Khác Chuyến du hành

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
192691602-256-k189545.jpg

ChuyếN Du HàNh
Tác giả: EviChaleur
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

[i'm you, and you're me]

Khúc hát ru dẫn dắt đôi chân bước theo chuyến du hành.
_Serendipity

writer: Evi - @EviChaleur



serendipity​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Võng Du chi Trầm Mặc đích cao dương (Full)
  • Những câu chuyện dâm dục của Hercules
  • Dựng phu giang hồ du
  • Âm Dương Miện full
  • Thiên Niên Túy - Dung Thập [BHTT] [EDIT]
  • (Mạnh Dũng×Tuấn Tài)Yêu nhau trên giường H+++
  • Chuyến Du Hành
    #1


    Dạ dày tôi cuộn lên cảm giác nôn nao kì lạ, như thể có hàng trăm con ngài vỗ cánh chen chúc bên trong.

    Tôi ngồi đây, lơ lửng như một chiếc lông chim cách mặt đất cả thước.

    Nhìn xuống chính mình nhắm mắt ngủ yên giữa một đồng cỏ rợn ngợp bên rìa mỏm đá chênh vênh.

    Tôi ở đây và 'tôi' dưới kia, mặc dù bị chia cắt nhưng những gì cậu ấy đang cảm nhận đều được truyền đến tôi một cách vô cùng chân thực.

    Thế giới được chiêm ngưỡng thông qua hai góc nhìn.

    Hai luồng hình ảnh nhận được theo đó mà đồng thời xuất hiện, chồng chéo luân phiên, thực hư ảo diệu như được chiếu qua một lăng kính vạn hoa.

    Xung quanh 'tôi' lúc này là một màn đen thẫm.

    Đôi mắt cậu nhắm nghiền, giữa một giấc ngủ êm đềm không mộng mị.

    Trong giấc mơ của cậu, màn đêm xung quanh mềm mại như tấm satin đen, bao bọc lấy hình hài bé nhỏ ngủ say.

    Cơ thể cậu tan ra thành mật ngọt sóng sánh, hòa hợp làm một với bóng tối tĩnh lặng.

    Mùi hương của cỏ tươi xông lên ngai ngái, ve vuốt trên da thịt trần mát lạnh và lẩn khuất đâu đó giữa những món tóc màu hạt dẻ lòa xòa xõa rộng.

    Dứt khỏi tầm nhìn của cậu, tôi ngồi bó gối giữa không trung, lặng lẽ nhìn ngắm xung quanh bằng chính đôi mắt thuộc về mình.

    Đối lập 'tôi', nơi tôi là bầu trời đêm thăm thẳm xoay vần triệu ảnh sao xa.

    Rực rỡ như những vụn kim cương và đẹp đẽ đến mức quên cách hít thở.

    Càng gần về phía chân trời, bóng đêm càng nhạt dần, đến cuối hóa thành những dải sáng màu lam rực ánh huỳnh quang, viền nổi từng dãy đồi thoai thoải.

    Đường nét sắc sảo mà mềm mại, không ngừng nối dài hút mắt.

    Mặt đất trải dài những thảm cỏ rì rào như sóng vỗ, xem giữa là những dòng chảy trong xanh, lấp lánh phản chiếu ngàn mảnh sao trời.

    Cảnh đêm rợn ngợp càng khiến tôi nhận thức rõ ràng sự tồn tại mong manh, bất giác muốn thu mình nhỏ bé lại thành một hạt bụi vô danh.

    Thanh âm mơ hồ từ đâu nương theo gió vọng đến.

    Bóng tối trong tầm mắt 'tôi' khẽ xao động.

    Giấc mộng như cánh ngài đêm, sắp sửa biến đi thì bóng tối lập tức chồm lên níu lại.

    Che phủ đôi mắt, bít chặt đôi tai, vỗ về cơn mơ bằng sự dịu êm đầy ma mị.

    Một lần nữa, âm thanh ấy lại gợn lên.

    Mong manh như tơ Trời, gảy một tiếng trầm từ trong xa xăm bất định rồi nín lặng.

    Đủ để 'tôi' kia níu được một chút tỉnh táo, và tôi cũng có thể mơ hồ đoán được âm thanh ấy xuất phát từ đâu.

    Chúng tôi cùng nín thở, lắng tai nghe.

    Âm thanh kì lạ kia trở lại, lần này đã có thể nghe được thực sự rõ ràng.

    Tiếng piano.

    Tôi biết giai điệu đó.

    Một giai điệu quen thuộc nhưng lại không cách nào gọi tên.

    Giai điệu của một bài hát ru.

    Gió thốc lên cao, thổi dạt mái tóc tôi bay rối rít sau lưng .

    Hít một hơi sâu, cho hơi nước mát lạnh cùng giai điệu êm ái ngọt ngào tuôn chảy từ đôi bàn tay người nghệ sĩ tài hoa căng đầy lồng ngực.

    "Cậu nghe thấy chứ ?

    Tiếng piano kia, một bài hát quen thuộc phải không ?"

    Bóng tối như lụa đen xao động dữ dội.

    Cơ thể bé nhỏ phía dưới run rẩy không ngừng giữa những đợt sóng cỏ.

    Tôi khẽ thì thầm.

    "Thức dậy đi."

    Đôi mắt nọ mở choàng.

    Tôi cúi xuống, mỉm cười.

    Đôi mắt đen trong vắt như pha lê, phản chiếu cả tôi và bầu trời ngàn sao lấp lánh.

    Tôi và 'tôi', chúng tôi nhìn nhau, cả bằng mắt thường lẫn tiềm thức.

    Sự tồn tại của một mối liên kết không lời vẹn toàn thống nhất.

    Tuy hai mà một, như hai mặt của một tấm gương.

    Cậu ấy mỉm cười, trong sáng và nhẹ nhõm.

    Cậu ấy là tôi, nhưng đồng thời cũng là bản thể xinh đẹp và thuần khiết nhất mà tôi từng được gặp.

    Có chăng tôi qua đôi mắt người cũng đẹp đẽ và thuần khiết, duy chỉ có mình tôi là không biết được điều đó mà thôi...

    #Evi

    ------------------------------------------------------------------------

    NGƯỜI VIẾT: Evi (@EviChaleur)

    TÁC PHẨM CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD

    MỌI PHIÊN BẢN XUẤT HIỆN Ở TRANG KHÁC/TÊN TÁC GIẢ KHÁC ĐỀU LÀ MẠO DANH/ĂN CẮP !!!

    XIN HÃY ỦNG HỘ BẢN GỐC TẠI WATTPAD, XIN CẢM ƠN
     
    Chuyến Du Hành
    #2


    Chúng tôi, kẻ mặt đất, người lơ lửng tầng mây, khác biệt mà thống nhất.

    Hai miền ý thức tương thông: hình ảnh, âm thanh, cảm xúc, tri giác, liên kết, trải nghiệm, kí ức,...chảy tràn qua nhau, kết thành những gam màu rực rỡ chói lọi.

    Từng giọt, từng giọt nhẫn nại thả mình vào dòng chảy ý thức, hồi quang phản chiếu nên dáng hình của sự sống qua vô số dải màu sinh động uốn lượn.

    Tựa như bất ngờ mở toang cánh cửa nặng nề ngàn năm niêm kín.

    Giây phút khi hai bản thể đối mắt, quá nhiều màu sắc, quá nhiều âm thanh, quá nhiều cảm xúc lạ lẫm cùng lúc ồ ạt ùa vào tâm trí tôi.

    Như thể "tôi" cũng đã phải chờ đợi cả ngàn năm, ôm ấp gìn giữ từng ấy kí ức ấy chỉ để chờ đến thời khắc khi tôi xuất hiện sẽ trao gửi lại toàn bộ.

    *

    Như ngọn đèn cạn dầu, trong phút chốc, tầm nhìn của "tôi" bất chợt biến mất.

    Mối liên kết đứt phựt.

    Cơn choáng ập tới như luồng điện lướt từ đỉnh đầu dọc xuống cột sống làm tê liệt mọi giác quan.

    Tôi như con rối bị chơi đùa trong tay kẻ điều khiển giấu mặt.

    Người buông lỏng sợi dây, tôi hụt hẫng nhào xuống.

    Không còn bất kỳ sự trói buộc hay thao túng.

    Hai tai tôi nóng cháy bởi tiếng không khí điên cuồng mài sát.

    Tốc độ rơi tự do xé gió thành trăm ngàn mũi nhọn, liên tiếp châm chích lên da mặt, đau đớn đến ứa nước mắt.

    Tôi trân trối nhìn vào khoảng cách từ đây tới mặt đất, mỗi giây trôi qua một rút ngắn dần mà không cách nào kháng cự.

    Mối liên kết lỏng lẻo dần.

    Suy nghĩ duy nhất bật ra vào lúc ý thức bất ngờ trở nên thông suốt, lập tức được nhân bản lên hàng trăm, hàng ngàn dòng chữ vô hồn chồng chéo chạy đè lên nhau, quay cuồng chạy đua với tốc độ ánh sáng tới mức đầu óc muốn nổ tung.

    "Tôi không muốn chết"

    Đột ngột, cũng như khi tôi mất đà lao xuống.

    Ngay khi quỹ đạo rơi tự do theo chiều thẳng đứng chuẩn bị kết thúc, bàn tay thao túng quỷ quyệt nọ nhanh chóng đưa ra túm chặt lấy đầu dây, vừa kịp kéo ngược con rối trở lại từ không trung.

    Hai mắt nhắm nghiền.

    Tôi đờ người, tuyệt vọng chờ đợi một cú xóc người thô bạo có thể giật tung cơ thể mỏng manh này thành ngàn trăm mảnh vỡ.

    Thời gian như bị đóng băng.

    Âm thanh xung quanh đột ngột ngưng bặt như có ai đó nhấn nút tắt.

    Không còn tiếng gió rít, cảm giác rát bỏng trên mặt cũng nguội dần.

    Tôi hé mắt, nhận ra mình vẫn đang treo lơ lửng giữa không trung, trong tư thế chúi đầu xuống, tầm mắt chỉ còn cách mặt đất chừng một gang tay.

    Một gang tay mong manh giữa bên này là sự sống, bên kia là cái chết không cách nào kháng cự.

    Rón rén đặt thử mũi bàn chân xuống bãi cỏ, tiếp đến là lòng bàn chân, rồi cả bàn chân.

    Đến khi thật sự tin chắc mình vừa tiếp đất an toàn, đầu gối tôi đã sụm xuống vì kiệt sức.

    Một giọt nước mắt lăn trên gò má, kéo thành vệt dài lợn cợn chất muối nhớp nháp.

    Tôi ngồi bần thần giữa đồng cỏ lặng gió, muốn khóc òa lên vì sợ hãi nhưng không thể rà soát được bất kỳ mối liên hệ nào với trái tim mình.

    Như thể trước giờ tôi đã tồn tại mà không hề có trái tim.

    Chỗ lồng ngực trống rỗng như có ai khoét đi một mảng lớn trắng xóa, rộng hoác.

    Không nhịp đập, không ấm nóng, không cảm xúc, không còn gì cả.

    Lập cập co chân lên ngang ngực, tôi vòng tay ôm cả thân thể vào lòng, vùi mặt xuống hai đầu gối.

    Giọt nước mắt duy nhất âm thầm rỏ xuống chất vải nhàu nhĩ.

    Tôi nhắm nghiền mắt, chôn mình trong nỗi sợ hãi không có điểm dừng.

    Bóng tối đen thẫm chảy tràn bốn phía xung quanh, bóng tối êm dịu thân thuộc.

    Một vệt sáng trắng nháng qua nơi tôi ngồi, bùng lên giữa không gian tựa như ngọn đèn hải đăng.

    Tôi sửng sốt nhìn lên.

    Thật sự là một ngọn hải đăng !

    Ở đây sao, ngay trong không gian tiềm thức của tôi sao ?

    Trò đùa gì thế này ?

    Ánh sáng kì lạ ấy bừng lên một lần nữa rồi từ từ thu nhỏ lại, từng chút một hiện rõ dần.

    Tôi nhận ra một vạt váy trắng.

    'Tôi' ở đó, quay lưng lại phía tôi, ngồi trên mặt biển bập bềnh sóng gợn phản chiếu cả thảm sao trời lấp lánh.

    Tôi lắng nghe tiếng sóng rì rào vỗ về bờ cát, hít căng lồng ngực hương vị mặn mòi của biển.

    Cảm giác chân thực như thể đang tự mình trải nghiệm bằng tất cả các giác quan một đại dương mênh mông thực sự tồn tại ngay trước mắt.

    'Tôi' ngoái lại phía sau.

    Cậu ấy lắng nghe thấy tôi đã đến.

    Chúng tôi lại được kết nối với nhau.

    Tôi qua góc nhìn của cậu ấy nhỏ bé, hoảng loạn và thảm hại đến đáng thương.

    Cậu ấy xoa dịu tôi với một cái vẫy tay cùng nụ cười mỉm dịu dàng, trong khi lồng ngực tôi tê rần lên vì ấm ức.

    "Cậu đã ở đâu vậy chứ ?"

    Tiếng sóng vọng lại từ xa xăm càng lúc càng lớn dần, rì rào xáp lại như thể sắp sửa nhấn chìm tôi vào lòng đại dương xanh ngắt.

    Cảm giác dòng nước mát lạnh liếm lên da nhột nhạt.

    Tôi thích thú ngọ nguậy mấy ngón chân trong làn nước.

    Từng con sóng xô tới, làm bắn tung lên gấu váy vài giọt nước, nỗi bất an trong tôi cũng theo đó rút dần ra xa.

    Tôi nghe lòng mình êm dịu trở lại.

    Cậu ấy đứng dậy, chìa tay về phía tôi, chờ đợi.

    Tôi bước từng bước chậm rãi.

    Gió mơn man trên gò má tôi mát rượi.

    Tôi bước những bước dài.

    Hơi nước thanh khiết lẩn trong những lọn tóc mềm mại lay động quanh vai.

    Tôi chạy hết mình về phía đốm sáng rực rỡ của tôi.

    Vạt váy của tôi bay dạt về sau, phấp phới như dải lụa trắng, sau mỗi bước chạy lại lưu giữ lấy vô số những giọt nước li ti vừa tung mình lên không.

    Lờ đi bàn tay cậu đang đưa ra trước, tôi nhào lên vòng tay ôm chặt cậu vào lòng.

    Cái ôm bất ngờ của tôi xô cậu ngã về sau.

    Cậu ấy cũng vòng tay ôm lại tôi.

    Chúng tôi níu lấy nhau, chìm dần xuống đại dương xanh thẫm hun hút.

    Tôi cảm nhận trái tim mình đang đập rộn rã, nhịp đập mạnh mẽ như thể vừa được tái sinh.

    Cảm nhận niềm vui sướng khiến tâm trí tôi tan chảy theo dòng nước, bao bọc chung quanh khi chúng tôi cùng chìm sâu xuống lòng đại dương tĩnh lặng.

    "Cậu có sợ không ?"

    "Không.

    Tớ tìm được cậu rồi.

    Tớ đã tìm lại cả trái tim của mình."

    "Cậu có hứa sẽ tin tưởng tớ không ?"

    'Tôi' ngước nhìn tôi bằng đôi mắt trong veo.

    Vạt váy của cả hai dập dềnh theo làn nước, quấn quít nhau, ánh lên sắc trắng long lanh như hai mảnh trăng tan ra giữa lòng biển.

    Tôi khép mắt lại, hít một hơi sâu, rồi cũng nhìn thẳng vào mắt cậu.

    "Tớ hứa"

    Đôi mắt cậu im lặng phản chiếu bóng hình tôi, lặng lẽ truyền vào không gian mênh mông cảm giác an toàn, nhẹ nhõm.

    Vòng ôm quanh tôi chợt siết lại, cậu khe khẽ thở dài.

    Hơi khí thoát ra thành những luồng bong bóng xinh đẹp, như cách cậu dịu dàng áp trán mình lên trán tôi.

    Giọng nói cậu truyền tới ý thức của tôi, trong trẻo và chậm rãi.

    "Hãy lắng nghe tớ.

    Tin tưởng tớ.

    Tớ sẽ dẫn lối cho cậu"

    Vì 'tớ' là 'cậu'.

    Và 'cậu' là 'tớ'.

    #Evi

    -----------------------------------------------------------------------------------------

    NGƯỜI VIẾT: Evi (@chaytungtang)

    TÁC PHẨM CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPADMỌI PHIÊN BẢN XUẤT HIỆN Ở TRANG KHÁC/TÊN TÁC GIẢ KHÁC ĐỀU LÀ MẠO DANH/ĂN CẮP !!!

    XIN HÃY ỦNG HỘ BẢN GỐC TẠI WATTPAD, XIN CẢM ƠN
     
    Chuyến Du Hành
    #3


    Tầm nhìn của tôi hoàn toàn là bóng tối ngự trị.

    Xúc giác thay cho đôi mắt, tiếp nhận sự non mềm tựa the lụa mát lạnh, kề cận, ve vuốt trên da.

    Không phải loại cảm giác bao bọc quấn quít, nâng đỡ thân mình trôi nổi bồng bềnh trong làn nước ấm.

    Càng không phải loại cảm giác thô cứng khi tấm lưng chạm đến bề mặt lớp trầm tích tự ngàn năm cổ xưa.

    Hoàn toàn không có cảm giác nào như thế.

    Bóng tối mềm mượt như satin khẽ xao động.

    Mí mắt vừa kéo lên, đôi mắt tôi lập tức bị hút vào bầu trời đêm thăm thẳm.

    Càng gần về phía chân trời, bóng đêm càng nhạt dần, đến cuối hóa thành những dải sáng màu lam rực ánh huỳnh quang, viền nổi những ngọn đồi thoai thoải.

    Đường nét sắc sảo mà mềm mại, không ngừng nối dài hút mắt.

    Cảnh tượng vừa mơ hồ xa lạ, lại vừa có chút thân quen...

    Cảm giác ngờ ngợ kéo tôi ngồi thẳng dậy.

    Có giọng nói nọ thủ thỉ bên tai, rằng tôi đã từng trải nghiệm những điều này một lần rồi đấy.

    Trong một quá khứ gần, ngay chính tại nơi đây.

    Chỉ là tôi khi ấy, đang ở trong một vị thế khác.

    Vị thế từ nơi cao nhìn xuống, bắt gặp chính mình nhắm mắt ngủ say giữa một đồng cỏ rợn ngợp.

    Nơi đây, chính là nơi lần đầu tiên "chúng tôi" gặp nhau.

    *

    "Thức dậy đi."

    *

    Vòng tay tự động ôm siết quanh mình.

    Giữa miền xanh mênh mông vắng lặng, sự tồn tại đơn độc càng lúc càng thấm thía đến từng tấc da tấc thịt.

    Gió không rần rật dữ dội như vẫn thường thấy nơi rìa những mỏm đá - trái lại, chỉ dịu dàng mơn man trên da thịt, mang theo hơi nước mát lạnh lẩn khuất mùi vị của cỏ tươi.

    Tôi đã ngồi như thế này bao lâu rồi ?

    Hàng giờ trôi qua nhưng lại có cảm tưởng như chính mình đang bị thời gian bỏ quên.

    Nơi này vốn đã tách biệt hoàn toàn với hiện thực.

    Khái niệm không gian hay thời gian, do vậy, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa.

    Lòng bàn chân vương vấn ảo giác tinh thể muối lợn cợn, dấp dính khi có, khi không.

    Đôi lúc tưởng như còn ngửi thấy thoang thoảng trong không gian hương vị mặn mòi của biển.

    Từng đợt sóng biếc nối nhau chồm tới, nhấn chìm lấy hình hài nhỏ bé.

    Tôi bó gối trầm ngâm, nghiền ngẫm đám tàn tích ngổn ngang xung quanh bằng đôi mắt vô hồn.

    Nơi tôi tỉnh lại, xung quanh là vô số mảnh vỡ óng ánh như pha lê.

    Đám mảnh vỡ hỗn độn tựa như tàn tích của một cú rơi tự do.

    Vật thể nhào xuống từ phía trên cao, không chịu nổi sức ép sau cú va đập, ngay khi tiếp đất liền lập tức vỡ ra thành từng mảnh vụn, tan tác tang thương.

    Mùi cỏ tươi tanh lạnh chờn vờn vây bủa nơi chóp mũi, len lỏi khuấy động trong lồng ngực.

    Suy đoán vụn vặt nháng qua tâm trí, rời rạc như những mảnh ghép ngổn ngang của bộ xếp hình, bất chợt tìm được những góc khuyết mà tự thu hút lẫn nhau, dần dần ghép thành bức tranh lớn hoàn chỉnh.

    Vòng tay ôm quanh mình vô thức siết chặt hơn, sống lưng bất chợt rùng lên một tầng gai lạnh.

    Cái cách cơ thể tôi phản ứng đã chứng minh: Cho dù trí nhớ của tôi có thể đã lãng quên, nhưng cơ thể này chưa một giây phút nào ngừng ghi nhớ.

    Kí ức những tưởng chỉ là một cơn mơ nay được tái hiện trở lại quá đỗi chân thực.

    Chân thực đến mức ám ảnh.

    Cơ thể vô lực.

    Cú rơi tự do.

    Những mảnh vỡ như pha lê.

    Không !

    Không phải là mơ.

    Không phải là một cơn ác mộng nào hết.

    Tôi thực sự đã lao xuống từ trên tầng không với một tốc độ khủng khiếp.

    "Tôi", bản thể đáng thương, giang tay đỡ lấy và thay tôi tiếp đất, đã vỡ tan thành trăm ngàn mảnh nhỏ.

    *

    Đám mảnh vụn quây tròn quanh chỗ tôi nằm.

    Tôi đem gom lại, ủ trong lòng bàn tay.

    Những đốm sáng li ti xanh lam nhàn nhạt chớp tắt trong không gian tối tăm chật hẹp.

    Không có "tôi", tôi không thể nhìn được khuôn mặt của mình đang biểu hiện loại cảm xúc gì.

    Chỗ lồng ngực nứt toác, sâu hoăm hoắm.

    Trái tim đã lạc mất, vì cớ gì nơi đó vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau đớn âm ỉ, như có tảng đá neo đậu trì võng, trĩu nặng...

    Một giọt nước rơi bộp xuống mu bàn tay.

    Thêm một giọt nữa, ứa ra từ hốc mắt, lăn xuống khóe môi, dư vị mằn mặn tan ra trên đầu lưỡi.

    Tôi quệt mu bàn tay khô ráo còn lại lên má, ngỡ ngàng nhận ra không rõ từ bao giờ khuôn mặt mình đã ướt đẫm nước mắt.

    Cánh cửa niêm kín điều cấm kỵ lại một lần nữa mở toang.

    Hàng nghìn cảm xúc nguyên thủy từ thuở sơ khai, thuộc về bản năng và rất con người, trào ra ào ạt như nước lũ.

    Tôi chới với giữa đại dương cảm xúc, bàng hoàng nghe giọng chính mình thống thiết nức nở.

    Từng đợt sóng cảm xúc trào lên giận dữ, bứt tung mọi sợi xích lí tính trói buộc.

    Nuốt chửng cái tôi lì lợm kiêu ngạo.

    Thẳng thừng giật sập từng lớp rào phòng vệ được dựng lên.

    Khoái trá tung hứng cơ thể tôi từ đỉnh sóng này sang đỉnh sóng khác.

    Tôi ngã quỵ, phải vòng tay bấu chặt lấy chính mình, run bần bật trong nỗi sợ hãi không tên.

    Vừa khóc, vừa cười, giằng xé, dày vò, đau đớn, ẩn ức.

    Nước mắt từ đầu tới cuối không ngừng tuôn rơi.

    ***

    Tôi đã ở đây bao lâu rồi ?

    Ý tôi là, tính từ thời điểm bị mắc kẹt ở nơi này, tôi đã ở đây được bao lâu rồi ?

    Một ngày ?

    Một tuần ?

    Một tháng ?

    Hay thậm chí...một năm ?

    Hay thời gian ở nơi này vốn không thể đong đếm được ?

    Không nhanh, không chậm, cũng không ngưng trệ hoàn toàn.

    Vừa đủ để ý thức bản thân vẫn còn tồn tại, dù chỉ là sự tồn tại như ảo ảnh.

    Gió trời lồng lộng hong khô hai bên gò má ướt đẫm, để lại những dấu tích lợn cợn chất muối xon xót dọc ngang.

    Con triều cảm xúc từng bước rút lui.

    Lồng ngực được giãn ra, phập phồng hớp lấy từng ngụm hơi nước đẫm lạnh trong không khí.

    Trăng lên, tròn đầy vành vạnh, bao bọc không gian trong quầng sáng lam ngọc dịu dàng.

    Thời gian nơi đây dường như luôn duy trì ở ban đêm.

    Tuy không thể chứng kiến sự sống sinh sôi mơn mởn dưới ánh Mặt Trời nhưng cũng không thể phủ nhận: Tạo Hóa dẫu bỏ quên nhưng vẫn để lại cho mảnh đất này cảnh trời đêm huyền diệu đến rung động lòng người.

    *

    Trăng ơi... từ đâu đến?

    Hay biển xanh diệu kỳ

    Trăng tròn như mắt cá

    Chẳng bao giờ chớp mi *

    *

    Tôi nhận ra mọi thứ ở nơi đây, kể cả bản thể "tôi", dường như đều có cho mình một linh hồn riêng.

    Êm đềm và dịu ngọt, ấm áp như được trở về nhà.

    Nhắm mắt đã thấy trước thềm thắp sẵn ánh đèn vàng, đẩy cửa vào là bắt gặp khuôn mặt những người thân yêu hiền hòa, rạng rỡ.

    Tựa như những điều tốt đẹp tuy nhỏ bé lại đem đến nguồn an ủi lớn lao có thể đem cứu rỗi cả một ngày dài mỏi mệt, kiệt sức và cô đơn.

    Nơi đây cho tôi cảm giác giống như một mái ấm.

    Một nơi chỉ mình tôi sở hữu, có thể trốn vào đó, gặm nhấm sự yên bình và tự chữa lành những vết thương rớm máu.

    Bỏ mặc tiếng những muộn phiền thường nhật đập cửa đòi vào từ thế giới bên ngoài kia.

    Một nơi giữ cho tôi đủ sự bình tâm để lắng nghe thanh âm dẫn dắt của trái tim, chân thiện và hiểu rõ nhất bản thân tôi là ai, muốn gì.

    Đi theo tấm bản đồ tâm hồn, trân trọng bản thân, chấp nhận những thiếu sót, sai lầm trong quá khứ, tìm ra nơi cất giữ ánh hào quang lấp lánh còn say ngủ.

    *

    Từ trong khu rừng phía sau lưng tôi, thanh âm dịu dàng nương theo gió vọng đến.

    Tôi đứng dậy, nhìn vào khoảng không rực sáng kì ảo trước mắt.

    Giai điệu êm ái ngọt ngào tuôn chảy từ đôi tay bí ẩn tài hoa, tựa như dòng nước ấm bồng bềnh trôi nổi, không ngừng lan rộng khắp không gian.

    Từng nốt nhạc như những chiếc lông vũ phớt mềm, thả vào không trung những bụi sáng vàng kim lấp lánh.

    Tiếng piano.

    Một bài hát ru.

    Có điều gì đó đang sống, đang tuôn chảy mãnh liệt trong khu rừng đen tối phía sau, thu hút tôi, gọi tên tôi.

    Thanh âm ngọt ngào dập dìu bay bổng, như những xúc tu mềm mại quấn quít, dẫn dắt tôi đi, đưa tôi đến với điều mà tôi cần tìm kiếm.

    Tôi quay gót, bước dấn tới, để mặc bóng tối từ từ ôm trọn lấy mình.

    Giai điệu quen thuộc ấy, tôi của bây giờ đã có thể gọi tên.

    Serendipity.

    #Evi

    *Trích đoạn khổ 2 bài thơ "Trăng ơi...Từ đâu đến ?" của nhà thơ Trần Đăng Khoa

    ----------------------------------------------------------------------------------------

    NGƯỜI VIẾT: Evi (@chaytungtang)

    TÁC PHẨM CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPADMỌI PHIÊN BẢN XUẤT HIỆN Ở TRANG KHÁC/TÊN TÁC GIẢ KHÁC ĐỀU LÀ MẠO DANH/ĂN CẮP !!!

    XIN HÃY ỦNG HỘ BẢN GỐC TẠI WATTPAD, XIN CẢM ƠN
     
    Chuyến Du Hành
    #4


    Dây thần kinh nơi hốc mắt giật lên từng hồi nhè nhẹ.

    Tôi khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt.

    Không gian xung quanh quánh một màu đen đặc, chẳng khác gì so với khi nhắm lại.

    Dư âm của sự lâng lâng trôi nổi hẵng còn tỏa đi khắp nơi trên cơ thể, hóa lỏng từng múi cơ mặc dù ý thức của tôi đã hoàn toàn tỉnh táo.

    Cảm giác như thể vừa mới trải qua một giấc mộng ngày.

    Giữ cho nhịp thở thật sâu, thật đều.

    Vận dụng tối đa các giác quan còn lại ngoại trừ đôi mắt, tôi mím môi, tập trung cảm nhận sự vật xung quanh.

    Tôi thử duỗi tay ra, khua khoắng hai bên.

    Khuỷu tay chưa mở được một nửa thì mu bàn tay tôi chợt dừng lại ở một vật thô cứng sừng sững ngay bên phải.

    Lướt các đầu ngón tay lên thăm dò bề mặt khô sần, tôi nhận ra vật mình vừa quệt phải là một thân cây.

    Lách một ngón tay vào chỗ khe hở lồi lên, tôi tách thử lấy một mảnh vỏ đưa lên ngang tầm mắt, miễn cưỡng nhận dạng được vài đường vân lờ nhờ đứt đoạn, cong queo gồ lên khỏi bóng tối như những nét phù điêu đắp nổi.

    Hai bên vai rũ xuống, tôi nuốt trở lại lồng ngực một tiếng thở dài.

    Từ khoảng cách này còn chẳng thể thấy nổi bàn tay của chính mình chứ đừng nói đến hình dạng mảnh gỗ.

    Tuy chỉ cảm nhận bằng xúc giác nhưng cũng đủ để tôi biết những đường gân gồ ghề đặc trưng ấy thuộc về một giống cây hạt trần xứ lạnh.

    Và đặc biệt hơn, mùi hương của nó thực sự rất ấn tượng.

    Nếu có thể miêu tả một cách chính xác, mùi hương mà tôi cảm nhận được gần với hình ảnh của những 'xúc tu hương' hơn là một 'mùi hương' đơn thuần.

    Mỏng manh, kín đáo nhưng sinh động, không ngừng ve vởn nơi cánh mũi.

    Sau bước dạo đầu đầy ngập ngừng mới quyết định từ từ bộc lộ bản thân.

    Tầng hương đầu hẵng còn thăm dò cân nhắc, chỉ tích tắc sau đã vụt trở nên bạo dạn, vòng ra sau vịn đỡ lấy gáy người, nhấn chìm họ trong cái thâm trầm, mộc mạc của ảo giác về một rừng đông xứ lạnh u buồn.

    Tôi biết kha khá tên các loại gỗ thơm nhưng thực tế chưa một lần được tự mình trải nghiệm.

    Mùi hương này cũng là lần đầu tiên tôi được thưởng thức, nhưng không hiểu vì sao lại gợn lên trong tôi cảm giác cồn cào bức thiết, đến mức tưởng như tên của một người vô cùng thân thuộc sắp sửa trượt khỏi đầu môi.

    Tiếng piano bí ẩn nọ chợt réo rắt ngân lên.

    Bóng tối dày đặc xung quanh rùng rùng chuyển động, vặn vẹo méo mó một cách kì dị rồi vội vàng lùi ra xa.

    Tôi ngước lên, kinh ngạc nhận ra mình đang đứng qua một cánh rừng rậm rạp bốn phía xung quanh toàn là những thân cây cao lớn ngút ngàn.

    Dòng chảy êm đềm của âm nhạc thả xuống quanh tôi những bụi sáng vàng kim lấp lánh, rập rờn bay bổng như vụn sao xa.

    Dưới ánh sáng lung linh, tôi có thể nhìn rõ từng bụi cây non mềm lúp xúp ngang hông, quấn níu lấy vạt váy trắng hay lớp đất nâu mịn man mát len lỏi qua kẽ những ngón chân trần.

    Không gian bừng lên hơi ấm.

    Mùi gỗ thơm ngan ngát tinh tế cũng nương theo đó mà không ngừng lan rộng, quấn quít vây bủa.

    Không hề có một lối mòn nào cho thấy có sự xuất hiện của con người từng đi qua cánh rừng này.

    Tôi thích thú dõi mắt lần theo ánh trăng ngọc ngà len lỏi qua những tán cây hiền hòa xào xạc.

    Không gian nơi đây tuyệt đẹp, tiếc là tôi chẳng sở hữu bất cứ thứ gì có thể lưu trữ lại vẻ đẹp kì diệu này, ngoại trừ đôi mắt hết sức rộng mở và trái tim đập rộn trong lồng ngực, cố gắng khắc sâu vào tâm khảm mọi ý niệm về mùi hương, màu sắc, hình ảnh và âm thanh.

    Con đường vàng kim nối dài tít tắp cuối cùng cũng mở rộng dần, dẫn tôi đặt chân đến một trảng đất rộng thì từ từ bay bổng lên cao.

    Tôi ngơ ngẩn nhìn theo những bụi sáng dẫn đường dần hòa nhập vào làm một với dòng chảy của hàng vạn những bụi sáng xinh đẹp khác, xuất phát từ chiếc dương cầm đen bóng tinh xảo nằm lạc lõng.

    Tôi tò mò bước đến gần.

    Phía sau chiếc dương cầm đó thực sự có người.

    Khuôn mặt người đó bị che khuất bởi phần cánh đàn bóng loáng, thấp thoáng khuôn cằm nhỏ đung đưa và đôi môi dày mọng mím chặt.

    Tôi giữ chặt tay lên ngực, hô hấp gần như bị ngừng trệ.

    Bản "Serendipity" ngọt ngào vẫn dập dìu tuôn chảy.

    Mái đầu xù bông vàng ươm màu nắng khẽ rung rinh theo.

    Không thể nào !

    Không thể nào là...

    "Jimin-ssi !"

    Chàng trai tóc vàng từ từ ló đầu ra như thể vừa nghe thấy chính xác tên mình được gọi.

    Cùng lúc đó, những nốt nhạc lấp lánh từ phím đàn vẫn bay bổng lên cao, không có lấy một lần lạc nhịp hay vấp váp.

    Chàng trai trẻ xinh đẹp mỉm cười, hai mắt híp hẹp lại, cong cong.

    Tôi thở hắt ra một hơi, trái tim như muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực.

    Tưởng như chính tai tôi vừa nghe thấy nhịp điệu của nó đang ngâm nga.

    Jimin.

    Jimin.

    Jimin...

    Jimin đang mỉm cười với tôi !

    Hay, với người nào đó phía sau lưng tôi ?

    Tôi chắc chắn mình chưa hề thốt ra thành lời tên của anh, mặc dù anh là người đầu tiên tôi nghĩ đến khi lắng nghe tiếng Serendipity dặt dìu trên đồng cỏ bên rìa mỏm đá.

    "Ừ ?"

    Anh tròn mắt, bày ra bộ dạng ngạc nhiên, trong khi ý cười lẩn khuất nơi cổ họng lại đang ngâm nga như một lời tố cáo.

    Giống như anh đã từng nghe người đó gọi tên anh cả trăm ngàn lần, và anh cũng đã đáp lại bằng nụ cười ngọt ngào đó cả trăm ngàn lần tương tự.

    "Đến đây nào !"

    .

    .

    #Evi

    --------------------------------------------------------------------------------------

    "Chuyến du hành" sắp đi đến hồi kết rồi, vậy mà đến giờ nhân vật quan trọng mới lộ diện @-@ Thứ lỗi cho mình nhé 🙂))))

    Đã có kha khá phản hồi về việc mình miêu tả nhiều quá và mình nên thử tạo ra nhiều sự việc, diễn biến hơn.

    Ừm, về "Chuyến du hành" mà nói thì từ đầu mình đã hướng nó thiên về miêu tả và biểu đạt cảm xúc nhiều hơn - vì đó là thế mạnh của mình - nên nhiều người có thể nhận ra nó rất giống một bộ phim tĩnh :> Bởi vậy sẽ rất khó để đòi hỏi CDH có nhiều sự kiện hay cao trào như các tác phẩm của các tác giả khác, vì làm như thế mạch cảm xúc của "truyện" sẽ bị phá vỡ mất. (CDH không đủ các yêu cầu cần thiết để đc gọi là truyện đâu, nên mình dùng tạm :>)

    Tuy nhiên, trên tinh thần học hỏi và tiếp nhận phản hồi của mọi người một cách thiện chí, các chương cuối này mình sẽ cố gắng thử thêm nhiều diễn biến hơn.

    Xin hãy theo dõi nhé và mong được đồng hành cùng mọi người đến chương cuối cùng.

    Yêu các cậu rất nhiều
     
    Chuyến Du Hành
    #5


    Không chờ hồi đáp, Jimin bám hai tay lên nóc chiếc dương cầm đen bóng, đu người đứng lên.

    Vị chủ nhân xinh đẹp rời đi, những phím ngà vẫn cần mẫn nhún nhảy, thổi lên cao hàng loạt nốt nhạc sinh động dát vàng.

    Jimin-trong-mơ là phiên bản sao chép hoàn hảo của Jimin-đời-thực thời kỳ Serendipity.

    Mái tóc vàng tơ nhấp nhô lên xuống theo chuyển động của cơ thể.

    Trang phục trắng với những nếp gấp tinh tế mềm như nước chảy dọc hai bên cánh tay.

    Chất vải mỏng rủ xuống, không đủ che giấu đi những đường rãnh cơ nam tính ẩn hiện bên dưới.

    Đôi chân trần thoăn thoắt lướt đi trên thảm cỏ, rút ngắn dần khoảng cách giữa hai chúng tôi.

    Jimin trước mặt cao hơn tôi hẳn một cái đầu, "thực" như một con người bằng xương bằng thịt.

    Bàn tay nhỏ xinh cuộn tròn lại chống bên hông, phiến môi hồng mọng chu lên hờn dỗi cùng chất giọng ngọt ngào đủ sức khiến trái tim của bất kỳ ai đứng đối diện cũng phải tan ra thành một vũng nước.

    "Em đây rồi!

    Chúng tôi chờ em mãi."

    Trước khi tôi kịp trở thành một phần chất dinh dưỡng cho đám cỏ mơn mởn dưới chân, Jimin đột nhiên nghiêng người tới, vòng tay kéo mạnh thứ gì đó nãy giờ đang chơi trò trốn tìm ẩn nấp phía sau lưng tôi.

    "Thứ gì đó" có dạng như một cái bóng trắng xóa vụt qua khóe mắt, mang theo dư vị biển cả trộn với mùi của đồng cỏ tanh lạnh.

    Tôi há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào "thứ gì đó" hiện giờ đang đứng sát cạnh bên Jimin.

    "Thứ đó" có khuôn mặt của tôi, mang hình dáng của tôi, và mối liên kết thất lạc lại chọn đúng thời điểm này mà đột ngột quay trở lại, sáng rõ hơn bao giờ hết.

    Đó là "tôi".

    Mặt đất dưới chân như nghiêng đi.

    Ngoài họ ra, tất thảy mọi thứ đều chao đảo và rung rinh.

    Ánh mắt tôi dán chặt lấy nụ cười bừng sáng của Jimin và dáng hình trước mặt, vừa thân thuộc lại vừa lạ lẫm.

    Không một tích tắc chần chừ, tôi lao mình vào giữa những vòng tay đang mở rộng chào đón.

    Ngay khi vừa chạm tay đến làn da của "tôi", cơ thể cậu ấy đột nhiên phát sáng.

    Trước ánh nhìn sửng sốt của tôi, cậu ấy chỉ bình thản rướn người tới trước, khẽ khàng chạm trán cậu lên trán tôi - hệt như lần cả hai từng níu lấy nhau chìm sâu xuống lòng đại dương xanh thẳm.

    Khuôn mặt cậu ấy phóng đại ngay trước mắt - giống như tôi đang đối diện với hình ảnh của chính mình từ bên kia tấm gương.

    Đôi mắt trong sáng nhìn dán lấy tôi, luôn luôn là ánh nhìn mà tôi yêu thích – kiên định và dịu dàng.

    "Tôi" mỉm cười, và đôi mắt xinh đẹp ấy từ từ khép lại.

    Tôi làm theo, lắng nghe trong bóng tối râm ran âm điệu du dương của cậu vang vọng lại từ khắp nơi.

    Nhớ cậu.

    Nhớ cậu.

    Nhớ cậu.

    Nhưng tớ thực sự sắp phải đi rồi...

    Xin lỗi nhiều lắm, bản thể của tôi.

    Tôi mở choàng mắt.

    Nơi những ngón tay chúng tôi đan siết vào nhau, ánh sáng màu ngọc lam rần rật nhảy múa như những tinh thể muối biển bị đốt cháy.

    Khởi nguồn từ "tôi" và đang chảy dồn về phía tôi, khiến cả cơ thể và tâm trí tôi trong một tích tắc gần như bị đình trệ.

    Tôi hốt hoảng vùng ra khỏi cái nắm tay, khao khát muốn ôm lấy khuôn mặt của "tôi' mà lay cậu ấy dậy.

    Nhưng tôi không thể !

    Vị trí gắn kết vẫn siết chặt, tốc độ di chuyển của những đốm sáng bị hút về phía tôi dường như còn khẩn trương hơn trước, trong khi hình dáng cậu ấy mỗi lúc một mờ dần.

    Không, không...

    [Cậu có sợ không ?]

    Tầm nhìn của tôi nhòe đi.

    Cảm giác đau đớn cào cấu trong lồng ngực, cùng lúc đem tôi trở về kí ức dưới lòng đại dương xanh.

    [Không.

    Tớ tìm được cậu rồi.

    Tớ đã tìm lại cả trái tim của mình.]

    Không đúng.

    Nói dối!

    Tôi sợ.

    Tôi rất sợ cảm giác bị nhấn chìm xuống lòng đại đương sâu hun hút không có điểm đích.

    Tôi ghét cậu ấy để tôi lại nơi đó một mình.

    Tôi không muốn mình bị người khác lãng quên.

    Lần ấy, có cậu ở bên tôi.

    Còn lần này, chỉ một mình tôi ở lại.

    Cậu ấy sẽ biến mất.

    Mãi mãi.

    Và tôi là kẻ chưa từng tìm thấy trái tim.

    Từng đợt sóng tuyệt vọng không ngừng xô dập, đem thứ nước đen ngòm mặn chát tràn vào mắt, vào mũi, vào khoang miệng.

    Mắt tôi, mũi tôi, lồng ngực tôi, khắp nơi đều nhói lên châm chích, đau xót và sưng tấy.

    [Cậu có hứa sẽ tin tưởng tớ không ?]

    Xin cậu, làm ơn.

    Đừng nói nữa.

    Tớ không thể...

    "Tôi" đang yếu đi.

    Trong tay tôi, những ngón tay của cậu dần trở nên trong suốt, mờ nhoẹt như một cái bóng.

    Cậu ấy vẫn giống hệt như trong kí ức của tôi về lần gặp đầu tiên: hàng mi thẳng nhắm nghiền, gương mặt sáng rỡ và yên bình, nét cười phảng phất trên môi khi cậu thanh thản chìm vào giấc ngủ say, tựa như tinh linh rừng nằm ngoan giữa một vùng đồng cỏ rợn ngợp.

    Cậu thực sự phải đi sao ?

    Cậu không thể cứ thế mà biến mất chứ ?

    Liệu cậu có thể mãi mãi ở bên cạnh tớ được không ?

    [Tớ hứa.]

    Những con sóng vừa trở nên êm dịu hơn.

    Đại đương xanh thẳm rút dần ra xa, để lại đau đớn như đeo chì kéo lồng ngực trống hoác nặng nề võng xuống.

    Tôi khẽ thở ra một hơi.

    Nếu là như vậy, thì đã đến lúc rồi.

    Tôi sẽ là người chứng kiến thời khắc cuối cùng, và cũng là người sẽ đưa tiễn cậu ra đi thanh thản.

    Tôi nhắm nghiền mắt, không nhận thức được dòng nước ấm đang không ngừng trào ra, phủ ướt hai gò má.

    [Hãy lắng nghe tớ.

    Tin tưởng tớ.

    Tớ sẽ dẫn lỗi cho cậu.]

    Vì "tớ" là "cậu".

    Và "cậu" là "tớ".

    [Vì "tớ" là "cậu".

    Và "cậu" là "tớ".]

    .

    .

    #Evi

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Mình nhận ra càng lúc mình càng nhây nhưa với CDH -__-

    Ban đầu theo dự định CDH chỉ có tầm 3 chương thôi.

    Và như mọi người thấy đấy, độ dài từ 3 đã trở thành 5, thậm chí sắp tới có thể là 6,7,8... vì một thế lực gì đó rất khó tả đã biến tướng nó thành một cái kẹo kéo chưa nhìn thấy hồi kết -__-

    Dù vậy, mình sẽ cố gắng hoàn thành một cái kết rõ ràng nhất và nhanh nhất có thể cho CDH.

    Cảm ơn mọi người đã theo dõi đến giờ.

    Và mình sẽ rất cảm kích nếu các bạn còn có thể kiên nhẫn đi cùng mình đến cuối.

    Thalanghee ~
     
    Chuyến Du Hành
    #6.1


    "Em cảm thấy thế nào ?"

    Jimin vuốt tóc tôi, tông giọng mềm như lụa.

    Tôi ngơ ngác nhìn bàn tay anh phủ xuống trán mình bóng râm bé nhỏ nhấp nhô, ý thức dường như vẫn còn trôi dạt đâu đó giữa những con sóng bạc.

    "Em đã ngất đi."

    Anh khẽ cúi xuống, đôi môi dày mọng hơi mím khi nhận ra tôi vẫn chưa tìm lại được giọng nói của mình.

    "Mọi thứ đã hoàn thiện."

    Không phải là "mọi chuyện đã kết thúc", mà lại là "mọi thứ đã hoàn thiện"...

    "Cậu ấy biến mất rồi."

    Tôi đã tưởng tượng giọng nói của mình nghe như vỡ ra và việc nhắc đến cậu ấy sẽ làm lồng ngực tôi nhói lên đau đớn lắm.

    Nhưng trái lại, tính từ lúc tôi tỉnh lại đến giờ phút này, mọi thứ đều có vẻ ổn, thậm chí hơn cả ổn.

    Bởi mọi cảm xúc mà tôi lắng nghe được từ cơ thể mình lúc này chỉ là cảm giác ấm áp và an tâm một cách kỳ lạ.

    Jimin cúi xuống sâu hơn, để tôi có thể đọc được biểu cảm trên khuôn mặt anh.

    Hơi thở ấm nóng phả xuống vầng trán tôi khi anh thả lên đó một cái hôn phớt dịu dàng.

    "Bản thể của em đã đi đến một nơi tốt hơn.

    Em là người đã giúp đỡ cậu ấy."

    Anh nhìn dán lấy khuôn mặt tôi hồi lâu.

    Dường như con người ở thế giới này ai cũng sở hữu cho mình một đôi mắt tuyệt đẹp.

    Đôi mắt của Jimin rất trong và có màu xám bạc.

    Chúng nhắc tôi nhớ đến cậu.

    "Vậy giờ cậu ấy đang ở đâu ?"

    "Cậu ấy ở bên trong em."

    Anh mỉm cười, đáy mắt ánh lên những tia sáng vàng kim.

    "Hay nói cách khác, bản thể của em đã quay trở về đúng nơi nó phải ở."

    Mọi thứ đều đã hoàn thiện.

    ***

    Chúng tôi chen chúc nhau trên bậc trên cùng của một cái thang gấp bằng gỗ, dựng dưới tán của một thân cây to lớn.

    Jimin chỉ cho tôi biết đó là cây tuyết tùng.

    Anh còn nói thêm, toàn bộ cánh rừng này đều là vùng đất sinh sôi của duy nhất loài cây thân lớn có nguồn gốc xứ lạnh.

    "Hẳn đó là lí do vì sao gỗ cây tuyết tùng có mùi thơm như thế.

    Mùi hương của sự cô đơn."

    Anh nói với tôi trong khi khoan khoái ngẩng mặt lên cao, thả hồn vào dòng chảy của những nốt dương cầm chờn vờn, bay bổng.

    Dưới ánh trăng xanh dìu dịu, Jimin hóa thành một pho tượng thạch anh, vừa cứng rắn vừa hài hòa, và thoang thoảng mùi hương của gỗ tuyết tùng.

    Mộc mạc mà u buồn.

    "Ban đêm trong rừng sương xuống rất lạnh", anh giải thích, khi đem tấm chăn duy nhất của mình trùm qua hai cái đầu một thấp một cao, kề sát vào nhau, không ngừng co ro run rẩy.

    Chúng tôi cựa quậy một cách khó khăn trong không gian nhỏ xíu chất chội, tránh làm xê dịch đến tấm chăn vàng tươi đang nằm vắt trên vai.

    "Vậy anh có cô đơn không ?"

    Jimin thở khẽ một hơi trước câu hỏi của tôi.

    Không phải kiểu thở dài nặng nề nhiều tâm sự, mà như thể sự nhẹ nhõm vốn có trong anh cứ thế tự nhiên thoát ra khỏi lồng ngực, như một dấu hiệu mở màn cho sự thật đã đến lúc phải nói ra.

    "Anh không cô đơn, T/b.

    Anh vốn không có cảm xúc."

    "Anh chỉ đơn giản là một cái bình rỗng, nắm bắt những cảm xúc con người trượt qua tâm hồn mình và "cảm thụ" lại chúng thôi."

    Jimin kiên nhẫn chờ cho làm sương mù trong mắt tôi tan đi, rồi mới chậm rãi nói tiếp.

    "Anh sẽ giải thích tất cả, từng điều một."

    ***

    Đúng như tôi nghĩ, nơi đây hoàn toàn là thế giới trong giấc mơ của tôi.

    Điều đó lí giải vì sao chuỗi các sự kiện lại xảy ra dồn dập và biến động một cách bất thường như vậy - một đặc trưng của những giấc mơ, chuyển cảnh lộn xộn và không đầu không cuối.

    Tuy nhiên, qua cách giải thích của Jimin, mọi thứ dần trở nên mạch lạc và sáng rõ hơn bao giờ hết.

    Mọi thứ ở đây, không gian, thời gian, vật thể, kể cả Jimin hay "tôi", đều là những sản phẩm do trí tưởng tượng dựa trên kí ức thực của tôi tạo nên.

    "Tôi" là một bản thể hiện thân cho bản ngã, suy nghĩ, tình cảm, cảm xúc làm nên con người tôi.

    Vui sướng, hạnh phúc, trông chờ; hay thậm chí là đau buồn, tức giận, ganh ghét, đố kị, tham lam...Tất cả những cảm xúc ấy, từng bị tôi hết lần này tới lần khác tìm cách kiềm hãm, che giấu hoặc chối bỏ.

    Còn cậu ấy sẽ là người gom nhặt từng mảnh vỡ rực rỡ đó lại, thay tôi bảo quản, giữ gìn suốt quãng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng.

    "19 năm!

    Đó là lí do vì sao em bị choáng ngợp ngay sau khi mối liên kết giữa cả hai được mở ra.

    Cánh cửa đó...Cậu ấy đã cố gắng trao trả lại cho em toàn bộ những cảm xúc 19 năm qua em dồn nén và tích trữ ..."

    Jimin vỗ vỗ lên bàn tay tôi, ngón cái của anh nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay trái.

    Thành công xoa dịu sự mắc nghẹn sắp sửa bùng nổ nơi tôi một cách đầy tinh tế.

    ""Yếu đuối và dễ bị tổn thương" – em từng nghĩ rằng "cảm xúc" là một thứ thừa thãi.

    Phẩm chất mà mọi người xung quanh em hết mực ca ngợi và tôn sùng là vui vẻ, hoạt bát và giàu năng lượng.

    Phải làm mọi cách để trở nên nổi bật nhất, tự tin nhất, tỏa sáng nhất dù ở bất cứ nơi đâu, bất kỳ lúc nào - cứ như thể nếu em ngừng là một Mặt Trời nhỏ dù chỉ một giờ đồng hồ thôi, hay cho phép bản thân đắm chìm vào cảm xúc buồn bã, đau khổ nhiều hơn một chút, thì em sẽ trở nên cực kỳ xấu xí vậy..."

    "Em cảm thấy bản thể của mình như thế nào ?"

    "Em nghĩ..."

    Tôi niết môi.

    "Cậu ấy có vẻ khá mong manh, nhưng lại cho em cảm giác tin cậy và an toàn.

    Em thích cách bầu không khí dịu đi xung quanh cậu ấy.

    Cậu ấy có một đôi mắt rất đẹp, đặc biệt trong sáng, giống như em đang soi mình vào một tấm gương vậy.

    Mạnh mẽ nhưng cũng rất dịu dàng, khiến em dễ dàng bị cuốn hút."

    "Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn."

    Anh mỉm cười."

    Người ta thường phân biệt các cặp sinh đôi qua đôi mắt.

    Cho dù hai đứa có giống nhau như hai giọt nước, ánh mắt vẫn là thứ duy nhất tạo nên sự khác biệt."

    "Em cảm thấy ngực mình bây giờ thế nào ?"

    Tôi nhíu mày liếc Jimin, bắt lấy ánh mắt anh, cố ý dò tìm một tia đùa cợt.

    Anh cũng chẳng ngại ngần duy trì sự kết nối với tôi.

    Đôi mắt anh mở to đến nực cười (sự thật là tôi suýt phì cười), bộc lộ sự bức bối không giấu diếm và dường như phảng phất chút ít sự thiếu kiên nhẫn.

    Tôi ngập ngừng thu lại ánh nhìn, hướng sự chú ý của mình vào những ngón tay trắng trẻo, sạch sẽ nãy giờ vẫn nằm ngoan trên đùi.

    Khẽ khàng áp chúng lên ngực, hồi hộp hít một hơi sâu, tôi để tâm trí mình tản đi dò tìm sự trống rỗng.

    Không có.

    Cả đằng trước và đằng sau đều không có.

    Không còn tồn tại bất kỳ hố đen hun hút rách nham nhở nào nữa.

    Lồng ngực lành lặn của tôi phập phồng theo một nhịp điệu lên xuống chậm rãi.

    Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

    Cảm giác ấm nóng dễ chịu tràn trề cả hai buồng phổi, ứ đầy đến mức xông thẳng lên xoang mũi cay xè, khiến tầm nhìn của tôi cũng vì vậy mà lung lay.

    Nhịp đập của tôi.

    Trái tim thất lạc của tôi, trở lại rồi !

    " Dễ chịu chứ ?"

    Jimin mỉm cười.

    Tôi gật đầu đáp lại, thật nhẹ, kìm giữ một giọt nước long lanh ấm nóng chực trào ra từ hốc mắt.

    "Em đã tiếp nhận bản thể của mình, em đã lấy lại được "cảm xúc".

    Theo đó, trái tim em sẽ quay trở lại."

    "Cảm xúc..."

    Ánh nhìn của anh níu lấy khuôn mặt tôi.

    "...thật ra cũng có sức mạnh của riêng nó.

    Kể cả những cảm xúc tiêu cực, miễn là em biết cách điều tiết và sử dụng chúng sao cho phù hợp.

    Em cần học cách chấp nhận bản thân mình, kể cả khía cạnh tươi sáng hay đen tối, tích cực hay tiêu cực.

    Dù em buồn bã hay tức giận, điều đó đều rất bình thường.

    Cảm xúc "thật" do bản thể của em nắm giữ, bởi vậy cậu ấy mới nảy sinh sức hút mạnh mẽ đối với em.

    Còn em, ngược lại, chỉ tìm được sự cân bằng và cảm giác an tâm khi được trở lại là chính mình."

    "Hãy cho bản thân em một cơ hội.

    Nó xứng đáng được trân trọng và yêu thương."

    .

    .

    #Evi

    ---------------------------------------------------------------------------------------------

    Chương 6 khá dài do đây là hồi kết giải thích toàn bộ ý nghĩa của cả series CDH.

    Bởi vậy, mình quyết định sẽ chia chương 6 thành 2 phần 6.1 & 6.2 để tạo sự cân bằng với các chương trước đó nữa.

    Mọi người đọc vui vẻ nhé :>

    ----------------------------------------------------------------------------------------------

    NGƯỜI VIẾT: Evi (@chaytungtang)

    TÁC PHẨM CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD.

    MỌI PHIÊN BẢN XUẤT HIỆN Ở TRANG KHÁC/TÊN TÁC GIẢ KHÁC ĐỀU LÀ MẠO DANH/ĂN CẮP !!!

    XIN HÃY ỦNG HỘ BẢN GỐC TẠI WATTPAD, XIN CẢM ƠN
     
    Chuyến Du Hành
    #6.2


    Thế giới ngoài kia buộc tôi phải là một Mặt Trời.

    Không ngừng đốt cháy chính mình để tỏa sáng, đầy kiêu hãnh và rực rỡ.

    Chạy đi, dấn bước vào những đường đua.

    Cạnh tranh liên tục, áp lực liên tục, kỳ vọng liên tục.

    Chiến đấu hết mình, cho họ xem tôi có gì đáng giá.

    Kéo mặt nạ lên che lấp đi nỗi sợ hãi.

    Biến thành một con người khác, sôi nổi và hòa đồng hết cỡ.

    Năm châu bốn bể nơi đâu cũng là bạn bè.

    Họ thích dáng vẻ xinh đẹp.

    Họ thích bộ dạng tràn đầy năng lượng.

    Thế giới này vốn chỉ ưa dung nạp những vầng Thái Dương.

    Thể hiện đi !

    Tỏa sáng đi !

    Mỉm cười đi !

    Tất thảy đều vì họ, không phải tôi.

    Đôi cánh chưa kịp sải rộng bay về với đại dương đã vội cháy rụi dưới sức nóng rát bỏng của Mặt Trời.

    Lồng ngực tôi vun đầy một mớ lá khô.

    Héo quắt, lạo rạo, khao khát đến quằn quại.

    Từ sa mạc khô cằn, tôi vô vọng tìm kiếm đường về với đại dương xanh.

    Cứ như thể nếu em ngừng là một Mặt Trời nhỏ chỉ một giờ đồng hồ thôi, hay cho phép bản thân đắm chìm vào cảm xúc buồn bã, đau khổ nhiều hơn một chút, thì em sẽ trở nên cực kỳ xấu xí vậy...

    Ngôn từ nơi anh chậm rãi gieo vào lòng tôi thanh âm tí tách.

    Tựa cơn mưa ngày hè ghé thăm không báo trước; thấm đẫm không gian với hơi nước tinh sạch; len lỏi và lẩn khuất cư ngụ trong từng nếp áo quần.

    Thấm sâu vào lòng đất, xoa dịu mọi nứt nẻ khô hạn.

    Đem tàn dư của vụ mùa năm trước hòa vào làm một với đất đai tơi xốp, sẵn sàng cho mùa gieo hạt sắp tới.

    Cho những hạt mầm của hoa và cỏ sẵn lòng bật nở, ứa tràn nhựa sống và mơn mởn sinh sôi.

    ***

    Sương đêm giăng mắc trên những ngọn tuyết tùng, chờn vờn, quanh quẩn nơi những lùm cây dại.

    Có nơi vấn vít thành tầng bám trên thảm cỏ non, tựa như trải lên nền đất một màng tơ mỏng.

    Nhiệt độ ban đêm trong rừng càng lúc càng xuống thấp.

    Khuôn mặt tôi lộ ra khỏi chăn, chẳng mấy chốc đã co cứng lại vì gió lạnh.

    Cùng lúc đó, hơi ấm phập phồng từ cơ thể mềm mại của Jimin không ngừng tỏa đi, chiếm cứ toàn bộ không gian nhỏ hẹp bên dưới lần chăn mỏng.

    Trong cơn mơ màng, tôi nhích người về phía nguồn nhiệt ấm nóng.

    Từng chút, từng chút một, thu hẹp dần khoảng cách, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để chừa ra một khoảng trống cỡ gang tay ngăn cách giữa tôi và anh.

    Tôi ý thức được khuôn mặt xinh đẹp và thân nhiệt quyến rũ kia, chỉ là một sự tồn tại trong vùng tiềm thức của tôi.

    Một sản phẩm do trí tưởng tượng của tôi nhào nặn mà thành - sao chép lại toàn bộ diện mạo và hơi ấm đó, chỉ để dễ dàng tiếp cận và trò chuyện cùng tôi.

    Nhưng dù gì, người anh ta đã sao chép vẫn là Jimin.

    Jimin.

    Dẫu chỉ là trong mơ, ý tôi là - một giấc mơ đáng giá ngàn vàng, ý chí và thân thể này cũng nhất quyết không để xảy ra bất kỳ điều gì tổn hại đến người con trai quý giá đó...

    "Em vẫn luôn thắc mắc: Nếu giấc mơ này thuộc về tiềm thức, vậy những chuyện đã xảy ra với em có nghĩa là gì ?

    Cú rơi, đồng cỏ, đại dương, rồi thì một bản sao giống em y như đúc - tất cả những thứ đó, liệu có phải tiềm thức đang muốn nhắn nhủ tới em điều gì đó hay không ?"

    Bàn tay bé nhỏ vươn tới ấp lên má tôi, mang theo hơi ấm lan tỏa dịu dàng.

    Khuôn mặt Jimin chậm rãi sáp lại gần.

    Choán lấp tầm nhìn của tôi với đường đuôi mắt cong cong và hàng mi đen nhánh như tuốt chỉ đổ bóng trên đôi gò má.

    "Nơi gặp gỡ là điểm mở đầu.

    Cú rơi đập tan mặt nạ giả dối.

    Bản thể thay em lưu trữ sự thật.

    Sự sát nhập khởi nguồn cho kế thừa.

    Em hoàn thiện, khi em chấp nhận bản thân.

    Đừng chỉ làm hài lòng những người vốn chẳng thay em sống cuộc đời em được ban tặng."

    Ánh nhìn của tôi dán lấy từng cử động duyên dáng nơi cánh môi anh.

    Con chữ thoát ra có cảm giác như nóng sáng, rần rật nhảy múa chung quanh tựa những tàn lửa đỏ.

    Trăng đã lặn vào màn đêm, trả lại nền trời tịch mịch ngàn sao.

    Những vì sao lung linh thốt lên một nốt cao hạnh phúc, trước khi vùi mình vào lòng đại dương sâu thẳm nơi đáy mắt người.

    Hơi thở chúng tôi quyện vào nhau, vấn vít nơi gò má tựa làn khói trắng.

    Jimin mỉm cười, âm hưởng rung động mềm mại như những đợt sóng nước miên man.

    Dào dạt xô đập linh hồn tôi.

    Khiến trái tim tôi thoáng chốc run rẩy như một cánh bướm non.

    "Giấc mơ này, là một lời nhắc nhở.

    Nhắc nhở em làm ơn, đừng lãng quên chính bản thân mình!..."

    ***

    Dưới ráng hừng đông nhập nhoạng, chúng tôi rảo bước qua khu rừng đắm chìm trong mùi hương u buồn tĩnh lặng.

    Không tiếng chim hót, thậm chí không có cả tiếng lá cây trở mình xào xạc.

    Không hề có lấy một chút âm thanh nào của sự sống.

    Jimin dẫn tôi đi xuyên cánh rừng tuyết tùng.

    Anh ủ những ngón tay tôi trong lòng bàn tay bé xinh, kiên nhẫn hướng tôi bước vòng ra xa, tránh khỏi đám gai độc bất thần nhú ra từ những bụi táo dại mọc ven hai bên đường.

    Đôi chân trần dẫn trước bước đi thoăn thoắt, trên gót còn lấp loáng những vệt nước mờ sương.

    Siết lại bàn tay anh, tôi để những lời nhắn nhủ vài phút trước của anh quay về khuấy động sự yên bình trong tâm trí.

    "Giấc mơ này, là một lời nhắc nhở.

    Nhắc nhở em làm ơn, đừng lãng quên chính bản thân mình.

    Cũng đừng trốn tránh việc phải đối diện với nó.

    "Yêu bản thân" không phải là khẩu hiệu.

    Không đơn giản là đi đến mọi nơi và hô hoán ồn ào rằng em yêu bản thân, thì tức là em đã biết cách trân quý chính mình.

    Để yêu, trước hết em cần học cách lắng nghe.

    Mọi mối quan hệ trên thế gian này đều được xây cất nên từ sự lắng nghe và thấu hiểu.

    Lắng nghe tiếng nói bên trong em, đối diện với vùng tối và những khát khao nguyên thủy của nó.

    Chấp nhận rằng tất thảy những điều đó đều góp phần chưng cất nên "em", ở cả quá khứ, hiện tại và tương lai.

    Đau đớn.

    Khó khăn.

    Nhưng cần thiết.

    Bởi thành quả thu về sau vụ mùa gieo hạt sẽ là hoa trái ngọt ngào."

    "Em sẽ rời đi khi trời hửng sáng."

    *

    "Đến nơi rồi."

    Tôi tò mò ló đầu qua vai Jimin, ngạc nhiên khi nhận ra trước mắt chính là đích đến cuối cùng cho chuyến bộ hành xuyên rừng.

    Bên kia ranh giới của mảnh đất tuyết tùng, sương mù trắng xốp trải dài hút mắt, tựa như bức tường thành sừng sững ôm trọn vào lòng toàn bộ sự hùng vĩ của cánh rừng nguyên sinh.

    Ban mai ló rạng, mang theo những sợi ánh sáng như thủy tinh trong vắt, duyên dáng lách mình qua kẽ lá, rọi lên tầng tầng lớp lớp trắng mềm hào quang phản chiếu như những cụm mây óng ánh ngũ sắc.

    Bên tai tôi vọng đến tiếng cười như chuông ngân lảnh lót của tiên rừng.

    Tôi bừng tỉnh, nhận ra mái đầu xù bông vàng mượt của ai đó từ lâu đã không còn rung rinh chắn trước tầm nhìn của mình.

    Anh cười tươi đến nỗi hai mắt híp lại thành đường cong.

    Cánh tay phải khe khẽ đung đưa, đủ để tôi nhận ra bàn tay tôi từ lúc bước vào đã phấn khích bấu chặt lấy anh đến mức làm nhăn nhúm cả lớp vải lụa đẹp đẽ.

    Thả vội bờ vai cùng bắp tay cứng cáp, tôi cuống quít rảo bước lên trước.

    Tiếng cười dai dẳng đuổi theo sau lưng, âm điệu lảnh lót vang vọng khắp cánh rừng hẵng còn ướt sương như những sợi lông vũ không ngừng ve vởn trên da, râm ran ngứa ngáy.

    Đôi tai dẫu cố làm ngơ vẫn nghe lọt tiếng anh cố tình dài giọng ngâm nga"đáng yêu lắm ~" trong suốt cả quá trình hào hứng giẫm lên thảm lá khô sàn sạt.

    Gò má và vành tai có lẽ đã chuyển từ phiếm hồng sang một màu đỏ cháy.

    Tôi mím môi quay phắt lại, phóng đến anh một cái lườm mà tôi cho là sắc bén, rít lên trong sự xấu hổ xen lẫn tức giận.

    Kết quả lại thu về một cục bông Jimin ngoác miệng phá lên cười, và vì mải cười đến híp mắt mà lao đầu vào tầng tầng lớp lớp cỏ may mọc dọc hai bên lối đi.

    *

    Mất một khoảng thời gian tương đối để chúng tôi thực sự đặt chân đến rìa bức tường sương mù.

    Phía sau lưng, những tán tuyết tùng rậm rạp rì rào lay động, khiến những tia sáng rọi lên bề mặt màn sương nọ cũng vì thế mà luân chuyển không ngừng, tán sắc óng lánh như những đường hoa văn dệt kim.

    Không để tôi dừng lại ngắm nghía lâu thêm, Jimin tiếp tục kéo tôi đi xuyên qua lớp sương dày xốp.

    Trái ngược với sự sống mơn mởn bên ngoài, không gian bên trong màn sương trắng xóa đến trống rỗng.

    Màn sương cũng kì lạ hệt như chính sự tồn tại của nó, tuy vậy không đem lại cảm giác vô định như khi tôi lần đầu tiên đặt chân đến thế giới này.

    Sự kì lạ khó gọi tên tỏa ra từ sâu thẳm bên trong khoảng không gian tưởng chừng như nở rộng đến vô tận, chảy tràn một màu trắng lóa đến nhói mắt.

    Trống rỗng và cô đơn.

    Nỗi buồn câm lặng kết lại thành từng giọt lặng lẽ nhỏ xuống trái tim tôi, trong vắt và đau đớn như những giọt nước mắt.

    Cả khu rừng dường như đang than khóc.

    Cầu xin tôi, níu kéo tôi, kêu gọi tôi.

    Mùi hương tuyết tùng càng lúc càng nồng, thâm trầm và tha thiết.

    Ở lại đây.

    Quay lại đây.

    Đừng rời đi.

    Đừng vùng vẫy...

    T/b.

    T/b.

    T/b...

    "...T/b, đừng quay lại !

    Bước theo anh."

    Tôi bừng tỉnh.

    Ý thức quay trở lại với cơ thể, thúc giục đôi chân phải bước và ánh nhìn ngẩng cao.

    Hơi ấm dịu dàng từ Jimin hiện diện trong lòng bàn tay tôi.

    Mái tóc vàng ươm như nắng là hải đăng của tôi, là Mặt Trời duy nhất chỉ dẫn cho tôi tiếp tục dấn bước.

    Vững vàng và đáng tin cậy, tìm đường đưa tôi thoát ra khỏi những thanh âm mê muội.

    *

    Chúng tôi thành công xuyên qua màn sương mù dày đặc.

    Bàn tay tôi vẫn đan chặt lấy tay Jimin.

    Đôi chân gần như đã mất hết cảm giác, lập tức đổ sụp xuống nền đất ẩm sương.

    Jimin giúp tôi đứng dậy, với một bàn tay lịch thiệp khác đỡ sau lưng.

    Anh vuốt tóc tôi, những ngón tay bé nhỏ chăm chú gạt đi giọt nước mắt từ bao giờ đã lăn dài trên má mà tôi không hề hay biết.

    "Chúng ta vượt qua rồi.

    Em giỏi lắm !"

    Tôi ngước nhìn anh, mỉm cười nhẹ nhõm.

    Trước mắt tôi là bầu trời xanh thẫm như đại dương đổ ngược.

    Ráng hừng đông loang rộng cuối chân trời, dần dần lấn chiếm khoảng không gian thấm đẫm hương đêm hẵng còn lấp lánh vô số rặng sao sa.

    Đồng cỏ xanh mướt rì rào nằm chênh vênh bên rìa mỏm đá, nơi mà phóng tầm mắt đi xa có thể nhìn trọn đại dương bao la dập dềnh sóng vỗ.

    Nơi gặp gỡ là điểm mở đầu...

    *

    "Em sẽ rời đi khi trời hửng sáng."

    *

    "Đến lúc rồi."

    Tôi lặng lẽ nhìn sang anh.

    Đôi mắt trong veo, vẻ đẹp duy nhất chỉ thuộc về một thế giới không có thực, cũng đang lặng lẽ chú mục vào tôi.

    Vừa nhấn chìm tôi trong làn nước sâu xanh ngắt, vừa ôm trọn tôi trong hơi ấm của cả ngàn tia sáng ban mai rực rỡ dịu dàng.

    "Mộng đẹp nào rồi cũng sẽ phải thức giấc.

    Em không thể mãi vùi mình trốn chạy trong mơ.

    Không giấc mộng nào được phép níu chân em.

    Em phải đứng dậy, bước ra thế giới thực ngoài kia và tiếp tục chiến đấu.

    Chỉ cần em tỏ tường, rằng chính em là một bản thể quý giá.

    Dẫu chưa thực toàn vẹn nhưng vẫn đẹp đẽ rạng ngời."

    "Chúng tôi trân quý em, và luôn luôn ở đây, vì em.

    Bình minh trước rạng đông luôn là thời khắc tăm tối nhất.

    Nhưng khi Mặt Trời lên, mọi thứ sẽ lại bắt đầu."

    "Đó chính là thời khắc của em."

    Jimin đứng sát bên tôi.

    Dù ở bất cứ thời điểm nào, bàn tay anh và những lời chỉ dẫn vẫn kiên trì đỡ lấy tôi, vững vàng và tin cậy.

    Anh mỉm cười hiền hòa, và tôi cũng cố hết sức để đáp lại niềm tin lấp lánh trong đôi mắt ấy.

    "Tạm biệt."

    Hơi ấm quanh bàn tay tôi tan dần.

    Một cơn gió thốc tới, thổi những lọn tóc phất phơ trước mắt và vạt váy trắng mỏng manh đính lên những ngọn cỏ xanh mướt đồng loạt bay dạt về sau.

    Mang theo hơi nước mát lành xoa dịu nhịp đập run rẩy nơi lồng ngực.

    Tạm biệt.

    Đôi chân dẫn tôi tới điểm cuối cùng của mỏm đá.

    Nơi đường chân trời, bầu trời và đại dương như sát nhập vào làm một, hòa thuận và gắn bó.

    Phía Đông, những vì sao nhấp nháy đôi lần thay cho lời từ biệt, trước khi vùi thứ ánh sáng le lói của màn đêm tịch mịch vào khoảng trời ban mai rực rỡ sắc cam.

    Tại nơi rìa mỏm đá chênh vênh hướng mũi chỉ ra biển cả, nén hơi thở vào cùng với sự chuyển mình thiêng liêng của vạn vật đất trời, tôi im lặng đón chờ thời khắc tia nắng đầu tiên khai mở một ngày mới.

    Thời khắc của Mặt Trời thực thụ.

    Đường chân trời rực cháy.

    Vầng Dương kiêu hãnh từ từ ló rạng phía sau đại dương thẳm xanh.

    Bồn chồn, khẩn trương và có một chút tiếc nuối tắc nghẹn nơi lồng ngực.

    Cơ thể tôi tự cảm nhận được thời khắc thức tỉnh sau giấc mộng đẹp đã cận kề.

    Khi những tia nắng đầu tiên chiếu rọi tới, cơ thể tôi tan ra thành muôn vàn cánh én tinh khôi, hạnh phúc lao vút về phía bầu trời xanh thẳm.

    Khúc hát ru tha thiết vấn vít tận nơi những tầng mây tích, dịu dàng nâng bổng những đôi cánh ấy lên cao.

    Huyền dịu và đẹp đẽ, như muốn đem từng khuông nhạc lóng lánh phổ vào cả rừng cây tuyết tùng đại ngàn.

    [Hành trình kết thúc]

    #Evi

    --------------------------------------------------------------------------------------

    [Hoàn]

    25/03/2020.

    NGƯỜI VIẾT: Evi (@chaytungtang)

    TÁC PHẨM CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD.

    MỌI PHIÊN BẢN XUẤT HIỆN Ở TRANG KHÁC/TÊN TÁC GIẢ KHÁC ĐỀU LÀ MẠO DANH/ĂN CẮP !!!

    XIN HÃY ỦNG HỘ BẢN GỐC TẠI WATTPAD, XIN CẢM ƠN
     
    Chuyến Du Hành
    Lời cuối & Giải đáp


    Xin chào, mình là Evi (〃ー〃)

    "Chuyến du hành" cuối cùng cũng đến hồi kết.

    Mình thực sự r-rất hạnh phúc để nói rằng mình đã hoàn thành lời hứa rồi (ㅠ^ㅠ)

    Chương 6.2 là chương khép lại hành trình "du hành" từ ngày 24.12.2018 đến (tận) ngày 25.03.2020.

    Rất là lề mề nhỉ, mình rất xin lỗi :< Cơ mà, nói là chương cuối cùng nhưng không có nghĩa là "Chuyến du hành" đã thực sự kết thúc.

    Cụ thể thì, về mặt hoàn thiện tác phẩm, mình vẫn sẽ thường xuyên quay trở lại beta các chương cho đến khi thực sự vừa ý.

    Còn về mặt ý nghĩa, giống như thông điệp tìm kiếm và yêu thương bản thân được truyền cảm hứng bởi Bangtanie, thông qua tác phẩm này, mình hi vọng "Chuyến du hành" của cả mình và các cậu vẫn sẽ luôn luôn được duy trì và tiếp diễn :>

    Như mình đã chia sẻ bên blog cá nhân, có rất nhiều chi tiết được lồng ghép trong "Chuyến du hành" (CDH) mà trong quá trình đọc, các cậu có thể chưa hiểu rõ, hoặc chưa nắm bắt hết.

    Một phần lỗi nằm ở khả năng truyền đạt vẫn đang cố gằng hoàn thiện từng ngày của mình :< Và một phần do mình không muốn sự diễn dạt dài dòng có thể làm ảnh hưởng đến quá trình đọc cũng như suy nghĩ của các cậu.

    Bởi vậy, mình đã tự đặt thêm cho mình một lời hứa nữa là: SAu khi CDH kết thúc, mình sẽ giải thích tất tật mọi chi tiết để thỏa mãn các cậu !

    Và dĩ nhiên, nếu các cậu có thắc mắc về bất kỳ chi tiết hay chương nào nữa, thì cứ tự nhiên đặt câu hỏi trong bình luận dưới này nhé.

    Mình sẽ giải thích và tổng hợp bù vào đây.

    Còn ngay bây giờ, mình sẽ giải đáp cho các cậu đây ~

    .

    .

    .

    Khuyến cáo: ĐỂ HIỂU TRỌN VẸN MẠCH TRUYỆN VÀ TRÁNH BỊ SPOIL TÌNH TIẾT, BẠN CHỈ NÊN ĐỌC PHẦN GIẢI THÍCH KHI ĐÃ HOÀN THÀNH 7 CHƯƠNG CỦA "CHUYẾN DU HÀNH" !!!

    .

    .

    .

    [#1.]

    - Tôi và "tôi" (hoặc tôi, hay Self) là hai nhân vật khác nhau.

    Trong đó tôi (thẳng) là chủ thể của giấc mơ, còn tôi (nghiêng) đại diện cho bản ngã bị chối bỏ của chủ thể - có thể hiểu là một Self.

    Một lưu ý là Self dù mang hình tượng nữ giới giống như chủ thể, nhưng thực chất Self (trong CDH) không có giới tính cụ thể (phi giới tính).

    Vậy nên "cậu" hay "cậu ấy" chỉ là một cách xưng hô tương đối thôi, không có sự phân biệt về giới.

    - Thế giới trong mơ = Tiềm thức.

    • Phân biệt với Ý thức:

    Theo như mình hiểu thì Ý thức chỉ hiển thị những sự vật, sự kiện mà cậu lưu tâm ghi nhớ.

    Trong khi Tiềm thức thì ghi chép lại cả những sự kiện cậu không nghĩ là mình nhớ, hoặc không nghĩ nó có tồn tại, hoặc cố tình lãng quên.

    Tiềm thức thậm chí có thể cho cậu trải nghiệm lại cảm xúc của đứa trẻ trong bụng mẹ, hay cảm xúc người mẹ trong lúc mang thai; hoặc nhìn thấy những sự kiện đã xảy ra khi cậu còn sơ sinh. (search GG về phương pháp thiền sâu nếu cậu có hứng thú nhé :>)

    Sự vật, sự kiện thời được lưu trữ trong vùng Tiềm thức sẽ hình thành nên lối suy nghĩ và cách hành động của cậu khi trưởng thành.

    Ví dụ, khi bé cậu bị bố mẹ đánh quá nhiều, lớn lên cậu sẽ cảm thấy hồi hộp nếu bố mẹ thay đổi sắc mặt và thường cảm thấy khó gần gũi với họ - đó là vì cậu đã bị ám ảnh với đòn roi khi còn bé.

    (Đây chỉ là cách nhận biết nôm na của mình.

    Khuyến khích các cậu search GG để đọc những thông tin chính xác hơn nhé!)

    • Vì sao tồn tại giấc mơ tiềm thức và cuộc gặp gỡ giữa chủ thể và Self ?

    —> Đọc [#6.1.]

    - Vị trí tầng mây (chủ thể) - mặt đất (Self):

    • Trời và Đất không bao giờ giao nhau, hình ảnh Trời - Đất mang nghĩa đối lập và cách biệt.

    Chủ thể và Self bị ngăn cách, không thể gặp được nhau, không thể hoà hợp làm một.

    • Self ngủ quên giữa đồng cỏ —> Có thể hiểu là bị bỏ quên, bị vùi lấp, bị ném vào nơi hoang vu vắng vẻ (hiếm ai có thể tự dưng mà bước được vào vùng Tiềm thức của mình lắm, ngoại trừ thiền sâu.) Đó là do chủ thể đã chối bỏ Self của mình.

    • Khi chối bỏ bản ngã, chủ thể sẽ mất phương hướng.

    Vậy nên bạn ý mới cô đơn một mình trên mây, trong tình trạng "chân không chạm đất" là vì vậy !

    Thành ngữ "chân không chạm đất": Ám chỉ người mơ hồ về mục tiêu, phương hướng của cuộc đời mình, thường có những mơ tưởng xa rời thực tế.

    - Tôi và tôi tâm ý tương thông: Vì cả hai chung quy lại đều cùng là một người nên vốn luôn có sự đồng nhất và kết nối trong tình cảm, suy nghĩ.

    (*) Lí do chọn "Serendipity" làm sợi dây kết nối xuyên suốt ?

    --> Đơn giản vì mình thích thôi :3

    Nghiêm túc nào ~ Thực ra Serendipity là nguồn cảm hứng chính để mình nhen nhóm ý tưởng thực hiện CDH.

    Giọng hát quyến rũ của Jimin và bản phối mang hơi hướm Ngân Hà của em í luôn khiến mình liên tưởng đến một khúc hát ru dỗ giấc dưới bầu trời đêm đầy sao.

    Và đặc biệt, câu hát " I'm you, you're me" (tương đương câu "Vì tớ là cậu, và cậu là tớ" cuối chương #2 và #5) là cú hích đầu tiên để mình mở ra không gian và ý tưởng tạo dựng nên thế giới trong CDH.

    Trong CDH, Serendipity đóng vai trò là một khúc hát ru chữa lành, có sứ mệnh dẫn dường cho chủ thể Tôi, bên cạnh nhân vật Jimin (đọc giải thích tại mục [#5.])

    [#2.]

    - Hai đoạn đầu là phần miêu tả tượng hình cho suy nghĩ, tình cảm, cảm xúc bị chủ thể chối bỏ (do Self nắm giữ).

    Hình ảnh và màu sắc mà chủ thể nhìn thấy là "nhìn" qua tâm tưởng của Self (do tâm ý tương thông - giải thích mục [#1.])

    - Chủ thể ngã khỏi mây và rơi xuống đại dương:

    • Cú rơi = Sự thức tỉnh

    Do chủ thể đã "nhìn" thấy những suy nghĩ bị che giấu, nên bị chúng thu hút về với Self - hiện đang ở mặt đất.

    Cú rơi là một nhân tố xúc tác cần thiết để chủ thể Tôi ngưng chối bỏ Self (hay những tình cảm, suy nghĩ bị "cấm") và buộc phải đối mặt, chấp nhận phần bị ẩn giấu của chính mình.

    Dễ hiểu hơn là, những cảm xúc "bị cấm" kia vốn thuộc về chủ thể, hành động "nhìn" giống như gỡ bỏ lệnh cấm ấy, nên một cách tự nhiên nó sẽ bị thu hút về với chủ nhân của nó thôi.

    Giống như nam châm hút mạt sắt vậy đó ~ Đều là sắt mà =)

    • Đại dương = Khủng hoảng, trầm cảm, mất phương hương / Khó khăn

    Nếu cậu không thể an ủi hay rộng lượng trước những sai lầm của bản thân, luôn cảm thấy bản thân không hoàn hảo, không cố gắng; đó là một sự suy sụp tồi tệ.

    Ở lứa tuổi của mình thì những cảm xúc tiêu cực ấy được gọi là những dấu hiệu của "khủng hoảng tuổi 20".

    Nhân vật tôi mắc kẹt trong chính hình mẫu/ áp lực quá lớn do mình tự đặt ra, trong khi không thể chấp nhận và yêu thương con người mình.

    Hình tượng đại dương cũng mang cảm hứng từ ẩn dụ "đại dương" - "sa mạc" trong single Sea của Bangtan.

    - Tôi gắn với hình ảnh ngọn hải đăng —> Chấp nhận Self, hay thấu hiểu bản thân là cách để đi qua khó khăn, khủng hoảng.

    - Cuộc đoàn tụ dưới đáy biển có nhắc đến "trái tim".

    Trái tim là biểu hiện của tình yêu và chứa đựng cảm xúc.

    Các cậu có thể hiểu là người lạc mất trái tim là người không thể biểu lộ được cảm xúc thật của mình.

    [#3.]

    - Tôi xuất hiện trên đồng cỏ thay vì chìm dưới đáy đại dương.

    • Tôi thay thế cho vị trí của Self —> Bước đầu đón nhận Self, nên chủ thể sẽ trải nghiệm lại mọi hành động, suy nghĩ của Self đã từng làm.

    • Tại sao là đồng cỏ, không phải đại dương ?

    Như đã nói, đại dương = khủng hoảng, mất phương hướng.

    Tôi đã tìm đến và đón nhận Self, nhưng đó không phải tất cả.

    Việc đón nhận chỉ là bước đầu tiên.

    Tôi mới chỉ "biết" đến sự tồn tại của bản ngã vào lúc khó khăn, chứ chưa "hiểu" hay "chấp nhận" nghe theo Self.

    Do vậy, dẫu có sự chỉ dẫn của Self nhưng nếu tôi vẫn nằm lại đại dương (đắm chìm trong khủng hoảng) thì vô ích.

    Tôi cần quay trở lại nơi xuất phát (đồng cỏ), thay vì chờ đợi thì phải tự mình chủ động tìm kiếm Self.

    - Mảnh vỡ: Có 2 cách hiểu về hình tượng mảnh vỡ:

    • Mảnh vỡ = Self —> Đã giải thích trong nội dung chương #3.

    Bên cạnh đó, mình muốn giải thích rõ thêm một chút về hình tượng Self trong cách hiểu này.

    Như đã nói, cú rơi = sự thức tỉnh.

    Để có được sự thức tỉnh, phải trả một cái giá tương xứng.

    Self sẽ là một vật hi sinh tạm thời; khi Self bị tổn thương, điều đó sẽ ảnh hưởng lên chủ thể.

    Self vỡ nát sẽ thúc đẩy chủ thể Tôi phải lên đường tìm kiếm và khôi phục nó.

    Từ đó, CDH bắt đầu :>

    • Mảnh vỡ = Vỏ bọc / Mặt nạ.

    Nói cho đúng thì ẩn dụ cho hình tượng mảnh vỡ này không được đề cập trong chính truyện.

    Tuy nhiên, trên thực tế, cách hiểu thứ 2 mới là dự định ban đầu của mình về ý nghĩa của cú rơi - nhưng mình đã không diễn tả được :< Đó là một thiếu sót trong khả năng của mình 🙁((

    Khi lựa chọn chối bỏ phần Self, Chủ thể tự tạo cho mình một vỏ bọc/ mặt nạ giả dối.

    Cú rơi đập tan mặt nạ giả dối (chương #6.2) là vì thế.

    Tương tự như cách hiểu thứ nhất: Khi vỏ bọc không còn, chủ thể Tôi phải tự mình tìm kiếm Self.

    Đúng như mấy cậu nghĩ nhé, ẩn dụ mặt nạ cũng được lấy cảm hứng từ era LY: Tear của Bangtan.

    - Mục này là chia sẻ bên lề thôi ~ Thời điểm chương #3 bắt đầu rơi vào khoảng tháng 4, 2019 - vừa trùng thời điểm Bangtan comeback với album hường rực Map of the soul: Persona í :> Do đó nếu để ý, các cậu có thể dễ dàng thấy một chút của single Home và hình tượng "bản đồ tâm hồn" trong chương này.

    Còn tinh thần era LY thì đó giờ vẫn luôn xuyên suốt cả CDH rồi nhé 😉

    [#4.]

    - Khu rừng = Lõi Tiềm thức (hay trung tâm của giấc mơ tạo bởi vùng Tiềm thức)

    Hay dễ hiểu hơn là, khu rừng là nơi chứa đựng những chỉ dẫn quan trọng để chủ thể Tôi tìm lại Self và học cách hòa hợp với nó.

    Do đó, mọi sự kiện mang tính chất mở nút của CDH đều diễn ra trong bối cảnh khu rừng tuyết tùng.

    Bên cạnh đó, các cậu có đồng ý là khi đi rừng, người ta thường xuyên phải sử dụng bản đồ hoặc la bàn không ??? 😉

    - Mùi hương tuyết tùng: Chỉ là một chi tiết nhỏ thôi, mùi tuyết tùng không chiếm giữ nhiều ý nghĩa trong CDH.

    Do tuyết tùng là một loài cây xứ lạnh, và mình lại quá yêu thích ý nghĩa của mùi hương này (ý nghĩa của tuyết tùng được giải thích trong chương #6.1), nên mình đã sống chết chỉnh bối cảnh khu rừng - mà ban đầu mình dự định là một loại rừng lá kim (kiểu dạng thông í, cao và rậm rạp) - thành rừng tuyết tùng =)))

    Có thể các cậu không biết, hoặc nếu biết rồi thì ôn lại một chút cho vui :> Tuyết tùng và gỗ thông là 2 mùi nước hoa yêu thích của Yoongi.

    Cơ mà, nghe mùi tuyết tùng (chắc là) thích hơn :> Nói thật thì hơn 19 năm cuộc đời mình còn chưa bao giờ được ngửi một mùi nước hoa nào tử tế.

    Và hơn thế, mình còn chưa giàu .___.

    Là "chưa giàu" đó nhé, chứ không phải nghèo khỉ đâu 🙂))

    [#5.]

    - Jimin (Lúc viết đến đây mình nghĩ kiểu "giải thích gì nữa trời, quá rõ ràng còn gì =)))" Cơ mà vì mục này đã xuất hiện, thì việc giải thích vẫn cứ là quan trọng nhé ~)

    • Đầu tiên, trên thực tế Jimin là người đã thể hiện ca khúc Serendipity.

    Nếu Serendipity trong CDH mang ý nghĩa là giai điệu dẫn đường, thì nhân vật Jimin đóng vai trò như một nhân tố trọng yếu kết nối giữa chủ thể Tôi và Self.

    • Jimin là người gác rừng --> Liên quan đến hình tượng Khu rừng = Lõi Tiềm thức.

    Sự xuất hiện của nhân vật này có thể hiểu như một bên trung gian, giúp Tiềm thức chuyển lời đến chủ thể Tôi.

    Còn nội dung chuyển lời là gì thì nó nằm ở chính những lời thoại của Jimin trong các chương #6.1 và #6.2.

    • Jimin là một sản phẩm của Tiềm thức, do đó cũng tương tự như Self, không có hình dạng thực hay giới tính cụ thể.

    Diện mạo của nhân vật này lấy từ hình tượng Jimin trong trí nhớ của chủ thể Tôi.

    • Một chức năng khác của Jimin, cũng tương tự như khúc Serendipity, đó là người dẫn đường.

    - Sự biến mất (một lần nữa) của Self:

    • Jimin là nhân tố liên kết giữa tôi - Self, điều này giải thích vì sao sau khi biến mất lần thứ nhất, Self lại xuất hiện bên cạnh Jimin.

    • Self không hẳn là biến mất.

    Quá trình được diễn tả trong chương #5 là quá trình hợp nhất của chủ thể Tôi và Self.

    Cả hai đã hòa làm một, tức là Tôi đã tiến thêm một bước mới trong quá trình tìm lại bản thể - từ "đón nhận" đến "chấp nhận".

    Điều này đồng thời cũng giải thích cho câu nói của Jimin ở đầu chương #6.1: "Cậu ấy ở bên trong em.

    Hay nói cách khác, bản thể của em đã quay trở về đúng nơi nó phải ở."

    Và câu "Mọi thứ đều đã hoàn thiện."

    Bên cạnh đó, nếu để ý các cậu có thể dễ dàng nhận thấy lời của Self chính là lời thoại lấy từ chương #2, khi tôi và Self tìm đến nhau dưới đáy đại dương.

    [#6.1.]

    (*) Vì sao tồn tại giấc mơ tiềm thức và cuộc gặp gỡ giữa chủ thể và Self ?

    • Lí do tồn tại giấc mơ tiềm thức:

    Như đã nhắc đến trong mục [#1.], Tiềm thức ghi chép lại những sự kiện mà cậu không nghĩ là mình nhớ, hoặc không nghĩ nó có tồn tại, hoặc cố tình lãng quên.

    Những sự kiện đó, như mình đã đề cập từ đầu đến giờ, là do bản thể Self bị chủ thể chối bỏ.

    Bởi tôi "giả dối" và từ chối đối diện với Self quá lâu, Tiềm thức sẽ liên tục phải ghi nhận sự tổn thương.

    Có thể hiểu: Vùng Tiềm thức là nơi những thứ bị chối bỏ mãi mãi không bao giờ có thể thoát khỏi việc bị lãng quên vĩnh viễn.

    Do đó, khi đạt đến một mức tổn thương nhất định, Tiềm thức sẽ buộc chủ thể Tôi phải xuất hiện trong giấc mơ (trong CDH) để nhận lại những thứ luôn thuộc về mình.

    • Cuộc gặp gỡ giữa chủ thể và Self:

    Dựa theo đúng tinh thần face yourself, love yourself mà Bangtan đã truyền tải thông qua 2 era đỉnh kout LY và MOTS --> Luôn cần có sự thấu hiểu, hòa hợp và thống nhất trong suy nghĩ, tình cảm, hành động của bản thể và bản ngã.

    Mối quan hệ đó giống như trong chương #1 đã đề cập: "Sự tồn tại của một mối liên kết không lời, như hai mặt của một tấm gương, tuy hai mà một, vẹn toàn thống nhất."

    Do đó, dù ở bất kỳ thời điểm nào của cuộc đời, cuộc gặp gỡ giữa chủ thể và Self vẫn sẽ còn tiếp tục, và cần thiết phải diễn ra.

    Trong trường hợp của CDH thì đây là cuộc gặp gỡ bị ép buộc, do thái độ lảng tránh ngoài đời thực của chủ thể Tôi.

    - Hình ảnh "mặt trăng xanh" và "tấm chăn vàng" đều xuất hiện trong MV Serendipity.

    - Jimin có nhắc tới "cặp sinh đôi" --> Ám chỉ chủ thể Tôi và Self.

    Ngoài ra, việc đề cập đến "sự khác biệt" giữa các cặp song sinh ở đây còn nhấn mạnh đến trạng thái luôn tồn tại hai mặt đối lập trong mỗi người.

    Đây cũng là một trong những cảm hứng xuyên suốt quá hình thành nên vũ trụ Bangtan (BU).

    (Nếu đã theo dõi Bangtan từ era Wings đến nay, các cậu có thể thấy các theory đề cập rất nhiều đến sự đối lập tồn tại trong một thể thống nhất.

    Ví dụ: ánh sáng >< bóng tối, thiên đàng >< địa ngục, thiện >< tà, hình tượng quỷ Abraxas,....)

    - Trái tim thất lạc: Xem giải thích cuối mục [#2.]

    [#6.2.]

    - Mặt Trời = Cá nhân nổi bật, có tầm ảnh hưởng nhất định trong số đông.

    • Hình tượng Mặt Trời thường được sử dụng khi muốn tôn vinh sự cường đại, cao quý, vẻ đẹp và sự tồn tại độc nhất của một thực thể - kể cả hữu hình lẫn vô hình (ví dụ: thánh thần,...)

    Trong CDH, ẩn dụ "Mặt Trời" được sử dụng nhằm nhắc đến những cá nhân sở hữu tài năng, sức hút nổi bật, có tầm ảnh hưởng nhất định đến đám đông.

    Nhiều người khi nghe đến những tính từ như "vui vẻ", "hoạt bát", "giàu năng lượng"... (xuất hiện trong chương #6.1) thường sẽ nhận định rằng ẩn dụ "Mặt Trời" = người hướng ngoại.

    Cũng có phần đúng, tuy nhiên nhận định như vậy khá mang tính quy chụp và cũng chưa thực sự chính xác, nếu các cậu hiểu và có thể phân biệt được thế nào là hướng nội và hướng ngoại.

    Chúng ta luôn được rao giảng rằng hướng nội hay hướng ngoại đều tốt; mỗi thiên hướng đều có những điểm mạnh và vị thế riêng của nó, tuy nhiên thực tế thì không phải như vậy.

    Bởi chính những định kiến sai lầm về hai thiên hướng trên, mà mỗi người - ở bất kể độ tuổi, giới tính, công việc, hay vị trí đứng nào trong xã hội - đều có thể cảm nhận được việc sẽ luôn có những sự ưu ái nhất định dành cho những cá nhân "được coi là" hướng ngoại.

    Gia đình, trường lớp, công ty của cậu - họ sẽ thích một người "trông có vẻ hướng nội " hơn, hay là một người "trông có vẻ hướng ngoại hơn" ?

    Tất nhiên là vế sau.

    Và áp lực ép xuống từ tứ phía sẽ buộc cậu phải học cách làm cho mình "trông có vẻ hướng ngoại" - đúng như cái khuôn mà số đông ngoài kia ưa thích.

    Quá trình đó, với một số người gọi là sự thích nghi, nhưng với một số khác thì đó lại là sự giả dối.

    Không phải ai cũng chấp nhận được sự thật rằng bản thân họ đang trở nên "khác" đi; những đức tính cũ từng cho là tốt đẹp dường như mai một dần; và bản ngã bị che lấp vì nỗi sợ hãi nếu phải chấp nhận, sự công nhận rằng bạn hoàn hảo, bạn tốt đẹp sẽ không còn nữa.

    • Lấy cảm hứng từ era LY (cụ thể là single Fake love & The truth untold )

    Chủ thể Tôi vì e ngại định kiến xã hội mà tự biến bản thân thành một con người khác; vì không muốn lạc lõng so với đám đông mà cố gắng trở nên giống như một Mặt Trời.

    Chủ thể chối bỏ con người mình và đánh mất kết nối với phần Self.

    Chính sự hóa thân giả dối đã đẩy tôi vào tình trạng lo sợ, khủng hoảng, hoang mang.

    Và đó là một con đường gượng ép sai lầm.

    Bởi thế giới khắc nghiệt luôn điên cuồng chạy đua sẽ không dừng lại để nhìn nhận nỗ lực của Tôi, mà Tôi mới phải là người nên bao dung và trân trọng chính mình.

    - Đôi cánh: Lấy cảm hứng từ hình tượng đôi cánh của Icarus.

    Tuy nhiên, về mặt ý nghĩa ẩn dụ, "đôi cánh" trong CDH đã có sự chỉnh sửa so với bản gốc của thần thoại Hi Lạp.

    - Hành trình đi xuyên rừng = Sự thích tỉnh cần thiết để thoát khỏi giấc mơ

    Chủ thể Tôi chấp nhận việc đối diện với bản ngã và học cách hòa hợp với phần Self, do đó Khu rừng đã thực hiện hết chức năng (xem giải thích ẩn dụ Khu rừng tại mục [#4.]) Mọi thay đổi diễn ra đối với chủ thể đều do Tiềm thức tác động.

    Tuy nhiên, những thay đổi đó mới chỉ dừng lại ở nhận thức, chưa chuyển sang hành động cụ thể nếu chủ thể vẫn chưa thức tỉnh khỏi giấc mơ.

    --> Quá trình nhận thức bản thân (bao gồm: face yourself, love yourself, speak yourself) chỉ thực sự có ý nghĩa khi được thể hiện thông qua hành động.

    - Màn sương mù = Sự ngáng đường cuối cùng

    Để dễ hiểu, cậu có thể nhìn sang ví dụ về việc hình thành một thói quen.

    Bắt đầu bằng những hành động được thực hiện thường xuyên, lặp đi lặp lại, sau một khoảng thời gian nhất định, thói quen sẽ được hình thành.

    Tuy nhiên trước đó, sự lần lữa, ỷ lại... sẽ luôn cố gắng dẹp bỏ mọi nỗ lực của cậu hòng đưa cậu quay trở về với nếp sinh hoạt cũ.

    Tương tự, trong quá trình nhìn nhận bản thân, chủ thể sẽ luôn vấp phải sự ngáng đường bởi những suy nghĩ, cảm xúc tiêu cực hay những tác động khách quan phát sinh ngoài ý muốn.

    .

    .

    .

    Chuyên mục Giải đáp đến đây là xongggg((*'▽'*)~

    Dài rất dài, và có vẻ đau đầu .__.

    Có cảm giác như mình đang viết Theory cho BU vậy =)))

    Đừng ngại cmt xuống dưới đây những thắc mắc của các cậu nhé, bởi mình sẽ cố gắng trả lời nhanh và chi tiết nhất có thể \\٩( 'ω ' )و ///

    Hi vọng các cậu đã có những trải nghiệm thú vị khi thưởng thức trọn vẹn "Chuyến du hành".

    Một lần nữa, cảm ơn vì đã đồng hành cùng mình đến cuối cùng.

    Thalanghe ~ I purple u ♡(*'▽'*)♡

    #Evi

    26.03.2020

    ---------------------------------------------------------------------------------------

    NGƯỜI VIẾT: Evi (@chaytungtang)

    TÁC PHẨM CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD.

    MỌI PHIÊN BẢN XUẤT HIỆN Ở TRANG KHÁC/TÊN TÁC GIẢ KHÁC ĐỀU LÀ MẠO DANH/ĂN CẮP !!!

    XIN HÃY ỦNG HỘ BẢN GỐC TẠI WATTPAD, XIN CẢM ƠN
     
    Back
    Top Dưới