Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 500


Chương 500

“Đồ xấu xa.” Nam Khuê thấp giọng nói.

Thính giác của Lục Kiến Thành rất tốt, anh lập tức nghe được lời này, anh nâng môi, cố ý không vui nói: “Nói ai xấu xa?”

Nam Khuê cũng không sợ anh phát hiện, cô ngẩng đầu lên, ngay thẳng nói với anh: “Nói anh đó.”

Lục Kiến Thành cười cười.

Anh cúi người, lại một lần nữa ngậm lấy vành tai Nam Khuê.

Khác biệt là lần này anh còn cắn nhẹ.

Lỗ tai Nam Khuê lập tức đỏ đến mức có thể rỉ máu, mềm mại không tưởng tượng được.

Không chỉ như vậy, trong lòng cô cũng muốn nổ tung rồi.

Cô thừa nhận, cô không chịu được.

Nam Khuê vừa nghiêng đầu trốn tránh vừa đáng thương xin tha thứ: “Lục Kiến Thành, không… không thích… không thích bị cắn, anh mau thả ra đi, em buồn.”

“Còn dám nói anh xấu xa sao?”

Nam Khuê nghe xong, đầu nhỏ lập tức lắc liên tục: “Không, không nói, anh đẹp trai nhất, anh tốt nhất.”

Lúc này Lục Kiến Thành mới hài lòng thả cô ra.

Lúc cúi đầu anh phát hiện đôi chân trắng nõn của cô đang để trần, ngay cả tất cũng không đi đã chạy khắp nơi.

Lục Kiến Thành hơi cúi người, trực tiếp ôm cô đến sopha.

“Sao lại không đi tất, sàn nhà lạnh như thế này, em sẽ ốm mất.” Lục Kiến Thành vừa nói vừa sờ đôi chân nhỏ của cô.

Quả nhiên đứng trên đất một lúc, chân nhỏ của cô đã lạnh ngắt.

Lục Kiến Thành vừa ủ ấm chân cho cô vừa hỏi: “Tất đâu?”

“Trong tủ, em chưa kịp đi.”

“Em ngoan ngoãn ở chỗ này đợi anh, anh đi lấy.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu, khóe môi mang theo ý cười.

Lúc Lục Kiến Thành đi lấy tất, cô ngồi trên sopha đung đưa bàn chân trắng nõn, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Lục Kiến Thành nhanh chóng cầm tất đến, Nam Khuê đưa tay định nhận lấy.

Không ngờ anh đã ngồi xổm xuống trước mặt cô, trực tiếp giúp cô đi tất.

“Để em tự đi!” Nam Khuê có chút ngại ngùng.

“Đừng cựa quậy, để anh làm.”

Ăn sáng xong, Lục Kiến Thành đi làm.

Lúc ra cửa, anh vừa thay giày vừa nói: “Anh đi trước.”

“Ừm!”

Nam Khuê gật đầu, vừa uống sữa bò vừa xem phim trên tivi.

Ừm? Người nào đó không vui, cảm thấy mình có chút bị xem nhẹ.

“Khuê Khuê…” Lục Kiến Thành lại nói thêm lần nữa: “Anh đi làm đây.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 501


Chương 501

“Được.”

Lục Kiến Thành: “…”

Bây giờ anh đã chắc chắn anh hoàn toàn bị xem nhẹ.

Làm sao đây?

Anh cảm thấy vô cùng không vui.

Anh nhíu mày đi đến ghế sopha.

Anh không chút suy nghĩ, kéo Nam Khuê vào trong ngực, trực tiếp hôn lên.

Mãi cho đến khi Nam Khuê a a xin tha thứ, thở cũng không kịp thở, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, Lục Kiến Thành mới thỏa mãn buông cô ra.

“Không phải anh đi làm sao?”

“Đúng là đi làm, nhưng người nào đó lại bị tivi hấp dẫn mà không thèm để ý đến anh.”

Lục Kiến Thành vô cùng uất ức nói.

Nam Khuê nhịn cười, đi dép vào: “Vậy em tiễn anh.”

Đến cửa, Lục Kiến Thành đang định ra ngoài thì bỗng nhiên nhìn vào môi Nam Khuê.

Môi cô vừa bị anh hôn nên có hơi bóng nước, nhìn rất mềm mại, vô cùng mê người.

Lục Kiến Thành vừa nhìn đã động lòng.

Anh đưa tay ra kéo Nam Khuê vào lòng, lại lần nữa hôn xuống.

Hơi thở của hai người quấn lấy nhau.

Nhiệt độ ngày càng cao, càng ngày càng khó tách rời nhau.

Đột nhiên cửa phòng mở ra, ngay sau đó Lâm Niệm Sơ đẩy cửa đi vào.

Khi thấy hai người đang hôn nhau, cô ấy lập tức ngẩn người.

Nam Khuê cũng ngây người, vừa thấy Lâm Niệm Sơ, mặt cô lập tức đỏ bừng.

Mặc dù là bạn thân có quan hệ rất tốt với mình nhưng bị bắt gặp khi đang hôn thế này ai cũng sẽ ngượng, dù sao da mặt cô cũng mỏng.

Lục Kiến Thành biết rõ cô xấu hổ nên ôm Nam Khuê vào ngực, đồng thời nhìn Lâm Niệm Sơ: “Cô ấy xấu hổ, cô đừng có trêu cô ấy.”

Lâm Niệm Sơ chớp mắt, bỗng nhiên có cảm giác mình giống như con sói già gian ác.

Cô ấy còn chưa làm gì mà Lục Kiến Thành đã nói vậy.

Lúc rời đi, Lục Kiến Thành lại dặn Lâm Niệm Sơ: “Hôm qua co ấy có uống chút rượu, đầu chắc chắn không thoải mái, giúp tôi chăm sóc cô ấy.”

“Tổng giám đốc Lục, anh còn tình người không vậy, tôi quay phim thâu đêm hai hôm rồi, anh còn muốn chèn ép tôi thế này, anh cảm thấy hợp lí không?”

Lục Kiến Thành nhìn cô ấy, thản nhiên nói: “Đúng lúc công ty đang tìm người phát ngôn cho nhãn hiệu dầu gội đầu.”

Lời này vừa dứt đã hiểu ý anh muốn diễn đạt là gì.

Lâm Niệm Sơ: “…”

Lợi ích rõ ràng như thế này rất mê người đó có biết không hả?

Lục Kiến Thành vừa rời đi, Lâm Niệm Sơ không chút bối rối đi đến chỗ Nam Khuê.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 502


Chương 502

Vì quay phim mà cô ấy đã thức liên tục hai ngày, nhưng vì muốn sớm quay về với Khuê Khuê nên cô ấy vừa quay xong đã lập tức đặt vé đi về.

Cô ấy vốn đang vô cùng, vô cùng buồn ngủ.

Nhưng vừa thấy cảnh hai người hôn nhau, cô ấy cảm thấy mình không còn buồn ngủ chút nào, ngược lại còn tỉnh táo gấp trăm lần.

“Khuê Khuê, tình huống gì vậy, hai người làm hòa rồi sao?”

Lâm Niệm Sơ không vòng vo, trực tiếp hỏi.

“Ừm!”

Nam Khuê nhẹ nhàng gật đầu, mặc dù chỉ nói một chữ nhưng đã thể hiện được hết.

“Uổng công tớ lo cậu ở nhà một mình cô đơn nên mới về sớm với cậu, kết quả…” Lâm Niệm Sơ khoanh tay trước ngực: “Người nào đó đã có người chăm sóc.”

“Ôi chao, xem ra tớ lo lắng vô ích rồi, hơn nữa hình như tớ còn trở thành người thừa nữa.” Lâm Niệm Sơ cố ý thở dài nói.

Nam Khuê lập tức ôm cô ấy: “Sao lại thế chứ? Niệm Niệm, cậu có thể về với tớ, tớ vui còn không kịp nữa.”

Hai người lại nói chuyện một lúc, nhưng nghĩ đến những tổn thương mà Nam Khuê phải chịu trước và sau khi kết hôn với Lục Kiến Thành, trong lòng Lâm Niệm Sơ vẫn không yên tâm.

Nhất là đóa bạch liên hoa Phương Thanh Liên kia vẫn còn tồn tại, trong lòng Lâm Niệm Sơ không cảm thấy ôn chút nào.

Nhưng thấy Khuê Khuê cười vui vẻ, hạnh phúc thế này, nhìn khuôn mặt ngọt ngào của cô, Lâm Niệm Sơ thử mấy lần cũng không thể nói được.

Nếu Khuê Khuê đã vui vẻ thì cô ấy cũng không muốn làm cô buồn.

Nhưng cô ấy rất lo lắng.

Nam Khuê nhanh chóng phát hiện ra, cô trực tiếp hỏi: “Niệm Niệm, có phải cậu có chuyện gì muốn nói không, không sao, cậu có thể nói thẳng, quan hệ của chúng ta là gì cơ chứ?”

“Khuê Khuê, xin lỗi cậu, không phải tớ muốn cố ý giội nước lạnh, tớ chỉ lo cho cậu mà thôi, lần này cậu và Lục Kiến Thành có chắc chắn không? Tớ sợ cậu sẽ lại bị anh ta làm tổn thương.”

“Khuê Khuê, cậu cũng biết tớ hay nói thẳng, cậu đừng tức giận.”

Nam Khuê lập tức nắm lấy tay Lâm Niệm Sơ, cười an ủi cô ấy: “Niệm Niệm, cậu đừng quá lo lắng, sao tớ lại tức giận được chứ?”

“Hơn nữa tớ biết cậu nói vậy là muốn tốt cho tớ. Tớ biết cậu lo lắng gì, thật ra tớ không lừa cậu, tớ cũng lo lắng. Tớ không biết lựa chọn này của mình là đúng hay sai, tớ cũng không biết anh ấy có làm tớ tổn thương nữa không, tớ thậm chí còn không biết tương lai của hai đứa sẽ thế nào.”

“Nhưng…” Nam Khuê nghĩ đến những kí ức trước kia: “Tớ không muốn có một ngày nhớ lại sẽ cảm thấy hối hận, cậu biết không? Hôm qua anh ấy tỏ tình với tớ, anh ấy nói thích tớ.”

“Tớ rất vui, vô cùng vui, từ khi yêu anh ấy, tớ luôn mong chờ ngày này, thậm chí tớ còn nghĩ rằng mình sẽ không đợi được, nằm mơ tớ cũng không ngờ sẽ có ngày được nghe anh ấy nói thích mình, vừa nói đến chữ đó tớ đã bị cuốn vào, không còn sức để chống cự nữa.”

“Nhưng tớ cũng rất nhát gan, tớ thậm chí còn không dám hỏi anh ấy rằng anh ấy còn yêu Phương Thanh Liên không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 503


Chương 503

“Tớ cũng không dám hỏi anh ấy rằng anh ấy yêu tớ hơn hay yêu Phương Thanh Liên hơn, Niệm Niệm, cậu nói xem, có phải cuộc đời này của tớ quá thất bại rồi không, ngay cả hỏi cũng không dám.” Nam Khuê cay đắng cười nói.

“Cô nhóc ngốc này.” Lâm Niệm Sơ đau lòng ôm cô: “Tớ biết, cậu chỉ là đang sợ hãi mà thôi.”

“Tớ rất sợ, nhưng tớ muốn trao chút dũng cảm cuối cùng này cho anh ấy, nếu như thành công, tất nhiên tớ sẽ rất vui, còn nếu thất bại…”

Nếu thất bại thì sao?

Thật ra ngay cả Nam Khuê cũng không nghĩ đến vấn đề này.

Nhưng lúc này, dường như cô đã có đáp án.

Nếu như thất bại, cô sẽ hoàn toàn rời khỏi nơi này, rời khỏi nơi có anh, sẽ không tiếp tục ở nơi làm cho mình đau lòng nữa.

Nhưng ước muốn của cô đã thành hiện thực, cô cũng mong sẽ có một kết thúc hạnh phúc hoàn hảo.

“Có khả năng sẽ có một ngày tớ sẽ hỏi, vẫn sẽ không nhịn được mà hỏi vị trí của tớ và Phương Thanh Liên trong lòng anh ấy là gì, nhưng ít ra, bây giờ tớ không muốn nghĩ đến những chuyện đó.”

“Không phải Phương Thanh Liên ra nước ngoài rồi sao? Niệm Niệm, cậu nói xem, có phải tớ rất ích kỉ không, vậy mà tớ lại hi vọng cô ta vĩnh viễn cũng đừng quay lại?”

Nam Khuê nói xong, trái tim cảm thấy đắng chát.

Lâm Niệm Sơ nhẹ nhàng ôm lấy cô an ủi: “Đồ ngốc, đó không gọi là ích kỉ được, không ai hi vọng tình cảm của mình bị người khác phá hoại, cũng không có người phụ nữ nào có thể rộng lượng đến mức chia sẻ một người đàn ông với người phụ nữ khác, cậu không được, tớ cũng không được.”

Nghe vậy, Nam Khuê còn tưởng Lâm Niệm Sơ và Hoắc Ti Yến cãi nhau, cô lập tức hỏi: “Gần đây cậu và Hoắc Ti Yến thế nào?”

“Tạm được!”

Nếu như bỏ qua nguyên nhân gia đình thì cũng không tệ lắm.

Nhưng nếu thêm vào thì cũng có chuyện khác.

Nhưng cô ấy đang ở cùng Nam Khuê, chỉ cần giờ phút đó không đến thì cô ấy cũng không muốn nghĩ đến nữa.

Vì Lâm Niệm Sơ quay về nên Nam Khuê đều ở với cô ấy.

Cuối tuần hai người ở nhà tâm sự, xem phim, trải qua vô cùng vui vẻ.

Hơn nữa bên phía Lục Kiến Thành cũng có việc gấp cần phải xử lí nên hai người đã không gặp nhau mấy ngày.

Mãi cho đến thứ hai tuần sau, khi Nam Khuê vừa tan làm, đang tính thay áo blouse đi ăn cơm thì nghe thấy tiếng bàn luận bên tai: “Thật đẹp trai!”

“Đúng vậy, lâu lắm rồi tôi chưa thấy người đàn ông nào đẹp trai như vậy, cũng không biết anh ấy đến đón ai, ghen tị quá đi mất!”

Nam Khuê chỉ nghe, cô cũng không để ở trong lòng.

Kết quả vừa từ cửa ra, khi thấy người trước mặt, cô đột nhiên ngây người.

Bóng lưng kia?

Cô chắc chắn mình không nhìn nhầm, là anh, là anh đến.

Nam Khuê đi nhanh hơn, đang định đi qua thì một giây sau Lục Kiến Thành xoay người lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 504


Chương 504

Thấy Nam Khuê, khóe miệng anh không kiềm chế được mà nâng lên, đồng thời nhẹ nhàng nói: “Đừng động đậy, anh đến tìm em.”

Nam Khuê ngoan ngoãn đứng đó nhìn Lục Kiến Thành đi về phía mình.

Một giây sau, anh ôm chặt cô vào ngực.

Mặc dù không phải đã lâu không gặp nhưng cũng coi như xa nhau đã lâu.

Nam Khuê ôm anh, lúc mùi hương quen thuộc của anh quanh quẩn bên mũi, cô hít sâu một hơi, cảm nhận được sự an tâm chưa từng có trước nay, cũng cảm nhận được sự nhớ nhung trước đây chưa từng có.

Tính toán một chút, hai ngày, cũng chỉ mới hai ngày mà thôi.

Bốn mươi tám giờ mà cô lại cảm thấy khó khăn như vậy, lại cảm thấy sự nhớ nhung trước nay chưa từng có.

Hai người đều ôm chặt đối phương, điên cuồng cảm nhận mùi hương của đối phương.

Một lúc lâu sau, Lục Kiến Thành nói: “Phòng nghỉ ở đâu?”

“Cách phía trước không xa.”

“Dẫn anh đến đó.”

“Được.”

Nam Khuê không suy nghĩ nhiều, cô chỉ nghĩ do anh lái xe quá mệt mỏi nên muốn nghỉ ngơi một chút.

Kết quả vừa đến phòng nghỉ anh đã đưa tay đóng cửa lại.

Một giây sau Nam Khuê bị anh áp lên cửa, cơ thể to lớn của Lục Kiến Thành ép lên, sau đó mạnh mẽ hôn cô.

Nam Khuê cảm thấy bất ngờ, vừa hé miệng ra định nói gì đó lại thành tạo cơ hội cho ai kia càng hôn sâu hơn.

Có thể do hai ngày không gặp nhau nên Nam Khuê cảm giác anh mạnh mẽ hơn bình thường.

Sức lực trên tay anh rất lớn, giống như hận không thể khảm cô vào người vậy.

Cả người anh không ngừng chèn ép, không chừa chút đường lui nào cho Nam Khuê.

Phát hiện Nam Khuê không tập trung, Lục Kiến Thành có chút không vui, cắn nhẹ vào môi cô.

Nam Khuê bị đau, cô nâng đôi mắt lóng lánh nước lên, khó hiểu nhìn Lục Kiến Thành: “Sao anh lại cắn em?”

“Đáng bị cắn.” Lục Kiến Thành đỡ lấy đầu cô, nói: “Hôn anh mà lại không chuyên tâm.”

Dứt lời anh lại tiếp tục hôn cô, hoàn toàn không cho Nam Khuê thời gian th* d*c.

Không khí giữa hai người ngày càng nóng lên.

Nam Khuê không thể không thừa nhận, cô rất nhớ, nhớ đến phát điên.

Nhớ tất cả mọi thứ thuộc về anh, hơi thở của anh, mùi hương của anh, nụ hôn của anh… Tất cả mọi thứ của anh.

Dưới sự tấn công của anh, Nam Khuê dần dần không còn cảm thấy xấu hổ nữa, cả người trở nên mềm mại, cô hơi nhón chân, muốn gần anh hơn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 505


Chương 505

Đột nhiên tay nắm cửa bị ai đó vặn, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.

Trái tim Nam Khuê thiếu chút nữa nhảy ra ngoài.

Cô bị dọa sợ, Nam Khuê lập tức đẩy Lục Kiến Thành ra, nín thở nghe động tĩnh bên ngoài, ngay cả hít thở cũng không dám quá mạnh.

Cửa lại truyền đến tiếng động, Nam Khuê có chút hoảng loạn, vô cùng lo lắng.

Tiếng đập cửa bên ngoài vẫn tiếp tục vang lên, trong lòng cô vô cùng căng thẳng, không biết nên mở hay không.

Đúng lúc này Lục Kiến Thành đặt tay lên nắm cửa, chuẩn bị mở ra.

Nam Khuê nâng mắt nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh muốn mở cửa sao?”

“Em không muốn sao?” Lục Kiến Thành không trả lời mà hỏi lại.

Nam Khuê gật đầu, cô có chút lo lắng, nếu như bị bắt gặp trong hoàn cảnh này thì cô giải thích như thế nào đây?

Sao Lục Kiến Thành lại không biết cô nghĩ gì, anh lập tức chỉ vào môi mình, muốn có giải thưởng.

Nam Khuê nén cười, cô nghi ngờ người nào đó cố ý vì muốn hôn thêm lần nữa.

Cô quay đầu, cố ý xoay người đi, không để anh đạt được mong muốn.

Lục Kiến Thành cũng không giận, anh nâng tay ra, bàn tay thon dài lặng lẽ tiến vào trong áo Nam Khuê, nhẹ nhàng xoa eo cô.

Nam Khuê rất sợ buồn, anh biết chuyện này.

Quả nhiên Nam Khuê nhanh chóng không chịu được, nhưng nhớ bên ngoài có người nên cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng, không để bản thân phát ra âm thanh.

Lục Kiến Thành không chỉ không dừng lại mà càng thêm quá đáng hơn, càng xoa nhẹ hơn.

Cuối cùng Nam Khuê không nhịn được nữa, chuẩn bị chủ động hôn lên.

Đúng lúc này, ngoài cửa có một giọng nói: “Nhầm rồi, không phải phòng này.”

Nam Khuê nhanh chóng nghe được tiếng bước chân, người ở bên ngoài đã rời đi.

Cô lập tức thở một hơi nhẹ nhõm.

Lục Kiến Thành lại cảm thấy không vui, đột nhiên lại không được hôn, tâm trạng của anh đương nhiên không tốt chút nào.

Nam Khuê vui vẻ cười, cố ý khơi chủ đề: “Lục Kiến Thành, anh giận sao?”

“Không có, chỉ không may mắn một chút thôi!” Lục Kiến Thành nói.

Ý cười trong mắt Nam Khuê lại rõ hơn, nụ cười của cô quyến rũ động lòng người.

Nhân lúc Lục Kiến Thành không chú ý, Nam Khuê đột nhiên nhón chân lên, hôn nhẹ lên môi anh một cái.

Một nụ hôn rất nhẹ, giống như chuồn chuồn lướt qua mặt nước.

Nam Khuê hôn xong đang định lùi lại, nhưng động tác của Lục Kiến Thành lại nhanh hơn, anh trực tiếp nắm lấy tay cô rồi kéo cô vào lòng.

“Trêu anh sao? Hửm…?”

m cuối anh hơi nâng lên, giọng nói gợi cảm, rõ ràng chỉ là mấy chữ đơn giản mà lại vô cùng quyến rũ.

“Vậy anh từng bị trêu đùa chưa?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 506


Chương 506

“Người khác chắc chắn không có cơ hội, nhưng em thì anh không chịu được.” Lục Kiến Thành nói, anh nâng khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê lên, chân thành nhìn cô nói: “Khuê Khuê…”

“Ừm?”

“Hai hôm không gặp, em có nhớ anh không?”

Ánh mắt anh vô cùng dịu dàng, giọng nói trầm thấp gợi cảm muốn mạng người.

Đương nhiên là nhớ.

Sao có thể không nhớ chứ?

Dường như mỗi một giây phút không có anh bên cạnh, cô đều cảm thấy nhớ.

Nhưng lúc này cô không muốn làm người nói trước, không muốn làm người nói lời yêu thương trước.

Nói cô nhát gan cũng được, nói cô yếu đuối cũng được, cô thật sự không có dũng khí.

“Anh thì sao? Nhớ em không?”

Nam Khuê nâng mắt lên, lần này cô dũng cảm mà hỏi.

Lục Kiến Thành hôn một cái lên trán cô, sau đó nâng mặt cô lên, đôi mắt đen nhánh nghiêm túc nhìn cô, kiên định nói: “Nhớ, rất nhớ.”

“Mỗi giờ mỗi phút đều nhớ.”

“Từ lúc em rời đi đều nhớ.”

Những lời này như gió nhẹ nhàng truyền vào tai Nam Khuê, cô nghe xong không kiềm chế được mà mỉm cười.

“Em cũng nhớ anh.”

Nói xong, cô nâng tay ôm chặt Lục Kiến Thành.

Giờ phút này trái tim hai người như hòa vào làm một, gần nhau hơn bất kì lúc nào khác.

Vì Lục Kiến Thành đến nên Nam Khuê không đến nhà ăn ở bệnh viện.

Dù sao với giá trị nhan sắc này của Lục Kiến Thành, cô sợ mình vừa vào nhà ăn với anh đã thu hút sự chú ý của người khác.

Hơn nữa thân phận của anh đặc biệt, không nên công khai một cách trắng trợn như vậy vẫn hơn.

Cuối cùng hai người tìm một chiếc ghế dài ở công viên nhỏ tại bệnh viện để ngồi ăn cơm.

Mặc dù hơi đơn giản nhưng vừa thấy mỹ thực mà Lục Kiến Thành mang đến, cảm giác thèm ăn của Nam Khuê đã lập tức tăng vọt.

Bánh bao gạch cua, súp tôm ngô, cá hấp, sườn xào chua ngọt… Gần như món nào cũng là món cô thích.

“Oa, Lục Kiến Thành, anh cũng quá tuyệt rồi!” Nam Khuê kinh ngạc nói.

Thấy cô cong mắt cười, vẻ mặt vô cùng vui vẻ, Lục Kiến Thành cũng cười.

“Nhân lúc còn nóng, em mau ăn đi.”

“Được.”

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

Nam Khuê ăn uống vô cùng vui vẻ, nhưng Lục Kiến Thành lại cảm thấy có chút buồn bực.

Nam Khuê nhanh chóng phát hiện được: “Anh sao vậy? Sao nhìn giống như không vui vậy?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 507


Chương 507

“Đúng là có chút không vui.” Lục Kiến Thành thở dài: “Bị ai đó giấu ở đây, ngay cả nhà ăn cũng không muốn mang anh đến, cảm thấy rất tủi thân.”

Nam Khuê bị vẻ mặt uất ức kia của anh chọc cười.

Thấy cô cười, vẻ mặt Lục Kiến Thành càng tối hơn, anh thấp giọng: “Đúng là cô gái không có lương tâm, em còn cười được nữa.”

Nụ cười của Nam Khuê càng sâu hơn, sau đó cô che miệng lại, không cười nữa: “Lục Kiến Thành, việc này không thể trách em được, muốn trách thì nên trách anh mới đúng.”

“Nhưng anh có làm gì đâu?”

“Đúng là anh không làm gì, nhưng gương mặt này của anh đã đáng trách rồi.”

Lục Kiến Thành buông tay xuống, vẻ mặt vô cùng vô tội.

“Ai bảo anh đẹp trai như thế này chứ? Anh biết không, lúc em mới ra khỏi phòng đã nghe thấy mấy cô gái đang bàn tán về anh, nói là có một anh chàng vô cùng đẹp trai đến, khuôn mặt vô cùng vô cùng đẹp trai.”

Lục Kiến Thành nghe vậy thì tâm trạng khá hơn rất nhiều.

Nam Khuê tiếp tục nói: “Mấy cô ấy vừa nói đã luôn miệng khen anh đẹp trai, em đâu dám mang anh đến nhà ăn chứ, nếu như bị các cô ấy bắt cóc thì không phải em muốn khóc cũng không được sao?”

Nghe cô dùng giọng điệu này để nói chuyện, Lục Kiến Thành cảm thấy không chỉ không còn tức giận mà anh còn vui hơn nhiều.”

“Sợ anh bị người khác cướp như vậy sao?” Lục Kiến Thành xấu xa cười hỏi.

Lần này Nam Khuê đã thông minh hơn, cô dùng cách của anh để hỏi lại: “Anh không sợ em bị người khác cướp sao?”

“Sợ.” Lục Kiến Thành nói: “Cho nên tính tự giác của anh rất cao, vừa đi công tác về đã chạy đến đây với em.”

Nam Khuê cười nói: “Như vậy còn tạm được.”

Hai người vừa ăn được một nửa thì đột nhiên nghe được một giọng nói: “Khuê Khuê, mình không nhìn nhầm, đúng là cậu rồi!”

Người đến là Đông Họa.

Nam Khuê lập tức nhìn sang nói: “Họa Họa, sao cậu lại chạy đến đây? Không đến nhà ăn sao?”

“À, sáng nay mình ăn rồi nên không đói, đúng lúc có người bệnh mấy ngày không vận động, mình dìu người đó xuống đi dạo một chút.”

Đông Họa nói xong mới chú ý đến Lục Kiến Thành đứng cạnh Nam Khuê.

Vừa thấy anh, đôi mắt to tròn như nai con của cô ấy lập tức mở to, tò mò hỏi: “Khuê Khuê, anh chàng đẹp trai bên cạnh cậu là ai vậy? Thành thật khai báo nhanh, có phả bạn trai cậu không?”

“Đẹp trai như vậy, khó trách cậu không vừa mắt Quý viện.”

Đông Họa vừa nói vừa cười nhìn Nam Khuê.

Nghe đến vấn đề này, Nam Khuê do dự một chút, nhìn thoáng qua Lục Kiến Thành rồi lại nhìn Đông Họa, nói: “Không có, cậu đừng có tò mò, mau đi làm đi.”

“Ồ, được nha, hại mình kích động thay cậu.”

Trước khi đi, Đông Họa còn giơ tay cổ vũ Nam Khuê, đồng thời nói nhỏ: “Khuê Khuê cố lên, mình thấy anh trai này còn đẹp trai hơn cả Quý viện, cậu nhất định phải nắm lấy cơ hội.”

Đông Họa vừa rời đi, bầu không khí giữa Lục Kiến Thành và Nam Khuê lập tức trở nên yên lặng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 508


Chương 508

Hơn nữa Nam Khuê còn phát hiện có gì đó không đúng, không khí xung quanh Lục Kiến Thành cũng thấp hơn.

“Lục Kiến…”

Nam Khuê hé miệng, vừa muốn gọi tên anh, nhưng Lục Kiến Thành cũng không nhìn cô mà lập tức rời đi.

Nam Khuê không kịp suy nghĩ gì, lập tức đuổi theo.

Cô vừa đuổi theo vừa nói: “Lục Kiến Thành, đợi đã.”

“Anh chờ em một chút.”

Chân Lục Kiến Thành vốn dài, hơn nữa anh còn đi rất nhanh, trên tay Nam Khuê còn cầm đồ nên căn bản không đuổi kịp anh.

Cuối cùng Lục Kiến Thành dù tức giận nhưng vẫn không nhịn được mà đi chậm lại.

Lúc này Nam Khuê mới đuổi kịp anh.

Vừa đuổi kịp, Nam Khuê đã lập tức ôm lấy tay anh, nhẹ nhàng hỏi: “Lục Kiến Thành, anh sao vậy?”

Lục Kiến Thành mím môi không nói gì.

Không khí quanh người anh càng thấp hơn.

Nam Khuê mẫn cảm cảm nhận được, cô kéo ống tay áo anh: “Lục Kiến Thành, có phải anh tức giận không?”

Lục Kiến Thành vẫn không nói gì.

Nam Khuê đi đến trước mặt anh, nghiêm túc hỏi: “Có phải anh tức giận vì ban nãy khi Họa Họa hỏi anh có phải bạn trai em không mà em lại trả lời không phải không?”

Sắc mặt Lục Kiến Thành dịu đi, xem ra cô cũng biết, cũng không phải không hoàn toàn không để ý.

Nam Khuê lập tức cảm thấy oan ức, mềm mại giải thích: “Không phải như anh nghĩ đâu.”

“Không phải em cố ý phủ nhận, thân phận của anh quan trọng hơn, cũng khá là nhạy cảm, em không muốn vì thân phận của anh mà anh lại thành chủ đề cho mọi người bàn tán, hơn nữa…”

Nam Khuê đá mũi chân, rầu rĩ nói: “Chúng ta vừa bắt đầu, ai biết sau này thế nào chứ? Em chỉ muốn ổn định một chút rồi mới nói cho mọi người biết, em cũng đâu muốn giấu.”

“Cái gì là sau này không biết thế nào?” Lục Kiến Thành tức giận nói.

“Chính là… Có lẽ một ngày chúng ta sẽ chia tay, cũng có thể có một ngày…” Nam Khuê không nói câu tiếp theo.

Có một số chủ đề, cũng có một số người cô cố gắng không nhắc đến.

“Nói tiếp.”

“Em không còn gì để nói nữa.”

“Khuê Khuê, em nghĩ gì có thể nói cho anh biết, anh không muốn em giấu diếm anh điều gì.” Lục Kiến Thành kiên nhẫn nói.

“Anh thật sự muốn biết sao?”

“Đúng, anh muốn biết mọi suy nghĩ của em.”

Nam Khuê hơi hé môi, suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cô cũng nói ra cái tên đó: “Phương Thanh Liên.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 509


Chương 509

Lục Kiến Thành nhíu mày: “Sao đột nhiên lại nhắc đến cô ấy?”

“Cô ta là mối tình đầu của anh, là người anh yêu nhất, mỗi lần cô ta trở về anh đều thay đổi, anh còn nghĩ trăm ngàn cách để ly hôn với em vì cô ta, anh cảm thấy em có thể bình tĩnh được không?”

“Cho nên em đang lo anh sẽ bị cướp mất?” Cuối cùng tâm trạng Lục Kiến Thành cũng trở nên tốt hơn.

Nam Khuê thản nhiên gật đầu: “Đúng!”

Anh không tức giận.

Hiện tại người tức giận là cô.

Rõ ràng anh biết cô căng thẳng, cô để ý mà còn thản nhiên như vậy.

Sau đó Nam Khuê bị Lục Kiến Thành ôm vào trong lòng.

Tay anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, ánh mắt nhẹ nhàng: “Đứa nhỏ ngốc, cô ấy đã ra nước ngoài rồi, sẽ không quay về nữa, cho nên sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta.”

“Lỡ như cô ta quay lại thì sao?” Nam Khuê gấp đến đỏ mắt: “Không phải anh sẽ đẩy em ra rồi lại lần nữa quay lại vòng tay của cô ta sao?”

“Cô gái ngốc, em nói linh tinh gì vậy, không nói đến chuyện cô ấy không thể trở về, cho dù cô ấy có trở về thì cũng sẽ không có gì thay đổi. Khuê Khuê, em chỉ cần biết rằng, người anh yêu bây giờ là em, vậy là đủ rồi.”

Nam Khuê không biết nên tin hay nghi ngờ những gì anh vừa nói.

Trước kia cô cảm thấy trở ngại lớn nhất của hai người là không có tình cảm, bây giờ mới biết, dù cho có tình cảm thì vẫn có rất nhiều chướng ngại cần vượt qua.

Thậm chí đi đến bước này rồi, bản thân cô cũng không biết là đúng hay sai.

Nam Khuê cảm thấy mơ hồ.

“Quý viện trong lời cô gái ban nãy là ai? Em thích anh ta?” Đột nhiên Lục Kiến Thành nghĩ đến gì đó.

Nam Khuê lập tức lắc đầu: “Không thể nào, là mọi người hiểu lầm.”

“Ồ?” Lục Kiến Thành nửa tin nửa ngờ.

“Là sự thật, do mọi người hiểu lầm. Viện trưởng Quý đúng là đẹp trai, lại còn độc thân, vài lần em và anh ta gặp nhau, đồng nghiệp đều nghĩ là em cố ý, cho nên đồn em thích anh ta, nói em làm những chuyện trùng hợp như vậy cũng là vì muốn anh ta chú ý. Thật sự thì tất cả đều là ngoài ý muốn.”

Nam Khuê không giấu diếm, cô nói hết tất cả mọi chuyện.

“Ngoài ý muốn?” Ánh mắt Lục Kiến Thành sâu hơn.

“Thật sự là ngoài ý muốn, hơn nữa có một lần em nhìn anh ta là vì anh, nên đồng nghiệp mới hiểu nhầm.”

Lục Kiến Thành nhíu mày, yên lặng chờ câu kế tiếp.

Nam Khuê tiếp tục nói: “Chính là hôm ở phòng bao, đèn hơn tối, anh ta đứng uống rượu cùng mọi người, em thấy anh và anh ta giống nhau, hơn nữa hôm đó còn cảm thấy vô cùng giống, đều khiến người khác có cảm giác đó nên mới nhìn thêm mấy lần, không ngờ vì thế nên mới có tin đồn.”

“Viện trưởng Quý của bọn em có phải là Quý Dạ Bạch không?” Lục Kiến Thành hỏi.

Nam Khuê gật đầu, có chút ngạc nhiên: “Đúng, anh quen sao?”

“Không quen.” Lục Kiến Thành phủ nhận không chút suy nghĩ, đồng thời nói: “Nhưng anh đã nghe qua, Khuê Khuê, em nhớ rõ lời của anh, cách xa anh ta một chút, tốt nhất nên cách xa cả nhà anh ta ra.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu.

Người ta là viện trưởng, cô chỉ là một bác sĩ nhỏ, hơn nữa còn mới vào bệnh viện để thực tập, ngay cả bác sĩ cũng chưa được làm chính thức thì nói gì đến chuyện liên quan đến viện trưởng?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 510


Chương 510

Cho nên cũng không tính là có liên quan được.

Không ngờ Lục Kiến Thành lại vô cùng quan tâm đến chuyện này, lại một lần nữa nhấn mạnh nói: “Khuê Khuê, em có nhớ lời của anh không? Cách xa cả nhà anh ta ra, bọn họ có đưa gì cũng không được nhận.”

“Em nhớ chưa?” Giọng Lục Kiến Thành cao hơn.

Nam Khuê gật đầu: “Được, em đã nhớ rõ.”

Buổi tối lúc tan tầm, có đồng nghiệp đến tìm Nam Khuê, nói có một quý bà đến tìm cô.

Nam Khuê cảm thấy khó hiểu, hình như cô đâu quen ai có tiền?

Thật ra cũng có, cũng chỉ có mình mẹ, nhưng phong cách quần áo của mẹ luôn đơn giản thoải mái, không có chút nào liên quan đến mấy từ quý bà xa xỉ.

Mãi đến khi gặp người phụ nữ trước mắt, ngửi được mùi nước hoa của bà ấy, Nam Khuê mới kịp phản ứng.

Quả nhiên là một phu nhân.

Hơn nữa còn là mẹ của viện trưởng Quý.

“Chào dì, nghe nói ngài tìm con, có phải ngài nhầm người không ạ?” Nam Khuê vô cùng bất ngờ.

Nào ngờ người phụ nữ kia lắc đầu, sau đó nói: “Không nhầm, đúng là dì tìm con, thế nào? Quen với bệnh viện chưa?Công việc có vất vả không, có gặp khó khăn gì không, nếu có thì con cứ nói cho Dạ Bạch, nó sẽ giúp con giải quyết.”

Lời của người phụ nữ này thật sự khiến Nam Khuê có chút sợ hãi khi được sủng ái.

Vấn đề là cô không quen người phụ nữ này.

Nói là vì viện trưởng Quý càng không thể, cô và viện trưởng Quý không liên quan gì đến nhau, chứ nói gì là thân thiết.

Thấy Nam Khuê có chút ngẩn người, người phụ nữ cười, nhẹ nhàng giải thích.

“Con đó, con đừng ngại, Tiểu Lí đã nói cho dì biết rồi, tối mấy hôm trước Dạ Bạch cứu con, con ở với nó một tối, người con trai này của dì cái gì cũng tốt, chỉ là không muốn quen bạn gái.”

“Vừa nghe đến chuyện nó mang con về dì đã vô cùng vui, cho nên…”

Người phụ nữ đưa hộp quà trong tay cho Nam Khuê: “Đây là chút tấm lòng của dì, con nhận trước nhé, đến khi tình cảm của hai đứa ổn định, dì sẽ tặng con nhiều hơn.”

Chuyện này… Nam Khuê ngây người, cả người như hóa đá.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào, sao cô nghe không hiểu gì cả?

“Dì, không… không phải, ngài bình tĩnh một chút, có phải dì nhầm rồi không? Con mang viện trưởng Quý về nhà khi nào chứ?”

Người phụ nữ kia suy nghĩ một chút rồi nói: “Chính là ngày gặp mặt nhân viên mới, con uống say, buổi tối Dạ Bạch đỡ con lên xe rồi mang con về nhà.”

Nam Khuê càng nghe càng hoang mang, bây giờ cô thật sự không hiểu gì, ngày càng cảm thấy mơ hồ hơn.

Cô cảm thấy mình càng nghe càng không hiểu.

Không phải ngày đó là Lục Kiến Thành đưa cô về nhà sao? Sao lại thành Quý Dạ Bạch rồi?

“Cụ thể như thế nào dì cũng không rõ, dù sao Tiểu Lí cũng nói cho dì biết con trai dì đưa con lên xe rồi mang con về nhà.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 511


Chương 511

Nam Khuê: “…”

Hôm đó Quý Dạ Bạch đỡ Nam Khuê lên xe, lái xe đi nhầm nên đã trực tiếp mang Nam Khuê về nhà Quý Dạ Bạch.

Tiểu Lí thấy rồi báo cho người phụ nữ này.

Không biết Quý Dạ Bạch đổi lái xe khác lúc nào, sau đó lại đưa Nam Khuê về nhà cô.

Vậy nên mới tạo nên sự hiểu lầm to lớn này.

Quan trọng là người phụ nữ này lại kiên trì cho rằng Quý Dạ Bạch thích cô nên mới mang cô về nhà, cho nên hôm nay mới đến tặng cho cô món đồ trang sức đắt đỏ thế này.

Tất nhiên Nam Khuê không nhận, nhưng người phụ nữ kia vô cùng kiên trì, hơn nữa bà ấy còn nói đồ đã tặng sẽ không lấy lại.

Quan trọng hơn nữa, cuối cùng sau khi nói chuyện xong, người phụ nữ đẩy hộp trang sức kia về phía cô rồi rời đi.

Nam Khuê nhìn hộp trang sức trước mặt, cảm thấy đầu rất nhức.

Dù sao giá trị cũng quá cao, cô thật sự không dám để đây mặc kệ.

Cô thở dài một hơi, chỉ có thể ôm hộp trang sức này về.

Nam Khuê trên đường đi về vô cùng khó xử, cuối cùng cô cũng nghĩ ra một cách.

Khi tan làm, Nam Khuê thay bộ quần áo khác, ôm hộp trang sức tinh xảo đi vào thang máy đến thẳng văn phòng của Quý Dạ Bạch.

Nhìn cô gái trước mặt mình, Quý Dạ Bạch ngạc nhiên một chút rồi lạnh lùng nói: “Tôi đúng là xem thường cô rồi, vậy mà cô lại trực tiếp đến văn phòng tôi.”

“Tôi không biết nhà anh ở đâu, cũng không biết số điện thoại của anh, chỉ biết văn phòng của anh, cho nên chỉ có thể đến đây tìm anh.” Nam Khuê nói.

Nhưng rõ ràng chuyện hai người nói không giống nhau.

Quý Dạ Bạch nghĩ Nam Khuê đến đây vì muốn quấn lấy mình, nghĩ cô không biết xấu hổ mà đến văn phòng tìm anh ấy.

Còn Nam Khuê lại đến vì muốn trả đồ.

“Có chuyện gì?” Quý Dạ Bạch cúi đầu, không nhìn Nam Khuê.

Nam Khuê tiến về phía trước, để hộp trang sức trong tay lên bàn Quý Dạ Bạch.

Hộp quà vô cùng tinh tế, Quý Dạ Bạch đương nhiên hiểu lầm: “Cho tôi?”

“Đúng.”

Quý Dạ Bạch ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, mặc dù không xinh đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng được xem là thanh tú động lòng người, dáng vẻ dịu dàng mềm mại.

Nhất là đôi mắt to ngập nước kia, trong suốt như thấy đáy, đây cũng là lí do khi vừa mới gặp anh ấy đã chú ý đến cô hơn.

Nhưng những hành động của cô lại khiến anh ấy vô cùng phản cảm.

Anh ấy nâng mắt nhìn Nam Khuê, không nhịn được mà cười chế giễu: “Cầm về đi, tôi không cần.”

Nam Khuê nhíu mày: “Anh không xem bên trong là gì sao?”

“Mặc kệ là gì tôi cũng không cần.”

“Không phải, ý của tôi là…”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 512


Chương 512

Lời Nam Khuê còn chưa hết đã bị Quý Dạ Bạch cắt ngang: “Loại con gái như cô tôi đã thấy nhiều, bây giờ cô tự ra ngoài thì ít nhất còn giữ được chút mặt mũi, đừng khiến tôi phải nói những lời khó nghe.”

“Loại con gái như tôi?” Nam Khuê cảm thấy những lời này vô cùng chói tai: “Tuy tôi chỉ là một thực tập sinh nhỏ còn ngài là phó viện trưởng của bệnh viện, nhưng mong ngài nói cho rõ, loại con gái như tôi là thế nào?”

“Ha…” Quý Dạ Bạch cười lạnh lần hai, đồng thời khóe môi nâng lên thành một nụ cười chế nhạo.

“Tôi vốn còn muốn thương hoa tiếc ngọc, muốn để lại cho cô chút mặt mũi, không ngờ cô lại không biết coi trọng, nếu vậy thì đừng trách tôi không khách khí.”

Anh ấy nhìn Nam Khuê, đứng lên, bắt đầu trách mắng: “Ỷ vào chuyện mình có chút nhan sắc mà dùng đủ các cách để khiến tôi chú ý để đạt được sự yêu thích của tôi.”

“Nếu tôi đoán không nhầm, chỉ cần là đàn ông có gia thế có diện mạo thì cô đều dùng trò tình cờ gặp rồi chờ có người mắc bẫy, chờ con rùa vàng của cô cắn câu.”

Nói xong, vẻ mặt của Quý Dạ Bạch vô cùng châm chọc.

Nhưng ngoài dự đoán của anh ấy, cô gái phía đối diện không xấu hổ khi bị vạch trần mà ngược lại vô cùng tức giận.

Nam Khuê cắn môi đứng thẳng, khuôn mặt đỏ bừng, bị chọc tức không nhẹ chút nào.

Nếu ban nãy cô còn không hiểu lời anh ấy nói thì bây giờ cô đã hoàn toàn hiểu.

Nói trắng ra là người này nghĩ cô là một người phụ nữ tâm cơ, muốn câu con rùa vàng.

Buồn cười, cũng quá tự cho mình là đúng rồi đấy.

Kiềm chế sự tức giận trong lòng mình, Nam Khuê nở nụ cười mỉa mai.

Cô vừa đổ đồ trong hộp quà lên bàn Quý Dạ Bạch vừa nói: “Viện trưởng Quý, đây là trang sức mà mẹ ngài mới đích thân tặng tôi ở dưới tầng, tôi cũng không biết bà ấy nghe được tin đồn từ đâu mà nói anh mang tôi về nhà qua đêm, sau đó xem tôi như bạn gái của anh nên mới tới đây tặng đồ cho tôi.”

“Tôi đến đây là muốn mang những thứ này đến trả cho anh.”

Chuyện này khiến Quý Dạ Bạch ngẩn người.

Anh ấy cũng không biết chuyện này lại như vậy.

“Cô nói gì?” Quý Dạ Bạch mở to mắt, hoàn toàn không tin.

Nam Khuê bình tĩnh đáp: “Những gì tôi nói đều là sự thật, nếu viện trưởng Quý không tin thì có tự tìm mẹ anh để hỏi.”

“Còn nữa, tôi không phải là cô gái muốn câu rùa vàng như viện trưởng Quý nói, cũng không muốn để anh chú ý gì đó, những lần gặp trước đều là ngoài ý muốn, nếu anh không tin thì tôi cũng hết cách.”

“Cô ở phòng bao nhìn tôi chằm chằm một lúc, cô cảm thấy tôi sẽ tin những chuyện này là ngoài ý muốn sao?” Quý Dạ Bạch cười lạnh.

Nam Khuê nhếch môi cười nhạt.

Sau đó cô giải thích: “Lần ở phòng bao đó là lỗi của tôi, vì hôm đó đèn quá tối nên tôi nhìn viện trưởng Quý thành bạn trai tôi, dáng người của hai người có chút giống nhau, dáng vẻ lúc uống rượu cũng giống nên tôi mới nhìn thêm mấy lần.”

“Nói vớ vẩn.” Quý Dạ Bạch lớn tiếng nói, đột nhiên thẹn quá hóa giận, có chút không khống chế được tâm trạng của mình.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 513


Chương 513

“Viện trưởng Quý, tôi nói lại lần nữa, ngài thật sự hiểu lầm rồi, tôi có bạn trai, tôi rất thích anh ấy, còn về anh, tuy rằng anh là người đàn ông trong mộng của rất nhiều cô gái trong bệnh viện nhưng thật xin lỗi, tôi không có suy nghĩ gì khác với anh.”

“Dì tặng trang sức cho tôi, tất cả đều ở đây, anh có thể tìm dì để kiểm tra đối chiếu.”

Nói xong Nam Khuê đẩy cửa rời đi.

Một văn phòng to như vậy chỉ còn một mình Quý Dạ Bạch ngồi.

Ngồi được mười phút, anh ấy mới cảm thấy chuyện mình vừa nghe đươc là sự thật.

Hiểu lầm?

Vậy mà cô lại nói tất cả đều là hiểu lầm?

Sao có thể như vậy chứ?

Đúng là nực cười, Quý Dạ Bạch anh mà cũng sẽ trở thành thế thân của người khác, giống với người khác sao?

Nói không tức giận là giả.

Cuối cùng cô chối bỏ một cách sạch sẽ, còn anh ấy lại thành người tự cho mình là đúng.

Ánh mắt anh ấy nhìn hộp trang sức, cuối cùng anh ấy gọi điện thoại cho mẹ mình.

“Alo, con trai…”

“Mẹ tặng Nam Khuê trang sức?” Quý Dạ Bạch trực tiếp vào vấn đề chính.

“Đúng vậy, thế nào? Người mẹ già này của con có phải rất thông minh không?”

Quý Dạ Bạch nhíu mày, vô cùng đau đầu nói: “Mẹ, con đã nói mẹ ở nhà vui chơi thỏa thích đi, không có việc gì có thể đi dạo phố mua sắm, vì sao lại nhúng tay vào việc này chứ? Mẹ có biết hôm nay con tự tạo trò cười không, người ta có bạn trai rồi, căn bản không có chút hứng thú nào với con, mẹ đừng có ghép đôi loạn nữa.”

“Có bạn trai rồi?” Người phụ nữ kia không tin nói: “Sao có thể chứ? Con trai, mẹ đã tìm hiểu rồi, con bé không có bạn trai.”

“Dù sao cũng chỉ là cô gái nhỏ, có thể có chút ngại ngùng nên mới cố ý nói như vậy để con thấy khó mà lui, càng như vậy thì con càng phải biết nắm lấy cơ hội mà bắt lấy trái tim người ta.”

Quý Dạ Bạch thở dài, anh ấy và mẹ mình đúng là không thể nói chuyện được.

“Bỏ đi, tóm lại sau này mẹ đừng xen vào chuyện của con nữa, tự con có thể xử lí tốt.”

Quý Dạ Bạch tức giận cúp máy.

Trong đầu anh ấy đột nhiên hiện lên lời ban nãy của Nam Khuê: “Tôi đã có bạn trai, tôi rất thích anh ấy, còn anh, tôi không có suy nghĩ gì khác.”

Quý Dạ Bạch đứng dậy đi tìm Nam Khuê.

Lúc đến cổng bệnh viện thì thấy Nam Khuê, anh ấy đang định lên tiếng đã thấy cô chạy nhanh ra ngoài.

Anh ấy nhanh chóng thấy Nam Khuê lên một chiếc xe.

Quý Dạ Bạch tất nhiên biết hãng xe kia, đây là hãng xe có số lượng giới hạn toàn thế giới.

Ha…

Quý Dạ Bạch lạnh lùng cười.

Anh ấy xoay người đi, vẻ mặt lạnh lùng không chút độ ấm.

Anh ấy là thế thân?

Hay lắm, anh ấy đã có hứng thú với chuyện này rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 514


Chương 514

Lúc Nam Khuê lên xe, Lục Kiến Thành đang nhìn máy tính.

Anh ngồi ghế sau, hai chân thon dài vắt chéo, hai cúc trên cùng của áo somi trắng được mở ra để lộ xương quai xanh gợi cảm.

Từ góc độ của Nam Khuê nhìn sang vô cùng đẹp.

Khó trách mọi người nói người đàn ông đẹp trai nhất khi chăm chỉ làm việc, đúng là không sai chút nào.

Bây giờ Lục Kiến Thành đẹp trai đến muốn bùng nổ.

Rất đẹp rất đẹp trai.

Nam Khuê nhìn một lúc, đột nhiên có chút rung động, không nhịn được mà muốn hôn anh một cái.

Cô nghĩ rồi cũng làm như vậy, cô di chuyển nhẹ nhàng như mèo nhỏ, từ từ tiến đến chỗ anh.

Một tay cô chống cằm, nghiêng đầu là có thể nhìn thấy sườn mặt của Lục Kiến Thành, đường cong rõ ràng, cứng rắn mạnh mẽ, đúng là một tác phẩm tuyệt vời của thượng đế.

Đẹp như được chạm khắc vậy, cô không hôn thì đúng là đáng tiếc.

Nam Khuê nhìn một lúc lâu, cuối cùng ánh mắt nhìn lên đôi môi mỏng của ai đó.

Đúng lúc này Lục Kiến Thành nhìn sang, môi mỏng hơi mở: “Lên xe rồi sao lại yên lặng thế? Cũng không gọi anh.”

“Ừm, bây giờ đang có một chuyện rất quan trọng.” Nam Khuê nói.

Lục Kiến Thành trầm thấp cười gợi cảm: “Em đang làm chuyện gì mà thần bí vậy?”

“Ừm, chính là…”

Nam Khuê nói một nửa, đột nhiên cảm thấy bây giờ là một cơ hội tuyệt vời, cô từ từ nhắm hai mắt, lấy hết dũng khí, nhẹ nghiêng người về phía trước, đôi môi mềm mại đầy đặn hướng về phía Lục Kiến Thành.

Nhưng lại không có sự mềm mại trong dự đoán của cô.

Ngược lại đầu cô còn bị người nào đó nhẹ nhàng đỡ lấy.

“Đây chính là chuyện lớn mà em định làm?” Lục Kiến Thành nhẹ nhàng cười.

Khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê lập tức đỏ lên, ngượng ngùng lui về sau, đồng thời phủ nhận: “Không có nha, anh hiểu lầm rồi.”

“Đồ ngốc, hành động của em đã sớm bán đứng em rồi.” Lục Kiến Thành cười.

“Đâu có? Anh biết em muốn làm gì sao?” Nam Khuê bướng bỉnh nói.

Lục Kiến Thành ngẩng đầu nhìn vị trí xe, sau đó thả máy tính sang một bên rồi đưa tay kéo Nam Khuê vào lòng mình.

Trán anh dựa vào trán cô, hơi thở nhẹ nhàng: “Đồ ngốc, từ lúc em mới lên xe anh đã biết em h*m m**n sắc đẹp của anh.”

Nhịp tim Nam Khuê như chậm một nhịp, cô vội vàng giải thích: “Không có… Không có, đâu có, hơn nữa sao lại có người tự luyến như anh chứ?”

“Ừm, hết cách rồi, người quá đẹp trai và quá tài giỏi thì tự luyến như vậy đó.”

Nam Khuê cười véo anh: “Lục Kiến Thành, da mặt anh dày như vậy từ khi nào thế?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 515


Chương 515

“Ừm, do người nào đó da mặt quá mỏng nên da mặt anh phải dày một chút thì mới cân bằng được.”

“Anh nói da mặt ai mỏng?”

“Còn không phải sao? Ai mỗi lần anh hôn đều đỏ mặt vậy?”

“Em…” Nam Khuê lập tức thẳng lưng, không phục nói: “Em… Người ta là con gái, đương nhiên phải có chút thẹn thùng rồi.”

“Được, Khuê Khuê muốn thẹn thùng thì thẹn thùng, anh thích nhìn khuôn mặt đỏ ửng của em, cũng thích dáng vẻ thẹn thùng của em. Chỉ cần là em thì dáng vẻ nào anh cũng thích.”

Không thể không nói, lời này của Lục Kiến Thành hoàn toàn khiến Nam Khuê rung động.

Trong lòng ngọt như được ăn mật vậy.

Giờ phút này cô dựa vào lòng Lục Kiến Thành, dường như có cả thế giới trong tay vậy, vừa nhẹ nhàng vừa mạnh mẽ.

Thời gian yên bình là một chuyện cũng rất đơn giản, chỉ cần có anh và em bên nhau là được.

Lục Kiến Thành ôm lấy Nam Khuê, cơ thể cô mềm mại, ôm vào trong lòng vô cùng dễ chịu.

Nhìn nụ cười nhẹ nhàng của cô, trong lòng anh cũng đều là vui vẻ và sự hài lòng.

Nếu như có thể, anh thật sự muốn ôm cô lâu hơn một chút, ở bên cạnh cô nhiều hơn.

Nhưng gần đây công việc trong công ty rất nhiều, vì mở rộng nên cơ cấu tổ chức nội bộ khá hỗn loạn, có rất nhiều chuyện cần anh phải tự mình đi làm, vậy nên mới bận rộn như vậy.

Dường như từ khi hai người thật sự ở bên nhau, anh chưa từng ở bên cạnh cô một ngày hoàn chỉnh.

Nghĩ đến chuyện lát nữa lại phải đi công tác, trong lòng Lục Kiến Thành vô cùng áy náy.

“Xin lỗi, Khuê Khuê.”

Anh yên lặng nói trong lòng, cúi đầu hôn lên trán Nam Khuê một cái.

Đúng lúc này Nam Khuê ngẩng đầu lên, đôi mắt như nai con tràn ngập hưng phấn nhìn Lục Kiến Thành: “Lát nữa chúng ta đi đâu ăn tối vậy?”

“Không phải em nói muốn ăn lẩu sao?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Ừm, đúng rồi, cho nên anh muốn dẫn em đi ăn lẩu sao?”

Thấy vẻ mặt vui vẻ của Nam Khuê, Lục Kiến Thành không đành lòng, nặng nề gật nhẹ đầu: “Ừm, đi ăn lẩu.”

“Được, cảm ơn anh, Lục Kiến Thành, thật ra em biết anh không ăn được cay, cảm ơn anh đã đồng ý mang em đi ăn thứ em thích, lần sau em sẽ đi ăn đồ anh thích với anh.”

“Được.”

Mãi đến khi xe gần đến nhà hàng, cho dù Lục Kiến Thành có không nỡ đến đâu thì cuối cùng vẫn lên tiếng.

“Khuê Khuê…”

“Ừm? Sao vậy ? Có phải có chuyện gì không? Em thấy anh vẫn luôn cau mày, như vậy không đẹp trai chút nào.” Nam Khuê dựa vào lòng anh, đưa tay vuốt lông mày đang nhíu chặt của anh.

“Thật xin lỗi Khuê Khuê, anh đã đặt bàn, nhưng lát nữa Lâm Niệm Sơ sẽ ăn với em, anh không thể ăn với em được.”

Lục Kiến Thành vừa nói xong, bàn tay đang đặt trên lông mày anh của Nam Khuê dừng lại.

Một lúc sau cô mới phản ứng được, hạ tay xuống, nhẹ nhàng nói: “Anh lại phải đi sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 516


Chương 516

“Ừm, lần này công ty ở nước ngoài xảy ra chút chuyện, anh muốn đích thân đến một chuyến.”

“Rất nghiêm trọng sao? Cần bao nhiêu thời gian?” Nam Khuê hỏi.

“Nhanh có thể là năm ngày, chậm có thể là mười ngày…” Thậm chí còn lâu hơn.

Câu tiếp theo Lục Kiến Thành cũng không nói ra, anh sợ nhìn thấy sự thất vọng trong mắt cô, cũng sợ mình sẽ thay đổi ý kiến, không muốn rời xa cô dù chỉ một chút.

Nam Khuê rời khỏi ngực anh, nở một nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”

“Vậy anh yên tâm đi đi, em ở nhà đợi anh.”

“Thật xin lỗi, Khuê Khuê.” Lục Kiến Thành vẫn cảm thấy vô cùng áy náy.

Nam Khuê đưa tay, lại lần nữa v**t v* lông mày Lục Kiến Thành, nói: “Anh biết không? Câu em không muốn nghe anh nói nhất chính là xin lỗi, câu này em đã nghe quá nhiều lần, sau này cũng không muốn nghe nữa.”

“Nếu như có thể, em hi vọng sau này ngày nào cũng nghe thấy những câu như anh thích em, anh yêu em.”

“Được.” Ánh mắt Lục Kiến Thành dịu dàng: “Khuê Khuê, anh yêu em.”

“Em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở về.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu: “Chúng ta đã nói rồi, chờ anh về sẽ ăn lẩu với em, không cho phép anh để người khác đi hộ.”

“Được!”

Lúc này lái xe đã dừng xe ở trước nhà hàng.

Nam Khuê biết cho dù không nỡ thì cũng phải tạm biệt ở đây.

Lần trước Lục Kiến Thành cũng ra nước ngoài, hai người cũng cách xa nhau, thời gian lần đó rất dài.

Lần này không biết vì thời gian dài hay vì sao mà trong lòng cô luôn có dự cảm không lành.

Cụ thể là gì cô cũng không rõ, nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết đó không phải chuyện tốt.

“Vậy em vào đây, lúc anh đi máy bay phải cẩn thận, đến nơi an toàn nhớ gọi cho em.”

“Được, mau vào đi, Lâm Niệm Sơ chờ em ở trong, anh đã nói cô ấy gọi những món em thích rồi.”

“Vậy em vào đây, anh đi an toàn.”

Nói xong Nam Khuê lưu luyến không rời xoay người xuống xe.

Lúc cô vừa chuẩn bị đi xuống thì đột nhiên Lục Kiến Thành lại đưa tay kéo cô lại, một giây sau, nụ hôn điên cuồng nóng bỏng của anh lập tức rơi xuống.

Nụ hôn của anh vô cùng nóng bỏng.

Nam Khuê có cảm giác như bản thân sẽ bị anh nuốt chửng vậy.

Nếu là bình thường cô chắc chắn sẽ vô cùng ngượng ngùng, sẽ vô cùng xấu hổ.

Nhưng bây giờ cô không quan tâm gì cả, cái gì cũng không muốn để ý.

Cô chỉ biết mình không nỡ xa anh, không nỡ rời xa người đàn ông đang ôm mình thật chặt lúc này.

Làm sao bây giờ? Anh còn chưa đi mà cô đã bắt đầu nhớ anh rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 517


Chương 517

Không còn sự rụt rè ngày thường, Nam Khuê đưa tay ôm chặt Lục Kiến Thành, hận không thể khảm vào người anh.

Giống như vậy nên mới không sợ mất đi, cũng không nhớ nhung nhiều như vậy.

Không hiểu sao cô luôn cảm thấy gần đây mình có chút đa sầu đa cảm.

Cô cũng có cảm giác rằng chỉ cần vừa buông tay ra anh sẽ rời khỏi mình.

Hôn một lúc, nước mắt Nam Khuê từ từ rơi xuống.

Khi Lục Kiến Thành cảm thấy miệng mặn chát, anh mới phát hiện người trong lòng đang khóc, hơn nữa còn khóc vô cùng đau lòng, giống như phải chịu uất ức gì rất lớn vậy.

“Đừng khóc.” Lục Kiến Thành đau lòng lau nước mắt cho cô, cưng chiều dỗ dành.

“Sẽ không đi lâu đâu, anh hứa với em, sau khi xong việc anh sẽ lập tức về ngay, sẽ rất nhanh thôi, vừa về anh sẽ em đi ăn lẩu.”

“Còn có đồ ngọt em thích nhất nữa, đi đu quay và vòng ngựa xoay em thích nhất nữa.” Nam Khuê càng nói nước mắt càng chảy nhiều hơn.

Lục Kiến Thành cúi đầu, kiên nhẫn hôn từng giọt nước mắt của cô.

“Được.” Trái tim anh đau đớn, gật đầu: “Khuê Khuê nói gì thì chính là cái đó, chờ anh về sẽ làm và đi hết mọi nơi với em.”

“Vậy anh nhất định phải nhớ rõ lời hứa của mình, không được lừa em.”

Nam Khuê khóc một cách đau lòng, cô thật sự không nỡ.

Vô cùng vô cùng không nỡ.

Nhưng khi đó không ai biết rằng.

Có một lời hứa vẫn mãi chỉ là một lời hứa.

Không còn cơ hội để thực hiện nữa.

Nam Khuê nghĩ, nếu như khi đó cô có năng lực biết trước, biết chuyện xảy ra trước thì có chết cô cũng không để anh rời khỏi nơi này.

Lục Kiến Thành cũng vậy, nếu như biết có ngày đó, anh nhất định sẽ chỉ ở bên cạnh Nam Khuê, sẽ không đi đâu cả.

Nhưng trong cuộc đời này cái gì cũng có, chỉ không có hai từ “nếu như”.

Ai cũng không có cơ hội để hối hận.

Không có ai là ngoại lệ cả.

Nam Khuê vẫy tay, lưu luyến không rời xuống xe.

Lái xe nhấn ga, xe của Lục Kiến Thành nhanh chóng hòa vào dòng xe đông đúc.

Cô vẫy tay, Lục Kiến Thành cũng vẫy tay.

Nhưng rất nhanh họ đã không nhìn thấy đối phương, xe cũng càng đi xa hơn.

Nhưng Nam Khuê vẫn bướng bỉnh vẫy tay với hướng mà xe Lục Kiến Thành đã rời đi.

Mặc dù biết anh không nhìn thấy nhưng cô vẫn muốn tạm biệt anh một cách thật hoàn chỉnh.

Bóng dáng chiếc xe nhanh chóng trở nên mơ hồ, cuối cùng càng đi càng xa, nhưng Nam Khuê vẫn đứng ở ven đường nhìn theo rất lâu, mãi cho đến khi không thấy nữa cô mới đi vào nhà hàng.

Lúc Nam Khuê vào tiệm lẩu, Lâm Niệm Sơ đã ngồi chờ bên trong.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 518


Chương 518

Thấy Nam Khuê, cô ấy lập tức vẫy tay: “Khuê Khuê, ở đây, tớ ở đây.”

Lâm Niệm Sơ đã bật bếp, cũng đã thả những đồ ăn mà Nam Khuê thích ăn vào, có một số món đã nấu xong, ngay cả nước chấm Nam Khuê thích ăn cô ấy cũng đã chuẩn bị xong.

Nam Khuê vừa nhìn đã cảm thấy ấm áp.

“Cảm ơn cậu, Niệm Niệm!”

“Chúng ta là gì của nhau cơ chứ, mau ngồi xuống ăn đi.”

Lâm Niệm Sơ thấy vẻ mặt cô buồn bã, vẻ mặt không có chút cảm xúc gì, ngay cả hứng thú ăn lẩu cũng không có thì không nhịn được mà hỏi: “Anh ta đi rồi sao?”

Nam Khuê nghe xong thì đột nhiên ngẩng đầu lên kinh ngạc hỏi: “Sao cậu biết?”

“Đại khái là mấy tiếng trước anh ta gọi điện thoại cho tớ nói chuẩn bị đi công tác, nói tớ đi ăn cơm rồi đi dạo phố với cậu, nói tớ phải chăm sóc cậu thật tốt, toàn bộ đều do anh ta thanh toán.”

“Nhìn dáng vẻ mất hồn mất vía này của cậu còn phải đoán nữa sao, chắc chắn là do anh ta đã đi.”

Nam Khuê mệt mỏi gật nhẹ đầu: “Ừm, vừa đưa tớ đến đây đã đi.”

“Cô gái ngốc này, đã không nỡ rời xa như vậy thì sao không nói anh ta ở lại? Đúng lúc có thể thử xem vị trí của cậu ở đâu trong lòng anh ta, nhìn thử xem nếu như cậu nói thì anh ta có ở lại hay không.”

Nam Khuê chống cằm, vẻ mặt vẫn rất buồn bã.

Một lúc lâu sau cô mới nói: “Tớ không muốn ép buộc anh ấy, anh ấy vốn là một con đại bàng mạnh mẽ, tớ đã yêu anh ấy thì sao lại có thể nhẫn tâm bắt anh ấy quanh quẩn trong chiếc lồng chật hẹp được chứ, tớ cũng không muốn anh ấy nghĩ tớ chỉ là một người hay cố tình gây sự.”

“Khuê Khuê, cậu suy nghĩ cho anh ta quá nhiều rồi, phụ nữ đôi khi không cần phải quá phóng khoáng, làm ồn ào một chút cũng không có gì không tốt, cậu cứ thử làm nũng với anh ta đi, xem anh ta phản ứng thế nào.”

Nam Khuê cảm thấy Niệm Sơ nói có lí.

Nhưng cô sợ.

“Niệm Niệm, thật ra tớ rất nhát gan, vì tớ rất sợ. Tớ sợ cho dù mình có tự nói ra cũng không thể giữ anh ấy lại, như vậy thì không phải chứng minh rằng tớ không có chút sức nặng và vị trí gì trong lòng anh ấy sao? So đi so lại, tớ vẫn chấp nhận được chuyện anh ấy đi công tác.”

“Cho nên tớ cảm thấy bản thân vô cùng thất bại.”

Lần này Lâm Niệm Sơ cũng không biết nên an ủi như thế nào.

Vì ngay cả Khuê Khuê cũng không biết vị trí của mình trong lòng Lục Kiến Thành, cô đắn đo không chắc chắn, cô đang sợ hãi.

Vậy thì cô ấy càng không biết.

“Đừng nghĩ đến những chuyện này nữa, chúng ta tới đây để ăn lẩu, hơn nữa tớ cảm thấy anh ta đi cũng không phải là chuyện xấu.” Lâm Niệm Sơ an ủi.

“Sao lại nói vậy?”

“Mặc dù hai người là vợ chồng mấy năm nhưng lúc đó không giống bây giờ, bây giờ hai người mới ở bên nhau, vẫn đang trong thời kì yêu đương nồng nhiệt, đều khá rung động với người kia, tình cảm cũng rất nóng bỏng. Lần này anh ta đi công tác có thể khảo nghiệm tình cảm của hai người một chút.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 519


Chương 519

“Hơn nữa có câu tiểu biệt thắng tân hôn, sau khi về anh ta sẽ càng nhiệt tình hơn khiến cậu không chịu nổi.”

Lâm Niệm Sơ nói xong cũng không nhịn được mà đỏ mặt.

Cũng không biết do xấu hổ hay là bị hơi nóng từ nồi lẩu làm đỏ mặt.

Tóm lại gương mặt nhỏ trắng trẻo kia ửng hồng, nhìn rất xinh đẹp.

“Niệm Niệm, chúng tớ còn chưa có làm… cái kia.” Nam Khuê ngượng ngùng nói.

Lâm Niệm Sơ kinh ngạc: “Không phải lúc hai người lấy nhau đã làm rồi sao? Tớ còn tưởng…”

Nam Khuê lắc đầu: “Đó là chuyện lúc cưới, lần này cảm giác của tớ không như trước, tớ muốn chậm rãi từng bước một.”

“Được được được, như thế nào cũng được, tớ tin lần này có khác biệt, tổng giám đốc Lục trở về sẽ vô cùng nóng bỏng, như sói như hổ cho xem.”

“Cho nên Khuê Khuê, cậu đừng buồn, hơn nữa cũng không phải anh ta đi mãi.”

“Vui vẻ lên, cậu nhìn nồi lẩu ngon miệng trước mặt đi, tất cả đều là đồ cậu thích, chúng ta nhanh chóng ăn thôi.”

“Ừm.”

Nam Khuê gật đầu, cũng bắt đầu ăn uống với Lâm Niệm Sơ.

Ớt rất cay, cũng rất đủ vị, nhưng không biết vì sao trong lòng cô luôn có cảm giác không tốt, luôn cảm giác lần này anh đi công tác sẽ xảy ra chuyện gì đó mà cô không chịu nổi.

Nam Khuê lắc đầu, ép bản thân không suy nghĩ quá nhiều.

Hiện tại cô chỉ hi vọng tất cả đều thuận lợi.

Anh có thể về sớm một chút, quay trở về bên cạnh cô sớm.

Ăn lẩu xong, Lâm Niệm Sơ kéo Nam Khuê đi mua sắm.

Cô ấy mong rằng cô có thể tìm được niềm vui từ trong chuyện mua sắm, tạm thời quên đi phiền não.

Toàn bộ quá trình đều rất vui vẻ.

Lâm Niệm Sơ giúp Nam Khuê chọn mấy chiếc váy đẹp, lúc Nam Khuê thay quần áo, cô ấy ở bên cạnh chụp ảnh.

Sau đó gửi cho Lục Kiến Thành.

“Cậu lại gửi cho anh ấy rồi?” Nam Khuê vừa thử váy vừa hỏi.

Lâm Niệm Sơ gật đầu: “Đương nhiên, tớ muốn ngay cả lúc anh ta đi công tác cũng sẽ nghĩ đến cậu, nhìn cậu mà cả lòng ngứa ngáy, hận không thể lập tức bay về.”

“Vậy cậu chỉnh mình đẹp một chút.”

“Không cần, Khuê Khuê của chúng ta đẹp như vậy, trời sinh xinh đẹp, chụp thế nào cũng đẹp, còn nữa, cậu không tin tưởng kĩ thuật chụp ảnh của tớ sao?”

Nam Khuê gật đầu liên tục: “Tin tin tin, nhất định tin.”

Mấy chục phút sau, Nam Khuê mua thêm mấy bộ, nhưng Lâm Niệm Sơ thì ngược lại, cô ấy không mua món nào.

Nam Khuê có chút khó hiểu: “Niệm Niệm, không phải bình thường cậu thích nhất là mua quần áo sao? Hôm nay cậu sao vậy? Tất cả đều là mua cho tớ, cậu mau đi chọn một số món đi.”

“Tớ…” Lâm Niệm Sơ ngẩn người một chút, sau đó nói: “Tớ không muốn mua.”

“Mua đi mua đi, không phải cậu nói Kiến Thành thanh toán sao? Đi chọn mấy thứ cậu thích đi.”
 
Back
Top Bottom