Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 200


Chương 200

Nói xong cô mới chú ý Chu Tiễn Nam đang mặc quần áo hàng ngày chứ không phải đồng phục cảnh sát.

Chu Tiễn Nam thấy cô chỉ mặc một chiếc váy ngắn đến gối thì yên lặng cởi áo khoác ra cho Nam Khuê mặc, sau đó nói: “Hôm nay tôi và Đỗ Bằng nghỉ nên đến đây mua chút đồ.”

Anh ấy vươn tay đưa điện thoại cho Nam Khuê.

Lúc Nam Khuê thấy điện thoại, hai mắt sáng lên, cảm thấy vô cùng bất ngờ: “Cảm ơn, anh giúp tôi nhặt sao?”

“Tiện tay thôi, cô thấy thế nào?”

Chu Tiễn Nam thấy tình trạng của cô rõ ràng không tốt lắm.

Quần áo lộn xộn, tóc tai cũng lộn xộn, những chỗ lộ đùi có thể nhìn thấy vết thương bằng mắt thường, tất cả đều là máu bầm.

Hơn nữa, nếu như anh ấy nhớ không nhầm thì hình như cô còn đang mang thai.

Là một người mang thai, tình huống vừa rồi đối với cô mà nói thì đúng là quá tệ.

Nam Khuê sờ lên bụng, đang định trả lời thì đột nhiên đối diện có một luồng sáng chói mắt chiếu đến, chiếc xe đen điên cuồng bấm còi, cô không kịp chuẩn bị, thiếu chút nữa ngã xuống, cũng may Chu Tiễn Nam kịp thời đỡ lấy cô.

Hình ảnh mà Lục Kiến Thành thấy khi mở cửa xuống xe chính là hai người đang nắm tay nhau.

“Nam Khuê…” Anh lên tiếng, giọng nói trầm thấp dọa người.

Nhìn người đàn ông trước mặt, Nam Khuê hoàn toàn ngẩn người.

Rõ ràng chỉ không gặp một ngày mà thôi, không hiểu sao cô lại có cảm giác như đã chưa gặp anh cả một thế kỉ vậy.

Quá ngoài ý muốn, cho nên cô đột nhiên không nhớ đến chuyện rút tay ra khỏi tay Chu Tiễn Nam.

Mãi cho đến khi Lục Kiến Thành lại gần kéo tay cô từ tay Chu Tiễn Nam ra đặt vào tay mình, đồng thời bá đạo ôm thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của cô vào ngực, lúc này Nam Khuê mới tìm lại được suy nghĩ của mình.

“Sao anh lại ở đây?” Cô nhìn người đàn ông trước mặt, không biết bây giờ cảm xúc của mình là gì.

Lúc cô cần anh nhất, anh không đến.

Mà trong lúc dễ hiểu lầm nhất thì anh lại đến.

Thời gian đến cũng thật đúng.

Nam Khuê lấy tay mình ra, đồng thời yên lặng đẩy Lục Kiến Thành ra.

Hành động này khiến Lục Kiến Thành vô cùng không vui.

Khuôn mặt anh trầm xuống, sắc mặt đen đến mức có thể nhỏ ra cả mực.

Nam Khuê kéo dài khoảng cách với anh, thậm chí còn làm hành động phân rõ giới hạn với anh khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhất là khi nhìn thấy áo khoác trên người Nam Khuê, Lục Kiến Thành đưa tay giật mạnh xuống.

Động tác đó còn có chút mạnh bạo, hoàn toàn không có chút dịu dàng nào của ngày xưa.

Sau đó anh trực tiếp đưa áo cho Chu Tiễn Nam: “Cảm ơn, nhưng vợ tôi không cần mặc áo của người đàn ông khác.”

Lục Kiến Thành nói xong cởi áo mình ra mặc cho Nam Khuê, tư thế như muốn bao chặt cô từ trên xuống dưới.

“Anh Chu, thật xin lỗi, tính anh ấy không tốt, tính cách vô cùng tệ.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 201


Chương 201

Nam Khuê lập tức đi lên trước nhìn Chu Tiễn Nam.

Suy nghĩ một lúc lâu cô mới nghĩ được một lời giải thích như vậy.

“Có thể hiểu được.”

Chu Tiễn Nam vẫn đứng nghiêm, vẻ mặt lạnh lùng, nhìn không ra chút cảm xúc dao động nào.

“Hôm nay thật sự cảm ơn anh, hôm nào có thời gian tôi mời anh ăn…”

Nam Khuê còn chưa nói xong, cuối cùng Lục Kiến Thành đã không chịu nổi nữa.

Đột nhiên cơ thể cô chợt nhẹ đi, một giây sau cả người đã bị Lục Kiến Thành ôm vào ngực, sau đó càng đi càng nhanh, càng đi càng xa.

“Lục Kiến Thành, anh làm gì vậy?” Mãi đến khi cách xa Chu Tiễn Nam rồi Nam Khuê mới tức giận nói.

“Em nói xem anh muốn làm gì?”

Lần đầu tiên Lục Kiến Thành cảm thấy mình tức giận đến mất lí trí, gần như không thể khống chế nổi mình.

Vừa rồi nếu như không phải anh liều mạng khống chế mình thì anh đã trực tiếp hôn cô ở đó.

Muốn hôn cô để nhắc nhở cô rằng, rốt cuộc cô là của ai.

Mở cửa xe, Lục Kiến Thành đặt Nam Khuê vào ghế phụ, Nam Khuê được tự do, vừa xoay người định lên tiếng.

Đột nhiên miệng cô bị anh mạnh mẽ hôn lên.

Lục Kiến Thành cúi người, một tay giữ chặt gáy cô, một tay khác giữ chặt cằm cô, bá đạo hôn xuống, một nụ hôn mạnh mẽ rơi xuống.

Nam Khuê gần như bị động thừa nhận, cô đưa tay kháng nghị.

Nhưng Lục Kiến Thành hoàn toàn không cho cô cơ hội phản kháng, một tay anh thoải mái nắm lấy tay nhỏ không ngừng vung vẩy của cô nắm chặt.

Không còn tay, Nam Khuê chỉ có thể dùng chân.

Nhưng cô vừa suy nghĩ, còn chưa bắt đầu dùng sức thì Lục Kiến Thành đã khống chế hai chân cô.

Anh duỗi một chân ra, trực tiếp chặn chân cô giữa chân mình và buồng xe.

Không gian trong xe vốn nhỏ, sức của Lục Kiến Thành lại lớn, gần như là đè ép, hai tay hai chân Nam Khuê cứ như vậy bị trói buộc, hoàn toàn không có chỗ phản kháng.

“Lục Kiến Thành, anh khốn…” Kiếp.

Lúc th* d*c, Nam Khuê bực tức nói.

Nhưng lại tạo cơ hội cho anh công thành đoạt đất.

Một giây sau nụ hôn của anh càng thêm mãnh liệt.

Kết hôn hai năm, đây là lần đầu tiên anh hôn cô kịch liệt như vậy, Nam Khuê thật sự bị dọa sợ.

Cô vốn vừa bị những fan hâm mộ trong trung tâm thương mại dọa, hiện tại lại bị Lục Kiến Thành dọa.

Cô vô cùng oan ức, rõ ràng người giận là cô, người bị thương cũng là cô.

Kết quả Lục Kiến Thành căn bản không hỏi thăm cô thế nào, cũng không quan tâm cô có bị thương hay không mà chỉ biết chiếm đoạt cô.

Sao cô có thể không biết suy nghĩ của anh chứ?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 202


Chương 202

Anh hôn cô, không sai.

Nhưng Nam Khuê tuyệt đối sẽ không tin Lục Kiến Thành vì ghen tuông hay ghen tị mà hôn cô.

Nói dễ nghe một chút thì là muốn công khai chủ quyền, nói khó nghe một chút, do lòng chiếm hữu của đàn ông nổi lên mà thôi.

Chẳng qua anh cảm thấy cô là vợ ủa anh nên tuyệt đối không cho phép cô thân mật với người đàn ông nào khác ngoài anh, vậy nên anh mới tức giận, mới không kịp chờ mà muốn chứng minh quyền lợi của mình.

Nụ hôn này hoàn toàn không giống với nụ hôn mà cô muốn.

Nước mắt cô từ khóe mắt chảy ra.

Càng lúc càng nhiều.

Lúc phát hiện được cái gì đó lạnh lạnh và ướt ướt, Lục Kiến Thành đột nhiên tỉnh táo lại.

Anh thả lỏng Nam Khuê, một tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô.

Anh không nói gì, môi mỏng mím chặt, không khí xung quanh thấp đến mức đáng sợ.

Nam Khuê cúi đầu, chợt phát hiện dáng vẻ nổi giận của anh vô cùng dọa người, cô có chút sợ hãi.

Giữa hai người bỗng nhiên vô cùng yên tĩnh.

Lục Kiến Thành yên lặng lau nước mắt giúp cô, một câu cũng không nói, lòng bàn tay anh có chút thô ráp, có thể do động tác hơi vội vàng, làn da của Nam Khuê lại mịn màng mềm mại nên cảm thấy hơi đau.

Nhưng Nam Khuê cắn môi không nói gì.

Không khí trong xe càng yên tĩnh hơn.

Lúc Lục Kiến Thành lau xong nước mắt cho cô, ngón tay anh bỗng nhiên chuyển xuống vuốt nhẹ môi cô.

Ban nãy anh đúng là có chút nóng nảy, hôn có hơi mạnh.

Bây giờ nhìn kỹ lại, môi của cô hình như hơi sưng.

Nghĩ vậy ngón tay Lục Kiến Thành trở nên dịu dàng hơn.

Anh không tiếp tục vuốt, cuối cùng chỉ đơn giản là để lên môi Nam Khuê.

Tay của anh rất ấm, dường như còn có chút mồ hôi.

Nam Khuê cảm thấy bầu không khí bây giờ có chút kỳ quái, cô hơi hé môi, vừa định nói: Lục Kiến Thành, anh có thể bỏ tay ra được không.

Đột nhiên anh lên tiếng trước.

Anh cúi đầu, không nhìn Nam Khuê, giọng nói vô cùng thấp: “Không muốn như vậy sao?”

Nam Khuê không biết anh đang nói gì, chỉ có thể im lặng.

Nhưng sự im lặng của cô trong mắt Lục Kiến Thành lại thành ngầm thừa nhận.

Điều này khiến anh càng nôn nóng hơn, trong lòng càng có cảm giác không tốt hơn.

Hôm nay anh đều không khống chế nổi mình, nhất là lúc thấy cô đứng cùng với người đàn ông kia, dáng vẻ lại còn thân mật như vậy, anh chỉ muốn lao lên đánh cho người đàn ông đó một trận.

“Không muốn anh hôn em vậy sao?”

Anh lại lên tiếng hỏi thêm lần nữa.

Giọng còn thấp hơn cả ban nãy.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 203


Chương 203

Đôi mắt sâu thẳm lúc sáng lúc tối khiến người ta không thấy rõ, cũng không nhìn được rốt cuộc bây giờ trong lòng anh đang nghĩ gì.

Nam Khuê nắm tay, không biết nên trả lời thế nào.

Cô trả lời thế nào được chứ?

Nói muốn, rất muốn, vì anh là người cô yêu ròng rã mười năm, yêu khổ cực như vậy, để ý như vậy, cho nên mỗi ngày đều mong chờ?

Hay là nói, đúng, không muốn, một chút cũng không muốn.

Nam Khuê nhíu mày, cô cảm thấy vấn đề này quá khó.

Không nghe được đáp án, Lục Kiến Thành càng vội vàng hơn: “Nam Khuê, trả lời anh.”

Nam Khuê ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt nhìn Lục Kiến Thành, trả lời một cách chắc chắn: “Không muốn.”

“Lục Kiến Thành, không người nào thích bị ép buộc một cách mạnh mẽ như vậy, không có ai muốn bị hôn khi không có chút tình cảm nào với nhau cả.”

“Nếu là anh, anh có đồng ý không?”

Câu hỏi này khiến Lục Kiến Thành nhíu chặt mày.

Anh nghiêng người cài dây an toàn cho cô, sau đó Lục Kiến Thành trực tiếp mở cửa xe ngồi vào ghế lái.

Xe băng nhanh trên đường về nhà.

Trong xe vô cùng yên tĩnh, hai người giống như quay lại thời gian lúc trước, không ai nói chuyện.

Chỉ có tiếng nhạc vang lên.

Nam Khuê ngồi trên xe nhìn cảnh ngoài cửa sổ, vẻ mặt lạnh nhạt.

Đột nhiên điện thoại cô vang lên tiếng chuông, là Lâm Niệm Sơ gửi wechat: “Khuê Khuê, thế nào rồi? Tớ đã ra rồi, không sao cả.”

“Niệm Niệm, tớ rất khỏe, cậu bên đó thế nào?”

“Cảnh sát đã duy trì trật tự rồi, chị Đồng cũng đưa thêm người đến, chắc một lát nữa sẽ đi được ra ngoài, cậu không cần lo.”

Nghe cô ấy nói vậy Nam Khuê mới yên tâm.

Cảnh sát đã đến vậy thì chắc chắn sẽ sơ tán được fan hâm mộ và người bên ngoài cửa hàng, vậy thì Niệm Niệm sẽ không còn gì đáng lo nữa rồi.

Từ từ…

Cảnh sát?

Trong đầu Nam Khuê đột nhiên vang lên câu nói kia của Chu Tiễn Nam: Lập tức gọi cho cục cảnh sát gần đấy, nói họ cho người đến khống chế tình hình, sơ tán tất cả những người bị nhốt.

Nói vậy thì là anh ấy gọi cảnh sát đến.

Nghĩ đến đây Nam Khuê phát hiện mình nợ anh ấy một ân tình.

Mặc dù số lần hai người gặp mặt không nhiều, thời gian quen biết cũng không lâu, nhưng lần nào cô cũng đều gặp anh ấy trong lúc gần nhất.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 204


Chương 204

Nam Khuê tìm wechat của anh ấy, soạn một tin nhắn gửi đi: “Anh Chu, hôm nay thật sự cảm ơn anh, vừa rồi thật xin lỗi, hôm nào có thời gian tôi nhất định sẽ tự mình xin lỗi anh, mời anh uống cà phê.”

Lúc này trong trung tâm thương mại đã sơ tán gần xong.

Chu Tiễn Nam th* d*c một hơi, vừa ngồi xuống cầu thang.

Anh ấy nhìn wechat của Nam Khuê, ngẩn người một lúc lâu.

Lục Kiến Thành?

Người nhà họ Lục.

Giây phút biết cô có chồng, biết cô có thai, đúng là anh ấy cảm thấy có chút bất ngờ.

Nhưng anh ấy không ngờ rằng chồng của cô lại là Lục Kiến Thành.

Xưa nay anh ấy không quan tâm đến chuyện làm ăn, từ trước đến nay cũng không cảm thấy hứng thú, nhưng nhà học Lục, nhất là vị tổng giám đốc tuổi còn nhỏ mà đã có thành tựu lớn này, anh ấy được mẹ và chị kể cho nghe qua không ít.

Phần lớn đều là khen ngợi và khích lệ.

Nhìn tin nhắn kia, Chu Tiễn Nam do dự một lúc lâu, cuối cùng là nên trả lời hay không đây.

Cuối cùng ngón tay thon dài vẫn nhấn vào màn hình trả lời tin nhắn.

“Khách sáo rồi.”

Vừa đánh xong chữ, Chu Tiễn Nam lập tức xóa.

“Chút việc nhỏ mà thôi, không cần để ở trong lòng.”

Đánh xong anh ấy lại xóa.

Lặp đi lặp lại mấy lần, một câu phù hợp anh ấy cũng không nghĩ được.

Lúc này Đỗ Bằng đi qua, cậu ấy vừa uống một ngụm nước lớn vừa ném chai nước khác cho anh ấy: “Sếp, nhận lấy này.”

Chu Tiễn Nam để điện thoại di động xuống, vặn nắp chai ngửa đầu lên uống.

Có thể là do mới bận rộn mấy tiếng, cũng có thể do thật sự mệt mỏi nên Chu Tiễn Nam mới cầm chai lên uống một hơi đã thấy đáy.

Nhưng dù uống nhanh thì cách uống nước của anh ấy vẫn rất tao nhã.

Đỗ Bằng uống nước cũng uống từng ngụm lớn, mặc dù Chu Tiễn Nam uống vội nhưng gần như không để rơi một giọt nước nào, nhất là lúc uống nước, hầu kết di chuyển nhìn vô cùng đẹp mắt, nhìn đặc biệt gợi cảm.

Sau khi uống xong, anh ấy đưa chai cho Đỗ Bằng.

Lúc Đỗ Bằng đưa tay nhận chai nước có vô tình nhìn điện thoại của Chu Tiễn Nam.

Cậu ấy lập tức hưng phấn: “Sếp, anh thật giỏi, nhanh như vậy đã có wechat của mỹ nữ kia, còn nói chuyện nữa, lần này thật sự có chị dâu rồi.”

“Đừng có nói linh tinh.” Chu Tiễn Nam liếc mắt nhìn cậu ấy một cái.

Đỗ Bằng lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại đi vứt chai nước.

Sau khi vứt xong chai, cậu ấy vẫn không quên mà nhắc nhở: “Sếp, anh lề mề cái gì nữa, mau trả lời wechat đi.”

“Mặc dù em chưa từng yêu đương nhưng chút chuyện này em vẫn biết, wechat của con gái nhất định phải trả lời thật nhanh.”

“Cậu cảm thấy cái nghề này của chúng ta đáp ứng được điều đó sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 205


Chương 205

Đỗ Bằng lập tức ngượng ngùng gãi đầu một cái: “Hình như khá khó, nhưng ngoài lúc có nhiệm vụ ra, chỉ cần thấy hay trong thời gian rảnh thì nhất định phải trả lời lại.”

“Cậu xác định cậu chưa từng yêu đương?” Đôi mắt đen nhánh của Chu Tiễn Nam nhìn lướt qua cậu ấy.

“Sếp, thật sự không có mà, em còn có thể lừa anh được sao.”

Đỗ Bằng nói xong thì chạy: “Sếp, em về trước đây, một ngày nghỉ tốt đẹp như vậy anh đừng có về đội nữa, mau về nhà đi.”

“Ừm, lát nữa tôi về.”

Sau khi Đỗ Bằng đi, Chu Tiễn Nam mở điện thoại, lên baidu tìm ba chữ “Lục Kiến Thành”.

Màn hình nhanh chóng hiện ra tin tức của anh, tốc độ của anh ấy rất nhanh, mấy phút đã đọc xong.

Nhưng dù là ở đâu thì thân phận của Lục Kiến Thành đều là “chưa lập gia đình”.

Cũng không phải là “đã kết hôn”.

Chu Tiễn Nam gọi một dãy số, đầu bên kia nhanh chóng nhận điện thoại: “Chị nghe nói lần này em được nghỉ một tuần, lúc nào về? Em đúng là không có lương tâm, mẹ nhớ em muốn chết còn em thì hay rồi, có kỳ nghỉ thì lại ngâm mình trong đội, Chu Tiễn Nam, em nhớ cho rõ, em không phải trẻ mồ côi, em là người có gia đình.”

Anh ấy lập tức đưa điện thoại ra xa một chút, chờ bên kia lải nhải xong anh ấy mới đặt điện thoại lên tai.

Chu Cẩm vừa đi giày cao gót đến phòng họp vừa nghe điện thoại, dáng vẻ khí thế hiên ngang người bình thường căn bản không sánh bằng được.

Trợ lý bên cạnh thấy cô ấy đang gọi điện thoại, lúc đưa hồ sơ lên hạ thấp giọng: “Tổng giám đốc Chu, ngài xem thử đi.”

Chu Cẩm vừa nhìn hồ sơ trên tay vừa tiếp tục nói: “Hôm nay em có về nhà không?”

“Chị, lát nữa em sẽ về.”

“Chu Tiễn Nam, tốt nhất em nói được thì làm được, nếu không nhất định chị sẽ cho người đến áp em về.”

“Chị chắc chắn chị cho người đi áp em về?”

Cảm thấy Chu Cẩm đang chuẩn bị nổi giận, Chu Tiễn Nam lập tức cười nói: “Được rồi mà chị, em đùa thôi.”

“Em có chuyện muốn nhờ chị giúp một tay.”

“Giúp?” Chu Cẩm ngả người vào lưng ghế sopha, cười khẽ: “Ôi, đúng là chuyện lạ, Chu Tiễn Nam em mà cũng có lúc cần chị giúp sao, chị nhớ em là một người đánh đâu thắng đó, bách chiến bách thắng mà.”

Chu Tiễn Nam biết mẹ và chị vẫn luôn canh cánh trong lòng việc anh ấy một mình giấu diếm họ để đến trường cảnh sát.

Nhưng canh cánh trong lòng thì thế nào, cuối cùng vẫn yêu thương đứa em trai này, cho dù một ngàn lần, một vạn lần không muốn vẫn đồng ý.

“Chị, chị yên tâm, một tuần này em sẽ ở nhà với chị và mẹ.”

Lúc này Chu Cẩm mới vui vẻ: “Nói đi, chuyện gì?”

“Lục Kiến Thành.” Chu Tiễn Nam nói ra ba chữ: “Em muốn hiểu rõ về anh ta.”

Chu Gấm nghe xong lập tức kinh hãi nhảy lên từ sopha, kinh ngạc hỏi: “Lục Kiến Thành?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 206


Chương 206

“Em điều tra anh ta làm gì? Mục tiêu tiếp theo của mấy đứa là anh ta?”

“Chị, chị nghĩ đi đâu vậy? Nếu như anh ta là mục tiêu của em thì em còn có thể nói cho chị sao?”

Chu Cẩm lập tức hiểu rõ: “Cũng đúng nha. Vậy em điều tra anh ta làm gì?”

“Người em thấy hứng thú, tóm lại chị giúp em điều tra thêm, nhất là tình trạng hôn nhân hiện tại của anh ta, em muốn biết rốt cuộc anh ta đã kết hôn hay chưa.”

“Tình trạng hôn nhân?” Chu Cẩm vừa lẩm bẩm vừa nhớ lại: “Hình như anh ta đã kết hôn.”

“Nghe nói ông cụ Lục làm chủ, hai người lãnh chứng, không tổ chức hôn lễ, hơn nữa thân phận của cô gái kia cũng rất thần bí, người nhà họ Lục chưa từng công khai, nhưng em biết những chuyện này để làm gì?”

“Hả? Chu Tiễn Nam, không phải em là…”

“Chị, trong đầu chị lại nghĩ cái gì vậy?”

Chu Cẩm còn chưa nói hết, Chu Tiễn Nam đã đoán được cô ấy muốn nói gì.

“Tóm lại chị giúp em điều tra người này.” Chu Tiễn Nam nói xong thì cúp điện thoại.

“Đúng là đồ không có lương tâm.” Chu Cẩm vừa nói vừa thả đồ trong tay xuống, sau đó nói cho trợ lý: “Gọi điện thoại về cho nhà tôi, nói trong nhà chuẩn bị thêm mấy món nó thích ăn nữa.”

“Được, tổng giám đốc Chu, tôi lập tức đi gọi.”

Sau khi cúp điện thoại, Chu Tiễn Nam nhìn giao diện wechat một lúc, cuối cùng trả lời: “Được.”

Nam Khuê trả lời rất nhanh: “Khi nào anh có thời gian?”

“Tuần này tôi được nghỉ.”

“Được, vậy đến lúc đó tôi nhắn lại cho anh.”

Thấy Nam Khuê luôn cúi đầu trả lời tin nhắn, không hiểu sao Lục Kiến Thành cảm thấy ghen tị.

Nhất là khi nghĩ đến người đàn ông kia, trong lòng anh càng không bình tĩnh hơn, trầm mặt hỏi: “Tin nhắn của ai vậy?”

“Không ai cả.”

Nam Khuê cầm điện thoại, bình tĩnh trả lời.

Mặt Lục Kiến Thành lập tức trầm xuống: “Là người đàn ông họ Chu kia?”

“Không phải anh ấy.”

Nam Khuê vừa nói xong đã cảm thấy tốc độ xe nhanh hơn.

Cũng may dù lần này nhanh nhưng không giống như đua xe lần trước, chỉ nhanh hơn xe bình thường một chút mà thôi.

Năm phút sau xe về đến nhà.

Lục Kiến Thành không lái xe vào nhà để xe mà trực tiếp dừng lại ở cửa chính.

“Sao lại dừng ở đây?” Nam Khuê bực bội.

Một giây sau Lục Kiến Thành trực tiếp mở cửa xe kéo cô xuống.

Sức của anh rất lớn, bước chân lại nhanh.

Nam Khuê có chút không theo kịp, chỉ có thể gọi theo: “Lục Kiến Thành, anh đi chậm một chút, tôi theo không kịp.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 207


Chương 207

Lục Kiến Thành như không nghe thấy, vẫn đi nhanh về phía trước như cũ, Nam Khuê muốn thoát khỏi tay anh nhưng Lục Kiến Thành luôn nắm lấy tay cô, căn bản không cho cô cơ hội lấy tay ra.

“Lục Kiến Thành…”

Khi Nam Khuê gọi tên anh lần nữa thì cũng đã đến cửa.

Bịch một tiếng, cửa mở.

Lục Kiến Thành không dùng tay mà trực tiếp đá cửa ra.

Trong chớp mắt, Nam Khuê cảm giác có một sức mạnh kéo cô vào trong, Lục Kiến Thành xoay người, trực tiếp chặn cô lại giữa cửa.

Vì tốc độ quá nhanh, hơn nữa sức lại lớn nên Nam Khuê không kịp chuẩn bị, xương sau lưng bị va đau nhức.

Quan trọng hơn nữa, ánh mắt của Lục Kiến Thành quá dọa người.

Ánh mắt vô cùng tối tăm.

Nam Khuê có chút sợ hãi.

“Lục Kiến…” Thành, anh làm sao thế?

Cô mới nói được hai chữ, môi đã bị chặn lại.

Lần này còn điên cuồng hơn lần trước.

Có thể do ở nhà nên anh không cố kị gì, hoàn toàn làm theo bản năng, cuối cùng cũng không cần kiềm chế.

Nam Khuê nắm chặt tay, cô muốn đẩy anh ra, muốn chạy trốn, muốn cách anh thật xa.

Nhưng Lục Kiến Thành cứng như sắt vậy, hai cánh tay anh chống trên cửa, trực tiếp vây cô lại giữa hai tay và cửa, Nam Khuê căn bản không có khả năng phản kháng.

Sau lưng cũng không còn chỗ lùi, lưng cô chỉ có thể dán chặt vào cửa để mặc anh hôn.

Lục Kiến Thành vô cùng, vô cùng đáng sợ.

Nam Khuê cảm thấy anh giống như bị điên vậy, hung hăng, không có chút dịu dàng nào.

Không ngừng chiếm đoạt lấy cô.

“Lục Kiến Thành, tôi không muốn, tôi không đồng ý.” Nam Khuê vất vả vùng vẫy một lúc, thở hổn hển biểu hiện sự chống cự của mình.

Nhưng Lục Kiến Thành giống như không nghe thấy vậy.

Một tay anh ôm eo cô, một tay giữ lấy gáy cô, hôn càng điên cuồng hơn.

Ánh mắt Lục Kiến Thành đỏ hồng, anh cũng cảm thấy mình điên rồi.

Anh vẫn luôn khống chế rất tốt cảm xúc của mình, có thể nói là hoàn hảo, nhưng hôm nay anh hoàn toàn phá vỡ điều đó.

Không biết vì sao anh rất tức giận, vô cùng tức giận.

Chỉ cần vừa nghĩ đến người đàn ông kia, anh chỉ muốn biến Nam Khuê thành của mình.

Đột nhiên trên miệng truyền đến sự đau đớn, tiếp đó, mùi máu tươi nhanh chóng lan ra toàn bộ khoang miệng.

Lúc này Lục Kiến Thành mới ý thức được xảy ra chuyện gì, nhưng anh vẫn không buông ra.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 208


Chương 208

Nam Khuê hạ quyết tâm, lại há miệng dùng sức cắn một cái.

“A…”

Lục Kiến Thành kêu lên một tiếng đau đớn, cuối cùng cũng buông Nam Khuê ra.

Hai mắt Nam Khuê đỏ bừng, cơ thể run rẩy nhìn anh chằm chằm: “Lục Kiến Thành, là anh ép tôi, tôi đã nói anh mau thả tôi ra rồi.”

Trên môi hai người đều là máu, dưới ánh đèn lại có chút kiều diễm.

Nhất là Lục Kiến Thành, da anh rất trắng, lúc này môi đỏ hòa với máu tươi, cộng thêm với ý cười như có như không càng khiến anh tà mị hơn, vừa đẹp vừa gợi cảm.

“Quả nhiên là không muốn.”

Anh đưa tay lên, ngón tay thon dài trắng trẻo tinh tế lau đi vết máu tươi ở khóe miệng, đột nhiên bật cười.

Nụ cười kia có chút yêu diễm, anh lập tức hỏi lại: “Nhưng không muốn thì phải làm sao đây? Không muốn anh cũng hôn.”

“Dưa hái xanh không ngọt.” Nam Khuê nhìn anh, chỉ nói đúng một câu.

Lục Kiến Thành cười: “Ngọt hay không ngọt thì phải nếm mới biết được.”

“Anh cảm thấy ngọt là được rồi.”

“Lục kiến Thành…” Nam Khuê tức giận gọi tên anh.

Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô: “Nam Khuê, có phải em đã quên mất mình là người đã kết hôn không?”

“Đương nhiên tôi không quên.”

Sao cô có thể quên chứ, từ ngày gả cho anh, ngày đầu tiên trở thành cô dâu của anh, trở thành vợ của anh, cô lúc nào cũng nhớ kỹ.

Người quên đều là anh.

“Vậy là tốt rồi.” Lục Kiến Thành hừ lạnh: “Cách xa người đàn ông kia ra một chút.”

Không hiểu sao anh rất không thích người đàn ông kia.

“Lục Kiến Thành, tôi chỉ kết thêm một người bạn mà thôi, tôi cũng không vượt quá giới hạn, anh như vậy là công bằng với tôi sao?” Nam Khuê tức giận.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên.

Trên màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn từ wechat.

Nam Khuê theo bản năng lấy điện thoại ra nhưng lại bị Lục Kiến Thành lấy mất.

“Anh trả điện thoại cho tôi.” Nam Khuê vươn tay muốn lấy lại.

Lục Kiến Thành vốn không muốn nhìn điện thoại di động của cô, nhưng sự quan tâm và khẩn trương này của cô càng khiến trong lòng anh khó chịu hơn.

Anh cố ý nâng tay lên cao: “Vì một tin nhắn mà khẩn trương vậy sao? Là anh ta gửi?”

“Vừa rồi em ngồi trên xe vẫn luôn nhắn tin với anh ta, đúng không?”

Nam Khuê mím môi, không trả lời.

Lục Kiến Thành tức đến mức hai mắt đỏ bừng, anh hi vọng nghe được cô nói không phải, không phải người đàn ông kia.

Nhưng nét mắt cô đã nói rõ tất cả.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 209


Chương 209

“Anh trả điện thoại đây cho tôi.” Nam Khuê lại lần nữa đi cướp về.

Lục Kiến Thành để điện thoại trước mặt cô, mở khóa, sau đó mở wechat lên.

“Lục Kiến Thành….” Nam Khuê gọi tên anh.

Tuy rằng, trong điện thoại di động của cô minh bạch rõ ràng, cũng không có bất kỳ tin nhắn đáng xấu hổ nào.

Nhưng mà bị anh nghi ngờ như vậy, thậm chí mở ra trước mặt cô, khiến lòng cô ngập tràn nỗi buồn..

Loại cảm giác này, thật giống như cô thật sự phản bội anh, phản bội cuộc hôn nhân của mình, làm cái gì đó ghê tởm.

Nhưng rõ ràng người phản bội là anh mà.

Thôi, nếu anh muốn xem như vậy, thì để cho anh xem đi.

Nam Khuê buông hai tay xuống, không phản kháng nữa.

Lục Kiến Thành nhìn giao diện WeChat của cô, vốn không định xem, nhưng ngón tay không cẩn thận chạm vào giao diện trò chuyện của cô và Chu Tiễn Nam.

Khi nhìn thấy chữ “Anh Chu”, anh ngay lập tức siết chặt nắm đấm, chỉ cảm thấy trong lòng có một trận lửa giận đang xông thẳng lên, hoàn toàn không chịu sự khống chế của anh.

Anh Chu?

Ồ… Anh Chu?

Cách xưng hô này bỗng nhiên vang vọng khắp đầu Lục Kiến Thành, quăng thế nào cũng không thoát ra được.

Cô chưa bao giờ gọi mình như vậy, nhưng cô lại gọi những người đàn ông khác thân mật như vậy.

Điều này còn không đủ để giải thích rõ vấn đề sao?

Lục Kiến Thành buông tay xuống, anh tắt điện thoại di động, nhét vào tay Nam Khuê.

Giọng nói ra đầy châm biếm: “Hóa ra đây là lý do tại sao em không cho tôi xem điện thoại di động của em.”

“Lý do gì?”

Nam Khuê nghe anh nói, cảm thấy đầu ong ong một trận.

Ý anh là sao?

Trong điện thoại di động của cô rõ ràng trong sạch, bây giờ anh lại nói như thể cô đang che giấu bí mật mờ ám không thể cho người khác nhìn thấy.

“Lục Kiến Thành, ý anh là sao?”

“Ý gì sao?” Lục Kiến nhìn cô, trong mắt đầy châm chọc: “Một anh Chu tốt, tôi cũng không biết em cũng sẽ gọi một cái tên buồn nôn như vậy.”

Nam Khuê há miệng, vừa định nói, nhưng sau khi nghe thấy Lục Kiến Thành nói, cô chợt ngậm miệng lại, từ bỏ.

Buồn nôn?

Haha… Cô xưng hô lịch sự là buồn nôn.

Vậy anh thì sao?

Anh hết lần này đến lần khác vì Phương Thanh Liên mà vứt bỏ cô, anh ôm Phương Thanh Liên trước mặt cô, dịu dàng nhỏ giọng an ủi, có nghĩ tới cô mới là vợ của anh hay không, có quan tâm suy nghĩ của cô hay không.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 210


Chương 210

Có nghĩ tới hay không, cô cũng sẽ đau, cũng sẽ buồn, cũng sẽ cần sự quan tâm.

Không có.

Tất cả anh đều không có, trong lòng anh đều chỉ có Phương Thanh Liên.

Nếu trong lòng anh có dành một chút vị trí cho cô, cũng sẽ không hết lần này đến lần khác làm tổn thương cô.

“Lục Kiến Thành, anh không cảm thấy anh nói chuyện quá khó nghe sao? Chưa nói đến chuyện giữa tôi và Chu Tiễn Nam trong sạch không có gì, cho dù chúng tôi thật sự có, cũng là nhờ anh ban cho.”

Nam Khuê cũng tức giận đến mức hồ đồ, vì thế giả thiết gì cũng nói ra, hoàn toàn là bất chấp hậu quả đang “tự hại mình”.

“Em nói gì?” Lục Kiến Thành nghe vậy, tức giận đến nổi gân xanh đầy trán.

Đôi mắt sắc bén của anh giống như mũi tên bắn về phía Nam Khuê, loại ánh mắt này, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.

“Lục Kiến Thành, anh chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn, anh và Phương Thanh Liên cái gì cũng được, còn tôi…” Nam Khuê liều mạng ấn ngực: “Tôi chỉ là một cái xưng hô bình thường mà thôi, đã thành tội ác tày trời rồi phải không?”

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Kiến Thành lạnh lùng khóa chặt cô: “Chỉ là một cái xưng hô?”

“Vậy anh còn muốn làm sao nữa?”

Nam Khuê không nói thêm nữa, cô rũ mi mắt xuống, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng buồn bực

Nhiều khi giải thích chỉ là thừa.

Lục Kiến Thành căn bản không có một chút lòng tin nào đối với cô.

Vốn dĩ cô nhìn thấy anh đến, đầu tiên là kinh ngạc sau đó trong lòng là vui vẻ và mừng rỡ.

Cô nghĩ mặc kệ nguyên nhân gì, cuối cùng anh cũng đã đến đón cô.

Chuyện gặp phải hôm nay ở trung tâm thương mại cùng Niệm Niệm, đến bây giờ vẫn để lại bóng ma trong lòng cô, cô tủi thân, bụng đầy lo lắng và sợ hãi.

Cô muốn ôm anh, muốn nói cho anh nghe nỗi sợ hãi của mình.

Nhưng bây giờ xem ra, không cần nữa.

Không cần thiết.

“Thôi đi, anh muốn hiểu như thế nào thì hiểu như vậy đi.”

“Tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”

Nam Khuê nói xong, cầm điện thoại di động đi lên lầu.

Cô vặn một bồn nước, tắm sạch rồi ngâm mình vào trong đó.

Rõ ràng đã nói là không quan tâm, không buồn, không tức giận.

Nhưng một khi một mình ở trong một không gian kín mít, cô lại nhịn không được suy nghĩ lung tung.

Không ai biết, khi ở trong trung tâm thương mại, cô gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành, cô đã sợ hãi đến mức nào.

Cô nắm chặt điện thoại di động, trái tim giống như nhảy ra khỏi cổ họng, bởi vì cô lo lắng, cô sợ hãi, cô sợ Lục Kiến Thành sau khi nhận điện thoại sẽ không chút do dự mà từ chối.

Cô sợ anh sẽ không đến đón cô.

Nhưng sự thật chứng minh, tất cả lo lắng của cô là một trò đùa, anh căn bản không nghe điện thoại của cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 211


Chương 211

Lục Kiến Thành, khi cô cần anh, anh đang ở đâu?

Cô gọi cho anh khi cô đang cầu cứu anh, anh đang ở đâu?

Anh có biết rằng hôm nay cô đã bị mắc kẹt trong trung tâm thương mại không;

Anh có biết không, khi cô bị bọn họ dẫn ra khỏi trung tâm thương mại, cô có bao nhiêu lo lắng cho đứa bé, tôi sợ bị những người hâm mộ kia bao vây đuổi theo đến mức nào.

Anh có biết không, sau khi cô ngã trong đám đông, chân tay lần lượt bị người này đến người khác giẫm đạp, cô sợ hãi đến mức nào, hy vọng anh có thể đến bên cô rồi ôm cô đến nhường nào.

Anh không biết, anh không biết gì cả.

Anh càng không biết, nếu mà không phải là Chu Tiễn Nam đến, nếu mà không phải anh ấy đưa cô ra ngoài từ trong đám người, cô căn bản cũng không có khả năng đi ra ngoài.

Nếu nói quá thì cô có thể bị giẫm chết ở trong đó.

Trên đùi cô, bây giờ vẫn còn đau.

Từng mảng từng mảng bầm tím, có chút là màu xanh, nông một chút, có chỗ đã thành màu tím đậm, nhìn rất dọa người.

Cô mệt, cô thực sự mệt rồi.

Mệt đến mức ngay cả sức lực để giải thích cũng không có.

Không nhớ đã ngâm mình trong bao lâu, Nam Khuê đã mệt mỏi đến mức mắt không mở lên nổi.

Cuối cùng, cô cố gắng chống đỡ một chút sức lực cuối cùng, mặc xong bộ đồ ngủ, rồi trực tiếp chui vào trong chăn ngủ thiếp đi.

Khi Lục Kiến Thành đi lên, trên người có mùi khói thuốc nồng nặc.

Nhìn thấy người đã bước vào giấc mơ nằm trên giường, anh lặng lẽ tự giễu mình.

Anh một mình hút thuốc ở phía dưới, trong lòng không thoải mái muốn chết. Cô thì ngược lại, một mình tắm xong rồi đi ngủ ngon.

Trượt điện thoại di động ra, Lục Kiến Thành gọi điện thoại cho Lâm Tiêu: “Chu Tiễn Nam, điều tra người này một chút, tôi muốn tư liệu của anh ta.”

Lục Kiến Thành đi tắm rửa, vừa đi ra, đã thấy điện thoại di động của Nam Khuê sáng lên, rung không ngừng.

Anh đưa tay, theo bản năng chuẩn bị cầm lên.

Nghĩ đến lúc vừa mới cầm điện thoại di động của cô, cô lại phản kháng, anh lại lặng lẽ thu tay lại.

Sau đó, điện thoại của anh đổ chuông.

Là Lâm Niệm Sơ gọi tới.

“Alo…” Giọng nói của anh lạnh nhạt.

“Khuê Khuê đâu? Về nhà chưa?”

“Đã ngủ rồi.” Lục Kiến Thành nói.

Nghe thấy cô ngủ, Lâm Niệm Sơ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến lúc cô ngã xuống trong đám người, cô lập tức khẩn trương hỏi: “Vết thương trên người cô ấy thế nào? Có nghiêm trọng không, đã bôi thuốc chưa?”

“Cô nói gì, cô ấy bị thương?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 212


Chương 212

Lục Kiến Thành vừa nghe, lập tức vén chăn lên.

Khi nhìn thấy toàn bộ chân Nam Khuê đều là vết bầm tím và vết máu, đôi mắt của anh ngay lập tức trở nên lạnh lẽo.

Đồng thời cũng tự trách sâu sắc..

Chết tiệt, tại sao anh không phát hiện ra cô bị thương nặng như vậy?

Nghe thấy bên kia không có động tĩnh gì, Lâm Niệm Sơ có chút sốt ruột: “Này, Lục Kiến Thành, anh đừng nói là đến bây giờ anh cũng không biết chuyện Khuê Khuê bị thương chứ?”

“Là tôi sơ ý.” Lục Kiến Thành không có ý định từ chối hay phủ nhận.

Tuy rằng đã sắp nổi giận, nhưng Lâm Niệm Sơ vẫn cố nén lửa giận, hỏi: “Vậy chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, anh cũng không biết sao?”

“Nói rõ ràng, hôm nay xảy ra chuyện gì? Không phải các cô đi mua sắm sao?”

Trái tim Lục Kiến Thành lập tức treo lên, trong lòng anh mơ hồ có dự cảm không tốt.

“Ai nói đi dạo phố sẽ không xảy ra tai nạn, chính là bởi vì đi dạo phố mới nguy hiểm, hôm nay tôi và Khuê Khuê vốn rất vui vẻ, kết quả lúc trở về gặp bạn gái cũ còn có em gái của anh.”

“Bọn họ bắt nạt Nam Khuê?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Có tôi ở đây, bọn họ không có lá gan đó, nhưng Lục Kiến Thành, tôi khuyên anh nên quản em gái của nah, rốt cuộc ai cho cô ta gan lớn vậy, vừa xông lên đã muốn đánh Khuê Khuê?”

“Vậy sau đó thì sao? Đã xảy ra chuyện gì? Sao cô lại ấy bị thương?”

“Sau đó, hành tung của tôi bị lộ, bị fan vây kín, hơn nữa phần lớn người đến đều là anti-fan, tôi bảo Khuê Khuê đi ra ngoài trước, kết quả lúc cô ấy đi ra ngoài thì tình hình mất khống chế, cô ấy ngã xuống, nhất định bị người ta giẫm phải, sau đó nghe nói có người cứu cô ấy, nếu không Khuê Khuê nhất định sẽ…”

Sau đó, Lâm Niệm Sơ không nói nữa, để lại cho Lục Kiến Thành tự mình suy nghĩ.

Cúp điện thoại, Lục Kiến Thành lại nhìn về phía vết thương nông sâu trên đùi Nam Khuê.

Trái tim anh đột nhiên thắt lại với nhau.

Vừa nghĩ đến tất cả những gì cô gặp phải ở trung tâm mua sắm, Lục Kiến Thành lập tức lâm vào tự trách và hối hận sâu sắc.

Vừa rồi anh còn hiểu lầm cô, Lục Kiến Thành, anh thật đáng chết.

Trong lúc mơ mơ màng màng, Nam Khuê cảm thấy chân cô dường như bị người ta nắm lấy, giống như đang xoa bóp.

Ấm áp, rất thoải mái.

Nơi bị thương cũng truyền đến một cảm giác mát mẻ, không còn đau đớn.

Thế nhưng, thật sự cô quá mệt, căn bản không mở nổi mắt để nhìn một cái.

Hoặc có lẽ tất cả điều này là một giấc mơ.

Trong giấc mơ, có rất nhiều thứ tốt đẹp.

Nhưng một khi mở mắt ra, thì không có gì cả.

Sau khi xoa bóp, Lục Kiến Thành bôi thuốc cho Nam Khuê, vết thương có vết trầy xước có vết máu, anh dán băng lên vết thương.

Nhìn đôi chân trắng nõn của cô phủ đầy dấu vết xanh đỏ, Lục Kiến Thành cảm thấy khó chịu.

Lúc này, Lâm Tiêu gọi tới: “Tổng giám đốc Lục, tôi vừa mới điều tra được, thiếu phu nhân quả thật bị vây kín ở trong trung tâm thương mại, cảnh tượng rất mất khống chế, anh xác định muốn xem?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 213


Chương 213

“Ừm.” Lục Kiến Thành nhẹ nhàng trả lời.

“Được, vậy tôi sẽ gửi cho anh.”

Lâm Tiêu chọn đoạn video từ lúc Lâm Niệm Sơ và Nam Khuê bị vây kín đến lúc Nam Khuê rời khỏi trung tâm thương mại.

Nhìn nút tạm dừng trên màn hình điện thoại, tay Lục Kiến Thành nhẹ nhàng mở ra.

Trong video, rất ồn ào, người ở khắp mọi nơi.

Không nói quá vì thật sự rất ồn ào.

Trong phòng ăn, chỉ có Lâm Niệm Sơ và Nam Khuê ngồi ở bên trong.

Về sau, như Lâm Niệm Sơ nói, cô phái một đám người bảo vệ Nam Khuê rời đi, nhưng fan thật sự quá nhiều, tình cảnh vô cùng hỗn loạn, Nam Khuê tuy rằng được người bảo vệ, nhưng chưa được mấy bước đã bị fan điên cuồng chen chúc bao vây.

Cũng vào lúc này, Nam Khuê ngã xuống.

“Nam Khuê…”

Khi nhìn thấy chân những người đó, điên cuồng giẫm lên đùi Nam Khuê, trên chân, thậm chí có người còn vượt qua hai chân cô mà đi qua, Lục Kiến Thành đau lòng kêu lên.

Đột nhiên, anh bấm dừng điện thoại.

Không có can đảm để xem tiếp.

Anh đứng dậy, hút một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ, mặt anh ẩn ẩn trong làn khói nửa sáng nửa mờ.

Khi vứt bỏ điếu thuốc, anh chửi một câu, thầm mắng mình không phải là con người.

Anh không biết cô đã phải chịu đựng nhiều như vậy, mà anh là chồng, không những không giúp cô chia sẻ, ngược lại còn nghi ngờ cô, thậm chí còn làm tổn thương cô.

Lại trở về phòng, Lục Kiến Thành vén chăn lên, lập tức lên giường.

Khi nhìn thấy thân hình nhỏ nhắn của Nam Khuê tự ôm chặt lấy mình, cô đơn dựa vào một góc giường, anh lập tức đau lòng ôm cô vào lòng.

Cúi đầu, anh hôn lên trán Nam Khuê, vô cùng đau lòng: “Nam Khuê, xin lỗi.”

Đáng tiếc, Nam Khuê không nghe thấy những lời này.

Cũng không nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh lúc này.

Vào buổi sáng, Nam Khuê thức dậy trong một vòng tay ấm áp.

Ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Lục Kiến Thành, cô lập tức đẩy vòng tay anh ra, cách xa.

Cảm giác bị đẩy ra, Lục Kiến Thành lập tức đưa tay, kéo Nam Khuê trở lại trong ngực.

Nam Khuê kinh ngạc nhìn anh, cô cho rằng Lục Kiến Thành vẫn còn đang ngủ, không ngờ anh đã tỉnh từ lâu, chỉ là mắt không mở ra mà thôi.

Ba phút sau, Nam Khuê lại đứng dậy.

Nhưng lần này, cô vừa nhúc nhích một chút, hai tay đã bị Lục Kiến Thành bắt lấy bỏ vào trong chăn.

Anh đưa tay ra, ôm cô chặt hơn một chút, giọng nói trầm thấp vô cùng gợi cảm: “Ừm, buồn ngủ quá, ngủ thêm với tôi một lát.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 214


Chương 214

Nam Khuê lập tức dừng cử động, ngoan ngoãn để anh ôm vào trong ngực.

Thế nhưng, nghĩ đến cái gì cô lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía người đàn ông trước mắt: “Lục Kiến Thành, anh có biết tôi là ai không? Anh có nhận sai ai không?”

“Tôi biết, không nhận sai.” Lục Kiến Thành nói.

Nếu biết, tại sao anh có thể ôm cô chặt chẽ như vậy?

Đêm qua không phải anh đang còn tức giận đến mức chán ghét sao?

Chắc là còn đang mơ ngủ thôi, cho nên mới có thể ôm cô chặt và thân mật như vậy.

“Lục Kiến Thành, tốt nhất anh nên mở mắt ra nhìn cho rõ ràng, tôi là Nam Khuê, không phải Phương Thanh Liên.”

Nam Khuê dứt lời, Lục Kiến Thành đột nhiên mở mắt ra.

Có thể là nguyên nhân vừa mới tỉnh ngủ, hai tròng mắt anh buồn bực, dáng vẻ nửa tỉnh nửa mê, đôi mắt hẹp dài kia trông đặc biệt mê người.

“Tôi biết, em là Nam Khuê.” Giọng nói của anh rất kiên định.

Nam Khuê nhìn anh, trong giây phút đó, cô thật sự cho rằng người anh yêu chính là mình.

Nhưng ngay sau đó, cô đã tỉnh táo lại.

Cô không biết Lục Kiến Thành có ý gì, lúc nào cũng là như thế này “tát một cái cho một viên kẹo”.

Nhưng Lục Kiến Thành, tôi đã sớm không còn là một đứa trẻ nữa, bây giờ một trái tim đã không còn ngọt ngào được nữa cô chỉ còn trái tim cay đắng.

Nhắm mắt lại, trong đầu cô còn có thể nghĩ đến những lời gây tổn thương kia.

Từng thứ từng thứ, tất cả đều hiện lên rõ ràng trước mắt cô.

Vì quá quan tâm, cho nên trái tim cô mới có thể khó chịu như vậy, đau đớn như bị đâm xuyên tim.

Đột nhiên, một đôi tay ôm lấy cô, Lục Kiến Thành đứng dậy, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mắt Nam Khuê.

Cảm giác đó, giống như nâng niu một vật báu.

Nhưng cũng chỉ là cảm giác, Nam Khuê phân chia rất rõ ràng.

“Khuê Khuê, xin lỗi.”

Nam Khuê thoáng chốc giật mình, quả thực không thể tin được mình nghe thấy, cô cảm giác mình giống như toàn thân từ trên xuống dưới đều bị định cư.

Anh rất ít khi gọi tên cô một cách trìu mến như vậy, cũng hiếm khi xin lỗi như thế này.

Nam Khuê thừa nhận, trái tim cô đã dao động.

Nhất là khi anh ôm mình, khẽ áp vào vành tai cô, giọng nói dịu dàng mềm mại, trái tim cô thật sự đã mềm nhũn đến rối tinh rối mù.

Nam Khuê nhắm mắt lại, trong lòng thầm mắng mình không bản lĩnh.

Nhưng chỉ là một thoáng dịu dàng mà thôi, Sao lại bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo chứ?

Tất cả những gì đã xảy ra trước đây, cô đã quên hết rồi?

Nam Khuê ơi Nam Khuê, cô có thể tranh giành một chút được không?

“Lục Kiến Thành, tôi có thể hỏi anh một câu được không?”

“Được.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 215


Chương 215

“Ở trong lòng anh, tôi có vị trí gì?”

“Vợ anh.” Lục Kiến Thành nói.

Rõ ràng là câu trả lời chắc chắn, thâm tình như vậy, nhưng vì sao Nam Khuê nghe được câu trả lời này chỉ cảm thấy chua xót.

Ngực đau đớn, một trận chua xót ập đến, Nam Khuê mỉm cười: “Cảm ơn anh đã cho tôi câu trả lời, nhưng anh thật sự coi tôi là vợ sao? Hay là nói cách khác, chỉ là vợ trên chứng minh thư thôi.”

“Lục Kiến Thành, tôi là một con người, một người có tư tưởng, có tôn nghiêm, tôi cũng có hỉ nộ ái ố, có người tôi thích, cũng có người tôi ghét, biết đau, biết buồn, biết khóc. Tôi không phải thần, tôi chỉ là một người bình thường mà thôi, cầu xin anh đừng xem tôi vĩ đại như vậy.”

“Vĩ đại đến mức có thể chia sẻ một người đàn ông với người phụ nữ khác, còn phải giả bộ thờ ơ, tôi không cần anh yêu tôi một trăm phần trăm, tôi cũng không cần tám mươi, nhưng ít nhất anh cũng không nên hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi.”

“Tôi không phải thú cưng của anh, không phải con chó hay con mèo, anh tùy tiện dỗ dành vài câu, thì tôi nhất định phải tha thứ cho anh sao?”

Nam Khuê nói xong, Lục Kiến Thành càng ôm chặt cô hơn.

Cánh tay anh ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, đầu đặt ở cổ cô, thở ra.

Cả hai đều không nói gì, đột nhiên trong phòng ngủ trở nên rất yên tĩnh.

Nam Khuê mệt mỏi, rất mệt mỏi, cơ thể cũng mệt mỏi.

“Buông tôi ra đi, tôi muốn rời giường.” Cuối cùng, vẫn là Nam Khuê mở miệng.

Lục Kiến Thành vẫn ôm chặt cô vào lòng. Lần này, đôi mắt đen nhánh của anh nhìn về phía Nam Khuê, vô cùng nghiêm túc: “Từ tối qua anh vẫn luôn suy nghĩ, phải làm sao mới có thể để em tha thứ cho anh.”

“Anh biết anh làm tổn thương em, làm cho em khó chịu, buồn lòng, anh cũng biết hôm qua là anh đã sai…”

“Đừng nói nữa.”

Nam Khuê bịt tai, cô không muốn nghe.

Cô không muốn nghe chút nào.

Anh biết cô mềm lòng, chỉ cần nghe tiếp, nhất định sẽ tha thứ cho anh đúng không.

“Đừng nói nữa, Lục Kiến Thành, tôi bảo anh đừng nói nữa.”

Lục Kiến Thành nắm lấy tai cô, vẫn kiên trì: “Nam Khuê, anh không cầu xin em tha thứ cho anh, nhưng ít nhất hãy để anh nói hết được không?”

“Anh thừa nhận, lúc trước cưới em là bởi vì ông nội ép, anh cũng thừa nhận, sau khi Thanh Liên trở về, quả thật anh muốn ly hôn với em, nhưng sau khi ông nội qua đời, từ lúc anh đồng ý với em sẽ không ly hôn nữa, anh đã quyết định cùng em sống đến bạc đầu.”

“Anh không nghĩ tới muốn ly hôn, cũng không nghĩ tới muốn bỏ lại em để quay lại với Thanh Liên.”

“Thật sự, Nam Khuê, tất cả những gì anh nói đều là sự thật.”

Những lời cuối cùng, anh dán vào vành tai cô rất dịu dàng.

“Nếu anh đã cưới em, vậy thì từ nay về sau, em chính là người vợ duy nhất của anh.”

Nam Khuê nhắm mắt lại, hơi nóng lượn lờ khi anh nói chuyện đều phun lên vành tai cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 216


Chương 216

Nhiệt độ nóng bỏng, đôi tai nhỏ bé của cô ngay lập tức nóng lên, đỏ bừng.

Thậm chí Nam Khuê còn nghĩ, sao chỉ trong một đêm anh lại có thay đổi lớn như vậy.

Rõ ràng cô đã suy nghĩ kỹ, mặc kệ anh nói cái gì, làm cái gì, cô cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh.

Thế nhưng, dưới thế tấn công dịu dàng của anh, trái tim cô vẫn mềm lòng không thể cứu chữa.

Cô phải làm gì đây?

Cô không thể chịu đựng được nữa.

Trái tim của cô cứng rắn, nhưng vừa chạm vào anh, vỏ ngoài cứng rắn của cô đã sớm bị đánh nát, chỉ còn lại sự mềm lòng.

“Lục Kiến Thành, anh cố ý đúng không? Anh biết tôi mềm lòng, vì vậy cố ý nói những lời này, làm cho tôi cảm động.”

“Ừm.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Nam Khuê nghe vậy, trái tim lập tức đã lạnh đi phần nào.

Nhưng ngay sau đó, Lục Kiến Thành lại ôm chặt cô hơn: “Là muốn em tha thứ cho anh, nhưng mỗi câu nói trong miệng anh đều là sự thật.”

Nam Khuê dùng sức chớp chớp mắt, cô không muốn để mình cảm động, cũng không muốn rơi nước mắt vào lúc này.

“Anh trước tiên đừng nói chuyện, anh hãy cho tôi yên tĩnh.”

“Được.”

Nói là để cho cô yên tĩnh?

Thế nhưng, tay anh từ khi nào lại đang v**t v* eo cô.

Cảm giác được đầu ngón tay anh chạm vào, cả người Nam Khuê khẽ run lên.

Nhất là khi nhiệt độ ngón tay anh truyền đến, Nam Khuê ngay lập tức cảm giác da thịt của cô cũng bị anh trêu chọc mà nóng lên.

“Lục Kiến Thành, anh nói không đáng tin chút nào.” Nam Khuê trốn.

Bàn tay Lục Kiến Thành tiếp tục dịu dàng v**t v*, giọng nói trầm thấp nói ở tai cô: “Anh không có nói chuyện, anh muốn để em yên tĩnh, Khuê Khuê, là em mở miệng nói trước.”

Nam Khuê: “…”

Người đàn ông này?

Anh học già mồm át lẽ phải từ khi nào vậy?

Đây là Lục Kiến Thành mà cô quen biết sao?

Thật ra, bản thân Lục Kiến Thành cũng đã có chút không hiểu được mình. Từ trước đến nay hầu như anh không có dỗ dành người khác, mà luôn là người khác dỗ dành anh.

Cho dù những năm đó ở cùng Phương Thanh Liên, hai người cũng từng cãi nhau, nhưng anh cũng không có đi dỗ dành cô ta.

Hình như mỗi lần đều là Phương Thanh Liên xuống nước đến tìm anh.

Nhưng đối với Nam Khuê, anh lại phát hiện hình như hoàn toàn không giống.

Đêm qua, khi anh biết chuyện cô gặp phải ở trung tâm thương mại, biết mình hiểu lầm cô, đã muốn sử dụng tất cả cách để dỗ dành cô.

Anh không biết mình đang làm gì nữa?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 217


Chương 217

Nhưng trong lòng có một loại cảm giác, dường như anh càng ngày càng sợ mất cô.

Lại nghĩ đến người đàn ông mà cô yêu mười năm, trong lòng Lục Kiến Thành bực bội.

Xoay người một cái, anh trực tiếp đè Nam Khuê dưới thân rồi hôn..

Khác với trước đây, lần này, nụ hôn của anh cực kỳ dịu dàng, Nam Khuê duỗi tay, vừa định từ chối thì đã bị anh làm cho hoàn toàn tan chảy rồi.

Cô chớp chớp mắt, không thể nghĩ ra tại sao trong một đêm anh lại trở nên dịu dàng như vậy.

Thật sự quá dịu dàng quá nhẹ nhàng.

Dịu dàng đến mức cô hoàn toàn đắm chìm trong đó, giống như quên tất cả những nỗi đau đã xảy ra trước đó.

“Khuê Khuê, Khuê Khuê…!” Anh gọi tên cô hết lần này đến lần khác, mỗi một tiếng đều chứa đầy tình cảm và vô cùng dịu dàng.

Dưới thế tấn công dịu dàng của anh, Nam Khuê thật sự không còn sức chống cự nào nữa.

Cô từ bỏ phản kháng và để cho mình đắm chìm vào trong đại dương dịu dàng cùng anh.

Khi tình yêu đến mức sâu sắc, Nam Khuê nhắm mắt lại, để mặc cho nước mắt điên cuồng chảy xuống.

Lục Kiến Thành cúi người, hôn từng giọt nước mắt trên mặt cô.

Khi yêu anh, cô đã nghĩ tới sẽ có một ngày được anh ôm hôn, cô vẫn luôn mong chờ đến ngày hôm nay.

Cô vẫn luôn mong chờ, luôn hy vọng, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng nó sẽ đến vào lúc này

Đột nhiên, cảm giác được điều gì đó, Nam Khuê nắm lấy tay Lục Kiến Thành, nhẹ nhàng lắc đầu: “Kiến Thành, không được.”

Lục Kiến Thành thu tay lại, tiếp tục hôn cô.

Chỉ là nụ hôn kia, càng ngày càng điên cuồng.

Cuối cùng, anh áp lên trán cô, giọng nói thô ráp gợi cảm, tràn ngập sự nhẫn nại: “Khuê Khuê…. ”

“Thật sự không được sao?” Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của anh móc lấy mái tóc đen của cô, hai mắt đều là màu đỏ nhẫn nhịn.

“Anh muốn sao?” Thanh âm Nam Khuê thấp như ruồi muỗi hỏi.

“Muốn, rất muốn.”

Anh trả lời dứt khoát, không muốn che dấu nữa.

Nam Khuê thừa nhận, khi nghe được câu này, cô đã hoàn toàn tan rã, quên hết tất cả.

Cô vươn hai tay ra, vòng qua cổ Lục Kiến Thành, hôn lên môi anh.

Ánh sáng ban mai lại dịu dàng đến kỳ lạ.

Trong phòng ngủ, hương thơm phảng phất.

Lúc Nam Khuê mở mắt ra lần nữa, đã trưa rồi.

Cả người cô như rã rời, yếu ớt đến mức không còn chút sức lực.

Nghĩ đến đứa bé, cô cảm thấy hơi sợ.

Trước đó cô nói “không được” cũng là vì do dự.

Mặc dù các bác sĩ nói rằng chỉ cần chú ý sau ba tháng, nó sẽ không ảnh hưởng đến em bé.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 218


Chương 218

Tuy nhiên, cô vẫn có một chút lo lắng.

Hơn nữa vừa rồi cô có nói Kiến Thành nhẹ nhàng một chút, nhưng dường như anh không có nhẹ nhàng.

Tuy đã kết hôn hai năm, nhưng kỳ thật số lần hai người như vậy không nhiều lắm, gần như chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Có thể mang thai trong tình huống như vậy, bản thân Nam Khuê cảm thấy đó là một phép màu.

Rửa mặt xong, Nam Khuê đi xuống nhà bếp dưới lầu.

Vừa bước vào, ngửi được một mùi thơm ngào ngạt.

Không thể không nói, thật sự quá thơm.

Có thể đã qua ba tháng, bây giờ cô đã không còn phản ứng nghén, ngược lại ăn rất ngon miệng.

Nhất là khi nhìn thấy cá và thịt, hai mắt sáng lên.

Vì có chút lo lắng cho em bé, Nam Khuê rót một ly nước, quyết định vẫn nên uống một viên thuốc an thai mà bác sĩ kê đơn.

Trong tay cô cầm một viên thuốc, vừa ngửa đầu chuẩn bị uống.

Đột nhiên, cổ tay bị nắm lại, ngay sau đó truyền đến giọng nói nghiêm túc của Lục Kiến Thành: “Em đang uống gì vậy?”

“A, em…”

Nam Khuê không ngờ vừa hay bị anh nhìn thấy, nhất thời nghẹn lời, trong đầu đang cố gắng tìm lý do.

Lúc này, giọng Lục Kiến Thành lại vang lên: “Bắt đầu từ hôm nay, sau này không được uống thuốc tránh thai nữa.”

Thì ra anh cho rằng đó là “thuốc tránh thai”, Nam Khuê thở phào nhẹ nhõm.

“Cái này không phải thuốc tránh thai, đầu em có chút không thoải mái, là thuốc đau đầu.” Nam Khuê vội vàng nói.

Lúc này Lục Kiến Thành mới buông tay ra, Nam Khuê lập tức ngửa đầu, nhanh chóng uống thuốc.

Trên bàn ăn, Nam Khuê ăn rất ngon miệng, rất nhanh đã ăn xong một chén cơm.

Phải biết rằng bình thường cô ăn nửa chén cơm đều là một chuyện vô cùng khó khăn, vô cùng dày vò.

Thấy cô chủ động múc bát cơm thứ hai, Lục Kiến Thành nhìn về phía cô, ánh mắt bình tĩnh nhìn thật lâu, nói: “Ở trên giường mệt mỏi sao? ”

“Hả, không có!” Nam Khuê theo bản năng phủ định.

Cô còn chưa ý thức được thâm ý trong câu nói vừa rồi của Lục Kiến Thành.

Ăn một miếng cơm, đột nhiên, cô phản ứng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng: “Lục Kiến Thành, anh… đừng nói nhảm, em không có.”

“Vậy hôm nay sao có thể ăn hai chén cơm, chẳng lẽ không phải bởi vì sáng nay…”

Nam Khuê da mặt mỏng manh, lập tức ngắt lời anh, khẳng định phủ nhận: “Không phải, đương nhiên không phải.”

“Thật không?” Lục Kiến Thành nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “Nói như vậy, lần sau tôi phải ra sức hơn một chút. ”

Nam Khuê không nói lời nào, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Da mặt cô mỏng, căn bản không chịu nổi sự trêu chọc của anh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 219


Chương 219

Cơm nước xong xuôi, Nam Khuê còn tưởng Lục Kiến Thành sẽ đi làm, kết quả anh vẫn ở nhà, ngược lại là Lâm Tiêu đưa mấy văn kiện tới.

Sau đó, Lục Kiến Thành vẫn dùng sổ ghi chép làm việc.

Nam Khuê còn đang chờ kết quả phỏng vấn, mấy ngày nay khá rảnh rỗi, cứ nằm đọc sách trên sofa trong phòng làm việc của Lục Kiến Thành.

Hai người, mỗi người đều bận rộn với công việc của mình.

Chẳng bao lâu, trời đã tối.

Khi Phương Tiếu gọi điện thoại cho Phương Thanh Liên, Phương Thanh Liên lại nhíu mày.

Cuộc xem mắt quỷ quái gì đó, cô ta ngàn vạn lần không muốn đi.

Tuy nói là đi thay Phương Tiếu, đi cũng không sao đàn ông chỉ cần vừa nhìn thấy cô ta ngồi trên xe lăn, nhất định sẽ bỏ chạy.

Tuy nhiên trên đời này làm có bức tường nào kín gió, nếu chuyện cô ta đi xem mắt bị Kiến Thành biết, cho dù cô ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

Phương Thanh Liên càng nghĩ càng cảm thấy phiền não.

Cô ta cầm lấy di động, định gọi điện trực tiếp cho Phương Tiếu để từ chối buổi xem mắt này thì chuông cửa vang lên.

Phương Thanh Liên để điện thoại xuống, ra mở cửa.

Kết quả, cô ta nằm mơ cũng không ngờ, giờ phút này người đứng ở ngoài cửa chính là Phương Tiếu.

“Chị, rốt cục tìm được chị rồi, chỗ này của chị thật đúng là không dễ tìm nha, em tìm rất lâu!” Vẻ mặt Phương Tiếu cười đến sáng lạn rồi đi vào nhà.

Phương Thanh Liên cố gắng nặn ra một nụ cười nói: “Làm sao em biết chị ở đây?”

“Lúc trước em có nói sẽ bảo tài xế đến đón chị, không phải chị đã nói địa chỉ với tài xế sao?”

“À…” Phương Thanh Liên gật đầu, lập tức hỏi: “Sao em lại tự mình tới đây?”

“Vừa hay hôm nay không có việc gì, em khá rảnh, hơn nữa em lo lắng chị không tiện lắm, nên tới đây cùng tài xế.” Phương Tiếu nói.

Phương Thanh Liên trong lòng hừ lạnh, nói thẳng ra chính là sợ cô ta đổi ý thôi.

“Tiếu Tiếu, chị muốn thương lượng một chuyện với em, có thể không?”

“Chị, có chuyện gì vậy, chị cứ nói thẳng đi!”

“Tiếu Tiếu, hôm nay chị có chút không thoải mái, em có thể đổi một người khác đi không?”

Phương Thanh Liên nói xong, trong không khí nhất thời yên tĩnh.

Phương Tiếu mở to hai mắt, không thể tin nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Chị, không phải chúng ta đã nói xong rồi sao? Chị có biết làm thế nào em xin cha cho ba trăm vạn đó không? Chính là vì em nói sẽ ngoan ngoãn đi xem mắt, cha mới đồng ý.”

“Chị, em cũng không gạt chị, thật ra em có bạn trai rồi.”

“Em rất thích anh ấy rất yêu anh ấy, nếu anh ấy biết em đi xem mắt, nhất định sẽ chia tay với em, chị, em cầu xin chị, giúp em đi, bây giờ chỉ có chị mới có thể giúp em thôi.”

Phương Tiếu khóc lóc, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
 
Back
Top Bottom