Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 400


Chương 400

Một tia hào quang cuối cùng trong mắt nàng rơi xuống, ảm đạm không còn bất kỳ hào quang nào nữa.

“Đi thôi, anh đưa em về nhà!” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê cười khổ, nhà?

Cô vẫn còn nhà sao?

Từ giây phút ly hôn, cô đã hoàn toàn không có nhà.

Lúc lên xe, hai người đều đặc biệt yên tĩnh, chỉ có âm nhạc lẳng lặng vang lên trong xe.

Không ai nói chuyện với nhau.

Mãi đến khi xuống xe, Lục Kiến Thành mới mở miệng nói một câu: “Đến rồi.”

“Được.”

Nam Khuê xuống xe, Lục Kiến Thành đi đậu xe, Nam Khuê tự mình về nhà trước.

Cô không dừng lại, đi thẳng lên tầng hai.

Sau đó lấy vali ra, bắt đầu thu thập đồ đạc của mình, đồ vật chân chính thuộc về cô không nhiều lắm, cũng chỉ có một ít giấy tờ tùy thân, quần áo giày dép và mỹ phẩm, hơn nữa sắp xếp theo loại, cất vào cũng rất nhanh.

Khi Lục Kiến Thành bước vào, hành lý của cô đã sắp xếp được một nửa.

Giây phút đó, anh đứng sững sờ một lúc, trong lòng tràn đầy chua xót.

Cũng vào lúc này, anh mới chợt ý thức được một vấn đề quan trọng, bị anh xem nhẹ.

Đúng, bọn họ đã ly dị.

Làm sao có thể còn sống cùng nhà chứ?

Cô sẽ đi, cô sẽ hoàn toàn rời khỏi ngôi nhà này, từ đó trở đi sẽ không có bóng dáng của cô nữa.

Nghĩ tới đây, anh lập tức cảm thấy ngực hít thở không thông rất khó chịu, giống như có một sợi dây thừng siết chặt cổ anh, ngay cả thở cũng không thoải mái.

Rốt cuộc nhịn không được, anh bước lên, nắm lấy cánh tay Nam Khuê: “Đừng thu dọn nữa.”

Nam Khuê xoay người, khó hiểu nhìn về phía anh.

“Ngoại trừ Đỗ Quốc Khôn, em không có người thân nào ở đây, nhà cửa và công việc cũng chưa thu xếp ổn thỏa, ở chỗ này trước đi, chờ thu xếp xong xuôi mọi chuyện của em rồi chuyển đi cũng không muộn.”

“Nhất định em đã quen ở phòng này, em ở đây đi, anh chuyển đến phòng bên kia ở, sẽ không quấy rầy em.”

Nam Khuê ngước mắt giải thích: “Cảm ơn anh, nhưng anh không cần lo lắng, chuyện công việc đã quyết định rồi, chờ sư mẫu về nước tôi có thể đi làm, Niệm Niệm có một căn nhà, cách bệnh viện cũng rất gần, tôi chuyển đến đó ở.”

Dường như không ngờ cô đã sắp xếp mọi thứ, Lục Kiến Thành có chút sững sờ, trả lời: “Ở lại chỗ Lâm Niệm Sơ? Có làm phiền cô ấy không?”

“Nếu như là người khác, quả thật tôi còn khá lo lắng, nhưng tình cảm của tôi và Niệm Niệm hơn hai mươi năm, có thể nói từ khi sinh ra đã ở cùng nhau, tôi và cậu ấy đều sẽ không để ý.”

Lục Kiến Thành hắng giọng nói: “Anh không có ý này, ý anh là, cô ấy và Hoắc Tư Yến đang yêu nhau, nếu hai người ở cùng nhau, bọn họ có thuận tiện không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 401


Chương 401

Anh nói ý là hy vọng Nam Khuê có thể ở lại.

Không nghĩ tới Nam Khuê lại gật đầu: “Anh nói đúng, nhân lúc mấy ngày nay Niệm Niệm còn đang quay phim, tôi chuyển qua một thời gian, sau đó tìm một căn nhà mới dọn ra ngoài.”

Lần này, Lục Kiến Thành chỉ có thể thẳng thắn mở miệng: “Thật ra, em hoàn toàn có thể tiếp tục ở lại đây, anh không ngại.”

Nam Khuê lắc đầu: “Không được, nếu đã ly hôn rồi, còn ở cùng một chỗ thì ra thể thống gì chứ?”

“Hơn nữa, thân phận nhạy cảm của anh, tôi cũng không muốn đẩy mình lên đầu sóng ngọn gió, hơn nữa…”

Ngây người một lúc, Nam Khuê mới chậm rãi nói: “Hiện tại chúng ta đều tự do, nếu có một ngày anh có bạn gái, hoặc là tôi có bạn trai, đối với nhau đều sẽ không mở lòng, nếu đã ly hôn rồi, thì nên hoàn toàn tách biệt đi!”

Chỉ cần như vậy, cô mới có thể không để lại chút nhớ thương nào.

Chỉ bằng cách này, cô mới có thể nói lời tạm biệt hoàn toàn với quá khứ.

“Bạn trai?”

Cô nói rằng cô đã được tự do;

Cô nói rằng một ngày nào đó cô sẽ có bạn trai.

Nghĩ tới đây, anh lập tức phiền não không chịu nổi, trong lòng càng thêm hoảng hốt.

Sao anh không nghĩ ra vậy? Sau khi độc thân, với điều kiện của cô, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn theo đuổi cô.

Nhưng chỉ cần nghĩ tới cô sẽ có bạn trai, sẽ thuộc về người khác, anh ghen tị đến phát điên.

Nghẹn một lúc lâu, cuối cùng anh cũng không nhịn được, lại hỏi: “Anh không phải yêu người đàn ông kia mười năm à, còn muốn quen bạn trai khác sao? Hay là em muốn đi tìm người đàn ông đó?”

Nam Khuê lắc đầu.

Giọng nói thản nhiên: “Không tìm nữa.”

“Tại sao không tìm nữa? Không phải luôn nhớ đến sao? Đã nhớ nhung mười năm rồi, em chắc chắn có thể buông bỏ sao?”

“Người ta đã quên sạch tôi, đã sớm không nhớ tôi, tôi cần gì phải đi tìm. Nhớ mười năm thì như thế nào, không gì có thể so sánh được với việc người yêu của anh ấy trở về nước, quên đi, cứ như vậy đi!”

“Điều kỳ diệu nhất thế gian này chính là thời gian, thời gian sẽ phai nhạt hết tất cả, thời gian cũng sẽ mang đi hết tất cả, một ngày nào đó, tôi sẽ quên, quên sạch anh ấy.” Nam Khuê nói chắc chắn.

Nghe cô nói như vậy, Lục Kiến Thành ngay lập tức cảm thấy sảng khoái, ngay cả tim cũng đập nhanh hơn.

Cô nói sẽ buông bỏ, sẽ quên.

Điều đó có nghĩa là anh sẽ có cơ hội?

Đậy nắp vali, Nam Khuê nói: “Mọi thứ đã thu dọn rồi, tôi đi trước, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi!”

Nói xong, cô kéo vali đi ra ngoài.

Lục Kiến Thành vươn tay, nắm lấy tay cô: “Muộn như vậy rồi, một mình em sao đến đó?”

“Bắt taxi.”

“Muộn rồi, một mình em anh không yên tâm, ngủ ở đây một đêm đi, ngày mai anh sẽ đưa em qua đó.”

“Không cần.” Nam Khuê từ chối.

Lục Kiến Thành thở dài một hơi rồi nói: “Chỉ một buổi tối mà thôi, em cảm thấy anh sẽ làm gì em sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 402


Chương 402

Nam Khuê mím môi không lên tiếng.

Không phải cô sợ sẽ xảy ra chuyện gì, cô chỉ sợ mình càng ở lâu sẽ càng khó bỏ.

“Em ở lại đây đi, anh đến công ty ngủ, sáng mai anh sẽ qua đón em.”

Anh đã nói như vậy thì Nam Khuê chỉ có thể gật đầu: “Được!”

Sáng sớm hôm sau, chưa đến sáu giờ Nam Khuê đã dậy, cô nấu một bát mì, ăn một bữa sáng đơn giản.

Dọn dẹp xong mọi thứ vẫn chưa đến tám giờ.

Lúc kéo vali xuống đến cửa, cô không nhịn được mà lại lên tầng hai.

Khi đứng từ tầng hai nhìn xuống, trong lòng cô không khỏi bồi hồi, cô vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên khi bước vào căn phòng này, lúc đó cô đã mong chờ, đã sung sướng như thế nào.

Khi ấy cô một lòng mơ ước cuộc sống sau khi kết hôn với anh, lúc đẩy cửa bước vào cũng chỉ cảm thấy hạnh phúc và ngọt ngào.

Cô đã nghĩ rất rất nhiều thứ, nghĩ đến mỗi bữa sáng ngọt ngào với anh, nghĩ đến chuyện sẽ thân mật thắt cà vạt cho anh, nghĩ đến chuyện buổi tối sẽ ở cùng trong thư phòng với anh, anh làm việc, cô học bài, cùng nhau tiến lên.

Cô còn nghĩ đến việc buổi sáng cuối tuần hai người ôm nhau cùng thức giấc trên giường, cùng nhau thưởng thức tiếng mưa rơi lên lá cây bên ngoài, như vậy cũng rất thú vị.

Nhưng sau đó hiện thực đã mạnh mẽ đánh thức cô dậy.

Những điều cô tưởng tượng không có điều nào thành sự thật, tất cả đều chỉ là tưởng tượng.

Nói cho cùng, hôn nhân không có tình yêu chỉ là một cái xác không hồn, linh hồn không có thì sao có hạnh phúc được chứ?

Lúc đi vào nơi này, cô vẫn cho rằng mình sẽ sống ở đây với anh đến hết đời, mãi mãi cho đến khi già, sau đó cứ như vậy mà rời khỏi thế giới này.

Không ngờ rằng có một ngày cô sẽ chật vật rời đi như vậy.

Đi vào thư phòng, đi vào phòng ngủ…

Cuối cùng Nam Khuê đi xuống tầng một.

Đã tám giờ nhưng Lục Kiến Thành vẫn chưa về.

Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gọi điện thoại qua.

Điện thoại để trên bàn của Lục Kiến Thành vẫn luôn đổ chuông, nhưng anh lại không có dũng khí để nghe máy.

Đúng vậy, anh sợ.

Anh phát hiện mình không thể cứ như vậy nhìn cô rời đi, nhìn bóng lưng của cô ngày càng rời xa.

Chỉ cần vừa nghĩ đến chuyện cô cứ như vậy rời khỏi thế giới của mình, anh đã không còn dũng khí để đối mặt.

Cho nên anh từ bỏ, chỉ có thể nói Lâm Tiêu đến đưa cô đi.

“Thật xin lỗi, Khuê Khuê, chắc chắn em đang trách anh!” Lục Kiến Thành ngẩng đầu, trái tim đau nhói, nhưng vẫn như cũ không có dũng khí nhận điện thoại.

Thấy không ai nghe máy, Nam Khuê đang muốn cúp điện thoại thì bên kia truyền đến thông báo để lại lời nhắn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 403


Chương 403

Sau khi để lại lời nhắn, cô cúp máy.

Mãi đến khi này Lục Kiến Thành mới cầm điện thoại di động lên nghe lời nhắn của cô: “Lục Kiến Thành, cảm ơn hôm qua anh đã cho tôi ở nhờ, tôi đã dọn xong đồ đạc, chìa khóa tôi cũng đã để trên bàn.”

“Đã từng làm vợ chồng với nhau trong một thời gian, đã gặp nhau thì cũng có lúc phải chia tay, lúc đầu tôi muốn nói tạm biệt anh thật tử tế, nhưng dường như anh rất bận, nếu vậy thì tôi sẽ đơn phương nói, tạm biệt, Lục Kiến Thành, tôi đi đây.”

Cuối cùng Lục Kiến Thành không nhịn được nữa, anh cầm chìa khóa, điên cuồng chạy về nhà.

Một tay Nam Khuê kéo hành lý, một tay kéo cửa.

Vừa mở cửa đã thấy Lâm Tiêu ở đối điện.

Thấy cô, Lâm Tiêu lập tức cung kính nói: “Thiếu phu nhân, tổng giám đốc nói tôi đến giúp cô dọn hành lí.”

“Không cần, thật ra cũng không có hành lí gì nhiều, chỉ có hai vali mà thôi, tôi có thể tự mình kéo được.”

Hành lí lúc đầu cũng không nhiều, cô đồng ý để Lục Kiến Thành đưa mình đi vì trong lòng vẫn còn chút lưu luyến trong lòng, muốn trước khi rời đi tạm biệt anh một cách tử tế, muốn chính miệng nói lời tạm biệt với anh.

Nếu anh đã không tới thì cũng không cần thiết nữa.

“Thiếu phu nhân, đây là lời dặn của tổng giám đốc Lục, vẫn là để tôi đưa cô đi đi!” Lâm Tiêu nói.

Nam Khuê cũng kiên trì: “Thật sự không cần, hơn nữa… Tôi và Lục Kiến Thành đã ly hôn, cậu cũng không cần gọi tôi là thiếu phu nhân nữa, gọi tôi Nam Khuê là được.”

Lâm Tiêu đột nhiên ngẩng đầu.

Mặc dù cậu ấy có thể đoán được từ chút lời nói và hành động của tổng giám đốc rằng hôn nhân của hai người xảy ra vấn đề, cũng đã từng nghĩ họ có mâu thuẫn với nhau.

Nhưng cậu ấy không ngờ rằng lại ly hôn.

Vậy mà lại ly hôn thật.

Thấy cậu ấy bất ngờ, Nam Khuê nói: “Không cần phải bất ngờ như vậy đâu, có lẽ ngay từ khi chúng tôi ở cùng với nhau đã định trước sẽ như vậy rồi! Cho nên cậu không cần phải đưa tôi đi, tự tôi đi là được rồi.”

“Nếu như vậy thì để tôi đưa thiếu phu nhân đi lần cuối, chuyện này không liên quan đến tổng giám đốc Lục, là mong muốn của tôi.” Lâm Tiêu nói.

Hai năm Nam Khuê là vợ của Lục Kiến Thành, dù nói từ khía cạnh nào đi chăng nữa Lâm Tiêu cũng đều rất tán thưởng cô.

Cô không yếu ớt, cũng không kiêu ngạo.

Mặc dù là thiếu phu nhân tập đoàn Lục thị nhưng lại không kiêu ngạo không phách lối, vẫn chăm chỉ cố gắng học tập, chăm chỉ theo đuổi giấc mơ của mình.

Hơn nữa tính cách cô lại vô cùng nhẹ nhàng, phẩm chất lại càng đáng để ngưỡng mộ hơn, hào phóng, lương thiện, dịu dàng, hoàn toàn không làm bộ làm tịch như những tiểu thư nhà quyền quý khác.

Lúc trước khi ông cụ chọn cô làm cháu dâu chắc chắn cũng vì coi trọng những phẩm chất quý giá này, chỉ tiếc “người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường”, ngay từ đầu tổng giám đốc Lục đã không nhận ra được điều này, ngược lại còn bị Phương Thanh Liên cản trở.

Đến nhà Niệm Sơ, Lâm Tiêu giúp Nam Khuê mang hai chiếc vali vào.

Nam Khuê vô cùng cảm ơn cậu ấy, cô tự mình rót cho cậu ấy một cốc nước.

Uống xong nước, Nam Khuê rời đi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 404


Chương 404

Trước khi rời đi, cậu ấy nhìn Nam Khuê, cuối cùng không nhịn được mà nói: “Thiếu phu nhân, nếu như có thể, tôi thật sự hi vọng cô và tổng giám đốc Lục có thể quay về bên nhau.”

Nam Khuê cười nhạt: “Chuyện đó tính sau đi!”

Quay lại bên nhau?

Nói nghe dễ quá vậy?

Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Tuổi thanh xuân của cô, mười năm vùng vẫy là đủ rồi, cô cũng không muốn tiếp tục giãy dụa thêm mười năm nữa.

Đột nhiên Nam Khuê nghĩ đến chuyện gì đó, cô lập tức nói: “Lâm Tiêu, cậu chờ chút.”

Nói xong cô đi vào trong nhà, lấy một chiếc hộp tinh xảo ra đưa cho Lâm Tiêu: “Đây là một số đồ trang sức anh ấy tặng tôi hai năm qua, những vật này khá quý giá, tôi nhận thì ngại, cậu giúp tôi mang về cho anh ấy đi!”

“Đúng lúc đây đều là đồ cậu mua giúp, trong lòng cậu biết rõ, cậu giúp tôi kiểm tra thử xem trong đó có thiếu gì không.”

Lâm Tiêu cúi đầu nhìn từng món một, sau đó cậu ấy lấy vòng ngọc bích và hoa tai ngọc bích ra: “Thiếu phu nhân, chiếc vòng tay này tôi đã từng thấy cô đeo qua, đây không phải là đồ tôi chọn giúp tổng giám đốc Lục, đôi hoa tai này cũng không phải.”

“À, đây đều là đồ ông nội đưa cho tôi, nhưng đây là đồ bà nội muốn tặng cho cháu dâu, tôi và anh ấy đã ly hôn rồi thì tất nhiên tôi đã không còn là cháu dâu nhà họ Lục, đương nhiên phải trả lại.”

“Được, tôi nhất định sẽ giúp cô đưa lại cho tổng giám đốc Lục.” Lâm Tiêu gật đầu.

“Được, cảm ơn!”

Lục Kiến Thành xuống xe, sau đó điên cuồng xông vào trong nhà, nhưng trong nhà lại vô cùng yên tĩnh, người đã sớm không còn ở đây.

Nam Khuê đã rời đi.

“Khuê Khuê…”

Mặc dù biết cô đã rời đi nhưng anh vẫn gọi to mấy lần.

Anh lập tức gọi điện thoại cho Lâm Tiêu: “Gửi địa chỉ cô ấy mới chuyển đến cho tôi.”

Sau khi nhận được địa chỉ, Lục Kiến Thành không kịp thở đã lập tức lái xe đi.

???

Đến nơi, Lục Kiến Thành điên cuồng bấm chuông.

Nhưng một phút, hai phút, mấy phút đồng hồ trôi qua cũng không có động tĩnh gì, căn bản cũng không có người ra mở cửa.

Anh lại đưa tay gõ cửa nhưng cũng không có ai trả lời.

Anh lấy điện thoại ra gọi điện cho Nam Khuê.

Nhưng điện thoại của Nam Khuê cũng không có người nhấc máy.

Nam Khuê ngồi trên xe taxi, sau khi Lâm Tiêu rời đi, cô thu dọn một chút quần áo bỏ vào chiếc vali nhỏ rồi đi ra sân bay.

Cô đã hẹn với Niệm Niệm rằng sẽ đến chỗ cô ấy chơi mấy ngày.

Đúng lúc nơi Niệm Niệm quay phim là một địa phương ven biển phía Nam, cô thích biển, cho nên lúc Niệm Niệm mời cô qua đó, cô đã đồng ý không chút nghĩ ngợi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 405


Chương 405

Trước khi lên máy bay, Nam Khuê thấy Lục Kiến Thành gọi đến nhưng cũng không bắt máy, cô lạnh nhạt nhìn thoáng qua, sau đó tắt di động bỏ vào trong túi.

Máy bay bay thẳng lên trời xanh, nhìn mây trắng không chút tì vết bên ngoài cửa sổ như những cục bông lớn mềm mại, cuối cùng tâm trạng Nam Khuê cũng khá hơn một chút.

Lục Kiến Thành ở phía bên kia lại tìm kiếm đến phát điên rồi.

Anh gọi cho Nam Khuê rất nhiều nhưng vẫn luôn không có người bắt máy.

Anh thất bại đặt điện thoại xuống, lúc này Lục Kiến Thành mới phát hiện bản thân hoàn toàn không biết gì về cô.

Ngoài Đỗ Quốc Khôn, ở thành phố này không còn người thân nào, chắc chắn cô sẽ không đi tìm Đỗ Quốc Khôn, vậy mà anh lại hoàn toàn không biết cô sẽ đi đâu.

Phạm vi của cô, bạn bè của cô, bạn học của cô, ngoài Lâm Niệm Sơ ra, anh hoàn toàn không biết gì cả.

Ngay cả Lâm Niệm Sơ cũng là do cô nhắc đến quá nhiều, nổi tiếng và là tiểu hoa đán đang lên nên anh mới có chút ấn tượng.

Về phần bạn học trên trường của cô, nơi cô thường xuyên về, một cái anh cũng không biết chứ nói gì đến đi tìm?

Thêm mười phút nữa, Lâm Tiêu gọi điện đến: “Tổng giám đốc Lục, đã tìm được rồi, cô Nam Khuê ngồi máy bay đến Hải Nam.”

“Hải Nam?”

Vậy mà cô lại yên lặng bay đến Hải Nam.

Anh hoàn toàn chưa từng nghe thấy cô nhắc đến chuyện này!

“Cô ấy có mua vé khứ hồi không?”

Giờ phút này trái tim anh lên xuống không ngừng, vô cùng sợ hãi cô sẽ không quay lại.

“Có mua, vé khứ hồi vào ba ngày sau.”

“Mấy giờ?”

“Mười một giờ trưa lên máy bay.”

“Được, tôi đã biết.” Nói xong Lục Kiến Thành cúp điện thoại.

Máy bay của Nam Khuê hạ cánh, cô thấy một cô gái mặc quần áo màu vàng giơ bảng lớn tiếng nói: “Chị Nam Khuê, chỗ này, chỗ này.”

Người đến đón cô là Tiểu Đào, trợ lí Niệm Niệm mới tuyển, một em gái rất đáng yêu.

Tuổi cũng khá nhỏ, nghe nói mời tròn mười tám tuổi, vì điều kiện gia đình không tốt nên đã nghỉ học, về sau làm mấy công việc vất vả rồi mới làm trợ lí cho Niệm Niệm.

Hai người đi thẳng đến khách sạn.

Vừa đến phòng khách sạn, Nam Khuê đã ngửi thấy mùi lẩu vô cùng thơm, đi lên trước thêm tí nữa, một nồi lẩu khói trắng nghi ngút đang sôi sùng sục lập tức hiện lên trước mắt.

Xung quanh có rất nhiều món đã được dọn lên, không chỉ có mình lẩu mà ngay cả đồ nhúng và đồ uống cũng đã chuẩn bị xong, vô cùng đầy đủ.

Nam Khuê nhìn đến ngây người, chuẩn bị cũng quá chu đáo rồi.

“Niệm Niệm đâu?” Nam Khuê hỏi.

Trợ lí Tiểu Đào giải thích: “Chị Niệm Niệm vẫn còn đang quay phim, chị ấy nói chị thích ăn lẩu, chắc chắn chị cũng đã rất thèm nên bọn em đã sớm chuẩn bị xong hết, nói để chị đến rồi ăn cho nóng, không cần chờ chị ấy, chị ăn trước.”

“Cậu ấy còn lâu không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 406


Chương 406

“Chuyện này không xác định được, phần diễn hôm nay tương đối khó, thuận lợi sẽ quay rất nhanh, nếu như không thuận lợi thì có lẽ sẽ mất mấy tiếng.”

“Được, chị biết rồi.”

“Chị Nam Khuê, vậy chị ăn trước đi, có gì cần nói em là được, em sẽ đọc số điện thoại cho chị.”

Sau khi Tiểu Đào đi, trước tiên Nam Khuê tắt nồi lẩu đi, sau đó sắp xếp lại hành lí của mình.

Sắp xếp xong cô dựa vào sopha nghỉ ngơi, kết quả ngủ đi lúc nào cũng không biết.

Lúc Lâm Niệm Sơ mở cửa vào còn buồn bực vì sao Nam Khuê không ăn lẩu, một giây sau cô ấy đã thấy cô dựa vào sopha ngủ thiếp đi.

Nghe thấy tiếng động, Nam Khuê mở mắt, khi thấy Lâm Niệm Sơ, cô lập tức xoa đôi mắt mơ màng buồn ngủ của mình: “Niệm Niệm, cậu về rồi, mấy giờ rồi?”

“Đã hơn ba giờ rồi, không phải nói cậu ăn trước đi đừng chờ tớ sao?”

Nam Khuê vừa đứng dậy vừa nói: “Chắc chắn tớ phải chờ cậu rồi! Cậu vất vả chuẩn bị lẩu cho tớ, sao tớ có thể ăn một mình được? Hơn nữa một mình ăn lẩu không vui chút nào, hai người cùng ăn mới vui.”

“Cũng đúng.”

Hai người cùng nhau ngồi xuống bật bếp lên.

Không khí trong phòng nhanh chóng nóng bừng lên, mùi hương đặc trưng của lẩu tỏa ra khắp phòng.

Nam Khuê chỉ cần lướt qua cũng phát hiện tất cả đều là món mình thích.

Không chỉ vậy mà hai phần nước lẩu cũng rất thanh đạm.

Niệm Niệm vô cùng quan tâm đến sức khỏe của cô, tất cả đều là đồ không cay.

Cô ấy là một người không cay không vui, nhưng cô ấy lại vì cô mà chuẩn bị rất chu đáo.

“Niệm Niệm, cậu vất vả rồi.”

“Như này có là gì đâu chứ? Hơn nữa không phải vẫn còn nước chấm sao? Mình tự pha nước chấm cay. Vả lại gần đây bọn họ cũng không cho mình ăn cay, nói sẽ ảnh hưởng đến da.” Nói đến đây, Lâm Niệm Sơ cũng rất phiền não.

Cô ấy đúng là một người thích ăn cay, nhưng thể chất lại không chịu được, ăn một lần sẽ mọc mụn lớn.

Dựa vào hình tượng của cô mà nói, chưa nói là mụn lớn, chỉ cần da không bóng thôi thì mấy người kia cũng đã nghĩ đủ các cách để điên cuồng cứu chữa.

Nam Khuê cười nghe cô ấy than vãn, sau đó kiên nhẫn an ủi: “Điều này chứng tỏ Niệm Niệm của chúng ta hot, nhiều người nổi tiếng, nếu không có cảm giác tồn tại thì mọi người cũng sẽ không để ý cậu như vậy nha!”

Lâm Niệm Sơ nghe xong gật đầu: “Đúng vậy, chính là như vậy!”

“Ôi chao, Khuê Khuê, cậu thật là biết an ủi, nghe cậu nói xong tớ đã lập tức vui vẻ!”

“Đúng rồi, khi nào thì cậu chuyển đến chỗ tớ?” Lâm Niệm Sơ hỏi.

“Đã chuyển.” Nam Khuê nói.

“Hả?” Lâm Niệm Sơ nghe xong đột nhiên ngẩng đầu, kinh sợ nhìn cô: “Vậy nên cậu và Lục Kiến Thành? Hai người…”

“Ừm.” Nam Khuê gật đầu, nghiêm túc trả lời: “Đã ly hôn.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 407


Chương 407

Đồ ăn trong đũa Lâm Niệm Sơ đột nhiên rơi xuống bát, có chút không tin: “Thật sự ly hôn?”

“Đêm qua đã cầm giấy ly hôn, sáng hôm nay đã chuyển đến chỗ cậu.”

Nghe đến đây, Lâm Niệm Sơ im lặng, cô ấy và Khuê Khuê rất thân với nhau, cô ấy biết cô yêu Lục Kiến Thành nhiều đến thế nào.

Yêu thầm một người trong mười năm đó, cô ấy không thể tưởng tượng được khoảng thời gian đó lâu đến mức nào, Nam Khuê đã đau lòng, dũng cảm và kiên trì đến mức nào.

Nhưng cô ấy vĩnh viễn nhớ rõ ngày ấy khi Khuê Khuê vui vẻ ôm lấy cô ấy, tươi cười vui vẻ nói: “Niệm Niệm, tớ rất vui, tớ rất vui, cậu biết gì không? Tớ sẽ kết hôn với anh ấy đó! Tớ sẽ gả cho anh ấy!”

“Trời ạ, chuyện này giống như mơ vậy, vậy mà tớ lại có thể gả cho anh ấy, làm vợ anh ấy, Niệm Niệm, cậu véo tớ một cái đi, xem có phải tớ đang mơ hay không?”

Lúc đó cô ấy dùng sức xoa khuôn mặt Nam Khuê, cười chúc mừng: “Khuê Khuê yêu quý, tớ rất nghiêm túc, rất rất nghiêm túc mà nói với cậu rằng cậu không nằm mơ, tất cả đều là sự thật.”

“Niệm Niệm, tớ rất vui, cậu không biết tớ vui đến thế nào đâu, vì giờ phút này mà thậm chí tớ còn cảm thấy cả đời này thật đáng giá.”

Khi đó cô ngây thơ, vui vẻ, cười giống như đồ ngốc vậy.

Mà hiện tại cuộc hôn nhân này chỉ kéo dài hai năm ngắn ngủi, cuối cùng đã thất bại.

Nhạc hết người đi, sao có thể không đau được?

Nhất là Khuê Khuê, cô yêu sâu đậm như vậy.

Nếu không phải mình đầy thương tích, nếu không phải đã vô cùng tuyệt vọng thì sao cô lại rời đi chứ?

Giờ phút này, đột nhiên Lâm Niệm Sơ cảm giác được những cảnh phim mình đóng hàng ngày đều là phí công, vì cô ấy không thể tìm được một lời nào để an ủi Nam Khuê.

Cô ấy thật ngốc, Khuê Khuê có thể an ủi cô ấy vui vẻ, tại sao cô ấy lại không nói được những lời như vậy chứ?

Cuối cùng, Lâm Niệm Sơ chỉ có thể nâng tay lên gắp hết những món Nam Khuê thích vào bát của cô, vừa gắp vừa nói: “Ăn nhiều vào.”

Nam Khuê cười: “Niệm Niệm, cậu không cần như vậy, cậu có thể bên cạnh tớ là tớ vui rồi.”

Lâm Niệm Sơ không nhịn được nữa, hai mắt ngấn lệ.

Cô ấy lập tức đi đến bên cạnh Nam Khuê, ôm lấy cô thật chặt: “Thật xin lỗi, Khuê Khuê, sao tớ lại có thể ngu ngốc như vậy chứ? Một chút cũng không giống cậu.”

Nam Khuê cười nói: “Đó là đương nhiên rồi, ông trời rất công bằng, không thể cho cậu hết cả sắc đẹp và tài năng được, nếu mình không có chút ưu điểm nào thì mình sẽ khóc chết mất!”

“Hu hu hu… Khuê Khuê, sao cậu lại lợi hại như vậy chứ? Lời gì cũng nói được.”

“Được rồi, đừng khóc nữa, không phải là cậu an ủi mình sao? Sao lại thành mình an ủi cậu rồi thế này?”

“Đúng nha!”

Lâm Niệm Sơ lập tức đứng dậy, thoải mái lau sạch nước mắt, sau đó quay trở lại chỗ của mình.

Thật ra cô ấy rất thông minh, cứ như vậy thì cảm xúc của Nam Khuê sẽ nhanh chóng bị kéo ra khỏi chuyện “ly hôn”.

“Không nói nữa, chúng ta ăn đi, nhất định phải ăn một bữa thoải mái, ăn xong mặt trời cũng lặn, tớ dẫn cậu đến biển chơi.”

“Hôm nay không phải quay phim sao?” Nam Khuê hỏi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 408


Chương 408

“Không quay, diễn viên ở đoàn làm phim có chút chuyện, đúng lúc được nghỉ hai ngày, tất cả mọi người đều được nghỉ.”

Nghe đến đây, Nam Khuê cảm động nói không ra lời.

Mắt cô gần như lập tức ẩm ướt.

Nhưng do có khói bốc lên từ nồi lẩu che đi nên Lâm Niệm Sơ không phát hiện ra thôi.

Nam Khuê nhẹ nhàng lấy tay xoa mắt, thật ra trong hai người bọn họ, Niệm Niệm mới là người thông minh, từ nhỏ cô ấy đã láu lỉnh, được rất nhiều người thích.

Nam Khuê biết trên đời đâu có nhiều chuyện trùng hợp như vậy.

Nhất định Niệm Niệm vì cô nên mới cố ý nghỉ hai ngày, chắc chắn sau khi cô đi, công việc của Niệm Niệm sẽ gấp đôi, cô ấy nhất định phải quay bổ sung những ngày nghỉ.

Ăn lẩu rất thích hợp để nói chuyện phiếm.

Sau đó hai người tâm sự rất nhiều, Lâm Niệm Sơ cố gắng hết sức không chạm vào nỗi đau của Nam Khuê.

Ăn lẩu xong, hai người bắt đầu đi ra biển.

Lâm Niệm Sơ chuẩn bị một chiếc xe thể thao mở mui, cô ấy lái xe, Nam Khuê ngồi ở vị trí phó lái.

Mặt trời đã bắt đầu lặn, ánh nắng màu cam nhuộm cả một vùng trời, ánh sáng bao trùm khắp nơi, nhìn vô cùng đẹp.

Hai bên đường là những cây cọ cao lớn, gió biển thổi trên người lành lạnh vô cùng thoải mái, xua tan đi cái nắng oi bức của mùa hè.

Khoảng nửa giờ sau, hai người đã đến biển.

Người ở bờ biển khá nhiều, Nam Khuê có chút lo lắng.

“Niệm Niệm, cậu như vậy có bị người khác nhận ra không? Ở đây lại không có kính râm nữa!”

Lâm Niệm Sơ hất tóc: “Không sao, tớ đã cố ý ăn mặc vô cùng đơn giản, người qua đường rất nhiều, sẽ không sao đâu.”

Nhưng nhớ đến chuyện cô ấy bị nhận ra ở cửa hàng lần trước, Nam Khuê vẫn rất lo lắng.

Cô lấy kính râm ra, tự mình đeo lên cho Lâm Niệm Sơ: “Vẫn nên chuẩn bị trước thì hơn.”

Lúc hai người đến là thời điểm tốt nhất.

Mặt trời đã xuống núi nên không còn quá nóng, gió biển thổi vào người rất thoải mái khiến hai người đều vô cùng hài lòng.

Một cơn gió thổi đến, sóng biển nhẹ nhàng đánh vào lên mắt cá chân hai người, dưới lòng bàn chân là bãi cát mềm mại, dẫm lên còn dễ chịu hơn cả bông.

Hai người đi một lúc, nhân lúc trời còn chưa tối, bắt đầu chụp ảnh.

Cậu chụp tớ, tớ chụp cậu.

Mặc dù hai người đều cảm thấy kĩ thuật chụp ảnh của mình không ra gì nhưng dù sao giá trị nhan sắc của hai người cũng cao, chụp như nào cũng đẹp.

“Khuê Khuê, lại đây, chúng ta chụp với nhau một cái.”

“Được.”

Hai người đều cười, cùng nhau chụp lại khoảnh khắc xinh đẹp nhất.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 409


Chương 409

Tấm hình này Lâm Niệm Sơ chụp rất đẹp, chụp được lúc xinh đẹp nhất của hai người.

“Quá tuyệt vời, đẹp, mình muốn đăng lên vòng bạn bè.” Lâm Niệm Sơ nói.

Nam Khuê nhắc nhở cô ấy: “Đừng để Lục Kiến Thành nhìn thấy.”

“Vì sao? Tớ muốn để anh ta thấy rằng sau khi Khuê Khuê của chúng ta rời khỏi anh ta thoải mái, vui vẻ, sống tốt như thế nào, muốn để anh ta thấy cậu tỏa sáng như thế nào.”

“Tớ muốn yên tĩnh hai ngày, không muốn nghĩ đến anh ấy.” Nam Khuê nói.

“Được, vậy chúng ta không cho anh ta nhìn, ẩn anh ta đi.”

Nói xong Lâm Niệm Sơ nhanh chóng đăng lên vòng bạn bè.

Hoắc Ti Yến ở bên kia thấy được thông báo mới đăng vòng bạn bè của cô ấy thì lập tức mở điện thoại lên.

Từ giữa trưa đến giờ đã là năm tiếng, anh ấy đã bị Lục Kiến Thành kéo đến đây uống rượu.

Lục Kiến Thành uống, anh ấy và Cố Thời Xuyên tiếp khách.

Lúc đầu Lục Kiến Thành chỉ uống rượu giải sầu, sống chết cũng không nói vì sao lại uống, có lẽ do về sau uống say nên mới nói ra: “Chúng tôi ly hôn rồi.”

“Ly hôn?” Hoắc Ti Yến và Cố Thời Xuyên gần như cùng nói một lúc.

“Đúng, hôm qua đã nhận giấy chứng nhận ly hôn.”

Lục Kiến Thành nói xong lại buồn bực bắt đầu uống rượu, uống được một nửa, anh nằm ra bàn, ủ rũ nói: “Chúng tôi vừa ly hôn, cô ấy đã không kịp chờ được mà dọn ra ngoài, hơn nữa hôm nay còn bay đến Hải Nam.”

“Thất bại nhất chính là tôi không biết cô ấy ở đâu, cũng không biết cô ấy đến đó làm gì.”

Càng nói Lục Kiến Thành càng thấy khó chịu.

Cố Thời Xuyên vuốt chiếc ly đế cao, ngón tay thon dài nhẹ nhàng nâng ly lên, hơi ngẩng đầu, chất lỏng màu đỏ lập tức cạn sạch: “Dựa vào năng lực của cậu mà không tìm được cô ấy sao?”

Hiện tại ra ngoài vẫn cần phải đi xe, ở khách sạn, chỉ cần có ghi chép thanh toán, dựa vào năng lực của Lục Kiến Thành sẽ tìm ra rất nhanh.

Nhưng hết lần này tới lần khác, ngoài tấm vé máy bay dùng căn cước của mình ra thì tất cả những thứ khác của Nam Khuê đều do Lâm Niệm Sơ sắp xếp, đúng là cô không cần tiêu tiền vào đâu cả.

“Ngoài vé máy bay ra cái gì cũng không tra được.” Lục Kiến Thành nói.

“Khách sạn thì sao? Cũng không thấy lịch sử nhận phòng sao?”

Lục Kiến Thành lắc đầu: “Không tìm được.”

Hoắc Ti Yến đang lướt vòng bạn bè, khi thấy ảnh chụp chung của Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ, hai mắt anh ấy mở to, có chút không dám tin.

Sợ mình nhìn nhầm, anh ấy nhìn đi nhìn lại mấy lần nữa rồi mới kích động nói: “Có khả năng tôi biết cô ấy đang ở đâu rồi!”

“Cậu nói cái gì? Cô ấy ở đâu?” Lục Kiến Thành vừa nghe xong đã lập tức đứng lên, vô cùng kích động hỏi.

Hoắc Ti Yến đưa ảnh trên vòng bạn bè cho Lục Kiến Thành nhìn, khi nhìn thấy Nam Khuê, cơn say của anh dường như biến mất.

Hình như hai người đang ở bờ biển, nụ cười của cô dịu dàng mà trong sáng.

“Gửi ảnh cho tôi.” Lục Kiến Thành nói.

Sau khi nhận được ảnh, anh phóng to ảnh lên, nhìn kĩ nụ cười của Nam Khuê.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 410


Chương 410

Càng nhìn càng thấy nhớ.

Lúc này Hoắc Ti Yến cầm điện thoại lên gọi video call cho Lâm Niệm Sơ.

Lâm Niệm Sơ vốn đang chơi rất vui với Nam Khuê, hai người đang nắm tay nhau nghịch nước, vừa nghe thấy tiếng video call, cô ấy buông tay Nam Khuê ra: “Khuê Khuê, cậu chờ một chút, tớ nhận cuộc gọi video.”

Sau khi kết nối cô ấy mới phát hiện là Hoắc Ti Yến gọi.

Đây không phải là điểm chính, quan trọng là mắt Lâm Niệm Sơ rất tinh, cô ấy chỉ liếc mắt đã thấy Lục Kiến Thành bên cạnh anh ấy.

Lúc này nụ cười trên mặt cô ấy biến mất, ngữ khí cũng trở nên lạnh lùng: “Làm sao?”

“Không vui sao? Sao vẻ mặt lại như vậy?” Hoắc Ti Yến quan tâm hỏi.

Lâm Niệm Sơ muốn nói đúng là không vui chút nào, hơn nữa trong lòng cô ấy còn vô cùng khó chịu là đằng khác.

“Không có chuyện gì lại gọi video cho tôi, không uống rượu với anh em tốt của anh đi, có phải bây giờ anh ta vui vẻ lắm không, các anh đang tổ chức tiệc ăn mừng, high lắm chứ gì?”

Hoắc Ti Yến nghe xong, thấy trên màn hình có cả tủ rượu và Lục Kiến Thành thì lập tức hiểu ra, anh ấy vội vàng tố khổ.

“Niệm Niệm, không có, em phải tin anh, anh vô tội.”

“Có quỷ mới tin anh, Hoắc Ti Yến, vật họp theo loài, Lục Kiến Thành làm tổn thương trái tim Nam Khuê, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy mặt mấy người chút nào, cúp đây.”

Nói xong Lâm Niệm Sơ cúp máy.

Hoắc Ti Yến nhìn cuộc điện thoại đã kết thúc, cảm thấy vừa thất vọng vừa mất mát.

Anh ấy lập tức nhìn Lục Kiến Thành oán trách: “Cô ấy nói vật họp theo loài, không muốn nhìn thấy mặt chúng ta. Tôi bị cậu hại thảm rồi!”

Ánh mắt sắc bén của Lục Kiến Thành nhìn sang, hỏi: “Lâm Niệm Sơ quay phim ở đâu?”

“Hải Nam!”

Nhận được câu trả lời, Lục Kiến Thành không nói một câu đã đứng dậy ra đi.

Hoắc Ti Yến lập tức hỏi: “Cậu làm gì vậy? Đi luôn sao?”

“Ừm, đi Hải Nam.” Lục Kiến Thành đáp.

Hoắc Ti Yến lập tức trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Lục Kiến Thành: “Cậu đừng nói với tôi là cậu đến đó tìm vợ trước đấy nhé?”

Hai chữ “vợ trước” này làm Lục Kiến Thành thấy rất chói tai.

“Lâm Niệm Sơ cũng ở đó, cậu có đi không?” Lục Kiến Thành không trả lời mà hỏi lại.

“Không đi.” Hoắc Ti Yến rất ngông nghênh nói: “Cô ấy đã nói không muốn gặp tôi rồi tôi còn đi làm gì?”

Lục Kiến Thành thu ánh mắt lại, xoay người rời đi.

Lúc anh kéo cửa ra đang định rời đi thì Hoắc Ti Yến đột nhiên đứng lên từ ghế sopha, cố ý duỗi lưng nói: “Gần đây tôi khá rảnh, cùng cậu đi Hải Nam là một lời đề nghị không tệ, đi thôi, nói trước, tất cả chi phí sẽ tính cho cậu!”

Cố Thời Xuyên ở bên cạnh cười, ném một cái ly không về phía Hoắc Ti Yến: “Cậu đúng là nhân lúc cháy nhà đi hôi của.”

Hoắc Ti Yến cầm ly ném lại, cười cợt nhả: “Ai bảo người nào đó theo đuổi vợ đến sốt cả ruột, người ta lại còn nhiều tiền, tôi đi theo hưởng ké.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 411


Chương 411

“Vậy chúc hai người may mắn!” Cố Thời Xuyên nói.

Lục Kiến Thành và Hoắc Ti Yến cùng nhau đi ra sân bay.



Đêm càng khuya, bờ biển càng mát hơn, người ra chơi cũng nhiều hơn.

May là trời đã tối, căn bản không nhìn rõ ai với ai, hai người cũng không cần lo lắng bị nhận ra, có thể chơi một cách thoải mái.

Sóng biển lớn hơn một chút, lúc đầu chỉ đến mắt cá chân, bây giờ đã đến đầu gối.

Nhìn bọt nước gợn sóng xô tới, cảm nhận thủy triều lạnh buốt, đột nhiên Nam Khuê kéo Lâm Niệm Sơ liều mạng chạy về phía trước.

Cứ như vậy chạy về phía trước…

Mãi cho đến khi tới một nơi tương đối trống trải, có rất ít người, Nam Khuê mới dừng lại, hai tay chụm lại thành hình cái loa, dùng sức hét lớn: “Lục Kiến Thành, tôi sẽ quên anh, nhất định sẽ quên anh.”

Cô cũng không muốn tiếp tục yêu thầm nữa, yêu thầm quá khổ.

Lâm Niệm Sơ cũng tham gia, cô ấy khoác tay lên vai Nam Khuê: “Khuê Khuê, nói ra sẽ tốt hơn nhiều, chúng ta nhất định phải sống thật thoải mái, đừng đau lòng, bỏ qua một Lục Kiến Thành sẽ có hàng ngàn hàng vạn Phùng Kiến Thành, Đỗ Kiến Thành, mà mỗi một người sẽ yêu thương cậu như bảo bối.’

“Chỉ là một Lục Kiến Thành mà thôi, chúng ta căn bản không thèm.”

Cô ấy vừa nói vừa lấy điện thoại ra mở album ảnh lên: “Cậu nhìn thử đi, chỗ tớ có rất nhiều người có phong cách khác nhau, tiểu thịt tươi có dáng người đẹp như tạc tượng, chó săn nhỏ thân thể khỏe mạnh, còn có cả em trai đáng yêu dễ thương, đại thúc thành thục quyến rũ, từ từ mê người, chân thành dịu dàng, luôn có một người phù hợp với cậu.”

“Người này người này, cả người này nữa, vô cùng gợi cảm, dáng người cũng rất đẹp, có một thời gian tớ rất thích người này.”

“Còn có người này nữa, Tiêu Vũ, nam thần của tới, tuyệt đối là đỉnh của đỉnh.”

Vừa nhắc đến Tiêu Vũ, Lâm Niệm Sơ lập tức biến thân thành một em gái fan cuồng, điên cuồng dỗ dành.

Lúc đầu Nam Khuê không có hứng thú, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Lâm Niệm Sơ đều là ánh sao rạng rỡ thì đột nhiên có hứng thú: “Cậu nói không sai, dù sao người tớ thích không thích tớ, cần gì tớ phải mãi đâm đầu vào một người chứ?”

Lần đầu tiên Lâm Niệm Sơ nghe Nam Khuê nói như vậy, cô ấy vô cùng vui vẻ, gần như tìm hết tất cả mỹ nam có trong album ảnh của mình cho Nam Khuê xem.

Nam Khuê xem từ đầu đến cuối, cuối cùng cô cũng cảm thấy hoa mắt, có cảm giác như xung quanh mình đều là trai đẹp.

Đàn ông đẹp trai trên thế giới này có rất nhiều, hơn một nửa đều có trong điện thoại di động của Lâm Niệm Sơ.

Nhưng làm sao bây giờ?

Đột nhiên cô cảm thấy mình không còn chút hứng thú nào, dù nhìn nhiều người đàn ông tuấn tú như vậy nhưng cô vẫn cảm thấy Lục Kiến Thành đẹp trai nhất, là người đàn ông nhất, vẫn cảm thấy dáng người của anh đẹp nhất.

“Nam Khuê ơi là Nam Khuê, mày đúng là hết thuốc chữa rồi.”

Sau khi thầm mắng mình xong, đột nhiên cô ý thức được một vấn đề: “Niệm Niệm, Hoắc Ti Yến xem album ảnh này của cậu xong có ghen không?”

“Sao có thể chứ?” Lâm Niệm Sơ nói: “Bọn mình đều tự dùng điện thoại của mình, tuyệt đối sẽ không vượt qua giới hạn của nhau, chuyện này bọn mình đều tự biết.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 412


Chương 412

“Khuê Khuê…” Giọng Lâm Niệm Sơ hạ xuống, đột nhiên trở nên u buồn hiếm thấy thương ngày: “Thật ra tớ và Hoắc Ti Yến không phải kiểu yêu đương bình thường, người ngoài đều nói tớ nhìn trúng quyền thế của anh ấy, anh ấy nhìn trúng sắc đẹp của tớ, cho nên hai người mới phù hợp với nhau. Chỉ sợ ngay cả chính anh ấy cũng cảm thấy như vậy.”

“Dựa vào gia thế của anh ấy, tớ hiểu rõ anh ấy sẽ không lấy tớ, tớ và anh ấy không có tương lai.”

“Vậy cậu yêu anh ta sao?” Nam Khuê hỏi.

Lâm Niệm Sơ ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, nhẹ nhàng nói: “Đối với tớ mà nói, trong cuộc sống có rất nhiều ngôi sao, họ tỏa sáng trong đêm tối, nhìn vô cùng xinh đẹp, nhưng chỉ có anh ấy mới là mặt trời của tớ, lúc nào cũng ấm áp chiếu sáng cuộc đời của tớ.”

“Khuê Khuê, tớ không muốn giấu cậu, tớ tìm được người kia rồi.” Đột nhiên Lâm Niệm Sơ nói.

Nam Khuê lập tức xoay qua, ánh mắt khiếp sợ nhìn cô ấy: “Ý của cậu, người đó chính là Hoắc Ti Yến sao?”

“Ừ, chính là anh ấy.”

Nói xong, Lâm Niệm Sơ mở to mắt nói: “Cậu nói xem, trái đất này có phải quá nhỏ rồi không?”

“Đúng vậy, quá nhỏ rồi.”

Nhỏ đến mức cô và Niệm Niệm quanh đi quẩn lại vẫn là một vòng tròn, vẫn là bạn bè tốt của nhau.

Đột nhiên trên trời xuất hiện từng đợt pháo hoa nở rộ, màu xanh, màu hồng, màu vàng, màu lục, từng đóa lại từng đóa, vô cùng xinh đẹp.

Hai người ngồi trên bãi cát, ngẩng đầu ngắm pháo hoa.

“Khuê Khuê, cậu thấy đẹp không?” Lâm Niệm Sơ hỏi.

“Ừ, đẹp.”

Cô cảm thấy màn pháo hoa này phần lớn là do Niệm Niệm đặc biệt chuẩn bị cho cô.

Mục đích là muốn cô quên đi ưu phiền, thoát khỏi đau buồn, vui vẻ tiến về phía trước.

Nhưng ai cũng không đoán được rằng kết thúc hai người đều buồn bã đứng lên.

Buổi tối, họ ngồi uống rượu trên bãi cát, cũng không có đồ ăn, hai người cầm chai bia uống như uống nước, một chai lại một chai.

Không nhớ rõ uống hết bao nhiêu chai, Lâm Niệm Sơ uống xong trước, sau đó cũng là người say trước.

Cô ấy nghiêng sang một bên, tựa vào người Nam Khuê: “Khuê Khuê, cậu nói xem, Hoắc Ti Yến sẽ cưới tớ sao?”

“Thật ra tớ rất thích một chiếc váy cưới, tớ có thể tưởng tượng được cảnh tớ mặc chiếc váy cưới đó gả cho anh ấy, nhưng tớ biết anh ấy chắc chắn sẽ không đồng ý.”

“Có khi tớ luôn nghĩ rằng, nếu tớ có thể kiếm rất rất rất nhiều tiền, có thể biến mình thành một người giàu có thì có phải sẽ xứng đôi với thân phận của anh ấy hay không?”

Nam Khuê không nói gì, cô ngẩng đầu uống một ngụm bia lớn.

Ba gia tộc lớn nhất của thành phố là nhà họ Hoắc, nhà họ Lục và nhà họ Cố.

Trong đó nhà họ Hoắc có thân phận khá đặc biệt, nhà họ Hoắc là quý tộc lâu đời, gốc rễ sâu, thế lực rộng, nhiều chi nhánh, khó có thể đoán được, nghe nói đã phồn thịnh mấy trăm năm, thời đại mỗi năm đều là danh môn vọng tộc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 413


Chương 413

Nhà họ Hoắc có gia quy, vợ của con trai họ Hoắc phải là tiểu thư đến từ danh môn vọng tộc.

Nghe nói mấy trăm năm nay không có ai phá vỡ gia quy này, dù là ai cũng dều đã phản kháng, giãy dụa, từ chối, nhưng cuối cùng không ai là ngoại lệ, ai cũng sẽ thỏa hiệp.

Ngoan ngoãn từ bỏ người mà gọi là người yêu để cưới con gái thế gia, đưa gia tộc tiến lên thêm một bước nữa, ngày càng phát triển hơn.

Mà Hoắc Ti Yến, anh ấy có thoát được số mệnh này không?

Nam Khuê quay đầu lại nhìn, Lâm Niệm Sơ đã buồn ngủ, đầu cô ấy dựa vào vai cô.

Thật ra cô cũng biết đó là chuyện rất khó, gần như không có khả năng.

Lúc trước cô có thể gả cho kiến Thành, ngoài chuyện ông nội là gia chủ đã phát triển gia tộc ra thì còn một nguyên nhân khác không thể cãi lại, đó chính là mẹ cô đã cứu ông nội và cha chồng.

Nếu không có chuyện này thì cô chỉ là con gái của một gia đình bình thường, muốn gả vào nhà họ Lục là chuyện không thể.

Nói gì đến nhà họ Hoắc có gia quy nghiêm khắc như vậy?

“Niệm Niệm, là do chúng ta đều yêu sai người thôi!”

Nam Khuê thì thầm nói nhỏ một câu, sau đó ngẩng đầu uống cạn một lúc mấy chai bia.

Lúc này cô không dừng lại, ngẩng đầu hết một chai, ngẩng đầu lại hết một chai.

Tuy rằng đã sớm nói với bản thân không cần phải nhớ đến người đàn ông kia nhưng bóng dáng anh vẫn ở trong đầu cô quay đi quay lại, chạy tới chạy lui.

Cô không muốn suy nghĩ, cô chỉ muốn đi ngủ một giấc thật ngon.

Mà cồn là lựa chọn tốt nhất.

Uống đi, uống say là tốt nhất.

Cuối cùng Lâm Niệm Sơ và Nam Khuê được người khác đỡ về khách sạn.

Lúc đi hai người đều vui vẻ, lúc về lại say khướt.

Cũng may người đại diện của Lâm Niệm Sơ gọi đến đúng lúc, sau khi chị Đồng nhận được điện thoại đã lập tức gọi mấy người đến đỡ hai người về.

Vì sợ hình ảnh Lâm Niệm Sơ say rượu bị người khác chụp được nên chị Đồng đã luôn chờ ở cửa khách sạn.

Đột nhiên một chiếc xe màu đen sang trọng dừng lại trước của khách sạn.

Hoắc Ti Yến và Lục Kiến Thành gần như cùng nhau bước xuống xe, hai người đàn ông điển trai như nhau, hai đôi chân dài thẳng tắp, khí chất của ai cũng không thể coi thường được, hai người đều vô cùng nổi bật.

Lúc đầu chị Đồng chỉ chú ý xem xe của Lâm Niệm Sơ đã đến hay chưa nên không để ý.

Đột nhiên chị ấy nhìn lướt thấy Hoắc Ti Yến.

Trái tim chị lập tức điên cuồng đập mạnh.

Tổng giám đốc Hoắc?

Sao ngài ấy lại đến đây?

Lại còn vô cùng đúng lúc, đến đúng lúc Niệm Niệm uống say, vận may này đúng là số một.

Thân là một người đại diện, Nguyễn Đồng vẫn biết chút sơ qua về chuyện của Lâm Niệm Sơ và Hoắc Ti Yến.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 414


Chương 414

Nhưng chị ấy không ngờ được rằng mình còn chưa chờ được Niệm Niệm đã chờ được Hoắc Ti Yến, đúng là gặp quỷ rồi.

Nguyễn Đồng vẫn chưa nghĩ được cách nên đối phó như thế nào nên trực tiếp đi qua đó.

Chỉ muốn thoát được một kiếp trước mắt.

Lần trước khi Niệm Niệm uống say quay về, Hoắc Ti Yến đã dặn chị rất rõ: Sau này đừng để Niệm Niệm uống nhiều rượu như vậy.

Lần này thì hay rồi, hai người uống đến mềm nhũn người.

Xong, xong.

Bây giờ trong lòng Nguyễn Đồng vô cùng hoảng loạn.

Chị chỉ cầu mong Hoắc Ti Yến không phát hiện ra mình.

Đúng lúc này, giọng Hoắc Ti Yến truyền đến từ phía sau: “Chị Đồng? Sao chị lại ở đây? Niệm Niệm về chưa?”

“À, chuyện là Niệm Niệm vẫn còn quay phim, có lẽ tối muộn cô ấy mới về, tổng giám đốc Hoắc, sao anh lại ở đây?” Nguyễn Đồng lập tức cười nói.

Hoắc Ti Yến gật đầu: “Cô ấy ở phòng nào, mang tôi đến đó.”

Nguyễn Đồng do dự một chút rồi nói: “Tổng giám đốc Hoắc, có lẽ hôm nay không tiện lắm, bạn thân của Niệm Niệm đến tìm cô ấy, hai cô ấy ở chung một phòng.”

Hoắc Ti Yến nhíu mày, nhìn về phía Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành tiến lên nói: “Đưa tôi lên lấy hành lí, tôi và Nam Khuê sẽ thuê phòng khác.”

“Ôi, tổng giám đốc Hoắc, chuyện này…” Nguyễn Đồng cười nói: “Nếu không có sự đồng ý của Niệm Niệm và cô Nam Khuê mà đã tự quyết định, nếu như hai người họ biết thì…”

“Tôi biết giải thích như thế nào.” Lục Kiến Thành nói.

Bây giờ trong lòng Nguyễn Đồng đang không ngừng chửi bậy.

Hôm nay chị ấy ra ngoài không xem ngày hoàng đạo sao, hết gặp chuyện khó giải quyết lại còn gặp một Đại Phật ở đây nữa.

Một người là được rồi, đây lại còn là hai người.

Hai người đều là ông chủ lớn, mà chị ấy cũng chỉ là một người bé nhỏ, ai cũng không thể đắc tội được.

Nhất là khi nghĩ đến tương lai của Niệm Niệm, chị ấy lại càng không dám đắc tội.

“Chị Đồng khó xử như vậy sao?” Hoắc Ti Yến nói.

Nguyễn Đồng lập tức nở nụ cười nói: “Đâu có, tôi sẽ mang hai người lên.”

Dứt lời ba người đều chuẩn bị đi vào thang máy.

Đột nhiên sau lưng có một tiếng gọi mạnh mẽ: “Chị Đồng, về rồi, Niệm Niệm về rồi!”

Nguyễn Đồng lập tức dừng chân lại, nghĩ thầm, toang rồi.

Lúc chị ấy xoay người lại, Hoắc Ti Yến và Lục Kiến Thành đều đã xoay người.

Khi thấy Lâm Niệm Sơ và Nam Khuê gần như say đến bất tỉnh nhân sự, đứng cũng không vững, mắt cũng không mở được, khuôn mặt điển trai của hai người đàn ông lập tức tối lại.

Không khí xung quanh hai người cũng trở nên lạnh đến mức đóng băng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 415


Chương 415

Hoắc Ti Yến đỡ Lâm Niệm Sơ, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Nguyễn Đồng: “Đây chính là quay phim mà chị nói sao? Quay cái gì? Cảnh say rượu à?”

Lúc này Lục Kiến Thành đã ôm lấy Nam Khuê.

Anh không chút do dự mà bế Nam Khuê lên, sau đó đi vào trong thang máy.

Nguyễn Đồng ở bên kia biết mình không thể giải thích được, cuối cùng chỉ có thể cúi người xin lỗi: “Tổng giám đốc Lục, thật xin lỗi, là tôi nói dối.”

Hoắc Ti Yến không để ý đến chị ấy, ôm Lâm Niệm Sơ đi vào thang máy.

Chỉ còn mình Nguyễn Đồng lúng túng đứng ở cửa khách sạn.

Lúc này Tiểu Đào áy náy chạy tới, cẩn thận hỏi: “Chị Đồng, làm sao bây giờ? Chị Niệm Niệm như vậy, kiểu gì tổng giám đốc Hoắc cũng sẽ nổi giận sao?”

“Có nổi giận với Niệm Niệm hay không thì không biết, nhưng đã tức giận với chúng ta rồi.” Nguyễn Đồng nói.

Nói xong chị ấy gãi đầu một cái: “Chúng ta không quan trọng, quan trọng không liên lụy đến Niệm Niệm là được rồi.”

“Tổng giám đốc Hoắc yêu chị Niệm Niệm như vậy, chắc sẽ không đâu.”

Nguyễn Đồng thở dài, chị ấy đã thấy quá nhiều những mối tình trong giới giải trí.

Thật thật giả giả, giả giả thật thật, ai có thể nói rõ chứ?

Thứ chị ấy muốn rất đơn giản, chỉ hi vọng Niệm Niệm không bị tổn thương.

Lục Kiến Thành không kịp lấy hành lí của Nam Khuê, anh trực tiếp ôm cô về phòng của mình.

Thấy cô say đến không biết trời đất trăng sao, Lục Kiến Thành trực tiếp bế cô lên giường.

Anh vừa định đưa tay giúp cô c** q**n áo để đến phòng tắm tắm rửa thì đột nhiên dừng lại, trong đầu anh lập tức xuất hiện sự thật: Hiện tại bọn họ đã không còn bất kì quan hệ nữa rồi.

Bọn họ đã không còn là vợ chồng, sao anh có thể giúp cô tắm rửa nữa chứ?

Cho nên Lục Kiến Thành chuẩn bị đứng dậy tìm người giúp Nam Khuê tắm.

Kết quả anh vừa đứng dậy Nam Khuê đã đột nhiên vươn tay ra, cánh tay mảnh khảnh trắng như ngọc kéo cavat anh, kéo anh đến trước mặt mình.

Lục Kiến Thành không kịp chuẩn bị, bị cô kéo một phát đã trực tiếp đến trước mặt Nam Khuê.

Trong chớp mắt hô hấp của hai người hòa vào với nhau, chóp mũi cũng chạm sát vào nhau.

Mặc dù chỉ chạm chóp mũi nhưng khi nhìn khuôn mặt của cô, nhất là nhìn đôi môi mềm mại đỏ bừng của cô, trái tim Lục Kiến Thành lập tức đập loạn.

Anh thừa nhận, anh bối rối.

Hơn nữa còn vô cùng rối loạn.

Có thể do uống rượu nên Nam Khuê cảm thấy vô cùng nóng.

Cô đưa tay c** q**n áo trên người, vừa cởi vừa hừ nhẹ.

Rõ ràng chỉ là tiếng hừ tùy ý, nhưng đối với Lục Kiến Thành lúc này mà nói, bất kì âm thanh nào cô phát ra cũng đều là thuốc độc trí mạng.

Anh sợ, sợ mình không kiềm chế được.

Nhưng Nam Khuê lại say, không hoàn toàn ý thức được hành động mình đang làm bây giờ, cô nằm trên giường, miệng thở gấp, do có chất cồn nên khuôn mặt nhỏ đỏ ửng, dưới ánh đèn càng thêm quyến rũ động lòng người, xinh đẹp đến cực điểm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 416


Chương 416

Quần áo trước ngực bị cô kéo xuống, hơi thở của cô gấp gáp, đường cong xinh đẹp lên xuống càng rõ hơn.

Lục Kiến Thành gần như bị tra tấn đến phát điên rồi, cho dù bây giờ anh không nhìn mặt cô cũng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Huống hồ khoảng cách của anh và cô lại gần như vậy, anh lại còn có thể nhìn thấy rõ cô.

“Khuê Khuê…”

Lục Kiến Thành lẩm bẩm tên cô, anh không còn lí trí, cứ thế cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô.

Nhưng lúc anh đang định hôn lên thì Nam Khuê đột nhiên đưa tay ra đánh một cái lên mặt Lục Kiến Thành.

Đúng lúc này cô mơ màng mở mắt ra, có chút không dám tin nhìn khuôn mặt mơ hồ trước mặt mình.

Lục Kiến Thành?

Có chuyện gì xảy ra vậy?

Rõ ràng cô đã tự chuốc say bản thân, đã nói là sẽ không nhớ đến anh, đã nói uống say rồi đi ngủ một giấc thật ngon, sao vẫn thấy khuôn mặt như ẩn như hiện của Lục Kiến Thành trước mặt vậy?

Nam Khuê nâng tay, tiếp tục đánh lên mặt Lục Kiến Thành.

Cô dùng sức đánh bộp bộp bộp lên mặt Lục Kiến Thành.

Cô vừa đánh vừa thấp giọng nỉ non: “Phiền chết đi được!”

“Lục Kiến Thành, sao tất cả đều là anh vậy? Sao anh lại xuất hiện vậy?”

Người nào đó nghe xong, sắc mặt lập tức đen như đáy nồi, cô không muốn nhìn thấy anh như vậy sao?

Cho dù uống say cũng không muốn nhìn thấy anh?

“Lục Kiến Thành, anh biết không? Anh giống như con quỷ đòi mạng vậy, sao cứ như âm hồn không tan bám theo tôi vậy?”

Luôn đi qua đi lại ở trong đầu cô, đuổi cũng không đi, khiến cô vô cùng buồn bực.

“Nam Khuê, những gì em thấy là sự thật, anh là người, không phải quỷ.” Lục Kiến Thành tức giận nắm lấy cổ tay cô, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo.

Nam Khuê nghe xong, dường như cô có chút ngẩn người.

Nhưng cô lại đột nhiên cười nói: “Đúng nha, chắc anh không phải quỷ rồi, đâu có con quỷ nào đẹp trai như vậy chứ? Nhưng sao anh lại giống hệt Lục Kiến Thành thế này? Anh là ai?”

Bây giờ Lục Kiến Thành tức đến không nói ra lời.

Không nhận được câu trả lời, Nam Khuê không hài lòng bĩu môi, cô đưa tay, dúng sức đẩy một cái, hung dữ hỏi: “Anh là ai? Rốt cuộc anh là ai?”

“Nam Khuê, anh là Lục Kiến Thành, anh chính là Lục Kiến Thành.”

Biết cứng rắn không có tác dụng, Lục Kiến Thành mềm giọng, nói với cô bằng giọng vô cùng nhẹ nhàng.

Sau khi Nam Khuê nghe xong thì mơ màng cười.

Một lúc lâu sau, cô lại đưa tay vỗ mặt Lục Kiến Thành, cười nói mơ: “Lục Kiến Thành? Ha ha… Anh nói anh là Lục Kiến Thành?”

“Nhưng sao anh có thể là Lục Kiến Thành được chứ?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 417


Chương 417

“Anh nhìn anh đi, thật ngốc, nói dối cũng không biết chọn.”

“Anh không nói dối, anh là thật.” Lục Kiến Thành cố gắng nói.

“Đồ ngốc, bây giờ Lục Kiến Thành đang ở nhà đó! Tôi ở Hải Nam, sao anh ấy có thể đến đây được?” Nam Khuê nói xong toét miệng cười ngốc.

Lục Kiến Thành giữ lấy quần áo lỏng lẻo trên người cô, kiềm chế sự xúc động trong lòng, kiên nhẫn giải thích: “Đồ ngốc, anh không thể…” Bay đến sao?

Lời anh còn chưa nói hết thì Nam Khuê đã thả lỏng tay.

Cô xoay người lăn lộn trên giường, sau đó lại mơ màng nhắm mắt lại.

Cô vừa xoay qua xoay lại trên giường vừa ôm gối, đôi môi mềm hơi chu ra, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

“Niệm Niệm, cậu biết không? Tớ vừa gặp được một người đóng giả Lục Kiến Thành, anh ta còn muốn lừa tớ nữa, may mà tớ thông minh, nếu không sẽ thật sự bị anh ta lừa rồi.”

Lục Kiến Thành hàng thật đứng bên cạnh giường nghe cô nói vậy thì khóe miệng giật giật.

Anh là hàng thật giá thật, sao lại thành hàng giả rồi?

“Niệm Niệm, giường của cậu thật mềm, thật thoải mái!”

“Niệm Niệm, cậu nói đúng, đàn ông trên thế giới này nhiều như vậy, sao tớ cứ phải đâm đầu vào một người chứ, không phải cậu sẽ giới thiệu bạn trai cho tớ sao? Tớ cảm thấy dáng người của tiểu thịt tươi trong điện thoại cậu cũng rất đẹp, đẹp hơn Lục Kiến Thành nhiều, cậu giới thiệu người đó cho tớ đi!”

“Không thì đại thúc cũng được, trưởng thành ổn định, lại biết thương người, tớ thấy tớ càng thích đại thúc hơn, nếu không cậu giới thiệu đại thúc đi.”

“Ừm? Tình chị em cũng rất đáng yêu nha, làm sao bây giờ? Hay cậu giới thiệu cho tớ một em trai đáng yêu đi.”

“Niệm Niệm, tớ cảm thấy tất cả đều rất tốt, làm sao bây giờ? Cậu giới thiệu hết cho tớ đi.”

Như vậy thì cô có thể quên được Lục Kiến Thành làm người ta hận kia rồi.”

“Đồ khốn, cút đi.”

“Mau cút đi.”

Vừa nghĩ đến Lục Kiến Thành, Nam Khuê đã dùng sức vung tay.

Hai lần trước tay của cô lập tức vung vẩy trong không trung.

Nhưng lần này làm sao vậy? Tay của cô hình như không cử động được.

“Hu hu…” Nam Khuê gấp đến mức bật khóc: “Đồ khốn, ai túm tôi vậy, thả tôi ra, buông tôi ra.”

Lúc này mặt Lục Kiến Thành đen như than, đừng nói là lửa, giờ chỉ cần cho anh chút tro lửa anh cũng có thể nhóm lửa được.

Cô nói cái gì?

Tiểu thịt tươi?

Đại thúc?

Tình chị em?

Còn nói là thích tất, lại còn muốn thử từng thứ một.

Nếu như không phải đứng bên giường cô, chính tai nghe thấy những lời cô nói, anh sẽ không tin được.

“Nam Khuê, người em yêu thầm đâu? Không phải mười năm sao? Sao vậy? Nói không yêu là không yêu nữa sao?” Đôi mắt đen nhánh của Lục Kiến Thành nhìn cô chăm chú, lạnh giọng chất vấn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 418


Chương 418

Mặc dù không nhận được đáp án nhưng anh vẫn cảm thấy giận dữ như cũ.

Phụ nữ đúng là dễ quên, nói quên là quên.

Hơn nữa rõ ràng cô mới ly hôn được với anh hai ngày, nhanh như vậy đã muốn tìm mùa xuân tiếp theo rồi?

Lục Kiến Thành càng nghĩ càng khó chịu, anh nắm lấy cổ tay Nam Khuê, nghiêng người về phía trước, trực tiếp đè cơ thể thon dài của mình lên.

Tay khác chống xuống giường, một tay khác nắm lấy cổ tay Nam Khuê kéo lên trên đỉnh đầu.

Như vậy Nam Khuê không còn cách nào khác ngoài đối mặt với anh.

Khuôn mặt nhỏ đỏ ửng của cô ngơ ngác nhìn anh, lập tức mặt đối mặt với anh.

Cho đến khi bây giờ khi nhìn thấy cô, ôm cô, trong lòng Lục Kiến Thành mới có cảm giác chân thật.

“Nam Khuê, rốt cuộc em có nhớ rằng mình vừa mới ly hôn không? Em vội vàng muốn tìm bạn trai mới như vậy sao? Hả?” Lục Kiến Thành kiềm chế lửa giận, kiên nhẫn hỏi.

Nam Khuê im lặng một lúc, sau đó nhắm mắt lại, bất mãn thì thào: “Anh là ai chứ, dựa vào cái gì mà muốn quản tôi?”

“Anh là chồng của em.” Lục Kiến Thành cắn răng nghiến lợi nói.

Nam Khuê bật cười một tiếng, giống như cô vừa được nghe một chuyện vô cùng buồn cười vậy: “Lừa người không chuyên nghiệp gì cả, tôi nói với anh chuyện này nha…”

Cô nói được một nửa, một tay nắm lấy cánh tay Lục Kiến Thành, cong người lên, lại gần tai anh, nhẹ nhàng nói: “Tôi đã ly hôn rồi, chỉ có chồng trước, lấy đâu ra chồng?”

Cô vốn ở gần Lục Kiến Thành, môi cô đã chạm vào vành tai của anh.

Cảm giác mềm mại đó điên cuồng ma sát trái tim Lục Kiến Thành, không ngừng khiêu chiến năng lực chịu đựng đã đến ranh giới của anh.

Cô không nói lời nào anh đã không chịu nổi.

Cô vừa nói, nhất là cô còn thổi khí như vậy, dùng ngữ điệu gợi cảm lạ đáng yêu như vậy để nói càng khiến anh không thể chống đỡ được.

Một tiếng ầm vang lên, Lục Kiến Thành chỉ cảm thấy dây cung đang kéo căng trong lòng mình đứt thành hai tiếng.

“Thật là một đồ ngốc mà!”

Nam Khuê nói xong định lùi lại.

Nhưng động tác của Lục Kiến Thành rất nhanh, một tay anh nhanh chóng giữ lấy eo Nam Khuê, kéo cô lên người mình.

Anh hiểu rõ, giờ phút này dù có như thế nào anh cũng không thả cô ra được.

Môi mỏng hạ xuống, anh không do dự chút nào, trực tiếp hôn lên.

Sau đó gần như là tham lam cướp đoạt toàn bộ hơi thở của cô.

Toàn bộ quá trình đều như cuồng phong bão táp.

“A…A a a…” Nam Khuê siết chặt tay, điên cuồng giãy dụa phản kháng.

Cuối cùng cũng có một tay thoát ra được sự khống chế của anh, cô không chút do dự mà nâng tay lên đánh vào mặt Lục Kiến Thành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 419


Chương 419

Cái tát này dùng sức rất mạnh.

Mà Lục Kiến Thành cũng như đột nhiên bừng tỉnh.

Anh buông tay ra, chỉnh sửa lại quần áo trên Nam Khuê, đồng thời yêu thương nhìn cô: “Khuê Khuê, thật xin lỗi, là anh không khống chế được bản thân.”

Anh luôn tự nhận mình có khả năng kiềm chế vô cùng tốt, nhưng trong giây phút đó, suy nghĩ của anh như ngựa hoang thoát cương, căn bản không thể khống chế được bản thân.

Chỉ muốn chiếm hữu cô để cô thuộc về anh.

“Lục Kiến Thành, mày thật đáng chết!” Anh siết chặt nắm đấm, đấm mạnh lên mặt bàn.

Sau đó anh bấm điện thoại nội bộ: “Chỗ tôi có một cô gái uống say, cho hai người lên giúp đỡ một chút.”

“Được thưa ngài Lục, xin ngài chờ một lát, chúng tôi sẽ lập tức sắp xếp người qua.”

Dù sao cũng là khách sạn năm sao nên làm việc rất nhanh, từ lúc kết thúc cuộc gọi đến khi có người lên cũng không quá năm phút.

Lục Kiến Thành dặn dò: “Tắm nước nóng cho cô ấy, sau đó thay cho cô ấy một bộ quần áo sạch.”

“Ngài Lục, vậy đồ ngủ vị tiểu thư này ở đâu?”

“Chờ một chút, tôi đi lấy.”

Nói xong Lục Kiến Thành gọi điện thoại cho Hoắc Ti Yến, tình huống của Lâm Niệm Sơ ở bên kia cũng không khá hơn chút nào.

Cô ấy vừa đến phòng, lúc nhìn thấy khuôn mặt của Hoắc Ti Yến đã tỉnh hơn một nửa.

Dù vẫn say nhưng ít ra cô ấy biết người đàn ông đang ôm mình là Hoắc Ti Yến.

Mặc dù cô ấy uống nhiều nhưng tửu lượng vẫn tốt hơn Nam Khuê, dù sao ngày trước có khá nhiều lúc cần uống rượu, cộng với việc gió lạnh thổi cả một đường về nên cũng tỉnh táo hơn không ít.

Vừa thấy Hoắc Ti Yến, lại nhớ đến Khuê Khuê, cô ấy lập tức khó chịu.

“Hoắc Ti Yến, sao lại là anh? Sao anh lại đến đây?” Lâm Niệm Sơ nhiễm men say, mông lung chỉ vào anh ấy.

“Anh biết không, bây giờ một chút tôi cũng không muốn thấy anh, anh lại còn có quan hệ với Lục Kiến Thành.”

“Niệm Niệm, em say, anh giúp em tắm rồi chúng ta đi ngủ.” Hoắc Ti Yến giữ chặt lấy cô ấy.

Nhưng Lâm Niệm Sơ dường như có cảm ứng, cô ấy nhanh chóng trốn đi, cười rạng rỡ rồi trốn vào một góc.

Cô ấy lập tức chỉ về phía Hoắc Ti Yến, vẻ mặt bất mãn: “Mấy người đàn ông các anh không có ai là tốt cả, ăn trong chén nhìn trong nồi, Lục Kiến Thành như thế, anh cũng như vậy, anh đừng cho rằng tôi không biết anh đến tìm tôi vì chuyện gì.”

Lời cô ấy nói càng ngày càng quá đáng.

Không khí quanh người Hoắc Ti Yến ngày càng lạnh, anh ấy đưa tay giữ Lâm Niệm Sơ lại, sau đó mạnh mẽ kéo cô ấy vào trong ngực mình: “Đi tắm, sau đó đi ngủ.”

Lâm Niệm Sơ biết anh ấy tức giận, nếu như bình thường thì cô ấy sẽ không chống đối lại anh ấy.

Nhưng hôm nay cô ấy muốn nhân lúc say rượu mà đối nghịch một lần, cũng không muốn gì, chỉ muốn thử xem ranh giới của anh ấy ở đâu.

“Không muốn.” Cô ấy đẩy Hoắc Ti Yến ra: “Tôi không muốn, anh buông tôi ra.”

“Anh nói lại lần nữa, đi tắm.” Không khí quanh người Hoắc Ti Yến lại lạnh thêm, giọng cũng thấp hơn nhiều.
 
Back
Top Bottom