Khác [ChuuDaz]Cẩm Tú Cầu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399541889-256-k543858.jpg

[Chuudaz]Cẩm Tú Cầu
Tác giả: lam_thanh_sam
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cuộc chiến của những "Kẻ bị nguyền rủa" và "Kẻ să đuổi"
Ai sẽ sống và ngược lại?



top​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tôi Từng Là Một Cô Gái Như Vậy
  • Tử Long Hưởng Hỏa
  • Máu, tội ác và tử vong.
  • Định mệnh tuổi 16
  • [ChuuDaz]Cẩm Tú Cầu
  • [Chuudaz]Cẩm Tú Cầu
    Chương 1:Lời nguyền và số phận


    Bầu trời xám xịt phủ bóng lên thành phố như một bức màn u ám, che khuất đi tia sáng hiếm hoi từ mặt trời.

    Những tòa nhà cao tầng đứng sừng sững như những gã khổng lồ vô hồn, chứng kiến cuộc chiến không hồi kết giữa Những Kẻ Bị Nguyền Rủa và Những Kẻ Săn Đuổi.

    [Tìm thấy hắn chưa]

    Một giọng nói trầm thấp vang lên qua bộ đàm, kéo theo âm thanh lạo xạo nhiễu sóng.

    Chuuya đứng trên một mái nhà cao, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống con phố vắng tanh bên dưới.

    Cậu là một Hunter – kẻ chuyên săn lùng những sinh vật bị nguyền rủa, và lần này, mục tiêu của cậu là kẻ nguy hiểm nhất trong số chúng.

    "Vẫn chưa."

    Một giọng nói khác đáp lại.

    "Hắn có vẻ đã đánh hơi được chúng ta."

    Chuuya siết chặt nắm đấm.

    Dazai Osamu – kẻ mang trong mình lời tiên tri về sự hủy diệt – không phải là một con mồi dễ dàng.

    Cậu không chỉ mạnh, mà còn nguy hiểm bởi cái đầu đầy mưu mô của mình.

    [Cẩn thận đấy, Chuuya.] Một giọng khác xen vào, nghe có chút lo lắng. [Hắn không phải hạng thường đâu.]

    "Tôi biết."

    Chuuya gằn giọng.

    "Hắn sẽ không thoát khỏi tay tôi đâu."

    Một nơi nào đó trong thành phố...

    Bên trong một tòa nhà bỏ hoang, ánh trăng chiếu qua ô cửa sổ vỡ, phủ lên người thanh niên trẻ một lớp sáng bạc mờ ảo.

    Dazai Osamu lặng lẽ dựa vào bức tường cũ kỹ, đôi mắt nâu sâu thẳm ánh lên vẻ thích thú pha lẫn mệt mỏi.

    "Hunter, huh..."

    Cậu thì thầm, nở một nụ cười nhạt.

    "Lần này lại là ai nữa đây?"

    Cậu biết mình đang bị truy đuổi, nhưng điều đó chưa bao giờ khiến cậu hoảng sợ.

    Bởi vì cậu là một trong những Kẻ Bị Nguyền Rủa mạnh nhất – một Cursed One mang sức mạnh có thể xóa sổ cả thế giới này.

    "Nếu chúng muốn bắt mình..."

    Cậu nhắm mắt, khẽ cười.

    "... thì cứ thử xem."

    Khu chợ đêm – 10:45 PM

    Gió lạnh thổi qua con hẻm nhỏ, cuốn theo những mẩu giấy rách tả tơi.

    Chuuya bước chậm rãi giữa con phố đông đúc, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc tối.

    Anh biết cậu đang ở đây.

    Và đúng như cậu dự đoán—

    "Lâu rồi không gặp, Chuuya."

    Giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng.

    Một giây sau, lưỡi dao sắc bén kề sát cổ Chuuya.

    Tình huống đảo ngược hoàn toàn.

    Dazai không bỏ trốn.

    Cậu đang chờ anh.

    "Cậu luôn có thói quen xuất hiện từ phía sau như vậy sao?"

    Chuuya khẽ nhếch môi, tay nắm chặt vũ khí giấu trong túi áo.

    "Tôi nên cảm thấy vinh hạnh vì được đích thân cậu chào đón à?"

    "À?

    Không hẳn."

    Dazai mỉm cười, nhưng đôi mắt cậu ánh lên một tia sắc lạnh.

    "Tôi chỉ muốn nhìn thấy biểu cảm của cậu khi nhận ra mình đã rơi vào bẫy thôi."

    Chuuya chợt cảm thấy có gì đó không ổn.

    "Cái gì—"

    ẦM!

    Một vụ nổ lớn vang lên từ phía sau, thổi tung cả một góc con phố.

    Khói bụi mịt mù, người dân hoảng loạn bỏ chạy.Vụ nổ đã kích động đến những Hunter gần đó.

    Chuuya lùi lại, cố gắng điều chỉnh hơi thở.

    Một cái bẫy....

    Dazai đã lên kế hoạch cho chuyện này từ trước.

    "Có vẻ như tôi đã đánh giá thấp cậu rồi, Dazai."

    Chuuya lẩm bẩm, mắt ánh lên tia nguy hiểm.

    "Nhưng đừng nghĩ chuyện này kết thúc dễ dàng như vậy."

    "Tất nhiên rồi."

    Dazai bật cười, đôi mắt đầy thách thức.

    "Tôi rất mong chờ màn trình diễn tiếp theo của cậu đấy, Hunter."

    Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu...

    Nhưng cả hai đều không biết rằng, lời nguyền của họ đã ràng buộc số phận của nhau từ lâu.
     
    [Chuudaz]Cẩm Tú Cầu
    Chương 2:Sợi chỉ đỏ của định mệnh


    "Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi số phận sao, Dazai?"

    Giọng nói trầm thấp của Chuuya vang lên giữa bầu không khí u ám

    Dưới ánh trăng mờ ảo, hai con người đứng đối diện nhau trên tàn tích đổ nát của một thành phố đã bị chiến tranh tàn phá.

    Một người khoác trên mình bộ kimono truyền thống màu đen, tà áo khẽ lay động theo từng cơn gió lạnh, càng tôn lên vẻ bí ẩn của cậu.

    Mái tóc nâu mềm mại bay nhẹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia nhìn sắc bén.Đối diện cậu, một người với mái tóc cam rực lửa, ánh mắt như lóe lên tia sáng của sự phẫn nộ.

    Bộ vest đen của hắn phủ đầy bụi, nhưng tư thế vẫn hiên ngang như một chiến binh sẵn sàng lao vào trận chiến.

    Không gian giữa họ căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một hơi thở sai lệch cũng có thể khiến mọi thứ vỡ vụn

    -Dazai Osamu – kẻ bị nguyền rủa, một thực thể sinh ra để hủy diệt thế giới.

    Lời tiên tri đã định đoạt rằng khi sức mạnh của cậu thức tỉnh hoàn toàn, tất cả sẽ chìm trong bóng tối vĩnh hằng.

    -Nakahara Chuuya – một Thợ Săn mạnh mẽ thuộc tổ chức chống lại Những Kẻ Bị Nguyền Rủa.

    Nhiệm vụ của cậu là tiêu diệt Dazai trước khi lời tiên tri trở thành sự thật.

    "Ta không quan tâm đến lời tiên tri đó."

    Dazai thở dài, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sự bất cần cố hữu.

    "Chẳng phải mọi thứ đều có thể thay đổi sao?

    Nếu số phận đã định ta phải hủy diệt thế giới này, vậy tại sao ta không thử tìm cách sống sót thay vì chấp nhận nó?"

    Chuuya cười khẩy, ánh mắt sắc bén nhìn kẻ trước mặt."

    Ngươi đang tự lừa dối mình, Dazai.

    Ngươi nghĩ rằng có thể chạy trốn khỏi bản chất của chính mình sao?

    Ngươi không thể thay đổi định mệnh!"

    Dazai im lặng một lúc, sau đó nở một nụ cười nhạt.

    "Vậy thì... hãy chứng minh điều đó đi, Chuuya."

    Không chờ thêm một giây nào nữa, Chuuya lao đến, đôi mắt ánh lên sát khí.

    Bàn tay cậu siết chặt chuôi thanh kiếm được rèn riêng để tiêu diệt Những Kẻ Bị Nguyền Rủa.

    ẦM!!

    Một vụ va chạm dữ dội xảy ra, mặt đất dưới chân họ nứt toác, cát bụi bay mù mịt.

    Lưỡi kiếm sắc bén của Chuuya chỉ còn cách cổ Dazai vài milimét, nhưng rồi lại bị một thế lực vô hình chặn lại.

    Một nguồn năng lượng tăm tối bao quanh Dazai, ngăn chặn đòn tấn công chí mạng.

    "Lời nguyền của ta không cho phép ta chết dễ dàng như vậy đâu."

    Dazai mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi thứ.

    Chuuya nghiến răng, lùi lại một bước.

    Anh biết Dazai không phải là một đối thủ dễ chơi.

    Nhưng điều làm anh khó chịu nhất chính là... một phần nào đó trong anh không muốn giết cậu.

    "Chết tiệt...!"

    Chuuya lẩm bẩm.

    Anh không thể để sự do dự làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ.

    Nếu không giết Dazai ngay bây giờ, hậu quả sẽ khôn lường.

    Nhưng liệu có thật sự không còn cách nào khác ngoài việc giết hắn không?

    "Ngươi không thể do dự, Chuuya."

    Một giọng nói vang lên trong đầu cậu.

    Đó là giọng của cấp trên, nhắc nhở anh về mục tiêu quan trọng nhất.

    "Dazai, nói ta nghe đi, nếu ngươi không muốn hủy diệt thế giới... vậy ngươi muốn gì?"

    Chuuya hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

    Dazai nhìn cậu thật lâu trước khi bật cười khẽ.

    "Ta muốn sống, Chuuya.

    Chỉ đơn giản vậy thôi."

    Câu trả lời ấy khiến anh khựng lại.

    "Ngươi thật sự nghĩ có thể sống như một con người bình thường sao, Dazai?"

    "Chúng ta hãy thử xem."

    Dazai thì thầm.

    Cuộc chiến này chưa thể kết thúc.

    Nhưng từ giây phút này, Chuuya biết rằng... anh sẽ không thể dễ dàng xuống tay với Dazai như trước nữa.
     
    [Chuudaz]Cẩm Tú Cầu
    Chương 3:Khởi đầu của bóng tối


    Bóng tối như một tấm màn nặng nề bao phủ lên khu tàn tích, nơi hai kẻ đối đầu đang đứng.

    Mọi âm thanh dường như đều bị nuốt chửng, chỉ còn tiếng gió rít qua những bức tường đổ nát.

    "Cậu nghĩ mình có thể chạy thoát à, Dazai?"

    Chuuya nghiến răng, đôi mắt ánh lên tia giận dữ pha lẫn đau đớn.

    "Tôi đâu có chạy."

    Dazai cười nhạt, đôi mắt nâu sâu thẳm như hồ nước không đáy.

    "Tôi chỉ không muốn phải chiến đấu với cậu mà thôi."

    Chuuya siết chặt nắm đấm, từng ngón tay khẽ run rẩy.

    Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể căm ghét Dazai, nhưng giây phút này, khi đối diện với kẻ từng là đồng đội, mọi thứ lại trở nên quá phức tạp.

    "Đừng có giở trò nữa!"

    Chuuya gằn giọng.

    "Cậu đã phản bội lại lý tưởng của chúng ta!

    Cậu đáng lẽ phải chết cùng những kẻ nguyền rủa khác!"

    "Vậy thì cậu sẽ là người giết tôi sao, Chuuya?"

    Dazai vẫn giữ nguyên nụ cười nhẹ, nhưng trong mắt hiện lên một tia bi thương thoáng qua.

    Chuuya không nói nữa, chỉ lao đến với tốc độ nhanh như một cơn bão lửa, nắm đấm bao phủ bởi năng lượng rực cháy.

    Nhưng ngay khoảnh khắc đó—

    𝐁𝐎𝐎𝐌!

    Một vụ nổ lớn xảy ra ngay giữa hai người, cản trở đòn tấn công của Chuuya.

    Từng mảnh vỡ bay tứ tung, bụi mù che phủ cả khu vực.

    Giữa làn khói xám mờ mịt, một bóng dáng nhỏ nhắn hiện ra—

    "Này, hai ông anh đang làm gì mà căng thẳng vậy?"

    Một giọng nói vang lên, trong trẻo nhưng không kém phần tinh quái.

    "Cái quái—!?"

    Chuuya lùi lại, tay vẫn siết chặt, mắt nhìn chằm chằm vào kẻ vừa xuất hiện.

    Đó là một cô bé với mái tóc đỏ rực, đôi mắt đỏ như viên ngọc lưu ly sáng rực trong bóng tối.

    Cô mặc một chiếc áo choàng đen rộng quá khổ, trông có vẻ không vừa với dáng người nhỏ nhắn của mình.

    "Chết tiệt, Samishi!?"

    Dazai bật cười bất lực.

    "Sao em lại ở đây?"

    "Câu hỏi hay đấy, Dazai–san ."

    Samishi nhún vai, tiến đến giữa hai người.

    "Em chỉ tình cờ đi ngang qua và thấy hai người sắp chém giết nhau nên ghé chơi chút thôi~"

    "Đừng có đùa!"

    Chuuya gắt lên, tay chỉ thẳng vào cô.

    "Đây không phải chuyện để trẻ con chen vào!"

    "Trẻ con?"

    Samishi nheo mắt, tặc lưỡi một cái.

    "Thế để tôi nhắc cho ông anh nhớ—tôi là ai nào?"

    Không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt.

    Cả Dazai và Chuuya đều cảm nhận được một luồng năng lượng kì lạ lan tỏa từ cô bé.

    Samishi cười nhẹ, giơ tay lên, và trong chớp mắt, những bóng đen từ tàn tích xung quanh bắt đầu chuyển động như những con rắn bò trườn trên mặt đất.

    "Chết tiệt..."

    Chuuya lẩm bẩm, mắt đầy cảnh giác.

    "Thôi nào, đừng có nhìn em như thể em sắp nuốt chửng hai người vậy."

    Samishi khoanh tay, nhún vai đầy vẻ lém lỉnh.

    "Em chỉ muốn giúp một tay thôi mà.

    Hai ông anh định đánh nhau đến chết thật đấy à?"

    Dazai khẽ cười, ánh mắt lướt qua Chuuya.

    "Có vẻ như chúng ta có thêm một vị khách không mời rồi nhỉ, Chuuya."

    Chuuya nghiến răng, rõ ràng không thích thú gì với sự có mặt của Samishi.

    Nhưng trước khi Anh kịp nói gì, cô đã tiếp tục:

    "Em đến đây với một đề nghị thú vị đấy.

    Cả hai ông anh có muốn nghe không?Dù em có thể chọn người khác (hai ng là nhân vật 9 mà,không chọn 2 người thì chọn ai -)) )"

    Không ai trả lời, nhưng bầu không khí căng thẳng đã dịu đi phần nào.

    Samishi nở một nụ cười bí ẩn, ánh mắt ánh lên tia tinh quái quen thuộc.

    Và thế là, cuộc đối đầu đầy căng thẳng giữa hai kẻ từng là đồng đội bị gián đoạn bởi một kẻ thứ ba, người luôn xuất hiện vào những khoảnh khắc chẳng ai ngờ tới nhất...

    Trong căn phòng tối chỉ le lói ánh sáng từ màn hình máy tính, Samishi đang căng thẳng rà soát những dữ liệu trên hệ thống.

    Từng dòng mã lệnh chạy nhanh đến mức mắt thường khó mà theo kịp, nhưng cô bé vẫn tập trung cao độ, đôi mắt đỏ ánh lên sự sắc bén.

    "Gần xong rồi... chỉ cần thêm một chút nữa..."

    Samishi lẩm bẩm, đôi tay nhỏ bé lướt nhanh trên bàn phím.

    Căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng gõ phím liên hồi, nhưng không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được.

    Mọi người xung quanh đều tập trung vào nhiệm vụ của mình, không ai dám quấy rầy Samishi khi cô đang xử lý vấn đề liên quan đến hệ thống điều khiển thế giới.

    Dazai và Chuuya đứng phía sau, trao đổi với nhau về kế hoạch tiếp theo.

    "Anh có cảm giác chuyện này không đơn giản..."

    Chuuya khoanh tay, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn lên màn hình.

    "Đúng vậy, nếu hệ thống thực sự có vấn đề, thì chẳng phải mọi trật tự của thế giới này sẽ bị đảo lộn sao?"

    Dazai trầm tư đáp, ánh mắt có chút suy nghĩ.

    Ngay lúc đó, cánh cửa bật mở, một bóng dáng nhỏ nhắn lao vào với vẻ mặt hốt hoảng.

    Đó là Koshinuke, em trai của Samishi, người có nhiệm vụ phụ trách kiểm tra các dữ liệu hệ thống cùng cô.

    "Chị!

    Chuyện lớn rồi!"

    Koshinuke thở hổn hển, hai mắt mở to đầy lo lắng.

    "Hệ thống đã bị can thiệp!

    Chúng ta không thể kiểm soát hoàn toàn được nữa!"

    "Cái gì?!"

    Samishi lập tức quay ngoắt lại, gõ nhanh vào bàn phím để kiểm tra dữ liệu.

    Mọi người đều im lặng, bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.

    Dazai và Chuuya nhìn nhau, nhận ra đây không phải chuyện nhỏ.

    "Hệ thống bị lỗi gì?

    Có thể khắc phục không?"

    Samishi hỏi nhanh, bàn tay nhỏ bé lướt nhanh trên bàn phím.

    "Không phải lỗi thông thường... mà là có ai đó đang cố tình xâm nhập vào hệ thống!"

    Koshinuke vội vàng giải thích.

    "Nếu chúng ta không ngăn chặn kịp thời, mọi thứ có thể sụp đổ!"

    Mọi người nín thở nhìn lên màn hình, nơi các dòng mã đang liên tục thay đổi một cách bất thường.Thời gian lúc này như ngưng động.Koshinuke nhanh chóng đưa ra dữ liệu mới nhất, chỉ vào một điểm bất ổn.

    "Tính năng của Thợ Săn và Kẻ Nguyền Rủa vẫn chưa bị loại bỏ, nhưng giờ đây nó đang trở nên mất kiểm soát!

    Có ai đó đang thao túng nó!"

    "Khốn thật..."

    Chuuya nghiến răng, bàn tay vô thức siết chặt lại.

    "Nếu nó mất kiểm soát, thì cả thế giới này sẽ trở thành mớ hỗn độn!"

    "Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra kẻ đứng sau chuyện này!"

    Dazai gật đầu, ánh mắt sắc bén.

    "Không thể để mọi thứ sụp đổ được."

    Samishi nhìn chằm chằm vào màn hình, môi mím chặt.

    Một giây sau, cô quay sang Koshinuke, giọng nói chắc nịch.

    "Triển khai kế hoạch khẩn cấp.

    Kết nối toàn bộ hệ thống với máy chủ phụ.

    Chúng ta phải ngăn chặn kẻ xâm nhập trước khi mọi chuyện đi quá xa!"

    Mọi người gật đầu, chuẩn bị bước vào một cuộc chiến không chỉ bằng vũ khí mà còn bằng trí tuệ.

    Cuộc chiến giành lại quyền kiểm soát thế giới chính thức bắt đầu...

    ____________________________________________________

    Mấy chương sau đa số là đánh nhau hơi nhiều nên có thể gây nhàm chán nhưng chỉ kéo dài đến tầm chương 6 thôi.Chúc mọi người buổi tối an lành.
     
    [Chuudaz]Cẩm Tú Cầu
    Chương 4:Chiến thắng trên màn hình


    Bên trong căn phòng tối chỉ còn ánh sáng phát ra từ màn hình máy tính, một loạt các ký tự mã hóa chạy dài như những con rắn kỹ thuật số.

    Không gian tĩnh lặng bị phá vỡ bởi những tiếng gõ bàn phím liên tục và nhịp thở khẩn trương của năm cô,cậu nhóc nhỏ bé nhưng đầy bản lĩnh.

    "Tụi nó lại cố gắng phá tường lửa của chúng ta!"

    Hokori nhíu mày, đôi mắt lục ánh lên tia sắc bén khi quan sát hàng loạt mã code xuất hiện trên màn hình.

    "Không sao, em đã cài một lớp bảo vệ kép!

    Nếu chúng đột nhập vào lớp thứ nhất thì vẫn còn lớp thứ hai!"

    Chisai vừa nói vừa gõ bàn phím cực nhanh, đôi mắt xanh lá sáng rực trong bóng tối.

    "Nhưng... hình như chúng đã tìm được cách qua lớp thứ hai rồi...!"

    Hanoko hoảng hốt kêu lên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt con chuột vi tính.

    "Chết tiệt, tên lần này ghê hơn mấy lần trước nhiều!"

    Koshinuke nghiến răng, tay lướt trên bàn phím nhanh như gió.

    "Bọn nó không phải hạng xoàng đâu, chắc chắn là một tổ chức tầm cỡ!"

    "Chúng ta phải nhanh hơn chúng nó!"

    Hokori lên tiếng, bàn tay nhỏ bé lướt đi một cách điêu luyện trên bàn phím.

    "Em sẽ triển khai mã phản công ngay bây giờ!"

    Trên màn hình, các mã lệnh phức tạp xuất hiện liên tục.

    Những con số, ký tự nhấp nháy với tốc độ chóng mặt, giống như một trận chiến vô hình giữa các thiên tài công nghệ.

    Bỗng dưng—

    Tạch!

    Màn hình đột ngột chuyển sang màu đen, rồi hiện lên hình ảnh một con chuột đáng sợ với đôi mắt đỏ ngầu.

    Nó giống như phiên bản méo mó của Mickey, nhưng thay vì thân thiện, nó mang theo một luồng khí lạnh rợn người.

    "Cái quái gì thế này!?"

    Chisai hét lên.

    "Một loại virus?

    Không đúng...

    Đây là một dạng giao tiếp trực tiếp!"

    Hokori siết chặt nắm tay.

    [Xin chào, những kẻ nhóc con tò mò...

    Các ngươi nghĩ rằng có thể chặn bọn ta sao?

    Chỉ là vấn đề thời gian thôi...]

    Giọng nói méo mó phát ra từ loa máy tính, làm cả nhóm nổi da gà.

    "Im đi!"

    Koshinuke gõ nhanh một lệnh vào hệ thống, lập tức hình ảnh con chuột bị thay thế bởi màn hình gốc.

    "Khóa kết nối ngay!

    Bọn nó đang cố làm nhiễu loạn hệ thống của chúng ta!"

    "Được rồi, em đã cài thêm một vòng bảo vệ nữa!

    Nhưng... không chắc là nó sẽ giữ được bao lâu đâu!"

    Hanoko lo lắng nhìn những dòng mã vẫn tiếp tục chạy trên màn hình.

    "Không cần giữ quá lâu!

    Chúng ta chỉ cần đủ thời gian để lần theo dấu vết của chúng!"

    Hokori cười khẩy.

    "Mấy tên này nghĩ chúng ta chỉ là lũ con nít?

    Để xem ai mới là kẻ bị tóm!"

    Không khí căng thẳng tràn ngập căn phòng.

    Bốn đứa trẻ tiếp tục lao vào trận chiến trên bàn phím, từng mã lệnh, từng đoạn mã được nhập vào với tốc độ thần sầu.

    Màn hình lại nhấp nháy.

    Con chuột màu tím ghê rợn trở lại, như thể cháo đón học sinh mới.

    "Lại là nó!"

    Chisai kêu lên, tay liên tục gõ mã lệnh.

    "Con quái vật này dai nhặn ghê!"

    Hanoko lầm bắm, dùng tay nhỏ nhắc bấm loạt lích trên bàn phím.

    "Có cách nào xóa sổ nó không?"

    Hokori chắc chắn, nhanh chóng chuyển giao diện sang một môi trường bảo mật.

    Cô bé 11 tuổi vẫn bình tĩnh, như thể đã quá quen với các cuộc chiến tấn công hằng ngày.

    "Chúng ta cần lần theo dâu vết của nó."

    Cô bé nói.

    "Hãy dành cho nó một bất ngờ."

    Chisai nhến nháy.

    "Chị đang nói đến cách gài bẫy?"

    "Chính xác."

    Hokori bắt một dãy chương trình ứng biến, chạy theo hướng ngược lại các dâu vết hacker đã để lại.

    "Chúng ta sẽ giải mã một trong những giao thông của nó, sau đó tiêu diệt nó từ trong ra ngoài."

    "Chị, cố lên,em luôn ủng hộ!"

    Hanoko vửa nhai bánh quy vừa nhìn chẳm chẳm vào màn hình.

    Những dây ký tự và con số chạy trên màn hình như đang nhảy múa, các đường viền chảy theo luân chế bốn chiều.

    Ngửi vào trung tâm là Hokori, người duy nhất giữ được nhịp điều và xử lý thông tin với tốc độ chóng mặt.

    "Bây giờ!"

    Hokori hô to, chỉ tay vào trung tâm màn hình.

    Hệ thống bốc phát tia sáng.

    Con chuột màu tím nhảy vọt lên trước màn hình, tiếng cười ma quái vang dội qua dây loa.

    [Chào các nhóc.

    Các người nghĩ rằng chóng tôi sẽ bỏ cuộc chơi ấy?]

    Các đối hacker ở đâu đó vẫn kiên trì, không hề dễ dàng bỏ cuộc.

    "Chưa hết!"

    Chisai rít rống, nhắm thẳng vào con chuột và nhấn đèn các lệnh tấn công.

    Một cố đống mã lệnh bắt đầu xâm chiếm hệ thống của hacker bên kia.

    Bên phía Hokori, các dây chuyền trao đổi dữ liệu đã được tăng cường và khoạch định rõ ràng.

    Cuối cùng, con chuột tím chỗi lên, tiếng cài đặt bắt đầu mờ dần.

    "Chúng thua rồi!"

    Hanoko vỗ tay, hân hoan.

    Hệ thống đã khôi phục và trở lại với quỹ đạo ban đầu vốn có của nó.

    ------------------------------------------------------------------------

    Chuyện là truyện này bên TruyenHD của t bị từ chối lần thứ 2 rồi mấy mom ơi,duyệt gắt quá t không qua nổi 😭
     
    [Chuudaz]Cẩm Tú Cầu
    Thông báo 😘


    Chắc để bộ này ngâm muối ăn 1 thời gian đã chứ giờ vào năm rồi + học thêm đủ kiểu làm t không có thời gian viết ý chứ chưa nói đăng.Chắc drop tạm thời đến khi hè quay lại luôn quá..

    Thế thôi,nghe tạm bài nhạc này đi.Mong nó có thể tiếp động lực cho mn để vào năm học mới chứ t là nản ngay từ đầu năm rồi 😭😭😭
     
    Back
    Top Bottom