Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1867


Chương 1867

Bắc Minh Quân nhìn cô, sau đó từ từ nói: “Tôi cũng ở đây.”

Cố Tịch Dao kinh ngạc trong lòng, tên này sẽ không nhận cơ hội mà lợi dụng chứ.

Nhưng khiến cô cảm thấy bất ngờ là Bắc Minh Quân mặc lại áo vest của mình, sau đó tắt đèn đi.

Anh ở trong khoảng tối rời khỏi căn phòng.

Tay của Cố Tịch Dao siết chặt góc chăn, Cửu Cửu không có ngủ. Giấc mơ vừa rồi thật sự quá chân thật rồi.

Cô nghe thấy một vài tiếng động bé bé cách đó không xa truyền đến, sau đó cả căn phòng đều chìm vào yên tĩnh.

Chắc là Bắc Minh Quân đã tìm một chỗ để mình ngủ rồi.

Thời gian dần trôi đi, cơn buồn ngủ lần nữa cuốn lấy Cố Tịch Dao, cuối cùng cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.

“Ting ting tang tang…”

Âm thanh ly đ ĩa va chạm giòn tan vang lên đã khiến Cố Tịch Dao tỉnh lại.

Mở mắt ra, trong phòng đã là một khoảng sáng.

Lúc này Bắc Minh Quân đang đẩy xe đồ ăn xuất hiện ở cửa phòng ngủ.

***

“Vẫn may, tối qua em ngủ vẫn coi như yên tĩnh. Nếu không tôi chắc phải lấy cái gì đến nhét vào miệng của em mới được.” Lời của Bắc Minh Quân chắc chỉ là tiếng hét tối qua của cô.

Cố Tịch Dao hiển nhiên có hơi ngại.

“Còn động đậy được không? Mau dậy ăn sáng đi, chắc không muốn tôi đút em từng miếng đâu nhỉ.”

Bắc Minh Quân đẩy xe đồ ăn sang một bên thì dừng lại, thuận tay cần một miếng bánh mì, dùng dao phết ít sốt lên, sau đó dùng đũa dắt một miếng rau và hai miếng thịt nguội để lên trên. Cuối cùng lại để một miếng bánh lên trên. Một chiếc sandwich đã làm xong, để vào trong một chiếc địa trống trong xe đồ ăn.

Cố Tịch Dao vội xuống giường, lúc này mới phát hiện bộ sườn xám trên người mình không thấy đâu nữa, mà là bộ quần áo ngủ rất rộng.

Mặt của cô không khỏi đỏ ửng, chắc không phải Bắc Minh Quân nhân lúc cô ngủ thay cho cô chứ. Nếu quần áo đã thay rồi, anh không có làm gì khác với cô chứ?

“Em ở đó suy nghĩ linh tinh cái gì thế?” Bắc Minh Quân thấy bộ dạng này của Cố Tịch Dao, cơ bản đã đoán được chín phần mười.

Anh vừa làm sandwich vừa nói: “Em đừng nghĩ mấy chuyện hay đó, quần áo của em là tôi gọi nhân viên phục vụ thay cho em. Đồ đã được cầm đi giặt sạch rồi.”

Cố Tịch Dao liếc nhìn anh: “Rốt cuộc là ai nghĩ linh tinh còn chưa biết đâu. Quần áo không có, tôi lát nữa làm sao ra ngoài.”

Khóe môi của Cố Tịch Dao cong lên, lộ ra nụ cười chế giễu, dừng lại động tác trong tay, sau một hồi đánh giá cô từ trên xuống dưới, nói: “Tôi thấy em cứ như thế đi ra cũng khá được.”

“Cút!” Cố Tịch Dao lúc này không có tâm trạng giỡn với anh, xoay người đi vào phòng tắm.

Theo thói quen, Cố Tịch Dao sau khi đóng cửa nhà tắm thì khóa trái cửa lại.

Tên Bắc Minh Quân này tối qua không có lợi dụng lúc người ta nguy nan nhưng không có đại biểu bây giờ sẽ không làm như thế.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1868


Chương 1868

Tiếng nước ‘ào ào’ từ trong phòng tắm truyền ra.

Bắc Minh Quân ngẩng đầu nhìn về nơi truyền ra âm thanh. Cửa nhà tắm là loại kính mờ, có thể nhìn thấy bóng người mơ hồ lay động ở bên trong. Cố Tịch Dao đang tắm rửa thoải mái thì nghe thấy tiếng gõ kính.

Cô cảnh giác dừng động tác trong tay lại, sau đó lại mau chóng lấy một chiếc khăn tắm trên giáo quấn trên người mình, cô nhìn thấy một bóng người mơ hồ đứng ở cửa: “Anh có chuyện gì?”

Sau đó từ bên ngoài truyền vào tiếng của Bắc Minh Quân: “Bữa sáng đã chuẩn bị xong cho em rồi. Tắm xong thì ra ăn đi. Tôi chuẩn bị một bộ quần áo cho em để ở trên giường. Tập đoàn còn có chút việc, tôi bây giờ qua đó.”

Nói xong, Cố Tịch Dao thấy bóng người của Bắc Minh Quân biến mất ở cửa. Cô không yên tâm lặng lẽ ghé sát cửa, nín thở cẩn thận nghe động tĩnh ở bên ngoài.

Sau khi qua vài phút, cô mau chóng lau khô người của mình, khẽ mở cửa phòng tắm ra, sau đó nhẹ chân nhẹ tay túm chặt chiếc khăn tắm đi ra.

“Bắc Minh Quân? Bắc Minh Quân?”

Sau khi gọi mấy tiếng, xác nhận Bắc Minh Quân thật sự đã rời khỏi rồi.

Cô lúc này mới yên tâm to gan trở về phòng ngủ.

Chỉ thấy quần áo để trên giường. Thật sự đầy đủ, từ trong ra ngoài không thiếu cái nào.

Chỉ có điều đồ bên trong Bắc Minh Quân chuẩn bị cho cô… Thật sự có hơi táo bạo.

Bỏ đi mặc tạm, đợi sau khi về nhà thì thay cái khác.

Áo bên ngoài là một chiếc áo vest công sở tiêu chuẩn, giống như sườn xám, cực kỳ ôm người.

Mặc xong quần áo, cô đến trước xe đồ ăn. Trên chiếc đ ĩa màu trắng để hai cái sandwich, còn có một ly sữa và một quả trứng gà.

***

Cố Tịch Dao ăn sáng xong, thu dọn đồ của mình rồi đi ra khỏi phòng.

Đối với màn khiêu vũ tối qua giữa cô và Bắc Minh Quân ở trên không, cô luôn cảm thấy mình chắc là đang mơ.

Có lẽ cô sau khi uống một ly rượu đã say rồi.

Chuyện sau đó chắc đều là giấc mơ của cô mà thôi.

Nhưng tại sao cô lại cảm thấy giấc mơ này chân thật như vậy? Chân thật đến mức cô có thể nhớ được cơn gió lạnh ở trên không vào tối qua, còn cả tiếng ‘cộp cộp’ phát ra dưới chân ở sàn nhảy trên không.

Thật sự hối hận khi Bắc Minh Quân còn ở đây không hỏi rõ chuyện này.

Do hiếu kỳ, cô quyết định lên sân thượng xem thử đây rốt cuộc có phải là một giấc mơ hay không.

Cô đi vào thang máy, ấn nút lên tầng thượng.

Dựa theo ký ức của cô, sau khi bước ra khỏi thang máy thì đi vào con đường thoát hiểm, chỉ có chỗ này mới có thể thông đến tòa cao ốc.

Khi cô dọc theo bậc thang đến cửa ra, lại thấy cánh cửa dẫn ra bên ngoài đã khóa chặt, hơn nữa còn có một giấy phong tỏa đã khô.

Cố Tịch Dao không tự chủ mà bắt đầu nghi ngờ chính mình, có lẽ cô tối qua thật sự đã nằm mơ một giấc mơ rất dài.

Cô nhíu mày đi thang máy xuống tầng 1, khi đi qua đại sảnh khách sạn.

Nghe thấy có người đang gọi cô.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1869


Chương 1869

“Em chờ đó.” Giọng nói của Nguyễn Hạo Thần vẫn trầm thấp và kiềm chế như cũ, nhưng mà Tô Khiết lại nghe ra được mấy phần tức giận. Ừ, đúng rồi, đang kiềm chế cơn giận?

Cậu ba Nguyễn giận rồi.

Chỉ là anh kêu cô đợi là có ý gì vậy?

Là tức giận một mình cô đến nước M, kêu cô đợi đó, chờ sau khi cô trở về thì sẽ tính sổ với cô?

Khóe môi của Tô Khiết hơi giương lên, cô phát hiện người đàn ông này hình như là càng ngày càng thích tức giận, rõ ràng là cô đã giải thích với anh rồi mà.

“Em đã gửi tin nhắn cho anh rồi mà.” Tô Khiết cảm thấy cô vẫn cần phải giải thích một chút, nói thật thì cậu ba Nguyễn mà giận rồi thì có đôi khi thật sự rất khó đối phó.

“Hừ.” Nguyễn Hạo Thần cũng không giải thích gì nhiều, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, một cái tin nhắn được coi là giải thích đó à?

Nếu như cô thật sự xem anh như là một người đàn ông của cô, vậy thì cô nên trực tiếp gọi điện thoại cho anh, trực tiếp để anh đi cùng với cô đến đó.

Còn cô thì hay rồi, đêm hôm khuya khoắt gửi một tin nhắn cho anh là xong việc rồi?

Đêm hôm khuya khoắt, một cái tin nhắn ai có thể nhìn thấy đâu chứ?

Tô Khiết âm thầm hít vào một hơi, nghe tiếng hừ lạnh kiêu ngạo của cậu ba Nguyễn, anh thật sự tức giận rồi! Nhưng mà Tô Khiết nghĩ là hiện tại bọn họ, một người đang ở thành phố A, một người thì lại đang ở nước M, cho dù cậu ba Nguyễn có muốn tìm cô tính sổ thì tạm thời cũng không có cách nào.

“Tức giận hả?” Đương nhiên là Tô Khiết cũng không thể chọc giận anh vào thời điểm này, dưới loại tình huống như thế này, cô nên vuốt lông có lẽ sẽ tốt hơn một chút.

Trong lúc Tô Khiết đang trò chuyện với Nguyễn Hạo Thần, bước chân cũng không dừng lại, cô nhanh chóng đi ra bên ngoài sân bay.

“Em cũng biết là anh tức giận à?” Nguyễn Hạo Thần nói gằn từng chữ, rõ ràng mang theo cảm giác như nghiến răng nghiến lợi.

“Anh đừng tức giận mà, sau khi em trở về rồi thì sẽ giải thích với anh.” Tô Khiết biết là tại sao Nguyễn Hạo Thần lại tức giận, cũng chỉ là bởi vì cô có chuyện mà không tìm anh? Một mình cô độc lập đã quen rồi, sau khi xảy ra chuyện thì việc đầu tiên cô nghĩ tới đó chính là tìm cách giải quyết, bây giờ cô không có thói quen ỷ lại vào người khác.

“Chỉ giải thích là đủ rồi hả?” Đối với thái độ phục tùng một cách rõ ràng của cô, Nguyễn Hạo Thần khá là hài lòng, chỉ là chuyện lớn như vậy, vậy mà cô cũng chỉ cho anh một lời giải thích liền coi như xong?

“Vậy anh muốn như thế nào nữa?” Khóe môi của Tô Khiết lại nhếch lên một lần nữa, sao cô lại cảm thấy càng ngày cậu ba Nguyễn càng có khuynh hướng được đằng chân lên đằng đầu vậy kìa.

“Anh muốn như thế nào thì có thể như thế đó?” Ánh mắt của Nguyễn Hạo Thần hơi lóe lên, khóe môi chậm rãi cong lên tạo thành một nụ cười khẽ.

“Đúng đúng đúng.” Tô Khiết ngẩn người, sau đó liên tục đáp vài tiếng, thông qua điện thoại cô muốn Nguyễn Hạo Thần có thể cảm nhận được thái độ thành khẩn của cô một cách rõ ràng.

Lúc này Tô Khiết đồng ý rất nhanh, nhưng mà cô nghĩ đến hiện tại bọn họ không chỉ cách nhau vạn dặm, cho dù bây giờ cậu ba Nguyễn có tức giận thì cũng không thể làm gì cô hết.

Bây giờ cô nghe lời một chút, đợi đến lúc cô trở về thì cơn giận của anh đã tiêu tan, vậy thì cũng không sao nữa.

Không thể không nói, suy nghĩ của Tô Khiết vẫn rất không tệ.

Chỉ là…
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1870


Chương 1870

“Lên xe đi.” Lúc này xe của Nguyễn Hạo Thần vừa vặn dừng ở trước mặt của cô, thấy cô có giọng điệu thành khẩn nhưng mà trên mặt lại lộ ra thái độ qua loa, khóe môi cong lên tạo thành mấy phần ý cười.

Giờ phút này trong lòng của cô có tính toán gì, anh vừa nhìn liền biết ngay.

Mặc dù là tức giận, nhưng mà khi nhìn thấy cô bình yên vô sự, rốt cuộc trái tim của anh mới buông xuống.

Nhưng mà anh cảm thấy là còn cần phải thừa dịp chuyện lần này để cho cô một bài học, anh nhất định phải để cho cô nhớ kỹ anh là người đàn ông của cô, lúc cô xảy ra chuyện gì thì điều đầu tiên mà cô nghĩ đến phải nhất định là anh.

Cô nhất định phải ngay lập tức nghĩ đến để anh giải quyết giúp cô, mà không phải là một mình cô mạo hiểm đi giải quyết.

“Hả?” Lần này Tô Khiết hoàn toàn sửng sốt, đôi mắt nhìn lại theo bản năng, sau đó nhìn thấy chiếc xe đang dừng ở bên người.

Cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt đẹp trai đến nỗi không thể đẹp hơn nữa của Nguyễn Hạo Thần lập tức xuất hiện trước mắt cô.

Đúng vậy, thật là đẹp trai, nhưng mà hiện tại Tô Khiết không muốn nhìn cho lắm.

Chủ yếu là do chột dạ, quả nhiên là con người không thể ôm lấy tâm lý may mắn mà.

Đặc biệt là lúc đối diện với đôi mắt mang theo cơn giận nguy hiểm rõ ràng của cậu ba Nguyễn, Tô Khiết càng muốn cách xa hơn nữa.

Nhưng mà Tô Khiết biết rõ là chuyện đó không thể thực hiện được, nếu mà giờ phút này cô thật sự dám rời đi, người đàn ông nhỏ mọn nào đó nói không chừng có thể trực tiếp cắn chết cô.

Tô Khiết nở nụ cười với anh, sau đó rất tự giác mở cửa bước lên xe, sau khi Tô Khiết và Nguyễn Hạo Thần ngồi cùng một chỗ rồi, cô còn cố gắng nhích gần về phía Nguyễn Hạo Thần, cười nhỏ nhẹ nhìn anh: “Sao anh lại ở đây vậy?”

Nguyễn Hạo Thần chỉ là quét mắt nhìn cô một chút chứ cũng không trả lời lại, tư thế kiêu ngạo làm cho Tô Khiết muốn phun máu.

“Anh cũng đến đây tìm em hả?” Tô Khiết biết lúc này tuyệt đối không thể chọc giận anh, lúc nãy cô cho rằng hai người cách xa nhau thiên sơn vạn thủy, hiện tại anh lại đang ở bên cạnh cô, cô thật sự không dám tỏ thái độ lung tung.

“Ừ.” Nguyễn Hạo Thần thấp giọng lên tiếng, lúc này mặc dù là cậu ba Nguyễn vẫn duy trì tư thế kiêu ngạo, nhưng mà cũng không phủ nhận điểm này.

“Lúc nãy em mới nói anh muốn làm như thế nào thì làm như thế đó mà đúng không?” Sở dĩ cậu ba Nguyễn thừa nhận sảng khoái như vậy chính là vì muốn tính sổ với cô.

“Hả? À.” Tô Khiết vẫn cười như cũ, trên mặt không có bất cứ cái gì khác thường, chỉ là trong lòng đang rất chột dạ.

Tô Khiết biết là giờ phút này Nguyễn Hạo Thần đang ở bên cạnh cô, cô có muốn nói cho qua thì tuyệt đối là chuyện không thể nào.

Cho nên cô nhất định phải biểu đạt thành ý mới được.

“Em không ngờ là anh còn cố ý đến tìm em, thật sự cảm động quá.” Tô Khiết đến gần bên người Nguyễn Hạo Thần, hai tay rất tự nhiên kéo lại cánh tay của Nguyễn Hạo Thần.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1871


Chương 1871

Nói thật thì Tô Khiết không sợ trời không sợ đất, dám tự nhận là không có chuyện gì có thể làm khó cô, nhưng mà lúc yêu đương, mấy loại chuyện như là dỗ ngon dỗ ngọt này cô thật sự không am hiểu.

Nhưng cho dù có không hiểu thì cô cũng muốn nói.

Người đàn ông nhỏ mọn còn đang tức giận đây này, cô không dỗ thì không được.

Nguyễn Hạo Thần nhìn cô, biểu cảm lãnh đạm, trong đôi mắt rõ ràng truyền ra một ý tứ… Diễn đi, em cứ tiếp tục diễn đi!

Cảm động à? Đúng là anh không nhìn ra được cô có chỗ nào cảm động.

Nếu như mà anh không nhìn lầm, lúc nãy khi mà cô nhìn thấy anh thì cô đã nghĩ đến muốn chạy trốn?

“Chồng ơi, anh thật là tốt.” Tô Khiết nhìn anh dịu dàng cười khẽ một tiếng, trong đôi mắt đang nhìn về anh mang theo ý cười, giống như là còn mang theo một loại ánh sáng khác thường.

Trong nháy mắt nhìn thấy anh, cô cảm thấy bất ngờ, cô thừa nhận là trong một khoảnh khắc lúc nhìn thấy anh cô muốn chạy trốn theo bản năng, nhưng mà sau khi lấy lại tinh thần thì trong lòng của cô thật sự cảm động.

Người đàn ông này bởi vì một tin nhắn của cô mà ngàn dặm xa xôi đi theo cô đến nước M, cô còn có thể không cảm động được à?

Trong lòng của cô rất rõ ràng cảm động vì anh vội vàng chạy đến bao nhiêu, vậy là bởi vì lo lắng cho cô, sợ là cô xảy ra chuyện.

Bởi vì như thế này cô rất cảm động.

Cho nên câu nói này của cô là thật lòng thật ý, là lời nói trong lòng, đương nhiên gọi một tiếng chồng là do cố ý.

Nguyễn Hạo Thần giật mình, sự kiêu ngạo và nét lạnh lùng trên gương mặt trong nháy mắt hoàn toàn bị phá vỡ, một giây sau anh nhanh chóng cúi đầu xuống hôn lên khóe môi hơi nhếch lên của cô.

Giờ phút này nó cũng không khỏi mang theo vài phần cuồng nhiệt, nhưng mà lại có một loại ôn nhu triền miên, anh vội vàng chạy đến đây, cũng là bởi vì cô, cô có thể hiểu được tấm lòng của anh, anh đã thỏa mãn rồi.

Mà bây giờ nghe thấy cô nói như vậy, gọi anh như vậy trái tim của anh ngọt ngào, tâm trạng của anh được khuấy động.

Sau khi hôn xong, Nguyễn Hạo Thần ôm chặt cô ở trong ngực, hô hấp có hơi hỗn loạn, giọng nói hơi trầm: “Lại gọi một tiếng nữa xem.”

Lúc nãy một tiếng gọi chồng của cô gọi cho cả người anh đều rung động, trước kìa lúc kết hôn với nhau mặc dù là cô cũng từng gọi anh là chồng, nhưng mà lúc đó cô gọi anh chỉ toàn là lừa gạt, toàn là có mục đích riêng.

Không giống như cảm giác lúc nãy.

“Cái gì?” Tô Khiết nhìn qua anh, hai mắt chớp chớp, biểu cảm có chút ngây ngốc đáng yêu, không biết là bởi vì do nụ hôn lúc nãy của anh cho nên có chút mê loạn hay là do giả vờ.

“Tô Khiết.” Nguyễn Hạo Thần âm thầm cắn răng, sau đó đôi môi mỏng hé mở, hàm răng rơi ở trên cổ của cô, nhưng mà cuối cùng anh cũng không nỡ cắn cô, biểu cảm hung dữ nguy hiểm cuối cùng lại hóa thành lời thì thầm dỗ dành: “Ngoan, lại gọi một tiếng nữa.”

“Không.” Lúc nãy Tô Khiết gọi như vậy là bởi vì để trấn an cơn giận của anh, là do xúc động nhất thời, lúc nãy được anh hôn hô hấp đều hỗn loạn, hiện tại cơn giận của Nguyễn Hạo Thần rõ ràng đã tiêu tan, lại kêu cô gọi Nguyễn Hạo Thần như vậy ở trước mặt của người ngoài, cô kiên quyết không gọi.

Dù sao thì cô với Nguyễn Hạo Thần đã ly hôn rồi, chưa nhận giấy đăng ký kết hôn nữa.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1872


Chương 1872

“Tô Khiết!” ánh mắt của Nguyễn Hạo Thần hơi híp lại, trong giọng nói đang gằn từng chữ rõ ràng có nhiều hơn mấy phần nguy hiểm, người phụ nữ này thật là biết cách chọc giận anh mà.

Cô cảm thấy anh hết giận thì không sao rồi, cũng không cần phải trấn an anh nữa à?

Sao anh lại có suy nghĩ muốn bóp ch3t cô vậy chứ.

“Phốc.” người lái xe ở phía trước cuối cùng cũng đã không nhịn được nữa rồi, anh ta quen biết với Nguyễn Hạo Thần lâu như vậy, thường nhìn thấy Nguyễn Hạo Thần khí thế toàn năng, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn Hạo Thần bất lực như vậy.

Bất quá cũng chỉ là một cái xưng hô, Nguyễn Hạo Thần còn cầu không được nữa à? Anh ta nhịn cười đã lâu lắm rồi.

Nhưng mà có thể nhìn thấy Nguyễn Hạo Thần bất lực, sao cảm giác này lại thoải mái như vậy chứ?

Nguyễn Hạo Thần ngước mắt lên nhìn, ánh mắt quét nhìn về phía người đang lái xe ở trước mặt, lạnh lùng trong đôi mắt dường như có thể trực tiếp đóng băng người ta.

“Đi…” Khóe môi của Tô Khiết hơi giật giật, sau đó trực tiếp báo ra một địa điểm: “Cảm ơn.”

Cô biết là Nguyễn Hạo Thần đặc biệt chạy đến đây vì cô, chắc chắn là Nguyễn Hạo Thần đến để giúp cô, cho nên cô cũng không tiếp tục khách khí với Nguyễn Hạo Thần nữa.

Đương nhiên là trong lòng của Tô Khiết rất rõ ràng, nếu như lúc này cô không cho Nguyễn Hạo Thần đi theo, có lẽ là Nguyễn Hạo Thần sẽ thật sự tức giận, vậy thì sẽ rất khó dỗ dành.

Cô không biết là Nhạc Hồng Linh đã xảy ra chuyện gì, Nhạc Hồng Linh lại không cho cô nói cho những người khác, hoặc là Nguyễn Hạo Thần có thể giúp chút gì không.

“Vâng, chị dâu yên tâm, đảm bảo sẽ đến đó với tốc độ nhanh nhất.” Mạnh Thành lái xe đáp ứng vô cùng sảng khoái, anh ta biết rõ lão đại chính là vì chuyện của chị dâu cho nên mới đến đây, mà lúc nãy anh ta đã tận mắt nhìn thấy địa vị của lão đại ở trước mặt của chị dâu.

Lão đại ở trước mặt của chị dâu có địa vị gì?

Căn bản là không có địa vị!

Cho nên bây giờ chị dâu nói cái gì thì anh ta nghe theo cái đó.

“Trên đường đi cẩn thận một chút, đừng để bị người khác theo dõi.” Tô Khiết nghĩ đến chuyện này ngay cả bọn người Sở Bách Hà mà Nhạc Hồng Linh cũng không nói cho biết, nếu như Nhạc Hồng Linh đã không muốn cho mọi người biết rồi thì chắc chắn là có nguyên nhân, trước khi vẫn còn chưa biết sự việc rõ ràng, cô nhất định phải chú ý cẩn thận một chút.

“Chị dâu, yên tâm đi.” Lần này Mạnh Thành đồng ý nhanh như là lúc nãy, chỉ là trong giọng nói có nhiều hơn mấy phần nghiêm túc.

“Nhạc Hồng Linh ở đó à?” Trên mặt của Nguyễn Hạo Thần cũng nghiêm túc hơn, trong tin nhắn của cô đã nói rất rõ ràng cô là vì chuyện của Nhạc Hồng Linh cho nên đến đây, cô vừa đến M thì trực tiếp muốn chạy tới chỗ này, nói rõ là Nhạc Hồng Linh ở nơi đó.

Chỉ là người mà anh kêu điều tra Nhạc Hồng Linh cẩn thận vẫn không tìm được Nhạc Hồng Linh, không ngờ tới là Nhạc Hồng Linh lại trong trung tâm thành phố phồn hoa như vậy.

“Đúng vậy.” Tô Khiết nhỏ giọng đáp lời, lông mày khẽ nhíu lại một chút, không biết là đang nghĩ cái gì.

“Có biết là có chuyện gì không?” Bàn tay đang ôm ở trên người cô của Nguyễn Hạo Thần cũng không buông lỏng, ngược lại là còn nắm chặt hơn. Người phụ nữ của anh, anh hi vọng là cô có thể an toàn ở bên cạnh của anh, nhưng mà cô lại không là một cô gái tầm thường.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1873


Chương 1873

“Tạm thời vẫn còn chưa biết nữa.” Tô Khiết cũng là bởi vì không biết chuyện này cho nên mới càng lo lắng hơn, cô lo lắng là chuyện này còn có âm mưu khác.

“Chuyện này chắc là không có liên quan gì đến Đường Bách Khiêm đầu.” Hình như là nhìn thấy nỗi lo của cô, Nguyễn Hạo Thần chậm rãi bổ sung thêm một câu, nói thật thì anh cũng không muốn nói chuyện thay cho Đường Bách Khiêm, anh chỉ là không muốn để cho cô phải lo lắng.

Tô Khiết nhanh chóng di chuyển tầm mắt nhìn về phía anh, nhìn thấy trong đôi mắt anh có thoáng qua một biểu cảm khó chịu thì cô nhịn cười không được, cô ngẩng đầu lên hôn một cái lên trên mặt của anh, sau đó đến gần bên tay của anh, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

Xem ra là anh đã làm rất nhiều chuyện vì cô, không chỉ có ý chạy đến đây vì cô, trước đó còn điều tra rõ ràng vài chuyện cho cô.

Tất cả những chuyện mà anh làm để lòng của cô cảm thấy ấm áp, đặc biệt là có cảm giác an toàn.

Trôi qua nhiều năm như vậy, tất cả mọi chuyện cô đã phải dựa vào chính mình, tất cả cảm giác an toàn đều dựa vào chính mình, mà cô không dám bỏ mặc bản thân mình hoàn toàn để dựa vào một người khác, hiện tại cô cảm thấy chắc là cô có thể thử ỷ lại vào anh.

Tin tưởng anh, không chỉ là bởi vì anh có năng lực như vậy, càng là bởi vì tấm lòng của anh đối với cô.

Khóe môi của Nguyễn Hạo Thần nhịn không được mà nâng lên, nhưng mà trong giọng nói lại mang theo bất mãn: “Em định cảm ơn anh như thế đó à, em còn có thể qua loa hơn nữa được không?”

“Xử lý xong chuyện này rồi sau khi chúng ta trở về thì đi đăng ký kết hôn.” Tô Khiết nhìn anh nở một nụ cười sáng lạn, đối với chuyện này bây giờ cô đã hoàn toàn không có gì từ chối, cô cảm thấy bất cứ lúc nào cũng có thể đi đăng ký, đã như vậy thì sau khi trở về liền đi đăng ký luôn đi.

Ánh mắt của Nguyễn Hạo Thần lập tức sáng lên, chuyện muốn đi nhận giấy đăng ký kết hôn với cô là chuyện mà anh muốn làm, cũng là chuyện cần thiết nhất, hiện tại cô chủ động nói ra những lời này thì sao anh có thể không vui được chứ.

Chỉ là cậu ba Nguyễn đột nhiên nhớ đến một chuyện…

Anh nghĩ đến con gái của bọn họ, tâm trạng có chút phức tạp, đôi môi của anh hơi giật giật, cuối cùng vẫn không hỏi cô chuyện liên quan đến con gái vào thời điểm này.

“Anh có người quen biết ở Hải Thành không vậy?” Tô Khiết nghĩ đến chuyện của Đường Vân Thành, lúc trước cô vốn dĩ muốn gọi điện thoại cho Nguyễn Hạo Thần, muốn để anh giúp đỡ.

“Ở bên phía Hải Thành đó à? Không có.” Nguyễn Hạo Thần suy nghĩ rồi sau đó chậm rãi lắc đầu: “Em cũng biết phân nửa thế lực của anh đều ở nước ngoài, xảy ra chuyện gì hả?”

“Cậu em đến Hải Thành, em không yên tâm cho lắm.” Tô Khiết không nói cặn kẽ, đã Nguyễn Hạo Thần đã không quen biết với ai ở bên kia, có nhiều lời cũng vô dụng thôi.

Mặc dù là Tô Khiết không nói rõ ràng nhưng mà Nguyễn Hạo Thần cũng đã đoán được sự việc không đơn giản như vậy, nhưng mà hiện tại cô đã chạy đến nước M, đương nhiên là trước tiên cô phải giải quyết chuyện bên này mới được.

Mạnh Thành lái xe rất nhanh, cũng không lâu lắm liền đến nơi Tô Khiết nói, đến một nơi phồn hoa nhất trong trung tâm thành phố.

Ánh mắt của Mạnh Thành chớp chớp, có chút bất ngờ, cũng không quá nhàn nhã, một nơi phồn hoa như vậy bọn họ đều không tìm được Nhạc Hồng Linh, anh ta cảm thấy hình như là nuôi phải một nhóm người rảnh rỗi rồi.

Tô Khiết xuống xe quan sát tình huống xung quanh, cũng không phát hiện cái gì khác thường, sau đó mới nhanh chóng đi ra phía trước.

Đương nhiên là Nguyễn Hạo Thần và Mạnh Thành cũng đi cùng với cô.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1874


Chương 1874

Tô Khiết đi đến một ngôi nhà trông giống như là một nhà để xe rồi dừng lại.

“Ở, ở đây hả?” Mạnh Thành không muốn tin tưởng cho lắm, ở đây không có gì để có thể ẩn nấp được, thậm chí còn nói là rất dễ dàng nhìn thấy.

Đám người dưới tay của anh ta quả thật là ăn không ngồi rồi rồi, anh ta nhớ kỹ sau khi trở về phải xử lý đám người kia thật đàng hoàng.

“Đúng vậy.” Tô Khiết nhẹ gật đầu, sau đó đi lên phía trước gõ cửa một cái.

Ở bên trong truyền đến động tĩnh rất nhanh, nhưng mà âm thanh truyền đến có chút xa, một lúc lâu sau cửa mới được mở ra.

Người mở cửa thật sự là Nhạc Hồng Linh.

“Tô Khiết, em đã đến rồi.” Nhạc Hồng Linh nhìn thấy Tô Khiết thì có chút kích động, Nguyễn Hạo Thần xuất hiện cùng một lúc làm cho cô ta cảm thấy bất ngờ, nhưng mà cũng không phải là bất ngờ dữ lắm.

Trong lòng của cô ta ngược lại là cảm thấy vui mừng cho Tô Khiết, xem ra là hiện tại mối quan hệ của Tô Khiết và Nguyễn Hạo Thần đã tốt rồi.

“Vào đi rồi nói.” Tô Khiết nhanh chóng cất bước đi vào trong.

Cửa mở ra, Nguyễn Hạo Thần và Mạnh Thành mới phát hiện ở đây là một tầng hầm, mấy người bọn họ thuận theo cầu thang bước xuống, không gian ở phía dưới không phải là rất lớn, đồ vật cũng không nhiều, trông rất đơn giản.

Chỉ là mấy người bọn họ đều ngửi thấy mùi máu tươi.

“Chị Hồng Linh, chị bị thương rồi hả?” Tô Khiết nhanh chóng nhìn về phía Nhạc Hồng Linh, ở đây không có người nào khác mà chỉ có Nhạc Hồng Linh, cô nhớ đến lúc nãy Nhạc Hồng Linh gọi điện thoại cho cô thì giọng nói suy yếu, trong lòng hơi trầm xuống.

“Không có chuyện gì đâu, bị thương ngoài da thôi.” Nhạc Hồng Linh xem thường trả lời một câu, mặc dù là vết thương của cô ta có hơi nặng, nhưng mà cũng không nguy hiểm đến tính mạng, hiện tại không có thời gian để quan tâm đ ến vết thương của cô ta.

“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?” Tô Khiết nhìn thấy khí sắc của cô ta vẫn còn ổn, biết là cô ta đã tự mình xử lý vết thương rồi.

“Em còn có nhớ đến vụ án mà chị xử lý vào năm trước không? Là tổ chức Hắc Gian đó.” Trong nháy mắt sắc mặt của Nhạc Hồng Linh trầm xuống, cô ta cũng không bởi vì lúc này có Nguyễn Hạo Thần ở đây mà giấu diếm cái gì.

Tô Khiết đã dẫn Nguyễn Hạo Thần đến đây, nói rõ Tô Khiết tin tưởng Nguyễn Hạo Thần, người mà Tô Khiết tin tưởng đương nhiên là cô ta cũng không hoài nghi.

“Em nhớ.” Tô Khiết gật đầu, biểu cảm khẽ thay đổi, dường như là cô đã đoán ra được có chuyện gì xảy ra.

“Lúc ấy chị đã làm bị thương người tình nhỏ của lão đại bọn họ, hiện tại bọn họ tìm chị để báo thù.” Khóe môi của Nhạc Hồng Linh nhẹ nhàng giật giật, có chút châm chọc.

Ban đầu là tổ chức Hắc Gian mời cô ta, lúc ấy nhiệm vụ của cô ta đã hoàn thành, bảo vệ được mạng sống của lão đại bọn họ, chỉ có điều là bởi vì chút sai lầm nhỏ mà đã làm người tình nhỏ của lão đại bị thương, vết thương vừa vặn ở trên mặt của tình nhân nhỏ, xem như là hủy hoại đi gương mặt của người ta.

Lúc ấy chuyện này vốn dĩ là quá khứ không nói đến, bây giờ đối phương đột nhiên tìm cô ta báo thù.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1875


Chương 1875

Ánh mắt của Tô Khiết hơi nheo lại: “Cái này không giống như là tác phong của lão đại bọn họ.”

“Đúng vậy, chị cũng nghi ngờ là lão đại bọn họ đổi người rồi, chuyện này chắc là do cái cô tình nhân đó làm đó.” Đương nhiên là Nhạc Hồng Linh cũng đã nghĩ đến nguyên nhân trong đó, năm đó cô ta đã cứu được mạng của lão đại bọn họ, dù lão đại của bọn họ không nói chuyện đạo lý thì cũng không có khả năng chuyện đã trôi qua hai năm trời rồi mà lại tìm cô ta báo thù.

“Tình huống hiện tại như thế nào?” Ban đầu Tô Khiết nghĩ chuyện này quá phức tạp, bây giờ nghe thấy Nhạc Hồng Linh nói như vậy thì cũng thở một hơi nhẹ nhõm.

“Bọn họ đã bắt em gái của chị rồi.” Trong nháy mắt đôi mắt của Nhạc Hồng Linh trở nên âm trầm hơn, rõ ràng là có mấy phần sát ý: “Ban đầu chị nghĩ rằng mục tiêu của bọn họ là vì dẫn chị ra ngoài giết chị để báo thù, nhưng mà sau này chị mới phát hiện là mình đã sai lầm rồi.”

“Hả?” Tô Khiết nhìn về phía cô ta, trong đôi mắt cũng có nhiều hơn mấy phần nghi hoặc.

“Bọn họ gửi cho chị mấy cái video, trong đó có một cái là nơi em gái của chị bị giam giữ, nhưng mà trong video đó ngoại trừ Hồng Trân bị trói chặt thì cũng không còn nhìn ra cái gì khác. Sau đó bọn họ đã gửi đến mấy cái video nữa, càng làm cho chị không có manh mối hơn.” Nhạc Hồng Linh hơi dừng lại một chút, giọng nói rõ ràng nhỏ hơn.

“Nhưng mà từ một video trong số đó chị đã nhận ra được vị trí của bọn họ, chị cho là em gái của chị ở đó, hoặc đó là cái bẫy mà bọn họ đã sắp xếp cho chị, lúc chị đến nơi thì chỗ đó hoàn toàn có người đang mai phục, nhưng mà cũng không có nhiều người, em gái của chị cũng không có ở đó, những người kia cũng không có ý muốn giết chị, thậm chí là bọn họ cũng không bắt chị.”

“Cho nên bọn họ muốn dùng chuyện này để tra tấn chị.” Tô Khiết lập tức đoán được nguyên nhân.

“Đúng vậy, bọn họ muốn tra tấn chị để cho chị phải sốt ruột, để cho chị đau khổ, thứ mà bọn họ muốn làm là để cho chị trơ mắt nhìn thấy em gái của chị phải chịu khổ trong tay của bọn họ mà chị thì lại bất lực.” Lúc Nhạc Hồng Linh nói ra lời này, răng cắn chặt lại với nhau: “Từ lúc vừa mới bắt đầu bọn họ đã cảnh cáo chị không thể cho người khác giúp đỡ, cho nên chị không dám nói cho bọn Sở Bách Hà biết, sợ là bọn họ sẽ quan sát bọn người Sở Bách Hà, cho nên chị cũng chỉ có thể xin em giúp một tay.”

“Hơn nữa hiện tại cũng chỉ có một mình em có thể tìm em gái giúp cho chị thôi.” Nhạc Hồng Linh nhìn Tô Khiết, trong đôi mắt bùng cháy lên hy vọng. Cô ta không nhìn ra được cái gì từ trong những cái video đó, nhưng mà không có nghĩa là Tô Khiết nhìn không ra.

Đây chính là chuyện mà Tô Khiết am hiểu nhất.

“Em biết rồi, vậy video đâu?” Tô Khiết đã đến rồi vậy thì chắc muốn giúp, hơn nữa hiện tại em gái của Nhạc Hồng Linh đang ở trong tay đám người đó, thời gian càng dài thì càng nguy hiểm.

Nhạc Hồng Linh nhanh chóng mở mấy cái video ra bật lên cho Tô Khiết xem.

“Đây cũng chỉ là một vài video bình thường thôi mà, có thể xem ra được cái gì đâu chứ?” Sau khi Mạnh Thành xem video xong thì lông mày nhíu chặt lại với nhau: “Ngoại trừ trong video thứ hai có thể nhìn thấy được vị trí thì những video khác thật sự là không nhìn ra cái gì hết.”

Nhưng mà rất rõ ràng, lúc nãy Nhạc Hồng Linh đã nói là nơi mà cô đã đến trong cái video thứ hai cũng không tìm được Nhạc Hồng Trân, vậy thì hiển nhiên là video thứ hai không có tác dụng.

“Tô Khiết, em có thể nhận ra được cái gì không?” Nhạc Hồng Linh không để ý đến Mạnh Thành mà là nhìn thẳng về phía Tô Khiết.

“Trong toàn bộ những đoạn video này đều là có một người đeo mặt nạ nói mấy lời nói nhảm, hơn nữa mặc dù là video nhìn không giống như là ở cùng một nơi, nhưng mà từ trong video có thể nhìn ra được chỉ có một căn phòng trống, còn những cái khác căn bản cũng không nhìn ra gì hết, phải tìm được em gái của cô từ trong những video này đó à? Trừ phi là thần tiên, trừ phi hỏa nhãn kim tinh.” Mạnh Thành cho rằng đó là chuyện không thể nào.

Tô Khiết không nói gì mà là mở video một lần nữa, sau đó cô lại tìm ra ba đoạn video trong số đó liên tục mở coi mấy lần.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1876


Chương 1876

“Căn bản không thể nhìn ra được cái gì, có mở bao nhiêu lần cũng vậy thôi. Lão đại, còn không bằng để người của chúng ta đi tìm.” Tính tình của Mạnh Thành tương đối nóng nảy, anh ta cảm thấy đây chính là đang lãng phí thời gian.

“Cậu có biết đi đâu mà tìm không?” Nguyễn Hạo Thần quét mắt nhìn anh ta một cái, trong ánh mắt mang theo chất vấn nhưng mà cũng có cảnh cáo.

“Dù vậy thì cũng vẫn tốt hơn là ở đây xem video vô dụng như thế này.” Mạnh Thành không phục, anh ta thật sự không tin là còn có thể nhìn ra cái gì từ trong những đoạn video này.

Tô Khiết đột nhiên ngước mắt lên nhìn về phía Nguyễn Hạo Thần, nhanh chóng nói ra một địa điểm.

“Hả, có ý gì?” Mạnh Thành giật mình: “Chị dâu, chỗ mà chị nói chính là một nơi gần với căn cứ điểm của chúng em, sao vậy?”

“Người đang ở chỗ đó…” Nguyễn Hạo Thần nhìn qua Tô Khiết, mặc dù là câu nghi vấn nhưng mà cũng không có quá nhiều giọng nghi vấn, những điều cô nói anh luôn tin tưởng.

“Đúng vậy.” Tô Khiết chậm rãi gật đầu, cực kì chắc chắn, không có do dự và chần chờ.

“Mạnh Thành, phái người đến đây, nhất định phải cứu người ra.” Nguyễn Hạo Thần nhanh chóng ra lệnh cho Mạnh Thành.

“Lão đại, anh nói đùa hả?” Mạnh Thành ngơ ngác, bình thường anh ta sẽ không chất vấn lại mệnh lệnh của Nguyễn Hạo Thần, nhưng mà hiện tại…

Bây giờ lại vì một câu nói của chị dâu, nếu như chị dâu có căn cứ thì cũng thôi đi, nhưng mà sau khi chị dâu xem mấy đoạn video vô dụng đó mà có thể nhìn ra được người đang bị nhốt ở đâu.

Chuyện này sao có thể được chứ!

“Còn không mau đi đi.” Nguyễn Hạo Thần thấy Mạnh Thành vẫn còn đứng đó bất động, lạnh lùng quét mắt nhìn anh ta một cái: “Nếu như không cứu được người thì tôi sẽ bắt cậu hỏi tội đó.”

“Hả, hiện tại em đi ngay đây.” Mạnh Thành lấy lại tinh thần, mặc dù là trong lòng cũng không tin cho lắm, nhưng mà lão đại đã ra lệnh rồi anh ta cũng không dám không đi.

“Để tôi đi chung với anh.” Nhạc Hồng Linh cũng nhanh chóng đứng dậy, cô ta đã đợi mấy ngày rồi hiện tại rốt cuộc cũng đã có tin tức, cô ta không thể nào cứ ngồi ở đây chờ đợi được.

“Chị Hồng Linh, tốt nhất là chị đừng xuất hiện, em sợ là chị vừa mới đến gần chỗ của bọn họ thì bọn họ sẽ phát hiện ra.” Tô Khiết ngăn cản Nhạc Hồng Linh lại.

“Vậy thì em cũng không ra mặt được, em cũng là người có thân phận ở nước M, nếu như đột nhiên em xuất hiện thì chắc chắn sẽ làm kinh động đến bọn họ. Để em kêu Lục Thâm đ ến đó, căn cứ điểm ở bên đó là do Lục Thâm phụ trách.” Mạnh Thành cũng dừng lại, hiển nhiên là anh ta vẫn còn chưa tin lời nói của Tô Khiết, cho nên cũng không phải là coi trọng cho lắm.

“Cũng được.” Trái lại là Tô Khiết dứt khoát đồng ý, nếu như cô nói không sai chắc chắn là chỗ đó không có quá nhiều người phòng thủ, cứu người cũng không khó, để cho người ở bên đó trực tiếp đi qua, miễn cho đánh rắn động cỏ, đây cũng là một ý định không tồi.

“Được rồi, bây giờ em sẽ lập tức gọi điện thoại cho Lục Thâm ngay.” Thấy Tô Khiết đã đồng ý rồi, Mạnh Thành lấy điện thoại di động ra trực tiếp gọi một cuộc điện thoại.

Người ở phía bên kia hiển nhiên cũng ngơ ngác, nhưng mà cho dù Mạnh Thành không tin lời nói của Tô Khiết, nhưng dựa vào mặt mũi của Nguyễn Hạo Thần và Tô Khiết, anh ta vẫn nói chuyện này rất nghiêm trọng, giao phó rất trịnh trọng.

Lục Thâm ở đầu dây bên kia mặc dù là không hiểu đến nỗi không thể phân biệt được đông tây nam bắc, nhưng mà khi để điện thoại xuống thì vẫn trực tiếp triệu tập người dựa theo lời dặn dò của Mạnh Thành mà đi cứu người.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1877


Chương 1877

Trong tầng hầm trở nên yên tĩnh vô cùng, mấy người bọn họ đều đang lo lắng chờ đợi kết quả.

Nhạc Hồng Linh là người lo lắng nhất, mặc dù là cô ta tin tưởng năng lực của Tô Khiết, nhưng mà cô ta sợ trôi qua một khoảng thời gian dài như vậy, em gái của cô ta sẽ…

Trên mặt của Nguyễn Hạo Thần và Tô Khiết không nhìn ra được có gì khác thường.

Mạnh Thành là người buông lỏng nhất, anh ta vẫn xem thường như cũ, bởi vì anh ta căn bản không tin tưởng rằng nơi mà Tô Khiết nói có thể tìm ra người.

Nửa tiếng đồng hồ sau điện thoại của Mạnh Thành đột nhiên vang lên.

Mấy người bọn họ gần như là lập tức nhìn về phía Mạnh Thành, Nhạc Hồng Linh là người vội vàng nhất, nhanh chóng chạy vội đến trước mặt của Mạnh Thành.

Ánh mắt của Mạnh Thành chớp chớp, sau đó nhận điện thoại.

“Anh Mạnh, người đã được cứu ra rồi. Cô gái nhỏ bị thương, nhưng mà cũng không có nguy hiểm đến tính mạng, người cũng tỉnh táo.” Nhiệm vụ của Lục Thâm hoàn thành rất thuận lợi, cho nên giọng điệu của anh ta rất nhẹ nhàng, chỉ là trong lòng có chút nghi ngờ: “anh Mạnh, cô bé này ở đâu vậy? Trong khá xinh đó nhưng mà vẫn còn rất nhỏ, vẫn còn chưa trưởng thành đâu. anh Mạnh, làm như vậy là không tốt lắm đâu.”

“Hỏi xem cô ta tên là gì?” Mạnh Thành thở ra một hơi, lý trí đã trở về nhưng mà hiển nhiên vẫn không quá tin tưởng.

“Má ơi! anh Mạnh, không phải đó chứ! Ngay cả tên của cô gái nhà người ta là cái gì mà anh cũng không biết, vậy mà kêu bọn tôi liều chết đi cứu?” Lục Thâm ở đầu dây bên kia điện thoại trực tiếp kinh ngạc kêu lên tiếng, lúc nãy anh Mạnh dặn dò bọn họ nghiêm túc và trịnh trọng như vậy, anh ta còn tưởng là một người vô cùng quan trọng đối với anh Mạnh.

“Lúc nãy cô bé đã tự mình nói cô ta tên là Nhạc Hồng Trân.” Sau đó Lục Thâm bổ sung thêm một câu rất nhanh.

Sau đó Mạnh Thành trực tiếp cúp điện thoại, Lục Thâm ở đầu dây bên kia điện thoại lại rơi vào khoảng không một lần nữa.

Tình huống gì vậy chứ?

“Chị dâu, sau này em có thể đi theo chị được không?” Sau khi cúp điện thoại, Mạnh Thành nhìn về phía Tô Khiết, trong ánh mắt tràn đầy sùng bái.

Nghe thấy lời nói này của Mạnh Thành, mấy người bọn họ biết là chuyện này đã thuận lợi rồi.

“Cậu có thể cút rồi đó.” Nguyễn Hạo Thần không thèm lưu tình chút nào mà bắt đầu đuổi người, lúc nãy để Mạnh Thành ở lại là bởi vì Tô Khiết đã đồng ý, bây giờ anh càng nhìn Mạnh Thành lại càng cảm thấy chướng mắt.

“Lão đại, anh đây là đang qua…” Mạnh Thành muốn kháng nghị, chỉ là khi đối diện với ánh mắt nguy hiểm của Nguyễn Hạo Thần, anh ta vẫn cố gắng nén xuống.

“Tô Khiết, cảm ơn em.” Giọng nói của Nhạc Hồng Linh kích động, có hơi run rẩy.

“Giữa chúng ta cần gì phải cảm ơn chứ, chị Hồng Linh, em không thể đi cùng với chị được, em còn có chút việc nữa, em phải trở về ngay.” Chuyện bên này đã được giải quyết thuận lợi rồi, nhưng mà cô vẫn còn nhớ đến chuyện lúc nãy Phạm My đã nói với cô.

Bây giờ chuyện bên đây đã được giải quyết, đương nhiên là cô phải nhanh chóng chạy qua kia.

Nguyễn Hạo Thần dùng máy bay tư nhân, cho nên Tô Khiết cũng không cần phải đợi chuyến bay, vậy thì đã có thể tiết kiệm thêm chút thời gian.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1878


Chương 1878

Nhưng mà hiện tại thời gian đã không còn sớm nữa, từ chỗ này đến Hải Thành nhanh nhất thì cũng phải hết sáu bảy tiếng tiếng đồng hồ, đến Hải Thành chắc cũng là tới nửa đêm, hi vọng là bên phía Đường Vân Thành không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Mí mắt của Tô Khiết giật giật, trong lòng của cô có một loại dự cảm xấu.

Hiện tại xem ra chuyện của Nhạc Hồng Linh hình như là cũng không có âm mưu khác, nhưng mà thời gian thật sự quá trùng hợp, lần này cô vừa mới đến nước M thì Đường Vân Thành lại bị phái đi đến Hải Thành, cho dù cô có chạy về với tốc độ nhanh nhất thì ít nhất cũng phải chênh lệch một ngày.

Trong khoảng thời gian một ngày có thể xảy ra rất nhiều chuyện.

Mặc dù là Tô Khiết không biểu hiện trên mặt nhưng mà trong lòng của cô đang rất gấp gáp, cô cảm giác một vài chuyện gần đây dường như không phải là nhằm vào nhà họ Đường, là đang nhằm vào cô.

Nếu là như vậy chắc chắn là những người đó sẽ không cho cô có cơ hội để hít thở, cho nên xác suất Đường Vân Thành xảy ra chuyện trong khoảng thời gian đó rất là cao.

Cô dẫn theo hai bé con trở lại nhà họ Đường, những người ở nhà họ Đường đối xử với cô cùng với hai bé cưng đều thật lòng thật ý, không hề có chút tư lợi

Nếu thật sự là bởi vì chuyện của cô mà làm liên lụy đến Đường Vân Thành, liên lụy đến nhà họ Đường, vậy thì Tô Khiết không dám nghĩ đến hậu quả đó.

“Đừng lo lắng quá, nhà họ Cố mà muốn đối phó với Đường Vân Thành cũng không đơn giản như vậy.” Tuy là không nói gì thêm, nhưng mà Nguyễn Hạo Thần vẫn hiểu được nỗi lo của cô.

Nhưng mà Nguyễn Hạo Thần lại không lo lắng giống như cô, Đường Vân Thành có thể đi đến vị trí ngày hôm nay là dựa vào bản lĩnh thực sự, ở nhà họ Cố không có người nào là đối thủ của Đường Vân Thành.

Nếu không thì những năm này Đường Vân Thành cũng không có khả năng thăng chức nhanh như vậy.

“Em không lo lắng về nhà họ Cố, em lo lắng là người của Quỷ Vực Chi Thành.” Tô Khiết nhìn về phía Nguyễn Hạo Thần, biểu cảm của cô đông cứng mấy phần, bây giờ cô đang ở trước mặt của Nguyễn Hạo Thần, cô đã hình thành thói quen không cần phải che giấu nữa.

Trong lòng của cô suy nghĩ cái gì thì cô trực tiếp nói cho Nguyễn Hạo Thần nghe.

“Người của Quỷ Vực Chi Thành à? Em nói là người của Quỷ Vực Chi Thành để mắt đến nhà họ Đường?” Đương nhiên là Nguyễn Hạo Thần cũng đã biết chuyện lần trước của Đường Lăng là do người của Quỷ Vực Chi Thành gây ra, nhưng mà người của Quỷ Vực Chi Thành hiển nhiên không có lý do gì để đối phó với Đường Vân Thành, trừ phi là bọn họ để mắt đến nhà họ Đường.

“Em nghi ngờ là bọn họ không phải để mắt đến nhà họ Đường, mà là để mắt đến em.” Tô Khiết âm thầm thở ra một hơi, cô cũng không hi vọng là kết quả như vậy, nhưng mà cô có một loại dự cảm, mà loại dự cảm đó càng ngày càng trở nên mãnh liệt.

“Để mắt tới em? Tại sao vậy?” Sắc mặt của Nguyễn Hạo Thần thay đổi, anh hiểu quá rõ thế lực của Quỷ Vực Chi Thành, tầm nhìn phóng đến toàn cầu, không có người nào muốn trở thành kẻ thù với Quỷ Vực Chi Thành, cho dù là anh thì cũng không có năng lực chống lại Quỷ Vực Chi Thành.

Hai mươi lăm năm trước, Trương Minh Hoàng, thành chủ của Quỷ Vực Chi Thành đã khuyếch trương thế lực của Quỷ Vực Chi Thành mạnh đến nỗi không có một người thường nào có thể tưởng tượng ra được.

Nhìn mà phát khiếp? Nghe tin đã sợ mất mật? Những lời này căn bản không thể hình dung ra được Trương Minh Hoàng và Quỷ Vực Chi Thành.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1879


Chương 1879

Nhưng mà Quỷ Vực Chi Thành vẫn luôn có quy định vô cùng nghiêm ngặt, cho dù những năm gần đây Trương Minh Hoàng không quan tâm đ ến chuyện trong thành nhưng mà quy định ở trong thành vẫn không có khả năng loạn lạc hoàn toàn.

Tại sao bọn họ lại muốn đối phó với Tô Khiết?

“Em cũng không biết là tại sao nữa, nhưng mà em có loại dự cảm như thế này.” Ánh mắt của Tô Khiết nhìn về phía trước, không biết là nghĩ đến cái gì đó: “Dự cảm này của em chắc là không sai đâu.”

Nguyễn Hạo Thần nhìn cô, khóe môi giật giật, cuối cùng cũng không nói ra cái gì nữa, anh hiểu rất rõ năng lực của cô, mặc dù cô nói là dự cảm chỉ sợ là cô đã chắc tám chín phần mười rồi.

“Muốn điều tra ra nguyên nhân thì cũng chỉ có một cách, đó chính là xâm nhập vào nội bộ Quỷ Vực Chi Thành, nhưng mà lần trước em đã nhờ Mộ Dung Tri liên lạc với người của Quỷ Vực Chi Thành ở thành phố A, bọn họ lại không hề đáp lời lại.” Ánh mắt của Tô Khiết chìm xuống: “Đây vốn dĩ là một chuyện rất kỳ quái.”

Những năm gần đây Quỷ Vực Chi Thành vẫn luôn nhận đủ loại nhiệm vụ, không có lý do gì cô tìm đến cửa mà đối phương lại không chịu nhận.

“Vấn đề chắc là xuất hiện ở thành phố A, chắc chắn là người ở phân bộ A đang giở trò quỷ.” Nguyễn Hạo Thần là một người khôn khéo đến cỡ nào, anh lập tức đoán được nguồn gốc của vấn đề.

“Đúng vậy, vấn đề xuất hiện ở thành phố A. Nhưng mà em lo lắng là chuyện này càng lớn hơn thì nó sẽ không chỉ dừng ở thành phố A.” Sắc mặt của Tô Khiết lại càng đông cứng hơn nữa, một phân bộ Quỷ Vực Chi Thành ở thành phố A, Nguyễn Hạo Thần và nhà họ Đường cũng sẽ không sợ, nhưng mà cô lo lắng là chuyện này càng làm lớn hơn thì các thế lực của Quỷ Vực Chi Thành ở những nơi khác cũng sẽ nhúng tay vào, dù sao thì bọn họ là một cá thể hoàn chỉnh.

Chỉ cần là người của phân bộ ở thành phố A làm việc thỏa đáng, vậy thì sẽ có thể lợi dụng các thế lực khác của Quỷ Vực Chi Thành.

Mà từ chuyện của Đường Lăng đã có thể nhìn ra được người đứng phía sau là một người có đầu óc.

Kế hoạch của người ở phía sau rất chu đáo, chặt chẽ, hơn nữa ra tay chuẩn xác lại ác độc, không thể không phòng bị.

Mà Quỷ Vực Chi Thành thì lại quá mức cường đại.

“Cậu em đang ở Hải Thành, nếu như người của Quỷ Vực Chi Thành nhúng tay vào thì cậu sẽ khó có thể phòng bị được.” Tô Khiết thở ra một hơi, thành phố A là địa bàn của Nguyễn Hạo Thần và nhà họ Đường, lần trước Đường Lăng ở thành phố A mà lại xảy ra một chuyện nghiêm trọng như vậy.

Huống hồ chi hiện tại một mình Đường Vân Thành lại tứ cố vô thân ở Hải Thành.

“Đường Vân Thành có thể ngồi lên vị trí ngày hôm nay, vậy thì năng lực cũng phi phàm, rất xuất sắc, sẽ không trúng kế đơn giản như vậy đâu.” Hiện tại Nguyễn Hạo Thần cũng chỉ có thể hi vọng Đường Vân Thành có khả năng trụ lại, ít nhất là trụ lại qua ngày hôm nay, đợi đến ba giờ sáng anh và Tô Khiết đã có thể đến Hải Thành.

“Chỉ mong là vậy.” Tô Khiết không nói gì thêm nữa, nhưng mà cô không lạc quan như vậy, nếu là đối phương ngoài ánh sáng thì Đường Vân Thành không sợ, nếu như đối phương dùng chiêu xấu bình thường thì Đường Vân Thành cũng có thể phòng bị.

Bây giờ điều mà cô đang lo lắng nhất đó chính là đối phương dùng mưu kế âm hiểm, đánh vào nhược điểm của Đường Vân Thành.

Nhược điểm của Đường Vân Thành là cái gì? Đường Vân Thành dựa vào chính mình phấn đấu có được ngày hôm nay, đương nhiên sẽ không để cho người ta tùy tiện tìm ra được nhược điểm của mình.

Nhưng mà Đường Vân Thành chính trực, chính nghĩa, suy nghĩ cho dân.

Đây đều là ưu điểm của Đường Vân Thành, nhưng mà lại có thể trở thành lý do để kẻ thù công kích Đường Vân Thành…
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1880


Chương 1880

Hiện tại Tô Khiết cũng chỉ có thể hi vọng người đứng phía sau không có âm mưu thâm sâu như vậy, hi vọng là do cô đã suy nghĩ nhiều rồi.

Giờ phút này, phân bộ Quỷ Vực Chi Thành ở Hải Thành.

“Trịnh Hùng, nghe nói là lần trước kế hoạch đối phó với Đường Lăng đã thất bại thảm hại.” Một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi đang ngồi trong một góc hơi tối, ánh mắt đang nhìn về phía Trịnh Hùng, một ánh mắt trông có vẻ như là lạnh nhạt nhưng mà có một loại sắc bén dường như có thể xuyên thấu lòng người.

Đối với Bùi Doanh đang đứng ở bên cạnh Trịnh Hùng, người đàn ông cũng không thèm nhìn một cái nào.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Thành thiếu chủ, lần trước là do sai lầm của chúng tôi, nhưng mà nhà họ Đường và Nguyễn Hạo Thần căn bản cũng không đặt Quỷ Vực Chi Thành của chúng ta vào trong mắt, bọn họ…” Trịnh Hùng biết là chuyện này không thể lừa gạt được, lúc đầu cũng muốn lợi dụng thành thiếu chủ để đối phó với Đường Lăng và Nguyễn Hạo Thần.

“Thế nào? Cậu đã ra tay với bọn họ, bọn họ còn phải ngoan ngoãn đứng đấy mặc cho cậu xâm lược không đánh lại à?” Thành thiếu chủ đã quản lý Quỷ Vực Chi Thành nhiều năm như vậy, quản lý Quỷ Vực Chi Thành có thể coi như là không tệ, ít nhất là thế lực của Quỷ Vực Chi Thành chưa từng giảm sút.

Người như thế này đương nhiên là có năng lực, sao có thể để mấy câu của Trịnh Hùng châm ngòi được?

“Thành thiếu chủ, hiện tại Đường Lăng và Nguyễn Hạo Thần chính là kẻ thù của chúng ta, nếu như bọn họ ra tay với phân bộ Thành phố A chỉ sợ chúng ta không ngăn cản nổi.” Trịnh Hùng rất rõ thế lực của nhà họ Đường.

Nếu như kế hoạch lúc trước của anh ta thành công, Đường Lăng bị hủy hoại, chắc chắn là nhà họ Đường sẽ hao tốn rất nhiều sức lực, cộng thêm nhà họ Cố, đương nhiên là nhà họ Đường đã không có gì đáng ngại.

Nhưng mà hiện tại kế hoạch của anh ta đã bị thất bại, nếu như để cho bọn họ đều tra ra được là người của Quỷ Vực Chi Thành động tay động chân, nếu như Đường Lăng và Nguyễn Hạo Thần liên thủ lại đối phó với bọn họ, một phân bộ nho nhỏ ở thành phố A tuyệt đối không phải là đối thủ của Đường Lăng và Nguyễn Hạo Thần.

“Lúc mà cậu ra tay với bọn họ thì cậu nên nghĩ tới điểm này.” Khóe môi của thành thiếu chủ ngoắc ngoắc lên, trong giọng nói lạnh lùng còn mang theo mấy phần trào phúng.

“Thành thiếu chủ, người không nên không quan tâm tôi…” Trịnh Hùng ngẩn người, trán bắt đầu rịn ra mồ hôi, ý của thành thiếu chủ là đang định mặc kệ sống chết của anh ta à?

“Thành thiếu chủ, hôm nay trưởng phân khu Trịnh cũng đã đến rồi, không phải là bởi vì chuyện lần trước mà là có một chuyện quan trọng hơn.” Bùi Doanh nhìn Trịnh Hùng một chút, cuối cùng cũng nhìn không được mà mở miệng nói.

Ánh mắt của thành thiếu chủ hơi đổi liếc mắt qua nhìn Bùi Doanh một chút, đôi mắt cực kỳ bình thường, một người phụ nữ mà cũng muốn khoa tay múa chân, thật sự là buồn cười mà.

Anh ta cũng không phải là hoàn toàn xem thường phụ nữ, chỉ là một người phụ nữ đi theo bên cạnh Trịnh Hùng, anh ta đúng là xem thường.

“Bây giờ thành chủ đang ở thành phố A.” Đương nhiên là Bùi Doanh nhìn ra được sự khinh thường của thành thiếu chủ đối với cô ta, nhưng mà cô ta có thể đi theo bên cạnh Trịnh Hùng nhiều năm như vậy rồi, có đôi khi nhẫn nhịn rất giỏi, hơn nữa cô ta cũng biết chuyện tiếp theo cô ta nói chắc chắn sẽ gây hứng thú cho thành thiếu chủ.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1881


Chương 1881

“Thành chủ đang tìm con gái ở thành phố A.” Bùi Doanh sợ là thành thiếu chủ không có kiên nhẫn và trực tiếp đuổi cô ta ra bên ngoài, cho nên cô ta lại nhanh chóng bổ sung thêm một câu.

“Cắt.” Thành thiếu chủ trực tiếp cười nhạo lên tiếng nói: “Lần này thành chủ đến thành phố A tìm con gái cũng không phải là chuyện khiêm tốn, chẳng lẽ là tôi bị mù mà lại không biết?”

“Thành thiếu chủ biết rồi?” Trịnh Hùng ngẩn người, hiển nhiên cũng không ngờ đến là thành thiếu chủ đã biết từ lâu, tin tức này là do ông ta biết được từ trong miệng của người bên cạnh là Lương, vậy mà thành thiếu chủ đã biết rồi?

Có điều là cẩn thận suy nghĩ lại thì cũng không khó hiểu, thành thiếu chủ đã quản lý Quỷ Vực Chi Thành nhiều năm rồi, chắc chắn đã rãi thế lực của mình vào mỗi một khu vực của Quỷ Vực Chi Thành, người bên cạnh Lương chắc chắn là cũng có người của thành thiếu chủ.

“Tôi còn biết là Lương còn có người nằm trong diện hoài nghi nữa kìa.” Thành thiếu chủ chậm rãi đứng dậy bước ra từ trong một chỗ tối tăm, đôi mắt quét nhìn về phía Trịnh Hùng: “Trịnh Hùng, trong đầu óc của cậu toàn là phân không à?”

Lúc này Bùi Doanh rốt cuộc mới nhìn thấy rõ gương mặt của người đàn ông, trong lúc nhất thời cô ta nhìn đến ngây người, cô ta tự nhận là mình đã gặp qua không ít người đàn ông đẹp trai, người đàn ông mà cô ta yêu sâu đậm nhất ở trong lòng cũng có dáng dấp vô cùng đẹp trai.

Nhưng mà lúc này cô ta nhìn thấy người đàn ông trước mắt đúng là vừa nhìn liền có một loại cảm giác kinh diễm, dung mạo của người này thật sự làm cho thiên hạ phải kinh ngạc.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, cô ta cũng không tin là một người đàn ông lại có thể đẹp như vậy, còn đẹp hơn cả phụ nữ, đẹp hơn nhiều so với người phụ nữ đẹp nhất mà cô ta đã từng nhìn thấy.

Khuôn mặt đẹp như thế nhưng mà lại không hề nữ tính chút nào, nó có một loại tà mị lưu manh khiến cho phụ nữ phải mê đắm.

Một người đàn ông như vậy lại là người khống chế toàn bộ Quỷ Vực Chi Thành?

Ông trời cũng quá ưu đãi cho anh ta rồi, cho anh ta những thứ tốt nhất.

“Thành thiếu chủ, lời nói này của anh là có ý gì hả?” Trịnh Hùng âm thầm thở ra một hơi, bị người ta mắng như vậy Trịnh Hùng rất bất mãn, nhưng mà nhìn thấy thành thiếu chủ đang đi về phía của anh ta, trong lúc nhất thời anh ta bị dọa sợ, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

“Có biết người mà Lương đang hoài nghi là ai không?” Thành thiếu chủ đi đến bên cạnh Trịnh Hùng, bước chân hơi dừng lại, ý trào phúng nơi khóe môi lại càng rõ ràng hơn.

Đối với Bùi Doanh đang đứng ở một bên nhìn đến ngây người, thành thiếu chủ hoàn toàn xem cô ta như là không khí, không thèm nhìn một cái nào.

“Chẳng lẽ là thành thiếu chủ cũng đã biết chuyện này?” Trịnh Hùng hoảng sợ đưa tay ra xoa xoa mồ hôi trên trán theo bản năng, đối với người mà Lương đang nghi ngờ, Trịnh Hùng vẫn còn chưa điều tra ra được, nghe cách nói chuyện của thành thiếu chủ là đã biết rồi.

Bùi Doanh cũng hoàn toàn kinh sợ, vừa hoàn hồn lại từ trong kinh ngạc, cô ta rõ ràng ý thức được cái đẹp này không thể nhìn nhiều hơn, là một người đàn ông có sự tà mị lưu manh, nhưng mà lại là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.

Lúc Bùi Doanh đến đây vốn dĩ là muốn lợi dụng thành thiếu chủ, nhưng mà hiện tại cô ta cũng không dám có tâm tư như vậy.

“Thành thiếu chủ, người mà Lương hoài nghi là ai?” Hiện tại Trịnh Hùng càng muốn biết người đó là ai, mặc dù là vẫn còn chưa xác định được nhưng mà nếu như là người Lương để mắt tới thì sợ là có điểm chắc chắn rồi.

Ánh mắt của Bùi Doanh lóe lên, cô ta cũng rất muốn biết người đó là ai, đương nhiên là cô ta càng muốn biết thành thiếu chủ sẽ có dự định gì.

“Người của nhà họ Đường.” Thành thiếu chủ cũng không giấu giếm, khóe môi hơi cong lên: “Đường Thấm Nhi, là cô cả nhà họ Đường.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1882


Chương 1882

Nghe nói là cô cả nhà họ Đường rất lợi hại, ít nhất là lợi hại hơn so với những người phụ nữ bình thường.

Anh ta vẫn không tin tưởng vào năng lực của phụ nữ, nhưng mà nếu như thật sự là con gái của ông già, vậy thì thân phận này cũng đã đủ để cho người khác nhìn bằng một con mắt khác.

Anh ta hiểu quá rõ ông già là người như thế nào, nếu con gái của ông già quá kém, vậy thì thiên lý bất dung.

Thật sự là con gái của ông già, vậy đó chính là em gái của anh ta, em gái của anh ta nếu như quá kém cỏi?

Vậy thì anh ta không nhận!

Nói thật thì anh ta cũng muốn nhìn cô cả nhà họ Đường này một chút.

“Không, không có khả năng, không thể nào là cô ta, tuyệt đối không thể nào là cô ta.” Bùi Doanh nghe thấy lời nói của thành thiếu chủ thì trái tim như muốn nhảy ra ngoài, trong lúc nhất thời không thể chấp nhận được, trực tiếp kêu lên một tiếng.

Rốt cuộc lúc này ánh mắt của thành thiếu chủ đã nhìn về phía Bùi Doanh, có điều là trong đôi mắt lại ẩn chứa một cổ sát ý, chỉ là sát ý này chỉ thoáng qua mà thôi, trong nháy mắt liền khôi phục lại sự bình thản.

“Ý của thành thiếu chủ là cô cả nhà họ Đường chính là con gái của thành chủ?” Lúc này Trịnh Hùng kinh ngạc đổ mồ hôi cả người.

Cô Đường là con gái của thành chủ, mà lúc trước bọn họ còn đối phó với người nhà họ Đường.

Nếu như để cho thành chủ biết được, vậy chẳng phải là chết chắc rồi à?

“Đây là ý của Lương, rốt cuộc có phải hay không thì đúng là vẫn chưa biết được.” Khóe môi của thành thiếu chủ chậm rãi cong lên một lần nữa, tia sáng trong đôi mắt của anh ta liếc nhìn về phía Bùi Doanh.

Có vẻ là người phụ nữ này đến đây vì chuyện con gái của thành chủ, lúc cô ta đến đây thì có dáng vẻ đã tính trước kế hoạch, không biết là muốn làm cái gì?

“Thành thiếu chủ, nếu như thành chủ thật sự tìm con gái về rồi, chỉ sợ ảnh hưởng đối với thành thiếu chủ rất lớn.” Bùi Doanh âm thầm hít vào một hơi, cố gắng để cho mình lấy lại tinh thần từ trong khiếp sợ.

“Tô Khiết thực sự là con gái của thành chủ, vậy thì cô ta phải ngăn cản Lương, tuyệt đối không thể để thành chủ nhận Tô Khiết.

Giờ phút này cô ta đã ý thức rõ ràng được vị thành thiếu chủ trước mắt không hề đơn giản, cô ta biết thành thiếu chủ này tuyệt đối không giống như Trịnh Hùng, để mặc cho cô ta nắm mũi dắt đi.

Nhưng mà có mấy lời cô ta nhất định phải nói, kế hoạch của cô ta không thể bị phá hỏng như vậy được.

Cô ta cũng không tin là thành thiếu chủ này không quan tâm đ ến quyền lực trong tay anh ta!

“Sẽ có ảnh hưởng gì đối với tôi?” Khóe môi khẽ nhếch của Thành thiếu chủ mang máng có vài phần cong cười khẽ, anh ta lại nhìn sang Bùi Doanh, như có thêm vài phần hứng thú.

“Nếu Thành chủ tìm được con gái của mình về, chuyện của Qủy Vực Chi Thành chắc chắn sẽ giao cho con gái của mình quản lý, đến lúc đó chỉ e Thành thiếu chủ…” Lời của Bùi Doanh còn chưa nói xong, nhưng ý đó đã quá rõ ràng.

“Ý của cô là, tôi cần phải sợ một người phụ nữ?” Thành thiếu chủ khẽ cười ra tiếng, tiếng cười tà mị, nghe như có mang theo một sự lôi cuốn kỳ lạ.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1883


Chương 1883

Người đàn ông như vậy đối với bất kỳ một người phụ nữ nào mà nói thì cũng đều là một loại độc, chỉ cần anh ta muốn thì bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể thoát khỏi sự mê hoặc của anh ta.

Bùi Doanh lại ngây người, cô ta nhìn nụ cười nơi khóe miệng của anh ta, nhất thời ngẩn ngơ, hoàn toàn không thể hồi thần lại được.

Thành thiếu chủ nhìn thấy Bùi Doanh nhìn thẳng vào anh ta, bộ dạng hoa si, đáy mắt anh ta lóe qua một ý lạnh, nhưng trên mặt không có biểu hiện ra một chút nào.

Mục đích của người phụ nữ này quả nhiên như anh ta đoán, chỉ là không biết cô ta có chủ ý gì?

“Cô ngây ngốc gì vậy? Mau nói chính sự đi.” Trịnh Hùng nhìn thấy bộ dạng ngây ngốc nhìn Thành thiếu chủ mà không nói gì của Bùi Doanh, trên mặt rõ ràng có thêm vài phần tức giận, người phụ nữ này hoa si gì vậy chứ?

Bất kể thế nào, cô ta cũng là người phụ nữ của anh ta, vậy mà bây giờ cô ta lại hoa si với Thành thiếu chủ ở ngay trước mặt anh ta? Người phụ nữ này thật đáng đánh đòn, đợi về rồi dạy dỗ cô ta đàng hoàng mới được.

“Nếu con gái của Thành chủ thật sự là Đường Thấm Nhi, thì với năng lực của Đường Thấm Nhi, Thành thiếu chủ chỉ e là không thể không phòng, không thể không lo lắng.” Cậu nói này Bùi Doanh không phải là đe dọa, cô ta hận Tô Khiết, nhưng cũng biết rõ năng lực của Tô Khiết.

“Vậy sao? Lợi hại như vậy à?” Khóe mày Thành thiếu chủ khẽ nhướng lên, anh ta đã cho người điều tra một chút, nghe nói cô chủ Đường đó là chuyên gia tâm lý học tội phạm gì đó.

Ừm, nghe cũng rất đáng sợ à nha!!

Còn có tác dụng gì hay không? Thì anh ta phải nhìn thấy rồi mới biết được.

“Vụ án trong tay Đường Vân Thành đã đ è xuống mấy năm không có ai phá được, mà Đường Thấm Nhi chỉ dùng chưa tới bốn ngày đã phá được rồi, lần trước chuyện của Đường Lăng, kế hoạch của chúng ta có thể nói là không có chút sơ hở nào, nhưng bị Đường Thấm Nhi phá tại chỗ rồi.” Bùi Doanh hít sâu một hơi, mấy cái này đều là Tô Khiết làm, cô ta đố kỵ chết đi được, nhưng bây giờ không thể không nói ra.

“Lúc trước khi Đường Thấm Nhi ở nước M, cũng tiếp nhận không ít vụ án, chưa một lần thất bại.” Bùi Doanh ngừng lại một hồi, rồi lại tiếp một câu, liên quan đến những vụ án Tô Khiết đã nhận qua ở nước M, cô ta không rõ cho lắm.

Cô ta tuy có thể lợi dụng sức mạnh của Qủy Vực Chi Thành để đi tra một số chuyện, nhưng cũng chỉ giới hạn ở bên thành phố A thôi, bên nước M không tra được nhiều lắm.

“Lợi hại như vậy à?” Khóe mày Thành thiếu chủ nhướng lên, cái sự mê hoặc đó càng thêm sinh động: “Cũng thật khiến người ta bất ngờ.”

Ừm, rất khiến người ta bất ngờ, anh ta cũng mới nhận được tin tức, cho nên vẫn chưa tra được nhiều chuyện về cô chủ nhà họ Đường này cho lắm.

Không ngờ sự tích của cô chủ cả nhà họ Đường này lại đặc sắc như vậy?

Khá thú vị đó.

“Phải, cái tôi nói là vẫn còn ít chứ chưa nhiều, cho nên năng lực của Đường Thấm Nhi không thể xem nhẹ được, Thành thiếu chủ không thể không phòng.” Bùi Doanh tưởng Thành thiếu chủ bắt đầu xao động rồi, lại nhanh chóng bổ sung một câu.

“Nếu đã lợi hại như vậy…” âm của Thành thiếu chủ chậm rãi truyền tới, lời nói lại ngừng lại một hồi, mi tâm anh ta nhíu chặt lại, như đang suy nghĩ gì đó.

Bùi Doanh nhìn bộ dạng của anh ta, trái tim thót lên dữ dội, có chút lo lắng, nhưng nhiều hơn là sự kích động, cô ta tin đối diện với quyền lực, Thành thiếu chủ chắc chắn sẽ suy nghĩ kỹ cho bản thân mình.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1884


Chương 1884

“Nếu đã lợi hại như vậy, vậy tôi sẽ lấy.” Khóe môi khẽ cong của Thành thiếu chủ từ từ nở ra một ý cười, cuối cùng cũng nói hết.

Bùi Doanh: “….”

Cô ta có làm sao cũng không ngờ được Thành thiếu chủ sẽ nói ra lời như vậy.

Cô ta tưởng Thành thiếu chủ sẽ nhân lúc Lương vẫn chưa xác nhận mà nghĩ cách diệt trừ Đường Thấm Nhi, đương nhiên, nếu như vị Thành thiếu chủ này đủ thông minh, thì đương nhiên sẽ tìm ra một người thay thế Đường Thấm Nhi.

Kế hoạch như vậy mới là hoàn mỹ nhất, cũng là phù hợp với kế hoạch của cô ta.

Nhưng cô ta không ngờ vị Thành thiếu chủ này lại ra bài không theo quy tắc trò chơi như vậy.

Trịnh Hùng lúc này không dám nói chuyện, đương nhiên, anh ta cũng không biết nên nói gì nữa.

“Thành thiếu chủ, Đường Thấm Nhi có người mình thích rồi.” Bùi Doanh hít sâu một hơi, cật lực mà đè nén sự phẫn nộ và đố kỵ trong lòng xuống, tại sao? Tại sao chuyện tốt gì cũng để cho Tô Khiết chiếm hết vậy.

Vị Thành thiếu chủ đẹp trai đến độ không thể đẹp trai hơn được nữa này, vừa mở miệng lại nói muốn lấy Tô Khiết?

Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà tất cả mọi người đều thích Tô Khiết?

“Vậy thì càng thú vị hơn nữa rồi.” Nghe thấy lời của Bùi Doanh, trên mặt Thành thiếu chủ càng có thêm mấy phần cười, có cạnh tranh thì mới thú vị.

“Thành thiếu chủ, người Đường Thấm Nhi thích là Nguyễn Hạo Thần, hơn nữa Đường Thấm Nhi đã từng kết hôn với Nguyễn Hạo Thần, sau này tuy bọn họ đã ly hôn, nhưng bây giờ lại ở bên nhau rồi, đang định lĩnh giấy kết hôn lần nữa.” Bùi Doanh cũng có thể hiểu tâm tư của vị Thành thiếu chủ này, anh ta ngông cuồng mà lại tự tin, đương nhiên không tin mình sẽ thua người khác, nhưng nếu như người này đổi lại là Nguyễn Hạo Thần, nếu như Nguyễn Hạo Thần và Đường Thấm Nhi là yêu nhau thì cô ta không tin vị Thành thiếu chủ này sẽ không lo lắng.

“Con người Đường Thấm Nhi này rất có chủ kiến, chuyện cô ta đã nhận định thì tuyệt đối sẽ không thay đổi, hơn nữa cô ta cũng tuyệt đối sẽ kháng được bất kỳ sự cám dỗ nào, Thành thiếu chủ tuy rất ưu tú, nhưng rất khó làm rung động Đường Thấm Nhi.” Điều Bùi Doanh nói là sự thật, cô ta đích thực rất hiểu Tô Khiết.

Mấy năm nay, cô ta lợi dụng sức mạnh của Qủy Vực Chi Thành tra ra rất nhiều chuyện liên quan đến Tô Khiết, nhưng mà, sau khi hai bảo bối về thành phố A, nhà họ Đường giấu rất nghiêm, cho nên Bùi Doanh không tra ra được.

Cô ta biết Đường Thấm Nhi chính là Tô Khiết, cho nên biết chuyện Nguyễn Hạo Thần đã từng kết hôn với Đường Thấm Nhi.

Khóe môi Thành thiếu chủ mím lại, ở nơi sâu thẳm của đôi con ngươi có thêm vài phần hứng thú, nghe có vẻ con gái của ông già khá là thú vị đó.

“Thành thiếu chủ, Đường Thấm Nhi không thể rời khỏi Nguyễn Hạo Thần được.” Thấy Thành thiếu chủ không nói gì, Bùi Doanh lại nhanh chóng bổ sung một câu, đối với điểm này, Bùi Doanh thực ra không chắc chắn lắm, dù sao thì vị Thành thiếu chủ ở trước mắt này thật sự là quá ưu tú rồi.

Nếu như vị Thành thiếu chủ này thật sự theo đuổi Đường Thấm Nhi, Đường Thấm Nhi thật sự có thể kháng cự sự cám dỗ từ vị Thành thiếu chủ này sao?

Đối với điểm này, Bùi Doanh thật sự không thể chắc chắn được.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1885


Chương 1885

Cô ta cảm thấy bất kỳ người phụ nữ nào gặp vị Thành thiếu chủ này, chỉ e đều sẽ bị mê hoặc.

Nhưng mà, suy nghĩ trong lòng này của cô ta, chắc chắn là không thể nói với Thành thiếu chủ được rồi.

“Vậy thì giết.” Đôi con ngươi của Thành thiếu chủ khẽ đảo, nhìn Bùi Doanh một cái, đột nhiên tuôn ra một câu như vậy.

“Giết? Giết Đường Thấm Nhi?” Bùi Doanh sững sờ, trong lòng được một phen kích động, nếu như Thành thiếu chủ có thể giúp cô ta giết Tô Khiết, thì thật đúng là không còn gì tốt hơn nữa.

“Giết phụ nữ? Mặc Thành tôi chưa bao giờ giết phụ nữ.” Đôi con ngươi của Thành thiếu chủ quét qua Bùi Doanh, sát ý nơi đáy mắt lại hiện lên lần nữa, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười.

“Thành thiếu chủ là muốn giết Nguyễn Hạo Thần?” Bùi Doanh rất thất vọng, nhưng cũng không phải kinh ngạc gì cho lắm, con người như Thành thiếu chủ có suy nghĩ như vậy thì cũng là bình thường.

“Nguyễn Hạo Thần không dễ giết như vậy, hơn nữa cho dù Thành thiếu chủ có g**t ch*t Nguyễn Hạo Thần thì với năng lực của Đường Thấm Nhi cũng tuyệt đối có thể tra ra được, phá án là sở trường của Đường Thấm Nhi, đến lúc đó bị Đường Thấm Nhi tra ra được, lúc đó Thành chủ lại nhận Đường Thấm Nhi về? Đến lúc đó chắc Thành thiếu chủ cũng nghĩ ra được sẽ có kết quả thế nào rồi chứ?” Bùi Doanh đích thực là rất thông minh, cũng rất hiểu tâm kế.

“Vậy cô có cách gì hay?” Thành thiếu chủ dời ánh mắt ra khỏi người Bùi Doanh, mí mắt khẽ rũ xuống, ẩn đi cảm xúc trong đôi con ngươi.

“Trước khi Lương xác định thân phận của Đường Thấm Nhi thì tìm ra ‘con gái’ của Thành chủ trước.” Đây là điều mà Bùi Doanh đã tính toán trước rồi, cho nên khi nói đến chuyện này, cô ta lại khôi phục sự tự tin.

“Tìm ra con gái của Thành chủ?” Thành thiếu chủ không biết là thật sự không hiểu, hay là cố ý, khi hỏi vấn đề này, ngữ điệu của anh ta khẽ cất cao lên.

“Đúng, chúng ta tìm ra ‘con gái’ của Thành chủ.” Trong lòng Bùi Doanh đã có dự tính trước cho nên trả lời rất nhanh.

“Đợi đến khi Thành chủ nhận lại ‘đứa con gái’ mà chúng ta tìm tới, đợi khi Thành chủ tin rồi, chúng ta hẵng nghĩ cách diệt trừ đi Đường Thấm Nhi, để diệt trừ hậu họa.”

“Khiến Thành chủ tin? Cô tưởng Thành chủ dễ bị gạt như vậy ư?” Đáy mắt Thành thiếu chủ lóe qua vài phần trào phúng, người phụ nữ này có phải đã quá suy nghĩ hão huyền rồi không, người phụ nữ này lòi từ đâu ra vậy?

“Chỉ cần Thành thiếu chủ có thể bảo đảm kết quả giám định nhận thân con ruột không xảy ra vấn đề, thì tôi có thể bảo đảm khiến Thành chủ tin.” Bùi Doanh cười cười, hiển nhiên cô ta cực kỳ tự tin về điểm này, bởi vì người phụ nữ mà cô ta tìm có khí chất và tư thái rất giống với người phụ nữ trên bức tranh mà Thành chủ vẽ.

Đương nhiên trong tình hình cô ta chưa xác định sự tình sẽ hoàn toàn có lợi cho cô ta, thì cô ta tuyệt đối sẽ không để người nào khác tiếp xúc được với người phụ nữ đó.

“Ồ?” Thành thiếu chủ nhướng đôi mày lên, trông có vẻ thật sự có mấy phần hứng thú: “Cô chắc chắn có thể khiến Thành chủ tin?”

“Tôi chắc chắn.” Bùi Doanh trả lời rất chắc nịch, không có chút chần chừ nào.

“Được thôi, vậy cô nói kế hoạch cụ thể của cô ra xem.” Lời nói của Thành thiếu chủ truyền đến một cách chậm rãi từng chữ một, rất nhẹ, rất chậm, nhưng đôi con ngươi của anh ta lại nhìn về một nơi nào đó ở phía trước, không ai biết anh ta đang nghĩ gì.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1886


Chương 1886

“Tôi phụ trách tìm người, Thành thiếu chủ phụ trách vấn đề giám định cha con, chỉ cần bên Thành thiếu chủ không xảy ra sai sót thì chuyện tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót gì.” Nghe thấy ý của Thành thiếu chủ đã đồng ý, trong lòng Bùi Doanh được một phen kích động.

Cô ta biết, không có người đàn ông nào có thể buông bỏ đi quyền lực trong tay, cho nên vị Thành thiếu chủ này là một người thông minh, sau khi cân nhắc lợi hại xong xuôi thì chắc chắn sẽ hợp tác với cô ta thôi.

“Được, cứ làm theo như cô nói đi.” Đôi con ngươi của Thành thiếu chủ khẽ đảo qua, lại nhìn Bùi Doanh một cái lần nữa, lúc này trong đôi con ngươi anh ta bình tĩnh đến mức không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

“Thành thiếu chủ yên tâm, tôi nhất định sẽ không khiến Thành thiếu chủ thất vọng đâu.” Trong lòng Bùi Doanh vui mừng, cho nên cật lực bày tỏ lòng trung thành.

“Tôi chống mắt lên chờ.” Khóe miệng Thành thiếu chủ lại cong lên, nụ cười khẽ nhàn nhạt nở trên khóe môi, ngay lập tức như có thể khiến ngày đêm như mất đi ánh sáng, trời đất như mất đi màu sắc, đẹp đến khiến người ta ngạt thở.

Một người đàn ông đẹp đến như vậy…

Thực sự nhìn rất đã mắt!!

Lần này Bùi Doanh hoàn hoàn nhìn đến ngây ngốc rồi, nhất thời kế hoạch gì đó, thù hận gì đó đều bị cô ta quẳng ra chín tầng mây.

Người đàn ông này thật sự quá mê người…

“Khụ…” Trịnh Hùng nhìn thấy bộ dạng hoa si của Bùi Doanh, nhịn không được mà khụ một tiếng, nhắc nhở cô ta, nếu như không phải lúc nãy cô ta đã thuyết phục được Thành thiếu chủ thì Trịnh Hùng sẽ trực tiếp một chưởng tát chết cô ta.

Bùi Doanh hít mạnh vài hơi, mới khiến mình hồi thần lại, sau đó cuối cùng lại nhớ đến một chính sự: “Thành thiếu chủ, Đường Vân Thành đúng lúc đến Hải Thành rồi, người nhà họ Cố trước đó đã liên hệ qua với chúng ta, muốn chúng ta giúp đỡ bọn họ đối phó với Đường Vân Thành ở Hải Thành, Đường Thấm Nhi vừa hay đã đi nước M rồi, chắc chắn sẽ không đến nhanh như vậy, ngài xem chúng ta có cần không?”

Lần này Bùi Doanh không có trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình, dù sao chỗ này là Hải Thành, không phải thành phố A, không phải do Trịnh Hùng quyết định, càng không phải cô ta có thể quyết định.

Muốn điều động người bên Hải Thành này, trừ phi Thành thiếu chủ đồng ý.

“Được thôi, vậy thì đồng ý với người nhà họ Cố.” Lần này Thành thiếu chủ đồng ý vô cùng sảng khoái, khi Thành thiếu chủ đồng ý, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, một nụ cười mang hàm ý sâu xa.

Anh ta thật sự rất trông đợi chuyện tiếp theo đây.

“Kế hoạch lần này cần sự phối hợp bên Hải Thành.” Trong lòng Bùi Doanh đại hỉ, không ngờ sự tình lại thuận lợi như vậy, chỉ cần chuyện lần này có thể thành công, thì Đường Vân Thành sẽ hoàn toàn bị hủy, nhà họ Đường vĩnh viễn đừng mong trở mình nữa.

Đến lúc đó Tô Khiết mất đi chỗ dựa là nhà họ Đường, còn cô ta có được Thành thiếu chủ, thậm chí là sự ủng hộ của Thành chủ, muốn đối phó với Tô Khiết thì chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Đến lúc đó, Tô Khiết rơi vào tay cô ta, cô ta muốn làm thế nào thì làm thế đó, nghĩ nghĩ cũng đã thấy hưng phấn rồi.

“Yên tâm, tôi sẽ bảo người bên Hải Thành phối hợp với kế hoạch của các người.” Trên mặt của Thành thiếu chủ vẫn mang theo nụ cười, đồng ý vẫn rất sảng khoái.
 
Back
Top Bottom