Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 340


Chương 340

“Thật đẹp!” Nam Khuê không nhịn được mà hô một tiếng kinh ngạc.

Cô vén rèm cửa lên, mở cửa sổ, chân trần ngồi trên bệ cửa sổ, một tay chống cằm, yên lặng nhìn cảnh đẹp bên ngoài cửa sổ.

Không biết đã ngồi bao lâu, cô chỉ nhớ ráng chiều cũng tắt, mặt trời cũng lặn, trời dần tối, Nam Khuê vẫn duy trì tư thế như lúc trước, ngồi yên không nhúc nhích trên bệ cửa sổ.

Gió đêm càng ngày càng lạnh.

Váy áo trên người Nam Khuê bị gió thổi không ngừng tung bay, bàn chân trần nhỏ của cô lạnh như băng, gần như không có chút nhiệt độ.

Trên người cũng rất lạnh.

Cô đưa tay ôm chặt lấy cơ thể mình, muốn bản thân ấm lên một chút.

Nhưng như thế nào cũng không có tác dụng, vẫn rất lạnh.

Vì “lạnh” đến từ đáy lòng cô, nên dù có mặc nhiều quần áo cũng vô dụng.

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Nam Khuê biết người hầu mang cơm lên, cô thản nhiên nói: “Đặt ở cửa đi, lát nữa tôi sẽ ăn.”

Cả ba bữa người hầu đều đưa cơm theo cách này, cũng không cảm thấy có gì lạ, bỏ cơm xuống rồi rời đi.

Gió ngoài cửa sổ càng lúc càng lên.

Nhiệt độ cũng càng ngày càng thấp.

Mưa phùn theo gió bay đến, rơi xuống da thịt non mềm của cô.

Lúc đầu chỉ có mấy giọt, Nam Khuê còn tưởng rằng mình khóc.

Cô đưa tay sờ lên mắt mình, lúc đó mới phát hiện không phải nước mắt của mình là mà nước mưa.

Nhưng sao cô lại có cảm giác như ông trời đang khóc thay cho mình vậy?

Cô nhớ bé con.

Rất nhớ rất nhớ.

Tay Nam Khuê nhẹ nhàng đặt lên bụng.

Thậm chí cô còn có thể cảm giác được tiếng động như ngày trước, nghe được tiếng tim đập của bé, nhưng sao bây giờ bé lại không còn ở đây nữa?

“Bảo bối, mẹ xin lỗi…” Nam Khuê vùi đầu xuống đầu gối, nước mắt chảy xuống: “Thật xin lỗi bảo bối, mẹ rất kém cỏi, mẹ không bảo vệ con tốt.”

“Kiếp sau lúc chọn mẹ trên trời, con nhất định phải chọn một người mẹ có thể bảo vệ con thật tốt.”

Nước mắt không ngừng tuôn rơi, thấm ướt một phần quần áo trên đầu gối cô.

Khi người hầu phát hiện có điểm không hợp lý đã là một tiếng sau.

Cô ấy vốn muốn lên hỏi thiếu phu nhân đã dùng xong bữa tối hôm nay chưa, cô ấy cũng muốn tiện thể mang luôn bát đũa ba bữa hôm nay xuống, không thể để trong phòng mãi được.

Nhưng lúc lên tầng cô ấy mới phát hiện bữa tối vẫn để trước cửa phòng, không có chút xê dịch.

“Thiếu phu nhân…” Người hầu gõ cửa, đứng bên ngoài gọi to.

“…”

Nhưng bên trong lại vô cùng yên lặng, không có chút âm thanh nào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 341


Chương 341

Người hầu bị dọa sợ, sốt ruột gọi tiếp: “Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân… Cô trả lời tôi một tiếng đi, thiếu phu nhân… Cô lên tiếng đi.”

“Thiếu phu nhân, cô nói gì đi, cô đừng dọa tôi sợ!”

Người bên ngoài rất sốt ruột.

Nam Khuê đều nghe thấy những tiếng kêu này, nhưng cô không muốn trả lời.

Cô cảm thấy rất mệt, mệt đến mức thở một hơi cũng cảm thấy đau.

Cô đâu còn dư sức lực để trả lời các cô nữa.

Cô mệt mỏi quá, mệt đến mức mí mắt cũng không muốn nâng lên nữa.

Sau mấy phút gọi nhưng bên trong không có chút tiếng động, người hầu bị dọa sợ, lập tức chạy xuống tầng gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành.

Kết quả vừa chạy xuống tầng đã gặp Lục Kiến Thành, vội vàng khẩn trương báo cáo: “Tổng… Tổng giám đốc Lục, hình như thiếu phu nhân xảy ra chuyện rồi.”

“Cô nói cái gì?”

Trái tim Lục Kiến Thành như bị xiết chặt, lập tức sải bước chạy lên tầng.

Người hầu thở hổn hển chạy sau lưng anh giải thích: “Lúc tối tôi mang cơm lên cho thiếu phu nhân, cô ấy nói tôi để ở ngoài cửa, tôi cũng không nghĩ nhiều, sợ quấy rầy đến cô ấy nên làm theo lời cô ấy để cơm ngoài cửa.”

“Nhưng một tiếng sau tôi lên dọn dẹp mới phát hiện bữa tối vẫn ở bên ngoài, cô ấy căn bản không ra lấy vào, đồ ăn cũng không đụng vào chút nào.”

Nhìn một vệ sĩ ở bên cạnh, Lục Kiến Thành nói to: “Còn ngây ra đó làm gì, lập tức mở cửa.”

Sau khi cửa mở ra, Lục Kiến Thành lập tức chạy vào.

Vừa vào cửa anh đã thấy bữa sáng và bữa trưa ở trên bàn, thêm cả bữa tối ở trước cửa, vừa đủ ba bữa một ngày.

Tất cả đều còn nguyên, nói một cách khác, cô không ăn một bữa nào.

Lục Kiến Thành càng nóng vội hơn, anh vừa chạy vừa gọi: “Nam Khuê… Nam Khuê…”

Lục Kiến Thành cầm điện thoại lên gọi, kết quả điện thoại của Nam Khuê vang lên trên giường, cô căn bản không cầm theo.

Anh bị dọa sợ, toàn thân đều là mồ hôi lạnh.

“Cậu xác định cô ấy không ra ngoài?” Lục Kiến Thành lạnh lùng nhìn vệ sĩ đứng bên cạnh.

Vệ sĩ nơm nớp lo sợ trả lời: “Tổng giám đốc Lục, tôi cam đoan thiếu phu nhân tuyệt đối không ra ngoài, tôi vẫn luôn canh giữ bên ngoài.”

“Gọi tất cả mọi người đi tìm, cho dù phải lật tung căn nhà này lên cũng phải tìm được cô ấy.”

Anh vừa dứt lời, gió lớn thổi vào, màn cửa tung bay, đột nhiên Lục Kiến Thành thấy được bóng dáng yêu kiều mặc đồ ngủ màu trắng quen thuộc.

“Không cần nữa, ra ngoài đi.” Anh nói.

“Nam Khuê.” Lục Kiến Thành gọi tên cô, trái tim vẫn luôn lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống, anh vội vàng đi đến cửa sổ.

Mãi cho đến khi vén màn cửa lên thấy Nam Khuê đang ngồi đó, Lục Kiến Thành mới thở một hơi nhẹ nhõm.

Dọa chết anh rồi, toàn thân anh đều là mồ hôi lạnh, anh còn nghĩ rằng cô thật sự không ở đây.

“Sao em lại ngồi đây?” Anh tiến đến, dịu dàng hỏi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 342


Chương 342

Nam Khuê vẫn ngồi trên cửa sổ, im lặng không nói gì.

Cô dựa vào tường, đôi mắt đen nhánh nhìn mặt trăng tròn vành vạnh trên trời, cơ thể đã không còn chút sức nào.

Hơn nữa cô không muốn nói chuyện với anh chút nào.

Lúc này Lục Kiến Thành mới phát hiện quần áo trên người cô rất mỏng manh, gió thổi qua, góc áo lập tức bay lên, căn bản không ngăn được chút gió lạnh nào.

Anh đưa tay lại sờ thì càng thót tim hơn, người cô vô cùng lạnh, gần như không có chút nhiệt độ nào, giống như một tảng băng vậy.

Lục Kiến Thành không chút do dự, cúi người trực tiếp bế cô lên, sau đó đặt cô xuống giường đắp chăn lại.

Dưới ánh đèn, anh mới phát hiện toàn thân cô lạnh đến mức nào, khuôn mặt trắng nhỏ lúc này tái nhợt không còn chút tia máu, xung quanh đều trắng nhưng giữa mặt lại lạnh đến mức đỏ ửng.

Tay cô gầy yếu đến mức dường như chỉ còn mình xương, lạnh giống như mới lấy ra từ tủ lạnh vậy.

“Vì sao không mặc thêm quần áo?” Lục Kiến Thành có chút tức giận.

Sao cô có thể không yêu thương bản thân mình như vậy chứ?

Cô có biết cô để bản thân bị lạnh thì người đau sẽ là anh không?

“…”

Nam Khuê nhìn anh một cái, vùi cơ thể xinh xắn nhỏ nhắn vào trong chăn, không để ý đến anh.

“Cơm cả ngày hôm nay, bữa sáng, bữa trưa, bữa tối em đều không ăn?” Anh cố gắng kiềm chế sự tức giận của mình.

Đôi mắt bình tĩnh không chút rung động của Nam Khuê chớp một cái, cô nhẹ nhàng đáp: “Ừm!”

“Vì sao không ăn?”

“Không đói.” Cô nói.

Sao Lục Kiến Thành lại không biết đây là cớ cô tùy tiện nói ra chứ, nhưng anh lại không có cách nào khác cả.

Anh đưa tay sờ tay Nam Khuê, phát hiện tay cô vẫn lạnh buốt, vẫn giống với nhiệt độ ban nãy, không có chút ấm áp nào.

“Sao vẫn lạnh như vậy?”

Nói xong anh đặt bàn tay nhỏ nhắn của Nam Khuê vào bàn tay to lớn của mình, cẩn thận x** n*n từng chút một.

Đồng thời nói với người hầu: “Nói người ở phòng bếp chuẩn bị chút đồ ăn thanh đạm, chuẩn bị một món canh ngọt.”

Anh có để ý, mỗi khi tâm trạng cô không tốt, cô thường ăn chút canh ngọt.

“Không cần chuẩn bị.” Cuối cùng mí mắt Nam Khuê cũng động đậy, cô nói.

Ánh mắt Lục Kiến Thành nhìn cô, cô lạnh nhạt giải thích: “Tôi không muốn ăn.”

“Lập tức chuẩn bị.”

Lục Kiến Thành như không nghe thấy cô nói gì, vẫn nói như cũ.

Xoa nhẹ một lúc mới cảm thấy tay cô ấm lên, sự lo lắng trong lòng anh mới hạ xuống được một chút.

“Người thế nào? Ấm chứ?” Anh hỏi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 343


Chương 343

“Vẫn được.” Nam Khuê nói.

Lục Kiến Thành đưa tay vào trong chăn, nửa tin nửa ngờ kiểm tra nhiệt độ trên người cô.

Vừa đụng vào người cô, anh lập tức mở điều hòa trong phòng lên, sau đó cởi áo khoác, trực tiếp vào chăn nằm, ôm cả người cô vào trong ngực.

Anh cảm thấy chỉ có dùng cách này để sưởi ấm mới là nhanh nhất.

“Anh làm gì vậy?”

Thấy anh vào chăn, Nam Khuê theo phản xạ lùi về sau, cả người giống như chim sợ cành cong, bị dọa đến mặt trắng bệch.

“Ủ ấm cho em.”

Lục Kiến Thành nhìn cô, ánh mắt cưng chiều, giọng nói dịu dàng không thể tưởng tượng nổi.

Nếu như không phải bản thân đã trải qua nhiều chuyện như vậy thì thiếu chút nữa cô đã chìm đắm vào những thứ này.

Nhưng lần này cô sẽ không như vậy nữa.

“Không cần, tự tôi cũng có thể làm ấm được.” Nam Khuê không chút suy nghĩ, trực tiếp từ chối.

“Nếu như tự em có thể ấm lên thì cũng sẽ không lâu như vậy, Nam Khuê, đừng bướng bỉnh.”

Dứt lời, Lục Kiến Thành vẫn bá đạo ôm cô vào trong ngực, sau đó vòng tay qua người cô, bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa sau lưng mềm mại của cô.

Làm đồng thời hai cách, cơ thể Nam Khuê nhanh chóng trở nên ấm áp.

Sắc mặt cô cũng hồng hơn, làn da trở nên hồng hào hơn, không còn trắng bệch như lúc trước.

Nhưng tay chân cô vẫn lạnh buốt như cũ.

Lúc chạm vào hai chân cô, Lục Kiến Thành nhíu chặt mày, nhớ lại lúc anh bế cô từ cửa sổ xuống, đôi chân nhỏ của cô để trần, cái gì cũng không đi.

Nhớ đến cảnh mấy ngày trước cô bị mảnh thủy tinh đâm bị thương, Lục Kiến Thành lập tức khẩn trương: “Chân em còn đau không?”

Nam Khuê lắc đầu: “Rất tốt, không đau.”

Cô nói dối.

Đương nhiên đau!

Bị nhiều mảnh thủy tin đâm như vậy, vết thương lại sâu như vậy, mới qua mấy ngày, cô đương nhiên rất đau.

Nhưng cô đã không muốn thể hiện sự yếu đuối, sự bất lực, sự đáng thương của mình ra trước mặt anh nữa.

Có người đau sẽ là một bảo bối.

Cũng có người đau thì chỉ là một trò cười.

Từ nay về sau, cô không muốn biến bản thân mình thành một trò cười nữa.

Lúc này điện thoại của Lục Kiến Thành vang lên, là Phương Thanh Liên gọi tới.

Vừa nhận máy đã nghe được tiếng khóc sướt mướt đau lòng của cô ta: “Kiến Thành, cuối cùng anh cũng nhận điện thoại rồi, anh có biết mấy ngày nay vì không liên hệ được với anh mà em hoảng đến mức nào không?”

“Anh đã nói với Lâm Tiêu rồi, cậu ấy sẽ chăm sóc tốt cho em.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 344


Chương 344

“Em không muốn, người em muốn là anh, em không muốn Lâm Tiêu. Kiến Thành, chẳng lẽ anh thật sự nhẫn tâm như vậy, thật sự muốn bỏ em lại một mình sao? Em đã phẫu thuật xong được mấy ngày nhưng anh không đến thăm em lần nào cả.”

“Anh có biết em nhớ anh thế nào không? Những ngày này em đều ngày nhớ đêm mong, mỗi khi tỉnh dậy đều sẽ cầu nguyện anh có thể đến gặp em.”

“Kiến Thành, van xin anh, đừng đối xử với em như vậy, anh đừng tàn nhẫn với em như vậy được không?”

Nam Khuê vô tình nghe được những lời này, cô cũng không có hứng thú muốn nghe.

Nhưng có lẽ do hai người cách nhau quá gần, cũng có thể do trong phòng quá yên ắng nên cô có thể nghe rõ từng câu một.

Phương Thanh Liên đã phẫu thuật xong nhiều ngày mà một lần anh cũng không đến thăm sao?

Sao có thể chứ?

Nam Khuê không tin chuyện này chút nào, anh luôn xem Phương Thanh Liên như bảo bối, sao có thể để cô ta ở bệnh viện một mình được?

“Lúc tay em được phẫu thuật, Lâm Tiêu đã nói với anh rồi.” Lục Kiến Thành nói: “Bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, mấy ngày nữa sẽ khôi phục như cũ, xem ra em cũng đã khôi phục ổn định rồi.”

“Thu dọn hành lí, sáng mai anh sẽ nói Lâm Tiêu đến đón em.”

“Kiến Thành, anh nói thật sao, anh thật sự để Lâm Tiêu đến đón em sao?” Phương Thanh Liên mừng rỡ.

“Ừm.”

Nghe lời này, Phương Thanh Liên lập tức vô cùng hưng phấn, cô ta vô cùng vui vẻ.

Nam Khuê nắm chặt tay, trái tim lạnh thêm, quả nhiên, anh đã không thể chờ đợi được rồi.

“Lục Kiến Thành, tôi còn chưa đi khỏi đây đâu? Nếu như anh không đợi được nữa thì kí đơn đi, chờ chúng ta ly hôn rồi muốn làm gì thì làm.” Nam Khuê tức giận nhìn anh.

Cho dù muốn đi cũng là do cô từ bỏ, do cô chủ động rời khỏi nơi này mà không phải vì Phương Thanh Liên đến còn cô bị ép rời đi.

“Anh đừng có quá đáng, rốt cuộc anh muốn bắt nạt tôi đến lúc nào?”

Nam Khuê càng nói càng cảm thấy uất ức.

Trái tim đau nhói, nước mắt lại tuôn rơi.

Lục Kiến Thành không nói câu nào, anh đưa tay, vô cùng kiên nhẫn lau sạch nước mắt của cô, từ đầu đến cuối đều không giải thích.

Ở đầu dây bên kia, Phương Thanh Liên vui vẻ đến chết rồi.

Nhất là khi nghe thấy giọng nói tức giận của Nam Khuê, cô ta càng vui vẻ hơn.

Cô ta ngóng trông trời nhanh sáng, mấy năm nay cô ta chờ đợi và chịu đựng, cô ta còn nghĩ cuối cùng mình cũng được nở mày nở mặt, cuối cùng cũng được lên làm chính thức.

Quá tốt rồi, từ hôm nay trở đi, cô ta đã được những gì mình mong muốn, quang minh chính đại vào nhà Kiến Thành ở.

Cô ta thật vui.

Nhưng lúc Phương Thanh Liên đang hưng phấn khoa tay múa chân thì Lục Kiến Thành lại hoàn toàn đưa cô ta trở về hiện thực: “Lâm Tiêu sẽ đưa em ra nước ngoài, từ nay về sau, đừng quay về nữa, anh cũng sẽ xóa hết tất cả liên lạc của em.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 345


Chương 345

Cái gì?

Phương Thanh Liên không thể tin vào tai mình.

Cô ta lập tức khóc to thành tiếng, đau lòng gào thét: “Không muốn, Kiến Thành, em không ra nước ngoài, em không đi đâu hết, em không muốn rời khỏi anh.”

“Kiến Thành, em van xin anh, cái gì em cũng không cần, nhưng xin anh đừng đối xử tàn nhẫn với em như vậy, em không muốn ra nước ngoài.”

Một khi rời đi, cô ta sẽ hoàn toàn đánh mất anh.

Một khi rời đi, cô ta sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.

Ở đầu dây bên kia Phương Thanh Liên khóc vô cùng đau lòng, nhưng Lục Kiến Thành không chút mềm lòng, lời anh nói ra lạnh không còn chút nhiệt độ: “Thanh Liên, đây là quyết định chứ không phải thương lượng.”

“Lần này không thể thương lượng gì cả, em nhất định phải ra nước ngoài.”

“Không, em không đi, dù anh có nói thế nào em cũng sẽ không đi, Lục Kiến Thành, anh không thể ép buộc em.” Phương Thanh Liên gào to.

Lục Kiến Thành cũng bắt đầu tức giận, giọng nói cũng cao hơn: “Anh đã nói, em phải đi.”

“Thanh Liên, đừng có khiêu chiến anh, anh muốn em đi thì có rất nhiều cách, anh không hi vọng em cố chấp lao vào rồi phải chật vật chạy trốn.”

“Không, không muốn, em không muốn…” Phương Thanh Liên càng khóc thương tâm hơn.

Lời Lục Kiến Thành vừa nói không khác gì tuyên bố tử hình với cô ta, cô ta nhất định phải ra nước ngoài.

Nhưng cô ta là Phương Thanh Liên, cô ta đã bỏ ra nhiều cố gắng như vậy mà.

Cô ta không thể thua được, sao cô ta có thể thua được chứ?

Cô ta phải thắng, cô ta nhất định phải thắng.

Dù có phải cố gắng gấp trăm lần, phải khổ hơn gấp ngàn lần cô ta cũng nhất định phải thắng.

Lần này dù phải nỗ lực như thế nào cô ta cũng không thể từ bỏ.

Nhanh chóng chỉnh đốn lại cảm xúc của mình, cô ta bình phục cảm xúc rồi đột nhiên nói: “Em có thể hỏi anh một chuyện không? Em hi vọng anh có thể trả lời thật lòng.”

“Em nói đi.”

“Sao anh lại đột nhiên muốn đưa em rời đi, là vì Nam Khuê sao?”

Nam Khuê không ngờ Phương Thanh Liên sẽ hỏi vấn đề này, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lục Kiến Thành.

Nhưng cô nhanh chóng thu ánh mắt mình lại.

“Đúng.”

Lục Kiến Thành nhanh chóng trả lời, Nam Khuê có chút ngẩn người.

Nhưng trong lòng cô lập tức hiểu rõ, nâng môi cười nhạt một tiếng, cô đúng là ngu ngốc, những lời này sao có thể là thật được chứ?

Nam Khuê ơi Nam Khuê, đã trải qua bao nhiêu lần, bị thương bao nhiêu lần rồi mà mày vẫn chưa học được gì sao?

Nghe là được rồi, đừng xem là thật.

Phương Thanh Liên ở đầu bên kia hận đến nghiến răng, quả nhiên là Nam Khuê, cô ta biết ngay là Nam Khuê mà.

Con khốn chết tiệt này, cô ta tuyệt đối sẽ không để cô được như ý.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 346


Chương 346

Biết Nam Khuê đang ở gần điện thoại, Phương Thanh Liên cố ý cao giọng: “Còn một vấn đề nữa, chỉ cần anh trả lời thật, không cần anh ép em cũng sẽ ngoan ngoãn ra nước ngoài, cũng sẽ không tiếp tục quấy rầy anh.”

“Được.”

“Kiến Thành, anh vẫn yêu em sao?”

Sau khi cô ta hỏi xong, hai bên điện thoại đều yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ được tiếng thở của nhau.

Đêm càng khuya hơn.

“Thanh Liên, giữa chúng ta đã sớm kết thúc rồi.”

Lục Kiến Thanh nói xong, Phương Thanh Liên ở bên kia đã lệ rơi đầy mặt.

Kết thúc?

Sao lại có thể kết thúc được?

Rõ ràng mỗi ngày cô ta vẫn còn nhớ rõ mà.

“Một tiếng sau Lâm Tiêu sẽ tới đón em.”

Sau khi nói xong câu đó, Lục Kiến Thành cúp điện thoại.

Ánh mắt anh lại lần nữa nhìn Nam Khuê: “Ngoài chân ra còn chỗ nào lạnh nữa không? Anh giúp em ủ ấm.”

Nam Khuê lắc đầu, không nói lời nào.

Anh hỏi cô còn lạnh chỗ nào nữa sao?

Đương nhiên là tim rồi.

Trái tim cô bây giờ toàn là hơi lạnh, vô cùng lạnh, lạnh đến mức chỉ cần lại gần chút cũng cảm thấy lạnh lẽo.

Lục Kiến Thành vén chăn lên đi xuống cuối giường, lúc chân nhỏ của Nam Khuê bị anh nâng lên, cô không chút suy nghĩ mà lập tức rụt lại.

“Làm gì vậy?” Đôi mắt to tròn của cô nhìn anh chằm chằm.

Lục Kiến Thành nắm chặt chân cô: “Không phải chân em lạnh sao, anh sẽ sưởi ấm cho em.”

“Không cần anh dùng cách này.”

Kiểu bố thí như thế này cô chịu không nổi, cô cũng không muốn.

“Anh nguyện ý làm như thế này, anh muốn làm thế này.”

Đôi mắt đen của Lục Kiến Thành nhìn cô chằm chằm, Nam Khuê bị anh nhìn đến run rẩy, ánh mắt cô từ từ nhìn sang chỗ khác, thôi, anh muốn thì kệ anh đi!

Đôi chân nhỏ lạnh lẽo của Nam Khuê được anh nắm chặt.

Không thể không nói bàn tay của anh rất ấm áp, lúc anh chạm vào, cô lập tức cảm nhận được độ ấm.

Dưới sự sưởi ấm của anh, hai chân cô nhanh chóng hết lạnh.

Chân cô nhanh chóng ấm lên, chân ấm, cơ thể cũng nhanh chóng ấm áp, người cũng cảm thấy thoải mái hơn.

“Được rồi, tôi đã ấm.” Nam Khuê nhìn anh, thấp giọng nói.

Lục Kiến Thành không dừng lại, anh vẫn giữ nguyên tư thế: “Sưởi thêm chút nữa, thân thể ấm thì mới dễ chịu được.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 347


Chương 347

Thêm một lúc nữa Lục Kiến Thành mới buông cô ra đi rửa tay.

Lúc này bữa ăn khuya đã được chuẩn bị xong, Nam Khuê lắc đầu: “Tôi không muốn ăn.”

Lục Kiến Thành nhớ đến sự lạnh lẽo khi bế cô ban nãy thì không nhịn được tức giận, giọng nói cũng cao hơn: “Nam Khuê, dù thế nào đi chăng nữa cũng không được lấy thân thể mình ra làm trò đùa.”

Nam Khuê quật cường nhìn anh.

“Mỗi người đều có lựa chọn riêng của mình, anh có thể chọn nhốt tôi ở đây, tôi cũng có thể chọn không ăn cơm. Trong lòng anh, không ăn cơm sẽ khiến cơ thể đói đến chết, nhưng trong lòng tôi, so với việc bị nhốt ở nơi này, trải qua cuộc sống bị giam cầm thì tôi tình nguyện chết sau đó được tự do bay đi, đối với tôi mà nói, bây giờ tự do là điều quan trọng nhất.”

“Lục Kiến Thành, tôi đã nói tôi nhất định phải ly hôn, anh không ngăn tôi được.”

“Hoặc tôi chết, hoặc để tôi đi, anh chỉ được chọn một.”

Nam Khuê nói xong, lập tức cô cảm thấy không khí xung quanh mình lạnh đi nhiều.

Không biết có phải do tức giận không, toàn thân Lục Kiến Thành run rẩy, hai mắt đỏ hồng nhìn cô: “Nam Khuê, em nghĩ như vậy sao?”

“Trong lòng em anh chính là một người không biết xấu hổ, không biết tốt xấu như vậy sao?”

“Không phải, anh rất tốt.” Nam Khuê nói: “Nhưng sự tốt đẹp đó của anh không dành cho tôi, tất cả đều dành cho một người phụ nữ khác.”

Lồng ngực Lục Kiến Thành lên xuống kịch liệt: “Nam Khuê…”

Anh nói tên của cô, đôi môi run rẩy một lúc lâu cũng không nói nên lời.

Cảm nhận được cảm xúc kích động của anh, giọng Nam Khuê chậm lại: “Lục Kiến Thành, tôi không may chọc giận anh, tôi cũng không muốn cãi nhau với anh, trước đó tôi cũng đã nói, hi vọng chúng ta gặp được thì cũng có thể chia tay được, đừng để đến lúc rời đi hai người đều trở nên thảm hại.”

“Thật ra anh nghĩ thử mà xem, người anh yêu vốn là Phương Thanh Liên, anh không phải vẫn luôn muốn ở bên cô ta sao? Hiện tại tôi buông tay, tôi đồng ý, tôi nguyện ý tác thành, sao anh lại không đồng ý?”

“Những năm này tôi vẫn luôn đóng vai một cô gái ngoan ngoãn, luôn làm một người vợ dịu dàng của anh, gần như chưa từng phản kháng anh lần nào, anh rất hưởng thụ cảm giác này. Nhưng lần này tôi lại đề nghị ly hôn, vì lòng tự trọng của một người đàn ông nên anh không chịu nổi, anh bị đả kích, cho nên anh mới không muốn buông tay.”

“Nhưng Lục Kiến Thành, tôi đã nói rồi, cuộc hôn nhân không có tình yêu sẽ không kéo dài, giữa chúng ta không có tình yêu, không dài lâu cũng là chuyện đương nhiên. Buông tay đi, giữ lại chút thể diện cuối cùng cho nhau không tốt sao?”

Nam Khuê nói xong, Lục Kiến Thành đột nhiên ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn cô hỏi: “Em có chắc là không phải vì người đàn ông khác mà muốn li hôn với anh không?”

Hơ, Nam Khuê không nói gì mà chỉ cười.

Sao anh có thể nghĩ như vậy?

“Cho nên, anh chỉ không cam lòng khi vật sở hữu của mình một ngày sẽ trở thành của người khác, Lục Kiến Thành, anh thấy đó, đấy chỉ là một loại chiếm hữu mà thôi.”

Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ yêu cô.

“Ăn cơm.”

Lục Kiến Thành cầm thìa xúc một thìa cháo đưa lên miệng Nam Khuê, nhanh chóng chuyển chủ đề.

Đáng chết, anh không muốn bàn chuyện li hôn với cô lúc này.

“Tôi không muốn ăn.” Nam Khuê quay mặt sang một bên, không thèm liếc nhìn thứ trong bát.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 348


Chương 348

Cô kéo chăn lên, chui vào trong chăn, sau đó quấn chặt mình lại.

“Nam Khuê…”

Lục Kiến Thành kêu tên cô, giọng nói kìm nén sự tức giận.

Anh đặt bát xuống, nâng chăn lên, xách Nam Khuê ra khỏi chăn: “Ăn cơm.”

“Tôi nói rồi, tôi không muốn ăn.”

Nam Khuê nói xong liền bước chân trần xuống giường.

Có thể là do cô đi quá vội, đột nhiên chân bị trượt, cả người nhanh chóng ngã xuống đất.

May là Lục Kiến Thành nhanh tay nhanh mắt, chạy đến đỡ được cô.

“Anh buông tôi ra.” Nam Khuê không chút suy nghĩ mà đẩy anh ra, sau đó lại chui vào trong chăn.

“Ra đây.” Lục Kiến Thành nhìn chiếc chăn trên giường nói.

Nam Khuê nắm chặt chăn, không muốn để ý đến anh.

Dựt qua dựt lại mấy cái, cũng không có ai chịu thua, không ai chịu buông ra.

Cuối cùng, Lục Kiến Thành vẫy tay ra hiệu người hầu bưng một cái chén tới, anh ngửa đầu uống một ngụm lớn, sau đó đứng dậy, một tay xốc chăn lên đem Nam Khuê xách ra khỏi chăn.

“Lục Kiến Thành, tôi nói rồi, tôi không …”

Nam Khuê chưa kịp nói xong thì miệng nhỏ đã bị miệng Lục Kiến Thành chặn lại.

Ngay sau đó, có thứ gì đó ngòn ngọt chui vào miệng cô.

Sau khi phản ứng lại, Nam Khuê nhịn không được chửi ầm lên: “Đồ khốn.”

Điên rồi, anh còn chuốc đường cho cô uống, cô cảm thấy Lục Kiến Thành đúng là điên rồi, đây nhất định không phải là cách mà người bình thường có thể nghĩ ra.

“Lục Kiến Thành, anh là đồ b**n th**.” Nam Khuê tức giận, trừng mắt nhìn anh.

Lục Kiến Thành lau khóe miệng, bình tĩnh nhìn cô: “Đã một ngày em không ăn cơm rồi, cơ thể không có dinh dưỡng, nếu em đã không chịu ăn, vậy anh chỉ có thể dùng cách này giúp em bồi bổ thôi.”

“Bây giờ, Nam Khuê, em chọn đi, em muốn tự ăn cơm hay để anh dùng cách này đút em ăn.”

“Đồ điên, anh là đồ điên.” Nam Khuê tức giận nói: “Tôi sẽ không chọn, tại sao tôi phải chọn chứ, tôi sẽ không chọn gì hết.”

“Anh đi ra đi.” Nam Khuê vươn tay đẩy anh.

Cô đẩy như vậy lại cho anh thêm cơ hội, anh dùng cánh tay kéo Nam Khuê vào lòng, uống thêm một ngụm nước đường rồi đưa tất cả vào miệng cô.

“Không …” Nam Khuê điên cuồng chống cự, nhưng vô ích, nước đường vẫn chảy đều vào bụng cô.

Kế tiếp, Lục Kiến Thành dùng một tay túm lấy hai cánh tay cô, không cho cô vùng vẫy, tay còn lại bóp lấy cằm cô, đưa tất cả nước đường vào miệng cô.

Một cốc nước đường đã được bón như vậy.

Khi anh buông tay ra, Nam Khuê sụp đổ đến muốn khóc.

Cô điên cuồng đánh Lục Kiến Thành: “Tên khốn, đồ điên, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy?”

Cô khóc thật sự thương tâm, nước mắt rơi xuống từng giọt, khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước mất.

Đột nhiên, trong người có một sự khó chịu ập tới, Nam Khuê che miệng lại, điên cuồng chạy vào phòng tắm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 349


Chương 349

Chẳng bao lâu, tất cả số nước đường cô vừa uống đều bị nôn ra ngoài, một chút cũng không còn.

Đến khi nôn xong, chỉ còn lại là nước, lúc Lục Kiến Thành bước vào vừa hay nhìn thấy Nam Khuê nôn ra một ngụm máu.

Trong nháy mắt, miệng cô đã bê bết máu.

Nam Khuê nhìn mình trong gương, cô hoàn toàn không thể tin được, máu sao? Sao cô lại nôn ra máu được?

“Khuê Khuê, em sao vậy?”

Nhìn thấy cô nôn ra máu, Lục Kiến Thành thực sự bị dọa sợ.

Sau khi rửa sạch sẽ, Lục Kiến Thành lập tức bế Nam Khuê trở lại giường, lần này ở trên giường, Nam Khuê lập tức dùng chăn bông quấn chặt lấy mình.

Nhưng dù vậy cô cũng cảm thấy rất lạnh.

Lạnh quá, lạnh quá.

Tựa như có một trận gió lạnh trong thân thể cô đang không ngừng tỏa ra, không ngừng phát tán.

Toàn Thân Nam Khuê rét run, môi trên cọ xát môi dưới, cô muốn nói chuyện nhưng hai hàm răng cứ đánh vào nhau, chỉ có thể khó chịu mở miệng nói vài tiếng đứt quãng: “Lục… Lục Kiến Thành, tôi… tôi lạnh, tôi lạnh quá.”

“Anh giúp tôi sưởi ấm… sưởi ấm.”

Cô thực sự cảm thấy lạnh thấu xương, như thể không có chút độ ấm nào.

Lục Kiến Thành ôm chặt lấy cô, hai người cùng nhau chui vào trong chăn, rồi lại kêu người hầu phủ thêm hai lớp chăn lên.

Nhưng dù vậy, cơ thể Nam Khuê vẫn không ngừng run rẩy dưới lớp chăn bông.

“Lập tức gọi bác sĩ đến.”

Nói xong, Lục Kiến Thành gọi điện cho Lâm Tiêu: “Tôi nhớ hôm nay Cố Nam đáp chuyến bay trở về nước, cậu mau ra sân bay đón cậu ta rồi đưa cậu ta đến nhà tôi đi.”

“Hả, tổng giám đốc Lục, không phải ngài nói là không cần đi đón sao?”

“Nam Khuê bị bệnh, giờ cậu đi đón cậu ta ngay, để cậu ta đến đây xem thử.”

“Vâng, tổng giám đốc.”

Dưới lớp chăn, Nam Khuê vẫn còn đang run rẩy, toàn thân cô lạnh cóng, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Quần áo trên người cô đã sớm bị thấm ướt một mảng.

“Mau đi chuẩn bị nước ấm.” Lục Kiến Thành phân phó.

Sau khi chuẩn bị xong nước ấm, Lục Kiến Thành ôm Nam Khuê vào trong bồn tắm, bởi vì được ngâm nước ấm, một lúc sau, cơ thể Nam Khuê cuối cùng cũng ấm lên một chút.

Nhưng rất nhanh sau đó, cô nhận ra rằng Lục Kiến Thành đang nằm trong cùng một bồn tắm với cô.

“Anh… anh đi ra ngoài trước đi.” Nam Khuê đỏ mặt đẩy anh ra.

“Khuê Khuê ngoan, bây giờ em vẫn còn đang bị bệnh, anh nhất định phải ở cùng em.”

Nam Khuê cố chấp lắc đầu: “Không cần, tôi không muốn.”

“Lục Kiến Thành, chúng ta sắp li hôn rồi, không thể như thế này được, anh không thể đối xử với tôi như vậy, coi như tôi xin anh, anh đi ra có được không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 350


Chương 350

Nam Khuê vừa khóc vừa nói, khuôn mặt vốn đã tái nhợt nay lại càng tái nhợt hơn, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hết lần này đến lần khác, Lục Kiến Thành cuối cùng cũng mềm lòng, đứng dậy ra khỏi bồn tắm, đồng thời ra lệnh: “Vào giúp thiếu phu nhân tắm rửa, thay quần áo.”

“Vâng, tổng giám đốc Lục.”

Sau khi tắm xong, Nam Khuê mới cảm thấy thoải mái hơn chút.

Nhưng khi vừa đứng dậy khỏi bồn tắm, cô cảm thấy chóng mặt, hơn nữa còn càng ngày càng chóng mặt, cô đã cố chống đỡ rồi nhưng vẫn ngất xỉu lúc đang mặc quần áo.

Người hầu hoảng sợ hét lên: “Tổng giám đốc Lục, không xong rồi, thiếu phu nhân ngất xỉu rồi.”

“Cái gì?”

Lục Kiến Thành bế Nam Khuê lên giường, nắm chặt hai tay, đồng thời thúc giục: “Bác sĩ đâu? Sao còn chưa tới?”

“Tổng giám đốc Lục, trên đường đang kẹt xe, bác sĩ anh mời và bác sĩ Cố đều bị kẹt trên đường.”

Mà cơ thể Nam Khuê càng ngày càng lạnh.

Rõ ràng mới ngâm nước ấm, nhưng cơ thể cô vẫn lạnh toát như vừa mới từ hố băng ra.

“Khuê Khuê, cố gắng lên, cố chịu một chút được không?”

“Không phải em muốn li hôn sao? Anh hứa với em, chỉ cần em khỏe lại, anh sẽ để em đi, anh tôn trọng quyết định của em, anh sẽ buông tay, sẽ không trói buộc em nữa, có được không? Chỉ cần em khỏe lại là được.” Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô, trong lòng thấp thỏm lo âu.

Nam Khuê mơ mơ màng màng, cô giống như nghe thấy lời anh nói, lại giống như không hề nghe thấy.

Chỉ biết Lục Kiến Thành vẫn luôn nắm lấy tay cô, luôn miệng nói gì đó, tâm trạng vô cùng sốt ruột, lo lắng.

“Lạnh, Lục Kiến Thành, tôi lạnh quá…”

Lục Kiến Thành không chút suy nghĩ chui vào chăn, ôm cô vào trong lòng.

“Lạnh quá.”

Nam Khuê vẫn luôn kêu, cơ thể cô run lên bần bật, mặtt và môi cô trắng bệch như không còn chút máu.

Lục Kiến Thành nhìn thấy thì vô cùng xót xa.

“Khuê Khuê, đừng sợ, anh sẽ ở bên cạnh em.”

“Em sẽ không sao đâu.”

Lục Kiến Thành ôm chặt cô, mặt anh cũng ghé vào má cô để sưởi ấm cho cô.

Hơn mười phút sau, Nam Khuê cũng không kêu lạnh nữa, cơ thể cũng ấm lên một chút.

Có lẽ là do đã mệt, Nam Khuê nhắm mắt lại, khép hàng mi dài rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.

Bởi vì trên người có độ ấm, sắc mặt của cô dần dần được cải thiện, đã trở nên hồng hào hơn một chút, không còn tái nhợt như trước.

Lục Kiến Thành cúi đầu đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ: “Ngủ ngon, anh ở cùng em.”

Lúc này anh mới bình tĩnh lại một chút, hơi thả lỏng người, nhưng vừa nghĩ đến cảnh cô nôn ra máu trong phòng tắm lại làm anh vô cùng lo lắng, mày nhíu chặt lại.

“Trên đường thế nào rồi, đã hết tắc chưa?” Lục Kiến Thành lại hỏi.

Bây giờ chỉ khi bác sĩ đến, nói rằng Nam Khuê không sao hết anh mới yên tâm được.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 351


Chương 351

“Đã hết tắc rồi, bác sĩ sắp đến rồi.”

“Được.”

Giấc ngủ của Nam Khuê không ổn định chút nào, cô vẫn luôn lẩm bẩm đau đớn.

“Nóng ……”

Đột nhiên cô kêu lên, một bên lôi lôi kéo kéo quần áo, hai chân thì điên cuồng đá bỏ chăn, hai chân cũng múa may lung tung.

Lục Kiến Thành duỗi tay sờ mới phát hiện người cô rất nóng, đo nhiệt độ mới thấy đã sốt gần 40 độ.

Sao lại có thể như vậy?

Vừa rồi còn lạnh muốn chết, chỉ lúc sau đã nóng như vậy.

Lục Kiến Thành vô cùng lo lắng, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Vì tình hình của Nam Khuê quá nguy hiểm, anh không dám hấp tấp cho cô uống thuốc hạ sốt, chỉ có thể đợi bác sĩ đến.

Chăn trên người Nam Khuê đều bị xốc ra hết, nhưng cả người cô vẫn đổ mồ hôi vì nóng, ướt đẫm cả tóc và quần áo.

“Mau chuẩn bị nước, nhiệt độ phải vừa phải, không được quá lạnh, cũng khôngkhông quá nóng.”

Sau khi nước được chuẩn bị xong, Lục Kiến Thành liền ôm Nam Khuê vào phòng tắm.

Sau khi tắm và thay quần áo mới sạch sẽ, Nam Khuê cũng đã thoải mái hơn chút.

Có thể là do sốt cao nên ý thức của cô rất mơ hồ, tư duy hỗn loạn, cả người cũng bất động, muốn mở mắt ra cũng không được.

Lục Kiến Thành lo lắng như kiến bò trên chảo lửa, may là lúc này bác sĩ cũng đến.

Khám cho Nam Khuê xong, bác sĩ chẩn đoán là do bị cảm, chẳng qua là tương đối nặng nên lúc nóng lúc lạnh.

Hơn nữa Nam Khuê mới xuất viện do tai nạn giao thông, cơ thể đã suy yếu, còn không tĩnh dưỡng tốt, cả một ngày không ăn cơm, thiếu chất dinh dưỡng, lại gặp gió lạnh nên mới bị cảm nặng như vậy.

Sau khi uống thuốc cảm và truyền dịch, nhiệt độ trên người Nam Khuê đã giảm xuống rất nhiều, trên người cũng thoải máu hơn một chút.

Nhắm mắt lại, cô đã choáng váng ngủ thiếp đi.

Có lẽ là do thuốc có tác dụng, cô không cảm thấy khó chịu nữa nên giấc ngủ này vẫn rất tốt.

Một lúc sau, Cố Thời Xuyên tới, Lục Kiến Thành liền kêu vị bác sĩ kia về trước.

“Xem cho cô ấy đi.” Lục Kiến Thành nói.

“Ừ.”

Cố Thời Xuyên đặt hòm thuốc xuống, đi về hướng Nam Khuê.

Sau khi chẩn đoán, kết luận giống như kết luận của vị bác sĩ vừa rồi.

“Vậy bao giờ mới khỏi?” Lục Kiến Thành vẫn cau mày.

“Còn phải xem tình hình thế nào đã, hôm nay nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tốt, bổ sung đầy đủ dinh dưỡng thì ba, bốn ngày nữa là khỏi rồi. Nếu không chăm sóc tốt thì một tuần nữa cũng chưa chắc đã khỏi, hơn nữa còn dễ bị tái lại.”

“Được rồi, tôi hiểu rồi.”

Chờ Nam Khuê truyền dịch xong, yên ổn ngủ rồi, Lục Kiến Thành mới tắt đèn phòng đi, chỉ để lại một đèn treo tường.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 352


Chương 352

Anh lại đắp chăn lên cho Nam Khuê, cúi đầu hôn lên trán cô: “Anh đi ra ngoài một lát, lập tức sẽ vào với em ngay.”

Lục Kiến Thành đi ra ngoài, thì Cố Thời Xuyên đang đứng dựa người trên lan can tầng hai, thanh tư yểu điệu, phong lưu tuấn lãng, toàn thân toát lên khí chất vừa cấm dục và sự lạnh lùng.

Anh ấy có đôi mắt màu vàng kim, cả người toát ra một khí thế người lạ chớ gần.

Lục Kiến Thành đưa cho anh một điếu thuốc để hút, sau đó cũng châm cho mình một điếu.

Thoáng chốc, làn khói bay lơ lửng, hai gương mặt lạnh lùng và xuất chúng như nhau trở nên mơ hồ trong làn khói.

“Lần này trở về còn đi nữa không?” Lục Kiến Thành là người lên tiếng đầu tiên.

Cố Thời Xuyên búng búng ngón tay, trả lời: “Tạm thời thì không.”

Anh ấy là bác sĩ khoa ngoại nổi tiếng, đi du học nhiều năm ở nước ngoài, mãi đến bây giờ học xong mới trở về.

“Cô ấy chính là cô vợ mà cậu đã cưới hai năm trước sao?” Cố Thời Xuyên hỏi.

Chuyện kết hôn của Lục Kiến Thành chỉ mấy người thân thiết như anh ấy mới biết.

Nhưng lúc đó anh không can tâm tình nguyện, cũng chỉ muốn đơn giản nói vài câu nên ảnh kết hôn không chụp, kết hôn không tổ chức nên Cố Thời Xuyên cũng không biết mặt mũi Nam Khuê thế nào.

Mãi cho đến hôm nay mới được nhìn thấy cô.

“Ừ.” Lục Kiến Thành gật đầu.

“Nhắc mới nhớ, tôi còn chưa chúc mừng cậu, bây giờ nhân lúc ở đây, chúc cậu tân hôn…”

Cố Thời Xuyên còn chưa nói xong hai từ “hạnh phúc”, Lục Kiến Thành đã ngắt lời nói: “Không cần.”

Sau đó giải thích nói: “Chúng tôi sắp li hôn rồi.”

Sau một hồi kinh ngạc, biểu cảm trên mặt Cố Thời Xuyên lập tức trở lại bình thường.

Lúc trước ông nội anh bắt anh kết hôn với Nam Khuê, nhưng người mà anh yêu là Phương Thanh Liên.

Bây giờ ông nội đã mất, vậy anh đề ra việc li hôn là cũng điều hoàn toàn hợp lý.

Vì vậy, không có gì ngạc nhiên.

Lục Kiến Thành có lẽ đã đoán được Cố Thời Xuyên đang nghĩ gì, anh cười khổ: “Chuyện này là cô ấy kiên quyết muốn li hôn.”

Đúng vậy, cực kỳ kiên quyết.

Cô nhất quyết muốn rời khỏi anh.

“Cô ấy đề cập đến nó sao?” Cố Khi Thời ngạc nhiên: “Tại sao?”

“Một lời khó nói hết.” Lục Kiến Thành hít sâu một hơi, để bản thân chìm trong làn khói mờ ảo: “Có thể là do Thanh Liên, hoặc cũng có thể không phải.”

“Nghe giọng điệu của cậu thì có vẻ cậu không muốn li hôn, đó không phải là hợp ý cậu sao, li hôn rồi cậu có thể ở bên Phương Thanh Liên”, Cố Thời Xuyên nói.

Mặc dù anh ấy không có ấn tượng tốt với Phương Thanh Liên nhưng đây là thực tế.

Nhắc đến ba chữ “Phương Thanh Liên”, Lục Kiến Thành đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, lấy điếu thuốc trong tay ra, châm một điếu khác, hít một hơi thật mạnh, thở ra một vòng khói trắng.

Ngay sau đó nói: “Tôi thực sự không muốn li hôn, cũng không nghĩ tới chuyện ở cùng Thanh Liên.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 353


Chương 353

Hai điều này, anh chưa bao giờ nghĩ đến.

Câu trả lời này khiến Cố Thời Xuyên vô cùng ngạc nhiên: “Cậu không muốn ở bên Phương Thanh Liên sao? Cậu có chắc không?”

“Ừ.” Lục Kiến Thành gật đầu chắc chắn.

Nhìn vẻ mặt của anh, Cố Thời Xuyên đột nhiên nói: “Có bao giờ cậu nghĩ đến lý do mình không muốn ở cạnh Phương Thanh Liên chưa?”

Cố Thời Xuyên vừa nói xong, Lục Kiến Thành đột nhiên ngẩn người ra.

Bàn tay đang cầm điếu thuốc của anh chợt khựng lại giữa không trung.

Giờ khắc này anh đột nhiên mới cảm thấy mình vừa bừng tỉnh sau giấc mộng, trước kia anh chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, nhưng bây giờ nghe Cố Thời Xuyên nhắc đến, anh mới phát hiện ra mình đã xem nhẹ một vấn đề rất quan trọng.

Kể từ khi làm hòa với Nam Khuê, trong lòng anh vẫn luôn kiên định.

Anh sẽ không bao giờ quay lại với Phương Thanh Liên nữa.

Đặc biệt là hiện tại, cho dù thực sự li hôn với Nam Khuê, anh cũng sẽ không quay lại với Thanh Liên.

Nhưng tại sao lại như vậy?

Cố Thời Xuyên nói rất đúng, trước kia đúng là anh từng rất yêu cô ta, nếu hai người li hôn thì anh quay lại với cô ta chắc chắn sẽ là kết quả tốt nhất.

Nhưng tại sao anh vẫn luôn bài xích như vậy?

“Tôi chưa từng nghĩ tới.” Lục Kiến Thành nói thật.

Anh thực sự chưa bao giờ nghĩ đến nguyên nhân.

Cố Thời Xuyên dập tắt điếu thuốc trong tay, nhàn nhạt nói: “Câu trả lời rất đơn giản, anh không yêu cô ấy nữa, anh đang yêu người khác.”

Vừa nói, ánh mắt anh ấy rơi vào phòng ngủ của Lục Kiến Thành và Nam Khuê.

Vừa rồi lúc anh ấy khám cho Nam Khuê, sự lo lắng, bất an của Lục Kiến Thành chính là câu trả lời.

Thế nhưng, tình yêu là như vậy, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

“Nếu tôi đoán không sai, người anh yêu bây giờ chính là vợ anh, không phải là Phương Thanh Liên.” Nói xong, Cố Thời Xuyên vỗ vai Lục Kiến Thành: “Cố gắng giữ lấy cô ấy, có những thứ khi mất đi rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa.”

“Ngàn vạn lần đừng như tôi ngày trước.”

“Cám ơn!” Lục Kiến Thành chân thành nói.

Sau khi Cố Thời Xuyên rời đi, Lục Kiến Thành đi vào tắm rửa và nằm cạnh Nam Khuê.

Đêm đó, anh gần như mất ngủ, anh cứ nghĩ mãi về lời mà Cố Thời Xuyên đã nói: “Người anh yêu bây giờ là vợ anh”.

Người anh yêu là Nam Khuê?

Anh đã yêu Nam Khuê rồi?

Câu nói này vẫn luôn xoay vòng trong đầu anh.

Anh suy nghĩ thật lâu, đột nhiên anh hiểu ra, đúng vậy, anh đã sớm yêu Nam Khuê rồi, chỉ là anh không nhận ra thôi.

Chỉ cần thấy cô khóc, anh sẽ cảm thấy đau lòng, khó chịu, sẽ cảm thấy không nỡ.

Chỉ cần nghĩ đến cuộc sống khi cô bỏ anh đi, anh đã thấy khó chịu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 354


Chương 354

Thậm chí khi nhìn thấy cô và Chu Tiễn Nam ở bên nhau, đặc biệt là lúc có hành động ái muội, anh sẽ ghen ghét muốn nổi điên lên.

Trước đây anh luôn nghĩ vì Nam Khuê là vợ của anh, là người của anh nên tuyệt đối không thể làm vậy.

Cho nên anh luôn cảm thấy mình chỉ đang chiếm hữu người của mình thôi.

Nhưng bây giờ, sau khi nghĩ kĩ lại, dường như có một cách hiểu khác.

Bởi vì yêu, nên mới để ý;

Bởi vì yêu nên mới đố kỵ;

Bởi vì yêu nên mới không buông.

Chỉ trách anh quá ngu ngốc.

Anh thật ngốc, anh hiểu ra quá muộn, tỉnh ngộ cũng quá muộn.

Mãi đến khi cô bị thương, bầm dập khắp người, mãi đến khi cô đệ đơn li hôn anh mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Lục Kiến Thành đưa tay, đem bàn tay nhỏ bé của Nam Khuê đặt trong lòng bàn tay mình, lời nói tràn ngập áy náy và tự trách: “Khuê Khuê, là do anh ngu ngốc, anh hiểu ra quá muộn, em có thể cho anh một cơ hội nữa không?”

“Có thể không?”

“Có thể chứ?”

Mặc dù anh biết rằng Nam Khuê đã ngủ say, cũng không nghe được những gì anh nói.

Nhưng Lục Kiến Thành vẫn nhìn cô, nhỏ giọng thì thầm.

Anh hy vọng rằng cô sẽ cho anh một cơ hội nữa, lần này, anh nhất định sẽ trân trọng nó.

Anh hy vọng khi tỉnh dậy, cô có thể quên đi mọi chuyện đã xảy ra trước đó, rồi cả hai trở lại như lúc mới kết hôn.

Anh chắc chắn sẽ yêu cô gấp bội, chiều cô gấp bội.

Nhưng có thể không?

Liệu anh có còn cơ hội không?

Sáng hôm sau, lúc Nam Khuê vừa mở mắt đã thấy Lục Kiến Thành nằm bên cạnh mình.

Anh đang ngủ say, khuôn mặt vẫn vô cùng đẹp trai, tuấn lãng, nhưng trên mặt lại xuất hiện vài sợi râu mới, nhưng mấy sợi râu này hoàn toàn không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh.

Nam Khuê duỗi eo ngồi dậy, sau đó rời giường, thay một chiếc váy mới và đi xuống tầng.

Có lẽ là hết bệnh rồi nên cô cảm thấy cả người nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Hơn nữa có ánh mặt trời chói chang, tâm trạng cô cũng tốt hơn.

Lục Kiến Thành vừa tỉnh lại, chưa kịp mở mắt liền vươn tay sờ một bên, ý thức được bên cạnh không có ai, anh liền bật dậy ngay lập tức.

“Nam Khuê…”

Anh vừa gọi, vừa đi xuống giường tìm.

Nhưng tìm khắp căn phòng cũng không thấy Nam Khuê.

Trong nháy mắt, anh lại như quay trở về thời điểm tối qua về nhà tìm nhưng không thấy cô, lúc đó anh cũng hoảng sợ y như bây giờ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 355


Chương 355

“Nam Khuê …” Anh kêu, xốc hết rèm cửa lên.

Nhưng mà, lần này khác với lần trước, sau tấm rèm không có một bóng người nào, không có gì cả.

Lục Kiến Thành vẫn chưa từ bỏ ý định, lại xốc tấm rèm khác lên, đằng sau vẫn không có gì.

Anh cúi xuống và nhìn ra cửa sổ, cũng không thấy ai hết.

Lúc đó, anh chợt thấy nhẹ nhõm hơn.

Anh đang sợ điều gì?

Sợ cô nhảy lầu sao?

“Nam Khuê…”

Lục Kiến Thành xoay người lại, nhanh chóng chạy xuống tầng.

Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang ngồi trong phòng bếp, anh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng nở một nụ cười.

Nam Khuê xoay người, chỉ thấy một người đàn ông với quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời và đi dép lê đang đứng đó, cô ngẩn người.

Ngay sau đó, cô bị Lục Kiến Thành gắt gao ôm chặt.

Sức lực của anh quá lớn khiến cô gần như không thở nổi, chỉ có thể vươn tay kéo anh: “Anh ôm chặt quá, tôi sắp không thở nổi rồi.”

Lục Kiến Thành lúc này mới thả lỏng một chút, nói: “Sao em lại đi xuống một mình? Anh còn tưởng rằng em biến mất rồi, làm anh sợ muốn chết.”

“Lần sau đi đâu thì nói cho anh biết trước”. Anh nói.

Nghe anh nói vậy, Nam Khuê cũng không rõ là trong lòng mình cảm thấy thế nào.

Kể từ sau khi kết hôn, trong lòng cô anh luôn là một người dịu dàng, nho nhã, lịch lãm.

Một người đàn ông mặc vest và thắt cà vạt, ngay cả cà vạt cũng không lệch chút nào, vậy mà lại lại bày ra bộ dạng hoảng loạn như vậy trước mặt cô.

Vì sao chứ?

Có phải vì tưởng rằng cô biến mất rồi nên mới hoảng hốt đi xuống tầng như vậy, điên cuồng tìm cô không?

Một người đàn ông như anh, vừa hoảng loạn vừa lo lắng, mất đi nguyên tắc của mình vì cô sao?

Nhưng mà đã muộn rồi.

Cô đã không cần nó nữa.

Có lẽ đây là cái ôm cuối cùng của hai người, có thể tham lam một chút cũng tốt, thế nên Nam Khuê cũng không cự tuyệt.

Lục Kiến Thành ôm cô, cô cũng lẳng lặng để anh ôm.

Cuối cùng, cả hai cùng nhau ăn sáng.

Xuyên suốt bữa sáng, Nam Khuê đều yên lặng ăn, cô không nói gì, biểu cảm trên mặt rất dịu dàng, ánh mặt trời chiếu vào, trông vô cùng ấm áp.

Trái tim Lục Kiến Thành tràn ngập ngọt ngào, anh cảm thấy hai người đã trở lại như trước đây.

Nếu như ngày tháng sau này vẫn mãi như vậy thì thật tốt.

Thế nhưng, đó chỉ là một hy vọng xa vời.

Khoảnh khắc nghe những lời Nam Khuê nói, giấc mơ của anh bỗng chốc tan tành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 356


Chương 356

Sau bữa sáng, Nam Khuê buông chén đũa xuống, nhìn anh: “Cảm ơn anh, Lục Kiến Thành, cảm ơn anh đã thành toàn cho tôi.”

Lục Kiến Thành nghe cô nói vậy thì vô cùng hoang mang, không hiểu ý cô là gì.

Nam Khuê cong môi, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Tối hôm qua lúc tôi hôn mê, chính anh đã nói khi tôi tỉnh lại, anh sẽ đồng ý buông tay, đồng ý li hôn, anh sẽ không đổi ý đúng không?”

Những lời này, giống như một con dao nhọn đột nhiên đâm thẳng vào trái tim Lục Kiến Thành.

Nếu có thể, anh ước mình đã không nói điều đó, và ước gì cô không nghe thấy nó.

Nhưng mà, trên đời này làm gì có thuốc hối hận.

Lục Kiến Thành đi về phía Nam Khuê, vươn tay ôm cô vào lòng, đầu tựa vào cổ cô, anh đau đớn lẩm bẩm: “Khuê Khuê, anh xin lỗi, em nói đúng, anh hối hận rồi, anh không muốn li hôn chút nào, chúng ta không li hôn nữa, có được không? ”

Anh ôm Nam Khuê rất chặt, như thể muốn cô hòa vào xương tủy mình, như muốn chung một sinh mệnh với cô.

Nếu là trước đây, Nam Khuê nhất định sẽ mềm lòng.

Nhưng lần này thì khác, chỉ cần nghĩ đến sự ra đi của đứa bé là cô lại đau lòng.

Cô đã rất đau, rất đau.

Cô còn không thể tha thứ cho chính mình, vậy làm sao cô có thể tha thứ cho anh?

“Thật xin lỗi!”

Khi nói những lời này, Nam Khuê vẫn không nhịn được mà ch** n**c mắt.

Sau khi trải qua rất nhiều chuyện, cô tưởng trái tim mình đã bất khả xâm phạm, cứng rắn như sắt đá, nhưng bây giờ cô vẫn cảm thấy đau.

Cô thừa nhận rằng cô vẫn yêu anh.

Nhưng mà trên đời này có nhiều chuyện trớ trêu như vậy.

Cô không thể vượt qua rào cản của đứa bé, chỉ cần nhìn thấy anh, cô sẽ nghĩ ngay đến vụ tai nạn giao thông, nghĩ đến cảnh dưới thân đầy máu.

Nếu… nếu anh có thể đến sớm hơn…

Những chuyện sau đó, Nam Khuê không dám nghĩ tiếp.

Bởi vì mỗi khi nghĩ lại, cô lại càng trách anh nhiều hơn.

“Anh xin lỗi, vợ ơi, anh sai rồi.”

“Em có thể cho anh thêm một cơ hội được không? Lần này anh sẽ không làm em thất vọng, anh nhất định sẽ trân trọng em.” Lục Kiến Thành ôm cô, đau lòng nói.

Mãi đến giờ phút này anh mới biết mình sợ mất cô như thế nào.

Nếu ba chữ “Anh xin lỗi” có thể vãn hồi được tất cả, anh tình nguyện nói ngàn lần, vạn lần.

Nam Khuê lau nước mắt, cô quay người lại, bình tĩnh nhìn Lục Kiến Thành: “Tôi đã cho anh cơ hội rồi, hết lần này đến lần khác, nhưng khi tôi nhìn anh hết lần này đến lần khác buông bỏ tôi vì Phương Thanh Liên, anh có biết tôi khó chịu thế nào không?”

“Tôi là một con người bình thường, tôi cũng có máu thịt, anh hết lần này đến lần khác bỏ rơi tôi, anh có từng nghĩ tới tôi cũng biết đau không?”

“Anh biết em muốn li hôn với anh là vì Phương Thanh Liên, anh đã đưa cô ấy sang nước ngoài rồi, anh đảm bảo sẽ không bao giờ liên lạc với cô ấy nữa, chúng ta đừng li hôn nữa, có được không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 357


Chương 357

Nghe câu nói này, Nam Khuê bỗng nhiên bật cười.

Cô lắc đầu nhìn Lục Kiến Thành, khóe miệng nở ra nụ cười châm chọc: “Anh cho rằng chỉ vì Phương Thanh Liên sao? Không phải…”

“Không phải vì cô ta, làm sao có thể chỉ vì một mình cô ta chứ?”

Lục Kiến Thành sốt ruột hỏi: “Vậy thì vì sao?”

Nam Khuê vươn tay, đặt tay mình lên nơi bụng nhỏ, ánh mắt ôn nhu nói.

“Anh biết không? Ở đây từng có một sinh linh nhỏ đáng yêu, đứa bé nhỏ bé mỏng manh như vậy, nhưng tôi đã nghe được nhịp tim của nó, thậm chí lúc siêu âm tôi còn thấy đứa bé cử động trong bụng tôi, rất đáng yêu.”

“Anh có biết tôi yêu đứa bé thế nào không? Tôi nguyện ý hy sinh tất cả để bảo vệ nó, nhưng bây giờ nó không còn nữa rồi…”

“Đứa bé đi rồi, đi rồi, đứa bé không cần tôi nữa.”

Nói xong những lời này, Nam Khuê cũng không nhịn được mà khóc nức nở, cả người đều run rẩy hết.

Cô cúi xuống, ngồi xổm trên mặt đất, ôm chặt lấy mình, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, như thể đây là cách duy nhất để xoa dịu cơn đau.

Lục Kiến Thành vẫn sững sờ đứng ở đó, cả người như bị đông cứng, tròng mắt cũng không chuyển động.

Toàn thân anh cứng ngắc, cả người ngây ra, thậm chí còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Đứa bé?

Cô thật sự đã có một đứa bé.

Nhưng bây giờ, đứa bé không còn nữa, đứa bé đã bỏ bọn họ đi rồi.

Hóa ra cô không nói dối anh, cô thật sự đang mang thai, cô thật sự có em bé.

Mà anh?

Anh nghĩ rằng cô hao tổn hết tâm tư để lừa anh.

Thật buồn cười, Lục Kiến Thành, mày chỉ là trò hề, chỉ là trò hề.

Mày có biết mày đã từng gần hạnh phúc như thế nào không? Nhưng mà chính mày không biết quý trọng, chính mày đã chôn vùi hạnh phúc đó rồi.

Nam Khuê ngồi xổm trên mặt đất, không kìm được tiếng khóc, cơ thể cô cũng không ngừng run lên.

Lục Kiến Thành cũng không biết bằng cách nào mà đến gần Nam Khuê, anh ngồi xổm xuống, ôm Nam Khuê vào lòng: “Anh xin lỗi, anh biết bây giờ em không muốn nghe anh nói, nhưng anh…”

Nói đến đây, anh cũng vô cùng nghẹn ngào: “Anh không biết em đã mang thai, anh không biết chúng ta đã có em bé, Khuê Khuê, sao chuyện quan trọng như vậy mà em không nói cho anh?”

Nói cho anh ư?

Nam Khuê ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ, mông lung nhìn anh: “Đương nhiên tôi muốn nói với anh, rằng anh là cha của đứa bé, tôi cũng muốn thấy anh vui vẻ hào hứng như tôi, cũng muốn cùng anh đón chờ đứa bé.”

“Nhưng mà……”

Nghĩ đến những lời tàn nhẫn mà anh từng nói, tim Nam Khuê lại đau nhói.

“Vừa mới sáng ra anh đã muốn li hôn, tôi đã hỏi anh, nếu chúng ta có con thì chuyện gì sẽ xảy ra? Anh nói sẽ không thay đổi, chúng ta vẫn sẽ li hôn và anh sẽ kết hôn với Phương Thanh Liên, tôi còn dám nói cho anh biết sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 358


Chương 358

“Thậm chí anh còn nói đứa bé là đồ phiền phức, là mối tai họa, bây giờ mọi sự đã như anh mong muốn rồi, mối tai họa anh nói cũng đã không còn nữa, có phải anh rất vui vẻ hay không?”

Nam Khuê vốn không muốn tức giận, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, cô lại nghĩ đến những lời anh từng nói, cô vô cùng đau khổ, không khống chế được chính mình.

Cô vươn tay đẩy Lục Kiến Thành ra, sau đó liên tục đánh vào người anh.

Cô cào mấy vết trên mặt anh, chẳng mấy chốc trên mặt đã có thêm vài vết máu đang nhè nhẹ chảy ra.

Nhưng dù vậy, cô cũng không thể nguôi ngoai nỗi hận, cũng không thể nguôi ngoai nỗi đau trong lòng.

Cô rất đau, rất đau.

Sau khi biết đứa bé đã ra đi, cô vẫn luôn kìm nén, tự nhủ lòng mình rằng đó không phải là sự thật.

Nhưng bây giờ, cô không thể chịu đựng thêm được nữa, tất cả tức giận của cô vào lúc này, như tìm được lối thoát để trút bỏ, cô điên cuồng đánh anh.

Cô có trách anh không?

Có.

Tất nhiên là có, sao cô có thể không trách anh.

Nếu hôm đó anh đến có lẽ kết quả đã không như vậy, cô sẽ không mất đi đứa bé, cô cũng sẽ không đau đớn, thống khổ như bây giờ.

Cuối cùng, khuôn mặt của Lục Kiến Thành cũng đầy vết máu do Nam Khuê cào, quần áo của anh cũng bị cô giật hết cúc, nhăn nhúm lại, cà vạt cũng bị vứt trên mặt đất.

Anh đứng trước mặt cô, vẻ mặt chật vật, đã sớm không còn bộ dạng anh tuấn như thường ngày nữa.

Anh cúi đầu, hai tay nắm chặt lại, vẫn không nhúc nhích, thậm chí không lùi bước, anh chỉ đứng đó mặc cho Nam Khuê đánh mình.

“Tại sao anh không tránh?”

Nam Khuê buông tay xuống, hai mắt đỏ ửng nhìn anh.

“…”

Lục Kiến Thành vẫn cứ đứng đó, lưng thẳng đứng, không hề cử động chút nào.

Nam Khuê hét lên với anh: “Tránh đi chứ? Tại sao lại không tránh, hả?”

Thế nhưng Lục Kiến Thành cứ như là không nghe thấy cô nói gì, vẫn giữ nguyên tư thế vừa nãy đứng im tại chỗ.

“Tránh ra!”

Nam Khuê lại đánh vào người anh, bức anh phải nhượng bộ, làm anh phải lùi lại.

Nhưng mặc kệ cô có đánh nhanh có nguy hiểm tới đâu đi nữa, Lục Kiến Thành vẫn đứng im tại chỗ chịu đựng, không than một tiếng nào, thậm chí đến lông mày cũng không mảy may động đậy.

Nhưng anh càng làm như vậy, Nam Khuê càng thêm tức giận.

“Tránh ra, Lục Kiến Thành, tôi bảo anh tránh ra cho tôi.”

“Tôi bảo anh tránh ra!”

Giọng nói của Nam Khuê như lạc cả đi vì gào khóc, thế nhưng Lục Kiến Thành vẫn như một pho tượng kiên cố ngàn năm không đổi đứng đực ra đấy.

“Tại sao không lại tránh? Lục Kiến Thành, anh đừng nghĩ mình làm ra cái bộ dạng này thì tôi sẽ thấy cảm động, sẽ không trách anh nữa, không có chuyện đó đâu, anh biết chưa? Tôi hận anh, rất hận anh.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 359


Chương 359

“Nếu như lúc đó anh tới, nếu như lúc đó tôi được đưa đến bệnh viện sớm một chút, kết quả có lẽ đã khác rồi, con tôi cũng sẽ không bỏ tôi mà đi.”

“Anh có biết lúc đó tôi tuyệt vọng cỡ nào không? Trời mưa to như thế, tôi một mình bò lê lết trên mặt đường bẩn thỉu, cố sống cố chết bò ra giữa mặt đường để cản xe lại, tôi suýt chút nữa thì bị xe tông chết rồi.”

“Lúc đó trên người tôi chảy rất nhiều máu, máu không ngừng chảy, không ngừng chảy đi, tôi bò trên mặt đất cứ như là con chó nhìn thấy chủ về vậy, khẩn cầu người ta giúp tôi báo cảnh sát, đưa tôi đến bệnh viện, thế nhưng không có ai để ý tới tôi cả.”

“Điện thoại thì cũng hỏng, tôi gọi cuộc điện thoại cuối cùng cho anh, bởi vì tôi tin rằng cho dù anh có yêu Phương Thanh Liên đến đâu đi nữa, thì cũng biết tôi là vợ của anh, cho dù anh không yêu tôi, thì ít nhất cũng có trách nhiệm với tôi, cũng sẽ tới cứu tôi. Thế nhưng, tôi đã sai, trong tâm trí anh đều là cô ta, trong lòng anh tôi thậm chí còn chẳng có chút vị trí người vợ nào.”

“Anh có biết lúc đó tôi tuyệt vọng đến thế nào không? Chính anh là người đã b*p ch*t hy vọng cuối cùng đó của tôi, lúc nằm trên mặt đường bị mưa gió táp vào người, tôi đã nghĩ tới vô số cách chết cùng với dáng vẻ bi thảm sau khi chết đi của mình trông sẽ ra sao, lúc đó một chút hy vọng sống tôi cũng không dám mơ tưởng nữa, tôi chỉ muốn chết một cách có thể diện một chút, đó cũng là chút tâm nguyện và tham vọng cuối cùng của tôi.”

Nói xong lời này Nam Khuê cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Cô lau nước mắt, quay người đi, ép mình không được phép khóc, không được rơi một giọt lệ nào trước mặt anh.

Mấy ngày nay cô đã khóc rất nhiều rồi, mắt cô đã rất đau, cô cũng không muốn khóc thêm nữa.

Nhưng mà nhiều lúc, nước mắt cũng không nghe theo lời cô.

“Sau đó Chu Tiễn Nam đã cứu tôi, nếu như không có anh ấy, chắc tôi cũng đã chết rồi.”

“Bây giờ nằm trước mặt anh đã là một cỗ thi thể rồi.”

Lời vừa nói xong, sức lực của Nam Khuê dường như bị rút hết, toàn bộ trống rỗng kiệt quệ.

Cô hiện tại cả người mềm rũ ra không còn chút sức nào.

Mệt, cô mệt mỏi quá.

Vốn dĩ cơ thể cô vẫn chưa hồi phục lại, tai nạn xe và sảy thai đã để lại cho cô tổn thương rất lớn, bây giờ lại xúc động mãnh liệt như thế, cơ thể cô không thể chịu được nữa rồi.

“Thế nên, coi như tôi cầu xin anh, nếu như anh có còn chút áy náy cùng với ý định đền bù tổn thất nào, thế thì thành toàn cho tôi đi.”

“Chúng ta li hôn, tốt cho anh, cũng tốt cho tôi.”

Nhìn theo bóng lưng của cô, lòng Lục Kiến Thành đau như dao cắt.

Anh chưa hề nghĩ tới sẽ có một ngày tự mua dây buộc mình như thế này, thế nhưng tất cả đều là do anh tự mình chuốc lấy.

Anh rất muốn nói, ‘vợ ơi, anh sai rồi, tại anh, đều là tại anh, là tự tay anh đã giết con của chúng ta;

Là anh không làm tốt trách nhiệm của một người chồng, một người cha, tất cả đều là tại anh, tội ác tày trời này đều là do anh tự tay tạo nên, em với con đều vô tội.’

Thế nhưng anh còn tư cách gì để nói mấy lời này?

Anh bây giờ thực sự không xứng đáng nhận được sự tha thứ của cô, càng không xứng cầu xin cô ở lại.

Con?

Bây giờ từ con này hệt như vô vàn cây kim cắm sâu vào trong tim anh, như thể vạn tiễn xuyên tâm, đừng nói là Nam Khuê không tha thứ cho anh, chính anh cũng không tha thứ được cho mình.
 
Back
Top Bottom