Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 120


Chương 120

“Em cảm thấy tôi không có chừng mực như vậy sao?” Lục Kiến Thành hỏi lại.

Lúc này Nam Khuê mới tin tưởng.

Nhưng cô lập tức nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Tôi không quan tâm vì sao cô biết mà đến, cũng không quan tâm cô thật lòng muốn đến thăm ông nội hay giả tình giả ý, Phương Thanh Liên, cô nghe rõ cho tôi, hiện tại cô lập tức đẩy xe lăn của mình rời đi cho tôi.”

“Nam Khuê.” Phương Thanh Liên cắn môi, yếu ớt nhìn về phía cô: “Tôi có ý tốt, tôi biết ông nội không thích tôi, nhưng tôi chưa từng trách ông nội, tôi đến thăm ông cụ cũng có lỗi sao?”

“Biết ông nội không thích mình cô còn mặt dày đến đây làm gì, Phương Thanh Liên, cô muốn yên tâm cái gì?” Nam Khuê đột nhiên quát to.

Cô luôn luôn không tức giận.

Cảm giác cô cho người khác gần như đều là yên lặng, đều là hình tượng dịu dàng.

Lần tức giận này thật sự dọa Phương Thanh Liên sợ.

Thấy không xuống tay từ chỗ Nam Khuê được, Phương Thanh Liên lại nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Kiến Thành, van cầu anh, đừng đuổi em đi, ông nội bệnh nặng, em chỉ muốn tiễn ông đi một đoạn đường cuối cùng, em cam đoan sẽ không…” Gây phiền phức cho anh.

Phương Thanh Liên còn chưa nói xong đã bị một bàn tay của Nam Khuê đánh mạnh lên mặt.

Đầu óc cô ta trống rỗng, Phương Thanh Liên vừa ngẩng đầu lên, vẫn còn chưa kịp phản ứng lại thì đột nhiên một tát nữa đã mạnh mẽ rơi xuống má bên kia.

Hai dấu tay trên mặt Phương Thanh Liên hiện lên vô cùng rõ ràng.

“Phương Thanh Liên, cô muốn yên tâm về cái gì? Ai nói đây là đoạn đường cuối cùng, cô có tin tôi xé miệng cô ra không?”

“Tôi nói cho cô biết, lập tức cút đi cho tôi.”

“Nếu không cút, tôi sẽ trực tiếp cho người ném cô ra ngoài.”

Nam Khuê thật sự tức giận.

Phương Thanh Liên chưa từng thấy Nam Khuê như vậy.

Không chỉ cô ta mà ngay cả Lục Kiến Thành cũng chưa từng gặp qua.

Anh biết cô lo cho ông nội, quan tâm cho ông nội, nhưng Lục Kiến Thành lại không ngờ Nam Khuê quan tâm đến ông nội nhiều như vậy.

Bình thường dù cô có nổi giận cũng chưa từng mất khống chế như vậy.

Nhưng hôm nay cô như một con hổ hung dữ, vươn móng vuốt sắc bén nhất, há chiếc miệng đầy máu to rộng, không chút lưu tình nào.

“Kiến Thành…” Giọng nói Phương Thanh Liên run rẩy, đem chút hi vọng cuối cùng nhìn về phía Lục Kiến Thành.

“Cút.” Nam Khuê quát to.

Lục Kiến Thành không lên tiếng.

Dưới ánh mắt hung dữ của Nam Khuê, Phương Thanh Liên đẩy xe lăn, chật vật rời đi.

Trong phòng bệnh ông nội Lục vui vẻ cười nói: “Cuối cùng con nhóc kia cũng nổi giận một lần rồi, lại còn là vì cha, cha rất vui.”

“Sau khi cha đi, người cha lo nhất là con bé, các con phải thề, về sau mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng đều phải chăm sóc cho con bé cẩn thận.”

“Còn có chuyện ly hôn, chắc là hôm nay hai đứa chúng nó còn chưa làm xong thủ tục, các con cố níu kéo thêm đi, ông lão này chỉ hi vọng cháu của mình và cháu dâu có thể nắm tay nhau đi đến bạc đầu, dắt tay nhau đi đến hết cuộc đời.”

“Được rồi, gọi Kiến Thành vào đi.” Ông cụ nói.

“Cha.” Lục Minh Bác và Vân Thư đồng thời nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 121


Chương 121

“Yên tâm đi, trước khi chưa sắp xếp mọi chuyện xong xuôi thì cha sẽ không nhắm mắt đâu.”

Lục Kiến Thành nhanh chóng đứng trước giường bệnh.

Trong mắt anh đều là tia máu, hốc mắt ẩm ướt.

Anh đưa tay, cẩn thận cầm tay ông cụ, gom hết dũng khí mới lên tiếng: “Ông nội, con đây.”

“Ông cũng không nhiều lời nữa, với con, ông nội chỉ có một tâm nguyện, con có thể đồng ý với ông nội không?”

“Ông nội ngài nói đi.”

“Sau khi ông nội đi, người ông nội không yên tâm để lại nhất chính là con nhóc kia, cho nên không được ly hôn với con bé, con phải chăm sóc con bé thật tốt, che chở cho con bé, yêu con bé, Kiến Thành, con có thể làm được không?”

“Được.”

Lục Kiến Thành cúi đầu: “Ông nội, con đồng ý với ông.”

“Được.” Ông cụ vô cùng vui mừng, cười vui vẻ nói: “Vậy ông nội yên tâm rồi.”

“Đi gọi đứa nhỏ kia vào đi.”

Nam Khuê là người cuối cùng đi vào.

Đến cửa, cô mạnh mẽ lau nước mắt.

Cô biết ông nội muốn thấy cô cười, ông nội không muốn để cô khóc dù chỉ một chút.

Cho nên cô phải nhịn, cô không thể khóc, cô nhất định không thể khóc.

Thật vất vả lắm mới điều chỉnh được cảm xúc, Nam Khuê cố gắng cười, đến bên người ông cụ, nắm chặt lấy tay ông.

“Ông nội, con là Khuê Khuê.”

Nam Khuê vẫn luôn cố gắng chống đỡ, cũng luôn nói với mình phải mỉm cười.

Nhất định phải dùng vẻ mặt tốt nhất để nói chuyện với ông nội, để ông nội vui vẻ, đừng khiến ông nội lo lắng.

Nhưng vừa lên tiếng, nước mắt của cô đã không nhịn được mà chảy xuống.

“Nhóc con, đừng khóc, sinh lão bệnh tử, đây là quy luật tự nhiên của con người, mỗi người chúng ta cuối cùng đều sẽ đến bước này, chỉ là ông nội đi trước một bước mà thôi, sau khi ông nội đi rồi, người ông nội lo nhất chính là con.”

Nam Khuê cầm tay ông, mạnh mẽ lắc đầu: “Không được, ông nội, con không muốn ngài đi, con muốn ngài mãi ở bên cạnh con.”

“Chúng ta đã nói rồi, con còn muốn mang ông ra ngoài chơi nữa, Khuê Khuê còn chưa thực hiện được lời hứa mà? Sao ông có thể bỏ một mình con lại được?”

Nam Khuê khóc đến mức thở không ra hơi, cô không thể tiếp nhận được.

Cô thậm chí còn cảm thấy tất cả những gì trước mắt mình đều là một giấc mơ.

Đợi cô tỉnh giấc thì giấc mơ này sẽ kết thúc.

“Nhóc con, ông nội biết con vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Kiến Thành cưới con, con cảm thấy thằng bé không tự nguyện cho nên có chút thất vọng. Nhưng ông nội nói cho con biết, đôi khi quá trình như thế nào không quan trọng, chỉ cần kết quả tốt là được.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 122


Chương 122

“Có phải con vẫn cho rằng ông nội gả con cho Kiến Thành vì để báo ân?”

Nam Khuê gật nhẹ đầu: “Đúng ạ.”

Đúng là cô vẫn luôn nghĩ như vậy.

Ông cụ lắc đầu: “Lúc trước mẹ con cứu được ông nội, tất cả mọi người đều cho rằng ông vì trả ơn, vì để bản thân yên tâm thoải mái nên mới gả con cho Kiến Thành. Nếu như chỉ vì trả ơn thì ông nội có rất nhiều cách, ông có thể cho con tiền, xe sang, biệt thự, cổ phần… Rất nhiều rất nhiều cách, nhưng con biết vì sao ông nội lại chọn cách này không?”

Nam Khuê lắc đầu, yên lặng lắng nghe.

“Vì chỉ có như vậy mới có thể đảm bảo cả đời con được bình an, chỉ có buộc con và Kiến Thành cùng một chỗ mới có thể tin tưởng được.”

“Đương nhiên ông nội cũng có suy nghĩ của riêng mình, những năm này ông nội đã dãi nắng dầm mưa, cô gái như thế nào cũng đã gặp qua, con là đứa nhỏ thích hợp nhất với Kiến Thành, Phương Thanh Liên căn bản không thích hợp, hai đứa chúng nó ở một chỗ sẽ không hạnh phúc, tâm tư của cô bé kia cũng không đơn giản, muốn quá nhiều.”

“Nhưng Khuê Khuê, con không giống, con lương thiện, đơn thuần, chưa từng nghĩ đến chuyện cướp đoạt gì đó.”

“Con nhớ rõ lời của ông nội, một ngày nào đó Kiến Thành sẽ thấy con rất tốt, nó sẽ hồi tâm chuyển ý, cũng sẽ yêu con, hai đứa chắc chắn sẽ có những đứa con trắng trẻo xinh đẹp, đến lúc đó nhất định nhớ phải nói cho ông nội, mời ông nội uống rượu.”

Nam Khuê cười đồng ý: “Được, ông nội, con nhớ rồi, con nhất định nhớ kỹ.”

Ông cụ vỗ tay cô, thở ra một hơi, tiếp tục nói:

“Có lẽ bây giờ là lúc khó khăn, nhưng các con là vợ chồng, cả đời này nên cầm tay tiến về phía trước, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, tin ông nội, các con nhất định sẽ nhận được hạnh phúc thuộc về mình.”

“Nhà họ Lục là sự nghiệp ông dựng nên từ hai bàn tay trắng, có lẽ con rất ít khi nghe ông nói đến bà nội, bà đã qua đời nhiều năm rồi, nhưng đó là người phụ nữ ông yêu nhất cả đời này. Bà ấy tài trí, ưu nhã, thông minh, lương thiện, ông có thể xây dựng nhà họ Lục lớn như vậy đều vì có sự ủng hộ của bà ấy.”

“Nhiều năm như vậy, chỉ cần có bà ấy là ông đã yên tâm rồi.”

“Nhưng sau này, điều kiện của chúng ta tốt hơn thì bệnh của bà ấy lại nặng hơn, cuối cùng ông không thể giữ bà nữa, kéo dài hơi tàn lâu như vậy, ông cũng nên đi theo bà ấy rồi.”

Ông cụ nói đến đây thì dịu dàng cười.

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Nam Khuê thấy sự cưng chiều như vậy trong mắt ông nội, lần đầu tiên cô thấy nụ cười hạnh phúc như vậy của ông cụ.

“Ông nội, ông nhất định rất yêu rất yêu bà nội.”

“Đúng.” Ông cụ nghiêm túc gật đầu, suy nghĩ dần bay xa: “Đúng vậy, yêu, rất yêu rất yêu.”

“Ông nội giống như các con, chỉ là quá nhớ bà nội, cho nên ông cũng muốn đi theo đuổi tình yêu của mình, có thể đến bên cạnh bà ấy, ông nội cảm thấy rất vui.”

Nói xong câu đó, ông cụ đã vô cùng mệt mỏi.

Nam Khuê rót cho ông cụ một cốc nước, sau khi uống xong, ông cụ nhắm hai mặt lại nghỉ ngơi một chút.

Nam Khuê nhìn hai mắt nhắm chặt của ông, đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nhưng cô không dám lên tiếng.

Cũng không dám cử động chút nào.

Yên lặng chờ đợi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 123


Chương 123

Khổ sở chờ đợi.

Mấy phút sau, ông nội Lục lại chậm rãi mở to mắt, cố hết sức nói: “Khuê Khuê, ông nội để một cái chìa khóa ở chỗ mẹ con, con dùng chìa khóa mở ngăn kéo thứ hai, trong đó có một bức thư ông nội để lại cho con, ông nội không nói được, cho nên đều viết hết trong thư.”

“Được, ông nội, về nhà con sẽ đọc.”

Nam Khuê gật mạnh đầu, nước mắt vẫn không thể khống chế được mà chảy xuống.

“Nhóc con, đừng khóc, ông nội không chịu được.”

“Được.” Nam Khuê vội vàng lau nước mắt trên mặt: “Con nghe lời ông nội, con không khóc.”

“Ông nội, Khuê Khuê cũng có bí mật muốn nói cho ngài.”

“Ồ?” Ông cụ cảm thấy có chút bất ngờ.

Nam Khuê cúi người, lại gần bên tai ông nội, nhẹ nhàng nói: “Ông nội, thật ra con đã yêu Kiến Thành rất nhiều năm rồi, hơn nữa rất yêu rất yêu anh ấy, ông yên tâm, con nhất định sẽ giữ vững hôn nhân của chúng con.”

“Còn nữa…” Nam Khuê để tay lên bụng, ánh mắt dịu dàng, tươi cười nói: “Ông nội, con mang thai rồi.”

Ông nội nghe xong, quả nhiên trong mắt xuất hiện ánh sáng, vô cùng kích động.

Có lẽ do quá kích động nên môi ông cụ hơi run rẩy, một lúc lâu sau cũng không nói ra lời.

Nhưng có thể thấy được ông cụ vô cùng vui vẻ.

Nam Khuê biết ông cụ muốn hỏi gì, cô vội vàng nắm lấy tay ông, nghiêm túc giải thích: “Là thật đó ông nội, Khuê Khuê không lừa ông, đã được hai tháng rồi.”

“Ông nội, ông yên tâm, con nhất định sẽ nghe lời ông, bảo vệ em bé thật tốt, bảo vệ nhà chúng ta thật tốt.”

“Được.” Ông cụ vô cùng hưng phấn, một lúc lâu sau mới nói ra một chữ này.

Sau khi vui vẻ, ông cụ thở hổn hển một hơi dài, nhìn như cực kỳ mệt mỏi.

Nam Khuê biết giây phút này cuối cùng cũng đến.

Dụng cụ kêu to, tất cả mọi người đều đi vào.

Ông cụ mỉm cười nhìn mọi người một chút, sau đó hai tay rủ xuống, vĩnh viễn nhắm hai mắt lại.

Lúc rời đi, khóe miệng ông cụ còn mang theo ý cười nhạt.

Bác sĩ dùng hết sức cứu chữa, nhưng đã hết cách xoay chuyển.

Cuối cùng bác sĩ tuyên bố thời gian tử vong.

Bác sĩ nói, lúc ông nội đi rất bình yên, không đau đớn, trong lòng là sự thỏa mãn.

Nhưng điều này cũng không lấp đầy được khổ sở và trống rỗng trong lòng cô.

Nam Khuê ngơ ngác ngồi một chỗ như người gỗ, không nhúc nhích.

Tay của cô không động đậy.

Cơ thể cũng không động đậy.

Ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái, cả người như một pho tượng vậy.

Rất lâu sau, cô cũng không thể tiếp nhận được sự thật này.

Mãi đến khi Vân Thư ôm lấy cô khóc lớn: “Nam Khuê, con ơi, con nói gì đi, con đừng dọa mẹ.”

Một ngày sau là lễ tang của ông nội.

Tang lễ nặng nề và ngột ngạt, rất nhiều người đến viếng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 124


Chương 124

Nam Khuê quỳ gối trước linh đường, lẳng lặng nhìn di ảnh của ông.

Ông nội nói rằng ông không muốn cô khóc.

Cô cũng ngoan ngoãn nghe lời, thật sự không khóc.

Vào ngày chôn cất, trời đỗ mưa lớn.

Cơn mưa lớn trút xuống đất.

Nam Khuê mặc quần áo màu đen, trước ngực có một đóa hoa màu trắng, cô cầm chiếc ô màu đen đứng ở trong đám đông.

Thông qua màn mưa lớn, cô dường như nhìn thấy ông nội đang mỉm cười với mình.

Ông nói: “Khuê Khuê, đừng khóc, ông nội thích nhìn con cười, Khuê Khuê của chúng ta cười là đẹp nhất.”

Cho nên Nam Khuê vẫn cố gắng chống đỡ.

Mãi cho đến khi tất cả khách viếng đều rời đi, cô mới ném ô che mưa đi, lảo đảo chạy đến trước bia mộ ông cụ, quỳ xuống.

“Ông nội, con rất ngoan, con nghe lời ông, con đã không khóc.”

“Con thật sự không có khóc.”

Nước mắt chảy xuống như vòi nước.

Nam Khuê vô cùng cảm ơn cơn mưa lớn này, bởi vì có mưa rửa sạch, không ai có thể nhìn thấy cô đang khóc.

Nhưng sao cô có thể không buồn.

Làm sao mà cô có thể không buồn chứ?

Lục kiến Thành vẫn quỳ gối trước bia mộ ông nội, toàn thân anh đều ướt đẫm trong làn mưa, nhưng anh vẫn quỳ thẳng tắp.

Bất cứ ai kéo anh lên, cũng không có tác dụng.

Anh quỳ xuống, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía di ảnh của ông nội.

Nam Khuê biết rằng anh đang tự trách mình, đang chuộc tội.

Anh cho rằng là anh đã chọc giận ông nội, nếu như không phải do anh, có lẽ ông nội còn có thể sống cùng bọn họ thêm một khoảng thời gian.

“Kiến Thành…” Nam Khuê đi tới kéo anh dậy.

Nhưng Lục kiến Thành vẫn quỳ rất vững chắc, không hề dao động.

“Tôi bảo Lâm Tiêu đưa em về, em không ngủ mấy ngày nay rồi, trở về nghỉ ngơi cho tốt, nhất định là ông nội luôn mong muốn em khỏe mạnh.”

“Anh cũng chưa từng ngủ, anh cũng cần nghỉ ngơi.” Nam Khuê đau lòng nhìn anh.

Mưa lớn xối lên hai người, cả hai bọn họ đều bị ướt.

Mưa chảy ào ạt xuống theo từng sợi tóc và khuôn mặt của họ.

“Kiến Thành, ông nội cũng không muốn nhìn thấy anh như vậy, anh đứng lên đi, chúng ta về nhà.”

Nam Khuê đưa tay kéo anh lên.

Đột nhiên, Lục kiến Thành giang tay, ôm Nam Khuê vào lòng.

Ngay sau đó, Nam Khuê nghe thấy tiếng khóc của anh, anh vùi đầu vào cổ cô, khóc trong đau khổ.

Mặc dù anh luôn cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng Nam Khuê vẫn cảm nhận thấy toàn thân anh đang run rẩy kịch liệt.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 125


Chương 125

Nam Khuê đưa tay, nhẹ nhàng ôm lấy đầu anh vào lòng.

Cô luôn nghĩ rằng ông nội mất, cô là người buồn nhất.

Nhưng đến giờ này cô mới phát hiện rằng cô đã sai rồi.

Kiến Thành mới là người đau buồn nhất.

Từ nhỏ đã ông nội dạy dỗ, vừa mới hiểu chuyện đã theo ông nội học làm người, học làm ăn.

Có thể nói, các kỹ năng của anh đều là do ông nội truyền dạy.

Tất cả các giai đoạn của cuộc đời của anh, đều có ông nội đồng hành cùng với anh.

Nhưng bây giờ, ông nội đã bỏ lại anh, đột ngột rời khỏi thế giới của anh.

“Tôi là người có tội, đúng không, là tôi hại chết ông nội.”

“Nếu như không phải tôi cứ khăng khăng đòi ly hôn, chọc giận ông ấy, ông ấy sẽ không rời đi.”

Lục kiến Thành đau buồn lẩm bẩm, hai mắt anh đỏ hoe, bên trong phủ đầy tơ máu đỏ, còn đâu dáng vẻ phong độ ngời ngời, nho nhã đẹp trai trước kia.

Nam Khuê càng nhìn càng thêm đau lòng.

Cô đưa tay ra, ôm anh chặt hơn, dịu dàng an ủi: “Ông nội yêu thương anh nhiều như vậy, ông ấy sẽ không trách anh đâu.”

“Ông nội nói, ông ấy không phải rời đi, chỉ là đi xuống dưới cùng bà nội thôi.”

“Thật sao?” Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh nhìn cô như một đứa trẻ bất lực.

Nam Khuê gật đầu: “Đúng vậy, đây là chính miệng ông nội nói cho tôi biết.”

“Gió thật lớn, tôi lạnh quá, Kiến Thành, chúng ta về nhà được không?”

Nam Khuê vừa nói xong, còn chưa đợi được câu trả lời, đột nhiên cảm giác bụng truyền đến đau đớn kịch liệt.

Cảm giác giằng co và đau đớn này, cô quá rõ ràng.

Nghĩ đến em bé, trong lòng cô lập tức hiện lên dự cảm không tốt.

“Sao vậy?” Lục kiến Thành nhạy bén nhận ra được sự dị thường của cô.

“Kiến Thành, tôi…” Cô ngửa đầu, căng thẳng nhìn anh: “Bụng tôi đau quá.”

Lục kiến Thành khom lưng, ôm cô vào lòng, sải bước về phía trước: “Không sợ, chúng ta lập tức về nhà.”

“Được.” Khóe miệng Nam Khuê lộ ra nụ cười vui mừng, gian nan gật gật đầu.

Nhưng bụng, thật sự càng ngày càng đau. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lên xe.

Lục kiến Thành dặn Lâm Tiêu điều chỉnh nhiệt độ trên xe đến mức lớn nhất.

Gió ấm trong nháy mắt vây quanh toàn bộ xe, dòng nhiệt chậm rãi truyền đến.

Mặc dù vậy, Nam Khuê vẫn cau mày, cảm thấy bụng cực kỳ đau.

Cô không sợ đau.

Nhưng cô sợ em bé có chuyện.

Cô sợ.

Thật sự rất sợ.

“Kiến Thành, tôi muốn đến bệnh viện, anh đưa tôi đến bệnh viện được không, tốc độ nhanh nhất.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 126


Chương 126

“Được, không sợ, có tôi ở đây, nhất định sẽ không để cho em có việc gì.”

Dứt lời, Lục kiến Thành ôm cả người cô vào lòng, dịu dàng dỗ dành: “Em nhắm mắt ngủ trước, đợi đến bệnh viện tôi gọi em.”

“Được.”

Ngay sau đó, cô cảm thấy ở bụng ấm áp.

Cúi đầu nhìn, tay Lục kiến Thành đang ôm lấy bụng cô, sưởi ấm cho cô.

Trên khuôn mặt trắng bệch của Nam Khuê lộ ra nụ cười, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, ngã vào lòng anh ngủ.

Có lẽ quá vì quá mệt mỏi, vừa nhắm mắt lại, cô đã ngủ thiếp đi.

Khi mở mắt ra thì cô đã đến bệnh viện.

“Tỉnh rồi?” Lục kiến Thành đặt cô lên giường bệnh, sau đó lấy gối cho cô dựa vào.

Nam Khuê vừa cúi đầu đã nhìn thấy bộ đồ ngủ bông thuần khiết trên người cô, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía anh.

Lục kiến Thành trả lời thẳng: “Quần áo của em bị ướt, dễ bị bệnh, là tôi thay cho em.”

“Anh… Anh…” Nam Khuê nhìn anh, nửa ngày mới nặn ra một câu: “Sao anh có thể thay quần áo cho tôi chứ?”

“Là chồng của em, tôi nghĩ mình vẫn có quyền thay quần áo cho vợ mình.” Lục kiến Thành bình tĩnh nói.

Vợ?

Gọi thật dịu dàng thật thân mật.

Nếu cô nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người kết hôn, anh nói như vậy.

“Bụng thế nào rồi? Em vẫn còn đau chứ? Em có thoải mái không?”

“Tốt hơn một chút, nhưng vẫn có chút đau.” Nam Khuê nói.

“Được, em chờ chút, tôi đi gọi bác sĩ đến.”

Nghĩ đến chuyện mang thai, Nam Khuê lập tức nói: “Cứ tìm bác sĩ lần trước.”

“Bác sĩ đó có thể không chắc sẽ rảnh.” Lục kiến Thành nói.

“Không có việc gì.” Nam Khuê cười nói: “Đã tốt hơn nhiều rồi, bác sĩ đó tương đối hiểu về tình hình của tôi, hơn nữa tôi cũng thích cô ấy, chỉ muốn cô ấy khám cho tôi.”

“Được.”

May mắn, khi Lục kiến Thành đi đến, bác sĩ vừa hay đang ở trong văn phòng.

Sau khi đến phòng nhìn thấy Nam Khuê, cô ấy liếc mắt một cái đã nhận ra.

Bác sĩ phản ứng rất nhanh, lập tức nhìn về phía Lục kiến Thành: “Người nhà tránh một chút.”

Kiểm tra xong, bác sĩ nhìn về phía Nam Khuê: “Có một số dấu hiệu sảy thai, may mắn máu đã ngừng, mấy ngày nay phải uống thuốc giữ thai đúng giờ, nếu như không có chảy máu là tốt, một khi có tình trạng chảy máu, lập tức đến bệnh viện tìm tôi.”

“Được, cám ơn bác sĩ.”

Sau khi bác sĩ đi, Lục kiến Thành đi vào: “Bác sĩ nói thế nào?”

“Kê một chút thuốc, chắc là không có gì đáng ngại.” Nam Khuê nói.

“Được, vậy tôi nói Lâm Tiêu đưa em trở về.”

Lục kiến Thành cất bước ra ngoài cửa, chuẩn bị đi gọi Lâm Tiêu.

Nam Khuê lập tức từ trên giường đi xuống, ôm lấy anh từ phía sau: “Kiến Thành, đừng đi nữa.”

Dáng người cao lớn của Lục kiến Thành lập tức cứng đờ, khó hiểu hỏi: “Nam Khuê, em…?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 127


Chương 127

“Tôi biết, anh lại muốn đến mộ của ông nội để chuộc tội, đừng đi, ông nội nhất định không muốn nhìn thấy anh như vậy, đưa tôi về được không?”

“Đã mấy ngày không ngủ, tôi rất buồn ngủ, không có anh ôm, tôi ngủ không được.”

Nam Khuê ôm chặt lấy eo anh, đầu cũng dán vào lưng anh.

Cảm giác được nhiệt độ, thân thể Lục kiến Thành càng lúc càng cứng đờ.

Di chuyển ngón tay của mình, cuối cùng anh mở miệng: “Được.”

Nhẹ nhàng nói một chữ.

Mặc dù đơn giản như vậy, nhưng Nam Khuê đã rất vui vẻ, rất hài lòng.

Về đến nhà, Lục kiến Thành thả một bồn nước ấm cho Nam Khuê, để cô ngâm mình.

Hôm nay trời mưa quá to, bọn họ đã dầm mưa mấy giờ, nếu không loại bỏ khí lạnh trên người, sau này rất có thể sẽ bị cảm lạnh.

Ngâm mình trong bồn tắm, quả thật Nam Khuê cảm thấy cơ thể ấm áp hơn rất nhiều.

Trên mặt cũng đã có một chút huyết sắc, không tái nhợt như trước nữa.

Thừa dịp Lục kiến Thành tắm, cô ngay lập tức dùng nước ấm uống thuốc giữ thai.

Sau đó lên giường đi ngủ.

Quá buồn ngủ.

Cô thực sự rất mệt.

Lục kiến Thành tắm rửa xong rồi lên giường, định gọi cô thì phát hiện cô đã nằm sấp trên giường chìm vào giấc ngủ rồi.

“Nhóc con nói dối!”

Anh đưa tay sờ sờ sợi tóc Nam Khuê, đáy mắt hiện lên một chút dịu dàng.

Rõ ràng cách đây không lâu còn làm ra dáng vẻ đáng thương nói không có anh ôm thì không ngủ được, kết quả chớp mắt đã ngủ rồi.

Suốt bốn ngày không ngủ, Lục kiến Thành nằm xuống bên cạnh cô, cũng vừa nhắm mắt lại đã chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm, trong lúc mơ mơ màng màng, Nam Khuê mò được một bức tường ấm áp.

Cô mỉm cười, quay lại tiếp tục an tâm ngủ.

Một giấc ngủ này, hai người đều ngủ rất sâu.

Lúc tỉnh dậy đã mười giờ rồi.

Ánh mặt trời chói chang ngoài cửa sổ, xuyên qua cửa sổ chiếu vào bên trong, làm cho người khác phải nhức mắt.

Nam Khuê vội vàng xoay người, kết quả trong nháy mắt đã bắt gặp ánh mắt của Lục kiến Thành.

Đôi mắt của anh đen nhánh và trầm tĩnh giống như mọi khi.

Nam Khuê lập tức rũ mi mắt, cúi đầu xuống.

Trong những ngày qua đã có quá nhiều biến cố.

Nếu như không phải bởi vì ông nội đột ngột qua đời, bọn họ đã sớm ly hôn rồi, trở thành hai người hoàn toàn xa lạ.

Mà lúc này, hai người vậy mà còn nằm trên cùng một cái giường, mặt đối mặt nhìn nhau.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 128


Chương 128

Nghĩ đến, cũng thật mỉa mai.

“Là ai nói, nhất định phải ôm tôi mới có thể ngủ được, kết quả lúc tôi tắm xong đi ra đã thấy người nào đó ngủ say rồi.” Lục kiến Thành mở miệng trước.

Nam Khuê ngẩng đầu, càng thêm xấu hổ: “Xin lỗi, do mệt quá, vừa lên giường đã ngủ thiếp đi.”

“Ngủ đã chưa?”

“Ừm, ngủ đã rồi.”

Lục kiến Thành vén chăn trên giường lên, anh mở tủ quần áo ra, lấy một chiếc váy màu be đặt lên giường.

Nam Khuê có chút sững sờ, nếu cô nhớ không lầm, kết hôn được hai năm, đây là lần đầu tiên anh chủ động lấy quần áo cho cô, đương nhiên không tính bộ đồ ngủ kia.

“Mau rời giường đi ăn sáng, cơ thể em không tốt, nhất định phải ăn bữa sáng.”

“Ừm.”

Nam Khuê gật đầu, nhanh chóng lấy quần áo mặc vào.

Rửa mặt xong, hai người cùng nhau đi xuống phòng ăn.

Trong phòng ăn, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng, tất cả đều là những món cô thích ăn.

Nhìn một bàn ăn sáng, suy nghĩ của Nam Khuê ngay lặp tức trở lại ngày anh đề nghị ly hôn.

Ngày hôm đó, nó rất giống với những gì đã xảy ra như ngày hôm nay.

Nghĩ đến giọng điệu anh nói ly hôn, trái tim cô vẫn sẽ nổi lên từng trận chua xót cùng đau đớn.

Trên bàn ăn rất yên tĩnh, ngay cả tiếng đũa và thìa gần như đều nghe rất rõ ràng.

Cả hai đều chậm rãi ăn sáng, không ai nói gì.

Nhưng, lại giống như ăn ý, bữa sáng của hai người đều ăn rất chậm.

Một chén cháo trắng, Nam Khuê ăn gần mười phút.

Cuối cùng, các món ăn trên bàn đều bị bọn họ ăn sạch, không có gì để ăn nữa, hai người mới ngẩng đầu lên nhìn về phía đối phương.

“Kiến Thành…”

“Nam Khuê…”

Hai người đồng thời mở miệng.

“Anh nói trước đi!” Nam Khuê nói.

Giống như ngày hôm đó, cô cho Lục kiến Thành cơ hội mở miệng trước.

Tuy rằng có di nguyện của ông nội, nhưng nếu anh vẫn kiên trì ly hôn, cô sẽ không ép anh, cô sẽ phối hợp đi làm thủ tục ly hôn với anh.

Lục kiến Thành nhíu mày nhìn cô: “Lần này em nói trước đi.”

“Anh có chắc không?”

”Ừm, em nói trước đi.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu.

Cô siết chặt nắm đấm, trong lòng bàn tay đã nổi lên từng lớp mồ hôi, hình như cả bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi.

Lời nói trong lòng vẫn luôn nghẹn lại ở trong cổ họng, cũng không biết phải mở miệng như thế nào.

Cuối cùng, cô nhắm mắt lại, dứt khoát không quan tâm đến bất cứ điều gì, trực tiếp bất chấp tất cả: “Tôi muốn nói, nếu như có thể, chúng ta có thể không ly hôn không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 129


Chương 129

“Tôi hối hận rồi, tôi không muốn ly hôn.”

Nam Khuê lại bổ sung một câu.

Nói xong, cô cảm giác thế giới giống như dừng lại.

Cả phòng khách yên tĩnh đến nghẹt thở.

Cô nín thở nghiêm túc chờ đợi câu trả lời.

Lúc ngẩng đầu lại phát hiện, lông mày của Lục kiến Thành vẫn nhíu thật sâu.

Cô dùng nhéo vào lòng bàn tay một cái, lập tức nói: “Xin lỗi, tôi có hơi xúc động.”

“Nếu như anh kiên quyết muốn ly hôn, chúng ta đi ngay bây giờ, giấy tờ tùy thân tôi đã cất kỹ rồi.”

Nói xong, Nam Khuê đứng dậy đi lên lầu lấy giấy tờ.

Tuy nhiên, ngay khi cô bước đi, đột nhiên một cánh tay của cô bị kéo căng, và ngay sau đó cô đã được kéo vào một vòng tay ấm áp.Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Lục kiến Thành trực tiếp ôm cô từ phía sau, chiếc cằm xinh đẹp khẽ đặt trên vai cô.

Mùi hương thuộc về anh lập tức bao phủ khắp người cô.

Cô hít một hơi, trong hơi thở tất cả đều là mùi hương của anh.

Trái tim Nam Khuê đập điên cuồng, cô không khống chế được bản thân.

Một lúc lâu sau, mới tìm thấy giọng nói của mình, run rẩy hỏi: “Anh đây là có ý gì?”

“Lục kiến Thành, như vậy không vui chút nào.”

Ôm chặt cô hơn, giọng nói trầm thấp của Lục Kiến Thành vang lên bên tai cô: “Nam Khuê, người nên nói xin lỗi là tôi.”

“Được.”

“Cái gì?” Nam Khuê nghi ngờ hỏi.

Lục kiến Thành xoay người cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: “Vừa rồi không phải hỏi tôi, có thể không ly hôn không? Tôi đồng ý, tôi nói được.”

“Cái… cái gì?” Lần này, Nam Khuê rất ngạc nhiên và bất ngờ.

Cô đứng đó ngây người.

Trong nháy mắt, đại não trống rỗng, cả người cũng choáng váng.

Lục kiến Thành đưa tay, ôm cô vào lòng, giọng nói dễ nghe đè lên tai cô, nghiêm túc nói với cô: “Em không nghe lầm, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta không ly hôn nữa, chúng ta cùng nhau sống tốt những ngày sau này.”

“Là vì ông nội sao?”

“Vì ly do gì cũng không quan trọng, quan trọng là chúng ta sẽ không ly hôn nữa.”

Sự né tránh của anh đã nói lên tất cả.

Hít sâu một hơi, Nam Khuê ngẩng đầu nhìn về phía anh: “Được.”

Về phần Phương Thanh Liên, cái tên này dường như đột nhiên biến thành một điều cấm kỵ.

Cô không đề cập tới, Lục kiến Thành cũng không có.

Mà lúc này, điện thoại của Lục kiến Thành vang lên.

Sau khi nghe điện thoại xong, anh đi tới, chủ động nói: “Là Thanh Liên.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 130


Chương 130

“Anh có muốn đi gặp cô ta không?”

“Ừm, gặp một chút, có một số việc muốn nói rõ ràng với cô ấy.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu.

Khi Lục kiến Thành ra khỏi cửa, Nam Khuê nhìn bóng lưng anh càng ngày càng xa, càng ngày càng mơ hồ.

Thật ra, cô rất muốn hỏi một câu, nếu đã quyết định không ly hôn, anh sẽ chia tay Phương Thanh Liên sao? Giữa họ sẽ như thế nào đây?

Tuy rằng cô là vì nguyện vọng của ông nội muốn bảo vệ thật tốt cuộc hôn nhân này, muốn bảo vệ thật tốt nhà của họ. Nhưng nếu như đã quyết định duy trì cuộc hôn nhân này rồi thì cô đương nhiên không hy vọng đây chỉ là một cái vỏ trống rỗng.

Cô có thể chịu đựng việc anh muốn duy trì cuộc hôn nhân này là vì ông nội, cũng có thể chấp nhận việc anh không yêu cô, nhưng mà….

Cô không có cách nào chấp nhận được việc trong thời gian hôn nhân của bọn họ mà Lục Kiến Thành vẫn qua lại với Phương Thanh Liên.

Nếu thật sự như vậy, thì cô được coi là cái gì đây?

Lục Kiến Thành vừa đi không lâu, Nam Khuê nhận được điện thoại của Lâm Niệm Sơ.

“Khuê Khuê, tới chỗ cũ uống cafe đi, tớ về rồi.”

“Về thật rồi sao? Không phải đã nói tháng sau mới quay xong sao?” Nam Khuê có chút ngoài ý muốn.

“Vốn dĩ là thế, nhưng mà trong lúc quay nam chính bị thương rồi, chắc phải đợi khoảng 1 thời gian nữa mới có thể quay tiếp được.”

Lâm Niệm Sơ đang là một minh tinh tuyến 1, cũng là người bạn thân tốt nhất của Nam Khuê. Cô ấy quay về, Nam Khuê đương nhiên là rất vui. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Chuẩn bị lại một chút Nam Khuê liền lập tức đến tiệm café quen thuộc của hai người.

Nói ra thì tiệm café đó cách công ty Lục Kiến Thành rất gần. Mở ở khu đất sầm uất nhất của thành phố, khu nhà tấc đất tấc vàng, nhưng không thể không nói, diện tích rất rộng rãi, trang trí lại sang trọng.

Quan trọng nhất đó là phục vụ pha chế pha café rất giỏi, Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ đều rất thích mùi vị ở đó.

Bởi vì do thân phận của Lâm Niệm Sơ, Nam Khuê đặc biệt chọn một góc khuất yên tĩnh.

Cô đến trước, gọi một một ly Capuchino mà Niệm Sơ thích. Sau đó mới gọi một ly nước lọc cho mình.

Nửa năm không gặp lúc nhìn thấy Niệm Sơ, Nam Khuê suýt chút nữa không nhận ra cô ấy: “Niệm Niệm, tớ không nhận nhầm đó chứ!”

Lâm Niệm Sơ biết cô nói chuyện mình phơi nắng đen xì, đau lòng mà nói: “Trời ạ, thật sự rõ ràng như vậy saooo?”

“Ừm.” Nam Khuê uống một ngụm nước, dùng sức gật mạnh đầu: “Rõ ràng đến nỗi không thể rõ ràng hơn rồi.”

“Phí công mỗi ngày tớ bôi kem chống nắng với kem nền nhiều như thế, đáng thương cho làn da mềm mại của tớ, vẫn là bị phơi đen rồi, nhưng mà ánh nắng bên đó thật sự quá độc, mỗi ngày tớ chạy ở bên ngoài, không bị rám nắng mới lạ.”

“Không sao đâu.” Nam Khuê vội vàng cười an ủi: “Cho dù có đen đi thì Niệm Niệm của chúng ta vẫn là nữ minh tinh đẹp nhất, liếc mắt một cái là có thể hạ gục cả giới giải trí này.”

“Haha, tuy là hơi khoa trương nhưng mà tớ thích cậu nịnh như vậy.” Nói xong cả hai lại cười một trận.

Lâm Niệm Sơ uống một ngụm café rồi mới phát hiện thứ Nam Khuê uống không phải café mà lại là nước lọc.

“Chuyện gì đây, Khuê Khuê, không phải là cậu có rồi đó chứ?” Lâm Niệm Sơ kinh ngạc mà đoán mò.

“Ừ, có rồi.” Nam Khuê nhàn nhạt gật đầu. Cô trả lời rất dứt khoát.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 131


Chương 131

Nếu như Niệm Niệm đã hỏi rồi thì cô cũng không muốn giấu cô ấy.

Lần này Lâm Niệm Sơ đã ngạc nhiên tới ngây người rồi. Qua một lúc sau cô ấy mới chậm chạp hoàn hồn lại, nhìn Nam Khuê đầy hoài nghi: “Khuê Khuê, cậu không lừa tớ đấy chứ, cậu thật sự có em bé rồi?”

“Cậu thấy tớ giống đang nói dối hả? Đến café mà tớ thích nhất tớ cũng bỏ rồi.” Nam Khuê cúi thấp đầu, nhìn cốc nước lọc trước mặt mình.

Lúc này Lâm Niệm Sơ không còn nghi ngờ gì nữa, Nam Khuê thật sự có thai rồi. Ngay sau đó, cô ấy bắt đầu mắng: “Cái tên tra nam Lục Kiến Thành này đúng là đồ khốn, biết cậu mang thai rồi còn muốn ly hôn với cậu.”

“Sao cậu lại biết chúng mình muốn ly hôn?” Nam Khuê lấy làm lạ.

“Đương nhiên là tớ biết rồi, trên đời này không bức tường nào mà chắn được gió hết.”

Nghĩ một chút, Nam Khuê liền hiểu ra: “Hoắc Ti Yến nói với cậu đúng không.”

Lời vừa dứt, cô liền thấy Lâm Niệm Sơ trở nên kích động nói: “Đúng là ngày tốt mà, nói tra nam thì tra nam liền tới.”

“Cái gì?”

“Lục Kiến Thành.” Lâm Niệm Sơ cắn răng nói.

Nam Khuê còn chưa kịp phản ứng, cho đến khi câu “Kiến Thành” quen thuộc đó vang lên, cô mới phản ứng lại.

Vừa quay người lại liền nhìn thấy Lục Kiến Thành và Phương Thanh Liên. Phương Thanh Liên mặc một chiếc váy dài màu trắng, nở nụ cười dịu dàng rực rỡ lại tươi đẹp, tựa như một cô gái xinh đẹp, thanh lịch tài trí.

Cô ta gọi café, tự mình cầm một cốc rồi đưa cho Lục Kiến Thành một cốc. Lục Kiến Thành nhận cốc café đó rồi đẩy Phương Thanh Liên vào một góc kín đáo.

“Kiến Thành, hôm nay anh hẹn em ra đây em rất vui đó, em đã biết chuyện của ông nội rồi, em cũng chia buồn với anh, anh có thể hẹn em ra đây có nghĩa là anh đã nghĩ thông suốt rồi có đúng không?” Phương Thanh Liên nở một nụ cười dịu dàng vô hại.

Lục Kiến Thành ngửa đầu uống một ngụm lớn café, hương vị nồng đậm thơm ngát của café thường ngày, hôm nay vào miệng anh lại chỉ cảm nhận được vị đắng chát khác thường.

Lâm Niệm Sơ nhìn thấy hết thảy, có chút không kìm nén được, cô ấy đang định đứng lên xông qua thì Nam Khuê giữ tay cô lại.

“Khuê Khuê, bọn họ đã dám công khai hẹn hò trước mặt cậu rồi, xem tớ làm sao dạy dỗ đôi cẩu nam nữ này.” Lâm Niệm Sơ giữa đường thấy chuyện bất bình nên không thể bình tĩnh được.

“Trước tiên đừng qua, có thể hôm nay họ tới để chia tay đó.” Nam Khuê giải thích.

“Chia tay? Chuyện gì đấy?”

“Chuyện ông nội mất đã đả kích tới Kiến Thành, bọn tớ đã quyết định không ly hôn nữa, muốn giữ gìn cuộc hôn nhân này thật tốt.”

Lâm Niệm Sơ lập tức nắm chặt lấy tay Nam Khuê, lo lắng hỏi: “Khuê Khuê, cậu nghĩ kỹ chưa, cậu thật sự quyết định muốn ôm lấy một người đàn ông không yêu cậu, thật sự muốn giữ lấy cuộc hôn nhân này sao?”

Hốc mắt cô trở nên ẩm ướt. Nam Khuê ngẩng đầu lên cố gắng chớp chớp mắt, sau đó hít một hơi thật sâu rồi nói với Lâm Niệm Sơ: “Ừ, tớ quyết định rồi, tớ muốn thử lại lần nữa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 132


Chương 132

“Lúc đầu chúng tớ hẹn là ba năm, bây giờ vẫn còn lại một năm, tớ muốn cho mình một cơ hội.”

“Nếu như một năm sau, anh ấy vẫn không có chút tình cảm nào thì không cần biết đau khổ tới mức nào tớ cũng sẽ từ bỏ.”

Lâm Niệm Sơ nhìn cô, đau lòng hết sức. Nửa ngày sau mới ném ra một câu: “Cô nhóc ngốc nghếch, anh ta có đáng để cậu làm vậy không?”

“Có lẽ là không đáng, nhưng cho dù là đã chết tâm rồi thì tớ cũng muốn cho bản thân một lý do, vả lại…”

Tay Nam Khuê đặt lên bụng, ánh mắt trở nên dịu dàng như nước: “Chúng tớ vẫn còn bé con, tớ muốn cho bé con một gia đình hoàn chỉnh.”

Nhìn ánh mắt của Nam Khuê, Lâm Niệm Sơ cũng hiểu hết rồi. Cô không khuyên nữa, bởi vì trong rất nhiều phương diện bọn họ đều giống nhau.

Rõ ràng biết rõ là không đáng, rõ ràng biết giống như những con thiêu thân đang lao đầu vào lửa. Thế nhưng không đâm đầu vào ngõ cụt, không làm cho đầu rơi máu chảy thì sẽ không chịu quay đầu.

Bên đó, Phương Thanh Liên vẫn luôn nhìn Lục Kiến Thành uống café. Không tới ba phút, cốc cafe trong tay anh đã uống hết rồi.

Cuối cùng không nhịn được nữa, cô ta chủ động nói chuyện: “Kiến Thành, hôm nay anh hẹn em có phải có chuyện gì quan trọng muốn nói không.”

Ông cụ đã mất rồi, anh với Nam Khuê cũng nên ly hôn. Hôm nay Kiến Thành tìm cô ta ra đây chắc chắn là muốn cầu hôn nhỉ.

Chắc chắn bây giờ anh ấy đang căng thẳng, rất căng thẳng rất căng thẳng, thế nên mới uống liền một lúc hết cả cốc café như vậy.

Phương Thanh Liên tự tìm một lời giải thích như một lẽ tất nhiên. Cho đến khi Lục Kiến Thành lên tiếng: “Là có chuyện quan trọng muốn đích thân nói với em.”

“Vâng, anh nói đi.” Phương Thanh Liên nhìn anh, trong ánh mắt tràn ngập mong chờ và phấn khích

“Thanh Liên, chúng ta chia tay, em hãy tìm một người tốt để gả đi.”

“Cái gì?” Phương Thanh Liên không dám tin mà ngẩng đầu lên, cả người đều ngẩn ra: “Kiến Thành, rốt cuộc anh đang nói gì vậy? Em nghe không hiểu.”

Phương Thanh Liên vừa lắc đầu vừa cắn chặt môi. Nước mắt thuận theo gò má mà rơi xuống không ngừng, cô ta nhìn Lục Kiến Thành, bày ra bộ dạng đáng thương cùng cực.

Cái dáng vẻ đó, nếu là đàn ông nhìn thấy đều sẽ mềm lòng, sẽ áy náy.

“Xin lỗi, Thanh Liên, là anh phụ em.”

“Nếu như đã biết là anh phụ em, vậy tại sao còn chia tay, em muốn biết nguyên nhân, em sẽ không chia tay anh mà không rõ ràng như vậy đâu.”

Lục Kiến Thành không đành lòng nhìn cô ta. Phương Thanh Liên lau nước mắt trên mặt đi, đưa tay ra nắm lấy tay Lục Kiến Thành: “Nói lý do cho em biết được không? Em có quyền được biết, đây là chuyện em nên được biết.”

“Nhất định phải biết sao?”

“Ừm, em nhất định phải biết.”

Thở dài một hơi, trong lòng Lục Kiến Thành như có hàng ngàn lưỡi dao cắt xé lên tiếng nói: “Ông nội mất rồi, tuy nói ông mất vì ung thư gan nhưng hôm đó nếu không vì anh kiên quyết muốn ly hôn, không ngỗ nghịch như vậy thì ông cũng sẽ không mất.”

“Thanh Liên, anh đã phụ em, phụ ông nội rồi, bây giờ Nam Khuê là vợ của anh, anh không thể phụ cả cô ấy nữa.”

“Không.” Phương Thanh Liên điên cuồng lắc đầu: “Kiến Thành, không phải như vậy đâu. Ông nội mất không phải vì anh đâu mà, anh không để đem tất cả trách nhiệm đổ lên đầu mình được, anh như vậy em sẽ đau lòng lắm. Anh đối với Nam Khuê chỉ là trách nhiệm, căn bản không phải là yêu, cố gắng ở bên nhau sẽ không hạnh phúc đâu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 133


Chương 133

“Người anh yêu là em, người anh muốn ở bên cạnh cả đời này cũng là em, Kiến Thành, em xin anh, chúng ta đừng chia tay mà.” Phương Thanh Liên càng khóc càng thương tâm.

Nước mắt của cô ta giống như những hạt ngọc rơi xuống không ngừng. Đôi mắt khóc tới nỗi sưng đỏ lên.

Cuối cùng Lục Kiến Thành cũng không nhịn được nữa, đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt cô ta: “Thanh Liên, đừng nói nữa, trong lòng anh đã quyết định rồi.”

“Em có thể chọn xuất ngoại giống như ngày trước vậy, như vậy sẽ không cần gặp được anh nữa, cũng có thể ở lại nơi này, nhưng từ hôm nay trở về sau, anh chỉ là chồng của Nam Khuê, sẽ không có bất kì quan hệ gì với em nữa.”

“Nhất định phải như vậy sao?” Phương Thanh Liên liều mạng lắc đầu: “Không được, em không muốn như vậy.”

“Em không muốn chia tay với anh, cũng không muốn giữa chúng ta trở thành hai người xa lạ như vậy.”

“Anh nói xong rồi, Nam Khuê còn đang ở nhà đợi anh, anh đi trước đây.” Lục Kiến Thành đứng dậy, không một chút lưu tình nào mà quay người rời đi.

Đột nhiên phía sau truyền đến một tiếng động lớn.

“A…a… nóng quá, đau quá.” Giây tiếp theo giọng nói đáng thương của Phương Thanh Liên truyền tới.

Không sai, cô ta đánh đổ ly cafe trước mặt. Hơn nữa còn là tự mình đánh đổ. Mục đích rất đơn giản, đương nhiên là vì giữ Lục Kiến Thành lại.

Cố nhẫn nhịn lại lo lắng trong lòng, Lục Kiến Thành vẫn tiếp tục bước về phía trước. Phương Thanh Liên không dám tin, cô ta nâng giọng lên hét: “Đau, Kiến Thành, em đau, anh thật sự không quan tâm đến em nữa sao? Anh định bỏ mặc em ở lại đây một mình thật sao?”

Nghe thấy giọng cô ta khóc lóc, cuối cùng Lục Kiến Thành cũng không tàn nhẫn. Anh quay lại, bước đến trước mặt Phương Thanh Liên.

Phương Thanh Liên nhìn thấy anh quay lại lập tức thấy vui mừng, lập tức nắm lấy cơ hội ôm chặt Lục Kiến Thành lại.

“Kiến Thành, đừng đi được không?”

“Em yêu anh, em thật sự rất yêu rất yêu anh, nhiều năm như vậy rồi, em chỉ yêu một mình anh, anh thật sự định bỏ em lại, để em gả cho người đàn ông khác sao?”

“Em biết là anh cảm thấy áy náy, em cũng hiểu anh cảm thấy khó chịu và tự trách như thế nào, nhưng mà áy náy không phải là yêu, anh đối với Nam Khuê không phải là yêu mà.”

Lục Kiến Thành trầm giọng mà nghiêm túc nói: “Thanh Liên, buông tay.”

“Không, em không buông, Kiến Thành, em yêu anh, cả đời này em cũng không buông tay anh đâu.” Phương Thanh Liên sống chết ông chặt lấy eo anh, khóc sướt mướt.

“Vừa rồi anh đã nói rất rõ ràng rồi, Nam Khuê mới là vợ của anh, anh không cho phép em có bất kì gièm pha nào với cô ấy.”

Nói xong, những ngón tay mảnh khảnh của anh mạnh mẽ tách từng ngón tay Phương Thanh Liên ra.

Phương Thanh Liên chắc chắn sẽ không đồng ý buông ra. Nhưng sức lực của cô ta làm sao có thể so với lực của Lục Kiến Thành được.

Không đến hai phút, tay của cô ta hoàn toàn buông eo Lục Kiến Thành ra. Lần này, Lục Kiến Thành cũng không nhìn cô ta một cái, trực tiếp rời đi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 134


Chương 134

Phương Thanh Liên trượt xe lăn đi điên cuồng đuổi theo. Đột nhiên xe lăn ngừng lại.

Cô ta ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cô gái đeo chiếc kính râm to bản, mặc một chiếc quần jean màu đen, thân hình nóng bỏng đang chặn bánh xe của xe lăn lại.

“Làm phiền tránh đường.” Phương Thanh Liên gằn giọng yêu cầu.

“Ơ xin lỗi nhé, tôi lại không thể tránh được.”

“Cô bị điên à, đang yên đang lành lại chặn tôi lại làm gì?”

Lâm Niệm Sơ nghiêng người, ánh mắt nhìn về phía Lục Kiến Thành và Nam Khuê: “Nhìn thấy chưa? Họ mới là vợ chồng, đường đường chính chính nhận giấy chứng nhận kết hôn, pháp luật chứng nhận là vợ chồng hợp pháp, còn về cô, cùng lắm thì cũng chỉ là tình nhân thôi.”

“Cô Phương, làm người ấy à, nếu như tự biết rõ mình thì còn tốt, cô quấn chặt lấy người ta như thế này chỉ khiến bản thân trở nên rẻ tiền thôi.”

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Phương Thanh Liên lập tức nắm chặt bàn tay thành quyền, hung hăng cắn chặt môi.

Nam Khuê.

Lại là cô.

Đều là vì cô.

Nếu như không phải vì cô thì cô ta đã sớm kết hôn với Lục Kiến Thành, đã sớm cùng anh sinh con đẻ cái rồi.

Nhìn thấy Nam Khuê, Lục Kiến Thành thật sự bất ngờ.

“Niệm Niệm quay phim xong đã quay về rồi, cô ấy hẹn em đi uống café, không ngờ lại gặp được hai người.” Nam Khuê nhẹ nhàng giải thích một câu.

“Thích café ở đây sao?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Tay nghề ở đây rất tốt, hương vị thơm nồng rất ngon.” Nam Khuê thành thật trả lời.

Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô, trực tiếp bước tới quầy, quay sang hỏi cô: “Thích vị nào?”

“Capuchino!” Đây là vị mà cô và Niệm Niệm đều rất thích.

Chỉ thấy Lục Kiến Thành mở điện thoại ra, dừng lại ở một giao diện rồi đưa cho phục vụ: “Ghi lại địa chỉ này lại, sau này mỗi ngày đưa tới một ly Capuchino xay, cùng với một chút điểm tâm nữa.”

Nam Khuê giật mình, vội vàng kéo tay Lục Kiến Thành: “Cửa hàng này không ship ngoài đâu.”

“Ừm, không ship ngoài, nhưng ngoại trừ anh ra.” Lục Kiến Thành tràn đầy vẻ tự tin nói.

“Hả, tại sao?”

“Bởi vì cửa hàng này là anh bảo Lâm Tiêu tìm người mở.”

Nam Khuê ngẩn người ra một lát rồi mới phản ứng lại, thế cũng có nghĩa là anh ấy là ông chủ lớn đứng đằng sau sao.

Chẳng trách lại tự tin như vậy.

Mua café xong hai người bước ra cửa. Nam Khuê chú ý tới từ đầu tới cuối, Lục Kiến Thành đều không nhìn Phương Thanh Liên một cái nào.

Khi dừng bước, cô nhìn Lục Kiến Thành: “Tuy là anh không nói, nhưng em biết anh không buông bỏ được cô ấy, Lục Kiến Thành, anh vẫn còn cơ hội để suy nghĩ lại, em không muốn ép buộc anh.”

“Em cho anh năm phút, nếu như năm phút sau anh bước ra ngoài cửa với em, chúng ta vẫn là vợ chồng, nếu như anh không tới, vậy ngày mai em sẽ mang giấy hôn thú tới cục dân chính để ly hôn.”

Sự lựa chọn cuối cùng cô vẫn giao cho anh. Cô hy vọng anh có thể nghiêm túc mà suy nghĩ thông suốt, chứ không phải chỉ vì một giây phút xúc động mà quyết định.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 135


Chương 135

Nói xong, một mình Nam Khuê bước ra bên ngoài.

Nhưng mà cô vừa cất bước thì giây tiếp theo liền cảm nhận được cảm giác ấm nóng trong lòng bàn tay.

Cô cúi đầu nhìn, là Lục Kiến Thành tới nắm chặt tay cô lại, ánh mắt kiên định nhìn cô: “Không cần suy nghĩ nữa, anh đã sớm nghĩ xong rồi.”

Tuy biết rõ anh ấy chọn mình không phải vì tình yêu, nhưng trong lòng Nam Khuê vẫn không nhịn được mà đập loạn một hồi.

Cảm ơn anh, Lục Kiến Thành, cảm ơn sự lựa chọn của anh.

Cũng cảm ơn anh đã không do dự.

Có thể là do mang thai, trên đường về, ngồi một lúc Nam Khuê đã gật gù buồn ngủ.

Lục Kiến Thành duỗi cánh tay ra, để cô dựa đầu vào trong lồng ngực mình: “Nếu như buồn ngủ thì ngủ một lát đi.”

“Được.” Nam Khuê nhẹ nhàng rúc vào ngực anh, nhắm hai mắt lại. Trên mặt cô tỏ ra rất bình tĩnh nhưng chỉ có cô mới biết hiện giờ trong lòng cô sớm đã rối tinh rối mù lên rồi.

Cô không biết quyết định hôm nay của bản thân rốt cuộc là đúng hay sai. Cũng không biết anh có thể buông tay Phương Thanh Liên thật hay không. Nhưng giống với những lời mà cô đã nói với Niệm Niệm, vì em bé cô muốn cố gắng một chút, cố gắng lần cuối cùng.

“Lục Kiến Thành à Lục Kiến Thành, em đã trao tất cả mọi thứ cho anh rồi, hy vọng anh sẽ không để em trắng tay.” Cô thầm nói trong lòng.



Nam Khuê biết chắc chắn Phương Thanh Liên sẽ không ngồi yên nữa. Cô đoán đúng rồi, Phương Thanh Liên nhất định sẽ tìm tới cô. Nhưng cô không ngờ được lại nhanh tới vậy.

“Nam Khuê, gặp mặt đi!” khi Phương Thanh Liên gọi điện thoại cho cô, không vòng vo mà nói ngay vào điểm chính.

“Nếu như cô tìm tôi vì muốn khuyên tôi ly hôn thì không cần thiết đâu, Kiến Thành đã nói rõ ràng với cô rồi, tôi không cần thiết phải nhắc lại một lần nữa.”

“Cô sai rồi, tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn hẹn cô ra uống trà mà thôi.”

Câu trả lời của Phương Thanh Liên quả thật là điều Nam Khuê không ngờ tới.

“Tôi không rảnh.” Nam Khuê trực tiếp từ chối.

“Tôi đang ở tiệm café lần trước, nếu như cô không tới, thì tôi sẽ tới nhà tìm cô, cô tự xem xét mà làm đi.”

Nam Khuê không còn gì để nói, chỉ có thể thay đồ rồi gọi xe đến đó. Khi cô tới, Phương Thanh Liên đã gọi café xong rồi.

Cô ta uống café rồi nở nụ cười dịu dàng, không hề giống một cô gái vừa thất tình chút nào, ngược lại sắc mặt còn rất tốt, luôn treo nụ cười quyến rũ trên mặt.

Nam Khuê nhất thời không phân biệt được trong hộp của cô ta rốt cuộc là thuốc gì, chỉ có thể nâng cao cảnh giác.

Ngay khi cô ngồi xuống, Phương Thanh Liên đưa cho cô một chiếc phong bì.

“Mở ra xem đi.” Cô ta cười nói.

Nam Khuê cầm phong thư kia lên, bên trong là tập tài liệu cứng cứng, cảm giác cầm rất quen thuộc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 136


Chương 136

Cô đã đoán được chắc bên trong sẽ là anh chụp. Nếu như cô đoán không nhầm thì bên trong nhất định là ảnh chụp của Phương Thanh Liên và Lục Kiến Thành khi còn ở bên nhau.

Tuy cô sớm đã biết hai người họ từng ở bên nhau, là quan hệ người yêu, cũng từ những người bên ngoài nghe được rất nhiều tình cảm ngọt ngào của hai người họ.

Nhưng mà nghe được là một chuyện. Khi mọi thứ đều được hiện lên trước mặt cô bằng những tấm ảnh thì lại là một chuyện khác.

Cô thừa nhận bản thân mình không hề bình tĩnh. Cô cảm thấy khó chịu rồi, cũng đố kỵ rồi.

Nhưng, cô không thể nhận thua được, càng không thể để Phương Thanh Liên phát hiện ra những sợ hãi trong lòng cô.

Cô ngẩng đầu lên, bình tĩnh cười một cái, sau đó đẩy phong thư đến trước mặt Phương Thanh Liên: “Không cần đâu, tôi cũng đã đoán được rồi.”

“Nếu như đã đoán được rồi, vì sao lại không dám mở ra, Nam Khuê, cô sợ rồi.” Phương Thanh Liên nhìn chằm chằm vào cô, chắc chắn mà nói.

“Buồn cười, tại sao tôi lại phải sợ.”

“Nếu như không sợ thì mở ra đi, Nam Khuê, để tôi xem dũng khí của cô nào.”

Nam Khuê thừa nhận cô bị chọc giận rồi. Hơn nữa, đột nhiên cô lại nổi điên lên muốn xem những tấm hình kia. Nhìn xem quá khứ của bọn họ, xem như thế nào là yêu nhau, xem rốt cuộc có bao nhiêu khắc cốt ghi tâm, có thể khiến Lục Kiến Thành vẫn một mực đối với cô ta nhớ mãi không quên.

“Được, tôi mở.” cô hít một hơi thật sâu, cố gắng khống chế đôi tay đang run rẩy mà xé phong thư ra, sau đó đổ những bức ảnh bên trong ra.

Rất nhiều ảnh chụp, một tập thật dày.

Ảnh đổ ra đều rơi đầy xuống đất, cô cúi xuống liền nhìn thấy những bức ảnh của Phương Thanh Liên và Lục kiến Thành khi ở bên nhau.

Bọn họ lúc đó chắc vẫn còn nhỏ, cả hai đều đang mặc đồng phục.

Có hai người đang sóng vai đứng cùng nhau.

Có hai người đang nhẹ nhàng mỉm cười.

Có hai người đang cùng nhau ngồi ở thư viện đọc sách.

Thậm chí còn có ánh nắng chiếu xuống, Phương Thanh Liên nhón chân hôn Lục Kiến Thành.

Hoá ra giữa hai người họ lại cùng nhau trải qua nhiều thứ tốt đẹp như vậy.

“Nếu như không đủ thì ở nhà tôi vẫn còn rất nhiều.”

“Nam Khuê, rõ ràng cô biết rõ tại sao Kiến Thành lại không ly hôn. Tôi biết bây giờ cô đang rất đắc ý, nhưng thế thì có sao? Anh ấy có yêu cô không? Một cuộc hôn nhân không có tình yêu thì sẽ hạnh phúc sao?”

“Không cần biết Kiến Thành từ chối tôi như thế nào, nhưng tôi biết, trong lòng anh ấy thì tôi mãi mãi có vị trí mà không thể thay thế được, anh ấy không thể hoàn toàn buông bỏ tôi được.”

Thiếu một chút, thật sự chỉ thiếu một chút, Nam Khuê đã bị những lời của Phương Thanh Liên đánh gục rồi.

Cô thật sự rất đau lòng, thật sự rất khó chịu.

Đau lòng thanh xuân của anh, tuổi trẻ của anh, cô không thể tham gia được.

Đau lòng người mà anh yêu, người cùng anh trải qua mọi thứ lại là một người khác.

Nhưng mà cô cũng nên lý trí một chút không phải sao? Không một ai có thể hối hận về thanh xuân của mình, trên thế giới này cũng không hề có thuốc hối hận.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 137


Chương 137

Hít một hơi thật sâu, Nam Khuê lại nhìn Phương Thanh Liên, ánh mắt trở nên trong suốt lại kiên định: “Cho dù những lời này của cô có là sự thật thì đã làm sao? Nhưng toàn bộ đều đã là quá khứ rồi, Phương Thanh Liên, cô đã mất đi anh ấy rồi.”

“Bây giờ, anh ấy là chồng của tôi, tôi là vợ của anh ấy, tôi chỉ cần biết được điểm này là đủ rồi.”

“Thế à?” Phương Thanh Liên cười lạnh: “Nam Khuê, cô dám cược với tôi một lần không?”

“Cược thế nào?”

Giống như đang bị quỷ ám vậy, Nam Khuê cứ thế mà đáp ứng. Nghe thấy lời ứng chiến của cô, Phương Thanh Liên khẽ nhếch môi lên nở một nụ cười.

“Bây giờ cô gọi điện thoại cho Kiến Thành, bảo anh ấy tới đây, sau năm phút là biết được đáp án rồi.”

“Được.” Nam Khuê đồng ý, lấy điện thoại ra gửi cho Lục Kiến Thành một tin nhắn.

Bên đó rất nhanh đã trả lời: “Được.”

Lúc này Phương Thanh Liên vẫy tay gọi phục vụ: “Lấy cho tôi một con dao gọt hoa quả.”

Nhận được dao, Phương Thanh Liên cũng không chớp mắt lấy một cái, trực tiếp cứa lên tay một dao.

Lúc này trên tay cô ta trào ra một dòng máu tươi. Rất nhanh cả tay Phương Thanh Liên đều là máu. Ngay sau đó, Phương Thanh Liên đưa cây dao cho Nam Khuê:

“Cô cũng cứa một dao đi, tôi muốn xem xem Kiến Thành sẽ cô đưa đi bệnh viện, hay là đưa tôi?”

Nam Khuê nhận lấy cây dao, chỉ thiếu một chút nữa cô cũng thật sự dùng dao tự cứa lên tay mình rồi.

Cô thừa nhận là cô động tâm rồi, cô cũng muốn biết.

Cô cũng không muốn nhiều, chỉ muốn có thể nhận được một chút quan tâm là được rồi.

Nhưng mà ngay giây phút lưỡi dao lạnh lẽo đang kề ngay da thịt mình thì cô tỉnh táo lại.

Cô ném cây dao đi, lạnh lùng nhìn Phương Thanh Liên nói: “Tôi sẽ không chơi trò chơi vô nghĩa này với cô đâu, nếu thích thì tự mình chơi đi.”

“Ha…” Phương Thanh Liên cười lạnh: “Nam Khuê, cuối cùng vẫn là cô sợ rồi, không dám làm, thế này còn dám nói cô yêu anh ấy.”

“Đúng là tôi yêu anh ấy, nhưng tôi sẽ không dùng cách tự làm hại bản thân để níu giữ sự đồng tình của anh ấy. Đồng tình chỉ là đồng tình, không phải là yêu.”

Phương Thanh Liên cười cô ngây thơ: “Nếu như một người đàn ông đối với một người phụ nữ ngay cả sự đồng tình cũng không có thì sao có thể là yêu được.”

Lúc này Lục Kiến Thành đang bước những bước dài tới gần tiệm café. Phương Thanh Liên nhìn Nam Khuê: “Anh ấy tới rồi, tôi đã nói cô sẽ thua, đợi xem đi.”

Cô chỉ cảm thấy mỗi bước của Lục Kiến Thành đều giống như đang nghiền nát trái tim cô, căng thẳng, hoang mang, thậm chí còn có sợ hãi.

Trái tim Nam Khuê gần như đang treo nghẹn nơi cổ họng.

“Kiến Thành, anh tới rồi.” vừa nhìn thấy Lục Kiến Thành, giọng nói của Phương Thanh Liên lập tức trở nên yếu đuối đáng thương.

Tay của cô ta đặt trên mặt bàn, từng dòng máu đỏ đang tràn ra ngoài. Thế nên Lục Kiến Thành vừa đến thì cảnh này đã đập vào mắt.

Anh bước tới trực tiếp bắt lấy tay Phương Thanh Liên vội hỏi: “Sao lại thế này?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 138


Chương 138

Phương Thanh Liên không hé một lời, chỉ bày ra bộ dạng đáng thương giống như vừa phải chịu oan ức to lớn nào đó vậy.

“Đưa cho tôi một tấm vải sạch qua đây.” Lục Kiến Thành vẫy tay dặn dò.

Rất nhanh phục vụ đã mang tới một tấm vải sạch, cung kính mà đưa cho anh.

Lục Kiến Thành cúi người xuống, những ngón tay mảnh khảnh cầm chiếc khăn cuốn quanh cổ tay Phương Thanh Liên.

Dáng người cao gầy của anh đang quay lưng lại với Nam Khuê nên cô không nhìn được biểu cảm trên mặt anh.

Nhưng nghĩ một chút cũng biết được, chắc chắn là đang lo lắng căng thẳng không thôi.

Còn về cô, giây phút này lại giống như không khí vậy, bị Lục Kiến Thành quên lãng triệt để.

Cô thua rồi.

Thất bại thảm hại.

Những dũng khí vừa rồi đều tiêu tan sạch sẽ, Nam Khuê đứng lên rời khỏi tiệm cafe.

Bên ngoài không biết đã nổi gió từ bao giờ, những cơn gió đang điên cuồng gào thét. Ngay cả bầu trời cũng trở nên u ám, những đám mây đen dường như đang bao phủ toàn bộ thành phố.

Thật là lạnh.

Nam Khuê nhìn bầu trời âm u, không nhịn được mà rùng mình một cái. Cô ôm chặt lấy cánh tay mình, rồi móc lấy điện thoại chuẩn bị gọi xe về nhà.

Khi tài xế lái xe đến nơi, cô đang định ngồi vào thì đột nhiên cơ thể trở nên nặng hơn.

Cô quay người lại, Lục Kiến Thành đã đứng đằng sau cô rồi, anh mang áo khoác của mình choàng lên người cô.

Sao anh ấy lại ra đây rồi? Không phải vừa rồi còn đang đau lòng muốn chết ở bên cạnh Phương Thanh Liên sao?

“Ra ngoài sao lại không nói một tiếng?” Lục Kiến Thành nhìn cô, âm thanh trầm ấm mà dịu dàng.

Dường như người vừa căng thẳng vì mối tình đầu kia không phải là anh.

Dường như người làm sai không phải là anh mà là cô vậy.

“Hai người anh anh em em như vậy, em không muốn làm phiền.” Nam Khuê nói.

Lúc này trong xe taxi truyền tới tiếng nóng nảy của tài xế: “Người đẹp, rốt cuộc là cô có ngồi hay không? Đừng làm lỡ thời gian của tôi.”

Nam Khuê đang định nói ‘ngồi’ thì Lục Kiến Thành đã nhanh hơn một bước mà đóng cửa xe lại, nói với tài xế: “Không ngồi.”

“Không ngồi thì nói sớm đi, đây không phải đang cản trở tôi làm ăn hay sao.”

“Mã QR.” Lục Kiến Thành nói lời ít mà ý nhiều.

Tài xế tập tức đưa ra, Lục Kiến Thành trực tiếp chuyển qua 100 tệ, tài xế nghe thấy chuông báo xong liền cười híp mắt lại.

Trước khi rời đi còn không quên khuyên một câu: “Người đẹp, chồng cô đối với cô rất tốt đấy, đừng có giận nữa, vợ chồng ấy mà, làm sao có thể giận nhau qua đêm được, đầu giường cãi nhau cuối giường hoà đi.”

Nói xong tài xế liền đạp ga biển mất trong biển người. Nam Khuê nhìn chiếc xe đã đi mất, liền thấy tức giận.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 139


Chương 139

Cô cúi đầu không nhìn Lục Kiến Thành, dùng chân đá những hòn đá trên đất: “Anh đuổi xe của em đi rồi thì em về bằng cách nào?”

Nói xong cô cảm nhận được từ bàn tay truyền tới hơi ấm. Giây tiếp theo đôi tay nhỏ nhắn trắng mềm của cô được Lục Kiến Thành bao trọn.

“Gió lớn lắm, có lạnh không?”

“Không lạnh.” Nam Khuê nói.

Sau đó cô cởi áo khoác trên người xuống trực tiếp vứt cho Lục Kiến Thành.

“Giận rồi à?” anh nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm hỏi.

Nam Khuê quay người đi, cố ý không để ý tới anh.

Lục Kiến Thành cũng thuận theo hướng nhìn của cô mà quay người qua, mặt đối mặt với cô.

Đương nhiên Nam Khuê sẽ không dễ dàng tha thứ cho Lục Kiến Thành như vậy, chỉ trầm mặc không đoái hoài gì tới anh.

Lục Kiến Thành cũng nhìn ra được, anh không bắt ép cô, chỉ đem áo khoác choàng lại lên người Nam Khuê.

Nam Khuê khua tay đang định cởi áo khoác xuống lần nữa thì Lục Kiến Thành đã kéo áo lại cẩn thận, đồng thời nghiêm túc nói: “Gió lớn, ngoan ngoãn mặc vào, đừng để bị lạnh.”

“Tay cũng thế, lạnh như băng rồi còn nói không lạnh.” Anh tiếp tục bao lấy tay cô trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng sưởi ấm.

“Ai cần anh lo?” Nam Khuê muốn rút tay về nhưng Lục Kiến Thành đã nắm chặt lấy tay cô, Nam Khuê thử lại vài lần nữa đều không được, chỉ có thể để mặc cho anh nắm lấy.

Lúc này Phương Thanh Liên đẩy xe lăn tới. Nhìn thấy Lục Kiến Thành, cô ta lại khóc lóc sướt mướt, cái dáng vẻ đó quả thật yếu đuối cùng cực.

“Kiến Thành, anh muốn bỏ em lại một mình, không quan tâm gì nữa sao?”

“Lục tổng.” lúc này, Lâm Tiêu thở hổn hển chạy đến.

Lục Kiến Thành nhìn Phương Thanh Liên một cái rồi lạnh lùng dặn dò Lâm Tiêu: “Đưa cô ấy đến bệnh viện xử lý vết thương đi.”

“Vâng, Lục tổng.”

“Không, em không muốn cậu ta đưa đi.” Phương Thanh Liên từ chối theo bản năng.

Nhưng tốc độ của Lâm Tiêu rất nhanh nhẹn, lập tức đẩy xe lăn của Phương Thanh Liên nhanh chóng xuống hầm để xe.

Đợi bọn họ đi rồi, Lục Kiến Thành mới nhìn Nam Khuê giải thích: “Em học y mà, nên biết là vết thương đó của cô ấy là chỗ động mạch, nếu như cứ để chảy máu không ngừng như vậy sẽ rất nguy hiểm. Thế nên anh mới giúp cô ấy quấn lại một chút.”

“Ừm!” Nam Khuê nhàn nhạt nói.

Lúc đó quả thật cô cũng không nhìn kỹ vị trí trên tay của Phương Thanh Liên. Nếu như vết cắt đó trúng động mạch thì thật sự khá nguy hiểm.

“Thế bây giờ trong lòng đã thấy thoải mái hơn chưa, tha thứ cho anh nhé?” Lục Kiến Thành mong chờ hỏi.

“Không.” Nam Khuê dứt khoát đáp trả.

Gió bên ngoài càng ngày càng lớn. Gió thổi cây cối xung quanh nghiêng ngả tám hướng, lá cây đều đang điên cuồng run rẩy, quần áo của người đi đường đều bị gió thổi tung, gần như không giữ lại được chút tác dụng giữ ấm nào.
 
Back
Top Bottom