Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 380


Chương 380

“Ông nội, thực xin lỗi, con không thể cùng anh ấy nắm tay nhau đi tiếp nữa, nhưng ông yên tâm, con nhất định sẽ sống thật tốt, không để ông thất vọng.”

Lúc Nam Khuê cầm giấy tờ đi xuống, vừa hay gặp Lục Minh Bác và Vân Thư cùng nhau trở về.

“Ba, mẹ, sao hai người lại đột nhiên trở về vậy?” Nam Khuê mở miệng, trong lòng có chút bối rối.

“Có chút việc, vừa hay trở về ăn cơm trưa, trái lại con và Kiến Thành, sao không nói một tiếng đã trở về, sớm biết để dặn dò nhà bếp làm một số món ăn hai đứa thích ăn.” Vân Thư hỏi.

Nam Khuê nở nụ cười: “Mẹ, không cần phiền phức như vậy đâu, chúng con cũng đột nhiên quyết định, không có chuyện gì lớn, lát nữa sẽ đi, sẽ không ở nhà ăn cơm.”

“Một bữa trưa mà thôi, cũng không chậm trễ được bao lâu, các con chờ một chút, mẹ bảo nhà bếp nấu thêm mấy món.” Vân Thư nói xong, đi về phía phòng bếp.

“Mẹ…” Nam Khuê lập tức gọi bà lại: “Thật không cần, con và Kiến Thành còn có chút việc phải xử lý gấp.”

Nói xong, Nam Khuê đưa tay kéo tay Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành biết, cô đang cầu cứu.

Nếu như là bình thường, anh khẳng định vui vẻ ngàn vạn lần, nhưng lúc này đây, anh lại có chút ích kỷ nghĩ, nếu mẹ anh biết chuyện hai người muốn ly hôn, có phải có thể giữ lại Nam Khuê giúp anh hay không.

Cuộc hôn nhân này, cũng không cần ly hôn hay không.

“Chuyện quan trọng gì nhất định phải làm ngay bây giờ, chậm một tiếng không được sao?” Vân Thư hỏi.

Nam Khuê luôn không giỏi nói dối, cho nên, cô ngẩng đầu cười sáng lạn, cố gắng dùng nụ cười mới che giấu nội tâm bối rối.

“Mẹ, buổi trưa người ta đóng cửa, con và Kiến Thành cố ý muốn chạy tới vào buổi sáng.”

Nam Khuê cười tươi sáng mà dịu dàng, lời nói càng từng câu từng chữ, như đinh đóng cột.

Vân thở dài một hơi, tâm trạng trầm thấp xuống: “Nếu đã như vậy, vậy thì đi đi, mẹ cũng không lưu các con.”

Nam Khuê tiến lên, kéo Lục Kiến Thành, lúc hai người xoay người, đột nhiên, Lục Minh Bác gọi: “Nam Khuê…”

Ông vừa gọi xong, Vân Thư lập tức đưa tay túm lấy tay hắn, đôi mắt đẹp trừng mắt nhìn ông.

“Ba, sao vậy ạ?” Nam Khuê xoay người.

“Không có gì.” Lục Minh Bác khoát tay, giọng nói cứng rắn giống như lập tức già nua: “Chỉ là muốn nói với các con, sau này có thời gian trở về ăn cơm nhiều hơn, đến thăm chúng ta nhiều hơn.”

“Được ạ.” Nam Khuê mở miệng, gian nan trả lời.

Nói xong, ngực cô tràn ngập chua xót.

Xin lỗi, lần này cô đã nói dối.

Sau khi ly hôn, cô lại tới nơi này chắc là chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngoại trừ vì ông nội, cô chắc sẽ không trở về nữa.

Nhìn bóng lưng bọn họ dần dần xa, cho đến khi không nhìn thấy nữa, Vân Thư lập tức xoay người, che môi, rơi nước mắt.

“Bà đã đoán được rồi, vì sao không để cho tôi giữ lại?” Lục Minh Bác đỡ bà ngồi xuống sô pha.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 381


Chương 381

Vân Thư vừa lau nước mắt, vừa nghẹn ngào nói: “Ông không thấy thái độ và vẻ mặt của Khuê Khuê sao? Con bé đã quyết định ly hôn, ông nghĩ chỉ cần vài lời là có thể khuyên được nó sao.”

Cùng là phụ nữ, bà quá hiểu quyết định như này cùng với lòng nguội lạnh như tro tàn.

“Hơn nữa, cho dù muốn níu kéo, cũng không phải là ông, mà là thằng nhóc Lục Kiến Thành kia.”

“Ly hôn cũng tốt, để cho thằng nhóc kia chịu khổ, nhìn thôi đã làm cho người khác phải tức giận, ước gì không thể cho nó hai có búa để tỉnh táo, ai bảo nó không biết quý trọng vợ của mình, nhất định phải ra ngoài dây dưa với người đàn bà khác?”

Vân Thư vốn rất đau lòng, nhưng vừa nghĩ đến những chuyện bình thường Lục Kiến Thành làm, cảm xúc của bà đã bình thường bằng sự tức giận.

Cuối cùng, càng nói càng tức giận.

Lục Minh Bác chỉ có thể một bên khuyên nhủ.

Một lúc lâu, cảm xúc của Vân Thư mới bĩnh tĩnh lại.

Lục Minh Bác vẫn cau mày như cũ, khó có thể giãn ra: “Chỉ sợ lần ly hôn này, bọn nó sẽ không còn khả năng nữa.”

Lời này, cũng là chọc vào trong lòng Vân Thư.

Bà trầm mặc, một lúc lâu mới nặng nề mở miệng: “Vậy thì nhìn tạo hóa của nó, nếu như nó biết hối cải, biết quý trọng, nhất định sẽ nghĩ biện pháp níu giữ Nam Khuê về.”

“Nếu như thật sự bỏ lỡ, vậy cũng chỉ có thể trách nó không có phúc.”

Thở dài nặng nề, Vân Thư cũng không còn khẩu vị, cứ thế đi lên lầu.

Nói là nói như vậy, thật ra sao bà nỡ để bọn họ ly hôn.

Trước tiên không nói Nam Khuê là cháu dâu mà cha tuyển chọn, trước khi cha qua đời còn kéo tay bọn họ dặn dò, đừng để hai người ly hôn.

Hiện giờ hai người thật sự muốn ly hôn, bà còn có mặt mũi gì đối mặt với cha chứ?

Hơn nữa, hai người không dễ dàng mới có thể trở thành vợ chồng, con trai mình ly hôn, mất đi người bạn đời tốt, bà làm mẹ có thể vui vẻ sao?

Thế nhưng, Vân Thư cũng biết rõ, Nam Khuê đã hạ quyết tâm, ánh mắt của cô, ngôn ngữ của cô đều chắc chắn như vậy, không cho mình một chút đường lui.

Bọn họ làm cha mẹ cho dù đi khuyên thì có thể làm gì đây?

Cũng không thay đổi được cái gì, trái lại chỉ làm cho Nam Khuê xa lánh bọn họ.

Đây cũng là nguyên nhân, bà yên lặng làm bộ như không biết.

Cầm điện thoại lên, Vân Thư lập tức gọi điện thoại cho thư ký, bảo cô lấy lý do công ty có việc muốn Lục Kiến Thành nhanh chóng trở về công ty.

“Con trai, đây là lầm cuối cùng mẹ có thể làm cho con, hy vọng sau này con nhất định phải học cách quý trọng.”

Cúp điện thoại, Vân Thư lấy ra một viên thuốc nhỏ màu trắng từ trong hộp, uống với nước ấm, sau đó nằm trên giường nghỉ trưa.

Rời khỏi nhà cũ, Nam Khuê nhìn thời gian trên điện thoại di động, lại nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Cục Dân chính còn một tiếng nữa sẽ tan tầm, chúng ta từ nơi này chạy tới mất nửa giờ, chắc là đủ rồi, đi thôi!”

Nói xong, Nam Khuê vẫn đi trước.

Lục Kiến Thành nhìn bóng lưng cô, lòng chua xót.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 382


Chương 382

Vừa chua vừa chát, vừa đắng vừa mặn.

“Nam Khuê…” Đột nhiên, anh mở miệng, gọi về hướng bóng lưng Nam Khuê.

“Sao vậy?”

Nam Khuê xoay người, đón ánh mặt trời rực rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dịu dàng nhìn về phía anh, cả người giống như được ánh mặt trời vàng bao phủ, tràn ngập nhẹ nhàng, xinh đẹp làm cho người khác không thể dời mắt.

Cho nên, những ngày sau này, dù cách nhiều năm, Lục Kiến Thành vẫn nhớ rõ sự dịu dàng và xinh đẹp của cô lúc này.

“Xin lỗi, công ty có chút việc gấp, không thể đến cục dân chính cùng em rồi.” Lục Kiến Thành nói.

Lần đầu tiên trong đời, anh đã nói dối lớn như vậy.

Hơn nữa còn là một lời nói dối đầy sơ hở, không thể chịu được sự soi mói.

“Bây giờ nhất định phải chạy về công ty sao? Trễ một tiếng được không?” Nam Khuê hỏi.

Lục Kiến Thành tràn ngập áy náy nhìn về phía cô: “Ừm, rất gấp, anh phải lập tức trở về ngay bây giờ.”

Nam Khuê cúi đầu, có lẽ suy nghĩ một chút, cô ngẩng đầu hỏi: “Mất bao lâu? Chúng ta có thể xử lý nó trước 4 giờ chiều không?” Cô hỏi lại.

Nếu như trước bốn giờ có thể xử lý xong, nửa giờ chạy tới, chắc là còn kịp làm thủ tục trước năm giờ.

Dù sao cũng là nói dối, Lục Kiến Thành cũng không nghĩ nhiều như vậy, tùy ý nói: “Có lẽ được, cũng không chắc chắn.”

“Được, vậy anh đi đi, chuyện của công ty quan trọng hơn, tôi chờ anh.”

“Có thể đến muộn, em có chắc muốn chờ anh không? Anh sẽ bảo người đưa em về trước.”

“Không sao, tôi cũng không có việc gì, lát nữa anh đi xử lý chuyện của công ty, tôi ở chỗ anh chờ anh.” Nam Khuê khẳng định.

???

Nam Khuê và Lục Kiến Thành cùng nhau đến công ty.

Nói ra dù đã kết hôn hai năm, nhưng đây là lần đầu tiên cô đến công ty của anh.

Tòa nhà cao tầng trước mắt chiếm vị trí sầm uất nhất, gần như cao ngất trời, lúc xuống xe, Nam Khuê chủ động nói: “Anh đi xử lý công việc đi, tôi ở dưới đây chờ anh.”

“Đến văn phòng của anh chờ anh.”

“Không được.” Nam Khuê lắc đầu: “Hai năm nay chưa từng đến, hơn nữa chuyện kết hôn của anh vẫn chưa được công khai, hiện tại tùy tiện đi với anh, nhất định rất nhiều người sẽ hỏi.”

“Tôi vẫn không nên quấy rầy anh, bên cạnh có một trung tâm mua sắm, tôi đi dạo ở đó.”

Lục Kiến Thành nhíu mày, lập tức bá đạo mở miệng: “Em tự mình đi lên phòng làm việc của anh, hay là muốn anh ôm em đi lên.”

Nam Khuê: “…”

Cô thở dài nhìn về phía anh: “Nhất định phải làm khó tôi như vậy sao?”

“Em cũng đã nói, lập tức sẽ rời đi, coi như là lần cuối cùng anh làm khó em đi!” Lục Kiến Thành nói xong, ánh mắt cũng tối sầm lại.

“Được rồi!” Nam Khuê đứng dậy: “Anh đi lên trước, lát nữa tôi sẽ lên sau.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 383


Chương 383

Hai người mỗi người nhường một bước, Lục Kiến Thành cũng gật đầu: “Được.”

Khoảng mười phút sau khi anh đi lên, Nam Khuê đứng dậy đi đến thang máy.

Khi đẩy cửa ra nhìn thấy văn phòng, Nam Khuê ngay lập tức ngạc nhiên, rất lớn, rất rộng rãi, bên trong sắp xếp rất sạch sẽ, gần như không có một hạt bụi, bên cạnh là một cửa sổ sát đất thật lớn, ánh sáng vô cùng rõ ràng.

Phải nói rằng môi trường làm việc của văn phòng rất tốt.

Nhưng vẫn ngoài suy nghĩ của cô, không xa hoa phú quý như trong tưởng tượng, trái lại cực kỳ ngăn nắp sạch sẽ, cẩn thận suy nghĩ, lại phù hợp với phong cách của anh.

Trong công việc, anh nhất định rất mạnh mẽ vang dội, cẩn thận tỉ mỉ.

Lúc này, cửa chớp ở bên kia truyền đến tiếng động, tiếng đẩy cửa, cùng với tiếng nói chuyện, hình như là đang họp.

Nam Khuê nhìn qua khe hở của rèm cửa sổ, vừa lúc nhìn thấy Lục Kiến Thành đi vào.

Lúc trước hai người đến nhà ông bà nội, anh mặc quần áo bình thường.

Hiện tại anh đã thay một bộ vest màu đen, xuất hiện ấn tượng, hai chân thon dài bước đi thẳng tắp, tao nhã đi tới chiếc ghế đầu của phòng họp.

Khi anh cúi xuống, cà vạt trước ngực vừa hay chạm xuống bàn, có một loại hơi thở nhìn xuống tất cả.

Ánh mặt trời buổi sáng, vừa hay chiếu vào, chiếu trên gương mặt đẹp trai của anh, tạo ra một cái bóng xinh đẹp.

Nam Khuê nhìn, cảm thấy có chút ngây người.

Trong phòng họp, thảo luận sôi nổi.

Anh ngồi ở phía trước yên lặng nghe, đợi tất cả mọi người nói xong, đôi mắt lạnh lùng của Lục Kiến Thành đảo qua mọi người, giọng nói trầm thấp chậm rãi truyền vào tai Nam Khuê.

Giây phút kia, cô vẫn nghe rõ tiếng tim đập thình thịch của mình.

Nhanh và rất dữ dội.

Thì ra, bất kể qua bao lâu, cô vẫn sẽ đắm chìm trong thế giới của anh.

Mười năm qua, cô đã nhìn anh rất nhiều và rất nhiều loại hình dạng.

Dáng vẻ khi học tập nghiêm túc, lúc luyện chữ tràn đầy năng lượng, dáng vẻ hành văn liền mạch.

Nhìn thấy dáng vẻ của anh hăng hái ở trên sân đấu, hào hoa phong nhã.

Cũng nhìn thấy dáng vẻ lúc anh tắm rửa, nhìn thấy dáng vẻ anh lúc ngủ say bên cạnh mình.

Thậm chí khi nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng của anh ở trên giường, hai tròng mắt đỏ hoe, gần như không thể kiểm soát được.

Nhiều dáng vẻ như vậy, cô đều đã nhìn thấy, cũng đều ghi nhớ trong đầu.

Rất sâu sắc, rất rõ ràng, rất quen thuộc.

Thế nhưng, trong ngàn vạn loại dáng vẻ này duy chỉ có không có dáng vẻ khi anh làm việc.

Mọi người đều nói rằng người đàn ông trông đẹp trai nhất và hấp dẫn nhất khi họ làm việc, đặc biệt là những người đàn ông làm việc trong bộ đồ vest và làm việc cẩn thận.

Nam Khuê luôn cảm thấy lời này có chút làm quá, cho đến hôm nay nhìn thấy, cô cảm thấy quả thật không làm quá chút nào.

Anh ngồi như vậy, bất kể là đường nét nghiêng mặt, hay là dáng vẻ chăm chú lắng nghe, hay là vẻ mặt cúi đầu viết, đều làm cho tim cô không kiềm chế được tim đập nhanh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 384


Chương 384

Nam Khuê đưa tay đặt ở vị trí ngực.

Cô biết, trái tim này luôn không thể cứu chữa vì anh mà nhảy lên điên cuồng.

Tuy nhiên, cô quá mệt rồi.

Cô sớm đã kiệt sức, không còn chút sức lực nào.

Nhanh chóng kéo rèm cửa sổ xuống, Nam Khuê đi tới cửa sổ sát đất bên kia nhìn phong cảnh dưới lầu, thở hổn hển.

Cô không thể, cô không thể nghĩ về anh như vậy nữa.

Cô muốn quên, cô phải quên.

Đột nhiên, cánh cửa bị đẩy vào.

Nam Khuê vừa nhìn, là Lâm Tiêu đẩy cửa đi vào.

Lâm Tiêu đặt đồ trong tay, sau đó mở miệng: “Thiếu phu nhân, đây là tổng giám đốc Lục dặn dò tôi chuẩn bị một ít đồ ăn vặt, còn có trà sữa, anh âyd nói cô thích uống, cố ý bảo tôi đi mua.”

Ánh mắt Nam Khuê dừng lại trên ly trà sữa tinh xảo, rất bất ngờ: “Trà sữa? Anh ta bảo cậu mua nó à?”

“Ừm, Tổng giám đốc Lục tự mình phân phó, ngay cả mùi vị này cũng là do anh ấy tự mình gọi, anh ấy nói cô thích mùi vị này.”

“Làm sao anh ấy biết?” Tất nhiên Nam Khuê rất bất ngờ.

Lâm Tiêu gãi đầu: “Cái đó tôi không biết.”

“Thiếu phu nhân, cô uống nhân lúc còn nóng, lạnh uống không ngon nữa, tôi đi ra ngoài trước, có việc có thể gọi cho tôi.”

“Được, cám ơn!”

Lâm Tiêu xoay người, đi về phía cửa.

Đột nhiên, Nam Khuê nhớ tới điều gì đó, mở miệng hô: “Lâm Tiêu?”

“Thiếu phu nhân, cô có dặn dò gì sao?”

“Không có dặn dò gì, chỉ là muốn hỏi cậu một chút, khi nào thì anh ấy họp xong?”

“Cái này phải xem tình hình thảo luận thế nào, cụ thể cũng không nói chính xác được, có thể khá nhanh, cũng có thể đến nửa đêm cũng không nói chắc.”

Nửa đêm?

Nam Khuê nhíu mày: “Phải trễ như vậy sao? Anh ấy thường làm việc muộn như vậy à?”

“Tổng giám đốc Lục làm việc rất nghiêm túc, cũng rất có trách nhiệm, bình thường anh ấy ý sẽ đích thân kiểm tra các dự án lớn, cho nên đôi khi rất vất vả, thức đêm là chuyện thường xuyên.” Lâm Tiêu nói.

Nam Khuê gật đầu, lâm vào trầm tư.

Khi hai người kết hôn, họ thường không gặp nhau trong một thời gian dài.

Đặc biệt là vào ban đêm, anh luôn về muộn, cô luôn nghĩ anh đang xã giao.

Sợ làm phiền anh, cô chưa từng hỏi, anh cũng không giải thích.

Cho nên cô thật sự không hiểu điểm này, bây giờ nghĩ lại, từ đó đến nay Lục Kiến Thành chưa từng cho cô bất kỳ cơ hội nào để hiểu anh, bước vào thế giới vào anh.

Bởi vì ngay từ khi kết hôn, anh đã quyết định thoát khỏi cô và ly dị càng sớm càng tốt.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 385


Chương 385

Bây giờ nghĩ lại, thật là mỉa mai.

Lại nhìn ly trà sữa trên bàn, Nam Khuê cầm lấy, là trà sữa vị khoai môn, hương vị yêu thích của cô.

Trước kia anh chưa từng chú ý đến những thứ này, rốt cuộc phát hiện ra từ khi nào?

Nếu ly trà sữa này đến sớm một chút, cô nhất định sẽ rất ngạc nhiên, rất bất ngờ, rất vui vẻ.

Chỉ có điều, ly trà sữa này đã đến quá muộn.

Nhưng cô vẫn cẩn thận cầm lên, cẩn thận uống như bảo bối.

Uống một ly trà sữa đầy, cộng với ánh sáng mặt trời buổi sáng, Nam Khuê đã buồn ngủ.

Cô dựa vào sofa, không biết đã ngủ từ lúc nào, cuốn sách trên tay rơi xuống đùi, góc nghiêng dưới ánh mặt trời có vẻ dịu dàng và xinh đẹp, giống như một vị tiên nữ yên tĩnh xinh đẹp.

Lục Kiến Thành đẩy cửa vào thì nhìn thấy cảnh này.

Vẻ đẹp lúc ngủ say của cô, làm cho người khác không dám làm phiền một chút nào.

Nhìn dạng vẻ cô đang ngủ say, Lục Kiến Thành đi tới, kìm lòng không được vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt mềm mại của cô.

“Khuê Khuê, em có biết anh không nỡ đến mức nào không?”

“Em biết không? Tôi thực sự muốn trở thành một kẻ đào ngũ, không muốn đến bất kỳ Cục dân chính nào với em cả.”

“Em nhất định không thể ngờ được, hôm nay anh nói dối, chỉ là vì muốn kéo dài thời gian đến Cục dân chính, Khuê Khuê, anh hối hận rồi!”

Trái tim hối hận đau muốn chết.

Tuy nhiên, cô sẽ không cho anh một cơ hội nữa.

Nếu có thể, anh hy vọng cuộc họp này sẽ không kết thúc;

Nếu như có thể, anh hy vọng cô sẽ không tỉnh dậy, chỉ anh ở bên cạnh cô, luôn lẳng lặng, lặng lẽ nhìn cô.

Tuy nhiên, cho dù đó là một giấc mơ, thì tất cả những giấc mơ đều sẽ thức dậy.

Giống như cảm giác được bên cạnh có người, Nam Khuê mở mắt ra, khi nhìn thấy Lục Kiến Thành, cô lập tức ngồi thẳng người: “Đã xử lý xong chưa?”

Anh ta muốn nói, chưa.

Tuy nhiên, lời nói dối này không thể bịa đặt nữa.

“Cũng ổn rồi.” Mở miệng, anh gian nan nói ra mấy chữ này.

Nam Khuê dụi dụi mắt, theo bản năng nhìn đồng hồ, đã bốn giờ mười mấy giờ chiều.

Thời gian là một chút vội vàng, nhưng miễn là không tắt đường, thì hoàn toàn có thể đến kịp.

“Anh chờ tôi một chút.”

Nam Khuê đi vào toilet, rửa mặt.

Lúc ra khỏi cửa, Lục Kiến Thành đang dựa vào một góc, bóng dáng cao lớn cao ngất đưa lưng về phía cô, cả người bao phủ trong một lớp sương khói dày đặc. Trong tay anh có một điếu thuốc, sao Hỏa sáng lên không kiêng nể gì.

“Đi thôi!” Nam Khuê đi tới, thanh thản nói.

Thấy cô đi ra, Lục Kiến Thành hít sâu một hơi, ném điếu thuốc trong tay vào thùng rác.

“Được.” Anh mở miệng cay đắng.

Trên xe, hai người đều rất yên tĩnh, giống như ai cũng có chuyện trong lòng mình.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 386


Chương 386

Nam Khuê mở cửa sổ, gió nhẹ thổi mái tóc cô bay bổng tung bay nhảy múa.

Cô đưa tay, nhẹ nhàng vén tóc bị gió thổi loạn một chút, trong mắt tràn đầy sự bình tĩnh, nhưng trong lòng, thì đã sớm rối loạn.

Khi chờ đèn đỏ, Lục Kiến Thành đưa tay sờ một điếu thuốc từ trong hộp thuốc, sau đó nhìn về phía Nam Khuê ra hiệu: “Có phiền không?”

Nam Khuê lắc đầu, lập tức nói: “Anh hút đi!”

Trước đây, cô ghét mùi thuốc của đàn ông nhất.

Bởi vì mấy chuyện mà Đỗ Quốc Khôn yêu thích nhất chính là hút thuốc, uống rượu, cờ bạc.

Ông ta yêu thuốc mạng, có khi một ngày phải hút vài hộp, hút cả người đều là mùi thuốc, rất khó ngửi.

Nhưng từ khi gặp Lục Kiến Thành, nhìn thấy dáng vẻ hút thuốc của anh, hình như cô không hề ghét nữa.

Hay là nói, cô vẫn không thích, nhưng dáng vẻ hút thuốc của anh, cô lại rất thích.

Lục Kiến Thành cũng hạ cửa sổ xuống, một tay anh dựa vào cửa sổ, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, một tay đặt trên vô lăng, khí chất tự nhiên toát ra từ cơ thể anh vẫn đẹp trai không chê vào đâu được.

Thời gian đèn đỏ có chút dài, phía sau đã truyền đến tiếng còi xe không kiên nhẫn.

Đợi hơn mười phút, Nam Khuê cũng có chút nóng nảy, chủ động hỏi: “Hình như rất chậm? Có phải phía trước bị kẹt không?”

Lục Kiến Thành nhìn thoáng qua tình hình giao thông: “Có lẽ xảy ra tai nạn xe cộ nên kẹt.”

“Khuê Khuê, nếu không chúng ta…”

Lời nói trong miệng anh còn chưa nói hết, đột nhiên, xe cộ di chuyển, đường dường như đã được khơi thông.

“Lục Kiến Thành, được rồi!” Nam Khuê nói xong, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại mang theo đầy sự vui sướng.

“Ừm!”

Con đường tiếp theo, một đường trơn tru, cho dù Lục Kiến Thành đã cố tình lái xe rất chậm, vẫn chạy tới trước năm giờ.

Bởi vì đã tan tầm, trong đại sảnh rất trống rỗng, gần như đã không còn ai.

Nam Khuê đi tới cửa sổ, đưa tất cả giấy tờ tùy thân cùng tài liệu đã chuẩn bị cho nhân viên.

Nhân viên công tác nhìn bọn họ một cái, rất là ngoài ý muốn, dù sao đẹp trai xinh gái, nhìn rất xứng đôi, sao lại đến mức muốn ly hôn chứ?

“Tại sao lại ly hôn?” Nhân viên hỏi câu hỏi như lấy lệ.

“Tình cảm rạn nứt!” Nam Khuê bình tĩnh nói.

Nhân viên công tác ngẩng đầu liếc Lục Kiến Thành một cái, mặc dù anh đẹp trai, nhưng ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, thủy chung cũng không nói một câu, bất đắc dĩ lắc đầu, lại nhìn về phía Nam Khuê: “Quyển sổ này được đổi, hai người sẽ hoàn toàn không còn quan hệ gì nữa, đã nghĩ kỹ chưa?”

Nam Khuê vẫn cho rằng mình rất bình tĩnh, vô cùng bình tĩnh.

Đây là những gì cô chờ đợi từ lâu, không phải sao?

Nhưng mà, nhưng khi mọi thứ bày ra trước mặt, không có lối thoát, không còn đường lui, nghĩ đến một khi nhận được giấy chứng nhận, bọn họ sẽ hoàn toàn trở thành người dưng, trái tim cô vẫn không khỏi nhói lên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 387


Chương 387

Một nổi đau nho nhỏ, chua xót, nhẹ nhàng trèo lên trái tim cô.

Không quá kịch liệt, lại làm cho toàn b* ng*c cô đều chua xót và khó chịu.

Hít sâu một hơi, Nam Khuê chớp chớp mắt, nhẫn tâm nói: “Chúng ta đều đã nghĩ kỹ rồi, xin hãy làm thủ tục giúp chúng tôi.”

Nhân viên công tác lại nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Nhà trai thì sao? Anh có đồng ý ly hôn không?”

Đôi mắt thâm thúy của Lục Kiến Thành nhìn sang, một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi nói, ngực bị kẹp lấy đau đớn.

Anh nói: “Theo ý cô ấy, tôi không phản đối.”

Khi mấy chữ này rơi vào tai Nam Khuê, cô tan rã.

Đồng ý rồi.

Cuối cùng anh cũng đồng ý!

Những lời này, đã làm cho cuộc hôn nhân này cuối cùng cũng kết thúc.

Cô cho rằng, cô sẽ vui vẻ, dù sao đây cũng là khoảnh khắc cô chờ đợi nhiều ngày như thế

Tuy nhiên, cuối cùng anh cũng gật đầu đồng ý, dường như cô không có vui như cô đã nghĩ.

Thì ra, cô vẫn không nỡ.

Thật sự không nỡ.

Ngay sau đó, một dấu thép được đóng dấu, nhân viên thu hồi hai “giấy chứng nhận kết hôn” màu đỏ, thay vào đó đưa cho họ “giấy chứng nhận ly hôn”.

Nam Khuê nhận lấy, tự mình cầm một quyển, đưa quyển kia cho Lục Kiến Thành.

“Không có tác dụng gì, em cầm đi, anh không cần.” Lục Kiến Thành nhìn thoáng qua, thản nhiên nói.

Trong lòng anh rất phiền, chỉ cần vừa nhìn thấy quyển sổ đỏ này, nghĩ đến ba chữ “giấy ly hôn” phía trên sẽ phát hoảng, trong lòng chẳng có chút vui sướng nào.

Bàn tay Nam Khuê đưa qua chợt cứng ngắc, lại từ từ thu lại.

Giấy chứng nhận ly hôn mà anh cũng không muốn nữa, cho nên kết hôn với cô thật sự tồi tệ.

Cũng tốt, cắt đứt sạch sẽ.

“Tôi đi toilet một chút.”

Vẫn nhịn đến toilet, hai tay cầm nước rửa mặt, Nam Khuê mới không cần ngụy trang nữa, không kiêng nể gì mà khóc ra.

Nước mắt, trộn lẫn với những giọt nước rửa mặt, lặng lẽ chảy trên má cô.

Cô đưa tay, sờ sờ trái tim.

Có đau không? Hóa ra không nhẹ nhõm như cô tưởng tượng, mà rất đau, cái kiểu đau đến rỉ máu;

Có nỡ không?

Mười năm rồi, giây phút này đã trở thành người xa lạ.

Cô rốt cục vẫn mất đi anh, lúc này đây, hoàn toàn không giữ lại bất kỳ suy nghĩ nào.

Nam Khuê rửa mặt mình hết lần này đến lần khác, mãi cho đến khi trên mặt không còn nước mắt chảy xuống nữa, quên đi cảm giác khóc, cô mới dừng lại.

Cô ngẩng đầu lên, khi nhìn mình trong gương, cố gắng nở một nụ cười, lẩm bẩm: “Nam Khuê à, cười một chút đi, đã yêu mười năm rồi, giữ bảy năm, kết hôn hai năm, mày cũng không thể nắm giữ được trái tim anh ấy, không phải mày không đủ cố gắng, mày đã rất cố gắng rồi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 388


Chương 388

“Ly hôn cũng tốt, mày có thể bắt đầu cuộc sống mới của mình, nói không chừng sau này có thể gặp được một người thật sự yêu mày.”

Cho dù cứ như vậy nói với bản thân, không thể ngăn chặn nỗi đau trong lòng cô.

Lúc đến đại sảnh, trên mặt Nam Khuê đã khôi phục lại vẻ bình thường, bình tĩnh giống như không xảy ra gì cả.

Lục Kiến Thành đứng ở cửa chờ cô, thấy cô đi ra, chủ động đi tới.

“Anh mời em ăn cơm tối.”

“Cùng nhau ăn cơm tối đi!”

Hai người nhìn đối phương, gần như nói cùng nhau.

Hai người vừa ra khỏi cổng cục dân chính, đột nhiên, một chiếc xe máy nhanh chóng chạy ra ở bên trái.

“Nam Khuê, cẩn thận.” Trái tim Lục Kiến Thành như lỡ một nhịp, hét lớn.

Đồng thời vội chạy chạy tới, không chút suy nghĩ, kéo Nam Khuê vào trong ngực, một tay anh ôm eo cô, một tay che đầu cô.

“A…” Nam Khuê cũng bị dọa sợ, hét lên.

Đột nhiên, ầm một tiếng, chiếc xe máy trước mắt ngã mạnh xuống đất, người đàn ông trên xe lăn lộn, cũng ngã mạnh xuống đất, đau đến r*n r*.

Giây phút kia, mọi thứ xung quanh như dừng lại.

Nam Khuê trốn trong lòng Lục Kiến Thành, chỉ có thể nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch… điên cuồng nhảy không ngừng.

“Có bị thương chỗ nào không?” Mãi đến lúc này, Lục Kiến Thành mới thở hổn hển, nhìn về phía người trong ngực dịu dàng hỏi.

“Tôi còn ổn, không có bị thương, còn anh thì sao?” Nam Khuê hỏi.

Vừa dứt lời, chỉ thấy Lục Kiến Thành buông cô ra, lao thẳng về phía người đàn ông đang ngã trên đất.

Anh bước đến, trực tiếp xách người đàn ông lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chạy nhanh như vậy để làm gì? Hả…? Mày không muốn sống nữa à.”

“Mày có biết suýt chút nữa đụng phải vợ tao không?”

Anh lớn tiếng gầm lên, hai tay nắm thành quyền, thấy sắp đấm người.

Nam Khuê hoảng sợ, vội vàng chạy tới ngăn lại: “Lục Kiến Thành, anh bình tĩnh một chút!”

“Chạy xe quá tốc độ có thể đụng chết người, hôm nay tao nhất định phải dạy dỗ mày một trận, để cho mày có một bài học tốt.”

Chỉ cần nghĩ đến Nam Khuê vừa rồi suýt chút nữa bị tên này đụng phải, trong lòng anh lập tức tức giận, căn bản không bình tĩnh được.

Nếu như không phải anh vừa hay ở bên cạnh cô, nếu như không phải anh cứu cô kịp?

Hậu quả quả thực không dám tưởng tượng.

Nam Khuê không muốn anh phạm sai lầm, càng không muốn anh phạm sai lầm vì mình. Cô đưa tay, vội vàng kéo cánh tay Lục Kiến Thành, giọng nói dịu dàng khuyên nhủ: “Giao cho cảnh sát là được rồi, anh không cần phải tự mình động thủ.”

Một khi anh động thủ đánh người trước, nếu như chuyện này bị lộ ra, cho dù anh có lý cũng thành vô lý.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 389


Chương 389

Anh điều hành một công ty lớn như vậy, nhất cử nhất động đều là điểm chú ý, nếu bởi vì một chuyện nhỏ như vậy ảnh hưởng đến anh, thì quá không đáng.

“Đúng vậy, anh trai, tôi sai rồi, anh đừng tức giận, tha cho tôi đi!”

“Anh xem, tôi cũng bị thương, anh yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ tuân thủ quy định giao thông, tuyệt đối không lái xe quá tốc độ nữa.” Người đàn ông cũng vội vàng cầu xin tha thứ.

Lúc này Lục Kiến Thành mới thở phất ra, buông nắm đấm ra.

Quen biết lâu như vậy, Lục Kiến Thành vẫn luôn nho nhã nhẹ nhàng, cho dù nổi giận, cũng là kiểu văn minh, đa số là dùng ánh mắt và khí thế làm cho đối phương khuất phục.

Xông thẳng lên muốn đấm như bây giờ, đây là lần đầu tiên Nam Khuê nhìn thấy.

Không biết là vì kích động hay là vì cái gì, cô nhớ rõ trong miệng anh vừa gọi “vợ”.

Nhưng thật ra bọn họ đã ly hôn, cô cũng không còn là vợ anh nữa.

Cho nên, anh vừa rồi xúc động như thế, thậm chí còn muốn đánh người, đều là bởi vì cô sao?

Vì cô?

Suy nghĩ này làm cho trong lòng có có chút chua xót.

Đột nhiên, cô phát hiện cánh tay Lục Kiến Thành bị thương, da bị cọ rách, đang chảy máu.

Tuy rằng máu chảy ra không nhiều lắm, nhưng diện tích bị thương tương đối rộng, gần như toàn bộ cánh tay đều là vết thương.

“Anh bị thương rồi, lên xe, tôi xử lý giúp anh.” Nam Khuê sốt ruột nói.

Anh vì bảo vệ cô mà bị thương, cô tự nhiên sẽ lo lắng.

Hơn nữa, cho dù không phải bị thương vì cô, chỉ cần cô nhìn thấy, cũng sẽ lo lắng, cũng sẽ đau lòng.

“Không vội, chờ cảnh sát đến dẫn tên này đi đã.”

Cứ như vậy, mãi cho đến khi chàng thanh niên trẻ trên mặt đất bị cảnh sát dẫn đi, Nam Khuê và Lục Kiến Thành mới rời đi.

Đến bãi đậu xe, Nam Khuê nhanh chóng tìm hộp thuốc.

Lục Kiến Thành đang ngồi ở hàng ghế sau, vị trí khá rộng rãi, Nam Khuê cầm đồ đi vào.

“Có đau không?” Cô hỏi.

Thật ra vết thương này đối với Lục Kiến Thành chỉ là chuyện nhỏ, nhưng thấy cô cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc, vẻ mặt sốt ruột, anh bỗng nhiên đổi chủ ý: “Có chút.”

Đồng thời, nhíu mày lại.

“Anh nhịn một chút, tôi sẽ nhẹ tay.”

Nam Khuê vừa xử lý vết thương trên cánh tay anh, vừa dịu dàng an ủi.

An ủi như thế, Lục Kiến Thành rất được hưởng thụ, anh yên lặng ngồi đó, để cho Nam Khuê rửa sạch vết thương cho anh, sau đó bôi thuốc.

Lúc bôi thuốc, trên cánh tay ngay lập tức truyền đến một cơn đau nhức bỏng rát. Lục Kiến Thành lập tức nhíu mày, hít một hơi lạnh.

“Vết thương của anh bị rách da, thuốc này mới bôi lên sẽ có chút đau, nhưng hiệu quả rất tốt, anh nhịn chút.”

Nam Khuê nhẹ nhàng an ủi, vừa nói, vừa đưa tay nhẹ nhàng quạt thuốc mới trên cánh tay Lục Kiến Thành, đồng thời nhẹ nhàng thổi.

Cô cúi đầu, nghiêm túc và cẩn thận.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 390


Chương 390

Lục Kiến Thành cũng cúi đầu, tầm mắt anh, không thể nhìn thấy cả gương mặt cô, nhưng độ cong mềm mại, làn da trắng nõn, gần trong gang tấc.

Thậm chí ngay cả lông tơ nhỏ tinh tế trên mặt cô, anh cũng có thể nhìn thấy.

Cô thật sự rất trắng, làn da trắng như tuyết, trên mặt bóng loáng không có một chút dấu vết, giống như quả trứng gà luộc được tách vỏ.

Nếu như vừa rồi, nếu thật sự ngã xuống đất, bị va vào chỗ nào đó để lại sẹo thì sao?

Anh quả thực không dám tưởng tượng.

Thổi vài phút, Nam Khuê ngẩng đầu nhìn Lục Kiến Thành: “Được một lúc rồi, chắc là đã khá hơn, anh cảm thấy thế nào?”

Lục Kiến Thành ngẩng đầu lên: “Ừ, tốt hơn một chút. ”

Đúng vừa ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm sâu của anh ngay lập tức đụng phải đôi mắt trong suốt trong veo của Nam Khuê, sáng ngời như sao.

Khuôn mặt của cô, nhẹ nhàng như nước, rất đẹp.

Nhưng cô xinh đẹp như vậy, lại không bao giờ thuộc về anh nữa.

Vừa nghĩ đến suy nghĩ này, trái tim Lục Kiến Thành vô cùng khó chịu.

Xử lý xong vết thương, Nam Khuê bỏ hòm thuốc lại chỗ cũ, đồng thời nhìn về phía Lục Kiến Thành nghiêm túc nói cảm ơn: “Vừa rồi cảm ơn anh, nếu không phải anh kéo tôi, tôi có thể đã bị anh ta đụng ngã.”

“Không cần khách khí như vậy.” Lục Kiến Thành nói, giọng anh lạnh lẽo.

Không biết vì sao, vừa nghe thấy cô nói lời khách sáo, nghiêm túc cảm ơn anh, anh lập tức cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu.

Anh đã làm điều này, không suy nghĩ gì, thời điểm đó chỉ xuất phát từ bản năng.

Anh chỉ không muốn cô bị thương, chứ không phải là muốn hai chữ “cảm ơn” trong miệng cô.

“Không có gì, sau này đi đứng cẩn thận chút, nhìn kỹ trước sau trái phải.” Dừng lại, anh lại nói thêm: “Đặc biệt là khi anh không ở bên cạnh em.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu.

Trái tim cô càng chua xót.

Đúng vậy, hôm nay có anh ở đây, có anh giúp.

Nhưng trong tương lai, sau đoạn đường này, anh sẽ không bao giờ ở bên cạnh cô nữa.

Khi đó, sẽ là một mình cô đối mặt với tất cả những khó khăn và bão tố sau này trên con đường cuộc sống, nghĩ đến cuộc sống sau này thực sự không có anh bên cạnh nữa, trái tim cô đột nhiên cảm thấy trống rỗng.

Thì ra khó chịu như vậy.

Mắt chợt chua xót, giống như có nước mắt muốn chảy ra.

Cô ngẩng đầu, cố gắng nháy mắt, nhưng nước mắt vẫn không thể khống chế được mà chảy ra.

Cô muốn đưa tay lau nước mắt, nhưng đã không còn kịp nữa, bối rối, cô nhanh chóng xoay người, muốn lau nước mắt.

Tuy nhiên, ngay khi bàn tay giơ lên, đột nhiên, một trọng lượng được đặt trên vai cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 391


Chương 391

Ngay sau đó, cả người cô bị Lục Kiến Thành nhẹ nhàng xoay lại.

Bàn tay của anh, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt rơi trên má cô, đồng thời nói: “Sao lại khóc? Có phải vừa nãy bị dọa sợ không, hay là bị thương ở đâu mà không nói cho anh biết?”

Nam Khuê vội vàng đưa tay, nhanh chóng lau nước mắt trên mặt: “Không có, chỉ là nghĩ đến vài chuyện trước kia, chợt thấy buồn thôi.”

“Không có gì đáng ngại, tôi đã ổn rồi.” Cô nói, cố gắng nở ra một nụ cười ngụy trang cho chính mình.

“Thật sao? Không nói dối tôi à? Nhớ tới chuyện gì mà buồn như vậy, có thể nói cho tôi nghe một chút hay không?” Lục Kiến Thành nửa tin nửa ngờ

“Một số chuyện cũ thôi, không có gì đáng nhắc tới, đúng rồi, không phải nói muốn đi ăn tối sao? Tôi chỉ ăn một chút vào buổi trưa, bây giờ tôi thực sự rất đói.”

“Được, em muốn ăn ở đâu?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Con đường bên ngoài Nhất Trung.” Nam Khuê gần như buột miệng nói ra mà không cần suy nghĩ gì cả.

Địa điểm này, là cô sớm đã nghĩ ra.

Vị trí này là thứ mà cô đã nghĩ đến vào sáng sớm. Tôi vốn nghĩ rằng nếu một ngày được quay lại đó với anh ấy, tôi phải quay về với những kỉ niệm đẹp, nhưng giờ đây, khung cảnh nào cũng đầy ắp nỗi buồn và nỗi buồn.

Vốn nghĩ, nếu có một ngày quay trở lại đó cùng anh, nhất định phải trở lại với những kỷ niệm đẹp. Nhưng giờ đây, từng cảnh từng cảnh đều là đau buồn và khó chịu

Thôi, như vậy cũng tốt.

Bắt đầu từ đâu, kết thúc ở đấy.

Ít nhất cũng coi như là hợp tan trong yên bình, không tính quá thảm hại khi chia tay.

Lục Kiến Thành ngạc nhiên, tò mò hỏi: “Hình như em có tình cảm đặc biệt với Nhất Trung?”

“Phải không?” Nam Khuê cười cười, không giải thích.

Vào những đêm mùa hè, trời luôn tối rất muộn, khi hai người đến Nhất Trung, trời vẫn còn rất sáng, vừa kịp lúc hoàng hôn buông xuống.

Trên bầu trời xuất hiện những đám mây hồng lớn, màu vỏ quýt, màu đỏ cam, màu mận chín,…… đủ loại màu đỏ trải dài trên bầu trời, tạo thành một bức tranh vảy mực, thật đẹp.

Chân trời, ánh sáng lấp đầy;

Nam Khuê ngẩng đầu lên, vui vẻ nhìn, ánh hoàng hôn chiếu vào khuôn mặt nhỏ bé như hạt dưa của cô, làm cho cô càng thêm mềm mại xinh đẹp.

“Thật đẹp!”

Gió nhẹ nhàng thổi qua.

Tất cả đều thật đẹp, nhưng trái tim cô nặng nề như đổ chì.

Cuối cùng, vì tất cả bắt đầu từ đây, nên hãy để tất cả mọi thứ kết thúc tại đây.

“Lục Kiến Thành, sau khi tốt nghiệp anh quay về đây không?” Nam Khuê hỏi.

Anh lắc đầu: “Sau khi tốt nghiệp không có thời gian, ngoại trừ một lần đó đến cùng em.”

“Sao vậy? Em vẫn luôn đến đây à?”

Nam Khuê gật đầu: “Ừm, năm nào cũng đến, nhiều thì ba bốn lần, ít cũng sẽ đến một lần.”

“Tại sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 392


Chương 392

Nam Khuê nở nụ cười nhìn Lục Kiến Thành, khoảnh khắc đó, cô đón gió, cười như một đứa trẻ, trẻ trung hoạt bát, xinh đẹp không tỳ vết.

Cô nói: “Vì kỷ niệm, những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, hạnh phúc nhất của tôi đều trải qua ở đây”.

Vì vậy,sao có thể không nhớ chứ!

Những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất và hạnh phúc nhất?

Khoảnh khắc đó, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Lục Kiến Thành chính là “anh ta”, người đàn ông mà cô đã chôn chặt trong lòng suốt mười năm và âm thầm yêu mười năm.

“Vậy…?” Lục Kiến mở môi.

Nhưng khi lời nói đến bên miệng, lại không thể hỏi bất kỳ câu hỏi nào.

Anh thừa nhận rằng anh sợ hãi, rất sợ hãi.

Sợ nghe câu trả lời trong miệng cô, càng sợ nghe thấy một câu trả lời chắc chắn.

Nếu vậy, anh thực sự sẽ ghen tị và phát điên.

Hiện tại, hãy để cho anh tiếp tục lừa gạt chính mình, chỉ cần cô không nói ra đáp án, anh có thể tiếp tục làm bộ như không biết, tiếp tục thôi miên chính mình.

Ít nhất là như vậy, sẽ không thấy khó chịu.

“Muốn ăn cái gì?” Lục Kiến Thành chuyển đề tài.

Nam Khuê chỉ vào một quán bún đối diện: “Tôi muốn ăn bún, còn anh thì sao?”

“Anh đi với em.”

“Được.”

Hai người cùng nhau đến quán bún, bởi vì tới bữa ăn, nên bên trong có khá nhiều người, cũng may chỗ này rộng, cho nên tuy rằng đông người, nhưng làm cho người ta cảm giác cũng rộng rãi.

Tìm được một vị trí gần cửa sổ, Nam Khuê ngồi xuống.

Phục vụ nhanh chóng mang thực đơn lên, bởi vì quá bận rộn, vội vã đặt xuống rồi rời đi.

“Các vị xem trước, muốn ăn cái gì rồi gọi tôi nhé.” Người phục vụ nói xong, rồi bận rộn chạy qua một cái bàn khác.

Nam Khuê gật đầu: “Được, anh bận cứ đi đi. ”

Đây là chuyện thường của cửa hàng nhỏ, tất nhiên không thể giống như nhà hàng lớn có dịch vụ tốt được.

Nhưng vì giá rẻ, thích hợp mức sống xung quanh trường.

“Tôi muốn ăn bún vị cà chua, còn anh thì sao? Anh muốn ăn vị gì?” Nam Khuê hỏi.

“Giống như em.”

Nam Khuê sửng sốt, đúng lúc này, trên bàn bên cạnh không xa truyền đến tiếng làm nũng dịu dàng của một cô gái: “Không cần, em chỉ muốn ăn cay, nước canh rõ ràng không ngon chút nào.”

“Được rồi được, em hứa sẽ ăn một bữa cay này thôi, lần sau nhất định ngoan ngoãn nghe lời anh ăn nhạt mà.” Cô gái vừa nói vừa chớp mắt, làm những động tác đáng yêu.

Dáng vẻ kia, quả thật rất đáng yêu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 393


Chương 393

Rất nhanh, Nam Khuê nghe thấy chàng trai mềm lòng: “Được, anh đồng ý với em một lần này thôi, nhưng không được có lần sau.”

Nam Khuê nghe thế, nở nụ cười nhẹ.

Quả nhiên là tình yêu ngọt ngào giữa các cặp đôi trẻ, thực sự quá ấm áp.

Mặc dù là một người đã kết hôn được hai năm, cô không chỉ không cảm thấy chán, mà còn cảm thấy đầy sự đáng yêu và ngọt ngào.

Đúng vậy, tình yêu như vậy, có người làm nũng, có người cưng chiều lại, đây mới gọi là tình yêu.

Tình yêu nếu không có một chút làm nũng, một chút giả tạo, một chút chán nản, một chút xúc động, sao tính là tình yêu chứ?

Rất hâm mộ rất hâm mộ.

Chỉ tiếc, cô đã sớm qua tuổi này.

Trái tim cô, dường như đã được mài mòn không còn sự đáng yêu và ngọt ngào nữa, cũng không có niềm đam mê và xung động.

Cho nên, càng thêm hâm mộ.

Nhìn bọn họ, khoảnh khắc đó, Nam Khuê dường như trở lại thời đi học.

Tình yêu khi đó, thực sự đơn giản, muốn một cái gì đó, cũng rất đơn giản.

Khi nhìn về phía Lục Kiến Thành, cô bỗng nhiên lấy hết dũng khí: “Nếu khẩu vị đã giống nhau, vậy anh có muốn ăn một phần lớn cùng với tôi không?”

“Được.”

Sợ hiểu sai, Nam Khuê giải thích lại: “Phần lớn ở đây không có bát nhỏ dành cho một người, mà hai người dùng hai đôi đũa cùng ăn một phần bún.”

“Ừm, một phần lớn.” Lục Kiến Thành lặp lại lần nữa.

Lời nói của anh, rất đơn giản, nhưng rất rõ ràng, cũng rất kiên định.

“Ông chủ, chúng tôi muốn một phần bún cà chua lớn.” Nam Khuê gọi món.

Rất nhanh, bún đã đi lên, một phần lớn đầy, còn bốc lên hơi nóng, phía trên có ít rau và một ít đậu phụ, màu sắc và mùi hương tràn ngập khắp nơi, dậy mùi rất thơm.

Trên bàn có hai đôi đũa, bọn họ đặt đũa vào bát gần như cùng một lúc.

Nam Khuê gắp mấy cọng rau, Lục Kiến Thành gắp một viên cá viên, lúc nhấc đũa lên lại phát hiện đũa của hai người giao nhau, đan xen với nhau.

Lúc đó, họ ngẩng đầu lên cùng một lúc.

Cách làn khói nghi ngút, hai người bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt của nhau đều trở nên mông lung mà mộng ảo.

Khoảnh khắc đó, bọn họ dường như đều nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình, nhanh chóng, mãnh liệt.

Rõ ràng chính là âm thanh của sự rung động!

Chỉ là ai cũng cố gắng che dấu, trên mặt vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh.

“Em ăn trước đi.” Lục Kiến Thành lùi lại một bước.

Sau khi Nam Khuê dùng đũa gắp rau, anh mới gắp cá viên lên.

Khi Lục Kiến Thành cúi đầu ăn cá viên, Nam Khuê nhìn anh, đột nhiên ngây ngẩn cả người, ngay lập tức ngực đập mạnh.

10 năm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 394


Chương 394

Cô không ngờ nguyện vọng của lúc đó lại thành hiện thực.

Tuy rằng đã quá trễ, cũng đã sớm thay đổi, nhưng có thể thực hiện được, cô vẫn có chút vui vẻ.

“Sao vậy?” Thấy cô không ăn, hình như đang ngẩn người, Lục Kiến Thành ngẩng đầu hỏi.

“Không có gì, hơi nóng, lát nữa tôi sẽ ăn.” Nam Khuê nói.

Khi cúi đầu, khóe miệng cô gợn lên một nụ cười nhẹ ngọt ngào.

Cô nhớ lúc học trung học, các cặp đôi trẻ ở trường thường xuyên ra ngoài ăn tối, cô chưa từng yêu, lúc đầu còn chưa hiểu về tình yêu.

Nhưng thường thấy hai người yêu nhau cùng nhau ăn một bát cơm hoặc mì, có khi chàng trai sẽ đút mì cho cô gái ăn, cô giá sẽ cười như pháo hoa, hai người rất ngọt ngào.

Khi đó còn nhỏ, cũng rất trẻ, ngây thơ cho rằng tình yêu chính là hai người cùng nhau ăn một bát mì, anh đồng ý ăn phần còn lại của em, em đồng ý ăn phần còn lại của anh.

Như thế chính là thỏa mãn.

Sau này lớn lên, tôi mới nhận ra ý nghĩ lúc đó thật đơn thuần và đẹp đẽ biết bao!

Sau này lớn lên, mới hiểu được tình yêu của người lớn có nhiều thị phi và tính toán.

Tuy nhiên, cô vẫn bướng bỉnh nghĩ rằng tình yêu là một điều ngọt ngào và tốt đẹp.

Cho dù cho đến bây giờ, cô đã bị thương đầy người, cô vẫn tin tưởng như trước.

Tuy rằng, bọn họ đã không còn duyên phận chung tay cùng nhau trải qua cả đời, nhưng vào giờ khắc này, ít nhất giờ khắc này, cô cảm giác bọn họ giống như cặp đôi trẻ bên cạnh vậy.

Trông giống như bọn họ không phải là người lớn, chưa kết hôn, và bọn họ cũng không ly dị.

Họ giống như những cặp đôi trẻ, là một cặp học sinh trung học đơn thuần và ngọt ngào, tận hưởng sự ngọt ngào của tình yêu.

Vì vậy, cô đã hài lòng.

Một bát bún rất lớn, cả hai đều ăn rất chậm.

Về sau, bún đã ăn hết, còn lại một ít nước dùng.

Nam Khuê đã ăn no rồi.

Cô vừa buông đũa xuống, đã thấy Lục Kiến Thành cầm thìa lên, uống nước canh bún.

Khoảnh khắc đó, cô bị sốc và không thể tin được.

Trong ấn tượng của cô, Lục Kiến Thành không giống người mà có thể uống nước canh của hai người họ, ăn chung một bát bún với cô đã làm khó anh rồi.

Hơi sửng sốt, cô mở miệng: “Anh…? Có phải là chưa ăn no hay không, có muốn tôi cho anh một phần nữa không.”

“Anh ăn no rồi.”

Lục Kiến Thành nhanh chóng phản ứng lại, lập tức giải thích: “Chính là cảm thấy ăn một bát mì cùng với em rất tuyệt, sau này, có lẽ không còn cơ hội như vậy nữa, cho nên rất quý trọng.”

Sau khi ăn tối và đi ra khỏi cửa hàng nhỏ, trời đã tối và những ngôi sao đã ló dạng.

Bởi vì trời trong, trên bầu trời đầy sao, chớp nháy lấp lánh, bầu trời đầy sao chói mắt, nhìn rất đẹp.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 395


Chương 395

“Thật hoài niệm, tôi rất muốn đi vào xem.” Khi đến cổng trường, Nam Khuê xúc động.

“Em chờ anh.”

Nói xong, Lục Kiến Thành nhanh chóng chạy.

Nam Khuê thấy anh chạy thẳng về phía phòng bảo vệ, giống như nói gì đó với chú bảo vệ ở cửa, rồi nhanh chóng chạy về.

Bởi vì chạy vừa gấp vừa nhanh, Lục Kiến Thành thở hổn hển nói: “Được rồi, chúng ta vào dạo một chút.”

“Hả…?”

Nam Khuê thật sự ngơ ngác, không kịp phản ứng.

Một lúc sau, cô mới lấy lại tinh thần, dần dần phản ứng lại: “Chú bảo vệ đồng ý cho chúng ta vào à? Nghe nói nơi này quản lý rất nghiêm ngặt, không cho người không liên quan ra vào.”

Trên thực tế, Nam Khuê đến nhiều lần đều muốn đi vào, nhưng đều bị ngăn ở bên ngoài.

“Bây giờ có thể vào.” Lục Kiến Thành nói: “Tuy nhiên, em cần phải nắm tay anh cùng vào.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…” Lục Kiến Thành dừng một chút, giọng nói trầm thấp dễ nghe chậm rãi truyền đến trong đêm tối: “Anh nói với họ, anh và vợ mình là cựu học sinh của trường này, chúng ta quen nhau ở đây, mười năm rồi, hôm nay là ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, vợ anh rất nhớ nơi này, muốn vào dạo một chút, đảm bảo sẽ đi ra trong vòng một giờ.”

“Sau đó, lại phát cho mỗi người bọn họ một hộp thuốc lá.”

Nam Khuê nghe xong, nhịn không được thán phục, đồng thời nói: “Lừa gạt người như vậy hình như không tốt lắm!”

“Cũng không hoàn toàn tính là giả, có thật có giả thôi!” Lục Kiến Thành nói.

Trái tim Nam Khuê chợt mạnh mẽ nhảy lên.

Anh có biết không? Anh có biết lần đầu tiên cô gặp anh ở trường này không?

Ngẩng đầu lên, giọng nói của cô gần như run rẩy hỏi: “Có phải anh biết rồi không?”

“Biết cái gì?” Lục Kiến Thành khó hiểu.

“Chính là anh…” Nói đến một nửa, Nam Khuê lại sợ mình không biểu đạt rõ ràng, bối rối thay đổi một cách nói khác: “Anh nhớ ra lần đầu tiên chúng ta gặp nhau sao?”

“Lần đầu tiên?” Lục Kiến Thành thoáng suy nghĩ một chút: “Lần đầu tiên không phải là lúc em cầm vòng tay đến nhà họ Lục tìm ông nội sao?”

Trong đêm tối, Nam Khuê rất bình tĩnh lắc đầu, quả nhiên anh vẫn không nhớ.

Anh đã quên, quên sạch sẽ, thật sự là không nhớ chút nào

“Còn nữa, anh quên lúc nào sao?” Lục Kiến Thành lại hỏi.

Nam Khuê lắc đầu: “Không, là tôi nhớ nhầm rồi.”

Lúc vào cửa, Lục Kiến Thành nắm tay Nam Khuê.

Gió đêm, còn có chút lạnh lẽo, bàn tay nhỏ bé của Nam Khuê lạnh lẽo, giờ phút này được Lục Kiến Thành bao bọc trong lòng bàn tay, lập tức ấm áp hơn rất nhiều.

Mãi cho đến khi vào cửa, hai người buông tay ra, tay Nam Khuê đã được anh sưởi ấm.

“Muốn đi đâu?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Sân thể dục.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 396


Chương 396

Lúc này đây, Nam Khuê cũng trả lời quyết đoán thẳng thắng.

Bởi vì lần đầu tiên cô gặp anh ở sân thể dục.

Khi đi đến sân thể dục, Nam Khuê có chút kích động.

Mười năm rồi, sân thể dục này vẫn là sân thể dục lúc trước, phong cảnh giống nhau như đúc, vị trí giống nhau như đúc.

Mười năm, rất nhiều thứ trong trường này đều đã thay đổi, tường đã được cải tạo, tòa nhà giảng dạy cũng được xây dựng mới, ngay cả vị trí thư viện và căng tin cũng thay đổi, nhưng duy chỉ có sân thể dục này vẫn như trước.

Vừa đứng ở đây, ký ức ngày xưa giống như thủy triều tràn vào trong đầu cô.

Giống như một bộ phim, mỗi cảnh, mỗi phút, mỗi giây, rất rõ ràng, rất thực tế.

Giật mình, cô thậm chí cảm thấy tất cả mọi thứ giống như mới xảy ra ngày hôm qua, nhưng hóa ra đã qua mười năm rồi.

Thời gian, trôi qua thực sự rất nhanh.

Chớp mắt, vậy mà cô đã quen anh mười năm rồi.

Khóe mắt, thình lình chảy xuống một dòng nước mắt trong veo, Nam Khuê đưa tay, nhẹ nhàng lau sạch.

Mặc dù là đêm tối, nhưng Lục Kiến Thành vẫn nhìn thấy.

Khoảnh khắc đó, trái tim anh trầm xuống.

Giống như trong nháy mắt chìm xuống vực sâu không đáy.

Anh giãy dụa, cảm thấy ngực hít thở không thông rất khó chịu.

Anh chợt nhớ tới câu hỏi hỏi cô trước đó, anh hỏi cô: “Hình như em có tình cảm đặc biệt với Nhất Trung?”

Sao cô quay lại đây?

Cô nói: “Vì kỷ niệm, những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, hạnh phúc nhất của tôi đều trải qua ở đây.”

Cho nên, cô vui vẻ như vậy, hạnh phúc như vậy, đều là bởi vì người đàn ông trong lòng sao?

Bởi vì người đàn ông đó ở ngôi trường này, cho nên cảm thấy cô dịu dàng hơn rất nhiều trong ngôi trường này, thậm chí còn làm cho cả tuổi thanh xuân của cô ngạc nhiên.

Có phải vậy không?

Lục Kiến Thành chỉ cảm thấy trong lòng áp lực khó chịu, vốn nói không nghĩ tới, cũng không hỏi.

Nhưng bây giờ, anh không thể chịu đựng được nữa, liều lĩnh hỏi: “Có phải vì anh ta không?”

Anh hỏi.

Đúng, anh không thể chịu đựng được nữa, anh vẫn hỏi.

“Cái gì?” Nam Khuê ngẩng đầu lên, bị vấn đề đột ngột của Lục Kiến Thành làm cho có chút khó hiểu, khó hiểu nhìn anh.

“Em nói, những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, hạnh phúc nhất của em đều trải qua ở đây, vì vậy, có phải vì anh ta không? Người đàn ông luôn ở trong trái tim em suốt 10 năm?” Không còn đè nén chính mình nữa, anh lấy hết dũng khí hỏi.

Sau khi phản ứng lại, Nam Khuê xoay người, đôi mắt sáng ngời của cô nhẹ nhàng chớp chớp, nhìn Lục Kiến Thành, nhẹ giọng hỏi: “Anh muốn nghe lời nói thật không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 397


Chương 397

“Ừm, lời nói thật.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Nam Khuê cũng gật đầu: “Ừ, anh nói đúng, là bởi vì anh ấy.”

Chính là vì anh ấy, nếu không thì còn lý do gì nữa chứ?

Đồ ngốc, người đàn ông xa ở chân trời gần ngay trước mắt, là anh đó.

Mặc dù đã sớm nghĩ tới đáp án, nhưng nghe thấy cô tự mình nói ra miệng, khoảnh khắc tự cô thừa nhận, Lục Kiến Thành vẫn cảm thấy trong lòng khó chịu.

Giống như có cái gì đó đang bóp cổ anh, gần như không thể thở nổi.

“Em có thể kể cho anh nghe về anh ta không?” Chịu đựng sự chua xót, Lục Kiến Thành nhẹ giọng hỏi.

Nam Khuê ngước mắt lên, đáy mắt đặc biệt trong sáng nhìn anh: “Anh muốn nghe không?”

“Ừm, muốn.”

Dường như do dự một chút, gạt sợi tóc bị gió thổi loạn, Nam Khuê cất bước đi về phía trước.

Lục Kiến Thành cũng đi theo cô.

Cuối cùng, Nam Khuê dừng lại ở đâu đó, nhìn quanh một vòng, gật đầu nói: “Được, vậy tôi sẽ cho anh biết.”

“Lần đầu tiên tôi và anh ấy gặp chính là ở trong khuôn viên trường này, ở sân thể dục này, đã qua bao nhiêu năm, tất cả mọi thứ trong trường này gần như đều thay đổi, chỉ có sân thể dục này vẫn giống như trước đây.”

“Năm đó tôi học lớp 11, vừa mới vào huấn luyện quân sự trung học, tôi nhớ rõ, tôi chính là đứng ở vị trí này, ngày đó trời rất nắng, rất nóng, cơ thể tôi không thoải mái lắm, đột ngột ngất xỉu khi đang đứng trong tư thế quân nhân.

Sau đó, anh ấy xông tới.

Khi đến phòng y tế của trường, trong sự mơ hồ tôi có thể cảm thấy mình được một người đàn ông ôm.

Anh ôm cô, liều mạng chạy.

Sân thể dục hơi cách xa phòng y tế, nhưng anh vẫn cô chạy thẳng, căn bản không có nghỉ ngơi, cứ như vậy ôm cô đến phòng y tế.

Mặc dù ngày hôm đó trời rất nóng, nhưng tôi cảm thấy vòng tay của anh rất mát mẻ, có tác dụng xoa dịu mọi thứ.

Đến phòng y tế, cô vừa thức dậy rồi nhìn về chỗ ngồi bên cạnh, nhưng chỗ ngồi trống không, người đi rồi.

Biết nói sao đây? Lúc đó có chút mất mát.

Cảm thấy người ta cứu mình, bản thân mình ngay cả người cũng không nhìn thấy.

Ngay khi tôi nghĩ rằng anh đã đi khỏi thì đột nhiên anh đi vào với một túi nước nóng và một cốc giữ nhiệt, anh đưa cho tôi, nói tôi nghỉ ngơi thật tốt.

Khi đó, mặt tôi chợt đỏ bừng, vì mấy ngày đó tôi đang trong kỳ kinh nguyệt, sau đó cũng từ miệng bác sĩ biết được ngất xỉu vì cường độ huấn luyện quá sức trong kỳ kinh nguyệt.

Cô nói lời cảm ơn với anh, sau đó anh trả lời rồi rời đi.

Thậm chí cô còn không có thời gian để hỏi anh, anh tên gì?”

Nam Khuê nói xong, trong lòng tràn đầy buồn bã.

Nhiều khi cô nhớ tới tất cả những chuyện của ngày đó, cảm thấy trong mù mọt, tất cả đều có sự sắp đặt riêng của nó.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 398


Chương 398

Trong thời gian huấn luyện quân sự, nhà trường luôn bố trí đội hậu cần hỗ trợ, nhưng bởi vì ngày đó có quá nhiều học sinh bị tai nạn, nên không đủ người trong toàn đội hậu cần hỗ trợ.

Sau đó, cô nghe các bạn cùng lớp nói rằng anh đi ngang qua sân bóng, nghe thấy tiếng ồn kêu cứu, chủ động chạy qua, đã đưa cô đến phòng y tế an toàn.

Nếu như lúc đó, không có bất kỳ nút thời gian nào được kết nối, thì có lẽ cô sẽ không gặp anh.

Càng không phải yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, cứ bướng bỉnh như vậy, cố chấp yêu anh.

Một khi ông trời sắp đặt điều gì đó, thì thật sự muốn trốn cũng không thể trốn được.

Cô và người đàn ông kia gặp nhau, thì ra cũng không phải rầm rầm rộ rộ gì, cũng không phải khắc cốt ghi tâm, lại làm cho Nam Khuê yêu mười năm, nhớ mười năm.

Cho nên, rốt cuộc cô yêu người kia sâu đậm đến mức nào chứ!

Lục Kiến Thành cảm thấy có một sợi dây leo quấn chặt lấy ngực anh, quấn lấy vừa đau vừa chặt.

Anh muốn giãy dụa, nhưng càng giãy dụa, lại càng đau.

“Vậy sau đó thì sao? Em có biết tên anh ta không?” Cố nén nỗi đau trong lòng, anh hỏi.

Nam Khuê gật đầu, cười nói: “Biết rồi! Trong một bài phát biểu của học sinh giỏi lớp 12, anh ấy đứng nói trên bục, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã tôi nhận ra anh ấy, khi tôi biết tên của anh ấy, thì biết anh ấy là học sinh lớp 12.”

“Cũng mới biết được, thì ra anh ấy ưu tú như vậy, không chỉ có thành tích học tập tốt, hơn nữa còn được mọi người yêu thích, đặc biệt là nữ sinh.”

“Anh biết gì không? Anh ấy giống như một ngôi sao lấp lánh, không cẩn thận để lại trong trái tim tôi, lấp lánh tỏa sáng, rực rỡ, chỉ có điều…” Giọng nói của Nam Khuê thấp xuống: “Anh ấy khi đó, căn bản không nhớ tôi.”

“Sau khi biết thành tích học tập xuất sắc của anh ấy, tôi càng học tập chăm chỉ hơn, tôi chăm chỉ học, học điên cuồng, chính là nghĩ có một ngày ưu tú giống như anh ấy, cùng học một trường, như vậy tôi mới có thể nhìn thấy anh ấy, nhớ cậu ấy.”

“Mặc dù anh ấy không biết tôi, tôi cũng cảm thấy vui vẻ, tôi không muốn nhiều lắm, yêu cầu của tôi cũng rất đơn giản, chỉ cần có thể nhìn thấy anh ấy, tôi đã thỏa mãn rồi.”

Nam Khuê nói xong, khóe môi dịu dàng nở một nụ cười tươi trong làn gió đêm.

Mặc dù đã 10 năm, cuối cùng cả hai có một cái kết “ly hôn”.

Nhưng nhớ lại đoạn chuyện cũ kia, nhất là đoạn thanh xuân phấn đấu vì anh, cô vẫn cảm thấy tốt đẹp.

Không phải tất cả những mối tình yêu thầm đều khổ sở, ít nhất là năm học trung học, khoảng thời gian yêu thần này mang đến cho cô rất nhiều sự ngọt ngào.

Khi học tập vất vả, học tập mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy anh, ngay lập tức cô cảm thấy đầy sức sống;

Có đôi khi, cho dù chỉ là một cái liếc mắt từ xa, cô cũng có thể vui vẻ thật lâu.

Khi hết vui nữa, cô lại lặng lẽ tới nhìn anh.

“Khi đó, tôi học rất nghiêm túc, hầu như ngày nào cũng chọn đèn đánh đêm, nhưng chỉ có một ngoại lệ về thời gian, mỗi ngày vào giờ ăn trưa, giáo viên vừa nói tan học tôi lập tức xông ra ngoài, anh biết vì sao không?”

Lục Kiến Thành lắc đầu, trong lòng đã chua xót muốn chết: “Không biết.”

“Bởi vì…” Nam Khuê cười, ngây ngốc trả lời: “Bởi vì khi đó học sinh lớp 12 ăn cơm trước, phòng học của anh ấy ở tầng hai, tôi ở tầng bốn, nếu như xông lên sớm, lại vừa lúc lớp bọn họ tan học chậm một chút, thì tôi có thể nhìn anh ấy từ xa ở cầu thang.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 399


Chương 399

“Khi ăn cơm, anh ấy xếp hàng, tôi luôn xếp hàng bên cạnh anh ấy, bởi vì như vậy, tôi có thể nhìn anh ấy từ xa.”

“Nhưng những lúc như vậy rất ít, phải dựa vào may mắn, bởi vì thời gian tan học của năm lớp 11 và lớp 12 chênh lệch vài phút, rất nhiều lúc chúng tôi vừa ra khỏi lớp, bọn họ đã ăn xong rồi. Đại khái một tháng, nhiều lắm chỉ có thể nhìn thấy hai ba lần.”

“Nhưng mà, tôi đã rất….” hài lòng.

Mấy chữ cuối cùng của Nam Khuê còn chưa nói hết, đã phát hiện Lục Kiến Thành đã xoay người, cứ thế đi về phía trước.

Đúng vậy, những ngọt ngào này, những hạnh phúc này, anh thật sự không có cách nào ép buộc mình nghe tiếp.

Anh đứng thẳng dậy, một mình ngạo nghễ, cô đơn đi về phía trước.

Không biết vì sao, khoảnh khắc đó, cô dường như nhìn thấy sự cô đơn và buồn bã của anh trong bóng tối.

Nam Khuê nhìn về phía bóng lưng anh, bỗng nhiên lấy hết dũng khí, lớn tiếng hô: “Lục Kiến Thành, anh có muốn biết anh ấy là ai không?”

Bóng dáng cao lớn của Lục Kiến Thành lập tức cứng đờ. Trong đêm tối, anh nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế sự sụp đổ và khó chịu trong lòng.

Nam Khuê đuổi theo anh, đang định mở miệng thì Lục Kiến Thành bỗng nhiên xoay người, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía cô, gằn từng chữ: “Tôi, không, muốn.”

Không muốn chút nào.

Không muốn chút nào.

Anh thật sự là hèn hạ, ở lại chỗ này nghe cô kể lại chuyện tình sâu sắc với người đàn ông khác.

Nghe anh nói, sắc mặt Nam Khuê đột nhiên trở nên tái nhợt như mất hết máu.

Cô lấy hết can đảm muốn nói với anh: là anh, đồ ngốc, người đó là anh!

Thế nhưng, cô lại nghe thấy anh từ chối.

Cắn môi, Nam Khuê cố gắng mở miệng lần nữa: “Anh thật sự không muốn biết sao? ”

“Nếu tôi nói, người đó là…” anh.

Một chữ cuối cùng trong miệng cô còn chưa nói hết, Lục Kiến Thành đột nhiên đưa tay, che môi cô lại.

Giọng nói có phần lạnh lùng hơn, không có một chút cảm xúc: “Anh nói rồi, anh không muốn nghe.”

Anh gần như tức giận hét lên với cô: “Nam Khuê, anh không muốn biết, người em yêu là ai, anh không muốn biết chút nào, đừng nói cho anh biết.”

“À…” Trong bóng đêm, khóe miệng Nam Khuê nhếch lên một nụ cười cô đơn mà thê lương.

Đúng vậy, anh không muốn nghe, cũng không muốn biết, cô cần gì phải vội vàng nói cho anh biết chứ?

Nam Khuê ơi Nam Khuê, anh căn bản không quan tâm, cô cần gì phải hạ thấp mình chứ?

Lúc này đây, đã tích lũy tất cả sức lượng trong cơ thể cô, bỏ lỡ lần này, cô thật sự không còn dũng khí để nói nữa.

Bị nhục nhã một lần rồi.

Chẳng lẽ còn muốn liên tiếp bị nhục nhã sao?

“Được, tôi không nói nữa.” Nam Khuê nói.

Đôi mắt đen nhánh của Lục Kiến Thành thâm thuý lại càng thêm thâm thuý, lúc này mới buông tay cô ra.
 
Back
Top Bottom