Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 160


Chương 160

Trong phòng bệnh, Nam Khuê đang truyền dịch.

Bác sĩ nhìn thấy cô, vừa đau lòng vừa tức giận: “Cô gái à, cơ thể vốn đã yếu, sao còn không biết chăm sóc tốt cho chính mình?”

“Tôi đã nói với cô rất nhiều lần, nhất định phải giữ tâm trạng vui vẻ, chỉ có vui vẻ thoải mái, đứa bé mới tốt.”

“Cô xem lời nói của tôi coi như gió thoảng bên tai, hoàn toàn không để vào trong lòng đúng không?”

Nam Khuê biết mình sai rồi, cho nên ngoan ngoãn cúi đầu nghe dạy bảo.

Bác sĩ thấy cô cúi đầu, không đành lòng lại an ủi: “Được rồi, tôi cũng không phải muốn nói gì cô, chỉ là hy vọng cô và đứa bé đều khỏe mạnh, tám tháng sau có thể sinh ra bình an thuận lợi.”

Nói đến đây, bác sĩ nhớ tới chồng Nam Khuê: “Đúng rồi, vừa rồi ở bên ngoài tôi không nhịn được, nói cho chồng cô biết chuyện cô mang thai rồi, thật xin lỗi!”

“Đã nói cho anh ấy biết rồi?” Nam Khuê hỏi xong, ngực đột nhiên trầm xuống, tựa như có một tảng đá đè lên vậy.

“Ừm, nói rồi.”

Anh biết rồi.

Lục Kiến Thành biết rồi.

Trong đầu Nam Khuê giờ phút này chỉ có một giọng nói: Lục Kiến Thành đã biết cô mang thai?

Vậy anh sẽ phản ứng như thế nào?

Anh có hạnh phúc khi có đứa bé này không? Phiền muộn? Hay là buộc phải chấp nhận nó.

Anh có thực sự đã chuẩn bị tâm lý chào đón đứa bé?

Trong lòng Nam Khuê hoảng loạn không chịu nổi, những gì cô nghĩ tới đều là những thứ này.

Bác sĩ vừa mở danh sách, vừa than thở: “Chồng của cô, lần đầu tiên tôi nhìn giống như một người đàn ông nhẹ nhàng; Lần này tới còn mặc trang phục cảnh sát, nhìn khuôn mặt anh ta đẹp trai như thế, giống như mẫu người đàn ông thực thụ, vậy mà lại không biết quý trọng?”

“Quả nhiên đàn ông cặn bã không phân biệt nghề nghiệp và chủng loại.”

Đồng phục cảnh sát? Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Chờ đã, Nam Khuê cảm thấy dường như cô đã nắm được trọng điểm.

Sao Lục Kiến Thành lại mặc trang phục cảnh sát chứ?

“Cô vừa nói, anh ấy mặc đồng phục cảnh sát?” Nam Khuê nhìn về phía bác sĩ, vô cùng nghiêm túc hỏi.

Bác sĩ gật đầu: “Ừm, đúng vậy.”

“Cô có thể gọi anh ấy vào giúp tôi được không?” Nam Khuê hỏi.

“Tôi nói anh ta đi xuống nộp viện phí rồi, lát nữa sẽ lên tới, cô chờ một chút.”

“Được.”

Vài phút sau khi bác sĩ rời đi, có tiếng gõ cửa phòng bệnh.

“Mời vào.”

Khi nhìn thấy người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát trước mắt, cô thở phào nhẹ nhõm.

May mắn không phải Lục Kiến Thành, anh còn chưa biết, thật quá tốt.

“Cảm thấy sao rồi?” Chu Tiễn Nam đi đến bên giường bệnh Nam Khuê, mở miệng trước.

“Ừm, không có gì đáng ngại. Cảm ơn anh, bác sĩ vừa nói với tôi, anh đã giúp tôi trả viện phí, tôi thêm wechat của anh, rồi chuyển tiền lại cho anh.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 161


Chương 161

Nam Khuê mở điện thoại di động ra, nhìn thấy người đàn ông đối diện vẫn đứng thẳng tắp, một tay buông xuống bên cạnh, cũng không có ý định lấy điện thoại ra.

“Tôi thêm wechat của anh rồi chuyển lại cho anh.” Nam Khuê lặp lại một lần nữa.

“Tôi tên là Chu Tiễn Nam.”

Lúc này, đôi môi đang mím chặt của Chu Tiễn Nam cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói của anh ấy trầm thấp, giọng nói trầm thấp đặc trưng của người đàn ông giàu tình cảm.

Chu Tiễn Nam?

Sao cái tên này lại cảm thấy một chút quen thuộc?

Nam Khuê nhanh chóng tìm kiếm trong đầu một lần, lại nhìn chằm chằm mặt anh ấy một lúc lâu, đột nhiên vỗ đầu, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói: “A, thì ra là anh, tôi nhớ rồi.”

Cô lập tức gõ ba chữ “Chu Tiễn Nam” trên WeChat, tìm được tên anh ấy, sau đó chuyển tiền thuốc men qua.

Vậy mà là anh ấy.

Lần trước anh ấy giúp cô ở trên xe buýt, hơn nữa còn giúp cô không chế tên cướp, Nam Khuê vẫn cho rằng hai người sẽ không có cơ hội gặp lại nhau, không ngờ lại gặp lại nhanh như vậy.

Và anh ấy đã giúp cô lần nữa.

“Thật sự quá trùng hợp, tôi lại gặp anh nữa.”

“Đúng rồi, tôi tên Nam Khuê.”

Nam Khuê vừa nói xong, điện thoại của Chu Tiễn Nam reo lên.

Là Đỗ Bằng gọi tới: “Sếp, người đã tỉnh rồi.”

“Được, tôi tới ngay lập tức.”

Cúp điện thoại xong, Chu Tiễn Nam nhìn về phía Nam Khuê: “Chăm sóc bản thân thật tốt, tôi còn có việc, đi trước đây.”

“Được.”Nam Khuê gật đầu

Nhìn Chu Tiễn Nam sắp ra khỏi cửa, Nam Khuê lại chợt mở miệng: “Xin lỗi, tôi muốn nói với anh một tiếng xin lỗi, bác sĩ chắc là hiểu lầm anh thành chồng tôi, có thể đã nói một trận.”

“Không sao.”

Nói xong, Chu Tiễn Nam vội vàng rời đi.

Nam Khuê có chút buồn ngủ, nên ngủ một giấc trên giường.

Ngủ một giấc thẳng đến buổi chiều.

Khi tỉnh dậy, hoàng hôn đã buông xuống.

Ánh sáng hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, một mảng màu cam đỏ, thoạt nhìn rất đẹp.

Nam Khuê mở cửa sổ, bên ngoài gió nhẹ thổi vào mặt, vô cùng thoải mái.

Đứng ở cửa sổ một lúc, cô đi xuống lầu.

Nếu đi dạo vòng quanh đây và nhìn vào phong cảnh này, có lẽ tâm trạng của cô sẽ tốt hơn nhiều.

Thế nhưng, Nam Khuê nằm mơ cũng không ngờ tới.

Ngay sau khi cô đến công viên của khu điều dưỡng, thì nhìn thấy bọn họ.

Dưới ánh hoàng hôn, Lục Kiến Thành đẩy Phương Thanh Liên, bọn họ một người đứng như Chi Lan Ngọc Thụ; một người ngồi, dịu dàng xinh đẹp, bóng của hai người được ánh hoàng hôn chiếu sáng rất đẹp, như thể bọn họ được nhuộm một lớp ánh bạc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 162


Chương 162

Trông bọn họ rất xứng đôi, như một cặp đôi.

Giống như một đôi vợ chồng yêu thương, hoà thuận hạnh phúc.

Nam Khuê ngay lập tức cảm thấy mắt mình như bị đâm thủng.

Rõ ràng là một buổi hoàng hôn đẹp như vậy, ánh sáng dịu dàng như thế.

Nhưng giờ phút này, cô lại cảm thấy ánh sáng trước mắt giống như ánh sáng chói mắt, hung hăng chiếu vào mắt cô, làm cho cô không thể không ch** n**c mắt.

Cô đứng đó, lại cảm giác lòng bàn chân giống như bị đổ chì, giống như nặng ngàn cân, dùng sức thế nào cũng không nhấc chân lên được.

Cô muốn nhấc chân lên xoay người rời đi.

Tuy nhiên, cơ thể quá nặng nề.

Trên con đường uốn lượn, Lục Kiến Thành đẩy Phương Thanh Liên, hai người càng ngày càng đến gần.

Bóng dáng hai người cũng trở nên rõ ràng hơn.

Cô không muốn nhìn thấy bọn họ, cô không muốn.

Dùng hết sức, Nam Khuê nhanh chóng xoay người trở về.

Nhưng mà, cô vừa đi được hai bước, phía sau truyền đến một tiếng gọi lớn: “Nam Khuê…”

Nam Khuê giống như bị bỏ bừa, lập tức dừng lại, đứng tại chỗ.

Lục Kiến Thành ở phía sau cau mày nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Em vừa gọi cái gì vậy?”

Phương Thanh Liên lập tức chỉ vào bóng lưng phía trước: “Nam Khuê nha, anh mau nhìn xem, cô ấy ở ngay phía trước.”

Lục Kiến Thành lập tức nhìn qua, bóng lưng kia quả thật rất giống Nam Khuê, nhưng cô không ở trong bệnh viện.

Sáng sớm hôm nay, anh đã trở về nhà.

Nam Khuê không có ở nhà, anh gọi điện thoại không ai nghe máy.

Vì vậy, sau khi gửi tin nhắn wechat, Nam Khuê trả lời: Hôm nay cô đã đi học, sao đột nhiên xuất hiện trong bệnh viện được chứ?

“Rất giống, nhưng chắc không phải là cô ấy.” Lục Kiến Thành chắc chắn.

Phương Thanh Liên cũng khẳng định: “Em chắc chắn, bóng lưng đó chính là cô ấy.”

“Nam Khuê.”

Phương Thanh Liên lại lớn tiếng gọi, đồng thời hai tay nhanh chóng trượt xe lăn đuổi theo phía trước.

Nam Khuê lập tức giơ chân lên, nhanh chóng đi về phía trước.

Khi đến góc cua ở phía trước, cô ngay lập tức rẽ và sau đó đi vào thang máy.

Cửa thang máy ngay lập tức đóng lại, Nam Khuê mới thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù bây giờ cô không biết nên đi đâu, nhưng bây giờ cô phải rời khỏi bệnh viện này ngay lập tức.

Bây giờ cô không muốn nhìn thấy hai người họ ở bên nhau.

Thang máy leng keng một tiếng, Nam Khuê đang muốn đi ra ngoài, lại phát hiện là hướng lên trên.

Cửa mở ra, lúc này Chu Tiễn Nam đi vào.

Có phải là anh ấy không?

Nam Khuê vô cùng bất ngờ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 163


Chương 163

“Đã khoẻ chưa? Không cần nằm trên giường tĩnh dưỡng?” Chu Tiễn Nam hỏi cô.

Sau đó, cửa thang máy mở ra.

Chu Tiễn Nam nghiêng người, làm ra thế nhường Nam Khuê đi ra trước, cũng giữ cửa thang máy lại.

Nam Khuê đi ra thang máy trước.

Hai người cùng nhau đi đến cổng bệnh viện.

Do dự một chút, Nam Khuê bỗng nhiên lấy dũng khí nhìn về phía anh ấy: “Anh Chu, lát nữa anh còn có nhiệm vụ không?”

“Tạm thời không có, sao thế?”

“Anh đã giúp tôi hai lần, rất cảm ơn, tôi mời anh uống cà phê được không”

Vừa dứt lời, Nam Khuê nhìn thấy Chu Tiễn Nam cứ đi thẳng về phía trước.

Nam Khuê nhìn bóng lưng cao lớn của anh ấy, hiện lên một nỗi buồn, cô bị từ chối thẳng thừng?

Haizzz, thật vất vả mới lấy hết dũng khí mời ân nhân uống cà phê, không ngờ cứ như vậy bị từ chối.

Nam Khuê đứng tại chỗ, cảm thấy có chút khó chịu.

Đúng lúc này, Chu Tiễn Nam dừng bước, xoay người nhìn cô: “Không phải nói mời tôi uống cà phê sao?”

Hửm? Đây là đồng ý sao?

Người đàn ông này là người ngoài lạnh trong nóng sao?

Nam Khuê lập tức đuổi theo tốc độ của anh ấy.

Lúc này, hai người dừng lại trước một chiếc xe, là xe Đỗ Bằng lái.

Nhìn thấy Nam Khuê, cậu ấy kích động không chịu nổi, liên tục nháy mắt truyền tín hiệu với Chu Tiễn Nam: Sếp, được nha, tốc độ rất nhanh.

Chu Tiễn Nam lạnh lùng nói: “Nếu thị lực không tốt, mấy ngày sau chúng ta hãy tập luyện thật tốt.”

Đỗ Bằng: “…”

Ngay lập tức trở lại trạng thái bình thường, ngồi thẳng vào ghế lái.

Nam Khuê nhìn chiếc xe trước mắt, cảm thấy có chút khoa trương: “Chúng ta chỉ đi uống cà phê, không đi chiếc xe này được không, trông hơi khoa trương.”

Chu Tiễn Nam gật đầu: “Đúng là quá khoa trương, cho nên tôi muốn về đội thay quần áo trước, vừa hay gần đội cảnh sát có một quán cà phê, nên đến đó cũng tiện.”

“À, được.”

Nam Khuê lập tức cúi đầu lên xe.

Đến nơi, Chu Tiễn Nam bảo Đỗ Bằng sắp xếp một chỗ cho Nam Khuê chờ, còn anh ấy thì đi thay quần áo.

Trong lúc đó, Nam Khuê nhận được điện thoại của Lục Kiến Thành.

Cô không muốn trả lời.

Nhưng bên kia cứ gọi liên tục.

Cuối cùng, Nam Khuê chỉ có thể hít sâu một hơi rồi nhấn nút trả lời.

Thế nhưng, rốt cuộc cô đã đánh giá quá cao chính mình.

Nhận điện thoại, bên kia truyền đến giọng nói Lục Kiến Thành: “Nam Khuê.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 164


Chương 164

Vừa nghe anh gọi tên mình, ngực cô đã có cảm giác nghẹt thở và đau đớn.

“Hôm nay em đang ở trường à?” Lục Kiến Thành thử hỏi.

Nam Khuê che miệng, cô cố gắng khống chế cảm xúc của mình.

Thật sự là rất rất cố gắng để khống chế.

Một lúc lâu cũng không nghe thấy cô trả lời, Lục Kiến Thành có chút sốt ruột: “Nam Khuê, có ở đây không? Hãy trả lời anh đi.”

Nam Khuê ngửa đầu lên, chớp chớp mắt.

Cô cực lực khống chế bản thân, một lúc lâu mới miễn cưỡng nói ra được hai chữ: “Ừm, có.”

Chỉ có hai chữ mà thôi, nhưng Nam Khuê lại cảm thấy đã tiêu hao hết sức lực trên người cô.

“Mấy giờ tan học, anh đến đón em.” Lục Kiến Thành lại nói.

Nam Khuê dùng móng tay phải nhéo mạnh lòng bàn tay trái, làm cho mình bình tĩnh lại.

Lại hít một hơi thật sâu cô cố gắng thả chậm tốc độ, để tránh cảm xúc của mình tiết lộ ra ngoài: “Không cần, tôi tự về.”

“Tôi còn có lớp học, nếu không có việc gì thì tôi cúp máy đây.”

Nam Khuê vội nói xong câu này.

“Tôi xong rồi.” Lúc này, Chu Tiễn Nam mặc thường phục đi ra.

Nam Khuê lập tức cúp điện thoại.

Bên kia, Lục Kiến Thành cầm điện thoại di động, theo bản năng nhíu mày.

Làm vợ chồng hai năm, tuy rằng thời gian chân chính ở chung không nhiều lắm, nhưng với sự thấu hiểu lòng người và quan sát tỉ mỉ của anh, anh vẫn khá hiểu Nam Khuê.

Nam Khuê trời sinh tính tình đơn thuần, da mặt mỏng, không biết nói dối chút nào.

Vừa rồi, giọng nói của cô rất nhỏ, rất nhẹ, hơn nữa còn hơi run rẩy, vừa nghe đã biết đang nói dối.

Còn có giọng nói đàn ông kia, anh nghe rất rõ ràng, tuyệt đối không có khả năng là nghe nhầm.

Nam Khuê đã nói dối anh.

Và cô đang ở cùng với người đàn ông khác.

Còn rất có thể là vì người đàn ông này mà nói dối anh.

Ý thức được điều này, Lục Kiến Thành ngay lập tức cảm thấy rất nặng nề và phiền não.

Thấy Lục Kiến Thành trầm mặc cúp điện thoại, Phương Thanh Liên chủ động mở miệng: “Kiến Thành, sao vậy?”

“Không có gì, anh đẩy em về.”

Đến quán cà phê, Nam Khuê đưa thực đơn cho Chu Tiễn Nam: “Anh chọn đi!”

“Một ly Cappuccino.”

Nam Khuê ngước mắt lên: “Anh cũng thích uống cái này sao?”

“Ừm, khá thích vị này.”

Nam Khuê thật sự ngạc nhiên vì điều này, trong ấn tượng của cô, đàn ông bình thường đều không thích ngọt, đa số thích uống cà phê nguyên chất kiểu Mỹ hoặc cà phê đắng, thực sự có rất ít người thích đồ ngọt.

Lục Kiến Thành là một ví dụ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 165


Chương 165

“Không ngờ anh lại thích loại cà phê ngọt ngào này.”

Ánh mắt Chu Tiễn Nam trở nên sâu xa, thản nhiên giải thích: “Cha tôi cũng là một cảnh sát, công việc của ông ấy rất nguy hiểm, khi còn nhỏ, mỗi lần ông ấy đi làm nhiệm vụ tôi đều đặt một viên kẹo trong lòng bàn tay ông ấy, hy vọng ông ấy bình an về nhà.”

“Sau này lớn lên, mỗi lần tôi làm nhiệm vụ, cũng quen mang theo một viên kẹo.”

Mặc dù không trực tiếp trải qua những khoảnh khắc nguy hiểm đó, nhưng Nam Khuê đã xem rất nhiều trên TV.

Giờ phút này, một nhân vật anh hùng bằng xương bằng thịt như vậy xuất hiện trước mặt cô, cô còn rất xúc động.

Chẳng bao lâu, người phục vụ đã mang cà phê lên.

Nghĩ đến đứa bé, mặc dù mấy ngày nay Nam Khuê có chút thèm cà phê, nhưng vẫn nhịn.

“Đúng rồi, tôi là Nam Khuê.”

Uống đến một nửa, Nam Khuê mới nhớ tới vấn đề quan trọng này, cô còn chưa giới thiệu bản thân.

“Chu Tiễn Nam.”Anh ấy cũng đưa tay ra.

Khi bắt lấy bàn tay anh ấy, Nam Khuê chợt có một khoảnh khắc ngây người.

Bàn tay này, thật ấm áp, cũng rất quen thuộc.

Thật sự rất giống bàn tay của Lục Kiến Thành.

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền tới, ngay sau đó, điện thoại di động của Nam Khuê lại vang lên, là Lục Kiến Thành gọi tới.

Cô do dự một lúc, vẫn chần chừ nhận lấy.

“Alo.” Vì để cho mình trông rất bình thường, lúc này, Nam Khuê mở miệng trước.

“Vẫn còn ở trường chứ? Anh sẽ đến đón em.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê không chút suy nghĩ, ngay lập tức từ chối thừng: “Không cần, tối nay tôi ngủ ở trường, công việc của anh bận rộn như vậy, nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Nói xong, cũng không đợi Lục Kiến Thành trả lời, Nam Khuê trực tiếp cúp điện thoại.

Sau khi uống cà phê xong, Nam Khuê đến quầy lễ tân thanh toán.

Đúng lúc nhìn thấy những viên kẹo sữa trên một chiếc đĩa nhỏ tinh xảo trước mặt, Nam Khuê đã lấy hai viên.

Ra khỏi cửa, bên ngoài trời hơi âm u.

Gần đây là những ngày mưa, mưa tương đối nhiều, thường buổi chiều bầu trời vẫn còn trong xanh, buổi tối thì trời bỗng mưa lớn.

Trông như thế này, giống như trời sắp mưa rồi.

“Tôi đưa cô về.” Chu Tiễn Nam chủ động mở miệng.

“Hửm?” Nam Khuê nhất thời không kịp phản ứng.

“Vừa rồi không phải nói trở lại trường học ở sao? Trời tối có thể sẽ mưa, một cô gái như cô một mình đi xe không an toàn.” Chu Thượng Nam giải thích.

Nam Khuê nghe vậy, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Nhưng cũng chính lúc đó, trong lòng cô chợt thấy rét lạnh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 166


Chương 166

Ngay cả một người vừa quen cũng biết quan tâm cô, nhưng Lục Kiến Thành, anh thân là chồng cô, khi cô cần anh nhất, anh lại đi cùng một người phụ nữ khác.

Bởi vì lúc đến quán cà phê không lái xe, Chu Tiễn Nam vốn định bắt taxi đưa Nam Khuê về trường.

Kết quả lúc Nam Khuê nói ra tên trường, thì phát hiện cách nơi này không xa lắm.

Không chỉ vậy, nó còn rất gần với đội cảnh sát của Chu Tiễn Nam.

Đây thực sự là một loại duyên phận lớn.

Hai người đi cạnh nhau, Nanxi đầy tò mò về cuộc sống của Chu Tiễn Nam trong đội cảnh sát, và Chu Tiễn Nam đã kể cho cô nghe một số điều thú vị.

Ngay lập tức chọc cho Nam Khuê ôm bụng cười to.

Đi bộ khoảng hai mươi phút, đến cổng trường Nam Khuê.

“Đã đến rồi, cảm ơn anh.”

“Ừm, mau đi vào đi.” Chu Tiễn Nam gật đầu.

Giờ phút này, không ai phát hiện ra, có một chiếc xe sang màu đen đang đậu cách đó không xa, Lục Kiến Thành đang ngồi bên trong.

Cửa sổ xe đóng chặt, ánh đèn ven đường rất mờ nên lúc này không ai có thể nhìn rõ vẻ mặt của anh.

Nhưng nếu có thể nhìn thấy thì có thể phát hiện khuôn mặt anh lúc này u ám, lạnh lùng và đáng sợ như thế nào.

Xuyên qua ánh đèn mờ ảo, mắt anh nhìn chặt vào hướng Nam Khuê và Chu Tiễn Nam đang đứng.

Nam Khuê vừa đi được hai bước, chợt nhớ tới viên kẹo sữa mà mình đang nắm chặt trong lòng bàn tay.

Cô xoay người, mở miệng hô: “Chu Tiễn Nam.”

Sau đó chạy qua, đặt kẹo sữa vào trong lòng bàn tay của anh ấy, nghiêm túc nói: “Cho anh, hy vọng mỗi lần anh ra ngoài làm nhiệm vụ có thể bình an trở về.”

“Cảm ơn cô!”

Sau khi Chu Tiễn Nam rời đi, Lục Kiến Thành dặn dò tài xế: “Lái xe đuổi theo cô ấy.”

Năm phút sau, xe của Lục Kiến Thành dừng lại bên cạnh Nam Khuê.

Ngay sau đó, cửa sổ xe chậm rãi trượt xuống, lộ ra khuôn mặt Lục Kiến Thành.

Mặt anh, lạnh lùng không có một chút nhiệt độ, dưới ánh trăng càng có vẻ lạnh như nước đá.

“Lục Kiến Thành?” Khi Nam Khuê nhìn thấy anh, cô vô cùng bất ngờ: “Sao anh lại ở đây?”

Không phải cô đã nói rằng hôm nay cô sẽ ở lại trường sao?

Cô không cần anh đến đón sao?

Hai ngày nay, cho dù có mệt mỏi đến đâu, cô cũng một mình yên lặng chịu đựng, không quấy rầy anh.

Ngay cả khi một mình nằm trên giường bệnh, cô cũng bình tĩnh không nổi lên bất kỳ động thái nào.

Vì vậy, cô luôn luôn nói với chính mình rằng cô đã bình tĩnh và cô không cần anh nữa.

Nhưng bây giờ, khi anh đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, Nam Khuê mới phát hiện cô đã sai.

Không phải là không quan tâm, mà là quan tâm quá nhiều.

Cho nên, cô luôn cố gắng đè nén trái tim của mình, để cho mình không suy nghĩ về nó nữa.

Nhưng một khi nhìn thấy anh, tất cả cảm xúc này đều tan vỡ.

Cô không nghĩ tới tối nay Lục Kiến Thành sẽ đến trường đón cô, điều này trước đây chưa từng xảy ra.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 167


Chương 167

Mỗi lần trước kia, đều là Lâm Tiêu lái xe tới đón cô, anh chưa lần nào tự mình tới đón.

Đè nén cảm xúc trong lòng, Nam Khuê nhìn anh một cái, lập tức xoay người, nhanh chóng đi về phía trước.

Thấy Nam Khuê không lên xe, cũng không để ý tới anh, bóng dáng nho nhỏ quật cường xuyên qua trong đêm tối, Lục Kiến Thành đưa tay xoa xoa lông mày.

“Đi theo, chậm chậm đi theo.”

Lục Kiến Thành dặn dò.

Rất nhanh, chiếc xe từ từ lăn bánh, theo sát Nam Khuê.

Lục Kiến Thành không nói chuyện với cô, Nam Khuê cũng coi anh không tồn tại, tiếp tục đi về phía trước.

Trong bóng đêm, người đi bộ người đi xe, cùng nhau đi về phía trước.

Khoảng 10 phút sau, Nam Khuê đã đến tòa nhà ký túc xá.

Lần này, cuối cùng Lục Kiến Thành không bình tĩnh được nữa.

“Dừng xe.”

Gọi to một tiếng, anh trực tiếp đẩy cửa xe ra, hai chân thon dài từ trên xe đi xuống, sau đó nhanh chóng đi tới bên cạnh Nam Khuê.

“Còn đang giận sao?” Anh nắm lấy cổ tay Nam Khuê.

Nam Khuê nghiêng đầu, không muốn để ý tới anh.

Bây giờ cô không muốn nói một lời nào.

“Theo anh về.” Lục Kiến Thành lại nói.

Nam Khuê lập tức lắc đầu: “Anh về đi, tôi đã nói rồi, tối nay ở lại ký túc xá.”

Thấy cô kiên trì, hơn nữa khuôn mặt nhỏ nhắn rất nghiêm túc, Lục Kiến Thành thay đổi sách lược.

Xoay người một cái, anh trực tiếp ôm Nam Khuê lên.

Đột nhiên bị ôm lên, Nam Khuê sợ tới mức nhảy dựng lên, theo phản xạ ôm lấy cổ Lục Kiến Thành.

Lục Kiến thấp giọng cười nói, vô cùng dễ nghe: “Ôm chặt vào, chúng ta về nhà.”

Nam Khuê phản ứng lại lập tức trở nên lạnh lùng nói: “Ai về nhà với anh, anh thả tôi ra.”

Lục Kiến Thành lại làm ngơ, vẫn ôm cô như cũ.

Hai tay của anh tựa như sắt thép, rất cứng rắn, mặc kệ Nam Khuê dùng sức đẩy thế nào cũng không có chút tác dụng nào.

Cuối cùng, cô chỉ có thể đấm mạnh vào ngực Lục Kiến Thành, phản kháng hết lần này đến lần khác: “Lục Kiến Thành, anh thả tôi ra, anh như vậy là đang ép buộc tôi.”

“Anh mau thả tôi ra, mau thả ra.”

Lục Kiến Thành lại ôm chặt hơn.

Ngay sau đó, cô bị Lục Kiến Thành đặt vào trong xe.

Thắt chặt dây an toàn cho cô.

Nam Khuê trợn trừng mắt nhìn anh, tức giận đến không chịu nổi: “Lục Kiến Thành, đây là bắt cóc, anh hạn chế tự do cuộc sống của tôi, tôi có thể kiện anh.”

Ai ngờ, Lục Kiến Thành lại hoàn toàn không để ở trong lòng, lạnh lùng trả lời: “Hoan nghênh em kiện.”

am Khuê bị anh chọc tức.

Lục Kiến Thành vòng qua ghế lái xe chính, mở cửa, con ngươi lạnh lẽo nhìn tài xế: “Cậu xuống tự mình bắt xe về.”

“Hả, tổng giám đốc Lục, vậy xe này lái về như thế nào?” Người lái xe sững sờ trong giây lát.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 168


Chương 168

Lục Kiến Thành cảm thấy cậu ta quá ngốc nghếch, đỡ trán gầm nhẹ: “Xe tôi lái, cậu tự đi taxi về, hiểu chưa?”

Người lái xe ngay lập tức sợ hãi và nhanh chóng chạy xuống.

Lục Kiến Thành ngồi lên ghế lái, sau đó khóa chặt cửa xe.

Nam Khuê chưa từ bỏ ý định, tiếp tục đẩy cửa xe, nhưng mà cửa xe giống như một ngọn núi, không nhúc nhích chút nào.

Giãy dụa một lúc lâu, Nam Khuê chỉ có thể chấp nhận nhắm mắt ngồi ở ghế phụ, sau đó giữ im lặng.

Giờ phút này, cô quả thực không muốn nói một câu nào với Lục Kiến Thành.

Xe của Lục Kiến Thành chạy rất nhanh, giống như đang đua xe

Đường phố đêm khuya rất trống trải, hầu như không có bóng người.

Hơn nữa đường rất rộng, Lục Kiến Thành nhấn chân ga, xoa vô lăng điên cuồng, Nam Khuê cảm thấy trái tim cô nhue muốn nổ tung.

Cô sợ rồi.

Thật sự sợ.

Xe của họ không thể gọi xe nữa, mà gần như đang bay lên.

Nam Khuê nắm chặt dây an toàn, th* d*c.

Vừa rồi, cô vẫn chưa xác định được Lục Kiến Thành có tức giận hay không, nhưng bây giờ cô có thể khẳng định rất rõ là anh đang tức giận.

Người như Lục Kiến Thành luôn sống nội tâm và khó dò xét, đôi khi cho dù tức giận đến mấy cũng sẽ kìm lại, hoặc là rất kiệm lời, ít khi bộc lộ ra ngoài.

Nhưng ông có một thói quen, một khi anh tức giận sẽ chạy xe rất nhanh.

Tôi nhớ có lần tức giận, anh đã chạy thẳng đến trường đua để lái xe vài vòng.

Có lẽ loại cảm giác chạy điên cuồng này có thể làm cho anh thoải mái.

Nhưng mà người tức giận rõ ràng nên là cô chứ?

Anh đang giận cái gì vậy?

Một khúc cua điên cuồng, nếu không thắt dây an toàn, đóng chặt cửa sổ, thì Nam Khuê cảm giác cô có thể bay thẳng ra ngoài xe.

Đến cuối cùng, Nam Khuê vẫn mờ miệng cầu xin.

“Lục Kiến Thành, anh dừng lại, dừng lại nhanh lên.”

“Quá nhanh, anh chậm lại một chút!”

Thế nhưng, Lục Kiến Thành giống như không nghe thấy, vẫn lái xe rất nhanh.

Đến phía sau, giọng Nam Khuê đều nức nở: “Hức hức, anh lái chậm một chút.”

“Tôi sợ, anh dừng lại, anh mau dừng lại.”

Mãi đến lúc này, Lục Kiến Thành mới đạp phanh, đột ngột dừng lại.

Cho đến khi xe dừng ở ven đường, Nam Khuê mới cảm thấy khá hơn một chút.

Đột nhiên, cô bật khóc lớn.

Vừa khóc vừa đánh vào người Lục Kiến Thành: “Anh điên à, anh dọa chết tôi rồi, anh có biết không?”

“Tôi còn cho rằng mình sẽ chết, tôi sợ chết.”

“Lục Kiến Thành, anh b**n th** à.”

Kinh hồn chưa định, Nam Khuê cũng bất chấp nhiều như vậy, đem tất cả những gì mình muốn nói đều nói ra.

Lục Kiến Thành đưa tay, ôm cô vào lòng.

Nam Khuê vẫn khóc lóc: “Lục Kiến Thành, anh quả thực điên rồi.”

Vừa rồi cô thực sự sợ chết khiếp.

Đặc biệt nghĩ về đứa bé, cô càng sợ hơn.

Cũng may bây giờ ngoại trừ trong lòng có chút hồi hộp và sợ hãi ra, cơ thể cô vẫn ổn, không có cảm giác không thoải mái gì.

Mặc dù vậy, cô đã rất sợ hãi.

Nước mắt vì sợ hãi cứ rơi ào ào xuống.

Đã khóc được vài phút, Nam Khuê vẫn cảm thấy không dừng lại được.

Lục Kiến Thành nâng mặt cô lên, vừa dỗ dành, vừa xin lỗi, nhưng cũng không có chút tác dụng nào.

Cuối cùng, anh cau mày, nhìn vào đôi mắt đen nhánh của cô rồi nghiêm túc nói: “Nếu như em còn khóc nữa, anh sẽ hôn em.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 169


Chương 169

Nam Khuê lập tức dừng khóc, nước mắt cũng ngừng chảy.

Tiếng thút thít cứ như vậy mà dừng lại.

Trong lòng Lục Kiến Thành có đủ các loại cảm xúc, không nói được bây giờ mình đang cảm thấy như thế nào, kèm theo đó là sự cô đơn sâu sắc.

“Sợ anh hôn em như vậy sao?”

Ngón tay thon dài của anh v**t v* gương mặt Nam Khuê, mắt đen sâu thẳm khiến người khác không nhìn ra được bây giờ trong ánh mắt anh có cảm xúc gì.

Nam Khuê quay đầu, lúc này dù có nói gì cũng sẽ đều cảm thấy xấu hổ.

Lục Kiến Thành lại một lần nữa quay về chỗ ngồi, tiếp tục lái xe.

Lần này anh lái xe tương đối bình thường.

Về đến nhà, Nam Khuê trực tiếp cầm quần áo đi tắm rửa.

Cô hơi mệt, muốn tắm rửa rồi đi ngủ sớm một chút.

Về phần những chuyện giữa anh và Phương Thanh Liên, hôm nay cô không muốn phí công suy nghĩ nữa.

Có quá nhiều chuyện xảy ra trong hôm nay, cô phải tỉnh táo lại, bình phục tâm trạng của mình.

Hơn nữa cô phải nghỉ ngơi tốt thì em bé mới có thể tốt được.

Bây giờ trong lòng cô, em bé là quan trọng nhất.

Nhưng Nam Khuê không ngờ cô vừa nằm xuống giường, một giây sau đã bị một đôi tay mạnh mẽ kéo lên người.

Trong chớp mắt, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của cô đã nằm lên người Lục Kiến Thành.

Cơ thể cô dán vào cơ thể anh, hô hấp của cô hòa vào với hô hấp của anh, trái tim của cô đập cùng với nhịp trái tim anh.

Tất cả mọi thứ của họ đều ở gần nhau như vậy.

Đầu của cô đang dựa vào vị trí trái tim anh.

Chỉ cần cô hơi ngẩng đầu là có thể thấy khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, hoàn mỹ không thể bắt bẻ kia.

Nhưng Nam Khuê không ngẩng đầu lên.

Cô cứ như vậy dựa vào ngực anh, lẳng lặng nghe nhịp tim của hai người.

Lục Kiến Thành không nói chuyện, cô cũng không nói chuyện.

Trong một khoảng thời gian dài, trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng hô hấp của hai người.

Cuối cùng Lục Kiến Thành lên tiếng: “Hôm nay anh và Thanh Liên thấy người trong bệnh viện là em, Nam Khuê.”

“Không phải em nói em ở trường sao? Sao lại lừa anh?”

Nam Khuê nhếch môi, liên quan đến vấn đề kia, một chút cô cũng không muốn thảo luận.

Thảo luận chỉ khiến cô thêm một lần khó chịu, khiến cô đau lòng thêm một lần, trừ chuyện đó ra thì không còn gì tốt cả.

“…”

Lục Kiến Thành hỏi xong chờ ròng rã ba phút.

Thứ anh chờ được chỉ có sự trầm mặc, không có bất kỳ câu trả lời hay lời giải thích nào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 170


Chương 170

Chẳng biết tại sao, trong đầu anh lại lần nữa xuất hiện hình ảnh kia: Cô và một người đàn ông khác sóng vai đứng trước cửa trường học, cô còn cười đưa thứ gì đó cho người đàn ông kia.

Nghĩ đến đây, anh phát hiện mình vô cùng khó chịu, vô cùng không vui.

Không thấy Nam Khuê trả lời, Lục Kiến Thành chỉ có thể tiếp tục hỏi: “Hao tâm tổn trí khổ cực lừa anh là vì muốn đi gặp người đàn ông kia, muốn cùng hẹn hò với anh ta sao?”

Lúc đầu Nam Khuê nghĩ không để ý là được rồi.

Nhưng khi Lục Kiến Thành chất vấn vấn đề này cô đột nhiên không thể chịu được nữa.

Nam Khuê tức giận, trực tiếp xù lông, cô ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh tức giận nhìn anh chằm chằm: “Lục Kiến Thành, anh nói chuyện thì nên nói bằng lương tâm đi, anh chỉ dùng một câu như vậy để nghĩ xấu về tôi?”

“Nam Khuê, anh tận mắt nhìn thấy.”

Nam Khuê bị câu nói này chọc tức hơn.

Chẳng lẽ tận mắt nhìn thấy thì nhất định là thật sao?

Còn nói cô và Chu Tiễn Nam hẹn hò với nhau?

Đúng là tức chết cô.

Hai lần này, nếu như không phải được Chu Tiễn Nam giúp đỡ thì không biết cô sẽ như thế nào?

Cô mời ân nhân cứu mạng của mình uống ly cà phê mà thôi, còn bị anh nói giống như vượt quá giới hạn.

Rõ ràng người không tử tế, người có lỗi với cuộc hôn nhân của bọn họ là anh, anh dựa vào đâu mà chỉ trích cô?

Nam Khuê cảm thấy lửa giận đã đọng lại trong mình giờ phút này đều bùng lên.

“Lục Kiến Thành, tôi thừa nhận tôi đứng trước cổng trường với người đàn ông khác, nhưng mối quan hệ chỉ là bạn bè bình thường, con mắt nào của anh thấy tôi hẹn hò?”

“Anh chỉ trích tôi? Vậy anh và Phương Thanh Liên thì sao? Một người đàn ông đã kết hôn như anh, mỗi ngày chạy đến bệnh viện gặp người phụ nữ mình lưu luyến mãi không quên, anh có từng để ý đến cảm nhận của tôi không?”

“Còn cả Phương Thanh Liên nữa, rõ ràng biết anh có vợ, vì sao vẫn còn muốn quyến rũ mãi không thả vậy?”

“Lục Kiến Thành, tôi quang minh lỗi lạc, tôi không thẹn với lương tâm, người lén lút không thể lộ ra ngoài ánh sáng là các người mới đúng, kết quả bây giờ lại thành lỗi của tôi rồi sao?”

Nam Khuê nói xong trực tiếp bò xuống khỏi người Lục Kiến Thành.

Cô thật sự không thể ở nơi này dù chỉ một giây nào nữa, cô cảm thấy ngạt thở.

Tại sao lại thành như vậy?

Lục Kiến Thành, anh là đồ khốn nạn, anh không thể ỷ vào chuyện tôi thích anh mà không kiêng nể gì bắt nạt tôi như vậy được.

Rõ ràng người sai là anh và Phương Thanh Liên, kết quả hai người lại rũ ra sạch sẽ, còn người sai chỉ là một mình cô vậy.

Đúng là buồn cười.

Nam Khuê cô yêu anh, cho nên đồng ý chịu uất ức.

Có rất nhiều chuyện cô rộng lượng, cho nên không tính toán chi li.

Nhưng cô không phải nhẫn nhịn chịu đựng để anh và Phương Thanh Liên bắt nạt cô nhiều lần như vậy.

“Em định làm gì?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 171


Chương 171

Thấy Nam Khuê chạy xuống, Lục Kiến Thành bỗng nhiên đứng dậy.

“Không nhờ anh xen vào.”

Nam Khuê kéo cửa ra, chuẩn bị đi ra ngoài.

Lục Kiến Thành dùng một bước dài lao đến trước mặt cô, một phát đóng sập cửa lại, đồng thời nhìn về phía cô: “Anh lại cố ý muốn quản đấy.”

“Anh tránh ra, tôi muốn đi đâu là sự tự do của tôi, anh dựa vào đâu mà ngăn tôi?”

“Tự do?” Lục Kiến Thành hừ lạnh: “Em muốn ra ngoài làm gì? Đi tìm người đàn ông kia? Sao anh không biết em quen người đàn ông đó từ khi nào?”

Nghe anh há miệng ngậm miệng đều là “người đàn ông đó”, Nam Khuê càng cảm thấy khó chịu hơn.

Chu Tiễn Nam cứu cô mấy lần, giúp cô rất nhiều, cách gọi “người đàn ông đó” quá khó nghe, quá không tôn trọng người khác.

“Lục Kiến Thành, người ta có tên, anh đừng có mở miệng ra là người đàn ông đó.”

Nghe Nam Khuê giải thích cho người đàn ông kia, Lục Kiến Thành càng tức giận hơn, đúng là lửa giận ngập trời.

Trong ấn tượng của anh, anh đã rất lâu rồi không tức giận như vậy.

Lần tức giận như vậy là lần ông nội ép buộc anh, nhất định bắt anh phải cưới cô, ảnh phản kháng không có kết quả, chỉ có thể bị ép buộc tiếp nhận.

Ngay cả lúc Thanh Liên bị đưa ra nước ngoài, anh trơ mắt nhìn cô ta càng đi càng xa, hoàn toàn rời khỏi thế giới của anh anh cũng không tức giận như vậy.

Nhưng lần này, Lục Kiến Thành thừa nhận, anh thật sự bị Nam Khuê chọc giận.

Hai người mới quen biết nhau vài ngày ngắn ngủi mà cô lại che chở cho người đàn ông kia như vậy.

“Lục Kiến Thành, đồ khốn nhà anh, sao anh lại không nói lý lẽ như vậy chứ.”

Nam Khuê cuối cùng tức đến phát khóc, nước mắt rơi lã chã: “Dựa vào cái gì mà anh có thể có người yêu cũ, người yêu cũ vừa gọi một cuộc điện thoại anh đã ném hết đi để gặp cô ta hỏi han ân cần, quan tâm đầy đủ, còn tôi thì sao? Ngay cả việc tôi có một người bạn cũng bị anh chất vấn hoài nghi.”

“Lục Kiến Thành, sao anh lại bá đạo như vậy chứ? Tôi đã nói rồi, Nam Khuê tôi cũng không phải ăn chay, anh có thể chạy đi tìm mối tình đầu anh anh em em, tôi cũng có thể đi tìm tiểu thịt tươi, dựa vào cái gì mà sau này anh có thể còn tôi lại không chứ?”

Nam Khuê bị chọc giận đến phát điên, lời gì cũng có thể nói được.

Lục Kiến Thành bị cô làm cho tức đến mắt đỏ bừng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô chằm chằm, gằn từng chữ nói: “Nam Khuê, em nói lại lần nữa xem?”

Nói thì nói, ai sợ ai?

Lúc này Nam Khuê cũng trực tiếp cứng rắn đến cùng.

“Lục Kiến Thành, dựa vào cái gì mà chỉ có anh được đi tìm Phương Thanh Liên còn tôi thì không thể đi tìm những người khác?”

“Hôn nhân vốn là một mối kinh doanh đôi bên, đôi bên cùng cố gắng, anh có thể đi tìm mối tình đầu của anh còn tôi thì nhất định phải một lòng không đổi với anh, luôn luôn không rời, không cho phép làm trái ý anh, đúng không?”

Sau khi Nam Khuê mạnh mẽ nói xong thì ngẩng đầu lên, phát hiện sắc mặt Lục Kiến Thành đã tái xanh lại, toàn thân phát ra hơi thở lạnh lẽo kinh người.

Ánh mắt kia càng sắc bén hơn, lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ nào, anh nhìn cô chằm chằm, giống như muốn nhìn thấu cô vậy.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 172


Chương 172

Ở chung lâu như vậy, cô chưa từng thấy anh như thế này bao giờ.

Không thể không nói, Nam Khuê có chút sợ hãi.

Cô cảm thấy hình như mình mới nhổ lông trên đầu cọp vậy.

Không khí dường như dừng lại.

Nam Khuê tiến lên một bước nắm lấy tay nắm cửa, muốn ra khỏi đây.

Đột nhiên Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô, lòng bàn tay anh rất nóng, nhiệt độ vô cùng cao.

Lời nói ra lại càng nóng hơn: “Không cho phép em đi.”

“Dựa vào cái gì, Lục Kiến Thành, anh dựa vào cái gì mà hạn chế sự tự do của tôi?”

“Dựa vào việc anh là chồng em, là chồng trên pháp luật của em.”

Nam Khuê cười lạnh nhìn anh: “Anh giống chồng tôi ở chỗ nào?”

Lục Kiến Thành cũng tức giận đến mất lí trí, anh trực tiếp bế Nam Khuê lên rồi ném cô lên giường.

Đệm trên giường rất mềm, cộng với việc sức của Lục Kiến Thành lại lớn nên Nam Khuê trực tiếp lõm xuống.

Cô vừa định đứng dậy thì một giây sau cơ thể cao to của Lục Kiến Thành đã áp lên, tay của anh nắm chặt lấy tay Nam Khuê, chân cũng dùng sức đè Nam Khuê xuống giường.

“Lục Kiến Thành, anh làm cái gì vậy? Anh thả tôi ra.” Nam Khuê mở to mắt nhìn anh.

Lục Kiến Thành không lên tiếng, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm, toàn thân lạnh lẽo đến mức không có chút nhiệt độ nào.

Nam Khuê thừa nhận, cô có chút sợ.

Hơn nữa cô lại bị anh giữ chặt, căn bản cô không thể cử động được.

“Lục Kiến Thành, anh là đồ khốn, sao anh chỉ làm vậy với tôi chứ, sao anh không làm như vậy với Phương Thanh Liên, anh đúng là tên khốn.”

Nam Khuê càng mắng càng cảm thấy đau lòng.

Đây là chuyện gì vậy, sao lại chỉ bắt nạt cô chư?

“Đúng, Khuê Khuê, em nói đúng, anh sẽ chỉ bắt nạt mình em.”

Dứt lời Lục Kiến Thành mạnh mẽ hôn lên môi cô, tùy ý tiến công.

Trong giây phút đó, đầu óc Nam Khuê trống rỗng.

Khuê Khuê?Đọc nhanh tại TruyenApp.Online

Xưng hô mềm mại, thân mật như vậy, đây là lần đầu tiên cô nghe anh gọi mình như vậy.

Xưa đến nay anh đều gọi thẳng cô là “Nam Khuê”.

Nhưng tiếng “Khuê Khuê” này lập tức khiến cô mềm lòng đến rối loạn.

Cô muốn chỉ một chút, không nhiều chút nào.

Dù chỉ là một chút sự quan tâm của anh, một chút quan tâm nhỏ mà thôi, đối với cô như vậy cũng đủ rồi.

Nhưng ngay cả chút yêu cầu nho nhỏ đó mà Lục Kiến Thành cũng không làm được cho cô.

Trên miệng đột nhiên cảm thấy đau đớn.

Nam Khuê lấy lại tinh thần, vừa muốn lên tiếng thì Lục Kiến Thành đã nói trước: “Ở dưới người anh còn phân tâm, Nam Khuê, có phải em đang nhớ đến người đàn ông kia không?”

Câu nói này hoàn toàn dập tắt chút ấm áp trong lòng Nam Khuê.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 173


Chương 173

Cô nhếch môi cười chế giễu.

Cô không nên cảm động mới đúng.

“Cười cái gì?”

Lục Kiến Thành hỏi cô, không hiểu vì sao anh cảm thấy nụ cười này của Nam Khuê khiến anh vô cùng không thoải mái.

Trong lòng anh thậm chí còn cảm thấy bối rối, cảm giác Nam Khuê càng ngày cách anh càng xa.

“Vì sao không trả lời?”

Nam Khuê nhếch môi, cô từ chối trả lời.

Lục Kiến Thành càng tức giận hơn, anh đưa tay giữ cằm Nam Khuê: “Nam Khuê, nói chuyện.”

“Tôi không muốn nói.”

“Vì sao không muốn nói?”

Lục Kiến Thành nói xong, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên ngột ngạt khó hít thở.

Anh nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt đột nhiên trở nên vô cùng đau khổ, anh lẩm bẩm: “Nam Khuê, là anh ta, đúng không?”

“Cái gì mà là anh ta?” Nam Khuê cảm thấy khó hiểu.

“Đừng giả vờ nữa.” Lục Kiến Thành hừ lạnh: “Lúc kết hôn em nói với anh mình yêu thầm một người đàn ông từ rất lâu, lúc ly hôn em lại nói cho anh mình thầm mến một người đàn ông, là anh ta, đúng không?”

Giọng Lục Kiến Thành khi nói lời cuối cùng trở nên vô cùng trầm thấp, vô cùng thất bại.

Anh cảm thấy trái tim mình như bị thứ gì đó đè lên, buồn rầu, đặc biệt khó chịu.

Trước kia anh luôn ngóng trông ngày hai người ly hôn, sau đó đường ai nấy đi.

Nhưng bây giờ, không biết vì sao, chỉ cần vừa nghĩ đến chuyện hai người ly hôn, cô sẽ hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của anh để đi tìm người đàn ông khác anh đã cảm thấy vô cùng khó chịu.

Thậm chí là ghen tị đến phát điên.

Lục Kiến Thành, rốt cuộc mày bị sao vậy?

Bị bệnh sao?

“Trả lời anh.” Anh nhìn Nam Khuê, cố chấp muốn một đáp án.

Nam Khuê cười cười.

Nhưng nụ cười kia quá thê lương.

Giờ phút này cô đã hoàn toàn không biết dùng từ ngữ gì để hình dung tâm trạng của mình.

Lục Kiến Thành ơi Lục Kiến Thành, rốt cuộc là mắt anh mù hay tim anh mù, tất cả tấm lòng của tôi đối với anh, anh đều làm như không thấy, đúng không?

Cô yêu anh, đáng tiếc anh không cảm nhận được dù chỉ một chút, còn cảm thấy cô yêu người đàn ông khác.

Có khả năng đây là chuyện buồn cười nhất, chuyện đáng để chê cười nhất trên thế giới này.

Nam Khuê không nhịn được mà cười.

Cô ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn Lục Kiến Thành: “Anh muốn suy nghĩ như thế nào thì nghĩ!”

Không quan trọng.

“Vậy mà lại đúng là anh ta thật.”

Ánh mắt Lục Kiến Thành trở nên ảm đạm không còn một tia sáng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 174


Chương 174

Anh gục đầu xuống cổ Nam Khuê, hơi thở phả lên da thịt non mịn của cô.

Một lúc lâu sau anh cũng không động đậy, cũng không nói gì, chỉ ôm cô thật chặt.

Nam Khuê nghĩ rằng anh sẽ tức giận, sẽ chất vấn cô.

Nhưng biểu hiện của Lục Kiến Thành hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô.

Cô thậm chí còn thấy được chút ưu thương và cô đơn trong nét mặt anh, nhưng Nam Khuê nhanh chóng phủ định suy nghĩ đó.

Sao có thể chứ?

Lục Kiến Thành sao có thể thương tâm được?

Dù cho anh có đau lòng thì cũng không phải vì anh có tình cảm gì với cô, mà là vì cô là vợ anh nhưng trong lòng cô lại có người khác, lại yêu người khác khiến lòng tự trọng của đàn ông của anh bị đả kích mà thôi.

Không liên quan đến bất kỳ chuyện khác.

Càng không liên quan đến “yêu”.

Nam Khuê, mày tỉnh táo lại đi, đừng nghĩ quá nhiều.

Người Lục Kiến Thành yêu là Phương Thanh Liên, mày không thể vấp ngã ở cùng một chỗ được.

“Nam Khuê.”

Đột nhiên Lục Kiến Thành ngẩng đầu, đôi mắt đen nghiêm túc nhìn cô.

“Em cứ yêu anh ta như vậy sao? Yêu anh ta ròng rã mười năm vẫn còn nhớ mãi không quên?”

Hai mắt Nam Khuê cũng đen như mực.

Cô mở to mắt, sau đó gật đầu: “Đúng, yêu rất nhiều năm!”

Đã nói dối một lần thì nhất định phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy.

Lục Kiến Thành cảm thấy bản thân nhất định là điên rồi, vậy mà anh lại ở đây nghe vợ mình nói lời yêu thương tha thiết với một người đàn ông khác?

“Em đúng là người thâm tình.” Anh châm chọc nói.

Nam Khuê nhìn anh, lạnh nhạt nói: “Đúng vậy, không phải anh cũng yêu tha thiết Phương Thanh Liên sao, ngay cả khi cô ta bị què cũng không rời không bỏ sao?”

“Nếu như thật sự muốn so, so sánh giữa anh và tôi thì đâu tính là gì.”

“Lục Kiến Thành, trước sự thâm tình của anh, tôi cảm thấy mặc cảm.”

Nam Khuê nói xong cảm thấy trái tim rất đau.

Những lời này là thật, cô thật sự không sánh được với Lục Kiến Thành, phải yêu nhiều như thế nào mới có thể cưới vợ rồi vẫn nhớ mãi không quên mối tình đầu, thậm chí còn tính kế cô ròng rã mấy năm trời.

“Nam Khuê, em đang châm chọc anh sao?”

“Không có, tôi đang khen tổng giám đốc Lục mà, sao có thể châm chọc anh được?”

“Sao anh lại không biết em khéo ăn nói như thế này chứ?” Anh hỏi lại.

Nam Khuê yên lặng, thực ra cô vẫn luôn rất lanh lợi, cũng không phải lúc nào cũng là dịu dàng ngoan ngoãn.

Lúc nhỏ, do cha nghiện cờ bạc nên cô bị những đứa nhỏ bằng tuổi bắt nạt, sau đó cô đã học được cách tự bảo vệ mình.

Nếu như cô không hung dữ một chút thì sẽ luôn bị đánh, luôn bị bắt nạt.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 175


Chương 175

Chỉ vì cô yêu anh nên sau khi gả cho anh cô mới thu hồi tất cả những nanh vuốt sắc nhọn kia vào, hóa thân thành một con mèo nhỏ ngoan ngoãn nghe lời.

Nhiều khi Lục Kiến Thành thân mật vuốt tóc cô, dịu dàng nói: “Nam Khuê, em ngoan một chút, em ngoan một chút.”

Trái tim cô sẽ lập tức mềm thành vũng nước.

Thậm chí cô còn nghĩ, dù cứ làm một con mèo dịu dàng ngoan ngoãn như vậy để anh ôm trong ngực cưng chiều cả đời cũng vô cùng hạnh phúc.

Nhưng cô sai, cô hoàn toàn sai rồi.

Trương Ái Linh nói, yêu anh, em sẽ tự hạ bản thân xuống rất rất thấp, thấp đến mức toàn thân dính bụi, nhưng trong lòng em lại rất vui, từ trong bụi bặm nở thành một đóa hoa.

Sao anh có thể biết rằng cô đã cúi thấp đầu đến mức nào chứ, tất cả những dịu dàng ngoan ngoãn này cũng là vì yêu anh mà thôi.

Về phần bông hoa nở từ đất bụi kia đã sớm bị anh tự tay bẻ gãy và khô héo rồi.

“Lục Kiến Thành, anh thả tôi ra đi, gần đây chúng ta đều cần tỉnh táo lại, tôi cảm thấy chúng ta không còn bất kỳ nghĩa lý gì để thảo luận chủ đề này nữa.”

Tình yêu không phải là chuyện bàn một chút thì có thể yêu được.

Nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi.

“Tại sao không còn ý nghĩa?” Lục Kiến Thành nắm chặt cổ tay cô: “Anh cảm thấy vô cùng có ý nghĩa.”

“Nhưng tôi không muốn nói nữa.” Nam Khuê từ chối.

Lục Kiến Thành chăm chú nhìn cô, đột nhiên nói: “Được, vậy thì làm.”

“Làm cái gì?” Nam Khuê ngây người.

Lục Kiến Thành đột ngột hôn mạnh lên môi cô, chỉ là lần này nụ hôn của anh không dịu dàng như lần trước mà mãnh liệt như mưa to gió lớn vậy.

Nam Khuê mở to mắt, cô không thể tin được người đàn ông trước mặt mình là Lục Kiến Thành.

Một mặt bá đạo, hoang dã này của anh, từ trước đến nay cô chưa từng thấy bao giờ.

“Nam Khuê, em đừng quên, khi nào cuộc hôn nhân của chúng ta vẫn còn tồn tại thì em vẫn là vợ của anh, anh không cho phép em nhớ thương người đàn ông khác.”

“Vậy thì làm sao? Không phải anh ngày ngày nhớ Phương Thanh Liên sao?”

“Ai nói em ngày ngày anh nhớ thương cô ấy?” Lục Kiến Thành cúi đầu, hơi thở ấm áp thổi qua tai cô: “Hiện tại trong đầu anh đều là em.”

Nam Khuê sửng sốt.

Làm sao có thể chứ?

Anh chắc chắn đang nói đùa, đang trêu chọc cô mà thôi.

Đột nhiên Lục Kiến Thành cúi đầu, trực tiếp ngậm lấy vành tai cô.

Nam Khuê rùng mình, cô mở to hai mắt, gần như không thể suy nghĩ, trong giây phút đó, trong đầu cô dường như trống rỗng, cái gì cũng không thể nghĩ được.

“Nam Khuê, em là của anh, là vợ của anh.”

“Ngoài anh ra, em không thể thuộc về bất kỳ người đàn ông nào khác.”

Giọng nói bá đạo của Lục Kiến Thành vang lên bên tai cô, từng chữ từng chữ một.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 176


Chương 176

Giây phút này, Nam Khuê tưởng thật.

Cô cảm thấy vô cùng chân thật.

“Hiện tại có thể sao?” Lục Kiến Thành cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng nhìn cô, dịu dàng hỏi.

Trái tim Nam Khuê lập tức mềm thành vũng nước, cô nhắm hai mắt lại, hai tay trắng nõn nhẹ nhàng đưa lên ôm lấy cổ anh.

Nhận được sự đồng ý, Lục Kiến Thành vô cùng kích động, anh cúi đầu xuống, không còn kiềm chế bản thân nữa.

Nhiệt độ trong phòng càng ngày càng cao.

Không khí cũng ngay càng ám muội.

Trong không gian yên tĩnh, Nam Khuê từ từ nhắm mắt lại, người cô rất nóng, trong lòng cũng rất nóng.

Nhưng khi quần áo bị xé nát, giây phút da thịt cô lộ ra trong không khí, cô vẫn có thể nghe thấy rõ ràng, cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.

Cô ôm Lục Kiến Thành, cơ thể nóng như lửa.

Giờ phút này cô không thể suy nghĩ được gì nữa, cái gì cũng không dám suy nghĩ, chỉ muốn đi theo cảm giác của cơ thể.

Đột nhiên một tiếng chuông dồn dập phá vỡ không gian yên tĩnh trong phòng.

Nam Khuê đương nhiên rất quen với tiếng chuông này.

Có thể nói là quá quen mới đúng.

Cho dù không nhìn tên thì Nam Khuê cũng biết cuộc điện thoại này do Phương Thanh Liên gọi đến.

Nguyên nhân rất đơn giản, vì Lục Kiến Thành cài tất cả tiếng chuông cho những cuộc gọi khác đều giống nhau, chỉ có duy nhất Phương Thanh Liên là một tiếng chuông khác.

Nghe thấy tiếng chuông này, gần như trong nháy mắt, đại não Nam Khuê lóe lên một suy nghĩ táo bạo.

Cô lập tức ôm lấy cổ Lục Kiến Thành, dùng sức mà ôm lấy, trong miệng nhẹ nhàng nỉ non: “Đừng nghe.”

“Lục Kiến Thành, anh đừng nghe.”

Giống như không chắc chắn, cô lại lặp lại lần nữa.

Đồng thời cô cũng cong người lên, cố gắng để mình đến gần anh hơn, cách anh càng gần hơn.

Nhưng không có tác dụng.

Lục Kiến Thành đột nhiên dừng lại, anh ngẩng đầu nhìn Nam Khuê: “Buông anh ra.”

“Nếu như tôi không buông thì sao?”

“Nam Khuê…” Ngoan.

Lục Kiến Thành còn chưa nói hết Nam Khuê đã ngắt lời anh: “Đừng nói ngoan nữa, Lục Kiến Thành, thật ra anh không biết rằng tôi không ngoan chút nào, tôi còn đã từng là một thiếu nữ ngỗ nghịch, thiếu chút nữa còn vào cục cảnh sát vì đánh nhau đấy.”

“Cho nên tôi không ngoan, tôi cũng không muốn ngoan.”

Lục Kiến Thành cau mày, đột nhiên như không biết cô là ai: “Nam Khuê, buông ra.”

Nam Khuê bướng bỉnh ôm lấy anh, lúc này cô đã không còn muốn tranh cao thấp với Phương Thanh Liên nữa rồi, cô chỉ muốn giữ lại chút tự tôn cho mình mà thôi.

Nếu như lúc này anh bỏ cô đi thì cô là gì chứ?

Vẫn là vợ sao?

Nói ra chỉ sợ không có ai tin.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 177


Chương 177

Giống như những người phụ nữ trong Di Hồng viện thời cổ đại sao?

“Tôi không buông.” Nam Khuê ngang ngược nói.

Lục Kiến Thành không nói gì thêm, anh dùng sức, trực tiếp kéo hai tay Nam Khuê ra.

Nam Khuê gần như trơ mắt nhìn hai cánh tay mình bị anh kéo ra, từ từ rủ xuống.

Một giây sau, tay Lục Kiến Thành hướng về phía điện thoại di động.

Trong giây phút đó, Nam Khuê lập tức thực hiện suy nghĩ trong đầu mình.

Cô đưa tay nắm lấy điện thoại của Lục Kiến Thành, sau đó giấu sau lưng mình.

“Nam Khuê…” Lục Kiến Thành tức giận gọi tên cô: “Đưa cho anh.”

“Lục Kiến Thành, tôi là vợ của anh, hiện tại tôi không cho phép anh nghe điện thoại của cô ta.”

“Nam Khuê, có phải em quá nhạy cảm rồi không, anh chỉ nhận một cuộc điện thoại mà thôi.”

Ha ha, cô quá nhạy cảm.

Một người đàn ông đã đặt vợ mình lên giường, trong giờ phút quan trọng như vậy lại đi nghe điện thoại của một người điện thoại khác, còn nói là cô quá nhạy cảm.

“Lục Kiến Thành, là anh nói chúng ta phải bảo vệ thật tốt cuộc hôn nhân này, phải hợp tác thật tốt, nhưng người phá hỏng cuộc hôn nhân này trước là anh, người luôn phá hỏng nó cũng là anh.”

“Là ai nói không còn quan tâm đến Phương Thanh Liên? Những lời anh nói đều là giả hết phải không, tất cả chỉ vì muốn lừa tôi mà thôi.”

“Lục Kiến Thành, anh nói cho tôi biết, rốt cuộc có lời nào của anh là thật không?”

Nam Khuê rơi nước mắt, hai mắt đẫm lệ nhìn anh.

Lục Kiến Thành xoa mi tâm, hiện tại anh cảm thấy trong lòng vô cùng loạn.

Nhất là khi thấy cô rơi lệ, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu.

Nhưng anh nhanh chóng ép buộc mình quên hết cảm giác này đi.

Lúc lần nữa nhìn Nam Khuê, ánh mắt anh trở nên vô cùng sắc bén, lời nói ra cũng vô cùng lạnh lùng: “Hôm nay là lỗi của anh, nhưng Thanh Liên sẽ không vô duyên vô cớ gọi điện cho anh, hơn nữa lại còn muộn như vậy, chắc chắn cô ấy có chuyện quan trọng.”

“Nam Khuê, thật xin lỗi, cuộc điện thoại này anh nhất định phải nhận.”

Nam Khuê cười.

Hóa ra mỗi một lần cô kiên trì cũng là vì muốn nói cho mình biết, kiên trì cũng không có ý nghĩa gì.

Cô mở to mắt nhìn, đột nhiên cảm thấy người đàn ông trước mặt mình vô cùng xa lạ.

“Lục Kiến Thành, anh không thể không nghe máy, đúng không?”

Giọng nói của cô đột nhiên bình tĩnh lại, không còn cuồng loạn cũng như bén nhọn và đối chọi gay gắt như ban nãy.

Lục Kiến Thành nhìn cô rồi nói ra một chữ: “Đúng.”

Ha… Đáp án trong dự đoán.

Không hiểu sao khi nghe chữ đó Nam Khuê càng bình tĩnh hơn.

Cô đưa tay lấy điện thoại giấu sau lưng ra.

Sau đó dùng hai tay, cung cung kính kính đưa vào tay Lục Kiến Thành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 178


Chương 178

Nhìn cô như vậy, trong lòng Lục Kiến Thành vô cùng khó chịu.

Anh nắm lấy ngón tay cô, dịu dàng an ủi: “Nam Khuê, đừng như vậy, anh chỉ nghe một cuộc điện thoại mà thôi.”

“Thật sao?” Nam Khuê lạnh nhạt trả lời, không nói nhiều thêm một chữ.

Cô rủ ánh mắt xuống, cuốn mình vào chăn, sau đó đưa tay tắt đèn, chỉ để lại một ánh đèn vàng yếu ớt trên tường khiến căn phòng không quá tối.

Hai phút sau Lục Kiến Thành quay về sau khi nghe xong điện thoại.

Cả người Nam Khuê gần như đều ở trong chăn, chỉ để lộ cái đầu nho nhỏ.

Anh có chút do dự, nhìn cô lên tiếng: “Xe của Thanh Liên bị dừng ở trên núi, anh đi đón cô ấy một chút, sẽ lập tức quay về.”

Nam Khuê nháy nháy mắt, không nói gì.

Lục Kiến Thành nghiêng người xuống giường, ngón tay thon dài vuốt vầng trán cô, sau đó cúi đầu, định hôn lên trán cô một cái.

Nam Khuê như cảm nhận được, cô lập tức quay đầu né tránh.

Tay Lục kiến Thành lập tức cứng ngắc lúng túng giữa không trung.

Anh thu tay, thấp giọng hứa hẹn: “Anh chỉ đi một lúc, đêm nay nhất định trở về.”

Anh lập tức đi thay đồ, mở cửa phòng chuẩn bị đi ra ngoài.

Giọng Nam Khuê đột nhiên vang lên trong màn đêm: “Lục Kiến Thành, anh hứa hẹn hay như vậy, nhưng anh có nghĩ đến chuyện tối nay anh không về được không? Như vậy thì có phải vả mặt nhanh quá rồi không?”

“Đêm nay anh nhất định sẽ về.” Lục Kiến Thành chắc chắn nói.

“Vậy sao?” Nam Khuê cười.

“Nhưng lời hứa của anh đã không còn có giá trị gì với tôi nữa rồi, toàn bộ đều giống như những lời nói hoang đường vụng về mà thôi.”

Cô đã từng ngây thơ, đã từng ngốc nghếch tin tưởng lời anh nói, nhưng kết quả thì sao? Điều cô nhận được không phải là sự cảm ơn và áy náy của anh, mà là từng lần lừa dối.

“Nam Khuê.” Lục Kiến Thành gọi tên cô, trong giọng nói cũng nhận ra được anh đã tức giận.

“Muốn tôi liệt kê từng lần cho anh nghe sao?”

Nam Khuê thống khổ nhớ đến những lần mình tổn thương đầy mình do những lời nói dối đó.

“Đêm hôm đó anh nhận một cuộc điện thoại, tôi hỏi anh chuyện gì, anh nói không có chuyện gì. Nhưng tôi vừa ngủ anh đã rời giường bỏ đi, cả đêm không về, Lục Kiến Thành, anh vẫn nghĩ tôi không biết, nhưng thật ra tôi biết hết, đêm hôm đó tôi căn bản không ngủ, tôi không nói vì tôi khinh thường việc vạch trần anh mà thôi.”

“Còn bây giờ, anh nói chỉ nhận một cuộc điện thoại, nhưng chưa được năm phút đã trở thành ra ngoài đón cô ta.”

“Anh nói đêm nay anh sẽ về? Anh cảm thấy nếu như anh là tôi thì anh có tin hay không?”

Giọng Nam Khuê vô cùng bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức cô còn cảm thấy khi nói những lời này đều không phải chuyện của cô.

“Lục Kiến Thành, có thể tôi hơi ngốc, không thuộc về kiểu người vô cùng thông minh, nhưng tôi chỉ hơi ngốc mà thôi, tôi không ngu.”

“Rốt cuộc anh độc ác đến mức nào mới có thể làm tổn thương tôi hết lần này đến lần khác như vậy chứ?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 179


Chương 179

“Anh đi đi!”

Lúc nói ba chữ này, Nam Khuê đột nhiên cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Lục Kiến Thành bỗng nhiên xoay lại, lao đến giường ôm Nam Khuê vào ngực: “Thật xin lỗi, Nam Khuê, anh không biết anh đã làm em tổn thương nhiều như vậy.”

“Anh đảm bảo đêm nay anh nhất định sẽ trở về, mưa gió thế nào cũng sẽ về.”

Lục Kiến Thành nói xong lập tức rời đi.

Trong phòng đột nhiên trở nên vắng vẻ.

Nam Khuê quấn chặt lấy chăn, từ từ nhắm mắt lại.

Cơn buồn ngủ nhanh chóng đến, cô phát hiện ra hóa ra không có Lục Kiến Thành bên cạnh cũng không khó chịu như vậy, thật ra cô có thể tự một mình ngủ được.

Chỉ là trước kia trong lòng cô vẫn luôn không bỏ xuống được, mỗi lần đều vô thức nói với mình rằng Lục Kiến Thành phải ở bên cạnh ngủ với mình thì cô mới ngủ được.

Nhưng thật ra mọi thói quen đều có thể thay đổi được.

Một ngày nào đó cô nhất định có thể hoàn toàn quên sạch mọi thứ quen thuộc liên quan đến Lục Kiến Thành.

Buổi sáng khi thức dậy, trong phòng chỉ có một mình cô.

Nam Khuê lạnh nhạt nhìn thoáng qua chỗ bên cạnh, có thể do chưa từng hi vọng nên cũng không thất vọng.

Nhưng khi đụng vào chăn, Nam Khuê phát hiện bên kia chăn lại có hơi ấm.

Cô đưa tay sờ vào chỗ bên cạnh, vẫn ấm.

Chẳng lẽ anh về rồi?

Nhưng cô đã không quan tâm nữa.

Trên bàn trong phòng ăn đã được bày bữa sáng tinh xảo.

Vì đều là phần nhỏ nên đồ ăn rất phong phú.

Sủi cảo tôm, sandwich, bánh mì bơ, hoành thánh…

Gần như tất cả đều là thứ cô thích ăn.

Lúc thấy Lục Kiến Thành đeo tạp dề xám đi từ trong bếp ra, Nam Khuê vô cùng kinh ngạc.

Cô cho rằng tất cả đều là thức ăn ngoài, không ngờ tất cả đều là đồ anh tự làm.

Lục Kiến Thành cởi tạp dề ra, bưng tất cả món Nam Khuê thích ăn nhất đến trước mặt cô.

“Cảm ơn!” Nam Khuê nhẹ nhàng nói.

Nghe thấy lời này, Lục Kiến Thành lập tức sững sờ.

Cảm ơn?

Cô lại nói cảm ơn với anh?

Trong cả bữa sáng, ai cũng không lên tiếng, phòng ăn hoàn toàn yên tĩnh.

Cuối cùng khi bữa sáng kết thúc, Nam Khuê vừa định đứng lên thì Lục Kiến Thành đã nhìn cô nói: “Lâm Tiêu nói hôm nay em tham gia phỏng vấn, anh chờ em ở ngoài.”

“Không cần.”

Nam Khuê không chút suy nghĩ mà trực tiếp từ chối.
 
Back
Top Bottom