Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 180


Chương 180

“Không phải ở bệnh viện trung tâm sao? Anh tiện đường.” Lục Kiến Thành nói.

“Là ở đó, nhưng thi viết vào xế chiều, chiều tôi tự mình đi.” Nam Khuê nói.

“Vậy được.”

Nói xong, Lục Kiến Thành rời đi trước.

Ngồi vào xe, anh lập tức gọi điện thoại cho Lâm Tiêu: “Nam Khuê phỏng vấn lúc mấy giờ?”

“Chín giờ sáng!”

“Cậu chắc chắn?” Giọng nói Lục Kiến Thành đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

“Đương nhiên chắc chắn, hôm trước thiếu phu nhân nói tôi đặt xe lúc tám giờ sáng cho cô ấy.”

Anh không đoán sai.

Quả nhiên Nam Khuê lừa anh.

Cô chán ghét anh như vậy sao? Chán ghét đến mức ngồi chung một chiếc xe với anh cũng không muốn?

Lục Kiến Thành xoa mi tâm, cảm thấy vô cùng đau đầu, trong lòng càng buồn phiền hơn, cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Không cần cho người của chúng ta đi đón cô ấy, cậu sắp xếp một chiếc taxi đi qua nhà tôi lúc tám giờ.” Sau đó anh ra lệnh.

“Hả, tổng giám đốc Lục, thiếu phu nhân đã đặt xe xong với tôi rồi, không cần phải phiền phức như vậy.” Lâm Tiêu cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Nghe theo lời tôi mà làm là được.”

“Vâng, tổng giám đốc Lục.”

Sau khi cúp điện thoại, Lục Kiến Thành dùng sức day thái dương.

Nếu như anh đoán không sai, hôm nay Nam Khuê sẽ không ngồi bất kỳ loại xe nào của nhà họ Lục để ra cửa.

Cho nên, cách duy nhất mà cô có thể làm là ngồi taxi.

Nhưng ở khu biệt thự này của họ, xung quanh đều là núi, từng nhà đều có xe riêng, nếu không phải tình huống đặc biệt gì thì căn bản sẽ không có taxi.

Cơm nước xong xuôi, Nam Khuê lên tầng trang điểm nhạt.

Cuối cùng lúc thay giày, cô cảm thấy vô cùng băn khoăn.

Dáng người cô không quá cao, thuộc về dạng hình xinh xắn lanh lợi, nhưng đi phỏng vấn, chắc chắn có rất nhiều người đi giày cao hơn cô.

Mặc dù là bác sĩ, trình độ và năng lực cá nhân được rất được coi trọng, nhưng cô cũng không thể vừa vào cửa phỏng vấn đã bị người khác đánh bại về khí thế.

Cho nên đi một đôi giày cao gót là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng nghĩ đến em bé, cô lại do dự.

Trong bệnh viện rất nhiều người, hơn nữa lúc nào cũng có sự việc bất ngờ, lỡ như cô không may bị người khác đụng vào, giày cao gót rất dễ trật chân, đến lúc đó sẽ làm em bé bị thương.

Phân vân một lúc lâu, cuối cùng Nam Khuê vẫn chọn một đôi giày đế bằng hơi cao.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 181


Chương 181

Vừa khá cao còn tương đối an toàn.

Lúc đi ra ngoài bắt xe, thật ra cô vô cùng lo lắng.

Nhất là đợi mười phút mà không có xe, thậm chí cô tăng tiền cũng không có tài xế nhận đơn, Nam Khuê đột nhiên hối hận.

Lần phỏng vấn này là cơ hội quan trọng thế nào chứ, đây là chức vị cô mơ ước từ lâu, nếu như vì không bắt được xe mà đến trễ thì cô sẽ hối hận chết mất.

Mặc dù bây giờ đang giận Lục Kiến Thành nhưng cô thật sự không nên lấy cơ hội phỏng vấn của mình để hờn dỗi.

Nếu như sáng nay đi xe của anh thì hiện tại cô cũng đã đến bệnh viện rồi.

Đợi thêm mấy phút nữa, lúc Nam Khuê đang ngóng trông mỏi mắt thì đột nhiên có một chiếc taxi “trống” đi đến.

Nam Khuê vô cùng hưng phấn, lập tức vẫy tay.

Hai mươi phút sau, mãi cho đến khi xe taxi dừng trước cổng bệnh viện rồi Nam Khuê mới thở phào một hơi.

Nhìn đồng hồ, đúng tám giờ bốn mươi, sớm hai mươi phút, tất cả đều rất tốt.

Phỏng vấn rất thuận lợi, cuối cùng sự căng thẳng trong lòng Nam Khuê mới lắng xuống.

Mặc dù bệnh viện nói một tuần sau mới có điện thoại thông báo kết quả phỏng vấn, nhưng Nam Khuê biết mình đã ổn.

Vì dù từ trình độ chuyên nghiệp hay trả lời vấn đề phỏng vấn hay những phương diện khác thì cô đều làm chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa cô cũng vô cùng tự tin về mình.

Vì chưa tốt nghiệp nên cô chỉ có thể vào làm bằng thân phận thực tập.

Nhưng cô tuyệt đối không nhụt chí.

Cô biết, một ngày nào đó, cô nhất định sẽ chiến thắng mọi khó khăn, trở thành bác sĩ chính thức của bệnh viện này, trở thành thầy thuốc ưu tú trong lời mẹ.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Nam Khuê trực tiếp đến cửa hàng.

Tối hôm qua cô đã muốn tốt nhưng Lục Kiến Thành lại khiến cô khó chịu như vậy, cô phải mua mua mua để ví tiền của anh cũng phải đau một lần.

Dựa vào cái gì mà mỗi lần đau đều là cô chứ, lần này cô cũng muốn anh chảy thật nhiều máu.

Sau khi ăn cơm xong, Nam Khuê hẹn Lâm Niệm Sơ ra ngoài.

Nghe được suy nghĩ của Nam Khuê, Lâm Niệm Sơ giơ hai tay đồng ý: “Nên, Lục Kiến Thành đây là đang tìm đường chết, Khuê Khuê, hôm nay cậu đi theo tớ, không quét cho anh ta đau thẻ thì tớ không mang họ Lâm.”

“Được, vậy tớ giao toàn quyền cho cậu.” Nam Khuê cười kéo tay cô ấy.

“Đi, hai chị em chúng ta phải thoải mái đi.”

Sau đó hai người “càn quét” từ tầng bảy xuống.

Nam Khuê tò mò: “Vì sao không bắt đầu từ tầng một?”

“Ngốc quá, ở tầng một gần như đều là châu báu trang sức, đó là nơi quý nhất, thứ kinh động như vậy thì chúng ta phải đưa cho Lục Kiến Thành cuối cùng.”

Nam Khuê gật đồng, bày tỏ vô cùng đồng ý.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 182


Chương 182

Sự thật chứng minh, sức chiến đấu của họ có hạn, mới đi dạo tầng ba mà hai người đã thấy mệt.

May là khi vừa kết thúc phỏng vấn Nam Khuê đã thay một đôi giày đế bằng thoải mái dễ chịu, nếu không cô cũng không cần cái chân này nữa.

Hai người lập tức tìm một quán trà sữa gần đấy để nghỉ ngơi, Lâm Niệm Sơ gọi một ly trà sữa lạnh, Nam Khuê chỉ hâm mộ một chút, cuối cùng gọi một ly nước trái cây ép nhiệt độ bình thường.

Đồ uống của hai người nhanh chóng được mang lên, Nam Khuê nhìn ly trà sữa lạnh buốt còn nổi đá của Lâm Niệm Sơ, hai mắt đều tỏa sáng.

Từ khi biết mình mang thai, cô sinh hoạt rất điều độ, cũng vô cùng nghe lời bác sĩ.

Đã lâu như vậy cô chưa hề uống nước lạnh.

Nhưng hôm nay cô rất thèm.

Sao Lâm Niệm Sơ có thể không nhìn ra chứ?

Cô ấy trực tiếp đẩy ly trà sữa đến trước mặt Nam Khuê: “Uống đi, nhìn cậu kìa, không khác gì chú mèo nhỏ ham ăn, hai mắt cũng sắp tỏa sáng rồi, nhưng tớ nói trước, chỉ có thể uống một ngụm nhỏ.”

“Được, vẫn là Niệm Niệm hiểu tớ nhất.”

Nam Khuê lập tức cười hì hì cầm ly, cô cúi đầu uống một ngụm, sau đó hài lòng đưa lại cho Lâm Niệm Sơ.

Đúng lúc này Lục Kiến Thành nhận được điện thoại.

“Sao rồi?” Anh trực tiếp lên tiếng.

“Tổng giám đốc Lục, thiếu phu nhân đang đi dạo phố với cô Lâm, chắc là đi dạo mệt nên hai người đang ngồi nghỉ ở tiệm trà sữa.” Người kia báo cáo.

“Cảm xúc của cô ấy thế nào? Tốt hơn chút nào không?”

Người kia lại một lần nữa nhìn Nam Khuê, sau đó trả lời: “Thiếu phu nhân rất vui, từ đầu đến cuối luôn nói cười với cô Lâm.”

“Ừm.”

Anh lập tức hỏi lại: “Sáng nay cô ấy phỏng vấn như thế nào?”

“Thiếu phu nhân rất lợi hại, buổi phỏng vấn sáng nay có hơn một trăm người, cuối cùng chỉ nhận ba người. Thiếu phu nhân lấy được thành tích đứng đầu, nhận lời mời đi làm.” Giọng nói người kia trở nên vô cùng kích động và hưng phấn.

“Ừm.”

Lục Kiến Thành trả lời rồi cúp điện thoại.

Không hiểu sao đột nhiên anh không biết nên vui hay buồn.

Những năm nay Nam Khuê luôn sống dưới cánh chim của nhà họ Lục, trước khi kết hôn cô có ông nội bảo vệ; sau khi kết hôn có anh và ông nội song song bảo vệ.

Anh vẫn cho rằng cô vẫn là cô gái ngoan ngoãn đeo cặp sách tết tóc hai bên ngày trước.

Thậm chí anh còn nghĩ rằng nghề nghiệp như y học này không phù hợp với cô.

Trước khi nhận được cuộc điện thoại này, anh thậm chí còn nghĩ, nếu như cô phỏng vấn thất bại thì anh nên giúp cô được qua phỏng vấn như thế nào.

Nhưng anh sai rồi, vô cùng sai.

Cô gái nhỏ dịu dàng ít nói gầy yếu năm đó, trong lúc vô tình đã trưởng thành, hơn nữa còn khiến người khác kinh ngạc.

Người sai là anh, chỉ có anh là dùng ánh mắt không thay đổi mà nhìn cô.

Nghĩ đến đây, Lục Kiến Thành lập tức gọi cho Nam Khuê một cuộc điện thoại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 183


Chương 183

Nhìn thấy điện thoại của Lục Kiến Thành, Nam Khuê nghĩ cũng không nghĩ nhiều trực tiếp cúp máy.

“Sao lại không nghe?” Lâm Niệm Sơ hỏi.

“Không muốn nghe, nghe rồi ngược lại ảnh hưởng đến cảm xúc của tớ.”

Lâm Niệm Sơ gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Tớ cũng thấy vậy.”

Bên kia, trong lòng Lục Kiến Thành đang đầy một bụng tức, đặc biệt là sau khi bị Nam Khuê cúp điện thoại. Anh lại gọi lại lần thứ hai, lần thứ ba.

Kết quả đều không khác gì, tất cả đều bị Nam Khuê không chút lưu tình nào mà tắt máy.

Đợi đến khi Lục Kiến Thành lại gọi lần nữa thì phát hiện mình bị Nam Khuê block rồi. Anh lập tức gửi một tin wechat: “Kéo anh ra.”

Nam Khuê cố ý giả vờ không hiểu: “Kéo cái gì?”

“Kéo ra khỏi danh sách đen.”

Hoá ra anh biết à, thế thì càng tốt, hiện giờ tâm tình của cô đang rất không vui, thế nên vẫn mặc kệ anh ngồi trong danh sách đen. Đợi tới khi nào cô vui vẻ rồi, lúc đó sẽ kéo anh ra sau.

Uống trà sữa xong, hai người tiếp tục đi mua sắm.

Ngay lối vào là một cửa hàng rất lớn, bên trong treo đầy các loại váy vóc xinh đẹp, hơn nữa kiểu dáng cũng rất mới lạ.

Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ nhìn qua đều rất thích, hai người kích động bước vào.

Rất nhanh Nam Khuê đã chọn được một chiếc váy vải tuyn màu be. Chất vải của chiếc váy cực kì nhẹ, mặc vào tạo cảm giác rất thoải mái, Nam Khuê vừa nhìn đã cảm thấy rất thích.

Càng quan trọng hơn là phần bụng của chiếc váy này được thiết kế cực kỳ hoàn hảo, hoàn toàn không lộ bụng, thực sự rất hợp với cô.

Nam Khuê thay váy dưới sự giúp đỡ của nhân viên, khi vừa bước ra cô lập tức gọi to: “Niệm Niệm, cậu xem thế nào? Có đẹp không?”

“…”

Ngoài ý muốn không thấy ai trả lời.

“Niệm Niệm?” Nam Khuê lại gọi thêm lần nữa, lại phát hiện Lâm Niệm Sơ không ở bên cạnh.

Cô mặc chiếc váy đi tìm một vòng, không ngờ lại tìm thấy Lâm Niệm Sơ đang ở khu vực đồ nam. Khi Nam Khuê bước tới, Lâm Niệm Sơ đang nghiêm túc xem một bộ đồ tây màu xanh, cô ấy khẽ nhíu mày lại, qua một lúc trên mặt lại giãn ra tràn ngập ý cười.

Có thể vì quá tập trung thế nên ngay cả khi Nam Khuê đứng ở bên cạnh, Lâm Niệm Sơ vẫn không phát hiện ra.

Tới lúc Lâm Niệm Sơ xem xong, nhân viên mới lập tức nở nụ cười bước tới: “Tiểu thư, mắt nhìn của cô thật tốt, bộ đồ tây này chúng tôi vừa lấy về hôm nay, là hàng giới hạn trên toàn quốc đó ạ, dù là chất liệu hay đường may…”

Cô nhân viên mới nói được một nửa, Lâm Niệm Sơ đã xua tay tỏ ý: “Được rồi, tôi biết rồi, không cần giới thiệu nữa.”

“Vậy tiểu thư muốn mua một bộ hay sao ạ?” Cô nhân viên nhiệt tình hỏi.

“Không cần nữa.” Lâm Niệm Sơ nói rồi đeo kính râm lên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 184


Chương 184

Khi quay người đi mới phát hiện Nam Khuê đang đứng ở bên cạnh, hơn nữa còn thay quần áo xong rồi.

Lâm Niệm Sơ ngạc nhiên hô lên: “Wao, Khuê Khuê, bộ này đẹp như tiên nữ vậy, mua bộ này đi.”

“Đẹp thật không?” Nam Khuê có chút không tin tưởng.

Có lẽ vì kết hôn nên dù chỉ đang đi học nhưng cô luôn cảm thấy bản thân đã là vợ người ta rồi, mỗi lần chọn quần áo đều cố gắng chọn những bộ đồ trưởng thành một chút.

Nhưng bộ đồ này hoàn toàn mang cảm giác thiếu nữ, lộ ra vẻ đầy hoạt bát của thanh xuân, nhìn vừa tươi tắn vừa dễ thương.

“Đấy là tất nhiên rồi, Khuê Khuê của chúng ta lớn lên xinh đẹp như thế này, da dẻ trắng mịn, mặt trái xoan môi anh đào, mặc cái gì cũng đẹp.” Lâm Niệm Sơ lập tức nói.

Nam Khuê bị cô nịnh hót tới mất tự nhiên: “Cảm ơn Niệm Niệm, tuy biết là còn xa mới bằng cậu nhưng tớ vẫn rất vui.”

“Tớ không nói bừa đâu nhé, Khuê Khuê của chúng ta rất xinh đẹp, tớ ấy mà, chỉ đúng lúc may mắn trở thành minh tinh mà thôi, ai nói minh tinh là đẹp nhất chứ, thực ra còn nhiều người xinh đẹp hơn minh tinh nữa, Khuê Khuê chính là một trong số đó.”

“Hơn nữa…” Lâm Niệm Sơ vuốt mái tóc uốn sóng nước, nhìn tâm gương nở nụ cười quyến rũ. “Phong cách của hai chúng ta hoàn toàn không giống nhau, cậu là kiểu lịch sự tươi mới, xinh kiểu đáng yêu, còn tớ…”

Đột nhiên trong đầu Lâm Niệm Sơ lởn vởn những lời Hoắc Ti Yến nói với cô, anh ta cắn nhẹ vào d** tai cô, nặng nề thở ra: “Niệm Niệm, em đúng là rất giỏi mê hoặc người khác, tôi chưa từng gặp qua người phụ nữ nào quyến rũ hơn em, có biết không? Tôi thật sự hận không thể chết trên người em.”

Thu lại suy nghĩ, nụ cười Lâm Niệm Sơ càng đậm hơn, cô nói tiếp: “Sắc đẹp của tớ có lẽ là loại mê hoặc câu hồn người khác đó.”

Nam Khuê nhìn Lâm Niệm Sơ, đồng ý gật đầu: “Ừm, tớ cũng thấy thế.”

“Nhưng mà Niệm Niệm của chúng ta không chỉ quyến rũ, phong cách nào cũng đều đẹp hết.”

“Ừm, lời này tớ thích nghe, Khuê Khuê, cậu đứng yên đó, bày ra vài dáng xinh đẹp đi, tớ muốn chụp cho cậu vài bức ảnh.” Lâm Niệm Sơ nói.

Vừa nghe muốn chụp ảnh, Nam Khuê liền lập tức phối hợp hết sức.

Nam Khuê nhìn rất xinh, tuỳ tiện bày ra vài động tác nho nhỏ cũng đều rất ăn ảnh, ảnh chụp tấm nào cũng đẹp. Thế nên nhấn bừa vài cái Lâm Niệm Sơ đã chụp xong rồi.

“Niệm Niệm, tớ đi thay đồ trước đã.”

“Được.” Lâm Niệm Sơ vẫy vẫy tay với Nam Khuê, sau đó bấm điện thoại gửi mấy tấm ảnh của Nam Khuê vào nhóm của cô.

Rồi lại gửi một tin voice chat: “Nghe rõ nè các bạn thân yêu, dù bây giờ đang bận chuyện gì cũng dừng lại một chút, sửa lại mấy tấm hình tôi vừa gửi vào một chút đi.”

“Niệm Niệm, cô gái này đáng yêu đó nha, da trắng mềm mịn, đúng là tuyệt vời, sao tôi lại chưa gặp qua vậy, đây là ai đấy?” người đầu tiên trả lời.

Lâm Niệm Sơ biết thừa tâm tư trong lòng cô ấy, lập tức từ chối: “Chị Đồng, dù không thể tiết lộ được nhiều, dù sao chỉ có một câu, chị đừng nghĩ nhiều nữa, cô ấy không thể gia nhập giới giải trí được.”

“Àiii, thôi được, đáng tiếc ghê.”

Tiếp theo là tin nhắn của một thợ sửa ảnh: “Niệm Niệm, cô gái này rất xinh rồi, cô muốn sửa như thế nào?”

“Đương nhiên là, càng xinh đẹp càng tốt, nhất định phải xinh đẹp bất khả chiến bại, là kiểu khiến đàn ông vừa nhìn liền trực tiếp bị mù mắt chó mới được.”

“OK, Niệm Niệm, đơn giản, cứ giao cho tôi.”

Khi Nam Khuê thử quần áo xong nhìn thấy Lâm Niệm Sơ đang nhìn điện thoại cười.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 185


Chương 185

Cô bước tới: “Có chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

“Ừm, tạm thời bí mật, một lát nữa rồi nói cho cậu.”

Nam Khuê mua chiếc váy màu be kia, khi hai người ra cửa, cô lại có chút do dự nhìn Lâm Niệm Sơ: “Niệm Niệm, bộ đồ tây kia cậu quyết định không mua hả?”

Lâm Niệm Sơ có chút chột dạ lập tức nói: “Không mua, tớ mua để làm gì, tớ chỉ tuỳ tiện xem một chút, hơn nữa quần áo của đàn ông, tớ có thể mua cho ai được chứ?”

“Thật sao? Cậu chắc chắn không mua?” Nam Khuê chớp mắt, ranh mãnh hỏi.

“Ừm, không mua.” Lâm Niệm Sơ chắc chắn.

Nam Khuê quay lại bước vào trong: “Cậu không mua thì tớ mua vậy.”

“Ơ, cậu mua làm gì? Khuê Khuê, chắc không phải cậu muốn tặng cho Lục Kiến Thành đó chứ? Cái tên tra nam đó, đúng là uổng công có cô vợ xinh đẹp như hoa như Khuê Khuê của chúng ta, tớ còn đang muốn mắng thẳng vào mặt anh ta, cậu còn mua quần áo cho anh ta.”

Nam Khuê cười mỉm rồi giải thích: ‘Đương nhiên là không phải rồi, tớ mua để làm quà tặng người ta.”

“Tặng quà? Tặng cho ai?” Lâm Niệm Sơ hỏi lại ngay.

Nam Khuê cười ranh mãnh giống như dáng vẻ vừa rồi của Lâm Niệm Sơ: “Bây giờ không nói được, tớ cũng phải giữ bí mật.”

Bộ đồ được đóng gói đựng trong hộp rất đẹp. Khi Nam Khuê cầm hoá đơn đi thanh toán, lông mày Lâm Niệm Sơ nhíu chặt lại, trong lòng cô có chút dao động, thật ra ngay từ cái nhìn đầu tiên cô ấy đã thích bộ đồ tây đó rồi.

Hoắc Ti Yến nghiêm túc như vậy, bình thường chỉ mặc đồ màu đen, nếu như mặc bộ vest màu xanh này lên chắc chắn sẽ rất có khí chất, rất ngầu, cũng sẽ không quá già.

Nhưng mà nên dùng thân phận gì để tặng cho anh ta đây?

Lâm Niệm Sơ cắn chặt môi, cuối cùng vẫn do dự rồi.

Nam Khuê đã thanh toán xong rồi, khi ra ngoài Nam Khuê lại đưa bộ đồ tây trong tay cho Lâm Niệm Sơ: “Mượn hoa dâng Phật, tớ dùng tiền của Lục Kiến Thành mua tặng cậu.”

“Tặng cho tớ?” Lâm Niệm Sơ kinh ngạc.

“Chúng ta đã quen biết bao nhiêu năm rồi, tuy là bây giờ cậu đang rất bận, đa số thời gian sẽ phải quay phim, hai người chúng ta cũng ít gặp mặt hơn, nhưng trong lòng cậu đang nghĩ gì tớ còn không nhìn ra sao?” Nam Khuê nói liền một mạch.

“Hôm đó tớ định hỏi cậu và Hoắc Ti Yến đang ở bên nhau sao?”

“Không có.” Cái câu hỏi này Lâm Niệm Sơ trả lời rất dứt khoát. “Tuy là không rõ hiện giờ hai chúng tớ rốt cuộc có quan hệ gì, nhưng có một chuyện tớ có thể khẳng định, hiện giờ giữa chúng tớ không thể coi là người yêu được.”

“Khuê Khuê, bây giờ trong lòng tớ đang rất loạn, bây giờ đến bản thân tớ cũng không rõ giữa chúng tớ được coi là gì của nhau.”

Nam Khuê đưa bộ đồ tây cho Lâm Niệm Sơ: “Nếu như thích thì cứ thử xem sao.”

“Tuy là tớ từng chịu tổn thương trong tình cảm, cả người đầy thương tích, nhưng mà Niệm Niệm à, tớ vẫn cảm thấy tại thời thanh xuân đẹp nhất này mà có thể gặp được một người mình thích là rất khó, có người có thể đến cuối đời cũng không gặp được người mình thích, lại có người dù đã gặp được nhưng lại rụt rè nhút nhát nên bỏ lỡ nhau.”

“Có thể kết cục của tớ không đẹp, cuộc hôn nhân của tớ cũng không hoàn mỹ, nhưng tớ vẫn cảm thấy mình rất may mắn khi có thể yêu một người hết lòng, tớ không hề thấy hối hận, thật đó, một chút cũng không.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 186


Chương 186

“Nếu như mà nói hối hận thì tớ chỉ hối hận khi người tớ yêu lại là Lục Kiến Thành thôi.”

“Thế nên Niệm Niệm à, nếu như cậu thật sự thích thì hãy cho bản thân một cơ hội. Hoắc Ti Yến tốt hơn Lục Kiến Thành, ít nhất trong lòng anh ta sạch sẽ, không có người phụ nữ nào chiếm giữ trái tim anh ta hết.”

Lục Kiến Thành thì không như vậy, trong lòng anh ấy, rất phức tạp.

Trước khi cô bước vào thế giới của anh thì từ sớm trong tim anh ấy đã bị cô gái khác lấp đầy rồi.

Thế nên sau này, không cần biết cô làm bao nhiêu chuyện, trở nên tốt đẹp như thế nào thì trong suy nghĩ của anh cô cũng chỉ là một người chiếm chỗ mà thôi.

“Khuê Khuê…” Lâm Niệm Sơ gọi to, thực ra cô ấy muốn nói Hoắc Ti Yến còn phức tạp hơn cô tưởng tượng nhiều.

Nhưng lời đến bên miệng rồi, cô lại nhịn xuống. Chuyện của Nam Khuê hiện giờ đã đủ phiền lòng rồi, không thể khiến cô lo lắng thêm chuyện của mình nữa.

“Sao thế?” thấy Lâm Niệm Sơ không nói gì, Nam Khuê hỏi.

Lâm Niệm Sơ lắc đầu cười nói: “Không có gì, cậu yên tâm, tớ sẽ bảo vệ bản thân thật tốt.”

“Ừm.”

Khoảng chừng mười phút sau, Lâm Niệm Sơ đã nhận được bức ảnh tinh xảo của Nam Khuê. Khi nhìn thấy bức ảnh Lâm Niệm Sơ lập tức điên cuồng gửi hàng chục lượt ‘like’.

Đẹp, quá đẹp.

Mặc dù kỹ thuật chụp ảnh của Lâm Niệm Sơ rất OK, Nam Khuê cũng rất xinh xắn, hình chụp ra đã rất đẹp rồi. Nhưng dù sao cũng là tuỳ tiện chụp bằng điện thoại, ánh sáng các loại cũng không chuyên nghiệp chút nào.

Nhưng sửa qua một chút lập tức cảm thấy khác xa rồi, có thể trực tiếp so sánh với bom tấn quốc tế rồi.

“Waoo, Khuê Khuê, cậu cũng debut đi, chúng ta cùng thành lập một nhóm hai chị em, chắc chắn có thể hạ gục hết cả giới giải trí này đó.” Lâm Niệm Sơ hưng phấn nói.

Nam Khuê còn chưa phản ứng lại được, cảm thấy có chút nghi hoặc.

Lâm Niệm Sơ lập tức gửi cho Nam Khuê những tấm ảnh vừa được chỉnh sửa xong. Nam Khuê nhìn những bức ảnh của mình, thật sự không dám tin, kinh ngạc nói: “Đây thật sự là tớ sao?”

“Đương nhiên, chắc chắn đó!”

“Niệm Niệm, cậu làm thế nào vậy?”

“Tớ để thợ sửa ảnh của tớ sửa đó.” Lâm Niệm Sơ trả lời.

“Niệm Niệm, cậu thật sự quá giỏi đó.”

Lâm Niệm Sơ lập tức chọn những bức ảnh đó bấm gửi toàn bộ cho Lục Kiến Thành.

Nam Khuê nhìn qua đúng lúc thấy cô ấy đang gửi ảnh cho Lục Kiến Thành. “Cậu gửi cho anh ấy làm gì? Tớ không muốn gửi cho anh ấy.”

“Đương nhiên là để tăng giá trị quyến rũ của cậu lên cao rồi, để tên Lục Kiến Thành kia mở to mắt ra mà nhìn, Khuê Khuê của chúng ta đẹp như thế này, người con gái mà anh ta không trân trọng có bao nhiêu người thích, cũng không thiếu một người như anh ta.”

Khi Lục Kiến Thành nhận được ảnh thật sự không dám tin. Nam Khuê đang mặc một chiếc váy màu be, lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn xinh đẹp, tuy không phải chiếc váy bó sát nhưng từng đường cong trên cơ thể cô đều hiện ra, thon gọn lại xinh đẹp.

Dưới ánh đèn nhẹ nhàng, trên môi cô đang nở một nụ cười tươi tắn, dịu dàng. Đôi mắt cô lấp lánh như được lấp đầy bởi một bầu trời sao.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 187


Chương 187

Hai tay Lục Kiến Thành phóng to bức ảnh ra, khi nhìn rõ được ngũ quan của Nam Khuê trong ảnh, anh mới dám chắc chắn trong ảnh không phải là người khác, tuyệt đối là Nam Khuê.

Không biết vì sao tay đang cầm điện thoại của anh có chút run rẩy. Lục Kiến Thành lập tức gọi điện thoại cho Nam Khuê, nhưng nghe một lúc mới nhớ ra anh đang bị Nam Khuê chặn số.

Anh lại đổi sang wechat, lập tức gửi một tin nhắn: “Đang ở đâu? Anh tới đón em.”

“…”

Im lặng không trả lời.

Lục Kiến Thành lại nhắn: “Trả lời anh!”

“Vẫn còn đang giận sao?”

“Nam Khuê, nói cho anh biết các em đang ở đâu?”

“…”

Kết quả vẫn không có một câu trả lời nào.

Lục Kiến Thành lập tức chuyển hướng nhắn cho Lâm Niệm Sơ: “Hai người đang ở đâu?”

“Lục tổng bây giờ đã biết gấp gáp rồi? Nhưng mà tại sao tôi lại phải nói cho anh biết?”

“Lâm Niệm Sơ, tôi nghĩ tốt nhất cô nên trực tiếp nói cho tôi, tôi không muốn đi tìm Hoắc Ti Yến đâu.”

Lâm Niệm Sơ nghiến răng nghiến lợi, Lục Kiến Thành, anh đúng là độc ác.

Lâm Niệm Sơ trả lời: “Anh đi tìm Hoắc Ti Yến cũng vô dụng, anh ấy cũng không biết đâu.”

“Khuê Khuê có thể block anh thì tôi cũng có thể block Hoắc Ti Yến, Lục Kiến Thành, anh uy h**p tôi cũng vô dụng, cách duy nhất anh có thể làm đấy là cẩn thận dỗ dành Khuê Khuê, xin cô ấy tha thứ, nếu không cũng hết cách.”

Gõ chữ xong, Lâm Niệm Sơ trực tiếp tắt máy, quyết định không trả lời nữa.

Cái tên đàn ông Lục Kiến Thành này chính là quen thói rồi, phải để anh ta nếm thử cảm giác cầu còn không được này, anh ta mới biết được Khuê Khuê phải khó chịu như thế nào, yêu thương mà cực khổ như thế nào.

Một bên khác, Lục Kiến Thành day trán, cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Trên thương trường, anh tự xưng là một người mưu mô quyết đoán, nhưng đối mặt với hai người phụ nữ này, anh lại có chút bó tay không làm được gì.

Vào lúc mặt Lục Kiến Thành đang lạnh lùng như tảng băng thì đột nhiên anh anh nhìn thấy một thông báo trên điện thoại.

Trên thông báo ghi vào khoảng một tiếng rưỡi trước, Nam Khuê vừa thanh toán hoá đơn, mà anh nhìn kĩ lại thì thấy. Một hoá đơn ở cửa hàng nữ, một hoá đơn còn lại ở cửa hàng đồ nam.

Đồ nam?

Nam Khuê chắc chắn sẽ không mua đồ cho Đỗ Quốc Khôn.

Không lẽ là mua cho anh?

Nghĩ tới đây, tâm tình của Lục Kiến Thành cũng lập tức thả lỏng hơn, đột nhiên những tâm trạng không tốt lúc trước cũng bị quét đi sạch sẽ.

Lục Kiến Thành dựa vào tin nhắn chuyển khoản rất nhanh đã tìm thấy cửa hàng đó, từ đó cũng tìm ra được vị trí của Nam Khuê.

Anh đẩy cửa đang định đi tìm Nam Khuê thì Lâm Tiêu bước vào báo cáo một chuyện rất khẩn cấp.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 188


Chương 188

Lục Kiến Thành nghe xong, cau mày dặn dò: “Lập tức mở cuộc họp hội đồng quản trị.”

“Vâng, Lục tổng.”

Vậy là chuyện đi tìm Nam Khuê cứ vậy mà bị gác sang một bên.

Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ cùng nhau đi mua sắm tiếp, trừ tầng lầu bán đá quý ra thì hai người đều đi dạo qua.

Vốn dĩ Nam Khuê cũng không có hứng thú với đá quý. Cô giữ tay Lâm Niệm Sơ lại, mặt lộ vẻ khó xử. “Niệm Niệm, tớ không muốn đi.”

“Tại sao?”

“Những món đá quý đó quá đắt rồi, tớ tiêu phung phí tiền của anh ấy như thế này cảm thấy cũng không tốt lắm.”

Từ nhỏ Nam Khuê đã rất tiết kiệm, sau này cho dù vào Lục gia rồi cũng chưa tạo nên thói quen vung tiền như nước như vậy.

“Tiêu hoang?” Lâm Niệm Sơ ngạc nhiên nhìn Nam Khuê, kéo kéo tai nhỏ: “Cô Nam Khuê này, cậu đang nghĩ cái gì vậy? Với chút tiền này đối với chồng cậu mà là tiêu hoang thì cậu cũng quá coi thường anh ta rồi đó.”

“Có chút tiền này cũng không đủ Lục gia nhét kẽ răng đâu.”

Nam Khuê chớp mắt, con người lay động: “Anh ấy kiếm được nhiều tiền như vậy sao?”

Tuy là cô biết thế lực của Lục gia rất lớn mạnh, của cải cũng nhiều nhất nhì, nhưng Nam Khuê người khác đang nói quá lên, hơn nữa cô cũng chưa từng tìm hiểu qua, thế nên thật sự không biết Lục gia kiếm được bao nhiêu tiền.

“Vậy tớ hỏi cậu, cô Nam Khuê, cậu thấy tớ có kiếm được nhiều tiền không?”

Nam Khuê lập tức gật đầu: “Đương nhiên là có.”

“Vậy được, cậu cứ tưởng tượng số tiền mà Lục Kiến Thành hơn tớ gấp trăm nghìn lần là được rồi, vậy cậu nói xem anh ta có kiếm được nhiều không?”

Nam Khuê vừa nghe lập tức đưa tay ra tính toán. Nhưng tính đến cuối cùng, cả người cô đều ngốc ra rồi.

Lâm Niệm Sơ nắm lấy tay cô nói: “Được rồi, đừng tính nữa, cậu chỉ cần biết một chuyện, chồng của cậu có rất nhiều tiền, cực kì cực kì nhiều tiền, hơn nữa không phải nhiều tiền bình thường mà là nhiều tiền đến mức không ai địch được, thế nên cứ tiêu thoải mái đi.”

“Tớ nói với cậu nè, hôm nay cậu không tiêu vài nghìn vạn thì là đang có lỗi với thực lực kiếm tiền của anh ta đó.”

Lời Lâm Niệm Sơ nói lập tức khiến Nam Khuê bật cười. Hơn nữa cô nghĩ những gì Niệm Niệm nói cực kỳ hợp lý.

“Vậy đi thôi, hôm nay cậu nhìn trúng món trang sức nào thì cứ đưa hết cho tớ thanh toán.” Nam Khuê vỗ vỗ ngực nói.

Lâm Niệm Sơ cười ranh mãnh: “Cậu không sợ tớ đào mỏ cậu hả?”

“Không phải cậu nói Lục Kiến Thành kiếm được rất nhiều tiền sao? Nhiều tiền thì cũng chỉ là mấy dãy số thôi, hôm nay để tớ khiến mấy con số này thay đổi một chút đi.”

“Được, vậy tớ đành cung kính không bằng tuân mệnh vậy.”

Tức khắc hai người vui vẻ kéo nhau vào tiệm trang sức. Khi nhân viên đang nhiệt tình giới thiệu, hai người đều nhìn trúng một chuỗi vòng cổ ngọc trai.

Tuy là có vẻ đơn điệu hơn những vòng kim cương khác, chiếc vòng cổ này được xâu toàn bộ bằng những viên ngọc trai trắng muốt, nhìn không hề khoe khoang lộ liễu.

Những viên ngọc trai đều tròn trịa, trắng sáng, vừa nhìn đã khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Với màu sắc đó, cả hai đều thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hơn nữa khi đeo vào cổ đều tạo cảm giác cổ thon dài, da dẻ trắng sáng mềm mịn hơn, nên cả hai đều rất thích.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 189


Chương 189

“Tôi muốn mua chiếc này, lấy hai chiếc.” Nam Khuê nói xong trực tiếp đưa thẻ cho nhân viên.

Ừm, giây phút này, hình như cô cũng cảm nhận được một chút sự hưng phấn và thích thú khi trở thành người có tiền rồi.

Hoá ra cảm giác khi bản thân tiêu tiền đích thực là rất khác nhau.

Lâm Niệm Sơ cười đưa thẻ của mình ra: “Quẹt riêng đi.”

Nam Khuê không vui bĩu môi nhìn cô: “Đã nói là để tớ thanh toán rồi, tớ tặng cho cậu, sao cậu lại nuốt lời rồi?”

“Thôi bỏ đi, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm*, nếu như tớ dùng tiền của Lục Kiến Thành rồi, lần sau phải nghe lời anh ta, hoặc phải tiết lộ cho anh ta chuyện gì đó khiến Khuê Khuê của chúng ta ấm ức thì phải làm sao.”

*Ý chỉ khi nhận được lợi ích từ người khác thì dù có chuyện gì cũng phải ăn nói nhún nhường hơn.

“Thế nên, tớ vẫn nên không cho anh ta nắm được cơ hội nào.”

Nghe thấy những lời này, Nam Khuê cũng không tiếp tục kiên trì nữa. Cô hiểu rất rõ tính cách của Niệm Niệm, chỉ cần là cô ấy đã quyết định thì rất khó để thay đổi.

Hai người thanh toán xong liền giúp nhau đeo dây chuyền lên.

Khi hai người đang chuẩn bị rời khỏi thì đột nhiên lại bắt gặp được bóng dáng quen thuộc.

Vốn dĩ một trong số đó là người mà Nam Khuê không muốn nhìn thấy, kết quả vừa đến lại đến cả đôi.

Nam Khuê kéo tay Lâm Niệm Sơ muốn trực tiếp đi qua bọn họ. Không phải cô sợ bọn họ, chỉ là không muốn lãng phí lời nói với những người không đáng, càng cảm thấy lãng phí thời gian vào những người như thế này thì càng không đáng.

Không ngờ, Phương Thanh Liên vẫn mở miệng gọi cô: “Nam Khuê, trùng hợp quá, không ngờ lại gặp được cô ở đây.”

“Thế à, tôi cũng không ngờ đến.” Nam Khuê lạnh lùng nói.

Lúc này, Lục Nhu nổi khùng lên chạy tới trước mặt Nam Khuê, ngửa mặt lên tức giận nhìn cô: “Cô là Nam Khuê? Lần trước khổ sở giấu giếm tôi đấy chứ!’

“Lúc trước khi ông nội vẫn còn, mọi người đều nhường nhịn cô, bảo vệ cho cô, bây giờ ông nội đã mất rồi, để tôi xem còn ai có thể bảo vệ cô đây?”

Phương Thanh Liên lập tức nhìn ra giữa họ có chuyện gì đó, cô ta nhìn Lục Nhu, dịu dàng hỏi: “Nhu Nhu, sao vậy? Con người cô Nam Khuê rất tốt mà, giữa hai người có phải có hiểu nhầm gì không?”

“Không có hiểu nhầm.” Lục Nhu dứt khoát nói.

Sau đó nhìn Phương Thanh Liên: “Chị Thanh Liên, chị không biết đâu, lần trước là vì cô ta hại em bị ông nội và anh Kiến Thành đuổi ra khỏi Lục gia, chật vật không chịu được, trở thành trò cười của tất cả mọi người.”

“Cái gì?” Phương Thanh Liên kinh ngạc.

Sau đó bày ra vẻ mặt khó mà tin nổi nhìn Nam Khuê: “Nam Khuê, cô sẽ không làm chuyện như vậy đâu chứ, Nhu Nhu chỉ là một cô bé thôi, em ấy chưa được hiểu chuyện lắm, nếu như em ấy làm chuyện gì có lỗi với cô thì tôi thay em ấy xin lỗi cô.”

“Vậy thì cô Phương đây cũng lớn mặt quá rồi đó, còn có thể thay người khác xin lỗi? Chỉ đáng tiếc…” Nam Khuê nhìn cô ta, ném từng chữ từng chữ ra: “Tôi không chấp nhận.”

“Nam Khuê, cô nhất định phải hung dữ như vậy sao? Tôi biết vì Kiến Thành nên cô không thích tôi, nhưng dù gì Nhu Nhu cũng là em gái của Kiến Thành, tuy không phải là em gái ruột, nhưng vài thế hệ này của Lục gia chỉ có hai người họ là anh em, cho dù Kiến Thành có trách Nhu Nhu nhưng dù sao cũng là anh em, trong lòng anh ấy sẽ không ghi hận đâu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 190


Chương 190

Lục Nhu vừa nghe lập tức phụ họa theo: “Đúng, chị Thanh Liên nói rất đúng, anh Kiến Thành mãi mãi là anh trai tôi, tôi mãi mãi là em gái của anh ấy, đây là mối quan hệ huyết thống, không thể phai mờ được. Nhưng mà cô thì lại khác, cô chỉ một đứa con nuôi được ông nội đưa về Lục gia, ông nội đi rồi thì sẽ chẳng có ai thừa nhận thân phận của cô đâu, bây giờ cô cũng chỉ là một con chó nhà có tang, cái gì cũng không phải, cô tưởng là cô còn có thể cắn người sao?”

Lời của Lục Nhu cực kỳ khó nghe. Nhưng mà Nam Khuê đều chịu đựng.

Nếu như đến mấy lời này còn không chịu được, thân là con dâu của Lục gia, làm sao cô còn có thể thực hiện được những chuyện mà ông nội giao phó, về sau làm sao có thể chống đỡ được cả Lục gia chứ.

Nam Khuê nở nụ cười nhìn Lục Nhu: “Cô nói đúng, đương nhiên là tôi không thể cắn người.”

“Chó ấy mà, khó trách không hiểu chuyện, cô ta cắn tôi một cái, không lẽ tôi còn phải cắn trả cô ta một cái sao?” Nam Khuê bình tĩnh, không chút biến sắc chửi Lục Nhu một trận.

Lục Nhu tức giận vọt thẳng tới chỗ Nam Khuê, cô ta giơ tay trực tiếp đập mạnh xuống.

Lâm Niệm Sơ thấy thế liền nhanh chân bước tới.

Thế nên Lục Nhu còn chưa kịp vung tay ra đã bị người ta tóm lấy. Bởi vì bị tóm lấy tay rồi, Lục Nhu gầm lên: “Buông tôi ra!”

“Nhu Nhu, bình tĩnh một chút.”

Cho đến khi nghe thấy giọng của Phương Thanh Liên, Lục Nhu mới lấy lại bình tĩnh. Cô ta chậm chậm bỏ tay xuống, sau đó khó hiểu nhìn Phương Thanh Liên: “Chị Thanh Liên, sao chị lại giữ lấy tay em?”

“Bởi vì chị không muốn để em phạm lỗi.” Phương Thanh Liên khuyên bảo.

“Em có thể phạm lỗi gì được chứ, bây giờ ông nội đã không còn nữa rồi, cô ta sớm đã không còn chỗ dựa nữa, em còn không thể đánh cô ta nữa sao?”

Phương Thanh Liên gật đầu: “Ừ, đúng là không thể đánh được.”

“Tại sao chứ? Chị Thanh Liên, lẽ nào đến chị cũng giúp đỡ cô ta hay sao?” Lục Nhu bực bội giậm chân.

Phương Thanh Liên hít một hơi thật sâu, sau đó nói: “Nhu Nhu, em biết chuyện anh Kiến Thành của em kết hôn chứ!”

“Em biết chứ, chuyện này thì có liên quan gì đến cô ta?”

Lời mới nói được một nửa, Lục Nhu trở nên ngây người ra, nhìn Phương Thanh Liên với vẻ nghi ngờ: “Không lẽ nào cô ta chính là… vợ của anh Kiến Thành?”

“Ừ, đúng là cô ấy.”

Nghe được câu trả lời từ Phương Thanh Liên, ngay lập tức Lục Nhu trong lòng như lửa đốt.

Là cô ta.

Lại là cô ta.

Người phụ nữ này đúng là âm hồn bất tán. Tại sao chỗ nào cũng có cô ta? Chuyện gì cũng có cô ta góp mặt?

“Chị Thanh Liên, trò này không vui chút nào đâu, chị đừng lừa em nữa được không?”

“Nhu Nhu, chị biết em không chấp nhận được, nhưng mọi chuyện đều là thật.”

Màn kịch của hai người này, Nam Khuê thật sự không nuốt trôi được nữa.

“Niệm Niệm, chúng ta đi thôi.” Nam Khuê nói.

Phương Thanh Liên lập tức giữ cổ tay cô lại, cô ta ngồi trên xe lăn vậy nên phải ngẩng đầu lên, hướng đôi mắt sắc bén tràn đầy vẻ thách thức về phía Nam Khuê: “Đợi đã, không lẽ cô không muốn biết hôm nay tôi đến đây để làm gì sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 191


Chương 191

“Không muốn, không liên quan gì đến tôi.” Nam Khuê dứt khoát nói.

Phương Thanh Liên nở nụ cười khiêu khích nói: “Hôm nay tôi tới để chọn nhẫn.”

“Thế à? Nhẫn gì?” Nam Khuê cố ý hỏi.

“Nam Khuê, cô đang giả vờ đúng không, đương nhiên là nhẫn kết hôn.”

“Được đó, vậy chúc mừng cô Phương nhé.”

Phương Thanh Liên nhìn Nam Khuê đang nở nụ cười vui vẻ, lập tức nắm chặt hai tay lại, lúc này, cô ta hận không thể trực tiếp xông đến xé rách nụ cười giả dối của Nam Khuê, để cô phải lộ ra bộ dạng đau khổ vặn vẹo.

Nam Khuê, tôi dám chắc chắn cô đang giả vờ. Cô nhất định đang giả vờ. Tôi đã nói tôi sắp kết hôn rồi, tôi không tin cô có thể bình tĩnh được như vậy.

“Nam Khuê, cô thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu đây, nếu như tôi kết hôn, vậy chú rể chỉ có thể là một mình Kiến Thành thôi. Tôi không tin cô thật sự không sợ.” Phương Thanh Liên khiêu khích.

Vốn dĩ Lâm Niệm Sơ vẫn luôn lười biếng đứng bên cạnh nghe, cô không định nhúng tay vào, bởi vì cô tin Nam Khuê tuyệt đối có thể xử lý được chuyện này.

Lúc nhỏ bọn họ còn gặp nhiều chuyện khó xử lý, nhiều người khó dây vào hơn thế này nhiều, nhưng mỗi lần bọn họ đều có thể giải quyết ổn thoả.

Thế nên bọn họ đều luyện ra được chút năng lực này.

Nhưng mà bây giờ Nam Khuê đang mang thai, hôm nay bọn họ đi mua sắm hơi lâu, Lâm Niệm Sơ không muốn để Nam Khuê bị mệt, thế nên quyết định ra tay nhanh chóng giải quyết hết chuyện này cùng người phụ nữ ồn ào này.

Cô bước tới quầy hàng, dặn dò nhân viên vài câu. Rất nhanh nhân viên đã mang tới một chiếc ghế.

Lâm Niệm Sơ bước tới đỡ Nam Khuê ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, đồng thời cúi người nói: “Giao cho tớ, trong bụng cậu vẫn còn em bé, không thích hợp để mệt mỏi với tức giận.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu. Cô tất nhiên sẽ hoàn toàn tin tưởng Niệm Niệm.

Rất nhanh sau đó Lâm Niệm Sơ bước tới chỗ Phương Thanh Liên. Vốn dĩ Phương Thanh Liên đang ngồi trên xe lăn, người thấp xuống một đoạn, đây cũng vẫn luôn là nỗi đau trong lòng cô ta.

Lục Nhu lại nhỏ con, chiều cao cũng không có chút lợi thế nào.

Lâm Niệm Sơ là một người mẫu, vóc dáng của cô vốn đã cao gầy, càng không nói tới đôi chân tinh tế thon dài kia, quả thực rất dễ k*ch th*ch hormone của đàn ông.

Cô đi trên đôi giày cao gót hơn mười phân, đeo một chiếc kính râm, khí thế đi về phía Phương Thanh Liên, sau đó dừng lại bên cạnh cô ta, đứng từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Cô chính là Phương Thanh Liên?”

“Đúng là tôi.”

Biết là khí thế của mình không sánh bằng, Phương Thanh Liên cố gắng để bản thân giữ bình tĩnh.

“Ồ…?” Lâm Niệm Sơ cố ý kéo dài thanh âm.

Cô nheo mắt lại, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng đẩy chiếc kính râm trên sống mũi, bỗng nhiên một tràng cười thoát ra khỏi cổ họng:

“Vậy ánh mắt của Lục Kiến Thành cũng thật sự khiến tôi mở rộng tầm mắt đó, không quan tâm bỏ lại người phụ nữ xinh đẹp như Khuê Khuê nhà chúng tôi mà lại đi thích một đứa tàn tật què chân như thế này.”

Lâm Niệm Sơ nói một câu đánh thẳng vào nỗi đau của Phương Thanh Liên, cô ta cắn chặt môi, trong chốc lát trên mặt đã trở nên khó coi rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 192


Chương 192

Lúc trước khi Nam Khuê chế giễu Phương Thanh Liên là vì tình cảm của Lục Kiến Thành, nói chuyện vẫn chừa lại mặt mũi cho cô ta, không hề nói khó nghe như vậy.

Nhưng mà Lâm Niệm Sơ thì không giống như thế, căn bản cô ấy không cần cho Phương Thanh Liên chút mặt mũi nào.

“Cô là ai? Nói chuyện không cần phải khó nghe như vậy chứ?” Phương Thanh Liên nhìn Lâm Niệm Sơ, trong đáy mắt tràn đầy sự phẫn nộ đang được nín nhịn lại.

“Tôi là ai thì không quan trọng.” Lâm Niệm Sơ lại đặt ánh mắt lên chân Phương Thanh Liên: “Thế này mà gọi là khó nghe rồi à, những chuyện khó nghe hơn tôi còn chưa nói đâu!”

“Chân này của cô đã què rồi, tôi thật sự rất tò mò, sinh hoạt thường ngày thì phải làm thế nào đây? Còn có thể tự giải quyết không? Có phải là cần một người bảo mẫu chăm sóc cô 24 giờ không, cô nói cô đã như thế này rồi, đến bản thân còn cần tới bảo mẫu, còn có thể chăm sóc được tên đàn ông như Lục Kiến Thành kia hay không đây?”

Phương Thanh Liên nắm chặt tay, ngón tay bấm vào lòng bàn gần như đã bật máu rồi.

Cô ta trừng đôi mắt đỏ rực vào phía Lâm Niệm Sơ.

“À, đúng rồi, hai chân của cô không thể động được như thế này, nếu thật sự gả cho Lục Kiến Thành rồi còn có thể làm những chuyện giữa vợ chồng với anh ta không, có thể phục vụ anh ta tốt được không đây?”

“Còn nữa, cô có thể sinh được con không? Gia đình giống như Lục gia đó ấy mà, cô thấy có thể chấp nhận được một con gà mái không có trứng hay không đây, có thể chấp nhận được một người không thể đẻ được hay sao?”

Những lời của Lâm Niệm Sơ, từng câu từng chữ đều giống như lưỡi dao, hung hăng cấu xé lồng ngực Phương Thanh Liên.

Hơn nữa từng đao đều rướm máu, đau đến cùng cực.

Không thể không nói, những lời đó bén nhọn cực kỳ.

Nếu như không phải liều mạng nhẫn nhịn, Phương Thanh Liên hận không thể lập tức xông lên trực tiếp cấu xé miệng Lâm Niệm Sơ ra.

Nhìn Phương Thanh Liên đang giãy dụa trong đau khổ, giữa chân mày Lâm Niệm Sơ cũng lộ ra ý cười.

Nếu như là ngày trước, dù là vì cái gì cô cũng không thể nói ra những lời độc địa như vậy.

Cũng may vì thời gian trước cô diễn một vai người vợ chịu người tổn thương ấm ức, mà những lời vừa nói với Phương Thanh Liên cũng là những lời của người mẹ chồng trong phim đó.

Không ngờ rằng vậy mà có cơ hội dùng một lần.

“Rốt cuộc cô là ai?” Phương Thanh Liên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt hỏi.

Những lời đó có biết bao độc ác, khiến trong lòng cô ta vẫn đang chảy máu không ngừng, đau đớn muốn chết.

Chắc chắn Lâm Niệm Sơ sẽ không trả lời câu hỏi của cô ta, cô quay người định đưa Nam Khuê rời đi.

Đột nhiên Lục Nhu đang đứng bên cạnh Phương Thanh Liên xông lên, cơ thể ngang ngược điên cuồng xông tới chỗ Nam Khuê, vừa xông đến vừa mắng: “Cái đồ yêu tinh này, anh tôi là của chị Thanh Liên, cô đừng mong có thể dành được, tôi liều mạng với cô.”

Nhưng mà tay Lục Nhu vẫn chưa kịp chạm vào Nam Khuê đã bị Lâm Niệm Sơ tóm chặt lấy, trực tiếp bẻ ra sau.

Lúc này Lục Nhu đau đớn kêu lên, nước mắt cũng điên cuồng rơi xuống: “A, đau… đau quá…”

“Đau chết mất, con đàn bà điên này, mau bỏ tao ra.”

Lâm Niệm Sơ lạnh lùng nhìn cô ta: “Bây giờ biết đau rồi, vừa rồi khi xông lên không nghĩ tới hậu quả à.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 193


Chương 193

“Mày mau bỏ tao ra, tao là em họ của Lục Kiến Thành đó.” Lục Nhu vẫn tiếp tục gào la ầm ĩ, không hề có ý muốn nhận lỗi nào.

Lâm Niệm Sơ dùng sức bóp chặt tay cô ta, Lục Nhu đau đớn gào lên: “Mau bỏ tao ra, nếu không đừng mong tao sẽ dễ dàng để mày rời đi.”

“Đừng nói cô chỉ là em họ của Lục Kiến Thành, cho dù có là em gái ruột đi nữa thì tôi cũng không sợ. Tốt nhất cô hãy nhớ kĩ hôm nay vào, nếu dám động vào Khuê Khuê lần nữa, cô có tin tôi cắt đứt cánh tay chó này của cô không.”

Trong lòng Lục Nhu tràn đầy hận ý, nhưng Phương Thanh Liên đang ra sức nhìn cô ta lắc đầu. Ý tứ rất rõ ràng, chính là muốn cô ta mau khuất phục, chịu ít khổ sở hơn.

Cuối cùng đúng là đau không chịu nổi nữa, Lục Nhu mới miễn cưỡng nói: “Tôi biết rồi, cô mau bỏ tôi ra, đau chết tôi rồi.”

“Nói to lên chút, tôi không nghe thấy.”

Lục Nhu tức phát điên nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo lời Lâm Niệm Sơ. Cô ta gào họng lên nói: “Tôi sai rồi, mau bỏ tôi ra.”

Lâm Niệm Sơ vừa buông tay ra, cánh tay Lục Nhu liền rũ xuống. Cô ta xoa xoa cánh tay đau nhức rồi đẩy xe lăn của Phương Thanh Liên về phía quầy hàng: “Chị Thanh Liên, không cần quan tâm đến bọn họ nữa, chúng ta đi chọn nhẫn thôi.”

“Được.” Phương Thanh Liên gật đầu, nhẹ nhàng cười giống như tất cả mọi chuyện vừa rồi không có liên quan gì đến cô ta vậy.

Cái kỹ năng diễn kịch này đúng là khiến người ta ‘khâm phục’.

Hai người đó đi tới quầy hàng, nhân viên lấy ra vài mẫu nhẫn, kết quả bọn họ lại không nhìn trúng được cái nào.

Lúc này nhân viên giới thiệu cho bọn họ một mẫu cực kỳ đặc biệt, cực kỳ quý giá, cả thiết kế cũng rất mới mẻ, trong mắt hai người bọn họ lập tức loé lên tia sáng.

Lâm Niệm Sơ liếc nhìn, khoé miệng kéo lên một nụ cười nhẹ.

Tốt lắm, cá đã cắn câu rồi.

Nam Khuê còn tưởng màn kịch này kết thúc rồi, đang định đứng lên chuẩn bị rời đi, kêt quả Lâm Niệm Sơ kéo tay cô lại, thấp giọng giải thích: “Khuê Khuê, kịch hay còn ở phía sau.”

“Ý cậu là…?”

Nam Khuê nhìn về phía quầy hàng, nhớ lại cảnh vừa rồi Niệm Niệm nói gì đó với nhân viên, trong lòng chợt hiểu ra mọi chuyện.

Cô nhân viên giới thiệu chiếc nhẫn trước mặt lộng lẫy, toả sáng lung linh, nói đơn giản thì là chiếc nhẫn độc nhất vô nhị đại diện cho tình yêu.

Sau đó đeo gang tay rồi tự tay đeo lên cho Phương Thanh Liên ngắm thử. Phương Thanh Liên ngắm chiếc nhẫn trên tay mình, vui vẻ không rời mắt.

Đặc biệt khi nhìn thấy ánh sáng chói lọi do ánh sáng phản chiếu từ viên kim cương trên chiếc nhẫn, cô ta càng thêm động lòng, hoàn toàn không muốn cởi ra.

Cô ta đưa tay lên ngắm nghía trái phải rồi gật đầu quyết định ngay: “Được rồi, tôi lấy chiếc này.”

“Được thưa cô, xin cô đợi một chút, tôi đi lập hoá đơn rồi sẽ gói lại cho cô.” Cô nhân viên vui mừng.

“Không cần đâu.” Phương Thanh Liên nói: “Tôi đeo luôn.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 194


Chương 194

Cô nhân viên lập tức nở nụ cười như hoa: “Được thưa cô, tôi sẽ đi lên đơn ngay.”

Rất nhanh sau đó cô nhân viên đã cầm một tờ hoá đơn tới. Phương Thanh Liên đưa chiếc thẻ cho nhân viên, nhưng mà mấy phút sau, nhân viên đều đứng bên cạnh máy quẹt thẻ không nhúc nhích.

Sau vài lần thất bại, cô nhân viên bước tới gần Phương Thanh Liên mỉm cười: “Cô Phương, xin lỗi số dư của thẻ này không đủ, cô còn thẻ nào khác không?”

“Cái… cái gì?” Đôi môi Phương Thanh Liên run rẩy giống như không dám tin.

Trong thẻ này của cô ta có tới hơn 200 vạn, đây là tất cả tiền riêng cô ta tích cóp bao nhiêu năm nay.

Nếu như không phải vì để mua chiếc nhẫn này cô ta cũng không nỡ đụng vào số tiền này.

“Chiếc nhẫn này bao nhiêu tiền, hoá đơn đâu?”

Nhân viên lập tức dùng hai tay đưa cho Phương Thanh Liên. Khi nhìn thấy số tiền 500 vạn trên đó, hai mắt cô ta lập tức mờ đi, cả người đều choáng váng.

Trời ạ, 500 vạn. Chẳng qua chỉ là một chiếc nhẫn mà thôi, làm sao lại đắt tới như vậy?

Dù thế nào cô ta cũng không ngờ được chiếc nhẫn trước mặt lại đắt tới như vậy, cô ta chỉ nghĩ trong khoảng 50 vạn mà thôi.

Nhưng nếu trong tình cảnh này cô ta nói không lấy nữa thì không phải tự vả mặt sao, quá mất mặt rồi.

Phương Thanh Liên cắn chặt môi, bắt đầu hối hận quyết định vừa rồi.

Nếu biết sớm thì đã hỏi giá cả trước rồi, cũng không đến mức xấu hổ như vậy.

Đặc biệt là khi thấy Nam Khuê và người phụ nữ kia vẫn đi dạo ở bên cạnh, Phương Thanh Liên mới phát hiện bản thân càng không thể so sánh được với họ.

Dù sao hôm nay cô ta nhất định phải mua chiếc nhẫn này. Không quản phải bỏ ra bao nhiêu tiền, cô ta đều phải mua nó.

“Có vài người ấy mà, nếu như đã không mua nổi thì đừng có tự vả mặt như vậy.” Lâm Niệm Sơ không mặn không nhạt cố ý nói.

Nam Khuê cười mỉm, cô ý nói với Phương Thanh Liên: “Chị Thanh Liên, nếu như chị không đủ tiền thì em có thể cho chị mượn, chị yên tâm, lãi suất chắc chắn sẽ thấp hơn ngân hàng đó.”

Hai người họ kẻ tung người hứng khiến Phương Thanh Liên tức tới ói máu.

Cô ta cắn chặt môi, siết chặt nắm tay: “Không phiền tới hai người, tôi có thể tự mua chiếc nhẫn này.”

“Ồ, vậy chúng tôi cũng không lo chuyện bao đồng nữa.”

Ngay sau đó Phương Thanh Liên nhìn Lục Nhu nhẹ nhàng nói: “Nhu Nhu, bên em còn lại bao nhiêu tiền.”

Lục Nhu ấp úng một lát rồi nói: “Không còn bao nhiêu, chị Thanh Liên, chiếc nhẫn này thật sự quá đắt rồi, chị thật sự muốn mua sao?”

“Em nghĩ là chuyện mua nhẫn như thế này vẫn nên để cho anh em chủ động mua thì hay hơn.”

Những lời này giống như đang suy nghĩ cho Phương Thanh Liên nhưng thực ra Lục Nhu không nỡ móc tiền ra cho mượn.

Tuy cô ta là người nhà Lục gia nhưng từ lúc cha qua đời thì hai mẹ con cô ta cũng không còn bao nhiêu tiền nữa, chỉ có duy nhất một con đường đó là dựa vào hoa hồng nhận được từ số cổ phần của cha.

Tuy nói cũng có chút tiền đó nhưng cả cô ta và mẹ đều không có công việc, thường ngày đều quen thói tiêu hoang, khi mua đồ đều chọn những chiếc túi và quần áo hàng hiệu, trong tay thật sự cũng không còn bao nhiêu tiền.

Lúc đầu cô ta muốn làm thân với Phương Thanh Liên vì tưởng cô ta sẽ gả cho anh Kiến Thành, từ đó dựa vào mối quan hệ này để đứng vững gót chân trong Lục gia, thu được chút lợi ích.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 195


Chương 195

Không ngờ được chuyện này đều bị Nam Khuê đạp đổ rồi, thế nên Lục Nhu mới nghiến răng nghiến lợi hận Nam Khuê tới vậy.

Nhưng bây giờ chị Thanh Liên đã mở lời rồi cô ta cũng ngại từ chối.

“Chiếc nhẫn này bất luận thế nào hôm nay chị đều phải mua.” Phương Thanh Liên nói.

Đồng thời nhìn về Lục Nhu: “Nếu như em không tiện thì không sao đâu.”

“Không có, chị Thanh Liên chị nói gì vậy. Sao em lại không bằng lòng chứ, chỉ là trong tay em chỉ có 100 vạn, cộng thêm của chị nữa cũng chỉ đủ một nửa, còn thiếu nhiều quá.”

Phương Thanh Liên cau mày lại suy nghĩ mấy phút, đột nhiên chân mày cô ta giãn ra, đã có cách rồi.

Lúc này cô ta gọi một cuộc điện thoại.

“Alo, chị.” Cô gái trẻ tuổi đối diện nhận điện thoại, lúc này cô ta vừa giữ điện thoại vừa gọt táo.

“Tiếu Tiếu, là chị.”

“Chị, chị đang nói gì đấy? Đương nhiên em biết là chị rồi! Nói đi nói lại chị đã về nước lâu như vậy rồi mà đây mới là lần đầu tiên chị gọi cho em đó chị có biết không? Cha mẹ đều rất nhớ chị, bao giờ chị mới về nhà vậy?” giọng nói thiếu nữ thanh thuần lay động lòng người.

Phương Thanh Liên nắm chặt điện thoại, trong lòng tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn.

Từ sau khi cô ta bị tai nạn xe, hai chân đều bị phế thì địa vị ở Phương gia đã bị tụt sâu không tưởng.

Mà Phương Tiếu là cô em gái vô cùng bình thường, không thể so sánh được với cô ta lại có thể nhảy một bước lên thành hòn ngọc quý của Phương gia, nhận được hết mọi cưng chiều.

Vừa nghĩ đến đây, cô ta lại tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng vì tình huống khẩn cấp, cô ta vẫn cố gắng kiềm chế lại, dốc sức dùng giọng điệu dịu dàng nói: “Tiếu Tiếu, chị đang gặp một chút chuyện phiền phức, cần gấp 300 vạn, em có thể cho chị mượn không? Qua một thời gian nữa chị trả cho em.”

Phương Tiếu vừa nghe xong lập tức nóng ruột lên: “Chị, rốt cuộc đã xảy ra chuyện lớn gì, sao đột nhiên chị lại cần nhiều tiền như vậy?”

Phương Thanh Liên đương nhiên không muốn tiết lộ ra, cố ý lảng đi: “Em đừng lo, chị không có chuyện gì, chỉ là cần 300 vạn chuyển vào tài khoản thì chuyện này có thể giải quyết rồi.”

“Được, chị, chị đừng lo lắng, em gom cho chị ngay, nhưng mà em không có nhiều tiền như vậy, em phải đi mượn cha trước đã, chị đợi một chút nhé.”

“Được, vậy em mau lên nhé.”

Nói xong lòng bàn tay Phương Thanh Liên đổ đầy mồ hôi. Cô ta cảm thấy giống như đã dùng hết toàn bộ sức lực của mình.

Khoảng chừng mười phút sau Phương Tiếu gọi điện thoại lại: “Chị, em đã mượn được tiền của cha rồi, một lúc nữa em sẽ chuyển cho chị, nhưng mà chị à, chị có thể đồng ý với em một chuyện không?”

“Chuyện gì?” Phương Thanh Liên cau mày lại.

Cô ta biết ngay Phương Tiếu này chắc chắn không đơn giản như vậy. Quả nhiên nhanh như vậy đã bắt đầu đặt điều kiện rồi.

“Chính là…” Phương Tiếu có chút ngại ngùng: “Cha sắp xếp cho em đi xem mắt, nhưng em không thích người đó, em muốn chị đi giúp em, chỉ cần chị để người đó bỏ đi là được rồi.”

“Cái này?” Phương Thanh Liên cau mày.

“Vâng, chính là chuyện này.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 196


Chương 196

“Được.”

Sau khi Phương Thanh Liên đáp ứng điều kiện thì tiền được chuyển vào tài khoản ngay lập tức.

Cô ta lại đưa thẻ cho nhân viên trước mặt Lâm Niệm Sơ và Nam Khuê một lần nữa, nở nụ cười đắc ý: “Quẹt thẻ.”

“Được thưa cô.”

Ting một tiếng, thanh toán thành công.

Phương Thanh Liên đưa ngón tay mảnh khảnh đang đeo nhẫn lên v**t v*, vừa kiêu ngạo vừa khoe khoang.

Đặc biệt là nét kiêu căng tràn đầy trên khuôn mặt.

Lâm Niệm Sơ cười khẩy một tiếng: “Nếu như tôi là chủ nhãn hiệu kia thì chắc chắn sẽ rất biết ơn cô Phương đây, cảm động tới rớt nước mắt mất thôi, chiếc nhẫn hàng tồn mấy năm, không ngờ tới còn có thể bán được như vậy, thật đúng là kỳ tích.”

“Cô nói cái gì?” ngay lập tức Phương Thanh Liên tức giận trừng mắt với cô nhân viên: “Lời cô ta nói là thật sao? Đây là mẫu nhẫn của mấy năm trước?”

Cô nhân viên mỉm cười giải thích: “Cô Phương, đây là mẫu kinh điển của cửa hàng chúng tôi.”

Lúc này lửa giận của Phương Thanh Liên đã bùng lên sôi sùng sục. Tiêu tốn hết 500 vạn, kết quả lại mua phải một chiếc nhẫn lỗi thời. Hơn nữa lại còn là chiếc nhẫn tồn kho.

Không ngờ cửa hàng còn quang minh chính đại mà nói đây là mẫu hàng kinh điển, bây giờ cô đúng là khóc không ra nước mắt, hối hận muốn chết đi được.

Khi ánh mắt hướng tới Nam Khuê, cô ta lập tức cứng miệng nói: “Tôi rất thích mẫu nhẫn này, tôi tin không chỉ riêng mỗi tôi mà Kiến Thành cũng sẽ rất thích.”

Nam Khuê mỉm cười: “Có thể chị Thanh Liên vẫn chưa biết được, ở trước giường bệnh của ông nội Kiến Thành đã thề tuyệt đối sẽ không ly hôn với tôi.”

“Cô nói cái gì?” sắc mặt Phương Thanh Liên đột nhiên tái nhợt, trắng giống như một tờ giấy không có chút màu sắc nào, vừa nhợt nhạt vừa trong suốt.

“Không, không thể nào. Cô nói dối.”

Tuy nhiên chuyện hôm nay cô ta đến mua nhẫn đều là giả, là chính cô ta tự biên tự diễn, chỉ vì diễn một màn kịch cho Nam Khuê xem, để ép Nam Khuê ngoan ngoãn bỏ cuộc.

Nhưng mà dù thế nào Phương Thanh Liên cũng không ngờ được Kiến Thành lại thề như vậy.

Kiến Thành là một người cực kỳ tuân thủ lời hứa, nếu như anh thật sự thề như vậy thì có nghĩa …

Toàn bộ mọi thứ phía sau, Phương Thanh Liên không dám nghĩ tới nữa.

Tin này đối với Phương Thanh Liên chính là sấm sét giữa trời quang, trong nháy mắt tất cả tâm huyết của cô ta đều bị huỷ diệt hoàn toàn.

“Đây là mẫu nhẫn kinh điển, lại phải tiêu tốn nhiều tiền như vậy, chị Thanh Liên, chỉ phải cất giữ cho cẩn thận đó.” Nam Khuê trêu đùa cười, một nụ cười ấm áp, ngữ khí cũng rất nhẹ nhàng, nhưng lại dễ dàng phá lớp phòng thủ trái tim của Phương Thanh Liên.

Đến tận khi Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ rời đi rồi, Phương Thanh Liên mới nghiến chặt răng, lộ ra ánh mắt âm hiểm độc địa lại tàn nhẫn.

Trong ánh mắt hiện lên đầy sát ý không chút che đậy, giấu diếm nào.

“Nam Khuê, cô dám chơi tôi như vậy, tôi sẽ không để cô sống dễ dàng đâu. Cô cứ đợi mà xem. Nếu như không thể cướp lại Kiến Thành được, Phương Thanh Liên tôi không phải họ Phương.”

Đột nhiên Lục Nhu nhìn hướng Lâm Niệm Sơ rời đi mới kinh ngạc thốt lên: “Ôi trời chị Thanh Liên, em nhớ ra cô ta rồi. Cô ta chính là Lâm Niệm Sơ, là một minh tinh.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 197


Chương 197

“Em nói cô gái vừa nãy là minh tinh?” Phương Thanh Liên ngờ vực hỏi lại.

Lục Nhu gật đầu: “Đúng, chính là minh tinh Lâm Niệm Sơ.”

“Danh tiếng lớn không?” bình thường Phương Thanh Liên không có chút quan tâm nào với giới giải trí thế nên không nhận ra minh tinh nào.

“Lớn đó ạ, gần đây cô ta chính là nữ minh tinh cực kỳ hot, vừa lọt vào bốn tiểu hoa đán, fans của cô ta nhiều đến mức doạ người ta.”

Phương Thanh Liên nhếch môi cười, chỉ là nụ cười quá âm u, lạnh lẽo: “Được, vậy thì có cách rồi.”

“Nhu Nhu…” Phương Thanh Liên ngoắc ngoắc tay, Lục Nhu cũng nhích gần lại.

Phương Thanh Liên dặn dò xong lập tức dịu dàng vỗ cánh tay cô ta: “Được rồi Nhu Nhu, mau đi làm đi, càng nhanh càng tốt, sắp có một màn kịch lớn rồi.”

“Được, chị Thanh Liên, chị cứ đợi đi.” Trên đường đi, Lục Nhu cực kỳ đắc ý.

Ai bảo vừa rồi bọn họ làm nhục cô ta và chị Thanh Liên chứ, bây giờ chính là cơ hội để cô ta báo thù lại. Hơn nữa chuyện này còn cực kỳ chấn động.

Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ cùng nhau ăn tối ở nhà hàng, ăn cơm xong, đúng lúc đang đứng trong thang máy xuống lầu thì đột nhiên phát hiện cả cửa hàng này đều bị mọi người bao quanh chật như nêm cối rồi,

Âm thanh điện thoại Lâm Niệm Sơ điên cuồng vang lên, là chị Đồng gọi điện thoại tới: “Niệm Niệm, tình huống không tốt, hành tung của em bị lộ ra rồi, có fans nhận ra em, bây giờ hàng loạt fans đều đang ở bên ngoài cửa hàng chờ em.”

Lâm Niệm Sơ cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, lúc nhận được thông tin thì rất bình tĩnh.

Nhưng giờ cô đang lo lắng cho Nam Khuê, cô ấy là phụ nữ có thai, trường hợp bây giờ đối với Khuê Khuê quả thật quá bất lợi rồi.

Lỡ như người hâm mộ bất chấp ùa nhau kéo đến chen lấn Khuê Khuê thì…

Lâm Niệm Sơ lắc lắc đầu, cô thật sự không dám nghĩ tới hậu quả.

“Khuê Khuê, bây giờ tình hình nguy hiểm, cậu còn đang mang thai, tớ sẽ đi tìm người tới đưa cậu đi, cậu an toàn rồi thì tớ mơi yên tâm.”

Nam Khuê nhìn đám người chen chúc bên ngoài cửa, có chút không mấy lạc quan: “Niệm Niệm, tình huống bây giờ tớ cũng không thể ra ngoài được.

“Nếu như tớ đi cậu ở đây một mình làm sao được? Những người bên ngoài kia quá điên cuồng, tớ thấy không giống fan hâm mộ bình thường, tớ không thể để cậu ở đây một mình được.” Nam Khuê lo lắng nói.

Lâm Niệm Sơ nắm chặt lấy tay Nam Khuê, nghiêm túc an ủi: “Khuê Khuê nghe lời, lần này cậu nhất định phải nghe lời tớ.”

“Mục tiêu của bọn họ là tớ, chỉ cần tớ ở đây thì bọn họ sẽ không vây lấy cậu.”

“Cậu lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành để anh ta đến đón cậu đi.”

Mãi cho đến khi Lâm Niệm Sơ nhắc đến Lục Kiến Thành, Nam Khuê mới giật mình nhớ đến anh.

Một ngày hôm nay cô luôn cố gắng đóng chặt bản thân, cố gắng khiến mình mất trí nhớ, để mình không nhớ đến người đàn ông này nữa.

Nhưng một khi ký ức bị khơi lại, nỗi nhớ vẫn sẽ lấp đầy.

Mặc dù tức giận nhưng Nam Khuê biết chuyện nào quan trọng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 198


Chương 198

Cô lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng gọi điện cho Lục Kiến Thành.

Mấy phút sau Nam Khuê hạ tay xuống, ánh mắt ảm đạm.

Lâm Niệm Sơ thấy vậy thì lập tức hỏi: “Sao vậy?”

“Điện thoại không gọi được.”

Lúc đầu Lâm Niệm Sơ muốn nói mấy phút nữa rồi thử lại xem, đúng lúc này chị Đồng đã đưa người đến.

Một số người phụ trách mở đường, mấy người khác phụ trách tách mọi người ra để vào cửa hàng.

Lâm Niệm Sơ phân họ ra thành hai nhóm, một nhóm phụ trách bảo vệ Nam Khuê rời đi, một nhóm khác ở lại bảo vệ cô ấy.

Vì Nam Khuê là phụ nữ có thai nên cô ấy để nhiều người hơn cho Nam Khuê.

Tất nhiên Nam Khuê không đồng ý: “Niệm Niệm, như vậy không được, người bảo vệ cậu quá ít, mục tiêu của bọn họ vốn là cậu, vẫn nên để thêm người lại cho cậu.”

“Cậu đi trước, yên tâm đi, tớ còn có cách.” Lâm Niệm Sơ an ủi.

Nam Khuê có chút do dự nhìn cô ấy nói: “Hay là chúng ta gọi điện cho Hoắc Ti Yến để anh ta đến đón cậu?”

“Không cần.” Lâm Niệm Sơ từ chối không chút suy nghĩ.

Sau đó cô ấy giải thích: “Hiện tại tớ và anh ta còn chưa biết là gì của nhau đâu? Hơn nữa, hiện tại tế bào thần kinh của mấy người này đang quá nhạy cảm, bây giờ nhiều nhất là tớ chỉ bị họ vây lại, lỡ như Hoắc Ti Yến đến, tớ với anh ta ở cùng chỗ chắc chắn sẽ không còn chỗ trốn.”

“Đến lúc đó hotsearch nhất định sẽ bùng nổ, so với chuyện này, tớ tình nguyện ở đây lâu thêm chút còn hơn.”

Cuối cùng Nam Khuê bị sự cứng đầu của Lâm Niệm Sơ khuất phục, chỉ có thể đi ra ngoài dưới sự bảo vệ của một đám người.

Nhưng cửa vừa mở ra, người đang chặn ở bên ngoài như bị điên mà lao đến.

Các cô điên cuồng đẩy rồi lại gạt rồi lại đẩy, tình trạng trở nên vô cùng mất khống chế.

“Niệm Niệm…”

“Niệm Niệm…”

“Lâm Niệm Sơ, Lâm Niệm Sơ…”

Tất cả mọi người đều ồn ào, tiếng người ầm ĩ.

Trong khu trung tâm đều là tiếng người, đột nhiên có mấy tiếng hét điên cuồng vang lên: “Lâm Niệm Sơ, con yêu nữ này, đồ hồ ly tinh, cút ra khỏi giới giải trí đi.”

“Đúng, cút ra khỏi giới giải trí.”

“Lâm Niệm Sơ, cút ra khỏi giới giải trí.”

Có ai đó dẫn đầu hô to, sau đó tiếng la hét của đám người trở nên rất thống nhất.

Từng tiếng la hét căm phẫn quanh quẩn trong khắp cửa hàng khiến người khác inh tai nhức óc.

Trong lòng Nam Khuê có dự cảm không hề tốt, nếu như trước đó cô cảm thấy tình huống này có chút khác thường thì hiện tại cô dám chắc chắn tình huống này vô cùng khác thường.

Mặc dù quanh cửa hàng có rất nhiều người nhưng cảm xúc của những fan hâm mộ này lại đột nhiên tăng cao.

Hơn nữa đây hoàn toàn không giống fan chân chính.

Cơ bản đều là antifan và một số fan cuồng.

Nhất là lúc bọn họ hô khẩu hiệu, vô cùng có tổ chức.

Nam Khuê càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 199


Chương 199

Đột nhiên cô và mấy người bảo vệ bị tách ra, đám người điên cuồng chạy lại, Nam Khuê hoàn toàn không kịp chuẩn bị gì, nháy mắt bị đẩy ngã xuống đất.

Fan hâm mộ thấy cô không phải Lâm Niệm Sơ thì lập tức lướt qua cô chạy vào bên trong.

Trong chớp mắt tình huống càng hỗn loạn hơn.

Nam Khuê chen chúc trong đám người, điện thoại cô đột nhiên vang lên, nhưng cô đã không thể nhận, cũng không có tâm trạng mà nghe.

Người nối tiếp nhau lao đến.

Không gian trước mặt Nam Khuê càng ngày càng nhỏ lại, càng ngày càng chật chội.

Người bên cạnh cố gắng muốn kéo cô lên, nhưng vòng vây người như sóng biển, từng đợt từng đợt một liên tiếp ào vào.

Điện thoại di động của cô cũng bị rơi trên mặt đất, Nam Khuê vươn tay muốn nhặt lên.

Đột nhiên chân cô bị ai đó dẫm lên.

Lần thứ nhất, lần thứ hai…

“Đau…”

Nam Khuê cau mày hét to.

Nhưng cũng không có tác dụng, những người kia vẫn lướt qua cô điên cuồng đi về phía trước.

Trước mắt là một màu đen, chỉ có bóng người chồng lên nhau, toàn bộ đều là tiếng người.

Ngay lúc cô cảm thấy không thể hít thở được nữa, đột nhiên trên tay cô xuất hiện một sức mạnh.

Một giây sau cô được kéo vào một vòng ngực rộng rãi mạnh mẽ, tay của cô được ai đó kéo lên, toàn thân được nhấc lên khỏi mặt đất.

Bên tai xuất hiện giọng nói mạnh mẽ: “Lập tức gọi điện thoại cho cục cảnh sát gần đây, để họ cho người đến khống chế tình huống, sơ tán tất cả những người bị nhốt.”

“Vâng, đội trưởng.”

Nam Khuê cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc.

Cô vừa nâng mắt lên đã thấy Chu Tiễn Nam trong đám người.

Khuôn mặt anh ấy lạnh lùng, trên mặt không có bất kỳ cảm xúc nào, ngay cả đường cong khuôn mặt cũng cứng rắn, nhưng Nam Khuê lại cảm thấy anh ấy như một người anh hùng được bao phủ bởi ánh sáng bước đến bên cô.

Rất nhiều năm sau, trong một buổi chiều có ánh nắng dịu dàng và gió thổi nhẹ nhàng, Nam Khuê mãi nhớ đến ngày hôm nay.

Nhớ đến lúc Chu Tiễn Nam mang theo ánh sáng, vượt qua mọi chông gai, giống như kỳ tích xuất hiện trong thế giới của cô, giống như một vị thần cứu rỗi mọi thứ.

Anh ấy mang cô thoát khỏi nơi ồn ào, chen chúc, ầm ĩ này.

“Đi theo tôi.” Chu Tiễn Nam nói.

“Được.” Nam Khuê lúng túng gật đầu.

Mãi cho đến khi hai người đến tầng hầm gửi xe Nam Khuê mới thở một hơi nặng nề, sau đó nhìn về phía Chu Tiễn Nam: “Cảm ơn anh, sao anh lại ở đây?”
 
Back
Top Bottom