Ngôn Tình Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 80: 80: Muốn Cô Gọi Chồng ! H


Thấy Nhu Nhu ngoan ngoãn như thế thì hắn liền vươn bàn tay to lớn ra lấy một chiếc gối êm kê dưới phần bụng của cô làm cho cặp mông căn tròn kia vểnh cao lên không ít.

Mạn Nhu Nhu còn đang trong cơn hoang mang vì không hiểu tại sao cái tên này lại làm động tác như thế , thì một khắc sâu đó Mạn Nhu Nhu đầu óc như nổ tung mà hét lớn.

----- A!.

Ưm!.

Tại sao nó lại vào sâu như thế chứ ? Xin anh hãy dừng lại được không tôi chịu không nổi ! Tôi có thể dùng miệng và tay giúp anh có được không ?----
Mạn Nhu Nhu mệt mỏi nói ra những lời từ trong đáy lòng mình , sắc mặt cô mếu máo như muốn khóc thân thể thì mệt mỏi nằm úp xuống ghế sofa.

Điềm Cảnh Nghi nghe thấy như thế thì trên khuôn mặt liền nở nụ cười tà trông rất đắc ý , hắn cúi đầu xuống ghé sát vào bên tai cô mà tà mị nói.

------ Em gọi tôi bằng chồng , tôi sẽ làm theo ý mà em muốn !-----
Nói xong hắn như muốn không cho cô suy nghĩ mà nhập nhanh hơn nữa vào sâu bên trong n** t* m*t của Nhu Nhu ,đôi bàn tay to lớn của hắn không ngừng xoa bóp lấy b* m*ng căn tròn vểnh cao kia làm cho Nhu Nhu rùng người liên tục.

Mạn Nhu Nhu như ăn trúng món mình không thích khuôn mặt tái nhợt hoảng sợ đến vô cùng , nhưng nghe hắn nói thế thì một tia lý trí bên trong đầu củng không có phép cô làm như thế.

Như mà Mạn Nhu Nhu củng không muốn gặp cảm giác như thế này mà vội vã nài nĩ đáp.

----- Ưkm!.

! Anh chậm lại một chút ! Nhưng lúc anh muốn tôi gọi anh bằng " Chủ nhân " được không ? Tôi thật sự không mở miệng gọi theo ý anh muốn được ! Nếu như anh còn muốn ép tôi như thế nữa thì tôi cũng chẳng dám chống đối anh !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu củng vô lực mà nhắm đôi mắt cảm nhận lấy phần th*n d*** của mình như muốn vỡ tan không chịu nổi.

Còn về phần Điềm Cảnh Nghi trông khi hắn đang duy chuyển mạnh bạo bên trong n** t* m*t đầy ẩm ướt kia của cô , khi hắn nghe thấy cô gọi hai từ " Chủ nhân " khi thì thân thể như bị k1ch thích đến cực điểm.

Hắn dùng bàn tay to lớn bóp chặt lấy đôi bông đào cao vút kia , phần th*n d*** khúc thịt to lớn kia cố gắng duy chuyển nhanh hơn bên trong cô , thân thể hắn rùng mình co giật lấy một hồi những tinh hoa như nước lũ đều nhanh chòn chảy vào bên trong n** t* m*t kia của cô.

Mạn Nhu Nhu mệt mỏi trong cơn mơ mang như cảm nhận được bên trong bụng phần th*n d*** có những thứ gì đó ấm nóng chảy vào bên trong , cô củng không thèm để tâm mà muốn khép đôi mắt nghĩ ngơi.

Bỡi vị cô cảm nhận được cái v*t t* l*n đầy hung tợn ấy đã được lấy ra khỏi người , thân thể cô nhẹ nhỏm cả thể xác lẩn tinh thần mà muốn khép mờ đôi mắt.

Nhưng cuộc đời không đẹp như mơ tưởng , khi cô dự tính khép mờ đôi mắt thì cái vật hung tợn to lớn kia của hắn vẩn đang ngẩn cao đầu trước mắt cô.

Mạn Nhu Nhu như muốn sụp đỗ trong cơn tuyệt vọng vậy , thấy cô có biểu hiện như thế thì hắn thì ôn nhu nói.

---- Bảo bối ! Hôm nay tôi tạm tha cho em lần này , em chỉ cần dùng miệng giúp tôi m.

út sạch những chất dinh dưỡng này là được !-----
Trái tim Mạn Nhu Nhu như được thả lỏng xuống mà nhẹ nhỏm thở phào một hơi , cô không giám lãnh đạm mà nhanh chóng yếu ớt mở bờ môi đỏ mộng ngậm lấy cái vật gây guốc to lớn của hắn mà l.

iếm.

láp.

Chiếc lưỡi nhỏ nhắn như rắn nước ấy rất nhanh chóng đã làm theo ý mà hắn muốn , Điềm Cảnh Nghi hoảng sợ mình lại lên cơn nên nhanh chóng lấy bảo vật của mình ra khỏi miệng cô.

Mạn Nhu Nhu thấy thế liền nhẹ nhỏm an tâm chìm vào trong giấc ngủ , hắn liền cúi xuống hôn nhẹ lên đôi gò má cô dùng đôi bàn tay v**t v* lấy mái tóc có chút rối bời kia, một tay còn lại cũng tiện thể kéo lấy một tấm nệm mỏng đắp lên thân thể cô.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 81: 81: Sợ Hết Hồn !


Điềm Cảnh Nghi nghe thấy cô nói như thế tuy rất khó chịu nhưng củng không biết làm gì hơn mà đành ôn hòa nói.

----- Thôi được rồi ! Chuyện này tôi không ép em , nếu em muốn tắm thì có thể về phòng , nhưng mà những lời tôi nói hôm nay đều là thật cho dù em có tin hay không thì vẩn là như vậy !-----
Hắn nói xong lại tập trung vào sấp tài liều trên bàn , Mạn Nhu Nhu nghe câu nói ấy của hắn cũng không để tâm mà nhẹ nhàng bước chậm rãi về căn phòng của mình.

Mạn Nhu Nhu chậm rãi nhanh chóng bước vào bên trong nhà tắm , thời gian lại thấm thoát trôi qua không biết được bao lâu.

Khi Mạn Nhu Nhu bước ra khoắc trên mình một chiếc váy dài màu đen khá kín đáo qua đầu gối , Nhu Nhu lười biến nằm trên chiếc giường mà xem máy tính.

Phải nói là cô xem bản thảo thiết kế và xem lãi xuất những ngôi nhà mà cô cho thuê mà thôi , tuy những ngày này cô không để ý lắm những không có nghĩa là cô bỏ mặc.

Mạn Nhu Nhu xem thấy lãi xuất như thế này củng chẳng cần lo đi kiếm việc làm hay gì cả , sau này có dù hắn có vứt cô ra ngoài đường vẩn sống nhăn răng nha.

Như vậy cô mới xin việc thiết kế trên máy tính , còn về nhưng khoản tiền lợi nhuận kia đúng thời điểm thì sẽ rơi vào túi của cô mà thôi.

Nhu Nhu suy nghĩ một hôi lâu thì bầu trời củng đã về đêm bầu không khí rất mát mẽ và thoáng mát.

----- khét!.

.

!-----
Chợt có tiếng mở cửa vang lên , theo phản xa Mạn Nhu Nhu hướng ánh mắt tới thì xuất hiện trước mắt cô là hình dáng cao ráo khá quen thuộc kia.

Điềm Cảnh Nghi nhìn về hướng cô trông bất giác mà như muốn bị Nhu Nhu hút cả hồn , khi Nhu Nhu hướng ánh mắt về nơi khác thì hắn mới chợt tỉnh táo lại một chút củng bước vào nhà tắm.

Một lần nữa khi hắn bước ra khoắc trên mình một bộ đồ ngủ đơn giãn mà thôi , phải nói đây là nhà hắn muốn bận gì củng được cả , còn về phần Nhu Nhu chỉ giám ăn mặc thoải mái bên trong căn phòng ngủ này mà thôi.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô thất lạc như thế liền dùng bàn tay to lớn ấy xoa nhẹ cái đầu nhỏ của cô mà ôn hòa nói.

-----Bảo bối ! Không đói bụng hay sao mà còn ngồi ở đây cơ chứ ? Có phải là đang chờ chồng em hay không ?-----
Phải nói Mạn Nhu Nhu chưa bao giờ thấy ai vô sỉ không muốn mặt như cái tên này , nói ra những lời như thế mà tim phổi không hề đập loạn đúng là khâm phục.

Tuy Nhu Nhu suy nghĩ trong đầu là như thế chứ nào giám mở miệng phản bát gì chứ , cô chỉ nhẹ nhàng đáp lời.

-----Không phải là tôi chờ anh cùng đi hay sao ? Ở nơi này tôi còn quen biết ai ngoài anh hay sao ?-----
Điềm Cảnh Nghi củng không để ý lời cô nói mà liền nhanh chóng nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của Nhu Nhu mà bước đi.

Vài hơi thở vội vã sau , xuất hiện trước mắt hay người là những hình dáng quen thuộc kia đang ngồi cười đùa trên chiếc ghế sofa trông rất vui vẽ.

Điềm Cảnh Nghi thấy những người thân này của mình khuôn mặt vẩn lạnh nhạt nắm lấy bàn tay mềm mại của cô hướng bàn ăn mà đi tới.

Hai người nhanh chóng ngồi vào vị trí của mình , trên chiếc bàn rộng lớn cũng đã trưng bày rất nhiều món ăn còn hơi nóng hổi.

Thấy sắc mặt hắn không vui thì Nhu Nhu củng chỉ biết im lặng mà thuận theo mà thôi , mấy người thân kia của hắn ngồi trên chiếc bàn củng chậm rãi bước tới ,trông phút chốt mọi người đều ngồi vào vị trí của mình.

Mọi người đông đủ ai củng đều chậm rãi động đũa gấp thức ăn , không biết là vị lý do gì bữa ăn rất là yên tĩnh đến mức lạ thường.

Mạn Nhu Nhu củng lười để tâm đến chuyện nhà của hắn mà tập trung ăn ngấu nghiến bỡi bị cô hơi đói và có phần thèm ăn.

Trong khi Nhu Nhu đang tập trung vào chuyên môn của mình thì chợt có một bát canh đưa đến trước mặt cô.

Nhu Nhu theo phản xạ nhìn lên thì liền sợ hết hồn , vì người đưa canh có cô là ông Điềm chứ còn ai vào đây chứ.

Thấy cô nhìn lên ông Điềm thì nở nụ cười có phần ôn hòa nói.

---- Cháu gái ! Ăn nhiều một chút !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 82: 82: Nhu Nhu Mở Lời !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy ông Điềm nói như thế liền sợ hết hồn , bỡi mấy người này hôm nay tại sao lại đối tốt với mình thế cơ chứ.

Tuy là suy nghĩ như thế nhưng Mạn Nhu Nhu vẫn lễ phép đưa bàn tay trắng noãn ra nhận lấy bát canh mà nhẹ nhàng nói.

----- Cảm ơn !----
Trông khi cô nhận lấy bát canh thì vô số ánh mắt đều nhìn châm chú vào Nhu Nhu như của lạ vậy , Mạn Nhu Nhu cảm thấy có gì đó không tốt liền trước nhớ lại mà dùng chiếc áo trên người che đi vết bầm trên cỗ.

Tuy là Mạn Nhu Nhu đã gấp gáp che lấy nhưng mà cô làm sao qua mắt được những người có kinh nghiệm cơ chứ.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô có biểu hiện như thế liền đe dọa.

---- Nếu em còn che dấu như thế nữa thì tốt nay tôi xích em trên giường là được !-----
Giọng nói lạnh lùng có phần đe dọa này làm cho Mạn Nhu Nhu giật mình mà nhanh chóng buông bàn tay ra , vết bầm đỏ ái muội trên cổ trắng noãn của cô đều hiện ra phía trước.

Sắc mắt Mạn Nhu Nhu trắng xám khó coi đến vô cùng mà chỉ biết cúi đầu gấp thức ăn liên tiếp bỏ vào miệng , ngay lúc này cô chỉ biết cô gắng ăn thật nhanh để và chạy lên phòng mà thôi.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngoan ngoãn như thế liền gấp cho Nhu Nhu một miếng thịt mà ôn nhu nói.

---- Em ăn nhiều một chút sau này mới có sức để sinh con !-----
Mạn Nhu Nhu nghe xong cái tên khốn kiếp này nói như thế thì rất muốn phun cả máu , sắc mặt Nhu Nhu hốt hoảng nhưng củng chẳng dám trách móc gì hắn cả.

Ngay lúc này cô mới nhớ ra Điềm Cảnh Nghi lúc trưa hai người ân ái đều cho vào bên trong của mình , mà Mạn Nhu Nhu không có uống thuốc tránh thai , mà củng không có thuốc để uống.

Suy nghĩ như thế Mạn Nhu Nhu mới cố gắng dùng hết sức lực của mình mà hướng về phía hắn yếu ớt nói.

----- Anh!.

Anh mua giúp tôi vài viên thuốc tránh thai được không ? Nếu như tôi mà có thai thì ba mẹ chắc chắn sẽ không thèm nhận tôi mất !-----
Nói đến đây sắc mặt cô như muốn khóc , Nhu Nhu thừa biết cái tên này chẳng muốn mua, mà cô nói ở đây là muốn người nhà hắn mua giúp cô mà thôi.

Mấy người nhà này của hắn nhìn châm chú vào vô như muốn xem xéy hết nội tâm của Nhu Nhu thật hay giả vậy.

Tuy là mấy người này có chút bất ngờ nhưng biết cái cảm xúc hoảng sợ cô là thật chứ không phải giả vờ mà nói ra.

Nhu Nhu rất thông minh , thấy mấy người kia không nói gì thì cũng biết là chẳng ai giúp được mình về chuyện này cả nên cũng ngậm miệng mà dùng cơm.

Thấy cô không vui như thế mà chẳng dám nói gì hắn liền mở miệng an ủi.

----- Em đừng lo , sẽ không đến mức như thế ! Nếu như em muốn thì cứ bảo tôi là chồng em là được , tôi tin là ba mẹ củng không nỡ trách em đúng không ?-----
Cái lời nói bình thản này của hắn làm cho Mạn Nhu Nhu chẳng muốn mở lời nói thêm một câu nào nữa , cái tên này tưởng hôn nhân là trò đùa hay sao chứ ? Phải nói là cô lừa để tâm đến những lời điên cuồng này của hắn.

Hắn thấy khuôn mặt Nhu Nhu như thế cũng không đáp lời mình thì rất khó chịu ở trong lòng , Điềm Cảnh Nghi lạnh nhạt hỏi.

----- Em có thể nói cho tôi lý do tại sao chúng ta không thể kết hôn hay không ? Nếu như em trả lời hợp lý thì về chuyện sinh con hay kết hôn tôi sẽ không ràng buộc em !-----
Mạn Nhu Nhu nghe thế cũng lạnh nhạt hỏi thăm dò.

---- Tôi nói ra anh không tức giận được chứ ?----
Điềm Cảnh Nghi vội vã đáp.

----- Đương nhiên !----
Mạn Nhu Nhu ung dung nói.

------ Tôi không thích người khác ràng buộc tự do của mình , củng không đem hôn nhân ra làm trò đùa với lại tôi củng chẳng thích người khác uy h**p mình ! Điều đặc biệt hơn là tôi chưa muốn lập gia đình và củng không thích anh ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 83: 83: Đợi Nhu Nhu Yêu Hắn !


Mạn Nhu Nhu nói xong thì toàn thân cô bất giác rùng mình lấy một cái , Nhu Nhu nhìn châm chú vào ánh mắt và khuôn mặt sắc lạnh kia của hắn thì chiếc đầu nhỏ của cô bất giác co lại.

Nhìn khuôn mặt khó coi kia của hắn thì Mạn Nhu Nhu như muốn khóc , cô thật sự không giám chọc giận hắn một chút nào cả nhưng mà ai biết thành ra như thế này chứ.

Mạn Nhu Nhu dùng bàn tay nhỏ nhắn củng mình nhẹ nhàng nắm lấy vạch áo ấy của hắn mà ôn nhu nói.

---- Anh đừng tức giận với tôi có được không ? Không phải là anh hứa sẽ không giận hay sao ?-----
Nói đến đây thấy sắc mặt hắn vẩn âm trầm như thế thì ánh mắt cô đỏ bừng như muốn khóc , thấy Nhu Nhu như thế thì hắn nào còn giám tức giận gì cô nữa chứ.

Điềm Cảnh Nghi lạnh nhạt nói.

---- Tôi nào giám giận em cơ chứ , chỉ là tôi thấy bản thân mình cũng rất điễn trai nhưng tại sao em lại không yêu thương tôi ? Em nói xem tôi có thứ gì không tốt chứ ?----
Giọng nói đầy tự luyến này của hắn truyền đi xung quanh , Mạn Nhu Nhu nghe xong thì sắc mặt rất khó coi , phải nói bây giờ cô giám nói thêm cái gì hắn mới lạ đấy.

Thấy ánh mắt hắn nhìn châm chú vào mình như thế , Mạn Nhu Nhu liền nở một nụ cười nịnh nọt đáp lời.

-----Tôi biết anh điễn trai và rất có tiền nhưng mà hình như hiện tại tôi chưa có tình cảm với anh ! Với lại tôi cũng chưa muốn lập gia đình ,nếu như anh không uy h**p tôi thì chắc sẽ tốt hơn nhiều !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu vẩn lén lút đưa ánh mắt qua nhìn vào khuôn mặt điễn trai có chút âm trần đó của hắn một chút bỡi vì cô rất sợ cái tên này tức giận thì được không bằng mất.

Nhưng mà , Điềm Cảnh Nghi nghe được câu nói này của Nhu Nhu thì trong lòng liền nhẹ nhỏm lấy một chút , bỡi vì hắn nghe được trong giọng nói của cô có chút bất mãn chứ không có hận ý gì với mình cả nên cũng an tâm.

Theo hắn nghĩ nếu như cô không có tình cảm thì chậm rãi có thể bù đắp , bản thân Điềm Cảnh Nghi không tin rằng hai người có quan hệ thân mật như thế chẳng lẽ ở bên nhau sớm tối lại không sinh ra được tình cảm hay sao chứ ?.

Phải nói , Điềm Cảnh Nghi củng chẳng phải thiện nam tín nữ gì trước khi gặp Mạn Nhu Nhu thì hắn cũng là một tay tình trường lão luyện chứ chẳng phải đùa , nên cũng khá hiểu về phụ nữ một chút.

Tuy là trong đầu hắn có một trăm cái suy nghĩ nhưng vẽ về ngoài vẩn ôn nhu nói.

---- Tôi biết rồi ! Em ăn nhiều một chút , tôi đợi đến lúc em yêu tôi !-----
Giọng nói hắn ôn nhu và nhẹ nhàng làm trong lòng Mạn Nhu Nhu cảm thấy dễ chịu lấy một chút cũng không còn thấy lo lắng gì hắn tức giận nữa mà chậm rãi dùng cơm.

Những ánh mắt của người nhà hắn đều nhìn châm chú vào cô , có ánh mắt khó hiểu , phức tạp , chờ mong , hi vọng !.

, những ánh mắt này của không biết là suy nghĩ về vấn đề gì nữa.

Mạn Nhu Nhu vẩn như kẻ không có tim phổi mà vẩn dùng cơm , thời gian lại vô tình trôi qua thấm thoát củng đã dùng xong mọi người đều vào phòng và làm việc của mình.

Mạn Nhu Nhu củng chậm rãi bước lên căn phòng của mình ,Điềm Cảnh Nghi thấy thế liền nhanh chóng chạy theo phía sau cùng dìu nhẹ cô vào trong phòng.

Khi hai người bước vào bên trong phòng , Mạn Nhu Nhu nhanh chóng đi vào nhà tắm và đóng cửa lại , ánh mắt hắn có một chút tia vui vẽ mà ngồi nhẹ lên chiếc nệm mà nghịch điện thoại.

Một lác sau , Mạn Nhu Nhu bước từ bên trong ra khoắc trên mình một bộ đồ ngủ mỏng manh làm cho những đường cong trên cơ thể cô lộ ra không ít , mặc dù là Nhu Nhu đã cố gắng che dấu bớt đi.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 84: 84: Cảm Giác Kỳ Lạ !


Trong bất giác Điềm Cảnh Nghi không kiềm chế được ánh mắt mà luôn nhìn châm chú vào hình dáng nóng bỏng kia của cô chẳng thể rời ra được.

Mạn Nhu Nhu thấy được ánh mắt nóng rực kia của hắn thì trong lòng liền cảm thấy không tốt lắm, tuy là thân thể cô củng không đau như lúc trước mà thật sự là Nhu Nhu còn mệt nha.

Mạn Nhu Nhu cố ý lấy bàn tay nhỏ bé của mình cầm vạnh áo ngủ che dấu bớt đi bộ phận hỡ hang trên người mình.

Điềm Cảnh Nghi thấy thế chợt hoàn hồn tĩnh lại nhìn Nhu Nhu có chút mê luyến củng không nói gì mà nhanh chóng đi vào nhà tắm.

Không biết là thời gian đã trôi qua được bao lâu , tiếng mở cửa phòng tắm vang lên Điềm Cảnh Nghi bước thân hình cao lớn ra khoắc trên mình một bộ đồ ngủ khá đơn giãn nhưng không kém phần thanh lịch.

Xuất hiện trước mắt Điềm Cảnh Nghi hắn là hình dáng nhỏ bé của Mạn Nhu Nhu đang tập trung xem máy tính mà chẳng để tâm gì đến mình.

Thấy Nhu Nhu như thế trong lòng hắn liền có chút không vui mà chậm rãi tiến đến ngồi bên cạnh thân thể mềm mại nhỏ bé kia của cô.

Mạn Nhu Nhu thấy hắn ngồi sát mình như thế thì trong bất giác tim đập loại hai nhịp mà vội vàng nói.

---- Anh! Anh có thể để hôm khác tôi bồi thường lại giúp anh thoải mãn được không ? Thân thể tôi hôm nay vẩn còn cảm thấy rất mệt , hay là tôi dùng tay và miệng giúp anh được không ?----
Phải nói Mạn Nhu Nhu cũng rất hiểu chuyện , cô biết là mình cầu xin nên cái tên này mới bỏ qua như thế , với lại chính miệng cô củng đã hứa là sẽ dùng miệng và tay giúp hăn làm sao vờ như không biết được chứ.

Nói xong Mạn Nhu Nhu nhìn châm chú vào ánh mắt hắn như muốn thăm dò ý kiến của hắn vậy , Điềm Cảnh Nghi thấy Nhu Nhu nói như thế thì trong lòng lại có một chút không nỡ.

Điềm Cảnh Nghi ôn nhu xoa đôi gò má cô mà nhẹ nhàng nói.

----Nếu em cảm thấy không thích thì có thể nghỉ ngơi vài hôm , tuy là tôi rất muốn ở cùng em một chỗ nhưng mà " Tôi lo cho sức khỏe của em "----
Thật ra nói đến đây thì trong lòng Điềm Cảnh Nghi thật sự sợ cô bị uất ức hay chán nản thì hắn không chịu nổi rồi.

Hắn thấy cô có chút thẩn thờ thì nhẹ nhàng hôn lên đôi gò má của Nhu Nhu liền nói.

-----Được rồi ! Em làm việc của mình đi , cho tôi ngủ một chút !----
Tuy là Nhu Nhu yêu cầu như thế thì trong lòng hắn có chút ấm áp nhưng mà hắn không thể nào ép buộc cô như thế được nên đành bỏ qua chuyện này mà thôi.

Nói xong hắn không đợi Nhu Nhu trả lời thì liền nhanh chóng gối đầu xuống cặp đuồi trắng noãn kia của cô mà khép mờ đôi mắt.

Thấy hành động bất ngờ này của hắn tuy là Nhu Nhu có chút bất ngờ nhưng cũng không bối rối mà nhẹ nhàng thở phào một hơi mà tập trung vào việc xem máy tính.

Thật ra là cô dự tính gửi cho ba mẹ một ít tiền ,một số tiền vừa hợp lý mà không để ba mẹ cô nguy ngờ hay lo lắng gì cả nên cần một chút tâm tư.

Điềm Cảnh Nghi nằm khép mờ đôi mắt thư giãn mà tận hưởng hương thơm từ cơ thể của Nhu Nhu làm cho hắn cảm thấy rất dễ chịu.

Trong bất giác ấy hắn chiềm vào trong cơm mê màng lúc nào không hay , cũng không hiểu là tại sao thông thường hắn chẳng thể nào ngủ mê như thế được , mà ngay lúc nằm trong lòng cô có lẽ tận sau trong nội tâm hắn cảm thấy rất an toàn nên mới an tâm ngủ như thế.

Mạn Nhu Nhu xong mọi công việc của mình thì trời đã về khuya , ánh mắt Nhu Nhu nhìn qua khuôn mặt điễn trai kia đang ngủ trong lòng mình thì trong lòng xuất hiện cảm giác quái lạ.

Nhu Nhu vội bỏ chiếc máy tính sang một bên thuận tay tắt bóng đèn ngủ , Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng lấy chiếc gối êm đặt dưới đầu hắn rồi củng nhẹ nhàng khép mờ đôi mắt.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 85: 85: Tư Duy Thay Đổi !


Thời gian lại cứ như lập trình mà nhẹ nhàng trôi qua được nữa tháng , ngày nào củng đơn giãn như thế phải nói cuộc sống của Mạn Nhu Nhu có chút nhàng nhã.

Mặt dù trong khoảng thời gian này Điềm Cảnh Nghi hắn đối với Nhu Nhu củng khá là nhẹ nhàng và có phần ôn nhu làm cho cô có chút hoảng sợ.

Phải nói từ ngày mà hắn trong cơn ân ái điên cuồng kia có phần nhẹ nhàng và mê luyến kia thì trong lòng Mạn Nhu Nhu có một chút hiểu rõ.

Mạn Nhu Nhu củng hiểu lời mà hắn nói có tình cảm với mình là thật , nhưng mà trong nội tâm của cô thật sự chưa muốn lập gia đình với lại cảm tượng lần đầu gặp hắn đã duy trì trong tâm trí Nhu Nhu thật sự là không đáng tin.

Còn về việc có hận thù gì hắn hay không thì nói trắng ra là cô cảm thấy khó chịu thì đùng hơn , khó chịu vì cái tên này luôn dọa dẫm mình như thế , nhưng mà khoảng thời gian ở cùng hắn thì cô thừa biết là cái tên này chẳng dám làm những gì có hại với mình.

Tuy là Nhu Nhu biết như thế nhưng vẫn ghét cái cảm giác bị hắn dọa dẫm như thế , nhưng mà không hiểu sao khi cùng hắn ân ái thì lại chẳng chán ghét mà còn có chút chờ mong.

Có nhiều lúc cô củng chẳng hiểu tại sao suy nghĩ mình lại lệch lạc đến mức như thế chứ ? Không phải hắn là người uy h**p và ***** *** cô hay sao chứ ? Tại sao cô lại không chán ghét mà còn có chút chờ mong là sao chứ ?.

Ngày hôm nay Nhu Nhu vẫn chẳng xa lạ gì mà đang ngồi trong căn phòng quen thuộc của mình mà vẽ bản thiết kế trên máy tính , nhìn qua bầu trời củng chỉ mới giữa trưa không khí có chút nóng gay gắt.

Thấy vẽ bề ngoài của Nhu Nhu ung dung như thế nhưng trong lòng lại có chút lo lắng ,thứ cô lo lắng nhất là dạo này Nhu Nhu không dùng thuốc tránh thai nên rất lo lắng.

Không phải là suy nghĩ cảm tính của cô mà là có tư duy của mình ,mà là dạo gần đây Nhu Nhu củng cảm thấy thân thể mình có chút biễu hiện giống mang thai à nha.

Nhưng mà Nhu Nhu củng chẳng dám nói hay đi khám gì cả , bỡi trong đầu cô vẩn e ngại người nhà của hắn tuy là mấy người kia đối xữ với Nhu Nhu có chút khác lạ nhưng củng không khiến cô an tâm nỗi.

Tuy là nghĩ như thế nhưng mà dạo gần đây tâm tính của cô tốt hơn nhiều cũng không còn e ngại gì về người nhà của hắn nữa , tuy là mấy người này không tỏa vẽ yêu thích cô nhưng mà củng chẳng chán ghét Nhu Nhu.

Trong khi cô mê mang suy nghĩ chợt có âm thanh vang lên ,theo phản xạ Mạn Nhu Nhu hướng ánh mắt qua phía phát ra âm thanh ấy , xuất hiện trước mặt cô là hình dáng quen thuộc điễn trai của hắn.

Hắn thấy cô đang trầm tư suy nghĩ gì đó thì liền nở nụ cười ôn hòa nói.

---- Bảo bối ! Có phải là em đang suy nghĩ về tôi hay không ? -----
Câu nói ngắn gọn có phần ảm đạm ấy truyền đi , không đợi cô trả lời hắn liền nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cúi đầu xuống hôn lên chiếc tráng trắng noãn kia của Nhu Nhu một cái.

Mạn Nhu Nhu chợt bất giác lấy lại tình thần mà vội vã nói.

-----Anh!.

Anh đừng có nói những lời như thế , hiện tại tôi củng không biết chúng ta có quan hệ gì nữa !-----
Thấy Nhu Nhu ảo não như thế thì trong lòng hắn cảm thấy có chút buồn vô cớ nhưng vẩn nhẹ nói an ủi.

----Nhu Nhu ! Nếu em không tin tưởng thì có thể cho tôi một cơ hội được không ? Nhu Nhu em có chuyện gì lo lắng cho thể nói với tôi được không ? Tôi sẽ giúp em xữ lý !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 86: 86: Tư Duy Thay Đổi !


Thời gian lại cứ như lập trình mà nhẹ nhàng trôi qua được nữa tháng , ngày nào củng đơn giãn như thế phải nói cuộc sống của Mạn Nhu Nhu có chút nhàng nhã.

Mặt dù trong khoảng thời gian này Điềm Cảnh Nghi hắn đối với Nhu Nhu củng khá là nhẹ nhàng và có phần ôn nhu làm cho cô có chút hoảng sợ.

Phải nói từ ngày mà hắn trong cơn ân ái điên cuồng kia có phần nhẹ nhàng và mê luyến kia thì trong lòng Mạn Nhu Nhu có một chút hiểu rõ.

Mạn Nhu Nhu củng hiểu lời mà hắn nói có tình cảm với mình là thật , nhưng mà trong nội tâm của cô thật sự chưa muốn lập gia đình với lại cảm tượng lần đầu gặp hắn đã duy trì trong tâm trí Nhu Nhu thật sự là không đáng tin.

Còn về việc có hận thù gì hắn hay không thì nói trắng ra là cô cảm thấy khó chịu thì đùng hơn , khó chịu vì cái tên này luôn dọa dẫm mình như thế , nhưng mà khoảng thời gian ở cùng hắn thì cô thừa biết là cái tên này chẳng dám làm những gì có hại với mình.

Tuy là Nhu Nhu biết như thế nhưng vẫn ghét cái cảm giác bị hắn dọa dẫm như thế , nhưng mà không hiểu sao khi cùng hắn ân ái thì lại chẳng chán ghét mà còn có chút chờ mong.

Có nhiều lúc cô củng chẳng hiểu tại sao suy nghĩ mình lại lệch lạc đến mức như thế chứ ? Không phải hắn là người uy h**p và ***** *** cô hay sao chứ ? Tại sao cô lại không chán ghét mà còn có chút chờ mong là sao chứ ?.

Ngày hôm nay Nhu Nhu vẫn chẳng xa lạ gì mà đang ngồi trong căn phòng quen thuộc của mình mà vẽ bản thiết kế trên máy tính , nhìn qua bầu trời củng chỉ mới giữa trưa không khí có chút nóng gay gắt.

Thấy vẽ bề ngoài của Nhu Nhu ung dung như thế nhưng trong lòng lại có chút lo lắng ,thứ cô lo lắng nhất là dạo này Nhu Nhu không dùng thuốc tránh thai nên rất lo lắng.

Không phải là suy nghĩ cảm tính của cô mà là có tư duy của mình ,mà là dạo gần đây Nhu Nhu củng cảm thấy thân thể mình có chút biễu hiện giống mang thai à nha.

Nhưng mà Nhu Nhu củng chẳng dám nói hay đi khám gì cả , bỡi trong đầu cô vẩn e ngại người nhà của hắn tuy là mấy người kia đối xữ với Nhu Nhu có chút khác lạ nhưng củng không khiến cô an tâm nỗi.

Tuy là nghĩ như thế nhưng mà dạo gần đây tâm tính của cô tốt hơn nhiều cũng không còn e ngại gì về người nhà của hắn nữa , tuy là mấy người này không tỏa vẽ yêu thích cô nhưng mà củng chẳng chán ghét Nhu Nhu.

Trong khi cô mê mang suy nghĩ chợt có âm thanh vang lên ,theo phản xạ Mạn Nhu Nhu hướng ánh mắt qua phía phát ra âm thanh ấy , xuất hiện trước mặt cô là hình dáng quen thuộc điễn trai của hắn.

Hắn thấy cô đang trầm tư suy nghĩ gì đó thì liền nở nụ cười ôn hòa nói.

---- Bảo bối ! Có phải là em đang suy nghĩ về tôi hay không ? -----
Câu nói ngắn gọn có phần ảm đạm ấy truyền đi , không đợi cô trả lời hắn liền nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cúi đầu xuống hôn lên chiếc tráng trắng noãn kia của Nhu Nhu một cái.

Mạn Nhu Nhu chợt bất giác lấy lại tình thần mà vội vã nói.

-----Anh!.

Anh đừng có nói những lời như thế , hiện tại tôi củng không biết chúng ta có quan hệ gì nữa !-----
Thấy Nhu Nhu ảo não như thế thì trong lòng hắn cảm thấy có chút buồn vô cớ nhưng vẩn nhẹ nói an ủi.

----Nhu Nhu ! Nếu em không tin tưởng thì có thể cho tôi một cơ hội được không ? Nhu Nhu em có chuyện gì lo lắng cho thể nói với tôi được không ? Tôi sẽ giúp em xữ lý !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 87: 87: Câu Nói Thâm Tình !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy những lời thâm tình này của hắn thì trong lòng có chút ấm áp củng nhẹ nhàng nói.

---- Sau này anh đừng nói những câu như thế này được không ? Tôi nghe cảm thấy không quen lắm ! Anh đối xữ với tôi củng rất tốt , nên tôi củng không muốn anh phải thất vọng ! Nói thật ra bây giờ suy nghĩ tôi rất rối loạn , không biết nói như thế nào cho đúng nữa !---
Những câu nói rơi vào bên tai làm cho Điềm Cảnh Nghi cảm thấy rất khó chịu , trong lòng hắn có chút đói nhói khó thể nào tả nổi.

Điềm Cảnh Nghi không muốn ép cô nên nhẹ nhàng xoa đôi gò má Nhu Nhu mà nói.

----- Tôi không ép em phải vạch rõ ranh giới tình cảm của mình , tôi chỉ không muốn em uất ức hay khó chịu gì mà thôi ! Nếu như em thấy uất ức thì có thể nói với tôi được không ?-----
Nói xong Điềm Cảnh Nghi củng không đợi Nhu Nhu trả lời mà liền nhanh chóng ôm cô vào trong lòng bàn tay to lớn ấy v**t v* lấy thân thể nhỏ nhắn ấy.

Mạn Nhu Nhu củng không hiểu tại sao ngay lúc này trong lòng cô cảm thấy ấm áp hiếm thấy , Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng đáp.

---- Được ! Nếu như anh không trách tôi phiền thì sau này tôi có thể tâm sự vài câu , nhưng mà thời gian cũng gần đến một tháng rồi anh củng cần phải đính hôn ,sau này tôi với anh thân mật như thế này củng không hay lắm đâu ?-----
Lời nói trông rất bình thường này của Nhu Nhu truyền đến bên tai làm cho Điềm Cảnh Nghi cảm thấy rất buồn bực nhưng vẩn cố gắng giải thích nói.

----Nhu Nhu ! Tôi không có đính hôn , tôi chỉ muốn ở bên cạnh em có được không ? Nếu như mấy người đó ép tôi , thì tôi cùng em bỏ trốn có được không ?-----
Nghe câu nói điên cuồng này của cô thì trong lòng Mạn Nhu Nhu cảm thấy lo lắng đáp lời.

----- Anh ! ! Anh tại sao lại nói như thế chứ ? Anh đừng vì tôi mà làm những điều bất lợi cho mình , nếu không sau này trong lòng tôi cảm thấy rất áy náy !-----
Câu nói này làm cho trong lòng hắn rất ấm áp và vui xướng mà ôn nhu nói.

----- Bảo bối ! Em suy nghĩ nhiều rồi , là vì tôi muốn tranh giành hạnh phúc tự do yêu đương cho mình mà thôi ! Nếu em cảm thấy tôi là vì em thì sau này mong rằng em có thể nhìn về phía sau lưng của mình " Tôi vẩn luôn đợi chờ tình cảm của em !----
Phải nói Mạn Nhu Nhu sợ những câu nói thâm tình của cái tên này rồi , tuy cô biết cái tên này nói cũng có phần là sự thật nhưng mà da mặt Nhu Nhu rất mỏng làm sao chịu nổi chứ.

Nhu Nhu thả rằng cái tên này ân cần quan tâm cô một chút thì còn hay hơn nhiều , bỡi vì trước giờ chưa ai nói với cô nên Nhu Nhu mới ngại ngùng như thế.

Mạn Nhu Nhu liền nhẹ nhàng ngậm miệng củng chẳng giám đáp lời hắn , cô sợ lại nghe thêm những câu nói thâm tình làm người đỏ mặt kia.

Hai người âu yếm nhau một lác sau thời gian lại vô tình trôi qua , không biết là thời gian đã trôi qua mặt trời cũng đã vào giữa trưa ánh mặt trời có chút gay gắt và oi bức.

Điềm Cảnh Nghi liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy của cô cùng nhau bước xuống phòng bếp , vài hơi thở sau xuất hiện trước mắt hai người vẩn là những hình dáng quen thuộc kia đang ngồi trên bàn ăn đang cười đùa vui vẽ.

Hai người liền ảm đạm có chút yên lặng mà bước đến ngồi vào vị trí của mình , bầu không khí đột nhiên trở nên có chút khá lạ yên tĩnh so với khung cảnh lúc trước là một một sáng một tối.

Trong không khí yên tĩnh ấy mọi người đều động đũa , Nhu Nhu củng đang tập trung vào chuyện môn của mình là gắp thức ăn mà chẳng để tâm chuyện nhà của hắn một chút nào.

Bỗng nhiên Ông Điềm có chút máy móc nói.

---- Cảnh Nghi ! Nếu con không muốn đính hôn thì củng được , nhưng mà con phải đồng ý với ông một điều kiện mới được !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 88: 88: Buồn Nôn !


Điềm Cảnh Nghi nghe được những lời này thì vẩn một mặt lạnh nhạt mà nói.

----- Được ! Có điều kiện gì ông nói ra thử xem !----
Phải nói cách xưng hô này làm cho Mạn Nhu Nhu cảm thấy khó hiểu , đặc biệt là thái độ của hắn đốu với người thân củng không phải đến mức như thế chứ ?.

Tuy là suy nghĩ như thế những Mạn Nhu Nhu củng không dám xen vào chuyện nhà của hắn , còn đối với nội tâm Điềm Cảnh Nghi thì vẩn luôn cho rằng nguyên nhân năm đó mẹ hắn rời đi là do ông của mình.

Đương nhiên hắn củng cho rằng người vợ kế của ba mình là người phá vỡ hạnh phúc gia đình hắn mới đến mức như thế , phải nói năm đó Điềm Cảnh Nghi hắn vẩn con nhỏ nên có một số chuyện vẩn nhìn nhận có chút lạc quan.

Mà dĩ nhiên là chuyện củng đã qua bao nhiêu năm đó , hắn củng chẳng muốn nhắc tới những chuyện củ làm cho bản thân không vui , phải nói bây giờ Điềm Cảnh Nghi hắn chỉ quan tâm đến Mạn Nhu Nhu mà thôi.

Ông Điềm thấy thái độ của hắn như thế vẩn không tức giận mà bình thản nói.

---- Chỉ cần cháu dọn về đây ở , không được sống ở bên ngoài nữa là được ! -----

Thấy ông Điềm nói như thế thì ánh mắt của mấy người kia nhìn vào củng có chút khó hiểu , nhưng nhiều hơn củng là sự đồng tình cho lời nói này của Ông Điềm.

Sỡ dĩ mọi người trong nhà hắn đều bất ngờ như thế là vì từ lúc mà hắn hiểu chuyện đến nay thì rất ít khi về nhà huống hồ là sồn tại đây lâu như thế.

Tuy mấy người này là đều biết sự việc năm đó những củng chẳng nên làm sao cho nó ổn thõa nữa , nói cho cùng thì sự việc củng đã qua rất nhiều năm.

Điềm Cảnh Nghi thấy điều kiện đơn giãn như thế liền lạnh nhạt đáp.

------ Được !-----
Nói xong hắn củng chẳng để tâm đến những ánh mắt hiếu kỳ đang nhìn châm chú vào mình mà tập trung vào việc dùng cơm.

Mạn Nhu Nhu củng thấy được những ánh mắt ấy nhưng cô không quan tâm lắm mà tập trung vào chuyên môn ăn uống của mình.

Nhưng hôm nay Nhu Nhu cảm thấy trong người rất khó chịu nên chỉ dùng cơm trắng và uống một ít canh mà thôi.

Thấy Nhu Nhu có biểu hiện như thế thì Điềm Cảnh Nghi liền quan tâm hỏi.

----- Nhu Nhu ! Thức ăn không ngoan sao ? Nếu không ngoan thì tôi bảo đầu bếp nấu những món em thích ăn có được không ?----
Hắn vừa nói lại dùng ánh mặt có phần yêu thương kia mà nhìn châm chú vào cô, Mạn Nhu Nhu cảm thấy hoàn cảnh này không được tốt lắm liền vội đáp lời.

-----À không ! Thức ăn hôm nay rất ngoan , chỉ là tôi cảm thấy hơi khó chịu trong bụng khi phải ngửi thấy mùi thức ăn có chút tanh mà thôi !----
Mạn Nhu Nhu nói đến đây liền ngậm cứng cái miệng nhỏ lại không muốn nói thêm một lời nào nữa cả , bỡi vì cô biết rằng hình như là bản thân mình đã nói những thứ không nên rồi thì phải.

Còn về phần Điềm Cảnh Nghi lại tưởng cô không thích nên củng ôn nhu hoà nói.

----- Được ! Chỉ cần em muốn là được !----
Mạn Nhu Nhu củng cười đáp.

---- Cảm ơn ! ----
Tuy là trên khuôn mặt cô đang nở nụ cười xinh xắn , nhưng mà phía dưới thân bàn tay nhỏ nhắn của cô đang nắm chặt lấy nhau trông rất kỳ lạ.

Sỡ dĩ Nhu Nhu làm vậy không phải là vì khó chịu lời nói của hắn , mà là cô đang cố kìm nén cảm giác buồn nôn từ trong lòng mình mà thôi , không hiểu sao khi ngửi thấy được mùi thức ăn có phần tanh này thì trong lòng cô không kìm được mà như muốn nôn ra giống như có thứ gì đó trong bụng mình vậy , thật khó chịu.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 89: 89: Mang Thai !


Tuy là Mạn Nhu Nhu đã cố kìm nén cơm khó chịu trong lòng nhưng củng chẳng thể nào chịu nổi cả , cô vội vã đứng dậy dùng một bàn tay che bờ môi đỏ mọng kia của mình mà nói.

------ Tôi xin phép đi trước !----
Nhu Nhu nói xong củng không đợi người khác trả lời mà dùng tốc độ nhanh nhất lao tới bồn rửa tay trong phòng bếp mà cuối cái đầu nhỏ xuống như nôn ra hết cả ruộc gan.

Nhu Nhu cảm thấy tình hình này chẳng vui một chút nào cả , tuy là cô đã cố gắng nhưng nhìn lại thì chẳng nôn được thứ gì cả.

Một khoảng thời gian sau , khi Nhu Nhu cảm thấy dễ chịu hơn một chút thì liền rữa lại khuôn mặt cho tĩnh táo cô củng không dám nhìn những người nhà kia của hắn mà vờ như không có chuyện gì xảy ra liền đi nhanh lên phòng.

Những ánh mắt bất ngờ của mấy người kia đang nhìn châm vào vào hình dáng nhỏ nhắn ấy của cô , trong những ánh mắt ấy đều có phần nghi ngờ, hiếu kỳ thậm chí là vui vẽ.

Người phụ nữ được Điềm Cảnh Nghi xem là Dì củng là mẹ của hai đứa em gái hắn vui vẽ nói.

----- Cảnh Nghi ! Hình như Nhu Nhu có thai rồi thì phải , một lác nữa con rảnh thì hỏi cô ấy thử xem !----

Đây là một trong những lần rất hiếm gặp khi vị Điềm phu nhân này nói chuyện với hắn , bỡi vì thông thường có nói thì hắn củng đóng một bộ mặt lạnh mà quay đi rất khó để người hòa hợp.

Nhưng lần đây thì rất khác cho dù nói như thế nào thì bà củng phải nói cho cái tên không hiểu chuyện này biết , sợ cái tên này làm những điều không tốt với Nhu Nhu thì hỏng mất.

Điềm Cảnh Nghi nghe được sự nhắc nhờ này thì liền lạnh nhạt đáp.

---- Được ! Tôi biết rồi !----
Nói xong hắn vẩn giữ khuôn mặt lạnh lùng như thế ,chẳng thèm quan tâm đến ánh mặt của mọi người xung quanh mà liền hướng về phía phòng mình mà bước đi.

Điềm Cảnh Nghi nhẹ nhàng mở chiếc cửa phòng ra xuất hiện trước mặt hắn là hình dáng nhỏ bé có một chút quật cường kia đang ngồi xem máy tính , phải nói là cô đang làm việc thì đúng hơn.

Thấy hắn đi vào Mạn Nhu Nhu củng không vòng vo mà nhẹ nhàng nói.

---- Vài hôm nữa anh có rảnh rỗi thì đưa tôi về thăm nhà được không ? Tôi muốn ở với ba mẹ vài hôm !-----
Nói xong cô vẩn không dám nhìn vào khuôn mặt điễn trai đẹp như tạc tượng ấy mà lại châm chú vào chiếc máy tính.

Hắn thăm dò hỏi.

---- Em có thể nói cho tôi biết là tại sao lại muốn về không ? Tôi nhớ là em mới lên đây làm việc được khoảng vài tháng mà thôi !------
Nghe câu hỏi của hắn , Mạn Nhu Nhu liền cố gắng hít sâu một hơi để kìm lại cảm xúc mà nói.

----- Tôi có thai rồi , nếu không về ở với ba mẹ vài hôm thì có thể từ giờ đến khi sinh con tôi không gặp được , làm như thế ba mẹ tôi sẽ lo lắng !----
Nói xong khuôn mặt cô vẫn lạnh nhạt như thế mà cầm lấy ve thử thai đặt lên chiếc bàn nhỏ như muốn cho hắn thấy vậy.

Phải nói trái với vẽ ngoài lạnh nhạt bình tĩnh ấy , tận sau bên trong đáy lòng cô làm một sự hoảng loạn khó có thể diễn tả được bằng lời nói.

Phải nói Mạn Nhu Nhu hiện tại có đầy đủ điều kiện có chăm lo cho con của mình được cuộc sống đầy đủ.

Nhưng điều cô lo lắng ở đây chính là khi con mình sinh ra không được ba mẹ mình công nhận , đáng sợ hơn nữa là mấy người nhà hắn bắt mất con của cô như thế thì thảm rồi.

Thấy cô có vẽ mặt như thế liền dùng bàn tay to lớn ấy ôm chầm lấy Nhu Nhu vào trong lòng v**t v* mái tóc đen mượt kia mà ôn nhu nói.

----- Bảo bối ! Em đừng lo ! Nếu như em muốn thì ngày mai chúng ta đăng ký kết hôn được không ? Hay là nói với ba mẹ em chúng ta kết hôn được không ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 90: 90: Về Thăm Nhà !


Câu nói này của Điềm Cảnh Nghi giống như một liều thuốc an thần vậy làm cho Nhu Nhu bình tĩnh lại không ít.

Mạn Nhu Nhu lấy lại tinh thần nói.

---- Chuyện đã xảy ra như thế này rồi thì có khóc củng không làm thay đổi được gì cả , bây giờ tôi chỉ mong anh hôm nào rảnh rỗi giúp tôi về nhà là được ! Còn về phần đứa bé này tôi không muốn cho ba mẹ mình biết !-----
Nói xong Nhu Nhu dùng ánh mắt như mong chờ đó nhìn vào hắn, Điềm Cảnh Nghi cũng không cần suy nghĩ gì nhiều mà vội vàng gật đầu đáp lời.

----- Em muốn là được , miễn sao em thấy ổn là được không cần phải hỏi ý tôi ! -----
Hắn nói xong liền dùng bàn tay có phần to lớn ấy v**t v* lấy chiếc bụng có phần nhỏ nhắn kia của cô , thấy được hành động có phần ôn nhu này của hắn Nhu Nhu củng chẳng để tâm mà tập trung vào việc của mình.

Điềm Cảnh Nghi tuy là muốn cô nghĩ ngơi một chút nhưng mà củng chẳng dám mở lời vì lại sợ gò bó Nhu Nhu , nếu làm như thế mà cô sinh ra ý nghĩ hắn ép buộc thì được không bằng mất.

Thấy hắn có biểu cảm như thế Mạn Nhu Nhu liền mở lời an ủi.

---- Không phải là tôi chán ghét gì anh cả , chỉ là tôi không biết được tình cảm của mình giành có anh là như thế nào mà thôi ! Tôi nói như thế anh có trách hay không ?-----
Điềm Cảnh Nghi bàn tay to lớn ấy càng siết chặt thân thể nhỏ nhắn của cô hơn mà đáp lời.

----- Tôi không trách chỉ cần em và con bình an là được !-----
Phải nói Mạn Nhu Nhu với tâm tư thiếu nữ mới lớn chưa trải việc đời này không chống nổi những câu nói thâm tình và sự ôn nhu đến mức lạ này của hắn củng là chuyện bình thường.

Bây giờ Nhu Nhu mới biết rõ là cái tên này rất giỏi trong việc trêu chọc phụ nữ à nha , đến ngay cả một người có chút mâu thuẫn với hắn là Nhu Nhu đây hôm nay củng phải siêu lòng vì cái tên này.

Trong lòng Nhu Nhu thầm tự mắn mình đúng là càng sống càng thụt lùi , nhưng vẽ bên ngoài khuôn mặt cô vẩn bình thản đáp.

----- Được ! Tôi hiểu được tâm ý của anh !-----
Khi Nhu Nhu nói xong thì lại nhìn vào khuôn mặt điễn trai như được điêu khắc ra của hắn , cô củng khá bất ngờ vì chẳng biết cái tên này đã ngủ từ lúc nào mà mình củng chẳng hay biết.

! Mạn Nhu Nhu lại chẳng thèm để tâm đến cái tên này mà liền tập trung vào công việc của mình , thời gian lại vô tình trôi qua !.

!.

Vài ngày sau !.

Ánh nắng mặt trời chiếu rọi trên một con đường lớn có rất nhiều xe qua lại , trên một chiếc ô tô màu đen sang trọng có hai hình dáng khá quen thuộc nếu không phải Điềm Cảnh Nghi và Mạn Nhu Nhu thì còn ai vào đây chứ.

Theo lời hắn đã hứa ngày hôm nay đưa cô về nhà thăm ba mẹ và dĩ nhiên là Mạn Nhu Nhu củng rất vui vẽ vì điều đó.

Phải nói lúc ban đầu hắn yêu cầu phải giới thiệu mình là bạn trai của cô có ba mẹ nhưng lại bị Nhu Nhu kịch liệt cầu xin không được làm như thế mới chịu buông tha.

Tuy là trong lòng hắn có chút khó chịu nhưng củng chẳng thể làm gì khác , cô chỉ bảo hắn đưa tới nhà và xem như là bạn của mình củng chỉ cho ở lại nhà ban ngày mà thôi, còn về buổi tối thì hắn phải tự lo rồi.

Điềm Cảnh Nghi tập trung vào công việc lái xe của mình có đôi lúc lại nhìn vào chiếc giương để xem lấy khuôn mặt đã được điêu khắc sâu trong lòng này.

Thấy Nhu Nhu vui vẽ ra mặt như thế thì hắn củng vui vẽ nói.

----- Nhu Nhu ! Em mua nhà trên đây nhiều như thế tại sao không bảo ba mẹ lên đây ở cho gần vậy ?
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 91: 91: Về Nhà 2 !


Mạn Nhu Nhu nghe thế liền lạnh nhạt đáp.

-----Tôi là sinh viên mới ra trường đi làm được vài tháng lấy đâu ra tiền mua nhà , nếu nói rõ ra thì chẳng khác nào làm cho ba mẹ tôi nghi ngờ và lo lắng !Nếu làm như thế thì tôi thảm rồi !----
Điềm Cảnh Nghi liền nở nụ cười ôn hòa mà đáp lời !
----- Thôi được rồi đành nghe theo ý của em vậy ! Đường còn khá dài nếu như em thấy mệt thì có thể ngủ một lác ! -----
Nghe được những lời quan tâm của hắn Nhu Nhu củng cảm thấy vui vẽ mà gật đầu nói.

----- Được ! Khi nào gần tới nơi anh nhớ gọi tôi dậy nhé !-----
Điềm Cảnh Nghi đáp lời.

---- Được ! Em Ngủ đi !----
Hắn nói xong thì lại tập trung vào việc lái xe còn về phần Nhu Nhu thì nhẹ nhàng khép mờ đôi mắt mà ngủ thiếp đi.

Thời gian lại vội vã trôi qua không biết là đã tới khi nào , Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng lười biến mở đôi mắt ra liếc nhìn xung quanh thì chiếc xe vẩn đang duy chuyển theo tốc độ rất nhìn thường.

Mạn Nhu Nhu nhìn phong cảnh xung quanh thì củng đã cách thành phố khá xa xôi xung quanh đều là vùng nông thôn nên không khí rất thoáng mát và khá yên bình.

Tuy là dân cư có ít đi một chút nhưng bù lại trông rất yên tĩnh chẳng nhộn nhịp bằng những thành phố lớn mà hai người đang sinh sống.

Thấy khuôn mặt điễn trai đẹp như điêu khắc kia của hắn vẩn đang châm chú lái xe thì Nhu Nhu liền nói.

----- Anh lái xe củng khá lâu rồi có muốn nghĩ ngơi một chút không ? Dù gì tôi củng không gấp một chút thời gian !-----
Điềm Cảnh Nghi vừa lái xe miệng lại đáp lời.

---- Chúng ta củng sắp đến nơi rồi , em ngủ thêm một chút nữa là xong ấy mà còn về phần tôi thì cảm thấy rất ổn !----
Mạn Nhu Nhu thấy hắn nói thế củng chẳng biết mở lời ra làm sao nữa mà liền nói.

---- Tôi không buồn ngủ nữa , anh tập trung lái xe đi tôi xem điện thoại một lác !---
Hiếm khi thấy được cô mở miệng nói chuyện thoải mái như thế Điềm Cảnh Nghi liền hỏi.

---- Nhu Nhu ! Em không dự tính kết hôn và sinh con hay sao ? Tôi thấy dù gì ba mẹ em củng đã lớn tuổi rồi có thêm vài đứa cháu chẳng phải vui hơn hay sao ?------
Câu hỏi đơn giãn này có lẽ Nhu Nhu nghĩ nó rất là bình thường nhưng mà hắn đã suy nghĩ rất nhiều lần mới nói được như thế.

Hắn biết cô hiếu thảo quan tâm đến ba mẹ mình nên dùng cách này khiến cho Nhu Nhu chấp nhận hắn , phải nói là muốn cô chấp nhận đứa bé trong bụng và cam tâm tình nguyện ở bên cạnh hắn thì đúng hơn nhiều.

Tuy là trong đầu hắn suy nghĩ rất nhiều những củng chẳng dám ép buộc gì cô cả , thứ hắn muốn là tình yêu của Nhu Nhu giành cho mình chứ chẳng phải là ngoan ngoãn nghe theo , nếu như làm vậy thì củng chẳng ai vui vẻ gì cả.

Thấy hắn hỏi như thế thì Mạn Nhu Nhu liền ấp úng đáp lời.

----- Tôi.

.

! Bản thân tôi còn rất trẻ nên củng chẳng muốn kết hôn sớm gì hết , chỉ cần sau này tôi có đứa bé cùng làm bạn là được không sao cả !-----
Nói xong Nhu Nhu liền lấy bàn tay của mình xoa bụng như đang v**t v* đứa bé trong bụng vậy , thấy Nhu Nhu vui vẽ như thế thì hắn củng chỉ biết trầm tĩnh mà lái xe củng không nói thêm lời nào nữa.

Thời gian lại trôi qua không biết là được bao lâu bầu trời đã lên tới giữa trưa , Điềm Cảnh Nghi dừng chiếc xe trước một căn nhà nhỏ ở một vung quê khá thưa thớt người sinh sống.

Tuy nói là căn nhà nhỏ có cánh bố trí đơn giãn và có phần thoáng mát , xung quanh sân vườn được trồng rất nhiều hoa dại và đặc biệt hơn là căn nhà này được trang trí theo phong cách cổ xưa nhìn rất là trang nhã.

Điềm Cảnh Nghi dừng xe xuống phía trước rồi nhanh chóng xuống mở cửa diều Nhu Nhu đi ra , xuất hiện trước mặt cô là khung cảnh khá quen thuộc này làm cho Nhu Nhu có phần dễ chịu hơn một chút.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 92: 92: Lấy Lòng !


Mạn Nhu Nhu hướng ánh mắt về phía Điềm Cảnh Nghi mà nhẹ nhàng nói.

---- Anh đứng ngoài đây đợi tôi một lác !------
Nói xong Nhu Nhu củng không đợi cái tên này trả lời mà liền đi vào bên trong ngồi nhà của mình , xuất hiện trước mặt cô là hai hình dáng quen thuộc kia đang cùng nhau vào bếp làm bữa trưa thì trong lòng Nhu Nhu nhẹ nhỏm hẳn đi.

Mạn Nhu Nhu liền nói.

----- Ba mẹ , con về rồi !----
Hai người đang ở trong bếp kia nghe tiếng nói liền quay người hướng ánh mắt về phía Nhu Nhu , vị phụ nữ có chút lớn tuổi kia sắc mặt khá phúc hậu nhìn về hướng Nhu Nhu ôn hòa nói.

---- Cái con bé này sao về sớm thế ? Ba mẹ còn chưa nấu xong , hay là con lên phòng nghỉ ngơi một chút đi !-----
Dĩ nhiên là trước khi cô về thì đã nói với hai người họ trước chứ chẳng có bất ngờ gì cả , tuy là nói thời gian lâu nhưng thật ra cô chỉ mới xa nhà được vài tháng mà thôi chưa đến mức nhớ nhung như thế.

Người đàn ông còn lại nhẹ nhàng hỏi.

---- Nhu Nhu ! Con nói có bạn về nhà mình chơi, cậu ta đâu sao không đưa vào trong nhà ?------
Mạn Nhu Nhu nghe thế liền cười giải thích.

---- Con quên mất anh ấy đang chờ bên ngoài , hay là ba mẹ cứ làm việc con ra đón anh ấy vào trong !-----
Nói xong Nhu Nhu liền đi ra bên ngoài thấy hình dáng quen thuộc kia đang xem điện thoại thì vội nói.

----- Anh vào trong cùng tôi , ba mẹ tôi đang đợi !----
Nghe Nhu Nhu nói như thế hắn liền nở nụ cười trêu chọc mà đáp lời.

---- Có phải là ba mẹ em đang đợi người con rễ đẹo trai này hay không ? ----
Vừa nói hắn lại đi đến bên cạnh Nhu Nhu làm có cô khá giật mình , nhưng mà Điềm Cảnh Nghi biết da mặt cô mỏng nên củng không dám làm gì ra biểu hiện thân thiết cả.

Mạn Nhu Nhu nghe thế liền không vui nói.

---- Tôi xin anh đừng nói những lời như thế trước mặt ba mẹ , anh tạm thời đối xử với tôi như là bạn của mình có được không ?----
Điềm Cảnh Nghi liền vội đáp.

---- Em đừng lo lắng ,tôi sẽ không làm em phải khó xữ !----
Nhu Nhu nghe hắn nói thế liền nhanh chóng bước vào bên trong đương nhiên là Điềm Cảnh Nghi củng đi theo phía sau.

Xuất hiện trước mắt hai người là trên một chiếc bàn nhỏ có khá nhiều món ăn , tuy là khá đơn giãn nhưng không kém phần ấm áp.

Thấy hắn đi vào mẹ của cô nói.

----- Nhu Nhu ! Hai đứa đi đường củng khá mệt mỏi rồi hay là vào đây cùng nhau dùng cơm có được không ?----
Nghe câu nói ôn hòa này của mẹ mình , Mạn Nhu Nhu liền hướng ánh mắt như thăm dò về phía hắn , nhưng điều cô không nghĩ tới là cái tên này lại nở nụ cười thân thiện mà nhiệt tình nói.

---- Dạ ! cháu nghe Nhu Nhu nói rất nhiều về cô chú là người lương thiện và hiếu khách , quả nhiên là không sai một chút nào cả ! ----
Câu nói này vừa ra làm cho Mạn Nhu Nhu đầu óc liền như trống rỗng trong lòng cô âm thầm nói " Mình nói với cái tên này lúc nào vậy chứ ? Cái tên này thật sự không muốn mặt hay sao chứ ?".

Tuy là Nhu Nhu suy nghĩ như thế nhưng chẳng biết mở miệng nói như thế nào , nhưng mà về phần mẹ cô thì lại rất vui vẽ mà đáp lời.

---- Cháu quá khen , có bé nói quá lời rồi ! Nếu cháu không ngại cơm canh đạm bạc thì có thể lại ngồi nếm thử một chút !----
Điềm Cảnh Nghi liền nở nụ cười lấy lòng mà đáp lời.

---- Nào có chứ ! Nếu cô nói thế thì cháu củng không ngại , cảm ơn cô chú đã mời bữa ăn hôm nay !----
Nói xong hắn củng chẳng ngại ngùng mà cùng Nhu Nhu đi tới ngồi xuống chiếc ghế được giành có mình , thấy hắn nhiệt tình và lễ phép như thế thì ba mẹ cô củng khác vui vẽ mà liền ngồi xuống vị trí của mình mà dùng cơm.

Sỡ dĩ hai người bọn họ không hỏi tên và công việc làm của hắn là vì trước khi đi Nhu Nhu đã giới thiệu rõ ràng hết rồi , có bảo hắn là sếp của mình là được rồi.

Khi ăn được một lác lâu mẹ Nhu Nhu liền nở nụ cười hỏi.

---- Cảnh Nghi ! Cháu có bạn gái chưa ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 93: 93: Hàm Ý !


Hắn nghe thế liền vội đáp lời.

----- Dạ cháu vẩn còn lo cho công việc của mình nên củng chưa có bạn gái ! ----
Bà Mạn liền nói tiếp.

----- Chắc công việc vất vã lắm phải không ? Con bé Nhu Nhu này chắc hay làm phiền cháu lắm à ?----
Câu hỏi này vừa ra chưa đợi hắn trả lời Mạn Nhu Nhu liền vội nói.

---- Mẹ này ! Con làm gì đến mức đó cơ chứ ? Nói như thế con giận mẹ cho mà xem ! ----
Phải nói tuy là cô cùng hắn thân mật ân ái không biết bao nhiêu lần , nhưng mà da mặt cô vẩn rất mỏng nên nghe mẹ mình nói thế thì sắc mặt liền ngại ngùng không chịu nổi.

Ông Mạn thấy cô có vẽ ngại ngùng liền cười an ủi nói.

----- Bà này ! Đừng trêu chọc con bé như thế nữa kẻo nó không vui thì không biết chén bát này ai rửa cơ chứ ?-----
Mạn Nhu Nhu vội nói.

---- Ba.

.

! Tại sao lại nói như thế chứ , con gái của hai người làm sao lại xấu đến mức như thế chứ ? ---
Thấy sắc mặt cô đỏ hồng thì Bà Mạn liền cười làm lành nói.

---- Thôi được rồi đừng trêu chọc con bé nữa ,chúng ta cùng dùng bữa đi kẻo thức ăn nguội mất !-----
Ông Mạn liền nói.

---- Cảnh Nghi ! Con củng ăn nhiều một chút !----
Phải nói ba mẹ của Nhu Nhu rất là nhiệt tình và chu đáo à nha , nói xong liền mọi người liền động đũa mà dùng bỡi , trong bữa ăn tiếng cười nói vui vẽ vang lên khắp căn phòng nhỏ.

Thời gian lại vội vã trôi qua mốt lúc sau thì mọi người củng đã dùng bữa xong , Bà Mạn đứng dậy hướng ánh mắt về phía Nhu Nhu có phần yêu thương mà nói.

---- Nhu Nhu ! Con đứa Cảnh Nghi đi giới thiệu nhà mình một chút , để chén bát lại ba mẹ thu dọn được rồi !----
Nhu Nhu nghe thế liền vội đáp lời.

---- Chẳng phải hai người còn có việc phải làm hay sao ? Ba mẹ để đây có thu dọn là được rồi dù gì ở nhà củng chẳng có việc gì làm , con phụ giúp hai người làm việc nhà một chút còn không được hay sao ?------
Ông Mạn thấy cô kiên quyết như thế liền cười làm lành nói.

---Vậy thì còn thu dọn một chút , ba mẹ phải đi ra ngoài làm việc chiều tối mới về , nếu con cảm thấy đói bụng thì có thể nấu một chút đồ ăn !---

Nhu Nhu củng cười nói.

---- Vâng ! Hai người đi cẩn thận !----
Nói xong Nhu Nhu củng đứng dậy tập trung vào việc thu dọn chén bát , ba mẹ cô thấy như thế nhìn nhau như tạo thành một quyết định gì đó mà nhanh chóng đi ra bên ngoài.

Khi hai người vừa ra ngoài chưa được vài hơi thở thì Điềm Cảnh Nghi liền đứng dậy hướng về phía Nhu Nhu mà bước đến có chút quan tâm nói.

----Để tôi làm em nghĩ ngơi một chút đi !----
Nhu Nhu liền tò mò hỏi.

---- Anh làm được không đấy , đừng có mà đập bể hết thì không hay lắm đâu !----
Nghe cô nói thế hắn liền cốc yêu vào chiếc trán trắng noãn kia của Nhu Nhu mà nghiêm túc nói.

---- Em xem thường ai thế ? Mau đi nơi khác nghĩ ngơi một chút nữa tôi có việc nhờ em giúp !----
Mạn Nhu Nhu nghe thế thì trong đầu củng có một trăm cảm xúc ngỗng ngang không nói thêm lời nào nữa , phải nói là Nhu Nhu không hiểu ý tứ của hắn thì đúng hơn.

Tuy là suy nghĩ như thế nhưng mà Nhu Nhu vẫn hướng sang một chiếc ghế mà ngồi xuống xem điện thoại , hắn thấy cô nghe lời như thế thì xoắn tay áo và tập trung vào công việc rửa chén bát của mình.

Mạn Nhu Nhu trong bất giác lại chẳng kiềm được cảm xúc từ trong đáy lòng của mình mà hướng ánh mắt có phần lén lút kia nhìn và hình dáng điễn trai đẹp như tạc tượng kia của hắn.

Không hiểu là tại sao mà tâm trí cô càng ngày lại bị hãm sau vào hình dáng điễn trai này khó thể nào thoát ra được.

Thấy cô nhìn mình suy mê như thế hắn liền cười nói.

----- Có muốn cắn một miếng hay không ?------
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 94: 94: Sợ Trông Thấy !


Mạn Nhu Nhu nghe hắn nói thế thì khuôn mặt đỏ như quả cà chua mà vội vàng đáp lời.

----- Anh! anh nói cái gì thế ? Cắn cái gì cơ chứ anh nói tôi không hiểu !----
Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngại ngùng đáng yêu như thế hắn liền trêu chọc nói.

----- Nếu không có gì thì tại sao em nhìn tôi như thế chứ ? Như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy ? Nhu Nhu em muốn gì cứ nói tôi đều nuông chiều em hết ?-----
Thấy cái tên này cắn mãi không buông được cái chuyện trêu chọc cô thì miệng nhỏ Nhu Nhu lấp bấp mãi mà chẳng thể đáp được câu nào ra hồn , phải nói là bị hắn nói thế cô xấu hổ không có chỗ nào trốn cả.

Thấy Nhu Nhu khó xữ hắn củng không trêu chọc nữa mà tập trung vào việc rửa bát của mình , thời gian trôi qua được một lúc thì hắn củng đã dọn dẹp xong xuôi.

Điềm Cảnh Nghi hướng ánh mắt yêu thương về phía Nhu Nhu , thấy cô đang châm chú xem điện thoại thì hắn liền nói.

----- Nhu Nhu ! Không phải là em nêm giới thiệu nhà của mình cho tôi tham quan hay sao ? ----
Mạn Nhu Nhu nhìn về phía vừa phát ra âm thanh ấy có chút thản nhiên đáp.

---- Nhà tôi chỉ nhỏ như thế này mà thôi , anh có thể xem qua một lần củng không sao hết ?----

Thấy cô không muốn đưa mình đi , Điềm Cảnh Nghi liền nghiêm túc nói.

---- Nhu Nhu ! Tôi muốn xem căn phòng mà em đã ở từ bé đến lớn , em có đi cùng tôi hay không ?-----
Nhu Nhu nghe thế thì trong đầu liền mờ mịt còn chưa hiểu chuyện gì thì bàn tay nhỏ nhắn của cô đã bị hắn nắm lấy.

Điềm Cảnh Nghi nói.

---- Nào ! Tôi dìu em cùng đi !----
Mạn Nhu Nhu đành bất lực chẳng biết nói gì với cái tên này mà cùng hắn đi lên cầu thang , sau vài bước chân thì hai người đã đứng trước cánh cửa một căn phòng nhỏ , Nhu Nhu đưa tay mở cánh cửa hai người cùng nhau bước vào bên trong.

Xuất hiện trước mắt hai người là một căn phòng nhỏ nhắn nhìn khoảng tầm ba mươi lăm mét vuông mà thôi.

Bên trong căn phòng có một chiếc nệm nhỏ khá im ái , bên cạnh lại có thêm một chiếc bàn nhỏ và một chiếc tủ đựng đồ khá to màu trắng xám , và sau cùng là khoảng xa ở cuối góc phòng là một nhà vệ sinh trông rất gòn gàng.

Hắn lướt ánh mắt nhìn xung quanh như đánh giá và liền nói.

---- Nơi này cũng không tệ lắm ?----

Nói xong hắn liền nhanh chóng bước đến chiếc nệm mềm mại kia mà nằm xuống không khuôn mặt rất thoải mái.

Thấy hắn tự tiện như thế Nhu Nhu ra vẽ không vui nói.

------ Sao anh lại nằm chỗ của tôi cơ chứ ? Không phải là nói chỉ xem thôi hay sao ?----
Nghe được câu hỏi ngây thơ này của cô , trong lòng hắn sinh ra chủ ý đen tối mà nói.

---- Em lại đây ngồi bên cạnh tôi !----
Âm thanh trầm thấp có vẽ nghiêm túc này truyền đến Mạn Nhu Nhu củng hiểu được cái tính khí nắng mưa thất thường này của hắn liền thuận bàn tay đóng cánh của lại và nhanh chóng đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn.

Nhu Nhu nhẹ nhàng nói.

----- Đây là nhà của tôi , anh đừng có như thế được không ?----
Bỡi vì hơn ai hết Nhu Nhu hiểu được cái tính của tên này lắm , khi hai người ở chung hắn không động tay chân mới lạ , nếu ở riêng tư thì củng thôi nhưng mà đây là nhà của ba mẹ cô lỡ mà họ thấy thì cô thảm rồi.

Thấy cô có vẽ bất an hắn liền mở lời động viên.

---- Ngoan ! Tôi không cho nó vào bên trong em ! Chỉ cần em dùng miệng mà tay giúp tôi là được ?-----
Mạn Nhu Nhu ra vẽ không tin mà dùng ánh mắt như thăm dò nhìn về phía hắn mà mở miệng nói.

----- Anh hứa rồi đấy nhé không được nuốt lời đâu đấy ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 95: 95: Mê Loạn !


Thấy cô ngoan ngoãn ngồi lại gần với mình thì trong lòng hắn có chút ấm áp , bàn tay to lớn ấy liền ôm chầm lấy thân thể nhỏ bé của cô mà vuốt v e.

Tuy là hắn rất thích cùng cô trên giường ân ái mỗi ngày như thế , nhưng mà Điềm Cảnh Nghi hắn vẩn muốn biết là cảm xúc của cô có chấp nhận hay không mới được.

Phải nói nếu như cô không muốn thì cho dù hắn có kiềm nén hơn nữa thì cũng chịu thôi , bỡi vì đơn giãn là Điềm Cảnh Nghi hắn bây giờ không muốn Mạn Nhu Nhu bị ủy khuất.

Nếu như cái suy nghĩ này mà để cho những người trước đây từng quen biết hắn nghe thấy thì có đánh chết bọn họ củng không tin hắn là Điềm Cảnh Nghi , cái tên này từ lúc nào lại quan tâ m đến cảm xúc của người khác cơ chứ.

Mạn Nhu Nhu thấy bàn tay to lớn của hắn đang vuốt v e lấy thân thể của mình nhưng lại chẳng hề chủ động thì trong lòng cô có chút khó hiểu.

Nhu Nhu nhìn vào ánh mắt kia củng đang quan sát mình thì trong lòng cô cảm thấy rất là khó xữ , bỡi cô nhớ những lời mà mình vừa mới nói ra.

Trong lòng Nhu Nhu thầm than.

" Cái tên này lại muốn mình chủ động ,tôi là phụ nữ đấy , tôi củng biết ngại à nha !"
Tuy là trong lòng cô suy nghĩ như thế nhưng nào giám mở lời , Nhu Nhu củng không ngại ngùng gì mà dùng bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy chiếc cỗ của hắn cái miệng cô nhanh chóng tìm đến bờ môi của Điềm Cảnh Nghi mà hôn lấy một cái.

Điềm Cảnh Nghi trong lòng như có một cơn nước ấm chạy ngang làm cho tinh thần hắn phấn chấn và vui vẽ , thấy động tác của Nhu Nhu có phần chiều chuộng mình như thế thì hắn củng ôm chặt lấy thân thể nhỏ nhắn ấy vào lòng mà vuốt v e.

Đôi bàn tay to lớn ấy của hắn không ngại ngùng mà nhanh chóng giúp cô cỡi hết những thứ vướn bận trên người , tuy là động tác hắn nhanh chóng nhưng rất là nhẹ nhàng chẳng dám làm mạnh twy chút nào , bỡi vì hơn ai hết hắn biết là cô đang mang thai.

Thấy thân thể mình đã bị hắn làm tr@n truồng như nhộng không còn một mảnh vải che thân thì Mạn Nhu Nhu củng nhanh chóng giúp hắn cỡ hết đồ trên người mà vứt sang một bên.

Hai thân thể tr@n truồng ấy nhanh chóng lao vào nhau như một con báo đóm vồ trúng con mồi của mình , Không biết từ lúc nào đôi bàn tay to lớn của hắn đã duy chuyển xuống phía dưới xoa bóp lấy cặp mô ng tròn đang vểnh cao kia của Nhu Nhu.

Chiếc miệng hắn vẩn không chịu an phận mà ngậm lấy quả bông đào căng tròn kia của cô mà hôn ngấu nghiếm , chiếc lưỡi không xương của hắn tham lam liế.

m lá.

p lấy nhị hoa đỏ hồng kia của cô.

Thân thể Nhu Nhu rùng mình lấy một cái mà không ngừng rung rẩy , bàn tay nhỏ nhắn của cô không biết từ khi nào đã vuốt v e lấy phần sau gáy của hắn như đang cỗ vũ.

Điềm Cảnh Nghi thấy được hành động nhẹ nhàng ôn nhu như cỗ vũ này của Nhu Nhu thì hắn liền thở gấp gáp nói.

---- Bảo bối ! Hôm nay tôi muốn em chủ động !----
Nói xong bàn tay hắn lại vuốt v e đôi gò má trắng noãn kia của cô , Nhu Nhu cảm nhận được ánh mắt mà hành động đầy thâm tình này của hắn liền cúi cái miệng nhỏ xuống hôn lên chiếc cổ của Điềm Cảnh Nghi.

Nhu Nhu bây giờ đang nằm phía trên thân của hắn , nên khi cô hôn chiếc cỗ thì liền cảm nhận được phía dưới thân mình cái vật t0 lớn hung tợn kia của hắn đang chạm vào bụng của Nhu Nhu làm sắc mặt cô càng nóng hơn.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 96: 96: Xúc Cảm !


Trong cơn mê loạn ấy Mạn Nhu Nhu theo thói quen bình thường mà dùng bàn tay nhỏ nhắn ấy nắm vào cái vậy to lớn có phần gân guốt ấy mà vuốt v e , đôi môi đỏ mọng của cô bây giờ đã bị hắn tham lam hôn lấy khiến đầu óc Nhu Nhu điên cuồng.

----- Ư.

.

ư! ! Bảo bối hôn nó một chút đi ! Tôi chịu không nổi mất !----
Âm thanh ai muội này do hắn không kiềm chế được mà phát ra , Mạn Nhu Nhu nghe thế liền hốt hoảng dùng bàn tay nhỏ của mình che cái miệng của hắn lại nói.

---- Anh muốn người nhà tôi nghe hay sao ? Anh đừng phát ra âm thanh !----
Như sợ hắn lại mở miệng Nhu Nhu liền hướng thân người xuống phía dưới thân hắn , xuất hiện trước mặt là cái vật gân guốc đầy to lớn kia không nói hay lời Mạn Nhu Nhu liền mở miệng ngậm nó vào bên trong dùng chiếc lưỡi mà liế.

p lá.

p.

Như có một dòng điện mạnh mẽ chạy đi khắp toàn thân làm cho thân hình hắn căng cứng cảm giác thoải mái ấy làm cho Điềm Cảnh Nghi như muốn phát điên.

Bàn tay to lớn của hắn không kiềm chế được cảm xúc của mình mà siết chặt lấy thân thể nhỏ bé kia của cô , bàn tay hắn duy chuyển khắp nơi trên cơ thể rồi dừng lại trên đôi gò má của Nhu Nhu.

Thấy hắn vuốt v e đôi gò má như đang cỗ vũ mình thì chiếc lưỡi nhỏ như mèo nhỏ của cô không ngừng liế.

m lá.

p cái vật đầy hung tợn kia của hắn.

Điềm Cảnh Nghi thoải mái duy chuyển đôi bàn tay to lớn ấy xoa bóp lấy cặp bông đào đang căn tròn kia của cô , bàn tay hắn nhanh chóng nhẹ nhàng ôn thân hình nhỏ nhắn của Nhu Nhu mà đè phía dưới thân của mình.

Bàn tay hắn như con lươn duy chuyển xuống phần th@n dưới xoa bóp lấy bờ m ông căn tròn đang vểnh cao kia của cô , chiếc miệng vẩn tham lam chiếm lấy mật ngọt từ nơi khóe miệng của Nhu Nhu.

Mạn Nhu Nhu thở gấp gáp đôi bàn tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy thân thể to lớn như con gấu xám ấy , hai thân thể dính sát vào nhau như có thể nghe được nhịp đập trái tim của đối phương.

---- Ư! ư! !----
Âm thanh nỉ non có chút ái muội từ trong miệng Nhu Nhu phát ra nhưng lại bị bờ môi to lớn của hắn ngăn chặn , không biết từ lúc nào một ngón tay to lớn của hắn đã duy chuyển ra vào trong nơi tư m@t có chút ẩm ướt kia của cô.

Ngón tay của hắn không ngần ngại mà nhanh chóng duy chuyển ra vào nơi tư m@t kia của cô, thân thể Mạn Nhu Nhu rung rẩy liền co giật liên tục , đôi tay nhỏ của cô không ngừng siết chặt lấy thân thể của hắn.

Điềm Cảnh Nghi cảm nhận được sự cuồng nhiệt có chút chiều chuộng kia của cô thì hắn liền dùng bàn tay to lớn ấy mở rộng cặp chân trắng nõa cô ra , bờ môi của hắn không ngần ngại mà cúi xuống nhanh chóng liế.

m lá.

p nơi tư m@t kia của cô.

---- Ư! ư! !----
Mạn Nhu Nhu bất ngờ với hành động này của hắn nhưng đôi chân dài trắng noãn của cô vẩn theo bản năng mà mở ra mặt kệ hắn xâm phạm.

Mặc dù là Nhu Nhu đã cố gắng ngậm chặt miệng để không phát ra những âm thanh làm người xấu hổ ấy , nhưng mà cô vẩn không thể chịu được hành động k1ch tình này của hắn.

Thân thể cô căng cứng theo bản năng mà uốn éo như con rắn nước đầu óc hoàn toàn trống rỗng khuôn mặt Nhu Nhu mê loạn ngay cả một câu phản kháng hay trách mắn gì củng không nói được.

Chiếc lưỡi hắn cảm nhận được bên trong nơi tư m@t kia của cô đang rỉ ra rất nhiều nước thì liền nở nụ cười hài lòng cái miệng vẩn không ngừng m*t lấy.

Đầu óc Mạn Nhu Nhu trống rỗng không biết là bản thân cô đã rung rẩy co giật hết bảo nhiêu lần , thân thể cô vô lực ngoan ngoãn mà nằm im hưởng thụ sự kh0ái cảm từ tận trong đáy lòng này , chỉ còn đôi bàn tay to của cô theo bản năng mà xoa lấy mái tóc hắn như đang cổ vũ.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 97: 97: Xúc Cảm 2 !


Thấy Nhu Nhu có xúc cảm và hành động như thế thì hắn biết rằng cô củng đã thích cái cảm giác cùng mình làm những chuyện như thế này.

Bàn tay hắn duy chuyển lên phía trên xoa bóp lấy cặp bông đào căng tròn đang vểnh cao kia của cô mà ôn nhu nói.

----- Bảo bối ! Anh là bây giờ em cũng giúp tôi li.

ếm mú.

t nó một chút !----
Khi lời nói này vừa ra trông khi Mạn Nhu Nhu chưa hiểu gì thì hắn nhìn đặc cô nằm ngữa thân hình ra , cơ thể hắn liền nằm xấp về hướng trái ngược lại đôi bàn tay của hắn nhanh chóng mở rộng đôi chân dài trắng noãn kia của cô chiếc lưỡi tham lam liế.

m lá.

p nhưng giọt nước trong nơi tư m@t kia đang trào ra.

Mạn Nhu Nhu tuy còn hơi khó hiểu nhưng bây giờ thấy được động tác này của hắn thì củng biết được một phần nào , xuất hiện trước mắt cô là cái vật gân guộc to lớn đó đã đụng chạm vào bờ bôi của mình , Nhu Nhu củng học theo hắn mà mở rộng cái miệng nhanh chóng ngậm lấy cái vật t0 lớn ấy vào trong chiếc lưỡi không kiềm chế được mà liế.

m lá.

p.

----- Ư! ưm.

.

!-----
Âm thanh ái muội này phát ra cùng một lúc cũng chẳng biết là của Điềm Cảnh Nghi hắn hay là của Mạn Nhu Nhu cô nữa.

Chiếc miệng hắn tham lam li.

ếm m.

út nơi tư m@t của cô cái tay vẩn không chịu an phận mà cứ cho ra vào bên trong động tác duy chuyển một ngày càng nhanh chóng.

Phía bên kia chiếc miệng của cô củng không chịu thua kém liền li.

ếm lá.

p dọc cái vật đầy hung tợn kia đôi tay không ngừng vuốt v e lên xuống , cả hai người động tác càng nhanh chóng hơn thân thể Nhu Nhu liền căn cứng toàn thân mà co giật một dòng nước ấm từ trong nơi tư m@t ấy trào ra bên ngoài , thân thể cô mềm nhũn thở hỗn hển.

Nhưng mà chiếc lưỡi nhỏ như mèo và đôi bàn tay cô vẩn không chịu an phận mà tiếp tục làm công việc của mình động tác ngày càng nhanh hơn , khoảng một lác sau khi nghe thấy tiếng gầm của hắn tất cả bao nhiêu tinh hoa trong người đều chảy vào trong miệng của cô.

Mạn Nhu Nhu như hiểu ý mà dùng chiếc lưỡi của mình giúp hắn li.

ếp l.

áp sạch đi những chất còn sót lại trên cái vật t0 lớn ấy.

Điềm Cảnh Nghi cảm thấy trong người thỏa mái được một chút liền ngồi dậy nhìn châm chú vào khuôn mặt đang đê mê có phần thỏa mãn kia của cô , ánh mắt hắn dừng lại trên đôi gò má đang căn phòng kia trông rất đang yêu , hắn thừa biết là đã ra rất nhiêu tinh hoa bên trong miệng nên tạ.

thời cô chưa nuốt hết.

Điềm Cảnh Nghi thấy như thế liền cúi cái đầu xuống hôn nhẹ trên tráng của cô mà nhẹ nhàng nói.

---- Bảo Bối ! Tôi muốn cho nó vào bên trong em có được không ?------
Câu nói này vừa truyền đến bên tai trông bất giác theo phản xạ tự nhiên Mạn Nhu Nhu liền hướng ánh mắt nhìn xuống phía th@n dưới của hắn , xuất hiện trước mặt cô vẩn là cái vật t0 lớn gân guốc ấy đang kiên ngạo ngẩn cao đầu , đến mức này Nhu Nhu củng liền khép mờ đôi mắt gật đầu nhẹ một cái tỏa vẽ đồng ý.

Đôi bàn tay to lớn của hai nhanh chóng mở đôi chân dài của cô ra hai bên cái vật t0 lớn gân guốc ấy nhanh chóng tiến vào bên trong nơi tư m@t của cô mà duy chuyển ra vào.

Đôi bàn tay của hắn vuốt v e lấy thân thể nhỏ nhắn kia của cô rồi dừng lại trên cặp bông đào căng tròn kia mà xoa bóp , chiếc miệng vẩn tham lam cúi cái đầu ngậm lấy nhị hoa hồng hòa trên đôi gò núi kia của Nhu Nhu mà l.

iếm lá.

p.

---- Ư.

.

ưm.

.

! Anh nhanh một chút được không !Tôi sợ ba mẹ trông thấy !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 98: 98: Cưỡi Lão Công !


Điềm Cảnh Nghi thấy cô đồng ý hắn liền nở nụ cười ôn hòa hôn nhẹ lên đôi gò má đang căn phồng kia của Nhu Nhu , bàn tay to lớn của hắn nhanh chóng cầm lấy cái chân trắng noãn của cô vát lên vai mình , cái chân còn lại của cô thì bị hắn ngồi lên và nhanh như tia chớp cái vật t0 lớn gân guốc ấy đã vào bên trong nơi tư m@t kia của Nhu Nhu.

Điềm Cảnh Nghi duy chuyển phần hông giúp có cái vật t0 lớn gân guốc của mình nhanh chóng ra vào bên trong cô , đôi bàn tay to lớn của hắn vẩn tham lam xoa bóp lấy cặp bông đào đang ăn kia kia của cô.

----Ưm.

.

ư.

.

! Anh nhẹ một chút tôi đang mang thai ! ----

Mạn Nhu Nhu không kiềm được cơn kh0ái cảm mà rùng mình lấy một cái toàn thân tê dại bỡi hành động này của hắn.

Điềm Cảnh Nghi cảm nhận được bên trong nơi tư m@t kia của cô đang siết chặt lấy mình hắn như sắp không chịu nổi mà gấp gáp nói.

----- Bảo bối ! Em muốn siết chết chồng mình hay sao ? ----
Hắn nói xong liền nờ nụ cười vui vẽ mà cúi xuống cắn lên nhị hoa trên cặp bông đòa kia của cô một cái nhẹ , phía dưới thân cái vật t0 lớn ấy càng suy chuyển nhanh hơn và sâu như muốn đến tận cùng của hang động vậy.

Điềm Cảnh Nghi điên cuồng ra vào bên trong nơi tư m@t kia của cô không biết là trôi qua được bao lâu , ánh mắt Nhu Nhu mê ly mà khép mờ như không còn quan tâm chuyện gì nữa cả.

Thấy thân thể cô rung rẩy có phần co gật ấy Điềm Cảnh Nghi liền đánh nhẹ vào bờ m ông tròn cao vút kia mộc cái mà ôn nhu nói.

----- Bảo bối ! Hay là em ngồi trên người tôi mà cưỡi ngựa đi ! -----
Mạn Nhu Nhu từ trong cơn mê luyến nghe thấy tiếng nói của hắn liền tĩnh lại đi không ít , cô nghe theo lý trí của mình mà nhanh chóng làm theo hắn , Nhu Nhu liền chuyển đổi thân thể mà ngồi trên người hắn đôi tay nhỏ nhắn của cô chống lấy lồ ng ngực rắn chặt của hắn , nơi tư m@t đang ẩm ướt kia của cô từ từ nuốt cái vật đầy hung tợn của hắn vào sâu tận bên trong.

------ Ưm! ư! ! Nó sâu quá !----
Khi cái vật hung tợn gân guốc ấy vào sâu bên trong thì Mạn Nhu Nhu không kiềm được cơn kh0ái cảm của mình mà kêu lên một tiếng , nhưng cô vẩn nghe lời hắn mà không ngừng nuốt cái vật gân guốc ấy vào trong rồi lại nhả ra , đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô chống dưới lồ ng ngực hắn làm điểm tựa mà càng duy chuyển nhanh hơn.

Thân thể Điềm Cảnh Nghi rung rẩy liên tục vì cái cảm giác này làm cho đầu óc hắn như muốn lên mây, đôi bàn tay to lớn của hắn vuốt đôi gò má đang ửng hồng kia của cô rồi lại duy chuyển xuống nắm lấy đôi gò núi đang căn tròn cao vút của Nhu Nhu và xoa bóp.

Nhưng chưa được bao lâu thì đôi bàn tay to lớn ấy của hắn lại chẳng chịu an phận mà duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp m ông tròn đang vểnh cao kia của cô.

Điềm Cảnh Nghi liền đánh nghe vào cặp m ông tròn đang vểnh cao kia một cái mà nói.

---- Bảo bối ! Em muốn tôi ức chết hay sao ? Em cưỡi nhanh một chút !----
Câu nói này như một liều thuốc k1ch thích làm cho Mạn Nhu Nhu càng duy chuyển lại nhanh hơn không biết bao nhiêu lần , đôi tay nhỏ bé của cô vẩn chống dưới lòng ngực hắn để tạo thế giúp Nhu Nhu có thể cưỡi nhanh hơn.

Không biết là qua được bao lâu Mạn Nhu Nhu thân thể rung rẩy co giật người liên tục rồi không chống cự nổi mà nằm gục thân mình úp mặt vào lòng ngực rắn chắc của hắn mà thở d ốc.

Mạn Nhu Nhu yếu ớt nói.

---- Tôi có thể chiều anh thêm một chút nữa nhưng chỉ là làm theo những gì anh nói thôi được không ? Tôi không chơi trò vận động mạnh như này nổi nữa ! Nếu như thế thì con sẽ bị ảnh hưởng mất !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 99: 99: Tê Dại !


Điềm Cảnh Nghi thấy Nhu Nhu nói thế liền nở nụ cười có phần nuông chiều ôm chặt lấy thân thể nhỏ nhắn kia vào trong lòng rồi đặt lên đôi một đỏ mọng của cô một nụ hôn nhẹ nhàng.

Điềm Cảnh Nghi vuốt v e mái tóc đen bóng mượt của cô mà nhỏ nhẹ nói.

---- Được ! Vậy em hãy ngoan ngoãn quỳ xuống theo tư thế bò là được , nhớ là mở rộng đôi chân ra việc còn lại em cứ để tôi là được !-----
Câu nói này như ma lực hung hăn đánh vào sâu trong đầu của Nhu Nhu , cô nghe thế liền như cái máy tính được lập trình sẳn mà nhanh chóng làm theo.

Vài hơi thở sâu Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngoan ngoãn làm theo ý mình thì hắn liền nở nụ cười thoải mãn liền hung hăn có cái vật t0 lớn đầy gân guốc ấy vào lên trong nơi tư m@t đang trào nước ra kia của cô mà nhấp mạnh.

----- Ưm! ư!.

Nó sâu quá anh chậm lại một chút được không !-----
Đầu óc Mạn Nhu Nhu như trống rỗng bỡi sự k1ch tình này của hắn ,đôi môi đỏ mọng của cô không kiềm nổi cảm xúc mà phát ra những âm thanh làm cho người nghe phải đỏ mặt.

Thấy Nhu Nhu phát ra âm thanh như thế thì trong lòng hắn vui vẽ liền cho cái vật t0 lớn đầy gân guốc kia ra vào bên trong nơi tư m@t kia của cô càng nhanh hơn , đôi bàn tay hắn lại không chịu an phận mà đánh nhẹ vào cặp m ông tròn cao vút kia của cô.

---- A.

.

aaa.

! Đau quá ! Anh nhẹ tay một chút ! Muốn người ta người thấy hay sao chứ ?----
Trong đầu Mạn Nhu Nhu cảm thấy nơi bị đánh ấy có cảm giác vừa tê lại ngứa làm cho cô cảm thấy rất khó chịu củng may là hắn đang duy chuyển bên trong nơi tư m@t kia làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn một ít.

Còn về phần Điềm Cảnh Nghi nghe cô nói thế liền nờ nụ cười có chút tà mị đôi tay to lớn ấy không biết từ lúc nào đã duy chuyển lên nắm lấy đôi gò bông đào căng tròn kia của cô mà xoa bóp ,cái miệng to lớn của hắn củng không chịu thua kém mà hôn nhẹ lấy tấm lưng trần trắng noãn kia của cô.

---- Ư! ư!.

.

! Anh chậm một chút !------
Mạn Nhu Nhu theo tín niệm và suy nghĩ trong lòng của mình mà phát ra những âm thanh như thế này , chứ thật sự là đầu óc của cô hoàn toàn mê loạn chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.

Không biết là thời gian trôi qua được bao lâu khi cái vật hung tợn to lớn đầy gân guốc kia của hắn ra vào nhanh chóng bên trong nơi tư m@t kia của cô , thì thân thể Mạn Nhu Nhu liền căn cứng co gật liên tục đôi tay và chiếc đầu cô mỏi mệt mà nằm úp thân thể xuống chiếc nệm mềm mại mà khép mờ đôi mắt.

Nhưng phía sau thì đôi chân của cô vẩn cô gắng giữ nguyên tư thế có cái vật gân guốc của hắn ra vào , Nhu Nhu hoàn toàn không kiểm soát được thân thể của mình trong nơi tư m@t ấy có dòng nước như suối thi sau mà trào ra làm ước một phần nệm lớn.

Ánh mắt Nhu Nhu hoàn toàn khép lại vì quá ngại ngùng củng rất mệt mỏi mà chẳng giám nhìn vào hắn , Điềm Cảnh Nghi thấy cô như thế liền kéo đôi chân cô nằm úp xuống nềm vểnh cặp mông căn tròn lên cao , đôi bàn tay hắn nhanh chóng mở rộng cặp mông căn tròn kia ra và nhanh chóng có cái vật t0 lớn ấy tiến vào bên trong.

---- ư! ư! ----
Tư thế của hai người bây giờ trông thật là khó xem , Mạn Nhu Nhu đang nằm úp thân thể xuống chiếc nệm mềm mại , còn về phần hắn thì lại nằm úp lên người của cô phần thâ n dưới không ngừng va chạm mà phát ra âm thanh làm cho người nghe phải đỏ mặt.

Điềm Cảnh Nghi nhẹ nhàng xoa bóp lấy cặp bông đào căn tròn kia, chiếc miệng tham lam hôn nhẹ vào sâu gáy của Nhu Nhu một lác rồi hắn liền vươn chiếc lưỡi ra l.

iếp l.

áp lấy vành tai của cô mà m*t mạnh.

Thân thể và tinh thân của Nhu Nhu hoàn toàn chiềm trong cơn mê loạn chẳng biết gì nữa cả , khoảng một lác sau khi nghe thấy tiếng gầm gừ của hắn , Mạn Nhu Nhu cảm nhận được có thứ gì ấm nóng đang nằm bên trong bụng của cô.

Cô mệt mỏi mà ngủ thiếp đi chẳng thèm qua tâ m đến chuyện gì nữa cả , Điềm Cảnh Nghi liền đặt lên đôi gò má cô một nụ hôn nhẹ đôi bàn tay to lớn ấy ôm thân thể Nhu Nhu vào lòng liền lười biến mà khém mờ đôi mắt mà ngủ thiếp đi.
 
Back
Top Bottom