Bóng tối như một tấm màn nặng nề bao phủ lên khu tàn tích, nơi hai kẻ đối đầu đang đứng.
Mọi âm thanh dường như đều bị nuốt chửng, chỉ còn tiếng gió rít qua những bức tường đổ nát.
"Cậu nghĩ mình có thể chạy thoát à, Dazai?"
Chuuya nghiến răng, đôi mắt ánh lên tia giận dữ pha lẫn đau đớn.
"Tôi đâu có chạy."
Dazai cười nhạt, đôi mắt nâu sâu thẳm như hồ nước không đáy.
"Tôi chỉ không muốn phải chiến đấu với cậu mà thôi."
Chuuya siết chặt nắm đấm, từng ngón tay khẽ run rẩy.
Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể căm ghét Dazai, nhưng giây phút này, khi đối diện với kẻ từng là đồng đội, mọi thứ lại trở nên quá phức tạp.
"Đừng có giở trò nữa!"
Chuuya gằn giọng.
"Cậu đã phản bội lại lý tưởng của chúng ta!
Cậu đáng lẽ phải chết cùng những kẻ nguyền rủa khác!"
"Vậy thì cậu sẽ là người giết tôi sao, Chuuya?"
Dazai vẫn giữ nguyên nụ cười nhẹ, nhưng trong mắt hiện lên một tia bi thương thoáng qua.
Chuuya không nói nữa, chỉ lao đến với tốc độ nhanh như một cơn bão lửa, nắm đấm bao phủ bởi năng lượng rực cháy.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó—
𝐁𝐎𝐎𝐌!
Một vụ nổ lớn xảy ra ngay giữa hai người, cản trở đòn tấn công của Chuuya.
Từng mảnh vỡ bay tứ tung, bụi mù che phủ cả khu vực.
Giữa làn khói xám mờ mịt, một bóng dáng nhỏ nhắn hiện ra—
"Này, hai ông anh đang làm gì mà căng thẳng vậy?"
Một giọng nói vang lên, trong trẻo nhưng không kém phần tinh quái.
"Cái quái—!?"
Chuuya lùi lại, tay vẫn siết chặt, mắt nhìn chằm chằm vào kẻ vừa xuất hiện.
Đó là một cô bé với mái tóc đỏ rực, đôi mắt đỏ như viên ngọc lưu ly sáng rực trong bóng tối.
Cô mặc một chiếc áo choàng đen rộng quá khổ, trông có vẻ không vừa với dáng người nhỏ nhắn của mình.
"Chết tiệt, Samishi!?"
Dazai bật cười bất lực.
"Sao em lại ở đây?"
"Câu hỏi hay đấy, Dazai–san ."
Samishi nhún vai, tiến đến giữa hai người.
"Em chỉ tình cờ đi ngang qua và thấy hai người sắp chém giết nhau nên ghé chơi chút thôi~"
"Đừng có đùa!"
Chuuya gắt lên, tay chỉ thẳng vào cô.
"Đây không phải chuyện để trẻ con chen vào!"
"Trẻ con?"
Samishi nheo mắt, tặc lưỡi một cái.
"Thế để tôi nhắc cho ông anh nhớ—tôi là ai nào?"
Không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt.
Cả Dazai và Chuuya đều cảm nhận được một luồng năng lượng kì lạ lan tỏa từ cô bé.
Samishi cười nhẹ, giơ tay lên, và trong chớp mắt, những bóng đen từ tàn tích xung quanh bắt đầu chuyển động như những con rắn bò trườn trên mặt đất.
"Chết tiệt..."
Chuuya lẩm bẩm, mắt đầy cảnh giác.
"Thôi nào, đừng có nhìn em như thể em sắp nuốt chửng hai người vậy."
Samishi khoanh tay, nhún vai đầy vẻ lém lỉnh.
"Em chỉ muốn giúp một tay thôi mà.
Hai ông anh định đánh nhau đến chết thật đấy à?"
Dazai khẽ cười, ánh mắt lướt qua Chuuya.
"Có vẻ như chúng ta có thêm một vị khách không mời rồi nhỉ, Chuuya."
Chuuya nghiến răng, rõ ràng không thích thú gì với sự có mặt của Samishi.
Nhưng trước khi Anh kịp nói gì, cô đã tiếp tục:
"Em đến đây với một đề nghị thú vị đấy.
Cả hai ông anh có muốn nghe không?Dù em có thể chọn người khác (hai ng là nhân vật 9 mà,không chọn 2 người thì chọn ai -)) )"
Không ai trả lời, nhưng bầu không khí căng thẳng đã dịu đi phần nào.
Samishi nở một nụ cười bí ẩn, ánh mắt ánh lên tia tinh quái quen thuộc.
Và thế là, cuộc đối đầu đầy căng thẳng giữa hai kẻ từng là đồng đội bị gián đoạn bởi một kẻ thứ ba, người luôn xuất hiện vào những khoảnh khắc chẳng ai ngờ tới nhất...
Trong căn phòng tối chỉ le lói ánh sáng từ màn hình máy tính, Samishi đang căng thẳng rà soát những dữ liệu trên hệ thống.
Từng dòng mã lệnh chạy nhanh đến mức mắt thường khó mà theo kịp, nhưng cô bé vẫn tập trung cao độ, đôi mắt đỏ ánh lên sự sắc bén.
"Gần xong rồi... chỉ cần thêm một chút nữa..."
Samishi lẩm bẩm, đôi tay nhỏ bé lướt nhanh trên bàn phím.
Căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng gõ phím liên hồi, nhưng không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được.
Mọi người xung quanh đều tập trung vào nhiệm vụ của mình, không ai dám quấy rầy Samishi khi cô đang xử lý vấn đề liên quan đến hệ thống điều khiển thế giới.
Dazai và Chuuya đứng phía sau, trao đổi với nhau về kế hoạch tiếp theo.
"Anh có cảm giác chuyện này không đơn giản..."
Chuuya khoanh tay, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn lên màn hình.
"Đúng vậy, nếu hệ thống thực sự có vấn đề, thì chẳng phải mọi trật tự của thế giới này sẽ bị đảo lộn sao?"
Dazai trầm tư đáp, ánh mắt có chút suy nghĩ.
Ngay lúc đó, cánh cửa bật mở, một bóng dáng nhỏ nhắn lao vào với vẻ mặt hốt hoảng.
Đó là Koshinuke, em trai của Samishi, người có nhiệm vụ phụ trách kiểm tra các dữ liệu hệ thống cùng cô.
"Chị!
Chuyện lớn rồi!"
Koshinuke thở hổn hển, hai mắt mở to đầy lo lắng.
"Hệ thống đã bị can thiệp!
Chúng ta không thể kiểm soát hoàn toàn được nữa!"
"Cái gì?!"
Samishi lập tức quay ngoắt lại, gõ nhanh vào bàn phím để kiểm tra dữ liệu.
Mọi người đều im lặng, bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Dazai và Chuuya nhìn nhau, nhận ra đây không phải chuyện nhỏ.
"Hệ thống bị lỗi gì?
Có thể khắc phục không?"
Samishi hỏi nhanh, bàn tay nhỏ bé lướt nhanh trên bàn phím.
"Không phải lỗi thông thường... mà là có ai đó đang cố tình xâm nhập vào hệ thống!"
Koshinuke vội vàng giải thích.
"Nếu chúng ta không ngăn chặn kịp thời, mọi thứ có thể sụp đổ!"
Mọi người nín thở nhìn lên màn hình, nơi các dòng mã đang liên tục thay đổi một cách bất thường.Thời gian lúc này như ngưng động.Koshinuke nhanh chóng đưa ra dữ liệu mới nhất, chỉ vào một điểm bất ổn.
"Tính năng của Thợ Săn và Kẻ Nguyền Rủa vẫn chưa bị loại bỏ, nhưng giờ đây nó đang trở nên mất kiểm soát!
Có ai đó đang thao túng nó!"
"Khốn thật..."
Chuuya nghiến răng, bàn tay vô thức siết chặt lại.
"Nếu nó mất kiểm soát, thì cả thế giới này sẽ trở thành mớ hỗn độn!"
"Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra kẻ đứng sau chuyện này!"
Dazai gật đầu, ánh mắt sắc bén.
"Không thể để mọi thứ sụp đổ được."
Samishi nhìn chằm chằm vào màn hình, môi mím chặt.
Một giây sau, cô quay sang Koshinuke, giọng nói chắc nịch.
"Triển khai kế hoạch khẩn cấp.
Kết nối toàn bộ hệ thống với máy chủ phụ.
Chúng ta phải ngăn chặn kẻ xâm nhập trước khi mọi chuyện đi quá xa!"
Mọi người gật đầu, chuẩn bị bước vào một cuộc chiến không chỉ bằng vũ khí mà còn bằng trí tuệ.
Cuộc chiến giành lại quyền kiểm soát thế giới chính thức bắt đầu...
____________________________________________________
Mấy chương sau đa số là đánh nhau hơi nhiều nên có thể gây nhàm chán nhưng chỉ kéo dài đến tầm chương 6 thôi.Chúc mọi người buổi tối an lành.