Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1827


Chương 1827

Cố Tịch Dao, khẽ lắc đầu: “Hay là đừng đi nữa, tôi nhìn thấy hành vi tội ác của bọn chúng, tôi sợ sẽ bị bọn chúng cướp mất.”

“Đi đi, không cần phải sợ, đã có tôi.” Đường Thiên Trạch nói xong liền đưa tay ra, cũng không quan tâm Cố Tịch Dao có đồng ý hay không, trực tiếp kéo cô đứng dậy khỏi bãi cỏ, đi về phía đàn chim bồ câu.

Đám chim bồ câu nhìn thấy hai người đi về phía bọn chúng, hơn nữa sau khi nhìn thấy Đường Thiên Trạch, rõ ràng vô cùng thân thiết.

Có mấy con vỗ cánh bay lên, đậu xuống lên vai anh.

Đường Thiên Trạch lấy một chiếc túi nhỏ từ trong túi áo ra, nói với Cố Tịch Dao: “Cô nâng cánh tay lên, để bọn chúng đậu lên.”

Cố Tịch Dao khẽ cười, mặc dù có chút sợ hãi, nhưng đối mặt với những tiểu tinh linh biểu tượng cho hòa bình và tình hữu nghị, càng cảm thấy vui vẻ.”

Cô làm theo lời Đường Thiên Trạch nói.

Đường Thiên Trạch thò tay vào trong chiếc túi nhỏ lấy ra một ít gạo, đặt vào lòng bàn tay đang xòe ra của Cố Tịch Dao.

Đám chim bồ câu nhìn thấy có đồ ăn, lũ lượt bay lên cánh tay của Cố Tịch Dao. Cái miệng nhỏ mổ xuống lòng bàn tay của cô, sợ cái mỏ cứng rắn của mình sẽ làm bàn tay trắng nõn này bị thương.

Điều này khiến Cố Tịch Dao cảm thấy lòng bàn tay mình ngứa ngáy.

“Anh nhìn đi, bọn chúng đang ăn đó. Có thời gian tôi nhất định sẽ đưa mấy đứa nhỏ đến đây.” Cố Tịch Dao phát hiện bọn chúng không hề đáng sợ như mình tưởng tượng, ngược lại rất đáng yêu.

Cô quay đầu nhìn Đường Thiên Trạch, chỉ thấy trên hai vai anh có hai con chim bồ câu, đồ ăn trong tay của anh đưa đến bên miệng bọn chúng.

Dưới chân bọn họ còn có hơn chục con đang vỗ cánh, trơ mắt nhìn đồng loại của mình thưởng thức đồ ăn ngon.

Miệng của bọn chúng phát ra những tiếng “chiếp chiếp”, giống như đang nói đừng quên bọn chúng.

Đường Thiên Trạch đổ tất cả thức ăn trong túi xuống đất.

Trong nháy mắt đám chim bồ câu đã sôi sục.

“Buổi sáng hôm nay thật sự rất vui.” Cố Tịch Dao và Đường Thiên Trạch trở về xe của mình, trên mặt không giấu được nụ cười rạng rỡ.

Đường Thiên Trạch khẽ cười: “Thấy chưa, thực ra lúc tiếp xúc với động vật và thiên nhiên, sẽ khiến tất cả những chuyện không vui tan biến hết. Sau này có chuyện gì không vui, không được như ý hãy đến đây. Bọn chúng sẽ đem tất cả những phiền não của cô đi.”

Nói đến đây, anh ta đưa tay lên xoa đầu Cố Tịch Dao: “Ở đây có một sợi lông chim bồ câu.”

Tay của anh ta nhẹ nhàng nắm lấy sợi lông trắng muốt, đồng thời cũng nắm lấy một sợ tóc của Cố Tịch Dao, khẽ nhổ.

“Aiya.” Cố Tịch Dao khẽ kêu lên.

“Ngại quá, nhất định là lúc tôi lấy lông chim đã không cẩn thận nắm lấy tóc cô.’ Đường Thiên Trạch vội vàng xin lỗi, sau đó lắc lắc chiếc lông chim ở trước mặt cô.

Cố Tịch Dao khẽ cười: “Không sao. Tôi muốn đến văn phòng Luật, có muốn tôi đưa anh đi một đoạn không?”

“Không cần đâu, tôi còn phải đi đến chỗ khác có chút chuyện. Sau này có cơ hội sẽ ngồi xe của cô.” Đường Thiên Trạch khẽ cười, đút hai tay vào trong túi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1828


Chương 1828

Cố Tịch Dao mở cửa xe, ngồi vào, thuần thục khởi động xe, sau đó hòa vào dòng xe.

Đường Thiên Trạch nhìn Cố Tịch Dao lái xe đi, anh ta rút bàn tay đang để trong túi áo ra, nhét tóc cô vào một chiếc túi ni lông nhỏ đã được chuẩn bị từ trước.

****

Cố Tịch Dao lái xe một cách rất thuần thục, di chuyển trong dòng xe cô, lúc này tâm trạng của cô giống như bầu trời, ánh nắng tươi đẹp.

Vân Chi Lâm đang ở trong phòng làm việc của mình, bận rộn xử lý những vụ án mà mình đang phụ trách.

Sau khi bận rộn một lúc, anh ta đứng dậy, duỗi eo.

Cánh tay đưa lên một nửa thì dừng lại, chỉ thấy Cố Tịch Dao đeo túi, từ bên ngoài đi vào.

Không chào hỏi anh ta, đi thẳng đến chỗ làm việc thuộc về cô.

Vân Chi Lâm vội vàng thu cánh tay lại, đứng dậy đi vòng qua bàn, ra khỏi phòng làm việc của mình.

Cố Tịch Dao đặt chiếc họp nhỏ lên bàn, bắt đầu lấy từng thứ bên trong ra.

“Tịch Dao, đừng nói với tôi là, điều kiện làm việc Mạc tổng cung cấp cho cô tốt hơn nhiều rồi. Nếu không sao lại đem những thứ đã mang đi trở về chứ.” Lời nói của Vân Chi Lâm mang theo sự trêu trọc.

Điều này Cố Tịch Dao cũng có thể nghe ra, cô quay đầu liếc nhìn Vân Chi Lâm, một cánh tay đang đặt lên vách ngăn, cơ thể hơi dựa vào.

“Tôi có chút nhớ cuộc sống trước đây, công việc bên kia anh nên tìm người khác đi.” Cố Tịch Dao nói một cách rất bình tĩnh.

Nhưng Vân Chi Lâm vẫn có thể nhìn ra một chút manh mối trên khuôn mặt bĩnh tĩnh của cô: “Tịch Dao, cô không phải là kiểu người từ chối khách hàng mà không có lý do, đặc biệt kia còn là ba nuôi của cô, nói đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Báo cáo hôm qua tôi cũng đã xem qua, thực ra cũng chả có gì, cô xem báo hôm nay chưa, bên phía cảnh sát đã đăng báo xin lỗi chúng ta, chuyện này cũng xem như là đã kết thúc, cô không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ cái lớn. Xảy ra chuyện ở đó, thì sau này sẽ không đi đến đó nữa.”

Những gì Cố Tịch Dao nói không phải không có lý, nhưng sự việc cũng không phải như anh tưởng tượng, nguyên nhân bên trong cô không cách nào nói cho người khác hiểu được.

Cô khẽ thở dài: “Quên đi, anh vẫn là đừng hỏi nữa, chuyện bên trong không đơn giản như anh nghĩ, chuyện này chỉ có thể để em giải quyết, không ai khác có thể giúp được. Anh nếu muốn thực sự tốt cho em, anh có thể tìm một luật sư khác thế chỗ cho em ”.

Lần này Vân Chi Lâm thấy Cố Tịch Dao thực sự quyết tâm không qua bên đó làm việc nữa, nên cũng không cố ép cô nữa.

Dưới tay anh cũng không ít luật sư khá tốt, tuỳ tiện điều một người qua đó cũng được. May mà những công việc ở đó cũng không quan trọng. Không có gì khác hơn là giúp Mạc Cẩm Thành điều chỉnh quy định ở đó.

Vân Chi Lâm nhanh chóng tìm được luật sư thay thế cho Cố Tịch Dao. Sau khi trở lại công việc của mình, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn

Trên thực tế, công việc ở bên ba nuôi tốt hơn ở đây về mọi mặt, nhưng ở đó có người cô không muốn gặp nhất, cũng là người khiến cô ấy vướng bận nhất-Dư Như Khiết.

Sau khi tan ca vào buổi tối, Vân Chi Lâm mời Cố Tịch Dao đi ăn tối, nhưng cũng bị cô từ chối.

Ngày mai là cuối tuần, hôm nay trên đường trở về, cô lại ghé vào cửa hàng nhỏ cô hay lui tới, mua một ít đồ ăn vặt cho bọn trẻ.

Sau đó lái xe đón Trình Trình tan học.

Trên đường hai mẹ con về nhà, Trình Trình ngồi ở ghế phụ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn mẹ.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1829


Chương 1829

“Con yêu, con đang nghĩ gì vậy, có thể nói với mẹ được không?” Cố Tịch Dao hỏi Trình Trình.

“Mẹ, từ khi lên xe, con cảm thấy tâm trạng của mẹ hôm nay không tốt lắm, có phải công việc xảy chuyện gì phải không, hay là Dương Dương lại làm mẹ giận?” Trình Trình nhìn Cố Tịch Dao trầm ngâm nói.

Nghe Trình Trình nói khiến Cố Tịch Dao có hơi ngạc nhiên, cô giảm tốc độ xe lại.

Đôi mắt cô không hề rời khỏi con đường phía trước xe, nhưng trên mặt hiện lên một nụ cười nhẹ: “Con yêu, sao con lại nói như vậy? Mẹ có chỗ nào không ổn sao?”

Trình Trình thậm chí không cần suy nghĩ liền nói: “Mỗi lần mẹ chở con về nhà, dù con có hiểu hay không mẹ cũng sẽ kể cho con nghe về công việc của mẹ, đôi khi cũng sẽ nói những điều thú vị về bố Chi Lâm. Nhưng hôm nay mẹ lái xe rất yên lặng, hơn nữa tinh thần cũng tập trung hơn trước. Mặc dù đây là điều tốt cho việc lái xe, nhưng con cảm thấy mẹ hơi khác so với mọi khi. ”

Trình Trình thường giỏi quan sát, khiến việc Cố Tịch Dao muốn che giấu tâm sự của mình cũng trở nên thật khó khăn.

Đối với trẻ em mà nói, bí mật của chúng không có gì phải che giấu cả.

Cô liếc nhìn sang bên đường, vừa hay cách đó không xa có một tiệm Burger King.

Cô cho xe chạy sang một bên, lái đến khu vực đậu xe trước cửa hàng.

“Con yêu, hôm nay mẹ lái xe hơi mệt, chúng ta vào trong đó ngồi một lát nhé.” Cố Tịch Dao xuống xe, vươn tay dẫn Trình Trình vào cửa hàng.

Cô gọi cho Trình Trình một chiếc hamburger thịt bò, hành tây chiên và nước trái cây nóng, gọi cho mình một ly cà phê nóng.

Chẳng mấy chốc mọi thứ đã chuẩn bị xong, cô vững vàng bưng khay ăn dẫn Trình Trình lên lầu hai. Tìm một chỗ có cửa sổ kính hướng ra đường phố, cũng không bị làm phiền bởi những thực khách xung quanh.

Nhạc trong quán ăn nhanh là bản piano yêu thích của Cố Tịch Dao, thật ra trước đây cô không nghe loại nhạc này, nhưng sau khi nghe Bắc Minh Quân chơi đàn, cô đã yêu piano từ lúc nào không biết.

Trong xe của cô, sẽ luôn có một CD nhạc piano.

Bàn tay nhỏ của Trình Trình cầm một miếng hành tây chiên đưa cho Cố Tịch Dao : “Mẹ, ăn đi.”

Cố Tịch Dao nhìn con trai cười nhẹ, cầm lấy xong cho vào miệng: “Con yêu, những thứ này đều cho con, mẹ không đói.”

Sau khi Trình Trình nhấp một ngụm nước trái cây, bắt đầu hỏi: “Mẹ, mẹ có thể nói cho con biết tâm sự của mẹ không? Có lẽ con có thể giúp mẹ.”

Mặc dù Trình Trình vẫn còn là một đứa trẻ, một số điều không suy nghĩ chu đáo như người lớn, nhưng Cố Tịch Dao đôi khi vẫn tâm sự với Trình Trình như một người lớn.

Bởi vì đôi khi vấn đề cô cho là quá phức tạp, nhưng đối với Trình Trình, giải pháp cậu đưa ra lại quá đơn giản và rõ ràng.

Thế giới của người lớn thường phức tạp hóa một vấn đề đơn giản, nhưng thế giới của trẻ em thường đơn giản hóa những vấn đề phức tạp.

Sau khi Cố Tịch Dao nhấp một ngụm cà phê, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn, cô nhìn Trình Trình nói: “Mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện về khách hàng của mẹ: ngày xưa, từng có ba chị em tốt, họ sống hạnh phúc bên nhau. Hơn nữa chẳng bao lâu sau một trong số họ có một đứa con đáng yêu. Sự xuất hiện của đứa trẻ này đã tiếp thêm rất nhiều niềm vui trong cuộc sống của ba chị em. Nhưng một ngày nọ, một người trong đó làm mất đứa bé. Mẹ của đứa trẻ đau đớn tột cùng, mà người làm mất đứa bé cũng đã cao chạy xa bay. Hai mươi năm sau, đứa trẻ lớn lên, cô tìm được mẹ, nhưng đồng thời cô cũng biết một bí mật: đó là một người mà cô luôn kính trọng trong lòng, lại chính là người chị em tốt của người mẹ mà mình lạc mất đó. Con yêu, con nói xem đứa bé này phải làm sao đây? “
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1830


Chương 1830

Trình Trình cắn một miếng burger, cau mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Mẹ, thật ra, chuyện này theo con cũng không quá khó giải quyết. Còn tùy thuộc vào việc người đó có thể buông xuống hay không thôi.”

Cố Tịch Dao lộ ra vẻ ngạc nhiên, cô ấy nhìn Trình Trình.

Không ngờ cậu lại nói ra một câu thâm thúy không hợp với tuổi của mình chút nào.

Cô chậm rãi uống cà phê, nhìn phố thị có người qua lại bên ngoài cửa sổ, suy ngẫm về câu trả lời mà Trình Trình đưa ra.

Đối với mẹ cô mà nói, việc Dư Như Khiết làm mất đứa con của bà là điều không thể chối cãi, bà đã vì việc này dành gần nửa cuộc đời của mình ra.

Đối với bản thân, Dư Như Khiết đối xử tốt với cô, nhất là khi lúc ấy bà không biết rằng cô chính là đứa trẻ mà mình đã làm mất.

Từ những lần tiếp xúc trước, cũng có thể thấy bà ấy không phải là người xấu như vậy. Có lẽ giống như lời ba nuôi nói trong một tin nhắn gửi cho cô sau này: Chuyện đó không như cô tưởng tượng.

Có thể có điều gì đó bị che giấu.

“Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy?” Trình Trình tò mò nhìn Cố Tịch Dao, lúc này, cậu đã ăn xong burger, đang cầm ly nước trái cây.

Cố Tịch Dao định thần lại, cười nhẹ với Trình Trình : “Câu trả lời của con có thể xem là một giải pháp, mẹ đang nghĩ cách nói với khách hàng của mình, để cô ấy chấp nhận đề nghị của con. Được rồi, đừng nghĩ nữa, ngày mai là cuối tuần, mẹ sẽ đưa con và Dương Dương đi gặp bà ngoại, con thấy sắp xếp này thế nào? ”

Trình Trình gật đầu: “Sức khoẻ bà ngoại có tốt hơn chưa? Có cần chuẩn bị quà gì cho bà không?”

Cố Tịch Dao đưa tay ra vỗ về đầu nhỏ của Trình Trình: “Con yêu, không cần mang theo gì cả, việc các con đến đó đã là món quà tuyệt vời nhất của bà rồi. Nhân tiện, mẹ còn phải thông báo cho thằng nhóc thối Dương Dương nữa.”

Sau đó cô lấy điện thoại ra gọi vào điện thoại của Dương Dương.

Lúc này, những người hầu trong biệt thự cũ của nhà Bắc Minh đang tất bật chuẩn bị cho bữa tối.

Dương Dương tung tăng chuẩn bị để rời khỏi phòng ngủ của mình. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, liền tung tăng quay lại chỗ giường ngủ liền thấy mẹ đang gọi: “Mẹ, có phải mẹ nhớ con rồi không?”

Cố Tịch Dao cười nhẹ: “Đương nhiên là nhớ con rồi, hiện tại mẹ đang ở nhà hàng thức ăn nhanh với Trình Trình .”

“Ha! Mẹ, mẹ đưa Trình Trình đi đánh lẻ không gọi con.” Dương Dương vẻ mặt than thở.

“Hai người bọn mẹ cũng không phải cố tình đi đánh lẻ đâu. Hơn nữa, con ở nhà bà nội mỗi ngày đều ăn sơn hào hải vị, còn quan tâm mấy cái này nữa sao?” Cố Tịch Dao và Dương Dương luôn rất tự nhiên khi họ nói chuyện với nhau, không bao giờ bày ra dáng vẻ phụ huynh cả.

“Hì hì, sơn hào hải vị ăn nhiều rồi, thỉnh thoảng cũng phải đổi chút hương vị chứ. Mẹ, hôm nay gọi điện thoại, không phải chỉ là muốn khoe việc hai người đi ăn hamburger nhàm chán như vậy thôi chứ.” Dương Dương có chút đắc ý nói.

Trên thực tế, đồ ăn của nhà Bắc Minh cũng rất bình thường, chỉ là sau khi đầu bếp chế biến cẩn thận, nó đã trở nên khác với bình thường.

“Thằng nhóc thối, nói chuyện với mẹ như thế sao. Ngày mai là cuối tuần, mẹ đưa Trình Trình đi gặp bà ngoại, con đi không?” Cố Tịch Dao nghe thấy Dương Dương nói như vậy, có cảm giác không được nể mặt, liền đổi giọng điệu khác.

Ngược lại thực sự có thể kìm Dương Dương lại: “Mẹ, con cũng rất muốn đi, nhưng con còn chưa chuẩn bị tốt lắm…”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1831


Chương 1831

“Vậy thì con không cần lo lắng nữa, sáng mai mẹ sẽ đưa Trình Trình đến nhà bà nội đón con, thế nhé, cúp máy đây.” Cố Tịch Dao nói xong tắt máy.

Dương Dương cất điện thoại, rồi tung tăng đi đến cầu thang.

Tại đây Giang Tuệ Tâm đã phái người hầu đợi ở đây, hộ tống Dương Dương lên xuống lầu.

Đến nhà ăn, Dương Dương giật mình, chỉ thấy một ông bố không thường ăn cơm ở nhà đang ngồi vào bàn ăn.

Bắc Minh Quân ngồi trên ghế chính của mình , mặt không biểu cảm gì.

“Ba.” Dương Dương ngồi vào chỗ của mình, c** nh* giọng gọi một tiếng.

“Tại sao gọi ăn cơm lâu như vậy rồi giờ con mới xuống?” Bắc Minh Quân đưa mắt sang nhìn cậu.

Bị ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm, thân thể nhỏ nhắn của Dương Dương không khỏi hơi run lên: “Vừa rồi con đang cùng mẹ nói chuyện, ngày mai mẹ định đưa Trình Trình đến thăm bà ngoại, muốn con cùng đi.”

“Vậy ngày mai con dậy sớm đi, ba sẽ cho người đi chuẩn bị vài thứ ngày mai con đem cho bà ngoại. còn giờ thì ăn cơm.” Bắc Minh Quân nói xong cầm đũa lên.

“Dì cũng chuẩn bị một vài thứ, ngày mai cùng mang theo.” Giang Tuệ Tâm cũng nói.

“Dì Tâm, dì chỉ cần có lòng là được, con sẽ chuẩn bị đồ, cho nên không cần bận tâm.”

Giang Tuệ Tâm xua tay: “Đồ con tặng là tấm lòng của con, đồ dì tặng, là vì dì và mẹ cô ấy còn một phần tình bè bạn nữa.”

“Dì Tâm, ý của dì là …” Nghe những gì Giang Tuệ Tâm nói, Bắc Minh Quân càng trở nên kỳ lạ.

Vốn cứ nghĩ đó chỉ là phép lịch sự của bà ấy, nhưng nghe xong, hình như bà có quen biết mẹ của Cố Tịch Dao.

Giang Tuệ Tâm nháy mắt với hắn, sau đó khẽ cười: “Mọi người ăn đi, ăn đi.”

Bắc Minh Quân ngay lập tức hiểu ý bà, nên cúi đầu ăn cơm mà không nói gì.

Sau khi ăn xong, Dương Dương được người hầu giúp trở về phòng ngủ.

Giang Tuệ Tâm đến phòng khách, cầm điều khiển lên để bật TV.

Bắc Minh Quân không vội quay lại phòng làm việc của mình, mà đi theo bà đến phòng khách: “Dì Tâm, rốt cuộc chuyện là thế nào vậy?”

Giang Tuệ Tâm ra hiệu cho Bắc Minh Quân ngồi xuống: “Trên thực tế, dì và mẹ của Cố Tịch Dao, thậm chí cả mẹ của con đều có mối quan hệ với nhau .”

Sau đó, bà kể cho Bắc Minh Quân nghe câu chuyện về thời trẻ của họ.

Ngay cả việc Dư Như Khiết đánh mất Cố Tịch Dao cũng nói cho anh nghe.

Đây là những điều mà Cố Tịch Dao chưa bao giờ nói với anh.

Sau đó, Bắc Minh Quân trở lại phòng làm việc của mình, bắt đầu sắp xếp câu chuyện của Giang Tuệ Tâm

Đột nhiên, cảm thấy nhà họ Bắc Minh thực sự đã nợ mẹ con Cố Tịch Dao quá nhiều rồi.

Đặc biệt là khi mẹ anh đánh mất đứa bé Cố Tịch Dao, điều đó càng khiến anh bị sốc hơn.

Không chỉ Bắc Minh Quân bị sốc, ngay cả Hình Uy cũng cảm thấy sự việc này thực sự khó tin.

“Cậu nghỉ ngơi đi, tôi muốn ở một mình.” Bắc Minh Quân bảo Hình Uy về trước.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1832


Chương 1832

“Vâng, ông chủ.” Hình Uy đáp lại rồi quay người đi về phía cửa phòng làm việc.

Trước khi mở cửa, anh lần nữa quay đầu lại nói với Bắc Minh Quân: “Ông chủ, mẹ con bà chủ họ thực sự là số khổ.” Sau đó anh ta mở cửa bước ra ngoài.

Bắc Minh Quân ngồi một mình sau bàn làm việc, hai tay chắp lại đỡ trán.

Anh đang suy nghĩ, anh đang nghĩ về những gì anh đã làm với Cố Tịch Dao .

Không thể phủ nhận rằng, trong thời gian dài này những tổn thương gây ra cho cô quả thực là quá nhiều.

Ngày hôm sau, anh dậy từ rất sớm, không cần người hầu và Hình Uy giúp đỡ, tự tay chuẩn bị một số quà cho Lục Lộ, các loại thuốc bổ quý giá cần có.

Vốn dĩ anh muốn gặp Lục Lộ, nhưng khi nghĩ về việc mẹ mình đã làm tổn thương cả hai mẹ con họ, anh liền xua tan ý định đó.

Chín giờ, Cố Tịch Dao lái xe vào nhà cũ Bắc Minh.

Cô đến đón Dương Dương .

Dương Dương được người hầu dìu ra ngoài, thấy mẹ đến, liền nhào tới chỗ của Cố Tịch Dao, ôm lấy cô: “Mẹ, sao giờ mẹ mới đến ? Con đợi đến sốt ruột rồi.” ”

Cố Tịch Dao nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của Dương Dương: “Có gì phải sốt ruột chứ, không phải mẹ tới rồi sao.”

Trình Trình lúc này xuống xe, nhìn Dương Dương, sau đó chạy vào nhà cũ xem bà nội.

Một lúc sau, cậu nắm tay Giang Tuệ Tâm từ nhà đi ra, chỉ thấy trong tay Giang Tuệ Tâm bưng một giỏ trái cây.

“Dì tâm, đây là …” Cố Tịch Dao vội vàng nhận lấy.

Giang Tuệ Tâm cười nhẹ: “Đây là chút tâm ý của dì. Đến đó thay dì hỏi thăm mẹ con, có thời gian dì sẽ đến thăm bà.”

“Cảm ơn dì Tâm, con nhất định sẽ nói với mẹ.” Sau đó, cô đặt giỏ trái cây vào trong thùng xe.

Trình Trình và Dương Dương đều ngồi lên ghế sau xe.

Khi Cố Tịch Dao chuẩn bị quay vào xe, Bắc Minh Quân bước ra khỏi nhà với hai hộp quà được đóng gói đẹp mắt.

Hình Uy theo sát anh, anh ta đã nhiều lần muốn xách giúp ông chủ, nhưng Bắc Minh Quân đều từ chối.

Cố Tịch Dao đứng bên xe nhìn anh đầy nghi ngờ, cái tên Bắc Minh Quân này lại muốn giở trò gì đây ?

Ngay sau đó, không để ý đến Cố Tịch Dao đồng ý hay không, Bắc Minh Quân mở cửa cốp sau mà không nói gì, trực tiếp bỏ hộp quà vào.

Cố Tịch Dao ngạc nhiên nhìn Bắc Minh Quân: “Anh đây là?”

Bắc Minh Quân vẫn một gương mặt lạnh: “Đều là thuốc bổ giúp mẹ em phục hồi. Hôm nay tôi còn có việc nên không đi cùng em.”

Sau đó không nói gì, anh xoay người đi đến chiếc xe đỗ cách đó không xa, mở cửa ngồi vào.

Giang Tuệ Tâm nhìn Bắc Minh Quân, và sau đó cười với Cố Tịch Dao: “Ngày hôm qua dì đã nói với nó chuyện của chúng ta.”

Cố Tịch Dao chợt nhận ra rằng mặc dù cô biết toàn bộ sự việc, nhưng cô chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó với anh …

Lý do rất đơn giản, đó là vì cô ấy không muốn Bắc Minh Quân cảm thấy rằng anh đang nợ cô, bởi vì anh đã nợ cô rất nhiều thứ, đến nỗi đã không cần phải tính toán nữa.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1833


Chương 1833

Giờ cô chỉ nghĩ đến việc nuôi dạy bọn trẻ thật tốt, không quản được những tranh chấp của thế hệ trước, ân oán của cô và Bắc Minh Quân cũng không muốn nhắc đến nữa.

Hình Uy lúc này cũng bước đến bên cạnh Cố Tịch Dao : “Cô ơi, sáng nay ông chủ đã đích thân chọn những thứ đó. Đây đều là tâm huyết của anh ấy.”

Lúc này, Bắc Minh Quân hạ cửa kính xe xuống, nói với Hình Uy: “Còn không mau tới đây lái xe, trong tập đoàn còn nhiều việc đang chờ xử lý đó.”

Hình Uy nhanh chóng chạy tới, một lúc sau, anh lái xe ra khỏi nhà cũ của Bắc Minh trước.

“Tịch Dao, dì nghĩ nó biết hết mọi chuyện rồi. Đứa nhỏ này là như vậy, không biết cách biểu đạt, chỉ biết làm bừa. Được rồi, đã muộn rồi, con mau đi qua đó đi. Đi đường phải cẩn thận.” Giang Tuệ Tâm lại dặn dò Cố Tịch Dao câu cuối.

Cố Tịch Dao gật đầu, rồi lên xe, rời khỏi nhà cũ của Bắc Minh.

Trên đường đi Cố Tịch Dao nhớ lại những lời của Giang Tuệ Tâm, đặc biệt là câu đánh giá Bắc Minh Quân: không biết cách biểu đạt, chỉ biết làm bừa.

Về điểm này thì Cố Tịch Dao lĩnh hội sâu sắc, cái tên Bắc Minh Quân này chuyện gì cũng rất ngang ngược với cô, thậm chí …

Nghĩ đến đây, mặt cô hơi ửng hồng.

“Mẹ, bà nội và ba đều tặng quà cho bà ngoại, chúng ta chuẩn bị gì cho bà?” Dương Dương ngồi phía sau hỏi.

Cố Tịch Dao liếc nhìn Dương Dương qua gương chiếu hậu: “Con tự đưa mình đến đó là món quà tốt nhất dành cho bà rồi. Nhưng con phải nhớ lần đầu tiên gặp bà, đừng nói linh tinh biết không. Đặc biệt là chuyện xấu của ba con. ”

Dương Dương dùng sức gật đầu, sau đó giơ tay nhỏ lên hành lễ: “Mẹ đừng lo lắng, tuyệt đối sẽ không.”

Cố Tịch Dao nhanh chóng lái xe đến cửa bệnh viện.

Như thường lệ, Cố Tịch Dao mua một bó hoa trong tiệm hoa, sau đó nhờ nhân viên bệnh viện lấy hết đồ trong cốp ra.

Rồi theo ba mẹ con đi đến cửa phòng Lục Lộ .

Trước khi Cố Tịch Dao mở cửa đi vào, cô nhìn hai đứa trẻ một lần nữa.

Sở dĩ hôm nay chỉ đưa Trình Trình và Dương Dương qua đây, là bởi vì rủi ro phải đối mặt khi đưa Cửu Cửu đến đây là quá lớn, dù sao cũng sẽ có cơ hội trong tương lai.

Cô nhẹ nhàng thở ra, Dương Dương làm một động tác OK.

Cố Tịch Dao chậm rãi mở cửa phòng bệnh: “Mẹ, chúng con tới gặp mẹ đây.”

Lục Lộ đang dựa vào giường bệnh đã dựng lên một nửa, đắp chăn bông.

Điều khiển TV bên cạnh tay bà.

Thấy cửa mở, bước vào là Cố Tịch Dao. Trên mặt bà lập tức nở nụ cười: “Tịch Dao, con tới rồi.”

Cố Tịch Dao mỉm cười gật đầu: “Mẹ, nhìn xem con đưa ai tới đây.”

Nói xong, cô khẽ xoay người về phía khung cửa.

Chỉ thấy hai bé trai bước vào từ bên ngoài, một đứa mặc bộ đồ vest nhỏ, đứa còn lại mặc quần áo bình thường.

Nếu không có sự khác biệt trong bộ trang phục này, thì sẽ không thể phân biệt được từ ngoại hình, chúng gần như giống hệt nhau.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1834


Chương 1834

Khi Lục Lộ nhìn thấy gương mặt của chúng, liền khiến bà nhớ lại hình ảnh Bắc Minh Quân khi còn nhỏ, thực sự quá giống.

Hai đứa bé này nhất định là con trai c*̉a con gái bà và cậu ta.

Cố Tịch Dao đi đến phía sau Trình Trình và Dương Dương, đặt tay lên đôi vai nhỏ của họ: “Mẹ, đây là hai cháu trai ngoại của mẹ.”

Sau đó cúi đầu nói với hai anh em: “Đây là bà ngoại của các con.”

Sau khi Trình Trình và Dương Dương nhìn nhau, đồng thanh hét lên “Bà ơi” với Lục Lộ.

Sau đó hai anh em chạy đến giường bệnh của Lục Lộ

Mặc dù Lục Lộ chán ghét người nhà của Bắc Minh, nhưng nhìn thấy hai đứa nhỏ thông minh lanh lợi trước mặt vẫn sinh ra rất nhiều cảm tình trong lòng.

Dù sao, một nửa dòng máu của con gái cũng đã chảy trong cơ thể chúng.

Nhân viên bệnh viện khiêng quà cho Cố Tịch Dao cũng đưa đồ trên tay anh ta vào phòng.

Sau khi Cố Tịch Dao cảm ơn anh, cô cũng bước đến giường của mẹ mình , cắm bó hoa trong tay vào một chiếc bình trên bàn cạnh giường.

“Tịch Dao, con đúng là tiêu tiền bừa bãi, cũng không phải lần đầu tiên tới, sao lại mang nhiều đồ như vậy.” Lục Lộ trách móc.

Không đợi Cố Tịch Dao trả lời, Dương Dương đã nhiều chuyện: “Tất cả đều là do bà nội và ba đưa cho bà ngoại.”

Ba ? Không cần phải nói nhất định là Bắc Minh Quân, nhưng bà nội này …

Cố Tịch Dao nhìn ra suy nghĩ của mẹ, trước tiên cô giới thiệu hai anh em với mẹ: “Mẹ, đây là Trình Trình và Dương Dương. Trình Trình là anh trai, bây giờ đang đi theo con” nói rồi, cô chỉ vào bé trai mặc quần áo bình thường.

Sau đó cô chỉ vào Dương Dương, người đang mặc một bộ đồ vest bên cạnh Trình Trình : “Đây là Dương Dương, con trai út, nó sống với Bắc Minh Quân trong ngôi nhà cũ Bắc Minh .”

Lục Lộ gật đầu: “Hai đứa tại sao không sống cùng nhau? Con và Bắc Minh Quân không phải…”

Cố Tịch Dao nhẹ nhàng lắc đầu: “Mẹ, sau này con sẽ nói với mẹ những chuyện này.” Sau đó chỉ vào quà: “Đây đều là Bắc Minh Quân và dì Giang nhờ con mang cho”.

Hóa ra là như vậy.

Lục Lộ vươn tay nắm lấy đôi tay nhỏ của hai anh em, cảm giác trong lòng thật sự không nói nên lời.

Con gái đã về, còn dẫn theo hai đứa cháu ngoại. Trong tích tắc, bà lại có thêm hai người thân.

Cố Tịch Dao tiếp tục: “Chúng đều đang theo học trường quý tộc hạng nhất ở thành phố này.”

“Vậy thì học phí của chúng đắt lắm phải không?” Lục Lộ tỏ vẻ ngạc nhiên.

Cố Tịch Dao gật đầu: “Thật sự không rẻ, nhưng con không cần phải lo lắng về học phí của bọn chúng.”

“vậy còn được. Chỉ là như vậy thì hai anh em phải sống trong gia đình đơn thân. Nghe nói điều này ảnh hưởng rất nhiều đến sự trưởng thành của đứa trẻ. Tịch Dao, con và cậu ta đã trở thành như thế này rồi, hay là con tìm cho chúng nó một người cha đi? ”Lục Lộ vừa nói vừa nhìn Cố Tịch Dao

Cố Tịch Dao hơi nhíu mày, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất: “Mẹ, chúng ta đừng nhắc tới chuyện này nữa được không.”

Lúc này Dương Dương lại nhiều chuyện: “Bà ơi, thật ra lúc trước mẹ cháu đã suýt tìm được bố dượng cho chúng con, nhưng cuối cùng vẫn không thành. Bây giờ người đó đã trở thành bố nuôi của chúng con.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1835


Chương 1835

“Thật là cám ơn con đó.” Cố Tịch Dao trợn mắt với Dương Dương, đứa nhỏ này thật là, nói ít một câu sẽ bị câm chắc.

Trình Trình cũng lặng lẽ dùng cùi chỏ huýt vào người Dương Dương.

“Tịch Dao, rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Lục Lộ sau khi nghe những lời của Dương Dương liền cảm thấy kỳ lạ.

Quý Hân cười nhẹ: “Tất cả đều là chuyện của quá khứ, con cũng không muốn nhắc tới nữa, dù sao con có bọn nhỏ cũng tốt lắm rồi.”

“Có gì mà tốt, làm mẹ đơn thân, không cần suy nghĩ, cũng biết có nhiều chuyện đáng lo.” Lục Lộ cũng đau lòng cho con gái của mình, dù sao bà cũng từng trải qua cuộc sống như vậy, tuy rằng thời gian không dài. .

“Mẹ, mẹ không cần phải lo lắng về chuyện của con, bây giờ con có hai người bạn tốt bên cạnh mình, ở với họ, con đỡ lo lắng. Còn Trình Trình thì ngoan ngoãn hiểu chuyện.” Cố Tịch Dao cố gắng hết sức để cho mẹ thấy cuộc sống của mình, để bà không lo lắng cho mình nữa.

“Haiz… Con gái lớn rồi, người làm mẹ này không thể quản nhiều chuyện như vậy nữa.” Lục Lộ khẽ nhướng mày, thở dài.

Cố Tịch Dao vỗ nhẹ vào tay mẹ: “Mẹ, mẹ đừng lo, con bây giờ cũng đã trưởng thành, đã là bà mẹ hai con rồi. Con sẽ làm cho mình và các con hạnh phúc.”

Dương Dương cũng vỗ nhẹ vào tay Lục Lộ như mẹ mình: “Bà ơi, đừng lo, con sẽ giới thiệu với mẹ một người phù hợp.”

Lục Lộ buồn cười trước lời nói của Dương Dương: “ha ha, con còn có thể giới thiệu người cho mẹ con, bà thật sự là đánh giá thấp con rồi.”

Dương Dương hất lên cái cằm nhỏ lên: “Còn không phải sao, người con quen biết bây giờ có giáo viên dạy thêm của con, còn chú xinh đẹp. Không phải soái ca thì là mỹ nam.”

“Mẹ, mẹ đừng nghe nó nói bừa, thằng nhóc này cả ngày không chịu làm việc đàng hoàng. Học hành chẳng ra sao, lại còn khoe mẽ trèo lên cây lấy diều cho người ta cơ, đến nỗi ngã đau cả chân.” Cố Tịch Dao căng mặt, bắt đầu vạch tội Dương Dương.

“Đúng ha, lúc nãy thấy chúng nó vào đây mẹ đã cảm thấy Dương Dương có gì đó không đúng rồi, nhưng mải nói chuyện quá quên mất không hỏi chuyện này. Cháu ngoại cưng của bà bị thương không nặng lắm đúng không. Sau này cháu đừng nghịch ngợm như thế nữa nhé, phải biết cháu ngã một cái thôi là mẹ cháu khó chịu trong lòng thế nào đấy.” Cho dù chỉ mới gặp cháu ngoại lần đầu, nhưng cảm giác gần gũi, thân thuộc do cùng chung dòng máu vẫn lan tràn trong lòng Lục Lộ.

Dương Dương cười hi hi xua xua tay: “Bà ngoại yên tâm, sau này cháu sẽ không như thế nữa ạ, cùng lắm thì lúc trèo cây sẽ kêu đàn em của cháu chuẩn bị sẵn cái đệm bên dưới. Với cả bà ngoại ơi, bây giờ thành tích học tập của cháu không tệ đâu, đứng trong top mười trong lớp đấy ạ.”

“Ồ, Dương Dương lợi hại vậy cơ à.” Lục Lộ mỉm cười, bày ra vẻ mặt kinh ngạc.

***

“Mẹ, đừng nghe nó nói. Thằng nhóc này cả ngày chẳng lo chính sự, chỉ toàn nghĩ mấy việc đâu đâu thôi. Chưa bao giờ cọi trọng việc học hết, nếu không phải ba nó tìm được gia sư cho nó, thì có khi đã đứng cuối lớp rồi ấy. Có điều Trình Trình thì lại khác, vào được lớp dành cho các thiếu niên thiên tài đấy ạ.”

Cố Tịch Dao mỗi lần nhắc đến Dương Dương thì đều không nói được lời nào hay. Nhưng nói đến Trình Trình thì đều là bộ dạng tràn đầy tự hào, khen không dứt miệng.

Trình Trình được mẹ khen đến có chút ngượng ngùng, gương mặt nhỏ nhắn hơi hơi đỏ lên.

Nhưng Dương Dương thì lại ấm ức trong lòng, ở nhà mẹ quở trách cậu thế nào, thì vẫn nói cậu cũng được, thế mà ở trước mặt người khác thì lại nói cậu như thế, cậu có hơi không nhịn được rồi đấy.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1836


Chương 1836

“Mẹ, mẹ có phải hơi tự dối lòng không. Con như thế này là do ai mà thành chứ? Trình Trình từ nhỏ đã ở với ba nên mới được như vậy, làm gì có nửa điểm công lao của mẹ trong đó đâu.” Cái miệng nhỏ của Dương Dương cũng không chừa đường sống cho người ta chút nào.

“Được rồi được rồi, hai mẹ con đều là đứa nhỏ chưa trưởng thành hết. Chỉ có Trình Trình là ngoan nhất thôi, bà ngoại thích Trình Trình nhất.” Lục Lộ cảm thấy bà còn không lên tiếng nữa thì hai mẹ con kia sẽ cãi nhau không biết điểm dừng mất.

Cố Tịch Dao ngẩng đầu nhìn thời gian, đã đến giờ dùng cơm trưa rồi.

“Mẹ, mẹ chờ một chút nhé, con xuống dưới mua đồ ăn mang lên.”

Sau đó lại dặn dò Trình Trình cùng Dương Dương: “Hai đứa ngoan ngoãn ngồi đây chơi với bà ngoại nhé, đặc biệt là con đấy Dương Dương, đừng có nói lung tung, mất hết mặt mũi đấy.”

Dương Dương lập tức đáp lại mẹ bằng một cái mặt quỷ.

*

Đường Thiên Trạch hôm qua đã thành công lấy được một sợi tóc từ chỗ Cố Tịch Dao.

Đây là bằng chứng xác thực nhất chứng minh cô rốt cuộc có quan hệ huyết thống với sư phụ hay không.

Một buổi sáng trôi qua, anh ta rốt cuộc lấy được kết quả giám định từ bệnh viện.

Anh ta cầm chiếc phong bì màu vàng bên trong đựng kết quả giám định, đi tới biệt thự của sư phụ mình.

“Sư phụ, thứ sư phụ cần con đã mang tới rồi đây, với cả đã làm xong giám định cha con. Đây chính là kết quả giám định, mời sư phụ xem ạ.” Đường Thiên Trạch nói xong, cung kính lễ độ đặt cái phòng bì màu vàng kia lên trên bàn làm việc của người hút tẩu.

Người hút tẩu lúc này có lẽ là vì cảm xúc có chút kích động, nên bàn tay cầm phong bì màu vàng hơi hơi run rẩy.

Rút từ trong phong bì ra tờ kết quả giám định, tại dòng kết luận rõ ràng viết: Mối quan hệ di truyền giữa mẫu A và mẫu B có độ tin cậy chín mươi chín phẩy chín phần trăm.

Kết quả như vậy khiến người hút tẩu nhịn không được trào nước mắt.

Ông ta âm thầm niệm một câu: “Tìm được rồi, tìm được rồi, cuối cùng cũng tìm được rồi……”

Đường Thiên Trạch nghe vậy cũng hiểu, Cố Tịch Dao đúng là đứa con gái đã bị thất lạc nhiều năm của sư phụ mình.

Điều này khiến anh ta cảm thấy có chút ngạc nhiên.

Mọi thứ trên thế giới này đều không ngừng thay đổi, luân chuyển, đầy rẫy những điều không thể và có thể.

Tỷ như những ân oán của sư phụ với nhà Bắc Minh, tất cả đều bắt nguồn từ Cố Tịch Dao, nhưng Cố Tịch Dao lại có với Bắc Minh Quân hai đứa con……

Đúng là mối quan hệ chặt không đứt gỡ càng loạn mà.

Đường Thiên Trạch đứng thẳng trước bàn làm việc, qua một lúc, mới thật cẩn thận nói: “Sư phụ, nếu như cô Cố đúng là con gái của sư phụ, quan hệ của con với cô ấy bây giờ lại không tệ. Vậy thì hay là để con nói chuyện này cho cô ấy biết nhé?”

Người hút tẩucất lại tờ kết quả giám định vào trong phong bì, sau đó bỏ vào ngăn kéo.

Ông ta nhíu mày suy nghĩ một hồi, sau đó xua xua tay, nói: “Chuyện này con trước đừng nói cho nó biết, bây giờ mẹ nó còn đang có bệnh trong người, cứ để nó toàn tâm toàn ý chăm sóc cho mẹ nó đã. Chuyện của ta với nó, để một thời gian nữa rồi hẵng nói cũng được.”

Đường Thiên Trạch gật gật đầu: “Sư phụ, nếu như không còn chuyện gì khác thì con xin phép quay về ạ.”

***
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1837


Chương 1837

Người hút tẩu gật đầu, sau đó phất phất tay với anh ta: “Con đi làm việc của con đi, sau này Tịch Dao còn nhờ con để ý nhiều chút. Có phải nó có hai đứa con với Bắc Minh Quân không?”

Đường Thiên Trạch gật gật đầu: “Hai đứa nhỏ đó đều rất thông minh, một đứa tên Bắc Minh Tư Trình, một đứa tên Bắc Minh Tư Dương ạ. Con cũng xem như có quen biết với hai đứa.”

“Uhm, lúc nào đó con tìm bức ảnh chụp hai đứa gửi cho ta nhìn thử xem.”

“Vâng thưa sư phụ, vậy con đi trước ạ.” Đường Thiên Trạch chào sư phụ, sau đó xoay người ra khỏi biệt thự, lái xe rời đi.

Yên Đấu Nhân đi đến đứng trước cửa sổ nhìn theo xe Đường Thiên Trạch rời đi. Tay trái ông ta cầm một cái tẩu thuốc làm từ gỗ dương liễu.

Quay người mở tủ sách bên cạnh, lấy từ đó ra một chiếc khung ảnh được chế tác tinh xảo, bức ảnh trắng đen bày trong đó giống y hệt bức ảnh gia đình ở nhà cũ của Lục Lộ.

Ông ta nhìn bức ảnh thật lâu thật lâu, sau đó chầm chậm nói: “Con gái, gia đình chúng ta sắp được đoàn tụ rồi.”

*

Cố Tịch Dao mang mấy đứa nhỏ tới bồi Lục Lộ nói nói cười cười, thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt mặt trời đã chuyển về hướng tây.

Cố Tịch Dao cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ: “Mẹ, không còn sớm nữa, con phải dẫn mấy đứa nhỏ về đây ạ. Mẹ nghỉ ngơi đi nhé.”

Lục Lộ mỉm cười, gật gật đầu: “Được, các con về đi. Đúng rồi, giúp mẹ chuyển lời hỏi thăm tới Giang Tuệ Tâm nhé.”

Sau đó lại nắm lấy bàn tay nhỏ của Trình Trình và Dương Dương, nói: “Sau này hai cháu có thời gian nhớ đến chơi với bà nhé. Đặc biệt là cháu, Dương Dương. Không được nghịch ngợm để mẹ cháu phải lo lắng nữa đâu đấy.”

Dương Dương nhếch miệng cười hi hi: “Không vấn đề gì ạ.”

Cố Tịch Dao chào tạm biệt mẹ, dẫn hai đứa nhỏ lên xe.

Cô đưa Dương Dương về nhà Bắc Minh trước.

Giang Tuệ Tâm thấy ba mẹ con cô trở lại thì vội vàng bày ra vẻ nhiệt tình chào đón: “Tịch Dao, các con đã về đấy à. Tình hình của mẹ con thế nào rồi.”

Cố Tịch Dao xuống xe, hơi hơi mỉm cười, đáp: “Dì Tâm, bệnh của mẹ con đã đỡ nhiều rồi, bà ấy còn kêu con chuyển lời hỏi thăm tới dì đấy ạ.”

“Còn phiền mẹ con quan tâm tới dì, hai ngày nữa dì sẽ qua thăm bà ấy. Hai chị em chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi.” Giang Tuệ Tâm mỉm cười, nói.

Lúc này, Trình Trình cũng dìu Dương Dương xuống xe.

“Dương Dương, cháu không bày trò nghịch ngợm gì ở chỗ bà ngoại đấy chứ?” Giang Tuệ Tâm hỏi.

Bà ta cũng biết đứa nhỏ Dương Dương này, không an phận giống như Trình Trình, lúc nào cũng khiến người lớn phải thấp thỏm lo âu.

Dương Dương trộm nhìn mẹ mình một cái, sau đó nói: “Cháu chẳng gây ra chuyện gì ở đó cả, nhưng mẹ lại cứ ở trước mặt bà nói cháu chẳng ra sao cả. Đây là lần đầu tiên cháu gặp bà, mẹ như vậy chẳng phải là phá hỏng hết hình tượng của cháu à.”

Cố Tịch Dao trợn trắng mắt nhìn Dương Dương, thầm nghĩ trong lòng: Nếu không phải con làm loạn ở đó, thì mẹ việc gì phải nói con như thế chứ.

Cuối cùng cô vẫn nhịn không nói câu này ra khỏi miệng, chỉ bởi vì cô không muốn cứ vạch tội nhau mãi không dứt với nhóc con này, giống như lúc ở chỗ mẹ cô thôi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1838


Chương 1838

Giang Tuệ Tâm kêu người hầu đỡ lấy Dương Dương từ tay Trình Trình, sau đó nói với Cố Tịch Dao và Trình Trình: “Hai mẹ con đừng đi vội, ở lại ăn cùng ta bữa cơm đi. Quân thường xuyên xã giao bên ngoài, không về nhà ăn tối, bình thường bữa tối cơ bản chỉ có hai người là ta với Dương Dương thôi.”

Cố Tịch Dao thấy trên mặt Giang Tuệ Tâm lộ ra vẻ thất lạc, nghĩ nghĩ giây lát, sau đó gật đầu, nói: “Dì Tâm, con với Trình Trình sẽ ở lại ăn tối với dì.”

Giang Tuệ Tâm vừa nghe, trên mặt đã hiện lên vẻ mừng rỡ, vội vàng kêu người hầu đi chuẩn bị đồ ăn hợp khẩu vị.

Sau đó bà ta vươn tay, một bên dắt Cố Tịch Dao, một bên dắt Trình Trình đi vào phòng khách.

***

Những người lớn tuổi đều như vậy, ngày thường con trẻ ra ngoài đi học đi làm cả, trong nhà chỉ có một mình một người.

Cho dù trong mắt người ngoài có hào hoa, phong nhã đến nhường nào, thì trong lòng vẫn cảm thấy cô đơn, trống trải.

Chỉ cần có một người ở bên thôi, cũng có thể vui vẻ phấn chấn như đứa nhỏ đạt được món đồ chơi yêu thích vậy.

Cố Tịch Dao trông thấy bộ dạng phấn khởi của Giang Tuệ Tâm, lại nhịn không được nghĩ đến mẹ mình.

Mình không ở bên mẹ hơn hai mươi năm trời, những năm này bên cạnh bà không có một ai, mỗi ngày đều dài tựa như một năm vậy.

Chờ bệnh của mẹ khỏi hẳn rồi, cô nhất định phải tận lực ở bên mẹ mới được.

“Bà Bắc Minh, cô Cố, đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi ạ.” Người hầu từ trong bếp bước ra phòng khách, thông báo.

“Tịch Dao, Trình Trình, cả Dương Dương nữa, chúng ta đi ăn thôi.” Giang Tuệ Tâm vẻ mặt hiền hậu đứng dậy, dẫn mấy người bọn họ vào phòng ăn.

“Woa woa woa…… Mọi người ở sau lưng con lén ăn đồ ăn ngon gì vậy?” Theo sau tiếng nói, Bắc Minh Đông chạy bước nhỏ từ ngoài vào, chẳng có lấy một chút phong độ, tao nhã nào như vẫn thường thể hiện trên màn ảnh, mà giống y như một đứa trẻ chưa trưởng thành vậy.

Giang Tuệ Tâm trông thấy con trai bảo bối của mình quay lại, trong lòng càng thêm vui sướng, nhưng sắc mặt lại trầm xuống, nói: “Con cái thằng nhóc thối này, thà ở bên ngoài hóng gió biển, tắm nắng, ngắm mỹ nữ, cũng không thèm ở nhà cùng bà già này nhiều một chút. Mẹ không phản đối con ngắm mỹ nữ, nhưng con tốt xấu gì thì cũng phải dẫn một cô về chứ.”

“Chị xem, chị xem kìa. Mẹ em chính là như vậy đó. Không gặp bà ấy thì nhớ, mà gặp rồi là y như rằng lại càm ràm em. Mẹ à, mẹ làm khó con trai mẹ quá rồi đấy.” Bắc Minh Đông nói, duỗi cánh tay, cho Giang Tuệ Tâm một cái ôm thật chặt.

Giang Tuệ Tâm vươn tay, vỗ một cái lên mông Bắc Minh Đông, nói: “Cái thằng nhóc thối này, trước mặt người ngoài mà con định để cho mẹ không biết giấu mặt mũi vào đâu đấy à.”

Bắc Minh Đông vừa vào cửa đã nhìn thấy Cố Tịch Dao.

Anh buông Giang Tuệ Tâm ra, sau đó nói: “Ở đây làm gì có người ngoài đâu, toàn người nhà thôi mà. Với lại, con trai thể hiện tình cảm với mẹ thì có gì không đúng chứ, chị nói có phải không.”

Anh quay đầu nhìn Cố Tịch Dao, nghịch ngợm nháy mắt một cái.

Cố Tịch Dao nhìn mẹ con hai người, chỉ cười cười, không nói gì.

Giang Tuệ Tâm vươn tay, nắm lấy tay Cố Tịch Dao, nói: “Tịch Dao, chúng ta đừng để ý tới thằng nhóc thối này nữa, đến phòng ăn ăn cơm thôi.”

“Woa woa woa……” Bắc Minh Đông thấy mẹ mình và Cố Tịch Dao đột nhiên trở nên thân thiết như thế, thì lập tức bày ra bộ dạng cực kì khoa trương: “Trước kia hai người không phải vẫn luôn đối chọi gay gắt với nhau à, sao mấy ngày không gặp đã hợp sức tấn công người khác như vậy rồi?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1839


Chương 1839

“Tịch Dao, cứ để nó ở đó đoán già đoán non, chúng ta đi ăn cơm đi. Trình Trình, Dương Dương……” Giang Tuệ Tâm cố tình nước đục thả câu.

Trình Trình cũng mím môi, nhún nhún vai với Bắc Minh Đông, sau đó bước nhỏ chạy theo sau lưng mẹ.

Dương Dương thì bày ra vẻ mặt bất lực, nói: “Chú ba, phụ nữ bất kể bao nhiêu tuổi, đều khó lòng phỏng đoán.” Sau đó được người hầu đỡ, cà nhắc cà nhắc đi vào phòng ăn.

“Ha, nhóc con, cháu học được câu này ở đâu vậy, nghe cũng triết lý ra phết đấy nhỉ. Mà nè, chân cháu bị sao vậy?” Bắc Minh Đông đi cạnh Dương Dương, hỏi.

Không đợi Dương Dương kể ra ‘sự tích anh hùng’ của mình, Trình Trình đã quay đầu cho một câu: “Cậu ba, cậu cứ xem như nó anh hùng cứu mỹ nhân đi ạ.”

“Bắc Minh Tư Trình, ai mượn anh lắm miệng hả !” Dương Dương tức giận đáp trả một câu, cậu nghe ra được Trình Trình là đang móc mỉa mình đây mà.

Bắc Minh Đông giơ ngón cái với Dương Dương: “Không hổ là cháu trai của Bắc Minh Đông này, chú ba sẽ cho cháu một bao lì xì thật lớn coi như an ủi nhé.”

Anh vừa nói dứt câu, đã nghe thấy từ cửa truyền đến tiếng bước chân, theo sau là giọng nói một người, khiến Bắc Minh Đông nhịn không được cảm thấy có chút ớn lạnh.

***

Bắc Minh Đông chỉ nghe từ cửa lớn truyền tới một câu nói: “Bắc Minh Đông, cậu cứ giữ lì xì lại mà tự an ủi mình thì hơn đấy.”

Chỉ thấy Bắc Minh Quân hùng hùng hổ hổ từ ngoài bước vào. Phía sau anh là Hình Uy.

Bắc Minh Đông chỉ cần trông thấy khuôn mặt lạnh như băng của anh, là lập tức sợ đến co rụt cả cổ.

“Tịch Dao, con xem kìa. Bình thường đều chỉ có Dương Dương cùng bà già này ở nhà thôi. Hôm nay không biết là ngọn gió nào thổi, mà lại đưa được hai cái người bận trăm công nghìn việc kia về nhà nữa.” Giang Tuệ Tâm hôm nay coi bộ cực kỳ vui vẻ.

Bắc Minh Quân vừa bước vào phòng ăn, liền trông thấy cả Cố Tịch Dao cùng Trình Trình cũng đang ở đây.

“Vừa hay, tôi đang định kêu Hình Uy đưa cái này đến cho em, bây giờ gặp được ở đây rồi thì không cần nữa. Sao em không tiếp tục làm luật sư đại diện ở GT nữa?” Bắc Minh Quân ngồi xuống ghế chủ vị, từ túi trong của bộ Âu phục lấy ra một bức thư mời màu đỏ tinh xảo, đưa cho Cố Tịch Dao.

“Ba, ba đang muốn tìm mẹ kế cho tụi con à? Hy vọng lần này không phải là cái người xấu xa như lần trước.” Dương Dương hôm nay có vẻ phấn chấn lạ thường, nói chuyện cũng không cố kị gì hết.

Trình Trình cẩn thận nhìn vẻ mặt ba mình, có chút lo lắng mấy câu tìm chết của Dương Dương, có thể khiến ba phản ứng lớn đến mức nào.

Bắc Minh Đông trừng Dương Dương một cái, sau đó cố nặn ra nụ cười, quay sang nói với Cố Tịch Dao: “Chắc là một người cả chị và Bắc Minh Quân đều quen biết mời hai người tới tham dự hoạt động trọng thể nào đó đấy mà.”

Bất ngờ là Bắc Minh Quân vậy mà lại không nổi giận, thậm chí còn chẳng nhìn Dương Dương cái nào.

Chỉ là cơ mặt anh vẫn nhịn không được hơi hơi giật giật.

Cố Tịch Dao vội vàng mở ra, là thư mời tham dự một bữa tiệc. Người gửi là Mạc Cẩm Thành.

*

Mạc Cẩm Thành quyết định tổ chức bữa tiệc này, thứ nhất là để chúc mừng sự hợp tác của hai tập đoàn;

thứ hai là để loại bỏ những ảnh hưởng không tốt mà những tình huống bất ngờ xảy ra trong buổi họp báo đem đến;
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1840


Chương 1840

thứ ba là để xoa dịu Cố Tịch Dao, vì những sai lầm mà Dư Như Khiết đã gây ra cho cô và mẹ cô, khiến mẹ con hai người phải chia cách.

Cố Tịch Dao đã không còn đảm nhận vị trí luật sư đại diện của tập đoàn GT nữa, Mạc Cẩm Thành vì thế mới nghĩ đến việc nhờ Bắc Minh Quân chuyển thư mời cho cô.

*

Nội dung viết trên thư mời rất đơn giản: Trân trọng kính mời ngài Bắc Minh Quân và cô Cố Tịch Dao tới tham dự bữa tiệc do tập đoàn GT tổ chức vào tối mai tại khách sạn Daredevil.

Người ký tên bên dưới là: Mạc Cẩm Thành

Cố Tịch Dao xem xong, trên mặt lộ ra vẻ không tự nhiên, cô trả bức thư mời lại cho Bắc Minh Quân: “Bữa tiệc này tôi không muốn đi, nhờ anh chuyển lời giúp với ông ấy, với cả thay tôi cảm ơn ý tốt của ông ấy.”

Bây giờ cô còn chưa chuẩn bị tinh thần gặp lại ba nuôi, bởi vì chỉ cần gặp ông ta, cô sẽ lại nhịn không được nghĩ đến Dư Như Khiết.

Bắc Minh Quân không nhận lại thư mời, thậm chí đến liếc mắt cũng lười liếc một cái. Anh cầm bát đũa lên, tự mình ăn cơm.

Bắc Minh Đông dù không quá hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn biết Cố Tịch Dao được mời tham dự bữa tiệc cùng với Bắc Minh Quân.

“Dao Dao, có dạ tiệc mà sao lại không đi chứ. Đây là cơ hội tốt để gặp gỡ những thanh tiên đẹp trai tài giỏi, chị không nên bỏ lỡ đâu. Nếu chị cảm thấy không muốn đi cùng Bắc Minh Quân, thì vừa hay ngày mai em cũng có một cái party, chất lượng người đến tham dự không kém hơn bữa tiệc Bắc Minh Quân tham gia đâu. Chị thấy thế nào?”

Bắc Minh Đông vừa nói dứt câu, đã bị ánh mắt sắc như đao của Bắc Minh Quân chiếu tới. Trái tim nhỏ bé của anh nhịn không được thắt lại.

“Được rồi được rồi, đều ăn cơm đi. Lớn hết cả rồi còn bắt chước hồi nhỏ, cười đùa náo loạn trên bàn cơm nữa à.” Giang Tuệ Tâm nhận ra bầu không khí có gì đó không đúng, đặc biệt bà cũng cảm thấy câu đùa của Bắc Minh Đông có hơi quá trớn, liền vội vàng nói hai câu, cho hai bên có bậc thang để bước xuống.

***

Giang Tuệ Tâm lại nhìn Cố Tịch Dao, nói: “Tịch Dao, dì cảm thấy con nên đi dự bữa tiệc ấy đi. Không phải dì nói vậy là vì Quân đâu, dì thấy con cả ngày đều bận bịu công việc, chẳng có bao nhiêu thời gian để nghỉ ngơi, thư giãn. Bây giờ có được cơ hội tốt như vậy, nên đi làm quen thêm vài người đi, biết đâu lại mang đến không ít khách hàng cho công việc của con thì sao?”

“Mẹ, mẹ cứ đi đi ạ. Con tự chăm sóc được cho mình mà, với lại chẳng phải còn có dì Anna với dì Kiều Kiều hay sao.” Trình Trình ngồi cạnh Cố Tịch Dao cũng cổ vũ.

Cậu chỉ một lòng mong đợi ba mẹ có ngày trở về bên nhau thôi.

“Mẹ, con thấy mẹ nên để cho ba chút mặt mũi đi. Con thấy mặt ba chảy dài đến treo được cả chai dầu lên rồi đấy.” Dương Dương cũng bồi thêm một câu.

Lời Giang Tuệ Tâm cùng Trình Trình nói, Bắc Minh Quân còn cảm thấy nghe vào tai.

Nhưng cũng là lời như thế, từ miệng Dương Dương nói ra, nghe sao lại muốn cáu thế không biết.

“Thôi được, nếu như mọi người đều động viên mẹ đi, thì mẹ đành đồng ý cùng ba mấy đứa tham gia bữa tiệc kia vậy. Nhưng mẹ phải nói trước nhé, nếu lần sau lại có trường hợp như vậy nữa, thì mọi người có nói gì, mẹ cũng không đi đâu.” Cố Tịch Dao thấy mấy người ngồi đây có vẻ đều muốn mình cùng Bắc Minh Quân tới tham gia bữa tiệc kia.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1841


Chương 1841

Cho dù trong lòng vẫn có chút kháng cự, nhưng lại không nỡ từ chối họ. Đặc biệt là Giang Tuệ Tâm, bà là bạn thân của mẹ cô, là trưởng bối của cô.

Nghe được câu trả lời đồng ý của Cố Tịch Dao, khóe môi Bắc Minh Quân khẽ nhếch, vẽ lên nụ cười người khác khó lòng phát hiện.

Có Bắc Minh Quân ở đây, bữa cơm này liền có chút áp lực. Nhưng cũng may là có sự xuất hiện của Bắc Minh Đông, cùng với Dương Dương lanh lợi, không khí sôi nổi hơn không ít.

Đến cả Bắc Minh Quân cũng không thể không thừa nhận, bầu không khí tốt lên rất nhiều.

Ăn xong cơm tối, Cố Tịch Dao dẫn Trình Trình trở về chỗ Lạc Kiều, Bắc Minh Quân đặc biệt dặn dò Hình Uy lái xe hộ tống hai mẹ con.

Dương Dương không quấn lấy Bắc Minh Dông như mấy lần trước anh trở về nữa.

Cậu bây giờ đã được Lạc Hàn rèn cho tính tự chủ rồi, dưới sự hỗ trợ của người hầu, tự giác trở về phòng làm bài tập.

Bắc Minh Quân thì trở về phòng sách của mình làm việc như thường lệ, chỉ để lại hai mẹ con Giang Tuệ Tâm cùng Bắc Minh Đông ở lại phòng khách xem ti vi.

“Mẹ, mẹ gọi con trở về gấp như vậy là có chuyện gì không ạ?” Vừa nãy lúc ăn cơm, Bắc Minh Đông vẫn nhịn không hỏi.

Bây giờ không còn ai khác nữa, Bắc Minh Đông mới dám nói ra nghi vấn trong lòng mình.

Giang Tuệ Tâm hết sức bình thản, không vội nói ra suy nghĩ trong lòng, mà nâng chén trà lên nhấp một ngụm, mới nói: “Ngày mai con theo mẹ ra ngoài một chuyến, tự khác sẽ hiểu.”

Bắc Minh Đông bĩu bĩu môi, một bộ không thèm để ý nói: “Xem bộ dạng này của mẹ, thật giống như đang có bí mật kinh thiên động địa nào vậy. Được rồi, mẹ thích nói lúc nào thì nói. Có điều, lúc con không ở nhà, trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao con cứ cảm thấy như mọi chuyện đều thay đổi hết vậy.”

Bắc Minh Đông mỗi lần ra ngoài đóng phim, đều không để ý tới những tin tức liên quan đến gia đình mình. Thế nên trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, anh hoàn toàn không biết.

Giang Tuệ Tâm đơn giản tóm tắt lại những chuyện xảy ra trong thời gian này cho con trai nghe.

Bắc Minh Đông nghe xong nhịn không được cảm thấy hơi hơi kinh ngạc: “Không ngờ trong lúc con không ở nhà, đã có nhiều chuyện như vậy xảy ra.”

“Đông Đông, con đó, chẳng bao giờ tự xem mình là người nhà Bắc Minh cả, thế nên cũng chẳng thèm quan tâm trong nhà xảy ra chuyện gì. Mấy chuyện này báo chí đều đưa tin cả mà.”

***

Hình Uy lái xe hộ tống hai mẹ con Cố Tịch Dao trở về biệt thự.

Cố Tịch Dao cho xe của mình vào ga-ra, xe của Hình Uy thì đỗ trước cửa nhà, nhưng không tắt máy.

Đúng lúc này, Anna đỡ Lạc Kiều từ trong biệt thự bước ra.

Cố Tịch Dao gõ nhẹ lên cửa kính xe của anh ta: “Anh không vào ngồi một chút à?”

Trên mặt Hình Uy lộ ra vẻ ngại ngùng, ánh mắt thi thoảng lại xuyên qua kính cửa sổ nhìn về phía Lạc Kiều đang đứng trước cửa: “Cô chủ, tôi thấy không cần phải vào ngồi đâu.”

Cố Tịch Dao hơi hơi mỉm cười: “Hình Uy, Kiều Kiều đã chấp nhận anh rồi, còn không mau nhân cơ hội này mà nịnh nọt cô ấy đi, để còn nhanh nhanh được chuyển chính thức chứ.”

Lạc Kiều đứng trước cửa kỳ thực đã nghe được Cố Tịch Dao mời Hình Uy vào nhà ngồi chơi, chỉ là nhìn Hình Uy lại không có vẻ gì là muốn như vậy cả.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1842


Chương 1842

Cô nhìn về phía chiếc xe, hô lên một câu: “Chú Hình Uy, mặt mũi của chú cũng lớn phết nhỉ. Đến Tịch Dao cũng không mời nổi chú cơ à. Có phải để tôi đến mời mới được không, hay là kêu nó ra mời chú vào chơi nhé?” Cô vừa nói vừa chỉ chỉ bụng mình.

“Anh xem, Kiều Kiều cũng đã mở lời rồi kìa, còn không mau tắt máy vào nhà đi. Hai người các anh gặp thì ít, chia cách thì nhiều đó.” Cố Tịch Dao nói xong câu này, liền xoay người đi vào biệt thự.

Trong đầu nghĩ không biết có nên dẫn nhóc cưng nhà mình tránh đi một chút không.

Đợi cô vào đến nhà, Trình Trình đã ở đó rồi, cậu học theo bộ dạng Dương Dương, giơ tay ra dấu OK với cô.

Cố Tịch Dao lúc này mới rốt cuộc cảm thấy yên tâm.

Không lâu sau, Anna cũng tươi cười đi vào.

“Kiều Kiều đâu rồi?” Cố Tịch Dao hỏi.

Anna chỉ ra sau lưng: “Có người đàn ông của cô ấy ở đây, còn cần đến tôi nữa sao, ha ha.”

Một lát sau, Hình Uy giống y như nô tài bên người thái hậu trong mấy phim truyền hình về thời nhà Thanh, tất cung tất kính đỡ Lạc Kiều đi từ ngoài vào.

Lạc Kiều cũng không có vẻ ngượng ngùng gì, một bộ tư thái bề trên trịch thượng, quả thật có mấy phần dáng vẻ hoàng thái hậu.

“Kiều Kiều, cậu xem cậu đó, đều là con nhà nghèo cả, mà sao lại nhiễm phải thói hư tật xấu của đám nhà giàu thế? Hình Uy làm người thật thà, cậu lại bắt nạt anh ấy như vậy à.” Cố Tịch Dao vẫn không quên trêu chọc cô.

Mặt Hình Uy một trận đỏ một trận trắng, đầu cúi xuống thật thấp, anh ta cảm thấy mặt mình sắp bốc khói tới nơi rồi.

Nhưng đây đều là chuyện anh ta tự gây ra, lại nói mấy ngày nay, mỗi lần nhớ đến mấy lời căn dặn Lạc Kiều nói với mình lúc mình sắp ra cửa hôm đó, anh ta đều cảm thấy ấm áp trong lòng, chỉ hận không thể ghi âm câu nói ấy lại, để mỗi ngày đều mở vài lần.

Lạc Kiều trừng cô một cái, tự đắc nói: “Làm sao, đây là việc nhà chúng tôi, người ngoài như mấy người không có quyền hỏi đến nhá.”

“Ồ ồ, còn chưa gả cho người ta đâu, vậy mà đã liệt chị em ta thành người ngoài hết rồi kìa. Chậc chậc…… đúng là con gái lớn thì khó giữ mà.” Cố Tịch Dao cùng Anna thích thú che miệng cười, đến cả Trình Trình bên cạnh cũng vui vẻ cười ngoác tới tận mang tai.

Cậu tuy phải rời khỏi nhà cũ của nhà Bắc Minh, rời khỏi người bà đã yêu thương mình từ nhỏ, nhưng đến đây lại được sống cùng mẹ.

Nơi này tuy không có đồ ăn ngon quần áo đẹp, không có cuộc sống có kẻ hầu người hạ như ở nhà cũ của nhà Bắc Minh, nhưng được sống cùng mẹ và các dì, mỗi ngày đều tràn ngập niềm vui, đây có lẽ mới chính là cuộc sống mà cậu hằng mong ước.

Lạc Kiều còn tiếp tục ngụy biện: “Sao lại không phải người một nhà chứ, con đều đã có rồi, còn cần làm gì mới thành người một nhà nữa?” Cô cây ngay không sợ chết đứng chỉ chỉ bụng mình, nói.

Cố Tịch Dao thấy đây là cơ hội tốt để thúc đẩy Hình Uy, liền cười nói: “Hai người còn thiếu một tờ giấy chứng nhận nữa đấy.”

***Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lạc Kiều ước chừng thật sự bị Cố Tịch Dao kích động, cũng có thể là vì thái độ của Hình Uy lúc này khiến cô cực kỳ vừa lòng.

Liền tiếp lời nói: “Chẳng phải chỉ là một tờ giấy chứng nhận thôi à, có phải chuyện gì lớn đâu.” Cô quay người vỗ vỗ vai Hình Uy: “Chú Hình Uy, ngày mai chú mang hộ khẩu qua đây, tôi với chú đi đăng ký.”

Cô vừa nói dứt câu, lời lẽ hùng hồn dứt khoát, khiến thân thể Hình Uy nhịn không được thoáng chao đảo.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1843


Chương 1843

Không phải anh ta không muốn đăng ký kết hôn với Lạc Kiều, chỉ là hôm nay cảm xúc của cô có vẻ càng nhiều là bốc đồng, hoàn toàn không giống lúc trước cô nói cho cô một chút thời gian thích ứng.

“Nè, chú Hình Uy, có phải là chú không muốn không thế?” Lạc Kiều thấy Hình Uy không tỏ vẻ gì, thì nhíu nhíu mày, nói: “Xem ra những việc lúc trước chú làm đều là để gạt tôi, đến thời điểm quyết định lại bỏ dở giữa chừng chứ gì. Đứa nhỏ này tôi không cần nữa !”

Lạc Kiều nói nói liền giơ tay muốn đánh vào bụng mình, lúc này phải nói phản ứng của Hình Uy đúng là nhanh thật, anh ta lập tức túm lấy tay Lạc Kiều, thuận thế kéo cô lại, ôm vào lòng.

Vẻ mặt anh ta cực kỳ nghiêm túc, chân thành, nói: “Tôi chưa bao giờ lừa gạt em hết, bây giờ không, sau này cũng sẽ không. Tôi rất muốn được sống cùng em, được chăm lo cho con của chúng ta. Tôi chỉ lo em quyết định quá vội vàng, chưa suy nghĩ cẩn thận, về sau lại hối hận thôi.”

Cố Tịch Dao cùng Anna nghe được lời này của Hình Uy, cũng nhịn không được gật đầu với anh ta.

Tuy tầng giấy cửa sổ này đã bị chọc thủng, nhưng đối mặt với mong muốn sắp trở thành hiện thực, Hình Uy lại vẫn bình tĩnh dị thường.

Anh ta không những không ích kỷ nhân cơ hội giữ lấy Lạc Kiều cho riêng mình. Mà lập tức đứng ở góc độ của Lạc Kiều, suy nghĩ cho cô.

Tâm tình kích động của Lạc Kiều lúc này cũng dần dần hòa hoãn lại.

Cô nhìn Hình Uy đang đứng trước mặt mình, có thể nói trước giờ cô chưa từng tỉ mỉ nhìn Hình Uy như vậy bao giờ.

Người đàn ông từ vẻ ngoài cho đến cốt cách đều tỏa ra khí chất cương nghị này, lúc này sau lưng dường như phát ra vẫng sáng chói mắt.

Cô vươn tay, nhẹ vuốt v e gò má có chút góc cạnh của Hình Uy, ấm áp không ngừng trào dâng trong lòng.

Cuối cùng, cô chủ động hôn Hình Uy một cái.

“Yah ~” Cố Tịch Dao hô lên một tiếng, vội vàng lấy tay che lại mắt Trình Trình.

Nhưng lúc này, cả cô và Anna đều vui mừng cho Lạc Kiều đã tìm được một bến đỗ tốt đẹp, cũng vì cô mà rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.

Một lát sau, Trình Trình dùng bàn tay nhỏ của mình gỡ tay mẹ ra: “Mẹ, mẹ cản tầm mắt của con rồi.”

“Nhóc con, mau vào phòng đi. Đây là chuyện không phù hợp với con nít biết chưa hả?” Cố Tịch Dao nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt.

“Này thì có là gì chứ, trên ti vi không phải vẫn chiếu đầy đấy à. Con cảm thấy đây mới là phương thức biểu đạt tình cảm tốt nhất giữa người với người đấy.” Trình Trình lúc này lại nói đến đúng lý hợp tình.

Mới đầu, Hình Uy được Lạc Kiều hôn mà ngây ngẩn cả người, đầu óc đều trống rỗng hết cả. Nhưng sau đó, anh ta cũng bị lây nhiễm bởi tình cảm chân thành Lạc Kiều dành cho mình.

“Đủ rồi, đủ rồi đấy, đợi hai người đăng ký xong, vào phòng đóng cửa thì muốn làm gì cũng được hết. Còn bây giờ, phải chú ý còn có trẻ con ở đây chứ.” Cố Tịch Dao cười nói.

Đến lúc này Hình Uy và Lạc Kiều mới ý thức được hành động vừa rồi của mình, đúng là không thích hợp làm ở đây.

Hình Uy vội vàng đỡ Lạc Kiều thẳng người dậy, sau đó cả mặt hồng thấu vò vò tóc, tay chân đều không biết phải đặt ở đâu.

Mãi mới nặn ra được một câu: “Không còn sớm nữa, tôi phải về đây.”

Lạc Kiều cũng không giữ anh ta lại, mà phất phất tay với anh ta: “Trên đường chú ý an toàn.”

***

Bắc Minh Quân đang ngồi trong thư phòng đọc sách, đã lâu lắm rồi anh không yên lặng ngồi đọc sách một mình như thế.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1844


Chương 1844

Lúc này, cửa đột nhiên bị người đẩy ra, Hình Uy từ ngoài bước vào.

Bác Minh Quân vốn có hơi tức giận, bởi vì anh rất không thích bị làm phiền lúc đang đọc sách.

Anh ngẩng đầu nhìn Hình Uy đang đi đến trước mặt mình, hếch mũi lên ngửi ngửi, nhịn không được cau mày, nói: “Cậu uống rượu đấy à? Hửm, mặt cậu sao thế kia, sao lại có vết son môi thế?”

Hình Uy không nói gì.

“Có phải Lạc Kiều lại gây khó dễ cho cậu, nên cậu mượn rượu giải sầu, rồi tìm phụ nữ bên ngoài không?” Bắc Minh Quân để sách sang một bên, hỏi Hình Uy.

Hình Uy vội vàng xua tay: “Ông chủ, không phải như vậy đâu ạ, cô ấy kêu tôi ngày mai cùng cô ấy đi đăng ký kết hôn.” Sau đó chỉ chỉ vết son trên mặt mình: “Đây là cô ấy lưu lại.”

Bắc Minh Quân nghe xong, khuôn mặt nghiêm nghị nhất thời hiện lên ý cười: “Cô ấy muốn cùng cậu đăng ký kết hôn, cậu còn đi uống rượu làm gì, phải ăn mừng mới đúng chứ hả.”

“Ông chủ, thật ra trong lòng tôi rất mâu thuẫn. Tôi rất muốn cùng cô ấy xây dựng một gia đình. Nhưng tôi cứ cảm thấy đây chỉ là quyết định trong lúc nhất thời xúc động của cô ấy thôi.” Cho dù lúc ở biệt thự, Lạc Kiều đã chủ động hôn mình, nhưng Hình Uy vẫn không buông bỏ được lo lắng trong lòng.

Trên đường trở về đây, anh ta cứ cảm thấy mọi chuyện đều không phải là thật. Thế nên lúc sắp về đến nhà cũ của nhà Bắc Minh, mới dừng ở một cửa hàng tiện lợi ven đường, mua một chai rượu, uống hết rồi mới trở lại.

Bắc Minh Quân nhíu mày nhìn anh ta, nhẹ lắc lắc đầu, nói: “Có phải cậu mắc chứng cuồng ngược đãi không thế, người khác đối tốt với cậu một chút cậu liền chịu không nổi, chỉ có mỗi ngày hết đánh lại mắng, hoặc là nghiêm mặt nhìn cậu, cậu mới thoải mái, có phải vậy không?”

“Ông chủ, ý của anh là ngày mai tôi nên cùng Lạc Kiều đi đăng ký kết hôn, đúng không?” Hình Uy nhỏ giọng hỏi.

“Đương nhiên rồi, ngày mai cậu nhất định phải đi. Không phải tôi muốn dọa cậu đâu, nhưng mà đêm dài lắm mộng đấy.” Bắc Minh Quân nhẹ vỗ vỗ vai Hình Uy: “Cẩn thận ngẫm lại mà xem.”

Sau đó anh nhìn nhìn đồng hồ, vươn vai đi ra khỏi phòng sách.

Một đêm này Hình Uy xem như thức trắng, anh ta suy nghĩ rất lâu.

*

Ngày hôm sau, Bắc Minh Quân ra khỏi phòng ngủ, đi đến phòng khách.

“Cậu còn ở đây làm gì? Ăn sáng xong thì mau đi giải quyết chuyện lớn của đời mình đi chứ.” Anh thấy Hình Uy vẫn như mọi ngày, đứng phía sau ghế của anh trong phòng khách.

“Cái gì mà chuyện lớn của đời người cơ?” Giang Tuệ Tâm ngạc nhiên hỏi.

Phòng khách lúc này chỉ có Giang Tuệ Tâm cùng Dương Dương, Bắc Minh Đông vẫn còn nằm ườn trên giường ngủ nướng.

Bắc Minh Quân vỗ vỗ vai Hình Uy: “Hôm nay là ngày cậu ấy đi đăng ký kết hôn. Lát nữa cậu ấy sẽ cùng Lạc Kiều đi.”

“Hóa ra là thế à, chúc mừng cậu nhé.” Giang Tuệ Tâm nói xong thì gọi một người hầu lại gần, nhỏ giọng nói với cô hai câu, sau đó người hầu liền rời đi.

Dương Dương dùng đũa gõ vào bát, hoan hô nói: “Chú Uy với dì Kiều Kiều cuối cùng cũng kết hôn rồi. Về sau ngoài Ngô Tiểu Nhị, cháu lại có thêm một đồng bọn nhỏ rồi.”

Hình Uy nghe xong, trên trán rớt xuống mấy đường hắc tuyến.

Một lát sau, người hầu khi nãy quay lại, đưa cho Giang Tuệ Tâm một hộp quà bọc nhung màu đỏ.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1845


Chương 1845

Giang Tuệ Tâm đứng lên, đi đến gần Hình Uy: “Hình Uy, tôi cũng đã nhìn cậu ở nhà chúng tôi từ nhỏ tới lớn, hơn nữa cậu vẫn luôn trung thành, tận tâm đi theo Quân. Hôm nay là ngày vui của cậu, tôi thay mặt nhà Bắc Minh tặng cậu một chút quà mừng.”

“Bà Bắc Minh, như vậy sao được ạ. Nhà Bắc Minh với tôi ân trọng như núi. Tôi tận tâm với ông chủ, âu cũng là việc nên làm thôi. Sao có thể nhận quà của bà được chứ.” Hình Uy vội vàng xua tay.

“Thứ này cậu nhất định phải nhất, cứ xem như là tôi thay mặt mẹ cậu tặng cho cậu chút quà mừng đi.” Giang Tuệ Tâm nói xong, nhẹ nhàng mở họp ra, bên trong là một đôi vòng long phượng vàng rực rỡ.

***

“Bà Bắc Minh, ý tốt của bà tôi xin ghi nhận. Nhưng mà, thứ này thật sự quá quý giá, tôi sao có thể nhận được.” Hình Uy khẽ xua tay, người cũng hơi hơi lùi về phía sau.

Bắc Minh Quân vỗ vai Hình Uy, nói: “Thứ này cậu nhất định phải nhận. Dì Tâm đã tặng nó cho cậu, nghĩa là đã xem cậu như người một nhà rồi. Nếu như cậu không nhận, sau này có lẽ khó mà bước chân được vào cái nhà này đấy.”

“Đúng đó, cậu mà không nhận thì sau này đừng bước vào nhà Bắc Minh chúng tôi nữa. Ha ha.” Giang Tuệ Tâm mỉm cười, nói.

Hình Uy cảm động trong lòng, dùng hai tay đón lấy đôi vòng long phượng: “Bà Bắc Minh, cảm ơn ý tốt của bà, tôi thay mặt Lạc Kiều cùng đứa nhỏ sắp ra đời của chúng tôi cảm ơn bà.”

“Được rồi, cảm ơn thì để sau hãy nói, còn không mau tới đón cô dâu của cậu đi à.” Bắc Minh Quân xua xua tay với Hình Uy.

“Ông chủ, hôm nay tôi……”

“Giải quyết tốt chuyện của cậu đi, những thứ khác không cần quan tâm.” Bắc Minh Quân nói xong, ngồi xuống ghế của mình, bắt đầu thong thả chậm rãi dùng bữa sáng.

*

Cố Tịch Dao ngày hôm nay cũng dậy từ rất sớm, tuy không phải đi làm, nhưng cô dậy sớm đã thành thói quen rồi.

Lúc này, Trình Trình cùng Cửu Cửu hãy còn đang ngọt ngào chìm trong mộng.

Cô khẽ khàng bước vào phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.

Không bao lâu sau, đã nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần.

“Tịch Dao, chào buổi sáng.”

Người tới là Anna.

Cố Tịch Dao quay đầu chào cô một tiếng: “Chào buổi sáng, Anna. Cô nói xem mấy lời Kiều Kiều nói tối qua có phải là thật không nhỉ?”

Anna mỉm cười nhún nhún vai: “Chắc là vậy, ai lại lấy chuyện chung thân đại sự của mình ra để đùa chứ, với lại tôi cũng cảm thấy cái anh Hình Uy kia không tồi chút nào. Kiều Kiều mà ở bên anh ta thì nhất định sẽ rất hạnh phúc đó.”

Cố Tịch Dao cũng gật gật đầu tán đồng.

Đúng lúc này, lại nghe được tiếng chuông cửa.

“Để tôi ra mở cửa.” Anna nói xong quay người đi ra ngoài. Cô mở máy theo dõi bên cạnh cửa lên xem, thấy là Hình Uy đang đứng ngoài cửa.

Anna nhẹ nhàng mở cửa ra: “Ồ, chú rể của ngày hôm nay tới rồi đó à. Mau vào, mau vào đi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1846


Chương 1846

Hình Uy bị lời trêu đùa Quân ý của Anna chọc cho có chút xấu hổ. Anh ta vươn tay gãi gãi sau gáy.

Anh ta theo sau Anna đi vào phòng khách, liền nghe được từ trong bếp truyền ra tiếng người đang làm cơm.

Anna đi vào bếp, để Cố Tịch Dao thay mình ra ngoài.

“Anh đến rồi à, đã ăn sáng chưa?”

Hình Uy vừa mới ngồi xuống sô pha, trông thấy Cố Tịch Dao đi đến thì lại vội vàng đứng dậy: “Cô chủ, tôi đã ăn rồi.”

Cố Tịch Dao gật gật đầu: “Vậy anh đợi một chút nhé, để tôi gọi Kiều Kiều xuống.”

“Cô chủ, không cần đâu, cứ để cô ấy nghỉ ngơi thêm một chút đi, tôi ngồi đây đợi là được, không sao đâu.” Hình Uy vội vàng ngăn lại, anh ta nói vậy cũng không phải là vì khách khí gì cả, mà chỉ đơn thuần là nghĩ cho Lạc Kiều thôi.

Thời điểm này, phụ nữ càng cần phải chú trọng nghỉ ngơi.

Cố Tịch Dao hơi hơi mỉm cười: “Xem ra Kiều Kiều không chọn sai ha. Được rồi, vậy anh ngồi đây đợi cô ấy nhé. Tôi đi gọi Trình Trình dậy.”

Thật ra cô đi lên không phải chỉ để gọi Trình Trình, mà còn để trông Cửu Cửu, không cho con bé ra ngoài nữa.

Có lẽ cũng nên tìm biện pháp, để cho Cửu Cửu xuất hiện trước mặt mọi người đi thôi, không thể cứ có người đến là lại trốn mãi như vậy được. Đặc biệt sau này Hình Uy với Kiều Kiều thành người một nhà rồi, đâu thể để cho hai người họ phải mỗi người ở một nơi chứ.

Vậy không khỏi quá tàn nhẫn rồi đó.

Trình Trình bị gọi dậy, cậu nhóc sau khi duỗi eo lười nhác thì nhìn Cố Tịch Dao: “Mẹ, mẹ có tâm sự gì sao?”

Cố Tịch Dao gật đầu: “Phải, Hình Uy đến đây chuẩn bị đón Kiều Kiều đi đăng ký kết hôn. Sau này bọn họ là người một nhà rồi, cho nên chắc sẽ sống ở đây. Nhưng Cửu Cửu phải làm sao?”

Cái đầu nhỏ của Trình Trình nhanh chóng vận chuyển, rất nhanh thì nghĩ được một cách hay.

***

Trình Trình nhìn Cố Tịch Dao: “Mẹ, con nghĩ để em gái giả thành con của dì Anna. Như thế em ấy có thể quang minh chính đại ra vào nơi này, hơn nữa cũng sẽ không khiến người khác nghi ngờ.”

Thấy con trai nói như thế, Cố Tịch Dao đột nhiên nghĩ đến trước đây Cửu Cửu khi gọi điện thoại cho cô, thỉnh thoảng bị Bắc Minh Quân nghe thấy. Khi đó cô đã nói chuyện Anna có con.

Để Cửu Cửu dùng thân phận con gái của Anna xuất hiện ở đây, chỉ cần Cửu Cửu và Anna phối hợp tốt, chuyện khác sẽ dễ dàng giải quyết rồi.

Cố Tịch Dao gật đầu, sau đó quay về phòng ngủ của mình, Cửu Cửu giờ vừa mới tỉnh dậy.

Cô bé đang ngồi trên giường, bàn tay nhỏ dụi mắt: “Mama, bụng con đói, hôm nay ăn gì?”

“Hôm nay có bánh cuộn.” Cố Tịch Dao ngồi bên cạnh giường, cầm quần áo nhỏ của cô bé, giúp cô ta bé một từng cái vào.

Cửu Cửu còn đang mơ mơ hồ hồ hàm hồ hỏi: “Bánh cuộn là gì? Giống như pizza không?”

“Hai loại bánh giống cũng không giống. Lát nữa con xuống dưới thì có thể nhìn thấy. Có điều trước lúc đó, mẹ muốn nói với con chuyện này, con phải ngoan ngoãn làm theo có biết không.” Biểu cảm của Cố Tịch Dao trở nên nghiêm nghị hơn nữa còn rất nghiêm túc.

Cửu Cửu chớp đôi mắt to long lanh , mặc dù không biết mama muốn nói cái gì, nhưng cũng có dáng vẻ rất nghiêm túc gật đầu.

“Sau này khi có người ngoài ở đây, con không thể gọi mẹ là mama.”
 
Back
Top Bottom