Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 320


Chương 320

Không còn mưa to rơi vào người cô, cô cũng không còn lạnh lẽo, còn có ai luôn gọi tên cô, liều mạng nói với cô rằng: Đừng ngủ, Nam Khuê, đừng ngủ.

Tiếng gọi ấm áp, vội vàng như vậy, là mẹ sao?

Hay là ông nội?

Không đúng, không phải ông nội, nếu là ông nội thì sẽ gọi cô là “nhóc con”.

Là mẹ.

“Mẹ.” Nam Khuê nỉ non, cuối cùng dùng sức mở mắt ra.

Xe đã dừng, Chu Tiễn Nam đang ôm Nam Khuê xông đến khoa phụ sản.

Khi cảm nhận được mình đang nằm trong một vòng tay ấm áp, lúc nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, cô không kiềm chế được mà ch** n**c mắt, giọng nói vô cùng run rẩy: “Chu Tiễn Nam?”

“Tôi có nhìn nhầm không? Thật sự là anh sao?”

Nếu như không mở mắt thì cô thật sự nghi ngờ mình nhìn nhầm.

Nghe thấy giọng cô, Chu Tiễn Nam mừng như điên, anh ấy cúi đầu xuống, kích động nói: “Là tôi, em không nhìn nhầm.”

“Cuối cùng em cũng tỉnh rồi.”

Nam Khuê nhanh chóng phản ứng kịp: “Cho nên ban nãy là anh gọi tôi, là anh gọi tên tôi để tôi không ngủ, để tôi tỉnh lại, đúng không?”

“Ừm.”

“Cảm ơn anh, Chu Tiễn Nam, hình như lần nào tôi chán nản nhất, nguy hiểm nhất, cần người khác giúp đỡ nhất anh cũng đều xuất hiện, thật sự cảm ơn vì đã xuất hiện.”

Nam Khuê nói xong, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Cô còn tưởng rằng mình sẽ chết, mình sẽ hoàn toàn rời xa thế giới này.

Mỗi lần gặp anh ấy cô đều rất an tâm.

Lần này cô hi vọng anh ấy cũng có thể mang đến may mắn cho cô, để cô có thể gặp dữ hóa lành.

Nam Khuê để tay lên trên bụng che chở, cố gắng nói: “Tôi không sao, bé con… Quan trọng là giữ được bé con, tôi chảy máu, rất nhiều máu, tôi lo lắng cho bảo bối.”

Vừa nghĩ đến bảo bối, trái tim Nam Khuê đau như sắp chết.

Giọng nói mạnh mẽ, trầm ổn của Chu Tiễn Nam vang lên trên đầu cô: “Em yên tâm, tôi đã liên lạc với giáo sư Vương của khoa phụ sản, cô ấy nhất định sẽ giúp em giữ đứa bé.”

“Giáo sư Vương? Thật sao?”

Nghe được cái tên này, đáy lòng tĩnh lặng của Nam Khuê hiện lên tia sáng, hiện lên chút hi vọng.

Giáo sư Vương rất nổi tiếng trong lĩnh vực này, có biệt danh là “thần y thánh thủ” của khoa phụ sản, đã rất nhiều năm không tự mình giải phẫu.

Có bà ấy ở đây thì cô yên tâm rồi.

“Chu Tiễn Nam, tôi mệt quá.”

“Mệt thì nhắm mắt lại nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc mọi chuyện sẽ tốt thôi.”

“Thật sao?”

Nam Khuê mở to mắt nhìn Chu Tiễn Nam, giống như chỉ cần là lời anh ấy nói, dù có nói gì đi chăng nữa cô cũng sẽ tin.

“Tất nhiên, tôi chưa từng nói dối.” Chu Tiễn Nam nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 321


Chương 321

“Được, tôi tin anh.”

Tin tưởng không chút do dự.

Khi Nam Khuê nằm trên bàn cấp cứu, mọi thứ đều đã được chuẩn bị kĩ càng.

Ngọn đèn trên đầu to lớn, sáng rực rỡ và chói mắt.

Tuy nhiên, cô không nhắm mắt.

Cô không những không nhắm mắt mà còn mở to mắt ra.

Có sợ không?

Đương nhiên cô sợ, rất sợ, toàn thân cô lạnh băng, run lẩy bẩy.

Nhưng càng như thế, cô càng muốn mình tỉnh táo, muốn cho mình nhớ kỹ nỗi đau này, nhớ thật rõ ràng.

Có rất nhiều người xuất hiện trong phòng phẫu thuật, bao gồm các giáo sư sản khoa, bác sĩ sản khoa, nhiều y tá và bác sĩ gây mê…

Máu dưới thân cô vẫn không ngừng chảy, bụng co rút lại vì đau.

“Giáo sư Vương, làm ơn hãy cứu đứa bé này, tôi không thể mất đi nó.”

Nam Khuê nhìn khuôn mặt hiền từ của giáo sư Vương, kích động cầu xin.

“Cô gái, đừng lo lắng, tôi sẽ cố gắng hết sức. Bây giờ nghe theo lời tôi nói, đừng suy nghĩ gì hết.”

“Được.”

Sau đó cô được tiêm thuốc tê, nhưng chỉ là thuốc tê cục bộ nên suốt quá trình, Nam Khuê vẫn rất tỉnh táo.

Mặc dù phần th*n d*** của cô đã được tiêm thuốc tê nhưng mắt cô vẫn nhìn thấy một chậu máu loãng bị mang đi, cũng có thể thấy được các hộ sĩ đang cố gắng chạy tới chạy lui, trên mặt ai cũng đều căng thẳng.

Chẳng mấy chốc, không chỉ máu mà cả băng gạc và bông gòn dùng để cầm máu cũng bị nhuộm thành màu đỏ tươi.

Cảnh tượng thật đáng sợ, nhưng cô không khóc.

Cô chỉ run rẩy, cố gắng hết sức an ủi bản thân: “Nam Khuê, mày phải mạnh mẽ lên, chỉ cần mày mạnh mẽ thì con mày mới không sao.”

“Con yêu, con cũng phải cố gắng hết sức. Mẹ tin mẹ con mình sẽ vượt qua được.”

Cô nắm chặt tay, điên cuồng động viên, khích lệ bản thân.

Bên trên đã được treo một túi máu..

Cô ngẩng đầu lên, thấy rõ máu từng chút từng chút chảy vào trong cơ thể mình, nhưng dù vậy vẫn không so là gì với lượng máu chảy ra dưới thân.

Mệt quá, mệt quá.

Cô buồn ngủ quá.

Sức lực của cơ thể cô đang dần dần bị rút cạn. Cô vẫn luôn liều mình chống đỡ, nhưng giờ phút này cô mệt mỏi đến không còn chút sức lực nào.

“Con ơi, mẹ xin lỗi, mẹ có lỗi với con.”

Sau khi lẩm bẩm những lời này, những giọt nước mắt đau đớn chảy ra từ khóe mắt Nam Khuê.

Không thể chống đỡ được nữa, cô nhắm mắt lại và chìm vào bóng tối vô tận.

Cô không nhớ mình đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại thì toàn thân đã không còn chút sức lực nào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 322


Chương 322

Phòng bệnh rất lớn, bên trong có đầy đủ máy móc tân tiến, nhưng Nam Khuê lại thấy quá trống trải, không có chút hơi ấm con người nào.

Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ngọn đèn thủy tinh.

Vì là ban đêm nên ngọn đèn thủy tinh đang phát ra ánh sáng trắng.

Nam Khuê nhìn nhìn, bỗng nhiên lẩm bẩm ra tiếng: “Ánh sáng này thật chói mắt! Nó chói như ánh sáng trong phòng cấp cứu.”

Rõ ràng đang nói chuyện, nhưng đôi mắt của cô không biết đang nhìn vào đâu, giống như không có linh hồn, mất hết tinh thần.

“Nếu em không thích, tôi sẽ tìm người đổi cái khác.”

Nghe thấy có giọng nói, Nam Khuê quay đầu lại.

Khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn lãng quen thuộc của Chu Tiễn Nam, khóe miệng cô khẽ nhếch, cố gắng nở nụ cười: “Không sao, tôi thuận miệng nói thôi.”

“Cảm ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện, cũng cảm ơn anh đã cứu tôi, thật ngại quá, lần nào cũng là anh giúp tôi.”

Chu Tiễn Nam bước tới, giúp cô vén mái tóc rối bù ra sau tai, trầm giọng nói: “Vậy thì mau khỏe lại đi, tôi còn chờ em mời cà phê đấy. Cà phê lần trước rất ngon, tôi uống một lần mà vẫn nhớ đến bây giờ.”

Nghe vậy, đôi mắt không gợn sóng của Nam Khuê bỗng lóe lên một cái, nhưng ngay sau đó lại mất đi.

Khỏe lại sao?

Cô còn có thể khỏe lại sao?

Hy vọng của cô, sức mạnh của cô, phần quan trọng nhất của cuộc đời cô không còn nữa, sao cô có thể khỏe lên đây.

Mặc dù, cô không hỏi Chu Tiễn Nam rằng bác sĩ có cứu được đứa bé hay không.

Nhưng dường như mọi thứ đã được định sẵn, từ lúc tỉnh dậy, khi hai tay sờ lên bụng, cô đã cảm thấy đứa bé không còn nữa, cô đã không giữ được đứa bé.

Mặc dù cô cố gắng như vậy, tốn rất nhiều tinh lực nhưng tất cả đều vô dụng, đứa bé đã đi rồi.

Đứa bé không ở lại, đứa bé không cần cô nữa.

Cô muốn khóc, nhưng lại liều mình nhịn lại.

“Tiễn Nam, tôi muốn hỏi anh một câu.” Nam Khuê cuối cùng cũng lên tiếng.

Tuy rằng cô biết kết cục đã định, mặc dù cô biết mình không nên hy vọng xa hoa mà tự lừa dối bản thân, nhưng cô vẫn muốn cho mình một chút hy vọng nhỏ.

Dù chỉ là một chút thôi cô cũng muốn hỏi.

Chu Tiễn Nam nhìn Nam Khuê đang yếu ớt nằm trên giường bệnh, trong lòng có rất nhiều điều muốn nói, muốn an ủi cô.

Tất nhiên anh biết Nam Khuê muốn hỏi gì, nhưng kết quả … không phải điều mà cô có thể chịu được.

Anh muốn nói: Nam Khuê, đừng nghĩ gì nữa, chúng ta hãy chăm sóc sức khỏe trước đi đã.

Anh muốn nói: Nam Khuê, em đừng buồn, sau này em sẽ lại có em bé thôi, bây giờ sức khỏe của em mới quan trọng nhất.

Thế nhưng lời đến khóe miệng, anh lại thấy cổ họng mình khô khốc, thậm chí không thể thốt ra được một từ nào.

Những lời này, chẳng lẽ cô còn không biết sao?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 323


Chương 323

Đây có phải là điều cô muốn nghe không?

Không, chắc chắn là không.

“Được rồi, em hỏi đi.” Cuối cùng, Chu Tiễn Nam đáp, cố gắng hết sức để giọng nói của mình nghe rất bình tĩnh và nhẹ nhàng.

“Đứa bé, thực sự không…”

Nói được nửa câu, Nam Khuê lại nghẹn ngào.

Cô luôn tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ lên, nhưng khi thực sự hỏi câu này, cô mới biết khó khăn thế nào.

“Đứa bé, thực sự không giữ được sao?”

Lần này, Nam Khuê dùng toàn lực để hỏi xong câu hỏi này, thanh âm run rẩy.

Hỏi xong, cô như muốn kiệt sức.

Nhưng dù vậy, cô vẫn ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, đôi mắt tràn ngập mong đợi nhìn về phía Chu Tiễn Nam.

Chu Tiễn Nam hé môi, từng lời anh nói ra đều vô cùng nặng nề: “Thực xin lỗi, Nam Khuê, tôi không thể cho em đáp án mà em muốn.”

Nam Khuê nghe xong, nước mắt cũng không nhịn được nữa mà ồ ạt chảy xuống.

“Tôi hiểu rồi.”

Cô nói xong vẫn cúi gằm mặt.

Rõ ràng đã sớm biết kết quả, nhưng giờ phút này, cô mới hoàn toàn hết hy vọng.

“Tôi muốn ở một mình, có được không?” Sau một hồi im lặng, Nam Khê nói.

Tuy rằng lo lắng cho trạng thái của cô, nhưng Chu Tiễn Nam biết cô cần nhất điều gì, vì vậy anh gật đầu: “Được rồi, tôi chỉ ở bên ngoài, có việc gì thì gọi cho tôi.”

“Được, cảm ơn anh.”

Trong phòng bệnh, chờ Chu Tiễn Nam vừa đi khỏi, Nam Khuê cuối cùng cũng không nhịn được mà gào khóc lên.

Vì thương tâm mà khóc không ngừng được, toàn thân cô run rẩy, vừa khóc vừa thở hổn hển.

“Bé con, mẹ xin lỗi, mẹ đã không bảo vệ con tốt.”

“Con yêu, con đang trách mẹ có phải không? Con đang trách mẹ bất tài, không bảo vệ được con đúng không? Mẹ con cũng tự trách chính mình, mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi, tất cả đều do mẹ hại con.”

Được ở một mình nên Nam Khuê cũng không kiêng kỵ gì hết, bật khóc thật lâu.

Cuối cùng cô khóc đến ngất đi, may mà có Chu Tiễn Nam phát hiện ra sớm.

Tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng rồi.

Ánh nắng chói chang chiếu vào phòng qua cửa sổ, Nam Khuê chưa mở hẳn mắt ra, cô chỉ thấy một bóng lưng mờ mờ.

Cô hé môi khẽ gọi: “Tiễn Nam.”

Lúc này, Lục Kiến Thành đột nhiên xoay người lại, nhìn về phía Nam Khuê.

“Sao lại là anh?”

Nhìn thấy anh, Nam Khuê lập tức cực kỳ hoảng sợ.

Mặc kệ là vì lý do gì, bây giờ cô không muốn nhìn thấy anh chút nào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 324


Chương 324

“Sao anh lại ở đây?” Nam Khuê lại lên tiếng.

Lục Kiến Thành tiến đến ôm chặt lấy Nam Khuê, Nam Khuê cũng không chút suy nghĩ, lập tức duỗi tay đẩy anh.

Nhưng lần này Lục Kiến Thành ôm rất chặt, cô cũng không hề do dự, cô cúi đầu cắn một cái trên cánh tay Lục Kiến Thành.

Cái cắn này tựa hồ như dùng hết sức lực của cô.

Chỉ cần nghĩ tới những gì cô đã trải qua ngày hôm qua, nghĩ đến chuyện đứa bé không còn nữa, cô lại hận mình không thể cắn mạnh thêm.

Ngay sau đó, cánh tay của Lục Kiến Thành đã rỉ máu xuyên qua lớp áo sơ mi trắng, Nam Khuê ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt oán hận nhìn anh: “Buông tôi ra.”

“Thực xin lỗi, Nam Khuê, anh tới trễ rồi, là anh đã hiểu lầm em, anh thật sự không biết em đã…”

“Không cần giải thích.” Nam Khuê mở miệng, không chút do dự cắt lời anh: “Lục Kiến Thành, hiện tại tôi không muốn nghe bất cứ lời nào từ miệng anh, nếu anh còn có chút áy náy nào với tôi thì làm ơn buông tôi ra, cách xa tôi ra. ”

“Không … anh không thể buông tay.”

Nam Khuê cúi đầu xuống rồi lại cắn vào vết thương vừa rồi của Lý Kiến Thành.

Lần này Nam Khuê cắn đến mức toàn thân run rẩy.

Cô vừa cắn vừa rơi nước mắt.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện mất con, cô đã đau đến tê tâm liệt phế.

Cô biết anh rất đau, nhưng nỗi đau này làm sao có thể so sánh được với nỗi đau khi cô biết đứa bé đã lìa khỏi thân xác và biến mất khỏi cuộc đời mình.

“Lục Kiến Thành, buông ra, anh buông ra cho tôi.”

Nhưng mà lần này, mặc kệ Nam Khuê có cắn như thế nào, mặc kệ cánh tay đã chảy ra không ít máu, anh vẫn vòng tay qua ôm cô, nhất quyết không buông tay.

Cuối cùng Nam Khuê cũng dừng lại.

Thôi vậy, anh muốn ôm thì ôm đi, cũng chỉ là thân xác trống rỗng thôi, đã sớm không còn linh hồn nữa rồi.

Lục Kiến Thành nhanh chóng nhận ra sự thay đổi của Nam Khuê, anh buông cô ra và dịu dàng gọi tên cô hết lần này đến lần khác: “Khuê Khuê, Khuê Khuê …”

Thế nhưng Nam Khuê chỉ nằm trên giường, hướng đôi mắt trống rỗng ra phía cửa, không có một chút năng lượng hay ánh sáng nào.

Trái tim cô đã khô héo, không còn chút linh hồn nào nữa..

“Bing bong…”

Chỉ đến lúc Chu Tiễn Nam đi vào, ánh mắt Nam Khuê mới quay lại nhìn: “Tiễn Nam…”

“Hôm nay thấy thế nào rồi? Có thấy đỡ hơn chưa?”

Chu Tiễn Nam hỏi xong mới nhận ra trong phòng còn có một người nữa.

Là Lục Kiến Thành, chồng của Nam Khuê, anh đương nhiên vẫn nhớ.

“Đỡ hơn nhiều rồi.” Nam Khuê khẽ cười nói.

Nhìn thấy cô cười với người khác, trong lòng Lục Kiến Thành cảm thấy khó chịu như bị kim đâm, đau như vạn tiễn xuyên tâm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 325


Chương 325

“Vốn muốn ở lại chăm sóc em thêm hai ngày nhưng tôi lại vừa nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp phải đi chấp hành, chắc là không ở lại được nữa, xin lỗi em.”

Chu Tiễn Nam cũng không muốn rời đi, nhưng vì là cảnh sát nhân dân nên phải thi hành nhiệm vụ và tuân theo mệnh lệnh, dù lý do là gì cũng không được làm trái, sứ mệnh cả đời của anh ấy là trung thành với nhiệm vụ của mình.

“Không sao đâu, tôi cũng đã khỏe hơn rồi, sắp đi lại được rồi.”

“Cảm ơn anh, Tiễn Nam, đợi tôi khỏe lại sẽ mời anh đi uống cà phê.”

“Được.”

Lúc Chu Tiễn Nam xoay người đi, Nam Khuê đột nhiên gọi anh: “Tiễn Nam.”

“Sao thế?”

Nam Khuê lấy một viên kẹo trên bàn, đặt vào lòng bàn tay anh ấy: “Mong anh bình an trở về!”

“Được rồi, tôi nhất định sẽ bình an trở về.”

Mỗi lần Chu Tiễn Nam ra ngoài làm nhiệm vụ cũng đều đảm bảo với mẹ và chị như vậy, nhưng mà bây giờ đây, anh còn có thêm một người khác để đảm bảo, cũng thêm một người mà anh muốn bảo vệ.

Chu Tiễn Nam đi ra ngoài không bao lâu, Lục Kiến Thành liền đuổi theo: “Anh Chu xin dừng bước.”

Nhìn thấy Lục Kiến Thành, Chu Tiễn Nam cũng dừng lại, đúng lúc, anh ấy cũng có lời muốn nói với anh.

“Tôi đã biết hết mọi chuyện rồi, vợ tôi bị tai nạn xe hơi, là nhờ có anh Chu đây ra tay giúp đỡ, cảm ơn anh.” Lục Kiến Thành chân thành nói.

Nhưng Chu Tiễn Nam nghe xong lại không vui: “Anh Lục còn biết Nam Khuê là vợ mình sao, là một người đàn ông, bảo vệ vợ mình không phải là điều cơ bản nhất sao? Nhưng anh Lục đây, ngay lúc vợ mình đang nguy hiểm mà lại đi cứu hồng nhan tri kỷ của mình thì tôi cũng không hiểu được.”

“Tuy không tiếp xúc nhiều với Nam Khuê, nhưng tôi có thể thấy cô ấy chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé yếu mềm, anh Lục đã làm tổn thương cô ấy hết lần này đến lần khác, không biết anh có nghĩ đến cảm nhận của cô ấy không. Anh có biết vụ tai nạn này đã gây ra cho cô ấy biết bao tổn thương không? không những tổn thương bên ngoài cơ thể, mà còn tổn thương đến cả tâm lý, còn có…” Đứa con trong bụng cô ấy.

Mấy chữ cuối cùng, suýt chút Chu Tiễn Nam đã buột miệng thốt ra.

Nhưng nhìn vẻ mặt của Lục Kiến Thành, chắc hẳn là anh không biết chuyện Nam Khuê mang thai, càng không biết là Nam Khuê đã mất đi đứa bé.

Nếu Nam Khuê đã không nói cho anh biết thì chắc hẳn có lí do của riêng cô.

Vậy thì anh cũng sẽ lựa chọn tôn trọng ý kiến của cô, sẽ không nhiều lời.

Trong phòng bệnh, Lục Kiến Thành vừa rời đi thì Phương Thanh Liên đã bước vào.

“Đi ra ngoài.” Lúc nhìn thấy cô ta, Nam Khuê không nhiều lời, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.

Phương Thanh Liên bây giờ giống như một con ruồi đáng ghét, nhìn thấy cô ta làm cô chán ghét.

“Tức giận như thế làm gì! Nghe nói cô vừa bị tai nạn, giờ đang nghỉ ngơi, không nên tức giận!” Phương Thanh Liên vui vẻ cười nói.

“Tôi nói lại lần nữa, cút ra ngoài, cút khỏi đây ngay lập tức.”

Nam Khuê vô cùng kích động, bởi vì hét quá to nên vết khâu trên bụng nhanh chóng nứt ra, chiếc bụng nhỏ truyền đến một trận đau đớn liên hồi.

“Tôi biết cô đang kích động, cũng biết hiện giờ cô đang rất buồn, nhưng Nam Khuê, bây giờ không phải lúc để cô tức giận đâu, không cẩn thận xuất huyết thêm lần nữa là không ổn đâu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 326


Chương 326

Cô ta thậm chí còn biết về tình trạng xuất huyết của cô, xem ra vì để theo dõi cô đã tốn không ít công sức.

“Nam Khuê, nếu tôi là cô, tôi đã ly hôn từ lâu rồi, tại sao phải níu kéo Kiến Thành không buông chứ? Lần này cô cũng thấy đấy, tôi bị bắt cóc, cô bị tai nạn, nhưng người anh ấy lựa chọn cứu là tôi, anh ấy mặc kệ cả sống chết của cô để đi cứu tôi, địa vị của chúng ta trong lòng anh ấy còn chưa đủ rõ sao?”

“Nam Khuê, buông tay đi, chỉ cần cô đồng ý ly hôn, tôi sẽ bảo Kiến Thành chia cho cô thêm một ít tài sản.”

Lời nói của Phương Thanh Liên thực sự đã chọc giận đến Nam Khuê.

Cho dù cô có không chịu nổi nữa, cũng không đến lượt tiểu tam công khai khiêu khích cô.

Nghiến răng nghiến lợi, Nam Khuê bật dậy khỏi giường, cầm con dao gọt hoa quả lao về phía trước không chút suy nghĩ, mũi dao sắc bén chạm vào ngực Phương Thanh Liên, giọng nói cô nghiến răng nghiến lợi: “Cút, lập tức cút đi cho tôi.”

Phương Thanh Liên cũng bị dọa sợ, sắc mặt tái nhợt, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Được rồi, tôi… tôi đi, Nam Khuê, cô đừng phát điên, bình tĩnh một chút.”

Nhưng mà, đúng lúc này, cô đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.

Ngay lúc đó, Phương Thanh Liên lập tức thay đổi ý định, cô ta không chút suy nghĩ, nhanh chóng cầm lấy tay Nam Khuê, sau đó hướng mũi dao đâm vào ngực mình một cái rồi buông tay ra.

Trong nháy mắt, con dao trong tay Nam Khuê đã đâm vào ngực Phương Thanh Liên, máu chảy điên cuồng.

Lục Kiến Thành vừa đẩy cửa vào thì thấy một màn này.

“Kiến Thành, em … em đau lắm!”

“Kiến Thành, cứu, cứu em!”

Phương Thanh Liên khóc một cách đầy yếu đuối, cả người cô ta nhanh chóng ngả vào vòng tay của Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành đỡ lấy cô ta, ánh mắt sâu xa nhìn về phía Nam Khuê.

Nam Khuê vẫn đứng đó, vẫn duy trì tư thế không nhúc nhích, thậm chí cô còn không chớp mắt.

Cô vẫn cầm con dao trên tay, máu chảy ra từ mép dao, máu vẫn còn nóng và mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp phòng.

Nhìn thấy Lục Kiến Thành đỡ Phương Thanh Liên, đôi mắt cô lạnh nhạt, không một chút thay đổi.

Nếu là bình thường, cô nhất định sẽ rất lo lắng và hoảng loạn, vì sợ Lục Kiến Thành sẽ hiểu lầm cô.

Nhưng bây giờ cũng chẳng quan trọng nữa.

Tất cả đều không quan trọng nữa, dù anh muốn nói gì, làm gì, cô cũng không quan tâm.

Cũng mặc kệ anh nghĩ cô như thế nào, cho rằng cô tâm địa ác độc, hay cho rằng cô tàn nhẫn cũng được, cô đều không để bụng.

Có lẽ cô đã chết tâm rồi.

Anh nghĩ gì về cô cũng chẳng còn ý nghĩ gì nữa.

“Nếu anh đau lòng như thế thì sao còn không mau đưa hồng nhan tri kỷ của mình đi trị liệu đi, nếu ở đây thêm chút nữa thì cái mạng nhỏ của cô ta cũng không còn nữa đâu.” Nam Khuê ngước mắt lên, bình tĩnh nói với Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành nhìn Nam Khuê với vẻ khó tin.

Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy cô vô cùng xa lạ, không phải là Nam Khuê mà anh từng biết.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 327


Chương 327

Nam Khuê mà anh biết rõ ràng là một cô gái tốt bụng, người mà chăm sóc cho một con chim bị thương và sau đó để nó bay; một cô gái thậm chí không dám giẫm lên một con bọ.

Là một người sẽ vui vì hạnh phúc của người khác và buồn vì nỗi buồn của người khác.

Nhưng vào lúc này, ánh mắt của cô quá lạnh lùng, bao phủ trong sương mù, lạnh đến mức không có chút hơi ấm nào.

Rất lạnh, rất lạnh.

“Em đau quá, Kiến Thành, chúng ta nhanh đi tìm bác sĩ đi, em đau chết mất.” Phương Thanh Liên thu mình trong vòng tay của Lục Kiến Thành, dáng vẻ đó của cô ta như bông hoa sen tinh khiết vậy.

Ánh mắt Lục Kiến Thành rơi vào tay Nam Khuê, trên tay cô vẫn còn vết máu, không thể phân biệt được đó là máu trên dao hay là máu từ vết thương của cô.

“Tay của em……”

Anh vừa mở miệng thì Nam Khuê đã cắt ngang lời anh, không chút suy nghĩ nói: “Không cần hỏi đâu, tôi biết anh muốn nói gì. Là tôi làm, vết thương trên ngực Phương Thanh Liên là tôi đâm đấy.”

Lúc này, cô trực tiếp thừa nhận mà không do dự chút nào.

Nếu đây là câu trả lời mà anh muốn, thì cô thành toàn cho anh, cô cho anh câu trả lời này là được chứ gì.

Thế nhưng, không biết vì lý do gì, khi Lục Kiến Thành nghe câu trả lời này thì đôi mắt đen nhánh không những không dịu đi mà càng trở nên băng giá hơn, giống như bị tuyết bao phủ, sâu đến mức khiến người ta không thể nhìn thấy đáy.

Nam Khuê cười nhẹ, trong mắt hiện lên vẻ giễu cợt không kiềm chế được: Anh thực sự rất khó hầu hạ, cô đã thừa nhận rồi, anh còn muốn gì nữa?

“Em đang cười cái gì vậy?” Đôi mắt đen láy của Lục Kiến Thành khóa chặt cô hỏi.

“Cười anh Lục đối với hồng nhan tri kỷ của mình đúng là thâm tình quá đi.”

Cô thừa nhận rồi, anh còn không bằng lòng bỏ qua.

Vậy anh muốn gì đây?

Nợ máu trả bằng máu sao?

Nam Khuê với đôi chân trần, bước tới gần Lục Kiến Thành, ánh mắt của Lục Kiến Thành bình tĩnh không gợn sóng, nhưng trong lòng đã sớm nổi bão rồi.

Anh cảm nhận được sau vụ tai nạn giao thông này, cô như biến thành một con người khác.

Cô không còn là người phụ nữ mỏng manh và yếu đuối như trước nữa, cô đã trở nên mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn, cũng khiến người khác đau lòng hơn.

Trên đường đi cứu Phương Thanh Liên, tất cả những gì trong đầu anh chỉ là hình ảnh cô thờ ơ lạnh nhạt để anh rời đi, sau đó, chính cô đã gọi điện cho anh, khóc lóc van xin hết lần này đến lần khác.

Kỳ thật, trái tim anh đã rối như tơ vò rồi.

Thế nhưng, anh sai rồi, sai rất lớn.

Anh còn cho rằng cô chỉ đang muốn chứng tỏ vị trí của mình trong lòng anh, muốn phân cao thấp với Phương Thanh Liên.

Mạng người quan trọng, anh chỉ có thể lựa chọn cứu Thanh Liên trước rồi mới đến an ủi cô.

Nhưng anh không ngờ mọi chuyện lại là sự thật, cô thật sự bị tai nạn giao thông và bị thương nặng.

Hôm đó có mưa dông, cô sợ nhất là mưa to, rốt cuộc lúc đó cô đã tuyệt vọng thế nào, sợ hãi ra sao!

Mới nhắm mắt lại, trong đầu Lục Kiến Thành đã hiện lên hình ảnh cô trong trận mưa to ấy, người đầy máu và gọi điện cho anh, nhưng anh lại cự tuyệt.

Anh là chồng cô, bây giờ là người thân duy nhất của cô trên đời này!
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 328


Chương 328

Thế nhưng anh đã bỏ rơi cô.

Trong lòng Lục Kiến Thành đã hối hận muốn chết rồi, nhưng anh biết rõ, trên đời này loại thuốc nào cũng có, chỉ không có thuốc hối hận.

Là anh nợ cô, rốt cuộc nên trả cho cô thế nào đây?

Anh vốn đã nghĩ kĩ, sau khi cứu được Thanh Liên, anh sẽ đưa cô ta ra nước ngoài, đồng thời anh sẽ cắt đứt hoàn toàn liên lạc với cô ta, hai người ở hai thế giới, từ nay về sau sẽ không liên quan đến nhau nữa.

Nếu đó là cách duy nhất có thể khiến cô yên tâm, anh nhất định sẽ làm.

Nhưng đã quá muộn, dù sao anh cũng đã chậm một bước.

Nam Khuê nhấc chân lên, lại đến gần Lục Kiến Thành thêm mấy bước nữa.

Đột nhiên, cô kêu lên một tiếng, lông mày ngay lập tức nhăn lại với nhau.

Lòng bàn chân truyền đến một cơn đau nhói, máu ngay lập tức chảy ra.

Chắc là mảnh thủy tinh.

Vừa rồi lúc Phương Thanh Liên đi ra ngoài, cô tức giận ném một cái ly thủy tinh, lúc xuống giường đi chân trần không mang giày nên chắc là cô giẫm phải mảnh thủy tinh vỡ rồi.

“Nam Khuê …” Lục Kiến Thành lo lắng hét lên: “Làm sao vậy? Có phải bị thương chỗ nào rồi không?”

“Tôi không sao, không phiền anh Lục đây lo lắng.” Nam Khuê ngẩng đầu lạnh lùng đáp.

Nhìn khoảng cách giữa hai người, cô vươn tay đưa con dao trong tay cho Lục Kiến Thành: “Vết thương trên ngực Phương Thanh Liên là tôi làm, tôi thừa nhận, nếu anh đã đau lòng như vậy, được, tôi cho anh cơ hội, bây giờ tôi ở ngay đây, anh có thể dùng dao đâm tôi một nhát, tôi tuyệt đối sẽ không tránh.”

Nam Khuê nói xong, trong lòng không nhịn được đau thương.

Nhưng như vậy cũng tốt, không phải sao?

Chỉ cần anh đâm cô, bọn họ coi như đã trả nợ xong, hoàn toàn không liên quan gì đến nhau nữa.

“Em nghĩ đây là điều anh muốn sao?”

Trong lòng Lục Kiến Thành hết nỗi chua xót này đến nỗi chua xót khác, sao cô có thể nghĩ thứ anh muốn là nợ máu trả bằng máu chứ?

Trong lòng cô Lục Kiến Thành anh là loại đàn ông như thế sao?

Đừng nói rằng anh không tin rằng con dao đó là do cô cố tình đâm, dù có như vậy thì anh ấy cũng sẽ không cầm dao đâm vợ của mình.

Nhưng những lời này, khi lọt vào tai Nam Khuê lại trở một ý nghĩa hoàn toàn khác.

“Thế à?” Cô cười: “Vậy thì anh Lục đây muốn tống tôi vào tù và giao tôi cho pháp luật sao?”

“Nếu như vậy mới có thể dập tắt cơn giận của anh, mới giúp anh lấy lại công bằng cho Phương Thanh Liên, thì xin lỗi, tôi vĩnh viễn sẽ không nhận tội đền tội với cô ta đâu.”

“Nam Khuê, ý anh không phải như vậy, em hiểu lầm rồi.” Lục Kiến Thành nhìn cô với ánh mắt đau lòng.

“Vậy ý của anh là gì? Hay là anh không hài lòng với những thứ này, chỉ khi tôi chết đi anh mới hài lòng sao?” Nam Khuê gần như dùng hết sức lực để nói những lời này.

Lục Kiến Thành buông Phương Thanh Liên ra, rồi bước tới và nắm lấy cánh tay của Nam Khuê.

Ngay lập tức, đôi mắt sâu thẳm của anh nghiêm túc nhìn cô: “Nam Khuê, em bình tĩnh, nghe anh nói, anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ làm gì em, em là vợ anh, và anh sẽ không bao giờ chĩa dao vào em.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 329


Chương 329

“Vậy sao?” Nam Khuê cười nhạt, rồi hét lên: “Nhưng mà, tôi đã kề dao vào hồng nhan tri kỷ của anh rồi, nếu anh muốn cứu cô ta, anh nhất định phải đâm tôi một nhát, anh vẫn chưa hiểu sao? Tôi và Phương Thanh Liên không thể hòa hợp với nhau được, hoặc tôi chết hoặc cô ta chết.”

“Được rồi, anh chọn đi, anh chọn ai chết?”

Lời của Nam Khuê khiến Lục Kiến Thành á khẩu không trả lời được.

Lúc này, Phương Thanh Liên bò đến ôm lấy cánh tay Lục Kiến Thành, yếu ớt như một cánh bướm.

“Kiến Thành, hai người đừng cãi nhau nữa, chuyện vừa rồi em có thể giải thích, Nam Khuê không cố ý đâu.”

“Vốn dĩ em nghe nói cô ấy bị tai nạn, muốn đến thăm cô ấy, không ngờ cô ấy kích động như vậy, em cũng không phòng bị gì, không cẩn thận mới đâm phải em.”

Lời giải thích của Phương Thanh Liên chắc chắn là có chủ đích, vì cô ta càng nói thì càng bôi đen.

Hơn nữa, cô ta còn cố ý nhắc đến vụ tai nạn giao thông của Nam Khuê để chọc tức cô.

Lúc này, Nam Khuê cũng thật sự bị chọc tức.

Cô nâng dao lên, lần thứ hai hướng về phía Phương Thanh Liên, hét to: “Cút ngay, cút ngay cho tôi.”

“Nam Khuê, cô đừng kích động, kích động chính là quỷ.” Phương Thanh Liên cố ý sợ hãi nhắc nhở cô.

Nhưng Nam Khuê cũng không mắc phải kế này, cô cầm dao, cố ý đi đến phía trước một bước, đột nhiên, vài mảnh thủy tinh dưới chân đâm vào lòng bàn chân cô, cô đau đến toát mồ hôi lạnh, thật sự rất đau.

Dù vậy, cô vẫn liều mình chịu đựng.

“Phương Thanh Liên, tôi cảnh cáo cô, mau cút khỏi đây cho tôi, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của tôi, nếu không tôi sẽ không ngại đâm cô thêm một lần nữa đâu.” Đôi mắt Nam Khuê sắc bén, động tác hung ác, bộ dạng đó thật sự đã làm Phương Thanh Liên sợ hãi.

“Kiến Thành, giúp em, cứu em với!”

Phương Thanh Liên nhu nhược đáng thương nấp sau lưng Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành duỗi tay, đưa cả cô ta và xe rời khỏi phòng bệnh.

Cửa phòng ngay lập tức đóng lại.

Cho đến lúc này, loảng xoảng một tiếng, con dao trên tay Nam Khuê rơi xuống đất.

Cô thậm chí còn không có sức lên giường, mềm nhũn ngồi dưới đất, ôm đầu, lập tức bật khóc.

“Mẹ ơi, con mệt quá, con mệt mỏi quá!”

“Mẹ, nếu mẹ còn ở đây, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con đúng không?”

“Mẹ, con nhớ mẹ nhiều lắm.”

Bên ngoài phòng bệnh, Phương Thanh Liên yếu ớt dựa vào Lục Kiến Thành: “Kiến Thành, em đau…”

“Kiên trì một chút.”

Một phút trôi qua, nhìn thấy Lâm Tiêu, Lục Kiến Thành đẩy Phương Thanh Liên đến cho Lâm Tiêu: “Đưa cô ấy đi bác sĩ.”

Phương Thanh Liên nghe vậy, sắc mặt lập tức tái nhợt, nghi ngờ hỏi: “Kiến Thành, anh… anh có ý gì? Không phải anh đưa em đi sao?”

“Nam Khuê là vợ anh, anh phải chăm sóc cô ấy, để Lâm Tiêu đưa em đi.”

Lời nói của Lục Kiến Thành khiến Phương Thanh Liên bật khóc, cô ta nắm lấy cánh tay Lục Kiến Thành khóc thảm thương: “Đừng mà Kiến Thành, em không muốn Lâm Tiêu đưa em đi.”

“Em muốn anh ở bên em, anh chỉ cần e thôi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 330


Chương 330

Ánh mắt Lục Kiến Thành lành nhạt, ngữ khí kiên trì: “Để Lâm Tiêu đưa em đi.”

“Không …” Lần này, Phương Thanh Liên kiên trì: “Cho dù máu của tôi chảy hết, chết ở đây cũng phải để anh ấy đưa tôi đi.”

“Kiến Thành, nếu anh không đưa em đi, em có chết cũng không đi.”

“Nếu như em không trân trọng sinh mệnh của chính mình, vậy thì cứ đứng ở đây chờ máu chảy hết đi.” Lục Kiến Thành lạnh lùng nói.

Phương Thanh Liên không ngờ rằng mình sẽ nghe được câu trả lời như vậy, khi nghe thấy lời này cô ta cảm thấy trái tim như vỡ nát, rõ ràng là Kiến Thành yêu cô ta, đau lòng vì cô ta, nhưng sao anh lại có thể đối xử với cô ta như vậy?

“Huhu …” Phương Thanh Liên đau lòng òa khóc: “Kiến Thành, sao anh có thể đối xử với em như vậy? Anh rõ ràng là quan tâm đến em, sao lại có thể nói ra những lời vô tình như vậy?”

“Thanh Liên, đã từng, đúng là anh rất quan tâm đến em, nhưng không có nghĩa là anh sẽ vì em mà bỏ rơi vợ mình.”

Lời nói của Lục Kiến Thành gần như kết án tử hình cho Phương Thanh Liên.

Cô ta mở to hai mắt, nhìn anh đầy hoài nghi: “Kiến Thành, anh …anh có ý gì?”

“Nhưng mà, Nam Khuê xảy ra tai nạn giao thông, em bị bắt cóc, hai người bọn em đều gặp nguy hiểm, nhưng rõ ràng anh đã chọn em mà! Người mà anh quan tâm nhất phải là em mới đúng!”

Lục Kiến Thành gật đầu: “Đúng vậy, đúng là anh đã chọn em.”

“Nhưng anh không biết Nam Khuê bị tai nạn giao thông, anh tưởng đó là giả, anh tưởng cô ấy lừa anh, nếu không anh sẽ không để cô ấy ở đó không quan tâm. Cho nên Thanh Liên à, bây giờ anh hối hận rồi, hối hận vì đã bỏ lại cô ấy.”

“Bất kể lúc nào, vợ anh luôn là người đứng đầu trong trái tim anh, Thanh Liên, sự thật này không bao giờ thay đổi.”

Lời nói của Lục Kiến Thành khiến Phương Thanh Liên cảm thấy như đang rơi vào địa ngục, cô ta mở to mắt, mãi sau đó vẫn chưa hoàn hồn, cô ta còn nhớ rõ mình đã vui mừng thế nào khi anh đến cứu mình.

Cô ta quả thực đã vui mừng muốn chết.

Cô ta tưởng mình đã thắng, đã thắng Nam Khuê, đã thắng hoàn toàn.

Cô ta thậm chí còn nghĩ rằng khi chuyện này kết thúc, sau khi trở về, Lục Kiến Thành sẽ ly hôn với Nam Khuê, lúc đó cô ta và Lục Kiến Thành sẽ công khai bên nhau, tổ chức hôn lễ, và cô ta sẽ là cô dâu hạnh phúc nhất trên đời.

Nhưng bây giờ, anh nói với cô ta rằng cô ta đã sai, rằng mọi thứ đã sai ngay từ đầu.

Hóa ra tất cả sự lựa chọn đều không phải ý định ban đầu của anh, chỉ là một sai lầm, một bàn phản lưới nhà.

Sao lại như thế?

Sao lại như thế được?

Người anh yêu đáng lẽ phải là cô ta, chỉ có thể là cô ta, Phương Thanh Liên mà thôi.

“Không, Kiến Thành… không phải như vậy.”

“Anh nói cho em biết, không phải như vậy, mọi thứ đều là giả, là anh đang nói dối em đúng không? Anh chỉ muốn thử tình yêu của em với anh thôi đúng không?” Phương Thanh Liên vẫn chưa từ bỏ ý định.

Lục Kiến Thành vẫn lạnh lùng nhìn cô ta, giọng điệu như chém đinh chặt sắt: “Anh không có lừa em, nếu như anh biết rõ mọi chuyện, thì lựa chọn của anh sẽ chỉ là Nam Khuê.”

“Thanh Liên, buông tay đi, cả đời này dù cho thế nào, anh cũng sẽ không bao giờ ở bên em nữa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 331


Chương 331

“Không, Kiến Thành, anh nói dối, anh rõ ràng yêu em, anh rõ ràng muốn kết hôn với em, em không tin, Kiến Thành, anh đừng có lừa em, dù có như thế nào em cũng không tin đâu.”

Phương Thanh Liên kích động hét lên, đột nhiên, cô ta nghĩ ra một kế, nhanh chóng ngất đi.

Thấy cô ta ngất đi, Lục Kiến Thành nhìn Lâm Tiêu nói: “Đưa cô ấy đi chữa trị, mặc dù vết thương vẫn chảy máu, nhưng có lẽ cũng không ảnh hưởng đến tính mạng đâu.”

“Vâng, tổng giám đốc Lục.”

Nghe thấy lời anh nói, Phương Thanh Liên nghĩ đến cả cái chết.

Ngay cả khi cô ta ngất đi, Kiến Thành cũng không đến ôm cô ta, cũng không có ý định đưa cô ta đi tìm bác sĩ, mà vẫn để Lâm Tiêu đưa cô ta đi.

Phương Thanh Liên siết chặt tay, cố gắng giả vờ bất tỉnh, nhưng trong lòng cô ta vô cùng tối tăm và tức giận.

“Nam Khuê, tại cô, đều tại cô.”

“Nếu không phải có cô, Kiến Thành vẫn là của tôi, anh ấy sẽ chỉ nuông chiều một mình tôi, yêu một mình tôi.”

“Nhưng tất cả đều là vì sự xuất hiện của cô, Nam Khuê, cô thật đáng chết.”

Sau khi Phương Thanh Liên rời đi, Lục Kiến Thành đẩy cửa phòng bệnh đi vào.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Nam Khuê lập tức ngừng khóc, cô ngẩng đầu lên, dùng tay lau loạn xạ nước mắt trên mặt.

Nhưng cô quên mất rằng tay mình vẫn còn vết máu dính trên con dao ban nãy, vừa lau đã khiến mặt cô lập tức dính đầy máu.

Khuôn mặt dính đầy máu khiến người khác dễ dàng chú ý, nhìn từ xa khá dọa người.

Lục Kiến Thành thấy mặt Nam Khuê dính máu thì giật mình, vội vàng chạy tới ôm lấy mặt cô sốt ruột hỏi: “Khuê Khuê, em sao vậy? Sao trên mặt lại dính nhiều máu thế này?”

“Tôi không sao.” Nam Khuê nâng tay, lạnh lùng đẩy anh ra.

“Chảy nhiều máu như vậy còn nói không sao?”

“Không phải máu của tôi.”

Lục Kiến Thành rất kiên trì, anh khom người bế Nam Khuê lên giường, sau đó làm ướt khăn mặt, rồi lại dùng khăn mặt nóng cẩn thận lau vết máu trên mặt Nam Khuê.

Mãi đến khi xác nhận máu khô trên mặt không phải do cô bị thương, anh mới thở một hơi nhẹ nhõm.

Lúc cúi đầu anh lại phát hiện chân của cô có máu chảy ra, nhỏ xuống sàn nhà như nước vậy.

Trong lòng Lục Kiến Thành giật mình, anh lập tức nâng chân cô lên, lúc phát hiện chân cô có mấy miếng thủy tinh găm vào, tim anh giật thót lên, lông mày nhíu chặt: “Sao lại nghiêm trọng như vậy chứ?”

Động tác của anh nhẹ hơn, anh nâng hai chân Nam Khuê lên.

Lúc này có máu từ lòng bàn chân cô chảy ra từng giọt từng giọt một.

“Tôi không cần anh làm những chuyện này cho tôi.” Nam Khuê nhìn anh, mắt đẹp sắc bén lạnh lẽo như băng, lạnh không còn chút nhiệt độ.

“Ngồi xuống, đừng cử động.”

Lục Kiến Thành nói xong, đứng dậy đi lấy hộp y tế.

Sau khi đeo găng tay sát khuẩn xong, một tay anh nắm lấy chân nhỏ của Nam Khuê, một tay dùng kẹp gắp mảnh thủy tinh trong lòng bàn chân cô ra.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 332


Chương 332

Vụn thủy tinh lấy ra tương đối dễ, kẹp vào là ra, nhưng ngược lại những miếng vừa nhỏ vừa dài kia không chỉ khó tìm mà cắm rất sâu.

Rất rất đau.

Nhưng Nam Khuê cảm thấy chút đau đớn này không thể sánh bằng sự đau đớn khi cô bị tai nạn xe được.

Cô cắn răng, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, không để mình la lên.

Nhưng cô càng như vậy Lục Kiến Thành càng đau lòng hơn.

Anh ngẩng đầu, dịu dàng nhìn Nam Khuê: “Đau thì kêu ra đi, kêu lên có thể sẽ khá hơn.”

Nam Khuê lắc đầu: “Nếu như kêu lên có thể không đau thì chắc chắn tôi sẽ kêu, nhưng kêu lên đâu có ích lợi gì đâu? Vẫn đau, cũng không đỡ, đó cũng không phải chuyện quan trọng.

Cô cũng không tiếp tục muốn làm những chuyện tốn công nữa.

“Còn một chút vụn pha lê cắm hơi sâu, em nhịn một chút.” Lục Kiến Thành dịu dàng an ủi.

Nam Khuê chỉ yên lặng lắng nghe, cũng không trả lời anh dù chỉ một chữ.

Lúc cơn đau truyền đến, hai tay cô nắm lấy ga giường, cau mày, cắn chặt môi.

Đúng là không kêu lên một tiếng nào.

Sau khi vụn thủy tinh được lấy ra, trên trán cô đầy mồ hôi, quần áo trên người cũng ướt một mảng lớn do quá đau đớn.

Lấy xong vụn thủy tinh, Lục Kiến Thành ngồi bên cạnh bôi thuốc lên chân cho cô, sau đó băng lại.

Nhìn băng vải dày được quấn trên chân, Nam Khuê có chút ngẩn người, nhưng cô nhanh chóng thu ánh mắt lại: “Cảm ơn anh!”

Cô rất rõ cái gì là ân oán cái gì không.

Nếu anh đã giúp cô băng bó vết thương thì cô nói lời cảm ơn cũng là chuyện đương nhiên.

Hơn nữa sau này cô cũng nên khách khí rõ ràng như thế này với anh, không thể như trước đây được nữa.

Sau khi Nam Khuê nằm trên giường, Lục Kiến Thành ngồi bên cạnh chăm sóc cô.

“Khát nước không? Em muốn uống nước không?” Anh hỏi.

Nam Khuê lắc đầu.

“Đói bụng không? Em muốn ăn gì không, anh cho người đi chuẩn bị.”

Nam Khuê vẫn lắc đầu như cũ.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, giống như một cây kim rơi xuống mặt đất cũng có thể nghe được.

Khi Lục Kiến Thành tưởng Nam Khuê sẽ không nói gì, sẽ mãi giữ yên lặng thì cô đột nhiên lên tiếng.

“Lục Kiến Thành?”

Nghe thấy giọng cô, Lục Kiến Thành có chút kích động: “Có phải em đói rồi không?”

Nam Khuê lắc đầu, bình tĩnh nói: “Có lời tôi nghĩ tôi nên nghiêm túc nói với anh.”

“Được, em nói đi.”

“Chúng ta ly hôn đi!”

Năm chữ vô cùng khốn khổ, vô cùng nặng nề, lúc này lại phát ra từ miệng Nam Khuê.

Cô nghĩ rằng sẽ rất khó.

Nhưng khi câu nói này vang lên trong phòng, Nam Khuê chợt phát hiện hóa ra cũng không khó như trong tưởng tượng của cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 333


Chương 333

Đúng vậy, có gì khó khăn đâu? Không phải chỉ là năm chữ Hán ghép lại thành một câu thôi sao?

Cuối cùng cũng nói ra, cô có cảm giác như mình vừa trút được gánh nặng.

Khi Nam Khuê nói xong câu này, trong phòng yên lặng đến đáng sợ.

Đúng vậy, yên tĩnh đến đáng sợ.

“Lục Kiến Thành, tôi nói, chúng ta ly hôn đi.”

Nam Khuê nhìn anh, kiên định lắp lại lần nữa.

Cuối cùng lần này Lục Kiến Thành cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô: “Nam Khuê, anh nghe được.”

“Nhưng anh không đồng ý.”

Lời này hoàn toàn phá hỏng chút ảo tưởng cuối cùng trong lòng Nam Khuê.

Không đồng ý?

Anh dựa vào đâu mà không đồng ý?

Đây không phải là giây phút mà anh vẫn luôn mong chờ từ khi kết hôn sao, ngày mà anh vẫn luôn tính toán sao?

Bây giờ tốt biết bao, tất cả đều thành sự thật, đã như ý nguyện của anh rồi, không phải anh nên vỗ tay chúc mừng sao?

“Tôi không nghĩ được anh có lí do gì để từ chối.” Nam Khuê nói.

“Nam Khuê, anh lặp lại lần nữa, anh sẽ không đồng ý với việc ly hôn.”

Từng câu từng chữ mạnh mẽ của Lục Kiến Thành truyền rõ vào tai Nam Khuê.

“Vì sao?” Cô hỏi.

Lục Kiến Thành không trả lời.

Sau đó Nam Khuê ở trong bệnh viện dưỡng thương, Lục Kiến Thành ở bên cạnh chăm sóc cô.

Nói là ở cùng một phòng bệnh nhưng hai người đã mỗi người một ngả.

Tất cả những gì Lục Kiến Thành làm Nam Khuê đều từ chối không chút do dự.

Nước anh rót, cô sẽ không ốm.

Cơm anh mang đến, cô sẽ không ăn.

Hoa quả anh mua, cô sẽ không ăn.

Thậm chí Nam Khuê còn từ chối nói thêm một lời dư thừa nào với Lục Kiến Thành.

Lúc không có gì làm, Nam Khuê nằm trên giường bệnh, chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn một lát nước mắt cô sẽ chảy xuống.

Bảo bối không còn nữa, tim cô cũng như đã chết.

Không ai biết lúc mang thai cô đã vui sướng đến mức nào, cô như cảm nhận được nhịp tim của bé, thậm chí cô còn vô số lần tưởng tượng sau khi cô sinh bé ra, cuộc sống của cô sẽ hoàn hảo như thế nào.

Lúc bị Phương Thanh Liên khiêu khích, cô không tuyệt vọng.

Lục Kiến Thành không yêu cô, cô cũng không tuyệt vọng.

Vì có bé con bên cạnh, bé con là tất cả hi vọng và sức mạnh của cô, là tất cả mơ ước của cô.

Nhưng bây giờ mình cô chèo chống, hi vọng còn sót lại của cô cũng đã mất.

Sau năm ngày, Nam Khuê xuất viện.

Mặc dù đã ở bệnh viện mấy ngày nhưng cô vừa đẻ non vừa tai nạn xe cộ, sao có thể khỏe lên sau năm ngày ngắn ngủi được?

Nam Khuê xuất viện lúc tám giờ, Lục Kiến Thành cố ý đến tiệm hoa mua một bó hoa hồng rồi mới đến bệnh viện để đón cô xuất viện.

Nhưng lúc anh đến viện lại phát hiện trong phòng trống không, không có gì cả.

“Nam Khuê…”

Anh gọi to.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 334


Chương 334

Nhưng trong phòng bệnh đã sớm trống trơn, căn bản không có người trả lời anh.

“Nam Khuê, Khuê Khuê…”

Anh lại gọi thêm vài tiếng, nhưng thứ anh đợi được vẫn chỉ là sự yên lặng.

Lục Kiến Thành luống cuống, anh ôm theo hoa, điên cuồng chạy ra quầy trực ban: “Xin chào, xin hỏi bệnh nhân ở phòng số ** đâu rồi?”

Y tá trực ban lật sổ ghi chép, sau đó nói cho anh: “Ngài Lục, ngài nói cô Nam sao?”

“Đúng, chính là cô ấy, cô ấy đâu rồi?”

“Cô Nam đã làm thủ tục xuất hiện và đi rồi.”

“Cô nói lại lần nữa?” Lục Kiến Thành gần như không thể tin được vào tai mình.

Mấy ngày gần đây, ngày nào anh cũng đến chăm sóc Nam Khuê, hai ngày đầu đúng là cô khá ngang ngược, dáng vẻ khi đối mặt với anh lúc nào cũng lạnh như băng và xa cách, nhưng mấy ngày sau cô đã thay đổi rất nhiều.

Không còn từ chối những thứ mà anh chuẩn bị, lúc anh chủ động nói chuyện với cô, cô cũng sẽ trả lời.

Thậm chí ngày cuối cùng, nụ cười trên mặt cô còn xuất hiện nhiều hơn.

Chính những thay đổi này mà anh đã cho rằng cô đang từ từ khôi phục.

Nhưng xem ra bây giờ cô căn bản không vượt qua được quá khứ, tất cả những thay đổi, tất cả những biểu hiện kia đều là giả, tất cả chỉ vì để ngụy trang cho anh thấy, để anh buông lỏng cảm giác.

Lục Kiến Thành lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Tiêu: “Lập tức tìm kiếm vị trí của Nam Khuê trong toàn thành phố.”

“Tổng giám đốc Lục, tôi lập tức làm ngay.”

Không cần nghi ngờ hiệu suất làm việc của tập đoàn Lục thị, mười phút sau Lâm Tiêu đã có kết quả: “Tổng giám đốc Lục, cô Nam Khuê đang ở phòng của một khách sạn, tôi lập tức gửi vị trí cho ngài.”

Sau khi nhận được định vị, Lục Kiến Thành điên cuồng đi thẳng đến đó.

Mười lăm phút sau, anh nhấn chuông cửa.

Khi thấy khuôn mặt quen thuộc của Nam Khuê, anh kích động nắm cổ tay cô: “Vì sao lại một mình rời đi?”

“Đến ngày xuất viện rồi thì tất nhiên tôi phải nhường vị trí lại cho những bệnh nhân cần hơn.”

So với Lục Kiến Thành đang vội vàng xúc động, Nam Khuê lại vô cùng bình tĩnh.

Không chỉ như vậy, đối với việc Lục Kiến Thành có thể nhanh chóng tìm được cô, cô cũng vô cùng bình tĩnh, không có chút bất ngờ nào.

Đúng vậy, đường đường là nhà họ Lục, muốn tìm một người thuê khách sạn ở đâu là chuyện dễ như trở bàn tay, cô biết chẳng mấy chốc Lục Kiến Thành sẽ tìm đến, cô cũng không muốn trốn, ngược lại cô chính là đang ở nơi này đợi anh.

“Anh đã nói sẽ đón em xuất viện, sao em không đợi anh?”

Ý thức được âm lượng giọng nói của mình hơi cao, Lục Kiến Thành hạ giọng xuống, nhẹ nhàng nói.

Nam Khuê cười, nụ cười của cô vô cùng lạnh lùng: “Vậy sao? Vậy thì thật cảm ơn ý tốt của ngài Lục, nhưng những lời của anh tôi đã không biết câu nào là thật câu nào là giả nữa rồi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 335


Chương 335

“Nam Khuê, lời nào anh nói với em cũng là thật.” Lục Kiến Thành kích động nói.

Nam Khuê ngẩng đầu, nhẹ nhàng thoát khỏi sự kiềm chế của anh: “Đều là thật?”

“Có lẽ là vậy đi? Nhưng nếu như Phương Thanh Liên có việc, cô ta cảm thấy không thoải mái ở đâu, hay bị thương thì bất cứ lúc nào anh cũng sẽ rời đi tìm cô ta. Chỉ là thủ tục xuất viện mà thôi, rất đơn giản, tự tôi cũng làm được, không cần chờ anh đến.”

Hơn nữa bây giờ cô một chút cũng không muốn làm phiền anh.

“Nam Khuê, em vẫn còn tức giận đúng không?” Lục Kiến Thành thận trọng hỏi.

“Ngài Lục nói đùa, tôi đâu có tư cách tức giận, tôi cũng không hề tức giận.”

Chỉ là cô tuyệt vọng tồi, không muốn tự mình lừa bản thân rồi để bản thân chết lặng, sau đó lại cho anh cơ hội nữa.

“Thật xin lỗi, Khuê Khuê, anh không biết tai nạn xe cộ là thật, anh cũng không biết lúc đó em gặp nguy hiểm như vậy, nếu như anh biết…”

Nam Khuê cắt lời anh: “Không cần giải thích, chuyện đã xảy ra rồi, chúng ta nói đi nói lại nữa cũng không có nghĩa gì nữa. Lục Kiến Thành, chúng ta đều là người trưởng thành, nên học cách chịu trách nhiệm với quyết định của mình, lúc trước anh kiên quyết chọn cô ta, cũng không cần phải xin lỗi tôi.”

“Trên thế giới này không có thuốc hối hận. Nếu đã không thể sửa sai thì chúng ta đừng tiếp tục sai lầm nữa, nên biết điểm dừng.”

Nói xong, Nam Khuê khom người, lấy tài liệu ra đặt xuống mặt bàn, lạnh nhạt nói tiếp.

“Cho nên chúng ta đều buông tha cho nhau đi, đã gặp nhau thì cũng sẽ có lúc phải chia tay.”

Lục Kiến Thành đã quá quen với thứ ở trên bàn.

Lần đầu tiên là tự anh đưa ra.

Nhưng chỉ qua vài tháng ngắn ngủi, giữa hai người đã xảy ra những thay đổi nghiêng trời lệch đất, lần này là cô đưa ra thỏa thuận ly hôn, cũng là cô đề nghị ly hôn.

Lục Kiến Thành cúi người, run rẩy cầm giấy thỏa thuận trên bàn lên.

Tay của anh run rẩy, thiếu chút nữa làm rơi xuống.

Mặc dù đã đoán được đây là gì, nhưng chỉ cần chưa tận mắt nhìn thấy mấy chữ kia thì anh vẫn còn chút mơ mộng.

Nhưng khi nhìn thấy mấy chữ “Thỏa thuận ly hôn” được in to trên mặt giấy, tay anh run lên một cái, trái tim cũng như bị nứt ra một đường nhỏ, vô cùng đau đớn.

Sao lại đau như vậy chứ? Tại sao lại khó chịu như vậy chứ?

Khó chịu hơn rất rất nhiều so với những gì anh tưởng tượng.

Giấy thỏa thuận ly hôn?

Rõ ràng họ đã nói sẽ tiếp tục cùng nhau mà?

Sao lại đến mức này chứ?

Vì sao?

Đã nói sẽ ở bên nhau cả đời cơ mà?

“Em quyết định xong rồi?” Anh nhìn Nam Khuê, khó khăn lên tiếng.

“Đúng.” Nam Khuê gật đầu.

So với Lục Kiến Thành đang khó chịu và đau thương, Nam Khuê dường như vô cùng nhẹ nhõm, không có chút khó chịu nào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 336


Chương 336

“Anh xem mặt sau đi, tôi đã ký xong rồi, chỉ còn chờ anh ký nữa là được, anh ký xong là tờ đơn này lập tức có hiệu lực, anh có thể tự do, được giải phóng, sẽ không bị tôi quấy rầy nữa.”

“Lúc tôi gả vào nhà họ Lục không có đồ cưới, cũng không mang thứ gì đáng tiền, chỉ có một chút quần áo của tôi, hai năm đến nhà họ Lục, tôi cũng không làm tăng giá trị kinh tế cho nhà họ Lục, cho nên anh yên tâm, gia sản của nhà họ Lục và tiền, bất động sản của anh, tôi đều không cần.”

Nam Khuê cho rằng sau khi nghe cô nói, Lục Kiến Thành sẽ vui mừng mà nhanh chóng ký vào đơn ly hôn.

Nhưng không ngờ sau khi cô nói xong, vẻ mặt Lục Kiến Thành trở nên dữ tợn hơn nhiều, càng ngày càng lạnh.

“Nam Khuê…” Anh nhìn cô, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Em muốn không còn chút quan hệ nào với anh như vậy sao?”

“Đây là mong muốn của em sao? Anh hoàn thành giúp em.”

Tay Lục Kiến Thành nhanh chóng lật đơn ly hôn lại, cơn tức trong lồng ngực anh tăng cao, dường như lúc nào cũng có thể trào ra ngoài, lúc lật đến chỗ kí tên, anh lập tức cầm bút lên, chữ kí rồng bay phượng múa nhanh chóng xuất hiện.

Nhìn động tác dứt khoát không chút do dự của anh, trái tim Nam Khuê có chút đau đớn.

Nhưng cô nhanh chóng đưa tay ra muốn cầm giấy thỏa thuận ly hôn đã được ký xong.

Lúc cô vừa mới đưa tay ra, Lục Kiến Thành đột nhiên xé nát đơn ly hôn, đồng thời ném những mảnh vụn xuống đất, mảnh vụn bay lung tung khắp nơi.

Dưới những mảnh giấy bay, đôi mắt sắc bén của Lục Kiến Thành nhìn cô: “Nam Khuê, không có chuyện anh và em sẽ ly hôn với nhau!”

Nam Khuê bình tĩnh nhìn anh, cười lạnh nói: “Nhưng Lục Kiến Thành, tôi đã hạ quyết tâm muốn ly hôn với anh.”

“Không có sự đồng ý và chữ ký của anh thì em không thể ly hôn được.” Lục Kiến Thành nhìn cô chằm chằm.

“Vậy tôi sẽ chờ cho đến lúc anh đồng ý mới thôi.”

“Nam Khuê, anh nói lại một lần nữa, anh sẽ không ly hôn.”

Nam Khuê cười cười: “Lục Kiến Thành, đừng nói một cách chắc chắn như vậy, trên thế giới này làm gì có chuyện hoàn toàn chắc chắn đâu? Cái gì cũng sẽ thay đổi, bao gồm cả suy nghĩ của con người, chờ anh suy nghĩ kĩ rồi thì hãy đến tìm tôi, lúc nào tôi cũng ở nơi này chờ anh.”

“Nơi này?”

Lục Kiến Thành nhìn quanh một vòng rồi kịp thời phản ứng lại: “Em muốn ở nơi này?”

“Đúng vậy.” Nam Khuê gật đầu khẳng định: “Từ hôm nay trở đi tôi sẽ tạm thời ở khách sạn này, nếu đã quyết định ly hôn thì hai người chúng ta không nên ở cùng một chỗ.”

“Nam Khuê, không nói đến chuyện chúng ta chưa ly hôn, cho dù ly hôn, em cảm thấy anh sẽ để cho em lưu lạc đến mức phải ở khách sạn sao?”

“Nhưng tôi cảm thấy ở khách sạn rất tốt!”

Nói rồi cô đưa tay vén rèm cửa sổ lên, nhìn về ánh đèn bên ngoài: “Cảnh đêm rất đẹp, sau khi đóng cửa sổ lại, trong phòng sẽ trở nên yên tĩnh, giường cũng rất mềm mại, lúc ngủ sẽ cảm thấy rất thỏa mãn.”

“Những thứ trong nhà không khiến em thoải mái sao?”

“Đương nhiên những thứ trong nhà rất thoải mái, nhưng…”

Rất nhiều lời Nam Khuê đều giấu trong lòng, cuối cùng cô ngẩng đầu lên, nhìn Lục Kiến Thành nói: “Nhưng từ hôm nay trở đi, đó không phải nhà tôi nữa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 337


Chương 337

“Lục Kiến Thành, từ nay về sau chúng ta chia hai đường, tự mình sống cuộc sống của mình.”

Lời nói này tàn nhẫn đến thế nào chứ?

Trước kia đây là ác mộng mà cô sợ nhất, cô sợ một ngày tỉnh lại anh sẽ nhắc đến chuyện ly hôn, sợ họ sẽ trở thành hai người xa lạ nhất trên thế giới, sẽ không còn gặp nhau nữa.

Nhưng con người mà, ai rồi cũng sẽ thay đổi.

Giống như giây phút này, người muốn cắt đứt mọi thứ, chặt đứt sợi tơ duyên này là cô chứ không phải anh.

Trước kia còn cảm thấy trời cũng sụp xuống, nhưng không ngờ giờ phút này cô cũng có thể bình thản mà nói ra.

“Nam Khuê, chúng ta vẫn còn chưa ly hôn.” Lục Kiến Thành tức giận nhìn cô.

“Nhưng rất nhanh sẽ là vậy, không phải sao?”

“Nằm mơ.”

Sau khi nói hai chữ này, Lục Kiến Thành đột nhiên đi về phía Nam Khuê, sau đó bế cô lên.

Đột nhiên bị bế lên, Nam Khuê vừa sợ vừa bất ngờ, cô vừa nâng tay vỗ Lục Kiến Thành vừa nói to: “Này, Lục Kiến Thành, anh muốn làm gì? Anh thả tôi xuống.”

“Về nhà.”

Một chân Lục Kiến Thành đạp cửa phòng khách sạn, sau đó bế Nam Khuê xuống cửa chính.

“Lục Kiến Thành, anh thả tôi xuống, tôi không về.”

“Thả tôi ra.”

Nhưng dù Nam Khuê có giãy dụa phản kháng như thế nào, Lục Kiến Thành cũng không để ý.

Cuối cùng cô bị Lục Kiến Thành cưỡng chế nhét vào trong xe.

Trên xe, Lục Kiến Thành trực tiếp khóa hết cửa xe và cửa sổ lại, Nam Khuê bị anh nhốt ở trong xe, không thể xuống được.

Đến nhà, Lục Kiến Thành dừng xe, Nam Khuê nhân cơ hội muốn trốn đi, nhưng cô đã sai rồi, Lục Kiến Thành vừa xuống xe đã bế cô lên, trực tiếp đi vào trong nhà.

“Lục Kiến Thành, anh điên rồi, thả tôi ra.”

“Anh biết anh đang làm gì không? Đây gọi là bắt cóc, tôi có thể kiện anh.”

Lục Kiến Thành không nói gì, vẫn tiếp tục bế cô đi về phía trước.

Mãi cho khi đến phòng, anh trực tiếp đặt Nam Khuê lên giường lớn.

Vừa chạm xuống giường Nam Khuê đã lập tức muốn đứng lên, nhưng Lục Kiến Thành lại nhanh chóng áp lên, trực tiếp giữ lấy hai tay của cô, ép cô xuống giường.

Hơi thở nóng bỏng mang theo lửa giận của anh bao lấy cô: “Nam Khuê, anh sẽ không đồng ý, em là vợ anh, nhất định phải ở trong nhà chúng ta.”

Nam Khuê có thể cảm nhận được sự tức giận của anh một cách rõ ràng.

Nhưng tại sao anh phải tức giận chứ?

Đây không phải là cảnh mà anh vẫn luôn mơ ước sao?

“Tôi đã nói rồi, tôi muốn ly hôn.” Nam Khuê ngẩng đầu nhìn Lục Kiến Thành, nghiêm túc nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 338


Chương 338

Lục Kiến Thành làm như không nghe cô nói gì, anh đứng lên mở tủ quần áo, lấy mấy bộ đồ rồi nói: “Anh biết mấy hôm nay em không muốn gặp anh, anh sẽ đi sang phòng khác ngủ, em ở chỗ này bình tĩnh lại một chút.”

“Bình tĩnh một chút là bao lâu?”

“Bình tĩnh đến khi em từ bỏ suy nghĩ muốn ly hôn.” Anh nói.

Nam Khuê cười lạnh: “Nếu như tôi không bỏ suy nghĩ đó đi thì sao? Lục Kiến Thành, anh muốn nhốt tôi cả đời sao?”

“…”

Lục Kiến Thành không trả lời.

Anh cầm quần áo đi ra khỏi phòng.

Không ai biết rằng lúc anh bước ra khỏi cửa đã khẩn trương như thế nào, anh sợ, sợ nghe cô nói thêm một câu nữa, nhìn ánh mắt của cô nhiều thêm chút nữa sẽ không đành lòng từ chối cô.

Đêm nay Lục Kiến Thành một đêm không ngủ.

Anh đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, ly hôn, sau đó trở thành người xa lạ, đây là ngày mà trước kia anh vẫn luôn chờ đợi.

Nhưng khi ngày này đến, anh phát hiện mình lại không hề vui vẻ.

Tất cả đều là sự đau đớn và khổ sở.

Dường như toàn bộ lồng ngực anh đều bị cảm giác “khó chịu” xâm chiếm.

Mỗi lần Nam Khuê nói “ly hôn”, trái tim anh sẽ đau hơn một chút.

Anh chưa từng cảm thấy khó chịu như vậy, lúc chia tay với Thanh Liên cũng không có, lúc đưa Thanh Liên ra nước ngoài cũng không có.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện sẽ ly hôn với Nam Khuê, sau đó trở thành hai người xa lạ không còn chút quan hệ nào với nhau, thậm chí có một ngày anh sẽ nhìn thấy cô lại yêu đương, lại kết hôn, mặc áo cưới đứng bên cạnh người đàn ông khác, thậm chí còn mang thai sinh con cho người ta.

Nghĩ đến những chuyện này, anh cảm thấy như có gì đó đang đâm thẳng vào trái tim mình.

Cô là của anh.

Nam Khuê là của anh.

Là vợ của Lục Kiến Thành.

Sao có thể có một ngày cô trở thành vợ của người khác chứ?

Không… Không thể chịu đựng được, anh tuyệt đối không thể chịu đựng được.

Đêm nay đặc biệt yên tĩnh, cũng đặc biệt sáng.

Ánh trăng trong trẻo xuyên qua tấm rèm cửa sổ mỏng chiếu vào phòng, nhìn rất đẹp mắt.

Buổi tối đẹp biết bao nhiêu, nhưng trái tim anh lại không vui vẻ chút nào.

Lúc Lục Kiến Thành vào phòng ngủ, Nam Khuê đã ngủ, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu lên khuôn mặt cô.

Mặt cô rất nhỏ, trước kia có chút thịt, nhưng bây giờ đã gầy đến mức không còn chút thịt nào.

Mặc dù cô nhắm mắt nhưng ngủ không ngon chút nào, lông mày dài nhỏ vẫn luôn nhíu lại, lông mi dài hình như vẫn còn nước mắt.

Trước khi ngủ cô đã khóc sao?

Tại sao cô khóc?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 339


Chương 339

Là vì anh không đồng ý ly hôn sao?

Cô muốn ly hôn như vậy sao?

Tay Lục Kiến Thành dừng trên mặt Nam Khuê, nhẹ nhàng vuốt đôi lông mày đang nhíu chặt của cô.

Có thể do cảm nhận được sự v**t v* nhẹ nhàng, cảm nhận được hơi thở quen thuộc nên lông mày Nam Khuê từ từ giãn ra, khuôn mặt khi ngủ của cô cũng trở nên yên bình hơn nhiều.

Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang v**t v* một món đồ quý giá vậy, một chút cũng không nỡ buông tay.

“Khuê Khuê, thật xin lỗi, anh là đồ khốn, là anh có lỗi với em.”

“Nhưng em biết không? Anh không muốn ly hôn, một chút cũng không muốn ly hôn.”

Chỉ cần vừa nghĩ đến chuyện cuộc sống sau này không có cô, anh đã cảm thấy khó chịu không thở nổi.

Anh vẫn cảm thấy cô là sự tồn tại có cũng được mà không có cũng không sao trong cuộc đời của mình, có hay không có vẫn không có gì khác nhau.

Nhưng khi nghĩ đến chuyện sau này cô không còn xuất hiện trong căn phòng này, không xuất hiện trong cuộc sống, trong thế giới của anh, trái tim anh cảm thấy rất trống vắng.

Loại cảm giác này giống như bị mất một thứ gì vô cùng quan trọng vậy.

Anh không biết vì sao lại như vậy.

Anh chỉ biết rằng anh không muốn ly hôn, một chút cũng không muốn.

“Vợ, thật xin lỗi, là anh không bảo vệ được em.”

Lục Kiến Thành nắm tay Nam Khuê, một giọt nước mắt rơi xuống đất.

Đêm nay Nam Khuê ngủ trên giường, Lục Kiến Thành luôn ngồi trên sàn nhà bên cạnh cô, nắm tay cô.

Khi Nam Khuê tỉnh lại, một cơn gió nhẹ thổi tấm rèm mỏng bay lên, phất phơ qua lại giống như cánh bướm, nhìn vô cùng xinh đẹp.

Nếu là ngày trước, đây sẽ là một cảnh tượng vô cùng đẹp đẽ.

Nhưng bây giờ cô đã không còn chút tâm trạng nào để thưởng thức nữa rồi.

Người hầu bưng bữa sáng vào, rất phong phú, không chỉ thơm mà ngay cả trang trí cũng rất đẹp mắt.

Nhưng Nam Khuê chỉ lạnh nhạt nhìn thoáng qua: “Bây giờ tôi không đói, đến trưa rồi ăn.”

Giữa trưa, người hầu mang bữa trưa phong phú đã được chuẩn bị vào.

Nam Khuê bình tĩnh nhận: “Tôi sẽ ăn, cô xuống trước đi!”

“Vâng, thiếu phu nhân.”

Thật ra Nam Khuê không hề ăn bữa sáng hay bữa trưa.

Buổi sáng khi vừa tỉnh dậy cô đã phát hiện mình bị nhốt, Lục Kiến Thành cho rất nhiều vệ sĩ bao vây căn phòng này lại, không những vậy mà người hầu cũng liên tục đến.

Nói cách khác, từ giờ trở đi, cô hoàn toàn bị nhốt trong căn phòng này.

Ngoài nơi này ra cô không thể đi đâu được.

Cô đã gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành nhưng anh không nhận.

Một cuộc, hai cuộc, mười cuộc, hai mươi cuộc… Tất cả đều không có người nhận.

Nam Khuê biết anh đang cố ý, cố ý không nhận.

Năm giờ chiều, ráng chiều ngoài cửa sổ rất đẹp mắt, từng đám mây lớn cuối chân trời được tô sắc hồng rực, hồng chanh và màu vỏ quýt, màu sắc vô cùng chói lọi.
 
Back
Top Bottom