Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 461


Chương 461

Mộ Tư Đồng chau mày, nhìn hành động của cô, trong lòng vô cùng bất mãn, ánh mắt u tối, vô cùng lạnh lẽo Tô Tú Song không muốn quan tâm đến anh ta.

“Hiện giờ có Hoắc Dung Thành chống lưng cho cô, mà còn sợ sao?” Mộ Tư Đồng mỉm cười lạnh lùng: “Hoắc Dung Thành đã cảnh cáo nhà họ Mộ đừng có ra tay với cô, yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì cô đâu, người quen gặp mặt, thì cũng phải chào hỏi nhau một cái chứ, đúng không?”

“Nếu như anh đã chào hỏi xong, thì có phải tôi đi được rồi không?”

Tô Tú Song thiếu kiên nhẫn, cô không muốn tiếp tục dây dưa với anh ta.

“Đương nhiên.”

Mộ Tư Đồng cười lạnh nhạt, trong mắt hiện lên một tia ẩn ý, không biết đang nghĩ gì.

Trở về bao phòng, Tô Tú Song cảm thấy một ngày dài như một năm, trong hoàn cảnh này, quả thực mỗi một phút giây đều như một năm.

Trong căn phòng, chỉ có một mình Mộ Hạo Thiên là tâm trạng không tồi.

Cuối cùng, bữa tối cũng kết thúc, tất cả mọi người đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Chỉ thấy Mộ Hạo Thiên cúi người xuống, nói nhỏ một câu gì đó bên tai Mộ Tư Đồng.

Sau đó, Mộ Tư Đồng ngẩng đầu lên chỉ tay vào Tân Du Du nói: “Cô ở lại cùng với em họ tôi.”

Câu nói quá mức thẳng thắn, không chút che giấu.

Lồng ngực của Tần Du Du phập phồng, rõ ràng là cô hoàn toàn không muốn ở lại với Mộ Hạo Thiên.

Cô có thể ngủ với đàn ông, nhưng không thể nào ngủ không được, những người đàn ông ngủ với cô hoặc là có tiền, hoặc là có nhan sắc, hoặc là có quyền, hoặc là có cả ba.

Còn Mộ Hạo Thiên, chả đáp ứng được một tiêu chuẩn nào.

“Bốp…

Mộ Tư Đồng đưa tay lên, tát vào mặt Tân Du Du: “Một diễn viên quèn mà thôi, bảo cô ở lại, là xem trọng cô.”

Tô Tú Song chau mày lại thành hình chữ xuyên.

Mặc dù, nhân phẩm của Tân Du Du không được tốt, nhưng Mộ Tư Đồng cũng chẳng phải thứ tử tế gì.

Cuối cùng, Tân Du Du ở lại trong bao phòng, những người khác rời đi.

Trên xe.

Tô Tú Song nói địa chủ, Trương Vinh Hiển nhập địa chỉ lên bản đồ.

“Có phải cô không coi trọng bản thiếu gia hay không, bản thiếu gia bảo cô đừng uống, cô vẫn uống? Sau khi trở về, tôi ăn nói với anh hai kiểu gì đây?”

Hoắc Diệc Phong tức giận, chọc tay vào đầu Tô Tú Song “Không phải là tôi coi thường anh, mà là không muốn làm khó Trương Tiến Trung” Tô Tú Song nhẹ nhàng giải thích: “Dù sao thì bộ phim này cũng là do nhà họ Mộ đầu tư, đắc tội với Mộ Tư Đồng, sẽ làm liên lụy tới cả đoàn phim”

“Sợ!”

Hoắc Diệc Phong trừng mắt lên phản đối: “Nói với anh hai tôi là được rồi, đã tới lúc nhà họ Hoắc đầu tư vào giới giải trí rồi, đầu tiên đầu tư 100 tỉ trước”

Tô Tú Song liếc nhìn anh một cái : “Cậu cảm thấy anh hai cậu sẽ đầu tư sao?”

“Không biết” Hoắc Diệc Phong trả lời một cách dứt khoát: “Anh hai tôi rất ghét giới giải trí”

“Vậy thì đúng rồi, chúng ta không thể tự cắt đứt đường sống của mình” Tô Tú Song tiếp tục nói: “Đợi đến khi anh trai cậu đầu tư vào giới giải trí, thì chúng ta đắc tội với nhà họ Mộ cũng chưa muộn”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 462


Chương 462

Hoắc Diệc Phong cảm thấy cô nói rất có lí, anh phải nhìn cô bằng một con mắt khác.

Trương Vinh Hiển bị coi là tài xế: “…”

“Chẳng phải cậu vẫn luôn thích làm anh hùng cứu mĩ nhân sao, trong tình huống khi nãy, sao cậu lại không cứu?”

Tô Tú Song nói.

“Tôi biết nhìn người, người phụ nữ đó vừa nhìn là biết không phải thứ tốt đẹp gì, không hợp khẩu vị của tôi.”

Trương Vinh Hiển mở miệng nói: “Tân Du Du cũng nổi tiếng trong giới giải trí là ngủ với đàn ông, đàn ông chính là bước đệm dưới chân cô ta, cô ta không muốn ở bên đàn ông không có tiền, không có quyền”

Tô Tú Song chớp chớp mắt, cô đã hiểu ra.

Chiếc xe dừng lại ở nhà họ Hoắc.

“Anh có cần vào nhà uống ngụm nước không?” Tô Tú Song mời theo phép lịch sự.

“Không cần đâu, không cần đâu, tôi đi trước đây.”

Nhà họ Hoắc là nơi mà loại người như anh vào được sao?

Trương Vinh Hiển lại lén nhìn trộm mấy cái, không hổ là danh gia số một thủ đô, biệt thự hào hoa như một cung điện vậy.

Anh lại nghĩ tới việc ban đầu mình đã bắt cóc Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong, lúc này anh rất hối hận chỉ muốn cho mình ăn đòn.

Hoắc Diệc Phong thiếu kiên nhẫn xua tay, ra hiệu bảo anh rời đi: “Thế nào, đàn em này thu nhận không tôi chứ?”

Tô Tú Song nhìn anh hai cái, không nói gì.

Ánh đèn trong phòng khách rất sáng, Hoắc Dung Thành ngồi trên sô pha, đôi chân dài vắt chéo nhau, trước mặt có đặt một xấp tài liệu dày. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại, ngẩng đầu lên liếc nhìn hai người một cái.

“Anh hai, em có hơi mệt, em lên tâng ngủ đây”

Vừa nhìn thấy Hoắc Dung Thành, Hoắc Diệc Phong liên như chuột nhìn thấy mèo, anh bước lên tầng.

Trong phòng khách chỉ còn lại hai người.

“Vẫn chưa làm xong việc sao?” Tô Tú Song nhẹ nhàng hỏi “Ừm”

Đôi môi mỏng của Hoắc Dung Thành khẽ cử động.

Trong đầu cô xuất hiện lời nói của Mộ Tư Đồng, cô nhận lấy cốc nước, ngồi xuống ở bên cạnh người đàn ông: “Anh có muốn ăn chút gì không, tôi nấu cho anh ăn.

Tâm tư dao động, Hoắc Diệc Phong híp mắt lại, ánh mắt trở nên tối sâm lại, anh nói: “Không cần đâu, cô đã uống rượu sao?”

“Chỉ uống một ly thôi”

Tô Tú Song nói, rồi uống hai ngụm nước nóng.

Cô vừa đặt cốc nước xuống, thì Hoắc Dung Thành liền tiện tay nhận lấy, anh dùng ngón tay dài nhìn rõ thấy đốt bê cốc nước lên, uống nốt nửa cốc nước còn lại”

Tô Tú Song ngồi ở bên cạnh, hai má ửng đỏ, phát nóng, trong lòng có một cảm giác khác lạ dâng trào: “Đây là nước tôi uống còn thừa”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 463


Chương 463

“Đến hôn cũng hôn rồi, còn quan tâm đến nước miếng của cô sao? Mùi vị cũng không tồi”

Hoắc Dung Thành nhếch mép nói.

Khuôn mặt của Tô Tú Song càng đỏ hơn, cô cắn nhẹ môi, đúng là vô liêm sỉ!

“Tôi có một chuyện muốn hỏi anh”

Cô nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn mở lời.

“Hỏi đi”

“Khuôn mặt của Mộ Tư Đồng, có phải là do anh hủy đi không?”

Trong phút chốc, khuôn mặt của Hoắc Dung Thành lạnh lẽo hơn, đôi mắt sầm xuống nhìn cô: “Mộ Tư Đồng tới tìm cô sao?”

“Không có bất ngờ gặp nhau.”

“Anh ta nói gì với cô rồi?”

“Nói khuôn mặt của anh ta bị anh hủy hoại, còn nói… nói là…. “

Cô có chút do dự, suy đi tính lại không biết phải nói kiểu gì.

Tâm mắt của Hoắc Dung Thành hướng tới khuôn mặt cô, đôi môi mỏng hơi mím lại, ngữ khí lạnh nhạt không vui: “Anh ta uy h**p cô sao?”

“Không có!”

Tô Tú Song ho nhẹ hai tiếng, rồi tiếp tục nói: “Anh từng cảnh cáo nhà họ Mộ đừng động tay vào tôi?”

“Còn gì nữa không?”

“Không có, chỉ có nhiêu đây thôi” Tô Tú Song lắc đầu.

“Dám làm người của tôi bị thương, thì phải trả giá, trên khuôn mặt mới có thêm vài vết sẹo, quá nhẹ”

Hoắc Dung Thành hừm nhẹ một tiếng, nhìn cô chằm chằm, âm thanh trầm xuống: “Tránh xa anh ta ra, có chuyện gì thì nói với tôi, tôi sẽ xử lí anh ta.”

Cô nhìn anh chằm chằm, đồng tử của anh rất sâu, sâu như một xoáy nước không thấy đáy.

Dường như, nếu không cẩn thận sẽ rơi cả người và trái tim vào trong đó.

Trái tim của Tô Tú Song trở nên không nghe lời, nó từ từ đập thình thịch mạnh hơn, có chút lệch khỏi quỹ đạo.

“Có nghe thấy không?”

Không có được câu trả lời, âm thanh của anh trầm xuống.

“Nghe thấy rồi”

“Đi nấu một bát mì” Anh hướng mắt lên, tâm trạng không tồi: “Là cái mà lân trước cô nấu”

“Được”

Tô Tú Song bất giác nói nhỏ tiếng lại, có cả sự mềm mại mà bản thân cô cũng không nhận ra.

Cô nhấc chân lên, bước vào phòng bếp.

Động tác nhanh nhẹn dứt khoát, cô vừa nấu mì vừa thái rau, cô ngẩng đầu lên, thông qua cửa sổ cô nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông trên sô pha.

Trong khoảnh khắc này, trong lòng cô cảm thấy rất yên bình, ấm áp, còn có niềm vui không nói ra thành lời.

Cảm giác như là, cô và anh giống như một cặp vợ chồng bình thường.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 464


Chương 464

Người chồng bận làm việc, còn cô là người vợ, đang chuẩn bị bữa tối.

Mới sáng sớm đã bắt đầu mưa, Tô Tú Song mặc áo mưa đến tổ quay phim.

“Cậu rốt cuộc cũng đến rồi, Trương Tiến Trung bảo hôm nay cảnh đầu tiên muốn quay cảnh cậu đánh nhau, có thể sẽ phải dùng đến cáp treo.” Bạch Tĩnh vừa nhìn thấy cô thì lại gần.

“Chậc chậc, cậu nhập vai cũng nhanh đấy, trợ lí thôi mà cũng làm tận chức tận trách như vậy, xem ra tớ phải tăng lương rồi.” Tô Tú Song nhướng mày, vỗ vỗ vai cô.

“Luyên thuyên!”

Bạch Tĩnh cười đẩy cô một cái: “Mau đi hỏi đạo diễn đi”

Trương Tiến Trung ngồi phía sau camera,Vương Minh Vũ ngồi bên cạnh.

Xung quanh là một đám nhân hậu cần đang bận bịu đi lại.

“Chào đạo diễn” Tô Tú Song cười cười đi đến.

“Đến đúng lúc lắm, hôm nay cảnh quay đầu tiên sẽ là của cô”

“Tôi nghe Bạch Tĩnh nói rồi, hôm nay cảnh đầu tiên không phải của Tần Du Du ư?” Cô ngồi xuống, thuận tay sờ đến chiếc bánh bao hấp để bên cạnh, bỗng thấy thèm thèm nên lấy ăn.

Trương Tiến Trung liếc nhìn hành động không biết ngại của cô, nói: “Hôm nay cô ta không đến”

Tô Tú Song nhướng mày, vẻ mặt tỉnh ngộ.

“Đi kiểm tra dây cáp đi, cảnh đầu tiên là phải dùng rồi, động tác nhanh chóng lên linh hoạt lên”

Nghe lệnh, một đám nhân viên liền chạy đi kiểm tra hệ thống cáp treo.

Tô Tú Song đang chuẩn bị đi thay trang phục thì thợ trang phục liên chạy đến nói: “Đạo diễn, quần áo của Nguyệt Lạc vẫn chưa đưa đến, chắc sẽ chậm một hai tiếng”

“Vậy thì mặc tạm bộ nào đấy” Vương Minh Vũ nói.

“Không được” Trương Tiến Trung sắc mặt trâm trọng, đánh gãy lời hắn.

“Cảnh quay này là một cảnh cực kì đặc sắc, nhất định phải làm thật hoàn hảo, chỉ hai tiếng mà thôi, để Hoắc Diệc Phong vào trước đi.”

“Vâng.”

Vương Minh Vũ đi thông báo cho Hoắc Diệc Phong. May mà Hoắc Diệc Phong đã hoá trang xong, đang gục đầu ngủ đến không biết trời đất.

Vương Minh Vũ nhẹ nhàng lay tỉnh anh, thật bất ngờ là Hoắc Diệc Phong không nổi giận, còn hơi lảo đảo đi theo Vương Minh Vũ.

Một bóng người đàn ông nhỏ thỏ đứng không xa thấy vậy bèn hỏi: “Trương Minh Lượng, không phải đạo diễn bảo quay cảnh của Nguyệt Lạc trước sao, sao lại thành quay Hoắc Diệc Phong?”

“Ông hỏi tôi, tôi hỏi ai?” Trương Minh Lượng khẽ hừm hai tiếng, hầu kết chuyển động.

“Tự dưng đổi người, phiền chết mất”

Người đàn ông nhỏ thó kia sắc mặt không được nhãn nại lắm.

Lúc này, Hoắc Diệc Phong đã treo người trên cáp treo xong.

Cảnh quay này là một cảnh đánh nhau, trên người mặc một thân quần áo trắng thoát tục, chân đạp trên mặt nước, treo người trên không trung.

“Tốt lắm, rất có khí chất.” Trương Tiến Trung cực kỳ hài lòng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 465


Chương 465

Đến cả Tô Tú Song cũng không thể không cảm thán, Hoắc Diệc Phong có lẽ là bẩm sinh đã thích hợp với việc này, khoảnh khắc anh ta bay lên, tung người ra rồi thu lại cực kỳ tự nhiên, dường như đã thật sự thành tiên rồi.

Vương Minh Vũ cũng xuýt xoa nói: “Tất cả đều rất hoàn hảo, nếu anh ta có thể nhớ được lời thoại thì càng tốt hơn”

Tô Tú Song gật như gà mổ thóc, tỏ ý cực kỳ tán thành. Hoắc Diệc Phong đúng là đầu heo, một đoạn thoại thôi phải học nửa tiếng mà còn ngắc ngứ mãi, lắp ba lắp bắp.

Người đóng đối thủ đánh nhau với anh ta là Trương Vinh Hiển, đúng là người có kinh nghiệm dày dặn nên cảnh quay lên hiệu quả rất tốt.

Tô Tử Song ngồi vắt chéo chân, tay cầm bánh bao, vừa nhìn camera xem cảnh quay vừa học hỏi kinh nghiệm.

Đạo diễn võ thuật đứng bên cạnh chỉ cho bảy tám lần, sau khi xác nhận không có vấn đề gì bèn rời đi.

Mưa càng ngày càng nặng hạt.

Hình ảnh trong máy quay rất đẹp, nhưng hai người kia phải treo người trên không trung quay phim nên rất nhanh đuối sức. Thêm cả việc Trương Tiến Trung yêu cầu rất nghiêm ngặt, yêu cầu mọi thứ phải thật hoàn hảo nên phải quay đi quay lại vài lần.

Hai tiếng sau, Hoắc Diệc Phong và Trương Vinh Hiển cả người đã ướt nhẹp, sức tàn lực kiệt. Nhất là Trương Vinh Hiển, đến cả kiếm cũng không nhấc lên nổi nữa.

“Xốc lại tinh thần đi, quay thêm vài lần nữa, chú ý tư thế, bắt đầu.” Trương Tiến Trung huơ huơ tay ra ý bảo hai người tiếp tục quay.

Hoắc Diệc Phong dựa vào chút sức lực ít ỏi còn sót lại, bay lên không trung.

Bay đến độ cao cách mặt hồ tâm ba bốn mét, anh nghe thấy bên tai vù vù tiếng gió và tiếng mưa. Nhưng ngoại trừ âm thanh đó dường như còn có thêm tiếng gì nho nhỏ.

Hoắc Diệc Phong chau mày, cảm thấy có chút gì đó không đúng.

Bỗng nhiên dây cáp đứt rời, đột ngột mất lực kéo nên cả người anh rơi tùm vào trong hồ.

Trương Vinh Hiển đang treo ở đối diện sửng sốt, sau đó sực tỉnh hét lớn lên: “Rơi xuống nước rồi, rơi xuống nước rồi, mau cứu người”

Tô Tú Song vừa phát hiện dây cáp đứt liền nhanh chóng bật dậy chạy về phía hồ.

Một đám nhân viên công tác cũng chạy đến vây quanh, bao gồm cả Trương Tiến Trung và Vương Minh Vũ.

“Nhanh lên, anh ấy không biết bơi”

Tô Tú Song sắc mặt trắng bệch, sốt ruột lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.

Trong hồ, Hoắc Diệc Phong rõ ràng không biết bơi, chân tay quấy đạp lung tung, càng ngày càng trầm mình xuống hồ.

“Nhân viên cứu hộ đâu?”

Trương Tiến Trung vẻ mặt nghiêm trọng chất vấn Vương Minh Vũ.

Vương Minh Vũ cũng đau đầu sốt ruột không kém: “Xin nghỉ phép rồi, không ở đây.

“Ai biết bơi?” Trương Tiến Trung hét to hỏi mọi người.

Không có ai trả lời.

Hồ Ngọc Bích này nổi tiếng là nước sâu, ở đây trước kia có không ít người từng chết đuối, cực kỳ xui xẻo. Lúc này hoàn cảnh đang gay go, kể cả có nhảy xuống cứu thì hai người có trở lên bờ được hay không cũng không ai dám chắc. Nói không chừng không những không cứu được Hoắc Diệc Phong còn vạ lây đến bản thân.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 466


Chương 466

Xung quanh không ít người bu lại, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai nhảy xuống cứu.

Ánh mắt Tô Tú Song nhìn một lượt đám người sợ chết thấy người gặp nạn mà không cứu, Tô Tú Song cắn răng, cởi đôi giày trên chân ra rồi nhảy vào trong hồ.

“Tú Song…” Bạch Tĩnh mặt mũi trắng bệch thất thanh hét lên.

“Còn đứng đấy làm gì? Gọi điện cho cấp cứu đến đây, tìm cả mấy người bơi giỏi đến, nhanh lên!” Sắc mặt Trương Tiến Trung cực kỳ khó coi, suýt nữa chửi tục.

Mẹ nó! Một đám to đầu lắm tiền mà không một ai biết bơi, sợ chết, lại để một cô gái nhảy xuống hồ cứu người.

Tô Tú Song từng học bơi, cô dùng tốc độ cực kỳ nhanh bơi đến gần Hoắc Diệc Phong, đầu ngụp lặn xuống nước, sợ rằng đến việc lấy hơi cũng làm lỡ thời gian cứu người.

Nước hồ rất sâu, còn mưa to gió lớn, dòng nước lại chảy xiết khiến cô mất sức rất nhanh.

Bơi được khoảng hai ba trăm mét, rốt cuộc cũng bơi đến bên cạnh Hoắc Diệc Phong, cả người cậu ta chìm trong hồ, được Tô Tú Song kéo lên khỏi mặt nước. Hoắc Diệc Phong hô hấp yếu ớt, mặt mũi trắng bệch, chỉ thấy thở ra chứ không thấy hít vào.

Tô Tú Song tát vài cái lên mặt anh: “Tỉnh lại đi”

Hoắc Diệc Phong theo bản năng túm chặt lấy Tô Tú Song ở gần mình nhất, coi cô như cọng rơm cứu mạng, sống chết ôm chặt không buông tay.

Tô Tú Song kéo cậu ta bơi vào bờ, mới bơi tâm hai mươi mét, cô liền có cảm giác lực bất tòng tâm. Cô bị Hoắc Diệc Phong coi như bồ tát sống mà ghì chặt cứng, cơ thể cậu ta lại còn nặng, ôm ghì đến mức kéo cô chìm theo.

“Buông ra!” Tô Tú Song đứt quãng nói.

Không có tiếng trả lời, đổi lại là cái ôm siết càng thêm chặt.

Tô Tú Song nhắm mắt, sau cùng hạ quyết tâm dùng lực đánh thật mạnh vào bụng và cổ cậu ta. Hoắc Diệc Phong bị đau không thể không thả lỏng tay ra, cô bèn chớp thời cơ ấn mặt cậu ta vào trong làn nước. Anh vùng vấy loạn xạ, miệng và mũi bị nước tràn vào liên tục, ho sặc lên mấy cái rồi chìm vào hôn mê.

Thấy vậy, Tô Tú Song mới thở phào, hai tay túm lấy dưới nách Hoắc Diệc Phong bắt đầu bơi. Cô ở dưới, đỡ cậu ta ở phía trên, vất vả bơi ngửa kiểu ếch về phía bờ.

Tô Tú Song không dám thả lỏng tay dù chỉ một chút, thân kinh cô căng lên như dây đàn, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: nhất định phải đưa Hoắc Diệc Phong lên bờ, nhất định!

Tô Tú Song phí hết sức chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng sức cùng lực kiệt mà đưa được Hoắc Diệc Phong lên bờ. Vừa lên bờ cô đã thấy hai chân mềm nhũn, vội khuyu xuống ngồi phịch xuống đất.

“Không thấy nhịp tim, xe cấp cứu đâu?” Trương Tiến Trung quay ra sau hét lên.

Mẹ nói! Xem tình trạng như này là biết sơ suất phát là đi cả mạng người!

“Xe cấp cứu chưa đến.” Vương Minh Vũ cũng sốt ruột không thôi, giữa trời rét lạnh mà đổ một đầu mồ hôi.

Tô Tú Song chống hai tay đứng dậy, đi đến bên Hoắc Diệc Phong quỳ xuống, hai tay ấn xuống ngực cậu ta, làm hồi sức tim và hô hấp nhân tạo cho cậu ta.

Lát sau, Hoắc Diệc Phong phun ra một ngụm nước, nhịp tim dần hồi phục.

Lúc này Tô Tú Song cũng không còn cầm cự được thêm nữa, trước mắt đen sì, một cơn choáng váng ập đến, cô ngã ra đất hôn mê bất tỉnh nhân sự.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 467


Chương 467

Chờ đến khi Tô Tú Song tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trên giường bệnh viện từ bao giờ.

Bạch Tĩnh túc trực bên cạnh, thấy cô tỉnh bèn vội vàng lại gân hỏi: “Tỉnh rồi?

Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không để tớ gọi bác sĩ”

Tô Tú Song lắc đầu, chỉ cốc nước: “Nước”

“Gan cậu cũng to quá rồi đấy, đàn ông con trai còn chả dám nhảy xuống cứu, cậu thì hay rồi! Có phải cậu không cần cái mạng nhỏ này của cậu nữa không?” Bạch Tĩnh vừa đưa cốc nước vừa lạnh lùng mắng vài câu.

“Không phải vẫn sống sờ sờ đây sao?” Tô Tú Song uống ngụm nước nhuận nhuận cổ rồi hỏi: “Hoắc Diệc Phong đâu, thế nào rồi?”

“Còn có tâm trạng quan tâm đến người khác, trái tim cậu cũng rộng quá nhỉ!”

“Đương nhiên, tôi nhảy xuống là vì cứu anh ta, nếu anh ta chết thì không phải tôi hại ư?”

Bạch Tĩnh bực mình gõ lên trán cô: “Không chết, ở phòng bệnh bên cạnh ấy, vẫn còn sống sờ sờ ra, đang dưỡng bệnh”

Nghe vậy, Tô Tú Song thở dài, lúc này mới yên tâm. Ai mà biết, cậu tư nhà họ Hoắc muốn gió có gió, muốn mưa có mưa lại là một con vịt cạn không biết bơi chứ.

Bạch Tĩnh đưa điện thoại cho Tô Tú Song để cô gọi điện cho đạo diễn báo bình an. Tô Tú Song bèn gọi cho Trương Tiến Trung.

“Tỉnh rồi?”

“Tỉnh rồi”

“Cô nghỉ ngơi hai ngày đi, dưỡng bệnh cho tốt rồi hằng quay lại tổ quay phim, đúng rồi, lương tháng này của cô tăng thêm 350 triệu” Trương Tiến Trung bỏ lại một câu.

Nghe đến câu này, Tô Tú Song vui mừng khôn xiết, cười đến miệng suýt lệch: “Cảm ơn đạo diễn, một cái mạng người đáng giá 350 triệu, hay là thêm chút nữa cho tròn đi?”

“Mau mau khỏi bệnh rồi cút về đây!” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trương Tiến Trung mắng một câu rồi cúp Tô Tú Song bèn trợn trắng mắt. Bạch Tĩnh nghe vậy thì ngưỡng mộ không thôi.

“Cậu không cần ở đây với tớ đâu, cậu về tổ quay phim trước đi, để tớ ở đây một mình cũng được, tớ muốn ngủ một lúc rồi đi thăm bà”

Bạch Tĩnh vẫn không yên tâm lắm: “Cậu ổn thật chứ?”

“Tuyệt đối không có vấn đề gì!”

Hai người giằng co một lúc, Tô Tú Song cũng đẩy cô ra khỏi phòng. Sau khi ngủ thêm hai tiếng đồng hồ, cô liền dậy đi sang phòng bên cạnh, thấy cửa mở không đóng bèn giơ tay khẽ đẩy ra rồi nhẹ nhàng tiến vào phòng.

Trên giường bệnh, Hoắc Diệc Phong đang nằm, cái bàn trước mặt đặt toàn là hoa quả, Trương Vinh Hiển ngồi một bên túc trực.

“Cậu đây đang muốn gặp chị, chị cũng giỏi đấy, dám tự mình dâng lên tận „ cửa: Ban sáng Hoắc Diệc Phong trông héo quất như quả dưa chuột khô, vậy mà giờ đã sắc mặt đã hồng hào trở lại, miệng nhai táo rồm rộp, còn vắt chéo chân vẻ hưởng thụ.

Tô Tú Song đi thẳng đến bên cạnh bàn, cầm lên một quả táo bỏ vào miệng cắn: “Sao? Muốn cảm ơn ơn cứu mạng cậu của tôi thế nào?”

“Ha ha…” Hoắc Diệc Phong bật cười: “Chị tưởng não của cậu đây bị úng nước à? Ở trong hồ chị đối xử với tôi thế nào, chị đừng có quên!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 468


Chương 468

Cậu ta chỉ bị rơi xuống nước chứ không hề mất kí ức, vẫn nhớ rõ cô vừa đánh vừa đá còn dìm đầu mình xuống nước.

“Nếu không phải tôi đánh ngất anh, anh tưởng anh còn sống chắc?” Tô Tú Song nhìn anh như thằng ngốc: “Từ góc độ cứu người mà nói, nếu bị cậu túm cứng ngắc như thế thì cả hai người chúng ta chắc chắn sẽ đi đời nhà ma”

Hoắc Diệc Phong hừ lạnh: “Tôi thấy chị cố tính đang báo thù thì có! Chờ cậu đây khoẻ lại sẽ cho chị biết thế nào là lễ độ!”

“Đồ óc lợn, trong đầu cậu có tí kiến thức phổ thông nào không? Khi người ta đang nguy hiểm thì sẽ túm lấy vật nào ở gần mình nhất, còn cậu vừa to vừa nặng, tôi bị cậu túm như thế làm sao mà bơi nổi, chỉ có nước cả hai chết chùm rồi đi đầu thai kiếp khác. Hôm sau tin tức cậu chết đuối sẽ lên tin nóng, còn tôi vì cứu cậu mà cũng anh dũng hi sinh thân mình chết theo thì cùng lắm được lên báo một ngày”

Tô Tú Song cắn táo, tức giận mắng sa sả một tràng. Tên ngốc này, thế mà không biết điều!

Nói xong, cô trợn trắng mắt nhìn anh ta rồi rời khỏi phòng bệnh.

Trương Vinh Hiển giơ điện thoại ra: “Cậu tư, Tô Tú Song nói không sau, cậu xem cách cấp cứu người bị đuối nước này.

Hoắc Diệc Phong cầm lấy điện thoại, đôi mắt hoa đào chăm chú đọc từng câu từng chữ. Sau đó anh khụ hai tiếng, giơ tay lên sờ sờ mũi.

Trương Vinh Hiển lướt lướt xem zalo rồi nói: “Cậu tư, có người quay clip anh bị rơi xuống nước đăng lên rồi, bây giờ trên tường bạn bè toàn là tin tức đó.”

Nghe vậy, Hoắc Diệc Phong giơ tay cướp lấy điện thoại của anh, ấn vào clip xem.

Clip quay rất hoàn chỉnh, bắt đầu quay từ đoạn dây cáp đứt.

Hoắc Diệc Phong nhìn rõ tình hình hỗn loạn lúc đó. Người hét người hô, tất cả đều vây lấy quanh hồ, âm thanh rất ồn ào rất lớn, nhưng không thấy một ai nhảy xuống cứu. Mãi một lúc sau mới thấy Tô Tú Song cởi giày và áo mưa nhảy vào trong hồ, bơi về phía mình. Hoắc Diệc Phong chăm chú nhìn màn hình điện thoại, trái tim cũng thấp thỏm theo, khi thấy Tô Tử Song bơi đến chỗ mình còn suýt nữa bật dậy vỗ tay hoan hô.

Vì vị trí rơi xuống cách xa bờ quá nên không quay được tình huống trong nước.

Mãi lúc sau mới thấy Tô Tú Song ngoi lên, hai tay túm dưới nách anh, sắc mặt trắng bệch, từng chút từng chút kéo cậu †a vào bờ.

Qua một lúc lại thấy Tô Tú Song tiến đến làm hô hấp nhân tạo, hai môi kề nhau, xem đến đây Hoắc Diệc Phong đầu nổ bùm một cái. Đôi mắt hoa đào trợn trừng, không dám tin nhìn vào màn hình: “Chị ta… chị ta… dám hôn tôi?”

“Gậu tư, đó là hô hấp nhân tạo, nếu không phải Tô Tú Song kịp thời làm hô hấp nhân tạo cho cậu, chỉ sợ tính mạng cậu đã nguy hiểm rồi” Trương Vinh Hiển sắc mặt sầm lại, giải thích.

Nhưng não Hoắc Diệc Phong muốn nổ tung rồi, tâm trạng loạn cào cào. Lúc này, trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ, nụ hôn đầu của anh mất rồi, mất rồi! Hơn nữa người hôn anh lại là chị dâu! Thế có tính là loạn luân không? Anh đã cắm sừng anh hai rồi nhỉ?

Kéo chăn lên trùm qua đầu, yên lặng trầm mặc vài giây, Hoắc Diệc Phong lại bật dậy lật chăn ra, người cứ giật đùng đùng như kẻ điên. Phải trôi qua chừng mười phút sau, Hoắc Diệc Phong mới đành chấp nhận nụ hôn đầu của mình đã bị cướp.

“Cậu tư, lúc đó không có ai dám xuống nước, hồ Ngọc Bích quá sâu, chỉ có Tô Tú Song nhảy xuống cứ cậu, lúc cứu lên bờ thì đã hôn mê.” Trương Vinh Hiển vẻ mặt kính nể nói: “Thân là một thằng đàn ông, tôi phải thấy nể cô ấy!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 469


Chương 469

Nghe thấy câu này, ánh mắt Hoắc Diệc Phong lại nhìn xuống màn hình điện thoại, rơi trên khuôn mặt Tô Tú Song. Cô gái chết tiệt này trông có vẻ cũng rất xinh đẹp, da cũng đẹp, trắng như trứng gà bóc, vừa trắng vừa trơn mịn. Nhất là khi gương mặt trắng nộn kia còn vương vài giọt nước.

Không ngờ, cô ấy lại làm mỹ nhân cứu anh hùng. Càng nhìn, Hoặc Diệc Phong càng thấy thuận mắt, càng thấy cô ưa nhìn.

Thể lực Tô Tú Song còn chưa hoàn toàn hồi phục, cô đi được một lúc đã thấy chân mềm nhũn, bèn cố gắng lết về lại phòng bệnh. Vừa bò được lên giường, liền sau đó đã thấy Hoắc Lăng mặc áo blouse trắng bước vào.

“Bác sĩ Tùng?” Cô chớp mắt, có chút ngạc nhiên “Anh thấy ghi chép em với Diệc Phong cùng nhập viện nên đến đây xem thế nào” Hoắc Lăng Tùng dịu dàng hỏi: “Sức khỏe em còn chưa hồi phục, đừng chạy lung tung.”

Tô Tú Song gật đầu.

“Đúng rồi, anh đã gọi điện cho anh hai rồi”

“A2”

“Thân thể em bị suy nhược quá độ, phải bổ sung thể lực, vì thế hôm nay phải truyền dịch, anh sẽ lấy kim truyền cho em, tối nay chưa xuất viện được đâu”

Hoắc Lăng Tùng đang giải thích thì y tá đi vào, tay cầm kim truyên đưa cho anh: “Bác sĩ Tùng.

“Sẽ hơi đau một chút, em chịu đựng một tí” Gương mặt anh dịu dàng.

Thấy vậy, Tô Tú Song bất giác bật cười thành tiếng: “Anh Tùng, em không phải trẻ con ba tuổi nữa mà còn sợ đau”

Bỗng nhớ đến gì đó, Hoắc Diệc Phong bèn lấy ra một cây kẹo m*t trong túi áo đưa cho cô. Tô Tú Song cười tít mắt giơ tay đón lấy, bóc vỏ ra rồi nhét vào miệng. Nháy mắt, vị ngọt nhanh chóng lan tỏa cả vào tim.

Sau khi cắm kim truyền rồi giúp cô đắp chăn cẩn thận, Hoắc Lăng Tùng dịu dàng nói: “Đừng có chạy lung tung, nếu cần gì thì gọi điện cho anh”

“Vâng!” Tô Tú Song híp đôi mắt sáng như sao cười cười nhìn anh, trên đời này sao lại có người dịu dàng thế chứ!

Cửa vừa đóng lại rồi lại bị mở ra lần nữa. Cô ló đầu ra nhìn một cái thì thấy là Hoắc Diệc Phong, bèn nhướng mày một cái rồi giả vờ không thấy gì.

Hoắc Diệc Phong mặt dày đi đến ngồi xuống giường, cũng không nói gì, ánh mắt rơi trên khuôn mặt của Tô Tú Song, lặng yên nhìn cô.

Một phút Ba phút.

Năm phút trôi qua…

Tô Tú Song bị nhìn đến lông tóc dựng ngược, sởn hết da gà, cô không nhịn được mở miệng hỏi: “Cậu rốt cuộc muốn làm gì?”

“Xét trên phương diện chị đã xả thân cứu tôi, tôi quyết định lấy thân báo đáp”

Tô Tú Song không nhịn được mí mắt giật giật mấy cái: “Điên à? Hay bị dở hơi?’ “Nhìn chị như này cũng rất xinh đẹp đấy” Hoắc Diệc Phong giơ tay nắm cằm ra vẻ đăm chiêu, chớp chớp đôi mắt hoa đào.

“Có chuyện gì thì nói, không thì cút đi” Tô Tú Song thấy hơi phiền, ngài công tử bột này lại điên khùng gì?

“Dáng vẻ chị mắng người cũng rất đẹp, mắng rất hay.” Hoắc Diệc Phong nheo mắt cười, một chút cũng không có vẻ tức giận.

“Có cần tôi treo bảng bệnh nhân khoa tâm thân cho cậu không?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 470


Chương 470

“Cũng được.”

Nghe vậy, Tô Tú Song bỗng thấy hơi đau đầu, tên này chắc chắn đầu óc không bình thường.

“Sao vậy?” Đột nhiên một tiếng nói lạnh lùng vang lên Tô Tú Song quay đầu nhìn. Vậy mà lại là Hoắc Dung Thành.

“Anh hai” Hoắc Diệc Phong lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn chào hỏi.

Hoắc Dung Thành đôi chân thon dài thẳng tắp đi đến cạnh giường bệnh, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất cao sang. Nhưng ánh mắt anh lại thâm trầm khó gần, gương mặt cứng nhắc, tâm trạng cực kỳ không vui.

“Cậu nói đi!” Giọng Hoắc Dung Thành ngang ngược ra lệnh, ngón tay chỉ thẳng vào Hoắc Diệc Phong.

“Lúc quay phim, dây cáp đứt, em bị rơi xuống nước, chị ấy cứu em.” Hoắc Diệc Phong rụt rè đơn giản kể lại.

“Chỉ là cái nghề vớ vẩn mà còn coi như báu vật, không nỡ bỏ?” Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm trầm, lạnh lùng nhìn về phía Tô Tú Song, giọng điệu cực kỳ khó nghe.

“Anh hai, anh đừng mắng chị ấy, nếu mắng thì mắng em này, em đúng là xấu hổ, đến bơi chó cũng không biết” Hoắc Diệc Phong đứng chắn trước mặt Tô Tú Song, giơ hai tay ra, vẻ mặt thấy chết không sờn.

Hoắc Dung Thành ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoắc Diệc Phong: “Biến vê phòng bệnh của cậu đi”

“Em không đi đâu!” Hiếm khi Hoắc Diệc Phong có chí khí như vậy.

“Cố Hàn!” Hoắc Dung Thành cao giọng.

Giây tiếp theo, Cố Hàn bước vào, chẳng nói chẳng rằng túm lấy Hoắc Diệc Phong kéo ra phía ngoài.

“Tôi sẽ còn quay lại!” Hoắc Diệc Phong hét với theo, giọng nói kiên định.

Cuối cùng căn phòng cũng rơi vào yên lặng.

“Nhảy xuống hồ Ngọc Bích còn dám tắt máy, tôi thấy em chắc là không muốn sống nữa rồi!” Hoắc Dung Thành vẻ mặt tức giận, lên giọng với cô.

Người đàn ông này sao cứ động chút lại cáu giận, ăn nhầm thuốc súng à?

“Vốn dĩ tôi không định nhảy xuống, nhưng người dưới hồ lại là Hoắc Diệc Phong, lại chẳng có ai xuống cứu anh ta, nếu tôi không cứu thì anh ta chết chắc”

Tô Tú Song lên tiếng, giọng điệu tủi thân.

Không dễ dàng gì mới cứu được em trai anh ta, tiếng cảm ơn không nói thì thôi đi, lại còn giơ bộ mặt khó ở đó ra.

Ngón tay thuôn dài chỉnh lại caravat, Hoắc Dung Thành cáu kỉnh, tâm trạng cực kỳ tệ, hỏi cô: “Vì sao lại tắt máy?”

“Nhất thời gấp quá nhảy xuống hồ quên lấy điện thoại ra, nên dính nước hỏng rồi”

Tô Tú Song lấy điện thoại ở đầu giường đưa đến trước mặt anh, ấn liền lúc bốn năm cái, màn hình vẫn đen ngòm, mở cũng không lên. Nhìn đi, cô rõ ràng rất trong sạch.

Anh im lặng không đáp trả, rút điện thoại của mình ra gọi một cuộc.

Tâm mười phút sau, Cố Hàn lại xuất hiện, trong tay là một hộp điện thoại mới tinh xảo: “Cậu hai”

Hoắc Dung Thành nhướng mắt nhìn một cái, không có kiên nhãn mà cầm lấy xé mở hộp luôn. Nhìn động tác thô bạo trước mắt, Tô Tú Song bỗng cảm thấy lạnh gáy. Đôi tay đẹp đế ưu nhã nhường kia kia lại làm ra những hành động thô bạo như vậy.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 471


Chương 471

Lát sau, chiếc hộp tinh xảo đã biến thành đống giấy vụn. Bên trong hộp là một chiếc điện thoại màu hồng mới tinh.

Tô Tú Song hai mắt ngây ra nhìn theo từng động tác của anh, còn chưa kịp phản ứng lại, chiếc điện thoại cũ nắm trong tay đã bị anh cầm lấy, rút sim ra rồi c*m v** điện thoại mới. Tô Tú Song chớp chớp mắt ngạc nhiên, điện thoại mới là mua cho cô ư?

Cô nghển cổ nhìn vào màn hình, thấy anh mở điện thoại lên, ấn vào zalo ra rồi đăng nhập.

“Anh đăng nhập zalo của tôi làm gì?”

“Có gì không thể để người khác thấy?” Hoắc Dung Thành không lạnh không nhạt liếc cô một cái, hỏi vặn lại.

Cô càng không cho xem, anh càng phải xem! Tô Tú Song nhướng mày, coi như cô chưa nói gì.

Vừa đăng nhập zalo liên nghe thấy thông báo tin nhắn tỉnh tỉnh hai ba cái liên tiếp vang lên. Đa số tin nhắn là của Bạch Tĩnh gửi, ngón tay thon dài của Hoắc Dung Thành lướt trên màn hình, anh mở zalo, thấy có clip liền ấn vào mở ra xem.

Clip đó quay lại cảnh cứu Hoắc Diệc Phong bị rơi xuống nước. Càng xem sắc mặt anh càng đen, anh bước đến sát giường nhìn cô từ trên xuống, đôi mắt tối lại: “Em hôn nó?”

Tô Tú Song bị anh nhìn đến không được tự nhiên: “Đây không phải hôn, là hô hấp nhân tạo, lúc đó không nghe thấy nhịp tim của anh ta, nếu không làm hô hấp nhân tạo thì mạng sống sẽ nguy hiểm.

“Cắm sừng tôi?”

Tô Tú Song cảm thấy thật muốn khóc, có thể nói lí lẽ một chút không?

“Tình hình lúc đó nguy kịch, hơn nữa, Hoắc Diệc Phong là em trai anh”

“Ha..” Hoắc Dung Thành cười khẩy khinh bỉ: “Còn may là như thế, nếu không liệu tôi sẽ bỏ qua cho nó sao?”

Nói xong, anh thò tay đổ ít nước khử trùng vào bông tẩy trang: “Ngẩng đầu An”

lên.

“A?” Tô Tú Song ngẩng đầu.

Tay anh giữ cằm cô, đặt bông tẩy trang lên môi cô rồi dùng lực chà cực mạnh. Tô Tú Song cảm thấy môi mình dường như bị chà rách luôn một tâng da, vừa rát lại vừa đau.

Bất chợt, Hoắc Dung Thành nghiêng người, lồng ngực kề sát vào cô, bàn tay cường ngạnh giữ chặt lấy vai cô, mặt anh hơi cúi xuống, anh hé miệng cắn lấy môi cô một cái rồi nhè nhẹ l**m m*t, hôn lên.

Thể lực Tô Tú Song còn chưa hoàn toàn hồi phục, cô đi được một lúc đã thấy chân mềm nhũn, bèn cố gắng lết về lại phòng bệnh. Vừa bò được lên giường, liền sau đó đã thấy Hoắc Lăng mặc áo blouse trắng bước vào.

“Bác sĩ Tùng?” Cô chớp mắt, có chút ngạc nhiên “Anh thấy ghi chép em với Diệc Phong cùng nhập viện nên đến đây xem thế nào” Hoắc Lăng Tùng dịu dàng hỏi: “Sức khỏe em còn chưa hồi phục, đừng chạy lung tung.”

Tô Tú Song gật đầu.

“Đúng rồi, anh đã gọi điện cho anh hai rồi”

“A2”

“Thân thể em bị suy nhược quá độ, phải bổ sung thể lực, vì thế hôm nay phải truyền dịch, anh sẽ lấy kim truyền cho em, tối nay chưa xuất viện được đâu”

Hoắc Lăng Tùng đang giải thích thì y tá đi vào, tay cầm kim truyên đưa cho anh: “Bác sĩ Tùng.

“Sẽ hơi đau một chút, em chịu đựng một tí” Gương mặt anh dịu dàng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 472


Chương 472

Thấy vậy, Tô Tú Song bất giác bật cười thành tiếng: “Anh Tùng, em không phải trẻ con ba tuổi nữa mà còn sợ đau”

Bỗng nhớ đến gì đó, Hoắc Diệc Phong bèn lấy ra một cây kẹo m*t trong túi áo đưa cho cô. Tô Tú Song cười tít mắt giơ tay đón lấy, bóc vỏ ra rồi nhét vào miệng. Nháy mắt, vị ngọt nhanh chóng lan tỏa cả vào tim.

Sau khi cắm kim truyền rồi giúp cô đắp chăn cẩn thận, Hoắc Lăng Tùng dịu dàng nói: “Đừng có chạy lung tung, nếu cần gì thì gọi điện cho anh”

“Vâng!” Tô Tú Song híp đôi mắt sáng như sao cười cười nhìn anh, trên đời này sao lại có người dịu dàng thế chứ!

Cửa vừa đóng lại rồi lại bị mở ra lần nữa. Cô ló đầu ra nhìn một cái thì thấy là Hoắc Diệc Phong, bèn nhướng mày một cái rồi giả vờ không thấy gì.

Hoắc Diệc Phong mặt dày đi đến ngồi xuống giường, cũng không nói gì, ánh mắt rơi trên khuôn mặt của Tô Tú Song, lặng yên nhìn cô.

Một phút Ba phút.

Năm phút trôi qua…

Tô Tú Song bị nhìn đến lông tóc dựng ngược, sởn hết da gà, cô không nhịn được mở miệng hỏi: “Cậu rốt cuộc muốn làm gì?”

“Xét trên phương diện chị đã xả thân cứu tôi, tôi quyết định lấy thân báo đáp”

Tô Tú Song không nhịn được mí mắt giật giật mấy cái: “Điên à? Hay bị dở hơi?’ “Nhìn chị như này cũng rất xinh đẹp đấy” Hoắc Diệc Phong giơ tay nắm cằm ra vẻ đăm chiêu, chớp chớp đôi mắt hoa đào.

“Có chuyện gì thì nói, không thì cút đi” Tô Tú Song thấy hơi phiền, ngài công tử bột này lại điên khùng gì?

“Dáng vẻ chị mắng người cũng rất đẹp, mắng rất hay.” Hoắc Diệc Phong nheo mắt cười, một chút cũng không có vẻ tức giận.

“Có cần tôi treo bảng bệnh nhân khoa tâm thân cho cậu không?”

“Cũng được.”

Nghe vậy, Tô Tú Song bỗng thấy hơi đau đầu, tên này chắc chắn đầu óc không bình thường.

“Sao vậy?” Đột nhiên một tiếng nói lạnh lùng vang lên Tô Tú Song quay đầu nhìn. Vậy mà lại là Hoắc Dung Thành.

“Anh hai” Hoắc Diệc Phong lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn chào hỏi.

Hoắc Dung Thành đôi chân thon dài thẳng tắp đi đến cạnh giường bệnh, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất cao sang. Nhưng ánh mắt anh lại thâm trầm khó gần, gương mặt cứng nhắc, tâm trạng cực kỳ không vui.

“Cậu nói đi!” Giọng Hoắc Dung Thành ngang ngược ra lệnh, ngón tay chỉ thẳng vào Hoắc Diệc Phong.

“Lúc quay phim, dây cáp đứt, em bị rơi xuống nước, chị ấy cứu em.” Hoắc Diệc Phong rụt rè đơn giản kể lại.

“Chỉ là cái nghề vớ vẩn mà còn coi như báu vật, không nỡ bỏ?” Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm trầm, lạnh lùng nhìn về phía Tô Tú Song, giọng điệu cực kỳ khó nghe.

“Anh hai, anh đừng mắng chị ấy, nếu mắng thì mắng em này, em đúng là xấu hổ, đến bơi chó cũng không biết” Hoắc Diệc Phong đứng chắn trước mặt Tô Tú Song, giơ hai tay ra, vẻ mặt thấy chết không sờn.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 473


Chương 473

Hoắc Dung Thành ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoắc Diệc Phong: “Biến vê phòng bệnh của cậu đi”

“Em không đi đâu!” Hiếm khi Hoắc Diệc Phong có chí khí như vậy.

“Cố Hàn!” Hoắc Dung Thành cao giọng.

Giây tiếp theo, Cố Hàn bước vào, chẳng nói chẳng rằng túm lấy Hoắc Diệc Phong kéo ra phía ngoài.

“Tôi sẽ còn quay lại!” Hoắc Diệc Phong hét với theo, giọng nói kiên định.

Cuối cùng căn phòng cũng rơi vào yên lặng.

“Nhảy xuống hồ Ngọc Bích còn dám tắt máy, tôi thấy em chắc là không muốn sống nữa rồi!” Hoắc Dung Thành vẻ mặt tức giận, lên giọng với cô.

Người đàn ông này sao cứ động chút lại cáu giận, ăn nhầm thuốc súng à?

“Vốn dĩ tôi không định nhảy xuống, nhưng người dưới hồ lại là Hoắc Diệc Phong, lại chẳng có ai xuống cứu anh ta, nếu tôi không cứu thì anh ta chết chắc”

Tô Tú Song lên tiếng, giọng điệu tủi thân.

Không dễ dàng gì mới cứu được em trai anh ta, tiếng cảm ơn không nói thì thôi đi, lại còn giơ bộ mặt khó ở đó ra.

Ngón tay thuôn dài chỉnh lại caravat, Hoắc Dung Thành cáu kỉnh, tâm trạng cực kỳ tệ, hỏi cô: “Vì sao lại tắt máy?”

“Nhất thời gấp quá nhảy xuống hồ quên lấy điện thoại ra, nên dính nước hỏng rồi”

Tô Tú Song lấy điện thoại ở đầu giường đưa đến trước mặt anh, ấn liền lúc bốn năm cái, màn hình vẫn đen ngòm, mở cũng không lên. Nhìn đi, cô rõ ràng rất trong sạch.

Anh im lặng không đáp trả, rút điện thoại của mình ra gọi một cuộc.

Tâm mười phút sau, Cố Hàn lại xuất hiện, trong tay là một hộp điện thoại mới tinh xảo: “Cậu hai”

Hoắc Dung Thành nhướng mắt nhìn một cái, không có kiên nhãn mà cầm lấy xé mở hộp luôn. Nhìn động tác thô bạo trước mắt, Tô Tú Song bỗng cảm thấy lạnh gáy. Đôi tay đẹp đế ưu nhã nhường kia kia lại làm ra những hành động thô bạo như vậy.

Lát sau, chiếc hộp tinh xảo đã biến thành đống giấy vụn. Bên trong hộp là một chiếc điện thoại màu hồng mới tinh.

Tô Tú Song hai mắt ngây ra nhìn theo từng động tác của anh, còn chưa kịp phản ứng lại, chiếc điện thoại cũ nắm trong tay đã bị anh cầm lấy, rút sim ra rồi c*m v** điện thoại mới. Tô Tú Song chớp chớp mắt ngạc nhiên, điện thoại mới là mua cho cô ư?

Cô nghển cổ nhìn vào màn hình, thấy anh mở điện thoại lên, ấn vào zalo ra rồi đăng nhập.

“Anh đăng nhập zalo của tôi làm gì?”

“Có gì không thể để người khác thấy?” Hoắc Dung Thành không lạnh không nhạt liếc cô một cái, hỏi vặn lại.

Cô càng không cho xem, anh càng phải xem! Tô Tú Song nhướng mày, coi như cô chưa nói gì.

Vừa đăng nhập zalo liên nghe thấy thông báo tin nhắn tỉnh tỉnh hai ba cái liên tiếp vang lên. Đa số tin nhắn là của Bạch Tĩnh gửi, ngón tay thon dài của Hoắc Dung Thành lướt trên màn hình, anh mở zalo, thấy có clip liền ấn vào mở ra xem.

Clip đó quay lại cảnh cứu Hoắc Diệc Phong bị rơi xuống nước. Càng xem sắc mặt anh càng đen, anh bước đến sát giường nhìn cô từ trên xuống, đôi mắt tối lại: “Em hôn nó?”

Tô Tú Song bị anh nhìn đến không được tự nhiên: “Đây không phải hôn, là hô hấp nhân tạo, lúc đó không nghe thấy nhịp tim của anh ta, nếu không làm hô hấp nhân tạo thì mạng sống sẽ nguy hiểm.

“Cắm sừng tôi?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 474


Chương 474

Tô Tú Song cảm thấy thật muốn khóc, có thể nói lí lẽ một chút không?

“Tình hình lúc đó nguy kịch, hơn nữa, Hoắc Diệc Phong là em trai anh”

“Ha..” Hoắc Dung Thành cười khẩy khinh bỉ: “Còn may là như thế, nếu không liệu tôi sẽ bỏ qua cho nó sao?”

Nói xong, anh thò tay đổ ít nước khử trùng vào bông tẩy trang: “Ngẩng đầu lên.

“A?” Tô Tú Song ngẩng đầu.

Tay anh giữ cằm cô, đặt bông tẩy trang lên môi cô rồi dùng lực chà cực mạnh. Tô Tú Song cảm thấy môi mình dường như bị chà rách luôn một tâng da, vừa rát lại vừa đau.

Bất chợt, Hoắc Dung Thành nghiêng người, lồng ngực kề sát vào cô, bàn tay cường ngạnh giữ chặt lấy vai cô, mặt anh hơi cúi xuống, anh hé miệng cắn lấy môi cô một cái rồi nhè nhẹ li3m m*t, hôn lên.

Đột nhiên, cả người cô như bị điện giật, cảm giác tê dại từ sau đầu truyền đến lòng bàn chân, cảm thấy rùng mình.

Tô Tú Song sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm người trước mặt.

Vẫn còn dư vị của kẹo m*t trong miệng cô, vị đào, rất ngọt.

Hoắc Dung Thành dùng hai tay giữ chặt đầu Tô Tú Song, hôn lên môi cô, từ nông đến sâu, xâm chiếm mọi ngóc ngách trong khoang miệng.

Cho đến khi cô gần như không thở được, thân thể khẽ run lên, anh nhìn thấy như vậy mới thỏa mãn, hơi nhướng mày.

Sau đó, khuôn mặt góc cạnh của anh tràn đầy vẻ ghét bỏ, châm chọc “Đã hôn bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa học được cách thở. Thật vô dụng”

Vừa nói, lưỡi của anh không biết cố ý hay vô tình mà quét qua môi dưới ẩm mọng của cô, lưu luyến nhớ lại cảm giác và mùi vị vừa rồi.

Mặt Tô Tú Song đỏ bừng vì hành vi khiêu khích của anh, chỉ trong giây lát cô đã tức giận nói: “Tôi vô dụng. Đúng rồi, sao có thể bằng người trải qua trăm cuộc phong lưu, kinh nghiệm phong phú như tổng giám đốc Thành được”

“Ghen?”

Tô Tú Song quay mặt đi, không thèm để ý.

“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi mà tôi đè dưới thân.”

Trong phút chốc, hai má Tô Tú Song nóng ran, ánh mắt dò xét nhìn người đàn ông trước mặt, còn không quên mắng: “Anh đừng lưu manh, thô tu.c như vậy có được không?”

“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi đã l@m tình” Anh thay đổi câu nói của mình.

Tô Tú Song: “…”

Vẫn bi3n thái, lưu manh như vậy!

“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi ngủ cùng. Hoắc Dung Thành nhướng mày, đút hai bàn tay to vào túi quân “Phụ nữ thật phiền phức, nói đi nói lại vẫn chỉ mang một ý, tại phương diện này đàn ông không cần học cũng hiểu, ngay cả loại vận động từ thời nguyên thủy này còn không biết thì còn xứng đáng là một người đàn ông sao?”

Vẻ ửng hồng và nóng rực trên mặt Tô Tú Song không hề biến mất: “Chán ghét mà anh còn hôn?”

“Đánh dấu chủ quyền”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 475


Chương 475

Đôi môi mỏng của Hoắc Dung Thành giật giật, trâm giọng nói: “Cái miệng của em chỉ có tôi mới có quyền dùng. Tôi cảnh cáo em, lần sau em còn dám để miệng đụng chạm vào người đàn ông khác, tôi sẽ khâu nó lại.”

“Ấu trí”

Tô Tú Song thấp giọng mắng chửi, trong lòng kích động, tim cô cũng đang kịch liệt co bóp.

“Em có thể thử”

Đột nhiên, một âm thanh “ọc ọc”

không thích hợp với hoàn cảnh vang lên.

Tô Tú Song có chút xấu hổ, cúi đầu đưa tay xoa nhẹ lên bụng.

“Muốn ăn gì?”

Hoắc Dung Thành nhướng mày cười nhìn cô chằm chằm.

“Lẩu: Tô Tú Song khẽ li3m môi dưới, không hiểu sao lúc này cô rất muốn ăn lẩu nóng hổi, cay nồng.

Chỉ nghĩ về nó thôi cũng khiến cô thèm ăn lắm rồi, tiếng réo rắt trong bụng lại vang lên.

“Không được” Hoắc Dung Thành nhướng mày liếc nhìn cô, trâm giọng ném thẳng hai chữ về phía cô.

“Tại sao?”

“Chỉ được ăn đồ ăn nhẹ”

Trong nháy mắt, bả vai Tô Tú Song suy sụp, năng lượng toàn thân như bị lấy đi hết, cả người mềm nhữn, không còn sức lực nhấc lên được nữa.

“Thể lực của tôi không tốt nên vừa rồi mới ngất đi, hiện tại cần phải bồi bổ cơ thể, nên ăn lẩu sẽ không có vấn đề gì, hoàn toàn ổn!”

Cô tìm một cái cớ và cố gắng thuyết phục Hoắc Dung Thành.

Lần này, thậm chí Hoắc Dung Thành cũng không thèm nhướng mi, coi như không nghe thấy, chỉ nhìn văn kiện trước mặt.

Càng không được ăn lại càng muốn ăn, lúc này ngoài lẩu ra, không có thức ăn nào khác có thể khơi dậy cảm giác thèm ăn của Tô Tú Song.

“Hoắc Dung Thành, ăn lẩu đi, một lân thôi, được không?”

Cô ấy khẽ chớp mắt, giọng điệu mềm mại, vô hình mang theo chút ý làm nũng.

Anh ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp khuôn mặt ửng hồng, con ngươi đen sáng ngời, cái miệng nhỏ nhắn còn đang chu môi, giống như một con chó con đang xin ăn. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trong nháy mắt, Hoắc Dung Thành dường như có dấu hiệu đã mềm lòng.

Ngay cả chớp mắt một cái Tô Tú Song cũng không chớp, chỉ nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, ánh mắt dính chặt lên người anh.

“Hôn tôi.”

Anh đặt cánh tay mảnh khảnh của mình ra sau đầu, vòng ra sau ghế sô pha, giọng điệu cực kỳ bá đạo.

Tô Tú Song nghiến răng nghiến lợi, lông ngực phồng vì tức giận, hung hăng nhìn anh, anh ta điên rồi sao?

“Không muốn?”

Hoắc Dung Thành nhướng mày, hờ hững liếc cô một cái rồi lại cúi đầu xuống, tiếp tục xem tài liệu.

Tô Tú Song chỉ muốn cắn chết anh ta.

Cô ấy không ăn nữa, chẳng lẽ lại không làm được?
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 476


Chương 476

Tức giận, cô ngồi lại giường, một bên oán giận bấm điện thoại, một bên tự thôi miên chính mình.

Cô không đói, không đói một chút nào, cũng không muốn ăn, cho dù là lẩu hay là thịt đều biến hết đi.

Có tiếng báo tin nhắn từ Zalo, Tô Tú Song mím môi dưới mở ra.

Tin nhắn được gửi bởi Bạch Tĩnh.

Cô ấy gửi một lúc chín bức ảnh chụp lại cảnh mình và Bạch Vũ Phi đang ăn lẩu tại nhà.

Nồi lẩu bốc khói nghi ngút, trên bàn đầy rau và thịt.

Nhìn thấy những bức ảnh này, Tô Tú Song nghiến răng nghiến lợi, thật sự là sợ cái gì thì cái đó đến, không sợ đối thủ mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.

Cô nghiến răng nhắn lại hai chữ: Bạn tồi!

Bạch Tĩnh sững sờ gửi hàng loạt dấu chấm hỏi.

Ném điện thoại đi, Tô Tú Song không có trả lời lại Bạch Tĩnh, cô đã cố thôi miên bản thân mình hồi lâu, bởi vì vài tấm ảnh của Bạch Tĩnh mà đã thành công cốc!

Kết quả là bây giờ cô cảm thấy đói hơn.

Cô ngẩng đầu lên, liếc nhìn ghế sô pha.

Người đàn ông ngồi thẳng lưng, khuôn mặt đẹp trai hoàn mỹ đầy vẻ lãnh đạm bất cần.

Tô Tú Song suy nghĩ, dù sao cũng chỉ cần hôn một cái là được, cũng không mất một miếng thịt nào, hơn nữa người kia cũng rất hấp dẫn.

Nghĩ đến đây, cô bước ra khỏi giường, nhẹ nhàng bước tới chỗ anh đang ngồi, thừa lúc anh không để ý cô nhanh chóng cúi xuống hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Trong chốc lát, đôi mắt Hoắc Dung Thành trầm đi, trong mắt cuộn trào mãnh liệt, sau đó bất mãn nheo mắt lại, yết hầu di chuyển nói ra mấy chữ: “Chỉ có vậy thôi sao?”

Tô Tú Song mím miệng, mặt nóng lên, trâm mặc không nói lời nào.

Kế tiếp, Hoắc Dung Thành đột ngột đứng lên.

Tô Tú Song chưa kịp phản ứng đã bị đẩy đến vách tường.

Cô vừa mở miệng vừa định nói thì Hoắc Tư Noãn đã đè lên, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, chặn hết lời còn chưa thốt ra.

Thật lâu sau anh mới rời khỏi môi cô, nhìn chăm chú vào đôi môi đỏ mọng của cô, cong môi cười, vẻ mặt tràn đầy vui vẻ: “Lần này có tiến bộ”

Tô Tú Song mặt đỏ như đít khỉ, bỏ mặc lời anh không ý kiến gì.

Bọn họ đến một quán lẩu trong một con hẻm gần đó.

Khoảng cách rất gần, không lái xe cũng chỉ đi bộ khoảng 15 phút.

Quán lẩu tuy không lớn nhưng rất náo nhiệt, khói bốc lên nghi ngút, hương thơm ngào ngạt.

Biểu cảm trên mặt của Hoắc Dung Thành rõ ràng là rất bất mãn với môi †rường.

“Ông chủ, có phòng riêng không?” Tô Tú Song hỏi.

“Có đặt chỗ trước không?”

Tô Tú Song lắc đầu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 477


Chương 477

“Vậy thì không, phòng riêng ở tâng một và tâng hai đầu đã kín chỗ, chỉ còn bản ở phòng chung thôi. Bây giờ là giờ cao điểm”

Hoắc Dung Thành liếc nhìn không khí ồn ào xung quanh, ánh mắt hơi lạnh, đảo mắt nhìn khuôn mặt ngây thơ cùng ánh mắt mong đợi của Tô Tú Song.

Anh mím chặt môi mỏng, dùng ngón tay thon dài cởi cúc áo khoác rồi ngồi xuống bên cửa sổ.

Tô Tú Song chớp mắt ngạc nhiên.

“Còn đứng thất thần làm gì?”

Hoàn hồn, cô vội bước tới ngôi xuống đối diện với người đàn ông, đôi mắt cười híp lại thành nếp nhăn: “Cảm ơn anh!”

“Tôi thích những hành động thiết thực hơn là những lời cảm ơn suông”

“Hả?”

Tô Tú Song cảm thấy mông lung, vẻ mặt ngây ngốc, không hiểu ý tứ của câu này.

“Hôn nhiều lần hơn”

Hoắc Dung Thành nhướng mày, ánh mắt thâm thúy, giọng nói đầy lôi cuốn, ánh mắt cố ý lưu lại trên đôi môi đỏ mọng của cô, ý muốn nhắc nhở cô rất rõ ràng.

Tô Tú Song; “…”

Cô thực sự muốn hất cốc trà vào mặt anh tai Sau khi cảm thấy mình đã chủ động, người đàn ông này lại muốn được voi đòi tiên!

Phục vụ bưng lên một nồi lẩu uyên ương, một bên nước lẩu nấm và một bên là nước lẩu cay.

Thịt và các món ăn đã được mang lên một nửa.

Tô Tú Song nóng lòng muốn bắt đầu thưởng thức phần thịt mới mang lên, suy nghĩ hồi lâu cuối cùng cũng có thể được an.

Hoắc Dung Thành vẻ mặt tràn đầy chán ghét, ngồi ngay ngắn tao nhã.

Cô thực sự rất đói, quán lẩu này ăn rất ngon, Tô Tú Song ăn rất vui vẻ, đũa cũng không ngừng một chút nào.

Ngược lại, Hoắc Dung Thành rất ít khi đưa đũa lên, chỉ nhìn cô chằm chằm.

Miệng cô đỏ bừng và hơi sưng, nhưng cô vẫn tiếp tục ăn, đôi tay di chuyển linh hoạt để gắp thức ăn, không hiểu sao nhìn như vậy giống như cô đang cám dỗ anh.

Cơ thể siết chặt, Hoắc Dung Thành hơi nhướng mày, che đi ánh mắt đầy d*c vọng.

Tô Tú Song ăn giống như hồ đói, một mình cô đã càn quét hơn một nửa số đồ ăn.

“Mộ Tư Đồng đi đoàn phim à?”

Nghe vậy Tô Tú Song ngẩng đầu: “Làm sao vậy?”

“Vở kịch này là do nhà họ Mộ đầu tư” Hoắc Dung Thành khế nhướng mi.

“Em có nghi ngờ chính Mộ Tư Đồng đã đụng tay đụng chân tới dây cáp bảo hộ không?”

Tô Tú Song đặt đũa xuống rồi uống một ngụm nước ấm “Chắc là không có vấn đề gì. Khi quay phim vào buổi sáng nay, đạo diễn đã đặc biệt yêu cầu kiểm tra cẩn thận dây cáp, tôi đã có mặt ở đấy”

“Hơn nữa, sau này ở đoàn phim tôi nhất định sẽ chú ý hơn”

“Được.”

Sau khi bụng cô đã căng tròn Tô Tú Song mới bỏ cuộc và đặt đũa xuống, cô không thể ăn được nữa.

Bước ra khỏi quán lẩu thì trời đã nhá nhem tối, một cơn gió lạnh thổi qua làm Tô Tú Song bất giác rụt cổ rùng mình.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 478


Chương 478

Thời tiết tháng ba thỉnh thoảng vẫn hơi se lạnh.

Đột nhiên, một cánh tay bá đạo ôm lấy eo cô, Tô Tú Song đột nhiên bị người đàn ông ôm vào lòng.

Chiếc áo khoác đen khoác lên người cô chắn cơn gió lạnh.

Một cảm giác khó tả tràn ngập trong lòng, Tô Tú Song cảm thấy rất ấm áp, từ cơ thể đến trái tim đều cảm nhận được ấm áp.

Quần áo của anh rất ấm, cánh tay của anh cũng nóng bỏng.

Trở lại phòng bệnh đã 11h30 tối.

“Anh không về nghỉ ngơi sao?”

Tô Tú Song nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha.

“Ai nói tôi muốn trở về?”

Hoắc Dung Thành khẽ liếc cô một cái rồi rút điện thoại ra làm gì đó, một lát sau thì anh đưa cô ra khỏi phòng bệnh.

Đổi sang một phòng bệnh V.I.P.

Trong phòng có đầy đủ vật dụng, muốn cái gì có cái đó.

Tô Tú Song nhìn quanh phòng rồi quay đầu lại, chỉ thấy Hoắc Dung Thành đã cởi qu@n tây, áo khoác và áo len.

“Anh… anh làm gì vậy?”

Không kìm được, cô hơi lắp bắp.

“Đi tắm”

“Anh về nhà mà tắm rửa”

“Không về, chăm bệnh” Hoắc Dung Thành cũng không thèm nâng mắt nhìn cô một cái.

“Tôi đã khỏe rồi, tôi có thể đi lại và ăn uống mà không cần phải có người chăm sóc, ở cùng”

Hoắc Dung Thành hơi nheo mắt lại, giọng điệu trầm xuống: “Tôi có thể ở cùng em, nói nhiều lời vô nghĩa thế làm gì, uống rượu xong không lái xe được.”

Tô Tú Song nhíu mày, cái mũi nổi tiếng nhạy cảm của cô không hề ngửi thấy mùi rượu trên người anh.

Cô nằm trên giường nghịch điện thoại di động, chiếc điện thoại di động mới mua này thật sự rất tốt, cảm ứng rất nhạy.

Vài phút sau, Hoắc Dung Thành bước ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ mặc một chiếc qu@n lót, từng giọt nước lăn dài trên cơ thể, cơ bắp săn chắc gợi cảm.

“Tại sao anh không mặc quần áo?”

Tô Tú Song đỏ mặt, không biết để mắt vào đâu.

“Không có quần áo”

“Có áo choàng tắm và khăn tắm trong phòng tắm không?”

“Bẩn.

Anh bày ra biểu cảm ghét bỏ.

Tô Tú Song nhíu mày, có chút không nói nên lời.

Đột nhiên, thành giường bên kia hơi chùng xuống, người đàn ông nhấc lên đôi chân dài đi vài bước đi đến bên giường nằm xuống.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 479


Chương 479

Tô Tú Song nhíu mày: “Không phải có sô pha sao?”

“Tôi ngủ trên ghế sô pha?”

Giọng nói của Hoắc Dung Thành hơi dừng lại, lạnh lùng hỏi.

“Tôi là bệnh nhân, anh không thể để tôi đi ngủ trên sô pha được phải không?”

“Ngủ cùng nhau”

Nghe vậy, Tô Tú Song nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, trong lòng rất buồn bực, giường nhỏ như vậy, hai người sao có thể ngủ ngon?

Nhưng mà Hoắc Dung Thành lười biếng không muốn dài dòng nên đã kéo chăn lên đắp giữa bụng.

Giường là giường đơn, một mình cô ngủ thì vừa vặn, mà anh lại rất cao to, hai người nằm chung một giường sẽ còn kẽ hở nào sao?

Làm thế nào để ngủ đây?

Cô sợ nếu nhúc nhích một chút sẽ chạm vào những nơi không nên chạm vào.

Cô cứ nghĩ chắc chắn mình sẽ không ngủ ngon, ai biết được giấc ngủ này lại rất ngọt ngào.

Khi tỉnh lại, đã mười giờ sáng hôm sau.

Ở bên cạnh trống không, cũng không có hơi ấm, hình như người nằm đó đã rời đi từ lâu.

Ngủ một giấc thật sảng khoái, Tô Tú Song vươn vai mãn nguyện.

Khi cô muốn rời khỏi giường thì cảm thấy chóng mặt, cổ họng khô và đau nên cô phải nằm xuống.

Đúng lúc Hoắc Dung Thành đến kiểm tra phòng bệnh, sau khi nghe thấy các triệu chứng của cô, anh đã lấy nhiệt kế và bảo cô kẹp vào người.

“Ba mươi tám độ chín, em bị cảm lạnh. Hôm qua không phải tốt rồi sao?”

Hoắc Dung Thành ngẩng đầu nhìn cô, ấm ức nói: “Tôi đi lấy thuốc cho em uống.

“Được.”

Tô Tú Song gật đầu đáp ứng.

Trong lòng cô thầm nghĩ, Hoắc Dung Thành đúng là khắc tinh của cô.

Nếu anh ta không ngủ cùng chắc chắn đã khỏi hẳn rồi, tối hôm qua ngủ chung, hai người ở gần nhau nên nhiệt độ tăng lên, cô cảm thấy quá nóng mới không đắp chăn.

Càng ngủ cùng, càng tồi tệ!

Hai ngày sau.

Tô Tú Song trở lại đoàn phim.

Trương Tiến Trung chuyển luôn cho cô ba trăm năm mươi triệu: “Lần này cảm ơn cô”

Tô Tú Song vui vẻ cười cười, cũng không dài dòng mà nhận lấy, lúc ăn cơm trưa liền chuyển cho Bạch Tĩnh một trăm triệu.

“Cậu điên à, chuyển cho tớ nhiều như vậy?”

“Cậu cũng biết tuy rằng bây giờ tớ đã bắt đầu sự nghiệp diễn xuất, nhưng mới chỉ diễn một bộ phim này. Quay xong rồi ai biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì? Cứ trả tiên trước đi.

Nói thế nào thì Bạch Tĩnh cũng không chịu.

“Nếu cậu không nhận thì tớ sẽ không để cậu làm trợ lý cho tớ nữa, cậu bằng lòng nhưng tớ lại không muốn” Tô Tú Song kiên trì nói.

Không còn cách nào khác nên Bạch Tĩnh đành phải chấp nhận.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 480


Chương 480

Buổi chiều, Trương Tiến Trung đến tìm Tô Tú Song: “Còn vài cảnh quay nữa là cô sẽ kết thúc vai diễn trong bộ phim này, có ý kiến gì không?”

“Không có ý kiến gì”

“Tôi có một người bạn là đạo diễn, cậu ấy có một bộ phim sắp khởi quay.

Có một nhân vật trong đó rất thích hợp với cô, có muốn đi thử không?”

Tô Tú Song tràn đầy hưng phấn, vội vàng hỏi lại: “Vai gì?”

Trương Tiến Trung suy nghĩ một chút, nói: “Hình như là vai người thứ ba”

“1U Tô Tú Song; “…

“Là một diễn viên, cô phải thử qua nhiều dạng vai diễn khác nhau. Đây là rèn luyện cho bản thân, những vai phụ có thể khiến diễn viên tiến bộ hơn”

“Không phải tôi không muốn diễn vai phụ. Tại sao lại bảo vai diễn người thứ ba hợp với tôi?” Tô Tú Song liếc mắt tỏ thái độ.

“Lỡ lời” Trương Tiến Trung vuốt râu cười: “Tôi gửi địa chỉ và thời gian cho cô sau.”

Trong phòng thay đồ, Tô Tú Song và Tân Du Du lại gặp nhau.

Tân Du Du trang điểm tinh xảo, đang thay quần áo, sắc mặt không được tốt, cứ như có người nợ tiền của cô.

“Nhìn khuôn mặt của cô làm tôi cảm thấy buồn nôn” Gô ta nói với giọng điệu xấu tính.

“Tôi cũng vậy, nhìn mặt cô giống như viết lên mấy chữ không thỏa mãn d*c v*ng’“

Tô Tú Song cũng không khách khí chút nào, đáp trả lại.

Nháy mắt Tân Du Du đã bùng nổ, con đ* này cố tình nói bóng gió rằng cô đã bị Mộ Hạo Thiên làm nhục.

“Haha, còn hơn là với khuôn mặt như cô thì muốn được người khác ngủ cũng không ai thèm”

Tô Tú Song không tức giận, cười nói: “Đúng vậy, nếu đã có người muốn ngủ thì cô có thể cho người ta ngủ thêm vài lần”

Sắc mặt Tần Du Du đã trở nên hung tợn, chỉ muốn xông tới bóp cổ Tô Tú Song.

“Người ta đối tốt với tôi một thì tôi sẽ đáp lại mười, người ta đánh tôi một cái thì tôi cũng phải trả lại một tát, giữ miệng cô cho sạch sẽ, cô tốt, tôi tốt, mọi người tốt” Tô Tú Song nhìn thẳng mặt cô ta rồi nói, gần từng chữ: “Nếu cô đã khơi mào thì tôi chỉ có thể đáp trả”

Nghe vậy, lông mày của Tân Du Du nhíu lại, cô ta cười thay vì tức giận: “Nghe giọng điệu của cô thật là không biết điều”

Tô Tú Song cau môi, cũng không phản bác lại, chỉ nhún vai không cho là đúng.

Nói chuyện đạo lý với người thần kinh không khác gì đàn gảy tai trâu.

“Nghĩ rằng có Trương Tiến Trung làm chỗ dựa thì cô không cần kiêng nể gì?

Với tư cách và địa vị của tôi muốn đóng băng hoạt động của một người thì cô cảm thấy có khó lắm không?”

Sau bao nhiêu năm hoạt động trong làng giải trí, không phải là cô không có gì ca.

Nghe vậy, cô cố ý làm ra vẻ kinh ngạc: “Đóng băng hoạt động? Tôi thực sự rất sợi”

“Cô chờ đấy cho tôi!” Tân Du Du nghiến răng nhấn mạnh từng chữ, móng tay bấu vào ghế sô pha da.
 
Back
Top Bottom