Ngôn Tình Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí

Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 41: C41: C51-55


Chương 51

Hiệp hội chống bạo lực học đường là một tổ chức mới được thành lập cách đây hai năm, điều khiến người ta kinh ngạc chính là, những người phụ trách đều là nạn nhân của bạo lực học đường, trong đó không thiếu những người hiện có thu nhập hàng chục nghìn tệ một tháng, tốt nghiệp từ các trường danh tiếng, là các phần tử trí thức tinh anh trong giới, bởi vậy có thể thấy được, bạo lực học đường đã từng gây ra những thương tổn cho bọn họ.

Sau mỗi vụ bạo lực học đường, bọn họ luôn là tuyến đầu đấu tranh đòi lại công bằng, nhưng nhiều khi, kết quả lại chẳng được như mong muốn.

Lần này, bọn họ vẫn đang cố gắng vì nó.

Lương Vân được bọn họ mời tới.

Thân là mẹ của Lương Ninh Ninh, bà là người có đủ tư cách để đứng ra tố cáo tất cả những người làm hại con gái mình nhất, đồng thời, bà cũng có đủ quyền lên tiếng về bạo lực học đường.

Mặc dù không muốn nhìn thấy chuyện đã xảy ra với Lương Ninh Ninh, nhưng sự việc này đã khiến người dân trong nước bắt đầu chú ý tới bạo lực học đường, đây là một cơ hội hiếm có, chỉ cần thành công thì sau này sẽ có ít người bị tổn thương hơn, những kẻ tự xưng là chỉ mắng chửi người khác cũng sẽ phải chịu trừng phạt thích đáng.

Cùng lúc đó, không biết thông tin mẹ của Lương Ninh Ninh tự sát và được cứu bắt đầu lan truyền từ đâu, nó khiến cư dân mạng hết sức bàng hoàng.

Nhưng khi nhìn Weibo chính thức của hiệp hội thông báo bà đã bình an vô sự, hơn nữa còn gia nhập vào hiệp hội, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, càng tích cực gửi tin nhắn hơn.

Tuy không biết đối phương có nhìn thấy hay không, nhưng đó cũng là một sự khích lệ.

Các bình luận trên Weibo bắt đầu tung hoa.

“Rất hài lòng, tôi luôn chú ý đến chuyện này, sau này khi có con, tôi nhất định sẽ để ý nhiều gấp bội.”

“Chuyện này khiến tôi thức tỉnh rồi, lúc trước có người nói với tôi, giáo viên mầm non của con gái tôi không tốt mà tôi còn không tin nữa cơ, bây giờ kiểm tra mới thấy, quả nhiên trước kia bọn họ từng làm ra chuyện đáng khinh đến cùng cực, tôi đã báo cáo lên bộ giáo dục rồi.”

“Cuối cùng bạo lực học đường cũng có sự thay đổi lớn, hy vọng càng nhiều người chú ý đến, sẽ càng ít người bị xâm hại hơn.”

“Ha ha nhìn thôi đã thấy vui rồi, mặc dù tôi biết có thể kết quả không được như ý, nhưng nhìn thấy mọi người đều cố gắng, tôi cảm thấy rất rất vui, ở một thế giới khác, Lương Ninh Ninh chắc chắn sẽ hạnh phúc lắm. Lần đầu tiên tham dự vào chuyện này, nhưng tôi hy vọng, sau này tôi sẽ không còn cơ hội tham gia vào những chuyện tương tự thế này bất kỳ lần nào nữa.”

Rất nhiều người đã ấn like cho bình luận này.

Về cơ bản, trên mạng có rất nhiều thứ chỉ nói bằng miệng, hiếm người tham gia vào toàn bộ quá trình, nhưng lần này, kết quả vụ việc của Lương Ninh Ninh từ khi bị phơi bày cho đến thời điểm hiện tại, như thế là đã đủ rồi, bởi vì so với trước kia, đây thực sự là một loại tiến bộ.

Nhưng những chuyện như vậy, bọn họ hy vọng đây là lần cuối cùng.



Cơ Thập Nhất chỉ xem lướt qua là yên tâm rồi.

Với sự can thiệp từ chính phủ, bất kể có thành công hay không, xét cho cùng, nó sẽ luôn phát triển theo chiều hướng tốt, mẹ Lương có thể phấn chấn trở lại cũng là chuyện đáng mừng.

Stylist đã chuẩn bị cho cô một bộ lễ phục quý mới còn chưa ra mắt, sắc màu đen đỏ nhuốm màu huyền bí, trang điểm theo hướng yêu mị, mái tóc dài đen mượt buông xõa sau lưng, gợn sóng mỗi khi di chuyển.

Mặc dù đã đọc kịch bản, nhưng đến khi trải nghiệm thực tế, cô vẫn có chút kinh ngạc.

Đạo diễn và nhiếp ảnh gia ở nơi xa, suýt chút nữa phải trầm trồ khen ngợi.

Với tạo hình này, đến lúc tung ra chắc chắn sẽ bán chạy, còn chưa nói đến kỹ thuật diễn xuất cũng không tệ chút nào.

Địa điểm được dựng trực tiếp bên cạnh con ngõ nhỏ, phần cuối đã xử lý thành màu đen, nhân viên công tác cũng chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ đến khi quay chụp.

Tuy nhiên, bức ảnh đầu tiên là chụp cùng Kỷ Tử Thiệu, so sánh với với cô, đối phương ăn mặc rất hoạt bát tươi trẻ, thể hiện sức sống của một cậu bé mới lớn, khi cười rộ lên còn mang theo má lúm đồng tiền, vô cùng đáng yêu.

Mấy cô gái trong sân đều lén lút anh ta, lúc Kỷ Tử Thiệu phát hiện ra còn mỉm cười với bọn họ, điều này khiến anh ta càng được mọi người yêu thích hơn.

Tư thế phối hợp giữa hai người là Cơ Thập Nhất đứng trên cao, không giống những bức ảnh cứng nhắc khác, khi cô đặt tay lên vai anh ta, lại phát hiện thân thể anh ta rất căng thẳng, vẻ mặt rối rắm.

“Thả lỏng ra một chút, đừng kéo căng cơ thể như vậy.” Nhiếp ảnh gia khích lệ, “Thả lỏng, tưởng tượng tâm trạng tốt đẹp, không thể để mỹ nữ bên cạnh chờ lâu như vậy được.”

Nhiếp ảnh gia trêu ghẹo, Kỷ Tử Thiệu đỏ mặt, quay đầu lại liếc mắt nhìn trộm Cơ Thập Nhất một cái, sau đó càng thấy căng thẳng hơn.

Nhận thấy động tác nhỏ của anh ta, Cơ Thập Nhất nghiêng đầu: “Đừng lo lắng, người không biết còn tưởng tôi dọa anh đấy.”

Lời nói ngây thơ đi kèm với trang dung rực rỡ, cố tình lại hài hòa đến lạ kỳ.

Mấy cô gái đứng xem đều bụm mặt, tim đập nhanh, nếu không phải sợ bị mắng, chắc bọn họ đã la hét liên tục rồi.

Bị cô cắt ngang như vậy, thật ra Kỷ Tử Thiệu không còn thấy ngại ngùng nữa, chỉ cười bẽn lẽn.

Anh ta ôm một lọ chocolate trước ngực, hình dáng của chiếc lọ thủy tinh trong suốt không theo một quy tắc nào cả, để lộ ra những viên chocolate được đóng gói tinh xảo bên trong, điều đó được thể hiện rõ hơn dưới chiếc áo thể thao màu xanh trắng của anh ta.

Cơ Thập Nhất lấy ra một viên kẹo, xé mở lớp bao bì sau đó nhét vào miệng Kỷ Tử Thiệu, khiến anh ta hơi mở to mắt, quai hàm phồng lên.

Nhiếp ảnh gia tay lanh mắt lẹ bắt giữ được tấm ảnh này, ngay lập tức nhân cơ hội tạo thêm cho họ vài tư thế, cuối cùng cũng hài lòng.

Ông nói cần một sự tương phản mạnh mẽ như vậy.

Cô gái quyến rũ và chàng trai mới lớn ngây thơ, chắc chắn sẽ mang lại cho người ta cảm giác k1ch thích không nhỏ, huống hồ chi, các cô gái thích xem nhất là kiểu này.

Dù sao, những người ăn chocolate phần lớn đều là nữ giới, sản phẩm lần này lại ra mắt đúng vào dịp lễ Thất Tịch.

Khi xem lại những bức ảnh vừa chụp, nhiếp ảnh gia còn cảm thấy kinh ngạc hơn lúc tận mắt chứng kiến. Bởi vì sự kết hợp của nhiều loại ánh sáng, cộng với việc xử lý bóng tối, hai người trong bức ảnh càng thêm phần tinh tế.

Đây là bức ảnh ông hài lòng nhất trong năm nay.

Nhưng nhiệm vụ của ông cũng kết thúc sau khi chụp xong, chỉ đành thở dài rời đi.

“Thập Nhất, lần sau gặp lại.” Kỷ Tử Thiệu nhỏ giọng chào.

Phần quảng cáo của anh ta đã được xong từ ngày hôm qua, hôm nay chỉ tới chụp ảnh chung mà thôi.

Cơ Thập Nhất mỉm cười, vẫy tay với anh ta.

Chuyên viên trang điểm vội vàng tiến lên dặm thêm lớp trang điểm, nhưng bản thân cô ấy lại thấy hơi bắt đắc dĩ, căn bản là không hề phai đi chút nào mà, có dặm thêm cũng vô ích, vẻ đẹp trời sinh khiến người ta phải ghen tỵ.

Cô ấy cẩn thận hỏi: “Cô Cơ, cô chăm sóc da thế nào vậy?”

Cơ Thập Nhất đưa tay chạm lên mặt theo phản xạ, sững sờ một giây, sau đó nở nụ cười thật tươi, mi mắt cong cong, càng tôn lên diện mạo xinh đẹp.

Thực ra, da của cô đẹp là có lý do, rèn luyện linh lực cũng là một bước thiết yếu, “Ừm, tôi thường đi ngủ sớm, không ăn những đồ k1ch thích…”

Nghe cô nói vậy, chuyên viên trang điểm chậm rãi thở dài, cô ấy có thể cảm giác được đó là vẻ đẹp trời sinh, đây là lợi ích của việc có nền tảng tốt, bọn họ đều phải chăm sóc cẩn thận, có không dưới mười bộ quy trình chăm sóc.

Đạo diễn đứng chờ bên cạnh từ sớm, nhân cơ hội bước tới dặn dò: “Lát nữa đợi tôi gọi, cô hãy chậm rãi đi ra, nhất định phải nhớ bước đi thật ưu nhã!”

Nói hết lời, ông lại có chút lo lắng, nói: “Nó hơi khác với đóng phim, không cần quá khoa trương, cũng không cần quá cẩn thận, cứ lười biếng giống như vừa tỉnh dậy là được.”

“Được, tôi biết rồi.” Cơ Thập Nhất ngoan ngoãn gật đầu, đi theo nhân viên công tác tiến sâu vào con ngõ nhỏ, từ camera căn bản là không thể nhìn ra bên trong có người, chỉ mơ hồ thấy được chút ánh sáng mỏng manh.

“Bắt đầu!”

Đạo diễn hô bắt đầu, gần như tất cả mọi người trong sân đều dồn ánh mắt về hướng đó, không nhịn được mà nín thở.

Tạo hình khi nãy đã đủ xuất sắc, không biết hiệu quả sẽ thế nào.

Trong con ngõ nhỏ tăm tối, thứ đầu tiên bước ra là một đôi chân thon dài trắng nõn, khe khẽ chuyển động sinh ra chút gợi cảm. Không lâu sau, một thiếu nữ mảnh mai xuất hiện trong màn hình, làn váy mang sắc đỏ đen sóng gợn theo gió, huyền bí mê hoặc, ánh mắt mê ly.

Quả thực đẹp đến ngây người!

Cả đám người đều sững sờ.

Cơ Thập Nhất chậm rãi đi tới, tùy ý xé mở bao bì gói chocolate, động tác không nhanh không chậm, mang theo sự tao nhã thanh tao, nhưng khoảnh khắc đầu lưỡi dò ra khỏi môi, hầu hết ánh mắt của mọi người đều tập trung vào đó.

Khi viên chocolate cùng màu với bộ lễ phục chìm hoàn toàn giữa đôi môi, mịn màng tan chảy, như thể đó là thứ tốt đẹp nhất trên thế gian này, khiến quần chúng đứng xem đồng loạt nuốt nước miếng ừng ực.

Đạo diễn là người đầu tiên lấy lại tinh thần, nhanh chóng ra hiệu, nhân viên công tác lập tức tiến lên.

Cảnh quay thứ nhất đã kết thúc như vậy.

Những cảnh quay sau phiền phức hơn một chút, sự thay đổi không gian cần phải phối hợp với hiệu ứng hậu kỳ, có lẽ nên diễn tập từng cảnh.

Kịch bản quay trong vài phút, nhưng thực tế là chỉ còn lại chưa tới một phút, nhiều nhất là năm mươi giây, bắt buộc phải thu hút sự chú ý của mọi người trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Trong quảng cáo lần này, vị trí của họ là cám dỗ cực hạn!

Nhìn phương hướng của máy quay, Cơ Thập Nhất nghiêng đầu ăn hết số chocolate còn lại, tốc độ nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.



Buổi tối, Weibo official của Sweet chocolate chính thức đăng tấm ảnh chụp chung của hai người đại diện mà mọi người mong đợi từ lâu.

Bởi vì hình ảnh của Cơ Thập Nhất nên có không ít em gái nhanh chóng phát hiện ra, bọn họ lập tức kinh ngạc gọi bạn bè, chỉ thiếu điều hét toáng lên thôi.

Kỷ Tử Thiệu tỏa nắng, đẹp trai như nai con trong buổi sớm mai, tương phản với đó là nụ cười trên khóe miệng Cơ Thập Nhất, nụ cười ấy mang theo chút ý vị chẳng rõ ràng, đặt cạnh Kỷ Tử Thiệu thẹn thùng cứ giống như một ác ma quyến rũ vậy, nhưng lại cố tình khiến người ta đắm chìm.

“Đẹp hơn Vương Ninh rất nhiều luôn a a a, giá trị nhan sắc bực này, tôi thích lắm, lần này chocolate ra mắt chắc chắn tôi sẽ mua mua mua!”

“Quăng cái cân đi đi, chỉ chờ website chính thức bắt đầu mở bán thôi đó, mong chờ quảng cáo cùng ngày!”

“Loại tương phản này đáng yêu quá đi a ha ha, tiểu thịt tươi sắp bị dụ dỗ làm chuyện xấu rồi hì hì, lần này Sweet làm tốt lắm!”

“A, thậm chí còn quyến rũ hơn phong cách lần trước nữa, mức độ mê hoặc của em gái này tôi rất thích! Yêu chết cái loại trang điểm giống như quỷ hút máu này!”

Có lẽ biên kịch viết kịch bản quảng cáo cũng không ngờ mọi chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng như vậy, đến khi quay lại, trên mạng đã đầy rẫy các phương tiện truyền thông đại chúng thảo luận về “Quảng cáo quỷ hút máu Sweet Thất Tịch”.

Trên thực tế, bọn họ chưa lộ ra chút tiếng gió nào về ảnh quảng cáo.



Thất Tịch đã đến trong sự mong đợi của đông đảo mọi người.

Tất cả các trung tâm mua sắm lớn ở quảng trường đều bị quảng cáo chiếm lĩnh, đủ những thứ về tình yêu cũng chiếm cứ tiêu đề, mà chocolate Thất Tịch của Sweet cũng mở bán trực tuyến, mức độ phủ sóng cao nhất.

Dù đang đi mua sắm ở các trung tâm thương mại, hay hẹn hò ở quảng trường, gần như người ta đều cùng lúc nhìn thấy quảng cáo cực kỳ hắc ám và lôi cuốn ấy, ánh mắt theo sát người trên màn hình, vô thức nhìn theo động tác của đối phương, chớp mắt, l**m môi…

Mà, trong tòa cao ốc, có người nào đó tỏ ra rất bất mãn.

Doanh số bán hàng của chocolate phiên bản Thất Tịch thương hiệu Sweet tăng chóng mặt.

Quảng cáo được ra mắt vào rạng sáng cùng ngày, nhóm người sành ăn phát hiện có thể mua sắm đồng thời trên website official —— chocolate mà bọn họ đặt từ hai tuần trước, cuối cùng cũng lên đường rồi.

Quảng cáo phiên bản nam khác hoàn toàn phiên bản nữ, khiến người xem phải hô to, đã ghiền thật đấy.

Khác với những quảng cáo lãng mạn, dễ thương do hai người đại diện năm ngoái tạo dựng nên, phiên bản quảng cáo nam lần này đã từ bỏ hình tượng nam thần rắn rỏi, mà lựa chọn tiểu thịt tươi như Kỷ Tử Thiệu, khí chất nai tơ khiến các cô gái không khỏi thét gào chói tai, cảm giác như tình mẫu tử sắp trào ra tới nơi rồi.

Mà phiên bản nữ khác xa với những quảng cáo ngập trang ánh nắng thông thường, việc đan xen giữa hai màu đỏ đen quả thực đã khiến người ta không cách nào rời mắt, sự cám dỗ ập tới trước mặt không chỉ làm cho các chàng trai bất động, mà ngay cả các cô gái cũng bị hấp dẫn.

Chocolate màu nâu mơ hồ lộ ra giữa những ngón tay thon dài trắng nõn của cô gái, tưởng chừng như đó chính là sắc màu đẹp nhất thế gian, cuối cùng, ý cười mỏng manh trên khóe môi hóa thành chữ Sweet trên nền tối.

Sau cùng, tất cả mọi thanh âm chỉ còn lại một tiếng cười khẽ, quanh quẩn bên tai.

Sweet nhân cơ hội tung ra hai bản chocolate cao cấp, số lượng chỉ có một nghìn túi, ai đến trước thì được, mở cửa lúc 10 giờ sáng.

“Trái tim của tôi… có ai đưa tôi đến nhà chứa rồi sao?”

“Cảnh cuối cùng, trong bóng tối chỉ còn lại đôi môi đỏ mọng, mẹ nó, hấp dẫn quá! Tôi muốn nhào tới xem trọn vẹn gương mặt!”

“Lần này nếu tôi không mua chocolate chắc chắn trời đất sẽ không dung thứ tôi, tôi đã bỏ vào trong giỏ hàng từ rất lâu rồi!”

“Mặc dù tôi cảm thấy tốc độ Internet của mình có lẽ không thể giành được bản cao cấp, nhưng tôi vẫn sẽ thử, ngộ nhỡ may mắn cướp được thì sao?”

“Trời ạ, tôi cảm giác chúng ta còn mạnh mẽ hơn nước ngoài nữa! Sản phẩm trong nước đang vùng dậy sao?! Hiệu ứng vô cùng tuyệt vời!”



Bên ngoài đang điên cuồng tán dương quảng cáo và ảnh chụp, còn Tô Minh Châu thì ôm tâm trạng tồi tệ, kể từ lúc nhìn thấy ảnh chụp chung của hai người, nhất là khi hai người được ghép đôi trên mạng.
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 50: C50: 68


Chương 68

Edtior: Dứa

Beta: Thuỷ Tiên

Sau khi rời khỏi công ty, Tô Minh Châu lái xe đến chung cư của Cơ Thập Nhất.

Nhưng đâu ngờ trên đường lại bị tắc nghẽn, bởi vì tai nạn giao thông liên hoàn mà phía trước đã tắc khoảng hai tiếng đồng hồ, khi anh đến nơi cũng đã hơn 12 giờ rồi.

Nửa đêm, Cơ Thập Nhất tỉnh dậy vì khát nước, lấy di động bật đèn chiếu sáng, kết quả lại thấy trên màn hình di động có gần hai mươi cuộc gọi nhỡ đến từ Tô Minh Châu, gần như cứ cách vài phút lại gọi một lần.

Cô tự hỏi, có chuyện gì mà lại gấp gáp như vậy.

Cô rót cho mình một cốc nước, vừa muốn gọi lại thì cửa căn hộ đã bị đẩy ra, bóng dáng của Tô Minh Châu lọt vào tầm mắt, biểu cảm vội vã vô cùng rõ ràng.

Nhìn thấy vẻ mặt của Cơ Thập Nhất, Tô Minh Châu đột nhiên dừng lại, nói: “Em chỉ đến xem thôi.”

Anh càng nói như vậy, Cơ Thập Nhất càng cảm thấy có gì đó không đúng, cô nghi ngờ nhìn anh: “Nửa đêm đến gặp chị, Châu Châu, em cho rằng chị dễ lừa thế ư?”

Tô Minh Châu bị lời nói của cô làm cho đỏ mặt, do dự nửa ngày mới nói: “Em không muốn về nhà cũ.”

“Xảy ra chuyện gì rồi?” Cơ Thập Nhất tò mò, “Phòng bên này dọn dẹp xong rồi, em muốn ở lại cũng được, nhưng phải nói cho rõ ràng đã.”

Tô Minh Châu thấy cô không biết chuyện phát sinh bên ngoài, bản thân anh cũng không muốn nói ra khiến tâm trạng cô không vui, dứt khoát nói lảng sang chuyện khác.

Anh thả lỏng, “Không muốn nhìn thấy người nào đó.”

Cơ Thập Nhất không hỏi thêm nữa.

Người nhà họ Tô thì chỉ có mỗi ông cụ Tô đối xử tốt với Tô Minh Châu, bố anh đối với anh cũng bình thường, giống như đối đãi với đàn em, về thái độ của những người khác, lần trước cô cũng đã nhìn ra.

Đột nhiên có thêm một người tranh đoạt tài sản với mình, là ai thì cũng sẽ có thái độ không tốt thôi.

Đúng lúc màn hình di động sáng lên, lập loè ba chữ “Lục Hành Vân”.

Cơ Thập Nhất không ngờ Lục Hành Vân lại tìm mình giải mã giấc mơ, nhưng hơn nửa đêm rồi ngoại trừ giải mộng thì còn lý do nào khác đâu.

“Giải mộng?” Cô lặp lại, sau đó sảng khoái nói, “Được, anh nói đi.”

Lục Hành Vân nhanh chóng thuật lại lời nói khi nãy của Tam Hòa.

Nghe anh ấy kể lại giấc mơ, Cơ Thập Nhất khẽ nhíu mày, vội hỏi: “Đây là giấc mơ của anh sao?”

“Không phải.”

Cơ Thập Nhất nhìn người trên sô pha, ở bên kia, Tô Minh Châu đã ngủ gà ngủ gật, đầu gật gù giống gà mổ thóc vậy, mỗi lần gục đầu xuống lại mở hé mắt ra, trông cực kỳ mơ hồ.

Cô nói nhỏ nói với người đầu dây bên kia: “Anh đợi tôi một lát, vài phút nữa tôi gọi lại cho anh.”

Sau khi cúp điện thoại, cô nhanh chóng gọi Tô Minh Châu tỉnh dậy, “Về phòng ngủ đi, đừng nằm ở đây.”

Căn hộ được mua không lâu, cô đã cho người sửa sang lại hai phòng ngủ, trong phòng dành cho khách có tất cả đồ dùng cần thiết, chính là để đề phòng chuyện như ngày hôm nay xảy ra.

Tô Minh Châu mơ mơ màng màng đáp lại, đứng dậy đi về phía trước, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Cơ Thập Nhất, cô dừng lại thì anh sẽ không rời đi.

Cô đành phải đi theo phía sau anh, ai ngờ vừa vào đến phòng thì Tô Minh Châu gần như cũng tỉnh táo rồi, nhớ lại dáng vẻ ngu ngốc vừa nãy của mình, anh chỉ muốn cắn lưỡi tự tử mà thôi.

Cơ Thập Nhất không chú ý tới chút rối rắm của anh, thử nhiệt độ nước trong phòng tắm, “Tự giải quyết đi.”

Đợi cô rời đi, Tô Minh Châu lặng lẽ mở he hé cửa ra, kết quả còn chưa kịp nhìn thấy gì, người bên ngoài đã cầm cốc nước đi về hướng này, anh sợ tới mức vội vội vàng vàng trốn vào nhà vệ sinh.



Sau khi ra ngoài, Cơ Thập Nhất không trực tiếp trả lời Lục Hành Vân, mà cẩn thận sắp xếp lại tất cả các chi tiết, xác định đã giải mã xong, cô sử dụng linh lực nhắc nhở lần nữa.

Bóng tối qua đi, trước mắt xuất hiện sương mù mênh mông, phía trên treo ngọn đèn sáng ngời, mà phía dưới, quả nhiên có một người nằm trên giường, trong tay người đàn ông cao lớn khác đang cầm một thứ gì đó.

Cảnh tượng nhanh chóng tan biến, Cơ Thập Nhất chớp chớp mắt.

Nơi mà linh lực nhắc nhở có lẽ là địa điểm trong giấc mơ của người nằm mơ.

Đây không phải là giấc mơ đẹp, mỗi sự việc người đó gặp phải có thể dùng từ tàn nhẫn để miêu tả, sau cùng đành làm ra chuyện như vậy, đây cũng có thể coi là hợp tình hợp lý chăng?

Cô gọi điện thoại cho Lục Hành Vân, không nói lời vô nghĩa mà đi thẳng vào chủ đề.

“Trong giấc mơ, người này sống trong căn biệt thự tối tăm, theo miêu tả của anh ấy, không có cửa sổ và cũng không có cửa chính, chỉ có ô cửa trên mái nhà, anh ấy không biết mình đã sống ở đó bao lâu, rất hiển nhiên, đây là nơi phản chiếu hiện thực.”

Cơ Thập Nhất khẽ nói, “Là nơi nào có cửa trên mái nhà? Là nơi nào cả ngày tăm tối không có ánh sáng?”

Đối mặt với câu hỏi của cô, trong đầu Lục Hành Vân chợt lóe sáng, dưới tầng hầm!

Đúng vậy, chỉ tầng hầm mới có cấu tạo như vậy, những căn nhà khác dù có kỳ lạ thế nào đi chăng nữa thì cửa cũng sẽ dừng lại ở mức bình thường, chỉ có mấy căn nhà xây dưới lòng đất thì cửa mới có thể ở trên mái nhà, xây hướng lên trên, nếu không có đèn ắt hẳn sẽ u tối.

Chẳng lẽ Tam Hòa từng sống rất lâu, rất rất lâu dưới tầng hầm?

Nghĩ đến đây, Lục Hành Vân chỉ cảm thấy không rét mà run, làm sao một người có thể sống dưới tầng hầm ngầm cả một năm mà không thấy ánh mặt trời?

“Phòng của anh ấy rất xa hoa, nhưng cấu trúc bên ngoài lại rất đỗi bình thường, tại sao trong giấc mơ lại có sự tương phản mạnh mẽ đến thế, chỉ có thể là nó để lại cho anh ấy ấn tượng quá sâu, người nhốt anh ấy dưới tầng hầm không hề bạc đãi cuộc sống của anh ấy, chắc chắn phải có lý do nào đó.”

“Lúc trước vừa tỉnh dậy anh ấy đã ở trong phòng, sống vô số ngày, cho tới ngày được ra ngoài. Vì căn phòng xây dưới lòng đất, vậy nên trông hành lang có vẻ nghiêng nghiêng, hướng dần lên trên, điểm cuối cùng ở phía trên là cánh cửa.”

“Bởi vì lý do khó hiểu nào đó, ngày thường người nhốt anh ấy luôn cung cấp đủ những nhu yếu phẩm tốt nhất, mà bên ngoài căn phòng này, mọi thứ đều rất đơn giản, thế nên mới có loại đối lập này.”

“Anh ấy mới đi trên hành lang vài bước đã nhìn thấy gương mặt người phụ nữ, gương mặt đó bị giới hạn trong một ô vuông, đè bẹp và vặn vẹo, anh ấy không nghe thấy tiếng nói chuyện, bởi vì có một tấm kính chắn ở giữa, vậy nên anh ấy nhìn thấy một gương mặt, hơn nữa, nó sẽ không ra khỏi cái ô vuông đó, người giam giữ anh ấy lợi dụng ô vuông này để giám sát hành động của anh ấy mọi lúc.”

“Nhưng mới đầu anh ấy có nghe thấy tiếng cười, cho thấy nơi đó thông với bên trên, chẳng qua là anh ấy không biết nó ở đâu mà thôi.”

Có lẽ bên trên hành lang dài chính là nơi ở của người đã nhốt anh ta, với mục đích giám sát, thế nên tiếng bước chân mới từ phía trước dần tiến lại gần.

“Sau đó, người giám sát nhận thấy mình bị phát hiện, nên dừng việc theo dõi lại, mà người nằm mơ cũng tiếp tục tiến về phía trước, cho đến khi bắt gặp một gương mặt khác ở gần cuối, bởi vì có nét giống nhau, vậy nên chủ nhân của gương mặt này chắc hẳn phải có quan hệ gì đó với người phụ nữ kia.”

“Gương mặt người phụ nữ tràn đầy vẻ ác ý tham lam, mong ngóng đồ vật nào đó trên người anh ấy, mà vẻ mặt người đàn ông lại là mừng vui, bởi vì ông ta cảm thấy thời cơ chín muồi rồi, hai người đã nuôi dưỡng anh ấy trong suốt khoảng thời gian dài.”

Đến đây đã đủ rõ ràng, người giám sát chu cấp cho anh ta điều kiện sống tốt, hiển nhiên là nhớ nhung đồ vật nào đó, mà thứ này tốt hay xấu gì cũng liên quan đến tình trạng thể chất của anh ta.

“Vô số lối rẽ tượng trưng cho vô số lựa chọn, anh ấy tùy tiện chọn một con đường mà chính bản thân anh ấy cũng không biết kết quả, hai người kia phát hiện anh ấy thoát khỏi lòng bàn tay mình cho nên mới đuổi theo anh ấy từ trên xuống dưới, đồ vật bọn họ cần cũng bị bại lộ, trong mộng là thân thể, mà hiện thực, e rằng phải hỏi người nằm mơ thiếu mất thứ gì.”

Nói tới đây, Cơ Thập Nhất tạm dừng một chút.

Lục Hành Vân cầm di động đứng trong phòng khách, mở miệng nhưng lại không phát ra âm thanh nào, không biết nên nói gì.

Tam Hòa mất thứ gì? Quả thận kia sao?

Khi nói đến chuyện này, rõ ràng sắc mặt Tam Hòa không đúng lắm, khi đó anh ấy không phát hiện ra vấn đề, hiện giờ biết chuyện rồi, anh ấy chỉ cảm thấy cuộc sống năm đó của Tam Hòa quả thực không phải cuộc sống của con người.

Mãi cho đến vài phút sau, Cơ Thập Nhất mới tiếp tục mở miệng: “Đèn pin của anh ấy hết điện, chìm vào bóng tối, cho dù gương mặt kia dính sát lên người cũng không biết, điều đó có nghĩa là trong lúc mất đi ý thức anh ấy đã mắc mưu, người nhốt anh ấy đã lấy được thứ họ muốn, mà anh ấy lại không biết gì cả.”

Hình ảnh mà linh lực nhắc nhở hiển nhiên là người đàn ông đã lấy đi thứ gì đó từ cơ thể của người nằm mơ, mà lúc đó anh ta đang bất tỉnh, thế nên mới có cảnh tượng mặt dính lên mặt trong nội dung giấc mơ.

Gương mặt không có thân thể, nên mới muốn mượn thân thể anh ta, cuối cùng người đạt được thành công là gương mặt người phụ nữ, mà không lâu sau đó, anh ta cũng ý thức được vấn đề.

Lục Hành Vân nghe những tình tiết khó tin này, rơi vào trầm tư.

Tam Hòa bị lấy mất thận mà không hề hay biết?

Giọng nói trong trẻo ở đầu dây bên kia điện thoại vẫn tiếp vang lên: “Lúc anh ấy tỉnh dậy và bỏ chạy, lại vô tình tìm thấy một lối ra khác, cũng chính là chiếc cửa sổ kia, anh ấy bật nhảy ra ngoài, nói đó là lối ra thì cũng không phải, có lẽ người nhốt anh ấy đã đặt thứ gì đó ở bên trên. Trong lúc tìm kiếm, anh ấy nhìn thấy một thứ, sau khi bắt lửa thì có thể nổ mạnh, thế nên đã gây ra cái chết cho người giám sát và người nhốt anh ấy.”

“Mặc dù anh ấy đã thoát khỏi cuộc sống không thấy ánh mặt trời dưới lòng đất, nhưng chuyện giết người vẫn ảnh hưởng rất lớn đến anh ấy, vì vậy mà ma quỷ ra đời, bởi vì lương tâm cắn rứt nên tâm ma mới có cơ hội thừa nước đục thả câu.”

“Mà tới lúc này anh ấy mới ý thức được, hiện giờ mình có khác gì gương mặt người phụ nữ kia đâu, đó là điều anh ấy sợ hãi nhất, hiện giờ anh ấy cảm thấy mình đã bị đồng hóa mất rồi.”

Thấy cô muốn cúp điện thoại, Lục Hành Vân vội hỏi: “Chuyện bốn con ngươi kia là sao?”

Cơ Thập Nhất thở dài, “Đấy là nơi anh ấy sợ nhất, anh ấy tận mắt chứng kiến hai người kia bị chính tay mình thiêu chết, anh muốn hỏi nó đại diện cho điều gì sao, chính là sự ác ý của hai người kia, cho dù chết rồi thì cũng phải bám theo anh ấy.”



Trong đầu Lục Hành Vân nây giờ chỉ toàn là lời nói của Cơ Thập Nhất.

Nếu ai đó nói với anh ấy rằng họ đã từng sống dưới tầng hầm trong suốt một thời gian dài, thậm chí còn bị người lấy đi một quả thận, chắc chắn anh ấy sẽ không tin, mà lúc này đây, sự thật đang bày ra rành rành trước mắt.

Năm đó, vì lý do ấy nên bọn họ mới đưa Tam Hòa đi sao? Thế nên anh ấy mới không tìm được chút tin tức nào, chắc hẳn đối phương đã tính toán từ lâu lắm rồi, vừa hay là cô nhi viện rất nhỏ, các thủ tục căn bản không chính quy, họ chỉ vì thời khắc đó mà thôi.

Vết sẹo kia… quả thực nó là một lời nhắc nhở, nhắc nhở về những gì đã xảy ra năm đó.

Hiện tại anh ấy mới hiểu sắc mặt kỳ lạ của Tam Hòa sau khi kể lại giấc mơ cách đây không lâu…

Tam Hòa đang trách anh ấy!

Hô hấp của Lục Hành Vân bỗng nhiên cứng lại.

Anh ấy nhớ tới năm đó, trước khi được nhận nuôi, hình như có người tới cô nhi viện làm kiểm tra sức khỏe cho bọn họ, chuyện này rất mới lạ với bọn họ vào thời điểm đó, thế nên nó vẫn khắc sâu vào trong ký ức.

Liên tưởng đến những lời nói vừa rồi, anh ấy có thể tưởng tượng ra tất cả mọi chuyện, Tam Hòa bị nhốt dưới tầng hầm, lý do là để nuôi dưỡng thận, khi thời cơ đến thì bọn họ sẽ xuống tay, cuối cùng là nhân lúc Tam Hòa không chú ý, bọn họ đã lấy đi một quả thận.

Chắc chắn là Tam Hòa đang trách anh ấy, nếu ngay từ đầu người được nhận nuôi là Tam Hòa, những chuyện sau này sẽ không bao giờ xảy ra, càng không có chuyện tàn nhẫn như mất đi một quả thận.

Anh ấy nhìn cánh cửa đóng kín bên kia, chợt thấy do dự.

- -----oOo------

*** 68 ***
 
Back
Top Dưới