"Tôi luôn cảm thấy trống rỗng, cảm thấy mình thiếu điều gì đó, kể cả khi đang sống trong tình yêu hay bây giờ cũng thế.
Không phải là tôi không có những thú vui trong cuộc sống hay quá rảnh rỗi.
Tôi đi học, đi làm thêm, tôi chơi game, tôi có vài người bạn, đôi khi đi xem phim, cà phê, tôi thích cà phê.
Có những lúc tôi tự làm đồ ngọt, đọc sách, hay viết gì đó.
Tôi từng có người yêu, mới một tháng trước đây.
Tôi có làm tình với anh ta, tôi không thể phủ nhận là mình thích điều ấy.
Nhưng tất cả những thứ làm cho tôi vui vẻ, hứng thú đều như những tàn lửa, nhanh chóng tắt đi sau khi bừng sáng.
Sau đó, sự trống rỗng quen thuộc lại choáng đầy tâm hồn.
Tôi không biết, tôi không hiểu tại sao mình lại như vậy.
Hay từ lúc nào mình lại như thế, từ nhỏ hay là từ đêm ấy, tôi không thể nào nhớ.
Có cảm giác rằng trong tôi thiếu một thứ gì đó.
Đôi khi tôi luôn nghĩ về nó mỗi khi rảnh rỗi, hoặc ở một mình hay là chỉ vô tình nhớ về nó.
Tôi không sợ nó, chỉ là một sự trống rỗng quen thuộc đến nhàm chán.
Chán và trống rỗng."
Hân xóa những dòng đang viết dở trên điện thoại và từ bỏ ý định trải lòng.
Ngay cả việc tâm sự ẩn danh cũng có vẻ quá khó.
Cả tháng nay việc ấy lặp lại thường xuyên hơn trước.
Có lẽ là do những sự việc đã sãy với hắn để bây giờ cô chẳng còn ai bên cạnh.
Cô chẳng hay trải lòng mình với ai, nếu không muốn nói là chẳng bao giờ, kể cả với hắn cũng thế.
Đôi với hắn cô cho rằng đó là tình yêu, hắn luôn muốn làm cô vui, làm mọi cách để chiều chuộng, có mặt khi cô cần.
Nhưng còn đối với Hân cô không chắc, có lẽ cô cần hắn chỉ để mình có cảm giác về sự tồn tại bình thường.
Như một cô gái bình thường, đang sống và cũng biếy yêu.
Cô không chắc là trước đây mình có làm tình theo đúng nghĩa của từ này hay không.
Hay đó chỉ là sự tiếp xúc của cơ thể, cũng như cô chưa từng cảm thấy sự thõa mãn tình dục mà người ta thường nhắc tới, ít nhất là theo nghĩa thông thường.
Chỉ là một sư rạo rực, rồi lại tàn phai, sau đó cơ thể cô nằm trong vòng tay của hắn.
Vẫn ôm lấy hắn, vẫn hôn, vẫn vuốt ve nhau như bao cặp tình nhân khác.
Niềm vui, sự phấn khích, sự rạo rực, hay khoái cảm đều đượccảm nhận rất rõ ràng, thông qua mọi giác quan.
Chỉ là sau khi những thứ đó qua đi, cô luôn cảm thấy một sự hụt hẫng khó chịu, một chút gì đó chùng xuống.
Rồi sau đó, mọi chuyện lại trở về cái nhịp bình thường, đều đều, chán ngắt.
Trong tâm khảm cô gái này luôn muốn làm điều gì đó mới mẻ, thú vị, nhưng rồi lại nhận ra sau khi làm việc đó rằng: nó chẳng thú vị như mình tưởng.
Vào cái lần đầu làm tình với hắn, cô đã cảm thấy một khoái cảm đến ngây người, nếu có thể gọi như vậy là làm tình.
Vẫn phải lặp lại chữ nếu, bởi vì đời sống tình dục của cô có chút lạ.
Hắn chỉ được đụng chạm vào phần trên, tuyệt đối không được đi xa hơn.
Các mối quan hệ trước đều tan vỡ từ trong trứng nước là bởi vì những gã trai luôn để lộ ý định cho tay vào bên dưới váy cô.
Nhưng hắn là một kẻ hiếm hoi không cố gắng đi quá giới hạn cho phép ấy.
Nhưng sau khi hắn thõa mãn, bàn tay cô lại cảm nhận sâu sắc cái cảm giác nhơm nhớp thứ chất nhầy trắng đục, nóng hổi kết tinh từ khoái lạc của đàn ông.
Bầu vú nhỏ với hai núm vú đỏ ửng và căng cứng.
Quần lót đã thấm ướt chất nhờn của hoan lạc rỉ rả từ bên trong.
Thì khi đó sự trống rỗng lại ngự trị tâm hồn.
Cô để cho hắn lau tay mình, ôm lấy cơ thể mình mà vuốt ve, âu yếm bằng cả đôi tay và lời nói.
Hân thật sự đã rên lên khi hắn luồng đôi bàn tay ấm nóng vào bên trong áo, chạm lên đôi vú của mình, bàn tay ấy phủ trọn lấy nó.
Hơi ấm và dòng điện từ đó ngập tràn cơ thể.
Rồi hắn xoa nhẹ, làm cho làn da mỏng manh và siêu nhạy cảm cảm nhận được sự ma sát.
Đôi môi cô bỗng bất giác bật rên lên thành tiếng.
"Ư...a..."
Đó là những xúc cảm thật sự, không hề giả tạo.
Nhưng chỉ tồn tại ngay lúc đó.
Vào những lúc hắn vén áo lên mà ngậm lấy đầu vú đang nhô ra chờ đợi, cô gần như hét lên vì núm vú nhạy cảm đã phản chủ.
Nó ướt át, ấm nóng và căng đầy khoái cảm.
Nó bị kéo căng, bị quần tảo trong miệng hắn.
Trên môi cô, những tiếng rên rỉ lặp đi lặp lại, xen lẫn những tiếng thở dốc khó nhọc.
Và cô cũng đã từng cầm lấy thứ đó của hắn trong bàn tay nhỏ nhắn của mình.
Có đôi lúc trong khi vuốt ve cái thứ gân guốc và nóng hổi ấy, cái bản năng đàn bà trong cô đã muốn thử cảm giác để nó đi sâu vào bên trong, nhưng tất nhiên là không thể.
Thứ ấy cứng chắc, vững chãi, đầy sức sống và mạnh mẽ, đó là những gì bàn tay đã cảm nhận được.
Bàn tay nhỏ nhắn giống như của một đứa trẻ, cần phải cố gắng lắm mới nắm trọn được một vòng xung quanh.
Thứ ấy giần giật và tuôn trào một dòng chất nằm giữa ranh giới rắn và lỏng, nóng hổi và nhớp nháp phủ khắp bàn tay đang vuốt ve nó.
Khi ấy, Hân cảm thấy một niềm vui nho nhỏ khi gã trai nằm cạnh mình thở dài khoan khoái rồi bắt đầu vuốt ve mình.
Nhưng cảm xúc cũng trôi qua nhanh chóng, để lại một cô gái ngỏ với bàn tay dính nhớp và một gã trai trần truồng bên cạnh.
Cô cũng biết vui, biết buồn, biết đau khổ, biết sợ, biết hoan lạc nhưng vẫn thiếu một thứ gì đó trong con tim ấy.
Có lẽ cô không thực sự hứng thú với điều gì trong đời mình, không thực sự có một ước mơ cụ thể.
Cũng như chưa từng có một khát khao cháy bỏng.
Hay chưa từng cảm thấy một điều gì đó đủ sức để lay chuyển dòng đời phẳng lặng của mình.
Đó có lẽ là chính là cốt lõi của vấn đề.