Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 401


Chương 401

Hoắc Dung Thành không hề bị suy chuyển, thậm chí còn dễ dàng bắt lấy hai tay cô, rồi cố định phía trên đầu cô.

Đẩy không được, Tô Tú Song há miệng cắn.

Anh không kịp tránh, môi dưới bị cắn trúng, ngay lập tức trong khoang miệng truyền ta mùi máu.

Nếm thấy vị máu, Tô Tú Song liền nhả ra.

Hoắc Dung Thành cũng không lạ gì cô, há miệng cắn môi trên của cô.

Tô Tú Song bị cắn đau, cảm thấy bị cắn rách da rồi.

Đồ điên này!

Căn đủ rồi, Hoắc Dung Thành mới thả môi cô ra. Lạnh lùng nói: “Có qua có lại.”

“Hoắc Dung Thành, anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Tô Tú Song tức đến mức cả ngực lên thái dương đều đau.

“Làm em”

Giọng nói anh trâm khàn, đôi mắt thâm trầm, trong mắt làm một mảng tối đầy nguy hiểm: “Không phải em thích cống hiến vì nghệ thuật sao, em làm nghệ thuật, tôi làm em, cái này gọi là đi sâu vào nghệ thuật.”

Nháy mắt, Tô Tú Song nổi cơn tam bành, đáy mắt bốc lên ngọn lửa: “Không thể tin được, bỉ ổi, anh cút ra!”

“Lão già kia cưỡi lên người, sao không thấy em tức giận? Lão ta được mà tôi thì không được? Hay là em thích đàn ông nhiều tuổi?”

Hoắc Dung Thành nheo mắt, lạnh lùng giễu cợt, người cũng giận sôi gan.

Trong ngực như nuối một ngọn lửa giận, Tô Tú Song hơi nhắm mắt, không muốn cùng anh tranh cãi tiếp, tâm tình mệt mỏi.

Cùng anh ta nói lí chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

Ánh mắt rơi trên người cô, bên dưới tầng vải mỏng màu đỏ, chỉ mặc mỗi cái yếm, làn da trắng nõn lộ rõ.

Ngay lập tức, ánh mắt anh tối lại đầy nguy hiểm, hầu kết chuyển động lên xuống, ngón tay thon dài kẻ khiêu, dải yếm liền nới lỏng tụt xuống.

Thân trên không có gì che đậy của cô lọt vào tâm mắt.

Đáy mắt anh hiện lên ánh sáng u tối, vùi đầu vào giữa cổ cô, vừa hôn vừa cắn, còn mang theo chút lửa giận chưa tiêu hết.

Dần dần, bàn tay càng ngày càng quá trớn, càng ngày càng đi xuống dưới…

Tô Tú Song hoảng hốt, liên tục dùng chân đạp đá anh, nhưng chênh lệch sức mạnh giữa nam và nữ chênh lệch không nhỏ, cô giãy không ra.

Ngay lúc này, truyền đến một đợt tiếng gõ “cộc, cộc, cộc…”

Tô Tú Song nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Nhưng, Hoắc Dung Thành lại mắt điếc tai ngơ, làm như không hề nghe thấy.

Cô há miệng, cách một lớp vải cắn mạnh vào bắp tay anh.

Hoắc Dung Thành ngẩng đầu lên từ hõm vai cô, ánh mắt thâm trầm nguy hiểm, trong đó vẫn còn sự hỗn độn và d*c v*ng khó tả.

“Có người”

Cô vừa nói xong, đợt tiếng gõ cộc, cộc, cộc vừa rồi lại vang lên.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 402


Chương 402

Hoắc Dung Thành ngồi dậy, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng vuốt lại mái tóc có chút hỗn loạn, khuôn mặt cau có, vẻ mặt cáu kỉnh hạ kính xe xuống.

Nhân lúc này, Tô Tú Song như chút được gánh nặng thở ra một hơi, hai ba cái đã mặc lại quần áo.

“Thưa anh, chỗ này không được đỗ xe.”

Cảnh sát nhăn mày, xé giấy phạt rồi đẩy vào.

Anh thậm chí còn không thèm liếc một cái, đôi mắt Hoắc Dung Thành như mũi tên tẩm độc, lạnh lùng quét qua người cảnh sát.

Sau đó, anh xuống xe, ngồi vào ghế lái, khởi động xe.

Ngực vẫn còn phập phồng lên xuống, Tô Tú Song dựa vào cửa xe, nín thở.

Xe một đường chạy thẳng, tốc độ rất nhanh.

Lúc vê đến Hoắc gia đã là một tiếng Xe vừa dừng lại, Tô Tú Song đã vươn tay mở cửa xe, còn chưa kịp mở, một chiếc áo khoác đã trùm lên đầu cô.

Ngay sau đó, nặng nề vang lên một tiếng, Hoắc Dung Thành đóng sầm cửa xe, chân dài sải bước về phía trước.

Tô Tú Song cúi đầu nhìn lướt qua dấu hôn trên xương quai xanh, cảm thấy ngại ngùng, cô câm áo khoác bao chặt bản thân.

Trong phòng khách, Hoắc Dung Thành vẫn còn mang một bụng lửa giận chưa tan, cầm ly cà phê, lạnh lùng nhấm nháp.

“Anh hai, miệng của anh bị sao vậy?”

Hoắc Lăng Tùng ngồi trên sô pha, nghe thấy bước chân phía sau liên quay đầu lại.

Hoắc Dung Thành mím môi, không nói gì, ngẩng đầu, yết hầu nam tính chuyển động lên xuống, cốc cà phê đã thấy đáy.

Quay đầu lại nhìn thấy Tô Tú Song, Hoắc Lăng Tùng nhíu mày, vẻ mặt nghỉ hoặc: “ Sao miếng cô cũng.. “

Còn chưa nói xong, đã bị cắt ngang bởi giọng nói trâm thấp mang theo ra lệnh: “Xin nghỉ việc trong đoàn phim đi”

Lời này, đương nhiên là nói với Tô Tú Song.

Sững sờ một chút, mới hồi thần lại được, Tô Tú Song nhíu chặt lông mày.

“Tôi sẽ không xin nghỉ, đó là công việc của tôi”

Cô thẳng lưng, dõng dạc nói từng chữ.

Hoắc Dung Thành, lông mày nhảy dựng, cả gương mặt cau chặt, cả người toát ra vẻ tàn bạo, lạnh lùng: “Gan càng ngày càng lớn rồi, ai cho em lá gan ấy vậy?”

“Đây là tự do và quyền lợi của tôi.”

Tô Tú Song không tự tỉ cũng không kiêu ngạo, giọng điệu kiên trì, không chịu khuất phục.

Bỗng nhiên, Hoắc Dung Thành nheo mắt, từng bước một đi về phía cô, gương mặt sương mù bao phủ như kết thành một tầng băng: “Tự do, quyền lợi, cô nghĩ là ai cho cô những thứ ấy?”

Tô Tú Song vô thức lùi vê sau một bước. Hoắc Dung Thành lại tiến lên một bước, cô liền lùi hai bước.

Không khí vô cùng căng thẳng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 403


Chương 403

Thấy vậy, Hoắc Lăng Tùng cau mày, muốn nói vài câu làm dịu không khí, nhưng lại không biết rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể lo lắng.

Hoắc Diệc Phong chân trước vừa bước vào phòng khách liền nhìn cảnh này.

Anh khẽ ho hai tiếng, nín thở, chân như bôi dầu vội vàng quay đầu chuồn đi.

“Quản gia Trương trông chừng cô ấy cho tôi, không cho phép cô ra khỏi Hoắc gia một bước, nếu không hậu quả tự chịu.”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng vô tình để lại một câu rồi bỏ đi.

“Anh hai muộn như vậy rồi, anh còn đi đâu?”

Hoắc Lăng Tùng lên tiếng.

Giống như không hề nghe thấy, Hoắc Dung Thành bỏ đi thẳng đầu cũng không ngoảnh lại.

Chiếc Rolls-Royce màu đen biến mất khỏi tâm mắt, Hoắc Diệc Phong mới thò đầu ra ngoài, đưa tay vỗ ngực, vẻ mặt may mắn đi vào phòng khách.

“Xe đâu?”

Tô Tú Song thu hồi suy nghĩ, ánh mắt rơi trên người Hoắc Diệc Phong.

“Ở nhà xe, một chiếc xe điện nát cũng đáng để cô quan tâm như vậy”

Hoắc Diệc Phong không vui trợn mắt, đã là lúc nào rồi mà còn tâm trạng để ý cái xe điện chứ.

“Chê nát sao cậu vẫn ngồi?”

Nghe hai người nói chuyện, Hoắc Lăng Tùng lên tiếng cắt ngang: “Em với anh hai rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Tú Song hai ba câu đơn giản giải thích: “Em ở đoàn phim quay phim, quay đến cảnh bị c**ng b*c, có chút đụng chạm thân mật, anh ta vừa hay bắt gặp”

“Là như vậy” Hoắc Lăng Tùng khẽ nhíu mày: “Anh hai không thích người khác trái lời mình”

“Cũng không phải thời cổ đại, anh ta cũng đâu phải hoàng đế, dựa vào đâu mà em bắt buộc phải nghe lời anh ta?”

Tô Tú Song trong ngực vẫn nghẹn lửa giận, càng cháy càng to, không hề giảm bớt đầy bụng đều là lửa giận.

Nghe vậy, Hoắc Lăng Tùng nhẹ lắc đầu, vẻ mặt dịu dàng: “Anh hai ăn mềm không ăn cứng.”

“Em cũng chỉ ăn mềm không ăn cứng đây.”

Hoắc Diệc Phong sờ cằm, gương mặt tuấn tú nghiêm túc cẩn thận suy nghĩ, nói: “Vừa hay ngược lại so với em, em ăn cứng không ăn mêm”

Tô Tú Song: “…”

Hoắc Lăng Tùng lại nói: “Em trước đừng lo lắng, khi có thời gian anh sẽ khuyên anh hai.”

Trong quán bar.

Trước mặt Hàn Văn Thiên và Nam Cố Trạch là một bàn đầy rượu.

Hoắc Dung Thành vắt chéo chân ngồi trên sô pha, sắc mặt đen sì, ánh mắt lạnh lùng.

“Có chuyện gì vậy?”

Hàn Văn Thiên không hiểu chuyện gì.

Nam Cố Trạch nhún vai, anh cũng có biết chuyện gì đâu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 404


Chương 404

Sau đó, anh liền hỏi: “Tối nay thâu đêm không về?”

“Ừ”

Một ly thấy đáy, Hoắc Dung Thành lạnh lạnh đáp.

“Này là đúng rồi, rượu buổi tối uống không ngon thức khuya quá không vui.”

Nam Cố Trạch mặt đầy tươi cười, khoác vai anh: “Đánh bài, làm vài ván không?”

“Thua một ván, c** q**n áo”

Hoắc Dung Thành mặt không cảm xúc, đánh bài cũng không nương tay, mỗi một ván cũng không cho hai người kia bất cứ cơ hội thắng nào.

Qua hơn 10 ván, quần áo trên người Nam Cố Trạch và Hàn Văn Thiên đã c** s*ch bách chỉ còn sót lại một cái q**n l*t.

Lại nhìn Hoắc Dung Thành, áo vest quần tây như cũ.

Cuối cùng không còn cách nào, Nam Cố Trạch và Hàn Văn Thiên đành mặc mỗi q**n l*t chạy quanh quán bar ba vòng, mất hết mặt mũi.

Năm giờ.

Trời còn chưa sáng, Tô Tú Song đã dậy, rửa mặt chải đầu xong, liền đi xuống tầng, định nhân lúc mọi người không chú ý lặng lẽ chuồn đi.

Ai ngờ, quản gia Trương đã đứng trong phòng khách, nét mặt tươi cười, chào: “Mợ hai.”

Cô lên tiếng: “Tôi muốn ra ngoài một chuyến”

Quản gia Trương không định cho cô đi: “Xin lỗi mợ hai, lời cậu hai nói tối qua mợ cũng nghe rõ rồi”

Tức giận nhưng không làm gì được cô đành quay người trở vê phòng.

Ngã xuống giường, người đầy phiên muộn ngủ không được, cô nghiến răng nghĩ lung tung.

“Cộc cộc cộc…”

Lúc này, tiếng gõ cửa văng lên.

Có khi nào là Hoắc Dung Thành.

Ngay lập tức, mặt đầy ý cười, nhanh chóng chạy ra mở cửa: “Sao lại là anh, anh đến đây làm gì?”

“Chìa khóa xe.”

Hoắc Diệc Phong lười biếng dựa vào của, đôi chân dài lười biếng vắt chéo.

Tô Tú Song hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn anh, mở miệng nói: “Tôi cảm thấy anh rất giống một vị vua thời cổ đại”

Hoắc Diệc Phong nheo đôi mắt đào hoa, đắc ý nói: “Chậc chậc, thật không dễ dàng gì đôi mắt mù của cô mới được chữa khỏi, nói đi, cô thấy tôi giống ai?”

“Vua Triệu.”

Hoắc Diệc Phong chớp chớp mắt: “Vì sao?”

“Bỉ ổi”

“Đuma! Bà cô như cô mà cũng dám quay đầu mắng tôi.”

Hoắc Diệc Phong giơ tay, Tô Tú Song cũng không chùn tay, hai người anh đến tôi đi bắt đầu gây lộn.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 405


Chương 405

Hoắc Lăng Tùng, gương mặt bình tính từ bên cạnh đi qua, sớm đã quá quen, cảnh này gần như ngày nào cũng diễn ra.

“Đưa chìa khóa cho tôi, tôi giúp cô đi cửa sau, bảo Trương Tiến Trung giữ vai cho cô, để cảnh của cô quay sau”

Nghe vậy, Tô Tú Song liền dừng tay: “Thật sao?”

“So với vàng còn thật hơn, đừng quên, anh đây là người của chân chó.”

Suy nghĩ một chút, Tô Tú Song: “Được”

“Gọi thêm một tiếng ông nội”

Tô Tú Song mềm nắn rắn buông : “Ông nội”

Như gió xuân thôi, Hoắc Diệc Phong khuôn mặt tươi cười, nhấc tay xoa đầu cô: “Cháu gái ngoan, rất nghe lời, thưởng cho cháu kẹo m*t nè”

Tô Tú Song hai mắt tròn xoe đầy trông mong nhìn Hoắc Diệc Phong rời đi.

Dưới tâng.

Hoắc Dung Thành đi vào phòng khách, một đêm không ngủ, mắt hiện lên tơ máu đỏ, trên người còn mang theo mùi rượu.

Lạnh mắt quét qua phòng khách, môi mỏng khẽ động: “Người đâu?”

Hoắc Lăng Tùng lên tiếng: “Ở trong phòng. Anh hai, có chuyện gì từ từ nói, anh nhốt cô ấy lại như vậy không giải quyết được gì?”

Nghe vậy, con ngươi Hoắc Dung Thành càng lạnh thêm: “Từ từ nói? Anh còn lời nào chưa nói sao?”

Hoắc Lăng Tùng lắc đầu tiếp tục khuyên anh: “Anh hai, cô ấy cần công việc cần kiếm tiên, không có công việc thì đến cả tiền tiêu vặt hằng ngày cũng không có.”

Hoắc Dung Thành cau mày, nhướng mắt: “Em ấy thiếu tiền?”

Hoắc Lăng Tùng đặt tờ báo trên tay xuống, giọng nói ôn hòa “Có lẽ vậy, dù gì cũng kết hôn rồi, nhà mẹ đẻ chắc chắn không đưa tiền tiêu vặt cho cô ấy nữa, con gái mà, tiêu dùng hàng ngày cũng không ít, chỗ cần tiêu cũng nhiều.”

Tùy ý cởi cúc áo vest, Hoắc Dung Thành nhấc chân đi lên tầng hai.

Thấy vậy Hoắc Lăng Tùng cũng đứng dậy đi theo anh.

Nâng tay đẩy cửa, anh trực tiếp đẩy mở cửa phòng của Tô Tú Song.

Vừa ngẩng đầu, liền thấy cô đứng trước của sổ, chân giãm lên ghế, trong tay cũng đang nhấc một chiếc ghế. Xem tình hình này là muốn phá cửa xông ra.

Bị bắt quả tang, Tô Tú Song có chút xấu hổ không biết làm thế nào, nhưng vừa nghĩ đến mình bị nhốt lại, chút xấu hổ trong lòng lập tức biến mất.

Nháy mắt, khuôn mặt Hoắc Dung Thành biến đen, hơi thở lạnh lẽo, không khí trong phòng như đông cứng lại.

Tô Tú Song đứng trên ghế, thẳng lưng không dám động.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không lên tiếng.

Trong phút chốc, hiện trường rơi vào im lặng.

“Được rồi, nhanh xuống đi đứng cao như vậy cẩn thận ngã”

Cuối cùng, Hoắc Lăng Tùng là người phá vỡ sự im lặng trước, anh bước tới, dịu dàng ôn hòa đón lấy chiếc ghế trong tay Tô Tú Song.

“Trèo được nhà họ Hoắc, em nghĩ có thể đi khỏi hoắc Hoắc? Không có não sao?”

Hoắc Dung Thành nhếch môi mỏng, lạnh lùng nói.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 406


Chương 406

Tô Tú Song nhìn anh, nhíu mày.

Hoắc Dung Thành lạnh lùng nhả ra ba chữ: “Nhìn bên dưới.. “

Đứng gần cửa sổ, cô thò đầu nhìn ra ngoài chỉ thấy vài bảo vệ mặc vest đen đứng trong góc tường.

Cô giật mình.

“Vài ý nghĩ, nên sớm mà quên đi, giở vào trò mèo trước mặt tôi, cũng không tự xem lại bản thân đáng giá không”

Nhìn cô, đôi mắt Hoắc Dung Thành tối tăm, nơi đáy mắt có một ngọn lửa đang cháy.

Nghe vậy, Tô Tú Song tức đến nổ phổi, ngực phát đau, gọi thẳng tên anh: “Hoắc Dung Thành anh đây là giam cầm!”

“Chính là nhốt em, có ý kiến?”

Anh lạnh lùng rút điếu thuốc, môi mỏng ngậm lấy, mặt không cảm xúc.

“Đây là bất hợp pháp!”

Anh lạnh nhạt đáp, không thèm để ý: “Vậy em gọi cảnh sát tới bắt tôi”

“Anh. Khốn nạn..”

Tô Tú Song không thể nhịn được nữa, phát cáu, chỉ thẳng mặt anh, tức giận đến phát run.

Hoắc Dung Thành nheo mắt, thâm trầm nhìn cô, ánh mắt vô cùng đáng sợ.

Hoắc Lăng Tùng ở bên cạnh không chen vào được : “Anh hai, có gì ngồi xuống từ từ nói, như thế không giải quyết được gì?”

Nhẹ liếc anh một cái, ánh mắt lại rơi trên người Tô Tú Song, Hoắc Dung Thành tích chữ như vàng, nói: “ Thiếu tiên?”

Tô Tú Song nhíu mày không nói gì.

Cô không hiểu, bây giờ là sao đây?

Hoắc Dung Thành đút tay vào túi quần lấy ra một chiếc ví da màu đen, ngón tay thon dài rút ra một tấm thẻ màu vàng đen, vươn đôi chân dài thẳng tắp đi về phía cô.

“Không hạn mức, tùy ý quẹt.”

Tô Tú Song từ trên cao nhìn xuống cô, đưa thẻ ngân hàng qua, lạnh giọng: “Nghỉ việc bên đoàn phim đi, sự nhẫn nại của tôi có giới hạn, đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ ba”

Tô Tú Song sững sờ vài giây.

Sau khi tỉnh lại, một ngọn lửa bùng lên từ đầu đến chân cô, cô sâm mặt: “Anh đừng sỉ nhục người khác, tôi không cần tiên của anh, cũng sẽ không nghỉ việc.”

Ngay lập tức, Hoắc Dung Thành trở mặt, ánh mắt sắc bén: “Ha, có gan đấy, thử nói lại lần nữa xem”

“Tôi không cần tiên của anh và sẽ không nghỉ việc”

Tính cách Tô Tú Song ăn mềm không ăn cứng, nghe vậy liền tức giận, cứng đầu ngang ngược.

Trong phút chốc bầu không khí lại trở nên căng thẳng.

“Anh hai, cô ấy thích diễn xuất, muốn làm diễn viên, cũng không phải là việc lớn gì, mỗi người đều có lý tưởng và ước mơ của mình, vì lý tưởng mà phấn đấu, đây không phải là chuyện tốt sao?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 407


Chương 407

Hoắc Lăng Tùng đứng giữa hai người, nhìn Hoắc Dung Thành nhẹ giọng hòa giải.

“Hoắc gia, không cần con hát!”

Đôi mắt Hoắc Dung Thành đầy vẻ châm biếm, giọng điệu độc đoán, không cho người khác cơ hội.

“Tôi cũng không phải người nhà họ Hoắc.” Tô Tú Song nhướng mày nói từng chữ: “Con hát thì sao? Tự mình kiếm tiền cũng không phải ăn cắp”

“Rất tốt!”

Hoắc Dung Thành khẽ vỗ tay, hai mắt tối tăm, lửa giận trong lòng như được đổ thêm dầu, càng cháy càng to.

Anh nâng mắt nhìn cô thật sâu, ánh mắt sắc như dao, từng nhát từng nhát khắc lên người cô.

Tô Tú Song cắn chặt răng, hai tay buông thống bên người.

Dù sau lưng đã đổ một tầng mồ hôi lạnh, cô vẫn cố chấp không chịu tỏ ra yếu thế.

Hoắc Dung Thành nheo mắt nhìn cô, cố nhịn kích động muốn b*p ch*t cô, quay người mang theo một thân khí lạnh rời đi.

“Rầm..”

Cửa phòng một lần nữa bị đóng sầm.

“Tính tình đừng có quá cứng rắn, thỉnh thoảng cũng nên nói vài câu nhẹ nhàng, làm nũng, tính cách anh hai như thế nào, lâu như vậy rồi mà em còn không biết.” Hoắc Lăng Tùng một bên vừa uống nước vừa nhìn cô.

“Không phải cái gì cũng phân đúng sai, nếu phải cúi đầu, thỉnh thoảng cũng nên cúi đầu một lần cũng đâu có làm sao?”

Anh từ tốn nhẹ nhàng nói: “Bây giờ quậy thành như vậy, tính tình anh hai càng tệ, mục đích của em cũng khó đạt được.”

“Dù sao, em tuyệt đối không chịu thua.”

Lắc đầu, Hoắc Lăng Tùng có chút bất lực, ngón tay thon dài nhu nhu thái dương: “Được thôi, hy vọng em thắng anh hai. Bữa trưa muốn ăn gì, anh bảo nhà bếp chuẩn bị”

Tô Tú Song lắc đầu: “Tức no rồi, nuốt không trôi.”

“Sủi cảo thì sao?”

Tô Tú Song cô vô lực lắc đầu: “Bác sĩ Tùng, em thật sự nuốt không trôi “

Hoắc Lăng Tùng gật đầu, cầm cốc rời đi, cũng không trở lại phòng mà trực tiếp đi xuống nhà bếp.

Cởi áo sơ mi ra, Hoắc Dung Thành trên người chỉ mặc một chiếc quần âu màu xám, khuôn mặt u ám, quai hàm căng chặt, nghe thấy tiếng động, liên quay đầu nhìn.

“Anh hai, bữa trưa muốn ăn gì, em bảo nhà bếp chuẩn bị”

“Tức đến no rồi, em nói xem, còn nuốt trôi sao?”

Hoắc Dung Thành thu hồi tâm mắt, không lạnh không nóng nói.

Nghe vậy, Hoắc Lăng Tùng cười nhẹ: “Anh hai, anh sao lại ghét diễn viên đến vậy?”

Môi mỏng mím thành một đường, không nói lời nào, ngón tay chỉ thẳng vào màn hình LCD lớn trước mặt: “Tự mình xem đi”

Trên màn hình là một cảnh cưỡng h**p.

Nam diễn viên nằm trên người nữ chính, cả tấm lưng trắng như ngọc đều lộ ra, dáng vẻ mơ hồ quyến rũ, thân mật, còn không ngừng phát ra tiếng thở kiến người nghe mặt đỏ tim đập.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 408


Chương 408

Khuôn mặt dịu dàng từ trước đến này của Hoắc Lăng Tùng hiếm khi cứng lại.

Anh khẽ ho hai tiếng, hiểu ra.

“Trên phim trường ngoài diễn viên còn có đạo diễn, chỉ là diễn thôi chắc chắn sẽ không đi qua giới hạn.”

“Nói cho em ấy biết, nghĩ cũng đừng nghĩ, đừng nói không có cửa đến khe cũng không có.”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng nói, rồi hai chân dài bước vào phòng tắm.

Tô Tú Song không thể đi ra ngoài chỉ có thể đi loanh quanh trong Hoắc gia.

Thời tiết rất tốt, nắng vàng rực rỡ, trong lúc cô không để ý, nhưng mầm cây cô trông đều mọc lên, đặc biệt là rau diếp, xanh bóng một màu, nhìn rất thích mặt.

Đi ra khỏi vườn sau, từ xa đã nhìn thấy Hoắc Diệc Phong.

Cô đi qua, hỏi: “Ở đoàn phim như thế nào rồi?”

“Trương Tiến Trung tức giận một trận, nhưng may cho cô là mấy ngày nay Trương Tiến Trung đang đưa nam chính đi tham gia sự kiện ở nước ngoài, đoàn phim tạm thời đình công.”

Hoắc Diệc Phong chân dài chống đất, hất tóc đầy cool ngầu, cứng rắn đem chiếc xe điện biên thành xe phân khối lớn, giả ngâu.

Tô Tú Song nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhưng tâm trạng cũng không vui nổi.

Đến bữa trưa, bốn người ngồi quanh bàn ăn.

Bầu không khí không vui vẻ gì, không ai phát ra tiếng động,trên bàn ăn một mảng im lặng.

Hoắc Diệc Phong toàn bộ da đầu căng chặt, hít sâu một hơi, đây mà là ăn cơm sao rõ ràng là muốn mạng người mà.

Trong lúc lơ đễnh, đôi đũa trong tay vô tình rơi xuống sàn, kêu lạch cạch.

Hoắc Dung Thành ngẩng đầu, gương mặt lạnh lùng khôi ngô đang tỏ vẻ bực bội, anh sa sâm mặt xuống, nói: “Không muốn ăn, lượn đi cho nước nó trong”

Hoắc Diệc Phong vô cớ bị mắng: “…”

Cả ngày anh không biết anh ta đã trêu chọc gì ai mà bị ghét bỏ đến vậy?

Tô Tú Song nhắm mắt làm ngơ, tự coi mình như không khí, lặng lẽ ăn bữa trưa.

Hiếm khi Hoắc Lăng Tùng cũng cực kì yên tĩnh, không hé răng nửa lời.

Vào những lúc thế này, chỉ cần lên tiếng thì chắc chắn sẽ ăn đạn, rước vạ vào thân.

“Từ sáng sớm đến tối mịt không thấy bóng dáng đâu, chơi bời đú đởn ở chỗ nào thế?” Hoắc Dung Thành tiếp tục nghiêm giọng.

“Chơi… chơi bời đú đởn gì đâu…”

Hoắc Diệc Phong khúm núm, còn lắp bắp không nên câu: “Anh hai, thẻ ngân hàng của em bị đóng băng rồi, xe cũng bị tịch thu, có muốn chơi bời cũng không chơi được.”

Hoắc Dung Thành ngay lập tức nghiêm mặt lạnh lùng: “Vẫn dám muốn cơ à?”

“Không dám nữa, em cũng chẳng muốn muốn chơi bời, chỉ nói vậy thôi mà” Hoắc Diệc Phong mếu máo, đúng là nghiệp quật!

“Phạt úp mặt vào tường một tiếng.”

“Hoắc Diệc Phong: “…
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 409


Chương 409

Anh ta ngồi im không nhúc nhích, cố vờ như không nghe thấy, hòng thoát khỏi kiếp nạn này.

“Không nghe thấy hay có có ý kiến?”

Anh cất cao giọng, nghiêm khắc hỏi.

Hoắc Diệc Phong cúi gằm, nhìn sang anh ba với vẻ mặt nài nỉ.

Hoắc Dung Thành kéo ghế đứng dậy.

Ngay tức thì, chân Hoắc Diệc Phong như có dầu bôi trơn, không nói không rằng, chạy biến khỏi phòng khách như một cơn gió.

Hoắc Dung Thành quét mắt lạnh lùng nhìn lướt qua Tô Tú Song, anh ôm một bụng tức chưa có chỗ trút quay người đi lên tâng.

Qua cơn nguy khốn, bầu không khí trên bàn ăn cũng nhẹ nhõm hẳn.

“Định cứ giận dỗi nhau thế này mãi à?” Hoắc Lăng Tùng lên tiếng.

“Em đâu có muốn giận dỗi gì anh ấy, là anh ấy cứ thích chèn ép người ta, nói năng vô lý.”

“Từ nhỏ anh hai đã vô lý rồi, dân sẽ quen thôi…” Hoắc Lăng Tùng mỉm cười, nói: “Mỗi lần anh hai cáu giận là Dung Phong tới số”

Nghe xong, Tô Tú Song chau mày.

Từ nhỏ đã vô lý, thế thì rõ ràng là hồi bé được chiều sinh hư, cô thì không chiều chuộng nổi cái chứng này.

“Có lẽ, anh hai không chỉ cáu giận suông đâu, mà là ghen đấy, em có nghĩ thế không?”

“Ghen? Không đời nào!”

Không cần phải nghĩ, Tô Tú Song thẳng thừng phủ nhận khả năng này, đời nào lại ghen được, thế thì lạ đời quá.

“Sao lại không thể? Mọi chuyện đều chỉ là tương đối”

Hoắc Lăng Tùng nhếch môi nở nụ cười hờ hững, quyến rũ.

Tô Tú Song kiên quyết phủ nhận: “Tuyệt đối không, nguyên nhân anh ấy không muốn em đến đoàn phim chỉ vì sợ mất mặt nhà họ Hoắc thôi”

“Ban đầu, em làm việc ở đoàn phim, anh hai có ngăn cản đâu, đúng không?”

Hoắc Lăng Tùng xới thêm một bát cơm, chậm rãi nói: “Lần này nổi nóng cũng là vì bắt gặp cảnh diễn thân mật, chẳng lẽ lại không phải”

Tô Tú Song giật mình, bàn tay cầm đũa cứng đờ.

“Có phải em đã hiểu lầm nguyên nhân khiến anh hai tức giận rồi không?”

Tô Tú Song bỗng cảm thấy cổ họng khô ran, hoang mang rối bời, không lẽ…

anh thật sự đang ghen?

Hoắc Lăng Tùng đứng dậy đặt tay lên vai cô võ nhẹ hai cái rồi lên tâng.

Tô Tú Song ngồi ngẩn ra giữa bàn ăn, nghĩ ngợi mông lung.

Nhưng cô càng nghĩ càng thấy vô lý, làm gì có chuyện Hoắc Dung Thành ghen vì mình được?

Ngẫm nghĩ một lúc, cũng không nghĩ ra được gì, cô quyết định không lãng phí nơ-ron thần kinh nữa mà đi ra khỏi phòng khách.

Hoắc Diệc Phong đứng ở góc tường, miệng ngậm cây kẹo m*t, gác chân lên Tiểu Bạch.

Anh ta nghiêng mặt hướng lên trời một góc bốn mươi lăm độ, trông có vẻ buồn rười rượi.

Tô Tú Song bước qua, chạm khẽ vào vai anh ta.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 410


Chương 410

Hoắc Diệc Phong định thần lại, hậm hực liếc xéo cô, trợn mắt lườm, cất giọng trách móc: “Nếu không phải tại cô thì tôi đã không bị phạt úp mặt vào tường”

“Liên quan gì đến tôi?”

“Cô với anh hai cãi nhau, anh hai ôm một cục tức không có chỗ trút, thừa dịp trút hết lên tôi, tôi khác gì cái thùng rác đâu.”

Tô Tú Song húng hắng vài tiếng: “Đừng đổ tại tôi, bác sĩ Hoắc cũng có sao đâu”

“Cô thì hiểu cái gì?”

Hoắc Diệc Phong luồn tay vào mớ tóc lùm xùm, bực bội vò đầu bứt tai: “Tôi là vỏ quýt mỏng, mà móng tay anh hai thì nhọn.”

“Anh muốn ăn gì tôi nấu cho” Tô Tú Song lên tiếng, trong lòng áy náy.

“Sườn xào chua ngọt, cánh gà chiên mắm, cá chép om dưa, khoai lang nướng bơ, thịt viên trứng cút…

Hoắc Diệc Phong liến thoắng một tràng.

“Được” Tô Tú Song đồng ý ngay: “Để bữa tối làm sau, giờ tôi ra sau vườn xem tình hình ruộng rau của tôi đã”

Bẩm sinh Hoắc Diệc Phong cũng không phải dạng ngoan hiền dễ bảo, thấy không ai để ý bèn lẻn theo sau, cũng chuồn ra vườn.

Bác quản gia Vương đang ở ngoài vườn bận bịu cắt cành tỉa lá.

Tô Tú Song nhìn ruộng rau, hỏi: “Bác Trương ơi, chỗ nào có cành cây không, cháu muốn chặt lấy một ít làm giàn trồng rau.

“Sau núi có đấy, mợ hai đi theo tôi.”

Phía sau núi cành lá xum xuê, Tô Tú Song cầm cây rìu chặt một ít cành đem ve.

Hoắc Diệc Phong chưa từng thấy cảnh đó, anh ta ngồi trên đất mắt nhìn không chớp, hệt như một đứa trẻ tò mò đang chăm chú quan sát.

“Vừa rồi, anh ba của anh nói..”

Tô Tú Song định nói ra nhưng lại thấy đắn đo và lúng túng.

“Nói sao?”

Hoắc Diệc Phong ngẩng lên, tranh thủ nhìn cô.

“Nói, có thể anh hai của anh đang ghen, nên không muốn tôi tới đoàn phim nưa.

Hoắc Diệc Phong ngứa ngáy chân tay, ngắt một nhánh cỏ đuôi chó cho lên miệng nhai, đôi mắt hoa đào nhướn lên: “Anh hai tôi ghen với ai?”

Tô Tú Song xấu hổ đỏ mặt: “Tôi”

Nghe thấy vậy, đầu lông mày của Hoắc Diệc Phong co giật, trợn mắt nhìn cô như nhìn kẻ điên: “Nằm mơ giữa ban ngày, cô mà lọt được vào mắt anh hai tôi á, mặt phổ thông, mông thì móp, ba vòng như một, anh hai tôi thích gì ở cô mới được, chắc thích cái da mặt dày à?”

Tô Tú Song: “…”

“Anh hai tôi kén cá chọn canh lắm, không thì đã chẳng gần ba mươi rồi mà vẫn còn gin” Hoắc Diệc Phong chớp mắt, nhỏ giọng nói vẻ bí hiểm: “Thật ra, tôi cũng vẫn còn gin”

Nghe thấy vậy, Tô Tú Song sởn gai ốc lạnh hết cả sống lưng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 411


Chương 411

“Thật đấy, tuy đàn ông nhà họ Hoắc khôi ngô tuấn tú nhưng ai cũng thích giữ mình”

Hoắc Diệc Phong nhướn mày: “Cho dù trời đổ mưa máu, cũng không đời nào anh hai tôi ghen vì cô, nếu không thì tôi xin bẻ đầu cho cô làm bóng đá, tại sao cô lại tự chuốc lấy nhục thế nhỉ?”

“Cút! Không cần phải thề độc thế”

Tô Tú Song hậm hực gắn giọng.

Có lẽ bác sĩ Hoắc chỉ muốn an ủi cô ai ngờ cô lại cho là thật.

“Mợ hai ạ” Quản gia Trương đi tới: “Cô cứ lùi đi một bước, nhận lỗi với cậu hai, dù sao chăng nữa thì lần này cũng là cô sai trước.”

Tô Tú Song chau mày, thắc mắc: “Cháu sai gì cơ?”

“Ba bốn ngày liền, tối nào cậu hai cũng về đến nhà đúng tám rưỡi để đợi cô cùng ăn tối”

Quản gia Trương cầm một nhánh cây lên, tiếp tục nói: “Mợ hai không về thì cậu hai cứ đợi mãi, đợi đến mười một giờ mới lên tầng nghỉ ngơi, cũng chẳng cáu giận gì, sự kiên nhẫn cậu hai dành cho mợ xem như đã phá kỷ lục rồi đấy”

“Anh ấy… đợi cháu như vậy ư?”

Lòng hơi xao động, Tô Tú Song chỉ cảm thấy tâm trí rối bời, ngay đến trái †im cũng không nhịn được đập rộn ràng.

Quản gia Trương gật đầu: “Đợi ba bốn hôm liên mà không đợi được nên mới nổi giận như thế đấy chứ”

Nghe vậy, lông ngực cô phập phồng, không nói nên lời, cơn giận đã vơi đi một nửa, lòng áy náy không nguôi.

Có cần đi xin lỗi không nhỉ?

Dẫu sao lần này cũng là mình đã sai trước.

Tâm trạng Tô Tú Song phức tạp, cô cắn môi, trâm ngâm suy nghĩ.

Nhìn cô, quản gia Trương thấy yên lòng, khi vợ chồng cãi vã, đôi lúc cũng cần người làm chất bôi trơn. Nhất là với cái tính lạnh lùng ngoa ngoắt của cậu hai thì quả thực phải cần người hòa giải từ bên trong.

Thấy vậy, đầu lông mày của Hoắc Diệc Phong càng giật mạnh hơn.

Anh ta nhổ ngọn cỏ đuôi chó trong miệng ra, cũng không nề hà đặt mông ngồi lên người Tiểu Bạch.

Làm sao Tiểu Bạch chịu nổi một người vừa cao vừa nặng như thế, nó bị đè liền sủa lên oăng oẳng.

Hoàn toàn không đếm xỉa gì đến Tiểu Bạch dưới mông, Hoắc Diệc Phong co chân đá vào mông Tô Tú Song: “Ê con nhỏ chết tiệt, sao nhìn mặt phê thế, không phải là tưởng anh hai tôi đợi cô thật đấy chứ?”

Rất nhanh, Tô Tú Song định thần lại.

Kìm nén cơn sóng đang cuồn cuộn trào dâng trong lòng, cô tức tối trợn mắt lườm: “Anh mới phê, cả nhà anh đều phê!”

“Đúng là ngây thơ, ngu ngốc, óc bã đậu, anh hai đang đợi gì, tôi biết cả Hoắc Diệc Phong võ ngực, nheo đôi mắt đào hoa, làm ra vẻ biết tuốt.

“Thế à? Nói nghe thử coi”

“Thật ra, anh hai tôi đang đợi cô vê nấu bữa tối”

Tô Tú Song chau mày, nhìn anh ta bằng ánh mắt dè bỉu, như đang nhìn thằng điên, thằng hâm, thằng ngu.

Đứng bên cạnh, quản gia gia Trương luôn yêu quý anh ta cũng cạn lời.

“Ánh mắt này của cô nhìn có vẻ vô cùng ngưỡng mộ, sao hả, có phải đã nhận ra anh đây thông minh tột đỉnh, vượt xa dự đoán của cô không?” Hoắc Diệc Phong đắc ý.

Tô Tú Song đáp lại: “Anh đui mù lâu chưa?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 412


Chương 412

Hoắc Diệc Phong ngoáy tai, ra vẻ không chấp trẻ con, cất giọng nói: “Mặc dù cô mặt phổ thông, mông thì móp, ba vòng như một, nhưng mà…

Anh ta cố tình ngập ngừng cho ra vẻ bí hiểm.

Nhưng, Tô Tú Song không mảy may †ò mò, dù sao thì miệng chó cũng không mọc ra được ngà voi.

“Cô nấu ăn tạm được, phụ nữ muốn nắm chặt trái tim đàn ông thì phải nằm được dạ dày của anh ta trước, anh hai chán các loại sơn hào hải vị rồi, thỉnh thoảng cũng phải thử mấy món thanh đạm”

Hoắc Dục Phong nói rất nghiêm chỉnh.

Nghe thấy vậy, Tô Tú Song mới đó còn tỏ ra khinh bỉ, giờ đã trở nên nghiêm túc.

Hoắc Dung Thành đã đề ra cho cô hai quy tắc, yêu cầu thứ nhất là bắt buộc chín giờ tối phải có mặt ở nhà, yêu cầu thứ hai là bữa tối hàng ngày phải do cô nau.

Nghĩ lại thì quả thực Hoắc Diệc Phong nói đúng.

Nếu không phải vì muốn ăn món do cô nấu đã chẳng cần phải đợi đến mười một giờ, càng không cần tức giận.

Nghĩ tới đó, cô bừng tỉnh và hiểu ra.

Nhưng, trong lòng vẫn thấy đắng chát, và hụt hãng.

“Tôi cho rằng, anh nói hết sức có lý”

Tô Tú Song tán thành với ý kiến của Hoắc Diệc Phong.

Nghe thấy vậy, Hoắc Diệc Phong cảm thấy mình được công nhận, sắc mặt tươi tỉnh hơn hẳn, càng ăn nói hùng hồn hơn: “Quả thực là cô nấu ăn cũng ngon, đã hoàn toàn chinh phục được dạ dày của tôi, chắc kiếp trước cô là đầu bếp cấp tám sao.”

Ai cũng thích được khen, Tô Tú Song không phải ngoại lên: “Anh còn muốn ăn gì nữa, tôi sẽ nấu cho”

“Nộm chân gà, rút xương nhé.”

“Được, tôi sẽ làm thêm cho anh đậu hũ sốt trứng muối, nhưng mà anh phải phụ tôi một tay.”

“Được”

Quản gia Trương: “…” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đang nói về cậu hai cơ mà?

Sao nói một hồi lại chuyển chủ đề sang bữa tối?

Cậu tư đúng là chọc gậy bánh xe, chơi gì cũng ngu chỉ chơi ngu là giỏi.

Mợ hai nghe lời khuyên nhủ vừa mới nguôi ngoai, hai người đã có hy vọng làm hòa, giờ bị anh ta khuấy đảo, lại rối tung lên.

Đã chặt được kha khá cành cây, ba người quay trở vê.

Hồi còn ở quê, Tô Tú Song từng theo bà nội dựng giàn rau nhiều rồi nên cô làm nhanh thoăn thoắt.

Hoắc Diệc Phong hiếm khi không gây rối mà bắt tay vào phụ giúp, nhìn lướt qua cô, chép miệng thở than: “Cô cũng coi trời bằng vung thật”

“Hả?”

Tô Tú Song ngơ ngác ngẩng đầu lên.

“Nói thật, cái đoạn clip cùng với anh hai tôi trong khách sạn là cô thuê người cắt ghép chứ gì, ghép giỏi đấy, suýt đến cả tôi cũng bị lừa”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 413


Chương 413

Tô Tú Song im lặng không trả lời, Dựng xong giàn rau, đã một tiếng đồng hồ trôi qua, cô chạy thẳng vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Hoắc Diệc Phong giữ lời hứa, ngồi trên đất giúp cô bóc tỏi, cay ch** n**c mắt, anh ta nói: “Tranh thủ hai ngày này nghĩ cách mà thuyết phục anh hai tôi đi”

“Đừng nhắc đến chuyện đó nữa Bực mình!”

Nhớ tới chuyện này, Tô Tú Song lại thấy bực bội.

Cô cũng muốn thuyết phục chứ, nhưng người đàn ông đó mặt lạnh như băng, cô còn không biết mở lời như thế nào.

Không lâu sau đã nấu xong cả mâm thức ăn đầy đủ màu sắc hương vị, nhìn mà thèm thuồng.

“Đi gọi anh hai”

Hoắc Lăng Tùng đặt tập bệnh án trong tay xuống, nhìn em trai mình.

Nghe thấy vậy, Hoắc Diệc Phong lắc đầu nguầy nguậy: “Em không đi đâu, nhỡ chẳng may lại giãm phải hố bom, anh ba, anh ăn ít thôi nhé, mâm cơm hôm nay nấu cho em đấy, toàn những món em thích”

Hai người đang trò chuyện thì Hoắc Dung Thành đã xuất hiện trong phòng ăn, quân âu màu đen, áo sơ mi đen, càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng tàn nhẫn trên gương mặt vô cảm.

Anh vừa tới, bâu không khí trong phòng ăn đã thay đổi chóng mặt.

Mới giây trước còn đùa giỡn vui vẻ, nói cười xôn xao, thì một giây sau đã im phăng phắc, nghe rõ được cả tiếng kiến kêu.

Tô Tú Song ngồi trên ghế, mắt nhìn thẳng, vẻ mặt điềm tĩnh.

Quản gia Trương bắt đầu bày bát đũa.

“Đầu bếp đâu?”

Hoắc Dung Thành sầm mặt xuống, nét mặt u ám, nghiêm giọng hỏi quản gia Trương.

Trong bếp ạ.”

“Bảo anh ta làm một đĩa bít tết, với canh..” Hoắc Dung Thành kéo ghế ngồi xuống, lạnh lùng nói.

Lúc này, Hoắc Lăng Tùng lên tiếng: “Anh hai, nhiều đồ ăn thế này, ăn còn không hết, không cần làm bít tết nữa đâu.”

“Có tên có tuổi rõ ràng, làm cho nó, anh ăn, còn ra cái gì?”

Hoắc Dung Thành găn giọng lạnh lùng nói từng tiếng.

Hoắc Lăng Tùng hắng giọng, nhướn mày, ngón tay thon dài day day huyệt thái dương, không thể phủ nhận rằng một khi anh hai anh ta đã lên cơn thù dai thì chẳng ai chịu nổi.

Hoắc Diệc Phong tức thì cảm thấy dựng tóc gáy, muốn khóc không ra nước mắt, sao có cảm giác tai ương lại sắp ụp xuống đầu.

Nhìn tình hình này, quản gia Trương cũng không dám lên tiếng khuyên răn, vội chạy vào bếp căn dặn kĩ càng, bảo đầu bếp nhất định phải dùng loại bít tết được vận chuyển bằng máy bay đưa đến, và phải đảm bảo mức độ chín của thịt, không thì chắc chắn sẽ gặp nạn.

Còn Tô Tú Song cũng chẳng lấy làm dễ chịu, sắc mặt cô trắng bệnh, mình mẩy cứng đờ.

Rõ ràng, câu nói này cố ý nhắm vào cô!

Muốn ăn thì ăn, không muốn ăn thì bỏ đi, tuỳ anh.

Tô Tú Song kìm nén lửa giận trong lòng, giả câm giả điếc, bình thản uống canh, giả vờ như không nghe thấy.

Hoắc Diệc Phong nín thở không dám nói, vùi đầu xuống, âm thầm ngấu nghiến.

“Cạch”

Một tiếng động rõ ràng vang lên, Hoắc Dung Thành vung tay lên, nặng nề ném dao nĩa trong tay xuống bàn: ‘Bít tết cũng không biết làm, giữ anh ta lại làm gì? nhà họ Hoắc không nuôi đồ vô dụng, để anh ta cút đi”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 414


Chương 414

“Vâng, cậu hai, tôi đi làm ngay.”

Lau mồ hôi lạnh trên trán, quản gia Trương rời đi.

Hoắc Lăng Tùng cầm khăn ăn lên, nho nhã lau khóe môi, ấm áp nói: “Anh hai, tối nay đến lượt em trực ở bệnh viện, em đi trước đây.”

“Ừ”

Hoắc Dung Thành thờ ơ đáp.

“Anh ba, lúc nấy không phải anh mới uống rượu à, để em lái xe giúp anh”

Hoắc Diệc Phong cũng buông đũa xuống, nháy mắt với Hoắc Lăng Tùng, khát vọng sống cực kì mạnh mẽ: “Anh ba, lúc nãy không phải anh mới uống rượu à, để em đến lái xe giúp anh”

Trong nháy mắt, trong phòng khách chỉ còn lại hai người.

Tô Tú Song khế mím môi, ánh mắt của người đàn ông rơi vào trên người cô như có gai ở sau lưng, cô cũng không ăn tiếp nữa, đặt đũa xuống, chuẩn bị rời đi.

Thấy thế sắc mặt của Hoắc Dung Thành càng sầm mặt, giống như mây đen dày đặc, ngay sau đó sẽ là một trận mưa to gió lớn.

Cô chưa kịp đứng dậy, chân dài của anh đã đạp văng chiếc ghế lạnh lùng đứng dậy.

Không thèm liếc mắt, anh nhấc chân giống như vô ý mà động vào vai cô, lướt qua bên cạnh cô, lên lầu.

Tô Tú Song cau mày, nhẹ nhàng xoa bờ vai đau do bị đụng phải.

Một lúc sau, cô lên lầu tắm rửa.

Đứng trước cửa sổ sát đất, cảm thấy vô cùng buồn phiền, Tô Tú Song thở dài lấy khăn lau tóc.

Đột nhiên, một ánh sáng mạnh chiếu vào cửa sổ.

Đôi mắt có chút khó chịu, Tô Tú Song vô thức nhắm mắt lại, đợi lúc mở mắt ra chỉ kịp thấy đuôi xe màu đen.

Chỉ cho châu quan phóng hỏa, không cho dân chúng đốt đèn Anh ta có thể sống một cuộc sống về đêm đầy màu sắc, thậm chí ở ngoài qua đêm không về nhà, còn cô lại bắt buộc 9 giờ phải về nhà.

Tô Tú Song tức đến cắn răng.

Cô ngã xuống giường xem hai bộ phim, cô kéo chăn bông, trùm kín đầu rồi chìm vào giấc ngủ.

Quán bar.

Hoắc Dung Thành buồn chán, lười biếng dựa vào trên sô pha, vắt chéo chân dài, hút hết điếu này đến điếu khác.

“Mẹ nó”

Hàn Văn Thiên đẩy cửa vào liền bất ngờ: “hút nhiều thuốc như thế, quả thật thành tiên cảnh rồi”

Ngước mắt lên thấy Hoắc Dung Thành đang lười biếng liếc nhìn anh.

Nam Cố Trạch ho nhẹ hai tiếng, tay phẩy khói thuốc, nôn khan: “không biết còn cho đây là hút thuốc tự sát đó”

“Anh nghĩ thế nào, phục vụ, hai bình rượu trắng, hai bình rượu đỏ “

Hàn Văn Thiên búng tay.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 415


Chương 415

Một lúc sau phục vụ mang rượu tới, chia ra đặt ở trước mặt Hàn Văn Thiên và Nam Gố Trạch.

Tất cả mọi người đều biết, cậu hai nhà họ Hoắc chỉ thích hút thuốc, không thích uống rượu.

“Rượu đỏ được cất kĩ, 3 chai”

Đột nhiên, Hoắc Dung Thành lên tiếng.

“Vâng, cậu hai”

Nghe vậy, Hàn Văn Thiên và Nam Cố Trạch kinh ngạc nhìn nhau, không dám tin, cậu hai nhà họ Hoắc muốn uống rượu, trời đổ mưa đỏ hả.

“Anh nhéo tôi một chút, tôi cảm giác hình như mình đang nằm mơ”

Nam Cố Trạch không có chút thương xót, nhéo mạnh một cái trên mặt Hàn Văn Thiên.

“Chết tiệt, đau thật”

Hàn Văn Thiên nghiêng người: “điên rồi?”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc anh †a một cái, trên mặt viết hai chữ to không vui.

“Hôm nay có thể là chuyện trăm năm khó gặp, tôi uống với anh đến cùng, người nào say trước người đó là cháu trai” Xắn tay áo, Hàn Văn Thiên tràn đầy tinh thần chiến đấu: “Có chơi không?”

“Đến lúc đó thì đừng có khóc” Hoắc Dung Thành không thèm nhìn anh ta nói.

Hàn Văn Thiên không tức giận mà còn cười: “đô rượu của anh thế này, còn muốn uống làm tôi khóc.”

Đô rượu của anh ta rất cao, không giống anh, một giọt rượu cũng không động, nếu như say, người đầu tiên say tuyệt đối là anh.

“Bắt đầu”

Môi mỏng phả ra khói, Hoắc Dung Thành hơi nheo mắt trái, câm rượu đỏ trên bàn lên liền trực tiếp uống.

Uống rượu là thế mạnh của Hàn Văn Thiên, sao có thể cam tâm khuất phục đứng thứ hai, cạn hết.

Tô Tú Song đang mơ giấc mơ đẹp, khuôn mặt lúc ngủ rất ngọt ngào.

Đột nhiên, một tiếng chuông điện thoại chói tai phá vỡ sự yên tĩnh.

Cô vô thức cau mày, lăn qua lăn lại rồi tiếp tục ngủ.

Nhưng đối phương không bỏ cuộc, gọi tiếp cuộc thứ hai rồi thứ ba.

Cô cảm thấy rất cáu kỉnh, tiện tay kéo chăn bông lên trùm kín đầu, không muốn để ý đến.

Tiếng chuông vẫn không ngừng vang lên.

Vẻ mặt Tô Tú Song cáu kỉnh, tay vươn ra khỏi chăn, s* s**ng điện thoại, ấn nút trả lời, đặt bên tai, không nói gì.

“Cô hai, cậu hai ở quán bar W, uống rất nhiều, cô đi đón cậu ấy đi”

Giọng quản gia Trương vang lên.

Tô Tú Song l**m đôi môi khô khốc, hai mắt vẫn nhắm nghiền, mơ hồ nói: “Không phải có ông sao?”

“Trong nhà có chuyện, tôi về rồi, cô phải đi một chuyến rồi, cậu hai từ trước đến nay chưa từng uống rượu, lần này lại uống rất nhiều, chắc chắc rất nghiêm trọng.” Quản gia Trương rất lo lắng: “cậu ba với cậu tư đi bệnh viện rồi, người khác đi tôi không yên tâm.

Không nghe thấy đầu dây bên kia trả lời, quản gia Trương nâng cao giọng: “cô hai, cô rốt cuộc có đang nghe không?”

“ Ừ”

Tô Tú Song buồn ngủ, mắt cũng không mở ra được.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 416


Chương 416

“Tài xế đang ở dưới lầu, 10 phút sau cô xuống lầu, cậu ấy sẽ đưa cô đến quán „ bar.

Quản gia Trương cứ thúc giục, không còn cách nào Tô Tú Song đành phải chống đỡ ngồi dậy khỏi giường, dùng đôi mắt ngái ngủ nhìn thời gian.

Hai giờ sáng.

Xoa mặt thật mạnh, cô bước xuống giường rồi thay quần áo.

“Cô hai, để nhà bếp chuẩn bị canh giải rượu, cậu hai từ trước đến nay chưa bao giờ uống rượu, e là phản ứng sẽ rất nghiêm trọng.”

Vừa há miệng ngáp, Tô Tú Song vừa ngồi vào xe: “Anh ta từ trước đến nay chưa bao giờ uống rượu, là đô rượu không cao hay là tính tình khi say rượu rất tệ?”

“Tôi không biết, cậu hai từ trước đến nay chưa bao giờ uống rượu, cho nên tôi cũng không rõ, ngay cả cậu ba cậu tư cũng không biết”

Nói thêm vài câu, Tô Tú Song cúp điện thoại, nhân lúc đang trên đường lại nhắm mắt một lát.

Hơn 1 giờ sau, xe đến quán bar.

Trong quán bar, ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc xập xình, giờ chính là lúc cuộc sống về đêm phong phú nhất.

Màng nhĩ cũng sắp bị chọc thủng rồi, Tô Tú Song hơi không quen, lấy hai tay che tai lại, rồi đi thẳng đến phòng bao tổng thống trên tầng cao nhất.

Vừa đẩy cửa ra liền nghe thấy một giọng nói vô cùng mạnh mã.

“Trăng sáng chiếu trước giường, người đẹp đừng sợ, chỉ cần lên giường, giá cả rất dễ thương lượng.”

Tô Tú Song: “…”

Cô ớn lạnh, rùng mình bước vào phòng bao.

Chỉ thấy, Hàn Văn Thiên giống như con khỉ đang bám vào cửa sổ, trong tay cầm bình rượu, đang ngâm thơ rất dõng dạc.

Còn Nam Cố Trạch cũng say tuý luý, sắc mặt đỏ bừng, đang kéo Hàn Văn Thiên.

Ngược lại Hoắc Dung Thành lại cực kì yên lặng, anh ngồi dựa lưng vào sô pha, không có phản ứng gì, vẫn lạnh lùng vô tình như vậy.

Trên bàn, dưới đất đều là vỏ chai không, mùi rượu nồng nặc.

“Đã uống bao nhiêu rồi?”

“Rượu cất kĩ của quán bar cơ bản đã uống sạch” Nam Cố Trạch nói, anh uống ít nhất nên mới còn lại chút lí trí.

* Chỉ cho châu quan phóng hỏa, không cho dân chúng đốt đèn: ý chỉ cai trị áp bức, chỉ mình mới được làm, còn người khác thì không được.

“Anh uống bao nhiêu?”

Nam Cố Trạch đầu óc có chút choáng váng, trước khi trả lời còn nghĩ kỹ: ‘Ba chai.”

Rượu này tác dụng chậm rất mạnh, chỉ uống ba chai, anh ta đã có xu hướng ngã xuống rồi.

“Anh ta 8 chai, cậu hai nhà họ Hoắc 10 chai”

Nam Cố Trạch vẫn giới thiệu chiến tích của mấy người.

“Anh chắc chắn anh ta uống say rồi?”

Tô Tú Song hơi hất hàm dưới, chỉ vào Hoắc Dung Thành cũng coi như là yên lặng bình tĩnh đang ngồi trên sô pha, nhìn không giống lắm.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 417


Chương 417

“Không biết, chưa nôn, chưa làm loạn, tôi ở đây chăm sóc Hàn Văn Thiên, cậu hai nhà họ Hoắc đành nhờ cô vậy”

Nam Gố Trạch lắc đầu, tóm lấy Hàn Văn Thiên đang leo lên.

Cô gật đầu hỏi thêm: “Tối nay các anh không về nhà à?”

“Không về, có phòng, có một căn, cậu hai nhà họ Hoắc không muốn ở đây, chỉ có thể gọi điện thoại cho quản gia Trương để ông ấy qua đón người thôi”

Nghe thế, Tô Tú Song âm thầm phỉ nhổ, đúng là biết hành người khác, thế mà còn quái dị nữa.

Cô đành chấp nhận thở dài một hơi, thuận thế đá chai rượu bên cạnh chân đi, đi tới, vỗ nhẹ vai Hoắc Dung Thành: “Này, về nhà thôi.”

Hoắc Dung Thành từ từ mở mắt ra, im lặng mà vẫn mang theo chút mê mang với hơi say.

Anh đứng dậy, chân đứng không vững, có chút lảo đảo.

Thấy thế, Tô Tú Song vội dìu cánh tay anh.

Thân hình cao lớn của người đàn ông đè lên người cô, vừa cao vừa nặng, cô bị đè thiếu chút nữa tắt thở.

Anh lảo đảo, cứng rắn ép cô đi vê phía bên cạnh cửa sổ.

Đi đến bên cạnh Hàn Văn Thiên, anh đứng yên, mím môi nói: “gọi ông nội”

Tô Tú Song: “..”

“Đây là cá cược, người thua phải gọi ông nội, Hàn Văn Thiên thua rồi” Nam Cố Trạch ở bên cạnh giải thích.

Hàn Văn Thiên say đến mức không phân biệt rõ đông tây nam bắc, nheo mắt thở ra một hơi đầy mùi rượu: “dựa vào cái gì? gọi ông nội, tôi sao có thể làm cháu trai chứ”

Có gọi không?

Hoắc Dung Thành mang theo cả người đầy mùi rượu, liếc nhìn anh, vẻ mặt chớ có nhiều lời.

“gọi, be be be” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hàn Văn Thiên thanh cổ họng, bắt đầu học tiếng dê kêu.

Hoắc Dung Thành vung tay lên, giơ tay lên rồi hạ xuống, mấy cú đấm đá đánh lên người Hàn Văn Thiên.

Tô Tú Song với Nam Cố Trạch nhìn nhau.

“Cậu hai nhà họ Hoắc, chắc chắn là uống say thật rồi” Nam Cố Trạch cuối cùng cũng đưa ra kết luận.

“Tôi cũng cảm thấy như thế” Tô Tú Song bày tỏ tán đồng.

Nhất thời tình hình có chút hỗn loạn, Tô Tú Song không kéo được Hoắc Dung Thành, còn Nam Cố Trạch cũng không ngăn được Hàn Văn Thiên.

Trong chốc lát, Hàn Văn Thiên bị đánh bầm dập mặt mũi, kêu oai oái, xém chút chưa khóc thôi: “ông nội..”

Phút chốc, Hoắc Dung Thành dừng tay lại, di chuyển đôi chân dài, loạng choạng đi về phía cửa.

Nam Cố Trạch quả thật là xem đủ rôi.

Không dừng lại, Tô Tú Song chào hỏi rồi vội vàng đuổi theo đỡ anh lên xe.

Vừa lên xe, Hoắc Dung Thành liền dựa vào trên ghế ngồi, hai mắt nhắm chặt, không phản ứng nữa.

“Phù…”

Tô Tú Song có chút vui mừng thở phào nhẹ nhõm.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 418


Chương 418

Người đàn ông này tính cách khi uống rượu cũng tốt, uống say không nôn, không làm loạn, rất ngoan, giống như đang ngủ vậy.

Nhưng mà như thế cũng tốt, không giày vò người khác, cố có thể tiết kiệm được chút sức lực.

Dọc đường đi, bên trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng thở lần lượt vang lên.

Nhân cơ hội, Tô Tú Song lại ngủ tiếp.

Đến nhà họ Hoắc, đã là 4 giờ sáng.

Mở cửa xe, Tô Tú Song nắm lấy cánh tay anh, dắt vào phòng khách.

“Cô hai có cần tôi giúp không?” Tài xế đứng ở bên cạnh, mở miệng nói.

Tô Tú Song xua tay: “Không sao, một mình tôi là được rồi, chú nhanh về nghỉ ngơi đi.”

Tính cách khi uống rượu của anh rất tốt, một mình mình cũng có thể xử lý.

Bước vào phòng khách, cô chạm vào công tắc, bật đèn lên, ngay lập tức, căn phòng sáng bừng.

Nghe thấy tiếng động, Tiểu Bạch đang nằm trên sô pha lập tức cảnh giác ngồi dậy, thấy đó là Hoắc Dung Thành, nó hưng phấn chạy đến kéo ống quần rồi sủa gâu gâu.

Hoắc Dung Thành cúi đầu, im lặng nhìn Tiểu Bạch, sau đó đột nhiên học tiếng chó sủa.

Tiểu Bạch nghe xong liền nhảy dựng lên, sửa càng thêm hưng phấn.

Thế là, Hoắc Dung Thành cũng vui lên, tuỳ ý kéo cổ áo sơ mị, rồi lớn tiếng sủa lại.

Tô Tú Song đen mặt, vội kéo anh đi về phía trước, sợ đánh thức người làm, rồi vội vàng che miệng anh lại.

Hoắc Dung Thành còn chưa kịp vui mừng, ánh mắt mơ màng mang theo hơi say, giọng nói lười biếng: “Nó sủa lớn hay tôi sủa lớn?”

“Anh, anh sủa lớn hơn nó, còn sủa dễ nghe hơn nó nữa.”

Tô Tú Song giơ tay, tranh thủ lau mặt, trả lời qua loa dỗ dành.

Nghe vậy, đôi mắt của Hoắc Dung Thành khẽ chớp chớp, thuận thế ợ một tiếng, nói: “Thế tôi sủa thêm hai tiếng cho cô nghe.”

“Không cần đâu”

“Vì sao, lúc nãy không phải cô mới nói tôi sủa dễ nghe sao?”

“Có người đang ngủ, sẽ đánh thức người khác đây”

Vẻ mặt Hoắc Dung Thành không chút cảm xúc: “Tỉnh thì tỉnh thôi, liên quan gì đến tôi?”

“Ngoan, chúng ta về phòng rồi sủa nhé.”

Tô Tú Song hơi nhắm mắt lại, cố gắng nhịn.

Anh bước đi loạng choạng, cũng rất chậm.

Cô lê cơ thể mệt mỏi, dáng người người đàn ông cao lớn, nhón mũi chân, tay phải khó khăn che miệng anh lại.

Đột nhiên, lòng bàn tay ấm áp, ẩm ướt.

Tô Tú Song sững sờ hai giây, ánh mắt đảo qua.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 419


Chương 419

Chỉ thấy đôi môi Hoắc Dung Thành hơi động, chiếc lưỡi ấm áp lướt qua lòng bàn tay cô.

Cảm giác tê dại khó nói thành lời từ đầu tới chân, cô nhanh chóng rút tay về: “Làm gì đó?”

“Ngọt, vị cam” Hoắc Dung Thành nhìn cô nói: “Vẫn muốn mà”

“Không được, có vi khuẩn”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành khẽ nhíu mày: “Cam có vi khuẩn?”

Tô Tú Song muốn khóc không ra nước mắt: “Đây không phải cam, là tay tôi.”

“Mùi vị tay cô không tệ, ăn rất ngon, đưa đây.

Tô Tú Song: “…”

Anh cho rằng là móng heo à?

“Không được, nhanh về phòng đi”

Rõ ràng, Hoắc Dung Thành không đồng ý, cơ thể thon dài dựa vào trên tay vịn, tức giận nói: “Tôi không đi.”

Cô nhướng mày, nghiến răng, suy nghĩ một hồi, vẫn nhẹ giọng dỗ dành: “về phòng trước, vê phòng rồi tôi đưa cho anh”

“Về phòng rồi đưa cho tôi cái gì?”

Hoắc Dung Thành nhướng mi, hai mắt mơ màng, choáng váng, giống như bị mất trí nhớ.

“Nói đi”

“Anh muốn cái gì cũng cho anh hết.”

Tô Tú Song trong lòng kiệt sức, cảm thấy mình già đi mười tuổi.

Không thể không nói, Hoắc Lăng Tùng với Hoắc Diệc Phong quá nhìn xa trông rộng, thấy tình thế không ổn liền rút lui, không giống như cô, ngốc hết chỗ nói.

“Cô cõng tôi về”

Tôi cõng không nổi.

“Thế tôi ôm cô về”

Tô Tú Song sụp đổ, chỉ còn thiếu kêu ra tiếng nữa, dỗ trái dỗ phải rồi lại dỗ, cuối cùng cậu hai nhà họ Hoắc mới dịch bước chân.

Vượt qua trăm cay ngàn đắng, cuối cùng cũng tới phòng, chịu khó tháo giày với quần dài cho anh: “Ngủ đi”

Sau đó, cô cử động thân thể cực kỳ cứng ngắc, xoay người bước ra ngoài phòng.

Còn chưa đi được hai bước, liền nghe thấy tiếng bước chân nhịp nhàng phía sau lưng.

Cô quay đầu lại.

Hoắc Dung Thành bước chân trân xuống sàn, đi theo sau cô.

Hít vào, thở ra, rồi hít vào, cô kìm nén cơn giận hỏi: “Anh đi đâu vậy?”

“Đi theo cô, sau đó ngủ với cô.” Anh chớp mắt đáp.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 420


Chương 420

“Anh phải ngủ ở phòng riêng.” Tô Tú Song kiên nhẫn, cố gắng thuyết phục người đàn ông đang say khướt.

“Tôi không muốn ngủ ở phòng riêng, tôi muốn ngủ trong phòng của cô, ngủ cùng với cô.”

Hai tay buông xuống hai bên người cô lúc này nắm chặt thành nắm đấm, cô thật sự rất muốn đấm cho một phát.

Thái độ sau khi uống rượu của anh ta rất tốt, thật sự là do mình đang ảo tưởng!

Cắn răng chịu đựng, Tô Tú Song dùng tay phải nắm lấy cánh tay anh ta, rồi lôi người đàn ông lên giường, tức giận ra lệnh: “Ngủ đi!”

“Cô cũng ngủ đi.”

Hoắc Dung Thành nhìn thẳng vào cô bằng đôi mắt sắc bén.

Cam chịu số phận, cô cởi giày ra và leo lên giường: “Được chưa?”

“Không được.” Dường như Hoắc Dung Thành đang suy nghĩ gì đó, rôi sau đó nói: “Kể chuyện.”

Tô Tú Song đau đầu, thật sự rất đau!

Sau khi người khác say, là họ lại quậy điên cuồng, còn Hoắc Dung Thành khi uống say, thì lại càng quấy rầy người khác hơn.

Chợt thấy bụng nặng trĩu.

Cô cụp mắt nhìn xuống.

Chỉ thấy, Hoắc Dung Thành đang dang tay dang chân thành hình chữ đại, lười biếng mà nằm ở trên giường, đầu thì gối lên bụng cô, chớp chớp mắt, nhìn cô đây vẻ mong đợi: “Bắt đầu đi”

“Tôi không biết.”

Hoắc Dung Thành cũng rất biết lui lại mà xin thêm lần nữa: “Hát đi”

“Cũng không biết luôn”

Tôi đưa cô đi bơi.

“Vậy thì để tôi kể chuyện đi”

Hoắc Dung Thành trở nên bất mãn hạ thấp giọng nói: ‘Không phải cô nói không biết sao?”

“Bây giờ thì biết rồi.”

Trong khi trả lời, Tô Tú Song vừa vắt óc suy nghĩ: “Vậy tôi sẽ kể cho anh nghe câu chuyện về một con nòng nọc nhỏ đi †ìm mẹ”

Hoắc Dung Thành giống như đang khám bệnh thần kinh, anh ta liếc cô một cái rồi bất mãn nói: “Cô tưởng tôi là đứa trẻ lên ba chắc?”

Tô Tú Song nhíu mày, cô rất muốn phản bác lại anh ta, chỉ có những đứa trẻ ba tuổi mới đòi kể chuyện, người lớn ai lại có thể làm ra mấy chuyện như vậy chứ?

“Vậy thì kể một câu chuyện về một con lợn xám lớn nhé” Cô miễn cưỡng đáp lại.

Hoắc Dung Thành không nói gì cả.

Thế là, Tô Tú Song coi như anh ta đã ngầm đồng ý.

“Một chú heo béo đang ngồi trên mặt đất mà khóc lớn, một chú sói xám lớn bước đến và hỏi nó tại sao lại khóc, có phải bị người khác bắt nạt không”
 
Back
Top Bottom