Khác Có ai đó ở phía bên kia

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
402453183-256-k564418.jpg

Có Ai Đó Ở Phía Bên Kia
Tác giả: learnmy2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi tưởng mình chỉ thuê một căn phòng nhỏ để bắt đầu mùa hè của mình.

Nhưng mọi chuyện đáng sợ hơn tôi nghĩ, và có ai đó ở bên kia bức tường luôn dõi theo mọi cử động của tôi.

Cả ngày lẫn đêm, luôn có một thứ tiếng vọng khó hiểu vang lên...



teen​
 
Related threads
  • Sự ra đời, Broco
  • Tiểu công chúa yêu nghiệt .
  • Đóa Hoa Hồng Giữa Cơn Mưa Bạc
  • Nếu tôi là công chúa
  • Công chúa ngang ngược
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
  • Có Ai Đó Ở Phía Bên Kia
    #1. Trống rỗng


    "Tôi luôn cảm thấy trống rỗng, cảm thấy mình thiếu điều gì đó, kể cả khi đang sống trong tình yêu hay bây giờ cũng thế.

    Không phải là tôi không có những thú vui trong cuộc sống hay quá rảnh rỗi.

    Tôi đi học, đi làm thêm, tôi chơi game, tôi có vài người bạn, đôi khi đi xem phim, cà phê, tôi thích cà phê.

    Có những lúc tôi tự làm đồ ngọt, đọc sách, hay viết gì đó.

    Tôi từng có người yêu, mới một tháng trước đây.

    Tôi có làm tình với anh ta, tôi không thể phủ nhận là mình thích điều ấy.

    Nhưng tất cả những thứ làm cho tôi vui vẻ, hứng thú đều như những tàn lửa, nhanh chóng tắt đi sau khi bừng sáng.

    Sau đó, sự trống rỗng quen thuộc lại choáng đầy tâm hồn.

    Tôi không biết, tôi không hiểu tại sao mình lại như vậy.

    Hay từ lúc nào mình lại như thế, từ nhỏ hay là từ đêm ấy, tôi không thể nào nhớ.

    Có cảm giác rằng trong tôi thiếu một thứ gì đó.

    Đôi khi tôi luôn nghĩ về nó mỗi khi rảnh rỗi, hoặc ở một mình hay là chỉ vô tình nhớ về nó.

    Tôi không sợ nó, chỉ là một sự trống rỗng quen thuộc đến nhàm chán.

    Chán và trống rỗng."

    Hân xóa những dòng đang viết dở trên điện thoại và từ bỏ ý định trải lòng.

    Ngay cả việc tâm sự ẩn danh cũng có vẻ quá khó.

    Cả tháng nay việc ấy lặp lại thường xuyên hơn trước.

    Có lẽ là do những sự việc đã sãy với hắn để bây giờ cô chẳng còn ai bên cạnh.

    Cô chẳng hay trải lòng mình với ai, nếu không muốn nói là chẳng bao giờ, kể cả với hắn cũng thế.

    Đôi với hắn cô cho rằng đó là tình yêu, hắn luôn muốn làm cô vui, làm mọi cách để chiều chuộng, có mặt khi cô cần.

    Nhưng còn đối với Hân cô không chắc, có lẽ cô cần hắn chỉ để mình có cảm giác về sự tồn tại bình thường.

    Như một cô gái bình thường, đang sống và cũng biếy yêu.

    Cô không chắc là trước đây mình có làm tình theo đúng nghĩa của từ này hay không.

    Hay đó chỉ là sự tiếp xúc của cơ thể, cũng như cô chưa từng cảm thấy sự thõa mãn tình dục mà người ta thường nhắc tới, ít nhất là theo nghĩa thông thường.

    Chỉ là một sư rạo rực, rồi lại tàn phai, sau đó cơ thể cô nằm trong vòng tay của hắn.

    Vẫn ôm lấy hắn, vẫn hôn, vẫn vuốt ve nhau như bao cặp tình nhân khác.

    Niềm vui, sự phấn khích, sự rạo rực, hay khoái cảm đều đượccảm nhận rất rõ ràng, thông qua mọi giác quan.

    Chỉ là sau khi những thứ đó qua đi, cô luôn cảm thấy một sự hụt hẫng khó chịu, một chút gì đó chùng xuống.

    Rồi sau đó, mọi chuyện lại trở về cái nhịp bình thường, đều đều, chán ngắt.

    Trong tâm khảm cô gái này luôn muốn làm điều gì đó mới mẻ, thú vị, nhưng rồi lại nhận ra sau khi làm việc đó rằng: nó chẳng thú vị như mình tưởng.

    Vào cái lần đầu làm tình với hắn, cô đã cảm thấy một khoái cảm đến ngây người, nếu có thể gọi như vậy là làm tình.

    Vẫn phải lặp lại chữ nếu, bởi vì đời sống tình dục của cô có chút lạ.

    Hắn chỉ được đụng chạm vào phần trên, tuyệt đối không được đi xa hơn.

    Các mối quan hệ trước đều tan vỡ từ trong trứng nước là bởi vì những gã trai luôn để lộ ý định cho tay vào bên dưới váy cô.

    Nhưng hắn là một kẻ hiếm hoi không cố gắng đi quá giới hạn cho phép ấy.

    Nhưng sau khi hắn thõa mãn, bàn tay cô lại cảm nhận sâu sắc cái cảm giác nhơm nhớp thứ chất nhầy trắng đục, nóng hổi kết tinh từ khoái lạc của đàn ông.

    Bầu vú nhỏ với hai núm vú đỏ ửng và căng cứng.

    Quần lót đã thấm ướt chất nhờn của hoan lạc rỉ rả từ bên trong.

    Thì khi đó sự trống rỗng lại ngự trị tâm hồn.

    Cô để cho hắn lau tay mình, ôm lấy cơ thể mình mà vuốt ve, âu yếm bằng cả đôi tay và lời nói.

    Hân thật sự đã rên lên khi hắn luồng đôi bàn tay ấm nóng vào bên trong áo, chạm lên đôi vú của mình, bàn tay ấy phủ trọn lấy nó.

    Hơi ấm và dòng điện từ đó ngập tràn cơ thể.

    Rồi hắn xoa nhẹ, làm cho làn da mỏng manh và siêu nhạy cảm cảm nhận được sự ma sát.

    Đôi môi cô bỗng bất giác bật rên lên thành tiếng.

    "Ư...a..."

    Đó là những xúc cảm thật sự, không hề giả tạo.

    Nhưng chỉ tồn tại ngay lúc đó.

    Vào những lúc hắn vén áo lên mà ngậm lấy đầu vú đang nhô ra chờ đợi, cô gần như hét lên vì núm vú nhạy cảm đã phản chủ.

    Nó ướt át, ấm nóng và căng đầy khoái cảm.

    Nó bị kéo căng, bị quần tảo trong miệng hắn.

    Trên môi cô, những tiếng rên rỉ lặp đi lặp lại, xen lẫn những tiếng thở dốc khó nhọc.

    Và cô cũng đã từng cầm lấy thứ đó của hắn trong bàn tay nhỏ nhắn của mình.

    Có đôi lúc trong khi vuốt ve cái thứ gân guốc và nóng hổi ấy, cái bản năng đàn bà trong cô đã muốn thử cảm giác để nó đi sâu vào bên trong, nhưng tất nhiên là không thể.

    Thứ ấy cứng chắc, vững chãi, đầy sức sống và mạnh mẽ, đó là những gì bàn tay đã cảm nhận được.

    Bàn tay nhỏ nhắn giống như của một đứa trẻ, cần phải cố gắng lắm mới nắm trọn được một vòng xung quanh.

    Thứ ấy giần giật và tuôn trào một dòng chất nằm giữa ranh giới rắn và lỏng, nóng hổi và nhớp nháp phủ khắp bàn tay đang vuốt ve nó.

    Khi ấy, Hân cảm thấy một niềm vui nho nhỏ khi gã trai nằm cạnh mình thở dài khoan khoái rồi bắt đầu vuốt ve mình.

    Nhưng cảm xúc cũng trôi qua nhanh chóng, để lại một cô gái ngỏ với bàn tay dính nhớp và một gã trai trần truồng bên cạnh.

    Cô cũng biết vui, biết buồn, biết đau khổ, biết sợ, biết hoan lạc nhưng vẫn thiếu một thứ gì đó trong con tim ấy.

    Có lẽ cô không thực sự hứng thú với điều gì trong đời mình, không thực sự có một ước mơ cụ thể.

    Cũng như chưa từng có một khát khao cháy bỏng.

    Hay chưa từng cảm thấy một điều gì đó đủ sức để lay chuyển dòng đời phẳng lặng của mình.

    Đó có lẽ là chính là cốt lõi của vấn đề.
     
    Có Ai Đó Ở Phía Bên Kia
    #2. Khoái lạc


    Hân luôn mang trong mình một nỗi sợ hãi đối với khoái lạc, nhưng tận sâu bên trong, cô cảm nhận có một sức hút không thể cưỡng lại từ nó.

    Vì thế, cô chấp nhận thỏa hiệp ở mức độ bản thân có thể chịu đựng được.

    Hân tự nhủ rằng mình cần mở lòng, cần chấp nhận những đụng chạm này thì quá khứ mới có thể ngủ yên.

    Đó là một suy nghĩ đúng đắn hay sai lầm, đến giờ cô vẫn chưa tìm ra lời giải đáp.

    Cô chấp nhận hắn, bởi lẽ gã trai này tôn trọng những giới hạn cô đặt ra.

    Khi nhìn vào hắn, Hân không thấy cái ham muốn giao phối mãnh liệt như những con đực khác, mà chỉ thấy nhu cầu được âu yếm, được tiếp xúc da thịt và tìm kiếm hơi ấm tình yêu.

    Chuyện bắt đầu từ cái đêm xuân ấy, khi mà nhìn vào ánh mắt của hắn, Hân biết rằng mình sẽ phải nhượng bộ.

    Đó là một buổi tối cuối tuần tại phòng trọ cũ của Hân.

    Khi cô bạn cùng phòng đi vắng, không gian trở nên riêng tư.

    Mọi chuyện diễn ra như thường lệ cho đến lúc hắn hôn môi cô.

    Không phải là cái hôn tạm biệt để ra về, nụ hôn ấy cuồng nhiệt hơn khi hắn bắt đầu cắn nhẹ lên môi cô.

    Hân lờ mờ hiểu điều gì sắp đến.

    Điều mà cô đã tự thuyết phục mình rằng hắn không cần đến.

    Dù Hân đã đẩy hắn ra và nhắc lại giới hạn bằng một chất giọng run rẩy, nhưng có lẽ đó là cô đang đặt giới hạn với chính bản thân mình nhiều hơn.

    Hắn cảm nhận được sự chống cự yếu ớt ấy ấy nên đã tiến thêm một bước.

    Sau tiếng khóa cửa lạch cạch, hắn quay lại, tiếp tục nụ hôn dang dở.

    Hân nhận ra mình đang run rẩy, con tim đập mạnh hơn hẳn mọi lần.

    Bàn tay cô bất giác siết chặt lấy ga giường khi cảm nhận môi mình bị tách mở, lưỡi hắn từ từ xâm nhập.

    Cơ thể Hân gồng cứng theo phản xạ để chống lại cảm giác kỳ lạ đang xâm chiếm, nhưng rồi ngay sau đó, bản năng đàn bà khiến môi cô chủ động hé mở, để lưỡi hắn cuốn lấy lưỡi mình trong sự quấn quýt ướt át.

    Sự kích thích nóng hổi khiến Hân cong người, một bàn tay chợt hẫng lên không trung.

    Tận dụng đà ấy, hắn đẩy cô nằm xuống và phủ phục lên trên.

    Môi rời môi, hắn nhìn cô với ánh mắt chứa đầy khao khát trần trụi.

    "Đừng mà anh!"

    Giọng Hân run lên từng nhịp, xen lẫn tiếng thở dốc.

    "Anh hứa mà, anh không làm gì quá đáng đâu!"

    Hắn trấn an, lặp lại lời cam kết về giới hạn bất khả xâm phạm, nhưng đôi tay thì nhanh chóng vén áo cô lên.

    Hành động nhanh đến mức khiến cơ thể Hân cứng đờ, không kịp phản ứng.

    Mặt cô tái nhợt đi vì sợ.

    Hắn nhận ra sự hoảng loạn ấy nên đã chủ động tắt bớt đèn.

    Bóng tối phần nào che đi sự ngượng ngùng.

    Trong lòng cô bất giác biết ơn hắn vì điều đó.

    "Anh đừng nhìn được không?"

    Hắn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô như vỗ về một đứa trẻ, rồi cúi xuống tiếp tục hôn.

    Cảm giác bị cái bóng to lớn của người đàn ông đè lên khiến nỗi sợ hãi trong Hân lại dâng lên.

    Cô nhắm chặt mắt, cơ thể căng cứng, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đấm vào hư không.

    Cả người Hân giật nảy khi bàn tay hắn luồn vào, chạm lên bầu vú, dù đã bị ngăn cách bởi lớp áo lót.

    Một dòng điện nhói lên từ cú chạm khiến cô cong người.

    Hắn nhận ra phản ứng đó nên giữ yên tay, phủ trọn lấy bầu ngực mềm mại.

    Nhưng chỉ vài giây sau, khi hắn thử bóp nhẹ để kích thích, Hân cảm thấy như bị hàng chục mũi kim đâm vào da thịt nhạy cảm.

    Cô vã mồ hôi và bất giác thét lên.

    Hắn giật mình, vội vàng rời khỏi môi cô.

    "Em xin lỗi."

    Hân lí nhí, nói lời xin lỗi theo phảm xạ tự nhiên gương mặt tái nhợt đẫm mồ hôi, giọng nghẹn ngào như sắp khóc.

    "Chắc là lần sau sẽ tốt hơn thôi.

    Tối nay anh ôm em ngủ được không?"

    Hắn dịu dàng hỏi, hứa sẽ không chạm vào nơi đó nữa, rồi nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng.

    Sự ấm áp lạ kỳ từ vòng tay hắn lan tỏa khắp cơ thể Hân, một cảm giác bình yên mà trước giờ cô chưa từng trải qua.

    Cô thú nhận với hắn về cơ thể quá nhạy cảm của mình, hắn lắng nghe và kiên nhẫn hứa hẹn về những lần sau.

    Nhưng Hân không ngủ ngay.

    Cô nằm suy nghĩ rất lâu, cảm giác muốn làm gì đó để bù đắp cho người yêu thôi thúc cô và một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, một điều mà cô nghĩ mình sẽ làm được trong hoàn cảnh này.

    "Anh!

    Anh cởi quần áo ra đi, em muốn được làm cho anh."

    Lời đề nghị táo bạo khiến hắn bất ngờ, rồi quay sang nhìn cô gái bé nhỏ đang nằm trọn trong lòng mình.

    Cô muốn đền bù cho sự cố vừa rồi, cũng như một phần vì sự biết ơn khi hắn đã không cố làm điều ấy với mình và ít nhất cô hy vọng mình làm được điều này.

    Không lâu sau, cơ thể đàn ông trần trụi, nóng hổi và tràn đầy sức sống đã nằm bên cạnh Hân.

    Dù vẫn chưa đủ can đảm chạm tay vào thứ đang giương cao đầy kiêu hãnh kia, cô bắt đầu vuốt ve da thịt hắn.

    Tiếng rên khe khẽ của hắn vang lên, nghe như tiếng gầm gừ thỏa mãn của một con thú được thuần phục.

    "Hân ơi..."

    Hắn gọi tên cô trong cơn đê mê.

    Hân chạm những ngón tay nhỏ xíu lên ngực hắn, mân mê đầu ngực khiến đối phương rên xiết.

    Vào khoảnh khắc ấy, Hân nhận ra mình đang nắm quyền kiểm soát.

    Chính cảm giác được làm chủ cuộc chơi này đã xua tan nỗi sợ hãi, mang lại cho cô sự yên tâm mà cô luôn tìm kiếm.
     
    Có Ai Đó Ở Phía Bên Kia
    #3. Có ai đó ở phía bên kia


    "Em thấy bên kia hình như có người ở."

    Vân Anh bước vào phòng, buông một câu vô thưởng vô phạt như thể vừa tìm ra châu Mỹ, sau khi đã lội bộ dọc con hẻm để tìm chiếc chìa khóa nhà đánh rơi trong vô vọng.

    Lúc đó, Hân vẫn đang mải miết xóa đi những dấu tích cuối cùng của người yêu cũ trong điện thoại.

    Cô không ngờ rằng, câu nói bâng quơ ấy lại trở thành khởi đầu cho những thay đổi lớn trong dòng đời phẳng lặng phía trước của mình.

    Hai cô gái mới chuyển đến khu trọ này được hai ngày.

    Mãi đến hôm nay, Vân Anh mới phát hiện ra căn phòng sát vách có người ở.

    Nơi này tuy chẳng thể so sánh với chỗ cũ về độ tiện nghi, nhưng mức giá "sinh viên" và vị trí gần trường học là những điểm cộng không thể chối từ, nhất là khi nó hoàn toàn phù hợp với tình hình tài chính hiện tại của Hân.

    Hân và Vân Anh đã là bạn cùng phòng với nhau được một thời gian.

    Trong suốt hơn một năm sống chung, họ nhận ra đối phương chính là người bạn cùng phòng lý tưởng nhất mà mình có thể tìm được.

    Ở Vân Anh tỏa ra thứ năng lượng sôi nổi, dễ chịu mà một người trầm lặng như Hân luôn thiếu.

    Ngược lại, Vân Anh tìm thấy ở Hân sự điềm tĩnh cần thiết.

    Hân ít nói, không bao giờ soi mói chuyện người khác và luôn sẵn sàng lắng nghe mọi thứ từ cái miệng liếng thoắng của cô gái chẳng quen giữ nhiều thứ trong lòng như Vân Anh.

    Hơn nữa, nết ăn ở của cả hai lại khá tương đồng, khiến việc sống chung trở nên nhẹ nhàng và thoải mái.

    Quay lại với căn phòng mới thuê, giá của nó chỉ bằng một nửa so với nơi cũ và cách trường đại học chưa đầy một cây số, một khoảng cách quá lý tưởng.

    Tuy nhiên, kết cấu của lại khá tạm bợ.

    Những bức tường được dựng lên từ các tấm xi măng ép mỏng, ghép nối bằng vài đường keo, ốc vít và khung kim loại.

    Bất cứ âm thanh nào, từ tiếng nói chuyện lớn, tiếng nhạc hay tiếng động sinh hoạt đều có thể xuyên qua dễ dàng.

    Ngay đêm đầu tiên, cả hai đã nghe rõ mồn một tiếng kéo ghế, tiếng dép lẹp xẹp, thậm chí cả tiếng nước chảy trong nhà tắm vọng lại từ đâu đó.

    May mắn thay, khi đêm về khuya, cư dân ở đây đều có ý thức giữ trật tự, cố gắng làm mọi việc nhẹ nhàng nhất có thể.

    Nhờ vậy, vấn đề cách âm kém cũng trở nên dễ chấp nhận hơn.

    Vào những trưa hè oi ả, nơi này biến thành một chiếc lò xông hơi khổng lồ.

    Hơi nóng hầm hập xuyên qua vách tường mỏng, bị giữ lại bên trong khiến không khí đặc quánh, ngột ngạt.

    Chiếc quạt máy mang theo từ chỗ trọ trước dường như bất lực trước cái nóng đang bủa vây xung quanh.

    Nhưng "tiền nào của nấy", Hân tự nhủ.

    Với mức giá thuê rẻ như vậy, đòi hỏi cao sang là điều xa xỉ.

    Đôi khi, để đạt được mục đích, cô chấp nhận đánh đổi vài tiện nghi nhỏ nhặt, dù trong thâm tâm vẫn có chút khó chịu.

    Cuộc sống vốn dĩ không bao giờ hoàn hảo như người ta mong đợi cả.

    Căn phòng nằm ở vị trí cuối dãy, gần như tách biệt hẳn với phần còn lại.

    Khu trọ gồm vài chục phòng khép kín, xếp thẳng hàng như những chiếc hộp diêm, chia làm hai dãy đối diện nhau.

    Riêng đối diện phòng Hân lại là nhà kho chứa đồ của chủ trọ.

    Mỗi phòng có một cửa riêng, nhỏ hẹp vừa đủ một người lách qua.

    Hân từng nghĩ vị trí góc chết này sẽ mang lại sự yên tĩnh tuyệt đối, và quả thực, so với cả dãy trọ ồn ào thò căn phòng này có lẽ là nơi yên tĩnh nhất.

    Khu trọ được xây trên mảnh đất hình chữ L, nằm lọt thỏm trong con hẻm sâu cạnh chợ.

    Để vào được phòng, họ phải đi qua cổng chính, xuyên qua dãy trọ cao cấp hơn một chút, thoáng đãng phía ngoài, rồi mới đến cái cổng thứ hai dẫn vào khu bên trong, nơi kiêm luôn bãi giữ xe với mái che kín ở trên đầu.

    Khoảng sân chung kiêm bãi xe chỉ được chiếu sáng bởi thứ ánh sáng trắng không đủ để phủ hết cả khoảng không gian xung quanh, hắt ra từ hai bóng đèn treo lửng lơ giữa hai dãy nhà.

    Thỉnh thoảng, khi có việc đi ngang qua dãy hành lang, Hân luôn cảm giác như có ánh mắt nào đó đang dõi theo mình từ phía sau.

    Nhưng khi quay lại, chỉ có bóng tối mờ ảo và những cánh cửa đóng im ỉm, hoặc khép hờ tùy hứng của chủ nhân chúng.

    Điều duy nhất khiến Hân cảm thấy an tâm đôi chút là bức tường ngăn cách giữa các phòng có vẻ dày dặn hơn những vách ngăn còn lại.

    Cô đoán thế khi tựa lưng vào tường và cảm nhận độ chắc chắn của nó.

    Cả Hân và Vân Anh đã thử gõ nhẹ lên vách để kiểm tra qua tiếng vọng, và âm thanh trầm đục vang lại đã xác nhận suy đoán của cô là đúng.

    Tuy nhiên, có một điều kỳ lạ.

    Cánh cửa phòng bên cạnh, người hàng xóm gần nhất của họ, dường như luôn đóng kín.

    Người sống ở đó, Hân đoán là một gã đàn ông, chẳng hiểu tại sao cô lại nghĩ thế, là một người có vẻ cực kỳ kín tiếng.

    Gần như cả ngày chẳng có lấy một tiếng động nào vọng sang.

    Sự im lặng tuyệt đối ấy chính là lý do khiến phát hiện đột ngột của Vân Anh trở nên đáng chú ý đến vậy.

    Và có gì đó về câu chuyện này khiến Hân cảm thấy bất an.

    Có lẽ là do cô đã suy nghĩ quá nhiều, hoặc giả đó là bản năng đã hình thành từ sự kiện kinh hoàng trong đời cô, cái khả năng đánh hơi được sự nguy hiểm.
     
    Back
    Top Dưới