Ngôn Tình Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí

Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 73: C73: 91


Chương 91

Translator: Bưởi

Beta: Thuỷ Tiên

Nhìn thấy câu nói không đầu không đuôi, Cơ Thập Nhất nhíu mày.

Nếu đúng như lời người này nói, chẳng phải là mơ thấy ai chết thì người đó thật sự sẽ chết sao? Những người bị chết có quan hệ với anh ta hay chỉ là người xa lạ? Là cái chết được báo trước hay là tình huống khác?

Trong nháy mắt, đầu óc cô xuất hiện vô số suy đoán.

Để tránh xuất hiện sai lầm, cô lập tức gửi tin nhắn hỏi chi tiết. Nhưng chờ gần nửa tiếng vẫn không nhận được tin nhắn trả lời.

Cơ Thập Nhất lướt Weibo của anh ta thì thấy rất sạch sẽ, đều thích một vài Weibo hài hước tương đối nổi tiếng, cũng không có tương tác nào, thời gian đăng ký là một năm trước, không nhìn ra bất cứ gì cả.

Rất lâu sau cũng không thấy hồi âm, cô đoán có lẽ là quá bận rộn nên dứt khoát chuyển sang giải mã giấc mơ khác.

Không ngờ là qua một tuần sau, cô không nhận được tin nhắn riêng của người đó, cũng không xuất hiện vụ án lớn nào. Cô nghĩ có lẽ là một trò đùa dai.

Thật sự có thể nói là trò đùa dai, dù sao trên mạng cũng không có người bôi đen cô, thấy cô có hứng thú với những chuyện này nên đến trêu chọc cô một chút là điều có thể.

Hôm nay là cảnh quay cuối cùng của “Trinh thám tình yêu”. Buổi tối đạo diễn Vương Hạo mở tiệc mời khách để hơ khô thẻ tre [*]. Tất nhiên Cơ Thập Nhất cũng có mặt ở đó.

[*] Hơ khô thẻ tre bên cạnh ý nghĩa hoàn thành xong một việc nào đó thì với ngữ cảnh này, có nghĩa là đã đóng máy/ quay xong bộ phim “Trinh thám tình yêu”. Tiệc mời khách để hơ khô thẻ tre là tiệc để chúc mừng đoàn phim đã hoàn thành việc quay chụp cho bộ phim này.

Bởi vì chuyện lần trước ở thôn Thanh Thủy nên bầu không khí trong đoàn phim trầm mặc một khoảng thời gian. Hai tuần trôi qua, chuyện này cũng bị mọi người quên gần hết.

Vết thương của Diệp Minh cũng đã hoàn toàn lành lặn. Tính tình của anh ta vốn cởi mở, mặc dù cái chết của bố đã tạo ra một cú đả kích rất lớn, nhưng hiện giờ cũng đủ để kìm nén cảm xúc lại rồi.

Dù sao nếu bố anh ta còn sống, nhất định sẽ không muốn nhìn thấy bộ dạng suy sụp tinh thần của anh ta. Đây là bộ phim đầu tiên, anh ta nhất định phải quay tốt mới không phụ lòng bố.

Bởi vì là cảnh cuối cùng nên mọi người đều rất tập trung, cố gắng diễn một lần là qua. Và trên thực tế, quả thực đã làm được như vậy.

Trong nháy mắt Vương Hạo thông báo qua, tất cả mọi người đều hoan hô.

“Cuối cùng cũng quay xong. Ha ha, đây là lần đầu tiên tôi quay một nhân vật xuất hiện trong nhiều tập phim như vậy!”

“Đoàn phim này là đoàn phim hài hòa nhất mà tôi từng ở, không có lục đục đấu đá nhau gì cả.”

Đinh Hiểu Đông ở bên cạnh nghe thấy những lời này, im lặng nhìn Cơ Thập Nhất.

Đoàn phim này là một đám vô danh tiểu tốt, đa số là diễn viên quần chúng thành phố điện ảnh, mà nổi tiếng nhất chính là Cơ Thập Nhất. Nhưng vai diễn nữ chính của cô không người nào có thể thay thế được, đấu đá tranh giành vai diễn cũng đâu có tác dụng gì.

Còn không bằng tạo mối quan hệ tốt với cô, dù sao thì phía sau cô cũng đã có Giải trí Hoàng Thiên ra mặt.

Tiệc hơ khô thẻ tre được tổ chức tại một nhà hàng cách thành phố điện ảnh không xa.

Vốn dĩ đoàn phim này kinh phí nhỏ, người không nhiều, đa số đều là diễn viên quần chúng. Bọn họ quay xong thì đi ngay, thỉnh thoảng có diễn viên quần chúng quay nhiều cảnh hơn một chút thì ở lại ăn xén bữa cơm, cộng lại cũng được một bàn lớn.

Đạo diễn Vương Hạo vui vẻ cầm ly rượu lên, nói lớn: “Tại đây, tôi muốn thông báo bộ phim “Trinh thám tình yêu” đã chính thức đóng máy! Cảm ơn mọi người đã cố gắng nhiều ngày như vậy, nhất định sẽ thu về được rating cao!”

Lời nói của anh ném xuống bàn tiệc giống như cục đá ném xuống nước, bắn tung tóe làm văng ra không ít bọt nước.

Một diễn viên nhỏ kích động hỏi: “Rating? Là chiếu trên đài truyền hình hả?”

Bộ phim này lúc bắt đầu là một bộ phim chiếu mạng nhỏ tuyển người. Bọn họ diễn vai phụ cũng không thèm để tâm. Dù sao chỉ cần cầm được tiền là được

Phát sóng trên Internet có một thuật ngữ gọi là số lượt xem, mà phát sóng trên đài truyền hình thì gọi là rating. Thân là đạo diễn, chắc chắn là anh biết rõ, câu nói này nhất định không hề sai!

Vương Hạo bình tĩnh nhìn Cơ Thập Nhất đang điềm đạm ngồi ở đằng kia, nở nụ cười lớn, thấy răng không thấy mắt: “Đây cũng chính là tin vui thứ hai tôi muốn thông báo. Bên phía đầu tư sẽ đưa bộ phim này phát sóng trên đài truyền hình!”

Kể từ khi nhà đầu tư đổi thành Giải trí Hoàng Thiên, anh cảm thấy cả người mình đều là may mắn level max.

Anh vừa dứt lời, người bên dưới hoan hô, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ hưng phấn và kích động.

“Thật sao? Cuối cùng thì tôi cũng được xuất hiện trên đài truyền hình hả? Ha ha ha, nếu thành ngôi sao luôn thì tốt rồi!”

“Mặc dù tôi biết mình không thể trở thành ngôi sao, nhưng tôi rất vui khi phim được chiếu trên đài truyền hình. Quả nhiên không vào nhầm đoàn phim mà.”

“Tôi về nhà có thể khoe với bố mẹ rồi. Cuối cùng cũng có thể xuất hiện trên tivi. Tôi thậm chí còn xuất hiện trong mấy tập phim lận đó.”

Diệp Minh chọc chọc Cơ Thập Nhất bên cạnh: “Cô có biết chuyện này không?”

Cơ Thập Nhất lắc đầu, cô cười: “Làm sao tôi biết chuyện này được. Có điều, chuyện này là chuyện tốt.”

Diệp Minh gật đầu: “Đúng vậy. Tôi vốn nghĩ tôi là nam chính của web drama, nhưng bây giờ tôi đã trở thành nam chính phim truyền hình, nghĩ thôi đã thấy kích động rồi.”

Câu nói của anh ta khiến Đinh Hiểu Đồng ngồi bên cạnh không khỏi bật cười.

Không biết tại sao, đối tượng mọi người thảo luận chuyển từ đài truyền hình sang Cơ Thập Nhất. Chờ cô ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy một đám người trên bàn nhìn cô với đôi mắt đầy ánh sao.

“Đúng rồi. Thập Nhất giải mã giấc mơ cho tôi đi!”

“Đúng, đúng. Đêm cuối cùng rồi, tôi cũng rất muốn thử xem, tôi lướt Weibo mà lòng đã thấy ngứa ngáy rồi!”

“Tôi đã xem video kia rồi, quá chính xác luôn. Tôi muốn hỏi giúp bà nội của tôi, bà ấy muốn giải mã giấc mơ.”

Đối mặt với một bàn người đầy thiện ý này, Cơ Thập Nhất không hề ngạo mạn. Đúng lúc gần đây cô không giải mã giấc mơ nào, tinh thần không tệ, có thể tích góp linh hồn.

Khóe môi cô hơi nhếch lên, mắt ngọc mày ngài: “Được.”

Nhan sắc xinh đẹp khiến cho tất cả mọi người nhìn ngây ngốc một lúc. Chờ đến khi giọng nói trong trẻo rơi xuống mới lập tức có phản ứng, bọn họ vỗ bàn nói được, nói xếp hàng giải mã giấc mơ.

Mọi người đều là người bình thường. Nội dung giấc mơ giải ra đều không có gì vượt ra phạm vi bất thường, chính là những giấc mơ nói về sự nghiệp của bản thân. Đa số đều là chuyện tốt, một số ít là xui xẻo nhưng không phải là điềm xấu.

Cuối cùng đến phiên đạo diễn.

Vương Hạo hiện tại rất căng thẳng. Dù sao anh cũng là người biết rõ mọi chuyện xảy ra trong đoàn phim. Anh gần như là tham gia vào toàn bộ chuyện tình trước đó của Diệp Minh. Những cảnh trong mơ đáng sợ kia vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt, anh cũng có chút lo lắng.

Anh đã có một giấc mơ kỳ quái, nhưng sợ giải ra sẽ là một chuyện gì đó kinh khủng, chẳng hạn như mấy loại giết người gì đó.

Nhưng trong lòng lại có tiếng nói thúc giục anh cứ thử xem sao. Dù sao thì giấc mơ tối hôm qua không đáng sợ, có thể xem như là một giấc mơ đẹp. Người trên Weibo còn giải ra sự nghiệp thăng tiến, nói không chừng anh cũng có kết quả như vậy.

Hơn nữa, giấc mơ của đám người trên bàn giải ra đều không tồi.

Nghĩ đến đây, Vương Hạo hít sâu một hơi, đối mặt với ánh mắt tò mò, nói: “Thật ra tối hôm qua tôi mơ thấy một giấc mơ khá kỳ quái, đúng lúc đến xin giải.”

Cơ Thập Nhất nhìn thấy bộ dạng thận trọng của anh, cũng không khỏi cẩn trọng hơn, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

“Lúc đầu tôi mơ thấy tôi đang ngoáy tai, sau đó phát hiện trong lỗ tai có rất nhiều lông dài, dài đến nỗi dọa tôi sợ chết khiếp. Lúc đang muốn kéo ra thì bụng tôi đột nhiên phình to lên, giống như bụng người phụ nữ mang thai mấy tháng, bên trong phình ra…”

Anh còn chưa nói xong, người trên bàn đã nhịn không được, vỗ bàn cười to, khiến cho mặt anh đỏ hết cả lên.

Chờ cười đủ rồi, anh nói tiếp: “Sau này tôi lại mơ thấy mình đang nhổ răng, chính là kiểu tôi tự nhổ, thiếu chút nữa thì nhổ hư. Kết quả là bị vợ tôi… Chính là người vợ đột nhiên xuất hiện trong giấc mơ, hiện tại tôi vẫn chưa có vợ. Cô ấy phát hiện ra, sau đó cãi nhau với tôi, cãi nhau đến lúc tôi tỉnh luôn.”

Diệp Minh trêu chọc: “Đây là đạo diễn muốn kết hôn rồi sao?”

Vương Hạo trừng mắt nhìn Diệp Minh, rồi nhìn về phía Cơ Thập Nhất, nóng lòng hỏi: “Cái này có ý đặc biệt gì không? Là tốt hay xấu?”

Mọi người đều im lặng lại, quay đầu nhìn Cơ Thập Nhất.

Bàn ăn yên tĩnh như vậy, Cơ Thập Nhất có phần không thoải mái, cô kết hợp với cách diễn đạt: “Đây là một giấc mơ báo hỷ, đừng lo lắng.”

Vương Hạo thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù không biết tại sao là giấc mơ báo hỷ, nhưng điều này có nghĩa là tốt, không biết là chuyện tốt gì.

Cơ Thập Nhất bình tĩnh phun ra tám chữ: “Phát tài mua nhà, cuộc sống hạnh phúc.”

Lời nói ra, hơn nửa ngày không có âm thanh gì.

Rất lâu sau, Vương Hạo hỏi: “Hết rồi?”

Cơ Thập Nhất bật cười: “Đạo diễn, anh còn muốn gì nữa, tám chữ này còn chưa đủ hay sao?”

Hai hình ảnh đầu tiên đều nói lên ý nghĩa phát tài, là hình ảnh rất hay gặp trong giấc mơ, không có gì đặc biệt. Mà hình ảnh nhổ răng phía sau thường gặp nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt, là mua nhà trong tương lai không xa.

Hình ảnh cuối cùng đặc biệt ý nghĩa, nhưng ý nghĩa thì không khó giải thích. Dựa theo lý thuyết tương phản trong giấc mơ và thực tế. Điều này có nghĩa là cuộc sống hạnh phúc hòa thuận.

Mà bản thân đạo diễn còn chưa có bạn gái, nói rõ những hình ảnh này đều là dự báo, thuộc về giấc mơ báo trước.

Vương Hạo dùng sức đét vào đùi: “Nếu thật sự trở thành sự thật, tôi nhất định phải cảm ơn cô!” Nói xong, anh tự mình uống cạn một ly rượu.

“Chúc mừng đạo diễn trước! Đuổi kịp tiết tấu sắp lấy được vợ!”

“Ha ha, phỏng chừng là trong lòng đạo diễn đang nở hoa rồi!”

Nhận được câu trả lời như vậy, mọi người đều rất vui.

Dù sao trước đó có rất nhiều người trên Weibo nói không tốt. Nếu có nhiều người nói không tốt, sợ là sẽ càng nghiêm trọng.

Trên bàn có mấy người quay phim từ đầu đến đuôi, nghĩ rằng nếu tốt thì trở về dùng mấy tài khoản phụ, nhân tiện đưa đoàn phim lên hot search. Nếu không tốt thì xóa đi. Dù sao cũng không ảnh hưởng gì. Bây giờ xem ra là có thể dùng đến rồi.

Tin rằng trong tương lai mai đây thôi, đoàn phim sẽ có kết quả rất tốt.

Cuối cùng Vương Hạo tặng cho mỗi người mỗi bao lì xì. Hiện giờ anh không keo kiệt mấy chuyện như thế này nữa. Dù sao bộ phim truyền hình cũng sắp phát sóng rồi, Giải trí Hoàng Thiên đã ký hợp đồng với anh.

Bữa tiệc hơ khô thẻ tre kết thúc trong không khí vui mừng.

Lúc Cơ Thập Nhất trở về nhà trọ đã là đêm muộn. Tài xế nghe căn dặn, đưa cô đến dưới lầu nhà trọ, nhìn cô đi lên mới rời đi.

Mặc dù anh ta là tài xế nhưng anh ta còn kiêm thêm nhiệm vụ là đảm bảo an toàn.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Cơ Thập Nhất nằm trên giường đăng nhập Weibo.

Không nghĩ đến là tin nhắn riêng tư biến mất một tuần lại xuất hiện. Lần này lại thay đổi cách nói khác, gay gắt hơn so với lần trước, còn liên tiếp hai đoạn tin nhắn.

[Có thời gian đi đâu shopping: Tôi lại nằm mơ! Lần này lại có người chết, tôi phải làm sao đây, không lẽ là mấy ngày sau sẽ có người chết? Có phải là tôi chọc phải ác quỷ rồi không? Không phải cô biết giải mã giấc mơ sao?]

[Có thời gian đi đâu shopping: Cô đâu rồi? Không phải cô giải mã giấc mơ trên Weibo rất lợi hại sao? Không phải là lăng xê nói mò thôi đó chứ?]

Cơ Thập Nhất nhìn thấy giọng điệu của anh ta thì hơi hơi không vui. Cô muốn giải thích, nhưng đối phương hoàn toàn không trả lời cô. Bây giờ lại tỏ thái độ như vậy, thật sự đã khiến cô có ấn tượng không tốt.

Nhưng mà liên quan đến tính mạng con người, cô phải xem xem, rốt cuộc là thật hay giả.

- -----oOo------

*** 91 ***
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 74: C74: 92


Chương 92

Translator: Bưởi

Beta: Thuỷ Tiên

Từ thông tin tiết lộ từ hai đoạn tin nhắn của “Có thời gian đi đâu shopping”, nếu là sự thật, vậy thì rõ ràng chuyện này đã rất nghiêm trọng rồi.

Dựa theo những gì anh ta nói thì anh ta mơ tổng cộng ba giấc mơ. Không tính giấc mơ đêm qua thì hai người kia đã thật sự chết rồi. Mà người thứ ba, sợ là cũng không còn xa nữa.

Cơ Thập Nhất không nghi ngờ loại giấc mơ mơ thấy người chết và trong thực tế thì người đó chết thật. Điều cô nghi ngờ là có thể người này đang bịa đặt thông tin.

Lúc cô đang suy nghĩ, thì người kia lại gửi đến câu này: “Cô không phải là kẻ lừa đảo đó chứ?”

Cơ Thập Nhất không quan tâm câu hỏi của anh ta mà hỏi ngược lại: “Anh báo cảnh sát chưa?”

Không có hồi âm từ đối phương. Xuất hiện tình huống như vậy, Cơ Thập Nhất cũng hiểu rõ, nhất định sẽ không ai lựa chọn gọi cảnh sát.

Nhưng mà thực hư chuyện này còn phải xem xét thêm. Cô không biết người này, cũng không thể lỗ m4ng đi báo cảnh sát được.

Không bao lâu, cuối cùng trên Weibo cũng xuất hiện câu trả lời: “Tôi có bị ngốc đâu. Tôi không giết người, tôi chỉ mơ thấy bọn họ đã chết. Lỡ như cảnh sát nói tôi là hung thủ giết người rồi bắt tôi thì sao?”

Nhìn thấy câu trả lời này, Cơ Thập Nhất thở dài.

Dù là giả hay là thật thì cô vẫn muốn thử một chút. Khi anh ta kể xong giấc mơ, nếu miếng ngọc bội cổ phát ra hơi lạnh thì có nghĩa giấc mơ đó là giả, vì vậy Cơ Thập Nhất cũng sẽ an tâm đôi phần.

Cô trả lời: “Kể giấc mơ của anh đi.”

Người kia vẫn cố chấp như cũ: “Cô chắc chắn sẽ không nói cho người khác biết chứ? Cô không phải là kẻ lừa gạt sao?”
1

Nhìn thấy anh ta vẫn chưa đi vào chủ đề chính, Cơ Thập Nhất vốn luôn rất kiên nhẫn cũng không nhịn được. Người này nhìn thế nào cũng không thấy có bộ dạng sợ hãi như lúc trước.

Nghĩ đến đây, cô nói thẳng: “Trong vòng mười phút không nói ra thì tôi sẽ kéo vào danh sách đen.”

Người này đúng là muốn bị ăn mắng mà, thái độ với người khác còn kém như thế kia nữa chứ.

Đoán chừng là giọng điệu của cô càng ngày càng trầm, bên kia cuối cùng cũng không còn nói nhảm nữa, nhanh chóng trả lời: “Đừng, tôi chỉ lo lắng mà thôi. Cô chờ chút, tôi lập tức nói!”

Cơ Thập Nhất coi như khôi phục lại một chút kiên nhẫn: “Trước tiên nói về giấc mơ đầu tiên của anh đi.”

Không lâu sau bên kia gửi đến một tin nhắn thoại, không còn nói nhảm nữa.

Ấn mở để nghe, bên kia yên tĩnh đến quỷ dị, có thể nghe rõ rành rành hơi thở của đối phương, giọng nói đè thấp xuống, nhưng có thể phân biệt được tuổi của người đàn ông này không lớn.

“Tôi, tôi vừa rồi nằm mơ thấy người chết, không giống với phương thức trước đó, nhưng đều rất kỳ quái! Lần trước tôi mơ thấy nhân viên văn phòng chết, tôi còn nhớ giấc mơ đó xảy ra vào ban đêm!”

Tiếp sau đó, anh ta bắt đầu thuật lại một cách ngắt quãng.

Bắt đầu là buổi tối, anh ta mơ thấy một nam nhân viên văn phòng đang làm việc trong công ty, anh ta không nhìn thấy rõ công ty này tên là gì, dù sao cũng là một công ty thường xuyên phải thức đêm tăng ca.

Nhân viên văn phòng này đang làm thêm vào ban đêm cùng với một nhóm phụ nữ. Bởi vì tính tình người này tương đối ôn hòa nên mấy cô gái kia để cho anh ta đi mua đồ ăn khuya. Tất nhiên là anh ta đồng ý, cầm theo điện thoại rồi rời khỏi công ty.

Bên ngoài công ty rất tối, nhưng anh nhân viên văn phòng này bước đi rất nhanh, không hề có cảm giác mò mẫm đường đi trong bóng tối một chút nào cả, thậm chí còn ngâm nga một bản nhạc đang thịnh hành nữa.

Chẳng mấy chốc, một tiệm thức ăn nhanh xuất hiện trước mặt anh nhân viên văn phòng. Anh nhân viên văn phòng đã từng đến tiệm ăn này, vì vậy rất quen thuộc, quen đường quen nẻo đi vào, bắt chuyện với ông chủ. Còn anh ta [*] thì đứng bên cạnh quan sát.

[*] Anh ta ở đây là người nằm mơ, là người có tài khoản “Có thời gian đi đâu shopping”.

Anh ta nhìn thấy rất rõ ràng gương mặt của anh nhân viên văn phòng này, bên khóe miệng có một nốt ruồi, là đặc điểm nhận dạng rất rõ ràng, dáng người của anh nhân viên văn phòng này gầy tong teo, cảm giác như không hề có chút thịt nào.

Điểm kỳ quái đó chính là, anh ta cảm nhận được bản thân đang đứng bên cạnh anh nhân viên văn phòng này. Nhưng cho dù là ông chủ, anh nhân viên văn phòng này hay là những người trong tiệm, tất cả đều không biết đến sự tồn tại của anh ta.

Trong giấc mơ, dường như anh ta không có cảm giác của một thực thể, là kiểu vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn thế giới này, giống như góc nhìn của Thượng Đế được viết trong những cuốn tiểu thuyết vậy.

Chẳng mấy chốc, ông chủ đã chuẩn bị xong mấy hộp thức ăn nhanh, anh nhân viên văn phòng xách theo rồi rời khỏi đó.

Bên ngoài trời vẫn tối đen như mực, còn đèn đường không biết đã đi đâu mà chẳng thấy bóng dáng, trông rất quái lạ mà cũng không kém phần dọa người. Mặc dù anh ta không có thực thể, nhưng anh ta cũng có chút sợ hãi, cũng không biết anh nhân viên văn phòng này sẽ đi bằng cách nào nữa.

Tiệm thức ăn nhanh này cách công ty chừng một trăm mét, tốc độ đi đường của anh nhân viên văn phòng này cũng không tính là chậm. Mà lúc này đây, bên cạnh đột nhiên xuất hiện thứ gì đó, trực tiếp kéo anh nhân viên văn phòng đi.

Tất nhiên là anh nhân viên văn phòng đó sẽ giãy giụa. Mấy hộp thức ăn dùng một lần rớt xuống đất phát ra âm thanh rõ ràng.

Mặc dù anh ta không nhìn thấy cảnh tượng trong bóng tối, nhưng cũng biết hai người này đang đối chọi nhau, hoặc là kẻ vô danh kia lợi hại hơn, sau cùng, âm thanh dần dần nhỏ lại.

Không biết đã qua bao lâu, lúc anh ta không nhịn được nữa, một tia sáng từ đâu đó chiếu tới, cho anh ta nhìn thấy cảnh tượng đằng kia.

Vừa nhìn thấy cảnh này anh ta đã mất hồn mất vía, da đầu tê dại.

Ở cái nơi xó xỉnh cách đó không xa, anh nhân viên văn phòng đã nghiêng sang một bên, cổ họng bị rạch ra, còn đang rỉ máu. Một bàn tay khác đang cầm một ly thủy tinh trong suốt hứng từng giọt máu chảy xuống, chẳng mấy chốc máu đã rót đầy một ly.

Máu đặc quánh khẽ lay động trong ly, nhìn vừa rực rỡ vừa thần bí.

Người hứng máu mặc đồ đen, chỉ để lộ đôi tay ra bên ngoài, không nhìn rõ dáng người. Ngay sau đó ngẩng đầu lên mới phát hiện người này còn đang đeo một chiếc mặt nạ.

Chiếc mặt nạ này cũng giống như những chiếc mặt nạ thường xuất hiện trong các bộ phim kinh dị, điểm khác biệt nằm ở chỗ, chiếc mặt nạ này là gương mặt của Thần Chết phương Tây.

Anh ta rất có hứng thú với mấy bộ phim điện ảnh nước ngoài, cũng biết rõ đôi ba phần về Thần Chết. Cái mặt nạ này giống y như trong mấy bộ truyện tranh ấy.

Gần đây có một bộ phim điện ảnh ma cà rồng tên là “Bí ẩn của ma cà rồng” đang khởi chiếu. Vừa hay anh ta đã đi xem, chiếc mặt nạ này hình như giống hệt cái xuất hiện trong bộ phim đó.

Sau đó, chuyện khiến cho anh ta suýt thì nôn mửa xuất hiện, người đeo mặt nạ đó trực tiếp uống cạn cả một ly đựng đầy máu kia, một ly đầy gần ba trăm mililit!

Cảnh tượng bất thình lình này đã khiến anh ta từ trong mơ tỉnh dậy.

[Có thời gian đi đâu shopping: Người đeo mặt nạ kia thật sự đã uống hết cả ly máu, cuối cùng cái ly trống rỗng! Tôi đã tận mắt chứng kiến!]

Trong tin nhắn thoại, lúc đầu giọng điệu của anh ta vẫn còn bình tĩnh nhưng càng về sau càng run rẩy, đặc biệt là tới đoạn người chết.

Cơ Thập Nhất suy nghĩ, chỉ sợ chuyện này là thật.

Đối phương nhanh chóng gửi một đoạn tin nhắn đến: “Kết quả là cái người mà tôi mơ thấy ấy, anh ta thực sự chết ngay ngày hôm sau luôn! Chính là ở ngay chỗ căn phòng tôi thuê! Tôi ở trong một con hẻm nhỏ cạnh công ty của anh ta. Gương mặt của anh ta và anh nhân viên văn phòng trong giấc mơ hoàn toàn giống hệt nhau!”

[Có thời gian đi đâu shopping: Anh nhân viên văn phòng đó quả thực đã chết, giống hệt như trong giấc mơ của tôi, bị rạch cổ họng, máu chảy lênh láng khắp sàn! Nếu thực sự giống như vậy, nhất định là hung thủ đã uống máu của anh ta!]

Có lẽ là quá hoảng sợ, giọng điệu của người này dần trở nên rất “gợi đòn”, bắt đầu là dùng dấu chấm than, sau đó thì gần như là thét ầm lên.

Có lẽ là nhớ lại giấc mơ, người này sợ hãi, lời nói trực tiếp mang theo sự cầu khẩn: “Cô nhất định phải nói cho tôi biết giấc mơ này có ý nghĩa gì. Hung thủ kia vẫn còn đang tiếp tục giết người!”

Nghe xong nội dung anh ta miêu tả, phản ứng đầu tiên của Cơ Thập Nhất chính là, đây đúng là giấc mơ trực nghiệp.

Sách có chép rằng: “Trực nghiệp là gì? Mơ quân thấy quân, mơ giáp thấy giáp, mơ hưu được hưu, mơ kê được kê, mơ thích khách gặp thích khách, mơ bị ngựa kéo thì bị ngựa kéo. Những thứ này gọi là giấc mơ trực nghiệp. Những thứ tương tự khác cũng có thể suy ra giấc mơ này.”

Đúng như tên gọi, được gọi bằng cái tên giấc mơ trực nghiệp cũng bởi vì mơ thấy cái gì thì chính cái đó sẽ xuất hiện.

Mà sự chênh lệch thời gian ở giữa có thể là ngày hôm sau, cũng có thể là một khoảng thời gian sau đó. Quả thật là một giấc mơ báo trước.

Theo như lời kể của anh ta, giấc mơ này linh nghiệm vào ngày hôm sau.

Tất nhiên, có phải là giấc mơ trực nghiệp hay không còn là vấn đề. Cô cần biết nội dung của giấc mơ thứ hai. Ba giấc mơ nhất định có điểm giống nhau.

Nghĩ đến điều này, Cơ Thập Nhất trả lời: “Kể giấc mơ thứ hai của anh đi.”

Đối phương gửi tin nhắn thoại thứ hai rất nhanh chóng. Tin nhắn này dài hơn tin nhắn trước mười mấy giây, sợ là phức tạp hơn một chút.

Giấc mơ thứ hai cũng gần giống như giấc mơ thứ nhất, đều xảy ra vào ban đêm, mà bên ngoài, sắc trời cũng là tối đen như mực.

Nhưng địa điểm đã thay đổi, trở thành một lớp học bổ túc.

Anh ta cũng biết lớp học bổ túc này, đối diện căn nhà anh ta thuê, cách khoảng một trăm mét. Bởi vì đây là lớp học bổ túc cấp ba cho nên chủ yếu đến đêm khuya mới tan học.

Cảnh trong mơ lần này và lần trước giống nhau, cũng là anh ta đi phía một cậu học sinh cấp ba. Lần này là một nam sinh ấm áp và tỏa nắng, rất vui vẻ nói chuyện với bạn học bên cạnh.

Chẳng mấy chốc, đám người tạm biệt nhau rồi về nhà.

Cậu học sinh cấp ba này trở về nhà một mình, đi trên con đường tối đen như mực. Anh ta đi phía sau nhìn cậu học sinh cấp ba, nhìn cậu học sinh cấp ba khẽ ngâm nga bài hát, đá cục đá trên đường, rồi bày ra một vài tư thế.

Điểm kỳ quái là anh ta có thể nhìn rõ từng động tác của cậu học sinh cấp ba trong bóng tối, còn cùng lắc lư với cậu ta nữa.

Chỉ là, không lâu sau, chuyện xảy ra lần trước lại lặp lại.

Sau khi đi qua một nơi nào đó, cậu học sinh cấp ba đột nhiên bị kéo đi, chắc là bị bịt miệng lại, anh ta chỉ nghe thấy tiếng “ưm ưm” và tiếng giày bị kéo lê trên mặt đất.

Anh chẳng khác người đứng xem là bao, không có bất kỳ động tác nào cả.

Giống như là chuẩn bị trước cho anh ta, anh ta thay đổi phương hướng, một nơi mờ tối đập vào mắt anh ta.

Cậu học sinh trung học lặng lẽ nằm trên mặt đất. Gương mặt hoạt bát trở nên dữ tợn, cổ họng vẫn bị rạch ra, dòng máu chảy ra như suối. Mà người đàn ông nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối để lộ ra một bàn tay đeo găng.

Trên tay hắn ta cầm một ly thủy tinh chứa đầy máu. Nhìn lên thì thấy mặt hắn ta vẫn đeo mặt nạ. Lần này hắn ta đã thay đổi mặt nạ. Quả nhiên vẫn giống hệt như trong bộ phim kia, là gương mặt của một ma cà rồng khác.

Hắn ta cầm ly thủy tinh, trên mặt vẫn đeo mặt nạ, không tháo ra, cũng chẳng biết hắn ta uống bằng cách nào nữa.

Người đàn ông đeo mặt nạ ngẩng đầu uống cạn chiếc ly đựng đầy máu, tiếng ừng ực phát ra rất rõ ràng trong đêm tối, hắn ta uống liền tù tì một hơi không ngừng nghỉ, cứ như một người đang trong trạng thái rất khát nước vậy.

Cuối cùng, chiếc ly thủy tinh bị ném xuống đất, mảnh thủy tinh vỡ tung tóe trên áo của cậu học sinh cấp ba.

Một lần nữa, anh ta thức tỉnh.

Ngày hôm sau, quả nhiên tiếng còi xe cảnh sát lại vang lên bên ngoài.

Ở một nơi khác cách đó không xa phát hiện thi thể. Nạn nhân là học sinh cấp ba, trên mặt đất bên cạnh thi thể có mảnh thủy tinh, trừ cái đó ra thì không có bất kỳ dấu vết nào nữa.

Hung thủ chẳng khác gì ma cà rồng trong phim, lúc đến chẳng thấy bóng dáng, khi đi chẳng rõ tung tích.

- -----oOo------

*** 92 ***
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 75: C75: 93


Chương 93

Translator: Bưởi

Beta: Thuỷ Tiên

[Có thời gian đi đâu shopping: Những gì tôi mơ thấy là thật! Ngay ngày hôm sau, chỗ chúng tôi có một học sinh cấp ba bị chết, nghe nói là bị cắt đứt yết hầu! Tôi không ra ngoài xem cũng biết, nhất định là lại giống y như những gì tôi nằm mơ!]

[Có thời gian đi đâu shopping: Tôi không phải là hung thủ, tại sao tôi lại mơ thấy những chuyện đó?!]

Anh ta càng nói càng tức, lại bắt đầu xuất hiện dấu chấm than.

Lần này, không đợi Cơ Thập Nhất trả lời, anh ta đã gửi đến một tin nhắn thoại khác, ngắn hơn một chút so với hai tin nhắn thoại trước.

Giấc mơ thứ ba có bối cảnh tương tự, cũng là vào ban đêm.

Lần này, anh ta phát hiện ra mình đang đi cùng một người phụ nữ, còn là thành phần trí thức có diện mạo rất xinh đẹp.

Cô gái trí thức này có vẻ thuộc về kiểu nữ cường nhân. Trên đường về nhà sau khi tăng ca vẫn gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại, tất cả đều liên quan đến công việc. Có thể nhìn thấy trên tay còn cầm theo văn kiện, mặc trên người bộ quần áo công sở được cắt may khéo léo.

Anh ta chưa gặp nữ cường nhân này bao giờ. Điểm khác biệt so với hai giấc mơ trước là con đường này rất sáng, không phải là con đường tối đen như mực của hai lần trước. Chỉ có điều, trên đường không có một bóng người, cũng là điểm chung rõ ràng nhất giữa ba giấc mơ.

Nữ cường nhân cất bước rất vội vã, có lẽ là vội về nhà, trên đường còn chạy băng qua ngã tư. Anh ta giống như hồn ma bay lơ lửng đi theo cô ấy, trực tiếp nhìn thấy cô ấy đi vào ngã rẽ.

Đằng sau ngã rẽ là một căn chung cư nhỏ. Nơi đây có nhiều nhân viên tri thức và nhân viên văn phòng sinh sống.

Anh ta thường đi dạo ở đây. Căn chung cư này không tính là mới, phải đi qua một con đường tối đen như mực tầm năm mươi mét mới đến cổng khu chung cư. Con đường này còn tương đối gập ghềnh, gạch lát đường giống như bị người ta đập vỡ.

Anh ta đi theo sau cô ấy, nhìn cô ấy vừa đi vào bên trong vừa mắng chửi con đường khoảng năm mươi mét này quá tăm tối, không lắp đèn đường này kia.

Đúng lúc này, bỗng có một cái tay duỗi ra, trực tiếp lôi kéo nữ cường nhân còn đang oán trách kia vào trong bóng tối.

Nữ cường nhân hét lên một tiếng, ngắn ngủi và sắc bén.

Ngay sau đó, nơi này khôi phục lại sự yên tĩnh, chỉ nghe thấy những âm thanh nhỏ vụn khác. Cũng không biết đang làm gì, nhưng anh ta đoán chừng, hẳn là đang cắt cổ lấy máu.

Quả nhiên anh ta đoán không sai. Trong nháy mắt mây mù tan đi, ánh trăng chiếu rọi, soi sáng nơi này hơn đôi chút.

Người đàn ông mặc đồ đen đứng bên bức tường, trên mặt vẫn đeo mặt nạ. Chiếc mặt nạ lần này lại được đổi khác, đổi thành mặt của một người khác trong bộ phim.

Không giống chiếc ly thủy tinh lấy máu như hai lần trước. Lần này thay bằng một chiếc ly đế cao [*]. Máu trong chiếc ly như thể là rượu vang trong bữa tiệc thượng lưu, khiến lòng người đắm say.

[*] Ly đế cao: Ly thường dùng để uống rượu vang.

Người đàn ông đeo mặt nạ không uống một hơi hết sạch như những lần trước, mà hắn ta nhấp từng ngụm, từng ngụm một, mãi cho đến khi uống hết một ly máu.

Người phụ nữ trên mặt đất đã tắt thở, đầu nghiêng sang một bên, yết hầu vẫn còn đang chảy máu.

Sau khi uống máu xong, hắn ta cẩn thận đặt chiếc ly đế cao xuống dưới yết hầu của người phụ nữ, ngay chỗ miệng vết thương rồi nhanh chóng hứng đầy một ly máu đã tràn ra ngoài.

Người nọ liếc nhìn một cái rồi rời đi, biến mất trong bóng đêm.

Giấc mơ cũng kết thúc.



Không thấy tin nhắn trả lời, thay vào đó “Có thời gian đi đâu shopping” gửi tin nhắn đến: “Tôi không phải là hung thủ đó chứ? Hung thủ chắc chắn không phải tôi, tôi không uống máu. Nhất định là người kia có tư tưởng bi3n thái!”

Đối với lời nói của anh ta, Cơ Thập Nhất không đưa ra bất kỳ lời phủ nhận nào.

Cô tiện tay tìm kiếm “Bí ẩn của ma cà rồng” trên mạng. Đây là một bộ phim điện ảnh nước ngoài, cốt truyện rất đơn giản, là cuộc đấu đá giữa các gia tộc ma cà rồng, liên quan đến sự xuất hiện của ma cà rồng.

Hình ảnh miêu tả ma cà rồng rất đơn giản, sống bằng cách uống máu, hoạt động vào ban đêm, tướng mạo đáng sợ,

Trên mạng cũng có những suy đoán về bọn họ. Một bên nói bọn họ mắc một căn bệnh nào đó nên phải bổ sung một nguyên tố nào đó trong máu. Một bên nói là một dịch bệnh nào đó đã từng bùng phát trên diện rộng ở nước ngoài.

Mà chiếc mặt nạ hung thủ đeo trong miệng “Có thời gian đi đâu shopping” nói đều là chiếc mặt nạ làm thành gương mặt của nhân vật trong bộ phim này.

Trong “Bí ẩn của ma cà rồng” có tổng cộng năm gia tộc, mà hiện giờ đã xuất hiện ba người. Nếu không có chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra, sợ là anh ta sẽ mơ thêm hai giấc mơ nữa.

Bấy giờ đã là đêm khuya, theo như lời anh ta kể, hai giấc mơ này có thể sẽ thật sự xảy ra vào ngày mai. Cơ Thập Nhất nói: “Bây giờ anh đi báo cảnh sát có lẽ vẫn kịp.”

Đối phương lập tức trả lời: “Không, không, tôi không muốn, tôi không muốn bị coi là kẻ giết người! Chuyện này không liên quan gì đến tôi!”

Giọng điệu của anh ta khiến Cơ Thập Nhất có chút bất đắc dĩ. Hỏi anh ta ở đâu, anh ta không trả lời, chỉ muốn biết ý nghĩa nội dung trong giấc mơ là gì.

Nhưng chỉ dựa vào ba giấc mơ này, cô không thể phân biệt được hình ảnh của hung thủ trong mắt anh ta.

Nguyên nhân nằm ở chỗ, hung thủ trong lời nói của “Có thời gian đi đâu shopping” đều đeo mặt nạ. Tất cả các khía cạnh cơ thể đều không được mô tả chi tiết, cô không thể phác họa sơ bộ ra hình ảnh của người đó được.

Cơ Thập Nhất lại tìm kiếm tin tức mới nhất về việc cắt cổ. Nhưng hầu hết các vụ án giết người xuất hiện trên trang tìm kiếm đều là những vụ án giết người nổi tiếng trên thế giới, không phải là những vụ án gần đây.

Không biết có thật hay không, hay là đã bị xóa.

Suy nghĩ một lúc, cô gọi điện cho Liên Diệc vào lúc đêm khuya.

Thân là cảnh sát, điện thoại của bọn họ phải mở 24/24, vì vậy điện thoại chỉ “reng” một tiếng đã được nhận: “Alo?”

“Tôi là Cơ Thập Nhất. Không biết anh có tiện hay không. Gần đây có vụ án mạng nào bị rạch cổ họng hay không?”

Liên Diệc vốn đang nhoài người nằm trên bàn nghỉ ngơi, nghe thấy lời nói của cô thì đột nhiên ngồi bật dậy, hỏi nhỏ: “Cô… có manh mối muốn báo hả?”

Nghe vậy, Cơ Thập Nhất biết nhất định có án tử, nhưng sợ là bên ngoài đã bị xóa tin, để tránh gây ra hoảng loạn.

Cô hỏi: “Không biết nạn nhân có phải là nam nhân viên văn phòng và học sinh cấp ba không?”

“Đúng vậy.” Liên Diệc híp mắt, không hề giấu giếm.

Trong vụ án này, rõ ràng hung thủ là cùng một người. Nhưng bởi vì cách thức gây án quá kỳ dị và đẫm máu, vừa cắt cổ lại vừa uống máu, vì không để cho dân chúng hoảng loạn, việc đầu tiên mà đồn của bọn họ cần làm chính là phong tỏa tin tức liên quan.

Đối với những thứ trên Internet, tất nhiên đã bị xóa mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Lần này bọn họ đã phải nỗ lực rất nhiều.

Sau khi nhận được câu trả lời này, Cơ Thập Nhất nhanh chóng chia sẻ toàn bộ thông tin mà cô có được.

Không ngờ chuyện này lại xảy ra ở khu Uyển Tân, tiết kiệm được không ít công sức. Hơn nữa, Liên Diệc biết chuyện cô giải mã giấc mơ, nói ra cũng thuận tiện hơn một chút.



Sau khi nghe Cơ Thập Nhất kể lại, Liên Diệc có chút khiếp sợ.

Trước đây anh ta tin chuyện giải mã giấc mơ là có căn cứ, nhưng lần đã vượt quá nhận thức, khiến người ta khó lòng tưởng tượng nổi. Một người không liên quan gì lại nằm mơ thấy trước thông tin của người sẽ chết.

“Nạn nhân thứ ba là một người phụ nữ thuộc tầng lớp trí thức…”

Hai nạn nhân ban đầu tuy không quen biết nhau, nhưng địa điểm xảy ra án mạng chỉ cách nhau có mười mấy mét. Nếu lần này không đoán sai, sợ là cũng sẽ ở chỗ đó.

Liên Diệc nhanh chóng liên lạc với người giỏi máy tính trong đồn, nhờ anh ta tìm xem người “Có thời gian đi đâu shopping” này rốt cuộc đã ở đâu. Mà anh ta đi đánh thức mấy người làm nhiệm vụ trong đồn, dẫn đội đi đến khu vực đó.

Nơi tìm thấy hai nạn nhân đều nằm ở rìa trung tâm thành phố. Nơi này tập trung nhiều chung cư và công ty, nhân viên ở đó tương đối nhiều. Bởi vì ở đây có những nhóm xã hội đen nhỏ nên việc việc giám sát điều khiển phait cách mấy ngày mới đổi một lần.

Hai lần giám sát điều khiển trước đây đều không quay được cái gì.

Con đường Nhân Dân này dù có lượng người đi vào ban ngày rất nhiều, nhưng ban đêm lại tương đối ít ỏi. Thỉnh thoảng mới thấy nhân viên văn phòng tăng ca về nhà, hay là có học sinh của mấy lớp bổ túc.

Lúc ngồi trên xe, Liên Diệc vẫn đang suy nghĩ về chuyện lúc nãy.

Theo như lời của Cơ Thập Nhất, người này đã mơ thấy quá trình nạn nhân bị giết, mà hung thủ lại đeo mặt nạ. Cô không rõ hình ảnh của người này trong giấc mơ, nói cách khác là không có tác dụng gì.

Trừ phi người nằm mơ có thể mơ thấy gương mặt của hung thủ, còn không, sợ rằng phải là đích thân người nằm mơ đi tìm hung thủ.

Nhưng mà dựa vào việc dựa vào loại giấc mơ huyền học này không phải là điều mà cảnh sát nên làm. Bây giờ bọn họ đã có một vài đầu mối về vụ án cắt cổ uống máu này rồi.

Vốn bọn họ cho rằng hung thủ là một kẻ bi3n thái chỉ muốn thỏa mãn dục v0ng bi3n thái của bản thân. Thì bây giờ bọn họ đã có thêm manh mối, chỉ sợ là hung thủ đang bắt chước bộ phim ma cà rồng gần đây, nhiều lần khiêu khích cảnh sát.

Loại khiêu khích này không phải là chưa từng có. Hung thủ tự cho rằng mình rất thông minh và sẽ không bị phát hiện, kết quả sau cùng ư, tất nhiên là ở trong tù giam cả rồi.

Đến đường Nhân Dân, mấy người nhảy xuống, con đường rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bọn họ đi lại, đèn đường cũng mờ mờ ảo ảo.

“Ngõ, chung cư…”

Trước đây bọn họ đã từng lục soát nơi này. Liên Diệc lẩm bẩm hai chữ này, nhanh chóng đi về một hướng, không hề dừng lại.

Rất nhanh, ngay sau đó thôi, anh ta nhìn thấy cảnh tượng kia.

Ở góc tường đằng xa, khi ánh đèn pin rọi vào, có một người phụ nữ tr4n truồng nửa thân trên, đầu nghiêng về phía bọn họ, hai mắt nhắm nghiền, bên cạnh miệng cô ấy đặt một chiếc ly đế cao, khi này đã chứa đầy máu.

“Này… bi3n thái quá đi thôi!” Ai đó thốt lên.

Một người khác nói: “Đây chắc chắn là cố ý, đúng là không để cho người ta làm người mà!”

Bọn họ xử án nhiều năm, có vụ án nào chưa từng thấy qua đâu. Chặt xác, băm xác, hay là móc nội tạng, cắt cổ, tất nhiên là là từng thấy qua cả rồi. Nhưng đây là lần đầu tiên có loại cắt cổ uống máu này, lần này còn để cái ly hứng đầy máu chờ bọn họ nữa chứ.

Liên Diệc nhíu mày, vẫy tay: “Gọi pháp y đến.”

Pháp y đến rất nhanh. Nhìn thấy cảnh tượng này thì thở dài một hơi, đeo găng tay vào rồi bắt đầu khám nghiệm.

Rất nhanh sau đó, anh ta lùi lại nói: “Thời gian tử vong là trong vòng ba giờ, vết thương trí mạng là ngay yết hầu, bị con dao gọt hoa quả rạch, giống như hai nạn nhân trước. Nạn nhân lần này giãy giụa tương đối kịch liệt, trên thi thể có nhiều vết thương do ma sát.”

Liên Diệc hỏi: “Trong vòng ba giờ? Hung thủ có để lại manh mối gì không?”

Pháp y lắc đầu: “Không. Hắn ta rất thận trọng. Trên móng tay dài của nạn nhân chỉ có một ít tro bụi trên tường. Tôi đoán lần này sẽ không để lại bất kỳ dấu vân tay nào, là có mưu tính từ trước.”

Lời nói này giống như hai lần trước. Liên Dịch nghe nhiều rồi, nhưng cũng không thả lỏng, gật đầu, bắt đầu quan sát tỉ mỉ nơi này.

“Anh ta nhìn thấy người bị hại kia…”

Lời nói của Cơ Thập Nhất hiện lên trong đầu anh ta, Liên Diệc không do dự nữa, bắt đầu mô phỏng theo cảnh tượng này.

Thực tế thì cảnh tượng này không khác biệt mấy so với cảnh tượng trong giấc mơ mà cô nói. Cho nên, rất rõ ràng, giấc mơ này không thể không khiến cho người ta tin tưởng.

Như vậy, người nằm mơ đã đứng ở góc nhìn nào mới có thể nhìn thấy mọi quá trình xảy ra mà không hề bị ngăn cản, còn hung thủ lại không hề phát hiện ra?

- -----oOo------

*** 93 ***
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 76: C76: 94


Chương 94

Translator: Bưởi

Beta: Thuỷ Tiên

Liên Diệc nghiên cứu địa hình mấy nơi quanh con đường Nhân Dân, cuối cùng xác định được một việc.

Không nơi nào có thể nhìn thấy rõ góc độ của ba nạn nhân, trừ phi là ba nơi khác nhau, hoặc là người nằm mơ này chính là hung thủ, nếu không thì làm sao có thể nhìn thấy rõ ràng như vậy được.

Nhưng nếu anh ta là hung thủ, vậy tại sao lại không biết rõ chuyện này?

Theo như lời Cơ Thập Nhất, người này không có chút cảm giác nào cho thấy mình là hung thủ, hơn nữa, chính bản thân anh ta còn cảm thấy phương thức gây án của hung thủ rất bi3n thái, quả thực là có một sự chênh lệch rất lớn.

“Đội trưởng Liên, trở về đồn chưa?” Phạm Dương đứng bên cạnh hỏi.

Liên Diệc lắc đầu: “Chờ chút đã.” Anh ta luôn cảm thấy không có mối liên hệ nào cat.

Phạm Dương vẫn luôn đi phía sau đội trưởng Liên, nhìn anh ta đứng ở chỗ này rồi đứng ở chỗ kia, cuối cùng lại nhíu mày. Trong lòng cực kỳ tò mò nhưng không dám hỏi.

Trong lòng Phạm Dương nghĩ, vụ án cắt cổ uống máu lần này chính là do kẻ bi3n thái gây ra. Hung thủ chống đối xã hội như vậy không phải là trường hợp đầu tiên, chỉ là, vụ án uống máu thì chưa từng xảy ra.

Trước đây bọn họ đã từng điều tra một vài bệnh nhân mắc các chứng bệnh đặc biệt, chẳng hạn như bệnh rối loạn chuyển hóa Porphyrin [*], là một căn bệnh gần giống với ma cà rồng nhất đang được lan truyền trên mạng, nhưng thực tế là nó không hề đáng sợ như vậy.

[*] Rối loạn chuyển hóa Porphyrin: là tình trạng rối loạn máu di truyền khá hiếm gặp.

Bệnh nhân bị rối loạn chuyển hóa Porphyrin rất ít. Ở cả thủ đô này chỉ có ba trường hợp, còn đều là ở nơi khác đến chữa bệnh, có bằng chứng ngoại phạm, trực tiếp loại bỏ tình nghi.

Bọn họ cũng đã hỏi thăm một số người dân quanh đây, nhưng hầu hết mọi người sau mười giờ đều ở nhà ngủ. Thời gian tử vong của ba nạn nhân vào khoảng từ chín giờ đến mười hai giờ, căn bản là không có ai ra ngoài vào khung giờ này, tất nhiên không có manh mối.

Hơn nữa, hai nạn nhân đầu tiên không hề có mối liên hệ nào với nhau cả. Nếu nói có dính dáng với nhau, sợ rằng đều đang sống trên đường Nhân Dân này, vì vậy cũng bị giết ngay trên đường Nhân Dân.

Nạn nhân thứ ba đêm nay cũng bị giết trên đường Nhân Dân.



Ở phía bên kia, trong căn hộ của Cơ Thập Nhất.

“Có thời gian đi đâu shopping” thực sự không nhịn được nữa, bèn hỏi: “Rốt cuộc là cô có giải mã giấc mơ cho tôi không?”

Lúc nãy Cơ Thập Nhất vẫn luôn để ý đến bộ phim và hồi âm của Liên Diệc. Lúc này mới nhớ đến chuyện của anh ta, vội vàng trả lời: “Chờ một chút.”

Weibo mới yên tĩnh lại.

Cơ Thập Nhất hít một hơi thật sâu, chạm bào miếng ngọc bội cổ. Hơi ấm của miếng ngọc bội cuộn chảy trong lòng bàn tay, từ lòng bàn tay tụ lại buồng tim, cho đến khi bóng tối bao trùm lấy đôi mắt.

Bóng đêm tản ra giống như sương mù, trước mặt đột nhiên xuất hiện một tấm gương. Mặt gương xám xịt, một người đang đứng trước gương, mà bóng dáng trong gương không rõ ràng, có điều, nó cũng dần dần hiện ra.

Ngay khi Cơ Thập Nhất định xem nhiều hơn, thì ý thức lại bị gặm nhấm, cảnh tượng trước mắt đã khôi phục lại trong căn hộ.

Chiếc gương tượng trưng cho điều gì?

Cơ Thập Nhất nhìn thấy chiếc gương trong căn phòng của mình, cô cầm lên soi qua soi lại, nhìn người trong gương, cô động đậy thì người đó động đậy, giữa chân mày nhíu lại.

Ngay lúc cô đặt chiếc gương xuống, nét mặt cô đột nhiên thay đổi.

Cuối cùng cô cũng biết chỗ nào không đúng rồi!

Nếu bạn soi gương, động tác của người soi và động tác trong gương sẽ giống nhau, mà không hề có sự thay đổi nào.

Trong sự gợi ý của linh lực lúc nãy, tuy rằng người trong gương mờ nhạt, nhưng động tác của hắn lại có chút khác biệt so với người đứng trước gương. Mà sự khác biệt này, đoán chừng là chính bản thân người soi gương cũng không hề nhận ra.

Cơ Thập Nhất định sắp xếp lại toàn bộ cảnh trong mơ, cẩn thận giải mã giấc mơ, thì điện thoại trong tay đột nhiên đổ chuông.

Giọng nói của Liên Diệc từ bên trong truyền ra: “Cô Cơ, người kia có nói thông tin nào có lợi không?”

“Không có.” Cô trả lời: “Các anh đã phát hiện ra nạn nhân mới rồi hả?”

“Đúng vậy. Thời gian tử vong là trong vòng ba giờ.”

“Ba giờ?” Cơ Thập Nhất liếc nhìn tin nhắn đầu tiên của người đó trên Weibo đêm nay, là khoảng chừng một giờ, mà theo như lời anh ta nói, anh ta nằm mơ rồi bị dọa đến bừng tỉnh nên đến tìm cô.

Nói cách khác, rất có khả năng là giấc mơ này xảy ra sau khi nạn nhân chết.

Nếu giấc mơ này xảy ra trước khi nạn nhân bị giết, vậy thì đó chính là giấc mơ trực nghiệp. Nhưng nếu nó xảy ra sau khi bị hại, vậy chỉ có thể là nhìn thấy sự việc, không phải là giấc mơ trực nghiệp.

Gợi ý của linh lực đã đủ rõ ràng rồi. Mặt gương là ranh giới giữa hiện thực và hư ảo. Điều này giải thích rõ ràng rằng, người trong gương không hề tồn tại, chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Nhưng mà phải chú ý đến lời gợi ý cuối cùng. Người đàn ông trong gương bắt đầu trở nên rõ ràng rồi có thể nhìn thấy, cho thấy rằng, bản thân anh ta đang dần trở nên chân thật.

Bọn họ là một người, cũng không phải là một người.

Người trong gương vì anh ta mà tồn tại, nhưng lại sinh ra ý thức, từ đó có những hành động khác, mà người soi gương lại không phát hiện ra.

Không phải Cơ Thập Nhất chưa gặp phải hiện tượng này bao giờ.

Hiện giờ mọi chuyện đã rõ. Trước đó cô đã đoán sai, đây không phải là giấc mơ trực nghiệp mà là sau khi nhìn thấy hiện thực, tiềm thức làm cho anh ta mơ thấy, lặp lại cảnh tượng lúc đó.

Nói cách khác, người nằm mơ thấy ba cảnh tượng giết người này là người làm ra những chuyện đó. Mà đến chính bản thân anh ta cũng không rõ.

Nhưng tiềm thức của anh ta đã ghi nhớ lại, vì vậy mới tái hiện lại. Về phần tại sao lại không có một hình ảnh nào, rõ ràng cho thấy anh ta nhìn thấy cực kỳ chân thực, nhớ cũng rất rõ ràng.

Cơ Thập Nhất nhanh chóng tra tìm trên Internet những tình huống tượng tự, lập tức đưa ra đáp án. Rất có thể người nằm mơ bị đa nhân cách.

Mà hung thủ giết người hẳn là nhân cách phụ. Sau khi hắn ta giết người xong, nhân cách chính thức tỉnh rồi nằm mơ, căn bản không phải là mơ thấy giết người.

Người nằm mơ chính là hung thủ!

[Có thời gian đi đâu shopping: Sao không trả lời vậy? Không phải là cô bị dọa sợ rồi đó chứ? Con gái thật đúng là đồ yếu đuối, haiz.]

[Có thời gian đi đâu shopping: Cô có bị dọa sợ cũng đừng nên trách tôi. Nhưng mà tôi với cô nói đến đâu rồi nhỉ?]

Cơ Thập Nhất nhìn thấy câu trả lời của anh ta thì biết bây giờ hẳn là nhân cách chính. Nhân cách phụ thức tỉnh vào ban đêm, lúc anh ta ngủ say. Nhưng nhân cách phụ làm chuyện gì cũng được ghi lại trong tiềm thức của nhân cách chính. Dù sao thì “họ” cũng chung một cơ thể, một bộ não.

Anh ta vẫn luôn cảm thấy mình không phải là kẻ giết người, mà trên thực tế, anh ta quả thật là kẻ giết người.

Bởi vì góc nhìn không giống nhau, anh ta cảm thấy nhất định mình không phải là hung thủ, Nhưng điều này có thể lý giải được dưới tình huống của nhân cách phụ. Ý thức vốn không thể nào chống đỡ được. Mặt gương chính là lời giải thích rõ ràng nhất, góc nhìn không không nhau.

Đối mặt với sự cố chấp của anh ta, Cơ Thập Nhất không biết phải trả lời như thế nào. Suy nghĩ một lúc lâu mới trả lời: “Anh có biết bản thân bị đa nhân cách không?”

Đối phương nhanh chóng trả lời lại: “Làm sao có thể được?! Không phải là cô xem quá nhiều phim rồi đó chứ? Làm sao tôi có thể là kẻ giết người được? Mặc dù tôi là một tên côn đồ, nhưng tôi vẫn là người tốt…”

Anh ta bắt đầu nói dông nói dài, hình như xem cô là một người có thể giãi bày tâm sự, bắt đầu kể về cuộc sống của anh ta sau khi đến thủ đô.

Cơ Thập Nhất thở dài, nửa đêm gặp phải chuyện này, bây giờ có muốn ngủ cũng ngủ không được.

Lúc đầu cô rất không kiên nhẫn với người này, nhưng sau khi tìm hiểu sâu hơn thì thấy anh ta là một người rất đơn thuần, có thể nhìn ra được con người không tệ. Nếu thật sự là đa nhân cách, thì nhân cách phụ này cũng quá sức kinh khủng.

Nghĩ đến đây, cô lập tức gọi điện cho Liên Diệc.



Liên Diệc đang ở trong cục nói chuyện điện thoại với người phụ trách điều tra “Có thời gian đi đâu shopping”

“Tra ra thông tin rồi. Tài khoản thuộc về một người khác, nhưng IP của người đang sử dụng hiện đang ở thủ đô. Anh ta tên là Lưu Ninh, năm nay hai mươi sáu tuổi, nghề nghiệp tự do, bình thường sẽ ra ngoài tìm một vài công việc bán thời gian.”

Liên Diệc hỏi: “Hiện tại anh ta đang sống ở đâu?”

“Cách đây ba tháng, Lưu Ninh thuê một căn nhà, trong tiểu khu Hoa Viên cuối đường Nhân Dân, tòa nhà 12 phòng 402.”

Tốc độ rất nhanh chóng, Liên Diệc nói: “Vất vả rồi.”

Cúp điện thoại, anh ta đến thẳng tiểu khu Hoa Viên.

Nơi này vốn là nửa đoạn sau của đường Nhân Dân, mà tiểu khu Hoa Viên ở cuối đường Nhân Dân, người ở không tính là nhiều, căn bản đều là người già hoặc người không có việc làm, vì giá thuê ở đây so với thủ đô mà nói thì rất rẻ.

Vừa mới đến dưới tiểu khu, Liên Diệc nhận được điện thoại của Cơ Thập Nhất, anh ta dừng bước, khẽ chào hỏi: “Cô Cơ.”

Bên kia truyền đến một âm thanh dễ nghe, đặc biệt rõ ràng trong đêm tối: “Nếu tôi không nhầm, người nằm mơ kia chính là hung thủ.”

Liên Diệc chỉ ngón tay bên cạnh: “Dùng cái gì để đưa ra kết luận như vậy?”

Cơ Thập Nhất nói cho anh ta nghe mạch suy nghĩ giải mã giấc mơ của mình, nhấn mạnh vào góc nhìn của hai người: “Giấc mơ này giống hệt với hiện thực, khả năng lớn nhất là anh ta nhìn thấy quá mức chân thực, mà hơn nữa, chuyện không chỉ là một lần.”

Hiện thực và giấc mơ cũng có những khả năng khác. Chẳng hạn như Diệp Minh trước đây, nhưng bởi vì anh ta còn quá nhỏ nên tiềm thức đã hình dung ra giấc mơ. Và người nằm mơ có khả năng tư duy của riêng mình, căn bản không cần thay đổi gì.

“Được, tôi biết rồi, cảm ơn cô.” Liên Diệc nói ngắn gọn: “Cô Cơ cũng nên chú ý an toàn.”

Nghe thấy lời này, Cơ Thập Nhất sửng sốt một lúc, sau đó còn suy nghĩ ý tứ trong lời nói của anh ta, có thể là do cô tiếp xúc trực tiếp với người nằm mơ nên sẽ tồn tại nguy hiểm. Vì vậy, cô nói cảm ơn xong thì cúp máy.

Phạm Dương vẫn luôn đứng bên cạnh nghe, thấy Liên Diệc tắt điện thoại, nóng lòng hỏi: “Đội trưởng Liên, hung thủ bị tìm ra nhờ giải mã giấc mơ ra rồi hả?”

Nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn của anh ta, Liên Diệc nhíu mày: “Cậu là cảnh sát.”

Mặc dù câu nói chỉ có bốn chữ, nhưng Phạm Dương hiểu rõ, ngậm miệng không nói nữa. Quả thực là anh ta đắc ý vênh váo rồi. Gặp phải sự việc như vậy, sao có thể bày ra thái độ đó được.

Nhưng mà trong lòng Phạm Dương vẫn rất bội phục Cơ Thập Nhất. Từ nhỏ đã được tiếp nhận nền giáo dục hiện đại, nhưng anh ta vẫn luôn mê tín, lại đâu có ngờ chính điều đó đã giúp bọn họ mấy lần.

Quả nhiên có thể truyền thừa đồ vật mấy nghìn năm, không phải là không có cơ sở.

Liên Diệc xoay người bước vào tiểu khu. Mục tiêu lúc này chắc là đang ở trong nhà không biết gì, không lo lắng chạy trốn gì cả.

Sau bảy lượt và tám lượt, cuối cùng tòa nhà 12 cũng xuất hiện ngay trước mặt.

Cửa an ninh đã mở, chưa có khóa, ngoài hành lang có đèn kích hoạt bằng âm thanh. Cửa vừa mở ra thì đèn tầng một bật sáng. Ánh sáng mờ nhạt trông có phần dọa người.

Phạm Dương đi ở phía sau, tay chân nhẹ nhàng, có chút buồn bực. Đội trưởng Liên bước đi không hề phát ra tiếng động nào, có vẻ như không phải là cố ý, giống như kiểu không tiếng động trong phim vậy.

Trong bóng tối, bọn họ đi lên tầng bốn.

Khe cửa phòng 402 lộ ra ánh sáng, soi đèn pin là có thể nhìn thấy là cửa chống trộm, thật sự không thể phá được.

Liên Diệc đưa tay gõ cửa.

Bên trong truyền đến tiếng đồ vật rơi xuống đất, nghe thấy có tiếng kéo ghế và tiếng bước chân đi về phía cửa.

Mà Cơ Thập Nhất sau khi tắt máy mới nhớ ra, cô quên nói đến chuyện đeo mặt nạ.

- -----oOo------

*** 94 ***
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 77: C77: 95


Chương 95

Translator: Bưởi

Beta: Thuỷ Tiên

Liên Diệc đứng trước cửa phòng 402, nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần.

“Ai vậy?” Người bên trong hỏi.

Lưu Ninh có chút cảnh giác. Tại sao hơn nửa đêm lại có người đến gõ cửa. Anh ta ở chỗ này căn bản là không có ai, có thì cũng chỉ có mấy ông bà già thôi mà.

Mắt mèo trên cửa vẫn dùng được, anh ta lặng lẽ nhìn vào.

Anh ta vừa nhìn một cái thì đã bị dọa sợ. Người bên ngoài vậy mà lại là cảnh sát. Mà người dẫn đầu còn biết anh ta đang nhìn từ mắt mèo, ánh mắt đối phương khiến anh ta rùng mình vô cùng.

“Cảnh sát, mở cửa.” Giọng của Liên Diệc trầm xuống.

Trong lòng lòng Lưu Ninh lộp bộp một tiếng. Anh ta biết những giấc mơ gần đây của mình có liên quan đến những vụ án mạng xảy ra bên ngoài, nhưng mà trực tiếp tìm tới cửa như vậy, chẳng lẽ nghi ngờ anh ta là hung thủ? Sao bọn họ biết được?

Chẳng lẽ là Cơ Thập Nhất báo cảnh sát? Tiết lộ Weibo của anh ta?

Anh ta không nhịn được mà chửi bới, nhưng vẫn chậm rãi mở cửa, hỏi: “Hai vị cảnh sát, nửa đêm đến tìm tôi có chuyện gì vậy?”

Liên Diệc như cười như không mà nhìn thẳng vào mắt anh ta. Trái tim Lưu Ninh đập loạn xạ, cảm thấy nội tâm của mình bị nhìn thấu triệt để mất rồi.

Phạm Dương hỏi: “Khoảng thời gian từ chín giờ đến mười hai giờ anh đã ở đâu?”

Lưu Ninh nhanh chóng trả lời: “Đương nhiên là tôi đang ngủ trong phòng rồi, nếu không thì còn có thể làm gì được chứ.”

Liên Diệc một mình bước vào căn hộ, đánh giá nơi này thật tỉ mỉ.

Đây là loại căn hộ một phòng ngủ và một phòng vệ sinh, diện tích không lớn, đồ đạc chất thành đống, trên bàn cà phê có một hộp mì gói. Cửa phòng ngủ vẫn mở, chăn bông trên giường có chút lộn xộn. Liên Diệc đưa tay sờ sờ, vẫn còn hơi ấm, xem ra là vừa mới rời giường đứng dậy.

Phạm Dương tiếp tục hỏi: “Ngoài ngủ ra thì?”

Lưu Ninh đáp: “Ngoại trừ ngủ ra thì tôi còn có thể làm gì hả. Trời tối vậy rồi, tôi cũng không có ra ngoài. Nhất định là mấy vị cảnh sát các anh hỏi sai người rồi.”

Liên Diệc đột nhiên đi ra khỏi phòng ngủ, cất lời: “Một tiếng trước anh còn nói chuyện phiếm với người ta, bây giờ lại nói là đang ngủ?”

“… Chuyện nói chuyện phiếm này cũng cần phải nói ra hả?” Lưu Ninh có phần hụt hơi, nhỏ giọng phản bác lại.

Liên Diệc nhìn anh ta, không hỏi thêm gì nữa.

Nếu những gì Cơ Thập Nhất nói là đúng, với bộ dạng hiện giờ của Lưu Ninh, Liên Diệc thực sự không dám tin đối phương mắc bệnh rối loạn đa nhân cách. Nếu là giả, vậy thì những giấc mơ kia đáng ngờ vô cùng.

Có điều, để chứng thực chuyện này thì cũng đơn giản, chỉ cần tìm chuyên gia đến xác minh là được.

Liên Diệc hơi hất cằm lên: “Anh nói thử xem?”

Lưu Ninh: “…”

Anh ta biết bọn họ đã biết chuyện anh ta nói chuyện phiếm với người khác thì tất nhiên biết những giấc mơ đó. Anh ta cũng không hận Cơ Thập Nhất, dù sao thì nếu người khác gặp phải chuyện như vậy, họ nhất định sẽ báo cảnh sát.

Nhưng anh ta không làm mấy chuyện đó, anh ta có gì mà phải sợ đâu.

Tuy là nói miệng như vậy, nhưng trong lòng anh ta vẫn có chút bất an, luôn cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm. Anh ta đè nén mấy suy nghĩ nhỏ nhặt này lại rồi kể ra chuyện những giấc mơ của bản thân, cuối cùng còn không quên biện minh cho chính mình: “Anh cảnh sát này, tôi thật sự không giết người! Gan tôi nhỏ như thế này thì sao dám làm ra mấy chuyện như giết người cơ chứ?”

Liên Diệc cũng không nói nhảm với anh ta: “Có phải hay không, chỉ cần điều tra ắt sẽ rõ. Bây giờ anh là đối tượng tình nghi lớn nhất, đi một chuyến với chúng tôi thôi.”

“Anh cảnh sát, tôi thật sự không giết người mà, tôi…” Vẻ mặt Lưu Ninh đau khổ, nhưng cũng chỉ có thể đi đến đồn cảnh sát.

Ba người vừa mới đi đến cửa thì Liên Diệc lại nhận được cuộc gọi từ Cơ Thập Nhất.

“Lúc nãy tôi quên nói về chuyện chiếc mặt nạ.”

Cơ Thập Nhất nhanh chóng nói ra suy đoán của mình.

Sự xuất hiện của những chiếc mặt nạ trong giấc mơ có rất nhiều ý nghĩa. Ý nghĩa đơn giản nhất chính là, người nằm mơ không muốn nhìn thẳng vào nội tâm, còn ý nghĩa sâu xa khác là sự dối trá và lòng ghen tỵ.

Mà trong giấc mơ này, rõ ràng là chiếc mặt nạ còn mang theo một tầng ý nghĩa khác.

Chiếc mặt nạ mà anh ta mơ thấy hung thủ mang trong ba giấc mơ đều là ma cà rồng từ một bộ phim điện ảnh, mà theo lời anh ta nói thì anh ta đã từng xem qua bộ phim này trước khi mọi chuyện xảy ra. Và tất nhiên, bộ phim này đã để lại dấu ấn trong ký ức.

Cơ Thập Nhất không biết tính cách phụ của anh ta là gì, nhưng nửa đêm tỉnh dậy lại chọn phương thức giết người như vậy, nhất định là rất yêu thích máu tanh, mà bộ phim này vừa hay hợp ý của nhân cách phụ.

Hơn nữa, việc đeo mặt nạ cũng là một tác dụng của tiềm thức.

Nhân cách chính không biết đến sự tồn tại của nhân cách phụ, cho dù tiềm thức có ý thức cũng che giấu dấu vết tồn tại của nhân cách phụ. Mặt nạ này tình cờ che đậy lại bản thân anh ta chính là kẻ giết người, như vậy thỏa mãn tâm lý của nhân cách chính.

Sự tồn tại của nhân cách phụ tất nhiên phụ thuộc vào những chuyện đã trải qua với bản thân.

Cơ Thập Nhất không biết nhiều về bệnh rối loạn đa nhân cách này, nhưng cô biết, những nhân cách tách biệt này có suy nghĩ riêng của họ, theo lẽ đó mà sống. Có người sinh ra đã có, cũng có người bởi vì một vài chuyện mà sinh ra nhân cách thứ hai.

Nói tóm lại, mỗi nhân cách đều có thể kiểm soát cơ thể.

Nhưng cô không biết động cơ uống máu của anh ta là gì, ắt hẳn có liên quan đến tính cách của nhân cách phụ. Chỉ có thể thể tiếp xúc mới biết được.

Nghe cô nói xong, tâm tình của Liên Diệc cũng không dao động gì nhiều, anh ta bình tĩnh đáp: “Chúng tôi sẽ điều tra chuyện này. Cô Cơ đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều rồi, có điều, chuyện tiếp theo cô không cần dự phần vào nữa.”

Cơ Thập Nhất hiểu ý anh ta muốn nói là gì.

Nhiều lần như vậy rồi, thường xuyên tham gia vào những việc như vậy chắc chắn sẽ có những ảnh hưởng không tốt. Nhưng đây cũng không phải là cố ý. Giấc mơ của người này như thế, cô cũng không thể không báo án.

“Bây giờ người đó thế nào rồi?”

Liên Diệc liếc nhìn Lưu Ninh vẫn đang lẩm bẩm, trả lời ngắn gọn: “Anh ta nói chuyện này không liên quan gì đến anh ta, chúng tôi còn cần phải điều tra.”

Cơ Thập Nhất không tiếp tục hỏi nữa, tán gẫu mấy câu rồi cúp máy.

Tối hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, hiển nhiên cô cũng quên mất chương trình “Hai tiếng phỏng vấn thú vị” mà cô ghi hình lần trước đã chiếu xong rồi.

Trên Weibo cũng đang mang theo khí thế ngất trời mà thảo luận chuyện này.

Có điều, ngoài dự đoán của đại đa số người, Weibo vậy mà chia làm hai phe. Một phe là thảo luận về các diễn viên của “Sơn hà cẩm tú”, phe khác là thảo luận về chuyện Trương Hựu Hân ngã sấp cách đây không lâu.

Bởi vì nguyên tác của “Sơn hà cẩm tú” là cuốn tiểu thuyết đang rất hot trên Tấn Giang, cho nên đã hấp dẫn rất nhiều người không đọc tiểu thuyết gốc đến xem. Đối với bản truyền hình của quyển tiểu thuyết này, rất nhiều người đều giữ những ý kiến khác nhau.

Tất nhiên, chờ sau khi bọn họ xem xong thì tiếng phản đối nhỏ đi rất nhiều. Dù sao cũng đều là diễn viên phái thực lực, giá trị nhan sắc cao, đặc biệt là diễn viên đóng vai nam chính Hòa Văn Cẩm. Thực sự đã khiến cho bọn họ quá sức kinh diễm.

Hơn nữa, điều khiến bọn họ yên tâm nhất đó chính là, vị trí biên kịch do đích thân tác giả Lưu Quang Trầm Trầm đảm nhiệm, giảm thiểu nguy cơ bị thay đổi hoàn toàn về nội dung. Điều này quả thực rất giống việc đút cho bọn họ một viên thuốc an thần.

“Mặc dù chưa nhìn thấy trang phục, có điều vẫn là rất đẹp! Đặc biệt là tình tiết giải mộng. Làm ơn hãy giải thích rốt cuộc là làm như thế nào tính ra được vận đen như vậy vậy?”

“Tôi cảm thấy Cơ Thập Nhất và Lục Hành Vân rất xứng đôi. Không được, tôi phải tự tẩy não mình là nữ chính cũng được… Tôi thực sự không nhịn được nữa, tôi muốn xào CP Văn Cẩm Chi ngốc nghếch x Hoàng đế!”

“Mong chờ phim truyền hình! Với đội hình như vậy, tôi không hề lo lắng chút nào. Xem ra Cơ Thập Nhất cũng có kỹ thuật diễn xuất!”

“Thật ra xem ảnh tạo hình nhân vật trước đó, tôi đã quyết định phải xem rồi. Bây giờ nhìn thấy biểu hiện của người thật trong chương trình, không có phẫu thuật thẩm mỹ hay gì cả, quá quá là hợp ý tôi luôn.”

“Quả thật Cơ Thập Nhất đã khiến tôi kinh ngạc rất nhiều. Quảng cáo lần trước rất tuyệt, không ngờ biểu hiện trên sân khấu cũng không luống cuống một chút nào cả, không khác gì mấy minh tinh đã ra mắt nhiều năm.”

Không ai biết rằng, Cơ Thập Nhất trước đây luôn phải đối mặt với một đám người trong hoàng thất, một tiết mục này thì tính là gì đâu. Từ trước đến nay, áp lực của cô không dành cho những chuyện này.

Thực ra, sau khi chương trình được phát sóng, mọi người đều nhìn chằm chằm vào bộ quần áo mà Trương Hựu Hân đang mặc, đây không phải là bộ quần áo trong bức ảnh ngày Trương Hựu Hân ngã sấp sao? Điều này nói nên điều gì, nói rõ là suy đoán trước đó của bọn họ là đúng rồi!

Trước đó bọn họ đoán Trương Hưu Hân đã được giải mã giấc mơ, bây giờ cuối cùng cũng xác nhận được điều này là hoàn toàn chính xác.

Mà đoạn tiết mục cũng không được biên tập cắt nối, mọi người tận mắt nhìn Cơ Thập Nhất giải mã giấc mơ, và đoạn phun ra kết luận “Xui xẻo” cho Trương Hựu Hân.

“Ôi giời, quả nhiên đúng như tôi đoán luôn. Trương Hựu Hân đã được giải mã giấc mơ. Có điều, thế này cũng xui xẻo quá rồi.”

“Cái xui xẻo này nhất định là đã đạt tới cảnh giới té ngã một lần không đủ, mà liên tiếp tận ba lần, thật sự là quá xui xẻo luôn!”

“Mặc dù hơi đồng tình với cô ấy nhưng tôi thực sự rất, rất muốn cười ha ha ha ha, quả thật không nhịn được luôn. Thập Nhất vừa cười là tôi đã cảm giác không có chuyện tốt, quả nhiên!”

“Đây đúng là vả miệng mà. Mấy người thấy Vương Ninh trước đây không, cả hai người này đều không tin lời giải mã giấc mơ của cô ấy, kết quả ư, tất nhiên là cả hai người đều gặp phải chuyện không may. Cho nên cho dù có không tin cũng không được nói ra, không chừng sẽ mơ giấc mơ xui xẻo.”

“Không biết ngoài ba lần ngã sấp đó thì còn có chuyện xui xẻo nào khác nữa không? Tôi đã chuẩn bị sẵn hạt dưa rồi này.”

Mọi người vẫn đang thảo luận về vấn đề này, mà Trương Hựu Hân đang ở trong căn hộ lại cực kỳ tức giận.

Ba lần ngã liên tiếp trước đó đã ảnh hưởng không nhỏ đến cô ta. Cô ta phải mất rất nhiều công sức mới có thể áp chuyện đó xuống một cách nhanh chóng. Nhưng đa số mọi người đều ấn tượng về chuyện này, không cách nào xóa nhoà.

Đúng lúc chương trình được phát sóng đã khơi dậy trí nhớ của cư dân mạng.

Mà lần trước cô ta bị ngã liên tiếp ba lần, cổ chân bị trẹo. Vốn định cứ để như vậy, nhưng sau đó nó hơi sưng đỏ. Cô ta gọi bác sĩ gia đình đến khám. Vậy mà chẳng ngờ đối phương lại đưa nhầm thuốc, hại cô ta đau cả một đêm.

Bây giờ Trương Hựu Hân nhớ lại chuyện này, cục tức trong lòng không có cách nào nuốt trôi được.

“Đừng tức giận, may mắn đây không phải là chuyện gì xấu.” Người đại diện nói.

Trương Hựu Hân đã tức giận tới mức muốn bùng nổ rồi, nghe thấy lời này thì nghẹn ngào: “Đây không phải là chuyện xấu sao? Hình tượng tôi xây dựng nhiều năm như vậy, bây giờ bọn họ chỉ nhớ mỗi hình ảnh tôi ngã sấp mặt thôi đó!”

Người đại diện nghiêm mặt, nói: “Cô nên vui mừng vì đây không phải là những vết nhơ bị tung ra ngoài. Hiện giờ điều chúng ta nên lo lắng chính là đồ vật trong tay Ngũ Thanh.”

Nói đến đây, Trương Hựu Hân nghiến răng nghiến lợi.

Thứ trong tay Ngũ Thanh giống như quả bom hẹn giờ vậy. Một khi ném ra ngoài chắc chắn sẽ hủy hoại hình tượng của cô ta, đến lúc đó không còn là chuyện đơn giản bị cư dân mạng chế giễu như vậy nữa.

“Hiện tại “Sơn hà cẩm tú” chỉ vừa được quyết định thời gian phát sóng, chưa đến ba tháng nữa là được khởi chiếu. Trong khoảng thời gian này chúng ta phải tìm cách.” Người đại diện nói: “Đơn giản nhất là tìm ra vết nhơ của Cơ Thập Nhất rồi cầm nó đi uy h**p.”

Trương Hựu Hân nghe xong thì gật gật đầu. Đây quả thực là cách đơn giản nhất.

Giải trí Hoàng Thiên rất coi trọng Cơ Thập Nhất, nếu nắm được cái chuôi, nhất định là cô ta có thể thoát khỏi chuyện này. Hơn nữa, nói không chừng cô ta còn có thể đưa ra một vài điều kiện có lợi cho bản thân.

Trong khoảng thời gian gần ba tháng này, chỉ sợ không chụp được vết nhơ nào thôi.

- -----oOo------

*** 95 ***
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 78: C78: 96


Chương này mình lười viết lại quá mn ạ=
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 79: C79: 97


Chương 97

Translator: Bưởi

Beta: Thuỷ Tiên

Khi Liên Diệc đến bệnh viện, bác sĩ đã chờ sẵn bên ngoài phòng bệnh.

Bác sĩ đứng bên cạnh nói: “Thật ra rất khó nhận biết đa nhân cách. Có nhân cách có thể làm giả. Đây là lần đầu tiên tôi thử đánh thức. Tôi không dám chắc lắm, nhân cách phụ của anh ta quá bình tĩnh.”

Ông nhận bệnh nhân tâm thần không phải là ngày một ngày hai, có người điên cuồng, có người không hoàn chỉnh, có đủ loại kỳ quái, nhưng người có nhân cách phân liệt quỷ dị như thế này thì đây là lần đầu tiên.

Hiện tại có rất nhiều tranh luận liên quan đến bệnh đa nhân cách trong giới y học.

“Tôi nghi ngờ có nhiều nhân cách, nhưng tôi chỉ đánh thức được một nhân cách.” Ông nói thêm.

“Nhiều nhân cách?”

Liên Diệc lặp lại câu hỏi, dù sao thì không thường thấy người đa nhân cách. Lưu Ninh cũng có phần không giống bình thường. Nhân cách chính nhát gan, nhưng nhân cách phụ lại to gan như vậy. Mặc dù có rất nhiều ý kiến nói các nhân cách đều khác nhau, nhưng với trường hợp này thì chênh lệch quá lớn.

Bác sĩ thở dài: “Haiz, anh tự vào xem đi, chú ý an toàn.”

Đa nhân cách được xem như là một loại bệnh tâm thần, nhưng không phải tất cả người bị đa nhân cách đều sẽ mang bệnh tâm thần. Mặc dù ông là bác sĩ nhưng ông cũng đã học luật pháp, biết rằng chỉ có người bị đa nhân cách cực kỳ nghiêm trọng mới thuộc loại bệnh nhân tâm thần trong luật hình sự.

Đúng là người bị bệnh tâm thần có thể được miễn giảm hình phạt trong một số trường hợp nhất định, nhưng cũng có quy định. Người bị bệnh rối loạn đa nhân cách cũng như vậy. Thông thường, nhân cách chính có thể kiểm soát được bản thân thì sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự, tuy nhiên, hình phạt sẽ nhẹ hơn.

Nhưng nhân cách phụ thay thế nhân cách chính, đánh mất năng lực kiểm soát bản thân, vậy thì cần phải dựa theo các quy định khác. Ví dụ như, quy định về người không có năng lực trách nhiệm hình sự có thể được miễn hình phạt, cũng có thể bị tuyên án.

Trong tình huống của Lưu Ninh, có thể thấy rõ được rằng, bình thường nhân cách chính tự do hoạt động, còn nhân cách phụ thỉnh thoảng thức tỉnh vào ban đêm, không tính là mất năng lực kiểm soát bản thân, hẳn là sẽ được giảm nhẹ tội trạng.

Liên Diệc đang định nhấc chân bước đi thì bác sĩ chợt nhớ ra điều gì đó, nói thêm: “Thực ra, có thể là tôi cũng đã bị lừa. Vẫn tồn tại khả năng người có nhân cách mạnh mẽ sẽ lợi dụng chúng tôi, có điều, tôi đã rất cẩn thận rồi. Các anh vẫn nên tự mình phán đoán đi.”

Liên Diệc vỗ vai ông: “Tôi biết rồi.”

Phòng bệnh ở đây được xây dựng thiết kế có kiểu dáng rất đặc thù. Có thể đứng bên ngoài nhìn vào bên trong. Anh ta không đi vào, mà chỉ đứng bên ngoài quan sát.

Từ khi bắt Lưu Ninh đến giờ, mọi thông tin của anh ta đều đã được đặt lên bàn Liên Diệc.

Lưu Ninh mồ côi từ nhỏ. Mẹ ruột nhảy sông tự vẫn, bố của anh ta thì tàn tật lúc anh ta học trung học, điều này dẫn đến tính tình của anh ta nhút nhát, tự ti. Nhưng ở trên mạng, tính tình của anh ta rất nóng nảy, làm chuyện gì cũng dễ dàng từ bỏ. Vì vậy, tuy ở thủ đô mà lại không tích góp được gì cả, vậy nên phải thuê căn phòng rất cũ nát.

Nhưng mà bây giờ, Lưu Ninh trong phòng bệnh đã thật sự khiến cho Liên Diệc phải kinh ngạc.

Trong phòng bệnh không có nhiều đồ vật sắc bén. Lưu Ninh vẫn mặc áo thun và quần bò rách từ tối hôm qua. Nếu tối qua là bộ dạng một tên côn đồ nhỏ hoạt bát, thì bây giờ lại là một người cực kỳ tỉnh táo.

Báo cáo của cấp dưới quả thật không sai, dáng vẻ đã thay đổi hoàn toàn.

Mặt mũi của Lưu Ninh này rất bình tĩnh, thỉnh thoảng còn nhìn quanh toàn bộ phòng bệnh, trên khóe miệng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, khiến cho dung mạo bình thường của Lưu Ninh trở nên rõ ràng hơn hẳn, cũng khiến người khác dễ dàng chú ý đến.

Lưu Ninh bỗng nhìn về phía cửa.

Rõ ràng hắn ta [*] biết Liên Diệc đang nhìn hắn ta, Liên Diệc đẩy cửa bước vào.

[*] Tuỳ vào ngữ cảnh để mình quyết định dùng “anh ta” hay “hắn ta” cho nhân vật Lưu Ninh.

Nhìn thấy Liên Diệc đi vào, Lưu Ninh nhướng mày, bình tĩnh không chút sợ sệt, hỏi: “Là tới hỏi tôi chuyện giết người hả?”

“Anh là nhân cách phụ của Lưu Ninh?” Liên Diệc đứng trước mặt hắn ta, từ trên cao nhìn xuống, hỏi.

“Là tôi làm.” Hắn ta duỗi người, lãnh đạm đáp lời, trả lời không đúng trọng tâm câu hỏi, đột nhiên nhíu mày, nói: “Tôi không thích cách anh nhìn tôi như vậy.”

Giọng điệu của hắn ta đều đều, như thể chuyện giết người chỉ giống với việc ăn một cái bánh bao vậy.

Phạm Dương đi phía sau, nhìn thấy cảnh tượng này cũng không khỏi trợn trừng hai mắt.

Từ thủ đoạn giết người có thể thấy, tính cách của hung thủ rất méo mó, bọn họ đã chuẩn bị đánh thái cực quyền với hung thủ rồi. Ai mà biết được, mới vừa mở miệng thôi mà đã thừa nhận, chẳng cần tra hỏi gì cả.

Đầu năm nay hung thủ đều dễ nói chuyện vậy sao?

“…” Liên Diệc cũng lặng thinh vài giây, sau đó mới hỏi: “Tại sao lại giết người?”

Lưu Ninh đột nhiên li3m li3m môi, khí chất cả người bỗng trở nên quỷ dị thần bí, giọng điệu trầm ngâm: “Tất nhiên là vì thích.”

Suy nghĩ này là suy nghĩ của rất nhiều kẻ phạm tội giết người, mà hắn ta cũng không phải là ngoại lệ.

“Anh không thấy máu chảy ra từ cổ họng nhìn rất đẹp sao? Nửa đêm, chỉ có ánh trăng soi sáng, dòng máu cũng mang theo mùi hương khác nhau. Máu của mỗi người đều có mùi vị không giống nhau.”

Đầu lưỡi cạ cạ hàm răng, giọng khàn khàn nói tiếp: “Máu của người phụ nữ kia uống ngon nhất.”

Đôi mắt híp lại giống như đang hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó. Dáng vẻ si mê của hắn ta khiến Phạm Dương đang đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà rùng mình ớn lạnh.

Đây mới thực sự là có bệnh.

Liên Diệc còn chưa hỏi tiếp, thì Lưu Ninh đã tự mình ngồi dậy trên giường bệnh, bình tĩnh kể lại chi tiết ba vụ án giết người, thỉnh thoảng còn cảm thán vài câu, cứ như là sợ người ta không biết cảm giác của hắn ta vậy.

Sau cùng, hắn ta còn liếc nhìn hai người với ánh mắt khiêu khích.

Liên Diệc có phần đau đầu, hiển nhiên nhân cách phụ này không sợ bất cứ điều gì cả, muốn phán xét hình sự thì phải trải qua một vài cuộc điều tra. Mà chờ đến khi cơ quan tư pháp đến điều tra thì hắn ta cũng đã trốn mất rồi.

Có điều, may mắn là lần này anh ta có ghi âm lại.

Lưu Ninh nở nụ cười vui sướng, rất vui vẻ với vẻ mặt của hai người bọn họ, trong mắt lóe lên tia sáng quỷ dị.

“Bởi vì dục v0ng cá nhân mà giết người, anh không hề áy náy một chút nào sao?” Liên Diệc bình tĩnh hỏi hắn ta.

Lưu Ninh kinh ngạc nhìn Liên Diệc: “Giết người mà còn phải áy náy nữa hả? Tất nhiên dục v0ng cá nhân phải đè lên suy nghĩ của người khác rồi.”

Nghe hắn ta nói xong, Liên Diệc cũng biết, có nói thêm gì nữa cũng không thể đả thông nổi, đành phái người canh chừng hắn ta ở phòng bệnh.

Sau khi trở lại văn phòng, không lâu sau, nhiều thông tin bí mật về Lưu Ninh cũng được gửi đến.

Dù sao thì hồ sơ trong đồn chỉ là đơn giản là bề ngoài, mà bản chất thực sự thì cần phải điều tra sâu hơn.

Cảnh sát đã trực tiếp đến quê nhà của Lưu Ninh để tìm kiếm manh mối. Bởi vì cách thủ đô không gần, lại còn ở nông thôn, nên đã tiêu tốn không ít thời gian và công sức.

Người ở đầu dây bên kia nói: “Đội trưởng Liên, đã điều tra ra rồi. Tình hình hiện tại của Lưu Ninh chắc là vì lý do gia đình mà tạo thành. Tôi kiểm tra hồ sơ, phát hiện năm đó mẹ anh ta nhảy sông tự vẫn, có người đã đến báo án. Có điều, cuối cùng là do nguyên nhân tự sát nên chuyện này đã bị triệt tiêu. ”

“Tôi đến thôn của anh ta một chuyến thì nhận được không ít thông tin. Một số người già ở thôn vẫn còn nhớ chuyện nhà anh ta. Lưu Ninh không phải con ruột của bố anh ta. Năm đó mẹ anh ta bị cu0ng hi3p, bị cu0ng hi3p ngay trước mặt anh ta. Sau đó chuyện này bị bố của Lưu Ninh biết, dẫn đến bạo lực gia đình. Mẹ của Lưu Ninh không thể chịu đựng được, lúc anh ta chín tuổi thì nhảy xuống sông tự tử.”

Năm chín tuổi, việc ghi nhớ mọi chuyện đã tương đối rõ ràng.

“Mấy người già nói, sau khi mẹ của Lưu Ninh nhảy xuống sông tự tử, Lưu Ninh sống không được tốt lắm, không bị chửi thì cũng bị đánh. Sau đó bọn họ có giúp đỡ nhưng không có tác dụng gì. Về sau, Lưu Ninh đã chọn sống ở ký túc xá trường trung học, sau vì không có tiền đi học nên đành phải thôi học.”

Vậy thì xem ra, việc trải qua những hoàn cảnh khác với với người khác rất có thể là nguyên nhân sinh ra đa nhân cách.

Trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, Liên Diệc bình tĩnh hỏi: “Tại sao bố anh ta lại bị tàn tật?”

Người ở đầu dây bên kia có chút sững sờ khi đột nhiên nghe được câu hỏi này, sau đó mới ngập ngừng nói: “Tôi nghe người trong thôn kể lại. Mùa đông mười sáu năm trước, bố anh ta rơi xuống con sông ngay trước cổng thôn, ngã vào một cái hố ngay mặt sông băng. Hai chân của ông ta bị ngâm trong nước lạnh rất lâu, khi được tìm thấy thì đã không cứu vãn được nữa, gia đình lại không có tiền đến bệnh viện lớn, cho nên sau đó tàn tật luôn.”

Liên Diệc hỏi tiếp: “Hôm đó Lưu Ninh ở đâu?”

“Ở nhà, vào lúc ban đêm anh ta thức dậy đi vệ sinh nên mới phát hiện ra, gọi người trong thôn cùng nhau đi tìm người, còn cõng bố về nhà nữa.”

Mười sáu năm trước, Lưu Ninh mới chỉ mười tuổi. Nếu chuyện này là do anh ta làm, thì có lẽ khi đó đã có dấu hiệu đa nhân cách. Có điều, chuyện này cũng chỉ là suy đoán mà thôi.

Điều đáng ngờ nhất chính là, ngay tại con sông mà mẹ Lưu Ninh tự tử, tận một năm sau bố của Lưu Ninh lại gặp tai nạn ngay chỗ đó, trong đêm tối, anh ta đến đó làm gì?

Trong nháy mắt, đầu óc Liên Diệc xuất hiện mấy suy nghĩ, môi mỏng mím chặt lại.

Sau khi cúp máy không lâu, điện thoại lại sáng lên, một tin nhắn WeChat được gửi đến: “Đội trưởng Liên, không hay rồi, sự việc này đã bị người ta phanh phui trên Weibo rồi!”

Một bức ảnh chụp màn hình lập tức được gửi đến. Đó là bức ảnh hiển thị vụ án cắt cổ uống máu ở thủ đô đang đứng thứ 49, và mức độ phổ biến có lẽ vẫn đang tăng dần lên.

Bởi vì thủ đoạn đẫm máu, lúc bọn họ phát hiện đã phong tỏa hiện trường. Ngoại trừ một số ít người biết chuyện này, các bài viết liên quan đều đã bị xóa. Sao chuyện này lại bị đưa ra ngoài ánh sáng vậy?

Liên Diệc nhíu mày bấm vào, bài đăng Weibo đầu tiên vạch trần sự việc.

[Một Người Chính Nghĩa V: # Vụ án giết người cắt cổ uống máu ở thủ đô # Cách đây không lâu, ở khu Uyển Tân xuất hiện một kẻ mất trí, giết liên tiếp ba người, thủ đoạn tàn nhẫn. Không những thế, sau khi cắt cổ còn uống cạn máu, chiếc ly tại hiện trường đều có dấu máu khô. Hiện tại vẫn chưa có thông tin gì về vấn đề này @ Đồn cảnh sát khu Uyển Tân thủ đô.]

“Ôi giời, chuyện này có thật hả? Tôi cũng sống ở khu Uyển Tân. Sao không nghe thấy chuyện này? Sau này tôi không dám ra ngoài vào ban đêm nữa đâu!”

“Chuyện này là thật hay giả vậy? Hy vọng mau chóng xuất hiện bác bỏ tin đồn nhảm. Nếu là thật, vậy thì phải nhanh chóng tìm ra hung thủ, nghiêm trị hung thủ! Nếu không sẽ dẫn đến lòng dân hoảng sợ!”

“Còn phải hỏi hả? Nhất định mấy thứ liên quan đã bị đè ép hết rồi. Chắc chắn là chưa bắt được hung thủ, nếu không thì che che giấu giấu như vậy làm gì chứ?”

“Những gì chủ Weibo này nói thật đáng sợ, không chỉ cắt cổ mà còn uống máu… Đây, có phải là mắc bệnh gì đó rồi không, bệnh giống như ma cà rồng ấy!”

“Hung thủ vẫn chưa bị bắt sao? Không nói cho chúng ta biết chuyện này, lỡ may ban đêm chúng ta đi ra ngoài bị gi3t ch3t thì sao, cảnh sát làm việc như vậy đó hả?”

“Hèn chi mấy ngày hôm nay người bên đó có gì đó không đúng lắm, tôi hỏi cũng không nói, vậy mà lại có chuyện đáng sợ như vậy. May mà mấy đêm nay tôi đều ngủ ở nhà.”

Nhìn thấy mấy lời bình luận này Weibo, Liên Diệc hít một hơi thật sâu.

Người trên mạng là đối tượng dễ bị dẫn dắt nhất. Vì không để cho người dân hoảng sợ cho nên bọn họ mới đè ép vụ án này xuống. Bọn họ đã cố gắng hết sức truy tìm hung thủ, cũng may sao Lưu Ninh đã bị khống chế. Nếu không, dưới tình huống khác, việc bị phanh phui này sẽ trở nên phức tạp hơn.

Anh ta định thoát ra, nhưng lại vô tình lướt xuống, một tài khoản Weibo xuất hiện lập tức làm cho anh ta phải nhíu mày.

[Tôi là tài khoản phụ: Ha ha ha nhìn xem tôi thấy cái gì đây này. Cái người mà Cơ Thập Nhất vui vẻ nói chuyện chung hình như là hung thủ trong vụ cắt cổ uống máu # Hình ảnh # Hình ảnh]

- -----oOo------

*** 97 ***
 
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí
Chương 80: C80: 98


Chương 98

Translator: Bưởi

Beta: Thuỷ Tiên

Weibo tung ra hai bức tranh.

Hình đầu tiên là ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện, chỉ có mấy câu. Người kia nói anh ta không giết người. Tên trong hộp thoại là “Có thời gian đi đâu shopping”, mà bên phải chính là Cơ Thập Nhất.

Điều này không nói rõ được chuyện gì cả, dù sao thì cũng có rất nhiều tài khoản giả mạo. Nhưng mà bức ảnh tiếp theo chính là tài khoản “Có thời gian đi đâu shopping”, mà bên phía khung hộp thoại đã trở thành “Cơ Thập Nhất”.

Rất rõ ràng, đây chính là tài khoản cá nhân của cô.

Mà phía dưới hai bức ảnh đều có đoạn văn bản tóm lược của tin nhắn thoại, khiến cho mọi người trông thấy mà giật mình, càng không thể không tin được, dù sao thì đoạn đối thoại giữa hai người cũng đã chứng minh nội dung của tin nhắn thoại.

“Vì vậy người này chính là hung thủ hả? Trời ơi, cô ấy còn nói chuyện với hung thủ nữa sao.”

“Lần đầu tiên tôi nhìn thấy chuyện như thế này đấy. Không phải việc đầu tiên là gọi điện báo cảnh sát sao? Chẳng lẽ cứ nói chuyện với người ta là được hả?”

“Không ngờ sau lưng lại là một người như vậy. Suýt chút nữa tôi đã nhìn nhầm người rồi.”

“Vụ án vẫn chưa bị đưa ra ánh sáng. Người này lại biết quá rõ ràng, nhất định là kẻ tình nghi, không chạy đi đâu được. Thật đáng sợ!”

Tất nhiên, đối diện với những lời bình luận này, những người hâm mộ lý trí tất nhiên sẽ đặt ra câu hỏi, rốt cuộc thì đây có phải là bằng chứng chứng minh người đó chính là hung thủ hay không? Lỡ như đây là một trò đùa dai thì sao?

Chuyện Cơ Thập Nhất giải mã giấc mơ được công khai trên mạng. Không ai có thể chứng minh sẽ có người nhàm chán chơi khăm hay không. Chuyện giấc mơ này cũng có thể bịa đặt ra mà.

Nhưng những lời bình luận này nhanh chóng bị nhấn chìm trong những bình luận chỉ trích, rồi dần biến mất.



Liên Diệc nhanh chóng lướt xem tất cả nội dung, nhìn thấy bình luận phía dưới cũng sinh lòng chán ghét.

Bây giờ Internet quá phát triển, có cái lợi mà cũng có cái hại.

Giống như vụ cắt cổ uống máu này, nếu không phải vì Cơ Thập Nhất, có lẽ phải một thời gian nữa mới bắt được hung thủ về quy án. Lúc này lại xảy ra một vài chuyện khác, lợi ích của Weibo cũng nằm ở đây.

Mà điểm hại chính là, vụ án được quan tâm quá mức sẽ gây ra một số trở ngại lúc bọn họ xử án. Một khi gặp phải chuyện này mà chưa bắt được hung thủ, Weibo làm rầm rộ lên sẽ khiến cho hung thủ thêm phần cảnh giác, đến lúc đó sẽ càng khó bắt hung thủ hơn.

Đôi khi gia tăng áp lực sẽ khiến chúng ta hao tâm tổn sức.

Liên Diệc không thích người dân can thiệp vào các vụ án hình sự. Rất nhiều cư dân mạng không hiểu gì về quy trình, suy đoán xằng bậy. Dần dần, danh tiếng của cảnh sát giảm sút. Trên thực tế, có con sâu làm rầu nồi canh, nhưng đại đa số cảnh sát đều tận tụy với công việc của mình.

Mặc dù anh ta không quan tâm đến giới giải trí, nhưng anh ta cũng biết, nhất định đang có người cố ý gây phiền phức cho Cơ Thập Nhất.



Lúc nhận được cuộc gọi từ Tô Minh Châu, Cơ Thập Nhất vừa đổi lại mật khẩu Weibo của mình xong.

“Nhất định sẽ tìm được người gây ra chuyện này. Chị đừng lo lắng, buổi tối em dẫn chị đi ăn đồ ăn ngon.” Giọng nói của Tô Minh Châu trầm thấp, khiến lỗ tai người nghe ngưa ngứa.

Cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng, anh còn nắm giữ công ty Giải trí Hoàng Thiên thì sẽ không bao giờ vứt bỏ cô.

Cơ Thập Nhất nghe anh nói như vậy, trong lòng cảm thấy ê ẩm: “Chị biết rồi, chuyện này không có gì đâu.”

“Vậy thì tốt, nhưng mà Weibo quá nguy hiểm.” Tô Minh Châu bất mãn: “Sau này chị dứt khoát dùng Weibo của em đi, sẽ không có ai dám động đến chị.”

Lời anh nói là thật, chỉ cần dùng cái danh nhà họ Tô, dù sao thì thế lực của nhà họ Tô trong giới chính trị cũng không phải là giả.

Cơ Thập Nhất cười nói: “Vậy thì em sẽ bị người hâm mộ vây lại đánh.”

Tô Minh Châu không quan tâm: “Để bọn họ nói.” Dù sao thì, chỉ cần người ở bên cạnh anh là đủ rồi.

Hai người trò chuyện thêm mấy câu nữa, cô nói: “Hiện giờ chị đang bàn bạc chuyện này với chị Thanh, tối sẽ nói chuyện với em sau, cúp máy trước đây.”

Không ngờ vừa mới cúp máy thì lại có một cuộc gọi khác gọi đến.

Giọng nói trầm thấp của Liên Diệc xuyên qua điện thoại di động: “Cô Cơ, chúng tôi sẽ tiến hành làm sáng tỏ những lời bôi nhọ trên mạng. Mật khẩu tài khoản mạng xã hội cần phải phức tạp hơn. Sau này đừng nói những chuyện như thế này với người khác trên Weibo nữa. Đối phương là người hay là chó, cô cũng không thể biết được.”

Cơ Thập Nhất vẫn đang chăm chú lắng nghe, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng của anh ta thì suýt chút nữa đã bật cười.

Thật khó lòng mà tưởng tượng được một người đứng đắn như Liên Diệc lại có thể nói ra lời như vậy.

Cô trả lời: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

Liên Diệc trả lời: “Không có gì.”

Khi sự việc này xảy ra, Ngũ Thanh đang ở trong căn hộ thảo luận về kịch bản mới với cô. Sau khi đặt điện thoại xuống, cô ấy hỏi: “Ai gọi đến vậy?”

Cơ Thập Nhất trả lời: “Cảnh sát Liên, anh ấy nói sau này sẽ làm sáng tỏ chuyện này.”

Ngũ Thanh gật đầu, nói: “Chuyện lần này khí thế hừng hực, còn bị đẩy lên hot search ngay tức thì. Căn bản là phía chúng ta không nhận được bất kỳ tin tức gì, có thể thấy, đối phương đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi.”

Công ty Giải trí Hoàng Thiên nằm trong top 3 trong nước, căn bản không thể xuất hiện hình huống như vậy được. Cô ấy vốn đoán là do Trương Hựu Hân làm, nhưng chuyện xảy ra quá nhanh, khiến cho người của Hoàng Thiên không nhận ra được bút tích của các công ty khác.

Sợ là thấy công ty Giải trí Hoàng Thiên phát triển quá nhanh nên đứng ngồi không yên, vì vậy trước tiên hạ một đao với Cơ Thập Nhất.

Weibo chủ quản đã đưa ra lời giải thích Weibo của Cơ Thập Nhất bị ăn cắp, đã báo cảnh sát vì hành vi xâm phạm quyền riêng tư cá nhân. Nhưng mà cư dân mạng nào có quan tâm đến chuyện này. Nội dung trong những bức ảnh có sức nóng hơn nhiều.

Cơ Thập Nhất cũng tự trách bản thân.

Mật khẩu mà cô đặt không tính là đơn giản nhưng vẫn bị hack được. Tài khoản bị ăn cắp mà một tiếng sau cô mới phát hiện ra. Weibo vừa phơi bày chuyện này đã lập tức gây chú ý.

Nhưng cũng may cô thường xuyên xóa tin nhắn riêng tư mới không để lộ những chuyện trước kia ra ngoài ánh sáng.

Ngũ Thanh an ủi: “Chuyện này không phải là lỗi của em, em cũng không cần phải nói gì. Nếu bên phía cảnh sát làm rõ, chúng ta chỉ cần tìm người đứng sau chuyện này là được rồi.”

Cô ấy nên cảm thấy may mắn vì Cơ Thập Nhất đã lựa chọn gọi cảnh sát, cũng không nói gì quá đáng.

Mà gặp phải chuyện như vậy, hầu hết mọi người đều sẽ coi nó là một trò đùa dai.

“Bên phía công ty, sau khi phát hiện sự việc thì bộ phận quan hệ công chúng đã chuẩn bị kỹ lưỡng hết cả rồi.” Ngũ Thanh nói thêm: “Sẽ nhanh chóng tìm được người đứng sau thôi, em đừng lo lắng.”

Cơ Thập Nhất gật gật đầu.

Ngũ Thanh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hai mắt sáng bừng lên: “Suýt nữa thì quên mất, em đăng toàn bộ ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện lên đi, để cho người hâm mộ xem trước, miễn cho bọn họ tin lời đồn nhảm.”

“Chị không nói thì em cũng quên mất, không biết có bao nhiêu người tin em nữa.” Sau một thời gian dài như vậy, đối với sự quan tâm của người hâm mộ, Cơ Thập Nhất cảm thấy rất ấm áp.

Cô đăng tải tất cả ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện lên, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không lâu sau, một tài khoản Weibo tag cô vào, cô trực tiếp chia sẻ lại, còn đáp trả bốn chữ: “Lương tâm trong sáng.”

[Đồn cảnh sát khu Uyển Tân thủ đô V: Hung thủ trong vụ án cắt cổ uống máu đã bị bắt về quy án. Liên quan đến những bình luận không đúng sự thật về quan hệ giữa nữ minh tinh Cơ Thập Nhất và hung thủ, hy vọng cư dân mạng sẽ không nghe những lời đồn đại. Lần này có thể nhanh chóng bắt được hung thủ như vậy, thật sự cảm ơn những manh mối mà cô Cơ đã cung cấp. Hy vọng trong tương lai sau này, mọi người sẽ tích cực cung cấp manh mối cho vụ án, xây dựng chủ nghĩa xã hội, hướng tới một ngày mai tốt đẹp hơn. # Mặt cười.]

Cậu cảnh sát nhỏ đăng trên Weibo cố sức lau mồ hôi, quay đầu lại hỏi: “Đội trưởng Liên, diễn đạt như vậy được chứ ạ?”

Liên Diệc đọc kỹ, gật đầu, lời ít ý nhiều: “Được rồi.”

Cuối cùng cậu cảnh sát nhỏ cũng thở phào nhẹ nhõm. Đây đã là bài viết thứ ba rồi. Nếu không có cái này sẽ có bài viết thứ tư, tế bào não chắc sẽ chết sạch mất thôi.

Weibo này nhanh chóng được Weibo của Cơ Thập Nhất, Weibo chủ quản của công ty Giải trí Hoàng Thiên và các tài khoản lớn có tích V trong giới giải trí chia sẻ. Số lượng chia sẻ nhanh chóng chạm ngưỡng chục nghìn, số lượng người đọc cũng bùng nổ.

Vốn những người hâm mộ còn đang kinh ngạc, nhìn thấy những bức ảnh chụp màn hình và bài viết Weibo này thì tin tưởng mười phần, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nói Cơ Thập Nhất của bọn họ không phải là người như vậy.

“Không biết tên trộm tài khoản tài khoản phụ kia đến từ đâu mà có bản lĩnh bôi đen người như vậy. May mà chú cảnh sát đã làm sáng tỏ cho Cơ Thập Nhất của chúng ta, dọa chết mọi người rồi!”

“Quả nhiên Thập Nhất của chúng ta trong sạch. Tài khoản bôi đen gì gì đó đã vi phạm pháp luật rồi đúng không?”

“Cũng biết là cắt chữ lấy nghĩa. Trong mấy bức ảnh đó, vốn Thập Nhất không nói gì. Cảnh sát đã nói Thập Nhất báo cảnh sát. Tại sao kẻ bôi đen không đưa tin này ra vậy nhỉ, vì sợ bị mắng hả?”

“Lúc này mấy kẻ bôi đen đã biến mất rồi. Có gan làm thì có gan nhận đi, làm thánh gõ bàn phím vui nhỉ.”

“Nhìn thấy chuyện này được làm rõ, cuối cùng cũng có sức lực đi cắn xé người khác rồi. Thân là người hâm mộ, mấy người quá trớn hút hít muốn sặc chết Thập Nhất của tôi, thứ cho tôi nói thẳng, vẫn là nên về nhà tắm rửa rồi đi ngủ đi.”

Bọn họ cà khịa mắng chửi mấy kẻ bôi đen xong thì nhao nhao chạy đến phía dưới bài đăng Weibo mới nhất của Cơ Thập Nhất bắt đầu ôm nhau, thề phải làm cho thần tượng của mình vui vẻ trở lại.

Chờ người hâm mộ an ủi xong lại phát hiện có chuyện bùng nổ hơn xuất hiện.

Lục Hành Vân và rất nhiều người từng hợp tác với Cơ Thập Nhất đã chia sẻ Weibo, bày tỏ sự ủng hộ của họ.

Mẹ của người liên quan đến vụ bạo lực học đường trước đó từng gây xôn xao trên Internet đã trực tiếp bày tỏ sự phẫn nộ đối với đám người bôi đen, đồng thời còn trực tiếp gửi một đoạn văn dài tỏ lòng cảm tạ với Cơ Thập Nhất.

Chính đoạn văn dài đó làm cho cư dân mạng biết, thì ra Cơ Thập Nhất không phải chỉ âm thầm làm một, hai chuyện. Mà cô đã trực tiếp quan tâm đến những hiện tượng xã hội, mọi người cũng nhớ đến việc, chính cô là người vạch trần vụ án bắt cóc buôn người trước đó.

Cũng chính vào lúc này, một tài khoản lớn có tích V phơi bày sự thật, vụ án được mọi người bàn tán sôi nổi trước đó đều có sự giúp đỡ của Cơ Thập Nhất.

Bài đăng Weibo này cũng được trang chủ Weibo chính thức của Đồn cảnh sát khu Uyển Tân chia sẻ lại, trực tiếp xác nhận tính chân thực.

Cơ Thập Nhất tựa như được bao phủ bởi một lớp sương mờ bí ẩn.

“Ôi trời, thì ra Thập Nhất dễ thương của tôi lại là một Thập Nhất như vậy, càng thêm yêu Thập Nhất rồi.”

“Lợi hại, Thập Nhất của tôi quá mức lợi hại. Quả nhiên đây chính là làm việc không cần tuyên truyền. Có mấy người làm chuyện gì cũng đều lên thông báo trên mạng một phen, quả là cách biệt một trời một vực.”

“Thần tượng của tôi mang năng lượng tích cực như vậy đó, tôi nói với mẹ tôi, mẹ tôi không phản đối việc tôi theo đuổi minh tinh nữa! Ha ha ha tôi yêu Thập Nhất!”

“Nhìn thấy những tin tức này, trong lòng tôi nhiệt huyết sôi trào, tôi biết Thập Nhất là người rất tốt, quả nhiên đúng như tôi nghĩ. Làm việc tốt không lưu danh, rất tích cực!”

“Đột nhiên tôi cảm thấy rất vui vẻ. Thần tượng của tôi là một người ấm áp như vậy, từ trước đến giờ không có scandal, không nói gì, mà chỉ âm thầm lặng lẽ làm việc. Rơi nước mắt, tôi mãi mãi ủng hộ Thập Nhất!”

Ngũ Thanh nhìn thấy những bình luận trên mạng cũng phải cười lớn. Quả nhiên trước đó không công khai mấy chuyện kia là chuyện tốt. Lần này lập tức tung ra sẽ chỉ khiến cho mọi người càng thêm rung động.

Hơn nữa, Thập Nhất vốn luôn làm những việc này. Lần trước cũng nguy hiểm như vậy, giúp những phụ nữ bị bắt cóc tìm bố mẹ ruột, bị bôi đen mới thực sự khiến lòng người chán ghét.

Trước khi đi, cô ấy dặn dò: “Sự việc chuyển biến như vậy là tốt rồi, chị về công ty đây, sau này nhất định phải chú ý mật khẩu Weibo.”

Không ngờ lúc cô ấy trở lại công ty thì đã tìm thấy kẻ ăn cắp tài khoản kia, mà ông chủ thì nổi trận lôi đình.

- -----oOo------

*** 98 ***
 
Back
Top Dưới