Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 441


Chương 441

Mãi một lúc cô vẫn chưa có phản ứng, giống như một đầu gõ.

Anh… Anh… Anh đang làm gì?

Hoắc Dung Thành thì trái lại, mặt anh không chút thay đổi vẫn thờ ơ, vẫn dáng vẻ tự đắc như bình thường.

“Chừng nào cô cũng trở nên ngây thơ như vậy?”

Sau khi lấy lại tinh thần, đáy lòng Tô Tú Song như có dòng nước ấm xet qua, nó hâm nóng từng chút một, rất ấm áp.

Hoắc Dung Thành cúi đầu, lạnh lùng nói: “Chiêu này để giảm đau rất hữu dụng.”

Chỉ là sự tự nhiên trong con ngươi sâu thẳm được anh che giấu rất tốt, không để lộ ra một chút nào.

“Quả thực rất hữu dụng, bây giờ không đau chút nào, quá đỉnh!” Tô Tú Song giơ ngón tay cái tán thưởng anh, cô híp mắt, nét mặt để lộ nụ cười to.

Hoắc Dung Thành liếc nhìn cô thật sau.

Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt cô, mặt mày cong cong, mắt chứa sao, nhìn cô ngọt ngào đến tận đáy lòng, còn sáng hơn cả mặt trời.

Nhìn chằm chằm vào nụ cười của cô, Hoắc Dung Thành cảm thấy trái tim mình như bị hòa tan, ngọt ngào khiến anh không chống cự nổi.

Động tác xức thuốc của anh dừng lại, anh nhìn chằm chằm cô thật sâu với ánh mắt cực nóng.

Tô Tú Song cười cười, cô cảm thấy có hơi không đúng, tại sao anh lại dừng lại?

Khi cô ngẩng đầu lên, cô bắt gặp đôi mắt đen như mực, sâu thẳm của người đàn ông.

Không một tiếng động, hai người im lặng nhìn nhau.

Hầu kết Hoắc Dung Thành nhô lên nhô xuống, anh nhẹ nhàng vén tóc vương trên má cô.

Khóe miệng Tô Tú Song khô khốc, cô bất giác l**m môi dưới.

Cuối cùng, Hoắc Dung Thành vẫn căng dây, anh cúi người, áp sát vào, hôn môi của cô.

Anh hôn rất nhẹ, rất khẽ, anh hít thở rất nhịp nhàng, cơ thể toát ra mùi thơm của hormone và mùi sữa tắm thơm ngát.

Hai chân Tô Tú Song như nhữn ra, thân thể cô run rẩy giống như là bị điện giật, dòng điện từ đầu nhảy tót lên chân khiến toàn thân cô tê dại.

Ánh mắt cô hơi không mở ra được, cô chóng mặt, cô bị hôn đến mức đầu óc choáng váng, nên chỉ có thể mặc cho người đàn ông bài bố.

Vành tai và tóc mai chạm vào nhau khiến cô có vẻ cũng bị quyến rũ, cô đáp lại anh.

Cũng không biết đã qua bao lâu, đang ở Tô Tú Song vừa sắp thở không nổi, anh rốt cuộc cũng dời đi, nhưng vẫn dán vào môi cô.

“Anh có thể dời đi trước không, tôi cảm thấy thắt lưng không thoải mái”

Lông mi Tô Tú Song run rẩy, hai tay cô để ở ngực anh muốn đẩy ra.

Hoắc Dung Thành nhướng mày, giọng nói anh khàn khàn khác thường: “Thắt lưng?”

Trong thoáng chốc, cô có vẻ như hiểu ra cái gì, gương mặt lập từng bùng nổ, máu chảy ngược.

Lúc này, Hoắc Lăng Tùng bước vào, trên tay anh cầm thuốc mỡ, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt luôn ấm áp của anh trở nên kinh ngạc cùng sửng sốt hiếm thấy.

Ngập ngừng hai giây sau, anh khẽ ho và nhẹ nhàng nói: “Quấy rầy rồi, thuốc mỡ tôi để ở chỗ này, nhớ một ngày bôi ba lần”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 442


Chương 442

Sau đó, anh đi ra, và đóng cửa một cách cẩn thận.

Tô Tú Song cứng đờ như đá, một lúc sau, cô động cả tay chân chuẩn bị đẩy Hoắc Dung Thành ra.

Nhưng, còn không đợi cô có hành động, Hoắc Dung Thành lại cắn vào môi cô rôi đứng dậy rời đi.

Bên trong phòng chỉ còn lại một mình Tô Tú Song.

“A aI”

Cô thét chói tai hai tiếng, lấy hai tay che mặt, va trán vào tường.

Vừa rồi, đến cùng cô đã làm gì Không chỉ không giơ tay lên cho Hoắc Dung Thành hai cái tát, mà cô còn đón ý hùa lại anh, cô muốn chết!

Nhất định là do dáng dấp của Hoắc Dung Thành quá đẹp đế, cô không ngờ mình lại bị mê hoặc, đúng là sắc đẹp mê người.

Lúc này, bụng truyền đến tiếng kêu lục bục.

Tô Tú Song ngồi ở trên giường, cô do dự bồi hồi, xuống lầu, hay không xuống lâu đây?

Xuống lầu, thì cô nhất định sẽ gặp Hoắc Lăng Tùng, lúc đó sẽ rất xấu hổ, không được tự nhiên, mặt của cô sẽ bị vứt sạch.

Không xuống dưới lầu, thì bụng lại đói đến mức khó chịu.

Suy nghĩ một chút, Tô Tú Song vẫn đi xuống lầu.

Trên bàn cơm, Hoắc Lăng Tùng đang ưu nhã mà ăn cơm, Hoắc Diệc Phong thì đang ngơ ngác không biết đang suy nghĩ gì, thậm chí còn đút cơm vào lỗ mũi.

Tô Tú Song mất tự nhiên ho nhẹ hai tiếng, cô định giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt cố gắng tỏ ra bình thường.

Ai biết, Hoắc Diệc Phong lại chợt nghiêng đầu qua chỗ khác, rồi túm lấy áo cô giống như bị loạn thần kinh: “Vừa rồi chị đang hôn anh hai tôi thật à?”

“Phụt.”

Cơm Tô Tú Song vừa ăn trực tiếp bị phun ra ngoài.

Nó văng thẳng đến mặt Hoắc Diệc Phong.

Cô lắp bắp, giải thích không mạch lạc: “Không phải… Không phải, anh hai anh lên đưa thuốc cho tôi, cái gì đó, anh ấy bị Tiểu Bạch vồ từ phía sau, nên…

nên… nên ở trên người tôi, nhưng… Sau đó không cẩn thận đụng phải, là… Là…

Như vậy.”

Hoắc Diệc Phong lau mặt: “Chị có thể đừng nói lắp không”

Tô Tú Song; “…”

“Tiểu Bạch luôn nằm dưới chân tôi”

Hoắc Diệc Phong nhìn cô.

“Có thể không phải là Tiểu Bạch, là anh… Anh… Chân ấy anh bị trượt”

Rất rõ ràng, Hoắc Diệc Phong đã bị lý do thuyết phục: “Tôi đã nói rồi, khuôn mặt bây giờ của chị còn sưng hơn đầu heo, trừ phi anh tôi điên rồi mới có thể hôn chị”

Hoắc Lăng Tùng vẫn không lên tiếng, anh chỉ ưu nhã mà dùng cơm, có điều khóe miệng anh nín cười rất khổ cực, vai còn hơi run rẩy.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 443


Chương 443

Tô Tú Song âm thầm trừng Hoắc Lăng Tùng.

Không ngờ bác sĩ Hoắc cũng thích buôn chuyện sau lưng.

“Được rồi, chị đừng mang gương mặt này ngồi đối diện ăn cơm với tôi, xoay qua chỗ khác, quay ra sau lưng với tôi.”

Tô Tú Song nhíu mày: “Vì sao?”

“Quá khó coi, không khác gì cái mặt heo, tôi sẽ ăn không trôi, mà dù có ăn thì cũng sẽ nhổ ra” Hoắc Diệc Phong tốt bụng đưa cái gương cho cô: “Tự chị xem đi”

Nhìn thoáng qua, Tô Tú Song cảm thấy cậu ta nói không sai, thật sự quá khó coi, con mắt cô híp lại thành một cái khe rồi, như cái bánh bao bị phình to.

“Anh hai đâu?”

Hoắc Diệc Phong lại lên tiếng hỏi.

“Đang tắm nước lạnh” Hoắc Lăng Tùng nói.

Những lời này có hàm ý rất thâm sâu, nhưng Tô Tú Song chỉ trong giây lát đã hiểu ra, nên khi nghe nói như thế, mặt cô vùi vào trong bát mà tiếp tục ăn cơm.

“Thân thể anh hai thật tốt, tố chất cũng rất mạnh, giờ này mà tắm nước lạnh cũng không sợ cảm”

Hoắc Diệc Phong vuốt đầu Tiểu Bạch, vuốt mượt từng chút một.

Hoắc Lăng Tùng nhẹ giọng trả lời: “Thời tiết khô hanh quá, trong khoảng thời gian này khí hậu rất khô ráo, trời vẫn không có mưa, nên có hai trận mưa thì tốt rồi”

Nghe vậy, chân mày Tô Tú Song giật giật.

Quả thực, khí trời năm nay rất kỳ lạ, trời mãi không có mưa, khí hậu thì khô ráo, da cũng bong tróc.

Mấy phút sau, Hoắc Dung Thành mặc áo sơ mi dài và quần tây đi xuống lâu, so với sự ngượng ngùng của Tô Tú Song thì sắc mặt anh lại ôn hoà, giữa đôi môi mỏng kẹp một điếu thuốc với vẻ mặt lạnh lùng..

Anh ngồi xuống, Hoắc Diệc Phong liền trâm mặc ăn cơm.

Bầu không khí trên bàn ăn cũng coi như hài hòa.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch.

Tô Tú Song liếc nhìn số điện thoại rồi trả lời: “Alo, Bạch Tĩnh”

“Mau lên Facebook, cậu lại lên hot search rồi.” Có vẻ Bạch Tĩnh đang chạy bộ, nên giọng nói vừa vội vừa thở gấp.

Lông mày của cô cau lại, cô lại lên hot search rồi?

Lễ nào Tần Du Du lại giở trò quỷ ở sau lưng ư?

“Ừ, cúp máy trước, tớ sẽ lên Facebook.”

Tô Tú Song vội vã cúp điện thoại, rồi lên Facebook.

Tuy nhiên, trên hotsearch lại không có tên của cô, mà tiêu đề đầu tiên của hotsearch cũng là không nói về tình yêu, chỉ mưu cầu nghiệp lớn!

Những lời này không phải là lời kịch của mình sao?

Cô khẽ nhíu mày, rồi bấm vào câu nói đó, trang hiện ra chính là trang chủ Facebook của Trương Tiến Trung.

Mười phút trước anh đã đăng Facebook với một câu nói, không nói về tình yêu, chỉ mưu cầu nghiệp lớn!

Phía dưới còn có một đoạn video dài tám phút.

Cô mở video ra.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 444


Chương 444

“Nguyệt Lạc, cô điên rồi sao? Cô lại muốn giúp đỡ Cố Triều Tịch làm phản!”

Hóa ra là cảnh cô quay cùng Tân Du Du ngày hôm qua!

Nhìn chính mình trên màn hình, Tô Tú Song vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng.

Mà Trương Tiến Trung cũng không hổ là đạo diễn lớn, mới chỉ mười phút thôi, mà phía dưới đã mấy triệu sự chú ý.

Tim Tô Tú Song đập thình thịch, cô lo lắng bấm vào tin nhắn.

“Không phải nói Tô Tú Song không biết đóng phim sao? Tôi xem bộ phim này thấy diễn rất tốt, danh tiếng của Tần Du Du bị lu mờ rồi”

“Ôm Du Du của tôi đi đây, đừng kéo Du Du của chúng tôi xuống nước, cảm ơn.

“Tô Tú Song diễn rất có hồn, hóa trang cổ trang thật xinh đẹp, không nói về tình yêu, chỉ mưu cầu nghiệp lớn, nhìn ánh mắt là biết được đây là nữ nhân làm được chuyện lớn!”

“Thành thật mà nói, diễn xuất của nữ diễn viên hơi kém cỏi, lại tát Tô Tú Song không biết bao nhiêu cái tát, nhìn thôi cũng thấy đau lòng”

“Đồng ý, ăn ngay nói thật, diễn xuất của Tần Du Du trong phim này quá tệ, hoàn toàn không nhìn ra được gì, không có phong thái, không có gì cả, diễn xuất khá tệ.”

“Xem xong cảnh này, tôi đồng ý với lời của Nguyệt Lạc, Cổ Linh Nhi chính là kỹ nữ trong kỹ nữ”

“Lầu trên + 10086..”

“+ 10010…”

“Tuy lần diễn đầu tiên của Tô Tú Song thật sự rất tốt, nhưng dấu vết tẩy trắng đừng quá rõ thế”

“Đúng vậy, vụ bê bối bị nuôi dưỡng và làm người thay thế mới xảy ra ngày hôm qua, ngày hôm nay đã cố ý đăng video như vậy, rõ ràng là tẩy trắng”

“Nhưng người đăng video là Trương Tiến Trung, lẽ nào đạo diễn lớn tâm cỡ quốc tế cũng cúi đầu trước tư bản, tẩy trắng giúp Tô Tú Song…”

Vẻ mặt Tô Tú Song nghiêm túc đọc từng bình luận một.

Bình luận đại khái chia làm ba loại.

Loại thứ nhất cảm thấy cô diễn tốt.

Loại thứ hai đang mắng Trương Tiến Trung đang cố thanh bạch cho cô.

Còn có một bộ phận người cho rằng Trương Tiến Trung đăng video như vậy, rõ ràng chẳng khác nào vả thẳng vào mặt Tân Du Du.

Quả nhiên, chẳng được bao lâu đã xuất hiện hotsearch mới, tiêu đề chính là Trương Tiến Trung cúi đầu trước tư bản.

Ngực Tô Tú Song phập phồng, đáy lòng cô băn khoăn, Trương Tiến Trung đăng Facebook là vì cô, nhưng không nghĩ tới hiện tại ngay cả chính anh cũng bị cuốn vào.

Cô có cảm giác cái được không bù đắp đủ cái mất, không có lợi lắm.

Lúc cô còn đang thất thần, cô lại chứng kiến Trương Vinh Hiển cũng đăng Facebook.

“Tú Song rất chuyên nghiệp, tính cách vô cùng tốt. Cô ấy giống như là em gái của tôi vậy, cô ấy thường rất chăm chỉ và nghiêm túc trong việc đóng phim, ngày đó cô ấy tìm thế thân thuần túy chỉ là bởi cơ thể bị khó chịu. Mỗi cô gái đều là những thiên thần dễ thương và xinh đẹp. Đừng nói quá, yêu mọi người, yêu!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 445


Chương 445

Sau đó, những người hâm mộ Trương Vinh Hiển đều trở nên sôi trào.

“Hu hu, anh trai của em cuối cùng cũng ra mặt, anh còn nhớ rõ đám fan già chúng ta”

“Nếu anh nói Tô Tú Song tính cách tốt, là em gái của anh, như vậy thì cô ấy cũng là em gái của chúng ta”

“Đúng vậy, ánh mắt anh chúng ta nhìn người rất chuẩn, hãy tin tưởng anh!”

“1 Ngay sau đó, một bộ phận lớn người hâm mộ đã đổ xô vào Facebook của Trương Tiến Trung nói bởi vì lời nói của Trương Vinh Hiển, nên họ tin tưởng Tô Tú Song.

Tin nhắn chờ lập tức tăng lên vùn vụt, lên đến tận sáu bảy chục ngàn tin, nhiều tới mức máy chủ quá tải, luôn bị kẹt, và báo lỗi.

Đến khi Tô Tú Song vào lại trang một lần nữa, Trương Tiến Trung lại đăng một tạo hình của Hoắc Diệc Phong, có ghi chú rõ đây là Cố Triều Tịch.

“Oa, hóa ra đây là nam diễn viên đóng vai Cố Triều Tịch, trước đây mình chưa thấy qua, hình như là người, quá tuấn tú!”

“Đẹp trai đến mức hai chân như nhữn ra, có được không? Anh Vinh Hiển, xin anh cho phép em trèo tường nửa giờ, quả thực Cố Triều Tịch đẹp muốn chết!”

“Cố Triều Tịch và Nguyệt Lạc quả thực không quá hợp nhau, đột nhiên tôi không muốn nhìn thấy anh ấy và Cổ Linh Nhi có tuyến tình cảm”

“Cố Triều Tịch, đừng có yêu đương, †ập trung vào sự nghiệp, hoàn thành nghiệp! lớn”

“Cố Triều Tịch, em muốn sinh khỉ con cho anh!”

Tô Tú Song lúc đầu rất kinh ngạc, chỉ trong vài phút, bình luận dưới ảnh tạo hình của Cố Triều Tịch đã g**t ch*t bình luận của Trương Vinh Hiển trong nháy mắt.

Và hot search Cố Triều Tịch cũng thành công leo lên đầu bảng, đẩy tin không nói về tình yêu, chỉ mưu cầu nghiệp lớn của Trương Tiến Trung xuống hạng thứ ba.

Quả nhiên, lực lượng fan nữ rất khổng lồ, thật đáng sợ.

Đến cuối cùng, mọi người trên Facebook đều vô cùng thống nhất, toàn bộ mọi người đều đang thảo luận về Cố Triều Tịch, cùng với diễn viên diễn Cố Triều Tịch.

Không có ai bàn luận gièm pha Tô Tú Song nữa.

Tô Tú Song thấy sảng khoái duỗi người.Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô ngẩng đầu lên mới nhìn thấy ba người đàn ông vốn ngồi ở bàn ăn đã ngồi trên ghế sofa và bật TV.

Cô liếc nhìn giờ, cô đã vô tình lướt Facebook gần hai tiếng đồng hồ.

Cô xoay vặn cổ, những lời Trương Tiến Trung nói khi rời đi đột nhiên hiện lên trong đầu cô, có một món quà tặng cô.

Thì ra, đây chính là quà tặng của côi Đây đúng là một món quà lớn, có cần phải cảm ơn Trương Đại Hồ Tử nhiều.

“Xem điện thoại gần hai giờ, đang xem gì vậy?” Hoắc Lăng Tùng quay đầu hỏi cô.

“Đoạn video quay phim tôi diễn đã có, cho mấy người xem này”

Tô Tú Song cười cười, rôi cầm điện thoại đi vê phía sô pha.

Thấy thế, thân thể Hoắc Lăng Tùng lùi lại một chút để nhường chỗ cho cô.

Tô Tú Song ngồi ở giữa Hoắc Dung Thành và Hoắc Lăng Tùng, cô đặt điện thoại ở giữa, rồi bấm xem video.

“Diễn xuất tốt, rất có tài, trông không giống lần đầu tiên diễn, sự kiên trì của cô là đúng.” Hoắc Lăng Tùng nhẹ nhàng võ tay, anh mỉm cười: “Anh hai, anh cảm thấy thế nào?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 446


Chương 446

Đôi mắt của Hoắc Dung Thành vẫn dừng lại trên điện thoại di động.

Nghe thấy câu hỏi, anh gật đầu, đáy mắt còn hiện lên sự kinh ngạc ngoài ý muốn: “Không tệ.”

Thì ra, cô cũng có một mặt như vậy.

Sau cùng, anh chỉ vào Tân Du Du trên màn ảnh, môi mỏng khẽ động, tiếp tục nói: “Cô ta chính là người phụ nữ đã tát cô à?”

Tại sao tiêu điểm của anh ấy lại đặc biệt đến vậy!

“Cô ta diễn không tốt nên mới bị NG, bị người mới tôi đè ép, nghe nói sau lưng cô ta hình như có kim chủ”

Tô Tú Song qua quýt mượn cớ, âm thầm giải vây thay Tần Du Du.

Sắc mặt Hoắc Dung Thành thờ ơ, trong mắt anh hiện lên vẻ khinh thường, anh trực tiếp mở miệng nói: “Bao nuôi cô †a? Xấu như vậy, đúng là mắt mù”

Giọng nói của anh vô cùng ghét bỏ.

Tô Tú Song nhíu mày, lại nhìn chằm chằm Tần Du Du trên màn ảnh hai lần.

Không xấu mà, dáng dấp còn rất xinh đẹp, có điều nhân cách khá tệ.

“Anh hai, giữ lại đi, để so sánh kỹ năng diễn xuất cũng cũng rất tốt, hơn nữa liền theo như tính cách của chị dâu anh, chị ấy tuyệt đối sẽ không chịu thiệt”

Hoắc Lăng Tùng thuyết phục: “Nếu quá vướng tay chân, không giải quyết được, thì anh sẽ ra tay.”

“Ở nơi làm việc sẽ gặp phải đủ loại người và vấn đề, chị dâu anh cũng phải học cách trưởng thành, quá xuôi gió xuôi nước cũng không tốt.”

Nghe vậy, khóe miệng Tô Tú Song mỉm cười, cô giơ hai tay tán thành: “Tôi cảm thấy đúng, bác sĩ Hoắc nói rất có lý”

“Ừ”

Hoắc Dung Thành ôn hoà bình tĩnh đáp lại.

Sau đó, nghĩ đến chuyện cô đọc lời kịch, đáy lòng của anh vô cùng khó chịu, lại hỏi: “Cố Triều Tịch là ai?”

Tô Tú Song giật giật môi, cô vừa muốn mở miệng, Hoắc Diệc Phong ngồi ở bên phải đã nhìn sang cảnh cáo cô.

Ha ha…

Đây có phải là thái độ cầu xin không đấy?

“Cậu ta”

Cô nhấc tay chỉ tay về phía Hoắc Diệc Phong đang nghiêm khắc nhìn mình lom lom.

Hoắc Dung Thành liếc cô một cái, sau đó nhìn sang.

Hoắc Diệc Phong âm thầm cắn răng, anh ta chỉ hận không thể xé nát Tô Tú Song, cái người phụ nữ không biết xấu hổ chết bầm này, cô lại đi bán đứng anh ta!

“Nói!”

Hoắc Dung Thành khẽ động đôi môi mỏng, anh lạnh lùng phun ra một chữ với sắc mặt hoàn toàn khác với lúc trước.

“Trong tay đang cầm bánh cao lương, trên đĩa không còn một giọt dầu, nước mắt không ngừng chảy xuống.. “

Cặp mắt đào hoa của Hoắc Diệc Phong rũ xuống, anh ta quỳ trên mặt đất, mở miệng hát.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 447


Chương 447

“Chi phiếu không có tiền, xe không có dầu, quân áo không mua được, hai chân chỉ có thể dùng để đi…”

Anh ta vừa hát, vừa cảm thấy thương cảm mình, anh ta giơ tay lên lau mặt, càng nghĩ lòng càng chua xót.

“Anh lái một chiếc ô tô hạng sang, em lại chạy theo, anh hai à, em cũng vì mưu sinh mà phải cúi đầu trước đồng tiên thôi”

“Câm miệng!”

Hoắc Dung Thành ghé ầm ƒ, liếc nhìn anh ta một cái, rồi nhìn vê phía Hoắc Lăng Tùng: “Thẻ còn chưa có hết đóng băng?”

“Vẫn chưa, chắc là đang ép em trở về nước Mỹ” Hoắc Lăng Tùng cầm lấy một cốc nước ấm, để làm ẩm cổ họng, rôi nhẹ giọng nói: “Em tìm được việc gì thì làm, đỡ phải cả ngày cà lơ phất phơ, không có việc gì, chỉ toàn gặp rắc rối”

Hoắc Diệc Phong gật đầu, chớp mắt mà ngồi xổm bên cạnh chân Hoắc Dung Thành, nhìn anh ta giống như một con pug đáng thương.

Hoắc Dung Thành hơi nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm híp lại: “Muốn đi cũng có thể, vậy trông chừng cô ấy cho cần thận đi, cô ấy mà xảy ra vấn đề, anh sẽ †ìm cậu”

Nghe vậy, Tô Tú Song giật mình, tim cô không khỏi đập loạn.

Thấy thế, Hoắc Diệc Phong thở phào một hơi dài, quả nhiên là người sống một đời, là chỉ dựa vào diễn xuất.

Hoắc Lăng Tùng cười khẽ, mở miệng: “Anh hai thật là người biết đau lòng, có phải không, chị dâu?”

Đang nói, khuôn mặt anh ta hơi nghiêng sang một bên, mắt chứa ý cười mà nhìn Tô Tú Song.

Sau đó, khuôn mặt Tô Tú Song đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cô quay mặt đi chỗ khác với khuôn mặt đỏ tới tận mang tai.

Hoắc Lăng Tùng nhướng mày nhìn thoáng qua Hoắc Lăng Tùng, anh không nói gì, chỉ đứng dậy rồi đi lên lầu.

Về đến phòng.

Tô Tú Song ngay lập tức gọi cho Trương Tiến Trung.

Một lúc sau, bên kia kết nối.

“Đạo diễn Trung, là tôi, cám ơn món quà lớn anh tặng cho tôi này, tôi rất thích.”

“Không cần khách khí, phần quà này là chính cô tranh thủ được, mặt của cô sẽ tiêu sưng chừng hai ngày nữa, hai ngày này cô không phải tới đoàn phim, cô chăm sóc khuôn mặt, đọc thuộc lời thoại, xem phim, học tập một chút và nạp năng lượng đi”

“Vâng, tuân theo hướng dẫn”

“Đừng ba hoa.

Cúp điện thoại, tâm trạng Tô Tú Song khá tốt, cô còn vừa khẽ hát, vừa đi tới trước gương bàn trang điểm.

Quả nhiên, hai má sưng lên trông như cái đầu heo.

Bất giác, nụ hôn nóng bỏng lại hiện lên trong tâm trí cô, đầu ngón tay cô chạm vào cánh môi, phảng phất như trên đó còn lưu lại xúc cảm mềm mại.

Có điều, nhìn cái mặt như vậy mà Hoắc Dung Thành vẫn có thể hạ môi xuống được, ai dà, không đến nỗi khát máu đến như vậy chứ.

Mặt khác.

Phòng biên tập.

Vương Minh Vũ vặn eo bẻ cổ, buồn ngủ díp cả mắt, mí mắt cứ nhấp nhổm lên xuống. Sau khi chỉnh sửa hai video ngắn, rồi lại thêm phụ đề và sản xuất, rất hao tâm tốn sức.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 448


Chương 448

Lúc này, cửa bị đẩy ra, Trương Tiến Trung bước vào, anh bưng một ly cà phê, đưa một ly cho Vương Minh Vũ: “Xong chưa?”

“Xong rồi”

Vương Minh Vũ nhấp một ngụm cà phê, sảng khoái nói: “Anh thật sự coi trọng Tô Tú Song, lại thay cô ấy làm rõ”

“Tôi không làm vì cô ấy, mà là vì bộ phim này.”

Trương Tiến Trung ngồi xuống ở phía đối diện: “Đây là bộ phim đầu tiên của tôi kể từ khi tôi về nước, bao nhiêu người đều nhìn vào, tôi mà không làm rỡ, thì công sức của bộ phim này thật lãng phí.”

Vương Minh Vũ gật đầu: “Đúng vậy, nhưng khi scandal lộ ra, tôi nghĩ anh rất bình tĩnh, hơn nữa cũng không từ bỏ Tô Tú Song.”

“Dùng cô ấy cũng tiện, tìm diễn viên khác thì đắt, hơn nữa còn mất thì giờ, mà thời gian và dự toán của đoàn phim có giới hạn, không thể làm lại nhiều lần”

Trương Tiến Trung tiếp tục nói: “Tuy nhân vật Nguyệt Lạc này là vai diễn nhỏ, nhưng tính cách toàn diện, có thể coi là nhân vật rất xuất sắc trong phim”

“Tôi cũng cảm thấy như vậy” Vương Minh Vũ tán thành.

“Không từ chối diễn, là vì tôi muốn nhìn xem sức bật của cô ấy, rồi quyết định xem cô ấy có đáng giá ở lại đoàn phim hay không.”

Trong nháy mắt, Vương Minh Vũ đã hiểu ra: “Nếu cảnh diễn với Tân Du Du cô ấy có thể đỡ được thì sẽ ở lại, còn nếu không tiếp nổi, thì cô ấy sẽ bị đuổi ra khỏi đoàn phim?”

“Ừ” Trương Tiến Trung trả lời, “Điều quan trọng nhất trong cảnh đó là sức bật, nếu cô ấy không đáp ứng được mong đợi của tôi thì không cần phải ở lại, bằng không khi sau này khi phim ra mắt, cô ấy vẫn sẽ cản trở tôi, tôi sẽ bị mắng còn nhiều hơn cô ấy”

“Chẳng trách, tôi đã nói, cảnh giữa cô ấy và Tân Du Du rõ ràng là ở phía sau, tại sao phải quay trước”

Vương Minh Vũ vỗ võ vai anh với ý cười đầy mặt.

“Thật không hổ là cáo già, ánh mắt và thủ đoạn của anh quả thực rất đúng chỗ, ngày hôm nay anh không chỉ thay Tô Tú Song tẩy trắng, mà còn đánh thức sự tồn tại của mình, hotsearch hạng một… hai… ba tất cả đều về bộ phim của chúng ta.”

“Cuối cùng anh còn ném ra tạo hình Cố Triều Tịch để kết thúc hoàn hảo.

Không có gì ngạc nhiên nếu bộ phim này được chiếu thì Hoắc Diệc Phong nhất định sẽ bạo nổ”

Đặt ly cà phê trên tay xuống, Vương Minh Vũ nhíu mày, lại nói: “Tuy nhiên, trong cảnh quay hôm nay, người thua thiệt nhất đúng là Tân Du Du, bị nghỉ ngờ về kỹ năng diễn xuất, còn bị mắng là kỹ nư.

Đang nói chuyện, điện thoại di động vang lên.

Trương Tiến Trung nhìn lướt qua.

Vương Minh Vũ cũng ló đầu qua, và liếc nhìn ID người gọi: “Quả nhiên, nói Tào Tháo, Tào Tháo đến rồi, điện thoại của Tần Du Du, nh không trả lời sao?”

Trương Tiến Trung giơ tay lên trực tiếp nhấn nút trả lời.

“Đạo diễn Trương, anh thay Tô Tú Song tẩy trắng, tôi không có quyền can thiệp, nhưng anh lại kéo tôi xuống nước, vậy tốt không?”

Lửa giận của Tân Du Du không che giấu chút nào, cô ta chất vấn.

“Kéo cô xuống nước? Những lời này nên nói như thế nào nhỉ?” Mặt Trương Tiến Trung không chút thay đổi.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 449


Chương 449

“Cố ý tung ra đoạn video kia khiến tất cả mọi người nghi ngờ kỹ năng diễn xuất của tôi, bình luận phía dưới weibo cả đống kia kìa”

“NG là rất bình thường, cho dù là diễn viên thì cũng sẽ có lúc tâm tình và trạng thái không tốt, một video mà thôi, nó không nói lên điều gì cả, tôi tin tưởng vào kỹ năng diễn xuất của cô”

Trương Tiến Trung nói một cách qua loa lấy lệ.

Nghe vậy, Tân Du Du tức đến nghẹn, lâm vào thế bí, rất khó chịu.

“Đạo diễn Trương, anh che chở Tô Tú Song như vậy, sẽ có người hoài nghỉ cô †a có một chân với anh”

“Được rồi, đừng quanh co lòng vòng, người đưa tin bôi đen Tô Tú Song ngày đó là cô đăng, cô nghĩ tôi không biết à2”

Tần Du Du lạnh lùng nói, “Đạo diễn Trương, trong chuyện gì cũng phải chú ý chứng cứ, cô ta chỉ là một người nhỏ bé không ai để ý mà thôi, tôi nói xấu cô ta á, vậy mưu đồ là gì? Tôi biết anh bất công, giúp cô ta, nhưng không nghĩ anh lại bênh như thế này”

“Chủ của blogger V lớn kia là bạn bè tôi, rất quen cái thể loại này, bằng chứng vẫn còn, cô có muốn thử không?”

Vẻ mặt của Trương Tiến Trung khó coi, giọng nói anh càng lạnh hơn: “Chuyện cá nhân có đánh nhau thế nào tôi cũng không quan tâm, nhưng đừng giở trò với tôi trong thời gian quay phim, tật xấu này, ông đây không quen!”

Nói xong anh trực tiếp cúp máy.

Tân Du Du suýt chút nữa ngất vì tức, điện thoại di động bị cô ta ném vỡ trên mặt đất, chia năm xẻ bảy, hài cốt không còn.

Chuyện vừa ra, nó không chỉnh đốn Tô Tú Song, mà còn giúp cô gây thiện cam.

Đúng là mang đá lên đập chân của mình!

Ngày hôm nay, người thắng lớn nhất dĩ nhiên là Hoắc Diệc Phong, anh ta không làm gì cả mà chỉ nằm xuống để giành chiến thắng!

Sáng sớm hôm sau.

Mười giờ.

Tô Tú Song xuống lầu với tinh thân sảng khoái, nhưng khuôn mặt cô hơi đau một chút.

“Bà hai.” Quản gia Trương cười nói: “Ăn sáng xong, có thể cô phải đến công ty một chuyến”

“Hả?” Tô Tú Song giật mình, “Vì sao?”

“Có một tài liệu quên mang đi, nên cậu hai bảo cô mang đến”

Nghe vậy, Tô Tú Song bắt đầu đại khái, cô qua loa lấy lệ nói: “Một lát nữa tôi phải đến đoàn phim, anh đi hoặc để tài xế gửi tới đó đi”

“Cậu hai nói, mặt của cô đang sưng, được nghỉ ngơi hai ba ngày, nên nhất định sẽ không đến đoàn phim được”

Tô Tú Song; “…”

Người đàn ông này biết bấm độn sao?

Chậm rãi ăn sáng xong, quản gia Trương đã cầm sẵn tài liệu đứng ở sau lưng cô: “Bà hai, tài xế đang chờ.”

“Tôi tự đi”

“Xe cô bị cậu tư đi rồi”

Tô Tú Song âm thầm nghiến răng, cái tên hèn hạ, ngu sỉ này lại bắt đầu trả thù cô.

Quản gia Trương giống như người giám sát, theo sát cô từng bước.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 450


Chương 450

Tô Tú Song đau đầu đỡ trán, cô nhận lấy tài liệu, ra khỏi nhà họ Hoắc rồi lên xe đã chuẩn bị sẵn.

Sau một tiếng rưỡi, xe đến nhà họ Hoắc.

Ở trung tâm thủ đô có vị trí tấc đất tấc vàng, cao ốc Hàn Tinh đồ sộ đứng vững ở đó, nó cao tới mức đâm thẳng lên tận trời, nhìn không thấy đầu.

Đội mũ và khẩu trang xong, Tô Tú Song xuống xe, đi vào công ty.

Mặt cô sưng, cô lại mới lên hot search, nên cô không lộ mặt, nếu không sẽ bị người ta chụp ảnh cô tới Hàn Tinh, rồi lại được lên hot search.

Đây là lần đầu tiên cô tới Hàn Tinh, lúc vừa vào cao ốc cô cũng hơi bị kinh động.

Ở giữa tòa nhà là một thác nước trong nhà, dòng nước cao đến tám hoặc chín tầng, trông thực sự rất chấn động.

Đi không được hai bước cô đã bị quầy lễ tân ngăn lại: “Xin hỏi, cô tìm ai2”

“Hoắc Dung Thành” Tô Tú Song gọi thẳng tên huý.

Quầy lễ tân nhướng mày kinh ngạc nhìn cô: “Có hẹn trước không?”

“Không, anh ấy quên tài liệu, để tôi đưa tới.” Tô Tú Song lắc lắc tài liệu trong tay.

“Xin lỗi, không có hẹn trước, thì không thể vào công ty”

“Tôi gọi điện thoại cho anh ấy”

Quầy lễ tân suýt chút nữa cười ra tiếng, mấy người kỳ quái vào ngày hôm nay đặc biệt nhiều, cho dù tổng giám đốc Hoắc quên tài liệu, thì cũng để quản lý Cố hoặc là tài xế đưa tới.

Làm sao lại có thể để phụ nữ đưa tới, hơn nữa, còn là một người phụ nữ không được tốt lắm.

Mà tổng giám đốc Hoắc lại giữ mình trong sạch, vốn không gần nữ sắc.

Cô vừa bấm số, Hoắc Dung Thành đã kết nối, anh nhỏ giọng nói: “Ừ, lên đi”

“Không thể đi lên, quầy lễ tân nói không hẹn trước, thì không thể lên lầu”

“Chờ đấy”

Không có việc gì làm nên Tô Tú Song ghé vào quầy lễ tân, cô hơi nháy mắt hỏi: “Đãi ngộ của Hàn Tỉnh rất tốt sao? Có phải tiền lương cũng rất cao không?”

“Tập đoàn Hàn Tinh yêu cầu rất cao, không phải muốn vào là có thể vào” Lễ tân khinh thường nói, “Cô chỉ có thể chờ đợi hai phút”

Mấy chục giây sau, Cố Hàn xuất hiện ở sảnh, anh ta cung kính khom lưng chào hỏi cô.

Tô Tú Song nhấc chân, đi theo sau Cố Hàn.

Nhìn bóng dáng hai người rời đi, quầy lễ tân nhất thời không bình tĩnh nổi, trời ạ, cô lại có quan hệ với tổng giám đốc Hoắc thật!

Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất của tổng giám đốc.

“Cậu hai đang họp, bà hai đợi mười phút trong văn phòng trước.”

Đang nói chuyện, Cố Hàn để trợ lý bưng nước hoa quả đến.

Tô Tú Song gật đầu, ánh mắt cô đánh giá phòng làm việc, chỉ một chữ, hào, và bốn chữ, hào vô nhân tính!

“Cố Hàn, phòng làm việc của tổng giám đốc ở tầng 80 à?”

“Đúng vậy” Cố Hàn gật đầu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 451


Chương 451

Tô Tú Song tháo khẩu trang xuống: “Vậy nếu có cháy thì chẳng lẽ là đường chết à, ngay cả chạy trốn cũng không kịp.

Cố Hàn: “..”

“Cô cho rằng đường thông và xử lý để phòng cháy chữa cháy chỉ để trang trí”

Một giọng nói trầm thấp truyền đến, đôi chân dài thẳng nuột của Hoắc Dung Thành bước vào phòng làm việc.

“Cậu hai”

Hoắc Dung Thành khoát khoát tay, Cố Hàn rời khỏi phòng làm việc.

Đưa tài liệu tới, và có một cái hộp cách nhiệt xong, cô mở miệng nói: “Quản gia Trương nói anh muốn uống canh hoa quế, nên tôi nấu chút để mang tới”

Hoắc Dung Thành nheo mắt nhìn cô, khóe môi anh cong lên.

“Nếu đã đưa đến rồi, thì tôi đi đây”

Trong nháy mắt, Hoắc Dung Thành biến sắc: “Đi đâu?”

“Về nhà á” Tô Tú Song chớp mắt, cô cảm thấy vấn đề của anh hơi khó tin.

^^”

“Đợi đi, buổi chiều cùng nhau trở về.

Hoắc Dung Thành lên tiếng, anh lạnh lùng ra lệnh: “Muốn ngủ hay xem tỉ vi, thì đi vào phòng ở bên trong”

Suy nghĩ một chút, Tô Tú Song bắt đầu nói: “Cái đó, tôi không thể đi trước sao?”

“Không thể!”

Hai từ rất đơn giản khác thường.

Nói xong, Hoắc Dung Thành đã ngồi vào ghế da, anh bật máy tính trước mặt, bắt đầu làm việc.

Dưới đáy lòng Tô Tú Song yên lặng thở dài một hơi, cô đành bỏ đi suy nghĩ trong đầu, sớm biết vậy còn không bằng không đến.

Tuy nhiên, đã đến rồi thì cứ yên tâm thôi.

“Hoắc Dung Thành, anh có thể nhờ Cố Hàn mua chút đồ ăn vặt và hoa quả không?”

Cô ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông sau bàn làm việc, ngón tay thon dài của anh gõ trên bàn trông giống như là chơi đàn dương cầm, thật là đẹp mắt.

Hoắc Dung Thành lười di chuyển, anh duõi cánh tay dài ra lấy điện thoại di động, rồi ném nó về phía sô pha.

Tô Tú Song mới nhìn mà trong lòng run sợ, quá mức hung hãn!

Điện thoại di động rơi theo một hình parabol hoàn hảo, đúng lúc rơi vào bên cạnh tay cô, giọng nói anh trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Tự gọi đi, mật mã là sáu số không”

Điện thoại di động có màu đen, nhìn rất đặc biệt, chắc là đặt hàng, vì dù sao cô cũng chưa thấy trên thị trường có loại này.

Nói chuyện điện thoại xong, Tô Tú Song rất tò mò, cô thật sự muốn nhìn trộm điện thoại của Hoắc Dung Thành.

Cô khẽ l**m cánh môi, do dự giùng giằng.

“Sao, muốn nhìn trộm điện thoại của tôi?”

Đột nhiên, giọng nói của người đàn ông vang lên, nó gần trong gang tấc.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 452


Chương 452

Có tật giật mình, nên Tô Tú Song bị giật mình.

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu, lại không ngờ Hoắc Dung Thành lại cúi người xuống, khiến trán hai người đập mạnh vào nhau.

Cái trán của người đàn ông này quá cứng, Tô Tú Song bị đụng đau làm cô hít khí lạnh.

“Có tật giật mình?”

Hoắc Dung Thành vẫn duy trì động tác thắt lưng, tựa hồ anh không cảm thấy đau.

Bị đâm trúng tâm sự, ánh mắt Tô Tú Song rối rắm, không chịu thừa nhận: “Đừng nói nhảm, tôi không có.”

“Không đoán đúng, sẽ bất ngờ sợ sao? Hơn nữa, ánh mắt của cô đã bán đứng cô.” Hoắc Dung Thành nói.

Tô Tú Song sờ lỗ mũi một cái, cô vẫn mạnh miệng: “Thật sự không có.”

“Xem đi”

Hoắc Dung Thành nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.

“Tôi thật sự không xem, điện thoại đã gọi rồi, trả điện thoại di động cho anh”

Điện thoại trong lòng bàn tay cô dường như trở thành khoai nóng, vẻ mặt cô sốt ruột, vội vàng đưa nó cho anh.

“Sợ cái gì, để cô xem thì cô cứ xem, cũng không phải muốn mạng của cô, dông dài làm gì?” Anh nhếch môi, tiếp tục nói.

Nhìn người đàn ông trước mặt đang dùng ánh mắt áp chế cô, Tô Tú Song quả thực khóc không ra nước mắt: “Tôi không xem, không được sao?”

“Không được!”

“Một chút xíu tôi cũng không muốn xem thật, hiện tại tôi muốn xem phim, anh có thể buông tôi ra trước không?”

Hoắc Dung Thành liếc cô một cái, anh cầm lấy điện thoại ném vào trong túi quần: “Đừng nói là tôi không cho cô cơ hội, là chính cô không muốn cầm”

Tô Tú Song: “…”

Có cơ hội như vậy, cô cũng không thèm khát, có được không?

Cô cũng không phải cái loại chuyên đi dòm ngó chuyện riêng tư của người khác này!

Cố Hàn trở về rất nhanh, còn mang theo hai túi, một túi lớn ăn vặt và một túi lớn hoa quả.

Tô Tú Song tựa vào ghế sô pha, ngồi xếp bằng, cô vừa xem phim, vừa ăn đồ ăn vặt, trông rất nhàn nhã mà tự tại.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Cố Hàn lại đi đến.

“Cậu hai, cơm trưa ra ngoài ăn, hay là đặt trước?”

Ngòi bút của Hoắc Dung Thành hơi ngừng lại, anh ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tú Song: “Hỏi cô”

“Đặt trước được không?” Tô Tú Song hơi nháy mắt, cô hơi lười, vì ghế sô pha quá thoải mái, nên cô hoàn toàn không muốn nhúc nhích.

“Ừm, món Trung Quốc, món Nhật Bản, đồ ăn phương Tây, bà hai thích món nào hơn?”

Tô Tú Song suy nghĩ một chút: “Món Nhật đi, anh giúp tôi mua mấy sợi dây nữa, màu đỏ”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 453


Chương 453

“Vâng.

Đặt món Nhật là một nhà hàng cao cấp nhất thủ đô, một lúc sau đồ được giao đến.

Mùi vị rất thơm, mùi thơm bay khắp nơi, làm người ta thèm ăn.

Trong đó có một món chân, rất lớn, cũng rất cứng, Tô Tú Song dốc hết tinh thân muốn thắng cái chân mà vẫn không được.

Hoắc Dung Thành liếc cô rồi cầm lấy, động tác của anh sạch sẽ lại lưu loát, ba năm lần đã bày thịt ra đĩa.

Tô Tú Song chớp mắt, cô chỉ cảm thấy được sủng ái mà lo sợ, thì ra, Hoắc Dung Thành cũng có một mặt ân cần như vậy.

Khiếp sợ hơn là đáy lòng cô cũng như bị ném vào một hòn đá, gây ra từng vòng rung động, rất ngọt ngào.

Tô Tú Song ăn không ít đồ ăn vặt, chỉ ăn một chút là cô đã gần như no.

Cách ăn của Hoắc Dung Thành ưu nhã và đẹp, nhưng anh cũng không ăn được bao nhiêu, chỉ ăn vài miếng.

Buổi chiều.

Hoắc Dung Thành tiếp tục làm việc.

Tô Tú Song xem phim, thỉnh thoảng cô lại lại lơ đãng liếc nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc.

Quả nhiên, đàn ông đang làm việc là hấp dẫn nhất!

Xem ra, làm quản lý Hàn Tỉnh vẫn rất khổ cực, vì từ khi cô bước vào vào phòng làm việc, thì liên tục có tài liệu được đưa vào.

Cô nhìn ra chỗ khác, mở máy ra và nhập nút đồng tâm trên trang tìm kiếm.

Trong bộ phim vừa rồi, có vài cảnh nữ chính đang thắt những nút thắt đồng tâm, có màu đỏ thẫm, trông rất vui mừng.

Đối với người đang buồn như cô mà nói, dùng việc đó để giết thời gian là không còn gì tốt hơn nhất.

Các bước dạy rất chỉ tiết, Tô Tú Song cũng học hết sức chăm chú.

Vừa ngẩng đầu, Hoắc Dung Thành nhìn thấy người phụ nữ vốn ngồi trên ghế sa lon, lúc này đang nằm ngủ say sưa.

Anh nhướng mày, rồi đứng dậy, đôi chân dài đi tới cạnh ghế sa lon.

Trên ghế sa lon, hai gói đồ ăn mở ra, còn có miếng vụn khoai tây chiên.

Đôi mắt Hoắc Dung Thành khẽ nhúc nhích, người luôn luôn ám ảnh bởi sự sạch sẽ như anh lại không cảm thấy bẩn và khó chịu, anh còn cảm thấy rất ấm áp, rất đời thường.

Anh khom lưng, rồi thuận tay nhặt chiếc chăn bên cạnh và đắp cho cô.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, trong hơi thở của anh đều là hơi thở từ trên người cô toả ra, có mùi chanh, thoang thoảng tươi mát, dễ ngửi.

Nắng chiều cũng rơi trên mặt cô khiến mặt cô như được tráng một lớp ánh sáng.

Chút lông tơ trên khuôn mặt xinh xắn trông rất đáng yêu, ngay cả nửa khuôn mặt sưng phồng cũng rất hấp dẫn.

Không thể khống chế…

Đôi môi mỏng của Hoắc Dung Thành hôn lên trên má phải bị sưng lên của cô.

Ai biết, Tô Tú Song đã ngủ say đột nhiên trở mình, đôi môi mềm mại ấm áp của cô phớt qua môi anh.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 454


Chương 454

Trong nháy mắt, lửa nóng trong người Hoắc Dung Thành dễ dàng bị kích động, anh có phản ứng, bụng dưới sắp nổ tung!

Đôi mắt anh tối lại, bình phục lại hô hấp, nhưng anh thử hai ba phút sau, vẫn không được.

Anh thâm mắng một tiếng, rồi đi vào phòng tắm.

Cô có cảm giác mình ngủ cho đến khi màn đêm buông xuống.

Tô Tú Song ngồi dậy, suy nghĩ mông lung, cô còn chưa hoàn hồn, vẫn ngơ ngác.

Ánh sáng còn sót lại nổi lên, Hoắc Dung Thành nhướng mi liếc nhìn cô, sau đó anh bỗng cảm thấy hơi khác thường, và… còn thấy có chút dễ thương…

“Đứng lên, về nhà” Đôi mắt của anh thâm thúy, anh nhếch môi mỏng.

Tô Tú Song trả lời, rồi mang giày, thuận tiện cô gom đống đồ ăn vặt lại ném vào thùng rác.

Khi đi đến đại sảnh, nhiều nhân viên đều nhìn sang, nhưng cũng không dám quang minh chính đại nhìn nên không thể làm gì khác hơn là nhìn lén.

Cô cố ý kéo ra một khoảng cách với Hoắc Dung Thành, sau đó khoác áo, đội mũ lên đầu để chặn những ánh mắt bàn tán và tò mò.

Hai người vừa mới chân trước rời khỏi, chân sau tin tức trong nhóm chat đã nổ tung.

“Trời ạ, Tổng giám đốc lại ở phòng làm việc cả một ngày với phụ nữ, họ đã làm gì!”

“Thật sự rất tò mò, đó là người yêu hay vợ của tổng giám đốc Hoäc?”

“Lòng đau quá, người đàn ông như tổng giám đốc không nên bị phụ nữ làm vấy bẩn, nên để anh vẫn cao quý đứng ở trên đỉnh thôi!”

Sau một thời gian, đã lên đến hơn một nghìn tin nhắn trong nhóm Zalo, tất cả phụ nữ đều than khóc k** r*n.

Ngồi trên xe, Hoắc Dung Thành khởi động xe. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Đi chợ trước.” Vừa nói, Tô Tú Song vừa kéo dây an toàn: “Chợ rau gần nhất hình như ở đường Kim Sơn”

Cuối cùng, cô lấy chiếc đồng tâm ra và đung đưa trước mặt anh như để khoe: “Có xinh không?”

Hoắc Dung Thành nhướng mi liếc cô, anh tích chữ như vàng nói: “Xấu.

Tô Tú Song tức như sắp phun ra một ngụm máu.

Cô không để ý tới anh, làm như không nghe thấy, ánh mắt cô nhìn bên trong xe, sau đó thân thể nghiêng về trước, cô treo nút đồng tâm lên vách ngăn ở giữa xe Càng xem càng thoả mãn, ừm, thật là đẹp mắt!

Tuy lần đầu tiên kết nên hơi xiêu xiêu vẹo vẹo, kết cũng không đều đặn, ở giữa còn sai bốn năm bước.

Tuy nhiên, Tô Tú Song cảm thấy không ảnh hưởng tới toàn cục, cô còn rất tự hào.

Khi xe chuyển động, nút thắt đồng tâm treo ở giữa cũng rung lên.

Hoắc Dung Thành lại liếc nhìn, nhưng không ngăn cản hành vi của cô, đôi môi mỏng như cong lên, anh nở một nụ cười nhẹ.

Đến chợ, Tô Tú Song đi thẳng đến mục đích, cô mua một con cá, và một miếng đậu phụ.

Bởi vì dáng dấp của Hoắc Dung Thành quá đẹp đẽ, nên bà chủ quán cứ nhìn anh với ánh mắt chứa cảnh xuân, nhìn anh đầy sâu xa, cuối cùng lúc đi, bà chủ còn lưu luyến không rời tặng thêm mấy thứ.

Gần như phải tĩnh dưỡng tới hai ngày, dấu tát trên mặt Tô Tú Song mới nhạt đi.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 455


Chương 455

Sáng sớm ngày hôm đó, Tô Tú Song uống một cốc sữa nóng, khi đang chuẩn bị đi tới đoàn phim, Hoắc Lăng Tùng bước từ trên tầng xuống: “Tới đoàn phim sao?”

“Ừm, khuôn mặt cũng đỡ hơn nhiều rồi, bắt đầu đi làm được rồi”

“Hai ngày nữa sẽ là sinh nhật của Diệc Phong” Anh uống một ngụm nước nóng, rồi hiền hòa nói.

Vẻ mặt của Tô Tú Song rất bình tĩnh, không chút lay động, sinh nhật tên ngốc đó, thì liên quan gì đến cô chứ.

“Cậu ta có chút hẹp hòi, nếu như không chuẩn bị quà sinh nhật, thì chắc chắn cậu ta sẽ so đo, để một năm mới không bị cậu ta làm phiền, em có thể chuẩn bị một chút”

Hoắc Lăng Tùng tiếp tục nhắc nhở.

“Cảm ơn bác sĩ Tùng, tôi đi trước đây, hẹn gặp lại vào buổi tối”

Bước ra khỏi phòng khách, cô trèo lên xe đạp, đột nhiên yên sau nặng tru, cô quay đầu lại nhìn.

Chỉ nhìn thấy, đôi mắt gấu trúc của Hoắc Diệc Phong, dường như còn chưa tỉnh ngủ, sắc mặt trông sống không bằng chết.

“Chẳng phải cậu có xe sao?” Cô chau mày, hỏi lại.

“Không có tiền, không đổ xăng được”

Khuôn mặt của Hoắc Diệc Phong tỏ vẻ khó chịu, cậu ta luồn tay vào trong mái tóc dày.

“Với gương mặt này của cậu bốn nhà họ Hoắc, chỉ cần cậu đỗ xe ở cây xăng, làm gì có ai dám không đổ đầy xăng cho cậu chứ?”

Hoắc Diệc Phong liếc mắt một cái, cậu ta có chút buồn ngủ, khuôn mặt lười biếng dán sát vào sau lưng cô: “Chị không hiểu được nỗi khổ của một thiếu gia giàu có đâu.”

Tô Tú Song mỉm cười, hahaha, vậy thì cho cậu ta đi vậy!

Đoàn phim.

Hôm nay chủ yếu là quay Trương Vinh Hiển và Tần Du Du, Tô Tú Song chỉ có một cảnh phim.

Lúc không quay phim, cô ngồi ở phía sau màn hình giám sát, cô đi theo Trương Tiến Trung, vừa để học tập, vừa để học lời thoại.

“Tìm một trợ lí đi”

Trương Tiến Trung ngẩng đầu lên liếc nhìn cô một cái.

Tô Tú Song mỉm cười: “Tiên còn chẳng có, lại còn đòi thuê trợ lí”

“Sau này, còn có một loạt các hoạt động tuyên truyền, có trợ lí thì sẽ tiện hơn một chút, hai ngày nữa tổng kết lương, lương của cô cũng được, vẫn gánh vác được.”

Trương Tiến Trung rít một hơi thuốc lá: “Dù sao cũng là để vì sau này phát triển được tốt hơn, nhớ là phải tìm một người đáng tin cậy.”

Tô Tú Song gật đầu. “Tôi biết rồi “

Cô suy nghĩ suốt cả buổi sáng, cảm thấy Bạch Tĩnh không tồi, bạn thân, chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, vô cùng đáng tin.

Khi ăn cơm trưa, cô đã nói với Bạch Tĩnh chuyện này.

Bạch Tĩnh không nói thêm gì, mà nhận lời luôn: “Mối quan hệ giữa cậu và tớ, không cần phải khách sáo như vậy, tiền lương thì tùy cậu trả, nghe thấy như vậy, thì Trương Tiến Trung đang muốn bồi dưỡng cậu sao?

“Không biết nữa, được đến đâu biết đến đấy”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 456


Chương 456

Bạch Tĩnh gật đầu, vẻ mặt ngưỡng mộ: “Đúng là mỗi người một số phận, mình đến đoàn phim còn sớm hơn cậu, hiện giờ cậu đã diễn vai nữ phụ quan trọng rồi, mình vẫn còn đang làm chân chạy vặt”

“Đừng nóng vội, rôi cũng sẽ có một ngày thành công thôi, khi mình nổi tiếng rồi thì mình sẽ dẫn dắt cậu” Tô Tú Song mỉm cười, chớp mắt.

“Bây giờ mình chỉ chờ đến ngày cậu nổi tiếng thôi”

Một ngày sau cũng xem như là bình yên không có chuyện gì, Tân Du Du mới bị Trương Tiếng Trung cảnh cáo, cho nên ít nhiều cũng tém tém lại một chút.

Cắn đến niXN †¬n lÀm Trirxynn Tiến “Bên phía đầu tư gọi điện thoại tới, bảo đi tiếp khách” Gần đây Trương Tiến Trung rất ghét việc tiếp khách.

“Bên phía đầu tư gọi điện thoại tới, bảo đi tiếp khách” Gần đây Trương Tiến Trung rất ghét việc tiếp khách.

“Tìm một cái cớ rồi từ chối thử xem?”

“Không từ chối được” Vẻ mặt Trương Tiến Trung rất khó chịu, anh đưa tay lên, dập đầu thuốc lá: “Đi thông báo với những người diễn vai chính một chút”

“Chỉ có Tần Du Du, Trương Vinh Hiển, và Liễu Y Y sao?”

“Đưa cả Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong tới.”

“Được”

Nghe tới tiếp khách, Tô Tú Song đã thấy đau đầu, cô không những không thích tiếp khách, mà còn không biết tiếp khách.

Kết thúc buổi chụp hình, Trương Tiến Trung lên tiếng: “Đi theo xe của tôi.”

Tân Du Du và Liễu Y Y đều rất nổi tiếng, họ đều có xe đưa đón hạng sang, nên đã tự mình rời đi.

“Cậu hai, em gái, ngồi xe của anh”

Một chiếc xe sang dừng lại, cửa sổ được mở ra, Trương Vinh Hiển thò đầu ra.

Hai người ngồi ở ghế sau.

Tô Tú Song chau mày, nhìn về phía Hoắc Diệc Phong nói: “Cậu đã thu nhận được một tay sai đắc lực đấy”

Nghe thấy được khen, vẻ mặt của Hoắc Diệc Phong đắc ý.

“Câu nói này của em, cậu hai và em đều là người của mình” Trương Vinh Hiển mỉm cười, nhưng vì thái độ quá đỗi thành khẩn, nên trông rất dễ thương.

“Có điều, Hoắc Diệc Phong cũng cần phải xã giao tiếp khách sao?” Tô Tú Song có chút nghi hoặc.

“Vậy thì chứng minh lai lịch của đối phương rất khủng, ngay cả Trương Tiến Trung cũng không thể không cúi đầu, có quyền lực tuyệt đối vê mặt ngôn từ”

Tô Tú Song chớp mắt, chỉ đơn thuần là tò mò nói: “Lai lịch còn khủng hơn kim chủ của anh sao?”

“Đúng vậy” Vẻ mặt của Trương Vinh Hiển thản nhiên, không có chút gì ngại ngùng.

Trong phòng nói chuyện, chiếc xe đã tới khách sạn Pacific.

Một hàng người, bước thẳng vào trong bao phòng.

Bao phòng đã được đặt từ trước, phòng VIP, ở tầng thượng, căn phòng hào hoa, xa xỉ, đến những thiết bị giải trí cũng đều có đủ.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 457


Chương 457

Tô Tú Song, Hoắc Diệc Phong, Trương Vinh Hiển, lần lượt ngồi xuống sô pha.

Còn Tân Du Du và Liễu Y Y thì cầm gương lên, bận rộn trang điểm lại.

Tô Tú Song huých nhẹ vào vai của Hoắc Diệc Phong: ‘Đến lúc đi tiếp khách về xong nhất định sẽ rất muộn, gọi điện thoại cho anh hai của anh nói một tiếng đi”

“Sao chị không gọi chứ?”

Hoắc Diệc Phong trừng mắt lên nhìn Tô Tú Song một cái.

“Chẳng phải anh ấy là anh hai của cậu sao?”

“Chẳng phải đó là chồng chị sao?”

Không còn cách nào khác, Tô Tú Song chỉ có thể đứng dậy, đẩy cửa phòng bước ra, lập tức ấn gọi: “Alo, Hoắc Dung Thành”

Không lâu sau, Hoắc Dung Thành nghe máy, giọng nói vẫn trầm thấp, lạnh lùng: “Hả?”

“Đoàn phim đột nhiên phải đi tiếp khách, cho nên có thể sẽ về muộn một chút.” Giọng nói của cô mềm mại.

“Hoắc Diệc Phong thì sao?” Anh tiếp tục hỏi.

Tô Tú Song đáp: “Anh ta cũng đi”

“Ừm” Anh lạnh nhạt đáp, giọng nói trầm ấm dễ nghe xuyên qua ống nghe: “Bảo nó uống rượu thay cho cô”

“Haha….”

Tô Tú Song không nhịn được, bật cười “Cười gì chứ?”

“Cảm thấy Hoắc Diệc Phong có chút đáng thương, giống như một con chuột bạch nhỏ vậy, lại còn phải uống thay rượu cho người khác.” Tô Tú Song nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình.

Nghe thấy vậy, đôi môi mỏng của Hoắc Dung Thành nhếch lên, thong thả nói: “Nó cũng chỉ được mỗi cái điểm này thôi”

Bị anh trai ruột của mình ghét bỏ như vậy, Tô Tú Song cũng có chút thương hại cho đồ ngốc Hoắc Diệc Phong đó: “Tôi biết rồi, anh vẫn chưa tan làm sao?”

“ Ừm „ “Vậy được rồi, anh làm việc đi, trên đường về nhớ đi cẩn thận, tôi cúp máy đây, bai bai.”

Cúp máy xong, Tô Tú Song đi tới nhà vệ sinh, sau đó mới quay trở lại bao phòng, cô ngồi xuống, Hoắc Diệc Phong nhìn cô chằm chằm.

“Sao thế?”

“Anh hai tôi vừa gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi uống rượu thay cho chị, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của một người em ruột như tôi.”

Khuôn mặt của Hoắc Diệc Phong oán trách.

Tô Tú Song có chút chột dạ, lại ngọt ngào, ho vài tiếng rồi nói: “Tối nay cậu vất vả rồi”

“Hừm Vô liêm sỉ”

Tô Tú Song không quan tâm đến anh †a nữa, trong lòng thầm nghĩ rằng, nhà đầu tư rốt cuộc danh tiếng tới cỡ nào, mà lại có thể khiến cho Trương Tiến Trung đợi lâu như vậy.

Đang suy nghĩ lung tung, thì cánh cửa bao phòng được mở ra, một đám người bước vào.

Cô ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy Mộ Tư Đồng đứng ở giữa, Tô Tú Song ngơ người ra, không ngờ lại là anh ta.

Vả lại, trên khuôn mặt anh ta có một vài vết sẹo dã man, rõ ràng là anh ta đã bị hủy dung.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 458


Chương 458

Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Rõ ràng là Mộ Tư Đồng cũng để ý tới cô, ánh mắt dõi qua đó, tăm tối, thâm trâm.

Từ sau lần bị bắt cóc ở quán rượu đó, xa cách lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên họ gặp mặt.

Sau khi hai người nhìn nhau mấy giây, Tô Tú Song dịch chuyển tầm mắt.

Cô cảm thấy, Mộ Tư Đồng còn thâm trầm, phức tạp, khó hiểu hơn cả lúc trước.

Bớt đi một vài sự liêu lĩnh, và thêm phần u ám hơn khó mà nói rõ được.

Bên cạnh anh ta còn có một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người khá lùn, cũng có hơi mập, ăn mặc rất lộng lẫy, trông rất phú quý.

“Tổng giám đốc Đồng”

Trương Tiến Trung đứng dậy, mở lời.

Vương Minh Vũ, Tần Du Du, Liễu Y Y cũng từ từ đứng dậy, không còn cách nào khác, Tô Tú Song cũng đứng dậy theo.

“Đừng khách khí, ngồi đi”

Mộ Tư Đồng cởi cúc áo vest ra, ngồi xuống, bảo nhân viên phục vụ mang rượu ngon nhất lên.

Mộ Hạo Thiên cởi áo khoác ngoài ra, ngồi xuống sô pha, trong miệng có ngậm điếu thuốc, ánh mắt hướng tới cơ thể từng người phụ nữ.

Khẩu vị của anh ta từ đầu đến cuối vẫn luôn như vậy, thích những người phụ nữ nóng bỏng kiều diễm.

Trong ba người phụ nữ, chỉ có Tần Du Du là mặc váy ngắn, cổ chữ V khoét rất sâu, vóc dáng gợi cảm thể hiện ra bên ngoài.

Đôi mắt của anh ta phát sáng, anh ta dán chặt mắt vào người của Tần Du Du.

Đôi mắt của anh quá tr*n tr**, đã khiến cho Tân Du Du có chút không thoải mái.

“Tôi giới thiệu với mọi người một chút, vị này là tổng giám đốc Đồng, tổng giám đốc của tập đoàn Mộ Thị, bộ phim “Tương Dạ” sẽ do công ty Mộ Thị đầu tư quay.” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trong lúc nói, Trương Tiến Trung bê một ly rượu lên, đi tới trước mặt Mộ Tư Đồng: “Tổng giám đốc Đồng, cảm ơn sự yêu thích và ủng hộ của anh đối với bộ phim “Tương Dạ”, ly rượu này tôi kính anh”

Anh ngẩng đầu lên, uống cạn ly rượu: “Đạo diễn Trung khách khí rồi. “ Mộ Tư Đồng chỉ nhấp môi một ngụm nhỏ, theo phép lịch sự mà thôi.

“Vị này là?”

Trương Tiến Trung cầm ly rượu đi tới trước mặt Mộ Hạo Thiên.

“Em họ tôi” Mộ Tư Đồng nhướn mày, lạnh nhạt giải thích, hoàn toàn không nói rõ thân phận của Mộ Hạo Thiên.

Dù sao thì địa vị của Mộ Hải Hưng cũng rất cao, không để ý hoặc không cẩn thận một chút thôi thì sẽ bị kéo xuống nước, Mộ Hạo Thiên thân là con trai của ông ta, cũng nên khiêm tốn một chút.

Trương Tiến Trung lại kính Mộ Hạo Thiên một ly rượu, sau đó, quay đầu lại nói: “Mấy người mời rượu tổng giám đốc Đồng đi”

Thân là ảnh hậu, Tần Du Du đứng dậy trước, cô nở một nụ cười quyến rũ: “Cảm ơn sự ủng hộ của tổng giám đốc Đồng, trước đây tôi từng nghe tới danh tiếng của tập đoàn Mộ Thị, nhưng chưa từng được gặp tổng giám đốc Đồng, hôm nay được gặp, quả nhiên là anh tuấn, hào phóng”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 459


Chương 459

Tập đoàn Mộ Thị cũng nổi tiếng là quý tộc ở thủ đô, nếu như có thể tiếp cận với Mộ Tư Đồng, thì chắc chắn là có lợi với cô.

Tô Tú Song im lặng, Tân Du Du đúng là biết cách mở to mắt mà nói dối, trên gương mặt có nhiều vết sẹo như vậy, lại còn nói là anh tuấn hào phóng!

Đang suy nghĩ lung tung trong đầu, thì đột nhiên, Hoắc Diệc Phong ghé đầu vào tai cô nói: “Mắt người phụ nữ này bị mù rồi”

Tô Tú Song nhướn mày, nhìn lại anh một cái, nhẹ nhàng đập tay với anh rồi nhỏ tiếng nói: “Ăn ý”

Mộ Tư Đồng không có tâm trạng cười đùa với Tân Du Du, đôi mắt anh ta còn chẳng hề cử động.

Ngược lại, khi Tân Du Du mời rượu Mộ Hạo Thiên, Mộ Hạo Thiên nắm lấy tay của cô ta, âm thầm ra hiệu: Liễu Y Y và Trương Vinh Hiển, cũng lần lượt mời rượu hai người họ.

Cuối cùng, chỉ còn lại Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong.

Có trốn cũng không trốn được!

Không còn cách nào khác, Tô Tú Song chỉ có thể bước qua đó, đứng vững ở trước mặt Mộ Tư Đồng: “Xin lỗi tổng giám đốc Đồng, tôi dị ứng với cồn, chỉ có thể dùng nước thay cho rượu, tôi mời tổng giám đốc Mộ một ly”

“Tôi chỉ nhận rượu của người khác, chứ không nhận nước của người khác.”

Vẻ mặt của Mộ Tư Đồng có một tia u ám lướt qua, nhưng gương mặt vẫn rất bình tĩnh.

“Chẳng phải chỉ là hai ly rượu thôi sao, tôi uống thay cô ấy”

Đôi chân dài của Hoắc Diệc Phong di chuyển, bước qua đó, dáng người cao lớn, đôi mắt hơi híp lại.

“Không được.” Mộ Hạo Thiên nói: “Chỉ có thể tự mình uống, không được mời rượu thay, không thì chả có thành ý chút nào, dị ứng thôi mà, chỉ cân không chết người là được, đúng không, đạo diễn Thành?”

“Anh nói hơi nhiều đấy, có chút ồn ào, thật phiền phức” Ánh mắt của Hoắc Diệc Phong nhìn thẳng vào Mộ Hạo Thiên, không chút khách sáo.

Nếu như, anh hai đã bảo anh uống rượu thay, vậy thì anh buộc phải làm được, đây là mệnh lệnh của anh hai”

“Trời ạ, dám nhiều lời trước mặt tôi, anh là cái thá gì chứ?” Mộ Hạo Thiên đập bàn, khuôn mặt tức giận.

“Tôi là cái thá gì, thì liên quan gì đến anh hả”

Trước giờ, chỉ có anh đi gây chuyện cho người khác, chứ chưa có người nào kiếm chuyện với anh.

“Đạo diễn Thành, đây chính là diễn viên mà anh đưa tới sao?” Lúc này, Mộ Tư Đồng lên tiếng.

Từ nhỏ Hoắc Diệc Phong đã lớn lên ở Mĩ, cũng không về thủ đô được mấy lần, cho nên Mộ Tư Đồng không biết Hoắc Diệc Phong, càng không biết anh là tứ thiếu gia nhà họ Hoắc.

Trương Tiến Trung vội vàng đứng dậy, chỉ trích Hoắc Diệc Phong: “Còn không mau xin lỗi tổng giám đốc Đồng đi!”

Hoắc Diệc Phong đưa tay ra ngoáy ngoáy lỗ tai, như thể không nghe thấy, xin lỗi, trong từ điển của anh không có hai từ này.

Cuối cùng, vẫn là Tô Tú Song phá vỡ cục diện: “Mặc dù dị ứng, nhưng một hai ly thì cũng không sao, tôi mời tổng giám đốc Đồng”

Động tác của cô rất nhanh, cô rót một ly rượu, một hơi uống hết sạch.

Thấy vậy, Hoắc Diệc Phong chỉ muốn đưa tay lên b*p ch*t côi!

Uống xong hai ly, Tô Tú Song trở về chỗ ngồi, cô rất ít khi uống rượu trắng, lúc này cô cảm thấy bụng dạ không được thoải mái.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 460


Chương 460

“Chỉ uống rượu ăn cơm thôi thì không có gì thú vị, ảnh hậu cô không tới nhảy múa, để tăng phần thú vị sao?”

Chủ ý của Mộ Hạo Thiên lại hướng đến Tần Du Du “Cơ thể của tôi không được khỏe”

Tân Du Du kiếm đại một cái cớ.”

“Rầm.”

Mộ Tư Đồng ném ly rượu lên bàn, lên tiếng, vẻ mặt sầm xuống: “Bảo mấy người tới đây để chống đối tôi sao?”

Trong phút chốc, bầu không khí ngưng đọng lại.

“Lời nói của Mộ Tư Đồng tôi, từ lúc nào mà không có trọng lượng như vậy?

Cậu ấy bảo cô nhảy, đó là vì coi trọng cô”

Không còn cách nào khác, Tân Du Du chỉ có thể đứng dậy, trên khuôn mặt miễn cưỡng nở một nụ cười, cô đi tới giữa, nhảy múa.

Trong dạ dày cô quá nóng, nó cứ sôi mãi, Tô Tú Song uống liên tiếp ba ly nước cũng không đè xuống được, cô có chút khó chịu, muốn đi tới nhà vệ sinh.

Nhưng chỉ là nôn khan mà thôi, cô có nôn cũng không nôn được gì, cô rửa mặt.

Cô vừa xoay người lại, liên nhìn thấy Mộ Tư Đồng đứng ở phía sau cô như một bóng ma.

Không chút đề phòng, Tô Tú Song bị dọa tới mức nhảy dựng lên, lông ngực cô phập phồng, hô hấp bình tĩnh trở lại.

Mộ Tư Đồng tiến tới từng bước một, cứ sát lại gân, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một bước chân.

“Cô xem, đã hài lòng chưa?”

Anh chỉ vào vết sẹo trên gương mặt mình, hỏi Tô Tú Song.

“Anh có thể đừng có giống như một kẻ điên đi cắn lung tung không, khuôn mặt của anh, hình như hoàn toàn không liên quan gì đến tôi.”

Tô Tú Song ưỡn lưng lên, nhìn thẳng vào anh.

“Đây là kiệt tác của cô, sao có thể nói là không liên quan đến cô chứ?”

Khóe miệng Mộ Tư Đồng nhếch lên một nụ cười, u ám đáng sợ: “Không ngờ, trong lòng của Hoắc Dung Thành cô cũng có chút trọng lượng đấy, tôi bắt cóc cô, anh ta liền hủy hoại khuôn mặt tôi, cô nói xem, tôi nên tới tìm anh ta, hay là tìm cô đây?”

Nghe xong, Tô Tú Song chau mày lại, nghe anh nói xong, liên không dám tin: “Khuôn mặt của anh, sao có thể là do Hoắc Dung Thành làm chứ, tuyệt đối không thể nào”

“Đừng có ở đây giả ngốc với tôi nữa!”

Dần dần, Mộ Tư Đồng cũng không còn nhãn nại nữa, giữa lông mày hiện lên một vẻ đáng sợ khó tả: “Cô xem, 4 vết sẹo này, có đẹp không?”

Theo phản xạ, Tô Tú Song lùi vê phía sau một bước.

Cô cảm thấy, tinh thân của Mộ Tư Đồng bất thường, giống như một kẻ b**n th**, ác ma vậy.

“Cô sợ gì chứ?”
 
Back
Top Bottom