiệc khiêu vũ sao, vậy chúng ta bây giờ xuất phát.” Cố Tịch Dao lúc này vội

Bắc Minh Quân cũng thuận nước đẩy thuyền, rất tự nhiên nắm tay của Cố Tịch Dao muốn đi ra ngoài.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1851


Chương 1851

“Anh chờ đã, tôi có vài thứ để trên lầu tôi phải lên lấy đã.” Cố Tịch Dao khẽ giằng ra khỏi tay của Bắc Minh Quân, xoay người vội vã chạy lên cầu thang.

Cô đâu có muốn lấy đồ, chẳng qua mượn cớ đi xem c*̣c cưng nhỏ thế nào.

Đây là lần thứ hai cô bé nhìn thấy Bắc Minh Quân, hơn nữa nhìn thấy ở khoảng cách gần như thế. Cô bé nhất định bị dọa không nhẹ.

Quả nhiên, khi Cố Tịch Dao vội vàng lên đến tầng hai thì từ hành lang đã nghe thấy tiếng khóc thấp thoáng của Cửu Cửu, còn cả tiếng dỗ dành của Anna.

Cố Tịch Dao bước nhanh đến phòng ngủ của mình: “c*̣c cưng nhỏ đừng sợ, mama đến rồi.”

***

Thấy mặt mày Cửu Cửu đều nước mắt, Cố Tịch Dao cảm thấy có hơi đau lòng.

Trước đây vì cô hận Bắc Minh Quân, cho nên mới nhồi nhét những tư tưởng này vào đầu Cửu Cửu.

Bây giờ tuy thái độ của cô đối với Bắc Minh Quân, sau khi trải qua thời gian và những kinh nghiệm đúc kết ra trong cuộc sống, đã nhạt đi không ít rồi.

Hơn nữa khoảng thời gian này cô cũng nhìn ra Bắc Minh Quân có một chút thay đổi, có hơi khác với anh của trước kia rồi.

“c*̣c cưng nhỏ, mama đến rồi. Có phải bị dọa sợ rồi không?” Cố Tịch Dao vội ôm Cửu Cửu vào lòng.

Cửu Cửu nức nở nói: “Mama, chú đó sao lại đến đây. Có phải đến bắt mama không?”

Cố Tịch Dao hôn lên gương mặt tròn trĩnh của cô bé, sau đó dịu dàng nói: “Yên tâm đi, chú ấy không phải đến bắt mama. c*̣c cưng nhỏ đừng sợ. Mama bây giờ ra ngoài làm việc, con với dì Anna với cả anh Trình Trình ở nhà chơi có được hay không.”

Cửu Cửu nhìn mẹ, rất ngoan ngoãn gật đầu: “Mama phải về sớm nha.”

Cố Tịch Dao gật đầu.

Sau khi Cố Tịch Dao xuống lầu, chỉ thấy Bắc Minh Quân ngồi ở sô pha của phòng khách, Trình Trình ngồi ở bên cạnh anh.

Hình Uy ngồi ở sô pha bên hông Bắc Minh Quân, Lạc Kiều như chú chim nhỏ dựa vào bên cạnh anh ta.

Hình như dường như vẫn có hơi khẩn trương, cơ thể thẳng tắp.

Ba con nhà họ Bắc Minh lúc này đang ngồi nói chuyện như chốn không người.

“Con gần đây học hành ở trường như thế nào?” Bắc Minh Quân xoay đầu nhìn con trai ngồi bên cạnh.

“Con vẫn tốt, quá trình học không quá khó. Gần đây con đang ở học về làm app, con định làm vài cái phần mềm ứng dụng để dùng.” Trình Trình khi ở bên cạnh ba, không có căng thẳng giống như trước đây nữa, rõ ràng đã thả lỏng hơn.

Có lẽ cậu nhóc cảm thấy ba của bây giờ có hơi không giống như trước kia, trở nên thân thiết hơn, mặc dù bình thường vẫn bày ra bộ mặt lạnh băng.

Bắc Minh Quân khẽ xoa cái đầu nhỏ của Trình Trình: “Có cần gì cứ nói với ba, ba sẽ giúp con. Con cũng phải chú ý nghỉ ngơi đúng giờ. Việc không làm xong để lại ngày hôm sau làm cũng như nhau.”

Trình Trình nhìn ba, dùng sức gật đầu. Trước đây, ba căn bản sẽ không nói với cậu nhóc những điều này. Chỉ cần vừa mở miệng thì hỏi cậu nhóc hoàn thành được bao nhiêu bài tập rồi, sau đó đưa bài mới cho cậu nhóc.

Cố Tịch Dao ở cách đó không xa nhìn hai ba con, trong lòng không khỏi có hơi ấm áp.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1852


Chương 1852

Bắc Minh Quân lại nói chuyện một lúc với Trình Trình, chủ đề đều là những điều trước kia không có nói đến.

Xem ta Bắc Minh Quân đang cải Quân vấn đề quan hệ ba con, anh bình thường tốn không ít công phu.

Từ những lời bướng bỉnh mà Dương Dương nói hôm qua, Bắc Minh Quân đã học được cách khắc chế cần có đối với con trai.

“Em xuống rồi.” Bắc Minh Quân vô tình nhìn thấy Cố Tịch Dao.

Trình Trình cũng ngoảnh đầu nhìn mẹ.

Hình Uy thấy Cố Tịch Dao đến rồi, mặt mày có hơi ửng đỏ.

Cố Tịch Dao khẽ mỉm cười: “Sao đều ngồi ở đây?”

Hình Uy đỡ Lạc Kiều đứng dậy: “Cô Cố, tôi cùng cô ấy lên trên thay quần áo.” Bọn họ thức thời nhường lại phòng khách cho một nhà ba người bọn họ.

Bắc Minh Quân trầm giọng nói: “Tôi và Trình lâu rồi chưa có cùng nhau nói chuyện, chúng tôi tùy tiện nói vài câu. Sao rồi chuyện phía trên đều xử lý xong rồi chứ, vậy chúng ta chuẩn bị xuất phát thôi.”

Anh nói rồi, chỉnh lại quần áo của mình rồi đứng dậy. Sau đó cúi đầu nói với Trình Trình cũng đứng dậy theo: “Con bây giờ đã lớn rồi, rất nhiều chuyện đã không cần ba đến nhắc con nữa. Con là anh, phải làm tấm gương tốt cho Dương. Hai anh em các con nhất định phải đoàn kết với nhau. Nhà Bắc Minh sau này phải dựa vào hai đứa rồi.”

***

Trình Trình nhìn ba, không ngờ ba sẽ nói ra lời như vậy. Có điều cậu nhóc đối với trọng trách phải gánh vác trong tương lai của mình mà bắt đầu xây dựng sự chuẩn bị trong lòng.

“Chuyện xa lắc xa lơ như vậy anh nói những điều này với con làm cái gì. Anh không phải tìm tôi ra ngoài sao. Chúng ta bây giờ đi thôi.” Cố Tịch Dao xách túi đi đến trước mặt Bắc Minh Quân.

Bắc Minh Quân nhìn cô, sau đó xoay người đi ra cửa.

“Bảo bối, ba mẹ đi đây, con ở nhà cố gắng giúp đỡ dì Anna chăm sóc em gái.” Cố Tịch Dao sau khi dặn Trình Trình, sau đó đi ra ngoài.

Sau khi cô đi ra biệt thự, chỉ thấy Bắc Minh Quân vừa hay mở cửa ở ghế lái phụ ra.

“Cảm ơn.” Cố Tịch Dao nói một tiếng, sau đó cúi đầu ngồi vào trong.

Nhưng không có ngờ, Bắc Minh Quân đưa tay cản cô, sau đó nói: “Chỗ này là tôi ngồi, chỗ của em ở bên đó.”

Ngồi ở chỗ kia, đó không phải là muốn cô lái xe sao. Cố Tịch Dao lườm Bắc Minh Quân.

Đây là một âm mưu.

Một âm mưu đã lên từ lâu, từ lúc anh tặng xe cho cô đã bắt đầu.

“Anh lúc đầu lấy danh nghĩa để tôi đưa đón Trình Trình mà tặng xe cho tôi, trên thực tế chính là bắt tôi thuần thục kỹ năng lái xe để lái xe cho anh chứ gì.” Cố Tịch Dao nói rồi còn trừng mắt với Bắc Minh Quân.

Bắc Minh Quân nhún vai: “Đây là em nói, không đại biểu ý của tôi, có điều đề nghị này của em tôi có thể suy nghĩ, sau này có phải khi Hình Uy không có thì em làm tài xế của tôi.”

Nói rồi anh cũng không hề khách khí, giữ cửa cúi đầu chui vào trong xe sau đó đóng cửa lại.

Cố Tịch Dao nhìn bộ dạng này của Bắc Minh Quân, bé giọng mắng một câu ‘vô sỉ’ sau đó vòng qua đầu xe sang bên kia, chui vào ghế lái.

“Đây là chìa khóa xe.” Bắc Minh Quân nói rồi ném chìa khóa cho Cố Tịch Dao: “Chiếc chìa khóa này sau này em mang theo người.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1853


Chương 1853

“Này, anh không phải thật sự muốn tôi làm tài xế của anh đâu nhỉ. Bản tiểu thư không có nhiều thời gian mà phục vụ anh. Thời gian của tôi là để chăm sóc con trai.” Câu nói này của Cố Tịch Dao đang ám chỉ với anh, muốn sai cô được chỉ có con trai cô.

“Em theo Vân Chi Lâm học được không ít bản lĩnh đấy, mắng người cũng nói đến mức gió yên biển lặng như vậy. Tôi cho em chẳng qua chỉ là chìa dự phòng. Kỹ năng lái xe của em còn phải kiểm tra.” Bắc Minh Quân nói rồi, từ trên người lấy ra chiếc chìa khóa khác.

Anh rất nhanh khởi động xe: “Lái xe.” Sau đó anh hạ lưng ghế ngả ra sau một chút, thoải mái dựa vào.

“Đi đâu?” Cố Tịch Dao thắt dây an toàn, tuy cáu anh, nhưng khi cô nắm chặt vô lăng thì trở nên chuyên tâm.

“Bách hóa số 1, đến đó thì em gọi tôi.” Bắc Minh Quân sau khi nói một câu, nghiêng đầu nhắm mắt lại.

Chiếc xe từ từ chuyển động.

Trên đường, Cố Tịch Dao lái xe đều rất ổn định, ổn định đến mức bên cạnh không khỏi có mấy chiếc xe ấn còi inh ỏi vượt qua bọn họ.

Lúc này, Cố Tịch Dao nghe thấy Bắc Minh Quân giống như nói mớ, lại giống đang nói với mình: “Em không thể nhanh lên sao, tốc độ này đến đó người ta cũng phải đóng cửa rồi.”

“Anh muốn ngủ thì cứ ngủ đi, đừng làm phiền tôi.” Cố Tịch Dao cũng không khách sáo đáp một câu.

Cô cũng thừa nhận tốc độ xe cô lái có chậm một chút, ít nhất cũng lái chậm hơn lúc bình thường.

Điều này còn không phải vì cô đang bực bội Bắc Minh Quân sao, muốn kêu cô làm tài xế của anh, đâu có chuyện tốt như thế.

Hơn một tiếng sau, Cố Tịch Dao lái xe cuối cùng ‘vất vả’ đến trước cửa bách hóa số 1.

Cố Tịch Dao dừng xe tắt máy, sau đó không tình nguyện vỗ vỗ vai của anh: “Đừng giả bộ ngủ nữa, đến nơi rồi.”

***

Bắc Minh Quân lúc này mở mắt ngồi dậy.

Sau khi xuống xe, Bắc Minh Quân không có vội đi vào bên trong, mà quay đầu nhìn Cố Tịch Dao, sau đó chỉ tay sang bên cạnh bách hóa số 1.

Cố Tịch Dao thuận theo hướng tay anh chỉ nhìn qua, chỉ thấy nơi anh chỉ là một tiệm trang sức nổi tiếng nhất thành phố.

“Đồ của chỗ đó không phải thứ mà những người thuộc tầng lớp lao động như chúng ta có thể đến. Tôi thấy chỗ đó càng thích hợp hơn.” Nói rồi cô thuận tay chỉ về cửa hàng trang sức cách đó không xa, chỗ đó cũng là tiệm trang sức nổi tiếng nhất của thành phố, có điều chỗ đó bán đều là một số đồ làm giả như thật từ hợp kim. Giá cửa rẻ lại có thể đánh lừa người khác.

Cố Tịch Dao cho rằng chỗ này mới là nơi bọn họ nên vào.

Bắc Minh Quân nhìn chỗ Cố Tịch Dao chỉ, ngay mặt tiền cũng lừa tu sửa, chỉ có mấy chữ ‘thế giới trang sức’.

“Chỗ đó có thể có thứ gì tốt chứ.” Nói rồi, khóe miệng của anh hơi cong lên, lộ ra vẻ mặt khinh thường, chỗ này sao có thể lọt vào mắt anh.

Cố Tịch Dao nhìn không quan biểu cảm khinh khỉnh này của Bắc Minh Quân, anh xem thường nơi đó, giống như cảm thấy anh xem thường cô vậy.

“Chỉ cần khí chất của bản thân đủ lớn, cho dù mặc đồ giả trên người, người khác cũng sẽ cho rằng là đồ thật. Nhưng ngược lại, cho dù bản thân mặc vàng đeo bạc, người khác cũng sẽ cho rằng là đồ giả.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1854


Chương 1854

Bắc Minh Quân đối với câu nói này của Cố Tịch Dao rất hứng thú, anh mang theo nụ cười nói: “Câu này của em muốn biểu đại điều gì? Là muốn nói rõ em là người có khí chất mạnh mẽ đó, hay là người không có khí chất mạnh mẽ đó?”

Câu nói này hỏi Cố Tịch Dao ngược lại khiến cô không biết nói sao. Cô tự nhận khí chất của mình không thuộc loại cao quý đó, nhưng cũng không phải không mạnh mẽ.

Sau một thoáng suy nghĩ trong đầu, cô cho ra một câu: “Tôi chẳng qua chỉ là người bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Chọn đến đó chẳng qua là vì tiền tôi đem trên người chỉ đủ tiêu ở đây.”

Bắc Minh Quân nhìn Cố Tịch Dao đúng một phút, thấy đến mức trong lòng Cố Tịch Dao có hơi sởn gai ốc: “Này, anh nhìn tôi như thế để làm gì.”

Tháng này thời tiết rất ấm áp, nhưng mỗi một tấc thịt của Cố Tịch Dao đều co lại.

Bắc Minh Quân không nói chuyện, đưa tay kéo Cố Tịch Dao đi về phía ‘thế giới trang sức’ mà Cố Tịch Dao chỉ.

Điều này ngược lại có hơi vượt ngoài dự liệu của Cố Tịch Dao. Cô tưởng lấy tính khí của Bắc Minh Quân sẽ không đến một cửa hàng nhỏ không dám bán đồ quá 600 nghìn.

Lúc đó lý do cô chỉ chỗ này, hoàn toàn là vì cô không muốn đến cửa hàng trang sức nổi tiếng kia.

Đồ trong đó quá chói lọi, nhưng cô xấu hổ với túi tiền của mình, lại tuyệt đối không thể chấp nhận cái gọi là quà của Bắc Minh Quân được.

Quà của anh không phải dễ dàng lấy được, cái đó phải trả bằng máu thịt, cô còn muốn sống thêm vài năm nữa.

Hai người đi vào trong tiệm, giống như thể đang ở trong một biển đồ phụ kiện nhỏ, cứ hai ba mét vuông sẽ dùng tấm vải trắng ngăn cách các ô, bên trong treo các loại khuyên tai, dây chuyền cùng vô số phụ kiện đi kèm khác.

Người bên trong cũng giống như đồ ở đây, nhiều đến nỗi không nhìn thấy đường dưới chân.

Người trong này đa số đều vào đây mua, trong tay ai cũng là túi nilon đen đựng đầy đồ.

Bắc Minh Quân cũng coi như lần đầu tiên đến loại địa phương này, lông mày của anh hơi nhíu lại, thật sự có hơi không chịu được cảnh đông đúc bên trong, còn cả các loại mùi.

Cho dù như thế, anh cúi đầu liếc nhìn Cố Tịch Dao. Chỉ thấy cô vui vẻ dùng cơ thể hơi gầy đó của cô chui vào trong đám đông.

***Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Bọn họ dừng ở một cửa hàng trang sức lớn hơn một chút. Việc kinh doanh của cửa hàng này có thể nói cũng là tốt nhất trong thế giới trang sức.

Cố Tịch Dao chen vào trong, chăm chú chọn ở từng hàng quầy một.

Chỉ để lại Bắc Minh Quân đứng ở cửa giống như tấm bảng hiệu.

Không thể phủ nhận, anh quả thật có hơi đẹp. Trong vài phút ngắn ngủi, bên cạnh anh vây lại không ít người.

Rất nhiều người đều vì xem tin tức mấy ngày trước có phát trên TV liên quan đến Bắc Minh Thị và GT hợp tác mà nhận ra anh.

Bắc Minh Quân bây giờ giống như là cảnh điểm du lịch vậy, mặc kệ anh có bằng lòng hay không, mọi người muốn chụp chung với anh kéo dài bất tận.

Đối với sự huyên náo ở bên ngoài cửa hàng, Cố Tịch Dao không có tâm tư gì mà đi xem náo nhiệt.

Hơn nửa tiếng sau, cô cuối cùng cũng hài lòng xách một túi nhỏ từ trong cửa hàng đi ra.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1855


Chương 1855

Khi cô nhìn thấy Bắc Minh Thiện bị người ta vây lại thành vòng, anh nhíu mày, luôn nhìn về phía cô, loại bộ dạng bất lực lại có hơi không còn cách nào đó, khiến Cố Tịch Dao rất muốn cười.

“Này, tôi mua xong rồi, chúng ta đi thôi.” Cố Tịch Dao xách đồ lắc lắc về phía Bắc Minh Quân, sau đó cũng không quan tâm anh, một mình tung tăng đi xuyên qua đám đông, đi về phía cửa lớn.

Bắc Minh Quân thấy Cố Tịch Dao đi rồi, anh lúc này cũng bắt đầu tách đám người xung quanh mà đi về phía cửa.

Cố Tịch Dao sau khi ra đợi khoảng 5-6 phút mới thấy Bắc Minh Thiên có hơi nhếch nhác từ bên trong đi ra.

Cô che miệng không để mình cười thành tiếng, nhưng mắt của cô đã cong thành vẫng trăng khuyết đã bị Bắc Minh Quân nhìn thấy.

Anh đi vài bước đến trước mắt Cố Tịch Dao, cúi đầu nhìn cô: “Buồn cười như vậy sao?” Nói rồi anh còn không quên chỉnh lại quần áo của mình.

“Không có gì, anh không phải lần đầu tiên đến nơi như này chứ. Thật là làm khó anh rồi. Có điều đây mới là cuộc sống của dân thường như tôi trải qua. Được rồi, chúng ta đi chọn lễ phục.” Cố Tịch Dao cười ha hả nói, giả bộ đưa cái túi chiến lợi phẩm của mình cho anh: “Anh nhìn những thứ này đi, không có kém với đồ của thương hiệu nổi tiếng đâu.”

Bắc Minh Quân không có hứng thú xem mấy thứ này, dẫn Cố Tịch Dao rất nhanh đến bách hóa số 1.

Sau khi anh dẫn Cố Tịch Dao rẽ vài vòng thì đến một cửa hàng, bước chân của anh lúc này mới dừng lại.

Cố Tịch Dao đứng ở cửa tiệm ngẩng đầu nhìn, lập tức ngây ra. Ở đây, Bắc Minh Quân đã vô tình lột bộ váy nữ thần ánh trăng thì trên người cô xuống cho Phỉ Nhi.

Cảnh tượng khi đó, đến nay Cố Tịch Dao còn cảm thấy ở ngay trước mắt.

Cơ thể của cô không kiềm được mà hơi lạnh.

“Em sao không đi vào?” Bắc Minh Thiên nhìn Cố Tịch Dao đứng trân trân ở đó.

Nụ cười trên mặt biến mất, mắt nhìn chằm chằm vào ô tủ kính. Chỗ đó chính là chỗ cô và Lạc Kiều lần đầu phát hiện phát hiện bộ váy nữ thần ánh trăng.

Bắc Minh Quân lúc này cũng rất nhanh nghĩ lại cảnh tượng lúc đó, chuyện này bỗng khiến trong lòng anh cũng có hơi không biết có mùi vị gì.

Nếu như lúc đó đổi lại là anh của bây giờ, vậy nhất định sẽ không làm ra sự việc quá đáng như thế.

Và quãng thời gian đã làm tổn thương sâu sắc đến trái tim của Cố Tịch Dao.

“Anh dẫn tôi đến đây là đến chọn lễ phục sao?” Trong lòng Cố Tịch Dao đang rơi từng giọt nước mắt, cô ở đây chịu nhục nhã, hơn nữa tên đầu sỏ chính là Bắc Minh Quân, đây là chuyện cả đời cô không quên được.

Bắc Minh Quân gật đầu: “Tôi biết, ở đây đã từng làm tổn thương em. Cho nên tôi cảm thấy, cũng nên ở đây chữa lành tổn thương đó.”

Cố Tịch Dao ngoảnh đầu nhìn Bắc Minh Quân: “Chữa lãnh thế nào? Lẽ nào muốn như trước đây, mua một bộ giống hệt?”

***

Câu hỏi này của Cố Tịch Dao khiến Bắc Minh Quân không biết trả lời thế nào.

Anh trầm mặc một lúc mới từ tốn nói một câu: “Nếu như có thể, tôi hy vọng có thể dùng những người tháng sau này để bù đắp cho em.”

Câu nói này như xé rách trái tim của Cố Tịch Dao, đó là một loại đau khổ, cũng là một loại chua xót, còn mang theo sự nực cười.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1856


Chương 1856

“Có phải đối với mỗi người phụ nữ anh từng làm tổn thương đều sẽ có lời hứa này? Tô Ánh Uyển là như vậy, Phỉ Nhi cũng như thế, bây giờ lại đến lượt tôi rồi. Vậy sau tôi sẽ là ai nữa?” Lời của Cố Tịch Dao giống như một cây kim lạnh lóe sáng, vô cùng sắc nhọn châm sâu vào trong trái tim của Bắc Minh Quân.

Lông mày của Bắc Minh Quân nhíu chặt lại. Không sai, là anh hết lần này đến lần khác làm tổn thương Cố Tịch Dao, đồng thời khi anh làm tổn thương cô hết lần này đến lần khác thì anh lại phát hiện anh thật lòng.

Cố Tịch Dao nhìn Bắc Minh Quân, trong mắt tràn ngập nước mắt. Đây là nước mắt chôn chặt trong nội tâm từ rất lâu đã trở nên đắng chát.

Cuối cùng, cô từ từ xoay người đi, túi trang sức trong tay rơi xuống đất.

Từ từ, từ từ đi về phía cửa lớn.

Ở đằng sau cô để lại Bắc Minh Quân đang đứng nguyên ở chỗ cũ.

Cô đưa tay lau nước mắt đã rơi xuống, vốn dĩ tưởng sẽ quên nơi này, sẽ quên chuyện đã từng xảy ra, nhưng cuối cùng lại phát hiện cô không thể.

*

Cố Tịch Dao ở bên đường vẫy một chiếc taxi vừa hay chạy qua, cô ngồi vào: “Bác tài đưa tôi đến biệt uyển Phẩm Hoan, cảm ơn.”

Khi cô rút chìa khóa mở cửa phòng, đã là buổi trưa rồi. Anna và hai đứa trẻ vừa ăn xong bữa trưa.

Bọn họ không có để phần cho Cố Tịch Dao và Lạc Kiều, chắc vì đi đăng ký kết hôn rồi, khi cô ấy quay trở lại chính là nữ chủ nhân chân chính của nơi này rồi.

Mà một nơi khác, có Hình Uy sẽ không để cô ấy đói.

“Dao, cô sao lại về rồi? Cô không đi chọn lễ phục cho bữa tiệc khiêu vũ buổi tối sao?” Anna rất ngạc nhiên khi thấy cô tay không trở về.

“Mama, mama sao lại khóc rồi, có phải có người bắt nạt mama không?” Cửu Cửu tập tững chạy đến bên cạnh Cố Tịch Dao, bàn tay nhỏ ôm chặt chân của cô, đầu ngẩng lên nhìn cô.

Cố Tịch Dao kìm nén sự không vui trong lòng, miễn cưỡng mỉm cười, cúi người bế Cửu Cửu lên: “c*̣c cưng nhỏ, mama không có khóc. Là bên ngoài gió quá lớn, có hạt cát bay vào trong mắt.”

“Ồ, vậy con giúp mama thổi bay cát đi có được hay không.” Cửu Cửu nói rồi chu cái miệng nhổ thổi khẽ.

“Được rồi được rồi, cát đã thổi đi rồi. Cảm ơn c*̣c cưng nhỏ nhà mình rồi. Nào, để mẹ hôn cái, ừm…”

Cố Tịch Dao để Cửu Cửu lại xuống sàn: “Đi chơi cùng anh trai đi.”

Trình Trình nhìn ra khi mẹ quay về cảm xúc có chút không đúng, nhưng cậu nhóc biết chuyện này nhất định có liên quan đến ba. Nhưng cậu nhóc không tiện đi hỏi.

Có lẽ chỉ có dì Anna có thể giúp mẹ giải quyết được vấn đề này, cậu nhóc đưa tay gọi Cửu Cửu lại: “Anh dẫn em lên lầu chơi.”

Đợi khi bọn trẻ lên lầu rồi, Anna mới tiếp tục hỏi: “Dao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cố Tịch Dao nhìn Anna: “Tôi không muốn tham gia bữa tiệc khiêu vũ tối nay nữa.”

Anna có hơi ngạc nhiên nhìn Cố Tịch Dao: “Tại sao chứ, cô với Bắc Minh Quân lại gây nhau rồi?”

Cố Tịch Dao không biết nên nói làm sao với Anna, cô chỉ lắc đầu, xoay người đi đến sô pha ngồi xuống.

Anna cũng đi theo, ngồi ở bên cạnh cô: “Dao, chúng ta đã là bạn bè mấy năm, lẽ nào còn có lời gì không thể nói với tôi sao?”

***

Cố Tịch Dao kể đơn giản chuyện có liên quan đến bộ váy nữ thần ánh trang cho Anna nghe.

Anna nhìn Cố Tịch Dao, nghe rất nghiêm túc. Sau đó cô lại kể chuyện xảy ra vào sáng nay.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1857


Chương 1857

Đợi sau khi kể hết tất cả mọi chuyện, Cố Tịch Dao thở dài: “Tôi cũng không phải loại người tính tình trẻ con thích gây chuyện. Khi tôi nhìn thấy cửa hàng đó thì tôi sẽ không tự chủ mà nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm đó, càng sẽ cảm thấy anh ấy dẫn tôi đến đó, chính là một loại sỉ nhục đối với tôi.”

Anna nghe lời kể của Cố Tịch Dao, đưa tay vỗ nhẹ vào vai của cô: “Dao, đối với những gì cô phải chịu trước kia, tôi cũng cảm thấy buồn cho cô. Nhưng đó dù sao cũng là chuyện của quá khứ rồi, trôi qua thời gian dài như vậy, cô lẽ nào vẫn không thể quên đi chuyện đó sao?”

Thần sắc của Cố Tịch Dao rõ ràng rất kém: “Tôi không biết nhưng chuyện này giống như một mũi kim đâm vào trái tim của tôi vậy.”

Anna khẽ mỉm cười với cô: “Biết cô tại sao lại có phản ứng như vậy không? Đó là vì trong lòng của cô rất để ý chuyện này, để ý chuyện này nói rõ trong lòng cô có vị trí của Bắc Minh Quân.”

“Điều này sao có thể, trong lòng tôi sao lại nghĩ tới anh ta chứ. Tôi hận anh ta còn không hết.” Khi nói câu này, thần sắc của Cố Tịch Dao trở nên rất căng thẳng, mắt của cô cũng hoảng loạn, trên mặt cũng lộ ra nụ cười lạnh.

“Cô nhìn biểu cảm bây giờ của cô đi, đã biểu đạt ra phản ứng trong lòng cô rồi. Chẳng qua cô có chuyện khác đè ở trong lòng, khiến cô không thể đối diện với chuyện này, cũng không dám đối mặt. Có lẽ đợi đến khi những chuyện này được giải quyết rồi, khi cô lần nữa đối diện thì sẽ trở nên tự nhiên.”

Lời của Anna vừa dứt thì nghe thấy tiếng chuông cửa.

“Tôi muốn chắc là anh ta đến đón cô rồi.” Anna khẽ mỉm cười đứng dậy chuẩn bị ra mở cửa.

“Cô đợi đã.” Cố Tịch Dao vội nắm tay của Anna: “Tôi bây giờ còn không muốn gặp anh ta, cô đi nói với anh ta là tôi còn chưa có về là được rồi.”

“Được, trước tiên đã cô từ từ suy nghĩ nên làm sao đối mặt với quan hệ của hai người vào lúc này và tương lai.” Anna nói xong thì đi về phía cửa.

Cố Tịch Dao vì để Bắc Minh Quân không nhìn thấy cô, cũng xoay người trốn vào trong phòng ăn.

Anna nhìn camera giám sát, đứng ở cửa không phải là Bắc Minh Quân, mà là một người lạ.

Cô khẽ mở cửa: “Xin hỏi cậu tìm ai?”

Người đàn ông đứng ở cửa khẽ mỉm cười với Anna: “Xin hỏi cô Cố Tịch Dao có ở nhà không?”

Quả nhiên đến tìm cô, chắc là người Bắc Minh Quân phái đến.

Anna nghĩ đến đây thì lắc đầu: “Xin lỗi, cô ấy bây giờ còn chưa có về, xin hỏi có chuyện gì không?”

“Ồ, là như vậy tôi nhận sự ủy thác của anh Bắc Minh đưa cái này cho cô Cố, nếu cô ấy đã không có ở nhà, vậy mời cô ký nhận thay cho cô ấy.” Nói rồi, người đàn ông đó cúi người cầm chiếc túi để bên cạnh đưa cho Anna.

“Cảm ơn.” Anna nhận lấy túi đồ: “Xin hỏi còn còn có chuyện gì khác không?”

Người đàn ông đó khẽ mỉm cười lắc đầu: “Ngại quá đã làm phiền rồi, tôi bây giờ đi đây.”

Anna đưa mắt tiễn người đàn ông đó lên xe rời đi, sau đó đóng cửa lại, xách túi đồ đi về trong phòng khách.

Lúc này Cố Tịch Dao từ trong phòng ăn đi ra, nói chuyện ở cửa cô ở phòng bếp nên không có nghe thấy.

Nhìn thấy trong tay Anna xách một túi to bèn hỏi: “Đây là cái gì?”

Anna để chiếc túi lên bàn: “Đây là đồ Bắc Minh Quân gọi người đưa đến. Chắc là anh ta biết đã chọc cô giận, mua ít đồ bồi tội với cô, đồ tôi để ở đây, xem cô có cho anh ta mặt mũi này hay không.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1858


Chương 1858

Cố Tịch Dao quay lại phòng khách, cầm chiếc hộp ở trong túi ra.

Mở chiếc hộp ra, cô và Anna đều không khỏi sững sờ.

Bên trong để một bộ lễ phục ngay ngắn, bên cạnh bộ lễ phục còn có chiếc túi trang sức giả cô mua.

Ở trong túi còn để một chiếc hộp, mở ra xem, là một đôi cao gót tinh tế.

“Nhìn thấy rồi chứ, trong lòng Bắc Minh Quân còn có cô. Nếu không sao lại phái người đến đưa những thứ này. xem ra anh ta đã làm chủ, thay cô chọn một bộ lễ phục cho bữa tiệc tối nay rồi. Còn ngây ra đó làm gì, còn không đi thử.” Anna khẽ mỉm cười nói.

Mặt của Cố Tịch Dao đỏ ửng, cô cúi đầu nhìn bộ lễ phục, cảm giác trong lòng có hơi phức tạp.

Bộ đồ này chắc là mua ở cửa hàng đó. Hơn nữa từ chất liệu có thể nhìn ra được, bộ đồ này không kém bộ váy ánh trăng, thậm chí có thể còn đắt hơn.

Trong tay cầm chiếc hộp để quần áo, xoay người đi lên lầu.

Trên lầu, Trình Trình đang cùng Cửu Cửu chơi trong phòng ngủ của Cố Tịch Dao.

“Mama, mama cầm thứ gì thế?” Cửu Cửu từ trên sàn bò dậy, chạy mấy bước đến bên cạnh Cố Tịch Dao.

Cố Tịch Dao cúi đầu khẽ mỉm cười với Cửu Cửu: “Đây là quần áo của mama, mama đi lên thử xem.” Nói rồi, cô để chiếc hộp đựng đồ lên trên giường.

Cửu Cửu trèo lên giường nhìn bộ đồ trong chiếc hộp, nhưng viên kim cương trong suốt lấp lánh dưới ánh đèn, khiến cô bé không nhịn được mà đưa bàn tay nhỏ nhắn cẩn thận sờ lên.

“Mama, bộ đồ này thật đẹp, mau mặc lên cho con xem thử.” Cửu Cửu có hơi không chịu được mà phấn khích nói. (Bất luận là phụ nữ hay trẻ con, hoặc thiếu nữ bẩm sinh đều yêu thích quần áo)

Trình Trình thấy mẹ muốn ở đây thử đồ, cậu nhóc trực tiếp đi ra cửa: “Mẹ, con về phòng đây, con còn một vài câu trắc nghiệm còn chưa có làm.”

Nửa tiếng sau, Cố Tịch Dao mặc bộ đồ mà Bắc Minh Quân chọn cho cô đứng ở trước gương.

“Wow, mama thật xinh đẹp, giống như Hoàng hậu vậy.” Cửu Cửu đứng ở bên cạnh Cố Tịch Dao, nhìn mẹ trong gương.

Cố Tịch Dao khẽ mỉm cười: “c*̣c cưng nhỏ, con nói đẹp là đẹp sao?”

Có điều không thể phủ nhận, bộ này quả thật bắt mắt hơn bộ váy nữ thần ánh trăng đó.

Bộ váy nữ thần ánh trăng theo phong cách phương tây, mà bộ này là kiểu sườn xám của nước T.

Họa tiết trên bộ lễ phục chính là một con phượng hoàng sải cánh.

Phần đầu của phượng hoàng ở trên vai trái của cô, thân của phượng hoàng và cánh sải ra phủ ở chính diện và bên sườn. Phần đuổi ngũ sắc rủ xuống hình thành đường viền.

Cả con phượng hoàng được kết hợp bởi hai mảnh ngũ sắc và tơ vàng. Nhất là mắt phượng được đính đá ruby đỏ càng thêm hút hồn.

Nếu như bộ lễ phục đó dùng ưu nhã để hình dung, vậy thì bộ này chính là tôn quý, màu chủ đạo là vàng đế cương càng thể hiện sự cao quý của hoàng gia.

Bộ lễ phục này mặc lên người Cố Tịch Dao, đem thân hình vốn dĩ không tồi của cô càng trở nên hoàn hảo hơn.

Không thể phủ nhận, Bắc Minh Quân rất hiểu cô, bộ đồ đúng vừa người.

Không biết từ khi nào, Anna đã đứng ở cửa phòng cô.

“Không ngờ, Bắc Minh Quân cũng thật có con mắt chọn đồ. Cô mặc bộ này tham gia bữa tiệc tối nay, nhất định sẽ là ngôi sao sáng nhất ở đó.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1859


Chương 1859

Mặt của Cố Tịch Dao hơi đỏ ửng: “Lại lấy tôi ra đùa. Đâu có đẹp như những gì cô nói chứ.” Tuy là nói như thế, nhưng có người phụ nữ nào sẽ không vì lời khen của người khác đối với mình mà vui trong lòng chưa.

***

Cô rất nhanh thay bộ lễ phục ra để lại vào trong chiếc hộp.

Cô và Anna dẫn Cửu Cửu đi xuống lầu.

Vừa ra khỏi thang máy thì nhìn thấy Lạc Kiều và Hình Uy từ bên ngoài đi vào.

“Hai người sao lại về sớm như vậy, tôi còn tưởng hai người sẽ ăn bữa trưa đầu tiên dưới ánh nến ở bên ngoài chứ.” Cố Tịch Dao che giấu những băn khoăn trong lòng đi.

Mang theo nụ cười chào đón.

“Dao, cậu thật biết đùa, cậu cũng nói là bữa trưa, sao còn ánh nến chứ. Cho dù có thắp cũng không nhìn ra, cậu xem đây là gì.” Lạc Kiều mặt mày vui vẻ cầm một cuốn sổ nhỏ màu đỏ lắc lắc ở không trung.

“Người chị em tốt chúng ta không ngờ nhanh như vậy đã là hoa có chủ rồi. Kiều Kiều, các cậu định khi nào tổ chức hôn lễ?” Cố Tịch Dao thật lòng vui cho Lạc Kiều có thể tìm được một người đàn ông tốt giống như Hình Uy.

Vừa nói đến chuyện tổ chức hôn lễ, nụ cười của Lạc Kiều rất nhanh thu lại: “Chuyện tớ đi đăng ký còn chưa có nói với ba mẹ và anh trai của tớ đâu, huống chi tớ bây giờ đang như này.”

Hình Uy ở bên cạnh Lạc Kiều vỗ vỗ vai của cô ấy: “Đợi khi nào anh đến nhà em một chuyến, nói chuyện của chúng ta với bọn họ. Anh nghĩ bọn họ sẽ hiểu.”

Lạc Kiều bĩu môi: “Nếu như chúng ta làm như vậy, không bị bọn họ đuổi ra cửa mới lạ đó. Em thấy hay là thôi đi, đợi khi nào con chào đời rồi, bế đến trước mặt bọn họ là được rồi. Có đứa nhỏ làm chỗ dựa, bọn họ cũng sẽ không làm gì chúng ta cả.”

Hình Uy lặng lẽ gật đầu, sau đó nói với Cố Tịch Dao: “Cô Cố, sao cô cũng về sớm như vậy?”

“Cô ấy à, chịu chút k1ch thích nên về sớm.” Anna cười nói.

Lạc Kiều biểu cảm căng thẳng nhìn Cố Tịch Dao: “Dao cậu sao rồi? Có phải Bắc Minh Quân lại bắt nạt cậu rồi không?”

Cố Tịch Dao khẽ lắc đầu: “Không phải như những gì cậu nghĩ đâu, anh ta không có bắt nạt tớ. Ài thôi đi, đừng nhắc đến nữa.”

“Vậy bữa tiệc tối nay cậu còn đi nữa không?”

“Mặc kệ Daon có đi hay không, Bắc Minh Quân đã chọn lễ phục cho cô ấy rồi cho người đưa đến rồi.” Anna nói rồi, dùng tay chỉ vào chiếc túi trong tay của Cố Tịch Dao.

Sau đó rất thần bí nói: “Còn nữa, ánh mắt của Bắc Minh Quân thật sự rất không tồi, đặc biệt là bộ đồ chọn cho Dao thật sự không còn gì để nói. Được rồi, mấy người nói chuyện đi, tôi đi chuẩn bị cơm trưa.”

Sau đó lại cố ý nói với Cửu Cửu: “c*̣c cưng nhỏ, cháu ngoan ngoãn ở đây chơi với dì, không để chạy lung tung.”

Cửu Cửu rất thông minh, chớp đôi mắt to dùng sức gật đầu, sau đó bàn tay nhỏ túm lấy góc áo của Cố Tịch Dao nói: “Con chơi với dì Dao.”

Anna đi nấu cơm rồi, Lạc Kiều sốt sắng cầm chiếc túi trong tay Cố Tịch Dao: “Mấy người đều khen Bắc Minh Quân thành cái gì rồi, tôi muốn xem thử anh ta có thể chọn được bộ nào đẹp hơn bộ váy nữ thần ánh trăng đó cho cậu không.”

Sau khi cô ấy mở bộ lễ phục ra thì không tránh được kinh ngạc và cảm thán một tiếng: “Bộ đồ này thật sự rất đẹp. Cái này so với long bào lạnh băng băng càng thêm nữ tính và phách khí.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1860


Chương 1860

Cô ấy ướm thử bộ đồ lên người mình, sau đó quay người nhìn Hình Uy: “Ông chủ Hỏa Thần, anh thấy em mặc bộ này như thế nào?” Cô ấy khẽ mỉm cười nói, đôi mắt có hàng mi dài chớp chớp trước mặt anh ta.

Điều này khiến lòng Hình Uy hơi hoảng. Anh ta gật đầu: “Em mặc cái gì cũng đẹp.”

“Yo yo yo, lời này nói ra khiến tôi cảm thấy sến nha.” Cố Tịch Dao mỉm cười hai tay xoa xoa cánh tay kia.

Lúc này, Cửu Cửu ở bên cạnh Cố Tịch Dao cũng học theo dáng vẻ của mẹ, chu miệng lẩm bẩm: “Ui ui sến.”

***

Một câu này của Cửu Cửu chọc cho mọi người ở đó đều bật cười. Lạc Kiều hơi cúi người, cúi đầu nhìn cô bé: “Ha, nhóc con cháu cũng đến trêu chọc dì có phải không. Đợi em trai nhỏ trong bụng ra đời, dì không cho nó chơi với cháu nữa.”

Cửu Cửu nghe thấy câu này thì lập tức sửa lời: “Đừng mà đừng mà, Cửu Cửu sẽ không cười dì Kiều Kiều nữa.”

“Hừ, như thế còn tạm.” Sau đó cô ấy lại lưu luyến không lỡ rời mắt khỏi bộ lễ phục: “Chỉ đáng tiếc, bộ dạng bây giờ của tớ mặc cái gì cũng không đẹp. Có điều tớ có lòng tin, đợi khi sinh bảo bảo xong, tớ phải liều mạng giảm cân.”

*

Bắc Minh Quân sau khi phát người đưa lễ phục mình chọn cho Cố Tịch Dao thì anh lái xe trở về nhà tổ của nhà Bắc Minh.

“Quân, sao nhanh như vậy mà đã về rồi, không phải dẫn Dao đi chọn đồ hay sao?” Giang Tuệ Tâm thấy sắc mặt của Bắc Minh Quân có hơi không tốt.

“Mẹ, cái này còn nhìn không ra sao, Bắc Minh Quân chắc chọc Dao Dao, cuối cùng bị người ta bơ rồi.” Trên cổ Bắc Minh Đông vắt một chiếc khăn, trên lưng đeo một bao vợt tennis, đang muốn đi ra ngoài.

Đằng sau anh ta Dương Dương dưới sự giúp đỡ của người làm tập tễnh đi theo: “Chú ba, chú đi chậm chút.”

“Đông Đông, hai đứa đi làm gì thế?” Giang Tuệ Tâm hỏi.

Bắc Minh Đông vỗ vào bao vợt tennis của mình: “Dẫn Dương Dương đi đánh tennis.”

“Con không thấy chân của Dương Dương còn chưa khỏi hay sao, sao có thể chạy nhảy chứ. Con đó, sao không dùng não mà suy nghĩ chứ.” Giang Tuệ Tâm trách mắng con trai một câu, sau đó nói với Dương Dương: “Cháu ngoan, chú ba cháu ra ngoài, cháu không cần đi theo. Đợi bao giờ chân khỏi rồi, bà nội dẫn cháu đi chơi tennis.”

Khi Giang Tuệ Tâm nói chuyện với Bắc Minh Đông và Dương Dương, Bắc Minh Quân giống như cái gì cũng không có nghe thấy, một mình yên lặng đi về phía phòng sách của mình.

*

Thời gian trôi qua từng chút, Bắc Minh Đông cuối cùng vẫn không thể dẫn Dương Dương ra ngoài.

Dương Dương vì không thể ra ngoài đi chơi với chú ba nên cảm thấy có hơi tức giận, cậu nhóc bực tức trở về phòng ngủ của mình chơi game.

Hoàng hôn buông xuống, đèn bắt đầu bật. Thành phố A dưới màn đêm trở nên lộng lẫy dưới ánh đèn neon.

Sau khi Bắc Minh Quân về đến nhà Bắc Minh đều luôn không gọi điện cho Cố Tịch Dao.

Cúi đầu nhìn đồng hồ, đã đến thời gian cuộc hẹn rồi. Anh thay một bộ vest chỉnh tề, lái xe của mình đến thẳng khách sạn Daredevil Empire.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1861


Chương 1861

Trong sảnh tiệc của khách sạn Daredevil Empire, lúc này đã sáng đèn. Nhân viên phục vụ đang tất bật chuẩn bị cho bữa tiệc khiêu vũ tối nay.

Mạc Cẩm Thành ở trong phòng tổng thống của ông ta, đang tận tâm chỉnh bộ vest của ông ta.

Dư Như Khiết đứng ở bên cạnh ông ta, thần sắc trên mặt rõ ràng có hơi phức tạp: “Không biết Quân và Tịch Dao hai đứa hôm nay có đến hay không.”

Mạc Cẩm Thành chỉnh cà vạt của mình, sau đó khẽ mỉm cười với Dư Như Khiết: “Em yên tâm đi, anh có dự cảm bọn chúng sẽ đến.”

Nói rồi, ông ta lại cảm thấy có hơi tiếc nuối: “Thật ra bữa tiệc khiêu vũ này là vì chuẩn bị cho em, nhưng đáng tiếc em lại không thể đích thân đến tham gia. Đối với anh mà nói, điều này không tránh khỏi có một loại tiếc nuối.”

Dư Như Khiết khẽ mỉm cười: “Không sao, em luôn biết anh đối tốt nhất với em, em sẽ dùng trái tim cảm nhận bữa tiệc khiêu vũ này. Hy vọng mọi người chơi vui vẻ. Em không mong có thể thông qua bữa tiệc khiêu vũ này sẽ cải Quân được quan hệ giữa em và Quân còn cả Dao, nhưng em hy vọng đây sẽ là một cơ hội tốt.”

Bà ta nói đến đây quay đầu nhìn đồng hồ: “Được rồi, thời gian sắp đến rồi, anh xuống dưới đi.”

***

Tập đoàn GT tổ chức bữa tiệc khiêu vũ này ở khách sạn Daredevil Empire đã gây xôn xao ở thành phố A.

Cửa khách sạn đã đỗ không ít xe hạng sang, những người có mặt mũi trong giới thương gia gần như đều đến đây.

Nhất thời, trong sảnh tiệc của khách sạn Daredevil Empire, đã có không ít người đến.

8 giờ tối, kim giờ vừa điểm, Mạc Cẩm Thành vẫy tay từ đi đến trung tâm sân khấu có ánh đèn chiếu vào.

“Chào mừng các vị có thể đến tham gia bữa tiệc khiêu vũ do tập đoàn GT tổ chức, hy vọng hôm nay mọi người có thể có một đêm vui vẻ.”

Mạc Cẩm Thành vừa dứt lời, toàn hội trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay. Ngay khi tiếng vỗ tay vừa dứt, Bắc Minh Quân từ từ đi vào trong sảnh tiệc.

Ánh mắt của mọi người đều bị anh thu hút.

Bắc Minh Quân mang theo nụ cười bình thường rất ít có, vừa đi vừa gật đầu với mọi người xung quanh.

Ở trong quá trình này, anh nhận được một tràng vỗ tay của mọi người.

Theo tiếng vỗ tay, Mạc Cẩm Thành đi đến trước mặt Bắc Minh Quân, đưa tay bắt tay của anh: “Bắc Minh tổng, chào mừng cậu đến tham gia bữa tiệc do tôi tổ chức.” Nói rồi, ông ta không khỏi nhìn về phía sau Bắc Minh Quân.

Cuối cùng mắt của ông ta mang theo một chút thất vọng. Bởi vì ông ta không có nhìn thấy bóng dáng của Cố Tịch Dao.

Thật ra khi ông ta gửi lời mời cho Bắc Minh Quân, cũng sớm đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kỳ vọng của ông ta để đặt quá cao rồi.

Bắc Minh Quân biết ông ta đang tìm ai, anh nhún vai, dường như thể hiện mình không có dẫn Cố Tịch Dao đến.

Anh khẽ nói: “Bữa tiệc khiêu vũ hôm nay của Mạc tổng tôi sao có thể không đến được chứ.”

Vào lúc này, trong đám đông bên cạnh Bắc Minh Quân, có một cô gái mặc lễ phục màu đỏ rực đi ra.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1862


Chương 1862

Cô ta cầm một ly rượu đi đến bên cạnh Bắc Minh Quân: “Quân, chúng ta lâu rồi không có gặp mặt rồi.”

Bắc Minh Quân ngoảnh đầu nhìn, chính là Tô Ánh Uyển.

“Ổ? Cô sao cũng đến rồi?”

Tô Ánh Uyển khẽ mỉm cười, trên mặt mang theo vẻ phong tình vạn chủng, cô ta ghé sát bên tai của Bắc Minh Quân, thấp giọng nói: “Bữa tiệc như này sao có thể thiếu em sao. Sao hả, hình như bạn nhảy của anh còn chưa đến?”

Mạc Cẩm Thành nhìn thấy Tô Ánh Uyển đối với Bắc Minh Quân như thế, ông ta cảm thấy có hơi không tự nhiên. Dù sao ông ta vẫn là ba nuôi của Cố Tịch Dao, mặc dù giữa Dư Như Khiết và Cố Tịch Dao tồn tại một vài ân oán, nhưng ông ta về mặt tình cảm thì vẫn hướng về phía con gái nuôi.

Nhìn thấy người phụ nữ ở trước mắt, quyến rũ Bắc Minh Quân, ông ta khẽ ho một tiếng, sau đó nói với Bắc Minh Quân: “Bắc Minh tổng, tôi đi chào hỏi những khách khứa khác trước đã, hy vọng cậu có thể ở đây chơi vui vẻ.”

Bắc Minh Quân thấy Mạc Cẩm Thành đi rồi, sau đó nói với Tô Ánh Uyển: “Ai nói bạn nhảy của tôi không có đến, tất cả cô gái ở đây đều có thể là bạn nhảy của tôi.”

Tô Ánh Uyển nhấp một ngụm uống, sau đó tà mị nhìn Bắc Minh Quân nói: “Vậy có bao gồm em hay không?”

Lúc này, Mạc Cẩm Thành đến trung t@m hội trường, cầm micro nói: “Bữa tiệc khiêu vũ bắt đầu, là tổng giám đốc của tập đoàn GT, vốn dĩ nên do tôi nhảy điệu mở màn. Nhưng thật đáng tiếc, bạn nhảy của tôi cô ấy không đến được. Cho nên tôi đem cơ hội này nhường cho đối tác hợp tác trong thương nghiệp của tôi, tổng tài của tập đoàn Bắc Minh Thị anh Bắc Minh Quân.”

Thuận theo tay của Mạc Cẩm Thành, ánh đèn cũng đều dồn vào người của Bắc Minh Quân.

Tô Ánh Uyển lúc này đã vô cùng tự nhiên chuẩn bị nhảy điệu mở màn với Bắc Minh Quân.

Vào lúc này, cửa lớn của hội trường lại mở ra, mọi người không biết xảy ra chuyện gì, đều ngoảnh đầu nhìn về phía cửa.

***

Hầu hết người có máu mắt trong giới đều đã có mặt đủ trong bữa tiệc khiêu vũ ở khách sạn Daredevil Empire, duy chỉ có nhân vật chính Mạc Cẩm Thành và Bắc Minh Quân không có bạn nhảy.

Lúc này cửa lớn của hội trường từ từ mở ra, một cô gái có vóc dáng ưu nhã lại không mất đi phần gợi cảm chầm chậm đi vào trong hội trường.

Sườn xám màu vàng đế vương, bên trên được thêu phượng hoàng ngũ sắc.

Hai bên viền đính lục bảo dưới ánh đèn giao nhau, liên tục phát ra màu sắc thu hút ánh mắt mọi người.

Sự xuất hiện của cô bỗng chốc khiến các khách nữ ở đây đều bị lu mờ.

Bắc Minh Quân nhìn thấy người đến, khóe môi của anh khẽ cong lên. Sau đó liếc nhìn Tô Ánh Uyển, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, bạn nhảy của tôi đến rồi.”

Anh ta nói rồi, khẽ mỉm cười xuyên qua đám đông, đứng ở trước mặt Cố Tịch Dao. Đưa ra bàn tay mời cô: “Có thể mời quý cô nhảy điệu mở màn không?”

Bắc Minh Quân khẽ mỉm cười, sau khi gật đầu thì đưa tay mình cho anh.

Hai người đến trung tâm sàn nhảy, Bắc Minh Quân một tay nhẹ nhàng ôm cái eo mảnh mai của Cố Tịch Dao, môt tay đan vào tay của cô. Cùng nhau khiêu vũ theo đuôi nhạc du dương.

Ánh đèn trong hội trường tập chung lên người bọn họ.

“Tôi không có chọn sai, bộ đồ này quả thật rất hợp với em. Tôi còn tưởng em sẽ không đến. Nếu như tôi không có nhớ nhầm, đây là lần thứ hai chúng ta nhảy trong tiệc khiêu vũ.” Bắc Minh Quân đối với bản thân vẫn rất tự tin.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1863


Chương 1863

Cố Tịch Dao theo bước nhảy nói: “Đây chẳng qua là không muốn khiến con trai thất vọng thôi.”

Bắc Minh Quân cảm thấy có hơi bất ngờ, anh mỉm cười cảm thấy có hơi thất bại: “Không ngờ sẽ là Trình Trình.”

Không thể phủ nhận, Bắc Minh Quân và Cố Tịch Dao phối hợp nhảy quả thật rất đáng để tán thưởng.

Nam đẹp trai, nữ xinh đẹp. Khi nhảy mang theo làn gió mới cho toàn trường.

Rất nhanh, hai người bọn họ nhảy hết một bài, toàn trường lại là một tràng vỗ tay nhiệt liệt.

“Quân, Dao, hai đứa nhảy thật sự rất tuyệt.” Mạc Cẩm Thành nhìn thấy Cố Tịch Dao đến rồi, trong lòng đặc biệt vui mừng.

Ông ta cười ha hả đi đến trước mặt bọn họ, cầm ba ly nho trắng trong khay của người phục vụ, đưa cho bọn họ.

Cố Tịch Dao mỉm cười gật đầu với Mạc Cẩm Thành: “Cảm ơn ba nuôi.”

Bắc Minh Quân cầm lấy một ly: “Cầm ly rượu này để tôi nói gì đó, vậy thì chúc hai tập đoàn chúng ta hợp tác thuận lợi.”

Ba người khẽ cụng ly.

Lúc này, Tô Ánh Uyển cầm một ly rượu đi đến bên cạnh Cố Tịch Dao, cô ta cũng không phụ nhận điểm sáng của bữa tiệc hôm nay đều ở trên người Cố Tịch Dao rồi.

“Dao, từ sau chuyện đó, chúng ta luôn không có gặp mặt. Có điều tôi lại có thể thường thường thấy cô trên báo. Đương nhiên nhiều nhất vẫn là bản giải trí.”

Cố Tịch Dao xoay người nhìn, hóa ra là Tô Ánh Uyển, trước đây bọn họ đã luôn đối đầu rồi.

Có điều bây giờ, cô cảm thấy không cần thiết nữa. Theo cô thấy, giữa bọn họ đã không cùng một đẳng cấp nữa rồi.

Thấy Tô Ánh Uyển mang theo nụ cười giả tạo, Cố Tịch Dao cũng vẫn mỉm cười: “Phải, có một khoảng thời gian không gặp rồi. Cảm ơn cô còn chú ý đến tôi. Nhưng tôi lại không tìm thấy một chút tin tức nào của cô cả, thật sự xin lỗi, tôi không biết cô bây giờ đang làm gì.”

Mặt mày của Tô Ánh Uyển bỗng hơi cứng lại, sau đó cười nói: “Người nổi tiếng như chúng tôi, bình thường đều rất chú ý tránh né nhóm chó săn. Hơn nữa khoảng thời gian gần đây tôi ở nước ngoài để bàn bạc chuyện hợp tác với nhà sản xuất. Mãi đến hôm kia mới trở về.”

Nói đến đây, cô ta liếc nhìn Bắc Minh Quân, sau đó rất quan tâm nói: “Trước đây cô không phải thay Quân bào chữa hay sao, sao về sau lại đối đầu với anh ấy rồi? Vốn dĩ tôi còn lo lắng hai người sau này không muốn gặp mặt nữa, nhưng hôm nay tôi thấy, cuối cùng có thể yên tâm rồi.”

***

Cuộc đối thoại giữa Cố Tịch Dao và Tô Ánh Uyển, Bắc Minh Quân đều nghe thấy, anh không khỏi hơi nhíu mày.

Quay đầu lạnh lùng nhìn Tô Ánh Uyển nói: “Tôi cảm thấy cô bây giờ nên sớm rời khỏi giới giải trí đi, bây giờ sao càng lúc càng lắm chuyện rồi.”

Tô Ánh Uyển bị câu nói lạnh của Bắc Minh Thiên mà mặt mày có hơi ngại ngùng, sau đó cô ta lại thay bằng nụ cười: “Quân, thật ra em không có ý gì khác, chẳng qua chỉ xuất phát từ sự quan tâm của một người bạn mà thôi. Nếu anh đã không muốn nghe, em có thể không tiếp tục nhắc đến chuyện này nữa.”

“Vậy là tốt nhất. Tôi không hy vọng vì những chuyện này đến cuối cùng chúng ta ngay cả làm bạn cũng không được nữa.”

Bắc Minh Quân nói xong, thấy mọi người ở đây đã theo điệu nhạc mà bắt đầu khiêu vũ rồi.

Anh nắm tay của Cố Tịch Dao: “Bầu không khí ở đây tôi cảm thấy không tốt lắm.” Nói rồi, vòng qua Tô Ánh Uyển, dẫn Cố Tịch Dao đi ra khỏi hội trường.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1864


Chương 1864

Cố Tịch Dao cũng biết tâm trạng của Bắc Minh Quân đều bị Tô Ánh Uyển phá hỏng rồi.

Mãi đến khi bọn họ đến thang máy, Cố Tịch Dao mới mở miệng: “Anh không cần phải tức giận với cô ta, có lẽ cô ta chỉ có ý tốt thôi.”

Bắc Minh Quân liếc nhìn Cố Tịch Dao, sau đó cười lạnh nói: “Em cũng nói ‘có lẽ’. Chứng tỏ em không phải cũng rất ghét cô ta sao.”

“Đó là vì tôi biết trong lòng cô đều luôn rất thích anh. Mặc kệ là trước đây hay bây giờ. Lời nói đó của cô ta chính là luôn xem tôi thành tình địch của cô ta.”

“Tình địch?” Bắc Minh Quân lại cười lạnh: “Tôi cảm thấy cô ta càng hợp với lão Bạch hơn. Được rồi, tôi không muốn cùng em thảo luận mấy chuyện vô vị này.” Bắc Minh Quân chấm dứt vấn đề này.

“Vậy chúng ta bây giờ đi đâu?” Cố Tịch Dao thấy thang máy không ngừng đi lên.

“Sân thượng.”

“Sân thượng?” Cố Tịch Dao có hơi ngạc nhiên, ai đang yên đang lành chạy lên sân thượng.

Bắc Minh Quân không có cho cô bất kỳ đáp án nào, hai người rất yên tĩnh đứng ở hai bên trong thang máy.

“Ting”

Theo một tiếng ting của thang máy vang lên, đã đến sân thượng.

Bắc Minh Quân nắm tay của Cố Tịch Dao, bước ra ngoài thang máy, dọc theo đường thoát hiểm đến thẳng sân thượng của khách sạn Daredevil Empire.

Ra khỏi đường thoát hiểm, cơ thể đón gió đen lạnh lẽo thổi đến nên có hơi run rẩy.

Chiếc sườn xám này làm rất ôm người, cho nên cô không có mặc nhiều được. Lúc này không khỏi ôm lấy hai cánh tay.

Bắc Minh Quân cởi áo vest của mình, khoác lên người cô.

Bọn họ đi về phía trước, mãi khi đến bên rìa của tòa cao ốc.

Bắc Minh Quân hai tay bám vào lan can bằng kim loại, mặt hướng về thành phố đã bị bóng đêm che phủ.

Cố Tịch Dao đứng ở đằng sau anh, cô không dám giống như Bắc Minh Thiên đứng sát lan can như vậy, cơ thể chỉ dựa vào hàng rào ngăn cách.

“Anh dẫn tôi đến đây làm gì?” Cố Tịch Dao không nhịn được hỏi một câu.

Bởi vì cô nhìn thấy Bắc Minh Quân chỉ đứng ở đó, không động đậy mà nhìn ánh sáng lấp lánh từ trong thành phố và trên bầu trời.

Bắc Minh Quân ngoảnh đầu, nhìn Cố Tịch Dao, sau đó chỉ vào thành phố dưới chân: “Em không cảm thấy cảnh sắc ở đây rất đẹp sao? Lại đây nhìn.”

Cố Tịch Dao cứng nhắc lắc đầu, hơn nữa cô không dám bước về trước mà còn lùi về phía sau.

Bắc Minh Quân xoay người, bước vài bước đến trước mặt Cố Tịch Dao, đưa tay của anh ra: “Không cần sợ, có ở đây. Nếu như em thật sự sợ, có thể nhắm mắt lại.”

Lời của Bắc Minh Quân khiến cô cảm thấy yên tâm hơn, tuy lúc này lòng ngực vẫn đánh trống.

Nhưng cuối cùng cô vẫn chọn từ từ nhắm mắt lại.

***

Bắc Minh Quân thấy Cố Tịch Dao nhắm hai mắt, anh rất hài lòng gật đầu.

Sau đó nắm tay của cô đi về phía trước.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1865


Chương 1865

Cố Tịch Dao nhắm mắt bước từng bước về phía trước, nhưng lại cảm thấy khoảng cách vốn dĩ không đến mười mấy mét lại dài như vậy.

Cô rất muốn mở mắt ra nhìn, nhưng khi mí mắt của cô hơi động đậy thì nghe thấy Bắc Minh Quân nói ở bên tai: “Rất nhanh thì đến rồi.”

“Anh rốt cuộc muốn dẫn tôi đi đâu?” Cố Tịch Dao hỏi. Nhưng cô rất chắc chắn bọn họ vẫn ở trên sân thượng của khách sạn Daredevil Empire.

Bởi vì bên tai của cô vẫn có thể nghe thấy tiếng gió, trừ cái này ra cũng có thể cảm nhận được ý lạnh.

Sau đó, cô nghe thấy dưới chân của mình truyền đến tiếng ‘cộp cộp’ rất rõ, âm thanh này khác với âm thanh dưới chân lúc trước.

“Được rồi, em có thể mở mắt rồi.” Giọng nói của Bắc Minh Quân lại vang lên bên tai cô.

Cố Tịch Dao chầm chậm mở hai mắt ra.

Trước mắt cô là bầu trời màu lam sẫm, trên đầu là ngôi sao sáng, vẫng trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời, trông lớn rất lớn, cách bản thân rất gần. Dường như đưa tay thì có thể chạm vào nó vậy.

Dưới bầu trời đêm màu xanh sẫm là thành phố được trang hoàng bởi ánh đèn neon, có thể thấp thoáng nghe thấy tiếng xe ô tô trên đường phố, trong khách sạn truyền đến tiếng nhạc.

Lại nhìn dưới chân, chân của cô gần như muốn mềm nhũn. Chỉ thấy hai chân của cô đang giẫm lên mặt kính thủy tinh. Dưới sự bao phủ của màn đêm, dưới chân giống như không có gì cả.

Mà tòa nhà của khách sạn Daredevil Empire đã cách cô ngoài mười mét.

Cố Tịch Dao cảm thấy toát mồ hôi lạnh cả người. Nếu không phải Bắc Minh Quân ở bên cạnh cô, cô chắc chắn sẽ mềm nhũn như bùn.

Cho dù như thế, cô vẫn túm chặt cánh tay của Bắc Minh Quân. Cơ thể cũng không ngừng run rẩy.

Ở nơi như này, Bắc Minh Quân rõ ràng lại thư thả tự tại: “Nơi này là ‘sàn nhảy trên không’ chưa mở cho người ngoài. Trừ tôi ra, em là vị khách đầu tiên được mời đến.”

“Sàn nhảy trên không?” Cố Tịch Dao hít một ngụm khí lạnh, cô quan sát xung quanh.

Đây là một sàn nhảy hình tròn, có thể để 20 người cùng khiêu vũ mà không va phải nhau. Từ bức tường của tòa cao ốc có một con đường làm bằng thủy tinh nối đến đây.

Nếu như đêm khuya nhảy ở đây, phối hợp với ánh đèn, nhìn lên giống như tiên nữ đang bay trên bầu trời.

Bắc Minh Quân búng tay một cái thì nhìn thấy ánh đèn tuyệt đẹp chiếu sáng rực từ hành lang đến sàn nhảy, dọc theo mép và quanh hàng rào.

Ánh đèn gần như chiếu 360 độ vào trung tâm sàn nhảy, nơi Bắc Minh Quân và Cố Tịch Dao đang đứng..

Bắc Minh Quân khẽ mỉm cười với Cố Tịch Dao: “Có thể mời em điệu nhảy đầu tiên không.”

Cố Tịch Dao lúc này giống như con rối, trong lòng cô bây giờ vẫn đang gõ trống, bàn tay, bàn chân đều có thể cảm thấy có mồ hôi lạnh toát ra.

Bắc Minh Quân thấy cô không có phản ứng thì tự chủ trương một tay nắm lấy tay của cô, tay còn lại ôm eo của cô.

Khi âm nhạc vang lên, anh dẫn cô cùng nhảy.

Lúc này Cố Tịch Dao chỉ có thể cảm thấy một mảng thế giới của cô đang xoay chuyển.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1866


Chương 1866

Âm thanh ‘cộp cộp’ có tiếng tấu vang lên, khiến cô cảm thấy tấm thủy tinh dưới chân bất cứ lúc nào cũng sẽ nứt vỡ, sau đó cô sẽ theo những mảnh thủy tinh vỡ này mà rơi xuống.

“Này! Anh, anh có thể nhẹ chút, chậm chút được không. Đừng giẫm vỡ tấm kính này.” Giọng nói của Cố Tịch Dao vào lúc này giống như đang cầu xin.

***

Nhưng khiến Cố Tịch Dao cảm thấy kinh sợ là Bắc Minh Quân ở trong lời giống như khẩn cầu của cô, không những khôn có chậm lại, ngược lại dẫn cô nhảy càng lúc càng nhanh.

Ánh sao và ánh đèn neon trước mắt Cố Tịch Dao dần trở thành một đường sáng.

Cô cảm thấy sàn nhảy thủy tinh dưới chân rung lên theo nhịp bước chân.

Cứ thế giống như một con thuyền nhỏ lênh đênh trên mặt biển. Lẻ loi bơ vơ bị sóng và gió biển đánh.

Cuối cùng, con thuyền này cũng không thể tiếp tục chịu được công phá kép này.

“Rắc” Cố Tịch Dao cảm thấy dưới chân trống không, cả người theo mảnh vỡ mà ngã xuống.

“Quân cứu tôi…” Cô gắng sức đưa tay lên, muốn túm vào cái gì đó.

Nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, đợi khi cô phản ứng lại đã cách sàn nhảy thủy tinh rất xa rồi.

Đầu của cô nhanh chóng dốc xuống, tất cả cảnh vật bay ngược lên trên.

Cuối cùng, cô thì thầm ở trong lòng: các con vĩnh biệt… sau đó khẽ nhắm mắt lại, chờ đợi sự rực rỡ khi sinh mạng kết thúc.

“Á…”

Khi cô mở mắt ra lần nữa, phát hiện trước mắt lại là một màn tối đen, nhưng trong bóng tối này tỏa ra một bóng sáng mờ mờ.

Cô ngước đầu nhìn về phía bóng sáng đó, chỉ thấy trong bóng sáng mờ mờ đó, một bóng đen xì đứng ở trước mặt cô.

Một giọng nói trầm thấp mà quen thuộc truyền đến: “Có phải mơ thấy ác mộng rồi không. Không cần lo lắng có tôi ở đây.”

Vừa dứt lời, bóng tối bị ánh sáng thay thế.

Cố Tịch Dao dần dần nhìn rõ, Bắc Minh Quân đang đứng ở bên cạnh giường của mình.

Thần sắc của anh có hơi căng thẳng nhìn Cố Tịch Dao. Đưa tay sờ trán của cô.

Khoảnh khắc bàn tay lành lạnh chạm vào trán của cô, trái tim đang đập điên cuồng của Cố Tịch Dao mới dần bình ổn lại.

Bắc Minh Quân nhẹ nhàng đỡ cô dậy, trên người cô có đắp chiếc chăn dày.

Sau đó anh lại từ trên kệ đầu giường cầm lấy một ly nước nóng, rất cẩn thận đút cho Cố Tịch Dao uống.

Sau khi nước nóng vào bụng, Cố Tịch Dao nhìn xung quanh, chỗ này cô không quen. Nhưng nhìn cách trang hoàng lộng lẫy như này, cũng có thể đoán ra vài phần, chỗ này nhất định vẫn ở trong khách sạn Daredevil Empire.

“Bây giờ mấy giờ rồi?” Cố Tịch Dao dựa vào đầu giường hỏi. Đưa tay lau mồ hôi từ trên trán toát ra.

Bắc Minh Quân đưa tay nhìn đồng hồ: “Đã 1 giờ sáng rồi.”

“Một giờ!” Thần sắc của Cố Tịch Dao trở nên căng thẳng, vội vàng lật chăn ra chuẩn bị bước xuống giường.

Nhưng lại bị Bắc Minh Quân ấn lại giường: “Tối nay em ở đây nghỉ ngơi đi. Tôi đã gọi điện cho Trình rồi.”

Nói rồi, anh đỡ cô nằm xuống lần nữa, sau đó đắp lại chăn.

Cố Tịch Dao ngước nhìn Bắc Minh Quân, khẽ hỏi một câu: “Anh thì sao?”
 
Back
Top Bottom